[Dịch] Tinh Môn
Tập 143 : Trở Về Hoành Đoạn Hạp Cốc 5 (c711-c715)
❮ sautiếp ❯Chương 711: Trở Về Hoành Đoạn Hạp Cốc 5
Đó là Tuần Dạ Nhân, không phải Hành Chính Tổng Thự, dù gã muốn lưu lại thì cũng không qua được bên đó, người Trung Bộ Tuần Dạ Nhân chuyển đến thì còn hợp lí.
Y chưa nói gì, Chu phó thự trưởng lại tò mò hỏi: “Nghe nói tổng bộ Tuần Dạ Nhân có mấy kẻ suốt ngày gây chuyện thị phi, lần này sao không tới Ngân Nguyệt xem náo nhiệt vậy?”
“Bọn hắn?”
Tề Cương suy nghĩ một chút mới đáp: “Có lẽ đi xem náo nhiệt nào đó lớn hơn rồi, hoặc là trêu chọc phiền toái lớn hơn nên không thoát ra được!”
Y lắc đầu ngán ngẩm, “Mấy tên kia chỉ hận thiên hạ không loạn! Chẳng biết Tuần Dạ Nhân suy tính thế nào mà mặc cho bọn hắn ở bên ngoài.
Nghe nói vài ngày trước mấy kẻ này tới Thiên Bằng Sơn, một trong 7 Thần Sơn, trêu chọc Thiên Bằng sắp vượt qua một tầng nữa, còn muốn cướp lấy hậu duệ của nó, muốn bồi dưỡng thành tọa kỵ của mình, Khi ta đi còn nghe nói Thiên Bằng Sơn có đại yêu đang đuổi giết bọn hắn, hiện tại không biết họ ở đâu rồi.”
Chu phó thự trường cũng lắc đầu thở dài, không muốn hỏi nhiều thêm nữa.
Xem ra, mấy vị kia không tới được rồi, thôi vậy.
Hoành Đoạn Hạp Cốc tưng bừng náo nhiệt.
Tất cả mọi người đều đang chờ đợi di tích mở ra để mở mang kiến thức về chiến sĩ Hoàng Kim, để đi một chuyến vào nội thành, nghe nói khắp nội thành đều có đá Thần Năng.
Mà giờ khắc này, một chiếc xe buýt ngừng lại cách Hoành Đoạn Hạp Cốc không xa.
Lúc này đã là ngày 26 tháng 9.
Di tích sắp sửa mở ra.
Nơi đây cách Hoành Đoạn Hạp Cốc chỉ chừng trăm dặm, hành quân gấp thì trong vòng một giờ có thể đến, nếu đi trên cánh đồng hoang vu thì tốc độ của mọi người sẽ càng nhanh hơn.
Chỉ có điều, Lý Hạo lựa chọn dừng lại nghỉ ngơi và hồi phục.
Dọc theo con đường này, hắn tránh được tất cả mọi người, hễ cứ thấy quang đoàn thì hắn đều tránh đi, hôm nay, chuyện hắn quay về đến nơi này chưa hẳn có ai biết được.
Che giấu hành tung tất nhiên không phải để đánh lén ai.
Hắn chỉ muốn thăm dò rõ ràng tình huống hiện tại.
Một lát sau, Lý Hạo vào ở khách sạn trong thị trấn nhỏ, bấm một cái mã số, quả nhiên, tên kia đang ở gần hắn.
Máy truyền tin ra khỏi ngàn dặm Bạch Nguyệt Thành sẽ không cách nào sử dụng.
Hoành Đoạn Hạp Cốc cách Bạch Nguyệt Thành chừng ngàn dặm, nhưng chỉ cần đối phương cũng ở gần đây thì vẫn có thể liên lạc được.
Thông tin vừa kết nối, bên kia Vương Minh hưng phấn hỏi: “Ngươi tới rồi sao?”
“Ừ.”
“Ở đâu?”
“Ngươi ở đâu?”
“Ta ở trong quân doanh… Gia gia ta cũng tới, hơn nữa còn muốn đi vào di tích, hiện tại ông ấy cấm túc ta rồi, không cho ta ra khỏi quân doanh!”
Vương Minh rất bất đắc dĩ: “Ta chỉ ra ngoài du lịch một chuyến, có liên quan gì đâu mà, cấm túc ta thì ích gì chứ?”
Dứt lời, gã lại hưng phấn nói: “Ta đã là Nhật Diệu trung kỳ rồi! Hơn nữa ta cảm giác cũng sắp hậu kỳ rồi, ha ha ha…”
“Ừm, chúc mừng.”
Lý Hạo qua loa chúc mừng một câu, rất nhanh hắn nói: “Thu thập tình báo giúp ta, tin tức về toàn bộ cường giả! Tốt nhất kèm theo cả ảnh chụp.
Mặt khác, giúp ta xem thử môn chủ Kiếm Môn có xuất quan hay không, Nam Quyền tới Hoành Đoạn Hạp Cốc chưa.
Đúng rồi, gần đây Hoành Đoạn Hạp Cốc phát sinh sự tình lớn nhỏ nào cũng chỉnh lý đầy đủ thành tài liệu rồi giao cho ta.”
Vương Minh rất là cạn lời: “Còn phải viết thành chữ?”
Thế này thì cần cả cái mạng già rồi!
Ngươi tới đây, ta nói cho ngươi biết là được.
Lý Hạo vội nói: “Ít nói nhảm, 100 khối năng lượng thần bí, có làm không?”
“Hả? Này…”
“Thêm một viên đá Thần Năng, Kim hệ.”
“Không thành vấn đề!”
Vương Minh mừng rỡ: “Ta sẽ dành cả đêm để chuẩn bị cho tốt, lúc nào thì ngươi cần?”
“Chuẩn bị sẵn đi, ngươi ra khỏi quân doanh là được, ta sẽ đi tìm ngươi để lấy.”
“Được!”
Dập máy thông tin, Lý Hạo nhét máy truyền tin vào nhẫn trữ vật để ngăn cách liên hệ.
Cân nhắc một phen, hắn đi tới căn phòng cách vách, đẩy cửa vào rồi truyền âm: “Lão đại, đêm nay chúng ta đi Hoành Đoạn Hạp Cốc, những người khác tạm thời ở lại đây, Chiến Thiên Thành quá nguy hiểm.”
Lưu Long gật đầu, nơi này quả thực quá nguy hiểm.
Hắn ta đi chính là vì biết rõ chiến sĩ Hoàng Kim kia có bao nhiêu đáng sợ.
“Không tụ hợp với Vũ Vệ Quân hoặc là Tuần Dạ Nhân sao?”
“Tạm thời không đi.”
Lý Hạo nói: “Chúng ta mặc giáp đen vào, nếu có Vũ Vệ Quân tới thì trà trộn theo là tốt nhất, không thể thì cũng phải kín đáo một chút, miễn cho còn chưa tiến vào đã biến thành cái đích cho mọi người chỉ trích.
Thừa dịp mọi người không biết chúng ta trở về, không xuất hiện là tốt nhất, bằng không, tình huống của đám Bán Sơn cũng dễ lộ ra.”
“Có thể giấu cả Hầu bộ trưởng là tốt nhất, không được thì cũng chỉ có thể để cho Hầu bộ trưởng biết rõ mà thôi.”
Lưu Long nhìn hắn một cái, gật đầu không nói gì.
Hắn ta không có ý kiến gì khác.
Suy tư một chút, hắn ta truyền âm cho Lý Hạo: “Đúng rồi, lần này đi vào, tốt nhất ngươi hãy đi thông đạo thứ hai, lần trước ta đã đi qua một lần, tuy rằng không có thu hoạch gì nhưng mơ hồ lại có chút cảm giác, khả năng cao bên trong có thứ tốt, chỉ là ta không thể phát hiện.
Ngươi có mắt nhìn, có lẽ sẽ phát hiện điểm gì đó.”
Lý Hạo thoáng nghi hoặc, chỉ có điều hắn vẫn gật đầu.
Cũng được.
Về phần nguy hiểm, đối với võ sư thì cũng chẳng là gì, không có võ sư nào đến để mà chịu chết cả.
Trao đổi một phen, hai người bắt đầu chờ đợi trời tối.
Sắc trời tối mịt, hai thân ảnh nhanh chóng đi tới phía trước, nhắm về hướng Hoành Đoạn Hạp Cốc.
Hơn một giờ sau.
Lý Hạo hít khí.
Đệt!
Bốn phương tám hướng đều là quân đoàn, Hoành Đoạn Hạp Cốc lớn như vậy mà tất cả đều là người.
Tất cả đều là siêu năng!
Trong mắt hắn, phạm vi mấy nghìn thước quanh phiến đất này đã thành ban ngày, khắp nơi đều có ngọn đèn sáng ngời chói mắt.
Có bao nhiêu siêu năng tới vậy?
Hơn nữa, trong đó có vô số Nhật Diệu quang đoàn, hắn thấy được hơn mấy chục Tam Dương, Húc Quang cũng thỉnh thoảng lập lòe một chút như sáng mù mắt người.
Số lượng siêu năng tụ tập về đây là bao nhiêu?
Mấy nghìn ư?
Một Chiến Thiên Thành lại thu hút nhiều người như vậy, Lý Hạo cũng bội phục rồi, những người này không sợ chết sao?
Chiến Thiên Thành cực kỳ không an toàn, Lý Hạo hoài nghi ngoại trừ những Chiến Thiên Quân kia thì Chiến Thiên Thành là nguy hiểm lớn nhất, không phải tới từ những giáp đen, giáp đồng, mà là đến từ sinh vật có ý thức.
Lần trước trước khi đến đây, hắn đã có cảm giác dường như có người đang quan sát mình.
Cảm giác của hắn sẽ không sai.
Chỉ việc hắn không thấy quang đoàn lớn nào liên biết đối phương không phải siêu năng, có thể là võ sư.
“Ai nấy đều sốt sắng đi tìm chết!”
Trong lòng Lý Hạo oán thầm một hồi, hắn hơi hoài nghi Hầu Tiêu Trần cố ý tiết lộ sự tồn tại của Chiến Thiên Thành, phải chăng ông ta có mục đích gì khác.
Bằng không, lấy thực lực của ông ta, lấy việc mấy vị đại lão Ngân Nguyệt che giấu thực lực, ba tổ chức lớn há có là gì, sụ tình lần trước căn bản sẽ không phát sinh, đám Tử Nguyệt cũng có thể đối địch với Hầu Tiêu Trần sao?
Chỉ có điều như vậy cũng tốt, giờ phút này, Lý Hạo còn phải cảm tạ Hầu Tiêu Trần, nếu không nhờ có ông, sẽ không có siêu năng tới Ngân Nguyệt, nào có cơ hội cho Lý Hạo.
Một lát sau, Lý Hạo dẫn Lưu Long tránh đi đám cường giả, bí mật lẻn vào sâu bên trong.
Thuận tiện hắn cũng có thể quan sát được thực lực của đám người kia.
Chương 712: Công Khai Đến Gặp Bằng Hữu
Trong Hoành Đoạn Hạp Cốc.
Lý Hạo dẫn Lưu Long đi thăm dò bốn phía.
Hai vị võ sư thu liễm khí tức, hầu như không ai có thể phát hiện bọn họ, chỉ cần không cố ý tới gần những cường giả kia hoặc không lộ ra địch ý, võ sư ẩn núp có thể nói là đệ nhất thiên hạ, ngay cả Lý Hạo cũng không có biện pháp phát hiện ra võ sư.
Chỉ có điều, rất nhanh Lý Hạo phát hiện một vài vấn đề, ánh mắt hắn dần trở nên ngưng trọng.
Hắn và Lưu Long lặng lẽ bò lại vách núi, Lý Hạo truyền âm nói: “Lão đại, có phải phát hiện chuyện gì không được bình thường?”
Lưu Long gật đầu, sắc mặt nghiêm túc, truyền âm đáp: “Hình như… số lượng võ sư có chút nhiều!”
Đúng vậy, lúc này đây dường như có thêm rất nhiều võ sư.
Hiển nhiên, lần trước thăm dò đã lộ ra một ít bí mật rồi.
Ba tổ chức lớn hay là những nơi khác đều có thêm võ sư, thực lực không thể phán đoán rõ, nhưng mà rất nhiều võ sư đã có thế hiện ra bên ngoài, điều này đại biểu ít nhất họ đều là Phá Bách viên mãn.
Võ sư trong thành có thể phi hành, có thể nhẹ nhõm đi qua thông đạo thứ hai, có thể thu liễm khí tức không bị giáp đen công kích… Tuy rằng giờ phút này không có giáp đen nhưng kim giáp có lẽ cũng không phát hiện được.
Vì vậy lúc này, khắp nơi đều có võ sư đến đây.
Một số trong đó là võ sự nổi danh lâu năm, một phần là vỡ sư cường hãn mà các tổ chức lớn âm thầm bồi dưỡng.
Đương nhiên, cường giả siêu năng vẫn là chủ yếu.
Võ sự của các tổ chức lớn chưa hẳn có thực lực vượt qua Tam Dương.
Những hẳn sẽ có một vài vị Đấu Thiên, phía trên Đấu Thiên… Nếu đập những bảo vật cứng rắn như đá Thần Năng vào thì có lẽ cũng có thể xuất hiện, nhưng mà cũng không thể nói chắc chắn.
Ngoại trừ những võ sư như vậy, còn có một chút Húc Quang, điều này khiến Lý Hạo ngoài ý muốn vô cùng.
Hắn thấy được một vị rất trẻ, nom hết như một vị thiếu gia, còn có người hầu hạ xung quanh.
Tại địa phương quỷ quái này còn có nhân vật tầm thường như người hầu bưng trà rót nước, chuẩn bị nước tắm, thậm chí là làm ấm giường… Ừm, đều là thông tin nghe được từ một vị lão nhân đang an bài cho vị thiếu gia kia.
Lý Hạo nhìn không thấu lão nhân kia, đó hẳn là một vị võ sư, hơn nữa không quá yếu.
Mà người tuổi trẻ kia lại là Húc Quang, nhìn quang đoàn thì thậm chí còn mạnh hơn đám Bán Sơn.
Quả thực là gặp quỷ rồi, Lý Hạo chưa từng thấy có võ sư nào hưởng thụ như vậy.
Siêu năng thật là hạnh phúc!
Không phải võ sư không hưởng thụ, mà là võ sư rất cường đại, tại loại hoàn cảnh này căn bản sẽ không thể nào nhớ tới mang người hầu theo, kẻ nào rảnh rỗi quá thì may ra.
Đi thám thính một vòng, trong mắt Lý Hạo chỉ có khiếp sợ.
Ngoại trừ ba tổ chức lớn hắn không có đi dò xét, chỉ riêng một vài nơi nhỏ lẽ này hắn thấy được ba vị Húc Quang và mười một vị Tam Dương.
Lúc nào thì Tam Dương và Húc Quang rải đầy khắp nơi rồi vậy?
Không phải nói, tại Trung Bộ cũng chẳng có nhiều Húc Quang sao?
Lý Hạo nhíu mày, rất nhanh lại thấy thoải mái, hiển nhiên, Chiến Thiên Thành hấp dẫn lực chú ý khắp nơi, giáp sĩ Hoàng Kim một quyền đánh bay Nguyên Thần Binh bị người theo dõi, kể cả Nguyên Thần Binh Huyền Quy cường đại kia nữa.
“Đại ô quy của Vương gia sao?”
Trong lòng Lý Hạo nói thầm một tiếng, đại ô quy của Vương gia cũng nổi tiếng, hình như bây giờ chẳng ai chú ý vào kiếm của Lý gia.
Mọi người thật sự tin tưởng kiếm ở trong Tuần Dạ Nhân hay là mọi người giả vờ không biết rằng mình còn có một thanh kiếm, chẳng qua là chờ đợi thời cơ, hiện đang cố ý không đề cập tới?
Kiếm Lý gia, đao Trương gia, hai kiện binh khí này đều ở chỗ Lý Hạo… Chỉ có điều đao đã bị hắn đưa cho Viên Thạc rồi.
Không biết lão sư có phát hiện ra đao Trương gia ngoại trừ lực công kích cường hãn, thì còn chỗ đặc thù gì khác nữa không.
“Thật đáng sợ… cường giả đến nhiều như vậy, ngay cả Húc Quang sơ kỳ có khi ta đều không địch nổi.”
Trong lòng Lý Hạo thở dài một tiếng, hắn rất là bất đắc dĩ.
Bốn thế dung hợp còn có hi vọng địch nổi Húc Quang.
Nhưng hôm nay, hắn chỉ có ba thế dung hợp, tăng thêm Huyết Đao Quyết và thân thể cùng ngũ tạng cường hãn vô biên, dù là hiện tại thì hắn cũng không nắm chắc có thể địch nổi Húc Quang cảnh.
Thân thể và ngũ tạng cường đại hơn rất nhiều so với trước kia nhưng cường hóa thế lại không nằm trên một hệ thống, thế không được quá nhiều cường hóa, điều này đại biểu lực công kích chẳng thể gia tăng.
Ngược lại là lực phòng ngự của tám mạch lại chính thức cường đại hơn vài lần.
Không suy nghĩ thêm nữa, hắn chuẩn bị đi tìm Vương Minh để lấy tư liệu, sau đó so sánh từng cái, cuối cùng lại bổ sung nhân vật không hay xuất hiện trong tư liệu, kể từ đó có thể phát hiện toàn bộ cường giả nhanh chóng nhất, dù bỏ sót thì cũng sẽ không bỏ sót quá nhiều.
Nửa giờ sau.
Bên ngoài quân doanh.
Lý Hạo không lén lút mà là mặc giáp đen trực tiếp xuất hiện ở ngoài quân doanh.
Điều này khiến cho không ít người chú ý, không rõ người của Võ Vệ Quân tới đây làm gì? Võ Vệ Quân và bọn họ đâu có trú đóng cùng một chỗ.
“Ta tìm Vương Minh!”
Lý Hạo ẩn thân dưới giáp đen, thanh âm cực kỳ lỗ mãng: “Làm phiền báo cho gã biết, cứ nói có bạn tìm gã.”
Nói xong, Lý Hạo bắt đầu đứng chờ bên ngoài quân doanh.
Thuận tiện, cũng xem xét một chút quang đoàn ở nơi này.
Không hề ít!
Tự hồ có mấy vị Húc Quang cảnh, một là Hồ Thanh Phong, hắn là biết rõ người kia, một kẻ khác mạnh hơn cả Hồ Thanh Phong mà hắn không biết là ai, còn có một quang đoàn cảm giác cũng rất cường đại… Lý Hạo không khỏi thấy bất ngờ.
Ba vị cường giả Húc Quang?
Lúc nào thì quân doanh có nhiều Húc Quang như vậy?
Mặt khác, nhóm Hầu Tiêu Trần có lẽ cũng ở đây, nhưng Lý Hạo ở quá xa nên không nhìn thấy, chỉ có khoảng cách gần thì mới có thể thấy quang mang chói mắt trên người bọn họ.
Hắn giả mạo Võ Vệ Quân… Không, hắn vốn chính là Võ Vệ Quân.
Lý Hạo che đậy thân phận, chờ đợi Vương Minh ra gặp.
Một lát sau, Vương Minh còn chưa đi ra, mà một người Lý Hạo quen biết đã đến trước.
Lý Hạo không nhìn vị kia, hắn cứ coi như không biết.
Hắn đang nghĩ ngợi, người nọ bỗng nhiên vẫy vẫy tay với hắn: “Ngươi tới đây!”
Thấy Lý Hạo nhìn sang nhưng lại không nhúc nhích, lão nhân vẫy tay lần nữa: “Chính là ngươi, đừng nhìn, tới đây một chút!”
Lý Hạo thầm nghi hoặc, chỉ có điều thấy vị kia gọi mình nên hắn cũng đi tới, thấp giọng nói:
“Tham kiến đại nhân!”
“Biết ta sao?”
“Ta biết, Chu thự trưởng của Tổng Thự!”
Lão nhân nở nụ cười, gật đầu: “Biết cũng tốt, ta muốn ra cửa một chuyến, vừa định gọi người hộ tống, rất tốt, chọn ngươi đi, thực lực Võ Vệ Quân cũng không yếu.”
Lý Hạo thực sự cạn lời.
Ngươi… bảo ta làm hộ vệ?
Mấu chốt là, ngươi là người của Tổng Thự, ta là Võ Vệ Quân, chúng ta không phải chung một hệ thống, Tổng Thự và Tuần Dạ Nhân còn không đủ sao, ngươi tìm ta làm gì?
Chung quanh đây đều là người của quân đội.
Ngươi tùy tiện tìm vài người của quân đội là được.
Có phải nhận ra ta rồi không?
Chương 713: Nhận Ra Ta
Trong lòng Lý Hạo nghĩ thầm như vậy, hắn lại cảm thấy rất không có khả năng, hắn là võ sư, hơn nữa còn thu liễm toàn bộ khí tức, dưới tình huống bình thường không thể nào bị người ta phát hiện thân phận được.
Chu thự trưởng là cao tầng, là kẻ mà hắn không nhìn thấu, có lẽ là người bình thường cũng có thể là cường giả nhưng vô luận như thế nào ông ta cũng chẳng có tư cách trở thành giáp đen.
“Đại nhân, ta đang đợi người…”
“Đợi ai cũng cứ để cho kẻ đó chờ thêm một hồi.”
Chu thự trưởng cười ha hả: “Chọn ngươi đi, ta chẳng muốn tìm người khác nữa, dùng người của Võ Vệ Quân cũng yên tâm, hơn nữa lại còn là giáp đen, nhìn qua cũng biết là lực lượng hạch tâm, nếu ta xảy ra chuyện thì chính là đám Tuần Dạ Nhân không làm tròn trách nhiệm!”
Lý Hạo hoàn toàn bó tay.
Lúc này, hắn không còn lời nào để nói, đành phải rầu rĩ: “Vâng! Đại nhân, vậy ngài muốn đi đâu?”
Hơn nửa đêm, một lão già họm hẹm ra ngoài làm cái rắm gì chứ.
Chu phó thự trưởng đã cất bước ra khỏi quân doanh, vừa đi vừa cười nói: “Đi theo ta là được.”
Lý Hạo phiền muộn muốn chết.
Nhưng giờ phút này hắn không tiện cự tuyệt, cũng không có biện pháp cự tuyệt, người của Võ Vệ Quân, là không thể cự tuyệt nhiệm vụ hộ tống vị này, dù Võ Vệ Quân và đối phương không phải một hệ thống thì trên danh nghĩa đối phương vẫn là người của Ngân Nguyệt.
Hầu Tiêu Trần để sắp xếp sau vậy.
Lý Hạo rơi vào đường cùng cũng chẳng có biện pháp nào, chỉ có thể để Vương Minh chờ mình, đi theo lão đầu tử này lên phía trước.
Hoành Đoạn Hạp Cốc gập ghềnh vô cùng, Chu thự trưởng đi được một hồi, giữa đêm hôm khuya khoắt có lẽ ánh sáng không tốt, nhìn không rõ đường, ông ta thiếu chút nữa đã ngã sấp xuống.
Lý Hạo vội vàng dìu dắt, trong lòng thì oán thầm, lớn tuổi nên ngoan ngoãn ở lại quân doanh, đêm hôm khuya khoắt ông chạy lung tung làm gì?
Giờ phút này, hắn cũng đang suy nghĩ xem liệu vị này cố ý tìm mình hay thật sự chỉ là trùng hợp?
Đối với những nhân vật cao tầng của Ngân Nguyệt, hắn hiển nhiên sẽ không xem nhẹ.
Ai nấy đều rất đáng sợ.
Dù nhìn không thấu lão đầu tử này, hắn cũng sẽ không thử dò xét.
Ví dụ như Hồng Nhất Đường, lúc trước Lý Hạo thấy vị này là Tam Dương, hơn nữa còn có Tam Dương quang đoàn, nhưng ở lần đầu tiên, hắn lại không thấy được quang đoàn.
Không đơn giản chỉ vì không có quang đoàn, mà là chẳng có gì hết, chỉ là võ sư thôi.
Có đôi khi, con mắt cũng gạt người.
Hắn dìu dắt Chu phó thự trường, trong lòng thầm nghĩ, đêm hôm khuya khoắt, tìm không ra Võ Vệ Quân nào hộ tống, thật sự không sợ gặp chuyện chẳng may sao?
“Già rồi… Trước kia đi đường ban đêm dễ dàng, cả đêm có thể đi trăm dặm đường, còn có thể ăn năm bát lớn, thoáng chốc ta đã già rồi…”
Chu phó thự trường cảm khái đầy phiền muộn. “Vẫn là người trẻ tuổi tốt hơn.”
Lý Hạo nhỏ giọng: “Thự trưởng nói đùa, ta đâu còn trẻ tuổi, sắp bảy mươi rồi.”
“Nói đùa.” Chu phó thự trường cười ha hả tiếp tục đi về phía trước, vừa đi vừa nói: “Tiểu tử, nghe thanh âm có thể nghe ra được ngươi không nhiều tuổi lắm, nói giỡn với ta sao?”
Lý Hạo không đáp lời.
Chu phó thự trường vừa đi vừa nói: “Đừng cảm thấy hộ tống ta một đoạn đường là chuyện gì xấu, không phải chuyện xấu mà còn là chuyện tốt, đêm nay cũng đúng dịp, ngươi có thể xem như vận khí đến rồi.”
Lý Hạo hoài nghi, cũng tăng thêm chút cảnh giác.
Không phải gạt ta đến chốn không ai sau đó bỗng nhiên bộc phát giống như Hồng Nhất Đường, một kích tiêu diệt ta chứ?
Dù sao hắn cảm thấy, hơn nửa đêm khi mình vừa vặn tìm đến Vương Minh, đối phương lại bỗng nhiên xuất hiện, không thích hợp chút nào.
Giờ phút này Lý Hạo cảnh giác đến cực hạn.
Chu phó thự trưởng vừa đi vừa nói: “Tiểu tử, nhân tâm thiện, hảo tâm có hảo báo, lần sau gặp không nên kết giao với bạn xấu.”
Lý Hạo khẽ giật mình, có ý gì?
Phía trước, Chu phó thự trưởng tiếp tục đi tới: “May mắn người đi ra là ta, nếu muộn một bước để Hoàng Vũ hoặc là những người khác ra trước… Ngươi sẽ phiền toái rồi.”
Lý Hạo càng thêm cảnh giác, thậm chí cũng không dám tiếp tục đi về phía trước nữa.
Chu phó thự trưởng quay lại, cười vẫy vẫy tay: “Theo kịp đi, lá gan lớn như vậy mà bây giờ còn nhát gan?”
Giờ phút này, Lý Hạo xác định mình đã bị đối phương nhận ra.
Hắn đi theo nhưng không nói gì nữa.
Chu phó thự trường vừa đi vừa nói: “Ngươi đó, không nên kết giao với đám Vương Minh, quá ngu xuẩn rồi, dễ dàng liên lụy tới ngươi.
Hơn nửa đêm, gã chạy tới hỏi đông hỏi tây, dò xét tình báo khắp chốn, thậm chí chạy tới Phòng Cơ Yếu điều tra hồ sơ… Nếu không phải gia gia của gã ở đây thì sớm đã bị người ta kéo đi, trực tiếp ném vào đại lao!”
“Tất cả mọi người đều hiếu kỳ người này thu thập tình báo cho ai hay chỉ bán tình báo để kiếm chút tiền… Sau đó ngươi lại tới tìm gã, nếu ta không đi ra, Hoàng Vũ xuất hiện sẽ thuận tay tung một thương chọc chết ngươi.”
Lý Hạo ngoại trừ im lặng thì chính là im lặng.
Lão Vương… Ngươi… mẹ nó, thật ngu ngốc.
Ta bảo ngươi thu thập tình báo, ngươi lại chạy tới Phòng Cơ Yếu dò la hồ sơ, đây không phải rõ ràng là muốn nói cho người khác biết ngươi muốn điều tra cơ mật sao?
Ngươi ngốc à?
Đương nhiên, Lý Hạo biết rõ lão Vương cũng chẳng có biện pháp nào khác.
Hắn bị cấm đoán thì biết được cơ mật gì chứ.
Không có biện pháp nhưng vừa muốn kiếm tiền vừa muốn thỏa mãn Lý Hạo, giúp hắn biết rõ tình huống, đại khái có lẽ Vương Minh cảm thấy dù gã bị phát hiện thì gia gia của gã sẽ không cho là có gì cơ mật bí mật, vấn đề cũng sẽ không lớn.
Những gã không ngờ được Lý Hạo lại quang minh chính đại mà tìm mình… thế nên gã vừa vặn bị bắt.
Trong quân doanh có một số đại nhân vật đã chú ý, muốn xem thử Vương Minh điều tra tư liệu cho ai, khả năng lớn nhất chính là Lý Hạo, nhưng đến tận bây giờ Lý Hạo vẫn chưa trở lại.
Bên này vừa biết có người đến tìm Vương Minh, kết quả Lý Hạo đã bị vị này gọi đi.
Lý Hạo không nói thêm lời nào.
Suy nghĩ một chút, hắn cảm thấy lão nhân này quá khoa trương, Vũ soái dù thế nào cũng sẽ không hỏi nửa lời đã giết chết mình, chờ biết mình là Lý Hạo thì vị kia sẽ càng không xuống tay với mình.
Vị này chỉ muốn bán ân tình giả mà thôi!
Lý Hạo dám quang minh chính đại xuất hiện, thật ra cũng không quá sợ hãi thân phận lộ ra, chẳng qua là không nghĩ tới lộ ra nhanh như vậy, lão Vương thực sự quá ngu ngốc!
“Thự trưởng cứ nói đùa!” Lý Hạo rầu rĩ: “Ta được người nhờ vả gặp Vương Minh mà thôi, đâu có làm cái gì, ta còn là Võ Vệ Quân, Vũ soái há có thể không phân tốt xấu liền muốn giết ta? Cho dù là muốn giết thì cũng phải hỏi qua ý của Hầu bộ trưởng.
Vì vậy, thự trưởng chớ hù ta khiếp sợ.”
Lão đầu tử đang hù ai chứ?
Hơn nửa đêm đi dọa ta, thuận tiện bán ân tình cho mình, nghe ý tứ này hẳn là có việc muốn tìm ta.
Chu phó thự trường nở nụ cười.
Chương 714: Đại Đệ Tử Của Viên Thạc
Ông ta tiếp tục đi tới, giờ phút này, ông đi về nơi ánh sáng, vừa đi vừa nói: “Buổi tối ra ngoài thật ra là có chuyện phải làm, gọi ngươi theo cũng là chuyện thuận tiện thôi.
Biết phía trước là nơi nào không?”
“Hoành Đoạn Hạp Cốc.”
Nói nhảm!
Chu thự trưởng cũng không nói gì, tiểu tử này nói nhảm còn giỏi hơn ông nữa.
“Ý ta là nơi trú quân của thế lực phương nào, ngươi biết không?”
“Không biết.”
Lý Hạo nhìn về phía trước, thấy được một quang đoàn lớn, hiển nhiên là có một Húc Quang ở đó.
Có Húc Quang thì tất nhiên không phải hạng người vô danh.
Nhưng hắn thật sự không biết những người này thuộc thế lực nào.
“Ngươi nên gặp một lần.” Lão nhân vừa đi vừa nói: “Đây là người của quân đội, chỉ có điều không biểu lộ thân phận ra ngoài thôi, ngươi biết tổ chức siêu năng của quân đội gọi là gì không?”
“Ta biết, Thiên Tinh Quân!”
Lý Hạo biết rõ việc này, lúc ấy Vương Minh đã nói với hắn.
Tuần Kiểm Ti xây dựng cơ cấu siêu năng đầu tiên là Tuần Dạ Nhân.
Sau đó là Hành Chính Ti phụ trách điều tra, Quân Pháp Ti Thiên Tinh Quân, Thương Vụ Ti bảo vệ uỷ ban bảo an…
Bên phía Cửu Ti, bởi vì Tuần Dạ Nhân có vẻ đuôi to khó vẫy, vì vậy về sau dứt khoát không chuyển Tuần Dạ Nhân vào siêu năng, mà là tự mình xây dựng tổ chức siêu năng, ngay từ đầu cũng chẳng có biện pháp nào khác bởi vì cần nhanh chóng giúp Tuần Dạ Nhân đứng vững gót chân.
Hiện tại đứng vững vàng rồi, dù sao cũng chiếm cứ toàn bộ hạch tâm vương triều, thực lực lại cường hãn, rất nhanh đã tự cường hóa cơ cấu siêu năng của mình.
“Phải, chính là Thiên Tinh Quân.”
Lão nhân dẫn Lý Hạo tiếp tục bước đi: “Đây là người của Thiên Tinh Quân, tới từ Trung Bộ, mục đích cũng là Chiến Thiên Thành.
Nhưng mà trước mắt Thiên Tinh Quân không lộ ra thân phận với bên ngoài, chỉ báo cáo với Hành Chính Tổng Thự thôi, ý là, một trong tối một ngoài sáng, dễ làm việc hơn.”
“Lúc này Thiên Tinh Quân cử đến 10 người, một vị Húc Quang dẫn đội, 9 vị còn lại đều là Tam Dương, thực lực cực kỳ cường hãn, hơn nữa còn là người trong quân đội nên cũng có ý thức hợp tác, không phải Tam Dương hay Húc Quang thông thường.”
Lý Hạo yên lặng lắng nghe, chẳng qua là hắn cảm thấy hiếu kỳ, có quan hệ gì với ta cơ chứ?
Lão nhân lại nói: “Có vài tình huống rất phức tạp, ta gọi ngươi tới gặp Thiên Tinh Quân, thật ra cũng là hy vọng ngươi đừng tham dự vào, người của Bát Đại Gia không nên bị người ta coi như đao thương.”
Quả nhiên!
Lý Hạo hoàn toàn xác định vị này thật sự đã nhận ra mình.
“Lúc này, dẫn đầu Thiên Tinh Quân là một vị cường giả Húc Quang sơ kỳ mới tấn cấp tháng trước, theo lý thuyết, đối phương tấn cấp Húc Quang không lâu, cảnh giới không quá ổn định, có lẽ nên lưu lại không tham dự loại sự tình này.
Ai cũng biết trong Chiến Thiên Thành nếu cảnh giới bất ổn thì rất dễ gặp chuyện không may, nhưng đối phương lại cử đến một vị Húc Quang sơ kỳ, ngươi cảm thấy có vấn đề hay không?”
Lý Hạo suy nghĩ một chút bèn nói: “Có thể là thân phận người này đặc thù, hoặc có kẻ cố ý nghĩ gài bẫy đối phương.”
“Có lẽ là cả hai.” Chu thự trưởng nở nụ cười: “Người này tên là Viên Hưng Vũ.”
“Ồ.” Lý Hạo gật đầu, không quá để ý, sau một khắc, hắn khẽ nhíu mày.
Viên Hưng Vũ?
Họ Viên…
Lão sư?
Có liên quan với lão sư sao?
Chỉ có điều trên đời này người cùng họ quá nhiều, hắn rất nhanh đã không suy nghĩ thêm nữa, trước mắt hắn không biết rõ ý đồ của vị này, hơn nữa, hắn tin tưởng nếu vị này gọi mình theo thì có lẽ cũng sẽ tự nói rõ ràng.
Quả nhiên, thấy Lý Hạo không có phản ứng gì, lão nhân đành phải nói: “Viên Hưng Vũ, đại đệ tử khai sơn của Viên Thạc! Mấy năm trước Viên Thạc không thu đồ đệ, vẫn luôn một thân một mình, thẳng đến khi siêu năng quật khởi, ông ấy bị ép co đầu rút cổ tại Ngân Thành, ông ấy chờ đợi ở Ngân Thành khoảng chừng 15 năm… Mà 15 năm trước, ông ấy nhận đệ tử đầu tiên, cũng chính là Viên Hưng Vũ! Không bao lâu sau ông ta nhận đệ tử thứ hai, cuối cùng, vừa mới nhận đệ tử thứ ba chính là Trần Ngọc Hoa.
Lúc ấy ông ta cũng tuyên bố đây là đệ tử cuối cùng, ông ta nói ba đã là cực, ba người là đủ rồi.”
“Thẳng đến khi ba người đệ tử đều xảy ra chút vấn đề, Viên Thạc vẫn không thu đồ đệ, mãi cho tới ba năm trước ông ta bị thương rất nặng, lúc đó hẳn là ông ấy bị giáp đồng đánh lén, dẫn đến trái tim xảy ra chút vấn đề, phá hủy hy vọng tấn cấp… Ông ta thu nhận đệ tử cuối cùng, hy vọng có thể truyền thừa chút sách cổ mà năm đó ông ta đã phá hủy, miễn cho những kiến thức kia thật sự đều bị ông ta ôm xuống dưới đất.”
Viên Hưng Vũ!
Lý Hạo khẽ nhíu mày, đại đệ tử khai sơn.
15 năm trước bái Viên Thạc làm thầy, ngày nay lại là cường giả Húc Quang của Thiên Tinh Quân.
Chuyện này không quan trọng.
Đúng vậy, chỉ là một chút không trọng yếu.
Quan trọng là lúc này lại do Viên Hưng Vũ dẫn người về Ngân Nguyệt, hơn nữa còn đại diện cho tổ chức siêu năng Thiên Tinh Quân của quân đội, ngay bây giờ nếu thân phận của gã lộ ra thì sẽ đại biểu cho rất nhiều thứ.
Đại đệ tử của Viên Thạc trở về.
Ai cũng biết Hầu Tiêu Trần che chở Viên Thạc nhiều năm, mọi người cũng biết, Viên Thạc đã tiến vào Uẩn Thần, mà đệ tử của ông vài ngày trước đã giết 6 vị Tam Dương, cũng tiến vào Uẩn Thần.
Ai cũng biết Lý Hạo là truyền nhân của Bát Đại Gia.
Ai cũng biết Chiến Thiên Thành này có lẽ là tổ địa của một vị Vương gia trong Bát Đại Gia.
Mà hết lần này tới lần khác không sớm không muộn, vị này lại trở về ngay thời điểm này.
Còn nữa, Trần Ngọc Hoa, Hồ Định Phương, Bạch gia, Bạch Long Quân, Hoàng Thất… đều ở trong thành.
Lúc trước, Nam Quyền đã phân tích qua cho hắn.
Hồ Định Phương ở trong quân có người ủng hộ, phía trên có người, phía dưới cũng có người, Bạch gia ủng hộ hắn, quân đội ủng hộ hắn, ngay cả Vũ soái đều ủng hộ hắn, vì vậy Hồ Định Phương dễ dàng thượng vị.
Bạch phu nhân chạy đi gặp Nam Quyền, có lẽ có chút liên quan đến Hoàng Thất.
Hiện tại, hai sư huynh muội Trần Ngọc Hoa và Viên Hưng Vũ hội tụ, Hồ Định Phương có lẽ đã biết được thân phận của Viên Hưng Vũ rồi đi?
Lại nói tiếp, họ vốn là người một nhà.
Bởi vì thời gian thu nhận Viên Hưng Vũ và Trần Ngọc Hoa cách xa nhau không lâu, hai người có lẽ đã từng cùng theo học với Viên Thạc, khả năng từ rất sớm trước kia họ đã quen biết, hơn nữa còn rất thân thuộc.
Trong này, phải chăng lại có chút dính líu gì?
Phải chăng có thể liên quan tới mình?
Trách không được lão nhân này muốn dẫn mình tới đây, nhưng Lý Hạo vẫn chưa thể biết rõ ý đồ của ông ta.
Chương 715: Bí Mật
Chu phó thự trường tiếp tục đi tới, cự ly với biên giới càng ngày càng gần, ông ta nói: “Tạm thời không nói về Viên Hưng Vũ, nói một chút về Chiến Thiên Thành đi.
Tư liệu về Chiến Thiên Thành thật ra nhiều hơn những gì ngươi hiểu được một chút.”
“Chiến Thiên Thành đích xác là thành trì của một vị Vương gia trong Bát Đại Gia hoặc nên nói là Vương gia tông địa.
Đại ấn mà chiến sĩ Hoàng Kim kia cầm theo gọi là Huyền Quy Ấn, dựa theo ghi chép, nó không đơn thuần là một kiện binh khí mà còn là một món tín vật!”
“Nó còn đầu mối then chốt khống chế cả thành thị!”
“Lấy được cái này có lẽ có thể nắm quyền toàn bộ Chiến Thiên Thành, binh khí cổ nhân thật ra rất đáng sợ, tòa thành thị này hẳn đều là một bộ phận của Huyền Quy Ấn chứ không phải Huyền Quy Ấn chỉ là món tín vật đơn lẻ.”
“Bát Đại Gia ở thời kỳ văn minh cổ nghe nói là đồng khí liên chi, thời khắc mấu chốt, nếu một nhà xảy ra vấn đề, đệ tử hạch tâm của gia tộc khác sẽ có tư cách chấp chưởng tín vật Bát Đại Gia.”
Lý Hạo nhíu mày, tín vật hạch tâm… như kiếm, đao các loại sao?
Lão sư có thể dùng đao, đương nhiên có lẽ cây đao kia ai lấy được cũng có thể dùng, chẳng lẽ lão sư cũng là một trong Bát Đại Gia, hoặc là nói cây đao này không phải là bị sử dụng như trên mặt nghĩa?
Hiện tại hắn cũng bị vị này làm cho hồ đồ rồi.
Tuy rằng đã lấy được một ít tin tức nhưng hắn vẫn không rõ vị này muốn nói gì, muốn làm cái gì.
“Thự trưởng, ta chỉ là Võ Vệ Quân bình thường, ngươi nói những loại chuyện này với ta thì ta cũng không rõ.”
Chu thự trưởng trầm tư chốc lát mới nói: “Không phải ngươi rất thông minh sao? Được rồi, vậy ta nói thẳng, lúc này, những người khác có thể không vào Chiến Thiên Thành nhưng ngươi nhất định phải đi, hơn nữa, bất kể là Hầu Tiêu Trần hay Viên Hưng Vũ, những ai biết rõ bí mật đều hy vọng ngươi có thể vào nội thành, thậm chí là lấy đi Huyền Quy Ấn, có lẽ, chỉ có ngươi có đủ khả năng lấy đi thứ này!”
“Chúng ta biết rõ, Hoàng Thất có lẽ cũng biết, Cửu Ti không nhất định không biết, ba tổ chức lớn khả năng cũng đã biết… Nói một cách khác, ngoại trừ kẻ không có bối cảnh, có lẽ rất nhiều người đã biết ngươi mới là mấu chốt!”
“Lúc này, tình cảnh của ngươi rất an toàn, cũng rất nguy hiểm! An toàn ở chỗ, khi ngươi chưa cầm được Huyền Quy Ấn thì sẽ chẳng ai thương tổn ngươi, nguy hiểm chính là lấy được Huyền Quy Ấn rồi, đó sẽ là thời điểm chết của ngươi.
Một khi ngươi lấy được, hoặc ngươi phá bỏ niêm phong của Huyền Quy Ấn, có thể làm cho Huyền Quy Ấn nhận chủ, hoặc ngươi không có đủ lực phá hoại cường hãn…”
Lý Hạo không nói lời nào.
Giờ hắn có thể nói cái gì?
Mục đích của ngươi là thế nào?
“Thật ra ta không có ý gì khác, cháu của ta có lẽ ngươi cũng biết, Chu Cần, cái tên dưỡng lão hổ ấy… Ta chỉ nhắc nhở ngươi một ít chuyện, thứ nhất, ngươi và Viên Thạc rất nặng tình nhưng không nên để những thứ này ảnh hưởng đến phán đoán của mình.”
“Thứ hai, không nên tùy tiện đi lấy Huyền Quy Ấn, nhớ kỹ, đừng quá tham lam!”
Chu phó thự trường ngưng trọng nói: “Huyền Quy Ấn xuất hiện vào lúc này không phải chuyện gì tốt, hơn nữa, Chiến Thiên Thành xuất thế cũng không phải chuyện hay ho.
Một khi Chiến Thiên Thành xuất thế, đại biểu vài vấn đề sẽ nhanh chóng bộc phát, thậm chí dính dáng đến phiền toái cực lớn… Trong Ngân Nguyệt thật ra cũng không bền chắc như thép, ý ta không phải là đối địch với nhau mà là một ít chia rẽ trên mặt lý niệm!”
“Còn nữa, di tích cổ của Bát Đại Gia đại biểu cho tám loại phong ấn, một khi cởi bỏ một trong số đó thì những thứ khác có lẽ cũng chịu ảnh hưởng, thậm chí sẽ khiến cho một vài sự tồn tại cổ xưa giáng lâm… Đó có thể là chuyện tốt nhưng cũng có thể là tai hoạ ngập đầu!”
“Bí mật của Chiến Thiên Thành không đơn giản như biểu hiện bên ngoài, mà là phức tạp hơn rất nhiều.”
Lý Hạo giấu không được nghi ngờ cùng rung động trong lòng, vội hỏi: “Thự trưởng biết những điều này từ đâu?”
“Sách cổ.” Chu phó thự trường đáp: “Người biết nhiều hơn không chỉ chúng ta, rất nhiều người đều biết, nhưng mà cũng nhiều kẻ không hay biết gì.
Thường nghe 20 năm trước siêu năng xuất hiện, thật ra siêu năng đã xuất hiện trước đó vài năm, hơn nữa, chính là bộc phát từ Ngân Nguyệt.
Ngân Nguyệt mới là cội nguồn của siêu năng!”
“Người ngoài đều cho rằng siêu năng bộc phát từ Trung Bộ, có cái rắm ấy, siêu năng vốn xuất phát từ Ngân Nguyệt, bằng không, ngươi cho rằng đám Ánh Hồng Nguyệt có thể nhanh chóng bước vào siêu năng, còn nhanh hơn cả đám người Trung Bộ kia ư?”
“Chẳng qua là toàn bộ năng lượng thần bí bộc phát ở Ngân Nguyệt đều bị sự tồn tại thần bí, hoặc phong ấn lập tức hấp thu, dẫn đến Ngân Nguyệt trở thành một chốn siêu năng cằn cỗi!”
“Ánh Hồng Nguyệt biết rõ, thậm chí năm đó khi siêu năng bộc phát, gã cũng có công lao.
Khi trước một nhóm người đi thăm dò di tích đã phá vỡ một ít gì đó, dẫn đến biến cố phát sinh, những người đó ngày hôm nay đều đã là cường giả!”
Chu phó thự trường cảm khái: “Những người này có thể kể tới như Ánh Hồng Nguyệt, Diêm La Vương của Diêm La, Phi Kiếm Tiên của Phi Thiên, Đại Thống Lĩnh Võ Vệ Quân, Hạo Thiên Sơn Chủ trong Thất Thần Sơn…”
“Hôm nay, họ đều đã xưng bá một phương!”
Trong lòng Lý Hạo hoảng sợ, những người này đều cùng một bọn sao?
Hay chẳng qua là họ biết được, dưới sự trùng hợp nên họ mới cùng thăm dò di tích, dẫn đến siêu năng bộc phát, vì vậy họ sớm đã biết chuyện có thể bộc phát siêu năng, sớm làm chuẩn bị nên mới có chuyện ba tổ chức lớn quật khởi?
Còn Thất Thần Sơn gì đó thì đây là lần đầu tiên hắn nghe nói.
Mặt khác, Đại Thống Lĩnh Võ Vệ Quân là ai?
Cáp Cáp Quái, Thực Nhân Ma, Bệnh Tháp Quỷ… Ai là Đại Thống Lĩnh? Hắn thật sự không biết chuyện này, người giang hồ chỉ biết là có ba vị Đại Thống Lĩnh.
Hóa ra siêu năng bộc phát từ Ngân Nguyệt, đó là điều Lý Hạo hoàn toàn không nghĩ tới.
Đối phương tiếp tục nói: “Nhớ kỹ, một khi phá vỡ phong ấn của Chiến Thiên Thành sẽ có hai loại khả năng.
Thứ nhất, siêu năng bộc phát, vô số năng lượng thần bí nhanh chóng tràn ngập, làm cho tất thảy siêu năng của Thiên Tinh Vương Triều quật khởi một lần nữa, thậm chí sẽ khiến cho vô số người nhanh chóng đột phá, trở thành sự tồn tại của giai đoạn kế tiếp! Thứ hai chính là tai nạn!”
“Bất kể như thế nào, dù là khả năng thứ nhất thì cũng là một loại tai nạn.
Ở giai đoạn hiện nay, bỗng nhiên lại khiến cho siêu năng giai đoạn thứ hai mở ra, khiến vô số cường giả siêu năng xuất hiện cũng không phải chuyện tốt.”
Trong lòng Lý Hạo khẽ chấn động: “Rốt cuộc ngươi là ai?”
Người này thật sự chỉ là một vị phó thự trưởng thôi sao?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Võ Thần Quật Khởi [Dịch] Võ Thần Quật Khởi](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/07/Dich-Vo-Than-Quat-Khoi-Audio-Truyen.jpg)





