[Dịch] Tinh Môn
Tập 142 : Một Bắc Một Nam (c706-c710)
❮ sautiếp ❯Chương 706: Một Bắc Một Nam
Từ Hoành Đoạn Hạp Cốc đi đến vị trí di tích tuy rằng đường dễ đi nhưng cũng cần rất nhiều thời gian, chưa hẳn họ đã tới kịp.
Giờ phút này, ngược lại họ có thể ra ngoài từ Thương Sơn, sau đó bay thẳng đến Hoành Đoạn Hạp Cốc, có lẽ sẽ nhanh hơn chút.
Ra ngoài từ bên này, hẳn là một tòa thánh khắc của Ngân Bắc.
Thương Sơn dễ dàng che giấu tung tích, chỉ có điều lại quá khó đi.
Lý Hạo suy tư chốc lát bèn nói: “Đi từ nơi này sẽ có thể che giấu chúng ta tới mức độ cao nhất.
Nếu xuống núi từ đây, có thể sẽ gặp phải một số người, dẫn tới nhiều chuyện ngoài ý muốn…”
Không phải không nên đi bên đó, mà là đi bên đó càng dễ che giấu bản thân, miễn đi một chút phiền toái, chờ đến khi tới được di tích, có đám Hầu Tiêu Trần ở đó rồi, hẳn sẽ không bộc phát chiến đấu quy mô lớn nào.
Chẳng qua hiện nay ba tổ chức lớn đã chết một nhóm cường giả, chưa chắc đã có lực lượng đủ mức tới để chặn đánh bọn họ.
Sắp tới có mở ra di tích hay không, trong lòng Lý Hạo suy đoán 9 phần 10 là có thể.
Lấy tính cách của Hầu Tiêu Trần, cộng thêm các tổ chức lớn, bốn phương cũng đã cử người đến, không có khả năng không mở ra.
Hắn còn ước gì di tích sớm mở ra, để cho bọn người kia dò đường chịu chết cho hắn.
Vì vậy, sau khi suy nghĩ một phen, để có thể bắt kịp lần di tích mở ra này, Lý Hạo quyết định: “Vậy thì xuống núi đi, che giấu tung tích, có thể ẩn tàng liền ẩn tàng ở, nếu không chúng ta chưa hẳn đã tới kịp.”
Hắn vẫn lựa chọn mục tiêu chính là đi tới di tích trước.
Về phần bọn hắn xuất hiện rồi bị người phát hiện rồi, vì sao Bán Sơn không xuất hiện… có quan hệ gì gì với hắn đâu?
Trong lòng Lý Hạo suy tư một phen, cuối cùng không suy nghĩ thêm nữa.
Đoàn người nhanh chóng bắt đầu xuyên qua núi rừng, chuẩn bị xuống núi.
Trên đỉnh đầu, con diều hâu to lớn đi theo hộ tống hoặc có thể nói là theo dõi bọn hắn, thẳng đến khi bọn hắn xuyên qua núi rừng, đi ra khỏi Thương Sơn thì nó mới rời đi.
Vào lúc hừng đông, nhóm người Lý Hạo tiến vào một tòa thành thị không quá lớn.
Cũng là một trong 16 thành Ngân Bắc, chẳng qua là giờ phút này nhóm Lý Hạo đã cởi bỏ giáp đen, toàn bộ giáp đen được cất vào một cỗ xe lớn.
Cả đám cũng nhanh chóng biến hóa, trở thành một đội ngũ võ quán tiêu cục đi lại ở Ngân Bắc.
Từ khi siêu năng quật khởi, chuyện vận chuyển cũng không hề nhẹ nhõm, hôm nay cũng có một chút võ sư và siêu năng nhỏ yếu chọn trở thành tiêu sư, trợ giúp một số tổ chức lớn hộ tống vận chuyển vật tư.
Bấy giờ, nhóm Lý Hạo ngụy trang một chút, hộ tống một xe giáp đen xuất phát về hướng Hoành Đoạn Hạp Cốc.
Cùng lúc đó trong Đoạn Sơn Cốc.
Hồng Nhất Đường và Nam Quyền thấy diều hâu bay trở về cũng trực tiếp rời đi, không hề quay đầu lại.
Bốn Đại yêu thú đưa mắt nhìn hai người rời khỏi.
Đã nói một ngày liền đi, thế mà hai kẻ này lại ở đây chờ đợi vài ngày.
Làm hại chúng nó cũng không dám tùy tiện tách ra, miễn cho bị đánh bại đơn lẻ.
Thẳng đến khi bọn hắn rời đi, Kim Điêu mới rung động sóng tinh thần: “Đi thôi!”
“Truyền nhân của ma đầu kia cũng đã rời đi.”
“Xem ra, những võ sư ở Ngân Nguyệt này cũng có liên quan.”
“…”
Vài đầu đại yêu trao đổi một phen, hai người kia một mực đợi đến lúc Lý Hạo đi rồi mới lựa chọn rời khỏi, điều này cũng làm cho chúng nó ý thức được đôi khi võ sư ở Ngân Nguyệt cũng rất đoàn kết.
Đương nhiên, cũng có liên quan tới chuyện lúc trước Lý Hạo đã giúp bọn hắn áp chế biến hóa.
Mãnh Hổ động sóng tinh thần: “Cái chốn Ngân Nguyệt này… Chúng ta tốt nhất không nên giao thiệp, tình huống rất phức tạp, có lẽ không chỉ mấy kẻ này mà còn có sự tồn tại càng mạnh hơn nữa.”
Kim Điêu gật đầu truyền âm: “Khẳng định là có, hơn nữa cũng có thể là cường giả Yêu Tộc! Ta bay qua Thương Sơn, bước vào địa phận Ngân Nguyệt, kết quả vừa bay ra không bao xa liền cảm nhận được không khí hít thở không thông! Thậm chí không chỉ chút ít mà là khắp nơi tràn ngập loại cảm giác này, ta hoài nghi, Ngân Nguyệt có rất nhiều cường giả đỉnh cấp, trong đó còn có cả đại yêu Yêu Tộc… trong mơ hồ, ta hình như thấy được một đầu Ô Quy…”
Lời này vừa ra, đám đại yêu đều trở nên vô cùng ngưng trọng.
Thương Sơn và Ngân Nguyệt quá gần, khó trách trong Thương Sơn tồn tại một số kẻ cường hãn, thế nên người ta chưa bao giờ nguyện ý xuất phát về hướng Ngân Nguyệt phía nam, phần nhiều vẫn là đi về hướng Đại Ly phương bắc.
“Lần này Thiên Kim Liên nở rộ, tiếp theo lại phải chờ năm năm nữa… Chúng ta ở lại đây trông coi? Hay là tới phương Bắc… tới Đại Ly xem thử?”
Đây là ý nghĩ của Mãnh Hổ, nó không muốn luôn liên tục lưu lại nơi này.
Vốn dĩ không có áp lực quá lớn, nhưng giờ phút này đã khác rồi.
Kim Điêu ngẫm nghĩ: “Phương Bắc cũng không an toàn, thậm chí còn nguy hiểm hơn, cường giả Đại Ly rất nhiều.
Ta từng thấy một vị cường giả Đại Ly xé nát Bích Nguyệt Tê có thực lực tương đương ta.”
Cự Viên đến lúc này mới góp lời, trong tinh thần phát ra chấn động kịch liệt: “Sợ cái gì! Cường giả Đại Ly nhiều nhưng cường giả Đại Ly cũng rất trực tiếp, thẳng thắng, được xưng là kẻ mọi rợ, làm việc cũng càng trực tiếp hơn hẳn.
Ai mạnh ai yếu chỉ cần nhìn qua đã biết, chung quy vẫn đỡ hơn Ngân Nguyệt nhiều.
Tên nào thoạt nhìn cũng quá nhỏ yếu, trên thực tế lại vô cùng cường hãn…”
Chỉ thiếu chút nữa nó đã nói Ngân Nguyệt đều là tiểu nhân âm hiểm.
Trên thực tế, nó cũng đang có ý này.
Kim Điêu suy tư một phen, gật đầu thật mạnh: “Vậy đi Phương Bắc… Chúng ta cũng cần thêm nhiều tài nguyên, bảo vật, kiến thức thêm nhiều cường giả.
Ngân Nguyệt chôn giấu rất nhiều bí mật, ta đã cảm nhận được một ít bí mật đang hé lộ.
Chờ chúng ta hoàn toàn vượt qua một bước này rồi sẽ quay lại!”
Ba vị trong số bọn chúng cũng đang ở vào thời kỳ lột xác, tuy Đại Xà vẫn còn kém một chút thế nhưng cũng sẽ sớm thôi.
Đến lúc đó nếu đều có thể tấn cấp thì chúng sẽ là Húc Quang mà nơi Ngân Nguyệt này vẫn hay gọi rồi, bốn vị trên Húc Quang quay trở lại Ngân Nguyệt, chung quy không đến mức cũng bị áp chế điên cuồng đâu nhỉ?
Đã có quyết định, bốn đầu đại yêu cũng coi như hạng người quả quyết, Đoạn Sơn Cốc bên này cứ để cho vài tên tiểu yêu Tam Dương nhìn là được, dù sao còn năm năm nữa mới có thể nghênh đón lần tiếp theo Thiên Kim Liên nở rộ.
Mấy vị đại yêu dứt khoát nhanh chóng rời đi, trên nửa đường hướng về phía bắc, Đại Xà nhịn không được nói: “Ta muốn một cánh sen, còn ba viên Kim Liên, các ngươi tự phân chia đi!”
Sau khi chủ động mở miệng, nó được chia cánh Kim Liên đã tha thiết từ lâu, về phần hạt sen tất nhiên không có phần của nó.
Khiến cho Đại Xà phải tuyệt vọng đó là chênh lệch giữa chúng nó càng lúc càng lớn!
Mà ba đầu đại yêu khác đều mỉm cười vui vẻ, biết thức thời là được, bằng không tất cả mọi người đều không dễ chia.
Ngày hôm ấy, Lý Hạo xuôi nam, bốn đầu đại yêu lên Bắc, bước vào Đại Ly nơi mà Thiên Tinh Vương Triều đã sớm không một ai đề cập.
Chương 707: Trở Về Hoành Đoạn Hạp Cốc 1
Hoành Đoạn Hạp Cốc.
Theo thời gian di tích mở ra càng ngày càng gần, nơi đây đã xuất hiện một ít công trình kiến trúc do cường giả siêu năng không thể ngủ ngoài trời hoang dã đã lựa chọn ngay tại chỗ xây nhà.
Không chỉ như vậy, thậm chí còn xuất hiện một nhóm thương nhân bán năng lượng thần bí, thậm chí bán đá Thần Năng.
Đương nhiên không chỉ như vậy, còn có người bán một ít cổ binh, sách cổ, bí thuật võ đạo thật giả khó phân…
Trong khoảng thời gian ngắn, trong hạp cốc ở Chiến Thiên Thành lại ra đời một phường thị kỳ dị.
Sở dĩ nói là kỳ dị bởi vì chỉ có cường giả mới có tư cách bày quầy bán hàng ở đây, hoặc là có thế lực che chở nếu không buôn bán ở nơi này rất có thể chỉ có bán mệnh, chứ không có mệnh tiêu.
Mà ba tổ chức lớn cũng đã công khai dựng cứ điểm của mình ở đây.
Các cứ một phương, chờ đợi vào di tích.
Vào lúc này, một thân ảnh bay thẳng ngút trời, khiến cho siêu năng trong hạp cốc phải chú ý.
“Chư vị, ta là Hách Liên Xuyên, phó bộ trưởng Ngân Nguyệt Tuần Dạ Nhân!”
“Căn cứ hiệp nghị, trừ ba đại tổ chức tà năng, di tích Chiến Thiên Thành tháng này sẽ mở ra vào ngày 28, thời gian mở ra sẽ duy trì trong nửa giờ, phàm là kẻ muốn đi vào, Tinh Quang, Trảm Thập phải trả 10 khối năng lượng thần bí, Phá Bách, Nguyệt Minh 30 khối, Nhật Diệu, Đấu Thiên 100 khối! Tam Dương cần trả 1 viên đá Thần Năng, Húc Quang 10 viên đá Thần Năng… toàn bộ là phí tổn Ngân Nguyệt duy trì di tích mở ra!”
Lời này vừa nói ra, bốn phương lập tức huyên náo.
Kẻ yếu thì thôi đi, năng lượng thần bí dù là 100 khối thì thật ra cũng không tính quá đắt.
Nhưng mà còn cần cả đá Thần Năng đó!
Tam Dương cảnh rõ ràng cũng cần trả đá Thần Năng mới có thể tiến nhập, thế này thì quá mắc!
Đúng lúc này, trong hạp cốc, có cường giả Tam Dương trực tiếp mở miệng: “Hách bộ trưởng, Tam Dương cần 1 viên đá Thần Năng phải chăng là quá mức? Theo ta được biết, Chiến Thiên Thành chia làm hai thành trong và ngoài, bên ngoài thành hầu như không có bảo vật gì, chỉ nội thành mới có, mà nội thành nguy hiểm vô cùng… phải lấy mệnh đi thăm dò…”
Hách Liên Xuyên quan sát người nọ, bình tĩnh nói: “Vậy thì đừng đi vào! Nguy hiểm thế còn đi vào làm gì?”
Sắc mặt người nọ trở nên khó coi, nhưng nghĩ tới đây dù sao cũng là địa bàn của đối phương nên đành kìm nén hỏa khí: “Nói như vậy, ba tổ chức lớn và quan phương Ngân Nguyệt đều được miễn phí sao?”
“Đương nhiên ba đại tổ chức tà năng phải trả cái giá lớn khác, chuyện này không cần chư vị quan tâm!”
“Hách bộ trưởng, Tuần Dạ Nhân hoặc là tổ chức quan phương của hành tỉnh khác…”
“Trả tiền!”
Hách Liên Xuyên không chút khách khí, lớn tiếng nói: “Không trả tiền cũng được, trước tiên gia nhập Ngân Nguyệt Tuần Dạ Nhân, các tỉnh khác tình huống không rõ ràng, vì để phòng ngừa có hung đồ giả mạo, trước tiên có thể gia nhập Tuần Dạ Nhân ta, thẩm tra tư cách đầy đủ một khi thông qua tự nhiên sẽ được miễn phí!”
Nói nhảm!
Mọi người im lặng.
Thẩm tra tư cách gì chứ, nếu thật sự gia nhập Ngân Nguyệt Tuần Dạ Nhân, tiếp theo sẽ phiền toái lớn rồi, là người của Tuần Dạ Nhân, ngươi có nghe mệnh lệnh của thượng cấp hay không?
Bảo ngươi làm bia đỡ đạn, ngươi buộc phải đi làm bia đỡ đạn.
Có Tam Dương phiền muộn vô cùng, lớn tiếng nói: “Nếu không có đá Thần Năng thì sao?”
“1000 khối năng lượng thần bí cũng được!”
Dùng vật thay thế như này thì giá trị không chênh lệch quá nhiều.
Nếu lại hỏi không có năng lượng thần bí thì phải làm sao… vậy thì không thể đi vào thôi.
Còn có thể nói cái gì nữa?
Phía dưới, vốn đang ồn ào huyên náo, giờ phút này chợt yên tĩnh trở lại.
Lát sau, một người trẻ tuổi tươi cười mở miệng nói: “Vậy thì có hạn chế số lượng người đi vào không?”
“Không có hạn chế!” Hách Liên Xuyên lớn tiếng nói: “Trừ mấy chuyện đó, ngoại trừ ba ngày sau khi di tích phong bế, giữa chừng di tích sẽ không mở ra!”
Trước kia, mỗi ngày vào 12 giờ đêm sẽ mở ra một lần.
Đây cũng là mấu chốt khiến lần trước không ít người tránh được một kiếp.
Lời này vừa nói ra đã đưa tới hàng loạt tiếng xôn xao, có siêu năng nhíu mày, thậm chí là bất mãn: “Chúng ta chỉ định thăm dò một hai ngày, vậy chẳng phải là buộc phải đợi đến thời khắc cuối cùng mới có thể đi ra sao?”
Trước kia sau khi lấy được thứ tốt bèn rời đi, như thế an toàn hơn rất nhiều.
Nếu đều chờ tới cuối cùng thì tán tu cầm được bảo vật cùng những cường giả kia đi ra ngoài đều sẽ tụ họp tại cửa ra vào, có thể là chuyện tốt được sao?
Chết cũng không biết mình chết như thế nào!
Hách Liên Xuyên trầm giọng nói: “Đây cũng là vì an toàn của mọi người! Nếu không, mở ra giữa chừng, một khi có cường giả xâm nhập hoặc là lẻn vào trong đó, sẽ mang đến cho mọi người nguy hiểm lớn hơn nữa! Vì để tránh cho loại tình huống này phát sinh, chúng ta sẽ phong tỏa nơi đây ngay sau khi mọi người tiến vào, do ba phương là Vũ Vệ Quân, Tuần Dạ Nhân, Trú Quân cùng đóng quân, thẳng đến thời khắc cuối cùng, tất cả mọi người xuất hiện mới có thể gỡ bỏ phong tỏa!”
“Nếu cảm thấy quá nguy hiểm thì mọi người nên từ bỏ việc đi vào, không có khả năng vì một vài kẻ mà buông tha cho sự an toàn của những người khác!”
Hách Liên Xuyên nói tiếp: “Mặt khác, vào di tích mà xuất hiện bất kỳ mạo hiểm, nguy hiểm nào, Ngân Nguyệt sẽ không chịu trách nhiệm! Di tích có mạo hiểm, vào trong cần cẩn thận!”
Chuyện này dĩ nhiên là lẽ thường, không ai trông chờ vào bên phía Ngân Nguyệt có thể chịu trách nhiệm đảm bảo an toàn sau khi mọi người tiến vào.
Đó là chuyện không có khả năng!
Phía dưới rất yên tĩnh, ba tổ chức lớn cũng im hơi lặng tiếng, hiển nhiên, song phương qua thực đã từng có hiệp nghị.
Về phần bọn họ cần trả giá cái gì thì đó là điều không thể nào biết được.
Trong quân doanh trên Hoành Đoạn Hạp Cốc.
Nơi đây hôm nay bị phong tỏa hoàn toàn, do Trú Quân tiếp quản, Trú Quân cũng chịu trách nhiệm đảm bảo an toàn bên ngoài cho người đến thăm dò di tích, nghe nói nơi đây thậm chí có chuẩn bị cả súng diệt thành, tùy thời phóng về hướng Hoành Đoạn Hạp Cốc.
Trong doanh địa.
Không còn là dáng vẻ đơn sơ như lần trước, mà đã dựng lên từng tòa nhà ở, do Thổ hệ gia cố, thậm chí có Mộc hệ tiến hành gieo trồng thực vật.
Không còn là cảnh tượng hoang vu, mà đã mang chút màu xanh tươi tốt.
Lúc này, ở căn nhà lớn nằm chính giữa có mấy nhân vật lớn đang tụ tập.
Hầu Tiêu Trần, Hoàng Vũ, Hồ Định Phương, Nhâm Thiên Xuyên, Triệu thự trưởng, Chu phó thự trường, Khổng Khiết, Hồ Thanh Phong…
Một đám người có thực lực cường đại hoặc là có địa vị đỉnh cấp, vào lúc này đều có mặt đông đủ.
Nhâm Thiên Xuyên, thống soái của Bạch Long Quân.
Hiện tại, vị này đang nói chuyện, trước mặt y bày ra một bộ địa đồ nom rất tối, hắn nhìn mọi người rồi nói: “Đây là địa đồ Chiến Thiên Thành, nhưng mà không quá tỉ mỉ, chẳng qua là chỉ căn cứ vào những người đã tiến vào lần trước để vẽ ra một ít quy hoạch.”
“Quân đội chúng ta phân Chiến Thiên Thành làm năm khu vực!”
“Phương hướng chúng ta vào là cửa Chiến Thiên Thành ở phía đông!”
“Từ bên ngoài thành vào, trước tiên sẽ thấy phía đông, nơi này là khu dân cư, có một vài tòa thương mại, nhưng nhất định không tập trung nhiều trung tâm thương mại.
Kế tiếp là phía bắc, căn cứ thăm dò lần trước, bên này có thể là khu vực quân sự năm xưa, nghe nói còn có người thấy được máy bay… trước mắt vẫn chưa thể thăm dò cụ thể.”
“Phía nam, nơi đây hẳn là khu vực buôn bán chính thức, có người thấy được rất nhiều cửa hàng.”
“Phía tây là khu công nghiệp!”
Hắn chỉ điểm cho mọi người phân biệt rõ ràng, tiếp tục nói: “Khu dân cư, khu quân sự, khu buôn bán, khu công nghiệp.
Lấy tòa tháp trung tâm nhất này làm tiêu chí thì khu trung tâm của Chiến Thiên Thành có phủ Thành chủ, các loại cơ cấu phòng làm việc… Thậm chí còn có vô số khu sách cổ, bí tịch.”
“Mà toàn bộ Chiến Thiên Thành, trước mắt chỉ xuất hiện một vị chiến sĩ Hoàng kim giáp…”
Chương 708: Trở Về Hoành Đoạn Hạp Cốc 2
Trong đám người, Hồ Thanh Phong yên lặng lắng nghe, quan sát và ghi nhớ thật kĩ.
Quả nhiên, lúc này lấy thân phận cao hơn Tuần Dạ Nhân xem xét thì hiển nhiên vẫn thu về không ít tin tức bí mật.
Hầu hết mọi người đều mù mờ không rõ về nội thành Chiến Thiên Thành.
Mà Ngân Nguyệt vẫn thu được một ít tin tình báo, chỉ cần biết về sơ đồ phân bố năm khu vực kia đã đủ để mọi người ăn mừng một phen.
Nếu bàn về tài phú, đương nhiên là khu buôn bán có nhiều nhất, nhưng mà khu quân sự hẳn sẽ dự trữ nhiều đá Thần Năng, về phần khu công nghiệp, trước mắt cũng không dễ nói, năm đó văn minh, hệ thống kỹ nghệ cổ đều rất phát đạt.
Nếu là hệ thống công nghiệp quân sự, vậy thì quá hời rồi.
Lúc này, trong đám người có một vị trẻ tuổi bỗng nhiên nói: “Cường giả Hoàng kim này rốt cuộc mạnh như thế nào, Ngân Nguyệt đã làm phân tích hay chưa?”
Mọi người nhao nhao nhìn về phía người nọ.
Hồ Thanh Phong cũng không ngoại lệ, hắn nhìn thoáng qua, trong lòng thầm mắng một tiếng, mẹ nó, chí mỗi ngươi là hay nói nhiều.
Người trẻ tuổi kia thoạt nhìn chỉ hơn hai mươi tuổi, tướng mạo suất khí, lộ ra dáng vẻ rạng rỡ như ánh mặt trời.
Người này dĩ nhiên Hồ Thanh Phong quen biết.
Y không thuộc hệ thống Tuần Dạ Nhân, mà là người của Hành Chính Ti.
Cơ cấu Hành Chính Ti lệ thuộc trực tiếp vào Hành Chính Tổng Thự, trên danh nghĩa, Cửu Ti chính là nòng cốt của Hành Chính Ti.
Người trẻ tuổi kia đến từ Hành Chính Ti, tới từ Thiên Tinh Thành.
Bây giờ bên phía Thiên Tinh Thành cũng có lòng tham dự, nhưng những người khác đều lặng yên không một tiếng động, duy chỉ người này là quang minh chính đại mà tiến vào Hành Chính Tổng Thự Ngân Nguyệt, lấy danh nghĩa quan phương để tham dự cuộc thăm dò này.
Hồ Thanh Phong biết người này, hơn nữa danh khí của y còn không nhỏ, Hành Chính Ti Tề Cương.
Người này đồng dạng như mấy vị yêu nghiệt Thiên Quyến Thần Sư của Tuần Kiểm Ti, y cũng là Thiên Quyến Thần Sư, hơn nữa thực lực rất mạnh, đã là Húc Quang trung kỳ, còn mạnh hơn Hồ Thanh Phong một chút, thực lực ngang ngửa với mấy vị yêu nghiệt của Tuần Dạ Nhân bên này.
Những người này đều là nhân vật trên Thần Sư Bảng.
Trên Thần Sư Bảng có 99 vị cường giả, Cửu Ti, Hoàng Thất, ba tổ chức lớn, Thất Đại Thần Sơn, Tứ Hải Hào Phú đều có cường giả đặt tên mình trong bảng.
Lĩnh vực siêu năng, ba tổ chức lớn vô cùng cường hãn.
Thật ra siêu năng của Thất Đại Thần Sơn không tính là quá mạnh mẽ, nhưng trên bảy tòa Thần Sơn này đều có cường giả tuyệt thế tọa trấn, ví dụ như Ngân Nguyệt Thiên Kiếm chính là chủ nhân một tòa Thần Sơn trong đó, hôm nay họ cũng có người rời núi đến dự.
Vài toà Thần Sơn khác hoặc là có võ sư đỉnh cấp chuyển đổi siêu năng, hoặc là có đại yêu tọa trấn một phương.
Đúng vậy, trên Thần Sư Bảng thậm chí có đại yêu xuất hiện.
Chẳng qua là tuổi tác đại yêu không dễ phân chia, những năm gần đây rất nhiều đại yêu quật khởi, bất chấp tuổi tác cũng được xướng tên không ít.
Chủ yếu phải xem niên hạn những đại yêu này thức tỉnh, thức tỉnh mười năm trở xuống thông thường cũng sẽ không quản vị đại yêu lúc trước bao nhiêu tuổi.
Trên thực tế, hẳn tuổi tác cũng sẽ không quá lớn, đại yêu vào lúc chưa quật khởi siêu năng thì chẳng thể sống được quá vài năm.
Những cường giả thế lực này giành nhau Thần Sư Bảng, trong đó cũng có một chút tán tu tự mình lên bảng, Thiên Quyến Thần Sư là kẻ trời sinh mở ra siêu năng, dĩ nhiên lại càng thêm cường hãn.
So sánh với những người này, Hồ Thanh Phong cũng chẳng thể coi là gì.
Hồ Thanh Phong suy nghĩ miên man, hắn lại nghĩ tới Lam Nguyệt, người kia thật ra đã ở trên Thần Sư Bảng.
Hồng Nguyệt Thất Nguyệt đều không tính, chỉ có người này trên bảng, những người khác hoặc là quá già hoặc là quá yếu giống như Tử Nguyệt.
Đứng đầu Diêm La Thập Điện cũng có một vị Điện Chủ có tên.
Trong Phi Thiên Trưởng Lão Hội cũng có Trưởng lão trên bảng.
Trong đám Tuần Dạ Nhân, mấy vị yêu nghiệt cũng vào bảng danh sách, Tề Cương trước mắt này cũng là một trong ba cường giả vào bảng của Hành Chính Ti.
Tuổi y còn rất trẻ, nghe nói mới chỉ 26 nhưng siêu năng đã mở ra 9 năm, chỉ ngắn ngủi 9 năm mà y đã bước vào Húc Quang trung kỳ, có thể nói là đáng sợ vô cùng!
Y am hiểu nhất chính là Kim hệ, nghe nói một thân Kim hệ siêu năng cường hãn vô biên.
Hôm nay Thần Sư Bảng còn chưa trắng trợn tuyên mở, vì vậy Hồ Thanh Phong biết rõ nhưng những người ở Ngân Nguyệt chưa hẳn đã biết gì về vị này.
Nếu biết, có lẽ họ chưa chắc sẽ hoan nghênh y gia nhập.
Hắn đang nghĩ ngợi, Hầu Tiêu Trần lộ vẻ tươi cười, nói khẽ: “Tề đặc sứ, thực lực cụ thể không phán đoán rõ, từ tình huống đã có để phân tích, chiến sĩ Hoàng Kim này đại khái nằm ở Húc Quang đỉnh phong đến kỳ thuế biến Húc Quang.”
“Kẻ kia một quyền đánh chết một vị Tam Dương Phi Thiên, còn đánh nát một thanh Nguyên Thần Binh Hoàng giai.
Thực ra Nguyên Thần Binh rất mạnh, kỳ thuế biến Húc Quang rất khó đánh nát, nhưng chiến giáp Hoàng kim của đối phương cũng cường hãn vô cùng, có thể đánh phá Nguyên Thần Binh đẳng cấp thấp hơn nó…”
Tề Cương vội vàng nói: “Đa tạ Hầu bộ trưởng giải thích nghi hoặc, vậy liệu có khả năng vị kia là trên Húc Quang không?”
“Có!”
Hầu Tiêu Trần nghiêm mặt đáp: “Khả năng này vẫn có thể xảy ra, ngươi nên hiểu rằng cổ nhân không phải người thời nay, chúng ta cần bước từng chút đi mở con đường phía trước, có lẽ trên Húc Quang mà chúng ta khai thác ở năm đó cũng chỉ là mức bình thường.
Nếu chiến sĩ Hoàng kim ở năm đó đã rất cường đại, đến bây giờ vẫn có đủ thực lực trên Húc Quang cũng không phải là chuyện không thể.”
Tề Cương như có điều suy nghĩ, thấy mọi người nhìn mình bèn cười nói: “Vậy ta không còn nghi vấn gì nữa rồi.”
Y không nói nữa nhưng Hồ Thanh Phong lại chen vào: “Hầu bộ trưởng, chiến sĩ Hoàng kim kia nâng trong tay Huyền Quy Ấn, rốt cuộc nó là Nguyên Thần Binh đẳng cấp gì?”
Hầu Tiêu Trần khẽ cười đáp: “Thiên giai cơ sở, có mạnh hơn nữa hay không… cũng chẳng phải là không có khả năng.”
“Các ngươi cũng biết phân cấp của Nguyên Thần Binh cũng chỉ là do chúng ta phân chia, chúng ta lấy kiến thức và nhãn lực của chúng ta để mà phân chia, nó chưa hẳn đã chuẩn xác.
Căn cứ một ít ghi chép trong sách cổ, tất cả Nguyên Thần Binh bây giờ có lẽ ở năm đó chẳng qua là một ít binh khí chế thức.
Hiện tại, Huyền Quy Ấn là Nguyên Thần Binh hạch tâm, có lẽ sẽ mạnh hơn nữa, thậm chí so được với thứ đồ chơi Trung Bộ kia.”
Lời này vừa nói ra, mấy người đều khẽ biến sắc.
Thứ đồ chơi Trung Bộ?
Nói vậy tức là bảo vật đoạt được từ Diêm La ư?
Chương 709: Trở Về Hoành Đoạn Hạp Cốc 3
Trung Bộ bộc phát đại chiến thực ra nguyên nhân là vì vật ấy, bởi vì nó có thể dò xét thiên phú siêu năng, cho ai dùng thì kẻ đó có thể dễ dàng dò xét bản thân xứng đôi với siêu năng igf, xứng đôi với thiên phú nào.
Đây là chuyện thứ yếu, bảo vật này đối với cường giả còn có tác dụng lớn, nghe nói còn có thể tìm kiếm khóa siêu năng.
Một số cường giả chỉ có thể phát hiện sáu khóa siêu năng.
Nhưng bảo vật này dường như có thể giúp người ta phát hiện thêm nhiều khóa siêu năng hơn nữa, thậm chí là cả bản nguyên của Nguyên Thần Binh, có thể trợ giúp cường giả hiện ra khóa siêu năng khác.
Đó là vật chí bảo!
Hôm nay nó vẫn còn ở trong tay Tuần Dạ Nhân, chỉ có điều, nghe nói Cửu Ti đang cố gây sức ép, hy vọng Tuần Dạ Nhân lấy ra chia sẻ chứ không chỉ độc hưởng.
Bởi vì vật kia mà Trung Bộ đã đánh thành mớ hỗn loạn rồi.
Hiện tại, Hầu Tiêu Trần lại nói Huyền Quy Ấn này có lẽ còn hơn cả thứ đồ chơi kia.
Lời này khiến cho cả Tề Cương cũng hơi hơi biến sắc.
Tề Cương nghiêm mặt nói: “Lời của Hầu bộ trưởng là thật ư?”
Hồ Thanh Phong cũng vội vàng hỏi: “Huyền Quy Ấn này có thể vượt qua cả Thiên Đạo Xích sao?”
Vật ở Trung Bộ được mệnh danh là bảo vật Thiên Đạo Xích.
Một xích định trời!
Nghe nói, ngoại trừ tác dụng được đồn đại, nó còn có một chút năng lực đặc thù khác vô cùng cường hãn, đáng tiếc Hồ Thanh Phong cũng không có duyên được thấy, bởi vì cao tầng của Tuần Dạ Nhân từng nói thứ đồ chơi ấy mặc dù rất tốt nhưng cũng tồn tại một vài vấn đề, hiện tại họ vẫn đang giải quyết những vấn đề này.
“Khó mà nói, hết thảy đều có khả năng.”
Hầu Tiêu Trần khẽ cười: “Chưa thu về tay, ai dám khẳng định chứ?”
Hắn nói như vậy khiến không khí chung quanh không khỏi trở nên an tĩnh.
Triệu thự trưởng ho nhẹ một tiếng, cắt đứt đối thoại của bọn họ: “Không nói những thứ này, trước tiên nói một chút về an bài lần này, người nào có thể vào đi.
Không thể tiến vào quá ít, cũng không thể quá nhiều… Nếu không ở Ngân Nguyệt dễ bị rối loạn.”
Ông nhìn về phía Hầu Tiêu Trần: “Hầu bộ trưởng muốn đích thân đi vào sao?”
“Ừ, đã nói rồi, không có biện pháp khác, điều này cũng phù hợp với ý nguyện của mọi người, không phải sao?”
Hầu Tiêu Trần cười một cái, lại nói: “Bên phía Tuần Dạ Nhân, trừ ta ra thì cũng không mang quá nhiều người đi vào, ta, Kim Thương, Mộc Lâm, Tiểu Ngọc, nếu Lý Hạo trở về thì mang thêm hắn nữa, chỉ 5 người chúng ta thôi.”
Lời này vừa nói ra, ánh mắt mọi người khẽ nhúc nhích.
Tuy nói là chỉ 5 người đi vào nhưng ngoại trừ Hách Liên Xuyên thì những cường giả khác cũng đều đã bị kéo theo.
Triệu thự trưởng ho khan mấy cái: “Chỉ mấy vị thôi ư? Không mang theo Vũ Vệ Quân vào sao?”
“Được rồi.” Hầu Tiêu Trần lắc đầu: “Để cho Vũ Vệ Quân phong tỏa bốn phương đi, đối phó với một ít Tam Dương vẫn có thể, nhưng mà gặp phải Húc Quang thì đại khái sẽ không có cách nào.
Đáng tiếc thực lực Ngân Nguyệt suy nhược, thật sự có Húc Quang tới làm loạn thì phải làm phiền quân đội rồi.”
Bên phía quân đội, Hoàng Vũ luôn trưng ra vẻ mặt nghiêm túc nhìn thoáng qua mấy người rồi nói: “Quân đội sẽ không cử đi quá nhiều người, Hồ Định Phương, Nhâm Thiên Xuyên, Bạch Nguyên Thanh, Vương Bằng, cộng thêm Cuồng Đao nữa thì cũng chỉ 5 người thôi.”
4 người gồm có hai vị phó soái Bạch Long, Hổ Dực của hai quân, còn có Cuồng Đao đại biểu cho Ngân Nguyệt Quân.
Mà Hoàng Vũ lại không lựa chọn đi vào.
Khổng Khiết nở nụ cười: “Bên chỗ Tuần Kiểm Ti chỉ có ta và Vương Hằng Cương đi thôi.”
Triệu thự trưởng ho khan một tiếng: “Các ngươi… Cũng được, Hành Chính Tổng Thự rất muốn đi, đáng tiếc không có ai cả.
Được rồi, vừa vặn Tề Cương đã đến, tại Trung Bộ nghe nói y cũng là tuyệt thế thiên tài, vậy hãy để y đại diện cho Hành Chính Tổng Thự đi!”
Hồ Thanh Phong muốn nói lại thôi.
Triệu thự trưởng nhìn hắn một cái, cười nói: “Hồ đặc phái viên cứ tùy ý, có đi hay không là tùy ngươi, nếu ngươi muốn mang hai vị cấp dưới cùng tiến vào thì cũng có thể.
Vừa vặn có thể tăng cường lực lượng quan phương cho Ngân Nguyệt.”
Hồ Thanh Phong khẽ gật đầu.
Tề Cương cau mày nói: “Nói như vậy, cho là thêm ta và Hồ Thanh Phong cùng với hai vị cấp dưới thì tổng cộng cũng mới chỉ 16 người?”
Quá ít rồi!
Đương nhiên, cường giả hầu như đều đã được điểm danh.
Nhưng điều y nghi hoặc chính là Hoàng Vũ của Ngân Nguyệt Quân lại không đi vào, y còn tưởng rằng lần này hắn ta sẽ đi.
Y lại nói: “Ba tổ chức lớn bên này có không ít người tiến vào, thậm chí nghe nói còn đang đuổi giết Viên Thạc.
Chanh Nguyệt, Hoàng Nguyệt đều đang đuổi tới đây, bọn hắn chính là cường giả đỉnh cấp.”
Chính vì thế, mọi chuyện trở nên cực kỳ nguy hiểm rồi.
Hầu Tiêu Trần cười nói: “Binh quý tinh không quý nhiều, thế là đã đủ rồi! Huống chi có hai vị Thiên Tinh tuấn tú tài giỏi gia nhập, an toàn của chúng ta càng có bảo đảm.”
“Vũ soái còn cần tọa trấn quân đội, phòng ngừa náo động, mà Triệu thự trưởng bọn họ đã tuổi già sức yếu, Tổng Thự quả thực không có cường giả nào, Tuần Kiểm Ti cũng thế… Khổng ti trưởng và Vương Ti Trưởng có thể gia nhập đã là cực hạn.”
Hầu Tiêu Trần nói tiếp: “Mang người nhiều hơn nữa mà quá yếu thì sau khi vào cũng là bia ngắm cho kẻ khác mà thôi.”
Hồ Thanh Phong vội hỏi: “Hách Liên Xuyên bộ trưởng không đi sao? Ông ấy cũng là Tam Dương trung kỳ, thời điểm này thêm một vị Tam Dương vào thì sẽ có thêm trợ giúp lớn.”
Dù Húc Quang không ít thì Tam Dương vẫn là chiến lực chủ yếu.
Kết quả, người ta còn chẳng mang theo Tam Dương.
Hầu Tiêu Trần ho khan, lắc đầu đáp: “Ông ta thì thôi vậy, ở lại lưu thủ đi, cũng không thể để bị tận diệt, thế thì rất phiền toái.
Nếu chúng ta xảy ra chuyện, dầu gì ông ấy vẫn là Tam Dương trung kỳ, có thể củng cố cục diện phần nào, cộng thêm Vũ Vệ Quân, dù Húc Quang tới thì cũng có thể ngăn cản một chút…”
Hồ Thanh Phong không nói tiếp nữa.
Bởi vì như vậy nên lượng người tiến vào thật sự rất ít.
Điều này cũng đại biểu, Hầu Tiêu Trần gặp nguy hiểm rất lớn.
Lúc này đây, ngoại trừ Hầu Tiêu Trần thì chỉ có Ngọc La Sát là đạt đến cấp độ Húc Quang, tuy rằng Kim Thương cũng coi như cấp độ này nhưng thực lực của Kim Thương rất khó mà nói, Cuồng Đao hình như cũng chỉ có thể so với Tam Dương.
Mà hắn và Tề Cương hiển nhiên sẽ không giúp đỡ Hầu Tiêu Trần ứng đối với nguy cơ.
Chương 710: Trở Về Hoành Đoạn Hạp Cốc 4
Lúc này, Tề Cương bỗng nhiên nói: “Lý Hạo là đệ tử của Viên Thạc, nếu hắn thật sự trở về, vào trong đó liệu có khiến cho ba tổ chức lớn nảy sinh địch ý không”
Hầu Tiêu Trần thoải mái nói: “Không sao, hắn có thể giết 6 vị Tam Dương, chiến lực không tầm thường, dù ba tổ chức lớn cũng phải đánh giá hắn là Tam Dương đỉnh phong, thực lực như vậy có thể mang đến trợ giúp không nhỏ cho chúng ta.”
“Hơn nữa, lần trước hắn từng vào di tích, lần này Hách Liên Xuyên không đi thì bên phía chúng ta chỉ có hắn tương đối quen thuộc, những người khác đều không thể nắm rõ bằng hắn.”
Hồ Định Phương cũng tham dự nhưng giờ phút này Hầu Tiêu Trần lại không đề cập việc này.
Tề Cương khẽ gật đầu, tò mò nói: “Lý Hạo thật sự có thể trở về sao? Nghe nói Bán Sơn và Hải Khiếu đến nay vẫn chưa quay về, ngay cả 16 chủ địa ngục của Bình Đẳng Vương cũng đã theo Luân Chuyển Vương đi truy sát.”
Y thấy Hầu Tiêu Trần nhìn mình bèn giải thích: “Chẳng qua là ta hiếu kỳ thôi, không có ý khác.
Những thứ khác thì không nói, 16 chủ địa ngục dưới trướng Bình Đẳng Vương rất có danh khí, Bình Đẳng Vương chủ yếu hoạt động mạnh ở phái nam, bản thân gã có thực lực Húc Quang trung kỳ, không tính đỉnh cấp nhưng cộng thêm 16 chủ địa ngục thì lại cực kỳ uy danh hiển hách, ngay cả một số cường giả Húc Quang đỉnh phong cũng không dám trêu chọc gã.”
“Mặc dù chỉ là 16 vị Tam Dương, nhưng nếu liên thủ bố trí A Tỳ Địa Ngục Võng, cộng thêm Bình Đẳng Vương với thực lực cường hãn, có thể nói Chủ điện thứ chín Diêm La Điện mạnh hơn Lam Nguyệt nhiều.”
“Lam Nguyệt tuy nổi tiếng trên Thần Sư Bảng nhưng bài danh đồng dạng với chúng ta, tương đối nằm về phía sau, Bình Đẳng Vương hơn 30 tuổi nên không có trên bảng, nhưng dù là người bài danh phía trên trong Thần Sư Bảng thì cũng không dám đắc tội Bình Đẳng Vương…”
Hồng Nguyệt Lam Nguyệt, thật ra y không quá để ý nhưng đối với Bình Đẳng Vương thì y lại cực kỳ để trong lòng.
Hầu Tiêu Trần suy nghĩ một chút bèn nói: “Bọn hắn đi Thương Sơn, Thương Sơn không yên ổn, Lý Hạo lại là võ sư, chỉ cần cẩn thận tránh đi lùng bắt thì hẳn không có vấn đề gì.
Chờ Lý Hạo trở về, sự tình lúc trước bèn xóa bỏ, chờ vào di tích rồi, ba tổ chức lớn chết thêm một ít Húc Quang, ai còn nhớ rõ chuyện khi xưa nữa?”
“…”
Lời này khiến cho mấy người khác hoàn toàn không thể nói được gì.
Hầu Tiêu Trần lại vừa cười nói tiếp: “Lần này những người khác đều là phụ gia, nhưng Tề đặc sứ và Hồ đặc phái viên mới là chỗ dựa cho quan phương Ngân Nguyệt! Tăng thêm ta và Tiểu Ngọc, dù ba tổ chức lớn phái nhiều hơn mấy vị Húc Quang thì cũng có thể giải quyết bọn chúng! Sau lần này ta phải rời khỏi Ngân Nguyệt rồi, có thể giải quyết được bao nhiêu phiền toái cho mọi người thì ta sẽ cố gắng.”
Khổng Khiết nghe vậy bèn cười lớn: “Lão Hầu, ngươi cũng quá xem thường người ta rồi, ta dầu gì cũng là Tam Dương đỉnh phong, thật sự coi như ta không tồn tại à?”
Hầu Tiêu Trần nở nụ cười: “Đợi ngươi vào Húc Quang rồi hãy nói.”
Khổng Khiết cười ha hả: “Sớm thôi, ta nghĩ rằng ta rất có hi vọng Húc Quang!”
Hoàng Vũ ở bên tựa hồ không quá bình tĩnh, lạnh lùng nói: “Quyết định như vậy đi, các ngươi… Khụ khụ khụ… các ngươi vào trong rồi, hãy chiếu cố đám Định Phương thêm một chút, hai quân Bạch Long, Hổ Dực không còn bọn hắn sẽ rất phiền toái.”
“Vũ soái yên tâm!”
Hầu Tiêu Trần mỉm cười: “Chỉ cần chúng ta không có việc gì, tự nhiên sẽ chiếu cố họ, bên ngoài phải làm phiền Vũ soái và Triệu thự trưởng rồi.”
Triệu thự trưởng ho khan một tiếng, “Ngươi và lão Hoàng đã đi, điều duy nhất ta có thể làm chính là tranh thủ báo cáo lên thượng cấp, phái tới nhiều cường giả hơn nữa để viện trợ cho Ngân Nguyệt.”
Nói xong, lần hội họp xem xét này bèn kết thúc.
Tề Cương nhìn lướt qua mấy vị thủ lĩnh Ngân Nguyệt đều đã tách ra trở về vị trí của mình, y suy nghĩ một chút thì đuổi theo Chu phó thự trường.
Những người khác đều đã đi trước, y hơi tụt lại đằng sau, nói khẽ: “Chu thự trưởng, nghe nói năm đó Vũ Vệ Quân Thiên Tinh chủ yếu trú đóng ở Ngân Nguyệt, trong đó thân phận của Tam Đại Thống Lĩnh vô cùng thần bí, hôm nay có lời đồn… không biết liệu bên phía Tổng Thự có tư liệu hồ sơ gì năm đó hay chăng? Ta đã hỏi qua Hành Chính Ti, theo hồ sơ cũ về Vũ Vệ Quân Thiên Tinh, ngoại trừ người Hoàng Thất thì Hành Chính Tổng Thự cũng chấp chưởng một phần, đúng không?”
Chu phó thự trưởng hơi kinh ngạc nhìn y một cái, suy nghĩ chốc lát rồi đáp: “Có thì cũng có, nhưng hồ sơ năm đó về sau đều bị người ta tiêu hủy.
Khi hủy bỏ Vũ Vệ Quân thành lập Tuần Dạ Nhân, Hầu Tiêu Trần đã đến Tổng Thự lấy đi hồ sơ, toàn bộ đều đã bị hủy!”
“Tổng Thự vẫn chưa xem ư?” Tề Cương nhỏ giọng nói: “Không đến mức không hề biết chút gì chứ?”
“Có biết một chút, ít nhất biết rõ Hầu Tiêu Trần chính là Bệnh Tháp Quỷ trong lời đồn của giang hồ năm xưa, mặt khác còn có chứng cứ biểu hiện… Hoàng Vũ nguyên soái… Khụ khụ, ta không tiện nhiều lời.”
Chu phó thự trưởng giảm nhỏ âm lượng: “Những sự tình này hôm nay truy cứu chẳng còn ý nghĩa gì nữa, có phải hay không cũng như nhau thôi.”
Tề Cương gật đầu, nhưng y vẫn còn rất hiếu kỳ: “Ta muốn biế người cuối cùng trong Tam Đại Thống Lĩnh rốt cuộc là Ngân Nguyệt cao tầng, hay là người trong võ lâm, chẳng lẽ đúng như một số người suy đoán, là Viên Thạc ư?”
“Ta cũng không rõ.”
Chu phó thự trưởng lắc đầu, rất nhanh vừa cười vừa nói: “Sớm muộn đều sẽ lộ ra thôi! Còn có thể giấu giếm cả đời sao? Đừng nói những chuyện không thú vị này nữa, nghe nói Tề đặc sứ ở Trung Bộ cũng có thanh danh nổi bật, thực lực cường hãn.
Trung Bộ nhiều chuyện như vậy mà lần này lại để cho Tề đặc sứ tự mình đến dự, ta quả thực rất bất ngờ.
Xem ra Tổng Ti vẫn rất coi trọng, tam ti khác trong Cửu Ti không có cường giả nào đến sao?”
“Không rõ nữa, có lẽ không cùng đường với ta, nói không chừng còn giấu ở trong siêu năng…”
Tề Cương cười nói: “Nói sau đi, ta cũng không để tâm, nhân tài Trung Bộ xuất hiện lớp lớp, cường giả như mây, phần lớn đều kín đáo làm việc, ngược lại thì chúng ta vì uy hiếp ba tổ chức lớn nên mới lộ ra đường hoàng hơn chút.”
Chu phó thự trưởng thở dài, “Ba tổ chức lớn là tai họa, là khối u ác tính! Sau khi vào di tích, hy vọng Tề đặc sứ tốn nhiều tâm tư hơn, giết thêm mấy tên cường giả, Hầu Tiêu Trần là kẻ lòng muông dạ thú… Chỉ có điều cũng may Tổng Thự bức bách ông ta đáp ứng rời đi sau lần thăm dò này.
Bất kể ông ta có thể lấy được Nguyên Thần Binh hay là chết ở trong đó, đều phải bức bách ông ta rời khỏi Ngân Nguyệt!”
Dứt lời hắn lại nói: “Nếu ông rời đi, ta hy vọng Tề đặc sứ có thể ở lại Ngân Nguyệt, có Tề đặc sứ ở đây, Ngân Nguyệt hẳn chẳng cần lo gì nữa.”
Tề Cương cười khan một tiếng, không nói thêm gì.
Lôi kéo làm cái gì chứ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










