[Dịch] Tinh Môn
Tập 144 : Không Nên Tin Ai (c716-c720)
❮ sautiếp ❯Chương 716: Không Nên Tin Ai
“Ta?”
Chu phó thự trường nở nụ cười: “Yên tâm đi, ta không có ác ý gì với ngươi, không chỉ ta mà phía Tổng Thự cũng thế.
Không đơn thuần chỉ riêng ta mà Triệu thự trưởng cũng vậy.
Ta nói những lời này với ngươi chẳng qua là hy vọng ngươi có thể hiểu rõ… đừng để bị kẻ khác lừa dối.”
“Hầu bộ trưởng sao?” Lý Hạo nhíu mày: “Hầu bộ trưởng một lòng muốn có được Huyền Quy Ấn, nói như vậy, Hầu bộ trưởng muốn hại ta ư?”
“Thế thì cũng không phải, chẳng qua Hầu Tiêu Trần ôm tâm tư khá lớn, ông ta có một chút ý nghĩ riêng là điều rất bình thường, thậm chí có lẽ còn muốn mượn cơ hội lần này để bước vào một giai đoạn khác.
Ông ta không muốn tiếp tục những tháng ngày như thế này giống chúng ta… Vì vậy những năm qua, ở Ngân Nguyệt này, Hầu Tiêu Trần phát triển lợi hại nhất.”
Trong lòng Lý Hạo đã thầm chửi rủa ngàn vạn lần rồi!
Cái quỷ gì thế?
Ý là nội bộ Ngân Nguyệt chia rẽ, tập trung chủ yếu giữa Hầu Tiêu Trần và Tổng Thự?
Vì vậy, lúc trước họ trở mặt không phải diễn trò mà là thật sự xuất hiện vấn đề lý niệm không hợp?
Giờ phút này, Chu phó thự trường đại biểu cho Tổng Thự nói chuyện với mình, thật ra là không hy vọng mình giúp Hầu Tiêu Trần cầm được Huyền Quy Ấn đúng không?
Nhất định là thế!
Khó trách hơn nửa đêm lão nhân này lại ra ngoài đi dạo, đồng thời nói cho mình biết những loại chuyện này, đây là hành vi nhằm chiếm cảm tình, để mình không bị người ta dùng làm vũ khí.
Nhưng mà ai biết, kẻ lấy mình ra làm đao làm thương liệu có phải là Tổng Thự hay không?
Nếu hắn nghe lời, tất nhiên sẽ sinh ra ngăn cách với Hầu Tiêu Trần, hơn nữa nếu có thể lấy được đồ mà lại không giúp đỡ, có lẽ sẽ xuất hiện một vài vấn đề.
Nói không chừng những lời này đều chỉ vì hãm hại Hầu Tiêu Trần thì sao?
Lý Hạo thầm mắng một tiếng.
Chết tiệt, không có kẻ nào là người tốt, đêm hôm khuya khoắt chỉ giỏi tìm phiền toái cho mình.
Nhưng những lời này quả thực đã dao động tâm tư Lý Hạo, khiến cho hắn sinh ra một vài ý nghĩ, đây có lẽ chính là kết quả vị này mong muốn.
Mà vị này hẳn là đại biểu cho Triệu thự trưởng.
Còn nữa, Viên Hưng Vũ đã trở về, ông ta lại cố ý nói cho mình biết là muốn mình đừng để ý tới Viên Hưng Vũ, hay là hoài nghi Viên Hưng Vũ đây?
Hiện tại, Lý Hạo rất là đau đầu.
Rất nhanh, hắn đè xuống hết thảy mọi ý nghĩ… Mặc kệ!
Hắn nghĩ, nếu Nam Quyền và Hồng Nhất Đường cũng đi vào thì hắn sẽ theo hai vị này lẫn vào, về phần Hầu Tiêu Trần hay là những người khác, tạm thời hắn sẽ mặc kệ.
Nam Quyền cùng Hồng Nhất Đường đều là cường giả, hơn nữa dầu gì hắn đã cứu bọn họ một lần, lần trước họ không có ra tay, đại khái sẽ không xuất thủ nữa.
Một khi biết mình có thể giúp đỡ áp chế, bọn họ sẽ càng dụng tâm bảo vệ mình hơn.
Lý Hạo thầm mắng trong lòng, các ngươi ai cũng đừng hòng lừa dối ta, ta đi theo hai vị cường giả, thời khắc mấu chốt, ta sẽ để cho lão Hồng bộc phát.
Thực lực Hồng Nhất Đường khi bộc phát có lẽ còn mạnh hơn Hầu Tiêu Trần.
Đến lúc đó, giết được ai hay người đó… được thì giết sạch toàn bộ các ngươi!
Ừm, nếu Hầu Tiêu Trần không hố mình thì mình sẽ không giết ông ta.
Dù sao, vị kia thật sự đã che chở cho mình và lão sư, đây không phải chuyện giả dối, cũng không cần thiết bởi vì chưa quen thuộc với Chu phó thự trường mà lại sinh ra địch ý hay rạn nứt với Hầu Tiêu Trần.
Nghĩ tới những điều này, Lý Hạo nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Ta có hai chỗ dựa!
Không dựa được chỗ cũ thì ta sẽ tìm chỗ dựa mới, các ngươi không biết điều đó sao?
Hơn nữa hai vị này biết mình có thể giúp áp chế, mỗi lần áp chế còn có thể giúp họ cường hóa chút ít phong tỏa, giúp cho bọn họ cởi bỏ phong ấn, miễn là đá Thần Năng đầy đủ, hai vị kia đại khái sẽ rất vui vẻ.
Thấy Lý Hạo một mực không lên tiếng, Chu phó thự trường cũng không nói gì.
Tiểu tử này thật sự có thể bảo trì vẻ bình thản.
Một lát sau, bọn hắn đã tới nơi.
Đúng lúc này, một vị nam tử trung niên trông cực kỳ uy nghiêm đi ra, đại khái chừng 40 tuổi, nếu người này chính là Viên Hưng Vũ thì có nghĩa là khi gã bái Viên Thạc làm thầy đại khái đã hơn 20 tuổi rồi.
Hơn 20 tuổi mới bái sư thì cũng không nhỏ nữa rồi.
Khi Lý Hạo bái sư thì cũng mới chỉ 18 tuổi.
Không, trên thực tế khi đó hắn còn chưa tới 18 tuổi, hắn cảm thấy tuổi tác bản thân không còn nhỏ, Viên Hưng Vũ đã tới 40 tuổi rồi ư?
Trong lòng Lý Hạo nghĩ như thế nhưng vẫn không nói gì.
Chẳng lẽ sai rồi?
Nhưng người này đích xác là cấp độ Húc Quang.
Trên thực tế cũng không sai biệt lắm, bề ngoài Viên Hưng Vũ trông già hơn một ít, chỉ có điều chênh lệch với độ tuổi mà Lý Hạo dự đoán không nhiều.
Năm nay gã 38 tuổi, 23 tuổi bái Viên Thạc làm thầy, chỉ có điều khi đó gã đã có nền tảng võ đạo, không phải người mới thuần túy như Lý Hạo.
Gã ta cũng không tính là mang nghệ đi bái sư, bởi vì lúc ấy Viên Hưng Vũ 23 tuổi còn chưa bước vào Trảm Thập cảnh, niên đại ấy siêu năng vừa quật khởi, võ sư còn rất khó khăn, chỉ có thể khổ tu.
Người có thể vào Trảm Thập cảnh thật ra cũng không tính là quá kém.
Ngay từ đầu Viên Thạc cũng chỉ chuẩn bị ở ẩn một đoạn thời gian, không nghĩ tới một lần lại là hơn mười năm.
Đối phương họ Viên là Viên Thạc cho, mấy năm trước Viên Hưng Vũ tang cha mất mẹ, bị người đời cho là kẻ mang đến sự xui xẻo, khi còn bé gã đã bị ghét bỏ.
Thẳng đến khi Viên Thạc nhận đối phương, đối phương còn chưa có tên họ chính thức, về sau gã mới mang họ theo Viên Thạc, thậm chí cái tên Hưng Vũ cũng là do Viên Thạc đặt cho.
Danh tự này có ngụ ý sâu xa.
Khi đó, võ đạo đã có xu thế suy tàn, tặng cho đại đệ tử khai sơn của mình cái tên này là vì ông có vài suy nghĩ đặc biệt.
Lý Hạo quan sát Viên Hưng Vũ cách lớp giáp đen.
Người này, hắn chưa từng nghe lão sư đề cập qua.
Trên thực tế thì Trần Ngọc Hoa còn được nhắc tới mấy lần.
Người này có thể tu luyện tới Húc Quang, hiển nhiên vào siêu năng cũng phải chừng một năm, có khi từ rất sớm trước kia đã bước vào lĩnh vực siêu năng, Lý Hạo khẽ nhíu mày, chỉ có điều cũng không suy nghĩ gì nhiều.
Mỗi người một con đường riêng, kiên trì với võ đạo tại thời kỳ đó không nhất định là chuyện tốt, ngay cả Viên Thạc đều bị vây ở Phá Bách huống chi là những người khác.
Lão võ sư như Thiên Kiếm cũng lựa chọn bước vào siêu năng, vì vậy bất cứ ai bước vào siêu năng đều không tính là sai lầm.
Chương 717: Nợ n Tình Rất Khó Trả
Thực ra Viên Thạc cũng không phản đối vào siêu năng, ví dụ như Lý Hạo, ngay từ đầu Viên Thạc đã không phản đối, thậm chí chính ông cũng chuẩn bị tại thời kỳ Đấu Thiên tiến vào lĩnh vực siêu năng.
Về sau phát giác ra chuyện không ổn nên ông mới bỏ qua con đường này, cũng cảnh cáo Lý Hạo không nên bước vào.
Hắn đang nghĩ ngợi sự tình, nam tử kia bỗng mở miệng: “Còn làm phiền Chu thự trưởng đi một chuyến, nếu đang có chuyện cứ trực tiếp gọi ta là được, miễn cho nửa đêm phải vất vả ngài.”
“Không có việc gì, coi như rèn luyện thân thể thôi!”
Chu phó thự trưởng cười nói: “Tới đây gặp Viên tướng quân cũng là có chút chuyện muốn nói, ta đại biểu cho Tổng Thự, muốn bàn bạc với Viên tướng quân vài câu.”
“Mời!”
Viên Hưng Vũ không nói gì, mời đối phương đi vào, mà Chu phó thự trưởng tiến vào lều trại, Lý Hạo vừa muốn đi theo thì đã bị một vị Tam Dương ngăn lại.
Chu thự trưởng thấy thế vội nói: “Đây là Võ Vệ Quân, bảo vệ của ta…”
Viên Hưng Vũ khẽ nhíu mày: “Đây là người dưới trướng Hầu bộ trưởng đúng không?”
Người Tổng Thự lại đem theo Võ Vệ Quân tới làm hộ vệ… tình huống gì thế này?
Hơn nữa lại còn là đi gặp gã.
“Không sao, Võ Vệ Quân có lai lịch phức tạp, không phải si cũng đều là kẻ tử trung với Hầu Tiêu Trần, đây là hậu duệ của bằng hữu ta, quan hệ với ta cũng không tệ.”
Viên Hưng Vũ không nói gì nữa, ra hiệu để người cản đường cho qua, lúc này Lý Hạo mới có thể tiến vào.
Thật ra hắn chẳng quan tâm có vào hay không nhưng mà dù gì cũng đã đến rồi, nghe một chút cũng được.
Vào lều, bên trong có không gian khác rất là rộng rãi.
Chu phó thự trưởng ngồi xuống theo lời mới của đối phương, hai người ngồi dối diện nhau, còn Lý Hạo đứng ở sau lưng Chu thự trưởng, không nói một lời.
Chu phó thự trưởng cũng rất dứt khoát, nói ngay vào điểm chính: “Lúc này, ta đại diện cho Triệu thự trưởng tới đây, chỉ có ba vấn đề cần nói, miễn là Viên tướng quân cho ta đáp án chuẩn xác, Tổng Thự hay kể cả phía Vũ soái đều sẽ không có ý kiến gì.”
“Mời nói!”
“Thứ nhất, Thiên Tinh Quân tới đây, có phải là vì ngăn Hầu Tiêu Trần lấy đi Huyền Quy Ấn hay không?”
Viên Hưng Vũ nhíu mày, một lát sau mới gật đầu: “Phải! Đây không phải ý nghĩ của ta mà là thượng cấp truyền lệnh, là thành viên trong Thiên Tinh Quân thì nhất định phải chấp hành quân lệnh.”
“Tốt!”
Chu thự trưởng cười khẽ, tiếp tục nói: “Thứ hai, nếu có thể cướp lấy Huyền Quy Ấn, phải chăng Thiên Tinh Quân muốn đoạt lấy Huyền Quy Ấn?”
“Đúng, có thể thì sẽ cầm đi, bởi vì một khi có thể lấy đi, đại biểu Huyền Quy Ấn chỉ là Nguyên Thần Binh mà thôi!”
Đối phương cũng không phủ nhận, thừa nhận rất thoải mái.
“Thứ ba, lần này có lẽ Chanh Nguyệt và Hoàng Nguyệt sẽ buông tha chuyện đuổi giết Viên Thạc đến chỗ này, nếu ở trong di tích gặp được bọn họ, Thiên Tinh Quân sẽ không xuất thủ đánh chết họ… Đương nhiên, chỉ là hy vọng như vậy thôi.”
Viên Hưng Vũ nói: “Tình huống cho phép dưới nhất định sẽ làm thế! Nhưng nếu tình huống không cho phép, một khi ra tay, gặp chuyện dẫn đến toàn quân bị diệt… Ta sẽ không đem tính mạng của những huynh đệ này ra mạo hiểm!”
Chu thự trưởng đã hỏi xong, cười nói: “Được, ta biết rồi.
Đúng rồi, nếu không ngại, Viên tướng quân nguyện ý trả lời một vấn đề từ người xa lạ không?”
“Chu thự trưởng cứ nói thẳng.”
“Có lẽ Lý Hạo sẽ tới, có lẽ hắn sẽ vào Chiến Thiên Thành, nếu hắn gặp phiền toái… Viên tướng quân liệu có mạo hiểm cứu giúp?”
Viên Hưng Vũ cau mày: “Chu thự trưởng rất quan tâm chuyện này sao?”
Việc này thì liên quan gì đến Tổng Thự?
“Hiếu kỳ mà thôi, bởi vì Lý Hạo là kẻ cực kỳ to gan, hắn rất dễ mạo hiểm làm việc, lại còn có cừu hận thâm sâu với ba tổ chức lớn, ta lo lắng Thiên Tinh Quân tùy tiện hành động dẫn tới phiền toái không cần thiết.”
Viên Hưng Vũ cân nhắc một phen mới nói: “Điều kiện tiên quyết vẫn như cũ, ta có thể mạo hiểm nhưng sẽ không khiến những người khác mạo hiểm.
Trên danh nghĩa Lý Hạo là sư đệ của ta, ta và hắn chưa quen thuộc, ta có thể cứu hắn nhưng huynh đệ của ta không có lý gì vì cứu một người xa lạ mà đánh mất tính mạng!”
“Ừ, vậy là tốt rồi!”
Chu phó thự trưởng không nói gì nữa, đứng dậy bảo: “Vậy được rồi.”
Chỉ có ba vấn đề, hoặc nên nói là bốn vấn đề đó thôi.
Trong lòng Viên Hưng Vũ nghĩ cái gì thì chẳng ai biết được, Lý Hạo vẫn bình tĩnh vô cùng, đối với đáp án này hắn không hề bất ngờ, thậm chí khi đối phương nói muốn cứu mình… Hắn còn cảm thấy không cần thiết trả lời như vậy.
Gã nói không sai, mọi người chưa quen thuộc, mình thậm chí còn là lần đầu biết đến cái tên này.
Đổi thành hắn, có lẽ hắn sẽ đáp rằng có thể cứu liền cứu, không thể cứu thì mặc kệ.
Vì vậy câu trả lời của Viên Hưng Vũ không khiến cho Lý Hạo cảm thấy có gì bất ổn, ngược lại thì Chu phó thự trưởng cố ý hỏi vấn đề này là muốn nói với mình, đối phương không có thiện ý gì với mình sao?
Vậy thì ông ta suy nghĩ nhiều quá rồi.
Tâm thái của Lý Hạo yên bình hơn so với ông ta tưởng tượng nhiều, hắn không cảm thấy bất kỳ người nào phải vì mình mà trả giá cái gì.
Kể cả lúc hắn gặp Hồng Ảnh, đến cuối cùng khi giúp đỡ lão sư bước vào Đấu Thiên, hắn mới hy vọng lão sư có thể hỗ trợ, trước đây, hắn tình nguyện tự mình thừa nhận hết thảy.
Thế giới này nợ nhân tình là chuyện khó khăn nhất!
Nợ nhân tình mà cả đời vẫn chưa hoàn trả được thì cũng quá phiền toái.
Mãi cho đến đi ra khỏi lều, Lý Hạo hộ tống đối phương trở về.
Sau lưng, Viên Hưng Vũ cũng đang dõi theo Chu phó thự trường, không biết trong lòng gã nghĩ gì.
Rời đi rất xa, Chu phó thự trưởng mới nói: “Tư liệu của Vương Minh dù trộm khắp nơi cũng không đủ, ta cho ngươi một phần tương đối hoàn thiện, trên đại thể đều đúng, trừ phi có người che giấu vô cùng sâu… Ngươi cầm xem đi.”
Dứt lời, ông lấy ra một cuốn sách nhỏ, đưa cho Lý Hạo: “Đây là toàn bộ tư liệu chúng ta thu thập được, mặt khác, tai nghe là giả, mắt thấy cũng chỉ là hư nhược, đệ tử của lão sư ngươi thật ra cũng không đơn giản.
Lần trước Hầu Tiêu Trần gọi Hồ Định Phương dẫn người vào di tích, sự tình thật ra tương đối phức tạp.
Hồ Định Phương lại là trượng phu của Trần Ngọc Hoa, mà Viên Hưng Vũ là sư huynh của Trần Ngọc Hoa… Vì vậy lần này Thiên Tinh Quân ngoài miệng thì nói ngăn trở, trên thực tế rất khó dự liệu.”
Lý Hạo coi như không nghe thấy gì.
Đừng tìm ta nói những loại chuyện này.
Không hẳn đã là như thế!
Ta vào di tích, tình huống rất đơn giản, mục đích cũng rất đơn giản, đó là trở nên mạnh mẽ.
Chương 718: Sát Tính Quá Nặng
Cảm ngộ hai thế thủy, mộc, thu thập đá Thần Năng và Nguyên Thần Binh, chủ yếu là vì dưỡng tiểu kiếm, về phần những thứ khác.
Hắn đã đáp ứng giúp đỡ Hầu Tiêu Trần cướp lấy Nguyên Thần Binh, nhưng dù giúp đỡ, siêu năng gì quật khởi hai lần đều xuất hiện tại họa lớn, khó lòng cởi bỏ phong ấn… Mẹ nó, quản nhiều như vậy làm gì?
Có quan hệ gì với ta đâu?
Dù cho thế giới hủy diệt thì cũng đâu liên quan đến ta?
Phải chết thì mọi người cùng nhau chết!
Vì vậy, giờ khắc này Chu phó thự trưởng cũng cảm thấy lời mình nói như đàn gảy tai trâu, ông thực sự rất bất đắc dĩ.
Người trẻ tuổi này thật biết nhẫn nại.
Dầu muối đều không thể ngấm!
Đêm nay nói nhiều như vậy mà đối phương căn bản không nghe lọt, vẫn chẳng hề nói một lời, ngay cả Viên Hưng Vũ mà Lý Hạo dường như cũng không quá hứng thú đi tìm hiểu rõ.
Tới khi sắp đến quân doanh, Chu phó thự trường hỏi ra điều mà ông tò mò nhất: “Lý Hạo, tại sao ngươi không hỏi rốt cuộc chúng ta nắm giữ bao nhiêu bí mật.
Có lẽ, ta sẽ nói cho ngươi biết.”
Lý Hạo trầm mặc không nói.
Thấy Chu phó thự trường vẫn nhìn mình, hắn nở nụ cười, một lát sau mới nói: “Bí mật… khi lúc địch nhân của ngươi chết sạch thì chẳng tồn tại bí mật gì nữa.
Có bí mật thì cũng có thể chôn giấu!”
“…”
Chu phó thự trưởng nhíu chặt mày, nhìn hắn thật lâu.
Câu trả lời này khiến ông thực sự không ngờ tới.
Có ý gì?
Sát tính nặng hay là hắn chỉ cố ý nói như vậy?
Lý Hạo lại chẳng muốn nói thêm nữa, không phải sát tính của hắn quá nặng, cũng không phải hắn không hiếu kỳ, chỉ là hắn nghĩ đến ảo cảnh lúc trước, vị kia giết từ trong trứng, kẻ đó nói, nghe lời đầu hàng tự sát, không nghe lời giết chết toàn bộ…
Mỗi lần Lý Hạo nghĩ đến chuyện này hắn lại cảm thấy, ép hỏi bí mật, hạ thủ lưu tình, bức bách địch nhân thỏa hiệp gì đó đều là trò cười.
Ta có thực lực thì sẽ giết sạch toàn bộ, ngươi không tự sát, ta sẽ giết sạch các ngươi!
Hừ, chỉ đơn giản thế thôi.
Vẫn là người nọ tiêu sái nhất!
Vì vậy, hắn không có hứng thú với bí mật của đám người này nữa, đó là bảo vật mà bọn họ bảo vệ, sợ bị người ta biết, nhưng tất cả chỉ là trò cười mà thôi.
Có thực lực cường hãn, dù ngươi ôm bí mật lớn hơn nữa, ta dùng một kiếm giết ngươi, ngươi chỉ có thể nghẹn chết, đến chết cũng biệt khuất.
Nhân sinh tiếc nuối lớn nhất đại khái chính là đến chết đều không nói ra được bí mật, thật đáng tiếc!
Chu phó thự trưởng hoàn toàn không thể nói thêm gì nữa, chỉ đành cất bước rời khỏi.
Đi tới đi lui, trong lòng ông khẽ thở dài một tiếng, mẹ nó thật cổ quái, Viên Thạc không ra sao cả lại đi dạy Lý Hạo giết người.
Sát tính của Lý Hạo thật sự quá nặng, chẳng lẽ vẫn còn tình huống mà mọi người không dự liệu được phát sinh ư?
Dõi mắt nhìn Chu phó thự trưởng tiến vào quân doanh, Lý Hạo hồi tưởng lại một thoáng hết thảy những gì hôm nay nghe được, cuối cùng gạt toàn bộ ra sau đầu.
Nội bộ Ngân Nguyệt cũng có phân tranh, thật có ý tứ.
Có điều sự phân tranh này là thật hay chỉ là biểu hiện ra ngoài?
Thôi kệ, hắn chỉ cần biết Ngân Nguyệt tồn tại đến bây giờ không có bao nhiêu người tốt là được.
Lý Hạo cũng không trực tiếp rời đi, mà là di chuyển về một hướng, phía trước, Vương Minh vẫn còn đang chờ hắn.
Nhìn thấy một người mặc giáp đen tới gần, tuy hoài nghi đấy là Lý Hạo, thế nhưng Vương Minh vẫn có chút không xác định, liền mở miệng hỏi: “Huynh đệ, ngươi tìm ta à? Trả lời ta một vấn đề trước đã, Hắc Báo là chủng loại báo nào?”
“…”
Lý Hạo câm nín, thời điểm ngươi nên cẩn thận thì không thấy cẩn thận, thời điểm không cần thiết thì lại cẩn thận thái quá.
“Chó!”
Vương Minh lập tức đại hỉ, vội vàng hỏi: “Ngươi vừa mới đi đâu?”
Ta ở ngoài chờ ngươi đã nửa ngày.
“Ra ngoài đã!”
“Ta đang bị cấm túc.”
“Cứ ra đi, không có việc gì.”
Được rồi.
Vương Minh nhìn thoáng qua quân sĩ hai bên, thử đi về phía trước một bước, quả nhiên hai người kia đều không quản gã khiến gã có phần ngoài ý muốn, rõ ràng trước đó bọn họ vẫn không cho gã đi ra.
Thôi, tạm thời mặc kệ những thứ này, thấy Lý Hạo xoay người rời đi, Vương Minh liền vội vàng đuổi theo.
Đi một hồi lâu, áng chừng rời khỏi quân doanh đủ xa, lúc này Lý Hạo mới quay đầu lại, bất đắc dĩ hỏi: “Ai bảo ngươi đến phòng Cơ Yếu tra tư liệu?”
“Hả?” Vương Minh thoáng sửng sốt, lắc đầu, “Không có, ta đến đó tra tình báo làm gì? Ta đâu có ngốc, chỉ tìm bằng hữu hỏi thăm tình huống một chút thôi.”
“…”
Lý Hạo không nói gì.
Khá lắm, cái miệng của vị Chu phó thự trưởng kia không có nổi một câu nói thật nào đúng không?
Thì ra ngay từ đầu lão chưa chắc đã xác định được thân phận của mình.
Cho nên mới cố ý nói như vậy?
Má nó, hắn không thể phản bác được.
Những người này làm quan đã lâu, mở miệng là nói dối nhuần nhuyễn, không có chút cảm giác gượng gạo nào.
Cho nên lời đối phương nói nửa thật nửa giả, thật sự rất khó phân rõ.
Lý Hạo lắc đầu, thôi không suy nghĩ thêm về vấn đề này nữa, hắn hỏi: “Tư liệu đâu?”
Mặc dù đối phương đã đưa cho một phần, nhưng so với Chu phó thự trưởng thì hiển nhiên Lý Hạo sẽ tin tưởng Vương Minh hơn, lại nói, rốt cuộc là thật hay giả thì chỉ cần đối chiếu so sánh lại một chút, tự nhiên sẽ rõ ràng.
“Chuẩn bị xong rồi đây.”
Vương Minh lấy từ trong ngực áo ra một phần tư liệu lớn, Lý Hạo nhìn thấy bộ dạng gã như này thì không khỏi ném một chiếc nhẫn qua: “Nhẫn trữ vật, lần sau đừng để trong ngực thế nữa, thảm quá đi mất.”
Chỗ hắn tạm thời không thiếu nhẫn trữ vật.
Trước đó Lý Hạo góp nhặt được khá nhiều, 6 vị Tam Dương có, về sau chết thêm 17 vị Tam Dương và 2 vị Húc Quang cũng đều có, lúc trước giết Vu Khiếu và Hoàng Kiệt cũng có, tính ra thì Lý Hạo đã thu được những 25 cái nhẫn trữ vật.
Ngoại trừ một cái cho Lưu Long, còn lại hắn đều mang theo bên mình.
Vương Minh hết sức hào hứng, thứ đồ chơi này thật sự không rẻ.
“Sư huynh, ngươi thật tốt!”
Vương Minh chỉ hận không thể điên cuồng vuốt mông ngựa, Lý Hạo lại lười nghe gã nịnh nọt, hắn nhìn thoáng qua Vương Minh, suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Siêu Năng Giả tấn cấp rất đơn giản, chỉ cần đánh vỡ khóa siêu năng là được, ngươi có thể nhìn thấy năm cái khóa siêu năng đúng không?”
“Ừm ừm!” Vương Minh hưng phấn: “Ta chính là thiên tài!”
Năm cái khóa siêu năng đại biểu gã có thể thuận lợi tiến vào cảnh giới Húc Quang, điều kiện tiên quyết là gã có đầy đủ vốn liếng để phá khóa, bằng không có nhìn thấy chín cái cũng vô dụng.
Có điều nhìn thấy năm cái thì quả thật đúng là là thiên tài, chẳng hạn như Hách Liên Xuyên chỉ có thể nhìn thấy bốn cái, bây giờ liền trụ lại ở cảnh giới Tam Dương, khó mà tiến thêm nữa.
Để có thể hiện ra đầu khóa siêu năng tiếp theo thì không biết y phải bỏ ra đại giới lớn cỡ nào mới được.
Lý Hạo suy tư một phen, lại mở miệng hỏi: “Nếu ta cho ngươi đủ nhiều Kim năng thì ngươi có thể đột phá Húc Quang không?”
Vương Minh nghĩ nghĩ, lắc đầu, “Không được, không phải chỉ cần có nhiều năng lượng thần bí là đủ, kỳ thật siêu năng tấn cấp cũng rất nguy hiểm, vả lại từ Tam Dương tiến vào Húc Quang còn có một cửa ải, cụ thể ra sao thì ta không rõ, nhưng nghe nói là có liên quan đến một món đồ thuộc cấp độ tinh thần.
Có điều nếu có đủ Kim năng thì có lẽ có thể tấn cấp Tam Dương, dĩ nhiên phải hấp thu từng chút một mới được.”
Gã không thể tiêu hóa quá nhiều trong một lúc.
Lý Hạo trầm ngâm, “Lần trước khi ngươi đột phá Nhật Diệu, loại năng lượng kia có đủ dùng không?”
Chương 719: Bát Đại Gia Là Lò Nổ Lớn
Ánh mắt Vương Minh sáng lên!
Lần trước khi gã trùng kích cảnh giới Nhật Diệu, là Lý Hạo đã giúp gã rút ra Kim năng, loại năng lượng đặc thù ấy đến tận bây giờ Vương Minh vẫn không thể quên.
Hoàn toàn không hề dữ dội táo bạo như năng lượng thần bí, mà ngược lại nó rất ôn hòa, lúc hút vào cực kỳ dễ chịu, kém chút đã khiến gã suýt thì rên rỉ thành tiếng.
Quan trọng nhất là hiệu quả cực kỳ tốt!
Sau khi đột phá, thân thể gã cũng không cần gánh vác phụ tải quá nhiều do việc hấp thu năng lượng thần bí để lại.
Giờ phút này, hai mắt Vương Minh sáng rực nhìn chằm chằm Lý Hạo, trong lòng vô cùng chờ mong, sư huynh nói vậy là muốn cho ta chỗ tốt à?
Lý Hạo không khách khí hỏi thẳng: “Ta biết rất nhiều Siêu Năng Giả, nhưng người thân cận với ta lại không nhiều, kẻ nguyện ý hỗ trợ ta ở thời khắc mấu chốt lại càng ít.
Mấy người các ngươi nói gì thì nói cũng là sư đệ sư muội của ta, nếu ta gặp phải nguy hiểm, các ngươi sẽ dám ra mặt chứ?”
“Đương nhiên!” Vương Minh vội vàng nói: “Khẳng định! Miễn là sư huynh đừng đối phó với người nhà của ta là được.”
Lý Hạo bật cười, “Ta làm vậy để làm gì?”
“Ở chỗ ta còn có một phần năng lượng thần bí.
Ngươi giữ lại cho Hồ Hạo, Lý Mộng và Vân Dao sử dụng đi, ta không tiện gặp bọn họ.
Còn ngươi thì đợi ta ra khỏi di tích rồi lại nói.”
Lý Hạo nhận biết không ít Siêu Năng Giả, nhưng những người đầu tiên hắn quen biết chính là mấy vị này, vả lại Viên Thạc còn thu bọn họ làm đệ tử ký danh.
Mặc dù chỉ là tùy tiện nhận đồ đệ, thế nhưng đã đủ để khiến mọi người có liên lụy.
Siêu Năng Giả tương đối dễ tấn cấp, võ sư thì lại rất khó.
Nói thật, hắn đã cho Lưu Long rất nhiều năng lượng thần bí thuộc nguyên tố Ngũ Hành để rèn luyện ngũ tạng, nếu lấy nhiêu đó đưa cho Vương Minh thì khả năng cao là gã đã sớm đột phá Tam Dương.
Đây không phải nói quá, mà là sự thật, thậm chí có khi gã còn tiến xa một mảng lớn trên cảnh giới Tam Dương.
Bất quá tiến bộ nhanh cũng chưa chắc đã là chuyện hoàn toàn tốt, siêu năng có lợi có hại, tác dụng phụ của siêu năng vốn cũng chẳng ít.
Hiện tại có rất nhiều Siêu Năng Giả cường đại đều muốn chuyển mình thành võ sư, bởi vậy có thể thấy được những người kia cũng đều biết siêu năng tồn tại vấn đề.
Cho nên đến cấp độ Húc Quang thì đều sẽ lo lắng về bước chuyển đổi kế tiếp.
Có điều Lý Hạo cảm thấy cũng chưa chắc tất cả đều là chuyện xấu.
Tối thiểu thì Siêu Năng Giả có vô số thủ đoạn cực kỳ lợi hại.
Hắn đưa thêm một chiếc nhẫn trữ vật khác cho Vương Minh, “Bên trong là một ít tài nguyên tu luyện.”
“Sư huynh thật tốt!” Vương Minh lại lấy lòng một phen.
Lý Hạo không thèm để ý, vừa muốn rời đi thì Vương Minh đã vội lên tiếng: “Đúng rồi, gia gia của ta nói ngày kia khi mọi người tiến vào di tích, phía quan phương sẽ không đi nhiều.
Hầu bộ trưởng chỉ tranh thủ được cho ngươi một cái danh ngạch, những người khác thì không thể vào.”
Lý Hạo khẽ nhíu mày, suy nghĩ một chút bèn hỏi: “Tán tu thì sao?”
“Tán tu giao đủ tiền là có thể vào trong!”
Lý Hạo im lặng gật gật đầu, hắn không nhiều lời, chỉ mau chóng lẳng lặng rời đi.
Vương Minh chờ hắn đi rồi mới háo hức cấp tốc mở nhẫn trữ vật ra xem, càng xem thì lại càng kích động.
Rất nhiều nhẫn trữ năng!
Sao lần này Lý Hạo lại hào phóng như vậy nhỉ?
Gã cất kỹ đồ rồi nhanh chóng trở lại quân doanh, mới vừa đi vào, gia gia gã liền xuất hiện khiến Vương Minh giật nảy mình.
Gia gia gã cũng không trách mắng gì, chỉ bình tĩnh hỏi: “Ra ngoài gặp bằng hữu à?”
“Ừm.”
“Nghe nói là Võ Vệ quân?”
“Đúng vậy!” Vương Minh đáp: “Trước đây ta có quen một bằng hữu là võ sư, hiện tại hắn sinh hoạt ở Võ Vệ quân cũng không tệ, cho nên lần này tới tìm ta nói chuyện cũ.”
Vương Bằng nhìn thoáng qua cháu của mình, một lát sau mới nói: “Tự ngươi nghĩ kỹ là được, đương nhiên ta sẽ không can thiệp vào chuyện riêng của ngươi, nhưng ta mong ngươi phải tỉnh táo ý thức được một chút.
Tuy rằng tất cả mọi người đều đang né tránh, không muốn nói nhiều, thế nhưng việc bát đại gia chính là một cái lò nổ lớn là sự thật!”
Dứt lời, Vương Bằng liền quay người rời đi.
Ông không muốn bình phẩm nhiều lời, chỉ hy vọng Vương Minh có thể nhìn thấu được bản chất sự việc.
Bát đại gia đích thật là một lò nổ lớn, kỳ thật không chỉ mỗi mình Hồng Nguyệt đang nhìn chằm chằm vào, mà còn có rất nhiều người khác cũng đang yên lặng quan sát.
Không nhiều người thảo luận về chuyện của bát đại gia không có nghĩa là không ai chú ý tới.
Trên thực tế, cường giả chân chính đều đang đặt tầm mắt vào chuyện này.
Vương Minh qua lại thân thiết với Lý Hạo chưa chắc đã là chuyện tốt.
Bất quá ông không định nói thẳng, cứ để Vương Minh tự đưa ra lựa chọn của mình.
Mà Vương Minh chờ gia gia đi rồi mới âm thầm bĩu môi, không quá để ý đến lời nhắc nhở của ông.
Lò nổ lớn ư?
Thì tính sao?
Càng nguy hiểm thì mới càng có cơ duyên, không nguy hiểm thì lấy đâu ra cơ hội?
Gia gia cả một đời cẩn thận làm việc, vậy nên mới tuột mất vị trí thống soái Bạch Long quân, nguyên bản vị trí này mười phần chắc chín là thuộc về Vương gia.
Về sau vì để cho căn cơ của Vương gia được ổn định mà gia gia sắp xếp cho Vương Minh gã tiến vào Tuần Dạ Nhân, nhưng Hầu Tiêu Trần căn bản không quá để ý Tuần Dạ Nhân, tâm tư đều đặt trên Võ Vệ quân.
Lại một lần đầu tư thất bại!
Mà trong khi gã vốn chỉ là Nguyệt Minh Mãn Nguyệt, tới Ngân Thành một chuyến thì cấp tốc tiến giai, bây giờ đã là Nhật Diệu trung kỳ.
Hơn nữa có vẻ lần này Lý Hạo có ý định đầu tư mạnh tay cho mình, như vậy thì tấn cấp Tam Dương hẳn không phải là vấn đề lớn.
Lần trước Lý Hạo cho gã cỗ năng lượng kia quá mức đặc thù, Vương Minh cảm thấy chỉ cần đủ nhiều, không nói tới Húc Quang, nhưng Tam Dương đỉnh phong là chuyện hoàn toàn có thể, mấu chốt là còn không tốn thời gian quá dài.
Từ 20 năm trước, gia gia đã bắt đầu tiếp xúc với lĩnh vực siêu năng, vậy mà bây giờ cũng chỉ mới vừa bước vào Tam Dương đỉnh phong, thậm chí còn có chút miễn cưỡng.
Nếu Vương gia đã không tự có đại cơ duyên, vậy thì nhất định phải nắm bắt, dựa sát vào đại cơ duyên trước mắt.
Giờ phút này, Vương Minh vứt hết thảy lời gia gia nói ra sau đầu.
Bát đại gia tộc… Đáng tiếc Vương gia nhà gã không phải là Vương gia thuộc bát đại gia tộc.
Bất quá còn tốt, mò được một suất đệ tử ký danh ở chỗ Viên Thạc.
Chương 720: Di Tích Lại Mở 1
Giờ khắc này, Lý Hạo đương nhiên không có tâm tư đi quản xem Vương Minh bên kia như thế nào.
Vương Minh ngày thường tuy lắm lời, nhưng thời điểm làm việc vẫn tương đối thỏa đáng, tối thiểu thì ngươi giao việc gì cho gã làm, gã đều sẽ nỗ lực hoàn thành.
Lý Hạo vừa đi vừa nhìn tư liệu lấy được từ chỗ Vương Minh, so sánh một chút với thứ mình thấy trước đó, trong lòng Lý Hạo đã nắm chắc vài phần.
Hắn chưa vội xem tư liệu do Chu thự trưởng đưa.
Đi một hồi, trong hắc ám chợt hiện lên thân ảnh một người, chính là Lưu Long.
“Vừa nãy ngươi đi với ai vậy?”
Ban nãy Lưu Long chờ hắn ở bên ngoài, trông thấy Lý Hạo đi ra cùng một lão đầu thì hơi nghi hoặc một thoáng.
“Hành Chính Tổng Thự Chu thự trưởng.”
“Ồ, hắn nhận ra ngươi rồi à?”
“Ừm.”
Lưu Long có phần ngoài ý muốn, nhưng cũng không tính là quá ngạc nhiên.
Ông đi theo Lý Hạo, vừa đi vừa nói: “Ngươi nên bớt qua lại với những người bên Tổng thự.
Văn nhân làm quan, vừa làm chính là mấy chục năm, đều là những kẻ gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ.”
Lý Hạo nở nụ cười gật đầu.
Suy nghĩ một chút, hắn liền hỏi: “Lão đại đã từng nghe nói về Viên Hưng Võ chưa?”
Lưu Long hơi ngạc nhiên, thế nhưng vẫn đáp: “Đương nhiên, là đại sư huynh của ngươi.
Năm đó khi ta mới nhậm chức tại Ngân Thành, hắn và sư phụ ngươi đều đã ở đây, hiển nhiên là có quen biết, cũng có trò chuyện vài lần.
Ngoại trừ tính cách có phần quá khích thì cơ bản đối phương làm người khá tốt, ta rất thưởng thức vị sư huynh đó của ngươi.”
“Tính cách quá khích?”
“Đúng vậy.”
Lưu Long giải thích: “Sau khi lĩnh vực siêu năng quật khởi, sư phụ ngươi một mực bị người áp chế, so với Viên lão thì Viên Hưng Võ còn sốt ruột hơn, về sau không để ý việc sư phụ ngươi phản đối, trực tiếp rời nhà đi ra ngoài.
Đại khái là vậy, ta cũng không rõ rốt cuộc hắn đã đi đâu.
Sao thế, ngươi gặp hắn rồi à?”
“Ừm.” Lý Hạo không nhiều lời, chỉ im lặng tự ngẫm nghĩ một vài việc.
Lại đi thêm một đoạn, hắn mới mở miệng: “Ngày kia di tích sẽ mở ra, lão đại muốn đi vào không?”
“Muốn, nếu vào được thì liền đi vào, không được thì đành chịu.”
Dĩ nhiên Lưu Long muốn tiến nhập di tích, không phải vì muốn thu hoạch chỗ tốt, chỉ đơn giản là ông muốn mở mang kiến thức về cuộc chiến của các cường giả.
Thân là võ sư, nếu cứ một mực chiến đấu với kẻ yếu hơn mình thì chẳng thể nào tiến bộ được.
Hiện tại ông miễn cưỡng bước vào cảnh giới Uẩn Thần, nếu có thể vào trong di tích thì đúng là cơ hội tốt để tìm cường giả luận bàn giao chiến, nhanh chóng khiến thực lực bản thân tăng lên.
Lý Hạo suy tư một phen, đoạn nói: “Tới lúc đó thử nhìn tình hình xem sao, không được thì chúng ta giả mạo tán tu tiến vào, tuy rằng làm vậy thì hơi khó, dù sao chân dung của hai ta cũng đã bị mọi người thấy được.
Thôi, cùng lắm thì học theo tam đại tổ chức, mang mặt nạ áo choàng các kiểu, ta tin tưởng sẽ không có ai đi dò xét.”
Tam đại tổ chức vẫn luôn tỏ vẻ thần bí như thế, ai sẽ cố ý đi thăm dò dáng vẻ của bọn họ làm gì?
Tán tu cũng có thể làm tương tự.
“Không đi chung với nhóm người Hầu bộ trưởng sao?”
“Đi vào rồi lại nói.”
Lý Hạo không nói gì thêm.
Hai người nhanh chóng trở về tiểu trấn dừng chân trước đó.
Ngày 27 tháng 9.
Lần này không có người luận bàn chiến đấu.
Lần trước khi Viên Thạc và Tề Mi Côn giao chiến, kỳ thật đến bây giờ cũng chỉ mới qua một tháng, nhưng rất nhiều người đều cảm giác đó là chuyện đã phát sinh từ rất lâu.
Bấy giờ, Viên Thạc còn đang ở Trung Bộ giết chóc tứ phía, Hồng Nguyệt thì vẫn luôn truy sát ông, thế nhưng mãi vẫn chưa bắt được người.
Thủ đoạn của Viên Thạc thật sự vượt xa so với người bình thường.
Liễm tức, dịch dung, ẩn tàng, phản truy tung…
Vị này tinh thông đủ mọi ngón nghề.
Ngây người ở Ngân Thành hơn mười năm, ông không có việc gì để làm, thế nên đã dành thời gian chuyên tâm nghiên cứu những thứ bàng môn tả đạo này.
Không chỉ vậy, đối với địa hình của Trung Bộ, Viên Thạc cũng nắm chắc rõ ràng.
Ông đã nhiều lần đào thoát khỏi cuộc vây quét của địch nhân, không những thế, trái lại còn giết được không ít cường giả của Hồng Nguyệt, khiến người của tổ chức này mệt mỏi miệt mài đuổi theo ông.
Viên Thạc lần nữa triển lộ ra thần thái hung tàn và sự khó chơi của đại ma đầu năm xưa.
Cùng lúc đó.
Tam đại tổ chức đều có chút bạo động.
Hồng Nguyệt bên này.
Lam Nguyệt và Lục Nguyệt vẫn luôn nhíu mày, tới tận bây giờ mà Hải Khiếu vẫn chưa trở về.
Dựa theo ước định của bọn họ trước đó, dù không truy sát được Lý Hạo thì cũng phải trở về trước ngày 28 để cùng nhau tiến vào di tích.
Nhiều thêm một vị Húc Quang hay thiếu bớt một vị Húc Quang đều gây ra ảnh hưởng không nhỏ.
“Không chỉ Hải Khiếu trưởng lão, Bán Sơn và Luân Chuyển Vương dẫn đầu 16 Địa Ngục Chi Chủ cũng chưa trở lại.”
Tử Nguyệt báo cáo sơ lược, rồi lại nói: “Người của chúng ta đã đến Thương Sơn, nhưng Thương Sơn rất nguy hiểm, có một ít đại yêu tồn tại, trên đường đi xui xẻo gặp phải một đầu đại yêu cấp bậc Tam Dương khiến tử thương một nhóm người, buộc phải lựa chọn lui về, không thể tìm được tung tích của Hải Khiếu trưởng lão.”
Lục Nguyệt bực bội: “Mang theo nhiều người như vậy chỉ để truy sát một đám võ sư mà cũng không được, mạnh nhất trong số đó chỉ là một tên Lý Hạo còn chưa tới cảnh giới Húc Quang, thế mà lại để mất dấu… Hải Khiếu bị ngớ ngẩn à?”
Tới bây giờ mà còn chưa trở lại thì xem ra tình hình chẳng mấy khả quan.
Lam Nguyệt suy tư một phen, đoạn nói: “Thật sự không về được thì thôi…”
Lục Nguyệt không chút khách khí ngắt lời: “Thì thôi? Không nói tới việc một vị Húc Quang hiện đang mất liên lạc, mà mấu chốt ở chỗ Hải Khiếu truy sát Lý Hạo, bắt sống là tốt nhất, giết cũng được, nhưng ít nhất cũng phải quay về.
Cùng lắm cứ để Lý Hạo tiến vào di tích, tối thiểu khi đó chúng ta còn có cơ hội ra tay! Hiện tại thì sao? Cả hai đều không thấy đâu.
Cái này mà thì thôi à?”
Nàng hừ lạnh một tiếng, hết sức bất mãn.
Lam Nguyệt đúng là tên phế vật, điều động nhiều người như thế mà vẫn không hoàn thành được nhiệm vụ.
Quả nhiên, nhi tử của tiện nhân kia thì chính là phế vật!
Lam Nguyệt liếc qua Lục Nguyệt, thân là Lam Nguyệt đời thứ hai, địa vị của hắn hiển nhiên không cao bằng vị này, có điều đều là một trong Thất Nguyệt của tổ chức, vậy mà Lục Nguyệt lại chuyên môn nhắm vào mình, đây cũng chẳng phải lần đầu tiên.
Ngược lại đối với Tử Nguyệt thì vị này không dám quá mức nhằm vào.
Dù Tử Nguyệt chỉ là đời thứ ba.
Thế nhưng ai bảo phía sau lưng Tử Nguyệt người ta có núi dựa lớn làm gì, mà chính mình thì không có.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Đô Thị Cổ Tiên Y [Dịch] Đô Thị Cổ Tiên Y](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Do-Thi-Co-Tien-Y-Audio-Truyen.jpg)

