[Dịch] Tinh Môn
Tập 122 : Tề Tựu 3 (c606-c610)
❮ sautiếp ❯Chương 606: Tề Tựu 3
Lúc này Khổng U Vân lại nói: “Sư phụ, cái kia… Chúng ta còn đi di tích không? Lần này đi không có quá nhiều thu hoạch, mặc dù không nguy hiểm bằng Chiến Thiên thành nhưng ta cảm thấy một khi đắc thủ, thu hoạch sẽ không nhỏ, nếu không kêu Mộc nhị ca cùng Lý Hạo đi cùng có lẽ sẽ có một ít thu hoạch.”
Kim Thương rơi vào trầm tư.
Mấy ngày nay ông vẫn luôn đang thăm dò một chỗ di tích, mặc dù không như Chiến Thiên thành bảo trì hoàn hảo sau cả ngàn vạn năm, nhưng chỗ di tích mới này nguy hiểm cũng không nhỏ, nguy hiểm cũng có nghĩa là có đồ quý.
Ông đi ba lần đều không có thu hoạch.
Lần này trở về là có suy nghĩ muốn kêu một vài cường giả Võ Vệ quân đi cùng.
Khổng U Vân lại nói: “Lý Hạo này không phải là đệ tử Ngũ Cầm Vương sao? Ngũ Cầm Vương am hiểu nhất là thăm dò di tích…”
Kim Thương lúc này mới động chút tâm tư, suy nghĩ một phen, gật gật đầu: “Ừ, ngươi trở về thông báo cho hắn, năm ngày… Không, mười ngày sau để hắn đi cùng chúng ta, chúng ta phụ trách khai hoang, nếu như khai hoang thành công thì lại để cho Võ Vệ quân tiến vào!”
Đây cũng là truyền thống của Võ Vệ quân, cường giả phụ trách khai hoang, thu hoạch lớn nhất, giải trừ một vài nguy hiểm lớn, phía sau mới có thể để những kẻ yếu đi khai quật, trong đó cũng tồn tại một chút nguy hiểm, nhưng mức độ nguy hiểm sẽ giảm xuống rất nhiều.
Nhưng mà cũng không phải không có chuyện ngoài ý muốn.
Có đôi khi cường giả cũng không thể phát hiện một vài nguy hiểm, dẫn đến tình huống Võ Vệ quân bị tổn thất nặng nề.
Nhiều năm như vậy, Võ Vệ quân không có khả năng vẫn luôn là người cũ, thật ra rất nhiều người cũ đã sớm chết, hầu như Võ Vệ quân đều đã đổi hai ba đời, lúc này mới có Võ Vệ quân hôm nay.
Giờ phút này Lý Hạo, còn không biết hắn nhanh như vậy đã nhiệm vụ.
Lý Hạo lâm vào bên trong trảm kích không cách nào tự kiềm chế được.
Bóng dáng ở trên sân thượng chém từ ban ngày chém tới trời tối.
Có năng lượng kiếm ở đây nên hắn cũng không sợ tu luyện quá độ dẫn đến bị thương tích lũy, cứ việc mấy người Kim Thương với Mộc Lâm đều nghĩ như vậy, cảm thấy gia hỏa này có đôi khi tương đối điên cuồng, cứ tiếp tục như thế sẽ dễ dàng để lại vết thương.
Nhưng dù sao mọi người cũng không phải quá thân, cũng không ai đi lên thuyết phục.
Ngày thứ hai.
Lý Hạo biến mất.
Không hề rời khỏi Võ Vệ quân, mà đang trong rừng bên ngoài lầu nhỏ, Lý Hạo tiếp tục cùng Hỏa Phượng Thương bắt đầu chơi trò chơi truy kích.
Một người một thương ở trong rừng nhanh chóng rượt đuổi nhau.
Chỉ là ăn Đá Thần Năng mà thôi, lúc cần dùng Lý Hạo vẫn biết bỏ ra để tiêu, Ngọc tổng quản chỉ cấp Hỏa Phượng Thương cho hắn ba ngày, bây giờ không thừa dịp dùng Hỏa Phượng Thương cảm ngộ nhiều một chút thì thật lãng phí?
…
Lý Hạo đang tu luyện không để ý đến chuyện bên ngoài.
Mà bên ngoài Võ Vệ quân có một đội nhân mã đã đến.
Lần này, vẫn là Ngọc tổng quản dẫn đội.
Chỉ là lúc này ánh mắt Ngọc tổng quản hoảng hốt.
Sáng sớm hôm nay Hồng Nhất Đường trở lại mang theo một đội nhân mã, tìm đến Tuần Dạ Nhân nói muốn tìm Lý Hạo, Ngọc tổng quản hỏi vài câu mới biết ý nghĩa của việc Lý Hạo hôm qua đi tìm nàng.
Kéo tài trợ…
Thế mà hắn thật sự kéo tới tài trợ!
Mà còn không phải tài trợ bình thường.
Kiếm Môn thế mà đem hơn một nửa võ sư đệ tử trong môn duy trì cho Lý Hạo, đây coi như là toàn lực ủng hộ.
Mặc dù, trong đó mạnh nhất cũng chỉ có mấy người Phá Bách hậu kỳ.
Nhưng võ sư có thể tu luyện tới Phá Bách hậu kỳ… Quan trọng ở chỗ võ sư Kiếm Môn phần lớn đều là những người thực sự tu luyện ra, sẽ rất ít phục dụng năng lượng thần bí, dạng như một đám võ sư này căn cơ đều rất vững chắc.
Hồng Nhất Đường mặc dù không còn là võ sư nhưng đối với việc bồi dưỡng đệ tử trong môn vẫn rất là vững chắc.
Bản thân gã cũng có cảm ngộ rất sâu sắc đối với Võ Đạo.
Những đệ tử này gia nhập Võ Vệ quân có lẽ sẽ rất nhanh có một cơ hội bộc phát.
Ngọc tổng quản còn biết một chút, thật ra bộ trưởng rất thương nhớ Kiếm Môn.
Dựa theo lời bộ trưởng nói, bây giờ siêu năng khởi quật, võ sư Ngân Nguyệt cũng đã không còn bằng năm đó, toàn bộ Ngân Nguyệt còn có thể kiên trì bồi dưỡng võ sư, để võ sư có hệ thống đi học tập, thành hệ thống trưởng thành thật ra rất ít.
Một vài môn phái nói là truyền thừa võ sư nhưng trên thực tế cũng chỉ là lấy cái danh võ sư ngụy trang, toàn dùng thủ đoạn siêu năng.
Dùng năng lượng thần bí nhanh chóng mạnh lên, thật ra rất nhiều đều là chạy đến cảnh Trảm Thập đỉnh phong thì chuyển đổi sang siêu năng.
Có vài người dã tâm lớn, chỉ mới trở thành Phá Bách đã có ý nghĩ chuyển đổi thành Nhật Diệu, Võ Đạo chân chính còn đang kiên trì cũng không còn nhiều.
Những người kia, truyền thụ một chút Võ Đạo cũng không phải quá mức dụng tâm.
Dù sao sau khi tiến vào siêu năng sẽ có siêu năng kỹ, cần gì lãng phí thời gian đi học những cái công phu quyền cước vô dụng kia, có một môn bí thuật có thể giúp ngươi đến Phá Bách là được, đây là vấn đề còn tồn tại của những võ sư bây giờ.
Ngọc tổng quản không nghĩ tới bộ trưởng nhớ thương nửa ngày, kết quả… Người ta chạy tới đầu quân cho người mới Lý Hạo này!
Mặc dù Lý Hạo cũng là thành viên của Tuần Dạ Nhân, nhưng Ngọc tổng quản vẫn không nghĩ ra được.
Lý Hạo có thể càng đáng để bọn họ đầu quân vào hơn bộ trưởng sao?
Nếu như Hồng Nhất Đường đi tìm Hầu Tiêu Trần, Hầu Tiêu Trần cũng sẽ nhận lấy những người này, nhưng lúc này ở giữa lại có một tên Lý Hạo.
Trước cửa Võ Vệ quân.
Lần này Kim Thương tự mình đi ra.
Biết đám người này trước mặt đến từ Kiếm Môn, ngược lại ông ta có chút bất ngờ với kỳ lạ, đệ tử của Địa Phúc Kiếm môn.
Ông liếc mắt qua, khẽ gật đầu.
Trong lòng vẫn còn có chút ngoài ý muốn, những võ sư này nhìn tư thái, nhìn tinh khí thần và trạng thái đều rất tốt, không có mờ mịt cùng uể oải như phần lớn võ sư ngày nay, có vài võ sư bởi vì chậm chạp không có cách nào chuyển đổi sang siêu năng nên trạng thái rất kém cỏi!
Một lòng muốn chuyển đổi thành siêu năng đã sớm mất đi những cái khí định thần nhàn tiêu dao kia.
Chương 607: Tề Tựu 4
Danh tiếng Hồng Nhất Đường Địa Phúc Kiếm năm đó cũng không nhỏ.
Chân chính thành trò cười là bởi vì mấy lần tránh chiến Viên Thạc, khi đó danh tiếng Địa Phúc Kiếm cũng có chút bốc mùi, nếu không năm đó trong Thất Kiếm, Thiên Kiếm mạnh mẽ hung hãn là điều không thể nghi ngờ, Địa Phúc Kiếm cũng có thanh danh nổi bật, một kiếm xuất ra long trời lở đất, cái này làm sao có thể nói đùa?
Ông ta nhìn lướt qua Hồng Tụ, ông cũng biết một chút tình huống, đây là đại đệ tử của Hồng Nhất Đường, Hồng Tụ… Được rồi, bây giờ ông cũng lười nói, Hồng Tụ với Hồng Nhất Đường đều thành siêu năng giả mạnh mẽ, ngay cả tâm tư trêu ghẹo ông cũng đều không có.
Chỉ là nhìn thoáng qua Hồng Tụ, Kim Thương cũng không nhìn nhiều, rất nhanh lại nhìn về Hồng Thanh phía trong đám người đang có chút tò mò.
Căn cơ rất vững chắc!
Nhóm người này của Kiếm Môn đều rất vững chắc, nhưng mà Hồng Thanh này dù sao cũng là con gái Hồng Nhất Đường, thực lực Kim Thương cường hãn chỉ là đơn giản xem xét, ánh mắt hơi động một chút, Hồng Nhất Đường ngược lại là người thú vị!
Đệ tử khác dù nhiều hoặc ít, dù là giảm bớt năng lượng thần bí sử dụng nhưng vẫn là có một ít.
Võ sư sử dụng năng lượng thần bí trên thân đều sẽ có chút năng lượng thần bí tràn ra.
Cho dù là Lý Hạo cũng không ngoại lệ!
Nhưng Hồng Thanh này… Ngược lại là Phá Bách hậu kỳ hàng thật giá thật, điều này nói rõ đối phương thật chưa bao giờ dùng năng lượng thần bí hỗ trợ, có thể ở cái tuổi này tu luyện tới Phá Bách hậu kỳ, có thể nói rất hiếm thấy được!
Đương nhiên không ngoại trừ đối phương sử dụng không phải năng lượng thần bí, mà là Đá Thần Năng, dùng Đá Thần Năng thì trên thân cũng khó để lại vết tích của năng lượng thần bí.
“La…”
Hắn vừa định mở miệng, Ngọc tổng quản đối diện liền dùng một loại ánh mắt lạnh nhạt không gì sánh được nhìn ông ta.
Kim Thương có chút cạn lời.
Quen gọi như vậy, dù đã nhiều năm nhưng vẫn có thói quen như vậy, chuyện như vậy đã từng xảy ra vô số lần, nhưng mỗi lần ông ta đều quen gọi như thế.
“Ngọc bí thư!”
Kim Thương nói ra xưng hô khó đọc: “Đây là…”
“Hồng kiếm chủ bên Kiếm Môn thỏa đàm với Lý Hạo, những đệ tử Kiếm Môn này gia nhập quân đội của Lý Hạo, ngoài ra Hồng kiếm chủ đưa đến trăm bộ chiến sĩ hắc giáp, cũng là chia cho quân đội của Lý Hạo…”
Lời này vừa nói ra thì những võ sư đang ở phía sau xem náo nhiệt cũng không khỏi mở to hai mắt nhìn nhau.
Mẹ nó!
Hào phóng như vậy?
Lý Hạo vừa tới mọi người mới biết được hắn muốn thành bách phu trưởng, kết quả người ta người còn chưa có thu đủ đã tặng hắn cái này, lại còn là chiến sĩ hắc giáp?
“Tình huống Lý Hạo như thế nào?”
“Sẽ không trở thành con rể Địa Phúc Kiếm chứ?”
“Nghe nói phía trước chính là con gái Địa Phúc Kiếm… Này người ta vừa mới tới Võ Vệ quân, nhân lực không đủ, tặng người đưa tiền cũng quá dễ chịu…”
“Ngẫm lại chúng ta, lúc chúng ta vừa tới nhiều chuyện khó khăn!”
“…”
Từng người võ sư nhỏ giọng thầm thì.
Có người hâm mộ, có người ghen ghét.
Mấy người bách phu trưởng tròng mắt càng đỏ, một vài người bọn hắn cũng có thành lập quân đội của bản thân, lúc trước có bao nhiêu khó khăn bọn hắn biết rõ nhất.
Hao phí một lượng lớn thời gian, nhân lực vật lực, có người thậm chí còn kéo thoe sư huynh sư đệ sư thúc sư chất của mình…
Có vài môn phái người đều bị lôi đi toàn bộ.
Ví dụ như truyền nhân Khai Sơn Phủ, huyết mạch Khai Sơn duy nhất hiện tại cũng đang ở Khai Sơn quân.
Nhìn lại Lý Hạo… Làm sao có thể không hâm mộ?
Cái này còn chưa tính đến chiến sĩ hắc giáp, trước đó Võ Vệ quân cũng không có nhiều, hơn một trăm cỗ một quân đội trăm người, có thể chia được hơn 10 cỗ cũng đã không tệ rồi.
Lần này thu hoạch rất lớn, Tuần Dạ Nhân tổng cộng tính được có được hơn 500 cỗ.
Gần như chiếm cứ hơn một nửa.
Có thể coi là như vậy, những bách phu trưởng này vì tranh thủ càng nhiều nên đã đem hết thủ đoạn, nhưng dù là như vậy vẫn không có cách nào chia đủ quân số, chỉ có thể để một vài người yếu kém trong đội ngũ mặc, san bằng thực lực đoàn đội miễn cho chênh lệch quá lớn.
Nhưng Lý Hạo bên này thì sao?
Người còn chưa nhìn thấy, ngược lại chiến sĩ hắc giáp đã được chia đầy đủ hết.
Những người này đều biết chiến sĩ hắc giáp có bao nhiêu lợi hại, không nói những cái khác chỉ riêng việc phòng ngự rất mạnh, võ sư mặc vào, Phá Bách võ sư mặc thì Nhật Diệu cũng khó mà phá được, đơn giản chính là một cái quân đội thép đánh không chết!
Một đám người đều ước ao ghen tị!
Mộc Lâm cũng líu lưỡi!
Thật con mẹ nhà hắn không phản bác được.
Tên tiểu bạch kiểm Lý Hạo này muốn đi ăn bám sao?
Địa Phúc Kiếm có thù với Viên Thạc, mà nói ra thì thật sự rất sâu, ba lần khiêu chiến người ta người ta đều cự tuyệt, đây là đả kích lớn đối với thanh danh Địa Phúc Kiếm, nếu như bảo vệ thanh danh thì đã sớm là kẻ thù sinh tử!
Cứ như vậy người ta còn có thể đưa tới nhiều người cùng đồ vật như vậy… Đây là chiêu làm con rể của Lý Hạo sao?
Trước đám người.
Thật ra Kim Thương cũng có chút bất ngờ, tặng người còn chưa đủ, còn đưa chiến sĩ hắc giáp tới?
Nhưng mà dù sao ông ta cũng có tư lịch thâm hậu, cũng không nói cái gì, chỉ là mở miệng nói: “Lý Hạo còn hình như đang tu luyện, đừng đứng ở cửa nữa, tất cả vào đi, ta để cho người đi gọi hắn.”
Nói xong lại nói: “Hồng Nhất Đường không tới sao?”
“Phu quân ta bế quan.”
Giờ phút này, Hồng phu nhân nói khẽ: “Hắn gần đây siêu năng có chút xao động, trước đó bị thương ở trong Chiến Thiên thành còn chưa có khỏi hẳn, vốn dĩ chuẩn bị cùng ta đi gặp Kim Thương tiền bối một lần, thật sự đáng tiếc…”
Kim Thương khoát khoát tay: “Không sao, không thấy cũng tốt.
Còn tiền bối… Không dám nhận, lúc Địa Phúc Kiếm thành danh ta cũng vừa ra võ lâm không lâu, bàn về tuổi tác ta còn nhỏ hơn hắn hai ba tuổi đấy…”
Thật sao?
Ngươi nhìn rất già.
Đương nhiên, lời này cũng chỉ là Hồng Tụ nói ở trong lòng.
Ngược lại Hồng Thanh ở một bên lại có chút hiếu kỳ và sùng bái nhìn Kim Thương, Kim Thương đó đứng đầu Tam Thương, cùng Thiên Kiếm nổi danh, so với lão cha của nàng danh khí phải lớn hơn một chút.
Nhưng mà lão cha không lăn lộn võ lâm, bây giờ chỉ là siêu năng giả, Hồng Thanh vẫn đáng tiếc, ngược lại nàng thích nghe một chút chuyện cũ trong giang hồ.
Lão cha không thích nói những chuyện này, ngược lại mẹ kế hay nói cùng nàng một chút.
Ừ, cho nên quan hệ bọn họ cũng không tệ lắm.
Chương 608: Hai cuồng đồ
Hồng Nhất Đường phu nhân dẫn đội tới, ngược lại là cho Kim Thương đủ mặt mũi, cộng thêm Ngọc tổng quản cũng tại, ba người mau chóng tiến vào nội đường trò chuyện, vốn dĩ Hồng Tụ thấp hơn bọn hắn một đời, bây giờ ngược lại là cùng thế hệ, cũng có thể trò chuyện vài câu.
Về phần những người khác thì không có tư cách này.
Bên ngoài lầu nhỏ bọn Hồng Thanh cũng chỉ có thể chờ, chờ Lý Hạo đến.
Nhưng mà cũng không phải không ai tiếp, mấy người Mộc Lâm cùng Khổng U Vân đều ở đây.
Bọn hắn đối với Kiếm Môn thật ra cũng rất tò mò.
Khổng U Vân thấy sư phụ chiêu đãi Ngọc La Sát cùng Địa Phúc Kiếm lão bà, liền chủ động mở miệng nói: “Ta gọi là Khổng U Vân, là đồ đệ của Kim Thương… Ngươi là con gái của Địa Phúc Kiếm tiền bối?”
Hồng Thanh nhìn thoáng qua Khổng U Vân, nhẹ gật đầu: “Chào sư tỷ!”
“Chào.”
Hai người trò chuyện, Mộc Lâm chỉ ở một bên nghe, một lát sau cũng cùng một đệ tử Kiếm Môn là Phá Bách hậu kỳ trò chuyện.
Đám người đang trò chuyện.
Ở nơi xa có một bóng người lóe lên một cái rồi biến mất, trong nháy mắt xuất hiện lên ở trên mặt đất.
Lúc này mồ hôi Lý Hạo đã bốc hơi.
Sắc mặt hơi ửng hồng, bình phục lại hơi thở một chút mới cất bước đi tới phía bên này, người còn chưa đến thì đã hội tụ một cỗ tiềm thế kiếm, mặc kệ là Khổng U Vân hay Mộc Lâm ở đây, cỗ tiềm thế kiếm bay lên!
Lý Hạo từng bước một đi tới, đồ đệ Kiếm Môn xung quanh còn đang nhìn thì bỗng nhiên đều cảm giác một áp lực như núi Thái Sơn đập vào mặt!
Giờ phút này cho dù là Khổng U Vân cũng dừng nói chuyện lại.
Lý Hạo mặc kệ nàng, hắn không biết cô gái này, nhưng cũng không để ý, coi chắc có thể là đệ tử Kim Thương, cảm giác không kém.
Cũng chỉ là như vậy mà thôi!
Hắn chủ yếu vẫn là nhằm vào những đồ đệ của Kiếm Môn kia, tiềm thế xuất hiện đều chỉ là vì xem thử xem chất lượng nhóm người này như thế nào.
Quá kém, không dùng được.
Một bước lại một bước tới gần, khi cách bọn họ còn có khoảng 30 mét, trong đội ngũ 20 người Trảm Thập cảnh thì có một nửa đều thở dốc, nhanh chóng bị buộc lấy lùi lại, trong chớp mắt đã thối lui ra khỏi phạm vi tiềm thế kiếm bao trùm.
Lý Hạo tiếp tục tiến lên, khoảng 25 mét lại có mấy người Trảm Thập cảnh nhao nhao rút đi.
20 mét, còn lại ba người võ sư Trảm Thập cảnh đỉnh phong, cũng nhao nhao thối lui lại.
Lúc này chỉ còn lại có 10 người Phá Bách cùng mấy người Khổng U Vân Mộc Lâm.
Tiềm thế kiếm Lý Hạo như núi, giống như đỉnh núi Thái Sơn tiếp tục đi tới phía trước.
10 người Phá Bách đều hơi lung lay sắp đổ.
Từng gương mặt đều hiện lên vẻ ngạc nhiên cùng sợ hãi!
Mạnh như vậy?
Chỉ là tiềm thế mà thôi, bọn hắn cũng không phải chưa thấy qua tiềm thế, nhưng lúc này mới cảm nhận được áp lực cực lớn sắc bén không gì sánh kia với sát khí sắc bén, làm đồ đệ của Kiếm Môn bọn hắn cũng tu luyện kiếm pháp, nhưng bây giờ ở trước mặt Lý Hạo lại là cảm giác kiếm mình… Quá yếu, thật sự quá yếu!
Hồng Thanh ở phía trước cũng đang cắn răng, nhìn thấy Lý Hạo bỗng nhiên cảm giác giống như thấy được phụ thân.
Đúng vậy, Địa Phúc Kiếm có thể nghiêng trời lệch đất, đương nhiên cũng xen lẫn một chút tiềm thế đất, mà lúc này Lý Hạo cũng dùng tiềm thế kiếm đất.
Kiếm như núi Thái Sơn!
15 mét mấy người Phá Bách nhao nhao lùi lại, trên mặt đều lộ sợ hãi, ngạc nhiên cùng không cam lòng.
10 mét, lại có mấy người Phá Bách rời khỏi, thậm chí trong miệng còn chảy máu, tràn đầy không cam tâm.
5 mét, lúc này chỉ còn lại mình Hồng Thanh.
Phá Bách hậu kỳ, không chỉ có một người Hồng Thanh, nhưng mà có thể đứng thẳng đến bây giờ không lùi lại cũng chỉ có một người Hồng Thanh.
Hồng Thanh cắn răng, đang muốn từ chết đến lết thì đột nhiên Lý Hạo thu hồi tiềm thế kiếm lại.
Hồng Thanh lảo đảo một cái, suýt chút ngã sấp xuống.
Khổng U Vân một bên giúp đỡ một thanh, hơi khác thường nhìn về phía Lý Hạo, nói khẽ: “Lý bách phu trưởng, vì sao không tiếp tục?”
Lý Hạo ngạc nhiên nhìn xem nàng, giải thích nói: “Chỉ là thử trình độ của bọn hắn một chút, cũng không phải giết người, nếu kiểm tra xong thì cũng không cần thiết thử nữa.”
Nói xong ôm quyền nói: “Lý Hạo!”
Khổng U Vân cũng không quá thích ứng việc ôm quyền, chỉ là khẽ gật đầu: “Khổng U Vân, đồ đệ Kim Thương.”
“Ngưỡng mộ đã lâu!”
Lý Hạo khách khí một câu, không có nhìn nàng nữa mà là nhìn về phía Hồng Thanh, cười một tiếng: “Căn cơ thật vững chắc, dù là cảnh Trảm Thập căn cơ cũng đều rất vững chắc! So với ta trước đó còn mạnh hơn trước khi ta hấp thu đại lượng năng lượng thần bí bước vào Trảm Thập, lúc trước lão sư ta cùng Lưu Long bộ trưởng tiềm thế hai bên giao phong, cảm giác còn không bằng ta hiện tại, nhưng ta cách thật xa đã đi không được rồi.”
Lời này vừa nói ra, những đồ đệ Kiếm Môn kia trên mặt lại lộ ra một chút vui mừng.
Có thể thu được sự tán đồng của một võ sư cường đại đối bọn hắn mà nói, chính là rất đáng để mừng rỡ.
Một chút phiền muộn trước đó bây giờ đều tiêu tán không ít.
Hồng Thanh cũng vui vẻ một chút, tiếp đó thì có chút uể oải.
Trước đó không lâu nàng còn gặp qua Lý Hạo, không phải nói hôm qua mà là ngày Lý Hạo đại chiến Tôn Mặc Huyền, mặc dù cũng mạnh nhưng ngày đó Hồng Thanh cảm thấy nàng có lực đánh một trận… Dù là không bằng Lý Hạo, nhưng vẫn có thể chiến.
Nhưng bây giờ, đối phương chỉ lấy tiềm thế đè người, thế mà nàng suýt chút nữa cũng không chống đỡ nổi.
Chênh lệch quá xa!
Nàng có chút nhịn không được: “Ngươi… Tại sao bỗng nhiên ngươi lại biến mạnh như vậy?”
Lý Hạo suy nghĩ một chút nói: “Ngũ Cầm Thuật cường hãn, ăn nhiều Huyết Thần Tử ngũ tạng cường hóa lợi hại, cộng thêm cảm ngộ tiềm thế cho nên càng lợi hại hơn! Ngươi căn cơ vững chắc, chỉ cần cảm ngộ tiềm thế thì sau đó thế như chẻ tre, có thể nhanh chóng bước vào Đấu Thiên… Vậy thì rất nhanh có một kỳ bộc phát! Tiềm thế kiếm các ngươi mặc dù còn chưa có ngưng tụ ra được, nhưng trên thực tế Hồng sư thúc cho các ngươi đánh căn cơ rất tốt, chỉ cần cảm ngộ tiềm thế kiếm các ngươi rất nhanh có thể tiến thêm một bước!”
Hồng Thanh tiếc nuối nói: “Nhưng đến bây giờ ta cũng không có cảm ngộ tiềm thế kiếm…”
“Đó là bởi vì không đủ nguy hiểm!”
“Hả?”
Lý Hạo thở dài: “Lần trước đi Chiến Thiên thành thật ra là thời cơ tốt nhất! Có thể một lần kia phụ thân ngươi vẫn luôn bảo hộ ngươi, căn bản ngươi không có đơn độc hành động một mình, thật đáng tiếc! Ngươi căn cơ tuy tốt nhưng sát tính lại không đủ, không chỉ ngươi, những người khác cũng thế, thật ra tu luyện kiếm sát tính nặng nhất!”
Nhưng mà Không Tịch nói như vậy, Lý Hạo cũng cảm thấy hứng thú, cũng không nói thêm gì.
Hồi Long hơi nhíu mày, chợt lóe rồi biến mất.
Đối với hắn mà nói, Không Tịch liên tiếp cắt đứt lời nói của hắn, kỳ thật rất không lễ phép, sau khi Không Tịch thăng cấp ngũ giai, càng thêm có chút không kiêng nể gì.
Điều này thật không tốt!
Hôm nay, Đế Tôn đại thế giới Chí Ám vừa tới, làm như vậy, cũng có hơi không nể mặt mình.
Áp chế bất mãn trong lòng, hắn vội vàng nở nụ cười: “Vẫn là Không Tịch nóng lòng! Việc này không vội, đối phó với một vị Đế Tôn đỉnh cấp, cứ tạm thời thong thả đi!”
Không Tịch lại mở miệng: “Loại người như Kiếm Tôn, không có chỗ ở ổn định, hành tung bất định, tiến bộ rất nhanh, không nhanh chóng ra tay…Vậy sẽ không có cơ hội.”
Hắn rất nghiêm túc nói: “Hiện tại, tình huống đại thế giới Thiên Phương cũng rất phức tạp! Tốc chiến tốc thắng, dứt khoát một chút, thuận tiện cũng có thể báo thù cho mấy vị đại thế giới Chí Ám, Hồi Long tiền bối vẫn là trực tiếp bố trí kế hoạch… Cho một thời gian rõ ràng và kế hoạch, bao gồm cả so sánh thực lực, cũng có thể làm một số chuẩn bị. ”
“Một khắc cuối cùng, mới bắt đầu bố trí, có lẽ sẽ xảy ra một chút sơ hở.”
Hồi Long Đế Tôn thầm mắng một tiếng!
Đối phó với một vị Đế Tôn đỉnh cấp, nào có đơn giản như vậy, nói trước mặt nhiều người như vậy, không sợ tin tức truyền ra ngoài?
Tên Không Tịch này, hôm nay có chút không nể mặt!
Không Tịch thấy hắn chậm chạp không nói, cũng không tiếp tục truy vấn, đại khái hiểu được tâm tư của hắn, chỉ cảm thấy… Nhàm chán!
Hắn cũng không nói nữa, lại nói: “Vậy thì không nói đi, Hồi Long tiền bối, ta đến Hồi Long Quan, đã trăm năm! Dựa theo thời gian, trăm năm, ta có một lần miễn phí tiến vào Ám Ma lĩnh, cảm ngộ Ám Chi Đạo!”
“Nhưng mà trăm năm trước ta đã tiến vào một lần, ngược lại không cần, ta có thể đem cơ hội này chuyển cho Hạo Nguyệt đạo hữu hay không?”
“…”
Mọi người nhao nhao nhìn về phía hắn, đều có chút không thoải mái.
Hôm nay có phải lúc để nhắc tới điều này đâu?
Giờ phút này hỏi… Ngược lại có chút ý tứ bức cung.
Một vị Đế Tôn ngũ giai, trong trường hợp này, nhắc tới việc này, Hồi Long Đế Tôn là cự tuyệt hay là đáp ứng?
Từ chối… Đó chính là không nể mặt một vị Đế Tôn ngũ giai, người ta cũng không phải uổng phí, chỉ là đem cơ hội của mình chuyển nhượng cho người khác.
Nhưng đã đồng ý… Dựa theo quy củ, kỳ thật là không được.
Dựa theo quy củ, Lý Hạo chỉ cần chấp hành nhiệm vụ một lần, kỳ thật mình cũng có một cơ hội miễn phí, nhưng bên này không có ý định để Lý Hạo chấp hành nhiệm vụ, chính là muốn trực tiếp chuyển nhượng cơ hội.
Hồi Long Đế Tôn khẽ nhíu mày, cũng không để ý tới, mà nhìn về phía Lý Hạo.
Ánh mắt kia… Giống như đang nói, Hạo Nguyệt, ngươi mau cự tuyệt!
Hắn không tiện trực tiếp cự tuyệt!
Mà những người khác cũng không dám tùy tiện đắc tội với một vị Đế Tôn ngũ giai, giờ phút này, Lý Hạo có thể cự tuyệt, cũng không tổn thương hòa khí.
Giờ phút này Lý Hạo cúi đầu, rất nhanh, cảm nhận được ánh mắt, ngẩng đầu, nhìn về phía Hồi Long Đế Tôn, lại nhìn về phía Không Tịch, có chút bất đắc dĩ: “Vậy.
Đa tạ Không Tịch đạo hữu, quả thực có chút thụ sủng nhược kinh!”
Không Tịch cười cười: “Chuyện nhỏ, đối với ta mà nói, cảm ngộ một lần, lại tiến vào một lần nữa, không cần thiết quá nhiều.”
“Hơn nữa, cơ hội miễn phí trăm năm một lần, vốn là thù lao thuộc về ta, vô dụng với ta, hẳn là vẫn có chút tác dụng với ngươi, coi như là mượn hoa hiến Phật, lại không cần ta trả giá cái gì.”
Giờ khắc này Hồi Long Đế Tôn, thật có chút tức giận.
Tên Không Tịch này, không có quy củ còn chưa tính.
Hạo Nguyệt này… Ý hắn là sao?
Hai người hát một hòa, không tồn tại?
Bên kia, mấy người Tốn Hạn, đều cười như không cười.
Thật thú vị.
Hai người này, rốt cuộc là ngốc lớn mật, hay là nói, cố ý khiêu khích?
Hoặc… Căn bản không hiểu những quy củ này, không hiểu mấy thứ này, chính là tên ngốc buồn bực khổ tu?
Hai người bọn họ đều nói như vậy, giờ phút này, ngược lại lại như đang thiêu Hồi Long Đế Tôn.
Chương 609: Tề Tựu 6
Lý Hạo bây giờ cũng coi như đại kiếm tu, ngược lại cũng có chút cảm ngộ của chính mình, lại nói: “Thương cũng được, đao cũng được, thật ra đều coi trọng một mạnh yếu của sát tính, võ sư vốn là vì giết chóc mà sinh, đơn thuần luyện tập thì không thể nào luyện ra được!”
Hồng Thanh như có điều suy nghĩ, Khổng U Vân lại là nghĩ nghĩ mở miệng nói: “Lý bách phu trưởng, đơn thuần giết chóc chưa hẳn chính là chân lý võ đạo! Nếu như giết chóc mới là duy nhất, Võ Đạo kia cũng sẽ không trăm hoa đua nở, dạng võ sư phòng ngự như Mộc nhị ca chẳng lẽ lúc tu luyện, cũng một lòng chỉ có giết chóc sao?”
Lý Hạo gật đầu: “Nói không sai!”
“…”
Sau đó, hắn không nói cũng không để ý tới sẽ Khổng U Vân.
Cùng tên cãi cùn thành tinh không cần thiết phải nhiều lời.
Hắn chỉ đang nói chuyện cùng người Kiếm Môn, luyện kiếm không giết người vậy luyện kiếm khiêu vũ sao?
Ngươi đòn khiêng cái gì.
Lão sư nói qua, gặp được loại người này thuận nói vài lời, vẫn chưa được vậy thì đánh chết hắn!
Đương nhiên, Lý Hạo không phải loại người này.
Nhưng mà hắn cũng đã nhìn ra, người đồ đệ này của Kim Thương, có chút lý giải riêng với võ đạo, Lý Hạo cũng không hy vọng tất cả mọi người tán đồng lý niệm của hắn, vậy thì không có khả năng, con đường Võ Đạo thiên kì bách quái, đều theo đuổi suy nghĩ riêng của mình.
Khổng U Vân này thực lực không yếu, tiềm thế cũng không yếu, có cảm ngộ đặc biệt của bản thân cũng rất bình thường, nhưng Lý Hạo cũng sẽ không tán đồng ý nghĩ của người ngoài.
Khổng U Vân vẫn chờ ý kiến của Lý Hạo, kết quả lại nghe Lý Hạo mở miệng nói: “Hồng sư muội, các ngươi đừng đứng ở đây nữa, ta đã nói với Nhị Mộc ca, các ngươi 30 người phân hai tòa nhà, trụ sở ta đã chọn xong, chính ở đằng kia…”
Tay hắn một chỉ nơi xa, vừa đi vừa nói: “Đi theo ta, ngoài ra ta có mấy chuyện muốn căn dặn mọi người một chút.”
Nói xong hắn liền đi mất.
Chờ hắn dẫn người đi Khổng U Vân khẽ nhíu mày, nhìn về phía Mộc Lâm: “Ta nói sai sao?”
Nàng không có cảm thấy mình đắc tội Lý Hạo, nói ra một chút giải thích của mình thôi, ngược lại Lý Hạo biểu hiện rất không lễ phép.
Mộc Lâm cười cười, suy nghĩ một lúc mới nói: “Không có nói sai, nhưng mà mỗi người đều có lý giải của chính mình, hắn cùng người Kiếm Môn nói giết chóc làm trọng tâm, cũng không phải sai, ngươi lúc này nói giết chóc không phải duy nhất… Hắn không để ý tới ngươi cũng là bình thường.”
Khổng U Vân không phản bác được.
Mộc Lâm lại nói: “Không cần thử đi thay đổi suy nghĩ của một người, võ sư đều có kiên trì riêng của chính mình, Lý Hạo có thể nhanh chóng đi đến hiện tại, có lẽ có ít người cảm thấy là vận khí, nhưng may mắn… Thật sự có thể tạo ra một người cảm ngộ nhiều tiềm thế kiếm như vậy sao? Gia thế ngươi rất tốt, phụ thân ngươi rất mạnh, lão sư ngươi cũng rất mạnh… Nhưng ngươi cảm thấy ngươi đi đến hôm nay, chỉ bởi vì là gia thế thôi sao?”
Khổng U Vân nghĩ nghĩ, không có nói tiếp.
Mộc Lâm lại nói: “Gia hỏa này ngược lại ra tay rất nhanh, trong chớp mắt liền lấy được 30 người, nếu như quay đầu lại điều một bộ phận Võ Vệ quân thì đội quân này của hắn sẽ nhanh chóng hoàn thiện.”
Lý Hạo có tư cách điều 37 người, cộng thêm hôm nay 30 người, vậy thì rất nhanh sẽ có đủ 60 đến 70 võ sư.
Tốc độ không phải nhanh bình thường.
Lúc này không có người ngoài ở đây, Lý Hạo cũng không có nhiều câu thúc như vậy.
Vừa đi, vừa cười nói: “Hôm qua ta đi tìm Hồng sư thúc nói chuyện, muốn các ngươi gia nhập đoàn đội của ta… Không phải để cho các ngươi đến hưởng thụ! Ta chỉ có mấy cái mục đích, cũng cùng mọi người nói một câu.”
“Thứ nhất, giết người!”
“Thứ hai, mạnh lên!”
“Thứ ba, phát tài!”
Phía trước có thể lý giải, phía sau Hồng Thanh cũng không hiểu: “Lý Hạo…”
“Gọi bách phu trưởng!”
“…”
Được rồi, Hồng Thanh đổi giọng: “Bách phu trưởng, phát tài là có ý gì?”
“Chính là ý trên mặt chữ!”
Lý Hạo cười nói: “Huyết Thần Tử, năng lượng thần bí, Đá Thần Năng, Nguyên Thần Binh… Chẳng lẽ các ngươi ngại nhiều? Có thể cảm ngộ tiềm thế Ngộ Đạo Cổ Binh, các ngươi muốn không? Chẳng lẽ không muốn? Phát tài mới có thể mạnh lên, không có tiền chỉ có thể ăn đất, mạnh lên mới có thể giết người…”
Bên cạnh Hồng Thanh một người nam tử khá lớn tuổi, hơn 30 tuổi mở miệng: “Bách phu trưởng, ngươi nói giết người là giết ai?”
“Người đáng chết! Yên tâm, không phải người bình thường, không phải người tốt!”
Người kia gật gật đầu, không có hỏi tiếp nữa.
Lý Hạo hỏi: “Ngươi tên gì?”
“Hồng Hạo.”
“Cùng tên với ta?”
Hồng Hạo lắc đầu: “Hạo trong hạo hãn!”
“Ngươi cùng Hồng sư thúc…”
“Ta là Tam đệ tử của sư phụ, chỉ là từ nhỏ lớn lên bên người sư phụ.”
Tam đệ tử…
Vậy có nghĩa là còn có hai người, có một người hắn biết, hiện tại thành vợ Hồng Nhất Đường.
Nói như vậy còn có Nhị đệ tử không đến?
Bởi vì người trước mắt này, cảm giác là lớn tuổi nhất.
“Nhị đệ tử Hồng sư thúc không tới sao?”
Lý Hạo cũng là có chuyện liền hỏi, không hề khách khí.
Hồng Hạo không nói chuyện, ngược lại Hồng Thanh giải thích nói: “Nhị sư huynh không ở Ngân Nguyệt, Nhị sư huynh thiên phú rất tốt, mấy năm trước đã bước vào Phá Bách viên mãn, về sau không vừa lòng vẫn luôn không cách nào bước vào Đấu Thiên, cho nên mấy năm trước liền rời Ngân Nguyệt đi Trung Bộ.”
Lý Hạo khẽ gật đầu.
Hắn rất nhanh cười nói: “Trung Bộ cơ hội nhiều nhưng Ngân Nguyệt cũng không ít! Ở đây, chỉ cần mọi người đi theo ta, nguyện ý cùng ta phấn đấu, sớm muộn đều sẽ trở thành cường giả!”
Đám người cũng không nói cái gì, cường giả… Nào có đơn giản như vậy.
Rất nhanh sẽ đến lúc đó, Lý Hạo chỉ chỉ lầu nhỏ nói: “Tự các ngươi sắp xếp lại, hai ngày này ta còn có việc, mọi người tự mình làm quen hoàn cảnh một chút, ngoài ra hai ngày nữa sẽ có người tới, Hồng Thanh giúp ta chiêu đãi một chút, Ngân Thương con trai của Lưu Long, là đội trưởng trước kia của ta, hiện tại là võ sư Đấu Thiên.
Còn có mấy người đồng liêu ở Ngân Thành trước kia của ta, đều là võ sư Phá Bách…”
Hắn nói đơn giản một chút, những người này vừa đến, tiểu đội trăm người của hắn đã sắp đạt tới.
Nhưng mà còn có lỗ hổng.
Dù là từ trong Võ Vệ quân điều đến một chút thì vẫn chưa đủ.
Giờ phút này Lý Hạo nghĩ đến một vài người.
Nhưng mà, cũng không phải quá yên tâm.
Ví dụ như bên Hồ Định Phương, người sư tỷ kia của mình ở đó những năm này có truyền thụ Võ Đạo không?
Lúc đầu Hồ Định Phương cũng là võ sư, có đồ đệ võ sư không?
Thế nhưng… Lý Hạo cũng không phải quá muốn đi tìm bọn hắn.
Chương 610: Tề Tựu 7
Còn có Hạ Dũng, thật ra cảm giác không sai, nhưng đối phương là người trong hoàng thất, nếu không người Nam Quyền môn gia nhập cũng là lựa chọn tốt.
“Nam Quyền, Địa Phúc Kiếm…”
Sau một giây hắn bỗng nhiên nghĩ đến một người, một nhóm cường giả Vương Hằng Cương, Thiết Bố Y là người Tuần Kiểm ti.
Người này thân phận cái gì cũng không có vấn đề gì, vẫn là người Ngân Thành, là đồng hương hàng thật giá thật.
Người này… Có đệ tử môn nhân gì đó không?
Về phần bị người trộn lẫn hạt cát, thật ra Lý Hạo không quan tâm, hắn lại không chuẩn bị lôi kéo trăm người này tạo phản, thật sự tạo phản dựa vào trăm người này cũng không đủ!
Thầm nghĩ những điều này, hắn cũng không có vội vã đi tìm người.
Bây giờ hắn đang trong suy nghĩ khoái kiếm.
Mấy ngày nay hắn phải nắm chắc thời gian mới được, chờ khoái kiếm hoàn thành, dung hội xong tiềm thế kiếm, hắn chuẩn bị dẫn người làm một vụ làm ăn lớn, đi bắt Tử Nguyệt!
Về phần Hồng Nguyệt cho Húc Quang tới thì chuyện này không liên quan tới hắn.
Húc Quang tự nhiên sẽ có người đối phó, gần đây mấy cơ cấu lớn đều đang xuất thủ đối phó Hồng Nguyệt.
Lá gan Lý Hạo rất lớn, không xuất thủ thì thôi, xuất thủ đã nhìn chằm chằm vào Tử Nguyệt… Có đôi mắt của mình ở đây hắn chỉ cần quét một chút cũng có thể đem người quét hết sạch!
Người Kiếm Môn đến, Lý Hạo chỉ chào hỏi một trận rồi lại bắt đầu tu luyện.
Trong rừng nhân tạo lại xuất hiện bóng dáng Lý Hạo cùng Hỏa Phượng Thương.
Mà mấy ngày nay Ngân Nguyệt cũng không phải là quá an tĩnh.
Mặc dù ba tổ chức lớn từ bỏ kế hoạch đối phó Hầu Tiêu Trần, nhưng kế hoạch bốn cơ cấu lớn liên thủ quét sạch ba tổ chức lớn vẫn bắt đầu, Hách Liên Xuyên bức thiết hy vọng có thể thu hoạch được lượng lớn Huyết Thần Tử, cũng là dùng hết nội lực dò xét tung tích Hồng Nguyệt khắp nơi, dẫn người bốn chỗ đuổi giết bọn hắn.
Tử Nguyệt cùng Lam Nguyệt cũng không dám tùy tiện lộ diện.
Phiền phức của Hồng Nguyệt không chỉ như vậy.
Võ lâm Ngân Nguyệt cũng có một nhóm võ sư gan lớn đang nhằm vào bọn họ, không chỉ như vậy còn có một số người thần bí cũng đang đối phó cường giả Hồng Nguyệt, những này cũng không tính là cái gì, thậm chí có một ít nhân vật cực kỳ mạnh âm thầm ra tay.
Hồng Nguyệt điều tới mấy người Tam Dương sát vách hành tỉnh, còn chưa có triển lộ uy phong, không tới mấy ngày đã biến mất không còn bóng dáng!
Trong một trang viên.
Lam Nguyệt một chưởng vỗ nát một cái bàn, sắc mặt tái xanh.
Mấy ngày nay tổn thất quá nghiêm trọng.
Lượng lớn cứ điểm bị nhổ không nói, mấy người Tam Dương sát vách hành tỉnh điều tới hắn ta chỉ gặp qua đối phương một lần, cũng không kịp an bài nhiệm vụ gì người ta đã mất tích, tìm thế nào cũng không thấy!
Về phần kết quả như thế nào, còn phải hỏi sao?
Trăm phần trăm bị người giết chết rồi.
Mấu chốt là ở Ngân Nguyệt, mấy người Tam Dương biến mất thần bí khẳng định không phải tự mình chạy, chín phần là bị một chút vài cường giả đánh chết.
Tam Dương ở trong một vài hành tỉnh, đến bây giờ cũng là sự tồn tại chí cao vô thượng.
Thế nhưng đến Ngân Nguyệt lại là ngay cả bọt nước cũng đều không có nhấc lên được, điều này khiến Lam Nguyệt rất là khó chịu.
Ở Trung Bộ nhấc lên cái này mọi người đều sẽ không nhớ kỹ hành tỉnh, một vài lão bối hiện lên cũng chỉ sẽ cảm khái Võ Đạo thịnh vượng hành tỉnh năm đó, bây giờ cảm giác lại là so với Trung Bộ còn khủng bố hơn!
“Khoảng cách di tích mở ra còn một khoảng thời gian, cứ tiếp tục như thế này thì không được… Nhất định phải điều động càng nhiều cường giả tới, nếu không Hồng Nguyệt tại Ngân Nguyệt sẽ triệt để đánh mất quyền lên tiếng!”
Trong lòng của hắn ta nghĩ vậy, nghiến răng nghiến lợi, thật sự không được… 19 tỉnh phương bắc lấy Ngân Nguyệt làm trung tâm, tập trung về Ngân Nguyệt!
Làm cuối tháng bảy một, lần này hắn ta đến Ngân Nguyệt, Ánh Hồng Nguyệt từng triệu kiến hắn ta nói một chút, lúc cần thiết có thể triệu tập phân bộ Hồng Nguyệt 19 tỉnh phương bắc hỗ trợ.
Ngân Nguyệt cũng không đơn giản!
Dựa theo lời của Ánh Hồng Nguyệt nói, vùng đất này chôn giấu quá nhiều bí mật!
Từ bỏ các hành tỉnh khác ở phương bắc cũng phải đứng vững ở nơi này.
Hiện tại không đứng vững… Về sau sẽ càng khó khăn.
Chỉ là quyết định này rất khó, Lam Nguyệt hơi nhíu mày, từ bỏ lợi ích các hành tỉnh khác đều tới Ngân Nguyệt, nếu như còn bị đả kích lớn như vậy, vậy thì tổn thất quá lớn, dù là hắn ta cũng đảm đương nổi trách nhiệm này.
Thế nhưng cứ tiếp tục như thế sẽ thật sự bị người Ngân Nguyệt đuổi ra ngoài.
Thở dài một tiếng, Lam Nguyệt vẫn đưa ra quyết định, tập trung Ngân Nguyệt!
Cho dù là vì Chiến Thiên thành di tích, nơi đây cũng không thể từ bỏ.
18 hành tỉnh khác cường giả cũng không ít, Tam Dương có rất nhiều, về phần Húc Quang cũng có một người Trưởng Lão hội cường giả tọa trấn ở ba tỉnh phía bắc, hắn ta mau chóng đến ổn định thế cục Ngân Nguyệt mới được.
Một ngày này, lượng lớn cường giả Hồng Nguyệt các hành tỉnh lớn phương bắc đều nhanh chóng tập trung lại ở Ngân Nguyệt.
Dù là ba tỉnh phương bắc hỗn loạn, bây giờ đều có cường giả Hồng Nguyệt chạy đến… Theo bọn hắn nghĩ, Ngân Nguyệt an toàn hơn một chút, không khác mấy, gần đây cường giả Hồng Nguyệt ở ba tỉnh phía bắc ít nhất đã chết gần trăm người siêu năng.
Đều không ngoại lệ, đều là bị Ngũ Cầm Thuật đánh chết, trừ Viên Thạc không có người khác!
Mà Viên Thạc giết người như quỷ ở ba tỉnh phương bắc cũng nhanh chóng được truyền ra.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










