[Dịch] Tinh Môn
Tập 123 : Đệ Bát Kiếm Ngân Nguyệt 1 (c611-c615)
❮ sautiếp ❯Chương 611: Đệ Bát Kiếm Ngân Nguyệt 1
Võ Vệ quân.
Chớp mắt đã đến ngày 12 tháng 9.
Đây là ngày thứ ba Lý Hạo đến Võ Vệ quân.
Ngày này, khu sinh hoạt Võ Vệ quân lại có nhiều thêm mấy người.
Trần Kiên vẻ mặt chất phác, trong chất phác có thêm chút rung động.
Cùng đi tới, hắn thấy được rất nhiều võ sư, từng người đều cực kỳ mạnh mẽ, chỉ là loại thế kia rất có cảm giác áp bách.
Trên đường đi, hắn cảm giác rất nhiều người đều có.
Phá Bách viên mãn mới có thế.
Nhưng tại nơi này, có vẻ như trong số vài người gặp được thì sẽ có một người có thế.
Vốn hắn tưởng rằng mình và Ngô Siêu hấp thu chút năng lượng thần bí vô cùng thần bí, bước cấp tốc từ Phá Bách sơ kỳ vào trung kỳ, tại trong quần thể võ sư cũng xem như tương đối lợi hại.
Nhưng hắn nào biết được, lúc đến Bạch Nguyệt Thành hắn mới phát hiện Phá Bách… Rất yếu!
Ngô Siêu dáng người thon gầy bên cạnh cũng chứa đầy kinh ngạc trong mắt, không tiêu dao như ngày thường, đi trên đường cũng hơi tung bay, bị dọa đến hơi bay bổng.
Nơi này có quá nhiều cường giả.
Người còn có thể ổn cũng chỉ có Lưu Long.
Về phần Liễu Diễm, ngược lại nhìn không ra cái gì, sâu đáy mắt lại có vẻ hơi gấp gáp và hâm mộ.
Được sự giúp đỡ của Lý Hạo, nàng cấp tốc bước vào Phá Bách hậu kỳ, thế nhưng Phá Bách viên mãn là một cửa ải.
Cảm ngộ thế, nàng chậm chạp không cảm thụ được.
Lý Hạo tới Bạch Nguyệt Thành thì không có đi tìm nàng, ngược lại hắn bảo Vương Minh đi gặp nàng một lần, nói nàng cố gắng hết sức cẩn thận, không có việc gì thì cũng không cần tìm đến Lý Hạo, chủ yếu là không quá an toàn.
Điều này khiến Liễu Diễm rất khó chịu.
Thế nhưng nàng biết, trong tình huống trước đó, không gặp mặt có lẽ mới là an toàn nhất.
Nhưng lúc này tiến vào Võ Vệ quân, Liễu Diễm càng thêm gấp gáp và biệt khuất.
Nơi này có rất nhiều võ sư, nhiều đến nỗi nàng là Phá Bách hậu kỳ nhưng ở đây chỉ là rất bình thường, hoàn toàn không như trong tưởng tượng rằng không có siêu năng, nàng cũng coi như có cảm giác là cường giả một phương.
Lưu Long lại có vẻ mặt bình tĩnh, bất động thanh sắc.
Giờ phút này, ông đi cùng một người trẻ tuổi hướng về phía trước.
Người trẻ tuổi kia không phải Mộc Lâm mà là đội trưởng Kim Thương thân vệ – Vương Khánh.
Không có gì khác, hắn chỉ hơi hiếu kỳ với Lưu Long thôi.
Lưu Long là con trai của Ngân Thương.
Năm đó Tam Thương nổi danh Ngân Nguyệt, nhắc đến cường giả Thương Đạo ở Ngân Nguyệt thì chỉ có ba người này, bây giờ hình như tuyền thừa của Đồng Thương đã bị cắt đứt, con trai Ngân Thương có vẻ như cũng không còn dùng thương.
Hắn không thể cảm nhận được loại Thương Đạo chi ý trên người Lưu Long.
Hắn vẫn còn hơi hiếu kỳ với con trai Ngân Thương – người một mực lưu tại Ngân Thành, chưa từng rời đi.
Có thể thấy được mặt, nhưng lại cảm thấy… Không gì hơn cái này.
Cảm thụ chân thực!
Lưu Long không thể mang cho hắn tí cảm giác áp bách nào, chỉ có bình thản, không sợ hãi, bình thản như sóng nước.
Một võ sư như vậy, năm đó ở Bạch Nguyệt Thành, tại Tuần Dạ Nhân, từng nói qua, ông muốn một mình trấn một thành, bỏ xuống dụ hoặc trở thành Siêu Năng Giả, dứt khoát quyết tuyệt rời đi Bạch Nguyệt Thành để đến Ngân Thành nho nhỏ, kéo một tiểu đội gọi là Liệp Ma.
Bên cạnh ông, chính là những đội viên ông kéo theo mấy năm nay?
Ba võ sư Phá Bách…
Phá Bách có lẽ không tệ ở nơi bé nhỏ như Ngân Thành, nhưng ở Võ Vệ quân, Phá Bách mới là chủ lưu, mới là cất bước.
Võ Vệ quân cực lớn, võ sư Phá Bách vượt hơn một nửa, còn lại cũng đều là người sắp tấn cấp Trảm Thập.
“Lưu tuần thành, phía trước chính là chỗ ở của các ngươi.”
Vương Khánh mở miệng, lại nói: “Lý bách phu trưởng gần đây một mực đang tu luyện, không tiện quấy rầy.
Chẳng qua đã sớm nói rồi, các ngươi đã tới, Lưu tuần thành tự tiện là được, thuận tiện giúp hắn chỉnh đốn chút nội vụ.
Lý bách phu trưởng đã thành lập bách nhân đội, có 30 đội viên hiện hữu, họ đều đến từ Kiếm Môn.”
Lưu Long khẽ gật đầu, giọng nói lạnh nhạt: “Đa tạ!”
“Không cần khách sáo.”
Vương Khánh dẫn mấy người bọn họ đến trước một lầu nhỏ, suy nghĩ một hồi rồi vẫn nói: “Lưu tuần thành thu xếp tốt, có thể đi bên thiên phu trưởng đại nhân một chuyến, đại nhân có chuyện muốn tâm sự với Lưu tuần thành.”
Lưu Long gật đầu.
Kim Thương!
Trước khi đến, ông đã biết nơi đây do Kim Thương làm chủ, mà quan hệ giữa Kim Thương và Ngân Thương coi như cũng được, Tam Thương nổi danh, trước khi Ngân Thương Lưu Hạo chết thì từng nhắc vài lời với Lưu Long.
Khi tuổi nhỏ, thật ra Lưu Long đã gặp một lần, chẳng qua đã rất nhiều năm, sớm không còn ấn tượng gì.
Lưu Long đưa mắt nhìn Vương Khánh rời đi, không vội vã đi tìm Lý Hạo, cũng không vội vã đi gặp những người khác trong Kiếm Môn.
Ông dẫn mấy đội viên, cùng tiến vào gian phòng được sắp xếp cho mình.
Trong căn phòng nho nhỏ, trừ Vân Dao tấn cấp siêu năng không ở đây thì mấy đội viên khác đều tề tựu.
Vân Dao được sắp xếp đi Tuần Dạ Nhân, Lưu Long không muốn Lý Hạo khó xử, Võ Vệ quân không quá bằng lòng tiếp thu siêu năng, Siêu Năng Giả cấp Nguyệt Minh ở Tuần Dạ Nhân cũng có thể sống không tồi.
“Quanh đi quẩn lại… tiểu đội Liệp Ma vẫn đều tới Bạch Nguyệt Thành.”
Lưu Long nhẹ nói một câu, lại liếc mắt nhìn ngoài cửa sổ: “Nếu mọi người cùng ta đi, vậy cũng không cần nói thêm gì nữa.
Từ hôm nay, ta đã không còn lão đại của mọi người nữa rồi, ở đây… Lý Hạo mới là người đương gia làm chủ.
Tuy ta là Đấu Thiên, nhưng thực lực kém xa Lý Hạo, thực lực là một thôi, thủ đoạn không bằng Lý Hạo, đảm phách cũng không bằng Lý Hạo.”
Mọi người im lặng không nói.
Lưu Long tiếp tục nói: “Vừa rồi trên đường đi, Vương Khánh nhìn ta không dưới mười lần, có lẽ đang nghĩ, đây chính là con trai Ngân Thương đó sao? Nhỏ yếu thế này mà cha cũng xứng nổi danh với Kim Thương?”
“Đội trưởng thân vệ này chạy tới tiếp ta, chỉ sợ cũng là muốn cân nhắc phân lượng của ta thế nào.
Kết quả thấy được lại không hợp ý, nếu không, không thiếu được đưa ra lời tìm ta luận bàn một hai… Bây giờ ngay cả luận bàn cũng không nhắc, hiển nhiên hắn đã chướng mắt ta.”
Lời này vừa nói ra, mọi người hơi nổi giận, cũng không biết giận từ đâu ra.
Người ta không đề nghị so tài, có lỗi không?
Không có.
Thế nhưng quả thực có cảm giác hơi bị người khác xem thường.
Chương 612: Đệ Bát Kiếm Ngân Nguyệt 2
Lưu Long tiếp tục nói: “Mấy huynh đệ một đường đi theo ta từ khi tiểu đội Liệp Ma bắt đầu thành lập cho tới bây giờ, cũng sắp bốn năm rồi.
Ta không thể mang đến cho mọi người gì cả, trừ đầy người đau xót, trước khi Lý Hạo đến, tiểu đội cũng chỉ có mình ta là Phá Bách.”
“Nếu mọi người bằng lòng thì hãy sớm đến Bạch Nguyệt Thành, không nói Phá Bách viên mãn, tại thời đại siêu năng quật khởi, đầu nhập vào một nhà, bất kỳ nhà nào hay tổ chức, cơ cấu nào cũng được, dù không phải siêu năng thì cũng là Phá Bách hậu kỳ… Mấy năm trước kia, thứ ta mang tới cho mọi người cũng chỉ có một hai chục viên năng lượng thần bí không có ý nghĩa gì.”
Ngân Thành quá nhỏ, cũng quá yếu.
Thời gian mấy năm, trộm đạo săn giết vài Siêu Năng Giả Nguyệt Minh thì cũng chỉ có thể thu hoạch được chút ít năng lượng thần bí.
Nếu đến Bạch Nguyệt Thành, chắc chắn những võ sư Trảm Thập đỉnh phong bọn hắn vẫn sẽ được người bằng lòng thu nhận, dù sao một khi Trảm Thập tấn cấp Nguyệt Minh sẽ rất nhẹ nhàng, tốt hơn so với việc giãy giụa ở Ngân Thành.
“Lão đại!”
Trần Kiên rầu rĩ nói: “Lão đại, đó cũng là nếu chính chúng ta bằng lòng! Lại nói, ta cảm thấy rất tốt, nếu lão đại cảm thấy sống ở đây không thư thái thì chúng ta về Ngân Thành thôi!”
Lưu Long cười: “Không, không trở về! Tối thiểu hiện tại không cần trở về, Ngân Thành quá nhỏ, cho dù đó là gốc rễ của chúng ta, nhưng bây giờ có Hoàng Vân ở đó, Ngân Thành rất tốt.
Chỉ có tới nơi này thì mọi người mới có kiến thức nhiều hơn, lấy được lợi ích nhiều hơn, vậy mới có cơ hội vượt qua người khác.”
“Những người phía ngoài nhất định mạnh hơn chúng ta? Chưa chắc! Bọn hắn kiến thức rộng hơn, thu hoạch càng nhiều, địa phương nhỏ có chỗ tốt của địa phương nhỏ, đó chính là tiềm lực của mọi người còn chưa được khai phát ra… Chỉ cần có cơ hội phù hợp, sớm muộn gì cũng có thể lấy tới!”
Đám người vội vàng gật đầu.
Lưu Long nhẹ nhàng thở hắt ra: “Ta quyết định, đợi ở Võ Vệ quân! Mặt mũi đều do chính mình tìm, không phải người khác bố thí, tiểu đội Liệp Ma đi đến đâu cũng là hàng đầu… Trước kia là thế, sau này cũng vậy! Chỉ là đến đây rồi thì phải nhớ kỹ, Lý Hạo mới là hạch tâm của chúng ta… Miễn để cho người ta chê cười.”
Mấy người gật đầu lần nữa.
Bọn hắn cũng hiểu ý của Lưu Long, điều duy nhất họ cảm thấy đau lòng chính là cảm thụ của Lưu Long.
Lúc trước ông vẫn luôn là hạch tâm của tiểu đội, Lý Hạo còn được ông mang theo đi từng bước một.
Bây giờ Lý Hạo lại thành cấp trên của lão đại.
Người cần phải làm quen việc này nhất thật ra lại là Lưu Long.
Trần Kiên vò đầu nói: “Lý Hạo…”
“Sau này không cần gọi tên hắn.”
Lưu Long nhắc nhở: “Đây coi như là ở trong quân, gọi dựa theo chức cấp đi, miễn cho người ngoài chê cười, cảm thấy người Ngân Thành chúng ta không có quy củ.”
“Được!”
Trần Kiên hơi bất đắc dĩ nhưng vẫn sửa lời: “Bách phu trưởng… Là vậy đúng không? Bách phu trưởng không đến, chúng ta có đi gặp người Kiếm Môn không?”
“Đi!”
Lưu Long cười nói: “Tạo mối quan hệ, sau này ăn cơm chung trong một cái nồi.
Bách phu trưởng bảo ta tới cũng bởi vì hắn ở Bạch Nguyệt Thành không có căn cơ, hi vọng chúng ta có thể giúp hắn một chút, đứng vững gót chân.
Chúng ta nhớ kỹ một điểm là được, chúng ta có thể chịu chút ấm ức, thế nhưng không thể để cho những người khác bị ấm ức… Chúng ta đóng cửa lại thì đều là người một nhà, cho nên cũng phải lôi kéo những người khác thành người một nhà.”
Ông rất rõ mục đích và ý nghĩa vì sao Lý Hạo để cho ông tới.
Cho nên, ông nhắc nhở lần nữa: “Bách phu trưởng không ở trong đội ngũ, chúng ta chính là ánh mắt và tiếng nói của của hắn, rõ chưa?”
“Rõ rồi!”
Mọi người đều gật đầu ra hiệu.
Lưu Long thở hắt ra, không nói gì, ông tin người tiểu đội đều có thể làm được, chỉ là cũng khó tránh khỏi chút tâm thần bất định và bất an.
Lần này tới Bạch Nguyệt Thành… Cũng không biết cuối cùng có thể đứng vững gót chân hay là chật vật trốn về Ngân Thành đây.
Năm đó, ông đã rất chật vật trốn về Ngân Thành.
Còn nữa, Lý Hạo ở Bạch Nguyệt Thành là muốn trở nên nổi bật hay chỉ tự vệ đã đủ rồi?
Giờ phút này, ông cũng không quá rõ mục đích của Lý Hạo.
Trong rừng.
Lý Hạo một kiếm tiếp một kiếm, kiếm đã nhanh đến cực hạn, thậm chí chế trụ Hỏa Phượng Thương, mỗi một kiếm đều nhanh không gì sánh được, nhưng Lý Hạo càng xuất kiếm, càng vội vàng xao động.
Kiếm thế vẫn không thể nào hiện ra.
Kim kiếm, giống như không dễ dàng hiện ra.
Vầng sáng của Hỏa Phượng Thương mờ đi, hiển nhiên lần này một khối Thần Năng Thạch lại sắp rỗng ruột lần nữa.
Suốt ba ngày nay, Lý Hạo cho Hỏa Phượng Thương ăn trọn vẹn 9 lần!
9 khối Thần Năng Thạch.
Nếu không phải trước đó thu được một ít thì vài khối chính hắn còn lại cũng không đủ.
9 khối Thần Năng Thạch đổi thành năng lượng thần bí thì sẽ được mấy ngàn viên.
Nhưng lúc này cứ lãng phí như thế, đều bị Hỏa Phượng Thương ăn, nếu Kim Kiếm Thế triệt để hiện ra, vậy thì không có lời nào để nói, nhưng nó một mực không cách nào hiện ra, khiến cho Lý Hạo có một cảm giác thua thiệt.
Mấy ngày nay hắn xuất kiếm càng lúc càng nhanh, thậm chí nhanh đến mức một khắc cuối cùng xuất kiếm, kiếm ra hồi lâu mới có thể sinh ra tiếng nổ.
Vô Ảnh Kiếm cũng đã tu luyện đến mức cực hạn.
Thế nhưng… Vẫn như cũ không được.
“Vẫn chưa được!”
Lý Hạo ra một kiếm, nơi đó một tiếng, đập bay Hỏa Phượng Thương.
Hỏa Phượng Thương phai nhạt xuống, khối Thần Năng Thạch thứ 9 hao hết.
Lý Hạo thở hắt ra, ngồi bệt trên mặt đất.
Hắn nhìn Hỏa Phượng Thương ảm đạm, nhíu mày.
Ăn nhiều Thần Năng Thạch thế mà cũng chỉ là sung làm bồi luyện thôi.
Ngay từ đầu, mấy lần đầu hiệu quả còn được, mấy lần sau… Lại càng ngày càng nhàm chán, cảm giác Hỏa Phượng cũng không quá mạnh.
Đến cuối cùng, thậm chí không thể tạo thành uy hiếp quá lớn cho Lý Hạo.
Thời khắc này, Lý Hạo nhìn Thần Năng Thạch còn sót lại của mình, còn 11 khối.
Nhìn lại Hỏa Phượng Thương, chần chờ nghĩ có muốn lại lấy một khối ra nuôi nấng nó không.
Ngày mai, chỉ sợ Ngọc tổng quản cũng sẽ lấy đi Hỏa Phượng Thương.
“Kiếm của ta đã rất nhanh nhưng lại chậm chạp không có kiếm thế hiện ra, là áp lực không đủ? Hay là thứ khác?”
Ba ngày thật ra cũng không lâu lắm.
Nhưng Địa Kiếm Thế, Hỏa Kiếm Thế hay kiếm thế tổng cương cũng vậy, mỗi lần Lý Hạo bắt lấy hạch tâm thì cảm ngộ thế cũng đều rất nhanh, đã có đầu mối, hắn sẽ nhanh chóng cảm ngộ thành công.
Cho nên vốn Lý Hạo cảm thấy lần này cũng giống vậy.
Ba ngày còn chưa đủ à?
Nhưng mà chính là không đủ.
Chương 613: Đệ Bát Kiếm Ngân Nguyệt 3
Một lát sau, Lý Hạo cầm Hỏa Phượng Thương lên, hơi vuốt ve một hồi, bỗng nhiên nói: “Mấy ngày nay ngươi một mực dùng Hỏa Phượng Thế giao thủ với ta, ta lại chưa bao giờ cảm ngộ được ý và thế của Hầu bộ trưởng… Hầu bộ trưởng không có khả năng chưa bao giờ dùng qua những thứ này, ngươi nhất định biết đến.
Năm đó hắn có thể đánh phá ý của sư phụ ta, đại biểu dù là 20 năm trước thì hắn cũng vô cùng mạnh… Vì sao ngươi không dùng ý và thế hắn lưu lại để đối phó ta?”
Lúc trước Hạ Dũng bảo hắn mượn Hỏa Phượng Thương, thật ra chính là vì để Lý Hạo cảm ngộ tiếp xúc ý của Hầu Tiêu Trần.
Thế nhưng mấy ngày kế tiếp, Lý Hạo cũng không cảm nhận được.
Hỏa Phượng Thương giấu nghề!
Hỏa Phượng Thương run rẩy một hồi, Lý Hạo nhíu mày, nói chuyện với một thanh binh khí thật sự rất tốn sức.
Hắn chỉ có thể dựa vào suy đoán.
“Ngươi lo lắng bạo phát ý của Hầu bộ thì sẽ giết chết ta?”
Hỏa Phượng Thương run rẩy một chút.
Chỉ là một chút.
Nói rõ nó có lo lắng như thế.
Nhưng một lát sau, Hỏa Phượng Thương lần nữa run lên.
Lý Hạo lần nữa suy đoán: “Năng lượng Thần Năng Thạch không đủ?”
Run lên một chút.
Lý Hạo rõ rồi, thứ nhất, nó sợ giết chết mình, thứ hai, năng lượng cung cấp không đủ.
Hiển nhiên những năng lượng này không đủ để Hỏa Phượng Thương bộc phát ra ý của Hầu bộ dưới tình huống tự phát, điều này đại biểu ý của Hầu bộ quả thực mạnh hơn Hỏa Phượng bây giờ đang đối mặt!
Hạ Dũng cũng nói, nếu Lý Hạo có thể tiếp xuống không chết thì hắn ngược lại có thể ước lượng chút sức mạnh của Hầu Tiêu Trần.
Hạ Dũng mạnh không?
Lý Hạo cảm thấy có lẽ hắn cảm giác không chính xác, tên này có lẽ cũng không yếu, Tam Dương sơ kỳ?
Khó nói.
Hắn nhìn về phía Hỏa Phượng Thương, mở miệng nói: “Cần mấy khối Thần Năng Thạch thì ngươi mới có thể bộc phát ra ý của Hầu bộ?”
Hỏa Phượng Thương run rẩy.
Một lần, hai lần, ba lần…
Trọn vẹn ba lần!
Đại biểu ít nhất ba khối Thần Năng Thạch thì mới có thể bộc phát ra cỗ ý kia, điều này khiến Lý Hạo chau mày.
Chỉ bộc phát một chút, thế mà cần 3 khối Thần Năng Thạch, một khối Thần Năng Thạch ẩn chứa trọn vẹn mấy trăm viên năng lượng thần bí, một hai ngàn viên năng lượng thần bí chỉ đủ để ngươi bộc phát một chút?
Phóng đại quá rồi đó!
Đương nhiên chắc chắc Hỏa Phượng Thương nuốt riêng một hai, trăm phần trăm.
Nhìn 11 khối Thần Năng Thạch trong nhẫn trữ vật, Lý Hạo hít sâu một hơi.
Nếu muốn cảm thụ một lát, vậy chỉ còn thừa 8 khối…
Mấu chốt là còn tìm tai vạ nữa.
Chính mình dùng tiền ngược đãi bản thân.
Nếu còn không thu hoạch được thì lần này sẽ thua lỗ lớn.
Ý của Hầu Tiêu Trần đáng giá để hắn bỏ ra cái giá đắt không?
Chỉ là chần chờ trong nháy mắt, Lý Hạo đã có quyết định.
Kim Kiếm Thế chậm chạp không cách nào hiện ra, có lẽ vẫn là do áp lực không đủ lớn, áp lực lớn hơn chút nữa thì có lẽ có thể đẩy mạnh hắn đi cảm ngộ, đi đột phá.
Không suy nghĩ thêm gì nữa.
Lý Hạo lấy ra ba khối Thần Năng Thạch, lần này, ba khối Thần Năng Thạch đều là hệ Kim.
Hắn chỉ còn lại có ba khối hệ Kim.
Không có lấy hệ Hỏa, mặc dù Hỏa Phượng Thương là hệ Hỏa, nhưng làm một cây thương, hệ Kim cũng có thể phát huy ra thực lực giống thế.
Lấy ra Thần Năng Thạch, hắn phá vỡ Thần Năng Thạch.
Trong nháy mắt, Hỏa Phượng Thương bắt đầu hấp thu.
Giống như rất nhảy cẫng.
Lý Hạo cũng điều chỉnh trạng thái, yên lặng chờ đợi.
Hỏa Phượng Thương… Có thể cho hắn chút kinh hỉ không?
Trong chớp mắt, năng lượng của ba khối Thần Năng Thạch đều bị hấp thu.
Hỏa Phượng Thương lóe ra quang huy.
Giờ khắc này, Lý Hạo mơ hồ thấy được một con Tiểu Phượng Hoàng bay lượn trong thân thương.
Khác với mấy lần trước đó, lần này Hỏa Phượng Thương giống như cũng đang nổi lên thứ gì đó.
Bên trong thân thương hiện ra một luồng thế nhàn nhạt.
Rất đạm nhạt.
Ngay lúc Lý Hạo gắt gao nhìn chằm chằm, bỗng nhiên hắn thấy hoa mắt, lần này giống như hơi lâm vào huyễn cảnh, tinh thần hơi hoảng hốt.
Ngay một khắc này, một cây thương hiện lên ở trong đầu.
Một thương phá thiên!
Một thương này vô thanh vô tức đâm tới Lý Hạo, trường thương phá vỡ hết thảy!
Giờ khắc này, hắn thậm chí mơ hồ nghe được một vài âm thanh, tựa như là giọng của Hầu Tiêu Trần.
“Liệt Thần!”
Lạnh nhạt, bá đạo, phách lối.
Thương ra nứt thần!
Nứt tinh thần, nứt thần ý!
Liệt Thần Thương!
Lý Hạo hốt hoảng, lúc này hắn phảng phất thấy được Hầu Tiêu Trần đứng đối diện, đâm một thương vào giống như ngày đó Hầu Tiêu Trần nhẹ nhõm đánh giết Hồng Phát.
Lúc này trong lòng Lý Hạo hoảng hốt, cũng có cảm giác bị chém giết.
Cái chết… Giống như đang ở trước mắt.
Giờ khắc này, tinh thần hắn cũng xuất hiện phân liệt, một bên là thanh thương, một bên là cảm giác chết chóc ngạt thở, phảng phất về tới ngày đó.
Ngày đó, bạn tốt của hắn bị giết.
Chính là loại cảm giác ngạt thở này… Hắn cách vài mét nhìn, phảng phất trái tim bị người siết chặt.
Đó là hắn lần thứ nhất hắn nhìn thấy huyết ảnh, nhìn thấy sức mạnh của siêu năng.
Giống như linh hồn đều bị người rút lấy.
Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn, nhìn bạn thân chết thảm tại chỗ, nhìn bạn thân giãy dụa, thống khổ, im lặng nói với mình, trốn!
Trốn!
Nguy hiểm!
Chính là cảm giác tuyệt vọng kia, phảng phất sau một khắc, người chết chính là mình.
Hôm nay, loại cảm giác này lần nữa hiện lên.
Đây là cảm giác bất lực mà hơn một năm nay Lý Hạo mới lại cảm nhận thêm lần nữa, cảm giác chết chóc ngạt thở.
Trái tim bị siết chặt.
Cùng lúc đó.
Hoành Đoạn hạp cốc.
Hầu Tiêu Trần đột nhiên nhíu mày, nhìn lại hướng Bạch Nguyệt Thành, sắc mặt hơi âm trầm, hơi khó coi.
Hỏa Phượng Thương… Bị triệt để kích hoạt!
Ai làm?
Hắn biết việc cho Lý Hạo mượn Hỏa Phượng Thương, nhưng hắn đã phong tỏa Hỏa Phượng Thương, trừ khi gặp nguy cơ sinh tử, nếu không không thể lại bị kích phát.
Dù cho Lý Hạo dùng Thần Năng Thạch nuôi nấng cũng không được.
Hắn không biết Hỏa Phượng đã hấp thu không ít Thần Năng Thạch, đã sớm phá vỡ phong tỏa của hắn.
Hắn cũng không biết Hỏa Phượng lo lắng không có khả năng thỏa mãn Lý Hạo thì sẽ bị Tinh Không Kiếm chặt đứt.
Nó sợ Trường Sinh Kiếm chém tới, cho nên Hỏa Phượng căn bản không có khả năng bộc phát ý thức, Lý Hạo muốn biết vậy sẽ cho hắn biết.
Hầu Tiêu Trần cau mày, nhìn về phía bên kia, một mực không lên tiếng.
Giờ phút này trở về cũng không kịp.
Chương 614: Đệ Bát Kiếm Ngân Nguyệt 4
Hắn cũng không biết Lý Hạo gặp chuyện gì, hay là Hỏa Phượng Thương gặp chuyện gì, nhưng thương ý của hắn bộc phát, hắn nắm chắc Tam Dương đỉnh phong có lẽ cũng sẽ bị một thương này tiêu diệt tinh thần.
Tinh thần cũng là thần ý.
Võ sư có, thật ra Siêu Năng Giả cũng có chứ cũng không phải là không, chỉ là không cách nào vận dụng, không cách nào sử dụng thôi.
Siêu năng mạnh vậy nhưng sao lại không có những này?
Một khi Hỏa Phượng Thương bị kích phát, thần ý hắn để lại sẽ làm vỡ vụn tinh thần của đối thủ!
Hầu Tiêu Trần yên lặng chờ đợi một hồi, sau đó không quản nữa.
Quản, cũng không có tác dụng gì.
Hắn có thể cảm nhận được chút ít, đó là bởi vì Hỏa Phượng Thương nhận chủ, nhưng khoảng cách quá xa, có thể có cảm ứng hơi yếu ớt cũng không tệ rồi, còn việc trông cậy vào hắn cách không ngàn dặm có thể áp chế Hỏa Phượng Thương lại, đó là nói đùa, có mạnh hơn nữa hắn cũng làm không được.
Cùng lúc đó.
Cũng có một người khác bị kinh động.
Ngay lúc Lý Hạo kích phát Hỏa Phượng Thương, trong Võ Vệ quân, Kim Thương bỗng nhiên cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc.
Trong nháy mắt, bóng dáng hắn biến mất.
Khi xuất hiện lại thì đã hiện lên ở nơi trăm mét trước mặt Lý Hạo.
Giờ khắc này, ánh mắt hắn khẽ biến, sắc mặt hơi khó coi, Lý Hạo… Làm sao bỗng nhiên kích phát ra ý của Hầu bộ?
Mấu chốt là lần này Hỏa Phượng Thương bộc phát quá mạnh!
Mang đến cho hắn một cảm giác giống như Hầu bộ đang ở trước mắt.
Điều này khiến hắn hồi tưởng lại năm đó Hầu bộ dùng một thương phá vỡ tâm ma của hắn.
Trong lúc mơ hồ hắn cũng nhìn thấy chút ít Hầu Tiêu Trần ra một thương, trực tiếp kích phá năm con cầm thú.
Đó là một loại áp chế trên tinh thần, đến từ Ngũ Cầm áp chế, kết quả bị người phá vỡ từ trên tinh thần.
“Thương ý của Hầu bộ không phải ảo trên nhục thân… Phiền toái rồi!”
Giờ khắc này, sắc mặt Kim Thương hơi khó coi, một thương này, thật muốn mặt đối mặt thì hắn không sợ.
Nhưng lúc này Liệt Thần Thương đã giết ra, một thương này dính đến chính là thần ý chi chiến, tinh thần chi chiến, tuy nói lúc này hắn có thể áp chế Hỏa Phượng Thương… Nhưng trên thực tế chẳng có chút tác dụng nào.
Bởi vì thương ý đã xâm nhập trong thần ý của Lý Hạo, Kim Thương còn chưa có bản sự để khu trục một thương nứt thần trong thần ý của Lý Hạo.
Cách đó không xa.
Lý Hạo lập tức thất khiếu chảy máu, thân thể lung lay.
Trong mắt của hắn chỉ có một thương không ngừng rơi xuống, giống như muốn triệt để giết chết mình.
“Huyết ảnh…”
Lý Hạo thầm thì thào một tiếng, giờ khắc này, hắn phảng phất thấy được huyết ảnh, cho dù cả hai không có bất kỳ chỗ nào tương tự, nhưng chúng đều cùng dạng, đều tạo thành nguy cơ chết chóc to lớn đối với hắn.
Ta từng bị dọa lùi lại một lần!
Một lần kia, Trương Viễn cách mình rất gần, chính mình lo lắng, sợ sệt, sợ hãi, chính mình muốn tiến lên trước nhưng cũng không dám.
Nếu nói tâm ma của các võ sư ở Ngân Nguyệt khác là Viên Thạc.
Vậy tâm ma của Lý Hạo có lẽ chính là huyết ảnh.
Dù hắn đã từng giết huyết ảnh, nhưng Trương Viễn vẫn chết, một đêm kia, hắn rút lui, hắn sợ hãi.
Dù hắn biết đây không phải là lỗi của hắn, ngày đó hắn chỉ là người bình thường, lần thứ nhất hắn nhìn thấy loại tràng cảnh đó, hắn rất sợ, sợ đến nỗi run rẩy.
Lý Hạo không cách nào khắc chế nỗi e ngại thế này.
Nhưng hôm nay… Loại cảm giác này lần nữa tiến đến, trong mắt Lý Hạo cũng lộ ra ý e ngại, nhưng sau e ngại lại là một loại điên cuồng.
Từ lúc bắt đầu tiếp xúc siêu năng, từ sau khi chân chính bước vào Võ Đạo.
Hắn không ngừng mạnh lên, không ngừng tìm cơ hội, không ngừng đi mạo hiểm, giết Trương Đình cũng được, mạo hiểm săn giết cường giả ba tổ chức lớn cũng được, giết Vu Khiếu cũng được, chém giết Hoàng Kiệt cũng được… Thật ra hắn nghĩ rất đơn giản, ta không muốn lại trải qua tràng cảnh vô lực như thế lần nào nữa.
Lần thứ nhất giết người, hắn giết lãnh huyết vô tình, giết đến mức bọn Liễu Diễm cũng gọi thẳng biến thái… Sợ không?
Có một ít.
Buồn nôn không?
Cũng có một ít.
Nhưng trong lòng lại không sợ hãi như vậy, hắn từng thấy việc đáng sợ hơn nỗi sợ hãi đó.
Lần này ngươi còn muốn dọa ta hả?
Không có khả năng!
Hỏa Kiếm Thế, Địa Kiếm Thế, kiếm thế tổng cương…
Ba cỗ thế, trong nháy mắt hiện lên trong đầu.
Ngọn núi hiện ra, mãnh hổ hiện ra…
Trong mắt, hiện ra một kiếm tiên tổ đã chém ra, hiện ra một kiếm cực hạn thăng hoa của chiến sĩ bạch ngân giáp!
Có nỗi sợ hãi nào mà trường kiếm chém không đứt được đâuq?
Nếu có, đó chính là kiếm của ngươi không đủ mạnh!
“Giết!”
Một tiếng hò hét đến từ trên tinh thần, trong nháy mắt bộc phát, Lý Hạo huy kiếm!
Một kiếm này, cực điểm khả năng của hắn!
Tất cả cảm ngộ, tất cả bộc phát, đều ở trên một kiếm này, hắn muốn chém gãy một thương này, trảm vỡ một đêm kia, khi huyết ảnh khiến hắn cảm thấy bị uy hiếp.
Kiếm ý hiện ra!
Trong chớp mắt nó đã dung hợp thành một thanh đoạn ta chi kiếm, một kiếm chém ra, đối diện, nứt thần trường thương đâm thủng bầu trời mà đến, đó là ý của Hầu Tiêu Trần, thế nhưng ai quan tâm đâu?
Trong hiện thực, Hỏa Phượng Thương khẽ run lên.
Lý Hạo rút kiếm, tốc độ không nhanh, thế nhưng trong nháy mắt bộc phát cực hạn, một thanh tiểu kiếm lập tức chém ra.
Một kiếm này chém ra, bản thể Hỏa Phượng Thương phảng phất nhận lấy kinh hãi, trong chớp mắt, nó đâm rách hư không, biến mất tại chỗ.
Nhưng mà một cỗ kiếm ý khóa chặt bản thể của Hỏa Phượng Thương.
Trên Hỏa Phượng Thương, một hồn Hỏa Phượng tức khắc hiện ra, trong ánh mắt Hỏa Phượng giống như mang theo một ý hoảng sợ, nó thấy được Kim Thương ở gần đó, trong nháy mắt, Hỏa Phượng Thương trốn đến sau Kim Thương.
Trốn!
Nó sợ!
Nó sợ Lý Hạo, sợ cỗ kiếm ý này, dạng kiếm phá vỡ chỗ sâu trong ký ức, phảng phất từng thấy qua, đáng sợ đến cực điểm.
Chém một thương kia Hầu Tiêu Trần ra, vốn Hỏa Phượng Thương không có tâm tư phản ứng Lý Hạo, nhưng lúc này nó cũng bị ép không thể không trốn chạy, đã trốn vào sau lưng Kim Thương.
Một giây sau, một cỗ kiếm ý cường hãn bao trùm tới Kim Thương.
Sắc mặt Kim Thương cũng khẽ động.
Lý Hạo… Phản kích?
Tại thương ý của Hầu bộ áp chế xuống, hắn thế mà còn có thể phản kích, hơn nữa còn phản kích ra một kiếm trước nay chưa từng có.
Kim Thương vốn không muốn đón đỡ, hắn chỉ muốn tránh đi.
Nhưng chỉ cảm ứng một phen, một kiếm này… đã khóa chặt hắn!
Chương 615: Đệ Bát Kiếm Ngân Nguyệt 5
Kim Thương không rảnh suy nghĩ tiếp, sau một khắc, một thanh trường thương hiện ra, hắn quát khẽ một tiếng, một thương giết ra!
Trường thương như lửa, chiếu rọi hư không.
Thương ý hiện ra!
Cực kỳ cường hãn, chỉ là nội kình đã chấn động hư không run rẩy, cây cối bốn phía liên tục gãy nát, Kim Thương cũng không phải chỉ là hư danh!
Ầm!
Một tiếng nổ vang rung trời bộc phát, một luồng sóng nhiệt quét sạch tứ phương.
Kim Thương cầm trường thương trong tay, thương ý bộc phát, một thương này dung hợp kiếm ý của Lý Hạo, trực tiếp đánh tan nó, kiếm ý tán loạn.
Mà thương ý của hắn cũng tức khắc tán loạn.
Kim Thương đứng thẳng tại chỗ, không nhúc nhích.
Hắn chỉ ngơ ngác nhìn Lý Hạo phía xa xa, phảng phất thấy được một thương và một kiếm khác trong thần ý của hắn đang nổ tung, đang va chạm, đang chém giết lẫn nhau…
Trong thực tế, kiếm ý của Lý Hạo đã tiêu tán.
Hắn và Kim Thương va chạm chỉ tạo thành sức phá hoại phạm vi lớn, để toàn bộ cỏ cây bốn phía đứt gãy nhưng cũng không có phá hủy những thứ khác.
Kim Thương cầm trường thương trong tay, không nhúc nhích nhìn Lý Hạo.
Không biết qua bao lâu, trên trán Kim Thương lộ ra một vết máu nho nhỏ, một giọt máu chậm rãi trượt xuống, nhỏ xuống trên mặt đất.
Giờ khắc này, Kim Thương mới nhẹ nhàng vuốt ve cái trán một cái, trong mắt hơi khó nén rung động.
Kiếm khí của hắn đã tán loạn.
Thế nhưng… Tán loạn đồng thời mang theo một sự quyết tuyệt, một sự quyết tuyệt nhanh đến cực hạn bộc phát, trong nháy mắt nổ ra, một tích tắc cuối cùng còn cho hắn chút phản kích, trán hắn bị đâm xước.
Không tính nghiêm trọng, chỉ là vết thương nhỏ thôi, Kim Thương hơi vận chuyển nội kình một chút là vết thương này sẽ khép lại.
Thế nhưng tâm Kim Thương không bình tĩnh.
Tuyệt đối không bình tĩnh.
Đời này của hắn trải qua ba lần không bình tĩnh thế này.
Lần thứ nhất là khi hắn bị Viên Thạc đánh bại, Ngũ Cầm chi ý của Viên Thạc áp chế hắn gắt gao, để hắn không có lực đánh trả, khốn nhiễu hắn nhiều năm.
Lần thứ hai là khi Hầu Tiêu Trần dùng một thương kích phá tâm ma Ngũ Cầm để hắn thuận lợi bước vào Đấu Thiên.
Ngày đó, hắn đã trải qua tình cảnh của Lý Hạo bây giờ, trong thần ý, thương và Ngũ Cầm quyết đấu, Hầu Tiêu Trần thắng, bởi vì hắn quá mạnh.
Hai lần trước đều để hắn rung động rất nhiều năm.
Mà lần thứ ba, chính là lúc này.
Lý Hạo có thực lực không tính quá mạnh, tối thiểu không mạnh như Kim Thương hắn, nhưng tại thời khắc này, Lý Hạo lại chém ra một kiếm, chém nỗi lòng của Kim Thương hơi bất bình, cảm thụ khó tả.
Kiếm khí kia nổ tung trong nháy mắt, hắn phảng phất có hơi xem hiểu người tuổi trẻ trước mắt.
Không cam tâm, không khuất phục, không lui bước!
Dù ngươi là Hầu Tiêu Trần!
Hầu Tiêu Trần một thương giết Húc Quang, ta Lý Hạo vẫn như cũ sẽ không nhượng bộ…
Rất ít nhìn thấy võ sư thế hệ tuổi trẻ võ sư nào như vậy, hoặc là hắn chưa từng thấy, Vương Khánh cũng được, Khổng U Vân cũng được, giống như cũng không có loại quyết tuyệt đến mức cực hạn không cam lòng.
Tại sao Lý Hạo lại có loại cực hạn không cam tâm này?
Hắn biết lý lịch của Lý Hạo, nhưng Lý Hạo giống như cũng không trải qua hiểm cảnh, hình như hắn còn rất thuận lợi.
Hắn thuận lợi trở thành đồ đệ của Viên Thạc, thuận lợi vượt qua nguy cơ ở Ngân Thành, thuận lợi đi ra khỏi Chiến Thiên Thành, thuận lợi đánh chết Vu Khiếu…
Nhìn kỹ lý lịch của Lý Hạo, thật ra đều thuận buồm xuôi gió, không có ngăn trở quá lớn, về phần thất bại thì càng không thể nào nói lên.
Vì sao?
Tại trong sự nghi hoặc của Kim Thương, một cảm giác chỉ có thần ý có thể bộc phát, va chạm, giờ khắc này triệt để triển khai.
Ầm!
Đó là va chạm đến từ phương diện tinh thần.
Trước mắt Kim Thương hơi hoa, giống như có hai người hiện ra, là Lý Hạo và Hầu Tiêu Trần, một người cầm thương, một người cầm kiếm.
Giờ khắc này trường thương và trường kiếm tại hư không va chạm, đều là cực hạn mạnh, cực hạn bạo tạc!
Trường thương đã đâm nứt ra trường kiếm, thương ý cường hãn vô biên.
Nhưng qua giây lát, trường kiếm như mãnh hổ xuất lồng, bộc phát ra không cam tâm và phẫn nộ trước nay chưa có, một cỗ hỏa diễm đốt cháy thiên địa, đốt đứt trường thương!
Ngọn núi đứt gãy, mãnh hổ sắp chết!
Một khắc này, Kim Thương thấy được, hắn thấy Lý Hạo phất tay, lấy tay làm kiếm, nhanh cực hạn, nhanh đến nỗi để cho người ta không để ý đến không gian và thời gian, chỉ có một kiếm kia tâm vô tạp niệm chém về phía thương khung!
Mãnh hổ sắp chết, trong nháy mắt đã dung nhập cánh tay, ngọn núi ngã đổ lần nữa hiện ra.
Lấy cánh tay làm kiếm, chém về phía trường thương đứt gãy.
Ầm!
Tiếng nổ đến từ thần ý, chấn động tứ phương, Kim Thương hơi hoảng hốt, phảng phất thấy được sông núi sụp đổ, thương khung vỡ ra, đó là tràng cảnh gì?
Đời này của hắn chưa từng thấy qua.
Tinh không giống như đều đang vỡ vụn.
“Ta không sợ ngươi!”
Giờ khắc này, một tiếng gào thét vang vọng não hải.
Đó là tiếng của Lý Hạo, hắn nói hắn không sợ!
Lý Hạo phát ra tiếng gầm thét giấu ở trong lòng.
Ta không sợ ngươi!
Tiểu Viễn, ta không sợ thứ này, ta sẽ không bao giờ lại lui lại, sẽ không bao giờ lại hai chân run rẩy đến nỗi không thể di chuyển, ta không sợ.
Ta muốn đánh vỡ nát tất cả!
Cánh tay sụp đổ, Lý Hạo huy kiếm trảm phá thương khung, một tiếng ầm vang, hắn chém vỡ nát một đoạn trường thương cuối cùng.
Rống một tiếng to, hắn lần nữa huy kiếm, phảng phất chém về phía huyết ảnh không thấy được kia.
Ánh Hồng Nguyệt, ta cũng không sợ ngươi!
“Giết!”
Chỉ có tiếng chém giết, vang vọng đất trời.
Nhưng mà giờ khắc này chỉ có một người đang quan chiến, những người khác cũng không có cảm thụ, chỉ có Kim Thương thấy được hết thảy.
Hắn thấy được Lý Hạo, thấy được Lý Hạo trảm phá một thương kia, triệt để chém vỡ thương ý của Hầu Tiêu Trần.
Ầm!
Lại là một tiếng vang thật lớn, bản thể Hỏa Phượng Thương hơi run rẩy.
Lý Hạo phun một ngụm máu tươi ra, sau một khắc, cánh tay đột nhiên nứt ra, từng luồng kiếm khí tràn lan ra, từng tia máu bắn ra bốn phía.
Máu tươi không ngừng chảy ra trên cánh tay phải.
Lý Hạo thở dốc kịch liệt, phảng phất như cá sắp chết.
Hắn hít thở mãnh liệt, tham lam hít lấy từng hơi, thất khiếu hắn còn có máu chảy ra nhưng lúc này hắn lại lộ ra một nụ cười, nhìn về phía Kim Thương cách đó không xa.
“Thiên phu trưởng… Chê cười rồi!”
Kim Thương nhìn hắn, hồi lâu mới trầm giọng nói: “Ngươi… Quá mạo hiểm!”
Tên điên cuồng!
Hắn thế mà dẫn phát ra thương ý của Hầu bộ, mà lại còn bất khả tư nghị đánh nát thương ý của vị đó.
Trừ một câu quá mạo hiểm, Kim Thương không biết nên nói người tuổi trẻ trước mắt thế nào.
Ngươi đang sợ cái gì?
Ngươi lại đang vỡ nát cái gì?
Mặc kệ hắn sợ cái gì, Lý Hạo, thắng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










