[Dịch] Tinh Môn
Tập 121 : Minh Bạch 1 (c601-c605)
❮ sautiếp ❯Chương 601: Minh Bạch 1
Một lát sau, Lý Hạo đi đến phòng làm việc của Hách Liên Xuyên.
“Bộ trưởng, có thể liên hệ đến Ngân Thành bên kia không?”
Hách Liên Xuyên liếc mắt nhìn hắn: “Ngươi muốn tìm Lưu Long?”
“Đúng.”
“Được thì vẫn được, nhưng mà cố gắng đừng nói chuyện cơ mật, tuy Tuần Dạ Nhân có thành thông tin nhưng vẫn dễ dàng bị người lấy ra…”
Lý Hạo cũng không hỏi đến cùng lấy như thế nào, hắn không quan tâm.
Huống chi, cũng không phải chuyện cơ mật gì.
Có Hách Liên Xuyên cho phép, lần này Lý Hạo ở dưới sự hướng dẫn của hắn bước vào một phòng làm việc ở lầu năm bình thường không mở cửa, bên trong có người chỉ là sẽ rất ít khi đi ra, trong văn phòng là một vài máy móc, rất lớn, Lý Hạo không biết.
Cảm giác hơi giống đồ cổ, không biết là móc ra hay là giả cổ chế tạo.
“Liên hệ Mộc Sâm Ngân Thành!”
Hách Liên Xuyên trực tiếp mở miệng, vừa nói vừa nhìn về phía Lý Hạo: “Tuần Dạ Nhân Ngân Thành vừa lập, còn chưa kịp dựng hệ thống thông tin, Mộc Sâm bên kia vẫn có thể.”
Lý Hạo gật gật đầu.
Chỉ thấy những nhân viên công tác kia nhanh chóng thao tác, không bao lâu sau trên màn hình to lớn hiện ra gương mặt mập mạp của Mộc Sâm.
Mộc Sâm thật sự rất giống Mộc Lâm!
Mộc Lâm béo hơn một chút, ngược lại Mộc Sâm lại gầy hơn nhiều.
Mộc Sâm cũng hướng bên này xem ra, thấy Hách Liên Xuyên thì vội vàng tươi cười nói: “Hách bộ!”
Lý Hạo không nói chuyện, mà là hướng máy móc nhìn thoáng qua, tiêu hao thần bí năng, cái đồ chơi này coi như vật phẩm siêu phàm, không phải đơn giản truyền tin điện tử thiết bị.
“Nhanh chóng gọi Lưu Long tới, Lý Hạo tìm hắn có chuyện!”
Mộc Sâm cũng không nhiều lời, lập tức phân phó người đi liên hệ Lưu Long, khoảng cách giữa hai bên không xa, Tuần Dạ Nhân ở ngay sát vách lầu chấp pháp, Lưu Long cũng không ngoài ra.
Không đến ba phút Lưu Long mặc áo khoác như cũ, nhanh chóng bước mà tới.
Lưu Long cũng nhìn thấy Hách Liên Xuyên, chào hỏi một tiếng sau đó liền nhìn về phía Lý Hạo.
Lý Hạo cũng không ở trước mặt những người này nói thêm cái gì, nói thẳng: “Lão đại, ta ở chỗ này gia nhập vào Võ Vệ quân, đơn độc lãnh đạo một đội quân trăm người, chỉ là hiện tại không đủ người, nếu lão đại không để ý thì mang Liệp Ma tiểu đội đến bên này đi, cơ hội lớn hơn một chút.”
Lời này vừa nói ra, ngược lại Mộc Sâm lại có chút bất ngờ.
Một mình Lý Hạo xây dựng một đội quân trăm người?
Đấu Thiên rồi sao?
Thật nhanh!
Ông vẫn còn có chút bất ngờ, nhưng mà nghĩ lại Đấu Thiên… Cũng bình thường thôi, dù sao trước đó Lý Hạo đã là Phá Bách viên mãn, tiến bộ càng nhanh.
Chỉ là một tên gia hỏa mới vào Đấu Thiên, nhanh như vậy đã có thể đạt được sự đồng ý thành lập một đội quân trăm người, vẫn còn có chút ngạc nhiên không tin được.
Mà Lưu Long thì khẽ nhíu mày.
Lý Hạo lại nói: “Tuần Dạ Nhân sẽ để cho Hoàng Vân tiền bối đi qua tọa trấn, nếu thật sự không được ta lại để cho Vương Minh đi qua.”
Hách Liên Xuyên ở một bên liếc qua Lý Hạo.
Khá lắm, ngươi bây giờ quyền lực rất lớn nhỉ, Nhật Diệu mà ngươi có thể tùy tiện điều động sao?
Vương Minh cũng coi như thiên tài bên trong Tuần Dạ Nhân, chính xác là thiên tài.
Vương Minh là có thể cảm nhận được 5 khóa siêu năng tồn tại, cho nên con đường của gã cũng không kết thúc, đến bây giờ chỉ mới phá vỡ ba cái khóa siêu năng mà thôi, nếu như thuận lợi Vương Minh có thể bước vào Húc Quang.
Đương nhiên, thiên phú thì thiên phú, có thể bước vào Húc Quang hay không cũng phải xem cơ duyên với vận khí.
Có thể điều động Vương Minh thật đúng là không phải Lý Hạo có thể quyết định.
Trừ khi… Tự Vương Minh muốn làm như vậy.
Có khả năng này không?
Hách Liên Xuyên thầm nghĩ cũng không quá xác định.
Lưu Long trầm ngâm một lát, mở miệng nói: “Là mang theo tất cả mọi người, hay là một mình ta là có thể?”
“Võ sư đều có thể đến, tốt nhất là đều đến, về phần bọn Vân Dao tỷ lão đại có thể hỏi ý kiến của bọn họ một chút, nhưng mà bọn họ tới chỉ có thể tiến vào hệ thống hậu cần của Tuần Dạ Nhân hoặc là Võ Vệ quân.”
Nói xong Lý Hạo lại nói: “Bây giờ, Bạch Nguyệt thành gió nổi mây phun, ở đây cơ hội lớn hơn một chút! Ngân Thành… Trước tiên có thể thả đó! Còn có ở đây có thể nhìn thấy rất nhiều lão tiền bối, Địa Phúc Kiếm, Kim Thương, Ngọc La Sát, Nam Quyền, Trạc Tâm Kiều Khách…”
Lý Hạo cười nói: “Võ lâm… Lại trở về!”
“Kim Thương?”
Ánh mắt Lưu Long khẽ nhúc nhích, đó là võ sư Tam Thương đỉnh cấp cùng phụ thân ông xung danh ở Ngân Nguyệt, đối phương… Còn sống sao?
Làm con trai của Ngân Thương nhưng ông lại không có dùng thương.
Nhưng tên Ngân Thương của phụ thân vẫn khắc sâu ảnh hưởng đến ông như cũ, thương Lưu gia năm đó đã từng vang danh thiên hạ!
Ánh mắt Lưu Long khẽ nhúc nhích, Lý Hạo để ông đi đương nhiên là cảm thấy Ngân Thành bây giờ không còn là trung tâm của sự loạn lạc nổi loạn, liên quan tới di tích cửa đá cũng có thể thả trước.
Ông ta cân nhắc một lượt, gật đầu: “Được! Hôm nay ta thu thập một chút, trong ba ngày ta sẽ đuổi tới Bạch Nguyệt thành… Nhưng mà, Hoàng Vân nhất định phải tới trong ba ngày.”
Lý Hạo cười nói: “Được, Hoàng Vân tiền bối biết bay, còn là Phong hệ, tốc độ rất nhanh, một ngày là đủ rồi.”
Hách Liên Xuyên muốn trợn trắng mắt!
Nói giống như Hoàng Vân người ta là cấp dưới của ngươi vậy, lời này muốn nói cũng nên là ông ta nói.
Lưu Long với Lý Hạo đều không có để ý tới ông ta, Lưu Long nói xong liền muốn rời đi, sau đó nghĩ một chút lại nói: “Có cần ta mang theo cái gì hoặc là làm gì không?”
Lần này rời đi cũng không biết lúc nào sẽ trở về.
Lý Hạo suy nghĩ một chút, cười nói: “Không có quá nhiều chuyện, lần trước đi vội quá quên đốt cho bằng hữu của ta một ít giấy, làm phiền lão đại đi một chuyến, nói cho hắn biết một việc… Lần sau ta trở về thăm hắn nhất định mang nhiều đầu của cường giả Hồng Nguyệt trở về!”
Lời nói nghiêm nghị đầy sát khí này từ trong miệng Lý Hạo nói ra lại có cảm giác đương nhiên, bình tĩnh như vậy.
Trong chớp nhoáng Mộc Sâm đối diện cũng có chút cảm giác phát lạnh.
Lý Hạo này đi một chuyến đến Bạch Nguyệt thành, thay đổi thật lớn.
Lưu Long cũng là bồn chồn, tiếp đó liền gật đầu đồng ý, cũng không nhiều lời trực tiếp rời đi.
Ngược lại Mộc Sâm lại muốn nói chuyện phiếm vài câu, vừa muốn mở miệng Lý Hạo đã nói trước: “Mộc ti trưởng, Mộc Lâm thiên phu trưởng nói rất nhớ ngươi, để cho ngươi trở về Bạch Nguyệt thành sớm một chút.”
Mộc Sâm khẽ giật mình, lão đại có thể nhớ ông sao?
Nói đùa à!
Nhưng Lý Hạo cũng không đến mức đi nói dối, không cần thiết.
Ông gật đầu nhẹ một cái: “Lần sau khi nghỉ ngơi ta trở về một chuyến, không nghĩ tới đại ca của ta lần này cảm tính lại nổi dậy.”
Lý Hạo cười cười, không nói thêm nữa.
Mà Hách Liên Xuyên, cũng cho người cắt liên lạc.
Chương 602: Minh Bạch 2
Cúp máy thông tin, ông ta nhìn thoáng qua Lý Hạo, hiếu kỳ nói; “Mộc Lâm người ta nhớ đệ đệ, còn nói cho ngươi sao?”
“Muốn đánh hắn!”
Hách Liên Xuyên im lặng, tiểu tử này hiện tại học thói xấu rồi!
“Ngươi thành lập quân đội bên này có cần ta hỗ trợ gì không?”
Lúc trước Hách Liên Xuyên còn không biết việc này, bây giờ ngược lại là có lòng nhiệt tình.
Đáng tiếc, ông không phải võ sư.
Cho nên Lý Hạo vẫn lắc đầu một cái, được rồi.
Ở tổng bộ Tuần Dạ Nhân Lý Hạo cũng không có ở lại quá lâu.
Hắn cũng rất là bận rộn.
Vội vàng đi cảm ngộ Kiếm Đạo, vội vàng đi trù bị tân quân, nếu không phải thuận đường đến xem thuận tiện tìm Lưu Long thì hắn cũng sẽ không trở về.
Một tiếng sau.
Lý Hạo về tới Võ Vệ quân lần nữa, lần này là chạy về cũng rất là mệt mỏi, nhưng mà xe Hầu bộ hắn cũng không phải muốn dùng là dùng, cái này rất là bất đắc dĩ.
Vừa mới tiến vào cửa Võ Vệ quân, Mộc Lâm đã ngửi được mùi lập tức xuất hiện.
Đánh giá Lý Hạo một lượt từ trên xuống dưới, cười ha hả nói: “Trước đó là Hỏa Phượng Thương?”
“Ừ.”
“Trở về đúng lúc lắm, lão đại chúng ta muốn gặp ngươi!”
Kim Thương!
Trước đó Lý Hạo để người ta ngơ tại chỗ, giờ phút này cũng có chút ngại ngùng cười nói: “Trước đó ta thật sự đột nhiên có việc muốn làm, thuận tiện chữa thương một chút, Kim Thương tiền bối không có tức giận chứ?”
“Cái kia cũng không đến mức.”
Mộc Lâm vừa đi vừa nói: “Con người lão đại của chúng ta vẫn rất là rộng lượng, chỉ là có hơi cứng nhắc một chút, chỉ cần ngươi nói chuyện quy củ là được! Nhớ kỹ, ở trước mặt người này nói chuyện phải chú ý một chút, hi hi ha ha không thích hợp, hắn thích nghiêm túc một chút.”
Lý Hạo gật gật đầu.
Hai người đi đến khu làm việc.
Mộc Lâm tiếp tục nói: “Ngoài ra trước đó chuyện ngươi khiêu chiến mấy người bách phu trưởng lão đại cũng đã biết, cũng không nói cái gì, nhưng mà đợi chút nữa cũng đừng nổi điên chạy tới khiêu chiến hắn, hắn rất mạnh!”
“Mạnh cỡ nào?”
Lý Hạo có chút hiếu kỳ, võ sư rất khó có thể xác định được thực lực cụ thể.
Mặc dù biết đối phương mạnh, nhưng mạnh cỡ nào thì vẫn không có quá nhiều khái niệm.
“Mạnh cỡ nào?”
Mộc Lâm suy tư một chút, cũng không biết nên nói như thế nào, nửa ngày sau mới nói: “Tóm lại là rất mạnh, năm ngoái chúng ta đi một khu di tích, lão đại một thương đánh bay một người Tam Dương đỉnh phong, cho dù không bằng Húc Quang… Nhưng ta cảm thấy cũng không khác nhiều lắm!”
Ông ta cảm khái một tiếng: “Dù sao người này sớm mấy năm liền mạnh, những năm này Hầu bộ cũng duy trì hắn khá nhiều, cho dù so với Húc Quang sơ kỳ… Vấn đề cũng không lớn?”
Lý Hạo híp mắt lại, hoàn toàn chính xác không yếu.
Nhưng mà… Nghiêm túc mà nói nếu là đã bước vào Đấu Thiên được mấy năm, lại có Hầu Tiêu Trần vẫn luôn duy trì, có thể so với Húc Quang thì trong ba người Kim Thương, Bá Đao, Thiên Kiếm có lẽ là yếu nhất.
Bảy năm trước Bá Đao giết Tam Dương, Thiên Kiếm ở Trung Bộ, thậm chí có thể đánh chết một chút cường giả cấp độ Húc Quang.
Nhưng mà cân nhắc đến người này là dựa vào Hầu Tiêu Trần phá vỡ thần ý, ngược lại Lý Hạo lại không còn muốn nữa.
Hai người nhanh chóng đi đến phía dưới một lầu nhỏ.
Ở cửa lầu nhỏ có một người nam tử tuổi trẻ đứng thẳng tắp, nhìn cũng không lớn hơn Lý Hạo, nhiều nhất cũng chỉ khoảng 30.
Lúc này Mộc Lâm truyền âm nói: “Đội trưởng thân vệ của lão đại, tên là Vương Khánh, hai năm trước bước vào Đấu Thiên, thực lực không yếu.
Người này không phải cường giả dùng thương mà là dùng đao.”
“Nói đến đây cũng coi như có chút thù hận với ngươi.
Năm đó Tứ Phương Đao Vương ở Ngân Nguyệt sư phụ ngươi giết hai, chỉ còn lại Bá Đao cùng Cuồng Đao còn sống, người này chính là đệ tử Cuồng Đao…”
Nếu còn sống thì tại sao lại thù hận?
Lý Hạo nghĩ nghĩ cũng không có khác, chắc là Cuồng Đao bị lão sư đánh nhưng không có đánh chết, cho nên liền có thù.
Cuồng Đao, hắn cũng biết một chút.
Từ khi nhân vật võ lâm Ngân Nguyệt không ngừng xuất hiện hắn cũng đã tìm hiểu một chút, Bá Đao là người mạnh nhất trong Tứ Phương Đao Vương, Cuồng Đao có thể không bị đánh chết thì cũng không yếu, chỉ là đối phương rất nhiều năm cũng chưa từng xuất hiện.
Cuồng Đao nghe nói am hiểu Bạo Huyết Cuồng Đao, lão sư từng nói một câu, Bạo Huyết Cuồng Đao cũng là một loại đao pháp trong nền văn minh cổ đại, rất là mạnh mẽ.
Dựa theo sách cổ lão sư từng đọc thì Bạo Huyết Cuồng Đao chỉ là một loại trong danh sách các đao pháp, về phần phía trên nghe nói còn có đao pháp mạnh hơn, cái gì mà « Trảm Đế Thiên Đao », « Diệt Tiên Thần Đao »…
Nghe thôi cũng làm người khác rung động.
Nhưng mà bây giờ hình như đều thất truyền, Cuồng Đao vang danh Ngân Nguyệt cũng chỉ là dùng Bạo Huyết Cuồng Đao.
Hai người truyền âm trò chuyện, Vương Khánh phía trước dáng người cân xứng, nhưng mà cánh tay phải lộ ra hơi thô, lúc này thấy hai người đầu tiên là hướng Mộc Lâm gật đầu, tiếp theo nhìn về phía Lý Hạo, thanh âm không hiện lạnh nhạt, chỉ là tương đối yên tĩnh: “Lý bách phu trưởng, nếu rảnh rỗi có thể luận bàn một chút.”
Lý Hạo nhìn hắn ta một cái rồi gật gật đầu, cũng không nói cự tuyệt.
Đệ tử Cuồng Đao!
Có lẽ không yếu, nhưng mà… Có mạnh hơn Mộc Lâm không?
“Thiên phu trưởng trên lầu, hai người lên đi!”
Vương Khánh cũng không nói thêm nữa, nhường đường để cho hai người lên lầu.
Mộc Lâm vừa lên lầu, vừa truyền âm nói: “Tiểu tử này cũng rất mạnh, cũng học được tinh túy Bạo Huyết Cuồng Đao, cảm ngộ đao ý.”
“Ừ, sư phụ hắn còn sống không?”
“Còn sống.”
Mộc Lâm truyền âm nói: “Cuồng Đao vẫn còn sống, chỉ là những năm gần đây không ở Ngân Nguyệt, mấy năm trước mới trở lại Ngân Nguyệt, bây giờ đang ở trong quân đội bên kia, cụ thể ta không có hỏi nhưng mà nghe nói Vũ soái rất coi trọng hắn.”
Gia nhập quân Ngân Nguyệt rồi?
Ánh mắt Lý Hạo khẽ nhúc nhích, nhưng võ sư cũng không ít người lựa chọn gia nhập các cơ cấu lớn.
Kim Thương ở Võ Vệ quân, Cuồng Đao đi quân Ngân Nguyệt, Nam Quyền gia nhập hoàng thất…
Đều thu được không ít chỗ tốt nhỉ?
“Vậy Vương Khánh này tại sao lại tới Võ Vệ quân?”
Sư phụ ở trong quân Ngân Nguyệt, hắn ta sao lại không đi?
“Đao ý của Vương Khánh không quá giống sư phụ hắn, ngược lại có chút tương tự với lão đại của chúng ta, thương ra như lửa, mạnh mẽ không gì sánh được! Cuồng Đao mặc dù cũng mãnh liệt nhưng so với thương ý lão đại thì lực đạo vẫn hơi kém hơn một chút, cho nên Vương Khánh tự mình lựa chọn tới này chính là vì lão đại mà tới.”
Lý Hạo hiểu rõ.
Chương 603: Minh Bạch 3
Đang nói chuyện thì hai người đã lên lầu, chỗ này rất lớn, toàn bộ lầu hai đều là của Kim Thương.
Lên lầu chính là một phòng khách.
Kim Thương không ở nơi này mà là tại bên trong phòng làm việc.
Không có bí thư hay gì, Vương Khánh kia thì tương đương với bí thư của Kim Thương.
“Vào đi!”
Mộc Lâm còn chưa chào hỏi thì trong văn phòng đã truyền đến giọng nói của Kim Thương.
Mộc Lâm mang theo Lý Hạo, cùng đi mở cửa, Kim Thương trực tiếp ngồi xuống, nhìn thấy hai người Lý Hạo thì lộ ra dáng vẻ tươi cười hơi cứng ngắc.
“Ngồi!”
Mộc Lâm đặt mông ngồi xuống, một chút cũng không do dự.
Lý Hạo thấy thế cũng nhanh chóng ngồi xuống.
Kim Thương đứng lên, nhìn thoáng qua Lý Hạo, quét mắt một vòng, khẽ gật đầu: “Thực lực đệ tử Viên Thạc ta cũng thấy một chút, không có vứt hết mặt mũi của sư phụ ngươi.”
“Tiền bối quá khen!”
“Không cần gọi là tiền bối, đây là trong quân đội, gọi ta à thiên phu trưởng!”
“Vâng, thiên phu trưởng!”
Lý Hạo rất nghe lời.
Hắn cũng không sợ Kim Thương, Kim Thương dò xét hắn, Lý Hạo cũng ngẩng đầu nhìn lại Kim Thương, ánh mắt rất là sắc bén, dáng người cũng rất khôi ngô cường tráng, nhìn khoảng 50 tuổi, tướng mạo là mặt chữ quốc điển hình, nhìn vào rất uy nghiêm.
Người Ngân Nguyệt dáng người cũng rất cao lớn, chỗ phương bắc so phương nam cao lớn hơn một chút.
Kim Thương thấy Lý Hạo cũng đang nhìn mình, ông lại nhìn chằm chằm Lý Hạo.
Không có bộc phát khí thế, chỉ là yên lặng nhìn xem.
Vẫn nhìn thật lâu, thất trong mắt Lý Hạo không sợ hãi ngược lại còn hơi lộ ra một chút ý cười: “Rất có dũng cảm! Nhưng mà, tiến vào trong quân vẫn là phải có một ít quy củ, võ sư không thích trói buộc, thân là võ sư ta cũng rất rõ ràng!”
“Nhưng mà ngươi đã lựa chọn gia nhập… Vậy thì cần phải thỏa hiệp! Lý Hạo, bình thường ta sẽ không quản ngươi, nhưng mà một khi đang chấp hành làm nhiệm vụ thì ngươi chỉ có thể nghe lệnh làm việc, tuyệt không cho phép tự tiện chủ trương!”
“Đây là thứ nhất, thứ hai, ngươi thành lập quân đội, có thể, nhưng mà người trong quân đội ngươi thành lập thì ngươi sẽ phải phụ trách tới cùng! Chiến thất bại là cho phép.
Chỉ khi nào thất bại quá lớn, ngươi sẽ không còn thích hợp đảm nhiệm chức bách phu trưởng… Vượt qua ba lần thì ngươi phải rời đi!”
Kim Thương nghiêm nghị nói: “Võ sư thích mạo hiểm, mà có vài người mạo hiểm lại dùng mạng của người khác đi mạo hiểm, võ sư tuy được nhưng cũng có khuyết điểm, độc! Ích kỷ! Điểm này cũng là võ sư công nhận! Trừ người trong môn nhà mình, trừ người thân nhà mình, thì trong mắt võ sư những người khác sống chết có số, đây là quy củ giang hồ… Nhưng ngươi phải nhớ kỹ, nơi này không phải giang hồ!”
Một ngón tay của ông chỉ Mộc Lâm: “Gia hỏa này cũng độc! Hắn đã từng đảm nhiệm bách phu trưởng, kết quả không bao lâu người dưới tay hắn chết gần một nửa người, cho nên hắn bị rút lui, hiện tại tuy nói là phó thiên phu trưởng… Thật ra chỉ là cái chức danh, hắn không có mang binh, cũng không có tư cách này!”
Mộc Lâm vẻ mặt phiền muộn, thấy Lý Hạo nhìn mình thì nhanh chóng giải thích: “Không phải chuyện kia, lần đó không may gặp phải nguy hiểm rất lớn, ta đã rất phụ trách… Được rồi, không giải thích, trong quân cũng không cho cơ hội giải thích.”
Ông ta có chút buồn bực, phó thiên phu trưởng chức thì cao nhưng trên thực tế thực quyền còn không bằng bách phu trưởng, ông ta cũng muốn dẫn binh… Nhưng bây giờ Kim Thương không cho hắn cơ hội này.
Kim Thương không để ý ông ta giải thích, chỉ nhìn Lý Hạo: “Không cần lý do, Lý Hạo, ở đây ngươi cũng có thể học được cái gì gọi là công bằng, cái gì gọi là trách nhiệm! Võ Vệ quân sẽ từ từ dạy dỗ ngươi!”
“Làm võ sư có thể không có trách nhiệm, không có công bằng, làm chức vụ chế tạo Võ Vệ quân ở Ngân Nguyệt vậy thì ngươi nhất định phải có!”
Lý Hạo gật đầu, trên thực tế thì vẫn không có quá nhiều cảm xúc.
Kim Thương rất hiểu, tất cả võ sư vừa tiến vào Võ Vệ quân suy nghĩ đều không khác nhau mấy.
Nhưng mà bọn hắn sớm muộn cũng sẽ học được!
Đương nhiên, trong quá trình này có lẽ sẽ có người chết.
Nhưng mà, võ sư cũng sẽ chết, chỉ là xem xem cái chết đó có đáng giá hay không mà thôi.
Hầu Tiêu Trần thành lập Võ Vệ quân mời chào lượng lớn võ sư, một vài võ sư giang hồ từ năm đó luôn hành động một mình, đến một thành viên trong quân như hôm nay thật ra đều có một ít thay đổi.
“Ngọc La Sát vừa mới thông tin tới cho ta, để ta cho ngươi một kiện Ngộ Đạo Cổ Binh, ta có thể cho ngươi… Nhưng mà ngươi phải nhớ kỹ, tất cả bảo vật, tất cả mọi thứ trong Võ Vệ quân đều là lấy mạng người để đổi lấy!”
“Bây giờ ngươi cầm đi những này, về sau ngươi cũng cần bỏ ra!”
Lúc này ngược lại Lý Hạo lại nghĩ đến Lưu Long.
Lần thứ nhất Lưu Long cho hắn năng lượng thần bí cũng đã nói một vài lời, có nhiều thứ là dùng mạng người đổi lấy, ngươi dùng mà vẫn còn chê ít đó chính là không có lương tâm.
Bồi dưỡng ngươi, ủng hộ ngươi, chỉ là hy vọng ngươi về sau có thể báo đáp.
Nếu không tặng lại một đoàn đội sớm muộn sẽ tán loạn.
Lý Hạo gật đầu: ” Đã hiểu!”
“Đã hiểu thì tốt!”
Kim Thương nói đến đây, bỗng nhiên đổi đề tài: “Những thứ này về sau ngươi cũng sẽ hiểu! Còn có sư phụ ngươi, Viên Thạc bây giờ giống như đi ba tỉnh phía bắc, hắn đã rất nhiều năm chưa ra khỏi Ngân Nguyệt, Ánh Hồng Nguyệt phong tỏa hết tất cả con đường hắn đi, những năm này Ánh Hồng Nguyệt thành lập Hồng Nguyệt thật ra vẫn luôn ngăn cản sư phụ ngươi rời khỏi Ngân Nguyệt, không cho hắn bất cứ cơ hội nào… Ngươi biết tại sao không?”
Lý Hạo suy nghĩ một chút nói: “Sợ sư phụ ta?”
“Đúng!”
Kim Thương nghiêm túc nói: “Một vài cường giả không có kiến thức cảm thấy Viên Thạc vô năng… Sư phụ ngươi bị phong tỏa ở Ngân Nguyệt 20 năm, 20 năm qua thật ra vẫn luôn có người đang ngó chừng hắn, không cho hắn đi ra khỏi Ngân Nguyệt, chỉ lo lắng hắn sau khi ra khỏi Ngân Nguyệt trời cao mặc chim bay, một bước vọt long môn!”
“Những người như chúng ta ra khỏi Ngân Nguyệt Ánh Hồng Nguyệt cũng không thèm để ý, hắn kiêng kỵ chỉ duy nhất một mình sư phụ ngươi!”
“Cho nên bây giờ sư phụ ngươi đi ra ngoài, muốn giết hắn nhất chính là Ánh Hồng Nguyệt, hắn rất rõ một khi cho sư phụ ngươi đủ thời gian và cơ hội sẽ nghênh đón cái gì.”
Lý Hạo nhìn về phía Kim Thương, không biết ông ta nói những này là có ý gì.
Chương 604: Tề Tựu 1
Kim Thương cũng dứt khoát nói thẳng: “Theo ta được biết Hồng Nguyệt, Chanh Nguyệt, Hoàng Nguyệt bên trong Thất Nguyệt gần nhất biến mất, xác suất chín phần là muốn đi giết ngươi sư phụ, bên trong Thất Nguyệt trừ Ánh Hồng Nguyệt ở bên ngoài, cường giả thứ hai, thứ ba hai người đều đi tìm ngươi sư phụ! Mà bọn hắn từng có kinh chiến tích ở Trung Bộ, từng đánh chết Húc Quang!”
Hít nhẹ vào một hơi, ông lại nói: “Chanh Nguyệt năm đó cũng là võ sư Ngân Nguyệt, danh khí không nhỏ, danh tiếng của nàng có lẽ ngươi cũng biết, chính là Hắc Tri Chu!”
Lý Hạo nhướng mày: “Hắc Quả Phụ?”
“Ừ, nhưng mà nàng thích xưng nhện.”
Lý Hạo suy tư một chút, mở miệng nói: “Hiểu rồi!”
Hắn hiểu cái gì rồi?
Kim Thương nghi hoặc.
Lý Hạo đương nhiên hiểu, hiện tại đời thứ ba Tử Nguyệt là con gái Chanh Nguyệt, ta phải bắt được Tử Nguyệt, dùng cái mạng nhỏ của nàng uy hiếp Chanh Nguyệt, cái này ta còn không hiểu sao?
Chanh Nguyệt dám hạ thủ thì hắn sẽ bắt Tử Nguyệt, hôm nay chém cái tay, ngày mai chém cái chân…
Chanh Nguyệt còn dám ra tay sao?
Dám đến Ngân Nguyệt, Lý Hạo tìm những cường giả che giấu xuất thủ, về phần xuất thủ như thế nào đến lúc đó tự nhiên sẽ có biện pháp.
Cho nên hắn nghe hiểu.
Bắt Tử Nguyệt uy hiếp Chanh Nguyệt.
Kim Thương là ý này đúng không?
Thật ra Kim Thương vẫn có chút hoài nghi, hắn thật đã hiểu?
Ông ta nói lời này thật ra là nói cho Lý Hạo biết, đừng tưởng rằng hắn bây giờ rất mạnh thì được lười biếng, tuyệt đối không được lười biếng, sư phụ ngươi đang ở trong nguy hiểm, sư phụ ngươi là nhân vật như vậy, tùy thời đều có thể sẽ chết, ngươi cũng vậy.
Cho nên càng phải cố gắng tu luyện!
Tranh thủ sẽ có một ngày nếu sư phụ ngươi thật bị giết, ngươi còn có chút thực lực đi báo thù.
Đúng, chính là ý này.
Lý Hạo không nói gì, Hắc Quả Phụ… Thực lực rất mạnh, giết qua Húc Quang thì tính sao?
Bên trên 36 Anh Hùng Phổ cũng có tên của Hắc Quả Phụ.
Nhưng mà đối với những người này Lý Hạo không có kiêng kị quá nhiều, không khác, lão sư đã từng đề cập đến Hắc Quả Phụ, không có chuyện gì lớn, cũng không cần quá để ý, loại này dựa vào sắc đẹp khoe khoang câu dẫn nam nhân mắc câu, cũng không tính là cường giả.
Danh tiếng của Hắc Quả Phụ ở chỗ nàng, chết bảy, tám đời chồng thì cụ thể chết như thế nào, cũng chỉ có mình nàng biết.
Về phần đối phương có quan tâm người con gái này hay không thì khẳng định là quan tâm.
Dù sao người ta chỉ là Hắc Quả Phụ, không phải Hắc lão mẫu, có nhiều con cái hay không Lý Hạo không rõ, nhưng Tử Nguyệt có thể được an bài đến Ngân Nguyệt đảm nhiệm một trong Thất Nguyệt, thì đương nhiên Chanh Nguyệt vẫn rất để ý.
Mà Ngọc tổng quản có thể nhúng tay hay không… Lý Hạo cũng sẽ không để ý.
Ngươi giết sư phụ ta, ta giết con gái ngươi, nếu Ngọc tổng quản nhúng tay quản chuyện thì trước nhịn nàng, qua một thời gian ngắn giết cùng một chỗ…
Ừ, ý nghĩ này được Lý Hạo nhanh chóng đè xuống, không thể nghĩ như vậy, hiện tại Ngọc tổng quản là người cũng không tệ.
Nói chuyện đến đây cũng kết thúc.
Kim Thương đưa mắt nhìn hai người vừa rời đi, vẫn rất là nghi hoặc, tên gia hỏa này lúc nãy sát ý nồng đậm, đây là hiểu rõ cái gì vậy?
Tạm biệt Kim Thương, Lý Hạo trở về trụ sở của mình.
Bách nhân đoàn còn chưa bắt đầu thành lập, cũng không có chuyện gì cần hắn làm, dựa theo ý nghĩa của bọn Kim Thương thì trước khi cuối năm Lý Hạo có đem cái đoàn đội này thành lập xong là đã tốt lắm rồi.
Cho nên, cho Lý Hạo rất nhiều thời gian.
Lúc này chỉ mới giữa tháng 9, đến cuối năm còn có thời gian hơn ba tháng nữa.
Trong lầu dừng chân.
Cứ việc Lý Hạo với Hỏa Phượng Thương đánh một trận, đồ dùng trong nhà ngoài một vài món ít bị tổn hại thì toàn bộ đều đã bị thay đổi, nhưng lầu ngược lại là không có vấn đề gì.
Siêu năng chế tạo phòng ốc vẫn rất là kiên cố.
Lý Hạo đi lên sân thượng lầu ba.
Khoanh chân ngồi xuống, lúc này mới có thời gian đi suy nghĩ cảm ngộ của mình hôm nay.
Nhanh đến cực hạn!
Hỏa Phượng Thương bị hắn lấy ra, chỉ là giờ phút này không còn ánh lửa tỏa ra bốn phía mà đã khôi phục lại ánh sáng ảm đạm, cũng không biết hồn Hỏa Phượng này có phải nuốt Đá Thần Năng Lý Hạo đưa nên hiện tại cũng đang tiêu hóa hay không.
Biết thì biết, hiểu thì hiểu, nhưng Lý Hạo cũng không sinh ra tiềm thế.
Hồng Nhất Đường nói khi ngươi hiểu rõ loại cảm giác này, vậy thì đi luyện, một trăm lần không được liền một ngàn một vạn lần, đến khi ngươi có thể chém ra loại tiềm thế kia mới thôi.
Ngươi đã biết, đã có mục tiêu, có phương hướng, còn lại chính là một cái quá trình.
Mà cực hạn tiềm thế chính là ở chỗ nhanh cùng bộc phát.
Lý Hạo suy nghĩ một lượt rồi không có tiếp tục khoanh chân, võ giả tốt nhất vẫn là tự thân lên tay, ngồi xếp bằng cũng là lúc bình thường đang hấp thu năng lượng, lúc khác tốt nhất vẫn là quyền không rời tay.
Lý Hạo lại bắt đầu luyện kiếm!
Vì giảm bớt tiếng động nên Lý Hạo luyện là Vô Ảnh Kiếm.
Cầm Tinh Không Kiếm trong tay Lý Hạo chém một kiếm rồi lại một kiếm, giờ phút này hắn theo đuổi chỉ có nhanh, nhanh đến cực hạn.
Nơi xa.
Trên lầu nhỏ Kim Thương mơ hồ có thể nhìn thấy bóng người trên sân thượng kia.
Bên cạnh trừ Vương Khánh Chi ở bên ngoài còn có thêm một người trẻ tuổi nữ tính, cảm giác tuổi không lớn lắm, gần bằng với Lý Hạo.
Lúc này Vương Khánh cũng đang nhìn, nhìn một hồi, âm thanh như đao: “Đại nhân, đệ tử của Viên lão quỷ vì sao không đi theo Ngũ Cầm Đạo, ngược lại đi theo Kiếm Đạo?”
“Ngũ Cầm Đạo…”
Đột nhiên Kim Thương nhớ đến lời nói trước đó của Lý Hạo.
Ông suy tư một lúc mới mở miệng nói: “Võ Đạo chỉ có thích hợp với bản thân, không có nhất định phải đi cố định như thế nào.
Có lẽ hắn am hiểu Kiếm Đạo hơn, Ngũ Cầm Thuật không có nghĩa là chỉ có thể dùng quyền chưởng…”
Đối với câu trả lời này thật ra Vương Khánh không hài lòng lắm.
Ngược lại người nữ tử trẻ tuổi bên cạnh nói khẽ: “Ngũ Cầm Thuật chỉ là căn cơ, Ngũ Cầm Thuật cũng có thể gọi Ngũ Cầm Kiếm, Ngũ Cầm Thương, đao thương kiếm kích, quyền chưởng chân, những này chỉ là hình thức bên ngoài, Võ Đạo cũng được, võ thế cũng được, quan trọng nhất thật ra vẫn là nhất trí, có vũ khí hay không cũng đều giống nhau.”
Kim Thương lúc này gật đầu biểu thị sự đồng ý, lộ ra nụ tươi cười hiếm thấy: “Nói không sai! Con đường võ sư có người am hiểu dạy đồ, có người không quá am hiểu, thật ra ta cũng không quá am hiểu, U Vân nói không sai, Viên Thạc so ta am hiểu dạy đồ đệ hơn, tùy theo tài năng mà dạy tới đâu, Lý Hạo nếu nguyện ý đi theo Kiếm Đạo vậy thì đi Kiếm Đạo…”
Vương Khánh không có nói tiếp.
Cũng không có hỏi nữa.
Chương 605: Tề Tựu 2
Kim Thương rất mạnh, nhưng có lúc Vương Khánh cũng cảm thấy Kim Thương có chút… Không am hiểu đi giảng thuật, đi miêu tả một chút cảm ngộ, thiên phú Kim Thương rất tốt, nhưng người này cường giả Thương Đạo thật ra càng thích hợp độc độc tu luyện.
Khóe mắt liếc qua người nữ tử, người này là đệ tử Kim Thương, cũng có thiên phú rất tốt, ngộ tính mạnh, nếu không đi theo Kim Thương học tập, thật sự có thể sẽ phế bỏ.
Đang nghĩ ngợi thì nữ tử kia lại mở miệng nói: “Sư phụ, hắn đến cùng là cảnh giới gì?”
Kim Thương suy tư một phen, mở miệng nói: “Dựa theo thực lực để xem thì khoảng Địch Vạn trung kỳ đi.”
Địch Vạn!
Đúng vậy, trước kia Viên Thạc không có đẩy ra khái niệm luyện này bởi vì một bộ phận võ sư đã thực lực đã khái niệm siêu việt Đấu Thiên, kỳ thật ở dưới tình huống Viên Thạc không biết thì võ lâm Trung Bộ đối với cảnh giới này có tên gọi thống nhất—— Địch Vạn.
Phía trên Đấu Thiên.
Cảnh giới này phương hướng có khác biệt rất lớn, các võ sư đường rất nhiều, đều có các lựa chọn khác nhau cho nên rất khó đi miêu tả từng cái, chỉ có thể dựa theo cấp độ siêu năng tương ứng để phân biệt.
Địch Vạn, cũng chính là Tam Dương trong siêu năng.
Đấu Thiên địch nổi Nhật Diệu, nhưng có thể địch nổi Tam Dương đó chính là Địch Vạn.
Một người địch vạn người.
Trong Võ Vệ quân thì Mộc Lâm đang ở cấp độ này, Kim Thương nghiêm túc mà nói thì cũng đang ở cấp độ này, hoặc có thể nói là đỉnh phong cấp độ này, thậm chí có thể địch nổi cấp độ Húc Quang.
Vương Khánh, người này là đệ tử Cuồng Đao kém hơn một chút, nhưng mà cũng bắt đầu tiếp xúc với cấp độ này.
Nữ tử hơi kinh ngạc: “Hắn luyện võ không bao lâu, thế mà đã mạnh như vậy, vậy Vương đại ca là đối thủ của hắn sao?”
Đương nhiên không phải.
Vương Khánh biết, Kim Thương cũng hiểu rõ.
Cho nên Kim Thương cũng không giả bộ ngớ ngẩn, lắc đầu nói; “Không phải! Nhưng mà nếu chỉ là luận bàn một phen, cùng lắm thì giống như mấy người bách phu trưởng khác, thực lực hắn vượt qua Vương Khánh sẽ không xuất hiện tình huống không xuống tay được… Luận bàn một phen, vẫn có chỗ tốt.”
Vương Khánh cũng trầm giọng nói: “Cùng hắn luận bàn cũng không phải là vì thù oán gì, sư phụ ta không chết, cũng không có thù hận gì để nói… Chỉ là muốn mở mang kiến thức một chút xem người Ngũ Cầm Vương môn rốt cục mạnh đến mức nào, hắn rất trẻ trung, ta muốn kiến thức một phen!”
Kim Thương nhẹ gật đầu.
Nữ tử cũng có chút tâm động: “Sư phụ, vậy ta…”
“Ngươi tốt nhất đừng đi.”
Kim Thương nhắc nhở: “Ngươi phải cẩn thận bị hắn đánh giết!”
“Hả?”
Nữ tử khẽ than một tiếng, Kim Thương trầm giọng nói: “Thực lực ngươi mạnh hơn Vương Khánh một chút, khó khăn lắm bước vào cấp độ Địch Vạn này, cho nên ngươi đối với hắn là có tính uy hiếp.
Thương Đạo là lực đao Sát Lục, sát khí của hắn rất nặng, có thể hạ thủ đối với Vương Khánh nhưng chưa hẳn có thể đối lưu thủ với ngươi.”
Nữ nhân này, dù gì cũng là có thể so với cấp độ Tam Dương.
Mấu chốt là còn rất trẻ.
Vương Khánh một bên lại không có bất ngờ, bình thường.
Khổng U Vân không đơn giản có một lão sư cường đại, bản thân gia tộc cũng không phải bình thường, phụ thân nàng là Khổng Khiết lão đại Tuần Kiểm ti, năm đó Khổng Khiết cũng là cường giả Võ Đạo, nếu không cũng không ngồi vững chức ti trưởng Tuần Kiểm ti này.
Nhưng mà sau khi Khổng Khiết chuyển sang tu luyện siêu năng thì không còn truyền thụ Võ Đạo, cho nên để nữ nhi đi theo Kim Thương học tập.
Đây cũng là một loại chứng minh của Tuần Dạ Nhân cùng Tuần Kiểm ti là một nhà, nữ nhi của hắn ta ở trong Võ Vệ quân, đương nhiên Tuần Kiểm ti đã sớm biết Võ Vệ quân tồn tại, thậm chí còn cung cấp rất nhiều trợ giúp.
Khổng U Vân cũng không nói gì nữa, nếu lão sư nói như vậy khẳng định là có đạo lý.
Khổng U Vân lại nói: “Sư phụ, bây giờ thực lực của Ngũ Cầm Vương kia là gì rồi? Hắn đánh bại Tam Dương hậu kỳ Tề Mi Côn… Có phải cũng ở vào Địch Vạn hậu kỳ đến đỉnh phong không?”
“Hắn?”
Kim Thương suy nghĩ một chút nói: “Ít nhất là ở giai đoạn đỉnh phong, nếu không sẽ giết không được Tề Mi Côn! Mặc dù Tề Mi Côn chỉ là Tam Dương hậu kỳ, nhưng ý chí Võ Đạo vẫn luôn không hề dập tắt, chiến lực cực mạnh! Có thể đánh giết Tề Mi Côn, lúc đó ít nhất Viên Thạc cũng đang ở đỉnh phong chiến lực!”
“Tiến bộ thật nhanh!”
Khổng U Vân cảm khái một tiếng: “Hắn vừa bước vào Đấu Thiên không bao lâu, trong chớp mắt đã đến một tầng khác… Không hổ là Đại Ma Vương năm đó!”
Kim Thương không nói.
Trong đầu ông cũng nổi lên hình dáng của Viên Thạc.
Không kiêng nể gì cả, phách lối vô cùng, năm đó tay không đón lấy Kim Thương của ông, nếu không phải trường thương kiên cố thì tên kia đã bẻ gãy thương của ông ta rồi.
Sau khi thua Viên Thạc, ông ta vốn dĩ đã sắp bước vào Đấu Thiên, thế mà từ đầu đến cuối không cách nào bước vào được, mỗi lần đến giây phút muốn bước vào Đấu Thiên… Đều sẽ có cảm giác vô cùng khó chịu, giống như bị người khác ép không thở nổi.
Mãi đến sau này khi Hầu Tiêu Trần xuất thủ, một thương tùy ý kích phá bóng ma trong lòng thì lúc này ông mới có thể bước vào Đấu Thiên.
Nhưng mà, bản thân Kim Thương thật ra cũng hiểu, điều này có nghĩa là ông ta rất khó có thể đi siêu việt như Viên Thạc, chỉ cần con đường Viên Thạc không đứt đoạn thì nếu như gặp lại, tám chín phần ông ta sẽ thua!
Tâm ma khó tiêu.
Khổng U Vân giống như nhìn ra cái gì, nói khẽ: “Sư phụ, chờ Võ Đạo của ta thành công ta sẽ đi khiêu chiến Ngũ Cầm Vương!”
“Được rồi, ân oán thế hệ trước không liên quan gì đến ngươi.”
Kim Thương lắc đầu.
Khiêu chiến không phải luận bàn, không phải là trò đùa.
Thật sự đến lúc đó, Viên Thạc sẽ đánh chết nàng, đây không phải nói đùa.
Tề Mi Côn khiêu chiến Viên Thạc, cho dù trong thâm tâm Viên Thạc chưa chắc là muốn đánh chết ông ta… Nhưng khi đó đang đánh cao hứng căn bản sẽ không để ý những cái này, đánh chết đối thủ ở trong mắt những người này mới là một loại tôn trọng.
Ông nhìn thoáng qua nơi xa, Lý Hạo trên sân thượng vụng về chém ra một kiếm lại một kiếm, Kim Thương không cảm thấy có cái gì không tốt, luyện thương cũng nên như vậy, kiên trì bền bỉ.
Ông ta ngược lại rất thưởng thức loại tư thế này.
Chỉ là… Gia hỏa này không vội đi thu nhận người cũng làm cho người ta có chút bất đắc dĩ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Túc Mệnh Chi Hoàn (Quỷ Bí Chi Chủ 2) [Dịch] Túc Mệnh Chi Hoàn (Quỷ Bí Chi Chủ 2)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Tuc-Menh-Chi-Hoan-Quy-Bi-Chi-Chu-2-Audio-Truyen.jpg)






