[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 80 : Tống Tiểu Vân (c396-c400)
❮ sautiếp ❯Chương 396: Tống Tiểu Vân
Tống Tiểu Vân
R
ời khỏi hội quán Ngô Đồng, thủ tục điều nhiệm Thi Tu đã có người tự động đi làm.
Người cảm giác không thể tưởng tượng được nhất chính là Thi Tu.
Anh ta vĩnh viễn không tưởng tượng được, chỉ trong mấy giờ, anh ta từ một người nghèo túng lang thang đầu đường xó chợ, lại nhanh chóng biến thành một đại diện Phó chủ tịch huyện.
Chuyện như vậy cho dù nghĩ cũng không dám nghĩ, nhưng lại xảy ra ở trên người anh ta.
– Diệp Mặc, mình…
Trong lòng Thi Tu cảm thấy quá kích động.
Trong lúc nhất thời không ngờ không biết nên làm thế nào để biểu đạt được sự cảm kích của mình.
Anh ta biết với Diệp Mặc biểu hiện ra vẻ cường thế, muốn giúp anh ta báo thù là chuyện dễ như trở bàn tay.
Nhưng Diệp Mặc không nói giúp anh ta báo thù, chỉ thu xếp cho anh ta tới vị trị Phó chủ tịch huyện này.
Điều này trực tiếp biểu lộ, thù của anh ta, anh ta cần phải tự mình đi báo.
Trong lòng Thi Tu thật sự cảm kích.
Cho dù tất cả bằng hữu đều đi hết, anh ta vẫn có một người bằng hữu có thể giúp anh ta.
Mối thù của cha mẹ, để bản thân anh ta tự mình báo thù, đó là kết quả tốt nhất.
Điều Thi Tu không thể tưởng tượng được chính là, mối thù này thậm chí ngay cả bản thân anh ta cũng không cần chủ động nhúng tay vào.
Bởi vì một câu nói của Diệp Mặc, Khâu Trung Hành đã đánh Đồng Kiệt và người nhà của gã xuống địa ngục.
Diệp Mặc vỗ vỗ vào vai Thi Tu.
– Đừng khách khí.
Lúc trước khi còn học ở đại học Ninh Hải, chỉ có cậu giúp mình.
Hiện tại mình làm chút chuyện giúp cậu là chuyện nên làm.
Chuyện trên quan trường mình không hiểu.
Về sau toàn bộ phải dựa vào bản thân cậu.
Nhưng có oan ức gì có thể trực tiếp nói cho mình biết.
Làm quan để giỏi người khác, mình không có cách.
Nếu ám toán tính kế với người khác, mình lại thể giúp cậu.
Thi Tu âm thầm xiết chặt nắm tay.
Quan trường chính là ám toán.
Nếu mình tiến vào chỗ này, không thể không tính kế ám toán người khác.
– Diệp Mặc, kỳ thật mình chưa giúp được cậu cái gì.
Chỉ có điều khi nào rảnh mình muốn mời cậu tới Tụ vị lâu ăn một bữa.
Tuy rằng mình đã không còn phiếu ăn miễn phí, nhưng chút tiền này mình vẫn là có thể lấy ra được.
Bóng ma trong lòng Thi Tu dần dần tan biến.
Anh ta nhớ tới lúc trước anh ta và Diệp Mặc ở đại học Ninh Hải đã cầm phiếu ăn miễn phí tới ăn ở Tụ vị lâu, trong người cũng trở nên cởi mở hơn.
– Đương nhiên không có vấn đề.
Tên quan Ngô Trạch lõi đời kia, nếu gã hỗ trợ thì tốt rồi.
Nếu gã tìm cách chèn ép cậu, thì đừng khách khí với gã.
Diệp Mặc nhắc nhở Thi Tu.
Hắn cảm giác đôi khi Thi Tu không thể giác ngộ chính trị được.
Thi Tu gật đầu.
Anh ta hiếu ý của Diệp Mặc.
Tuy rằng ở hội quán Ngô Đồng anh ta có chút bối rối, đâu dám nghĩ đến chủ động đi kết giao với đám người Lý Xuân Sinh và Chu Bình.
Nhưng sau này anh ta sẽ từ từ bổ sung sau.
– Đúng rồi, Diệp Mặc, sao cậu có thể đem dược phẩm Lạc Nguyệt tới huyện Tây Đồng vậy?
Thi Tu nhẫn nhịn một hồi lâu, cuối cùng vẫn hỏi về vấn đề này.
Diệp Mặc mỉm cười nói:
– Bởi vì dược phẩm Lạc Nguyệt chính là công ty do mình mở.
Nếu cậu không muốn làm quan, có thể đến công ty mình.
– Cái gì?
Cho dù Thi Tu biết Diệp Mặc không đơn giản, nhưng vẫn bị lời nói của hắn làm kinh hãi không ít.
Tên tuổi dược phẩm Lạc Nguyệt nổi tiếng thế nào, Thi Tu đương nhiên biết, so với máy in tiền còn lợi hại hơn.
Thật lâu sau, Thi Tu mới thở dài một tiếng.
– Diệp Mặc, không ngờ được cậu chỉ ở đây trong một thời gian ngắn ngủi đã tạo ra thành tích lớn như vậy.
Mình thật sự cảm thấy tự hào thay cho cậu.
Diệp Mặc yên lặng sờ sờ cằm.
Nếu không phải vì thu thập dược liệu, chắc là hắn thật sự sẽ không thành lập xí nghiệp dược phẩm Lạc Nguyệt này.
Đối với hắn mà nói, ngay cả một công ty dược phẩm này thật sự chẳng tính là gì.
– Diệp Mặc, mình muốn đi Đại học Yến Kinh.
Thi Tu nói xong, trong mắt lộ ra chút giằng co.
Diệp Mặc biết ý của Thi Tu.
Anh ta có hứng thú như vậy, nhất định là vì Vân Vân đang ở đại học Yến Kinh.
Hiện tại anh ta coi như là đã qua ngày khổ cực, đến ngày sung sướng, có phần không bỏ được người con gái mình đã từng thích.
Cho dù người con gái kia đã phản bội anh ta.
– Có cần mình đi cùng cậu không?
Diệp Mặc nhận ra tình cảm của Thi Tu đối với Vân Vân.
Nếu là trước kia, hắn khẳng định không chút do dự khuyên Thi Tu không nên đi.
Loại phụ nữ như vậy còn có gì tốt để muốn.
Diệp Mặc không thích nhất chính là loại con gái phản bội này.
Chỉ có điều hiện tại, Diệp Mặc không ngăn cản Thi Tu.
Giống như tình cảm của hắn đối với Ninh Khinh Tuyết.
Tuy rằng Ninh Khinh Tuyết đã quên chuyện giữa cô và hắn, thậm chí còn có chút chán ghét hắn.
Nhưng Diệp Mặc đã không thể quên cô.
Tuy rằng điều đó và phản bội là hai chuyện khác nhau, nhưng ít nhất hắn có thể hiểu được tình cảm của Thi Tu.
So với thái độ của Ninh Khinh Tuyết đối với mình, có lẽ cô gái tên Vân Vân kia đã khiến Thi Tu bị tổn thương rất sâu.
– Sao cậu không khuyên mình không nên đi tìm Vân Vân?
Thi Tu có chút kinh ngạc nhìn Diệp Mặc hỏi.
Anh ta tưởng rằng Diệp Mặc khẳng định sẽ ngăn cản anh ta đi tìm người phụ nữ này.
Tuy rằng biết rõ mình không nên đi tìm Vân Vân, nhưng anh ta vẫn không nhịn được, muốn đi tìm cô.
Trong thời điểm mình khó khăn nhất, Vân Vân cũng không phản bội anh ta.
Anh ta nghĩ mãi vẫn không hiểu vì sao khi hai người đã dần dần tốt hơn, cô lại muốn phản bội anh ta.
– Mình nghĩ, có lẽ cô ấy cũng có lý do riêng của mình…
Diệp Mặc trầm mặc xuống, bỗng nhiên hắn rất muốn đi gặp Ninh Khinh Tuyết.
Có lẽ hắn thật sự nên nghiêm túc nói chuyện với cô.
Dường như Lạc Ảnh thật sự đã biến mất.
Nếu Khinh Tuyết lại rời khỏi hắn, bỗng nhiên Diệp Mặc cảm giác có chút cô độc.
Cho dù cô không nhớ mình thì thế nào? Ít nhất hắn vẫn nhớ rõ Ninh Khinh Tuyết từng một mình tìm đến Thần Nông Giá.
Vậy cũng đã đủ rồi.
– Coi như đi thăm cô ấy một chút…
Diệp Mặc thì thào tự tìm ly do nói với chính mình.
– Thăm ai?
Thi Tu có chút run sợ nhìn Diệp Mặc, đột nhiên hỏi.
Diệp Mặc đã quyết định, bỗng nhiên cười.
– Mình đã kết hôn.
Mình đi thăm Ninh Khinh Tuyết.
Hẳn là cậu không xa lạ gì đối với cô ấy.
Thi Tu đâu chỉ không xa lạ.
Tuy rằng anh ta chưa từng gặp Ninh Khinh Tuyết, nhưng Ninh Khinh Tuyết là vị hôn thê của Diệp Mặc.
Anh ta hiểu rất rõ.
Chỉ có điều anh ta không ngờ Ninh Khinh Tuyết đã kết hôn với Diệp Mặc?
– Không ngờ hai người thật sự kết hôn?
Trong lòng kinh ngạc, Thi Tu lập tức hỏi.
Anh ta thật sự không thể tin được, Ninh Khinh Tuyết người đẹp đứng đầu Yến Kinh trong truyền thuyết lại thật sự kết hôn với Diệp Mặc.
– Chúng mình thật sự đã kết hôn rồi.
Cho nên mình muốn đi Du Châu thăm cô ấy.
Bỗng nhiên Diệp Mặc nhớ ra, lần trước mình đi Du Châu không phải chỉ vì muốn nhìn thấy cô ấy một lần sao? Chỉ có điều không gặp mà thôi.
Thi Tu không hỏi lại.
Anh ta biết trong thời gian qua khẳng định đã xảy ra rất nhiều chuyện.
Bằng không Ninh Khinh Tuyết sao có thể kết hôn với Diệp Mặc?
– Mình nghĩ hẳn là cậu không cần đi tới trường học Yến Kinh nữa.
Vân Vân đang ở ngay trong chiếc thể thao đằng kia.
Bỗng nhiên Diệp Mặc chỉ vào chiếc xe thể thao màu đỏ cách đó không xa.
Thi Tu “A” một tiếng, lập tức nhận ra người ngồi trên chiếc xe thể thao kia chính là Vân Vân.
Anh ta không hề nghĩ ngợi liền chặn một chiếc xe taxi, sau đó đi theo.
Diệp Mặc sợ Thi Tu xảy ra chuyện không may, cũng đi theo.
Chiếc xe thể thao màu đỏ bảy rẽ tám ngoặt rồi dừng lại ở trước cửa một quán bar.
Bỗng nhiên Diệp Mặc cảm giác quán bar này có chút quen thuộc.
Chỉ có điều hắn nhanh chóng nhớ ra.
Lúc trước hắn và Vân Băng đi tới đây, Vân Băng đã chạy vào trong quán bar này.
Sau đó hắn còn đang đứng ở cửa thì gặp Nhiếp Song Song và Trác Ánh Tình.
Chiếc xe thể thao màu đỏ đã dừng lại.
Một gã đàn ông to béo mặt thô kéo Vân Vân đi vào quán bar.
Diệp Mặc nhìn thấy Thi Tu xiết chặt nắm tay cũng đi theo vào.
Hắn thở dài, đành đi phía sau.
Cửa phòng còn chưa đóng kín, giọng nói của người đàn ông béo mập kia truyền ra:
– Tống Tiểu Vân, một người đàn bà dâm đãng như cô cũng đáng nhiều tiền như vậy sao…
Rầm.
Cửa phòng bị đóng lại.
Dường như mơ hồ truyền ra kêu la lớn của cô gái.
Thi Tu rốt cuộc không nhịn được, đá một cước vào cánh cửa phòng.
Cửa phòng bị Thi Tu đá văng ra.
Trên mặt cô gái tên Vân Vân hằn lên dấu tay đỏ bầm.
Quần áo trên người đã bị xé rách.
Nhưng dường như tên mập kia cũng không may mắn hơn.
Y bị Tống Tiểu Vân nện gạt tàn thuốc vào trán.
Xem ra hai người này bởi vì vấn đề tiền bạc mà cãi nhau rồi trở mặt.
– Sao anh lại tới đây.
Cút đi.
Anh cút đi…
Tống Tiểu Vân vừa thấy Thi Tu đứng ở cửa sắc mặt xanh mét, chợt có chút điên cuồng quát lớn.
Cô không muốn bị Thi Tu thấy mình trong bộ dạng này.
Thi Tu lại một câu nói cũng không nói, cầm lấy cái thùng rác ở bên cạnh cửa đập xuống đầu tên mập.
Tên mập thấy Thi Tu không thèm liếc mắt nhìn y cái nào đã động thủ với y, y liền bỏ Tống Tiểu Vân lại, muốn phóng về phía Thi Tu.
Thấy tên mập muốn đánh Thi Tu, Tống Tiểu Vân càng giống như nổi điên nhặt gạt tàn thuốc lên tiếp tục đập vào người tên mập.
Diệp Mặc nhìn cảnh tượng đánh nhau cả đoàn như vậy, không hề nói câu nào.
Nhân viên bảo vệ trong quán bar nhanh chóng chạy tới, kéo mấy người tên mập và Thi Tu đang đánh nhau ra.
– Diệp Mặc, cậu cũng đến đây sao?
Thi Tu thấy Diệp Mặc đứng ở cửa liền hỏi.
Diệp Mặc gật đầu, không nói gì.
Bởi vì cảnh sát đã đến đây.
– Sao lại thế này…
Một người cảnh sát thấp lùn vừa mới nói được mấy câu, giọng nói chợt trở nên nhỏ dần.
Anh ta đã nhìn thấy Diệp Mặc.
Chuyện một năm trước anh ta còn nhớ rất rõ.
Lúc trước Diệp Mặc bảo anh ta cút, nếu không phải người đồng nghiệp nhanh chóng nhận ra tình hình lúc đó, nói không chừng anh ta cũng ăn cơm nhà lao rồi.
Không ngờ được hôm nay mình lại gặp người mà mình không muốn thấy nhất.
Tên mập kia lau trán, thấy có chút máu, sau đó chỉ vào Tống Tiểu Vân nói:
– Con kỹ nữ này tống tiền muốn lừa của tôi bốn trăm tám chục ngàn, còn dùng gạt tàn thuốc đập vỡ đầu tôi.
– Nói rõ ràng một chút.
Người cảnh sát đứng bên cạnh người cảnh sát thấp bé kia thoáng nhìn sang người đồng nghiệp của mình, cảm thấy có chút kỳ lạ.
Đây là lần đầu tiên anh ta thấy người đồng nghiệp không uy phong như thế.
Thấy người đồng nghiệp không hỏi, anh ta không thể làm gì khác hơn là đứng ra hỏi.
Tên mập ổn định tinh thần một chút, sau đó nói:
– Cô ta đồng ý theo tôi nhưng trước khi lên giường lại yêu cầu tôi cho cô ta bốn trăm tám chục ngàn.
Dạng đàn bà nào ngủ một đêm cần nhiều tiền như vậy.
Cô ta tưởng mình là Lý Sư Sư sao?
– Nói như vậy, anh chính là đi chơi gái sao?
Người cảnh sát tùy ý hỏi.
Vừa rồi, anh ta nhìn thấy ánh mắt người đồng nghiệp nhìn về phía Diệp Mặc có chút nao núng.
Mà Diệp Mặc và Thi Tu đứng chung một chỗ.
Rất rõ ràng Thi Tu tham gia đánh nhau.
Cho nên lúc anh ta hỏi chuyện, cố ý thiên vị Tống Tiểu Vân.
Tên mập lập tức lớn tiếng kêu lên:
– Cái gì mà chơi gái.
Chúng tôi tình nguyện cho nhau đấy chứ.
– Nếu là tự nguyện, vì sao quần áo bị xé rách như vậy?
Người cảnh sát này tiếp tục hỏi.
-…
Tên mập nhất thời nghẹn lời.
Chỉ có điều, ngay lập tức y lại nói:
– Cô ta muốn nhiều tiền như vậy, đương nhiên tôi không chấp nhận.
– Cho nên anh chuẩn bị cưỡng hiếp đúng không?
Người cảnh sát thấp bé, đã phục hồi lại tinh thần, nghiêm khắc nói.
– Các anh hỏi như vậy là có ý gì? Các anh có tin tôi lột trang phục cảnh sát của các anh xuống không?
Tên mập thẹn quá hóa giận, kêu lên.
Thi Tu lại đi đến trước mặt Tống Tiểu Vân, kéo Tống Tiểu Vân lại, đôi mắt đỏ bừng hỏi:
– Vân Vân, em muốn gom góp bốn trăm tám chục ngàn, để trả nợ cho anh phải không?
Tống Tiểu Vân cúi đầu, chỉ biết dụi mắt, một câu cũng không nói.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 397: Vợ Chồng Ninh Thị
Vợ Chồng Ninh Thị
D
iệp Mặc cảm thấy lời nói của tên mập có chút mập mờ, mặc dù đang chịu sự uy hiếp của vị hai cảnh sát nhưng ánh mắt lại tỏ ra có sự trốn tránh, rõ ràng không muốn làm to chuyện này.
Diệp Mặc vẫy vẫy tay với tên cảnh sát lùn.
Gã nhận ra Diệp Mặc thì trong lòng lập tức cảm thấy rất bồn chồn, thấy hắn vẫy tay với mình thì lập tức cun cút chạy ra.
– Hơn một năm trước, tôi đã nói quán rượu này có vấn đề, không phải bảo các người về điều tra cho thật kĩ hay sao? Sao đến giờ mà quán này vẫn còn tồn tại hả?
Giọng nói của Diệp Mặc tỏ rõ sự khó chịu.
Gã cảnh sát lùn thở phào nhẹ nhõm đáp:
– Lúc trước quán rượu này vốn đã bị niêm phong rồi, chỉ là mấy tháng trước quán này đã được bán lại cho một thương nhân người Ôn Châu, bây giờ đã không phải là quán rượu trước kia nữa rồi.
Diệp Mặc gật gật đầu bước tới trước mặt tên mập.
Vỗ một cái vào đầu tên mập, hắn nói:
– Mày dẫn Tống Tiểu Vân tới đây làm gì?
Trong mắt tên mập hiện lên một thoáng do dự, nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh, y nói:
– Tôi vốn dĩ muốn đem cô ta đi bán…
Hóa đây là một tên chuyên buôn bán phụ nữ, Tống Tiểu Vân thấy vậy thì mặt không còn giọt máu.
Cô vốn dĩ muốn theo tên mập này kiếm chút tiền giúp Thi Tu trả nợ, thật không ngờ suýt chút nữa thì đã bị y đem bán.
– Mày làm việc này rất lâu rồi phải không? Bình thường mày hay dùng cách nào để lừa gạt các cô gái?
Diệp Mặc tiếp tục truy vấn.
– Phải.
Đã ba năm rồi, rất nhiều cô gái trông thấy chiếc xe thể thao của tôi thì tự nguyện muốn đi cùng tôi thôi…
Tên mập trả lời rất thẳng thắn.
Diệp Mặc tung một cước làm tên mập bay đi một quãng xa, sau đó quay sang hai gã cảnh sát nói:
– Các người giải gã đi đi.
Còn về việc xử lý như thế nào thì tôi nghĩ các người sẽ làm tốt hơn tôi.
Hai gã cảnh sát ngơ ngác nhìn nhau, bọn họ thật sự không thể tưởng được Diệp Mặc chỉ cần hai câu đơn giản đã làm rõ được vụ án buôn bán các cô gái này.
Nếu hắn mà tới Cục Cảnh Sát làm việc thì có vụ án nào là không phá được?
Nhìn hai cảnh sát giải tên mập đi khỏi, Tống Tiểu Vân một hồi lâu vẫn không lên tiếng, chỉ lặng lẽ thở phào một cái.
Thi Tu biết chắc Tống Tiểu Vân là thấy mình bị người ta bức trả nợ quá nguy cấp nên mới mau chóng muốn giúp mình kiếm tiền như vậy.
– Vân Vân, anh sắp phải tới Tây Đồng đảm nhiệm chức Phó Chủ tịch huyện rồi, em cùng đi với anh, được không?
Thi Tu không biết phải nói gì để an ủi Tống Tiểu Vân, tự cảm thấy mình đã mắc nợ cô rất nhiều.
– Anh nói gì cơ?
Tống Tiểu Vân không thể tin nồi vào tai mình, mở to mắt nhìn Thi Tu.
Nếu lời nói đó là do người khác nói ra thì cô biết chắc chỉ là nói đùa, còn Thi Tu, anh không bao giờ trêu đùa cô về chuyện này.
…
Diệp Mặc không muốn quấy rầy bọn họ bèn một mình lặng lẽ rời đi.
Hắn tin rằng Thi Tu sẽ có thể giải quyết tốt những chuyện còn lại mà không cần đến sự giúp đỡ của hắn nữa.
Thực sự thì Diệp Mặc không thích cách thức làm việc của Tống Tiểu Vân nhưng hắn có thể nhận ra cô đối với Thi Tu là thật lòng.
Thi Tu đã có được một người thực lòng thích mình, Diệp Mặc cũng thầm cảm thấy vui mừng thay cho y.
Khi Diệp Mặc tới thăm Diệp Lăng và Diệp Tử Phong thì mới biết lần trước Diệp Lăng vì đi hội Đạp Thanh mà không gặp mình nên cảm thấy không vui, giờ đã tới Lưu Xà rồi.
Sau khi biết Diệp Lăng đã đi Lưu Xà thì Diệp Mặc hoàn toàn yên tâm.
Diệp Lăng ở Lưu Xà chắc chắn an toàn hơn ở Yến Kinh, bởi Lưu Xà hiện tại đã hoàn toàn trở thành địa bàn của Diệp Mặc.
Diệp Mặc không lập tức đi Lưu Xà mà tới Du Châu, hắn quyết định lần này phải nói chuyện nghiêm túc với Ninh Khinh Tuyết.
Nếu Lam Dụ vẫn có ý muốn ngăn cản thì hắn sẽ quay trở lại Lưu Xà một chuyến sau đó tới Tiểu Thế Giới xem xét.
…
Du Châu vốn là một thành phố lớn, bây giờ vì bảng vàng Dược phẩm Phi Dụ đã nổi tiếng cả châu Á nên thành phố càng ngày càng trở nên phồn hoa sầm uất.
Mà hiện giờ người lẽ ra đang phải rất vui mừng là Ninh Trung Phi thì lại vui mừng không nổi.
Tuy rằng vợ ông là Lam Dụ đã trở về nhưng con gái Ninh Khinh Tuyết thì lại mất tích, không những vậy, cả chiếc phi cơ mà hôm đó cô đã đi cũng không thấy tăm hơi.
Cả một chiếc máy bay lớn như vậy mà mất tích không rõ nguyên do, liên hệ ngược tới vụ tàu ngầm của Mỹ đã bị công kích không lâu trước đó, nước Mỹ đã đem chuyện người ngoài hành tinh xâm lấn lên bàn nghị sự, đồng thời phát ra cuốn sách nhằm tuyên truyền cho công cuộc bảo vệ địa cầu, đề nghị hơn hai trăm quốc gia trên toàn thế giới nhanh chóng thành lập căn cứ phòng ngự Trái Đất.
Tuy nhiên cũng có những động thái phản đối hành động này của nước Mỹ, cho rằng nước này đã quá lo xa.
Một số kí giả của các nước cho rằng vụ máy bay mất tích lần này giống hệt với vụ máy bay chở khách đột nhiên mất tích mấy năm trước.
Chiếc máy bay bị mất tích lần này là vì trên đó có một nhà khoa học nổi danh toàn cầu là giáo sư Al Stan, còn chiếc máy bay chở khách mấy năm trước của Mỹ cũng là vì trên đó có chở một chuyên gia năng lượng hạt nhân vật lý nổi tiếng của Mĩ – Perth mà tới giờ vẫn không thấy tăm hơi.
Thậm chí có người còn thống kê ra những nhà khoa học đã đột nhiên mất tích mấy năm trở lại đây, phát hiện cả thế giới có hơn trăm học giả và nhà khoa học nổi tiếng, còn có một số là những người khá nổi danh trong các lĩnh vực đã mất tích.
…
Nhưng điều khiến vợ chồng Ninh Trung Phi quan tâm hiện giờ chỉ là cô con gái của họ giờ đang ở đâu.
– Việc này đều trách em, nếu em cùng anh trở về Yến Kinh thì sẽ không bao giờ xảy ra chuyện này.
Bây giờ Khinh Tuyết không biết sống chết ra sao.
Trời ơi, em vốn tưởng tránh xa được cái tay Diệp Mặc kia thì sẽ bình an vô sự rồi, nào ngờ Khinh Tuyết nó vẫn gặp phải chuyện bất hạnh như vậy.
Lam Dụ vô cùng ảo não.
Lần này bà ở lại nước Mỹ, chẳng những không kiếm được thêm đơn đặt hàng cho công ty mà ngay chính bản thân mình suýt nữa cũng xảy ra chuyện rồi.
Mặc dù cuối cùng không rõ nguyên nhân vì sao lại được thả ra nhưng hiện giờ mỗi khi nhớ đến bà vẫn không khỏi sợ hãi.
– Diệp Mặc…
Nhắc tới cái tên này, Ninh Trung Phi lại trầm mặc giây lát, lát sau ông mới lên tiếng:
– Lúc ở Yến Kinh, anh thấy tên tiểu tử này quả thực là rất giống hắn ta.
Nhưng cũng không phải là không có những nét khác biệt.
Lam Dụ hơi sửng sốt:
– Anh nói nhờ có sự trợ giúp của Diệp Mặc mà dược phẩm Phi Dụ mới có thể xưng Vương tại châu Á?
Ninh Trung Phi lắc lắc đầu:
– Không phải, anh chỉ cảm thấy tên đó và Diệp Mặc khá giống nhau, nhưng hồi đó Diệp Mặc mà anh thấy thấp hơn nhiều, có lẽ tên tiểu tử đó đã đẹp trai, phong độ hơn không ít.
Anh cũng chỉ là hồi Khinh Tuyết đính hôn mới trông thấy hắn một lần, bao nhiêu năm rồi, hắn trông như thế nào anh cũng không nhớ rõ nữa.
Thậm chí lúc ấy đến tên hắn anh cũng còn chưa hỏi qua…
Lam Dụ nhìn Ninh Trung Phi bằng ánh mắt kì lạ, một lúc lâu sau không nói gì, trong lòng càng khẳng định gã trẻ tuổi mà chồng mình trông thấy chính là Diệp Mặc.
Chồng thì đã mấy năm không thấy Diệp Mặc, nhưng bà thì đã gặp qua.
Chỉ không lâu trước đó thôi, sự thay đổi của Diệp Mặc so với mấy năm trước đã là quá lớn rồi, khó trách ông nhất thời không nhận ra hắn.
Không những dung mạo đã đổi khác mà khí chất cũng khác xưa rất nhiều, ngữ khí nói chuyện, động tác hành vi cũng biến đổi dường như chẳng còn lại chút gì của ngày xưa.
– Sao vậy?
Ninh Trung Phi nhìn vợ bằng ánh mắt kinh ngạc, hỏi.
Lam Dụ thở dài:
– Trung Phi, em đang nghĩ chúng ta có nên nói cho Diệp Mặc biết về sự mất tích của con gái không?
– Không phải em luôn phản đối Khinh Tuyết nhớ tới những chuyện trước kia hay sao? Hơn nữa em cũng không thừa nhận chuyện của Diệp Mặc và Khinh Tuyết cơ mà, sao bây giờ lại muốn cho Diệp Mặc biết chuyện này?
Ninh Trung Phi càng cảm thấy kì lạ, hỏi.
Lam Dụ trầm mặc hồi lâu rồi mới lên tiếng:
– Em nghĩ có lẽ mình đã sai chăng.
Có những chuyện đã xảy ra rồi thì không thể nào thay đổi được.
Tuy rằng em không biết vì sao Khinh Tuyết đột nhiên lại mất đi kí ức về quãng thời gian cùng với Diệp Mặc nhưng rõ ràng tình cảm của nó đối với hắn là vô cùng sâu đậm.
Em tưởng rằng Khinh Tuyết hay xảy ra chuyện như vậy là vì có liên quan đến Diệp Mặc, thế nhưng lần này rõ ràng là không dính dáng gì đến hắn cả.
Chắc là cái số con gái mình nó bất hạnh như vậy, với cả…
Ninh Trung Phi gật gật đầu:
– Kỳ thật anh sớm đã phản đối việc em áp đặt suy nghĩ cho con như thế rồi.
Kí ức của nó, nó có quyền được nhớ.
Chúng ta chẳng có lí do gì để ngăn cản cả.
Nhưng giờ con gái đã mất tích rồi, cho Diệp Mặc biết thì có tác dụng gì, chỉ càng làm cho hắn thêm lo lắng mà thôi.
Hơn nữa lúc trước em không đồng ý chuyện của hai đứa, bây giờ Khinh Tuyết nó xảy ra chuyện em mới cho hắn biết, làm như vậy, Diệp Mặc sẽ nghĩ sao?
Lam Dụ lắc lắc đầu:
– Trung Phi, anh không hiểu Diệp Mặc rồi, mặc dù em cũng không hiểu cậu ta nhưng Tống gia vì sao lại không làm khó cho Khinh Tuyết nữa? Em nghĩ chuyện này có liên quan tới Diệp Mặc.
Không biết suy đoán này của em là đúng hay sai nhưng trong đó nhất định có sự can thiệp của cậu ta, chỉ là chúng ta đã rời khỏi Yến Kinh quá lâu nên có nhiều chuyện không biết mà thôi.
– Nên em định đem chuyện này nói cho Diệp Mặc, để hắn nghĩ cách giúp chúng ta ư? Nhưng em có nghĩ tới ngay cả chính phủ Mỹ tới giờ vẫn chưa điều tra ra được gì, một mình Diệp Mặc liệu có thể làm được gì cơ chứ?
Ninh Trung Phi nói.
Lam Dụ khoát tay, nói:
– Thứ nhất, Diệp Mặc dù sao cũng là chồng trên danh nghĩa của Khinh Tuyết, chuyện Khinh Tuyết bị mất tích không thể nào không cho cậu ta biết được.
Thứ hai, em nghi ngờ người thanh niên mà anh gặp ở Yến Kinh chính là Diệp Mặc, nếu không thì còn có ai vô duyên vô cớ lại đi giúp đỡ nhà mình nữa đây?
– Hắn là Diệp Mặc ư? Cho dù đúng như thế đi chăng nữa thì hắn cũng có quyền gì để chúng ta trúng thấu dược phẩm Lạc Nguyệt chứ?
Ninh Trung Phi không dám tin, hỏi.
Lam Dụ chậm rãi nói:
– Muốn xác định hắn có phải Diệp Mặc không rất đơn giản.
Cứ gọi Mộ Mai tới hỏi là ra ngay, Mộ Mai chắc là sẽ nhận ra hắn, hoặc tìm một tấm ảnh của hắn là biết ngay ấy mà.
Ninh Trung Phi vừa gật đầu đồng ý thì vừa hay Lý Mộ Mai đã tới.
Đôi mắt của Lý Mộ Mai sưng đỏ, bởi sau khi biết tin Ninh Khinh Tuyết mất tích thì không đêm nào ngủ ngon.
Nếu biết Diệp Mặc đang ở đâu thì cô sớm đã đem chuyện này kể cho hắn rồi.
Không ngờ hôm nay Diệp Mặc lại tới Du Châu.
Trước mặt Diệp Mặc, cô không dám nói ra chuyện Ninh Khinh Tuyết đã mất tích.
Trước đó, cô phải về đem chuyện Diệp Mặc đã tới báo trước cho Lam Dụ đã.
Diệp Mặc nhìn theo bóng Lý Mộ Mai, trong lòng cảm thấy có chút kỳ lạ.
Hình như Lý Mộ Mai đang có chuyện gì đó, dược phẩm Phi Dụ giờ đã xưng vương châu Á rồi, cô còn điều gì không vui đây?
– Cái gì? Mộ Mai, cháu nói Diệp Mặc đến rồi ư? Nhanh, bảo cậu ta vào đi.
Lam Dụ lập tức đứng dậy, bà muốn mau chóng nói cho Diệp Mặc biết về sự mất tích của con gái.
Ninh Trung Phi cũng đứng lên, gã thanh niên xưng anh em với ông lại là Diệp Mặc ư?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 398: Triệu Tập Hắc Đạo Hồng Công
Triệu Tập Hắc Đạo Hồng Công
T
hật là cậu sao?
Ninh Trung Phi kinh ngạc nhìn Diệp Mặc đang đứng trước mặt, ông không thể tưởng tượng được rằng đây chính là Diệp Mặc mà mình đã gặp ngày hôm ấy.
Lam Dụ nhìn giọng điệu và thần thái của chồng thì có thể khẳng định ngay Diệp Mặc chính là người thanh niên mà ông đã gặp.
Hơn thế nữa, chuyện dược phẩm Phi Dụ trúng thầu rất có thể có liên quan tới hắn.
– Rất xin lỗi, bác trai, cảm ơn bá đã tặng cho cháu chiếc vòng tay đó.
Diệp Mặc lúc này không dám gọi Ninh Trung Phi là anh Ninh như lần trước nữa.
Dẫu sao người ta sau này cũng có thể là nhạc phụ đại nhân của mình, làm sao còn xưng hô anh em được nữa.
– Hoá ra cậu chính là Diệp Mặc, thế mà ta còn tự hỏi ai đã giúp mình cơ.
Đúng rồi, lần trước công ty chúng tôi trúng thầu, chuyện này ắt là có sự trợ giúp của cậu đúng không?
Ninh Trung Phi vẫn không thể tin được người thanh niên lần trước gặp chính là Diệp Mặc.
Ông thầm nghĩ, cậu thanh niên này đúng là tuổi trẻ tài cao, vì sao vợ mình cứ phải ngăn cản chuyện tốt của cậu chàng này và con gái nhỉ? Nhớ tới con gái, Ninh Trung Phi lại tỏ ra ủ rũ.
Đương nhiên đương lành bỗng dưng con gái lại mất tích không rõ nguyên do, đến giờ vẫn chẳng có chút manh mối nào, người làm cha như ông không khỏi cảm thấy sốt ruột.
– Đã xảy ra chuyện gì vậy?
Diệp Mặc phát hiện đôi mắt của Lam Dụ và Lý Mộ Mai đều sưng đỏ, nét mặt cũng Ninh Trung Phi cũng hết sức kì lạ, chẳng có vẻ gì là của người vừa trúng thầu cả.
Ninh Trung Phi chỉ thở dài không nói.
Lam Dụ hai mắt lại rưng rưng, nghĩ tới chuyện con gái đã mất tích mà không nói nên lời.
Lý Mộ Mai đứng bên cạnh liền đem đầu đuôi câu chuyện kể lại cho Diệp Mặc.
– Cái gì? Khinh Tuyết mất tích á? Và tất cả khách trên chuyến bay cũng mất tích luôn? Đây rốt cuộc là chuyện gì vậy?
Sắc mặt của Diệp Mặc lập tức thay đổi.
– Bởi vì Khinh Tuyết biết bác ở Mỹ xảy ra chuyện nên lập tức bay sang qua, trên đường thì xảy ra chuyện như vậy đó.
Lam Dụ nghẹn ngào.
Bà rất vui lòng khi nhận ra vị trí quan trọng của Khinh Tuyết trong lòng Diệp Mặc nhưng có lẽ giờ hối hận thì cũng đã muộn.
Diệp Mặc lòng như lửa đốt, hận không thể lập tức chạy tới hiện trường nơi xảy ra vụ án, nhưng vì e dè Lam Dụ nên đành cố nín nhịn:
– Lúc đó không phải bác gái đã bình an vô sự rồi sao? Chẳng lẽ sau khi chúng thả bác gái ra rồi bác vẫn không gọi điện báo cho Khinh Tuyết ư?
Lam Dụ sửng sốt:
– Bác đã gọi rồi, nhưng lúc ấy Khinh Tuyết đã lên máy bay rồi.
Sao cậu biết là bác đã bình an rồi? Lại còn chuyện chúng đã thả bác ra, làm sao cậu biết được? Chẳng lẽ chuyện ở Mỹ… lại cũng là do cậu giúp đỡ ư?
Lam Dụ lập tức có thể suy đoán được, nếu không phải nhờ sự trợ giúp của Diệp Mặc thì làm sao bà có thể được thả ra một cách dễ dàng như vậy được.
Diệp Mặc khoát tay:
– Những chuyện đó giờ không quan trọng.
Hai bác quản lý công ty cho tốt, chuyện của Khinh Tuyết giao cho cháu xử lý là được rồi.
– Thật xin lỗi, Diệp Mặc, trước kia là bác không tốt.
Xin lỗi cậu.
Lam Dụ đứng lên nói với Diệp Mặc.
Diệp Mặc đã ra khỏi phòng, còn không kịp đáp lời Lam Dụ.
Với hắn mà nói, dù sao chuyện cũng đã qua, xin lỗi cũng không phải là việc quan trọng nữa.
– Người anh em, cậu làm thế nào mà để công ty chúng tôi trúng thầu được vậy?
Ninh Trung Phi nhìn theo bóng Diệp Mặc, vội vã hỏi.
Diệp Mặc đã đi khuất hẳn, mà cho dù có nghe thấy hắn cũng sẽ không trả lời.
Lam Dụ rất muốn lườm cho chồng mình một cái, bởi ông dám gọi con rể tương lai là “anh em” như thế.
Nhưng bà cũng chẳng còn tâm trí nào mà nghĩ chuyện vẩn vơ này nữa, điều cấp thiết nhất, đáng lưu tâm nhất bây giờ là liệu Diệp Mặc có thể tìm thấy con gái của mình hay không? Và cậu ta sẽ đi tìm bằng cách nào? Có khi nào cậu ta sẽ thuê trọn cả một chuyến bay qua đó không?
Lam Dụ không trả lời Ninh Trung Phi, nhưng đã có một người khác thay bà trả lời.
Lạc Phi vừa đi tới, trông thấy bóng Diệp Mặc vừa đi khuất, lặng lẽ thở dài nói:
– Bởi anh ta chính là ông chủ của Lạc Nguyệt.
Bác nói xem, như vậy thì anh ta có cách để công ty chúng ta được một bước lên tiên không?
Lạc Phi nhìn theo bóng dáng bước đi vội vã của Diệp Mặc, cô cảm nhận được vị trí của Ninh Khinh Tuyết trong lòng hắn lớn như thế nào.
Chẳng biết tiểu sư muội nghĩ thế nào chứ bản thân cô thì cho rằng Ninh Khinh Tuyết ưu tú như vậy, tiểu sư muội khó lòng có thể thắng nổi cô ta.
– Cái gì? Hắn chính là Chủ tịch của dược phẩm Lạc Nguyệt ư?
Ninh Trung Phi, Lý Mộ Mai và cả Lam Dụ, ba người gần như đồng thanh kêu lên.
Điều này thật khiến cho không ai là không khỏi kinh ngạc.
Nhưng đây cũng là một câu trả lời rất hợp lí lí giải việc vì sao dược phẩm Phi Dụ một chút năng lực cạnh tranh cũng không có mà bỗng nhiên lại có thể xưng hùng xưng bá cả châu Á như vậy.
Hóa ra đều là nhờ công của con rể tương lai.
Có cậu con rể lợi hại như vậy mà hai vợ chồng họ còn lặn lội sang tận San Francisco xa xôi xin kí kết hợp đồng với các công ty khác, đúng là chẳng còn gì để nói.
Ninh Trung Phi liếc mắt sang vợ một cái, đây là lần đầu tiên ông cảm thấy không hài lòng về vợ chút nào.
Nếu không vì bà thì sẽ không có biết bao nhiêu chuyện rắc rối cứ nối đuôi nhau xảy đến như vậy, nếu bà không phản đối chuyện Diệp Mặc giúp Khinh Tuyết khôi phục trí nhớ thì họ đã sớm biết Diệp Mặc chính là ông chủ của dược phẩm Lạc Nguyệt, và cũng không cần phải lặn lội sang Mỹ làm gì nữa.
Sau đó là một chuỗi những chuyện không hay xảy ra, đặc biệt là chuyện con gái hai người đã bị mất tích mà cho đến giờ vẫn chẳng có tin tức gì.
Lam Dụ cúi đầu, cảm thấy đây là chuyện đáng hổ thẹn nhất trong cuộc đời bà.
Lúc trước khi Khinh Tuyết hiểu lầm Diệp Mặc, bà chẳng những không đứng ra giải thích, lại còn tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa, khiến Khinh Tuyết từ đó không thèm liên lạc gì với Diệp Mặc nữa.
Thế mà giờ đây cậu ta vẫn rộng lượng như vậy, một lời trách móc cũng không có.
Thậm chí vừa nghe tin Khinh Tuyết mất tích là đã vội vàng nhận đứng ra giải quyết.
Lam Dụ cảm thấy hổ thẹn vô cùng, chồng bà sớm đã nói chuyện của Khinh Tuyết nên để cô tự mình quyết định, ấy vậy mà bà vẫn cố chấp nhúng tay vào.
Diệp Mặc đương nhiên không trách Lam Dụ, mà hắn cũng chẳng có thời gian để mà làm điều ấy.
Dù nói thế nào đi nữa thì Ninh Khinh Tuyết cũng là con gái của bà.
Hắn chuẩn bị điều tra chuyến bay từ Hong Kong bay tới Mỹ, từ trên tuyến đường này mà lần tìm ra manh mối.
Diệp Mặc đã có mặt tại Tây Sa – Hong Kong.
Hắn định tới để tìm Tiêu Biên Nghĩa, có những chuyện vẫn cần có sự giúp đỡ của thổ địa.
Tiêu Biên Nghĩa không ngờ rằng Diệp Mặc sẽ đến địa bàn của mình, hơn nữa đây là là trang viên tư gia.
Gã tự cảm thấy may mắn vì hôm nay đích thân mình có mặt ở nhà, chứ nếu là thuộc hạ ra tiếp đón, nếu để xảy ra sơ suất gì làm phật ý Diệp Mặc thì đúng là tiêu đời.
Lần trước Diệp Mặc ở Sanya gặp Suất Xà, Suất Xà đã trưởng thành lên không ít, sau đó thì y còn nhận được sự tán dương không nhỏ từ Tiêu Biên Nghĩa.
– Tiền bối, thật không biết hôm nay ngài đại giá quang lâm, chẳng trách mà hôm nay chim khách cứ kêu không ngớt, hoá ra là quý nhân tới.
Tiêu Biên Nghĩa tỏ ra hết mực cung kính.
Diệp Mặc biết rằng những người này sợ mình, nhưng hắn một chút cũng không để ý.
Cuộc đời này vốn là như vậy, việc này âu cũng là điều dễ hiểu.
Hắn gật gật đầu nói:
– Tiêu bang chủ, hôm nay tôi thực sự là có chuyện muốn cần tới sự giúp đỡ của ông, phiền ông triệu tập tất cả bằng hữu trên địa bàn Hong Kong này tới đây, tôi có chuyện gấp cần hỏi.
Tiêu Biên Nghĩa thoáng kinh ngạc.
Hiện giờ Nam Thanh, Thiết Giangđã suy thoái, Tây Sa của y đã trở thành “ông lớn” trong giới xã hội đen ở cái đất Hong Kong này rồi.
Y lo rằng có kẻ không biết điều đã đắc tội với Diệp Mặc, khiến hắn nổi trận lôi đình.
Nghe hắn nói như vậy, y không dám chậm trễ chút nào.
Tây Sa của Tiêu Biên Nghĩa mặc dù là bang phái có thực lực lớn nhất ở đây nhưng vẫn chưa thể coi là hùng mạnh nhất.
Bởi thế nên trong thiếp y viết là “Diệp tiền bối có có chuyện muốn hỏi, hiện đang ở trang viên Trúc Vãn, Tây Sa, triệu tập tất cả các bằng hữu giang hồ, ai không tới hậu quả tự mình gánh chịu.”
Nếu ở nơi khác, ba chữ “Diệp tiền bối” có thể có người không biết, nhưng trên đất Hong Kong này thì không kẻ nào là chưa từng nghe danh Diệp tiền bối đây.
Trước kia Diệp Mặc đã ở ngay tại trang viên Trúc Vãn này tiêu diệt Đại Đường, chuyện này còn chưa lắng xuống thì đã rộ lên tin có người nhìn thấy thi thể Tả Dược ở Thái Lan, gã vì không nghe theo mệnh lệnh của Diệp tiền bối mà đã nhận phải hậu quả như thế.
Tại cái đất Hong Kong này, bạn có thể gọi nhịp với Tây Sa, nhưng không được gọi nhịp với Diệp tiền bối, bởi bạn căn bản là không có cái tư cách ấy.
Thậm chí có người còn nghe đồn, đến tổ chức hùng hậu và quy mô hoành tráng như Địa Sát mà còn bị một tay hắn diệt sạch, vậy thì còn có ai dám đắc tội Diệp tiền bối nữa đây?
Cho nên thiếp mời của Tiêu Biên Nghĩa vừa được phát đi thì không tới hai giờ sau, gần như tất cả ông trùm của các bang phái đất Hong Kong đều đã có mặt.
Các thủ lĩnh của các bang phái dù là kiêu hùng đến đâu cũng không dám lớn tiếng trước mặt Diệp Mặc, thấy Diệp Mặc thì cung kính chào một tiếng rồi tự tìm chỗ ngồi.
Sau đó, Tiêu Biên Nghĩa thông báo tất cả các thủ lĩnh các bang phái đều đã có mặt đông đủ.
Gần trăm người ngồi ở trong một hội trường lặng ngắt như tờ, nín thở đợi Diệp Mặc lên tiếng.
Không biết lần này là kẻ nào bất hạnh bị Diệp tiền bối lôi ra “hành quyết” đây?
Chỉ trong thời gian ngắn mà đã triệu tập được nhiều người như vậy, thậm chí còn nhiều hơn cả lần trước.
Ngay đến cả Thiết Lan Sơn cũng đã tới, chỉ là xem bộ dạng gã thì có vẻ gã “Thiết tác hoành giang” này gần đây sống cũng không sung sướng gì.
Diệp Mặc hài lòng gật gật đầu nói:
– Hôm nay đã quấy rầy các vị, Diệp mỗ vô cùng xin lỗi.
Hôm nay ta sở dĩ tới đây là muốn các vị bằng hữu ra tay giúp đỡ.
– Diệp tiền bối, có chuyện gì xin ngài cứ giao phó, Tiêu Biên Nghĩa tôi nhất định sẽ dốc toàn lực.
Được giúp đỡ cho ngài là sự vinh hạnh của tôi.
Tiêu Biên Nghĩa đứng dậy lên tiếng đầu tiên.
– Đúng, Diệp tiền bối, Ích bang chúng tôi tuy rằng nhỏ bé nhưng cũng nguyện dốc hết sức cho ngài.
Một gã thanh niên dũng mãnh tay ôm quyền đứng lên, dõng dạc nói.
Những vị thủ lĩnh khác lần lượt đứng dậy bày tỏ thái độ, tất cả đều tỏ ra nguyện ý cống hiến sức lực.
Diệp Mặc đương nhiên biết những người này sở dĩ như vậy, cũng không phải vì tôn kính hắn, mà là sợ hắn.
Muốn những người này tận lực, nguyện nhảy vào núi đao biển lửa giúp đỡ cho mình thì còn phải cho họ một sự đền đáp xứng đáng nữa.
Diệp Mặc khoát tay một cái, sự ồn ã phía dưới lập tức ngưng lại.
Đợi khi đã yên tĩnh hoàn toàn, hắn mới chậm rãi nói:
– Mấy ngày trước, một chuyến bay từ Hong Kong tới San Francisco đã mất tích không rõ nguyên do, ta nghĩ chuyện này chắc hẳn không ai là không biết chứ.
Hóa ra là chuyện này.
Sau khi Diệp Mặc hỏi xong, rất nhiều người tại đó lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Tất cả đều có cùng một câu trả lời là biết, bởi vì vụ án này đã có quá nhiều người đang lao vào điều tra rồi.
Diệp Mặc lại nói tiếp:
– Vợ ta là Ninh Khinh Tuyết cũng ở trên chuyến bay đó, bây giờ ta cần tới sự hỗ trợ của các vị, giúp ta điều tra một chút hôm đó trên chuyến bay có những ai, tôt nhất là điều tra được luôn cả mục đích chuyến đi của họ thì càng tốt.
Diệp Mặc biết rằng có rất nhiều chuyện chính phủ đứng ra không giải quyết được vấn đề, nhưng những kẻ có tai mắt khắp thiên hạ này một khi đã nhúng tay vào thì lập tức mọi thứ lại nhanh chóng được làm sáng tỏ.
Nghe Diệp Mặc nói xong, bên dưới lại bắt đầu vang lên những tiếng bàn luận hết sức sôi nổi.
Hóa ra là đã xảy ra chuyện như vậy, thảo nào mà Diệp tiền bối phải đích thân tới đây rồi triệu tập bao nhiêu “anh hùng hảo hán” như vậy, thậm chí có những người còn là lần đầu tiên biết được phu nhân của Diệp tiền bối tên là Ninh Khinh Tuyết.
Đợi cho bầu không khí yên tĩnh trở lại, Diệp Mặc mới tiếp tục:
– Đương nhiên, các vị sẽ không phải bỏ giúp sức ra không công, ta sẽ có một phần tưởng nho nhỏ để khích lệ tinh thần.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 399: Lập Uy
Lập Uy
N
ghe thấy giải thưởng, cả hội trường lập tức một lần nữa im lặng.
Diệp Mặc là người thế nào, giải thưởng của hắn sẽ là gì? Tiền, hay là cái khác?
Diệp Mặc nhìn lướt qua những người trong hội trường, sau đó thản nhiên nói:
– Mặc dù mọi người đều học võ, nhưng tôi nghĩ rất nhiều người nên biết, việc học võ là vô biên, thực ra những người luyện đến Hoàng Cấp chính là những người luyện võ chân chính, nhưng tôi thấy tất cả những người trong hội trường này chỉ có ba người là luyện đến Hoàng Cấp.
Rất nhiều người đều biết chỉ có tu luyện cổ võ mới có thể thăng lên Hoàng Cấp.
Nhưng vổ võ thì không truyền ra ngoài, hơn nữa cho dù là truyền ra ngoài thì bạn cũng không biết phương pháp tu luyện, như vậy cũng không có tác dụng gì?
Diệp Mặc nói tới đây, cả hội trường lập tức xôn xao.
Trong lòng của tất cả mọi người, Diệp Mặc trở nên thần bí.
Không ngờ hắn có thể nhìn ra tu vi của từng người như thế nào, điều này thật là kinh khủng.
Chỉ không biết ai là người đã đạt đến Hoàng Cấp, mà Diệp Mặc lại không chỉ hẳn người đó ra, nên cũng không có ai dám hỏi.
Mặc dù cổ võ chỉ là truyền thuyết, nhưng rất nhiều người ở trong hội trường còn biết, những võ giả chân chính đã đạt đến Hoàng Cấp mới có thể được coi là những người học võ, hơn nữa được coi là một võ giả Hoàng Cấp là một điều không dễ dàng.
Đa số mọi người đều biết, những bang phái có võ giả Hoàng Cấp hầu hết đều là những bang phái lớn.
Những người thông minh đang nghĩ, lẽ nào giải thưởng của Diệp Mặc và cổ võ có quan hệ gì với nhau?
Diệp Mặc nhìn lướt qua mọi người ở đây một lượt, sau đó lấy một lọ đan dược đặt lên mặt bàn nói:
– Loại đan dược này gọi là “Bồi Nguyên Đan”.
Bất luận là bạn đã học qua cổ võ hay chưa thì đan dược này có thể giúp bạn lập tức thăng lên đến Hoàng Cấp.
Nếu như đã là một người học võ đạt đến Hoàng Cấp thì loại đan dược này sẽ giúp bạn tăng thêm ít nhất là một cấp bậc nữa, chính là từ Hoàng Cấp sẽ đến Huyền Cấp.
Điều này cũng không phải là không thể…
“Lao xao, huyên náo”
Cả hội trường lại xôn xao một lần nữa, không ngờ lại có một loại đan dược có thể khiến người ta tăng lên đến Hoàng Cấp.
Điều này quá hấp dẫn người khác, quá là nghịch thiên.
Còn về Huyền Cấp, bị nhiều người bỏ qua, vì có rất ít người biết được cái gì mới là Huyền Cấp, vì vậy cũng không có khái niệm gì.
Nhưng Thiết Lan Sơn lại biết, vì vậy trong lòng anh ta càng kinh hãi.
Nhàn đạo nhân lúc đầu chính là người luyện đến Huyền Cấp, kết quả là ngay cả Nam Thanh cũng không dám chọc giận, anh ta đương nhiên biết sự khủng khiếp của những người đã luyện đến Huyền Cấp.
Trong số đó không có ai là không biết về cổ võ, nhưng biết là một chuyện, và không thể đạt đến cấp đó lại là một chuyện khác.
Chỉ có những người thuộc ẩn môn trong truyền thuyết mới có, hơn nữa cho dù là học cổ võ, cũng chưa chắc đã có thể thăng lên được Hoàng Cấp.
Nhưng hiện tại không ngờ có người lấy ra đan dược, rồi nói có thể khiến cho những người học võ sẽ tăng ngay lên được Hoàng Cấp.
Một khi người luyện võ thăng lên Hoàng Cấp, cho dù không có bang phái thì một người cũng có thể tự mình xông pha bên ngoài được.
Nếu như loại đan dược này không phải ở trước mặt của Diệp Mặc thì sớm đã có người đến cướp nó rồi.
Mặc dù nơi đây bây giờ vẫn đang xôn xao, nhưng vẫn có người không thể nào ngăn được khát vọng trong lòng mình.
Một vị đại ca của một bang phái nhỏ lần đầu tiên gặp Diệp Mặc cũng không thể kiềm chế được sự tham lam trong lòng mình.
Gã xông ra khỏi chỗ ngồi, giơ tay ra định tóm lấy cái bình trước mặt Diệp Mặc.
Gã nghĩ khi gã xông đến, cho dù Diệp Mặc có lợi hại, nhưng khi Diệp Mặc không kịp trở tay thì gã sẽ xông ra cướp, nhất định có thể cướp được.
Đợi sau khi cướp được, gã sẽ lập tức xông ra ngoài lái xe chạy trốn, e rằng lập tức chạy khỏi Hồng Kông cũng có thể làm được.
Không ngờ lại có người cướp đồ vật ở trước mặt Diệp Mặc, những người biết Diệp Mặc lợi hại đều ngây người ra, còn có kẻ không cần mạng sống của mình đến vậy sao?
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, hắn không thể tưởng được còn thực sự có một kẻ không cần mạng sống.
Diệp Mặc đưa tay ra tát mạnh một cái, gã đàn ông cướp lọ đan dược kia bị Diệp Mặc đánh cho một chưởng, còn chưa đợi gã phản ứng kịp, Diệp Mặc tung một quả cầu lửa qua.
Trong nháy mắt, tên đại ca của bang phái nhỏ này kêu la thảm thiết trong quả cầu lửa, nhưng nhất thời vẫn chưa thể chết ngay được.
Tất cả mọi người đều hoảng sợ nhìn cảnh tượng trước mắt.
Nếu như không phải là tận mắt họ nhìn thấy thì tất cả mọi người đều tưởng đây là một cảnh trong phim.
Quả cầu lửa bao xung quanh gã đàn ông kia, gã rên rỉ trong đó.
Mọi người cũng chỉ có thể nhìn thấy khẩu hình miệng của gã, nhưng lại không nghe thấy âm thanh nào.
Hội trường im lặng như tờ, ngay cả một chiếc kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy.
Sau một lúc lâu quả cầu lửa biến mất, gã đàn ông bị quả cầu lửa bao quanh giờ đây chỉ còn lại làn khói bay tà tà trên mặt đất, không còn sót lại bất cứ thứ gì.
Lúc này mọi người mới định thần lại, người mà bọn họ đang đối diện là ai.
Bồi Nguyên Đan mà vị tiền bối họ Diệp này nói lại không phải là thứ tốt như vậy, nó quý báu, nhưng quý báu thế nào thì cũng không quý báu bằng thứ mạng sống nhỏ nhoi này.
Diệp Mặc nhìn quét một lượt những người còn lại, sau đó lạnh lùng nói:
– Đây là lần đầu tiên, ta như vậy coi như thôi.
Nếu như còn có lần thứ hai thì đừng trách tôi không khách khí.
Hắn muốn lập uy.
Những người này như năm bè bảy mảng, mặc dù những người đến đây không ít, nhưng những người thực sự biết hắn lợi hại và phục hắn lại không hẳn là nhiều.
Sau lưng tất cả mọi người đều toát mồ hôi lạnh, lúc này bọn họ mới hiểu vị tiền bối họ Diệp này không phải là một người dễ đùa.
Có thể biến cho một người thành tro bụi, điều này không cần phải nói nữa.
Hơn nữa vị tiền bối họ Diệp này lại quá lợi hại, tiện tay hắn có thể khiến cho một người biến thành một quả cầu lửa, lẽ nào những người tu luyện cổ võ đạt đến trình độ uyên thâm cũng có thể làm được như vậy sao?
Diệp Mặc lại nhìn lướt hội trường đang lặng im một lượt, sau đó mới thản nhiên nói:
– Nếu như có người có thể đưa ra đáp án cho câu hỏi mà tôi hỏi, làm tôi hài lòng thì tôi có thể tặng người đó một viên Bồi Nguyên Đan.
Cho dù kết quả điều tra mười người đều khiến tôi hài lòng thì tôi cũng có thể tặng họ 10 viên đan dược này.
Bất luận là bạn đang ở cấp bậc gì thì tôi cũng có thể giúp bạn thăng cấp.
Hội trường lại nhốn nháo một lần nữa.
Tất cả mọi người đã quên gã đàn ông bị Diệp Mặc làm cho chết cháy trong chớp mắt kia, lần lượt mong chờ vận may có thể đến với mình.
Có người hận là không thể lập tức về nhà, dựa vào sức mạnh của bản thân để đi điều tra ngay những tình huống chi tiết của chuyến bay đó.
– Tiền bối, nếu như đáp án mà hai người điều tra giống nhau thì giải thưởng thế nào đây?
Trong hội trường lập tức có người lên tiếng hỏi.
Diệp Mặc nhìn tên này một cái, chậm rãi nói:
– Ai điều tra càng tỉ mỉ thì càng tốt, và đó là thứ tôi cần.
Hội nghị hôm nay kết thúc tại đây, thời gian điều tra là một ngày, ngày mai vào lúc này chúng ta sẽ tụ họp tại đây.
Báo cáo của ai mà hữu dụng thì tôi sẽ tự biết được.
Nếu như có kẻ dám thiêu thân thì tôi sẽ không ngại cho các bạn theo bước Địa Sát, lúc đó sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.
Diệp Mặc lạnh lùng nói, hắn biết những người này cần phải biết kinh sợ, và với bọn họ thì không cần đạo lý gì cả, chỉ cần một nắm đấm thì sẽ là đạo lý.
Hắn chỉ có thể cho thời gian là một ngày, thời gian lâu quá hắn kéo dài không nổi.
Lời nói của Diệp Mặc một lần nữa khiến tất cả mọi người đều phải lạnh sống lưng, không ngờ hắn còn mạo muội đến cả Địa Sát.
Quả nhiên Địa Sát đã bị vị tiền bối họ Diệp này tiêu diệt.
Sự lợi hại và kiêu ngạo của Địa Sát lúc đầu không có một ai là không biết.
Đắc tội với ai thì có thể, chứ tuyệt đối không thể đắc tội với Địa Sát.
Nhưng một tổ chức dã man như vậy, không ngờ lại bị tiền bối họ Diệp nhổ tận gốc, không có ai dám nói thêm nửa chữ.
Một số người căn bản là chỉ muốn giỡn một chút, nhưng lại lập tức nghĩ đến tâm tư của bản thân.
Đùa gì chứ, trước một kẻ hung ác như tiền bối họ Diệp này mà đùa giỡn, chẳng lẽ lại có nhiều mạng đến như vậy?
Sau khi Diệp Mặc tuyên bố giải tán, tất cả mọi người lần lượt ra về, muốn nhanh chóng tìm được tin tức mà Diệp Mặc cần, bản thân Diệp Mặc cũng không nhàn rỗi, hắn cũng muốn đến sân bay xem tình hình cụ thể.
Biệt thự Bán Sơn ở vịnh Thanh Thủy là một trong số những khu biệt thự sang trọng nhất ở cảng này.
Diệp Mặc đến nơi này chính là vì muốn gặp Mạc Khang.
Mặc dù Mạc Khang là người do hắn trị liệu, nhưng Mạc Khang cũng đối xử rất tử tế với người khác.
Khi công ty mới được thành lập, anh ta cũng đã trợ giúp nhiều, thậm chí còn rót vài trăm triệu vào đây nữa, điều này khiến Diệp Mặc vô cùng cảm tạ.
Lần này đến Hồng Kông điều tra tình hình, còn thời gian rảnh rỗi, nhân tiện đến thăm Mạc Khang luôn.
Khi lần đầu tiên Diệp Mặc đến giúp Mạc Khang chữa bệnh, biệt thự Bán Sơn có thể nói là canh chừng nghiêm ngặt, cứ ba bước chân lại có một trạm gác.
Nhưng hôm nay Diệp Mặc đến đây một lần nữa, lại cảm thấy rất yên tĩnh, thậm chí còn vô cùng yên tĩnh, hắn chỉ đi đến mặt trước của ngôi biệt thự, cũng không gặp một người nào chặn lại.
Nhưng thần thức của Diệp Mặc lập tức quét qua tình hình bên trong của ngôi biệt thự.
Hơn 20 bảo vệ cùng mặc đồng phục lúc này đang quỳ gối trước bãi cỏ lớn của ngôi biệt thự, cúi thấp đầu, rõ ràng là bị ai đó ép buộc phải làm vậy.
Mạc Khang có bệnh sao? Những người này đều giúp anh ta bảo vệ căn biệt thự, tại sao anh ta lại phải như vậy?
Diệp Mặc đi sâu vào trong, lập tức biết những người bảo vệ này đều bị ai đó điểm huyệt, hơn nữa đã bị mấy tiếng đồng hồ rồi.
Mạc Khang và Mạc Bình đang uể oải ngồi trong phòng khách của ngôi biệt thự.
Một số bảo vệ và người hầu đều đang nơm nớp lo sợ đứng ở phía sau, không có ai dám chủ động tiến lên trước.
Trước mặt Mạc Khang và Mạc Bình còn có một nam và một nữ nữa đang ngồi.
Diệp Mặc nhận ra người phụ nữ, vì đôi mắt của cô ta rất sắc nhọn, đã để lại trong Diệp Mặc ấn tượng rất sâu sắc, cô ta tên Hạ Sắc Vi.
Lần trước hắn đến giúp Mạc Khang chữa bệnh có gặp qua người phụ nữ này, lúc đó hắn còn giáo huấn cho cô ta một bài học.
Hạ Sắc Vi chính là em gái của Hạ Nhu mà Mạc Khang thích.
Lúc đó hắn còn nói với Mạc Khang rằng không cần phải thể hiện sự bình phục của mình trước mặt Hạ Sắc Vi, nhưng hôm nay cô ta đến đây làm gì?
Một người đàn ông khác mà Diệp Mặc không quen, nhưng đập vào mắt Diệp Mặc chính là tu vi hậu kỳ Hoàng Cấp của người này.
Người đàn ông này có diện mạo không tầm thường, hơn nữa vóc dáng khá cao, chỉ có điều, mắt trông như thiếu ngủ trầm trọng, vừa nhìn là biết đó là một người làm việc quá độ.
Chẳng lẽ những người nhà họ Mạc này đều do hai người này làm? Diệp Mặc muốn lập tức bước vào bên trong phòng.
Diệp Mặc bước vào khiến cho bốn người trong phòng giật mình.
Bốn người đồng thời ngẩng đầu lên nhìn Diệp Mặc.
– Bác sỹ Diệp, sao cậu lại đến.
Mạc Khang và Mạc Bình đồng thời nói, hơn nữa còn đứng dậy.
– Là anh?
Hạ Sắc Vi cũng đứng dậy, vẻ mặt đề phòng và hơi tức giận nhìn Diệp Mặc.
Lúc trước Diệp Mặc đá cho cô ta một cước, đến bây giờ cô ta vẫn còn nhớ như in.
Diệp Mặc lạnh lùng nhìn Hạ Sắc Vi một cái, sau đó bước đến bên Mạc Khang, hỏi:
– Anh Mạc, rốt cuộc là chuyện gì vậy?
Mạc Khang có chút hoảng sợ nhìn Hạ Sắc Vi và người đàn ông bên cạnh cô ta, sau đó vội vàng nói:
– Bác sỹ Diệp, đây là chút việc riêng của tôi, cậu về trước đi.
Đợi tôi sau khi kết thúc xong việc này thì tôi sẽ đến thăm hỏi cậu.
Nếu như bình thường Diệp Mặc tới đây, Mạc Khang vui vẻ còn không kịp, nhưng hôm nay lại khác.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 400: Biến Cố Vịnh Thanh Thuỷ
Biến Cố Vịnh Thanh Thuỷ
Đ
ã đến đây rồi thì không cần đi nữa.
Sắc Vi, lần trước chính là tên bác sỹ rác rưởi này đá cô một cước đúng không?
Gã đàn ông liếc nhìn Diệp Mặc một cái, trông bộ dạng của gã như là muốn xả giận giúp cho Hạ Sắc Vi vậy.
– Hừ, là hắn.
Lần đó hắn chạy nhanh, nhân lúc tôi không chú ý.
Trương Khuyết, đây là việc riêng của tôi, không cần anh phải nhúng tay vào.
Người phụ nữ tên Sắc Vi kia lạnh lùng nói.
Dường như cô ta biết người đàn ông bên cạnh mình nghĩ gì.
Diệp Mặc nhìn Hạ Sắc Vi và gã đàn ông kia một cách kỳ quái.
Hai người đó lẽ nào không phải tình nhân sao? Sao Hạ Sắc Vi lại nói với gã đàn ông kia khách sáo như vậy?
Hạ Sắc Vi nói xong, căn bản là không đợi Trương Khuyết trả lời, bay vọt lên từ chỗ ngồi, giơ chân hướng về phía Diệp Mặc.
Lần này cô ta không nương tay nữa, lần trước vì coi thường Diệp Mặc, không dốc toàn lực, nên cuối cùng hậu quả là gãy xương đùi.
Cho nên lần này cô ta nhất định phải khiến cho Diệp Mặc tàn phế.
Một bác sỹ bình thường mà cũng dám khiêu khích cô ta ư? Cho dù là y thuật của hắn có tốt đi chăng nữa, nhưng muốn giết tên bác sỹ này cũng dễ như trở bàn tay.
Nhìn Hạ Sắc Vi giơ chân ra định đá một cước, Trương Khuyết lộ ra vẻ châm biếm.
Cho dù Diệp Mặc có lợi hại thế nào đi nữa thì bị một cước như vậy cũng chết là cái chắc.
Nếu may mắn thì hắn có thể trở thành một tên tàn phế.
Người phụ nữ này hung ác giơ chân muốn cướp mạng người khác, hoặc làm cho họ bị tàn phế, Diệp Mặc cũng không chần chừ, giơ một cước hướng trở lại.
“A!”
Tiếng hét thảm thiết vang lên.
Hạ Sắc Vi lập tức bị đá bay ra ngoài, rơi vào bãi cỏ trước ngôi biệt thự, nằm soài trên mặt đất, không biết sống chết ra sao.
Trương Khuyết đột nhiên đứng lên, gã đương nhiên biết rõ bản lĩnh của Hạ Sắc Vi.
Mặc dù có kém hơn gã một chút, nhưng có thể nói cô ta cực mạnh, không ngờ còn chưa chạm tới mặt đối thủ thì đã bị đá bay ra ngoài.
Tên bác sỹ này thân thủ thật là đáng gờm.
Mình tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn, Trương Khuyết cũng không dám tiến lên nói gì với Diệp Mặc.
Nhưng gã không đi lên, không có nghĩa là Diệp Mặc không tìm đến gã.
Diệp Mặc bước đến trước mặt của Trương Khuyết, nhìn vẻ mặt hoảng sợ của Trương Khuyết, cười lạnh một cái, đồng thời giơ chân tung một cước.
Trương Khuyết giống như một quả pháo bị Diệp Mặc đá bay ra ngoài, rơi ngay xuống bãi cỏ bên cạnh Hạ Sắc Vi, không dậy nổi.
– Bác sỹ Diệp?
Mạc Khang ngơ ngác nhìn cảnh tượng khiến anh ta ngây người ở trước mặt, không dám tin vào mắt mình.
Anh ta biết Diệp Mặc chắc chắn có học qua võ, nhưng không ngờ Diệp mặc lại lợi hại như vậy.
Hai người Hạ Sắc Vi và Trương Khuyết, anh ta biết rất rõ họ như thế nào.
Nói là có người có thể đá họ bay ra ngoài chỉ bằng một cước, Mạc Khang không tin, ít nhất thì anh ta cũng chưa từng thấy qua.
Nhưng hôm nay không ngờ Diệp Mặc lại không do dự gì mà cho họ một cước, thậm chí đến bây giờ còn không biết còn sống hay đã chết.
– Anh Mạc, cứ gọi tôi là Diệp Mặc.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?
Diệp Mặc xua tay nói.
Mạc Khang thở dài nói:
– Vậy tôi cũng không khách sáo nữa.
Người anh em à, sau khi tôi được cậu chữa trị cho, nghe theo sự dặn dò của cậu, không bước chân ra ngoài.
Ngoài việc đến công ty Lưu Xà của cậu một chuyến thì tôi chỉ ở trong biệt thự Bán Sơn này.
Nhưng sáng sớm hôm nay, Hạ Sắc Vi và Trương Khuyết đột nhiên đến chỗ tôi, phát hiện ra tôi đã được chữa trị khỏi, Trương Khuyết liền tập hợp tất cả bảo vệ của tôi lại, sau đó muốn dẫn tôi đi, rồi tiếp theo đó Hạ Sắc Vi ngăn anh ta lại, rồi hai người ngồi ở trong phòng đợi.
Còn về việc họ đợi cái gì tôi cũng không rõ.
– Đợi tôi cứu đám vệ sĩ của anh xong, bất luận là ai, cho dù là môn phái ẩn môn thì tôi cũng có thể giúp anh cho bọn họ cút hết.
Diệp Mặc nói xong liền đi đến giải cứu đám vệ sĩ của Mạc Khang.
Phát hiện ra vì thời gian bị điểm huyệt quá dài nên có hai người đã chết.
Mạc Bình vẻ mặt tức giận:
– Chú, sao bọn họ có thể tùy tiện giết người?
Mạc Khang cười khổ một cái, sau đó nói:
– Trong mắt của những người như bọn họ thì mạng sống của chúng ta chẳng khác gì lũ kiến.
Anh ta nghĩ đến cuộc sống không phải là người ở nhà họ Hạ, trong lòng thổn thức.
Sau khi dặn dò đám vệ sĩ mai táng cho hai người đã chết xong, Mạc Khang mới hỏi Diệp Mặc:
– Người anh em họ Diệp, sao đột nhiên lại đến chỗ tôi vậy? Hai người bọn họ bây giờ thế nào rồi? Tôi nghĩ sự tình có vẻ rất là khó giải quyết.
Mạc Khang hỏi liên tiếp ba câu hỏi, nhưng cả ba câu hỏi này đều không có bất kỳ sự lôgic nào đáng nói, có thể thấy trong lòng anh ta không có chút manh mối nào, cũng rất khẩn trương.
Diệp Mặc khoát tay nói:
– Anh không cần lo lắng cho hai người bọn họ, tôi đã có thể đánh họ thì sẽ không sợ thế lực sau lưng bọn họ.
Tôi nói sẽ giúp anh làm chủ thì sẽ giúp anh làm chủ, không cần phải lo lắng.
Tôi đến Hồng Kông chủ yếu là để điều tra về chuyến bay đã mất tích ở San Francisco.
Diệp Mặc nói ra mục đích đến của mình.
– Vợ của cậu ở trên chuyến bay đó?
Trong lòng Mạc Khang kinh ngạc, anh ta đương nhiên biết máy bay đó đã mất tích khá lâu.
Bất cứ ai cũng không dám ôm hi vọng là những người trên máy bay đó còn sống.
Chỉ là, đối với anh ta, Diệp Mặc là ân nhân, hắn đã đến điều tra việc này thì mình cũng có trách nhiệm phải giúp hắn.
– Bình Nhi, cháu lập tức đi điều tra việc này, bao gồm cả lai lịch của những nhân viên trên máy bay đó.
Mạc Khang quyết định thật nhanh.
Mạc Bình lập tức gật đầu đáp lại, nhanh chóng dẫn người rời khỏi ngôi biệt thự Bán Sơn.
Y biết bản lĩnh của Diệp Mặc, hơn nữa chú của y cũng là do Diệp Mặc cứu, trong lòng y luôn tôn kính và cảm kích đối với Diệp Mặc.
Mặc dù không phải Diệp Mặc cố ý đến đây để Mạc Khang giúp, nhưng có thêm một người điều tra thì sẽ có thêm một hi vọng.
Diệp Mặc cũng không ngăn cản Mạc Bình đi điều tra việc này.
– Tôi hỏi trước, hai người này đến đây là có việc gì.
Diệp Mặc nói xong liền đi ra bãi cỏ phía ngoài, tiến đến chỗ của Hạ Sắc Vi và Trương Khuyết.
Diệp Mặc vỗ vỗ cho Hạ Sắc Vi tỉnh lại, Hạ Sắc Vi ngẩng đầu hoảng sợ nhìn Diệp Mặc, trong mắt cô ta lộ vẻ kinh hãi và phẫn nộ.
So với việc gãy xương thì đây chỉ là một vết thương nhỏ mà thôi.
– Nói, mục đích đến đây của cô là gì? Rốt cuộc là muốn làm cái gì? Mạc Khang dù sao cũng là người người tình đầu tiên của chị cô, chị cô đã làm tổn thương anh ấy hơn 20 năm nay, cô còn muốn gieo rắc tai họa cho anh ấy, lương tâm của chị em nhà cô bị chó gặm hết rồi sao?
Giọng nói của Diệp Mặc lạnh lùng.
– Chị tôi hại anh ta? Hừ.
Trong mắt Hạ Sắc Vi lộ vẻ châm chọc, chỉ chửi thề một câu, rồi không nói thêm gì nữa.
Đối với một người luyện võ có tu vi đạt đến tình trạng này như Hạ Sắc Vi, Diệp Mặc cũng không dám tùy tiện sử dụng phương pháp tra hỏi thông thường.
Bởi vì với những người có ý chí tinh thần tương đối mạnh thì phương pháp này rất có thể khiến cho người bị hỏi cắn lưỡi khi chưa kịp hỏi chuyện gì, cuối cùng biến thành vô nghĩa.
Dù sao Hạ Sắc Vi cũng là em gái của Hạ Nhu, mà Hạ Nhu lại là người yêu của Mạc Khang.
Hắn còn chưa biết ý của Mạc Khang, làm như vậy đối với Hạ Sắc Vi cũng là vô nghĩa, không phải là thứ mà Diệp Mặc muốn.
Thấy Hạ Sắc Vi không nói gì, Diệp Mặc liền vỗ mặt cho Trương Khuyết tỉnh lại.
Với Hạ Sắc Vi, hắn không muốn dùng cách tàn nhẫn, nhưng với Trương Khuyết thì Diệp Mặc không còn lo lắng gì nữa.
– Nói mục đích của hai người ra.
Trong ba giây mà không nói thì tôi sẽ ra tay.
Giọng nói của Diệp Mặc trở nên lạnh lùng.
Mặc dù võ công của Trương Khuyết khá lợi hại, nhưng với một người mà dục vọng của một đôi nam nữ cũng không thể nào khống chế được, ý chí nhất định sẽ không mạnh đến vậy.
– Mày nằm mơ à, tao là người của Hồng Vũ Đường, Trương Phong Chỉ là chú của tao.
Mày dám làm gì tao thì Hồng Vũ Đường tao sẽ cho mày chết mà không có chỗ chôn thân… A!
Lời của Trương Khuyết còn chưa nói xong thì Diệp Mặc đã cho y thêm một phát đá nữa.
Âm thanh của tiếng xương vỡ vụn vang lên, Trương Khuyết không khỏi kêu lên thảm thiết.
Hạ Sắc Vi ở một bên chợt lạnh trong lòng.
Tên bác sỹ họ Diệp này lại ra tay độc ác như vậy, đầu gối của Trương Khuyết bị hắn đá cho một cước như vậy, thì làm sao có khả năng chữa trị khỏi được chứ?
– Mày thật quá độc ác…
Trương Khuyết nước mắt dàn dụa, cảm giác đau buốt đến tận xương tủy, khiến gã cảm thấy sống không bằng chết.
Diệp Mặc lạnh lùng nói:
– Tao độc ác? Đám vệ sĩ vừa rồi đã bị mày giết mất hai, tại sao tao vẫn chưa nghe thấy mày nói là mình độc ác? Tao còn chưa giết mày thì độc ác cái nỗi gì?
– Những kẻ bình thường kia sao có thể so sánh với tao, chúng chỉ là lũ sâu bọ mà thôi…
Trương Khuyết cho rằng đó là lẽ đương nhiên.
Với những người học võ như bọn họ thì những kẻ tầm thường ở thế giới bên ngoài kia, thậm chí không bằng cả lũ sâu bọ, vì vậy gã nói rất thẳng thừng.
Diệp Mặc không thèm chú ý đến gã, nhấc chân đạp sang bên đầu gối bên kia của gã, nói:
– Ý, thực sự kỳ lạ, tao đang hỏi mày, mày lại chuyển sang chủ đề khác làm gì?
– Đừng giẫm nữa, tao nói…
Trương Khuyết cũng không dám lôi thôi với Diệp Mặc nữa.
Mặc dù vừa rồi gã biết không phải mình chuyển chủ đề, nhưng gã cũng không dám nói mấy lời vô nghĩa.
Kẻ mà được Mạc Khang gọi là bác sỹ Diệp này thực sự quá hung ác.
Không đợi Diệp Mặc giục lần nữa, Trương Khuyết đã nói thẳng:
– Lúc trước, vì dược phẩm Lạc Nguyệt của Lưu Xà, nghiên cứu ra Dưỡng Nhan Hoàn, mà tiền kiếm được từ Dưỡng Nhan Hoàn quá nhiều, nên rất nhiều ẩn môn đã phái người đến đánh tiếng ở Lưu Xà, muốn nắm ngành sản xuất hái ra tiền này trong tay.
Nghe nói đến đó Diệp Mặc ngạc nhiên.
Đúng vậy, dược phẩm Lạc Nguyệt của mình kiếm được nhiều tiền như vậy, ẩn môn làm sao có thể bỏ qua được? Diệp Mặc bây giờ đương nhiên biết ẩn môn không phải là một lũ chỉ ăn ngũ cốc, bọn họ cũng cần tiền, hơn nữa còn cần rất nhiều tiền.
Bọn họ đã từng tham gia hội đấu giá ở Vô Lượng sơn.
Những người này đã bỏ ra cả trăm triệu, nếu như không có việc sản xuất bình thường thì họ làm sao có nhiều tiền như vậy?
Mặc dù pháp khí và đan dược của ẩn môn cũng bán được rất nhiều tiền, nhưng dù sao đó cũng là thứ tài nguyên có hạn, Dưỡng Nhan Hoàn của mình bán được giá như vậy, bọn người ẩn môn không nhìn chằm chằm vào mới lạ.
Diệp Mặc hơi toát mồ hôi lạnh, may mà bây giờ mình phát hiện ra sự thật này, nên có thể đề phòng tai họa có thể xảy ra.
Nếu không thì đợi khi việc này xảy ra, đi điều tra một lần nữa thì cũng đã muộn, cũng giống như việc Khinh Tuyết mất tích lần này.
Nhưng không ngờ ẩn môn dám dán mắt vào sản nghiệp này của mình, bọn này đúng là không kiên nhẫn được nữa rồi.
Diệp Mặc hắn dễ đánh thế sao? Chỉ có điều cùng Mạc Khang có quan hệ gì?
Thấy ánh mắt của Diệp mặc đột nhiên trở nên lạnh lùng, Trương Khuyết rùng mình một cái, vội vàng nói thêm:
– Trong quá trình bọn tao điều tra, được biết tài chính dược phẩm Lạc Nguyệt chính là của tập đoàn Mạc Thị ở Hồng Kông.
Đúng lúc người mà bọn tao phụ trách điều tra của dược phẩm Lạc Nguyệt chính là người mà lúc trước phụ trách chăm sóc Mạc Khang.
Từ tập đoàn Lạc Nguyệt, chúng tao mới biết hóa ra Mạc Khang vẫn chưa chết.
Sau khi những người đó hồi báo trở về thì chú tao lập tức phái tao đến dẫn Mạc Khang đi.
– Nếu như vậy thì tại sao đến bây giờ vẫn còn ở đây?
Diệp Mặc không ngờ cuối cùng công ty của mình lại làm bại lộ ra sự việc của Mạc Khang.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Phản Phái Ta Chỉ Muốn Cách Xa Bọn Họ [Dịch] Phản Phái Ta Chỉ Muốn Cách Xa Bọn Họ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Phan-Phai-Ta-Chi-Muon-Cach-Xa-Bon-Ho-Audio.jpg)
