[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 81 : Tao Là Diệp Mặc (c401-c405)
❮ sautiếp ❯Chương 401: Tao Là Diệp Mặc
Tao Là Diệp Mặc
T
rương Khuyết nhìn Hạ Sắc Vi một cái, sau đó mới lên tiếng:
-Đó là vì Sắc Vi, sau khi chú tao phái tao thì chị cô ấy liền biết ngay, sau đó bảo cô ấy và tao cùng đến đây.
Diệp Mặc nhìn về phía Sắc Vi, nói lạnh lùng:
-Hạ Sắc Vi, tôi cho cô một cơ hội.
Nếu như cô còn không chịu nói thì đừng trách tôi không khách khí, cho dù là trước mặt anh Mạc đây thì cô cũng không xong với tôi đâu.
Chuyện này đã đề cập đến dược phẩm Lạc Dược của hắn nên Diệp Mặc sẽ không nói nhiều, ngữ khí rất dã man.
Không biết có phải là cảm thấy sát khí trong lời nói của Diệp Mặc, hay là vì lời của Trương Khuyết mà Hạ Sắc Vi nhìn Diệp Mặc một cách lạnh lùng, sau đó nói:
-Trương Phong Chỉ sở dĩ nhất định muốn kết hôn với chị tôi, thậm chí cả khi chị tôi mang thai cũng không từ bỏ, là vì chị tôi có một thể chất đặc biệt, trên phương diện của những người học võ thì đó gọi là Ly Âm Chi Thể.
-Cái gì?
Trương Khuyết bị Diệp Mặc giẫm lên cũng không dám tin, nhìn Hạ Sắc Vi, người khác có thể không biết Ly Âm Chi Thể là gì, nhưng trong môn phái cổ võ thì đó là một bí mật công khai, loại thể chất đó chỉ có trong truyền thuyết, thậm chí từ trước đến nay cũng không phát hiện ra Ly Âm Chi Thể thực sự.
Hạ Sắc Vi liếc nhìn Trương Khuyết một cái, nói:
-Những người tu luyện cổ võ chỉ cần tu luyện cùng với người phụ nữ nào có Ly Âm Chi Thể thì việc thăng lên Địa Cấp sẽ là 100%, hơn nữa còn có cơ hội để thăng lên cấp Tiên Thiên.
Trương Phong Chỉ vì biết chị tôi có Ly Âm Chi Thể nên mới nghĩ đủ mọi cách để kết hôn với chị tôi.
– Chỉ có điều tu luyện cùng với một người phụ nữ có Ly Âm Chi Thân có chút phiền toái.
Đó là người phụ nữ này bắt buộc phải phối hợp một cách toàn tâm toàn ý với người đàn ông, nếu không thì không có hiệu quả, mà chị tôi lại có quan hệ với Mạc Khang nên Trương Phong Chỉ chỉ lấy được thân thể của chị tôi mà không lấy được trái tim của chị tôi.
-Hóa ra là như vậy?
Mạc Khang đột nhiên cảm thấy khó chịu trong lòng, anh ta vô cùng hận bản thân, ngay cả một người con gái mà cũng không bảo vệ nổi, thậm chí còn là người con gái mà mình yêu, thì việc có nhiều tiền như vậy còn có tác dụng gì nữa chứ? Anh ta thà rằng không có xu nào, nhưng chỉ cần được ở bên Hạ Nhu là đủ.
Đồng thời Hạ Sắc Vi nhìn Mạc Khang một cách khinh thường, từ tận sâu thẳm trong lòng cô ta vô cùng khinh bỉ người đàn ông này, ngay cả người con gái của mình mà cũng không thể bảo vệ được.
-Trương Phong Chỉ sở dĩ không dám giết Mạc Khang vì sợ trái tim chị tôi chết hoàn toàn.
Một khi trái tim của chị tôi đã chết thì anh ta sẽ không còn cơ hội nữa.
Cứ như vậy qua bao nhiêu năm, Mạc Khang vẫn ngoan cố sống trong nhà họ Hạ, vì vậy mà anh ta đã dùng cách ác độc này để điểm huyệt kinh mạch của Mạc Khang, sau đó biến Mạc Khang thành người thực vật vĩnh viễn không bao giờ tỉnh lại.
Nếu như chị tôi còn muốn Mạc Khang sống thì không được phản kháng anh ta.
Hạ Sắc Vi lau mồ hôi trên trán, cắn răng tiếp tục nói:
-Chị tôi biết Trương Phong Chỉ là người thế nào, cũng biết thủ đoạn mà anh ta dùng đó là điểm huyệt Mạc Khang để Mạc Khang trở thành người thực vật, nếu thời gian cứ kéo dài sẽ không sống được nữa, đồng thời nhớ tới những việc đau lòng thì nhất định sẽ chết, vì vậy chị tôi mới bảo tôi dẫn Mạc Khang trở về, giúp Mạc Khang lập một cái miếu, sau đó đặt pháp khí ở trong cái miếu đó, mục đích là vì muốn giải trừ ác khí ở trong lòng anh ấy, nhưng cũng chỉ sống lâu thêm được vài năm mà thôi.
Hóa ra là như vậy.
Mạc Khang nước mắt tuôn trào, lẩm bẩm hai chữ “Hạ Nhu”.
Anh ta phải chịu sự giày vò và khổ sở về thể xác, còn sự đau khổ mà Hạ Nhu phải chịu đựng mới chính là sự đau khổ thực sự, nhưng anh ta không ngờ có lúc anh ta còn oán hận vì sự phản bội của Hạ Nhu.
-Nhưng hơn 20 năm trôi qua, Trương Phong Chỉ đã nhẫn nhịn đến cực hạn.
Anh ta tưởng Mạc Khang đã chết, nhưng chị của tôi vẫn chưa hồi tâm chuyển ý.
Khi anh ta không còn cách nào nhẫn nhịn được nữa, người của anh ta ở dược phẩm Lạc Nguyệt biết được tin Mạc Khang vẫn bình yên vô sự.
Cho dù là Trương Phong Chỉ không dám tin Mạc Khang không ngờ được người khác trị khỏi, thì anh ta cũng lập tức biết được đây là cơ hội, nên anh ta đã dùng cách uy hiếp chị tôi.
Hơn 20 năm trước, anh ta không dám uy hiếp, bây giờ anh ta đã hết sức chịu nổi, dù sao bất kể là có phải uy hiếp hay không thì anh ta cũng không phối hợp được với chị tôi.
Giọng điệu của Hạ Sắc Vi dần dần bình tĩnh trở lại.
Diệp Mặc nghe Hạ Sắc Vi kể lại sự tình, hắn liền cảm thấy những lời nói của Hạ Sắc Vi này có chút chân thật.
Cụ thể không đúng ở đâu, hắn cũng không thể nào nhìn ra được.
Hạ Sắc Vi lại tiếp tục nói:
-Khi chị tôi muốn đến để gặp Mạc Khang, nhưng hành động của chị ấy đã bị Trương Phong Chỉ khống chế, anh ta không cho phép chị tôi đi đâu cả.
– Chỉ là lần này chị tôi đã hạ quyết tâm, nhất định phải đi, vì vậy Trương Phong Chỉ muốn Trương Khuyết đến trước để dẫn Mạc Khang trở về.
Chị tôi biết ý của Trương Phong Chỉ, bảo tôi đến ngăn cản việc Trương Khuyết đến dẫn Mạc Khang về.
-Chị của cô muốn thế nào?
Diệp Mặc lên tiếng hỏi.
Hạ Sắc Vi lắc đầu:
-Tôi không biết, chị tôi chỉ muốn tôi đợi ở đây mà thôi, chị ấy nói nhất định chị ấy sẽ đến.
Tôi đã đợi mấy tiếng đồng hồ, những việc sau đó tôi nghĩ anh đã biết rồi.
Chị tôi sợ Mạc Khang sau khi bị dẫn đi, sẽ không có cách nào trở về.
Diệp Mặc nhìn chằm chằm Hạ Sắc Vi nói:
-Nhưng tôi lại cảm thấy cô đang nói dối.
Từ trong mắt của cô tôi đã nhìn ra, cô muốn Mạc Khang chết sớm? Lần trước khi tôi đến, ánh mắt của cô cũng như vậy?
Hạ Sắc Vi oán hận nhìn chằm chằm Mạc Khang nói:
-Đúng vậy, tôi ước gì anh ta chết sớm cho rồi.
Nếu như không phải anh ta thì chị tôi sẽ không rơi vào tình cảnh này? Một thứ rác rưởi, không ngờ thứ rác rưởi này có thể sống lâu như vậy, không chết quách đi cho xong.
Mạc Khang ôm đầu tự lẩm bẩm:
-Đúng vậy, tôi là đồ rác rưởi, tôi hoàn toàn là một thứ bỏ đi.
Diệp Mặc không hề để ý tới Hạ Sắc Vi mà lại đá vào chân của Trương Khuyết một cái:
-Đi Lưu Xà muốn lấy Dưỡng Nhan Hoàn, ngoài Trương Phong Chỉ ra thì còn ai nữa?
-Không cần hỏi nó, tôi đến nói cho anh biết.
Một giọng nói lãnh đạm ở phía sau truyền lại.
Diệp Mặc đã phát hiện ra có người đến trước khi tên này còn chưa nói.
Chỉ có điều tốc độ cực kỳ nhanh, ở khoảng cách hơn 200m, chớp mắt một cái mà đã ngay trước mặt.
Đó là một người đàn ông trông cực kỳ khôi ngô tuấn tú, dưới cằm có để chút râu.
Không những giọng nói rất vang mà động tác cử chỉ còn rất nhanh nhẹn.
Một lát sau đã có ba người tới, ba người ở phía sau ngoài một người phụ nữ trung niên ra thì còn có hai người phụ nữ đã đạt đến tu vi Huyền Cấp.
-Hạ Nhu…
Mạc Khang đứng ngơ ngác nhìn người phụ nữ trung niên có tướng mạo khá bình thường, chính là Hạ Nhu mà không ngờ hơn 20 năm rồi anh ta không gặp, trông cô không ngờ lại gầy yếu như vậy, hơn nữa dung nhan còn già đi rất nhiều so với những người bạn cùng tuổi.
Người phụ nữ trung niên đó cũng ngây người nhìn Mạc Khang.
Diệp Mặc cảm thấy thân thể cô ấy như đang run lên, cô ấy đứng im không nhúc nhích.
Người đàn ông khôi ngô tuấn tú kia nhìn Hạ Nhu một cách dịu dàng, sau đó nhỏ giọng nói:
-Nhu Nhi, anh đã đồng ý cho em tới gặp mặt anh ta rồi, em qua đó nói chuyện đi.
Anh hi vọng em nhớ tới lời hứa giữa chúng ta.
Hạ Nhu dường như không nghe những lời người đàn ông kia nói, chỉ chầm chậm bước đến chỗ Mạc Khang.
Mạc Khang không nhịn nổi, anh ta vọt tới chỗ Hạ Nhu, ôm lấy Hạ Nhu, một câu cũng không nói nên lời.
Người đàn ông khôi ngô tuấn tú kia nhìn Mạc Khang, trong mắt lộ tia sát khí.
Một tên đàn ông bình thường, không ngờ dám ôm vợ gã trước mặt gã, chỉ có Diệp Mặc nhìn thấy tay của tên này giơ ra một cái.
Diệp Mặc tiến tới một bước, giơ tay nắm cây châm nhỏ, sau đó lạnh lùng nhìn gã đàn ông kia nói:
-Mày chính là Trương Phong Chỉ.
Trước mặt tao không ngờ mày còn dám dùng ám khí.
Gã đàn ông khôi ngô tuấn tú còn chưa kịp nói gì thì Hạ Nhu đã phản ứng kịp, cô ấy chỉ vào tên này, vội vàng nói:
-Trương Phong Chỉ, khi anh đến anh đã nói như thế nào? Tại sao còn muốn ra tay với Mạc Khang, là anh không giữ lời hứa.
Sắc mặt Trương Phong Chỉ trở nên xanh mét, không kịp để ý đến lời của Diệp Mặc, lạnh lùng nói:
-Không ngờ cô không tuân theo đạo làm vợ, ngang nhiên ôm ấp người đàn ông khác, lại còn dám trách tôi ư, tất cả những gì trước đây đề ra đều trở nên vô dụng rồi.
Mặc dù Hạ Nhu chỉ là một công cụ để gã lợi dụng, nhưng dù sao cô ấy cũng là vợ gã, vợ của mình thân mật với người đàn ông khác trước mặt mình, nếu là trước kia thì Trương Phong Chỉ sớm đã quên những giao ước trước đó, cho dù là còn nhớ thì gã cũng không thể nào nhẫn nhịn được chuyện này.
Chính là vì không được tu luyện cùng nhau, cũng không thể muốn để người phụ nữ của mình cắm sừng trước mặt mình -Không tuân theo đạo lý làm vợ? Tôi phỉ nhổ vào.
Trương Phong Chỉ, cuối cùng thì anh cũng lộ bộ mặt thật, nói cho anh biết, tôi đã ra ngoài thì chẳng còn nghĩ sẽ được sống để trở về nữa.
Tôi và Mạc Khang sớm đã kết hôn, cho anh xem đây là cái gì? Anh giam lỏng tôi hơn 20 năm nay, hôm nay tôi và Mạc Khang sẽ chết cùng nhau, tôi xem anh còn muốn kiểu giam lỏng đó nữa không?
Hạ Nhu lấy ra một tờ giấy màu đỏ giơ ra trước mặt Trương Phong Chỉ.
-Cô…
Trương Phong Chỉ nhìn thấy những dòng chữ trên giấy đăng ký kết hôn, suýt nữa đã tức giận đến hộc máu mồm.
Mặc dù tờ giấy kết hôn tầm thường này là một thứ vô nghĩa trước mặt gã, nhưng thứ vô nghĩa này không ngờ lại được Hạ Nhu cất giấu bao nhiêu năm như vậy, điều này khiến cho gã không sao chịu nổi.
-Hạ Nhu…
Mạc Khang ngoài kêu hai chữ này ra, thì tất cả đều không nói nên lời.
Hạ Nhu buồn bã cười cười:
-Mạc Khang, mặc dù em không sống cùng anh, nhưng đợi sau khi em chết rồi, chúng ta có thể được bên nhau.
Bao nhiêu năm nay, em đã phụ lòng anh, em nói muốn ra ngoài tìm anh, nhưng em vẫn không thể…
Mạc Khang cuối cùng cũng định thần lại, anh ta run rẩy lấy ra từ trong túi áo một tờ giấy đăng ký kết hôn đã ép nhựa:
-Hạ Nhu, tờ của anh cũng ở đây.
Sau này, chúng ta được sống cùng nhau là đã tốt rồi.
Em không cần lo lắng, người anh em họ Diệp này sẽ giúp chúng ta làm chủ.
-Người anh em họ Diệp?
Hạ Nhu theo bản năng hỏi một câu.
Mạc Khang gật gật đầu, chỉ vào Diệp Mặc nói:
-Đúng vậy, anh ấy chính là người anh em họ Diệp.
Lúc trước bệnh của anh chính là do anh ấy chữa.
-Ha ha…
Trương Phong Chỉ phẫn nộ cười lớn.
Cho dù Hạ Nhu có lập tức đồng ý tu luyện cùng gã thì gã cũng không thể để cho người phụ nữ đã phản bội gã sống tiếp được.
-Mày chính là người anh em họ Diệp đó sao? Mày nói tao dám dùng ám khí trước mặt mày thì mày cũng dám điều tra sự tình trong ẩn môn của tao?
Trương Phong Chỉ cười không ngừng.
Trên mặt đã không còn nụ cười, vẻ mặt của gã còn lạnh lùng hơn so với giọng nói của gã.
Sát khí mãnh liệt đó phóng ra, gã muốn lập tức băm những người trước mặt này thành đống thịt vụn.
Diệp Mặc lạnh lùng cười:
-Mày còn chưa hỏi xong, còn cái tên bị tao giẫm cho gãy xương cốt này thì sao? Đương nhiên, nếu như tao điều tra ra sự thật, mà môn phái của chúng mày thực sự dám ra tay thì tao cũng không ngại đi đến môn phái của chúng mày một chuyến, nhổ tận gốc rễ môn phái gì đó của chúng mày.
-Khẩu khí lớn thật, mày tưởng mày là ai? Mày là Thiên Vương chắc?
Trương Phong Chỉ cười lạnh lùng, gã đã là một cao thủ đỉnh cao Địa Cấp trung kỳ trong ẩn môn.
Một gã trẻ tuổi như vậy mà cũng dám huyênh hoang trước mặt gã sao.
-Tao không phải là Thiên Vương, tao là Diệp Mặc?
Diệp Mặc thản nhiên nói, nhưng ánh mắt Trương Phong Chỉ thì như chết đứng.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 402: Tiếng Tăm Lừng Lẫy
Tiếng Tăm Lừng Lẫy
T
ôi mặc kệ anh là Diệp Mặc hay là… cái gì? Diệp Mặc? Anh nói anh là Diệp Mặc?
Trương Phong Chỉ đột nhiên dừng nổi bão, nét mặt rung lên, nhìn chằm chằm Diệp Mặc.
Lúc này, y mới nhớ ra người ở trước mặt y hình như ban nãy bắt được phi châm của y.
Bắt được phi châm của y đâu dễ dàng gì, hoặc có thể nói là dùng ngón tay mà bắt được phi châm của y vô cùng khó, chỉ y rõ bản thân mình.
Y là tu vi Địa cấp trung kỳ, muốn dùng ngón tay kẹp phi châm của y ở giữa, hơn nữa lại trong tình huống đánh bất ngờ, có thể nói là dù tu vi có bằng y thì cũng khó làm được.
Ban nãy y rất tức giận, quên mất sự thực này.
Lúc này nghe Diệp Mặc nói tên, y mới tỏ ra kinh ngạc, hơn nữa còn liên tưởng tới lời đồn trong Ẩn Môn có liên quan đến Diệp Mặc, y bỗng thấy sợ hãi.
Nếu tên Diệp Mặc tiếng tăm lừng lẫy này quả thực là Diệp Mặc đã diệt mấy môn phái theo lời đồn đại thì y xong rồi, không, phải nói là Hồng Vũ Đường của bọn họ xong rồi.
Chuyện Diệp Mặc dùng thủ đoạn đáng sợ khiến Điểm Thương và phái Hợp Lưu phong núi mà nói, hắn muốn tiêu diệt một Hồng Vũ Môn kém xa hai môn phái này, quả thực rất dễ dàng.
Trong Ẩn Môn, tiếng tăm lừng lẫy của Diệp Mặc sao lại chỉ có thế mà thôi.
Trương Phong Chỉ bỗng nhiên nhớ đến môn phái ẩn thế đi Lưu Xà điều tra về “Dưỡng Nhan Đan” của dược phẩm Lạc Nguyệt, thứ kiếm được tiền thế này, cùng với việc đi sâu điều tra, Ẩn Môn muốn có nó càng ngày càng ít, đây vốn rất kỳ lạ.
Liên hệ với những gì bọn họ điều tra được còn có những lời Diệp Mặc vừa nói, nếu Trương Phong Chỉ không biết dược phẩm Lạc Nguyệt có liên quan đến Diệp Mặc thì y đúng là lợn.
Trương Phong Chỉ chảy mồ hôi lạnh sau lưng, y hận mình đã phái một đứa đầu lợn đi điều tra sự tình của dược phẩm Lạc Nguyệt mà lại không điều tra ra sau lưng dược phẩm Lạc Nguyệt chính là Diệp Mặc.
Cũng phải, chính mình phái những đứa đó đi, mắt chúng dài đến đỉnh đầu, làm sao để ý đến nhân vật sau lưng một công ty dược phẩm bình thường? Cái mà bọn chúng để ý chính là phương thuốc “Dưỡng Nhan Đan” mà thôi.
Nếu không phải Trương Phong Chỉ y kiêng dè những Ẩn Môn khác nói y phá hỏng quy tắc thì những kẻ dưới tay y không chừng sớm đã nghiêm hình bức cung rồi.
So với việc đắc tội với Diệp Mặc, chuyện của người con gái tên Hạ Nhu không còn là chuyện nữa rồi, hoàn toàn có thể xem nhẹ.
-Không biết anh có phải là Diệp Mặc của Diệp gia ở Yến Kinh không ạ?
Giọng nói của Trương Phong Chỉ bỗng nhẹ nhàng, cung kính, y đã khẳng định Diệp Mặc trước mặt y chính là Diệp Mặc của Diệp gia rồi.
Bất kể nghe đồn hắn đã giết những tinh anh của hai đại môn phái, hay người đứng đầu Ẩn Môn cũng không phải là đối thủ của hắn là thật hay không thì một Diệp Mặc tay không tiếp được kim châm nhỏ như lông của y đã khiến y không thể khinh thường được rồi.
Diệp Mặc cười nhạt:
-Ý của anh là nếu tôi không phải là tên Diệp Mặc ấy thì anh có thể tùy ý giết người rồi?
Dường như gương mặt tuấn tú của Trương Phong Chỉ bỗng chảy mồ hôi lạnh, y biết việc tồi tệ hôm nay không phải là việc y chết mà là việc cả môn phái bị tiêu diệt.
Tuy y tự phụ nhưng cũng không tự phụ đến mức có thể cùng Ngộ Đạo tiền bối cân sức ngang tài.
Hơn nữa, người của hai phái Điểm Thương và Hợp Lưu có thể giết y quả thực vô cùng nhiều, mà cả hai phái này đã bị Diệp Mặc giết hơn phân nửa, ngay cả rắm cũng không dám đánh.
Lúc này giọng nói của Diệp Mặc trở nên lạnh lùng, y đâu biết lúc nào Diệp Mặc nổi máu giết người, Trương Phong Chỉ vội vàng khom người nói:
-Anh Diệp, vừa nãy là tôi mạo phạm anh, Trương Phong Chỉ tôi nguyện chịu phạt, đến Lưu Xà điều tra về dược phẩm Lạc Nguyệt không chỉ có mỗi Hồng Vũ Đường tôi, thậm chí hiện giờ còn có mấy người nữa ở Lưu Xà.
Tôi sẽ cung cấp cho anh những tin tức tỉ mỉ về những môn phái đi Lưu Xà điều tra, hơn nữa Hồng Vũ Đường chúng tôi sẽ bồi thường những tổn thất của anh.
Diệp Mặc ném phi châm ở trong tay ra, Trương Phong Chỉ không kịp phản ứng mà chỉ cảm thấy ngực mình đau nhói, y biết ngay là cây châm đã găm vào trong cơ thể mình, trái tim nguội lạnh.
-Anh Mạc, kẻ này đã cướp vợ của anh, tôi giao cho anh xử lý.
Diệp Mặc quay đầu lại nhìn Mạc Khang và Hạ Nhu đang đứng ngây người rồi nói.
Mạc Khang biết Diệp Mặc lợi hại, bằng không cũng không có khả năng chỉ một cước mà đã khống chế được Trương Khuyết và Hạ Sắc Vi, nhưng không nghĩ đến Diệp Mặc lợi hại đến mức độ này.
Trương Phong Chỉ là cao thủ đứng trong tốp ba của Hồng Vũ Đường nhưng ngay cả phản kháng cũng không dám phản kháng trước mặt Diệp Mặc.
Hạ Nhu cũng sợ ngây người, cô không thể tưởng tượng được Mạc Khang kết giao được với một người anh em “trâu” thế này.
Cô vốn bị Trương Phong Chỉ bắt ép đưa cô đến đây thì cũng không có ý định còn sống trở về, nhưng sự thực lại lớn hơn rất nhiều so với những gì mà cô đã dự liệu, hơn nữa còn có thể tùy ý xử trí Trương Phong Chỉ.
Tên Diệp Mặc này cũng thật quá nghịch thiên, sau khi bị giam lỏng Hạ Nhu không biết tin tức gì.
Cô vốn không nghe nói đến Diệp Mặc, Mạc Khang đương nhiên lại càng không biết.
Tuy nhiên trong lòng Trương Khuyết và Hạ Sắc Vi lại kinh hãi như nổi sóng to gió lớn, Diệp Mặc là ai? Hiện nay, người trong Ẩn Môn bàn tán nhiều nhất chính là người này.
Tất cả đệ tử trong Ẩn Môn, nếu muốn sống ở đây, hoặc là chuyện khác, đầu tiên phải tránh Diệp Mặc, điều này đã được viết trong quy tắc của các đại Ẩn Môn.
Hắn đã trở thành một điều cấm kỵ trong Ẳn Môn.
Mà nhân vật truyền kỳ này lại không xuất thân từ Ẩn Môn, thậm chí cách đây không lâu hắn còn là một công tử con ông cháu cha bị bỏ rơi, không ngờ hôm nay bọn họ đã tận mắt thấy nhân vật truyền kỳ này, hơn nữa còn đánh nhau với hắn, thực ra mà nói là bị hắn đá cho một cái.
Sau khi biết đối phương là Diệp Mặc, không chỉ hai kẻ Huyền cấp đang giám sát Hạ Nhu hiểu mà Hạ Sắc Vi và Trương Khuyết cũng đều hiểu vì sao kẻ ác như Trương Phong Chỉ cũng cung kính hắn như thế.
Trong mắt Hạ Sắc Vi lại càng hiện lên nỗi sợ hãi, điều đầu tiên cô không ngờ là Diệp Mặc lại trẻ như vậy, điều thứ hai cô nghĩ đến là có lẽ đời người phải sống như thế này mới đúng.
Chỉ một câu ” tôi là Diệp Mặc” đã có thể khiến cho Trương Phong Chỉ khúm núm như vậy, không dám có nửa phần phản kháng.
Nhưng chuyện vang danh thiên hạ không phải là cầm đao hô to tôi thế nào mà chính là một câu nói bình thường như thế này thôi.
Hạ Sắc Vi bị Diệp Mặc đá gãy xương đùi, oán hận trong lòng lúc này đột nhiên biến mất.
Dù có đưa cho cô chục nghìn cái lá gan, cô cũng không dám báo thù Diệp Mặc nữa, sự điên cuồng của hắn lưu truyền cả Ẩn Môn, thậm chí nghe đồn hắn đã là cao thủ Tiên Thiên rồi, chỉ là không có ai dám đi lấy râu hùm của hắn mà thôi.
Theo bản năng, Hạ Sắc Vi đưa mắt nhìn Mạc Khang, anh này quả là gặp vận may, không ngờ lại quen biết cao nhân Diệp Mặc, không chỉ trị khỏi bệnh cho anh mà còn giúp anh bắt Trương Phong Chỉ.
-Trương Phong Chỉ, nhiều năm trước tao đã muốn giết mày rửa hận, nhưng tao không đánh được mày, mày cướp vợ của tao, mưu đồ hại tao mười mấy năm.
Tao biết cả đời tao cũng không phải là đối thủ của mày, giết mày thế này, mày sẽ không phục.
Nhưng ai bảo tao có một người anh em tốt, hôm nay tao muốn tận tay giết mày, rửa mối hận cướp vợ của tao.
Trán Mạc Khang lộ gân xanh, hận không thể nuốt chửng Trương Phong Chỉ ngay tức khắc.
Trương Phong Chỉ mặt xám như tro tàn, nội khí của y không vận nổi lên, y không ngờ mình cả đời anh hùng, cuối cùng lại chết ở đây.
Hơn nữa còn chết trong tay một người chưa tu luyện qua Cổ Võ, y không cam tâm, nhưng y biết mình đã không còn một chút năng lực phản kháng nào.
-Anh Diệp, chúng tôi nguyện cải tà quy chính, nương tựa Diệp tiền bối.
Hai kẻ Huyền cấp đang trông chừng Hạ Nhu đưa mắt nhìn, biết hôm nay không thể cứu vãn được nữa, nếu không chớp thời cơ thì sau khi giết Trương Phong Chỉ, người tiếp theo Diệp Mặc giết sẽ là bọn họ.
Diệp Mặc lạnh lùng cười;
-Làm sao tôi lại không nhìn ra Hồng Vũ Đường có nội gián nhỉ? Muốn sống thì được, nhưng hãy đem bản lĩnh ra đi.
Người đàn ông ít tuổi hơn lập tức khom người nói:
-Tôi sẵn lòng giết Trương Phong Chỉ lập công.
Kẻ kia cũng vội vàng tỏ ý muốn lập công.
Diệp Mặc cười nhạt, bình thản.
Thấy Diệp Mặc không nói gì, hai kẻ này vội vàng tiến đến trước Mạc Khang, lấy đao bên hông ra, mỗi người một đao.
Đáng thương cho Trương Phong Chỉ chết không nhắm mắt, chết trong tay Mạc Khang, y còn có cái để nói, là vì mình đã cướp vợ của anh ta.
Nhưng chết trong tay hai kẻ y đưa đến, y thấy uất nghẹn vô cùng.
Hai kẻ đó thấy mình giết Trương Phong Chỉ mà Diệp Mặc vẫn không tỏ ý gì liền tới trước mặt Trương Khuyết đã sắp ngất xỉu rồi giết gã.
Sau đó quỳ nhanh xuống trước mặt Diệp Mặc, đợi Diệp Mặc xử lý.
Hai kẻ tiểu nhân gian trá, trong lòng Diệp Mặc cười nhạt, hắn không cần loại người này giúp hắn.
Loại người này có thể phản bội Trương Phong Chỉ thì cũng có thể phản bội Diệp Mặc, nhưng để bọn tiểu nhân này làm việc thì có thể đấy, điều kiện tiên quyết là cần phải khống chế loại người này.
Mạc Khang chưa từng luyện Cổ Võ, tốc độ không nhanh, đợi lúc anh ta phản ứng lại thì hai kẻ Huyền cấp kia đã giết Trương Phong Chỉ và Trương Khuyết rồi.
Hạ Nhu kéo Mạc Khang đang muốn nổi xung lên lại, lắc đầu nói:
-Tuy hắn đã giam cầm em mười mấy năm, nhưng cũng không quá bạc đãi, thôi đừng chà đạp thi thể của hắn nữa.
-Được.
Mạc Khang nghe theo lời Hạ Nhu.
Hạ Nhu dịu dàng nói:
-Anh Khang, em cứ nghĩ rằng lần này trở về có thể sẽ chết cùng anh, nhưng, nhưng,…
Không chết nhưng Hạ Nhu vẫn có chút buồn.
Mạc Khang vội vàng nói:
-Hạ Nhu, sao em buồn vậy? Sau này em sống với anh ở biệt thự Bán Sơn được rồi.
Anh Diệp đã cho anh cơ hội, anh nhất định sẽ bù đắp cho em.
Hạ Nhu lắc đầu nói:
-Không phải,…
Do dự một hồi lâu nhưng cuối cùng cô vẫn không nói ra.
Mạc Khang vội vàng đáp:
-Nếu không phải, thì đừng nghĩ nhiều nữa, sau này chúng ta sống ở đây, chỉ cần anh Diệp nói một câu thì không ai dám đến gây sự đâu.
Diệp Mặc không hề nhìn hai kẻ Huyền cấp đang quỳ trước mặt, trong lòng hắn cảm thấy lạ, hai người đã gặp nhau rồi, hơn nữa hậu họa cũng đã tiêu diệt, Hạ Nhu này sao lại có vẻ ấp a ấp úng? Chẳng lẽ cô không thích sống cùng Mạc Khang?
Hạ Sắc Vi lạnh lùng hừ một tiếng:
-Hừm, Mạc Khang, xem anh kìa còn là đàn ông không, chị em khổ sở sống bên cạnh Trương Phong Chỉ hơn chục năm, sợ anh khó chịu nên mới nói như vậy, đồ ngốc ạ!
Diệp Mặc thấy Hạ Nhu không còn tí máu nào, thì hắn đã biết lời Hạ Sắc Vi nói là đúng, chỉ là không ngờ Hạ Nhu này lại rất coi trọng việc này.
Diệp Mặc đến từ đại lục Lạc Nguyệt, rất để ý đến trinh tiết của người con gái, nhưng sau khi hắn đến đây, hắn phát hiện ra rằng nhiều người con gái không hề để ý chuyện này, không ngờ Hạ Nhu lại coi trọng đến thế.
Dựa vào điểm này, Diệp Mặc đã nhìn Hạ Nhu với con mắt khác.
Mạc Khang bỗng ha ha cười:
-Chỉ cần tôi có thể ở bên Hạ Nhu, là trời đối với tôi không tệ rồi.
Đối với tôi, Hạ Nhu bình an vô sự mới là điều quan trọng nhất.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 403: Chuẩn Bị Lừa Đảo
Chuẩn Bị Lừa Đảo
M
ạc Khang.
Hạ Nhu xúc động ôm chặt lấy Mạc Khang, người chỉ biết đến cô, lúc đầu cô yêu Mạc Khang cũng là vì trái tim Mạc Khang có thể khoan dung cho cô.
Xem ra quả nhiên cô không nhìn lầm Mạc Khang, anh vẫn vậy.
Hơn hai mươi năm rồi, anh không những không tái giá, thậm chí ngay cả giấy đăng ký kết hôn vẫn luôn giữ bên mình.
Anh hiểu lầm mình, tuy giữa cô và Mạc Khang có quá nhiều trắc trở, nhưng lúc này tất cả rất đáng.
-Cảm ơn ơn cứu mạng của Diệp tiền bối.
Hạ Nhu buông Mạc Khang, đi đến trước mặt Diệp Mặc nói cảm ơn, cô không thể gọi Diệp Mặc là anh như Mạc Khang được.
Cô là người trong Ẩn Môn, việc phân vai vế trên dưới rất rõ ràng.
Nhưng Diệp Mặc hoàn toàn không để ý, hắn khoát tay nói:
-Chị Nhu, tôi và anh Mạc là anh em, sau này đừng gọi tôi là tiền bối nữa.
-Vâng, thưa tiền bối, Sắc Vi là em gái của tôi, tính tình có chút ngang bướng, mong tiền bối nể tình Mạc Khang mà tha cho nó lần này.
Tuy nói rồi nhưng Hạ Nhu vẫn không dám gọi Diệp Mặc là anh, phải biết rằng người trước mắt cô có thể là cao thủ Tiên Thiên.
Diệp Mặc cầm mấy viên thuốc chữa thương đưa cho Mạc Khang, bảo anh đi giúp Hạ Sắc Vi xem vết thương.
Còn về “Liên Sinh Đan”, loại đan dược công hiệu này, Diệp Mặc sẽ không đưa cho Hạ Sắc Vi.
Thấy Hạ Nhu và Mạc Khang đỡ Hạ Sắc Vi dậy, Diệp Mặc mới nhìn hai kẻ Huyền cấp của Hồng Vũ Đường đang quỳ dưới đất:
-Có hai việc, nếu hai người làm được thì tôi không ngại tha mạng cho hai người.
-Tiền bối cứ chỉ bảo ạ, chúng tôi nhất định làm được.
Hai kẻ này vội vàng cung kính đáp, bọn họ chỉ sợ Diệp Mặc không cho cơ hội, chứ đã có cơ hội sống thì bảo chúng ăn ***, chúng cũng đồng ý.
-Hai người đi theo tôi.
Có chút việc Diệp Mặc không muốn nhiều người biết.
Mạc Khang lại càng không đi hỏi chuyện Diệp Mặc.
Diệp Mặc dẫn hai người vào phòng bên cạnh rồi mới nói:
-Trước tiên hãy giới thiệu hai người đi, tôi xem xem có chút giá trị nào không, những người không có giá trị, tôi càng không giữ lại.
Gã đàn ông ít tuổi hơn vội vàng trả lời:
-Tôi tên Cung Nghi Chinh, mười năm trước gia nhập Hồng Vũ Đường, việc to nhỏ trong Hồng Vũ Đường tôi đều rõ.
Tôi nguyện làm nội ứng cho anh ở Hồng Vũ Đường.
Diệp Mặc lạnh lùng cười:
-Chú em nghĩ rằng, tôi muốn diệt Hồng Vũ Đường cần nội ứng sao? Giá trị của chú em không lớn.
Người đàn ông nghe Diệp Mặc nói giá trị của mình không lớn, người liền toát mồ hôi lạnh.
Gã đàn ông hói đầu nghe Diệp Mặc nói xong mới lên tiếng:
-Tôi là Đường Du, gia nhập Hồng Vũ Đường mười chín năm rồi, không chỉ tường tận tất cả việc ở Hồng Vũ Đường mà trong rất nhiều sơn môn ở Ẩn Môn, một vài đệ tử của bọn họ cũng biết đến.
Lần này lại có Ẩn Môn dám đánh chủ ý vào dược phẩm Lạc Nguyệt của anh, tôi sẽ điều tra tường tận tình hình một vài môn phái rồi báo cáo lại cho anh.
-Tôi cũng tự nguyện điều tra.
Cung Nghi Chinh nghe Diệp Mặc nói gã không có giá trị, trong lòng sợ hãi, lúc này làm gì còn dám đứng ở phía sau.
Diệp Mặc cười nhạt:
-Không cần điều tra nữa, tôi có thể tha cho hai người lần này, nhưng, tôi có một cách khống chế linh hồn, cần hai người phối hợp một chút.
Tí nữa khi tôi cần lấy linh hồn của hai người, hai người không được phản kháng, một khi phản kháng, thì sẽ chết chắc.
Chỉ cần bị tôi rút linh hồn, thì phải một lòng không được phản bội, một khi phản bội tôi, tôi chỉ cần bóp nát ngọc bài linh hồn, các người chết chắc.
Bất luận các người cách bao xa, cũng sẽ chết mà không cần nghi ngờ gì nữa.
Nghe Diệp Mặc nói, Cung Nghi Chinh và Đường Du ngây người ra đấy, bọn họ nghĩ Diệp Mặc sẽ không dễ dàng tha bọn họ như vậy.
Bởi vì sớm đã nghe danh của Diệp Mặc, chỉ là không ngờ Diệp Mặc lại đáng sợ như thế.
Chẳng lẽ linh hồn của con người có thể khống chế sao? Thậm chí có thể rút ra một vài phần, đây quả thực làm cho người ta phải kính sợ.
Cho dù bọn họ tu luyện Cổ Võ lâu như vậy rồi cũng chưa bao giờ nghe nói đến chuyện này, chuyện này thật không bình thường chút nào.
Thấy hai người đứng ngây ra đấy, Diệp Mặc hừ một tiếng, lạnh lùng nói:
-Nếu không đồng ý coi như xong, tôi không muốn lãng phí khí lực giúp các người rút linh hồn.
Lời này của Diệp Mặc nói không sai, rút linh hồn cần tiêu hao rất nhiều thần thức, hơn nữa hiệu quả thành công rất thấp, người bị rút bắt buộc phải phối hợp toàn lực, hơn nữa cho dù như vậy, cũng chỉ có nửa xác xuất thành công, một khi thất bại, người bị rút linh hồn lập tức sẽ chết.
Đương nhiên, Diệp Mặc cũng không hề để Cung Nghi Chinh và Đường Du trong lòng.
-Tiền bối, tôi đồng ý.
Cung Nghi Chinh phản ứng đầu tiên, nói ngay.
Đường Du thấy Cung Nghi Chinh tỏ thái độ trước mặt, vội vàng nói:
-Tiền bối, tôi cũng đồng ý.
-Tốt, nếu như vậy, bây giờ các người phải thả lỏng toàn thân, đừng nghĩ đến bất kỳ việc gì.
Diệp Mặc liền lấy ra hai miếng ngọc nhỏ, hắn định để linh hồn của hai người này trong miếng ngọc này, hắn lên cấp luyện khí trung kỳ rồi, chứ nếu vẫn còn luyện ở giai đoạn tiền kỳ, thì xác suất rút hồn thành công lại càng thấp.
Khi Diệp Mặc rút hồn, Cung Nghi Chinh và Đường Du đều cảm thấy có một cảm xúc nhẹ truyền tới.
Chính mắt họ nhìn thấy, sau khi Diệp Mặc rút hồn họ, miếng ngọc trong tay Diệp Mặc có thêm tia màu đen.
Sau đó Diệp Mặc cất hay miếng ngọc đi, không biết đã cất ở đâu.
Nếu ban đầu còn tưởng Diệp Mặc cố làm ra vẻ huyền bí để dọa bọn họ thì bây giờ, bọn họ đã không dám nghĩ vậy nữa.
Bởi vì bọn họ đều hiểu rõ, chỉ cần Diệp Mặc bóp nát miếng ngọc kia, bọn họ sẽ chết.
Diệp Mặc thật không ngờ, lần đầu tiên rút hồn hai người đều thành công.
Việc này thường là thủ đoạn mà những người Tu Chân dùng để đối phó với người thường, người Tu Chân rất khó rút hồn người Tu Chân thành công, trừ phi là người chuyên tu luyện loại công pháp này hoặc là người đã đạt đến cảnh giới rất cao.
-Xin Tiền bối chỉ bảo ạ.
Trong lòng Cung Nghi Chinh và Đường Du vừa bị rút hồn rất hoang mang, không có ý nào khác.
Hơn nữa, bản thân việc này đã vượt quá phạm vi suy nghĩ của bọn họ, hay là quá đỗi huyền hoặc rồi.
Diệp Mặc gật đầu nói:
-Đợi lát hai người hãy viết những Ẩn Môn ẩn thế cho tôi, thứ hai, sau khi các người trở về, nói ngay với đường chủ Hồng Vũ Đường rằng, Diêp Mặc tôi nói là bảo hắn lấy danh nghĩa của tôi, phát thiệp đến tất cả Ẩn Môn, các môn phái từng tới dược phẩm Lạc Nguyệt đều phải chuẩn bị tốt, đợi tôi đi tính sổ.
Đương nhiên nếu có người có thể đưa ra thứ làm tôi vừa lòng, tôi sẽ bỏ qua.
Những thứ không làm tôi vừa lòng, hoặc là giả chết, thì đừng trách tôi không khách khí.
Cung Nghi Chinh và Đường Du nghe xong thầm thấy may mắn đã quy thuận sớm, bằng không theo tính cách của Diệp Mặc, sớm đã giết bọn họ rồi.
Một vài môn phái muốn đến dược phẩm Lạc Nguyệt phát tài, cuối cùng vẫn bị Diệp Mặc bắt chẹt, khi nhận được tấm thiệp này, không biết sẽ hối hận như thế nào.
Diệp Mặc không phải không nghĩ đến giết hết một loạt, nhưng đôi khi giết cũng không nhất định giải quyết được vấn đề.
Vơ vét tài sản mới là phương pháp tốt nhất, bên trong những Ẩn Môn này đều vững, nói không chừng còn có một vài đồ quý mà hắn cần.
Cung Nghi Chinh và Đường Du nhanh chóng viết hết những sơn môn trong Ẩn Môn mà bọn họ biết cho Diệp Mặc, rồi mới thở phào nhẹ nhõm.
Tuy lúc này bị Diệp Mặc khống chế nhưng chỉ cần bọn họ nghe lời, thì sẽ không có vấn đề gì.
Hơn nữa, sẵn sàng góp sức cho Diệp Mặc cũng không có gì không tốt, anh xem tiền bối khí phách như vậy, chỉ cần nói một câu, tôi không vui, trong nhà có thứ gì tốt đều phải đưa ra bồi thường, những Ẩn Môn này nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời.
Diệp Mặc đương nhiên không biết trong lòng hai người này nghĩ gì, chỉ nói:
-Các người hãy giúp tôi làm tốt việc, phần thưởng cho hai người tôi sẽ không đưa thiếu một tí nào, cho dù là để các người thăng cấp Địa cấp cũng không phải là không thể.
Một thời gian nữa tôi sẽ đến Hồng Vũ Đường, các người trở về nói với đường chủ đừng có giở trò, nhẫn nại của tôi có hạn.
Đánh rồi xoa.
Tuy Diệp Mặc biết hai người này không dám phản bội hắn nhưng muốn bọn họ chủ động làm việc thì phải đối đãi tốt một chút.
-Vâng, thưa tiền bối.
Miệng của Cung Nghi Chinh và Đường Du tuy không dám nói, nhưng trong lòng đã có suy nghĩ.
Địa cấp, cho dù là cả Ẩn Môn thì cũng không có bao nhiêu Địa cấp, nếu bọn họ không có thời cơ thì cả đời này cũng chỉ thế này thôi.
Diệp Mặc nói có cơ hội lên Địa cấp, cho dù linh hồn bọn họ không bị khống chế, bọn họ cũng muốn toàn tâm toàn ý giành được sự coi trọng của Diệp Mặc.
Tiểu nhân cũng có cái tốt của tiểu nhân, chỉ cần có lợi là được.
Khi Diệp Mặc dẫn Cung Nghi Chinh và Đường Du ra ngoài, Mạc Khang, Hạ Nhu và Hạ Sắc Vi đang đợi bọn họ.
-Các người đi trước đi.
Diệp Mặc để hai người Cung Nghi Chinh và Đường Du rời đi trước.
Mạc Khang nhìn hai người rời đi có chút kỳ lạ, hỏi:
-Người anh em, anh thật sự để hai bọn chúng đi sao?
Hạ Nhu kéo tay Mạc Khang, ý của cô là chuyện của cao nhân Diệp Mặc, anh đừng tùy tiện hỏi.
Diệp Mặc lại không e dè, gật đầu nói:
-Đúng vậy, hai người này coi như biết thức thời, tôi để bọn chúng mang một bức thư đưa cho Hồng Vũ Đường.
Nói xong, Diệp Mặc nhìn thoáng ba người họ rồi nói tiếp:
-Nếu ở đây không có việc gì nữa, tôi muốn đi tra chuyến bay kia.
Mạc Khang liền nói:
-Mạc Bình đã tra rồi, đợi lát tôi đưa anh đi xem.
Anh Diệp, danh thần y của anh quả thật không phải chỉ là mã thôi, cái chân gãy của Sắc Vi, sau khi uống thuốc của anh xong, bây giờ đã dần bình phục, đã mấy thời gian đâu.
Tôi đoán khoảng chừng một tuần sau, em ấy có thế đi bộ được rồi.
Chẳng trách anh có thể nghiên cứu điều chế ra “Mỹ nhan hoàn”, y thuật của anh quả thật lợi hại.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, trong lòng tự nhủ nếu là “Liên Sinh Đan” thì đâu cần tới một tuần, không chừng lúc này đã có thể đi lại được rồi.
Nhưng, chuyện này không được khoe ra.
-Tiền bối, tuy tôi không định trở vê, nhưng nếu tiền bối có điều gì chỉ bảo, Hạ Nhu tôi còn có thể giúp được.
Xem ra Hạ Nhu, tuy tu vi của cô thấp, nhưng sống trong Ẩn Môn, cô hiểu rõ Ẩn Môn hơn Diệp Mặc.
Vừa nãy cô nghe Sắc Vi và Mạc Khang nói Diệp Mặc không phải là người trong Ẩn Môn nên mới nói câu này.
Diệp Mặc khoát tay nói:
-Hai người ở bên nhau hạnh phúc đi, chuyện máy bay tôi tự mình tra được, nếu Mạc Bình tra ra kết quả, bảo cậu ấy chiều mai đến trang viên tư nhân Trúc Vãn ở Tây Sa tìm tôi, ngày mai tôi sẽ ở đấy.
Hạ Sắc Vi do dự một lúc, bỗng nói:
-Anh Diệp, ba năm trước, khi chị em bảo em đưa anh Mạc Khang trở về, đã gặp một chuyện, không biết có giúp được anh hay không.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 404: Một Chút Manh Mối
Một Chút Manh Mối
C
huyện gì?
Diệp Mặc nhìn về phía Hạ Sắc Vi.
Hắn cảm giác với Hạ Sắc Vi là người cẩn thận, lúc này, cô ta nói ra chuyện ba năm trước đây, nhất định có liên quan đến mình.
Bằng không cô ta sẽ không cố ý nói như vậy.
Hạ Sắc Vi sắp xếp lại suy nghĩ một chút, sau đó nhớ lại nói:
– Ba năm trước đây, khi tôi đưa Mạc Khang quay trở về, bởi vì đường khá xa, Mạc Bình cố ý gọi máy bay trực thăng qua đón.
Ở khu vực đảo Ngư Tử gần Hongkong, tôi nhìn thấy một chiếc máy bay dân dụng cứ lắc lư, thậm chí thiếu chút nữa thì rơi xuống biển.
Thế nhưng sau đó, chiếc máy bay đã khống chế được.
Lúc ấy tôi không để ý mấy.
Chỉ có điều, hai ngày sau, tôi thấy trên tin tức thời sự của Hongkong có tin về một chiếc máy bay từ Australia bay đến Hàn Quốc đã mất tích ở ngoài biển.
– Lúc ấy tôi đã đoán ra, chiếc máy bay tôi nhìn thấy suýt chút nữa rơi xuống biển chính là máy bay đã mất tích.
Chỉ có điều tôi đã không làm bất kỳ chuyện gì.
Hôm nay Mạc Khang nói, một chiếc máy bay từ Hongkong đến San Francisco mất tích, tôi mới nhớ tới chuyện này.
Tôi nghĩ liệu có phải là do cùng một đám người làm hay không?
Thời điểm Diệp Mặc khống chế hai người Đường Du và Cung Nghi Chinh, Hạ Sắc Vi đã nghe Mạc Khang nói nguyên nhân Diệp Mặc tới đây.
Điều này khiến cô nhớ tới chuyện vài năm trước, cho nên do dự một chút, vẫn nói ra.
Nhưng trong lòng cô ta đang cảm thấy tò mò.
Trên máy bay mất tích còn có cả vợ Diệp Mặc.
Hơn nữa không ngờ Diệp Mặc cưới một người vợ thế tục.
Không biết đó là một cô gái thế nào, không ngờ lại khiến Diệp Mặc người nổi tiếng trong Ẩn Môn phải động tâm.
Cho dù tốt thế nào, một cô gái như cô ta chung quy không tránh được cảm thấy có chút tò mò.
Nghe Hạ Sắc Vi nói xong, Diệp Mặc nhíu mày.
Máy bay gặp tai nạn là bình thường.
Nhưng hắn thật sự rất ít nghe nói về chuyện máy bay bị mất tích.
Hạ Sắc Vi nói như vậy, hai sự kiện này rất có thể có liên quan đến nhau.
– Cô còn nhớ lúc ấy có chuyện gì khác không?
Diệp Mặc lên tiếng hỏi.
Hạ Sắc Vi lắc đầu.
– Cái này thì tôi thật sự không biết.
Diệp Mặc biết, đối với người xuất thân từ Ẩn Môn như Hạ Sắc Vi mà nói, đừng nói một chiếc máy bay mất tích, ngay cả phát sinh thế chiến, nói không chừng bọn họ cũng không để ý.
Diệp Mặc không hỏi tiếp, mà nhìn Mạc Khang nói:
– Anh Mạc, tôi muốn đi điều tra một chút.
Nếu Mạc Bình trở lại, có tin tức thì đi tìm tôi.
Không có tin tức thì thôi.
Nhìn bóng dáng Diệp Mặc rời khỏi, Hạ Nhu thầm than, nếu không phải anh Khang biết người kỳ lạ này, hôm nay cô và Mạc Khang đã hoàn toàn xong rồi.
Cô biết rõ hơn ai hết về sự cường thế của Trương Phong Chỉ.
– Tên Diệp Mặc kia thật sự lợi hại như vậy sao?
Hạ Nhu đang suy nghĩ đã buột miệng nói ra.
Hạ Sắc Vi lại nói:
– Hắn sao chỉ lợi hại thôi.
Tuy rằng em bị hắn đá hai cước, nhưng theo lời đồn hắn giết cao thủ Địa cấp giống như giết gà.
Em nghe người ta nói người phái Hợp Lưu muốn cướp Huyết Sắc San Hô của hắn, những người được phái tới cướp chẳng những bị hắn giết hết, hơn nữa sau đó bọn họ muốn đi Yến Kinh tìm người Diệp Gia, cũng không một người nào trốn thoát.
Bởi vì sợ Diệp Mặc trả thù, không ngờ phái Hợp Lưu đã phong bế sơn môn.
Nói xong Hạ Sắc Vi cũng trở nên buồn bực.
Tuy rằng mình và Diệp Mặc cùng xuất hiện, nhưng nếu không có Mạc Khang, mình đâu chỉ may mắn bị người ta đá hai cước mà thôi.
Hơn nữa mỗi bên đều bị gãy xương đùi.
Mạc Khang gật đầu, tiếp lời Hạ Sắc Vi:
– Lúc trước, khi anh Diệp đến biệt thự Bán Sơn giúp anh chữa hết bệnh, anh đã biết anh Diệp tuyệt đối không phải vật trong ao.
Hiện nay quả nhiên anh ấy hóa rồng.
Chỉ cần nhìn tên khốn kiếp Trương Phong Chỉ ở trước mặt anh ấy giống đứa cháu ngoan, anh thấy rất hả giận.
– Ừ.
Lần đầu tiên Hạ Sắc Vi đồng ý với lời Mạc Khang đã nói.
Cô gật đầu nói:
– Dược phẩm Lạc Nguyệt của anh ta rất tốt.
Tôi nghe nói Dưỡng Nhan Hoàn rất có hiệu quả.
Hôm nay xem viên thuốc chữa thương của anh ta thì biết, anh ta là một đan dược sư.
Chỉ có điều Dưỡng Nhan Hoàn thật sự quá đắt hàng.
Chỉ mới vừa được đưa lên quầy liền bán hết toàn bộ.
Lần trước tôi tính mua mấy bình, chỉ có điều không mua được.
Mạc Khang vung tay lên.
– Anh Diệp đương nhiên lợi hại rồi.
Điều này còn cần cô nói sao? Khi dược phẩm Lạc Nguyệt còn chưa khai trương, tôi đã đầu tư 200 triệu.
Tôi chỉ muốn báo đáp ơn cứu mạng của anh Diệp một chút mà thôi.
Nhưng tôi chỉ tặng một dòng suối nhỏ cho anh Diệp, anh ấy trả lại cho tôi cả một biển rộng.
Hiện nay tập đoàn Mạc thị đã sớm trở thành đối tác với dược phẩm Lạc Nguyệt.
Tôi nghĩ nếu người khác biết chỉ 200 triệu có thể làm được như vậy, hẳn là công ty nào cũng vui mừng sẵn lòng lấy ra.
Lần đầu tiên Hạ Sắc Vi không dùng ánh mắt khinh thường nhìn Mạc Khang.
Cô cảm giác ít nhất trên phương diện nhìn người, Mạc Khang vẫn có chút tinh tường.
Nghĩ tới việc hiện tại Mạc Khang đã là đối tác của dược phẩm Lạc Nguyệt, lần đầu tiên Hạ Sắc Vi dùng giọng điệu có chút khách khí hỏi:
– Vậy anh có thể lấy được Dưỡng Nhan Hoàn không?
Mạc Khang dùng ánh mắt có phần không tin được, thoáng nhìn về phía Hạ Sắc Vi.
– Tôi là Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Mạc thị.
Mà Tập đoàn Mạc thị là xí nghiệp đối tác với dược phẩm Lạc Nguyệt.
Cô nói tôi có thể lấy được Dưỡng Nhan Hoàn hay không? Đừng nói là mấy bình, ngay cả mấy trăm bình tôi cũng có thể lấy được.
– Thật sao?
Trong mắt Hạ Sắc Vi lộ vẻ vui mừng, lập tức kêu lên:
– Anh rể, anh nhất định phải lấy giúp em một ít Dưỡng Nhan Hoàn.
Cô không hề để ý tới sự thay đổi trong cách xưng hô của mình.
Lần đầu tiên nhìn thấy em gái mình gọi Mạc Khang là anh rể, ánh mắt Hạ Nhu nhìn về phía Mạc Khang càng dịu dàng hơn.
Tuy rằng đã qua nhiều năm khổ cực như vậy, nhưng mình không chọn sai người.
Anh ấy là một người đàn ông đáng để mình yêu.
Diệp Mặc đã tới Hongkong vài lần, nhưng lại không mấy quen thuộc.
Hắn tới vài lần nhưng đều có việc cần làm.
Lần đầu tiên hắn đến Hongkong, chính là khi ở Miếu Phổ ăn bún cá viên quen biết với chú Bồi.
Cuối cùng vì đắc tội với người của Đại Đường khiến chú Bồi mất mạng.
Tuy rằng hắn đã tiêu diệt Đại Đường, nhưng chú Bồi vẫn không sống lại được.
Cho nên lần này Diệp Mặc muốn đến Miếu Phổ thăm lại cửa hàng của chú Bồi, nhớ về người xưa một chút.
Đồng thời cũng muốn xem nơi loạn nhất của Hongkong, có thể tìm được một chút manh mối hay không.
Nếu thực sự không tìm được, buổi tối hắn sẽ trực tiếp tới hãng hàng không.
Miếu Phổ không hổ danh là nơi loạn nhất của Hongkong.
Diệp Mặc còn chưa vào bên trong, đã có một gã thanh niên người đầy máu lao đến.
Phía sau còn có hai người cầm đao đuổi giết.
Xem ra người thanh niên đã bị thương nặng, nhưng người phía sau vẫn đuổi giết không tha, rõ ràng là có ý muốn lấy mạng của anh ta.
Diệp Mặc lắc đầu.
Chờ tới khi cảnh sát tới nơi, chuyện nên xảy ra đều đã xảy ra.
Sau đó lại trở thành một vụ án đánh lộn của đám xã hội đen.
Chuyện như vậy đương nhiên Diệp Mặc sẽ không xen vào.
Hắn quay đầu lại nhìn về phía phố chính đi vào Miếu Phổ, không hề có ý định can thiệp.
Rất nhiều người xung quanh đang đứng xem náo nhiệt đều thản nhiên giống Diệp Mặc.
Ở Miếu Phổ, ẩu đả đánh nhau gần như ba ngày năm bữa lại có một lần.
Nhưng người bình thường chỉ cần nhìn thấy đều né tránh, như vậy mọi việc sẽ không dính dáng đến anh.
Nhưng nếu anh làm ảnh hưởng đến việc đánh lộn của người khác, cuối cùng mặc kệ bên thắng hay bên thua, nói không chừng đều giận lây sang anh.
Mà Diệp Mặc không ngờ dù hắn không để ý, nhưng rõ ràng đã ảnh hưởng tới người chạy phía trước, đồng thời cũng ảnh hưởng cả người đuổi phía sau.
– Diệp tiền bối cứu mạng…
Người thanh niên đang chạy phía trước bỗng nhiên dừng lại trước mặt Diệp Mặc, đồng thời cúi người xuống kêu Diệp Mặc cứu mạng.
Anh ta cũng không tiếp tục chạy trốn nữa.
Diệp Mặc kinh ngạc thoáng nhìn về phía người thanh niên trên người đã bị chém trúng mấy nhát đao này, kinh ngạc hỏi:
– Anh là ai? Hình như tôi không biết anh mà?
Người thanh niên này thở hổn hển mấy hơi, sau đó nhanh chóng nói:
– Tôi là người của Hải Đường.
Bởi vì điều tra hành khách mất tích trên máy bay…
Người thanh niên này còn chưa nói xong thì hai người kia đã đuổi tới nơi.
Hai người này tới trước mặt Diệp Mặc, một câu nói cũng không nói.
Một người giơ đao trong tay chém vào người thanh niên đang xin Diệp Mặc cứu mạng.
Một người khác trực tiếp dùng dao ba khía đâm vào sau lưng người thanh niên, không ngờ vẫn muốn giết người.
Hơn nữa không hề quan tâm tới sự tồn tại của Diệp Mặc.
Diệp Mặc nhấc chân đá hai cái.
Hai gã đang tập trung chém người thanh niên, đã bị Diệp Mặc trực tiếp đạp ngã xuống đất.
Mỗi người đều phun ra một ngụm máu tươi, sau đó không hề nhúc nhích.
Sở dĩ hắn xuống tay độc ác như vậy, là bởi vì người thanh niên muốn hắn cứu đang giúp hắn điều tra.
Mà hai người này lại muốn đuổi giết người mình thuê, đương nhiên Diệp Mặc sẽ không khách khí.
Người thanh niên toàn thân đầy máu thấy Diệp Mặc chỉ đá hai cái đã khiến hai gã thanh niên cầm hung khí bị hộc máu, lúc này liền ngây ngẩn cả người.
– Chuyện gì xảy ra vậy?
Diệp Mặc lạnh giọng hỏi, cắt đứt sự sững sờ của người thanh niên kia.
Người thanh niên lại thở hổn hển mấy hơi mới lên tiếng:
– Diệp tiền bối, bởi vì cách đây không lâu, đại ca chúng tôi bảo chúng tôi điều tra vụ chiếc máy bay đã mất tích mấy ngày trước, còn điều tra cả hành khách trên chuyến bay lần đó.
Tất cả anh em trong Hải Đường chúng tôi đều tham gia.
Kết quả bởi vì đúng lúc tôi ở trong một công viên nghe được hai người này nói tới một vài hành khách trên máy bay, tôi liền chú ý bọn họ.
Sau đó tôi đã theo dõi hai người này tới một nhà cũ của tư nhân.
Không ngờ lại bị bọn họ phát hiện.
Bởi vậy bọn họ đã truy sát tôi…
Bỗng nhiên Diệp Mặc giơ tay lên ngăn người thanh niên này tiếp tục nói chuyện.
Hắn túm lấy hai người thanh niên bị đánh trọng thương đang nằm trên mặt đất nói:
– Anh lập tức gọi một chiếc xe, dẫn tôi tới khu nhà cũ kia.
– Vâng…
Thanh niên này ngay lập tức chặn một xe taxi.
Tuy rằng thanh niên này toàn thân đầy máu, nhưng chiếc xe taxi vẫn ngừng lại.
Dường như anh ta biết nếu không ngừng, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Diệp Mặc mang hai người kia lên xe, sau đó nhìn người thanh niên nói:
– Anh nói tiếp đi.
Sau khi người thanh niên bị thương nói cho lái xe taxi biết địa chỉ xong, lập tức nói:
– Bởi vì vừa nãy khi ở nhà cũ kia, tôi đã nghe thấy mấy người này đang nói chuyện với người Nhật.
Đúng lúc tôi chuẩn bị thăm dò điều tra một chút, không ngờ đã bị người ta phát hiện.
Hai người này lập tức bắt đầu truy sát tôi.
May mắn trước kia tôi từng được huấn luyện chạy đường dài, bằng không tôi đã sớm bị hai tên khốn kiếp này chém chết.
Bởi vì đại ca đã cho chúng tôi xem qua ảnh của Diệp tiền bối, cho nên tôi mới nhận ra anh.
Cảm ơn Diệp tiền bối đã cứu mạng tôi.
Diệp Mặc gật đầu.
Hắn đã hiểu được một chút.
Một chiêu buổi sáng của hắn tuy rằng không thông qua chính phủ, nhưng hiệu quả tuyệt đối mạnh hơn nhiều so với phía chính phủ.
Toàn bộ Hongkong có bao nhiêu người đầu đường cuối ngõ? Hoặc là nói có vài người làm việc đứng đắn cũng âm thầm đầu phục các loại bang phái đoàn thể.
Như vậy một mệnh lệnh đưa ra, chẳng khác gì phát động toàn bộ Hongkong.
Điều này khác hẳn với việc phía chính phủ phát động.
Phía chính phủ thông cáo, cho dù có dân chúng biết được một ít dấu vết, nói không chừng cũng không dám nói ra.
Nhưng người trong bang phái sẽ không lo lắng về điều này.
Vận khí của người thanh niên bị thương trước mắt không tồi.
Đúng lúc nghe được tin tức có liên quan.
Nói không chừng tin tức này có quan hệ với vụ chiếc máy bay đã mất tích mấy ngày hôm trước.
Đường không xa.
Hai người mới nói mấy câu, xe taxi đã tới nơi.
Diệp Mặc lấy ra một viên thuốc chữa thương đưa cho người thanh niên bị thương, bảo anh ta uống vào.
Sau đó, hắn mới dẫn theo hai gã đàn ông bị trọng thương đi vào chỗ nhà cũ.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 405: Lòng Nóng Như Lửa Đốt
Lòng Nóng Như Lửa Đốt
D
iệp Mặc vừa mới vào cửa, đã biết ở đây không còn ai nữa.
– Vừa rồi khi anh tới, ở đây có bao nhiêu người?
Diệp Mặc ném hai gã thanh niên bị thương xuống, sau đó quay đầu lại hỏi.
Người thanh niên của Hải Đường dẫn Diệp Mặc tới lập tức nói:
– Lúc ấy tôi thấy tổng cộng có bốn người bao gồm cả hai người này ở trong đó.
Bốn người? Nói vậy ít nhất còn có hai người nữa.
Nhưng bọn họ đã đi rồi.
Diệp Mặc đánh thức hai gã thanh niên đã bị hắn đạp tới trọng thương, chuẩn bị tra hỏi.
Nhưng một trong hai người đã lên tiếng nói một lèo.
Diệp Mặc vừa nghe lập tức biết đây là tiếng Nhật.
Hắn nghe một câu cũng không hiểu.
Thấy Diệp Mặc nhíu mày, thanh niên đi theo phía sau lập tức nói:
– Diệp tiền bối, hai người kia hẳn là người Nhật.
Đợi lát nữa tôi sẽ tìm một người hiểu tiếng Nhật tới hỏi giúp anh tra hỏi là được.
Diệp Mặc gật đầu nói.
– Không cần tìm người đến.
Anh gọi người lái xe qua đây, đưa hai người này tới Tây sa.
Sau đó, anh tìm một người hiểu tiếng Nhật tới Tây sa.
Tôi sẽ tới sau…
– Vâng, Diệp tiền bối yên tâm.
Uông Tiểu Tứ tôi cam đoan sẽ hoàn thành nhiệm vụ.
Người thanh niên này nghe thấy Diệp Mặc giao nhiệm vụ cho mình, lập tức hưng phấn nói.
Hải Đường nghe nói Diệp tiền bối phân phó, xe đến rất nhanh.
Uông Tiểu Tứ và một người thanh niên khác lái xe đến, chuyển hai gã thanh niên đã bị Diệp Mặc đạp trọng thương lên xe, trực tiếp chạy về phía trang viên tư nhân Trúc Vãn – Tây sa.
Sau khi hai người này đi rồi, một mình Diệp Mặc đi vào ngôi nhà cũ.
Hongkong phồn hoa đã không còn nhiều nhà cấp bốn như vậy.
Trong nhà cũ có mấy phòng.
Bên trong được thu dọn rất gọn gàng sạch sẽ.
Hơn nữa cũng rất đơn giản, Diệp Mặc đi dạo qua một vòng, không phát hiện có bất kỳ thứ gì khả nghi.
Sau khi tìm khắp mấy phòng, Diệp Mặc chỉ tìm được một cái huy hiệu mặt trời màu đen ở một chỗ rất bí mật.
Ngoài ra, hắn không thu hoạch được gì khác.
Thần thức của Diệp Mặc quét xuống mặt đất.
Hắn nhanh chóng phát hiện ra một tầng hầm.
Trong tầng hầm dường như có rất nhiều thứ.
Xem ra còn chưa kịp mang đi.
Diệp Mặc vừa định vào tầng hầm kiểm tra, thần thức lại phát hiện ở mấy góc của tầng hầm đều đặt bom hẹn giờ.
Hơn nữa, thời gian phát nổ chỉ còn có vài giây ít ỏi.
Tuy rằng loại bom bình thường này còn chưa lấy được mạng của Diệp Mặc, nhưng bị bom vây quanh như vậy, tuyệt đối không phải là chuyện tốt.
Rất có khả năng sẽ bị thương.
Thấy bom, trong nháy mắt Diệp Mặc đã chạy ra khỏi nhà cũ.
Ầm…
Diệp Mặc vừa lao ra, mấy tiếng nổ liền vang lên.
Ở nhà cũ, ánh lửa đã ngút trời.
Xem ra là do mấy quả bom đã gây cháy.
Sắc mặt Diệp Mặc rất khó coi.
Bỗng nhiên hắn cảm giác vừa rồi mình đã làm sai điều gì.
Ngược lại không phải vì hắn đã không tìm được tầng hầm trước khi mấy quả bom phát nổ, mà bởi vì hắn cảm giác dường như mình đã quá xem thường chuyện này.
Uông Tiểu Tứ phát hiện ra chuyện này tuyệt đối không phải là chuyện tầm thường.
Chỉ có điều mình không để ý mà thôi.
Những người này đã vậy còn quá quyết đoán.
Sau khi phát hiện ra Uông Tiểu Tứ, không nói tới chuyện lập tức rút lui, hơn nữa còn cho nổ cả căn nhà cũ này.
Điều này chứng tỏ cái gì? Điều này chứng tỏ có người biết Uông Tiểu Tứ được hắn cứu, hơn nữa còn quay trở lại.
Diệp Mặc vừa mới nghĩ đến đây lập tức thầm nghĩ không tốt.
Mình xem thường chuyện này.
Uông Tiểu Tứ sắp gặp nguy hiểm.
Bọn họ dẫn theo hai người Nhật bị bắt, chính là mang theo hai quả bom hẹn giờ.
Diệp Mặc lại không dám chậm trễ, lập tức dùng thuật ẩn thân, bước lên phi kiếm trực tiếp nhằm thẳng về phía Tây sa.
Khi thấy chiếc xe ô tô của Uông Tiểu Tứ ở trên đường cách đó không xa, cuối cùng Diệp Mặc mới nhẹ nhàng thở ra.
Thật may, Uông Tiểu Tứ còn chưa xảy ra chuyện.
Diệp Mặc hạ xuống tính ngăn xe của Uông Tiểu Tứ lại, ngay lập tức liền có một cảm giác nguy hiểm truyền đến thần thức của hắn.
Hắn phát hiện phía sau xe của Uông Tiểu Tứ khoảng một trăm mét có một chiếc Hummer đang theo sát.
Mà quan trọng nhất chính là, hiện tại người ngồi bên ghế phụ của chiếc Hummer này đang cầm súng rốc-két nhỏ ngắm vào xe ô tô của Uông Tiểu Tứ.
Những người này thật sự là quá điên.
Dám dùng súng rốc két bắn vào ô tô trong khu náo nhiệt như vậy.
– Bắn nhanh một chút.
Hiện tại phải cho nổ trước khi chúng về tới sào huyệt.
Trên chiếc Hummer có ba người.
Người nói chuyện đang ngồi ở ghế phía sau.
Chỉ có điều gã lại nói bằng tiếng Nhật.
– Vâng.. A…
Người đàn ông ngồi ở ghế phụ phía trước bên cạnh lái xe đang cầm súng rốc két vừa mới nói xong một chữ vâng, lại a lên một tiếng, đồng thời toàn thân ngã xuống.
Lúc này, hai người còn lại mới phát hiện trong xe bỗng nhiên có thêm một người.
Không ai thấy người này vào từ lúc nào.
– Anh là ai? Vào bằng cách nào?
Người đàn ông ngồi ở phía sau vẻ mặt khiếp sợ nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc.
Trong lòng Diệp Mặc thầm cảm thấy vui vẻ.
Thật may vẫn có một tên khốn hiểu tiếng người.
Vừa rồi hắn đã mở cửa xe với tốc độ quá nhanh.
Thậm chí người ngồi ở bên trong không kịp phản ứng.
Đương nhiên bọn họ không biết Diệp Mặc đã vào bằng cách nào.
Người đàn ông đang lái xe, tốc độ phản ứng khá nhanh.
Không biết anh ta lấy ra từ chỗ nào một khẩu súng lục.
Chỉ có điều anh ta còn chưa kịp nổ súng, đã bị Diệp Mặc đánh ngất xỉu, nhét vào chỗ ngồi phía sau.
Sau đó, người đàn ông vừa nói chuyện cũng bị Diệp Mặc đánh ngất xỉu.
Chiếc xe Hummer nhanh chóng thay đổi phương hướng, rất nhanh tiến về phía vùng ngoại thành.
Cuối cùng, chiếc xe dừng lại ở một công trường đang thi công.
Diệp Mặc dừng xe, ném ba người đàn ông trên xe xuống.
Lúc này hắn mới phát hiện trên cổ của người đàn ông trung niên có đeo một huy hiệu hình mặt trời đen.
Trong ba người, có hai người hiểu tiếng Trung.
Sau khi Diệp Mặc ép hỏi, nhanh chóng khai ra toàn bộ.
Cả ba người này đều là người Nhật, là thành viên của một tổ chức đế quốc mặt trời đen vô cùng lớn của Nhật.
Bọn họ được phái tới, mục đích chính là chịu trách nhiệm thu thập tung tích và xu hướng của tất cả các nhà khoa học nổi tiếng trên toàn thế giới.
Rốt cục Diệp Mặc đã hỏi được, vụ máy bay mất tích mấy ngày trước có liên quan đến bọn họ.
Bởi vì đế quốc mặt trời đen muốn bắt một giáo sư hóa học tên là Al Stein có mặt trong chuyến bay lần này.
Chúng cướp máy bay chỉ vì Al Stein.
Ninh Khinh Tuyết chỉ là người bị hại mà thôi.
Hơn nữa Diệp Mặc cũng đã hỏi được vụ máy bay bị mất tích ba năm trước mà Hạ Sắc Vi đã nói là do tổ chức này thực hiện.
Về phần đế quốc mặt trời đen này bắt cóc nhiều nhà khoa học như vậy rốt cuộc muốn làm cái gì, Diệp Mặc đại khái có thể đoán ra được.
Nước Nhật chính là một quốc gia có dã tâm.
Tuy diện tích nhỏ, nhưng cho tới bây giờ dã tâm của bọn họ không từng dừng lại.
Không cần phải nói, bắt cóc những nhà khoa học, chứng tỏ dã tâm của những nhân vật trung tâm lại tái phát.
Khó trách bọn họ khẩn trương như vậy.
Một khi chuyện này bị lộ ra ngoài, bọn họ sẽ trở thành kẻ địch của toàn thế giới.
Lá gan của những người Nhật cũng đủ lớn.
Bất quá Diệp Mặc biết trong chiếc máy bay bay từ Hongkong đi San Francisco do bọn họ bắt cóc, dường như nửa đường có một cô gái tuyệt sắc đã nhảy khỏi máy bay.
Uông Tiểu Tứ nói anh ta nghe thấy có hai người kia nói thiếu đi một người.
Hẳn là nói về cô gái kia.
Diệp Mặc đoán người con gái nhảy khỏi máy bay chính là Ninh Khinh Tuyết.
Ngay lập tức, lòng nóng như lửa đốt.
Hắn không biết lúc ấy Ninh Khinh Tuyết nhảy ra khỏi máy bay có mang dù hay không.
Bởi vì bình thường, hành khách trên máy bay thường không được chuẩn bị dù để nhảy.
Chỉ có điều mấy tên khốn bị Diệp Mặc bắt cóc, rõ ràng cũng không biết cô gái nhảy khỏi máy bay có dù hay không.
Mắt thấy rốt cuộc không hỏi được gì nữa, Diệp Mặc không chút do dự biến tất cả mấy người này thành tro bụi.
Về phần chuyện đế quốc mặt trời đen bắt cóc các nhà khoa học trên toàn thế giới, Diệp Mặc sẽ không đi xen vào.
Cho dù bọn họ bắt cóc tất cả các nhà khoa học trên toàn thế giới, cũng không liên quan đến Diệp Mặc hắn.
Hơn nữa hắn cũng không phải là cảnh sát thế giới.
Nhưng bọn họ động đến Ninh Khinh Tuyết thì không được.
Diệp Mặc đã liệt đế quốc mặt trời đen bắt cóc chuyến bay của Ninh Khinh Tuyết vào đối tượng chắc chắn phải diệt.
Bất quá, hiện tại hắn đã biết Ninh Khinh Tuyết không bị đế quốc mặt trời đen bắt cóc, mà dọc đường đã nhảy khỏi máy bay.
Diệp Mặc chỉ hy vọng Ninh Khinh Tuyết có một cái dù để nhảy.
Nhưng trong lòng Diệp Mặc vẫn rất lo lắng.
Hắn biết cho dù có dù để nhảy, máy bay bay cao như vậy, cơ hội sống sót không lớn lắm.
Nhưng chung quy có vẫn tốt hơn không.
Diệp Mặc không còn tâm tư đi điều tra tình hình.
Hắn muốn lập tức đi tìm Ninh Khinh Tuyết.
Diệp Mặc chạy với tốc độ nhanh nhất tới Tây sa.
Hắn lại phát hiện Uông Tiểu Tứ với vẻ mặt ảo não đứng ở ngoài cửa trang viên tư nhân Trúc Vãn.
Hai tên người Nhật bị Diệp Mặc đánh trọng thương đã chết.
Xem ra hẳn là bọn họ đã tự sát.
Bất quá hiện tại bọn họ sống hay chết đối với Diệp Mặc mà nói cũng không quan trọng.
– Diệp tiền bối, tôi….
Uông Tiểu Tứ nhìn Diệp Mặc với vẻ mặt hổ thẹn.
Nhiệm vụ Diệp Mặc giao cho anh ta, anh ta đã không hoàn thành.
Diệp Mặc khoát tay nói:
– Anh làm tốt lắm.
Đợi lát nữa họp anh có thể đi cùng lão đại của các anh qua đây.
Trong khi Uông Tiểu Tứ bị hạnh phúc quá lớn này đả kích, thì Diệp Mặc đã sớm đi vào trong rồi.
– Đại ca…
Vẻ mặt Uông Tiểu Tứ kích động nhìn người đàn ông phía sau.
Vừa rồi, khi Diệp Mặc tới, người đàn ông này cúi đầu rất thấp.
Ai bảo bọn họ làm hỏng chuyện. Ảo não trong lòng anh ta chỉ sợ còn nhiều hơn cả Uông Tiểu Tứ.
Chỉ có điều Diệp Mặc thật sự không ngờ được người đàn ông đang cúi đầu này chính là đại ca của Uông Tiểu Tứ.
Lúc này anh ta nghe Diệp Mặc nói xong, tim càng đập loạn.
Mãi đến khi Uông Tiểu Tứ gọi anh ta một tiếng đại ca, anh ta mới hồi phục lại tinh thần, lập tức kích động nắm tay Uông Tiểu Tứ nói:
– Tiểu Tứ, lần này tôi nhờ phúc của cậu.
Yên tâm, lần này Diệp tiền bối có thưởng, tôi tuyệt đối sẽ không bạc đãi cậu.
Cậu làm tốt lắm.
Diệp Mặc vừa mới đi đến phòng khách, Tiêu Biên Nghĩa đã chạy tới.
Bất kỳ lúc nào anh ta cũng chú ý tới bên này.
Diệp Mặc vừa đến đây, anh ta đã biết tin.
– Diệp tiền bối, sao anh đã tới đây rồi?
Tiêu Biên Nghĩa không dám để Diệp Mặc chờ lâu.
Theo lời Diệp Mặc đã dặn, phải ngày mai hắn mới tới đây.
Anh ta chẳng những đã tăng cường người canh gác nơi này, còn tăng thêm rất nhiều người làm.
Anh ta chỉ sợ đón tiếp Diệp Mặc không được chu đáo.
Lần trước, Diệp Mặc đã từng nói với Tiêu Biên Nghĩa, bảo anh ta không nên gọi hắn là tiền bối.
Tuy nhiên hiện tại hắn đã không tâm tình nói những chuyện này.
Hắn nói thẳng:
– Tiêu bang chủ.
Anh lập tức triệu tập tất cả người hắc đạo Hongkong tới chỗ này họp.
Có thể thu thập được bao nhiêu tin tức thì tốt bấy nhiêu.
Tối hôm nay tôi phải rời khỏi Hongkong.
Chỉ sợ là không thể chờ được đến ngày mai.
– Vâng, Diệp tiền bối, tôi sẽ lập tức đi thông báo.
Tiêu Biên Nghĩa không dám hỏi Diệp Mặc rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Anh ta biết chỉ cần làm tốt việc Diệp Mặc đã giao là được rồi.
Lần này thời gian Diệp Mặc phải chờ ngắn hơn trước.
Có lẽ có liên quan đến việc buổi sáng Diệp Mặc đã nổi giận, hoặc là liên quan đến phần thưởng của Diệp Mặc.
Chỉ có điều chưa đến một giờ, những người tới buổi sáng, trên cơ bản đều có mặt.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Tuyệt Thế Dược Thần [Dịch] Tuyệt Thế Dược Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Tuyet-The-Duoc-Than-SE-Audio-Truyen.jpg)






