[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 79 : Gia Tộc Mới (c391-c395)
❮ sautiếp ❯Chương 391: Gia Tộc Mới
Gia Tộc Mới
T
hình thịch…
Vương Yến quát to nhưng rõ ràng hai gã bảo an không thèm sợ hãi, hai tiếng trầm đục đã truyền tới.
Chỉ có điều làm cho người ta kỳ quái là, động thủ rõ ràng là hai gã bảo an, nhưng bị đánh ra ngoài vẫn là hai gã bảo an này.
Hai gã bảo an rút gậy điện ra động thủ, lúc này lại bị người ta ném ra rất xa, ngã sấp xuống dưới chân Khâu thiếu gia, rốt cuộc không đứng dậy được.
Vương Yến và chồng của cô hơi sửng sốt, còn muốn chạy tới, lại lập tức bị một gã người quen bên cạnh giữ chặt:
– Vương Yến, cô không cần như vậy nữa, bị đánh chính là người của Khâu gia, cô yên đó đi Vương Yến dường như mới hiểu được, do dự dừng bước.
Trong mắt của cô lộ ra sự giãy dụa, cô biết cô có chạy qua đó cũng không thay đổi được cái gì, nhưng không qua đó, cô cảm giác lương tâm của mình có chút cắt rứt.
Cô biết người bạn này nói như vậy cũng đúng, người trước mắt kia bọn họ đắc tội không nổi.
Không đơn thuần là bọn họ đắc tội không nổi, toàn bộ Yến Kinh có thể đắc tội Khâu thiếu gia cũng không có mấy người.
Ông chủ Hoàng lại vẻ mặt kinh ngạc nhìn hai gã bảo an bị đá đến bên cạnh mình, từ vị trí tên uống cà phê trẻ tuổi đá đến nơi đây, có vài thước xa, người bình thường là tuyệt đối đá không được.
Ông chủ Hoàng sắc mặt lập tức cũng có chút kinh sợ hoảng lên, y không phải gà mờ, người bình thường làm sao có thể tùy tiện đã đá mấy tên bảo an của mình ra xa như vậy? Có thể thấy được người trẻ tuổi kia vừa rồi tuyệt đối không đơn giản.
Nhưng y cũng biết Khâu thiếu gia càng không đơn giản, ông chủ Hoàng càng không muốn đắc tội trong lòng cũng là âm thầm kêu khổ.
– Mẹ nó, đi lên đem tên khốn kia kéo lại đây.
Khâu thiếu gia sắc mặt trầm xuống, hung hăng nói với hai gã vệ sĩ bên cạnh.
Hắn mới vừa từ vùng quê lên Yến Kinh, trong thời gian này, y phát hiện tấm bảng Khâu gia này dùng cũng tốt, đã sớm dưỡng thành tính cách đệ nhất thiên hạ, làm sao còn có thể đem Diệp Mặc ngay cả phòng cũng gọi không được để vào mắt.
Hai gã vệ sĩ trong lòng âm thầm lắc đầu, nhưng ông chủ phát mệnh lệnh cũng không thể không đi lên.
Thân thủ hai gã vệ sĩ này so với nhân viên an ninh vừa rồi kia mạnh hơn nhiều lắm, nhưng ở trước mặt Diệp Mặc, vẫn như cũ vẫn bị một cước đá bay, ngay cả tay chân cũng chưa đụng đến Diệp Mặc Mặc dù biết Khâu thiếu gia thân phận rất ghê gớm, nhưng ông chủ Hoàng cũng không gọi người đến hỗ trợ.
Kinh nghiệm giang hồ của y cho y biết được nghèo văn giàu võ, người có thể luyện được thân thủ như Diệp Mặc tuyệt đối không đơn giản.
Nhìn hai gã vệ sĩ bị đánh ngã, Khâu thiếu gia dường như biết đụng trúng cọng rơm hơi cứng rồi, y đưa tay chỉ Diệp Mặc – Có gan mày đứng đó đừng nhúc nhích.
Nói xong liền lấy điện thoại ra, xem bộ dáng là chuẩn bị gọi viện binh rồi.
Diệp Mặc đứng lên, hắn đi đến trước mặt Khâu thiếu gia, đưa tay tát một cái.
Một cái tát này đánh thẳng bên tai Khâu thiếu gia, ngoại trừ số răng bị Khâu thiếu gia nhổ ra, một lỗ tai y cũng chảy ra vết máu, rất rõ ràng cái lỗ tai này đã bị hỏng.
Khâu thiếu gia bị Diệp Mặc một chưởng đánh nằm trên mặt đất, lập tức bối rối, trong mắt của y lộ ra tia hoảng sợ, y không thể tưởng được tại Yến Kinh thật sự có người dám đánh y như vậy, còn ra tay nặng như thế.
Chỉ có điều hiện tại y đã bò dậy không nổi.
Diệp Mặc nhìn nhìn Đổng Kiệt còn đứng ở một bên thất kinh, cũng giống như vậy bị Diệp Mặc cho một chưởng, Đổng Kiệt giống như Khâu thiếu gia bị bổ nhào vào cửa hội quán, chỉ cảm thấy từng đợt âm thanh rì rào trong mũi vang lên, chuyện còn lại đều không thể nhớ tới.
Nhìn Diệp Mặc trở về, Thi Tu kinh hoảng một phát giữ lấy Diệp Mặc:
– Chúng ta đi nhanh lên, sau cậu lại đi đánh người kia…
– Ồ, hắn còn đặc thù hay sao?
Diệp Mặc lại lần nữa ngồi xuống.
Thi Tu nhìn chung quanh, biết hiện tại đi cũng đi không xong, thở dài nói:
– Cái tên Khâu thiếu gia kia là người của Khâu gia, cậu có biết Khâu gia tại Yến Kinh không?
Diệp Mặc lắc lắc đầu nói:
– Không biết.
Hắn nghe nói qua Lý gia, Trương gia, Tống gia, Diệp Gia, Kiều gia là ngũ đại gia tại Yến Kinh, thậm chí là Tần gia, Hàn gia, Ninh gia, Âu gia, Trác gia.. v…v, nhưng chưa từng nghe nói qua Khâu gia.
Thi Tu lo lắng nhìn thoáng qua Khâu thiếu gia vẫn như cũ nằm trên mặt đất, rồi mới lên tiếng:
– Ngũ đại gia tộc của Hoa Hạ cậu có lẽ cũng biết rồi, lúc trước cậu cũng là người của Diệp Gia.
Nghe nói Diệp Gia, Tống gia, còn có Kiều gia bởi vì đắc tội một nhân vật lợi hại, cuối cùng trở nên suy thoái rồi.
Tống gia rõ ràng biến mất tại Yến Kinh, mà Diệp Gia và Kiều gia cũng co rút lại.
Còn nói Kiều gia cũng dần dần ra khỏi danh sách các gia tộc ở Yến Kinh, thời gian dần qua chuyển dời đến buôn bán.
Mà mới đây nhất thay thế chỗ của hai đại gia tộc Tống gia và Kiều gia, chính là Khâu gia và Đới gia mới nổi lên.
– Cậu làm sao biết những chuyện đó?
Diệp Mặc thật đúng là không biết Khâu gia và Đới gia ở Yến Kinh sẽ thay thế được Tống gia và Kiều gia, trở thành thành viên của tân ngũ đại gia tộ.
Tuy nhiên đồn đại lại không nhất định có thể tin, ít nhất Diệp Mặc không có cảm giác sự suy thoái của Diệp Gia, chỉ có điều làm việc càng thêm khiêm tốn chút mà thôi.
Diệp Thiếu Phong tuy rằng tuổi còn trẻ, nhưng diễn xuất cũng rất là khiêm tốn và ra vẻ người lớn.
Thi Tu trong mắt lộ ra một tia đau xót, cúi đầu nói:
– Là Vân Vân nói cho tôi biết đấy, tôi thiếu nợ rất lớn, không có cách nào ở lại Tra Từ.
Mỗi ngày bị người ép trả nợ, sau đó Vân Vân bảo tôi tới Yến Kinh, cô vừa đi học, vừa đi làm thêm bên ngoài, tôi cũng tìm việc, vốn tôi nghĩ cố gắng trả xong nợ, sau đó cùng Vân Vân sống cuộc đời bình dị qua ngày, nhưng, để đi…
Dường như biết bây giờ không phải là thời điểm nghĩ đến những việc này, Thi Tu rất nhanh lại lần nữa phục hồi tinh thần, cậu ta thận trọng nói với Diệp Mặc:
– Cái tên Khâu thiếu gia kia có lẽ là Khâu Chí Triết, hắn đã học ở đại học Yến Kinh, là người rất kiêu ngạo, hơn nữa không thông minh.
Cho nên Đổng Kiệt rất dễ dàng nịnh hót y, làm một con chó đi theo phía sau hắn ta.
Chỉ bởi vì nguyên nhân gia thế của y nên cũng không có ai dám đối chọi với y.
Nghe nói y có một người anh trai tên là Khâu Chí Học, là người rất lợi hại, chuyện này tôi cũng chỉ là nghe Vân Vân nói như vậy.
Thi Tu vừa mới nói tới đây, phía ngoài xe cảnh sát đã vang lên, vài tên cảnh sát rất nhanh liền vọt vào, nhanh chóng bao vây lấy Diệp Mặc và Thi Tu.
Trong thời gian chờ cảnh sát tới, Ông chủ Hoàng vẫn không gọi thêm người động vào Diệp Mặc.
– Là cậu đánh người?
Một người cảnh sát trung niên đi đến trước mặt Diệp Mặc nghiêm khắc mà hỏi.
Diệp Mặc gật gật đầu nói:
– Vâng, nhưng là tôi phòng vệ chính đáng, tôi cùng bằng hữu của tôi đang ngồi ở trong này, có người muốn đến động thủ với tôi trước, cho nên tôi liền phòng vệ chính đáng thôi.
Một gã cảnh sát tuổi trẻ đang xem xét Khâu thiếu gia còn đang được cấp cứu, lấy ra găng tay, đi đến trước mặt Diệp Mặc vừa như muốn nói chuyện, chỉ nghe thấy phía sau có người nói:
– Các cậu tránh ra người này tôi mang đi.
Nghe được cái thanh âm này, hai gã cảnh sát vội vàng tránh ra, phía sau đi tới một gã đàn ông chừng ba mươi tuổi, xem ra người vừa mới nói chính là người này.
– Lá gan cậu rất lớn, dám đánh người tại Yến Kinh, còn đánh Khâu Chí Triết nghiêm trọng như vậy.
Tôi chỉ có thể nói, cậu rất giỏi đấy.
Cậu có biết anh trai của Khâu Chí Triết là người nào không?
Người đàn ông này đi đến trước mặt Diệp Mặc thản nhiên nói.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói với Thi Tu:
– Thi Tu, nơi này chó nhiều lắm, chúng ta đi.
Nói xong Diệp Mặc lại nhìn người đàn ông này một chút – Là ngựa chết hay là lừa chết chuyện này liên quan gì đến tôi? Tôi cảnh cáo ông một tiếng, nếu ông không tránh ra, đừng trách tôi đánh cả ông.
– Cậu rất kiêu ngạo, hôm nay tôi phải dẫn cậu đi, tôi xem cậu có bao nhiêu lợi hại.
Người đàn ông này nói xong cũng muốn động thủ.
– Hồ Bằng, anh dừng tay cho tôi.
Một thanh âm đột ngột truyền đến, một gã đàn ông trung niên đỉnh đầu đều trọc vội vã chạy tới, giơ tay ngăn lại, y đi đến trước mặt Diệp Mặc rất là khách khí nói:
– Mặc thiếu gia, thật không ngờ gặp cậu ở chỗ này.
Diệp Mặc đánh giá người đàn ông hói đầu này một chút, có chút kỳ quái hỏi:
– Anh là ai? Tôi dường như không biết anh.
Người đàn ông hói đầu không vì Diệp Mặc không biết y mà cảm thấy xấu hổ, lại tiếp tục miệng cười nói:
– Tôi tên là Ngô Trạch từng gặp qua thiếu gia một lần trong hội đấu giá từ thiện của lão tiên sinh Quý Bắc Thần tại Yến Kinh, cho nên quen cậu.
Thời điểm Ngô Trạch thấy Diệp Mặc, trong lòng thấy sóng to gió lớn, Diệp Mặc là ai, nơi này không ai rõ ràng bằng anh ta.
Anh ta dựa vào Lý gia, lúc trước đi theo Lý Thu Dương nhà Lý gia cùng nhau tham gia cái tiệc tối kia.
Anh ta là không có cơ hội nói chuyện với Diệp Mặc, khi Diệp Mặc trực tiếp giáo huấn con cháu Tống gia – Tống Ý, thậm chí cái tát “bốp bốp” vang lên khiến Tống gia ngay cả một cái rắm cũng không đánh ra.
Tống gia cuối cùng cũng là vì muốn báo thù Diệp Mặc, bị Diệp Mặc từ Yến Kinh nhổ tận gốc.
Anh ta hiểu rõ trong lòng, đừng nhìn bộ dáng vô hại cả người lẫn vật của Diệp Mặc như vậy, chỉ cần hắn muốn đá Khâu gia ra khỏi Yến Kinh, quả thực là chuyện dễ dàng.
Anh ta gọi Hồ Bằng dừng tay lại chẳng khác gì là cứu Hồ Bằng, Hồ Bằng cũng là cán bộ được điều động cùng anh ta trong lần này.
Anh ta một là muốn cứu Hồ Bằng một chút, hai là cũng muốn kết giao với Diệp Mặc.
Diệp Mặc nghĩ tới lần đó hắn và Trương Quật cùng đi tham gia cái tiệc tối kia, sau lại không có tham gia hội đấu giá mà phải đi cứu Diệp Lăng.
– Anh Ngô, anh là gì ý hả?
Hồ Bằng thấy Ngô Trạch cùng tới hội quán ‘Ngô Đồng” ăn mừng ” lại không giúp mình, lại giúp người trẻ tuổi không biết gọi là gì này.
Nhưng gã ta không có lập tức trở mặt, gã ta làm thư ký nhiều năm, lần này bị điều động đến địa phương làm quan, cũng là đại diện Khâu gia.
Mà Ngô Trạch chỗ dựa vững chắc vẫn là người của Lý gia, cho nên ở mặt ngoài hai người coi như là hòa hợp, nhưng thực tế lại đại diện ích lợi bất đồng của hai gia tộc.
Nhưng Hồ Bằng kinh nghiệm nhiều năm làm thư ký hiểu được, nếu Ngô Trạch phải giúp người thanh niên này, chứng tỏ hắn khẳng định không phải người bình thường, cho dù mình là người của Khâu giaa, nhưng chưa hiểu rõ sự tình, y chắc là sẽ không làm đấy.
– Không có ý gì, chỉ có điều Mặc thiếu gia là người tôi tôn kính, nếu thư ký Hồ muốn động thủ, cũng đừng trách tôi không khách khí.
Ngô Trạch không lưu tình một chút nào.
Anh ta hiểu tính cách Diệp Mặc, biết Diệp Mặc chán ghét người hai mặt, kỳ thật anh ta cũng có thể đổi một cách nói chuyện uyển chuyển hơn, nhưng như vậy, nói không chừng ấn tượng trong lòng Diệp Mặc đối với anh ta lại không sâu.
Như là đã nhắc nhở quanh Hồ Bằng một lần, Hồ Bằng không có giác ngộ, cũng đừng trách anh ta không khách khí.
– Ngô Trạch, anh nói gì vậy? Hồ Bằng tôi cũng muốn xem thử anh không khách khí như thế nào.
Bởi vì thái độ Ngô Trạch, Hồ Bằng vốn đã dịu xuống lại bị lời nói sắc bén của Ngô Trạch kích động.
Chuyện này không phải là nể mặt nể mũi anh ta hay không, việc này chứng tỏ mặt mũi Khâu gia đã bị Ngô Trạch quét rác.
Nhưng y cũng không động vào Diệp Mặc, y trong quan trường pha trộn nhiều năm, bây giờ nhìn thái độ Ngô Trạch cung kính Diệp Mặc, trước khi chưa biết rõ ràng, y sẽ không động vào Diệp Mặc.
Ngô Trạch lạnh lùng cười, đang muốn nói chuyện, lúc này lại tới hai người nữa, kéo Ngô Trạch và Hồ Bằng ra.
Ngô Trạch liếc mắt nhìn Hồ Bằng một cái, không để ý đến y nữa, mà là xoay người rất cẩn thận nói với Diệp Mặc:
– Mặc thiếu gia, lần này tôi bị điều động đến huyện Tây Đồng thành phố Hà Phong, đang cùng mấy vị bằng hữu tụ hội một chút, không nghĩ tới lại gặp Mặc thiếu gia cậu, nếu cậu không ngại, có thể vào phòng cùng ngồi với chúng tôi một chút.
Diệp Mặc chính đang muốn cự tuyệt, Thi Tu chợt nói:
– Huyện Tây Đồng?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 392: Hướng Đi Của Thi Tu
Hướng Đi Của Thi Tu
S
ao vậy?
Diệp Mặc theo bản năng nhìn Thi Tu hỏi.
Thi Tu dường như liền nghĩ tới cảnh ngộ nhà mình, có chút ảm đạm nói:
– Thị trấn Tra Từ thuộc huyện Tây Đồng, lúc trước ba của tôi chính là bị nhốt tại huyện Tây Đồng.
Diệp Mặc bỗng nhiên nói với Ngô Trạch:
– Nếu như vậy, phải đi vào phòng riêng của các anh ngồi một chút, tôi vừa lúc cũng có một số việc muốn nhờ anh một chút.
Nghe được Diệp Mặc nói có việc nhờ mình, Ngô Trạch luôn miệng nói không dám, nhưng lại rất cung kính dẫn Diệp Mặc và Thi Tu tới phòng bao trên lầu hai của mình.
Hồ Bằng nhìn Ngô Trạch dẫn Diệp Mặc rời đi, sắc mặt biến đổi mấy cái, nhưng lại không có dám tiếp tục tiến lên ngăn cản.
Vốn Ngô Trạch và y cùng ngồi trong một phòng, hiện tại cũng không tiếp tục đi tới phòng riêng cùng Ngô Trạch.
Y vội vàng muốn điều tra lai lịch của Diệp Mặc.
Ngô Trạch vốn chỉ là một cán bộ cấp phòng nho nhỏ tại Yến Kinh, nhưng lần này cùng y đến huyện Tây Đồng làm Chủ tịch huyện, nói như thế nào cũng là quan phụ mẫu một phương.
Người như vậy mà lại rất cung kính với Diệp Mặc, việc này không thể không khiến y chú ý.
Thấy thư ký Hồ không tiếp tục ngăn Diệp Mặc lại, hai gã cảnh sát cũng không dám nói cái gì nữa, chỉ có thể thu quân về.
Bọn họ biết Yến Kinh nơi này nước rất sâu, không cẩn thận sẽ chìm xuống không nổi lên được.
Khâu thiếu gia bị Diệp Mặc đánh ngã xuống đất, tự chăm sóc mình cũng không kịp nữa, làm sao còn dám đến hỏi chuyện Diệp Mặc.
Một hồi nhìn như cạnh tranh, tranh cãi rất lớn nhưng bỗng chốc hành quân lặng lẽ.
Ông chủ Hoàng của hội quán Ngô Đồng một câu cũng không dám nói, bất kể sự tình có phải đã sáng tỏ rồi hay không, ông chủ một hội quán như ông ta đứng về phía nào đều là vật hi sinh.
Ngô Trạch bao một căn phòng không nhỏ, hơn nữa còn rất xa hoa, vài nữ nhân viên phục vụ đứng ở một bên rót rượu bị Ngô Trạch phất tay bảo đi ra ngoài.
– Mặc thiếu gia, mời cậu ngồi đầu Ngô Trạch cẩn thận nhường ghế đầu cho Diệp Mặc ngồi.
Thấy Diệp Mặc ngồi xuống, y lại cẩn thận nhìn Thi Tu hỏi:
– Xin hỏi vị này chính là…
Diệp Mặc giới thiệu nói:
– Cậu ấy tên là Thi Tu, là bạn học của tôi, cũng là bạn của tôi, Thi Tu cậu qua đây ngồi bên cạnh tôi nhé.
Được rồi, tất cả mọi người ngồi xuống đi.
Diệp Mặc là một người không chú trọng đến vị trí ngồi, nhưng trước mắt là vì tạo thế cho Thi Tu, có cái giá là phải xuất ra.
Đối với loại người như Ngô Trạch, chỉ có thể khiến y cảm thấy kính sợ đối với anh.
– Mặc thiế gia, tôi xin giới thiệu với cậu một chút, hai vị này một là đồng nghiệp của tôi tại Yến Kinh tên là Trần Xương Huy, một người sau này là đồng sự của tôi ở huyện Tây Đồng tên là Chu Bình.
Ngô Trạch đem hai người còn lại giới thiệu với Diệp Mặc một chút, nhưng lại không giới thiệu Diệp Mặc với mọi người.
Trần Xương Huy và Chu Bình vội vàng chào Diệp Mặc, và học Ngô Trạch gọi Diệp Mặc là Mặc thiếu gia, bọn họ đều là người có kinh nghiệm quan trường, làm sao không biết Ngô Trạch là loại cáo già không đơn giản.
Sau khi mấy người cùng mời rượu nhau, Diệp Mặc đi thẳng vào vấn đề, hắn cười hỏi Ngô Trạch:
– Anh Ngô sao lại tới huyện Tây Đồng làm Chủ tịch huyện vậy?
Ngô Trạch vốn được xếp hạng trong những kẻ lõi đời chốn quan trường, y sở dĩ có thể bắt lấy đuôi ngựa Lý Thu Dương, chính là dựa vào việc đoán ý qua lời nói và sắc mặt, còn có phân tích luận chứng lành nghề.
Trước đó Diệp Mặc rõ ràng không muốn cùng y đi tới đây, nhưng sau khi nghe Thi Tu nói một câu nhà cậu ở huyện Tây Đồng, Diệp Mặc liền đồng ý, y làm sao còn không biết nguyên nhân Diệp Mặc tới khẳng định có quan hệ với người bạn này của hắn.
Hiện tại Diệp Mặc hỏi đến, Ngô Trạch vội vàng cười nói:
– Tôi dưới quyền Dương thiếu gia vẫn được phân công quản lý công tác quy hoạch môi trường tại khu Xương Ly, lần này điều động đến huyện Tây Đồng, cũng là chức Chủ tịch huyện, phụ trách chủ trì công tác Ủy ban nhân dân huyện Tây Đồng.
Chu Bình vốn là Phó chủ tịch thường trực huyện huyện Tây Đồng, anh ta vốn là bạn học cũ của tôi, lần này biết được tôi đến huyện Tây Đồng, cố ý đến chúc mừng tôi đấy.
Anh ta hiện đang phụ trách mảng vệ sinh và quy hoạch thành thị.
Biết việc Diệp Mặc hỏi nhất định là có quan hệ đến huyện Tây Đồng, nên Ngô Trạch trực tiếp nói ra toàn bộ, thậm chí nói ra cả chức vụ của mình.
Chu Bình thấy Ngô Trạch nói với Diệp Mặc, giống như cấp dưới nói chuyện với cấp trên, hơn nữa đem chức vụ của mình và chức vụ của y đều nói rành mạch, trong lòng lại e dè đối với Diệp Mặc, căn bản cũng không dám nói lung tung.
Một Phó chủ tịch thường trực huyện, tại địa phương chính là quan phụ mẫu một phương, nhất ngôn cửu đỉnh, nhưng tại Yến Kinh này, một viên gạch rơi xuống là có thể nện vào một dãy cán bộ cấp sở cấp bộ, y nào dám hỏi cái gì.
Thấy Diệp Mặc trầm ngâm không nói, Ngô Trạch lại tiếp tục bổ sung nói:
– Vốn Hồ Bằng là định cùng tôi điều động xuống đây, anh ta trước đây là thư ký của chủ tịch thành phố Khâu, lần này điều động đến huyện Tây Đồng cũng đảm nhiệm chức Phó Chủ tịch huyện.
Chủ yếu quản lý thương nghiệp.
Diệp Mặc nghe xong được lời Ngô Trạch nói, trầm ngâm sau một lúc lâu, bỗng nhiên lầm bầm lầu bầu nói:
– Nếu như vậy, Hồ Bằng cũng không cần xuống nữa…
Hắn không thèm để ý đến chủ tịch thành phố Khâu, đối với hắn mà nói chưa bao giờ đem người này đặt vào mắt, nên đối với tên Hồ Bằng lại càng xem thường.
– Đúng rồi.
Diệp Mặc bỗng nhiên ngẩng đầu nói với Thi Tu:
– Thi Tu, cậu tới huyện Tây Đồng làm Phó chủ tịch huyện được chứ?
Nói xong, Diệp Mặc cảm giác chủ ý này của mình không tệ, liên tiếp lại tự nói vài chữ tốt.
– Cái gì?
Gần như khi Diệp Mặc nói ra những lời này, cả Thi Tu và Chu Bình mấy người đều khiếp sợ ra tiếng.
Nói đùa gì vậy, một Phó chủ tịch huyện cũng không phải trò chơi tập làm người lớn, cho dù là một Phó chủ tịch huyện nho nhỏ, cũng là trải qua đánh cờ nhiều mặt, sau đó cân bằng mới có được.
Nhưng mà điều này còn không quan trọng, chủ yếu là anh có tư cách này hay không.
Quan trường Hoa Hạ, ngoại trừ anh có năng lực hay không, chủ yếu nhất anh phải có kinh nghiệm lý lịch, cách xếp hạng mới là điều thiết yếu nhất.
Cho dù Ngô Trạch cảm giác Diệp Mặc đang làm bừa, nhưng y lại không dám nói ra.
Diệp Mặc có bản lĩnh, dù bản thân anh có bản lĩnh, nếu mỗi người đều có thể tùy tiện sắp xếp mình vào ngành trọng yếu của chính phủ, như vậy sẽ loạn cả lên đấy?
Diệp Mặc không trải qua quan trường, nhưng khi hắn thấy Thi Tu vốn chỉ là Phó phòng, hiện tại làm một Phó chủ tịch huyện tuy nhiên là một cấp phó mà thôi, trước sau cũng chỉ là kém hai cấp bậc.
Hắn đương nhiên nghĩ đến không có cái gì là không được.
– Việc này…
Ngô Trạch cẩn thận nói, – Bình thường tình huống sẽ không được cho phép đâu.
Y không biết Thi Tu trước đây đảm đương chức vụ gì, cũng không nên đem cái kia nói ra, chỉ làm sáng tỏ tình huống thôi.
Diệp Mặc khoát tay nói:
– Thi Tu trước đây chính là một phó phòng, hiện tại đến huyện Tây Đồng, chỉ cần làm ra chút thành tích, làm một Phó chủ tịch huyện hẳn là không có gì chứ.
Ngô Trạch vừa nghe Thi Tu trước đây là một phó Phòng, y trầm ngâm một lát nói:
– Kỳ thật, nếu anh Thi trước đây là Phó phòng rồi, chỉ cần làm ra thành tích, là có thể thăng làm Trưởng phòng đấy, sau đó qua một thời gian ngắn, cũng có thể đề bạt lên.
Ngô Trạch một lòng muốn tạo quan hệ tốt với Diệp Mặc, cho nên trả lời Diệp Mặc có chút áp lực, nhưng y vẫn là tận hết sức lực nghĩ phải trợ giúp Diệp Mặc.
Nói chuyện cũng phải khiến cho Diệp Mặc vui vẻ.
Diệp Mặc tán thưởng liếc mắt nhìn Ngô Trạch một cái, sau đó nói:
– Để tên Hồ Bằng kia lui ra xuống, đưa vị trí Phó chủ tịch huyện mảng thương nghiệp cho Thi Tu làm, đợi lát nữa bảo Thi Tu mời vài thương gia đến huyện Tây Đồng là được rồi….
Ngô Trạch tuy rằng muốn kết giao Diệp Mặc, nhưng nghe xong lời này của Diệp Mặc, trong lòng vẫn không ngừng khinh bỉ Diệp Mặc, hắn tuy rằng lai lịch thật lớn, nhưng nói chuyện không thông qua đầu óc.
Mời vài thương gia? Dễ mời như vậy sao? Chẳng lẽ anh gọi vài thương gia đến huyện Tây Đồng mở cửa hàng cũng gọi là thu hút đầu tư sao?
Diệp Mặc lại không thèm để ý tiếp tục nói:
– Ừ, vài thương gia này phải nổi tiếng một chút mới được, đúng rồi, đợi lát nữa bảo ‘dược phẩm Lạc Nguyệt’ đến huyện Tây Đồng đi, còn có…
– Cái gì…
Diệp Mặc lời còn chưa dứt, lại ném thêm quả bom vào hiện trường.
Dược phẩm Lạc Nguyệt nhập vào huyện Tây Đồng? Dược phẩm Lạc Nguyệt bất kể nhập trú chỗ kia, cũng là chiến tích thật lớn.
– Mặc thiếu gia, việc cậu vừa mới nói là thật?
Ngô Trạch không nhịn nổi kích động, đứng lên, nếu Thi Tu thật sự có thể mời ‘Dược phẩm Lạc Nguyệt’ đến huyện Tây Đồng, cho dù là người lọc lõi như y, cũng muốn để Thi Tu làm một Phó chủ tịch huyện.
Nói giỡn, “Dược phẩm Lạc Nguyệt” như thế nào ai ai cũng biết, chỉ cần ở huyện Tây Đồng thành lập một cửa hàng độc quyền của “Dược phẩm Lạc Nguyệt”, lập tức là có thể kéo khách du lịch đến huyện Tây Đồng, đồng thời kéo theo những ngành sản xuất còn lại của huyện Tây Đồng.
Cửa hàng độc quyền này khác với những cửa hàng độc quyền khác, nếu có một nhà máy gia công của “Dược phẩm Lạc Nguyệt”, huyện Tây Đồng sẽ phất lên rất nhanh.
Diệp Mặc nhìn mấy người đang trợn mắt há hốc mồm, vỗ vỗ bả vai Ngô Trạch nói:
– Tôi nói đương nhiên là thật, thật còn hơn cả vàng thật đấy.
Ngô Trạch kích động nói:
– Nếu Mặc thiếu gia thật sự có thể thu hút đầu tư của “Dược phẩm Lạc Nguyệt” đến huyện Tây Đồng, tôi ngay cả chức Chủ tịch huyện cũng không cần, cũng muốn ra sức ủng hộ anh Thi đây.
Trước tiên tôi có thể đề bạt anh Thi vào vị trí Trưởng phòng Thu hút đầu tư, sau đó thay mặt đảm nhiệm chức Phó Chủ tịch huyện, chỉ có điều tạm thời chức cấp phòng, sau đó lại thăng lên.
Diệp Mặc khoát tay nói – Cảm ơn ý tốt của Chủ tịch huyện Ngô, tuy nhiên cần anh giúp Thi Tu là điều nhất định, nhưng để Thi Tu đảm nhiệm chức Phó chủ tịch huyện còn không cần anh phải lo.
Nói xong, Diệp Mặc lấy điện thoại ra, hắn đang nghĩ xem nên gọi điện thoại cho ai để giúp chuyện này.
Nhưng Diệp Mặc lấy điện thoại ra, suy nghĩ hồi lâu cũng nghĩ không ra người nào có thể giúp được chuyện nào, không khỏi thầm than số cán bộ hắn biết thật sự là quá ít.
– Đưa số điện thoại của Lý Thu Dương cho tôi, tôi gọi điện thoại cho anh ta.
Suy nghĩ hồi lâu, Diệp Mặc vẫn cảm thấy nên gọi điện cho Lý Thu Dương, anh ta có năng lực sắp xếp cho Ngô Trạch đến một huyện làm Chủ tịch huyện, chứng tỏ anh ta là nơi có thể giúp.
Đợi sau khi gọi điện cho Lý Thu Dương xong, hắn sẽ gọi điện tiếp cho Hàn Tại Tân, mặc dù biết lão Hàn không có bất kỳ liên hệ nào tới chỗ này, nhưng anh ta chắc chắn sẽ quen những người khác.
– Được.
Ngô Trạch kích động vội vàng đưa ra số điện thoại của Lý Thu Dương cho hắn, y biết sếp mình rất kính nể Diệp Mặc.
Thi Tu ở một bên đã ngây người, cậu ta đến hiện tại còn chưa hiểu rõ chuyện, Diệp Mặc sao lại có bản lĩnh lớn như vậy, một Chủ tịch huyện chỉ cần mấy cú điện thoại là có thể được hay sao? Chuyện này đã vượt ra khỏi sức tưởng tượng của cậu ta.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 393: Tao Thật Không Tin Đấy
Tao Thật Không Tin Đấy
L
ý Thu Dương không phải là nhân vật cốt cán của Lý gia, nhưng bởi vì gã kiến thức không tồi, hơn nữa nhiều lần lập công, cho nên hiện tại Lý Thu Dương dần dần tiếp cận tầng lớp nhân vật, thậm chí được bồi dưỡng như nhân vật nhân vật Lúc này Lý Thu Dương đang cùng một số người ăn cơm, người có thể làm cho Lý Thu Dương mời đi ăn cơm thì thận phận cũng không phải nhỏ.
Trên thức tế thân phận của mấy người kia cũng không phải nhỏ, chẳng qua nhân vật chính ngày hôm nay không phải là Lý Thu Dương, mà là một người tên là Lý Xuân Sinh, tuy Lý Xuân Sinh họ Lý, nhưng cùng với Lý gia ở Yến Kinh không có chút quan hệ nào, Lý Thu Dương có mặt ở đây ngày hôm nay chính là đại diện cho Lý gia tới lôi kéo Lý Xuân Sinh.
Bởi vì Lý Xuân Sinh mới bị điều đến làm phó chủ tịch thành phố Hà Phong tỉnh Hà Đông, đây là phó thị trưởng của thành phố, cho dù là Lý gia cũng không thể coi nhẹ, cho nên muốn lôi kéo Lý Xuân Sinh, ngoài nguyên nhân chủ yếu là do Lý Xuân Sinh được điều động làm Phó chủ tịch thành phố ra, thì còn có một nguyên nhân quan trọng nữa là năng lực của Lý Xuân Sinh.
Lý Xuân Sinh không dựa vào bất kỳ thế lực nào, hoàn toàn là dựa vào chính mình để có thể có vị trị này, có thể nói người này tương đối có năng lực, những khó khăn bên trong, chỉ có người bên trong mới biết được.
Đồng thời Lý Thu Dương cũng thu xếp để cho Ngô Trạch đến làm chủ tịch một huyện bên dưới thành phố Hà Phong, cũng là một tính hiệu ủng hộ Lý Xuân Sinh.
Cho nên lần này Lý Thu Dương mở tiệc chiêu đãi Lý Xuân Sinh, cùng với mấy cán bộ ở Yến Kinh, mục đích chủ yếu là muốn lôi kéo Lý Xuân Sinh, hi vọng Lý Xuân Sinh có thể dựa vào Lý gia.
Nhưng không ngờ lúc này có người gọi điện cho gã, điều này làm cho Lý Thu Dương cực kỳ bực mình, càng làm cho gã bực là, không ngờ lại là một số điện thoại lạ, Lý Thu Dương biết gã không bao giờ cho số người lạ, nhưng lại có người lạ gọi điện cho gã, khẳng định là có người cho số của gã, cơn giận lập tức trào lên, gã muốn biết ai mà to gan như thế, dám không thông qua chính chủ, đã cho số của gã cho người khác.
Trong cơn giận Lý Thu Dương định lập tức tắt điện thoại, nhưng đúng lúc Lý Thu Dương nhìn số điện thoại, thì gã cảm thấy kỳ lạ, hình như số điện thoại này ít hơn số điện thoại bình thường một số, sao lại vậy nhỉ?
Sự việc dường như không đơn giản, Lý Thu Dương ấn nút nghe điện thoại.
– Xin hỏi anh là?
Tuy rằng số điện thoại ít hơn một số, nhưng Lý Thu Dương có ai mà chưa gặp qua, gã cũng sẽ không bởi vì chuyện này, sẽ cho rằng đối phương có gì đặc biệt, gã hiện tại cũng là nhân vật quan trọng của Lý gia, người bình thường gã cũng không thèm để trong mắt.
– Lý thiếu gia, chúng ta đã từng gặp nhau một lần, cho nên hôm nay có chút việc muốn nhờ anh giúp, không biết anh có rảnh không qua chỗ tôi nói chuyện.
Tiếng Diệp Mặc nhàn nhạt truyền tới.
Cơn giận của Lý Thu Dương lập tức không thể kìm chế được nữa, gã này là ai, mà lại làm cao như thế, chỉ bởi vì từng gặp mình, mà muốn mình giúp, cái này còn chưa là gì, mà quan trọng là đã muốn mình giúp lại còn bắt mình phải qua đó, thật sự cường hoành quá mức.
Mặc kệ đối phương là ai, cho dù là thiếu gia của ngũ đại gia tộc, hơn nữa nghe tiếng nói, hình như cũng còn rất trẻ, cũng chỉ là thiếu gia trong một gia tộc mà thôi.
Lý Thu Dương đang định nói:
– Mày nghĩ mày là ai?
Thì tiếng của Diệp Mặc lại truyền tới:
– Tôi là Diệp Mặc, đang ở Ngô Đồng – Cái gì…
Lý Thu Dương vội vàng đem câu nói định nói nuốt xuống, trong lòng dâng nên cảm giám kinh hãi, không ngờ là Diệp Mặc? Gã chần chừ hỏi:
– Anh là Diệp thiếu gia? Diệp Mặc Yến Kinh?
– Đúng vậy, chính là tôi.
Điện thoại Diệp Mặc lập tức tắt.
Lý Thu Dương sửng sốt cầm điện thoại một lúc lâu, không có chút gì bởi vì điện thoại tắt như thế mà tức giận, trên mặt chỉ có sự không thể tin được, thậm chí còn có chút kinh hỉ, không ngờ Diệp Mặc gọi điện thoại cho gã, gã cảm thấy có cảm giác cực kỳ hạnh phúc, đồng thời cũng cảm thấy rất áp lực.
Diệp Mặc nhìn điện thoại trong tay, có chút bất đắc dĩ nói:
– Lại hết pin rồi, cái điện thoại này cứ qua mấy tháng lại phải sạc pin một lần, dùng cũng thật phiền quá.
Mấy người Ngô Trạch ngơ ngẩn nhìn nhau, mấy tháng mới sạc pin một lần, dùng còn cảm thấy phiền, điện thoại bọn họ dùng mỗi ngày sạc pin một lần, thì nên nói thế nào đây?
…
Một lúc sau, Lý Thu Dương mới phản ứng lại, gã biết cơ hội đến rồi, gã hưng phấn đứng dậy, có chút áy náy nói với Lý Xuân Sinh:
– Chủ tịch Lý, thật xin lỗi, có một người bạn đang đợi tôi ở Ngô Đồng, tôi cần phải qua ngay.
Ban đầu điện thoại của Lý Thu Dương kêu lên, thì vẻ mặt tức giận của Lý Thu Dương đã bị mấy người Lý Xuân Sinh nhìn thấy, nhưng biểu tình trên khuôn mặt từ phẫn nộ, biến thành kinh hỉ, thậm chí có chút kích động, những người ở đây đều là cáo già, cho nên đều đoán là người vừa gọi điện cho Lý Thu Dương chắc là một nhân vật không đơn giản.
Huống chi Lý Thu Dương có thể bỏ mọi người ở đây, chỉ bởi vì một cuộc điện thoại mà phải chạy qua, thì đã nói rõ ra vấn đề.
– Thu Dương, ai vậy, không ngờ phải phiền đến cậu qua đó.
Một gã trung niên bụng phệ có chút phản đối nói.
Lý Thu Dương giống như không nghe thấy ông ta nói gì, mà lập tức đứng dậy.
– Lý thiếu gia, không biết có thể dẫn tôi cùng đi không, tôi cũng muốn đi xem một chút.
Lý Xuân Sinh đột nhiên cũng đứng dậy cười nói.
Lý Thu Dương do dự một chút, nhưng rất nhanh nói:
– Nếu chủ tịch Lý muốn đi cùng, vậy cùng đi đi.
Thấy Lý Xuân Sinh đi cùng, lập tức hai người khác cũng đứng dậy muốn đi theo, nhưng Lý Thu Dương lập tức không đồng ý:
– Vị đó chỉ bảo tôi qua, tôi sợ nhiều người cùng đi, vị đó lại không vui, để lần sau đi.
Nói xong dẫn Lý Xuân Sinh rời quán, đi thẳng đến Ngô Đồng Gã bụng phệ vừa rồi còn nịnh nọt Lý Thu Dương liền biết nói sai rồi, thấy Lý Thu Dương vội vã đi có chút xấu hổ nói:
– Không biết Lý thiếu gia đi gặp ai, lại phải vội như thế.
Bàn rượu vừa rồi còn náo nhiệt, bây giờ lại trở thành lạnh lẽo, những người còn lại cũng lần lượt cáo từ, hình như không có ai muốn nói gì với gã bụng phệ vừa rồi.
…
– Lý thiếu gia, có phải người vừa gọi điện cho cậu là Diệp Mặc thiếu gia của Diệp gia?
Lý Xuân Sinh ở Yến Kinh nhiều năm như thế, bất luận giác ngộ về chính trị hay những cái khác thì những người bình thường cũng không thể so sánh được, gã chỉ cần nhìn thấy sự thay đổi của Lý Thu Dương, ngoài ra Lý Thu Dương cũng không cẩn thận nói ra Diệp Mặc, gã liền có thể đoán rằng Diệp Mặc này rất có thể là Diệp Mặc mà trong giới cao tầng hay nhắc tới, nếu không phải hắn, Lý Thu Dương sẽ không căng thẳng và hưng phấn như vậy.
Lý Thu Dương nghiêm túc gật gật đầu:
– Không sai, chủ tịch thành phố Lý, chính là anh ta, Diệp thiếu gia, thích người thành thật, anh cứ nói chuyện bình thường là được.
Trong mắt Lý Xuân Sinh lộ ra sự kích động.
– Tôi hiểu, đa tạ Lý thiếu gia cho tôi cơ hội này, nếu không ngại, tôi lớn hơn cậu mấy tuổi, sau này cứ gọi tôi là Xuân Sinh là được.
– Được, vậy tôi gọi anh là anh Sinh đi, anh Sinh sau này cứ gọi tôi là Thu Dương là được, sau này có khả năng tôi sẽ về địa phương phát triển, nói không chừng còn cần đến sự giúp đỡ của anh.
Lý Thu Dương lập tức thay đổi cách xưng hô, gã biết nhiệm vụ kết giao với Lý Xuân Sinh đã hoàn thành rồi.
Nhưng trong lòng của gã, thì thu hoạch lớn nhất không phải là kết giao với Lý Xuân Sinh, mà là nhận được lời mời của Diệp Mặc, chính vì lời mời này, có thể làm cho Lý Thu Dương gã có thể đứng vững trong Lý gia.
Trong lòng Lý Xuân Sinh cũng kích động như vậy, gã ở Yến Kinh nhiều năm, tuy rằng đối với một số sự việc trung tâm thì không biết, nhưng hắn cũng biết năng lực của Diệp Mặc như thế nào, gã ít nhiều cũng biết một số chuyện của Diệp Mặc.
Nếu thật sự phải tham gia vào phe phái, gã thà ở sau lưng Diệp Mặc, cũng không muốn tham gia vào các đại gia tộc, nhưng gã biết gã không có cơ hội này, đừng nói là không có cơ hội, rất nhiều người cũng nghĩ như gã, nhưng đều không có cơ hội nào cả.
Lần này biết được tin tức của Diệp Mặc, bất luận thế nào, Lý Xuân Sinh cũng sẽ không bỏ qua, cho dù phải dựa vào Lý gia, cũng không thể bỏ qua cơ hội này.
Nghe thấy Diệp Mặc gọi điện cho Lý Thu Dương hẹn gặp ở hội quán Ngô Đồng, Trần Xương Huy và Chu Bình đều ngây người, Lý Thu Dương là ai, bọn họ tuy chưa có cơ hội gặp qua, nhưng cũng rất rõ ràng, là tâm phúc của Lý gia, thân phận so với mấy người bọn họ, không biết là cao hơn bao nhiêu lần.
Chỉ có sắc mặt của Ngô Trạch là không thay đổi, gã tuy không biết năng lực của Diệp Mặc đến đâu, nhưng gã từng thấy qua, nếu không gã cũng không chủ động đưa số điện thoại của Lý Thu Dương cho Diệp Mặc, trừ phi gã không muốn làm việc nữa.
Diệp Mặc cắm sạc pin điện thoại, hắn định nếu như Lý Thu Dương không làm được việc này, thì sẽ tìm Lão Hàn giúp, hắn không tin nhờ lão Hàn giúp làm một chức Phó chủ tịch huyện cũng không được.
– Diệp Mặc, cậu, rốt cuộc cậu làm cái gì?
Thi Tu ấp úng nhìn Diệp Mặc hỏi.
Diệp Mặc đang định trả lời, đột nhiên sắc mặt trầm xuống, nhìn về phía của phòng.
Ầm.
Một tiếng, cửa phòng đã bị đá tung.
Một gã thanh niên mắt tam giác dẫn theo bốn gã mặc đồ đen đứng ở trước cửa phòng, gã mắt tam giác vừa nhìn đã thấy luôn Diệp Mặc đang ngồi ở ghế chủ tọa, gã lạnh lẽo nhìn Diệp Mặc nói:
– Vừa rồi là mày đánh bị thương Khâu Chí Triết của Khâu gia bọn tao?
– Anh là ai, ai cho anh được phép đạp cửa phòng của người khác.
Ngô Trạch đột nhiên đứng dậy, chỉ mặt gã thanh niên quát lớn, gã đã đoán ra tên này là người của Khâu gia.
Gã thanh niên nhìn lướt qua Ngô Trạch, – Trưởng phòng Ngô, đừng có cho rằng Lý Thu Dương sẽ vì một con chó như mày mà trở mặt với tôi, mày tự đề cao mày quá rồi, mày tin không, tao dẫm chết mày giống như giết chết một con kiến?
Ngô Trạch nhất thời nghẹn lời, gã biết gã thanh niên kia nói không sai, Lý Thu Dương thật sự sẽ không vì gã mà trở mặt với Khâu gia, nếu như Khâu gia nhường một số chỗ tốt, nói không chừng Lý gia còn đem mình làm quà.
Diệp Mặc lại thản nhiên nói:
– Tao thật không tin đấy.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 394: Vây Bắt Diệp Mặc
Vây Bắt Diệp Mặc
K
hông tin thì rất đơn giản, tao đánh cho mày đến khi tin thì thôi.
Gã thanh niên mắt tam giác nói xong liền vung tay lên.
Bốn gã đằng sau liền xông lên, trên người bốn gã có một luồng sát khí, Diệp Mặc vừa nhìn liền biết bốn người này lai lịch không bình thường, hắn cảm thấy khí tức của bốn người này và Quách Khởi giống nhau, nghĩ tới Quách Khởi liền nhớ tới Trì Uyển Thanh, không biết bây giờ bọn họ thế nào rồi.
Bốn người này rất là hung hãn, vừa xông lên đã ra tay tàn nhẫn, có lẽ là liên quan đến thói quen, đối với loại người vừa ra tay đã dồn người khác vào chỗ chết, Diệp Mặc cũng không lưu tình, bật luận anh có lai lịch như thế nào, muốn giết hắn, Diệp Mặc từ trước đến nay đều không khách khí.
Bốn người xông tới trước mặt Diệp Mặc, đến bóng của Diệp Mặc cũng không thấy, liền bị Diệp Mặc đánh gãy chân, tiếng xương cốt gẫy vụn vang lên có chút lạnh người, chỉ trong tích tắc, bốn gã vệ sĩ bị Diệp Mặc đá nát đầu gối nằm trên đất.
Tuy nhiên bốn gã này vẫn mạnh mẽ nhịn đau, tuy đau đến mức trên mặt mồ hôi lạnh ứa ra, nhưng không có ai kêu lên.
Nhìn bốn gã đồng bọn nằm trên đất, gã mắt tam giác nhất thời ngây ra, y chỉ nghĩ, năm người bọn gã cực kỳ đơn giản sẽ đánh cho Diệp Mặc thành tàn phế.
Gã nào có biết được Diệp Mặc lại lợi hại như vậy, hơn nữa ra tay còn tàn nhẫn hơn so với bọn chúng, lai lịch của bốn gã đồng bọn cũng không nhỏ, nhưng chớp mắt đã bị Diệp Mặc đá nát đầu gối.
…
Đúng lúc này, tại một khu nhà tư nhân cao cấp ở Yến Kinh, một gã thanh niên hơn ba mươi tuổi vẻ mặt ngưng trọng không ngừng gõ lên bàn trà.
Gã chính là thanh niên kiệt xuất nhất của Khâu gia, Khâu Chí Học, năm nay 31 tuổi, đã là phó giám đốc sở, có thể nói tiền đồ vô hạn, tương lai sáng chói.
Khâu Chí Học vừa được biết em trai mình là Khâu Chí Triết vừa bị người khác đánh cho thành tàn phế ở một hội quán, giờ còn đang nằm trong bệnh viện, bác sĩ nói một bên tai gã bị điếc vĩnh viễn, điều này làm cho gã phẫn nộ đến cực điểm, ở Yến Kinh, cho dù là những gia tộc còn lại, cũng không có ai dám đánh em trai gã thành như thế.
Khâu Chí Học là loại người càng tức giận càng bình tĩnh, gã không ra tay thì thôi, một khi đã ra tay, thì phải đánh chết đối thủ của mình, tuyệt đối không để cho đối phương một cơ hội sống.
Cho nên sau khi biết được tin này, Khâu Chí Học cũng không lập tức dẫn người đi tìm Diệp Mặc, hoặc là làm gì khác, mà sai Hồ Bằng đi thăm dò xem Diệp thiếu gia là người như thế nào, vì sao gã lại chưa bao giờ nghe qua Lý gia lại xuất hiện một người như thế, nhưng cho dù, Diệp Mặc có là người của Lý gia, nhưng nếu đả thương em trai gã, thì nhất định phải trả giá.
Khâu gia của gã không phải may mắn mới có thể đứng vững ở Yến Kinh, dù là Lý gia thì sao?
Chuông điện thoại vừa vang lên, Khâu Chí Học liền cầm lấy điện thoại, tuy gã hận đến thấu tim, nhưng Khâu Chí Học vẫn rất cẩn thận điều tra, điều tra rõ rồi mới động thủ.
Gọi điện thoại tới không phải Hồ Bằng, mà là một gã đi theo Khâu Đông Thần, gã gọi điện đến không phải thông báo lai lịch của Diệp Mặc, mà báo Khâu Đông Thần xảy ra chuyện.
Sau khi biết Khâu Đông Thần dẫn người đến hội quán Ngô Đồng và bị đánh thành tàn phế, Khâu Chí Học suýt nữa đập nát chiếc điện thoại trong tay.
Từ lúc nào mà Khâu gia lại bị người khác bắt nạt như thế, nếu nói Khâu Chí Triết là đứa chơi bời trác táng, thì Khâu Đông Thần là tinh anh của Khâu gia, Khâu Đông Thần cũng khoảng hơn ba mươi tuổi, nhưng gã tuy còn trẻ nhưng đã là cấp đại tá, lần này về Yến Kinh là có việc.
Nhất định là Khâu Đông Thần sau khi biết việc Khâu Chí Triết bị sỉ nhục, liền dẫn người đi tìm, kết quả cũng bị đánh cho tàn phế.
Rầm Khâu Chí Học một quyền đấm trên mặt bàn, mặt bàn chắc chắn như vậy, cùng bị một quyền này đấm nát, rơi trên mặt đất.
Khâu Chí Học rốt cuộc không chờ nổi nữa, y cầm điện thoại lên, lập tức bấm một dãy số, – Đội trưởng Chu, tôi cần anh lập tức dẫn người đến hội quán Ngô Đồng, đúng vậy, tôi lập tức sẽ qua, tôi sẽ liên lạc với Yến Kinh.
Tắt máy, Khâu Chí Học lại bấm một số điện thoại.
– Chú hai, Chí Triết và Đông Thần bị đánh thành tàn phế ở hội quán Ngô Đồng, cháu đã điều động người “Phi báo” còn có đội ” Phi Hổ”, vâng, cháu lập tức qua, lai lịch vẫn chưa điều tra ra, nhưng hình như có quan hệ với Lý gia.
…
Hội quán Ngô Đồng, bên ngoài phòng Vip của Ngô Trạch, gã mắt tam giác cũng bị Diệp Mặc đá gãy hai chân, thậm chí còn thưởng thêm mấy cái tát.
– Mày giỏi, Khâu Đông Thần tao không giết sạch cả nhà mày, thì bố mày không bằng chó Gã mắt tam giác tuy đã bị gãy chân, nhưng bị Diệp Mặc tát cho mấy phát, nói chuyện cũng không còn lưu loát nữa, những vẫn hung tợn như cũ, hung hãn nhìn Diệp Mặc chửi.
Diệp Mặc ánh mắt lạnh lẽo, hắn ghét nhất người nào uy hiếp hắn, Ninh Khinh Tuyết mấy lần bị thương đều là bởi vì hắn không có tiêu diệt Tống gia mà nên, Diệp Mặc bước lên trước, một cước đá lên ngực Khâu Đông Thần, đá cho gã bay xa mấy chục mét, rơi ở bên cạnh cầu thang.
Đối với mọi người mà nói, một cước này của Diệp Mặc chỉ là đá Khâu Đông Thần mà thôi, nhưng Diệp Mặc lại biết một cước này của hắn đã đá đứt tâm mạch của Khâu Đông Thần, cho dù Khâu Đông Thần có bản lãnh, thì cũng không thể sống quá ba tháng.
– Dừng tay…
Khâu Chí Học vừa đến nơi, đã nhìn thấy Diệp Mặc đá cho Khâu Đông Thần không biết sống chết, cơn giận ban đầu còn cố kiềm chế rốt cuộc không thể kìm nén nổi.
Những gã cũng vẫn cố nhịn mà không bước lên phía trước, một chiếc xe tải đã chạy đến, gã chỉ đợi người trên xe tải xuống, lập tức sẽ dẫn Diệp Mặc đi, cho dù Diệp Mặc có quan hệ như thế nào với Lý gia, gã cũng sẽ không bỏ qua cho hắn.
Khâu Chí Học không phải đồ ngốc, gã biết bản lãnh của Khâu Đông Thần, cho dù mấy gã khỏe mạnh cũng không thể đến gần gã được, hơn nữa gã còn dẫn theo bốn gã đồng đội, thực lực như vậy mà ở trước mắt Diệp Mặc vẫn bị đá bay, một mình gã mà lên cũng chỉ ăn đòn mà thôi.
Chiếc xe dừng lại, cả một đội cầm theo súng trường nhảy xuống, rất nhanh bao vây hội quán, một gã sĩ quan đi đến trước mặt Khâu Chí Học chào một cái, sau đó đứng đợi lệnh.
Khâu Chí Học cũng không lập tức hạ lệnh bắt Diệp Mặc, gã còn đợi người của đội Phi báo đến.
Đúng lúc này một chiếc Volkswagen dừng trước cửa hội quán Ngô Đồng, cửa xe mở ra, bên trong có hai người đàn ông vội vã bước ra.
– Tôi đang đoán là ai, dám lớn lối như vậy, dám đánh cho mấy người Khâu gia của tôi trở thành tàn phế, hóa ra là người của Thu Dương đại thiếu gia, Lý gia của anh giỏi thật, thật giỏi quá đi.
Khâu Chí Học nhìn thấy Lý Thu Dương và Lý Xuân Sinh từ trong xe bước ra, lập tức giơ ngón tay cái ra lạnh lẽo nói.
Lý Thu Dương có chút không hiểu, gã đến gặp Diệp Mặc, còn chưa nói chuyện không biết vì sao lại có nhiều người bao vây ở đây thế này, thì lại thấy Khâu Chí Học đã có mặt ở đây, hơn nữa nghe giọng của gã, hình như có người đánh bị thường người của Khâu gia.
– Người là do tao đánh, không liên quan gì đến Lý Thiếu gia, mày muốn tìm thì cứ đến tìm tao là được, tao đợi.
Thanh âm nhàn nhạt của Diệp Mặc truyền tới.
Khâu Chí Học sững sờ, lúc Lý Thu Dương đến, gã đã khẳng định là do người của Lý gia đánh, nhưng sao gã thanh niên vừa đánh người này lại đột nhiên nói không liên quan gì đến Lý Thiếu gia.
Lý Thu Dương ngây ra, lập tức cũng phản ứng lại, gã có chút khinh thường nhìn Khâu Chí Học, nếu là người của Lý gia đánh, gã gây khó dễ như vậy cũng không sai, nhưng gây khó dễ trước mặt Diệp Mặc, thì gã nhìn nhầm người rồi, lúc đầu Diệp Mặc giết chết con trai của gia chủ Tống gia, cũng không thấy Tống gia làm gì được hắn, chứ đừng nói tới Khâu gia hiện này không bằng Tống gia, trong lòng gã đang thay Khâu Chí Học cảm thấy bi thương.
Khâu Chí Học cũng không phải nhân vật đơn giản, tuy gã tức đến đầu óc u mê, nhưng vẫn chủ động bước lên phía trước khiêu chiến Diệp Mặc, gã có thói quen đánh một đòn chết đối thủ, hơn nữa gã thà ở trong một căn phòng tối hành hạ Diệp Mặc đến chết, cũng không muốn hiển lộ thận thủ trước mặt nhiều người.
Vừa rồi gã cũng nhìn rõ thấy ánh mắt khinh thường của Lý Thu Dương, hơn nữa lời Diệp Mặc gã cũng nghe rõ ràng, hình như có chuyện gì làm cho gã cảm thấy vẫn chưa làm rõ, làm cho gã có chút bực bội.
Lý Thu Dương đi đến trước mặt Diệp Mặc cung kính chào một cái, sau đó giơ 2 tay ra cười nói:
– Anh Diệp có thể nhớ tới mà tìm Lý Thu Dương giúp đỡ, đó là vinh hạnh của Lý Thu Dương.
Diệp Mặc cũng giơ tay ra bắt tay Lý Thu Dương, sau đó nói:
– Đi thôi, vào trong phòng nói chuyện.
Nói xong, Diệp Mặc giơ chân lên đá bay bốn gã chắn ở cửa phòng.
Khâu Chí Học ngây ra, gã không ngờ Lý Thu Dương lại khách khí với Diệp Mặc như thế, có thể khẳng định người này không phải người của Lý gia, Lý gia và người thanh niên trẻ tuổi như Diệp Mặc, cho dù là con cháu nòng cốt nhất, cũng sẽ không khiến Lý Thu Dương khách sáo như vậy.
Một chiếc Land Rover lao đến, bảy tám gã đội Phi Báo nhanh chóng xuống xe, đi nhanh đến trước mặt Khâu Chí Học.
– Anh Khâu, tôi đã dẫn người tới…
Gã đến trước mặt Khâu Chí Học nói chưa xong đã nhìn thấy Diệp Mặc đang đứng nói chuyện với Lý Thu Dương, trên mặt gã lập tức lộ ra kinh ngạc.
Đúng lúc gã xác nhận người thanh niên trước mặt là huấn luyện viên Diệp Mặc, gã này vội vàng chạy tới trước mặt Diệp Mặc, chào một cái, sau đó nói:
– Chu Nguyên Sinh đội trưởng đội đặc chủng binh Đội Phi Báo, kính chào huấn luyện viên.
Diệp Mặc nhíu mày nhìn Chu Nguyên Sinh, sau đó lạnh nhạt nói:
– Bộ đội đặc chủng các anh thật không có chút giá trị gì, một cuộc điện thoại rác rưởi cũng có thể đi đến.
– Báo cáo huấn luyện viên, là tôi không làm tròn bổn phận, chỉ bởi vì tôi quen Khâu Chí Học, tự mình dẫn tám đội viên đến, Chu Nguyên Sinh xin chấp nhận chịu phạt.
Mặt Chu Nguyên Sinh đỏ bừng, một phần nguyên nhân là gã có quen Khâu Chí Học, nhưng quan trọng nhất là thân phận của Khâu Chí Học, gã là người kế thừa số một của Khâu gia, là người nổi tiếng ở Yến Kinh, cho nên gã cũng phải nể mặt mũi của Khâu Chí Học.
Diệp Mặc cười lạnh nói:
– Tôi có rảnh để xử phạt anh? Anh đến từ đâu, thì về đấy cho tôi, nếu không đừng trách tôi không khách sáo.
– Vâng.
Chu Nguyên Sinh nhìn cũng không nhìn Khâu Chí Học, sau khi cúi chào Diệp Mặc, liền lập tức dẫn mấy đội viên rời đi, chỉ trong nháy mắt đã mất tăm mất tích, giống như mục đích của gã khi đến đây là chào Diệp Mặc hai lần mà thôi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 395: Sức Mạnh Của Diệp Mặc
Sức Mạnh Của Diệp Mặc
K
hâu Chí Học ngơ ngác nhìn đội đặc chủng “Phi báo” vừa mới tới rồi lại đi, nghe thấy sự cung kính mà Chu Nguyên Sinh đối với Diệp Mặc, cho dù có ngốc hơn nữa anh cũng biết Diệp Mặc không phải người bình thường, lúc này trong lòng anh ta thậm chí có chút sợ sệt.
Lý Thu Dương dùng cặp mắt lạnh lùng nhìn Khâu Chí Học, những người ở Yến Kinh được anh ta xem trọng không nhiều nhưng Khâu Chí Học lại là một trong số đó, Khâu Chí Học gặp chuyện gì cũng bình tĩnh để suy nghĩ hơn nữa cách làm việc cũng rất lão luyện, có điều điều khiến Lý Thu Dương không ngờ tới chính là Khâu Chí Học hôm nay đã phạm một sai lầm rất lớn, dám trèo lên đầu Diệp Mặc khiêu khích, chuyện này khiến cho anh rất vui.
Khâu Chí Học sớm đã nhìn thấy được ánh mắt vui mừng của Lý Thu Dương, lúc này anh ta đã có chút hối hận, tuy anh không biết thân phận của Diệp Mặc nhưng anh biết rằng Diệp Mặc chắc chắn không phải người bình thường, nếu không sẽ khiến cho Lý Thu Dương trở nên thế này, Khâu Chí Học lần đầu tiên cảm thấy bản thân căng thẳng, có chút gì đó bối rối.
Đúng lúc Khâu Chí Học không biết phải làm thế nào thì điện thoại rung lên hồi chuông dồn dập phá vỡ bầu không khí đầy căng thẳng lúc đó.
– Chú ba, vâng, cháu đã tới “hội quán Ngô Đồng” rồi…
Giọng nói của Khâu Chí Học ngừng lại một lúc Vì trong điện thoại truyền đến giọng nói gấp gáp của chú ba – Chí Học, nhất định không được làm càn, nhanh chóng gọi người mà con phái đến đi về ngay, càng nhanh càng tốt, chú sẽ tới liền, con người đó không phải loại người mà nhà họ Khâu chúng ta có thể đắc tội được, dù thế nào cũng không được đụng tới hắn, bởi vì hắn chính là Diệp Mặc.
Khâu Chí Học trong đầu kêu “oong oong” cả lên, nhà họ Khâu tiến quân vào Yến Kinh, những người không thể đắc tội không có nhiều nhưng người được nhà họ Khâu liệt vào danh sách người không thể đắc tội đầu tiên chính là Diệp Mặc ở Yến Kinh.
Anh ta không ngờ người này chính là Diệp Mặc, nhất thời anh có chút bối rối.
Khâu Chí Học là một người kiêu ngạo, sau khi đến Yến Kinh, anh cũng biết Yến Kinh có một người tên Diệp Mặc nhưng anh không hề quan tâm tới, cho dù Diệp Mặc có lợi hại cỡ nào cũng chỉ là người thôi, chẳng lẽ hắn có ba đầu sáu tay sao?
Tuy rằng nghe nói nhà họ Tống do chính tay Diệp Mặc tiêu diệt nhưng anh cũng đã điều tra qua tình cảnh nhà họ Tống, thật ra mà nói thì là nhà họ Tống tự suy sụp, cũng do Diệp Mặc chủ động giải tán lực lượng lớn của nhà họ Tống dẫn đến sức mạnh nhà họ Tống giảm xuống trầm trọng, sau cùng bị kẻ địch của họ từng bước nuốt chửng.
Tuy Diệp Mặc cũng góp phần làm suy tàn nhưng không phải nguyên nhân chủ yếu, hơn nữa sau đó Diệp Mặc còn nhạt dần trong tầm mắt của các tầng lớp cao cấp ở Yến Kinh, dường như biến mất một thời gian dài, cũng có thể nói trước giờ hắn không hề bước chân vào con đường chính trị, đây cũng là điều khiến Khâu Chí Học không chú trọng đến Diệp Mặc dẫn đến nhất thời không hề nghĩ rằng Mặc Thiếu gia chính là Diệp Mặc.
Nhưng hôm nay anh đã tận mắt chứng kiến sức mạnh của Diệp Mặc, ngay cả đội trưởng đội “Phi báo” cũng cung cung kính kính trước Diệp Mặc, điều này khiến cho Khâu Chí Học phải thay đổi cách nhìn về Diệp Mặc, cho dù chú ba không gọi điện đến thì anh cũng đã nghĩ đến chuyện rút lui rồi chứ đừng nói phải đợi điện thoại của chú ba.
Một chiếc xe Mercedes-Benz màu đen phóng vào như ngọn gió và dừng lại bên cạnh Khâu Chí Học đang đứng ngẩn người ra.
– Ông nội Nhìn thấy người bước xuống xe, Khâu Chí Học vô cùng kinh ngạc, ngoài chú Ba ra thì ông nội cũng đích thân tới, sắc mặt của ông nội rất khó coi, Khâu Chí Học liền biết chuyện mình gây ra hôm nay khá lớn.
Ông lão sắc mặt xanh mét chạy tới trước mặt Khâu Chí Học, giơ tay lên đánh một bạt tai vào mặt Khâu Chí Học – Tao còn tưởng mày có thể làm chút gì đó cho nhà họ Khâu, ai ngờ không làm được trò trống gì hết.
Ông lão đánh cho Khâu Chí Học một bạt tai xong cũng không thèm điếm xỉa đến Khâu Đông Thần đang nằm dưới đất mà trực tiếp đi thẳng về hướng Diệp Mặc.
– Còn không cho cảnh sát đặc chủng lui xuống, mày muốn cho cả nhà họ Khâu phải mất hết mặt mũi luôn sao?
Người đàn ông đi theo sau ông lão đi đến trước mặt Khâu Chí Học quát lớn.
– Dạ, chú Ba Khâu Chí Học đã biết sự việc không hề đơn giản như anh tưởng tượng, anh vẫn còn non kém lắm, vẫn chưa thể điều khiển được cảm xúc của mình.
Nhìn thấy Khâu Chí Học giải tán cảnh sát, người đàn ông được gọi là chú Ba kéo tay Khâu Chí Học đi theo ông lão đi về hướng phòng Diệp Mặc.
– Mặc Thiếu gia, tôi là Khâu Trung Hành của nhà họ Khâu…
Ông lão đi đến phòng của mấy người Ngô Trạch, ngay tức khắc đi đến trước mặt Diệp Mặc nói một câu Lý Thu Dương đứng lên, nói một câu khách khí với ông lão:
– Ông Khâu…
Diệp Mặc lập tức biết được ông lão này chính là chủ nhân của nhà họ Khâu hoặc là người có tiếng nói trong nhà họ Khâu, hắn cũng biết nguyên nhân tại sao ông ta đến đây, có điều với những người luôn tự xem mình là tầng cấp như ông già này thì Diệp Mặc trước giờ không hề ưa.
Hắn không tin là Khâu Chí Triết đã hoành hành ở Yến Kinh lâu như vậy mà ông ta không hề hay biết.
Nếu hôm nay không gặp được hắn thì người bạn Thi Tu không phải sẽ bị ức hiếp đến chết sao? Thế giới này ngày càng giống với thế giới trước đây của hắn.
Hắn phủi phủi tay nói:
– Nguyên tắc của tôi chính là người không phạm tôi, tôi không phạm người, nếu còn phạm vào tôi thì kết cục sẽ giống như ngày hôm nay.
– Mặc Thiếu gia yên tâm nhà họ Khâu sẽ không xuất hiện Khâu Chí Học thứ hai đâu, Chí Học còn không mau tới hành lễ với Mặc Thiếu gia đi Khâu Trung Hành nhìn Khâu Chí Học đang đứng trước cửa quát lớn Diệp Mặc lướt nhìn Khâu Chí Học một cái, nhìn tên này hắn cảm thấy thật khó chịu, nhưng bây giờ hắn không thể vô duyên vô cớ gây chuyện, nếu hắn không phải Tu Chân giả, thì tên Khâu Chí Học này bất luận thế nào cũng sẽ không để hắn sống yên thân đâu, tên này có chút đáng sợ.
Nhìn thấy Khâu Chí Học đang tạ lỗi, Diệp Mặc lạnh nhạt nói:
– Tạ lỗi thì không dám, người nhà họ Khâu các ông kết bạn không cẩn thận, nên có người mới dám xúi giục kẻ ngu ngốc Khâu Chí Học này để đối phó với bạn tôi, còn người tên Hồ Bằng nữa, không cần phải đi huyện Tây Đồng nữa, ở đó đã có người rồi, không tiễn.
Tuy Diệp Mặc không nói rõ nhưng Khâu Trung Hành vẫn nghe hiểu một số chuyện, hình như người mà nhà họ Khâu sắp xếp đi huyện Tây Đồng đã bị Diệp Mặc chặn lại, hắn cũng không nói thêm gì, chỉ dẫn theo hai người rời khỏi “Hội quán Ngô Đồng”.
Câu chuyện dường như rất dài nhưng có vẻ thời gian xảy ra rất ngắn, Trần Xương Huy và Châu Bình, câu chuyện bắt đầu từ lúc Khâu Chí Học dẫn người tới, rồi đến Lý Thu Dương, sau đó Khâu Trung Hành đến, xem tới nỗi cũng hoa cả mắt rồi.
Tuy họ không biết Diệp Mặc rốt cuộc là thần thánh phương nào nhưng họ họ biết Diệp Mặc chính là sự tồn tại mà họ cần phải ngẩng đầu lên mà nhìn, hai người chỉ dám đứng bên cạnh, không dám nói gì.
Những người hôm nay đến đây, có người nào không phải là người mà họ chỉ dám đứng xa để nhìn, nhưng những người này lại rất e sợ khi đứng trước mặt Diệp Mặc, Châu Bình càng quyết tâm sẽ kết giao tốt với Thi Tu, còn Thi Tu lúc này hoàn toàn đã bị hóa đá.
Đến khi người nhà họ Khâu toàn bộ đều đi hết, thậm chí sau khi hiện trường vụ đánh nhau cũng đã được thu dọn sạch sẽ thì Lý Thu Dương mới đứng dậy chấp tay lại nói với Diệp Mặc:
– Anh Diệp, không biết anh tìm tôi có việc gì căn dặn không?
Ngô Trạch cẩn thận ngồi bên cạnh, từ ánh mắt tán thưởng của Lý Thu Dương tặng cho họ khi mới bước vào thì anh biết hôm nay mình đã rất đúng.
Chuyện này anh đã làm rất đúng, sau này chỉ cần anh không phạm lỗi lớn thì con đường trước mặt anh sẽ là con đường đầy vinh quang.
Diệp Mặc cười nhẹ nói:
– Tôi thật sự có chuyện cần Lý Thiếu gia giúp đỡ, chủ tịch huyện Ngô, anh hãy đem ý nghĩ của tôi nói với Lý Thiếu gia một chút đi Ngô Trạch không dám chậm trễ, vội vàng đem suy nghĩ của Diệp Mặc nói với Lý Thu Dương, Lý Thu Dương lúc này mới biết Diệp Mặc kêu anh tới là muốn nhờ anh giúp Thi Tu lên chức Phó chủ tịch huyện.
Đừng nói Diệp Mặc đang có dự định để “dược phẩm Lạc Dương” đi vào huyện Tây Đồng, cho dù không có chuyện này thì Lý Thu Dương cũng sẽ hết lòng sắp xếp thỏa đáng giúp Diệp Mặc.
Hơn nữa nhà họ Khâu trải qua sự nhắc nhở của Diệp Mặc, Hồ Bằng chắc chắn sẽ không đến huyện Tây Đồng nữa, chuyện của Thi Tu dễ dàng hơn nhiều rồi.
Thi Tu nhìn Diệp Mặc với nét mặt vui mừng và không dám tin, anh ta không ngờ rằng, lời của Diệp Mặc đã trở thành sự thật, Diệp Mặc đúng là chỉ nói đại vài lời thì có thể khiến anh từ một kẻ vô cùng nghèo khổ trở thành một phó chủ tịch Huyện, tuy tạm thời vẫn là trợ lý cấp phòng nhưng muốn cắt bỏ chữ “trợ lý” thì chỉ là vấn đề thời gian thôi.
Diệp Mặc hiện tại ngược lại khiến anh cảm thấy có chút xa lạ, lúc đầu Diệp Mặc không hề có nhiều quyền thế như vậy, lúc đầu hắn giống như anh vậy đều là những người không được chào đón nhất trong lớp.
Thấy chuyện xảy ra thuận lợi hơn những gì mình dự đoán, Diệp Mặc chủ động nói:
– Lý Thiếu gia, hôm nay nợ một ân tình của anh, Diệp Mặc này sẽ luôn ghi nhớ.
Lý Thu Dương vội vàng cầm ly rượu lên nói:
– Không dám, chuyện nhỏ này, sau này Diệp Thiếu gia chỉ cần dặn dò, nếu anh xem trọng Lý Thu Dương tôi thì chỉ cần kêu tên tôi là được rồi.
Diệp Mặc gật đầu đồng ý, rồi quay đầu nói với Chu Bình:
– Chủ tịch Huyện Chu, anh ở huyện Tây Đồng thời gian lâu nhất, bạn tôi Thi Tu bị người khác hãm hại thậm chí còn bị ép buộc phải vay một món nợ cho vay nặng lãi khổng lồ, tôi nghi ngờ đây là thế lực ngầm của địa phương, không biết Chủ tịch huyện Chu có cách nhìn thế nào về chuyện này?
Thấy Diệp Mặc hỏi mình, Chu Bình vội vàng đứng dậy, nghe xong câu hỏi của Diệp Mặc, Chu Bình lập tức nói:
– Những thế lực ngầm này là đối tượng chủ yếu mà chính phủ chúng ta muốn tấn công, Chủ tịch huyện Thi sắp sửa làm việc cùng nơi với tôi.
Việc này còn phải nhờ sự trợ giúp lớn của Chủ tịch huyện Thi, chúng ta tranh thủ nhổ cỏ những thế lực ngầm ở huyện Tây Đồng này, tranh thủ trả lại sự sáng sủa sạch sẽ cho huyện Tây Đồng.
Thứ mà Diệp Mặc muốn có chính là câu nói này, Ngô Trạch vừa tới huyện Tây Đồng nên vẫn còn nhiều thứ chưa quen, Thi Tu thì càng tệ hơn nữa, bây giờ có sự giúp đỡ của Chu Bình thì Diệp Mặc tin rằng việc xử lý những chuyện liên quan đến việc ép buộc Thi Tu vay tiền nặng lãi sẽ dễ như trở bàn tay.
Lý Xuân Sinh lúc này chủ động đứng lên, đem một ly rượu lên đưa ra trước mặt Diệp Mặc:
– Mặc Thiếu gia, không ngờ Thi Tu sắp phải đi huyện Tây Đồng rồi, tôi vừa may cũng được điều đến thành phố Hà Phong, sau này nói không chừng tôi và Chủ tịch huyện Thi vẫn còn nhiều thứ phải tiếp xúc nữa.
Ly rượu này xin kính cậu trước, lát nữa sẽ kính Chủ tịch huyện Thi.
Lý Xuân Sinh thân làm Chủ tịch thành phố, chủ động nói hay tiếp xúc với Thi Tu điều này hoàn toàn là vì nể mặt Diệp Mặc.
Anh cảm thấy may mắn vì sự chủ động ngày hôm nay của mình, Khâu Trung Hành là người thế nào, anh lăn lộn Yến Kinh lâu như vậy chẳng lẽ lại không biết, loại người này còn phải cuối đầu trước Diệp Mặc, cho thấy thế lực của Diệp Mặc có thể còn lớn hơn những gì anh nghĩ.
Diệp Mặc vốn dĩ muốn giúp Thi Tu trải đường nên mới đến đây, thấy Lý Xuân Sinh là Chủ tịch thành phố của Hà Phong nên cũng không dám chậm trễ, hắn cầm ly một hơi uống cạn.
Thi Tu có ngốc hơn nữa thì cũng biết không thể để cho một Chủ tịch thành phố kính rượu mình, anh vội vàng cầm ly rượu chạy đến trước mặt Lý Xuân Sinh:
– Tôi còn rất nhiều chỗ chưa biết, sau này còn phải nhờ vào sự giúp đỡ nhiều của Chủ tịch thành phố Lý.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










