1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 78 : Huỷ Hà Bang (c386-c390)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 78 : Huỷ Hà Bang (c386-c390)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 386: Huỷ Hà Bang

Huỷ Hà Bang

San Francisco, Hà bang tuy không phải bang phái lâu đời nhất nhưng chắc chắn là một trong những bang phái có thời gian lâu nhất, hơn nữa tình hình bên trong cũng cực kì vững chắc.

Năm đó, thời điểm Hán Văn bang cường thịnh thì Hà bang chỉ có thể cầu sinh tồn trong khe hẹp.

Mà Hán Văn bang bị diệt, Hà bang và Sơn Khẩu bang chiếm được phần lớn địa bàn, phát triển rất mạnh.

Cho đến hôm nay, Hà bang đã trở thành hệ thống bang hội của liên minh ngầm.

Chu Hoành Sinh chí lớn tài mọn của Hồng Vũ Bang đã kém xa Hà bang.

Đường bang chịu ảnh hưởng của khu vực và khả năng kinh tế thì càng khác xa.

Lúc này thủ lĩnh Kim Triệu Nam của Hà bang – một cán bộ quân đội cao cấp năm đó vì công khai khiêu khích thủ trưởng và giết vợ của ông ta nên cuối cùng bị quốc gia truy nã, chạy trốn đến Mĩ.

Kim Triệu Nam lại không thể so sánh với người tài mọn chí lớn – Chu Hoành Sinh.

Khi Diệp Mặc đi vào hang ổ của Hồng Vũ bang dưới sự dẫn dắt của Thẩm Vĩ Câu, y đã biết.

Hơn nữa Diệp Mặc liên tiếp giết hơn hai mươi người của liên minh ngầm, thậm chí chuyện bắt lấy tam tức phi đao John Jay, y cũng biết.

Không biết Chu Hoành Sinh mà biết bang của mình bị tổ chức tình báo của người ta đánh thành một tập san thì anh ta sẽ nghĩ như thế nào.

Lúc này, Kim Triệu Nam càng biết về việc Liên minh ngầm bị tiêu diệt.

Hơn nữa anh ta đoán bước tiếp theo của Diệp Mặc chính là Hà bang của bọn họ.

Chả có nguyên nhân nào khác, chỉ là vì Diệp Mặc muốn điều tra tung tích của chị Nhan.

Mà vòng tay của hắn chính là cướp trong tay của người Hà bang.

Tuy Kim Triệu Nam cho rằng Hà bang ở khu phố người Hoa thì không thua bất cứ kẻ nào, nhưng anh ta vẫn không bạo dạn đến mức lúc nào cũng có thể tiêu diệt liên minh ngầm.

Vì vậy, khi được biết Diệp Mặc đã tiêu diệt liên minh ngầm, sắc mặt Kim Triệu Nam rất khó coi, anh ta tin rằng không lâu nữa Diệp Mặc có thể đến được hang ổ của anh ta.

– Nhĩ Tây, ý của cậu thế nào?

Kim Triệu Nam rất muốn rút lui nhưng lại không cam tâm.

Trong tâm thức anh ta cho rằng Diệp Mặc sở dĩ có thể diệt liên minh ngầm đương nhiên là có liên quan đến bản lĩnh của hắn.

Nhưng nguyên nhân lớn vẫn là sự coi thường địch.

Nếu bọn họ đã chuẩn bị kĩ càng, Diệp Mặc vừa đến là sẽ bao vây tấn công hắn bằng hoả lực lớn ngay, anh ta tin rằng Diệp Mặc có chạy đằng trời cũng không thoát.

Tên đầy đủ của Nhĩ Tây là Lý Nhĩ Tây, cùng Kim Triệu Nam đi tới San Francisco, sau đó cùng nhau thành lập bang phái, cùng bắt đầu sự nghiệp.

Có thể nói Lý Nhĩ Tây là người đắc lực nhất của Kim Triệu Nam.

Lý Nhĩ Tây thấy Kim Triệu Nam hỏi, anh ta trầm ngâm một lát mới lên tiếng:

– Cái tên Diệp Mặc này chúng ta không hiểu rõ hắn, nhưng hắn có thể giết hơn hai mươi người của John Jay một cách dễ dàng, hơn nữa cũng khống chế John Jay rất đơn giản thì có thể thấy người này có bản lãnh thật sự.

– Bất luận có phải cơ bản là coi thường địch không, loại người này chúng ta đều phải đối đãi cẩn thận nhất có thể.

Nhưng đúng như anh nói, loại người này có lợi hại hơn nữa, chả nhẽ chúng ta vây quanh hắn, dùng súng bắn mà hắn còn có thể sống được sao?

– Nhĩ Tây, ý của cậu là chúng ta phải đánh?

Kim Triệu Nam chân mày nhếch lên, anh ta cũng đồng ý với ý kiến này, chỉ là vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không ổn mới hỏi Lý Nhĩ Tây.

Lý Nhĩ Tây gật đầu một cách nghiêm túc, sau đó nói:

– Em có hai đề nghị.

Một là Hà bang chúng ta lập tức rời khỏi San Francisco, càng xa càng tốt.

Nếu chúng ta đã không hiểu rõ Diệp Mặc, chúng ta nên tránh hắn đi.

Hai là, chúng ta trực tiếp chặn hắn, chờ hắn đi vào vòng mai phục của Hà bang, chúng ta liền tập trung hoả lực để nổ súng, không nói bất cứ lời vô nghĩa nào với hắn.

Em nghĩ cho dù hắn có lợi hại hơn thế cũng không có cách nào đồng thời tránh né nhiều công kích của hoả lực, trừ phi hắn biết bay.

Kim Triệu Nam nghe xong lời của Lý Nhĩ Tây, xiết chặt nắm tay, hung hăng đập một cái trên không – Thì làm, ta không tin là Diệp Mặc hắn có thể bay được.

Chúng ta đã kinh doanh ở San Francisco vài chục năm rồi, nhường hắn một cách không rõ ràng như thế này thì ta tuyệt đối không cam tâm.

Nhĩ Tây, cậu triệu tập tất cả anh em trong bang lại, chúng ta làm trận này.

Lúc này ở hang ổ của Đường bang, tại một gác xếp nhà dân đơn giản, Diệp Mặc ngồi bên trên, Bành Nhạc Cơ và Thạch Khai Căn, Đồng Trụ ba người, ngồi tách ra hai bên.

– Anh Diệp, chúng ta bây giờ có phải giết thẳng hang ổ của Kim Triệu Nam không?

Thời gian Thạch Khai Căn quen biết Diệp Mặc là lâu nhất vì vậy hỏi thẳng.

Diệp Mặc lắc đầu – Nếu sau chuyện này chúng ta đều đi, bây giờ giết thì không sao.

Chỉ là sau chuyện này, mấy người các cậu tạm thời còn phải lưu lại.

Cho nên bây giờ không nên giết.

Nhạc Cơ, cậu thấy sao?

Bành Nhạc Cơ thấy Diệp Mặc hỏi liền vội vàng cúi người trả lời:

– Anh Diệp, ý của em là chờ trời tối rồi động thủ.

Tối nay Sơn Khẩu bang và Hồng Vũ bang sống mái với nhau, chuyện này rất nhiều người biết.

Em không tin chuyện này bên cảnh sát không phát hiện ra một chút nào.

Nếu chờ lúc hai bang thanh toán nhau, chúng ta tiêu diệt Hà bang chắc không ai quấy quả.

Hơn nữa sau khi hai bang này thanh toán nhau chúng ta lại tiêu diệt Hà bang vậy thì ở San Francisco này Đường bang chúng ta sẽ rất nhanh lớn.

Diệp Mặc gật đầu.

Bành Nhạc Cơ này còn có đầu óc, suy nghĩ cũng giống mình.

Tuy diệt Sơn Khẩu bang đối với hắn ta là việc đơn giản nhưng nếu để phát triển Đường bang thì ắt phải diệt Hồng Vũ bang nữa.

Mà Đường bang và Hồng Vũ bang vốn là cùng một bang phái phân chia ra.

Cứ tiêu diệt trực tiếp như thế này sợ sẽ gây ra sự bất mãn cho nhiều người.

– Cứ quyết định như thế đi, tối nay ta đi Hà bang chờ Sơn Khẩu bang và Hồng Vũ bang thanh toán nhau xong, Nhạc Cơ đưa người đi tiếp nhận địa bàn là được rồi.

Còn địa bàn Hà bang và liên minh ngầm cũng cùng nhận luôn.

Tuy rằng đồng thời tiếp nhận địa bàn của mấy bang phái lớn nhưng đối với Diệp Mặc mà nói thì chả có gì cả.

Chỉ là mấy người Bành Nhạc Cơ lại rất là hưng phấn, có thể tưởng tượng Đường bang của San Francisco sau này, một bộ dạng độc đại.

Hang ổ của Hà Bang ở gần bến tàu San Francisco, địa điểm khá vắng vẻ.

Diệp Mặc tin việc mình diệt liên minh ngầm đã truyền đến Hà bang Vì vậy Diệp Mặc vừa đến đây, thần thức lập tức phát hiện người mai phục.

Tuy không có bút tích của Jason nhưng những người này thậm chí đều lấy ra cả ống phóng rốc-két.

Có thể thấy chỉ cần Diệp Mặc vừa tiến vào vòng mai phục là những công kích này sẽ lập tức tấn công hắn.

Cho dù bản thân hắn đối mặt với sự oanh tạc của vũ khí nặng như thế hắn cũng không chắc chắn là có thể thoát thân.

Jason đối mặt với hắn còn muốn chơi trò chơi, nhưng xem tư thế của những người Hà bang này tuyệt đối là một lời không hợp thì sẽ lập tức động thủ.

– Đã tới đây rồi, bây giờ khoảng cách vòng vây của chúng ta còn khoảng 250m.

Ở chỗ xa, Kim Triệu Nam đang cùng Lý Nhĩ Tây nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc trên máy giám sát.

– Á, hắn quay người đi rồi, chả nhẽ hắn phát hiện ra cái gì rồi sao? Có cần ra tay bây giờ không?

Lý Nhĩ Tây không ngờ lại phát hiện Diệp Mặc quay người đi, cuối cùng càng đi càng xa.

Sắc mặt Kim Triệu Nam thay đổi vài lần, cuối cùng nói không cam lòng:

– Đừng động thủ, bây giờ động thủ, nhiều nhất cũng chỉ là khiến hắn bị thương, chắc không giết được hắn lại còn rút dây động rừng.

Chờ chút xem.

Diệp Mặc không đi xa, hắn đương nhiên biết chỉ cần mình vừa đi đến gần đây, toàn bộ hành động của hắn đều bị người khác theo dõi dưới máy giám sát.

Diệp Mặc quay đầu tới một chỗ ngoặt, lập tức dùng thuật ẩn thân, sau đó nhanh chóng quay lại.

Hắn lấy tốc độ nhanh nhất thẳng hướng tất cả Hà bang mai phục gần đó.

Mấy phút sau, Diệp Mặc lại xuất hiện trong tầm mắt của Kim Triệu Nam và Lý Nhĩ Tây.

– Hắn đã trở lại hơn nữa đã tiến vào phạm vi công kích.

Lý Nhĩ Tây liền kích động.

Kim Triệu Nam cũng kích động, anh ta nghĩ chỉ cần hôm nay giết được Diệp Mặc, vậy thì trừ việc đêm nay Hồng Vũ bang và Sơn Khẩu bang thanh toán nhau thì Đường bang không đáng để lo nghĩ.

– Nổ súng.

Kim Triệu Nam ra lệnh một tiếng, đồng thời cũng giơ súng trong tay mình lên.

Không có tiếng súng nổ lớn như trong tưởng tượng, cũng không có tiếng nổ, Kim Triệu Nam trong sự hoang mang đang muốn nổ súng nhưng anh ta phát hiện súng trong tay mình đã mất.

Đang có một người trẻ tuổi đứng trước mặt anh ta và Lý Nhĩ Tây với nụ cười lạnh nhạt.

– Mày chính là Diệp Mặc.

Lòng Lý Nhĩ Tây sớm đã dìm xuống đáy cốc.

Anh ta biết Diệp Mặc chắc sẽ không bị giết đơn giản như thế nhưng vẫn đánh giá thấp Diệp Mặc.

Diệp Mặc nắm súng trường trong tay, giơ tay bóp lại.

Súng thép trong tay bị uốn thành một chữ U như một sợi mì vậy.

– Ta chính là Diệp Mặc.

Diệp Mặc vứt khẩu súng trường đã bị cong xuống, một cước đã bay Lý Nhĩ Tây, hắn ngồi xuống.

Kim Triệu Nam bỗng thấy chỗ hai bên mai phục của mình có máu chảy ra, anh ta kinh hãi chỉ vào Diệp Mặc nói:

– Diệp Mặc, mày làm gì với người của tao rồi? Mày dám giết tất cả người của tao…

Diệp Mặc nhìn Kim Triệu Nam như một tên ngốc – Ý mày là gan tao quá là lớn? Không nên giết người của mày? Hay là nói tao nên tự xách đầu của mình đến giao cho mày?

Lý Nhĩ Tây ngăn Kim Triệu Nam đang gân xanh đầy đầu.

Anh ta biết Kim Triệu Nam không giống Jason.

Những người bị Diệp Mặc giết đều là huynh đệ anh ta đem về từ bộ đội.

Mỗi người đều là căn mệnh của anh ta.

Bây giờ bị Diệp Mặc giết sạch, anh ta không phẫn nộ tới đỉnh điểm mới là chuyện lạ.

Nhưng Kim Triệu Nam rõ ràng bị phẫn nộ tới mức choáng váng, cho dù anh ta có phẫn nộ hơn thế thì người trước mặt cũng là người có thể lấy mạng anh ta bất cứ lúc nào.

– Diệp Mặc, ta biết chúng ta đã xem thường anh, bây giờ anh cũng giết anh em Hà bang rồi, anh muốn thế nào mới tha cho hai người bọn ta, nói giá đi.

Lý Nhĩ Tây bình tĩnh nói.

Chỉ là trong lòng anh ta có phải cũng bình tĩnh giống như vẻ bề ngoài thì chỉ có anh ta mới biết.

Nghe xong lời của Lý Nhĩ Tây, Kim Triệu Nam cũng dần dần bình tĩnh lại, anh ta hiểu tình cảnh của mình, lúc này Diệp Mặc muốn giết thì cũng chỉ như giết một con gà Anh ta rất hối hận, hối hận mình đã không nghe đề nghị đầu tiên của Lý Nhĩ Tây, lúc đấy nên bỏ tất cả những thứ ở đây đi, sau đó mang theo anh em rời khỏi San Francisco đi thật xa.

Một người có thể tiêu diệt liên minh ngầm thì sao có thể bị giết chết dễ dàng như vậy? Anh ta đúng là nghĩ quá hoang tưởng rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 387: Cướp Máy Bay

Cướp Máy Bay

Y

rất hối hận, y hối hận chính mình lúc đầu đã không nghe đề nghị đầu tiên của Lý Nhĩ Tây, lúc đó đáng ra y nên vứt bỏ tất cả ở nơi này, mang theo các anh em rời khỏi San Francisco.

Một người có thể tiện tay mà tiêu diệt Liên minh ngầm, lại có thể dễ dàng bị y giết chết sao? Kim Triệu Nam y chắc đã hoang tưởng rồi.

Nhưng hiện giờ cũng không hối hận được nữa, tất cả đều đã chậm rồi.

Chỉ có lời Nhĩ Tây nói mới là thực tế, giữ lại được cái mạng mới là quan trọng nhất, nếu đã mất mạng rồi, về sau lấy gì mà báo thù cho anh em?

Kim Triệu Nam đã hoàn toàn tỉnh táo lại, y lúc này mới thật sự nhận thức được Diệp Mặc rất đáng sợ.

– Nói ra tin tức năm đó liên quan đến chị Nhan Hán Văn bang, tao sẽ xem có nên để lại cái mạng cho chúng mày không.

Diệp Mặc thản nhiên nói.

– Tôi sẽ tình nguyện dâng tặng tài sản nhiều năm nay của Hà bang.

Kim Triệu Nam tỉnh táo lại, ngắt lời nói.

Diệp Mặc cười lạnh một tiếng nói:

– Mày cho là tao sẽ để mắt đến bang của mày ư, chút tiền đó với tao mà nói, đòi tiền thật quá đơn giản, cho chúng mày thời gian một phút, không nói sẽ không có cơ hội nữa.

Không để Diệp Mặc nói lại, Lý Nhĩ Tây lại nói thẳng:

– Mười mấy năm trước, Liên minh ngầm sống mái với Hán Văn bang lúc đó muốn Hà bang của chúng tôi giúp, nhưng lúc đó lực lượng bang chúng tôi quá nhỏ, không dám phản kháng, chỉ có thể phái mười anh em đến hỗ trợ.

Có hai người đúng là đã gặp chị Nhan, nhưng người bảo vệ chị Nhan của Hán Văn bang đã giết một người anh em của Hà bang chúng tôi, còn một người khác chạy trốn được.

– Sau đó lại nghe nói chiếc vòng tay mà anh tìm chính là cướp được từ trong tay người trong Hà bang chúng tôi, xem ra cái vòng tay kia là của một người khác trong Hà bang cướp được từ chị Nhan, chỉ có điều cậu ta nói, tuy rằng nhìn thấy chị Nhan, nhưng chị Nhan đã chạy trốn, hơn nữa lúc đó cậu ta cũng không nói gì đến việc có được chiếc vòng tay.

Kim Triệu Nam vội gật đầu nói:

– Đúng đấy, sự tình lúc đó là như vậy.

Vì chị Nhan cũng không phải nhân vật quan trọng gì, tuy rằng chị ta mất tích, nhưng cũng không có ai đi điều tra.

Diệp Mặc vừa nhìn đã biết hai người này không nói dối, xem ra những việc bọn họ biết cũng không nhiều.

Hắn đến Mỹ điều tra tin tức chiếc vòng, đến nơi này, tin tức lại biến mất.

Nghĩ đến đây, Diệp Mặc trong lòng có chút buồn bực, hai tay giơ lên hai quả cầu lửa, tiêu diệt nốt hai đại ca cuối cùng của Hà bang Ngày hôm sau, tin tức lớn nhất ở San Francisco, nước Mỹ chính là xã hội đen ở San Francisco sống mái với nhau, cảnh sát đã ra quân, trong một đêm mấy bang phái đã biến mất, trả lại sự yên bình cho dân chúng.

Tất nhiên đây chỉ là cách nói của chính phủ, mà tình huống thực tế là, bởi vì Liên minh ngầm của Đông Nam Á và Hà bang bị Diệp Mặc tiêu diệt, mà Sơn Khẩu bang và Hồng Vũ bang đang sống mái với nhau, lưỡng bại câu thương, lại bị cảnh sát tận diệt, cuối cùng chỉ còn Đường bang làm bá chủ.

Mà những bang phái nhỏ rất nhiều, nhưng cũng không có ai dám đi tranh giành miếng ăn với Đường bang.

Lúc này Ninh Khinh Tuyết đang ngồi trên máy bay bay đến San Fransisco, nhíu mày suy nghĩ.

Công ty dược Phi Dụ vừa mới phất lên, nhưng lại có tin mẹ cô mất liên lạc.

Đối với cô mà nói, quan trọng nhất là cha mẹ được bình an, sau đó mới là sự phát triển của công ty.

Nếu chẳng may mẹ cô xảy ra chuyện gì, cho dù công ty dược Phi Dụ có phát triển nữa cũng không phải điều mà Ninh Khinh Tuyết muốn.

Cho nên biết tin mẹ mình mất tích ở Mỹ, Ninh Khinh Tuyết lập tức bay từ HongKong sang San Francisco.

Từ Hongkong đi Mỹ mất mười mấy tiếng, Ninh Khinh Tuyết day day trán, cố gắng thả lỏng một chút.

Cô lấy ra một tờ bùa Hỏa Cầu đặt trên lòng bàn tay, nhìn cẩn thận, chiếc bùa Hỏa Cầu này thoạt nhìn là một tấm giấy đỏ được làm khá tinh xảo, chắc chắn.

Đây là bùa mà Đường Bắc Vi cứ quyết đưa cho cô, Đường Bắc Vi đưa cô hơn mười tấm, cô ngại từ chối lòng nhiệt tình của Đường Bắc Vi nên đã nhận, tiện tay cho vào túi.

Nếu trước đó không có việc của Tô Tĩnh Văn, Ninh Khinh Tuyết thấy Đường Bắc Vi đưa ra bùa Hỏa Cầu, chắc chắn đã nghĩ Đường Bắc Vi có vấn đề.

Nhưng vì Tô Tĩnh Văn đã chứng minh rằng có tồn tại sự phòng ngự từ pháp khí, cho nên cô cũng không dám lại cho rằng đám bùa Hỏa Cầu này là vô tích sự.

Lúc Ninh Khinh Tuyết đang cẩn thận quan sát bùa Hỏa Cầu, có hai người đàn ông đi qua chỗ cô, có vẻ là đi vào buồng vệ sinh.

Nhưng lúc họ đi qua, Ninh Khinh Tuyết chợt cảm giác chiếc vòng cổ của mình bỗng lạnh đi.

Nếu trước kia, Ninh Khinh Tuyết chắc chắn sẽ không coi là chuyện gì to tát, nhưng giờ cô đã biết, vòng cổ của mình chính là một pháp khí phòng thân.

Chiếc pháp khí này bỗng nhiên lạnh đi khiến cô có chút cảnh giác hơn.

Theo bản năng, cô nhìn thoáng qua hai gã đàn ông vừa đi qua, một gã vừa quay đầu lại, đúng lúc gặp ánh mắt của Ninh Khinh Tuyết đang nhìn qua, gã lập tức quay đầu tránh ánh mắt của Ninh Khinh Tuyết.

Hai người kia có gì đó không ổn, Ninh Khinh Tuyết lập tức phản ứng, cô định đi báo lại nghi ngờ của mình, nhưng lúc mới đứng lên, người phụ nữ ngồi bên cạnh cô bỗng rút ra một khẩu súng lục chĩa về phía cô, nhẹ giọng nói:

– Tiểu thư Ninh, tốt nhất cô không nên lộn xộn, súng của tôi không biết nghe lời đâu.

Lúc này Ninh Khinh Tuyết đã hoàn toàn hiểu được những người này là cố tình đến đối phó với cô.

Cô chậm rãi ngồi xuống, nhìn chằm chằm người phụ nữ trung niên bên cạnh, hỏi:

– Các người là ai, rốt cuộc muốn làm gì?

– Việc này không cần cô quan tâm, cô chỉ cần nhớ kỹ, hiện tại đã bị chúng tôi nắm trong tay là được rồi.

Nhưng chúng tôi không phải là cướp máy bay, chúng tôi chỉ muốn mời tiểu thư Ninh đến làm khách.

Người phụ nữ cười nhạt một tiếng, súng trong tay đã không thấy đâu rồi.

Có lẽ trong mắt cô ta, đối phó với cô gái yếu ớt như Ninh Khinh Tuyết, dùng súng là không cần thiết.

Ninh Khinh Tuyết cũng không cảm giác mình căng thẳng, mà lạnh lùng nói:

– Nói cho tôi biết là ai phái các người đến? Nếu không nói tôi sẽ phản kháng lại.

Người phụ nữ kia nhẹ nhàng cười:

– Nói cho cô biết cũng không sao cả, cũng không phải sợ cô phản kháng.

Vì cô sẽ rất nhanh được gặp người đó, anh ta họ Viễn, ai bảo cô không có mắt, đắc tội với thiếu gia Viễn chứ?

– Hóa ra là tên cặn bã này.

Ninh Khinh Tuyết cười lạnh một cái, cô không ngờ Viễn Kỳ Bân lại to gan thế, còn dám công khai phái người bắt cóc cô trên máy bay.

Hai gã đàn ông lúc nãy đi qua cũng không quay lại, nhưng Ninh Khinh Tuyết đoán chừng hai người này chắc ở đâu đó không xa lắm theo dõi mình.

Thấy Ninh Khinh Tuyết bình tĩnh lại, người phụ nữ bên cạnh cũng không nói gì thêm, nhiệm vụ của bọn họ là canh chừng Ninh Khinh Tuyết ở Mỹ, sau đó đợi Viễn Kỳ Bân đến.

– Tất cả mọi người không được nhúc nhích, chúng tao chỉ cướp máy bay, không giết người.

Nếu không có mắt, khiêu khích bọn tao thì đừng trách bọn tao không khách khí.

Hai gã đàn ông cầm súng đột nhiên vọt ra, chĩa súng về phía hành khách.

Ninh Khinh Tuyết hơi sửng sốt, Viễn Kỳ Bân điên rồi sao? Cho dù gã có bản lĩnh, chẳng lẽ lại dám cướp máy bay sao? Chẳng lẽ gã không sợ kéo nhà họ Viễn xuống vực sâu?

Ninh Khinh Tuyết theo bản năng nhìn sang người phụ nữ bên cạnh cũng đang nhìn mình chằm chằm, phát hiện cô ta cũng kinh ngạc như mình.

Ninh Khinh Tuyết lập tức biết, bọn cướp và đám người Viễn Kỳ Bân phái tới không phải là một, chỉ là trùng hợp trên cùng chuyến bay.

Tuy rằng Ninh Khinh Tuyết rất tỉnh táo, nhưng không phải tất cả mọi người đều được bình tĩnh như cô, một người đàn ông mập mạp lập tức kinh sợ kêu lên, ông ta không ngờ lại vọt ra khỏi chỗ ngồi, sau đó không để ý gì nữa, cắm mặt chạy ra phía sau.

“Pằng” một tiếng, máu bắn ra khắp nơi, người đàn ông vừa chạy ngã ra đất, vết máu chảy ra từ ót khiến cả đám người trên máy bay im bặt, đến tiếng trẻ con khóc cũng bị người lớn bịt lại.

Mọi người cúi đầu nén tiếng nức nở truyền ra, lại làm cho người ta nghe thấy sợ hơn.

Lúc này máy bay lại bỗng rung lắc kịch liệt, phần lớn mọi người mặt đều trắng bệch.

“Pằng pằng”, lại là hai tiếng súng vang lên, một loại cảm giác không trọng lực truyền ra.

Xong rồi, chắc hẳn máy bay đã rơi.

Cabin lúc nãy còn yên tĩnh vô cùng lại ầm ĩ lên, rơi máy bay thì đằng nào cũng chết, không ai có thể tiếp tục bình tĩnh được nữa.

Hai người đàn ông lúc nãy mới đứng lên lập tức bị đạn bắn trúng.

Hai người ngã xuống, hai gã kẻ cướp lại lớn tiếng hô:

– Mọi người lập tức ngồi xuống, nếu dám cãi lời lập tức giết chết!!!

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 388: Bắt Cóc

Bắt Cóc

L

úc này, máy bay đột nhiên lại ổn định lại, khiến mọi người vô cùng kinh ngạc, máy bay lại chậm rãi bắt đầu bay lên.

Không biết là kẻ cướp khống chế máy bay hay là phi công khống chế kẻ cướp.

Ninh Khinh Tuyết chậm rãi thở phào một cái, cô không sợ chết, nhưng chết vô danh ở đây, cô không hề muốn.

Máy bay dần dần chậm lại, mọi người cũng dần bình tĩnh lại.

Dù sao lúc nãy bọn cướp cũng đã nói không lấy mạng bọn họ.

Lúc này một gã đàn ông để râu đi ra, trong tay gã cầm một khẩu súng tự động HKMP5.

Gã chào hỏi hai gã đang chĩa súng trường về phía hành khách, rồi đi dọc lối đi.

Mỗi khi thấy có phụ nữ trẻ, gã luôn gật gật đầu, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng và tán thưởng.

Ninh Khinh Tuyết trong lòng thấp thỏm, đang muốn tìm thứ gì che mặt lại, tên râu kia đã đứng trước mặt cô.

Thật lâu sau, cũng không nghe thấy gã đàn ông này nói gì, Ninh Khinh Tuyết theo bản năng ngẩng đầu nhìn.

Gã đàn ông để râu hai mắt đang nhìn cô chăm chú, dường như thứ gã đang nhìn là một món ăn ngon.

Thậm chí khóe miệng gã còn chảy nước miếng mà gã không biết gì.

– Ồ, người đẹp Hoa Hạ thật khá… Cô, đi ra đây…

Gã để râu cầm súng tự động một tay, sau đó chỉ vào Ninh Khinh Tuyết.

Ninh Khinh Tuyết run rẩy, cô biết là xong đời rồi, gã này là người Nhật Bản, vô cùng háo sắc, nhìn thấy cô là lập tức không buông tha.

Ninh Khinh Tuyết vội vàng nghĩ cách, nhưng không cách nào có thể thoát được khỏi tên này.

Hai gã đàn ông lúc nãy chĩa súng vào hành khách cũng nói bô lô, hóa ra bọn họ đều đến từ Nhật, là người Nhật.

Ninh Khinh Tuyết bỗng nhiên nghĩ tới người phụ nữ trung niên bên cạnh, liền tóm lấy tay cô ta nói:

– Không phải cô nói sẽ đưa tôi sang Mỹ sao? Nếu tôi bị tên người Nhật này mang đi thì làm sao đến Mỹ được? Cô không bảo vệ được tôi tên thiếu gia họ Viễn kia sẽ rất tức giận.

Ninh Khinh Tuyết đã bị ép đến nước chết, nhưng cho dù chết rồi cô cũng muốn phải lôi theo người mà Viễn Kỳ Bân phái tới chôn cùng.

Dù không giết được Viễn Kỳ Bân, giết được một thủ hạ của y cũng tốt.

Quả nhiên, người phụ nữ trung niên kia vừa thấy động tác của Ninh Khinh Tuyết, sắc mặt lập tức tái nhợt, luôn miệng nói:

– Không liên quan đến tôi, tôi không quen biết cô, buông tôi ra…

Nhưng dù cô ta có nói gì, gã để râu dưới mũi đã không kiên nhẫn được nữa, gã hất người phụ nữ trung niên sang một bên, nâng súng tự động lên, “pằng pằng pằng” mấy tiếng.

Người phụ nữ trung niên sớm đã nằm trong vũng máu, không hề động đậy.

– Phụ nữ là quý giá nhất với bọn tôi đó, nhưng giờ tôi cũng đã giết người, nếu cô còn lề mề thì đừng trách tôi không khách khí, người đẹp Hoa Hạ ạ…

Gã để râu này sau khi giết người phụ nữ trung niên kia, dí súng tự động vào Ninh Khinh Tuyết nói, không ngờ lại là tiếng Hoa Hạ, tuy rằng không sõi nhưng phát âm cũng khá chuẩn xác.

Ninh Khinh Tuyết vốn muốn lấy khẩu súng lục trong tay người phụ nữ trung niên, nhưng nhìn cô ta ngã trên mặt đất, cô lại cảm thấy buồn nôn.

Không ngờ chưa tìm được người phụ nữ kia giấu súng ở đâu, lại bị gã người Nhật này dùng súng tự động uy hiếp.

Cô đành đứng lên, đi về phía đuôi máy bay.

Đuôi máy bay cũng có hai gã Nhật cầm súng, lúc này có thể thấy có cả một bọn cướp máy bay.

Nhưng Ninh Khinh Tuyết cũng không để ý gì, cô chỉ muốn tìm cách làm thế nào bảo vệ sự trong sạch của mình.

Hai gã đứng ở đuôi máy bay thấy gã để râu dưới mũi thì cùng lúc xoay người, gật đầu một cái, xem ra gã này có địa vị cao trong bọn cướp.

Gã để râu đá văng một cách cửa cabin, dùng súng chỉ Ninh Khinh Tuyết, bắt cô đi vào.

Thấy Ninh Khinh Tuyết đi vào rồi, gã nhấc chân đá cửa cabin đóng vào, sau đó cười ha hả.

– Người đẹp Hoa Ha, cởi đồ ra, trước hết cho tôi thưởng thức một chút đã.

Cô là cô gái xinh đẹp nhất phương đông mà tôi thấy đó, từ hôm nay cô sẽ là người của Đông Bản Nhân Cơ tôi.

Gã râu dưới mũi đi đến một chỗ ngồi xuống, sau đó nói với Ninh Khinh Tuyết.

Ninh Khinh Tuyết mắt lại sáng rực lên, không ngờ trong một buồng trên máy bay này cô lại nhìn thấy một chiếc dù, hơn nữa còn có một dường thoát hiểm… Tim Ninh Khinh Tuyết bắt đầu đập nhanh, cô thật sự không muốn chết như thế này, có quá nhiều việc chưa hoàn thành…

– Nhanh lên, đừng để tôi phải ra tay, để tôi ra tay cô sẽ không được thoải mái đâu.

Tôi thích đàn bà ngoan hiền.

Đông Bản Nhân Cơ thấy Ninh Khinh Tuyết nhìn quanh, không nhịn được nữa.

Ninh Khinh Tuyết bỗng thản nhiên cười, cô không ngờ cũng lại ngồi xuống, Đông Bản Nhân Cơ vốn đã không kiên nhẫn, giờ nhìn thấy Ninh Khinh Tuyết cười, không ngờ lại ngây ngốc.

Cô gái quá đẹp, Đông Bản Nhân Cơ cảm giác trái tim gã nhảy lên, nghĩ đến việc cô gái này sắp thành người của gã, gã không thể kìm nén sự vui mừng trong lòng.

Đông Bản Nhân Cơ không phải chưa từng gặp phụ nữ, gã đã thấy nhiều cô gái ưu tú, cũng đã giữ lấy vô số cô gái, nhưng người như Ninh Khinh Tuyết khiến người khác nhìn vào thấy vui vẻ thoải mái, là lần đầu tiên gã gặp.

Mà một cô gái giống như tiên nữ trước mặt gã, lập tức có thể chiếm được ngay, điều này làm cho gã thậm chí hoài nghi những gì mình thấy.

Chỉ có điều, gã lập tức tỉnh lại, gã hiểu rõ ở trên máy bay này gã là đại ca, một khi máy bay hạ cánh, tiến vào căn cứ, cô gái ưu tú trước mắt này tuyệt đối không tới phiên gã được chạm vào.

– Tôi muốn biết các anh cướp máy bay sao lại không cần tiền, chiếc máy bay lớn như vậy cướp thì có lợi gì?

Ninh Khinh Tuyết hỏi, tay cô đã nắm chặt một tấm bùa Hỏa Cầu, câu hỏi chỉ để phân tán sự chú ý của gã kia thôi.

Cô không biết Đường Bắc Vi đưa cô bùa Hỏa Cầu này có tác dụng gì không, nếu chẳng may không có tác dụng, cô chỉ là một cô gái, tuyệt đối không phải đối thủ của Đông Bản Nhân Cơ.

Cho nên cô không dám lập tức dung bùa Hỏa Cầu, cô nhất định phải đợi lúc bùa Hỏa Cầu không có tác dụng, tìm được vật tự sát, cho dù chết cũng không bị tên súc sinh làm hỏng sự trong sạch.

– Cô hỏi hơi nhiều rồi, nhưng mà người đẹp, cô sắp vào căn cứ rồi, sắp là người của bọn tôi rồi.

Cho cô biết cũng không sao.

Vận may của cô không tệ đâu, lần này trên chuyến bay có giáo sư Al Stan, là người chúng tôi muốn tìm.

Đương nhiên những người còn lại trên máy bay đều là tặng phẩm phụ, đều phải ra quân vì đế quốc Nhật của bọn tôi, cô giờ cũng là một phần của đế quốc, phải thấy vinh hạnh.

Đông Bản Nhân Cơ có chút tự hào nói.

– Giáo sư Al Stan? Người đoạt được giải Nobel hóa học hai năm liền?

Ninh Khinh Tuyết lần này kinh ngạc thật sự hỏi, cô không ngờ giáo sư Al Stan lại ở Hongkong, lại cùng cô đi chuyến bay này đi San Francisco.

Nhưng người này muốn bắt giáo sư hóa học làm gì?

Ninh Khinh Tuyết bỗng nghĩ đến bản tính hiếu chiến, khát máu của người Nhật, chẳng lẽ họ còn muốn phát động thế chiến thứ 3 hay sao? Cô bỗng nhớ lại một việc, bật thốt lên nói:

– Ba năm trước đây, chuyến bay chở chuyên gia vật lý năng lượng hạt nhân của Mỹ Webaster mất tích, năm năm trước, chuyên gia vi điện tử của Anh Pirri… bọn họ…

Đông Bản Nhân Cơ cười ha hả:

– Sức tưởng tượng của cô rất phong phú, không tệ, cô nghĩ không sai, còn có giáo sư Jill của Pháp… Bọn họ đều có ích cho đế quốc của chúng tôi.

Ninh Khinh Tuyết trong lòng kinh sợ, những người Nhật này âm mưu thật lớn.

Không ngờ nhiều lần máy bay và các chuyên gia mất tích đều có liên quan đến bọn họ, chỉ có điều không hiểu sao lại không điều tra ra là do bọn họ làm.

Ninh Khinh Tuyết rùng mình, cô nghĩ đến bản thân nghĩ những việc này làm gì? Cô cố gắng bình tĩnh lại, nhìn thấy một con dao găm nhỏ đặt cách đó không xa.

Khoảnh khắc thấy dao găm, trong lòng Ninh Khinh Tuyết vui vẻ, không chút nghĩ ngợi liền vọt tới tiện tay bắt lấy con dao.

Đông Bản Cơ Nhân nhìn thấy động tác của Ninh Khinh Tuyết, lạnh lùng cười, giơ tay tát cô một cái.

“Soạt” một tiếng, Ninh Khinh Tuyết đã bắt được dao găm, cái tát của Đông Bản Nhân Cơ bị một quầng sáng trắng ngăn trở.

Quầng sáng trắng đó làm gã lùi lại mấy bước, đập vào mặt trên chiếc cửa cabin bằng thép.

Đông Bản Nhân Cơ kinh hãi giơ bàn tay lên nhìn, phía trên là một vầng đỏ như máu, lúc nãy dường như gã đã đập vào một mặt bảo hộ rất cứng, nhưng gã ngẩng đầu nhìn người phụ nữ trước mắt, lại thấy trước mặt cô ấy không có gì.

Ninh Khinh Tuyết lấy được con dao trong lòng vui vẻ, chiếc vòng cổ bảo hộ của cô thật có ích.

Lúc này cô đã hoàn toàn yên lòng, cho dù bùa Hỏa Cầu không có tác dụng gì, cô cũng có thể dung dao găm tự sát.

Ninh Khinh Tuyết trong lòng giờ tràn đầy cảm kích với Diệp Mặc, nếu không phải nhờ Diệp Mặc, một cái tát vừa rồi đã làm cô bị thương, đừng nói đến việc lấy được dao găm.

Đông Bản Nhân Cơ dường như cảm thấy có gì không ổn, gã tự tay cầm súng tự động bên cạnh lên.

Chỉ có điều gã chưa kịp giơ súng lên, Ninh Khinh Tuyết đã ném một tấm bùa Hỏa Cầu về phía gã, và học theo Đường Bắc Vi dạy, cô kêu một chữ “Lâm”.

“Ầm” một tiếng, một đống lửa hiện lên, Đông Bản Nhân Cơ nháy mắt đã bị bao vây bởi một quả cầu lửa, cầu lửa thiêu đốt rất nhanh, chỉ vài khắc, Đông Bản Nhân Cơ đã bị thiêu thành một bó củi cháy đen.

Thậm chí ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng không kịp phát ra.

Ninh Khinh Tuyết ngơ ngác nhìn cảnh trước mắt, vẫn không biết phản ứng ra sao.

Cô còn đang đoán xem bùa Hỏa Cầu này có tác dụng hay không, nhưng tấm bùa trong nháy mắt đã biến một người sống thành một bó củi cháy đen.

Không một giọt máu, nhưng cảm giác ghê tởm vẫn truyền đến, Ninh Khinh Tuyết bắt đầu nôn mửa không ngừng.

Lúc này, đầu óc cô đang hỗn độn, vẫn không kịp phản ứng gì với chuyện vừa xảy ra.

Thật lâu sau, Ninh Khinh Tuyết mới bình tĩnh trở lại, cũng chầm chậm có phản ứng, vừa rồi tất cả đều là sự thực.

Cô phục hồi lại tinh thần, vội đi ra phía trước nhặt khẩu súng tự động lên, trên khẩu súng vẫn còn hơi nóng từ bùa Hỏa Cầu!!

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 389: Thi Tu Sa Sút

Thi Tu Sa Sút

H

óa ra bùa Hỏa Cầu cũng là thật.

Ninh Khinh Tuyết tự thì thào nói một câu, cô lại cầm lấy một tấm bùa Hỏa Cầu, cảm giác rất quái dị.

Từ vòng cổ phòng thân đến bùa Hỏa Cầu, nếu không phải việc này quá mức chân thật, cô còn ngỡ mình đang nằm mơ.

“Pằng, pằng”, bên ngoài lại truyền đến, Ninh Khinh Tuyết lúc này mới nhớ tới tình cảnh của mình, cô còn ở trên máy bay, chiếc máy bay này dường như bị bọn bắt cóc muốn bay hướng về một căn cứ nào đó, một khi đã vào cái căn cứ đó, cô cũng đừng hòng lại trốn thoát được.

Nghĩ đến đây, Ninh Khinh Tuyết không dám do dự nữa, cô nhanh chóng cầm lấy dù để nhảy.

May mà lúc học đại học cô đã học nhảy dù, tuy rằng dù nhảy kích cỡ không giống nhau, nhưng đại khái cũng không khác nhau nhiều.

Ninh Khinh Tuyết đeo dù vào, lại tiện tay cầm một bao vải lớn thức ăn và một số đồ lặt vặt cất vào bao vải.

Bên ngoài lại truyền đến một tiếng súng vang, dường như có người đi tới, Ninh Khinh Tuyết không dám do dự thêm, đi ra cửa khoang rồi nhảy xuống.

Xã hội đen ở San Francisco một đêm đã bị tiêu diệt gần hết, nhưng người Mỹ cũng chỉ quan tâm việc người ngoài hành tinh đổ bộ, chứ không quan tâm nhiều đến việc này.

Hơn nữa, một máy bay từ Hongkong đến San Francisco, trên đường đột nhiên mất tích, hành khách trên máy bay không ai có tin tức.

Chuyện này khiến chính phủ Mỹ lại càng gia tăng điều tra về người ngoài hành tinh, hơn nữa không hiểu sao lại liên hệ vụ máy bay mất tích với các vụ vật thể bay không xác định.

Diệp Mặc để Thạch Khai Căn và Đồng Trụ ở lại Mỹ giúp Bành Nhạc Cơ phát triển Đường bang, còn chính hắn lại đi suốt đêm về Yến Kinh.

Không điều tra được tung tích chị Nhan, ở lại Mỹ thêm cũng không có tác dụng gì, chi bằng về sớm một chút.

Hắn còn quá nhiều chuyện phải làm, chủ yến vẫn là thu thập dược liệu, còn phải đi thế giới nhỏ chỗ của Thái Ất.

Trở lại Yến Kinh, Diệp Mặc mới biết công ty dược Lạc Nguyệt đã đấu thầu xong, mà công ty dược Phi Dụ quả nhiên thành bá vương ở châu Á.

Diệp Mặc rất hài lòng với việc này, cho dù các công ty y dược khác có mang lại nhiều lợi ích hơn cho Lạc Nguyệt thì Diệp Mặc cũng không thèm để ý.

Có thể giúp cha vợ một chút, hắn cảm thấy nên làm, chỉ là một nhãn hiệu hàng đầu một châu, cũng không là gì.

Hơn nữa, Diệp Mặc tin tưởng chắc chắn, cho dù Ninh Khinh Tuyết có tạm thời mất trí nhớ, một ngày nào đó, cô sẽ vẫn, nhớ lại tất cả những gì đã qua.

Ninh Khinh Tuyết là người hắn thích, lại là vợ hắn, hắn tuyệt đối không để cô phải lo lắng cho một công ty y dược.

Đám người Úc Diệu Đồng sớm đã trở về Lưu Xà, Diệp Mặc định đi thăm Diệp Lăng, sau đó cũng trở về Lưu Xà.

– Thi Tu, tôi xin anh tha cho tôi.

Anh có thể cho tôi một cơ hội theo đuổi hạnh phúc không? Nếu thật sự yêu tôi, hãy để tôi đi, đừng níu kéo tôi nữa.

Một tiếng nói trong trẻo của một cô gái truyền đến, nhưng làm Diệp Mặc chú ý chính là cái tên Thi Tu kia.

Diệp Mặc ngẩng đầu, lập tức đã thấy Thi Tu đang đứng ở phía xa, lại còn có một cô gái trẻ tuổi, tuy nhìn cũng khá được, nhưng cách ăn mặc này làm Diệp Mặc vừa nhìn đã không thích.

Không ngờ ở đây lại gặp Thi Tu, Diệp Mặc sau khi đi khỏi đại học Ninh Hải không hề gặp lại anh ta.

Sau đó vì nhiều việc mà Diệp Mặc cũng không có thời gian đi tìm Thi Tu.

Bay giờ nhìn thấy Thi Tu, Diệp Mặc lập tức vui lại, hắn định đi lên mấy bước đến chỗ Thi Tu.

– Vân Vân, em biết tâm ý của anh với em, sao em còn phải bỏ đi? Những người kia muốn lừa em, Vân Vân em đừng đi, chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu.

Em tin anh đi, anh chắc chắn có thể bắt đầu lại được mà.

Giọng điệu Thi Tu thậm chí nghe như sắp khóc.

Diệp Mặc nhíu nhíu mày, dừng bước.

– Bắt đầu lại?

Cô gái tên Vân Vân cười lạnh một tiếng.

– Anh dựa vào đâu mà bắt đầu lại? Hiện giờ đến công việc anh cũng không có, sắp phải vào tù anh biết không? Chẳng lẽ anh muốn làm khổ tôi? Nếu anh thật sự nghĩ cho tôi, xin anh để tôi đi.

Sợi dây chuyền này là anh lúc trước tặng tôi, bây giờ trả anh, cầm đi.

Nói xong, cô gái tên Vân Vân rút ra một sợi dây truyền vàng trắng ném vào tay Thi Tu.

– Xin anh đấy, đừng tìm tôi nữa.

Nhìn Vân Vân quay người đi, Thi Tu bỗng kêu lên:

– Vân Vân, nếu em không quay lại, em sẽ vĩnh viễn không thấy được anh nữa.

Vân Vân xoay người, lạnh lùng nhìn Thi Tu nói:

– Họ Thi kia, anh lấy cái chết uy hiếp tôi ư, anh đi đi, không gặp được anh tôi càng vui đó.

Một chiếc xe thể thao màu đỏ lao đến, dừng lại ngay gần Vân Vân.

– Vân Vân, lên xe…

Đồng thời trên xe lộ ra một bộ mặt mập mạp.

Vân Vân lộ ra vẻ tươi cười, chạy tới vài bước, mở cửa xe chui vào, sau đó hôn một cái lên bộ mặt mập mạp kia.

Thi Tu ngơ ngác đứng nhìn, trên mặt cắt không còn giọt máu.

Diệp Mặc thở dài, hắn cảm thấy thế giới này và thế giới của mình cũng ngốc nghếch như nhau.

Ở đại lục Lạc Nguyệt, thực lực là vua, ở đây, tiền bạc là vua, không có gì khác nhau.

Diệp Mặc đi tới trước mặt Thi Tu, vỗ vỗ vai anh ta:

– Người anh em, đại trượng phu sợ gì không có vợ? Loại phụ nữ này tuy nhìn không tồi, nhưng mà tôi thấy cũng không cần.

Thi Tu đờ đẫn xoay đầu lại, nhưng rất nhanh chóng lộ ra bộ mặt vui mừng kinh ngạc.

– Diệp Mặc, không ngờ là cậu? Tôi đi tìm cậu mấy lần không được, không ngờ lại gặp cậu ở đây.

Dường như sự đả kích của cô gái tên Vân Vân lúc nãy đã biến mất khỏi anh ta, trong mắt anh ta giờ chỉ có niềm vui bất ngờ.

Diệp Mặc là một người bạn tốt của anh ta, sau khi tốt nghiệp, anh ta mới phát hiện ra, rất nhiều bạn học tuy ngoài mặt khách khí, nhưng lúc có việc gì, đều tránh anh ta rất xa, như sợ có chuyện gì dính đến mình.

Diệp Mặc nhìn Thi Tu một lượt, tóc Thi tu hơi rối, hơn nữa, quần áo anh ta cũng rất tùy tiện, xem ra hơi nghèo túng.

– Thi Tu, sao cậu lại ra nỗi này? Không phải cậu nói tốt nghiệp xong sẽ có việc làm sao? Thậm chí là làm cho chính phủ?

Diệp Mặc kỳ quái hỏi.

Ánh mắt Thi Tu buồn bã, niềm vui bất ngờ nhìn thấy Diệp Mặc cũng giảm đi rất nhiều.

Diệp Mặc vừa thấy, chỉ biết Thi Tu có nhiều chuyện, lập tức nói:

– Chúng ta tìm một chỗ nói chuyện đi.

Thi Tu gật gật đầu, sau một lúc lâu mới hỏi:

– Diệp Mặc, sau khi tốt nghiệp cậu thế nào? Tôi vì trước khi tốt nghiệp có chuyện, nên không liên lạc với cậu được, sau lúc tôi đến trường tìm cậu, cậu đã rời khỏi Ninh Hải rồi.

Diệp Mặc khẽ mỉm cười:

– Tôi gần đây sống cũng không tệ lắm, cũng kiếm được chút ít.

Thi Tu nhìn nhìn quần áo Diệp Mặc, tuy rằng rất sạch sẽ nhưng cũng không phải là quần áo thương hiệu gì tốt.

Anh ta biết bản tính Diệp Mặc, là một người thích giữ thể diện, cho nên cũng không nói gì.

Chỉ có điều anh ta không biết, Diệp Mặc trong ấn tượng của anh ta và Diệp Mặc giờ đã hoàn toàn khác rồi.

Diệp Mặc rất cảm kích Thi Tu, nếu không phải Thi Tu, hắn rất có thể vẫn chưa tỉnh lại.

Cũng chính là nói Diệp Mặc đã thật sự biến mất rồi, mà khi đó hắn chính là do Thi Tu làm cho tỉnh lại.

Hơn nữa, Thi Tu đối với hắn vẫn rất tốt, là đối tốt thật lòng.

– Chúng ta đi ra đây uống một chén đi.

Diệp Mặc chỉ vào một hội quán cách đó không xa nói.

– A…

Thi Tu ngẩng đầu nhìn thoáng qua tên quán, lắc lắc đầu nói:

– Hội quán Ngô Đồng, cần thẻ vàng, hơn nữa bên trong cũng rất đắt, hay là chúng ta đi chỗ khác đi.

– Cần thẻ vàng à…

Diệp Mặc chần chừ một lát, tuy rằng hắn không quan tâm đến tiền, nhưng không có thẻ vàng, cũng không thể học như lần trước, trộm một cái từ túi áo người khác.

Diệp Mặc cũng không muốn vì tìm một chỗ trò chuyện mà làm mấy trò này.

– Vậy đổi chỗ khác đi.

Diệp Mặc mới dứt lời, đã thấy một người phụ nữ ôm một đứa bé đứng trước mặt hắn.

– Ngài là ân nhân? Bác sỹ Mạc?

Người phụ nữ đi đến bên Diệp Mặc, vừa cúi đầu, vừa bất ngờ, vui mừng gọi ân nhân.

– Là chị à?

Diệp Mặc cũng nhận ra người trước mắt là ai, lúc trước hắn ở trên tàu gặp người phụ nữ này.

Diệp Mặc nhớ rõ chị ta tên là Vương Yến, bị chứng bệnh không có thai được, sau được Diệp Mặc cho ba tuần thuốc, bây giờ chị ta đã ôm một đứa bé rồi.

Xem ra thuốc chữa đúng bệnh rồi.

Vương Yến kích động kéo tay người đàn ông bên cạnh nói:

– Đại Vĩ, Vị này là bác sỹ Mạc, chính là ân nhân của chúng ta lúc trước em nói với anh.

Không ngờ hôm nay lại gặp ân nhân ở đây.

Người đàn ông tên Đại Vĩ nghe Vương Yến nói xong, vội vàng cùng Vương Yến xoay người cảm tạ, anh ta thật sự cảm ơn Diệp Mặc.

Những năm gần đây, hai vợ chồng họ tốn không ít tiền, nhưng vẫn không có con được, việc này cũng gây cho hai người tâm bệnh, cho nên hai người họ cảm tạ Diệp Mặc từ đáy lòng.

– Ân nhân, ban đầu là tôi keo kiệt, một tấm thẻ mà cũng do dự không đưa ân nhân, giờ tấm thẻ này bất kể thế nào ngài cũng phải nhận!

Vương Yến lúc trước vì hoài nghi Diệp Mặc là kẻ lừa đảo, một tấm thẻ chi phiếu cũng do dự không đưa, sau nghĩ lại đã hối hận không biết bao nhiêu lần.

Cho nên lần này vừa thấy Diệp Mặc, chị ta vội lấy ra tấm thẻ chi phiếu.

Diệp Mặc khoát tay chặn lại nói:

– Thôi đi, tôi vẫn có tiền, không cần tấm thẻ này.

Chỉ có điều hội quán này tôi không có thẻ vàng nếu được, hai người cho tôi vào cùng là được rồi.

– Được chứ, được chứ, đương nhiên là được.

Đại Vĩ lấy tấm thẻ vàng của mình ra, hai tay đưa cho Diệp Mặc.

Tuy rằng Diệp Mặc quần áo bình thường, nhưng bọn họ làm buôn bán cũng đã gặp nhiều việc rồi.

Người có bản lĩnh như Diệp Mặc, làm sao có thể mặc quần áo bình thường giống anh ta được.

– Cái này…

Diệp Mặc không nhận lấy thẻ, tuy rằng hắn cần thẻ, nhưng cũng không thể lấy của người khác được.

– Tôi vẫn còn một tấm thẻ đây.

Vương Yến thấy Diệp Mặc chần chừ vội lấy ra thẻ của mình nói.

– Nếu vậy thì tôi không khách khí.

Diệp Mặc thấy vợ chồng họ mỗi người một tấm, lập tức nhận lấy thẻ vàng.

Thấy Diệp Mặc và Thi Tu đi vào hội quán Ngô Đồng, Vương Yến vội kéo chồng nói:

– Đại Vĩ, lát nữa chúng ta chuẩn bị một tấm chi phiếu, đến mời rượu bọn họ.

Lần này không thể bỏ lỡ cơ hội cảm ơn được.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 390: Kiếm Chuyện

Kiếm Chuyện

R

ất xin lỗi, không có phòng rồi.

Nữ nhân viên tiếp khách tạo cho Diệp Mặc một cảm giác thuê được phòng rất là khó.

Diệp Mặc tùy ý nhìn một chút, nhà hội quán này là đối ngoại đấy, cho nên bố cục có phần hơi giống rượu, tuy nhiên cách điệu so với rượu không biết cao cấp hơn ở chỗ nào.

Thần thức Diệp Mặc đảo qua, chỉ biết nơi này chẳng những có phòng, hơn nữa còn không ít, thậm chí còn có rất nhiều phòng cao cấp.

Tuy nhiên Diệp Mặc chỉ đến nói vài lời mà thôi, nếu không có phòng cho bọn hắn, chứng tỏ thẻ vàng của hắn vẫn còn thấp, Diệp Mặc cũng không thèm để ý nói:

– Nếu không có phòng, vậy giúp chúng tôi mang hai ly cà phê ra bên ngoài được chứ.

Nhìn Diệp Mặc và Thi Tu đi tới một góc trong đại sảnh, nữ nhân viên tiếp khách cuối cùng cũng nhẹ nhàng thở ra.

Cô sợ nhất là cái loại cầm thẻ vàng cấp thấp này Cà phê rất nhanh liền đưa tới, Diệp Mặc phất tay ý bảo nhân viên phục vụ lùi ra, sau đó hướng Thi Tu hỏi:

– Nói, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tôi trước khi tốt nghiệp đã đi tìm cậu vài lần, đều không tìm được.

Nghe nói trong nhà cậu đã xảy ra chút việc, những chuyện kia đều đã lâu như vậy, còn chưa giải quyết xong?

Thi Tu đã trầm mặc thật lâu sau, mới thở dài nói:

– Diệp Mặc, nếu cậu còn ở Diệp Gia, có lẽ cậu còn có thể giúp tôi một ít, bây giờ nói còn có tác dụng gì, chuyện này đều đã qua…

Diệp Mặc bưng cà phê uống một ngụm, sau đó nói:

– Thi Tu, nếu xem tôi là bằng hữu, thì hãy đem sự tình nói cho tôi biết, cậu không nói, tôi làm sao biết là không thể giúp cậu?

Thi Tu nghe xong Diệp Mặc nói, đôi mắt có chút đỏ, từ sau khi y ra trường, sự tình liên tiếp phát sinh, chưa từng có một người nói xem y là bằng hữu, nhưng trước mắt y lại nghe thấy được hai chữ bằng hữu.

– Diệp Mặc, nhìn dáng vẻ của cậu, thì biết cậu có điều kiện tốt hơn tôi, ít nhất cậu đã không hề bị Ngạn Diễm ảnh hưởng tới.

Thi Tu một hơi uống hết cà phê trong chén, ánh mắt có chút mê man đứng lên.

Rất nhanh liền tự nói:

– Ba của tôi là Chủ tịch thị trấn Tra Từ, cho nên tôi từng nói sau khi tốt nghiệp đã có chỗ có thể đi.

Sau khi tốt nghiệp, ba tôi sắp xếp tôi thành một nhân viên làm việc trong văn phòng thị trấn Tra Từ.

Mặc dù là một nhân viên, nhưng vì thị trấn đó là cơ quan chính phủ, cho nên cũng không tệ, sau đó bởi vì tôi làm việc đạt một ít thành tích, hơn nữa các mối quan hệ của ba tôi cũng tốt, nửa năm sau, tôi được thăng cấp bậc phó phòng.

Diệp Mặc nhíu nhíu mày, hắn tuy rằng không hiểu quan trường Hoa Hạ, nhưng tốt nghiệp nửa năm liền lên tới chức Phó phòng, tốc độ này dường như có chút nhanh.

Nếu có người chống lưng thì tốt, một khi không có người chống lưng, loại chuyện này rất có thể là một con dao hai lưỡi.

Chỉ có điều ba của Thi Tu cũng chỉ là một Chủ tịch thị trấn mà thôi, nếu như là thị trấn thuộc cấp huyện thì chức Chủ tịch thị trấn cũng giống như một cấp phòng mà thôi.

Một cấp phòng lại có năng lực đem đứa con vừa mới tốt nghiệp của mình đề bạt đến chức tương đương với Phó chủ tịch thị trấn? Hoặc là nói nếu như không có cái đầu óc này, ba của y có thể làm tới chức Chủ tịch thị trấn sao?

– Đề bạt cậu trở thành Phó phòng chính là ba cậu hay là người khác?

Diệp Mặc đột nhiên lên tiếng hỏi.

Thi Tu kinh ngạc nhìn Diệp Mặc một chút, y sau đó mới hiểu được chuyện này, nhưng Diệp Mặc há mồm liền hỏi chuyện này, có thể thấy được Diệp Mặc tuy rằng không ở trong quan trường, nhưng giác ngộ chính trị dường như cao hơn so với y.

Thi Tu nắm chặt nắm tay nói:

– Không phải ba của tôi, là một Phó chủ tịch thị trấn bình thường không xem trọng ba tôi.

Lúc ấy bởi vì tôi có công trong việc chỉ huy mọi người cứu giúp tài sản trong đợt hồng thủy, tên Phó chủ tịch thị trấn đó liền đề nghị để cho tôi trở thành Phó chủ tịch thị trấn quản lý về mặt thuỷ lợi, bị cha tôi bác bỏ tại chỗ.

Tuy nhiên vị phó Chủ tịch thị trấn kia lại chủ động nói nếu tôi có công mà không cất nhắc đề bạt, sẽ ảnh hưởng đến tính tích cực của nhân viên khác.

Cuối cùng đã để tôi trở thành một Phó phòng văn phòng ủy ban thị trấn.

– Lúc ấy cha tôi cũng nghĩ, tôi lập được công lao, hơn nữa mọi cử động không thể tránh khỏi quan hệ thân cận.

Hơn nữa, ông ấy cũng nghĩ rằng tên Phó chủ tịch thị trấn kia chắc là đưa ra tín hiệu để muốn tạo quan hệ với ông, bởi vì ba tôi lập tức sẽ tăng cấp làm phó trưởng.

Diệp Mặc thở dài, trong lòng tự nhủ quan trường này quả nhiên là một bước lại thêm một cái phiền phức.

Từ xưa đến nay, đều là giống nhau.

– Nhưng chân trước tôi vừa mới được đề bạt làm Phó phòng, lập tức liền kinh động đến huyện, lập tức người đến điều tra tác phong của ba tôi có vấn đề.

Ở Ủy ban Kỷ luật huyện này, một đám người giống như sói đói, vọt tới nhà tôi, tìm ra đủ loại chứng cớ rằng ba tôi nhận hối lộ, thậm chí ở trong nhà của tôi tìm ra được một lượng lớn tiền mặt và thư từ.

Buổi tối đó, ba tôi đã bị Ủy ban Kỷ luật mang đi.

Nói tới đây, đôi mắt Thi Tu đỏ bừng, nắm tay nắm chặt hơn – Lúc ấy mẹ tôi vốn đã bị bệnh liệt giường, hơn nữa vì chuyện này mà bà không còn có tỉnh lại.

– Ba cậu thật sự có nhận hối lộ?

Diệp Mặc hỏi.

Thi Tu lắc lắc đầu:

– Ba tôi cho tới bây giờ chưa bao giờ nhận hối lộ, nếu quả thật nhận hối lộ, mẹ tôi cũng sẽ không bị bệnh nhiều năm như vậy, mà không có tiền tới bệnh viện lớn làm giải phẫu rồi.

Hơn nữa cái gọi là chứng cớ, đều là một số cái không đáng gì.

Càng thêm buồn cười chính là, tờ báo dùng để bọc tiền mặt chính là báo chiều, người chứng nhận đút lót nói mấy tháng trước, hắn ta đúng là dùng tờ báo này bọc tiền tặng cho ba tôi.

Tôi tức giận muốn xông lên cãi lý với hắn ta, nhưng ba tôi đã ngăn tôi lại.

Cho dù Diệp Mặc nghe xong Thi Tu nói cũng thổn thức không ngừng, phương diện này rất hắc ám.

– Sau khi mẹ tôi qua đời, rất nhanh liền truyền đến tin tức ba tôi vì sợ tội mà tự sát.

Tôi biết, ba tôi không có tội, càng sẽ không sợ tội mà tự sát, nhưng ngay cả nhìn mặt ba lần cuối cùng tôi cũng không có cơ hội.

Tôi biết tôi vô dụng, tôi có lẽ vĩnh viễn cũng không thể báo thù cho cha mẹ.

Tôi bị cắt hết tất cả chức vụ, về tới trong nhà, Vân Vân trở thành nơi duy nhất tôi gửi gắm tinh thần, nhưng trước mắt, cô ấy cũng đi rồi.

Đôi mắt Thi Tu hoàn toàn đỏ lên, giống như một con sói đói bị thương.

Diệp Mặc trầm mặc lại, hắn không phải là không muốn khuyên Thi Tu, nhưng hắn lại không biết nên khuyên cậu ta như thế nào, nếu có thể, hắn muốn Thi Tu không đặt chân vào chốn quan trường nữa, nhưng hắn biết, có những mối thù nhất định phải do chính Thi Tu báo.

Không thể đặt chân vào chốn quan trường, có lẽ vĩnh viễn cậu ta cũng không báo được thù.

Tuy rằng hắn muốn giúp Thi Tu báo thù cũng rất đơn giản, nhưng hắn không muốn làm cho Thi Tu lưu lại tiếc nuối như vậy.

– Thời điểm tôi quen Vân Vân, tôi còn là một nhân viên văn phòng nho nhỏ, nhưng Vân Vân lúc đó không chê tôi.

Cô đối với mẹ tôi cũng tốt lắm, vẫn luôn chăm sóc mẹ của tôi.

Lúc ấy tôi bởi vì mẹ sinh bệnh, đã lâu đều không đến trường học, nhưng Vân Vân luôn luôn giúp tôi, cô chăm sóc mẹ tôi, để cho tôi đến trường học.

Tôi không tin cô sẽ trở thành như vậy, tôi không tin, cô không phải một người phụ nữ thích tiền.

Nhưng, nhưng…

Thi Tu rốt cục không thể cầm được nước mắt của mình, cúi đầu khóc thút thít.

– Thi Tu, cậu có muốn báo thù hay không?

Diệp Mặc bỗng nhiên ngắt lời nói.

– Báo thù?

Thi Tu ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Diệp Mặc một chút – Cậu có biết tôi lập tức sẽ đi ngồi tù không? Còn nói gì đến chuyện báo thù?

Diệp Mặc có chút kỳ quái hỏi:

– Ngồi tù? Cậu không phải đã bị huỷ bỏ chức vụ sao? Vì sao còn phải ngồi tù?

Thi Tu thở dài:

– Ba tôi sau khi bị mang đi, tôi đi vay tiền muốn tìm một chút quan hệ để làm rõ chuyện ba tôi, nhưng tôi đã bỏ ra rất nhiều tiền, cuối cùng ba tôi lại đi rồi.

Những số tiền kia đều là tiền vay nặng lãi, tôi đã bán căn nhà ở dưới quê, nhưng vẫn không đủ tiền trả, toà án đã cho tôi biết, nếu một tuần nữa không thể trả tiền, tôi sẽ bị ngồi tù.

– Cậu còn nợ bao nhiêu tiền?

Diệp Mặc trong lòng thầm than, hắn nghĩ việc Thi Tu vay tiền rất có thể cũng bị người ta bày mưu tính kế hãm hại.

Những tên cho vay nặng lãi đều biết Thi Tu, cho nên còn cố ý đưa tiền cho cậu ấy, trong này nếu không có mưu mô gì, nói gì Diệp Mặc cũng sẽ không tin.

– Tiền vốn hơn hai trăm ngàn, nhưng lợi tức đã tới năm trăm ngàn rồi.

Thi Tu có chút ảm đạm nói.

Ngay cả Diệp Mặc đều tức giận vỗ bàn một cái – Cái lợi tức gì mà cao như vậy?

– Ông chủ Hoàng, hội quán này của các ông hiện tại sao mà nhiều ruồi bọ như vậy.

Người nào vào cũng có thể đập bàn đập ghế rồi hả?

Một giọng điệu rất quái dị truyền đến, hai gã đàn ông trẻ tuổi vừa mới đi vào hội quán.

Ở bên cạnh bọn họ, còn có một người đàn ông trung niên đi theo.

Đi ở phía sau tên đàn ông trẻ tuổi kia còn có hai gã vệ sĩ, vừa thấy chứng tỏ người đàn ông trẻ tuổi cũng không phải là đơn giản.

Nghe xong lời tên thanh niên kia nói, người đàn ông trung niên vội vàng cười theo nói:

– Khâu thiếu gia, mời cậu vào phòng trước, đừng để ý tới loại bỏ đi này.

– Ý của ông chủ Hoàng nghĩa là tôi rảnh rỗi xem vào chuyện của người khác?

Cái tên thanh niên gọi là Khâu thiếu gia sắc mặt trầm xuống, lập tức cũng có chút không vui.

– Không phải, không phải, tôi lập tức bảo bọn họ đi.

Miễn ảnh hưởng tới tâm tình của Khâu thiếu gia.

Ông chủ Hoàng này nghe xong lời của Khâu thiếu gia, sắc mặt lập tức liền trở nên hơi khẩn trương.

Nói xong thấy Khâu thiếu gia trầm mặt, không nói lời nào, ông chủ Hoàng khẩn trương nhiếc miệng ra ý với hai gã bảo an bên cạnh.

Diệp Mặc ánh mắt lạnh lùng, xem ra mình không ở Yến Kinh, người quen biết mình càng ngày càng ít, đến một tên không hiểu ra sao cả cũng dám đến đuổi hắn đi.

Thi Tu lại lôi kéo Diệp Mặc nói:

– Cái tên kia là cố ý đấy, tên theo sau Khâu thiếu gia tôi cũng có biết.

Tên Phó chủ tịch thị trấn hại ba tôi chính là người bác của y, y tên là Đổng Kiệt, là sinh viên đại học Yến Kinh.

Y nhất định là nhìn thấy tôi nên mới cố ý tìm cớ trêu chọc.

Hơn nữa cái tên Khâu thiếu gia kia thật không đơn giản đâu, Diệp Mặc, hay chúng ta đi trước.

Diệp Mặc giật mình, hắn nói gì mà đụng chạm tới tên này.

Vỗ một cái vào bàn, mắc mớ gì tới chuyện của nó, cũng muốn đi qua xen vào việc của người khác.

Hóa ra là cố ý bới móc.

– Hai vị đi ra ngoài, nơi này không chào đón các vị.

Thi Tu vừa dứt lời, hai gã bảo an liền đi tới trước mặt Diệp Mặc.

– Cút.

Diệp Mặc lạnh lùng nhìn chằm chằm vào hai gã bảo an này – Trong vòng ba hơi thở, nếu không cút cũng đừng trách tao không khách khí.

– Mẹ mày, nể mặt còn không biết xấu hổ.

Một tên bảo an trong đó rút ra gậy điện bên hông, đập xuống Diệp Mặc.

– Ngàn vạn lần đừng đánh…

Xa xa Vương Yến thấy Diệp Mặc bên này xảy ra chuyện, vội vàng kêu lên, vội vàng chạy tới.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box