[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 74 : Cự Tuyệt (c366-c370)
❮ sautiếp ❯Chương 366: Cự Tuyệt
Cự Tuyệt
T
ình hình của đại hội đấu thầu của Dược phẩm Lạc Nguyệt cũng căng thẳng không kém tình hình của Diệp Mặc.
Úc Diệu Đồng đứng lên, vẻ mặt vui mừng nói:
– Đầu tiên tôi xin được thay mặt Dược phẩm Lạc Nguyệt gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất tới các doanh nghiệp đã có mặt ngày hôm nay, xin cảm ơn!
Sau một tràng pháo tay lớn, Úc Diệu Đồng tiếp tục nói:
– Vì theo như ý kiến đổng sự trưởng của chúng tôi, vốn dĩ sẽ hợp tác với bốn xí nghiệp dược phẩm, nhưng nay đổi thành ba xí nghiệp, Châu Á, Châu Âu, Châu Phi mỗi nơi một xí nghiệp…
Úc Diệu Đồng vừa dứt lời, các xí nghiệp đại diện của Châu Á đều lập tức xôn xao, bớt đi một xí nghiệp đồng nghĩa với việc họ mất đi một cơ hội.
Đợi sau khi phía dưới bớt ồn ào, Úc Diêu Đồng mới tiếp tục nói:
– Xin mọi người đừng nôn nóng, mặc dù chúng tôi sẽ rút bớt đi một doanh nghiệp, nhưng chúng tôi sẽ tăng quyền lợi cho doanh nghiệp trúng thầu.
Mỗi doanh nghiệp trúng thầu có quyền hợp tác với hai mươi công ty làm chi nhánh bên dưới cho họ.
Các doanh nghiệp làm chi nhánh bên dưới của các công ty trúng thầu có thể hưởng lợi nhuận từ các sản phẩm của Dược phẩm Lạc Nghiệp như nhau.
Câu nói này của Úc Diệu Đồng lại khiến cho phía dưới rộ lên, điều này chứng tỏ công ty trúng thầu sẽ có lợi hơn cả Dược phẩm Lạc Nguyệt.
Họ nắm giữ hai mươi doanh nghiệp dưới quyền dường như các doanh nghiệp đều nhắm vào những doanh nghiệp có thể sẽ trúng thầu, trong chốc lát không khí trong phòng đã nóng hẳn lên.
Lúc này một đại biểu của doanh nghiệp nào đó đứng lên hỏi:
– Xin hỏi tổng giám đốc Úc, nếu trở thành công ty chi nhánh phía dưới, thì sẽ nhận được những đãi ngộ gì?
Úc Diệu Đồng khẽ mỉm cười nói:
– Lần này bất kể là doanh nghiệp trúng thầu, hay là doanh nghiệp thuộc chi nhánh dưới cũng đều sẽ nhận được tư liệu về kĩ thuật chiết suất dược liệu, hơn nữa còn có thể mua máy móc chiết suất tại Dược phẩm Lạc Nguyệt.
Tư liệu về kĩ thuật chiết suất dược liệu của chúng tôi quý giá thế nào chắc tôi không cần phải nhắc tới nữa chứ, tôi nghĩ mọi người đều rất rõ…
Cả căn phòng lại một lần nữa xôn xao.
Kĩ thuật chế tạo Dưỡng nhan hoàn đến giờ vẫn không có bất kì chuyên gia nào có thể lí giải được.
Mặc dù đã có người phân tích ra các thành phần của thuốc, nhưng lại không một ai có thể sản xuất ra được.
Cũng không một ai biết được vì sao Dưỡng nhan hoàn lại không có một chút tác dụng phụ nào, đây rõ ràng đã trở thành một vấn đề nan giải.
Đương nhiên điều cốt lõi của vấn đề nan giải này chính là nằm ở cách triết xuất dược liệu, vậy mà bây giờ Dược phẩm Lạc Nguyệt lại miễn phí tiết lộ kĩ thuật chiết suất dược liệu, điều này khiến cho mọi người muốn không chấn động cũng không được.
Nếu như có được tư liệu về kĩ thuật triết suất dược liệu, cho dù không có lợi nhuận từ Dưỡng nhan hoàn thì cũng có thể khiến cho kĩ thuật triết xuất dược liệu của công ty đó được nâng cao đáng kể.
Úc Diệu Đồng đương nhiên hiểu tâm ý của những người này, nếu như cô không phải là người của Dược phẩm Lạc Nguyệt, cô cũng không thể hiểu được tại sao Dược phẩm Lạc Nguyệt lại cung cấp cho mọi người tư liệu về kĩ thuật chiết suất dược liệu, như vậy chẳng phải là tự đào hố chôn mình hay sao? Nhưng cô bây giờ đương nhiên sẽ không nghĩ như vậy, cung cấp tư liệu về kĩ thuật chiết suất dược liệu cho họ, sẽ khiến cho Dược phẩm Lạc Nguyệt có thể chuyên tâm sản xuất khâu cuối cùng, mà không cần tốn công sức vào việc chiết suất dược liệu.
– Các vị, xin hãy yên lặng, thứ nhất, Dược phẩm Lạc Nguyệt chúng tôi cung cấp cho mỗi doanh nghiệp tài liệu về kĩ thuật triết suất dược liệu của mỗi loại dược phẩm khác nhau, nếu như phát hiện ra có doanh nghiệp truyền những tài liệu này ra ngoài thì doanh nghiệp đó sẽ vĩnh viễn không có cơ hội hợp tác với Dược phẩm Lạc Nuyệt nữa.
Thứ hai, lát nữa chúng tôi sẽ công bố những loại dược liệu hiếm có, nếu doanh nghiệp nào có thể tìm được một loại giống trong số đó, sẽ trở thành doanh nghiệp trúng thầu, hơn nữa sẽ được cung cấp gấp đôi tài liệu về kĩ thuật chiết suất dược liệu.
Úc Diệu Đồng bổ sung nói.
Úc Diệu Đồng vừa dứt lời, mọi người lập tức nghi ngờ:
– Nếu tìm được hai hay ba loại trở lên thì sẽ thế nào?
– Nếu như vậy, quý công ty sẽ chính thức trở thành đối tác của Dược phẩm Lạc Nguyệt.
Đương nhiên, nếu quý công ty có thể tìm thấy mười loại trở lên thì Dược phẩm Lạc Nguyệt sẽ xây dựng một xưởng sản xuất Dưỡng nhan hoàn, hơn nữa còn hưỡng dẫn kĩ thuật chế tạo cho quý công ty.
Đứng trên bục phát biểu Úc Diệu Đồng nói không chút do dự.
Cả hội trường yên tĩnh, hóa ra công ty nào cũng có cơ hội, rất nhiều công ty tinh thông về mua bán dược liệu, đã trăn trở, làm thế nào để có thể có được mười loại dược liệu cần thiết, xây dựng xưởng sản suất Dưỡng nhan hoàn, đồng nghĩ với việc tiền tài như nước.
Nhưng mọi người cũng biết muốn tìm được dược liệu cần thiết mà Úc Diệu Đồng vừa nói không phải chuyện dễ dàng gì, nếu không muốn nói là rất khó khăn.
– Xin hỏi tổng giám đốc Úc, chúng tôi có phải sẽ được trực tiếp tiêu thụ sản phẩm Dưỡng nhan hoàn của quý công ty đúng không?
Một đại diện nước ngoài nói tiếng Trung lưu loát hỏi.
Úc Diệu Đồng khẽ cười nói:
– Đương nhiên, tất cả những đơn vị trúng thầu đều có cơ hội tiêu thụ sản phẩm của Dược phẩm Lạc Nguyệt, lượng tiêu thụ sẽ tính theo lượng chiết suất dược liệu mà quý công ty cung cấp.
Cũng có thể nói, công ty chi nhánh phía dưới cũng có thể phụ trách việc này.
Các dược liệu được chiết suất của các vị càng nhiều, thì lượng sản phẩm được tiêu thụ sẽ càng nhiều.
Nói trắng ra chính là đổi chác, dùng dược liệu được chiết suất của các vị để đổi lấy Dưỡng nhan hoàn, hoặc là quyền tiêu thụ sản phẩm khác.
– Xin hỏi tổng giám đốc Úc, nếu chúng tôi có được cơ hội tiêu thụ Dưỡng nhan hoàn, mà Dược phẩm Lạc Nguyệt cũng tiêu thụ sản phẩm này, giá cả của chúng tôi lại không thể cạnh tranh với giá của Dược phẩm Lạc Nguyệt đưa ra, như vậy chẳng phải Dưỡng nhan hoàn của chúng tôi sẽ không bán được hay sao?
Câu hỏi của người này quả thật nực cười, Dưỡng nhan hoàn có thể không bán được hay sao?
Úc Diệu Đồng vẫn trả lời:
– Ở đây sẽ không tồn tại vấn đề không bán được, theo lý mà nói, công ty hợp tác dùng dược liệu chiết suất được để đổi lấy Dưỡng nhan hoàn, lợi nhuận chắc chắn sẽ tăng gấp nhiều lần, cho dù Dưỡng nhan hoàn của chúng tôi có hạ giá tới mười nghìn một lọ, vẫn sẽ có lợi nhuận như vậy.
Nói xong, Úc Diệu Đồng nhìn các doanh nghiệp thảo luận phía dưới, tiếp tục nói:
– Bây giờ xin mời những công ty muốn đấu thầu, để hồ sơ dự thầu trên bàn, chúng tôi sẽ lập tức thu lại.
Trong lúc có người đi thu lại hồ sơ dự thầu, Úc Diệu Đồng đã nhìn thấy Dược phẩm Phi Dụ, cô ta mới nhìn lướt qua đã thấy Ninh Khinh Tuyết, trong lòng thầm trấn động, xinh đẹp như vậy.
Cho dù ngày ngày uống Dưỡng nhan hoàn đi chăng nữa, cũng không thể có được nước da như cô ta.
Úc Diệu Đồng tự phủ chỉ trong mười năm cô ta sẽ trở thành một mỹ nhân, nhưng trước mặt Ninh Khinh Tuyết, cô ta mới phát hiện cho dù có là hai mươi năm, cô ta cũng không thể được gọi là mỹ nhân.
Người thường quả nhiên không thể so sánh được, chẳng trách Diệp Mặc muốn lấy cô ta làm vợ, quả nhiên là có mắt nhìn.
Hồ sơ dự thầu đã được thu lại hết, Úc Diệu Đồng đưa cho Tàng Gia Nghiêm, sau đó nói:
– Bây giờ xin mời đại biểu các công ty đưa ra thắc mắc của mình, còn nữa nếu quý công ty có điểm gì đặc biệt cũng có thể nói ra.
Chúng tôi sẽ nhanh chóng đưa ra những dược liệu quý hiếm mà chúng tôi cần ra.
Viễn Kỳ Bân lập tức nói: Viễn Kỳ Bân vừa dứt lời, mọi người lập tức nhìn về phía anh ta, mặc dù lợi nhuận của ‘Cửu an tâm khẩu phục dịch’ không bằng Dưỡng nhan hoàn, nhưng chỉ cần là người trong ngành y thì không một ai là không biết tới, ‘Cửu an tâm khẩu phục dịch’ đã đem tới lợi nhuận lớn như thế nào cho tập đoàn y dược Viễn Bắc.
Thật không ngờ Viễn Kỳ Bân lại quyết đoán như vậy, thậm chí còn đem cả ‘Cửu an tâm khẩu phục dịch’ ra, lập tức rất nhiều doanh nghiệp dược châu Á cảm thấy nhục trí.
Úc Diệu Đồng khẽ mỉm cười:
– Đổng sự trưởng Viễn quả là quyết đoán, nhưng Dược phẩm Lạc Nguyệt chúng tôi có khả năng nghiên cứu ra bất kì một loại sản phẩm nào. ‘Cửu an tâm khẩu phục dịch’ của quý công ty mặc dù rất tốt, nhưng chúng tôi lại không có hứng thú.
Doanh nghiệp mà chúng tôi tìm kiếm không liên quan tới quy mô lớn hay nhỏ, mà là tìm kiếm doanh nghiệp thích hợp nhất để hợp tác.
Úc Diệu Đồng nói câu này quả là không chút nể nang gì, Viễn Kỳ Bân đã đạp trúng chân ngựa rồi, khuôn mặt nhăn nhó.
Anh ta chủ động bày tỏ thiện ý, những lời này thứ nhất chứng tỏ sự lớn mạnh của tập đoàn y dược Viễn Bắc, thứ hai là tỏ ý nếu hợp tác với họ, Dược phẩm Lạc Nguyệt chỉ có lợi, không có hại.
Thật không ngờ ý tốt của một công ty dược hàng đầu Hoa Hạ lại bị cự tuyệt như thế.
Mặc dù khuôn mặt của Viễn Kỳ Bân trở nên rất khó coi, nhưng các doanh nghiệp khác lại thấy vui mừng.
Họ không ngờ Dược phẩm Lạc Nguyệt lại dứt khoát như vậy, lại từ chối thẳng thừng kĩ thuật chế tạo ‘Cửu tâm an khẩu phục dịch’, không có bất kì công ty dược nào từ chối điều này.
Hơn nữa từ khẩu khí của tổng giám đốc Úc, có thể thấy bất kì doanh nghiệp nào cũng có cơ hội trúng thầu, không phải chỉ có doanh nghiệp lớn mới có cơ hội.
Nhưng mọi người lại nghĩ lại, cũng đúng thôi, Dược phẩm Lạc Nguyệt tự sản xuất ra Dưỡng nhan hoàn, cung không đủ cầu, cần gì tới ‘Cửu tâm an khẩu phục dịch’?
Lý Mộ Mai ngồi bên cạnh nhìn thấy khuôn mặt khó coi của Viễn Kì Bân, thì lập tức thấy vui vẻ trở lại.
Lập tức nói thầm với Ninh Khinh Tuyết:
– Khinh Tuyết, cái cô tổng giám đốc Úc này đúng là đáng yêu quá đi, nếu như cô ấy là con trai, em sẽ lập tức lấy cô ấy.
Cái tên họ Viễn ấy thật đáng ghét, không ngờ cái mặt dương dương tự đắc ấy lại bị tạt một gáo nước lạnh.
Tuyệt! Em thích!
Ninh Khinh Tuyết cũng thấy hả hê, cô sớm đã thấy anh ta chướng mắt rồi, chỉ trách thực lực của công ty cô không mạnh, người ta chỉ cần nói một câu đã có thể đá Dược phẩm Phi Dụ của cô ra khỏi trò chơi này rồi.
– Ta cảm thấy hồ sơ dự thầu của chúng ta quá đơn giản.
Ninh Trung Phi nhìn thấy các hồ sơ dự thầu khác đều có mấy chồng, chỉ có hồ sơ dự thầu của họ là đơn giản nhất, chỉ có mấy trang giấy.
– Cha, chúng ta cũng không dự định sẽ trúng thầu, đợi lát nữa xem ai trúng thầu, chúng ta sẽ làm công ty chi nhánh dưới của họ.
Chỉ không ngờ rằng hai công ty châu Á rốt cuộc lại bị đổi thành chỉ còn có một, tin này không phải là tin tốt với chúng ta.
Ninh Khinh Tuyết lập tức nói.
Lý Mộ Mai oán hận nói:
– Không ngờ Ngô Cường sau khi rời khỏi công ty chúng ta, lại đầu quan sang tập đoàn y dược Viễn Bắc, đúng là đồ vô liêm sỉ.
Cái tên Viễn Ky Bân cố tình đưa Ngô Cường tới lần đấu thầu này, rõ ràng là muốn trêu tức chúng ta.
Lão Đường cũng tới rồi, nhưng ông ta còn tốt, chỉ vào Dược phẩm Tiên Lâm.
Nhinh Khinh Tuyết lắc đầu, nói:
– Con người thì phải cầu tiến, nước thì chảy từ cao tới thấp, đây là điều đương nhiên mà.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 367: Luân Phiên Đập Bàn
Luân Phiên Đập Bàn
D
iệp Mặc mới thoát khỏi vụ nổ của ngư lôi thì lại một lần nữa cảm thấy uy hiếp, Diệp Mặc không chút nghĩ ngợi lập tức di chuyển sang bên cạnh.
Ầm một tiếng, lại một quả ngư lôi nổ ở chỗ hắn đứng ban nãy.
Liên tiếp bị đánh lén hai lần, điều này khiến Diệp Mặc cực kỳ tức giận.
Tuy thần thức của hắn hiện tại vẫn không có cách nào quét đến vị trí tàu ngầm, nhưng hắn có thể cảm nhận được từ dòng nước.
Diệp Mặc từ trước đến nay không phải người không ăn miếng trả miếng, hai quả ngư lôi khiến hắn hoàn toàn tức giận.
Diệp Mặc men theo phương hướng quả ngư lôi, nhanh chóng đi về phía tàu ngầm.
Ngư lôi không ngừng đi qua bên người Diệp Mặc, Diệp Mặc cũng rất nhanh liền phát hiện ra miệng tàu ngầm ngoài một trăm mét, hắn không chút do dự rút phi kiếm ra, tuy dưới đáy biển uy lực của phi kiếm bị ảnh hưởng lớn, nhưng đối phó với chiếc tàu ngầm này cũng đủ rồi.
Ầm một tiếng, tốc độ của phi kiếm cho dù là ở trong nước thì ngư lôi nhỏ bé không thể so sánh được, lúc Diệp Mặc lại tránh một quả ngư lôi, phi kiếm đã chém rồi, phá vỡ vỏ tàu ngầm.
Nếu như không phải Diệp Mặc e dè chân nguyên của hắn không chịu được, chính là một kiếm này hắn sẽ khiến cho cái tàu ngầm này chia làm hai mảnh.
Dưới nước mấy trăm mét, tàu ngầm một khi bị vỡ, binh lính bên trong liền nguy hiểm, đối với binh lính bên trong sống hay chết, Diệp Mặc lười quan tâm, nếu đã muốn giết hắn thì đừng trách hắn không khách khí.
Diệp Mặc thở phào một cái, cuối cùng yên tĩnh rồi, hắn chỉ cần tìm một nơi nghỉ ngơi một lát mà thôi.
Vô duyên vô cớ bị công kích, cho dù đã phá bỏ cái tàu ngầm này, nhưng trong lòng Diệp Mặc vẫn không thoải mái lắm.
Tuy nhiên khi Diệp Mặc trồi lên trên mặt nước, hắn mới phát hiện trên mặt nước còn có mấy hạm đội thuyền.
Hóa ra đây là một tiểu đội tàu chiến, Diệp Mặc lắc lắc đầu, hắn không có hứng tiếp tục diệt hạm đội tàu này, nhưng hắn cũng biết tin tức hắn bị phát hiện chắn chắn sẽ truyền ra ngoài, chỉ cần thời gian dài một chút, nói không chừng hắn sẽ bị bao vây.
Tuy rằng Diệp Mặc không sợ vòng vây nhưng kiểu chiến đấu chẳng có ý nghĩ gì này, hắn căn bản không thích.
Một là không có chiến lợi phẩm, hai là không có ý nghĩa gì.
Nếu như không phải ban nãy chiếc tàu ngầm đó không ngừng muốn lấy mạng hắn, thậm chí hắn đến cái tàu ngầm ấy cũng lười để ý tới.
Nếu không muốn chiến đấu với hạm đội tàu biển này, Diệp Mặc chỉ có thể nhanh chóng xuyên qua đáy biển.
Hai tiếng sau, Diệp Mặc bay lên từ một chỗ biển hoang vắng, tuy chân nguyên rất nghèo nàn nhưng hắn vẫn lập tức bước lên phi kiếm nhanh chóng hướng về San Francisco.
Diệp Mặc sợ tiếp tục ở trên biển này, còn có thể dẫn đến tranh chấp lớn hơn.
Cùng lúc đó, tổng bộ hải quân Thái Bình Dương nước Mỹ nhận được quân tình khẩn cấp, một nhánh hạm đội biển phát hiện ra vật thể bay không xác đinh, giống như người ngoài hành tinh.
Tin tức này rất nhanh truyền đến khu quân sự cao nhất Lầu Năm Góc, phản ứng đầu tiên của Nhà Trắng là lập tức phát ra mệnh lệnh tiếp viện.
Diệp Mặc nghĩ không sai, lúc này ở nơi hắn và tàu ngầm chiến đấu, đã tụ tập lượng lớn lực lượng hải quân Mỹ.
Nhà Trắng nước Mỹ đưa ra thông cáo chiến đấu cấp một, và đồng thời thông báo toàn thế giới, phát hiện ra vật thể bay không xác định trên Thái Bình Dương.
Thậm chí hải quân nước Mỹ còn chiến đấu với vật thể bay không xác định, tổn thất tàu ngầm số SS, binh sĩ trong tàu không ai sống xót.
Đồng thời phát hiện vật thể bay không xác định biến mất không thấy đâu, nghi ngờ người ngoài hành tinh xâm lấn.
So sánh với những đại hội đấu thầu khác, hiệu quả đại hội đấu thầu của dược phẩm Lạc Nguyệt rõ ràng cao hơn nhiều.
Mới qua hơn hai tiếng, công ty trúng thầu đã được quyết định.
Căn bản khác với những đại hội đấu thầu khác, từ trả giá đến trúng thầu cần đến một tháng thậm chí mấy tháng.
Đối mặt với công ty trúng thầu sắp công bố, có thể nói tất cả các công ty tham gia đấu thầu, không có công ty nào không căng thẳng.
– Khinh Tuyết, em cảm thấy công ty trúng thầu của khu Á Châu không nhất định chính là Dược phẩm Viễn Bắc, chị có phát hiện ra vLạc Nguyệt có chút không thích Viễn Kỳ Bân lắm không.
Cái tên họ Viễn kia tưởng mình là ai, như giỏi lắm ấy, hừ.
Lý Mộ ai lẳng lặng nói bên tai Ninh Khinh Tuyết.
Vừa lúc đó, Ngô Cường lại đi tới trước vị trí của Dược phẩm Phi Dụ, lấy ra một bức thư để trước mặt Ninh Khinh Tuyết nói:
– Tổng giám đốc Ninh, xin lỗi, tuy bây giờ tôi đã vào Dược phẩm Viễn Bắc nhưng tôi cũng là bất đắc dĩ, đây là Tổng giám đốc Viên của chúng tôi gửi chị…
– Ngô Cường, tôi không đảm đương nổi cái danh xưng Tổng giám đốc Ninh này, mời anh cầm đồ của mình tránh ra.
Ninh Khinh Tuyết lạnh lùng nói.
Lý Mộ Mai hừ lạnh một tiếng nói:
– Cái tên phản bội Ngô Cường này, còn có mặt mũi mà tới nói chuyện, cút đi.
– Nhưng mà Tổng giám đốc Ninh, Tổng giám đốc Viễn cũng là vì tốt cho Dược phẩm Phi Dụ, anh ấy muốn tối nay mời chị…
Không dám đáp lời của Lý Mộ Mai, Ngô Cường sau khi nói xong dường như còn muốn nói gì đó.
Không đợi Ngô Cường nói xong, Ninh Khinh Tuyết liền đập bàn đứng dậy, vứt lá thư trên bàn đi, lạnh lùng nói với Viễn Kỳ Bân ở không xa:
– Họ Viễn kia, thu hồi tâm tư xấu xa của anh lại.
Ninh Khinh Tuyết tôi không phải đã nói lập ra đình rồi sao, cho dù cả đời này tôi không lấy được chồng thì cũng không nhìn đến cái loại cặn bã như anh.
Dùng trúng thầu đến uy hiếp Ninh Khinh Tuyết tôi, anh nhìn nhầm rồi, đừng nói Dược phẩm Viễn Bắc của anh không nhất định trúng thầu, cho dù là trúng thầu thì làm sao?
Ninh Khinh Tuyết đương nhiên biết ý tứ của Viễn Kỳ Bân, đây là lúc công bố công ty trúng thầu, là lúc tất cả mọi người lo âu nhất.
Với hoàn cảnh khó khăn hiện tại của Dược phẩm Phi Dụ, nói không chừng sẽ đồng ý với kiến nghị của Viễn Kỳ Bân.
Viễn Kỳ Bân dùng tâm lý học không tồi, nhưng mà y nhìn nhầm người rồi, tính cách của Ninh Khinh Tuyết cực đoan, y nào có hiểu, hắn không ngờ Ninh Khinh Tuyết lại đập bàn tại lúc quan trọng như thế này, điều này khiến y rất mất mặt.
Hội trường này có khoảng bảy tám trăm người, rất nhiều đại diện công ty đều là hai người.
Ninh Khinh Tuyết vỗ bàn một cái, dường như thu hút tất cả mọi người ở đây, vốn các công ty đến bỏ thầu nơm nớp lo sợ, sợ khiến cho Dược phẩm Lạc Nguyệt không vui, bây giờ Dược phẩm Phi Dụ đi ngược lại, trực tiếp đập bàn.
Cứ như vậy, cho dù là thực lực của Dược phẩm Phi Dụ có mạnh nữa cũng sẽ không trúng thầu, càng đừng nói đến vốn là một công ty dược hạng ba.
Mấy công ty lân cận Dược phẩm Phi Dụ càng di chuyển ra xa một chút, sợ Dược phẩm Lạc Nguyệt cho rằng họ và Dược phẩm Phi Dụ ở một phe.
Thấy con gái mình tức giận đập bàn, Ninh Trung Phi thở dài, không nói gì cũng không đi trách móc con gái, vốn hy vọng trúng thầu của Dược phẩm Phi Dụ rất nhỏ, bây giờ chỉ là khiến chút hy vọng này tiêu tan mà thôi, cũng không có gì cả.
– Bố, con xin lỗi.
Ninh Khinh Tuyết ngồi xuống, nhìn Ninh Trung Phi nói, cô đối với Viễn Kỳ Bân tranh chấp không chỉ phiền mà thậm chí còn đến mức chán ghét.
Ninh Trung Phi khẽ cười nói:
– Không có gì phải xin lỗi, tuy bố thích nghề y dược này, nhưng không làm y dược, làm thứ khác, Ninh Trung Phi bố cũng không nhất định không được.
– Đúng đấy, Khinh Tuyết, cái loại vô lại này đừng để mặt mũi cho hắn.
Lý Mộ Mai lập tức nói phụ họa.
Sắc mặt Viễn Kỳ Bân xanh mét, y không ngờ Ninh Khinh Tuyết lại không để cho y mặt mũi như vậy, điều này khiến y là thiếu gia Chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn y dược số một Hoa Họa nhịn thế nào được.
– Ông đây không chỉnh chết cô thì coi như nuôi chó.
Viễn Kỳ Bân oán hận nghiến răng, y đã quyết định chỉnh Dược phẩm Phi Dụ, cho dù nhà Ninh Khinh Tuyết chuyển sang ngành nghề khác, thì y cũng tuyệt đối không bỏ qua.
Úc Diệu Đồng có chút kỳ quái mà nhìn Ninh Khinh Tuyết, thầm nói bà xã của đại ca tuy đẹp nhưng tính khí cũng không thường.
Lẽ nào cô ấy có thù oán gì với tập đoàn Viễn Bắc sao?
Ninh Trung Phi thấy Úc Diệu Đồng nhìn qua, vội vàng đứng lên nói:
– Xin lỗi, Tổng giám đốc Úc, vừa nãy đã quấy rầy mọi người rồi.
Úc Diệu Đồng khẽ mỉm cười.
– Ninh tiên sinh, mời ngài ngồi xuống, không sao cả.
Nói xong Úc Diệu Đồng quay đầu nói với Hàn Tử:
– Kết quả Dương lão cửu điều tra thế nào rồi, sao đến bây giờ vẫn chưa có báo cáo lại?
Hàn Tử nghe thấy câu hỏi của Úc Diệu Đồng liền vội vàng nói:
– Chú Cửu đã trở lại rồi, chỉ là do đại hội đấu thầu đang diễn ra vì thế không đi vào báo cáo.
– Gọi anh ta đến.
Úc Diệu Đồng mới nói không lâu, Dương Cửu liền bị Hàn Tử gọi tới, anh ta tiến vào từ phía sau đại sảnh.
Dương Cửu biết chuyện Úc Diệu Đồng gọi anh ta, anh ta không đợi Úc Diệu Đồng hỏi liền chủ động nói:
– Tổng giám đốc Úc, tôi đã điều tra rõ ràng rồi, Chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Viễn Bắc Viễn Kỳ Bân, bởi vì muốn đạt được sắc đẹp của Ninh phu nhân…
Dương Cửu nghĩ mãi vẫn không tìm được xưng hô thế nào với Ninh Khinh Tuyết, cuối cùng chỉ đành lấy cái xưng hô Ninh phu nhân ra, Úc Diệu Đồng lườm anh ta một cái, – Dương lão Cửu, cậu còn cho rằng đây là cổ đại sao, trực tiếp nói trọng điểm.
– Vâng, …
Dương Cửu lập tức nói ra hết chuyện Viễn Kỳ Bân nhìn trúng Ninh Khinh Tuyết, sau đó thiết lập các chướng ngại làm ăn đối với Dược phẩm Phi Dụ, bức bách Ninh Khinh Tuyết phải đi vào một khuôn khổ.
Rầm một tiếng, Úc Diệu Đồng tức đến đập bàn, chẳng trách đại ca muốn đánh chết Dược phẩm Viễn Bắc, không ngờ lại dám có chủ ý với phu nhân Chủ tịch, tên Viễn Kỳ Bân này chán sống rồi.
Một gậy đánh chết là lợi cho y rồi, đáng tiếc y gặp phải Úc Diệu Đồng, cô không đẩy Dược phẩm Viễn Bắc xuống mười tám tầng địa ngục thì cô uổng công lăn lộn trong hắc đạo nhiều năm như vậy.
Úc Diệu Đồng chơi liều, khôi phục lại sự tàn nhẫn năm đó.
Lúc trước khi cô cùng Vũ Học Dân cùng nắm trong tay Thiết Giang, mắt thấy tai nghe quá nhiều, nếu như không phải Vũ Học Dân đột tử, bây giờ cô vẫn là chị cả của xã hội đen.
Tên Viễn Kỳ Bân lại dám phách lối như vậy, đụng vào trong tay Úc Diệu Đồng, thì làm gì còn có chuyện tốt.
Cùng với cái đập bàn của Ninh Khinh Tuyết, bây giờ Úc Diệu Đồng cũng đập bàn, nhất thời lại một lần nữa thu hút tất cả mọi người ở hội trường.
Gần như tất cả mọi người ở hội trường đều nhìn Úc Diệu Đồng, lẽ nào do ban nãy cô không hài lòng với tác phong của Ninh Khinh Tuyết? Hay là vì cái khác? Sao thích đập bàn đều là mỹ nữ vậy chứ?!!!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 368: Ngoài Ý Liệu
Ngoài Ý Liệu
D
ường như cũng cảm thấy hành vi quá khích của mình, Úc Diệu Đồng vội vàng nói:
– Xin lỗi, ban nãy vì không cẩn thận vỗ bàn một cái.
Được rồi, bây giờ tôi xin tuyên đọc danh sách công ty trúng thầu.
Toàn bộ đại biểu ba trăm công ty đều đổ mồ hôi, đây gọi là không cẩn thận? Lần này rõ ràng là đập đến mức cái bàn sắp nứt ra rồi, còn gọi là không cẩn thận? Chỉ có điều điều này cũng chỉ có thể nghĩ trong lòng mọi người mà thôi, lại không có người nguyện ý đứng lên chỉ trích.
Huống hồ sắp lập tức tuyên bố danh sách công ty trúng thầu rồi, dường như tất cả các doanh nghiệp đều nín thở, muốn biết rốt cuộc công ty nào trúng thầu, có tên công ty mình không.
Úc Diệu Đồng thanh thanh cổ họng một chút:
– Trải qua đánh giá tỉ mỉ của công ty chúng tôi, cuối cùng chọn ra ba công ty dược hợp tác ba nơi Châu Á, Châu Phi Châu Mĩ, trong đó Dược phẩm Kilima trúng cử đối tác hợp tác khu vực Châu Phi của chúng tôi, có thể ký kết năm công ty y dược Châu Phi.
Úc Diệu Đồng vừa dứt lời, đại diện của Dược phẩm Kilima lập tức đứng lên vỗ tay hưng phấn, sự hưng phấn này rất nhanh liền lôi kéo tiếng vỗ tay của toàn hội trường.
– Công ty dược Tororo của Mỹ đã trúng thầu đối tác hợp tác khu vực Âu Mĩ của công ty chúng tôi, có thể ký kết hợp tác với hai mươi công ty y dược.
Theo lời tuyên đọc của Úc Diệu Đồng, công ty dược Tororo cũng là một màn hưng phấn.
Bởi vì công ty dược xếp hạng đầu không tham gia đấu thầu của dược phẩm Lạc Nguyệt vì vậy mọi người đều suy đoán, công ty trúng tuyển rất có khả năng là công ty dược Tororo xếp hạng thứ hai thế giới, thực tế cho thấy mọi đều đều đoán không sai.
Tuy nhiên đại diện của công ty dược Tororo vẫn hưng phấn dị thường.
Đợi lúc tiếng vỗ tay ở hội trường và sự hưng phấn lắng xuống, Úc Diệu Đồng tiếp tục đọc.
– Dược phẩm Phi Dụ Du Châu Hoa Hạ, trúng tuyển đối tác hợp tác khu vực Châu Á của chúng tôi, có thể ký kết hai mươi công ty dược của khu vực Châu Á.
Nhưng khác với hai tuyên đọc trước đó là, lần này lại là lặng ngắt như tờ, yên tĩnh, quá yên tĩnh.
Nếu như không phải Úc Diệu Đồng đã bắt đầu vỗ tay, tất cả còn tưởng rằng Úc Diệu Đồng của dược phẩm Lạc Nguyệt đọc nhầm.
– Cái gì? Sao có thể là dược phẩm Phi Dụ?
– Đúng vậy, phải là Tập đoàn Viễn Bắc hoặc là dược phẩm Liên Phong, cho dù là công ty của chúng ta cũng không thể đến lượt dược phẩm Phi Dụ?
– Điều này tuyệt đối không có khả năng…
Nhất thời dưới hội trường đều nghị luận, căn bản không tin một suất của Châu Á bị dược phẩm Phi Dụ không có tiếng tăm cướp đi, khiếp sợ, ồ lên, ghen tị… đủ loại kéo đến.
Không người nào chịu tin, cũng không có người hồi phục lại tinh thần.
Điều này căn bản chính là chuyện không có khả năng, nhưng chuyện không có khả năng này đã biến thành sự thực.
– Khinh Tuyết, không phải em nằm mơ chứ, sao có thể là dược phẩm Phi Dụ chúng ta?
Lý Mộ Mai dường như mới tỉnh ngộ ra.
Ninh Khinh Tuyết cũng trợn mắt há hốc miệng, nói thật cô cũng không ngờ lại là dược phẩm Phi Dụ, điều này rốt cuộc là gì?
Ninh Trung Phi ngây người, tuy ông cũng đấu thầu nhưng từ trước đến nay không cho rằng lần trúng thầu này sẽ là công ty của ông, lý tưởng lớn nhất của ông là ký kết làm một công ty nhánh dưới.
Cái bánh trên trời rơi xuống này, hơn nữa còn to như vậy khiến cho Ninh Trung Phi hơi thất thần.
Tuy nhiên ngược lại khi phần đông các công ty tới chúc mừng, ông mới biết điều này là thật, so với bạch kim còn thật hơn.
Nhất thời trong lòng Ninh Trung Phi dường như bị chặn ở nơi nào đó.
Trong lòng ông chỉ có một câu nói “Cuối cùng chuyển mình rồi, chuyển mình rồi.”
– Khinh Tuyết, thực sự là dược phẩm Phi Dụ chúng ta, đây lại là sự thật.
Lý Mộ Mai cuối cùng xác nhận khu vực Châu Á trúng thầu là các cô.
Niềm vui bất ngờ của Ninh Khinh Tuyết qua đi, lại có chút nghi hoặc nói:
– Sao lại có thể như vậy? Công ty chúng ta thậm chí còn chưa ra thị trường, sao có thể là công ty chúng ta?
– Tổng giám đốc Ninh, tôi là đại diện của dược phẩm Đông Cốc, tôi tên là Tiền Khải, đây là danh thiếp của tôi…
– Tôi là đại diện y dược của dược phẩm Liên Phong, chào chị Tổng giám đốc Ninh.
Ninh Trung Phi không dám tin mà nhìn đông đảo đại diện của công ty dược đang tiến tới, tay nhận danh thiếp cũng mỏi nhừ rồi.
Tập đoàn dược Viễn Bắc không dám tin so với dược phẩm Phi Dụ lại càng không dám tin tưởng.
Cho dù không là tập đoàn vViễn Bắc của bọn họ thì cũng không đến lượt dược phẩm Phi Dụ – Điều này không thể nào, Tổng giám đốc Úc, tập đoàn dược Viễn Bắc chúng tôi đứng thứ nhất toàn Châu Á, tại sao chỉ tiêu lại bị dược phẩm Phi Dụ một công ty nhỏ như đinh cướp mất? Tại sao?
Viễn Kỳ Bân nhìn hội trường ồn ào náo nhiệt, cuối cùng chịu không nổi sự chênh lệch này, lập tức kêu lên.
Úc Diệu Đồng thản nhiên nói:
– Trong quá trình sàng lọc của chúng tôi, mọi công ty đều bình đẳng.
Công ty dược của các anh đứng đầu Châu Á? Sao tôi không biết? Cho dù là thế thì làm sao? Đó đã là chuyện quá khứ rồi.
– Nội tình, ở trong đây nhất định có nội tình, tôi không phục.
Viễn Kỳ Bân lập tức giận dữ hét.
Y không nghe ra ẩn ý trong lời của Úc Diệu Đồng, ẩn ý của Úc Diệu Đồng là nếu đã có dược phẩm Lạc Nguyệt thì các công ty khác đừng mơ tưởng làm vị trí thứ nhất nữa.
Úc Diệu Đồng lại lần nữa đập bàn.
– Viễn Kỳ Bân, ở đây là đại hội đấu thầu của dược phẩm Lạc Nguyệt chúng tôi, không đến lượt anh khoa chân múa tay.
Bây giờ nơi này không hoan nghênh anh, anh ra ngoài cho tôi.
– Họ Úc kia, cô có tư cách gì đuổi tôi ra ngoài? Tập đoàn Viễn Bắc tôi tới tham ra đại hội đấu thầu là đã nể mặt mũi cho công ty bọn cô, đừng có cho rằng có Dưỡng Nhan Hoàn cỏn con ấy liền cảm thấy mình giỏi.
Dược Viễn Bắc tôi phong giết cái công ty nhỏ này của bọn cô.
Ẩn ý trong câu nói của tôi, hy vọng cô có thể báo cáo chuyện này lên Chủ tịch hội đồng quản trị của các cô, có một số chuyện không phải một giám đốc cỏn con nhưng cô có thể làm chủ được, đừng làm đến mức đến bát cơm cũng mất.
Viễn Kỳ Bân thẹn quá hóa giận, sớm đã quên phải ẩn nhẫn lấy được Dưỡng Nhan Hoàn, phương pháp bào chế thuốc.
Hội trường lập tức yên tĩnh, không có ai ngờ đến còn có một màn như vậy, nhất thời liền có người chuẩn bị xem truyện cười.
Viễn Kỳ Bân này nói không phải không có đạo lý, dược phẩm Lạc Nguyệt chỉ là một công ty mới nổi, lại dám khiêu chiến với dược phẩm Viễn Bắc, quả thực không biết trời cao đất dày.
Viễn Kỳ Bân nói muốn phong sát Lạc Nguyệt Dược Nghiệp, không phải không có khả năng, một khi dược phẩm Lạc Nguyệt tiết lộ Dưỡng Nhan Hoàn thì chắc chắn Game over.
Cho dù là không tiết lộ phương pháp bào chế Dưỡng Nhan Hoàn, là công ty dược số một Hoa Hạ, muốn phong giết một dược phẩm Lạc Nguyệt mới thành lập một năm cũng không phải không có khả năng.
Gần như tất cả ánh mắt của mọi người đều nhìn về phía Úc Diệu Đồng, muốn nhìn xem vị Tổng giám đốc Úc của dược phẩm Lạc Nguyệt thỏa hiệp hay là tìm ra phương pháp vẹn toàn đôi bên.
Vẻ mặt Lý Mộ Mai lo lắng nhìn Ninh Khinh Tuyết nói:
– Khinh Tuyết, chị nói xem nhỡ may Tổng giám đốc Úc đồng ý lời của y, hoặc bị y uy hiếp được thì làm thế nào?
Ninh Khinh Tuyết khẽ mỉm cười, lắc lắc đầu, không nói gì, cô nhìn ra Úc Diệu Đồng không phải là một người phụ nữ đơn giản, nếu như đơn giản bị Viễn Kỳ Bân uy hiếp được như vậy thì dược phẩm Lạc Nguyệt cũng đã không để cô ấy đảm nhiệm chức Tổng giám đốc rồi.
Úc Diệu Đồng cười lạnh lùng, thanh giọng nói:
– Bắt đầu từ bây giờ, dược phẩm Lạc Nguyệt chúng tôi từ chối có bất cứ hợp tác nào với dược phẩm Viễn Bắc.
Ngoài ra, bất cứ công ty nào hợp tác với dược phẩm Viễn Bắc, thì không nằm trong phạm vi hợp tác của dược phẩm Lạc Nguyệt chúng tôi.
Một khi phát hiện ra lập tức hủy tiếp tục hợp tác.
Ba công ty ký hợp đồng hợp tác với dược phẩm Lạc Nguyệt chúng tôi, trong lúc mọi người cùng công ty khác ký kết nội dung hợp tác, đây là điều thứ nhất.
– Cô…
Viễn Kỳ Bân tức giận đến mức không nói nên lời, nào có người như vậy? Úc Diệu Đồng này nào có làm ăn mà cô ta căn bản đang cáu gắt.
Có thể nói toàn thế giới cũng không có một điều lệ buôn bán như vậy đi, lẽ nào công ty A và công ty B có mâu thuẩn, công ty A liền yêu cầu công ty C có hợp tác với bọn họ hủy hợp tác với công ty B? Thậm chí còn khiến tất cả những người quen biết công ty C hủy hợp đồng với công ty B?
Đây quả thực là trò chơi trẻ con tập làm người lớn, nhưng có điều trò chơi tập làm người lớn này lại được Tổng giám đốc Úc của dược phẩm Lạc Nguyệt định ra, thậm chí còn là điều kiện hợp tác đầu tiên với dược phẩm Lạc Nguyệt.
Tất cả mọi người nghĩ tới điều như kịch này, trong lòng đồng thời thầm than, tuy điều này có chút không đâu vào đâu nhưng không thể không nói điều này rất ác độc, Úc Diệu Đồng này luôn luôn cười ha ha đấy, không ngờ không ra tay thì thôi, hễ ra tay là chỉnh cho chết.
Viễn Kỳ Bân xuất ra lời cay độc vẫn chưa động thủ thì dược phẩm Lạc Nguyệt người ta đã động thủ trước.
Chỉ có điều không biết bước tiếp theo của dược phẩm Viễn Bắc như thế nào? Cuối cùng hươu chết về tay ai?
– Hàn Tử…
Úc Diệu Đồng quát một tiếng.
– Đến ngay đây.
– Đem người không liên quan này kéo ra ngoài cho tôi, nơi này không chào đón.
Úc Diệu Đồng không chút biểu tình nói.
– Vâng.
Hàn Tử nói xong, thân hình tráng kiện gần một mét chín hùng hổ đi về phía Viễn Kỳ Bân.
Viễn Kỳ Bân tức đến mức suýt chút nữa phun máu ra, vừa muốn nói hung ác mấy câu, nhưng đã bị Hàn Tử bóp cổ, xách như xách con gà cắp ra ngoài.
Tất cả mọi người hít khí lạnh, Tổng giám đốc Úc Diệu Đồng của dược phẩm Lạc Nguyệt thực sự y như lưu manh, đây nào có là một Tổng giám đốc một công ty dược? Nhưng mọi người lại không biết trước khi Úc Diệu Đồng vào dược phẩm Lạc Nguyệt, thì thực sự là một phu nhân xã hội đen.
Lý Mộ Mai thở dài, nhỏ giọng nói:
– Sướng quá, không những trúng thầu còn được xả giận nữa.
Ác nhân tự có ác nhân trị, cái mặt diễu võ dương oai của tên họ Viễn kia, em nhìn liền thấy khó chịu.
Giờ tốt rồi, vẫn là Tổng giám đốc Úc có cách.
Em quả thực sùng bái Tổng giá đốc này đến tận sương tủy rồi, thực sự lợi hại mà.
Ninh Khinh Tuyết mỉm cười.
– Những cái này đợi lát nữa nghĩ tiếp đi, vốn chúng ta không có việc để làm, bây giờ chuyện của chúng ta nhiều đến mức làm không xuể rồi.
Lập tức còn phải đấu thầu hai mươi công ty, đối với chúng ta mà nói chính là một sự khiêu chiến.
– Đúng thế, đúng thế, lâu lắm rồi không được hưởng thụ phong cảnh tốt này rồi, dược phẩm Lạc Nguyệt này thật tốt.
Đúng rồi Khinh Tuyết, sẽ không phải dược phẩm Lạc Nguyệt cũng cũng có một tên như Viễn Kỳ Bân thích diện mạo của chị chứ?
Lý Mộ Mai dường như nghĩ đến cái gì, lập tức khẩn trương hỏi.
Ninh Khinh Tuyết không tức giận mà nhìn Lý Mộ Mai nói:
– Trí tưởng tượng của em đúng là rộng.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 369: Chăm Sóc Đặc Biệt
Chăm Sóc Đặc Biệt
Đ
ược rồi, bây giờ toàn bộ các công ty tham gia đấu thầu đợi một chút, ba công ty trúng thầu cử đại diện cùng chúng tôi hội đàm một số chi tiết nhỏ Úc Diệu Đồng nói xong, đi về phía gian phòng nhỏ.
Ba công ty trúng thầu, trong ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người đứng dậy, mỗi một công ty đều cử hai người đi theo Úc Diệu Đồng, Ninh Trung Phi của công ty dược Phi Dụ không đi vào, mà lại để Ninh Khinh Tuyết và Lý Mộ Mai đi vào.
Đợi cho đại biểu của ba công ty ngồi xuống, nhưng điều làm mọi người bất ngờ là Tổng giám đốc của “Công ty Dược Lạc Nguyệt” lại kéo ghế mời Ninh Khinh Tuyết ngồi xuống.
– Tổng giám đốc Úc, cái này, cái này cứ để tôi tự nhiên đi.
Tuy tính cách Ninh Khinh Tuyết không thích lấy lòng người khác, nhưng tổng giám đốc Úc của “Đại Lục Lạc Nguyệt ” lại tự thân giúp cô đưa ghế đến, làm cho cô có chút giật mình.
Lý Mộ Mai ở bên cạnh thì lại ngây ra, cái này hình như có chút kỳ quái, không những “Công ty Dược Phi Du” trúng thầu, mà tổng giám đốc Úc của “Công ty Dược Lạc Nguyệt” hình như đối với Khinh Tuyết cũng rất không bình thường, có chút khách khí quá, chẳng lẽ giống những gì mà mình đoán? Nhất thời trong lòng Lý Mộ Mai có chút hoảng sợ.
Những vấn đề cần trao đổi với các công ty trúng thầu rất đơn giản, những cái này đều được “Công ty Dược Lạc Nguyệt” chuẩn bị xong rồi, cũng không có vấn đề gì lớn, cho dù có một số thất thoát nhỏ, nhưng vừa rồi nhìn thấy sự cường thế của Úc Diệu Đồng, thì ba công ty này cũng không dại dột mà chỉ ra, bởi vì so với lợi ích mà họ đạt được, thì một chút thất thoát này cũng chả là gì.
Sau khi trao đổi xong, sau khi hai công ty kia đi ra ngoài, Úc Diệu Đồng trực tiếp giữ Ninh Khinh Tuyết ở lại.
Điều này làm cho trống ngực Ninh Khinh Tuyết đập thình thịch, chẳng lẽ giống như những gì Lý Mộ Mai nói? Nếu thật sự là như thế, thì cô cũng không cần danh sách trúng thầu này.
Dường như nhìn ra sự nghi hoặc của Ninh Khinh Tuyết, Úc Diệu Đồng liền nói:
– Tổng giám đốc Ninh, là như thế này, chúng tôi có một nhân viên rất giỏi quản lý dược liệu, công ty của cô vừa mới tiếp nhận, rất nhiều việc phải giải quyết, tôi định cho cô ấy sang giúp cô, tam thời để ở bên “Công ty Dược Phi Du” đi.
Trong lòng Ninh Khinh Tuyết trầm xuống, chẳng lẽ người đến giúp này lại đúng là người mà Lý Mộ Mai nói?
Nhưng tổng giám đốc Úc cũng không nói gì, chỉ là nói qua giúp mà thôi, có lẽ mình đa nghi rồi, hơn nữa hiện nay nếu không có sự giúp đỡ của “Công ty Dược Lạc Nguyệt” thì “Công ty Dược Phi Du” sớm muộn cũng sẽ phá sản.
Nghĩ đến đây Ninh Khinh Tuyết gật gật đầu.
– Như vậy cũng được, vậy làm phiền Tổng giám đốc Úc rồi.
Úc Diệu Đồng vội vàng cười nói:
– Không có gì, nếu Tổng giám đốc Ninh không ngại, sau này cứ gọi tôi là chị Úc là được, tôi cũng chỉ thích gọi cô là Khinh Tuyết thôi.
– Đương nhiên là cầu còn không được, chị Úc, sau này mong chị giúp đỡ nhiều hơn.
Ninh Khinh Tuyết nếu như còn không nhận ra Úc Diệu Đồng đang muốn giao hảo với cô, thì đúng là ngu ngốc.
Úc Diệu Đồng cười nói:
– Tôi cũng cầu còn không được, nếu nói đến chiếu cố, sau này chắc phải nhờ Khinh Tuyết chiếu cố nhiều hơn.
Nói xong chỉ vào Lạc Phi nói:
– Khinh Tuyết, cô ấy là Lầu Ý Phi là cao thủ giám định dược liệu của “Công ty Dược Lạc Nguyệt” chúng tôi, Ý Phi, đây là Khinh Tuyết của “Công ty Dược Phi Du” vừa hợp tác với chúng ta, chắc chắn sẽ có rất nhiều thứ cần giúp đỡ, cô qua đó giúp một thời gian được chứ?
Lầu Ý Phi lập tức cười nói:
– Đương nhiên không vấn đề, Khinh Tuyết, sau này tôi đi theo cô kiếm miếng ăn.
Sau khi trải qua nhiều biến cố, tính cách của Lạc Phi đã không còn là cô bé không hiểu sự đời trước kia nữa rồi.
Ninh Khinh Tuyết vội vàng nói không dám, hóa ra lại là một cực phẩm mỹ nữ, mình lại đoán linh tinh, Công ty Lạc Nguyệt của người ta, bây giờ phát triển như thế, sao lại phải dùng thủ đoạn chứ.
Tuy Ninh Khinh Tuyết nghĩ như vậy, nhưng Lý Mộ Mai lại không nghĩ như vậy, trong lòng cô nghĩ chính là, vị Tổng giám đốc Úc này đối với Khinh Tuyết hoặc có thể nói đối với Công ty Phi Du quá tốt rồi, điều này có chút kì lạ, công ty trúng thấu không phải chỉ có mỗi công ty của bọn họ, vì sao lại chỉ phái đại biểu đến công ty của cô, còn hai công ty còn lại lại không có? Sao hai công ty kia không bị giữ lại đại biểu.
Cái này chưa phải là vấn đề chủ yếu, vấn đề chủ yếu là, vị Tổng giám đốc Úc này lại chủ động muốn Khinh Tuyết gọi mình là chị, hơn nữa câu nói đằng sau của Tổng giám đốc Úc còn làm người khác phải suy nghĩ, cô ta nói, nói không chừng sau này phải nhờ vả Khinh Tuyết để kiếm miếng ăn, là có ý gì?
Lý Mộ Mai là ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, cô không cho đây là lời nói khách sáo.
Ninh Khinh Tuyết và Lầu Ý Phi sau khi nói chuyện xong, quay lại hỏi Úc Diệu Đồng, – Chị Úc, chị là tổng giám đốc của “Công ty Dược Lạc Nguyệt” nhưng tôi có điểm không hiểu, tính cạnh tranh của công ty dược Phi Du chúng tôi cũng không mạnh lắm, vì sao bên chị lại cấp cho chúng tôi vị trí trúng thầu.
Úc Diệu Đồng hơi sửng sốt, trên mặt hiện ra một tia kỳ quái, tuy nhiên rất nhanh cô liền kịp phản ứng, vội vàng nói:
– Chủ tịch của chúng tôi cảm thấy con người bố cô rất tốt, ông ấy nói Chủ Tịch Ninh là người rất có khí phách, cho nên để vị trí trúng thầu cho các vị.
Diệp Mặc không chủ động nói ra, Úc Diệu Đồng cũng không đem chuyện này vạch trần ra, hơn nữa nghe Dương Cửu nói giữa Diệp Mặc và Ninh Khinh Tuyết hình như có chút hiểu lầm, loại chuyện này cô càng không nói, vạn nhất nói ra, Ninh Khinh Tuyết trong lúc tức giận, lại bỏ danh sách trúng thầu này, vậy thì sau này cô trả lời Diệp Mặc thế nào?
Ninh Khinh Tuyết nghi ngờ hỏi:
– Chị Úc, tôi có cần gặp mặt Chủ tịch bên chị không.
Úc Diệu Đồng vội vàng nói:
– Không cần, không cần, sau này chủ tịch bên tôi sẽ đến công ty bên đó, ông ấy quen với bố cô, cô chỉ cần biết bên cô trúng thầu là nhờ quan hệ giữa chủ tịch và bố cô không tồi là được, những cái khác tôi cũng không được rõ ràng cho lắm.
Thấy Úc Diệu Đồng nói như vậy, Ninh Khinh Tuyết cũng không còn cách nào khác, chỉ còn cách đợi vị chủ tịch thần bí của Công ty Lạc Nguyệt đến tìm cô, nhưng rốt cuộc cũng biết được nguyên nhân trúng thầu.
Mấy người Úc Diệu Đồng và Ninh Khinh Tuyết vừa đến đại sảnh, thì Ninh Khinh Tuyết liền phát hiện bên cạnh bố mình chật ních đại biểu của các công ty Dược.
– Khinh Tuyết, trước tiên cô cứ chuẩn bị gọi thầu, bên tôi còn có việc cần phải xử lý, nếu có chuyện gì không xử lý được, thì để Ý Phi giúp, hoặc là trực tiếp gọi tôi.
Úc Diệu Đồng để lại tấm danh thiếp, sau đó chào Ninh Khinh Tuyết rồi rời đi.
Lý Mộ Mai nhìn những đại biểu công ty dược vây quanh công ty dược Phi Du, không khỏi khinh bỉ nói:
– Không lâu trước còn cùng chúng ta phân ranh giới, bây giờ lại bu vào, những người này da mặt dày thật.
Ninh Khinh Tuyết thản nhiên nói:
– Vẫn là câu nói kia, người hướng về phía trước, đứng trước lợi ích, đối với mọi người da mặt gần như không là cái gì.
– Chị Phi, công ty bên chị gần như mỗi ngày đều có rất nhiều người đến tìm Tổng giám đốc Úc?
Lý Mộ Mai quay đầu lại nhìn Lạc Phi hỏi.
Lạc Phi lắc lắc đầu nói:
– Tôi vừa gia nhập ” Công ty Lạc Nguyêt” thậm chí ngay cả tổng bộ ở Lưu Xà còn chưa đến, đối với những việc này cũng không rõ.
– A, ngay cả Lưu Xà cũng chưa đi qua, vậy sao Tổng giám đốc Úc lại phái cô đến giúp công ty bên tôi.
Cô thật sư không hiểu cách dùng người của vị Tổng giám đốc Úc này.
Lạc Phi khẽ mỉm cười, nhưng lại không trả lời, cô đương nhiên biết nguyên nhân là vì sao, Tổng giám đốc Úc từng nói với cô:
Viễn Kỳ Bân của tập đoàn dược Viễn Bắc không phải loại tốt lành gì, Ninh Khinh Tuyết đắc tội với gã ta, gã nhất định sẽ trả thù, tổng bộ của công ty dược Lạc Nguyệt cao thủ như mây, căn bản không cần để ý một tên Viễn Kỳ Bân nhỏ nhoi.
Nhưng bên cạnh Ninh Khinh Tuyết của công ty dược Phi Dụ không có một cao thủ nào, vạn nhất Ninh Khinh Tuyết vì sự trả thù của Viễn Kỳ Bân mà chịu thiệt thòi, Diệp Mặc trở về, bọn họ không có cách nào trả lời được, bởi vì Diệp Mặc từng nói qua Lầu Ý Phi là một cao thủ, cho nên Úc Diệu Đồng mới thương lượng với Lạc Phi để cô đi công ty dược Phi Dụ, một mặt có thể giúp công ty dược Phi Dụ, thu thập tài liệu, một mặt có thể bảo vệ Ninh Khinh Tuyết.
Kỳ thực nói đến cao thủ, Lưu Xà hiện nay có rất nhiều, nhưng đều là đàn ông, mà trong lòng Úc Diệu Đồng Ninh Khinh Tuyết rất là quan trọng, cho nên lựa chọn tốt nhất là Lạc Phi, bởi vì Lạc Phi cũng là phụ nữ.
Nếu môn phái trong Ẩn Môn biết được, đệ tử nồng cốt của Từ Hàng Tĩnh Trai lại đi bảo vệ một phụ nữ bình thường, thì phản ứng đầu tiên chắc chắn sẽ là không tin, nhưng Lạc Phi chắc chắn sẽ không có loại cảm giác này, đối với cô mà nói, tính mạng của cô được Diệp Mặc cứu, cho nên đi bảo vệ vợ của Diệp Mặc là rất bình thường, việc làm cô buồn nhất là chuyện của tiểu sư muội Lạc Huyên, không biết tiểu sư muội có quan hệ gì với Diệp Mặc.
– Khinh Tuyết… lâu lắm không gặp em rồi.
Một gã thanh niên đi tới trước mặt Ninh Khinh Tuyết cười nói.
– Anh họ Ninh Dương, sao anh lại đến đây? Sao em không thấy anh đi cùng bọn họ.
Ninh Khinh Tuyết vẻ mặt kinh hỉ nói, trong Ninh gia, nếu nói cô còn người để cảm kích, vậy đó chính là vị anh họ Ninh Dương này.
Gần như toàn bộ mọi người hận không thể bán cô đi lấy tiền, đổi lấy sự bình yên và phú quý cho Ninh gia, nhờ Ninh Dương âm thầm đến thông báo cho cô biết, bảo cô trốn đi, thậm chí Ninh Dương còn cố gắng giúp Khinh Tuyết trốn ra nước ngoài, cô có thể trốn khỏi Yến Kinh, có thể nói Ninh Dương giúp cô rất nhiều.
Tuy một số chuyện là sau này Lý Mộ Mai nói cho cô biết, nhưng đối với người anh họ này, Ninh Khinh Tuyết vẫn luôn rất cảm kích.
– Anh Dương, em biết rồi, khẳng đinh là mấy người của Ninh gia bảo anh đến tìm Khinh Tuyết, có phải là muốn xin một chân trong hạng mục này?
Lý Mộ Mai lập tức không khách sáo nói.
Ninh Dương xấu hổ gật gật đầu nói:
– Đúng vậy, bọn họ sai anh đến, chú hai và chú tư ngại không dám đến hỏi bố em, chỉ đành sai anh đến tìm em, thực ra anh cũng không muốn qua đây, chỉ là hiện này “Công ty dược Ninh Thị” đã chuyển cho anh trai anh quản lý, nếu như anh không qua, thì quan hệ anh em chắc chắn sẽ bị rạn nứt, nhưng em cũng không cần phải khó xử, nếu được thì nói được, không thì bảo không là được.
Ninh Khinh Tuyết có chút chần chừ nhìn Ninh Dương, nếu là công ty của Ninh Dương, cô không cần suy nghĩ cũng đồng ý, nhưng những người khác trong Ninh gia, cô đều không muốn dây dưa cùng bọn họ.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 370: Làm Con Tin Một Lần
Làm Con Tin Một Lần
D
iệp Mặc tránh qua đội tuần tra, có chút mệt mỏi tiếp tục phi hành hơn một canh giờ nữa mới nhìn thấy đất liền, hắn biết vừa rồi tránh đường, chắc chắn là cách khá xa lộ tuyến đã định rất nhiều, trên tay lại không có bất kỳ thiết bị định vị nào, hơn nữa người bản địa ở đây nói gì hắn cũng không hiểu.
Diệp Mặc tìm một nơi vắng người hạ xuống, chân nguyên của hắn tiêu hao quá lớn, chỉ còn cách tìm một nơi để khôi phục, có thể lúc đi quá vội vàng, cho nên lúc này mới phát hiện, một không có USD, hai không có bất kỳ giấy tờ nào.
Nơi đây rất là trống trải, Diệp Mặc đợi hơn nửa ngày, cũng không thấy có bất kỳ người nào đi qua để hỏi đường, đúng lúc Diệp Mặc định đi đến chỗ đông người hơn để hỏi, thì một chiếc xe Jeep đang lao nhanh tới làm cho Diệp Mặc chú ý.
Xe thì rất bình thường, nhưng điều không bình thường là trên xe bao gồm lái xe là năm người, thì toàn bộ đều có súng, hơn nữa thùng xe còn từng được chỉnh sửa qua, thùng xe trống không.
Điều làm Diệp Mặc quyết định đi theo xe này là do, trên thùng xe này có mấy chữ tiếng Trung “tao muốn báo thù”, chỉ là mấy chữ rất nhỏ, trên thùng xe tuy rằng rất tốt, nhưng vẫn không chạy khỏi thần thức của hắn.
Càng làm cho Diệp Mặc không ngờ tới là, chiếc xe Jeep này lại dừng ở một cửa hàng khuất ở phía xa, trừ lái xe, bốn người còn lại đi vào hai cửa hàng khác nhau.
Diệp Mặc cũng lập tức đi theo, theo vào một trong hai cửa hàng đó, hắn muốn hỏi xem San Fancisco cách đây bao xa, sau đó tiện thể xem bốn người kia định làm gì, nhưng hắn vừa vào, thì có một viên cảnh sát mập mạp nhìn thấy Diệp Mặc, liền lộ ra vẻ cảnh giác, đi tới.
Thần thức Diệp Mặc liền phát hiện ra viên cảnh sát này, không khỏi than thầm, nếu viên cảnh sát này hỏi lai lịch của hắn, hắn chỉ còn cách động thủ, viên cảnh sát này đúng là dỗi hơi, không đi hỏi hai gã da đen, lại đi qua phía hắn.
– Help!
Một tiếng kêu sắc nhọn truyền đến, viên cảnh sát mập mạp này lập tức quay đầu lại nhìn, hai gã da đen đang cướp ở một cửa hàng không xa, người kêu cứu là chủ của cửa hàng, lúc này ông ta đang đị một gã cướp da đen uy hiếp, viên cảnh sát mập mạp không để ý Diệp Mặc nữa, lập tức rút súng chạy qua, Diệp Mặc lắc lắc đầu, hắn biết cửa hàng hắn đang đứng cũng có hai tên đồng bọn của bọn cướp, không ngờ mấy gã da đen này làm ra động tĩnh lớn như thế, cũng chỉ bởi vì cướp một cửa hàng.
Sớm biết như thế, hắn cũng chả đi theo làm gì, hắn thấy trên thùng xe có mấy chữ tiếng Trung, còn tưởng rằng trong mấy người này chắc có người biết tiếng Trung.
Đang lúc Diệp Mặc định tránh ra, thì một gã da đen áp sát hắn, hắn biết gã da đen này muốn tìm một con tin, ngay lập tức liền không động đậy, trong lòng lại nghĩ, tìm một người dẫn đường miễn phí cũng không tệ.
Quả nhiên tên cướp da đen lập tức không chế Diệp Mặc, một người khác đánh ngất chủ cửa hàng, bắt đầu tìm đồ vật, làm cho Diệp Mặc rất là kì quái là gã cướp da đen này vứt tiền lẻ khắp nơi, mấy gã này không phải đến cướp sao? Sao đến tiền cũng không cần?
Rất nhanh Diệp Mặc liền biết mấy gã này không phải đến cướp, mà là đến cửa hàng này tìm đồ, còn về phần tìm đồ gì thì hắn lại không biết, nhưng từ hành động mà bốn gã này lục tung hai cửa hàng tìm đồ vật mà đoán, bốn gã này có lẽ chỉ biết đồ vật ở trong cửa hàng, nhưng lại không biết ở cửa hàng nào.
Diệp Mặc nhìn chủ cửa hàng cường tráng, rốt cuộc cũng hiểu vì sao mấy tên cướp này lại muốn bắt mình làm con tin, không phải rõ ràng là thấy Diệp Mặc dễ bắt nạt, tuy Diệp Mặc nhìn thì cao khoảng 1m8, nhưng so với chủ cửa hàng 1m9 thì lập tức có sự khác biệt, hơn nữa chủ cửa hàng toàn thân cơ bắp cuồn cuộn.
Từ đằng xa đã truyền đến tiếng còi xe cảnh sát, hơn nữa lại có hai viên cảnh sát chạy đến tiếp viện, một cửa hàng khác truyền đến tiếng gọi, có lẽ là đắc thủ rồi, rất nhanh gã da đen uy hiếp Diệp Mặc xông ra khỏi cửa hàng.
Bốn gã cướp này chọn Diệp Mặc và một chủ cửa hàng khác làm con tin, chạy về phía chiếc xe Jeep đỗ ở bên đường, nhanh chóng nổ máy.
Đoán chừng phía trước không thể ngồi được nữa, hai gã da đen dẫn Diệp Mặc và chủ cửa hàng vào thùng xe bịt kín đằng sau.
Chờ xe cảnh sát đến nơi, thì bọn cướp này đã biến mất không còn tăm hơi gì rồi, Diệp Mặc để ý thấy trong tay bọn cướp này có thêm một thùng màu đen, có lẽ là vật mà bọn chúng muốn tìm, lập tức thần thức Diệp Mặc quét qua, bên trong toàn là bột trắng.
Hóa ra là thuốc phiện? Diệp Mặc lập tức hiểu ra, bọn này buôn thuốc phiện, chỉ là không hiểu sao thuốc phiện lại được giấu trong cửa hàng, có lẽ bọn chúng biết là có kẻ bán thuốc phiện khác giấu hàng ở cửa hàng, cho nên mới cướp của nhau.
Tốc độ của xe Jeep rất nhanh, chỉ một lúc sau đã nhập vào dòng xe, lại qua 30 phút sau, xe Jeep chạy vào một đoạn đường vắng vẻ.
Gã da đen râu rậm ngồi đằng trước nói một câu, sau đó xe chạy từ từ lại, rất nhanh gã da đen áp tải hai con tin, liền vứt ông chủ cửa hàng xuống.
Hai gã da đen vừa muốn vứt Diệp Mặc, Diệp Mặc lại tóm lấy hai gã da đen, làm đứt tâm mạch của hai gã, ném luôn ra khỏi xe, ba người đằng trước nghe thấy âm thanh đằng sau, cho rằng Diệp Mặc cũng bị ném xuống rồi, đầu cũng không quay lại, lập tức vòng vào một con đường nhỏ, lái xe đi.
Một giờ sau, chiếc xe Jeep dừng trước một biệt thự tư nhân, hai gã da đen và lái xe đi xuống, Diệp Mặc trong lòng nghĩ mấy gã này đúng là đi xa thật, chỉ không biết bọn chúng là buôn thuốc phiện, hay là cướp của nhau, có thể chỉ là kiếm lợi nhỏ.
Gã da đen râu rậm nhìn thấy Diệp Mặc, nhất thời ngây ra, lập tức quang quác kêu lên.
Diệp Mặc căn bản không hiểu mấy tên này kêu cái gì, có lẽ đang hỏi mày là ai đại loại thế, hắn đi luôn về phía trước, túm lấy tên râu rậm.
– Đưa tao đi tìm một đứa hiểu tiếng người.
Hai gã da đen bên cạnh lập tức rút súng ra, Diệp Mặc nhìn cũng không thèm nhìn, hai hỏa cầu lập tức bay qua, chớp mắt hai gã da đen liền biến thành tro bụi.
Gã râu rậm kinh hãi nhìn Diệp Mặc, không biết gã bolo bala cái gì, nhưng trên mặt tràn đầy sự sợ hãi và khiếp sợ, nhưng gã tuy không hiểu Diệp Mặc nói gì, nhưng cũng có thể đoán ra, vội vàng chỉ vào bên trong.
Gã râu rậm dẫn Diệp Mặc vào một căn hầm ngầm, mở cửa ra, Diệp Mặc phát hiện bên trong có mấy cái thùng, Diệp Mặc trong lòng bực bội, mình muốn tìm một người biết tiếng Trung để hỏi xem đây là đâu, vậy mà gã này dẫn mình đến đây làm gì.
Diệp Mặc đi đến bên cạnh một cái rương, mở ra xem, không ngờ bên trong đều là đô la Mỹ, trong rương khoảng hơn một triệu đô, mấy gã cướp này thật nhiều tiền, Diệp Mặc không thèm để ý đến sự khiếm sợ của gã râu rậm, lập tức thu rương tiền vào trong nhẫn, đúng lúc hiện tại hắn không có tiền đô la, một rương tiền này coi là than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Gã râu rậm thấy Diệp Mặc làm cho một rương tiền biến mất không thấy đâu, thiếu chút nữa thì đến tròng mắt cũng rơi xuống, Diệp Mặc mở ra mấy rương khác, đều là một số súng đạn bình thường, Diệp Mặc đối với mấy cái này không có hứng thú, đến thu vào cũng không có hứng thú.
Đang lúc Diệp Mặc định hỏi gã xem San Francisco ở đâu, thì hắn nhìn thấy một tâm bản đồ treo trên tường, hiển nhiên đây là một tấm bản đồ toàn nước Mỹ.
Diệp Mặc tìm theo dọc bờ biển nửa ngày, mới tìm được vị trí của San Francisco, hắn kéo gã râu rậm, chỉ dưới chân hỏi:
– Đây là nơi nào.
Tuy nghe không hiểu Diệp Mặc nói gì, nhưng lần này gã râu rậm cũng đoán ra, gã dùng tay chỉ tên một thành phố trên bản đồ.
Diệp Mặc giật mình, hóa ra mình không ngờ mình lại chạy đến Daly city, tuy cách San Francisco không xa, nhưng vẫn có chút khoảng cách.
Biết phương hướng phải đi, Diệp Mặc cũng không còn lí do để lưu lại gã râu rậm, tiện tay biến gã râu rậm thành tro bụi, sau đó tìm một nơi sạch sẽ tu luyện mấy tiếng, lúc này mới đạp phi kiếm bay về phía San Francisco.
…
Trên một con phố ở San Fracisco một thân ảnh đột nhiên xuất hiện ở đây, đương nhiên chính là Diệp Mặc vừa đến đây, hắn vừa xuống lập tức gọi một chiếc taxi.
Tài xế taxi nói một câu Diệp Mặc nghe cũng không hiểu, chỉ có thể thử nói:
– Tôi đi phố người hoa.
– Ok.
Tài xế làm một động tác lên xe.
Trong lòng Diệp Mặc vui mừng, không ngờ gã này lại hiểu được lời mình nói.
Dường như muốn cho Diệp Mặc hiểu y không phải nghe hiểu được tiếng Trung, gã lái xe phát âm không chuẩn nói:
– Tôi chỉ biết mấy câu hội thoại thông thường.
Tuy nhiên Diệp Mặc cũng không để ý nhiều, hắn chỉ cần đến được phố người hoa, thì đã là mọi sự thuận lợi rồi, phố người hoa chắc chắn có người hiểu được tiếng trung, hắn không tin phố người hoa đều là người nước ngoài.
Một giờ sau, Diệp Mặc đứng trước” Minh Ngọc Các” ở phố người hoa, bởi vì sự lệch giờ, cho nên lúc Diệp Mặc đến cũng chỉ là buổi chiều.
Diệp Mặc đi vào Minh Ngọc Các, bên trong trang trí có chút giống một số cửa hàng cổ của Hoa Hạ, một lão già đeo kinh khoảng hơn 50 tuổi, đang cầm một quyển sách, chăm chú đọc.
– Xin hỏi anh muốn mua gì?
Một gã khoảng hơn 20 tuổi trong cửa hàng, thấy Diệp Mặc bước vào lập tức khách khí bước lên hỏi.
Diệp Mặc nhìn lướt qua các loại đồ cổ trên quầy, còn có một số vật phẩm trang sức đặc trưng của Hoa Hạ, lúc này mới phát hiện chiếc vòng mà Ninh Trung Phi đưa cho hắn, so với ở đây đã là rất tốt rồi.
– Cái vòng tay này là bán ở đây?
Diệp Mặc lấy cái vòng tay mà Ninh Trung Phi đưa cho hắn, đưa cho gã kia xem.
Gã này vừa cầm lấy chiếc vòng, lập tức trả lời:
– Đúng vậy, đây là đồ của cửa hàng chúng tôi bán ra, vừa bán mấy ngày trước mà? Chẳng lẽ xảy ra vấn đề gì? Ông ơi…
Ông lão đang xem sách liền bỏ quyển sách xuống, đi tới, cầm lấy chiếc vòng, nhìn đi nhìn lại mấy lần, mới gật đầu nói:
– Đúng vậy, chiếc vòng này được bán ra ở chỗ chúng tôi, xin hỏi có nghi vấn gì không?
Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:
– Nghi vấn thì không có, tôi chỉ muốn hỏi là chiếc vòng này có từ đâu?
– Cái này…
Ông lão lấy chiếc kính xuống, có chút khó khăn nói.
Diệp Mặc xuất ra một đống đô la Mỹ, khoảng chừng một mười nghìn đô, đặt trên bàn:
– Ông chủ, đây là thù lao cho câu trả lời của ông, cầm lấy đi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Audio] Yêu Cung dịch [Audio] Yêu Cung dịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Yeu-Cung-dich-SE-Audio-Truyen-Cung-Thu-Online.jpg)



