1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 75 : Hán Văn Bang (c371-c375)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 75 : Hán Văn Bang (c371-c375)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 371: Hán Văn Bang

Hán Văn Bang

C

hỉ nhìn độ dày của xấp đô la, thì biết ít nhất cũng là mười ngàn, chỉ hỏi có một vấn đề là bỏ ra mười ngàn, người thanh niên này quả có tiền, nhìn dáng vẻ ăn mặc của hắn không được khá lắm – Chiếc vòng tay là do tôi chuyển nhượng cho lão Hạ đấy, không cần phải làm khó lão Hạ đâu, có chuyện gì cứ trực tiếp đến hỏi tôi đây.

Ở cửa truyền đến một giọng trầm ấm.

Bước vào là một người đàn ông trung tuổi, trên huyệt Thái Dương có một vết thương, xem ra có vẻ như đã bị trúng đạn, mặc dù khuôn mặt gần như đã bị tóc che hết, nhưng thần thức của Diệp Mặc vẫn có thể nhận ra được.

Viên đạn này chỉ cần lệch thêm một chút xíu nữa thôi, thì người đàn ông này sẽ xong đời.

Đôi bàn tay của người đàn ông trung tuổi này đầy vết chai, không biết là làm nghề gì, nhưng Diệp Mặc có thể cảm nhận được sát khí trên người anh ta, chứng tỏ anh ta đã từng giết người, hơn nữa không phải là một người.

Người này có vẻ gì đó rất độc ác.

Nhưng có độc ác hơn nữa thì trong mắt Diệp Mặc cũng chỉ như là mây bay nước chảy mà thôi.

Diệp Mặc thản nhiên nói:

– Nói ra được lai lịch của chiếc vòng tay, thì số tiền này sẽ là của anh.

Người đàn ông đó mỉm cười lạnh lùng, cầm đống tiền đó lên không chút do dự, rồi mới nói:

– Chiếc vòng tay đó là thứ mà một người bạn đã nhờ bán hộ lúc tôi ở Mỹ, người bạn này của tôi gặp phải chút khó khăn, nên đã bán chiếc vòng này – thứ quý giá nhất trên người để lấy chút tiền.

– Dẫn tôi đi xem người bạn này của ông.

Diệp Mặc lạnh lùng nói.

Người đàn ông trung tuổi này đột nhiên mỉm cười.

– Cậu hỏi ở đâu mà có chiếc vòng tay này, tôi đã nói cho cậu biết rồi còn gì, xin lỗi, những chuyện khác thì tôi không thể làm được.

Nói rồi, trong tay người đàn ông này đột nhiên xuất hiện một con dao găm, con dao trong tay anh ta vô cùng linh hoạt, nhẹ nhàng thoải mái.

Diệp Mặc liếc nhìn con dao găm trong tay anh ta, rồi mới nói:

– Cho anh thêm mười ngàn đô nữa, dẫn đường.

Người đàn ông này vẫn lắc đầu – Tôi sẽ không dẫn đường cho cậu đâu, đi tìm chủ nhân của chiếc vòng này chỉ có hại không có lợi đối với cậu, San Francisco không phải là nơi hay ho gì đâu, nói xong con dao găm trong tay người đàn ông này lại càng sáng.

– Đó là chuyện của tôi, không cần anh phải lo, anh trực tiếp dẫn tôi đến đó là được rồi.

Giọng nói của Diệp Mặc trở nên lạnh lùng hơn, dường như không hề coi con dao găm trong tay người đàn ông đó ra gì.

– Nếu như tôi không đồng ý thì sao?

Người đàn ông trung tuổi này cũng nghe thấy sự thay đổi trong giọng điệu của Diệp Mặc, nên cũng lên giọng cứng cỏi hơn.

– Tôi nghĩ là anh sẽ đồng ý.

Diệp Mặc khẽ mỉm cười, đột nhiên lấy ra một khẩu súng lục, rồi chĩa về phía người đàn ông này.

Khẩu súng này là do Hàn Tại Tân đưa cho hắn, đối với Diệp Mặc mà nói thì thực ra cũng không có chút tác dụng nào, tuy nhiên cũng có thể dùng để uy hiếp kẻ khác.

Còn hắn, muốn giết người thì đâu cần phải dùng đến thứ này.

Người đàn ông trung tuổi này nhìn chằm chằm vào khẩu súng trong tay Diệp Mặc, khuôn mặt biến sắc.

Anh ta im lặng không nói câu nào một lúc, không phản bác lại lời của Diệp Mặc nữa, ngược lại còn thu con dao găm về, sau đó gật đầu nói:

– Được, tôi dẫn đường, nhưng trước khi tôi dẫn đường, tôi muốn nói chuyện riêng với cậu.

Diệp Mặc nhìn người đàn ông trung tuổi này bằng ánh mắt kỳ quái, trong lòng thầm nghĩ, ngay từ lúc người đàn ông này rút con dao găm ra hắn đã nghĩ rằng chắc chắn ông ta sẽ không dễ dàng khuất phục như vậy, nhưng sao lại trở nên như thế này?

Nhưng Diệp Mặc vẫn nhắc nhở anh ta:

– Trước tiên nên thu con dao găm của anh lại đi, không cần dùng đến nó nữa đâu, hơn nữa, súng trên người anh cũng không cần phải lấy ra đâu, không thì, khẩu súng trên tay tôi rất dễ cướp cò đấy.

Về chuyện nói chuyện riêng với nhau, vốn dĩ thì tôi cũng không có hứng thú gì, nhưng một khi anh đã thích, thì chúng ta tìm một nơi để nói đi.

Người đàn ông trung tuổi này dường như không thèm để ý đến khẩu súng trong tay Diệp Mặc, ngược lại, quay người sang bên nói chuyện với chủ cửa tiệm:

– Lão Hà, tôi mượn phòng của anh một chút.

Lão Hà gật gật đầu, không nói gì, rồi lại cầm lấy quyển sách cổ đó, sau đó đeo kính lên, cả người dường như đã lấy lại được tinh thần, có vẻ như vừa rồi không có bất cứ chuyện gì xảy ra, cũng không hề có bất cứ người nào cầm súng đến cả.

“Mnh Ngọc Các” không lớn, nhưng rất thanh tịnh, người đàn ông này rõ ràng là thường xuyên đến đây, anh ta trực tiếp mở cửa, đợi sau khi Diệp Mặc bước vào, rồi lại đóng cửa lại, trong lúc Diệp Mặc còn chưa kịp ngồi xuống, thì trong tay anh ta đột nhiên xuất hiện một khẩu súng lục, đồng thời lúc khẩu súng lục xuất hiện, thì một viên đạn cũng đột nhiên bay về phía bàn tay cầm súng của Diệp Mặc.

Diệp Mặc từng bị rất nhiều người cầm súng uy hiếp, cũng đã từng nhìn thấy rất nhiều người bắn với tốc độ nhanh, nhưng từ trước đến giờ chưa từng nhìn thấy ai có tốc độ giống như người đàn ông này, cả một quá trình như vậy dường như chỉ diễn ra trong vòng chưa đến nửa giây, hay nói cách khác, nó đã vượt qua mọi thời gian phản ứng.

Thời gian ngắn như vậy, khoảng cách gần như vậy, không thể có bất cứ người nào có thể thoát được khỏi viên đạn này.

Ngoại trừ Diệp Mặc.

Diệp Mặc không cần tránh viên đạn này, khẩu súng trong tay hắn đã không thấy đâu rồi, thay vào đó hắn đã dùng hai đầu ngón tay kẹp lấy viên đạn màu vàng chói.

– Cậu…

Người đàn ông trung tuổi này phát hiện ra Diệp Mặc bỗng nhiên dùng hai đầu ngón tay chặn viên đạn bay về phía hắn, khuôn mặt đã không thể duy trì được vẻ bình tĩnh lúc ban đầu nữa, thay vào đó là khuôn mặt vô cùng kinh hãi.

Hai đầu ngón tay của Diệp Mặc hơi dùng lực, viên đạn lập tức biến thành một chữ “V” nho nhỏ, sau đó nhìn người đàn ông trung tuổi bằng ánh mắt lạnh lùng:

– Đây là lần đầu và cũng là lần cuối cùng, nếu như anh còn dám nổ súng một lần nữa, thì tôi lập tức biến anh thành người chết đấy.

Nếu như không phải lúc nãy anh bắn vào cổ tay tôi, thì bây giờ anh đã thành người chết rồi!

– Rút cuộc cậu là ai?

Người đàn ông trung tuổi này cuối cùng cũng đã sực tỉnh, nói bằng giọng vô cùng kinh hãi, giọng điệu còn có vẻ hơi run rẩy, anh ta đã từng gặp rất nhiều cao thủ, nhưng từ trước đến giờ chưa từng gặp cao thủ nào như Diệp Mặc cả, có thể dùng tay không bắt đạn, lại còn chỉ dùng hai đầu ngón tay.

Hơn nữa ở một khoảng cách gần như vậy, thậm chí còn có thể khiến cho viên đạn đó biến hình.

Chuyện này không phải là chuyện khiến anh ta sợ hãi nữa, mà chuyện này đã vượt ra khỏi tư duy của anh ta, là kinh hãi, là khủng hoảng.

Diệp Mặc lạnh lùng nói:

– Tôi là ai không quan trọng, quan trong bây giờ là tôi hỏi anh, không phải là anh hỏi tôi.

Người đàn ông trung tuổi này chán toát mồ hôi lạnh, thu khẩu súng lại.

Anh ta không sợ chết, chỉ là bị cách của Diệp Mặc dọa cho hoảng sợ mà thôi.

– Tôi là Thạch Khai Căn, còn có một biệt danh khác là “Thảo Thượng Phi”, tiền bối, anh có chuyện gì thì cứ hỏi đi ạ.

Sau khi kinh hãi, ánh mắt người đàn ông trung tuổi này lại lộ vẻ kính trọng, anh ta nhận thấy Diệp Mặc không cần dùng tới súng, chỉ cần tay không thôi cũng đủ rồi.

Hơn nữa loại bản lĩnh này của Diệp Mặc, không cần hỏi, chắc chắn là người luyện cổ võ của Hoa Hạ mà mọi người vẫn đồn đại.

– Tôi không có gì muốn hỏi, liên quan đến việc anh là ai tôi không hề hứng thú.

Tôi chỉ cần anh dẫn tôi đi gặp chủ nhân của chiếc vòng này là được rồi.

Diệp Mặc thản nhiên nói.

Thạch Khai Căn bất đắc dĩ mỉm cười, nếu như đổi lại là người khác, mà dám nói với anh ta những câu này, thì anh ta đã tát cho lệch mặt rồi, nhưng anh ta không dám làm như vậy với Diệp Mặc.

Cẩn thận rót cho Diệp Mặc một chén trà.

Rồi Thạch Khai Căn mới dám nói:

– Phố người Hoa ở San Francisco, người Hoa chúng tôi đều thuộc hai bang phái là “Đường Bang”, “Hồng Vũ Bang”, ngoài hai bang phái này ra còn có “Hà Bang” “Sơn Khẩu Bang” và “San Francisco Bang” của Mỹ.

Diệp Mặc không ngắt lời của Thạch Khai Căn, hắn biết một khi Thạch Khai Căn đã muốn nói đến bang phái, thì chắc chắn có gì đó liên quan đến chiếc vòng này, nhưng “Hà Bang” thì hắn cũng đã có nghe nói, lúc ở Lưu Xà, hình như cũng có một người của “Hà Bang”, nhưng cuối cùng anh ta cũng bỏ chạy rồi.

– Hơn hai mươi năm trước, có một người Hoa tên là Bành Hán Văn nhập cư trái phép vào San Francisco, lúc đó đi cùng với ông ta còn có một người phụ nữ, chỉ có điều người phụ nữ đó bị thương nặng.

Lúc đó ở San Francisco có rất nhiều bang phái, chính phủ Mỹ cũng không quản được, hầu như ngày nào cũng có chuyện giang hồ đâm chém nhau.

Vì sinh tồn, Bành Hán Văn đã thành lập nên “Hán Văn Bang”, thu hút một số lượng lớn các anh em người Hoa, cùng với thời gian, “Hán Văn Bang” cũng ngày càng lớn mạnh, các anh em trong bang đều gọi người phụ nữ đó là chị Nhan.

Thạch Khai Căn nói tiếp.

Diệp Mặc nghe đến đó, có một thứ cảm giác, dường như người phụ nữ đi cùng với Bành Hán Văn có quan hệ gì đó với hắn, không thì Thạch Khai Căn đã chẳng nói đến chuyện này.

Quả nhiên Thạch Khai Căn lại nói tiếp:

– Mười năm sau, ở San Francisco “Hán Văn Bang” đã trở thành một bang phái lớn, có tên có tuổi, những bang phái nhỏ khác cũng không dám đụng vào “Hán Văn Bang”.

Nhưng vào lúc đó “Hán Văn Bang” đã xảy ra vấn đề, lão đại Cơ Sâm của “Liên minh ngầm” ở Đông Nam Á có lần đã nhìn thấy người phụ nữ mà Bành Hán Văn dẫn theo đến Mỹ, lập tức muốn có chị Nhan.

Bành Hán Văn không những không đồng ý, mà còn vô cùng giận dữ.

Hai bang quyết sống mái với nhau một phen, vốn dĩ thì “Hán Văn Bang” cũng chẳng sợ gì “Liên minh ngầm” nhưng vì có tên phản bội nên Bành Hán Văn đã bị ám sát, “Hán Văn Bang” cũng bị chia năm xẻ bảy từ đó.

Diệp Mặc nhíu mày, Cơ Lâm là lão đại của một băng xã hội đen ở Đông Nam Á, tại sao lại vì một người phụ nữ mà trở mặt với “Hán Văn Bang” cơ chứ, thậm chí lại còn quyết sống mái với nhau một phen? Chuyện này chắc chắn không đơn giản như vậy.

Thạch Khai Căn lại nói tiếp:

– Sau khi “Hán Văn Bang” chia năm xẻ bảy, chị Nhan cũng không biết đã đi đâu, nhưng nghe nói chị ấy cũng không bị Cơ Lâm dẫn đi, sau này những anh em may mắn còn sống sót của “Hán Văn Bang” đã đến phố người Hoa thành lập nên “Đường Bang” và “Hồng Vũ Bang” hai bang phái này thực chất đều là người của “Hán Văn Bang” trước đây.

Tôi có một người bạn ở “Hồng Vũ Bang” anh ta tha thiết mời tôi ra nhập bang của anh ta, chiếc vòng tay đó là do anh ta phái người đến bán, hơn nữa anh ta cũng đã từng nói với tôi, có người nhìn thấy chị Nhan đã từng đeo chiếc vòng này.

– Một khi đã là đồ của chị Nhan, sao lại phải bán đi?

Diệp Mặc không hiểu liền hỏi.

Thạch Khai Căn lắc đầu nói:

– Kỳ thực lúc đó chị Nhan cũng không được các anh em trong bang quý mến, có thể nói “Hán Văn Bang” bị hủy hoại vì chị ta.

Nên đồ của chị Nhan cũng không được coi trọng cho lắm, đương nhiên, chủ yếu là “Hồng Vũ Bang” và “Sơn Khẩu Bang” muốn quyết một trận lớn, hơn nữa nghe nói “Hà Bang” sẽ giúp “Sơn Khẩu Bang” nên người bạn này của tôi mới manh động bán chiếc vòng này đi, để kiếm ít tiền thôi.

– Người bạn đó của anh bây giờ đang ở đâu?

Diệp Mặc lập tức hỏi.

Thạch Khai Căn lập tức nói:

– Bọn họ ở trong nhà riêng ở phố người Hoa, mặc dù tôi biết chỗ, nhưng cũng không biết cụ thể là ở nơi nào, nhưng nếu như tiền bối muốn đi gặp anh ta, thì rất đơn giản, tôi có thể hẹn anh ta, ngày mai là có thể gặp ngay được.

Diệp Mặc cười nhạt:

– Bây giờ tôi muốn gặp anh ta ngay, anh lập tức dẫn tôi đi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 372: Tới Cửa Phá Võ Quán

Tới Cửa Phá Võ Quán

T

hạch Khai Căn nhìn Diệp Mặc bằng vẻ mặt kinh ngạc, nói:

– Như vậy sao được? bây giờ mà đến “Hồng Vũ Bang” chẳng phải là, là…

Dường như cảm thấy mình nói không đúng, Thạch Khai Căn vội vàng nói thêm:

– Tiền bối, tôi biết là bản lĩnh của tiền bối lợi hại, hơn nữa còn là người lợi hại nhất mà tôi từng gặp, nhưng hai tay khó địch lại bốn tay, huống hồ “Hồng Vũ Bang” cao thủ nhiều như mây, nghe nói còn có người luyện cổ võ, hơn nữa vũ khí của bọn họ cũng là những thứ tiên tiến nhất trong giới xã hội đen của Mỹ, nếu như tiền bối một thân một mình xông vào, e rằng, e rằng…

Diệp Mặc cười rất thản nhiên.

– Những chuyện đó không cần anh phải lo, anh chỉ cần dẫn tôi đến chỗ đó là được rồi, nhưng chuyện khác anh không cần phải bận tâm.

Thạch Khai Căn nhìn viên đạn màu vàng đã bị biến dạng thành hình chữ V mà Diệp Mặc vứt trên mặt đất, nhặt lên, sau đó cắn chặt răng nói:

– Được, tôi sẽ cùng đi với tiền bối một chuyến, có chết cũng cam lòng, có thể được kết bạn với một cao nhân như tiền bối, đó là vinh hạnh của Thạch Khai Căn tôi.

Diệp Mặc nhìn Thạch Khai Căn nói:

– Chỉ cần anh dẫn tôi đến gần chỗ đó là được rồi, anh không cần vào đó đâu.

Thạch Khai Căn lắc đầu nói:

– Không, từ trước đến giờ tôi chưa từng gặp người nào võ công cao cường như tiền bối.

Tôi khâm phục tiền bối từ tận đáy lòng, tôi muốn đi cùng là do tôi cam tâm tình nguyện.

Mặc dù bản lĩnh của tôi không đáng để nhắc tới trước mặt tiền bối, nhưng nếu trong đám người Hoa thì tôi cũng là một người có thực lực, tôi chỉ có một hi vọng, đó là có thể lăn lộn cùng với tiền bối, nếu như có thể học được một nửa chiêu thôi, thì đó cũng đã là duyên kỳ ngộ của tôi rồi.

Thạch Khai Căn này cũng có mắt nhìn đấy, nhưng Diệp Mặc không có ý định dẫn dắt anh ta, lạnh lùng nói:

– Tôi đến đây có chuyện phải làm, làm xong, tôi sẽ lập tức rời khỏi Mỹ.

Không ngờ Thạch Khai Căn lập tức trả lời luôn:

– Nếu như tiền bối đồng ý dẫn tôi đi, tôi cũng sẽ tình nguyện rời khỏi Mỹ.

Tôi ở đây không nơi nương tựa, vốn dĩ tôi ở lại San Francisco này để báo thù, nhưng bây giờ cũng đã mười mấy năm rồi, kẻ thù của tôi càng ngày càng mạnh, xem ra cũng không còn chút hi vọng nào nữa, nếu như có thể, tôi muốn đi cùng với tiền bối một thời gian.

Hóa ra là muốn báo thù, xem ra có vẻ như sống chết muốn đi cùng mình đây, hoàn toàn là muốn học võ công để báo thù.

Thạch Khai Căn này có vẻ là loại người rất quyết đoán, hơn nữa còn là loại người rất hiếm gặp, dẫn anh ta theo thì cũng không sao.

Mặc dù Thạch Khai Căn cho rằng đến Diệp Mặc đi vào “Hồng Vũ Bang” là đi vào chỗ chết, nhưng Diệp Mặc chỉ coi đó là một cuộc dạo chơi mà thôi, nghĩ đến đây Diệp Mặc gật đầu nói:

– Một khi đã như vậy, anh có thể vào cùng tôi cũng không sao, bây giờ thì dẫn đường đi.

Người đàn ông già đeo kính ở dưới lầu nhìn thấy Thạch Khai Căn và Diệp Mặc đi ra, khuôn mặt tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc.

Ông ta đương nhiên biết Thạch Khai Căn dẫn Diệp Mặc lên lầu là để thu súng của Diệp Mặc, nhưng bây giờ lại ngoan ngoãn như đứa cháu nội dẫn người thanh niên này xuống, chuyện này hiển nhiên là nằm ngoài dự liệu của ông ta.

“Hồng Vũ Bang” danh tiếng lừng lẫy trong cộng đồng người Hoa ở San Francisco, mặc dù không bằng được “Hán Văn Bang” năm đó, nhưng trong cả rừng bang phái, “Hồng Vũ Bang” có thể đứng số một, thì đã có thể nói lên mọi chuyện rồi.

Võ quán của “Hồng Thị Thất sát Quyền” nằm ngay trên phố Thanh Dương, sở dĩ Thạch Khai Căn nói chỉ biết sơ sơ về địa điểm của “Hồng Vũ Bang” bởi biết võ quán “Hồng Thị Thất sát Quyền” chính là trụ sở của “Hồng Vũ Bang”.

Võ quán này nhận học viên bên ngoài, nhưng rất ít người biết võ quan này có quan hệ với “Hồng Vũ Bang”.

Thạch Khai Căn vì có người bạn ở “Hồng Vũ Bang” nên mới biết được chút thông tin này.

Diệp Mặc được Thạch Khai Căn chỉ đường, rất nhanh đã đến được võ quán “Hồng Thị Nhất sát Quyền”, nhưng lại bị người của võ quán chặn lại không cho vào.

Diệp Mặc đành dùng thần thức quét một lượt những người đang luyện quyền ở bên trong.

– Đây là võ quán “Hồng Thị Thất sát Quyền”, xin dừng bước, nếu như đến báo danh thì xin mời tháng sau quay lại.

Bảo vệ của võ quán cũng là một người Hoa, anh ta coi Diệp Mặc và Thạch Khai Căn là người đến ghi danh học võ.

Đây cũng là lần đầu tiên Thạch Khai Căn đến đây, bình thường đều là bạn của anh ta đến tìm anh ta, anh ta không phải đến võ quán “Hồng Thị Thất sát Quyền”, bởi một khi đã đến đây thì sẽ bị nhớ mặt, thậm chí còn có thể bị điều tra chi tiết về bản thân, thế nên nếu như không phải là tình hình đặc biệt, Thạch Khai Căn sẽ không muốn có bất cứ quan hệ gì với các bang phái.

– Tiền bối chắc chắn có thể tìm được manh mối gì đó ở đây.

Thạch Khai Căn quay sang nói với Diệp Mặc.

Diệp Mặc khẽ mỉm cười – Anh Thạch, anh lớn tuổi hơn tôi, sau này cũng không cần phải gọi tôi là tiền bối đâu, tôi họ Diệp, gọi như bạn bè bình thường là được rồi.

Thạch Khai Căn vô cùng sung sướng nói:

– Một khi đã như vậy, anh Diệp, tôi không khách khí nữa, chỉ có điều sau này tôi lăn lộn cùng với anh, có tôn tư trật tự thì vẫn hay hơn, nên để tôi gọi anh là anh Diệp là tốt nhất.

Thạch Khai Căn đã lăn lộn ở đời nhiều năm, mặc dù không gia nhập bang phái nào, nhưng khá xem trong chuyện vai vế thân phận trên giang hồ.

Anh ta cũng không phải là người không có đầu óc, một khi đã đi theo Diệp Mặc học, thì nhất định phải thể hiện mình như thế nào với người ta đã.

Diệp Mặc cũng không để ý đến việc Thạch Khai Căn xưng hô với hắn như thế nào, mà quay sang nói với tên bảo vệ đứng ở cổng:

– Anh vào nói có người đến phá võ quán này, mau đi gọi quán chủ của các anh tới đây, không thì tôi sẽ không khách khí đâu.

– Mẹ kiếp, muốn chết hả.

Gã bảo vệ nghe Diệp Mặc nói là người đến phá võ quán, cũng không thèm chạy đi thông báo, nhằm thẳng mặt Diệp Mặc mà đánh một quyền.

Diệp Mặc dường như không nhìn thấy quả đấm của gã, nhấc chân lên đá gã một cước, cước này khiến cho gã bảo vệ bị đá văng xa mấy thước, sau đó đụng phải một bình hoa cao bằng người, bình hoa này lập tức vỡ vụn.

Thạch Khai Căn lắc lắc đầu, trong lòng đánh giá “Hồng Vũ Bang” càng ngày càng thấp, không phải vì gã bảo vệ này không chịu nổi một cước của Diệp Mặc, mà là vì tên bảo vệ này không nên động thủ với Diệp Mặc.

Bất luận là gã có đánh được Diệp Mặc hay không, khi nghe thấy Diệp Mặc nói là người đến phá võ quán, thì gã phải cố gắng giữ được bình tĩnh, sau đó đi báo cho người khác biết mới phải.

Bởi vì khi có một người lợi hại như vậy đến, thì cách làm của gã bảo vệ này có thể thay “Hồng Vũ Bang” kết thù với cường địch – Anh là người ở đâu? Sao lại đến võ quán “Hồng Thị Thất sát Quyền” của chúng tôi làm loạn?

Vì nhìn thấy gã bảo vệ ở cửa bị đánh ngã, một gã mặt đen chạy đến, nhìn thấy Diệp Mặc không động thủ trước, mà ôm quyền hỏi.

– Đại ca của tôi muốn gặp quán chủ của các anh, nhưng gã bảo vệ này không cho gặp, lại còn ra tay trước, nên bị đại ca của tôi giáo huấn cho một trận.

Thạch Khai Căn cướp lời, nói.

Gã mặt đen lúc này mới chú ý đến Thạch Khai Căn đứng đằng sau Diệp Mặc, lập tức hỏi bằng giọng hoài nghi:

– Anh có phải là “Thảo Thượng Phi” ở phố người Hoa? Võ quán của chúng tôi có thâm thù đại hận với đại ca của anh từ lúc nào vậy?

Thạch Khai Cân mặc dù không biết gã mặt đen này, nhưng gã này nhận ra anh ta là “Thảo Thương Phi” cũng là chuyện hết sức bình thường, “Thảo Thượng Phi” ở phố người Hoa cũng có chút danh tiếng, nhưng anh ta cũng chỉ cười nói:

– Từ trước đến giờ chúng tôi cũng không có thâm thù đại hận gì với võ quán của các anh, chỉ là đại ca của tôi muốn gặp quán chủ của các anh thôi, nhưng gã bảo vệ này lại ngăn không cho vào.

Sắc mặt của gã mặt đen này trầm xuống, – “Thảo Thượng Phi” võ quán của chúng tôi không muốn có chuyện, nhưng cũng không phải vì sợ các anh, nếu như người nào đến cũng có thể tùy tiện gặp quán chủ, vậy thì quán chủ của chúng tôi ngày nào cũng chỉ cần phải đi gặp mọi người là được rồi, những chuyện khác thì không cần phải làm nữa.

Thần thức của Diệp Mặc đã sớm phát hiện ra bên trong đang có một người chú ý về phía mình, nên nói:

– Bớt phí lời đi, nếu như còn không gọi quán chủ của các anh ra, thì đừng trách tôi phá nát cái võ quán này.

Lời nói của Diệp Mặc cuối cùng cũng đã chạm đến lòng tự trọng của gã mặt đen này, gã đàn ông này hừ lạnh một tiếng, dắt vạt áo sơ mi vào trong quần, rồi nói:

– Nếu như vậy, Vương Tuấn tôi sẽ tiếp cao thủ như anh.

Diệp Mặc lắc đầu, thản nhiên nói:

– Đến cửa của võ thuật anh còn không đụng đến được, không cần phải đánh với tôi, tôi chỉ cần một cước, là có thể đánh vỡ nát một chiếc bình hoa nữa đấy.

Không phải là Diệp Mặc khinh thường gã Vương Tuấn này, mà Vương Tuấn bây giờ còn chưa phải là người luyện võ hoàng cấp, nhiều nhất cũng chỉ là một người luyện võ ở cấp sơ đẳng mà thôi, Diệp Mặc thật sự là không có chút hứng thú nào để đánh với anh ta.

Vương Tuân nghe xong lời của Diệp Mặc, khuông mặt đen đỏ bừng lên như gấc, mặc dù trong võ quán “Hồng Thị Thất sát Quyền” anh ta không phải là người lợi hại nhất, nhưng chắc chắn có thể xếp vào TOP 10.

Hơn nữa tên đứng trước mặt anh ta chắc chắn còn nhỏ tuổi hơn anh ta, không ngờ lại dám nói có thể dùng một cước đá văng được mình, lại còn nói ra được cả chỗ đá mình đến, chuyện này bất luận thế nào anh ta cũng không thể tin được.

Hơn nữa anh ta cảm thấy người này đến đây quá ngông cuồng rồi, có thể dùng một cước đá mình, thì cho dù là quán chủ cũng không thể làm được chuyện đó.

Tuy rằng trong lòng Vương Tuấn vô cùng tức giận, nhưng anh ta cũng không dám sơ suất, một khi người này đã nói như vậy, chứng tỏ anh ta cũng có chút bản lĩnh.

Vương Tuấn làm cao cũng đủ rồi, múa một quyền, hai quyền đầu mang theo cả tiếng gió, không chút chần chờ xông thẳng đến Diệp Mặc.

Vương Tuấn vừa xông đến đã xuất ra chiêu lợi hại nhất của mình, anh ta không hề coi thường Diệp Mặc, Diệp Mặc một khi đã nói như vậy, chứng tỏ hắn thực sự cũng có bản lĩnh.

Quyền này là được sáng tạo từ booxing Thái, gọi là đòn đấm móc, quyền Thái kết hợp với đấm móc, chiêu này vừa xuất ra, Vương Tuấn đã đánh bại được không ít cao thủ, không thì anh ta cũng đã không thể trở thành huấn luyện viên của võ quán “Hồng Thị Thất sát Quyền” rồi.

Diệp Mặc cũng không nhúc nhích, đến lúc đòn của Vương Tuấn chạm đến gần sát mặt rồi, hắn mới đột nhiên tiến lên một bước, xuất ra một cước.

Vương Tuấn nhìn thấy Diệp Mặc đột nhiên chủ động tiến lên, trong lòng vui mừng, nhưng anh ta còn chưa kịp nghĩ gì, thì đã bị một cước của Diệp Mặc đá trúng ngực. nhưng rõ ràng là một quyền của anh ta đã vung tới trước mặt Diệp Mặc rồi, nhưng ngay cả một vạt áo của hắn cũng không thể chạm vào được.

Sau đó Vương Tuấn cũng cảm nhận được có một lực vô cùng mạnh chạm vào ngực anh ta, trong lòng Vương Tuấn thầm nghĩ, xong đời rồi.

Quả nhiên, Vương Tuấn bị đá bay đi, rồi rơi trúng vào chiếc bình hoa còn lại, chiếc bình hoa vỡ vụn, giống như lần trước.

Cả võ quán đã yên tĩnh trở lại, bởi lúc Diệp Mặc dạy dỗ tên bảo vệ, các học viên đang tập luyện đều đã ngừng hết cả lại, đến lúc Vương Tuấn và Diệp Mặc nói chuyện, nhưng học viên đó đều chạy đến xem.

Chỉ có điều, không ngờ mới được có một chiêu, hay nói cách khác là một cước, người ta đến tay cũng còn không thèm động, sau đó chỉ đá một cước, mà huấn luyện viên của họ đã bay theo đường đã định sẵn.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 373: Người Gây Sự

Người Gây Sự

B

ản lĩnh của người anh em cũng khá đấy Giọng trầm ấm của một người đàn ông truyền đến.

Đồng thời một người đàn ông mặc áo xám bước ra, khóe miệng nở một nụ cười, dường như không hề để ý đến chuyện Diệp Mặc vừa đánh bại hai người, và làm vỡ mất hai bình hoa, mà là thật lòng khen ngợi bản lĩnh Diệp Mặc Diệp Mặc đã sớm biết người đàn ông đứng nấp ở bên đó, nhìn thấy bộ dạng bình tĩnh của ông ta, xem ra cũng có thân phận không thấp trong võ quán đâu.

Trình độ ở mức Hoàng Cấp trung kỳ, cũng coi như là một kẻ luyện võ, nhưng trong mắt Diệp Mặc, mới có chút đỉnh này thì vẫn chưa đáng gì.

– Quán chủ…

Gã mặt đen bị thương không nặng lắm, nhìn thấy người đàn ông mặc áo xám này bước đến, vội vàng đứng dậy gọi, khuôn mặt tỏ vẻ xấu hổ.

– Võ quán tiếp đãi không được chu đáo, mong người anh em lượng thứ.

Tôi là quán chủ của võ quán “Hồng Thị Thất Sát Quyền” – Thẩm Vĩ Câu, vẫn chưa biết quý danh của người anh em.

Người đàn ông này làm ra vẻ không nhìn thấy gã huấn luyện viên mặt đen, bước thẳng đến chào hỏi Diệp Mặc.

– Tên thì không cần, hôm nay tôi đến vì muốn hỏi một chuyện.

Diệp Mặc lạnh lùng nói, hắn không thích kiểu giả tạo của tên quán chủ này.

Vừa rồi sau khi hắn đến, tên quán chủ này đã đứng một bên quan sát rồi, thậm chí lúc hắn đá tên bảo vệ, tên quán chủ này vẫn không động đậy, sau khi hắn đá tên huấn luyện viên mặt đen một cước, thì thằng cha này mới chịu bước ra, chắc đã không thể bình tĩnh được nữa rồi.

Nghe thấy những lời nói đó của Diệp Mặc, khuôn mặt của Thẩm Vĩ Câu quả nhiên biến sắc, nhưng lập tức có thể lấy lại được vẻ bình thường.

Sống trên giang hồ, nói tên rồi, mà đến tên đối phương cũng không chịu nói cho mình biết, đây đúng là một sự sỉ nhục vô cùng to lớn, cho dù Thẩm Vĩ Câu có là người bao dung đại lượng, không chút tính toán hẹp hòi đi chăng nữa thì cũng khó có thể chịu được.

Nhưng Thẩm Vĩ Câu cũng không phải là tên gà mờ, càng tức giận, lại càng muốn giết đối phương, thì khuôn mặt lại càng phải thể hiện một cách hòa nhã, lương thiện.

Không biết rõ được đối phương là ai, thì ông ta sẽ không dễ dàng mà động thủ, hai cước vừa rồi của Diệp Mặc ông ta cũng có thể nhìn ra, ông ta biết mình tuyệt đối không thể có thứ bản lĩnh đó.

Mặc dù muốn đánh bại tên huấn luyện đó đối với ông ta là chuyện rất đơn giản, nhưng tuyệt đối không thể làm được như Diệp Mặc, hơn nữa lại còn có thể chỉ ra nơi bị ngã, đây chắc chắn không phải là chuyện mà một người luyện võ bình thường có thể làm được.

Sắc mặt của Thẩm Vĩ Câu hơi biến đổi, nhưng lập tức lại lấy lại vẻ bình thường, sau đó vẫn chắp tay thi lễ, nói:

– Một khi đã như vậy, người anh em, mời vào trong.

Thạch Khai Căn biết Thẩm Vĩ Câu này, rất nổi tiếng trong giới người Hoa ở đây, hơn nữa danh tiếng lại càng nổi trong giới xã hội đen.

Lúc nãy thấy Diệp Mặc không hề nể mặt người này, trong lòng vô cùng lo lắng.

Lăn lộn trong giang hồ, nói chuyện cũng phải chú ý đến ba phần, trừ phi thực sự là thù hận sống chết.

Anh ta không biết là do Diệp Mặc còn quá trẻ hay là căn bản hắn cũng không coi Thẩm Vĩ Câu ra gì.

Diệp Mặc đương nhiên là không coi Thẩm Vĩ Câu ra gì rồi, hắn ghét cái loại đạo đức giả này, bề ngoài thì tỏ vẻ thân thiện, bên trong thì ai biết gã đang nghĩ cái gì.

Đừng nói Thẩm Vĩ Câu này là một kẻ luyện tới Hoàng Cấp, cho dù gã có mạnh thêm mười cấp nữa, có lên được tới cấp Tiên Thiên, thì Diệp Mặc cũng vẫn sẽ chẳng coi gã ra gì.

Thẩm Vĩ Câu trong lòng tuy vô cùng tức giận, nhưng không hề để lộ ra, ông ta dẫn Diệp Mặc và Thạch Khai Căn vào một căn phòng tiếp khách, bên ngoài phòng còn có bốn gã thanh niên đã đứng đó tự bao giờ.

Vốn tưởng rằng Diệp Mặc định nói câu gì đó, nhưng Diệp Mặc giống như không nhìn thấy bốn gã đứng ở bên ngoài vậy, bước thẳng vào, rồi đóng sầm cửa lại.

Tính toán của Thẩm Vĩ Câu coi như không thành rồi, bốn tên đó là bốn tên lợi hại nhất của võ quán “Hồng Thị Thất Sát Quyền”, ý định của Thẩm Vĩ Câu là, một khi Diệp Mặc định đề nghị gì đó, gã sẽ lập tức nói cho hắn biết đây là qui định của võ quán.

Với tính cách của Diệp Mặc, chắc chắn là sẽ đánh nhau một trận tơi bời, Thẩm Vĩ Câu dựa vào bản lĩnh của gã và bốn tên kia để áp chế Diệp Mặc.

Nhưng nằm ngoài dự liệu của gã chính là, Diệp Mặc giống như không hề nhìn thấy bốn tên đó, mà bước thẳng vào phòng khách.

Chẳng lẽ hắn thực sự lợi hại đến mức đó?

Thẩm Vĩ Câu trong lòng cũng không dám chắc, đối với những chuyện không chắc thì từ trước đến nay gã sẽ không làm, nghĩ một lúc lâu, Thẩm Vĩ Câu vẫn quyết định không động thủ trước, xem xem hắn muốn hỏi gì đã.

Mấy chén trà được bưng lên, Thẩm Vĩ Câu lại mỉm cười nói:

– Xin hỏi người anh em muốn hỏi gì?

– Thẩm quán chủ, đại ca tôi muốn tìm Đồng Trụ hỏi một số chuyện, chỉ là bây giờ tôi không tìm được Đồng Trụ, nên muốn nhờ quán chủ đánh tiếng.

Thạch Khai Căn lập tức trả lời.

Thẩm Vĩ Câu nhíu nhíu mày, gã không nói là không quen Đồng Trụ, chỉ có điều Đồng Trụ có thân phận đặc biệt, hơn nữa trong thời gian này các anh em trong “Hồng Vũ Bang” rất ít lộ mặt, nhưng một khi hai người này đã tìm đến tận đay, chứng tỏ chắc chắn bọn họ biết quan hệ giữa “Hồng Thị Thất Sát Quyền” và “Hồng Vũ Bang”

Nghĩ đến đây Thẩm Vĩ Câu nói bằng giọng áy náy:

– Xin lỗi, người anh em này, quả thực là tôi có biết Đồng Trụ, nhưng bây giờ anh ta không thể gặp người anh em, kể cả sắp tới anh ta cũng không thể gặp được.

Đây là chuyện nội bộ của “Hồng Vũ Bang” nên mong người anh em lượng thứ.

Thạch Khai Căn lập tức đứng lên, – Thẩm quán chủ, ông nói như vậy là có ý gì? Tôi cũng biết “Hồng Vũ Bang” sắp khai chiến với “Sơn Khẩu Bang” nhưng cũng không thể đến nổi không thể gặp được Đồng Trụ chứ.

Đối với Diệp Mặc Thẩm Vĩ Câu còn có chút nhẫn nại, nhưng đối với Thạch Khai Căn, thì gã ta lại không có chút nhẫn nại nào.

Thẩm Vĩ Câu tốt xấu gì thì cũng là một người có địa vị cao, từ lúc nào mà một tên đầu đường xó chợ như này lại có thể lên giọng với mình như vậy chứ?

Thẩm Vĩ Câu nói với Thạch Khai Căn bằng giọng lạnh lùng:

– Chuyện của “Hồng Vũ Bang” chưa đến lượt anh chỉ giáo, “Thảo Thượng Phi” mặc dù anh có chút tiếng tăm trong giới người Hoa, nhưng đứng trước mặt “Hồng Vũ Bang” chúng tôi cũng không là gì đâu, niệm tình đều là người Hoa, không thì anh đã xong đời rồi.

Diệp Mặc đứng lên, thản nhiên nói:

– Thẩm Vĩ Câu, cho ông một phút đồng hồ, dẫn tôi đi gặp Đồng Trụ, không thì, qua ngày hôm nay, phố người Hoa sẽ không còn “Hồng Vũ Bang” nữa đâu.

– Thật ngông cuồng, Thẩm Vĩ Câu tôi đây hôm nay muốn xem xem cậu có bản lĩnh gì mà lại có thể hủy được “Hồng Vũ Bang”.

Đối mặt với kẻ gây sự như Diệp Mặc, Thẩm Vĩ Câu thực sự không thể kiềm chế nổi nữa.

Chỉ có điều Thẩm Vĩ Câu không đợi được bốn tên đứng ngoài cửa xông vào, Diệp Mặc đã nhanh chóng xông đến trước mặt gã, một tay tóm lấy cổ Thẩm Vĩ Câu, xách Thẩm Vĩ Câu lên giống như xách một con gà vậy, sau đó chậm rãi nói:

– Tôi có bản lĩnh hay không không do ông quyết định.

Thẩm Vĩ Câu trong lòng hoảng hốt, gã rõ ràng thấy Diệp Mặc tiến đến, rõ ràng thấy Diệp Mặc vươn tay ra bóp lấy cổ gã, nhưng gã lại không thể tránh đi được, mình là kẻ đã luyện đến Hoàng Cấp trung kỳ cơ mà, không thể đem so sánh với tên bảo vệ và tên huấn luyện viên đó được, nhưng bây giờ đã nằm trong tay gã thanh niên này rồi, cũng chẳng có gì khác biệt với hai kẻ đó cả.

Thẩm Vĩ Câu rốt cuộc cũng biến sắc, gã lập tức biết mình đã đắc tội với ai, người này rất có thể là người đã luyện đến Địa Cấp trong truyền thuyết.

Nếu thực sự hắn là người đã luyện đến địa cấp, thì mặc dù muốn tiêu diệt “Hồng Vũ Bang” sẽ gặp phải đôi chút khó khăn, nhưng cũng không phải là không thể được.

Bốn tên đứng ngoài cửa đã nhìn thấy chuyện này không nghĩ ngợi gì hết, lập tức xông vào.

Diệp Mặc chỉ nhấc chân tung ra một cước, trúng ngay vào tên đứng gần nhất, tên đó lập tức bị Diệp Mặc đá văng ra xa, sau đó tên này lại ngã đúng vào người tên thứ hai, tên thứ hai lại ngã vào người tên thứ ba, rồi đổ ngay vào người tên thứ tư, giống như trò xếp hình domino vậy.

Thẩm Vĩ Câu ngây người ra, gã không dám đoán Diệp Mặc rốt cuộc là ai.

Uổng công gã còn tính toán năm người gã có thể đánh bại được Diệp Mặc, sau đó ít nhất cũng phải chặt tay chặt chân của hắn đi, nhưng bây giờ nghĩ lại mới thấy ý nghĩ của mình thật buồn cười.

Thẩm Vĩ Câu nghĩ phải nói vài câu dễ nghe, nhưng cổ của gã đã bị Diệp Mặc bóp chặt, không thể nói được chữ nào.

Thạch Khai Căn lại như mở cờ trong bụng, đối với anh ta mà nói, Diệp Mặc càng lợi hại, thì chứng tỏ lựa chọn của anh ta càng đúng.

Thẩm Vĩ Câu là kẻ đứng đầu, mà chỉ giống như một con gà nhép trong tay Diệp Mặc, không có chút khả năng chống cự nào hết.

Diệp Mặc tiện tay vứt Thẩm Vĩ Câu sang một bên, sau đó lạnh lùng nói:

– Cho ông một phút đồng hồ, dẫn tôi đi tìm Đồng Trụ, không thì tôi sẽ hủy diệt “Hồng Vũ Bang” của các ông đấy, tuyệt đối không nói suông đâu.

– Khụ khụ…

Thẩm Vĩ Câu ho khan mấy tiếng, lúc này mới lấy lại hơi, gã vội vàng đứng dậy, không hề do dự khom lưng nói với Diệp Mặc:

– Tiền bối, vãn bối có mắt không nhìn thấy Thái Sơn, mong tiền bối tha tội, vãn bối lập tức dẫn tiền bối đi gặp Đồng Trụ, tiền bối, mời!

Nói xong Thẩm Vĩ Câu cẩn thận đi trước dẫn đường, cũng không còn tính toán chuyện gì nữa, nếu có tính toán thì cũng phải căn cứ vào tình hình thực tế, nếu như thực lực quá kém, nếu như người ta bóp chết gã như bóp chết một con kiến, thì bất cứ âm mưu tính toán gì cũng chỉ như mây bay nước chảy mà thôi.

Thẩm Vĩ Câu lăn lộn giang hồ đã lâu, sao có thể không hiểu đạo lý đơn giản này được.

Thẩm Vĩ Câu dẫn Diệp Mặc và Thạch Khai Căn ra lối cửa sau của võ quán, ba người đi vòng vèo, sau khi qua hai con phố, rồi bước vào một căn nhà riêng kiểu cổ.

Căn nhà kiểu cổ này cửa đóng then cài, Thẩm Vĩ Câu bước đến cái chuông, nhấn mấy hồi, Diệp Mặc để ý thấy Thẩm Vĩ Câu nhấn chuông rất có qui luật, xem ra đây chính là tín hiệu liên lạc.

Thần thức của Diệp Mặc quét một lượt, căn nhà kiểu cổ này rất rộng, thậm chí còn có một vườn trồng cỏ và một cái hồ, trong một thành phố náo nhiệt, mà lại có một nơi như thế này thì quả là cũng không tệ, ở cửa tầng hầm, Diệp Mặc nhìn thấy mấy tên bảo vệ đứng gác.

Diệp Mặc dùng thần thức quét vào bên trong tầng hầm, lập tức nhìn thấy hơn sáu mươi người đang tụ tập trong đó, xem ra là đang thảo luận về chuyện gì đó.

Quả nhiên tiếng chuông tín hiệu của Thẩm Vĩ Câu có tác dụng.

Người chủ trì cuộc họp dưới tầng hầm vung một cánh tay lên, hơn sáu mươi người lập tức lùi hai bước rồi đứng phắt dậy.

Một khi đã tới rồi, Diệp Mặc cũng không có ý định bỏ chạy, rất nhanh sau đó có người ra mở cửa, Thẩm Vĩ Câu cũng rất tức thời, trực tiếp dẫn Diệp Mặc vào.

Những người trong tầng hầm đều nhìn chằm chằm Diệp Mặc và Thạch Khai Căn bằng ánh mắt cảnh giác, không ai nói gì, nhưng Thạch Khai Căn lại có chút căng thẳng.

Anh ta biết chỉ cần người ở chỗ cao nhất kia vung tay lên một cái, thì bọn người ở đây sẽ vây kín hai người bọn họ.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 374: Quá Khinh Thường

Quá Khinh Thường

N

ếu như chỉ có mấy người, hoặc mười mấy người, thì Thạc Khai Căn chẳng sợ gì, nhưng bây giờ đến mấy chục người xông lên cùng lúc, cho dù Diệp Mặc có lợi hại hơn nữa thì cũng không ứng phó kịp, chỉ cần bị bắn trúng một viên đạn là tiêu đời.

Huống hồ chỗ này còn có người của “Hồng Vũ bang”, trong đó toàn cao thủ vả lại căn nhà này có phải khắp nơi toàn cạm bẫy, hoặc có mai phục gì cũng không ai biết được.

Thạch Khai Căn có vẻ lo sợ đứng bên cạnh Diệp Mặc, không phải là y chưa gặp phải tình huống này bao giờ, nhưng cái tình huống mà tính mạng nhỏ nhoi hiển nhiên nằm trong tay người khác thì y chưa gặp bao giờ.

Thẩm Vĩ Câu chạy đến bên cạnh người đàn ông hơi gầy phía trên cùng, nói lẩm bẩm cái gì đó, người đàn ông đó sau khi nghe những lời của Thẩm Vĩ Câu thì nhíu nhíu mày, sau cùng lạnh nhạt nói:

– Khách quý đến thăm, xin mời ngồi.

Người đâu, hãy mời hai vị đây ngồi.

Diệp Mặc rất bình thản ngồi xuống, nhưng Thạch Khai Căn thì không được tự nhiên, y nhìn Diệp Mặc một cái, rồi cũng bình thản ngồi xuống.

Mình đã sống ở đây ngần ấy năm, có thể nói cuộc sống mỗi ngày đều là giết chóc mà tồn tại, sao lại còn lo lắng như thế? Nhưng trong lòng lại rất khâm phục sự gan dạ của Diệp Mặc.

– Anh bạn thật cứng cỏi, tôi là Chu Hoành Sinh, do sự yêu quý của anh em, nên tôi đã được chức bang chủ “Hồng Vũ bang”, xin được hỏi quý danh của anh?

Người đàn ông đầu đảng gầy gò thấy Diệp Mặc ngồi một cách bình thản thì ánh mắt lộ vẻ thán phục.

Theo ông ta thì Diệp Mặc không hề xem cái chết là gì hết, tuy ông ta khẳng định Diệp Mặc ít nhất cũng là đỉnh điểm hoàng cấp, thậm chí là huyền cấp, nhưng chỗ này vẫn chỉ có con đường chết.

Bởi vì Chu Hoành Sinh cũng đã là huyền cấp trung kỳ rồi, thậm chí còn hơn Bành Hán Văn – bang chủ của “Hán Văn bang” nữa.

Mà thuộc hạ của mình thêm Thẩm Vĩ Câu nữa là có ít nhất ba tên hoàng cấp rồi, cho dù Diệp Mặc là huyền cấp thì cũng chỉ có chết mà thôi.

Nhưng ông ta không biết rằng Diệp Mặc đã không coi những thực lực đó ra gì.

– Tôi họ Diệp, đã làm phiền rồi, không biết quý bang có một người tên là Đồng Trụ không.

Diệp Mặc gật gật đầu điềm nhiên nói.

Tên Chu Hoành Sinh cũng còn khách khí, ông ta không đến nỗi ép người quá đáng.

Tuy Diệp Mặc không nói mình tên gì, nhưng Chu Hoành Sinh có chút kính nể đối với loại người như Diệp Mặc, ông ta không có ý quở trách gì.

Có thể đánh bại Thẩm Vĩ Câu một cách đơn giản, cho dù thế nào cũng không thể là một người bình thường.

Ông ta là người làm việc lớn, cách nhìn người tất nhiên không thể hạn hẹp như mấy tên thủ hạ.

Nếu có thể thu nạp người này vào “Hồng Vũ bang” thì tuyệt đối là một sự giúp sức lớn.

Ông ta lập ra “Hồng Vũ bang” không đơn giản chỉ là một tổ chức bang hội, tuy “Hồng Vũ bang” là tàn dư của “Hán Văn bang”nhưng Chu Hoành Sinh là một người đơn giản.

Ông ta cho rằng Chu Nguyên Chương là tổ phụ của mình, cho nên ông ta đã làm tất cả cho ban hội cũng là chiếu theo chế độ quy tắc nghiêm ngặt, tuyệt đối không phải là hình thức tạp nham như phố người hoa vậy.

Tuy Diệp Mặc không hẳn nhiệt tình cho lắm, nhưng cái ông ta cần không phải là sự nhiệt tình của các thủ hạ, mà là khả năng và sự trung thành của các thủ hạ.

Ông ta tin rằng, người thanh niên họ Diệp này khi nhìn thấy tài nghệ của ông ta thì hắn phải quy phục thôi, bởi vì nếu không quy phục thì chỉ còn con đường chết.

– Đồng Trụ hãy ra đây.

Chu Hoành Sinh thậm chí nghĩ còn không thèm nghĩ mà lập tức kêu Đồng Trụ.

Một người đàn ông thân hình ngũ đoản từ trong đội ngũ bước ra, trước tiên y cúi người chào Chu Hoành Sinh, sau đó tới trước mặt Thạch Khai Căn nói:

– A Phi, có chuyện gì thế?

– Anh Trụ, không có gì, anh Diệp bây giờ là chỗ anh em với tôi, nếu anh ta có hỏi gì, hãy trả lời cho đúng sự thật, hãy tin tôi.

Thạch Khai Căn lập tức nói, bây giờ gã ta rất kính nể Diệp Mặc.

Đồng Trụ gật gật đầu, hiển nhiên cho thấy quan hệ của hai người là rất tốt, anh ta chấp tay lại và nói:

– Anh Diệp, có gì anh cứ hỏi, nếu biết nhất định tôi sẽ nói.

Diệp Mặc gật gật đầu, lấy ra một chiếc vòng tay đặt lên trà kỷ, sau đó nói:

– Chiếc vòng này do anh đã bán ra, anh lấy nó từ đâu?

Đồng Trụ nhìn thấy chiếc vòng lập tức biến sắc, nhưng đã nói ngay lập tức:

– Một năm trước, “Hồng Vũ bang” và “Hà bang” đã có một trận nảy lửa, lúc đó tôi đã chém tay của một người trong “Hà bang”, chiếc vòng này được lấy từ tên đó.

Diệp Mặc tiếp tục nói:

– Nếu như thế, chắc là anh biết lai lịch của nó?

Thạch Khai Căn xen vào nói:

– Anh Trụ, có gì cứ nói ra hết, anh Diệp sẽ không làm khó dễ anh đâu.

Gã ta sợ anh em của mình giấu giếm điều gì đó mà khiến Diệp Mặc nổi giận.

Đồng Trụ gật đầu nói:

– Vốn dĩ tôi cũng không biết, nhưng “Hồng Vũ bang” của chúng tôi có một người anh em, năm xưa anh ta là người của “Hán Văn bang”, trong tay anh ta có ảnh của chị Nhan, anh ta có đưa cho tôi xem.

Trên tay chị Nhan có một chiếc vòng tay, rất giống với chiếc của tôi, tôi không dám khẳng định, khi tôi đưa cho A Phi xem, tôi và A Phi nói rằng chắc đó là chiếc vòng trên tay chị Nhan.

Thì ra là như thế? Diệp Mặc gật gật đầu nhìn khắp xung quanh rồi nói, – Nếu như thế, người có bức ảnh ấy là ai, hãy lấy bức ảnh của anh ra.

Chu Hoành Sinh không ngờ Diệp Mặc lại hỏi chuyện của chị Nhan năm xưa, ông ta nhìn chiếc vòng trên tay Diệp Mặc, muốn nói gì đó nhưng sau cùng lại thôi.

Lần này Diệp Mặc đã không hỏi ông ta chuyện gì, mà đi hỏi lính của ông ta, khiến ông ta hơi không thoải mái, nhưng nếu muốn thu phục Diệp Mặc, thì tốt nhất nên nhịn một chút.

Một người đàn ông chừng năm mươi tuổi bước ra, dáng vẻ hiên ngang, ông ta bước đến trước mặt Chu Hoành Sinh nói:

– Bang chủ, người có tấm ảnh của chị Nhan là tôi.

Chu Hoành Sinh gật đầu nói:

– La Hưng, anh bạn này có chuyện muốn hỏi, anh đi giải thích đi.

– Vâng.

Người đàn ông tên La Hưng gật đầu, lập tức đi đến trước mặt Diệp Mặc.

– Anh có tấm ảnh của chị Nhan sao? Làm sao mà anh có nó?

Diệp Mặc bình thản hỏi.

La Hưng cũng thấy rằng Diệp Mặc không đơn giản, ông ta đáp cẩn thận:

– Năm xưa trước khi bang chủ Hán Văn Bang bị hại, ông ta bảo tôi đến tiệm ảnh lấy ảnh của chị Nhan.

Nhưng khi tôi trở về thì “Hán Văn bang” cùng với “Liên minh ngầm” đang xảy ra trận chiến nảy lửa, và bang chủ cũng bị ám hại, chị Nhan giờ không biết ở đâu, nên tôi vẫn giữ tấm ảnh này.

– Có thể cho tôi tấm ảnh này không?

Diệp Mặc đứng dậy nói.

– Đương nhiên là được, nhưng bang chủ Hán Văn có ơn với tôi, chỉ cần anh có quan hệ với chị Nhan, thì tôi nhất định sẽ đưa cho anh.

La Hưng lập tức nói.

Diệp Mặc gật gật đầu, – Không sai, tôi có quen biết với chị Nhan.

La Hưng không hỏi Diệp Mặc và chị Nhan có quan hệ thế nào, ông ta chỉ nói:

– Nếu đã như thế xin anh vui lòng chờ, tôi sẽ đi lấy.

Nói xong La Hưng lại ngụ ý chờ chỉ thị của Chu Hoành Sinh, được sự đồng ý thì ông ta lập tức quay đi.

Chu Hoành Sinh đợi La Hưng đi khỏi, ông ta thấy Diệp Mặc cất chiếc vòng trở lại, đang định nói gì thì một tên đệ tử “Hồng Vũ bang” vội vã chạy vào nói:

– Bang chủ, “Tam tức phi đao” – John Jay của “liên minh ngầm” mang theo hai ba chục người đang hùng hổ xông vào đây.

Chu Hoành Sinh lập tức đứng dậy, – Sao hắn lại đến? Hắn đến đây làm gì? Làm sao hắn biết chỗ này?

Ông ta nói rất nhanh, liên tục mấy câu hỏi, hiển nhiên đang rất lo lắng.

Diệp Mặc thì lắc lắc đầu, hắn thấy Chu Hoành Sinh cũng không tồi, không ngờ khi giáp mặt kẻ thù lại không giữ được bình tĩnh như thế, huống hồ chỗ này còn là địa bàn của ông ta nữa.

Thật ra Diệp Mặc làm sao biết được “tam tức phi đao” John Jay quả thật là khắc tinh của Chu Hoành Sinh, tuy y không luyện cổ võ, nhưng toàn thân xuất quỷ nhập thần, không tệ so với hoàng cấp trung kỳ Chu Hoành Sinh.

Vả lại gã ta còn có “tam tức phi đao”.

Nếu gã muốn dùng phi đao để giết bất kỳ ai, thì không ai có thể thoát được, cao nhất chỉ có thể thở được thêm ba hơi nữa thì chết.

Cho nên, những người ở phố người hoa đều đặt thêm cho gã cái biệt danh “tam tức phi đao”.

John Jay đứng nhất nhì ở phố người Hoa, gã và một người da đen khác trong “liên minh ngầm” Dick xưng là “thương đao song tuyệt”.

Chu Hoành Sinh không hề nắm chắc mình có thể là đối thủ của John Jay, vả lại khi thân thủ lên tới hàng cấp cao như bọn họ, thì không phải là đông thì có thể thắng đối phương.

Đương nhiên điểm quan trọng nhất chính là, chỗ của bọn họ vô cùng kín đáo, trừ người của “Hồng Vũ bang” ra thì người ngoài rất ít ai biết chỗ này.

Chu Hoành Sinh sở dĩ khách sáo với Diệp Mặc như thế, chủ yếu là vì võ nghệ của hắn không tồi, ông ta muốn thu nạp hắn.

Nếu không thì ông ta đã không cho phép một kẻ ngoại bang mà ngồi trong địa bàn của ông ta mà ngạo mạn như thế.

Một khi Diệp Mặc cự tuyệt ông ta, thì ông ta sẽ không khách khí như thế nữa.

Đối với ông ta, giang hồ nghĩa khí cũng thế là cùng, anh đến hỏi thăm, anh đến tìm người, anh đến tìm đồ vật, tôi cũng đã hết lòng rồi.

Đợi sau khi anh xong chuyện, được, nếu anh đã thỏa mãn rồi.

Bây giờ anh cũng đã biết “Hồng Vũ bang”của tôi ở đâu, tiếp đó anh sẽ gia nhập vào “Hồng Vũ bang” vậy, nếu không đồng ý, thì đừng trách Chu Hoành Sinh tôi độc ác.

– Bang chủ, người của chúng ta hai hôm nay đều không ra ngoài, ngày tới sẽ là ngày giáp chiến với “Sơn khẩu bang”, tạo sao “liên minh ngầm” lại biết chỗ của chúng ta nhỉ?

Một cô gái diện mạo bình thường đứng kế bên Chu Hoành Sinh nói.

Chu Hoành Sinh nhíu nhíu mày, nghĩ ngợi hồi lâu, vẫn lắc đầu nói:

– Tôi cũng không biết, đợi họ vào đây đã, tuy “liên minh ngầm” mấy năm gần đây ăn nên làm ra, nhưng “Hồng Vũ bang”của ta cũng không tệ đâu.

Diệp Mặc nghe những lời của Chu Hoành Sinh, thần thức của hắn lập tức quét ra ngoài, bên ngoài đã lần lượt xuất hiện hai mươi sáu người đàn ông.

Người nào cũng cao to, vả lại người da đen chiếm ưu thế, người da trắng thì ít hơn, thậm chí còn một số người da vàng.

Diệp Mặc lập tức nghĩ đến năm tên da đen đã bị hắn giết hại, hơi giật mình, thần thức lập tức quét lên người một cái.

Sắc mặt của Diệp Mặc rất nhanh đã trở nên rất khó coi, hắn không ngờ chuyện lật thuyền trong mương, hắn không ngờ mình bị tên da đen mặt đầy râu gắn một máy dò tìn hiệu nhỏ như hạt mè lên người mà không biết.

Quả nhiên là không thể khinh địch dưới bất cứ tình huống nào, bất cứ lúc nào cũng phải đề phòng cẩn thận.

Tuy hắn không sợ những kẻ này, nhưng chuyện này đã xảy ra, khiến cho Diệp Mặc trong lòng lập tức đề cao cảnh giác, gần đây hắn quả là hơi sơ ý, không còn tính cẩn thận như lúc trước nữa.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 375: Mày Cũng Dám Chơi Phi Đao

Mày Cũng Dám Chơi Phi Đao

N

hìn thấy Diệp Mặc lấy từ trong áo ra một vật nhỏ như hạt mè, Chu Hoành Sinh đã lập tức hiểu ra.

Người thanh niên này đã đắc tội với “liên minh ngầm”, thậm chí còn bị người ra âm thầm theo dõi.

Sắc mặt của Chu Hoành Sinh cũng rất khó coi, nếu không vì John Jay đã đến, thì ông ta đã động thủ với Diệp Mặc từ lâu, thì ra kẻ tiết lộ tin tức bang hội của mình chính là hắn, sự nhiệt tình muốn chiêu mộ hắn cũng giảm thiểu đáng kể, người thanh niên này tuy giỏi võ, nhưng không phải là người ông ta cần, nói cách khác thì hắn không nhạy bén lắm.

Sắc mặt của Diệp Mặc cũng không dễ coi, sự kết dính của vật này rất mạnh, lại nhỏ, lúc hắn túm lấy cổ họng tên da đen, không ngờ tên đó còn bình tĩnh được mà gắn tín hiệu đó lên người hắn, Diệp Mặc bóp chặt tay, cái vật đó lập tức biến mất.

Lúc này một người da trắng cao to đã tiến vào phòng trên mặt đất, tầng hầm quả thật rất nhỏ, cho dù lúc này đã có sáu mươi người, nhưng thêm bọn John Jay ba mươi mấy người nữa thì không thể chen vào được.

John Jay vừa vào đến thì nhìn thấy Diệp Mặc, tuy cái tín hiệu đã hoàn toàn mất sóng, nhưng y đã định vị Diệp Mặc, nhưng y không ngờ ở đây lại có nhiều người như thế, cái biểu hiện kinh ngạc của y lập tức trở nên lạnh lùng.

– Năm người của “liên minh ngầm” chính là mày đã giết đúng không? Lusen cũng là mày giết đúng không?

Cái tên John Jay là một tên thông thạo tiếng Trung, tiếng Trung tốt hơn nhiều so với tên tài xế đã chở Diệp Mặc.

Chỉ là nét phẫn nộ trên mặt của y ai cũng có thể thấy, vả lại vừa đến thì đổ một lốc câu hỏi dày đặc cho Diệp Mặc.

Diệp Mặc cười lạnh lùng, – Không sai, mấy tên đó đều do tôi giết, thùng ma túy của tụi bây cũng do tao đốt, vả lại tôi còn tìm thấy một thùng Đô la nữa.

Thạch Khai Căn không ngờ Diệp Mặc còn đắc tội cả với “Liên minh ngầm” nữa, còn bị người ta đem người bao vây tại một địa bàn của một bang hội khác, nếu chuyện này được nói bởi một người khác thì chắc y sẽ cho người này điên rồi.

Y chưa từng nghe nói ai đã đắc tội với “Liên minh ngầm” và “Hồng Vũ bang” mà còn sống sót, ngày xưa không có, nhưng còn bây giờ?

Vốn dĩ khi tất cả mọi người đều nghĩ John Jay sẽ nổi giận, thì không ngờ y lơ qua Diệp Mặc, quay lại nói với Chu Hoành Sinh:

– Ông Chu, người này là kẻ thù của chúng tôi, không biết hắn có quan hệ gì với các ông?

Chu Hoành Sinh nghe thấy lời của John Jay là muốn “Hồng Vũ bang” tránh xa chuyện này, đột nhiên ông ta muốn nói rằng Diệp Mặc không có quan hệ gì ở đây cả, hiện giờ “Hồng Vũ bang” sắp giáp chiến với “Sơn khẩu bang” rồi, Chu Hoành Sinh không muốn giờ phút quan trọng này mà đi gây chiến với “Liên minh ngầm”.

Chỉ là lời của Chu Hoành Sinh đã bị cô gái có diện mạo bình thường đứng bên cạnh cướp lời, lần đầu tiên cô ta chủ động nói:

– Anh ta là bạn của “Hồng Vũ bang” chúng tôi, nếu “liên minh ngầm” động thủ với anh ta trên địa bàn của chúng tôi là coi thường chúng tôi, thì bang chúng tôi sẽ coi đây là sự khiêu chiến, cho dù các anh có ân oán gì với anh ta, thì xin rời khỏi đây hãy nói.

Lời cô ta vừa thốt ra, không những Chu Hoành Sinh ngây người ra, mà ngay cả Diệp Mặc cũng thế.

Theo hắn nghĩ thì Chu Hoành Sinh nhất định sẽ thừa nước đục thả câu, vả lại hắn cũng nhìn thấy được chuyện đó trong mắt ông ta, không ngờ bên cạnh Chu Hoành Sinh còn có một người phụ nữ như thế, chẳng lẽ cô ta đã nhìn thấy được chuyện gì sao?

Người phụ nữ này thật không đơn giản, cho dù cô ta đã thấy được chuyện gì, Diệp Mặc vẫn cảm thấy lòng dạ cô ta hơn hẳn Chu Hoành Sinh.

Lúc này mà dám nói những lời như thế thật sự là không có óc suy nghĩ.

Những lời này lợi ích duy nhất là khiến Diệp Mặc cảm thấy mến cô ta một chút, nhưng chỉ một chút thôi, dù sao cô ta cũng đâu nói là sẽ bảo vệ hắn kia chứ.

– Hừ, tôi có thể không giết hắn ở đây, nhưng tôi nhất định phải đem hắn đi.

John Jay vừa phẩy tay thì đột nhiên tay y xuất hiện phi đao, không ai nhìn thấy y rút phi đao từ đâu ra, trừ Diệp Mặc.

– Không được, anh không được mang anh ta đi, anh phải để anh ta tự đi ra ngoài, còn sau đó là chuyện của các anh.

Người phụ nữ đó tiếp tục nói.

John Jay cười lạnh lùng, – Chẳng lẽ bọn mày nghĩ tao sợ “Hồng Vũ bang” của bọn mày sao? Cô chỉ là một người phụ nữ, chẳng lẽ cô là bang chủ ở đây sao? Chu bang chủ, ông có ý gì hãy nói thẳng ra đi.

Chu Hoành Sinh lộ vẻ khó xử, ông ta rất không đồng tình ý kiến của cô ta, nhưng ông ta lại không biết nên xử lý thế nào.

Nhưng Chu Hoành Sinh chưa đáp thì người phụ nữ đó lại tiếp tục nói:

– Đương nhiên tôi không phải là bang chủ, nếu tôi là bang chủ thì tôi sẽ chỉ thị rằng Diệp Mặc được bang hội chúng tôi bảo vệ, không có ai được động đến anh ta.

Nghe thấy lời này, Chu Hoành Sinh giật mình, ông ta nhìn Diệp Mặc đang rất bình thản, nói thật ra thì từ khi phát hiện Diệp Mặc bị người khác gắn tín hiệu theo dõi lên người thì ông ta đã liệt hắn vào hạng phải giết.

Ông không hiểu tại sao một Hoàng Mân vẫn luôn sáng suốt, nhưng giờ đây lại phạm phải một sai lầm to lớn trên cái người họ Diệp này kia chứ.

Lần đầu tiên Chu Hoành Sinh phản bác lại lời của Hoàng Mân, ông ta phẩy tay ngắt lời cô ta, rồi nói với John Jay:

– Người này không hề có quan hệ gì với “Hồng Vũ bang” cả, các anh muốn làm gì thì chúng tôi cũng không nhúng tay vào đâu.

Tuy những lời này nghe có vẻ nhu nhược, nhưng Diệp Mặc dù sao cũng chỉ là một người mà Chu Hoành Sinh muốn giết, bây giờ chỉ là mượn John Jay ra tay mà thôi.

Hoàng Mân đứng phắt dậy, nhìn chằm chằm Chu Hoành Sinh một cái:

– Tôi hơi mệt, tôi muốn nghỉ một lát.

Chu Hoành Sinh nghĩ rằng Hoàng Mân sợ phải nhìn thấy cảnh máu me, hoặc lời của cô ta lần đầu tiên bị mình cự tuyệt nên cô ta cảm thấy không vui, ông ta cũng chẳng để tâm, lập tức nói, – Sau này khi nói chuyện hãy suy nghĩ một chút.

Đợi khi Hoàng Mân đi khỏi, John Jay vung vẩy phi đao trong tay, nói bằng tiếng Trung lưu loát:

– Phi đao này là năm xưa một người Hoa Hạ đã dạy cho tôi, tôi đã dùng nó để chém chết bao nhiêu người Hoa, hôm nay lại thêm một tên nữa.

– Người đã dạy phi đao cho mày đâu rồi.

Diệp Mặc hỏi giọng lạnh lùng.

– Ông ta à, ha ha, phi đao đầu tiên của tôi chính là máu của ông ta.

Mày hỏi ông ta đang ở đâu sao? Có thể mày sẽ gặp ông ta trên thiên đàng đấy.

Nói xong John Jay vung tay, cây đao trong tay y đã biến mất, không ai nhìn thấy nó đang ở đâu nữa.

Diệp Mặc nắm lưỡi dao trong tay lạnh lùng nói:

– Nếu mày không giết cái người đã dạy mày phi đao, thì tao cũng đi giết thôi, cũng may mày đã làm việc đó giúp tao.

Nhưng chỉ bấy nhiêu đó mà cũng dám chơi phi đao trước mặt tao sao.

Cho dù John Jay không đi giết sư phụ của y, thì Diệp Mặc cũng không rảnh đi giết cái tên ấy.

Chỉ là loại người như ông ta đến lòng dạ của đệ tử mà cũng không nhìn rõ được, có thể nói ông ta bị mù, chết cũng đáng.

– Mày…

Ước Hàn Kiệt ngây người ra, y nhìn thấy rất rõ ràng là Diệp Mặc đã dùng hai ngón tay kẹp lấy lưỡi đao mà y đã phóng ra lúc nãy, lưỡi đao của y mà cũng có kẻ dùng tay bắt trúng sao? Điều đó khiến cho đầu óc của y không cách nào hình dung ra được.

Phải biết rằng tốc độ phóng đao của y đã nhanh hơn viên đạn từ lâu, thậm chí y có thể dùng đao để đỡ viên đạn, nhưng hôm nay lại có kẻ dùng tay để bắt lưỡi đao của y, chuyện này thật không thể tưởng tượng.

John Jay ngây người ra, người y mang tới cũng vậy, thậm chí người của “Hồng Vũ bang” cũng thế.

Phi đao của John Jay tuyệt đối nhanh hơn cả viên đạn, với cự ly gần như thế, mà có kẻ dùng tay đỡ được, không, phải nói là dùng hai ngón tay kẹp lại mới đúng.

Điều đó chẳng phải là đạn dược đối với hắn cũng chẳng là gì sao?

Chu Hoành Sinh giật mình một cái, hình như ông ta cảm thấy mình như đã làm sai chuyện gì đó.

– Như thế mà cũng đòi chơi đao sao, hôm nay tao sẽ dạy mày một chút, hãy xem bây giờ tao sẽ đóng đinh mày xuống đất, hãy lo cái chân trái của mày đi.

Diệp Mặc lạnh lùng nói xong, phi đao trong tay quạt một đường đẹp mắt, trực tiếp bay đến mặt chân trái của John Jay, đến khi không còn cán.

– Á …

Một tiếng thét kinh khủng, John Jay muốn đỡ cái chân mình lên, nhưng y phát hiện mình không thể nhúc nhích, đúng là y đã bị phi đao đóng đinh trên mặt đất, còn là cây phi đao của y nữa chứ.

Y nhìn rõ Diệp Mặc phóng đao, nhưng không cách nào tránh được.

Hình như là y chỉ nhìn thấy hành động phi đao của Diệp Mặc, sau đó thì cái mặt chân trái đã bị đóng đinh trên đất.

Im lặng.

Cả phòng im phăng phắc.

“Tam Tức phi đao” John Jay đã bị phi đao của chính mình đóng đinh trên đất, không cử động được, chỉ có thể nhìn thấy sự kinh hoàng trong đôi mắt sợ hãi vô biên của y mà thôi, và cái biểu hiện đến giờ phút này vẫn không tin được cái sự thật này.

Chu Hoành Sinh cảm thấy đôi tay mình đang run rẩy, ông ta khẳng định nếu phi đao lúc nãy mà Diệp Mặc phóng trúng vào cổ họng ông ta, thì ông ta cũng không cách gì tránh được.

Cũng có thể nói rằng nếu Diệp Mặc muốn ông ta chết thì hẳn giờ đây ông ta chỉ còn là người chết.

Sau vài giây vắng vẻ, những người mà John Jay đem tới mới biết được người cầm đầu của bọn chúng đã xảy ra chuyện gì, bọn họ lập tức cầm lấy súng, thậm chí có người còn cầm mã tấu.

Diệp Mặc hừ lạnh lùng một tiếng, đồng thời trong tay rút ra một thanh trường đao, sau vào tiếng “leng keng”, Diệp Mặc đã xông vào bọn họ.

Nói chính xác hơn là Diệp Mặc chỉ chạy qua bọn họ một lần, sau đó lại chạy trở về.

Đợi mọi người kịp phát hiện thì hắn đã trở về vị trí cũ, trường đao trên tay hắn đã biến mất, trên người hắn sạch sẽ không hề có chút dấu vết gì.

Đến lúc này người ta mới phát hiện hai mươi mấy người mà vắng vẻ đem theo, từng người ngã quỵ xuống, sau đó máu phun không ngừng.

“Bùm” một tiếng, lúc này hơn hai mươi mấy người “liên minh ngầm”, ngoại trừ John Jay vẫn kinh hãi đứng đó những người còn lại không ai sống sót, mùi máu tanh lúc này mới truyền đến, mặt đất tràn đầy vết máu.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 7 ngày trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box