1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 208 : Nguyên Anh Đệ Nhất Vương (c1036-c1040)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 208 : Nguyên Anh Đệ Nhất Vương (c1036-c1040)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1036: Nguyên Anh Đệ Nhất Vương

Nguyên Anh Đệ Nhất Vương

N

ghĩ đến đây, Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, cũng không thèm để ý đến Ngô Dự, quay người rời khỏi.

Hắn biết, ở đây mà muốn dẫn Đông Phương Na Na đi là không thể được, nhưng nếu như biết Đông Phương Na Na ở tông môn bảy sao Vô Lượng Hải thì cũng đủ rồi.

– Muốn đi sao? Để lại cho tôi một cánh tay đã…

Ngô Dự lạnh lùng nói một câu, chiếc quạt trong tay đã mở ra, chiếc quạt này chỉ cần phẩy nhẹ một cái, vô số đường đao lạnh lùng trực tiếp hướng về phía Diệp Mặc.

Xem ra gã không phải chỉ muốn chém cánh tay của Diệp Mặc, mà là muốn cánh tay của Diệp Mặc thành thịt xay.

Diệp Mặc nhất thời cảm nhận được một bức tường chân nguyên to lớn chặn hắn lại, tronh nháy mắt dường như hắn chỉ có thể chấp nhận kết quả bị cụt mất một cánh tay.

Ngô Dự này thoạt nhìn hời hợt, nhưng Diệp Mặc biết đây chỉ là trong lòng gã không muốn gây ra chuyện ầm ĩ ở đây mà thôi, lần này cho dù là tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ ba cũng không có cách nào ngăn cản lại được.

Bản thân phải phản kích lại, thì cần phải làm ra chuyện thật ầm ĩ.

Để mặc cho cánh tay mình bị chặt đứt, Diệp Mặc tuyệt đối không bằng lòng.

Hắn không nghĩ ngợi gì, Tử Đao đã được phóng ra.

Đối phó với một tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ bảy, Diệp Mặc cũng không ngạo mạn đến mức không dùng đến pháp bảo.

Nhưng không đợi hắn động thủ, một đường đao màu trắng phát sáng giữa Diệp Mặc và Ngô Dự.

Đường đao này giống như ánh mặt trời chói chang vậy, nhưng lại tùy ý xẹt qua hóa giải hoàn toàn luồng sát ý lạnh lẽo trên đường đao của Ngô Dự.

Đến cả bức tường chân nguyên của Ngô Dự dùng để ngăn cản Diệp Mặc cũng không còn nữa.

Diệp Mặc lập tức biết có người ra tay giúp đỡ rồi, quả nhiên thần thức của hắn lập tức quét đường đao màu trắng ấy đã biến thành một thanh phi kiếm rồi, rơi thẳng vào trong vỏ kiếm sau lưng một người đàn ông trên tầng.

Phi kiếm mà dùng vỏ đựng đã là một điều kỳ lạ rồi, mà vỏ kiếm lại để sau lưng thì lại càng kỳ lạ.

Nhưng giới tu chân loại người nào cũng có, cũng không có ai cảm thấy đặc biệt.

Ngô Dự không ngờ sau khi gã tự giới thiệu, còn có người ngoài can thiệp vào.

Nhưng gã lập tức nhận ra người vừa nãy cản gã lại là ai, liền nói:

– Hứa Xương Cát, ý anh là gì vậy? Chuyện này chẳng có quan hệ gì đến anh.

Một Tán Tu như anh không ngờ lại dám chống đối với tôi sao?

Vị tu sĩ đeo kiếm sau lưng chậm rãi nói:

– Tôi thích xen vào chuyện của người khác, nếu như không phục, chúng ta lên đài luận đạo chiến một trận là được rồi.

– Anh…

Ngô Dự rõ ràng biết mình không phải đối thủ của y, chỉ nói ra một chữ “anh” rồi lập tức trầm giọng nói với Đông Phương Na Na:

– Đi.

Thậm chí cũng không vào Linh Tức lầu, quay người rời khỏi.

Đông Phương Na Na sợ hãi liếc nhìn Diệp Mặc, rồi cùng bước theo.

Khi Ngô Dự bước ra cửa, bỗng nhiên quay đầu lại hừ lạnh nói với Diệp Mặc:

– Hy vọng về sau anh cũng may mắn như thế này, đừng để tôi nhìn thấy anh lần nữa, lần sau không phải chuyện cần một cánh tay nữa đâu.

Vẻ mặt Diệp Mặc lạnh nhạt nói:

– Đây cũng là lời tôi muốn nói với anh, hy vọng lần sau đừng gặp phải tôi nữa.

Khóe mặt Ngô Dự hiện lên một tia khinh thường, cũng chẳng thèm đôi co với Diệp Mặc, nhanh chóng biến mất bên ngoài cửa.

Thời gian xảy ra chuyện này rất ngắn ngủi, cho đến khi Ngô Dự rời khỏi, tu sĩ trong Linh Tức lầu mới cười vang.

Diệp Mặc biết tại sao tu sĩ trong này lại cười vang như vậy, bởi vì pháp bảo của hắn là một con dao thái rau rất khó nhìn nên mới khiến cho những tu sĩ xung quanh cười ha hả.

Nhưng Diệp Mặc lại thu lại thanh Tử Đao như không có chuyện gì xảy ra, sau đó chắp tay ôm quyền nói với tu sĩ vừa nãy ra tay cứu giúp:

– Cám ơn anh bạn đã ra tay cứu giúp.

Hắn cảm thấy cái tên Hứa Xương Cát này nghe rất quen, hình như hắn đã nghe thấy ở đâu đó rồi thì phải, chỉ có điều nhất thời không nhớ ra mà thôi.

Tuổi của Hứa Xương Cát cũng chỉ trung niên mà thôi, chắc là cũng chưa vượt qua con số ba trăm tuổi, nhưng tu vi thì cũng không phải là nghịch thiên, chỉ là Nguyên Anh viên mãn mà thôi.

Không biết Ngô Dự sao lại sợ y, tông môn của Ngô Dự chẳng phải là bảy sao rồi sao?

Hứa Xương Cát cười ha hả rồi vẫy tay nói:

– Người anh em, sao không lên đây?

– Được.

Diệp Mặc không biết tại sao Hứa Xương Cát lại giúp hắn, hơn nữa hắn cảm thấy Hứa Xương Cát cũng không có ác ý gì với hắn, huống chi con người Hứa Xương Cát xem ra cũng không tệ, cho nên hắn không nói lời thứ hai thì đã lên lầu rồi.

Lăng Hiểu Sương oán hận nhìn Diệp Mặc, lạnh giọng nói:

– Tên lưu manh này số cũng đỏ đấy chứ, nếu không phải Hứa Xương Cát ra tay, xem hôm nay hắn có thể chạy thoát được hay không? Thời gian Hứa Xương Cát lộ diện mặc dù rất ngắn, nhưng nghe nói cũng là một nhân vật anh hùng, không ngờ lại can thiệp vào chuyện của loại người như thế này.

Diệp Mặc phát hiện, vừa nãy khi Ngô Dự ra ngoài, vẫn còn rất nhiều tu sĩ còn đang nghị luận, nhưng sau khi Hứa Xương Cát ra tay ngăn Ngô Dự lại không ngờ lại không có ai nghị luận nữa.

Dường như rất kiêng nể Hứa Xương Cát này, điều này khiến cho Diệp Mặc vô cùng kinh ngạc, nếu như hắn không phải nghe thấy Ngô Dự nói Hứa Xương Cát là một Tán Tu, hắn còn cho rằng Hứa Xương Cát là một đệ tử của đại tông môn nào đó.

Phòng nghỉ ngơi của Hứa Xương Cát rõ ràng là một phòng thượng hạng của Linh Tức lầu này, bởi vì ngồi trong phòng, liền có thể nhìn thấy tình hình tỷ thí trên đài luận đạo bên ngoài.

– Anh Hứa, vừa rồi cảm ơn anh.

Diệp Mặc đến phòng Hứa Xương Cát, lại cám ơn Hứa Xương Cát một lần nữa.

Hứa Xương Cát khua tay, sau khi bảo Diệp Mặc ngồi xuống, sau đó rót cho Diệp Mặc một chén trà, lúc này mới nói:

– Anh tên Diệp Mặc, đến từ Bắc Vọng châu đúng không? Hơn nữa “Mặc Nguyệt” của thành Phỉ Hải là sản nghiệp của anh?

Diệp Mặc đột nhiên đứng dậy, hắn kinh hãi nhìn Hứa Xương Cát, hắn trước giờ chưa từng gặp Hứa Xương Cát, sao Hứa Xương Cát lại biết hắn? Hơn nữa lại rất rõ ràng về hắn như vậy nữa?

Hứa Xương Cát khẽ mỉm cười, khua tay nói với Diệp Mặc:

– Anh không cần căng thẳng, hơn nữa nếu như tôi đoán không sai, Điền Ngạo Phong của Lôi Vân tông hẳn là do anh xử lý.

Chỉ có anh không biết lai lịch của gã mới dám làm như vậy.

-…

Những lời này của Hứa Xương Cát vừa nói ra, Diệp Mặc liền cảm giác da đầu có chút tê dại.

Chuyện này một khi bại lộ, chuyện liên quan đến quá lớn.

Hắn có thể bỏ mạng nơi chân trời, nhưng những người bên cạnh hắn thì sao?

Hứa Xương Cát sao lại biết rõ như vậy? Không đúng, vừa nãy y nói cũng chỉ là suy đoán, nói cách khác y cũng không dám chắc Điền Ngạo Phong là do mình giết.

Hiểu rõ mình như vậy, hơn nữa còn biết mình có sản nghiệp ở thành Phỉ Hải, rõ ràng là từ Bắc Vọng châu đến.

Nhưng từ Bắc Vọng châu đến thì nhất định là tu sĩ Hư Thần mới có thể đi được, Hứa Xương Cát mặc dù tài giỏi, nhưng dường như vẫn chưa lên cấp Hư Thần.

Chưa thăng cấp lên Hư Thần thì sao lại có thể đến đây được? Chẳng lẽ y cũng giống như mình được tu sĩ Kiếp Biến đề cử hay sao? Diệp Mặc trong đầu bỗng nhiên nhớ ra cái tên Hứa Xương Cát này, hắn thốt lên:

– Tôi nhớ ra rồi, tôi nghe người khác nói anh là người đứng đầu trong top 50 Nguyên Anh ở Bắc Vọng châu, đúng không?

Bắc Vọng châu có Kim Đan danh nhân đường nhưng lại không có Nguyên Anh danh nhân đường.

Nhưng lại có top 50 Nguyên Anh, Diệp Mặc có nghe nói qua, cao thủ Nguyên Anh đứng đầu kia chính là Hứa Xương Cát.

Hứa Xương Cát khẽ mỉm cười, gật đầu nói:

– Đúng vậy, tôi chính là Hứa Xương Cát đó.

Tôi nhìn thấy Tử Đao đặc biệt của anh, lúc này mới nhớ ra anh hẳn là Diệp Mặc – người mà Phiến Phất tiền bối ở Vọng Nguyệt tông đã từng nói.

Tôi cũng là được tiến cử đến, nhưng tiền bối tiến cửa tôi lại là Lăng Trung Thiên Lăng tiền bối.

– Cao thủ đệ nhất Bắc Vọng châu?

Diệp Mặc biết Lăng Trung Thiên, gã là cao thủ đệ nhất ở Bắc Vọng châu, nghe nói còn là một Tán Tu.

Hứa Xương Cát gật đầu:

– Không sai, Lăng tiền bối hoàn toàn xứng đáng với ngôi vị đệ nhất Bắc Vọng châu.

Nhưng trình độ tu chân của Bắc Vọng châu kém xa so với Nam An châu, cho dù là Lăng tiền bối, ở Nam An châu cũng không có cách nào xếp vào top 100.

– Lăng Trung Thiên tiền bối không ngờ lại không thể đứng vào top 100 ở Nam An châu?

Diệp Mặc kinh ngạc lặp lại một lần, thậm chí quên mất chuyện Hứa Xuông Cát biết rõ lai lịch của hắn.

– Đúng vậy, trình độ tu chân ở Bắc Vọng châu không phải bề ngoài chúng ta có thể nhìn thấy được, rất nhiều tu sĩ Hóa Chân cũng không thể chào đời được, bọn họ một lòng muốn phi thăng, cho nên chúng tôi không nghe được sự tích của bọn họ.

Hứa Xương Cát gật đầu thận trọng nói.

Diệp Mặc bỗng nhiên nhớ ra chuyện gì đó hỏi:

– Anh Hứa, nếu như anh được Lăng tiền bối tiến cử đến, vậy tại sao không tham gia nhập vào một tông môn lớn mà vãn là Tán Tu?

Hứa Xương Cát lắc đầu nói:

– Tình huống của tôi khá phức tạp, không phải gia nhập vào một tông môn lớn là có thể giải quyết được vấn đề.

Tôi có gia nhập tông môn nào không quan trọng, vì cho dù có gia nhập rồi tôi cũng không thể đột phá Nguyên Anh thăng cấp lên Hư Thần được.

– Sao vậy?

Diệp Mặc hỏi theo bản năng hỏi.

Trong mắt Hứa Xương Cát hiện lên một tia ảm đạm, khí phách hoàn toàn khác với vừa nãy y chiến trận với Ngô Dự.

Trầm ngâm một lát, y mới nói:

– Công pháp mà tôi tu luyện rất đặc biệt, hơn nữa đẳng cấp lại rất nghịch thiên, đáng tiếc là công pháp của tôi chỉ có thể đến Nguyên Anh kỳ mà thôi, công pháp sau Nguyên Anh kỳ thì cơ bản không có.

Một trăm năm trước, tôi cũng đã là Nguyên Anh hậu kỳ rồi, sau một trăm năm tu vi của tôi vẫn vậy.

Nếu như không có công pháp mới, cho đến khi tôi chết đi, cũng vẫn là tu sĩ Nguyên Anh mà thôi.

Rõ ràng là công pháp không có tiến triển gì thêm, Diệp Mặc chợt hiểu ra, tu sĩ Nguyên Anh không có công pháp Hư Thần nếu như miễn cưỡng thăng cấp lên Hư Thần rất có thể cơ thể sẽ bị nổ tan.

Còn nữa, cho dù cơ thể không bị nổ tan, thăng cấp lên Hư Thần rồi, nhưng không có công pháp đối với tu vi của mình thì cũng chẳng có tác dụng gì.

Mặc dù không hiểu tại sao Hứa Xương Cát lại không đổi công pháp, nhưng Diệp Mặc cũng không hỏi thêm.

Hứa Xương Cát lại tiếp tục nói:

– Lăng Trung Thiên tiền bối biết tình hình của tôi, ông ấy cũng cố gắng giúp tôi tìm kiếm nửa phần công pháp còn lại, nhưng đáng tiếc đến bây giờ vẫn chưa tìm ra được.

Lăng tiền bối cuối cùng vận dụng một danh sách đến từ Nam An châu, để cho tôi tự đến Nam An tìm cơ duyên.

Sau khi tôi đến rồi, phiêu bạt tứ xứ, hội đấu giá ở thị trấn nào tôi cũng đến, nhưng đáng tiếc là danh tiếng là xông ra nhưng công pháp của tôi cũng không có chút tin tức gì.

Diệp Mặc đã hiểu Hứa Xương Cát tại sao lại không dám gia nhập tông môn lớn rồi, tình cảnh này của y mà gia nhập vào tông môn lớn căn bản cũng không có ý nghĩa gì cả.

Mặc dù “Tam sinh quyết” của hắn có thể dựa vào công pháp mà mở ra một công pháp mới nhưng hắn và Hứa Xương Cát mới gặp nhau lần đầu, người ta có thể tin được mình không? Thứ hai, hắn vẫn chưa biết Hứa Xương Cát có đáng tin hay không?

Bởi vì quan hệ “Tam sinh quyết” quá lớn, cho dù là Hứa Xương Cát cũng không mình sao có thể viết ra một công pháp mới được, hắn cũng cần phải cẩn thận mới được.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1037: Thay Sư Phụ Nhận Đồ Đệ

Thay Sư Phụ Nhận Đồ Đệ

H

ứa Xương Cát không biết Diệp Mặc đang nghĩ gì, vẫn nói như cũ:

– Tuy tôi đứng đầu trong top 50 Nguyên Anh của Bắc Vọng châu, thế nhưng ở bia đề danh Nguyên Anh của Nam An châu, nếu tôi đi đề tên thì tối đa chỉ có thể miễn cưỡng chen vào năm mươi vị trí đầu mà thôi.

Tôi không muốn lộ ra việc mình đến từ Bắc Vọng châu, cũng không đi đề tên.

Với tôi mà nói, tìm kiếm phần sau của bộ công pháp mà tôi đang tu luyện mới là quan trọng nhất.

Diệp Mặc trầm mặc một hồi, cuối cùng vẫn hỏi:

– Tại sao anh Hứa lại hiểu tình hình của tôi như vậy?

Hứa Xương cười ha hả, nói với Diệp Mặc:

– Cậu không cần lo lắng, tôi hiểu cậu là bởi vì cậu quá nổi danh ở Bắc Vọng châu rồi.

Cậu đứng đầu Luyện Đan danh nhân đường, sáng tạo ra “Chức Thần đan”, lại có được sự ưu ái của ông Khổng Diệp.

Ở Sa Nguyên dược cốc, chuyện cậu chặn đường thu “phí” đã được truyền ra, đánh nhau khi ngưng kết Kim Đan, chỉ có những kẻ điên cuồng như cậu mới làm nổi.

Sau khi ra khỏi Sa Nguyên dược cốc, cậu lại giết Kế Trí Nguyên của Quỷ Tiên phái.

Sau khi tôi nghe tiền bối Tông Phiến Nhất nói cậu ở thành Phỉ Hải, tôi cố ý đi thành Phỉ Hải tìm cậu.

Thiên tài như cậu, tôi đã ngưỡng mộ từ lâu rồi.

Chỉ tiếc lúc đó cậu đã rời khỏi thành Phỉ Hải rồi, thực sự là duyên phận, không ngờ chúng ta có thể gặp mặt ở Nam An châu.

Dừng một chút, y còn nói thêm:

– Cậu còn không biết những việc xảy ra sau khi mình đi phải không.

Rất nhiều môn phái đều đến thành Phỉ Hải tìm cậu, chỉ hi vọng cậu gia nhập môn phái của họ.

Điều đáng tiếc là bọn họ giống tôi, đều không tìm được cậu.

Nghe Hứa Xương Cát nói xong, Diệp Mặc lập tức thoải mái, thì ra là có chuyện như vậy.

Nghĩ đến Hứa Xương Cát đã đến Phỉ Hải, Diệp Mặc lập tức hỏi:

– Anh Hứa, không biết “Mặc Nguyệt” của tôi ở Phỉ Hải có ổn không?

Hứa Xương Cát mỉm cười:

– Cậu không cần lo, Mặc Nguyệt rất tốt, nhiều bằng hữu của cậu đều đến Mặc Nguyệt hội hợp rồi.

Quỷ Tiên phái, còn cả Đan các kia muốn gây khó dễ cho Mặc Nguyệt, kết quả là Vọng Nguyệt tông ra mặc, đem cả hai môn phái kia đuổi về, rắm cũng không dám đánh một cái.

Đừng lo lắng, ở đây tôi còn có một phong thư của người nhà cậu.

Lúc tôi ở thành Phỉ Hải, phu nhân và em gái của cậu nhờ tôi chuyển giao nếu gặp được cậu.

Nói xong, Hứa Xương Cát lấy ra một phong thư đưa cho Diệp Mặc.

Cảm nhận được sự tưởng niệm và nhớ thương nặng trịch trong phong thư, Diệp Mặc không khỏi cảm thấy ấm áp.

Mở thư, mấy người Tống Ánh Trúc, Diệp Lăng, Tô Tĩnh Văn đều mang theo nhớ mong, đồng thời báo cho Diệp Mặc là bọn họ rất tốt, nói hắn không cần lo lắng, sớm ngày tìm được mấy người Lạc Ảnh, Khinh Tuyết, Bắc Vi.

Đồng thời còn nhắc tới việc Hứa Xương Cát giúp đỡ Mặc Nguyệt rất nhiều.

Hứa Xương Cát và Diệp Mặc cũng không quen thuộc, sở dĩ y giúp Mặc Nguyệt hiển nhiên là vì những việc Diệp Mặc làm rất hợp tính cách của y.

Diệp Mặc yên lòng, sau khi thu hồi bức thư thì liền cảm ơn Hứa Xương Cát lần thứ hai:

– Đa tạ anh Hứa rất nhiều.

Hứa Xương Cát xua tay cười nói:

– Tôi cũng không có nhiều thứ phải gánh vác như cậu, một người tự do tự tại.

Người anh em Diệp Mặc, lần này cậu đến thành Vẫn Chân hẳn là muốn tham gia Vẫn Chân điện phải không?

– Đúng vậy, tôi chính đang muốn đi xem Vẫn Chân điện.

Cơ hội khó được, tôi cũng ngẫu nhiên có được một cơ hội.

Diệp Mặc gật đầu đáp.

Hứa Xương Cát trầm mặc một lát, sau đó mới nói:

– Người anh em họ Diệp, cậu biết mục đích đến Nam An của tôi là gì.

Bởi vì công pháp của tôi rất đặc biệt, căn bản là không thể chuyển sang tu luyện những công pháp khác.

Bởi vậy nếu cậu đi Vẫn Chân điện, cũng thuận tiện xem hộ tôi có tìm được nửa bộ công pháp còn lại hay không.

Biết được Hứa Xương Cát mang đến thư từ người nhà cho mình, Diệp Mặc cũng đã quyết định hỗ trợ y, chỉ là không biết công pháp của Hứa Xương Cát là gì mà thôi.

Hiện giờ y đã chủ động nói đến, Diệp Mặc cũng cảm thấy không cần thiết phải giấu diếm nữa, hắn đứng lên nói thẳng:

– Anh Hứa có lẽ không tin, công pháp bình thường chỉ cần cho tôi biết đại khái là sẽ có thể hoàn thiện được nó.

Công pháp tôi đang tu luyện cũng hoàn thiện như vậy đấy, tôi cảm giác nó cũng không kém.

Nhìn ánh mắt khiếp sợ của Hứa Xương Cát, Diệp Mặc không đợi y nói gì thì đã tiếp tục:

– Nếu anh Hứa tin tưởng tôi thì có thể cho tôi xem công pháp anh tu luyện, nói không chừng tôi sẽ giúp được điều gì đó.

Diệp Mặc muốn giúp Hứa Xương Cát, thế nhưng nếu Hứa Xương Cát không muốn lấy công pháp của mình ra thì cũng quên đi.

Nhưng nếu y chịu lấy ra, chắc chắn hắn sẽ hỗ trợ hết sức.

Chờ Diệp Mặc nói xong, Hứa Xương Cát mới tỉnh táo lại.

Nếu không phải đã biết lai lịch của Diệp Mặc, y còn tưởng rằng Diệp Mặc chí ít cũng là tu sĩ Hóa Chân, thậm chí là một tu sĩ Chân Tiên rồi.

Một hồi lâu, Hứa Xương Cát mới hít một hơi dài, nói:

– Khó trách người anh em họ Diệp có thể tung hoành trong những tu sĩ cùng cấp ở Bắc Vọng châu, không ngờ lại có loại bản lãnh nghịch thiên này.

Cảm ơn cậu, thế nhưng công pháp của tôi rất khác so với người khác, cũng không phải tôi không muốn cho cậu xem, nhưng bởi vì công pháp của tôi nếu không tìm được phần sau thì xác thực là không thể nào hoàn chỉnh.

Diệp Mặc mỉm cười không nói gì, hắn đã nói rồi, nếu Hứa Xương Cát không muốn đưa công pháp ra thì chắc chắn hắn sẽ không đề cập đến lần thứ hai.

Tuy rằng tính tình hợp nhau, nhưng thời gian quen biết là quá ngắn.

Nếu như là Hứa Bình hay Thi Tu, Diệp Mặc chắc chắn sẽ bảo họ trực tiếp lấy ra xem rồi.

Ngay lúc Diệp Mặc cho rằng Hứa Xương Cát sẽ không đưa công pháp tu luyện của y cho mình, Hứa Xương Cát lại lấy ra một tấm vải không biết làm từ tài liệu gì, đặt trước mặt Diệp Mặc nói:

– Đây là công pháp tu luyện mà tôi có được.

Cậu xem đi, cũng không phải thứ gì kinh thiên động địa cả.

Công pháp trên Tu Chân giới hầu hết đều được ghi lại bởi ngọc giản hoặc là tài liệu đặc biệt, Diệp Mặc rất ít thấy được kiểu ghi lại công pháp bằng vải này.

Hơn nữa, vừa nhìn thì đã biết lịch sử của tấm vải này đã rất lâu đời, không biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng.

Diệp Mặc gật đầu, cầm lấy tấm vải, chỉ vừa nhìn một cái thì lập tức đã khiếp sợ nhìn Hứa Xương Cát nói một câu:

– Thanh Hà Tu Thần quyết? Công pháp tu luyện của anh là Tu Thần pháp quyết?

Hứa Xương Cát cười khổ gật đầu nói:

– Đúng vậy, lúc đầu khi tôi mới có được công pháp thì còn có cả thanh kiếm này, gọi là Thanh Hà thần kiếm.

Trên chuôi kiếm có khắc mấy chữ Thanh Hà Đại Đế.

Lúc đó tôi như có được chí bảo, chỉ có điều Thanh Hà Tu Thần quyết này chỉ có công pháp tu luyện đến Nguyên Anh kỳ.

Tôi dùng thời gian ngắn tu luyện đến Nguyên Anh, thời gian sau đó đều là đi tìm nửa bộ công pháp còn lại.

Diệp Mặc cũng không nói gì tiếp, tỉ mỉ quan sát Thanh Hà Tu Thần quyết trên tấm vải.

Rất nhanh hắn đã phát hiện tốc độ tu luyện của công pháp tu thần này dĩ nhiên nhanh hơn không ít so với công pháp Thiên cấp bình thường.

Rất nhiều phương hướng vận chuyển chân nguyên và đả thông kinh mạch khiếu huyệt đều ăn khớp với Tam Sinh quyết của hắn.

Thế nhưng còn có chỗ cần cải thiện một chút thì công pháp này sẽ càng tốt hơn.

Chỉ là tới lúc cô đọng Nguyên Thần thì đã không có công pháp.

Hứa Xương Cát thấy Diệp Mặc quan sát tấm vải một cách tỉ mỉ thì cũng không nói gì nữa.

Sau một lúc lâu, Diệp Mặc bỗng thu tấm vải lại trả cho Hứa Xương Cát, hắn nói:

– Anh Hứa, tôi đã xem qua công pháp tu luyện của anh.

Bộ công pháp này tuyệt đối vượt qua công pháp Thiên cấp, về phần đạt tới mức độ nào thì tôi cũng không dám tự suy đoán.

Thế nhưng có một điều tôi có thể khẳng định, cho dù công pháp này có phần sau thì cũng không nhất định ở trên đại lục Lạc Nguyệt.

Đây rất có thể là truyền tới từ một thế giới khác.

Nếu anh Hứa cứ tiếp tục tìm phần còn lại của công pháp, tôi e rằng sẽ rất khó.

Hứa Xương Cát cũng không thất vọng vì những điều Diệp Mặc nói, y chỉ thở dài đáp:

– Sao tôi không biết điều đó chứ.

Chỉ là sau khi tôi tu luyện loại công pháp này thì căn bản không thể tu luyện những công pháp khác.

Nó cực kỳ khác biệt…

Diệp Mặc mỉm cười, cắt đứt câu nói của Hứa Xương Cát:

– Anh Hứa, nếu anh muốn tu luyện công pháp khác thì tôi có cách.

Công pháp này chỉ là chân nguyên tu luyện ra có chút đặc biệt mà thôi, không phải chuyện không thể giải quyết.

– A…

Hứa Xương Cát lập tức đứng lên, cấp thiết hỏi:

– Người anh em họ Diệp đệ, cậu có biện pháp giúp tôi tu luyện những công pháp khác?

Diệp Mặc cười ha hả, đáp:

– Đương nhiên là được, nhưng tôi cũng có thể từ từ hoàn thiện Thanh Hà Tu Thần quyết của anh.

Chỉ là xem anh chọn cách nào mà thôi.

– Cậu thực sự có thể hoàn thiện?

Hứa Xương Cát lại càng kích động hơn, y bắt lấy cánh tay Diệp Mặc nói.

Nếu có thể hoàn thiện Thanh Hà Tu Thần quyết thì sao y lại tu luyện công pháp khác cơ chứ?

Diệp Mặc gật đầu:

– Nếu anh Hứa tin tôi, tôi có thể làm được.

Chỉ là hiện giờ tu vi của tôi mới có Nguyên Anh, chỉ có thể giúp anh hoàn thiện đến Hư Thần hậu kỳ.

Phần tiếp theo thì phải chờ tu vi của tôi tăng lên thì mới hoàn thiện từ từ được.

– Tin, đương nhiên là tôi tin!

Hứa Xương Cát gần như không suy nghĩ, nếu Thanh Hà Tu Thần quyết này không thể hoàn thiện, kiếp này thành tựu của y chỉ có thể dừng lại tại đây.

Nhưng nếu có thể hoàn thiện thì quả thực đúng là niềm hạnh phúc từ trên trời rơi xuống.

Bất kể Diệp Mặc có làm được hay không, y đều muốn thử một lần.

Huống chi y thích tính cách của Diệp Mặc, cho nên từng cố ý tìm hiểu, biết Diệp Mặc sẽ không nói dối, mà hắn cũng chẳng cần nói dối.

Mặc dù y biết chuyện này rất hoang đường, ngay cả tu vi Kiếp Biến hậu kỳ như Lăng tiền bối cũng không thể hoàn thiện, mà Diệp Mặc không ngờ lại nói hắn có thể.

Thế nhưng trong tiềm thức, y vẫn muốn tin đây là sự thực, cho dù có lừa y cũng được.

– Anh Diệp, chỉ cần anh giúp tôi hoàn thiện Thanh Hà Tu Thần quyết, cái mạng của Hứa Xương Cát tôi chính là của anh.

Hứa Xương Cát đứng lên, nói rất nghiêm túc.

Diệp Mặc có thể hoàn thiện Thanh Hà Tu Thần quyết thì đã tương đương với sư phụ y, gọi là người anh em họ Diệp đã không thích hợp rồi.

Diệp Mặc cười ha hả:

– Anh Hứa, anh lớn hơn tôi mà…

– Không, anh Diệp, tuy anh nhỏ hơn tôi, nhưng nếu anh hoàn thiện được Thanh Hà Tu Thần quyết thì đã tương đương với sư phụ tôi rồi.

Sao tôi có thể gọi anh là em được? Nếu không phải tôi rất muốn kết giao bằng hữu với anh Diệp, tôi đã trực tiếp bái anh làm thầy rồi.

Hứa Xương Cát vẫn nói rất nghiêm túc.

Diệp Mặc cũng là người dứt khoát, hắn lập tức hiểu rõ ý của Hứa Xương Cát, mở miệng nói nhanh:

– Đã như vậy, tôi thu nhận anh làm đồ đệ đi…

Hứa Xương Cát sửng sốt một chút, trong lòng thầm nói tôi cũng không định bái cậu làm thầy.

Diệp Mặc cười ha ha, vỗ vỗ bả vai của Hứa Xương Cát:

– Sư phụ tôi tên là Tam Sinh, thế này đi, tôi thay sư phụ thu anh làm đồ đệ.

Hứa sư huynh, anh thấy sao?

Lúc này Hứa Xương Cát mới hiểu được ý của Diệp Mặc, lập tức rất hài lòng nói:

– Hay lắm, Diệp sư đệ, ha ha, hay, hay…

Tuy không biết vị sư phụ Tam Sinh này là cao nhân phương nào, nhưng có thể dạy ra đệ tử như Diệp Mặc thì hiển nhiên không phải người thường.

Hai người đàm luận nửa ngày, lúc này Hứa Xương Cát mới biết được, Diệp Mặc dĩ nhiên đã thành lập Mặc Nguyệt chi thành của mình ở Nam An châu.

Hứa Xương Cát lập tức nói, khi Diệp Mặc đi Vẫn Chân điện, vậy y sẽ đến Mặc Nguyệt chi thành chờ Diệp Mặc, cũng không cần phiêu bạt bốn phương nữa.

Lăng Hiểu Sương thầm than Diệp Mặc may mắn, đồng thời trong lòng cũng rất khó chịu.

Cô cố tình muốn giáo huấn tên Ninh Tiểu Ma này một trận.

Thế nhưng sau khi gặp được tán tu Hứa Xương Cát thì cả hai lại một ngày một đêm không đi ra, chẳng biết đang nói chuyện gì trong đó.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1038: Gặp Lại Đông Phương Na Na

Gặp Lại Đông Phương Na Na

D

iệp Mặc thẳng thắn nói một tiếng với hai người Vưu Phiên Bình và Cát Liên, trực tiếp chuyển đến chỗ ở của Hứa Cát Xương.

Bình thường sau lúc tu luyện, ngoài việc giúp Hứa Cát Xương hoàn thiện công pháp ra thì cả hai vẫn thảo luận tâm đắc trong việc tu luyện.

Tuy hắn rất muốn mua một chiếc hộ giáp chân khí, lấy sự phồn hoa của thành Vẫn Chân thì chắc chắn cũng sẽ mua được, nhưng vì sợ Lôi Vân tông nhận ra nên hắn cũng không dám dễ dàng lộ mặt.

Thời gian ba tháng thoáng cái đã qua, khi Hứa Xương Cát có được Thanh Hà Tu Thần quyết đến Hư Thần kỳ mà Diệp Mặc giúp anh ta cải thiện, trong lòng anh ta vui mừng đến mức không nói nên lời.

Mặc dù anh ta vẫn không biết công pháp Diệp Mặc hoàn thiện có hiệu quả ra sao, có kém trước kia hay không.

Thế nhưng đối với Hứa Xương Cát mà nói, có công pháp thì vẫn tốt hơn là không có.

Tuy đây là lần đầu Diệp Mặc thấy công pháp tu thần, thế nhưng đối với hắn mà nói thì tất cả đều như nhau.

Công pháp tu thần có thể cao cấp một chút, nhưng vẫn không thể thoát được đạo lý tu luyện trên Tam Sinh quyết.

– Sư đệ, tôi muốn tìm chỗ đột phá lên cảnh giới Hư Thần, sẽ không chờ cậu nữa.

Nhưng cậu phải cẩn thận tên Ngô Dự kia, người này biểu hiện rất rộng rãi, nhưng trên thực tế lại là một kẻ có thù tất báo.

Nhất định y muốn đi Vẫn Chân điện, phải lưu ý đến y.

Hứa Cát Xương có được công pháp tu luyện, càng khẩn cấp muốn lập tức tu luyện xem kết quả thế nào.

Y đã gần trăm năm không thể tu luyện rồi, lúc này có công pháp đạt tới Hư Thần kỳ, căn bản là không nhịn được.

Diệp Mặc mỉm cười:

– Sư huynh, anh cứ yên tâm, độ kiếp xong có thể đi Mặc Nguyệt chi thành chờ tôi.

Đối với việc Ngô Dự, chính như theo lời Diệp Mặc nói, đừng để hắn gặp phải, nếu như thấy Ngô Dự ở một nơi không có ai, vậy Điền Ngạo Phong chính là tấm gương cho y.

Về phần để Hứa Xương Cát đến Mặc Nguyệt chi thành chờ hắn là bởi vì hắn có rất nhiều dược liệu quý.

Chờ lúc đi ra từ Vẫn Chân điện, hắn có thể luyện chế một số đan dược mà tu sĩ Hư Thần cần cho Hứa Xương Cát.

Sau khi Hứa Xương Cát đi, khoảng cách Vẫn Chân điện mở ra vẫn còn mười ngày.

Diệp Mặc cũng nhịn không được mà đi ra ngoài một chút.

Hắn không tin mình sẽ đen đủi như vậy, đã qua ba tháng kể từ sự việc đó rồi, chắc sẽ không gặp Lăng Hiểu Sương thích xen vào việc của người khác kia nữa.

Mỗi lần nghĩ đến lôi kiếp khi đó, trong lòng hắn thấy sợ hãi.

Bởi vậy hắn muốn đi mua một chiếc hộ giáp, nếu như không mua một bộ hộ giáp Chân khí, trong lòng hắn sẽ không yên được.

Đôi khi một bộ hộ giáp tốt có thể cứu hắn một mạng.

Vu Dương khí các, ở thành Vẫn Chân thì nơi này cũng không được tính là một khí các lớn, thậm chí ngay cả khí các hạng hai cũng không bằng.

Rất nhiều người còn chẳng biết đến nó, thế nhưng hôm nay Diệp Mặc lại cố ý đi tới Vu Dương khí các.

Sở dĩ Diệp Mặc tới đây là vì Hứa Xương Cát giới thiệu.

Hứa Xương Cát nói với Diệp Mặc, tuy Vu Dương khí các không có Chân khí đỉnh cấp, thế nhưng những thứ khác thì lại rất tốt.

Bởi vì Vu Dương – chủ nhân của Vu Dương khí các là một vị đại sư luyện khí chín phẩm, có thể luyện chế Linh khí cực phẩm.

Nếu may mắn, thậm chí có thể luyện chế ra bán Chân khí, hoặc là ngẫu nhiên ra Chân khí hạ phẩm.

Pháp bảo cùng đẳng cấp, Vu Dương luyện chế ra sẽ tốt hơn nơi khác một chút.

Chỉ là giá cả nơi này cao hơn chỗ khác rất nhiều, hơn nữa lại nằm ở chỗ hẻo lánh, bởi vậy cũng chỉ có khách quen mới tìm đến đây mà thôi.

Diệp Mặc mới đi ra nơi ở thì đã lập tức cảm thấy có người theo dõi, hắn nghĩ ngay tới Ngô Dự, trong lòng cười nhạt.

Vốn hắn còn định lúc đi Vẫn Chân điện sẽ xử lý kẻ này, nhưng nếu y đã không chờ được, vậy cũng đừng trách hắn không khách khí.

Nghĩ tới đây, Diệp Mặc liền đi về một phía hẻo lánh, để kẻ theo dõi không phát hiện, hắn thậm chí còn không sử dụng thần thức quét qua.

Tuy thành Vẫn Chân náo nhiệt phồn hoa, nhưng đại bộ phận mọi người tập trung ở những khu buôn bán hay đài luận đạo.

Cả tòa thành to lớn như vậy, không thể nào mỗi chỗ đều chật kín người được.

Qua thời gian một nén nhang, Diệp Mặc cũng đã đi tới ngõ ngách hẻo lánh nhất của thành Vẫn Chân.

Thần thức quét ra, tới đây thì kẻ theo dõi hiển nhiên đã sớm biết mình bị phát hiện rồi.

– Là cô?

Diệp Mặc kinh ngạc nhìn chằm chằm Đông Phương Na Na, hắn không nghĩ người theo dõi mình lại là Đông Phương Na Na.

Thấy Diệp Mặc nhìn chằm chằm mình, Đông Phương Na Na cũng không kinh hoảng như lần trước, ngược lại nhanh chóng bước đến.

Diệp Mặc vừa nhìn đã biết, Đông Phương Na Na không theo dõi hắn, mà là cố ý đi ra gặp hắn.

Có thể gặp được mình ở đây, hiển nhiên cô đã chờ nhiều ngày rồi.

Đông Phương Na Na bước nhanh tới trước mặt Diệp Mặc, bỗng nhiên quỳ xuống bụp một cái, sau đó nức nở không thôi.

Diệp Mặc nhíu nhíu mày, nói thực, hắn chẳng hề có chút thiện cảm nào với Đông Phương Na Na này.

Nếu không phải vì Diệp Tử Phong, lúc trước sẽ không chỉ đơn giản là phế đan điền cô ta.

– Đại ca, em có lỗi với Tử Phong, anh giết em đi.

Diệp Mặc không nói gì, Đông Phương Na Na xoa xoa nước mắt trên mặt, nức nở nói.

Diệp Mặc biến sắc, thậm chí quên hỏi Đông Phương Na Na nhận ra hắn thế nào, lập tức lớn tiếng hỏi:

– Tử Phong làm sao? Nói!

Đông Phương Na Na nghẹn ngào nói:

– Lúc trước em và Tử Phong định cư tại Canada, sau khi dãy núi Hoành Đoạn xuất hiện cánh cửa đi tới tiểu thế giới, rất nhiều người đều muốn đi.

Em là một người không chịu nổi cuộc sống yên tĩnh, cho nên đã nài nỉ Tử Phong cùng đi dãy núi Hoành Đoạn

– Tử Phong cũng đến Nam An châu rồi?

Diệp Mặc càng kinh hãi, Diệp Tử Phong không có linh căn, đến một nơi tu chân như vậy không phải tự rước vạ vào thân sao? Thậm chí ngay cả sinh tồn cũng khó bảo đảm.

Hơn nữa lúc trước đan điền của Đông Phương Na Na cũng bị hắn hủy, thật không hiểu vì sao hai người lại đến nơi này.

Đông Phương Na Na gật đầu, hơi chút bình tĩnh lại, tiếp tục nói:

– Sau khi đến tiểu thế giới, em và Tử Phong theo rất nhiều người cùng đi Tinh Gia sơn, rồi đến Nam An châu.

Khi tới đây, chúng em mới biết được đây căn bản là một thế giới tu chân, hơn nữa không có đường trở về.

Tử Phong muốn tìm anh, nhưng chúng em không quen thuộc nơi đây, căn bản là không thể nào tìm nổi.

– Cô nói thẳng đi, Tử Phong ở đâu?

Diệp Mặc lạnh lùng nhìn chằm chằm Đông Phương Na Na.

Nếu người đàn bà này nói dối một lời, hắn lập tức sẽ giết cô ta.

Đông Phương Na Na buồn bã nói:

– Em cũng không biết, sau khi tới nơi này, em và Tử Phong ở trong một tòa thành nhỏ miễn cưỡng sinh sống.

Sau đó chúng em nghe có một môn phái tuyển nhận đệ tử, đó là một môn phái rất lớn, em và Tử Phong liền đến đó kiểm tra linh căn.

Kết quả Tử Phong không có linh căn, mà em là Mộc linh căn tinh khiết.

Thảo nào tu luyện nhanh như vậy, Diệp Mặc nhìn thoáng qua Đông Phương Na Na.

Hắn không ngờ người đàn bà này lại có tư chất tốt như vậy, không ngờ lại là linh căn tinh khiết.

Linh căn tốt như vậy, môn phái bảy sao như Vô Lượng Hải thấy được thì hiển nhiên sẽ không bỏ qua, thậm chí còn bồi dưỡng như đệ tử nòng cốt Đông Phương Na Na không biết Diệp Mặc nghĩ gì, tiếp tục nói:

– Môn phái kia chính là Vô Lượng Hải, người phụ trách của họ thấy em là Mộc linh căn tinh khiết liền lập tức kinh hỉ không thôi.

Thế nhưng khi họ phát hiện đan điền của em đã bị phế thì lại thất vọng.

Diệp Mặc cười lạnh một tiếng:

– Có phải bọn họ phát hiện cô căn bản chưa từng tu luyện, đan điền bị phá nát cũng có thể khôi phục hoàn toàn?

Ở Tu Chân giới một khi tu luyện, đan điền bị hủy sẽ rất khó khôi phục.

Thế nhưng người chưa từng tu luyện lại khác, dù đan điền có bị tổn hại đi chăng nữa thì cũng không phải không có khả năng khôi phục, chỉ hơi phiền phức mà thôi.

Hơn nữa lúc đó Diệp Mặc vì nhớ đến Diệp Tử Phong nên cũng hạ thủ lưu tình.

Có sự trợ giúp của môn phái bảy sao, Đông Phương Na Na khôi phục đan điền cũng không phải vấn đề gì lớn.

Đông Phương Na Na sợ hãi gật đầu nói:

– Đúng vậy, bọn họ giúp em khôi phục đan điền, muốn đưa em đi Vô Lượng sơn.

Nói đến đây, Đông Phương Na Na bắt đầu nức nở lần thứ hai, qua một hồi lâu mới nói tiếp:

– Biết em được chọn, Tử Phong rất vui mừng.

Em nói muốn cùng anh ấy đi Vô Lượng Hải, anh ấy cũng đồng ý.

Thế nhưng ngày thứ hai, khi chúng em chuẩn bị khởi hành cùng người của Vô Lượng Hải, Tử Phong lại biến mất…

Diệp Mặc lạnh giọng cắt đứt lời nói của Đông Phương Na Na:

– Có phải Tử Phong bị đám tạp nham Vô Lượng Hải kia hại không? Nếu cô gạt lừa tôi dù chỉ nửa câu, cho dù là có Tử Phong che chở, tôi cũng sẽ cho cô biến thành tro bụi.

Đông Phương Na Na chỉ lo khóc, tựa như cũng không nghe ra câu uy hiếp của Diệp Mặc, chỉ là một hồi lâu sau mới đờ đẫn lắc đầu:

– Em không biết, lúc Tử Phong đi còn để một phong thư cho em.

Anh ấy nói mình không thể làm cản trở giấc mơ của em, nói sẽ đi tìm đại ca…

Nói xong, Đông Phương Na Na lấy ra một phong thư, đưa cho Diệp Mặc.

Diệp Mặc tiếp nhận lá thư này, xác nhận bên trong đúng là bút tích của Tử Phong.

– Na Na, xin lỗi, tha thứ cho anh không từ mà biệt.

Khi em biết thế giới này có thể tu chân, nguyện vọng lớn nhất của em chính là tu luyện.

Tuổi thọ của người tu luyện rất dài, còn anh chỉ là một phế nhân.

Ở bên em, sẽ chỉ làm em thấy anh chết già đi.

Anh không thể ngăn cản em tu chân, anh cũng không muốn người phụ nữ của mình nuôi mình.

Anh sẽ đi tìm đại ca, cũng chỉ đại ca mới có cách giúp anh tu luyện.

Nếu đến lúc đó anh có thể tu luyện, nhất định sẽ đến tìm em đầu tiên.

Bảo trọng, Tử Phong.

Ý tứ trong đó hiển nhiên là nếu y không thể tu luyện thì sẽ không quay về tìm Đông Phương Na Na.

Thư chỉ có một đoạn ngắn ngủi như vậy, nhưng Diệp Mặc biết phong thư này phù hợp với tính cách của Tử Phong.

Tuy Diệp Tử Phong nhìn rất ôn hòa, thế nhưng y vẫn có lòng tự tôn và kiêu ngạo của mình.

Để y đi cùng làm liên lụy người phụ nữ của mình, hay nói cách khác là để người phụ nữ của mình che chở cả đời, y không làm được.

Hơn nữa, Đông Phương Na Na đi tu luyện, nếu Diệp Tử Phong cũng đi cùng, xác thực là chỉ làm vướng víu.

Huống hồ, dù không vướng víu, Đông Phương Na Na mỗi ngày đều tu luyện, vậy y làm cái gì? Huống chi Vô lượng Hải sẽ không cho phép Diệp Tử Phong làm vướng víu việc tu hành của một đệ tử thiên tài.

Tuy Diệp Mặc không dám khẳng định việc Tử Phong rời đi có phải vì Vô Lượng Hải hay không, thế nhưng Vô Lượng Hải rất đáng để nghi ngờ.

Bởi vì nếu tu sĩ của Vô Lượng Hải muốn một người thường rời khỏi trong một đêm, cũng chẳng có gì khó cả.

Nhưng bất kể thế nào, chuyện này phải đợi đến khi gặp được Tử Phong mới biết.

Diệp Tử Phong một mình rời đi, Diệp Mặc cũng không lo lắm.

Thế nhưng điều làm hắn lo lắng là Vô Lượng Hải có hạ sát thủ hay không?

Sau khi nói xong, Đông Phương Na Na tiếp tục khóc nức nở, thậm chí ngay cả đầu cũng không ngẩng lên.

– Cô không phải người của Đông Phương gia?

Diệp Mặc bỗng mở miệng hỏi một câu không hề liên quan.

Đông Phương Na Na không phải người của Đông Phương gia, lúc đó khi Diệp Tử Phong xin cho cô ta thì đã nói đến việc này.

Chỉ là tâm tình lúc đó của Diệp Mặc không tốt, căn bản là chẳng để ý đến việc này.

Hiện giờ sở dĩ hắn hỏi lại việc này là vì nếu Đông Phương Na Na là người của Đông Phương gia, với thù hận giữa hắn và Đông Phương gia, hắn sẽ càng thêm cẩn thận hơn.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1039: Người Phụ Nữ Âm Hồn Không Tan

Người Phụ Nữ Âm Hồn Không Tan

K

hông phải, em nguyên danh gọi là Trình Na Na.

Lúc Đông Phương Vượng muốn mời em gia nhập Đông Phương gia, em đúng là toàn tâm toàn ý trợ giúp Đông Phương Vượng làm việc.

Em cho là viễn cảnh Đông Phương Vượng miêu tả cho em rất chân thật, thậm chí em ở chung một chỗ với Tử Phong cũng là vì hiệu quả và lợi ích

Đông Phương Na Na tựa hồ biết Diệp Mặc rất là chán ghét cô, cô không dám ngẩng đầu nhìn Diệp Mặc, chỉ thấp giọng nói rằng:

– Sau đó Tử Phong cứu em, mang em rời khỏi Lạc Nguyệt, em mới hiểu được Tử Phong đối với em có ý nghĩa thế nào.

Em ở Lạc Nguyệt làm rất nhiều chuyện, Tử Phong đều nuông chiều em, kỳ thực anh ấy đối với chuyện của em cũng không phải là không biết chút nào.

Chỉ là anh ấy chẳng bao giờ trách cứ em, không có anh ấy, em cũng không là gì, em, em…

Diệp Mặc trong lòng thầm than, Tử Phong quá mức trọng tình cảm, cũng có chút giống mình.

Thế nhưng chính mình còn có thể phân biệt cái gì là chủ yếu, cái gì là thứ yếu, mà sự sủng ái của Tử Phong đối với Trình Na Na thực sự là không thể nói nổi.

Thậm chí biết rõ Trình Na Na làm sai, vẫn để mặc cô làm.

Thế nhưng Diệp Mặc cảm giác Trình Na Na không nói sai, cảm giác của hắn luôn luôn rất chuẩn, xem ra bây giờ Trình Na Na đối với Tử Phong đúng là chân tâm thật ý.

Trầm mặc trong chốc lát, Diệp Mặc lúc này mới hỏi:

– Cô làm thế nào nhận ra tôi?

Diệp Mặc trong lòng thực sự kỳ quái, khí tức và hình dạng của hắn đều hoàn toàn thay đổi, Trình Na Na chỉ từng gặp hắn một lần, hơn nữa tu vi cũng rất thấp, làm thế nào lại có khả năng liếc mắt một cái liền nhận ra hắn?

Trình Na Na cúi đầu nói rằng:

– Trong nháy mắt anh kéo em, em thấy được sự phẫn nộ và thương tiếc trong mắt anh, ánh mắt đó cùng với ánh mắt lúc đầu ở thành Lạc Nguyệt khi anh nhìn Tử Phong và em là như nhau.

Em vĩnh viễn không quên được ánh mắt kia, em lúc đó liền biết là đại ca…

Hóa ra là như vậy, Diệp Mặc biết lúc đó hắn căn bản là không nghĩ tới bất cứ sự tình gì.

Hắn trong một khắc đó chỉ nhớ tới Diệp Tử Phong, Trình Na Na là vợ của Tử Phong, cô đi theo phía sau tu sĩ Nguyên Anh khác, bộ dạng giống như một chú chim nhỏ nép vào người, hơn nữa Tử Phong cũng không thấy đâu.

Diệp Mặc há có thể không phẫn nộ, há có thể không thất vọng đối với Trình Na Na?

Thấy Diệp Mặc trầm mặc không nói, Trình Na Na bỗng nhiên nói rằng:

– Đại ca, em muốn rời khỏi Vô Lượng Hải, cùng anh đi tìm Tử Phong.

Diệp Mặc lắc đầu nói rằng:

– Thực lực hiện tại của tôi không đủ để mang cô đi, tạm thời cô ở lại Vô Lượng Hải đi.

Cô là đệ tử nòng cốt, không ai dám làm gì cô.

Còn nữa, tôi mong rằng những lời vừa rồi của cô đều là sự thật.

Diệp Mặc nói thật, hiện tại thực lực của hắn xác thực không có khả năng công khai mang Trình Na Na đi, Trình Na Na là đệ tử nòng cốt của tông môn bảy sao, tuy rằng không có khả năng so với tông môn chín sao và tông môn tám sao.

Thế nhưng Diệp Mặc công nhiên mang đi đệ tử nòng cốt của tông môn bảy sao, hầu như là không có khả năng.

– Vâng.

Trình Na Na trong mắt hiện lên một tia thất vọng, cô biết những gì Diệp Mặc nói đều là lời nói thật.

Dừng một chút, tựa hồ để giải thích gì đó, cô liền chủ động nói rằng:

– Ngày đó em theo Ngô Dự đi Linh Tức Lâu, là bởi vì sư tỷ của em muốn uống Tuyết Nhung Linh Trà của Linh Tức Lâu, em liền đi mua linh trà cho sư tỷ, Ngô Dự y nhất định muốn đi cùng em – Tôi biết, tôi muốn đi Vẫn Chân Điện, cô tu luyện tại Vô Lượng Hải đi.

Bất luận có tìm được Tử Phong hay không, tôi đều sẽ nói cho cô một tiếng.

Cô trước tiên nói cho tôi nghe một chút, địa phương mà lúc trước cô và Tử Phong chia tay tên thành thị là gì?

Diệp Mặc không có hỏi chuyện này nhiều, trong đầu hắn còn đang suy nghĩ Tử Phong sẽ đi đâu.

Lẽ ra một người bình thường như Tử Phong, hẳn là sẽ không đi quá xa.

– Ừm Trình Na Na ừm một tiếng, sau đó nói rằng:

– Nơi đó gọi thành Khưu Kiều, lúc đó em đã từng cầu xin người của Vô Lượng Hải đi tìm.

Bọn họ nói không tìm được, em tin là thật, hiện tại nghĩ lại, bọn họ hẳn là đã gạt em, có lẽ bọn họ căn bản là không đi tìm kiếm.

Diệp Mặc hiểu rõ những gì Trình Na Na nói là có ý tứ gì, lúc đó cô chưa từng tu luyện, đương nhiên không biết cái gì là thần thức, hiện tại biết thần thức của một tu sĩ Nguyên Anh có thể kéo dài ra ngoài mấy trăm dặm, tìm một người bình thường đương nhiên không có bất cứ vấn đề gì.

– Cô cầm cái này đi, nếu có sự tình gì lập tức truyền phi kiếm cho tôi.

Diệp Mặc xuất ra một phi kiếm truyền thư của mình đưa cho Trình Na Na.

Sở dĩ không dùng thông tấn châu, là bởi vì cự ly của thông tấn châu hữu hạn, Nam An Châu lớn như vậy, ai biết được sau một khắc hắn ở địa phương nào?

Trình Na Na tiếp nhận phi kiếm mà Diệp Mặc đưa cho, chần chờ một chút rồi nói thêm:

– Đại ca, anh phải phải để tâm tới Ngô Dự một chút.

Y nói sẽ giết anh ở Vẫn Chân Điện, anh cần…

Không đợi Trình Na Na nói xong, Diệp Mặc vung tay lên nói rằng:

– Việc này cô không cần phải xen vào, nếu như tôi dễ dàng bị giết như vậy, cũng sẽ không đứng ở chỗ này.

Cô về trước đi, đừng cho người khác biết cô quen biết tôi

Diệp Mặc đương nhiên không muốn để cho người khác biết hắn quen biết Trình Na Na, một khi bị Vô Lượng Hải biết hắn quen biết đệ tử mòng cốt của môn phái bảy sao, nói không chừng hắn lập tức sẽ bị điều tra triệt để.

Sự nguy hiểm này, Diệp Mặc không dám mạo hiểm, hắn thậm chí không nói cho Trình Na Na chuyện hắn thành lập Mặc Nguyệt Chi Thành.

Chớ đừng nói chi là đan dược hay gì gì đó, chưa xác nhận được những gì Trình Na Na nói là thật, Diệp Mặc sẽ không tùy ý bại lộ bản thân.

Tuy rằng trực giác của Diệp Mặc xác định Trình Na Na không có nói dối, thế nhưng tại Tu Chân giới, chuyện gì cũng có khả năng phát sinh, cẩn thận một chút không phải là chuyện xấu.

Nếu như nhất định phải so sánh thì Diệp Mặc tín nhiệm Hứa Xương Cát hơn Trình Na Na.

– Hay cho kẻ không biết xấu hổ…

Một thanh âm thanh thúy vang lên, theo sát là một đường kiếm quang trực tiếp chém tới Diệp Mặc.

Diệp Mặc vung tay xuất ra bức chân chân nguyên làm lá chắn, đem kiếm quang tập kích hắn trực tiếp chặn lại, lúc này mới nhìn chằm chằm vào người xuất thủ tập kích nói rằng:

– Ta phải tội với cô sao? Hay từng mạo phạm cô? Sao cô lại đột nhiên tập kích ta vậy?

Diệp Mặc cũng biết kiếm quang vừa rồi chỉ là đối phương tùy ý ra tay, cũng không có lực công kích cường đại, cho nên hắn ngăn chặn cũng rất tùy ý.

Chẳng qua là trong lòng hắn thầm kêu xui xẻo, lúc này ở Thành Vẫn Chân, hắn sợ nhất chính là nhìn thấy Lăng Hiểu Sương, bởi vì chỉ có cô gái này có thể đoán ra hắn đã giết Điền Ngạo Phong.

Nhưng hắn ra ngoài ba lần, gặp được cô ba lần.

Người phụ nữ này giống như âm hồn bất tán, lúc nào đều xuất hiện trước mặt hắn Lăng Hiểu Sương phẫn nộ nhìn chằm chằm Diệp Mặc, sau đó liền nhìn Trình Na Na nói rằng:

– Quả nhiên là một người vô sỉ, họ Ninh kia, ba tháng trước anh động thủ động cước với cô nương trước mặt này.

Thực sự là không ngờ, tốc độ của anh rất nhanh, ba tháng sau, không ngờ nhớ mãi không quên, lại ở cái nơi này cưỡng ép, ức hiếp người khác, Tu Chân giới có người bại hoại như anh chính là sự sỉ nhục.

Lần trước Ngô sư huynh không giết anh, ngày hôm nay Lăng Hiểu Sương ta cũng sẽ giết anh.

Nói xong, khí thế của Lăng Hiểu Sương tăng vọt, phi kiếm trong tay càng tản mát ra sát ý dày đặc.

Diệp Mặc lạnh lùng cười, nói:

– Con mắt nào của cô thấy tôi ức hiếp người? Hơn nữa, nếu như là cô, cho dù muốn tôi ức hiếp, tôi cũng lười ức hiếp Lăng Hiểu Sương đang muốn nói rằng nước mắt trên mặt Trình Na Na còn chưa khô, tôi cũng không phải người mù, sao lại không nhìn thấy.

Thế nhưng sau khi nghe Diệp Mặc nói như vậy, cô không còn tâm tình giải thích, khí thế càng dâng lên, hiển nhiên sát ý đối với Diệp Mặc càng thêm bức người.

Trình Na Na thấy thế vội vã ngăn cản Lăng Hiểu Sương nói rằng:

– Vị sư tỷ này, đa tạ chị.

Thế nhưng tôi nghĩ chị hẳn là hiểu lầm rồi, Ninh đại ca không có ức hiếp tôi, anh ta chỉ đang nói chuyện với tôi mà thôi.

Trình Na Na không biết Diệp Mặc dùng tên giả là gì, chỉ là nghe Lăng Hiểu Sương nói họ Ninh kia, lúc này mới nói một câu Ninh đại ca.

Lăng Hiểu Sương thật không ngờ người phụ nữ bị Diệp Mặc ức hiếp lại đứng ra nói giúp Diệp Mặc, nhất thời ngây ngẩn cả người, thậm chí quên cả xuất thủ.

Cô cho rằng, mình trợ giúp Trình Na Na, Trình Na Na hiển nhiên là đứng cùng phe với cô.

Nhưng sự thực lại trái ngược, cô tựa hồ trong ngoài không phải người.

Với ánh mắt của Lăng Hiểu Sương đương nhiên có thể thấy được Trình Na Na không bị người khống chế, cho nên cô càng không thể lý giải.

Chỉ là lúc này sát khí của cô bị câu nói đầu tiên của Trình Na Na làm tiêu tán không còn, qua một hồi lâu, cô mới bực tức nói một câu:

– Không biết xấu hổ.

Nói xong xoay người rời đi, cũng không biết cô mắng ai.

Diệp Mặc có thể không tiếp xúc cùng Lăng Hiểu Sương, hắn tận lực không muốn tiếp xúc cùng người phụ nữ này.

Bởi vì người phụ nữ rất có thể sẽ nhận ra hắn là ai, môt khi bị người phụ nữ này biết hắn chính là Diệp Mặc người đêm hôm đó sau khi đề danh liền lập tức rời đi, nói không chừng sẽ thêm sóng gió.

Thế nhưng Diệp Mặc không muốn nói nhiều, không có nghĩa là Trình Na Na không muốn nói nhiều.

Cô bị người phụ nữ khác mắng một câu ‘Không biết xấu hổ’, đương nhiên khó chịu, không đợi Lăng Hiểu Sương đi xa, cô liền lập tức nói lại một câu:

– Cô mới là không biết xấu hổ.

Lăng Hiểu Sương nghe được Trình Na Na mắng cô, trong lòng giận dữ, cô đứng thứ hai trong mười mỹ nữ Nam An, không biết bao nhiêu người tán tụng cô, ước ao cô, lấy lòng cô.

Ngày hôm nay lần đầu tiên cô bị người khác mắng cho là không biết xấu hổ, đây quả thực là làm nhục cô rồi.

Thế nhưng nghĩ lại là do mình chửi mắng người ta trước nên lập tức hừ lạnh một tiếng, lắc mình một cái liền biến mất không thấy.

Thấy Lăng Hiểu Sương không còn dây dưa, Diệp Mặc cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Trình Na Na chẳng qua là đối với một mảnh thâm tình của Tử Phong, tính cách cũng thay đổi không ít, nhưng không có nghĩa là cô nguyện ý chịu thiệt.

Sau khi bảo Trình Na Na trước tiên rời đi, Diệp Mặc còn đi tới Vu Dương Khí Các.

Nếu đã gặp Lăng Hiểu Sương, hơn nữa cô cũng không có dây dưa, Diệp Mặc quyết định trước tiên đem hộ giáp phòng ngự thu vào tay rồi nói sau.

Bên trong Vẫn Chân Điện cao thủ nhiều như mây, đều là tu sĩ thiên tài, Diệp Mặc tuy rằng tự phụ, nhưng cũng không có ý nghĩ mình có thể càn quét tất cả, có thể chuẩn bị được thứ gì thì cứ chuẩn bị

Trước kia khi Diệp Mặc nghe lời giới thiệu của Hứa Xương Cát, cho rằng Vu Dương Khí Các khẳng định không người nào.

Nhưng là Diệp Mặc lúc đến nơi này, mới phát hiện ý nghĩ của mình là sai lầm lớn.

Vu Dương Khí Các vị trí rất hẻo lánh, hơn nữa cũng không lớn, chỉ có ba bốn mươi mét vuông mà thôi, bên rìa khí các có bốn cái ghế, nói cách khác nơi này nhiều nhất chỉ có thể tiếp đãi bốn khách hàng.

Phía trước mỗi cái ghế có một cái bàn vuông nhỏ, cái bàn vuông kia hiển nhiên là chỗ để cho khách hàng xem xét pháp bảo.

Nơi này thay vì nói là một khí các, còn không bằng nói là một tiểu điếm.

Khiến cho Diệp Mặc kinh ngạc là, lúc hắn tới, bốn cái ghế đã có ba người ngồi, nếu như không phải còn một ghế, hắn thậm chí còn phải ở bên ngoài đợi.

Ba tu sĩ ngồi đó khi Diệp Mặc tiến vào, liền sử dụng thần thức tùy ý quét một chút, liền không để ý, mà cúi đầu ngồi ở vị trí của mình, tựa hồ đang chờ cái gì đó…

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1040: Tranh Nhau Ra Giá

Tranh Nhau Ra Giá

T

rong phòng dường như ngoài ba tu sĩ đang ngồi ra, cũng không còn ai khác.

Diệp Mặc quan sát khí các này một chút, chỉ có ít ỏi vài món linh khí được đặt trên một cái giá không biết được làm từ loại gỗ gì, thậm chí còn bị che khuất.

Lúc này thoạt nhìn, mặt trên đã bị phủ một lớp bụi rồi.

Trong gian phòng dường như còn một căn phòng khác, nhưng lại có một trận pháp ngăn cản, thần thức của Diệp Mặc không có cách nào nhìn thấu vào bên trong được.

Nếu như không phải Hứa Xương Cát ra sức đề cử, hắn thật sự vẫn không dám tin ở đây lại có một đại sư luyện khí, còn là đại sư luyện khí chín phẩm.

Hơn nữa mấy món linh khí cấp thấp bị phủ đầy bụi sắp xếp lung tung lộn xộn, cũng có thể được gọi là khí các hay sao?

– Xin hỏi một chút, đại sư Vu Dương có ở đây không?

Diệp Mặc tìm một vòng cũng không tìm thấy người trong khí các này, đành phải hỏi một tu sĩ ngồi ngoài cùng

Tu sĩ này hừ lạnh một tiếng, thậm chí đến nhìn cũng không thèm liếc Diệp Mặc một cái, càng không trả lời.

Dường như Diệp Mặc chính là không khí, còn hai người bên cạnh, thậm chí sắc mặt cũng không động đậy.

Diệp Mặc không nói gì, ba tên này đúng là có cá tính đấy, nhưng trong ba người, người có tu vi thấp nhất cũng là Nguyên Anh tầng thứ tư rồi, cao nhất cũng là Nguyên Anh tầng thứ bảy.

Có thể nói ai trong số họ cũng có tu vi cao hơn hắn.

Diệp Mặc thấy vậy đành bất đắc dĩ, đành phải bước đến chỗ ghế trống ngồi xuống, cũng chẳng thèm hỏi thêm.

Hai người trong ba tu sĩ kia vừa nhìn liền biết tuổi tác cũng không cao, rất có khả năng cũng là đi mua pháp bảo, chuẩn bị tiến vào Vẫn Chân điện.

Ba tu sĩ đó sau khi thấy tu sĩ vừa mới bước vào đã hỏi một câu, không có ai trả lời, không ngờ hắn cũng ngồi xuống, nhất thời liếc nhìn Diệp Mặc, nhưng vẫn không nói câu nào.

Diệp Mặc biết họ suy nghĩ gì, trong giới tu chân tu vi chỉ cần kém hơn một chút thôi thì có một khoảng cách tương đối lớn rồi, huống chi Diệp Mặc là Nguyên Anh sơ kỳ, mà ba người này có người là Nguyên Anh trung kỳ, có người là Nguyên Anh hậu kỳ rồi.

Có thể nói ở đây Diệp Mặc có tu vi thấp nhất, căn bản không có quyền nói chuyện, ba người kia cũng không thèm để ý đến Diệp Mặc, rõ ràng là không hoan nghênh Diệp Mặc đến.

Còn tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ như Diệp Mặc không ngờ lại bình thản ngồi xuống, ba người lúc này cũng có chút kinh ngạc.

Diệp Mặc cũng không đợi lâu, ngoài cửa lại có một vị khách bước vào.

Cũng là một tu sĩ Nguyên Anh, chỉ có điều tu sĩ Nguyên Anh này lại là con gái.

Tu vi chỉ là Nguyên Anh tầng thứ nhất, còn thấp hơn cả Diệp Mặc, cũng coi là người có tu vi thấp nhất trong mấy người ở đây rồi.

Nếu như vừa nãy khi Diệp Mặc vừa mới đến chẳng có người để ý, thì nữ tu sĩ này đến, lại lập tức thu hút sự chú ý của ba tên tu sĩ kia.

Bởi vì người này chẳng những là một nữ tu, mà còn là một người con gái vô cùng xinh đẹp.

Mặc dù mặt hình trái xoan, nhưng những đường nét êm dịu nhu hòa, giống như được trang điểm vậy, rõ ràng là rất ưa nhìn.

Da dẻ của cô có thể không thể sánh với Lăng Hiểu Sương được, nhưng cô đứng ở cửa, lập tức hình thành lên một đường cong hoàn mĩ, toàn bộ cơ thể lộ ra hương vị nữ tính.

Nhưng chỉ có khuôn mặt của cô lại lạnh lùng, cảm giác này khiến cho người khác cảm thấy kì lạ.

Ngay cả Diệp Mặc cũng thầm khen người con gái này có sắc đẹp mê người, người này tuyệt đối không phải là người có thể thua kém Lăng Hiểu Sương được, hơn nữa trên người cô hình như có một ma lực hấp dẫn những người đàn ông khác, khiến người ta không tự chủ được mà ngắm nhìn thân thể cô.

Lông mi của cô này có chút vểnh lên, rõ ràng là người có tình tự chủ rất mạnh, hơn nữa lại là người con gái có lòng tự tin.

Diệp Mặc trong lòng thầm khen một câu, rồi lập tức thu hồi ánh nhìn lại.

Mặc dù người con gái này rất xinh đẹp, nhưng trong lòng Diệp Mặc thì cũng chỉ vậy mà thôi.

Diệp Mặc cho rằng, bất luận là Lạc Ảnh hay Khinh Tuyết, thậm chí đến cả Mục Tiểu Vận cũng không hề thua kém người con gái trước mặt này nửa phần.

Người con gái kia thấy không có chỗ ngồi, liền đứng giữa điện các, nhưng cũng không nói gì.

Nhưng Diệp Mặc cũng chưa nhường chỗ thì lại có người đứng dậy rồi.

Người đứng dậy là tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ năm, tên tu sĩ đó bước ra một bước, khách khí chắp tay nói với nữ tu sĩ kia:

– Văn sư muội, anh là Tế Truyền Học của Thiên Diễn tông, em ngồi vào chỗ của anh đây này.

Nữ tu sĩ ánh mắt lạnh lùng nhìn Tế Truyền Học, vẫn đứng nguyên một chỗ không nhúc nhích.

Tế Truyền Học tự nhiên làm chuyện không đâu, nhất thời liền có chút xấu hổ, nhưng gã lại lập tức tự giễu cười, rồi lại ngồi xuống, rõ ràng không có ý tứ phát tác gì Diệp Mặc có chút kì lạ, nữ tu này chỉ là Nguyên Anh tầng thứ nhất, còn Tế Truyền Học lại là Nguyên Anh tầng thứ năm.

Tông môn như Thiên Diễn tông khi Diệp Mặc ở “Sa Nguyên dược cốc” cũng có nghe qua, nghe nói là tông môn bảy sao, thậm chí hắn còn đã từng đắc tội với một người tên Vương Phổ trong tông môn này.

Một đệ tử của tông môn bảy sao, sao lại có thể nói những lời tốt đẹp như vậy?

Nhưng Diệp Mặc nhanh chóng hiểu ra là chuyện gì, Tế Truyền Học là một tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ năm muốn đối tốt với một tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ nhất, nếu như vì người con gái kia xinh đẹp, gã nhất định sẽ nói tiếp.

Nhưng người con gái này không thèm đếm xỉa gì đến gã, gã cũng không dám làm gì nữa, rõ ràng là địa vị của nữ tu sĩ này cao hơn gã.

Nữ tu sĩ họ Văn, địa vị cao hơn Tế Truyền Học, lại là Nguyên Anh tầng thứ nhất, lại còn xinh đẹp như vậy, Diệp Mặc dùng gót chân cũng có thể nghĩ ra người con gái này chính là Văn Thái Y – một trong mười mĩ nhân ở Nam An.

Vốn dĩ cảm quan của Diệp Mặc với người con gái này không tệ, dù sao ai ai cũng thích gái đẹp, cho dù là không quen biết, nhưng người con gái xinh đẹp như này nhìn cũng rất sướng mắt rồi.

Nhưng khi Diệp Mặc vừa nghe nói người con gái này là Văn Thái Y, cảm quan lập tức có chút tồi tệ.

Người con gái này tự cho là đúng, không ngờ lại khiêu khích Lạc Ảnh, điều này khiến Diệp Mặc có chút không ưa.

Nhưng hắn nghĩ không ra, đệ tử nòng cốt của tông môn chín sao, không ngờ cũng đến khí các này mua đồ.

Sự xấu hổ của Tế Truyền Học không tiếp tục được bao lâu, cấm chế trong phòng liền được mở ra.

Một luồng khí nóng chưa được tiêu tan từ bên trong truyền đến, sau đó có một gã đàn ông đen gầy bước ra.

Người đàn ông này mang theo một luồng khí cực nóng, thật giống như vừa mới từ trong mồi lửa đi ra vậy.

Nói đen gầy thậm chí không thể hình dung ra được tướng mạo của y, không những làn da y đen nhẻm, hơn nữa còn gầy như một cành trúc.

Chỉ có điều màu tóc xám đỏ của y, khiến cho tất cả mọi người thoạt nhìn liền có chút cảm giác đang tức giận ai đó.

Người đàn ông này vừa bước ra, ba người đàn ông ngồi cùng hàng với Diệp Mặc lập tức đều đứng dậy, cùng chắp tay nói:

– Vu đại sư…

Văn Thái Y cũng nói:

– Vu tiền bối…

Diệp Mặc lúc này mới hiểu ra, hóa ra người đàn ông đen gầy này chính là Vu Dương, nhưng tu vi của y cũng là Nguyên Anh tầng thứ chín rồi, miễn cưỡng cũng coi như là tiền bối được

Vu Dương đối mặt với mấy người chắp tay hành lễ chào hỏi mình, điềm nhiên không nói gì, y bước ra phía sau quầy hàng mộc mạc ngồi xuống, lúc này mới chậm rãi nói:

– Đây là lần buôn bán cuối cùng của năm nay, đồ cũng không tệ, linh khí công kích cực phẩm “Hắc Nham kiếm”, giá một triệu một trăm nghìn linh thạch thượng phẩm, bán chân khí “Nhu chỉ kim võng” một triệu chín trăm nghìn linh thạch thượng phẩm, bán chân khí hộ giáp “Cửu Vận” hai triệu một trăm nghìn linh thạch thượng phẩm.

Nói xong, Vu Dương lại nhìn năm người Diệp Mặc, nói thêm một câu:

– Ai ra giá cao thì được, nếu như có nguyên liệu tốt, có thể định giá.

Diệp Mặc nghe thấy Vu Dương nói vậy, lúc này mới hiểu được vì sao Hứa Xương Cát nói giá của y cao chút, đây đâu phải là có chút cao? Ở đây quả thực đắt hơn rất nhiều so với những đồ ở chân khí các đứng đầu.

Hơn nữa người tên Vu Dương này rõ ràng là hạng người thâm hiểm, cuối cùng còn đưa ra một mức giá cạnh tranh, thế này chẳng phải là đòi giá cao sao?

Chẳng trách khi mình đến, ba người kia không thích lắm, lại thêm một người, muốn mua được đồ chẳng những giá cao, lại còn phải cạnh tranh nữa.

Vừa nãy hắn nghe thấy Vu Dương nói cái gì mà lần buôn bán cuối cùng trong năm nay, xem ra mỗi năm y cũng chỉ kinh doanh vài vụ mà thôi.

Diệp Mặc vì lấy được tin tức từ chỗ Hứa Xương Cát, còn Hứa Xương Cát thì lại không biết lấy được tin tức này từ chỗ nào, rõ ràng cũng không được chuẩn xác, thậm chí Hứa Xương Cát cũng không biết Vu Dương làm kinh doanh, mỗi năm chỉ hạn chế vài lần.

Cũng may Diệp Mặc coi như may mắn, đúng lúc hôm nay y khai trương.

Còn bốn người khác thì không cần phải hỏi, đều sớm biết quy tắc của Vu Dương và thời gian mở hàng rồi.

– Chúng tôi hiểu mà, đây là quy tắc cũ.

Tế Truyền Học vừa nãy nịnh nọt Văn Thái Y lập tức cười tủm nói:

– Lần này số cũng đỏ đấy, còn có cả hai món bán chân khí nữa.

Món linh khí cực phẩm “Hắc Nham kiếm” phỏng chừng cũng gần đến bán chân khí rồi nhỉ? Đồ tốt, đồ tốt.

Bán chân khí là loại pháp bảo đứng giữa chân khí hạ phẩm và linh khí cực phẩm, tốt hơn linh khí, nhưng lại kém hơn chân khí hạ phẩm một chút.

– Tôi lấy Cửu Vận.

Diệp Mặc vừa nhìn hộ giáp bán chân khí liền thích, huống chi hộ giáp này lại có một chữ Vận.

Khiến Diệp Mặc nhớ đến Tiểu Vận, cho nên hắn lập tức quyết định mua bộ hộ giáp này.

– Đúng là không biết trời cao đất rộng, chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ, không ngờ lại dám nói lấy với không lấy…

Tế Truyền Học của Thiên Diễn tông cười khẩy nói.

Văn Thái Y nghe thấy Tế Truyền Học nói vậy cũng hừ lạnh một tiếng.

Tế Truyền Học lúc này mới nhớ ra, Văn Thái Y cũng là Nguyên Anh sơ kỳ, lập tức trán toát chút mồ hôi, cẩn thận làm lành nói:

– Văn sư muội, không phải anh nói em đâu, em là đệ tử nòng cốt thiên tài của tông môn chín sao, căn bản không thể so sánh với người thường được.

Diệp Mặc chẳng những không thèm nhìn Tế Truyền Học, lạnh lùng nói:

– Đầu mà thấp hơn tí nữa là chạm đất rồi đấy.

Hơn nữa, ý của Vu đại sư là người nào ra giá cao thì sẽ được, tôi nói tôi lấy, cái này có vấn đề gì sao? Có vấn đề, thì cứ cao giá lên là được.

Văn Thái Y không ngờ Diệp Mặc lại dám không khách khí gì với đệ tử nòng cốt của tông môn bảy sao như vậy, thậm chí còn dám nói ai ra giá cao thì sẽ được.

Nhưng cô lập tức cũng hiểu được Diệp Mặc chính là tên mà Tế Truyền Học nói là không biết trời cao đất dày là gì, lập tức lại trở lại bình thường.

Tế Truyền Học nghe thấy Diệp Mặc châm chọc sự phục tùng khom lưng cúi gối của gã với Văn Thái Y, lập tức nổi giận, nhưng vừa nhớ ra đây là “Vu Dương khí các”, sự tức giận đó lại biến mất, đành phải liệt Diệp Mặc vào danh sách những người gã phải giết.

Lập tức gã cũng lạnh lùng nói:

– Ba triệu một trăm nghìn linh thạch.

– Ba triệu năm trăm nghìn.

Dường như đều trong dự liệu của mọi người, Diệp Mặc còn chưa ra giá, thì Văn Thái Y không ngờ đã tăng giá đầu tiên.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 15 giờ trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 4 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 5 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box