[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 207 : Vẫn Chân Điện Trong Mười Bí Cảnh (c1031-c1035)
❮ sautiếp ❯Chương 1031: Vẫn Chân Điện Trong Mười Bí Cảnh
Vẫn Chân Điện Trong Mười Bí Cảnh
V
ưu Phiên Bình trong lòng âm thầm phỉ báng, coi như là anh lợi hại, thì nhìn tuổi tác cũng thấy tối đa chỉ là Nguyên Anh trung kỳ hoặc là Nguyên Anh hậu kỳ mà thôi, tồn tại đằng sau một đế quốc đâu chỉ có một tu sĩ Nguyên Anh? Hơn nữa nào có tu sĩ Nguyên Anh chưa có tiếng như anh mà lại cứ thế muốn cướp đoạt một nơi có linh khí cằn cỗi sao?
Tuy rằng nghĩ như vậy, thế nhưng Vưu Phiên Bình không có nói ra miệng, y cũng rất là khách khí:
– Vương thượng (vua) biết được Mặc Nguyệt Chi Thành có chủ nhân mới, để cho ta tới xem, cố gắng kết mối giao hảo, sau này thì Mặc Nguyệt Chi Thành đã là của Diệp thành chủ rồi.
Kỳ thực ngoại trừ việc này tôi đến đây còn có một việc khác.
Diệp Mặc vừa nghe là biết Vưu Phiên Bình đã biết được tu vi của mình rồi, nên cũng không tính toán gây chiến với Mặc Nguyệt Chi Thành rồi.
Trong lòng cũng là một trận cảm thán, chính tu vi cao quả thật là tốt, một thành thị chỉ cần vài lời nói là đã có được, mà những tiên sư này thậm chí còn không thông qua Đế Quốc Hàn Lương đã trực tiếp đồng ý rồi.
Đây chính là lần đầu tiên Diệp Mặc được hưởng thụ chỗ tốt do tu vi cao mang lại, vốn hắn dự định nếu Đế Quốc Hàn Lương có nhiều lời dong dài, hắn định trực tiếp đi qua giáo huấn.
Thành viên vương thất Long Mai Ân của Đế Quốc Hàn Lương, hiển nhiên cũng không phải cái thứ gì tốt, Diệp Mặc đã chiếm Mặc Nguyệt Chi Thành, nhưng không có suy nghĩ là chiếm cứ đồ của người khác, huống hồ từ trước đến nay hơn 90% thành trì đều là do cướp đoạt mà có được.
Song hắn cũng biết cơ sở thành lập nên trật tự thế giới này chính là thực lực, nếu một ngày thực lực chính mình không bằng người ta, thì chỉ sau một khắc Mặc Nguyệt Chi Thành sẽ không còn thuộc về hắn.
Đừng xem lúc này đây số Tu Chân giả xem nhẹ Mặc Nguyệt Chi Thành, nhưng một khi hắn đem linh mạch bố trí dưới thành, rồi lại lập thêm một tụ linh trận, thì những tu sĩ muốn cướp đoạt nơi đây lúc ấy có thể bó thành một bó lớn.
Vì hiện tại không có đủ thực lực, vậy nên Diệp Mặc chỉ dự định bố trí ở chỗ này một trận pháp phòng ngự, về phần tụ linh trận cùng với linh mạch thì hắn không dự định động đến.
Tuy rằng Diệp Mặc biết đối phương là vì tu vi của mình mà buông tha chuyện tình Mặc Nguyệt Chi Thành, nhưng Diệp Mặc cũng không muốn tiếp tục cùng người gây hấn, mà hỏi một câu:
– Không biết Vưu đạo hữu có chuyện gì?
– Ta bởi vì thấy Diệp thành chủ là thiên tài trẻ tuổi như vậy nên đột nhiên mới nhớ tới việc này.
Không biết Diệp thành chủ có biết Vẫn Chân Điện hay không?
Vưu Phiên Bình tựa hồ cảm nhận được Diệp Mặc cũng chưa đến cảnh giới Hư Thần, nên lời nói cũng bình tĩnh hơn rất nhiều.
Dừng một chút y không đợi Diệp Mặc trả lời, đã hướng Diệp Mặc mà nói tiếp:
– Ta nghĩ Diệp thành chủ là một tu sĩ Nguyên Anh, hiển nhiên là biết sự tồn tại của Vẫn Chân Điện.
Câu sau của y là muốn thử xem Diệp Mặc có đúng là tu sĩ Nguyên Anh hay không, thế nhưng Diệp Mặc cũng không có lộ ra bất cứ biểu tình gì, dù Vưu Phiên Bình có nghĩ như thế nào thì đều là chuyện của y.
Vẫn Chân Điện Diệp Mặc đương nhiên đã nghe nói qua, bất luận là kiếp trước hay chính kiếp này hắn đều biết đến nó, Vẫn Chân Điện là một trong mười đại bí cảnh của đại lục Lạc Nguyệt có tỷ lệ tử vong trung bình rất cao.
Mỗi tám năm sẽ mở ra một lần nhưng lại không có hạn chế tu vi đi vào, chỉ cần không đến một trăm tuổi đều có thể tiến vào bí cảnh.
Cái này tạo thành số lượng người tiến vào Vẫn Chân Điện khác biệt với các bí cảnh khác và cũng tạo thành tỉ lệ tử vong cực lớn.
Sau này cũng rất ít môn phái để cho đệ tử dưới Kim Đan kỳ tiến vào bí cảnh, tất cả đều là tu sĩ Kim Đan và một số ít tu sĩ mới tấn cấp vào Nguyên Anh kỳ.
Đương nhiên cũng có những tu sĩ nghịch thiên chưa đến trăm tuổi đã tấn cấp vào Hư Thần kỳ, loại tu sĩ này tất nhiên đều tiến vào Vẫn Chân Điện.
Coi như là tới tu vi Hư Thần kỳ, thì cũng không thể nói chắc rằng có thể sống sót, trong Vẫn Chân Điện ngoài việc các tu sĩ tự chém giết nhau, còn có các loại nguy hiểm tiềm tàng, một khi không đủ ý chí và năng lực thì chết chắc rồi.
Nhưng Diệp Mặc cũng biết rằng người như bọn họ, coi như là thiên tài, không có thuộc một tông môn nào, cũng là không tiến vào được Vẫn Chân Điện.
Bởi vì nơi này không giống như ‘Sa nguyên dược cốc’ có ngọc bài để tiến vào.
Còn muốn tiến vào Vẫn Chân Điện thì thấp nhất cũng phải cầu cạnh một tông môn năm sao, người thường căn bản là không có khả năng đi vào.
Thế nhưng, Diệp Mặc cũng không có vạch trần việc này, hắn muốn xem Vưu Phiên Bình có đúng đang lừa gạt mình rằng hắn có xuất tiến nhập Vẫn Chân Điện hay không.
Diệp Mặc nghĩ cho dù Đế Quốc Hàn Lương có ‘trâu bò’, cũng không có khả năng có một xuất tiến vào Vẫn Chân Điện.
Nếu như bọn họ có thể tiến vào Vẫn Chân Điện, vậy đó chính là tương đương với tông môn năm sao rồi.
Vưu Phiên Bình cũng biết rằng Diệp Mặc đang suy nghĩ cái gì, thấy Diệp Mặc không nói, y liền thẳng thắn:
– Đế Quốc Hàn Lương tuy rằng là một đế quốc nhỏ, có thể coi là một đế quốc bốn sao mà thôi.
Đế quốc bốn sao là không thể có xuất đi tiến nhập Vẫn Chân Điện, thế nhưng đây là chuyện tình trước kia rồi.
Năm ngoái Đế Quốc chúng tôi đã phát hiện một mồi lửa kỳ dị ‘Lan Nham Hỏa’, Đế Quốc Hàn Lương cũng không có giấu diếm mà đem chuyện này thông báo cho Bích Đan tông…
– ‘Lan Nham Hỏa’? Là mồi lửa kỳ dị đứng thứ bảy trong thiên hỏa?
Diệp Mặc kinh ngạc thốt lên.
Hắn dĩ nhiên phải kinh ngạc, thiên hỏa mỗi loại đều trân quý không gì sánh được, Đế Quốc Hàn Lương không ngờ lại phát hiện thiên hỏa.
Mà cái tên Bích Đan tông kia tựa hồ cũng rất quen thuộc, rất nhanh Diệp Mặc liền nghĩ tới Bích Đan tông là hắn đã nghe qua từ đâu.
Ngày trước tại ‘Sa nguyên dược cốc, gặp được Khâu Tuyết là một trong thập đại mỹ nhân của Nam An Châu cũng xuất thân từ Bích Đan tông này, tựa hồ đây là một tông môn bảy sao.
Vưu Phiên Bình vừa cười vừa nói:
– Ra là Diệp thành chủ đối với mồi lửa kỳ dị rất quen thuộc, không sai ‘Lan Nham Hỏa’, chính là mồi lửa kỳ dị thứ bảy trong mười loại thiên hỏa, tại Tu Chân giới cũng là tiếng tăm lẫy lừng.
Vì vậy nên Bích Đan tông cũng vui vẻ đem hai xuất tiến nhập Vẫn Chân Điện cấp cho Đế Quốc Hàn Lương.
Nếu như Đế Quốc Hàn Lương ở trong Vẫn Chân Điện đạt được thành tích, nói cách khác chính là có thể bình yên trở ra, thì Bích Đan Tông sẽ giúp Đế Quốc Hàn Lương bồi dưỡng ra tu sĩ Hư Thần, để Đế Quốc Hàn Lương có thể tấn cấp trở thành đế quốc năm sao.
Vốn là Vưu Phiên Bình giải thích hoài nghi của Diệp Mặc, muốn vào Vẫn Chân Điện không phải là dễ dàng như vậy.
Thế nhưng lúc Vưu Phiên Bình nói ra ‘Lan Nham Hỏa’, Diệp Mặc ngược lại lại tin tưởng.
Với sự trân quý của ‘Lan Nham Hỏa’, thì việc Bích Đan Tông nhượng lại hai xuất tiến nhập Vẫn Chân Điện căn bản không tính là cái gì.
Không đợi Diệp Mặc đặt câu hỏi, Vưu Phiên Bình tiếp tục nói:
– Tôi sở sĩ đột nhiên nói ra việc này, là bởi vì thấy Diệp thành chủ tuổi còn trẻ, hẳn là chưa vượt quá một trăm tuổi? Diệp thành chủ hẳn là tu sĩ Nguyên Anh.
Nếu như tuổi của Diệp thành chủ lại chưa tới một trăm, vậy là phù hợp quy cách tiến nhập Vẫn Chân Điện rồi.
Diệp Mặc gật đầu, tuy rằng hắn rất muốn xuất đi này, thế nhưng hắn chưa bị choáng váng đầu óc.
Bản thân hắn cùng Đế Quốc Hàn Lương không quen không biết, thậm chí còn giết người trong vương thất Đế Quốc Hàn Lương, chiếm đoạt Mặc Nguyệt Chi Thành, Đế Quốc Hàn Lương biết chuyện như vậy? Lại có thể vô cớ mà nhường hắn cơ hội tiến nhập Vẫn Chân Điện sao?
– Diệp thành chủ thật chưa đến một trăm tuổi chứ?
Vưu Phiên Bình thấy Diệp Mặc gật đầu, trong lòng dĩ nhiên là có suy nghĩ như vậy.
Tuy rằng trong vòng một trăm tuổi trở xuống, ở các đại môn phái có rất nhiều tu sĩ Nguyên Anh, hay thậm chí là tu sĩ Hư Thần cũng có, thế nhưng Đế Quốc Hàn Lương lại không có tu sĩ Nguyên Anh trong vòng một trăm tuổi.
Nếu như Diệp Mặc thật là trong vòng một trăm tuổi, vậy y trúng lớn rồi.
Đề cử một tu sĩ Nguyên Anh trong vòng một trăm tuổi tiến nhập Vẫn Chân Điện, nếu có thể sống sót trở ra, thì khẳng định chỗ tốt cho y thật là cực kỳ nhiều.
Diệp Mặc cười thầm trong lòng, chính hắn còn rất xa mới đến một trăm tuổi, thế nhưng hắn cũng không nói ra.
Bởi vì tuổi trẻ như hắn đã là tu sĩ Nguyên Anh, khẳng định sẽ dẫn đến sự chú ý của các đại môn phái.
– Diệp thành chủ, nếu như anh nguyện ý đại biểu Đế Quốc Hàn Lương tiến nhập Vẫn Chân Điện, vậy Vưu mỗ nhất định dốc toàn lực hỗ trợ anh, Vương thượng của Đế Quốc Hàn Lương biết được anh nguyện ý đại biểu cho đế quốc, khẳng định sẽ nguyện ý tặng cho anh vài thành trì.
Vưu Phiên Bình chủ động thương lượng.
Diệp Mặc có chút không biết nói gì, vài thành trì? Y cho rằng mình là chuyên cướp đoạt địa bàn làm vua núi sao? Chiếm cứ Thành Song Hà chính là bởi vì muốn kiến thiết Mặc Nguyệt Chi Thành ở đây, về phần chiếm thêm nhiều thành thị nữa thì hắn một chút cũng không hứng thú.
Kẻ có thực lực cường đại ở Tu Chân giới cũng không có ý muốn chiếm thật nhiều thành thị, ngay cả các môn phái chín sao cũng chỉ là một phạm vị ngàn dặm mà thôi, mà một đế quốc đâu chỉ có phạm vị ngàn dặm chứ? Thế nhưng có một quốc gia nào dám cùng môn phái chín sao tranh giành?
– Tôi thật ra nguyện ý tiến nhập Vẫn Chân Điện, chỉ là không biết vì sao Vưu đạo hữu lại nhiệt tâm như vậy?
Dù Diệp Mặc biết ở trong Vẫn Chân Điện có rất nhiều thứ tốt, thế nhưng hắn gặp qua những thứ tốt cũng nhiều lắm, cũng không quá động tâm.
Vưu Phiên Bình cuối cùng cũng bình tĩnh lại một chút, y có chút buồn phiền mà nói:
– Tôi tu luyện mấy trăm năm rồi mới chỉ là tu sĩ Nguyên Anh tầng hai, nếu như không có cơ duyên thì coi như vĩnh viễn dừng lại tại đây không có cơ hội đột phá.
Bích Đan Tông là môn phái bảy sao, bọn họ hứa hẹn nếu như hai người của Đế Quốc Hàn Lương tiến nhập vào Vẫn Chân Điện mà có một người có thể trở ra, vậy thì bọn họ sẽ giúp Đế Quốc Hàn Lương bồi dưỡng ra hai tu sĩ Hư Thần, còn nếu có hai người có thể từ Vẫn Chân Điện trở ra, bọn họ sẽ tương trợ Đế Quốc Hàn Lương bồi dưỡng ra ba tu sĩ Hư Thần.
Dừng một chút, Vưu Phiên Bình xuất ra một món linh khí công kích thượng phẩm đưa đến trước mặt Diệp Mặc nói rằng:
– Nếu như Diệp thành chủ có khả năng trở ra từ trong Vẫn Chân Điện, khẳng định sẽ trở thành nội môn đệ tử của Bích Đan Tông, tôi cũng muốn nhờ Diệp thành chủ đề cử tôi, để giúp tôi có cơ hội tiến nhập tông môn bảy sao Bích Đan Tông.
Hóa ra nội tình câu chuyện là như thế này, Diệp Mặc ngược lại đã không còn nghi ngờ rồi.
Đối với việc có thể tiến nhập vào tông môn bảy sao này chính là một sự cám dỗ rất lớn, căn bản là khó có thể kháng cự, hắn đem linh khí công kích thượng phẩm kia đẩy trở lại phía Vưu Phiên Bình nói rằng:
– Ta có pháp bảo của mình, linh khí này anh Vưu thu về đi.
Về phần hai xuất được bồi dưỡng trở thành Hư thần kia, nếu như tôi có khả năng tiến nhập vào Vẫn Chân Điện, thì cả hai xuất tôi cũng không cần, toàn bộ đều là của anh Vưu.
– A…
Vưu Phiên Bình bị miếng bánh lớn rơi vào đầu khiến y muốn ngất đi, hai xuất đều là của y, vậy không phải nói rằng, một khi Diệp thành chủ trở ra được từ Vẫn Chân Điện, vậy thì mình ở Đế Quốc Hàn Lương sẽ có quyền thế ngập trời rồi.
Vốn chuyến đi này của y vốn không có chút béo bở nào, chỉ là bởi vì có việc nên tiện đi qua Thành Song Hà, không nghĩ tới cư nhiên lại rớt xuống một khối bánh lớn như vậy.
Tuy rằng không biết Diệp thành chủ vì sao không cần, thế nhưng Vưu Phiên Bình cũng không có hỏi lại.
Đối với Tu Chân giả, nếu sự tình có chỗ tốt khẳng định sẽ không cự tuyệt, tựa như Diệp Mặc đồng ý tiến nhập Vẫn Chân Điện.
Thế nhưng những chuyện vô ích cũng sẽ không đi làm.
Diệp thành chủ nếu không muốn tiến nhập Bích Đan Tông, hiển nhiên là có dự định khác, không cần mình phải hỏi nhiều.
Khí thế trên người của vị Diệp thành chủ này cường đại như vậy, tiến nhập Vẫn Chân Điện chỉ cần cẩn thận một chút, cơ hội trở ra ngoài khẳng định là không nhỏ, chỉ có trở ra rồi mới thực sự trở thành đệ tử nội môn của một tông môn bảy sao.
– Anh Vưu? Không biết Vẫn Chân Điện lúc nào thì mở ra, tôi lúc nào phải đi?
Diệp Mặc đương nhiên không biết suy nghĩ của Vưu Phiên Bình.
Nếu hắn đã quyết định vào Vẫn Chân Điện rồi, thì sẽ vì chính mình mà suy nghĩ một chút.
– Được.
Vưu Phiên Bình lúc này mới có phản ứng, nhưng lập tức y cũng biết mình đã đưa ra câu trả lời không liên quan, liền vui mừng nói:
– Vẫn Chân Điện còn nửa năm nữa mới mở ra, thế nhưng anh phải cùng tôi đi đến thành Chư Lương vương đô của Đế Quốc Hàn Lương một chuyến.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1032: Tới Để Lập Uy Sao?
Tới Để Lập Uy Sao?
A
nh Vưu, ở Mặc Nguyệt Chi Thành tôi còn có một số chuyện cần làm.
Anh Vưu có thể trở về trước, trong vòng hai tháng tới tôi khẳng định sẽ tới thành Chư Lương.
Diệp Mặc biết lần này tiến nhập Vẫn Chân Điện không biết bao lâu mới có thể trở về, Diệp Vô Tài bái hắn làm sư phụ, hắn còn chưa dạy gì, nay lại muốn đi một thời gian dài.
Thế nên thứ nhất hắn muốn ở lại dạy Diệp Vô Tài tu chân, thứ hai còn muốn bố trí trận pháp tại Mặc Nguyệt Chi Thành, vì vậy hắn mới bảo Vưu Phiên Bình về trước.
Tựa hồ biết Diệp Mặc có việc, Vưu Phiên Bình cũng không nói gì thêm, chỉ là để ngọc truyền tin lại cho Diệp Mặc, y trở về thành Chư Lương trước.
Chuyện của Diệp Mặc y phải nhanh một chút báo cáo về.
Địa vị của y tại thành Chư Lương tuy rằng không thấp, nhưng cũng có bốn tu sĩ Nguyên Anh, y nhất định phải tìm một người ủng hộ mới được.
Nếu như Diệp Mặc cũng muốn tiếp nhập Bích Đan Tông như y đề nghị thì lại có chút phiền phức.
Nhưng hiện tại Diệp Mặc lại không muốn tiến nhập Bích Đan Tông, nói cách khác, nếu Diệp Mặc thành công, Bích Đan Tông sẽ thu hai tu sĩ Nguyên Anh của Đế Quốc Hàn Lương làm đệ tử, vì đây là đề nghị của y nên y khẳng định y sẽ có một phần mà không có ai có thể dị nghị rồi.
Vưu Phiên Bình đi rồi, Diệp Mặc mới gọi Diệp Vô Tài lại, Diệp Vô Tài là tạp linh căn ba hệ, thế nhưng lại lấy Kim Linh căn làm chủ đạo.
Công pháp mà Diệp Mặc dạy cho anh ta cũng chính là biến quyết đơn giản được nghĩ ra từ ‘Tam sinh quyết’, từ đó mà thành cái tên ‘Tam sinh canh kim quyết’.
Song song Diệp Mặc cũng luyện chế một viên ‘Ngũ nguyên đan’ cho Diệp Vô Tài, tuy rằng anh ta đã có linh căn rồi, thế nhưng loại đan dược nghịch thiên như ‘Ngũ nguyên đan’ này sẽ làm cho linh căn của anh ta trở nên thuần nhất hơn.
Diệp Vô Tài nghe xong Diệp Mặc truyền thụ, lập tức không muốn lãng phí chút thời gian nào, toàn tâm tiến vào tu luyện.
Việc kiến thiết Mặc Nguyệt Chi Thành đã không còn cần anh ta đích thân quan tâm nữa, hiện anh ta chỉ cần dành thời gian rảnh rỗi khi tu luyện để đến xem xét tiến độ công trình mà thôi.
Diệp Mặc dùng hơn một tháng thời gian để ở bên cạnh chỉ dạy cho Diệp Vô Tài tu luyện, cùng với bố chí một trận pháp phòng ngự quanh Mặc Nguyệt Chi Thành.
Chỉ là bởi vì tài liệu cao cấp của Diệp Mặc có hạn, mà diện tích của Mặc Nguyệt Chi Thành cũng quá lớn, cho nên với tu vi hiện tại hắn chỉ có thể miễn cưỡng bố trí ra một trận pháp phòng ngự cấp bốn và một trận pháp công kích cấp ba mà thôi.
Thế nhưng trận pháp phòng ngự cấp bốn đối phó với tu sĩ Kim Đan là không có vấn đề gì rồi, càng không cần phải nói đến quân đội bình thường.
Tuy rằng lấy tu vi của hắn hiện tại thì ở thành Phỉ Hải cũng không phải là mạnh mẽ, thế nhưng Mặc Nguyệt Chi Thành một điểm cũng không nhỏ hơn thành Phỉ Hải, thậm chí còn lớn hơn một chút, thế nên Diệp Mặc bố trí được một trận pháp phòng ngự cấp bốn là hắn đã rất thỏa mãn rồi.
Một tháng sau, khi Diệp Vô Tài đã có khả năng tự mình tu luyện, Diệp Mặc lưu lại những tâm đắc trong quá trình tu luyện của mình cho hắn, rồi đem tất cả sự tình của Mặc Nguyệt Chi Thành giao cho Diệp Vô Tài tiếp quản, lúc này mới rời khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành tiến đến thành Chư Lương.
Thành Chư Lương cách xa Mặc Nguyệt Chi Thành đến cả vạn dặm, nhưng đối với Diệp Mặc mà nói cũng chỉ một ngày là tới nơi.
Một vạn dặm đối với Tu Chân giả mà nói cũng chỉ là một đoạn đường, thế nhưng đối với người thống trị một đế quốc mà nói cự ly này không phải là gần.
Hiện giờ hắn thấy Mặc Nguyệt Chi Thành không được Đế Quốc Hàn Lương coi trọng cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Diệp Mặc vừa tới thành Chư Lương, Vưu Phiên Bình đã đi ra để tiếp đãi hắn rồi, hiển nhiên Vưu Phiên Bình rất quan tâm đối với việc Diệp Mặc tiến nhập vào Vẫn Chân Điện theo ý của y.
Lần này Diệp Mặc không giấu diếm tu vi, khi Vưu Phiên Bình thấy được Diệp Mặc đã là tu sĩ Nguyên Anh tầng ba thì sửng sốt một chút, rồi lập tức cười nói:
– Diệp thành chủ, cái công phu ẩn dấu tu vi kia của anh thật sự là quá lợi hại rồi, tôi nghĩ chí ít anh phải đến Nguyên Anh trung kỳ rồi, không nghĩ ra anh chỉ là Nguyên Anh sơ kỳ tầng ba.
Diệp Mặc mỉm cười:
– Anh Vưu thấy tu vi của tôi không cao, có phải là rất thất vọng không.
Vưu Phiên Bình vội vã xua tay nói:
– Sẽ không, sẽ không, thế này đã là ngoài dự liệu của tôi rồi, thực lòng mà nói, khi trước tôi nghĩ anh hẳn phải là tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ, thậm chí có thể là hậu kỳ, thật đúng là có chút bị đả kích rồi.
Tuy rằng bây giờ so với trước thấp hơn một chút, thế nhưng cũng không có vấn đề gì.
Diệp thành chủ, anh hãy cùng tôi đi gặp các đạo hữu của Đế Quốc Hàn Lương, còn có Vương thượng của Đế Quốc Hàn Lương nữa.
Dù sao chúng ta là đại biểu Đế Quốc Hàn Lương tiến nhập Vẫn Chân Điện thế nên vẫn phải gặp mặt một lần.
Lời Vưu Phiên Bình nói chính là sự thật, tu sĩ Nguyên Anh trong vòng một trăm tuổi không ít, thế nhưng tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ trong vòng một trăm tuổi thực sự rất ít, càng không cần nói đến tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ rồi.
Hiện tại y nhận ra tu vi của Diệp Mặc là Nguyên Anh tầng ba, y lại thấy có chút nhẹ nhõm, dù sao đả kích lúc trước cũng quá là lợi hại.
Đương nhiên còn có một nguyên nhân, nếu như Diệp Mặc trong vòng một trăm tuổi đã đạt đến Nguyên Anh hậu kỳ rồi, thì có muốn làm cho các đại môn phái không chú ý đến cũng không được.
Đến lúc đó mỗi người đều yêu cầu đưa Diệp Mặc về phía mình thì Đế Quốc Hàn Lương bọn họ không cười nổi nữa rồi.
Vua của Hàn Lương Đế Quốc tự mình đón tiếp Diệp Mặc, đồng thời vì Diệp Mặc mà tổ chức một nghi thức chào đón.
Lúc tới yến tiệc, Diệp Mặc mới biết cách nghĩ của hắn về Đế Quốc Hàn Lương lúc trước là không chính xác.
Đế Quốc Hàn Lương có bốn tu sĩ Nguyên Anh, về phần tu sĩ Kim Đan thì nhiều hay ít cũng không có tham gia yến tiệc nên Diệp Mặc không thể biết đươc.
Thế nhưng hắn lại biết rõ người tiến nhập Vẫn Chân Điện ngoại trừ hắn ra, còn có một tu sĩ Kim Đan hậu kỳ nữa.
Lúc này bốn tu sĩ Nguyên Anh, ngoại trừ Vưu Phiên Bình và một người khác họ Vinh cùng là tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ ra, còn lại có một người là tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ và một người khác đã là tu sĩ Nguyên Anh tầng tám.
Với thực lực này thì việc lôi kéo Diệp Mặc hiển nhiên không phải vì sợ tu vi của Diệp Mặc, mà thực sự là muốn Diệp Mặc đại biểu bọn họ tham gia tiến nhập Vẫn Chân Điện.
Tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ tầng tám tên gọi Cát Liên, đối với Diệp Mặc rất khách khí, không ngừng hướng tới Diệp Mặc một tu sĩ Nguyên Anh tầng ba mà kính rượu.
Mà tên tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ tên gọi Tề Lại Phương và tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ họ Vinh đều biểu hiện không mấy nhiệt tình đối với Diệp Mặc, nhưng cũng không phải là rất lạnh nhạt, chỉ có thể nói là hết sức bình thường.
Từ điểm đó Diệp Mặc cũng nhận ra Cát Liên là người mà Vưu Phiên Bình lôi kéo làm đồng minh, nếu như hắn có thể trở ra từ Vẫn Chân Điện, người nhận được chỗ tốt chính là Vưu Phiên Bình và Cát Liên.
Thế nhưng việc này cũng có thể lý giải được, dù sao tu vi của Cát Liên là cao nhất, cho nên lôi kéo Cát Liên vào cùng chiến tuyến là rất bình thường.
Nhưng song song đó Diệp Mặc cũng nhìn ra, tuy rằng tiệc rượu là hắn được quốc vương của Đế Quốc Hàn Lương mời, thế nhưng biểu hiện khách khí của mấy tên tu sĩ Nguyên Anh đối với quốc vương của Đế Quốc Hàn Lương cũng chỉ là ngoài mặt mà thôi.
Rất nhiều chuyện không hề thông qua quốc vương liền làm rồi.
Nhưng mấy tên tu sĩ vẫn có thể lại ở Đế Quốc Hàn Lương, hơn nữa mặt ngoài cũng là phục vụ vì quốc vương của Hàn Lương Đế Quốc, hiển nhiên phương diện này còn có nguyên nhân khác.
Ở giữa đại điện là một đoàn mỹ nữ y phục khiêu gợi đang khiêu vũ, trong lòng Diệp Mặc liền cảm thán, tuy rằng làm quốc vương ở Đế Quốc Hàn Lương chỉ có vài chục năm, thế nhưng vài chục năm này so với các Tu chân giả thì thoải mái tiêu sái hơn nhiều lắm.
Một Tu Chân giả tuy có sinh mạng kéo dài, thế nhưng nếu anh ta bế quan liền mấy trăm mà không có sự thăng tiến, thì đảo mắt là liền có thể ngã xuống, vậy còn không bằng làm một quốc vương tiêu sái của một đế quốc.
Kỳ thực nhân sinh có được tất có mất, lại có ai có thể tính toán được rõ ràng?
Quốc vương kia phỏng chừng là gặp qua Nguyên Anh tu sĩ quá nhiều, đối Diệp Mặc chỉ là khách khí, cũng không có sự gò bó giống với tu sĩ bình thường khi gặp phải tu sĩ Nguyên Anh.
Diệp Mặc cũng chỉ đàm luận vài câu cùng với mấy tu sĩ Nguyên Anh mà thôi, quốc vương kia đã đem ánh mắt thu hồi laị, cười tủm tỉm nhìn Diệp Mặc nói rằng:
– Diệp thành chủ, Thành Song Hà hiện tôi liền giao lại cho cậu, cho dù là cậu cần thêm mấy tòa thành tôi cũng có thể cho cậu.
Hôm nay cậu đã đại biểu Đế Quốc Hàn Lương tham gia rèn luyện ở Vẫn Chân Điện, hay cậu gia nhập vào viện tiên sư của Đế Quốc Hàn Lương chúng tôi, cậu thấy thế nào?
Nói xong cũng không đợi Diệp Mặc trả lời, liền bổ sung thêm một câu:
– Diệp thành chủ, tôi đem Thành Song Hà ban thưởng cho người khác đều là tùy thời có thể thu hổi lại, cho cậu rồi, tôi bảo dảm sẽ không nhắc lại chuyện thu hồi Thành Song Hà nữa.
Diệp Mặc sắc mặt trầm xuống, trong nháy mắt khí thế toàn thân bạo phát ra.
Chỉ là một tu sĩ Luyện Khí, coi như là một quốc vương của một đế quốc thì đã làm sao? Cũng dám nói là ban thưởng Thành Song Hà cho hắn.
– Từ giờ chỉ có Mặc Nguyệt Chi Thành, không có Thành Song Hà.
Ông là quốc vương của Đế Quốc Hàn Lương sao? Ta nói ông biết, Mặc Nguyệt Chi Thành chính là ta lấy được, không can hệ tới bất cứ kẻ nào, cùng với Đế Quốc Hàn Lương của ông cũng không có chút quan hệ gì, đừng tự mình tìm đến phiền phức.
Diệp Mặc bỗng dứng lên, thanh âm băng lãnh của hắn phối hợp cũng khí thế bạo phát ra nhất thời làm cho cả phong khách tràn đầy một sát khí sắc bén.
Hắn cần lập uy, nếu như chuyện này không làm rõ ràng, vậy sau khi hắn rời khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành, tên quốc vương này mượn cớ nói rằng thành thị đó là của gã, sẽ phát sinh ra rất nhiều tranh cãi.
Diệp Mặc biết, hiện tại Mặc Nguyệt Chi Thành không ai ham muốn là bởi bì việc thiếu thốn linh khí.
Một ngày kia hắn kiến thiết lại rồi, hình thành một thành thị thương nghiệp, sau đó đưa linh mạch nhập vào thì sẽ là ham muốn đối với rất nhiều tu sĩ.
Một ngày nào đó, có tu sĩ nắm được điểm này, thuyết phục Đế Quốc Hàn Lương thu hồi Mặc Nguyệt Chi Thành, vậy thì khi đó hắn có lý mà không thể nói được.
Tuy rằng đây là thời kỳ mà người có thực lực làm chủ, thế nhưng khi thực lực ngang bằng nhau, thì nhất định cũng phải dựa vào đạo lý mới được.
Quốc vương của Đế Quốc Hàn Lương cũng chỉ là một tu sĩ Luyện Khí kỳ mà thôi, đâu có khả năng chống đỡ được khí thế của Diệp Mặc, nhất thời phun ra một búng máu.
Cát Liên cảm thụ được khí thế cường đại của Diệp Mặc, trong lòng hoảng sợ, khí thế của cái tên Diệp thành chủ này cũng thật quá mạnh mẽ, loại khí thế này coi như chính mình cũng không nhất định có thể phát ra, hắn thật sự là một tu sĩ Nguyên Anh tầng ba sao?
Người khác không biết, thế nhưng Cát Liên đã trải qua Nguyên Anh tầng ba.
Y đương nhiên biết ở giữa Nguyên Anh sơ kỳ và Nguyên Anh trung kỳ là một cái khoảng cách thật lớn, mà Nguyên Anh trung kỳ và Nguyên Anh hậu kỳ cũng là một cái khoảng cách rất lớn.
Diệp Mặc phóng xuất ra khí thế kinh hãi như vậy, hiển nhiên tu vi của hắn không đơn giản.
Cát Liên cũng không nói ra, bất luận Diệp Mặc làm gì, y cũng là người được lợi.
Bọn họ sở dĩ ở lại Đế Quốc Hàn Lương, một là vương thất Đế Quốc Hàn Lương cũng có tu sĩ Nguyên Anh, chỉ là vẫn luôn bế quan tu luyện không có lộ diện mà thôi.
Thứ hai là bọn họ tu luyện đều là bằng tài nguyên do Đế Quốc Hàn Lương cung cấp, căn bản là không cần chính bọn họ phải đi tìm.
Chỉ là trong lòng y cũng có chút oán giận, tuy rằng là đế vương một nước, thế nhưng ông cũng chỉ là một tu sĩ Luyện Khí nhỏ bé lại dám đứng trước một tu sĩ Nguyên Anh nói cái gì mà ban tặng, điều này không phải tự mình chuốc lấy nhục sao.
Còn có cái người Diệp thành chủ kia, anh đã là tu sĩ Nguyên Anh rồi, biết rõ người ta cũng chỉ là nói qua miệng, anh coi như đó là thả rắm không được sao?
Diệp Mặc đương nhiên không coi lời quốc vương nói thành cái rắm gì, coi như là quốc vương không nói đến, hắn cũng sẽ chủ động nói ra.
Hơn nữa Diệp Mặc cũng có thể từ sâu trong nhãn thần của quốc vương này nhìn ra gã tuyệt đối không phải người thường, hơn nữa khi gã nói ánh mắt thu lại, hiển nhiên là tâm tưởng cùng lời nói của gã căn bản là không giống nhau.
Có lẽ lời gã nói căn bản là để sau này thu hồi lại Thành Song Hà, xem ra trước đó quốc vương này căn bản không để ý đến cách suy nghĩ đối với Mặc Nguyệt Chi Thành là sai hay đúng.
Tuy nhiên Diệp Mặc không biết quốc vương chỉ là một tu sĩ Luyện Khí kỳ, sao có thể nắm chắc như vậy, thế nhưng hắn đối với quyền sở hữu Mặc Nguyệt Chi Thành lại rất chú ý.
Cát Liên không nói gì, Vưu Phiên Bình cũng sẽ không nói.
Người tu sĩ Nguyên Anh họ Vinh cũng không đứng ra nói.
Thế nhưng tu sĩ Nguyên Anh tầng năm Tề Lại Phương bỗng đứng lên, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc mà nói:
– Diệp thành chủ, anh là tới Đế Quốc Hàn Lương để lập uy sao?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1033: Thành Thị Phồn Hoa
Thành Thị Phồn Hoa
D
iệp Mặc cười lạnh một tiếng, toàn bộ khí thế bức về phía Tề Tái Phương, mà Tề Tái Phương là tu sĩ Nguyên Anh tầng năm tuy rằng cao hơn hai tầng so với Diệp Mặc, còn là tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ.
Thế nhưng Diệp Mặc là bát hệ đồng tu cho nên đừng nói là Tề Tái Phương là một tu sĩ phổ thông tu vi Nguyên Anh tầng năm, coi như là một tu sĩ Nguyên Anh tầng năm đỉnh phong cũng không nhất định chống đỡ được.
Tế Tái Phương dĩ nhiên bị khí thế của Diệp Mặc bức lui ra phía sau rồi, lúc này mới hoảng sợ mà nhìn về phía Diệp Mặc.
Không chỉ riêng Tề Tái Phương sắc mặt đại biến, mà cả mấy người Cát Liên sắc mặt cũng tràn ngập khiếp sợ.
Diệp Mặc chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh tầng ba, không ngờ chỉ cần khí thế là có bức tu sĩ Nguyên Anh tầng năm là Tề Tái Phương, chứng tỏ hắn tuyệt đối là một thiên tài tu luyện.
Tên quốc vương sau khi phun ra một ngụm máu, sắc mặt tái nhợt ngồi trên ghế không dám động đậy, cũng không dám liếc nhìn Diệp Mặc một cái.
Chỉ là trong lòng gã đang suy nghĩ cái gì thì chỉ có gã mới biết.
Cát Liên thấy Tề Tái Phương bị Diệp Mặc bức bách khí thế nhất thời suy yếu, một tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ như y không ngờ cũng không còn dám khiêu chiến Diệp Mặc, trong lòng không khỏi sảng khoái.
Tên Tề Tái Phương đến từ Tề gia của đế quốc Hàn Lương ỷ vào có một người tu vi Hư Thần trong tộc bình thường đối với mình không hề khách khí, lần này bị Diệp Mặc làm cho mất mặt thực sự là đáng đời.
Thế nhưng Cát Liên biết rằng không nên để chuyện này tiếp tục như vậy nữa, y vội vã đứng lên hướng Diệp Mặc mà nói:
– Vừa rồi hẳn là mọi người đã có chút hiểu lầm, ta nghĩ nên giải thích rõ ràng mọi chuyện.
Như vậy đi, quốc vương sẽ phát ra thông báo toàn quốc rằng Đế Quốc Hàn Lương và Mặc Nguyệt Chi Thành từ này về sau không còn chút quan hệ nào, Mặc Nguyệt Chi Thành chỉ thuộc về cá nhân Diệp thành chủ, mong Diệp thành chủ cũng không nên tiếp tục tính toán về việc nhỏ này nữa.
Hiển nhiên sự tình liên quan đến Mặc Nguyệt Chi Thành này đối với y chỉ là chuyện nhỏ không đáng để ý đến.
Cái Diệp Mặc muốn chính là những lời này, hắn thu hồi lại khí thế bức bách Tề Tái Phương, hướng ánh mặt lạnh lùng sang quốc vương Đế Quốc Hàn Lương.
Tên quốc vương vừa bị khí thế của Diệp Mặc bức đến thổ huyết kia vội vàng đứng lên nói:
– Được, được, không có vấn đề gì, ta lập tức phái người đi tuyên bố thông cáo này…
Tề Tái Phương cũng không nói gì nữa, y coi như là cũng không thua Diệp Mặc, còn nếu như thua hoàn toàn, y cũng không còn mặt mũi nào ở lại Đế Quốc Hàn Lương nữa.
Tuy rằng y là người của Tề gia, thế nhưng cũng chỉ là một tu sĩ bình thường của gia tộc mà thôi, tuy có một tu sĩ Hư Thần nhưng lại luôn bế quan thì cũng chẳng khác gì không có.
Diệp Mặc thấy tên quốc vương đã đồng ý chuyện này rồi, nên cũng gật đầu:
– Đã như vậy tôi xin phép cáo từ.
Nói xong liền xoay người rời đi, căn bản là không có nhiều lời.
Thấy Diệp Mặc rời khỏi, Cát Liên và Vương Phiên Bình vội chạy theo để bắt chuyện.
Tề Tái Phương khuôn mặt tối sầm, xoay người đi ra.
Chỉ còn lưu lại Vương Chính nói mấy câu xoa dịu quốc vương xong rồi cũng không có lưu lại.
Khi tất cả đều đã rời khỏi, lúc này quốc vương mới tức giận phất tay đuổi hết những vũ nữ còn đang khiêu vũ trong đại điện đi, sau đó oán giận đến xanh mặt mà nói:
– Một bọn sói đói, khinh người quá đáng, bọn bây có quyền giữ lại hay vứt bỏ một thành thị của Đế Quốc Hàn Lương ta sao? Đợi đến khi Long gia tiền bối ta xuất quan cũng là lúc mà bọn bây phải hoàn trả lại toàn bộ.
Họ Diệp kia, chỉ bằng mày mà cũng dám chiếm Thành Song Hà của ta sao? Một ngày nào đó mày sẽ hối hận vì việc ngày hôm nay.
Diệp Mặc vừa mới đi chưa xa, phía sau đã có đã có tiếng Cát Liên kêu lên:
– Diệp thành chủ, xin chậm lại đã.
Diệp Mặc dừng lại, hắn biết Cát Liên còn cần đến vị trí đệ tử Bích Đan Tông vậy nên hắn cũng không lo lắng người này đối với mình có gì bất lợi.
Chờ Cát Liên và Vương Phiên Bình đi tới gần, Diệp Mặc mới ôm quyền nói:
– Anh Cát, anh Vưu, vừa rồi tại đại điện tôi không khống chế tốt chính mình, giờ xin được thỉnh tội.
Cát Liên có chút bất đắc dĩ, một tu sĩ Nguyên Anh như anh không thể khống chế chính mình? Chuyện này nói ra sợ sẽ chẳng ai tin.
Thế nhưng lời này y cũng sẽ không có nói ra, mà cười ha hả ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Diệp thành chủ hẳn là cũng đã nghe anh Vưu nói qua chuyện tình của Bích Đan Tông rồi, Cát mỗ xin được cảm tạ trước.
Diệp Mặc đương nhiên biết lời nói của Cát Liên là có ý tứ gì, hắn gật đầu nói:
– Anh Cát, lời này hẳn là phải để tôi nói.
Vương Phiên Bình bỗng ngắt lời Diệp Mặc:
– Diệp thành chủ, ngày hôm nay tôi và Cát đạo hữu tìm anh.
Một là vì muốn cám ơn anh, còn một là vì chỉ còn chưa đến năm tháng nữa là tiến vào Vẫn Chân Điện, hiện rất nhiều tu sĩ tiến nhập Vẫn Chân Điện đã tề tựu ở thành Vẫn Chân.
Các tu sĩ thiên tài Nguyên Anh của chín thành đều sẽ đến đó, trong lúc này ở thành Vẫn Chân không chỉ có các tu sĩ cùng nhau luận đạo, còn có những cuộc tỉ thí của những tu sĩ thiên tài.
Thậm chí có rất nhiều loại linh dược hoặc tài liệu quý hiếm mà nhiều người hằng ao ước cũng có thể xuất hiện.
Cát Liên gật đầu rồi tiếp lời:
– Tôi và anh Vưu cũng muốn đến thành Vẫn Chân tham gia náo nhiệt, tuy rằng bọn tôi không có tư cách cùng người khác luận đạo, thế nhưng nghe một chút cũng không có vấn đề gì, huống chi còn có thể chứng kiến hàng loạt các loại đệ tử thiên tài của các môn phái so đấu với nhau, đối với tu vi của chính mình hẳn là có chỗ tốt.
Nếu như Diệp thành chủ không bận rộn chuyện gì, chúng ta có thể cùng đi thành Vẫn Chân, dù sao mấy tháng sau Vẫn Chân Điện cũng sẽ được mở ra ở thành Vẫn Chân.
Diệp Mặc nghe xong lời Vương Phiên Bình nói thì đã muốn đi, hơn nữa mấy tháng sau mình cũng phải đến đó, chỉ riêng vô số vật phẩm mà vô số các tu sĩ mang đến thành Vẫn Chân đã khiến hắn động tâm rồi.
Cho tới này, đa số tài liệu tu luyện của hắn đều là cướp được và những dự trữ sau chuyến đi “Sa Nguyên dược cốc”, nhưng đến giờ cũng đã không có khả năng thỏa mãn điều kiện tu luyện của hắn nữa rồi.
Hiện tại hắn có nhiều linh thạch, nếu như có thể kiếm được nhiều tài nguyên tại thành Vẫn Chân thì tại sao lại không đi nhỉ?
Vậy là cả ba cùng nhất trí, hẹn nhau thời gian đi đến thành Vẫn Chân.
Không có Tề Tái Phương ở trong nhóm, cùng đi chỉ có thêm tu sĩ Kim Đan tham gia Vẫn Chân Điện kia, mấy người cùng đi chung cũng rất hòa hợp.
Diệp Mặc cũng từ Cát Liên và Vương Phiên Bình biết thêm được rất nhiều chuyện.
Đương nhiên hắn đã biết đệ tử nòng cốt của Lôi Vân Tông là Điền Ngạo Phong đã ngã xuống, thế nhưng giờ hắn mới biết được ở Bia đề danh Kim Đan thành Nam An thì Tiêu Phi chỉ vượt lên đầu có ba ngày đã bị Phương Chủng Sư lần thứ hai đề danh đè xuống.
Trừ nhiêu đó ra, còn lại thì Diệp Mặc đã biết rồi, gần đây tại Bia đề danh Kim Đan nổi gió mây vần, Tiêu Phi sau khi bị Phương Chủng Sư đè xuống, không ngờ lại bị thêm một cô gái đạp lên đầu, sau đó đầy phiền muộn mà rớt xuống hạng mười ba.
Mà cô gái đó cũng theo sát Phương Chủng Sư, đề danh thứ mười hai trên Bia đề danh Kim Đan.
Vốn Diệp Mặc không dự định tìm hiểu, thế nhưng bởi vì nghe nói cô gái kia là đệ tử của Huyền Băng Phái nên mới cố ý hỏi một chút.
Cũng biết được rằng cô gái kia tên gọi Triệu Dung là đệ tử nòng cốt của Huyền Băng Phái.
Thế nhưng đó cũng chưa phải là đặc sắc, đắc sắc nhất chính là chỉ sau Triệu Dung và Phương Chủng Sư ba ngày, lại có một tu sĩ tại Bia đề danh Kim Đan đề tên, mà tên tu sĩ kia một lần nữa đem Phương Chủng Sư hạ xuống vị trí thứ mười một.
– Là ai vậy?
Coi như là Diệp Mặc cũng nhịn không được sự hiếu kỳ mà hỏi.
– Là Ma Trực Húc, đệ tử nòng cốt của môn phái chín sao Thần Phong Cốc, tên kia mới chỉ hai mươi bốn tuổi quả là thiên tài nghịch thiên.
Vương Phiên Bình mang theo chút biểu tình sợ hãi mà than vãn.
Diệp Mặc cũng cảm thấy Ma Trực Húc kia đúng là thiên tài nghịch thiên, mới hai mươi bốn tuổi đã có thể sẵn sàng tấn cấp Nguyên Anh kỳ rồi.
Hiển nhiên những người này lúc này đến đề tên tại Bia đề danh Kim Đan, đều là vì mục đích chuẩn bị cho việc tấn cấp Nguyên Anh kỳ, hẳn cũng là muốn chuẩn bị để tham gia khi Vẫn Chân Điện mở cửa.
Từ trong miệng Vương Phiên Bình, Diệp Mặc còn biết ngoại trừ Triệu Dung của Huyền Băng Phái ra, còn có hai cô gái khác cũng đã đề tên trên Bia đề danh Kim Đan, một người là Văn Thái Y của Vô Cực Tông và một người là Lăng Hiểu Sương của Thanh Mộng Trai.
Nghe nói cô gái tên Lăng Hiểu Sương kia khi mới đề danh được xếp hạng thứ hai mươi ba, nhưng chỉ mười ngày sau đã là vị trí thư ba mươi ba rồi.
Bởi vậy có thể thấy, Bia đề danh Kim Đan gần đây cạnh tranh trịnh độ khốc liệt ra sao.
Sau khi tới thành Vẫn Chân, Diệp Mặc mới biết được cái gì mới gọi là đông kín người.
Ở đây quả thực giống như hội chùa, thật sự là rất nhiều người.
Không chỉ tu sĩ Trúc Cơ và tu sĩ Luyện Khí mà cả tu sĩ Kim Đan hay tu sĩ Hư Thần cũng rất nhiều, thỉnh thoảng cũng có thể thấy hai tu sĩ Ngưng Thể.
– Diệp thành chủ, chúng tôi đã sắp xếp được chỗ ở rồi, là Bích Đan Tông hỗ trợ an bài bốn gian phòng tại nhà hàng Tư Uyển, hay chúng ta đi đến khách sạn trước rồi tính.
Vương Phiên Bình đầu tiên đề nghị với Diệp Mặc.
Dừng một chút y lại nói tiếp:
– Lát nữa tôi và anh Cát cùng đi đến đài luận đạo, nghe các tu sĩ thiên tài ở Nam An châu này luận đạo, anh Diệp cũng đi cùng chứ?
Diệp Mặc đương nhiên hiện tại cũng không muốn vào khách sạn nghỉ ngơi, lập tức nói:
– Anh Cát, anh Vưu, hai người về khách sạn trước đi, tôi đi dạo một chút, buổi tối sẽ trở về.
Cát Liên cũng biết loại tu sĩ như Diệp Mặc khẳng định có chuyện cần làm cho nên gật đầu rồi bốn người cùng chia tay nhau.
Đối với Diệp Mặc thời gian hiện tại rất là cấp bách, hắn hầu như cứ mỗi một phút phải coi như là hai phút tu luyện, nên tự nhiên sẽ không cùng đám người Cát Liên ngồi một chỗ, hắn còn muốn đi phường thị để xem có thể tìm được linh thảo nào không.
Về phần luận đạo, Diệp Mặc thấy không quan trọng bằng việc đi thu thập tài liệu, chờ khi nào rảnh rỗi thì xem sau.
Hắn hiện tại rất nhiều linh thạch, thế nhưng đối với hắn mà nói, đem số linh thạch này đổi thành cái gì đó mới là chuyện trọng yếu nhất.
Mà hộ giáp bán chân khí của hắn tại thời gian trước khi hắn độ kiếp đã bị lôi kiếp phá hư rồi, hiện tại hắn cần mua một bộ hộ giáp mới.
Lúc này Diệp Mặc đã biết rõ tầm quan trọng của hộ giáp, đơn giản mà nói lần trước nếu không có hộ giáp thì hắn cũng không vượt qua được lôi kiếp.
Sau khi rời khỏi đám người Cát Liên, Diệp Mặc trước tiên đi tới phường thị.
Lúc này Diệp Mặc thấy vô số quầy hàng cùng với đủ loại tu sĩ, trong lòng thầm nghĩ, cái gì mợi gọi là phồn hoa, đây mới chính là phồn hoa sầm uất.
Có người cần thì sẽ có người bán, mong răng Mặc Nguyệt Chi Thành sau này cũng sẽ phồn hoa sầm uất thế này.
Các mặt hàng tài liệu và linh dược quả thật rất nhiều, thế nhưng đẳng cấp cao thì lại rất ít, chỉ cần là thứ Diệp Mặc cần thì hắn đều mua hết.
Coi như là hắn không có dùng được thì sau này Mặc Nguyệt Chi Thành cũng sẽ dùng, chỉ trong thời gian ngắn mà hắn đã tiêu tốn hơn mấy trăm ngàn linh thạch thượng phẩm.
Sau khi đến chỗ các hàng vỉa hè dạo một vòng, tuy rằng hắn chưa kiếm được cái gì thực sự tốt.
Nhưng bù lại số lượng tài liệu lại rất lớn.
Diệp Mặc thuận tiện đi vào một cửa hàng lớn bên cạnh, hắn muốn xem hộ giáp phòng ngự.
Loại hộ giáp phòng ngự tương đối tốt thì các sạp hàng bình thường rất khó mua được, chỉ đành đến cửa hàng lớn xem thôi.
Thế nhưng cửa hàng này bên trong rất đông người, thế nên Diệp Mặc không thể đạt được các loại đãi ngộ như ở “Pháp Bảo Hữu Chân” trong thành Nam An được.
Diệp Mặc còn chưa kịp lên lầu thì đã bị một món tài liệu hấp dẫn.
Tuy tài liệu này đẳng cấp cũng không cao, nhiều nhất chỉ khoảng cấp bốn, chủ yếu Diệp Mặc bị hấp dẫn là bởi vì đây chính là một cuộn tơ màu lam nhạt.
Thấy được cuộn tơ màu lam nhạt, Diệp Mặc lập tức đã nhớ tới khối “khoáng thạch Lam Nguyệt” trong nhẫn mình.
Khối “khoáng thạch Lam Nguyệt” này là ngay trước hắn trao đổi được, vốn định sẽ luyện chế vòng cổ xuyến Lam Nguyệt cho đám người Lạc Ảnh, chỉ là vẫn không tìm được chỗi day tốt.
Hiện tại hắn thấy được cuộn tơ này chính là rất hợp ý.
– Lấy cái này cho tôi, tôi lấy nó.
– Cho ta xem cái này…
Một giọng nói vang lên cùng với thanh âm của Diệp Mặc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1034: Đùa Giỡn Đạo Cô
Đùa Giỡn Đạo Cô
D
iệp Mặc vừa mới chỉ vào một nguyện liệu bằng tơ màu lam nói một câu, liền nghe thấy bên cạnh có một giọng nói của một người con gái cũng nói tương tự.
Diệp Mặc lập tức liền quay đầu lại thì nhìn thấy mộ khuôn mặt xinh đẹp, không ngờ là một đạo cô mặc một bộ váy máu trắng.
Chỉ cần nhìn cánh tay trắng trẻo của cô, liền biết được cô cũng muốn lấy được cuộn tơ kia.
Một thứ đồ mà hắn và cô đều muốn có được, Diệp Mặc lại không có ý nhất định phải lấy được nguyên liệu bằng tơ này, không ngờ người ta lại nhắm đến, mình đi xem cái khác cũng được.
Còn không đợi Diệp Mặc rời khỏi, vị đạo cô kia bỗng nhiên nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Hình như là tôi có quen anh thì phải, hình như đã gặp anh ở đâu đó rồi, có chút cảm giác quen thuộc.
Vốn dĩ nguyên liệu tơ màu xanh nước biển đưa cho đạo cô xinh đẹp trước mặt này cũng chẳng có gì, nhưng lời của cô lại làm cho Diệp Mặc kinh ngạc.
Hắn từ trước đến giờ chưa từng gặp vị đạo cô này, sao cô lại nói nhìn mình rất quen?
Diệp Mặc bây giờ sợ nhất chính là bị người khác biết được gốc gác của mình, một khi bị người khác phát hiện ra gốc gác của mình, thì hắn xong đời rồi.
Đang lúc Diệp Mặc muốn lặng lẽ rời khỏi, bỗng nhiên lại nghe thấy đạo cô trên cầu thang tầng hai gọi một câu:
– Hiểu Sương, nhanh lên chút.
Hiểu Sương? Diệp Mặc cảm thấy cái tên này quả thực rất quen thuộc, hắn quan sát kỹ hơn một chút vị đạo cô này, tu vi Nguyên Anh tầng thứ nhất, hơn nữa lại vừa thăng cấp.
Trẻ tuổi như vậy mà đã là Nguyên Anh tầng thứ nhất rồi? Diệp Mặc nhất thời liền nhớ ra cách đây không lâu Vương Phiên Bình đã nói đến, chính là Lăng Hiểu Sương ở Thanh Mộng trai, người con gái này chắc chắn là Lăng Hiểu Sương trên tấm Bia đề danh Kim Đan đó.
Đầu óc Diệp Mặc xoay chuyển cực kỳ nhanh chóng, hắn nhanh chóng hiểu được Lăng Hiểu Sương tại sao lại có thể quen hắn được.
Người con gái này chắc chắn sau khi hắn đề danh xong, trong thời gian cực kỳ ngắn cũng đến thí danh, rất có khả năng chính là người thí danh ngay sau hắn.
Có như vậy cô mới có thể nhớ được tin tức của mình, thậm chí có thể nhớ được người đề danh trước chính là mình.
Diệp Mặc biết mặc dù hắn đề danh thất bại, nhưng trên quảng trường tối ngày hôm đó vẫn còn có vài người.
Mặc dù Lôi Vân Tông không thể để ý đến người vô danh đề tên thất bại như mình, nhưng Diệp Mặc biết rằng hắn đề danh thất bại chắc chắn không phải do tu vi của hắn chưa đủ mà là vì nguyên nhân khác.
Nếu như người con gái này có thể cảm nhận được khí thế mà hắn để lại sau khi đề danh, nói không chừng cũng đã nghi ngờ hắn.
Người trong môn phái chín sao như cô, chắc chắn quan hệ mật thiết, cho dù là một chút cũng không thể để người con gái này nghi ngờ được.
Nếu không, cô ta nói với Lôi Vân Tông, chỉ cần điều tra mình thì thật là xong rồi.
Diệp Mặc đoán không sai, Lăng Hiểu Sương sở dĩ cảm giác Diệp Mặc quen thuộc quả thật là cảm nhận được khí thế của hắn.
Cô đề danh sau Diệp Mặc vài tiếng đồng hồ cho nên cảm giác đó rất ấn tượng.
Nhưng cô chỉ là nhất thời không nhớ ra mà thôi.
Bởi vì cô rất ít liên quan đến đàn ông.
Cho nên cũng không rõ vì sao mình lại có cảm giác này.
Diệp Mặc nghĩ đến đây, lập tức nhìn chằm chằm vào ngực của Lăng Hiểu Sương, sau đó lại nhìn mặt, rồi lại chuyển ánh mắt nhìn xuống bụng dưới của cô.
Nếu như không phải Lăng Hiểu Sương mặc váy, ánh nhìn của hắn chắc chắn sẽ dừng trên chân của cô.
Lăng Hiểu Sương vốn chỉ là có chút quen thuộc mà thôi, bây giờ thấy Diệp Mặc có ánh mắt háo sắc như vậy, nhất thời đã ném cái cảm giác này xuống chín tầng mây, lập tức nổi giận.
Diệp Mặc trước khi cô tức giận, lau lau miệng như nước miếng ra nhỏ giọt, lầm bầm một câu:
– Đúng là một đạo cô xinh đẹp…
Nói xong dường như biết được mình nói sai rồi, lại vội vàng có chút khinh bỉ nhìn Lăng Hiểu Sương cườic cười:
– Cô thật đẹp, em gái, là cô gọi tôi à? Tôi tên Ninh Tiểu Ma, à, à, cô thích nguyên liệu này, không sao, tôi mua cho cô…
Nói xong, Diệp Mặc vừa dùng ánh mắt háo sắc của mình nhìn Lăng Hiểu Sương vừa hướng về bên trong gọi:
– Tiểu nhị, tiểu nhị.
Người đâu rồi, nhanh lên chút, tôi muốn mua đồ.
Sau đó vừa nhìn chằm chằm Lăng Hiểu Sương, xoa xoa tay với vẻ mặt bỉ ổi cứ như buổi tối có chuyện hay vậy, nói:
– Đúng vậy, đúng vậy, vừa này tôi cũng rất có cảm tình với cô, chúng ta nhất định là đã gặp nhau rồi, thật rất quen thuộc…
Lăng Hiểu Sương lập tức sắc mặt trắng bệch, cô lạnh lùng lườm Diệp Mặc một cái rồi quay người đi, lập tức biết được cái cảm giác mà mình vừa cảm nhận được vừa nãy là nhầm rồi.
Bản thân làm sao lại quen loại người như vậy được, cái này căn bản là không thể nào.
Thấy Lăng Hiểu Sương không nói tiếng nào mà lại quay người rời khỏi, Diệp Mặc vội vàng đứng phía sau kêu lên:
– Em gái, đừng vội đi, chúng ta cùng đi nghe đại hội luận đạo đã…
– Kêu nữa, tôi móc mắt anh ra đấy…
Lăng Hiểu Sương không muốn nhiều lời, nhưng vị đạo cô đang đợi cô trên cầu thang thì lại không dễ đối phó gì, sau khi mắng Diệp Mặc một câu, lúc này mới cùng Lăng Hiểu Sương lên lầu.
– Người anh em, anh đúng là to gan, anh có biết vị đạo cô vừa nãy là ai không? Là Lăng Hiểu Sương ở Thanh Mộng trai đấy, không ngờ anh lại dám ức hiếp cô ta, cẩn thận cái đầu của anh đấy.
Một tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ nhất bước tới trước mặt Diệp Mặc, có lòng tốt nhắc nhở một câu.
– Hả…
Diệp Mặc khiếp sợ xoa xoa trán của mình, hắn khiếp sợ là giả, nhưng toát mồ hôi lại là thật.
Chẳng may bị Lăng Hiểu Sương nhận ra hắn là Diệp Mặc của tối ngày hôm đó, hơn nữa tu vi lại rất lợi hại, thì hắn thật có chút nguy hiểm rồi.
Sau khi tên tiểu nhị kia đến, Diệp Mặc nhanh chóng lấy tinh thạch ra mua nguyên liệu sợi tơ kia, rồi quay người rời khỏi.
Hắn cũng không dám lên lầu tìm phiền phức nữa, xem ra chỗ này ít ra mặt thì tốt hơn.
Thấy Diệp Mặc sau khi khi nghe nói Lăng Hiểu Sương là ai, đến một câu cũng không dám nói, rồi lặng lẽ rời khỏi, sau lưng lúc đó truyền đến một trận cười vang.
Thoát khỏi chuyện này, Diệp Mặc muốn sớm quay về chỗ ở một chút, tránh bị người khác nhìn thấy.
Diệp Mặc vừa mới quay trở về “Quán rượu Tư Uyển”, liền nhìn thấy hai người Vương Phiên Bình và Cát Liên đi ra.
Vương Phiên Bình thấy Diệp Mặc lập tức vui mừng gọi một câu:
– Diệp thành chủ, tôi và anh Cát cùng nhau đến đài khiêu chiến luận đạo, anh cũng cùng đi xem đi, nghe nói Triệu Dung của Huyền Băng Phái cũng đến.
Vương Phiên Bình dường như biết Diệp Mặc có chút hứng thú với Triệu Dung của Huyền Băng Phái nên cố ý nói ra một câu.
Anh ta không nghĩ tới lời đề nghị này là đúng hay sai, nếu như Vương Phiên Bình không nhắc đến Triệu Dung, Diệp Mặc có thể sẽ không đi.
Nhưng Triệu Dung của Huyền Băng phái, nếu như cô ta đến, nói không chừng Lạc Ảnh cũng đến.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc lập tức nói:
– Được, tôi cũng đến xem một chút.
Mấy người bọn họ vừa mới đến gần đài luận đạo, liền nghe thấy trên đài có một trận huyên náo truyền đến, sau đó một tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ ba bị đánh rợt đài, rơi xuống đám người bên dưới, sau khi nôn ra một ngụm máu, lẳng lặng bò dậy.
Diệp Mặc lúc này mới chú ý đến những người trong đài luận đạo chỉ là Nguyên Anh tầng thứ nhất mà thôi, anh ta là Nguyên Anh tầng thứ ba mà không ngờ bị đánh nôn ra máu, rõ ràng tu sĩ này không tầm thường.
Rất nhanh, Diệp Mặc phát hiện ra hắn quen biết người này.
Ngày trước khi ở “Sa Nguyên dược cốc”, hai người còn lấy được “Tử Quý Hỏa”.
Người này chính là Đổng Thiên Nhai của Vô Cực tông, ngày đó anh ta là Kim Đan viên mãn, bây giờ đã là Nguyên Anh tầng thứ nhất rồi, hơn nữa chân nguyên còn vững chắc.
Ngày đó hắn cũng biết Đổng Thiên Nhai đứng thứ tư trong Kim Đan danh nhân đường, bây giờ xem ra quả nhiên có chút môn đạo.
Vương Phiên Bình sợ Diệp Mặc không nhận ra Đổng Thiên Nhai, nói nhỏ vào tai Diệp Mặc:
– Đây là Đổng Thiên Nhai, đệ tử nòng cốt của Vô Cực tông, xếp thứ 17 trên Bia đề danh.
– Đổng Thiên Nhai…
– Đổng công tử thật lợi hại…
– Thiên Nhai tiền bối…
Không thể không nói ở trong đại lục tu chân, cũng điên cuồng giống như việc bám đuôi minh tinh vậy, đây là lần thứ hai Diệp Mặc chứng kiến cảnh tượng như thế này.
Ngày trước Tiêu Phi trong quảng trường Bia đề danh, còn có người con gái đứng ngay vị trí sau khi Tiêu Phi đề danh.
Đổng Thiên Nhai tự đắc nhìn những người đứng trên đài luận đạo, lại nhìn xung quanh một lần, lúc này mới chắp tay hành lễ nói:
– Vô Cực tông chúng tôi chú ý chính là tùy ý tùy tâm, mặc dù vị bằng hữu vừa nãy cao hơn tôi hai tầng, nhưng bởi vì anh ta không tùy tính như tôi, trong khi tỉ thí sợ hãi rụt rè cho nên mới bị tôi đánh gục.
Tu sĩ như ta, nếu là tu đạo thì cần gì phải sợ hãi rụt rè?
Đổng Thiên Nhai nói hết những cảm nhận tâm đắc của mình ra, phía dưới lại càng lao nhao lên.
Diệp Mặc trong lòng cười khẩy, đúng là thối thật.
Tu vi của Đổng Thiên Nhai mặc dù là Nguyên Anh tầng thứ nhất, nhưng tu vi chân nguyên của anh ta lại thâm hậu hơn tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ ba, đây có lẽ là do tư chất và công pháp tạo nên.
Mặc dù trong quá trình hai người tranh đấu Diệp Mặc không được chứng kiến, nhưng Diệp Mặc cũng có thể đoán được, thủ đoạn của Đổng Thiên Nhai hẳn là hơn tu sĩ thất bại kia nhiều.
Chỉ là người ta thắng rồi, nói thế nào cũng là chuyện của người ta mà thôi.
Lúc này Diệp Mặc dùng thần thức quét một vòng, cũng không nhìn thấy Lạc Ảnh đâu, thậm chí Triệu Dung là ai, hắn cũng không nhận ra.
– Đổng Thiên Nhai của Vô Cực tông cung kính tiếp chiêu, không biết có vị bằng hữu nào có ý lên chỉ giáo hay không?
Đổng Thiên Nhai đứng yên chờ người khác lên tỉ thí.
– Thế này có nhàm chán quá không?
Diệp Mặc lầm bầm nói.
Cát Liên cười ha hả nói:
– Nhàm chán? Anh mà biết mười tu sĩ đứng trong top 10 có phần thưởng là gì thì anh cũng không cảm thấy nhàm chán đâu.
Nói xong không đợi Diệp Mặc hỏi đến, anh ta liền nói tiếp:
– Mỗi lần Vẫn Chân điện tổ chức, thành Vẫn Chân đều trọng thưởng tu sĩ tham dự luận đạo, tu sĩ đứng trong top 10 thấp nhất cũng được một chân khí hạ phẩm.
Nghe nói có một lần người đứng đầu còn được thưởng một viên “Hư Lạc đan” nữa, trọng thưởng như vậy thì ai có thể từ chối được chứ?
Vương Phiên Bình gật gật đầu đồng ý nói:
– Đúng vậy, hơn nữa cho dù không thể đứng trong top 10, nhưng có thể lên đài cũng đã chứng minh là có thực lực nhất định rồi.
Cho dù bọn họ không nhận được phần thưởng nhưng có thể luận đạo với một số tu sĩ thiên tài, được lợi có thể không thể kể hết.
Huống chi trên đài luận đạo không cho pháp đả thương đến tính mạng, cho nên đại đa số tu sĩ đều muốn thử một lần.
Nghe thấy “Hư Lạc đan” Diệp Mặc trong lòng giật mình nhưng nghĩ tới Cát Liên nói chỉ có một lần mà thôi, rõ ràng không phải mỗi lần đều thưởng “Hư Lạc đan”.
Còn một điều nữa, Diệp Mặc cũng biết, bây giờ hắn không thể ra mặt được.
Một khi hắn lộ diện, lập tức sẽ bị liệt vào mục tiêu chú ý của người khác.
– Nhưng Vô Cực tông gần đây cũng có danh tiếng lớn đấy chứ, lúc trước đệ tử nòng cốt thiên tài Viên Quan Nam dựa vào tu vi Nguyên Anh tầng thứ tư liền ghi danh lên Bia đề danh, danh tiếng truyền khắp Nam An châu.
Gần đây lại có Đổng Thiên Nhai và Văn Thái Y.
Văn Thái Y lại càng là nhân vật số một trong mười mĩ nhân Nam An, hơn nữa lại đứng thứ ba mươi chín trên Bia đề danh Kim Đan.
Cát Liên nhìn Đổng Thiên Nhai phong độ có một không hai trên đài mà cảm thán một câu.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1035: Không Ngờ Là Cô Ta
Không Ngờ Là Cô Ta
Đ
ối với người còn gái như Văn Thái Y, Diệp Mặc lại rất nhiều lần nghe nói đến, cùng Tố Tố liệt vào đệ nhất trong mười mĩ nữ Nam An.
Không ngờ người con gí này không những xinh đẹp, công phu cũng rất tốt.
Vương Phiên Bình lại rất thích buôn chuyện nói:
– Nghe nói Đổng Thiên Nhai này lại thích Văn Thái Y, nhưng Văn Thái Y lại không có chút hứng thú gì với anh ta.
Văn Thái Y lại chỉ thích sư huynh của cô ấy, Viên Quan Nam – đệ tử nòng cốt thiên tài đứng đầu ở Vô Cực tông.
Văn Thái Y và Diệp Mặc mặc dù chưa từng gặp nhau, nhưng có thể cùng Tố Tố xếp thứ nhất, rõ ràng là người con gái vô cùng xinh đẹp.
Người con gái xinh đẹp như vậy cùng với thiên tài đệ nhất của Vô Cực tông, cũng xứng đôi.
Nhưng Vương Phiên Bình lại cười ha hả, nói nhỏ:
– Chỉ là Viên Quan Nam mặc dù cũng thích Văn Thái Y nhưng đồng thời cũng nghe nói gã lại càng ngưỡng mộ là Tố tố Huyền Băng phái hơn, cô Tố Tố kia cũng là đệ nhất mỹ nhân ở Nam An.
Tôi nghe người ta nói Văn Thái Y vì chuyện này mà muốn khiêu chiến với Tố Tố…
Diệp Mặc nghe thấy lời này, ánh mắt lạnh lùng.
Viên Quan Nam là thứ gì, không ngờ dám thu hút sự chú ý của Tố Tố.
Cái cô Văn Thái Y kia cũng không tốt đẹp gì, Tố Tố sẽ để ý đến đồ bỏ đi Viên Quan Nam đó sao? Cô ta dựa vào cái gì mà muốn khiêu chiến với Tố Tố?
Vương Phiên Bình cũng không nhìn sắc mặt của Diệp Mặc, vẫn líu lo nói:
– Cô Tố Tố kia cũng không phải là người con gái đơn giản, khi Văn Thái Y nói cô ấy không thể đứng trong đệ nhất mười mỹ nhân, cô ấy liền khinh thường nói cô trước giờ chưa bao giờ để ý đến cái gì mà mười mỹ nhân Nam An, Văn Thái Y thích thì cứ lấy đi.
Văn Thái Y không còn gì để nói, đành phải bảo cô ấy không được đến gần Viên Quan Nam, không ngờ cô ấy khinh thường nói, cô ấy đã có chồng rồi, thậm chí còn nói ngoài chồng của cô ấy ra, Văn Thái Y cho dù cướp hết đàn ông trên thiên hạ thì cũng chẳng có quan hệ gì đến cô.
Lúc đó Văn Thái Y đến nói cũng không thể nói được một câu, có thể nói trên quảng trường đề danh ở Nam An, hai người con gái đứng đầu mười mỹ nhân tranh đấu, Văn Thái Y hoàn toàn thua.
Diệp Mặc vừa nghe liền biết được Vương Phiên Bình nói hoàn toàn là sự thật, Tố Tố đúng là có tính cách này, nghĩ tới Tố Tố trong lòng vẫn đang nhớ mong mình, Diệp Mặc hận không thể lập tức đến Huyền Băng phái ngay được.
Chỉ có điều hắn biết rằng đây chỉ là hy vọng xa vời mà thôi, hắn chỉ có thể hy vọng Tố Tố sẽ đến Vẫn Chân điện. – Đặc sắc đây, mong đợi…
Diệp Mặc thấy lại có một tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ nhất bay vọt lên đài, rõ ràng y vừa mới thăng cấp lên Nguyên Anh tầng thứ nhất cách đây không lâu, không cần hỏi, cũng là vì Vẫn Chân điện.
Cát Liên cùng với Vương Phiên Bình cũng như những người còn lại, đều bị hai tu sĩ thiên tài trên đài thu hút.
Đổng Thiên Nhai và Dịch Song Hồ rõ ràng là quen biết nhau.
Sau khi gặp mặt liền bắt chuyện một chút, rồi sau đó tự phóng pháp bảo của mình ra.
Pháp bảo của Đổng Thiên Nhai Diệp Mặc cũng biết, là một ấn chương (con dấu), nhưng hắn không ngờ pháp bảo của Dịch Song Hồ lại cũng là ấn chương.
Hai ấn chương khổng lồ dường như không có chút chậm trễ nào, trong nháy mắt liền phát ra khí thế rồi đập vào nhau trên không trung.
Dưới sự kích động của chân nguyên, cho dù đại luận đạo có cấm chế mạnh hơn nữa cũng không ngừng rung chuyển, có thể thấy hai người cũng không thua kém gì nhau, kẻ tám lạng người nửa cân.
Tu sĩ Ngưng Thể kia làm trọng tài gật gật đầu, rõ ràng tu vi của hai người này khiến ông rất hài lòng.
Diệp Mặc vừa nhìn cũng biết, thực lực của hai người này chênh nhau không nhiều.
Cho dù là muốn phân thắng bại cũng không phải trong thời gian ngắn có thể làm được.
Hắn nghĩ đến ngày trước Đổng Thiên Nhai vẫn còn là Kim Đan viên mãn, hắn vẫn còn là Kim Đan tầng thứ nhất, hôm nay mình đã là Nguyên Anh tầng thứ ba rồi, đối phương mới chỉ là Nguyên Anh tầng thứ nhất.
Không khỏi thầm than đời người gặp gỡ vô thường, không ai biết được chuyện sau này như thế nào.
Cho dù Diệp Mặc biết tốc độ tăng cấp của mình có thể nhanh hơn Đổng Thiên Nhai là vì hắn nắm giữ Thiên Hoa đan, còn cả một lình mạch và vô số đan dược nữa.
Nhưng Diệp Mặc trong lòng vẫn rất sảng khoái, trong thời gian ngắn có thể vượt qua được một đệ tử thiên tài, điều này vốn đã là một chuyện vô cùng thích thú rồi.
Huống chi đãi ngộ của Đổng Thiên Nhai cũng không tệ.
Một đệ tử nòng cốt của tông môn chín sao, đãi ngộ kém mới là chuyện lạ.
Với tu vi của Diệp Mặc, trận đấu của Đổng Thiên Nhai và Dịch Song Hồ cũng đã chẳng có hứng thú gì lắm rồi, hắn thấy Vương Phiên Bình và Cát Liên đều say sưa xem, cũng không quấy rầy hai người họ.
Diệp Mặc dời ánh nhìn, lại phát ra một bóng dáng tu sĩ Nguyên Anh xinh đẹp bước vào một Linh Tức lầu ngoài đài luận đạo.
Linh Tức lầu tương tự như quầy bar và câu lạc bộ ở Trái Đất là chỗ để cho tu sĩ nghỉ ngơi, trong này có các loại linh tửu và linh trà, hơn nữa linh khí cũng rất đầy đủ.
Diệp Mặc sở dĩ chú ý đến không phải là Linh Tức lầu, mà là bóng dáng xinh đẹp kia dường như hắn rất quen, tuyệt đối là một người quen nào đó rồi.
Hắn thậm chí còn không kịp chào Cát Liên và Vương Phiên Bình, lập tức tiến về phía Linh Tức lầu.
Lăng Hiểu Sương cùng sư tỷ đi dạo một hồi lâu trong phường thị, hai người vừa mới bước vào Linh Tức lầu này, cô liền nhìn thấy Diệp Mặc cũng vào theo, lập tức anh mắt hình viên đạn, lạnh giọng nói:
– Cái tên Ninh Tiêu Ma này đúng là vô liêm sỉ…
– Hiểu Sương, em nói ai vô liêm sỉ…
Vị đạo cô bên cạnh Lăng Hiểu Sương sau khi nghe thấy Lăng Hiểu Sương nói vậy, lập tức hỏi một câu.
Nhưng không đợi Lăng Hiểu Sương trả lời, cô cũng đồng thời nhìn thấy Diệp Mặc đang bước đến, hơn nữa bộ dạng lại rất gấp gáp.
– Tên kia quả nhiên vô liêm sỉ, thậm chí còn dầy mặt đến đây nữa.
Vị đạo cô đứng bên cạnh Lăng Hiểu Sương cũng khinh thường nói một câu.
Diệp Mặc không nhìn thấy Lăng Hiểu Sương, cho dù là nhìn thấy, hắn cũng cần phải đến nhìn xem người con gái đó có phải là người trong ấn tượng của hắn không, điều này đối với hắn mà nói là chuyện rất quan trọng.
Nếu như không sợ tu sĩ Nguyên Anh đứng bên cạnh người con gái đó cho rằng mình khiêu khích gã, thần thức của Diệp Mặc sớm đã quét ra rồi.
Đứng sau tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ bảy, dùng thần thức quét người con gái đứng bên cạnh gã, rõ ràng là khiêu khích không còn nghi ngờ gì.
Lúc này bóng dáng xinh đẹp trước mặt Diệp Mặc bỗng nhiên quay đầu lại, cô nhìn Diệp Mặc một cái, không để ý.
Không ngờ lại là cô ấy thật? Diệp Mặc trong đầu “oong” lên một tiếng, hắn không ngờ lại gặp Đông Phương Na Na ở đây.
Lúc đó khi hắn phế đi đan điền của cô, muốn giết cô, bởi vị Diệp Tử Phong mê mệt người con gái này thấm vào xương cốt rồi, nên mới buông tha.
Sau đó Diệp Tử Phong và Đông Phương Na Na rời khỏi Lạc Nguyệt, còn chuyện đi đâu, Diệp Mặc cũng không có tin tức gì.
Rồi nhiều năm sau, hắn không ngờ lại Đông Phương Na Na ở một thành thị của Nam An châu này, Đông Phương Na Na ở đây, Diệp Tử Phong thì sao? Đông Phương Na Na tu vi đã là Kim Đan tầng thứ nhất rồi, rõ ràng chẳng những đan điền được loại thuốc nào đó phục hồi lại, hơn nữa tố chất tu chân lại vô cùng tốt.
Diệp Mặc trong lòng vô cùng lo lắng, lại càng không nghĩ ngợi gì, lập tức chạy tới bên người Đông Phương Na Na nắm lấy cánh tay của cô:
– Tôi tìm cô có chút chuyện, đi cùng tôi trước đã.
– Đúng là đồ không biết xấu hổ…
Lăng Hiểu Sương thấy Diệp Mặc trực tiếp bắt lấy cánh tay của Đông Phương Na Na, lại không nhịn được, phóng phi kiếm ra muốn giết chết Diệp Mặc.
Lúc đó cô đã hiểu được Diệp Mặc đi vào Linh Tức lầu không phải vì cô mà là vì người con gái mà vừa nãy hắn bắt lấy cánh tay.
Nhưng trước đó trong lòng cô, Diệp Mặc cũng đã là một gã lưu manh háo sắc rồi, lúc trước chắc là không chọc được mình mời từ bỏ, bây giờ không ngờ hắn lại đi đùa giỡn với một cô gái khác.
Loại người như vậy phải giết chết, mặc dù giết người trong thành Vẫn Chân thì gặp phiền phức không nhỏ, nhưng Lăng Hiểu Sương lại chỉ biết cô muốn giết thì giết, không có ai vì một tu sĩ không quen biết lại đi đắc tôi với Thanh Mộng trai của cô.
Nhưng không đợi Lăng Hiểu Sương ra tay, tu sĩ Nguyên Anh bên cạnh cô gái đó đã động thủ với Diệp Mặc rồi.
Gã phóng một cây quạt gấp ra, xuất thủ trong nháy mắt, quạt gấp liền mang theo một luồng sát khí lạnh lẽo lập tức bao lấy Diệp Mặc.
Cho dù là Diệp Mặc, cũng không thể không tạm thời buông tay, đồng thời dưới sự cổ động của chân nguyên, hòa tan toàn bộ sát khí của đối phương đi hết.
Lúc này Đông Phương Na Na kinh hãi giật mình tỉnh lại, vội vàng chạy ra sau tu sĩ Nguyên Anh, vẻ mặt kinh hãi nhìn Diệp Mặc, cô cũng không biết Diệp Mặc tại sao lại đột nhiên bắt lấy tay cô, từ trước tới giờ cô chưa từng gặp người này?
– To gan thật, không ngờ lại dám càn rỡ trước mặt Ngô Dự tôi, nể tình anh vừa mới chặn lại được một chiêu của tôi, bây giờ sẽ chặt đứt cánh tay vừa mới bắt lấy cánh tay của người ta, sau đó cút…
Tu sĩ Nguyên Anh lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Mặc nói, rõ ràng Diệp Mặc bây giờ trong mắt gã chỉ là một con dê đợi làm thịt mà thôi.
– Hả, không ngờ anh lại là đệ tử thiên tài Ngô Dự của tông môn bảy sao Vô Lượng Hải.
– Anh nói chính là Ngô Dự, người chưa đến một trăm tuổi mà đã là Nguyên Anh tầng thứ bảy, đứng thứ 260 trên bia đề danh Nguyên Anh sao?
– Đương nhiên là anh ta…
– Tu sĩ mạo phạm đến anh ta xong đời rồi, cũng may Ngô công tử không muốn giết người, nên mới muốn chặt đi cánh tay của hắn…
Có rất nhiều tu sĩ trong Linh Tức lầu, Ngô Dự vừa mới xưng tên, rất nhiều người đã biết lại lịch của gã.
Diệp Mặc lạnh như băng nhìn Ngô Dự, Đông Phương Na Na lại ngay trước mặt, hắn nhất định phải dẫn cô ấy đi bằng được, sau đó hỏi tin tức của Diệp Tử Phong.
Diệp Tử Phong sở dĩ ở cùng với Đông Phương Na Na không thể nói là không có trách nhiệm của Diệp Mặc.
Nếu như không phải hắn dẫn Diệp Tử Phong đến Lạc Nguyệt, Đông Phương Na Na cũng sẽ không tìm được Diệp Tử Phong.
Cảm nhận được khí thế của Diệp Mặc bỗng nhiên trở nên mạnh mẽ, Ngô Dự có chút sửng sốt, chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh tầng ba thôi lại dám động khí thế trước mặt mình? Hắn cho rằng hắn là Viên Quan Nam hay sao?
Ngô Dự đang muốn nói chuyện, bỗng nhiên Đông Phương Na Na kéo gã một cái nói:
– Anh Ngô, thôi đi, chúng ta vào thôi…
Đông Phương Na Na bỗng nhiên nhìn thấy một tia tức giận quen thuộc trong ánh mắt của Diệp Mặc, không ngờ trong lòng cô lại phát hoảng, cô xác định mình chưa từng gặp Diệp Mặc, nhưng Diệp Mặc lại khiến cô có chút sợ hại từ đáy lòng.
– Tại sao lại phải đi? Anh cần phải lấy một cánh tay của hắn, đồ rác rưởi này, không giết hắn là tốt lắm rồi.
Ngô Dự nghe thấy Đông Phương Na Na bỗng nhiên vì Diệp Mặc mà cầu xin, trong lòng có chút không thoải mái.
Diệp Mặc bình tĩnh trở lại, hắn nhìn cục diện một chút, nếu như hắn giở hết thủ đoạn ra, hẳn là sẽ đánh bại được Ngô Dự.
Nhưng nơi này là thành Vẫn Chân, hắn cũng không thể giết Ngô Dự.
Còn một chuyện nữa, một khi hắn đánh bại Ngô Dự, hắn lập tức sẽ bị người khác để ý đến.
Nếu như thân phận của hắn bại lộ, nói không chừng sẽ liên lụy đến Mặc Nguyệt Chi Thành và Lạc Ảnh còn cả mấy người Tống Ánh Trúc nữa, nghĩ đến nhưng điều này, Diệp Mặc bỗng nhiên cảm giác mình có chút tự phụ rồi.
Vừa nãy hắn đột nhiên nhìn thấy Đông Phương Na Na, lo lắng cho Diệp Tử Phong, không nghĩ được nhiều như vậy, bây giờ xem ra mình có chút vội vàng rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ [Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Trong-Sinh-Tro-Thanh-Manh-Nhat-Vu-Tru-Audio-Truyen.jpg)





