[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 209 : Giả Bộ Tôi Cũng Biết Làm (c1041-c1045)
❮ sautiếp ❯Chương 1041: Giả Bộ Tôi Cũng Biết Làm
Giả Bộ Tôi Cũng Biết Làm
V
ăn Thái Y vừa mới ra giá, Tế Truyền Học lập tức im miệng lại, gã vốn dĩ rất nể nang Văn Thái Y, sao lại có thể đấu giá với Văn Thái Y được? Hai người còn lại thoạt nhìn dường như không có sức mua được, lại càng sẽ không mở miệng.
Còn người có thể mua được món bán chân nguyên này ngoài Văn Thái Y và Tế Truyền Học ra, chỉ còn có Diệp Mặc.
Văn Thái Y thấy Tế Truyền Học không mở miệng, gật gật đầu, rõ ràng trong dự liệu của cô, cô đang định lấy linh thạch ra, liền nghe thấy Diệp Mặc lại báo giá lần hai:
– Ba triệu bảy trăm nghìn.
– Anh…
Văn Thái Y vẻ mặt tức giận chằm chằm nhìn Diệp Mặc, cô chắc chắc Diệp Mặc là cố ý, bộ hộ giáp chân khí này mặc dù không tệ, nhưng cũng không đáng giá đến ba triệu bảy trăm nghìn, ba triệu năm trăm nghìn đã là cao lắm rồi.
Diệp Mặc vẻ mặt không có biểu hiện gì, cũng không thèm nhìn Văn Thái Y, chỉ nhìn chằm chằm bộ chân khí.
– Anh muốn chết…
Tế Truyền Học nói với Diệp Mặc vài từ, rồi lại thấy Vu Dương nhìn gã với ánh mắt lạnh như băng, gã thậm chí cảm giác được toàn thân lạnh run, theo bản năng thu lại nửa câu cuối.
– Được, anh có nhiều linh thạch nhỉ, Vu tiền bối, tôi ra năm triệu.
Văn Thái Y tức giận nói, tính cách của cô trong những tình huống tương tự, đều không thể thua cho người khác.
Vẫn luôn ưu việt và tính cách này, mới có thể khiến cô không hài lòng với Lạc Tố Tố, thậm chí còn đưa ra yêu cầu khiêu chiến với Lạc Tố Tố.
Mặc dù cô cũng biết được mình cũng không thích Viên Quan Nam đến mức như đồn đại bên ngoài, nhưng Viên Quan Nam thích Lạc Tố Tố hơn cô, vậy thì không được.
Cho dù là mười mĩ nhân của Nam An, Lạc Tố Tố cũng không thể ngang hàng với cô được, trong lòng cô rất khó chịu.
Hộ giáp chân khí trước mặt đã lên mức ba triệu năm trăm nghìn, thực ra đã là giá quá cao rồi, năm triệu lại càng vượt xa giá thực của nó rồi.
Văn Thái Y sở dĩ muốn báo giá năm triệu, cô muốn dùng linh thạch để áp chế Diệp Mặc, khiến Diệp Mặc căn bản không có sức phản kháng.
Chỉ là một Tán Tu, lại dám so linh thạch với mình.
Cô định lấy ra năm triệu linh thạch đặt lên quầy, sau đó lấy bán chân khí đi, rồi lạnh lùng nhìn Diệp Mặc, căn bản cũng không cần nói câu gì.
Cô muốn cho tên Nguyên Anh tầng thứ ba biết rằng, đến lúc này, linh thạch cũng không cần phải lấy ra nữa.
Từ ba triệu bảy trăm nghìn, được nâng lên năm triệu, Diệp Mặc cũng không phải là thằng ngốc, lại không biết suy nghĩ của Văn Thái Y sao.
Nếu là một người con gái bình thường, Diệp Mặc mặc dù muốn có được bán chân khí, cũng không thể nào lấy ra năm triệu một trăm nghìn được.
Nhưng người con gái như Văn Thái Y, khiến hắn vô cùng không thích tí nào.
Nếu đối phương giả bộ như vậy, thì mình cũng phải giả vờ lợi hại hơn cô ấy chút.
Coi như là xả giận cho Tố Tố, chút linh thạch này cũng không là cái gì.
– Mười triệu…
Diệp Mặc vẻ mặt không có chút biểu cảm nào, nhưng giá của hắn không ngờ lại cao gấp đôi Văn Thái Y.
– Cái gì?
Văn Thái Y đơ ra, hắn điên à? Mười triệu? Gấp ba giá trị thực tại của hộ giáp bán chân khí sao?
Đừng nói đến Văn Thái Y đơ người ra, mấy người còn lại cũng ngây ra nhìn Diệp Mặc.
Đến cả Vu Dương cũng kinh ngạc nhìn Diệp Mặc, thậm chí bắt đầu quan sát đánh giá Diệp Mặc.
Một hồi lâu, Tế Truyền Học phản ứng lại, lập tức lên tiến gọi Diệp Mặc:
– Anh từ đâu đến mà lại không hiểu quy tắc như vậy? Anh biết thói quen của Vu đại sư không? Nếu như anh không lấy ra được mười triệu, anh phải đổi lấy mạng của anh đấy.
Vẻ mặt Diệp Mặc bình thản, hắn tùy ý nhìn Vu Dương, thấy Vu Dương dường như lại cam chịu lời nói của Tế Truyền Học, lập tức lạnh lùng nói:
– Vu đại sư, mặc dù đây là lần đầu tôi đến xem ông kinh doanh, nhưng điều kiện ở đây không có gì là tốt, chẳng lẽ mỗi lần khách đến rồi, bên cạnh đều có thứ đồ hét to kêu to sao?
Vu Dương lại lạnh lùng nhìn Tế Truyền Học, Tế Truyền Học sợ rụt đầu rụt cổ, sau đó ông lại nói với giọng có chút tình cảm với Diệp Mặc:
– Mặc dù tôi không thích người khác cãi lộn, nhưng người bạn kia nói đều là sự thật, nếu như báo giá bừa bãi đều phải đền mạng.
Diệp Mặc giống như không nghe thấy lời nói của Vu Dương vậy, hơn nữa lại tiếp tục nói:
– Bây giờ vẫn chưa có ai báo giá nữa, ông có phải là sẽ bán cho tôi Cửu Vận hay không?
Vu Dương liếc nhìn Văn Thái Y, trong mắt Văn Thái Y ngoài không cam lòng còn có vẻ cực kỳ khó chịu, cũng không có cách nào khác.
Mười triệu linh thạch, cho dù là toàn bộ gia sản trên người cô cũng không đủ, thậm chí còn kém xa.
Cô cũng không hiểu cái tên Tán Tu này, tại sao lại giàu có đến vậy.
Vu Dương thấy Văn Thái Y sắc mặt khó coi, cũng không nói gì, lập tức biết cô không thể lấy ra nhiều tiền như vậy được.
Ông quay đầu nhìn Diệp Mặc nói:
– Lấy mười triệu linh thạch thượng phẩm, Cửu Vận là của anh.
Diệp Mặc cũng không có chút để ý đưa túi trữ vật cho Vu Dương, Vu Dương kiểm tra linh thạch trong túi trữ vật, đúng là mười triệu, không thiếu không thừa.
Lập tức ông mang vẻ mặt hàm súc, đưa hộ giáp bán chân nguyên cho Diệp Mặc.
Diệp Mặc cầm lấy hộ giáp, quay người đi.
Đồ của hắn cũng tới tay rồi, Văn Thái Y cũng giáo huấn rồi, mặc dù giá cả có chút cao, nhưng vì xả giận cho Tố Tố, thì cũng đáng.
Về hai pháp bảo còn lại, hắn căn bản cũng không muốn.
Văn Thái Y thấy Diệp Mặc đến nhìn cũng không nhìn cô một cái, quay người đi luôn, lại càng phẫn nộ, nhưng cô cũng không có cách nào mở miệng được, cô trong lòng biết đối phương là cố ý làm vậy, đây là lấy gậy ông đập lưng ông, cũng giống như đánh vào mặt cô, còn đánh lên tiếng bốp bốp.
Nhưng cô lại nhanh chóng điều chỉnh lại được, nhìn bộ bán chân khí “Nhu chỉ kim võng” nói:
– Tôi lấy cái này.
Cũng may sau khi Diệp Mặc đi rồi, lại không có ai cạnh tranh giá cả với cô, thấy hai bộ pháp bảo tốt một chút trong nháy mắt bị người khác mua mất, Tế Truyền Học chỉ có thể chuyển mục tiêu sang “Hắc Nhan kiếm”.
Nằm ngoài dự liệu của tên tu tán Nguyên Anh tầng thứ bảy kia là không ra tay, sau khi bộ “Nhu chỉ kim võng” bán chân khí bị Văn Thái Y lấy đi, gã cười khổ lắc lắc đầu, quay người rời khỏi Vu Dương khí các, rõ ràng từ biểu cảm của gã có thể nhìn ra, gã có chút bất đắc dĩ, đã từ bỏ ý mua pháp bảo rồi.
Văn Thái Y thấy tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ bảy này rời khỏi, cười khẩy một tiếng, trong lòng thầm nghĩ đáng đời.
Cô đã mơ hồ đoán được tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ bảy kia là ai rồi, nếu như đúng là người đó, đừng nói đến tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ ba kia, cho dù là tu sĩ thăng cấp lên Nguyên Anh tầng thứ tám gặp người này cũng chỉ có con đường chết mà thôi.
Cô đương nhiên biết tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ bảy kia sau khi thấy Diệp Mặc rời khỏi, đã không còn hứng thú với những đồ còn lại ở đây rồi.
Tên kiêu ngạo vừa nãy chỉ là Nguyên Anh tầng thứ ba mà thôi, đối mặt với Nguyên Anh tầng thứ bảy cũng xong đời rồi, huống chi là tên ra tay tàn nhẫn như vậy?
Diệp Mặc lúc này lại dừng lại, sau đó quay đầu lạnh nhạt nói:
– Tao nghĩ tên đuổi theo kia chắc là Tế Truyền Học, không ngờ là mày.
Tên Nguyên Anh tầng thứ bảy này, mặc dù là người có tu vi cao nhất trong ba người vừa nãy, nhưng cũng là một Nguyên Anh tầng thứ bảy, Diệp Mặc phỏng chừng là người khoảng trên trăm tuổi trong ba người, hẳn là tu sĩ trước mặt này.
Gã hơn trăm tuổi, mua pháp bảo rõ ràng không phải là để đến Vẫn Chân điện.
– Không ngờ mày lại biết tung tích của tao?
Người này là tu sĩ Nguyên anh vừa mới ở Vu Dương khí các, còn bất đắc dĩ cười khổ, lúc này vẻ mặt chấn động.
Y mặc dù là một tán tu, nhưng thủ đoạn độc ác, hơn nữa hành sự cẩn mật, có chút giống như Mạc Thiên Lý mà ngày trước Diệp Mặc giết.
Lúc trước sở dĩ y ở Vu Dương khí các biểu hiện bình thản vô kỳ, đó là vì y thấy sau khi Diệp Mặc rộng rãi ra tay, đồ của Vu Dương khí các đã không còn là mục đích theo đuổi của y rồi, tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ trước mặt này mới là mục tiêu y cần tập trung nhắm đến.
Tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ ba giàu có như vậy, nếu nhưng y có thể cướp bóc được, đâu phải lo lắng gì về linh thạch nữa?
Diệp Mặc thấy trong mắt y hiện lên tia đấu tranh, biết y sau khi biết mình có thể phát hiện ra tung tích, có chút kiêng nể mình.
Y sợ trong thời gian ngắn không thể giết chết mình được, sẽ thu hút sự chú ý trong thành, nên mới không ngừng do dự.
Diệp Mặc trong lòng cười nhạt, lòng ham muốn của tên này đúng là lớn, không ngờ lại muốn cướp bóc mình ngay trong thành, cũng không sợ không thể chống đỡ được.
– Mày muốn linh thạch của tao?
Diệp Mặc hỏi thẳng.
Tên tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ bảy này không ngờ Diệp Mặc lại thẳng thắn hỏi như vậy, y ngẩn người ra một chút, lập tức phản ứng lại.
Mình là tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ bảy, không ngờ lại bị một tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ ba chiếm lấy phần chủ động, đúng là buồn cười.
Nghĩ đến đây, y cười ha hả nói:
– Không sai, đúng là tao có hứng thú với nhẫn trữ vật của mày, nếu như mày bằng lòng đưa nó ra, tao cũng không để cho mày có bất kỳ thương tổn nào.
Diệp Mặc bình tĩnh giống như nghe thấy bác gái bên nhà đến mượn chai xì dầu vậy, hắn nhìn nhìn tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ bảy đứng trước mặt, rồi lại nhìn nhẫn trữ vật của y, bỗng nhiên vừa cười vừa nói:
– Nếu như mày cướp nhẫn của tao ở đây, nói không chừng sẽ bị tu sĩ trong thành phát hiện.
Nếu như mày không ngại, chúng ta ra ngoài thành, mày thấy thế nào?
Tu sĩ Nguyên Anh nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, bỗng nhiên ngây người, đây là logic quái gì vậy? Cố ý ra khỏi thành để mình cướp sao?
Chỉ trong tích tắc, y liền hiểu ra, lập tức lạnh lùng nhìn Diệp Mặc nói:
– Mày có đồng bọn mai phục bên ngoài đúng không, cho nên muốn lừa tao ra ngoài?
Diệp Mặc không nói gì gãi gãi đầu nói:
– Thành Vẫn Chân có bảo nhiêu cửa ra vào, nếu như mày không tin tao, vậy thì thế này, mày dẫn đường, đi cửa nào cũng được, tao cũng theo hết.
Nếu như không phải vì sợ trong thành phát hiện ra, hắn sớm đã động thủ rồi.
Tên này sao gan lại nhỏ đến vậy?
Tu sĩ Nguyên Anh đó nhìn chằm chằm Diệp Mặc, y rất muốn biết Diệp Mặc chơi trò gì.
Y cũng không thể tin Diệp Mặc chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ ba, lại có thể là đối thủ của Nguyên Anh tầng thứ bảy.
Đừng nói đến Diệp Mặc, cho dù là Viên Quan Nam đệ tử nòng cốt của Vô Cực tông cũng không dám bày đặt như vậy.
Cho dù là Viên Quan Nam, cũng phải chờ sau khi lên Nguyên Anh tầng thứ năm, mới dám đến bia đề danh đề tên.
Nếu như Diệp Mặc chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ ba, có thể không sợ Nguyên Anh tầng thứ bảy, vậy thì hắn sớm đã nổi danh thiên hạ rồi, tự mình sao lại không nhận ra được? Người này rất có khả năng bày trò, muốn dùng những lời mạnh miệng này khiến cho y không dám động thủ.
– Được, nếu như vậy, mày theo tao.
Sau khi tên tu sĩ đó hiểu được đạo lý này, nói xong liền quay người bước đi.
Đối với tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ ba như Diệp Mặc mà nói, mặc dù nói là tính kế, nhưng thậm chí một câu cũng không đúng, cho dù là mình tuyệt đối không thể động thủ trong thành được.
Bởi vì động thủ trong thành, cho dù thời gian có ngắn hơn nữa, nhất định sẽ nhanh chóng bị phát hiện, hơn nữa lại còn bị điều tra.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1042: Uy Lực Của Thiên Hỏa
Uy Lực Của Thiên Hỏa
T
ên tu sĩ Nguyên Anh phía trước kia, từ cửa nam đổi sang cửa bắc, nhưng Diệp Mặc lại theo sát phía sau gã không chậm một bước, nếu không phải hướng đi vẫn luôn do gã nắm, gã thậm chí còn hoài nghi có thật sự có đồng bọn trợ giúp không
Sau khi tên tu sĩ kia ra khỏi cửa phía bắc, càng gia tăng tốc độ, khi gã phát hiện Diệp Mặc căn bản không có ý muốn chạy trốn mà theo sát gã, lòng gã liền có chút bất an.
Khi hai người rời khỏi thành Vân Chân được khoảng hai mươi ngàn dặm, tên tu sĩ Nguyên Anh kia bỗng dừng lại, y tin Diệp Mặc căn bản không sợ y.
Tuy rằng không hiểu vì sao một tu sĩ Nguyên Anh tầng ba lại không sợ một tu sĩ Nguyên Anh tầng bảy như y, thế nhưng y cũng không tiếp tục nghĩ thêm nữa.
Y vừa dừng lại, thậm chí ngay cả nói cũng không nói, trực tiếp lấy ra một Trường Giản Huyết Sắc, xoay người một cái, Trường Giản Huyết Sắc trong tay cuộn lên vô số ma khí màu xám trắng, đánh về phía Diệp Mặc.
Dự định của y là, cho dù Diệp Mặc có âm mưu gì, chỉ cần trong một thời gian ngắn y cũng có thể giết chết Diệp Mặc.
Quả nhiên là một Ma Tu? Ý niệm trong đầu của Diệp Mặc bỗng chớp động, Diệp Mặc lấy ra ‘Tử Đao’ mang theo đao quang màu tím.
Màu trắng của ma khí còn chưa tới trước mặt Diệp Mặc, một trận thanh âm rất nhỏ ‘tí tách’ đã truyền tới.
Đây là ma khí ăn mòn, Diệp Mặc thật không ngờ thoạt nhìn tên Ma Tu này rất bình thường lại có thể tu luyện ma khí ăn mòn.
Cho dù Diệp Mặc có thể ngăn cản loại ma khí ăn mòn này, hắn cũng không dám tiếp xúc đến loại ma khí này, ai biết thứ này có nguy hiểm đến mức nào.
Lúc này Diệp Mặc càng không dám chần chờ, ‘Tử Đao’ toả ra khí thế mãnh liệt, càng ngày càng nhiều đao quang màu tím kích phát ra, đảo mắt hình thành một trận pháp phòng ngự.
Đây là lần đầu tiên Diệp Mặc dùng trận pháp phòng ngự của ‘Huyễn vân trận sát đao’, chân nguyên của Diệp Mặc rất mạnh, đao khí phát ra càng ngày càng nhiều, màu trắng của ma khí ăn mòn hoàn toàn đã bị đao quang của Diệp Mặc ngăn cản.
Tên tu sĩ Nguyên Anh thấy Diệp Mặc dùng đao pháp bổ ra một trận đao quang ngăn chặn ma khí màu trắng của mình.
Nhất thời sửng sốt một chút, thế nhưng sau một khắc, y không kinh sợ mà còn lấy làm mừng.
Y thật không ngờ Diệp Mặc chính là Nguyên Anh tầng ba, kém y đến mấy tầng mà lại lợi hại như vậy.
Nếu đối phương lợi hại như vậy, hắn sẽ cho rằng có thể ăn đứt bản thân mình, cho nên chắc chắn không có mai phục rồi.
Quả nhiên là một tên không biết trời cao đất dày là gì, Tế Truyền Học nói không sai.
Trước đây khi thấy hắn châm chọc Tế Truyền Học, lại không nhường nhịn Văn Thái Y, còn tưởng rằng hắn thực sự có địa vị lớn.
Giờ mới biết hắn chẳng là cái thá gì.
Ỷ vào chính mình có vài chiêu đã xem thường người khác.
Loại người này, cho dù hôm nay không gặp mình, sớm muộn cũng bị người khác giết thôi.
Nghĩ tới đây tên tu sĩ Nguyên Anh này càng không e ngại, một tiếng hét sắc nhọn, ma khí màu trắng càng nổi lên cuồn cuộn, đảo mắt đã bao bộc lấy Huyễn Vân đao quang trận của Diệp Mặc.
Không khí bốn phía bị ma khí ăn mòn không ngừng quấy động, một mùi khó chịu truyền đến, khiến người ta có cảm giác buồn nôn.
– Tên nhãi kia, một trận đao quang của mày mà cũng muốn ngăn cản ‘Vô sinh ma yên’ của tao.
Tên tu sĩ nói xong, không ngừng đánh ra pháp quyết, bên người xuất hiện càng nhiều lớp khói màu trắng, đảo mắt phạm vi y và Diệp Mặc tranh đấu đã biến thành một mảng sương mù dày đặc.
Người này tuyệt đối là giả heo ăn thịt hổ, Diệp Mặc tự mình biết tu vi của hắn, hắn tuy rằng chỉ là Nguyên Anh tầng ba, thế nhưng hắn là đồng tu bát hệ, đã tu luyện xong vô thượng thần quyết ‘Tam sinh quyết’, cho nên chân nguyên và phạm vi thần thức thâm hậu, không tu sĩ bình thường nào có thể sánh kịp với hắn.
Cho dù là Cát Liên Nguyên Anh tầng tám của đế quốc Hàn Lương, Diệp Mặc cũng tin tưởng hắn có thể giết chết gã một cách nhẹ nhàng.
Mà cái tên tu sĩ này chỉ có Nguyên Anh tầng bảy, chân nguyên của y mạnh mẽ và cái ‘Vô sinh ma yên’ quỷ quái này quả thực rất đáng sợ.
Diệp Mặc tin tưởng, cho dù cái tên Ngô Dự trước đây hắn gặp phải người này, cũng không nhất định có thể thắng nổi.
Ý niệm trong đầu của Diệp Mặc chỉ chuyển động trong nháy mắt, mà ma khí màu trắng kia đã cuồn cuộn phát ra thật kinh khủng, ‘Huyễn vân trận sát đao’ của hắn hoàn toàn đã không có khả năng ngăn cản.
Nếu như là tu sĩ khác, Diệp Mặc lúc này khẳng định sẽ chọn dùng ‘Tử nhãn thần hồn thiết cát’ khiến đối phương trở tay không kịp, thậm chí dùng ‘Vô ảnh’ để đánh lén đối phương.
Thế nhưng đối với cái tên Ma Tu này hiển nhiên không thể dùng loại biện pháp đó, ma khí ăn mòn của y lợi hại như vậy, coi như giết y, ma khí của y vẫn còn.
Ma Tu thấy Diệp Mặc dường như ngừng đánh, chỉ có thể mắt mở nhìn ‘Vô sinh ma yên’ của y xâm nhập phạm vi xung quanh hắn, càng liên tục cười nhạt.
Chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh tầng ba, tuy rằng tu vi không tệ, lợi hại hơn nhiều so với những tu sĩ tầng ba khác, thế nhưng thiếu chút nữa bị tên tu sĩ này hù dọa.
Thần thức của Diệp Mặc quét ra ngoài, khi hắn xác định được khu vực một ngàn mét gần đó không có người, nhất thời lại không do dự, khí thế toàn thân càng tăng vọt, đao quang của ‘Huyễn vân trận sát đao’ cũng trở nên dày đặc.
– Sắp chết còn giãy dụa…
Tu sĩ Nguyên Anh tầng bảy hừ lạnh một tiếng, khinh thường nói một câu:
– Chết đi cho tao.
Sau khi dứt lời, Trường Giản Huyết Sắc mà y lấy ra ngoại trừ tạo ra một đám sương ma màu trắng ra, giãy dụa lại không thật sự công kích bỗng tuôn ra một đoàn sát khí lạnh như máu, trực tiếp xuyên ra từ giữa ‘Vô sinh ma yên’.
Tia máu này vừa ra tới, tựa hồ đọng lại trong không khí, phun thẳng đến đan điền của Diệp Mặc.
Diệp Mặc càng không để ý tu sĩ này, tay giương lên, một ánh sáng màu đỏ tỏa sáng từ trong tay hắn, trong nháy mắt ánh sáng màu đỏ mà Diệp Mặc lấy ra liền biến thành một ngọn lửa thật lớn, từ chỗ Diệp Mặc đứng khuếch tán ra xung quanh.
“Xi xi…” thanh âm vang lên, không khí trong nháy mắt để lại một mùi cháy khét, ‘Vô sinh ma yên’ cuồn cuộn vây quanh Diệp Mặc trong chốc lát đã biến thành hư vô.
Răng rắc
Bang bang Lúc này ‘Tử Đao’ của Diệp Mặc và Trường Giản Huyết Sắc của đối phương đã đụng vào nhau, trong nháy mắt, ánh đỏ văng khắp nơi, ánh sáng tím lần thứ hai trực tiếp hợp thành vô số đao khí dạng lốc xoáy, những đao mang khí này tựa hồ như có linh tính, lại một lần nữa được Diệp Mặc ném ra.
Ánh đỏ văng khắp nơi chính là do Trường Giản Huyết Sắc kích phát ra, thế nhưng bị mồi lửa của Diệp Mặc đốt sạch.
Diệp Mặc nhân cơ hội bổ ra ‘Huyễn Vân Phi toàn đao’ lần nữa “Phụt…” tu sĩ Nguyên Anh tầng bảy thật không ngờ chân nguyên của Diệp Mặc cũng không kém so với y, thậm chí còn lợi hại hơn y, y lúc này phun ra một ngụm máu.
Không đợi máu rơi trên mặt đất, mồi lửa của Diệp Mặc đã đốt cháy nó hoàn toàn, đồng thời mồi lửa đã cuồn cuộn hướng về phía y.
– ‘Vô Sinh Ma Yên’ của tao…
Tu sĩ Nguyên Anh tầng bảy còn chưa kịp lo lắng cho ma khí của mình, ‘Tử Đao’ của Diệp Mặc đã hóa thành vô số đao quang bay lượn xung quanh.
Tu sĩ Nguyên Anh chỉ miễn cưỡng thu hồi Trường Giản Huyết Sắc ngăn cản đao quang, mồi lửa của Diệp Mặc đã hoàn toàn bao lấy y.
– Mày quả nhiên có thiên hỏa, tao…
Tên tu sĩ chỉ nói được nửa câu, đã bị ‘Vụ Liên Tâm hỏa’ cuốn đi.
Lúc sắp chết, y cuối cùng cũng hiểu rõ vì sao người này căn bản không e sợ Nguyên Anh tầng bảy như y rồi.
Tu vi như y mà cũng bị đối phương chém giết dễ dàng, tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ ở trước mặt hắn ngay cả khí lực trở tay căn bản cũng không có.
Y hận chính là, tu sĩ Nguyên Anh lợi hại như vậy, y lại chưa từng gặp qua, thậm chí ngay cả nghe nói cũng chưa nghe nói qua.
Chỉ là không kịp hối hận nữa rồi, ý thức của y đã bị thiên hỏa hủy diệt.
Sau khi Diệp Mặc giết tu sĩ này, trực tiếp cướp lấy nhẫn trữ vật, xoay người rời đi, không lâu sau, hắn lại từ cửa nam tiến vào thành Vẫn Chân, thậm chí ngay cả Trường Giản Huyết Sắc cũng không thèm quan tâm.
Diệp Mặc trong lòng hiểu rõ, cho dù hắn và Ma Tu Nguyên Anh này đánh nhau ở chỗ cách ngoài thành hai mươi ngàn dặm, thế nhưng ma khí của đối phương lại rất kinh khủng, không thể không khiến mọi người chú ý.
Cho nên hắn sau khi giết Ma Tu này, lập tức quay trở về trong thành.
Đồng thời Diệp Mặc cũng rất là hài lòng đối với ‘Vụ Liên Tâm hỏa’, điều này càng làm cho hắn muốn dùng thiên hỏa để phát minh ra một bộ pháp kỹ công kích mới.
Nếu không khi gặp phải tu sĩ lợi hại hơn, thiên hỏa của hắn dù lợi hại cũng không nhất định có thể ngăn cản được đối phương.
Nếu đối phương có hiểu biết về mồi lửa, hoặc là tu sĩ hệ hỏa, hắn muốn dùng thiên hỏa tấn công, nói không chừng càng thêm khó khăn.
Lúc Diệp Mặc mới vừa rời đi khoảng một nén nhang, đã có hai gã tu sĩ tới chỗ hắn và Ma Tu kia đánh nhau.
Khí thế của hai gã tu sĩ này vừa nhìn đã biết mạnh hơn nhiều so với Diệp Mặc, có một người thậm chí cau mày nhìn thoáng qua hướng Diệp Mặc vừa rời đi.
– Trường Giản Huyết sắc?
Một gã tu sĩ trong đó nhìn Trường Giản Huyết sắc trên mặt đất, vừa nghi hoặc vừa nói một câu.
Một gã tu sĩ khác cầm lấy thanh Trường Giản Huyết Sắc nhìn một chút, sau đó gật đầu nói rằng:
– Thanh Trường Giản Huyết Sắc này hình như có chút lai lịch, ba ngàn năm trước đã ở trong tay Thi Lãm Huyết ma, không biết giết bao nhiêu người rồi.
Nghe nói gần đây thanh Trường Giản Huyết Sắc này rơi vào tay một tán tu tên là Lô Kiếm Cường, Lô Kiếm Cường này cũng là một Ma Tu giết người như ruồi.
Chẳng lẽ có người đã giết Lô Kiếm Cường? Nghe nói Lô Kiếm Cường này bản tính rất cẩn thận, tuy rằng y có thể giết người vượt cấp, thế nhưng y cũng không mạo hiểm đánh nhau với người có tu vi cao hơn y, sao lại bị người ta giết chứ?
Tên tu sĩ kia giải thích nói:
– Trường Giản Huyết Sắc có một biệt hiệu là ‘Huyết đồ’, Thi Lãm năm đó đã ỷ vào ‘Huyết đồ’ mà giết không ít người. ‘Huyết đồ’ hôm nay lại rơi vào tay một hậu bối tên là Lô Kiếm Cường, thế nhưng nếu ‘Huyết đồ’ này bị vứt trên mặt đất, hiển nhiên Lô Kiếm Cường đã bị người khác giết rồi.
Hơn nữa vết tích đánh nhau ở đây rất rõ ràng, xung quanh còn có mùi của ‘Vô sinh ma yên’, chứng tỏ tên tu sĩ giết Lô Kiếm Cường cũng là một người có tu vi ngang tầm với Lô Kiếm Cường.
– Nếu đã như vậy, vì sao tên tu sĩ kia lại vứt ‘Huyết đồ’ ở chỗ này? Tốt xấu gì nó cũng là một loại chân khí thượng phẩm, thế nhưng chân khí này dường như đã không còn linh tính.
Gã tu sĩ kia lại nghi hoặc hỏi một câu.
Tên tu sĩ kia lại cau mày, sau một lúc lâu, gã mới cẩn thận nói:
– Anh Mễ, nếu như tôi đoán không sai, ở đây vừa có vết tích của thiên hỏa. ‘Huyết đồ’ bị thiên hỏa phá hủy, lúc này mới bị vứt ở chỗ này đấy.
– Cái gì, anh nói là thiên hỏa? Quả nhiên có tu sĩ có thiên hỏa?
Gã tu sĩ kia bị tin tức này làm cho chấn động.
Thiên hỏa, cho dù là tông môn chín sao cũng không nhất định có được nó, Bích Đan Tông có thể được một ‘Lan Nham Hỏa’, hoàn toàn là ngoài ý muốn.
Nếu không phải như vậy, với bản lĩnh của Bích Đan Tông, sẽ chú ý tới đế quốc Hàn Lương ư?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1043: Thiên Tài Tụ Hợp
Thiên Tài Tụ Hợp
Đ
ây không chỉ là thiên hỏa, còn là thiên hỏa thăng cấp đến màu đỏ, là ai có thiên hỏa màu đỏ?
Tên tu sĩ đầu tiên càng khẳng định nói.
So với mồi lửa kỳ dị khác, thiên hỏa không chỉ khó có được, nó càng khó thăng cấp.
Có một số người chiếm được thiên hỏa, thậm chí cả đời cũng không có cách nào khiến thiên hỏa thăng một cấp, mà thiên hỏa màu đỏ càng rất hiếm.
Nếu là địa hỏa, có người thậm chí có thể thăng cấp đến màu xanh.
Diệp Mặc không biết thiên hỏa của hắn đã bị người khác đoán ra được rồi, sau khi hắn trở lại nơi ở, chuyện thứ nhất hắn muốn làm là luyện hóa ‘Cửu vận’.
Vẫn Chân Điện đã mở ra, sau khi gặp tên Ma Tu Nguyên Anh tầng bảy, Diệp Mặc càng không dám sơ suất.
Hắn biết so với những tu sĩ cùng cấp bậc với hắn thì hắn là người nổi bật, thế nhưng thế giới này thiên tài nhiều lắm, đôi khi cũng không phải mình không bằng đối phương, nhưng đột nhiên đối phương dùng thủ đoạn cổ quái, nói không chừng người bị giết chính là hắn.
Lúc này thành Vẫn Chân lại truyền ra một tin tức, Ma Tu Lô Kiếm Cường người đứng thứ hai trăm mười chín trên bia đề danh Nguyên Anh, đã bị người giết ở bên ngoài thành.
Tin tức này vừa được truyền ra, rất nhiều người đều bắt đầu suy đoán rốt cuộc là ai giết Lô Kiếm Cường.
Bởi vì Lô Kiếm Cường tuy là một Ma Tu, hơn nữa thủ đoạn độc ác, thế nhưng y có một đặc điểm, chính là y chưa bao giờ đối nghịch với những tu sĩ có tu vi cao hơn y, hơn nữa thủ đoạn chạy trốn của y cũng rất cao.
Thế nhưng từ lúc tin tức truyền ra có thể biết, Lô Kiếm Cường bị giết trong lúc đánh nhau với người khác.
Tin tức này hiển nhiên chứng tỏ, Lô Kiếm Cường cũng là chết trong tay tu sĩ Nguyên Anh, cho nên những người mới thăng cấp Tu sĩ Nguyên Anh, và một số cao thủ Nguyên Anh trong thành Vẫn Chân đều trở thành đối tượng bị nghi ngờ.
– Cái gì? Hắn đã giết Lô Kiếm Cường?
Văn Thái Y nghe được tin tức này, đều không thể tin được.
Cô tuy rằng lúc đó suy đoán ra tán tu đuổi theo Diệp Mặc chín là Lô Kiếm Cường, nhưng cũng không dám khẳng định.
Hiện tại Lô Kiếm Cường bị người giết bên ngoài thành Vẫn Chân, rõ ràng chính cái tên tu sĩ Nguyên Anh tầng ba đã giết Lô Kiếm Cường.
Văn Thái Y xuất thân trong một tông môn chín sao, hơn nữa cô vừa là đệ tử nòng cốt vừa là người đứng đầu trong mười người đẹp An Nam.
Tuy rằng cô không rộng lòng, hơn nữa tính cách lại cao cao tại thượng, không có nghĩa cô là đồ ngốc.
Ngược lại, cô càng hiểu rõ đệ tử thiên tài chân chính kinh khủng, lợi hại đến cỡ nào, những người giỏi hơn cô chỗ nào cũng có.
Cho dù là cường hãn đi nữa, cũng không có cách nào dùng tu vi của một Nguyên Anh tầng ba mà giết chết Lô Kiếm Cường Nguyên Anh tầng bảy.
Nếu là bị giết bởi tu sĩ Nguyên Anh tầng bảy, cô còn có thể chấp nhận, thế nhưng Lô Kiếm Cường là người như thế nào, cô rõ hơn ai hết.
Tuy rằng Lô Kiếm Cường lá gan không lớn, nhưng y quả thật rất lợi hại.
Tu sĩ Nguyên Anh viên mãn cũng không dễ dàng đối mặt với ‘Vô sinh ma yên’ của y.
Cho dù sư huynh Viên Quan Nam của cô cũng không có cách nào dùng tu vi của một Nguyên Anh tầng ba để giết Nguyên Anh tầng bảy như Lô Kiếm Cường, mà tên tu sĩ Nguyên Anh tầng ba này lại có thể giết Lô Kiếm Cường, quả thật là vô lý đến mức nào?
Trước kia cảm giác bị Diệp Mặc dùng linh thạch làm mất mặt đã hoàn toàn không còn, nay đã thay thế vào sự kiêng kỵ sợ sệt.
Nếu như ở một nơi hẻo lánh gặp phải loại tu sĩ này, hiển nhiên đối phương sẽ không nể tình mà giết cô.
Hơn nữa từ lúc hắn câu dẫn Lô Kiếm Cường ra khỏi thành, sau đó vô thanh vô tức giết chết Lô Kiếm Cường, Văn Thái Y chỉ biết, tên này tuyệt đối là một người có mưu mô.
Mà cho tới bây giờ, cô đối với tên tu sĩ Nguyên Anh tầng ba này lại không có một chút ảnh hưởng.
Diệp Mặc sau khi luyện hóa hộ giáp, lại tu luyện thêm mấy ngày, cảm thấy thời gian đã ổn, lúc này mới rời khỏi nơi ở của Hứa Xương Cát, lần thứ hai đi tới quán rượu Tư Uyển, Diệp Mặc lại không biết Cát Liên và Vưu Phiên Bình lúc này đang lo lắng như kiến bò trên chảo lửa.
Diệp Mặc chỉ nói chuyện với bọn họ vài câu liền rời đi, bọn họ căn bản không biết Diệp Mặc hiện tại ở chỗ nào.
Cho nên mắt thấy Vẫn Chân Điện sẽ mở ra, mà còn không thấy hình bóng Diệp Mặc, bọn họ có thể không lo sao được? Diệp Mặc có quan hệ đến tiền đồ sau này của hai người bọn họ.
Không chỉ thành Vẫn Chân có cấm chế, cho dù không có cấm chế, bọn họ chỉ là Tu sĩ Nguyên Anh, cũng không dám dùng thần thức tùy ý quét tới quét lui trong thành.
Cho nên vừa nhìn thấy Diệp Mặc, Vưu Phiên Bình giống như nhìn thấy người thân, nhanh xông lên thăm hỏi ân cần, thậm chí không dám hỏi Diệp Mặc mấy ngày hôm nay đã đi chỗ nào.
– Anh Diệp, ngày mai hai người bọn anh lên thuyền cùng Bích Đan Tông, chúng ta dựa vào Bích Đan Tông, cho nên anh không nên nói nhiều, thậm chí cũng không nên nhìn lung tung.
Bởi vì trên thuyền đều là đệ tử của một số môn phái, nếu đắc tội họ, chúng ta căn bản không gánh nổi trách nhiệm.
Vưu Phiên Bình biểu thị thân thiết, thậm chí không gọi Diệp Mặc là thành chủ nữa, mà gọi anh Diệp.
– Còn phải lên thuyền?
Diệp Mặc nghi hoặc hỏi một câu, hắn cho rằng cũng giống như ở ‘Sa Nguyên dược cốc’, chỉ cần đi qua Truyền Tống Trận tiến vào Vẫn Chân Điện là được rồi.
Cát Liên gật đầu nói:
– Đúng vậy, cần ngồi thuyền mới có thể vào Vẫn Chân Điện.
Vưu đạo hữu nói mặc dù hơi đơn giản, nhưng thực tế là như vậy.
Cát Liên đã biết được tính tình của Diệp Mặc, cho nên gã cũng rất sợ Diệp Mặc đến lúc đó không biết nhường nhịn, sợ xảy ra chuyện xấu.
Diệp Mặc mỉm cười nói:
– Tôi biết rồi, anh Cát và anh Vưu yên tâm.
Không cần hai người này nói, Diệp Mặc cũng biết hắn sẽ không lắm lời.
Lúc này hắn cẩn thận hơn ai hết, chỉ sợ bị người khác nhận ra, cũng không phải người không có đầu óc, làm sao lại khiến người khác chú ý.
Thấy Diệp Mặc đồng ý, Vưu Phiên Bình khẽ thở ra, sau đó nhỏ giọng nói thầm bên tai Diệp Mặc:
– Hiện tại thành Vẫn Chân ngọa hổ tàng long, anh biết không? Mấy ngày trước một Ma Tu cực kỳ lợi hại tên là Lô Kiếm Cường, y bị giết ở ngoài thành rồi, thậm chí không có ai biết là ai giết, phải biết rằng, y được xếp hạng thứ hai trăm mười chín trên bia đề danh Nguyên Anh đấy.
Cho nên chúng ta nên cẩn thận một chút không thừa đâu.
Diệp Mặc ngực cả kinh, hắn chỉ biết Ma Tu kia rất lợi hại, nhưng thật không ngờ Ma Tu kia lại đứng thứ hai trăm mười chín trong bia đề danh Nguyên Anh.
Thế nhưng lúc này Diệp Mặc cũng biết được tu vi của mình rốt cuộc là như thế nào, nếu như hiện tại bảo hắn đi đề tên Bia đề danh Nguyên Anh, hắn tự tin mình có thể là một trong số một trăm người xếp hạng đầu trong bia đề danh.
Chờ hắn tu luyện đến Nguyên Anh trung kỳ, Diệp Mặc tin tưởng hắn có thể chen vào danh sách mười người đứng đầu, nếu như hắn có thể thăng cấp Nguyên Anh hậu kỳ, ba người đứng đầu phỏng chừng là chạy không thoát rồi.
Thế nhưng đối với bia đề danh Nguyên Anh, Diệp Mặc không có hứng thú.
Thậm chí nghĩ cũng không nghĩ tới, hắn lúc này đã biết, cho dù Lạc Ảnh và Khinh Tuyết tìm đến hắn thì làm sao? Với danh tiếng của Lạc Ảnh và Khinh Tuyết, hắn lúc này đi ra gặp các nàng, căn bản là không hợp với thực tế.
Nói không chừng tu sĩ mỗi ngày tới cửa khiêu chiến đều đủ cho hắn ăn một bụng rồi.
Buổi sáng ngày thứ hai, Cát Liên và Vưu Phiên Bình dẫn theo Diệp Mặc và tên tu sĩ Kim Đan kia đi tới địa bàn của Bích Đan Tông.
Người dẫn đầu Bích Đan Tông là một gã tu sĩ Ngưng Thể trung kỳ, Diệp Mặc lúc này đã là Nguyên Anh tầng ba, tuy rằng không nhìn thấy rõ, thế nhưng hắn cũng có thể nhìn ra tên tu sĩ kia hẳn là Ngưng Thể trung kỳ.
Bích Đan Tông là tông môn bảy sao, có một tu sĩ Ngưng Thể trung kỳ cầm đầu thì cũng quá bình thường.
Tên tu sĩ Ngưng Thể nhìn lướt qua Diệp Mặc và tên tu sĩ Kim Đan kia, thấy hơi thở của hai người đều bình thường không có lạ kỳ, trong mắt hiện lên một tia thất vọng.
Thế nhưng lại gật đầu nói với Cát Liên:
– Các anh trở về đi, hai tu sĩ này đi theo Bích Đan Tông chúng tôi đến Vẫn Chân Điện là được rồi.
– Dạ, Dương tiền bối, vãn bối xin cáo lui.
Cát Liên và Vưu Phiên Bình cúi đầu, thậm chí một câu cũng không dám nói, liền lui ra ngoài.
Diệp Mặc tùy ý nhìn một chút, phát hiện tu sĩ Bích Đan Tông tham gia Vẫn Chân Điện có mười sáu người, bởi vậy có thể thấy được nếu như là tông môn tám sao thậm chí là tông môn chín sao, người tham gia hẳn là càng nhiều.
Sau khi nhìn xung quanh một chút, Diệp Mặc phát hiện ra một người quen, chính là Khâu Tuyết người hắn đã gặp lúc ở ‘Sa nguyên dược cốc’.
Nhưng lúc này tu vi của cô đã là Kim Đan viên mãn, thời gian ngắn như vậy mà đã thăng cấp Kim Đan viên mãn, hẳn là có liên quan tới ‘Thanh uẩn đan’ lúc trước hắn cho cô.
Thế nhưng lúc này tu sĩ Bích Đan Tông tham gia Vẫn Chân Điện đều vây quanh trước mặt Khâu Tuyết, căn bản không nhìn thấy Diệp Mặc và tu sĩ Kim Đan đi cùng hắn.
Cho dù thấy, cũng sẽ không có người để ý.
Khâu Tuyết cũng không ngờ, Diệp Mặc lúc trước cô gặp ở ‘Sa Nguyên dược cốc’ bây giờ lại nằm trong đội ngũ Bích Đan Tông của bọn họ.
Khi đội ngũ của Bích Đan Tông đến quảng trường Vẫn Chân, đội ngũ của rất nhiều môn phái đều đã tới, cho dù cái quảng trường này rộng đến mức không gì có thể so sánh được, cũng có vẻ có chút ồn ào.
Ở giữa quảng trường có một con thuyền thật lớn, Diệp Mặc thấy qua rất nhiều hàng không mẫu hạm, thế nhưng hàng không mẫu hạm so với cái thuyền hạm này, thật sự là quá nhỏ.
Cái này có lẽ là thuyền đưa người đến Vẫn Chân Điện, Diệp Mặc trong lòng thầm nghĩ.
Lúc này hắn không chỉ đem tu vi của mình ép đến Nguyên Anh tầng một, thậm chí còn có chút bất an, càng thu hồi thần thức của hắn lại.
Lúc này thần thức trên quảng trường ngang dọc rất nhiều, hắn cũng không muốn gây sự.
Diệp Mặc cẩn thận không phải không có lý, rất nhanh hắn đã cảm giác được mấy luồng thần thức quét qua trên người hắn, hắn thậm chí hoài nghi trong đó có Văn Thái Y.
Cũng may hắn không cảm nhận được thần thức của Lăng Hiểu Sương, khiến hắn thở phào nhẹ nhõm.
Các tu sĩ dần tiến lên thuyền lớn, người trên quảng trường dần dần ít đi.
Diệp Mặc và tu sĩ Kim Đan tên là Cố Vị được xếp cuối cùng tại Bích Đan Tông.
Bích Đan Tông là tông môn bảy sao, đãi ngộ không tệ, thế nhưng bởi vì Bích Đan Tông nhường ra hai chỗ, nên thừa hai phòng.
Mà hai phòng này Bích Đan Tông cũng không cấp cho hai người bọn Diệp Mặc, mà dành cho hai gã Hư Thần của môn phái.
Cho nên Diệp Mặc và Cố Vị tuy rằng đi cùng Bích Đan Tông đến đây, nhưng không có cơ hội ở trong địa bàn của Bích Đan Tông, chỉ có thể nhập hội cùng một số tán tu khác.
Số lượng tán tu tham gia Vẫn Chân Điện rất ít, những tán tu này được liên minh tán tu Nam An Châu đề cử tới.
Liên minh tán tu Nam An Châu và Bắc Vọng Châu không giống nhau, địa vị cũng không bằng Bắc Vọng Châu.
Bắc Vọng Châu là bởi vì xuất hiện một người Lăng Trung Thiên, cho nên số lượng tán tu cũng nước lên thì thuyền lên.
Thế nhưng Diệp Mặc không thèm để ý, hắn không muốn bị người khác phát hiện, đối với hắn chỗ càng hẻo lánh càng tốt.
Diệp Mặc đến chỗ ở của liên minh tán tu mới biết được cái gì được gọi là bị xem thường.
Toàn bộ gần hai trăm tán tu đều tập trung trong đại sảnh, mỗi người cũng chỉ một vị trí mà thôi, căn bản không có phòng riêng.
Đối với tu sĩ mà nói, quan trọng nhất là phải có không gian riêng, nhiều tu sĩ cùng ở trong đại sảnh như vậy, hiển nhiên đám tán tu là do những vị lãnh đạo cao cấp của Nam An Châu tránh bị gièm pha nên mới tùy ý dẫn tới đây.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1044: Nữ Tu Muốn Giao Dịch Cùng Diệp Mặc
Nữ Tu Muốn Giao Dịch Cùng Diệp Mặc
D
iệp Mặc tìm một vị trí riêng biệt trong phòng ngồi xuống, lập tức nhắm mắt dưỡng thần đồng thời ẩn đi khí tức của bản thân.
Khoảng chừng qua thời gian một nén nhang, Diệp Mặc cảm nhận được thân thuyền chấn động, lập tức quét thần thức ra ngoài, nhưng phát hiện hướng đi của thuyền đã hướng lên không trung, tốc độ càng lúc càng nhanh, chỉ trong nháy mắt thành Vẫn Chân đã biến mất trong thần thức của hắn.
Và tên tu sĩ Kim Đan tên gọi Cố Vị cùng đi với Diệp Mặc đã sớm ngồi ở một góc phòng, càng không nói một lời nào.
Nghe ngóng được một ít nghị luận của mọi người, Diệp Mặc cũng ít nhiều lý giải được một chút tình huống của Vẫn Chân Điện.
Chiếc thuyền lớn này cũng phải sáu ngày nữa mới đến Vẫn Chân Điện.
Xem ra Cát Liên cũng không biết rõ chuyện này.
Diệp Mặc thông qua tốc độ của chiếc thuyền, là có thế cảm giác được, tốc độ của chiếc thuyền này hơn ‘Phi vân thuyền’ của hắn nhiều lắm.
Loại tốc độ này ít nhất phải là chân khí cực phẩm, thậm chí đã vượt qua chân khí rồi.
Còn chưa hết một ngày đầu, rất nhiều tu sĩ đã bắt đầu kết bạn trên boong tàu.
Bởi vì tu sĩ tiến nhập Vẫn Chân Điện lần này rất đông đảo, những đệ tử thiên tài và các tu sĩ của các đại môn phái lại càng nhiều.
Rất nhiều người là vì muốn kết thân với những đệ tử thiên tài, thế nhưng càng nhiều người muốn lên boong tàu để xem các giao dịch mua bán hơn.
Nghe nói mỗi lần Vẫn Chân Điện mở ra các tu sĩ đều lên boong tàu để bày hàng vỉa hè, tất cả mọi người trao đổi cho nhau những gì cần
Diệp Mặc không có tâm tình tới đó, hắn căn bản không muốn bại lộ mình trước mặt người nào, càng không cần nói đến trao đổi, rất nhiều đệ tử thiên tài cũng đã lên boong tàu mua sắm rồi.
Mặc dù có rất nhiều tu sĩ đã lên boong tàu, nhưng trong đại sảnh số lượng tu sĩ vẫn đông như cũ.
Những tán tu rất ít người là tu sĩ Nguyên Anh, dù sao đại bộ phận những người có tư chất ưu việt đều được các môn phái thu nhận.
Ngoại trừ hơn mười người là tu sĩ Nguyên Anh tầng một, có lẽ cũng có tu sĩ Nguyên Anh tầng hai, tu sĩ Nguyên Anh tầng ba chỉ có một mình Diệp Mặc, càng không cần phải nói đến tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ nữa.
Mà Diệp Mặc phát hiện tu vi bản thân trong đại sảnh này dĩ nhiên lại là cao nhất, Diệp Mặc vốn đã đem tu vi của mình áp chế xuống Nguyên Anh tầng một, thậm chí còn chưa có ổn định cảnh giới.
Hiện tại Diệp Mặc phát hiện tu vi Nguyên Anh tầng một của mình vẫn rất bắt mắt, lập tức nghĩ đến việc đem tu vi áp chế xuống Kim Đan viên mãn.
Bởi vì đa số tu sĩ ở đây đều là tu vi Kim Đan viên mãn.
Thậm chí còn nhiều hơn tu sĩ Kim Đan tầng chín.
Thế nhưng Diệp Mặc lập tức từ bỏ ý định này.
Chí ít đã có mấy người biết hắn là tu sĩ Nguyên Anh tầng một, lần sau xuất hiện hắn lại là tu sĩ Kim Đan viên mãn, thì chỉ có thể khiến người khác thêm nghi ngờ mà thôi.
Một số tu sĩ mua bán trao đổi tài liệu đã trở về, đại sảnh theo đó dần dần náo nhiệt lên.
Mà lúc này thần thức của Diệp Mặc lại thấy cô gái tên Văn Thái Y đang đi về hướng này.
Trong lòng Diệp Mặc thấy kỳ quái, lúc trước khi nhìn thấy Văn Thái Y, hắn thấy tính cách của cô giống như là cả thể giới chỉ có mình cô là ưu việt.
Người như vậy đều là ở những gian phòng xa hoa hưởng thụ những lời nịnh hót, thế nào lại có khả năng đi đến phòng của những tán tu.
Diệp Mặc vốn không tin cô sẽ tìm đến mình, hắn tới giờ vẫn chưa lộ ra khí tức của mình, hơn nữa cô ta cũng không thể biết mình sẽ đến ở phòng của những tán tu tham gia rèn luyện Vẫn Chân Điện được?
Cái tên thanh niên anh tuấn bên cạnh Văn Thái Y đã là tu sĩ Nguyên Anh tầng năm, đi song song cùng Văn Thái Y cũng có thể thấy là một nam một nữ tài mạo xứng đôi.
Thế nhưng bất luận là đối phương có đúng nhận ra mình hay không, Diệp Mặc vẫn tuy ý lau mặt một cái, rất nhanh ‘Nặc sa’ trên mặt đã biến đổi thành ‘Cửu biến’
Khả năng ẩn giấu khí tức của ‘Nặc sa’ thì ngày cả tu sĩ Thừa Đỉnh cũng không nhất định phát hiện được, thế nhưng ‘Nặc sa’ có chút không bằng so mới ‘Cửu biến’, nói trắng ra là ‘Nặc sa’ chỉ có thể ẩn dấu khí tức, còn về thay đổi dung mạo tuy rằng cũng có một chút nhưng không thể được như ‘Cửu biến’.
Mà ‘Cửu biến’ tuy rằng chỉ là một linh khí, thế nhưng có thể thay đổi chín loại tướng mạo khác nhau, chỉ là khả năng che giấu không cao mà thôi, cũng chỉ có thể khiến tu sĩ dưới Hư Thần không phát hiện được, đối với các tu sĩ trên Hư Thần thì không thể được rồi.
– Thái y, em yên tâm, nếu như mà tìm được cái tên kia, anh sẽ khiến em thấy hài lòng.
Khi thanh niên kia cùng Văn Thái Y đi tới trước cửa, tên thanh niên bỗng nhiên nói một câu.
Diệp Mặc nghe thấy vậy, trong lòng cười nhạt, vậy ra bản thân đã đoán sai, cô gái này lại chưa phát hiện ra mình, hơn thế nữa còn tìm người đến giúp đỡ.
Hẳn là vì lúc trước hắn dùng mười triệu linh thạch để bạt tai cô ta một cái.
Loại con gái kiêu ngạo như Văn Thái Y khẳng định sẽ không có ý định bỏ qua chuyện này.
Cô ta tìm tới nơi này hẳn là suy đoán sau khi mình mua hộ giáp chân khí cũng sẽ đi Vẫn Chân Điện.
Hẳn là cô ta sau khi đã nhận ra mình không phải là đệ tử trong đại môn phái nào, vậy thì chỉ có thể ở trong phòng của tán tu mà thôi.
– Viên sư huynh…
– Văn sư tỷ…
Khi hai người vừa bước vào phòng khách của tán tu, rất nhiều tán tu đều lập tức đi lên chào hỏi.
Thế nhưng hai người cũng chỉ gật đầu, sau đó dùng thần thức quét qua toàn bộ phòng khách.
Diệp Mặc lúc này đã đoán được tên Viên sư huynh kia hẳn là Viên Quan Nam rồi, quả nhiên là một kẻ anh tuấn bại hoại.
Thế nhưng bất luận anh có đẹp trai bao nhiêu, ở chung với Văn Thái Y kia tôi không để ý, thế nhưng nếu anh đã dám đánh chủ ý lên Tố Tố, vậy thì hãy tự trách mình đen đủi đi.
Thần thức của Văn Thái Y quét đi một lần rồi lại một lần, chẳng những không phát hiện được tên tán tu dùng mười triệu linh thạch để châm chọc cô, mà đến cả một tên tu sĩ Nguyên Anh tầng ba cũng không thấy.
– Không có ở đây sao?
Viên Quan Nam thấy Văn Thái Y quét thần thức mấy lần, trong ánh mắt rõ ràng lộ ra vẻ thất vọng, nói một câu vô ích.
Văn Thái Y gật đầu không nói gì, Viên Quan Nam lại tiếp tục nói:
– Một tán tu tu luyện được đến Nguyên Anh tầng ba hẳn là đã hơn trăm tuổi rồi, thế nào mà có khả năng tới nơi này tham gia thử thách Vẫn Chân Điện chứ?
– Chắc là vậy.
Văn Thái Y hiển nhiên là đồng ý với ý kiến của Viên Quan Nam.
Thần thức của Diệp Mặc mạnh mẽ, hơn nữa hai người cũng không có tận lực ẩn dấu, cho nên hắn có thể nghe thấy rõ lời nói của hai người, trong lòng chỉ là cười nhạt một tiếng.
Chờ sau khi hai người rời khỏi.
Diệp Mặc lập tức lấy ‘Cửu biến’ trên mặt xuống Diệp Mặc vừa thay ‘Nặc sa’ vào, một tu sĩ vóc người có chút mập mạp đột nhiên đi tới ngồi xuống bên cạnh Diệp Mặc sau đó nói:
– Tiền bối, người và Văn Thái Y có chút mâu thuẫn sao?
Giọng nói có chút khàn khàn, Diệp Mặc nghe ra được người này rõ ràng lại là một nữ tu Diệp Mặc sau khi nghe xong, trong lòng liền cả kinh, phản ứng đầu tiên hắn nghĩ đến thậm chí là giết cô gái mập mạp này trước.
Nếu mà hắn bị Văn Thái Y phát hiện hắn chính là người cô muốn tìm, vậy thì cũng không thể tiến vào Vẫn Chân Điện rồi.
Chỉ là loại chuyện này ngoại trừ bản thân ra thì người ngoài không có khả năng biết được?
– Cô là ai?
Diệp Mặc rất nhanh bố trí một cấm chế cách âm.
Hắn biết nếu như giết người ở chỗ này, coi như không cần Văn Thái Y đến, thì hắn cũng sẽ chết rất khó coi.
Hắn nhìn chằm chằm vào cô gái kia chờ cô trả lời.
Cô gái này không chỉ là rất béo, hơn nữa trên mặt cô còn có một cái bớt đỏ, rất là xấu xí, thậm chí có thể nói là cô gái xấu nhất mà Diệp Mặc từng gặp qua.
Tu vi của cô ta cũng không cao, Kim Đan tầng bảy, miễn cưỡng tiến nhập vào Kim Đan hậu kỳ.
Cô gái kia lắc đầu:
– Tôi là ai không có quan trọng, tôi chỉ muốn cùng anh làm một giao dịch, nếu như anh nguyện ý thì tôi sẽ nói, nếu như anh không muốn thì tôi sẽ dừng tại đây.
Thế nhưng bất luận anh có nguyện ý hay không tôi đều sẽ không nói ra việc anh là người Văn Thái Y muốn tìm.
Dừng một chút, cô vẫn không đợi Diệp Mặc hỏi, đã tự mình giải thích tiếp:
– Tôi sở dĩ biết anh là người Văn Thái Y muốn tìm là vì vừa rồi khí Văn Thái Y cùng Viên Quan Nam tiến vào, tôi đã thấy anh thay đổi pháp bảo mặt nạ.
Tôi một mực quan sát anh, nếu như anh không phải là người mà Văn Thái Y tìm thì sẽ không phải thay đổi pháp bảo mặt nạ.
Mà tôi cũng là người cố gắng che giấu bản thân nên chỉ cần liếc mắt có thể nhìn ra anh đang làm gì Không ngờ là mình lại bị phát hiện khi đang thay đổi mặt nạ.
Diệp Mặc đúng là không còn gì để nói.
Trừ phi người nào đó quan tâm tới hắn, hơn nữa còn nhìn chằm chằm vào hắn mới có thể phát hiện ra được, bằng không trong nháy mắt hắn hoán đổi mặt nạ, hẳn là không có khả năng bị phát giác.
Xem ra chỉ cần một động tác thật nhỏ cũng có thể xảy ra vấn đề
Diệp Mặc nghe ra trong lời nói của cô ta không có bất cứ gì giả tạo, không thể làm gì khác hơn là nhíu mày nói:
– Cô nói giao dich của cô ra, nếu như tôi có thể làm thì đồng ý, nếu như không thì đành phải xin lỗi rồi.
Cô gái gật đầu, suy nghĩ một chút rồi nói:
– Tôi muốn nhờ anh giúp tôi giết một người, kẻ đó lần này nhất định sẽ đi Vẫn Chân Điện, hơn nữa lại là đại biểu của môn phái sáu sao Điạ Ma Tông…
Còn chưa bắt đầu giao dịch, cô gái này đã muốn hắn đi giết người của môn phái sáu sao, Diệp Mặc trong lòng cười nhạt, cũng không trả lời, nhưng thật ra hắn nhớ rõ thời gian trước hắn cũng đã giết hai tên đệ tử Địa Ma Tông trong ‘Sa nguyên dược cốc’, một tên là Cố Nhất Thành, còn một tên là Sài Không.
Tuyệt chiêu ‘Ma mang tỏa hồn Võng’ xác thực là lợi hại, hơn nữa Diệp Mặc cũng tin lời Quách Kỳ Phàm, chiêu này của hắn còn chưa có đại thành, nếu như đại thành rồi thì càng lợi hại hơn nhiều.
Tựa hồ biết rằng Diệp Mặc sẽ không đem yêu cầu của cô để ở trong lòng, nhưng cô cũng không để ý mà iếp tục nói:
– Hắn tên gọi Bác Dung….
Bác Dung? Diệp Mặc trong lòng cả kinh, thiếu chút nữa là hỏi ra miệng, cô ta thấy Diệp Mặc tuy là có chút động dung nhưng không thấy Diệp Mặc nói gì, cũng không có phát hiện ra, tiếp túc nói:
– Tên ác mà này không những lừa gạt ‘Thảo hoàn đan’ của tôi, còn hủy đi dung mạo của tôi, cái này còn chưa tính, hai cha con hắn còn câu kết lừa gạt phụ nữ, giết cha người ta, âm hiểm ác độc, không bằng loài súc sinh…
Diệp Mặc nghe đến đó sắc mặt trở nên lạnh lẽo, hắn nhìn chằm chằm vào cô gái kia cười nhạt nói rằng:
– Tôi thấy cô cũng chẳng phải là thứ tốt gì, ‘Thảo hoàn đan’ của cô làm sao mà có được? Tôi đoán chắc cũng giống như Bác Dung kia, lừa gạt mấy mạng người mới có đúng chứ.
Diệp Mặc vừa nghe đến ‘Thảo hoàn đan’, lập tức nghĩ đến câu chuyện ‘Nhất dan sát lưỡng nhân’ mà Bác Dung đã kể.
Việc này bí ẩn như vậy thì Bác Dung sao lại biết được? Chỉ có thể giải thích là hắn cũng chính là đương sự, mà cô gái này nói Bác Dung lừa gạt ‘Thảo hoàn đan’ của cô ta, vậy rất có khả năng cô ta chính là cô gái trong câu truyện ‘Nhất đan sát lưỡng nhân’ kia.
Thế nhưng Diệp Mặc thấy có chút không đúng, Diệp Mặc nhớ rõ nếu như đúng như lời Bác Dung nói, vậy hắn khẳng định sẽ không đi Vẫn Chân Điện, bởi vì Diệp Mặc biết Bác Dung đã ngoài hai trăm tuổi rồi.
Thế nhưng Diệp Mặc cũng không có nói ra, hắn muốn biết cô gái này thực sự muốn làm gì.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1045: Tung Tích Của ‘khổ Trúc’
Tung Tích Của ‘khổ Trúc’
S
au khi nghe Diệp Mặc nói, sắc mặt cô gái vốn khá bình tĩnh đã lập tức tức trở nên tái nhợt, cái bớt màu hồng rõ ràng làm nổi bật lên gương mặt xấu của cô.
Qua một hồi lâu cô ta mới dần dần bình tĩnh lại, cô nói với giọng khàn khàn:
– Không sai, tôi cũng là một người phụ nữ ác độc.
Cuộc đời tôi cho đến giờ hối hận nhất là nghe lời tên súc sinh Bác Dung lừa dối Ngũ đaị ca, khiến cho anh ấy cùng bạn anh ấy chết không nhắm mắt.
Bởi vì tôi ngu ngốc nên mới đi tin tưởng cái tên Bác Dung súc sinh kia.
Chuyện này ngoại trừ tôi và Bác Dung thì không còn ai biết nữa, anh vì sao biết được chuyện này, khẳng định là tên Bác Dung súc sinh kia đã nói cho anh nghe.
Nói xong, cô nhìn chằm chằm Diệp Mặc rồi nói rằng:
– Nếu như anh là bằng hữu của hắn, coi như tôi chưa từng nói gì.
Diệp Mặc thản nhiên cười nói:
– Tôi đích thực biết người này, cũng coi như là bằng hữu của hắn, lúc đó hắn kể cho tôi câu chuyện này, thì cũng không phải chỉ có một mình tôi.
Cô ta cũng không nghi ngờ lời nói của Diệp Mặc, nhưng vẫn nói tiếp:
– Sau khi hắn cướp đi ‘Thảo hoàn đan’ của tôi dĩ nhiên là muốn giết tôi dể diệt khẩu.
Chỉ là vì ngẫu nhiên, tôi chạy thoát một mạng, nhưng lại bị tên súc sinh này hủy đi dung nhan.
Sau này tôi vẫn luôn đi theo hắn, muốn giết hắn.
Đáng tiếc hắn quá cẩn thận, cho dù là tôi đã đem tất cả khả năng để học cách ẩn nấp, tôi cũng vẫn không có một cơ hội, cho đến một ngày….
Diệp Mặc cũng hiểu rõ vì cô ta chỉ cần nhìn hắn một cái, liền biết hắn sử dụng pháp bảo che giấu thân phận, hóa ra là cô chuyên luyện loại công phu này.
Cô gái mang theo thần sắc phẫn hận nói rằng:
– Ngày đó hắn dẫn theo tình nhân khác, đi đến biển sâu của Vô Tâm Hải, tôi tuy rằng biết mình không thể giết hắn, nhưng vẫn không nhịn được mà theo dõi hắn, tôi muốn tìm một cơ hội.
Khiến tôi không ngờ chính là súc sinh kia cùng tình nhân của hắn sau khi nói mấy câu, cô ta liền chỉ vào hắn mắng to.
Thế là hắn đột nhiên động thủ với cô tình nhân đó, lúc này cô ta đã bị thương nặng.
Trước khi cô ta sắp chết đã chạy trốn vào Vô Tâm Hải, gặp lúc tôi trốn ở đó đã cứu được cô ta.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Bạn gái của Bác Dung kia tên là Du Nương Yến phải không?
– Anh biết sao?
Cô gái càng kinh ngạc nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, chuyện này khẳng định Bác Dung sẽ không nói ra, vậy đối phương làm sao biết được.
Thế nhưng rất nhanh cô liền gật đầu nói rằng:
– Đúng vậy, cô ấy là Du Nương Yến, tuy răng được tôi cứu lên, đáng tiếc là cũng không thể sống sót được, vết thương của cô ấy quá nặng.
Lúc sắp chết, cô ấy đem hết những gì mà cha cô lưu lại tặng cho tôi…Tựa hồ thấy được sự biết đổi trong ánh mắt của Diệp Mặc, cô gái này âm thầm thở dài, cô phỏng chừng chính mình tìm không đúng người.
Vừa nghe đến di sản đã có biểu tình như thế kia.
Thế nhưng lúc này cô đã lắp tên vào cung, không thể không bắn Nghĩ tới đây cô không thể làm gì khác hơn là nói rằng:
– Anh hẳn là biết cha của Du Nương Yến là ai rồi, không sai, chính là Du Bạch Sinh tiền bối.
Nếu như anh có thể giết chết Bác Dung, tôi sẽ đem toàn bộ những thứ Du Bạch Sinh tiền bối lưu lại giao cho anh.
Bên trong không chỉ có trên chục triệu linh thạch thượng phẩm, còn có vài món chân khí, thậm chí có một chân khí thượng phẩm.
Tôi thấy thứ đồ trân quý nhất bên trong là một viên ‘Hư lạc đan’…
Không đợi cô ta nói xong, Diệp Mặc đã cắt đứt lời của cô mà nói rằng:
– Cô nói thứ trân quy nhất mà Du Bạch Sinh tiền bối lưu lại là ‘Hư lạc đan’?
Cô gái kinh ngạc nhìn Diệp Mặc một chút, sau đó nói:
– Lẽ nào ‘Hư lạc đan’ còn không đủ trân quý hay sao?
Nói xong lại bổ xung thêm một câu:
– Không sai, ‘Hư lạc đan’ cũng không nhất định là trân quý nhất.
Diệp Mặc nhất thời thất vọng, ‘Hư lạc đan’ tuy rằng trân quý, thế nhưng Diệp Mặc tin tưởng hắn khẳng định chỉ cần có linh thảo của ‘Hư lạc đan’, hắn có thể tự mình luyện chế được ‘Hư lạc đan’.
Hắn quan tâm nhất chính là ‘Khổ trúc’, vì sao không thấy cô gái này nhắc đến ‘Khổ trúc’.
– Còn có thứ gì khác không?
Diệp Mặc không cam lòng, lại tiếp tục hỏi một câu.
Cô gái kỳ quái nhìn Diệp Mặc một chút, thấy hắn là tu sĩ Nguyên Anh thì dĩ nhiên là đối với ‘Hư lạc đan’ không phải là rất coi trọng, trái lại còn hỏi có gì đặc biệt khác hay không, thực sự là rất kỳ quái.
Thế nhưng cô vẫn nói tiếp:
– Nương Yến xác thực có nói qua còn có một thứ khác, chỉ là cô cũng không nói tên gọi của nó là gì, cô ấy nói đó là đồ vật gia truyền.
Nếu như gặp được người có khả năng giúp cô và cha cô báo thù, thì hãy đem chỗ cất đồ này nói cho người đó, cô ấy chỉ nói cho tôi biết món đồ đó tuyệt đối không kém hơn so với ‘Hư lạc đan’.
– Được, tôi đồng ý cùng cô giao dịch.
Tôi giết Bác Dung, sau khi trở lại cô đem nơi cất đồ vật nói cho tôi biết.
Diệp Mặc không chút do dự mà đồng ý giao dịch với cô gái kia, hắn khẳng định Du Nương Yến cũng không nói ra thứ đồ kia là ‘Khổ trúc’. ‘Khổ trúc’ quá mức kinh người, Du Nương Yến không có nói cho cô gái này cũng là bình thường.
Sẽ không kém hơn so với ‘Hư lạc đan’ sao? Một khi ‘Khổ trúc’ xuất hiện, thì ‘Hư lạc đan’ tính là cái gì? Coi như là một vạn viên ‘Hư lạc đan’ cũng không hơn được so với ‘Khổ trúc’.
Đây chính là linh căn thượng cổ đó.
Hơn nữa đối với tên Bác Dung này, Diệp Mặc vốn định sẽ giết y, có thêm một giao dịch thì đối với hắn sẽ càng tốt hơn.
– A….
Cô gái này không ngờ Diệp Mặc lại thẳng thắn như vậy, cô chỉ là nói ra di ngôn của Du Nương Yến, hắn đã lập tức đồng ý rồi.
Diệp Mặc biết cô ta kinh ngạc cái gì, hắn mỉm cười nói rằng:
– Tôi chỉ cần biết nơi cất giấu đồ, về phần tiền bối Du Bạch Sinh lưu lại cái gì, bao không cả ‘Hư lạc đan’ tôi đều không cần đến.
– Anh không cần ‘Hư lạc đan’?
Cô gái càng kinh ngạc nhìn Diệp Mặc, cô nghĩ không ra đối phương đã là tu sĩ Nguyên Anh, vậy mà cả ‘Hư lạc đan’ cũng không hấp dẫn được hắn.
Diệp Mặc gật đầu:
– Không sai, tôi không cần ‘Hư lạc đan’, cô chờ tôi tại Vẫn Chân Điện, sau khi giết Bác Dung, tôi sẽ hỏi cô nơi cất đồ.
Cô gái lần thứ hai trầm mặc một lúc lâu, xác nhận Diệp Mặc nói là thật, lúc này mới hít một hơi nói:
– Lúc trước tôi nghĩ sai rồi, anh thật sự là mội người quang minh lỗi lạc.
Nói xong cô lấy ra một bản đồ bằng da đưa cho Diệp Mặc nói rằng:
– Đồ vật được cất giấu ngay bên trong Vẫn Chân Điện, còn đây là địa đồ.
Nương Yến nói, thứ này tuy rằng là của tổ tiên Du gia, thế nhưng ở trong tay bọn họ lại không có cách nào nuôi sống, sau đó Du Bạch Sinh tiền bối đã đem thứ này gửi lại Vẫn Chân Điện.
Vốn cái địa đồ này phải sau khi nhìn thấy đầu Bác Dung mới lấy ra, thế nhưng tôi nghĩ, nếu vậy cho dù là anh giết được Bác Dung rồi, cũng phải chờ ba mươi năm nữa.
Diệp Mặc tiếp nhận địa đồ trong lòng đầy bất ngờ, nếu cô gái này không lấy ra địa đồ, thì dù là hắn giết được Bác Dung rồi, thế nhưng vẫn không thể lấy được ‘Khổ trúc’ sao? Vẫn Chân Điện ba mươi năm mới mở ra một lần, ai biết ba mươi năm sau sẽ xảy ra chuyện gì? Vạn nhất ‘Khổ trúc’ bị người khác phát hiện cầm đi, hắn càng buồn bực hơn.
Thế nhưng bây giờ, hắn cũng đã lấy được rồi, mà vẫn còn chưa làm việc cho người ta?
Cô gái kia thấy Diệp Mặc thu hồi địa đồ, lần thứ hai nói:
– Tôi kỳ thực đã không có tư cách tiến nhập Vẫn Chân Điện rồi, tôi lần này đến chỉ vì muốn tìm người giết tên súc sinh Bác Dung kia.
Tiền bối nếu đã nhận địa đồ, mong rằng sẽ không nuốt lời.
Nếu như người có khả năng trở ra tôi vẫn ở quảng trường thành Vẫn Chân đợi người.
Diệp Mặc thản nhiên cười, đem địa đồ thu hồi lại sau đó nói rằng:
– Cô xem tôi giống loại người sẽ nuốt lời sao? Cô yên tâm đi, coi như là không có giao dịch này, tôi cũng nhất định phải giết tên Bác Dung.
Thế nhưng tôi có một vấn đề muốn hỏi cô, theo tôi được biết Bác Dung hẳn là cũng không có tư cách tiến nhập Vẫn Chân Điện phải không? Chuyện này tôi mong cô có thể giải thích.
Thấy Diệp Mặc nhìn mình chằm chằm như vậy, cô gái cắn răng nói:
– Bới vì tên của Bác Dung và cha của hắn thật sự rất giống nhau, cha con hai người để lừa gạt lấy tấm bản đồ kia của Du gia.
Bất kể thủ đoạn điên rồ nào cũng dùng.
Sau khi cha của hắn chết, hắn kế thừa tất cả những gì của cha hắn bao gồm cả cái tên Bác Dung, tội nghiệp cho Nương Yến khi phát hiện ra thì đã quá muộn rồi…
Tuy rằng cô gái kia không có nói rõ, thế nhưng Diệp Mặc đã nghe đến tê dại cả da đầu.
Hắn đã hiểu rõ chuyện này rồi.
Thế gian này còn có hai cha con vô sỉ như vậy.
Vậy Du Nương Yến kia cũng quá ngu ngốc đi, sự thay đổi của một người không ngờ lại đến lúc sắp chết mới nhận ra.
Nếu như là Du Bạch Sinh khẳng định sẽ không bị lừa, đáng tiếc chính là Du Bạch Sinh một trăm năm mươi năm trước đã bị một Bác Dung trước đó bán đứng rồi.
Cô gái kia thấy Diệp Mặc ngạc nhiên, lặng lẽ đứng lên, hướng tới Diệp Mặc thi lễ, không nói một lời nào, xoay người rời đi.
– Chờ một chút.
Diệp Mặc xuất ra một bình ngọc đưa cho cô ta rồi nói:
– Có thể đây mới là thứ mà cô cần.
Hắn không hỏi việc ân ân oán oán giữa cô và Bác Dung khi đó, hiển nhiên mấy thứ nội tình này, Diệp Mặc cũng không có hứng thú.
Cô gái kia tiếp nhận bình ngọc mà Diệp Mặc đưa cho.
Có chút nghi hoặc mở ra nhìn, nhất thời chấn động kêu lên:
– ‘Thảo hoàn đan’? Còn là ‘Thảo hoàn đan’ hạng nhất?
Cô nghĩ không ra năm đó hao tổn tâm cơ, thương tổn chính người mình yêu cùng với bạn của anh ta, mới có được một viên ‘Thảo hoàn đan’ trung phẩm.
Mà hôm nay, cô chỉ là tùy ý nói mấy câu, lại có được một viên ‘Thảo hoàn đan’ hạng nhất, nhân sinh kỳ ngộ lắm cũng chỉ đến thế này mà thôi.
‘Hư lạc đan’ tuy rằng trân quý hơn so với ‘Thảo hoàn đan’, thế nhưng đối với cô mà nói nó giống như hoa trong sương, coi như là nắm ở trong tay cũng không có bất luận tác dụng gì.
Bởi vì cô biết với tư chất của cô, muốn có ‘Thảo hoàn đan’ để tấn cấp Nguyên Anh, giống như là người si nói mộng rồi.
Có thể là Du Nương Yến thấy được điểm này ở cô nên lúc ấy mới giao cho cô những thứ này.
Thế nhưng bây giờ không giống rồi, có ‘Thảo hoàn đan’ cô có thế tấn cấp lên Nguyên Anh, ‘Hư lạc đan’ đối với cô mà nói không còn là hoa trong sương nữa rồi.
Thảo nào người thanh niên này đối với ‘Hư lạc đan’ không để vào trong mắt, hóa ra hắn căn bản là có nhiều rồi.
Chính cô cũng chưa từng nghe nói qua có người nào có thể tùy ý xuất ra ‘Thảo hoàn đan’ hạng nhất.
Xem ra giúp cho người thuận lợi chút cũng tốt, cô vừa cho đối phương chút thuận lợi, cô lập tức nhận được báo đáp lớn nhất đời.
Tội nghiệp tên Bác Dung kia để cướp được của mình một viên ‘Thảo hoàn đan’ bậc trung, đã phải dùng hết mọi tâm tư, người ta đây chỉ tùy ý liền đưa ra một viên ‘Thảo hoàn đan’ hạng nhất.
Cô cũng không biết rằng Diệp Mặc đối với ‘Hư lạc đan’ cũng không phải là hoàn toàn không để ý.
Mà là lực hấp dẫn của ‘Khổ trúc’ siêu việt hơn bất cứ đồ vật gì.
Cô gái này mang đến cho hắn tin tức của ‘Khổ trúc’, tuy rằng Diệp Mặc khinh thường hành vi của cô trước đây, thế nhưng đối với điểm này xác thực là vô cùng cảm kích.
Có thể có được một gốc ‘Khổ trúc’, sẽ khiến cuộc đời hắn khác hẳn Hơn nữa Diệp Mặc cũng cảm giác được cô gái này tính tình so với trước kia đã thay đổi rồi.
Trước vì ‘Thảo hoàn đan’ làm hại hai người bạn, mà hiện tại để báo thù, ngay cả ‘Hư lạc đan’ cũng không giấu giếm.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








