[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 204 : Di Ngôn Của Du Bạch Sinh (c1016-c1020)
❮ sautiếp ❯Chương 1016: Di Ngôn Của Du Bạch Sinh
Di Ngôn Của Du Bạch Sinh
T
iểu Na Di phù cũng là bùa cấp tám, giá trị cực kỳ cao.
Diệp Mặc không ngờ rằng Bác Dung lại có một tấm, thật sự là may mắn cho y.
Thấy Diệp Mặc đánh bại Bác Dung chỉ trong chớp mắt, hai người Trần Dục Căn và Trịnh Ức Đao đều biến sắc.
Bọn họ đợi lúc Diệp Mặc thu trận kỳ lại rồi lập tức ôm quyền cảm tạ hắn, không dám nói thêm một câu, vội vã cáo từ rời đi.
Diệp Mặc không để ý tới hai người này rời khỏi, tuy hắn vẫn không có được chân khí hạ phẩm, nhưng hắn cảm giác một Tông sư Luyện Khí cảnh giới Hư Thần không chỉ có một chút nội tình như vậy.
Sau khi nhanh chóng rời khỏi nơi đây, thứ đầu tiên hắn lấy ra không phải “Hoàng Tinh thạch”, mà là lò luyện đan linh khí hạ phẩm kia.
Khi có được chiếc lò luyện đan này, hắn liền phân biệt ra vài loại dược liệu bên trong.
Theo thứ tự là Bạc Tùng quả, Nhung Nguyên hoa, Hải Ích đằng, Oa Ma.
Diệp Mặc là một Đan Vương, hắn tinh thông về dược liệu hơn người bình thường rất nhiều.
Bạc Tùng quả, Nhung Nguyên hoa là linh thảo cấp hai, mà Hải Ích Đằng cũng chỉ là linh thảo cấp ba, cho dù đến cả Oa Ma cũng chỉ là cấp bốn.
Một tu sĩ Hư Thần, cho dù là bị thương thì cũng sẽ không thể chỉ dùng linh thảo cấp hai cấp ba để luyện đan.
Huống chi mấy loại dược liệu này căn bản không thể hình thành nên bất cứ đan dược gì, dược tính không tương tác.
Những dược liệu này cũng có thể thu thập được từ các hải đảo phụ cận, không đến mức gọi là quý trọng.
Hơn nữa, mấy loại dược liệu cấp thấp như vậy mà Du Bạch Sinh không thể luyện hóa hoàn toàn sao?
Mà chữ thứ nhất trong tên của những loại dược liệu này ghép lại thì chính là câu “Bác Dung hại tôi”*.
Bác Dung chỉ là một tu sĩ Kim Đan, sao có thể hại được tu sĩ Hư Thần như Du Bạch Sinh?
*Từ cùng âm Diệp Mặc hơi ngẫm nghĩ một chút thì đã biết chắc là vì “Hoàng Tinh thạch”.
Với đầu óc của một Tông sư Luyện Khí như Du Bạch Sinh, sao có thể tùy ý bộc lộ ra việc mình mua được “Hoàng Tinh thạch”? Đây không phải là tự khiến mình bị đuổi giết sao? Khả năng duy nhất đó chính là bị người khác tiết lộ.
Bác Dung có thể để lộ chuyện của Du Bạch Sinh, hiển nhiên quan hệ giữa hai người cũng không cạn.
Mặc dù tư chất của Bác Dung cũng không tồi, nhưng vẫn chẳng thể vào mắt một thiên tài như Du Bạch Sinh, càng không có khả năng có giao tình gì.
Vậy nên con đường duy nhất để y tiếp cận với Du Bạch Sinh chính là thông qua Du Nương Yến.
Nghĩ đến việc Bác Dung thông qua con gái của Du Bạch Sinh để đạt được lợi ích, rồi còn hại cả Du Bạch Sinh, Diệp Mặc càng thêm ghê tởm kẻ này, chỉ hận vừa rồi không thể giết chết.
Du Bạch Sinh để lại tin tức Bác Dung hại mình qua tên của các loại dược liệu.
Tin tức này rất có thể là giữ cho Du Nương Yến, điều này cũng nói lên việc Du Nương Yến cũng tinh thông về luyện đan.
Hẳn là Du Nương Yến và Bác Dung cũng đã tới nơi này, chỉ có điều là Du Bạch Sinh không nghĩ tới việc Du Nương Yến căn bản không có cơ hội thấy được lò luyện đan mà y để lại.
Bởi vì trước khi tiến vào trận pháp của y, Du Nương Yến và Bác Dung đã cãi nhau mà trở mặt rồi.
Hoặc là nói Du Nương Yến đã bằng vào một nguyên nhân gì đó mà nhìn thấu Bác Dung, kết quả rất có thể đã bị Bác Dung giết chết.
Điều duy nhất mà Diệp Mặc không nghĩ ra là nếu Du Bạch Sinh có thể đoán được Bác Dung và Du Nương Yến sẽ đến, vì sao còn đem tât cả đồ vật để trong nhẫn trữ vật? Nếu nói như vậy, cho dù là Du Nương Yến đã biết Bác Dung hại y thì cũng chẳng thể báo thù? Chẳng lẽ y không định cho con gái của mình một đường lui sao?
Đường lui?
Nghĩ dến đây, Diệp Mặc lập tức liền nghiên cứu lò luyện đan trong tay một cách cẩn thận.
Đây đúng là một lò luyện đan linh khí hạ phẩm, hơn nữa được làm rất thô ráp.
Tuy rằng tài liệu không tồi, nhưng cũng chẳng phải đồ tốt.
Rất nhanh Diệp Mặc đã phát hiện chỗ không đúng, không ngờ chiếc lò luyện đan này lại được sử dụng lần đầu.
Nói cách khác, rất có thể nó được Du Bạch Sinh luyện chế ngay lúc ấy.
Một Tông sư luyện khí sẽ luyện chế một linh khí hạ phẩm thô ráp như vậy sao? Chẳng lẽ là lò luyện đan có vấn đề? Nghĩ đến đây, Diệp Mặc càng tin tưởng phỏng đoán của mình hơn.
Hắn bắt đầu tìm hiểu chiếc lò luyện đan, điều mà Diệp Mặc không ngờ là thứ này lại được ghép lại, thậm chí căn bản chỉ dùng một số linh kiện bình thường ghép thành.
Hắn gần như không phí chút sức lực nào mà đã mở được nó ra.
Quả nhiên bên trong lò luyện đan có khoảng không, một miếng ngọc giản và một chiếc hộp ngọc nằm trong khoảng không đó.
Diệp Mặc cầm lấy ngọc giản, trong lòng không khỏi thầm khâm phục Du Bạch Sinh, không hổ là tông sư luyện khí, không ngờ có thể lắp ráp vài loại linh kiện lại mà tạo thành được linh khí, quả nhiên là một thiên tài.
Hơn nữa Du Bạch Sinh còn rất tinh tường về nhân tính, trên người y là hộ giáp chân khí hạ phẩm, trong tay là nhẫn trữ vật, chỉ có kẻ ngốc mới để ý đến một chiếc lò luyện đan xấu xí trên mặt đất.
Nếu có người chú ý đến chiếc lò luyện đan kia, vậy chỉ có thể là con gái của y mà thôi.
Diệp Mặc nhìn ra vấn đề của lò luyện đan nên mới thu lại, còn con gái của y thì nhìn thấy đồ vật của cha rơi trên mặt đât nên nhất định sẽ nhặt lên, thu về nhẫn của mình.
Ngay cả điều này mà Du Bạch Sinh cũng biết, hiển nhiên là đặt tất cả hi vọng báo thù lên con gái của mình.
Diệp Mặc cầm ngọc giản xem xét, quả nhiên thứ này là do Du Bạch Sinh để lại.
“Nương Yến, con xem xong chiếc ngọc giản này, không được để bất cứ ai biết, không cần có bất cứ hành động gì.
Con nhớ kỹ, cha bị tên Bác Dung kia hại, kẻ này mặt người dạ thú, nó tiếp cận con tất nhiên là hướng tới “Khổ Trúc ” của Du gia chúng ta…”
Xem đến đây, cả người Diệp Mặc kích động đến mức run rẩy.
Rất nhiều người không biết Khổ Trúc là gì, nhưng Diệp Mặc lại biết nó thông qua “Vật”, phải nói đây là một đại linh căn, linh vật trong truyền thuyết.
Tương truyền, ngồi tu luyện dưới Khổ Trúc có thể minh mẫn sáng mắt, không bị tâm ma quấy nhiễu.
Người tu luyện đều biết rằng khi tu vi càng cao thì tâm ma quấy nhiễu lại càng lớn.
Đặc biệt là lúc độ kiếp, tâm ma càng là thứ không thể ngăn cản.
Nếu như không bị tâm ma quấy nhiễu, vậy đơn giản là muốn tu luyện đến mức nào thì tu luyện đến mức đó.
Mà Diệp Mặc biết chắc đây chỉ là một tác dụng của Khổ Trúc mà thôi, tác dụng lớn hơn nữa của nó chính là luyện khí.
Nghe nói, cho dù là một người không biết tí gì mà dùng Khổ Trúc luyện khí thì cũng có thể luyện chế ra chân khí.
Mặc dù là nghe nói, nhưng cũng đủ để thấy Khổ Trúc tuyệt đối là một trong những thiên địa linh vật nghịch thiên nhất ở Tu Chân giới rồi.
Thậm chí nó còn nghịch thiên hơn cả “Tiên Khuyên hoa” và “Cửu Thải liên”.
Không ngờ Du Bạch Sinh lại có Khổ Trúc? Tại sao mình không phát hiện? Diệp Mặc tiếp tục đọc tiếp.
“Chính nó nói cho cha về chuyện Hoàng Tinh thạch, sau khi cha đấu giá được Hoàng Tinh thạch, thì lại đem tin tức đó nói cho An Bắc Tam Ma.
Cha bị An Bắc Tam Ma đánh lén, từ đó có thể thấy được tâm cơ của kẻ này sâu đến thế nào.
Nếu vài chục năm sau cha không đến tìm con thì nhất định nó sẽ mê hoặc con đi tìm nơi cha chết.
Nếu người này ở cạnh con, con không nên biểu hiện ra điều gì, trong chiếc hộp bên cạnh có hai viên Bạo Âm châu, đủ để giết nó…”
Diệp Mặc mở hộp ngọc bên cạnh ra, quả nhiên phát hiện bên trong có hai viên Bạo Âm châu.
Thu hai viên Bạo Âm châu vào nhẫn của mình, Diệp Mặc mới tiếp tục đọc.
“Tên Bác Dung này có thể tiếp cận con, còn có thể truyền tin cho An Bắc Tam Ma, vậy hiển nhiên quan hệ của nó với An Bắc Tam Ma cũng không bình thường.
Nếu con không thể giết hắn thì phải nhanh chóng rời khỏi người này”
Thứ Diệp Mặc để ý là tung tích của Khổ Trúc, nhưng đã sắp xem xong rồi mà Du Bạch Sinh vẫn chưa nhắc tới thứ đó lần nữa, trong lòng hắn không khỏi sốt ruột.
“Nếu không phải Nương Yến con gái ta, mà là thằng chó chết Bác Dung mày thì coi như ta chưa nói.
Còn nếu là người có duyên, có thể tìm tới nơi này thì có lẽ con gái ta đã bị nó hại.
Du Bạch Sinh này anh hùng cả đời, nhưng lại bị một kẻ như vậy ám hại.
Bất kể người đang đọc là ai, chỉ cần giúp ta giêt Bác Dung và An Bắc Tam Ma thì Du Bạch Sinh ta tất sẽ báo đáp đầy đủ.
An Bắc Tam Ma bị ta dùng trận pháp phệ hồn gây thương tích, tất nhiên sẽ tìm kiếm những loại đan dược chữa thương, có thể điều tra nghe ngóng từ đó.
Du Bạch Sinh tuyệt bút!”
Nhìn đến đây, Diệp Mặc thất vọng cực kỳ.
Du Bạch Sinh không nhắc đến Khổ Trúc lần nữa, tuy nhiên để lại một câu sẽ có báo đáp.
Cái báo đáp này có đạt được hay không cũng là vấn đề, vì dù sao thì Du Bạch Sinh đã chết nhiều năm.
Nhưng bất kể có đạt được hay không, nếu muốn thì nhất định phải giết Bác Dung và An Bắc Tam Ma.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc lại quay lại động phủ.
Bởi vì Diệp Mặc biết, cho dù hắn giết đám người Bác Dung đi chăng nữa, nếu muốn Khổ Trúc thì vẫn phải tìm được Du Bạch Sinh.
Tuy rằng Du Bạch Sinh chỉ là một thi thể, nhưng ai biết y có để lại chuẩn bị gì phía sau không? Một tu sĩ Hư Thần lưu lại chuẩn bị gì ở sau, Diệp Mặc tự nhận mình vẫn không thể nhìn ra.
Diệp Mặc thu hồi thi thể Du Bạch Sinh, lại tìm một hải đảo hẻo lánh, đào một động phủ cho Du Bạch Sinh, lúc này mới dùng trận pháp phòng ngự và trận pháp ẩn nấp che động phủ đi.
Hắn quyết định, sau này nếu có cơ hội giết mấy người Bác Dung thì sẽ đến xem xem cái báo đáp kia có phải thật hay không.
Bị trận pháp phệ hồn gây thương tích, đương nhiên cái này Diệp Mặc biết.
Đan dược chữa trị thần hồn cực kỳ hiếm hoi, “Phục Thần đan” của hắn chính là một loại trong đó.
Còn “Chức Thần đan” tuy cũng có thể chữa trị thần hồn và thần thức, nhưng dù sao cấp bậc cũng thấp hơn không ít.
Đối với việc giết Bác Dung, Diệp Mặc không cảm thấy có chút áp lực nào.
Một thứ cặn bã vong ân phụ nghĩa như vậy, giết thì giết.
Diệp Mặc chẳng cần nghĩ cũng biết, tài nguyên tu luyện và trình độ trận pháp của Bác Dung đều là do Du Bạch Sinh dạy.
Phỏng chừng Du Nương Yến là một người rất xấu, nếu không thì sao cô ta có thể để ý đến một kẻ tướng mạo bình thường như Bác Dung?
…
Mặc dù không có được Khổ Trúc, nhưng coi như Diệp Mặc cũng kiếm được một món lớn.
Chẳng những nhận được “Hoàng Tinh thạch” mà hắn rất muốn, lại thêm cả hai viên Bạo Âm châu nữa.
Về phần săn bắt “Cửu Túc Hải Xà”, Diệp Mặc coi như quên luôn.
Hắn tin rằng với tu vi hiện giờ của mình, muốn đề tên trên Bia đề danh Kim Đan cũng chẳng tốn bao nhiêu sức lực.
Vài ngày sau, Diệp Mặc lại về tới thành Mạc Hải, hắn vừa định vào nàh trọ nghỉ ngơi thì đã nghe thấy hai tên tu sĩ đi ngang qua nói chuyện:
– Trình độ luyện đan của Phùng đan sư thật không còn gì để nói, không ngờ lần này lại có thể giúp chúng ta luyện chế sáu viên “Ngưng Bích đan” thượng phẩm.
– Đúng vậy, nếu y không cần nội đan của “Cửu Túc Hải Xà” làm thù lao thì chắc việc buôn bán của y ở Nam An thành sẽ tốt hơn một chút.
Tên tu sĩ còn lại cảm thán một câu.
Nội đan của “Cửu Túc Hải Xà”? Phùng đan sư? Diệp Mặc lập tức nhớ tới Phùng Lão Thực luyện chế “Đàm Hoa đan” mà Bác Dung nói với hắn, chẳng lẽ vị đan sư mà họ nói chính là Phùng Lão Thực này? Diệp Mặc ngẩng đầu, quả nhiên thấy một tấm biển “đan các Lão Thực”.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1017: Bí Mật Của Phùng Lão Thực
Bí Mật Của Phùng Lão Thực
B
ác Dung nói quan hệ của y và Phùng Lão Thực cũng khá tốt, không biết Phùng Lão Thực có biết tình hình của y không? Nghĩ đến đây, Diệp Mặc trực tiếp đi vào “Đan các Lão Thực”.
Sau khi đi vào cửa hàng này thì Diệp Mặc mới phát hiện nơi đây hơi tối, thậm chí cả một chiếc cửa sổ cũng không có.
Trong cửa hàng không có bất cứ nhân viên nào, chỉ có một người đàn ông khoảng hơn năm mươi tuổi đang ngồi bên quầy, dường như đang tu luyện, mà dường như lại đang nghiên cứu vài loại dược liệu trước mặt.
Khuôn mặt tên này thoạt nhìn khá già, tu vi Kim Đan tầng chín hậu kỳ, Diệp Mặc vừa nhìn thấy y thì đã nhớ tới Phí Tứ Giang.
Có thể nói, tướng mạo của tên này còn thật thà chất phác hơn cả Phí Tứ Giang.
Nếu y chính là Phùng Lão Thực thì quả đúng là người cũng như tên.
– Xin hỏi ông là Phùng đan sư?
Thấy người đàn ông kia dường như cũng không định chủ động nói gì, Diệp Mặc đành hỏi một câu.
Người đàn ông kia nhìn Diệp Mặc một cái, bỗng đứng lên, có chút câu nệ nói:
– Đúng vậy, tôi là Phùng Lão Thực, xin hỏi ngài muốn luyện đan hay mua đan dược?
Bấy giờ Diệp Mặc mới phát hiện trong tiệm có rất nhiều kệ thuốc, các loại đan dược rực rỡ muôn màu, phần lớn là đan dược cho tu sĩ Trúc Cơ và Kim Đan, đan dược cho tu sĩ Luyện Khí cũng có một ít.
Nhưng đan dược cho tu sĩ từ Kim Đan trở lên thì lại không có.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, người này tên Phùng Lão Thực, chẳng lẽ mỗi lần gặp người khác y đều câu nệ vậy sao?
Tu vi Kim Đan tầng chín cũng không có gì đáng ngạc nhiên, nhưng y là một Linh Đan sư bát phẩm thì cũng đã rất ghê gớm rồi.
– Tôi có một người bạn giới thiệu tới đây luyện đan, nhưng tôi lại không biết ông có thể luyện chế đan dược gì.
Nhưng người bạn đó của tôi nói ông rất giỏi, cực lực đề cử tôi đến.
Y tên là Bác Dung, hẳn cũng là bạn của ông đúng không?
Diệp Mặc thuận miệng hỏi một câu, tuy nhiên cũng khá cẩn trọng.
Trên mặt Phùng đan sư hiện lên vẻ mờ mịt, sau một lúc lâu mới nói:
– Bác Dung? Tôi còn chưa nghe cái tên này bao giờ.
Chưa từng nghe nói? Diệp Mặc cũng có chút kỳ quái.
Người tu chân khác với người bình thường ở chỗ bọn họ có thần thức, trí nhớ rất tốt.
Bình thường chỉ cần thấy một lần là sẽ rất khó quên.
Mà Phùng Lão Thực lại nói không biết Bác Dung, vậy là Bác Dung nói dối hay Phùng Lão Thực nói dối đây?
Tuy nhiên Diệp Mặc cũng không nghĩ nhiều về việc này, hắn lập tức chuyển chủ đề:
– Là thế này, Phùng đan sư, tôi muốn nhờ ông luyện chế một viên “Đàm Hoa đan” …
Lời nói của Diệp Mặc dừng lại đột ngột, hắn thấy hai loại dược liệu trước mặt Phùng Lão Thực.
Đó không ngờ là một cây Viêm Thần thảo và một gốc Quỷ Diện cô.
Viêm Thần thảo và Quỷ Diện cô đều là dược liệu có lợi cho thần hồn thần thức, cũng có thể nhập đan.
Quỷ Diện cô cực kỳ ít ỏi, cho nên rất quý báu.
Một điều quan trọng hơn nữa, Quỷ Diện cô là dược liệu cấp sáu, chẳng cần nói cũng biết nó quý trọng thế nào.
Diệp Mặc cũng có vài cây Quỷ Diện cô, đều là lấy được từ Sa Nguyên dược cốc.
Hắn thật sự không ngờ Phùng Lão Thực trước mặt không ngờ lại tùy ý quẳng một cây ở đó.
Một Linh Đan sư bát phẩm có dược liệu cấp sáu cũng không có gì đáng ngạc nhiên, nhưng có Quỷ Diện cô thì lại làm Diệp Mặc cảm thấy hơi cổ quái.
Viêm Thần thảo và Quỷ Diện cô, tuy cả hai đều là dược liệu chữa trị thần hồn, nhưng một bên là thuộc tính hỏa, một bên thì lại là thuộc tính âm.
Nếu muốn nhập đan thì nhất định phải thêm vào dược liệu thuộc tính thủy.
“Cửu Túc Hải Xà”? Diệp Mặc chợt nhớ tới điều này, Phùng Lão Thực thích thu thập Cửu Túc Hải Xà, nội đan của nó chính là thuộc tính thủy, dùng luyện đan thì không chừng còn tốt hơn cả linh dược thuộc tính thủy.
Diệp Mặc có kinh nghiệm dùng nội đan của “Đề Hoa thú” để luyện đan.
Chẳng lẽ Phùng Lão Thực cũng dùng Cửu Túc Hải Xà để luyện đan hay sao? Hơn nữa còn luyện chế đan dược chữa trị thần hồn?
– Cậu muốn luyện chế Đàm Hoa đan?
Giọng điệu của Phùng Lão Thực rất chân thành, dường như đang xác nhận xem Diệp Mặc có thật sự muốn luyện chế Đàm Hoa đan hay không.
Diệp Mặc lập tức tập trung lại, nói:
– Đúng vậy, nhưng tôi ra biển lại đen đủi không săn bắt được con Cửu Túc Hải Xà nào, cho nên tôi muốn hỏi có bù linh thạch vào được không?
Trên khuôn mặt có chút máy móc của Phùng Lão Thực chứa đầy vẻ xin lỗi, cười nói với Diệp Mặc:
– Nhất định phải có Cửu Túc Hải Xà, bởi vì rất nhiều dược liệu của tôi là do bằng hữu mang tới, nhưng bằng hữu của tôi có nuôi một linh thú, thích ăn nội đan của Cửu Túc Hải Xà.
Diệp Mặc nhìn Phùng Lão Thực, làm bộ như đang cân nhắc.
Nhưng sự bình tĩnh của hắn suýt chút nữa đã bị phá vỡ, lúc này hắn đã thấy rõ ràng, Phùng Lão Thực trước mắt đâu chỉ có Kim Đan tầng chín? Y căn bản chính là một tu sĩ Hư Thần.
Nếu không phải Diệp Mặc tu luyện Tam Sinh quyết, rồi lại có phần nghi ngờ Phùng Lão Thực thì hắn đã không thể nhìn ra người này là một tu sĩ Hư Thần.
Diệp Mặc nhớ đến di ngôn của Du Bạch Sinh, lập tức đoán rất có thể Phùng Lão Thực này chính là một trong An Bắc Tam Ma.
Như vậy việc y luyện chế đan dược chữa trị thần hồn trở nên hợp lý.
Lúc này Diệp Mặc đã không còn sự bình tĩnh như lúc mới vào nữa, trong lòng chính đang mắng thầm.
Hắn còn chưa tìm được Bác Dung thì không ngờ đã đụng phải An Bắc Tam Ma, không biết nên nói là may mắn hay xui xẻo.
Cho dù là hắn muốn tìm An Bắc tam ma thì cũng không phải bây giờ, ít nhất cũng phải đợi khi hắn có đủ thực lực tự bảo vệ mình rồi mới nói.
Lúc này tuyệt đối không thể để lộ ra dấu vết gì, một khi mình bị tên Phùng Lão Thực trước mặt phát hiện ra điều gì bất thường, rất có thể mình sẽ không có cách nào thoát ra khỏi cửa tiệm này.
Nếu Phùng Lão Thực thật sự là một trong An Bắc tam ma, vậy chắc chắn y sẽ biết Bác Dung.
Mình đề cập Bác Dung với y, nói không chừng đã bị nghi ngờ rồi.
– Nếu như vậy…
Diệp Mặc chần chờ một chút rồi nói thêm:
– Tôi lại đi biển sâu một chuyến vậy, xem có may mắn tìm được con Cửu Túc Hải Xà nào không.
Thấy Phùng Lão Thực gật đầu, Diệp Mặc vội nói tiếp:
– Vậy tôi cáo từ trước, đợi tìm được Cửu Túc Hải Xà rồi lại đến nhờ Phùng đan sư.
Nói xong, Diệp Mặc căn bản không dám ở lâu, lập tức bước ra khỏi đan các Lão Thực.
Thẳng đến lúc hắn đi được rất xa thì trong lòng mới dần ổn định lại.
Lúc này hắn mới phát hiện, sau lưng mình đã bị mồ hôi thấm ướt đẫm.
Hắn biết rõ, cho dù là Phùng Lão Thực có bị thương nặng hơn đi chăng nữa, một tu sĩ Hư Thần muốn lấy mạng hắn đơn giản chỉ như duỗi tay.
Khổ Trúc rất tốt, nhưng cũng phải có mạng mới hưởng thụ được.
Hắn đề cập về Bác Dung với Phùng Lão Thực, tên kia lại không giữ hắn lại.
Hiển nhiên chứng tỏ Bác Dung còn chưa quay về thành Mạc Hải.
Nếu Bác Dung đã trở về, hắn đoán chừng vừa rồi mình đã không đi được.
Diệp Mặc đoán chừng là tốc độ của Phi Vân thuyền nhanh hơn tên kia, vả lại y cũng đang bị thương, hẳn là đang tìm chỗ trị thương trước.
May mắn hắn không trì hoãn gì ở bên ngoài, nếu không, rất có thể vừa trở về đã bị Bác Dung và tên Phùng Lão Thực kia ngăn lại.
Nhất định phải mau chóng rời khỏi thành Mạc Hải! Nghĩ đến đây, rốt cuộc Diệp Mặc không còn lòng dạ nào đi tìm khách sạn nữa, bây giờ hắn phải đi ngay.
…
Phùng Lão Thực thấy Diệp Mặc vội vã rời đi như vậy liền hơi nhíu mày, bỗng nhiên thì thào tự nói:
– Hình như hắn rất sợ mình, hơn nữa còn khẩn trương như vậy, mình chưa gặp hắn bao giờ mà? Ha ha, ở thành Mạc Hải mà sợ Phùng Lão Thực ta, đây là lần đầu Phùng mỗ thấy đấy.
…
Diệp Mặc lập tức chạy tới Truyền tống trận đi thành Nam An, nhưng khi đến thì hắn mới biết được mỗi ngày Truyền tống trận chỉ mở hai canh giờ.
Truyền tống trận hôm nay vừa mới đóng cửa, muốn sử dụng thì phải đợi gần một ngày nữa.
Ở lại thành Mạc Hải thêm một ngày, Diệp Mặc biết trừ khi hắn muốn chết thì mới làm như vậy, bằng không nhất định phải đi ngay.
Bởi vì một khi Bác Dung trở về hội hợp với Phùng Lão Thực thì hắn có muốn đi cũng không đi nổi nữa rồi.
Bốn phía thành Mạc Hải là biển, hơn nữa muốn đi thành Nam An thì nhất định phải nhờ vào phương tiện, bây giờ hắn đi đâu đây?
Cũng may là ngoài Truyền tống trận ra thì còn một cách nữa để đi thành Nam An, đó chính là thuyền Đại Hải.
Diệp Mặc đi đến nơi thuyền hạm vận chuyển, vừa dịp đến đúng chuyến cuối.
Giá vé hai mươi ngàn linh thạch thượng phẩm không rẻ, nhưng cũng chẳng đáng bao nhiêu với Diệp Mặc.
Trong lúc vội vàng, Diệp Mặc kiếm hai mươi ngàn linh thạch lên thuyền, sau đó hắn mới biết được trên thuyền còn có phòng vip ba mươi ngàn linh thạch.
Tuy nhiên với điều này Diệp Mặc cũng đành chịu, hắn cảm thấy lên thuyền kịp đã là may mắn rồi, không để ý nhiều đến phòng vip gì gì đó.
Không đợi bao lâu, thuyền đã bắt đầu rời bến thành Mạc Hải.
Thấy vậy, Diệp Mặc mới thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng thoát được.
Chỉ cần tới được thành Nam An thì hắn sẽ chẳng phải sợ Phùng Lão Thực nữa.
Hơn nữa, hắn tin rằng một người ẩn dấu tu vi, trốn ở thành Mạc Hải luyện đan như Phùng Lão Thực chắc chắn sẽ không dám công khai lộ diện ở thành Nam An.
Về phần Bác Dung, Diệp Mặc căn bản không để vào mắt.
Ngồi thuyền từ thành Mạc Hải đến thành Nam An cần tất cả sáu ngày.
Diệp Mặc cũng không lãng phí khoảng thời gian này, hắn bắt đầu dùng “Thanh Uẩn đan” xung kích Kim Đan tầng chín viên mãn.
Chờ khi cập bến thành Nam An, Diệp Mặc đoán chừng mình cũng đã tăng lên Kim Đan viên mãn, sau đó đi bia đề danh Kim Đan để lại tên của mình, tiếp tục nghe ngóng tin tức mấy người Lạc Ảnh.
Diệp Mặc vẫn sử dụng Thiên Hoa đan để tu luyện, hơn nữa thỉnh thoảng cũng dùng thêm Thanh Uẩn đan, tốc độ tu luyện tuyệt đối không chậm.
Có thể nói, nhờ vào Thiên Hoa đan, tốc độ tu luyện của hắn ở Kim Đan kỳ còn nhanh hơn những thiên tài trong thiên tài kia rất nhiều.
Hiện giờ hắn chỉ dùng Thanh Uẩn đan tu luyện, nhưng dù là Thanh Uẩn đan hạng nhất, hắn mới biết được tốc độ tu luyện chậm đến thế nào.
Sau bốn ngày trôi qua, khoảng cách của hắn đến Kim Đan viên mãn vẫn là còn một chút.
Mắt thấy còn hai ngày nữa sẽ tới thành Nam An, Diệp Mặc mới dừng việc tu luyện lại, hắn vừa mở cửa định ra ngoài đi dạo giải sầu thì chợt nghe bên ngoài có tiếng ồn ào truyền đến.
Diệp Mặc nhíu nhíu mày, trong lòng tự nhủ chẳng lẽ mấy ngày nay vẫn náo nhiệt như vậy? Dường như trên boong thuyền đang tụ tập rất nhiều tu sĩ, Diệp Mặc thấy thế cũng đi tới, đồng thời dùng thần thức quét qua.
Trước đó hắn vẫn rất cẩn thận, dưới tình huống bình thường cũng không dùng thần thức tùy tiện, tuy nhiên đây là nơi công cộng, Diệp Mặc cũng không để ý nữa.
Chỉ có điều, gần như cùng lúc với thần thức của hắn phát ra, một cánh tay dính máu đã rơi xuống trước mặt hắn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1018: Đừng Tỏ Ra Ưu Việt
Đừng Tỏ Ra Ưu Việt
C
ùng lúc, Diệp Mặc nhìn thấy một tu sĩ Kim Đan không có cánh tay trái ngồi trên boong thuyền trong đám người.
Một tên tu sĩ khác đứng cách y mười mấy trượng phía ngoài, trên đầu người này có một thanh phi kiếm đang bay lơ lửng, hiển nhiên nó vừa chém đứt cánh tay cùa tu sĩ đang ngồi.
Điều khiến Diệp Mặc kỳ quái là tu sĩ bị chém đứt cánh tay có tu vi Kim Đan tầng chín, mà tu sĩ đang điều khiển phi kiếm kia chỉ có Kim Đan tầng tám mà thôi.
Hơn nữa tuổi của y thoạt nhìn cũng không lớn, lại thêm mái tóc dài càng làm có vẻ phiêu diêu hơn.
Càng làm cho Diệp Mặc kinh ngạc là tên tu sĩ bị chém đứt cánh tay cũng không phải không có sức trả đòn, chỉ có điều y lại cúi đầu, thậm chí không dám nhìn người kia một cái.
Dường như tu sĩ trẻ tuổi chém đứt tay y là đã nể mặt y lắm rồi.
Người vây xem hoi tránh ra một chút, hơn nữa boong tàu rất lớn, thậm chí còn lớn hơn cả sân bóng.
– Mày, đem cánh tay đứt đó mang lại đây.
Tu sĩ trẻ tuồi thấy cánh tay roi trước mặt Diệp Mặc, lập tức chỉ một ngón tay vào Diệp Mặc lạnh giọng nói.
Từng ừận sát ý phát ra theo câu nói cùa y, giống như một thanh kiếm băng xâm nhập vào cơ thể, làm người ta rất không thoải mái.
Tất cả mọi người nhìn về phía Diệp Mặc, lại nhìn yề phía sau hắn.
Diệp Mặc cũng quay đầu nhìn lại, nơi hắn đi ra là khoang thuyền bình thường.
Trong lòng có chút hiểu được, phòng chừng người này thấy mình đi ra từ khoang thường nên nghĩ dễ bắt nạt, muốn lập uy.
Tuy nhiên, chỉ là một Kim Đan tâng tám cũng dám lập uý trước tu sĩ Kim Đan tầng chín hậu kỳ, đây cũng là lần đầú tiên Diệp Mặc thấy’
Diệp Mặc không muốn gây chuyện, nhưng hắn cũng chẳng sợ gì.
Cho dù là khi nhìn thấy Phùng Lão Thực, tuy hắn rất khẩn trương, nhưng nếú Phùng Lão Thực muốn giết hắn thì hắn cũng sẽ phản kháng lại một phen, chứ đừng nói là tên chỉ có Kim Đan tầng tám này rồi.
Nếu tên kia không gọi thì nhiều nhất hắn chỉ đứng đây xem náo nhiệt mà thoi.
Diệp Mặc nhặt cánh tay dưới đất lên, ném về phía tên tu sĩ cụt tay kia.
Cánh tay đứt giống như có mắt vậy, chuẩn xác chắp lên chỗ bị chém xuống.
Tu sĩ cụt tay không ngờ rằng lại cổ người giúp y nhặt lại cánh tay bị chém xuống, cảm kích gật đau với Diệp Mặc, nhưng lại kèm theo ánh mắt xin lỗi.
Sau đó mói lây vài viên đan dược ra ăn vào, rôi liên tiêp thi triển mây pháp thuật trên chô cụt tay.
Y chỉ lo chừa thương, vân không hê dám nhìn tên tu sĩ trẻ tuồi.
Tên tu sĩ Kim Đan tầng tám không ngờ rằng Diệp Mặc lại nhặt cánh tay đưa cho người bị mình chém đứt kia, hiên nhiên đây là đang chống đối y, sắc mặt lập tức ừờ nên khó nhìn.
– Mày muốn chết…
Y lập tức bị hành động của Diệp Mặc chọc giận, phi kiếm vẫn đang bay lượn trên đầu phát ra một tiếng vù vù, dường như muốn nuốt chửng người khác.
Ngay khi mọi người cho rằng lại có trò vui để xem thì thân thuyền bỗng chẩn động, hơn nữa còn chẩn động một cách kịch liệt.
Rất nhanh mọi người đã cảm giác được thân thuyền hoi nghiêng đi.
Chiếc thuyền này cực kỳ lớn, thậm chí có thể nói là một hòn đảo di động.
Mà bình thường khi đi lại ữên biển, nhiều nhất nó cũng chỉ hoi rung nhẹ một chút, nhưng nghiêng hẳn đi như vậy thì là chuyện chưa từng có.
Ngay khi đông đảo tu sĩ đang không hiểu ra sao thì một âm thanh chói tai bỗng vang lên.
Tất cả mọi người đều hiểu, âm thanh này chính là báo hiệu nguy hiểm.
– Hải Giác Giao cấp tám…
Rốt cuộc cũng có người phátỉỊiiệỊi vấn đề. tuy không ai biết vì sao Hải Giác Giao (một loại giao long – thuồng kiềng bien) cấp tảm lại xụất hiện ờ đây, nhưng gặp được nó cơ bản là một việc cửú tử nhất sinh.
Không ai còn định đứng trên boong thuyền xem náo nhiệt Ịiữa roi, rất nhiều người đều muốn lao ra khỏi thuyền chạy trốn.
Nhung trên thuyền có cấm chế phòng ngự, tất cả tu sĩ lao ra đều bị cấm chế đẩy ngược lại.
Khi trên thuyền đang náo loạn, xạột cái đầu giao long to lớn duỗi từ ngoài cấm chế vào.
Gặp cái đầu to lớn này, cấm chế teên thuyền như chỉ có tác dụng trang ừí, lập tức bị phá nát thành mảnh nhò, Mười mấy tên tu sĩ thậm chí không kịp phản ứng thì đã bị giao long nuốt chủng.
Cấm chế vỡ nát, không ai ngụ mà ỡ lại đây nữa, gần như tất cà tu sĩ đều lao ra khòi thuyền mà chạy trốn.
Diệp Mặc tất nhiên sẽ không ngây ngốc ờ lại ừên boong thuyền nữa, cái đầu to lớn và khí tức cường đại của Ịỉặi Giác Giao làm hắn biết được một điều, cho dù con Hải Giác Giao này muọrìiiụốttu sĩ Hư Thần thì cũng là chuyện rất đơn giản.
Theo lý thuyêt, hải vực ờ giữá thành Mạc Hải và thành Nam An sẽ không có yêu thú cấp cao gì, nhưng thực tế là lần đầu Diệp Mặc ngồi thuyền thì đã gặp Hải Giác Giao cấp tám.
Mặc dù thành Mạc Hải có tu sĩ Thừa Đỉnh, giết Hải Giác Giao cấp tám chắc sẽ không có vấn đề gì, nhưng ai biết lúc nào tu sĩ Thừa Đỉnh mói đến đây trợ giúp?
Diệp Mặc đạp lên Phi Vân thuyền lao ra, chọn một phương hướng cấp tốc chạy trốn.
May mắn là tu sĩ trên thuyền thật sự rất nhiều, tạm thòi Hải Giác Giao còn không có cách nào bắt sạch, rất nhiều tu sĩ đều trốn thoát.
Nhưng một số kẻ đen đũi thì đã trờ thành thức ăn trong bụng Hải Giác Giao.
Lúc bay được mấy vạn dặm, Diệp Mặc nhẹ nhàng thở ra, nhưng hắn không tìm kiếm phương hướng thành Nam An mà lại dừng lại, sau đó quay đầu nói:
– Đuổi theo lâu như thế, chắc mày cũng mất kiên nhẫn rồi đúng không.
Theo tiếng nói của Diệp Mặc, một gã tóc dài đột ngột xuất hiện phía sau Diệp Mặc, sau đó lạnh lùng nói:
– Đúng vậy, không ngờ mày có thể biết tao đang đuổi theo mày, quả nhiên cũng có vài phần bản lĩnh để bênh vực kẻ yếu.
Chỉ có điều rất đáng tiếc, tuy lá gan của mày không nhỏ, nhưng lại rất đen đủi.
Diệp Mặc đứng trên Phi Vân thuyền, lạnh nhạt nói:
– Một Kim Đan tầng tám như mày mà cũng dám đuổi theo cao nhân Kim Đan tầng chín tao đây, mày cũng rất có gan đấy.
– Ha ha ha ha…
Tu sĩ tóc dài nghe Diệp Mặc nói vậy thì bỗng cười lên ha hả, thậm chí không dừng lại được.
Dường như vừa nghe thấy một điều buồn cười nhất từ trước đến giờ vậy.
Diệp Mặc không nói gì, chỉ tùy ý nhìn người này, chờ y nói tiếp.
– Tao chỉ là một Kim Đan tầng tám, còn mày là cao nhân Kim Đan tầng chín.
Hay, hay lắm, Điền Ngạo Phong tao lần đầu nghe người khác nói tao chỉ là tu sĩ Kim Đan tầng tám đấy.
Mà cũng là lần đầu tiên nghe được một tên chỉ là Kim Đan tầng chín mà dám xưng cao nhân trước mặt tao, mày được, rất được…
Tuy tu sĩ tóc dài đang cười ha hả, nhưng trong mắt y lại không có nửa phần ý cười.
Diệp Mặc lắc đầu không nói gì, đột nhiên mở miệng cắt đứt Điền Ngạo Phong, có chút không kiên nhẫn nói:
– Đừng lải nhải về tên mày nữa, tao biết tên mày là Điền Ngạo Phong rồi, nhưng tiếc là chưa từng nghe qua.
Còn nữa, cũng đừng tỏ ra ưu việt nữa, tao không có thời gian chơi với mày, tao còn phải đi quảng trường Bia đề danh.
Mà nói lại, mày không tỏ ra ưu việt tí thì sẽ chết sao?
– Tốt lắm, mày thành công trong việc khiêu khích tao rồi đấy…
Còn chưa dứt lời, Điền Ngạo Phong đã phóng ra một thanh trường kiếm màu xanh.
Cùng lúc đó, trường kiếm đã mang theo một mảng ánh sáng màu xanh quét về phía Diệp Mặc.
Đây không phải thanh phi kiếm y dùng lúc nãy, Diệp Mặc liếc mắt một cái đã nhận ra, đây là lần đầu hắn nhìn thấy trường kiếm mỏng như vậy.
Sau khi được phóng ra, kiếm khí trên thanh kiếm màu xanh đảo mắt một cái đã phong kín toàn bộ không gian xung quanh Diệp Mặc.
Cho dù lấy tu vi chân nguyên của Diệp Mặc cũng cảm thấy cảm giác như không gian tạm dừng.
Tuy nhiên, trước giờ Diệp Mặc đều đối phó với kẻ địch tu vi cao hơn hắn, đánh với kẻ tu vi thấp hơn, hắn còn không để vào mắt.
Diệp Mặc duỗi tay ra, Tử Đao đã xuất hiện trong tay hắn.
Ngay sau đó, một đạo đao quang màu tím nhạt đã bổ về phía kiếm khí màu xanh.
Bành!
Kiếm khí và đao quang va chạm phát ra một tiếng nổ kịch liệt, mà ngay cả không gian cũng như đang rung chuyển.
Chớp mắt, khoảng giữa hai người đã bị một mảng bụi chân nguyên bao bọc.
Đao khí và kiếm khí khuếch tán ra, bọt nước xung quanh bay tứ tán, mang theo vô số sóng nước.
Diệp Mặc thất kinh, hắn đã coi thường tên Điền Ngạo Phong này rồi.
Có thể nói, tên này là tu sĩ Kim Đan mạnh nhất hắn từng gặp, mà đối phương mới chỉ là Kim Đan tầng tám mà thôi.
Quả nhiên Nam An châu nội tình thâm hậu, ngọa hổ tàng long, mạnh hơn Bắc Vọng châu rất nhiều.
Trước đó, tu sĩ Kim Đan lợi hại nhất mà Diệp Mặc từng gặp là Mạc Thiên Lý, nhưng khi đó tu vi của hắn mới chỉ là Kim Đan trung kỳ.
Nếu hiện giờ gặp phải Mạc Thiên Lý thì chỉ cần vài đao là có thể phá “sợi tơ Ác Hồn” đó.
Còn Điền Ngạo Phong này ăn một đao của hắn mà không hề rơi xuống hạ phong, có thể thấy được tuy chỉ Kim Đan tầng tám thôi nhưng Điền Ngạo Phong đã lợi hại hơn Mạc Thiên Lý rất nhiều.
Hử? Thấy một kiếm của mình không ngờ lại bị đối phương chặn lại, hơn nữa thoạt nhìn còn rất thoải mái, giống như không hề phí chút sức lực nào vậy, trong lòng Điền Ngạo Phong lúc này cũng thất kinh, lúc nào mà trong số các tu sĩ Kim Đan xuất hiện một nhân vật lợi hại như vậy? Chẳng lẽ tên này cũng là đệ tử nòng cốt của đại môn phái nào đó sao?
Thật ra đúng như y nghĩ, tuy chiêu thứ nhất của y và Diệp Mặc nhìn như cân sức cân tài, nhưng Diệp Mặc lại không thật tâm ra chiêu.
Nói trắng ra là trong lòng Diệp Mặc còn coi thường tên Điền Ngạo Phong này.
– Mày là ai?
Điền Ngạo Phong không tiếp tục ra chiêu, nhìn chằm chằm Diệp Mặc lạnh giọng hỏi.
Y là đệ tử thiên tài của Lôi Vân tông, Kim Đan tầng bốn đã tiến vào Kim Đan danh nhân đường, để lại tên trên Bia đề danh Kim Đan.
Hiện giờ y đã là Kim Đan tầng tám, có thể nói cả Nam An châu đã không có bao nhiêu tu sĩ Kim Đan có thể mạnh hơn y.
Mà mấy người đó y đều có thể kể tên ra, nhưng Diệp Mặc lại không hề ở trong số đó.
Diệp Mặc búng một cái lên Tử Đao, lười nhác nói:
– Đừng nói nhảm, muốn đánh thì đánh đi.
Tính ưu việt vừa rồi của mày đâu rồi?
Bị lời nói của Diệp Mặc chọc giận, Điền Ngạo Phong hừ lạnh một tiếng, há miệng phun ra một viên châu màu xanh.
Lúc vừa xuất hiện, viên châu này còn nhỏ như quả nhãn, nhưng đảo mắt một cái đã lớn bằng nắm tay, mà tốc độ lớn lên lại ngày càng nhanh.
Chẳng lẽ muốn tự nổ Kim Đan? Không thể nào? Chỉ vừa mới bắt đầu đánh thôi mà, hạt châu màu xanh kia cũng không giống Kim Đan Vừa nghĩ tới đây, Diệp Mặc đã nghe thấy Điền Ngạo Phong hét một tiếng “Lâm” thật lớn, đồng thời đánh ra mấy đường pháp quyết.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1019: Thành Nam An
Thành Nam An
L
ập tức, hai tiếng ầm ầm phát ra từ hạt châu màu xanh, vang vọng như sấm rền.
Diệp Mặc còn chưa kịp hiểu hạt châu màu xanh kia rốt cuộc là gì thì đã nhìn thấy vài đường lôi điện màu xanh hạ xuống.
Mới lúc đầu chỉ lớn bằng chiếc đũa, cũng khá thưa thớt, nhưng không quá lâu thì lôi điện đã ngày càng nhiều, hơn nữa cũng to hơn rất nhiều.
Trong lòng Diệp Mặc đã hiểu được, xem ra hạt châu màu xanh này là một lôi nguyên, bị Điền Ngạo Phong tế luyện.
Hiển nhiên tên này tu luyện công pháp lôi điện, công kích của lôi châu màu xanh này quả thực rất giống như một lôi kiếp thu nhỏ, cực kỳ lợi hại.
Cho dù là người tu luyện công pháp lôi hệ, gặp loại lôi điện này cũng chỉ có nước né tránh.
Mà một khi đã né tránh thì sẽ bị Điền Ngạo Phong rình rập một bên tùy ý công kích.
Đối phó với tu sĩ cùng đẳng cấp, gần như y đã đứng ở thế bất bại rồi.
Diệp Mặc có chút không nói được gì, chỉ có thể thầm than tên Điền Ngạo Phong này quá xui xẻo, không ngờ lại gặp phải mình.
Hắn muốn tìm lôi nguyên mà tìm mãi không thấy, cho đến bây giờ vẫn không thể đạt tới Kim Đan viên mãn, Điền Ngạo Phong này quả là người tốt ^^
Vận chuyển “Tam Sinh quyết”, lôi điện màu xanh đánh lên người Diệp Mặc, toàn bộ lôi nguyên bị Diệp Mặc hấp thu.
Mà tu vi vốn chậm chạp không tiến của hắn lại bắt đầu từ từ tăng thêm.
Điền Ngạo Phong ở một bên thấy Diệp Mặc không tránh không né liền nhếch miệng cười lạnh một tiếng.
Y biết tên kia xong đời rồi, tuy nhiên lát nữa phải xem đao pháp hắn tu luyện một chút, đao quang màu tím đó quả thực rất lợi hại.
Tuy nhiên theo thời gian qua đi, khi Điền Ngạo Phong cảm thấy chân nguyên của mình có chút quá sức mà Diệp Mặc vẫn không hề hấn gì, lúc này y mới biết dường như tình huống có phần không đúng.
Điền Ngạo Phong lập tức thu hồi lôi nguyên của mình, nhưng lúc này Diệp Mặc lại quát to một tiếng, hắn đã thăng cấp Kim Đan viên mãn thành công.
Tuy cảm kích Điền Ngạo Phong, nhưng tất nhiên đao trong tay Diệp Mặc sẽ không nhân nhượng.
– Mày cũng ăn một đao đi.
Tử Đao lại được bổ ra, “Huyễn Vân Phi Toàn đao” mang theo vô số đao quang như lốc xoáy, chỉ trong nháy mắt đã quấn lấy thân thể Điền Ngạo Phong.
Bởi vì phóng ra lôi nguyên công kích Diệp Mặc, chân nguyên của Điền Ngạo Phong đã không còn sung túc.
Hiện giờ Diệp Mặc lại tăng thêm một bậc, một đao bổ ra, Điền Ngạo Phong căn bản không có cơ hội để mà tránh né, bị lốc xoáy đao quang xé thành mảnh nhỏ.
“Thì ra vừa rồi hắn còn chưa xuất toàn lực, đây mới là tu vi chân chính của hắn, đáng tiếc, mình chạy cũng chạy không kịp…”
Đây là ý niệm cuối cùng trong đầu Điền Ngạo Phong trước khi chết.
Diệp Mặc đốt cháy thi thể Điền Ngạo Phong, đưa tay chụp lấy một hạt châu lớn bằng quả trứng gà.
Mặc dù vừa rồi hạt châu này công kích hắn nửa ngày, nhưng Diệp Mặc vẫn có thể cảm nhận được lôi nguyên và lôi linh lực mạnh mẽ.
– Thứ tốt.
Không chút nghĩ ngợi, Diệp Mặc bỏ hạt châu và nhẫn trữ vật của Điền Ngạo Phong vào thế giới Trang vàng của mình, đồng thời phóng ra Phi Vân thuyền, rất nhanh đã rời khỏi hiện trường.
Nam An châu này, khắp nơi đều là kẻ hung ác, tên Điền Ngạo Phong vừa rồi chẳng những tu vi cao, hơn nữa ra tay còn rất độc ác.
Nếu không phải gặp hắn mà là tu sĩ bình thường thì sớm đã bị giết.
Từ đó có thể thấy được là lai lịch của người này chắc chắn là không tầm thường.
Nếu chẳng may bị phát hiện là hắn giết thì nguy to.
…
Lôi Vân tông.
Một lão già áo xám bỗng nhảy bật dậy, quát lớn một tiếng:
– Ai dám giết đệ tử ta, ta thề phải lột da luyện hồn mày, a…
Nói xong câu đó, lão đột nhiên phun ra một ngụm máu, hiển nhiên là do quá tức giận.
– Có việc gì vậy, Điền sư huynh?
Nghe được tiếng quát, một gã mặt trắng không râu lập tức bay đến, người còn chưa tới mà giọng nói đã tới.
– Đệ tử ta là Điền Ngạo Phong bị người khác giết…
Lão già áo xám gằn từng chữ, không đợi nói xong, nắm tay của lão đã lại xiết chặt.
– Ta thật hận!
– A…
Gã mặt trắng mới đến kia hiển nhiên không ngờ lại là chuyện nghiêm trọng như vậy.
Y sửng sốt một lúc lâu rồi mới lẩm bẩm nói:
– Ai gan lớn như vậy, dám giết đệ tử nòng cốt thiên tài của Lôi Vân tông ta?
Y vừa dứt lời, bên ngoài lại có hơn mười thân ảnh nhanh chóng bay tới.
– Cái gì? Ngạo Phong bị giết?
– Không thể nào, ai dám giết Ngạo Phong?
Sau khi biết được sự việc, hơn mười tu sĩ mới đến này đều không thể tin nổi.
Điền Ngạo Phong là đệ tử thiên tài số hai Lôi Vân tông, gần với Phương Chủng Sư.
Căn cứ biểu hiện của y, y thậm chí còn có thể vượt qua Phương Chủng Sư, trở thành thiên tài đệ nhất Lôi Vân tông.
Mà hiện giờ người đệ tử này lại bị giết, là ai có lá gan làm điều đó? Cho dù là tông môn chín sao thì chắc cũng chẳng có ai dám giết Điền Ngạo Phong mới đúng?
– Tra cho ta, dù phải lật tung cả cái Nam An châu này lên cũng phải điều tra xem rốt cuộc là ai giết Ngạo Phong!
Một tu sĩ trung niên tức giận quát.
Sau khi nói xong, y lại lo lắng nhìn lão già áo xám, có chút quan tâm nói:
– Điền trưởng lão, Kiếp Biến của ông sắp tới, lúc này cần tĩnh tâm lại.
Ông yên tâm, việc của Ngạo Phong là việc của Lôi Vân tông ta, cho dù là đắc tội toàn bộ Nam An châu thì tôi cũng sẽ tìm ra ai dám giết Ngạo Phong.
Tu sĩ mặt trắng hừ lạnh một tiếng, nói:
– Kẻ này giết Ngạo Phong, chắc chắn trên người y có Thanh Cương Lôi Nguyên của Ngạo Phong.
Bất kể y để Thanh Cương Lôi Nguyên ở đâu thì chúng ta cũng có thể tìm được.
…
Diệp Mặc không biết Thanh Cương Lôi Nguyên có ký hiệu gì, nhưng hắn cũng không phải gà mờ.
Đối với những thứ có khả năng làm bại lộ thân phận này thì trước giờ không bao giờ để trong nhẫn trữ vật, mà là thế giới trang vàng.
Rốt cuộc cũng đạt tới Kim Đan viên mãn, Diệp Mặc cảm thán một tiếng.
Chỉ cần để lại tên trên bia đề danh là hắn có thể tìm chỗ thăng cấp Nguyên Anh rồi.
Sự phồn hoa của thành Nam An làm Diệp Mặc nhớ tới Yến Kinh.
Nơi này cửa hàng san sát, tu sĩ nườm nượp.
Đi ở góc dường, trong lòng Diệp Mặc thầm khen, khó trách đây lại là Nam An đệ nhất thành, thì ra sự phồn hoa lại đạt đến mức này.
Liên tưởng đến thành Toái Diệp, Diệp Mặc đã hơi hiểu được vì sao những nơi phồn hoa đều là vùng duyên hải.
Ven biển có tài nguyên phong phú, gần như tất cả tu sĩ đều thích tới nơi này.
Chủ đề nóng nhất hiện giờ của thành Nam An chính là việc thuyền từ thành Mạc Hải đến thành Nam An bị Yêu thú cấp tám Hải Giác Giao chặn lại, tử thương vô số.
Nghe người khác bàn tán, Diệp Mặc mới biết được sau đó vẫn là tu sĩ Thừa Đỉnh của Thành Nam An tới Vô Tâm Hải trước, Hải Giác Giao bị giết chết tại chỗ.
Hiện giờ thành Nam An đang triệu tập những tu sĩ may mắn thoát được lúc đó, mỗi người được phát một trăm ngàn linh thạch thượng phẩm làm phí bồi thường.
Nghe những lời đồn này, trong lòng Diệp Mặc lại bức thiết hi vọng mình có thể tu luyện nhanh hơn.
Lúc trước, hắn thấy Hải Giác Giao lợi hại như thế, người bình thường nhìn thấy căn bản là không có nổi ý chí chiến đấu.
Nhưng yêu thú lợi hại như thế lại bị một tu sĩ Thừa Đỉnh tiêu diệt.
Từ đó có thể thấy được tu sĩ kia kinh khủng đến thế nào rồi.
Nếu có một ngày hắn rơi vào tay tu sĩ Thừa Đỉnh thì… Diệp Mặc lắc lắc đầu, hắn không muốn nghĩ tiếp nữa.
Cho dù hắn có tâm cơ đến thế nào đi nữa, rơi vào tay tu sĩ Thừa Đỉnh thì cũng chỉ có đường chết.
Lúc này Diệp Mặc bỗng có chút cảm kích Vọng Nguyệt tông.
Vọng Nguyệt tông có tu sĩ Kiếp Biến, nếu người ta bắt buộc hắn luyện chế “Phục Thần đan” thì hắn cũng chẳng thể chống cự.
Tu vi thấp chính là con kiến.
Diệp Mặc cảm thán một câu, bỗng nhiên bước nhanh hơn.
Hắn muốn đến một pháp bảo các mua pháp bảo che dấu dung mạo.
Thành Nam An nói tu sĩ may mắn thoát khỏi có thể thu được một trăm ngàn linh thạch khiến cho Diệp Mặc nổi lên sự cảnh giác.
Mặc dù hắn không quen thuộc Nam An châu lắm, nhưng vẫn biết chẳng có của trời như vậy rơi xuống đâu.
Hơn nữa, một trăm ngàn linh thạch hắn cũng chẳng đặt trong mắt, cho dù là hắn cần một trăm ngàn linh thạch thì cũng sẽ không đi nhận.
Mà một trăm ngàn linh thạch đó làm cho Diệp Mặc nổi lên lòng cảnh giác, hắn ngược lại muốn đi mua pháp bảo che dấu tướng mạo.
Tới Nam An châu, Cửu Biến tuy sẽ không bị phát hiện, nhưng cấp bậc của Cửu Biến quá thấp, cho dù là tu sĩ Hư Thần bình thường cũng có thể nhìn ra.
Diệp Mặc không đi pháp bảo các lớn nhất, hắn tìm một pháp bảo các quy mô tầm trung, cửa hàng này có tên là “Pháp Bảo Hữu Chân”.
Tên này rất dễ hiểu, đơn giản là bên trong cửa hàng có chân khí, nhưng thật hay không thì sẽ chẳng ai để ý.
– Tiền bối, xin hỏi ngài muốn mua gì?
Thấy Diệp Mặc đi vào cửa hàng, một thiếu nữ Trúc Cơ kỳ có diện mạo thanh tú liền chạy ra đón chào.
Giống với thành Mạc Hải, đều rất nhiệt tình.
Diệp Mặc gật gật đầu nói:
– Tôi muốn hỏi chỗ các người có pháp bảo che dấu dung mạo không? Cấp bậc tốt một chút, thấp hơn linh khí thượng phẩm thì khỏi giới thiệu.
Nghe Diệp Mặc nói vậy, thiếu nữ lập tức biết Diệp Mặc không phải người nghèo, cho nên lại càng nhiệt tình hơn, nói:
– “Pháp Bảo Hữu Chân” chúng tôi tuy không phải cửa hàng pháp bảo lớn nhất thành Nam An, nhưng pháp bảo của chúng tôi cũng là đặc biệt nhất, tin rằng sẽ không làm ngài thất vọng, mời ngài lên lầu với tôi.
Sau khi đi cùng thiếu nữ lên tầng ba, Diệp Mặc mới biết Tiên Bảo lâu của thành Hà Châu nhiều nhất chỉ hơn nơi này được một chút mà thôi.
Không gian lầu ba cực lớn, bên trong bày biện đầy linh khí, từ hạ phẩm đến cực phẩm, cần gì có đó.
Vài tên tu sĩ Kim Đan đang được người hướng dẫn viên của mình dẫn đường, đến quan sát từng quầy hàng Diệp Mặc không đi tìm kiếm pháp bảo loại mặt nạ, mà chỉ hỏi cô gái kia một câu:
– Nơi này có năm tầng, có phải phía trên có pháp bảo tốt hơn?
Thiếu nữ kia nghe Diệp Mặc nói vậy liền hơi sửng sốt, trong mắt dường như có chút thất vọng, nhưng vẫn rất nhiệt tình giới thiệu:
– Đúng vậy, Pháp Bảo Hữu Chân có tổng cộng năm tầng.
Tầng một là Pháp khí, tầng hai là tài liệu, tầng ba là Linh khí, tầng bốn là Linh bảo hoặc Cổ bảo, tầng năm là Chân khí.
Tiền bối, ngài cần lên tiếp sao?
Nghe xong, Diệp Mặc lập tức gật đầu nói:
– Được, đi tầng bốn xem đi.
Về phần mặt nạ cấp chân khí, tuy hắn rất muốn, nhưng nếu chẳng may bị tu sĩ tu vi cao thâm nhìn ra thì hắn còn không có năng lực để bảo vệ.
Hiện giờ Linh bảo coi như là hợp với hắn nhất, nếu có Linh bảo tốt thì không gì bằng.
Linh bảo là loại pháp bảo nằm giữa Linh khí và Chân khí, cái kém thậm chí còn không bằng Linh khí hạ phẩm, nhưng cái tốt thì thậm chí có thể so với chân khí.
Nhưng Linh bảo có một khuyết điểm là không thể luyện hóa thành đồ của mình.
Nếu muốn dùng Linh bảo công kích thì sẽ hao phí chân nguyên hơn.
Dùng để đối địch hiển nhiên sẽ không bằng pháp bảo đã được luyện hóa hoàn toàn.
Cho nên có rất ít người sử dụng Linh bảo, đại bộ phận đều sẽ sử dụng Linh khí và chân khí.
Hơn nữa, giá của Linh bảo cũng gần với chân khí, cho nên càng không có ai mua.
Mặc dù nhược điểm là không thể luyện hóa, nhưng đó cũng là ưu điểm.
Chính là lấy ra là dùng được, bởi vì không cần luyện hóa nên bình thường không thể phân biệt được, làm nội giáp và mặt nạ là tốt nhất rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1020: Tân Đệ Nhất Trên Bia Đề Danh
Tân Đệ Nhất Trên Bia Đề Danh
N
ghe Diệp Mặc muốn lên lầu xem Linh bảo, mấy tên tu sĩ Kim Đan ở lầu ba đều lắc lắc đầu, thậm chí có người tỏ ra khinh thường.
Chỉ là một tu sĩ Kim Đan tầng chín mà cũng muốn mua Linh bảo.
Không cần hỏi, hiển nhiên là đang ra vẻ tinh tướng.
Mấy thiếu nữ đang dẫn đường cho các tu sĩ Kim Đan trên tầng ba cũng nhìn thiếu nữ đi cùng Diệp Mặc một cách thông cảm, ai bảo cô ta đụng phải một tu sĩ thích vờ như có tiền như vậy? Loại tu sĩ này tuy rất ít, nhưng nếu đen đủi thì vẫn có thể gặp phải.
Các cô làm người tiếp đón và dẫn khách đi chọn mua đồ, khi công việc kinh doanh đang không tấp nập mấy thì vẫn phải xếp hàng chờ tới lượt.
Không ai mong gặp phải một kẻ thích giả bộ có tiền, vì như thế các cô sẽ chẳng có nổi một viên linh thạch hoa hồng.
Nhưng dù vậy, ở tất cả các cửa hàng của Nam An châu, khách hàng vẫn là thượng đế.
Cho dù biết rõ đối phương giả bộ có tiền khoe khoang thì nhất định vẫn phải đi cùng.
Trên mặt thiếu nữ đi cùng Diệp Mặc vẫn mang theo nụ cười, tuy trong lòng có chút thất vọng nhưng cũng không biểu hiện ra.
Đồ vật trên tầng bốn ít hơn tầng ba rất nhiều, thậm chí ngay cả một phần một trăm cũng không tới, loại mặt nạ thì lại càng ít.
Mà trên tầng bốn, Diệp Mặc không nhìn thấy người nào, hiển nhiên là không ai muốn mua linh bảo.
Diệp Mặc vừa lên liền đã đi tới trước một chiếc mặt nạ gần như là hư vô.
Chiếc mặt nạ này không hề có chút linh khí dao động nào, nhưng Diệp Mặc biết nó tuyệt đối không tầm thường.
Đối với Linh bảo mà nói, linh khí dao động càng ít thì cấp bậc của nó càng cao.
Thấy Diệp Mặc đứng trước chiếc mặt nạ gần như hư vô kia, thiếu nữ vội vàng giải thích:
– Chiếc mặt nạ này tên là “Nặc Sa”, sau khi đeo lên sẽ giống như một hạt cát ẩn giấu giữa sa mạc, bình thường rất khó bị người khác phát hiện, là Linh bảo để ẩn dấu dung mạo tốt nhất ở đây.
Cho dù là tu sĩ Thừa Đỉnh cũng không nhất định có thể nhìn ra.
Giá của nó là ba triệu ba trăm sáu mươi ngàn linh thạch, nếu tiền bối muốn thì có thể xóa bỏ sáu mươi ngàn lẻ.
Nghe thiếu nữ này giải thích thì Diệp Mặc mới biết chiếc mặt nạ này tên là Nặc Sa.
Tuy vậy, ba triệu ba trăm sáu mươi ngàn linh thạch cũng thật đắt.
Trước đó, hắn nghe mấy người Bác Dung nói một món Linh khí thượng phẩm chỉ có hai trăm ngàn linh thạch, vốn còn tưởng rằng giá cả pháp bảo nơi này không đắt, nhưng đến lúc muốn mua thì vẫn là giá trên trời Tuy nhiên, vật này có tác dụng với hắn, Diệp Mặc đã quyết định mua rồi.
Thấy Diệp Mặc chần chờ một chút, thiếu nữ lập tức mở miệng nói:
– Chiếc mặt nạ Linh bảo bên cạnh chỉ cần năm trăm hai mươi ngàn linh thạch…
Diệp Mặc giơ tay ngăn thiếu nữ nói tiếp:
– Không cần, tôi sẽ mua “Nặc Sa”, cô dẫn tôi đi tầng năm xem một chút, lát nữa sẽ tính tiền một thể.
– A…
Thiếu nữ còn chưa kịp phản ứng lại, người trước mặt chẳng lẽ lại giàu như vậy? Hơn ba triệu linh thạch đấy, gần như có thể mua một món chân khí hạ phẩm hơi kém một chút rồi.
Tuy nhiên lập tức cô liền vui mừng phản ứng lại, vội đáp lại:
– Dạ, tiền bối.
Sau khi nói xong, mặt cô đỏ bừng dẫn Diệp Mặc lên tầng năm, người vẫn lâng lâng như cũ.
Bởi vì cô vừa đến làm không được bao lâu, chỉ có thể tiếp đãi tu sĩ Kim Đan mà thôi.
Những tu sĩ Nguyên Anh, thậm chí là cả Hư Thần hay cao hơn nữa đều có một số người làm lâu năm tiếp đãi rồi.
Tu sĩ Kim Đan đến chủ yếu là mua Linh khí, cơ bản đều là trong con số triệu linh thạch, ngẫu nhiên có vượt qua thì cũng không bao nhiêu.
Cho nên hoa hồng cho người tiếp đãi cũng ít, thiếu nữ thật không ngờ hôm nay đến lượt cô lại gặp được một khách sộp như vậy.
Nghĩ đến phần hoa hồng được trích, cô muốn không kích động cũng chẳng được.
Đối với một tu sĩ Trúc Cơ như cô, trích hoa hồng một phần ngàn đã là một món kếch xù rồi, hơn ba nghìn linh thạch thượng phẩm.
Đừng nhìn cô vừa mở miệng đã bớt đi sáu mươi ngàn linh thạch cho Diệp Mặc, đó căn bản chính là quy định, bất kỳ người tiếp đãi nào cũng có thể bớt.
Đồ vật trên tầng năm cũng không nhiều, Diệp Mặc đếm một chút, tổng số chân khí cộng lại cũng sẽ không vượt qua một trăm món.
Tuy nhiên, đối với một cửa hàng mà nói thì hơn một trăm món chân khí đã là rất nhiều rồi.
Chỉ có điều chân khí ở đây đều là hạ phẩm, chỉ ngẫu nhiên có một hai món trung phẩm mà thôi.
Diệp Mặc cũng không có hứng thú với những chân khí loại công kích, Tử Đao đã làm hắn rất hài lòng rồi.
Huống chi trên này còn có vài tu sĩ Nguyên Anh đang xem đồ, cho dù hắn có tiền cũng không dám mua.
Mấy tên tu sĩ Nguyên Anh thấy Diệp Mặc đi lên thì chỉ quét mắt nhìn hắn một cái, sau đó cũng chẳng để ý nữa.
Diệp Mặc lắc lắc đầu, vừa muốn rời khỏi nơi này thì lại chú ý đến một chiếc hộ giáp ở gần cánh cửa.
Thiếu nữ đi cùng đã biết Diệp Mặc có tiền, hiện giờ thấy ánh mắt của hắn dừng trên một chiếc hộ giáp, cho nên lập tức nói:
– Tiền bối, đây là một hộ giáp bán chân khí, vừa luyện chế ra không bao lâu, giá của nó là một triệu sáu trăm năm mươi ngàn linh thạch thượng phẩm.
Tuy nhiên dù là bán chân khí, nhưng không được giảm giá nữa…
Còn chưa phải chân khí, nhưng chỉ một chiếc hộ giáp như vậy mà đã một triệu sáu trăm năm mươi ngàn linh thạch.
Nhớ đến lúc trước Trần Dục Căn lấy được hộ giáp chân khí, trong lòng tự nhủ nếu tiết lộ ra ngoài thì mấy Trần Dục Căn cũng đừng mong giữ được món chân khí đó.
– Tiền bối…
Thấy Diệp Mặc không nói gì, thiếu nữ đành phải hỏi thêm một câu.
Diệp Mặc gật gật đầu nói:
– Tốt, thêm cái này nữa.
Đây là linh thạch, thừa thì boa cho cô…
Tiếp nhận túi trữ vật mà Diệp Mặc đưa qua, thiếu nữ dùng thần thức xem xét một hồi lâu mới xác định bên trong là năm triệu linh thạch, lập tức kích động đến mức hai tay run lên.
Hôm nay cô chẳng những làm được một vụ làm ăn năm triệu, hơn nữa còn có được một số tiền boa lớn nhất từ trước đến giờ.
Năm mươi ngàn linh thạch, xem ra về sau không cần làm việc này nữa, một lòng tu luyện là được rồi.
…
Sau khi mua “Nặc Sa” và hộ giáp bán chân khí, điều đầu tiên Diệp Mặc làm là tìm một nơi hẻo lánh luyện hóa hộ giáp, sau đó đeo Nặc Sa lên.
– Ba triệu linh thạch này không phí!
Diệp Mặc có chút hài lòng tự nói một câu.
Nặc Sa đeo lên mặt nhưng giống như không đeo bất cứ vật gì, mà khí tức và dung mạo của hắn đã thay đổi, hoàn toàn không cón hình dáng lúc trước.
Nên đi quảng trường bia đề danh rồi.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc cũng không định trì hoãn nữa, lập tức liền đứng dậy đi đến một nơi quan trọng nhất của thành Nam An, quảng trường Bia đề danh.
…
Quảng trường Bia đề danh của Nam An, Diệp Mặc đã hỏi thăm rõ ràng.
Nơi này, khi không có ai đề tên thì cũng chẳng náo nhiệt lắm.
Nhưng một khi có người đề tên thì đây chính là nơi náo nhiệt nhất của thành Nam An.
Cho dù là một người chẳng có chút danh tiếng nào thì cũng vẫn rất náo nhiệt.
Diệp Mặc tính thừa dịp lúc không có người để đề tên lên đó.
Một khi tên hắn hiện trên bia đề danh Kim Đan thì sẽ lập tức tìm chỗ thăng cấp Nguyên Anh, sau đó quay lại nghe ngóng tin tức của mấy người Lạc Ảnh.
Nếu không phải vì muốn nổi tiếng để Lạc Ảnh và Khinh Tuyết biết mình đã tới thành Nam An thì Diệp Mặc đã chẳng muốn tới đây đề tên.
Càng sẽ không đề tên sau khi đắc tội Bác Dung và An Bắc tam ma.
Điều khiến Diệp Mặc không ngờ là khi hắn tới, toàn bộ quảng trường bia đề danh đã đầy nhóc người.
Đây là có chuyện gì? Diệp Mặc vừa định tìm người nào hỏi một chút thì đã nghe tiếng bàn tán bên cạnh:
– Không biết lần này Tiêu công tử có thể vượt qua Phương Chủng Sư hay không.
– Rất khó, Phương Chủng Sư là thiên tài của Lôi Vân tông, tư chất không thua Viên công tử.
Tiêu công tử muốn vượt qua là rất khó.
– Cũng không nhất định, nửa năm trước khi Phương công tử đề tên trên Bia đề danh thì Tiêu công tử cũng ở đó.
Lúc đó cậu ta không đề tên, nếu bây giờ mới đến thì chắc là đã nắm chắc việc vượt qua Phương Chủng Sư rồi.
Diệp Mặc chen đến bên cạnh đám tu sĩ đang bàn tán, hắn không biết Tiêu công tử là ai, mà Phương Chủng Sư cũng không biết nốt.
Chỉ có thể đứng nghe mà thôi, hắn sợ vạn nhất mình hỏi ra lời nào kỳ quái thì sẽ bị người khác chú ý.
Nghe một lúc lâu thì Diệp Mặc mới hiểu được, hóa ra Tiêu công tử này là Tiêu Phi của Kim Kiếm môn, đứng thứ hai Kim Đan danh nhân đường Nam An, mà Phương Chủng Sư thì là thứ nhất, cũng là thứ mười một trên bia đề danh Kim Đan.
Tiêu Phi còn có một cô em gái tên là Tiêu Thi Nhân, một trong thập đại mỹ nữ Nam An.
Về phần Tiêu Thi Nhân, thật ra Diệp Mặc đã nghe nói tới, nhưng còn Tiêu Phi thì đây là lần đầu tiên.
Tuy nhiên, nếu đứng thứ hai Kim Đan danh nhân đường thì hiển nhiên không phải một loại người đơn giản.
Đồng thời Diệp Mặc cũng biết rõ, mặc dù Phương Chủng Sư đứng thứ mười một, nhưng thật ra đã là thứ nhất rồi.
Bởi vì mười người trước đã mất tích rất lâu, nói không chừng đều chết cả rồi.
Diệp Mặc cũng nhìn về phía tu sĩ đứng trước bia đề danh Kim Đan.
Một bộ tu sĩ phục màu vàng, cả người bình tĩnh như mặt hồ không chút gợn sóng.
Rất nhiều người thậm chí sinh ra một loại ảo giác, người mặc áo vàng kia dường như không tồn tại.
Nhưng khi dụi mắt nhìn lại thì y vẫn cứ đứng ở đó không nhúc nhích.
Diệp Mặc gật gật đầu, hiển nhiên người này mạnh hơn một bậc so với Điền Ngạo Phong mà hắn vừa giết.
Khi người khác còn đang bàn tán, trên người Tiêu Phi chợt bộc phát ra một cỗ khí thế hùng mạnh, quần áo và tóc không gió mà bay.
Tiếng bàn tán xung quanh lập tức ngừng lại, tất cả mọi người đều biết, Tiêu Phi sắp đề tên rồi.
Quả nhiên, theo khí thế hùng mạnh kia bộc phát ra, thân hình màu vàng dưới Bia đề danh Kim Đan chợt phóng lên cao như một con đại bàng giương cánh.
Lúc mới bắt đầu thoạt nhìn rất nhanh, nhưng thực tế thì lại không như vậy, giống như có lực lượng nào đó đang ngăn chặn y vậy.
Nhưng cho dù như thế, thân ảnh kia vẫn tiếp cận đến độ cao bảy trượng mới dừng lại, sau đó vươn tay nhanh chóng viết hai chữ “Tiêu Phi” thật to trên Bia đề danh Hai chữ “Tiêu Phi” vừa được viết ra thì đã mang theo một tia sáng màu vàng lặn vào Bia đề danh, sau đó biến mất không thấy.
Lúc này bóng dáng màu vàng kia mới chậm rãi hạ xuống.
Quảng trường hoàn toàn yên tĩnh, tất cả đều đang đợi trên Bia đề danh xuất hiện tên của Tiêu Phi.
Gần như cùng lúc với Tiêu Phi hạ xuống, trên Bia đề danh bỗng xuất hiện tên của y.
Rõ ràng là thứ mười một, mà Phương Chủng Sư ban đầu còn chiếm cứ vị trí này đã bị đẩy xuống dưới.
Sau một lúc yên tĩnh ngắn ngủi, cả quảng trường bộc phát ra tiếng vỗ tay như sấm.
– Tiêu công tử đã vượt qua Phương Chủng Sư, đứng thứ mười một trên Bia đề danh, cũng chính là tân đệ nhất…
– Quả nhiên, Tiêu Phi đã nắm chắc nên mới đến.
Thật không ngờ, chỉ sau nửa năm mà y đã vượt qua Phương Chủng Sư.
Lợi hại, lợi hại…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










