[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 203 : Đạt Được Sự Nhất Trí (c1011-c1015)
❮ sautiếp ❯Chương 1011: Đạt Được Sự Nhất Trí
Đạt Được Sự Nhất Trí
Đ
a tạ hảo ý của anh Bác, tôi vẫn nên đi trước thử xem, nếu như không được thì sẽ tìm biện pháp khác.
Diệp Mặc ôm quyền, áy náy nói với Bác Dung.
Thấy Diệp Mặc không muốn cùng đi, trong lòng Bác Dung nôn nóng.
Y sở dĩ tìm tới Diệp Mặc là vì nhìn trúng một người không có chỗ dựa đằng sau như Diệp Mặc, đối với nơi sắp đi không hề quen thuộc.
Nói trắng ra là, vạn nhất xảy ra chuyện gì, Bác Dung y căn bản không cần chịu trách nhiệm.
Bởi vì y biết cái nơi lần này đi tới tương đối nguy hiểm, vạn nhất cần người chịu tội thay thì Diệp Mặc là ứng cử viên tốt nhất.
Chủ yếu nhất là vì các phương diện của Diệp Mặc đều phù hợp với yêu cầu của y, không chỉ là không quen thuộc thành Mạc Hải, hơn nữa có tu vi Kim Đan tầng chín hậu kỳ, có thể nói Diệp Mặc vô cùng phù hợp với yêu cầu của y.
Khi Bác Dung phát hiện Diệp Mặc thật sự phải đi, y không thể làm gì khác hơn là nói lần thứ hai:
– Anh Diệp, tôi cũng không gạt anh.
Tôi cũng có hiểu chút ít về trận pháp, về phần trận pháp ẩn nấp cùng trận pháp phòng ngự cũng đạt tới trình độ trận pháp cấp năm rồi.
Hơn nữa tôi còn biết ai đã bố trí trận pháp ẩn nấp kia, đó là do một gã tông sư luyện khí Hư Thần bố trí khoảng một trăm năm mươi năm trước, tên là Du Bạch Sinh.
– Cái gì, anh nói trận pháp ẩn nấp kia là do Du Bạch Sinh bố trí? Chính là tông sư Luyện Khí tầng ba Du Bạch Sinh nổi tiếng khắp thành Nam An một trăm năm trước?
Trần Dục Căn kinh ngạc nói lớn.
Trịnh Ức Đao trên mặt cũng lộ vẻ thất kinh, hiển nhiên cũng biết Du Bạch Sinh.
Diệp Mặc nhìn biểu tình của ba người, cũng biết được Du Bạch Sinh này hẳn là không phải tầm thường.
Đối với con đường luyện khí, Diệp Mặc tuy rằng chỉ có thể luyện chế pháp khí phổ thông, nhưng hắn cũng biết được địa vị của Luyện khí sư tại Tu Chân Giới không thấp hơn so với Luyện đan sư.
Thông thường người có thể luyện chế pháp khí đều được xưng là Luyện khí sư, có thể luyện chế linh khí thì được gọi là đại sư luyện khí, nếu như có thể luyện chế ra chân khí, đó chính là tông sư luyện khí.
Về phần tiên khí thì chưa có người nào ở Tu Chân Giới luyện chế được.
Nhưng dù là Luyện khí sư, Đại sư luyện khí hay Tông sư luyện khí thì khoảng cách giữa bọn họ là rất lớn.
Ở thời đại Tu Chân Viễn Cổ, trực tiếp phân chia thành ba đẳng cấp: thượng, trung, hạ.
Nhưng sau này, Luyện khí sư lại dựa vào cách phân cấp của Luyện đan sư để phân chia.
Hoàn toàn vứt bỏ ba đẳng cấp: thượng, trung, hạ, áp dụng cách phân chia thành chín cấp của Luyện đan sư.
Tuy cùng là Luyện khí sư, nhưng Luyện khí sư cấp một chỉ có thể luyện chế ra pháp khí hạ phẩm, mà Luyện khí sư cấp chín lại có thể luyện chế pháp khí cực phẩm, hơn kém trong đó không phải chỉ là một chút ít.
Du Bạch Sinh kia là Tông sư luyện khí cấp ba, nói cách khác y có thể luyện chế chân khí hạ phẩm rồi, thậm chí cũng còn là người nổi bật trong những Tông sư luyện khí luyện chế chân khí hạ phẩm, có thể nói là rất giỏi rồi.
Tương đối mà nói thì Luyện khí sư so với Luyện đan sư càng ít hơn, vì do luyện khí cũng là một nghề nghiệp kiếm được tiền.
– Du Bạch Sinh tiền bối không phải đã mất tích một trăm năm trước rồi sao? Hiện tại cửa hàng của y cũng không còn tại thành Nam Ngạn, anh làm sao nhận ra được trận pháp ẩn nấp kia là do Du Bạch Sinh tiền bối bố trí?
Trịnh Ức Đao mở miệng hỏi, thế nhưng trong mắt y đã lộ ra sự hưng phấn.
Hiển nhiên di tích mà Du Bạch Sinh lưu lại, không phải là chuyện đùa.
Cho dù là một di tích của tu sĩ Hư Thần bình thường thì đối với tu sĩ Kim Đan mà nói cũng là một tài sản khổng lồ rồi, huống chi là của tông sư luyện khí Hư Thần Du Bạch Sinh có danh tiếng toàn bộ Nam An.
Bác Dung gật đầu, nghiêm túc nói:
– Không sai, Du Bạch Sinh tiền bối tài hoa hơn người, không chỉ là một tông sư luyện khí cấp ba, mà còn là một đại sư trận pháp cấp năm.
Tôi đã nghiên cứu qua về trận pháp của Du Bạch Sinh tiền bối, tôi khẳng định trận pháp kia là do ông bố trí.
Một trăm năm trước nghe nói Du Bạch Sinh tiền bối trong một hội đấu giá đã có được một khối Hoàng Tinh Thạch, lúc đó người muốn khối Hoàng Tinh Thạch không ít, cuối cùng khi Du Bạch Sinh tiền bối sau khi ra ngoài buôn bán liền bị phục kích.
Sau lần đó, Du Bạch Sinh tiền bối liền biến mất khỏi Tu Chân Giới.
Tôi ngẫu nhiên có được một cơ hội, mới phát hiện ra trận pháp ẩn nấp kia là của Du Bạch Sinh tiền bối.
Về phần bên trong có vật gì của Du tiền bối hay không thì tôi hiện tại cũng không biết.
– Nếu là di tích của Du Bạch Sinh tiền bối thì tại sao tới bây giờ anh mới cho chúng ta biết?
Trịnh Ức Đao có chút không hài lòng nói, thời điểm y nói những lời này liền chau mày, từ xa nhìn lại thật sự giống như một người oán phụ.
Bác Dung thở dài nói rằng:
– Tôi cũng không muốn gạt các người, trước khi đi tôi khẳng định nói ra.
Tôi và các người là bạn bè, hơn nữa cũng không phải lần đầu hợp tác, tôi sao lại có thể lừa mấy người? Trận pháp phòng ngự cấp năm kia nếu hai người tiến vào căn bản không cách nào phá bỏ.
Hơn nữa tôi hoài nghi trận pháp kia có thể phá bỏ từ bên trong, vì vậy tôi nghĩ được một biện pháp đó là cần bốn tu sĩ Kim Đan hậu kỳ đồng thời xuất thủ.
Dừng một chút, y nhìn thoáng qua Diệp Mặc rồi nói:
– Nếu như không phải trận pháp cấp năm kia đã tồn tại lâu rồi, có phần buông lỏng, thì cho dù là tôi cũng không cách nào phát hiện.
Mà trận pháp phòng ngự kia không phải bốn tu sĩ Kim Đan kỳ như chúng ta có thể phá vỡ.
Diệp Mặc hoàn toàn không để ý tới câu nói kế tiếp của Bác Dung, bên tai hắn chỉ có ba chữ Hoàng Tinh Thạch.
Thời điểm hắn nghe được Hoàng Tinh Thạch trái tim liền đập liên hồi.
Khả năng luyện khí của hắn không cao, nhiều nhất cũng chỉ là một Luyện khí sư cấp bảy mà thôi.
Ở cấp bậc thấp nhất của một người, nếu như vận khí tốt, cũng chỉ có thể luyện chế ra được một pháp khí cực phẩm mà thôi, may lắm, hắn chỉ có thể luyện chế được pháp khí thượng phẩm.
Thế nhưng trình độ luyện khí của hắn không cao, không có nghĩa là hắn không có kiến thức.
Hoàng Tinh Thạch là tài luyện luyện khí cấp chín, có thể luyện chế được pháp khí cực phẩm, gần với lông đuôi của Cửu Vũ Kim Bằng cấp mười mà hắn lấy được lúc trước.
Mà đó không phải chủ yếu, chủ yếu là Hoàng Tinh Thạch là thứ thích hợp nhất để luyện chế pháp bảo phi hành.
Hắn có được lông đuôi của Cửu Vũ Kim Bằng, nếu như có được Hoàng Tinh Thạch vậy chẳng phải nói rằng hắn chỉ cần tìm được một tông sư luyện khí đỉnh cấp thì hắn liền có thể có được một chân khí phi hành cực phẩm sao? Thậm chí là một tiên khí phi hành? Nếu nói như vậy, hắn chẳng phải có thể tùy ý đi tới Bắc Vọng Châu hay sao?
Thế Giới Trang vàng của hắn chỉ có tu vi tới Hóa Chân mới có thể mang người theo, nhưng chân khí cực phẩm thì không như vậy.
Cho dù hắn chỉ là một tu sĩ Luyện Khí kỳ, cũng có khả năng dùng chân khí cực phẩm mang người theo.
Trình độ quý giá của chân khí cực phẩm Diệp Mặc đương nhiên biết, đó chính là bảo vật trấn phái của môn phái chín sao.
Huống chi trong chân khí cực phẩm nếu là chân khí phi hành lại càng trân quý.
Nếu như để người ta chọn giữa một chân khí phi hành cực phẩm và một tiên khí, Diệp Mặc tin tưởng đại đa số sẽ chọn lựa như hắn, chỉ muốn chân khí phi hành cực phẩm Bác Dung sau khi giải đáp cho Trần Dục Căn cùng Trịnh Ức Đao, thấy biểu hiện của Diệp Mặc có chút cổ quái nhưng không nói lời nào, y lập tức quay đầu nhìn Diệp Mặc, nói:
– Anh Diệp, nếu như anh nguyện ý đi cùng thì di tích của Du Bạch Sinh tiền bối, tôi nguyện ý phân cho anh hai phần.
Nói xong, Bác Dung liền nhìn hai người Trần Dục Căn cùng Trịnh Ức Đao một chút, nói:
– Bởi vì di tích là do tôi phát hiện, nên tôi được ba phần, hai người mỗi người được hai phần.
Còn lại một phần thì ai ra lực nhiều liền thuộc về người đó, mọi người có ý kiến gì không?
Diệp Mặc bỗng nhiên mở miệng nói:
– Tôi chỉ cần một phần, nhưng Hoàng Tinh Thạch phải thuộc về tôi.
Lời Diệp Mặc vừa nói ra khiến cho ba người đều trở nên trầm mặc, nhưng rất nhanh Bác Dung đã trả lời:
– Tôi đồng ý, thế nhưng nếu như không có Hoàng Tinh Thạch thì anh vẫn như trước nhận một phần, hai người kia mỗi người hai phần.
– Tôi cũng đồng ý.
Trần Dục Căn lập tức hồi đáp.
Trịnh Ức Đao gật đầu không nói gì, hiển nhiên cũng tỏ ý tán thành.
Diệp Mặc biết rõ tâm tư của ba người này, Hoàng Tinh Thạch đương nhiên trân quý, thậm chí so với vật quý trong hai phần đó còn trân quý hơn.
Nhưng có một vài vấn đề lớn ở trước mắt, thứ nhất, đó là Hoàng Tinh Thạch rốt cuộc có ở đó hay không, không ai biết.
Du Bạch Sinh là tông sư luyện khí, nếu như y đã đem Hoàng Tinh Thạch đi luyện khí thì Diệp Mặc coi như bỏ phí công sức.
Một phần đồ vật của một tu sĩ Hư Thần hiển nhiên không hề ít, huống chi là một phần đồ vật của một tông sư luyện khí Thứ hai, Hoàng Tinh Thạch ở trong tay bọn họ chỉ rước lấy họa, không có bất kỳ tác dụng gì.
Năm đó, sở dĩ Du Bạch Sinh bị truy sát là bởi vì y chiếm được Hoàng Tinh Thạch.
Hoàng Tinh Thạch là tài liệu luyện khí đỉnh cấp không sai, nhưng bọn họ không có đủ mặt mũi để đi tìm tông sư luyện khí? Cho dù là có đủ mặt mũi, thì ai dám đi tìm? Lẽ nào chán sống rồi sao?
Hoàng Tinh Thạch được một tông sư luyện khí phát hiện rồi, đâu còn phần của mình? Hơn nữa, nếu như chiếm được Hoàng Tinh Thạch mà không dùng luyện khí thì chẳng khác gì phế vật.
Tu sĩ tu luyện tới Kim Đan tầng chín, có mấy ai là ngốc, có ai sẽ không biết tính toán? Cho nên thay vì theo đuổi Hoàng Tinh Thạch một cách vô ích, không bằng thực tế một chút, chỉ có sớm ngày thăng cấp lên Nguyên Anh mới là đạo lý.
Bốn người cuối cùng cũng đạt được mục đích nhất trí, cho Bác Dung dẫn đường, đi tìm di tích mà Du Bạch Sinh lưu lại.
Hơn nữa cũng đã phân chia xong, Diệp Mặc được một phần, thế nhưng Hoàng Tinh Thạch phải thuộc về hắn.
Bác Dung được ba phần, còn lại hai người mỗi người hai phần, hai phần còn lại phân cho người nào xuất lực nhiều nhất.
Về phần trợ giúp Diệp Mặc săn bắt yêu đan của Cửu Túc Hải Xà, Diệp Mặc không nói gì nên Bác Dung cũng giả vờ quên đi, hai người còn lại lại càng không quan tâm tới chuyện đó.
Trong lòng Diệp Mặc có chút cẩn thận, tuy rằng hắn động tâm vì Hoàng Tinh Thạch, nhưng hắn và Bác Dung lần đầu tiên gặp mặt, y đã cho hắn chỗ lợi như vậy, hắn cảm giác có chút không nỡ.
Huống chi Bác Dung và hai người còn lại xem ra rất quen thuộc, nếu nói như vậy, bốn người hiện tại chia thành hai phe, hắn chỉ có một mình, hiển nhiên là đang trong hoàn cảnh không tốt.
Thế nhưng Diệp Mặc không hề để ý tới những chuyện này, cho dù đối phương ba người hợp lực đối phó hắn, hắn cũng không sợ.
Nhưng vẫn nên cẩn thận một chút, hắn không có ý định tính kế người khác, cũng không để bị người khác tính kế.
Sự tình bàn bạc xong, ba người Bác Dung cũng không muốn bỏ phí thời gian, Diệp Mặc lại càng không muốn trì hoãn.
Bốn người hợp ý nhau, đều đồng ý lập tức xuất phát.
Thời điểm Diệp Mặc lấy ra Phi Vân Thuyền, tuy rằng khiến cho ba người Bác Dung kinh ngạc, nhưng cũng không quá kỳ quái.
Diệp Mặc phát hiện pháp bảo phi hành của ba người bọn họ đều là linh khí phi hành trung phẩm, hơn nữa chất lượng chiếc xe bay của Bác Dung tựa hồ không kém Phi Vân Thuyền của hắn, Diệp Mặc chỉ biết, tu sĩ Nam An Châu quả nhiên giàu có hơn Bắc Vọng Châu nhiều.
Ba người Bác Dung tại thành Mạc Hải cùng lắm chỉ có trình độ ngang nhau mà thôi, bọn họ đều có linh khí phi hành trung phẩm, tu sĩ có xuất thân tốt thì linh khí phi hành hẳn phải tốt rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1012: Thật Thật Giả Giả
Thật Thật Giả Giả
A
nh Diệp, linh khí phi thuyền thượng phẩm này ít nhất cũng phải tới hai trăm ngàn linh thạch thượng phẩm nhỉ? Thoạt nhìn thật sự đẹp, chỉ có điều lực phòng ngự hơi kém một chút.
Trần Dục Căn thấy Phi Vân Thuyền của Diệp Mặc liền cười ha hà hỏi một câu.
Hai trăm ngàn linh thạch thượng phẩm? Diệp Mặc có chút kinh ngạc nhìn Trần Dục Căn một chút, trong lòng tự nhủ, hai trăm ngàn linh thạch chỉ để cho ngươi sờ một cái.
Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Chính mình dùng một viên Linh Tinh hơn nữa còn một gốc Ngưng Thúy Đằng mới có thể lấy được Phi Vân Thuyền.
Cộng lại cho dù là một triệu linh thạch cũng có, người này thật sự là làm mất giá trị đồ đạc của mình.
Tuy rằng Diệp Mặc cũng biết linh khí phi hành của mình mua có chút mắc, nhưng sẽ không chỉ có trị giá hai trăm ngàn linh thạch thượng phẩm.
Lúc trước ở hội trao đổi, có một người tu sĩ xuất ra một linh khí phi hành hạ phẩm, hơn nữa còn là hai trăm ngàn linh thạch mà họ Cổ kia còn không đổi.
Nhưng càng khiến cho Diệp Mặc buồn bực chính là Bác Dung cũng nhìn Phi Vân Thuyền của Diệp Mặc, lại gật đầu nói:
– Phi Vân Thuyền này của anh Diệp hẳn là hai trăm ngàn linh thạch, tuy nhiên Phi Vân Thuyền này bị người ta bỏ thêm vào một trận pháp phòng ngự đơn giản, có chút không phù hợp Diệp Mặc chỉ im lặng gật đầu, rồi nói:
– Hai vị nói không sai, Phi Vân Thuyền này của tôi đúng là mua được với giá hai trăm ngàn linh thạch.
Không biết chiếc xe bay của anh Bác có giá trị bao nhiêu linh thạch?
Bác Dung thấy Diệp Mặc hỏi tới chiếc xe bay của mình, lập tức vui vẻ nói:
– Chiếc xe bay a này vốn giá trị một trăm hai mươi ngàn linh thạch thượng phẩm, nhưng do vận khí tôi tốt, cuối cùng chỉ dùng một trăm ngàn linh thạch là có được.
Nghe xong lời nói của hai người, Trần Dục Căn thở dài nói:
– Luyện khí sư đúng là kiếm được tiền, một món linh khí liền có một trăm ngàn linh thạch, còn chúng ta phải liều sống liều chết ra ngoài kiếm lấy.
Di tích của Du Bạch Sinh tiền bối tôi có thể có được năm trăm ngàn linh thạch là tôi có thể bắt tay vào chuẩn bị để Ngưng Anh rồi.
Nếu có thể có được một món chân khí hạ phẩm, vậy là quá may mắn rồi.
Diệp Mặc mặc dù có nghi hoặc nhưng cũng không hỏi tiếp, hắn đã biết linh khí thượng phẩm ở nơi này dường như so với Bắc Vọng Châu rẻ hơn nhiều, hơn nữa linh thạch kiếm được so với Bắc Vọng Châu cũng không khác là bao.
Ưu điểm duy nhất đó là linh khí nơi này so với Bắc Vọng Châu thì nồng đậm hơn nhiều.
Khó trách bọn họ thấy mình có linh khí thượng phẩm chỉ hơi ngạc nhiên một chút thôi.
Chính mình ban đầu khi thấy họ đều sử dụng linh khí phi hành từ trung phẩm trở lên, còn cho rằng bọn họ đều là nhân vật có tiền, xem ra mọi chuyện cũng không hẳn như vậy.
Nhưng mấy người Bác Dung dường như là tu sĩ Kim Đan kỳ cũng không thích hợp để lăn lộn, bọn họ có thể xuất ra mấy thứ này thì trên thực tế so với tu sĩ ở Bắc Vọng Châu đã khá hơn nhiều.
Trong thâm tâm, năm trăm ngàn linh thạch, Diệp mặc còn chưa để vào mắt, trong nhẫn của hắn cộng thêm linh thạch ở Tiểu Thế Giới đã có gần một trăm triệu.
Diệp Mặc cũng biết, hai người mà hắn cướp đều là quản gia của kho hàng, cho nên hiện tại mới giàu to như vậy.
Tu sĩ Hư Thần hoặc tu sĩ Nguyên Anh bình thường, hẳn không giàu có như vậy.
Tuy nhiên Du Bạch Sinh là một tông sư luyện khí, y có thể là người thường sao?
Cái biển sâu kia mà Bác Dung nói tới, không chỉ sâu một chút.
Bốn người sau khi rời khỏi thành Mạc Hải, bay được một tuần lễ mới đi tới được một khu vực của một đảo san hô phạm vi hơn một ngàn dặm.
Chỗ đảo san hô này xung quanh đều là rạn san hô với hình thù kỳ quái, chỉ có thể ngẫu nhiên thấy một hai gốc linh thảo với cấp bậc không cao lắm.
Hơn nữa nơi này linh khí cũng không sung túc, một tông sư luyện khí Hư Thần sẽ chọn lựa xây dựng phủ của mình ở đây sao? Diệp Mặc tuy rằng nghi hoặc, nhưng cũng không lên tiếng, dùng thần thức của mình quét ra ngoài, ở đảo san hô này không hề phát hiện bất kỳ trận pháp ẩn nấp nào.
Thần thức của Diệp Mặc vốn dĩ hùng mạnh hơn tu sĩ bình thường rất nhiều, hơn nữa hắn tu luyện chính là pháp quyết thần thức, lúc này thần thức đã có thể quét toàn bộ đảo rạn san hô này rồi.
Tuy rằng không phát hiện cái trận pháp ẩn nấp mà Bác Dung nói, hay trận pháp phòng ngự nào, nhưng Diệp Mặc cũng không nói gì, hắn chỉ theo sau Bác Dung.
Tại cái nơi trống trải này, ba gã tu sĩ Kim Đan tầng chín, hắn tin tưởng mình có thể dễ dàng bắt lại.
Trần Dục Căn và Trịnh Ức Đao dường như cũng không đem lòng sinh nghi đối với Bác Dung, chỉ một mực theo sau Bác Dung, mà Diệp Mặc lại đi cuối cùng.
Bác Dung mang theo ba người tới một bãi đá vụn rất bình thường ở đảo rạn san hô này liền dừng lại.
– Chính là chỗ này sao?
Trần Dục Căn nghi hoặc hỏi một câu.
Bác Dung gật đầu, nói:
– Đúng vậy, ngay chỗ này.
Diệp Mặc trong lòng kỳ quái, hắn là một đại sư trận pháp cấp năm, nơi này có trận pháp ẩn nấp gì hay không hắn vẫn có thể nhìn ra Bác Dung lại không để ý tới sự kỳ lạ của Diệp Mặc, y lấy ra một trận kỳ bất thình lình ném ra ngoài.
Trận kỳ kia dừng lại ở một góc của bãi đá vụn, vốn là một nơi bình thường không có gì lạ lại bất ngờ xuất hiện một ít linh khí dao động.
– Là nơi này, tôi cảm nhận được dao động của trận pháp rồi.
Trần Dục Căn bất ngờ kêu lên một cách vui sướng.
Diệp Mặc kinh hãi, nơi này rõ ràng không có bất kỳ trận pháp gì, nhưng sau khi Bác Dung xuất ra một trận kỳ lại có trận pháp xuất hiện, loại thủ đoạn này so với hắn cao hơn một bậc.
Tu sĩ trong thiên hạ thật sự là nhiều người tài, quả nhiên khắp nơi đều có cái đáng để học tập, nếu không phải chiêu thức đó của Bác Dung, Diệp Mặc vĩnh viễn sẽ không biết còn có thủ đoạn trận pháp như vậy.
Trận kỳ mà y vừa bỏ ra kia hẳn là cái để kích phát trận pháp ẩn nấp kia rồi.
Không đúng, Diệp Mặc đột nhiên nghĩ tới Bác Dung nói lúc trước y tinh thông một ít trận pháp, có thể Bác Dung chỉ là một Trận Pháp Sư, vẫn chưa tới cảnh giới Đại Sư Trận Pháp.
Với bản lĩnh của một Trận Pháp Sư, y làm sao có thể tùy ý phát hiện ra trận pháp ẩn nấp cấp năm mà mình không thể phát hiện? Lại còn có trận kỳ để kích phát trận pháp ẩn nấp nữa?
Mặc dù nói nhân ngoại hữu nhân nhưng Diệp Mặc không phải hạng người tự coi nhẹ mình.
Hắn cũng không tin Bác Dung này lợi hại hơn hắn, trận pháp này chính mình còn không cách nào phát hiện, sao Bác Dung có thể phát hiện ra?
Ban đầu Diệp Mặc tự tin sẽ không sợ ba người này vây công, nhưng thủ đoạn của Bác Dung khiến hắn cẩn thận hơn.
Hắn cẩn thận hỏi một câu:
– Anh Bác, tôi cũng có một chút hiểu biết đối với trận pháp, nhưng trận pháp ẩn nấp này ban đầu căn bản không có bất cứ dấu vết gì, tôi tin tưởng, cho dù một Đại Sư Trận Pháp cấp bốn cũng không phát hiện được, anh Bác tại sao lại phát hiện ra?
Lời này hiển nhiên là nổi lên lòng nghi ngờ đối với Bác Dung rồi, hai người Trần Dục Căn, Trịnh Ức Đao tuy không hiểu trận pháp, tuy nhiên sau khi Diệp Mặc hỏi như vậy, hai người cũng không nói gì, hiển nhiên cũng muốn biết Bác Dung sao lại phát hiện được trận pháp ẩn nấp này.
Vấn đề trước mắt này, Bác Dung chỉ biết y không trả lời là không thể.
Y hơi trầm ngâm một chút liền nói:
– Một năm trước tôi ngẫu nhiên tới nơi này, phát hiện nơi này có hai người đang tỷ thí, trong hai người đó có một người là phụ nữ, tu vi Kim Đan tầng tám, còn một người có tu vi Kim Đan tầng chín hậu kỳ.
Lúc ấy, tu vi của tôi còn chưa đạt tới Kim Đan viên mãn, liền ẩn thân ở một bên xem.
– Về sau khi thấy cô gái kia ở thế hạ phong, hơn nữa dường như có chút quen mặt, liền định đi ra hỗ trợ.
Không nghĩ tới cô gái đó rất cương liệt, ở thời điểm nguy cấp không ngờ lại tự cho nổ Kim Đan, cùng gã kia đồng quy vu tận.
Tôi tới chậm một bước, chờ tới khi tôi kiểm tra di vật của hai người mới biết được cô gái kia chính là con gái của Du Bạch Sinh tiền bối.
Khó trách lại quen mặt như vậy, bởi vì cô ấy có vài phần giống với Du Bạch Sinh tiền bối.
– Anh Bác, anh có thể nhận biết trận pháp này, là vì con gái của Du Bạch Sinh tiền bối?
Trần Dục Căn nghi hoặc hỏi một câu.
Bác Dung gật đầu, nói:
– Đúng vậy, tấm trận kỳ tôi vừa ném ra bên ngoài kia chính là do Du Bạch Sinh tiền bối lưu lại.
Trận pháp Ẩn nấp của y chỉ có trận kỳ của y mới có thể hiển lộ ra ngoài, có thể nói trận kỳ kia chính là một món pháp bảo.
Lúc trước, sau khi tôi phát hiện trận pháp ẩn nấp lại không cách nào phá trận.
Tôi nghiên cứu trận pháp tới tận một năm sau mới tìm ra phương pháp xử lý để phá trận đó là tìm đồng thời bốn tu sĩ Kim Đan, sự tình phía sau thì mọi người đều biết rồi đó.
Trong lòng Diệp Mặc cười lạnh, tuy rằng tuổi hắn không lớn nhưng những chuyện lục đục nội bộ với nhau hắn thấy không ít.
Hơn nữa hắn tu luyện Tam Sinh Quyết, suy nghĩ của bản thân so với người bình thường nhanh nhạy hơn nhiều.
Lời này của Bác Dung tuy rằng nhìn qua như chặt chẽ, giải thích rõ ràng, nhưng Diệp Mặc lại nghe ra được vấn đề trong đó.
Bác Dung nói y một năm gần đây mới nghiên cứu trận pháp, nên mới tìm được biện pháp, điều này Diệp Mặc không hề tin.
Cho dù là hắn chiếm được Tam Sinh Quyết, ở trong Tiểu Thế Giới nghiên cứu về trận pháp vài năm cũng chỉ là một Trận Pháp Sư bình thường mà thôi.
Đồng thời cũng không phá vỡ được Cửu Tinh Trận Pháp trong Tiểu Thế Giới.
Đương nhiên, điều này cũng không thể làm căn cứ, khiến cho Diệp Mặc hoài nghi chính là người đánh nhau với con gái của Du Bạch Sinh lúc trước chính là Bác Dung.
Bởi vì hắn phát hiện con gái của Du Bạch Sinh đi tìm di tích của Du Bạch Sinh, nên muốn giết con gái của Du Bạch Sinh, một mình chiếm lấy di tích này.
Nhưng con gái của Du Bạch Sinh đương nhiên không cam lòng, liền tự nổ Kim Đan.
Dưới tình huống người khác tự nổ Kim Đan, bản thân Bác Dung hẳn cũng bị trọng thương rồi.
Cho nên thời gian một năm này y không phải đang nghiên cứu trận pháp mà là đang chữa thương.
Đương nhiên đây là suy đoán của hắn, tình huống cụ thể có phải như vậy hay không thì Diệp Mặc cũng không thể biết rõ.
Tuy nhiên bất luận là thế nào, chỉ bằng lời nói vừa rồi của Bác Dung, Diệp Mặc liền có lý do phải cẩn thận đối với y.
– Khó trách một năm gần đây, tôi đều không có được tin tức của anh Bác, hóa ra anh Bác đi nghiên cứu trận pháp.
Trần Dục Căn gật gật đầu nói, hiển nhiên là đồng ý với lý giải một năm gần đây Bác Dung không hề ra mặt.
Diệp Mặc biết rằng một Trận Pháp Sư cấp ba muốn phá giải một trận pháp cấp năm tuyệt đối không phải chuyện dễ.
Phương pháp phá trận của Bác Dung khẳng định không phải do y tìm được sau một năm nghiên cứu, y có thể tìm được phương pháp phá giải, nhất định là sớm đã có được, không phải nghiên cứu một năm là có được.
Y sở dĩ nói một năm, nói không chừng là vì giải thích hướng đi một năm nay của y.
Nhưng lời giải thích này là để nói cho hai người Trần Dục Căn nghe, mà không phải cho Diệp Mặc hắn.
– Tuy rằng trận pháp ẩn nấp đã tìm ra nhưng vẫn chưa phá vỡ được.
Chúng ta phải phá vỡ trận pháp ẩn nấp này mới có thể thấy được trận pháp phòng ngự.
Anh Bác, tiếp tục phải phá giải thế nào, anh nói thẳng đi.
Trịnh Ức Đao nhìn trận pháp ẩn nấp đã có chút dấu hiệu trước mắt nói thẳng, sự cuồng nhiệt trong ánh mắt càng rõ ràng hơn.
Bác Dung gật đầu, nói:
– Trận pháp ẩn nấp tôi có thể phá vỡ, đợi lát nữa thời điểm tôi công kích, mọi người theo sau tôi toàn lực công kích là được.
Tin rằng chỉ cần nửa ngày thì trận pháp ẩn nấp này có thể phá vỡ rồi.
Khó khăn là đợi lát nữa sẽ xuất hiện trận pháp phòng ngự, nhưng tôi tin rằng biện pháp của tôi hẳn là hữu dụng.
Bác Dung nói một hồi, khiến Diệp Mặc nghĩ tới đại sảnh lục giác lúc trước kia, lúc ấy lão già họ La dùng “Tứ Tượng Phá Vị Trận” hấp thụ máu huyết và chân nguyên của ba người còn lại có tác dụng phá trận.
Nếu Bác Dung sử dụng biện pháp này, Diệp Mặc sẽ chuẩn bị lập tức giết y.
Tìm được trận pháp cấp năm này, Diệp Mặc tin tưởng với trình độ Đại Sư Trận Pháp cấp năm của hắn để phá trận pháp này cũng không phải chuyện khó.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1013: Hợp Lực Phá Trận
Hợp Lực Phá Trận
T
hời điểm Bác Dung bắt đầu phá trận, Diệp Mặc mới biết được Bác Dung thật sự không nói dối, y đối với trận pháp trước mặt này thật sự nghiên cứu rất sâu, hoặc nói là bản thân y cũng rất tinh thông trận pháp.
Trận pháp ẩn nấp kia chỉ cần nửa ngày, dưới sự hợp lực công kích của mấy người liền tan thành mây khói, lộ ra một trận pháp phòng ngự hoàn hảo không có khuyết điểm.
Nếu như nói trước khi phá giải trận pháp ẩn nấp này Diệp Mặc vẫn có chút nghi hoặc với những suy nghĩ của mình, hiện tại trận pháp này bị phá giải sau nửa ngày, Diệp Mặc đã biết trong lời nói của Bác Dung khẳng định có điều dối trá.
Một trận pháp ẩn nấp như vậy, cho dù là hắn nếu muốn phá vỡ cũng cần ít nhất hai canh giờ, dù sao loại trận pháp này là lần đầu tiên hắn nhìn thấy.
Đương nhiên nếu là lần thứ hai gặp phải thủ đoạn bày trận này, Diệp Mặc phỏng chừng hắn chỉ cần thời gian nửa nén hương liền có thể phá vỡ.
Nhưng hắn là Đại Sư Trận Pháp cấp năm, mà Bác Dung cùng lắm chỉ là Trận Pháp Sư cấp ba, một Trận Pháp Sư cấp ba lại hiểu rõ về trận pháp ẩn nấp cấp năm này như vậy, mỗi lần đều công kích vào địa phương là cửa của trận, đây tuyệt đối không phải là do tìm hiểu một năm, nửa năm là có thể làm được.
– Anh Bác quả nhiên là hiểu biết rất sâu về trận pháp, không ngờ trong thời gian ngắn như vậy liền phá vỡ được trận pháp ẩn nấp cấp năm, Trần mỗ khâm phục vô cùng.
Trần Dục Căn thấy trận pháp phòng ngự xuất hiện, lập tức khâm phục, ôm quyền nói với Bác Dung.
Y đối với trận pháp không hiểu, nghĩ tới Bác Dung sau một năm nghiên cứu đã tìm được phương pháp phá được trận pháp này.
– Ha ha, nếu không nắm chắc, tôi sẽ không tìm các vị tới đây.
Bác Dung cười nói, trên trán vẫn có chút đắc ý như trước.
Y vĩnh viễn cũng không nghĩ ra, y không ngờ lại tìm được một Đại Sư Trận Pháp cấp năm cùng tiến vào.
– Nếu trận pháp phòng ngự đã hiện ra, chúng ta mau chóng phá trận pháp phòng ngự này đi.
Nơi này tuy rằng hẻo lánh, nhưng cũng phải phòng ngừa đêm dài lắm mộng.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.
Trịnh Ức Đao cắt đứt cuộc đối thoại của hai người, hiển nhiên y đối với di tích kia đã có chút khẩn trương rồi.
Diệp Mặc bỗng nhiên khẽ mỉm cười, nói:
– Trận pháp của anh Bác quả nhiên không giống bình thường, không phải tôi đa nghi, nhưng anh và anh Trần, còn có anh Trịnh đều là bằng hữu nhiều năm, còn tôi chỉ đơn độc một mình…
Nghe được những lời này của Diệp Mặc, Bác Dung không biết vì sao lại thở phào nhẹ nhõm.
Diệp Mặc biết rõ y và hai người Trần Dục Căn, Trịnh Ức Đao quen biết, nhưng hắn cái gì cũng không hỏi, cũng không hề phòng bị mà cùng tới đây.
Điều này khiến cho trong lòng y ngược lại cảm thấy bất an.
Hiện tại Diệp Mặc đã hỏi ra, ngược lại khiến y thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên Bác Dung còn chưa kịp trả lời thì Trần Dục Căn liền ha ha cười nói:
– Anh Diệp đa nghi rồi, tôi cùng anh Bác tuy quen biết tới mười mấy năm nhưng anh Bác vì luôn luôn ở thành Mạc Hải, nên chúng tôi thường xuyên hợp thành tổ đội đi ra ngoài kiếm tiền, kỳ thật anh Trịnh và chúng tôi cũng vì như vậy mà quen biết.
Anh Diệp nếu như bởi vì chuyện này mà nghi ngờ thì tôi nghĩ chuyện đó cũng không lớn lắm.
– Đúng vậy, tôi lần đầu tiên gặp anh Bác là thời điểm anh Bác vừa mới tới thành Mạc Hải, tuy nhiên trong mười mấy năm, cũng giống như lời của anh Trần vậy, anh Diệp căn bản không cần đa nghi.
Trịnh Ức Đao nghiêm nghị nói.
Diệp Mặc nghe xong lời nói của hai người, trong lòng đã hiểu rõ.
Một tu sĩ mới tới thành Mạc Hải được mười mấy năm lại có được vận khí nghịch thiên như vậy, tìm được di tích của Du Bạch Sinh, hơn nữa còn có thể trộm được cách phá giải trận pháp cấp năm mà Du Bạch Sinh bố trí, hiển nhiên không bình thường.
Tuy rằng biết rõ Bác Dung nói dối, nhưng có những chuyện y nói cũng là sự thật, chính là về trận pháp ẩn nấp này, y không lừa gạt mình.
Chẳng lẽ nói Bác Dung thật sự nguyện ý cùng bọn họ chia đều di sản của vị tu sĩ Hư Thần này?
Bác Dung cho Diệp Mặc cảm giác là y dường như cố tiến vào thành Mạc Hải.
Mục đích chính là tìm kiếm di tích của Du Bạch Sinh.
Nhưng bất kể như thế nào, hắn chỉ cần có thể tìm được Hoàng Tinh Thạch là được rồi.
Bác Dung bất kể làm cái gì, chỉ cần không dính tới hắn, hắn cũng có thể không quản tới.
Bác Dung sở dĩ tìm được ba người Diệp Mặc, kỳ thật ba người đều có một điểm giống nhau, đều là có rất ít bằng hữu.
Đều không có hậu trường phía sau.
Vạn nhất xảy ra chuyện gì cũng sẽ không có người nào đi điều tra ba người này, y cũng không cần lo lắng gì.
Chỉ có điều Bác Dung không thể tưởng tượng được, trận pháp phòng ngự còn chưa bắt đầu phá bỏ thì y đã bị Diệp Mặc hoài nghi.
– Nếu trận pháp phòng ngự mặc dù là cấp năm, nhưng muốn phá bỏ cũng không khó.
Vì trận pháp có bốn cửa trận, chúng ta có bốn người, mỗi người đồng thời công kích một cửa, chỉ một ngày hẳn có thể thành công phá bỏ.
Bác Dung thấy ba người Diệp Mặc đều không dị nghị gì, liền trực tiếp bắt đầu nói ra biện pháp phá giải trận pháp.
– Nếu như vậy, bốn người chúng ta đồng thời công kích một cửa, chẳng phải càng nhanh chóng hơn sao?
Trần Dục Căn mau miệng nói.
Bác Dung lắc đầu nói:
– Nếu là như vậy, tôi cũng không cần tìm mọi người.
Bốn cửa trận của trận pháp phòng ngự này nhất định phải đồng thời công kích, và bốn cửa trận phải đồng thời suy yếu, bằng không sẽ dẫn phát một trận pháp công kích trong đó, nếu như vậy, bốn người chúng ta đều chạy không thoát.
Anh Trần, trận pháp công kích cấp năm tôi không đỡ được, anh có thể chứ?
– Lợi hại như vậy sao?
Trần Dục Căn líu lưỡi nói, trên mặt thậm chí còn có chút khẩn trương, hiển nhiên là có chút bận tâm tới trận pháp công kích cấp năm kia.
Trong lòng Diệp Mặc ngược lại đồng ý, mặc dù trận pháp phòng ngự này một mình hắn có thể phá bỏ nhưng phương pháp xử lý của Bác Dung không phải nói bừa.
Trận pháp này có bốn cửa trận, hơn nữa bốn cửa trận này nhất định phải đồng thời suy yếu.
Bằng không thật sự có khả năng dẫn phát trận pháp công kích bên trong.
Nếu trận pháp này thật sự là do Du Bạch Sinh bố trí, như vậy trình độ về trận pháp của người này hiển nhiên không thể so được với trình độ luyện khí.
Trận pháp ẩn nấp, trận pháp phòng ngự, trận pháp công kích tạo thành liên hoàn, hơn nữa để phát hiện trận pháp ẩn nấp của y phải dùng trận kỳ do y luyện chế, người bình thường muốn đi vào trong trận pháp của y để phát tài, thì thật sự không phải khó khăn bình thường.
Dưới sự hướng dẫn của Bác Dung, bốn người đồng thời công kích bốn cửa trận của trận pháp phòng ngự này, sau nửa ngày, phòng ngự trận pháp này quả nhiên yếu đi.
Trần Dục Căn và Trịnh Ức Đao đều cảm thấy vui mừng, hiển nhiên Bác Dung không khoác lắc, y thật sự am hiểu trận pháp phòng ngự này.
Lại một lần công kích nữa qua đi, Diệp Mặc bỗng nhiên nói với Bác Dung:
– Anh Bác, con gái của Du Bạch Sinh tên là gì vậy?
– Du Nương Yến…
Bác Dung không để ý, trả lời theo bản năng.
– Du Nương Yến, ừm…
Diệp Mặc sau khi lặp lại cái tên này, liền không nói gì nữa, chỉ có điều không ngừng công kích cửa trận mà mình phụ trách.
Diệp Mặc trong lòng cười lạnh, Bác Dung quen thuộc với trận pháp của Du Bạch Sinh như vậy, hiển nhiên là có quan hệ không tầm thường với con gái của Du Bạch Sinh, chính mình tùy ý thử một lần liền tìm hiểu được.
Sau khi Bác Dung đáp lời, sắc mặt liền biến đổi.
Tuy nhiên lập tức lại khôi phục bình thường, dường như chuyện gì cũng không có.
Trần Dục Căn kỳ quái hỏi một câu:
– Anh Bác, anh biết tên con gái của Du Bạch Sinh sao?
Bác Dung ha ha cười khan một tiếng, sau đó mặt không đổi sắc, nói:
-Đúng vậy, lúc trước tôi có được nhẫn trữ vật của cô ta, nên mới biết được tên.
Tâm tư của Trần Dục Căn khá đơn giản, không nghĩ tới những cái còn lại.
Mà Trịnh Ức Đao lại cảm giác được những gì Bác Dung nói có chút vấn đề, tuy y không rõ tại sao Diệp Mặc lại đột nhiên hỏi tới tên của con gái Du Bạch Sinh, nhưng Bác Dung lại trả lời quá lưu loát rồi.
Giống như không phải ngẫu nhiên có được nhẫn trữ vật nên mới biết được tên của cô ta, dường như tên của cô ta đã có ấn tượng rất sâu đối với Bác Dung, nếu không sẽ không thốt ra nhanh chóng như vậy.
Nghĩ tới cái này, Trịnh Ức Đao cũng nảy sinh một chút tâm tư đối với Bác Dung, ít nhất không còn sự tín nhiệm như vừa rồi.
Diệp Mặc biết rằng mục đích của hắn đã đạt được, ít nhất hắn cũng khiến Trịnh Ức Đao cảnh giác, đồng thời cũng biết trình độ trận pháp của Bác Dung hẳn là từ Du Bạch Sinh mà ra.
Sau khi Bác Dung trả lời câu hỏi của Trần Dục Căn, sắc mặt trở nên âm trầm hơn, y tựa hồ vô ý nhìn thoáng qua Diệp Mặc, lại phát hiện Diệp Mặc đang một lòng công kích trận pháp, dường như câu nói vừa rồi thật sự là vô ý mà hỏi, lập tức có chút không dám xác định.
Bốn người công kích được một ngày, thanh âm chấn động của trận pháp vang lên, cho dù là người không hiểu về trận pháp như Trần Dục Căn cùng Trịnh Ức Đao đều biết rằng trận pháp phòng ngự này sắp bị công phá.
Mắt thấy trận pháp sắp bị phá vỡ, Diệp Mặc biết rằng lúc này nên ngừng công kích, nếu không trận pháp phòng ngự này bị công phá đồng thời sẽ có một công kích cắn trả.
Muốn để không bị trận pháp cắn trả, chỉ có một biện pháp, chính là hiện tại ngừng công kích, sau đó bốn người hẹn thời gian, rồi đồng thời đứng ở cửa trận của mình tiến hành một kích toàn lực cuối cùng.
Như vậy thì bốn cửa trận sẽ đồng thời bị công phá, trận pháp phòng ngự này sẽ không cắn trả.
Nếu không thì cho dù trận pháp công kích không bị kích phát thì người phá vỡ trận cũng sẽ bị trận pháp phòng ngự cắn trả.
Sự cắn trả của trận pháp phòng ngự cấp năm, nhất định sẽ bị trọng thương.
Nhưng Bác Dung dường như không biết chuyện này, vẫn không ngừng công kích trận pháp.
Diệp Mặc cười lạnh, Bác Dung không nói, hắn cũng không cần đề xuất.
Hắn cũng không biết rõ về ba người này, đồng thời cũng không biết quan hệ của ba người này, không cần phải làm người tốt.
Trần Dục Căn lại đánh một búa lên cửa trận mà y phụ trách, cửa trận kia “longing ong” một tiếng, lập tức bị phá mở.
– Vỡ rồi…
Trần Dục Căn còn chưa kịp cao hứng chỉ thấy Bác Dung lớn tiếng kêu lên:
– Anh Trần, mau mau tránh ra…
Lời nói của Bác Dung còn chưa hết, đã thấy Trần Dục Căn bị một lực lượng khổng lồ đánh bay ra xa.
Đồng thời Bác Dung và Trịnh Ức Đao cũng bị hất văng ra xa.
Diệp Mặc đương nhiên cũng không ngoại lệ, khác biệt duy nhất chính là Diệp Mặc chủ động bay ra ngoài mà ba người Bác Dung là do bị trận pháp cắn trả mà bắn ra ngoài.
Diệp Mặc biết rằng trận pháp phòng ngự này đã bị phá, nhưng ba người Bác Dung đồng thời bị thương.
Diệp Mặc chỉ cần nhìn khí tức một chút, chỉ biết Bác Dung và Trịnh Ức Đao bị thương nhẹ còn Trần Dục Căn lại bị trọng thương.
Trần Dục Căn nuốt một viên đan dược, lập tức bắt đầu ngồi xuống chữa thương.
Trịnh Ức Đao lại nhìn chằm chằm vào Bác Dung, hỏi:
– Anh Bác, đây là chuyện gì? Anh không phải nói bốn người chúng ta đồng thời công kích bốn cửa trận thì trận pháp công kích kia sẽ không bị kích phát sao?
Bác Dung lau vết máu trên khóe miệng đi, nói:
– Trận pháp công kích không bị kích phát, nếu bị kích phát rồi thì mấy người chúng ta sẽ không phải là bị thương mà là bỏ mạng rồi.
Tôi thật sự không ngờ trận pháp phòng ngự này còn có công năng cắn trả, gây phiền toái cho anh Trần, thật sự xin lỗi.
Nói xong, trên mặt Bác Dung lộ ra vẻ xấu hổ.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1014: Di Tích Vật Phẩm
Di Tích Vật Phẩm
T
rịnh Ức Đao thấy Bác Dung cũng bị thương, hơn nữa nghe lời này của Bác Dung, cuối cùng cũng không nói gì nữa.
Sau khi trận pháp phòng ngự bị phá, lộ ra một cửa vào của động phủ, vừa nhìn cửa vào này, mấy người chỉ biết, đây thật sự là di tích của một tu sĩ.
– Quả nhiên là di tích của một tu sĩ.
Trịnh Ức Đao bị cửa vào của động phủ hấp dẫn, ngay cả Trần Dục Căn bị trọng thương cũng lộ ra vẻ mặt vui mừng.
Bác Dung hình như biết y bị hoài nghi, nói thẳng:
– Tôi đi vào trước, mọi người đi theo sau tôi.
Nói xong cũng không hỏi ý kiến của mấy người Diệp Mặc, liền đi trước một bước nhảy vào cửa vào, Trịnh Ức Đao thấy Bác Dung đi vào, lập tức cũng đi vào theo.
Trần Dục Căn cũng đứng lên, tuy y bị trọng thương nhưng đối mặt với động phủ của một Tông sư luyện khí Hư Thần, đương nhiên không muốn chậm chân.
Diệp Mặc bởi vì Bác Dung rất quen thuộc đối với trận pháp của Du Bạch Sinh, ngược lại rất cẩn thận đề phòng y.
Cho nên hắn mới đi cuối cùng, đi theo sau Trần Dục Căn.
Bốn người tới một gian thạch thất lớn, Bác Dung đã ngừng lại, mấy người đều nhìn chằm chằm vào một thi thể ngồi ở giữa thạch thất.
Thi thể kia đã không còn bất kỳ sức sống nào, nhưng thân thể vẫn còn, chỉ có điều đã chết từ lâu rồi.
– Hộ giáp phòng ngự chân khí hạ phẩm?
Trần Dục Căn kinh sợ kêu thành tiếng.
Quần áo bên ngoài thi thể kia hiển nhiên đã mục nát, nhưng hộ pháp phòng ngự bên trong lại lộ ra một cách hoàn hảo không hư tổn gì, rõ ràng không thể nghi ngờ là một món hộ giáp phòng ngự chân khí hạ phẩm.
– Quả nhiên là di tích của Du Bạch Sinh tiền bối.
Trịnh Ức Đao ngạc nhiên thán phục một tiếng, hoài nghi vừa rồi đối với Bác Dung đã tiêu tán hầu như không còn.
– Tôi chỉ cần một bộ hộ giáp là không uổng chuyến này rồi.
Trần Dục Căn thì thào nói một câu.
Giá trị của hộ giáp chân khí hạ phẩm người ở nơi này không có người nào không rõ, cho dù Du Bạch Sinh là Luyện Khí Sư cấp ba, thì độ trân quý của hộ giáp chân khí hạ phẩm cũng không hề đơn giản.
Đầu tiên, tài liệu của một món hộ giáp chân khí hạ phẩm cũng không phải thứ mục nát gì, đôi khi cho dù là Tông Sư Luyện Khí cấp năm, thậm chí là cấp bảy cũng không nhất định có thể luyện chế tài liệu của chân khí hạ phẩm.
Tiếp theo, cho dù là Tông Sư Luyện Khí có thể luyện chế chân khí, cũng có thể luyện chế tài liệu của chân khí, nhưng cũng không nhất định có thể trăm phần trăm luyện chế được chân khí.
Nếu chẳng may thất bại thì tài liệu sẽ hoàn toàn bị hủy diệt.
Mà tỷ lệ thất bại của luyện khí không thấp hơn so với luyện đan, những yếu tố này kết hợp lại thì giá trị của chân khí hạ phẩm hiển nhiên có thể đoán trước, huống chi là một món chân khí phòng ngự hạ phẩm?
– Được, anh Trần vừa rồi phá trận bị thương nghiêm trọng nhất, vậy món hộ giáp chân khí này liền thuộc về anh Trần, ba người có ý kiến gì hay không?
Bác Dung bỗng nhiên mở miệng nói.
Diệp Mặc lắc đầu, hắn không có ý kiến gì.
Tuy rằng chân khí hạ phẩm không tệ, nhưng một hộ giáp mà đã có người đã mặc qua, hắn không thích.
Hắn là người thích sạch sẽ, lại càng không cần phải nói là lấy từ một thi thể.
Lúc trước hắn sở dĩ phải lấy được Thái Hồng Vũ Y là vì Thái Hồng Vũ Y căn bản là vừa mới luyện chế, còn chưa bị người nào luyện hóa.
Trịnh Ức Đao cố nén cảm giác không muốn, nói:
– Tôi cũng không có ý kiến.
Trần Dục Căn mừng rỡ.
Y ôm quyền nói với ba người Diệp Mặc:
– Như vậy đa tạ ba vị.
Trần mỗ vô cùng cảm kích.
Nói xong, Trần Dục Căn rất nhanh liền tiến lên cởi bộ hộ giáp trên thi thể kia ra, y coi như là có tâm, còn cầm theo một bộ quần áo giúp thi thể kia mặc lên.
Sau khi làm xong, y mới gỡ nhẫn trữ vật từ trên thi thể kia xuống, đem nhẫn trữ vật giao cho Bác Dung.
Sau khi Bác Dung cầm lấy nhẫn trữ vật, nói thẳng:
– Cấm chế Thần thức trong nhẫn trữ vật đã biến mất, tôi hiện tại đem đồ vật trong nhẫn trực tiếp lấy ra, bỏ lên mặt đất, mọi người cùng nhau xem, các vị có ý kiến gì không?
Diệp Mặc từ chối cho ý kiến, Trịnh Ức Đao nói:
– Tôi không có ý kiến.
Trần Dục Căn vừa chiếm được chỗ tốt của Bác Dung, hiển nhiên cũng không có ý kiến.
Bác Dung thấy Diệp Mặc không nói gì, cũng không hỏi lại ý kiến của Diệp Mặc, liền đem đồ vật trong nhẫn trữ vật bỏ ra ngoài.
Sự chú ý lúc này của Diệp Mặc chính là lò luyện đan đặt ở đằng trước kia, trong lò luyện đan có cặn dược liệu căn bản chưa được luyện hóa, cặn dược liệu này chưa được luyện hóa cho thấy lúc trước chủ nhân thi thể này còn đang luyện đan.
Trong lòng Diệp Mặc thầm nghĩ, nếu người này thật sự là Du Bạch Sinh vậy y thật sự là thiên tài, chẳng những tinh thông trận pháp, là một Đại Sư Trận Pháp cấp năm, còn là một Luyện Khí Sư cấp ba, thậm chí còn biết luyện đan.
Đây quả thực là một người so với mình còn trâu hơn.
So với những gì mình học được còn phức tạp hơn.
Bất kể là luyện đan, luyện khí hay trận pháp cũng cần tinh lực của cả đời mới có thể nghiên cứu tinh thông, Diệp Mặc tự mình biết mình, hắn sở dĩ có thể tinh thông trận pháp và luyện đan không phải là do hắn thông minh hơn so với những người khác, mà là do hắn tu luyện công pháp nghịch thiên Tam Sinh Quyết.
Diệp Mặc khẳng định Du Bạch Sinh không tu luyện Tam Sinh Quyết.
Một tu sĩ nếu không tu luyện Tam Sinh Quyết, thậm chí trên nhiều phương diện đều thông hiểu, hơn nữa đều có thành tựu không nhỏ, đây mới thực sự là thiên tài.
Lò luyện đan ngã trên mặt đất kia hiện tại đã đầy tro bụi, bất quá chỉ là một linh khí hạ phẩm mà thôi, bởi vì có loại chân khí hạ phẩm trước mặt, cho nên linh khí hạ phẩm này không ngờ không ai chú ý tới.
Lúc này Bác Dung đã đem toàn bộ đồ vật trong nhẫn trữ vật này đều lấy ra đặt lên mặt đất, đồ vật có không ít, nhưng phần lớn đều là tài liệu luyện khí, còn có hai món chân khí hạ phẩm cùng với ba triệu linh thạch thượng phẩm.
Linh thạch tuy rằng không ít, nhưng đối với một Tông Sư Luyện Khí cấp ba mà nói, chút linh thạch đó thật sự không nhiều.
Tuy nhiên Diệp Mặc thấy tài liệu luyện khí này chỉ biết rằng chủ nhân của nhẫn trữ vật này rất có khả năng là Du Bạch Sinh.
Một Tông Sư Luyện Khí có được một chút linh thạch, giải thích duy nhất chính là linh thạch của y hẳn là đều dùng để mua các loại tài liệu, nên mới dẫn tới không còn bao nhiêu linh thạch.
Bên trong không có đan dược, phỏng chừng đều bị Du Bạch Sinh dùng hết rồi.
Nhưng lại có phần lớn trận kỳ, trận kỳ này được Bác Dung vứt trên mặt đất, phân bố ở các địa phương khác nhau, có vẻ hỗn độn.
Trong nhẫn trữ của một Đại Sư Trận Pháp cấp năm có phần lớn trận kỳ cũng không có gì ngạc nhiên.
Nhưng Diệp Mặc thấy trận kỳ này bị vứt bỏ tùy ý ở dưới đất, trong lòng cười lạnh một tiếng.
Bác Dung này thật sự là có tâm cơ, nhìn y giống như đem trận kỳ của Du Bạch Sinh vứt ở khắp nơi, nhưng hiển nhiên là chú ý ở các vị trí.
Trịnh Ức Đao và Trần Dục Căn nhìn không ra nhưng không có nghĩa là Diệp Mặc cũng vậy.
Hắn vừa thấy liền biết trận kỳ đó bất cứ lúc nào cũng có thể hình thành một trận pháp cấp ba đơn giản.
Có thể trong khoảng thời gian ngắn hình thành một trận pháp cấp ba, không phải trình độ bày trận kỳ của Bác Dung cao bao nhiêu mà trận kỳ này cũng không phải là một trận kỳ cấp ba bình thường.
Nếu đây là một trận pháp cấp bốn thì Diệp Mặc hiện tại sẽ nghĩ biện pháp thay đổi vài vị trí của trận kỳ, nhưng trận pháp cấp ba hắn căn bản không có hứng thú thay đổi, một trận pháp cấp ba đối với hắn mà nói không khác gì một trang giấy.
Chỉ cần hắn nguyện ý, bất cứ lúc nào cũng có thể phá vỡ.
– Nơi này có hai chân khí hạ phẩm, đều là pháp bảo công kích, tôi cùng anh Trịnh mỗi người một món, anh Diệp có thể tìm xem có Hoàng Tinh Thạch hay không, mọi người thấy sao?
Bác Dung vừa nói những lời này, Trần Dục Căn và Trịnh Ức Đao đương nhiên không có vấn đề gì.
Ba người bọn họ mỗi người đều có một chân khí rồi, chỉ có Diệp Mặc không có gì, vẫn là đi xem có Hoàng Tinh Thạch hay không.
Ba người đều cùng nhìn về phía Diệp Mặc, đây là việc trước khi tiến vào đã quyết định rồi, nếu Diệp Mặc không đồng ý, như vậy sẽ thành ba người đối phó một người.
Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:
– Tôi không có ý kiến, tôi sẽ tìm xem có Hoàng Tinh Thạch hay không.
Chẳng qua nếu như không có Hoàng Tinh Thạch tôi có thể tùy ý lấy một vật, không thành vấn đề chứ?
Nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, Trịnh Ức Đao và Trần Dục Căn đều thở phào nhẹ nhõm, như vậy tốt nhất, tất cả đều vui vẻ, ba người đều có chân khí.
Diệp Mặc dù sao cũng là một người không quen, hắn có chân khí hay không cũng không quan hệ gì tới ba người.
Hiện tại Diệp Mặc nói lời này, Trịnh Ức Đao vội vàng nói:
– Không có vấn đề, nếu anh tìm được hộp Hoàng Tinh Thạch, bên trong bất kể có đồ vật gì, đều là của anh.
Nếu như không có, anh có thể tùy ý lấy một cái hộp ngọc.
Dù sao những vật có giá trị ở nơi này đều bị ba người cầm đi, phần lớn hộp ngọc trên mặt đất đều là đựng tài liệu.
Du Bạch Sinh là một Tông Sư Luyện Khí, tài liệu tốt khẳng định bị y dùng rồi, còn lại những tài liệu bình thường, nào có thể có cái gì hơn được chân khí? Cho nên Diệp Mặc đề nghị, ba người đều tỏ vẻ đồng ý.
Diệp Mặc đi tới đống tài liệu ở giữa, tùy ý lấy một hộp ngọc bên trong ra.
Hắn tu luyện Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát, tuy rằng hộp ngọc đều có cấm chế thần thức che chắn, nhưng Thần Hồn Thứ của hắn sớm đã nhìn thấy vật trong hộp ngọc, quả thật là một viên Hoàng Tinh Thạch.
Hơn nữa ngoại trừ viên Hoàng Tinh Thạch kia, trong hộp ngọc dường như còn có một vài đồ vật tốt khác.
Diệp Mặc cố nén nội tâm kích động, cầm lấy Hoàng Tinh Thạch, thu vào nhẫn trữ vật của mình.
Vốn khi hắn tới nơi này, chỉ để thử vận may, thật không ngờ thật sự có được Hoàng Tinh Thạch.
Về phần vật còn lại hắn cũng không coi ra gì, Diệp Mặc cho rằng đợi lát nữa coi lại cũng không muộn, tiếc nuối duy nhất là Hoàng Tinh Thạch này quá nhỏ.
Tuy rằng mấy người còn lại đều nói Hoàng Tinh Thạch thuộc về Diệp Mặc, nhưng đấy là dưới tình huống không thấy Hoàng Tinh Thạch, nếu quả thật xuất hiện Hoàng Tinh Thạch ai cũng không dám cam đoan đối phương sẽ không nảy sinh tà tâm.
Dù sao Hoàng Tinh Thạch có đẳng cấp quá cao, nếu dùng Hoàng Tinh Thạch đổi lấy một chân khí hạ phẩm, Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không làm.
Thấy Diệp Mặc cầm lấy một hộp ngọc nhìn cũng không nhìn liền thu lại, ba người đều hơi sửng sốt, tuy nhiên trước kia cũng đã nói qua, ai cũng không tiện bảo Diệp Mặc lấy ra xem hắn đã lấy được vật gì.
Kế tiếp là linh thạch, khoáng thạch, còn có lại một chút vụn vặt, Diệp Mặc cũng chỉ lấy một phần, với hắn mà nói chiếm được Hoàng Tinh Thạch cũng đã hài lòng rồi.
Chia xong các thứ, chỉ còn lại mấy tấm trận kỳ ném ở một bên, Diệp Mặc lại đi qua đem lò luyện đan linh khí hạ phẩm cầm lên, sau đó nhìn thành phần dược liệu, lại ngửi hương vị của dược liệu bên trong, lúc này mới thu vào.
Một lò luyện đan linh khí hạ phẩm, mấy người kia đều không nhìn trúng, cho nên Diệp Mặc thu lại cũng không ai nói gì.
Diệp Mặc chuyến này tốt đẹp, trực tiếp ôm quyền nói:
– Lần này hợp tác tôi rất hài lòng, tôi xin cáo từ tại đây, các vị, về sau có duyên sẽ gặp lại.
Thấy Diệp Mặc phải đi, sắc mặt Bác Dung lại có chút khó coi, y bỗng nhiên mở miệng hỏi:
– Anh Diệp, không biết vật trong hộp ngọc mà anh vừa lấy là vật gì?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1015: Hộp Ngọc Dẫn Tới Xung Đột
Hộp Ngọc Dẫn Tới Xung Đột
N
ghe thấy câu hỏi của Bác Dung, Trần Dục Căn và Trịnh Ức Đao đều kinh ngạc nhìn y, bốn người đều nói xong trước có thể cho Diệp Mặc tùy ý lấy một hộp ngọc, nếu có thể cho Diệp Mặc tùy ý lấy một hộp ngọc, thì cho dù bất kể trong hộp ngọc của đối phương là vật gì, bọn họ cũng không có quyền hỏi tới.
Nhưng thật không ngờ, đồ vật vừa chia xong, Bác Dung lại muốn hỏi vật bên trong hộp ngọc của Diệp Mặc, điều này hiển nhiên không phù hợp với ước định lúc trước của mấy người.
Thế nhưng mọi người đều có tư lợi, Trần Dục Căn và Trịnh Ức Đao tuy nghi hoặc Bác Dung vì sao lại hỏi như vậy, nhưng cũng không nói ra.
Hai người Trần Dục Căn và Trịnh Ức Đao tuy rất muốn biết nhưng không đề xuất dị nghị, Bác Dung chỉ nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, trong mắt mang theo một chút ý uy hiếp.
Diệp Mặc cười nhạt một tiếng nói:
– Vừa rồi tôi được phân ít nhất, hơn nữa tôi lấy hộp ngọc này cũng được mọi người đồng ý.
Trong hộp ngọc nếu như là Hoàng Tinh Thạch thì do vận khí của tôi, nếu không phải Hoàng Tinh Thạch thì tôi chịu thiệt.
Tuy nhiên bất kể trong hộp ngọc là vật gì, cũng không quan hệ gì tới anh?
Bác Dung cười ha ha, nói:
– Chúng ta cùng nhau tới đây, mọi người có được gì ai cũng biết rồi.
Chúng tôi không phải là muốn hộp ngọc của anh, chỉ có điều muốn anh lấy ra cho mọi người xem mà thôi.
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, nói:
– Vậy xin lỗi anh rồi, hiện tại hộp ngọc là đồ của tôi, cho dù là có tiên đan, tôi không muốn lấy ra, anh định thế nào?
– Vậy không thể do anh rồi.
Bác Dung vốn sắc mặt đang mỉm cười, bỗng nhiên trầm xuống, số trận kỳ trong tay đã bị y ném ra ngoài, vị trí của bốn người trong nháy mắt liền biến đổi, liền biến thành một Khốn sát trận.
Mặc dù là một khốn sát trận cấp ba, nhưng Trần Dục Căn cùng Trịnh Ức Đao sắc mặt lập tức thay đổi, hai người bọn họ nhìn Bác Dung nói:
-Anh Bác, anh làm gì vậy?
Bác Dung lại vội vàng nói:
– Anh Trần, anh Trịnh, hai người không cần lo lắng, nói thật với mọi người, kỳ thực tôi tới nơi này chủ yếu là vì hộp ngọc trong tay Diệp Mặc.
Nhưng hiện tại hộp ngọc bị hắn cầm đi, tôi đương nhiên không cam lòng.
Nếu hai vị nguyện ý giúp tôi thu hồi lại hộp ngọc kia, tôi nguyện ý bỏ ra tất cả những vật vừa rồi lấy được.
Vừa rồi Bác Dung chẳng những nhận được một chân khí, hơn nữa còn có được năm phần linh thạch, còn có phần lớn tài liệu.
Phải biết rằng năm phần linh thạch cũng đã là một triệu năm trăm ngàn linh thạch thượng phẩm rồi, đối với Trần Dục Căn và Trịnh Ức Đao mà nói, đây là một số của cải lớn Trần Dục Căn và Trịnh Ức Đao nhìn nhau, không nói gì.
Lại không thấy đồng ý, cũng không phản đối.
Bác Dung biết bọn họ đã chấp nhận, lập tức liền phóng ra một chuông đồng xanh, đồng thời lại lấy ra mấy tấm trận kỳ, muốn tốc chiến tốc thắng.
– Đợi một chút, anh Bác.
Trịnh Ức Đao bỗng nhiên gọi Bác Dung lại.
Sau khi Bác Dung dừng lại, y lại hỏi:
– Không biết anh Bác muốn tìm là vật gì? Không ngờ lại khiến anh Bác không hề quan tâm tới chân khí hạ phẩm.
Bác Dung chần chờ một chút, dường như hạ quyết tâm thật lớn, cắn răng một cái, nói:
– Là một viên Hư Lạc Đan, là sau khi tôi biết được trận pháp ẩn nấp của Du Bạch Sinh, lúc đó mới điều tra tới y còn đoạt được một viên Hư Lạc Đan.
– Cái gì? Hư Lạc Đan?
Trần Dục Căn và Trịnh Ức Đao đồng thời kinh ngạc thốt lên, hiển nhiên bị những lời của Bác Dung khiến cho kinh sợ.
Ngay cả Diệp Mặc cũng hơi sửng sốt, Hư Lạc Đan là đan dược gì, hắn đương nhiên biết.
Đó là đan dược để tu sĩ Nguyên Anh k thăng cấp lên Hư Thần, có thể nói nhiều linh thạch hơn nữa cũng không nhất định có thể mua được thứ đó.
Bác Dung không ngờ lại nói trong hộp ngọc mình lấy được có Hư Lạc Đan, y thật sự là biết đặt điều mà Diệp Mặc tuy rằng không biết trong hộp ngọc của hắn ngoại trừ Hoàng Tinh Thạch thì thứ còn lại là cái gì, nhưng hắn cũng biết trong đó tuyệt đối không phải Hư Lạc Đan.
Nghe nói là Hư Lạc Đan, hai người Trần Dục Căn và Trịnh Ức Đao đều không nói gì, Trần Dục Căn bị thương nghiêm trọng như vậy nào còn có tâm tư gì, nhưng Trịnh Ức Đao đã có ý tưởng.
Loại vật như Hư Lạc Đan, cho dù y bây giờ chỉ là Kim Đan tầng chín cũng vô cùng muốn có.
Đan dược để thăng cấp lên Hư Thần, ai lại không muốn.
Ban đầu y còn tưởng rằng Bác Dung lấy ra chân khí hạ phẩm đã là quá mức hào phóng rồi, hiện tại xem ra y hào phóng gì chứ, thật sự là keo kiệt không thể keo kiệt hơn.
Bác Dung dường như biết được suy nghĩ của Trịnh Ức Đao, y nói thẳng:
– Tôi còn có biện pháp lấy được một viên Thảo Hoàn Đan, lúc đó cũng sẽ đưa cho hai vị.
Lời nói của Bác Dung giống như một quả bom, hoàn toàn khiến hai người Trịnh Ức Đao có khuynh hướng về phe y, tuy rằng biết rõ chỉ có một viên Thảo Hoàn Đan nhưng là một tu sĩ Kim Đan viên mãn, còn cái gì có thể hấp dẫn hơn so với Thảo Hoàn Đan đây?
Hư Lạc Đan mặc dù tốt, nhưng dù sao tới Nguyên Anh hậu kỳ mới có thể dùng, nếu không thể thăng cấp Nguyên Anh, hết thảy đều là vô ích.
Mà Thảo Hoàn Đan lại khác, hiện tại có thể ăn, là đan dược lập tức thăng cấp lên Nguyên Anh.
Hơn nữa lúc này Bác Dung tuyệt đối là ở thế thượng phong, chẳng những dùng trận pháp vây khốn Diệp Mặc, hơn nữa tu vi so với Diệp Mặc cao hơn một chút.
Hai người chỉ cần không phải đồ ngốc, sẽ biết rằng không nên cự tuyệt đề nghị của Bác Dung.
Diệp Mặc dường như không để ý tới hai người Trần Dục Căn và Trịnh Ức Đao lấy ra pháp bảo, mà nhìn chằm chằm vào Bác Dung, nói:
– Họ Bác kia, nếu tôi không đoán sai, thì mày vào Du Nương Yến gì đó quan hệ không bình thường? Mày mười mấy năm trước tiến vào thành Mạc Hải, cũng chính vì để tìm kiếm di tích của Du Bạch Sinh tiền bối mà thôi, ta thậm chí còn hoài nghi Du Nương Yến chính là chết trong tay mày – Anh Trần, anh Trịnh, chúng ta không cần nghe hắn nói vô nghĩa, hiện tại động thủ thôi.
Bác Dung nói xong, trận kỳ trong tay ném ra ngoài, đồng thời cái chuông đồng xanh của y đánh về phía Diệp Măc.
Y căn bản không để cho Diệp Mặc nói hết lời, hiển nhiên những gì Diệp Mặc nói y rất không thích.
Chuông đồng xanh còn chưa tới, đã mang theo một thanh âm chói tai khiến tâm hồn người ta khiếp đảm, cho dù là hai người Trần, Trịnh ở một bên cũng không thể không vận công để chống đỡ.
Diệp Mặc cuối cùng cũng hiểu rõ ý tứ vừa rồi sau khi Bác Dung bố trí xong khốn trận, còn phải ném ra trận kỳ để làm gì, xem ra y cũng không phải người ngu ngốc, lại bỏ thêm một trận pháp công kích thanh âm vào giữa khốn trận, tuy rằng trận pháp cấp bậc rất thấp, nhưng phối hợp với cái chuông đồng xanh thì lực sát thương cũng tăng cao hơn.
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, Tử Đao đã phóng ra, đồng thời bổ một đao ra ngoài.
“Loảng xoảng” một tiếng, Tử Đao và Chuông đồng xanh đụng vào nhau, phát ra thanh âm chói tai.
Bác Dung biến sắc, thu hồi Chuông đồng xanh, lại kêu gọi hai người Trần Dục Căn và Trịnh Ức Đao động thủ.
Nhưng không đợi hai người Trần Dục Căn và Trịnh Ức Đao phóng ra pháp bảo, Diệp Mặc đã đồng dạng lấy ra vài trận kỳ ném ra ngoài, khốn trận vừa rồi đột nhiên biến đổi, đảo mắt đã đem Bác Dung cuốn vào trong trận.
Bác Dung kinh hãi nhìn trận pháp trước mắt biến hóa, thậm chí quên đi công kích tiếp theo.
Chỉ lẳng lặng nhìn Diệp Mặc, dại ra nói:
– Mày, mày không ngờ cũng là một Trận Pháp Sư? Không, mày không phải là Trận Pháp Sư, mày là Đại Sư Trận Pháp.
Bác Dung nghiên cứu trận pháp không phải ngày một ngày hai, đương nhiên biết một cái Trận Pháp Sư tuyệt đối không có cách nào trong khoảng thời gian ngắn đã đem trận pháp của y thay đổi.
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, nói:
– Mày lấy ra đồ vật trong nhẫn trữ vật, lại đem vài trận kỳ đặt vào những vị trí cá biệt, còn có ý muốn vây khốn ba người chúng ta đúng không?
Hai người Trần Dục Căn và Trịnh Ức Đao vốn chuẩn bị bắt đầu động thủ bởi vì Diệp Mặc mạnh mẽ, cứng rắn, liền dừng lại không ra tay, hiện tại hai người nghe xong lời này của Diệp Mặc trong lòng liền cả kinh, đều không tự giác rời Bác Dung xa một chút, càng không có bất cứ ý muốn ra tay nào.
Tuy rằng Diệp Mặc không để tâm tới biến hóa của hai người Trịnh Ức Đao và Trần Dục Căn, nhưng hai người không giúp Bác Dung đối với hắn cũng không phải chuyện xấu.
– Mày nói bậy.
Bác Dung đã bình tĩnh trở lại, y không nghĩ tới Diệp Mặc lại giả heo ăn thịt hổ, lại còn là một Đại Sư Trận Pháp, nói cách khác cách làm của mình đều trong tính toán của hắn.
Y vừa nghĩ biện pháp vừa suy nghĩ làm cách nào kéo hai người Trần Dục Căn cùng Trịnh Ức Đao về phía mình.
Diệp Mặc cười lạnh nói:
– Mày chính là một Trận Pháp Sư cấp ba không ngờ lại quen thuộc về trận pháp cấp năm như vậy, nếu không phải mày quen thuộc truyền thừa trận pháp của Du Bạch Sinh tiền bối, thì giải thích thế nào? Mày quen thuộc trận pháp này, còn khiến anh Trần bị thương, hiển nhiên là có tâm tư không tốt.
Rồi sau đó mày lại trong quá trình sắp xếp lại nhẫn trữ vật, lặng lẽ bố trí Khốn trận, không phải là tính kế chúng ta thì gọi là gì hả?
Trần Dục Căn trong miệng đầy chua xót, y hiểu được Diệp Mặc nói nhất định là sự thật, nhưng Diệp Mặc biết rằng trận pháp kia có cắn trả nhưng cũng không vạch trần, xem ra chính mình căn bản là người bị hố – Mày có thể có được truyền thừa trận pháp của Du Bạch Sinh tiền bối, lại có thể tìm tới di tích của y, hiển nhiên mày và Du Bạch Sinh tiền bối có quan hệ không tầm thường.
Mà chính mày cũng nói vì có quan hệ tới Du Nương Yến nên mới tìm tới nơi này, ta phỏng chừng mày hẳn đã tính kế Du Nương Yến Diệp Mặc cười lạnh nói, tuy rằng hắn phỏng đoán Bác Dung cũng không nhất định có ý nghĩ tính kế bọn họ, nhưng Bác Dung đã bố trí xong khốn trận, chính là sợ vạn nhất có tranh chấp.
Một khi nổi lên tranh chấp, y sẽ không chút lựa chọn tính kế ba người còn lại.
– Hừ, ngậm máu phun người, ta cùng anh Trần, còn có anh Trịnh là bằng hữu nhiều năm, sao có thể tính kế bọn họ? Nhưng còn mày, không ra được bao nhiêu khí lực, ngược lại chiếm cứ Hư Lạc Đan mới là sự không công bằng nhất.
Bác Dung thấy Diệp Mặc chẳng những thông hiểu trận pháp, hơn nữa so với y còn lợi hại hơn nhiều, lập tức không cường ngạnh công kích Diệp Mặc, mà muốn tiếp tục lôi kéo hai người Trần Dục Căn và Trịnh Ức Đao.
Diệp Mặc căn bản lười giải thích cùng y, Tử Đao trong tay lại phóng ra, một chiêu lúc này đây và chiêu vừa rồi ngăn cản Chuông đồng xanh kia rất khác biệt.
Huyễn Vân Phi Toàn Đao sau khi bổ ra, đao quang màu tím lượn vòng giống như cơn lốc xoáy, quét về phía Bác Dung.
Tu vi của Diệp Mặc càng cao, uy lực Huyễn Vân Đao Pháp của hắn càng lúc càng lớn.
Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Bác Dung không kịp suy nghĩ nữa, khẩn trương phóng ra Chuông đồng xanh, nhưng đao quang lượn vòng kia quá mức dày đặc, hơn nữa sự hùng hậu của chân nguyên và góc độ xảo quyệt không phải Chuông đồng xanh của Bác Dung có thể ngăn cản.
Trong lòng Bác Dung kinh hãi, đã biết được y còn xa mới là đối thủ của đối phương, y căn bản không kịp ngẫm nghĩ nữa, tùy tay lấy ra một lá bùa, lá bùa kia chỉ cuồn cuộn nổi lên một ánh sáng xanh lục nhàn nhạt, đảo mắt liền mang theo Bác Dung biến mất, không trung chỉ còn lại một Chuông đồng xanh không mang theo.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Audio] Không Diệt Không Sinh Đừng Sợ Hãi ( NoDeath No Fear Comforting Wisdom for Life ) [Audio] Không Diệt Không Sinh Đừng Sợ Hãi ( NoDeath No Fear Comforting Wisdom for Life )](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Khong-Diet-Khong-Sinh-Dung-So-Hai-No-Death-No-Fear-Comforting-Wisdom-for-Life.jpg)






