[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 199 : Mạc Thiên Lý Đáng Sợ (c991-c995)
❮ sautiếp ❯Chương 991: Mạc Thiên Lý Đáng Sợ
Mạc Thiên Lý Đáng Sợ
D
iệp Mặc cắn môi, không nói một lời, trong lòng lại muốn xem thử tu sĩ Kim Đan viên mãn khiến hắn có chút kiêng kị này rốt cuộc lợi hại ở chỗ nào.
Y nói nhìn ra lần đầu tiên hắn bị thương là giả vờ, không biết lần thứ hai bị thương thì y có nhìn ra được không.
Về việc tu sĩ Kim Đan viên mãn này có thể nhìn ra trận pháp bao vây của hắn, hắn không hề để tâm.
Trận pháp bao vây của hắn đừng nói là tu sĩ Kim Đan viên mãn đến sau này nhìn ra được, dù là Đồng Trung trước mặt cũng đã nhìn ra.
Chỉ là với bọn họ mà nói, trận pháp của hắn không đáng nhắc tới, nên không hề để tâm.
Sự lợi hại của trận pháp bao vây này, chỉ có mình Diệp Mặc biết, dù chỉ là trận cơ bao vây cấp ba, nhưng Diệp Mặc tin rằng, một khi hắn làm xong trận pháp này, sau đó phát động trận pháp bao vây, dù là tu sĩ Kim Đan viên mãn cũng chạy không thoát.
Tu sĩ Kim Đan viên mãn đến sau này nhìn Diệp Mặc, sau đó lại thản nhiên nói:
– Nể tình thân thế giàu có của mày, ta để cho đối thủ của mày chết trước.
Nhưng Diệp Mặc lại thấy lời của y, dường như có chút không ổn.
Nhưng không ổn ở chỗ nào, thì hắn lại không nghĩ ra.
Áo Kỳ Long vì bị đối phương im hơi lặng tiếng xâm nhập vào tiểu đảo còn không biết được, nên vẫn có chút kiêng kị, ngược lại không nói tiếng nào.
Lúc này nghe thấy lời nói không kiêng nể gì của đối phương, liền nhịn không được.
Nhưng Đồng Trung lại chặn ở phía trước của y, hỏi:
– Vị bằng hữu này, tên tu sĩ giàu có mới nổi này có ân oán với chúng tôi, chuyện này vốn không liên quan gì đến anh, lẽ nào anh lại phải chọc gậy bánh xe sao? Hơn nữa, “thương hội Ngạo Thành” của tôi cũng không dễ dàng để cho bất cứ ai ức hiếp.
Tên tu sĩ Kim Đan viên mãn kia cười nhạt một tiếng nói:
– Mày đừng cứ mở miệng ra là “thương hội Ngạo Thành”, “thương hội Ngạo Thành” tuy không tệ nhưng vẫn chưa được ta để mắt tới.
Thứ mà ta muốn đoạt, dù có là ông trời xuống đây, ta cũng phải giành được.
– Nói như vậy nghĩa là anh đây định đánh một trận với chúng tôi rồi?
Đồng Trung bỗng lại nắm chặt kim chùy bát giác kia lạnh giọng nói.
Tu sĩ Kim Đan viên mãn kia nhìn kim chùy bát giác trong tay Đồng Trung với vẻ khinh thường, lạnh giọng nói:
– Cái thứ sắt vụn của mày dùng để đối phó Kim Đan tầng năm còn có thể, nhưng muốn đối phó với ta, thì còn non lắm.
– Thật không biết xấu hổ, mày cũng chẳng qua là một tu sĩ Kim Đan mà thôi, còn tưởng bản thân mình là Nguyên Anh rồi.
Long đại ca, giết chết tên hống hách này đi.
Nữ tu sĩ kia không biết lên cơn gì bỗng vô cùng khinh bỉ nói với tu sĩ Kim Đan viên mãn tới sau này.
Chỉ có Diệp Mặc hiểu rõ trong lòng, tu sĩ Kim Đan viên mãn đến sau này làm trì hoãn thời gian cô ta lấy nhẫn trên tay của hắn, nên mới bất mãn với tu sĩ này.
Tu sĩ Kim Đan viên mãn lúc nãy còn nói năng rất hòa nhã bỗng lạnh mặt lại, y liền quay đầu lại vung tay một cái.
Nữ tu kia thậm chí còn chưa nhìn rõ là thứ gì, vẻ mặt khinh bỉ liền đơ ra, ngay sau đó, thân thể cô ta phun ra một vũng máu.
Cô ta không dám tin, nhìn về tu sĩ Kim Đan viên mãn kia, miệng muốn nói câu gì đó, nhưng cô ta lại không nói được chữ nào, thì đã tắt thở.
Một tu sĩ Kim Đan tầng hai lại bị giết chết trong nháy mắt, đừng nói là Áo Kỳ Long không dám tin, dù là Diệp Mặc cũng rất kinh ngạc.
Hắn đã cố đề cao tu sĩ Kim Đan viên mãn này rồi, nhưng sự thật y còn lợi hại hơn tưởng tượng của hắn.
Một kích lúc nãy của tu sĩ Kim Đan viên mãn kia, Diệp Mặc nhìn rất rõ, là một sợi tơ đen mảnh dài, sợi tơ giống như sống vậy, tốc độ nhanh vô cùng, chớp mắt đã xuyên thủng đan điền của nữ tu kia.
Hơn nữa còn có một điều khiến Diệp Mặc kinh ngạc là, sợi tơ kia nhìn rất mảnh, nhưng sau khi nó xuyên thủng đan điền của nữ tu kia, liền phát ra sức sát thương rất mạnh, làm ngực cô ta thủng một lỗ đầy máu.
Sợi tơ mảnh thật lợi hại, Diệp Mặc thầm thán phục trong lòng, nếu lúc nãy người mà người đàn ông này đánh lén là hắn, hắn có thể tránh khỏi không, cũng còn chưa biết.
– Mày dám giết Phi Phi, ta muốn mày phải chết…
Việc đầu tiên mà Áo Kỳ Long phản ứng lại chính là tức giận vô cùng, y bất chấp tất cả, vung ra thanh kiếm bạc to lớn trong tay, muốn động thủ.
Thấy Áo Kỳ Long lại có dũng khí dám ra tay với tu sĩ Kim Đan viên mãn có tu vi hơn hẳn y, Diệp Mặc mới cảm thấy tên Áo Kỳ Long này cũng không đến nỗi tệ.
Nhưng Đồng Trung lại ngăn y lại:
– Đợi một chút, thiếu hội chủ.
Áo Kỳ Long hai mắt đỏ bừng bị Đồng Trung níu kéo như vậy, ngược lại trở nên bình tĩnh, ánh mắt của y trở nên lạnh lùng, thanh kiếm bạc to lớn kia, vờn quanh đầu của y, như sẽ lao tới giết người bất cứ lúc nào.
– Anh bạn đây thật lợi hại, hôm nay chúng tôi chịu thua, xin cáo biệt từ đây.
Sau khi Đồng Trung kéo lấy Áo Kỳ Long, lại thấp giọng nhận thua muốn bỏ đi, hoàn toàn không có ý báo thù cho nữ tu kia.
Tu sĩ Kim Đan viên mãn kia bỗng cười ha hả:
– Muốn đi sao? Hẳn là mày đã nhận ra ta là ai rồi phải không, nếu đã nhận ra rồi, mày cảm thấy ta còn để mày đi sao?
Diệp Mặc bỗng giật mình, sau khi hắn nghe xong, mới phản ứng lại, tu sĩ Kim Đan viên mãn trước mắt này, về diện mạo lại không hề để lại cho hắn chút ấn tượng nào, gương mặt của y quả thật bình thường đến không thể bình thường hơn được nữa, dù là để giữa đám đông liếc mắt nhìn, sau này mãi mãi cũng không nhớ lại được.
Người này giống với hắn, cũng đeo mặt nạ, hơn nữa mặt nạ của y cao cấp hơn cái của hắn nhiều.
“Cửu biến” của hắn còn thông qua biến hóa các kiểu mặt không giống nhau để thay đổi, còn mặt nạ của tên này, rõ ràng chính là loại pháp bảo không gây cho người ta bất kì ấn tượng nào.
Hơn nữa Diệp Mặc khẳng định, tên Đồng Trung kia sở dĩ nhận ra tu sĩ Kim Đan viên mãn trước mắt này, rõ ràng không phải vì diện mạo của y, mà là vì một chiêu vừa nãy mà y ra tay giết nữ tu kia.
Cũng chính là thông qua sợi tơ kia, mới nhận ra được.
Đồng Trung nghe thấy lời của tu sĩ Kim Đan viên mãn kia, sắc mặt liền tái nhạt.
Nhưng y vẫn ôm quyền, nói một cách kiêng kị:
– Đúng vậy, tôi đã nhận ra anh bạn, đệ tam Kim Đan Danh Nhân Đường ở Bắc Vọng Châu…
Đối phương đã đoán ra được rồi, y có che giấu nữa cũng không còn ý nghĩa gì.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.
Áo Kỳ Long kinh sợ nói:
– Anh lại là Mạc Thiên Lý đệ tam Kim Đan Danh Nhân Đường ở Bắc Vọng Châu?
Nói xong câu này, sắc mặt của Áo Kỳ Long cũng trở nên trắng bệch.
Đừng thấy bọn họ có hai người, nhưng so với Mạc Thiên Lý, thì còn kém xa.
Y không ngờ rằng Mạc Thiên Lý lại xuất hiện ở nơi này.
Y có lý do để sợ hãi, tên thật của Mạc Thiên Lý hoàn toàn không phải là Mạc Thiên Lý, chỉ vì y họ Mạc, hơn nữa thủ đoạn độc ác, dưới tay y chưa từng có người nào sống sót.
Mọi người đều đổi tên y thành Mạc Thiên Lý, ý chính là nói đánh nhau với người này, đừng tới gần y trong vòng ngàn dặm, chỉ cần đến gần, thì nhất định sẽ chết.
Một người đáng sợ đến như vậy, người khác có thể không sợ hay sao?
Người gặp phải y trên cơ bản đều đã chết sạch, nên từ trước đến giờ cũng không có ai biết rốt cuộc y trông như thế nào.
Y cũng là người duy nhất không tham gia thi đấu của Kim Đan Danh Nhân Đường, lại trở thành tu sĩ đệ tam của Kim Đan Danh Nhân Đường ở Bắc Vọng Châu.
Thậm chí còn có người nói, y còn từng chém chết tu sĩ Nguyên Anh sơ kì, đương nhiên chuyện này không có người biết.
Đây là chuyện của mấy chục năm rồi, hiện giờ nói không chừng y đã có thể giành danh hiệu đệ nhất Kim Đan.
Áo Kỳ Long biết, người khác kiêng kị y là thiếu chủ của “thương hội Ngạo Thành”, nhưng Mạc Thiên Lý người ta hoàn toàn không bận tâm.
– Ra tay.
Đồng Trung cũng là một người quyết đoán, y nghe xong lời của Mạc Thiên Lý, liền biết rằng bất luận thế nào, Mạc Thiên Lý cũng sẽ không tha cho hai người bọn họ.
Áo Kỳ Long kia cũng không phải kẻ ngốc, sau khi nghe xong hai chữ ra tay, liền vung ra thanh kiếm bạc to lớn lần nữa, đồng thời vừa đưa tay là một lá bùa được phóng ra.
Hiện giờ trong thời gian ngắn y chỉ có thể kích phát bùa chú cấp sáu, nhưng bùa chú cấp sáu tuy không thể làm gì Mạc Thiên Lý, nhưng cũng có thể trì hoãn đối phương trong vài phút.
Trong một lúc, ánh sáng bạc đầy trời, ánh lửa chớp sáng, khí thế cũng vô cùng đáng sợ.
Kim chùy bát giác khổng lồ của Đồng Trung lại nén không gian xung quanh lại lần nữa, gào thét bổ về phía Mạc Thiên Lý, đồng thời trong tay y lại xuất hiện một hạt châu đen.
Diệp Mặc biết hạt châu này, nó gọi là “Xích Hồng Lôi”, trước đây khi ở Thấy Mạc Thiên Lý cười nhạt, Diệp Mặc liền biết rằng dù Áo Kỳ Long và Đồng Trung đều tung chiêu, e rằng cũng không phải là đối thủ của Mạc Thiên Lý.
Không ngờ tên Mạc Thiên Lý này lại lợi hại như vậy, Diệp Mặc cũng bất chấp “Vô Ảnh” đang ngủ say rồi, trực tiếp đưa thần thức tiến vào thế giới Trang vàng, cho “Vô Ảnh” một “Thần Thức Thứ” rất nhẹ.
Bản thân hắn đang cần tên này giúp đỡ, mà nó lại ngủ khò trong thế giới Trang vàng, sao được chứ?
“Vô Ảnh” đang làm kén, bị “Thần Thức Thứ” của Diệp Mặc làm tỉnh giấc, khi nó tiếp nhận ý nghĩ thần thức của Diệp Mặc, liền không hài lòng bò ra khỏi kén, duỗi duỗi chân với Diệp Mặc.
Nhưng cuối cùng vẫn thuần phục trước sự uy hiếp của Diệp Mặc, bị Diệp Mặc ném ra ngoài.
Diệp Mặc phát hiện “Vô Ảnh” vốn dĩ chỉ có một chút màu vàng sau lưng, bây giờ màu vàng kia đã to gần phân nửa rồi.
Trong lòng hắn liền mong đợi, không biết hiện giờ bản lĩnh của “Vô Ảnh” như thế nào rồi.
Tiếng nổ “ầm ầm” mạnh mẽ vang lên, Diệp Mặc lại chú ý đến ba người đang đánh nhau, lại phát hiện lúc này ngực của Áo Kỳ Long đang rỉ máu, vẻ mặt không cam lòng nhìn Mạc Thiên Lý, rõ ràng là không sống nổi rồi.
Thanh kiếm bạc oai phong kia của y đã bị ném sang một bên, ánh bạc đầy trời trong không trung cũng đã tan biến mất.
Cả người Đồng Trung dính đầy máu, kim chùy bát giác của y bị vô số sợi tơ đen bao lấy, nhưng không có cách nào động đậy.
Còn “Xích Hồng Lôi” mà y vung ra cũng bị vô số tơ đen quấn chặt, không có cách nào để kích phát.
Những sợi tơ đen kia lại càng lúc càng nhiều, Mạc Thiên Lý chỉ có quần áo tóc tai là hơi rối, hoặc là nói trên quần áo có rách mấy lỗ lớn, chỉ có thế mà thôi, thần sắc của y lại bình tĩnh như thường, rõ ràng y không hề nghi ngờ việc chém chết Đồng Trung.
Sắc mặt Đồng Trung nhợt nhạt, mồ hôi rơi lã chã, Diệp Mặc phát hiện, không chỉ có kim chùy bát giác và “Xích Hồng Lôi” của y bị vô số tơ đen bao vây, không động đậy được.
Đồng thời phía trước y còn có một sợi tơ đen lơ lửng, chỉ là sợ tơ đen này đang từ từ tiến gần đến đan điền của y.
Đồng Trung biết rõ chỉ cần tơ đen kia tiến đến đan điền của y, y nhất định sẽ chết, nhưng lại không có cách nào ngăn cản.
Dù y đã dốc toàn sức, thúc giục chân nguyên toàn thân, cũng chỉ có thể ngăn cản tơ đen kia tiến về trước chậm một chút mà thôi.
Diệp Mặc thầm run sợ, ban đầu Mạc Thiên Lý khống chế một sợi tơ đen giết chết nữ tu kia trong chớp mắt, Diệp Mặc đã có lòng kiêng kị với tơ đen của y rồi.
Nhưng giờ xem ra, tơ đen mà y khống chế lại không chỉ có một sợi.
Có điều Diệp Mặc cũng là người quyết đoán, hắn biết rằng muốn đánh lén thì chính là lúc này, nếu không chờ sau khi tên Mạc Thiên Lý này giải quyết xong Đồng Trung, thì bản thân hắn sẽ đi đời.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 992: Sớm Đã Ra Tay
Sớm Đã Ra Tay
T
rong khoảnh khắc Diệp Mặc quyết định đánh lén, Tử đao liền được hắn vung ra, đồng thời vận chuyển công pháp tầng thứ nhất của “Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát” tới cực hạn, hoàn tòan không để tâm bản thân bị thương liền vung ra “Thần Hồn Thứ”.
Đao thứ nhất “Huyễn Vân Phi Toàn Đao”, một đao này vừa được tung ra hoàn toàn không có sức để hồi chuyển được nữa.
Sở dĩ Diệp Mặc không dùng “Huyễn Vân Thúc Nguyên Đao” là vì hắn biết rằng đối mặt với loại người đáng sợ như vậy, “Huyễn Vân Thúc Nguyên Đao” của hắn e rằng không thể lập được công lớn.
“Huyễn Vân Phi Toàn Đao” thêm vào “Thần Hồn Thứ” toàn lực đâm ra, có thể nói đây là chiêu thức tàn nhẫn nhất, lợi hại nhất mà từ trước tới giờ Diệp Mặc dùng để đánh nhau với người khác, huống chi còn có sự trợ giúp của “Vô Ảnh”.
Không những độc với kẻ thù, mà cũng không chừa lối thoát cho chính mình.
“Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát” của hắn thậm chí ngay cả chút thành tựu nhỏ cũng không có, cùng lắm chỉ là nhập môn mà thôi, toàn lực thi triển “Thần Hồn Thứ” đối với bản thân hắn cũng là sự tổn thương không nhỏ.
Với chân nguyên hùng hậu của Kim Đan tầng năm của Diệp Mặc, “Huyễn Vân Phi Toàn Đao” lúc này hoàn toàn không giống với uy lực thi triển đọ đao trước đây.
Ánh đao tím lượn vòng như lốc xoáy màu tím đầy trời vậy, không những dày đặc, thậm chí còn hình thành những cuộn xoáy màu tím thật sự, hoàn toàn bao vây lấy Mạc Thiên Lý.
Phạm vi mấy ngàn mét dưới chân của Diệp Mặc lướt qua chớp mắt, khi ánh đao cơn lốc màu tím vây lấy Mạc Thiên Lý, cả người Diệp Mặc đã theo đến.
Khi Diệp Mặc nhìn rõ khóe miệng của Mạc Thiên Lý khẽ cười nhạt, bỗng chốc giật mình, trong lòng liền dấy lên một dự cảm chẳng lành.
Cuối cùng thì hắn đã hiểu cảm giác không ổn trước đó là có từ đâu rồi, hoàn toàn là đến từ tiềm thức, cho rằng Mạc Thiên Lý không hề để mắt tới hắn.
Thật ra Mạc Thiên Lý không những nhìn ra lần thứ nhất của hắn là giả vờ bị thương, mà đồng thời đã nhìn ra lần thứ hai của hắn cũng là giả vờ bị thương.
Sở dĩ y nói “niệm tình thân thế giàu có của mày, ta để đối thủ của mày chết trước”.
Câu nói đó, hoàn toàn không phải là điều y muốn nói, mà là y muốn thông qua câu nói này để trong tiềm thức của bản thân hắn cho rằng y đã buông lỏng cảnh giác với bản thân.
Nhưng khi y đối phó với bọn người Đồng Trung, lại đề phòng hắn từng giây từng phút, thậm chí là chuẩn bị sẵn với việc đánh lén của hắn.
Đồng thời trước đây y nói những lời như đã nhìn thấu trận pháp của hắn, và chế giễu trận pháp bao vây của hắn, đó là để hắn vô ý thức lơ là đề phòng y.
Nhưng bản thân hắn lại trúng chiêu mà không hề biết, còn thầm tưởng rằng đã chiếm thế thượng phong.
Có thể nói sau khi hai người gặp nhau, Mạc Thiên Lý đã bắt đầu tiến hành công kích Diệp Mặc, nhưng hắn lại không hay biết gì, chờ đợi tính kế người khác.
Kết quả là bản thân hắn quả nhiên vào tròng, lại lựa vào lúc này để đánh lén y.
Nên nói là Mạc Thiên Lý đã sớm có năng lực giết chết Đồng Trung, nhưng y lại chờ hắn ra tay.
Sau khi hiểu ra đạo lý này, Diệp Mặc bất chấp tất cả tiếp tục thi triển “Huyễn Vân Phi Toàn Đao”, hắn ngừng cơ thể của mình lại, chỉ vì hắn muốn rút lại “Tử đao”.
Diệp Mặc biết rằng nếu đối phương có thủ đoạn nham hiểm gì, “Huyễn Vân Phi Toàn Đao” của hắn lúc nãy vẫn chưa thể một lần chém chết một cao thủ có tu vi cao như Mạc Thiên Lý, thay vì như vậy, chi bằng thu hồi lại bảo vệ mình.
Diệp Mặc vừa rút lại “Tử đao”, liền cảm thấy vô số sợi tơ đen tụ kết lại với tốc độ nhanh đến mức không thể dùng thần thức để quan sát được.
Chớp mắt liền biến thành một họng súng to như ngón cái, không đợi Diệp Mặc có phản ứng gì, đã nhắm vào ngực của hắn.
Đan điền của hắn lại có chút hoảng loạn, thậm chí có cảm giác áp lực rất nặng.
Tuy Diệp Mặc thấy rõ, những sợi tơ đen hình thành nòng súng kia, chính là những sợi tơ đen vừa nãy còn vây lấy kim chùy bát giác.
Những sợ tơ này quả nhiên trong sự khống chế tùy ý của Mạc Thiên Lý, bỗng chốc quay sang công kích hắn, cũng có thể nói là bản thân hắn tự mò đến cho những sợi tơ này công kích.
Diệp Mặc cả “Tử đao” cũng không kịp vung ra để đỡ, hắn từng gặp qua vô số cao thủ Kim Đan, nhưng chưa từng gặp phải cao thủ nào có tốc độ nhanh như Mạc Thiên Lý vậy.
Tốc độ này của y đừng nói là đánh lén hắn, dù là công kích hắn chính diện, bản thân hắn cũng chưa chắc tránh được.
Nhưng tên này lại cẩn thận đến như vậy, còn phải ra chiêu đánh lén.
Nếu là tu sĩ bình thường thì lúc nãy đã sớm tuyệt vọng rồi, nhưng Diệp Mặc lại phun một ngụm máu ra, toàn lực vận chuyển “Thần Hồn Thứ”, dù có chết, cũng phải kéo theo tên nham hiểm này.
Khi những sợi tơ đen tích tụ lại to như ngón cái của Mạc Thiên Lý sắp sửa đâm vào ngực của Diệp Mặc, thì cảm giác bị đè nén trong ngực của Diệp Mặc bỗng mất đi, những sợi tơ kia cũng dừng lại.
Diệp Mặc càng sẽ không bỏ qua cơ hội mỏng manh này, “Tử đao” đã được vung ra, tuy với khoảng cách trước ngực hắn một tí, nhưng “Huyễn Vân Đệ Tứ Đao”, “Huyễn Vân Hành Ý Đao” được “Tử đao” phát ra đã hoàn toàn bị kích phát.
Diệp Mặc biết rằng, sự dừng lại lúc nãy không phải là Mạc Thiên Lý muốn tha cho hắn, mà là công lao của “Thần Hồn Thứ” của hắn, “Huyễn Vân Phi Toàn Đao” mà hắn phát động trước đó vì không được kích phát hoàn toàn, tuy phát ra ánh đao lốc xoáy đầy trời, nhưng với Mạc Thiên Lý mà nói lại không có bất kì tổn hại gì.
Ngược lại “Thần Hồn Thứ” lại cho Diệp Mặc niềm vui bất ngờ, chí ít cũng khiến cho sợi tơ đen đáng sợ kia của Mạc Thiên Lý dừng lại phút chốc… Nếu không thì, lúc này hắn đã toi đời rồi.
Diệp Mặc không kịp toát mồ hôi lạnh, “Huyễn Vân Hình Ý Đao” được hắn phát huy vô cùng nhuần nhuyễn, xoẹt ra vô số ánh đao.
Sở dĩ Diệp Mặc thi triển đao pháp này, là vì hắn cảm thấy điều đáng sợ của những sợi tơ đã kết thành hình dạng to như ngón cái của Mạc Thiên Lý tuyệt đối không đơn giản như vậy.
– A…
Mạc Thiên Lý rên lên một tiếng, rõ ràng vừa nãy đã trúng một cú đánh lén của Diệp Mặc, khóe miệng y chảy máu, nhưng liền cười nhạt một tiếng:
– Quả nhiên không làm ta thất vọng, không ngờ lại là pháp thuật thần thức công kích.
Ta dùng bốn phần lực chú ý để đối phó với hai tiểu tử “Thương hội Ngạo Thành”, dùng sáu phần lực chú ý liên tục quan sát mày, mày lại vẫn có thể khiến ta bị thương, nhưng dù là như vậy, mày cũng phải chết cho ta…
Mạc Thiên Lý nói ra chữ chết, những sợi tơ đen to bằng ngón cái đã tiến gần đến ngực của Diệp Mặc bỗng phun ra bốn phía, biến thành vô số sợi tơ đen không đếm hết được, liền bao lấy Diệp Mặc ngay lập tức.
Đồng Trung ở bên cạnh nhờ có Diệp Mặc mà thoát chết đang ngây người ra nhìn Diệp Mặc và Mạc Thiên Lý, cùng với vô số sợi tơ đen đang vây lấy Diệp Mặc, sau lưng mồ hôi lạnh tuôn rơi lã chã.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – www.
Truyện FULL
Hóa ra khi nãy Mạc Thiên Lý đánh nhau với bọn họ, vẫn chưa dốc hết sức, bây giờ mới là toàn lực của y, những sợi tơ đen đáng sợ chi chít che phủ đất trời, Đồng Trung chỉ nhìn mà đã thấy rùng mình, càng đừng nói chi đến ngăn cản nó rồi.
Điều càng khiến y kinh hãi chính là, tên tu sĩ Kim Đan tầng năm kia.
Hắn lại giả vờ nai tơ, trước đây bị thương trong tay y hoàn toàn là giả vờ, lúc này thì vô cùng mạnh mẽ, Đồng Trung cũng hiểu ra rồi, sở dĩ người ta giả vờ bị thương, không phải để đối phó với y, mà là vì Mạc Thiên Lý.
Từ đây có thể thấy rõ ràng, trận pháp bao vây mà tu sĩ Kim Đan tầng năm kia bố trí, cũng không phải nhằm vào y, mà cũng là nhằm vào Mạc Thiên Lý.
Từ đầu tới cuối, mục tiêu của hai người bọn họ đều không phải là phía bên y, lòng Đồng Trung bỗng chùng xuống.
Thật là một tu sĩ Kim Đan trung kì đáng sợ, Đồng Trung lạnh cả người, tuy biết rằng Diệp Mặc không thoát được kiếp này, nhưng một tu sĩ Kim Đan tầng năm lại lợi hại đến mức này, đừng nói là nhìn thấy, dù là trước đây y cũng chưa từng nghe qua.
Nực cười là y và thiếu hội chủ còn tưởng người này là một tên nhà giàu mới nổi, là một tên cậu ấm.
Áo Kỳ Long ở bên cạnh còn chút hơi tàn cũng kinh ngạc nhìn Diệp Mặc, dù y cũng biết dưới một chiêu này của Mạc Thiên Lý, thì Diệp Mặc cũng sẽ chết chắc, nhưng rõ ràng là y đã hiểu ra câu mà Diệp Mặc nói trước đó có nghĩa gì.
Trước đó tên tu sĩ Kim Đan tầng năm này nói y là kẻ ngốc, tên bụi đời, rõ ràng là thật.
Nếu không có Mạc Thiên Lý xen vào, tên tu sĩ Kim Đan tầng năm bị y coi như cỏ kiến này đã sớm giết ba người bọn họ rồi.
– Thế giới bên ngoài rất nguy hiểm, chưa tới Nguyên Anh thì đừng tùy tiện ra ngoài.
Cuối cùng thì Áo Kỳ Long cũng hiểu câu mà cha của y nói trước đây có nghĩa là gì rồi, rõ ràng là bản lĩnh của y ở Bắc Vọng Châu, hoàn toàn chẳng là cái thá gì cả.
Sở dĩ người ta nể mặt y, không phải vì tu vi của y, mà là vì “Thương hội Ngạo Thành”.
Đừng nói là Đồng Trung và Áo Kỳ Long xem thường Diệp Mặc, dù là Áo Kỳ Long cũng biết Diệp Mặc sắp chết, trong lòng y thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng thầm nghĩ tên tu sĩ Kim Đan tầng năm này e rằng là tu sĩ Kim Đan tầng năm khó đối phó nhất mà y từng gặp.
Nếu không phải Mạc Thiên Lý y chú ý cẩn thận, áp dụng công kích tâm kế đối phương, sau đó đánh lén, nói không chừng bây giờ vẫn không có cách nào chiếm được ưu thế.
Trước mắt đối phương đã bị “Tơ Ác Hồn” của y bao vây, dù là tu sĩ Nguyên Anh cũng chưa chắc có thể thoát được.
Nhưng Mạc Thiên Lý trước khi chưa chém chết đối phương, hoàn toàn không hề có ý thả lỏng hoặc khinh địch, không ngừng thúc giục tơ đen muốn xuyên thủng Diệp Mặc.
Về phần Đồng Trung và Áo Kỳ Long bị thương đang ở một bên, hoàn toàn bị y phớt lờ.
Nếu nói ở đây vẫn có người không cho rằng Diệp Mặc sẽ chết, thì rõ ràng chỉ có mình Diệp Mặc mà thôi.
Lúc này Diệp Mặc lại trở nên bình tĩnh, lần này coi như hắn không đoán sai.
Những sợ tơi đen kì quái to bằng ngón cái kia còn có chiêu phía sau, quả nhiên bây giờ đã hóa thành vô số sợi tơ đen mảnh nhỏ.
Diệp Mặc biết rằng hắn hoàn toàn không thể bị những sợi tơ đen này đâm trúng, những sợi tơ này quá kì lạ rồi.
Hắn cũng thầm mừng “Thần Hồn Thứ” đã giúp hắn tranh thủ được cơ hội phản kích.
“Huyễn Vân Hình Ý Đao” vừa được tung ra liền kích phát ra vô số ánh đao, những ánh đao này không còn như những ánh đao mà “Huyễn Vân Hình Ý Đao” được thi triển trước đó, rải rác trong không trung, mà như trận ánh đao tầng tầng lớp lớp, vô cùng chuẩn xác ngăn cản mỗi một sợi mảnh Lúc mới đầu Mạc Thiên Lý còn không để tâm, khi y phát hiện tơ của mình không ngừng bị biến mất, cuối cùng cũng biết sắc, phân ra một sợi tơ đen trực tiếp lấy đầu của Đồng Trung và Áo Kỳ Long, sau đó đem những sợi tơ còn lại hoàn toàn công kích về phía Diệp Mặc.
Những sợi tơ kia càng lúc càng nhiều, tốc độ cũng càng lúc càng nhanh.
Xem ra y muốn dùng tốc độ nhanh nhất để giết chết Diệp Mặc rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 993: Huyễn Vân Đệ Ngũ Đao
Huyễn Vân Đệ Ngũ Đao
N
hưng khi y lấy đầu Áo Kỳ Long, một tia sáng bay nhanh chui vào người Mạc Thiên Lý.
Mạc Thiên Lý rõ ràng nhìn thấy tia ánh sáng kia, lại không để ý, rõ ràng chuyện này y cũng không phải lần đầu gặp.
Không cần đoán, cũng biết Mạc Thiên Lý sau chuyện này nhất định có biện pháp luyện hóa tia ánh sáng kia.
Huyễn vân hình ý đao, chủ yếu phải tìm cách kiểm soát, Diệp Mặc gần như có thể hình thành kết nối với mỗi một tia đao quang, nhưng khi số sợi tơ kia càng ngày càng nhiều, càng lúc càng nhanh, hắn rốt cục cảm giác hao tốn sức lực.
Giờ phút này hắn không có thời gian đi ăn Phục thần đan, cả người đều ướt đẫm mồ hôi, máu tràn ra khóe miệng, sắc mặt lại tái nhợt, rõ ràng là thần thức đã bị thương.
Đến cuối cùng, Diệp Mặc dứt khoát nhắm hai mắt lại, lúc này hắn cũng không lo được việc hoàn thành Khốn trận bao vây Mạc Thiên Lý.
Mạc Thiên Lý này thật lợi hại, điều hắn cần làm là làm thế nào để thoát ra sợi tơ vô cùng vô tận của đối phương.
Diệp Mặc dường như lại có cảm giác như lúc đánh nhau với Kế Trí Nguyên, hắn ở nơi vô biên vô hạn lại không nhìn thấy sự qua lại không ngớt ẩn náu trong kiếm quang, hoàn toàn dựa vào cảm quan và nhận thức của hắn để phân biệt rõ chỗ sát chiêu của đối phương.
Rất nhiều ánh đao màu tím được Diệp Mặc khống chế không ngừng t tiêu tiêu từng sợi tơ màu đen, không ngừng gia tăng theo thời gian, khóe miệng của Diệp Mặc ngày càng tràn ra nhiều máu, nhưng hắn vẫn như cũ nhắm mắt lại đi cảm nhận những sợi tơ kỳ dị kia cứ thế đâm tới.
Kỳ thật lúc này không chỉ một mình Diệp Mặc khó chịu, mà mặt mày của Mạc Thiên Lý cũng tái nhợt, y căn bản cũng không ngờ có người sau khi bị sợi tơ màu đen vây khốn, còn có thể kiên trì đến hiện tại Gã tu sĩ Kim Đan tầng năm là yêu quái sao? Y lúc này cũng như là đâm lao phải theo lao, căn bản không dừng được, chỉ có thể giết Diệp Mặc mới thôi.
Bởi vì sợi tơ Ác hồn của y, yêu cầu thần thức cực lớn, một khi y không có cách nào dừng lại, cưỡng ép bỏ dở, lập tức sẽ bị thần hồn cắn trả lại thương tổn thật lớn.
Lúc này y tựa như chiếm thế thượng phong nhưng tình trạng trên thực tế là y và Diệp Mặc đã bế tắc, nếu y có thể kiên trì đến cuối cùng, Diệp Mặc sẽ thua, nếu y không kiên trì nổi, sợi tơ Ác hồn, bị Diệp Mặc chém giết không còn, y tuy rằng không chết được, lại khó tránh khỏi bị thần hồn cắn trả dẫn đến trọng thương thậm chí cảnh giới bị thụt lùi.
Khiến cho Mạc Thiên Lý khiếp sợ chính là, sợi tơ Ác hồn của y nhiều như vậy, không ngờ không có một sợi nào có thể làm tổn thương tới đối phương.
Bất kể sợi tơ Ác hồn của y nhanh như thế nào, nhưng đối phương tựa hồ cũng có thể chuẩn xác tìm được vị trí của sợi tơ Ác hồn, đồng thời bị đao quang tiêu diệt Sợi tơ Ác hồn lúc mới bắt đầu, đã tiếp cận đối phương rất gần, nhưng theo thời gian bị đẩy ra, sợi tơ Ác hồn của y, lại dần dần bị đẩy ra.
Đến khi y chém giết Đồng Trung và Áo Kỳ Long, tập trung tinh lực đối phó gã tu sĩ Kim Đan tầng năm này, sợi tơ Ác hồn kia, mới dường như lại từ từ tiếp cận đối phương.
Sợi tơ Ác hồn của y, chỉ cần tấn công trúng kẻ thù, người khác chắc chắn phải chết.
Đây cũng là nguyên nhân tung hoành bất bại của y, từ trước đến giờ chưa có người nào thoát khỏi sợi tơ Ác hồn của y, lại càng không cần phải nói bị sợi tơ Ác hồn bao vây tầng tầng lớp lớp như thế.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – vn Theo thời gian trôi qua, Mạc Thiên Lý không chỉ là kinh hãi, y đã có chút sợ hãi, nếu vẫn tiếp tục như vậy, y chắc chắn thất bại, bởi vì đối phương lại có thể từ từ đẩy sợi tơ Ác hồn ra.
Y thậm chí bắt đầu hối hận không nên tới vũng nước đục này, gã tu sĩ Kim Đan tầng năm này quả thực là một gã quái thai.
Nếu để y biết ở dưới lòng bàn chân của y còn có một Vô ảnh, đang nhìn trộm, không biết y có nhanh chóng bỏ chạy hay không.
Vô ảnh, ẩn nấp dưới chân của Mạc Thiên Lý không phải là bị Diệp Mặc quên lãng, mà Diệp Mặc căn bản cũng không có chút tinh lực nhắc Vô ảnh, phát động tiến công.
Vô ảnh, tuy rằng hùng mạnh, nhưng trí lực của nó còn dừng lại dưới sự chỉ huy của Diệp Mặc chứ hoàn toàn không có ý tưởng hành động của riêng mình.
Lúc này đừng bảo là Diệp Mặc không có cách nào nhắc nhở Vô ảnh.
Cho dù là hắn có biện pháp nhắc nhở Vô ảnh, hắn cũng sẽ không nhắc nhở.
Hắn lúc này cuối cùng đã vượt qua thời điểm gian nan nhất, tuy rằng khóe miệng cũng bởi vì thần thức tiêu hao quá lớn, không ngừng tuôn ra máu tươi, nhưng trong lòng Diệp Mặc cũng là vui sướng khác thường.
Hắn dần dần tìm được cái loại cảm giác của Huyễn vân đệ ngũ đao, sau khi hắn có kế hoạch đem một số đao quang khống chế trận pháp thành đơn giản, vậy sợi tơ đen đang uy hiếp hắn cũng nhanh chóng giảm xuống.
Diệp Mặc không ngừng thử loại khống chế này, chặn lại, sau đó trong quá trình chém giết sợi tơ đen cũng không biết qua bao lâu, Diệp Mặc bỗng nhiên cảm giác toàn thân nhẹ nhõm, cảm giác bị đè nén trước đó hoàn toàn biến mất, thần thức của hắn cũng dường như hoàn toàn được phóng thích mở ra.
Hắn mở mắt, lại phát hiện Tử quang của hắn đã hoàn toàn tạo thành một trận pháp đao quang, vây chặt một số sợi tơ đen, chỉ cần hắn có một ý niệm trong đầu, số sợi tơ đen kia cũng sẽ bị trận đao quang tiêu diệt Huyễn Vân trận sát đao, cái tên này đột ngột bất ngờ từ trong đầu Diệp Mặc nhảy ra, hắn đã hiểu được, huyễn vân đệ ngũ đao của hắn đã hình thành.
Huyễn vân trận sát đao, tuy rằng hiện tại chỉ tạo thành một Khốn sát trận, nhưng từ khi thần thức của hắn tăng lên, cũng gia tăng không chế đối với đao quang, Huyễn vân trận sát đao của hắn, sẽ hình thành càng ngày càng nhiều Sát trận, Khốn trận, thậm chí là trận pháp phòng ngự.
Nhìn thấy Mạc Thiên Lý sắc mặt tái nhợt đứng trước đao quang, Diệp Mặc bỗng nhiên thét dài, vung Tử đao lên, vẽ lên một hình dáng nửa đường cong, hét lên một tiếng.
– Chém giết cho ta.
Sợi tơ đen trước đó vẫn còn đang giằng co hồi lâu với Diệp Mặc, chỉ có điều lần này, giống như đã tội phạm bị trói chặt, bị ánh đao màu tím thổi quét không còn Khi một số sợi tơ đen kia bị Diệp Mặc chém giết không còn, Mạc Thiên Lý đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt giống như một tờ giấy trắng.
Y ngơ ngác nhìn sợi tơ đen biến mất dưới ánh đao màu tím, hồi lâu cũng không thể tin.
Y tung hoành ngang dọc hai trăm năm, dùng tinh thần hai trăm năm của mình ân cần săn sóc rất nhiều oan hồn, sợi tơ Ác hồn từng giết nhiều địch không ngờ lúc này đây đã bị chém giết sạch không còn, y thậm chí còn chưa kịp phản ứng.
Tuy rằng sợi tơ Ác hồn của y, đã mất đi hơn phân nửa, y cũng rất đau lòng, nhưng y tin tưởng, chỉ cần giết chết Diệp Mặc, sợi tơ Ác hồn bị mất đi, vẫn có thể nhờ oan hồn săn sóc nuôi dưỡng, chỉ có điều tốn nhiều thời gian mà thôi.
Nhưng trong nháy mắt, tình hình biến đổi, đối phương dường như tìm được biện pháp đối phó sợi tơ Ác hồn, trong chốc lát, đã chém giết sạch hết sợi tơ Ác hồn của y.
Ánh mắt của Mạc Thiên Lý lạnh như băng nhìn Diệp Mặc, thầm mong muốn một hơi nuốt lấy Diệp Mặc, hai trăm năm tâm huyết, trước khi y thăng cấp Nguyên Anh bị tiêu diệt không còn, trong lòng y đang rỉ máu.
Y cho tới bây giờ cũng không ngờ, còn có gã Kim Đan tầng năm lợi hại như Diệp Mặc, lúc này nếu như để hắn thăng cấp đếm Kim Đan viên mãn, y làm sao có thể so chiêu cùng hắn? Không phải chỉ mình y, mà ngay cả Bắc Vọng Châu, y cũng tìm không ra một gã tu sĩ Kim Đan lợi hại hơn Diệp Mặc.
Người này nhất định phải giết, tuy nhiên không phải y đến giết.
Y biết y không thể giết nổi, không cần nói sợi tơ Ác hồn của y, bị Diệp Mặc diệt rồi, nếu sợi tơ Ác hồn của y còn đó, cũng giết không nổi Diệp Mặc.
Y chỉ phải rời khỏi tung ra tin tức Diệp Mặc giết Áo Kỳ Long, gã tu sĩ Kim Đan tầng năm trước mắt này tuyệt đối sống không được.
Không phải ai cũng có bản lĩnh ẩn náu giống y.
– Mày sẽ phải hối hận.
Ánh mắt của Mạc Thiên Lý lạnh như băng nhìn Diệp Mặc hồi lâu, lúc này mới lạnh lùng nói ra một câu.
Diệp Mặc cười thản nhiên.
– Bất kể tôi có hối hận hay không, anh ắt hẳn nhìn không thấy.
– Dựa vào mày một người còn chưa bố trí xong khốn trận cấp ba, còn dám ngăn cản tao? Ngu ngốc.
Mạc Thiên Lý từ trước đến nay không làm việc gì mà không hữu ích, một khi biết y không thể là đối thủ của Diệp Mặc, lập tức đã muốn chạy đi.
Sự cẩn thận của y và không nhiều lời, khiến y sống sót từ những lần lần rơi vào đường cùng, hôm nay nếu không phải những sợi tơ Ác hồn kia rất quan trọng với y, y sớm cũng sẽ không tiếp tục giằng co với Diệp Mặc.
Diệp Mặc cười lạnh cũng không trả lời, lập tức thúc dục Vô ảnh, phát động công kích, đồng thời trong tay dương ra hơn mười trận kỳ.
Gần như cùng lúc, Mạc Thiên Lý liền phát động độn thuật, nhưng y vừa mới phát động độn thuật, liền cảm thấy kinh mạch đau xót.
Theo kinh nghiệm chiến đấu của Mạc Thiên Lý, làm sao không biết bị ám toán, y trước tiên bao lấy Vô ảnh, trong lòng có chút kiêng dè Diệp Mặc.
Y là người ẩn nhẫn, y không nghĩ gã tu sĩ Kim Đan tầng năm trước mặt lại có thể ẩn nhẫn hơn y.
Có loại sát chiêu ngấm ngầm đánh lén y, không ngờ khi y chạy trốn mới phóng xuất ra, lúc trước khi y tràn đầy nguy cơ cũng không có vô dụng như vậy, người này quá mức nguy hiểm đáng sợ.
`
Mạc Thiên Lý lúc này chỉ muốn đi càng xa càng tốt, sau khi y bao lấy Vô ảnh, trong nháy mắt đã phun ra một ngụm máu, đồng thời bức ra Vô ảnh.
Ngay sau đó thân hình của y đã biến mất không thấy gì nữa, hiển nhiên là trong thời gian ngắn đã phát động ra độn thuật.
Diệp Mặc âm thầm khâm phục sự quyết đoán đúng lúc của Mạc Thiên Lý, cũng khâm phục thần thức chân nguyên của y thật sự là hùng hậu.
Đánh nhau cùng hắn cả buổi, chỉ phun ra một ngụm máu, đã bức ra Vô ảnh.
Diệp Mặc tuy rằng không biết Vô ảnh bây giờ là cấp bậc gì, nhưng hắn biết Vô ảnh nhất định là lợi hại hơn trước kia, chính là như vậy, Mạc Thiên Lý vẫn bức Vô ảnh ra được, rõ ràng không phải bình thường.
Kỳ thật với tu vi chân nguyên của Mạc Thiên Lý, cho dù là không trốn đi, hắn muốn giết y cũng không phải là chuyện đơn giản.
Thình thịch một tiếng.
Bóng dáng của Mạc Thiên Lý bị ngăn chặn lại ngoài mấy ngàn thước, đồng thời hiện nguyên thân hình.
Y có chút không tin nhìn Diệp Mặc, dùng tay chỉ Diệp Mặc có chút kinh hãi nói:
– Mày, mày đã là một đại sư trận pháp.
Hiển nhiên trong thời gian ngắn ngủi như thế, đã hoàn thành bố trí xong Khốn trận, còn kích phát Khốn trận, không phải là đại sư trận pháp thì gọi là cái gì? Cho đến hiện tại, y mới hiểu được gã tu sĩ Kim Đan tầng năm này lợi hại chỗ nào, hoặc là tâm cơ của hắn không giống y, nhưng loại mưu tính này và thực lực, hiển nhiên không thể kém hơn y.
Mạc Thiên Lý lần thứ hai cảm thấy sự nguy hiểm, cảm giác này của y lần trước vẫn là khi đối mặt với tu sĩ Nguyên Anh tầng một, lúc ấy y đơn giản dựa vào tâm cơ của y, sau vài lần tự mình hại mình, sử dụng tâm cơ khiến Nguyên Anh đó bị vây khốn trong sợi tơ Ác hồn, cuối cùng giết y.
– Dông dài, mày nói mày có thể trốn, tao thật sự muốn xem mày trốn như thế nào.
Vô ảnh lên.
Diệp Mặc nói xong, Tủ đao trong tay, lại cuồn cuộn nổi lên một ánh đao màu tím, đánh úp về phía Mạc Thiên Lý, hiển nhiên tính dựa vào nhiều mà thắng.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 994: Không Có Tư Cách
Không Có Tư Cách
M
ạc Thiên Lý giận sôi máu, ngang nhiên để cho đồ vật không có tên tuổi kia đánh lén y, nếu như y đang ở thế phòng bị còn bị đánh lén, y cũng không phải là Mạc Thiên Lý.
Cho dù sợi tơ Ác hồn của y đã bị tiêu diệt, nhưng cũng không thể để cho người khác muốn làm gì thì làm.
Nhưng y vừa nghĩ đến đây, liền cảm giác thần thức của y tê rần.
Thần thức công kích chết tiệt, gã tu sĩ Kim Đan tầng năm này rốt cuộc có bao nhiêu quân bài chưa lật? Quả thực hắn quá nghịch thiên, nhưng trong lúc thần thức của y bị tê rần thì Vô ảnh lại lần nữa chui vào giữa kinh mạch của y.
Mà đúng lúc này, Tử đao của Diệp Mặc đã mang theo nhiều đao quang hoàn toàn bao vây lấy Mạc Thiên Lý.
Mạc Thiên Lý tuy rằng đã xuất ra một lá chắn vòng tròn, có thể vì lý do của Thần hồn thứ, vẫn không có biện pháp ngăn trở đao quang, huống chi lúc này Vô ảnh đã bắt đầu cắn nuốt máu tươi của y rồi.
Hai ánh đao màu tím lọt vào thân thể của Mạc Thiên Lý, khiến cho thân thể y chấn động cứng ngắt, lại không cách nào ngăn chặn lại Vô ảnh và giáp kích của Diệp Mặc, làm cho phi kiếm rớt xuống mặt đất.
Y lúc này mới hiểu được ánh đao màu tím kia của đối phương lợi hại như thế nào, trước đó Diệp Mặc thu hồi Huyễn vân phi toàn đao chưa hoàn toàn kích phát, Mạc Thiên Lý tưởng rằng đó là vật bình thường, nhưng hiện tại y mới biết vật bình thường này lại thật sự rất cường hãn.
Sau khi ánh đao màu tím lọt vào thân thể y, y cảm thấy chân nguyên của y đang nhanh chóng biến mất.
– Không thể ngờ được Mạc Thiên Lý ta cả đời tung hoành, không ngờ đứng chết trân ở nơi này… Thật không cam lòng.
Trong mắt của Mạc Thiên Lý lộ ra sự oán giận và không cam lòng, y ngã xuống.
Diệp Mặc vốn không chần chừ vội thu hồi chiếc nhẫn của ba người, sau đó phóng ra một ngọn lửa đốt Mạc Thiên Lý, lúc này mới vội vàng thu hồi trận pháp, xoay người rời đi, không ở lại lâu.
Mạc Thiên Lý trong lúc cùng hắn đánh nhau liền giết Áo Kỳ Long, trong lòng Diệp Mặt đương nhiên biết, y chính là muốn kêu gọi người phía sau Áo Kỳ Long tới.
Dù sao Độn thuật của y rất nhanh, nhất định còn có biện pháp luyện hóa dấu hiệu thần thức phát ra trên thân thể Áo kỳ Long.
Cho dù là cao thủ đến đây, y cũng không sao, cuối cùng lại không thoát khỏi Diệp Mặc mà thôi.
Trên thực tế đúng là như vậy, Diệp Mặc rời khỏi chưa được bao lâu, nơi này nhanh chóng xuất hiện một gã đàn ông bốn mươi lăm tuổi, y nhìn thấy Áo Kỳ Long và Đồng Trung nằm chết trên mặt đất, lập tức giận dữ, tức giận gầm rú nói:
– Bất kể hắn là ai, dám giết con của tao, tao sẽ bầm thây hắn ra làm vạn đoạn.
Sau khi đi mấy ngày đường, Diệp Mặc cuối cùng đã về tới thành Phỉ Hải.
Khiến Diệp Mặc ngạc nhiên chính là, thành Phỉ Hải bỗng chốc xuất hiện rất nhiều tu sĩ cao cấp, thậm chí đều là tu sĩ Hư thần trở lên.
Điều này khiến trong lòng của y có chút lo lắng thành, Phỉ Hải trước đây tuy rằng cũng có tu sĩ Hư thần, nhưng chưa có nhiều như vậy?
Cố đè nén sự ngờ vực và lo lắng trong lòng, Diệp Mặc trước tiên quay về Mặc Nguyệt.
Diệp Mặc vừa về đến, lập tức triệu tập mọi người tụ họp lại, hắn muốn hỏi một chút sự tình của Mặc Nguyệt sau khi hắn đi.
Kỳ thật không cần sự triệu tập của hắn, tất cả mọi người đều đến đây, chỉ có Tô Tĩnh Văn bế quan không đi ra.
Tống Ánh Trúc lại kích động nắm chặt tay của Diệp Mặc, căn bản cũng không để ý những người còn lại.
Mặc Nguyệt không còn là Mặc Nguyệt trước kia khi Diệp Mặc rời đi, Luyện Đan Sư cũng không phải là hai người lúc trước, dưới sự tổ chức của Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng, đã có ba Luyện Đan Sư lục phẩm, còn có một gã Luyện Đan Sư thất phẩm.
Lê Kinh Mân đã là Kim Đan tầng chín viên mãn, rõ ràng Thanh uẩn đan hạng nhất đã hỗ trợ cho y rất nhiều, Chân Tiểu San khôi phục lại Kim Đan tầng ba.
Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc đều là tu vi Trúc Cơ viên mãn, chỉ thiếu chút nữa là có thể kết thành Kim Đan, Diệp Mặc biết rằng nguyên nhân của hai người bọn họ là không có Bồi Chân Đan.
Tốc độ tu luyện của Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng tương đối nhanh, chưa đến hai năm, điều này có liên quan đến trí lực linh căn của các cô, đương nhiên chủ yếu nhất vẫn là linh tinh, linh tủy do Diệp Mặc cung ứng, thậm chí ngay cả đan dược đều là hạng nhất.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – www.
Truyện FULL
Có thể nói mấy thứ này, ngay cả môn phái tám chín sao chưa hẳn đã có, mà Diệp Mặc lại lấy ra cho tu sĩ Trúc Cơ tu luyện, tốc độ mà chậm, đó mới là chuyện lạ.
Chính là ngay cả Tô Việt và Thịnh Dực cũng đã là tu vi luyện khí tầng tám, còn Dư Kỳ Dương đã tiến vào Trúc Cơ tầng năm.
Khiến cho Diệp Mặc ngạc nhiên vui mừng chính là Tô Tĩnh Văn, cô chưa dùng Trúc Cơ Đan đã luyện thành công Trúc Cơ, ẩn linh căn sau khi được kích phát không gì sánh được.
Mà Tô Tĩnh Văn rất thích tu luyện, cho dù là hiện tại cô vẫn còn đang bế quan, ngay cả Diệp Mặc trở về cũng không biết, cô gần như dùng tất cả thời gian tập trung tu luyện.
Người khác không rõ Tô Tĩnh Văn vì sao cố gắng như vậy, nhưng Diệp Mặc lại biết rõ.
Hắn biết Tô Tĩnh Văn từng hứa với hắn, cô muốn sớm thành Trúc Cơ, thậm chí kết thành Nguyên Anh.
Mà hiện tại cô đã Trúc Cơ rồi, chỉ là hắn không có ở nhà mà thôi.
Phát triển tu vi ít nhất là Ngu Vũ Thiên, bà vẫn là Nguyên Anh tầng một, không có một chút tiến bộ.
Diệp Mặc biết rằng, Ngu Vũ Thiên thăng cấp Nguyên Anh cũng do nóng vội đốt cháy giai đoạn, hơn nữa thăng cấp tu sĩ Nguyên Anh lại hà khắc, mà trí lực của Ngu Vũ Thiên chỉ hơi vượt qua tầng giữa, thời gian dài như vậy không thể thăng cấp Nguyên Anh tầng hai cũng là bình thường.
– Chị Ngu, tôi ở bên ngoài nghe nói, thương hội Dương Hải không có ý tốt với Mặc Nguyệt của chúng ta, là nhờ vào sự giúp đỡ của cao nhân Kiếp Biến kỳ? Vị cao nhân kia bây giờ còn ở Phỉ Hải không? Nếu còn ở đây, tôi nên đi thăm hỏi.
Sau khi mọi người nói xong, chuyện đầu tiên Diệp Mặc hỏi chính là vị vị cao nhân đã giúp Mặc Nguyệt.
Đối với Diệp Mặc mà nói, bất kể là ai, ai giúp Mặc Nguyệt cũng chính là giúp hắn.
Ngu Vũ Thiên gật đầu nói:
– Phải, vị tiền bối kia là Kỷ Bẩm, là Tông sư trận pháp của Kiếp Biến kỳ Nam An Châu, y đã tới tìm cậu rất nhiều lần.
Dường như rất có hứng thú đối với trận pháp phòng ngự và trận pháp công kích của Mặc Nguyệt chúng ta, mỗi lần tới đều bỏ một thời gian nghiên cứu trận pháp mà cậu bố trí.
Nhưng nửa tháng trước, Truyền Tống Trận nối Nam An Châu đến Bắc Vọng Châu đã được bố trí xong, vị tiền bối kia cũng rời khỏi Phỉ Hải.
Y để lại một Ngọc bài, nói nếu sau này cậu có đi Nam An Châu có thể đến tìm y.
– Y đi rồi à?
Diệp Mặc có chút tiếc nuối nói một câu, tuy nhiên sau khi nói xong, hắn dường như kịp phản ứng, lập tức đứng lên, lại vui mừng nói:
– Chị Ngu, chị nói Truyền Tống Trận nối Nam An Châu đến Bắc Vọng Châu đã bố trí xong rồi à?
– Đúng vậy, bố trí xong, anh, anh muốn đi tìm chị Lạc Ảnh và chị Khinh Tuyết sao?
Diệp Lăng ngắt lời nói.
Diệp Mặc gật đầu:
– Đúng vậy, anh nhận được tin tức các cô hẳn là ở bên kia, nếu Truyền Tống Trận đã thông hành rồi, chúng ta cùng nhau đi, hơn nữa linh khí bên kia dày hơn bên này, tu luyện ở Nam An Châu tốt hơn nhiều so với bên này.
Ngu Vũ Thiên lại lắc đầu nói với Diệp Mặc:
– Tôi đã sớm biết cậu muốn đi Nam An Châu, cũng đã hỏi qua Kỷ Bẩm tiền bối.
Truyền Tống Trận kia không phải người thường có thể dùng, chỉ có tu sĩ của Hư thần trở lên, hơn nữa còn phải dưới ba trăm tuổi mới có tư cách ngồi Truyền Tống Trận đi Nam An Châu tu luyện.
Kỷ bẩm tiền bối nói, cho dù là cậu có thiên tài trận pháp, y cũng không có cách nào phá vỡ quy tắc này, giúp cậu có được vé đi Nam An Châu.
Nghe xong lời nói của Ngu Vũ Thiên, sự phấn khởi hăng hái của Diệp Mặc lập tức chùn xuống.
Truyền Tống Trận này mặc dù tốt, nhưng không có bất cứ quan hệ gì với hắn.
Không cần nói hắn, ngay cả Ngu Vũ Thiên có tu vi cao nhất ở Mặc Nguyệt cũng không có tư cách ngồi Truyền Tống Trận.
Thấy Diệp Mặc thất vọng, Ngu Vũ Thiên lại nói một câu.
– Đây là điều thứ nhất, điều thứ hai là tu sĩ muốn đi mỗi người cần phải nộp đủ một triệu linh thạch thượng phẩm.
Diệp Mặc trầm mặc một chút, một triệu linh thạch rất đơn giản với hắn nhưng tu vi Hư thần, cứ cho là hắn có thể đạt tới, vậy cần thời gian bao lâu? Cho dù là hắn lợi hại, thăng cấp Hư thần cũng không phải chuyện một hai năm.
Thời gian lâu như vậy, hắn đợi kịp sao?
– Chỉ có hai điều kiện này sao?
Diệp Mặc có chút không cam lòng lại hỏi một câu.
Ngu Vũ Thiên lắc đầu nói:
– Không phải, còn có hai điều, một là tiền bối của tu vi Kiếp Biến ở Bắc Vọng Châu đề cử có thể ngoại lệ, thứ nhì là Đan Vương tam phẩm trở lên có thể ngoại lệ.
Đan Vương tam phẩm trở lên, Diệp Mặc căn bản cũng không cần nghĩ, hắn lần trước đã đột phá Tam phẩm, thăng cấp Đan Vương Tứ phẩm rồi.
Mấu chốt là hắn với thân phận Đan Vương Tứ phẩm là không thể lộ ra ngoài, loại tu vi như hắn, để lộ Đan Vương Tứ phẩm của mình ra, ngoài bị môn phái khác âm thầm bắt cóc đi, chắc chắn sẽ không có con đường thứ hai.
Đan Vương Tứ phẩm và Đan Vương tam phẩm căn bản chính là một ranh giới, nếu như là tam phẩm, nói không chừng còn đỡ một chút, nhưng hắn đã lên cấp Tứ phẩm.
Hơn nữa sau lưng còn chưa có thế lực nào ủng hộ, người đắc tội cũng là một nhóm lớn.
Hy vọng duy nhất chính là tìm một tiền bối Kiếp Biến kỳ đề cử, mấu chốt là Bắc Vọng Châu có tiền bối Kiếp Biến kỳ không?
– Bắc Vọng Châu có tiền bối Kiếp Biến kỳ không?
Sau khi nghĩ đến điểm này, Diệp Mặc nghi hoặc hỏi một câu, giả sử sau khi đến Kiếp Biến kỳ, có mấy người nguyện ý ở lại Bắc Vọng Châu không? Hay là đều muốn đi Nam An Châu chuẩn bị Hóa Chân.
Lần này Ngu Vũ Thiên lại khẳng định nói:
– Có, theo tôi được biết, Bắc Vọng châu còn có ba tu sĩ Kiếp Biến.
Hơn nữa có một người, cậu hẳn là gặp qua.
Tôi hỏi qua Kỷ Bẩm tiền bối, Truyền Tống Trận lần này của Bắc Vọng Châu chủ yếu nằm trong tay ba tu sĩ Kiếp Biến, và tám tu sĩ Thừa Đỉnh.
– Tôi đã gặp qua.
Tuy rằng Diệp Mặc khó hiểu Bắc Vọng Châu không ngờ cũng có hơn mười người được cho là cao thủ cao nhất, nhưng nếu nói tu sĩ Kiếp Biến mà hắn gặp qua, điều đó còn thật sự là oan cho hắn.
Ngu Vũ Thiên khẽ mỉm cười nói:
– Cậu nhất định gặp qua, nhưng cậu không biết mà thôi.
Mỗi lần khi Sa Nguyên dược cốc được mở, tiền bối Lăng Trung Thiên đều đi đến đó, cho nên cậu nhất định gặp qua.
– Chị nói Lăng Trung Thiên? Y lại là tu vi Kiếp Biến?
Diệp Mặc kinh ngạc hỏi.
Lăng Trung Thiên là người có tu vi cao nhất Bắc Vọng Châu, không ngờ đã là tu vi Kiếp Biến.
Ngu Vũ Thiên gật đầu nói:
– Đúng vậy, Lăng Trung Thiên là một trong ba tu sĩ Kiếp Biến, còn có hai tu sĩ Kiếp Biến, là của Tông môn tám sao duy nhất Bắc Vọng Châu, một người là Phiến Phất của Vọng Nguyệt Tông, người còn lại là Đường Mộng Nhiêu của Vu Nữ phái.
Nếu cậu được ba người này đề cử, sẽ có hi vọng đi Nam An Châu.
Ngu Vũ Thiên không nhắc đến sự tình Đan Vương Diệp Mặc, bà tuy biết Diệp Mặc là Đan Vương, nhưng lại không biết là mấy phẩm.
Hơn nữa, cho dù Diệp Mặc là Đan Vương Tứ phẩm, bà cũng không dám tùy tiện để cho Diệp Mặc dùng danh tiếng Đan Vương đi, bà ắt hẳn phải hiểu điểm này.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 995: Bia Đề Danh Ở Nam An
Bia Đề Danh Ở Nam An
D
iệp Mặc thầm than trong lòng, xem ra trông cậy vào người khác là không được rồi, dù hắn có thể được đề cử đến đó thì thế nào chứ? Chẳng lẽ lại bỏ lại bọn người Tống Ánh Trúc hay sao? Xem ra hắn vẫn phải nghĩ cách để tự mình có thể đến Nam An Châu mới được, nếu không thì hắn chỉ có thể mãi mãi xem sắc mặt của người khác mà làm việc.
Huống chi, hắn vẫn chưa quen biết bất kì cao thủ nào.
Chỉ là khi nghĩ tới Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết, Diệp Mặc cảm thấy lòng bàn tay mình bỏng rát, hắn rất muốn đến đoàn tụ với họ.
Tống Ánh Trúc cảm thấy lòng bàn tay của Diệp Mặc bỏng rát, cô liếc nhìn Diệp Mặc một cái, càng nắm chặt lấy tay Diệp Mặc, dường như chỉ cần thả ra, là hắn sẽ đi Nam An Châu ngay.
Diệp Mặc hiểu tâm tư của Tống Ánh Trúc, bèn kéo tay cô, tỏ ý cô đừng lo, dù có phải đến Nam An Châu, hắn cũng sẽ trở về nhanh chóng.
Nếu không có cách để trở về, hắn sẽ nghĩ cách để dẫn theo bọn người Tống Ánh Trúc.
Hơn nữa Diệp Mặc còn nghĩ đến, mấy điều kiện này gần như là chiêu mộ được đệ tử thiên tài nhất của Bắc Vọng Châu rồi.
Ba trăm tuổi đã tu luyện tới Hư thần, không cần hỏi, cũng biết đây tuyệt đối là thiên tài.
Đám người kia cố tình trả giá cao như vậy, chuyên chiêu mộ loại thiên tài này, nhất định là có vài mục đích rồi.
Bất kể mục đích của bọn chúng là gì, chỉ có thực lực của bản thân hắn được nâng cao mới là quan trọng nhất.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc lấy ra đan dược đưa cho mọi người, đặc biệt là Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc sắp kết Đan rồi, đan dược mà Diệp Mặc lấy ra càng là “Bồi chân Đan” hạng nhất.
Còn Lê Kinh Mân khi cầm “Thảo Hoàn Đan” mà Diệp Mặc đưa cho, xúc động đến muốn khóc.
Y không ngờ rằng đây lại là thật, lúc này y mới biết quyết định trước đây của y chính xác biết mấy.
Rất nhiều tu sĩ Kim Đan viên mãn, chỉ vì không có đan dược để thăng cấp Nguyên Anh, mới kẹt ở cấp Kim Đan cả đời.
Còn y vừa thăng cấp đến Kim Đan viên mãn, thì đã có “Thảo Hoàn Đan” rồi.
Những người còn lại biết rằng chỉ cần đến cảnh giới, khi có đan dược, thì sẽ phấn chấn mạnh mẽ hơn.
Tống Ánh Trúc đã biết chuyện của Ức Mặc rồi, nên hơi yên tâm, càng quấn quýt với Diệp Mặc thâu đêm, mới đi chuẩn bị kết Đan.
Chuyện Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng kết Đan, Diệp Mặc giao cho Ngu Vũ Thiên lo liệu.
Hắn nhất định phải luyện chế ra số lượng lớn đan dược, nâng tu vi của mình lên.
Huống chi tuy Diệp Mặc đã có được yêu đan của “Đề Hoa Thú”, nhưng bây giờ có thể luyện chế được “Thiên Hoa Đan” hay không lại là chuyện khác.
Hơn nữa Diệp Mặc rất muốn biết trong nhẫn của tu sĩ nghịch thiên Mạc Thiên Lý và Nhị thế tổ Áo Kỳ Long rốt cuộc có thứ gì tốt.
Sau khi Diệp Mặc trở về thì “Mặc Nguyệt” trở nên khép kín hơn, kinh doanh cũng thay đổi cách làm khuếch trương trước đó, dần dần thu hẹp lại, không phổ biến ra bên ngoài nữa.
Chuyện ở “Mặc Nguyệt” trên cơ bản đều giao cho hai người Chân Tiểu San và Dư Kỳ Dương, còn Lê Kinh Mân thì bắt tay vào chuẩn bị kết Anh.
Về phần Diệp Mặc, sau khi trở về, ở một đêm với Tống Ánh Trúc xong, thì bế quan.
“Thương hội Dương Hải” – đệ nhất thương hội ở Thành Phỉ Hải sau khi biết được Kỷ Bẩm đã trở về Nam An Châu, liền bắt đầu nghiên cứu đối sách nhắm vào “Mặc Nguyệt”.
Vì nếu để “Mặc Nguyệt” tiếp tục như vậy, sau này Thành Phỉ Hải hoàn toàn không có chuyện của “thương hội Dương Hải” nữa.
Dù đối phó với một thế lực có tu sĩ tu vi Kiếp Biến ủng hộ, có nguy hiểm nhất định.
Nhưng Dương Hữu Khang – hội trưởng “thương hội Dương Hải” chỉ một câu đã nói ra được chân tướng.
Sở dĩ “Mặc Nguyệt” có thể có được sự ủng hộ của tông sư trận pháp Kiếp Biến kia, là vì tông sư trận pháp kia chấm trúng trận pháp phòng ngự của “Mặc Nguyệt”, gặp được thứ mình yêu thích, nên yêu chim yêu cả lồng.
Bây giờ tu sĩ Kiếp Biến kia đã trở về Nam An Châu rồi, thậm chí mãi mãi cũng không thể trở lại Bắc Vọng Châu.
Về chút chuyện vặt ở “Mặc Nguyệt”, y có thể nhớ ra không cũng chưa biết, đương nhiên chủ yếu nhất là “Mặc Nguyệt” hoàn toàn không có tu sĩ Hư thần, hoàn toàn không có cách đến Nam An Châu, nên “thương hội Dương Hải” cũng không cần phải kiêng kị gì.
Nhưng ngay lúc này, bọn họ lại nhận được tin “Mặc Nguyệt” tự thu hẹp việc kinh doanh của mình, dù là tuyên truyền hay là khuếch trương ra bên ngoài đều bắt đầu thu hẹp lại, đến cuối cùng thậm chí cả nghiệp vụ đan dược ở Thành Phỉ Hải cũng bắt đầu thu hẹp.
– Nếu bản thân bọn họ cũng đã nhìn rõ thế cục rồi, cho thấy vẫn có chút tự biết mình, cũng không phải là kẻ ngốc lắm.
Đối sách của chúng ta cũng sửa lại chút.
Không cần ra tay nặng nữa, mà cứ từ từ, đợi một hai năm sau, mới đến lấy địa bàn đó.
Sau khi biết được “Mặc Nguyệt” bắt đầu thu hẹp việc kinh doanh của mình, Dương Hữu Khang cũng lập tức thay đổi sách lược của mình.
Cũng náo nhiệt như chuyện Thành Phỉ Hải ở Bắc Vọng Châu dựng Truyền Tống Trận xuyên các châu, lúc này Thành Nam An ở Nam An Châu lại càng náo nhiệt hơn.
Thành thị tu chân lớn nhất ở Nam An Châu chính là Thành Nam An, nơi nổi tiếng nhất ở ThànNam An h chính là quãng trường bia đề danh.
Quãng trường bia đề danh của Thành Nam An tổng cộng có năm tấm bia đá, lần lượt là Kim Đan, Nguyên Anh, Hư Thần, Ngưng Thể, Thừa Đỉnh.
Về tu sĩ Luyện Khí và Trúc Cơ thì không có bia đề danh, còn tu sĩ có tu vi Kiếp Biến và Hóa Chân vốn rất ít, có thể luyện đến đẳng cấp này đã là một truyền thuyết rồi, người ta đều có thể nói tên mỗi tu sĩ ở đẳng cấp này, bản thân bọn họ chính là một bia ký rồi, hoàn toàn không cần bia đề danh.
Nhưng có một điều có thể chắc chắn rằng, bất kì một vị tu sĩ nào có thể luyện đến tu vi trên Kiếp Biến, đều từng là nhân vật nổi tiếng trên bia đề danh.
Mỗi một tấm bia đề danh đều cao ngất ngưởng, tu sĩ nào muốn đề tên thì dựa vào tu vi của bản thân, đến trước bia đề danh tương ứng, khắc tên của mình vào.
Bia đề danh sẽ dựa vào tên mà người khắc khắc vào, tự động quy kết tu vi công lực của người đó vào thứ bậc trong đó.
Bình thường, thì tu sĩ có tu vi càng cao, chữ được khắc sẽ càng cao, và càng sâu.
Đây là yếu tố chủ yếu để bia đề danh phân biệt thứ bậc, nhưng lại không phải là yếu tố tuyệt đối.
Vì bia đề danh còn có thể phân biệt tu vi pháp lực, cùng với thủ đoạn công kích chủ yếu của bạn từ chữ mà bạn khắc, thậm chí cả ý cảnh của tu sĩ cũng có thể phân biệt được.
Cho nên nói, thứ bậc mà bia đề danh phán đoán ra, trên cơ bản giống với xếp hạng ở Danh Nhân Đường.
Chỉ là Danh Nhân Đường chỉ có Kim Đan Danh Nhân Đường và Trúc Cơ Danh Nhân Đường mà thôi, còn bia đề danh lại có thể dính đến tu sĩ Thừa Đỉnh.
Mỗi lần có tu sĩ đến quãng trường bia đề danh để đề tên, nơi này đều rất náo nhiệt.
Nhưng náo nhiệt này đều đến rất nhanh và ra đi cũng rất nhanh, trước giờ chưa từng giống với mấy ngày nay, quãng trường bia đề danh đông nghẹt cả người.
Dường như đệ tử tinh anh của cả Nam An Châu đều đến đây, vì mấy ngày nay là ngày hội giao lưu của tu sĩ Thành Nam An.
Rất nhiều đệ tử tinh anh đều đến cùng tiền bối của môn phái mình, cùng trao đổi đôi chút về tâm đắc tu luyện ở đây, sau đó lại cùng mua bán một vài pháp bảo đan dược.
Những nhân tài tinh anh này đều chen đến Thành Nam An, tất cả đều là tinh anh trong số các tinh anh, không ai cho rằng mình thua kém hơn người khác.
Trong tình trạng cả hai đều không phục nhau, thì cách tỉ thí hay nhất chính là dựa vào bia đề danh.
Nếu đều là tu sĩ cùng một đẳng cấp, có thể lưu lại tên của mình trên bia đề danh, sau đó nếu tên của mình lại cao hơn tên của đối phương, thì điều này có sức thuyết phục hơn tất cả mọi thứ.
Chỉ có rất ít tu sĩ, vì mâu thuẫn không thể hòa giải, mới lựa chọn cách quyết đấu.
Nhưng đối với nhiều tu sĩ mà nói, bia đề danh mới là nơi có sức thuyết phục nhất.
Hội giao lưu tu sĩ ở Thành Nam An lần này, các tu sĩ đến đây chủ yếu đều là tu sĩ Kim Đan, còn có một vài tu sĩ Nguyên Anh, nên người đến đề tên ở quãng trường bia đề danh đều là tu sĩ Kim Đan và tu sĩ Nguyên Anh.
Lúc này trước một bia đề danh dành cho Kim Đan, một thanh niên trẻ tuổi mặc áo lam đang ngạo nghễ nhìn bia đề danh Kim Đan cao chót vót, áo lam mặc trên người bay phất phơ, rõ ràng lúc này chân nguyên của y đã lan ra toàn thân.
Người xung quanh đều trở nên tĩnh lặng, dồn dập nhìn ngó người trẻ tuổi mặc áo lam này, chờ y lưu lại tên mình trên bia đề danh.
Ở một góc của quãng trường bia đề danh, một đám nữ nhi đứng ở đó, trong đó có một cô gái khuôn mặt tròn trĩnh hai mắt lộ ra vẻ hưng phấn, nói:
– Chị Dung, Phương Chủng Sư mặc áo lam kia là đệ nhất Kim Đan Danh Nhân Đường, chị nói xem lần này y có thể lọt vào top 10 của bia đề danh không?
Người con gái được gọi là chị Dung cũng đang nhìn chằm chằm vào người thanh niên mặc áo lam, nghe thấy câu hỏi của cô gái mặt tròn này, khóe miệng khẽ cười nhạt, nói:
– Phương Chủng Sư quả thật không tệ, nhưng muốn lọt vào top 10, thì đúng là nằm mơ, có thể lọt vào top 20 coi như không tệ rồi.
– Chị Dung, chị là đệ tam Kim Đan Danh Nhân Đường, chị có thể vượt qua người họ Phương trên bia đề danh lần này không?
Cô gái mặt tròn kia vẫn hỏi với vẻ mong đợi.
Sau khi chị Dung kia nghe xong lời này, chau mày nghĩ ngợi hồi lâu, mới chán nản lắc đầu nói: Một cô gái váy xanh lục nghe hai người nói chuyện bỗng hỏi xen vào:
– Chị Dung, vậy thì top 10 là người thế nào chứ, tại sao cả Phương Chủng Sư đệ nhất Danh Nhân Đường cũng không có cách vượt qua?
Chị Dung mỉm cười nói:
– Bắc Vi sư muội, tu sĩ Kim Đan bình thường, chỉ cần có chút bản lĩnh, đều sẽ đến bia đề danh Kim Đan lưu lại tên.
Nếu sau này y thăng cấp Nguyên Anh, lại đến bia đề danh Nguyên Anh lưu lại tên.
Nhưng một khi lưu lại tên ở bia đề danh Nguyên Anh, tên của y ở bia đề danh Kim Đan sẽ tự động biến mất.
Còn có một vài người sau khi lưu lại tên ở bia đề danh Kim Đan, thì mất tích, nên tên của họ cứ mãi lưu ở phía trên.
Cô gái váy xanh lục kia rõ ràng chính là Đường Bắc Vi, sau khi cô ta nghe xong lời giải thích của chị Dung, ngược lại càng lấy làm lạ hỏi:
– Nói như vậy thì, chỉ cần sau khi lưu lại tên ở bia đề danh Kim Đan, sau này không đến bia đề danh Nguyên Anh, thì cái tên này sẽ mãi mãi được lưu lại phía trên hay sao?
Chị Dung kia lắc đầu:
– Không phải, sau ba trăm năm, những người này dù không lưu lại tên trên bia đề danh Nguyên Anh, tên của họ cũng sẽ biết mất.
Dừng lại một chút, cô nói tiếp:
– Ngoại trừ đệ nhất của bia đề danh, bất luận là tấm bia đề danh nào, chỉ có tên của người đứng đầu sẽ không bao giờ biến mất, cho đến khi sau này có người vượt qua y, thì tên của y mới biến mất.
Em nhìn top 10 kia đều là những cao thủ lưu lại tên trên bia đề danh Kim Đan trong ba trăm năm trở lại đây, chỉ là bọn họ đều mất tích rồi, không lưu lại tên trên bia đề danh Nguyên Anh mà thôi.
Nói xong, cô nhìn cô gái váy vàng nhạt đang cúi đầu nghĩ ngợi, hỏi:
– Tố Tố sư muội, muội có tâm tư gì sao?
Cô gái váy vàng nhạt kia còn chưa ngẩng đầu trả lời, thì người thanh niên áo lam mãi đứng trước bia đề danh Kim Đan, bỗng bay vút lên trời như một luồng sáng xanh.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










