[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 194 : Theo Đuôi (c966-c970)
❮ sautiếp ❯Chương 966: Theo Đuôi
Theo Đuôi
C
ổ Cửu Nhân không thuận mắt nhìn Mẫn Vu Giang tham như gấu, hơn nữa y còn lấy được lợi ích từ Diệp Mặc.
Y mặc dù đã có được một gốc “Ngưng thúy đằng” rồi, nhưng dù sao cũng lấy ra linh khí phi hành thượng phẩm, mà Mẫn Vu Giang này không ngờ lại dám uy hiếp người khác giao dịch.
Mẫn Vu Giang thấy Cổ Cửu Nhân đứng ra uy hiếp lão, lập tức cúi đầu, mặc dù trong lòng không cam tâm một chút nào, nhưng cũng đành phải ngồi xuống.
Tôn Hậu Thường cũng không nghĩ đến Diệp Mặc không ngờ lại không cần đến “Tiếp Lan Xuân Hiểu”, điều này đúng nằm ngoài dự liệu của gã, gã đoán chừng mục đích của Diệp Mặc vẫn chưa đạt được.
Nhưng sau khi gã nghe nói Diệp Mặc có “Thanh uẩn đan”, trong lòng lại càng oán hận Diệp Mặc, gã đã hoàn toàn hiểu ra tại sao Lê Kinh Mân lại muốn lấy “Thanh uẩn thảo” về, căn bản là vì muốn trao đổi “Thanh uẩn đan” với tu sĩ Kim Đan tầng thứ hai trước mặt kia.
Uổng công gã còn định sau khi hội giao dịch kết thúc, hỏi Lê Kinh Mân có cần “Thanh uẩn đan” hay không, bây giờ nghĩ lại chắc chắn là không làm được rồi.
Tên tu sĩ Kim Đan tầng thứ hai này gã nhất định phải giết chết, bằng không trong lòng gã sẽ không yên.
Đến lúc đó sẽ tìm đến sự giúp đỡ của Mẫn Vu Giang, cho dù là Lê Kinh Mân có đứng cạnh tu sĩ Kim Đan tầng thứ hai kia, cũng không có khả năng thắng được.
Mặc dù định bụng sau đó giết Diệp Mặc, nhưng lúc này buông tha cho Diệp Mặc, gã thực không cam tâm, nghĩ đến đây gã lại đứng dậy nói:
– Cổ đạo hữu, vẫn còn bao nhiêu các vị đạo hữu đang ngồi đây.
Vừa nãy vị tu sĩ Kim Đan tầng thứ hai kia rõ ràng đã nói hai điều kiện cho Mẫn Vu Giang chọn một, bây giờ lại nói không đổi nữa, chẳng lẽ đây không phải là khiêu khích quy tắc hội giao dịch hay sao?
Nói xong gã nhìn về phía Diệp Mặc nói:
– Anh chỉ là một tu sĩ Kim Đan tầng thứ hai, không ngờ lại dám khiêu khích quy tắc hội giao dịch.
Cho dù là người khác bỏ qua cho anh, thì tôi cũng không bỏ qua cho anh.
Chẳng lẽ tôi là một linh đan sư, không giỏi đánh nhau, cũng cần công bằng.
Tôn Hậu Thường mở miệng ra là nói Kim Đan tầng thứ hai, rõ ràng là muốn nói cho mọi người biết Diệp Mặc chỉ là tu sĩ Kim Đan tầng thứ hai mà thôi, mà gã đã là Kim Đan tầng thứ bảy rồi, huống chi gã còn cố ý nhắc nhở người khác, gã là một linh đan sư.
Là đắc tội với một tán tu Kim Đan tầng thứ hai, hay là đắc tội với một linh đan sư Kim Đan tầng thứ bảy, chỉ cần không phải là đồ ngốc, thì sẽ biết lựa chọn thế nào.
Có thể tu luyện tới Kim Đan, không có ai là đồ ngốc, đương nhiên nghe thấy Tôn Hậu Thường nói như vậy, mặc dù có người tự nhận sẽ không tìm đến sự trợ giúp của Tôn Hậu Thường, nhưng cũng không ai bằng lòng vì chuyện không đâu mà đi đắc tội với một linh đan sư.
Cho dù là Cổ Cửu Nhân cũng không đứng ra nói chuyện.
Diệp Mặc nhìn thoáng qua Tôn Hậu Thường, lạnh lùng nói:
– Đồ cặn bã, có chiêu gì thì cứ lấy ra đây, thiếu gia đây tiếp hết.
Nói xong, căn bản cũng không có một câu giải thích nào.
Tôn Hậu Thường trước đây bị Diệp Mặc hắn khinh thường, bây giờ lại bị tu sĩ Kim Đan tầng thứ hai này trước mặt mọi người mắng gã là đồ cặn bã, làm sao có thể nhịn được, lại muốn đứng dậy nói tiếp.
Nhưng người phụ nữ tên Liên đại tỉ kia lại lạnh giọng nói với Tôn Hậu Thường:
– Tên họ Tôn kia, anh là một linh đan sư lục phẩm thì có gì mà đắc chí chứ? Hơn nữa, chuyện này cũng liên quan gì đến anh? Vừa nãy Mẫn Vu Giang báo giá không vừa lòng người khác, rõ ràng là từ chối rồi.
Một mình anh là tên điếc, chẳng lẽ mọi người ở đây đều điếc hết hay sao? Đối diện với một người nói anh là đồ cặn bã, tôi thấy đồ cặn bã vẫn còn hơn anh.
Ha ha, mọi người thường nói “Ngựa tốt không ăn cỏ sau lưng”.
Tôi vừa thấy, anh đúng chẳng có gì là tốt đẹp cả.
Sắc mặt Tôn Hậu Thường tái mét, nhưng lại không dám nổi giận với Liên đại tỷ, tu vi của người ta cao hơn gã quá nhiều.
Hơn nữa, một linh đan sư cấp sáu quả thực không có gì là đặc biệt hơn người.
Mặc dù vì gã biết luyện đan, có rất nhiều bạn bè, nhưng bạn bè của linh đan sư cấp sáu cấp bậc cũng không cao.
Nếu như gã là linh đan sư cấp bảy, thì người phụ nữ họ Liên này cũng sẽ không nói như vậy.
Càng làm cho gã khó chịu chính là, người ta nói gã chẳng tốt đẹp gì, chỉ có thể nói tóm tắt trong một chữ “ngựa” mà thôi, rõ ràng so sánh gã với súc sinh, gã vẫn không thể phản bác lại được.
Lời nói của Liên đại tỷ, lập tức dấy lên một trận cười châm biếm, một hồi trò hề vừa kết thúc.
Mặc dù tất cả mọi người đều biết, sau khi chuyện này kết thúc, Mẫn Vu Giang và Tôn Hậu Thường sẽ không bỏ qua cho tên tu sĩ Kim Đan tầng thứ hai kia, nhưng cũng không có ai đi để ý những chuyện này.
Tôn Hậu Thường ngồi xuống, trong lòng bây giờ cũng giống như Mẫn Vu Giang, giống như đang bị lửa đốt.
Gã hận không thể lập tức đi giết chết tên Diệp Mặc kia, nhưng gã nhất định phải đợi đến khi nào hội giao dịch này kết thúc.
Tiếp đó hội giao dịch rõ ràng không chút sợ hãi nào, trong đó lại xuất hiện vài món đồ khiến Diệp Mặc động lòng, nhưng hắn không ra tay đến một lần.
Hắn biết mặc dù hôm nay hắn mới ra tay hai lần, một lần vẫn chưa thành công, nhưng biểu hiện của hắn đã hơi quá một chút, tuyệt đối không thể tiếp tục ra tay được nữa.
Hội giao dịch hơn năm mươi người, vì một lần giao dịch chất lượng mặc cả quá cao, khiến sau đó rất nhiều người không có cách nào đổi được món đồ mà mình vừa ý.
Vốn dĩ cần đến trưa ngày hôm sau mới kết thúc hội giao dịch, khi bầu trời vừa hửng sáng thì đã kết thúc rồi.
Mà Tôn Hậu Thường quả nhiên không thấy Lê Kinh Mân lấy ra “Thanh uẩnthảo”, suy nghĩ muốn giết Diệp Mặc càng ngày càng bức thiết rồi.
Khi trời vừa mới sáng, tu sĩ Kim Đan kết thúc hội giao dịch đều lần lượt rời khỏi “Miêu Kim lầu”.
Diệp Mặc mặc dù không đổi được “Tiếp Lan Xuân Hiểu”, nhưng dù sao cũng có được chút tung tích, cũng không nóng vội.
Hắn dẫn theo Tô Tĩnh Văn đang định tạm biệt Lê Kinh Mân, Lê Kinh Mân liền chủ động nói:
– Anh Diệp, tôi tạm thời cũng không có chỗ nào có thể đi được, nếu như anh tiện, thì tôi đi theo anh.
Diệp Mặc nghe thấy Lê Kinh Mân nói vậy, lập tức hiểu được ý của anh ta.
Lê Kinh Mân lo lắng mình bị Mẫn Vu Giang và Tôn Hậu Thường âm thầm xử lý, còn cả một chuyện nữa là muốn theo đuôi mình.
Dù sao mình cũng là một đan vương, anh ta theo đuôi một đan vương, tiền đồ có thể tưởng tượng được.
Diệp Mặc cũng tin tưởng vào nhân phẩm của Lê Kinh Mân, hắn trầm ngâm một lát rồi nói:
– Anh Lê, anh biết là tôi đang trốn tránh sự đuổi giết của người khác, lực lượng truy sát tôi lớn đến mức anh không thể tưởng tượng được.
Nếu như anh đi cùng tôi, như vậy thì sẽ liên lụy đến anh đấy.
Lê Kinh Mân cười ha hả nói:
– Anh Diệp, nếu Lê Kinh Mân tôi đến chút dũng khí này cũng không có, thì cũng không đáng để đi theo một Đan vương rồi.
Với tư chất và nguyên liệu của tôi, cho dù là tu luyện Kim Đan viên mãn, cũng khó có thể thăng lên cấp Nguyên Anh.
Cùng với đó, thà rằng đi theo anh Diệp còn thoải mái hơn.
– Được.
Diệp Mặc gật đầu nói.
Nếu Lê Kinh Mân đã nói như vậy, hắn đến việc từ chối cũng không có ý nghĩa gì rồi, chỉ có điều bây giờ hắn cần phải đi giao dịch “Tiếp Lan Xuân Hiểu”, hơn nữa hắn dẫn theo Tô Tĩnh Văn gặp tu sĩ lợi hại mà phải chạy trốn, so với đi với Lê Kinh Mân còn có lợi hơn một chút.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc nói thẳng:
– Anh Lê, tôi cũng không giấu anh, tôi định đến thành Phỉ Hải.
Vừa nãy Liên đại tỉ truyền âm đến cho tôi, yêu cầu tôi đến Trường Đình trao đổi “Tiếp Lan Xuân Hiểu”.
Nếu như anh Lê quyết định dốc sức cùng tôi, vậy thì chúng ta chia nhau đi thành Phỉ Hải.
Kẻ thù của tôi hơi nhiều, cho nên nhất định phải cẩn thận.
Nghe thấy Diệp Mặc nói như vậy, Lê Kinh Mân cũng đáp lại:
– Được, nếu như vậy, tôi với anh đi giao dịch “Tiếp Lan Xuân Hiểu” trước đã, tôi nghi ngờ Tôn Hậu Thường và Mẫn Vu Giang sẽ không cứ như vậy mà bỏ qua.
Đợi sau khi anh giao dịch “Tiếp Lan Xuân Hiểu” xong, chúng ta lại chia tay, sau đó gặp nhau ở thành Phỉ Hải.
Diệp Mặc cũng đồng ý với ý kiến của Lê Kinh Mân, mặc dù hắn không sợ Mẫn Vu Giang và Tôn Hậu Thường, nhưng có thêm Lê Kinh Mân, phần thắng nghiêng về phía hắn nhiều hơn.
…
Hai người vòng vo một lúc ở thành Sóc Hàm, một tiếng sau, Diệp Mặc và Lê Kinh Mân mới đến một đình nhỏ cách phía đông thành Sóc Hàm khoảng ba trăm dặm.
Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Liên đại tỉ đã chờ ở đó từ lâu, cô thấy Diệp Mặc và Lê Kinh Mân đến rồi, lập tức vui vẻ lấy ra một hộp ngọc lớn đưa cho Diệp Mặc, căn bản cũng không nói một lời thừa nào.
Diệp Mặc rất thích tác phong thẳng thắn này, sau khi hắn kiểm tra, phát hiện trong hộp ngọc đúng là tám gốc “Tiếp Lan Xuân Hiểu”, lập tức thu lại, sau đó không chút do dự lấy ra một bình ngọc và một viên linh tinh đưa cho Liên đại tỉ.
Liên đại tỉ kia nhận đồ của Diệp Mặc đưa cho có chút sửng sốt, lập tức nói:
– Tôi chỉ lấy ba viên “Thanh uẩn đan” là được rồi, sao anh lại thêm vào một viên linh tinh?
Linh tinh là loại thấy được mà không cầu được, vô cùng quý báu, cho dù là Liên đại tỉ cũng chỉ là nói mồm, cũng không có ý trả lại cho Diệp Mặc.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:
– Cám ơn Liên đại tỉ đã giúp đỡ, đây vốn là cái giá mà tôi đã đưa ra, tôi không thích bắt nạt khách.
Cho nên, đại tỉ cũng không cần để ý.
Liên đại tỉ nghe xong vẻ mặt nịnh hót nói:
– Chú em này, chú có thể nói thật, chị đây nghe trong lòng hơi chua sót rồi đấy.
Diệp Mặc lập tức biết được Liên đại tỉ phỏng chừng cũng không phải người lương thiện gì, sắc đẹp cũng bình thường, nhìn kỹ một chút thì có chút lả lơi.
Nhưng cái này cũng chẳng có quan hệ gì đến hắn.
Liên đại tỷ lại mở bình ngọc ra, phát hiện bên trong là năm viên “Thanh uẩn đan”, lập tức vui mừng, nhưng sau khi cô thấy “Thanh uẩn đan” hạng nhất, lại không thể trấn tĩnh lại, kinh ngạc nói:
– Không ngờ cậu lại trao đổi “Thanh uẩn đan” hạng nhất?
Lê Kinh Mân nhìn Diệp Mặc, trong lòng nghĩ quả nhiên, trong lòng anh ta thầm cười khổ, nhớ ngày trước bản thân vì một viên “Thanh uẩn đan” cầu thần bái phật, người ta tùy tay lấy ra lại là một bình.
Lấy năm viên “Thanh uẩn đan” hạng nhất để giao dịch, người này hẳn là giàu có.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, lại không thèm để ý, cho dù người phụ nữ này trong lòng nảy ra tâm tư xấu, hắn cũng lập tức phải đi ngay rồi.
Một tu sĩ Kim Đan tầng thứ chín muốn gây rắc rối với hắn, đó là mộng tưởng hão huyền.
Hắn cảm ơn Liên đại tỷ, là vì người phụ nữ này đã khiến hắn không phải khó xử trong phiên giao dịch ngày hôm nay, khiến trong lòng hắn vô cùng thoải mái.
Đương nhiên sở dĩ lấy thêm ra hai viên “Thanh uẩn đan” và một viên linh tinh, hắn còn tính toán khác nữa.
Thấy Diệp Mặc khẽ mỉm cười không nói gì thêm, Liên đại tỷ lập tức biết chút đồ này bản thân mình coi là quý báu, nhưng đối với người khác quả thực không là cái gì cả, cô lập tức trở nên rất có hứng với tu sĩ Kim Đan tầng thứ hai Diệp Mặc này.
Cô lại lả lơi cười nói:
– Xem ra cậu đã quá hậu hĩnh cho chị rồi, thì chị đây cũng phải giúp cậu một phen.
Diệp Mặc đương nhiên hiểu ý tứ của Liên đại tỷ, thần thức của hắn hùng mạnh, đã gần đến thần thức Kim Đan tầng thứ tám thứ chín, hơn nữa hắn cảm ứng cũng rất nhanh nhạy.
Khi Mẫn Vu Giang và Tôn Hậu Thường vừa mới theo dõi, hắn đã biết rồi.
Vốn dĩ hắn không có ý định ra tay với Liên đại tỷ, cũng không có ý định lấy thêm hai viên “Thanh uẩn đan” và một viên linh tinh, nhưng người thứ ba theo dõi đã khiến hắn thay đổi ý định.
Quyết định cho Liên đại tỷ chút ưu đãi, để cô ta ra tay một lần.
Bây giờ xem ra, mục đích của hắn đã đạt được rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 967: Tu Sĩ Này Thật Đáng Sợ
Tu Sĩ Này Thật Đáng Sợ
D
iệp Mặc trong lòng phỏng đoán, cho dù là Liên đại tỷ e rằng cũng chỉ phát hiện ra hai người đang theo dõi là Mẫn Vu Giang và Tôn Hậu Thường, đối với người theo dõi thứ ba cũng không phát hiện ra.
Nếu cô phát hiện ra, nói không chừng đã thu dọn đồ đạc chạy trốn rồi, căn bản cũng sẽ không đồng ý ra tay giúp đỡ.
Kỳ thật nếu chỉ có hai người Mẫn Vu Giang và Tôn Hậu Thường, Diệp Mặc sao có thể để cho người khác giúp mình? Chính hắn cũng có thể tự làm xong.
Bởi vì người thứ ba là Kim Thủy, chính là tên tu sĩ Kim Đan viên mãn dám cướp đoạt đồ vật với Cổ Cửu Nhân.
Cho nên hắn vừa tới, Diệp Mặc lập tức liền thay đổi ý định, kéo Liên đại tỷ xuống nước.
Cho nên hắn không đợi Liên đại tỷ nói nữa, lập tức ôm quyền cảm tạ nói:
– Cảm ơn Liên đại tỷ đã ra tay giúp đỡ, Mạc Ảnh vô cùng cảm kích.
Chị Liên kinh ngạc nhìn Diệp Mặc một chút – Cậu biết cái tên họ Mẫn và họ Tôn kia theo dõi cậu? Nghe xong lời Liên đại tỷ nói, Diệp Mặc trong lòng âm thầm buồn cười, trong lòng tự nhủ tôi chẳng những biết cái tên họ Mẫn và họ Tôn kia theo dõi tôi, tôi còn biết có một tu sĩ Kim Đan viên mãn cũng theo dõi nữa cơ.
Liên đại tỷ chỉ cảm thấy kì quái một chút, cũng không muốn Diệp Mặc trả lời, cô lập tức liền hướng tới một chỗ trống trải cách đó vài trăm thước kêu lên:
– Bọn mày xuất hiện đi, đừng lén lút nữa, chị đây ghét nhất gặp loại người tiểu nhân lén lút này.
Hai tên Kim Đan tầng bảy và tầng tám mà cũng dám học người ta đi cướp, đụng tới chị đây, coi như bọn mày gặp xui xẻo rồi.
Mẫn Vu Giang và Tôn Hậu Thường sắc mặt rất khó coi, bọn họ không thể tưởng được người phụ nữ họ Liên này lại nhúng tay vào chuyện này.
Hơn nữa khi người phụ nữ họ Liên này can thiệp vào thì bọn họ không thể dành được phần thắng, hoặc là nói bọn họ nhất định sẽ thua.
Mà Lê Kinh Mân cũng rất hổ thẹn, bị người ta theo dõi.
Diệp Mặc và Liên đại tỷ đều biết, nhưng y lại không biết.
Bởi vì có người phụ nữ họ Liên tham gia.
Nên hai người họ Mẫn – Tôn đều muốn lui lại.
Đang lúc hai người muốn rút lui, bỗng nhiên có một thanh âm mang chút quê mùa truyền đến – Nếu thêm lão già này nữa thì sao?
Ngoại trừ Diệp Mặc, mấy người còn lại lập tức đều bị cái thanh âm này hấp dẫn, đều quay sang nhìn.
– Là ông, Kim Thủy? Ông tới nơi này làm gì?
Liên đại tỷ trong lòng bỗng nhiên có một loại dự cảm không tốt, cô tựa hồ bị tên tu sĩ Kim Đan tầng hai kia lợi dụng.
Tuy rằng cô hiện tại cũng có thể không để ý đến thể diện mà chạy trốn, nhưng Liên Ngọc Chi cô ở thành Sóc Hàm cũng là nhân vật có máu mặt, bị Kim Thủy dọa một chút liền lui lại.
Thật sự là mất thể diện.
Kim Thủy không để ý lời chị Liên nói, mà bình tĩnh nói:
– Tôi rất thích ‘Ngưng thúy đằng’ của anh bạn trẻ này, nhưng hắn không ngờ không để ý tới tôi, cho nên tôi rất khó chịu.
Đương nhiên nếu anh bạn trẻ này đồng ý chịu nhận lỗi.
Đưa nhẫn trữ vật cho tôi kiểm tra một chút.
Tôi lập tức liền rời đi, tuyệt không nói hai lời.
Liên đại tỷ có chút khó xử nhìn Diệp Mặc, bảo người ta đem nhẫn trữ vật cho ông ta kiểm tra.
Cái đó và việc giết người có khác gì đâu? Cho dù một Kim Đan viên mãn yêu cầu một Kim Đan tầng hai, cũng không đúng cho lắm.
Diệp Mặc trong lòng cười lạnh, dường như căn bản không nghe thấy lời nói này của Kim Thủy.
Lê Kinh Mân biết khó mà tránh khỏi một hồi đại chiến, y trực tiếp lấy pháp bảo của mình ra, đứng ở bên cạnh Diệp Mặc, hiển nhiên biểu lộ y và Diệp Mặc sống chết có nhau.
Liên đại tỷ trên mặt lộ ra vẻ ngượng ngùng.
Không phải cô không muốn giúp Diệp Mặc, mà quả thật cô đánh không lại với Kim Thủy.
Kim Thủy tuy rằng cũng là một gã tán tu.
Tuy nhiên lại là có tiếng hung hãn, ngay cả Cổ Cửu Nhân cũng không muốn trêu chọc ông ta.
Công pháp tu luyện của ông ta cũng giống như họ của ông ta, là công pháp hệ kim, một lúc có mười tám loại khoáng thạch luyện chế ra một linh khí trường mâu thượng phẩm, rất lợi hại.
Kim Thủy nói xong rồi xoay về phía hai người Mẫn Vu Giang và Tôn Hậu Thường nói:
– Các cậu đến lúc đó giúp tôi một chút, đồ vật trong nhẫn của tên nhóc kia tôi sẽ chia làm ba ai cũng có phần.
– Anh Kim nói gì vậy, tôi vốn có thù oán với anh ta, giúp anh Kim căn bản không thành vấn đề.
Tôn Hậu Thường lập tức liền tỏ rõ lập trường, y vốn chính là muốn tới giết Diệp Mặc, tuy rằng hiện tại không thể đoạt được toàn bộ đồ đạc của Diệp Mặc, nhưng có được một phần cũng tốt lắm rồi.
Y nhìn ra, trên người tên tu sĩ Kim Đan tầng hai này giàu đến độ người thường khó có thể so sánh được.
Diệp Mặc nhìn bộ dạng Liên đại tỷ khó xử, bỗng nhiên lên tiếng nói:
– Liên đại tỷ, nếu chị có thể giúp tôi ngăn cản tên họ Kim cặn bã này nửa nén hương, tôi sẽ rất biết ơn chị, chuyện sau đó không cần chị động thủ.
Liên đại tỷ đang rất khó xử, nghe Diệp Mặc nói như vậy, tinh thần bỗng rung lên, lập tức nói:
– Được, quyết định vậy nha, tuy rằng tôi không phải đối thủ của Kim Thủy, nhưng ngăn cản ông ta nửa nén hương vẫn có thể làm được đấy.
Kim Thủy nghe được Diệp Mặc chính là một tu sĩ Kim Đan tầng hai, cũng dám nói người khác là cặn bã, gã lập tức cảm nhận được sự tức giận của Tôn Hậu Thường, giơ tay lên một linh khí trường thương màu đỏ nhạt xuất hiện liền hiện ra ở trên tay gã, tiếp theo màu đỏ nhạt kia liền mang theo một luồng sát khí lợi hại, sắc bén trực tiếp cuốn về phía Diệp Mặc.
Liên đại tỷ cũng rất giữ chữ tín, cô không đợi trường thương công kích đến Diệp Mặc, trong tay cũng xuất hiện một tấm chắn linh khí, chặn sát khí của Kim Thủy.
Kim Thủy cũng không trả lời, lại thúc dục chân nguyên, muốn giết Liên đại tỷ ở trong thời gian nhanh nhất.
Diệp Mặc lập tức nói với Lê Kinh Mân:
– Anh Lê, ngăn Mẫn Vu Giang lại, tôi chém chết tên cặn bã Tôn Hậu Thường này trước rồi nói sau.
Người Diệp Mặc muốn giết nhất chính là Tôn Hậu Thường, nếu không phải do gã, hắn khẳng định có thể dùng giá cả hợp lý nhất để lấy được ‘Tiếp Lan Xuân Hiểu’ từ Mẫn Vu Giang, nếu là như vậy, làm sao còn có những việc rắc rối này?
– Anh Mạc, anh chỉ là Kim Đan tầng hai…
Nghe Diệp Mặc nói muốn một mình đối phó Tôn Hậu Thường, Lê Kinh Mân lập tức lo lắng muốn ngăn cản hắn.
Diệp Mặc chỉ là Kim Đan tầng hai, còn đang cõng một người, muốn chiến đấu cùng Tôn Hậu Thường, dường như đang nằm mơ.
Nhưng Tôn Hậu Thường và Mẫn Vu Giang đã vọt lên, hai người đều chạy về phía Diệp Mặc, hiển nhiên hai người đều muốn chém chết Diệp Mặc để giải tỏa cơn tức giận trong lòng.
Lê Kinh Mân không kịp nói thêm gì, y chỉ có thể ngăn cản Mẫn Vu Giang người mà tu vi cao hơn một chút.
Trơ mắt nhìn Tôn Hậu Thường tấn công về phía Diệp Mặc.
Không cần nói Tôn Hậu Thường chỉ là một tu sĩ Kim Đan tầng bảy cực kỳ bình thường, cho dù là một tu sĩ Kim Đan tầng bảy giỏi đánh nhau, bây giờ Diệp Mặc cũng không sợ chút nào.
Diệp Mặc khẽ vẫy tay, ‘Tử Đao’ đã hiện ra ở trên tay hắn, đồng thời chiêu thứ nhất ‘Huyễn vân thúc nguyên đao’ đã được hắn bổ ra ngoài.
Thấy Diệp Mặc không ngờ lấy ra một linh khí hình dáng như cây dao làm bếp, Tôn Hậu Thường trong lòng sửng sốt, không phải chứ, người này có tiền như vậy.
Làm sao có thể dùng loại pháp bảo rác rưởi này?
Nhưng gã còn chưa kịp nghĩ nhiều, cũng cảm nhận được chân nguyên cả người bị trói buộc.
Trong lòng của y cả kinh, lập tức chỉ biết không tốt.
Người này giả heo ăn thịt hổ, căn bản cũng không phải là Kim Đan tầng hai gì, hắn có thể trói chặt chân nguyên của mình, hiển nhiên tu vi của hắn chỉ cao hơn chứ không thấp hơn, bị lừa rồi.
Nghĩ đến đây Tôn Hậu Thường trên người ứa ra mồ hôi lạnh, ý tưởng duy nhất chính là lập tức thoát khỏi sự trói buộc của Diệp Mặc, sau đó xoay người rời đi, cho dù Kim Thủy ở đây y cũng không muốn nghĩ nhiều.
Tên Kim Đan tầng hai trước mặt này thật là đáng sợ.
Hắn không ngờ che giấu tu vi, thậm chí không có người nào có thể thấy được, còn dễ dàng buộc chặt y như thế.
Khi Tôn Hậu Thường lần đầu tiên không thoát ra khỏi sự trói buộc của Diệp Mặc, lập tức không cần suy nghĩ nhiều liền thiêu đốt một ngụm máu.
Đồng thời tránh thoát khỏi chân nguyên của Diệp Mặc.
Lúc này máu huyết quý báu đến mấy đối với y chỉ là mây khói, máu huyết mất đi, y có thể khôi phục lại.
Nhưng mất mạng thì hết.
Nhưng y vừa mới giãy thoát khỏi đao thứ nhất, đao thứ hai của Diệp Mặc đã tới, chính là ‘Huyễn vân phân liệt đao’.
Vô số đao quang, che trời phủ đất mà đến, thậm chí đao quang này còn không ngừng gia tăng.
Tôn Hậu Thường trong mắt lộ ra một tia tuyệt vọng, người này rốt cuộc là ai? Sao có loại đao kỹ khủng bố này? Như sao lại có loại chân nguyên hùng hậu như vậy?
Nếu lại cho y một cơ hội.
Y thà rằng ra vẻ đáng thương, cũng không muốn chọc tới Diệp Mặc.
Đây đâu phải là Kim Đan tầng hai? Đây quả thực là giống như muốn tìm cái chết? Không, đây quả thật là đi tìm cái chết.
Tôn Hậu Thường chỉ kịp lấy ra một lá chắn tròn, còn chưa kịp rót chân nguyên vào vòng tròn, đã bị đao quang màu tím của Diệp Mặc cuốn trôi.
Máu thịt bay tứ tung đầy trời, lần này Diệp Mặc không có chút khoan dung nào.
Nhìn Tôn Hậu Thường đã bị tan ra thành từng mảnh nhỏ, Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, thật sự là đã đánh giá y quá cao.
Chính mình chỉ dùng hai chiêu đã kết liễu đời y, ‘Vô ảnh’ hay là ‘Tử nhãn thần hồn thiết cát’ căn bản cũng không có đất dụng võ.
Người này so với Kim Đan tầng bảy Hàn Thiên Diệp mà lúc trước mình gặp ở ‘Sa Nguyên dược cốc’ còn kém quá xa, tuy nhiên sau khi mình thăng cấp Kim Đan tầng hai, tu vi đúng là cũng nâng cao rất nhiều.
Diệp Mặc không dừng lại, ‘Tử Đao ‘ trong tay lại hiện ra một luồng ánh sáng tím, lại bổ ra một chiêu ‘Huyễn vân phân liệt đao’.
Lúc này Diệp Mặc không bị bất kỳ thứ gì quấy nhiễu, đao quang ‘Huyễn vân phân liệt đao’ hoàn toàn bị kích phát, che trời phủ đất cuốn về phía Mẫn Vu Giang, và ở trong quá trình này, cái loại đao quang này càng ngày càng nhiều.
Mẫn Vu Giang vốn không lợi hại hơn so với Lê Kinh Mân bao nhiêu, nhiều nhất cũng chỉ là một đường mà thôi.
Cho dù y muốn thắng Lê Kinh Mân, cũng không phải chuyện trong chốc lát.
Lúc này lại đã quấn lấy Lê Kinh Mân.
Nhưng y cũng không cần lo lắng, y tin tưởng Tôn Hậu Thường giết chết cái tên tu sĩ Kim Đan tầng hai kia xong sẽ đến giúp y.
Y nghĩ không sai, y đúng là đang chờ người đến, tuy nhiên cũng không phải đến giúp đỡ, mà là đao quang màu tím đầy trời xoắn tới.
Khi đao quang hoàn toàn bao phủ y, làm y hiểu được đao quang đó là cuốn về phía y, lòng của y đã rơi vào hố băng.
Bị lừa rồi, tên tu sĩ Kim Đan tầng hainày căn bản cũng không phải là Kim Đan tầng hai.
Nếu như là Kim Đan tầng hai, hắn cũng sẽ không dễ dàng giết Tôn Hậu Thường như vậy, cũng sẽ không phát ra đao quang lợi hại như vậy.
Huống chi, người tu sĩ này còn cõng theo một người Mẫn Vu Giang bỗng nhiên nghĩ đến lời uy hiếp của mình khi muốn giết chết đối phương, lúc này thật nực cười, lúc trước y cảm nhận được sát ý cả người của người tu sĩ này nên cảnh giác, nhưng y đã bị lòng tham làm cho lu mờ trí óc.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.
Tuy rằng y rất muốn ngăn cản đao quang đó, nhưng y lại đang bị Lê Kinh Mân ngăn lại, căn bản không thể phân thân.
Thậm chí ngay cả hối hận cũng chưa kịp hiện lên trong đầu, thì đầu của y đã bị đao quang của Diệp Mặc cuốn đi, rơi vào một chỗ cách đó mấy chục thước, vẫn trợn tròn mắt như thể không tin mình lại chết như vậy.
Không cần nói đến nửa nén hương, thậm chí cũng chưa đến mười giây hô hấp, Diệp Mặc đã giết chết Tôn Hậu Thường và Mẫn Vu Giang.
Lê Kinh Mân không thể tin được nhìn Diệp Mặc, anh ta không nghĩ đến sức chiến đấu của Diệp Mặc lại khủng khiếp như vậy.
Liên đại tỷ đang đấu với Kim Thủy cũng tự giác dừng lại, hai người đều khiếp sợ nhìn Diệp Mặc.
Chính là bọn họ cũng không có cách nào trong một thời gian ngắn như vậy có thể giết chết một tu sĩ Kim Đan tầng bảy, huống chi lại là hai người? Tên tu sĩ Kim Đan tầng hai này thật là đáng sợ.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 968: Đi Tới Phỉ Hải
Đi Tới Phỉ Hải
C
ậu không phải Tu sĩ Kim Đan tầng hai?
Sau khi Kim Thủy bị chấn động, kiêng nể nhìn Diệp Mặc chằm chằm, lại nắm chặt trường thương trong tay.
Diệp Mặc cầm ‘Tử Đao” lên lạnh lùng nói – Tôi cũng giết qua mấy người Kim Đan viên mãn rồi, thêm một người như ông cũng không sao.
Ông đã dám tìm đến tôi, cần gì phải hỏi tu vi của tôi là gì? Cái đó cũng không có quan hệ tới ông.
Liên đại tỷ, chị tránh ra đi, vừa rồi đã làm phiền chị rồi.
Chuyện còn lại để tôi làm.
Liên đại tỷ bỗng tỉnh táo lại, khóe miệng lộ ra một tia cười quyến rũ – Chú em Mặc, cậu cũng biết ngụy trang đấy nhỉ, ngay cả tôi cũng bị cậu lừa rồi.
Vừa rồi khi tôi nói muốn giúp cậu, cậu sớm biết Kim Thủy đã đến đây.
Cũng may động tác của cậu cũng mau, bằng không cậu nghĩ xem tôi có bỏ qua cho cậu không.
Diệp Mặc bị thanh âm nũng nịu của cô làm cho nổi da gà, vội vàng nói:
– Là hai tên này muốn đánh tôi, tôi còn chưa xuất toàn lực, không ngờ bọn họ đã xong đời, tôi chỉ hy vọng họ Kim này đừng để cho tôi thất vọng.
Nói xong, Diệp Mặc chuyển quay về phía Kim Thủy chậm rãi nói:
– Tôi hôm nay sẽ làm cho ông hài lòng, về phần ‘Ngưng thúy đằng” không phải tôi không để nó cho ông, nhưng vì đưa nó cho ông, ông cũng không dùng được.
Vượt ra ngoài dự đoán của Diệp Mặc chính là, sau khi Kim Thủy nghe xong lời Diệp Mặc nói, không ngờ ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Mạc đạo hữu, Kim mỗ không biết Mạc đạo hữu không ngờ đã là Kim Đan viên mãn, đã mạo phạm tới cậu xin hãy tha lỗi.
Để bồi thường, Kim mỗ đồng ý lấy ra một linh khí trung phẩm để bồi thường cho Mạc đạo hữu.
Nói xong, tay của gã duỗi ra, một pháp bảo hình thước toàn thân đều đen thùi hiện ra ở trên tay gã, không ngờ là một Càn Khôn thước của Sơn Trại, là một cái linh khí trung phẩm.
Sau khi gã thấy Diệp Mặc trong nháy mắt đã giết Tôn Hậu Thường, trong lòng nổi lên sự kiêng nể mãnh liệt.
Tuy rằng gã cũng không nhất định sợ Diệp Mặc, nhưng hiển nhiên tu vi của Diệp Mặc còn cao hơn nhiều so với gã.
Hơn nữa còn có Liên Ngọc Chi, kẻ thích ném đá xuống giếng.
Nếu gã tiếp tục như vậy, dù không chết cũng bị thương.
Mà gã sắp đạt tới Ngưng Anh.
Đương nhiên không muốn bị thương?
Diệp Mặc thấy Càn Khôn Thước này, trầm ngâm một hồi không nói gì.
Nói thật lòng, sau khi hắn thăng cấp Kim Đan tầng hai, rất muốn tìm một tu sĩ Kim Đan viên mãn chiến đấu thử một chút.
Hắn muốn xem thử nếu mình không dùng trận pháp, không dùng ‘Vô ảnh’, so với một tu sĩ Kim Đan viên mãn rốt cuộc kém nhau bao xa.
Nhưng hắn biết hôm nay ngay lúc này quả thật không phải lúc chiến đấu tốt nhất, không tính đến hắn còn cõng theo Tô Tĩnh Văn, một khi đánh nhau, đối mặt với một tu sĩ Kim Đan viên mãn.
Hắn không thể cam đoan Tô Tĩnh Văn không bị thương.
Dường như biết Diệp Mặc đang chần chừ, Kim Thủy bỗng nhiên nói:
– Mạc đạo hữu, tuy rằng tôi lần này là mạo phạm cậu.
Nhưng nếu đánh nhau tôi cũng không chắc mình sẽ thua cậu.
Hơn nữa bây giờ đối với Mạc đạo hữu mà nói, cũng không thích hợp đánh nhau, vậy sao không bắt tay giảng hòa?
Diệp Mặc lạnh lùng nhìn Kim Thủy, hắn biết nếu giữ lại tên Kim Thủy này.
Khẳng định sẽ nguy hiểm tới tính mạng của hắn.
Nhưng hắn cũng không nói gì thêm, không cần phải nhiều lời, nếu không giữ lại Kim Thủy liền trực tiếp động thủ, những lời vô nghĩa này Diệp Mặc không thích nói.
Kim Thủy dường như biết Diệp Mặc đang do dự, gã không chút lựa chọn đưa Càn Khôn thước trong tay ném cho Diệp Mặc nói:
– Kim mỗ cáo từ.
Nói xong Kim Thủy xoay người lấy ra trường thương, lập tức rời đi.
Diệp Mặc không đuổi theo Kim Thủy.
Nếu không muốn đánh thì phải dứt khoát một chút, không cần lề mề.
– Anh Lê.
Cái này cho anh.
Diệp Mặc ném linh khí trung phẩm ‘ Càn Khôn Thước ‘ cho Lê Kinh Mân, lại kiểm tra nhẫn của Mẫn Vu Giang, lấy đi ‘Lam Nguyệt khoáng thạch’ và ‘Tiếp Lan Xuân Hiểu”, những thứ còn lại bên trong nhẫn đều cho Lê Kinh Mân.
Lê Kinh Mân biết Diệp Mặc giàu có, hơn nữa pháp bảo của anh vẫn là một linh khí trung phẩm rất bình thường, nên không từ chối, liền nhận lấy.
Thấy Lê Kinh Mân nhận được một nhẫn trữ vật, Liên đại tỷ có chút ủy khuất nói:
– Chú em Mạc à, tôi cũng ra sức giúp cậu, lần này sau khi trở về cái tên Kim Thủy kia chắc chắn sẽ không tha cho tôi…
Diệp Mặc làm sao không biết ý tứ này của Liên đại tỷ, hắn tự tay lấy ra nhẫn trữ vật của Tôn Hậu Thường, kiểm tra đồ vật bên trong một chút, sau đó lấy đi một viên linh thạch cực phẩm, đem nhẫn ném cho chị Liên nói:
– Đồ vật trong này cũng đủ bồi thường cho chị rồi, trốn ở một bên mà cười đi.
Nói xong Diệp Mặc và Lê Kinh Mân chào hỏi nhau vài câu, hai người bước trên pháp bảo linh khí, đảo mắt đã biến mất.
Liên Ngọc Chi thấy Diệp Mặc lấy đi linh thạch cực phẩm, đồ thừa còn lại mới vứt cho mình, trong mắt lập tức lộ tia tiếc nuối.
Ở trong mắt cô, đồ vật trong nhẫn của Tôn Hậu Thường chỉ có một viên linh thạch cực phẩm là đáng giá nhất, nhưng thứ quý nhất này đã bị lấy đi, còn có thứ gì tốt.
Tuy nhiên cô vẫn là dùng thần thức thăm dò đồ vật trong nhẫn một chút, rất nhanh cô liền lấy ra một bình ngọc, khi cô mở bình ngọc ra phát hiện bên trong là một viên ‘Ngưng Anh đan’, lập tức tim đập thình thịch.
Cô thật không ngờ, thậm chí ngay cả loại đan dược này Tôn Hậu Thường cũng có, thật là làm cho người ta bất ngờ rồi.
Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Không lẽ tên tu sĩ họ Mạc kia không phát hiện ra thứ này? Tại sao ngay cả ‘Ngưng Anh đan’ cũng không lấy đi? Tuy nhiên cô rất nhanh liền loại bỏ khả năng này, tên tu sĩ kia hiển nhiên biết bên trong có một viên ‘Ngưng Anh đan” nên lúc nãy mới nói mình trốn ở một bên mà cười đấy.
Một tu sĩ Kim Đan tầng hai mà ngay cả ‘Ngưng Anh đan’ cũng không cần quan tâm, vậy hắn giàu có đến mức nào? Nghĩ đến trước đây, Diệp Mặc ngay cả ‘Ngưng thúy đằng’ và những thứ linh tinh đều tùy tiện trao đổi ra ngoài, Liên Ngọc Chi lập tức chỉ biết lai lịch của Diệp Mặc tuyệt đối không tầm thường.
Hơn nữa trên người hắn còn có thứ đan dược quý hơn so với ‘Ngưng Anh đan’, nhưng những thứ này cô cũng không muốn nghĩ thêm nữa.
Bởi vì cô hiện tại đã có ‘Thanh uẩn đan’ và ‘Ngưng Anh đan”, việc cấp bách bây giờ là cô nhất định phải tìm được một chỗ yên tĩnh để Kết Anh, đối với cô mà nói những thứ phục vụ cho việc Kết Anh đều đã có, thành công được hay không chỉ còn xem may mắn của cô mà thôi.
Nghĩ đến đây, trong lòng của cô lập tức tràn đầy nhiệt huyết, vội vàng lấy ra phi kiếm, đảo mắt liền biến mất không thấy nữa.
Vốn Diệp Mặc và Lê Kinh Mân dự định tách ra rồi đi tới thành Phỉ Hải, nhưng vì chuyện của Kim Thủy và Liên đại tỷ, Diệp Mặc đã thay đổi ý định.
Bởi vì Kim Thủy và Liên đại tỷ kia đã biết Lê Kinh Mân và hắn đi cùng nhau, những người đó tìm không thấy mình, nói không chừng sẽ tìm Lê Kinh Mân, như vậy tách ra, lại càng dễ bị người khác phát hiện.
Dù sao Lê Kinh Mân hiện tại cũng biết mình muốn đi tới Phỉ Hải rồi, đương nhiên còn có một nguyên nhân, hắn quyết định dùng phi thuyền đã mua được để nghiên cứu bệnh tình của Tô Tĩnh Văn.
Phi thuyền muốn một đường bay về phía Phỉ Hải, phải có một người điều khiển phi thuyền, Lê Kinh Mân là lựa chọn tốt nhất.
Diệp Mặc đem ý nghĩ của mình nói cho Lê Kinh Mân biết, Lê Kinh Mân lập tức đồng ý.
Anh ta không hỏi tu vi của Diệp Mặc, cũng biết tu vi của Diệp Mặc cao hơn anh ta nhiều, bất kể là nhân phẩm của Diệp Mặc hay là tu vi anh ta đều rất khâm phục.
Hơn nữa ở cùng Diệp Mặc một chỗ, chỗ nào không hiểu anh ta còn có thể hỏi Diệp Mặc.
Nhưng anh ta lại không biết, tu vi của Diệp Mặc đúng là Kim Đan tầng hai.
Diệp Mặc mua được phi thuyền này từ trong tay Cổ Cửu Nhân, mạnh hơn gấp nhiều lần so với ‘Phi vân trùy’ mà lúc trước hắn vẫn thường dùng.
Diện tích cũng lớn hơn so với ‘Phi vân trùy’, bên trong có ba gian phòng, còn có trang thiết bị sinh hoạt.
Tốc độ lại không thể so sánh nổi, hơn nữa tính thoải mái cũng hơn hẳn ‘Phi vân trùy’.
Diệp Mặc sau khi luyện hóa phi thuyền, đặt tên gọi là ‘Phi Vân thuyền’.
Khuyết điểm duy nhất đã được nêu trên đại hội tu sĩ, chính là năng lực phòng ngự của ‘Phi Vân thuyền’ quá thấp.
Diệp Mặc luyện khí không được xem là lợi hại, nhưng lại tinh thông trận pháp, hắn ở trên ‘Phi Vân thuyền’ có bố trí mấy trận pháp, năng lực phòng ngự của ‘Phi Vân thuyền’ lập tức tăng lên không ít.
Sau khi lấy ra ‘Phi Vân thuyền’ giao cho Lê Kinh Mân điều khiển, Diệp Mặc lại đem Tô Tĩnh Văn vào một phòng ngủ bên trong ‘Phi Vân thuyền’, sau khi sắp xếp xong cho Tô Tĩnh Văn, hắn lấy ‘Tiếp Lan Xuân Hiểu’ ra bắt đầu nghiên cứu chuyện nhập đan.
Lê Kinh Mân dưới sự chỉ dẫn của Diệp Mặc, tận lực đem ‘Phi Vân thuyền’ dọc theo chỗ hẻo lánh mà đi, không gặp bất kỳ khó khăn nào.
Lê Kinh Mân thậm chí có thể lợi dụng thời gian rảnh để tu luyện, nhưng anh ta cũng không đi quấy rầy Diệp Mặc, anh ta biết Diệp Mặc đang nghiên cứu việc ‘Tiếp Lan Xuân Hiểu” nhập đan.
Diệp Mặc vốn cho rằng ‘Tiếp Lan Xuân Hiểu’ nhập đan phải đơn giản hơn rất nhiều so với ‘Dẫn thần thảo’, nhưng hai ngày sau, hắn mới phát hiện ý nghĩ của mình căn bản chỉ là phiến diện mà thôi.
‘Tiếp Lan Xuân Hiểu’ có thể nhập đan, nhưng sau khi nhập đan, hiệu quả chữa bệnh tâm thần lập tức liền yếu đi, Diệp Mặc dùng hết sáu gốc ‘Tiếp Lan Xuân Hiểu’ mà vẫn không thành công.
Lúc này Diệp Mặc đang rất cảm kích Mẫn Vu Giang, nếu không phải Mẫn Vu Giang đưa tới mười gốc ‘Tiếp Lan Xuân Hiểu” thì lúc này Diệp Mặc thật sự đã có chút sốt ruột rồi.
‘Tiếp Lan Xuân Hiểu’ có thể nhập đan, vẫn là dựa vào lốc xoáy tụ kết nước thuốc mà hắn phát minh ra ở luyện đan danh nhân đường mới có thể.
Nhưng sau khi nhập đan, dược hiệu bị giảm xuống, đây là việc Diệp Mặc nghĩ mãi vẫn không ra Lúc trước hắn dùng ‘Dẫn thần thảo” luyện chế ‘Chức thần đan’ vốn không phát sinh tình huống này, vì sao ‘Tiếp Lan Xuân Hiểu’ lại không được?
Dược hiệu bị giảm, nguyên nhân là bởi vì ‘Tiếp Lan Xuân Hiểu’ sau khi thành đan không thể duy trì được dược tính, lập tức sẽ tiêu tan.
Ngày thứ ba, bởi vì liên tục dùng thần thức khống chế lốc xoáy nước thuốc trong nội đan, thần thức của Diệp Mặc bị tiêu hao rất lớn, khi hắn dùng ‘Phục thần đan’ khôi phục thần thức, bỗng nhiên nghĩ tới ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’. ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ có thể luyện chế thành ‘Phục thần đan” là bởi vì loại thạch duẩn tủy này có thể hấp thu dược liệu nước thuốc còn lại, hình thành đan dược mới.
Kỳ thật ‘Phục thần đan’ và ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ đã không có nhiều quan hệ tới nhau nữa, mà ‘Phục thần đan’ sở dĩ có thể thành công, là vì tác dụng của ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’, đem nhiều loại dược liệu dung hợp lại với nhau, và không cho dược tính bị tiêu tan.
Diệp Mặc càng nghĩ lại càng thấy, có lẽ trước đây là vì cấp bậc ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ rất cao, cho nên nhất thời không thể nghĩ ra nên thả nó cùng một chỗ với ‘Tiếp Lan Xuân Hiểu’ cấp ba mà thôi.
Đang lúc Diệp Mặc muốn lấy ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ ra kết hợp với phương pháp đan tuyền của mình để luyện chế lại đan dược một lần nữa, đèn cảnh báo trong phòng bỗng nhiên phát sáng.
Đèn cảnh báo này là Diệp Mặc và Lê Kinh Mân dùng để liên lạc cho nhau, bởi vì hắn phải nghiên cứu phương thuốc, cho nên dưới tình huống bình thường, Lê Kinh Mân sẽ không quấy rầy hắn.
Hiện tại đèn cảnh báo sáng lên, hiển nhiên là Lê Kinh Mân gặp rắc rối.
Diệp Mặc lập tức thả đan dược trong tay xuống, đóng cửa phòng lại, chợt chớp động đã ra hiện ra ở mũi ‘Phi Vân thuyền’…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 969: Cướp Đường
Cướp Đường
A
nh Diệp, chúng ta bị cướp đường chặn lại rồi.
Lê Kinh Mân thấy Diệp Mặc đi ra lập tức nói, nhưng trong tay vẫn cầm thanh Càn Khôn thước kia Diệp Mặc đã nhìn thấy Phi Vân thuyền của bọn họ bị chặn lại, ngăn bọn họ lại cũng là một chiếc phi thuyền, nhưng chỉ là một linh khí bay trung phẩm.
Mặc dù là linh khí bay trung phẩm, nhưng thể tích của nó lớn hơn nhiều so với Phi Vân thuyền của Diệp Mặc, hơn nữa quan sát bên ngoài cũng khá rắn chắc, tuy nhiên lại có vẻ xấu xí không chịu nổi, không được tinh xảo như Phi Vân thuyền của Diệp Mặc.
Diệp Mặc đang nghi ngờ loại phi thuyền này làm sao có thể ngăn Phi Vân thuyền của bọn họ lại thì Lê Kinh Mân liền giải thích:
– Rất xin lỗi, anh Diệp, tôi vừa nãy chỉ chú ý tới Càn Khôn thước này, không nghĩ tới lại bị bọn cướp đường này cản lại.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – www.
Truyện FULL
Diệp Mặc đoán chừng là bọn cướp đường đã nhìn trúng Phi Vân thuyền của hắn rồi, cho dù Lê Kinh Mân không mất cảnh giác, bọn người kia nói không chừng cũng có biện pháp cản Phi Vân thuyền bọn họ lại.
Hắn nhìn chiếc thuyền lớn của đối phương một chút, phía trên có hơn mười tên đạo tặc.
Tu sĩ Kim Đan hậu kỳ có hai người, một người trong đó đã là Kim Đan tầng chín, còn một người là Kim Đan tầng bảy.
Ngoài ra còn có ba người là Kim Đan trung kỳ, năm người Kim Đan sơ kỳ, bốn người tu sĩ Trúc Cơ.
Trong khoang thuyền kia dường như có một trận pháp che chắn, đã ngăn cách thần thức của Diệp Mặc.
Tên tu sĩ Kim Đan cầm đầu kia trên mặt có chòm râu, tóc tai rối bời, gã thấy Lê Kinh Mân chỉ kêu một tu sĩ Kim Đan tầng hai đi ra, trong mắt hiện lên một tia trào phúng, sau đó lạnh lùng nói:
– Đem phi thuyền của bọn mày để lại đây, cả nhẫn trữ vật của hai người cũng để lại, tao có thể tha cho bọn mày đi.
Khi tên tu sĩ Kim Đan này đang nói chuyện thì vài tên tu sĩ còn lại trên thuyền của bọn họ đã phân công nhau bao vây Phi Vân thuyền của Diệp Mặc, hiển nhiên là bọn họ không muốn để phi thuyền của Diệp Mặc đột nhiên chạy trốn.
Diệp Mặc nghĩ một chút, nếu những người này đồng thời ra tay, hai người hắn và Lê Kinh Mân căn bản cũng không phải là đối thủ.
Nhưng cũng may tính linh hoạt và tốc độ Phi Vân thuyền của bọn hắn hơn hẳn phi thuyền của đối phương, điều này làm cho Diệp Mặc nghĩ tới một phương pháp khá hay.
– Điều khiển Phi Vân thuyền, chạy trốn theo hướng nam.
Sau khi Diệp Mặc thấy số người của đối phương, vội vàng nói với Lê Kinh Mân một câu.
Kinh Mân không có nghĩ nhiều, canh giữ phía nam là hai gã tu sĩ Kim Đan trung kỳ, và hai gã Kim Đan sơ kỳ.
Phi Vân thuyền hẳn là có thể trốn ra ngoài.
Nghĩ đến đây, Lê Kinh Mân đã điều khiển Phi Vân thuyền, rất nhanh bay về phía nam.
Chẳng những Lê Kinh Mân nghe được lời nói của Diệp Mặc, ngay cả người trên phi thuyền của đối phương cũng nghe được, tu sĩ Kim Đan tầng chín kia vội vàng nói:
– Ngăn hắn lại, đừng cho hắn thoát.
Kỳ thật, không đợi tu sĩ Kim Đan tầng chín này chỉ bảo, vài tên tu sĩ Kim Đan cũng phản ứng nhanh, liền xông về phía nam trợ giúp, chuẩn bị ngăn Phi Vân thuyền của Diệp Mặc lại.
Tuy rằng bọn họ không thể hoàn toàn ngăn phi thuyền lại, nhưng chỉ cần thông qua công kích của bọn họ, khiến Phi Vân thuyền của Diệp Mặc bay chậm lại một chút là được rồi.
Mà bốn gã tu sĩ Kim Đan vốn chặn ở phía nam muốn lấy ra pháp bảo ngăn cản Phi Vân thuyền, đối với bọn họ mà nói, bọn họ phải e dè Kim Đan tầng bảy Lê Kinh Mân mới đúng, đằng này gã Kim Đan tầng bảy đó lại đi khống chế phi thuyền, chỉ để lại một tên tu sĩ Kim Đan tầng hai mở đường, thật sự là rất có lợi.
Diệp Mặc đứng ở đầu phi thuyền, không đợi Phi Vân thuyền tiếp cận vài tên tu sĩ Kim Đan, hắn đã lấy ra Tử Đao.
Đối mặt với tu sĩ Kim Đan sơ kỳ và Kim Đan tầng bốn tầng năm trung kỳ, Diệp Mặc không có chút lo lắng nào.
Huyễn vân phân liệt đao, ở dưới sự khởi động của Tử Đao đã bắn ra vô số đao quang, những đao quang này một khi vẩy ra liền tạo thành một mảnh vải màu tím.
Hai gã tu sĩ Kim Đan tầng một trở tay không kịp, bị Tử Đao cuốn đi, hai gã tu sĩ Kim Đan trung kỳ kia cũng khó khăn lắm mới bảo vệ được toàn thân, nhưng lại chật vật không chịu nổi.
Một gã tu sĩ Kim Đan muốn xông lên chặn Diệp Mặc bỗng cảm thấy thân mình bị cứng lại, mà Diệp Mặc lại không dừng động tác, đệ nhất đao sau khi kết thúc, đao thứ hai của hắn lại bổ ra.
Diệp Mặc phát hiện chân nguyên và thần thức của hắn đã cao hơn Kim Đan trung kỳ bình thường rồi, không cần phải dùng Huyễn vân đao pháp, cho nên đao thứ hai này, hắn hoàn toàn là dùng đặc tính của Huyễn vân thúc nguyên đao, bổ ra ngoài.
Tu sĩ Kim Đan tầng bốn vừa mới ngăn cản đao quang của Diệp Mặc còn chưa kịp phản ứng, Tử Đao của Diệp Mặc liền bổ tới.
Ý niệm duy nhất trong đầu gã chính là, đao này thật nhanh.
Bốn gã tu sĩ phía nam mới chỉ đánh hai hiệp, đã bị Diệp Mặc chém chết ba gã, chỉ còn lại một gã tu sĩ Kim Đan trung kỳ, bất kể như thế nào cũng ngăn không được Phi Vân thuyền của Diệp Mặc.
Đang lúc Lê Kinh Mân muốn thoát khỏi vòng vây, Diệp Mặc lại đột nhiên nói:
– Quay về phía đông.
Lê Kinh Mân nháy mắt liền hiểu ý tứ của Diệp Mặc, hoá ra Diệp Mặc căn bản cũng không định chạy trốn, hắn muốn giải quyết mấy tên tu sĩ tu vi thấp xong, rồi tiến đến là tên tu sĩ Kim Đan tầng chín kia.
Nghĩ đến đây, còn có quá trình Diệp Mặc trong nháy mắt đã giết chết ba gã tu sĩ Kim Đan, ý chí chiến đấu của Lê Kinh Mân cũng tăng lên, phía đông có một gã tu sĩ Kim Đan trung kỳ và hai gã tu sĩ Kim Đan sơ kỳ, còn có ba gã tu sĩ Trúc Cơ, nói thật ra, loại thực lực này muốn ngăn cản Kim Đan tầng bảy Lê Kinh Mân và Kim Đan tầng hai Diệp Mặc cũng đủ rồi, ít nhất cũng có thể làm cho bọn họ không thể chạy thoát trong thời gian ngắn.
Nhưng Diệp Mặc căn bản cũng không có ý định chạy trốn, sau khi hắn giết hai gã Kim Đan sơ kỳ và một gã Kim Đan trung kỳ, lại lấy ra Tử Đao, lại một chiêu “Huyễn vân phân liệt đao” đồng thời dùng thêm “Tử nhãn thần hồn thiết cát”, “Thần hồn thứ” của tầng lĩnh ngộ thứ nhất đâm vào tên tu sĩ Kim Đan trung kỳ kia.
Diệp Mặc muốn xem thử “Tử nhãn thần hồn thiết cát” của mình một chút, uy lực tầng thứ nhất ở trong chiến đấu rốt cuộc là như thế nào.
Ánh sáng tím thổi quét qua, tu sĩ Trúc Cơ này căn bản cũng không có chút năng lực phản kháng nào, ngay cả hai gã Kim Đan sơ kỳ, cũng có một người bị chặt đứt một cánh tay, trọng thương lui về phía sau.
Tên tu sĩ Kim Đan trung kỳ kia, dưới sự công kích của “Tử nhãn thần hồn thiết cát”, lại ngẩn người một chút, đã bị ánh sáng tím của Diệp Mặc giết chết trong nháy mắt.
Đến lúc này tên tu sĩ Kim Đan tầng chín mặt mọc râu kia mới hiểu được, hoá ra người ta căn bản cũng không có ý định trốn thoát, nếu thật sự muốn đi, hắn đã có thể trốn chạy từ phía nam rồi.
Bốn gã tu sĩ Kim Đan phía nam chưa cần nói đến ngăn cản Phi Vân thuyền lại, trong chốc lát, ngay cả công kích bọn họ cũng chưa kịp tiến hành liền đã bị đối phương giết chết ba người.
Gã vốn nghĩ, chỉ cần thủ hạ của mình có thể ngăn cản hai người kia, gã sẽ ra tay, nhưng thực tế thì căn bản gã cũng không có cơ hội ra tay.
Khi Diệp Mặc lại chém chết mấy người nữa, tên tu sĩ mặt mọc đầy râu kia thực sự đã rất phẫn nộ, gã còn chưa ra tay đã bị thiệt hại lớn như vậy, gã sao có thể cam lòng.
Lúc này gã cũng biết Diệp Mặc ít nhất là một tu sĩ có cấp bậc giống như gã, nếu không sẽ không có khả năng giết chết tu sĩ Kim Đan sơ kỳ nhanh như vậy.
Thời điểm Diệp Mặc đang muốn tiếp tục đuổi giết, hắn đã bị tên tu sĩ kia Kim Đan tầng chín và tu sĩ Kim Đan tầng bảy ngăn cản.
Diệp Mặc lại không nóng vội, hắn thông qua phương pháp tấn công chớp nhoáng, ở dưới tình huống đối phương trở tay không kịp sẽ chém giết vài tên tu sĩ Kim Đan.
Bây giờ đối phương ngoại trừ tên Kim Đan tầng chín và Kim Đan tầng bảy ra, chỉ còn một gã Kim Đan trung kỳ, hai gã tu sĩ Kim Đan sơ kỳ, thậm chí tên tu sĩ Trúc Cơ đã bị Diệp Mặc bỏ qua.
Hai người Kim Đan sơ kỳ, còn có một người khác đã bị Diệp Mặc đánh trọng thương.
Diệp Mặc tin tưởng, mình đối phó hai gã Kim Đan hậu kỳ, Lê Kinh Mân hoàn toàn có thể tự mình đối phó mấy người còn lại.
Bởi vì Diệp Mặc ở trong khoảng thời gian ngắn đã giết mấy người bọn họ, tên tu sĩ Kim Đan tầng chín kia đã đem Diệp Mặc liệt vào danh sách người phải chết.
Đám người kia đã đi theo gã nhiều năm, nghề này đã làm cho bọn họ giàu lên nhanh chóng, tốc độ tu luyện cũng nhanh, vốn trong đám người này chỉ có gã và tên tu sĩ Kim Đan tầng bảy kia là Kim Đan kỳ, còn lại đều là tu sĩ Trúc Cơ.
Nhưng trải qua nhiều năm cướp bóc và tích lũy tài nguyên, đám người bọn họ đã có mười tên tu sĩ Kim Đan, nhưng lần này đã bị Diệp Mặc giết hơn phân nửa.
Nói cách khác đội ngũ của bọn họ đã bị đánh tàn, việc này sao có thể khiến gã không tức giận và đau lòng.
Đồng thời trong lòng cũng có một chút hối hận, thực lực của bọn họ chưa thể được xem là rất cao, dưới tình huống bình thường đều là nhìn đúng mục tiêu mới hạ thủ.
Mà Lê Kinh Mân này chỉ có tu vi Kim Đan tầng bảy, sau khi bọn họ quan sát Phi Vân thuyền, bên trong cũng không có nhân vật gì khó giải quyết.
Loại phi thuyền này đúng là con dê béo đứng trước miệng bọn họ, nhưng thật không ngờ dê béo biến thành hổ dữ, chỉ trong giây lát đã đánh cho đoàn người của gã tàn phế.
Cho nên người tu sĩ Kim Đan tầng chín này lại không nói nhiều nữa, vừa xông lên đã ném ra bốn tấm bùa cấp năm, đồng thời lấy ra bảy thanh phi kiếm.
Bùa cấp năm đối với Diệp Mặc mà nói, vẫn không thể làm hắn bị thương, nhiều nhất chỉ khiến hắn lãng phí một ít chân nguyên mà thôi.
Diệp Mặc cũng biết tên tu sĩ Kim Đan tầng chín mặt mọc đầy râu này sẽ không dựa vào bùa để đả thương hắn, mà là kiểu lớn tiếng doạ người, sau đó nhân cơ hội lấy ra bảy thanh phi kiếm của gã mà thôi.
Không ngờ là kiếm trận? Diệp Mặc nhìn bảy thanh phi kiếm lơ lửng ở bên người tên tu sĩ Kim Đan tầng chín này, lập tức biết rằng người tu sĩ trước mắt này là một kình địch.
Việc đồng thời sử dụng mấy thanh phi kiếm Diệp Mặc đã gặp qua, lúc ở “Sa Nguyên dược cốc”, hắn đã gặp một người tu sĩ sử dụng bốn thanh phi kiếm có màu sắc khác nhau.
Tuy nhiên cái tu sĩ kia dùng chưa được tính là kiếm trận, mà là một loại kiếm kỹ “Vương tự tứ kiếm”.
Nhưng người tu sĩ Kim Đan tầng chín trước mặt này sử dụng thật sự là kiếm trận.
Trình độ kiếm trận của y hẳn là vẫn chưa đến nơi đến chốn, trước khi bày kiếm trận còn phải dùng mấy tấm bùa để tiết kiệm chút thời gian.
Diệp Mặc là lần đầu tiên gặp tu sĩ này, nếu như là lần thứ hai, hắn thậm chí có thể khiến kiếm trận của tên tu sĩ này không có thời gian vận chuyển.
Kiếm trận của tên tu sĩ Kim Đan kia sau khi thành hình, trong tay đánh ra mấy pháp quyết, bảy thanh phi kiếm bỗng nhiên thoát ly khỏi thân thể của gã, hóa thành mấy đường kiếm ảnh bao vây lấy Diệp Mặc.
Diệp Mặc bỗng nhiên có một loại cảm giác, hắn cảm thấy mình giống như rớt vào vũng bùn, hành động có một chút khó khăn, hơn nữa xung quanh vũng bùn này đều tràn đầy kiếm khí sắc bén, khiến hắn không dám nhúc nhích một chút nào.
Kiếm trận thật là lợi hại, Diệp Mặc trong lòng bỗng run sợ, động tác trong tay lại không chậm trễ lấy ra Tử Đao, “Huyễn vân Hành ý đao”, mang theo ánh sáng tím bổ ra.
Ngoại trừ một đao kia ra, hắn căn bản tìm không thấy phương pháp phá giải kiếm trận này, tuy rằng Diệp Mặc tin tưởng, chỉ cần cho hắn một giờ ba khắc, dựa vào trình độ đại sư trận pháp của hắn, nhìn thấu kiếm trận này căn bản cũng không thành vấn đề.
Nhưng vấn đề là, hiện tại hắn nhất định phải giải quyết xong khốn cảnh trước mắt, bằng không mà nói, hắn thật sự có khả năng bị kiếm trận này băm nát xương thịt…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 970: Kiếm Trận Lợi Hại
Kiếm Trận Lợi Hại
T
hấy Diệp Mặc ở giữa kiếm trận của mình, chỉ lấy đao của hắn ra bổ một đao, tu sĩ Kim Đan tầng chín kia nhếch miệng lộ ra một tia cười lạnh.
Nếu kiếm trận của gã dễ dàng bị phá giải như vậy, gã không biết đã chết bao nhiêu lần rồi.
Cho dù Diệp Mặc là Kim Đan tầng chín viên mãn, gã cũng tự tin một chiêu của đối phương cũng không thể phá giải được kiếm trận của gã.
Bởi vì kiếm trận của gã chẳng những là tổ hợp kiếm quang ở mặt ngoài, hơn nữa còn có một số tổ hợp ám quang căn bản không thể nắm lấy.
Trừ phi thần thức hùng mạnh đến trình độ nhất định, nếu không những ám quang này liền hoàn toàn có thể chém chết người tu sĩ trước mắt này.
Một chiêu này của gã không biết giết qua bao nhiêu tu sĩ có thực lực mạnh hơn so với gã, gã không lần nào thua cuộc.
Chít chít…
Mấy tiếng kêu giống như như con chuột tốn hơi thừa lời vang lên, đao quang ‘Tử Đao’ và kiếm quang kiếm trận đụng vào nhau.
Chân nguyên xung quanh hai người đều bị đụng vào nhau, sau đó đao quang kiếm quang rải rác ra va chạm không ngừng run rẩy.
Tu sĩ Kim Đan tầng chín kia thấy một đao của Diệp Mặc không ngờ có thể kích phát ra đao quang dày đặc như thế, hơn nữa đao quang đó còn có thể chuẩn xác đánh bay kiếm quang trong kiếm trận của gã, lập tức càng thêm kiêng nể Diệp Mặc.
Nhưng gã cũng không lo lắng, kiếm trận của gã chỉ vừa mới bắt đầu.
Điểm chủ chốt của ‘Huyễn Vân Hành ý đao’ chính là sự kết hợp của đao ý và tâm ý, bởi vì thần trí của hắn hùng mạnh, đao quang hắn bổ ra thậm chí có thần trí của hắn ở trong đó, cho nên có được linh tính nhất định, có thể tìm được chính xác vị trí kiếm quang trong kiếm trận cũng là điều không bất ngờ.
Lúc trước Vô ảnh kiếm của Kế Trí Nguyên lợi hại như vậy cũng bị hắn phá vỡ, đừng nói đến kiếm trận còn chưa thành thục này.
Nhưng Diệp Mặc sau khi bổ ra một đao kia.
Luôn cảm giác có nhiều chỗ không ổn.
Hắn không kịp ngẫm nghĩ nữa, bởi vì hắn tin tưởng trực giác của mình.
Cho nên hắn không đợi ‘Tử Đao’ thu về, liền vận chuyển chân nguyên, lại bố trí một bức tường chân nguyên bảo vệ ở xung quanh người.
Bức tường chân nguyên bảo vệ của Diệp Mặc vừa mới bố trí xong, cũng cảm giác được cả người một trận phát lạnh.
Diệp Mặc biết rằng phản ứng của hắn đã xem như nhanh lắm rồi, nhưng mấy đạo kiếm quang hắn không phát hiện ra vẫn dễ dàng phá rách tường chân nguyên bảo vệ của hắn, trực tiếp đánh vào trên người của hắn.
Tuy rằng sau khi bị thương.
Diệp Mặc đã kịp thời nuốt ‘Phục chân đan’ và ‘Sinh nguyên đan” để chữa thương, nhưng vẫn phun ra một ngụm máu, có thể thấy được giữa kiếm trận này có rất nhiều kiếm quang lợi hại mà hắn mơ hồ nhìn không thấy.
Thấy Diệp Mặc sau khi trọng thương.
Chỉ phun ra một ngụm máu, miệng vết thương đổ máu liền dịu xuống, người tu sĩ Kim Đan tầng chín này cực kỳ kinh ngạc.
Và gã lập tức biết được trên người tu sĩ kia có không ít đan dược tốt.
Nghĩ đến đây, trong lòng của gã lại nhiệt thiết.
Trong mắt gã, Diệp Mặc nhất định là tu sĩ Kim Đan Đại viên mãn, hắn đã có những đan dược tốt đó, còn có phi thuyền loại linh khí thượng phẩm đắt tiền này, đã nói lên hắn rất có thể có đan dược thăng cấp Nguyên Anh.
Nếu có thể có đan dược thăng cấp Nguyên Anh, cho dù bị mất những huynh đệ này gã cũng thấy xứng đáng.
Gã vừa định tiếp tục phát động kiếm trận tiến hành công kích Diệp Mặc, thì thấy đối phương trong chớp nhoáng đã thoát khỏi kiếm trận của gã.
Gã lập tức ngây ngẩn cả người, kiếm trận của mình mới chỉ công kích một lần đã bị người ta phá vây thoát ra.
Tuy rằng tu vi của gã quá thấp, không có cách nào lĩnh ngộ việc kiếm trận liên tục công kích, nhưng gã lại biết, tu sĩ trước mắt này nhất định tinh thông trận pháp, thậm chí đối với kiếm trận cũng có được hiểu biết nhất định.
Nếu không hắn sẽ không có khả năng thoát khỏi kiếm trận nhanh như vậy.
Diệp Mặc vào lúc bị thương đã tìm được chỗ thoát ra khỏi kiếm trận.
Lập tức liền trốn ra.
Nếu hắn không bị thương, hắn còn có thể tiếp tục ở lại bên trong kiếm trận tìm hiểu một chút, nhưng sau khi bị thương, hắn sẽ không mạo hiểm như vậy.
Sau khi thoát ra, Diệp Mặc vừa định kiểm tra một chút xem thử bên trong kiếm trận là vật gì, lần đầu tiên đã lừa gạt thần trí của hắn khiến hắn bị thương.
Không ngờ tên tu sĩ Kim Đan tầng bảy kia liền ra tay, không cho Diệp Mặc chút thời gian để thở nữa.
Gã này sử dụng một thanh trường kiếm linh khí trung phẩm, không phải phi kiếm.
Diệp Mặc bị kiếm trận đả thương, trong lòng đang khó chịu, người tu sĩ Kim Đan tầng bảy này lại đánh lén hắn, hắn cũng bất chấp thần thức đang bị thương, một đạo ‘Thần hồn thứ’ đâm qua gã kia.
Tên tu sĩ Kim Đan tầng bảy chỉ ngây người một lát, ‘Tử Đao’ trong tay Diệp Mặc đã kéo theo một đường ánh sáng màu tím, đánh vào trên đầu tên tu sĩ Kim Đan tầng bảy.
Diệp Mặc không đợi gã rơi xuống, đã lấy đi nhẫn trữ vật và linh khí trường kiếm của gã, đồng thời nuốt xuống một viên ‘Phục thần đan’.
Hiệu quả giết địch của ‘Thần hồn thứ’ thật không tệ, nhưng cũng tổn thương khá lớn đối với thần thức của mình, huống chi Diệp Mặc chỉ vừa mới nhập môn ‘Tử nhãn thần hồn thiết cát’.
Cho nên, hắn căn bản cũng không thấy tiếc ‘Phục thần đan’.
Tên tu sĩ sử dụng kiếm trận vừa mới đả thương Diệp Mặc kia, đang muốn tiếp tục triển khai kiếm trận vây khốn Diệp Mặc, lại phát hiện đồng bọn của gã đã bị Diệp Mặc giết chết, lập tức trong lòng càng phẫn nộ hơn.
Bảy thanh phi kiếm vờn quanh ở bên cạnh gã lại một lần quét tới phía Diệp Mặc, gã thấy sắc mặt Diệp Mặc tái nhợt, biết Diệp Mặc vừa rồi tuy rằng trong thời gian ngắn giết đồng bọn của gã, nhưng cũng đã bị thương.
Diệp Mặc tỉnh táo lại, hắn tuy rằng mất máu rất nhiều, hơn nữa thần thức vừa rồi cũng bị hao tổn quá lớn, nhưng tu sĩ Kim Đan tầng chín này dường như cũng không được tốt như vậy.
Chỉ cần nhìn sắc mặt gã tái nhợt, đã biết kiếm trận này đã tiêu hao rất nhiều chân nguyên và thần thức của gã.
Diệp Mặc ở nháy mắt liền phóng ra ‘Vô ảnh”, đồng thời không đợi bảy thanh phi kiếm kia lại vây khốn hắn, ‘Tử Đao’ cũng đã bổ ra.
Rất muốn đánh nhau với tên tu sĩ luyện khí tầng chín này một phen, thử nhìn kiếm trận của gã một chút, nhưng Diệp Mặc cũng biết lúc này hắn đang bị thương, không thích hợp, hơn nữa ai biết còn có những người nào sẽ tới đây hay không? Mà người kia tuyệt đối sẽ không kém Kế Trí Nguyên, thậm chí còn lợi hại hơn một chút.
Đối với Diệp Mặc mà nói, giải quyết càng sớm càng tốt.
Bành bành bành…
‘Tử Đao’ của Diệp Mặc và kiếm trận lại đụng vào nhau, nhưng lần này, Diệp Mặc lại thông qua đao ý cảm nhận được cái loại kiếm quang cất dấu bên trong kiếm trận kia, kiếm quang đó rất khó dùng thần thức để quét đến, lại tồn tại ở giữa kiếm trận, ẩn nấp rất kỹ, một khi mình bị kiếm trận vây, cho dù có thể ngăn cản kiếm quang mà kiếm trận kích phát, nhưng cũng sẽ bị cái loại kiếm quang ẩn núp trong bóng tối này đả thương.
Lần đầu tiên, hắn bị thương chính là như vậy.
Tuy rằng Diệp Mặc còn chưa có phương pháp ngăn cản loại kiếm quang ẩn nấp thay đổi thất thường, nhưng muốn Diệp Mặc bị thương hai lần ở cùng một chỗ, thì tuyệt đối không thể nào.
Hắn không đợi kiếm quang kiếm trận hoàn toàn kích phát, đã triển khai một chiêu ‘Thần hồn thứ’ ra Hắn muốn trước khi tu sĩ Kim Đan tầng chín này phát động trận pháp công kích, hắn nên khống chế gã trước.
Tu sĩ Kim Đan tầng chín kia thật không ngờ còn có loại phương pháp công kích thần thức ‘Thần hồn thứ’ thần kỳ này.
Nhưng thời gian quá ngắn, gã không có cách nào đánh lén Diệp Mặc.
Tuy rằng thời gian ngắn, nhưng kiếm trận của tên tu sĩ Kim Đan này lại lâm vào hỗn độn, kiếm quang ẩn nấp kia đột nhiên biến mất không thấy nữa.
Diệp Mặc trong lòng mừng rỡ, lập tức chỉ biết kiếm trận này yêu cầu rất cao đối với thần thức của tu sĩ, không thể để thần thức bị quấy nhiễu Gần như đồng thời, ‘Tử Đao’ trong tay Diệp Mặc lại bổ ra một lần nữa, lần này ‘Huyễn Vân Phi toàn đao” và ‘Vô ảnh’ căn bản cũng không cần Diệp Mặc chỉ huy, trực tiếp đã tập trung vào mọi nơi trên kinh mạch của người tu sĩ này.
Kinh nghiệm chiến đấu của tên tu sĩ Kim Đan tầng chín này cực kỳ phong phú, thần trí của gã tê rần, kiếm trận hơi loạn một chút, là gã đã biết sự việc không tốt rồi.
Nếu như là tu sĩ bình thường khi phát hiện mình gặp nguy hiểm, có lẽ phản ứng đầu tiên là muốn cao chạy xa bay.
Nhưng gã lại biết hiện tại tuyệt đối không thể trốn, phản ứng đầu tiên của gã không ngờ là lấy ra một tấm bùa, kích phát ra Diệp Mặc thấy tấm bùa này, ánh mắt ngưng tụ, một loại cảm giác bị uy hiếp xông lên đầu.
Đây không ngờ là một tấm ‘Anh đan phù”. ‘Anh đan phù’ thực tế mà nói chưa được tính là bùa, mà là pháp bảo công kích được tu sĩ Nguyên Anh luyện chế ra, chỉ có hiệu quả một lần.
Tu sĩ Nguyên Anh luyện chế ra bùa này rất lợi hại.
Chỉ có điều có một khuyết điểm, chính là tu sĩ cấp thấp dùng nó, cần có thời gian nhất định để kích phát nó.
Kinh nghiệm chiến đấu của Diệp Mặc cũng rất phong phú, ‘Anh đan phù’ vừa xuất hiện là hắn biết lúc này căn bản cũng không thể trốn, biện pháp tốt nhất chính là lập tức ngăn cản đối phương kích phát bùa.
Lúc này ‘Tử Đao’ mang theo một vòng đao quang bao vây tu sĩ Kim Đan tầng chín này, nhưng tu sĩ Kim Đan tầng chín này không ngờ không chú ý tới vòng xoáy đao quang của ‘Tử Đao’, gã vẫn muốn kích phát bùa như cũ.
Nếu như không có ‘Vô ảnh’, hoặc là tên tu sĩ này sớm kích phát tấm bùa một chút, Diệp Mặc căn bản cũng không có biện pháp tốt.
Nhưng tên tu sĩ Kim Đan vẫn không nỡ lấy ra tấm bùa này, hiện tại kích phát có chút hơi chậm.
Không đợi ‘Tử Đao’ dừng ở đỉnh đầu của gã, gã cũng cảm giác được kinh mạch của mình đau buốt, gã lập tức chỉ biết không ổn, bị đánh lén rồi.
Lúc này gã cũng không dám tiếp tục kích phát bùa, khẩn trương dùng chân nguyên bao vây ‘Vô ảnh “, không cho ‘Vô ảnh’ tiếp tục tàn sát bừa bãi.
Nhưng ‘Tử Đao’ với vô số đao quang đã bao vây lấy gã.
“Răng rắc, răng rắc “
Mấy tiếng vang phát ra, Diệp Mặc phát hiện ‘Huyễn Vân Phi toàn đao’ không ngờ không làm gã bị thương, mà chỉ làm rách áo giáp linh khí trên người gã, sau đó chỉ có xuất hiện thêm mấy vết thương nhỏ mà thôi.
Diệp Mặc trong lòng giật mình, khó trách người này không để ý đến việc ‘Tử Đao’ công kích, vẫn còn muốn kích phát ‘Anh đan phù” như cũ, hóa ra là ỷ vào chính mình có một bộ áo giáp linh khí thật tốt.
Tu sĩ Kim Đan tầng chín này thấy áo giáp linh khí trên người mình bị một đao của Diệp Mặc chém nát, liền biết mình đã không có bảo bối gì nữa, gã bất chấp tất cả xoay người bỏ chạy.
Diệp Mặc đương nhiên sẽ không để gã chạy trốn, lại một đao bổ ra.
Tu sĩ này rơi vào đường cùng, đành phải khống chế kiếm trận để ngăn cản một đao kia của Diệp Mặc.
Nhưng gã vẫn là được cái này mất cái khác, ‘Vô ảnh’ ở trong nháy mắt liền thoát được chân nguyên trói buộc của gã, lấy tốc độ nhanh nhất cắn nuốt hết Kim Đan của gã.
Kim Đan cũng bị mất, tu sĩ này chỉ có thể trơ mắt nhìn ‘Tử Đao’ xẹt qua cơ thể gã, trong mắt hiện lên một tia không cam lòng.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










