1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 193 : Nỗi Ám Ảnh (c961-c965)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 193 : Nỗi Ám Ảnh (c961-c965)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 961: Nỗi Ám Ảnh

Nỗi Ám Ảnh

, không ngờ là chứng bệnh cưỡng ép ý niệm, một người phụ nữ có nỗi ám ảnh quá lớn.

Nói những lời này không ngờ là gã đàn ông có tướng mạo bình thường được Tôn Hậu Thường đưa ra.

Diệp Mặc nghe thấy giọng nói này lại như đang nghe tiên âm, vội vàng tiến lên kính cẩn chắp tay nói:

– Vị đạo hữu này, anh biết nguyên nhân bệnh của cô ấy phải không?

Người đàn ông tướng mạo bình thường tuy rằng tu vi cao hơn nhiều so với Diệp Mặc, nhưng tính tình rất hòa thuận.

Ông ta gật đầu nói:

– Tôi biết nguyên nhân bệnh của cô ấy, bởi vì tôi đã gặp qua rồi.

Cậu hẳn cũng là tìm đến Tôn đan sư xin thuốc phải không? Nhưng tôi đoán cậu phải thất vọng rồi.

Tôn Hậu Thường lạnh lùng nhìn thoáng qua Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn đang nằm trong lòng của hắn, ánh mắt lạnh lùng, không nói gì.

Diệp Mặc rất khó chịu đối với cách đối xử của Tôn Hậu Thường, y chỉ là một đan sư luyện đan mà thôi, có cái gì mà làm dáng chứ? Hắn là Đan Vương nè.

Tuy nhiên người đàn ông có tướng mạo bình thường lại nhận ra bệnh tình của Tô Tĩnh Văn, Diệp Mặc cũng không dám xem thường Tôn Hậu Thường.

Hơn nữa hắn cũng biết bây giờ là đến cầu người khác giúp đỡ, đành phải chấp tay nói:

– Tôn Đan sư, xin hỏi…

Không đợi Diệp Mặc nói hết lời, Tôn Hậu Thường liền khoát tay áo nói:

– Không cần xin hỏi, tôi không có cách nào trị bệnh này, đến mấy chữ “chứng bệnh cưỡng ép ý niệm” này tôi cũng là lần đầu tiên nghe được.

Nói xong y không hề để ý tới Diệp Mặc, mà chỉ chắp tay nói với người đàn ông có tướng mạo bình thường:

– Anh Lê, Tôn mỗ không tiễn.

Sau khi nói xong câu này liền xoay người đi vào bên trong, đóng cửa lại.

Người đàn ông mà được gọi là anh Lê xòe tay nói với Diệp Mặt:

– Y chính là người có tính tình cổ quái như vậy, nhưng y vẫn là linh đan sư lục phẩm.

Tôi cũng tìm đến y luyện đan đấy.

Tuy nhiên loại bệnh này, tôi phỏng chừng y thật sự không biết, tôi cũng tình cờ nghe nói qua một lần.

Cho dù là cậu có tranh cãi với y, cũng là không có tác dụng gì.

Diệp Mặc làm gì có thời gian đi tranh cãi với Tôn Hậu Thường, hắn ngoại trừ phải cứu Tô Tĩnh Văn, còn khẩn cấp muốn biết Ức Mạc mấy người đi nơi nào, những điều này hắn đều phải hỏi Tô Tĩnh Văn.

Nếu người này nói Tôn Hậu Thường không có cách nào chữa trị.

Hắn làm sao còn có thể đi thỉnh cầu Tôn Hậu Thường?

Nhưng tin tức này Diệp Mặc sẽ không bỏ qua, hắn lại chắp tay hỏi:

– Vị đạo hữu cho hỏi, anh có biết chứng bệnh cưỡng ép ý niệm trị liệu như thế nào không?

Tu sĩ họ Lê lắc đầu nói:

– Tôi sở dĩ biết chứng bệnh cưỡng ép ý niệm, là vì bảy mươi năm trước tôi cùng một vị trưởng bối đi thăm hỏi một vị cao nhân tiền bối, đã thấy qua bệnh tình này.

Lúc ấy vị cao nhân tiền bối kia nói bệnh này là vì nỗi ám ảnh trong lòng quá sâu, loại ám ảnh này đã vượt qua sự quyến luyến và sinh tử của người bệnh.

Nếu như không có biện pháp làm thức tỉnh nỗi ám ảnh sâu trong nội tâm của cô ấy.

Căn bản không có thuốc nào chữa trị khỏi.

– Vị tiền bối kia cuối cùng nói như thế nào?

Diệp Mặc vội vàng hỏi.

Thấy dáng vẻ Diệp Mặc vội vàng như thế, tu sĩ họ Lê có chút thông cảm nói:

– Vị tiền bối kia lúc ấy cũng không có cách nào chữa khỏi, y chỉ nói là, đối với loại bệnh này người chữa trị cần phải hiểu được nỗi ám ảnh của cô ấy, sau đó phối hợp đan dược mà đánh thức thần trí mới có thể cứu được.

Nhưng hiện tại đan dược đánh thức thần trí rất quý báu, chỉ sợ…

Dường như không đành lòng nhìn thấy sự thất vọng của Diệp Mặc, tu sĩ họ Lê lại nói:

– Đừng nói đan dược đánh thức thần trí, ngay cả đan dược khôi phục tinh thần cũng rất quý hiếm.

Lần trước tôi nghe nói qua cuộc thi Đan Vương của Thành Toái Diệp, có một gã đan sư thông qua Dẫn thần thảo đã tổ hợp ra Chức thần đan, hay là cậu đi tìm kiếm y xem sao.

Diệp Mặc trong lòng ngẩn ngơ.

Người kia chẳng phải là hắn sao? Nếu tôi có cách tôi cần gì cầu cạnh linh đan sư lục phẩm?

Thấy Diệp Mặc có chút sững sờ, tu sĩ họ Lê tiếp tục nói:

– Lúc ấy vị cao nhân tiền bối kia nói có một loại dược liệu gọi là Tiếp Lan Xuân Hiểu, nếu dùng loại dược liệu này nhập đan, có lẽ có thể đánh thức nỗi ám ảnh tinh thần của người bệnh.

Nếu đan sư hạng nhất luyện đan danh nhân đường của cuộc thi luyện đan lần trước đồng ý ra tay, nói không chừng có thể đem loại đan dược này tổ hợp thành.

Diệp Mặc bỗng nhiên có chút sáng tỏ.

Hắn là người trong cuộc thường mê muội, hắn chính là một Đan Vương, chỉ có điều trong lúc nhất thời gấp gáp, không thể nghĩ ra nhiều vấn đề.

Cũng không hiểu rõ nguyên nhân mà Tô Tĩnh Văn tại sao có nỗi ám ảnh tinh thần quá sâu.

Tiếp Lan Xuân Hiểu hắn đương nhiên biết, đây chỉ là một loại linh thảo cấp ba mà thôi, quả đúng như người này nói.

Có tác dụng lớn đối với chữa trị bệnh tâm thần.

Có lẽ hắn sẽ dùng loại dược liệu này luyện chế đan dược, sau đó thử qua một chút.

Hơn nữa hắn hiện tại đã biết Tô Tĩnh Văn có nỗi ám ảnh tinh thần quá sâu, rất có thể có liên quan đến nỗi ám ảnh về hắn.

Khó khăn duy nhất là đi nơi nào kiếm Tiếp Lan Xuân Hiểu, Diệp Mặc bỗng chốc lo lắng.

Tiếp Lan Xuân Hiểu mặc dù là linh dược cấp ba, tuy nhiên lại cực kỳ hiếm thấy, cũng quý báu như linh thảo cấp năm.

Hơn nữa Diệp Mặc cũng hiểu được ý của đối phương, bởi vì Tiếp Lan Xuân Hiểu mặc dù không như Dẫn Thần Thảo khó nhập đan, nhưng cũng là một loại dược liệu rất khó nhập đan.

Hắn đã từng đem Dẫn thần thảo nhập đan, giờ lại đem Tiếp Lan Xuân Hiểu nhập đan cũng không phải là không được.

Nghĩ đến đây, Diệp Mặc đã có phần thông suốt, cho dù là không thể đem Tiếp Lan Xuân Hiểu nhập đan, hắn còn có Phục thần đan.

Đây chính là đan dược Thiên cấp tam phẩm, là đan dược tốt nhất chữa trị thần trí, cho dù là không thể chữa hết bệnh cho Tô Tĩnh Văn, cũng có thể làm cho bệnh tình của cô thuyên giảm.

Hơn nữa loại đan dược Phục thần đan này không chứa linh lực bạo phát, đối với người chưa từng tu luyện qua như Tô Tĩnh Văn cũng không có bất kỳ thương tổn nào.

Sau khi Diệp Mặc hiểu đạo lý này, lập tức lấy ra một viên Phục thần đan bỏ vào miệng Tô Tĩnh Văn.

Phục thần đan vừa vào miệng đã tan chảy, sau khi Tô Tĩnh Văn ăn Phục thần đan, con mắt bỗng nhiên khép lại, một lát sau, cô không ngờ đã ngủ say.

Diệp Mặc trong lòng mừng rỡ, Tô Tĩnh Văn mấy ngày nay không ngủ được, đây mới là lý do làm cho hắn lo lắng, nếu không phải hắn giúp cô tẩy tủy, nói không chừng rất khó kiên trì.

Lúc này cô đã ngủ, nói đúng là, cứ cho là như vậy không tốt cho cô, nhưng cũng có thể có đủ thời gian để cho hắn đi tìm Tiếp Lan Xuân Hiểu.

Hoặc cho dù là không có Tiếp Lan Xuân Hiểu dùng Phục thần đan thời gian dài, cô cũng có thể bình phục.

Tìm được nguyên nhân bệnh của Tô Tĩnh Văn, còn có thể đưa ra biện pháp khả thi chữa trị bệnh cho cô, trong lòng Diệp Mặc rất vui sướng, hắn rất biết ơn người tu sĩ trước mặt.

Hiện tại Tô Tĩnh Văn đang ngủ, hắn lúc này mới có thể nói lời cảm ơn.

– Cảm ơn anh Lê, thật sự là nghe anh nói một hồi lâu, tôi mới hiểu ra.

Tu sĩ họ Lê lúc này mới phản ứng, y sửng sốt nhìn Tô Tĩnh Văn ngủ say nói:

– Tôi nghe vị tiền bối kia nói chứng bệnh cưỡng ép ý niệm chắc là sẽ không rơi vào ngủ say, cậu dùng biện pháp gì vậy? Không ngờ mới ăn một viên đan dược đã làm cho cô ấy ngủ say?

Tu sĩ họ Lê này đã giúp đỡ Diệp Mặc quá nhiều, Diệp Mặc cũng không muốn giấu diếm y, lập tức nói:

– Vâng, tôi tình cờ có một viên Phục thần đan…

– Cái gì?

Diệp Mặc chưa dứt lời, tu sĩ họ Lê thất kinh.

– Cậu nói là Phục thần đan – đan dược Thiên cấp tam phẩm?

Cho dù là hỏi, y cũng không thể tin được, tuy rằng y không biết Phục thần đan được luyện chế từ dược liệu gì, nhưng đan dược Thiên cấp tam phẩm, là một viên đan dược vô giá, mà người tu sĩ trước mắt này không ngờ tùy tiện cho người phụ nữ mà hắn đang ôm trong lòng ăn, người này chắc là giàu có đây?

Diệp Mặc không muốn bàn nhiều về chuyện này, hắn đành phải nói:

– Anh Lê, tôi phải đi tìm tìm Tiếp Lan Xuân Hiểu, cáo từ anh nhé.

Vốn Diệp Mặc được người này ưu đãi, hắn rất muốn nói tên cho y nghe, nhưng vừa nghĩ tới hắn hiện tại đắc tội với nhiều người như vậy, còn phải suy nghĩ lại.

Diệp Mặc vừa nói ra lời này, tu sĩ họ Lê chỉ biết Diệp Mặc hẳn là không muốn nói vể chủ đề Phục thần đan, y cũng không có hỏi, chỉ nói:

– Nếu cậu muốn tìm Tiếp Lan Xuân Hiểu, tôi biết có một nơi sau bốn ngày có thể tìm được loại dược liệu này.

– Nơi nào?

Diệp Mặc thốt ra.

– Bốn ngày sau ở thành Sóc Hàm có một hội giao lưu Kim Đan quy mô nhỏ, tôi nghe nói có người sẽ đem Tiếp Lan Xuân Hiểu tới đó.

Tôi đúng lúc cũng đi tham gia, nếu cậu đi, hay là chúng ta cùng đi vậy.

Tu sĩ họ Lê nói.

Thậm chí có sự tình trùng hợp như vậy? Diệp Mặc nhìn tu sĩ họ Lê, phát hiện giọng nói của y rất chân thành, hơn nữa quả thật cũng không có gì bất ổn, trong lòng biết người này thật sự chính là một tu sĩ nhiệt tình.

Hắn gật đầu nói:

– Như vậy phải cảm ơn anh Lê thật nhiều, tôi gọi là Mạc Ảnh, một tán tu.

Không biết anh Lê tìm đến Tôn Hậu Thường để luyện chế đan dược gì, mà cần đến một tháng trời?

Tu sĩ họ Lê cười ha hả:

– Tôi tên là Lê Kinh Mân, cũng giống cậu, cũng là tán tu.

Tôi trong một lần ngẫu nhiên tìm được hai gốc cây Thanh uẩn thảo, tôi muốn mời Tôn đan sư luyện chế một lò Thanh uẩn đan.

Diệp Mặc hơi sửng sốt, hắn cảm thấy tên của Lê Kinh Mân này và Tôn Hậu Thường nên đổi cho nhau, gã Kinh Mân quá thật thà, còn gã Hậu Thường kia không có một chút phúc hậu.

Tuy nhiên gã Lê Kinh Mân đã giúp hắn, hắn cũng không thể làm cho Lê Kinh Mân bị hố.

Hơn nữa gã Tôn Hậu Thường này, Diệp Mặc không có thiện cảm đối với y.

Nghĩ đến đây, Diệp Mặc nói thẳng:

– Anh Lê, không phải tôi nói anh làm không đúng, anh phải biết rằng Thanh uẩn đan cũng không phải là linh đan sư lục phẩm có thể luyện chế ra, cho dù là muốn luyện chế ra Thanh uẩn đan, ít nhất cần linh đan sư thất phẩm.

Nếu như muốn luyện chế ra Thanh uẩn đan hạng nhất, thậm chí cần Đan Vương mới có thể.

Lê Kinh Mân cười khổ một tiếng nói:

– Tôi đương nhiên biết, nhưng đan sư mà tôi quen, chỉ có Tôn đan sư là có cấp bậc cao nhất.

Muốn đi tìm đan sư thất phẩm trở lên, nói không chừng chỗ đan dược này của tôi còn không đủ trả thù lao, ái chà…

Diệp Mặc trong chốc lát đã hiểu sự khó khăn của Lê Kinh Mân, trên thực tế chính hắn là Đan Vương, cho nên không hiểu được nỗi khổ của một tu sĩ bình thường đi cầu lấy đan dược.

Diệp Mặc có ý giúp đỡ nhưng lại suy nghĩ một lúc mới nói:

– Anh Lê, nếu tôi không nhìn lầm, Tôn Hậu Thường không thể luyện chế ra được Thanh uẩn đan, hơn nữa y nói phải cần một tháng luyện chế ra lò Thanh uẩn đan là gạt anh đấy.

Tôi đã luyện chế qua Thanh uẩn đan, cho dù còn chút nữa là đan sư thất phẩm, cũng không đến một ngày.

– Cậu đúng, đúng linh đan sư thất phẩm à?

Lê Kinh Mân ngạc nhiên với lời nói của Diệp Mặc

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 962: Hội Giao Lưu Kim Đan

Hội Giao Lưu Kim Đan

Đ

úng vậy, tôi là linh đan sư thất phẩm, nếu anh bằng lòng tin tôi, thì tôi có thể giúp anh luyện chế “Thanh Uẩn Đan”.

Hơn nữa tôi dám chắc tên Tôn Hậu Thường đã gạt anh, tạm không bàn đến chuyện hắn có thể luyện chế được “Thanh Uẩn Đan” hay không, hắn nói một tháng sau có đan, là không đáng tin.

Diệp Mặc không ưa tên Tôn Hậu Thường này, hắn có thiện cảm với Lê Kinh Mân, nên trực tiếp vạch mặt Tôn Hậu Thường.

Diệp Mặc vốn nghĩ rằng Lê Kinh Mân hẳn sẽ không cẩn thận đến mức bảo hắn luyện chế một lò đan dược xem sao, dù sao thì “Thanh Uẩn Thảo” rất quý báu.

Dù Diệp Mặc đã lấy được rất nhiều “Thanh Uẩn Thảo” ở “Sa Nguyên Dược Cốc”, nhưng bên ngoài lại không có nhiều như vậy, dù là ngẫu nhiên xuất hiện vài cây, cũng đã sớm bị người ta hái mất rồi.

Nhưng điều khiến Diệp Mặc không ngờ là, sau khi Lê Kinh Mân nghe xong lời của hắn, chỉ hơi chần chờ liền nói một cách kiên định:

– Anh Mạc, tôi tin lời anh, tôi tin anh nhất định là linh đan sư thất phẩm.

Diệp Mặc ngẩn người ra, hắn không ngờ là Lê Kinh Mân lại tin tưởng như vậy, y quả thật quá thật thà rồi, trong tên có “tinh minh”, hai chữ này thật là không tương xứng.

Nhưng may là bản thân hắn cũng không định lừa y.

* Tên Lê Kinh Mân trong tiếng Hoa là Li Jing Min, từ Jing Ming cùng âm đọc với hai chữ “tinh minh” (khôn ngoan, sáng suốt).

Lê Kinh Mân lại không để tâm Diệp Mặc nghĩ thế nào, chỉ nói:

– Anh có thể lấy “Phục Thần Đan” là thiên cấp tam phẩm ra cho một cô gái ăn, cho thấy anh là một người trọng tình nghĩa, tôi tin một người trọng tình nghĩa không thể là kẻ lừa đảo.

Diệp Mặc nghe xong lời của y, ra chiều suy nghĩ, sở dĩ Lê Kinh Mân nói như vậy, là vì đan dược thiên cấp tam phẩm, ở tu chân giới, dù là có quan hệ vợ chồng cũng chưa chắc sẽ lấy ra cho đối phương, mà bản thân hắn lại lấy ra một cách tùy tiện, rõ ràng là nằm ngoài dự đoán của y.

Hơn nữa Diệp Mặc cũng rất đồng ý với một câu nói khác của Lê Kinh Mân.

Những kẻ thích lừa gạt người khác, đa số đều là những kẻ bạc tình phụ nghĩa.

Thường thì người trọng tình nghĩa, đúng thật là rất khó để cố ý lừa gạt người quen hoặc người yếu thế.

Hôm nay tâm trạng Tôn Hậu Thường không tệ, vừa mới có được hai cây “Thanh Uẩn Thảo”.

Tuy hiện giờ y vẫn chưa thể luyện chế “Thanh Uẩn Đan”, nhưng chờ đến sau khi y trở thành linh đan sư thất phẩm, thì y có thể luyện chế rồi.

“Thanh Uẩn Đan” được luyện chế từ hai cây “Thanh Uẩn Thảo”, đủ để chống đỡ cho y tu luyện đến Kim Đan viên mãn rồi.

Về phần Lê Kinh Mân, một tháng sau tìm đại cớ gì sau đó bồi thường ít linh thạch là xong rồi.

Chỉ là y chưa đắc ý xong, thì hai nữ đệ tử liền đến báo Lê Kinh Mân lại cầu kiến ở bên ngoài.

Tuy y rất ngạc nhiên, tại sao Lê Kinh Mân vừa đi khỏi, lại muốn gặp y, nhưng hôm nay y mới lấy được hai gốc “Thanh Uẩn Thảo” của Lê Kinh Mân, không gặp y thì hơi kì.

Nghĩ đến đây Tôn Hậu Thường ra khỏi động phủ.

Nghiêm mặt ôm quyền nói với Lê Kinh Mân đứng ngoài cửa:

– Phải chăng anh Lê còn bỏ sót chuyện gì?

Lê Kinh Mân hơi lúng túng nói với Tôn Hậu Thường:

– Tôn đan sư, hai cây “Thanh Uẩn Thảo” của tôi hiện giờ vẫn chưa thể giao cho anh được, cần bốn ngày sau mới có thể lại đến tìm anh giúp đỡ.

Tôn Hậu Thường giật mình, vội hỏi:

– Tại sao vậy? Phải biết rằng hiện nay tôi đang nghiên cứu đặc tính của “Thanh Uẩn Thảo”, nếu bốn ngày sau lại mang tới, thì thời gian anh lấy được đan dược lại bị trì hoãn.

Lê Kinh Mân lắc đầu nói:

– Tôi biết chứ, nhưng tôi cũng là bất đắc dĩ, bốn ngày sau ở hội giao lưu Kim Đan tại Thành Sóc Hàm, tôi muốn thử xem có thể dùng “Thanh Uẩn Thảo” để đổi lấy mấy viên “Thanh Uẩn Đan” hay không, nếu thật sự không được, thì tôi lại đến tìm anh Tôn giúp đỡ.

Mong anh Tôn hiểu cho.

Tôn Hậu Thường nghe xong lời của Lê Kinh Mân, ngạc nhiên nhìn y nói:

– Anh muốn dùng “Thanh Uẩn Thảo” đổi lấy “Thanh Uẩn Đan”? Anh phải biết đây là chuyện không thể nào mà.

Lê Kinh Mân thở dài nói:

– Tôi biết chuyện này rất khó, nhưng không thử thì làm sao biết là không thể chứ? Nếu không thử, tôi thật khó lòng an tâm.

Tôn Hậu Thường nhìn Diệp Mặc bên cạnh, Lê Kinh Mân vốn là người rất dễ nói chuyện.

Tại sao trong thời gian ngắn như vậy lại trở quẻ, rõ ràng là có liên quan tới Diệp Mặc.

Tuy y biết rằng dù ở hội giao lưu có người có “Thanh Uẩn Đan”, cũng sẽ không đem ra để đổi “Thanh Uẩn Thảo”, dù là một cây đổi một viên cũng không ai đổi.

Nhưng “Thanh Uẩn Thảo” ở trên người y là của Lê Kinh Mân, Lê Kinh Mân vừa đưa cho y, giờ lấy lại không đưa nữa, thì y có muốn tìm cớ cũng không tìm được.

Nếu tên họ Lê kia thêm một ngày nữa mới đến, thì y cũng có thể viện cớ nói đã bắt đầu bào chế rồi, nhưng đối phương cả thời gian nửa nén nhan cũng không tới thì đã đòi lại rồi.

Huống chi, tu vi của Lê Kinh Mân không thấp hơn y, nếu đánh nhau thật, bản thân y cũng chưa chắc là đối thủ của Lê Kinh Mân.

Nghĩ đến đây, trong lòng Tôn Hậu Thường vô cùng buồn bực.

Dù bốn ngày sau Lê Kinh Mân chắc chắn không đổi được “Thanh Uẩn Đan”, nhưng “Thanh Uẩn Thảo” ở trên người y và trên người của người khác, cảm giác đó là không giống nhau.

– Tôn đan sư…

Thấy Tôn Hậu Thường do dự không nói, Lê Kinh Mân lại nhắc nhở một câu.

– À, được, nếu anh Lê đã muốn đi thử xem, thì tôi đương nhiên tán thành rồi.

Tôn Hậu Thường nói xong tuy không nỡ, nhưng vẫn lấy ra hai cái hộp ngọc đưa cho Lê Kinh Mân.

Sau khi Lê Kinh Mân xác nhận là “Thanh Uẩn Thảo” xong, liền gật đầu nhận lấy nói với Tôn Hậu Thường:

– Đa tạ Tôn đan sư, Lê mỗ xin cáo từ, anh Mạc, chúng ta cùng về đi.

Tôn Hậu Thường lại nhìn Diệp Mặc nói:

– Anh bạn này, nếu không ngại, thì mời anh đến động phủ của tôi ngồi chơi, tôi có thể giúp anh xem bệnh người này.

Sao Diệp Mặc lại không biết ý của Tôn Hậu Thường chứ, rõ ràng là y không nỡ hai cây “Thanh Uẩn Thảo” vừa tới tay lại phải trả lại, đồng thời cũng oán hận hắn.

Y gọi hắn vào thì Lê Kinh Mân nói không chừng cũng sẽ vào theo, như vậy thì thứ nhất là y có thể báo thù hắn, thứ hai là muốn lấy lại “Thanh Uẩn Thảo” trong tay Lê Kinh Mân.

Nhưng Diệp Mặc làm gì có tâm tình để nói nhảm với loại vô danh tiểu tốt như Tôn Hậu Thường, đừng nói là y không thể cứu Tĩnh Văn, dù là y có thể cứu được, thì bây giờ hắn biết cách rồi, cũng sẽ không đi cầu xin y.

Nên Diệp Mặc hoàn toàn không đoái hoài tới Tôn Hậu Thường, chỉ nói với Lê Kinh Mân:

– Được, nếu đã như vậy, thì chúng ta đi thôi.

Nói xong vung ra một thanh phi kiếm rất đơn giản cùng với Lê Kinh Mân nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Nhìn thấy hai người bỏ đi, Tôn Hậu Thường giận tái mặt:

– Đồ chuột nhắt vô tri, lại dám phá hoại việc lớn của ta, còn dám hống hách như vậy, bốn ngày sau ở Thành Sóc Hàm chính là ngày chết của mi.

Sau khi Lê Kinh Mân rời khỏi núi Dân Hạc, liền dừng lại, giao hai cây “Thanh Uẩn Thảo” cho Diệp Mặc, thậm chí không cần bất kì vật thế chấp gì, cũng không yêu cầu Diệp Mặc phải luyện đan tại chỗ.

Chỉ hẹn với Diệp Mặc bốn ngày sau gặp mặt ở Thành Sóc Hàm, liền một mình rời khỏi.

Thấy Lê Kinh Mân bỏ đi, Diệp Mặc thầm than trong lòng, tuy Lê Kinh Mân phóng khoáng và dễ dàng tin tưởng người khác, nhưng cũng không thật sự là nhân vật đơn giản, nếu y là nhân vật đơn giản, thì sẽ không lấy hội giao lưu ở Thành Sóc Hàm vào bốn ngày sau làm cớ, sau đó dễ dàng lấy lại “Thanh Uẩn Thảo” rồi.

Quả nhiên người có thể tu luyện đến Kim Đan hậu kì, không có ai là nhân vật đơn giản, tên Lê Kinh Mân này chỉ là phẩm hạnh tốt hơn nhiều so với những tu sĩ bình thường mà thôi, nhưng một khi liên quan đến lợi ích của y, Diệp Mặc tin rằng y tuyệt đối có cách phản kích lại.

Đừng thấy Tôn Hậu Thường lấy hai cây “Thanh Uẩn Thảo” của y, nhưng một khi một tháng sau Tôn Hậu Thường không đem ra “Thanh Uẩn Đan”, chắc là y cũng sẽ không có kết cục tốt.

Còn sở dĩ y tin tưởng hắn, chắc một là do nhìn thấy hắn tùy tiện lấy “Phục Thần Đan” cho Tô Tĩnh Văn dùng, nguyên nhân chủ yếu hơn hẳn là vì y cho rằng giá trị của “Thanh Uẩn Đan” kém xa “Phục Thần Đan”.

Hắn ngay cả “Phục Thần Đan” còn không để tâm, thì sao có thể để ý đến “Thanh Uẩn Thảo” của y chứ.

Ngay tối hôm đó, Diệp Mặc liền đến Thành Sóc Hàm.

Tuy Thành Sóc Hàm chỉ cách Giang Xuyên mấy vạn dặm, nhưng sau khi Diệp Mặc đến đây, liền biết tại sao những thành phố khác gần đây đều thiếu linh khí rồi.

Thành Sóc Hàm lại có một Tụ Linh Trận Pháp cấp sáu, loại Tụ Linh Trận này không những cần một thủ đoạn bày trận cao cấp, còn cần rất nhiều vật liệu thượng hạng, một Tụ Linh Trận lợi hại như vậy, biết bao năm nay, linh khí xunh quanh đương nhiên đều bị hút đến đây rồi.

Nên linh khí ở Thành Sóc Hàm rất dày đặc, thậm chí có thể sánh ngang với Thành Toái Diệp.

Nhưng ở nơi không có linh mạch này, dựa vào Tụ Linh Trận để tích tụ linh khí, rồi có một ngày Thành Sóc Hàm sẽ trở thành một nơi như thành Giang Xuyên, thiếu hụt linh khí.

Sau khi Diệp Mặc đến Thành Sóc Hàm, đầu tiên là tìm quán trọ thu xếp ổn thỏa cho Tô Tĩnh Văn, rồi mới bắt đầu luyện chế “Thanh Uẩn Đan”.

Lê Kinh Mân chỉ giao cho Diệp Mặc hai cây “Thanh Uẩn Thảo” mà thôi, còn những dược liệu phụ trợ còn lại thì không có cái nào, những dược liệu này đều là Diệp Mặc lấy ra, đối với dược liệu phụ trợ, Diệp Mặc cũng không để tâm gì.

Lê Kinh Mân từng giúp hắn, hơn nữa đừng nói là những dược liệu phụ trợ này, dù là “Thanh Uẩn Thảo”, Diệp Mặc cũng không để tâm.

“Thanh Uẩn Thảo” của hắn quá nhiều rồi, dù là “Thanh Uẩn Đan” hắn cũng có hơn một trăm viên.

Tuy hai cây “Thanh Uẩn Thảo” mà Lê Kinh Mân đưa cho không nhiều năm lắm, nhưng hai lò “Thanh Uẩn Đan”, Diệp Mặc vẫn luyện chế tổng cộng ra mười hai viên, hơn nữa toàn bộ đều là đan dược hạng nhất.

Cất mười hai viên “Thanh Uẩn Đan” đi, Diệp Mặc bắt đầu chỉnh lý những thứ mà hắn vừa đạt được gần đây.

Ngày trước ở “Dảy núi Vạn Dược”, hắn có được vài chiếc nhẫn của tu sĩ Kim Đan kì, chỉ là trong những chiếc nhẫn này ngoài một vài dược liệu và linh thạch, cùng với chút ít đan dược mà tu sĩ Kim Đan dùng để tu luyện ra, Diệp Mặc hoàn toàn không bắt gặp thứ tốt thật sự.

Muốn nói thứ tốt mà hắn thích, thì vẫn là chiếc nhẫn của Phí Tứ Giang mà hắn biết, không những có một tấm bùa độn thủy cấp bảy, còn có cái ụ đá kia nữa.

Diệp Mặc không biết tại sao Phí Tứ Giang nhất định phải có ụ đá này, nhưng hắn biết ụ đá này tuyệt đối không tầm thường, hơn nữa ông lão Thiên Dịch kia cũng không phải là người thường.

Để hai ụ đá vào thế giới trang vàng, lúc này Diệp Mặc mới kiểm lại linh thạch của mình.

Linh thạch bậc cao đã có một triệu bảy rồi, linh thạch trung cấp càng là đạt đến năm triệu, linh thạch bậc thấp cũng có hơn bốn triệu.

Ba ngày còn lại thấm thoát trôi qua, Diệp Mặc không đi đâu cả, đều nghiên cứu “Thiên Hoa Đan”.

Về phần Tô Tĩnh Văn, sau khi dùng “Phục Thần Đan”, phần lớn thời gian đều là đang ngủ.

Ngày thứ tư khi Diệp Mặc cõng Tô Tĩnh Văn đến “Miêu Hương Lâu”, nơi diễn ra hội giao lưu Kim Đan ở Thành Sóc Hàm, Lê Kinh Mân đã sớm chờ ở cửa từ lâu…

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 963: Tôi Lấy

Tôi Lấy

L

ê Kinh Mân thấy Diệp Mặc đến, liền tỏ vẻ vui mừng, nhưng Diệp Mặc vẫn nhìn thấy trong mắt y thoáng qua sự nhẹ nhõm, rõ ràng là tuy y rất hào phóng đưa hai cây “Thanh Uẩn Thảo” cho Diệp Mặc, nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng.

Dù sao thì y và Diệp Mặc cũng là lần đầu tiên gặp mặt, Diệp Mặc không biết Lê Kinh Mân có phải vì mình tùy tiện lấy “Phục Thần Đan” ra dùng, mới cược một phen không, nhưng hắn đoán hẳn là có nguyên nhân đó.

Dù sau khi gặp mặt, Lê Kinh Mân không hỏi han gì, Diệp Mặc vẫn chủ động lấy một bình ngọc ra đưa cho y:

– Đan dược đã xong rồi, anh xem đi.

Lê Kinh Mân nghe xong lời của Diệp Mặc, tay run run, y thật sự không tìm được linh đan sư thất phẩm, mới liều một lần được ăn cả ngã về không, không ngờ lại thật sự có được một bình “Thanh Uẩn Đan”.

Dù y đã tu luyện đến Kim Đan tầng bảy, vẫn khó kềm nén kích động, y cẩn thận đón lấy bình ngọc mà Diệp Mặc đưa cho, mở ra xem, bên trong rõ ràng có mười hai viên “Thanh Uẩn Đan”.

– Cái này…

Lê Kinh Mân ngẩn người ra một lúc, liền phản ứng lại, vội nói:

– Tôi không cần nhiều vậy đâu, trong này còn có rất nhiều dược liệu phụ trợ là của anh, anh chỉ cần đưa tôi bốn năm viên là được rồi.

Thật ra dù Lê Kinh Mân biết Diệp Mặc có thể là linh đan sư thất phẩm, nhưng trong lòng y vẫn không hoài nghi gì nhiều, có điều y tin rằng Diệp Mặc đáng tin cậy hơn Tôn Hậu Thường, nhưng y chỉ cần có hai viên là đã rất hài lòng rồi, không ngờ là thoáng cái đã có được mười hai viên, điều này khiến y không kích động cũng không được.

Diệp Mặc khoát tay nói:

– Anh Lê bảo tôi giúp anh luyện đan, là xem trọng tôi, hơn nữa tôi nợ ân tình của anh Lê.

Huống chi anh Lê cũng biết “Thanh Uẩn Đan” tuy quý giá, nhưng tôi cũng không để tâm.

Diệp Mặc biết Lê Kinh Mân có lẽ đã đoán ra hắn có nội tình rất sâu, nên cũng không cần giả nghèo.

Lê Kinh Mân trầm ngâm một lát, dường như biết lời của Diệp Mặc nói là thật, hắn ngay cả đan dược thiên cấp tam phẩm còn không bận tâm, thì làm sao lại để ý đến mấy viên “Thanh Uẩn Đan”.

Nghĩ đến đây, y rất cảm kích nói:

– Nếu đã như vậy thì tôi đành nhận ân tình của anh Mạc, nếu anh Mạc có gì sai khiến, Lê mỗ nhất định dốc hết sức mình.

Tuyệt đối không nói nửa chữ không…

Ấn tượng của Diệp Mặc về Lê Kinh Mân càng lúc càng tốt, lúc nãy hắn cố ý nói những lời như vậy, nhưng lại phát hiện Lê Kinh Mân hoàn toàn không có ý cướp giật.

Thường thì ở tu chân giới, rất nhiều người một khi phát hiện người có tu vi thấp hơn mình có đồ tốt, có nghĩ đủ mọi cách cũng phải giựt về, nhưng Lê Kinh Mân sau khi biết Diệp Mặc giàu có, ngay cả ánh mắt cũng không thay đổi, có thể thấy người này đúng là người quang minh lỗi lạc.

– Ủa, không đúng, đây là đan dược hạng nhất…

Lê Kinh Mân dường như lại nghĩ ra điều gì, y lại mở cái bình ngọc kia ra xem, bỗng nhiên nhìn Diệp Mặc một cách kinh ngạc, nói:

– Anh là, là đan…

Diệp Mặc đương nhiên biết Lê Kinh Mân muốn nói gì.

Y nhìn ra “Thanh Uẩn Đan” mà bản thân hắn đưa cho y là đan dược hạng nhất, nên y cũng biết rằng hắn chí ít là một đan vương nhất phẩm.

Hắn biết Lê Kinh Mân muốn nói hai chữ “Đan Vương”, nhưng hắn khoát tay cắt ngang lời của Lê Kinh Mân:

– Anh Lê tự biết trong lòng là được rồi, sau này cần tôi giúp đỡ, xin cứ việc nói ra.

Lê Kinh Mân trong lòng vô cùng kinh ngạc, y không ngờ rằng người mà y tình cờ gặp phải lại là một Đan Vương, hơn nữa còn là một Đan Vương trẻ tuổi như vậy.

Nếu không phải là bản thân y gặp phải, mà là người khác nói Diệp Mặc là Đan Vương, y tuyệt đối sẽ không tin đâu.

Đan Vương trẻ tuổi như vậy, sao không đi tham gia đại hội luyện đan danh nhân đường?

Hơn nữa hắn có thể luyện chế “Phục Thần Đan”, chẳng phải là nói hắn ít nhất là một Đan Vương tam phẩm hay sao? Một Đan Vương tam phẩm trẻ tuổi như vậy sao?

Trong lòng Lê Kinh Mân bỗng hiểu ra.

Con người trước mắt này hoàn toàn không phải là Mạc Ảnh gì, hắn chính là Diệp Mặc, là đệ nhất luyện đan danh nhân đường.

Trẻ tuổi như vậy, lại là Đan Vương, không phải là hắn ta thì còn là ai chứ?

– Anh là luyện đan danh nhân …

Sau khi Lê Kinh Mân nghĩ ra, liền nói.

Diệp Mặc sao có thể để Lê Kinh Mân nói ra, vội ngắt lời y lần nữa, nói:

– Đúng vậy, anh Lê chỉ cần biết vậy là được rồi, xin anh Lê đừng trách tội che giấu trước đó, tôi bất đắc dĩ thôi.

Lê Kinh Mân nghe lời của Diệp Mặc, liền biết rằng suy đoán của y là không sai, trong mắt càng lộ vẻ kinh ngạc, mừng rỡ.

Quen biết một Đan Vương, đối với y mà nói quả thật giống như một món quà trên trời rơi xuống.

Hơn nữa y biết rằng Diệp Mặc đã muốn che giấu tên họ của mình, rõ ràng là để tránh bị kẻ thù, y đương nhiên sẽ không vạch trần những chuyện này.

Trong lúc hai người trò chuyện, lại có thêm mấy tu sĩ Kim Đan kéo đến, trong đó có một người còn quen biết với Lê Kinh Mân, lên tiếng chào hỏi.

Vốn dĩ Lê Kinh Mân còn định bất luận thế nào cũng phải giúp Diệp Mặc có được “Tiếp Lan Xuân Hiểu”, nhưng sau khi đã biết Diệp Mặc là đệ nhất luyện đan danh nhân đường, liền biết rằng tại sao hắn lại giàu có như thế rồi.

Người của luyện đan danh nhân đường, có ai là không giàu có đâu? Trao đổi mỗi một “Tiếp Lan Xuân Hiểu” sao có thể cần đến y giúp đỡ chứ.

“Miêu Hương Lâu” vốn chính là nơi trăng hoa mà các tu sĩ thường lui tới, các nữ tu ở đây đều giỏi song tu, nên phí vào cửa rất cao.

Nhưng tu sĩ Kim Đan tới đây hôm nay đều không phải là đến để trăng hoa, mà là đến tham gia hội giao lưu.

Thế nên ngoài các tu sĩ cá biệt thích có nữ tu bầu bạn ra, đa phần các tu sĩ đều không cần nữ tu làm bạn.

Trên người Diệp Mặc đang cõng một cô gái, càng không có nữ tu nào tiến đến quấy rầy.

– Anh Lê, anh còn đến sớm hơn tôi nữa.

Tiếng của Tôn Hậu Thường truyền đến.

Lúc này Lê Kinh Mân đã có được “Thanh Uẩn Đan”, nếu không tại phải đi cùng Diệp Mặc, thì y đã sớm rời khỏi rồi.

Nên với lời nói của Tôn Hậu Thường cũng chỉ là ứng phó đại một câu.

Sắc mặt của Tôn Hậu Thường không được tốt lắm, y lạnh lùng lướt nhìn Diệp Mặc, trong lòng đã hạ quyết tâm, bất kể người này muốn gì, y cũng sẽ cố mua cho bằng được.

Hơn nữa sau vụ này nếu có cơ hội, y không ngại xử lý tên tu sĩ không biết điều này.

Về phần cô gái xinh đẹp đang được Diệp Mặc cõng trên lưng, nếu có thể hồi phục, thì có thể làm một nữ đệ tử hầu hạ y, nếu không thể, thì giết quách cho xong.

Hội giao lưu được cử hành ở một đại sảnh sạch sẽ sáng sủa, khi Diệp Mặc và Lê Kinh Mân bước vào, bên trong đã có ba bốn mươi người rồi.

Diệp Mặc đặt Tô Tĩnh Văn ngồi ở một góc, Lê Kinh Mân chọn ngồi ở một chỗ không xa Diệp Mặc, Tôn Hậu Thường cố tình ngồi ở đối diện Diệp Mặc.

Với Tôn Hậu Thường mà nói, nếu đã muốn đả kích tên tu sĩ Kim Đan sơ kỳ trước mắt này, thì nhất định phải để hắn nhìn thấy có một vài người là không thể đắc tội được Lại sau một nén nhang, trong đại sảnh ngồi tổng cộng năm mươi ba tu sĩ Kim Đan, lúc này cửa của đại sảnh mới đóng lại.

Diệp Mặc phát hiện, ngoài những nữ tu bưng trà rót nước ra, trong số các tu sĩ Kim Đan ở đây thì tu vi của hắn là thấp nhất.

Nên ngoài hắn ra, tu vi của những người khác thấp nhất cũng là Kim Đan tầng bốn, cũng chính là Kim Đan trung kỳ.

Nhưng Diệp Mặc lại không hề để tâm, đừng nói là gần đây tu vi của hắn gia tăng, còn tu luyện thành công “Tử nhãn thần hồn thiết cát” tầng thứ nhất.

Dù là trước khi hắn vẫn chưa tu luyện thành “Tử nhãn thần hồn thiết cát”, cũng sẽ không e ngại bất kì ai.

Bây giờ đã tu luyện thành công “Tử nhãn thần hồn thiết cát”.

Ngay cả tu sĩ Kim Đan viên mãn hắn cũng dám chém chết.

Thấy Diệp Mặc chỉ là một tên tu sĩ Kim Đan tầng hai, cũng dám đến tham gia một hội giao lưu Kim Đan cao cấp thế này, rất nhiều người đều cảm thấy ngạc nhiên.

Nhưng nhìn thấy Lê Kinh Mân nói chuyện với Diệp Mặc, thì đều bình thường trở lại.

Tên tu sĩ cấp thấp Kim Đan tầng hai này rõ ràng là đến cùng với Lê Kinh Mân, là Lê Kinh Mân che chở hắn.

Chỉ là bản thân Lê Kinh Mân cũng mới là Kim Đan tầng bảy, có thể bảo vệ được hay không còn là chuyện khác.

Thấy tất cả tu sĩ đều tề tụ đông đủ, một tu sĩ Kim Đan đại viên mãn đứng lên nói:

– Lần này là hội giao lưu trong phạm vi nhỏ của chúng tôi, đa số những người có mặt ở đây đều là tán tu.

Mục đích của hội giao lưu thì mọi người cũng đã biết, chính là để chúng ta có được thứ mà chúng ta cần nhất.

Được rồi, mọi người cũng không phải là lần đầu tiên tham gia rồi, tôi cũng không nói nhiều, bây giờ bắt đầu từ tôi.

Nói xong, vị tu sĩ này lấy ra một pháp bảo hình thuyền to bằng lòng bàn tay, nói:

– Đây là một linh khí bay thượng phẩm.

Giá trị của nó không cần tôi nhiều lời rồi.

Đặc tính của chiếc phi thuyền này là “tiêu hao ít linh thạch, tốc độ nhanh”.

Hơn nữa còn có một đặc tính rất quan trọng chính là có chức năng ẩn nấp.

Diệp Mặc nhìn thấy linh khí phi thuyền này, trong lòng dao động.

Từ sau khi “Phi Vân Trùy” bị hư, hắn vẫn chưa có pháp bảo bay, pháp bảo bay lấy được từ chỗ mấy tu sĩ Kim Đan kia đều là cấp thấp.

Còn không bằng “Tử đao” của hắn.

Nơi này xuất hiện một phi thuyền linh khí, còn là linh khí thượng phẩm, Diệp Mặc có chút động lòng rồi.

Tuy hắn cũng biết chức năng ẩn nấp mà vị tu sĩ này nói hoàn toàn là thứ yếu, chỉ là một trận pháp ẩn nấp mà thôi, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đến việc phi thuyền này là linh khí thượng phẩm.

Sau khi vị tu sĩ này nói xong đặc điểm của chiếc phi thuyền linh khí, nhìn lướt qua một lượt rất nhiều tu sĩ vô cùng kích động bèn nói tiếp:

– Chiếc phi thuyền này vốn tôi cũng không nỡ bán đâu.

Nhưng do bị kẹt ở Kim Đan kì đã quá lâu.

Nên thứ tôi muốn đổi là một viên “Thảo Hoàn Đan”, hoặc là những đan dược tương tự.

Vị tu sĩ này vừa dứt lời, trong phòng chỉ nghe thấy những tiếng than thở, “Thảo Hoàn Đan” quý giá biết bao, tuy linh khí thượng phẩm này cũng quý giá như vậy, nhưng còn chưa đổi được một viên “Thảo Hoàn Đan”.

Đan dược mà tu sĩ Kim Đan chú trọng nhất chính là gì chứ? Không phải là “Thảo Hoàn Đan” và những thứ tương tự “Thảo Hoàn Đan” hay sao? Đừng nói là linh khí này không đổi được một viên “Thảo Hoàn Đan”, dù có thể đổi được, thì cũng không có ai ngốc đến mức cầm “Thảo Hoàn Đan” đổi lấy thứ này.

– Cổ đồng đạo, linh khí phi thuyền này của anh tuy quý giá, nhưng cũng không đáng tới một viên “Thảo Hoàn Đan” đâu.

Huống chi chức năng phòng ngự của linh khí phi thuyền của anh gần như không có, điều này khiến cho giá trị của nó bị giảm sút.

Một tu sĩ Kim Đan tầng chín không chút khách khí chỉ ra khuyết điểm của linh khí phi thuyền của vị tu sĩ này, đồng thời cũng cho rằng nó không đáng giá một viên “Thảo Hoàn Đan”.

Vị tu sĩ Kim Đan viên mãn họ Cổ này tỏ ra lúng túng, sao y lại không biết pháp bảo phi thuyền của mình không đáng giá đó chứ, nhưng suy nghĩ của y giống với cái cớ của Lê Kinh Mân trước đó, phải thử vận may xem sao.

– Tôi ra hai trăm ngàn linh thạch thượng phẩm, thêm một linh khí bay hạ phẩm.

Bỗng vang lên một tiếng nói.

Vị tu sĩ họ Cổ kia lắc đầu nói:

– Tôi lấy linh thạch để làm gì, phải cần dược liệu hoặc đan dược có ích cho tôi mới được.

Hơn nữa, cái giá đó của anh kém xa so với dự tính trong lòng tôi.

Lại chờ đợi hồi lâu, vẫn không có ai ra giá, tuy phi thuyền thượng phẩm ai nấy đều muốn có, nhưng cái giá này cũng hơi thái quá rồi.

Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – vn Diệp Mặc lại thầm suy tính, tuy bản thân hắn có “Thảo Hoàn Đan”, tuy cũng không tiếc lấy ra, nhưng với tình hình này lại không thể lấy ra, trừ khi là hắn không muốn sống nữa.

Nhưng đồ tốt của hắn thì nhiều vô số, dù không có “Thảo Hoàn Đan”, hắn vẫn còn thứ khác.

– Các vị bằng hữu có thứ gì có thể trao đổi không? Nếu không có thì đổi qua món khác vậy.

Tu sĩ họ Cổ lại hỏi một câu.

– Linh khí phi thuyền này tôi lấy.

Một giọng nói bỗng vang lên, thu hút mọi ánh nhìn của người khác.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 964: Toàn Bộ Đỏ Mắt

Toàn Bộ Đỏ Mắt

T

ất cả mọi người nhìn về phía tu sĩ chào giá, đồ vật đầu tiên này là một linh khí phi hành thượng phẩm quý giá thì cũng thế mà thôi, quan trọng là tu sĩ họ Cổ đề xuất muốn trao đổi đan dược “Thảo hoàn đan” thăng cấp Nguyên Anh.

Loại đan dược này không cần nói một tu sĩ Kim Đan bình thường khó có thể làm ra, cho dù là làm ra rồi, cũng sẽ không tại nơi này đổi lấy một linh khí phi hành thượng phẩm.

Chính vì như vậy, Diệp Mặc nói hắn lấy nên mới thu hút được sức chú ý của mọi người.

Sau khi mọi người thấy tu sĩ nói lấy nó chỉ là một tu sĩ Kim Đan tầng thứ hai, lập tức đều ngây ngẩn cả người.

Đây quả thực là một chuyện cười, toàn hội trường có năm mươi ba tu sĩ Kim Đan, chỉ có tu sĩ Kim Đan tầng thứ hai là thấp nhất.

Mà khi linh khí phi hành thượng phẩm này người khác trả không nổi giá cả, thì một tu sĩ tu vi thấp nhất lại nói hắn lấy.

– Anh Mạc …Ra giá có thể, nhưng cái giá của anh đưa ra ít nhất cũng phải xứng tầm mới đồ của người ta, nếu như anh gọi giá quá thấp, vậy là gọi giá lung tung.

Mà tu sĩ Kim Đan tầng thứ hai làm sao có cái gì xứng với linh khí phi hành thượng phẩm chứ? Nếu như không có, còn nói anh lấy, vậy chính là quấy rối rồi.

Tôn Hậu Thường ngây ra một lúc mới tỉnh lại, trong lòng vui sướng.

Tu sĩ Kim Đan tầng thứ hai này không hiểu quy tắc của hội giao dịch, thấy đồ mà mình thích là nói muốn lấy, đợi lát nữa có người khóc rồi, lúc này trong lòng gã vô cùng sảng khoái, thậm chí cảm kích Lê Kinh Mân đã dẫn Diệp Mặc đến.

Tu sĩ họ Cố kia đưa ra linh khí phi hành thượng phẩm vốn dĩ nghe thấy có người lấy, trong lòng vui mừng, nhưng khi gã phát hiện ra người nói lấy là một tu sĩ Kim Đan tầng thứ hai, lập tức sắc mặt trầm xuống.

Tên tu sĩ kia trẻ như vậy, hơn nữa lại là một khuôn mặt xa lạ, rõ ràng là lần đầu đến đây.

– Vị đạo hữu này, anh có biết nếu như anh không đưa ra được đồ mà tôi ưng ý, hậu quả sẽ thế nào chưa?

Tu sĩ họ Cổ trầm giọng nói.

Diệp Mặc mặc dù không biết hậu quả sẽ thế nào, nhưng hắn cũng không phải là đồ ngốc, hội giao dịch quy mô nhỏ như này quan trọng nhất là danh dự, nếu như nói khoác lác, đối với hắn căn bản cũng không tốt đẹp gì.

Mặc dù mọi người vẫn nhìn hắn, hắn vẫn bình tĩnh nói:

– Cái mà tôi đưa ra lại không phải là “Thảo hoàn đan”…

– Nói như vậy, anh trêu đùa tôi hả?

Giọng điệu của tu sĩ họ Cố kia lập tức lạnh lùng, chỉ cần một lời không hợp, gã sẽ động thủ với Diệp Mặc.

Nếu như không lấy ra được “Thảo hoàn đa”, dựa vào cái gì mà hắn lại nói muốn lấy thứ này chứ?

– Anh Cổ yên tâm đừng nóng vội, anh xem chào giá của hắn một chút đã rồi nói, nếu như anh không vừa lòng, đương nhiên có thể nói lại.

Một nữ tu tướng mạo bình thường bên cạnh mở miệng giảng hòa, rõ ràng câu nói này là nói giúp cho Diệp Mặc.

Người phụ nữ này nhìn bộ dạng khoảng bốn mươi tuổi, Kim Đan tầng thứ chín hậu kỳ, Diệp Mặc gật gật đầu với cô ta, tỏ vẻ cảm ơn.

– Ha ha, Liên đại tỷ có phải là lâu rồi không được thưởng thức hậu sinh trẻ tuổi rồi không, nhưng người ta lại mang theo cô gái càng trẻ tuổi hơn đây này…

Một tu sĩ Kim Đan tầng thứ chín cười ha hả, nói có chút vô lễ.

Sắc mặt Liên đại tỷ lạnh lùng:

– Quan Sâm Bình, lão nương đây thích hậu sinh thế nào thì liên quan đếch gì đến anh.

Anh chỉ là một que diêm quèn, khiến lão nương thượng lão nương cũng không có hứng thú.

Có thể là những lời này nói đến nỗi đau của tu sĩ họ Quan kia, y hừ lạnh một tiếng rồi sắc mặt trở nên khó coi, nhưng cũng không nói thêm gì nữa.

Diệp Mặc cũng không đợi người khác tiếp tục nói chuyện, trực tiếp lấy ra một gốc “Ngưng thúy đằng”.

“Ngưng thúy đằng” là dược liệu cấp sáu, là chiến lợi phẩm của Diệp Mặc trong sơn cốc sương mù.

“Ngưng thúy đằng” có hai tác dụng chính, thứ nhất nó là nguyên liệu để luyện chế ra “Ngưng Anh đan”.

“Ngưng Anh đan” có thể nâng cao xác suất tu sĩ Kim Đan viên mãn thăng cấp lên Nguyên Anh, mặc dù tỉ lệ thăng cấp không lớn như

“Thảo hoàn đan”, nhưng cũng thuộc vào đan dược Thiên cấp nhất phẩm.

Hơn nữa “Ngưng thúy đằng” còn có một tác dụng quan trọng khác nữa, chính là có thể luyện chế thành “Nguyên Anh đan”, là đan dược cung cấp cho tất cả tu sĩ Nguyên Anh kỳ các cấp bậc tu luyện Nhưng bình thường rất ít người dùng “Ngưng thúy đằng” để luyện chế “Nguyên Anh đan”, cái này quả thực quá lãng phí.

“Ngưng thúy đằng”?

Tu sĩ họ Cổ kia khi nhìn rõ trong tay Diệp Mặc chính là “Ngưng thúy đằng”, lập tức liền đứng dậy.

Thứ này đúng là thứ mà gã đang cần, nếu như không có “Thảo hoàn đan”, “Ngưng thúy đằng” đối với gã là lựa chọn tốt nhất.

“Ngưng thúy đằng”?

Lúc này chẳng những tu sĩ họ Cổ này giật mình, mà ngay cả tu sĩ Kim Đan hậu kỳ cũng đều mở to mắt nhìn chằm chằm “Ngưng thúy đằng” trong tay Diệp Mặc.

Thứ này đối với bọn họ mà nói thực tế hơn linh khí phi hành thưởng phẩm kia nhiều, một gốc “Ngưng thúy đằng”, nếu như tìm được một đan vương giúp luyện chế, ít nhất có thể chế ra được một đến hai viên “Ngưng Anh đan”.

“Ngưng Anh đan” đối với tu sĩ Kim Đan viên mãn mà nói thực sự có sức hấp dẫn chết người.

Tu sĩ họ Cổ kia cực kỳ muốn có được “Ngưng thúy đằng” trong tay Diệp Mặc, nhưng gã lại cảm giác một gốc “Ngưng thúy đằng” đổi lấy linh khí phi hành thượng phẩm, gã có chút thiệt.

Dù sao “Ngưng thúy đằng” vẫn cần luyện chế thành đan dược mới được, một khi luyện chế thất bại, thì y đúng là công dã tràng rồi.

“Ngưng thúy đằng” quả thực là tôi rất cần, nhưng anh dù sao cũng chỉ có một gốc dược liệu, nếu như có hai gốc “Ngưng thúy đằng” thì…

Tu sĩ họ Cổ do dự một lúc, còn đem mâu thuẫn trong lòng của mình nói ra nữa.

– Cổ Cửu Nhân, anh nếu như không cần, gốc “Ngưng thúy đằng” tôi nhắm rồi nhé, vị bằng hữu này, tôi cũng có một linh khí thượng phẩm, tuy rằng không phải là linh khí phi hành, nhưng cũng là một linh khí công kích cực kỳ hiếm thấy…

Tu sĩ họ Cổ kia có chút do dự, lập tức có một tu sĩ Kim Đan viên mãn đứng ra nói.

Sự xuất hiện của “Ngưng thúy đằng”, đã khiến cho y chẳng còn quan tâm đến quy tắc hay không quy tắc gì nữa.

Cái này dính đến chuyện thăng cấp Nguyên Anh, rất có thể cả đời còn lại cũng không thể tìm được gốc “Ngưng thùy đằng” thứ hai.

– Kim Thủy, anh còn không tuân theo quy tắc sao? Bây giờ là tôi lấy đồ ra chào giá, vẫn chưa đến lượt anh mà, anh sao lại nhúng tay vào?

Tu sĩ họ Cổ giận dữ nói.

Tên tu sĩ viên mãn họ Kim kia cười ha hả, nhưng cũng không nhiều lời với tu sĩ họ Cổ kia nữa.

Mục đích của y đã đạt được rồi, nếu như Diệp Mặc vẫn muốn linh khí công kích thượng phẩm, thì sẽ không trao đổi với tu sĩ họ Cổ kia, mà đợi lát nữa sẽ trao đổi với y.

Diệp Mặc có “Tử đao” rồi, đương nhiên không có hứng vởi linh khí công kích của người khác, cái hắn muốn chỉ là một linh khí phi hành mà thôi.

Hắn biết tu sĩ họ Cổ do dự, có lẽ hắn kiên trì một lúc nữa thì gã họ Cổ kia sẽ đổi ý, nhưng Diệp Mặc không có ý tiết kiệm thứ này, hắn lại lấy ra một viên linh tinh nói:

– Tôi chỉ lấy được một gốc “Ngưng thùy đằng”, không còn gốc thứ hai nào cả, bây giờ tôi lại thêm một viên linh tinh, tôi nghĩ hẳn là cũng không kém so với yêu cầu của anh rồi nhỉ.

Với hắn mà nói, lấy được “Tiếp Lan Xuân Hiểu” hắn sẽ lập tức rời đi, căn bản không ở hội giao dịch này lãng phí thời gian cũng như võ mồm nữa.

Nhưng thấy những tu sĩ này có chút ham mê

“Ngưng thúy đằng”, liền biết rằng may mà hắn không lấy “Thảo hoàn đan” ra.

Cho dù là “Ngưng thúy đằng” thì hắn cũng chỉ lấy một gốc ra mà thôi, mặc dù hắn có hai mươi mấy gốc “Ngưng thúy đằng”, nhưng cũng không dám lấy ra nhiều.

– Linh tinh? Được, tôi đổi.

Không đợi cho Diệp Mặc nói hết lời, Cổ Cửu Nhân liền vứt linh khí phi hành thượng phẩm sang phía Diệp Mặc.

Diệp Mặc cầm lấy linh khí xác nhận lại không sai, thì cũng đem linh tinh và “Ngưng thúy đằng” ném về phía Cổ Cửu Nhân.

Lần giao dịch đầu tiên đã kết thúc như vậy, tất cả mọi người đều không thể tưởng tượng, lần giao dịch đầu tiên lại xuất hiện nhiều thứ tốt như vậy, không nói “Ngưng thúy đằng”, cho dù là phi thuyền linh khí thượng phẩm và linh tinh đã là những thứ bình thường ước mà không được.

Khi Ngưng Anh, có một viên linh tinh đối với Ngưng Anh mà nói thì tốt không thể nói hết được.

Khó trách tu sĩ họ Cổ kia lại vội vã đem đổi phi thuyền cho Diệp Mặc như vậy, bởi vì thứ này của Diệp Mặc đối với y mà nói quả thực rất quan trọng.

Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

Sau khi lần giao dịch đầu tiên kết thúc, dường như tất cả các tu sĩ đều chằm chằm nhìn vào Diệp Mặc, một tu sĩ lấy ra linh tinh và “Ngưng thúy đằng”, trên người không biết còn bao nhiêu thứ tốt nữa.

Tôn Hậu Thường trong lòng âm thầm hối hận, y hối hận vài ngày trước không bắt thóp được Diệp Mặc.

Nếu là vài ngày trước, y đã bắt Diệp Mặc lại, những thứ này còn không phải là của y sao.

Bây giờ tên tu sĩ Kim Đan tầng thứ hai vô cùng ngu xuẩn này lại lấy ra nhiều thứ tốt như vậy, phỏng chừng mạng của hắn đã bị nhiều người nhắm đến rồi. – Tiếp theo là đến lượt tôi, đồ của tôi là một công pháp linh cấp lục phẩm, hơn nữa là lại bí thuật môn độn pháp, một khi khởi động, cho dù là tu sĩ Nguyên Anh cũng không chắc đuổi được.

Khuyết điểm là có chút hao tổn máu huyết, nhưng lại là đường cứu mạng có một không hai.

Cổ Cửu Nhân sau khi thỏa lòng ngồi xuống, tu sĩ thứ hai liền đứng dậy, bắt đầu giới thiệu đồ của mình.

Vẻ mặt tu sĩ này hiền lành, nhưng Diệp Mặc biết loại người này không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.

Phí Tứ Giang thoạt nhìn còn thành thật hơn những người khác, nhưng anh ta lại là một tên cực kỳ kiêu ngạo.

Mọi người vừa nghe thấy đây là bí thuật huyết độn, một độn thuật linh cấp lục phẩm có thể nói cũng quý không kém gì so với pháp bảo phi hành thượng cấp vừa rồi.

Rất nhiều người không có công pháp chạy trốn, liền rất có hứng với độn thuật này.

Vị tu sĩ này nói đến đây, sau đó nhìn Diệp Mặc nói tiếp:

– Tôi muốn đổi lấy một pháp bảo công kích bán cực phẩm, loại hình không giới hạn.

Đương nhiên nếu như có “Ngưng thúy đằng”, tôi cũng bằng lòng đổi.

Nếu như trước khi chưa lấy được Ngũ hành độn pháp, Diệp Mặc nói không chừng sẽ có hứng với huyết độn này, nhưng sau khi có được Ngũ hành độn pháp này, hắn thật sự không có hứng với độn pháp linh cấp này.

Phải biết rằng hắn mặc dù không nghiên cứu Ngũ hành độn pháp, nhưng sự am hiểu về nó không phải là ít, dù sao cũng là một công pháp thiên cấp ngũ phẩm.

Thấy Diệp Mặc không trả lời, người tu sĩ này lại thất vọng đưa mắt nhìn sang những người còn lại nói tiếp:

– Nếu như đưa ra được đồ mà tôi thấy động lòng, tôi cũng có thể đổi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 965: Tôi Xem Xem Ông Giết Thế Nào

Tôi Xem Xem Ông Giết Thế Nào

M

ặc dù Bí thuật huyết độn của tu sĩ này rất nhiều người muốn có được, nhưng giá của gã lại quá cao.

Linh khí bán cực phẩm, tu sĩ Nguyên Anh cũng chưa chắc đã lấy ra được, không cần nói đến tu sĩ Kim Đan.

Theo khoảng thời gian xoay chuyển trong hội giao dịch, các loại công pháp linh khí, pháp khí thượng phẩm, linh thảo, khoáng thạch, khôi lỗi đều được lấy ra trao đổi, nhưng trong đó đan dược thì lại rất ít.

Bởi vì đối với tu sĩ Kim Đan mà nói đan dược là vật rất quý báu, bình thường rất ít người lại lấy ra đổi.

Trong khoảng thời gian này, Diệp Mặc cũng không ra tay lần nào, mặc dù hắn cũng gặp được vài dược liệu và khoáng thạch mà hắn rất thích, nhưng hắn cũng không xuống tay.

Hắn đến đây không phải là làm náo động, mà là vì “Tiếp Lan Xuân Hiểu” mới đến.

Nhưng khi giao dịch được một nửa thời gian rồi, vẫn chưa thấy “Tiếp Lan Xuân Hiểu” xuất hiện.

Diệp Mặc trong lòng thầm lo lắng, đang định hỏi Lê Kinh Mân một chút, lại phát hiện ra Tôn Hậu Thường đứng dậy thay đổi vị trí, anh ta bước đến bên cạnh một lão già hơn sáu mươi tuổi, nói nhỏ cái gì đó bên tai lão già.

Lão già Kim Đan tầng thứ tám, sau khi nghe xong Tôn Hậu Thường nói, sắc mặt liền lộ ra vẻ vui mừng hoan hỉ, nhưng vẻ mặt này lập tức lại bị lão kiềm chế lại.

Diệp Mặc trong lòng trầm xuống, hắn có chút cảm giác không ổn.

Vừa lúc đó, lại có hai người kết thúc giao dịch, mà người kế tiếp chính là lão già Kim Đan tầng thứ tám đó.

Lão già đó đứng lên chắp tay nói:

– Tôi là Mẫn Vu Giang, hôm nay có hai thứ đồ muốn đổi, thứ nhất là một viên “Lam nguyệt khoáng thạch”, thứ hai là mười gốc “Tiếp Lan Xuân Hiểu”…

Diệp Mặc thậm chí không nghe rõ lão già này sau đó yêu cầu trao đổi cái gì.

Bên tai của hắn chỉ vang lên bốn chữ “Tiếp Lan Xuân Hiểu”.

Cho đến khi Lê Kinh Mân đẩy đẩy hắn, hắn mới tỉnh lại.

Thứ này không thể để cho người khác lấy đi được.

Lúc này hắn vừa lúc nghe thấy Mẫn Vu Giang nói:

– Tôi cũng muốn đổi một gốc “Ngưng thúy đằng” và một viên linh tinh…

Lão già này giọng điệu cứng rắn nói ra, dường như tất cả mọi người lại ồ lên.

“Lam nguyệt khoáng thạch” chỉ là một loại khoáng thạch để chiêm ngưỡng mà thôi, có chút giống với kim cương trên trái đất, có thể làm ra các loại trang sức vô cùng tuyệt mỹ, có ánh sáng màu lam nhàn nhạt, dịu dàng an ủi lòng người.

Nhưng cái này lại không giúp tu luyện được nhiều, mục đích của những người đến đây đều là muốn tăng tu vi của mình, hoặc là tăng võ công của mình lên, ai mà cần đến loại khoáng thạch trang sức này chứ?

Còn về “Tiếp Lan Xuân Hiểu” lại càng kém hơn, không nói đến việc không thể nhập đan, còn chỉ là một linh thảo cấp ba.

Nói về quý báu, chỉ có điều loại linh thảo này rất hiếm, có tác dụng nhất định với việc chữa bệnh tâm thần.

Nhưng không thể nhập đan, cũng trợ giúp tương đối ít.

Một viên “Lam Nguyệt khoáng thạch” và mười gốc “Tiếp Lan Xuân Hiểu” mà cũng dám nói trao đổi với “Ngưng thùy đằng”? Chẳng lẽ không sợ gió lớn rát đầu lưỡi sao?

Nhưng người ta muốn giá thế nào là chuyện của người ta, anh bằng lòng đổi là chuyện của anh.

Cho dù người ta muốn “Tạo hóa đan” cũng là quyền của người ta.

Những người ở đây đều đổ dồn ánh mắt về phía Diệp Mặc, rõ ràng biết rằng lão già này nói là nhằm vào Diệp Mặc.

Diệp Mặc cũng tỉnh táo lại, hiển nhiên hắn cũng hiểu được nguyên nhân của chuyện này.

Tôn Hậu Thường đoán ra được mục đích mà hắn đến hội giao dịch ngày hôm nay, chính là vì “Tiếp Lan Xuân Hiểu” mà đến.

Dù sao “Tiếp Lan Xuân Hiểu” cũng tốt cho việc trị bệnh về tinh thần.

Mà lão vừa lúc biết lão già này có “Tiếp Lan Xuân Hiểu”.

Cho nên lão xui Mẫn Vu Giang hỏi thẳng “Ngưng thúy đằng” của mình, dường như nhìn trúng mình vì Tô Tĩnh Văn, thứ gì cũng có thể bằng lòng lấy ra đổi.

Diệp Mặc không gọi giá, “Tiếp Lan Xuân Hiểu” hắn nhất định phải lấy được, nhưng hắn không phải người lỗ mãng, mặc dù đối với hắn mà nói không cần nói dùng một gốc “Ngưng thúy đằng” đổi lấy “Tiếp Lan Xuân Hiểu”, cho dù là dùng mười gốc, hoặc dùng tất cả “Ngưng thúy đằng” trên người hắn đem đổi lấy “Tiếp Lan Xuân Hiểu”, hắn cũng sẽ không chần chừ.

Nhưng quan trọng là, nếu hắn lấy ra thêm một gốc “Ngưng thúy đằng”, có nghĩa là hắn sắp phải đối mặt với một trận đuổi giết mới.

Hắn có thể lấy ra hai gốc, chứng tỏ rất có khả năng còn gốc thứ ba.

Mẫn Vu Giang có chút đồ mà báo giá đắt như vậy, hiển nhiên không có ai gọi giá, tất cả mọi người đều nhìn về phía Diệp Mặc, trông ngóng Diệp Mặc lại lấy ra thêm một gốc “Ngưng thúy đằng” nữa.

Diệp Mặc lại lạnh giọng nói:

“Ngưng thúy đằng” tôi không còn nữa, tôi nghĩ ông cũng biết tôi đang cần gấp “Tiếp Lan Xuân Hiểu” nên nới nói như vậy.

Nếu như ông bằng lòng, tôi có hai phương án.

Thứ nhất là tôi đổi linh khí phi hành thượng phẩm mà tôi vừa đổi được đổi cho ông, thứ hai là tôi còn năm viên “Thanh uẩn đan” và một viên linh tinh cuối cùng.

Có hai phương án như vậy tùy ông chọn.

Mặc dù Diệp Mặc không nói ra “Ngưng thúy đằng”, những tu sĩ đang ngồi bên dưới đều thất vọng, nhưng khi Diệp Mặc nói bằng lòng đổi năm viên “Thanh uẩn đan” và thêm linh tinh nữa, thậm chí cùng linh khí phi hành vừa mới đổi được để đổi lấy “Tiếp Lan Xuân Hiểu”, lập tức khiến những người ở đây hiểu được Mẫn Vu Giang báo giá như vậy cũng không thái quá.

Nhưng có một chút có thể tin tưởng, tu sĩ Kim Đan tầng thứ hai này quả thực là không còn “Ngưng thúy đằng” nữa, nếu như có, hắn sẽ không bằng lòng lấy “Ngưng thúy đằng” để đổi lấy linh khí phi hành.

Mẫn Vu Giang kích động toàn thân run rẩy, lão không nghĩ rằng một chút đồ này của mình lại có thể đổi được đan dược tốt như vậy, khi lão đang định đồng ý, lại bị Tôn Hậu Thường đứng bên cạnh đẩy đẩy.

Mẫn Vu Giang đang trong kích động hồi tỉnh lại, biết cho dù lão chào giá có thái quá đi nữa, cuối cùng đối phương cũng đồng ý.

Bởi vì vừa nãy Diệp Mặc gọi giá là thật, mà Tôn Hậu Thường cũng không lừa lão.

Cho nên lão nghe lời Tôn Hậu Thường, cố nén kích động lại nói:

– Tôi chỉ cần “Ngưng thúy đằng”, nhưng nếu như anh không còn “Ngưng thúy đằng” thật, lấy hai điều kiện của anh cộng lại cũng được.

Không cần nói đến Diệp Mặc, cho dù là những tu sĩ còn lại trong hội trường trong lòng cũng thầm mắng Mẫn Vu Giang lòng tham không đáy.

Chỉ là mười gốc linh thảo cấp ba, không ngờ lại dám đổi lấy một linh khí thượng phẩm và năm viên “Thanh uẩn đan”, thậm chí còn thêm một viên linh tinh nữa, lão bị điên rồi sao?

Phải biết rằng mười gốc “Tiếp Lan Xuân Hiểu” cấp ba, cho dù là đổi với một viên “Thanh uẩn đan” cũng không đến, nhưng lão thật không ngờ lại tham như gấu vậy.

Diệp Mặc cố nén lửa giận trong lòng, nếu không phải là trong chỗ này, hắn cũng đã có dã tâm giết chết Mẫn Vu Giang rồi.

Nhưng hắn biết, cho dù lửa giận có bùng lên thì hắn cũng phải kìm nén nó lại.

Vì cứu Tô Tĩnh Văn, hắn đành phải đồng ý.

Đừng nói đến những đồ này, cho dù Tô Tĩnh Văn ăn “Phục thần đan” cũng không chỉ với cái giá như này.

Diệp Mặc đang định đồng ý thì bên tai lại có một giọng nói truyền đến:

– Chú em này, chị cũng có “Tiếp Lan Xuân Hiểu” nhưng chỉ có tám gốc, không biết có đủ hay không.

Nhưng “Lam nguyệt khoáng thạch” thì lại không có, nếu như cậu đồng ý, chị chỉ cần ba viên “Thanh uẩn đan”.

Diệp Mặc vừa nghe thấy giọng nói này liền biết chính là người phụ nữ vừa mới nói giúp hắn, lập tức mừng rỡ, liền đáp lại:

– Được, tôi đổi, tám gốc đối với tôi mà nói thì cũng đủ rồi.

Diệp Mặc lúc này có chút tự tin, ngày trước hắn ở đại hội thi đấu luyện đan, chỉ là một gốc “Dẫn thần thảo” hắn cũng có thể nhập đan, nếu như là tám gốc “Tiếp Lan Xuân Hiểu” hắn vẫn chưa thể nhập đan, vậy thì hắn cũng quá phụ lòng trình độ một đan vương như hắn rồi.

– Được, nếu như vậy, sau khi hội giao dịch kết thúc, chị đợi cậu ở Trường Đình cách phía đông thành ba trăm dặm.

Giọng nói của Liên đại tỷ vui sướng, lập tức trả lời lại.

Ba viên “Thanh uẩn đan” cũng đủ để cô thăng cấp lên Kim Đan viên mãn rồi.

Diệp Mặc biết Trường Đình, một thành phố bình thường, bất kể là thành phố tu chân, hay là thành phố bình thường thì đều có Trường Đình ở ngoài thành, mục đích của những Trường Đình này chính là đưa tiễn bạn bè.

– Anh Mạc, cái giá này hơi quá rồi, hơn nữa “Tiếp Lan Xuân Hiểu” cũng chỉ là một cách trên lí thuyết, về chuyện được hay không còn không biết.

Lê Kinh Mân thấy Diệp Mặc trầm tư thật lâu, không khỏi nhắc nhở một câu.

Anh ta sợ Diệp Mặc quá nóng vội, lại gật đầu đồng ý luôn.

Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:

– Anh Lê nói rất đúng, tôi để ý quá rồi.

Nói xong Diệp Mặc hướng về phía Mẫn Vu Giang nói:

– Đồ của Mẫn đạo hữu hơi đắt rồi, tôi không mua được, anh tìm một cao nhân khác mua được với giá đấy đi.

Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – vn Nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, mọi người trong hội trường thở dài, lúc này mới bình thường.

Nếu như một viên “Lam Nguyệt khoáng thạch” và mười gốc “Tiếp Lan Xuân Hiểu” có thể đổi lấy một linh khí phi hành thượng phẩm và năm viên “Thanh uẩn đan”, lại còn thêm một viên linh tinh nữa, cái này hơi thái quá rồi.

Cho dù là những người xung quanh, trong tiềm thức cũng không hi vọng phiên giao dịch không cân giá này lại có thể thành công.

– Như vậy sao được? Vừa nãy chẳng phải anh nói đồ này rất quan trọng đối với anh hay sao, sao đột nhiên lại đổi ý vậy?

Mẫn Vu Giang không chịu nổi chênh lệch như vậy, lập tức liều lĩnh nói to.

Lão bởi vì thấy Diệp Mặc nói không cần nữa rồi, lúc này mới vội vã quên mất những lí do này không phải là do Diệp Mặc nói cho lão nghe, mà là Tôn Hậu Thường ngồi bên cạnh nói cho lão biết.

Diệp Mặc cười lạnh:

– Sao lại không được? Chẳng lẽ ông lại không muốn trao đổi, ông lại còn muốn đắt hơn nữa hay sao?

Mẫn Vu Giang lúc này mới biết Diệp Mặc thực sự không muốn trao đổi nữa, lão lập tức căng thẳng.

Mọi người xung quanh thấy bộ dạng của Mẫn Vu Giang, đều cười thầm, cười con người này đúng là lòng tham vô đáy, kết quả đã bị người mua từ chối thẳng thừng.

– Cứ theo yêu cầu lúc trước của anh, năm viên “Thanh uẩn đan” và một viên linh tinh là được rồi.

Mẫn Vu Giang bất chấp người khác đang cười nhạo mình và lời nhắc nhở của Tôn Hậu Thường, vội vàng nói tiếp.

Diệp Mặc nhắm mắt lại, căn bản không muốn quan tâm đến Mẫn Vu Giang nữa.

Những người xung quanh từ thần thái của hắn nhìn ra, rõ ràng tu sĩ Kim Đan tầng thứ hai này bị lòng tham vô đáy của Mẫn Vu Giang làm cho chán rồi, nên cũng không cần đồ của lão nữa.

Mẫn Vu Giang lại càng khẩn trương, không ngờ đứng lên hét lớn với Diệp Mặc:

– Chẳng lẽ anh muốn phá quy tắc của hội giao dịch sao? Chỉ là một tu sĩ Kim Đan tầng thứ hai không ngờ sau khi gọi giá xong lại nói không cần nữa, hay là anh cho rằng tôi không giết được anh?

– Được lắm, để tôi xem ông giết tôi như thế nào?

Diệp Mặc đột nhiên đứng dậy, cả người sát khí lạnh như băng lập tức thổi quét toàn bộ hội trường.

Đến cả một tu sĩ Kim Đan viên mãn cũng cảm giác cả người rùng mình vì lạnh, âm thầm phỏng đoán, tu sĩ Kim Đan tầng thứ hai này không ngờ lại có sát ý dày như vậy, cái sát khí giết người này chỉ có yêu thú mới có được.

So sánh sức mạnh của Mẫn Vu Giang với hắn, thì chỉ là cặn bã mà thôi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box