[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 195 : Tĩnh Văn Thức Tỉnh (c971-c975)
❮ sautiếp ❯Chương 971: Tĩnh Văn Thức Tỉnh
Tĩnh Văn Thức Tỉnh
C
ắn nuốt xong Kim Đan, Vô Ảnh cũng không tiếp tục Cắn nuốt máu huyết mà lập tức chui ra rơi vào tay Diệp Mặc, không ngờ đã ngủ say.
Diệp Mặc ném Vô Ảnh vào Thế giới trang vàng, lúc này mới thu chiến lợi phẩm vào.
Hắn sớm chú ý tới Lê Kinh Mân đã giết tên tu sĩ Trúc Cơ, hiện giờ đang giằng co với hai tên Kim Đan sơ kỳ và một Kim Đan trung kỳ, nhưng vẫn còn chiếm được thượng phong.
Thời gian Diệp Mặc giết chết tên tu sĩ Kim Đan tầng chín kia quá ngắn, hay nói cách khác là đám người đánh nhau với Lê Kinh Mân đều không tin tưởng lão đại của mình sẽ thất bại.
Cho nên sau khi Diệp Mặc giết chết tu sĩ Kim Đan tầng chín, mấy tên kia muốn chạy trốn thì đã không kịp rồi.
Ba gã tu sĩ Kim Đan vốn đang ở hạ phong, hiện giờ vì Diệp Mặc giết lão đại của chúng nên trong lòng cực kỳ kinh hoảng.
Muốn rút lui, lại bị Lê Kinh Mân nắm lấy cơ hội giết hai gã Kim Đan sơ kỳ, còn dư lại tên Kim Đan trung kỳ kia, vừa chạy được không xa thì đã bị Diệp Mặc một đao bổ chết.
Thấy Diệp Mặc đã đáp xuống thuyền, Lê Kinh Mân cũng có chút xấu hổ:
– Năng lực chiến đấu của tôi quá kém, nếu lợi hại hơn một chút thì cũng không bị bọn chúng giằng co đến bây giờ.
Diệp Mặc lắc lắc đầu:
– Đám người kia sống trong đánh nhau chém giết, kinh nghiệm rất phong phú.
Nếu không phải cảnh giới của anh cao hơn nhiều thì cũng rất khó nói.
Đương nhiên đó là bởi vì công pháp tu luyện của anh quá thấp, nhưng anh cũng không cần lo lắng, chờ lúc anh đột phá Nguyên Anh, tôi sẽ giúp anh tìm một bộ công pháp cao cấp.
– Tôi có thể đột phá Nguyên Anh?
Lê Kinh Mân kích động hỏi lại một câu.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, gật đầu đáp:
– Đương nhiên.
Lê Kinh Mân lựa chọn đi theo hắn, nếu ngay cả tu sĩ có tư chất như vậy mà cũng không thể bồi dưỡng đến Nguyên Anh thì một Đan Vương như hắn không khỏi quá kém rồi.
Lê Kinh Mân cố nén sự kích động trong lòng, không tiếp tục hỏi nữa.
Mục đích y đi theo Diệp Mặc không phải là vì tiến thêm một bước sao? Hiện giờ Diệp Mặc đã chính mồm đồng ý rồi, y còn có gì e ngại nữa?
– Anh ở đây chờ tôi, tôi đi xem chiếc phi thuyền linh khí trung phẩm kia.
Diệp Mặc nói xong liền trực tiếp tiến vào chiếc phi thuyền linh khí mà bọn đạo tặc khống chế.
Một phi thuyền linh khí trung phẩm, hiển nhiên là thứ vô cùng đáng giá.
Tuy Diệp mặc có được phi thuyền linh khí thượng phẩm, nhưng cũng không phải tu sĩ nào cũng có vận may như vậy.
Nếu không thì Cổ Cửu Nhân cũng đã không vì một chiếc phi thuyền linh khí thượng phẩm mà muốn đổi Thảo Hoàn đan rồi.
Sau khi tiến vào, Diệp Mặc mới phát hiện không gian bên trong phi thuyền của đối phương thật đúng là lớn.
Ngoài gần hai mươi phòng ở ra thì còn có một kho hàng lớn.
Trong kho hàng chứa đầy linh thạch, pháp khí, khoáng thạch và dược liệu.
Mấy thứ này, Diệp Mặc không chút do dự thu vào nhẫn của mình.
Đối với việc bọn đạo tặc để những thứ này ở đây mà không phải trong nhẫn, Diệp Mặc đoán chừng là vì để thưởng cho những tên có công được chọn lựa tùy ý ở đây.
Mà trong căn phòng duy nhất có người, Diệp Mặc tìm được một tu sĩ bị giam.
Tu sĩ này chỉ có tu vi Trúc Cơ, Diệp Mặc không biết vì sao lũ đạo tặc lại phải giam y lại.
Trong mắt tu sĩ Trúc Cơ này tràn đầy tuyệt vọng, khi Diệp Mặc tiến vào, y chỉ hơi ngẩng đầu lên một chút.
Nhưng khi y thấy khuôn mặt của Diệp Mặc liền lập tức khiếp sợ kêu lên:
– Ngài là Diệp tiền bối? Diệp Mặc tiền bối?
Diệp Mặc nghi hoặc nhìn tu sĩ Trúc Cơ này, hắn căn bản không biết đối phương, tại sao y lại biết hắn?
Dường như thấy được sự nghi hoặc của Diệp Mặc, tu sĩ Trúc cơ này vội vàng nói:
– Tuy Diệp tiền bối không biết tôi, nhưng tôi lại biết ngài.
Tôi đến đây bằng truyền tống trận ở Tinh Gia sơn, là người Thần Châu, cũng chính là Tiểu Thế Giới mà người bên ngoài nói.
Năm đó Diệp tiền bối đại phát thần uy ở núi Thần Châu, chém giết vô số hào kiệt, tôi sớm đã ngưỡng mộ không thôi.
Diệp Mặc giật mình.
– Thì ra cậu là người của Nội Ẩn môn?
– Đúng, đúng vậy.
Người bên ngoài đều gọi chúng tôi là Nội Ẩn môn, tôi là Dư Kỳ Dương, vốn là người của Lưu Ly môn.
Về sau truyền tống trận ở Tinh Gia sơn mở ra, tôi cùng người khác tiến vào.
Tôi cũng khá may mắn, vừa tới đây liền gặp được một vị sư phụ tu vi Kim Đan.
Sư phụ rất tốt với tôi, dạy tôi tu chân, nhưng hai tháng trước người lại bị đám đạo tặc này giết…
Nói được một nửa, Dư Kỳ Dương như nghĩ tới điều gì, có chút kinh dị nhìn chằm chằm Diệp Mặc hỏi:
– Diệp tiền bối, phi thuyền này là của đạo tặc, sao ngài lại…
Diệp Mặc hiểu ý của y, đối phương hẳn là đang sợ mình cũng là đạo tặc.
Hắn lắc lắc đầu nói:
– Tôi không phải đạo tặc, bọn chúng chặn phi thuyền của tôi, bị tôi giết hết rồi.
Lúc tiến vào vừa lúc gặp anh, nhưng tôi nghe anh nói sư phụ anh đã bị giết, sao anh lại còn sống được?
Nghe Diệp Mặc nói hắn đã giết tất cả đạo tặc, Dư Kỳ Dương khiếp sợ nhìn Diệp Mặc, thậm chí đã quên trả lời câu hỏi, thật lâu sau mới ngơ ngác nói:
– Diệp tiền bối, ngài đã là tu sĩ Nguyên Anh rồi sao?
Nhưng khi hỏi xong điều này, y lập tức phản ứng lại.
Một tu sĩ Nguyên Anh không phải loại người mà y có thể tùy tiện hỏi như vậy, vội vàng nói thêm:
– Đa tạ Diệp tiền bối báo thù giết sư cho tôi.
Diệp Mặc ngăn cản y quỳ xuống, lại chờ câu trả lời của y.
Tuổi của Dư Kỳ Dương nhìn còn lớn hơn hắn, hắn cũng không thích người khác quỳ xuống như vậy.
Lúc này Dư Kỳ Dương mới nói:
– Bởi vì lúc ở Lưu Ly môn tôi thích nghiên cứu trận pháp, mà tên lão đại râu rậm của bọn đạo tặc nghe nói như vậy nên liền không giết tôi.
Mỗi ngày đều dùng mấy thanh phi kiếm thảo luận trận pháp với tôi, cho nên tôi mới còn sống.
Bấy giờ Diệp Mặc mới hiểu được, hóa ra tên lão đại kia muốn tu luyện kiếm trận, lúc này mới để lại mạng của Dư Kỳ Dương.
Tuy nhiên tên Dư Kỳ Dương này mới chỉ hơn một năm mà đã đạt đến Trúc Cơ, không nói sư phụ y thế nào, chỉ riêng loại tư chất này thôi đã rất nghịch thiên rồi.
– Tư chất của anh rất tốt sao?
Nghĩ đến vấn đề này, Diệp Mặc lập tức hỏi ra.
Hắn có thể tấn cấp đến Kim Đan như bây giờ, những lần kỳ ngộ đều là cửu tử nhất sinh.
Người khác có thể đến Trúc Cơ trong thời gian ngắn như vậy, đương nhiên hắn cũng có chút tò mò.
Phải biết rằng gần đây hắn cũng không có biện pháp nào tốt, tu vi lập tức liền đình trệ, vẫn là Kim Đan tầng hai.
Dư Kỳ Dương lắc lắc đầu:
– Tuy tư chất của tôi không tồi, nhưng có thể Trúc Cơ thành công trong thời gian ngắn như vậy đều là nhờ vào công lao của sư phụ.
Sư phụ dạy cho tôi một loại công pháp, có thể đem nội khí tu luyện trước kia chuyển hóa thành chân khí, cái này giúp tiết kiệm rất nhiều thời gian.
Diệp Mặc gật gật đầu, xem ra sư phụ của Dư Kỳ Dương này cũng là một nhân vật khá lợi hại, không ngờ có thể nghĩ đến việc chuyển hóa nội khí thành chân khí, giảm bớt thời gian tu luyện.
– Tôi muốn lấy chiếc phi thuyền này, hiện giờ anh định làm gì?
Diệp Mặc hỏi.
– Tôi muốn đi theo Diệp tiền bối, nơi này tôi không quen biết bất cứ ai, cũng rất xa lạ.
Diệp tiền bối là người quen duy nhất của tôi rồi.
Dư Kỳ Dương không chút do dự nói.
– Được.
Diệp Mặc nghĩ thầm, mình cũng đã tiếp nhận Lê Kinh Mân, nếu hắn muốn mở rộng “Ngành dược Hoa Hạ” thêm một lần nữa thì rất cần nhân sự, thêm một Dư Kỳ Dương cũng chẳng có vấn đề gì.
Hơn nữa, Dư Kỳ Dương còn am hiểu một ít trận pháp, nhân tài như vậy là rất khó được.
…
Diệp Mặc đem phi thuyền linh khí trung phẩm của bọn đạo tặc luyện hóa xong thu vào, lúc này mới dẫn theo Dư Kỳ Dương trở lại thuyền của mình, giới thiệu qua một chút cho Lê Kinh Mân và Dư Kỳ Dương.
Dư Kỳ Dương biết một ít trận pháp, hơn nữa lại thích nghịch phi thuyền, cho nên Lê Kinh Mân trực tiếp giao quyền khống chế phi thuyền cho y, một bên chỉ điểm Dư Kỳ Dương, một bên tự mình tu luyện.
Trước đó, Diệp Mặc vừa nghĩ đến việc đem “Tiếp Lan Xuân Hiểu” và “Thạch Duẫn Tủy vạn năm” dung hợp để luyện đan thì đã bị bọn đạo tặc cắt đứt.
Cho nên sau khi trở lại phòng, chuyện đầu tiên Diệp Mặc làm là bắt đầu luyện chế đan dược.
Bởi vì lúc trước đã từng thử vài lần, đều đã luyện chế thành công, lần này chỉ bỏ thêm “Thạch Duẫn Tủy vạn năm” vào mà thôi.
Tương đối mà nói, thêm thứ này vào thì quá trình luyện đan càng thêm thuận buồm xuôi gió.
Bởi vì “Thạch Duẫn Tủy vạn năm” chính là thứ cực kỳ thích hợp với luyện đan, nếu không Diệp Mặc cũng chẳng thể luyện chế thành công “Ngũ Nguyên đan” khi còn ở Luyện Khí kỳ.
“Tiếp Lan Xuân Hiểu” và vài loại dược liệu còn lại được Diệp Mặc dung hợp lại một chỗ, sau đó thông qua Tuyền Đan pháp của mình và sự trợ giúp của “Thạch Duẫn Tủy vạn năm”, Diệp Mặc rất nhanh đã luyện chế được một loại đan dược mới.
Hơn nữa lò đan dược đầu tiên đã luyện chế được sáu viên.
Mùi hương của đan dược mới thơm ngát mê người, Diệp Mặc chỉ cảm giác một chút đã biết dược tính của “Tiếp Lan Xuân Hiểu” không mất đi chút nào.
Mặc dù trong lòng mừng rỡ, nhưng hắn vẫn cầm một viên đan dược cho vào miệng.
Đan dược vừa vào miệng thì lập tức đã hóa thành một sợi tơ linh khí.
Sợi tơ này như có linh tính, dũng mãnh tiến vào trong thần hồn của hắn, giúp thần hồn lớn mạnh hơn.
– Quả nhiên là có hiệu quả, hơn nữa còn là đan dược Thiên cấp nhất phẩm.
Diệp Mặc kinh hỉ cầm năm viên đan dược còn lại nói:
– Loại đan dược này gọi là “Tiếp Duẩn đan” đi.
Dược liệu chủ chốt của “Tiếp Duẩn đan” là “Tiếp Lan Xuân Hiểu” và “Thạch Duẩn Tủy vạn năm”, tên này thật ra cũng rất hợp.
Sở dĩ loại đan dược này có thể đạt đến Thiên cấp nhất phẩm, Diệp Mặc đoán chừng là có liên quan với “Thạch Duẩn Tủy vạn năm”.
“Tiếp Duẩn đan” đã luyện chế xong, nhưng trong lòng Diệp Mặc lại trở nên căng thẳng.
Hắn không biết rốt cuộc “Tiếp Duẩn đan” có thể trị liệu được cho Tô Tĩnh Văn hay không.
Nếu ngay cả thứ này cũng không được thì hắn phải làm thế nào đây?
Diệp Mặc có chút thấp thỏm không yên đem “Tiếp Duẩn đan” đưa đến bên miệng Tô Tĩnh Văn.
Không cần hắn làm gì, Qua mười lần hô hấp, Tô Tĩnh Văn vẫn không có chút động tĩnh nào.
Qua một phút đồng hồ, kết quả vẫn là như vậy.
Mười lăm phút, rồi thậm chí là một nén nhang cũng đã trôi qua.
Lúc này Tô Tĩnh Văn vẫn không có chút động tĩnh nào, Diệp Mặc không cảm giác được cô có bất cứ sóng dao động tinh thần nào, lúc này hắn bắt đầu có chút lo lắng.
Đang lúc Diệp Mặc định kiểm tra Tô Tĩnh Văn một chút thì lại phát hiện cô đã tỉnh lại, mở hai mắt ra.
Trong lòng Diệp Mặc nhất thời mừng rỡ, nhưng hắn không lên tiếng.
Hắn biết lúc này cần cho cô thời gian…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 972: Tuyết Ở Nơi Này Thật Lớn
Tuyết Ở Nơi Này Thật Lớn
T
hấy Diệp Mặc, Tô Tĩnh Văn bỗng nhiên nhắm mắt lại, nhưng sau đó cô lại mở mắt ngồi bật dậy, thì thào nói:
– Chẳng lẽ đây không phải ảo giác?
– Tĩnh Văn, anh không ngờ lại gặp được em ở đây, không phải ảo giác đâu, là thật đấy.
Nhìn Tô Tĩnh Văn, trong lòng Diệp Mặc bỗng có chút chua xót.
Hắn không biết Tô Tĩnh Văn đã nếm trải bao nhiêu cay đắng, nhưng hắn có thể tưởng tượng được ra.
Lúc trước, khi còn ở Ninh Hải, Tô Tĩnh Văn đâu phải chịu khổ như vậy, cô vẫn là một thiên chi kiều nữ được mọi người ngưỡng mộ.
Trong lòng Diệp Mặc càng áy náy hơn, không phải hắn không biết vì sao Tô Tĩnh Văn muốn đến đây, chỉ có điều hắn không biết nên đối mặt thế nào mà thôi.
Bởi vì hắn căn bản không biết nên xử lý tình cảm giữa nam và nữ như thế nào, cách tốt nhất chính là giả vờ không biết.
– Thật sự không phải ảo giác sao?
Tô Tĩnh Văn lại hỏi một câu, bỗng nhiên cô như có chút tỉnh ngộ, vọt mạnh vào trong lòng Diệp Mặc, ôm hắn khóc lớn.
Diệp Mặc yên lặng ôm Tô Tĩnh Văn, không nói gì, có lẽ lúc này cần để cô ấy giải tỏa một chút.
Sau khi khóc xong, Tô Tĩnh Văn bỗng ngẩng đầu, có chút hoảng hốt hỏi:
– Sao anh lại ở đây, tuyết nơi này thật lớn, lạnh quá…
Diệp Mặc lau nhẹ nước mắt còn vương trên má Tô Tĩnh Văn, dịu dàng nói:
– Nơi này không có tuyết, về sau em cũng sẽ không phải lưu lạc trong tuyết nữa.
Đây là phi thuyền của anh, mà căn phòng cũng không lạnh.
Nghe Diệp Mặc nói xong, Tô Tĩnh Văn bỗng nhìn bốn phía xung quanh mình, sau đó cô lại kinh ngạc quay sang Diệp Mặc, thật lâu sau mới lại khóc òa lên, ôm chặt lấy hắn không muốn buông tay.
– Diệp Măc, rốt cuộc em cũng tìm được anh rồi.
Diệp Mặc thở phào một hơi, hắn biết lúc này Tô Tĩnh Văn mới chính thức khôi phục lại.
Nhìn vẻ kích động của cô, lại thêm bàn tay đang nắm chặt không buông, nơi sâu nhất trong lòng hắn như nhói lên một cái.
Lúc này, hắn tùy ý để cho Tô Tĩnh Văn nằm trong lòng mình giải tỏa, không hỏi đến việc của Ức Mặc.
Thật lâu sau Tô Tĩnh Văn mới hoàn toàn yên tĩnh lại, cô có chút đỏ mặt chui ra khỏi lòng Diệp Mặc.
Ngồi bên cạnh hắn, sau đó nhỏ giọng hỏi:
– Anh tìm được em bằng cách nào vậy?
Tuy cô không biết vì sao ngày đó ở trong tuyết rơi Diệp Mặc lại không nói gì, hơn nữa giống như linh hồn đã thả lên chín tầng mây.
Nhưng cô hiểu, không phải cô tìm được Diệp Mặc, mà là Diệp Mặc tìm được cô.
– Sau khi đến thành Giang Xuyên, anh tình cờ phát hiện chiếc vòng tay này, sau đó mới thông qua nó mà tìm tới.
Nói xong, Diệp Mặc lấy chiếc vòng tay kia ra.
Tô Tĩnh Văn lập tức cầm lấy chiếc vòng, vuốt ve nó một lúc rồi đeo lại lên tay, sau đó cúi đầu thấp xuống, dường như không muốn nói gì nữa.
Mà Diệp Mặc thì nhất thời cũng không biết nên nói gì cho thích hợp.
Lâu ngày mới gặp lại, không khí giữa hai người vậy mà lại trùng xuống.
Tô Tĩnh Văn có chút thương cảm, mình và hắn gặp nhau còn sớm hơn cả Tống Ánh Trúc và Ninh Khinh Tuyết, nhưng vì sao hắn lại không hề biểu lộ chút nào?
Bỗng nhiên Tô Tĩnh Văn nhớ tới việc mình không thể tu luyện, cô bất ngờ yên lặng.
Bây giờ cô đã không phải một người hoàn toàn không biết gì nữa, cô biết có một số người có thể tu chân, chỉ cần tiến độ tu luyện của họ không dừng lại thì sinh mạng gần như sẽ không có gì hạn chế.
Mà cô nhiều nhất chỉ có trăm năm mà thôi, hiện giờ đã qua hơn một phần ba rồi, vậy sau trăm tuổi thì sao?
Sau trăm tuổi, Diệp Mặc vẫn là Diệp Mặc, mà cô thì đã trở thành một đống đất vàng, như vậy thì còn yêu đương chung sống cái gì? Sự mất mát, thương cảm tràn ngập trong trái tim Tô Tĩnh Văn.
Dường như cảm thấy sự u buồn của Tô Tĩnh Văn, Diệp Mặc bỗng kéo tay cô nói:
– Tĩnh Văn, đây là phi thuyền linh khí của anh, anh dẫn em đến đầu thuyền xem nhé.
Tô Tĩnh Văn có chút hoảng hốt, nhưng cũng không phản đối.
Thấy Tô Tĩnh Văn và Diệp Mặc đi lên đầu thuyền, Lê Kinh Mân bỗng kinh hỉ hô:
– Anh Diệp, anh thành công rồi? Anh thật sự đã đem “Tiếp Lan Xuân Hiểu” nhập đan sao? Hơn nữa còn có thể chữa trị nỗi ám ảnh về tinh thần?
Diệp Mặc gật gật đầu:
– Cám ơn anh, nếu không phải anh nhắc nhở tôi dùng “Tiếp Lan Xuân Hiểu”, bảo tôi đi tìm tôi, thì chắc tôi đã bó tay rồi.
Lúc này Lê Kinh Mân mới phát hiện Tô Tĩnh Văn lúc tỉnh táo còn xinh đẹp hơn khi ngủ say rất nhiều.
Trong mắt mang theo vẻ u buồn, nhưng điều này lại làm cô có một vẻ đẹp độc đáo, khiến người khác không kìm lòng nổi mà nhìn thêm mấy lần.
Trong lòng không khỏi âm thầm khâm phục ánh mắt của Diệp Mặc.
Tô Tĩnh Văn không biết Diệp Mặc nói bảo tôi đi tìm tôi là có ý gì, nhưng cô cũng hiểu, sở dĩ Diệp Mặc có thể cứu được cô là do người này trợ giúp, cho nên liền vội vàng tiến lên cảm ơn.
Cô biết người ở đây đều không đơn giản, tuyệt đối khác với người ở nơi cô đến.
Lê Kinh Mân không dám để Tô Tĩnh Văn thi lễ, vội vàng xua tay tránh ra.
…
– Thật đẹp…
Tô Tĩnh Văn đứng trên đầu thuyền, nhìn không trung không chút ô nhiễm, mây trắng bay lượn phía dưới chân, trong lòng không khỏi thoải mái hơn.
Sự u buồn và bàng hoàng biến mất, cô không muốn nói điều gì, chỉ yên lặng đứng ngắm nhìn bầu trời trong xanh.
Có lẽ ở một bầu trời khác là cố hương của cô, có lẽ ở đó, mẹ cô cũng đang nhìn cô.
Diệp Mặc đứng bên cạnh Tô Tĩnh Văn, cũng không quấy rầy cô, hắn chỉ đứng bên cạnh ngắm nhìn trời xanh mây trắng phía xa.
Lê Kinh Mân kéo Dư Kỳ Dương rời khỏi đầu thuyền, nhường không gian nơi này lại cho Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn.
Qua rất lâu, Tô Tĩnh Văn thở dài một tiếng, trong lòng đã không có sự lo lắng ban đầu nữa.
Cô lẳng lặng nhìn Diệp Mặc, bỗng nhiên nói:
– Diệp Mặc, em muốn về nhà rồi.
Diệp Mặc hiểu ý muốn về nhà của Tô Tĩnh Văn, cô ấy mệt mỏi rồi, muốn trở về Ninh Hải.
Nếu hắn có thể làm được thì sẽ không chút do dự mà dẫn Tô Tĩnh Văn về nhà, nhưng hắn lại không thể làm được.
Hắn kéo Tô Tĩnh Văn vào lòng mình, nhẹ giọng nói:
– Rất xin lỗi, Tĩnh Văn, hiện giờ anh không có cách nào đưa em về nhà, nhưng anh cam đoan một ngày nào đó sẽ làm được việc này.
Về sau, em và Lạc Ảnh, Khinh Tuyết, còn có Ánh Trúc ở cùng một chỗ đi…
Còn cả Tiểu Vận nữa… Trong lòng Diệp Mặc than thở, hắn bỗng cảm thấy mình rất thái quá, nhất định không thể có lần sau nữa.
Tiểu Vận bây giờ còn chưa có tin tức gì, không biết bây giờ cô ấy có ổn không.
Cả người Tô Tĩnh Văn run rẩy một chút, cô ngẩng đầu, trong lòng bỗng có chút chua xót, hắn chấp nhận mình sao?
Diệp Mặc từ từ hôn xuống, đôi môi Tô Tĩnh Văn rất mềm mại, nhưng lại lạnh lẽo.
Nhưng rất nhanh, môi của cô đã trở nên nhiệt liệt, dần dần có chút nhiệt độ.
Cũng không biết qua bao lâu, Tô Tĩnh Văn bỗng giật mình tỉnh táo lại, cô nghĩ đến việc trên thuyền còn đang có hai người khác.
Nhưng khi quay đầu lại nhìn, Lê Kinh Mân và Dư Kỳ Dương đã sớm rời khỏi.
Mà cô còn phát hiện bây giờ mình đã hoàn toàn rúc vào trong lòng Diệp Mặc.
Dường như nếu không làm như thế thì sẽ không có cảm giác an toàn vậy.
– Tĩnh Văn, từ hôm nay trở đi hãy tu luyện cùng anh.
Cảm nhận được trong cơ thể Tô Tĩnh Văn không hề có chút chân khí, biết cô bây giờ còn chưa tu luyện, tuy không rõ nguyên nhân nhưng Diệp Mặc sẽ không để tình huống này tiếp tục.
– A…
Tô Tĩnh Văn bỗng run rẩy một chút, thân thể vừa hơi nóng lên bây giờ lại trở nên cứng ngắc.
Giống như lời nói của Diệp Mặc làm cô nghĩ đến một kết quả đáng sợ vậy.
– Sao vậy?
Diệp Mặc vận dụng một chút chân nguyên giúp Tô Tĩnh văn bình tĩnh lại.
Tô Tĩnh Văn trầm mặc một hồi, lúc này mới chậm rãi than nhẹ nói:
– Xin lỗi, Diệp Mặc, em không có linh căn, không thể tu luyện.
Nói xong, cô ngẩng đầu nhìn Diệp Mặc.
Cô muốn biết rốt cuộc Diệp Mặc sẽ có bao nhiêu thất vọng.
Nhưng mọi chuyện lại không giống như cô tưởng tượng, Diệp Mặc chỉ tỏ ra hơi bất ngờ một chút, ngay cả ánh mắt cũng không thay đổi.
Trong lòng Tô Tĩnh Văn hơi trầm xuống, cô chậm rãi đẩy Diệp Mặc ra:
– Em không thể tu chân…
Giọng điệu rất thất vọng và chán nản, đây là ranh giới mà cô không thể bước qua.
Diệp Mặc kéo Tô Tĩnh Văn lại, khẽ cười nói:
– Anh biết em không thể tu chân, lúc trước Diệp Lăng em gái anh cũng vậy, nhưng hiện giờ có lẽ nó đã Trúc Cơ rồi.
Cho nên em không cần lo lắng, có anh ở đây, cho dù không có linh căn cũng không phải việc gì lớn.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – www.
Truyện FULL
– Anh có thể giúp em tu chân?
Tô Tĩnh Văn không thể bình tĩnh nổi nữa.
Cô từng nghe nói, nếu không có linh căn thì căn bản không có bất cứ cách nào để tu luyện, nhưng Diệp Mặc lại có biện pháp? Giờ phút này cô đã không thể ngăn cản sự kích động và vui mừng trong lòng.
Cô kích động không phải vì mình có thể tu luyện, mà là bởi vì thông qua tu luyện thì sẽ có thể ở bên cạnh Diệp Mặc.
Hắn không biết, hắn là người đàn ông duy nhất từng khiêu vũ với cô, người đàn ông duy nhất lên xe của cô.
Hắn càng không biết, hắn là người đàn ông cô yêu nhất.
Lúc cô cảm thấy mệt mỏi nhất, bàng hoàng nhất thì ông trời đã đưa hắn đến trước mặt cô, ông trời lại cho cô thêm một cơ hội.
Mọi người nói phụ nữ theo đuổi đàn ông rất dễ, nhưng cô tin rằng, ở trên mảnh đất Hoa Hạ kia, không có bất cứ người phụ nữ nào theo đuổi một người đàn ông mà vất vả như cô.
Diệp Mặc gật đầu một cách khẳng định.
– Đúng vậy, anh có thể luyện một loại đan dược tên là “Ngũ Nguyên đan”.
Nó có thể giúp cho em sinh ra linh căn, hơn nữa còn là linh căn không tệ lắm.
Cho nên, em không cần lo lắng.
Cuối cùng Diệp Mặc đã hiểu vì sao trước đó Tô Tĩnh Văn lại u buồn như vậy.
Trước đó, khi thấy mình, cô ấy vui vẻ một chút rồi đột nhiên lại trở nên chán nản, hóa ra là Tô Tĩnh Văn không thể tu luyện, không có linh căn.
– Đúng rồi, sao em lại biết mình không có linh căn?
Diệp Mặc bỗng kỳ quái hỏi.
Tô Tĩnh Văn vừa định trả lời, nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, cô túm mạnh lấy tay Diệp Mặc, nói:
– Ức Mặc bị người ta bắt đi, anh mau cứu cô bé về.
– Ức Mặc bị làm sao?
Diệp Mặc đã không thể bình tĩnh nổi nữa.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 973: Ẩn Linh Căn
Ẩn Linh Căn
T
ô Tĩnh Văn thấy bộ dạng khẩn trương lo lắng của Diệp Mặc, vội vàng nói:
– Anh không cần lo lắng, Ức Mặc hẳn là không có chuyện gì đâu.
Lúc trước em cùng Ức Mặc còn có chị Nguyệt Hoa, Uyển Thanh bốn người sau khi tới Tiểu Thế Giới, liền hỏi những người xung quanh về anh.
Có rất nhiều người biết anh, bởi vì anh nên không ai dám vô lễ với chúng em.
Tuy nhiên rất nhiều người đều đoán anh đã tới Truyền Tống Trận ở Tinh Gia Sơn, cho nên bốn người chúng em đã lên Truyền Tống Trận, cùng tới nơi này.
Thấy Diệp Mặc tỉnh táo lại, Tô Tĩnh Văn mới thở phào một cái tiếp tục nói:
– Lúc lên Truyền Tống Trận, em có chút sợ hãi, em cũng lo lắng Ức Mặc sợ hãi, lúc ấy em liền nắm lấy tay Ức Mặc.
Nhưng sau khi Truyền Tống Trận ngừng hẳn, em cùng Ức Mặc mới phát hiện chị Nguyệt Hoa, Uyển Thanh lại không chuyển tới cùng nơi với bọn em, bốn người bọn em cứ thế bị chia rẽ Diệp Mặc gật đầu, hắn biết Truyền Tống Trận kia là Truyền Tống Trận ngẫu nhiên, lúc trước hắn vì biết như vậy nên mới mới giữ tay Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng lại, ba người không tách nhau ra.
Mà Tô Tĩnh Văn chỉ giữ chặt tay của Ức Mặc, hiển nhiên đã tách khỏi hai người còn lại rồi.
– Ức Mặc thế nào?
Diệp Mặc lo lắng hỏi – Em cùng Ức Mặc bị truyền tống tới một trấn nhỏ bên ngoài, trấn đó cách thành Giang Xuyên chừng năm sáu trăm dặm.
Em cùng Ức Mặc hai người đi vào trấn nhỏ kia, lúc ấy trong nhẫn của Ức Mặc mang theo rất nhiều thứ, cuộc sống của chúng em cũng không phải lo lắng gì.
Tô Tĩnh Văn dường như đang nhớ lại tình cảnh lúc đó:
– Vốn em cùng Ức Mặc tính qua một thời gian, chờ sau khi em đạt tới Luyện Khí trung kỳ sẽ đi tìm anh và chị Nguyệt Hoa, nhưng em vẫn luôn luôn dừng lại ở Luyện Khí tầng hai.
Có một ngày, em cùng Ức Mặc đang tu luyện ngoài trấn nhỏ, Ức Mặc tu luyện được Lôi Hồ, khi chúng em đang cao hứng thì có một gã tu sĩ đi ngang qua phát hiện hai người chúng em – Khi đó thế nào?
Diệp Mặc trở nên khẩn trương hơn, Ức Mặc chỉ có tu vi Luyện Khí Kỳ, mà Tô Tĩnh Văn nói cô đang dừng lại ở Luyện Khí tầng hai nhưng cô rõ ràng không có chút chân khí nào.
Nói cách khác ngay cả Luyện Khí Kỳ cũng chưa tới, nếu như vô tình gặp được tên tu sĩ nào có ý không tốt, như vậy sẽ có kết quả không tốt.
Tô Tĩnh Văn nắm chặt tay Diệp Mặc, nói:
– Lúc ấy tên tu sĩ kia dừng lại và nói một câu là “không ngờ là Lôi Linh Căn, tốt, tốt …” Sau đó y liền hỏi Ức Mặc có nguyện ý làm đệ tử của y không.
Ức Mặc đương nhiên không muốn, con bé nói phải đi tìm ba, ba là lợi hại nhất.
Người nọ thấy Ức Mặc không muốn, y cũng không ép buộc, mà đưa tay đánh ra một chưởng vào ngọn núi ở phía xa, ngọn núi đó cách chúng em tới mấy ngàn mét nhưng lại bị một chưởng của y đập nát.
Sau đó người nọ liền hỏi Ức Mặc rằng “Ba của con có lợi hại được như ta không?”
– Vậy Ức Mặc trả lời thế nào?
Diệp Mặc biết rằng đối phương có thể đập nát được ngọn núi cách đó vài ngàn mét hẳn là phải có tu vi thấp nhất là trên Ngưng Thể.
Không phải mình có thể so sánh được, nếu người này muốn giết Tô Tĩnh Văn và Ức Mặc căn bản không hề khó, cho nên Diệp Mặc mới dứt khoát hỏi Ức Mặc đã trả lời thế nào.
Tô Tĩnh Văn dường như hiểu được tâm tư của Diệp Mặc, cô tới gần Diệp Mặc hơn, dùng giọng điệu hòa hoãn nói:
– Lúc ấy em cùng Ức Mặc đều vô cùng khiếp sợ, bởi vì người như vậy giống như tiên nhân vậy.
Ức Mặc tuy rằng trong lòng đã thừa nhận sự lợi hại của người kia, nhưng ngoài miệng vẫn nói rằng ba của nó lợi hại.
Người nọ khẽ mỉm cười, không hề giải thích, nói thẳng “Con hiện tại không tìm thấy ba của mình, mặc dù con có được Lôi Linh Căn, nhưng lại không có pháp thuật lôi hệ, cho dù tu luyện mấy trăm năm cũng không có cách nào để thành chính quả.
Trong lòng của Diệp Mặc dù biết rằng Ức Mặc khẳng định đã đồng ý, nhưng vẫn hỏi tiếp:
– Ức Mặc đồng ý chứ?
Tô Tĩnh Văn gật đầu, nói:
– Ức Mặc nghe rằng chỉ cần làm đệ tử của y liền tìm được anh, nghĩ ngợi một lát liền đồng ý, nhưng Ức Mặc nói nhất định cũng phải thu nhận em làm đệ tử.
Trong lòng em lúc ấy cũng vô cùng cao hứng, đi theo một vị sư phụ, em có thể tu luyện.
Nhưng người nọ sau khi khảo nghiệm Linh Căn của em cùng Ức Mặc, càng thêm vừa lòng với Ức Mặc.
– Nhưng sau khi nhìn em hồi lâu, liền thở dài, rồi nói cho em biết, em không có Linh Căn, vĩnh viễn không có cách nào tu luyện.
Y cũng nói, em vĩnh viễn đừng để người khác khảo nghiệm Linh Căn, nếu không sẽ gặp họa sát thân.
Thanh âm của Tô Tĩnh Văn hạ xuống:
– Tuy rằng Ức Mặc yêu cầu em đi cùng con bé, nhưng người kia đã khuyên can, người đó nói ít nhất phải đi cùng y tu luyện mười năm mới có thể ra ngoài, Ức Mặc vừa nghe vậy liền không đồng ý, nhưng người nọ còn nói, nếu không làm đệ tử của y, cho dù tu luyện một trăm năm cũng không thể tìm được anh.
Nên Ức Mặc đành phải đồng ý, nhưng em lại không muốn cô đơn một mình trong mười năm, Ức Mặc có thể tu luyện, còn em ở nơi nào? Nên em đã thử vận may, xem có thể tìm được anh hay không…
Nói tới đây, Diệp Mặc cảm giác lòng bàn tay của Tô Tĩnh Văn hơi nóng lên, trong lòng càng thêm áy náy.
Tô Tĩnh Văn lại run giọng nói: Nói tới chuyện thương cảm, Tô Tĩnh Văn lại không không ngừng khóc.
Diệp Mặc nắm chặt tay cô, biết cô cần phải phát tiết chút ủy khuất đó ra ngoài.
Tô Tĩnh Văn khóc lóc một hồi, lại tiếp tục nói:
– Sau đó em biết được rằng, hóa ra tu sĩ sống lâu hơn người bình thường nhiều, nên trong lòng em trở nên mê mang hơn.
Sau khi tới thành Giang Xuyên, em không dám đi làm thuê trong nhà người khác, sợ bị người ta nhận ra là mình dịch dung nên đành phải lang thang bên ngoài.
Ngày đó khí trời ở thành Giang Xuyên chợt trở lạnh, tuyết bay tán loạn, em đã cho rằng em không có sau này, em đã nghĩ rằng đi lòng vòng trong thành một chút sau đó ra khỏi thành tìm một chỗ an tĩnh cứ như vậy rời khỏi thế giới này, nhưng ông trời đã tội nghiệp em, để em gặp được anh.
Diệp Mặc nghĩ tới bộ dáng lúc đó của Tô Tĩnh Văn, liền biết được Ức Mặc không để lại nhẫn trữ vật cho Tô Tĩnh Văn.
Phỏng chừng Ức Mặc không nghĩ tới chuyện đó, dù sao nó vẫn là một đứa bé.
Tuy nhiên nếu như Ức Mặc được một vị tiền bối nhìn trúng tư chất mang đi, Diệp Mặc tuy rằng vẫn hơi bận tâm nhưng cuối cùng vẫn thở phào nhẹ nhõm.
Dù sao một cô bé như Ức Mặc ở cái nơi như Bắc Vọng Châu, chính là nguy cơ trùng trùng.
– Em… sau này thật sự có thể tu luyện sao?
Tô Tĩnh Văn thấy Diệp Mặc trầm ngâm liền hỏi một câu.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Khẳng định có thể tu luyện.
Em yên tâm đi.
Bỗng nhiên Diệp Mặc nhớ ra cái gì, liền nhìn Tô Tĩnh Văn nói:
– Đúng rồi, em vừa nói em luôn luôn dừng lại ở Luyện Khí tầng hai, nhưng tại sao anh lại không phát hiện ra chân khí ở trên người em?
Tô Tĩnh Văn buồn bã nói:
– Em ngay từ khi bắt đầu tu luyện tốc độ cũng rất nhanh, thậm chí so với Uyển Thanh còn nhanh hơn.
Nhưng sau khi tới Luyện Khí tầng hai liền không cách nào thăng cấp.
Sau khi gặp được sư phụ của Ức Mặc, y nói em không có Linh Căn, cho dù có cố gắng thế nào cũng không thể tu luyện.
Em liền nản lòng thoái chí, không muốn lãng phí thời gian để tu luyện nữa, mà lựa chọn đi tìm kiếm anh cùng chị Nguyệt Hoa.
Sau khi em không tu luyện nữa thì chân khí vốn có cũng tự động tiêu tan.
Nghĩ tới sư phụ của Ức Mặc nói rằng không để Tô Tĩnh Văn khảo nghiệm Linh Căn, Diệp Mặc có chút nghi hoặc, lấy ra dụng cụ khảo nghiệm Linh Căn, nói với Tô Tĩnh Văn:
– Đặt tay em vào đây.
Anh kiểm tra một chút.
Diệp Mặc đợi Tô Tĩnh Văn đặt tay lên vật khảo nghiệm, sau đó rót chân nguyên vào, lại phát hiện viên châu khảo nghiệm Linh Căn không hề sáng lên.
Thật sự là không có Linh Căn, Diệp Mặc có điều không hiểu, hắn vừa định cất vật khảo nghiệm đi, lại thấy Tô Tĩnh Văn nói:
– Lần trước sư phụ của Ức Mặc cũng đã giúp em khảo nghiệm, thế nhưng khi y khảo nghiệm có một hạt châu màu trắng ngà sáng lên, chỉ có điều sáng lên một lúc lại thôi, lát sau lại sáng lên một lần.
– Chẳng lẽ em là Ẩn Linh Căn?
Diệp Mặc thốt lên.
Cấp bậc dụng cụ khảo nghiệm của hắn quá thấp, không phát hiện được Ẩn Linh Căn cũng là chuyện thường.
Nhưng biểu hiện của Ẩn Linh Căn khi khảo nghiệm chính là sáng một hồi, sau đó lại tắt, sau đó lại sáng lên.
Người có Ẩn Linh Căn khi tu luyện giống với việc khảo nghiệm Linh Căn của cô, nếu một thời gian ngắn không tu luyện, chân khí trong cơ thể sẽ tự tiêu tan.
Đây căn bản là một thân thể bị rò rỉ, cho nên Ẩn Linh Căn cũng được gọi là Lậu Linh Căn.
Tô Tĩnh Văn nếu như có Ẩn Linh Căn, cô có thể tu luyện tới Luyện Khí tầng hai cũng đã là lợi hại rồi, Luyện Khí tầng ba cần nhiều linh khí, linh khí tích lũy để cô tu luyện còn chưa đủ đã bị tiêu hao hết.
Nếu như vậy, chân khí của cô tiêu tán cũng là chuyện thường.
Nhưng nếu như có thể kích phát Ẩn Linh Căn, thì sẽ là tư chất Linh Căn của tu vi nhanh nhất.
Sư phụ của Ức Mặc nói rằng Tô Tĩnh Văn không có Linh Căn là vì y biết Ẩn Linh Căn căn bản không có biện pháp kích phát.
Bởi vì để kích phát Ẩn Linh Căn cần có Cửu Thải Liên, mà Cửu Thải Liên căn bản là đồ vật trong truyền thuyết, ai có được Cửu Thải Liên chứ? Nếu có Cửu Thải Liên cũng sẽ không dùng để kích phát Ẩn Linh Căn mà dùng để tinh lọc Linh Căn của bản thân rồi Đương nhiên y khẳng định biết còn một biện pháp có thể kích phát Ẩn Linh Căn đó chính là Đoạt Xá, nếu không y cũng sẽ không nhắc nhở Tô Tĩnh Văn đừng để người khác khảo nghiệm Linh Căn.
Lúc này Diệp Mặc hoàn toàn yên tâm về Ức Mặc, Ẩn Linh Căn là Linh Căn Đoạt Xá tốt nhất, một khi bị người khác Đoạt Xá, Ẩn Linh Căn lập tức được kích phát.
Sư phụ Ức Mặc chỉ nói Tô Tĩnh Văn không có Linh Căn, cũng không nói rằng cô có Ẩn Linh Căn, hơn nữa lại nhắc nhở cô đừng cho người khác khảo nghiệm Linh Căn, đã nói lên được y chính là một tiền bối cao nhân.
Diệp Mặc cũng không có Cửu Thải Liên để kích phát Ẩn Linh Căn nhưng Diệp Mặc thông qua quyển sách Vật này lại biết được một biện pháp kích phát Ẩn Linh Căn chính là sử dụng Thải Liên ngũ sắc trở lên và Vạn Niên Thạch Duẩn Tủy để luyện chế Thái Linh Đan.
Hắn vừa có được Vạn Niên Thạch Duẩn Tủy, thậm chí còn có hai gốc Ngũ Thải Liên.
Tuy rằng sử dụng Ngũ Thải Liên để luyện chế Thái Linh Đan có chút lãng phí, nhưng Diệp Mặc cũng không để ý.
Nếu Tô Tĩnh Văn thật sự có Ẩn Linh Căn, hạt châu kia lại có màu trắng ngà, đã nói lên việc sau khi cô kích phát Linh Căn rất có thể là Dị Băng Linh Căn, hơn nữa còn là tinh thuần.
Một Linh Căn là băng tinh thuần lại được kích phát từ Ẩn Linh Căn là Linh Căn tốt nhất mà Diệp Mặc từng thấy.
Đương nhiên là không tính tới Linh Căn của hắn, nếu như hắn không có Thế Giới trang vàng, thì Bát Hệ Linh Căn căn bản chỉ là rác rưởi.
Cho dù có Thế Giới trang vàng, sử dụng nhiều linh vật như vậy, tốc độ tu luyện của hắn so với người khác cũng không tính là gì.
– Tĩnh Văn, em cùng anh vào phòng, anh giúp em luyện chế Thái Linh Đan, em có thể là người có được tư chất tốt nhất trong số chúng ta.
Diệp Mặc dưới sự hưng phấn lôi kéo Tô Tĩnh Văn đi, giúp cô luyện đan.
Hắn thậm chí rất muốn biết một khi Tô Tĩnh Văn kích phát Ẩn Băng Linh Căn, tốc độ tu luyện sẽ nhanh tới mức nào.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 974: Ý Tưởng Nảy Sinh
Ý Tưởng Nảy Sinh
S
au khi Tô Tĩnh Văn theo Diệp Mặc đi về phòng, mới nhớ tới toàn bộ quần áo trên người mình đều không giống như ban đầu rồi, cô nhìn nhìn Diệp Mặc, lập tức biết được chuyện gì xảy ra.
Tuy rằng Diệp Mặc là người mà cô thích, nhưng nghĩ tới việc mình bị hắn nhìn thấy hết, trong lòng vẫn có chút mất tự nhiên.
Tuy nhiên cô lập tức nghĩ tới chuyện mình đã rất hy vọng được ở cùng một chỗ với Diệp Mặc, cần gì để ý tới việc đó? Giữ gìn không phải để cho hắn hay sao?
Diệp Mặc đương nhiên không biết trong khoảng thời gian này, trong đầu Tô Tĩnh Văn lại xuất hiện nhiều ý nghĩ như vậy, hắn và Lê Kinh Mân hai người sau khi chào hỏi, liền bắt đầu luyện đan.
Thái Linh Đan là đan dược Thiên Cấp nhất phẩm, đối với Diệp Mặc cũng không có bất kỳ áp lực gì.
– Hoa sen thật đẹp.
Khi Tô Tĩnh Văn thấy Diệp Mặc lấy ra Ngũ Thải Liên, lập tức quên đi sự xấu hổ vừa rồi, vô ý thức kêu lên.
Diệp Mặc cũng cười cười, nói:
– Đây là Ngũ Thải Liên, hiện tại còn chưa hoàn toàn trưởng thành, nghe nói sau khi trưởng thành sẽ có chín loại màu sắc, được gọi là Cửu Thải Liên.
Cửu Thải Liên chính là một trong những vật trân quý nhất Tu Chân Giới, bất cứ ai cũng mơ ước, cho dù là trả bất cứ giá nào cũng muốn có được Cửu Thải Liên, nhưng cho tới nay vẫn chưa có người nào phát hiện ra Cửu Thải Liên chân chính.
– Vậy hiện tại anh sử dụng Ngũ Thải Liên để luyện đan chẳng phải đáng tiếc sao?
Tô Tĩnh Văn có chút lo lắng hỏi, cô không có ý nghĩ đặc biệt gì, chỉ cảm thấy đóa hoa sen đẹp như vậy nếu dùng để luyện đan thì thật đáng tiếc.
Hơn nữa Diệp Mặc còn nói Cửu Thải Liên vô cùng quý báu, cô cũng có chút tiếc nuối.
Tô Tĩnh Văn không biết rằng Ngũ Thải Liên tuy chỉ có năm màu như cũng là một vật quý trong Tu Chân Giới.
Diệp Mặc lại dịu dàng nói:
– Không cần nói Ngũ Thải Liên cho dù là Cửu Thải Liên, anh cũng sẽ không do dự đưa cho em dùng.
– Diệp Mặc…
Tô Tĩnh Văn nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, có chút động tâm.
Cô bỗng nhiên có lại cảm giác khi cùng Diệp Mặc trở lại Ninh Hải, cô nhớ tới tình cảnh cùng Diệp Mặc tới Tây Hồ Nhân Gia ăn cơm.
Nếu có thể cho cô trở về đó một lần, cô tuyệt đối sẽ không lựa chọn kiêu ngạo, cô nhất định sẽ giống Ninh Khinh Tuyết, dũng cảm biểu đạt ra ngoài.
Trải qua mấy năm phiêu bạt, trải qua mấy năm mưa gió, hiện tại cô mới hiểu được đôi khi những gì đã qua, muốn quay trở lại là rất khó.
Cô đã chờ đợi mười mấy năm, đi qua vô số con đường, thậm chí đi tới thế giới xa lạ này, lúc này mới gặp lại hắn.
Vẫn là ngẫu nhiên trong ngẫu nhiên.
Sẽ có nhiều sự ngẫu nhiên sao? Hiển nhiên là không.
Khi Tô Tĩnh Văn hiểu được đạo lý này, cô rốt cuộc cũng tìm được Diệp Mặc.
Nếu không phải Diệp Mặc hiện đang luyện đan, cô đã không thể khắc chế xúc động trong nội tâm kia, sẽ ôm lấy hắn để biểu đạt tâm ý của mình.
Cho dù hắn đã biết, cô cũng muốn biểu đạt tâm ý của mình một lần.
…
Diệp Mặc lúc này đã hoàn toàn chìm đắm trong quá trình luyện chế Thái Linh Đan, đây là một lò đan dược đặc thù, Diệp Mặc không thêm bất kỳ dược liệu nào, chỉ sử dụng Ngũ Thải Liên cùng Vạn Niên Thạch Duẩn Tủy.
Lúc này, Diệp Mặc vô cùng cảm kích Ly Thành của Thái Ất Môn, nếu không phải Ly Thành đưa cho hắn Vạn Niên Thạch Duẩn Tủy hắn sẽ vô cùng tiếc nuối.
Nếu ở Lạc Nguyệt gặp được Ly Thành, Diệp Mặc tuyệt đối sẽ dùng năng lực lớn nhất để giúp y.
Ngũ Thải Liên chậm rãi hòa tan trong lò luyện đan, một chút tạp chất bị Diệp Mặc loại bỏ ra bên ngoài, mà Vạn Niên Thạch Duẩn Tủy đang bao bọc lấy Ngũ Thải Liên sau đó dần dần dung hợp lại với nhau.
Sau hai nén nhang, Lê Kinh Mân cùng Dư Kỳ Dương ở bên ngoài đều ngửi được một hương thơm mát dịu.
Tô Tĩnh Văn lại càng ngất ngây trong mùi thơm của đan dược.
Sau ba nén nhang, Diệp Mặc thu lại đan quyết, tay vung ra, một viên đan dược nhiều màu đang nằm trong tay hắn.
Viên đan dược này dường như có linh tính, nhảy nhót trong lòng bàn tay của Diệp Mặc tựa hồ đang nói tới những gì mình đã trải qua.
Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Diệp Mặc chưa bao giờ luyện chế loại đan dược nào xinh đẹp tuyệt vời như vậy, nhìn Thái Linh Đan vô cùng có linh tính trong tay mình, thình lình chợt hiểu ra.
Một lát sau, hắn đứng lên, lúc này trong lòng hắn đã hiểu được, trình độ luyện đan của hắn lại tăng lên một cấp bậc.
Lúc trước hắn tối đa chỉ có thể luyện chế đan dược Thiên Cấp tam phẩm, nhưng hiện tại Diệp Mặc tin tưởng cho dù là đan dược Thiên Cấp tứ phẩm hắn cũng có thể luyện chế được.
Trong Đan Vương Thiên Cấp, Đan Vương cấp ba và Đan Vương cấp bốn chênh lệch vô cùng lớn, Diệp Mặc có thể trong lúc vô tình tăng lên Đan Vương cấp bốn, đối với hắn mà nói chính là một niềm vui bất ngờ.
Thu hồi lò luyện đan và Thiên Hỏa, Diệp Mặc cầm theo đan dược đi tới trước mặt Tô Tĩnh Văn, nói:
– Tĩnh Văn, em há miệng ra.
Ngũ Thải Đan tản mát ra sắc thái xinh đẹp động lòng người, khiến cho Tô Tĩnh Văn thậm chí không muốn ăn.
Nhưng cô nghe thấy Diệp Mặc nói vậy liền yên lặng há miệng ra.
Ngũ Thải Đan sau khi tiến vào trong miệng Tô Tĩnh Văn liền trực tiếp hóa thành hư vô.
Mà Tô Tĩnh Văn hiện tại lại cảm giác được lỗ chân lông khắp người đều tràn ngập cảm giác nhẹ nhàng và sảng khoái, cô thậm chí muốn bay lên.
Tuy Diệp Mặc vẫn không nói gì nhưng Tô Tĩnh Văn cũng hiểu được, cô thật sự có thể tu luyện được.
Loại cảm giác này khiến cô không nói được nên lời, là một loại vui sướng xuất phát từ đáy lòng.
Chẳng lẽ mình đã có Linh Căn? Tô Tĩnh Văn vừa định hỏi, đã thấy Diệp Mặc lấy ra dụng cụ khảo nghiệm Linh Căn, nói:
– Em khảo nghiệm lại lần nữa xem sao.
Kích phát Ẩn Linh Căn cũng không tốn nhiều thời gian, chỉ cần ăn đan dược vào, thậm chí vài lần hô hấp là có thể kích phát, cho nên Diệp Mặc lập tức kiểm tra Tô Tĩnh Văn.
Tay của Tô Tĩnh Văn đặt lên không lâu sau, Diệp Mặc liền sử dụng chân nguyên để kích phát dụng cụ khảo nghiệm, ngay lập tức dụng cụ phát ra một ánh sáng màu trắng ngà giống như minh châu.
Hạt châu màu trắng ngà kia chẳng những tỏa sáng, hơn nữa còn sáng một cách dịu dàng, vô cùng xinh đẹp.
– Tĩnh Văn, Linh Căn của em kích phát rồi, thật sự là Thuần Băng Linh Căn.
Ngay cả Diệp Mặc cũng nhịn không được sự kinh hỉ trong lòng, hắn đã luyện chế thành công Thái Linh Đan để kích phát Ẩn Linh Căn của Tô Tĩnh Văn.
Hắn thậm chí vội vã muốn biết tốc độ tu luyện của Tô Tĩnh Văn hiện giờ.
Đôi mắt của Tô Tĩnh Văn đỏ lên, cô chẳng những tìm được Diệp Mặc, hơn nữa còn có thể tu luyện.
Lúc này cô không thể khắc chế được sự kích động và tình yêu trong lòng, cũng không có sự kiêu ngạo, liền ôm lấy Diệp Mặc, thấp giọng nói vào tai Diệp Mặc:
– Diệp Mặc, lấy em đi Diệp Mặc bị Tô Tĩnh Văn ôm lấy, còn nói những lời đó, lập tức toàn thân trở nên nồng nhiệt.
Lúc trước, thời điểm hắn trợ giúp Tô Tĩnh Văn, Tô Tĩnh Văn bị vây trong nỗi ám ảnh về tinh thần, hắn không có ý kiến gì, nhưng hiện tại nếu nói không muốn, thì chính là tự lừa gạt mình.
Tuy rằng Diệp Mặc rất muốn làm theo những gì Tô Tĩnh Văn nói nhưng hắn vẫn khắc chế bản thân, lúc này Tô Tĩnh Văn không thích hợp làm chuyện đó.
Tuy rằng Ẩn Linh Căn rất nghịch thiên, nhưng tuổi của cô cũng đã lớn.
Nếu lúc này chung chăn gối thì Băng Linh Căn vừa được kích phát sẽ bị phá vỡ.
Như vậy đối với tu luyện của cô sau này có ảnh hưởng rất lớn, Diệp Mặc không muốn như vậy, hắn không phải loại người lấy thân dưới làm chủ.
– Đợi sau khi em tu luyện ổn định, lúc Băng Linh Căn đã trưởng thành, thì chúng ta sẽ làm thế Diệp Mặc hôn Tô Tĩnh Văn một cái, một lát sau tiếp tục nói:
– Hiện tại anh có thể dạy em tu luyện, em muốn công pháp tu luyện hay tự mình lĩnh ngộ.
Em trước tiên thử một chút, nếu như có thể, anh sẽ đem phần sau của công pháp cho em.
Diệp Mặc không giao Hồng Mông Tạo Hóa Quyết cho Tô Tĩnh Văn, hắn lúc này đã không còn là người lúc trước vừa mới tu luyện Tam Sinh Quyết nữa, hắn đã là tu sĩ Kim Đan tầng hai.
Chi tiết của Tam Sinh Quyết thâm hậu, hắn cũng có Băng Linh Căn, hắn quyết định đem công pháp tu luyện Băng Linh Căn của mình tách ra, sau đó cho Tô Tĩnh Văn tu luyện, xem xem hiệu quả thế nào.
Tô Tĩnh Văn hiện tại vừa bắt đầu tu luyện, Diệp Mặc dùng bút viết lại công pháp tu luyện Luyện Khí Kỳ, sau đó đem công pháp tu luyện sau Trúc Cơ Kỳ khắc vào Ngọc Giản rồi giao cho Tô Tĩnh Văn.
– Môn công pháp này là do anh sáng tạo ra, không ai biết, anh gọi là Tam Sinh Băng Tuyết Quyết, tên mặt dù có chút phổ thông, nhưng nếu em có thể tu luyện, tuyệt đối sẽ không kém.
Diệp Mặc vừa giao công pháp cho Tô Tĩnh Văn vừa nói.
Tô Tĩnh Văn vì động tình nên sắc mặt có chút ửng đỏ, vội vàng ừ một tiếng.
Cô căn bản không cần Diệp Mặc nói những lời này, qua những gì cô thấy, những gì Diệp Mặc làm cho mình sẽ không phải là lừa dối.
Hai người ở trong phòng nghỉ ngơi một đêm, sáng hôm sau, Tô Tĩnh Văn mới chìm vào giấc ngủ.
Diệp Mặc biết tâm tư của Tô Tĩnh Văn, cô sở dĩ cả đêm đều ở cạnh mình, đó là vì cô quyết tâm cố gắng tu luyện gấp đôi.
Một khi cô bắt đầu tu luyện, phỏng chừng sẽ rất khó cùng mình có thời gian bên nhau.
Chạng vạng ngày hôm sau, khi Tô Tĩnh Văn tỉnh lại, Diệp Mặc đã chuẩn bị đầy đủ những vật cần thiết để Tô Tĩnh Văn tu luyện, gồm cả nhẫn và đan dược.
Tuy rằng rất muốn làm một bữa ăn ngon cho Tô Tĩnh Văn nhưng Diệp Mặc chỉ để lại một ít Ích Cốc Đan.
Tô Tĩnh Văn khi tu luyện ăn Ích Cốc Đan so với bất cứ thứ gì đều hiệu quả hơn nhiều, hắn muốn cho Linh Căn của Tô Tĩnh Văn phát triển tới cấp độ lớn nhất.
Lúc Tô Tĩnh Văn tu luyện, Diệp Mặc cũng chỉ sử dụng linh thạch cấp thấp để bố trí một Tụ Linh Trận.
Dù sao Tô Tĩnh Văn vừa bắt đầu tu luyện, không cần phải bố trí Tụ Tinh Trận cấp cao, thậm chí hiện tại ngay cả Linh Tủy cô cũng không dùng được.
…
Không quấy rầy Tô Tĩnh Văn tu luyện, Diệp Mặc đi tới đầu thuyền, Lê Kinh Mân đang chỉ điểm Dư Kỳ Dương tu luyện, thấy Diệp Mặc tới, hai người đều đứng lên.
Dư Kỳ Dương đã là Trúc Cơ Kỳ, hiển nhiên không thích hợp tu luyện công pháp mới nữa, Diệp Mặc lấy ra một chiếc nhẫn đưa cho Dư Kỳ Dương, nói:
– Đây là tài nguyên để tu sĩ Trúc Cơ Kỳ tu luyện, thời điểm anh kết Đan, tôia cho anh thêm Bồi Chân Đan.
Bên trong còn có một chút lý giải cùng quan điểm của tôi về trận pháp, anh có thể xem qua.
Dư kỳ Dương vô cùng kích động tiếp lấy chiếc nhẫn, vốn dĩ là y phải chết, không nghĩ tới lại có kỳ ngộ lớn như vậy.
Y bỗng nhiên quỳ xuống, nói:
– Diệp tiền bối, xin người cho phép tôi bái người làm thầy, người đã giúp sư phụ tôi báo thù, vậy người là sư phụ của tôi.
Lê Kinh Mân ngơ ngác nhìn hành động của Dư Kỳ Dương, bỗng nhiên nói:
– Anh Diệp, tôi cũng có thể bái anh làm thầy không?
– Bái sư?
Diệp Mặc khẽ nhíu mày, trầm ngâm hồi lâu bỗng nhiên nói – Có lẽ tôi cũng có thể thành lập một môn phái rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 975: Mặc Nguyệt Chi Thành
Mặc Nguyệt Chi Thành
Đ
úng, anh Diệp, anh thành lập một môn phái, về sau chúng tôi chính là đệ tử đầu tiên của môn phái.
Lê Kinh Mân bất chấp mình lớn tuổi hơn Diệp Mặc, vội vàng nói.
Y đi theo Diệp Mặc cũng được một thời gian rồi, sự giàu có và bản lĩnh của Diệp Mặc so với bất cứ kẻ nào đều rõ ràng.
Bất kể Diệp Mặc có thành lập môn phái hay không, thành tựu về sau là không lường được.
Một khi Diệp Mặc thành lập môn phái, y cũng có địa vị, mà không phải mang tính chất là người hầu.
– Hay gọi là Mặc Môn đi.
Dư Kỳ Dương cũng hy vọng Diệp Mặc có thể thành lập một môn phái, ngay cả tên cũng nghĩ xong.
Diệp Mặc gật đầu, đại lục Lạc Nguyệt to lớn như vậy cho dù hắn có bản lĩnh thông thiên, cũng không có cách nào đối kháng với Môn Phái chín sao, thậm chí hiện tại môn phái bốn sao, năm sao cũng không cách nào đối kháng.
Ngành dược Hoa Hạ ở thành Hà Châu bị phá hủy đó là ví dụ sống, muốn sống yên ở thế giới này, nhất định phải có thế lực của mình, nếu không muốn động một cái lại bị người khác tiêu diệt, thành lập môn phái hiển nhiên là chuyện vô cùng quan trọng – Được, từ hôm nay trở đi chúng ta có một môn phái mới, tạm thời gọi là Mặc Môn…
Diệp Mặc chần chờ một chút, sau đó nói:
– Cái tên Mặc Môn này không đủ khí thế, cứ gọi là Mặc Môn, ừm, đem thành Lạc Nguyệt thêm vào đi…
Trầm ngâm một lát, Diệp Mặc bỗng nhiên nói:
– Môn phái này gọi là Mặc Nguyệt Chi Thành đi.
Trong tư tưởng của Diệp Mặc, hắn không chỉ muốn thành lập một môn phái, hắn càng muốn thành lập một tòa thành thị.
Hắn không muốn giống như những môn phái bình thường, là đại vương của một ngọn núi.
Hắn càng hy vọng Mặc Nguyệt Chi Thành giống với cách nghĩ của Ninh Khinh Tuyết, giống với thành Lạc Nguyệt.
Yên tĩnh, hòa bình, dân chủ, tự do.
Tuy Diệp Mặc biết ý nghĩ của mình hơi bị lý tưởng hóa, ở Lạc Nguyệt cái nơi này không có khả năng hoàn toàn là như vậy, nhưng hắn vẫn hy vọng địa bàn của mình có thể như vậy.
Hắn không muốn người của Mặc Nguyệt Chi Thành ngoại trừ tu luyện thì là tu luyện, hắn hy vọng người trong thành trì của mình có cuộc sống cùng lý tưởng để theo đuổi.
Tên này có cả tên của Ức Mặc, biểu đạt sự vướng bận về Ức Mặc của Diệp Mặc, trong tên còn có thành Lạc Nguyệt, biểu đạt sự nhớ nhung thành Lạc Nguyệt của Diệp Mặc.
– Mặc Nguyệt Chi Thành.
Tên rất hay.
Lê Kinh Mân cùng Dư Kỳ Dương trầm trồ khen ngợi, tuy bọn họ không biết là hay ở chỗ nào, nhưng cũng có cảm giác rất thoải mái khi nghe tên này.
Mặc Nguyệt Chi Thành thế là được thành lập đơn giản như vậy.
Thậm chí ngay cả một căn cứ cũng không có, Lê Kinh Mân cùng Dư Kỳ Dương là thành viên đầu tiên của Mặc Nguyệt Chi Thành.
Tuy nhiên Diệp Mặc cũng không thu hai người làm đệ tử, nhưng bọn họ vẫn nhận được sự truyền thụ của Diệp Mặc.
…
Những ngày còn lại, Diệp Mặc đi xem Tô Tĩnh Văn vài lần, mỗi lần Tô Tĩnh Văn đều đang tu luyện, Diệp Mặc cũng không có ý quấy rầy, chính mình tìm một căn phòng yên tâm nghiên cứu Thiên Hoa Đan.
Hoặc là tu luyện Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát cùng Ngũ Hành Độn Pháp.
Thời gian cứ như vậy trôi đi, nửa tháng sau, Dư Kỳ Dương dưới những tài liệu của diệp Mặc, từ Trúc Cơ tầng ba thăng lên Trúc Cơ tầng bốn, ngay cả Lê Kinh Mâ cũng tiến vào Kim Đan tầng tám.
Diệp Mặc tuy sử dụng Linh Tinh và đan dược nhiều nhất, nhưng hắn vẫn chỉ dừng lại ở Kim Đan tầng hai.
Lại qua nửa tháng nữa, khi Lê Kinh Mân nói cho Diệp Mặc biết còn hai ngày nữa bọn họ sẽ tới gần thành Phỉ Hải, Diệp Mặc không tu luyện nữa, hắn muốn tới xem Tô Tĩnh Văn.
Khi Lê Kinh Mân vừa rời khỏi, Tô Tĩnh Văn đã tới.
Khi Diệp Mặc thấy được tu vi của Tô Tĩnh Văn, thiếu chút nữa không dám tin vào hai mắt của mình, chỉ có một tháng, Tô Tĩnh Văn không ngờ đã đạt tới Luyện Khí tầng năm rồi.
– Em đã là Luyện Khí tầng năm rồi?
Diệp Mặc theo bản năng hỏi một câu, sau khi Ẩn Linh Căn bị kích phát, tốc độ tu luyện không ngờ lại khủng bố như vậy.
Ngắn ngủi một tháng, không ngờ đã là Luyện Khí tầng năm Tô Tĩnh Văn gật đầu, cười nói:
– Em cảm giác tốc độ hấp thu linh khí của mình so với trước kia nhanh hơn một chút, có thể là tiến độ của em so với trước kia nhanh hơn không ít.
Em đi tắm trước, sau đó cùng anh tới đầu thuyền.
Mãi cho tới khi Tô Tĩnh Văn rời khỏi, Diệp Mặc mới phục hồi tinh thần, sau đó lắc đầu, sau này tốc độ tu luyện của Tô Tĩnh Văn sẽ vô cùng nhanh.
Xem ra hắn phải nhanh chóng nghiên cứu Thiên Hoa Đan rồi, bằng không khi Tô Tĩnh Văn kết Anh, hắn vẫn chưa Đó không phải là chuyện xấu hổ, mà là thực lực của hắn thấp, căn bản không có biện pháp để đối mặt với kẻ thù.
Hắn ở Bắc Vọng Châu đắc tội những người đó, không một ai là nhân vật đơn giản.
Cho dù hắn tới Phỉ Hải, cách Hà Châu rất xa, nhưng thời gian lâu dài đối phương vẫn có thể tìm tới nơi này.
Khiến cho Diệp Mặc thoải mái chính là Tô Tĩnh Văn có thể tu luyện công pháp mà hắn đưa, nói cách khác Tam sinh Quyết của hắn hoàn toàn có thể tách ra, sau đó để cho tu sĩ thuần Linh Căn tu luyện.
Tô Tĩnh Văn thân thể nhẹ nhàng khoan khoái đi bên cạnh Diệp Mặc, lúc này cô lại bắt đầu tu luyện, hơn nữa tốc độ nhanh như vậy, còn gặp được Diệp Mặc nữa nên tâm tình của cô sinh ra biến hóa cực lớn.
Đôi khi chính là như vậy, thời điểm bạn theo đuổi, bạn phát hiện khoảng cách với bạn rất xa, khi bạn buông tay, lại vô tình phát hiện mình đã đạt được.
– Anh có tâm sự gì sao?
Tô Tĩnh Văn tỉ mỉ vô cùng, tuy Diệp Mặc không nói gì, nhưng Tô Tĩnh Văn vẫn nhạy cảm phát hiện ra.
Diệp Mặc thở dài, nắm chặt lấy tay Tô Tĩnh Văn đi tới đầu thuyền, nói:
– Kỳ thật cũng không có gì, lúc trước một người đối với anh không có ý tốt đã đưa anh một loại đan dược, đan dược tốt lắm, nhưng anh không dám dùng.
Cho nên anh liền tự mình phân giải loại đan dược này, nhưng hiện tại bình đan dược kia bị anh lãng phí hơn phân nửa rồi, còn chưa tìm được thành phần chủ yếu của đan dược đó.
Thiên Hoa Đan ngoại trừ một ít dược liệu phụ trợ bên ngoài, còn có năm loại vật liệu chủ yếu.
Dược liệu phụ trợ thì rất dễ phân giải, chỉ là vật liệu chủ yếu của đan dược, Diệp Mặc mới chỉ tìm ra bốn loại trong đó, đó là Yên Vụ Chi Lan, Lạc Hoàng Tam Diệp Thảo, Xích Quang Quả, ba loại này Diệp Mặc đều có, chỉ có Thủy Ma Hải Đài loại thứ tư là hắn không có.
Nhưng đây không khiến Diệp Mặc lo lắng, hắn tin chỉ cần có loại linh thảo như Thủy Ma Hải Đài, hắn có thể tìm được.
Khiến cho Diệp Mặc thất vọng chính là, loại dược liệu thứ năm hắn không cách nào phân giải được.
Không phân giải được loại dược liệu thứ năm thì cho dù hắn tìm được Thủy Ma Hải Đài cũng không thể luyện chế Thiên Hoa Đan.
Diệp Mặc chỉ tùy ý nói ra cho Tô Tĩnh Văn nghe mà thôi, không nghĩ tới Tô Tĩnh Văn nghe xong lời của Diệp Mặc lại cười nói:
– Thiên Hoa Đan mà anh vừa nói là một người không có ý tốt đưa cho, cho nên anh không dám ăn vì không xác định được trong đan dược có vấn đề gì hay không? Đúng chứ?
Diệp Mặc gật đầu, nói:
– Đúng vậy, hơn nữa anh khẳng định người kia không có lòng tốt như vậy.
Nghĩ tới thanh âm bị phong ấn trong đại sảnh lục giác kia, Diệp Mặc cho tới giờ vẫn có chút kiêng kỵ.
Tô Tĩnh Văn xiết chặt tay của Diệp Mặc, cười nói:
– Vậy dược liệu anh phân giải trong đó, có gì bất thường không?
– Không có.
Diệp Mặc không hề do dự nói -Vậy chẳng phải được rồi sao, anh phân giải không được loại dược liệu kia, nói không chừng chính là cá nhân dùng, nói cách khác đối với dược liệu gây nguy hiểm cho anh, anh căn bản có thể không chú ý tới loại dược liệu này.
Tô Tĩnh Văn giải thích.
Cô tuy rằng những chuyện khác không bằng Diệp Mặc, nhưng trình độ kinh doanh lại không tệ, những thứ này thường xuyên sử dụng khi kinh doanh.
Nếu như xí nghiệp y dược, muốn để đối thủ không biết phương thuốc của mình, đôi khi để một ít dược liệu không quan trọng cũng là cần thiết.
Diệp Mặc bỗng nhiên tỉnh ngộ, vì sao mình lại không nghĩ ra chứ? Nói như vậy, phương thuốc của Thiên Hoa Đan nếu như các loại dược liệu khác không có vấn đề gì, thì hắn đã phân giải hoàn toàn rồi.
Ít nhất hắn đã có 50% khả năng có thể luyện chế ra Thiên Hoa Đan, chỉ còn thiếu Thủy Ma Hải Đài mà thôi.
Luyện chế ra Thiên Hoa Đan, nói cách khác trong khoảng thời gian ngắn hắn có thể tăng cấp lên Kim Đan đại viên mãn.
Diệp Mặc có chút kích động ôm lấy Tô Tĩnh Văn nói:
– Cảm ơn em, Tĩnh Văn, em thật sự rất thông minh Mặt Tô tĩnh Văn đỏ lên, nhìn thấy hai người Lê Kinh Mân ở bên cạnh, vội vàng tránh ra nói:
– Bên cạnh còn có người.
Diệp Mặc cười ha ha, tâm tình bỗng nhiên chuyển biến tốt đẹp, hắn chỉ vào Lê Kinh Mân cùng Dư Kỳ Dương nói:
– Tĩnh Văn, về sau chúng ta đã có môn phái của riêng của mình, tên là Mặc Nguyệt Chi Thành, hai người bọn họ là những người đầu tiên của Mặc Nguyệt Chi Thành.
Tô Tĩnh Văn hoàn toàn quên đi sự xấu hổ vừa rồi, vui mừng nói:
– Mặc Nguyệt Chi Thành, cái tên thật đẹp, em nghĩ thành phố này tương lai khẳng định rất mỹ lệ.
…
Hai ngày sau, Diệp Mặc thu hồi Phi Vân Thuyền, bốn người tiến vào thành Phỉ Hải.
Thành Toái Diệp rất phồn hoa, nhưng sự phồn hoa của thành Phỉ Hải không hề kém thành Toái Diệp, trên đường phố người đến người đi, trên cơ bản đều là tu sĩ.
Những tu sĩ này mang theo khí tức tự nhiên của biển cả giống như cả thành trì này, có một chút mùi vị của biển, hiển nhiên bọn họ đều từng ra biển.
Thành Phỉ Hải có cấm chế thần thức cùng cấm chế bay, không cần nói, thần thức của Diệp Mặc không thể quét hết toàn bộ tòa thành, cho dù có thể, hắn cũng không dám tùy ý quét.
Trên đường ở đây tùy ý là có thể thấy tu sĩ Kim Đan, Nguyên Anh, về phần tu sĩ Luyện Khí Kỳ cùng Trúc Cơ Kỳ thì vô cùng nhiều.
Ngẫu nhiên còn có một vài tu sĩ Hư Thần Kỳ đi ngang qua, hiển nhiên thành Phỉ Hải mới là thành trì chân chính của Tu Chân.
Hai người Lê Kinh Mân cùng Dư Kỳ Dương đi theo phía sau Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn, bọn họ hiển nhiên là lấy hành động của Diệp Mặc làm chủ. – Chúng ta hiện tại đi đâu? Ánh Trúc và Diệp Lăng bọn họ thật sự ở trong này sao?
Tô Tĩnh Văn có chút bận tâm, kéo Diệp Mặc lại, nhỏ giọng hỏi.
Cô muốn tìm một chỗ để định cư, không muốn phải chạy loạn khắp nơi, mấy năm nay cô đã đi tới rất nhiều nơi rồi.
Nếu như Ánh Trúc và Diệp Lăng đều ở đây, hiển nhiên là vô cùng tốt.
Diệp Mặc lắc đầu nói:
– Anh cũng không dám khẳng định, người để lại ngọc bài khi đó là Ánh Trúc, theo lý mà nói chị Ngu nói tới nơi này, khẳng định có suy nghĩ của cô ấy.
Nếu các cô ấy phải thông qua Truyền Tống Trận để tới đây, hẳn là đã sớm tới.
Chúng ta hiện tại đi tới các Đan Dược Các của thành Phỉ Hải tìm xem, có lẽ mấy cô ấy có thể sẽ mở một Đan Dược Các.
Diệp Mặc cho rằng, mấy người Tống Ánh Trúc nếu ở lại thành Phỉ Hải, nhất định phải thông qua một vài phương pháp để kiếm tài nguyên tu luyện.
Mà khi hắn rời đi đã để lại phần lớn đan dược, việc mà các cô ấy có khả năng làm nhất chính là mở một Đan Dược Các.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










