[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 192 : Chạy Thoát (c956-c960)
❮ sautiếp ❯Chương 956: Chạy Thoát
Chạy Thoát
S
au khi Diệp Mặc nói ra những lời này, cái thanh âm kia lập tức trở nên lạnh như băng – Nói như vậy, cậu đang lừa tôi? Cậu có phải đã lừa lấy được đồ của tôi rồi cho nên không có ý định mở di tích ra đúng không?
Chỉ có một câu mà thôi, Diệp Mặc thậm chí đều cảm giác được chính hắn vừa rùng mình một cái, một khí thế thật mạnh.
Nhưng Diệp Mặc rất nhanh liền khôi phục điềm tĩnh – Lừa ông? Đừng nói như thể mình là cô gái phải chịu nhiều ủy khuất, tôi thấy ghê tởm.
Ông cứ mở miệng là nói với tôi đây là một di tích, cho tới bây giờ cũng không nói ra nó là phong ấn.
Từ đầu tới đuôi đều là ông muốn lừa tôi dùng ‘Cửu xoa đao’ để mở phong ấn, về phần mấy thứ kia, tôi đều là nhặt được ở trong này đấy, tôi hỏi xin ông khi nào? Tôi ngay cả hỏi xin ông đều không có, nói gì tới lừa?
Thanh âm kia bị lời nói của Diệp Mặc làm cho nghẹn họng, hình như từ đầu tới đuôi hắn đều không có hỏi xin qua, chỉ nói cái gì là tốt nhất.
Là tại mình muốn đi ra ngoài, mà cơ hội này lại ở trên tay hắn, không ngờ không nghe ra được.
Thanh âm kia cũng không có lời giải thích nào về vấn đề này với Diệp Mặc, chỉ ha hả cười lạnh một tiếng nói:
– Cậu mở ra phong ấn của tôi, tôi thề không làm hại cậu, cho cậu đi ra ngoài.
Hơn nữa tôi ở đây còn nhiều thứ tốt, quả thật cũng có nhiều bảo vật, tôi cũng có thể không cần, toàn bộ đều cho cậu.
– Nếu cậu không muốn mở ra, mấy năm sau, phong ấn của tôi cũng có thể tự giải, đến lúc đó người thứ nhất tôi muốn giết chính là cậu.
Huống chi, cậu cho rằng cậu không mở ra phong ấn, cậu cũng có thể thoát ra khỏi chỗ này sao? Đây là một cái ‘Bát môn tỏa linh trận” trận môn tám cửa, trừ phi cậu giống như người kia, cũng có một tấm độn không phù cấp tám.
Nếu không, cậu và tôi đều giống nhau.
Cũng bị vây ở chỗ này.
Diệp Mặc vốn còn muốn hỏi cái người bị phong ấn là ai, vì sao ‘Cửu xoa đao’ lại xuất hiện ở bên ngoài.
Nhưng sau khi nghe thấy tên này nói câu cuối cùng, lập tức không còn hứng thú, việc quan trọng nhất bây giờ không phải là hỏi thăm sự tình, mà là tìm đường thoát ra.
Hắn không có độn không phù cấp tám, nhưng hắn cũng biết đại sảnh này là tám mặt, mà không phải sáu mặt.
Nhưng Diệp Mặc không tin câu nói cuối cùng kia.
Hắn nhiều nhất chỉ bị nhốt ở bên ngoài phong ấn mà thôi, không giống với tình cảnh của ông ta.
Nếu nơi này là bên trong phong ấn, hắn tin tưởng cho dù là người phụ nữ kia.
Cũng không có cách nào dùng Độn không phù để trốn thoát.
Chỉ cần không ở trong phong ấn, hắn có thể tìm được cách đi ra ngoài, hắn cũng không tin mười mấy năm sau người này ra khỏi đây còn có thể tìm tới mình.
Thấy Diệp Mặc không thèm nhìn mình, cái thanh âm kia lại lải nhải nói một hồi lâu, nhưng Diệp Mặc hoàn toàn coi như gió bên tai.
Cảm thấy đối phương không thèm để ý tới mình, cái thanh âm kia cuối cùng cũng chỉ có thể im lặng.
Trong lòng vẫn đang suy nghĩ, vì sao không cảm nhận được ‘Cửu xoa đao’.
Hai ngày sau, Diệp Mặc vẫn đi tới đi lui trong đại sảnh, không có chút tiến triển nào, lúc này hắn đã có chút lo lắng rồi.
Cuối cùng hắn ngồi xuống, hắn biết, nếu như mình còn đi tới đi lui như vậy, cuối cùng cũng sẽ không có cách gì.
Diệp Mặc chăm chú nhìn chằm chằm cái lỗ khảm hình ‘Cửu xoa đao’ kia.
Hắn tin tưởng lúc trước lỗ khảm này sở dĩ thay đổi phương hướng, không phải là bởi vì bản thân lỗ khảm này đổi một mặt tường, mà là vì đại sảnh xoay tròn.
Lúc trước khi hắn đi vào, cửa vào vừa vặn đối mặt với một vách tường, vậy hắn hiện tại phải tìm được vách tường đối diện lỗ khảm, sẽ biết lối vào lúc đầu của hắn.
Tuy rằng không nhìn thấy cửa vào.
Nhưng khẳng định có quy luật.
Sau khi tìm được vách tường đối diện lỗ khảm ‘Cửu xoa đao’ kia, Diệp Mặc ngồi xuống, bắt đầu nghiên cứu cửa chính vách tường vì sao đột nhiên biến mất.
Diệp Mặc vốn nghĩ có thể là một trận pháp ẩn nấp đã che đi cửa đá chỗ này rồi, nhưng Diệp Mặc dùng cả sức người và thế võ, đều phát hiện mặt vách tường này không có bất kỳ một trận pháp ẩn nấp nào.
Trận môn không gian? Vào thời điểm Diệp Mặc bó tay không tìm ra được biện pháp gì, đột nhiên trong đầu của hắn hiện ra mấy chữ này.
Lúc trước khi hắn đi vào là thông qua ‘Trận môn không gian’.
Có thể cửa vào đại sảnh cũng là một ‘Trận môn không gian’ hay không? Bởi vì chỉ có ‘Trận môn không gian’ mới làm cho mình cảm giác được giống như ở trên vách đá mà thôi.
Nghĩ đến vấn đề này, Diệp Mặc trong lòng trầm xuống. ‘Trận môn không gian’ có rất nhiều loại, tuy rằng Diệp Mặc đều không bố trí ra được một loại nào, nhưng cũng biết nó có điều kiện cố định.
Nếu quả thật chính là ‘Trận môn không gian”, vậy hắn sẽ không ra được.
Trừ phi có một ngày hắn đạt tới trình độ có thể bố trí ‘Trận môn không gian’, bằng không hắn tuyệt đối không có cách nào giải được ‘Trận môn không gian’ của đại sảnh bát giác này.
Lại liên tục mấy ngày trôi qua, Diệp Mặc không có cách giải thoát nào, tuy rằng trong lòng của hắn đang lo lắng vì bị nhốt trong đại sảnh này.
Cái thanh âm kia dường như biết Diệp Mặc không muốn nói chuyện với y, mấy ngày qua cho tới bây giờ cũng không có nói một câu, y dường như đang đợi Diệp Mặc sau khi thất bại, sẽ lại tìm tới y.
Ngày thứ chín, Diệp Mặc trong lòng đang rất lo lắng, đành phải lấy ra nửa con mắt trên đỉnh đầu của con ếch tím ba mắt kia bắt đầu luyện công.
Nửa ngày sau, con mắt của con ếch tím trong tay Diệp Mặc đã biến thành hư vô, mà trong đầu của hắn lại xuất hiện một số thần thức đơn giản và phương pháp công kích cơ bản nhất.
Diệp Mặc trong lòng mừng rỡ, không ngờ đã quên việc muốn đi ra ngoài, một lòng nghiên cứu thần thức công kích vừa nảy sinh.
– A, thần hồn công kích?
Sau khi Diệp Mặc hoàn toàn đắm chìm xuống, cái âm thanh kia vẫn không nói gì không ngờ ồ lên một tiếng.
Sau khi Diệp Mặc tu luyện ‘Tam sinh quyết’, bất luận là công pháp gì, chỉ cần có một chút gợi ý, hắn cũng có thể thông qua ‘Tam sinh quyết’ của mình lĩnh ngộ lại một lần nữa, sau đó dần dần hình thành công pháp mới thuộc về mình.
Thần hồn công kích cũng không ngoại lệ, khi Diệp Mặc tỉnh lại, hắn cảm giác được thần trí của mình mặc dù không trở nên hùng mạnh hơn, nhưng lại cô đọng rất nhiều, hơn nữa hắn còn có thể phát ra thần thức công kích đơn giản nhất, làm cho đối phương choáng váng trong thời gian ngắn ngủi.
Khi Diệp Mặc dùng thần thức thử triển khai thần hồn công kích đối với một mặt vách tường, vách tường không ngờ xuất hiện một cửa chính.
Diệp Mặc bất ngờ vui sướng, đồng thời cũng ngẩn ngơ, lòng còn đang nghĩ không phải chứ? Thần thức công kích của mình lợi hại như vậy ư? Nhưng rõ ràng mới vừa nhập môn mà.
Nhưng Diệp Mặc rất nhanh liền hiểu chuyện gì đã xảy ra, không phải thần thức công kích của hắn lợi hại, mà là có người khác lại tới nơi này.
Đại sảnh tám mặt này chỉ nhằm vào người ở bên trong mà thôi, một khi có người từ bên ngoài tiến vào, cái cửa chính của ‘Trận môn không gian’ hư hư thực thực kia dường như lại xuất hiện.
Người ở phía ngoài còn chưa tiến vào, nhưng cái loại khí thế hùng mạnh này đã khiến Diệp Mặc hiểu, người tới ít nhất cũng có ba gã tu sĩ Nguyên Anh.
Diệp Mặc biết rằng, bất kể cái người trong đại sảnh nhìn không thấy kia, hay người bên ngoài đang tới cũng không phải người hắn có thể chống lại được.
Cửa chính tiến vào đại sảnh lục giác đã mở ra, người ở phía ngoài còn chưa tiến vào đại sảnh, lúc này Diệp Mặc gần như không có bất kỳ suy nghĩ gì, dùng tốc độ nhanh nhất chạy trốn ra ngoài từ cửa chính, sau đó liền đứng ẩn nấp cạnh cửa, không dám động đậy.
Cho dù liều chết, hắn cũng muốn thử một lần, bởi vì ở chỗ này cũng khá kín đáo rồi, hơn nữa cho dù hắn không đi ra, cuối cùng cũng bị người tiến vào giết chết.
Diệp Mặc vừa mới thoát ra khỏi đại sảnh, giống như nghe được thanh âm trong đại sảnh kia tức giận gầm thét một câu, nhưng sau khi hắn đi ra liền hoàn toàn ngăn cách với thanh âm kia.
Hắn đương nhiên biết cái thanh âm kia vì sao gào hét, bởi vì hắn mang đi ‘Cửu xoa đao”, mà đại sảnh ‘Bát môn tỏa linh trận’ này tuyệt đối không thể dựa vào sức mạnh để đánh vỡ.
Tuy rằng Diệp Mặc rất tự tin đối với công pháp ẩn nấp của hắn, nhưng đối mặt với vài tên tu sĩ Nguyên Anh, hắn cũng có chút lo sợ bất an.
Hắn lúc này giống như đang đứng bên cạnh thềm đá, đã không có hơi thở nữa, Diệp Mặc đã phát huy công pháp ẩn nấp tới mức cao nhất rồi.
Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Diệp Mặc biết rằng, nếu tu sĩ Nguyên Anh muốn dùng thần thức không ngừng quét hắn, cho dù hắn ẩn nấp giỏi tới mấy cũng bị phát hiện.
Cho nên hắn chỉ dám tránh ở nơi cách không xa cửa chính đại sảnh lục giác là mấy, mục đích là vì để cho tu sĩ Nguyên Anh sau khi nhìn thấy cửa chính của đại sảnh lục giác sẽ không để ý đến hắn.
Lúc này hắn cũng không dám trốn vào thế giới trang vàng, hiện tại hắn vẫn không thể thay đổi màu sắc bên ngoài của thế giới trang vàng, nếu một luồng ánh sáng màu vàng xuất hiện trên không trung, cho dù ánh sáng đó nhỏ tới mấy cũng sẽ bị phát hiện.
– Nơi này có một cửa chính, xem ra Tứ Giang đi vào từ nơi này.
Một gã thanh âm trầm thấp vang lên cách chỗ Diệp Mặc không xa, Diệp Mặc lại vẫn duy trì tinh thần của mình, không dám có một chút dao động.
Nhưng trong lòng hắn đã hiểu được, bọn họ là tìm Phí Tứ Giang.
Xem ra có môn phái che chở cũng không tệ, mất tích, còn có người môn phái đi tìm.
Có bốn người tới, trong đó ba người đã tiến vào cái cửa lớn sau đại sảnh lục giác, người cuối cùng một chân cũng bước vào rồi, nhưng Diệp Mặc lại rõ ràng cảm giác được y đang chần chừ một chút, dường như muốn đi ra, nhưng cuối cùng vẫn không đi ra.
Diệp Mặc lúc này bất chấp mồ hôi lạnh trên người, lập tức giống như một luồng gió xoáy xông lên thềm đá, phóng ra bên ngoài.
– Chuyện gì vậy?
Ba gã tu sĩ tiến vào trong đại sảnh có một người đã chú ý tới sự bất thường sau khi người tu sĩ cuối cùng tiến vào, lên tiếng hỏi.
Tên kia tu sĩ cuối cùng nhíu nhíu mày nói:
– Nơi này hơi cổ quái, chúng ta đi ra ngoài trước.
Vừa rồi trước khi tôi vào, dường như cảm giác được cạnh cửa có một người ẩn núp, khi tôi muốn xem xét lại, thì không tự chủ được mà bước vào.
– Người có thể ẩn núp khiến bốn người chúng ta đều không chú ý tới? Chẳng lẽ cũng là tu sĩ Nguyên Anh, thậm chí tu vi cao hơn so với chúng ta ư?
Tu sĩ Nguyên Anh vừa mới nói chuyện với người kia khẽ nhíu mày nói.
Tên tu sĩ cuối cùng kia lắc lắc đầu nói:
– Tu vi không nhất định cao hơn chúng ta, nhưng chắc chắn là tu sĩ Nguyên Anh, nếu không sẽ không có khả năng ẩn nấp cạnh cửa, thiếu chút nữa đã lừa chúng ta.
Tôi đi ra trước xem một chút, a…
Một tiếng “a” thốt lên, ba người vào trước đều cùng nhau nhìn về phía cái cửa chính kia, cái cửa chính kia vừa mới rồi còn mở ra, giờ đã biến mất trong hư không rồi.
– Không ổn, chỗ này rất không ổn Tên kia tu sĩ cuối cùng phát hiện Diệp Mặc đã hiểu được bọn họ có thể đã đi vào một chỗ không tốt.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 957: Núi Huyền Băng Ở Nam An
Núi Huyền Băng Ở Nam An
D
iệp Mặc sau khi lên thềm đá, với tốc độ nhanh nhất xông ra bên ngoài “Trận môn không gian” và trận pháp ẩn nấp, sau đó cưỡi “Tử Đao”, không dám quay đầu lại, trên không mang theo một đường sáng màu tím, gào thét từ trên không trung của dãy núi Vạn Dược, lúc này hắn cũng không để ý đến cái gì khiêm tốn và không chú ý đến yêu thú, đối với hắn, chỉ cần ra ngoài dãy núi Vạn Dược là thành công rồi.
…
Đại lục Lạc Nguyệt có bốn châu, diện tích mỗi một châu đều vô cùng rộng lớn, mà bốn đại châu kết hợp lại cũng không thể nào sánh được với diện tích của Vô Tâm Hải.
Phải nói thắng cảnh tu chân tốt nhất ở đại lục Lạc Nguyệt, chắc chắn là Nam An châu chứ còn ở đâu nữa.
Nam An châu mảnh đất địa linh, linh khí trời đất nồng đậm hơn mấy châu còn lại.
Ở những châu khác khó có thể gặp được môn phái tám sao đến chín sao, còn ở Nam An châu thì cũng không hiếm thấy.
Ở Nam An châu, môn phái chín sao còn có tám môn phái, môn phái tám sao lại càng nhiều, khoảng ba mươi hai môn phái, những môn phái bảy sao còn lại lại càng nhiều hơn.
Huyền Băng phái chính là một trong những môn phái chín sao ở Nam An châu, Huyền Băng phái tọa lạc trên núi Huyền Băng nổi tiếng của Nam An châu, lập phái nghe nói đã gần một trăm nghìn năm rồi, từ trước đến nay Huyền Băng phái ở Nam An châu đều là môn phái đứng thứ ba trong các môn phái ở đây.
Nhưng nghìn năm gần đây, Huyền Băng phái không còn quang cảnh như ngày xưa nữa, sớm đã thành một trong những môn phái chín sao đứng hạng chót.
Đừng nói đến chuyện duy trì được Top 3, cho dù là duy trì môn phái chín sao hàng đầu cũng khó.
Nhưng mấy năm gần đây Huyền Băng phái lại xuất hiện mấy đệ tử thiên tài, đủ loại thành tích, Huyền Băng phái dường như lại có thể leo lên Top 3 lần nữa.
Phạm vi núi Huyền Băng gần nghìn dặm, toàn môn phái có một đỉnh núi chính, tám đỉnh phụ và một trăm linh tám đỉnh nhỏ khác tạo thành.
Đỉnh núi chính chính là Huyền Băng đỉnh, là trung tâm của môn phái này, còn đỉnh phụ thì chỉ có tu sĩ Hóa Chân mới có thể định cư.
Nhưng cái này đã từ lâu lắm rồi.
Bây giờ tu sĩ Hóa Chân trong môn phái thêm vào cũng không phải là một người mà thôi, cho nên tu sĩ trong môn phái chỉ cần đạt được Thừa Đỉnh trở lên là có thể đến đỉnh phụ ở.
Tu sĩ có thể đạt được Thừa Đỉnh trở lên, đều thuộc về Thái Thượng trưởng lão tiền bối của môn phái.
Về các đỉnh phụ nhỏ khác, đều là nơi ở của các trưởng lão và một số tu sĩ chấp sự hoặc là một số tu sĩ có cống hiến lớn cho môn phái.
Ngoại trừ những đỉnh núi này ra, toàn bộ núi Huyền Băng còn có vô số kể những ngọn núi nhỏ, hang động, những nơi này đều là thưởng cho một số đệ tử ưu tú trong môn phái để ở.
Đối với những tu sĩ trong núi Huyền Băng mà nói, có thể bái sư dưới cửa mười tám đỉnhchủ kia, làm một đệ tử nòng cốt, sau đó ở lại mười tám đỉnh phụ mới là khát vọng lớn nhất.
Nhưng đại đa số đệ tử cũng biết rằng, đừng nói đến chuyện ở trong mười tám đỉnh núi đó, chỉ cần có thể bái lạy được dưới cửa trưởng môn ở một trăm linh tám đỉnh nhỏ kia, cũng đã là may mắn lớn lắm rồi.
Đỉnh Huyền Vân cũng là một trong mười tám đỉnh phụ của núi Huyền Băng, đỉnh chủ của đỉnh Huyền Vân là Thừa Đỉnh thái thượng trưởng lão Phồn Y Trúc của phái Huyền Băng.
Là một trong mười tám đỉnh phụ, linh khí nơi đây đương nhiên vô cùng nồng đậm.
Thậm chí còn có một linh mạch đơn độc bên ngoài Tụ Linh Trận.
Lúc này trong một căn nhà ở Huyền Vân đỉnh.
Một người con gái tuyệt mĩ vô sóng bước ra ngoài, trong ánh mắt cô đơn hiện lên chút vui mừng.
– Chị Tố Tố, chị đã kết thành Kim Đan rồi sao?
Một người con gái xinh đẹp từ căn nhà bên cạnh bước ra, cô ấy vẫn chưa đến gần, liền hưng phấn nói một câu.
– Ừ, Bắc Vi, em cũng sắp kết Đan rồi, cuối cũng cũng có một ngày chúng ra có thể vượt qua Vô Tâm Hải, đến Đông Huyền châu xem anh của em có ở đó không.
Người con gái tên Tố Tố trả lời, ánh mắt vô cùng kiên định.
Người con gái tên Bắc Vi gật đầu nói:
– Vâng, em cũng nhớ anh trai lắm rồi, haizzz… Ngày trước năm người chúng ta lúc nào cũng đi cùng nhau, bây giờ thì lại chia thành ba ngã rẽ, không biết chị Khinh Tuyết và Tử Y còn cả Lạc Phi nữa có khỏe hay không.
Rõ ràng hai người con gái này là hai người mà Diệp Mặc vẫn đang vướng bận, chính là Lạc Ảnh và Đường Bắc Vi, nhưng bọn họ không biết Diệp Mặc bây giờ đã biết hai người bọn họ đang ở phái Huyền Băng rồi.
Đồng thời bọn họ cũng không biết được, Diệp Mặc cũng không ở Đông Huyền châu, mà đang ở Bắc Vọng châu.
Bởi vì hai người không biết, cho nên Lạc Ảnh khi đã khôi phục trí nhớ rồi, điều đầu tiên là đoán Diệp Mặc đã đến Đông Huyền châu rồi.
Mặc dù bọn họ cũng muốn đến Đông Huyền châu tìm Diệp Mặc, nhưng vượt qua được Vô Tâm Hải, không có sức mạnh trên cấp Ngưng Thể, thì không thể nào làm được.
Nghe thấy Bắc Vi nói như vậy, tia vui mừng của Lạc Ảnh khi vừa mới thăng lên cấp Kim Đan liền biến mất.
Lúc trước khi mỗi ngày tu luyện không nghĩ ngợi gì còn tốt, một khi dừng lại rồi, suy nghĩ kia liền như vết dao cắt đau đớn khắp cơ thể.
Lạc Ảnh còn một chuyện nữa vẫn chưa nói với Bắc Vi, tố chất Diệp Mặc bình thường, đợi đến vài chục vài trăm năm sau, cho dù bọn họ tu luyện đến Thừa Đỉnh, cũng không thể gặp được Diệp Mặc.
Huống chi điều mà Lạc Ảnh càng lo lắng hơn chính là, cô sợ Diệp Mặc căn bản không đến đại lục Lạc Nguyệt.
Nếu nói như vậy, thì cả đời còn lại của cô cũng không thể gặp được Diệp Mặc nữa rồi.
Bởi vì Lạc Ảnh biết rằng, các cô đến đây hoàn toàn là trùng hợp, nếu như muốn trở về, nếu như không có bản lĩnh thông thiên, vậy thì đừng nghĩ làm gì.
Bản lĩnh thông thiên, chí ít cũng phải là tu sĩ giới Tu Chân mới có thể làm được.
Diệp Mặc trong tiểu thế giới có một người vợ tên Mục Tiểu Vận, Lạc Ảnh có nghe thấy Cơ Mi nói qua.
Sau đó Mục Tiểu Vận mất tích, cũng không biết hắn có đi tìm cô ấy hay không.
Nhưng nếu Diệp Mặc đi tìm Mục Tiểu Vận thật, vậy thì hắn thật sự không đến đại lục Lạc Nguyệt.
Nếu có thể lựa chọn, Lạc Ảnh thà rằng ở lại trái đất, trở về Lạc Nguyệt thành ở cùng với Diệp Mặc.
Trong mắt của cô, không có Diệp Mặc, cho dù là sống được mấy chục nghìn năm, thì cũng chỉ thế mà thôi.
Nếu so sánh, cô thà rằng sống cùng với Diệp Mặc vài chục năm thôi cũng được.
Đường Bắc Vi trong lòng cũng lo lắng anh Diệp Mặc không đến được đây, nhưng cô cũng giống như Lạc Ảnh, sự lo lắng này chỉ để trong lòng, không nói ra ngoài.
Nếu như không nói ra, bọn họ còn một tia hi vọng, nếu như nói ra rồi, thì không còn chút hi vọng nào, làm sao có thể yên tâm mà tu luyện được?
– Chị Tố Tố, lần này Sa Nguyên dược cốc thí luyện chúng ta bởi vì thực lực quá thấp đều không thể tham gia được, vậy hội giao lưu tu sĩ Nam An thành vào tháng tư năm sau chúng ta có đi không?
Đường Bắc Vi thấy Lạc Ảnh vẫn với cảm xúc cũ, chuyển đề tài một chút.
Lạc Ảnh phục hồi tinh thần lại, gật đầu nói:
– Đệ tử nòng cốt giống như chúng ta, trước khi chưa đạt được thực lực nhất định đều không cho phép tùy tiện ra khỏi tông môn.
Hội giao lưu tu sĩ Nam An thành vào tháng tư tới Khinh Tuyết chắc là tham gia, chúng ta đi gặp mặt chút cũng được.
– Chị Tố Tố, lần trước em đến Tàng Kim Các có nghe thấy một chuyện, đó là Văn Thái Y – đệ tử thiên tài của Vô Cực tông của môn phái chín sao nói đợi sau khi chị kết thành Kim Đan rồi muốn khiêu chiến với chị.
Năm sau chúng ta đến Nam An thành, có gặp cô ta hay không? Cô ta lại là một người đứng đầu Kim Đan Danh Nhân đường đấy.
Đường Bắc Vi có chút lo lắng hỏi.
Lạc Ảnh nghi ngờ nhìn Đường Bắc Vi:
– Chị cũng không quen Văn Thái Y, cô ta sao lại khiêu chiến chị? Chị thực không có hứng với đánh đánh giết giết.
Cô ta cảm thấy cô ta lợi hại chị cũng không phản đối, cái đó có quan hệ gì đến chị đâu?
Đường Bắc Vi lại lắc đầu nói:
– Không phải cái này, cái cô Văn Thái Y kia cũng xếp vào hàng đệ nhất mĩ nữ ở Nam An như chị, cái này còn chưa tính, vốn dĩ người mà cô ta thích nhất chính là Viên Quan Nam ở Vô Cực tông, nhưng bây giờ người mà trong lòng Viên Quan Nam thích lại không phải là cô ấy, Viên Quan Nam nói đợi sau khi anh ta kết Anh thành công, sau đó sẽ đến phái Vân Băng của chúng ta cầu hôn chị.
Trước khi chúng ta đến Nam An châu, Viên Quan Nam yêu Vân Thái Y, nhưng từ khi Viên Quan Nam thích chị, thì Văn Thái Y lại rất hận chị.
Lạc Ảnh thản nhiên nói:
– Chị sẽ không đấu với cô ta, chị có chồng rồi, cô ta thích ai thì cứ đi mà thích, chẳng liên quan gì đến chị.
Đường Bắc Vi cũng gật đầu, đồng ý nói:
– Đúng vậy, cô ta là một trong mười mĩ nhân ở Nam An châu, không ngờ lại nhàm chán như vậy.
Nghe nói trong môn phái của cô ta có một người tên Đổng Thiên Nhai cũng rất thích cô ta, nhưng cô lại không thuận mắt.
Thật không biết Viên Quan Nam là người như thế nào, không ngờ lại khiến cho Văn Thái Y si tình đến vậy, còn dám nói lời khiêu khích này nữa.
Em cũng nghi ngờ cô ta cố ý nhằm vào chị, tại sao trước đây chừa từng nghe đến chuyện Văn Thái Y từng thích Viên Quan Nam cơ chứ?
– Bắc Vi, về sau đừng để ý đến những chuyện này nữa, cái mà chúng ta phải làm là chuyên tâm vào tu luyện, nhà của chúng ta không ở đây.
Lạc Ảnh không để ý đến chuyện như này nữa, mà lại dặn dò Đường Bắc Vi vài câu.
– Em biết rồi, chị dâu.
Đường Bắc Vi làm mặt hề, cười hì hì.
Cô đương nhiên biết Viên Quan Nam đang nằm mơ, không cần nói sư phụ không để ý đến anh ta, chị Tố Tố lại càng không thèm nhìn anh ta nữa.
Sở dĩ cô nói ra chuyện này, là khiến cho Lạc Ảnh vui vẻ lên một chút, đừng vì chuyện của anh trai mà buồn lòng.
…
Thành Giang Xuyên ở Bắc Vọng châu, náo nhiệt không khác gì thành Toái Diệp.
Bởi vì tu sĩ nơi này và nhóm người thường ở cùng chung một chỗ, cho nên có đủ loại náo nhiệt.
Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Thành Giang Xuyên linh khí thiếu thốn, xung quanh cũng không có tài nguyên tu luyện gì, nơi này cách Vô Tâm Hải cũng không xa.
Cho nên ở đây mặc dù tu sĩ và dân thường ở lẫn lộn, nhưng tu sĩ cũng tương đối ít, lại càng không có tu sĩ có tu vi cao, tu vi cao nhất cũng chỉ là Trúc Cơ mà thôi.
Thỉnh thoảng có một hai tu sĩ Kim Đan, cũng chỉ là qua đường rồi đi.
Cho dù thành chủ của nơi này, cũng chỉ là một người thường tu luyện võ công mà thôi.
Bình thường những tu sĩ có tu vi cao hơn chút cũng không ở lại thành Giang Xuyên này, bọn họ đều đã đến nơi có linh khí dồi dào, cho dù không tu luyện, nhưng đối với bản thân bọn họ cũng có lợi.
Khi Diệp Mặc đến thành Giang Xuyên, cũng đã là chuyện ba tháng sau khi hắn rời khỏi dãy núi Vạn Dược rồi.
Trong ba tháng này, Diệp Mặc đi qua mười lăm thành, bốn quốc gia nhỏ.
Những thành này có thành thị tu chân, cũng có những thành thị là nơi ở của những người dân thường, thành thị có những tu sĩ tu vi tương đối thấp như thành Giang Xuyên này hắn cũng đi qua mấy nơi rồi.
Diệp Mặc vì tránh gặp phải tu sĩ Quỷ Tiên phái, còn cả an vương Hắc Bạch Chuẩn đ nữa, cho nên cố gắng đến những nơi hẻo lánh, linh khí thiếu thốn.
Mặc dù hắn đi qua nhiều thành thị như vậy rồi, thành thị tu chân quả thực cũng không nhiều lắm.
Mặc dù rất lo bị đan vương Hắc Bạch Chuẩn phát hiện ra, nhưng Diệp Mặc để phòng ngừa chẳng may, vẫn đeo “Cửu biến”, dù sao Bắc Vọng châu rộng lớn như vậy, hắn cũng không tin mình lại đen đủi như vậy, đi tới nơi hẻo lánh, cũng có thể gặp hai lão Hắc Bạch Chuẩn…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 958: Sốt Ruột
Sốt Ruột
C
ả đoạn đường đã làm chậm bao nhiêu thời gian dài như vậy rồi, mặc dù có nguyên nhân vòng vo, nhưng hơn nữa Diệp Mặc vừa tu luyện vừa nghiên cứu “Thiên Hoa đan”.
Hắn có một bình “Thiên Hoa đan” nhưng lại không dám ăn.
Tên trong đại sảnh hình lục giác kia nói, loại đan dược này có thể khiến hắn trong nửa năm có thể thăng cấp lên Kim Đan viên mãn, tốc đột thăng cấp khủng bố như này cho dù là Diệp Mặc cũng không dám tin.
Cho nên hắn không tiếc một lượng lớn thời gian đi nghiên cứu “Thiên Hoa đan”, nếu như có thể nghiên cứu ra Thiên Hoa đan, hắn tu luyện Kim Đan kỳ cũng không cần phải lo lắng gì.
Cho dù hắn tốn một năm để nghiên cứu Thiên Hoa đan, cuối cùng cũng tốn nửa năm nữa mới thăng cấp được, hắn cảm thấy vậy là đáng rồi.
Bởi vì nếu như không có Thiên Hoa đan, cho dù hắn có linh mạch và các loại đan dược, muốn đạt được đến Kim Đan viên mãn, ít nhất cũng phải tốn mất vài năm.
Nếu như không có đan dược cũng như không có linh mạch, cho dù hắn tu luyện năm sáu mươi năm, cũng không thể đạt tới Kim Đan viên mãn được.
Cũng may thời gian ba tháng Diệp Mặc cũng không lãng phí, Thiên Hoa đan mặc dù vẫn chưa bị hắn giải ra, nhưng cũng có một chút manh mối, chí ít cũng biết được hai loại linh dược.
Mà càng làm cho Diệp Mặc cao hứng chính là, thần thức công kích của hắn đã hình thành lên một nếp nhăn cực lớn, hắn tự phong công pháp thần thức công kích này là “Tử Nhãn thần hồn thiết cát”.
Dù sao công pháp này cũng xuất phát từ con ếch tím ba mắt, dùng “Tử nhãn thần hồn thiết cát” cũng coi như là không làm mai một đi công trạng của con ếch tím ba mắt “Tử nhãn thần hồn thiết cát” bị Diệp Mặc phân làm bảy tầng, tu luyện thành tầng thứ nhất có thể khiến thần thức công kích thần thức của người khác, sinh ra Thần Hồn Thứ, trong nháy mắt công kích có thể khiến thần thức của đối phương đau đớn, đầu óc trong chốc lát có chút choáng váng.
Nhưng có một điều kiện tiên quyết, đó là người đó nhất định phải lộ ra thần thức.
“Tử nhãn thần hồn cát” tu luyện tới tầng thứ hai có thể chặt đứt bộ phận thần thức của đối phương lộ ra, khiến thần hồn của người đó bị thương, thần thức khó có thể khôi phục lại được.
Tầng thứ ba có thể sinh ra thần thức đao, thần thức đao lại không thể khiến đầu óc đối phương tạm thời choáng váng, mà là công kích thức hải của đối phương, nếu như thức hải của đối phương không mạnh, rất dễ bị thần thức đao công phá.. Nói cách khác nếu tu luyện được tới tầng thứ ba, cho dù thần thức của người khác không lộ ra, cũng có thể chủ động công kích được.
Nếu như có thể tu luyện được đến tầng thứ bảy, càng có thể thông qua thần hồn công kích trực tiếp phá vỡ thức hải của đối phương, đối phương không cần động thủ, cũng trực tiếp trở thành một người ngu ngốc.
Thần hồn công kích của “Tử nhãn thần hồn thiết cắt” có thể nói là khó lòng phòng bị được.
Trừ phi đối phương có pháp bảo phòng ngự thần thức cực kỳ hiếm có, nếu không loại công pháp này chính là một loại sát khí lớn.
Nhưng “Tử nhãn thần hồn thiết cát” cũng có nhược điểm chí mạng, chính là có tính sát thương rất lớn đối với thần thức của người thi triển, hơn nữa cũng có yêu cầu lớn đối với thần thức của người dùng.
Cho dù là Diệp Mặc, bây giờ cũng chỉ có thể liên tiếp thi triển hai lần “Tử nhãn thần hồn thiết cát” tầng thứ nhất mà thôi, nếu tiếp tục thi triển, đừng nói đến chuyện công kích người khác, đến chính mình còn là người ngất xỉu đầu tiên.
Có thể nói sát thương càng lớn, di chứng càng lớn.
Nhưng Diệp Mặc tin rằng, với thần thức của hắn không ngừng tăng mạnh, sẽ có một ngày, “Tử nhãn thần hồn thiết cát” của hắn có thể hoàn toàn không thể làm hại cơ thể mình.
Ngoại trừ “Tử nhãn thần hồn thiết cát” có sức thi triển rất lớn ra, tu vi của Diệp Mặc còn có thể từ Kim Đan tầng thứ hai sơ kỳ tăng lên Kim Đan tầng thứ hai trung kỳ.
Trong đó tiêu hao mất một lọ “Ngưng bích đan” cũng không thể nói là không lớn.
Sau khi đến thành Giang Xuyên, Diệp Mặc không vội đi tu luyện, hắn tìm được một chỗ trọ lại, chuẩn bị ở lại một ngày rồi đi tiếp.
Đây cũng là tác phong của Diệp Mặc từ trước đến giờ, mỗi lần đến một nơi nào đó, hắn đều cẩn thận nghe ngóng ở đó gần đây có lệnh truy nã nào hay không, có lệnh truy sát hắn hay không.
Mỗi khi phát hiện ra bất cứ vết tích nào nhằm vào hắn, hắn cũng không chút do dự mà đổi phương hướng.
Hắn không sợ lãng phí thời gian, chỉ sợ người đang truy đuổi hắn tới thành Phỉ Hải mà hắn không biết.
Mặc dù trên đường đi đến, hắn không phát hiện ra bất cứ lệnh nào truy nã hắn, nhưng hắn vẫn rất cẩn thận.
Diệp Mặc vừa đến thành Giang Xuyên, liền biết được nơi này không có tu sĩ cao minh, tu vi cao nhất cũng chỉ là Trúc Cơ mà thôi.
Cho nên sau khi hắn bước vào nhà trọ, việc đầu tiên là hắn dùng thần thức của mình cẩn thận thăm dò phủ kín toàn bộ thành Giang Xuyên.
Cho dù hắn biết nơi này không có tu sĩ Kim Đan, hắn cũng không kiêu ngạo mà đem thần thức của mình che kín trời đất.
Hắn không muốn cho bất cứ người nào biết được vị trí của hắn.
So với trái đất, Diệp Mặc cảm thấy với sức mạnh của hắn, ở đại lục Lạc Nguyệt này, cẩn thận cũng không sai bao giờ.
Thần thức của Diệp Mặc chậm rãi khuếch tán ra ngoài, bỗng nhiên có một cảm giác quen thuộc dâng lên trong lòng hắn.
Sức chú ý của Diệp Mặc lập tức bị thu hút, một người con gái trẻ tuổi tay đeo vòng, người con gái ấy thoạt nhìn có chút đáng yêu, nhưng cũng không xấu.
Nhưng điều khiến cho hắn khiếp sợ không phải là người con gái này, mà chính là chiếc vòng tay của cô.
Chiếc vòng tay này chính là do hắn làm ra, hơn nữa là chiếc vòng đầu tiên mà hắn làm ra nữa, là một chiếc vòng tay pháp khí chủ động công kích sơ đẳng nhất.
Diệp Mặc không phải là luyện khí sư, nhưng hắn luyện chế pháp khí có một thói quen, đó là thường lưu lại dấu hiệu thần thức của mình trên đó.
Mà sau khi hắn đến đại lục Lạc Nguyệt, vẫn chưa luyện chế pháp khí, mà ở đây lại xuất hiện ra pháp khí mà hắn luyện chế ra, rõ ràng là của một trong những người của hắn quen làm mất.
Diệp Mặc biết rằng hắn luyện chế ra vòng tay đều là tặng những người thân của mình, người ngoài tuyệt đối không thể có.
Sau khi thấy chiếc vòng tay này, Diệp Mặc căn bản cũng không có tâm trạng cẩn thận dò xét nữa, mà rời khỏi nhà trọ, đến phòng của người con gái kia, một tay nắm chặt lấy tay của người con gái đó, tháo vòng tay của cô ra.
Người con gái này vốn dĩ một mình trong phòng đọc sách, tự mình vui cười, nhưng đột nhiên lại có một người đàn ông từ trên trời rơi xuống, mà người đàn ông này không ngờ lại hung hãn cướp vòng tay của cô đi, khiến cô không ngừng kinh hoảng, lập tức liền lớn tiếng kêu vang.
Gia cảnh người con gái này rõ ràng là không tệ, thậm chí còn có chút thế lực.
Chẳng những nơi ở là một phủ đệ tư nhân cực kỳ lớn, hơn nữa sau khi cô thét ầm ĩ lên, bên ngoài lập tức có hai tỳ nữ chạy đến, trong hai người thậm chí có một người thân thủ không tệ.
Diệp Mặc không để ý đến những thứ này, trong tích tắc hắn lấy được chiếc vòng tay, liền biết được chiếc vòng này là của ai.
Lúc trước khi hắn ở Thần Nông Giá luyện chế, là bảo Ninh Khinh Tuyết đưa cho Tô Tĩnh Văn.
Chiếc vòng này của Tô Tĩnh Văn lại xuất hiện ở đây, rõ ràng Tô Tĩnh Văn cũng đã đến Bắc Vọng châu, hơn nữa còn lành ít dữ nhiều.
Mà Diệp Mặc cũng biết, Ức Mặc cũng đi cùng Tô Tĩnh Văn.
– Anh là ai? Tại sao lại xông vào phòng của tôi, cướp đi đồ của tôi nữa?
Người con gái này lập tức từ sự kinh hoảng bình tĩnh lại.
Cô đã nhìn ra, đối phương đến đây dường như là chỉ nhắm tới chiếc vòng kia.
Sức chú ý của hắn chỉ tập trung vào chiếc vòng, thậm chí đến tiếng thét hãi của cô hắn cũng không ngăn cản lại.
– Tiểu thư, cô làm sao vậy?
Hai người tì nữ vừa bước vào liền nhìn thấy Diệp Mặc, lập tức đứng bên cạnh người con gái kia, sau đó bảo hộ cho người con gái đó.
Diệp Mặc không có tâm trạng để ý đến những chuyện này, hắn lạnh lùng nhìn người con gái này hỏi:
– Chiếc vòng tay này từ đâu mà cô có được, nói.
– Tại sao tôi phải nói cho anh biết?
Người con gái này thấy Diệp Mặc quả nhiên là hỏi về chiếc vòng tay, hơn nữa giọng điệu không tốt.
Hơn nữa cô lại nghe thấy ngoài sân có tiếng bước chân không ngừng, biết được võ sĩ trong viện cũng đã đến rồi, tự nhiên tự tin hẳn lên.
Quả nhiên người con gái này vừa dứt lời, vài tên võ sĩ cường tráng đã đứng bên ngoài phòng.
Một gã dường như là cường tráng nhất bọn thấy tiểu thư không việc gì, thở phào nhẹ nhõm, liền vội nói:
– Tiểu thư, có chuyện gì vậy? Có phải là người này mạo phạm đến cô rồi phải không? Có muốn bắt lại hay không.
Diệp Mặc căn bản cũng không đợi người con gái kia lên tiếng, giơ tay đưa về phía sau vẫy vẫy, mấy tên võ sĩ cường tráng kia cứ như lá cây rơi xuống vậy, liền bị chân nguyên của Diệp mặc vẫy đi, toàn bộ ngã ra ngoài sân viện, âm thanh bịch bịch không ngừng.
Người con gái kia há hốc mồm, còn chưa kịp thét lên, Diệp Mặc khua tay, bàn trang điểm trước mặt cô đã bị đập nát.
Sao đó cô lại nghe thấy giọng nói lạnh như băng của Diệp Mặc:
– Tôi cho cô ba lần hít thở, nếu như không trả lời câu hỏi của tôi, cô mãi mãi không cần trả lời nữa.
Dính đến sự sống chết của Tô Vĩnh Văn, Diệp Mặc không còn sự kiên nhẫn nữa.
Người nữ tỳ kia lại là người phản ứng lại đầu tiên, lập tức biết người trước mặt căn bản chính là tiên sư trong truyền thuyết, lập tức cả người run lẩy bẩy.
Số tiên sư này giết người trước giờ chưa từng cần lí do, hơn nữa tùy tay liền giết, bây giờ vị tiên sư trước mặt này phẫn nộ như vậy, hiển nhiên tính nhẫn nại có hạn.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – vn Cô cố nén lại sự run rẩy trong lòng, vội vàng lắc lắc người con gái kia.
Cô gái kia cũng kịp phản ứng lại, không ngờ lại phấn khích kêu lên một câu:
– Anh là tiên sư đại nhân?
– Một, hai…
Giọng điệu Diệp Mặc lạnh như băng bắt đầu đếm, không có chút suy nghĩ thay đổi giọng điệu nào.
Lúc này cô gái kia biết được bây giờ không phải là thời điểm sùng bái đối phương, vội vàng nói:
– Cái vòng tay này là tôi thấy ở “Trân sức các”, sau khi tôi thấy chiếc vòng này, liền thấy nó rất đẹp, nên đã mua lại…
Khi cô vẫn muốn tiếp tục nói tiếp, ngẩng đầu lên thì lại thấy người đàn ông kia đã biến mất.
– Tôi thấy tiên sư rồi, mà lại là một tiên sư rất lợi hại nữa…
Cô gái kia vẫn đắm chìm trong khoảnh khắc nhìn thấy Diệp Mặc.
– Tiểu thư, nhỏ giọng một chút, vị tiên sư này tính tình cổ quái, không cẩn thận là bị hắn giết đấy…
Một nữ tỳ thấy tiểu thư của mình vẫn chưa tỉnh lại, liền vội vàng nhắc nhở một câu.
…
Diệp Mặc lúc này đã phát hiện ra cửa lớn của “Trân sức các”, thần thức của hắn vừa mới quét vào nơi này, cho nên sau khi nghe đến nơi này, lập tức tìm đến.
Vòng tay mà hắn luyện chế mặc dù là loại kém không thể so sánh được với cấp bậc pháp khí, nhưng cũng là pháp khí.
Sở dĩ bị đặt ở một nơi buôn bán trang sức bình thường như
“Trân sức các” này mà bán, đó là vì loại pháp khí chủ động công kích này, nếu như không công kích nó, người bình thường cũng không nhìn ra.
– Vị khách quan kia, anh muốn mua trang sức sao? Mời lên lầu…
Thấy Diệp Mặc đến, một gã tiểu nhị nhanh nhẹn chạy ra đón chào.
Diệp Mặc bây giờ làm gì có tâm trạng đi nói những lời thừa với ông ta, nói thẳng:
– Gọi trưởng quầy của các anh đến đây, tôi tìm ông ta có chuyện.
Vị tiểu nhị kia cũng rất khéo léo, vừa nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, nhìn nhìn vẻ mặt của Diệp Mặc, liền biết được người này chỉ sợ là không phải đến mua trang sức, nói không chừng là đến bới móc gì đây.
Ngữ khí của ông ta lập tức không khách khí như vừa nãy nữa, mà lại nhạt nhẽo nói:
– Trưởng quầy không có ở đây, e là anh phải thất vọng rồi.
Nếu như anh không mua trang sức gì, thì cứ tự nhiên.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 959: Tìm Kiếm
Tìm Kiếm
N
ói xong y nhìn hai người luyện sĩ đứng cạnh cổng, rõ ràng hai người này là hai hộ vệ của “Trân sức các”.
Hai tên vệ sĩ đó thấy tên tiểu nhị này nhìn qua, lập tức bước đến nói với Diệp Mặc:
– Không mua gì thì đi đi…
Chỉ có điều hai tên hộ vệ này còn chưa nói dứt lời, đã cảm giác hai người bọn họ bị người khác nhấc lên, ngay sau đó, hai người lần lượt bị đụng vào bảng hiệu của “Trân sức các”, làm cho bảng hiểu xa hoa bị chia năm xẻ bảy, sau đó rơi xuống đường, ôm chân của mình tru tréo.
Diệp Mặc sau khi ném hai tên hộ vệ xong, lúc này mới lạnh lùng nói:
– Gọi trưởng quầy của các anh ra đây, nếu nhưng còn nói nhảm nữa, tôi sẽ hủy “Trân sức các” đấy.
Diệp Mặc lúc này nóng lòng như lửa đốt, làm gì có cách ôn hòa mềm mỏng, hắn cần phải trong thời gian ngắn nhất biết được tung tích của Tô Tĩnh Văn.
Đừng nói đến Tô Tĩnh Văn là người con gái mà hắn quen biết đầu tiên, thì Ức Mặc cũng cùng một chỗ với Tô Tĩnh Văn, hắn sao có thể không sốt ruột?
Không cần tiểu nhị đi gọi, một người đàn ông mặc trang phục tiền tài rất to béo đã vội vàng bước đến, người của gã còn chưa đến, đã kính cẩn chắp tay hành lễ nói:
– Không biết tiên sư đại nhân quang lâm, có chậm trễ chút, mời tiên sư đại nhân lên lầu ngồi.
Rõ ràng trưởng quầy đã sớm biết tầng dưới xảy ra chuyện, hơn nữa vẫn quan sát xem xét, khi gã phát hiện Diệp Mặc dễ dàng ném hai tên hộ vệ thân thủ lợi hại ra ngoài, lập tức biết người thanh niên này chỉ có thể là người Tu Chân.
Diệp Mặc không để ý đến lời nói của trưởng quầy, trực tiếp lấy ra một chiếc vòng tay nói:
– Chiếc vòng tay này có phải là anh bán ra hay không?
Trưởng quầy vừa mới nghe Diệp Mặc nói vậy, liền biết được tên này vì chiếc vòng tay mà đến.
Lúc này làm gì còn dám nói những lời vô nghĩa nữa, vội vàng trả lời:
– Đúng, đúng, chiếc vòng tay này là do cửa hàng của chúng tôi bán ra từ năm ngoái, ngày trước tiểu thư của Tần phủ Tần Bách Hà đến mua.
– Tôi không hỏi người mua là ai, tôi hỏi chiếc vòng tay này từ đâu đến?
Diệp Mặc thấy sự hợp tác của trưởng quầy, giọng điệu có chút hòa hoãn nói.
Gã trưởng quầy này hiển nhiên là người từng trải.
Gã vốn biết lai lịch của chiếc vòng tay này không phải là chính đạo, bây giờ người ta hỏi đến rồi, nếu là người bình thường hỏi, gã nhất định sẽ không nói thật, dù sao người bán chiếc vòng này cho “Trân sức các” cũng là khách hàng của bọn họ.
Nhưng vị tiên sư trước mắt này lại hỏi đến, gã làm sao còn dám giấu diếm, đắc tội với một tiên sư, đừng nói là danh dự, cho dù là cả “Trân sức các” cũng lập tức tan thành tro bụi.
Mặc dù sau lưng “Trân sức các” cũng có chỗ dựa là một tiên sư, nhưng ai biết được vị tiên sư đó có lợi hại như vị tiên sư này hay không? Huống chí vì một người bình thường mà đi giấu diếm những chuyện này thì càng không đáng.
Căn bản cũng không cần suy nghĩ gì, gã trưởng quầy này liền vội vàng nói:
– Là bốn anh em Bùi thị, bọn họ hoành hành ngang dọc ở thành Giang Xuyên, cứ sau một thời gian, bọn họ sẽ lại đến đây bán một vật gì đó, phỏng chừng chiếc vòng tay này cũng không rõ lai lịch…
– Bọn họ bây giờ ở đâu?
Diệp Mặc đâu còn chú ý đến nhân phẩm của mấy anh em Bùi thị, đừng nói bọn họ hoành hành ngang ngược, cho dù bọn họ là vạn gia sinh phật, lai lịch bất chính của vòng tay kia hắn cũng phải tìm hiểu cho ra.
Trưởng quầy hiểu được ý tứ của Diệp Mặc, lập tức trả lời nói:
– Bốn anh em Bùi thị không ở thành Giang Xuyên, bọn họ ở Bùi thị sơn trang ở bên ngoài thành Giang Xuyên, Bùi thị sơn trang cách thành Giang Xuyên năm mươi dặm về hướng đông.
Trưởng quầy dường như biết Diệp Mặc muốn đi tìm anh em nhà Bùi thị, không đợi Diệp Mặc hỏi đến, gã đã nói rất rõ ràng.
Khi gã thấy Diệp Mặc vẫn chưa đợi gã nói xong, lại đột nhiên biến mất ngay trước mặt, lập tức trong lòng không ngừng sợ hãi.
Gã thầm nhủ may là mình không đắc tội với vị tiên sư này, xem ra hắn không những là tiên sư, mà còn không phải là một tiên sư bình thường.
Tới gần tháng Chạp, bên ngoài thành Giang Xuyên đã có rất ít người rồi, sự hoang dã xung quanh lại càng vắng tanh vắng ngắt, đại đa số người ở đây đều đã tụ tập trong thành.
Dù sao trong đó còn có tường thành ngăn cản, người cũng đông, cho dù là trên đường cũng không vắng lạnh như vậy, thậm chí còn có chút náo nhiệt.
Mà khi Diệp Mặc đến Bùi thị sơn trang, nơi này cũng giống như thành Giang Xuyên, vô cùng náo nhiệt.
Bốn người đàn ông đang trong một phòng có mở điều hòa ngồi uống rượu, có vài cô gái xinh đẹp bên cạnh hầu rượu.
– Tên Mã Diên Ôn đúng là có phúc mà không biết hưởng, lại đi làm cái gì mà tu chân, ăn no rỗi việc đây.
Làm sao có được vui vẻ, ăn uống thoải mái như chúng ta đây.
Người đàn ông mặc bộ quần áo màu bã trầu ngồi bên trái uống xong chén rượu, nói với giọng say.
Người đàn ông gầy gò ngồi đối diện lại cười nói tiếp:
– Lão Tam, anh cũng đừng vì bốn người chúng ta không có linh căn, cho nên lúc này mới ăn không được rồi đi ghen với người ta đấy chứ?
Quả nhiên người đàn ông gầy gò này sau khi nói xong, tên vừa nói Mã Diên Ôn có phúc không biết hưởng kia vừa đã ném một cái chén xuống, rõ ràng trong lòng y quả thực có ý ghen tức.
Người đàn ông ngồi trên đầu nói:
– Lão Nhị cũng không cần nói lão Tam, chúng ta mặc dù bây giờ vui vẻ cỡ nào, nhưng không tốt như tiên sư, có thể sống lâu trăm tuổi.
Tôi nghe đầu xuân năm tới, Trường Hà phái có thu nhận đệ tử, đến lúc đó bốn anh em chúng ta đi xem xem.
Mấy người còn lại đang muốn phụ họa theo lời của lão Đại, lại nghe thấy một giọng nói cất lên:
– Vậy thì cũng phải có mạng mới đi được.
Bốn người giật mình, lại phát hiện ra một tên thanh niên đột nhiên xuất hiện trong phòng uống rượu của bọn họ, lại lạnh lùng nhìn chằm chằm bọn họ nữa.
Ánh mắt kia hoàn toàn tương phản với sự ấm áp trong phòng, lại có chút ăn ý với sự lạnh lẽo ghê người bên ngoài kia.
– Anh là ai?
Lão Đại vừa mới nói chuyện ngăn lại sự động thủ của những người khác, trầm giọng hỏi, trong lòng gã rất rõ, đối phương có thể khi bọn họ vô tình không để ý mà đến phòng bọn họ, hiển nhiên không phải là người tầm thường, thậm chí rất có thể là một tiên sư.
Diệp Mặc không để ý đến lời nói của lão Đại, mà lại lấy ra một chiếc vòng tay nói:
– Chiếc vòng tay này các anh lấy được từ đâu?
Lúc này không cần nói đến lão Đại, các anh em còn lại cũng nhìn ra Diệp Mặc đến đây không có ý tốt, lão Tứ một mực không nói chuyện bây giờ lên tiếng:
– Chiếc vòng tay này là lần đầu tiên nhìn thấy, căn bản không phải do chúng tôi lấy được.
Diệp Mặc mặc dù không nhìn y, nhưng thần thức của hắn thì đã sớm chú ý đến người nói chuyện này, ánh mắt lóe ra, rõ ràng là nói dối.
Diệp Mặc không có thời gian đi nói dông dài nới y, tùy tay chém ra một đường đao, lão Tứ vừa nãy vẫn còn nói không biết thậm chí còn không kịp thét lên, đã bị đường đao của Diệp Mặc chém thành hai nửa.
Máu tươi phun ra, bắn đầy đất.
Vài cô gái hầu rượu này vừa nãy vẫn còn nghe thấy mấy người này nói chuyện, đột nhiên lại chứng kiến cảnh máu me be bét này, lập tức hôn mê bất tỉnh.
Bốn anh em bị giết chết một người, ba người còn lại không có cách nào ổn định lại, căn bản không quản đối phương có phải là tiên sư hay không, rút ra loan đao xông về hướng Diệp Mặc.
Diệp Mặc vừa nhìn liền biết, bốn anh em này rất thân thiết, muốn thông qua cách hỏi thăm để biết được kết quả, thì tuyệt đối không thể được.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc không còn tâm trạng hỏi tiếp nữa, trong nháy mắt giết chết một người, sau đó thông qua không chế thần hồn để hỏi hai người còn lại.
Hai người này chưa từng tu chân bao giờ, muốn làm cho bọn họ ngây dại ra để nói sự thật, Diệp Mặc ngày trước cũng hay làm cách này.
Nhưng một khi đối phương đã từng tu chân, hình thành lên thần thức rồi, thì cách này khó mà làm được.
Sưu hồn thì lại càng khó làm, Sưu hồn không những ít ra cần đến tu vi Hóa Chân, mà còn một môn công pháp Sưu hồn, những thứ này thì Diệp Mặc tương đối kém.
…
Sau một tuần nhan, Diệp Mặc giết hai người rồi rời khỏi Bùi thị sơn trang, hắn đã hiểu lai lịch của chiếc vòng tay này, hai tháng trước, thành Vu Ma rất gần với thành Giang Xuyên xảy ra nhân họa.
Nói là nhân họa, tuy nhiên cũng chỉ là hai gã Tu Chân cao cấp trong thành đánh nhau mà thôi.
Người trong thành chết vô số, những người sống còn lại đều chạy khỏi thành Vu Ma, trong số đó có một gia đình có chút tiền của.
Nhưng rất nhiều gia đình giàu có mặc dù đã nhà tan rồi, nhưng vẫn còn một số hộ vệ, nhưng hơn nữa là rất nháo nhác.
Bốn anh em Bùi thị nhân cơ hội cướp của, cướp đoạt gia sản của những người sống trốn thoát được, những người không có tiền thì bị giết hết.
Căn cứ tin tức lấy được từ họn họ, chiếc vòng tay này cũng là cướp được của nạn nhân chạy nạn trên đường, hình như là một người con gái rất xấu xí.
Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Biết được những người dân chạy nạn này, và cả người con gái bị cướp mất vòng tay đều tiến vào thành Giang Xuyên, Diệp Mặc lại quay trở về thành Giang Xuyên, hơn nữa căn cứ theo những gì mà anh em Bùi thị miêu tả, dùng thần thức cẩn thận dò xét.
Để tránh cho Tô Tĩnh Văn gặp hắn mà giật mình, hắn lấy “Cửu biến” trên mặt xuống.
Diệp Mặc tin rằng, chỉ cần Tô Tĩnh Văn ở thành Giang Xuyên, thì hắn có thể tìm được.
Bầu trời dần âm u lại, có chút bông tuyết bắt đầu rơi xuống, bông tuyết càng ngày càng nhiều, rất nhanh đã hình thành một lớp tuyết trắng trên mặt đất.
Diệp Mặc đứng trên không của thành Giang Xuyên, tường thành Giang Xuyên mặc dù cao lớn, nhưng cũng chỉ có thể ngăn cản được gió lạnh, những bông tuyết đang bay xuống thì lại không thể nào ngăn cản được.
Nếu như Tô Tĩnh Văn ở trong thành, không có tuyết còn tốt hơn một chút, một khi có tuyết rơi, chẳng khác nào không có chỗ mà đi rồi.
Diệp Mặc chỉ có thể hi vọng tốt nhất là tìm được một chỗ ở, ổn định lại.
Diệp Mặc trong lòng lại càng sốt ruột, lại càng không có cách nào mà tìm ra Tô Tĩnh Văn đã dịch dung.
Cuối cùng hắn dần dần bình tĩnh trở lại, hắn biết từ trong hơn một triệu dân tìm ra một người dịch dung, đây là một việc phải hết sức bình tĩnh.
Sau đó hắn đứng trên một con đường ở giữa thành, lại một lần nữa dùng thần thức cẩn thận quét từng tí từng tí một.
Thần thức của hắn lần này không quét từ trong ra ngoài mà lại là từ ngoài vào trong.
Diệp Mặc cho rằng, những người ở đây dưới cơn tuyết lạnh giá như này không thể ra ngoài được, hăn dò xét từ ngoài vào trong rất cẩn thận, chỉ cần Tô Tĩnh Văn có ở Giang Xuyên, thì hắn có thể tìm ra được.
Tuyết càng ngày càng nhiều, con đường này trước đó không lâu vô cùng náo nhiệt, bây giờ thì người đi đường dần dần ít đi, cuối cùng chỉ còn vài người ít ỏi đi trên đường.
Dần dần, trên đường chỉ còn một mình Diệp Mặc, Diệp Mặc dò xét cẩn thận, rất dụng tâm, thậm chí trên người tích tụ một lớp tuyết cũng không để ý.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 960: Khi Gặp Anh
Khi Gặp Anh
P
hạm vi thần thức của Diệp Mặc điều tra càng ngày càng nhỏ, nhưng hắn ngược lại càng dày vò hơn, hắn đến hiện tại đã điều tra chín phần mười cái nơi này, điều tra hơn một triệu người, nhưng không phát hiện ra bóng dáng của Tô Tĩnh Văn.
Một người phụ nữ mặc chiếc áo bông rách lảo đảo từ chỗ lòng đường đi đến chỗ mà Diệp Mặc đứng, cô thấy Diệp Mặc vẫn đứng bất động ở giữa đường bão tuyết, trong lòng bỗng nhiên có chút đồng cảm.
Người này chẳng lẽ giống cô sao, bởi vì trong nội tâm có đau buồn, cho nên mới đứng một mình giữa bão tuyết? Cô biết khi tuyết lớn, chính là lúc cái giá rét thật sự đã đến, những ngày lưu lạc bên ngoài của cô đã dần biến mất.
Đây không phải là cô đã tìm được chỗ đi cho mình, đó chính là cô đã sẵn sàng đến với cái chết.
Cô muốn dạo quanh trên đường phố có tuyết lớn này, để hồi ức lại những ngày đầu ở Ninh Hải, hồi tưởng lại lúc trước vì hắn từ Ninh Hải đến Lạc Nguyệt Thành, từ Lạc Nguyệt Thành đến thế giới nhỏ, lại từ thế giới nhỏ đi tới nơi xa lạ giống như một chốn của địa ngục Sau khi hồi ức hết mọi thứ, cô sẽ rời khỏi thành Giang Xuyên, đi ra ngoài tìm một nơi yên tĩnh, lặng lẽ rời xa thế giới này.
Có lẽ khi đến kiếp sau, cô sẽ có một cuộc sống tốt hơn.
Cũng đến kiếp sau, cô sẽ gặp phải một người mà cô thích, và người đó rất yêu cô.
Cô chỉ tiếc nuối một điều, chuỗi vòng tay đó bị người ta đoạt đi rồi, nếu như lúc cô rời khỏi thế giới này, chiếc vòng tay đó vẫn còn ở trên tay thì tốt rồi.
Cô sẽ không hối hận nhiều như vậy, con người cả đời này đôi khi cuối cùng cũng phải theo đuổi một số thứ mà mình muốn, cô không phải là người phụ nữ cừ khôi.
Chỉ là không biết cuộc sống của mẹ cô ở Ninh Hải có tốt không, cuộc sống của Ức Mặc và Uyển Thanh còn có chị Nguyệt Hoa có tốt không.
Hơn nữa không biết cuộc sống của hắn có tốt hay không.
Có lẽ vĩnh viễn cũng sẽ không có người biết, nơi mà cô cuối cùng quay về, không ngờ là một chỗ như vậy, một cái thế giới như vậy.
Cô đi ngang qua Diệp Mặc, hắn vẫn bất động, sau khi đi qua mấy mét, bỗng nhiên trong lòng có cảm giác là lạ, đột nhiên quay đầu nhìn lại người đàn ông đang đứng bất động giữa đường.
Hắn cầm vòng tay trong tay? Mặc cho tuyết rơi xuống.
Hắn vẫn đứng bất động như vậy.
Cô bỗng nhiên ngớ người ra, sau một lúc lâu, cô lúc này mới rời ánh mắt khỏi chiếc vòng tay.
Ánh mắt bắt đầu chuyển đến mặt của Diệp Mặc.
Tuy rằng Diệp Mặc lúc này nhắm mắt lại, chân mày của hắn phủ đầy bông tuyết, nhưng cả người cô lại run rẩy.
Run rẩy từng đợt.
Từ sâu trong nội tâm của cô dấy lên một cảm giác mơ hồ không thể giải thích bằng lời.
Mình đã chết rồi sao? Hay là mình đang ảo giác, vì sao mình cảm giác người trước mắt là hắn? Vì sao chân thực gần gũi như thế?
Cô không dám lấy tay dụi hai mắt của mình, cô không dám cử động, cô sợ vừa động bóng người này sẽ biến mất, sau đó cô dần tỉnh lại từ trong ảo giác, cuối cùng vẫn là chỉ mình cô tại nơi xa lạ vô biên vô hạn không quen biết ai.
Cuối cùng cô còn muốn trong ngày tuyết bay tán loạn, ra khỏi thành đi tìm nơi yên nghĩ cho mình.
Nước mắt của cô chảy dọc theo khóe mắt, đã từng trải qua rất nhiều nỗi đau khổ, dày vò.
Cô chưa hề rơi một giọt nước mắt nào, nhưng lúc này cô lại không có cách nào kìêm chế nước mắt của mình.
Lúc cô cô đơn nhất, hiu quạnh nhất, bất lực nhất, băn khoăn nhất.
Dù cho cô phải đối mặt với cái chết trong thế giới cô đơn bao la này, là nơi không có bất kỳ người nào biết đến, cô cũng chưa từng rơi lệ.
Nhưng khi cô gặp người đang đứng trước mặt, cô không ngờ lại không thể chịu đựng được cái cảm giác bàng hoàng từ sâu trong nội tâm, cái cảm giác cô đơn và bất lực, cũng không thể nào chịu đựng được nỗi khát vọng dâng trào trong lòng.
Cô muốn khóc.
Nhưng cô không dám dịch chuyển.
Cô thà chết từ từ như vậy, cũng không muốn để cho ảo giác trước mắt biến mất, cô lại không dám nói một chữ, cô sợ khi nói ra chữ này, nơi hoang vắng này chỉ còn một mình cô, cô rất sợ.
Khi em lần đầu gặp anh Em đang đi trên một con đường phồn hoa, biển người tấp nập Anh đứng cô độc nép vào một góc phố
Khi đó anh không phải là cảnh vật của em.
Nhưng anh đã cứu mẹ của em.
Khi em gặp anh lần cuối.
Em đi trên một con đường lặng lẽ mênh mông.
Bông tuyết rơi tới tấp Anh cô đơn đứng một mình giữa lòng đường đợi tuyết rơi.
Lúc này, anh là ảo giác trong nội tâm của em Anh để cho em đi không một chút vướng bận.
Bông tuyết bao phủ lên cả người cô, nhưng cô cũng bất động, thậm chí không hề nháy mắt, cho dù là vĩnh viễn, cô cũng không muốn để cho người trước mắt biến mất, dù đó là ảo giác.
Vì hắn, cô thậm chí có thể đuổi theo đâu chỉ mấy vạn dặm Trong lòng Diệp Mặc càng trầm lắng, thần trí của hắn chuyên chú, không buông tha bất cứ người nào, lúc này hắn đã đem toàn bộ tinh lực đặt trong phạm vi mà thần thức đang điều tra.
Cho dù có người lấy dao chém hắn một nhát, hắn thậm chí cũng sẽ không phát hiện.
Dường như trước kia, hắn chưa bao giờ chuyên tâm làm một chuyện như thế.
Nhưng hắn lục soát trong phạm vi mười mét, đều không có phát hiện ra Tô Tĩnh Văn.
Diệp Mặc thất vọng thở dài, hắn thu hồi thần thức, khi chuẩn bị rời đi, lại phát hiện nơi cách trước mặt hắn mấy thước, một người đứng bất động giống hắn.
Khoảng cách xa nhất là gì? Xa nhất chính là hắn cất công tìm kiếm khắp nơi, nhưng lại không biết người hắn muốn tìm lại đứng ngay trước mặt.
Diệp Mặc lập tức nhận ra người đứng trước mắt hắn là Tô Tĩnh Văn, hắn đang tìm cô, không ngờ cô đã tìm đến hắn trước.
Nhưng cô đã tìm được rồi vì sao lại không nói, cứ đứng ở đấy làm gì?
Trên mặt Tô Tĩnh Văn mang theo nụ cười thản nhiên, hai hàng nước mắt giống như băng lơ lửng trên mặt.
Cô không có chân nguyên tu vi giống Diệp Mặc, thể chất của cô vốn yếu, nếu không phải có niềm tin kiên định chống đỡ làm cho cô không dám nhúc nhích, nói không chừng cô đã sớm ngã xuống rồi.
Trong lòng của cô tưởng là đang ảo giác, cho nên cũng không dám nhúc nhích, cô sợ vừa động, ước mơ nhiều năm tìm kiếm lần nữa biến mất.
Thần thức của Diệp Mặc lập tức cảm nhận được tình cảnh của Tô Tĩnh Văn sao lại đến nỗi đèn cạn dầu như thế này, trong lòng của hắn hoảng hốt, vội vàng xông tới, ôm lấy Tô Tĩnh Văn, dẫn cô tới nhà trọ của hắn.
Diệp Mặc làm tan mấy bông tuyết trên mặt của Tô Tĩnh Văn, lộ ra một khuôn mặt xinh đẹp quen thuộc.
Vốn Diệp Mặc cho là hắn tu vi Kim Đan, lại là Đan Vương, muốn cho Tô Tĩnh Văn khôi phục sức khỏe ban đầu cũng không thành vấn đề.
Nhưng khiến Diệp Mặc thất vọng chính là, bất kể hắn dùng cách gì, trên mặt Tô Tĩnh Văn vẫn chỉ là nụ cười chúm chím, trợn tròn mắt nhìn hắn, một khi hắn biến mất trước mặt cô, cô lập tức chảy nước mắt.
Hắn thậm chí không dám mang Cửu Biến bởi vì khuôn mặt của hắn một khi biến hóa, Tô Tĩnh Văn sẽ lại rơi nước mắt.
Trong lòng Diệp Mặc ảm đạm, hắn không ngờ Tô Tĩnh Văn đối với hắn như vậy, trong lòng hắn thậm chí có một sự xấu hổ sâu sắc.
Hắn nghĩ tới rất nhiều người, nhưng hắn sốt ruột tìm Tô Tĩnh Văn thậm chí có một phần nguyên nhân của Ức Mặc.
Hắn nhớ tới lần đầu tiên Tô Tĩnh Văn mời hắn ăn cơm, hắn thậm chí nhớ tới lần lần đầu tiên khiêu vũ trong đời chính là cùng khiêu vũ với Tô Tĩnh Văn.
Bất kể Tĩnh Văn thế nào, hắn nhất định phải chữa trị cho cô, trong lòng Diệp Mặc âm thầm hạ quyết tâm.
Hắn không hề e dè, thậm chí bắt đầu giúp cô tắm rửa thay quần áo, săn sóc cuộc sống của cô.
Vốn Diệp Mặc chỉ ở thành Giang Xuyên một ngày, nhưng vì Tô Tĩnh Văn, hắn phải lưu lại ba ngày.
Ngày thứ tư, Diệp Mặc mang theo Tô Tĩnh Văn đi tới nơi có nhiều thầy thuốc nổi tiếng ở thành Giang Xuyên.
Hắn là một người Tu Chân, thậm chí là Tu Chân Kim Đan, lại không thể ngờ được có một ngày phải tìm một thầy thuốc bình thường xem bệnh, nếu như đổi thành trước kia, Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không tin Nhưng cho dù chính hắn cũng đã từng là một cao thủ, bây giờ còn là Đan Vương, lại cũng không biết Tô Tĩnh Văn bị bệnh gì, tại sao ra nông nỗi như thế.
Hơn nữa hắn cũng đã từng giúp Tô Tĩnh Văn tẩy tủy, thậm chí ngay cả sự sầu muộn trong lòng của cô đã tạo thành bệnh trầm cảm đều được chữa khỏi, nhưng bộ dạng cô vẫn như thế Diệp Mặc liên tục đi tìm mấy cơ sở y tế, nhưng không có ai hiểu bệnh của Tô Tĩnh Văn, thậm chí ngay cả một nguyên nhân cũng nói không ra.
Nhưng hắn cũng không phải không thu hoạch được gì, ít nhất hắn biết bệnh của Tô Tĩnh Văn chỉ có một người có thể biết, đó chính là y vương Tôn Hậu Thường.
Tôn Hậu Thường chẳng những là Y Vương, nghe nói còn là một tiên sư, sống tại núi Dân Hạc cách Giang Xuyên hơn mấy ngàn dặm.
Diệp Mặc nghe tin tức này từ miệng của một thầy lang mới biết, thầy lang kia không biết từ đâu nghe được tiếng của người này, y khẳng định cũng chưa bao giờ thấy qua Tôn Hậu Thường.
Y sở dĩ nói như vậy, cũng chỉ là vì lợi ích của y mà thôi.
Hơn nữa từ trong ánh mắt của y, Diệp Mặc chỉ biết, y nhất định là không tin hắn có thể tìm được Tôn Hậu Thường.
Diệp Mặc chắc là sẽ không tranh cãi với một gã thầy thuốc bình thường, hắn ngay ngày hôm đó đi đến núi Dân Hạc.
Điều khiến cho Diệp Mặc khó khăn chính là, hắn chỉ có thể ôm Tô Tĩnh Văn đi bộ, lại không thể cõng cô, bởi vì một khi Tô Tĩnh Văn không nhìn thấy hắn, lập tức sẽ không ngừng rơi lệ.
Sau khi Diệp Mặc tới núi Dân Hạc, lập tức biết Tôn Hậu Thường là một tán tu, hơn nữa vẫn là một tán tu xoàng xĩnh.
Bởi vì nơi này thiếu linh khí, chỉ là bởi vì có một Tụ Linh trận mà thôi.
Sau khi chứng kiến điểm này, trong lòng Diệp Mặc rất thất vọng.
Có lẽ Tôn Hậu Thường không bằng hắn, chỉ bởi vì gã là Tu Chân, tiếng tăm của gã mới to lớn như thế.
Tuy nhiên cho dù như thế nào, hắn cũng đã đến đây, vậy phải xem xem, ít nhất phải biết y có bản lĩnh thật sự hay không, hay chỉ là bản lĩnh giả.
Tôn Hậu Thường có bản lĩnh hay không Diệp Mặc không biết, nhưng dáng điệu của y rất là phách lối.
Diệp Mặc bị chắn tại bên ngoài trận pháp, hai nữ đệ tử Luyện Khí kỳ nói thẳng, sư phụ Tôn Hậu Thường của các cô đi du ngoạn chưa về.
Khi hai nữ đệ tử này nói xong, bên trong lại xuất hiện hai gã đàn ông.
Trong đó có một người râu dài đến ngực, có vẻ tiên phong đạo cốt.
Một người khác tướng mạo bình thường, không có gì đặc sắc riêng biệt khiến người chú ý, Diệp Mặc lại phát hiện hai người này đều là tu vi Kim Đan tầng bảy.
– Anh Tôn, việc này nhờ anh đấy…
Tên đàn ông có tướng mạo bình thường chắp tay nói một câu.
Diệp Mặc lập tức biết gã đàn ông có râu dài là Tôn Hậu Thường, không nghĩ tới gã này thậm chí có thể giả dạng hay như vậy.
Tôn Hậu Thường cười ha hả, nói:
– Lê đạo hữu yên tâm, Tôn mỗ tôi nhất định sẽ tận tâm tận lực, không phụ lòng ủy thác của anh.
Một tháng sau, Lê đạo hữu sẽ có tin tức tốt.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Nạp Thiếp Ký dịch full trộn bộ [Dịch] Nạp Thiếp Ký dịch full trộn bộ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nap-Thien-Ky-dich-full-tron-bo.jpg)





