[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 178 : Kết Anh (c886-c890)
❮ sautiếp ❯Chương 886: Kết Anh
Kết Anh
N
ửa tháng sau, trên một cánh đồng hoang vu cách thành Hà Châu khoảng hai nghìn dặm, Diệp Mặc đang gắng sức giúp Ngu Vũ Thiên bố trí trận pháp độ kiếp.
Mặc dù Ngu Vũ Thiên không tin Diệp Mặc có thể giúp cô, nhưng Diệp Mặc nhiều lần khuyên bảo, cô cũng đồng ý ở ngoài Tụ Linh trận để Diệp Mặc bố trí hộ trận.
Đối với việc Diệp Mặc đến cả hộ trận độ kiếp lôi cũng có thể bố trí được, Ngu Vũ Thiên hoàn toàn không muốn suy nghĩ nhiều.
Cô cho rằng, Diệp Mặc chính là một tên quái thai, những chuyện hắn làm hết lần này đến lần khác đều nằm ngoài dự liệu của cô, bây giờ cô rõ ràng chết lặng.
Ngu Vũ Thiên mặc dù cũng hiểu chút ít về trận pháp, nhưng tu vi trận pháp so với Diệp Mặc thì còn kém xa.
Diệp Mặc bố trí đương nhiên không chỉ có một trận pháp phòng hộ, hắn bố trí chủ yếu là một trận pháp dẫn lôi và một trận pháp trữ lôi.
Từ một tấm “Lôi điện phù” của tu sĩ Trúc Cơ lần trước khiến hắn thăng lên một tầng, Diệp Mặc vẫn nghĩ nơi phát ra lôi điện.
Cho nên cơ hội Ngu Vũ Thiên độ lôi kiếp Nguyên Anh lần này, hắn đương nhiên không thể bỏ qua.
Sở dĩ còn bố trí một trận pháp trữ lôi, đó là vì Diệp Mặc sợ chẳng may lôi nguyên dẫn tới mức quá lớn, hắn vẫn chưa kịp hấp thụ thì bị bùng nổ vậy thì xong đời rồi.
Cho nên vì đề phòng chẳng may, Diệp Mặc còn bố trí một trận pháp trữ lôi nữa.
– Tôi phải bắt đầu rồi.
Ngu Vũ Thiên thấy Diệp Mặc đã bố tri xong trận pháp mới nói, những gì có thể chuẩn bị cô đã chuẩn bị hết rồi, nếu như vẫn không thể vượt qua lôi kiếp, vậy thì vận mệnh của cô đã như vậy rồi, cho nên Ngu Vũ Thiên trong lòng rất bình tĩnh.
Diệp Mặc đã bố trí trận pháp xong, thấy Ngu Vũ Thiên chuẩn bị độ lôi kiếp, hắn vội vàng quay trở lại mắt trận của trận pháp dẫn lôi.
Hắn đã tính toán xong phạm vi của lôi kiếp, đồng thời cũng biết mắt trận mà hắn bố trí vừa đúng bên cạnh lôi kiếp.
Sở dĩ làm như vậy, đó là vì hắn tin tưởng với tu vi Trúc Cơ tầng thứ tám của hắn, hẳn là không dẫn nổi phản ứng của lôi kiếp.
Chân Tiểu San thấy Diệp Mặc đã ngồi yên, còn chị Ngu thì đã nuốt đan dược, càng hồi hộp đứng xa đợi lôi kiếp đến.
Cô là tu sĩ Kim Đan cao nhất ngoài Ngu Vũ Thiên trong “Ngành Dược Hoa Hạ”, chị Ngu độ kiếp, cô nhất định phải tới hộ pháp.
Mặc dù không biết tại sao Diệp Mặc lại ở gần cô như vậy, nói không chừng cũng có thể bị lôi kiếp lan đến gần.
Nhưng Ngu Vũ Thiên đã không còn tinh lực để quan tâm đến chuyện của Diệp Mặc nữa rồi.
Sau khi cô ăn “Thảo hoàn đan”, dưới sự tấn công của linh khí khổng lồ, Kim Đan đã hoàn toàn khởi động.
Đan điền lại càng giống như cái máy thổi quét linh khí thật lớn vậy.
Toàn bộ linh khí của trời đất dường như đều dã bị cô hấp thụ hết, trên trời cuốn thành một lốc xoáy thật lớn.
Ngu Vũ Thiên trước giờ chưa có kinh nghiệm Kết Anh, cũng chẳng có ai truyền cho cô kinh nghiệm này.
Cô chỉ có thể không ngừng vận chuyển công pháp.
Dựa theo các bước của công pháp chầm chậm khống chế Kim Đan hấp thụ linh khí.
Hai người Diệp Mặc và Chân Tiểu San ngồi bên cạnh, nhìn thấy đây vẫn chưa kết anh được, đã gây ra động tĩnh lớn như vậy, không khỏi thầm chấn động.
Hai người chỉ cảm thấy linh khí xung quanh thậm chí giống như thực chất, sức mạnh linh khí này căn bản không phải là hiệu quả mà Tụ Linh trận có thể mang đến.
Mặc dù biết rõ trong tình huống tu luyện này, chắc chắn có thể làm chơi ăn thật, nhưng Diệp Mặc và Chân Tiểu San cũng không dám tu luyện.
Thứ nhất là bọn họ sợ mình tu luyện sẽ ảnh hưởng đến Ngu Vũ Thiên kết anh, thứ hai hai người bây giờ còn là hộ pháp của Ngu Vũ Thiên, không thể chỉ chăm chăm lo mình tu luyện được.
Mà Ngu Vũ Thiên lại thần vô ngoại vật, chỉ có thể liều mạng khống chế sự xoay tròn của Kim Đan.
Cô thậm chí có cảm giác, một khi Kim Đan của cô hấp thụ linh khí bành trướng đến trình độ nhất định, cô sẽ nổ tung mà chết.
Lốc xoáy linh khí càng lúc càng lớn, linh khí xung quanh hàng nghìn dặm đều tự động bị cuốn tới, Tụ Linh trận Diệp Mặc bố trí lại càng giống như cá gặp nước.
Lốc xoáy linh khí khổng lồ lập tức bị vô số người chú ý đến.
Phần đông tu sĩ đều nhảy lên phi kiếm chạy đến chỗ Ngu Vũ Thiên kết anh.
…
Phủ thành chủ thành Hà Châu, Trương Thừa Phong vừa mới bưng một chén trà lên vẻ mặt liền biến sắc, gã lập tức bay lên trên không thành Hà Châu.
Linh khí liên tục bị hấp thụ đi, cái này tuyệt đối không phải tu luyện có thể dẫn đi được, cho dù Trương Thừa Phong ở thành Hà Châu có thể cảm nhận được rất rõ ràng.
– Có người kết anh sao? Chẳng lẽ lại là Lỗ Cửu Thành? Gã không ngờ lại kết anh thật rồi sao?
Trương Thừa Phong theo bản năng nói ra, lập tức bước lên linh khí phi hành trực tiếp xông thẳng về hướng lốc xoáy.
Bên trong “Tiên bảo lâu”, Nhan Tranh và mấy vị quản gia khác lập tức nhận được tin, ngay tức khắc chạy tới khu vực lốc xoáy linh khí.
Bành Thì Bình của “Vạn đan các” sau khi nhận được tin, lập tức khiếp sợ đứng dậy, không ngờ lại có người kết anh ở thành Hà Châu, rốt cục là ai? Chẳng lẽ lại là Lỗ các chủ? Nhưng cái này là không thể nào, trước đây không lâu y còn nhận được tin, Lỗ các chủ còn đang bế quan, hình như kết anh vẫn còn thời gian vài tháng nữa.
Nhưng ngay sau đó, y không thể ngồi xuống được, y lập tức phóng phi kiếm đi ra khỏi thành.
Không lâu sau, xung quanh trận pháp của Diệp Mặc đã có rất nhiều tu sĩ đến xem kết anh.
Chân Tiểu San thấy càng ngày càng có nhiều người đến, lập tức có chút căng thẳng.
Diệp Mặc lại thầm hối hận, hắn nên chọn chỗ xa hơn chút, nơi này thật sự quá gần thành Hà Châu.
Nhưng hắn lại nhanh chóng bình tĩnh lại, những tu sĩ cao thâm gần thành Hà Châu cũng không nhiều, thậm chí cao nhất cũng chỉ có Kim Đan, nếu như đến chỗ xa hơn, chẳng may gặp phải cao thủ, nói không chừng sẽ gay go to.
Nghĩ đến đây Diệp Mặc đứng lên chắp tay nói với những tu sĩ xung quanh:
– Hôm nay là ngày đại hỷ Kết Anh của trưởng lão “Ngành Dược Hoa Hạ” chúng tôi, các vị đạo hữu, mời đứng cách xa trận pháp khoảng một nghìn mét, nếu không sẽ bị cho là khiêu khích “Ngành Dược Hoa Hạ”.
Những tu sĩ đến đây phần đông là từ thành Hà Châu, vừa nghe thấy Diệp Mặc nói “Ngành Dược Hoa Hạ”, mọi người đều biết, chỉ có điều bọn họ không ngờ “Ngành Dược Hoa Hạ” lại có tu sĩ kết anh.
Phải biết rằng thế lực có Nguyên Anh trong tay, cũng không phải là chỗ nhỏ.
Tuy rằng Ngu Vũ Thiên chưa Kết Anh, nhưng không có ai muốn đắc tội với cao thủ tương lai trở thành Nguyên Anh, cho nên cũng không có ai dám tới gần trận pháp, mọi người đều đứng bên ngoài trận pháp quan sát.
– Thật không ngờ, “Ngành Dược Hoa Hạ” lại sắp có Nguyên Anh tiền bối rồi.
Tôi nghe nói “Ngành Dược Hoa Hạ” mới thành lập được có nửa năm mà thôi.
– Anh chưa thấy qua chuyện đời rồi, một tháng trước, “Ngành Dược Hoa Hạ” còn có một tiền bối kết đan rồi.
– Không thể nào, “Ngành Dược Hoa Hạ” không thể lợi hại như vậy được?
– Bọn họ bán đan dươc, đương nhiên có rất nhiều đan dược.
– Thôi đi anh, anh cho rằng kết đan và đan dược kết anh là rau cải hay sao, cho dù là “Vạn đan các” cũng chưa chắc đã có.
…
Phần đông tu sĩ đều bàn tán, nhưng không ai dám bước đến hỏi Diệp Mặc và Chân Tiểu San.
Những tu sĩ này chủ yếu đều là tu sĩ luyện khí, đương nhiên cũng có một số là tu sĩ Trúc Cơ, còn tu sĩ Kim Đan, vốn dĩ rất ít rồi.
– Ha ha, chúc mừng Diệp đan sư, không ngờ người của “Ngành Dược Hoa Hạ” lại kết anh.
Trương Thừa Phong vừa mới đến, liền nghe thấy lời nói của Diệp Mặc.
Mặc dù trong lòng tràn đầy kinh hãi, nhưng y lập tức cười ha ha chúc mừng Diệp Mặc, dường như y cố ý đến đây chúc mừng thì phải, trong giọng nói có nửa phần coi thường tu vi Diệp Mặc.
Diệp Mặc bây giờ đương nhiên biết Trương Thừa Phong là người như nào, lần trước y lấy “Trú Nhan Đan” đi, sau đó chuyện vốn phải làm cũng không làm.
Không cần nói giúp “Ngành Dược Hoa Hạ”, cho dù đến câu nói cũng không nói.
Có thể thấy người này thực sự vô tình, còn y thì lại có thể khiến cho mọi người không nhìn ra nội tâm của mình, thậm chí vẻ mặt của y lại trước sau như một rất nhiệt tình.
Nhan Tranh lại rất vui mừng chân thành bước đến chúc mừng, gã mặc dù nhìn trúng bản lĩnh luyện đan của Diệp Mặc, thỉnh cầu Diệp Mặc giúp đỡ “Tiên bảo lâu” luyện đan, nhưng gã thật tâm muốn thực lực của “Ngành Dược Hoa Hạ” mạnh lên một chút.
Nếu “Ngành Dược Hoa Hạ” có một tu sĩ Nguyên Anh thật, thì đến cả “Vạn đan các” cũng không dám động đến “Ngành Dược Hoa Hạ”.
Dù sao sức mạnh của tu sĩ Nguyên Anh những tu sĩ bình thường căn bản cũng không địch lại được, huống chi là ở thành Hà Châu này, tu sĩ Kim Đan là tu vi cao nhất rồi.
Bành Thì Bình lại lạnh lùng nhìn Ngu Vũ Thiên kết anh, sắc mặt âm trầm, gã vốn định đợi Lỗ các chủ sau khi bế quan xong, đem “Ngành Dược Hoa Hạ” nuốt cả da lẫn xương, nhưng lại không ngờ một tháng trước đây “Ngành Dược Hoa Hạ” lại có một Kim Đan, còn bây giờ thì lại sắp có một Nguyên Anh.
Nếu như cứ tiếp tục như này, “Vạn đan các” làm sao có thể đối địch với “Ngành Dược Hoa Hạ” được?
…
Ngu Vũ Thiên mặc dù biết xung quanh có rất nhiều người đến, nhưng lúc này cô căn bản cũng không có tâm trí đi quan sát những người xung quanh, Kim Đan trong cơ thể cô dường như đã bành trướng đến mức cực đại, khi Ngũ Vũ Thiên không biết thế nào cho phải, Kim Đan của cô dưới sự vận chuyển pháp quyết, không ngờ chầm chậm rạn nứt.
Ngu Vũ Thiên trong lòng mừng rỡ, cô biết, Toái đan là một bước thành quả nhất định của Nguyên Anh, Ngu Vũ Thiên có hi vọng rồi càng cố gắng hấp thụ linh khí, sau đó khống chế Kim Đan vỡ vụn.
Lốc xoáy linh khí mà Diệp Mặc bố trí Tụ Linh trận càng ngày càng lớn, những linh khí này tất cả đều bị Ngu Vũ Thiên hấp thụ hết, nhưng cô dường như vẫn còn liều mạng hấp thụ tiếp.
Sắc mặt Diệp Mặc đại biến, hắn thậm chí cảm giác linh khí xung quanh không đủ, hắn thật không ngờ kết anh lại cần nhiều linh khí như vậy.
Ngu Vũ Thiên cũng cảm thấy linh khí không đủ, cô cũng không ngờ sau khi toái đan xong lại cần lượng linh khí khủng bố đến vậy.
Nhưng cô biết lúc này cũng chưa phải là lúc cần đến linh khí, một khi Toái đan chậm rãi thành Anh, lượng linh khí cần đến mới thực sự nhiều.
Nhưng lúc này cô đã bất chấp nhiều như vậy, tùy tay ném hết linh thạch trong nhẫn trữ vật vào Tụ Linh trận.
Trong lòng cô cũng cảm kích Diệp Mặc, may là Diệp Mặc bố trí Tụ Linh trận này, Tụ Linh trận này tốt hơn rất nhiều so với cô bố trí.
Nếu không có Tụ Linh trận này, cô căn bản đã thất bại rồi, lúc đó còn chưa đến lôi kiếp.
Diệp Mặc nhìn thấy, Trương Thừa Phong đương nhiên cũng nhìn thấy, ánh mắt của Nhan Tranh và Bành Thì Bình cũng không tầm thường, cũng đã nhìn ra.
Bành Thì Bình khóe miệng cười lạnh, đến linh thạch cũng không chuẩn bị tốt, đã đi kết anh, đúng là con nghé mới sinh không sợ hổ.
Nhưng trong lòng y lại vui mừng, y ước gì Ngu Vũ Thiên kết anh bị thất bại.
Diệp Mặc ngược lại lại rất bình tĩnh, trong nhẫn trữ vật của hắn vẫn còn bảy tám trăm nghìn linh thạch trung phẩm, còn có hơn nghìn linh thạch thượng phẩm, số linh thạch này đến lúc đó hắn sẽ ném tất cả vào Tụ Linh trận.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 887: Lôi Kiếp
Lôi Kiếp
M
ặc dù biết trên người Trương Thừa Phong nhất định có một lượng lớn linh thạch, nhưng Diệp Mặc căn bản không có ý mượn linh thạch của gã, nếu như gã muốn giúp đỡ, gã nhất định sẽ lấy linh thạch ra, nếu như gã không chủ động giúp, hắn lại hỏi mượn, vậy thì lại đắc tội với tên tiểu nhân này.
Hơn nữa Diệp Mặc cũng biết, suy nghĩ và diện mạo của con người này hoàn toàn trái ngược.
Gã tuyệt đối không muốn Ngu Vũ Thiên kết anh thành công.
Nhan Tranh trái lại sẽ mượn, nhưng Diệp Mặc cũng không hỏi mượn Nhan Tranh.
Nhan Tranh chỉ là tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, cho dù anh ta có linh thạch, cũng sẽ chẳng có là bao.
Nhưng Nhan Tranh lại bước đến trước mặt Diệp Mặc lấy túi trữ vật đưa cho Diệp Mặc nói:
– Chỗ linh thạch này anh lấy dùng trước đi, nếu không đủ tôi sẽ lập tức quay về lấy một ít nữa mang đến.
Diệp Mặc nhận lấy túi trữ vật kiểm tra một chút, phát hiện bên trong thậm chí có năm mươi nghìn linh thạch thượng phẩm.
Diệp Mặc trong lòng cực kỳ kinh ngạc, Nhan Tranh chỉ là một quản gia, sao anh ta lại có nhiều linh thạch như vậy? Phải biết rằng năm mươi nghìn linh thạch thượng phẩm giúp được Ngu Vũ Thiên rất nhiều so với năm trăm nghìn linh thạch trung phẩm.
– Anh Nhan, cám ơn anh, Diệp Mặc sau này tất hậu tạ.
Diệp Mặc biết lúc này không phải là lúc khách sáo, hắn trực tiếp nhận lấy linh thạch.
Có linh thạch rồi trong lòng Diệp Mặc rất yên tâm, hắn liếc mắt nhìn, quả nhiên thấy Trương Thừa Phong đang nói chuyện cùng với mấy tu sĩ Kim Đan sơ kỳ như không có chuyện gì xảy ra, cứ như căn bản không biết Ngu Vũ Thiên đang gặp khó khăn vậy.
Diệp Mặc trong lòng cười khẩy một cái, gã họ Trương này lấy không một viên Trú Nhan Đan của hắn, không ngờ lại vô tình như vậy.
Nhan Tranh khẽ mỉm cười đang định nói chuyện, lại nghe thấy bên cạnh có một tiếng hừ lạnh rồi nói:
– Nhan Quản sự, không ngờ anh lại lấy linh thạch của “Tiên bảo lâu” cho người khác.
Ha ha, anh giỏi đấy…
Nhan Tranh nhìn thấy người vừa nói, cau mày lạnh giọng nói:
– Phỉ quản gia, anh có chính mắt mình nhìn thấy tôi lấy linh thạch của “Tiên bảo lâu” không? Đó đều là đồ của tôi, tôi tặng cho Diệp Mặc chẳng lẽ lại không được?
Diệp Mặc nhìn người đàn ông đứng bên cạnh nói chuyện, mặt mũi bóng loáng, người giống như một con lợn béo vậy.
Cái bụng béo to, hai con mắt tam giác khiến cho người khác nhìn đã không ưa.
Nếu như nói Trương Thừa Phong là một anh chàng đẹp trai, thì Phỉ quản sự tuyệt đối lại là một tên xấu nhất mà Diệp Mặc đã từng gặp.
Phỉ quản gia thấy Diệp Mặc nhìn về hướng gã.
Khinh thường cười khẩy một tiếng nói:
– Vậy sao, sao tôi lại nghe nói địa bàn của “Ngành Dược Hoa Hạ” là do Nhan quản sự tự mình tặng cho nhỉ? Chẳng lẽ tôi lại nghe nhầm hay sao, chẳng phải miếng đất đó mà miếng đất tư nhân của Nhan quản sự hay sao?
Nhan Tranh không còn mặt mũi gì trước mặt Diệp Mặc.
Thẳng thắn lạnh lùng nói:
– Là tôi tặng thì anh làm sao? Phỉ Du, anh có tư cách gì mà hỏi đến quyết định của tôi? Đừng để cho mình không còn mặt mũi nào như thế.
Phỉ Du điềm nhiên như không có chuyện gì cười một tiếng nói:
– Tôi chỉ sợ có người ăn lương ở một nơi lại làm cho người khác, nói không chừng ngày nào đó kẻ đứng sau ngã rồi, tôi xem mấy người có còn tư cách gì để kiêu ngạo không.
Phì Du*? Diệp Mặc nhìn quản sự dầu mỡ bóng loáng, trong lòng cảm thấy chán ghét, người này tên Phì Du quả thực đặt không sai tên chút nào.
*
“Phì Du” tức dầu mỡ, đồng âm với “Phỉ Du”
Nhan Tranh cũng không để ý đến gã nữa, mà chắp tay xin lỗi Diệp Mặc:
– Anh Diệp, thật ngại quá.
Diệp Mặc cười nhạt một tiếng nói:
– Anh Nhan yên tâm, tôi cũng không so đo với một con chó sủa bậy làm gì.
Phỉ Du nghe xong câu nói của Diệp Mặc sắc mặt tối sầm lại.
Há miệng ra định nói gì đó, nhưng lại bị Diệp Mặc ngắt lời.
Diệp Mặc không thèm nhìn gã, mà nói với Chân Tiểu San:
– Chị Chân, chị phụ trách bên ngoài trận pháp, chỉ cần có người tiến vào khoảng một km, lập tức giết không tha, tôi đi xem chị Ngu thế nào.
Thấy Diệp Mặc lại tiến vào trận pháp, Phỉ Du sắc mặt thay đổi vài lần, dường như lại nghĩ đến chuyện gì đó, khóe miệng lại hiện lên nụ cười khẩy, không nói gì thêm nữa.
Đến khi Diệp Mặc tiến vào trận pháp.
Trương Thừa Phong mới để ý đến Diệp Mặc, mặt mày vẫn hớn hở, dường như vì Ngu Vũ Thiên mà cảm thấy vui mừng.
…
Sau khi Ngu Vũ Thiên ném linh thạch của mình vào Tụ Linh trận, cảm giác được linh khí tràn trề, Kim Đan vỡ vụn lại chậm rãi kết lại, tạo thành hình dáng Nguyên Anh, trong lòng cô không có bất kì dao động nào, toàn tâm toàn ý vận chuyển pháp quyết ngưng tụ Nguyên Anh.
Diệp Mặc phát hiện ra trên đỉnh đầu Ngu Vũ Thiên có lốc xoáy linh khí khổng lồ, lập tức biết đây chính là thời điểm mấu chốt của Ngu Vũ Thiên ngưng anh, lúc này chắc chắn cần một lượng lớn linh khí.
Hắn không nghĩ ngợi gì, lấy tất cả linh thạch trên người mình và cả linh thạch mà Nhan Tranh đưa cho hắn ném toàn bộ vào Tụ Linh trận.
Thấy Diệp Mặc trong chốc lát lấy ra gần triệu linh thạch trung phẩm, năm mươi nghìn linh thạch thượng phẩm, những người xung quanh ngạc nhiên thán phục.
Nếu như số linh thạch này là Ngu Vũ Thiên lấy ra thì không phải nói, số linh thạch này đối với tu sĩ Kim Đan thì cũng không là gì, nhưng đối với tu sĩ Trúc Cơ mà nói, đây tuyệt đối là một tài sản khổng lồ.
Sắc mặt Trương Thừa Phong vẫn bình thường khi thấy Diệp Mặc lấy ra nhiều linh thạch như vậy, sắc mặt lập tức thay đổi, gã biết Nhan Tranh lấy linh thạch ra đưa cho Diệp Mặc, nhưng không ngờ trên người Diệp Mặc lại có nhiều linh thạch đến vậy.
Chẳng lẽ “Ngành Dược Hoa Hạ” lại kiếm được như vậy sao? Trương Thừa Phong cảm thấy gã hình như phải đi tìm hiểu “Ngành Dược Hoa Hạ” một chút rồi.
Cảm nhận được linh khí bỗng chốc nhiều lên hẳn, Ngu Vũ Thiên nhìn Diệp Mặc gật gật đầu, trong lòng lại càng cảm kích.
Không phải cô không chuẩn bị linh thạch, mà là vì tài lực của cô thực có hạn.
Ầm.
Lốc xoáy linh khí trên bầu trời trở nên kích động, dường như có tia chớp trên không trung.
Tất cả mọi người biết lôi kiếp sắp tới rồi, Diệp Mặc khẩn trương về cửa trận dẫn lôi ngồi xuống.
Những tu sĩ xung quanh thấy Diệp Mặc không ngờ lại ở dưới lôi kiếp của tu sĩ Nguyên Anh không lui ra ngoài, lập tức đều kinh hãi nhìn chằm chằm Diệp Mặc.
Sắc mặt Ngu Vũ Thiên không chút thay đổi, giơ tay một thanh lam quang kiếm hiện trên đỉnh đầu, thân người vừa động, trên người hiện lên một bộ linh giáp màu lam nhạt.
Diệp Mặc nhìn thấy mừng rỡ, hắn cho rằng Ngu Vũ Thiên nhiều nhất chỉ là một thanh linh khí mà thôi, nhưng không tưởng tượng được Ngu Vũ Thiên không ngờ còn chuẩn bị một bộ hộ giáp linh khí hạ phẩm, đây tuyệt đối là một tin tốt.
Còn thanh phi kiếm kia của cô, không ngờ lại là linh khí thượng phẩm rồi.
Diệp Mặc thầm gật đầu, tu sĩ Kim Đan cho dù có nghèo đi nữa, cũng có chút nội tình.
Xẹt xẹt…Diệp Mặc vừa mới nghĩ đến đây, chín tia sét đánh xuống, không lệch tí nào đánh vào người và phi kiếm của cô.
Diệp Mặc không khởi động trận pháp dẫn lôi, hắn biết ba tia sét đầu tiên này cần phải để cho Ngu Vũ Thiên tự mình chống đỡ, nếu như đến ba đường sét này mà cô cũng không đỡ được, thì trận pháp dẫn lôi của mình cũng không có tác dụng gì mấy.
Trận pháp dẫn lôi của hắn đối mặt với lôi kiếp của tu sĩ Nguyên Anh, nhiều lắm cũng chỉ dẫn động một lần mà thôi.
Sau khi chín tia sét đánh xuống, tóc tai của Ngu Vũ Thiên trở nên bù xù, nhưng Diệp Mặc lại chú ý đến hộ giáp của cô chỉ có chút rạn nứt mà thôi.
Diệp Mặc trong lòng mừng thầm, xem ra chị Ngu chống đỡ lôi kiếp thứ nhất cũng nhẹ nhàng.
Lôi kiếp thứ nhất qua đi, Ngu Vũ Thiên cũng rất hài lòng, cô cũng đã có chút lòng tin để vượt qua Tứ Cửu lôi kiếp.
Lôi kiếp lần thứ hai dường như còn chậm hơn so với lôi kiếp thứ nhất, trên không trung hiện lên tia sét to khoảng bằng nén nhang, đang lúc Diệp Mặc cho rằng lôi kiếp này còn muốn nổi lên một lúc nữa, chín tia sét lớn chừng ngón cái đánh xuống.
Ầm, ầm…
Lôi kiếp dường như muốn đánh cho Ngu Vũ Thiên rơi xuống dưới nền đất, toàn bộ tập trung đánh vào người cô.
Trong lòng Diệp Mặc chợt nhói lên, hắn không ngờ lần lôi kiếp thứ hai lại mạnh hơn lần thứ nhất nhiều đến vậy.
Giữa ánh sáng xanh, Diệp Mặc ngửi thấy có mùi khét, lập tức Diệp Mặc thấy tóc của Ngu Vũ Thiên cháy thành màu đen, còn hộ giáp trên người cô đã nứt thành hình mạng nhện.
Diệp Mặc có thể khẳng định, tấm hộ giáp này của cô không thể chống nổi lôi kiếp lần thứ ba.
Mà Diệp Mặc vừa nghĩ đến đây, tia sét lần thứ ba mang theo ánh sáng màu lam giáng xuống, đồng thời đường sét to bằng ngón tay cái đánh thẳng vào người Ngu Vũ Thiên.
Cái nằm ngoài dự đoán của Diệp Mặc chính là, lôi kiếp lần thứ ba này không ngờ không phải một lần chín đường sét, mà mới có một tia xuống trước.
Răng rắc một tiếng, hộ giáp linh khí của Ngu Vũ Thiên kêu răng rắc rồi vỡ, tám tia sét còn lại liền đánh xuống ngay sau đó, Ngu Vũ Thiên biến sắc, lập tức phóng phi kiếm trong tay ra.
Ầm… răng rắc…
Ngu Vũ Thiên phun ra một ngụm máu tươi, hộ giáp và thanh phi kiếm trong tay cô cùng lúc vỡ vụn.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – www.
Truyện FULL
Diệp Mặc trong lòng trầm xuống, mặc dù Ngu Vũ Thiên đã trải qua ba lần lôi kiếp, nhưng hộ giáp và phi kiếm của cô không còn, lần lôi kiếp thứ tư mạnh nhất này cô có thể vượt qua không?
Tất cả mọi người đều nhìn thấy sức mạnh khủng khiếp của lôi kiếp lần thứ ba, một số người tâm trí không vững, lòng tin lại càng bị đả kích lớn.
Vượt ngoài dự đoán của mọi người chính là, đường sét lần thứ tư này lại chậm chạp không có chút động tĩnh nào.
Ngu Vũ Thiên lại nuốt thêm mấy viên đan dược, đồng thời vận chuyển pháp quyết, rút ngắn quá trình hình thành Nguyên Anh.
Nhưng những người xung quanh lại nhìn thấy sắc mặt Ngu Vũ Thiên rất cổ quái, Diệp Mặc giật mình, chẳng lẽ lôi kiếp lần thứ tư này lại là tâm lôi kiếp?
Sau ba nén nhan, Ngu Vũ Thiên bỗng nhiên lại phát ra tiếng huýt gió thanh thúy, đồng thời tế ra một tấm khiên tròn màu xám.
Trong tay lại xuất hiện một phi kiếm linh khí, nhưng chất lượng của thanh phi kiếm lần này không giống thanh lần trước, biến thành linh khí trung phẩm.
Khi Diệp Mặc thấy khiên tròn, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm, xem ra Ngu Vũ Thiên chuẩn bị ngoài sức hắn tưởng tượng.
Còn Trương Thừa Phong vừa nãy cười khẩy thấy Ngu Vũ Thiên xuất ra khiên tròn, sắc mặt lập tức biến đổi, gã đã từng chứng kiến lôi kiếp Nguyên Anh, sau khi lôi kiếp lần thứ ba phá hủy tất cả những gì Ngu Vũ Thiên có, gã đã nhận định Ngu Vũ Thiên độ kiếp đã thất bại rồi.
Nhưng không ngờ, cô vẫn còn tấm chắn linh khí và phi kiếm.
Không trung vốn đang yên tĩnh, ba tia sét không hề có chút điềm báo bỗng đánh xuống, khiến Trương Thừa Phong không có cách nào suy nghĩ tiếp được nữa.
Ầm đùng đùng…
Ba tia sét đầu tiên của lôi kiếp lần thứ tư đã lợi hại hơn lôi kiếp lần thứ ba, ba tia sét này vừa mới đánh xuống, khiên tròn của Ngu Vũ Thiên đã bị rạn nứt.
Còn phi kiếm của cô thì cũng đầy vết rạn.
Sắc mặt Ngu Vũ Thiên biến đổi, cô thật không ngờ lôi kiếp lần thứ tư lại lợi hại như vậy, chỉ cần ba tia sét đầu đánh xuống đã khiến những thứ cuối cùng mà cô chuẩn bị không còn tác dụng nữa rồi.
Không đợi cô hoàn toàn tỉnh táo lại, lại thêm ba tia sét tiếp tục đánh xuống.
Răng rắc…bặt…
Khi Trương Thừa Phong thấy khiên tròn và phi kiếm của Ngu Vũ Thiên lại lần nữa vỡ tung, lại thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cô vẫn không thể vượt qua được trận lôi kiếp cuối cùng.
Ầm.
Diệp Mặc thấy Ngu Vũ Thiên bị ba tia sét đánh xuống đất, trong lòng kinh hãi, càng không cần suy nghĩ gì khởi động trận pháp dẫn lôi.
Hắn biết rằng lôi kiếp cuối cùng tổng cộng có chín tia sét, đây mới là tia thứ sáu, nếu như hắn không giúp, ba tia sét cuối cùng Ngu Vũ Thiên tuyệt đối không chống đỡ nổi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 888: Hắc Bạch Chuẩn Đan Vương
Hắc Bạch Chuẩn Đan Vương
C
hín tia sét cuối cùng còn chưa kết thúc, Ngu Vũ Thiên đã bị rơi xuống đất, hơn nữa linh giáp và phi kiếm trên người cô đều vỡ vụn, Ngu Vũ Thiên trong lòng dâng lên nỗi tuyệt vọng, cô biết ít nhất vẫn còn ba tia sét còn chưa đánh xuống, mà cô lại trở thành bộ dạng này.
Cô cũng khẳng định ba tia sét cuối cùng, cô cũng không có cách nào chống đỡ được.
Mặc dù cô có thể cảm nhận được cơ thể mình đang biến đổi với tốc độ cực nhanh, nhưng hứng chịu ba tia sét cuối cùng này, cô vẫn không có chút tin tưởng nào.
Ầm, ầm, ầm…
Ba tia sét cuối cùng cũng không vì tình trạng bị thương của Ngu Vũ Thiên mà dừng lại, liền giáng xuống.
Ngu Vũ Thiên vận chuyển chân nguyên toàn thân, muốn chống lại lôi kiếp.
Cô biết một khi không đỡ lôi kiếp, mặc dù cô không bị chết đi, nhưng Nguyên Anh vỡ vụn, tu vi thậm chí có thể xuống đến Trúc Cơ.
Nhưng cô lại ngạc nhiên, ba tia sét cuối cùng này thoạt nhìn rất hung ác, nhưng uy lực của nó lại không bằng tia thứ nhất.
Sau khi đánh trúng người, chỉ khiến cô bị thương nhẹ, rồi biến mất ngay.
Ngu Vũ Thiên không kịp nghĩ gì, liền ngồi dậy, vận chuyển pháp quyết hấp thụ linh khí ngưng tụ Nguyên Anh của cô.
Trong nháy mắt ba tia sét cuối cùng rơi xuống, Diệp Mặc liền phun ra ba ngụm máu tươi, trận pháp dẫn lôi của hắn thành công rồi, nhưng hắn đã đánh giá quá cao sức chịu đựng của mình.
Nhưng Diệp Mặc cũng không kịp suy nghĩ nữa rồi, hắn đã cảm nhận được thân thể của mình trong lôi quang dường như đang tan rã, trong lòng hoảng hốt, lại điên cuồng vận chuyển Dưới sự vận chuyển “Tam sinh quyết”, linh khí điên cuồng hướng về phía Diệp Mặc.
Nhưng Diệp Mặc lúc này không kịp nghĩ nhiều, hắn chỉ biết thời gian tu luyện của hắn càng dài, thì ảnh hưởng của tia sét đối với hắn càng thấp.
Dưới sự tiêu hao của “Tam sinh quyết”, lôi quang quanh quẩn bên ngoài Diệp Mặc không ngờ càng ngày càng mờ nhạt, theo hắn không ngừng điên cuồng vận chuyển “Tam sinh quyết”, Diệp Mặc cảm thấy cảm giác lôi quang muốn xé tan thân thể của hắn ra càng ngày càng mờ nhạt.
Diệp Mặc yên tâm trở lại, sau khi hắn hấp thụ hết toàn bộ lôi quang bên ngoài hắn, lại cảm thấy có một nguồn lôi điện linh nguyên không ngừng bị hắn hấp thụ truyền đến.
Diệp Mặc lúc này đã hiểu được, trận pháp trữ lôi của hắn không thất bại, chỉ là vì nguồn sét mà lôi kiếp ẩn chứa quá mạnh, trận pháp trữ lôi nhất thời không chứa đựng nổi, Diệp Mặc thậm chí nghi ngờ, nếu không phải hắn dùng “Tam sinh quyết” không ngừng hấp thụ, trận pháp trữ lôi của mình có thể bị nổ rồi hay không.
Lần chơi này dường như có chút hơn lớn rồi.
Còn Diệp Mặc càng may mắn hơn chính là sự cẩn thận của hắn lại giúp lại hắn.
Nếu như hắn không bố trí trận pháp trữ lôi, mấy tia sét này có thể trực tiếp xé rách hắn.
Ngu Vũ Thiên thu hút được linh khí hùng mạnh, khiến xung quanh hình thành một màn linh khí, còn Diệp Mặc thì trong màn linh khí đó, có tác dụng rất lớn với bản thân hắn, hơn nữa vô số sấm chớp không ngừng bị Diệp Mặc hấp thụ, Diệp Mặc cảm thấy chân nguyên trong cơ thể hắn không ngừng tăng trưởng.
Những tu sĩ đứng quanh xem kinh ngạc nhìn hai lốc xoáy linh khí bên trong trận pháp, dường như ở phía bên Diệp Mặc cũng có một lốc xoáy linh khí lớn.
Cũng không biết đã qua bao lâu, Diệp Mặc cảm giác kinh mạch trong cơ thể “Ầm” một tiếng, tu vi của hắn lại bị đánh phá.
Phần lớn chân nguyên từ đan điền tràn vào, sau đó tán nhập vào các kinh mạch.
Diệp Mặc mở to mắt, lập tức trong lòng vui mừng hớn hở.
Trúc Cơ tầng thứ bảy rồi, chính thức bước vào Trúc Cơ hậu kỳ.
Hắn không ngờ mình lại thăng cấp nhanh đến vậy, ba tháng trước hắn mới thăng lên cấp Trúc Cơ tầng thứ sáu, mà bây giờ không ngờ đã thăng lên cấp Trúc Cơ tầng thứ bảy rồi.
Trúc Cơ tầng thứ sáu và tầng thứ bảy mặc dù chỉ cách nhau một tầng, nhưng cường độ chân nguyên và cường độ tu vi một trời một vực, một là trung kỳ, một là hậu kỳ.
Sau khi Diệp Mặc đạt đến Trúc Cơ tầng thứ bảy, không kịp xem xét tình trạng của mình, lập tức đã kiểm tra tình trạng của Ngu Vũ Thiên.
Nhưng giọng nói của Ngu Vũ Thiên lập tức lại truyền đến:
– Chúc mừng anh đã thăng cấp lên Trúc Cơ tầng thứ bảy, tôi đã ngưng anh thành công rồi, cảm ơn anh.
– Chị đã là tu sĩ Nguyên Anh rồi hả?
Diệp Mặc vận chuyển thần thức kiểm tra Ngu Vũ Thiên, quả nhiên phát hiện chân nguyên của đối phương dao động giống như có sinh mạng vậy, rõ ràng đã là tu sĩ Nguyên Anh rồi.
Ngu Vũ Thiên gật gật đầu, tuy rằng cô muốn cố gắng khống chế cảm xúc vui sướng của mình, nhưng sự vui sướng khi thăng cấp Nguyên Anh, vẫn hiện lên trong mắt cô.
Cô không thể tưởng tượng được Diệp Mặc chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ, lại có thể khiến cô trong nửa năm có thể thay đổi ngoạn mục như này, điều này cô ngày trước cũng không dám nghĩ đến.
– A, những người đó thì sao?
Diệp Mặc lúc này mới phát hiện ra không còn tu sĩ nào đứng xem nữa, lập tức theo bản năng hỏi.
Ngu Vũ Thiên khẽ mỉm cười nói:
– Những người đó tôi đều yêu cầu họ đi hết rồi, Tiểu San tôi cũng bảo cô ấy về trước.
Tôi ở đây hộ giáp giúp anh, anh không phải lo.
Diệp Mặc thở phào nhẹ nhõm, tu sĩ Nguyên Anh quả nhiên hống hách.
Hắn không được nhìn cảnh tượng Ngu Vũ Thiên nổi bão, nhưng nghĩ đến chắc là rất khí phách.
Nhớ đến tên chó chết Trương Thừa Phong, cũng không thể không rời khỏi, Diệp Mặc trong lòng liền có một cảm giác thoải mái.
Trên thực tế, khi Diệp Mặc rơi vào thế luyện hóa lôi nguyên, Trương Thừa Phong cũng cảm thấy chuyện này dường như không đi theo chiều hướng mà gã định trước.
Quả nhiên không lâu sau, khí thế Nguyên Anh hùng mạnh của Ngu Vũ Thiên tăng lên, cô chỉ nói một câu:
– Tất cả những người không có phận sự gì rời khỏi đây ngay lập tức, nếu không tôi sẽ giết không tha.
Mặc dù phẫn uất, nhưng Trương Thừa Phong vẫn không thể không rời khỏi, gã biết lúc này gã phải quay về, nhất định phải mượn dùng tiền bối của gia tộc.
Tu sĩ Nguyên Anh căn bản không phải là đối tượng mà gã có thể đối phó được.
Người vui mừng chỉ có Nhan Tranh và Tiểu San, “Ngành Dược Hoa Hạ” có một tu sĩ Nguyên Anh, Chân Tiểu San thậm chí không dám tưởng tượng đến.
Nhưng nghĩ đến những khả năng này có quan hệ với Diệp Mặc, cô liền kích động không thôi, chị Ngu có thể, có lẽ về sau cô cũng có thể.
…
Khi Ngu Vũ Thiên và Diệp Mặc trở về “Ngành Dược Hoa Hạ” ở thành Hà Châu, chẳng những “Ngành Dược Hoa Hạ” vô cùng náo nhiệt, mà ngay cả thành Hà Châu cũng trở nên náo nhiệt.
“Ngành Dược Hoa Hạ” ở Hà Châu có một tu sĩ Nguyên Anh, tin tức này nhanh chóng truyền ra ngoài, các thế lực ở Hà Châu đều đến chúc mừng.
Đến cả Trương Thừa Phong cũng không thể không đến chúc mừng, tu sĩ Nguyên Anh ở thành Hà Châu, tính đến thời điểm hiện tại là tu vi cao nhất.
Mà “Ngành Dược Hoa Hạ” lại liên tiếp có một tu sĩ Kim Đan và tu sĩ Nguyên Anh, đến cả việc buôn bán cũng náo nhiệt hẳn lên.
Diệp Mặc không thể không tiếp tục luyện đan trong nửa tháng, lại vui lòng đem một ít lĩnh ngộ truyền thụ cho Tôn Chí Sài.
“Ngành Dược Hoa Hạ” có một tu sĩ Nguyên Anh, Diệp Mặc cuối cùng cũng yên tâm.
Hắn quyết định một khi có tên trong danh sách đến Sa Nguyên Dược Cốc, thì toàn lực chuẩn bị để tiến vào Sa Nguyên Dược Cốc.
Diệp Mặc sở dĩ muốn vào Sa Nguyên Dược Cốc, thứ nhất là vì đền đáp công giúp đỡ của Nhan Tranh, thứ hai hắn tìm đọc phần lớn tài liệu Bắc Vọng Châu, phát hiện Sa Nguyên dược cốc là nơi sản xuất ra nhiều linh thảo quý báu nhất của Bắc Vọng Châu, muốn tìm được linh dược quý báu, Sa Nguyên dược cốc là nơi nên đến.
Là một Đan vương, không ai có thể hiểu về tầm quan trọng của tài nguyên tu luyện bằng Diệp Mặc.
Sở dĩ Tu sĩ Trúc Cơ rất ít, sở dĩ kết đan và kết anh càng ít hơn, không hoàn toàn là vấn đề tư chất.
Nói một cách khác, nếu không phải gặp được hắn, Chân Tiểu San phỏng chừng cả đời này cũng không thể kết đan, Ngu Vũ Thiên cho dù có thể kết anh, cũng không thể trong một thời gian ngắn mà có thể làm được.
Không có bí quyết khác, chính là tài nguyên.
Ví dụ như lấy Ngu Vũ Thiên ra mà nói, linh thạch cần để ngăn cản lôi kiếp, với tu sĩ bình thường căn bản không thể gánh vác nổi, cái này là chưa tính đến cô tiêu hao bao nhiêu món linh khí.
Đương nhiên, những cái này không quan trọng, quan trọng chính là cô không có “Thảo hoàn đan”, nếu như không có “Thảo hoàn đan”, cho dù cô có linh thạch thì sao? Cũng không thể nào kết anh được.
Lỗ Cửu Thành là các chủ phân nhánh của “Vạn đan các”, cho dù tư chất của y không tốt bằng Ngu Vũ Thiên, y chẳng lẽ lại không có linh thạch hay sao? Diệp Mặc phỏng chừng sở dĩ thời gian bế quan của y dài như vậy mà chưa thể kết anh được, nguyên nhân chủ yếu hẳn là không có “Thảo hoàn đan”.
…
Nửa tháng sau, Diệp Mặc giao phó “Ngành Dược Hoa Hạ” cho Ngu Vũ Thiên, đồng thời sau khi bàn giao lại “Hồng mông tạo hóa quyết” cho Ngu Vũ Thiên, rồi cũng Nhan Tranh rời khỏi thành Hà Châu.
Thành Toái Diệp gần Vô Tâm Hải, cách Hà Châu hàng triệu dặm, Nhan Tranh và Diệp Mặc thông qua linh khí phi hành bay đến Tiêm Thành trước, sau đó lại ngồi Truyền Tống trận đến thành Tháp Sơn.
Sau khi đến thành Tháp Sơn, hai người lại bay mấy ngày nữa, lúc này mới ngồi Truyền Tống trận đến thành Toái Diệp, tất cả tốn đến gần nửa tháng mới tới nơi.
Diệp Mặc không đề cập đến chuyện nợ Nhan Tranh linh thạch, có chuyện gì trong lòng nhớ kỹ là được, không cần phải nói ra.
Mặc dù dọc đường thái độ của Nhan Tranh không có thay đổi gì, nhưng hai người đi cùng nhau nửa tháng, Diệp Mặc cũng cảm giác được hình như Nhan Tranh có chút lo lắng gì đó.
Nhưng Nhan Tranh cũng không nói ra, Diệp Mặc cũng không tiện hỏi.
Quan hệ giữa hắn và Nhan Tranh bây giờ mặc dù rất tốt, nhưng dù sao cũng là trên vấn đề lợi ích mà thôi.
Hà Châu cũng coi là một thành lớn rồi, nhưng còn kém xa thành Toái Diệp, thành Toái Diệp không biết rộng hơn thành Hà Châu bao nhiêu lần nữa.
Hơn nữa Diệp Mặc vừa đến thành Toái Diệp cũng cảm thấy linh khí nơi này dày đặc hơn nơi khác rất nhiều, điều khiến cho Diệp Mặc càng chú ý đến là, tu sĩ Kim Đan nơi này thực sự rất nhiều.
Ở thành Hà Châu, chỉ thỉnh thoảng mới nhìn thấy tu sĩ Kim Đan mà thôi, còn ở thành Toái Diệp này, tu sĩ Kim Đan đâu đâu cũng nhìn thấy.
Cái này không tính, đến cả tu sĩ Nguyên Anh cũng rất nhiều, thậm chí thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy tu sĩ Hư Thần.
Khi một tu sĩ mặt đen xuất hiện trong tầm mắt Diệp Mặc, Diệp Mặc trong lòng căng thẳng, hắn thậm chí theo bản năng định quay người bỏ chạy.
Gã tu sĩ kia rõ ràng là Đồng Vũ Sinh – Hư Thần trung kỳ, Diệp Mặc không ngờ tên này cũng đến thành Toái Diệp rồi.
Không biết ông lão mặt trắng Tư Mã Trú đã đến đây hay chưa, nếu như bây giờ bị gã kia phát hiện ra, Diệp Mặc khẳng định chết là cái chắc.
Phát hiện Diệp Mặc có chút khác thường, Nhan Tranh nhỏ giọng bên tai Diệp Mặc nói:
– Thành Toái Diệp sắp phải tổ chức đại hội luyện đan danh nhân đường, cho nên nơi này có rất nhiều danh nhân đến.
Vừa rồi Đổng tiền bối là một trong những Hắc Bạch Chuẩn đan vương, là người mạnh nhất Bắc Vọng Châu.
– Hắc Bạch Chuẩn Đan vương?
Diệp Mặc theo bản năng hỏi một câu.
Nhan Tranh gật đầu nói:
– Đổng tiền bối và Tư Mã tiền bối đều là linh đan sư cửu phẩm, bọn họ chỉ thiếu chút nữa là Đan vương rồi, cho nên được người đời tôn xưng là Chuẩn Đan vương.
Đổng tiền bối xuất hiện ở thành Toái Diệp, chắc chắn là vì đại hội luyện đan danh nhân đường mới đến…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 889: Khó Khăn
Khó Khăn
B
ọn họ cũng muốn tới tham gia đại hội luyện đan danh nhân đường?
Diệp Mặc kinh ngạc hỏi, trong lòng cũng là kinh ngạc, nếu mấy lão già kia đều tới tham gia đại hội, người bình thường muốn lấy được đồ tốt thật sự là có chút khó khăn.
Nhan Tranh lại lắc đầu nói:
– Đồng tiền bối đến Toái Diệp đương nhiên không phải tới tham gia so tài luyện đan, ông ta là người của Đan hội, chắc là đến làm giám khảo đấy.
Những tu sĩ tham gia đại hội Luyện đan danh nhân đường nhất định phải dưới ba trăm tuổi, Đồng tiền bối đã hơn tám trăm tuổi rồi, đương nhiên không có khả năng tham gia đại hội danh nhân này.
Cho nên cậu không cần lo lắng, bình thường Linh đan sư thất phẩm không nhiều người đâu, nếu không đạt được Linh đan sư thất phẩm, thành đan cao một chút cũng có hi vọng.
Khoảng cách giữa Linh đan sư thất phẩm và Linh đan sư lục phẩm còn rất lớn, ở trong lòng Nhan Tranh, Diệp Mặc là Linh đan sư lục phẩm, sư phụ của Diệp Mặc hẳn là Linh đan sư thất phẩm.
Diệp Mặc cuối cùng đã hiểu vì sao lúc trước Nhan Tranh muốn biết tuổi của sư phụ hắn rồi.
– Đúng rồi, sư phụ anh đã đến thành Toái Diệp chưa? Nếu tiện, tôi muốn cùng anh đi chào hỏi ông ấy một chút.
Diệp Mặc vẫn không đề cập tới sư phụ của mình, mà hắn lại cam đoan có thể lấy được thứ bậc, ở trong lòng Nhan Tranh, sư phụ Diệp Mặc khẳng định đã sớm tới thành Toái Diệp rồi.
Diệp Mặc cười xấu hổ nói:
– Kỳ thật anh Nhan, tôi bây giờ vẫn chưa liên lạc với sư phụ tôi, tôi nói tham gia đại hội, đó là tự tôi tham gia.
– Cái gì?
Nhan Tranh giật mình nhìn Diệp Mặc, một hồi lâu mới nói:
– Anh Diệp, cái kia, tuy rằng tôi nói có hi vọng giật được giải Linh đan sư lục phẩm, nhưng, nhưng…
Nhan Tranh nói như vậy chỉ là an ủi Diệp Mặc thôi.
Linh đan sư Lục phẩm nếu tỉ lệ thành đan cao một chút, vẫn có khả năng tiến vào luyện đan danh nhân đường.
Nhưng muốn cướp được vị trí mười người dẫn đầu, hy vọng này căn bản cũng không tồn tại.
Nếu quả thật như lời Diệp Mặc nói, sư phụ của hắn cũng không đến, chỉ là bản thân hắn đến đại diện cho ‘Tiên bảo lâu’ tham gia trận đấu, vậy là xong rồi.
Diệp Mặc đương nhiên hiểu được ý tứ của Nhan Tranh, tuy rằng ban đầu hắn cũng không nói sư phụ sẽ tham gia.
Hơn nữa Nhan Tranh cũng không hỏi.
Nhưng trong lòng hai người đều hiểu được, người so tài là sư phụ Diệp Mặc, chứ không phải Diệp Mặc.
Nhưng hiện tại Diệp Mặc đột nhiên nói người so tài chính là bản thân hắn.
Điều này làm cho Nhan Tranh không thể chấp nhận nổi.
Ở trong mắt Nhan Tranh, Linh đan sư lục phẩm tuy rằng không nhiều lắm, nhưng ‘Tiên bảo lầu’ muốn tìm một Linh đan sư lục phẩm vẫn là có thể.
Diệp Mặc vỗ vỗ bả vai Nhan Tranh nói:
– Anh Nhan.
Anh không cần lo lắng, tôi đã có thể luyện chế linh đan thất phẩm rồi, yên tâm đi.
Nghe xong lời Diệp Mặc nói, Nhan Tranh không có chút bất ngờ nào.
Linh đan sư Lục phẩm đều có thể luyện chế ra được Linh đan thất phẩm, nhưng đây chẳng qua là tìm vận may, căn bản cũng không có tỉ lệ thành đan đáng tin.
Nhan Tranh thở dài, vừa mới muốn nói chuyện, liền bỗng nhiên giơ tay lấy ra một viên ngọc thông tin nhìn nhìn, sau khi xem xong, y lập tức vội vàng nói với Diệp Mặc:
– Anh Diệp.
Trước tiên anh hãy tìm một khách sạn để nghỉ ngơi, tôi chút nữa sẽ tới tìm anh Nói xong y đưa cho Diệp Mặc một viên ngọc thông tin, rồi vội vàng xoay người rời đi, rất nhanh liền biến mất ở giữa đám người.
Thành Toái Diệp có cấm chế thần thức, căn bản cũng không có cách nào có thể sử dụng được thần thức.
Cho nên cách liên hệ với tất cả mọi người ở trong thành phố này đều dùng viên ngọc thông tin.
Nhưng loại viên ngọc thông tin này có khoảng cách giới hạn, sau khi đạt tới khoảng cách nhất định về sau, liền sẽ mất đi hiệu lực.
Diệp Mặc lắc đầu, nhìn viên ngọc thông tin trong tay, tùy tay thu vào, nhưng trong lòng hắn lại có một dự cảm không tốt.
Thành Hà Châu không thể so sánh được với Toái Diệp về phồn hoa và hàng hóa phong phú, Diệp Mặc tin tưởng nơi này khẳng định có vật mình cần, nói không chừng hắn có thể mua được đao khí mình cần ở nơi này.
Hắn tuy rằng luyện đan rất lợi hại, hơn nữa trình độ trận pháp cũng không tệ, nhưng trình độ luyện khí lại chưa được.
Nhưng Diệp Mặc lập tức liền nghĩ đến linh thạch trên người mình rất ít, cộng lại cũng chỉ khoảng một trăm nghìn viên linh thạch bậc trung mà thôi, cái này cũng chưa tính, hắn còn nợ Nhan Tranh năm mươi nghìn viên linh thạch bậc cao.
Hơn nữa vừa mới nhìn thấy loại người hung ác Đồng Vũ Sinh này ở trên đường cái, Diệp Mặc lập tức đã không có hứng thú đi dạo phố nữa rồi.
Tuy rằng thành Toái Diệp đang trong thời gian đại hội Đan hội, nhưng cũng may thành Toái Diệp cũng đủ lớn, nhà trọ chỗ ở cũng rất nhiều.
Diệp Mặc ở một góc rất hẻo lánh, tìm được một nhà trọ khá rẻ.
Sở dĩ tìm một chỗ ở vừa rẻ vừa hẻo lánh, cũng không phải Diệp Mặc không có linh thạch, mà là Diệp Mặc sợ tên mặt đồng đen kia.
Ở trong mắt Diệp Mặc, cái tên họ Đồng kia vừa có thân phận lại có địa vị, chỗ ở tuyệt đối là nơi xa hoa nhất của trung tâm thành Toái Diệp, hắn ở chỗ hẻo lánh, cách lão ta càng xa càng tốt.
Nếu không phải là vì muốn đi Sa Nguyên dược cốc, Diệp Mặc nói không chừng cũng đã âm thầm chạy trốn.
Tổng bộ ‘Tiên bảo lâu’ cũng không ở thành Toái Diệp, nhưng ‘Tiên bảo lâu’ ở tại thành Toái Diệp cũng không nhỏ, ít nhất so với chi nhánh ‘Tiên bảo lâu’ ở thành Hà Châu cũng lớn hơn nhiều.
Các loại thế lực thương gia ở Thành Toái Diệp rất nhiều, ‘Tiên bảo lâu’ tuy rằng không nhỏ, tuy nhiên ở Thành Toái Diệp lại cũng không to tát gì.
Khi Nhan Tranh vội vã tiến vào ‘Tiên bảo lâu’ ở Thành Toái Diệp, rõ ràng cảm giác được không khí có chút không bình thường, dường như có chút áp lực khó chịu.
– Nhan Tranh, sao bây giờ anh mới đến? hội Trưởng lão đang mời dự họp, bảo anh lập tức vào.
Nhan Tranh vừa mới tiến đến, lập tức có một gã đàn ông đi đến bên cạnh y vội vàng nói.
Nhan Tranh gật gật đầu nói:
– Tôi đã biết…
Y do dự một chút, còn muốn hỏi ông chú của mình có ở nhà hay không, nhưng tên quản lý kia sau khi thông báo xong cho Nhan Tranh đã lập tức xoay người rời đi, dường như một giây đồng hồ cũng không muốn ở lâu.
Nhan Tranh không dám đuổi theo để hỏi, mà vội vàng đi tới đại sảnh bên trong hội nghị.
Y vừa đi vào đại sảnh hội nghị của chi nhánh ‘Tiên bảo lâu’ tại Toái Diệp, cũng cảm giác được loại áp lực này càng tăng thêm.
Nhan Tranh kinh dị nhìn tám gã trưởng lão và người đàn ông trung niên bên trong phòng hội nghị, trong lòng chấn động hơn, thậm chí ngay cả đại quản gia ‘Tiên bảo lâu’ cũng tới.
Đại quản gia ‘Tiên bảo lâu’ có quyền lực rất lớn, có thể nói là người duy nhất dưới Các chủ.
Tuy rằng y biết lần này sẽ có mấy vị trưởng lão ‘Tiên bảo lâu’ đến Đan hội, nhưng không nghĩ tới cấp trên lại coi trọng việc này như vậy, không ngờ ngoài tám vị trưởng lão, thậm chí ngay cả đại quản gia cũng tới.
Phải biết rằng, ‘Tiên bảo lâu’ tổng cộng cũng chỉ có mười hai vị trưởng lão.
Tuy nhiên điều khiến y yên tâm chính là chú của y cũng tới, nhìn chú mình khiến y nhẹ nhõm hơn, Nhan Tranh cuối cùng cũng vững dạ một chút.
Nhan Tranh không dám chậm trễ, liền vội khom người nói:
– Nhan Tranh chi nhánh ‘Tiên bảo lâu’ Hà Châu xin chào đại quản gia, chào tám vị trưởng lão.
Nói xong, Nhan Tranh cẩn thận đi đến đứng phía sau lưng chú mình.
Chú y là Nhan Quận, là trưởng lão ‘Tiên bảo lâu’, Nhan Tranh sở dĩ có thể vào làm người quản lý ‘Tiên bảo lâu “ở chi nhánh Hà Châu, chủ yếu vẫn là nhờ sự giúp đỡ của Nhan Quận.
Tuy nhiên Nhan Quận mặc dù là chú của Nhan Tranh, nhưng Nhan Tranh lại gọi ông ta là cha, bởi vì Nhan Tranh chính là đứa con mà cha mẹ y cho Nhan Quận làm con thừa tự.
Nhìn Nhan Tranh cẩn thận đứng ở phía sau mình, Nhan Quận gật gật đầu, nhưng cũng không nói gì.
– Nhan trưởng lão, hiện tại Nhan Tranh đã tới, tôi nghĩ cao thủ luyện đan mà nó nói chắc hẳn cũng đã dẫn đến rồi chứ? Sao không dẫn người vào?
Nhan Tranh vừa mới đứng vững, một thanh âm sắc nhọn liền vang lên.
Nhan Quận không để ý tên cao thủ luyện đan kia, mà là nhìn Nhan Tranh không nói gì.
Nhan Tranh sau lưng lập tức toát ra mồ hôi lạnh, y thậm chí có thể cảm giác được người trưởng lão này là cố ý nhằm vào chú của mình.
Trong lúc nhất thời, y không biết nên trả lời như thế nào.
– Tiểu Tranh, nếu Phong trưởng lão đã hỏi như vậy, con hãy nói cho ông ta biết.
Sư phụ của một Linh đan sư lục phẩm, được gọi là cao thủ luyện đan cũng là điều bình thường.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.
Nhan Quận giọng điệu bình tĩnh, căn bản không đem lời nói của người trưởng lão kia để vào mắt.
– Đúng là rất lợi hại, tuy nhiên cho dù là lợi hại cũng để chúng ta gặp mặt chứ.
Nếu không, chúng ta làm sao biết đây không phải có người cố tình tung tin hù dọa chứ? Ta còn nghe nói, quản sự Nhan Tranh cũng làm không ít việc ở Hà Châu đấy, diện tích trên vạn mét vuông đất ở Hà Châu, có thể tùy tiện đưa cho người khác.
Tuy rằng ‘Tiên bảo lâu’ không để ý đến miếng đất nhỏ này, nhưng cuối cùng cũng phải có một lý do rõ ràng chứ.
Nếu mỗi người đều làm như vậy, ‘Tiên bảo lâu’ tương lai thật sự là đi xuống đấy.
Người trưởng lão kia không thèm để ý lời của Nhan Quận, vẫn nói châm chọc như cũ.
– Phong Tích Dục, ông là có ý gì? Ở chỗ như Hà Châu, chẳng lẽ bỏ ra mười ngàn mét vuông đất để mời một Linh đan sư lục phẩm còn không đáng sao?
Nhan Quận lập tức sắc mặt trầm xuống.
Nhan Tranh lúc này đã hoàn toàn hiểu rõ, hẳn là tên trưởng lão ‘Tiên bảo lâu’ này muốn gây phiền phức cho chú của mình, cho nên đem những chuyện nhỏ nhặt mình làm để lấy cớ gây sự.
Hơn vạn mét vuông đất Hà Châu tuy rằng không nhỏ, nhưng đối với ‘Tiên bảo lâu’ mà nói, thậm chí ngay cả lông gà vỏ tỏi cũng không đáng.
Chú y bảo y dùng nhiều thời gian vào việc tu luyện, chẳng lẽ là có quan hệ tới chuyện này?
– Mọi người thôi đi, cãi nhau còn ra thể thống gì nữa.
Nhan Tranh, cậu hãy nói xem, vị sư phụ luyện đan kia có nắm chắc vài phần không? Nếu như có thể thì bảo hắn luyện chế một viên linh đan thất phẩm để ‘Tiên bảo lâu’ thử nhìn một chút.
Lúc này đại quản gia ngồi ở phía trên nhất lên tiếng cắt đứt cuộc cãi vã giữa Nhan Quận và Phong Tích Dục.
Nhan Tranh lòng trầm xuống, lập tức chỉ biết chuyện vốn rất bình thường, thậm chí một việc rất nhỏ lại bị đối thủ của chú mình nắm thóp muốn làm cho ra nhẽ.
Tuy rằng nghe Diệp Mặc nói hắn nắm chắc mười phần, nhưng Nhan Tranh cũng chỉ cho rằng Diệp Mặc lúc ấy vội vàng muốn y giúp đỡ nên mới nói như vậy.
Y nghĩ, Diệp Mặc chỉ cần nắm chắc ba phần là đã khá lắm rồi.
Nhưng hiện tại sư phụ hắn chưa tới, mắt thấy nửa phần cũng không chắc chắn.
Hơn nữa điều càng làm cho Nhan Tranh lo lắng chính là, đại hội luyện đan danh nhân đường và danh sách tham gia của ‘Tiên bảo lâu’ đều do chú y quản lý, nhưng bây giờ ngay cả đại quản gia cũng nhúng tay vào là sao?
Đại quản gia hỏi, y không dám giấu diếm, y vội vàng đi ra xoay người thi lễ với đại quản gia nói:
– Vốn đã hẹn được người kia, nhưng sư phụ của Diệp đan sư đột nhiên có việc, người có thể thay nhóm chúng ta dự thi chỉ có Diệp đan sư mà thôi.
Nhan Tranh không dám nói Diệp Mặc đã là Linh đan sư thất phẩm, y căn bản không tin lời Diệp Mặc nói…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 890: Quanh Co
Quanh Co
N
han Tranh vừa dứt lời, hiện trường lập tức trở nên yên tĩnh, sau một lát Phong Tích Dục liền bật cười ha hả – Không cần nói đến một người tuổi còn trẻ không thể nào là Linh đan sư lục phẩm, cho dù hắn đúng là như vậy, để một tên Linh đan sư lục phẩm đại diện cho ‘Tiên bảo lâu’ chúng ta đi dự thi… Nhan trưởng lão, ông quả nhiên dám nghĩ dám làm nha.
Có lẽ ông nghĩ không sai, không cần chờ trận đấu kết thúc thì ‘Tiên bảo lâu’ cũng đã nổi tiếng rồi.
Phong Tích Dục lúc này trong lòng mừng rỡ, ông ta sở dĩ đem chuyện này ra nói, chính là vì nếu người mà Nhan Tranh đề cử không lọt vào Top 10 danh nhân, ông ta có thể dùng việc này để chèn ép Nhan Quận.
Nhưng thật không ngờ, sự tình phát triển còn thuận lợi hơn nhiều so với dự đoán của ông ta, người đến tham gia trận đấu không ngờ là một đứa phẩm linh đan sư gà mờ.
Nhan Quận sắc mặt âm trầm, không nói gì.
Ông ta đương nhiên hiểu được ý tứ của Phong Tích Dục, trong đám người tham gia trận đấu có một Linh đan sư lục phẩm của ‘Tiên bảo lâu’, người ngoài vừa thấy đã biết ‘Tiên bảo lâu’ không nắm chắc thế thắng, chẳng những sẽ cười nhạo ‘Tiên bảo lâu” thậm chí còn có khả năng ảnh hưởng đến việc kinh doanh về sau của ‘Tiên bảo lâu’.
Đây đúng là một đả kích lớn đối với ‘Tiên bảo lâu’.
Nhan Tranh ở thành Hà Châu nhiều năm như vậy, cũng không phải đồ ngốc, ‘Tiên bảo lâu’ vốn rất xem trọng cuộc thi đấu này, nhưng cũng không xem trọng đến mức độ như thế này? Nhưng căn cứ vào tình hình ngày hôm nay, những trưởng lão này, thậm chí đại quản gia cũng tới nơi này, tất cả đều tới vì trận đấu luyện đan danh nhân đường này.
Hơn nữa ‘Tiên bảo lâu’ tham gia tranh tài luyện đan danh nhân đường cũng không phải chỉ có một mình y đề cử một người, tổng cộng là năm người tham gia, không tính người mà y đề cử, cũng có bốn người.
Nghe xong lời Nhan Tranh nói, chẳng những sắc mặt Nhan Quận khó coi.
Ngay cả sắc mặt đại quản gia cũng rất khó coi.
Ông ta lạnh lùng liếc mắt nhìn Nhan Quận một cái rồi nói – Nhan trưởng lão, về phần công việc liên quan tới ‘Tiên bảo lâu’ dự thi luyện đan danh nhân đường ở thành Toái Diệp, hiện tại ông giao lại cho Phong trưởng lão.
Tích Dục, luyện đan danh nhân đường lần này tạm thời tăng giải thưởng cho Top 10 rồi, bất kể ông tiêu tốn bao nhiêu tiền bạc cũng phải làm cho ‘Tiên bảo lâu’ chúng ta chiếm một vị trí trong top 10 đó.
Nói xong ông ta lại nhìn Nhan Tranh nói:
– Cậu tạm thời rời khỏi vị trí chi nhánh tại thành Hà Châu.
Nơi đó đợi lát nữa sẽ do tổng bộ cử người khác tới quản lý.
Nhan Tranh trong lòng trầm xuống, biết rằng chính mình đã liên lụy đến chú y rồi.
Không chỉ có y bị đuổi ra khỏi chi nhánh tại Hà Châu, ngay cả chú của y cũng chịu ảnh hưởng.
Y vốn thầm nghĩ nếu người y đề cử có thể giành được vị trí trong Top 10.
Chú y khẳng định cũng có lợi, không ngờ hiện tại sự tình lại như thế này.
Nhan Quận không phản bác, mà đứng lên nói:
– Vâng.
Đại quản gia.
Nhan Tranh cũng đành nói theo:
– Vâng, tôi lập tức đi bàn giao công việc ngay.
Đại quản gia khoát tay chặn lại nói:
– Không cần bàn giao đâu, bên kia sẽ có người sắp xếp quản lý công việc.
Cậu lui xuống trước đi.
Diệp Mặc trên người không có linh thạch, hơn nữa rất ngại đối mặt với Đồng Vũ Sinh, một mình hắn ở lại trong khách sạn không khỏi có chút lo lắng.
Tuy rằng thành Toái Diệp linh khí sung túc, nhưng Diệp Mặc lại không có lòng dạ nào để tu luyện.
Hắn đã là Trúc Cơ tầng bảy, cho dù tu luyện không bị gián đoạn, mấy ngày nay cũng không tiến bộ nhiều.
Đại hội thi đấu luyện đan danh nhân đường ở thành Toái Diệp chỉ còn ba ngày nữa là tới rồi, nhưng hắn bây giờ còn không có được tin tức xác thật từ Nhan Tranh.
Hắn cảm giác sự tình dường như có chút biến hóa, chỉ có điều đối với cuộc thi đấu này hắn một chút cũng không biết.
Không có Nhan Tranh, hắn căn bản cũng không có biện pháp tham gia.
Đang lúc Diệp Mặc đứng ngồi không yên, Nhan Tranh phát tin tức tới, không bao lâu sau, Nhan Tranh đã đi tới chỗ ở của Diệp Mặc.
Diệp Mặc không đợi Nhan Tranh nói chuyện.
Cũng cảm giác được sắc mặt của y rất khó nhìn, hiển nhiên là gặp chuyện gì không vui.
– Anh Diệp, sao anh lại ở chỗ hẻo lánh như thế này?
Nhan Tranh mặc dù biết linh thạch của Diệp Mặc không nhiều lắm, nhưng đối với một tu sĩ bình thường mà nói, hắn tuyệt đối có năng lực ở chỗ tốt hơn một chút.
Diệp Mặc khoát tay không trả lời Nhan Tranh, mà là nói thẳng:
– Anh Nhan, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tôi thấy vẻ mặt anh rất lo lắng, hiện tại dường như chuyện đã nghiêm trọng hơn?
Nhan Tranh biết tâm tình của mình đều viết ở trên sắc mặt, y cũng không muốn giấu diếm Diệp Mặc, thở dài nói:
– Xin lỗi anh Diệp, chuyện dự thi….
Y không giải thích nguyên nhân cho Diệp Mặc biết, bởi vì cho dù y giải thích, cũng không có cách nào thay đổi tình thế, hơn nữa Diệp Mặc cũng không thể giúp được gì cho y.
Diệp Mặc vừa nghe quả nhiên là như vậy, tuy rằng trong lòng rất thất vọng, tuy nhiên lúc trước hắn cũng đoán được một tí.
Hắn cũng không hỏi Nhan Tranh vì nguyên nhân gì, mà là vỗ bả vai Nhan Tranh nói:
– Anh Nhan, tôi biết nguyên nhân nhất định không phải do anh, tôi cũng vô cùng cảm kích anh.
Thấy Nhan Tranh bộ dạng vẫn có chút hổ thẹn như cũ, Diệp Mặc ha hả cười nói:
– Anh Nhan, nếu tôi tham gia trận đấu luyện đan danh nhân đường với tư cách cá nhân thì có được không?
Nhan Tranh hiểu được tâm tư của Diệp Mặc, y lắc lắc đầu nói:
– Không phải không thể tham gia với tư cách cá nhân, dựa vào thân phận Linh đan sư lục phẩm của anh Diệp, muốn tham gia luyện đan danh nhân đường đương nhiên là được.
Chỉ có điều người tham gia cuộc thi đấu này cần phải đăng ký trước một tháng, mà hiện tại thời gian cách đại hội luyện đan danh nhân đường chỉ còn ba ngày nữa, đã không kịp nữa rồi.
Mãi cho đến khi tiễn Nhan Tranh về một lúc sau, Diệp Mặc còn đang suy nghĩ làm thế nào để tham gia trận đấu luyện đan danh nhân đường.
Tuy rằng hắn đã tới thành Toái Diệp, nhưng lại không có đại diện cho ‘Tiên bảo lâu’ dự thi.
Diệp Mặc tâm tình trở nên bực bội, hắn muốn vào được luyện đan danh nhân đường.
Bởi vì nếu không thể tham gia đại hội luyện đan danh nhân đường, hắn không thể đi Sa Nguyên dược cốc.
Không đi Sa Nguyên dược cốc thì không có cách nào lấy được một số linh thảo quý báu.
Cho dù trình độ luyện đan của hắn lợi hại, không có linh thảo cũng là công cốc.
Nghĩ một hồi lâu, Diệp Mặc cảm giác hắn không thể ngồi chờ chết, hắn đi ra khỏi nhà trọ để hỏi địa điểm đăng ký tham gia đại hội của thành Toái Diệp, hắn muốn tới chỗ đăng ký hỏi một chút xem, dù chỉ có một tia hy vọng hắn cũng không muốn bỏ qua.
Nếu thật sự không có hi vọng nữa, hắn sẽ nghĩ biện pháp trả lại linh thạch cho Nhan Tranh, lập tức về thành Hà Châu, sau đó mang theo người của mình rời khỏi Hà Châu.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – www.
Truyện FULL
Chỗ ghi danh đại hội luyện đan danh nhân đường ở tòa nhà Đan hội thành Toái Diệp, Diệp Mặc không tốn bao nhiêu thời gian đã tìm được nơi này.
Tuy rằng khoảng cách trận đấu chỉ còn ba ngày nữa, nhưng sau khi Diệp Mặc đến đây mới biết được thời hạn đăng ký chỉ còn lại ngày cuối cùng.
Diệp Mặc sờ sờ huân chương Linh đan sư lục phẩm trên người, trong lòng vẫn là rất biết ơn Nhan Tranh.
Nếu như không có Nhan Tranh, hắn sẽ không có cái huân chương này, sẽ không có tư cách tham gia.
Chỗ ghi danh là một cô gái rất yêu kiều, khuôn mặt thanh tú, làm cho người ta vừa thấy đã thích.
Diệp Mặc chen lấn đi vào, đưa cái huân chương của mình ra và nói:
– Em gái ơi, anh muốn đăng ký tham gia đại hội luyện đan danh nhân đường.
Xin hỏi hiện tại vẫn có thể đăng ký chứ?
Cô bé kia dường như cho tới bây giờ đều chưa nghe qua có người gọi cô như vậy, lập tức hơi sửng sốt, trên mặt rất nhanh liền đỏ ửng.
Tuy nhiên cô lập tức nói:
– Anh chờ một lát, Thôi sư huynh lập tức sẽ tới, anh hãy hỏi Thôi sư huynh.
Diệp Mặc vừa nghe thấy mình không bị cự tuyệt.
Trong lòng nhất thời vui vẻ, nói không chừng vẫn còn cơ hội.
Nhưng bây giờ hắn đã biết cô bé này chỉ là một người trợ thủ, cho nên mới không thể quyết định.
– Chào anh bạn, xin hỏi anh muốn đăng ký tham gia đại hội luyện đan danh nhân đường ư?
Thời điểm Diệp Mặc trong lòng còn đang nghĩ hắn còn cơ hội tham gia thì một người đàn ông trung niên đã cắt đứt suy nghĩ của Diệp Mặc.
Diệp Mặc quay đầu lại nghi hoặc nhìn người đàn ông trung niên này, người này dáng người trung bình, trên mặt góc cạnh rõ ràng, cằm có một vết sẹo, có vẻ có chút tang thương.
Chỉ có điều tu vi của y dường như cũng không được tốt lắm, chắc là Trúc Cơ tầng chín.
Thậm chí cách Trúc Cơ viên mãn còn một đoạn.
Ở phía sau người đàn ông trung niên này còn có bốn người, một thiếu nữ chưa đầy hai mươi sắc mặt hơi đen, còn có một người thanh niên dáng người trung bình.
Ngoài ra còn có một lão già.
Người khiến Diệp Mặc nhìn hai lần chính là lão già kia, không ngờ là tu vi Kim Đan sơ kỳ.
Chỉ có điều khí huyết đã suy yếu, Diệp Mặc không cần sử dụng thần thức để xem xét, cũng biết tuổi thọ của lão già này đã sắp đến rồi.
– Anh đang gọi tôi?
Sau khi Diệp Mặc đánh giá người đàn ông trung niên này và mấy người về sau, phát hiện hắn chưa từng gặp qua một người nào.
Người đàn ông trung niên này ôm quyền nói: Diệp Mặc chần chờ một chút nói:
– Đúng vậy, tôi đến tham gia trận đấu với tư cách cá nhân đấy, không đại diện cho môn phái nào…
Bởi vì Diệp Mặc kêu mình một tiếng em gái, cho nên cô gái kia sau khi nghe thấy Diệp Mặc nói như vậy, dường như mới giật mình bừng tỉnh.
Cô vội vàng ngắt lời nói:
– Rất xin lỗi, Mộc tiền bối nói rất đúng, đăng ký với tư cách cá nhân đã hết hạn rồi.
Nói xong câu đó, mặt của nàng lại đỏ lên, dường như cảm thấy ngượng ngùng vì vừa rồi không hỏi Diệp Mặc những lời này.
Trong mắt Diệp Mặc lóe lên một tia thất vọng, mặc dù biết lời Nhan Tranh nói lúc trước chắc là không lừa hắn, nhưng hắn vẫn rất thất vọng như cũ.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc ôm quyền nói với Mộc Dịch Thanh:
– Đa tạ anh Mộc nhắc nhở, tôi tên là Diệp Mặc, vận khí thật sự là không tốt.
Mộc Dịch Thanh lại cười nói:
– Luyện đan Danh nhân đường mười năm mới có một lần đại hội, anh Diệp cũng không cần buồn, thời gian mười năm đối với tu sĩ chúng ta mà nói sẽ trôi qua trong nháy mắt mà thôi.
Diệp Mặc nhìn vẻ mặt Mộc Dịch Thanh, trong lòng đã có chút hiểu rõ.
Hắn lập tức nói:
– Anh Mộc có điều không biết, kỳ thật tôi không phải vì muốn vào danh nhân đường mới đến báo danh đâu, mà vì tôi muốn được đi Sa Nguyên dược cốc nên mới đến đấy.
Trong mắt Mộc Dịch Thanh hiện lên vẻ vui mừng, quả nhiên là như thế.
Ông ta lập tức nói:
– Anh Diệp nếu không ngại, chúng ta có thể đổi một chỗ khác nói chuyện.
Một giờ sau, Diệp Mặc đã đến nhà trọ của nhóm người Mộc Dịch Thanh, trong lòng cũng rất hưng phấn.
Hắn thật không ngờ vào thời điểm cuối cùng hắn đã tìm được một tư cách dự thi rồi, Mộc Dịch Thanh là chưởng môn của một môn phái ba sao nho nhỏ tên ‘Đan thảo môn’. ‘Đan thảo môn’ tuy rằng lấy việc luyện đan làm trọng, lại bởi vì không có đan sư nổi tiếng, cũng không có đan dược đặc sắc, nên hiện tại đã xuống dốc rất nhanh.
Tuy rằng “Đan thảo môn ” cũng ghi danh tham gia đại hội luyện đan danh nhân đường, nhưng Mộc Dịch Thanh biết, bọn họ là cùng Thái Tử đọc sách mà thôi.
Trình độ luyện đan của toàn bộ “Đan thảo môn ” cao lắm cũng chỉ đạt tới Linh đan sư Tứ phẩm mà thôi, không cần nói đến giật giải trong Top 10, cho dù muốn tiến vào danh nhân đường cũng là không thể nào.
Lần này Mộc Dịch Thanh sở dĩ tới đây, là muốn mang con gái và đại đệ tử mở mang kiến thức một chút, cho nên “Đan thảo môn ” đã ghi danh hai người.
Luyện đan Danh nhân đường báo danh vốn không khó, nhưng ông ta đã gặp Diệp Mặc, người không thể báo danh tham gia, khi ông ta đồng ý xuất ra một danh ngạch, Diệp Mặc không chút lựa chọn đã đồng ý đại diện cho “Đan thảo môn” dự thi, hơn nữa còn chỉ cần lọt vào danh sách đi Sa Nguyên dược cốc, cho nên hai bên mới hợp tác với nhau.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Bố Y Quan Đạo [Dịch] Bố Y Quan Đạo](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/08/Dich-Bo-Y-Quan-Dao-SE-Audio-Truyen.jpg)

