[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 179 : Đại Hội Luyện Đan Danh Nhân Đường (c891-c895)
❮ sautiếp ❯Chương 891: Đại Hội Luyện Đan Danh Nhân Đường
Đại Hội Luyện Đan Danh Nhân Đường
“Đan Thảo Môn”, không biết ông ta tên là gì, chỉ biết mọi người đều gọi ông ta là chú Tảo.
Mọi người làm quen với nhau rất nhanh, hơn nữa Diệp Mặc cũng nhìn ra, ngoài Mộc Dịch Thanh, Mộc Hà và Lư Minh là những con người đơn giản thuần khiết, tâm địa không phức tạp gian xảo.
Mộc Hà tuy có làn da ngăm đen, nhưng khuôn mặt và vóc dáng rất thanh tú, rõ ràng là Lư Minh có tình cảm rất tốt với tiểu sư muội này, thậm chí là thầm thương trộm nhớ cũng nên.
“Đan Thảo Môn” có hai tên dự thi, vốn dĩ là do hai người Mộc Dịch Thanh và Lư Minh tham gia, nhưng vì Diệp Mặc gia nhập vào, nên Lư Minh đã rút lui, nhường vị trí đó cho Diệp Mặc.
Diệp Mặc đương nhiên là không chối từ rồi, hắn đến đây là vì chuyện này mà.
Hơn nữa Lư Minh nhiều nhất cũng chỉ có thể luyện ra linh đan nhất phẩm mà thôi, mà chất lượng cũng không ổn định lắm, thế nên việc cậu ta tham gia đại hội chỉ là để cọ sát mà thôi.
Đồng thời Diệp Mặc cũng biết, mặc dù điều kiện đăng ký tham gia cuộc thi vô cùng đơn giản, nhưng các môn phái phái lại giới hạn người tham gia.
Môn phái năm sao cũng không được phái quá năm người đi tham gia.
Nhưng rất nhiều môn phái không có đến một người luyện đan, nên đến một hai người cũng không thể tham gia được.
Bây giờ vẫn còn cách ngày tổ chức cuộc thi ba ngày, Mộc Hà và Lư Minh chắc chưa bao giờ được đến chốn phồn hoa nhộn nhịp như thành Toái Diệp, nên hai người không chịu ở lỳ trong khách sạn, Diệp Mặc lại không dám đi ra ngoài, thứ nhất là ngại cái ví tiền rỗng tuếch của mình, thứ hai là sợ Đồng mặt đen.
Từ sau khi Nhan Tranh nói Diệp Mặc không thể đại diện cho “Tiên Bảo Lâu” tham gia thi đấu, thì vẫn chưa lần nào tới tìm hắn.
Còn Diệp Mặc và chú Tảo đã tới phiên đấu giá rồi, vì lần nào tổ chức thi đấu cũng đều có các phiên đấu giá, mặc dù Diệp Mặc có rất nhiều đồ tốt nhưng không dám đem ra bán, hắn chỉ có thể một mình ở trong khách sạn tu luyện mà thôi.
Khoảng thời gian ba ngày trôi qua trong chớp mắt, đại hội thi đấu Luyện đan danh nhân đường đã chính thức khai mạc, Mộc Dịch Thanh đã dẫn đám người Diệp Mặc đến quảng trường thi đấu của đại hội từ rất sớm, mặc dù ông ta đến rất sớm, nhưng quảng trường đã chật kín người từ lâu rồi.
– Nhiều người quá.
Mộc Hà ngơ ngác nhìn khắp quảng trường toàn người là người.
Không khỏi ngạc nhiên thốt lên một câu.
Đừng nói đến Mộc Hà, ngay cả chính bản thân Diệp Mặc cũng thầm ngạc nhiên thán phục, quả thật là nhiều người quá.
Ở nơi cao nhất của quảng trường lúc này, là khu vực cấm đã được vây lại thành khu vực thi đấu.
Trên khu vực ghế giám khảo đã có hơn mười người ngồi rồi.
Diệp Mặc liếc nhìn, nhìn thấy Đồng mặt đen, ông ta ngồi ở vị trí trung tâm của hàng ghế ban giám khảo, khuôn mặt không hề có chút cảm xúc nào hết.
Diệp Mặc vội vàng cúi đầu xuống, hắn không nhìn thấy Tư Mã Trú, trong lòng hắn cảm thấy yên tâm đôi chút, Tư Mã Trú còn thâm hiểm hơn nhiều so với Đồng mặt đen Nhưng lúc Diệp Mặc đã nhìn thấy tận mắt khu vực thi đấu của các tuyển thủ thì lại thầm than, người tham gia cuộc thi này nhiều như vậy, biết phải thi đấu đến bao giờ đây? Diệp Mặc tính sơ sơ, ít nhất cũng phải có đến 6000 người tham gia cuộc thi này.
Mộc Dịch Thanh đã dặn chú Tảo dẫn Mộc Hà và Lư Minh ra ngoài xem, ông ta dẫn Diệp Mặc cầm theo ngọc bài vào trong đăng ký.
– Mộc sư huynh, nhiều người tham gia thi đấu như vậy, thì phải thi đấu mất bao lâu đây?
Diệp Mặc không nhịn được, bèn cất giọng hỏi, đối với hắn, thời gian tham gia thi đấu càng ngắn càng tốt.
Sở dĩ gọi là Mộc sư huynh vì bây giờ Diệp Mặc chính là đại diện của “Thảo Đan Môn”.
Mộc Dịch Thanh đương nhiên không phải là lần đầu tiên tham gia thi đấu rồi, ông ta khẽ mỉm cười nói:
– Diệp sư đệ, không cần phải lo lắng, cậu thấy có nhiều người như vậy thôi, nhưng sau khi thi đấu vòng đầu tiên 90% trong số này sẽ bị loại.
Diệp Mặc ngơ ngác nói:
– Tỷ lệ bị loại cao như vậy sao?
Hắn là một Đan vương, nên cho dù không dùng đến “Vụ liên tâm hỏa”, để chế ra linh đan cửu phẩm thì cũng không phải là chuyện khó khăn gì, thế nên hắn không hề nghĩ đến chuyện mình sẽ bị loại.
Nhưng bây giờ nghe Mộc Dịch Thanh nói tỷ lệ bị loại cao như vậy, nhất thời hắn cũng cảm thấy có chút chột dạ.
Tỷ lệ bị loại cao như vậy.
Vậy thì chắc chắn đề thi của vòng một không phải là luyện đan, hắn đang không biết phải làm thế nào bây giờ?
Mộc Dịch Thanh dường như biết được suy nghĩ của Diệp Mặc, ông ta vỗ vỗ bả vai Diệp Mặc nói:
– Lần này số người tham gia thi đấu nhiều hơn gấp hai ba lần những lần trước, tôi nghĩ tốc độ đào thải chắc còn nhanh hơn nhiều.
Diệp Mặc cũng đồng ý với lời của Mộc Dịch Thanh nói, nếu quả thật chỉ là một đám người luyện đan đến thi đấu với nhau, thì 6000 người phải thi đấu đến bao giờ mới xong?
Lúc này một người đàn ông trung tuổi bước lên chiếc bục lớn ở giữa quảng trường, đối mặt với cảnh ồn ào như vỡ chợ trong quảng trường nói:
– Mong các vị yên lặng một chút, đại hội của Luyện đan danh nhân đường được tổ chức 10 năm một lần sắp chính thức bắt đầu rồi, đại hội lần này được tổ chức bởi Đan Hội Bắc Vọng Châu, vinh hạnh hơn nữa là do đan vương đúng đầu Bắc Vọng Châu ta, Đan Vương ngũ phẩm Lỗ Diệp tiền bối của chúng ta chủ trì.
Nói tới đây người đàn ông trung tuổi này hơi ngừng lại một chút, mặc dù ông ta nói không quá lớn, nhưng từng âm thanh vang vọng đến khắp mọi ngõ ngách của quảng trường, những người có mặt ở quảng trường lúc này nghe thấy tên của Diệp tiền bối, lập tức vỗ tay như sấm.
Người đàn ông này sau khi vỗ tay, lại nói tiếp:
– Là thành chủ của thành Toái Diệp, Kiếm Hồng tôi xin được làm đại diện cho thành Toái Diệp, chào mừng các vị bằng hữu đến từ Tu Chân giới, hoan nghênh Lỗ Diệp tiền bối và mười vị giám khảo.
Mười vị giám khảo lần lượt là Kiều chưởng môn của Đan Đỉnh Sơn, Cốc chủ Minh Tâm của Tiên Dược Cốc…
Lúc Hồng Kiếm giới thiệu, phía bên dưới đồng thanh vỗ tay như sấm, đám người tham gia thi đấu cũng không ngớt lời bàn tán.
– Đại hội lần này quả nhiên rất được coi trọng, đến cả Lỗ Diệp lão tiền bối cũng đến rồi.
– Chuyện này còn phải nói sao? Anh xem mấy vị trọng tài ngồi ở trên kia đi, thấp nhất cũng là đan vương đấy, nghe nói Tâm Minh tiền bối của Tiên Dược Cốc cũng đã trở thành Đan vương nhất phẩm rồi đấy.
Diệp Mặc nghe thấy nhưng cũng không hiểu ra làm sao cả, những người trong ban giám khảo, ngoại trừng Đồng mặt đen ra thì hắn không nhận ra một ai khác cả.
Mộc Dịch Thanh thấy thần sắc của Diệp Mặc như vậy, lập tức đoán ra ngay được rằng Diệp Mặc không hề biết đến những người ngồi trên đó, ông ta ghé vào tai Diệp Mặc, thấp giọng nói:
– Lỗ Diệp lão tiền bối là Đan vương ngũ phẩm, luyện đan rất lợi hại, nhưng bình thường ông ấy thường không màng đến chuyện thế sự, lần này ông ấy đến đây, có thể thấy cuộc thi lần này quan trọng đến mức nào rồi.
Còn cả Minh Tâm tiền bối nữa, là người đến từ Tiên Dược Cốc, bình thường Tiên Dược Cốc cũng không tham gia vào những chuyện kiểu như thế này, không ngờ hôm nay lại xuất hiện, có thể là vì Bắc Vọng Châu có quá ít Tông Môn năm sao của.
– Tiên Dược Cốc là nơi nào vậy?
Diệp Mặc kinh ngạc nhìn Mộc Dịch Thanh hỏi.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – www.
Truyện FULL
Mộc Dịch Thanh ngẩn người ra, nhưng nghĩ đến chuyện Diệp Mặc còn không hiểu rõ cả về cách thức tham gia đăng ký thi đấu, nên cũng không quá ngạc nhiên, ông ta nhìn những vị giám khảo ở trên cao với ánh mắt ngưỡng mộ, nói:
– Tiên Dược Cốc là một trong những đan cốc nổi tiếng nhất của Bắc Vọng Châu, đan dược mà họ luyện ra nổi tiếng khắp Bắc Vọng Châu, rất nhiều người muốn gia nhập Tiên Dược Cốc, tiếc rằng ở đó chỉ nhận đệ tử là nữ, hơn nữa nữ đệ từ của Minh Tâm tiền bối là Cầm Mộ Tâm không chỉ là một mỹ nữ tuyệt sắc mà còn là người đã luyện đến Trúc Cơ tầng thứ 5, là người đứng thứ 22 trong giới luyện đan đấy.
– Lợi hại như vậy sao?
Diệp Mặc không biết người luyện đến Trúc Cơ tầng thứ 5 của Bắc Vọng Châu lợi hại đến mức nào, nhưng hắn nghĩ đến Lý Bách Lâm của Chính nguyên kiếm phái là biết rồi, Lý Bách Lâm này mới là người luyện đến Trúc Cơ tầng thứ nhất của Tông Môn bốn sao, mà đã lợi hại đến như vậy rồi, Bắc Vọng Châu rộng lớn đến mức nào? Người luyện đến Trúc Cơ tầng thứ năm thì sẽ ra sao?
– Đương nhiên là lợi hại rồi.
Mộc Dịch Thanh không hề do dự nói – Nghe nói gần đây Cầm Mộ Tâm đã luyện đến Linh đan sư thất phẩm rồi, chính thức trở thành Linh đan sư thất phẩm, nhưng cô ta còn chưa đến 30 tuổi.
Một gã tu sĩ tham gia thi đấu đứng bên cạnh nghe thấy những lời của Mộc Dịch Thanh, lập tức ngắt lời nói:
– Tin tức của ông bạn đã trở nên cũ rích rồi, ba tháng trước Cầm Mộ Tâm đã được thăng cấp Kim Đan rồi, bây giờ đã không còn ở Trúc Cơ danh nhân đường nữa rồi, có lẽ chẳng mấy chốc cô ấy sẽ xuất hiện trong hàng ngũ Kim Đan thôi.
Diệp Mặc im lặng không nói gì, từ trước đến giờ hắn không bao giờ nhận mình là thiên tài, sở dĩ hắn có được thành tích như ngày hôm nay vì hắn chiếm được ktờ giấy vàng im hiệt, chiếm dược “Tam sinh quyết” nhưng hắn không ngờ được rằng Cầm Mộ Tâm chưa đầy 30 tuổi mà đã luyện tới Kim Đan rồi.
Nhưng hắn biết muốn trở thành một Linh đan sư thất phẩm thì cần mất bao nhiêu thời gian, khoảng thời gian đó không chừng còn dài hơn cả thời gian Kết Đan.
Cũng có thể nói, nếu như Cầm Mộ Tâm một lòng tu luyện, thì không chừng cô ta đã trở thành Nguyên Anh rồi, lẽ nào trên đời này thực sự có loại nhân tài như thế này sao? Lần đầu tiên Diệp Mặc cảm thấy thiếu tự tin đến như vậy!
– Cầm Mộ Tâm tuy rằng rất lợi hại, nhưng trước khi thăng cấp lên Kim Đan thì cô ấy cũng vẫn chỉ là người luyện đến Trúc Cơ tầng thứ 5 thôi.
Tôi cho rằng điều quan trọng nhất là phải dựa vào tu luyện, về phần còn lại chỉ là thứ yếu thôi, Lý Chiêu Hóa người đứng đầu Trúc Cơ danh nhân đường mới đáng để tôi sùng bái, người ta mới có 23 tuổi thôi.
Bên cạnh lập tức lại có người nói chen vào.
Tên đạo sĩ lên tiếng lúc đầu cũng không phản bác lại lời của anh ta, gật đầu nói: Diệp Mặc chẳng có lòng dạ nào mà nghe bọn họ bàn luận, hắn cảm thấy lúc mình 30 tuổi mới luyện đến Trúc Cơ tầng thứ 7, mà đấy còn có sự trợ giúp của thế giới trang vàng, nếu không đến tư cách để nói chuyện hắn cũng không có.
Với tốc độ như này mà đem so với những thiên tài đó, thì đúng là thua kém quá xa rồi.
Lúc này chất giọng trầm ấm của Hồng Kiếm lại truyền đến:
– Mọi người đều biết, cuộc thi lần này không chỉ là vì lựa chọn thành viên mới cho Luyện đan danh nhân Đường, mà quan trọng hơn, mười người được chọn mỗi người sẽ có được ba chỗ để vào Sa Nguyên Dược Cốc.
Ngoài ra…
Nói tới đây, Hồng Kiếm cố ý dừng lại một chút, sau đó liếc nhìn những khuôn mặt đầy lo lắng của những tu sĩ, rồi mới nói tiếp:
– Ngoài ra, mười người được chọn còn được tiền bối Lỗ Diệp chỉ bảo cách luyện một loại đan dược tùy ý…
Sau khi Hồng Kiếm nói xong, cả quảng trường nổ bùng lên như một cái chợ vỡ, Lỗ Diệp tiền bối ra tay luyện đan, đây là chuyện có nằm mơ cũng không thể mơ thấy được Có rất nhiều tu sĩ có mặt ở đây sở dĩ không thể thăng cấp được là vì không có đan dược thăng cấp, bọn họ không phải là không có linh thảo, mà là vì nhiều năm liền thu thập được linh thảo nhưng không thể tìm được người luyện đan.
Hơn nữa còn được đi đến Sa Nguyên Dược Cốc, còn sợ không có linh thảo để luyện đan sao?
Có thể nói tin tức mà Hồng Kiếm công bố khiến cho mọi người vui sướng điên cuồng, có loại đan dược nào mà Đan vương ngũ phẩm không luyện được ra chứ? Còn lo không thể thăng cấp được sao? cho dù để Lỗ Diệp tiền bối luyện bừa một viên đan dược thiên phẩm, đem bán ra ngoài cũng đủ phát tài rồi…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 892: Đề Thi Thâm Hiểm
Đề Thi Thâm Hiểm
K
hông giống với sự sung sướng của những người khác, Diệp Mặc cảm thấy không hề có chút hứng thú nào, hắn không cần thứ đan dược mà Lỗ Diệp lão tiền bối luyện cho, hắn không tin khả năng luyện đan của mình thấp hơn Lỗ Diệp lão tiền bối đó, về chuyện bây giờ hắn không thể luyện được đan dược Thiên phẩm ngũ cấp, hắn cảm thấy cũng không cần thiết, với tu vi hiện tại của mình, hắn cảm thấy chỉ cần là linh đan thất phẩm trở xuống cũng được, hắn chỉ muốn được vào bên trong Sa Nguyên Dược Cốc thôi, chứ không muốn gì thêm nữa. – Mộc sư huynh, thực tế một chút đi, nằm trong top mười người giỏi nhất không phải là chuyện dễ dàng gì đâu.
Hắn biết Cầm Mộ Tâm giỏi như vậy, mà mới chỉ đứng thứ 22 trong giới luyện đan, trong lòng Diệp Mặc cũng cảm thấy có đôi chút lo lắng, nếu như hắn lấy “Vụ liên tâm hỏa” ra thì chắc chắn việc nằm trong top 10 người giỏi nhất không phải là việc khó khăn gì, thậm chí đứng thứ nhất cũng không phải là không thể.
Nhưng chỉ là hắn muốn sống thêm vài năm nữa, nên cũng không muốn lấy mồi lửa này ra.
Nhan Tranh ngồi ở trên khán đài xa xa cũng đã hiểu rõ rồi, hóa ra nếu nằm trong top 10 người giỏi nhất, thì còn có thể khiến cho Lỗ Diệp lão tiền bối đích thân ra tay một lần, chẳng trách đã có người lấy “Tiên Bảo lâu” ra làm lớn chuyện “Tiên Bảo lâu” có Kim Đan và Nguyên Anh, đối với đám người này, việc khó nhất không phải là việc đi tìm linh thảo, mà là sau khi tìm được linh thảo rồi, không tìm được người luyện đan, một khi được Lỗ Diệp lão tiền bối ra tay giúp đỡ. thì mấy thứ đan dược thăng cấp như Kim Đan, Nguyên Anh, thậm chí là Ngưng thần đan cũng chẳng đáng gì.
Y ngẩng đầu lên, nhìn một lượt những vị giám khảo đang ngồi ở phía cao cao, khóe miệng nở nụ cười chua xót, nếu như sư phụ của Diệp Mặc đại diện cho “Tiên Bảo lâu” tham gia cuộc thi lần này, thì nhất định sẽ có cơ hội khiến cho Lỗ Diệp lão tiền bối phải ra tay, cơ hội này cũng là của chú, chú cũng đã Kim đan viên mãn rồi, chắc chắn sẽ không xuất hiện.
Hóa ra bọn họ tranh giành nhau kinh khủng như thế này là để đoạt được cơ hội được Lỗ Diệp lão tiền bối luyện đan cho.
Đương nhiên có lẽ đây cũng chỉ là một nguyên nhân mà thôi, nguyên nhân chủ yếu có lẽ là tên Phong Tích Dục đó đối đầu với chú.
Lùi một bước mà nói, cho dù sư phụ của Diệp Mặc có đại diện cho “Tiên Bảo lâu” đi tham gia cuộc thi lần này, nếu như không lọt được vào top 10, thì chắc chắn sau này Phong Tích Dục sẽ lấy chuyện này ra châm chọc, đay nghiến.
Nhan Tranh vừa nghĩ tới đây, ngẩng đầu lên bất chợt nhìn thấy Diệp Mặc.
Trong lòng vô cùng kinh ngạc, sao anh ta lại tới đây? Lại còn là người tham gia thi đấu nữa chứ? Lẽ nào anh ta đã tìm môn phái khác để được làm đại diện tham gia thi đấu? Mặc dù Nhan Tranh rất muốn bước vào để hỏi Diệp Mặc.
Nhưng cũng biết cuộc thi sắp bắt đầu rồi, nên anh ta không thể vào được.
– Được rồi, tôi đã nói xong về phần giải thưởng, hi vọng mọi người có thể phát huy thành tích tốt nhất của mình trong cuộc thi đấu lần này.
Bây giờ tôi xin tuyên bố cuộc thi luyện đan danh nhân đường lần thứ 213 của Bắc Vọng Châu chính thứ bắt đầu…
Cùng với lời tuyên bố của Hồng Kiếm thành chủ của Toái Diệp Thành là một tràng pháo tay như sầm rền vang lên.
Các tu sĩ tham gia dự thi bắt đầu lũ lượt cầm thẻ bài bằng ngọc tiến vào sân khấu.
Diệp Mặc và Mộc Dịch Thanh đã nộp thẻ bài lên, rồi cùng với những người luyện đan khác bước vào căn phòng của vòng thi đấu thứ nhất.
Diệp Mặc vừa bước vào đã biết đây là một căn phòng pháp bảo, nhìn từ bên ngoài, căn phòng này không lớn lắm, nhưng sau khi bước vào, lại cảm thấy rộng lớn vô cùng, có thể chứa được năm sáu nghìn người một lúc, người nào cũng có chỗ ngồi cho riêng mình, không hề có vẻ gì là chật chội hết.
Diệp Mặc lại phát hiện ra chỗ ngồi của mỗi người đều có cấm chế vây quanh, người khác chắc chắn sẽ không thể nhìn trộm được gì.
Mọi người vừa ngồi xuống xong, trước mặt mọi người bỗng trồi lên một phiến ngọc.
Diệp Mặc quét một chút, trong phiến ngọc này có hình ảnh của 12 loại dược liệu.
Một tên giám khảo bước vào nói với tất cả những người tham gia thi đấu:
– Thời gian thi đấu của vòng thứ nhất là 1 nén hương, 1 nén hương này có thể loại đến 90% người tham gia dự thi.
Diệp Mặc nghe xong câu này, hơi giật mình, thời gian 1 nén hương mà có thể loại tới 90% người tham gia dự thi? Chỗ này cũng phải đến năm sáu nghìn người mà sẽ bị loại hết trong vòng hai tiếng đồng hồ sao.
Hóa ra người nhiều cũng chỉ là để hù dọa người ta mà thôi.
Hóa ra cái cuộc thi này cũng sợ người ta nói ra nói vào, thế nên không cần biết là người như thế nào đều có thể tham gia được hết, cuối cùng chỉ là nhận được kết quả bị đào thải ra mà thôi.
Hơn nữa còn là bị loại ở ngay vòng thứ nhất nữa chứ.
Diệp Mặc kinh ngạc, hình như những người luyện đan khác đều đã quen với việc này rồi, nên không có bất cứ người nào nêu kiến nghị gì, Diệp Mặc nghĩ nghĩ, rồi cũng cảm thấy đây là chuyện bình thường, nếu như mà loại dần dần, thì điều kiện để tham gia cuộc thi đã chẳng dễ dàng như vậy.
Tên giám khảo đó lại nói:
– Các vị, trong tay các vị hiện có hình ảnh của 12 loại linh thảo, mời đánh dấu tên và dược tính của 12 loại linh thảo này, sau đó dùng những loại linh thảo này chế được ít nhất một phương thuốc, còn về phần thuốc thì có thể lựa chọn bao nhiêu tùy ý, nhưng phải là những loại linh thảo có trong phiến ngọc của các vị.
Đơn giản như vậy sao? Diệp Mặc tự nhủ vòng thứ nhất đã loại nhiều người như vậy, làm sao có thể chỉ đưa ra một yêu cầu đơn giản như vậy? Nhưng rất nhanh Diệp Mặc đã nghĩ ra, yêu cầu này dường như không hề đơn giản như vậy, ít nhất thì viết một đơn thuốc cũng không phải là một chuyện đơn giản.
Hắn cảm thấy đơn giản bởi vì hắn là một Đan vương, hơn nữa còn là một đan vương tu luyện “Tam Sinh Quyết”.
Diệp Mặc lại dùng thần thức quét một lượt về phía phiến ngọc, phát hiện hắn biết về 12 loại linh dược này.
Có 3 loại hắn vốn không biết, nhưng sau khi có được “vật” thì ba loại này hắn cũng đã biết rồi.
Nghĩ đến đây trong lòng Diệp Mặc thầm cảm thấy đắc ý, yêu cầu này cứ như là ra cho một mình hắn vậy.
Nếu như không có cuốn sách “vật” đó thì nhiều nhất hắn cũng chỉ biết đến có 9 loại mà thôi, hơn nữa Diệp Mặc cũng tin rằng cho dù người khác có lợi hại đến đâu thì cũng không thể có kiến thức rộng hơn hắn được.
Nếu như hắn không có “Vật”, không nhận biết được 3 loại còn lại.
Thì có thể khẳng định chắc chắn rằng những người khác chắc cũng không thể nhận ra được.
Diệp Mặc không hề nghĩ ngợi gì hết, liền khắc luôn tên của những loại linh dược này lên tấm ngọc bài, nhưng thần thức của hắn vừa mới chuyển động, thì lập tức cảm thấy có gì đó không ổn, cả người đột nhiên đổ mồ hôi lạnh, thầm thốt lên một tiếng nguy hiểm.
Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Thiếu chút nữa thì đã trúng kế của Đồng mặt đen rồi, may mà vẫn chưa bắt đầu viết, cuốn sách “Vật” này ngoài hắn được xem ra còn có Đồng mặt đen và Tư Mã Bạch Kiểm, ba loại dược liệu xuất hiện ở đây chắc chắn là do hai thằng cha đó nghĩ ra.
Nói không chừng hai tên này còn lấy những dược liệu trong “vật” ra để làm đề thi cũng nên, một khi đã có người nhận ra ba loại dược liệu này, thì ai sẽ là kẻ bị nghi ngờ nhiều nhất.
Đúng là một đề thi thâm hiểm, đây gần như là đề thi ra cho hắn.
Nhưng không phải vì muốn tốt cho hắn mà vì muốn hắn phải ra mặt.
Móa nó, đúng là khó đề phòng, Diệp Mặc chửi thầm, hắn đã chắc chắn rằng Đồng mặt đen làm chuyện này, đối với hai thằng cha này mình phải cực kỳ cẩn thận, không thể không đề phòng cảnh giác với bọn chúng được.
Ngẫm nghĩ một chút Diệp Mặc vẫn viết tên của 9 loại dược liệu kia lên.
Chỉ có điều nếu chỉ viết tên 9 loại dược liệu này thì rất có khả năng sẽ bị loại khỏi cuộc thi, nhưng đối với Diệp Mặc mà nói, cái mạng nhỏ này quan trọng hơn nhiều so với việc vào Sa Nguyên Dược Cốc.
Hơn nữa Diệp Mặc cho rằng hắn viết được tên của 9 loại dược liệu này cũng chưa chắc sẽ bị loại, bởi vì có hai loại dược liệu hắn đã từng đọc được trong cuốn “Thần Dược Môn”.
Cuốn sách đó ghi chép lại bốn châu một biển của đại lục Lạc Nguyệt, Diệp Mặc rất hiểu về đại lục Lạc Nguyệt, và phần lớn kiến thức đó có được là nhờ cuốn nhật ký đó, cuốn nhật ký đó là của một tu sĩ Trúc Cơ, cả đời ông ta chưa từng đi qua Đông Huyền Châu.
Cuối cùng thì chết già ở “Thần Dược Môn”.
Còn mặt sau của cuốn nhật ký đó ghi chép về 10 loại dược liệu hiếm gặp, có hai loại trong 12 loại ngày hôm nay.
Thế nên mới nói, Diệp Mặc cho rằng cho dù hắn có viết thiếu 3 loại đó, thì cũng chưa chắc đã thua.
Bởi những tu sĩ chưa từng đọc “Vật” nói không chừng còn nhận biết được ít hơn hắn.
Diệp Mặc đối với việc luyện đan cũng có sự tự tin nhất định, có thể nói được xếp vào hàng đầu những người luyện đan.
Cho dù chỉ có 9 loại dược liệu, nhưng căn cứ vào dược tính của từng loại thuốc, hắn cũng có thể tạo ra được một phương thuốc.
Phương thuốc cần phải được kiểm chứng, Diệp Mặc không có cách nào để kiểm chứng, nhưng Diệp Mặc cũng biết người khác cũng không có cách nào để kiểm chứng cả, tính thành công của phương thuốc của hắn không lớn, nhưng cách hắn xây dựng nên đơn thuốc của mình rất có căn cứ, hơn nữa tại sao lại dùng thuốc như vậy hắn cũng viết rất rõ ràng.
Đồng thời thông qua yêu cầu này, Diệp Mặc cũng có thể nhìn ra người ra đề cũng không yêu cầu phương thuốc của người tham gia thi đấu phải chính xác 100%, bọn họ chỉ lấy đơn thuốc làm lí do mà thôi, chỉ cần ai có đủ lý do, thì người đó sẽ được điểm cao.
Diệp Mặc đưa ra phương thuốc có tên gọi là “Chức thần đan” là một phương thuốc thuộc linh đan tứ phẩm, hắn căn cứ vào loại “dẫn thần thảo” một loại linh thảo tứ phẩm để viết ra phương thuốc này.
“Dẫn thần thảo” thuộc linh thảo tứ phẩm, có một tính năng quan trọng đó là làm gia tăng sức mạnh cho thần thức, nhưng có một điều đáng tiếc cho dược sư đó chính là loại thuốc này không thể cho thêm vào đan dược.
Thế nên “Dẫn thần thảo” chỉ có thể được dùng trực tiếp mà thôi.
Nói như vậy, hiệu suất của nó chỉ đạt được 1, 2 phần, gây ra lãng phí rất lớn.
Diệp Mặc dùng việc lĩnh ngộ “Huyễn vân đao pháp” dựa vào đao pháp để khống chế linh khí, trong thời gian luyện đan đã chia tính năng của “Dẫn thần thảo” ra làm nhiều phần, mỗi phần lại dùng thần thức khống chế linh khí của chúng, cứ thế khiến cho dược tính của “Dẫn thần thảo” không bị mất đi chút nào, tận dụng đến 8 phần công dụng của nó.
Tuy nhiên “Chức thần đan” là phương thuốc dựa vào “Huyễn vân đao pháp” nếu như phương thuốc này thực sự có hiệu quả, thì ngoài hắn ra không có người nào có thể luyện được phương thuốc này cả.
Nếu muốn luyện được “Chức thần đan” thì trước tiên phải là một Linh đan sư tứ phẩm, sau đó còn phải biết pháp quyết của “Huyễn vân phi toàn đao”, nếu không lúc luyện đan sẽ không biết làm cách nào để khống chế linh khí.
Và điều quan trọng nhất là thần thức của người luyện đan phải mạnh, nếu không thì căn bản là không thể làm nổi.
Sau khi nghĩ ra phương thuốc này, Diệp Mặc cảm thấy rất có hứng thú, và muốn thử một chút.
Điều quan trọng là “Chức thần đan” là đan dược tứ phẩm, hơn nữa lại còn là loại đan dược có liên quan đến thần thức.
Trong giới Tu Chân, bình thường chỉ cần là thứ liên quan đến thần thức, thì vô cùng khó kiếm, bởi vì đan dược liên quan đến thần thức rất khó kiếm, thế nên lúc đầu Diệp Mặc chế ra “Phục thần đan” loại đan dược đó mới trở nên quý giá khác thường.
Sở dĩ “Phục thần đan” quý giá như vậy bởi vì dược liệu để chế ra nó không những quý hơn “Chức thần đan” rất nhiều lần, mà còn có chức năng phục hồi thần thức.
Nó là thuộc loại đan dược tam phẩm.
Còn “Chức thần đan” chỉ có tác dụng tăng thêm sức mạnh cho thần thức và chữa bệnh mà thôi.
Diệp Mặc viết ra phương thuốc “Chức thần đan”, chủ khảo tuyên bố:
– Thời gian một nén nhang đã hết, mời các vị Đan sư đến quảng trường thi đấu chờ kết quả.
Diệp Mặc đi theo những người khác ra ngoài, nghe họ bàn bạc, thì biết rằng có quá nhiều người ra về mà không có đáp án.
Không ngờ việc viết nên một phương thuốc từ những dược liệu có sẵn lại khó khăn đến như vậy, cho dù không yêu cầu phương thuốc đấy có thể dùng được, thì cũng đã là rất khó rồi.
Huống hồ, trong phiến ngọc đó còn có rất nhiều loại dược liệu chưa từng nhìn thấy bao giờ…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 893: Cao Thủ Đầy Rẫy
Cao Thủ Đầy Rẫy
D
iệp Mặc đã phát hiện mười mấy vị giám khảo kia đã xem xét miếng ngọc rồi, mặc dù có những mấy ngàn miếng ngọc, nhưng đối với những vị giám này mà nói thì lượng công việc này cũng không phải là lớn.
Phần lớn những người tham gia dự thi giống Diệp Mặc đều ở lại khu vực dự thi chờ kết quả, rất nhiều người đang cùng nhau thảo luận về đáp án đề thi. – Diệp sư đệ, cậu nhận ra mấy cây dược liệu? Tôi chỉ nhận ra 5 loại.
Diệp Mặc vừa nghe thấy những lời nói của Mộc Dịch Thanh liền biết anh ta nhất định sẽ bị loại rồi, 5 loại dược liệu đến 1 phương thuốc cũng không làm được, nếu có thể vào vòng trong thì mới là lạ.
– Anh nhận ra 5 loại, còn tôi chỉ nhận ra 3 loại thôi.
Diệp Mặc không trả lời, một người dự thi bên cạnh vẻ mặt uể oải chen vào nói.
– Đúng vậy, những dược liệu này rất hiếm, căn bản bình thường rất khó nhìn thấy, tôi cũng chỉ nhận ra 6 loại.
Lại một danh sĩ dự thi chen vào nói, tuy vậy vẻ mặt của anh ta vẫn tỏ ra đắc ý khi bản thân nhận ra sáu loại dược liệu này.
Diệp Mặc gật gật đầu, sáu loại dược liệu hẳn là có thể tạo thành một phương thuốc đơn giản rồi.
Nhưng hắn rất nhanh bị cuộc đối thoại của mấy người khác hấp dẫn, lập tức quay sang.
– Thái sư huynh, mấy loại dược liệu kia rốt cuộc là cái gì vậy? Thật sự rất ít gặp.
Một thiếu phụ khoảng ba mươi tuổi nũng nịu hỏi một gã thoạt nhìn cũng không lớn tuổi, vẻ mặt tỏ ra rất sùng bái.
Sở dĩ Diệp Mặc chú ý là vì hắn phát hiện lúc thiếu phụ xinh đẹp này hỏi, phần lớn thí sinh dự thi xung quanh đều ngừng nghị luận, xúm lại trước mặt vị Thái sư huynh kia, chờ nghe đáp án của anh ta.
Diệp Mặc cẩn thận đánh giá một chút vị Thái sư huynh này.
Tuổi của anh ta thoạt nhìn dường như cũng không lớn, tầm ba mươi tuổi nhưng đã là cảnh giới Giả Đan rồi.
Tuy nhiên Diệp Mặc biết đây chỉ là biểu hiện bề ngoài, người giới Tu Chân thoạt nhìn hai ba mươi tuổi, nếu như không có dùng Trú Đan đan thì tuổi thật có lẽ tầm bốn mươi năm mươi rồi.
Thấy những người xung quanh vây quanh anh ta, muốn nghe anh ta trả lời thì Diệp Mặc liền biết Thái sư huynh này hẳn là có lai lịch gì.
Thấy Diệp Mặc đánh giá Thái sư huynh, Mộc Dịch Thanh nhỏ giọng nói:
– Anh ta là Thái Thinh, là đệ tử nòng cốt của Thiên Đan phái, mới 49 tuổi.
Là thiên tài luyện đan nổi tiếng Bắc Vọng Châu, trên giới luyện đan rất nổi tiếng, xếp vào hàng thứ mười.
Có thể nói đây là 1 người rất giỏi.
Hóa ra là nhân vật xếp thứ 10 trong luyện đan danh nhân đường, khó trách được hoan nghênh như vậy, chính Diệp Mặc cũng muốn nghe xem nhân vật nổi tiếng này nhận ra mấy loại dược liệu.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – vn Phong độ của Thái sư huynh kia rất không tệ, anh ta khẽ mỉm cười, khoanh tay nói:
– Đề tài lần này có chút hơi khó, bởi vì 12 loại dược liệu trên kia đều là những loại dược liệu khó gặp, mọi người không nhận ra hết cũng là điều bình thường.
Nếu nói một câu công bằng, tôi cho rằng đề tài này cũng không nhất định có thể hoàn toàn nhìn ra được tiêu chuẩn của một người luyện đan.
Có vài ngươi luyện đan rất giỏi nhưng anh ta chưa từng nhìn qua những loại dược liệu lạ đó, dẫn đến…
Lời nói của Thái Thịnh lập tức được sự đồng ý của mọi người.
Đúng vậy.
Có người luyện đan rất giỏi nhưng không mấy khi gặp dược liệu lạ nên nếu dùng trong cuộc thi này thì thật không thỏa đáng.
Diệp Mặc thầm nói người này rất lợi hại, một câu nói mà có thể thu hút được sự hưởng ứng của tất cả mọi người, trở thành một người tốt không cần tiền.
Thanh âm xung quanh thoáng bình ổn một chút.
Thái Thịnh lại tiếp tục nói:
– Nhưng chúng ta cũng nên thông cảm cho Đan hội, có quá nhiều người tham gia trận đấu lần này, ra đề mục như vậy để cho giảm bớt công việc, có thể trong thời gian ngắn nhất đi đến đích.
Cho nên những bằng hữu trình độ luyện đan không tồi cũng không cần để ý, chỉ cần mình tự biết bản lĩnh của chính mình là được.
Những người dự thi xung quanh lại đồng thanh hưởng ứng, hiển nhiên là vẫn đồng ý với lời nói của Thái Thịnh.
Diệp Mặc thầm nhủ, người này vừa đứng trên cương vị người dự thi lên tiếng cho mọi người, trong nháy mắt đã đứng trên lập trường của Đan hội để giải thích nguyên nhân.
Mặc dù Diệp Mặc không hiểu hết Thái Thịnh nhưng cũng biết đây là một nhân vật rất tài giỏi.
– Thái Thinh, đừng chỉ nói lời hay, những lời hay của cả hai bên anh đều nói rồi, bây giờ chúng tôi muốn nghe đáp án của anh, không phải muốn anh an ủi chúng tôi xong lại đi an ủi Đan hội…
Một người đàn ông giọng ồm ồm không hề khách khí cắt đứt lời nói của Thái Thịnh.
Thái Thịnh lại không hề căm tức, ngược lại cười cười nói:
– Vị bằng hữu kia nói rất đúng, đề mục này cũng coi như tôi có vận khí tốt, vừa mới nhìn qua một quyển sách thuốc mà tiền bối để lại, may mắn nhận ra 10 loại dược liệu trong đó…
Diệp Mặc nghe xong trong lòng trầm xuống, tên Thái Thịnh này không ngờ nhận ra mười loại, thật là lợi hại.
Một người lợi hại như vậy mới xếp vị trí thứ 10 trong Luyện đan danh nhân đường, xem ra bản thân muốn gia nhập vào vị trí top 10 thực sự có chút khó khăn.
Diệp Mặc chỉ có thể hy vọng đề mục sau, ngàn vạn lần đừng có chọn những vật hiếm có như vậy.
Tên Thái Thịnh này hiển nhiên chưa xem qua quyển sách “Vật” này, anh ta lại có thể nhận ra10 loại dược liệu, có thể thấy người tài giỏi ở giới Tu Chân rất nhiều.
Đương nhiên, Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không tin lời nói của tên Thái Thịnh này, cái gì mà không cẩn thận đọc được một quyển sách của một vị tiền bối đã để lại mà lợi hại như vậy.
Mặc dù hắn không hiểu rõ Thiên Đan phái nhưng có lẽ đây cũng không phải là một môn phái đơn giản.
Quả nhiên lời nói của Thái Thịnh vừa dứt, những người xung quanh đều tỏ ra ngạc nhiên, không ngừng thán phục, hiển nhiên rất nhiều thí sinh dự thi đều ghen tị trước thành tích nhận ra 10 loại dược liệu.
– Thái sư huynh thật là lợi hại, không ngờ có thể nhận ra đến 10 loại, tôi nghĩ không cần viết phương thuốc có lẽ cũng có thể qua vòng kiểm tra rồi.
– Tôi đoán lần này Thái sư huynh chắc chắn có thể tiến vào vòng trong, nói không chừng có thể thăng cấp lên top 3 đều có thể.
– Thái sư huynh, mười loại dược liệu kia là gì, có tác dụng gì…
Những người hâm mộ ở đó đều đang nghị luận, rất muốn biết rốt cuộc có những loại dược liệu nào.
Đang lúc Thái Thinh định mở miệng nói thì một giọng nói lạnh lùng đã cắt đứt lời nói của anh ta, tất cả mọi người đều nhìn dang tiếng hừ lạnh này, muốn biết ai lại dám cắt đứt lời nói của Thái sư huynh.
Một cô gái mặc váy màu hồng phấn khinh thường nói:
– Nhận ra 10 loại dược liệu thì có gì đáng khoe chứ? Nhìn dáng vẻ của anh tôi còn tưởng anh nhận ra cả 12 loại dược liệu cơ đấy, hoặc là bản thân anh tự chế ra một phương thuốc Thiên cấp cơ.
Hiễn nhiên cô gái mặc váy hồng này đang nói Thái Thịnh, mấy tu sĩ xung quanh vừa muốn trợ giúp Thái Thịnh thì nhìn thấy kí hiệu môn phái thêu trên váy của cô gái mặc váy hồng, lập tức im miệng.
Tiên Dược cốc không phải nơi tu sĩ bình thường có thể chọc được, mà cô gái mặc váy hồng này lại có kí hiệu của Tiên Dược cốc.
Không ngờ Thái Thịnh lại không hề tức giận, chắp tay nói với cô gái này:
– Hóa ra là Quảng sư tỷ của Tiên dược cốc, Thái Thịnh kiến thức ít ỏi khiến Quảng sư tỷ chê cười rồi, có lẽ Quảng sư tỷ cũng đều nhận ra 12 loại dược liệu nay.
Cô gái váy đỏ kia thản nhiên nói:
– Thái Thịnh, anh không cần phải châm biếm tôi.
Tuy tôi chỉ nhận ra 10 loại dược liệu thôi nhưng sư muội của tôi lại nhận ra nhiều hơn anh.
Người khác nghe xong những lời này cũng không hề thấy kinh ngạc, bởi vì tất cả mọi người đều biết sư muội của cô gái váy đỏ là ai, hơn nữa địa vị của Tiên Dược cốc còn cao hơn Thiên Đan phái một chút.
– Cô gái này tên là Quảng Vi, là người của “Tiên Dược cốc”, đúng thứ 17 trong luyện đan danh nhân đường, nhưng sư muội của cô ta lại là một người nổi tiếng, chính là Cầm Mộ Tâm.
Mặc dù xếp thứ 12 trong nhóm luyện đan nhưng đó đã là chuyện của 10 năm trước rồi.
Mộc Dịch Thanh nhỏ giọng giải thích bên tai Diệp Mặc – Cầm sư muội, tới đây một chút…
Sau khi cô gái váy đỏ nói xong, không đợi Thái thịnh trả lời, liền đúng xa xa vẫy vẫy tay.
Phía xa xa một cô gái mặc váy xanh nhìn thấy cô gái váy đỏ lập tức đi tới, nói:
– Quảng sư tỷ, chị tìm em..
– Mộ Tâm sư muội, cô nói một chút tên gọi của 12 loại dược liệu kia đi, nếu không có vài người nhận ra 10 loại dược liệu đã cho mình là đệ nhất thiên hạ rồi.
Cô gái váy đỏ nói xong, lạnh lùng liếc nhìn Thái Thịnh.
Thái Thịnh cười khổ một tiếng, không nói gì.
– Diệp sư đệ, cô gái váy xanh này chính là Cầm Mộ Tâm của “Tiên dược cốc”, là một nhân vật thiên tài tuyệt đối.
Mộc Dịch Thanh nói với Diệp Mặc.
Diệp Mặc đánh giá một chút Cầm Mộ Tâm, tầm hai mươi tuổi, đôi lông mày kẻ đen phối hợp với hai má hồng hồng trông rất tự nhiên, lại giống một cây U Lan bình thường.
Mái tóc đen như mực bao phủ sau lưng, có mấy cọng tóc phấp phới bay bên tai tạo ra sự sống động.
Cảm giác đầu tiên mà Cầm Mộ Tâm cho Diệp Mặc chính là một cô gái xinh đẹp, hơn nữa còn là một cô gái không thích nói chuyện, cho người ta cảm giác không lạnh lùng lắm.
Hắn quả thực không có cách nào liên hệ cô gái này với người đứng thứ 5 trong Trúc Cơ danh nhân đường.
Người lên được bảng Trúc Cơ danh nhân đường thì có mấy người tốt? Làm gì có người nào không có bản lĩnh kinh người? Cầm Mộ Tâm này thoạt nhìn có vẻ rất nhu mì, chẳng lẽ đánh nhau lại rất lợi hại?
Cầm Mộ Tâm im lặng đi tới nói:
– Quảng sư tỷ, em chỉ có thể nhận ra 11 gốc dược liệu, cũng không hòan toàn nhận ra hết.
– Mười một gốc thì mười một gốc, ít ra cũng nhiều hơn cái thùng rỗng kêu to chỉ nhận ra có 10 gốc.
Cái cô váy đỏ vừa dứt lời, tất cả mọi người đều nhìn về phía Thái thịnh, chỉ cần không phải đồ ngốc, đều biết rằng lời này là nhằm vào Thái Thịnh.
Phong độ của Thái Thịnh rất tốt, anh ta đi đến trước mặt Cầm Mộ Tâm chắp tay nói:
– Cầm sư tỉ… Mời sư tỉ chỉ giáo một chút, Thái Thịnh vô cùng cảm kích.
Cầm Mộ Tâm gật gật đầu, cũng không hề vì thái độ khiêm nhường của Thái Thịnh mà khiêm tốn, cô trầm ngâm một lát nói:
– Tôi nhận ra 11 gốc dược liệu, theo thứ tự là Hỏa hồ hoa, Địa long căn, Dẫn thần thảo, Dẫn nguyệt băng lam, Hoàng tường vĩ, Cữu mộc bì…
Cầm Mộ Tâm còn chưa dứt lời nhưng trong lòng Diệp Mặc càng ngày càng cảm thấy không dám coi thường những người này.
Vừa rồi trong lòng tự nhủ 11 loại dược liệu mà Cầm Mộ Tâm nói, quả nhiên có hai loại là hắn biết được từ trong “Vật”, xem ra rất nhiều người có kiến thức rộng lớn.
– Một loại cuối cùng tôi không nhận ra.
Sau khi Cầm Mộ Tâm nói xong liền đứng ở bên cạnh cô gái váy đỏ.
– Cuối cùng là “Hải nê vô hoa tảo”.
Một giọng nói tiếp lời Cầm Mộ Tâm vang lên.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 894: Phương Thuốc Gây Tranh Luận
Phương Thuốc Gây Tranh Luận
K
hông ngờ thật sự có người nhận ra 12 loại linh thảo, trong lòng Diệp Mặc càng ngày càng thiếu tự tin rồi, tuy hắn biết mình sẽ không bị loại trong vòng 1, nhưng đối mặt với nhiều cao thủ như vậy, thành tích hắn đạt được đương nhiên sẽ không quá cao.
Vốn dĩ Diệp Mặc cho rằng nhận ra 11 loại dược liệu đã là cao nhất rồi, nhưng thật không ngờ vẫn có người nhận ra cả 12 loại dược liệu.
Diệp Mặc biết số điểm ở vòng 1 nếu tính đến trận chung kết, cho dù thiếu một điểm cũng đều có thể ảnh hưởng đến việc hắn tiến vào Top10.
Ánh mắt của Diệp Mặc và những người còn lại đều tập trung trên người nói ra tên loại dược liệu cuối cùng kia, đến Cầm Mộ Tâm yên tĩnh trong lòng cũng chấn động, hiển nhiên cô cũng nghĩ không ra thật sự có người nhận ra loại dược liệu thứ 12.
Người nói chuyện là một lão già, tu vi Kim Đan hậu kỳ, Diệp Mặc lại cảm nhận trên người lão già này sức nóng hầm hập.
Hắn lập tức hiểu lão già này có một mồi lửa kỳ dị, đây tuyệt đối là một cao thủ luyện đan.
Mặc dù có người nhận ra 11 loại, thậm chí có người nhận ra 12 loại, nhưng Diệp Mặc lại không hề hối hận vì quyết định của mình.
Theo như Cầm Mộ Tâm nói, cho dù cô ta nhận ra 11 loại nhưng Diệp Mặc tin Đồng mặt đen cũng không dám đi điều tra cô.
Hơn nữa là một đệ tử thiên tài của “Tiên dược cốc”, cho dù là không xem “Vật” nhận ra 11 loại dược liệu thì cũng không phải việc gì quá li kỳ.
– Hóa ra là Thành tiền bối, Mộ Tâm thụ giáo.
Cầm Mộ Tâm lại hành lễ với lão già kia, hiển nhiên rất là khâm phục người này.
Diệp Mặc phát hiện chẳng những Cầm Mộ Tâm mà cho dù những người còn lại xung quanh cũng tỏ ra rất tôn kính, rõ rằng vị tiền bối này có chút uy danh. – Ông ta tên là Thành Dạ Quần.
Là người đúng đầu luyện đan danh nhân đường, hơn nữa còn 3 năm liên tiếp giữ vị trí Đan Vương, người không biết ông ta cũng thật ít.
Rõ ràng câu nói cuối cùng là nói cho danh nhân đường nghe, thậm chí anh ta còn nghi ngờ danh nhân đường là vừa đến Bắc Vọng Châu.
Diệp Mặc giật mình, khó trách nhiều người tôn kính với ông ta như vậy, không ngờ là một Đan Vương nhất phẩm.
Tuy nhiên danh nhân đường cũng hiểu được.
Đã là một Đan Vương nhất phẩm thì cho dù ông ta nhận ra hết toàn bộ dược liệu thì hiển nhiên cũng sẽ không khiến cho Đồng mặt đen hoài nghi.
Nghĩ đến Đồng mặt đen, Diệp Mặc theo bản năng nhìn lên trên đài, hắn lại hết hồn phát hiện, những vị giám khảo còn lại trên khán đài đều còn, mà cái tên Đồng mặt đen kia lại không thấy.
Đồng mặt đen không thấy, trong lòng Diệp Mặc lại thấy thoải mái, tốt nhất người này đừng quay lại trước khi kết thúc cuộc thi.
Mặc dù Thành Dạ Quần tuổi đã lớn, hơn nữa cũng là Đan Vương nhất phẩm, nhưng tính tính không kiêu căng, câu hỏi của mọi người ông ta đều sẽ giải đáp bình đẳng.
– Thành tiền bối, ông dự đóan một chút, nếu như lần này không muốn bị loại thì phải nhận ra mấy loại dược liệu?
Có người không chờ được nữa, đem tất cả những thắc mắc của mọi người ra hỏi luôn.
Thành Dạ Quần trầm ngâm một lát nói:
– Đề mục lần này có chút quái dị.
Tôi nói nó có chút quái dị là ở chỗ, trong đề mục xuất hiện gốc cây “Dẫn Thần thảo”.
Tuy nhiên nếu anh có thể trả lời đúng 8 đáp án hơn nữa không dùng “Dẫn Thần thảo” hình thành phương thuốc thì bình thường có lẽ không có vấn đề gì.
– A, Thành tiền bối, vì sao chứ? Tôi cũng dùng “Dẫn Thần thảo”…
Thành tiến bối vừa nói xong đã có người giật mình hỏi.
Thành Dạ Quần không trả lời, mà cô gái váy đỏ lại nói:
– Vấn đề này không phải rất đơn giản sao? Ai cũng biết “Dẫn Thần thảo” không thể nhập đan, nếu anh dùng “Dẫn Thần thảo” nhập đan thì nhất định bị đào thải, cái này còn gì phải nói?
Thành Dạ Quần gật gật đầu, không nói gì, hiển nhiên là đồng ý với lời nói của cô gái váy đỏ.
– Vì sao? Dược liệu không thể nhập đan còn đưa vào trong đề mục làm gì?
Lại có người nói, từ trong giọng điệu lo lắng của anh ta thì có thể biết, anh ta cũng dùng “Dẫn Thần thảo” rồi.
Chính là Diệp Mặc cũng ngây dại, hắn cũng không hiểu lời nói của Thành Dạ Quần và cô gái váy đỏ có ý nghĩa gì, hắn cũng dùng “Dẫn Thần thảo” để nhập đan, nói như vậy, hắn cũng bị loại rồi?
Tuy rằng Diệp Mặc không muốn tin phán đoán của Thành Dạ Quần, nhưng hắn mơ hồ cảm thấy ông ta nói đúng.
Nhưng cho dù hắn cảm thấy ông lão Thành nói đúng nhưng Diệp Mặc vẫn không thể nghĩ ra vì sao dùng “Dẫn Thần thảo” nhập đan lại bị loại bỏ.
Thành Dạ Quần nhìn mấy người dự thi vẻ mặt không cam lòng nói:
– Nếu tôi đoán không sai thì sở dĩ đan hội cho “Dẫn Thần thảo” vào trong phương thuốc, mục đích là để tốc độ chấm bài của giám khảo nhanh hơn.
Thành Dạ Quần còn chưa dứt lời thì Diệp Mặc đã hiểu, lập tức sắc mặt đã khó coi.
Sở dĩ đến bây giờ hắn mới nghĩ thông suốt là bởi vì hắn đã giải quyết xong vấn đề “Dẫn Thần thảo” không thể nhập đan, cho nên mới thật không thể ngờ.
Bây giờ Thành Dạ Quần nhắc tới thì hắn đã hiểu.
Những vị giám khảo này vừa nhìn thấy “Dẫn Thần thảo” lập tức vất qua một bên, căn bản không cần xem nguyên lý phương thuốc, như vậy tiết kiệm được rất nhiều thời gian.
Tuy rằng Diệp Mặc cũng hy vọng Thành Dạ Quần đoán sai nhưng trong lòng hắn cũng biết, dự đoán của Thành Dạ Quần và cô gái váy đỏ không hề sai lầm, bọn họ đoán rất đúng.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – vn – Hóa ra là như vậy…
– Khi tôi cầm lấy đề thi là đã biết, đây không phải là sự việc hiển nhiên sao?
– Tôi cũng đoán được, hẳn là không thể dùng “Dẫn Thần thảo” nhập đan.
Xung quanh bắt đầu nghị luận khiến tâm tình của Diệp Mặc càng ngày càng chán, hắn cười khổ một lát, bản thân thông minh hóa ra lại bị thông mình hại.
Tùy tiện lấy một phương thuốc thì tốt rồi, còn thêm “Dẫn Thần thảo” làm gì? Bây giờ thì tốt rồi, đúng là tự lấy đá đập chân mình.
– Diệp sư đệ, cậu không sao chứ?
Mộc Dịch Thanh cùng đứng một chỗ với Diệp Mặc, tâm trạng của Diệp Mặc vẫn rất tốt nhưng khi mọi người bắt đầu thảo luận đến “Dẫn Thần thảo”, tâm trạng của hắn dường như bắt đầu thay đổi, lập tiếng mở lời dò hỏi.
Diệp Mặc khoát tay nói:
– Không có việc gì, ôi, phương thuốc của tôi cũng dùng “Dẫn Thần thảo”, tôi nghĩ chúng ta có thể mau chóng rời sân rồi.
Mộc Dịch Thanh lẳng lặng nhìn Diệp Mặc, chính anh ta cũng biết không thể dùng “Dẫn Thần thảo”, mà Diệp Mặc là một linh đan sư lục phẩm lại dùng “Dẫn Thần thảo”, đây là chuyện gì?
– Mình đã bị hai lão rùa đen hại.
Trong lòng Diệp Mặc thầm mắng, nếu không vì chú ý cẩn thận đề phòng Đồng mặt đen thì hắn sẽ viết ra 12 loại dược liệu, tùy tiện lấy trong “Vật” ra một phương thuốc, thậm chí không cần bản thân phải suy nghĩ.
Nhưng chỉ là một đề thi mà thôi, không ngờ lại ẩn chứa nhiều cơ quan như vậy.
Đối với người khác mà nói, có lẽ chỉ có “Dẫn Thần thảo”, nhưng đối với hắn mà nói lại khó lòng phòng bị.
…
Tâm trạng Diệp Mặc không tốt, trong khi những Luyện Đan Sư đang ở bên ngoài chờ kết quả thì mười mấy vị giám khảo bên trong lại bắt đầu tranh luận phương thuốc của hắn.
– Thiên tài ý tưởng, không ngờ có thể nghĩ đến dùng linh khí lốc xoáy bao bọc lấy dược tính, vừa vặn lợi dụng “Dẫn Thần thảo” luyện chế ra “Chức Thần đan”.
Nếu biện pháp này thật sự khả thi thì “Chức Thần đan” này đủ để có thể chấn động toàn đại lục Lạc Nguyệt.
Một vị giám khảo cầm một miếng ngọc nhìn chằm chằm phương thuốc trong đó, không ngừng tán thưởng.
– Anh Vương, anh nói thật sự có người dùng “Dẫn Thần thảo” nhập đan? Phương thuốc dùng “Dẫn Thần thảo” anh cũng xem chi tiết sao?
Một lão già bên cạnh dừng việc xem miếng ngọc lại.
Ngược lại tỏ ra khiếp sợ nhìn vị giám khảo vừa nói.
Cuộc đối thoại của hai người này đã thu hút sự ngạc nhiên của những vị giám khảo còn lại, phần đồng giám khảo đều chen chúc lại muốn nhìn phương thuốc trên miếng ngọc.
“Dẫn Thần thảo” là không thể nhập đan.
Sở dĩ cho nó vào trong đề thi chủ yếu là muốn tốc độ chấm bài nhanh hơn.
Năm sáu ngàn người dự thi, khẳng định có rất nhiều gà mờ, mà những phương thuốc gà mờ này cũng đi nhìn thì sẽ tốn rất nhiều thời gian.
Cho nên trong đề thi cho “Dẫn Thần thảo” vào mục đích là để các vị giám khảo bớt thời gian chấm thi đi, một khi có người dùng “Dẫn Thần thảo” nhập đan thì căn bản không cần nhìn, trực tiếp loại bỏ.
Bởi vì “Dẫn Thần thảo” so với những dược liệu khác mà nói, đây là một lọai dược liệu quá bình thường, rất nhiều gà mờ không biết nhất định sẽ lấy “Dẫn Thần thảo” cho vào phương thuốc.
Nhưng bây giờ chẳng những có người dùng “Dẫn Thần thảo” cho vào phương thuốc, hơn nữa còn có giám khảo nói hay, đây không phải là sự việc kỳ quái sao? Hơn nữa lớn tiếng tán thưởng còn là Phó hội trưởng đan hội Vương Tàng Kiếm, là một Đan Vương nhất phẩm.
– Đây không phải là chuyện vớ vẩn sao? Nếu “Dẫn Thần thảo” có thể nhập đan thì tôi sẽ ăn miếng ngọc này luôn.
Phó hội trưởng Vương, ông lại còn nói phương thuốc này có sáng ý?
Sau khi nhìn phương thuốc “Chức Thần đan”, lập tức có người khinh thường nói, hiển nhiên cho rằng “Chức Thần đan” chỉ là bậy bạ.
– Vu trưởng lão nói không sai, rất nhiều người vì ứng phó đề thi, tùy tiện nghĩ lung tung.
Khống chế linh khí ở trong lò đan hình thành lốc xoáy đều rất khó, chớ đừng nói chi là khống chế linh khí ở trong đan dược hình thành lốc xoáy.
Còn muốn vây quanh dược tính của “Dẫn Thần thảo” ở giữa lốc xoáy, ít nhất đây là điều ta không làm được, có lẽ vị thí sinh kia còn lợi hại hơn cả ta.
Lại 1 vị giám khảo khác ngắt lời.
Vu trưởng lão lúc trước tỏ vẻ phản đối lập tức cười lạnh một tiếng:
– Kiều chưởng môn, chúng ta chỉ là Đan Vương nhất phẩm mà thôi, nói không chừng thí sinh kia căn bản cũng không dừng ở Đan Vương nhất phẩm đâu? Hơn nữa tu vi có lẽ còn cao hơn chúng ta, có lẽ việc chúng ta không làm được nhưng hắn lại làm được.
Giọng điệu đầy tính châm chọc, hiển nhiên là nhằm vào phó hội trưởng Vương tán thưởng “Chức Thần đan” của dm kia.
Lúc này một cô gái trung niên lại cùng lạnh giọng nói:
– Vu trưởng lão, việc ông không làm được, người khác chưa chắc đã không làm được.
Ông cũng đã nói, ông chỉ là một Đan Vương nhất phẩm thôi, có lẽ đợi ông lên cao hơn có lẽ sẽ làm được.
– Minh Tâm chưởng môn, tôi chỉ nói thực tế mà thôi.
Vị trưởng lão kia nhìn thấy người đang nói chuyện là Minh Tâm trưởng môn của “Tiên Dược cốc”, giọng điệu liền lập tức dịu xuống.
Ông ta và Vương Tàng Kiếm, một người là trưởng lão của Đan hội, một người là phó hội trưởng của Đan hội, bình thường có chút mâu thuẫn, ông ta đương nhiên không thể đồng ý với cách nói của Vương Tàng Kiếm.
Nhưng Minh Tâm chưởng môn của “Tiên Dược cốc” đã là Đan Vương nhị phẩm rồi, trình độ luyện đan lợi hại hơn y rất nhiều, y căn bản không có cơ hội để phản bác.
Cô gái xinh đẹp kia nhẹ giọng nói:
– Bất luận phương thuốc “Chức Thần đan” này có khả thi hay không nhưng nguyên lí phân tích ở trên đó thì không hề sai chút nào.
Vu trưởng lão vừa nhìn thấy “Dẫn Thần thảo” liền loại bỏ phương thuốc này có phải đã quá nóng vội?
– Đúng rồi, Đồng Vũ Sinh đâu? Nghe nói ông ta có được một quyển đan thư rất có giá trị, để anh ta đến xem đi.
Thấy mọi người bắt đầu tranh luận phương thuốc này, lập tức có vị giám khảo nói.
– Anh Đồng chỉ nhìn qua mấy người nhận ra 10 loại dược liệu trở lên liền đi, dường như có việc gấp.
Quan chủ khảo lập tức nói.
Kiêu trưởng môn ban đầu đồng ý với Vu trưởng lão lại lớn tiếng nói:
– Nếu mọi người đều có dị nghị với phương thuốc này thì tôi nghĩ hãy gọi Lỗ Diệp tiền bối đến xem đi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 895: Chú Ngựa Ô “Thảo Đan Môn”
Chú Ngựa Ô “Thảo Đan Môn”
Ồ
, không ngờ lại nghĩ ra cách này, dùng lốc xoáy linh thạch thêm vào đan, sau đó…
Ông Lão Lỗ Diệp cầm phương thuốc “Chức thần đan” của Diệp Mặc lên xem một lúc lâu, mới giật mình không ngừng than thở nói.
Nhưng sau khi lão nói xong liền lắc đầu nói:
– Cách này rất được, nhưng muốn luyện được “Chức thần đan”, dường như là không thể nào.
Khống chế linh khí trong đan dược như này, quả thực là chưa nghe đến bao giờ.
– Đúng vậy, tôi cũng thấy cách này không được cho lắm.
Vu trưởng lão nghe thấy ông lão Lỗ Diệp nói vậy, cũng phụ họa nói theo.
– Vậy thì bỏ qua đi, người luyện đan có những suy nghĩ kỳ lạ kiểu này sau này cũng không thể có thành tích gì được.
Kiều chưởng môn lập tức ủng hộ bỏ qua người viết ra phương thuốc này.
Ai biết được Lỗ Diệp lắc lắc đầu nói:
– Mặc dù tôi thấy người tham gia dự thi đưa ra “Chức thần đan” là không thể luyện chế ra được, nhưng suy nghĩ của hắn lại mở ra một lối tắt trong việc luyện đan, hơn nữa hắn phân tích dược lí hoàn toàn đúng đắn, đan sư này không nên bỏ qua, hắn có thể nhận biết được chín loại dược liệu, hơn nữa lại tận dụng chín loại dược liệu này viết ra “Chức thần đan”, người này đúng là một thiên tài rất giỏi.
– Đúng vậy, Lỗ Diệp tiền bối nói rất đúng, tôi cũng là vì hắn nhận ra được chín loại dược liệu mới chú ý đến phương thuốc của hắn, xem xong tôi mới thấy phương thuốc này rất được.
Vương Tàng Kiếm lại rất tán thưởng người viết ra phương thuốc này, gã căn bản không để ý đến những lời của Vu trưởng lão và Kiều chưởng môn.
Ông Lão Lỗ Diệp liền gật đầu nói:
– Vậy thì cho tám điểm đi.
– Lỗ Diệp tiền bối, tám điểm có phải quá cao rồi không?
Vu trưởng lão cũng không phải là để ý đến số điểm tám điểm kia, cái mà lão để ý chính là người này là do Vương Tiềm Kiếm phát hiện ra, nếu như cho hắn điểm cao, vậy thì lão cũng rất khó chịu.
Hơn nữa đề thi thứ nhất tổng điểm mới có mười điểm, lần này lại cho tám điểm, cho dù không cân nhắc đến Vương Tàng Kiếm, thì điểm này cũng là quá cao.
Ông Lão Lỗ Diệp lắc đầu nói:
– Người có thể có những tư tưởng như này chính là thiên tài, nếu như
“Chức thần đan” có thể luyện chế ra, đừng nói là tám điểm, cho dù là điểm tối đa cũng nên.
– Nhưng hắn vẫn không nhận ra ba loại dược liệu còn lại.
Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Một giám khảo nhỏ giọng nói một câu, rõ ràng ý của anh ta chính là, cho dù phương thuốc tham gia dự thi của người này hoàn mĩ, nhưng không hoàn thành 100% đề bài, điểm tuyệt đối cũng không được.
Ông Lão Lỗ Diệp lắc lắc đầu, thở dài không nói gì thêm, chỉ liếc nhìn phương thuốc một cái, lúc này mới quay người bỏ đi.
…
Trong khi những người chờ dự thi có chút sốt ruột, quan chủ khảo lại bước lên đài, cầm một ngọc bài nói:
– Cuộc tranh tài luyện đan danh nhân đường vòng thứ nhất đã kết thúc, tất cả có năm trăm người dự thi được đi vào vòng thứ hai.
Sau đây tôi đọc tên, đọc đến tên ai thì ở lại tiếp tục thi vòng thứ hai, người nào không có tên trong danh sách thì mới rời khỏi khu vực thi, tiến vào khu vực xem dự thi.
Sau những âm thanh líu ríu của những người dự thi nghe thấy quan chủ khảo nói vậy thì lập tức yên lặng, rồi nín thở nghe ngóng sợ bỏ lỡ mất tên của mình.
Diệp Mặc mặc dù cũng không hi vọng mình tiến vào vòng thứ hai, nhưng nghe thấy trong hơn năm nghìn nhân tài có năm trăm người được giữ lại thì không nói gì, tỉ lệ đào thải này thực vượt qua 90%.
– Tán Tu Tần Cửu Tháp 6 điểm, Diệp Chí Long của Ma Linh môn 6 điểm… Vương Hoa Nhất của Song Tâm cốc 6. 2 điểm, Mạnh Vũ của Vạn đan các 6. 2 điểm…
Mỗi cái tên được quan chủ khảo xướng lên, tâm trạng sốt ruột của người dự thi lại tăng thêm một phần.
Những tu sĩ đã được xướng tên trong lòng vui mừng hí hửng, những người chưa có tên lại càng vểnh tai lên nghe cho kĩ.
Diệp Mặc trong lòng có chút giật mình, hắn biết đề thi này thang điểm mười, nhưng không ngờ lại chính xác chuẩn như vậy, vẫn còn chấm đến 0. 1.
Nhưng trong lòng hắn có chút ảo não, nếu như hắn không dùng “Dẫn thần thảo”, thi được 6. 5 điểm hẳn là cũng không có vấn đề gì.
– Trịnh Lang của Hải Điện 7. 7 điểm, Tán Tu Ngô Vĩnh Lâm 7. 7 điểm, Hà Lương của Thiên Đan phái được 7. 8 điểm, Quảng Vi của Sơn dược cốc…
Diệp Mặc trong lòng lại càng trầm xuống, không chỉ có hắn, mà đến cả những tu sĩ tham gia đứng quanh đó đều cho rằng mình bị loại rồi, đã hơn 480 người rồi, vẫn chưa có tên của hắn, rõ ràng là cơ hội không còn nhiều nữa rồi. – Đừng nhụt chí, Sa Nguyên dược cốc mặc dù năm mươi năm mới mở một lần, nhưng luyện đan danh nhân đường thì cứ mười năm lại tổ chức một lần.
Có kinh nghiệm này rồi, lần sau nói không chừng anh sẽ có cơ hội đấy.
Mặc dù đang an ủi Diệp Mặc, nhưng trong lòng Mộc Dịch Thanh cũng đang thất vọng.
Anh ta muốn Diệp Mặc đại biểu “Thảo đan môn” dự thi, đương nhiên hi vọng Diệp Mặc có thể đứng trong Top 10, cho dù không được đứng trong Top 10, nằm trong số danh nhân cũng được.
Lùi thêm một chút nữa mà nói, cho dù không đứng trong số danh nhân, có thể thăng cấp vòng thứ nhất, để cho quan chủ khảo đọc tên môn phái một chút cũng được.
Nếu như
“Thảo môn đan” có người lọt vào vòng hai, nói không chừng đan dược của “Thảo môn đan” sẽ đắt hàng hơn một chút, những tháng ngày của môn phái cũng sống tốt hơn.
Nhưng đáng tiếc là, Diệp Mặc cũng như anh ta đến vòng một còn không qua được.
Vị quan chủ khảo kia nhìn đám người bên người bên dưới có chút xôn xao, lại cao giọng hơn nữa nói:
– Bây giờ tôi sẽ đọc tên mười người cuối cùng, cũng là mười người đứng đầu trong vòng một này.
– Diệp Mặc của Thảo Đan môn 8 điểm, Thái Thịnh của Thiên Đan phái 8. 1 điểm, Vạn Quả Bình của Đan Đỉnh Sơn 8. 2 điểm…
Diệp Mặc nghe thấy tên mình không ngờ lọt vào Top 10, nhất thời ngơ ngẩn người, trong phút chốc vui mừng hí hửng.
Hắn không ngờ sau khi dùng “Dẫn thần thảo”, hắn lại còn lên cấp, hơn nữa lại lọt vào Top 10 thành tích thăng cấp, điều này khiến hắn không thể không vui mừng.
Hắn có thể không đợi được năm mươi năm nữa, đừng nói đến năm mươi năm, cho dù là năm năm thôi Diệp Mặc cũng không đợi được.
Lạc Ảnh, Khinh Tuyết, Tiểu Vận còn có cả Ức Mặc, bọn họ chắc hẳn đang ở đại lục Lạc Nguyệt, nhưng bây giờ căn bản hắn không có thực lực đi tìm họ.
Trong lòng hắn mỗi ngày đều dằn vặt, nhưng hắn lại bất lực.
Đại lục Lạc Nguyệt không phải là Trái đất, ném Trái đất vào Vô Tâm Hải nói không chừng còn không nổi lên bọt nước nào, nơi này tìm một người đâu có dễ?
Chỉ còn cách sau khi hắn có được thực lực nhất định rồi, hắn mới có đi tìm mấy người Lạc Ảnh.
Nhưng bây giờ Diệp Mặc chỉ là Trúc Cơ hậu kỳ, cho dù hắn có nhớ các cô thế nào đi nữa thì cũng chỉ có thể kiềm chế lại suy nghĩ của mình mà thôi, nhiều nhất cũng chỉ có thể mở một “Ngành Dược Hoa Hạ”, hi vọng các cô có thể nhận được tin tức của mình.
Mà hi vọng thăng cấp tu luyện nhanh chóng ở nơi nào? Ngoài tài nguyên ra vẫn là tài nguyên.
Tài nguyên ở đâu? Chính là nơi cằn cỗi ở Bắc Vọng Châu, những nơi có tài nguyên tốt đều bị các môn phái chiếm cứ rồi, hi vọng duy nhất còn lại chính là những nơi bí ẩn.
Sa Nguyên dược cốc chính là một nơi như vậy, nghe đâu bên trong có rất nhiều thiên tài địa bảo, Diệp Mặc có thể không dao động sao? Bây giờ dường như là lúc hắn tuyệt vọng nhất, thấy mình không ngờ lại qua được, trong lòng sao có thể kìm chế được.
Vài cái tên ở giữa, Diệp Mặc thậm chí không nghe thấy, hắn mơ hồ nghe thấy Cầm Mộ Tâm hình như là 8. 7 điểm, còn Thành Dạ Quần hình như là xếp thứ nhất với 9 điểm.
Nhưng những cái này đối với hắn không quan trọng, đừng nói là 8 điểm, cho dù là 7 điểm mà hắn có thể thăng cấp, là hắn cũng hài lòng rồi.
Mộc Dịch Thanh cũng ngớ người một lúc lâu, sau đó anh ta mới giật mình vui mừng lớn tiếng nói:
– Diệp sư đệ, tôi không nghe nhầm đấy chứ, Diệp Mặc của “Thảo đan môn” được 8 điểm, xếp vào Top 10 của vòng thứ nhất.
Diệp Mặc đã bình thường trở lại, nén vui sướng xuống đáy lòng, vỗ vỗ Mộc Dịch Thanh nói:
– Xem ra vận khí của tôi cũng không tệ, anh quả thực không nghe lầm đâu, tôi đã lên cấp thật rồi.
Top 10 luyện đan danh nhân đường, tôi đã lấy được một nửa rồi.
– Kiêu ngạo, lấy được điểm 8, liền không biết mình họ gì rồi…
Nghe thấy Diệp Mặc nói, một người đàn ông hừ lạnh một tiếng, rõ ràng là không hài lòng một chút nào với câu nói của Diệp Mặc.
Diệp Mặc vẫn không nói gì, Mộc Thanh Dịch kéo hắn qua một bên nhỏ giọng nói:
– Không cần để ý đến tên kia, gã là Vạn Quả Bình của Đan Đỉnh Sơn, là một nhân vật trong Top 10 luyện đan danh nhân đường, lần này hình như cũng được 8. 2 điểm, chúng ta không chọc nổi gã đâu.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, hắn căn bản cũng không chấp nhặt Vạn Quả Bình, hắn không phải là vì danh nhân đường mà đến, hắn vì Sa Nguyên dược cốc mới đến thôi.
Ở nơi này, hắn đương nhiên sẽ không chấp nhặt với mấy tên kiêu ngạo đó.
Hắn cũng không cho rằng mình lọt vào vòng thứ hai là mọi chuyện sẽ thuận lợi, mình là một người vô căn vô bình, những người đó muốn bắt nạt hắn, thực sự là quá dễ dàng.
Bất luận nói thế nào, bất luận nghĩ ra sao, trước tiên cứ lấy được chỗ đi vào Sa Nguyên dược cốc rồi nói tiếp.
Cái bất đồng của phần đông những tu sĩ không qua được vòng một mà bỏ đi chính là, Mộc Hà và Tu Minh Đô của “Thảo đan môn” đều hưng phấn không thôi, đến cả chú Tảo thường ngày rất ít khi nói chuyện cũng vô cùng kích động.
Diệp Mặc tuy rằng không phải người của “Thảo đan môn” nhưng dù sao cũng là đại diện cho “Thảo đan môn” tham gia thi đấu.
Hơn nữa còn với danh nghĩa Top 10 mà bước vào vòng thứ hai, “Thảo đan môn” đại xuất danh tiếng, bọn họ không muốn vui mừng cũng không được.
Bởi vì bọn họ đã nhge thấy rất nhiều người xem thi đấu hỏi về “Thảo đan môn”, đang nghị luận trước giờ chưa bao giờ nghe thấy danh tiếng của “Thảo đan môn”, mặc dù Mộc Hà và Lư Minh rất muốn đứng dậy nói, chúng tôi chính là người của “Thảo đan môn”, nhưng chú Tảo đã ngăn cản sự kích động của họ.
“Thảo đan môn” thực lực thấp kém, để cho người khác thấy được thực lực của “Thảo đan môn”, cũng không bằng không cho người khác nhìn thấy mà để cho họ đoán.
Nhan Tranh ngồi ở hàng ghế theo dõi không thể tin nổi nhìn Diệp Mặc, trong lòng cũng vô cùng kích động.
Anh ta tuyệt đối không thể tưởng tượng được Diệp Mặc chẳng những vượt qua được vòng thứ nhất, mà còn lọt vào Top 10.
Lúc này Nhan Tranh đã tin vào những gì mà Diệp Mặc nói, hắn quả thực là một linh đan sư thất phẩm.
Nghĩ đến trong năm người của “Tiên bảo lâu” đến tham gia chỉ có một người được thăng cấp, hơn nữa còn là 7. 3 điểm, Nhan Tranh trong lòng có chút chua xót.
Nếu như đại quản gia đồng ý để Diệp Mặc tham gia dự thi, vậy thì “Tiên bảo lâu” lần này tuyệt đối danh khí đại chấn.
Hai người tham gia dự thi lọt vào vòng hai không nói, còn một người nữa cũng lọt vào Top 10.
Đáng tiếc, không ai biết Diệp Mặc còn trẻ tuổi như vậy mà lại có thiên phú luyện đan, bao gồm tất cả những người ở đây đều nhìn lầm hắn.
Lần này lại không để cho Diệp Mặc đại diện cho “Tiên bảo lâu” trách nhiệm không phải của anh ta.
Nhan Tranh vừa mới nghĩ đến đây, quả cầu truyền tin lại truyền tin tức của chú đến, sau khi xem tin tức, anh nhanh chóng chạy ra khán đài của “Tiên bảo lâu”.
– Tiểu Nhan, cái tên Diệp Mặc của “Thảo đan dược” được 8 điểm mà lọt vào Top 10, có phải là cái tên Diệp Mặc mà con đề cử đấy hay không?
Nhan Tranh vừa đến, chú của anh liền hỏi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Hương Sắc Khuynh Thành [Dịch] Hương Sắc Khuynh Thành](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Huong-Sac-Khuynh-Thanh-SE-Audio-Truyen.jpg)
