[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 171 : Không Nhịn Được (c851-c855)
❮ sautiếp ❯Chương 851: Không Nhịn Được
Không Nhịn Được
H
iện tại anh bắt đầu luyện hóa Phi Vân Trùy.
Ánh Trúc và cả Diệp Lăng nữa, hiện tại hai người cởi toàn bộ quần áo trên người mình ra đốt.
Tốt nhất là tắm rửa, gội cả đầu đi.
Diệp Mặc cầm lấy Phi Vân Trùy xem một lát, không ngờ lại nói những điều khiến Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng cảm thấy khó hiểu như vậy.
Tống Ánh Trúc hơi sửng sốt, nhưng không hỏi nhiều.
Chỉ có Diệp Lăng là đỏ bừng mặt nói:
– Anh, anh nói gì vậy.
Nơi này chỉ có một thạch động nho nhỏ.
Tống Ánh Trúc là vợ của Diệp Mặc, cởi quần áo đương nhiên không có vấn đề gì.
Nhưng mình sao có thể?
Diệp Mặc nghe Diệp Lăng nói xong dường như cũng cảm giác mình nói vậy có chút vấn đề.
Hắn lập tức bổ sung nói:
– Lý Bách Sâm có thể theo dõi được chúng ta, nhất định gã đã hạ dấu hiệu thần thức lên người của hai người.
Nhưng vừa rồi anh kiểm tra qua, lại không tìm ra được.
Mặc kệ gã đã dùng dấu hiệu thần thức gì, hẳn là chỉ ở trên quần áo của hai người.
Cho nên, sau khi hai người tắm rửa thay quần áo xong, hẳn sẽ không có việc gì nữa.
Làm vậy cũng để phòng ngừa nếu chẳng may thôi.
Tống Ánh Trúc lại ngắt lời nói:
– Ông xã, thật ra em có thể thay quần áo ở trong này, nhưng Diệp Lăng thì không có chỗ thay.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – vn Lần đầu tiên Tống Ánh Trúc gọi mình là ông xã, đương nhiên Diệp Mặc hiểu được ý của cô.
Hắn lập tức nói:
– Hiện tại không còn nhiều thời gian nữa.
Không thể để ý nhiều chuyện như vậy.
Hai người nhanh chóng thay đi.
Thay xong rồi, em và Diệp Lăng điều khiển Phi Vân Trùy chạy trốn.
Anh cần phục hồi.
Hiện tại anh quay lưng lại phía hai người là được rồi.
Làm nhanh một chút đi.
Diệp Mặc nói xong không còn để ý tới hai người nữa, vội vàng luyện hóa Phi Vân Trùy.
Hắn biết Lý Bách Sâm là đệ tử thiên tài của Chính Nguyên Kiếm Phái.
Bất kể y bị giết vì nguyên nhân gì, Chính Nguyên Kiếm Phái cũng sẽ không từ bỏ ý định.
Hiện tại điều hắn có thể làm chính là đi càng xa càng tốt.
Dường như Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng đã biết tình hình đang nguy cấp.
Hai người càng không dám do dự, vội vàng thay hết quần áo sau lưng Diệp Mặc, sau đó lại tắm gội sạch sẽ, rồi thay một bộ quần áo sạch sẽ.
Lúc này Diệp Mặc đã luyện hóa xong Phi Vân Trùy.
Sau khi Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng cầm quần áo đi đốt xong, Diệp Mặc đã đứng lên cũng có chút khó khăn.
Tuy rằng Bạo Nguyên Đan rất lợi hại, nhưng di chứng của nó quả thật rất lớn.
Diệp Mặc giao Phi Vân Trùy vừa được luyện hóa cho Diệp Lăng khống chế.
Hắn chỉ có thể để Tống Ánh Trúc cõng.
Tống Ánh Trúc cõng Diệp Mặc trên lưng đi lên Phi Vân Trùy.
Diệp Lăng vội vàng khống chế Phi Vân Trùy chậm rãi biến lớn, sau đó bay lên không trung.
Diệp Mặc lại dặn dò nói:
– Chúng ta vẫn bay về phía nam, không cần sợ lãng phí linh thạch.
Phi Vân Trùy cần linh thạch thượng phẩm mới có thể khởi động được.
Chỗ này có ba nghìn linh thạch thượng phẩm.
Hai người có thể thoải mái dùng.
Dùng hết rồi nói sau.
Phi Vân Trùy ngoại trừ phòng điều khiển ra, bên trong còn có một phòng nhỏ, diện tích gần tám mét vuông.
Đối với tu sĩ Trúc Cơ thậm chí tu sĩ Kim Đan bình thường mà nói, đây là một pháp bảo phi hành không tồi.
Sở dĩ Diệp Mặc dám để cho Diệp Lăng khống chế Phi Vân Trùy không ngừng bay về phía nam, chính bởi vì với tốc độ của Phi Vân Trùy, tu sĩ Trúc Cơ bình thường căn bản không thể đuổi theo.
Tuy rằng linh khí phi hành hạ phẩm không tồi, nhưng tu sĩ Kim Đan bình thường còn chưa tới mức đến đánh cướp một linh khí hạ phẩm.
Nếu như thực sự không may mắn gặp phải một tu sĩ Kim Đan tới đánh cướp, hắn chỉ có thể tự nhận không may.
Sau sáu giờ, Diệp Mặc gọi Tống Ánh Trúc vào phòng, để một mình Diệp Lăng ở bên ngoài khống chế Phi Vân Trùy.
Đang lúc Diệp Lăng nghĩ không biết anh mình gọi chị dâu Ánh Trúc vào làm gì chợt cô lại nghe thấy tiếng rên rỉ của Tống Ánh Trúc truyền ra.
Tuy rằng Diệp Lăng còn chưa kết hôn, nhưng cô vừa nghe thấy những âm thanh này liền hiểu được chuyện gì đã xảy ra.
Mặt cô không khỏi đỏ lên.
Tuy rằng cô không rõ vì sao anh mình lại vội vàng đến mức không thể chờ được như thế.
Nhưng cô lại biết anh mình không phải là loại người háo sắc.
Nếu anh mình muốn làm như vậy, khẳng định phải có lý do của hắn.
Diệp Lăng chỉ có thể giả vờ như không nghe thấy.
Nhưng một lát sau, cô lại cẩn thận lắng nghe, thật sự không phát hiện một âm thanh nào nữa.
Diệp Lăng nghĩ một chút, lập tức hiểu được hẳn là anh mình đã bố trí một trận pháp cách âm.
Đương nhiên Diệp Mặc biết rõ về di chứng của Bạo Nguyên Đan.
Nếu như không có Tống Ánh Trúc ở bên cạnh còn chưa tính làm gì.
Nếu Tống Ánh Trúc đã ở đây, hơn nữa còn là vợ của hắn, hắn không thể không lợi dụng.
Huống gì tuy rằng hắn và Tống Ánh Trúc luôn luôn ở cùng nhau, nhưng đã cách hai người thân thiết lần trước hơn nửa năm rồi.
Hai vợ chồng đều có chút hoài niệm.
Tống Ánh Trúc là một người phụ nữ bề ngoài lạnh băng, nhưng trong lòng lại nóng như lửa.
Thậm chí khi Diệp Mặc còn chưa nói ra hắn cần Tống Ánh Trúc vì Bạo Nguyên Đan, Tống Ánh Trúc đã không kìm chế được tình cảm mãnh liệt trong lòng mà ôm lấy Diệp Mặc.
Cô đã sớm muốn Diệp Mặc, tiếc rằng vẫn không có thời gian.
Lúc trước khi còn ở Lạc Nguyệt, Diệp Mặc quay trở về liền giúp Diệp Lăng luyện đan.
Ngày hôm sau liền rời khỏi Lạc Nguyệt, sau đó đi vào tiểu thế giới.
Rồi lại từ tiểu thế giới đến Bắc Vọng Châu.
Tiếp sau đó, cô càng không có cơ hội thân thiết với Diệp Mặc.
Hiện tại cô và Diệp Mặc có thể ở một mình với nhau, cô sao có thể kìm chế được ngọn lửa trong lòng mình.
Từng mảnh quần áo của hai người đều bị xé ra.
Tống Ánh Trúc căn bản không chịu nổi khiêu khích.
Thậm chí Diệp Mặc cũng không khiêu khích cô, cô cũng đã không chịu nổi nữa.
Chỉ một lát sau, cô hoàn toàn không chịu nổi cảm giác sung sướng này, mà rên rỉ thành tiếng.
Diệp Mặc nghe thấy tiếng Tống Ánh Trúc rên rỉ lập tức nhớ tới Diệp Lăng đang ở ở bên ngoài lái Phi Vân Trùy.
Mặt hắn liền đỏ lên.
Hắn vội vàng bố trí một trận pháp cách âm.
Mãi đến mấy giờ sau, Diệp Lăng mới nhìn thấy Tống Ánh Trúc với mái tóc có chút rối loạn, trên mặt có vài vết son hồng.
Trên mặt cô còn lộ ra một chút thỏa mãn sau xuân tình.
Diệp Lăng không khỏi trợn mắt nhìn Tống Ánh Trúc một cái nhưng không nói gì.
Trong lòng cô tự nhủ chẳng lẽ phụ nữ có chồng đều to gan như thế sao?
Tống Ánh Trúc thấy Diệp Lăng trợn mắt nhìn mình, mặt cô lập tức càng đỏ thêm.
Nếu như Diệp Lăng giả vờ không có chuyện gì xảy ra, có lẽ cô đã nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình thường.
Chỉ có điều Diệp Lăng liếc mắt nhìn một cái như vậy, lập tức khiến cô có chút không được tự nhiên, có chút xấu hổ giải thích một câu.
– Anh trai em dùng Bạo Nguyên Đan sau đó có chút di chứng.
Bọn chị liền, liền…
Diệp Lăng phì cười.
– Chị dâu, hiện tại chị tới lái đi.
Em muốn vào nghỉ ngơi, thuận tiện chuẩn bị chút thức ăn.
Đừng nói là anh em dùng Bạo Nguyên Đan.
Chẳng lẽ anh em không dùng Bạo Nguyên Đan thì chị nhịn được sao?
Tống Ánh Trúc nghe Diệp Lăng nói xong, ngược lại không còn thẹn thùng như lúc đầu.
Bỗng nhiên cô mỉm cười, dứt khoát nói:
– Không nhịn được.
Diệp Lăng vốn muốn trêu Tống Ánh Trúc một chút, nhưng cô không ngờ được Tống Ánh Trúc còn nói như vậy.
Cô lập tức bị đánh bại.
– Về sau em sẽ tuyệt đối không thảo luận chuyện như vậy với người phụ nữ đã kết hôn.
Em tháo chạy đây.
Tống Ánh Trúc vốn xấu hổ và thẹn thùng, sau khi nghe Diệp Lăng nói xong, không ngờ tâm tình cô lại trở nên vui vẻ.
Chính Nguyên Kiếm Phái.
Liễu Chân Nguyệt vừa trở lại chỗ ở của mình.
Cô ta có chút lo lắng Diệp Mặc sẽ lại tìm đến cô ta.
Bởi vì một khi Diệp Mặc có biểu hiện quá tha thiết với cô, rất có thể sẽ bị người của Lý Bách Sâm nhìn thấy.
Cô ta định đi nhận một nhiệm vụ, nhưng suy nghĩ đến việc mình sắp đột phá luyện khí tầng chín, nên lại không có tâm tư ra ngoài nữa.
Ngay khi trong lòng cô ta còn đang do dự, Hoàng Phinh lại đột nhiên tới thăm hỏi.
Liễu Chân Nguyệt thấy Hoàng Phinh qua đây, trong lòng nhất thời nhảy dựng.
Hoàng Phinh thấy Liễu Chân Nguyệt có vẻ lo lắng, vội vàng nói:
– Chị Chân Nguyệt, chị có biết Diệp Mặc đã trở lại không?
Liễu Chân Nguyệt gật đầu, trong lòng tự nhủ, tôi chẳng những biết Diệp Mặc đã trở lại, hơn nữa còn cho hắn một gốc Bạo Linh Thảo.
Mình đã tốn rất nhiều tâm tư và sức lực mới nhận được.
Nhưng để báo đáp ơn cứu mạng của Diệp Mặc, mình đã cho hắn.
Hoàng Phinh thấy Liễu Chân Nguyệt gật đầu, lập tức nói thêm:
– Chị Chân Nguyệt, chị biết tu vi bây giờ của Diệp Mặc là gì không?
– Không phải hắn luyện khí tầng tám sao? Chẳng lẽ đã là tầng chín?
Khi Liễu Chân Nguyệt vừa mới nhìn thấy Diệp Mặc, trong lòng có chút hỗn loạn.
Hơn nữa cô đang quá lo lắng, thật ra không chú ý tới tu vi của Diệp Mặc.
Hoàng Phinh lại thấp giọng nói:
– Diệp Mặc đã là tu sĩ Trúc Cơ.
Trong môn phái chúng ta có một tiền bối vừa tấn cấp Trúc Cơ ngăn Diệp Mặc ở cửa, đã bị Diệp Mặc trực tiếp phế bỏ đan điền.
– Cái gì? Lúc này mới chỉ mấy tháng, Diệp Mặc đã từ luyện khí tầng tám đến Trúc Cơ tầng một sao?
Trong lòng Liễu Chân Nguyệt thầm kinh hãi.
Tiến bộ như thế cũng quá nhanh đi.
Hơn ba tháng, từ luyện khí tầng tám hậu kỳ tấn cấp Trúc Cơ tầng một.
Đây chính là cứng rắn bay lên hai cấp, hơn nữa còn là Trúc Cơ mà rất nhiều người cả đời cũng không bước qua được.
Cô còn không biết Diệp Mặc đã là Trúc Cơ tầng ba.
Nếu không, không biết cô còn kinh ngạc đến mức nào.
Hoàng Phinh lại nói:
– Nghe nói mấy mấy giờ trước Diệp Mặc đã rời khỏi Chính Nguyên Kiếm Phái.
Hắn còn dẫn theo vợ và em gái hắn.
– Cái gì?
Liễu Chân Nguyệt lại kinh ngạc thốt ra tiếng.
Cô biết Diệp Mặc phải đi, nhưng cô không ngờ được Diệp Mặc cũng dám mang vợ và em gái mình rời khỏi.
Chẳng lẽ Lý Bách Sâm có thể thả hắn sao?
Chỉ có điều Liễu Chân Nguyệt còn chưa hỏi, Hoàng Phinh lại chủ động nói ra.
– Kỳ lạ là Lý Bách Sâm không phái người ngăn cản Diệp Mặc, ngược lại còn để Diệp Mặc rời khỏi Chính Nguyên Kiếm Phái, thậm chí cũng không phái người theo dõi.
Liễu Chân Nguyệt tỉnh táo lại.
Cô nhìn Hoàng Phinh nói:
– Nếu như tôi đoán không sai, hẳn là anh Lý Bách Lâm lại tự mình chặn Diệp Mặc trên đường rồi.
Ôi…
Tuy rằng biết chuyện là như vậy, nhưng cô lại chỉ có thể thở dài.
– Em và Tương Dị chuẩn bị tiếp nhận một nhiệm vụ.
Chị có muốn đi không?
Đương nhiên Liễu Chân Nguyệt hiểu được ý của Hoàng Phinh.
Cô sợ sau khi Lý Bách Sâm giết Diệp Mặc, sẽ quay trở về gây phiền phức cho các cô.
Liễu Chân Nguyệt lắc đầu.
Cô ta quá mệt mỏi.
Cô ta cần nghỉ ngơi.
Cô ta tin tưởng cho dù ở trong môn phái, chỉ cần mình không phạm sai lầm, Lý Bách Sâm cũng sẽ không thể tính sổ với một đệ tử ngoại môn không có danh tiếng như cô ta.
Nhìn bóng dáng Hoàng Phinh rời khỏi, Liễu Chân Nguyệt bỗng nhiên nhớ tới viên đan dược mà Diệp Mặc đã cho cô ta.
Lúc ấy Diệp Mặc nói đan dược rất quý, bảo cô ta nhất định chỉ mở ra xem ở chỗ không có người.
Diệp Mặc là một tu sĩ Trúc Cơ, chắc chắn sẽ không cho mình một viên đan dược bình thường.
Tuy nhiên ngay lập tức cô lại nhớ tới Diệp Mặc vừa lên Trúc Cơ, tuy rằng tin tưởng Diệp Mặc không có thứ gì tốt, nhưng cô ta vẫn lấy cái lọ kia, mở ra thoáng nhìn vào trong một chút.
– Trúc Cơ Đan?
Khi Liễu Chân Nguyệt thấy viên đan dược này liền kêu lên một tiếng sợ hãi.
Tay cô ta liền run lên, thiếu chút nữa thì làm rơi đan dược xuống đất.
Cái này đối với tu sĩ luyện khí mà nói, căn bản là vật báu vô giá.
Không cần phải nói một gốc cây Bạo Linh Thảo, cho dù là một trăm cây cũng không đổi được một viên Trúc Cơ Đan đâu…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 852: Ngành Dược Hoa Hạ
Ngành Dược Hoa Hạ
T
hành Hà Châu ở Bắc Vọng Châu được coi là một thành thị tu chân lớn, là số ít các thành thị không thuộc sự quản lý của các đại môn phái, mà có thế lực mấy phương cùng tạo thành.
Bởi vì thành chủ Thành Hà Châu là người Trương gia.
Mà nghe nói Trương gia có một gã tu sĩ Hư Thần đỉnh phong, chỉ kém một bước là bước vào Ngưng Thể.
Loại tu sĩ này cho dù là tông môn năm sao cũng sẽ không dễ dàng đi trêu chọc.
Huống gì tông môn năm sao ở Bắc Vọng Châu đã được xem như là đại tông môn.
Lúc này Diệp Mặc dẫn theo Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng tiến vào Thành Hà Châu.
Lúc này đã là nửa tháng từ lúc bọn họ rời khỏi Chính Nguyên Kiếm Phái.
– Anh, về sau chúng ta sống ở đây sao?
Diệp Lăng thoáng nhìn về phía cổng thành nguy nga, có chút lo lắng hỏi.
Diệp Mặc gật đầu.
– Đúng vậy, chúng ta nhất định phải tìm một chỗ an toàn để ở lại.
Nếu như vẫn chạy tới chạy lui như vậy, tu vi của chúng ta sẽ không hề tiến bộ.
Huống gì, trên đường đi qua đây, đã có toán người muốn chặn chúng ta.
Chỉ có điều tốc độ của bọn họ không nhanh bằng chúng ta mà thôi.
– Vậy chúng ta thuê động phủ hay mua một động phủ? Về sau kinh doanh cái gì để có tài nguyên tu luyện?
Diệp Lăng biết, muốn ở một chỗ an ổn để tu luyện, nhất định phải có tài nguyên.
Không có tài nguyên, căn bản không có biện pháp tiến thêm.
Nếu không còn không bằng tìm một nơi hẻo lánh mà ở lại.
Diệp Mặc đã sớm có kế hoạch, Hắn nghe thấy Diệp Lăng có chút lo lắng, lập tức nói:
– Hai người không cần lo lắng về tài nguyên tu luyện.
Thành Hà Châu khẳng định có một linh mạch đẳng cấp không thấp.
Hơn nữa còn có Tụ Linh Trận pháp.
Linh khí ở đây còn nồng đậm hơn so với Chính Nguyên Kiếm Phái rất nhiều.
Cho nên anh mới có kế hoạch lựa chọn ở lại nơi này để tu luyện.
Nói xong hắn lại trầm ngâm một hồi, mới nói tiếp:
– Chúng ta vừa mới tới nơi này.
Linh thạch trên người có hạn, nhất định không mua nổi động phủ.
Cho nên trước chúng ta cứ thuê một chỗ ở.
Hai người chỉ cần tu luyện là được.
Anh đi kiếm chút linh thạch, sau đó mua lại cửa hàng cho mình.
Chúng ta bắt đầu lại từ Thành Hà Châu.
– Anh…
Diệp Lăng có chút lo lắng thoáng nhìn về phía Diệp Mặc.
Tuy rằng cô biết anh trai mình rất có bản lĩnh.
Nhưng nơi này là đại lục Lạc Nguyệt, thế giới tu chân hoàn toàn khác với địa cầu.
Ở địa cầu chỉ có một mình anh trai tu chân, cho nên hắn có thể đứng trên đầu mọi người, làm ít công to.
Thực lực của hắn không có bất cứ kẻ nào có thể động tới, cho nên có thể dễ dàng thành lập Lạc Nguyệt Thành.
Nhưng nơi này, tất cả mọi người đều tu chân.
Hơn nữa so ra còn lợi hại hơn anh mình rất nhiều.
Muốn xây dựng thế lực của chính mình ở một chỗ như vậy, Diệp Lăng cảm giác kế hoạch của anh trai mình có chút khó khăn.
Tống Ánh Trúc lại mỉm cười nói:
– Diệp Lăng, em không cần lo lắng cho anh trai em.
Anh ấy khẳng định có thể làm được.
Lúc trước khi anh ấy ở Ninh Hải, cũng là khốn cùng thất vọng, tương đối mà nói bước khởi điểm còn thấp hơn so với bây giờ.
Thậm chí một người tu luyện cổ võ bình thường có thể đánh bại anh ấy, nhưng anh ấy vẫn bắt đầu thành lập Lạc Nguyệt Thành.
– Chị dâu Ánh Trúc, nhưng sao chị biết?
Đối với Diệp Lăng mà nói, sau này Tống Ánh Trúc mới biết anh mình.
Sự tình trước kia của anh mình hẳn là cô không biết mới phải.
Tống Ánh Trúc lại không nói gì nữa.
Lúc trước sau khi thất thân cho Diệp Mặc, cô đã từng điều tra tất cả mọi chuyện Diệp Mặc đã trải qua, bao gồm cả tin tức khi hắn ở Ninh Hải.
Diệp Lăng cũng chỉ thuận miệng hỏi, cũng không ép Tống Ánh Trúc trả lời.
Suy nghĩ của nàng đã chuyển đến việc anh trai mình cần phải làm gì.
– Anh, vậy anh tính làm gì để kiếm linh thạch?
Diệp Mặc sớm nghĩ tới chuyện này.
Hiện tại Diệp Lăng hỏi đến, hắn lập tức nói:
– Anh dự định kinh doanh đan dược.
Tuy rằng tay trắng khởi nghiệp, nhưng anh tin anh có thể làm lên.
Diệp Lăng nghe Diệp Mặc nói xong, bỗng nhiên buộc miệng thốt lên:
– Anh, hay là gọi ngành dược Hoa Hạ đi.
Nói như vậy, mọi người biết Hoa Hạ sẽ đến chỗ chúng ta.
Nếu chị Lạc Ảnh và chị Khinh Tuyết nghe thấy được, cũng tới nơi này.
Diệp Mặc mỉm cười.
– Kỳ thật anh cũng đang nghĩ như vậy.
– A…
Diệp Lăng không ngờ được mình và anh trai cùng nghĩ ra được.
Cô chần chừ một hồi mới hỏi.
– Anh, anh đã mở một Dược phẩm Lạc Nguyệt ở địa cầu.
Chắc không phải ban đầu anh từ Lạc Nguyệt đến địa cầu chứ?
Những lời này vừa mới nói ra, Diệp Lăng liền vỗ vỗ đầu mình.
– Em thật sự đã nghĩ quá nhiều.
Trong lòng Diệp Mặc lại kinh ngạc.
Hắn không thể tưởng tượng được Diệp Lăng thật sự lại nói đúng.
Hắn không phải từ Lạc Nguyệt đến địa cầu sao?
Sau khi lo xong hộ tịch ở Hà Châu Thành, ba người đi thuê một cửa hàng nho nhỏ.
Lần này phải tốn hai mươi nghìn linh thạch hạ phẩm.
Mà đây chỉ là tiền thuê cửa hàng trong nửa năm mà thôi.
Tuy rằng cửa hàng rất nhỏ, nhưng ở phía sau còn có hai gian phòng và một phòng bếp.
Điều duy nhất khiến ba người không thấy hài lòng cho lắm chính là, vị trí cửa hàng có chút hẻo lánh.
Bất kể có hài lòng hay không, cửa hàng cũng đã được thuê.
Sau khi ba người bố trí ổn thỏa, linh thạch trên người Diệp Mặc đã không còn.
Tuy rằng hắn có một đống lớn những thứ đáng giá, nhưng Diệp Mặc cũng không dám lấy ra bán.
So với Hà Châu Thành náo nhiệt khác thường mà nói, cửa hàng Ngành dược Hoa Hạ nhỏ này khai trương rất bình thường, có vẻ không có tiếng tăm gì.
Ngành dược Hoa Hạ chỉ có ba người, một ông chủ và hai cô nhân viên cửa hàng xinh đẹp.
Tuy rằng Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng đều là những người phụ nữ xinh đẹp, nhưng phụ nữ xinh đẹp ở Tu Chân Giới nhiều như mây này, các cô cũng không phải là những người đặc biệt bắt mắt.
Ba ngày sau, rốt cuộc Diệp Lăng ngồi không yên.
Cô thấy Diệp Mặc không chút vội vã thì có phần lo lắng hỏi:
– Anh, cửa hàng này của chúng ta mở đã ba ngày, không ngờ ngay cả một viên đan dược cũng không bán được.
Có lẽ người ở đây cũng không rõ Ngành dược Hoa Hạ là gì.
Em thấy chúng ta có nên sửa lại tên cửa hàng một chút hay không? Đổi thành Hoa Hạ đan các? Nếu tiếp tục như vậy, sau ba tháng nữa, ngay cả tiền thuê nhà chúng ta cũng không có.
Tống Ánh Trúc phì cười nói:
– Chúng ta chỉ có một cửa hàng nhỏ.
Gọi là Đan Các người khác vừa nhìn đã biết là khoe khoang khoác lác.
Diệp Lăng không cho là đúng nói:
– Em cảm giác gọi là Ngành dược mới là từ khoe khoang khoác lác.
Một một cửa hàng nho nhỏ cũng gọi là ngành dược.
Nếu truyền trở về..
Diệp Lăng nói tới đây, tự mình cũng không nhịn được mà bật cười.
Diệp Mặc cũng biết Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc muốn an ủi mình.
Hắn cũng biết nếu tiếp tục như vậy có thể thật sự không có khả năng kinh doanh gì nữa.
Bởi vì cửa hàng của hắn chẳng những hẻo lánh, hơn nữa người khác đều chưa từng nghe nói về nó.
Có lẽ thật sự muốn suy nghĩ một vài biện pháp.
Nếu không tiếp tục như vậy, còn không bằng bán rong ở ngoài vỉa hè.
… Ngày thứ tư sau khi ngành dược Hoa Hạ khai trương, một tin tức đáng sợ được truyền ra đã chấn động toàn bộ Hà Châu Thành.
Ngành dược Hoa Hạ khai trương bán hạ giá Bồi Khí Đan, Bồi Nguyên Đan, Đại Bồi Nguyên Đan, Hồi Xuân Đan, Hồi Nguyên Đan, Ích Nguyên Đan và nhiều loại đan dược khác.
Vài loại đan dược trước thì cũng được.
Nhưng loại cuối cùng là Hồi Nguyên Đan và Ích Nguyên Đan là loại đan dược mà chỉ có tu sĩ Trúc Cơ mới sử dụng.
Hồi Nguyên Đan dùng để khôi phục chân khí nguyên chữa thương.
So với “Hồi Xuân Đan’ chỉ khôi phục chân khí thì nó mạnh hơn rất nhiều.
Mà Ích Nguyên Đan cũng là một loại đan được dùng cho tu sĩ trước Trúc Cơ tầng sáu sử dụng.
Nó lại càng quý giá hơn.
Hai loại đan dược này đều là đan dược linh phẩm cấp ba.
Cho dù một ít đan các bình thường cũng không nhất định có được.
Tuy nhiên những thứ này cũng không phải là chuyện đáng kinh hãi nhất.
Chuyện đáng nhất kinh hãi chính là Ngành dược Hoa Hạ còn bán giảm giá hai loại đan dược chỉ có ở riêng cửa hàng.
Đó là một viên đan dược Trú Nhan Đan, và một viên Trúc Cơ Đan.
Tuy rằng chế luyện hai loại đan dược này cũng không mấy khó khăn, nhưng Trú nhan quả căn bản chỉ mới nghe nói, mà chưa từng ai có.
Cho nên Trú Nhan Đan căn bản là có tiền cũng không mua được.
Nhưng đối với phần đông người đến nói Trúc Cơ Đan ngược lại càng thêm quý giá.
Tuy rằng dược liệu của Trúc Cơ Đan không hiếm thấy bằng Trú Nhan Quả, nhưng là rất khó gặp.
Hơn nữa đối với phần đông tu sĩ mà nói, tu luyện còn quan trọng hơn nhiều so với nhan sắc.
Loại Trúc Cơ Đan này, cho dù ở Đại Đan Các cũng chỉ có số lượng cực kỳ có hạn.
Cho dù có, bình thường cũng lấy ra bán đấu giá.
Nào có thể tùy tùy tiện tiện lấy ra bán như đan dược bình thường được?
Trong lúc nhất thời, phần lớn mọi người đều vọt hướng Ngành dược Hoa Hạ.
Bọn họ đều muốn biết Ngành dược Hoa Hạ sẽ bán hai viên đan dược này thế nào.
Sở dĩ Diệp Mặc lấy hai loại đan dược này ra, cũng là được ăn cả ngã về không.
Hắn biết bất kể ở nơi nào, đều là người nhát gan chết đói, người to gan chết trong no đủ.
Không người nào có tiền của phi nghĩa mà không phát, ngựa không ăn cỏ dại không béo.
Nếu như hắn muốn tấm biển Ngành dược Hoa Hạ được thành công, nhất định phải phô trương mà khai trương.
Lấy ra một viên Trúc Cơ Đan, Diệp Mặc biết tính nguy hiểm đối với hắn khẳng định sẽ lớn lắm, nhưng hắn cũng biết được lợi ích cũng tăng thêm vô số.
Hắn sẽ hoàn thành tích lũy ban đầu trong một thời gian ngắn.
Nói như vậy, hắn sẽ có nhiều thời gian để tu luyện hơn.
Sở dĩ Diệp Mặc lấy ra hai viên đan dược này, hẵn cũng đã cẩn thận nghĩ tới, Trúc Cơ Đan sẽ khiến Ngành dược Hoa Hạ có tiếng tăm.
Mà Trú Nhan Đan lại có chỗ hữu dụng khác.
Chỉ cần hắn có danh tiếng, người tìm hắn luyện đan sẽ dần dần tăng lên.
Mà hắn kết thân càng nhiều người, sẽ nhận được càng nhiều lợi ích.
Nói tóm lại, bên trong Hà Châu Thành vẫn an toàn hơn.
Chỉ cần trong khoảng thời gian ngắn hắn không ra khỏi thành, như vậy cho dù có vài người có ý tưởng đối với hắn, cũng không có cách nào làm gì được hắn.
Một khi hắn có tài chính, Ngành dược Hoa Hạ dần dần lớn mạnh, thực lực của hắn cũng càng lúc càng lớn.
Nếu như vẫn cẩn thận, quả thật là an toàn hơn rất nhiều.
Nhưng dù sao hắn không phải chỉ có một người tu luyện.
Hắn chẳng những muốn tìm con gái, còn muốn cung cấp tài nguyên cho người bên cạnh tu luyện.
Không có một hậu trường lớn mạnh bảo đảm, đó là việc tuyệt đối không có cách nào làm được.
Diệp Mặc bán giảm giá hai loại đan dược này, nhiều nhất cũng không quá một canh giờ, cửa hàng Ngành dược Hoa Hạ cũng đã chật ních đủ loại tu sĩ.
Rất rõ ràng, trừ một ít người đến xem náo nhiệt ra, phần lớn đều đến vì Trúc Cơ Đan.
– Không ngờ Ngành dược Hoa Hạ bán đan dược.
Cái tên này quá kỳ lạ…
– Đúng vậy, ba ngày trước tôi đã thấy nơi này mở một Ngành dược Hoa Hạ.
Không ngờ được là bán đan dược.
– Trúc Cơ Đan, thật hay giả vậy?
– Trừ phi Ngành dược Hoa Hạ không muốn mở tiếp, nếu không sẽ không phải là giả.
Bọn họ còn có Trú Nhan Đan nữa sao?
– Chờ một chút.
Tôi đến xem Trúc Cơ Đan này bán thế nào.
Trong lúc nhất thời, cửa hàng Ngành dược Hoa Hạ rộn ràng.
Các loại âm thanh đều có…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 853: Tuyển Người
Tuyển Người
G
iá đan dược trong Ngành dược Hoa Hạ khác với các Đan Các khác.
Tuy rằng Diệp Mặc rất muốn bán rẻ một chút, nhưng hiện tại hắn còn chưa có thực lực giảm giá.
Thành Hà Châu còn có mấy nhà Đan Dược Các.
Hơn nữa còn có một nhà thậm chí đã có đại lý ở toàn bộ Bắc Vọng Châu.
Không có thực lực, một mình giảm giá thì không phải là một chuyện nhỏ.
Tuy rằng giảm giá là chuyện của anh, nhưng một khi đắc tội Đan Dược Các lớn, vậy đã có thể không còn là chuyện nhỏ nữa.
Tuy rằng mặt tiền của ngành dược Hoa Hạ không lớn, nhưng chiêu bài lại không nhỏ.
Lần khai trương giảm giá này đã viết rõ ràng, sẽ bán Trúc Cơ Đan cho vị khách thứ ba trăm với giá một trăm nghìn linh thạch.
Nếu như vị khách thứ ba trăm không cần, sẽ bán cho vị khách tiếp theo.
Trú Nhan Đan là trấn điếm chi bảo của Ngành dược Hoa Hạ, không bán ra ngoài.
Một viên Trúc Cơ Đan với giá một trăm nghìn linh thạch.
Cái giá này không phải quá đắt, phải nói là rất rẻ.
Nhưng Diệp Mặc muốn kiếm không phải này viên Trúc Cơ Đan.
Hắn muốn khiến thanh danh của Ngành dược Hoa Hạ được lớn mạnh.
Không cần phải nói một trăm nghìn linh thạch, cho dù chỉ có một nghìn linh thạch, hắn cũng bán.
Trúc Cơ Đan với giá một trăm nghìn linh thạch, khiến gần như tất cả những người có tiền đều xắn tay áo lên.
Rất nhiều tu sĩ luyện khí viên mãn, rất nhiều năm đều không có cách nào đột phá.
Mà bọn họ đã tích góp linh thạch từng tí một chuẩn bị mua Trúc Cơ Đan.
Hiện tại lại phát hiện Ngành dược Hoa Hạ có Trúc Cơ Đan.
Cho dù táng gia bại sản, bọn họ cũng sẽ không tiếc.
– Khai trương…
Theo một tiếng quát to, cửa Ngành dược Hoa Hạ liền mở ra.
Phần đông những tu sĩ đang đứng chen chúc ở trước cửa Ngành dược Hoa Hạ đều xúm lại.
Dường như chỉ cần hơi muộn một chút, Trúc Cơ Đan sẽ không có phần của anh ta nữa.
Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc đứng ở cửa trợn mắt há hốc mồm ngơ ngác nhìn các tu sĩ chen lấn vào cửa.
Các cô cũng biết Trúc Cơ Đan quý giá, nhưng lại không có khái niệm thực tế nào.
Một là bởi vì các cô mới tới nơi này không lâu.
Thứ hai là tu vi của các cô còn rất thấp.
Nhưng hiện tại nhìn đám người chen chúc ở cửa, cuối cùng các cô đã hiểu ra cái gì gọi là điên cuồng.
Chỉ một viên Trúc Cơ Đan mà thôi, không ngờ gây ra chấn động lớn như vậy.
Cửa hàng vốn vô cùng vắng vẻ đã trở nên đông nghịt người.
– Đây…
Sau một lúc lâu Tống Ánh Trúc mới nói ra một chữ, Rất nhanh cô liền thở dài một tiếng.
Bất kể ở chỗ nào, Diệp Mặc đều có thể tạo ra chấn động.
Ở địa cầu Mỹ Nhan Hoàn của hắn là như vậy, hiện tại Trúc Cơ Đan của hắn cũng như vậy.
Tuy rằng chỉ có một viên mà thôi.
Diệp Mặc ra cửa đứng.
Khí thế Trúc Cơ tầng ba phát ra.
Chân nguyên của hắn dồi dào, thần thức cường đại.
Khí thế Trúc Cơ tầng ba này quả thực tương đương với tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.
Diệp Mặc hiểu rất rõ về tình huống này.
Cho dù Trúc Cơ Đan ở Đông Huyền Châu cũng quý giá.
Hắn là đệ tử của Thần Dược Môn, chẳng qua cũng chỉ được chia một viên mà thôi, càng không cần phải nói so với Đông Huyền Châu, tài nguyên tu chân ở Bắc Vọng Châu lại càng thêm nghèo nàn.
Thần Dược Môn vẫn có thể gieo trồng dược liệu Trúc Cơ Đan của tông môn.
Đám người chen chúc ở cửa, cảm nhận được khí thế mạnh mẽ của Diệp Mặc, lập tức trở nên bình tĩnh hơn.
Đắc tội một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, người ta chỉ cần đưa tay là có thể tiêu diệt anh.
Cho dù không có cách nào giết anh trong Hà Châu Thành, nhưng chung quy anh cũng không thể cả đời ở ở lại Hà Châu Thành.
Huống gì, người ta có thể mở được đan các, đã chứng tỏ sau lưng có một luyện đan sư.
Năng lực của một luyện đan sư lại không đơn giản.
Cho dù tu sĩ Kim Đan cũng không muốn đắc tội một luyện đan sư linh cấp thấp nhất.
– Các vị.
Diệp Mặc thấy mọi người đang chen chúc ở cửa yên tĩnh hơn một chút, hắn liền ôm quyền nói:
– Hôm nay là ngày khai trương tiếp khách của Ngành dược Hoa Hạ tôi.
Năm đó sư phụ tôi để lại cho tôi hai viên Trúc Cơ Đan.
Tôi đã dùng một viên để lên Trúc Cơ.
Bây giờ còn có một viên.
Ngày hôm nay sẽ bán cho người hữu duyên.
Bất kể anh là ai, chỉ cần anh là vị khách thứ ba trăm linh một đến cửa hàng của tôi mua đan dược trong hôm nay, anh được quyền mua viên Trúc Cơ Đan này.
Đương nhiên, anh cũng có thể từ bỏ quyền lợi của mình.
– Tiền bối.
Không biết về sau sư phụ của tiền bối có thể làm ra được Trúc Cơ Đan nữa không?
Trong đám người đã có người lên tiếng hỏi.
Dù sao hiện tại chỉ có một viên Trúc Cơ Đan.
Không ai có thể biết được, viên đan dược này sẽ rơi vào nhà nào.
Diệp Mặc cười ha hả nói:
– Vấn đề này hỏi thật hay.
Tuy rằng nội tình Ngành dược Hoa Hạ của tôi không sâu dày, nhưng sư phụ tôi cũng là người rất có địa vị.
Trúc Cơ Đan vô cùng quý giá.
Tôi không dám khẳng định sư phụ tôi còn có thể cho tôi đan dược này hay không, nhưng tôi có thể khẳng định với mọi người.
Một năm sau sư phụ tôi sẽ đến Thành Hà Châu.
Nếu như có Trúc Cơ Đan, tôi nhất định vẫn sẽ lấy ra bán.
Diệp Mặc nghĩ thầm.
Một năm sau, chí ít hắn đã có tu vi Trúc Cơ trung kỳ.
Nói không chừng đã là Trúc Cơ hậu kỳ.
Với năng lực của hắn, Trúc Cơ hậu kỳ đối phó với tu sĩ Kim Đan bình thường có lẽ vẫn có khả năng.
Muốn cho nhân khí của Ngành dược Hoa Hạ không giảm xuống, đương nhiên, hắn sẽ không thể nói không có Trúc Cơ Đan.
– Tốt, hiện tại Ngành dược Hoa Hạ bắt đầu bán đan dược ra.
Mọi người dựa theo thứ tự đến.
Những người cố tình chen ngang sẽ mất đi tư cách mua Trúc Cơ Đan.
Diệp Mặc vung tay lên nói.
Dù sao Trúc Cơ Đan chỉ có một viên.
Rất nhiều người vẫn muốn xem thử Ngành dược Hoa Hạ còn có loại đan dược nào nữa.
Dù sao đối với tu sĩ Trúc Cơ mà nói, Ích Nguyên Đan cũng rất quý giá.
Có thể bởi vì khí thế Diệp Mặc, hoặc là hy vọng một năm sau mà Diệp Mặc đã nói, một đám người đến mua đan dược đều trật tự xếp hàng tiến vào.
Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc bận tối mặt tối mày.
Có người mua một lọ, có người mua mấy viên.
Đan dược mà Diệp Mặc dùng dược liệu lấy được từ Ngũ Uẩn Sơn chế luyện ra đã nhanh chóng cạn kiệt.
Mỗi một bình đan dược được bán ra, một vài tiếng bàn tán đầy ngạc nhiên mừng rỡ cũng được truyền ra.
Bọn họ phát hiện đan dược do Ngành dược Hoa Hạ bán ra tốt hơn nhiều so với các Đan Các khác.
Chẳng những ít tạp chất, hơn nữa hiệu quả cũng mạnh lớn.
Nhưng giá đan dược của bọn họ vẫn như nhau.
Phát hiện ngạc nhiên mừng rỡ này khiến Diệp Mặc bán đan dược nhanh hơn.
Nhanh chóng tới vị khách hàng thứ ba trăm.
Khách hàng thứ ba trăm là một tu sĩ luyện khí tầng bảy.
Anh ta đến mua Đại Bồi Nguyên Đan, lại không ngờ được từ trên trời rơi xuống một cái bánh nhân thịt lớn, khiến anh ta gặp được Trúc Cơ Đan.
Diệp Mặc thấy khi tên tu sĩ luyện khí kia biết được mình có thể mua Trúc Cơ Đan, đã choáng váng một hồi lâu cũng không nói gì, hắn đã biết tu sĩ này không có khả năng mua viên đan dược này, cũng không dự định đến mua Trúc Cơ Đan.
Diệp Mặc đã nhìn ra, người xếp phía sau tu sĩ luyện khí tầng bảy kia cũng đã nhìn ra.
Phía sau tu sĩ luyện khí tầng bảy là một nam tu hơn sáu mươi tuổi, thoạt nhìn có hơi già một chút.
Ông ta đến xếp hàng hi vọng may mắn có thể là vị khách thứ ba trăm hay không? Nhưng ông ta không ngờ được ông ta lại bị đẩy tới vị trí ba trăm linh một.
Người tu sĩ luyện khí lớn tuổi này kéo tu sĩ trẻ tuổi phía trước, run giọng nói:
– Chỗ này là một lọ Đại Bồi Nguyên Đan.
Tặng cho cậu.
Cậu tránh ra đi.
Người tu sĩ trẻ tuổi cũng không phải là kẻ ngốc.
Trong nháy mắt anh ta đã biết được mục đích của lão tu sĩ luyện khí này.
Anh ta không cần nghĩ liền nhận lấy lọ Đại Bồi Nguyên Đan, lập tức tránh sang một bên.
Anh ta vốn không mua nổi Trúc Cơ Đan.
Mà sau khi anh ta tránh sang một bên, người tu sĩ luyện khí lớn tuổi này sẽ mua được.
Hiện tại anh ta tự nhiên nhận được một lọ Đại Bồi Nguyên Đan.
Anh ta cũng không phải là đồ ngốc.
Diệp Mặc thấy người tu sĩ lớn tuổi này tới mua Trúc Cơ Đan, lập tức đứng lên nói:
– Các vị, người may mắn mua được Trúc Cơ Đan đã xuất hiện.
Chính là tu sĩ này.
Ông ấy đã mua được Trúc Cơ Đan.
Chúng ta hãy chúc mừng ông ấy đạt Trúc Cơ thành công.
Nghe nói Trúc Cơ Đan đã bị mua, rất nhiều người lập tức trở nên thất vọng.
Một hàng dài người đang đứng chờ chỉ một lát đã rời đi hơn phân nửa.
Tuy nhiên Diệp Mặc lại không hề lo lắng.
Hắn đã đạt được mục đích của mình.
– Là Tôn Chí Sài.
Bản thân ông ta không phải là một luyện đan sư sao? Vì sao cũng tới nơi này mua đan dược vậy?
Trong đám đông những người nhìn thấy tu sĩ lớn tuổi, lập tức có người nhận ra nói.
– Thôi đi, hắn chỉ là một luyện đan sư phàm cấp.
Đừng nói là ông ta còn chưa lấy được linh dược Trúc Cơ Đan.
Cho dù ông ta có thể lấy được, ông ta dám chế luyện không? Đó là đan dược linh cấp.
Diệp Mặc nghe đến đó, trong lòng cũng hơi chấn động.
Hắn thấy Tôn Chí Sài đang kích động cầm Trúc Cơ Đan, không ngờ nước mắt liền tuôn rơi đầy mặt.
Hắn lập tức đi tới.
– Vị bằng hữu này, tôi tên là Diệp Mặc, là ông chủ của Ngành dược Hoa Hạ.
Chúc mừng anh nhận được “Trúc Cơ Đan’, chúc anh sớm ngày Trúc Cơ thành công.
Diệp Mặc đi qua nhìn Tôn Chí Sài, ôm quyền nói.
Tôn Chí Sài vừa cất Trúc Cơ Đan, thấy Diệp Mặc qua đây, vội vàng cúi đầu làm một đại lễ nói:
– Diệp tiền bối, cám ơn, cám ơn đã để Tôn Chí Sài tôi có thể mua được một viên Trúc Cơ Đan.
Diệp Mặc mỉm cười.
– Anh có thể mua được Trúc Cơ Đan hoàn toàn là may mắn của anh.
Tuy nhiên tôi nghe nói anh là một luyện đan sư?
Tôn Chí Sài vội vàng gật đầu nói:
– Đúng vậy, vãn bối xuất thân từ luyện đan.
Chỉ có điều gia tộc đã suy sụp.
Hiện tại vãn bối đã thành một kẻ tán tu.
Nhiều nhất cũng chỉ là có thể chế luyện một ít đan dược tầm thường mà thôi.
Đã để tiền bối chê cười.
Diệp Mặc khoát tay nói:
– Không phải vậy, ý của tôi là hiện tại Ngành dược Hoa Hạ của tôi đang thiếu người.
Nếu như sau khi anh đạt được Trúc Cơ, vẫn bằng lòng luyện đan, có thể đến ngành dược Hoa Hạ của tôi.
Đương nhiên, Ngành dược Hoa Hạ của tôi vừa mới khai trương, cũng sẽ không bạc đãi anh.
Chỗ tôi cũng có đan dược sau Trúc Cơ.
Tôn Chí Sài ngây người ra một lát, sau đó lập tức kích động nói:
– Tiền bối, nhưng vãn bối chỉ có thể chế luyện một vài đan dược phàm cấp.
Sở dĩ ông ta kích động, đó là vì Diệp Mặc có thể cung cấp đan dược cho ông ta tu luyện.
Mặc dù có một phần đan dược Trúc Cơ Đan thuộc về đan dược phàm cấp, nhưng còn có phần lại thuộc về về đan dược linh cấp.
Ví dụ như Hồi Nguyên Đan, Ích Nguyên Đan, cho dù ông ta có được linh dược, cũng không có cách nào chế luyện ra được.
Diệp Mặc thản nhiên cười.
– Nếu như anh là luyện đan sư của Ngành dược Hoa Hạ, đương nhiên tôi sẽ không thể để anh chế luyện ra đan dược phàm cấp.
Dù nói thế nào, tôi cũng là một đan sư linh cấp, thật ra có thể truyền thụ một phần cho anh.
– A…
Tôn Chí Sài ngây người.
Không ngờ một cái bánh nhân thịt lớn như vậy lại rơi xuống đầu ông ta.
Phải biết rằng bái một đan sư linh cấp khó khăn không kém gì lên Trúc Cơ.
Mình chẳng những nhận được một viên Trúc Cơ Đan, còn được một đan sư linh cấp hứa hẹn chỉ điểm.
– Sư phụ, tôi bằng lòng…
Cộp một tiếng.
Tôn Chí Sài liền quỳ rạp xuống đất.
Diệp Mặc nhìn một người lớn tuổi như thế quỳ rạp xuống trước mặt mình, hắn không khỏi có chút không thể nói gì.
Hắn kéo Tôn Chí Sài lên nói:
– Không phải nhận anh làm đồ đệ.
Tôi chỉ chỉ điểm cho anh luyện đan mà thôi…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 854: Thế Lực Các Nơi
Thế Lực Các Nơi
Ông chủ Diệp làm ăn tốt quá!
Diệp Mặc vẫn đang nói chuyện với Tôn Chí Sài thì ngoài cửa có giọng nói bình thản vang lên, giọng nói đó tuy nhẹ nhàng và rất đỗi bình thản nhưng Diệp Mặc lại cảm thấy chấn động bên tai.
Tu vi của người này tuyệt đối không thấp hơn Lý Bách Sâm, hẳn cũng là một tu sĩ Giả Đan.
Diệp Mặc quay đầu lại nhìn, xem ra người này khoảng trên dưới bốn mươi tuổi, gương mặt sáng sủa, có vẻ tài giỏi, hơn nữa trên người phảng phất sát khí.
Có thể thấy gã này là một kẻ ra tay quyết đoán, không dễ đối phó chút nào.
Việc làm ăn mới bắt đầu đã có người đến.
Diệp Mặc biết ở thành Hà Châu hắn không quen ai cho lắm.
Muốn đứng vững ở đây, ngoài việc không ngừng nâng cao tu vi của mình, hắn còn bắt buộc phải phân bố thế lực rõ ràng ở thành Hà Châu.
Diệp Mặc nói với Tôn Chí Sài:
– Anh Tôn, anh về luyện đến Trúc Cơ trước đi, đạt tới Trúc Cơ có thể quay lại chỗ tôi làm việc.
Tôn Chí Sài biết người đến là ai và cũng biết gã đến làm gì, lúc này Diệp Mặc bảo anh ta rời khỏi, anh ta liền chào rồi đi luôn.
Khi đi đến bên cạnh gã tu sĩ trung niên, anh ta lại chắp tay chào nói:
– Tôi là Tôn Chí Sài, xin chào Bành quản gia – Vạn Đơn Các.
Gã quản gia hừ lạnh một tiếng, rõ ràng không hề để ý đến Tôn Chí Sài.
Diệp Mặc thầm gật đầu, càng có thêm cảm tình với Tôn Chí Sài.
Tôn Chí Sài này biết hành động của mình sẽ khiến gã Bành quản gia không hài lòng, nhưng vì để mình biết đối phương là ai nên vẫn báo trước lai lịch của gã.
Đối với đàm phán song phương, nếu biết rõ tận gốc, có lợi hơn nhiều so với đàm phán cùng đối thủ thần bí.
Vạn Đan Các thì Diệp Mặc biết, thành Hà Châu có ba đại Đan Các, Vạn Đan Các đứng thứ hai.
Hơn nữa Vạn Đan Các còn là một chuỗi các Đan Các, ở nhiều thành phố của Bắc Vọng Châu đều có phân bộ.
Tuy không trải rộng khắp cả Bắc Vọng Châu nhưng thực lực của Vạn Đan Các đã đủ hùng hậu rồi.
Diệp Mặc thấy Tôn Chí Sài đi rồi mới chắp tay chào gã quản gia nói:
– Không biết anh bạn đến cửa hàng có việc gì chăng?
Đáng nhẽ mới đầu Diệp Mặc không chào, gã Bành quản gia này rất không hài lòng, bây giờ không ngờ Diệp Mặc lại mời gã ngồi xuống, rõ ràng biết gã là ai rồi, còn giả bộ không biết, trực tiếp hỏi gã có việc gì, điều này khiến gã không vui lắm.
Tuy Bành quản gia bực tức trong lòng, nhưng vẻ mặt lại bình thản như nước nói:
– Tôi là quản gia của Vạn Đan Các, Bành Thì Bình.
Có việc quan trọng muốn bàn bạc với ông chủ Diệp một chút.
Trong lòng Diệp Mặc cười nhạt, rõ ràng là đến tống tiền, lại còn ra vẻ tinh tướng trước mặt ông đây.
Cứ như là gã có thể đến cửa hàng nhỏ này đã là nể mặt lắm rồi.
– Hóa ra là Bành quản gia của Vạn Đan Các, chỉ là quán nhỏ vừa mới mở, chỗ lại hẹp, Bành quản gia có việc gì xin cứ trực tiếp nói.
Diệp Mặc không hề nịnh hót gã Bành quản gia này, tuy hắn dự định lập thân ở thành Hà Châu, nhưng cũng không ti tiện đi lấy lòng hạng người này đâu.
Không cần nói đến gã Bành quản gia bé nhỏ kia, dù các chủ của Vạn Đan Các đến, ra vẻ tinh tướng trước mặt hắn thì hắn cũng sẽ không quan tâm.
– Anh, đan dược hôm nay đã bán hết rồi.
Diệp Lăng lặng lẽ đến bên Diệp Mặc nói nhỏ.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.
Diệp Mặc khẽ gật đầu, không hề để ý đến Bành Thì Bình ở bên cạnh, mà đi đến trước cửa nói lớn:
– Thưa các bạn, cảm ơn sự ủng hộ của mọi người.
Hôm nay đan dược của ngành dược Hoa Hạ tôi đã bán hết rồi, mời mọi người ngày mai lại đến.
Bây giờ tôi xin tuyên bố một tin, chính là bắt đầu từ hôm nay, cửa hàng tôi sẽ luyện đan theo yêu cầu.
Tin luyện đan theo yêu cầu như hòn đá rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng, gợn lên vô số đợt sóng.
Luyện đan không phải là chuyện đơn giản, hơn nữa, luyện đan theo yêu cầu đều là việc của Đan Các lớn làm.
Cửa hàng nhỏ này của ngành dược Hoa Hạ lại dám luyện đan theo yêu cầu sao?
Lúc Diệp Mặc bỏ rơi gã đi tuyên bố đan dược bán hết rồi, Bành Thì Bình vốn đã muốn ra tay, nhưng sau khi gã nghe chuyện luyện đan theo yêu cầu mà Diệp Mặc nói, sắc mặt liền bình tĩnh trở lại, chỉ là ánh mắt cứ láo liên, không biết gã đang nghĩ gì.
– Không ngờ ông chủ Diệp còn là luyện đan sư, bái phục, bái phục.
Chỉ là cái mà ông chủ Diệp nói là luyện đan theo yêu cầu tại sao không điểm rõ ràng loại đan dược được yêu cầu luyện chế? Nhỡ may người ta yêu cầu đan dược Linh cấp hoặc Thiên cấp, chẳng lẽ ông chủ Diệp cũng có thể luyện chế được?
Không ngờ giọng điệu hùng hổ dọa người của Bành Thì Bình ban nãy đã trở nên điềm đạm.
Diệp Mặc cười khẩy trong lòng, thầm nghĩ, mưu kế của anh, sao hạng châu chấu như mày lại có thể hiểu được.
Hắn cười ha hả nói:
– Vừa nãy tôi quên mất không nói, nhưng nghĩ lại thành Hà Phong dù có người đặt luyện đan, nhiều nhất cũng chỉ là đan dược Linh cấp hạng một mà thôi.
– Không ngờ ông chủ Diệp có thể luyện đan dược Linh phẩm?
Bành Thì Bình lúc này mới thay đổi sắc mặt, gã không thể tưởng tượng được ông chủ bình thường ở trước mặt này, tuy tu vi không tốt lắm nhưng lại là một bậc thầy luyện đan Linh cấp.
Diệp Mặc chưa trả lời thì ngoài cửa có hai người tới, một người đàn ông trung niên khoảng hơn năm mươi tuổi rất phong độ.
Còn có một người đàn ông để râu, nhưng lại trẻ tuổi hơn, thoạt nhìn chỉ khoảng chừng ba mươi.
Điều khiến Diệp Mặc kinh ngạc chính là người đàn ông phong độ hơn năm mươi tuổi kia lại là một tu vi Kim Đan hậu kỳ.
Người đàn ông Kim Đan kia hiển nhiên không biết Diệp Mặc có thể nhìn ra tu vi của y, y vừa bước vào đã chắp tay chào nói:
– Ông chủ Diệp trẻ thế này, không ngờ đã là bậc thầy luyện đan Linh cấp, thật sự không thể ngờ tới.
Tôi là thành chủ thành Hà Châu, Trương Thừa Phong có lòng đến thăm đây, mong Diệp đan sư bỏ quá cho.
Diệp Mặc vô cùng ngạc nhiên, hắn không ngờ thành chủ thành Hà Châu lại đích thân đến đây.
Thành Hà Châu không giống như những nơi khác, tuy cũng là mấy thế lực lớn cùng tồn tại nhưng thành chủ thành Hà Châu rõ ràng là một thế lực lớn trong đó.
Một nhân vật tầm cỡ này lại chủ động đến thăm Diệp Mặc hắn, hơn nữa còn hạ cố như vậy, dù Diệp Mặc biết Trương Thừa Phong đến vì Trú Nhan Đan, nhưng hắn cũng rất khâm phục phong độ của người này.
Dù sao một thành chủ cũng có thể phái thuộc hạ đến mua Trú Nhan Đan, không cần phải tự mình đến.
Nhưng y đến vừa đúng lúc, kế hoạch của mình vừa hay được thực hiện.
Không đợi Diệp Mặc trả lời, vị thành chủ họ Trương chỉ tên để râu dê nói:
– Vị này là quản gia của Tiên Bảo Lâu, Nhan Tranh, tôi gặp Nhan quản gia trên đường nên cùng nhau tới.
Nhan Tranh vội vàng chắp tay chào nói:
– Tôi là Nhan Tranh, người của Tiên Bảo Lâu xin chào Diệp đan sư.
Giọng nói không biết khiêm tốn hơn Bành Thì Bình lúc nãy bao nhiêu lần.
Dễ nhận thấy trong lòng bọn họ, thân phận đan sư của Diệp Mặc lớn hơn thân phận ông chủ và thân phận Trúc Cơ của hắn nhiều.
Vì chuyện của Đông Phương Tê, Diệp Mặc không thích mấy kẻ để râu dê cho lắm, nhưng phong độ của Nhan Tranh này quả thực không tồi.
Hơn nữa Tiên Bảo Lâu thì Diệp Mặc biết, ở thành Hà Châu, Tiên Bảo Lâu mới là Đan Các lớn nhất, lớn hơn nhiều so với Vạn Đan Các.
Nhưng Tiên Bảo Lâu và Vạn Đan Các khác nhau ở chỗ, người ta không những bán đan dược mà còn bán cả pháp bảo linh khí các loại.
Diệp Mặc không hề thờ ơ, chắp tay chào nói:
– Không ngờ Trương thành chủ và Nhan quản gia lại đích thân đến chỗ hèn này, Diệp Mặc vô cùng ngạc nhiên, mời hai vị ngồi.
Diệp Lăng, mau pha trà đi em…
Sắc mặt cảu Bành Thì Bình xanh đỏ lẫn lộn cả lên, khi gã bước vào Diệp Mặc không hề để ý đến gã.
Bây giờ Trương Thừa Phong và Nhan Tranh đến rồi, xem người ta khách sáo thế kia, lại còn mời ngồi, pha trà.
Tuy nhiên, dù trong lòng gã có ngùn ngụt lửa giận cũng không thể không chắp tay chào Trương Thừa Phong:
– Bành Thì Bình xin chào Trương thành chủ, chào anh Nhan…
Trương Thừa Phong cười nhạt một tiếng, chỉ gật đầu, không nói gì.
Nhưng Nhan Tranh lại cười ha ha nói:
– Không ngờ Bành quản gia nhanh như vậy, không ngờ đã đến sớm rồi, ha ha.
Nhan Tranh vừa nhìn sắc mặt của Bành Thì Bình thì biết ngay ở đây gã không chiếm được cảm tình của Diệp Mặc, lúc này sao không hả hê cười trên nỗi đau khổ của người khác một chút.
Bành Thì Bình đương nhiên hiểu ý của Nhan Tranh, chính là chọc tức gã đến lâu rồi nhưng vẫn chưa được ngồi cùng với bọn họ.
Sau khi Diệp Mặc ngồi xuống cùng mấy người họ, Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc cũng ngồi bên cạnh Diệp Mặc, trong lòng các cô có chút lo sợ bất an.
Lai lịch của mấy người này rõ ràng không hề nhỏ, đặc biệt là Trương Thừa Phong, còn tự mình nói là thành chủ.
Cái này tương đương với chức thị trưởng rồi, bạn nghĩ xem, một thị trưởng đến nhà người dân bình thường, đương nhiên người dân bình thường ấy lo lắng là phải.
Diệp Mặc đương nhiên biết mấy người này đều vì Trú Nhan Đan mà đến, hắn không đợi mấy người họ mở lời, liền trực tiếp nói luôn:
– Tôi nghĩ Trương thành chủ và hai vị quản gia nhất định đều đến vì Trú Nhan Đan mà gia sư để lại…
– Đúng, đúng, Diệp đan sư đúng là thẳng thắn, vợ tôi không ở thành Hà Châu, sau khi cô ấy biết Hà Châu xuất hiện Trú Nhan Đan, ngay phút đầu tiên đã bảo tôi đi mua.
Mong anh Diệp bán Trú Nhan Đan cho tôi, không thì tôi khó ăn nói…
Trương Thừa Phong tuy rất phong độ nhưng lời nói lại ngắn gọn, linh hoạt, hơn nữa không hề vòng vo.
Diêp Mặc nghe lời Trương Thừa Phong nói, lập tức hiểu ra, vì sao y lại tự mình đến đây, hóa ra là cô vợ quản nghiêm.
Y đến đây vì cô vợ muốn có Trú Nhan Đan, nhưng Diệp Mặc lại rất thích cách nói chuyện của y.
Trương Thừa Phong vừa dứt lời, Bành Thì Bình đã vội vàng lên tiếng:
– Ông chủ Diệp, Vạn Đan Các chúng tôi nghe nói quý cửa hàng có một viên Trú Nhan Đan, cho nên Các chủ chúng tôi dặn dò nhất định phải mua cho được viên đan dược này.
Còn về giá tiền, ông chủ Diệp cứ việc ra giá, dù là mấy triệu hay trên chục triệu viên linh thạch, Vạn Đan các chúng tôi cũng sẽ không nhíu mày chần chừ.
Lúc này Bành Thì Bình đã không còn vẻ phách lối của ban nãy, hai người khác ở đây không có người nào lai lịch nhỏ hơn gã, thậm chí lai lịch của gã coi như là nhỏ nhất.
Diệp Mặc nghe Bành quản gia nói thì biết ngay, thực lực của Vạn Đan Các không hề thua kém Trương Thừa Phong, không thì gã sẽ không nói như vậy.
Nhan Tranh lạnh lùng cười nói:
– Bành quản gia quả là tính toán tốt, Vạn Đan Các mấy người sắp tổ chức hội đấu giá đan dược thì phải.
Mấy triệu viên linh thạch? E rằng anh ở đây mua với giá mấy triệu viên linh thạch, thì bên kia sẽ bán được giá mấy triệu viên linh thạch hạng trung rồi.
Diệp Mặc ngạc nhiên, hắn không ngờ Trú Nhan Đan lại có giá như vậy.
Một viên linh thạch hạng trung bằng mười viên linh thạch bậc thấp rồi, mấy triệu linh thạch hạng trung, vậy thì đáng bao nhiêu linh thạch bậc thấp đây.
Nhưng hắn vẫn đứng dậy chắp tay nói:
– Cảm ơn các vị đã ủng hộ ngành dược Hoa Hạ của tôi, chỉ là Trú Nhan Đan là vật báu của cửa hàng tôi, tôi không có ý bán…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 855: Tặng Đan Dược
Tặng Đan Dược
D
iệp Mặc vừa nói xong, mấy người ngồi đó ngây cả người.
Phải biết rằng, mấy người đến thăm Diệp Mặc hôm nay đều có vai vế lớn.
Không cần nói đến thành chủ thành Hà Châu, dù hai người Nhan Tranh của Tiên Bảo Lâu và Bành Thì Bình của Vạn Đan Các cũng đã là người có lai lịch ghê ghớm rồi.
Hai người này đến từ đại diện của hai thế lực lớn, bất cứ ai cũng có thể đối phó được với ngành dược Hoa Hạ nhỏ bé, thậm chí một sợi tóc nhỏ của người ta cũng có thể ép chết ngành dược Hoa Hạ rồi.
Ba người này đến đây đương nhiên không phải vì nể mặt ngành dược Hoa Hạ, cũng không phải vì nể mặt luyện đan sư Linh cấp hạng nhất nhỏ bé Diệp Mặc, mà là vì Trú Nhan Đan.
Tình huống này, dù Trú Nhan Đan là bảo vật của cửa hàng đi chăng nữa, cũng bắt buộc phải đem ra bán.
Không thì bất cứ ai cũng không phải là người Diệp Mặc có thể đắc tội.
Tuy Diệp Mặc lấy Trú Nhan Đan ra là vì đợi ngày này, hắn cũng chưa từng nghĩ giữ Trú Nhan Đan không bán.
Nhưng ép cung tới cửa như thế này, khiến trong lòng Diệp Mặc khó chịu, đây chính là lý do không có thực lực, nếu có thực lực, không cần nói hắn chỉ lấy ra Trú Nhan Đan, dù lấy ra Tiên Nhan Đan cũng không có ai dám nhiều lời nửa chữ.
Thấy sắc mặt của ba người khó coi, Diệp Mặc chắp tay nói:
– Các vị hiểu nhầm rồi, tuy tôi không có ý định bán Trú Nhan Đan, nhưng nhìn thấy tấm lòng Trương thành chủ yêu vợ như vậy, tôi vô cùng đồng cảm.
Hôm nay tôi xin mượn hoa hiến Phật, xin tặng cho Trương thành chủ để làm tròn tấm lòng của Trương thành chủ.
Diệp Mặc đương nhiên biết tầm quan trọng của việc đứng theo phe, lúc này hắn đứng theo phe, phải tránh do dự, cuối cùng đắc tội cả ba người.
Thế lực của Trương Thừa Phong lớn nhất ở thành Hà Châu, tuy Diệp mặc cũng chưa biết con người Trương Thừa Phong và lời ổng nói có thẳng thắn giống nhau không, nhưng bây giờ đã đắc tội với Bạch Thì Bình, mối quan hệ giữa Nhan Tranh và Trương Thừa phong tương đối tốt, ít nhất vẻ bề ngoài xem ra là như thế.
Hắn không phải tên ngốc, chỉ có thể chọn Trương Thừa Phong.
Sở dĩ Diệp Mặc lo Trương Thừa Phong nhận đồ rồi không giúp không phải không có lý.
Trương Thừa Phong này xem ra nói năng dứt khoát, hơn nữa cũng không có ý coi thường hắn. nhưng Diệp Mặc vẫn cảm thấy Trương thành chủ sở dĩ như vậy, căn bản là không để ý đến Diệp Mặc hắn và ngành dược Hoa Hạ của hắn, hoặc nói sở dĩ y đến đây không phải vì tôn trọng ngành dược Hoa Hạ, mà là tôn trọng vợ của y.
Diệp Mặc khẳng định Trương Thừa Phong nhận đồ rồi tuyệt đối sẽ không giúp, bởi vì y cho rằng ngành dược Hoa Hạ không đáng để y giúp.
Điểm khác biệt giữa y là Bành Thì Bình chính là, diễn biến tâm lý của y một chút cũng không biểu hiện ra ngoài.
Loại người này cũng có thể cho là khi cần người khác giúp thì rất chân thành, hơn nữa chân thành như thật, nhưng một khi đạt được mục đích rồi thì sẽ không quen biết người vừa giúp y cách đó ba phút nữa.
Đáng tiếc là thời gian Diệp Mặc và Trương Thừa Phong quen nhau qua ngắn, một chốc cũng không nhìn ra được con người của y, đành phải tìm vận may rồi.
Cũng may hắn không để ý đến Trú Nhan Đan, nếu là thứ khác, Diệp Mặc chẳng thà rời khỏi thành Hà Châu, cũng sẽ không làm như vậy.
Ba người đều sửng sốt, bọn họ không ngờ Diệp Mặc lại hào phóng như vậy, tặng luôn cả Trú Nhan Đan.
Phải biết rằng Trú Nhan Đan không phải chút tiền mọn cỏn con, những mấy chục triệu linh thạch.
Mà Diệp Mặc rõ ràng không đủ tiền, nếu ngành dược Hoa Hạ đủ tiền, hắn sẽ không thuê cửa hàng nhỏ ở trong xó như thế này.
Trong hoàn cảnh này, Diệp Mặc còn có thể đem tặng Trú Nhan Đan, có thể thấy con người Diệp Mặc này tuyệt đối không phải loại người có cái nhìn thiển cận.
Trương Thừa Phong hơi sửng sốt, định thần trở lại, y vội vàng khoát tay nói:
– Ông chủ Diệp, sao có thể thế này được.
Đan dược quý nhường ấy, Trương mỗ tôi nhận không nổi, linh thạch nhất định phải trả.
Ông chủ Diệp bán Trú Nhan Đan cho tôi đã cho tôi ân tình nhiều lắm rồi.
Nhưng vẻ mặt của y thì đã nhận rồi, trong lòng Diệp Mặc trầm xuống, hắn cảm thấy mình lần này có thể nhìn lầm rồi.
Con người Trương Thừa Phong rất phong độ, hơn nữa nói chuyện thẳng thắn, nhưng có khả năng y đạt được mục đích rồi thì sẽ không đếm xỉa đến người đó sống chết nữa.
Tuy nghĩ như vậy, nhưng Diệp Mặc vẫn vội vàng làm bộ nói:
– Trương thành chủ nói vậy là khách sáo rồi, Diệp mỗ tôi khâm phục nhất chính là người trọng tình, Trương thành chủ có thể vì phu nhân tự mình đến tìm mua Trú Nhan Đan, Diệp mỗ có tâm kết giao, nếu Trương thành chủ không xem trọng tôi thì trả linh thạch cũng được.
– Ha ha.
Trương Thừa Phong cười ha hả, cũng đứng dậy nói:
– Anh Diệp, Trương mỗ rất thích tính cách thẳng thắn của anh.
Được, hôm nay Trương Thừa Phong tôi nhận ân tình này của anh, sau này anh đừng gọi tôi là Trương thành chủ, tôi cũng không gọi anh là ông chủ Diệp nữa.
Chúng ta cứ gọi nhau anh em đi.
Diệp Mặc cười hưởng ứng:
– Đã như vậy, tôi không khác sáo với anh Trương nữa nhé.
Tuy Diệp Mặc nói rất hào sảng, nhưng trong lòng hắn rõ.
Tuy tính cách của Trương Thừa Phong thẳng thắn, nhưng rất có khả năng là kẻ qua cầu rút ván, tu vi Trúc Cơ tầng ba nhỏ bé như mình vẫn chưa được y để vào tầm mắt.
Sở dĩ y nói những lời này, đoán là vì Trú Nhan Đan của mình, thứ hai là có khả năng tính cách của Trương Thừa Phong là như vậy, bất kỳ ai y cũng có thể moi tâm gan nói chuyện, nhưng cũng chỉ là nói mà thôi, qua rồi cũng coi như xong.
Nếu như Vạn Đan Các thực sự toàn lực ra tay độc ác với ngành dược Hoa Hạ, Trường Thừa Phong tuyệt đối sẽ không vì Diệp Mặc mà chống lại Vạn Đan Các.
Nhưng Diệp Mặc ngẫm nghĩ rồi bình tâm trở lại, mình tặng đi một viên Trú Nhan Đan, coi như là thiện duyên, chỉ cần Vạn Đan Các có chút e dè là được rồi, bây giờ cái hắn cần là thời gian.
– Chúc mừng Trương thành chủ được như ý nguyện.
Nhan Tranh là người đầu tiên đứng lên chắp tay chúc mừng.
Bành Thì Bình dù có chút bất đắc dĩ đứng lên chúc mừng, nhưng gã ẩn chứa âm u trong sâu đôi mắt, Diệp Mặc sớm đã hiểu. nói thực lòng, hắn quả thực không sợ Bành Thì Bình này, đương nhiên hắn cũng biết năng lượng của Bành Thì Bình, là Vạn Đan Các của thành Hà Châu.
– Ánh Trúc, em đi lấy Trú Nhan Đan đến.
Diệp Mặc quay đầu lại nhìn Tống Ánh Trúc nói một câu, bất kể đan dược này thực sự có hiệu quả hay là giả có hiệu quả, Diệp Mặc cũng là người rõ ràng.
Tống Ánh Trúc đứng dậy đi lấy Trú Nhan Đan, nhưng trong lòng cô lại không ngừng sợ hãi.
Trú Nhan Đan cô đương nhiên biết, cô và Diệp Lăng đều từng ăn rồi, nhưng cô không ngờ giá của Trú Nhan Đan lại lớn như vậy.
– Bành quản gia, Trú Nhan đan tới tay chưa?
Một giọng nói tỏ vẻ khinh thường vang lên từ phía cửa, theo sau là một người thanh niên trẻ tuổi ngật ngưỡng đi vào cửa hàng của Diệp Mặc, sắc mặt đầy vẻ huyênh hoang.
Bành Thì Bình sắc mặt có đôi chút khó coi đứng dậy, lịch sự nói với người đàn ông trẻ tuổi:
– Thiếu các chủ, Trú Nhan Đan đã là đồ của Trương thành chủ rồi, không có duyên với chúng ta nữa rồi.
– Cái gì?
Người đàn ông trẻ tuổi nhíu mày nói được hai chữ xong liền nhìn thấy Trương Thừa Phong và Nhan Tranh ngồi bên cạnh.
Tuy trong lòng anh ta vẫn có chút không cam tâm, nhưng chỉ có thể chắp tay chào Trương Thừa Phong nói:
– Thì ra là chú Trương đích thân đến, chúc mừng chú Trương.
Nói xong, anh ta chỉ quay sang Nhan Tranh khẽ gật đầu, ánh mắt cũng không để ý đến Nhan Tranh.
Có thể thấy, thiếu các chủ này hống hách quen rồi.
– Anh chính là ông chủ của ngành dược Hoa Hạ? Trúc Cơ tầng ba rồi, quả nhiên không tồi, nhưng Trúc Cơ tầng ba nhỏ nhoi lại dám đến mở cửa hàng ở thành Hà Châu, gan cũng không nhỏ nhỉ.
Không có được Trú Nhan Đan, Thiếu các chủ này rõ ràng khó chịu với Diệp Mặc.
Trương Thừa Phong nhíu nhíu mày, không trả lời.
Bành Thì Bình ho khan một tiếng, gã muốn Thiếu các chủ bây giờ đừng gây khó dễ cho Diệp Mặc nữa.
Nhưng Thiếu các chủ đâu biết Diệp Mặc vừa mới tặng Trú Nhan Đan cho Trương Thừa Phong, anh ta tin mình muốn trừng trị Diệp Mặc, Trương Thừa Phong tuyệt đối sẽ không vì ông chủ cửa hàng ngoại lai nhỏ bé mà chống lại anh ta.
Mà Nhan Tranh là một quản gia, càng không thể gây chuyện được với Vạn Đan Các.
Vị thiếu các chủ vừa mới dứt lời thì nhìn thấy Tống Ánh Trúc cầm đan dược đi tới, mắt liền sáng lên.
Tống Ánh Trúc vừa mới ở cùng Diệp Mặc lại càng đẹp lên, hơn nữa dung nhan xinh đẹp tuyệt trần, mềm mại như nước, dáng kiều uyển chuyển không ai sánh bằng.
Hơn nữa dung nhan xinh đẹp của Tống Ánh Trúc còn mang đôi vẻ ưu sầu, khiến cho người phải tương tư.
– A, không ngờ hôm nay tuy không mua được Trú Nhan Đan nhưng lại có được người đẹp, được lắm.
Vị thiếu các chủ mắt sáng lên, bước đến Tống Ánh Trúc.
Trong lòng Diệp Mặc cười nhạt, hắn ước gì có thể động thủ với tên thiếu các chủ này.
Lúc này vẫn chưa tặng Trú Nhan Đan, hắn tin dù Trương Thừa Phong không muốn mâu thuẫn với Vạn Đan Các, nhưng lúc này cũng không thể không đứng ra.
Nhưng khi Diệp Mặc thấy Trương Thừa Phong sắp mở miệng nói thì hắn đã giơ chân đá tên thiếu các chủ, đồng thời đánh hai quyền trúng đầu gối tên thiếu các chủ.
Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Tên thiếu các chủ này không để Diệp Mặc vào mắt, đó là bởi vì anh ta đã là tu vi Trúc Cơ tầng năm, mà Diệp Mặc mới Trúc Cơ sơ kỳ.
Thêm nữa, Bành Thì Bình đã đạt đến cảnh giới Giả Đan, anh ta đâu để một kẻ Trúc Cơ tầng ba nhỏ bé như Diệp Mặc vào mắt.
Chính vì thiếu các chủ này không coi Diệp Mặc ra gì, mà tu vi chân nguyên của Diệp Mặc lại thâm hậu hơn anh ta gấp đôi, hơn nữa, anh ta căn bản không ngờ tới Diệp Mặc lại dám ra tay đối phó với anh ta.
Cú đá và hai quả đánh của Diệp Mặc không hề trượt, tất cả đều trúng trên người tên thiếu các chủ.
Trong nháy mắt Diệp Mặc động thủ, tên thiếu các chủ này có chút phản ứng, nhưng chân nguyên của Diệp Mặc quả thực thâm hậu hơn anh ta nhiều, tình huống bất ngờ này hoàn toàn trói buộc lấy y.
Hơn nữa, thứ Diệp Mặc dùng không phải là pháp thuật và pháp bảo, mà là trực tiếp dùng quyền cước đấm đá của giang hồ nhân sĩ.
Sau tiếng “thịch” là hai tiếng “bịch bịch”, tên thiếu các chủ bị Diệp Mặc đá ra ngoài cửa, bay ra đường, nằm thẳng cẳng dưới đất.
Hai người đàn ông đi theo tên thiếu các chủ này vội vàng đến đỡ anh ta dậy…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Phàm giới Tiên tôn (Tu Tiên Tam Bách Niên) [Dịch] Phàm giới Tiên tôn (Tu Tiên Tam Bách Niên)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Pham-gioi-Tien-ton-Tu-Tien-Tam-Bach-Nien-Truyen-Audio-Hay-Chon-loc.jpg)





