- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
- Tập 172 : Anh Rốt Cục Là Luyện Đan Sư Mấy Phẩm? (c856-c860)
[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 172 : Anh Rốt Cục Là Luyện Đan Sư Mấy Phẩm? (c856-c860)
❮ sautiếp ❯Chương 856: Anh Rốt Cục Là Luyện Đan Sư Mấy Phẩm?
Anh Rốt Cục Là Luyện Đan Sư Mấy Phẩm?
K
huôn mặt Trương Thuận Phong mỉm cười, cứ như là không có chuyện gì xảy ra ngồi yên không nhúc nhích.
Trong nháy mắt Diệp Mặc động thủ, gã liền biết được những gì mà Diệp Mặc đang nghĩ.
Mặc dù gã hoàn toàn có thể ngăn cản, nhưng gã lại không ngăn lại.
Mặc dù bây giờ gã không muốn tạo mâu thuẫn với “Vạn đan các”, nhưng cũng không cần đi giúp đỡ “Vạn đan các”.
Đối với gã mà nói, miễn phí lấy được “Trú Nhan đan” chuyện nhỏ này cũng không sao cả, nhưng cũng chỉ như vậy mà thôi.
Diệp Mặc đương nhiên biết Trương Thuận Phong có cơ hội ngăn cản, nếu như gã ngăn cản thật, hắn cũng không cần phải tiếp tục nịnh bợ Trương Thuận Phong nữa.
Hắn lập tức sẽ lấy cớ thiếu tiền, để Trương Thuận Phong lấy linh thạch ra.
Sau khi hắn lấy được linh thạch rồi, lập tức rời khỏi thành Hà Châu, cũng may Trương Thuận Phong cũng không giúp đỡ thiếu các chủ này.
– Anh thật to gan, không ngờ dám đánh lén thiếu các chủ “Vạn Đan Các” chúng tôi.
Trương thành chủ, tên Diệp Mặc này dám ngang nhiên đả thương người ở thành Hà Châu chúng ta…
Bành Thì Bình lại không có bản lĩnh như Trương Thuận Phong, khi y nhìn thấy thiếu các chủ bị đánh lén, lại không có năng lực đến cứu giúp.
Y rất muốn lập tức ra tay đối phó với Diệp Mặc, nhưng y biết Trương Thuận Phong vừa mới nhận hối lộ của Diệp Mặc.
Y chỉ có thể bình tĩnh trở lại, chỉ cần Trương Thuận Phong không ra tay, thì y muốn bóp Diệp Mặc như nào thì bóp như vậy.
Diệp Mặc lại thản nhiên nói:
– Bành quản sự, chuyện vừa rồi Trương thành chủ cũng nhìn thấy rồi, tôi tin rằng Trương thành chủ sẽ minh giám.
Diệp Mặc tôi bất tài, nhưng cũng giống như Trương thành chủ, là người trọng tình vợ chồng.
“Vạn Đan Các” của các anh đúng là một đống rác rưởi, không ngờ lại giở trò với vợ tôi, tôi không giết anh ta là may cho anh ta lắm rồi.
Trương Thuận Phong lại gật đầu nói:
– Chuyện vừa rồi, tôi cũng nhìn thấy rất rõ ràng, đúng là thiếu các chủ của các anh không đúng, tôi cũng ủng hộ cách làm của chú em Diệp – Trương thành chủ, Diệp Mặc cũng chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ bên ngoài mà thôi, chẳng lẽ Trương thành chủ lại bảo vệ cho người ngoài sao?
Bành Thì Bình biết rõ Trương Thuận Phong đã nhận tiền hối lộ, nhưng vẫn không cam lòng nói.
Diệp Mặc cười ha hả nói:
– Tôi thực ra lại có cách giải quyết chuyện của Bành quản sự, Thiếu các chủ của các anh không phải là thích đùa giỡn sao, anh có thể tiễn Các thủ lĩnh của các anh trở về, để anh ta đùa giỡn với vợ các anh là được rồi.
– To gan…
Bành Thì Bình lập tức phát điên lên.
Trương Thuận Phong hừ lạnh một tiếng, nhưng không có lên tiếng, rõ ràng là trong lòng có chút bất mãn rồi.
Biết rõ là mình đã nhận “Trú Nhan đan” của Diệp Mặc rồi ít nhất chuyện này không thể thờ ơ được, Bành Thì Bình còn dám động thủ, vậy thì cũng kiêu ngạo quá rồi.
Bành Thì Bình nghe được tiếng “hừ” của Trương Thuận Phong, làm sao không biết gã đã bất mãn lắm rồi.
Mặc dù rất muốn đi dạy dỗ cho Diệp Mặc một trận, nhưng cũng biết như vậy là không thực tế.
Ngẫm nghĩ một chút đành phải đứng dậy chắp tay chào Trương Thuận Phong và Nhan Tranh, quay người dẫn thiếu các chủ nhanh chóng rời khỏi.
– Ha ha.
Nhan Tranh thấy Bành Thì Bình rời khỏi, bỗng nhiên cười ha hả, sau đó nhìn Diệp Mặc dựng thẳng ngón tay cái lên nói:
– Anh Diệp quả nhiên là hào khí ngất trời, đến cả thiếu các chủ của “Vạn Đan Các” muốn đánh thì đánh, sảng khoái.
Chỉ có điều cha của thiếu các chủ Lỗ Cửu Thành lại là các chủ của “Vạn Đan Các”, tin rằng ông ta thăng cấp Nguyên Anh kỳ chỉ còn là vấn đề thời gian…
Diệp Mặc nghe nói Lỗ Cửu Thành không ngờ đã là Kim Đan viên mãn, bất cứ lúc nào cũng có thể thăng cấp tu vi Nguyên Anh, trong lòng nhất thời có chút căng thẳng.
Hắn cho rằng một các chủ của phân các nhiều nhất cũng chỉ là Kim Đan trung kỳ mà thôi, không ngờ lại sắp trở thành Nguyên Anh, nói thực, cái này nằm ngoài dự liệu của hắn.
Nếu như nói một tu sĩ Kim Đan hắn còn có thể đọ sức một hai, đối mặt với một tu sĩ Nguyên Anh, hắn chỉ sợ đến nói cũng không thể nói được một câu nào.
Dường như đã nhìn thấu nỗi lo lắng của Diệp Mặc, Trương Thuận Phong lại cười ha hả nói:
– Chú em Diệp không cần phải quá lo lắng, chỉ cần quan tâm phát triển “Dược phẩm Hoa Hạ” ở thành Hà Châu chúng ta là được, tôi tin rằng “Vạn Đan Các” cũng không dám làm loạn gì ở thành Hà Châu đâu.
Diệp Mặc dẹp bỏ sự lo lắng, chắp tay cảm tạ nói:
– Vậy thì phải đa tạ anh Trương rồi, tôi xin ở lại thành Hà Châu này.
“Trú Nhan đan” này mong anh Trương đừng từ chối.
Nói xong Diệp Mặc nhét “Trú Nhan đan” vào tay Trương Thuận Phong, bộ dạng cam tâm tình nguyện.
Nói thì nói như vậy, nhưng trong lòng Diệp Mặc cũng thầm mắng, bọn người kia không có ai là người lương thiện.
Trương Thuận Phong này lấy được một viên Trú Nhan đan của hắn chỉ cần nói ra vài câu không nặng không nhẹ mà thôi, thậm chí dùng hắn để đỡ đạn, áp chế “Vạn Đan Các”.
Trương Thuận Phong có lợi, lập tức đứng dậy rời khỏi cửa hàng nhỏ của Diệp Mặc, cứ như vừa nảy xưng hô anh anh em em với Diệp Mặc căn bản không phải lời của gã nói vậy.
Diệp Mặc có chút im lặng nhìn Trương Thuận Phong rời khỏi, hắn biết lần này mình thực sự nhìn nhầm rồi.
Vốn dĩ Diệp Mặc lấy Trú Nhan Đan để tặng một người, hắn thấy Trương Thuận Phong khôi ngô tuấn tú, vì giúp vợ mua một viên Trú Nhan đan còn lấy thân phận thành chủ cố ý chạy đến, điều này khiến hắn rất có thiện cảm.
Nhưng bây giờ Diệp Mặc hoàn toàn hiểu ra, Trương Thuận Phong có chút thiện cảm với hắn, nhưng chút thiện cảm này còn chưa đủ để khiến gã kết giao với Diệp Mặc, trả ra đồ có tính thực chất gì đó.
Nói trắng ra là, cho dù ngoại trừ viên Trú Nhan Đan của Diệp Mặc ra, tiền đồ của Diệp Mặc và thân phân luyện đan sư của hắn, căn bản không được người ta để ý tới.
Trương thành chủ là một người rất thực tế, không bỏ tiền ra báo đáp, gã tuyệt đối không làm.
Gã là một tu sĩ Kim Đan, cũng không thể hạ thấp thân phận của mình để đi kết giao với tu sĩ Trúc Cơ như Diệp Mặc.
Gã lấy không Trú Nhan đan của Diệp Mặc thậm chí gã còn cho rằng những lời vừa nãy của gã đối với Bành Thì Bình đã là đủ trả giá cho Trú Nhan đan của Diệp Mặc rồi.
Người này quả nhiên giống như những gì mình nghĩ, lúc nhờ vả người khác thì rất nhiệt tình, một khi đạt được mục đích của mình rồi, người vừa giúp mình cũng không nhận ra nữa rồi.
Diệp Mặc thầm thở dài, trong lòng vẫn đang suy nghĩ, hay là rời khỏi thành Hà Châu.
Nhưng khi suy nghĩ này được cân nhắc một lượt, lại phát hiện ra Nhan Tranh vẫn ngồi trước mặt, vẫn chưa đi.
Nhan Tranh thấy sắc mặt Diệp Mặc biến ảo một lúc lâu mới nghĩ đến y, lại không ngần ngại, ngược lại lại chắp tay nói:
– Bây giờ hai người kia đã đi rồi, chúng ta làm quen lại một chút, tại hạ là Nhan Tranh, quản sự “Tiên bảo lầu” chi nhánh Hà Châu.
Diệp Mặc có chút nghi hoặc thái độ của Nhan Tranh, nhưng vẫn trả lời:
– Tôi là Diệp Mặc của “Dược phẩm Hoa Hạ”, không biết Nhan quản sự ngồi lại đây, có phải có chuyện gì giáo hay không?
Nhan Tranh lại khẽ mỉm cười nói:
– Anh Diệp xin thứ lỗi cho tôi thân thiết với người quen sơ, tôi thấy rằng anh Diệp là người dám làm dám chịu, hơn nữa tôi cũng biết tại sao anh phải tặng Trú Nhan đan cho Trương thành chủ…
Nói tới đây giọng điệu của Nhan Tranh dừng lại một chút, chuyển đề tài nói:
– Chỉ có điều, anh Diệp sợ là không hiểu hết Trương thành chủ, tấm lòng lần này chỉ sợ khó mà thành công.
Sau khi Trương Thuận Phong lấy Trú Nhan đan đi rồi, Diệp Mặc mới biết là mình lấy giỏ trúc múc nước rồi, bây giờ Nhan Tranh nói ra, hắn sao lại không biết Nhan Tranh đã nhìn ra tâm tư của hắn.
Nhưng Trú Nhan đan đối với người khác thì quý báu, đối với hắn cũng chẳng là cái gì cả.
Thấy Diệp Mặc không trả lời mình, Nhan Tranh không chút để tâm lại hỏi tiếp:
– Anh Diệp biết tại sao Trương thành chủ lại xưng anh gọi em với anh không? Giống như không coi Bành Thì Bình ra gì, nhưng gã lại rất khách sáo với tôi.
Không có gì khác, chỉ là “Tiên bảo lâu” chúng tôi đứng sau không chỉ có mình tôi mà thôi.
Hơn nữa, anh Diệp có thể không biết, Trương thành chủ làm người thường xuyên nhiệt tình đấy, hơn nữa sư phụ của anh Diệp lại là người rất phi thường.
Diệp Mặc trong lòng cười khổ, hắn đương nhiên hiểu ra ý tứ của Nhan Tranh, thường xuyên nhiệt tình, ý tứ khác của câu nói ấy là Trương thành chủ nhiệt tình là có giới hạn về thời gian, địa điểm và nhân vật, căn bản cũng không là nhiệt tình thật.
Diệp Mặc không phải thằng ngu, chỉ có điều người trong cuộc thường mê muội.
Nhưng nghe xong mấy lời của Nhan Tranh, hắn liền biết rằng, Trương Thuận Phong quả nhiên là vì Trú Nhan đan mà xưng anh gọi em với hắn, nhưng lí do quan trọng hơn chính là sau lưng gã có sư phụ.
Khá lắm, tên họ Trương này thoạt nhìn khôi ngô tuấn tú, không ngờ lại bợ đỡ như vậy.
Rõ ràng chuyện này ngoài người trong cuộc mê muội như hắn, Bành Thì Bình cũng nhìn ra, Trương Thuận Phong cũng không coi hắn ra cái gì, nên mới như vậy.
Mà hắn sở dĩ không nhìn ra, nguyên nhân chủ yếu cũng chỉ có hắn biết, bản thân hắn cũng không có cái gọi là sư phụ lợi hại – Ha ha, đáng tiếc cho Trú Nhan đan của anh Diệp rồi.
Nhan Tranh ha hả cười, thản nhiên nói.
Diệp Mặc nghĩ thông suốt nguyên do này, nhưng cũng không để ý, hắn cũng ha hả cười:
– Anh Nhan quả nhiên hiểu biết chính xác, hẳn là anh Nhan nói với tôi những chuyện này, là muốn tôi hỏi Trương thành chủ trả lại Trú Nhan đan đúng không?
– Đương nhiên không phải.
Nhan Tranh nói:
– Sở dĩ tôi ở lại, là thật tâm muốn trở thành bạn với anh Diệp đây, nếu như anh Diệp không để tâm, tranh chấp lần này của “Ngành Dược Hoa Hạ” và “Vạn Đan các”, Nhan Tranh tôi bằng lòng chịu trách nhiệm.
Chỉ có điều không biết anh Diệp có nể mặt hay không?
Thực ra sau khi biết được lòng dạ của Trương Thuận Phong, Diệp Mặc đã có ý định rời khỏi Hà Châu, nhưng bây giờ những lời này của Nhan Tranh khiến hắn có chút không hiểu.
Đây là lần đầu tiên Nhan Tranh gặp hắn, dựa vào cái gì mà coi trọng hắn vậy? Hơn nữa còn bằng lòng vì chuyện của hắn đi tranh chấp với “Vạn Đan Các”?
Dường như đã nhìn ra sự nghi hoặc của Diệp Mặc, Nhan Tranh lại cười nói:
– Anh Diệp, thực ra “Tiên bảo lâu” của chúng tôi vẫn có mâu thuẫn với “Vạn đan các”, cho dù không vì chuyện của anh Diệp thì cũng không thể trở thành bạn bè được.
Tôi sở dĩ tán thưởng anh Diệp, ngoại trừ việc anh Diệp là luyện đan sư ra, còn một nguyên nhân nữa là anh Diệp là người vừa nhìn cũng biết là có thể trở thành bạn được, tôi tin rằng con mắt của tôi không nhìn nhầm.
Lời nói của Nhan Tranh có chút nói quá rồi, Diệp Mặc đương nhiên sẽ không tiếp tục giả vờ như không biết nữa, hơn nữa kết giao với “Tiên bảo lâu” đối với hắn mà nói chỉ có lợi, mà không có hại chút nào.
Hắn dứt khoát nói:
– Cám ơn anh Nhan coi trọng họ Diệp tôi, vậy thì về sau tôi lại làm phiền anh Nhan nhiều rồi.
– Được, nếu như vậy, tôi cũng không cần nhiều lời nữa.
Anh Diệp, thực ra chỗ này anh thuê cũng là sản nghiệp của “Tiên bảo lâu” tôi, hơn nữa gian phòng này cũng như các phòng khác xung quanh đây trong địa bàn khoảng gần mười nghìn mét vuông cũng là đất của “Tiên bảo lâu”.
Nếu như anh Diệp không ngại, tôi làm chủ sẽ tặng cho anh Diệp chỗ này, làm nơi khởi điểm của “Ngành Dược Hoa Hạ”
Nhan Tranh nói không chút do dự.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – vn – Hả.
Diệp Mặc thực sự ngây ngẩn cả người, thành Hà Châu tấc đất tấc vàng, Nhan Tranh là một quản gia, không ngờ lại có khí phách như vậy?
– Anh Diệp, Nhan Tranh tôi thành tâm đến kết bạn với anh, tôi nghĩ anh Diệp hẳn không chỉ là một luyện đan sư nhất phẩm nhỉ? Tôi đoán “Ích nguyên đan” của quý tiệm cũng từ tay anh làm ra đúng không? Vậy đơn giản có thể nói là bút tích của đại sư.
Hôm nay mục đích chủ yếu tôi đến đây không phải là vì Trú Nhan đan mà là muốn biết, anh Diệp anh rốt cục là luyện đan sư mấy phẩm?
Nhan Tranh thấy Diệp Mặc có chút chần chừ lại nói.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 857: Tuyển Dụng Đan Sư
Tuyển Dụng Đan Sư
D
iệp Mặc gật gật đầu, sự tình đã đến nước này, nếu như hắn không thể hiểu rõ ý tứ của Nhan Tranh, hắn căn bản cũng không nhận được thứ này.
Diệp Mặc không phải là gà mờ, hắn tin rằng không có bánh từ trên trời rơi xuống, bất cứ chuyện gì cũng có cái giá của nó.
– Đúng vậy, tôi quả thực không phải là luyện đan sư nhất phẩm.
Diệp Mặc lời ngay nói thật, từ trong mắt của Nhan Tranh hắn nhìn thấy chút chân thành, hơn nữa hắn tin rằng kết giao với “Tiên bảo lâu” cũng không có lợi ích tranh chấp gì, Nhan Tranh cũng không có lý gì mà vô duyên vô cớ hại hắn.
– Quả nhiên như vậy.
Nhan Tranh kích động đứng dậy nói:
– Không biết anh Diệp cao nhất có thể luyện được đan dược gì?
Giọng điệu hiển nhiên không chỉ có kích động không thôi, hơn nữa còn mang theo ý chờ đợi.
Diệp Mặc tuy rằng không biết rốt cục ý tứ của Nhan Tranh là gì, nhưng nếu hắn đã nói ra, thì cũng không cần phải chùn lại.
Hơn nữa Nhan Tranh dù sao cũng là một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, hắn còn không coi ra gì.
– Bây giờ mà nói, chỉ cần có phương thuốc, trên 90 % tôi có thể luyện chế được đan dược linh cấp lục phẩm trở xuống.
Diệp Mặc tuy rằng tự tin chỉ cần có phương thuốc, hắn thậm chí có thể luyện ra tất cả các đan dược linh cấp, nhưng vì nắm chắc, hắn vẫn khiêm tốn một chút.
– Cái gì? Không ngờ anh lại là luyện đan sư linh cấp lục phẩm?
Nhan Tranh kích động có chút run rẩy, luyện đan sư linh cấp lục phẩm, cho dù ở toàn bộ Bắc Vọng Châu cũng không có là bao.
Luyện đan sư linh cấp lục phẩm của “Vạn Đan các” ở thành Hà Châu cũng chỉ có một người mà thôi, cho dù toàn bộ luyện đan sư linh cấp lục phẩm ở “Vạn đan các” cũng không vượt qua con số một người.
Diệp Mặc gật gật đầu, hắn không khoác lác chút nào, nếu không phải là bảo lưu lại một chút, cho dù là đan dược linh cấp cửu phẩm hắn cũng có thể luyện ra được.
Hơn nữa Diệp Mặc tin rằng chỉ cần cho hắn thời gian, cho dù là đan dược Thiên cấp với hắn cũng không thành vấn đề.
Nhưng Diệp Mặc xuất thân từ “Thần dược môn” đương nhiên biết một người luyện đan linh cấp cửu phẩm là một người hoành tráng cỡ nào, cho nên hắn cũng khiêm tốn một chút.
Hơn nữa nếu như hắn nói thật bây giờ hắn có thể luyện chế ra đan dược linh cấp cửu phẩm, phỏng chừng cũng không phải chuyện tốt lành gì.
Chuyện cây mọc thành rừng, thực ra cũng không tốt lắm.
Nhan Tranh bỗng nhiên đưa tay ra nắm chặt lấy tay Diệp Mặc khẩn trương nói:
– Anh Diệp, không biết xác suất anh luyện chế ra được đan dược linh cấp lục phẩm là bao nhiêu?
– 70%.
Diệp Mặc thản nhiên nói, “Tam sinh quyết” dẫn sinh ra hệ thống đan dược mới, tỉ lệ luyện đan cao đến 99%.
Nói cách khác chỉ cần không phải là người của hắn vì sơ sẩy, thì đan dược kia nhất định đã thành công rồi.
Diệp Mặc nói ra tỷ lệ 70%, cũng đã là không nhỏ rồi.
– Không ngờ là 70%? Tốt, tốt, tốt, tốt.
Nhan Tranh nói liên tiếp mấy chữ tốt xong, liền nhớ ra những lời mà vốn dĩ mình cần phải nói, liền vội nói với Diệp Mặc:
– Anh Diệp, tôi quả nhiên không nhìn nhầm anh.
Tôi thành thực mời anh gia nhập liên minh “Tiên bảo lâu”.
Anh Diệp yên tâm, không phải bảo anh vứt bỏ “Ngành DượcHoa Hạ”, mà là muốn anh trong thời gian rảnh rỗi danh nghĩa cá nhân luyện đan cho “Tiên bảo lâu” chúng tôi, cũng tức là tuyển anh làm luyện đan sư cho “Tiên bảo lâu”.
Diệp Mặc nghi ngờ nhìn Nhan Tranh nói:
– Anh Nhan, “Ngành Dược Hoa Hạ” chúng tôi cũng bán đan dược đấy, như vậy, chẳng phải là muốn xung đột với bên anh hay sao?
Nhan Tranh cười ha hả nói:
– Anh Diệp, những chi nhánh của “Tiên bảo lâu” chúng tôi trả khắp Bắc Vọng Châu, sao có thể để ý đến thành Hà Châu nhỏ bé này? Hơn nữa “Tiên bảo lâu” chúng tôi cũng không chỉ kinh doanh đan dược, còn có các loại pháp bảo nữa.
Diệp Mặc gật gật đầu, hiểu được ý của Nhan Tranh, cho dù nói cái cửa hàng nhỏ “Ngành Dược Hoa Hạ” này, người ta căn bản cũng không coi trọng.
Thậm chí vì lôi kéo hắn, còn tặng mất gần mười nghìn mét vuông đất.
– Anh Diệp huynh có thể xây dựng lại “Ngành Dược Hoa Hạ”, anh có thể dẫn vợ và em gái của anh tạm thời ở trong “Tiên bảo lâu” của tôi.
Nhan Tranh thấy Diệp Mặc có chút dao động, sốt sắng nói.
Diệp Mặc thực ra trong lòng đã đồng ý, nhưng lại rất muốn hỏi một chút về chuyện thù lao, nhưng người ta vừa mới tặng cho anh gần mười nghìn mét vuông đất, nếu như hắn lại còn muốn thù lao, có phải là có chút không biết điều hay không? Hơn nữa, chuyện của “Vạn Đan các” vẫn cần Nhan Tranh đi giải quyết.
Nhan Tranh lại rất biết tùy cơ ứng biến, y không đợi Diệp Mặc nói ra, lại nói thêm:
– Anh Diệp, về chuyện thù lao luyện đan, tôi biết mời người ngoài vào luyện đan đều là phân chia 5: 5, “Tiên bảo lâu” tôi sẵn lòng lấy ra một phần đan dược, nói cách khác mỗi lò đan của anh Diệp chỉ cần lấy ra 6 phần cho “Tiên bảo lâu” là được rồi.
Diệp Mặc lại biết đề nghị này của Nhan Tranh cũng tương đối hậu hĩnh rồi, vì bên ngoài mời người về luyện đan mặc dù người luyện đan sư và người cần đan là phân chia 5: 5, nhưng nếu như tỉ lệ đan thành phẩm của luyện đan sư là sáu phần, cũng không phải là mỗi người ba phần, mà là cấp cho khách hàng năm phần, người luyện đan chỉ có được một phần.
Nếu như đan thành phẩm của luyện đan sư chỉ có năm phần hoặc ít hơn, vậy thì tất cả phải đưa cho khách hàng.
Đương nhiên, một số đan dược đặc biệt là ngoại trừ rồi.
Hơn nữa đan dược “Tiên bảo lâu” phải luyện chế có bao nhiêu, cho dù Diệp Mặc thực sự tỉ lệ đan dược chỉ có sáu phần, vậy trích ra một phần cũng tương đối hậu hĩnh rồi.
Diệp Mặc lập tức nói:
– Anh Nhan, phân chia như này tôi không thể đồng ý được.
Nhan Tranh hơi sửng sốt, thực lòng mà nói, phân chi như này cũng đã rất hậu hĩnh rồi, phải biết rằng gã cũng rất coi trọng bản lĩnh luyện đan của Diệp Mặc, hơn nữa “Tiên bảo lâu” mời một người đương nhiên không thể chia 5: 5 như ở ngoài được.
Dù sao nguyên liệu cũng là của “Tiên bảo lâu”, nếu như phân chia 5: 5, “Tiên bảo lâu” cũng không có lợi gì rồi.
Vượt qua dự liệu của Nhan Tranh chính là, Diệp Mặc lại nói:
– Tỉ lệ đan thành phẩm của tôi là bảy phần, tôi sẽ cấp cho “Tiên bảo lầu” bảy phần, tuyệt đối sẽ không giữ lại một phần.
Nếu như anh Nhan coi trọng tôi, tôi cũng không làm kiêu, lời mời này tôi đồng ý.
Diệp Mặc trong lòng đã có tính toán, hắn luyện chế đan dược linh cấp lục phẩm nhất định có thể thành công 100%, tức là hắn có thể lấy được ba phần.
Ba phần đan dược này hoàn toàn đủ cho “Ngành Dược Hoa Hạ” bán ra rồi, điều này đối với hắn mà nói đã rất hài lòng rồi.
Nhan Tranh bây giờ mới hiểu được ý tứ của Diệp Mặc, lập tức cách nhìn với Diệp Mặc lại nâng cao hơn, phải biết rằng, một phần đan dược này cũng không phải ít.
– Được, tôi cũng không làm kiêu nữa, huy chương luyện đan sư của anh Diệp tôi sẽ giúp anh làm.
Nhan Tranh lập tức xác định Diệp Mặc đương nhiên biết cái gì gọi là huy chương luyện đan sư, về điểm này Bắc Vọng Châu cũng giống như Đông Huyền Châu, có một đan hội.
Hễ như khiến đan hội chấp nhận là có thể luyện chế ra phàm đan dược thì được gọi là phàm đan sư, ví dụ như phàm đan sư nhất phẩm.
Có thể luyện chế ra đan dược linh cấp thì gọi là Linh đan sư, ví dụ linh đan sư nhị phẩm.
Nhưng nếu như có thể luyện chế ra đan dược Thiên cấp thì gọi là đan vương rồi, ví dụ đan vương nhất phẩm.
Nhưng tên gọi luyện chế trên cấp Thiên cấp ở đại lục Lạc Nguyệt lại không có, bởi vì đại lục Lạc Nguyệt cao nhất cũng không hơn đan vương thất phẩm.
Đối với việc xưng hô này, Diệp Mặc cũng không để ý lắm, nhưng nếu như Nhan Tranh muốn giúp đỡ, hắn đương nhiên sẽ không từ chối.
Hắn cũng biết cho dù năng lực “Tiên bảo lâu” có lớn, Nhan Tranh giúp hắn nhiều nhất cũng có thể là linh đan sư lục phẩm mà thôi, vượt qua lục phẩm, hắn nhất định phải đích thân đi tham gia khảo hạch của đan hội.
Có tên gọi linh đan sư, về sau đi lại trong đan hội cũng tiện hơn rất nhiều.
Chẳng những có thể mua được một ít dược liệu mà người khác không mua được, hơn nữa giá cả cũng rẻ hơn rất nhiều.
“Ngành Dược Hoa Hạ” sau khi tiết lộ ra “Trú Nhan đan” và “Trúc Cơ đan”, “Ngành Dược Hoa Hạ” lại tuôn ra một tin tức kinh thiên, “Ngành Dược Hoa Hạ” muốn xây dựng lại, sẽ xây dựng một tòa nhà “Ngành Dược Hoa Hạ”.
Hơn nữa chủ tọa luyện đan của “Ngành Dược Hoa Hạ” là Diệp Mặc đồng thời trở thành luyện đan sư của “Tiên bảo lâu”, luyện chế đan dược cho “Tiên bảo lâu”.
Khi tòa nhà “Ngành Dược Hoa Hạ” được xây dựng, Diệp Mặc dẫn Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng đến tổng bộ “Tiên bảo lâu”, hắn vừa đốc thúc Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng cố gắng tu luyện, vừa không ngừng luyện chế đan dược cho “Tiên bảo lâu”.
Ngày trước khi Diệp Mặc tu luyện cũng cảm thấy hắn vừa có thể tu luyện, vừa có thể làm chuyện khác, trên thực tế sau khi hắn giúp “Tiên bảo lâu” luyện đan xong, quả thực là có thể vừa tu luyện vừa luyện đan được.
Điều này làm cho hắn cực kỳ thấy nhẹ nhàng thoải mái, hắn thực không muốn thời gian luyện đan quá dài mà làm trễ nải thời gian tu luyện.
Mặc dù hiệu quả vừa tu luyện vừa luyện đan không bằng chỉ tu luyện không, nhưng so với không thể tu luyện cũng tốt hơn nhiều.
Bành Thì Bình của “Vạn các lầu” khi nghe thấy Diệp Mặc trở thành luyện đan sư của “Tiên bảo lâu”, chỉ có thể trơ mắt ra nhìn Diệp Mặc lớn mạnh.
Không cần nói các chủ Lỗ Cửu Thành của “Vạn đan các” bây giờ vẫn chưa thăng cấp Nguyên Anh, cho dù đã thăng cấp Nguyên Anh rồi, cũng không thể ngang nhiên đến “Tiên bảo lâu” đối phó với Diệp Mặc.
Còn Trương Thuận Phong của thành Hà Châu khi nghe được tin này thực ra có chút sửng sốt, nhưng lập tức nghĩ đến Diệp Mặc dùng “Trú Nhan đan” mua chuộc mình, lập tức cười nhạt một tiếng.
Nhan Tranh mặc dù thoạt nhìn rất khôn khéo, nhưng rốt cục vẫn còn hơi non một chút, tên Diệp Mặc kia mới là một người tài, không biết hắn dùng cách nào, không ngờ lại khiến Nhan Tranh mời hắn làm linh đan sư nhất phẩm.
Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Tốc độ người Tu Chân xây dựng cao ốc hoàn toàn không giống trên Trái đất, chỉ trong một tuần, Diệp Mặc lại dẫn Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng về tòa nhà “Ngành Dược Hoa Hạ”.
Cái khác chính là, tu vi Tống Ánh Trúc đã là luyện khí tầng thứ tư rồi, còn tu vi của Diệp Lăng thì đã là luyện khí tầng thứ năm.
Mà khiến cho Nhan Tranh càng vui mừng chính là, tốc độ luyện chế đan của Diệp Mặc nhanh hơn rất nhiều người luyện đan bình thường, giải quyết được nhu cầu dùng đan vô cùng lớn của “Tiên bảo lâu”.
Phải biết rằng, luyện đan sư mặc dù nhiều, nhưng người có thể luyện chế ra linh đan cao cấp thì không nhiều.
Bởi vì đan dược mà tu sĩ Kim Đan cần ít nhất đều là linh cấp tứ phẩm trở lên.
Diệp Mặc giúp “Tiên bảo lâu” luyện chế đan dược, “Ngành Dược Hoa Hạ” cũng nước lên thì thuyền lên, đan dược không cần huy động tiền vốn.
Dưới sự bảo đảm tài nguyên phong phú và linh khí đầy đủ, Diệp Mặc đã thành công bước vào Trúc Cơ tầng thứ ba hậu kỳ.
“Ngành Dược Hoa Hạ” kiếm được lượng lớn linh thạch đều bị Diệp Mặc mua nguyên liệu luyện khí ở “Tiên bảo lầu” rồi, mặc dù những nguyên liệu này ở ngoài đều xem là một số nguyên liệu luyện khí, nhưng chỉ có Diệp Mặc biết, cái mà hắn mua chính là nguyên liệu trận pháp.
Nếu như quả thực phải nói ra, Diệp Mặc cho rằng cái mà hắn giỏi nhất không phải luyện đan, mà là bày trận.
Bởi vì bao nhiêu năm bị nhốt trong tiểu thế giới, hắn liền nghiên cứu các loại trận pháp.
Lại thêm vào việc tu luyện “Tam sinh quyết” của Diệp Mặc, khiến cho Diệp Mặc rất có cái nhìn và quan niệm về bày bố trận pháp.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 858: Cố Nhân
Cố Nhân
Đ
úng là Diệp Mặc định bố trí vài trận pháp xung quanh “Ngành dược Hoa Hạ”, trận đầu tiên chính là Tụ Linh Trận.
Trình độ trận pháp của hắn đã vượt xa trình độ của các đại sư trận pháp ở đây.
Ở trái đất là vì không có linh thạch và không có vật liệu, còn bây giờ linh thạch của hắn dư dả, vật liệu ngoài hai loại rất hiếm ra, còn lại đều rất đầy đủ, bày các loại trận pháp càng dễ như trở bàn tay.
Ngoài “Tụ Linh Trận”, cái thứ hai mà Diệp Mặc muốn bố trí chính là một trận pháp phòng ngự rất mạnh thêm vào một trận pháp công kích.
Nhưng đây chỉ là vẻ bề ngoài, thứ mà Diệp Mặc thật sự muốn bố trí lại là một Truyền Tống Trận.
Nếu Diệp Mặc nói ra chuyện hắn có thể bày Truyền Tống Trận, chắc cả Bắc Vọng Châu cũng bị chấn động.
Người bày trận pháp rất nhiều, nhưng người có thể bày Truyền Tống Trận lại không nhiều.
Tu sĩ có thể bày Truyền Tống Trận, không có người nào là không nghiên cứu mấy trăm năm, còn Diệp Mặc mới nhiêu tuổi? Nhưng điểm mạnh của Diệp Mặc lại là bày Truyền Tống Trận, hắn ở tiểu thế giới nghiên cứu được vài năm, thứ hắn nghiên cứu chính là Truyền Tống Trận.
Mặc dù với trình độ hiện giờ của Diệp Mặc, cùng lắm chỉ có thể bày Truyền Tống Trận trong cự ly ngắn mười vạn dặm, nhưng đối với Diệp Mặc mà nói thì đã đủ rồi, sở dĩ hắn bày Truyền Tống Trận cự ly ngắn này, mục đích chính là để chạy trốn.
Dù Nhan Tranh đối xử chân thành với hắn, nhưng bảo hắn giao phó tính mạng của mình cho người khác, đó không phải là tính cách của hắn.
Điều tiếc nuối duy nhất là, hai vật liệu mà Diệp Mặc thiếu, đều là thứ cần để bày Truyền Tống Trận.
Một tháng sau, Tôn Chí Sài thành công thăng cấp Trúc Cơ, chủ động đến “ngành dược Hoa Hạ” của Diệp Mặc giúp đỡ, tuy có sự tham gia của Tôn Chí Sài, nhưng Diệp Mặc lại muốn tuyển thêm người.
Vì hắn cảm thấy tuy tư chất của Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc rất tốt, tốc độ tu luyện cũng nhanh.
Nhưng kiêm thêm việc bán đan dược, lại ảnh hưởng lớn đến việc tu luyện.
Hôm nay Diệp Mặc vừa bảo Tôn Chí Sài dán cáo thị, thì hai bóng người lảo đảo đã lao về phía “ngành dược Hoa Hạ”.
Phía sau hai người này, lại còn có hai tu sĩ đang đuổi theo truy đánh.
Diệp Mặc vừa thấy trang phục của người tu sĩ truy đánh kia, liền biết đó là người của “Vạn Đan Các”.
Diệp Mặc không biết nói sao, tên của “Vạn Đan Các” này cũng quá kiêu căng rồi.
Nhưng hắn cũng biết ở thành Hà Châu, chỉ cần không phải là giết người.
Hoặc là nói chỉ cần không giết người một cách rõ ràng, thì chuyện “Vạn Đan Các” đuổi theo đánh người là vô cùng bình thường.
Hai người bỏ chạy này là một nam một nữ, người đàn ông xem ra hơn bốn mươi tuổi.
Còn người con gái kia xem ra mới có ba mươi tuổi.
Nhưng nước da của người con gái này hơi đen, mặt tròn mắt to, Diệp Mặc lại cảm thấy có chút quen quen.
Chỉ là lúc này hai người thương tích đầy người, rõ ràng là bị thương không nhẹ.
Diệp Mặc lại phát hiện hai người này lại là người tu luyện cổ võ, người đàn ông kia rõ ràng đã là Huyền Cấp trung kì, còn cô gái mặt tròn kia đã là Hoàng Cấp hậu kì.
– Tô Việt, cô xem đây là “ngành dược Hoa Hạ”, chúng ta đã đến nơi rồi.
Sau khi người đàn ông đó nhìn thấy bốn chữ “Ngành dược Hoa Hạ”, liền vui mừng kêu lên một tiếng.
Người con gái mặt tròn bên cạnh ông ta nghe lời ông ta nói, cũng ngẩng đầu nhìn bốn chữ kia, trên mặt liền lộ ra vẻ vui mừng, liền lao đến.
Tô Việt? Diệp Mặc lại nhìn người con gái kia, hắn đã nhớ ra người con gái bỏ chạy này là ai rồi, còn là người hắn quen biết.
Trước đây khi hắn ở Ninh Hải, lần đầu tiên bày sạp bán bùa.
Sau đó bán một lá cho Tô Tĩnh Văn, lúc đó người con gái bên cạnh Tô Tĩnh Văn chính là cô gái mặt tròn này, chỉ là Diệp Mặc nhớ rằng Tô Tĩnh Văn gọi cô ta là Tiểu Việt.
Không ngờ rằng cô ta cũng lại đến đây, có thể thấy người thông qua dãy núi Hoành Đoạn tiến vào đây quả thật không ít.
Nếu đã là vệ sĩ của Tô Tĩnh Văn, thì hắn không có lý do gì mà bỏ mặc không lo.
– Đến rồi thì thế nào chứ? Mày có tin ông mày muốn bắt hai đứa tép riu chúng mày, thì dù mày có chạy đằng trời, ông mày muốn đánh muốn giết cũng được như thường.
Hai người truy bắt cười nhạt nói một câu. – Ồ, vậy sao.
Thật sự là ta không tin đấy, hôm nay phải xem thử ông đây làm thế nào đánh người ở “ngành dược Hoa Hạ” của ta.
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, đứng ở cửa “ngành dược Hoa Hạ”, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào hai tên tu sĩ của “Vạn Đan Các”.
Hai tên tu sĩ của “Vạn Đan Các” khi Diệp Mặc vừa bước ra thì đã nhìn thấy rồi, bây giờ nghe xong lời của Diệp Mặc liền lập tức đứng lại.
Diệp Mặc là người thế nào, bọn họ hiểu rất rõ, dù chỉ là một tu sĩ nhỏ ở ngoài tới, nhưng hắn lại chó ngáp phải ruồi, được “Tiên Bảo Lâu” mướn làm đan sư.
Hơn nữa tên tiểu đan sư từ bên ngoài đến này lại còn rất kiêu căng, ỷ thế “Tiên Bảo Lâu”, ngay cả thiếu các chủ của “Vạn Đan Các” cũng dám đánh, còn về hai chân chạy việc như bọn họ lại càng không cần nói rồi.
– Diệp tiền bối, hai tên tán tu ở ngoài đến này có chút ân oán với “Vạn Đan Các” của chúng tôi, xin Diệp tiền bối đừng xen vào chuyện của “Vạn Đan Các” chúng tôi.
Tuy đã dừng lại, nhưng một tên tu sĩ luyện khí tầng bảy trong đó hơi mệt mỏi nói.
– Nhảm nhí, hai người này đều là người quen của ta, hai người bọn mi ức hiếp người quen của ta còn ức hiếp đến tận “ngành dược Hoa Hạ” của ta, hay là hai ngươi cho rằng ta không dám giết hai ngươi?
Diệp Mặc nói xong, cả người không hề động đậy, thuận tay vung mấy cái tát.
Mấy tiếng “bốp bốp” vang lên, hai tên tu sĩ luyện khí của “Vạn Đan Các” bị Diệp Mặc từ xa đánh mấy bạt tai văng ra ngoài xa, mỗi người phun ra mấy cái răng, che lấy miệng lại không dám nói nửa lời, ân oán của thiếu các chủ bọn họ đến nay còn chưa báo được, bọn họ có muốn cũng đừng hòng nghĩ đến chuyện báo thù.
Lúc này cô gái mặt tròn thương tích đầy mình đã nhận ra Diệp Mặc, liền mừng rỡ kêu lên:
– Diệp Mặc, anh là Diệp Mặc đúng không?
Diệp Mặc mỉm cười, nói với Tiểu Việt:
– Chào cô, không ngờ cô cũng đến đây, thật không dễ dàng, cứ vào đi rồi nói sau.
Diệp Mặc nói xong, lại lạnh lùng liếc nhìn hai tên tu sĩ của “Vạn Đan Các” nói:
– Còn không mau cút đi, không lẽ muốn ta đánh gãy chân của bọn bây sao?
Tuy Diệp Mặc biết thương tích của hai người Tô Việt là do hai tên tu sĩ “Vạn Đan Các” gây ra, nhưng hắn vẫn không thể làm gì hai tên tu sĩ này.
Nói cho cùng, vẫn là hắn không có thực lực, cũng chỉ dựa vào “Tiên Bảo Lâu” mà thôi.
Hai tên tu sĩ này thấy Diệp Mặc quả nhiên quen biết với hai người kia, liền tái cả mặt, thậm chí không đợi Diệp Mặc nói chữ cút thứ hai, đã vội vàng chuồn mất.
Nhìn thấy hai người lợi hại như vậy, bị Diệp Mặc đánh hai bạt tai cả nửa câu cũng không dám nói, Tô Việt và người đàn ông bên cạnh cô ta càng kinh ngạc vô cùng.
Bọn họ đến Bắc Vọng Châu đã lâu, đã biết cổ võ Hoàng Cấp thậm chí Huyền Cấp ở nơi này hoàn toàn chỉ là cóc ké.
…
Diệp Mặc dẫn hai người vào tiệm, hỏi ra mới biết, người đàn ông kia tên Thịnh Dực Trung, đến từ tiểu thế giới.
Ông ta quen Tô Việt ở Bắc Vọng Châu, nguyên nhân quen nhau lại chính là vì Diệp Mặc.
Diệp Mặc ngày trước tung hoành vô địch ở tiểu thế giới, chỉ cần là người tu luyện cổ võ, gần như không ai là không biết.
Lúc trước bước vào Truyền Tống Trận không chỉ có mỗi hai người bọn họ, cụ thể là bao nhiêu người thì Tô Việt cũng không rõ.
Chỉ là sau khi hai người đến đây, mới biết cái gì là tu chân, bọn họ lớn tuổi rồi, hơn nữa tư chất cũng chỉ bình thường, muốn vào một môn phái thì khó khăn vô cùng, cuối cùng chỉ có thể phiêu bạc khắp nơi.
Hai người nghe nói thành Hà Châu có một “ngành dược Hoa Hạ”, liền vội đến đây.
– Tiểu Việt, cô là vệ sĩ của Tĩnh Văn, tại sao phải vào Truyền Tống Trận? Hơn nữa còn gây chuyện với người của “Vạn Đan Các”?
Sau khi Diệp Mặc nghe xong cảnh ngộ của hai người bọn họ ở đây, thầm than trong lòng, từ cảnh ngộ của hai người này có thể thấy, nhiều người tu luyện cổ võ vào Lạc Nguyệt hẳn sống không được tốt.
Tô Việt thở dài nói:
– Diệp đại ca, em vốn là người của Tô gia, vì có chút tư chất nên được sư phụ em chấm phải, theo sư phụ học cổ võ, sau này làm vệ sĩ của chị Tĩnh Văn, chỉ là thời gian trước, em nghe nói chị Tĩnh Văn đã rời khỏi Truyền Tống Trận ở dãy núi Hoành Đoạn, em không yên tâm nên cũng theo đến.
Còn về mâu thuẫn với “Vạn Đan Các”, lại là vì tụi em ở “Vạn Đan Các” hỏi thăm địa chỉ “ngành dược Hoa Hạ”, bị hai người kia cố tình kiếm chuyện.
Cuối cùng Diệp Mặc đã hiểu tại sao hai tên tu sĩ “Vạn Đan Các” kia phải gây chuyện với hai người rồi, hóa ra nguyên nhân vẫn là do chính bản thân hắn.
Nghe đến đây, Diệp Mặc cũng biết hai người hiện giờ không có nơi để đi, vừa lúc hắn đang cần tìm người, liền nói thẳng:
– Nếu hai người không còn nơi nào để đi, thì chi bằng ở lại “ngành dược Hoa Hạ” cho rồi, đúng lúc tôi cũng cần tuyển người, còn về tư chất và công pháp tu luyện của hai người, để tôi giúp hai người giải quyết là được rồi.
Tô Việt và Thịnh Dực Trung vốn không có nơi để đi, hơn nữa hoàn toàn không có công pháp tu luyện, bây giờ Diệp Mặc giúp hai người tu luyện còn cho chỗ ở, đương nhiên là đồng ý liền mà không cần nghĩ ngợi gì rồi.
Tiếp đó, Diệp Mặc lại tuyển thêm hai nữ tu giúp đỡ, để hai người Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng tiết kiệm toàn bộ thời gian vào việc tu luyện, sau khi hắn dạy Tôn Chí Sài một vài thủ pháp luyện đan cơ bản, liền giao cho Tôn Chí Sài nhiệm vụ luyện chế đan dược bình thường.
Còn hắn chỉ một lòng lo cho việc bày Truyền Tống Trận, hắn biết dù có sự chống lưng của “Tiên Bảo Lâu”, thì chuyện giữa “Vạn Đan Các” và hắn cũng không chấm dứt.
Đa số vật liệu của Truyền Tống Trận Diệp Mặc đã chuẩn bị khá đầy đủ, nhưng hai vật liệu chủ yếu lại không có cái nào.
Cái thứ nhất là Tinh Thần Sa, cái thứ hai là Tiệt Thổ.
Hai loại vật liệu này đều là vật liệu để bố trí Truyền Tống Trận, nếu là Tinh Thần Sa hoặc Tiệt Thổ cực phẩm, thì có tiền cũng khó mua được.
Có điều Diệp Mặc chỉ cần Tinh Thần Sa và Tiệt Thổ bình thường nhất là được rồi, còn về cấp bậc của vật liệu thì hắn không để tâm.
Thế nên sau tháng thứ hai khi “ngành dược Hoa Hạ” đã hoàn toàn đi vào quỹ đạo, Diệp Mặc đã có ý định ra ngoài tìm hai loại vật liệu này.
Thêm vào đó lúc này Tống Ánh Trúc đã là luyện khí tầng năm, còn Diệp Lăng luyện khí tầng sáu rồi, ngay cả Tô Việt và Thịnh Dực Trung cũng là luyện khí tầng một rồi.
Xem ra tất cả đều không có vấn đề gì, khiến Diệp Mặc cũng được yên tâm.
Diệp Mặc từ miệng của Nhan Tranh biết được, hội đấu giá của “phường thị Nam Sơn” trong một tuần lễ sau rất có khả năng sẽ bán Tinh Thần Sa, nên Diệp Mặc gửi gắm “ngành dược Hoa Hạ” cho Nhan Tranh lo, còn hắn lại âm thầm đi đến “phường thị Nam Sơn”.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 859: Lý Gia Ở Bình Nghiêu
Lý Gia Ở Bình Nghiêu
“Phường thị Nam Sơn” không gần thành Hà Châu, nhưng lại có thể thông qua Truyền Tống Trận đến thành Hàm Nguyên trước, sau đó từ thành Hàm Nguyên đến “phường thị Nam Sơn” thì không xa lắm rồi.
Nhưng Diệp Mặc là âm thầm bỏ đi, hắn biết nếu phải đi qua Truyền Tống Trận nhất định sẽ bị “Vạn Đan Các” biết.
Tuy biết Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc ở “ngành dược Hoa Hạ” tu luyện sẽ không có chuyện gì, nhưng Diệp Mặc vẫn không muốn để “Vạn Đan Các” biết chuyện hắn đã rời khỏi thành Hà Châu.
Thứ Diệp Mặc dùng là Phi Hành Trùy mà lúc trước hắn lấy được của Lý Bách Sâm, nếu như vậy thì hắn sẽ mất thêm mấy ngày, nhưng điều này cũng không sao cả.
Lúc này Diệp Mặc đã có tu vi đỉnh cao Trúc Cơ tầng ba, khống chế Phi Hành Trùy so với Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc khống chế lúc trước không biết nhanh hơn gấp mấy lần.
Hai ngày sau, Diệp Mặc đã đi được nửa đường.
Chiều ngày thứ ba, Diệp Mặc phát hiện ra một con hồ ly nhỏ màu trắng ở nơi cách thành Hàm Nguyên không xa.
Con hồ ly nhỏ này chạy thoắt qua, nhưng lại làm Diệp Mặc nhớ lại con cáo tuyết nhung mà hắn thấy trước đây ở Mai Nội Tuyết Sơn, cũng chính là con thú có thể tìm kiếm linh vật.
Chỉ là con hồ ly này tuy giống hệt cáo tuyết nhung, nhưng tốc độ của nó không biết nhanh hơn gấp mấy lần so với con cáo tuyết nhung mà Diệp Mặc thấy lúc trước.
Nếu ở đây vẫn là Mai Nội Tuyết Sơn, Diệp Mặc nhất định sẽ cho rằng con hồ ly này chính là con lúc trước hắn nhìn thấy, nhưng Diệp Mặc biết rằng đây là chuyện không thể nào, đừng nói nơi này và Mai Nội Tuyết Sơn không giáp với nhau, tốc độ của con cáo tuyết nhung cũng không bằng một phần mười con tiểu hồ ly vừa chạy trốn trước mắt kia.
Vì cáo tuyết nhung là con vật có thể tìm kiếm linh vật, nên Diệp Mặc không nghĩ ngợi nhiều, liền đuổi theo, nếu con hồ ly trước mắt này cũng cùng loại với cáo tuyết nhung, cũng có thể kiếm linh vật, thì hắn phát đạt rồi.
Chỉ là tốc độ của con hồ ly màu trắng trước mắt này quá nhanh, chỉ trong nháy mắt, đã biến mất tăm.
May là nó vẫn chưa thoát khỏi thần thức của Diệp Mặc, Diệp Mặc vẫn có thể theo kịp.
Vốn dĩ Diệp Mặc cho rằng đuổi kịp con hồ ly này cũng chỉ trong thời gian ngắn mà thôi, nhưng sau hai tiếng đồng hồ, khi Diệp Mặc phát hiện con hồ ly này cách hắn càng lúc càng xa, hắn biết rằng bản thân mình hết hy vọng rồi.
Không phải tốc độ của hắn không bằng con hồ ly, mà vì con hồ ly này không chỉ tốc độ không chậm hơn hắn, mà còn chạy vòng vo, nhanh chóng làm cho Diệp Mặc choáng váng đầu óc.
Trong lúc Diệp Mặc định buông tha cho con hồ ly này, thì một luồng sóng pháp lực cực mạnh khiến hắn lập tức cảnh giác, hắn liền thu hồi thần thức, thậm chí cả “Phi Hành Chùy” cũng thu vào.
Hắn cảm thấy rõ ràng, hai luồng sóng pháp lực này đều không phải là thứ mà hắn có thể đối phó, vì loại sóng pháp lực này rõ ràng là do tu sĩ có tu vi Kim Đan phát ra.
Diệp Mặc tập trung suy nghĩ vận chuyển công pháp ẩn nấp của “Tam Sinh Quyết” chuẩn bị lặng lẽ rút lui, hắn không muốn bị hai tu sĩ Kim Đan chặn lại.
Nhưng Diệp Mặc còn chưa rời khỏi, thì hai tu sĩ Kim Đan đang đánh nhau đã xuất hiện trong tầm nhìn của hắn.
Diệp Mặc không nghĩ ngợi gì, liền cúi người xuống, ra sức thu hồi tâm thần, thậm chí cả thần thức cũng không dám phóng ra.
Chỉ âm thầm trốn ở một góc không nhúc nhích.
Tuy Diệp Mặc rất tự tin vào công pháp ẩn nấp của mình, nhưng người mà hắn phải đối mặt lại là tu sĩ Kim Đan.
– Quý Trường Sinh, ta và ông đều là tu sĩ của Chính Nguyên Kiếm phái, đồ đã đưa ông rồi, sao ông còn phải truy cùng giết tận?
Truyền đến tai của Diệp Mặc lại là giọng của một người con gái.
Hơn nữa Diệp Mặc còn cảm thấy rất quen, hắn không dám dùng thần thức kiểm tra, lén lút giương mắt nhìn thử, không ngờ phát hiện hắn quen người con gái này thật.
Không ngờ lại là Ngu Vũ Thiên sư phụ của Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng, Diệp Mặc nghe thấy lời của bà ta trong lòng lại rất ngạc nhiên, nghe ý của Ngu Vũ Thiên, tên Quý Trường Sinh kia dường như cũng là người của Chính Nguyên Kiếm phái, chỉ là tại sao ông ta lại muốn giết Ngu Vũ Thiên?
Có điều nhìn bộ dạng của hai người này, đều đã bị trọng thương.
Ngu Vũ Thiên thì không cần nói rồi, Diệp Mặc không dùng thần thức quan sát, cũng cảm thấy được thương tích của bà ta, còn tên Quý Trường Sinh kia dường như cũng bị thương không nhẹ, chỉ là tình trạng của ông ta đỡ hơn Ngu Vũ Thiên rất nhiều.
Quý Trường Sinh hừ lạnh một tiếng nói:
– Đồ đưa ta rồi, nhưng bà đã ăn một viên, bà biết một viên “Thảo Hoàn Quả” có ý nghĩa gì với Lý gia ta không? Là một tu sĩ Nguyên Anh.
Đương nhiên, muốn ta tha cho bà cũng được, đem máu huyết bản mạng của bà để lại một giọt cho ta là được rồi.
“Thảo Hoàn Quả” Diệp Mặc đương nhiên biết, đó là linh thảo cấp sáu, hơn nữa còn là dược liệu quý báu trong số các linh thảo cấp sáu, rất hiếm có, thậm chí còn quý giá hơn cả “Trú Nhan Quả”.
Vì “Thảo Hoàn Quả” có thể luyện chế “Thảo Hoàn Đan”, đây là đan dược cần cho Kết Anh.
Diệp Mặc nghĩ đến chuyện tên Quý Trường Sinh này lại tìm được loại dược liệu quý giá này, khi “Thảo Hoàn Quả” chín thường là chín viên, không biết tên Quý Trường Sinh này có được mấy viên.
Tuy Diệp Mặc rất muốn có loại dược liệu này, nhưng hắn cũng biết, thứ đồ này không phải là thứ hắn có thể rớ vào. – Ông nằm mơ giữa ban ngày hả? Ông rõ ràng là họ Quý, sao lại thành Lý gia rồi.
Ngu Vũ Thiên dứt khoát từ chối yêu cầu giao máu huyết bản mạng của Quý Trường Sinh, dù bảo toàn được tính mạng, nhưng sau này cũng là con rối của kẻ khác, bà ta đường đường là tu sĩ Kim Đan sao có thể làm chuyện như vậy được?
Quý Trường Sinh cười lạnh, bỏ phi kiếm trong tay xuống, nhìn chằm chằm vào Ngu Vũ Thiên nói:
– Ta vẫn luôn là người của Lý gia.
Nói xong Quý Trường Sinh thuận tay cầm lên một ngọc bài, phía trên rõ ràng có một chữ Lý.
Diệp Mặc giật mình, trước đây khi hắn giết chết Lý Bách Sâm cũng lấy được một ngọc bài chữ Lý trong túi trữ vật của ông ta, chỉ là trong túi trữ vật của Lý Bách Lâm không có ngọc bài, nên hắn cũng không để tâm.
Bây giờ xem ra, tên Lý Bách Sâm mà hắn giết và Quý Trường Sinh ở trước mắt chính là người một nhà, ít nhất là cùng một gia tộc mà ra.
Biết được Lý Bách Sâm còn có một người cùng tộc mạnh mẽ đến vậy, sau lưng Diệp Mặc toát cả mồ hôi, nếu Quý Trường Sinh trước mắt, nên nói là Lý Trường Sinh muốn truy sát hắn, dù hắn có trốn ở thành Hà Châu cũng không cách nào chạy thoát.
Tên Lý Trường Sinh này hẳn ít nhất cũng có tu vi hậu kỳ Kim Đan, tuy Diệp Mặc không biết rằng tại sao đến bây giờ đã hai tháng trôi qua, hắn vẫn không có chuyện gì, nhưng cảm giác nguy hiểm này lại mơ hồ dấy lên trong lòng hắn.
Giờ phút này, Diệp Mặc không còn nghĩ đến chuyện đi “phường thị Nam Sơn”, mà là nghĩ lập tức trở về dẫn theo Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc trốn được bao xa thì trốn.
Dù Hà Châu cách xa Chính Nguyên Kiếm phái, nhưng chút khoảng cách này với Diệp Mặc mà nói thì không hề an toàn chút nào.
– Hẳn là ta nên gọi ông là Lý Trường Sinh rồi, Lý Trường Sinh, dù ông là người của Lý gia, nhưng ông có cần phải giết chết Hàn trưởng lão không? Có cần phải giết chết Vu trưởng lão không? Đoạt “Thảo Hoàn Quả” cũng đành rồi, hà tất không niệm tình nghĩa đồng môn mà truy cùng giết tận?
Ngu Vũ Thiên tức giận quát lớn.
– Ha ha Lý Trường Sinh bỗng cười to, ông ta cười xong, lại thu hồi phi kiếm trong tay, lấy ra một thanh kim đao.
Lý Trường Sinh giơ kim đao trong tay nói:
– Năm xưa ta rời nhà đến ở thành Bình Nghiêu, nhưng một môn phái tu kiếm của Chính Nguyên Kiếm phái, lại dòm ngó “Huyễn Vân lục đao” của Lý gia ta.
Tổ tiên của hai tên thất phu Vu Chân Phi và Hàn Mưu Giá dẫn dắt Chính Nguyên Kiếm phái, tàn sát đẫm máu Lý gia ta đoạt mất “Huyễn Vân lục đao”, con cháu Lý gia ta đã thề độc.
Cuối cùng có một ngày, Lý gia ta sẽ trở về thành Bình Nghiêu, dùng máu rửa Chính Nguyên Kiếm phái.
Ta giết hai tên Vu Chân Phi và Hàn Mưu Giá, chỉ là màn mở đầu mà thôi.
– Ông là người của Lý gia ở thành Bình Nghiêu? Nói như vậy thì Lý Bách Sâm đệ tử thiên tài của Chính Nguyên Kiếm phái cũng là người của Lý gia ở Bình Nghiêu sao?
Giọng của Ngu Vũ Thiên hơi run, rõ ràng là bà ta biết rõ điển cố này.
Lý Trường Sinh nói giọng căm hận:
– Đương nhiên, thế nên nếu bà giao ra máu huyết bản mạng, ta có thể tha cho bà, dù sao thì sau này Chính Nguyên Kiếm phái cũng sẽ không tồn tại được, sau này chỉ có Lý gia tồn tại.
Bà ăn của ta một viên “Thảo Hoàn Quả”, hiện nay đã là tu vi hậu kỳ Kim Đan, chỉ cần gia nhập liên minh Lý gia ta, ta nghĩ bà lên Kết Anh cũng là chuyện sớm muộn mà thôi…
Nhìn thấy Ngu Vũ Thiên mặt mày trắng bệch, Lý Trường Sinh càng ăn chắc Ngu Vũ Thiên, ngạo nghễ nói:
– Lần này ta có được năm viên “Thảo Hoàn Quả”, Lý gia ta ngoài Lý Bách Sâm và ta ra, còn có ba tu sĩ Kim Đan, hơn nữa đều là hậu kỳ Kim Đan.
Nên lần này Lý gia ta ít nhất có hai người sẽ thăng cấp Nguyên Anh, có thể tưởng tượng, một khi Lý gia ta có hai người thăng cấp Nguyên Anh, đừng nói là Chính Nguyên Kiếm phái, dù là môn phái bốn sao có nội tình thâm hậu, thì thế nào chứ? Ta nghĩ nếu bà thức thời thì…
– Ông cứ nằm mơ đi, Ngu Vũ Thiên ta có chết cũng sẽ không giao máu huyết bản mạng của mình ra đâu…
Ngu Vũ Thiên dứt khoát cắt ngang lời của Lý Trường Sinh, phi kiếm trong tay đã vung lên nhắm thẳng vào Lý Trường Sinh.
– Không biết thức thời.
Lý Trường Sinh hừ lạnh một tiếng, cầm kim đao lên đồng thời lạnh lùng nói:
– Huyễn Vân lục đao của ta đã là ngũ đao, ta muốn xem thử bà rốt cuộc có thể đỡ được mấy đao của ta.
Diệp Mặc giật mình, hắn không ngờ rằng Ngu Vũ Thiên đã là hậu kỳ Kim Đan rồi, “Thảo Hoàn Quả” kia quả là tốt thật.
Tên Lý Trường Sinh kia ăn chắc một người có hậu kỳ Kim Đan như Ngu Vũ Thiên, cho thấy ông ta ít ra đã Kim Đan viên mãn rồi.
Ông ta nói “Huyễn Vân lục đao” của mình đã đạt ngũ đao, xem ra trước đây khi hắn đánh nhau với Lý Bách Sâm, Lý Bách Sâm nói ông ta đã luyện thành lục đao là gạt hắn, tên Lý Bách Sâm kia nhiều nhất chỉ vung được ba đao thôi.
Diệp Mặc suy nghĩ tỉ mỉ, nhanh chóng nghĩ đến rất nhiều chuyện.
Tu vi của Ngu Vũ Thiên và Lý Bách Sâm kém nhau không nhiều, Diệp Mặc đã không còn suy nghĩ phải bỏ trốn, phú quý chỉ có thể có từ trong gian khó.
Hắn trốn vào một góc, một khi Lý Trường Sinh và Ngu Vũ Thiên đấu nhau bị thương rồi, thì cơ hội của hắn sẽ đến.
Diệp Mặc vừa nghĩ tới đây, thì vang lên một tiếng “ầm” lớn, “Huyễn Vân đệ nhất đao” của Lý Trường Sinh đã vung ra vô số đao khí chạm trán với phi kiếm của Ngu Vũ Thiên.
Ngu Vũ Thiên bị một đao này chém thổ huyết, thương tích đầy người.
Cả Diệp Mặc cách xa như vậy, cũng cảm thấy một luồng sát ý của đao khí lạnh lẽo làm đau nhức khắp cả người.
Chỉ là một đao này, Diệp Mặc đã biết rằng, tên Lý Trường Sinh này lợi hại gấp mấy chục lần tên Lý Bách Sâm kia…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 860: Ám Toán Kim Đan
Ám Toán Kim Đan
D
iệp Mặc cảm thấy Lý Trường Sinh còn lợi hại hơn Lý Bách Sâm nhiều, y không chỉ có chân nguyên cường hãn, mà nguyên nhân là Lý Bách Sâm khi sử dụng “Huyễn Vân Đệ Nhất Đao” chỉ tụ hội đao khí, sau đó dùng đao khí cùng chân nguyên trói buộc đối phương.
Nhưng Lý Trường Sinh sau khi tụ hội đao khí lại có thể tập trung lại một lần nữa, chém ra một đao khiến cho Ngu Vũ Thiên hộc máu mồm.
Ngu Vũ Thiên mặt không thay đổi, lấy ra một lá bùa, không hề để ý tới cấp bậc của lá bùa, trong nháy mắt đem lá bùa kích phát.
Đồng thời lấy ra một chiếc lông vũ màu hồng vô cùng chói mắt, sau khi tiến hành một vài pháp quyết liền bay ra ngoài, lông vũ kia trong nháy mắt bị kích phát thành một đám mây lửa cao vài trượng.
Đám mây lửa này rất nhanh chóng hình thành nên một vòng tròn, lấy tốc độ cực nhanh bao phủ Lý Trường Sinh.
Thật bản lãnh, Diệp Mặc thầm than một tiếng, hắn biết đây là chiêu sống còn của Ngu Vũ Thiên, nếu như muốn nhúng tay vào thì thời điểm này là tốt nhất.
Diệp Mặc là một người dứt khoát, hắn biết những thủ đoạn này của Ngu Vũ Thiên mặc dù sẽ mang đến một chút phiền toái cho Lý Trường Sinh, e rằng cũng không làm gì được tên họ Lý này, nếu như lúc này hắn không ra tay, vậy hắn sẽ không có cơ hội xuất thủ.
Nghĩ tới đây Diệp Mặc cơ hồ trong nháy mắt khi Ngu Vũ Thiên động thủ liền lén thả Vô Ảnh ra.
Lý Trường Sinh hừ lạnh một tiếng, Kim Đao trong tay nhanh chóng bổ ra đao thứ hai.
Đều là “Huyễn Vân Đao Pháp”, nhưng Diệp Mặc có cảm giác đao pháp mà Lý Trường Sinh đánh ra hoàn toàn khác hẳn với Lý Bách Sâm.
Lá bùa của Ngu Vũ Thiên vừa kích phát liền biến thành biển lửa, là một biển lửa vô cùng nóng, Diệp Mặc vừa nhìn liền biết, đây ít nhất cũng là lá bùa cấp năm trở lên, mới có thể kích phát được ngọn lửa như vậy.
Nhưng chỉ một đao của Lý Trường Sinh, biển lửa do lá bùa tạo thành liền biến mất.
Mà Lý Trường Sinh ngay cả một sợi tóc cũng không bị thiêu hủy.
Diệp Mặc trong lòng âm thầm rét run, Lý Trường Sinh này thật lợi hại.
Thanh âm “Xuy xuy” vang lên, Diệp Mặc biết đây là thanh âm của ngọn lửa khi Ngu Vũ Thiên kích phát lông vũ màu đỏ kia, nếu như không có cách nào khiến Lý Trường Sinh bị thương thì Diệp Mặc quyết định không cho Vô Ảnh động thủ.
Một đao của Lý Trường Sinh đánh bay lá bùa, nhìn ngọn lửa đang ùn ùn kéo tới, nở nụ cười khinh miệt.
Hiển nhiên, y không hề để ngọn lửa này vào trong mắt.
Ngay sau đó, Kim Đao trong tay y mang theo vô số đao khí màu vàng đánh về phía biển lửa.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – www.
Truyện FULL
Thanh âm “Xuy xuy” chói tai vang lên liên miên không dứt.
Kim Đao của Lý Trường Sinh sau khi chạm vào ngọn lửa, y lập tức biến sắc.
Tựa hồ thanh âm “xuy xuy” đó tạo cho y uy hiếp cực lớn.
– Ly Hỏa Chi Vũ?
Sau khi Lý Trường Sinh kêu lên bốn chữ này, màu sắc phía trên Kim Đao của y nhanh chóng tiêu tán.
Hơn nữa y phục của y thậm chí ngay cả tóc cũng dần dần hóa thành tro bụi.
Cuối cùng ngoại trừ bộ linh khí hộ giáp mặc trên người thì trên thân thể y cuối cùng chỉ còn lưu lại một tấm vải rách.
– Ly Hỏa Chi Vũ Diệp Mặc mặc dù chưa từng nghe nói qua, nhưng vừa nhìn thấy vẻ mặt của Lý Trường Sinh, cũng biết ngọn lửa này tạo thành uy hiếp đối với y, hơn nữa y sắp sửa phải chịu thiệt thòi lớn.
Diệp Mặc biết rõ lúc này động thủ là thích hợp nhất, hắn gần như không hề nghĩ ngợi, liền phát động Vô Ảnh tấn công Lý Trường Sinh, đồng thời tập hợp chân nguyên toàn thân kích phát ‘Tam Sinh Kiếm Quang’.
Nếu như không phải hắn sợ ‘Đông Chí’ có thể ảnh hưởng đến lực sát thương của ‘Ly Hỏa Chi Vũ’, thì hắn cũng sử dụng “Đông Chí” để tấn công rồi.
Lúc này Ngu Vũ Thiên bởi vì vừa rồi kích phát ‘Ly Hỏa Chi Vũ’ hiện tại đã là nỏ mạnh hết đà, chỉ có như vậy.
Bà lại lần nữa thiêu đốt tinh huyết của mình, sử dụng phi kiếm trực tiếp đánh về phía Lý Trường Sinh đang toàn lực chống cự ‘Ly Hỏa Chi Vũ’.
Lý Trường Sinh bởi vì phải sử dụng toàn lực để chống cự ‘Ly Hỏa Chi Vũ’, nên chỉ có thể tránh khỏi những chỗ yếu hại, nhưng thân thể vẫn bị phi kiếm đục vài lỗ, trọng thương ngay tức thì.
Nếu là lúc bình thường.
Chút thương thế này đối với y không có có ảnh hưởng gì, nhưng hiện tại y đang toàn lực chống đỡ ‘Ly Hỏa Chi Vũ’, ngay cả chữa thương cũng không thực hiện được.
Thời điểm Ngu Vũ Thiên ngã ngồi trên mặt đất, bà nhìn thấy Diệp Mặc đột nhiên xông ra, khi y nhìn thấy Diệp Mặc sử dụng phi kiếm công kích, Lý Trường Sinh nhất thời trở nên ngây dại.
Bà không hiểu Diệp Mặc là một tên ngu ngốc can đảm, hay là người có thực lực để dựa vào.
Nhưng bà hiện tại ngay cả nói chuyện cũng khó khăn.
Chỉ có thể nhìn Diệp Mặc đánh về phía Lý Trường Sinh.
Lý Trường Sinh thấy Diệp Mặc chỉ là một tên tu sĩ Trúc Cơ cũng dám xuất thủ với mình, nhất thời giận dữ, nhưng chân nguyên trong cơ thể y đã bị ‘Ly Hỏa Chi Vũ’ hoàn toàn khống chế, căn bản không có cách nào xuất thủ, nếu không y cũng sẽ không bị phi kiếm của Ngu Vũ Thiên đánh trúng.
Khi y thấy phi kiếm của Diệp Mặc từ đơn giản biến thành phức tạp tạo ra vô số kiếm quang, sắc mặt của y rốt cục thay đổi, y tin tưởng chỉ cần qua một ít thời gian là y có thể hoàn toàn khống chế được ‘Ly Hỏa Chi Vũ’.
Nhưng tên tu sĩ Trúc Cơ nhỏ bé trước mắt này, lại nắm bắt thời cơ chính xác như vậy.
– A.
Quát to một tiếng, Lý Trường Sinh lần đầu tiên thiêu đốt tinh huyết, y chẳng những muốn chống đỡ ‘Tam Sinh Kiếm Quang’ của Diệp Mặc mà còn muốn chống đỡ ‘Ly Hỏa Chi Vũ’.
Nhưng chính vì vậy, từng đạo chân nguyên trên người Lý Trường Sinh liền bị ‘Ly Hỏa Chi Vũ’ bao quanh dễ dàng thiêu hủy.
– Mày rốt cuộc là ai? Lại dám đánh lén tao, chẳng lẽ mày cho rằng có thể giết tao sao? Tao khuyên mày nên nhanh chóng rời đi, nếu không mày hôm nay chắc chắn sẽ phải chết không thể nghi ngờ.
Lý Trường Sinh oán hận uy hiếp nói.
Diệp Mặc cười nhạt một tiếng, hắn cũng không phải người dễ bị uy hiếp, ngón tay tạo thành chỉ lệnh, Vô Ảnh không chút do dự xông vào trong thân thể Lý Trường Sinh, khi Lý Trường Sinh đang thiêu đốt tinh huyết là trong thời kỳ suy yếu nhất.
Vô Ảnh một đường xông vào, Diệp Mặc liền thở phào nhẹ nhỏm.
Đối phó với tu sĩ Kim Đan, hắn biết Vô Ảnh còn thiếu một mồi lửa, hiện tại phải dựa vào hắn và ‘Ly Hỏa Chi Vũ’ toàn lực kiềm hãm chân nguyên của Lý Trường Sinh khiến cho y không có cơ hội phản kháng, như vậy Vô Ảnh mới có thể đắc thủ.
– Cái gì vậy?
Vô Ảnh vừa tiến vào thân thể Lý Trường Sinh, Lý Trường Sinh cũng cảm giác được, y lập tức vận dụng chân nguyên bức Vô Ảnh ra ngoài.
Mà Diệp Mặc không ngờ Lý Trường Sinh lại khủng bố như vậy, chân nguyên của y chỉ hơi vận chuyển một chút, đã bức được Vô Ảnh ra ngoài.
Vô Ảnh chính là át chủ bài của Diệp Mặc, Vô Ảnh bị bức ra ngoài, Diệp Mặc cho rằng mình đối phó ép Lý Trường Sinh chết không có phần thắng nào rồi.
Hắn không muốn như vậy, ‘Tam Sinh Kiếm Quang’ thức thứ hai được hắn kích phát, vô số kiếm quang thừa dịp Lý Trường Sinh đang bức Vô Ảnh ra ngoài trong nháy mắt biến ảo phóng tới, hơn nữa trực tiếp uy hiếp đan điền cùng toàn bộ những chỗ yếu hại của Lý Trường Sinh.
Lý Trường Sinh không kịp coi chừng Vô Ảnh nữa, lại tiếp tục chăm chú đối phó ‘Ly Hỏa Chi Vũ’ cùng ‘Tam Sinh Kiếm Quang’ của Diệp Mặc.
Diệp Mặc khẳng định nếu như không có ‘Tam Sinh Kiếm Quang” của hắn, hiện tại Lý Trường Sinh cho dù bị thương nặng vẫn có thể đối phó với ‘Ly Hỏa Chi Vũ’
Lý Trường Sinh phải đối phó ‘Tam Sinh Kiếm Quang’ của mình, Diệp Mặc lần nữa khống chế Vô Ảnh xông vào thân thể Lý Trường Sinh.
Mặc dù Lý Trường Sinh có một trăm biện pháp giết Vô Ảnh, đáng tiếc cho dù là một biện pháp y cũng không cách nào sử dụng được.
Mắt thấy uy lực của ‘Ly Hỏa Chi Vũ’ ngày càng giảm, Diệp Mặc lại liều mạng thiêu đốt tinh huyết để tăng cường ‘Tam Sinh Kiếm Quang’ của mình, hắn tuyệt đối không thể để Lý Trường Sinh có thời gian thoải mái.
Lý Trường Sinh bị phương pháp vô lại này của Diệp Mặc làm cho tức hộc máu, mặc dù y hiểu ý tứ của Diệp Mặc, nhưng hiện tại y bị trọng thương, hơn nữa đã thiêu đốt tinh huyết một lần, cộng thêm ‘Ly Hỏa Chi Vũ’ còn đang uy hiếp y, y không kịp coi chừng Vô Ảnh.
Nhưng vừa rồi trong nháy mắt khi y bức Vô Ảnh ra khỏi cơ thể, thân thể sẽ bị ‘Ly Hỏa Chi Vũ’ cùng tên tu sĩ Trúc Cơ nhỏ bé liên thủ gây thương tích, đã bị thương lại bị đả thương nặng hơn.
Lý Trường Sinh quyết định trước tiên mặc kệ con vật nhỏ bé kia trong cơ thể mình, y tin rằng con vật do một tên tu sĩ Trúc Cơ phóng ra không thể uy hiếp được một tu sĩ Kim Đan viên mãn như y.
Y chỉ cần tiêu diệt ‘Ly Hỏa Chi Vũ’, muốn giết tên tu sĩ Trúc Cơ trước mắt này chính là dễ như trở bàn tay.
Quyết định xong, Lý Trường Sinh đem toàn bộ tinh lực tập trung đối phó với ‘Ly Hỏa Chi Vũ’, nhưng lại phân ra một phần nhỏ để đối phó với ‘Tam Sinh Kiếm Quang’ của Diệp Mặc, đối với Vô Ảnh đang ở bên trong cơ thể chỉ dùng một chút chân nguyên để giam cầm.
Diệp Mặc trong nháy mắt liền hiểu được chủ ý của Lý Trường Sinh, nhất thời trong lòng mừng rỡ, hắn khống chế Vô Ảnh không đi ăn tinh huyết của Lý Trường Sinh, mà cho Vô Ảnh đi gặm nhấm ngũ tạng của Lý Trường Sinh, nhưng tốc độ cũng rất chậm.
Lý Trường Sinh biết được Vô Ảnh chỉ là một con vật đi phá ngũ tạng, nhất thời yên lòng, mặc dù vẫn đang giam cầm Vô Ảnh, nhưng không dè chừng như lúc nãy.
Y dĩ nhiên biết, cho dù y không động thủ, con vật này cũng không có cách nào ăn ngũ tạng của y.
Hoặc là lui một vạn bước mà nói, coi như là ăn được một phần ngũ tạng của y, y cũng có thể trong thời gian cực ngắn khôi phục lại như cũ.
Vốn ‘Ly Hỏa Chi Vũ’ đang uy hiếp Lý Trường Sinh bị Lý Trường Sinh dùng toàn lực đối phó ngày càng mờ dần, Lý Trường Sinh trong lòng cười lạnh, y biết y đã thắng.
Ngu Vũ Thiên nhìn ‘Ly Hỏa Chi Vũ’ đang mờ đần, trong mắt hiện lên vẻ thất vọng, mặc dù bà biết ‘Ly Hỏa Chi Vũ’ không giết được Lý Trường Sinh, tuy nhiên không nghĩ tới Lý Trường Sinh nhanh như vậy đã tiêu diệt được ‘Ly Hỏa Chi Vũ’.
Mà Diệp Mặc đang tấn công, chẳng qua là nhận lấy cái chết mà thôi.
Diệp Mặc nhìn thấy ‘Ly Hỏa Chi Vũ’ ngày càng mờ dần, biết thời gian đã đến.
Hắn khống chế Vô Ảnh lấy tốc độ nhanh nhất cắn nuốt đan điền cùng tinh huyết của đối phương, Vô Ảnh nhận được mệnh lệnh của Diệp Mặc, cơ hồ trong nháy mắt, liền cắn nuốt đan điền Lý Trường Sinh.
Đan điền bị cắn nuốt trong nháy mắt, Lý Trường Sinh cũng biết, nhưng tốc độ của Vô Ảnh quá nhanh, Lý Trường Sinh thậm chí không kịp phản ứng thì đan điền của y đã bị Vô Ảnh cắn nuốt.
Bị lừa rồi, Lý Trường Sinh trong lòng hoảng hốt, vội vàng muốn bức Vô Ảnh ra ngoài, thậm chí ngay cả ‘Tam Sinh Kiếm Quang’ của Diệp Mặc cùng ‘Ly Hỏa Chi Vũ’ vẫn đang tàn sát bừa bãi cũng không quan tâm.
Nhưng tốc độ của Vô Ảnh quá nhanh, sau khi nó cắn nuốt đan điền của Lý Trường Sinh, đã nhanh chóng cắn nuốt kinh mạch cùng tinh huyết của Lý Trường Sinh.
Lý Trường Sinh trở nên hoảng loạn, nhưng lại quên mất uy lực của ‘Ly Hỏa Chi Vũ’, khi y đang chống cự, thì không xảy ra chuyện gì, nhưng một khi y quên mất ‘Ly Hỏa Chi Vũ’, cho dù là ‘Ly Hỏa Chi Vũ’ đang dần dần mờ đi nhưng muốn thiêu hủy thân thể của một tu sĩ Kim Đan là điều cực kỳ đơn giản.
“Xuy xuy” một mùi cháy khét truyền đến, Lý Trường Sinh dùng mắt thường cũng có thể thấy được tốc độ khô héo, lần này dĩ nhiên là trong ngoài cùng công kích.
Mà một đường ‘Tam Sinh Kiếm Quang’ cuối cùng của Diệp Mặc hoàn toàn xuyên qua toàn thân Lý Trường Sinh.
– Tức chết ta. . .
Lý Trường Sinh chỉ nói được ba chữ, liền không còn cách nào giãy giụa một chút.
Bị một tu sĩ Trúc Cơ nhỏ bé ám toán trí mạng, khiến cho Lý Trường Sinh chết không nhắm mắt.
Ngu Vũ Thiên muốn động cũng không thể động nhìn một màn kinh người trước mắt, hồi lâu cũng không nói tiếng nào.
Chỉ trong nháy mắt, sự biến hóa này cũng quá lớn.
Bà tâm thần buông lỏng, nhất thời hôn mê bất tỉnh.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










