[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 170 : Bị Chặn Cửa (c846-c850)
❮ sautiếp ❯Chương 846: Bị Chặn Cửa
Bị Chặn Cửa
N
hưng Diệp Mặc quét thấy Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng tại chỗ ở của hắn, trong lòng nhất thời mừng rỡ.
Nhưng rất nhanh hắn đã hiểu vì sao Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng lại ở chỗ của hắn, hoá ra xung quanh chỗ ở của hắn có mấy gã tu sĩ Luyện Khí, thậm chí còn có một gã là tu sĩ Trúc Cơ vây quanh.
Hiển nhiên, mục đích của bọn họ là đợi hắn trở về tự chui đầu vô lưới, Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng chỉ bị giam lỏng mà thôi.
Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng hơi lo sợ, các cô hoàn toàn không biết nên làm như thế nào, chỉ biết ngồi trong phòng ngơ ngác nhìn nhau, dường như đang chờ đợi vận mạng phủ xuống.
– Đứng lại, không cho phép kẻ khác đến gần nơi này.
Diệp Mặc vừa mới tới cửa, đã bị hai gã tu sĩ luyện khí tầng tám ngăn lại.
– Cút đi.
Diệp Mặc không hề nghĩ ngợi, nhấc chân lên, hai gã tu sĩ đứng chặn ở cửa bị Diệp Mặc đá bay ra mấy chục thước.
Đây là Diệp Mặc còn chút lưu tình, bằng không hai gã tu sĩ Luyện Khí này đã bị hắn đá một cước chết ngắt.
Diệp Mặc không phải có lòng tốt không giết người, mà hắn biết hiện tại hắn không thể giết người bên trong đây – Diệp Mặc…
– Anh trai Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng đang bị giam lỏng ở trong phòng bỗng nghe động tĩnh bên ngoài, sau đó thấy Diệp Mặc trở về, không kìm nỗi sự lo sợ trong lòng, cùng nhau nhào đến Diệp Mặc.
Diệp Mặc ôm Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng vào lòng, nội tâm của hắn đã được thả lỏng.
Đồng thời hắn cũng bình tĩnh lại, hắn biết rõ, kẻ thù kế tiếp mà hắn phải đối mặt là ai, là cao thủ của Trúc Cơ đỉnh cao, nói không chừng cũng đã Kết Đan rồi.
Diệp Mặc tuy rằng hơi tự kiêu, nhưng hắn chưa tự kiêu đến mức có thể chống đỡ nỗi với Kim Đan.
Kim Đan và Trúc Cơ căn bản chính là hai khái niệm.
Chỉ sợ Tam sinh quyết của hắn có mạnh hay là khủng bố đi chăng nữa, ở Trúc Cơ tầng ba cũng tuyệt đối không thể đối kháng với một tu sĩ Kim Đan.
Nếu hiện tại hắn đã là Trúc Cơ hậu kỳ tầng bảy trở lên, có lẽ hắn còn có một tia hy vọng, nhưng Trúc Cơ tầng ba căn bản hoàn toàn không có bất cứ hy vọng gì, cho nên Diệp Mặc chỉ có thể hy vọng Lý Bạch Sâm chưa tới Kết Đan.
– Đúng rồi, anh trai.
Anh đi nhanh lên, Bạch Sâm giam lỏng bọn em ở nơi này, chính là muốn dụ anh trở về.
Y nói anh đã giết Lý Bạch Lâm.
Sau khi Diệp Lăng và Diệp Mặc gặp mặt, nỗi sợ hãi trong cô dường như biến mất không thấy gì nữa, ngược lại giờ đây cô chỉ nghĩ tới anh trai Diệp Mặc sẽ đối mặt với tình cảnh nguy hiểm này như thế nào.
Tống Ánh Trúc ngược lại không nói gì.
Cô hiểu tính cách của Diệp Mặc, có nói gì, Diệp Mặc cũng sẽ không vứt bỏ hai người.
Huống chi cô thà rằng chết chung với Diệp Mặc, cũng không muốn Diệp Mặc rời khỏi cô.
Diệp Mặc vỗ lưng Diệp Lăng, không nói gì, hắn tin tưởng Diệp Lăng sẽ hiểu ý của hắn.
Quả nhiên thấy anh trai không nói gì, Diệp Lăng cũng không nói thêm gì nữa.
Diệp Mặc thần thức quét đến hai gã tu sĩ Luyện Khí bên ngoài, biết bọn họ đã đi báo cáo cho Lý Bạch Sâm.
Diệp Mặc cũng không để ý đến, hắn cũng không có ý dẫn Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc chạy trốn, hắn biết lúc này hắn không có cách nào chạy trốn.
Lý Bạch Sâm nếu đã biết rõ hắn giết Lý Bạch Lâm.
Thì ắt hẳn biết lực chiến đấu của hắn không kém so với tu sĩ luyện khí viên mãn, cho nên khẳng định có cao thủ ở phía xa cannh giữ.
Trên thực tế, thần thức của Diệp Mặc cũng cảm nhận được một thần thức không rõ ràng của một cường nhân, tuy rằng người kia cũng không gây sự với hắn, nhưng Diệp Mặc biết rằng.
Đây chí ít cũng là một gã tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ.
Một gã tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, nếu như một mình hắn đấu quả cũng không có gì là sợ hãi, nhưng hiện tại có Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng hai người, hắn căn bản cũng không có cách nào chạy trốn.
Diệp Mặc nhìn tu vi của Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng, Tống Ánh Trúc đã là luyện khí tầng ba, còn Diệp Lăng bị Diệp Mặc cho rằng tư chất không giỏi không ngờ là luyện khí tầng bốn rồi.
Thậm chí cao hơn một chút so với Tống Ánh Trúc, điều này khiến cho Diệp Mặc bất ngờ.
Nhưng Diệp Mặc không hỏi hai người về vấn đề tu luyện, mà nhìn Tống Ánh Trúc nói:
– Các em làm sao ra ngoài được? Sư phụ Ngu Vũ Thiên của các em đâu rồi? Chẳng lẽ bà ấy không để ý tới các em?
Tống Ánh Trúc lắc đầu nói:
– Em cùng Diệp Lăng tu luyện ở Yến Viên Phong, vốn là tiến độ rất nhanh, nhưng mười ngày trước, môn phái có hai gã Kim Đan trưởng lão mời sư phụ của em đi tìm kiếm một di tích cổ, cho nên sau khi sư phụ dặn dò chúng em xong, đã vội rời khỏi Yến Viên Phong.
Diệp Mặc trong lòng giật mình, hóa ra là như vậy, nếu không có Ngu Vũ Thiên nhúng tay, cũng là dễ làm hơn một chút.
Xem ra đây là kế sách điệu hổ ly sơn rồi, Diệp Mặc tuy rằng không biết Ngu Vũ Thiên, nhưng hắn cho rằng Ngu Vũ Thiên không đến mức bán đứng đệ tử của mình.
Diệp Lăng lại nói:
– Sư phụ đi mấy ngày, em và chị dâu nhận được tin tức, nói luyện khí cảnh danh nhân đường có một đệ tử ngoại môn muốn khiêu chiến với danh nhân bậc nhất Phó Y Sương.
Em và chị dâu chủ yếu là muốn tới thăm anh, thuận tiện xem danh nhân bậc nhất Phó Y Sương.
Vốn tụi em nghĩ rất khó ra khỏi Yến Viên Phong, nhưng không ngờ sau khi sư phụ đi khỏi, tụi em đã dễ dàng ra khỏi đây.
Tống Ánh Trúc gật đầu nói:
– Đúng đấy, sau khi em cùng Diệp Lăng ra ngoài, đã đến chỗ ở của anh, nhưng lập tức bị giam lỏng ở đây.
Nếu không phải tên Lý Bạch Sâm kia đợi anh trở về, tụi em, tụi em…
Tống Ánh Trúc nghĩ đến số kiếp tiếp theo, thật sự là không có cách nào nói tiếp.
Diệp Mặc trong lòng càng tức giận, đầu óc hắn lúc này tỉnh táo hơn, hắn biết Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng nếu được Ngu Vũ Thiên quản lý chặt chẽ chỉ cho ở Yến Viên Phong tu luyện, thì không thể dễ dàng rời khỏi Yến Viên Phong như vậy.
Hiện tại Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng rất dễ dàng có thể rời Yến Viên Phong, chỉ có hai nguyên nhân, một là bên trong Yến Viên Phong có phản đồ, người này bị Lý Bạch Sâm mua chuộc, bán rẻ Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng.
Còn có một nguyên nhân nữa là chuyện này vốn do Ngu Vũ Thiên làm.
Bất kể là loại nào, Diệp Mặc đã quyết định không để cho Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc ở lại chỗ này, hắn nhất định phải mang hai người đi.
Diệp Mặc sau khi biết tốc độ tu luyện của hắn, hạ quyết tâm ở Lạc Nguyệt thành lập một thế lực của hắn, như Lạc Nguyệt Thành trên trái đất.
Diệp Mặc hiểu rất rõ, ở nơi này, không có vũ lực hùng mạnh làm hậu trường, người bên cạnh của hắn sẽ không có cách nào an tâm tu luyện.
Dựa theo ý nghĩ của Diệp Mặc, nơi mà có thể thiết lập thế lực tốt nhất là Nam An Châu, nhưng có thể đi đến Nam An Châu không còn chưa tính, cho dù có thể đi đến đó, hiện tại thực lực của hắn ở Nam An Châu cũng chưa tồn tại.
Bắc Vọng Châu tuy rằng trình độ tu chân thấp nhất ở đại lục Lạc Nguyệt, nhưng cũng là nơi phù hợp cho Diệp Mặc từ từ thành lập căn cơ.
– Có lẽ có một ngày, anh có thể thành lập một môn phái hùng mạnh quét ngang toàn bộ đại lục Lạc Nguyệt.
Diệp Mặc thì thào nói.
Hắn ở Lạc Nguyệt thành lập thế lực không giống như thành lập thế lực ở Địa Cầu, Địa Cầu là một tinh cầu phàm nhân, Diệp Mặc đối với việc thống trị toàn cầu không có bất kỳ dục vọng nào.
Nếu không phải muốn một nơi có thể sống yên tĩnh và bình an, nếu không phải là vì Ninh Khinh Tuyết, hắn sẽ không thành lập Lạc Nguyệt Thành.
Nhưng đại lục Lạc Nguyệt lại khác, muốn lấy được tài nguyên tu chân tốt nhất, nhất định phải có một hậu trường hùng mạnh làm căn cơ.
Ở nơi này, muốn ôm lấy đùi của người khác, không có thực lực người khác chắc sẽ không để ý tới.
Nếu mình dám lấy ưu thế của mình đi lấy lòng người khác, thậm chí mình chưa ôm đùi của người khác, người khác đã nuốt da lẫn xương của mình.
Biện pháp duy nhất, chính là thành lập một thế lực của mình, không cần nhìn sắc mặt của người khác làm việc.
– Anh, anh muốn thành lập một Lạc Nguyệt Thành ở chỗ này sao?
Diệp Lăng nhỏ giọng hỏi một câu.
Diệp Mặc gật đầu.
– Tuy rằng anh chưa thể nghĩ lấy phương thức thành trì thành lập địa bàn của mình, tuy nhiên suy nghĩ của em cũng không tệ, hoặc là anh cứ như vậy mà làm.
– Anh, anh trước đây đã từng đi qua nơi này? Vì sao tên Lạc Nguyệt Thành của chúng ta và tên của đại lục này giống nhau?
Diệp Lăng cuối cùng hỏi những lời này.
Diệp Mặc xấu hổ sờ mũi, kéo tay Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc nói:
– Việc này để sau hãy nói, anh trước tiên phải dẫn các em đến Nhiệm Vụ Đường Diệp Mặc đi đến Nhiệm Vụ Đườngkhông phải đi làm nhiệm vụ, mà là muốn đổi đồ.
Hắn có một viên yêu đan của yêu thú cấp ba, còn có rất nhiều linh dược, hắn chuẩn bị đổi một viên Mính nguyên đan.
Dược liệu Mính nguyên đan rất quý báu.
Loại đan dược này có thể khiến cho tu sĩ Trúc cơ của Trúc Cơ từ tầng sáu trở xuống thăng lên một tầng.
Trà nguyên đan không giống ‘Tử đề liên’ chỉ có thể dùng một lần, hơn nữa sau khi tăng lên có chút di chứng.
Nhưng Diệp Mặc lại không quan tâm, hắn bây giờ là Trúc Cơ tầng ba, nâng cao một tầng chính là Trúc Cơ tầng bốn, tuy rằng Trúc Cơ tầng ba và tầng bốn chỉ kém một tầng, nhưng tu vi cũng là một trời một vực, một cái là Trúc Cơ sơ kỳ, một cái là Trúc Cơ trung kỳ.
Với Trúc Cơ sơ kỳ Diệp Mặc cho rằng nếu hắn đối kháng với Lý Bạch Sâm quả là không đảm bảo, nhưng nếu thăng cấp tới Trúc Cơ trung kỳ, hắn nắm chắc mạnh hơn nhiều.
Về phần tác dụng phụ của Mính nguyên đan, Diệp Mặc không có để ý, hắn có Vạn niên thạch duẩn tủy cho dù là đan dược có tác dụng phụ, dùng Vạn niên thạch duẩn tủy luyện chế thành Duẩn ích đan cũng có thể hóa giải được Tuy rằng Mính nguyên đan rất quý báu, nhưng Diệp Mặc vẫn tin rằng hắn có thể đổi được, bởi vì hắn còn có ‘Khổ thập niên’.
Hiện tại ‘Khổ thập niên’ đối với hắn mà nói rất ít dùng, thật sự không có ích, cứ lấy một viên ‘Khổ thập niên’ đổi.
Mặc dù Trúc Cơ Đan cũng có thể đổi, nhưng Diệp Mặc lại biết, chỉ cần không phải não tàn, cũng sẽ không tùy tiện đưa ra Trúc Cơ Đan.
Hơn nữa Diệp Mặc cho rằng lấy ‘Khổ thập niên’ đổi Mính nguyên đan đối với tu vi hiện tại của hắn mà nói cực kỳ là nguy hiểm.
Diệp Mặc dẫn theo Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng hai người vừa đi đến cửa, một gã tu sĩ chừng ba mươi tuổi chặn đường ba người.
Phía sau tu sĩ này còn có bốn năm gã tu sĩ Luyện Khí, cách nơi mấy gã tu sĩ này đứng không xa, có mấy trăm tên đệ tử đứng ngoài quan sát.
Chỗ ở của Diệp Mặc là chỗ của đệ tử ngoại môn, hơn nữa Diệp Mặc trở về đã nói chuyện rất lâu với Tống Ánh Trúc, Diệp Lăng, rất nhiều người đều nhận được tin tức, đều chạy đến xem rất náo nhiệt.
Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc vừa thấy gã tu sĩ kia ngăn lại, sắc mặt đại biến, Diệp Lăng lặng lẽ nói bên tai Diệp Mặc:
– Anh, người kia là tu sĩ Trúc Cơ, y phục của y là tu sĩ Trúc Cơ mới có thể mặc đấy.
Diệp Mặc an ủi nắm lấy tay Diệp Lăng, sau đó nhỏ nhẹ nói với gã tu sĩ Trúc Cơ kia:
– Nơi này là chỗ ở của tôi, không biết mấy vị đứng chặn trước cổng của tôi là có ý gì?
Gã tu sĩ Trúc Cơ kia hơi khinh thường nhìn Diệp Mặc nói:
– Có ý gì, đương nhiên là muốn mày cút trở vào, đừng có đi ra, bằng không, đừng trách ta phải ra tay giáo huấn mấy tiểu bối các người.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 847: Nháy Mắt Đánh Bại Trúc Cơ Tầng Thứ Nhất
Nháy Mắt Đánh Bại Trúc Cơ Tầng Thứ Nhất
D
iệp Mặc cười ha hả, bỗng nhiên lớn tiếng nói:
– Các vị đồng môn Chính Nguyên kiếm phái, quy định trong kiếm phái Chính Nguyên tôi nghĩ mọi người đều biết.
Trong đó có một điều là bất kỳ đệ tử nào cũng không cho phép vô duyên vô cớ phong bế động phủ của đồng môn, mà bây giờ lại có người phong bế động phủ của tôi, mọi người nói xem theo như quy định của môn phái thì phải thế nào?
Xung quanh lặng ngắt như tờ, thậm chí có chút âm thanh rì rầm thảo luận chế giễu.
Vô duyên vô cớ ác ý phong bế động phủ của đồng môn, dựa theo quy định của môn phải là giết không tha, nhưng quy định này chỉ áp dụng đối với đệ tử bình thường mà thôi.
Đừng nói một Trúc Cơ tiền bối chặn cửa chỗ ở của một tu sĩ luyện khí, cho dù đệ tử Trúc Cơ này giết đệ tử ngoại môn, nhưng cũng chỉ bị xử phạt những hình phạt không nặng không nhẹ mà thôi.
Nếu như tu sĩ Trúc Cơ này có năng lực, nói không chừng những chuyện như này đến cả Chấp Pháp đường cũng không qua hỏi.
Diệp Mặc cười nhạt một tiếng, lại lớn tiếng nói:
– Vốn dĩ tôi muốn giết tên đã phong bế động phủ của tôi lại, nhưng nhớ lại đồng môn, tôi chỉ phế gã đi là được, tôi nghĩ vừa nãy mọi người nhất định có người đã dùng thủy tinh cầu ghi lại lời của tôi rồi.
Diệp Mặc vừa dứt lời, hiện trường không ngờ trở nên yên tĩnh, nhưng chỉ sau một lát, lại bộc phát lên một trận cười vang.
Lời nói của Diệp Mặc vừa dứt, phi kiếm liền bị hắn rút ra, nhưng tốc độ phi kiếm của hắn không nhanh, không ngờ thực lực biểu hiện bên ngoài của hắn mới chỉ là luyện khí tầng thứ tám mà thôi.
Phi kiếm dưới sự khống chế của thần thức của Diệp Mặc, không một tiếng động hướng về đan điền của vị tu sĩ Trúc Cơ, giống như những gì Diệp Mặc nói, hắn chỉ phế bỏ công phu của gã mà thôi.
Lúc này vị tu sĩ Trúc Cơ cười nhạt, chỉ là một tu sĩ luyện khí tầng thứ tám thôi mà dám động kiếm trước mặt gã, hơn nữa lại còn muốn dứt khoát đâm rách đan điền của gã.
Gã giơ tay lên liền chộp lấy phi kiếm, một tên tu sĩ luyện khí tầng thứ tám tế ra một phi kiếm, trong mắt gã chỉ là một đống sắt mà thôi.
“Vù” một tiếng, phi kiếm của Diệp Mặc không có chút trở ngại nào đâm thủng bàn tay của tu sĩ Trúc Cơ này, cắt đứt nửa bàn tay, sau đó vẫn tốc độ cũ đâm xuyên thủng đan điền của tu sĩ Trúc Cơ này.
Hay cho phi kiếm của Diệp Mặc cũng như những gì hắn đã nói, sau khi đâm thủng đan điền của tu sĩ Trúc Cơ này, lập tức bay trở về, lại rơi vào tay của hắn.
Vị tu sĩ Trúc Cơ kia ngơ ngác nhìn đan điền của mình đã bị đâm thủng, còn cả nửa bàn tay kia nữa, một hồi lâu sau không nói thành lời.
Những lời châm chọc xung quanh hoàn toàn biến mất.
Diệp Mặc đã thu hồi phi kiếm lại.
– Mày là Trúc Cơ…
Người tu sĩ Trúc Cơ bị Diệp Mặc phế bỏ đan điền ước chừng vài giây sau mới phun ra được một câu như vậy.
Diệp Mặc cười nhạt nói:
– Chỉ là tu sĩ Trúc Cơ tầng thứ nhất cũng dám ngăn động phủ của ta, ta nói rồi không giết anh là không giết, cút.
Diệp Mặc nói xong thần thức của hắn liền quét ra ngoài, đồng thời khí thế trên người bay lên, rõ ràng là tu sĩ Trúc Cơ tầng thứ ba.
Những tu sĩ đang xem náo nhiệt xung quanh vội vàng lùi bước, nếu như để cho Diệp Mặc biết được bọn họ đến xem cảnh tượng náo nhiệt của một tu sĩ Trúc Cơ, vậy thì sẽ không ổn đâu.
Mấy tu sĩ luyện khí đi theo tên tu sĩ Trúc Cơ tầng thứ nhất kia đến cản đường Diệp Mặc cũng vội vã lùi về sau tránh đường, bọn họ dám chặn Diệp Mặc, đó là vì Diệp Mặc chỉ là một đệ tử ngoại môn luyện khí mà thôi, nhưng một khi đệ tử này sau Trúc Cơ, vậy thì không còn giống nhau nữa.
Chặn cửa ra vào của một tu sĩ Trúc Cơ, hơn nữa lại là một tu sĩ Trúc Cơ trong tích tắc giết một tu sĩ Trúc Cơ tầng thứ nhất, bọn họ trừ phi là chán sống rồi.
Diệp Mặc thấy đám người lùi bước về tứ phía, kéo kéo tay Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc nói:
– Chúng ta đi thôi.
– A, anh.
Anh đã Trúc Cơ rồi sao?
Diệp Lăng ở lại giới Tu Chân vài tháng rồi, đương nhiên không phải là con gà mờ cái gì cũng không hiểu.
Ngẫm nghĩ Chính Nguyên kiếm phái cũng là Tông môn bốn sao, nhưng tu sĩ Trúc Cơ cùng lắm là hơn trăm người mà thôi.
Đừng tưởng con số hơn trăm này là nhiều, Chính Nguyên kiếm phái đã kế thừa bao nhiêu năm rồi? Mấy nghìn năm rồi, cũng chỉ có chút ít tu sĩ Trúc Cơ này.
Có thể thấy trở thành một tu sĩ Trúc Cơ cũng không phải chuyện dễ dàng gì.
Diệp Mặc gật gật đầu nói:
– Đúng vậy, anh đã thành Trúc Cơ rồi, nhưng các em cũng không cần phải lo lắng, về sau tu luyện cùng với anh, Trúc Cơ cũng không phải là việc khó gì.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – www.
Truyện FULL
Diệp Mặc thực ra không khoác lác, đối với người khác mà nói Trúc Cơ là rất khó, nhưng đối với hắn mà nói, Trúc Cơ quả thực không phải là chuyện khó gì.
Không nói hắn là một người luyện đan, hơn nữa hắn còn có “Trúc Cơ đan”.
– Đúng rồi, các em ở đây, thế Ngân Tử đâu?
Diệp Mặc nhớ ra Ngân Tử, bởi vì đó là Ninh Khinh Tuyết nuôi dưỡng, hắn không muốn Ngân Tử xảy ra chuyện.
Tống Ánh Trúc vội vàng nói:
– Ngân Tử ở Yến Viên Phong, chúng ta bây giờ phải rời khỏi Chính Nguyên kiếm phái sao? Em đi đón Ngân Tử về.
Diệp Mặc khua tay nói:
– Không vội, chúng ta cũng không phải là phản đồ.
Bây giờ chúng ta đi nhận nhiệm vụ, sau đó đi làm nhiệm vụ, Ngân Tử đợi lát nữa sau khi nhận nhiệm vụ rồi, thì đến Yến Viên Phong dẫn đi cũng được.
– Anh, về sau chúng ra cứ lưu lạc giang hồ như vậy sao? Như vậy thì em thích quá.
Diệp Lăng rõ ràng là chưa tỉnh khỏi suy nghĩ có trong phim ảnh trên Trái đất.
Cô đã nghĩ đến chuyện lưu lạc giang hồ rồi.
Cho đến khi ba người Diệp Mặc rời khỏi chỗ ở, đi đến Nhiệm Vụ Đường, những tu sĩ đứng xem náo nhiệt vẫn đang líu ríu bình luận.
Bọn họ không ngờ rằng, lần này Lý tiền bối muốn đối phó không ngờ là một tu sĩ Trúc Cơ.
Mặc dù Lý Bách Sâm trong Chính Nguyên kiếm phái chỉ đứng sau Kim Đan, nhưng cho dù là như vậy, cũng không thể tùy ý đối phó với một tu sĩ Trúc Cơ được.
…
Sau khi Diệp Mặc dẫn hai người Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc đến Nhiệm Vụ Đường, phát hiện Lý Bách Sâm vẫn chưa đến, liền ngạc nhiên hỏi Diệp Lăng một câu:
– Diệp Lăng, em biết người họ Lý cặn bã kia đi đâu rồi không?
Diệp Lăng suy nghĩ một lát rồi nói:
– Hôm qua em nghe những người bên ngoài nói gã họ Lý kia đã đi tham gia hội đấu giá gì đó, em nghĩ bây giờ gã vẫn chưa về.
Đi tham gia hội đấu giá ư? Diệp Mặc giật mình, nếu như gã họ Lý đi tham gia hội đấu giá thật, hắn có thể thừa cơ dẫn Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng rời khỏi đây.
Nhưng Diệp Mặc cũng biết, cho dù muốn rời đi, cũng cần phải đến Nhiệm Vụ Đường nhận nhiệm vụ đã, để tránh bị cho là tự mình trốn thoát.
Nhiệm Vụ Đường trước sau chật kín người, khi Diệp Mặc dẫn Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng đến nơi, ở đây vẫn còn rất nhiều người đến nhận nhiệm vụ, đương nhiên cũng có một số người đến giao nhiệm vụ.
Diệp Mặc nhìn cột nhiệm vụ, sau đó nói với Tống Ánh Trúc:
– Em và Diệp Lăng đi nhận nhiệm vụ đi, nhớ kỹ địa điểm của nhiệm vụ càng xa càng tốt, nếu như không có chỗ thích hợp, thì hãy nhận ở dãy núi Vạn Dược ấy.
Nhiệm vụ không quản khó khăn, cũng không quản cống hiến.
Tống Ánh Trúc gật gật đầu, cô biết, Diệp Mặc như này là chuẩn bị dẫn các cô ấy rời khỏi Chính Nguyên kiếm phái rồi.
Diệp Mặc nhìn hai người Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng rời khỏi, một mình hắn đi sang bên kia đổi điểm cống hiến, hắn định đổi lấy một viên “Mính nguyên đan”.
Địa điểm đổi lúc đó cũng có một vài người, nhưng so với bên nhận nhiệm vụ và giao nhiệm vụ, số người cũng đã ít hơn rất nhiều, chỉ có mấy chục người ít ỏi.
Tiếp đón Diệp Mặc là một tu sĩ hơn năm mươi tuổi tóc hoa râm, khi y phát hiện ra Diệp Mặc là một tu sĩ Trúc Cơ, lập tức rất khách khí tiếp đón Diệp Mặc.
Mặc dù y không hiểu tại sao một tu sĩ Trúc Cơ như Diệp Mặc, lại mặc quần áo của đệ tử luyện khí ngoại môn, nhưng những cái này không phải là thứ mà y nên hỏi.
– Vị sư thúc này, xin hỏi anh cần gì vậy?
Vị tu sĩ này tu vi luyện khí tầng thứ chín, hỏi thẳng Diệp Mặc cần cái gì, nhưng không dám hỏi Diệp Mặc về thẻ tích điểm.
Đối với y mà nói, Trúc Cơ tiền bối đến đây đổi đồ, làm sao có thể không có thẻ bài tích điểm được.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Xin hỏi chỗ này có đổi “Mính nguyên đan” không?
“Mính nguyên đan”? Vị tu sĩ này hơi sửng sốt một chút, nhưng lập tức phản ứng lại ngay, y vội vàng nói:
– Rất xin lỗi, sư thúc, “Mính nguyên đan” thuộc loại đan dược quý hiếm, loại đan dược này bình thường ở đây không đổi được.
Chỉ có phần thường của nhiệm vụ lớn, hoặc là phần thưởng của môn phái mới có thể lấy được loại đan dược này, hoặc là đến Đan dược lâu của phường thị mới mua được.
“Mính nguyên đan” thuộc loại đan dược quý hiếm? Hơn nữa lại không đổi được? Diệp Mặc thật không ngờ, chỉ là “Mính nguyên đan” nếu như hắn không phải vì muốn đối phó với Lý Bách Sâm, thật đúng là không coi đan dược này ra cái gì.
Không có “Mính nguyên đan” nghĩa là kế hoạch của hắn phải thay đổi rồi, nếu không cũng chỉ có thể lấy Trúc Cơ tầng thứ ba đi đối kháng với Lý Bách Sâm mà thôi.
Lấy Trúc Cơ tầng thứ ba đi đối kháng với thiên tài đỉnh cao Trúc Cơ, Diệp Mặc không khỏi có chút im lặng, mặc dù bây giờ thủ đoạn của hắn cũng không ít, nhưng hắn biết rằng cho dù hắn có thể giết được Lý Bách Sâm, thì bản thân mình cũng sẽ không sống tốt được.
– Vậy có bùa cấp sáu trở lên không?
Diệp Mặc lại hỏi, nếu như không có “Mính nguyên đan”, thì bùa cấp cao phải có nhiều nhiều chút, cũng là bảo vệ mình.
Vị tu sĩ luyện khí kia lại sợ hãi nói:
– Vị sư thúc này, bùa cấp thứ sáu trở nên có thì có đấy, nhưng một lá bùa cấp thứ sáu cần phải có năm nghìn điểm cống hiến mới đổi được.
Năm nghìn điểm cống hiến? Diệp Mặc có phần im lặng chỉ lặp lại câu này, hắn ra ngoài làm nhiệm vụ “Thái kim liên hoa”, cũng chỉ có ba trăm điểm cống hiến mà thôi, cái này lại còn là chia đều năm người, cho dù hắn hoàn thành nhiệm vụ cũng chỉ có mấy chục điểm cống hiến mà thôi.
Năm nghìn điểm cống hiến, hắn phải làm bao nhiêu nhiệm vụ mới được đây?
Diệp Mặc vội vàng nói:
– Điểm cống hiến của tôi còn thiếu một chút, có thể dùng linh thạch hoặc vật gì đó đổi được không?
Vị tu sĩ đổi đồ kia khó xử nói:
– Xin lỗi sư thúc, ở đây chỉ nhận điểm cống hiến, nếu như muốn đổi cũng được, anh cần phải đi đổi linh thạch hoặc thứ gì đó thành điểm cống hiến trước, sau đó đến đổi bùa.
Hai viên linh thạch bậc thấp đổi một điểm cống hiến…
Vị tu sĩ này vẫn chưa nói xong, Diệp Mặc trong lòng liền mắng to, hắn tổng cộng mới có hơn mười nghìn linh thạch bậc thấp, đổi như vậy, cũng chỉ có thể mua một lá bùa cấp sáu mà thôi, trừ phi hắn là kẻ điên mới làm như vậy.
Lá bùa cấp sáu trên chợ cũng chỉ có sáu nghìn linh thạch mà thôi, như này thì lỗ vốn à, rõ ràng không thể dùng linh thạch để đổi lấy điểm cống hiến được rồi.
– Diệp sư huynh…
Ngay khi Diệp Mặc còn đang do dự, có một giọng nói khàn khàn kinh ngạc vang lên bên tai Diệp Mặc.
Diệp Mặc quay đầu lại thấy người gọi mình chính là Liễu Chân Nguyệt – người mà ngày trước đi cùng mình đến dãy núi Vạn Dược.
– Là cô, Liễu Chân Nguyệt, cô khỏe chứ Diệp Mặc thấy Liễu Chân Nguyệt không có vấn đề gì quay về đến môn phái cũng vui mừng thay cô.
Chỉ có điều ngày trước giọng nói của Liễu Chân Nguyệt trong trẻo êm tai, mặc dù làn da có đen một chút, nhưng cũng không coi là khó nhìn.
Nhưng bây giờ chỉ có hai tháng không gặp, giọng nói của Liễu Chân Nguyệt lại trở lên khàn khàn, hơn nữa vừa gầy vừa đen…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 848: Bạo Nguyên Đan
Bạo Nguyên Đan
T
hấy Diệp Mặc như không có chuyện gì chào hỏi với cô, Liễu Chân Nguyệt kéo Diệp Mặc, kéo hắn đến một ngõ ngách nhỏ, nhìn xung quanh không có ai, lúc này mới áy náy nói với Diệp Mặc:
– Diệp sư huynh, ngày trước tôi gọi anh đi dãy núi Vạn Dược, là tôi đã làm liên lụy đến anh, xin lỗi.
Diệp Mặc khua tay nói:
– Chuyện cũng đã qua rồi, không cần nhắc đến nữa.
Liễu Chân Nguyệt lại càng áy náy nói:
– Cái mà tôi nói không phải chuyện Đồng Tranh Húc, mà là anh trai của Lý Bách Sâm là Lý Bách Lâm.
Ngày trước sau khi anh ta đi điều tra hiện trường Lý Bách Lâm bị giết, điều tra ra vết tích cuả Đồng Tranh Húc.
Sau khi anh ta hỏi tôi và Tương Dị, liền biết được anh có thể là đi tìm Đồng Tranh Húc rồi, cho nên anh ta bắt đầu nghi ngờ anh, sau đó còn liên lụy đến vợ và em gái của anh.
Cho nên, anh nên đi nhanh đi…
Diệp Mặc bỗng nhiên hiểu ra, hắn nói Lý Bách Sâm sao lại biết được là hắn giết người, hóa ra vấn đề là ở đây.
Tuy nhiên Diệp Mặc cũng biết, chuyện này căn bản cũng không trách ba người Liễu Chân Nguyệt được, dựa vào tu vi của Lý Bách Sâm, mấy người Liễu Chân Nguyệt chỉ là tu sĩ luyện khí thì không dám giấu diếm gì với gã.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:
– Được rồi, tôi cũng không trách chị được, không ngờ Lý Bách Sâm lại là một tu sĩ Trúc Cơ.
Hơn nữa tôi cũng phải đi rồi, sau này có duyên thì sẽ gặp lại.
Liễu Chân Nguyệt nghe xong câu nói của Diệp Mặc lại có chút sửng sốt, Diệp Mặc phải đi cô không ngạc nhiên.
Cái mà cô ngạc nhiên chính là Diệp Mặc không hỏi cô về vợ và em gái hắn, cô còn đang định nói cho Diệp Mặc biết vợ và em gái của hắn đang bị Lý Bách Sâm giam lỏng.
Sau khi nghe thấy Diệp Mặc nói phải đi, cô cũng không hỏi thêm gì.
Nếu như Diệp Mặc không muốn quản bọn họ, chính mình hỏi đến chẳng phải là khiến Diệp Mặc mất mặt hay sao?
Tuy nhiên cái khiến Liễu Chân Nguyệt kỳ quái chính là, Diệp Mặc tại sao còn có thể điềm tĩnh đứng trong Nhiệm Vụ Đường này được.
Theo lý mà nói hắn chỉ cần vừa về đến nơi sẽ bị rơi vào tay của Lý Bách Sâm.
– Diệp sư huynh, anh phải bảo trọng đấy, tôi tìm thấy một gốc “Bạo linh thảo” muốn đi đổi lấy điểm tích lũy, không nhiều lời với anh nữa, sau này có duyên sẽ gặp lại.
Bất luận người của Lý Bách Sâm tại sao lại chưa tìm đến, Liễu Chân Nguyệt cũng không dám nói quá nhiều với Diệp Mặc, chỉ vội vàng nói mấy câu rồi nhanh chóng rời khỏi.
Cô sở dĩ kéo Diệp Mặc sang một bên, là để yên tâm một chút, dù sao Diệp Mặc cũng đã từng cứu cô.
Nếu như không gặp Diệp Mặc thì thôi, nhưng gặp rồi, nếu cô không đem chuyện của Lý Bách Sâm nói cho Diệp Mặc biết, cô sẽ không yên tâm.
Diệp Mặc vừa định gật đầu lại nghe thấy Liễu Chân Nguyệt nói đến “Bạo linh thảo” lại vội vàng thêm một câu:
– Liễu sư tỷ, vừa nãy chị nói vừa tìm được một gốc “Bạo linh thảo” sao?
– Đúng vậy? Sao thế Diệp sư huynh?
Liễu Chân Nguyệt ngạc nhiên hỏi.
Diệp Mặc lập tức nói:
– Sư tỷ, “Bạo linh thảo” bây giờ đối với tôi rất quan trọng, có thể đưa cho tôi được không, bao nhiêu linh thạch tôi sẽ trả cho chị.
– Anh muốn “Bạo linh thảo”?
Liễu Chân Nguyệt hơi sửng sốt, nhưng lập tức lại lấy ra một gốc “Bạo linh thảo” trong túi trữ vật của mình ra đưa cho Diệp Mặc nói:
– Nếu như Diệp sư huynh đang cần, vậy thì cho anh đấy.
Về chuyện linh thạch, không cần phải tính đến.
Ngày trước Diệp sư huynh đã từng cứu tôi một mạng, tôi vẫn còn áy náy trong lòng, gốc linh thảo này cũng chẳng là vật quý giá gì, tặng cho anh là được rồi.
Liễu Chân Nguyệt đương nhiên biết Diệp Mặc không phải là một tu sĩ có nhiều tiền, một là vì Diệp Mặc vừa mới vào Chính Nguyên kiếm phái, còn cái nữa đương nhiên là Diệp Mặc đến cả nhiệm vụ “Thái kim liên hoa” cũng có thể đi làm, nếu như hắn là tu sĩ có tiền, nhiệm vụ như này chắc sẽ không nhận.
Loại nhiệm vụ này thù lao thấp, hơn nữa tính nguy hiểm lại rất cao.
Mặc dù biết Diệp Mặc không có tiền, nhưng Liễu Thực Nguyệt vẫn đưa “Bạo linh thảo” cho Diệp Mặc, cô không cần linh thạch của Diệp Mặc.
Diệp Mặc đã từng cứu cô một mạng, mặc dù “Bạo linh thảo” đổi cũng được không ít điểm, nhưng cho Diệp Mặc để báo đáp ơn cứu mạng cũng là nên.
Diệp Mặc nhận lấy “Bạo linh thảo” từ Liễu Chân Nguyệt, trong lòng vô cùng sung sướng.
Mặc dù không lấy được “Mính nguyên đan”, nhưng lại lấy được một gốc “Bạo linh thảo”.
“Bạo linh thảo” thuộc linh thảo cấp ba, đối với một tu sĩ luyện khí kỳ mà nói, loại này đã thuộc loại dược liệu cao cấp rồi.
Tác dụng lớn nhất của “Bạo linh thảo” là chế luyện ra “Bạo nguyên đan”, “Bạo nguyên đan” là một loại đan dược có tác dụng phụ rất lớn, thuộc vào hàng linh dược tam phẩm.
Sau khi ăn xong “Bạo nguyên đan”, sức mạnh trong vòng một canh giờ có thể tăng vọt vài cấp nhỏ.
Nhưng di chứng sau khi ăn xong “Bạo nguyên đan”, chân nguyên trong cơ thể sẽ trở nên không tinh khiết, cần luyện hóa tạp chất trong đó, hơn nữa còn có kỳ suy yếu đến mấy canh giờ, thậm chí còn khiến cho người ra xảy ra kích động.
“Bạo linh thảo” lại chỉ giới hạn trong tu sĩ Trúc Cơ, hơn nữa luyện chế còn khó khăn hơn nhiều so với “Trúc Cơ đan”.
Diệp Mặc không lấy được “Mính nguyên đan”, nhưng lấy được một gốc “Bạo linh thảo” cũng không tệ, bởi vì hắn có thể luyện chế ra “Bạo nguyên đan”.
Về phần tác dụng phụ, Diệp Mặc cũng không lo lắng.
Cho dù là tính kích động, hắn có Tống Ánh Trúc ở bên cạnh, có thể nói hắn không thèm để ý chút nào.
– Tôi đi đây, Diệp sư huynh bảo trọng.
Liễu Chân Nguyên nói xong câu này, cúi đầu nhanh chân rời khỏi.
Diệp Mặc giơ tay ra kéo Liễu Chân Nguyệt lại:
– Đợi một chút, cái này cho chị.
Diệp Mặc lấy ra một lọ sứ đưa cho Liễu Chân Nguyệt:
– Đan dược này rất quý báu, chị đến chỗ nào không có người thì hãy mở ra xem.
Được rồi, hôm nay cảm ơn chị, tạm biệt.
Nói xong Diệp Mặc chủ động rời khỏi Liễu Chân Nguyệt, hắn hiểu được tâm tình của Liễu Chân Nguyệt.
Liễu Chân Nguyệt có thể kéo hắn ra một chỗ nói với hắn những chuyện này, điều này chứng minh cô ta là một người lương thiên, chỉ là một viên “Trúc Cơ đan” Diệp Mặc cũng không để ý.
Liều Chân Nguyệt nhìn bóng dáng Diệp Mặc rời khỏi, thầm thở dài một hơi, cô không giúp được Diệp Mặc gì cả.
Cô cũng biết Diệp Mặc muốn “Bạo linh thảo” là để làm gìnhưng cô hiểu, Diệp Mặc như vậy là lãng phí.
Trước tiên không nói đến chuyện hắn có thể mời được người luyện chế “Bạo nguyên đan” được hay không, cho dù hắn mời được người luyện chế ra “Bạo nguyên đan”, đối mặt với Lý Bách Sâm giả đan cảnh giới, cũng là bị giết chết trong nháy mắt.
Cô chỉ hi vọng Diệp Mặc sớm có thể rời khỏi Chính Nguyên kiếm phái, đừng bị Lý Bách Sâm ngăn lại.
Về phần Diệp Mặc cho cô đan dược, cô thực cũng không để ý.
Một tu sĩ luyện khí tầng thứ tám, lại là một tu sĩ nghèo, hắn có thể cho mình đan dược gì? Liễu Chân Nguyệt thậm chí đến mở cũng không mở ra, đã ném cái lọ sứ của Diệp Mặc cho vào túi trữ vật.
…
– Hai vị sư muội, chúng tôi đúng lúc cùng đường đến Tích Thành, các cô nhận nhiệm vụ đúng vào nhiệm vụ của Tích Thành, hay là chúng ta cùng nhau đi làm nhiệm vụ này đi.
Hai người các cô dù sao cũng không đủ, hai bị sư muội thấy thế nào?
Khi Diệp Mặc đi đến đại sảnh của Nhiệm Vụ Đường, một gã luyện khí tầng thứ tám mắt sâu hoắm ngăn Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc lại yêu cầu cùng đi làm nhiệm vụ, mà bên cạnh gã còn một tên tu sĩ mặt trắng nữa.
– Xin lỗi, chúng tôi đã đủ người rồi.
Diệp Lăng lập tức trả lời, và bắt đầu nhìn đông nhìn tây.
Anh trai Diệp Mặc không có ở đây, cô quả thực không tự tin chút nào – Cút ngay.
Diệp Mặc bước lên trước, tức giận quát lớn, hắn cảm thấy chuyện mang Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc đi cùng thật sáng suốt.
Đồng thời trong lòng hắn cũng nhớ đến mấy người Lạc Ảnh, không biết bọn họ bây giờ thế nào rồi.
Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc thấy Diệp Mặc bước đến, lập tức vui sướng chạy đến bên cạnh Diệp Mặc.
Gã tu sĩ mắt sâu hoắm kia nghe thấy có người quát gã cút đi, lập tức tức giận, nhưng khi gã quay đầu lại nhìn thấy Diệp Mặc, lập tức nuốt những lời định nói xuống cổ họng.
Gã hoàn toàn không nhìn ra tu vi của Diệp Mặc, mặc dù Diệp Mặc không phát ra khí thế của mình, nhưng gã cảm giác được tu vi của Diệp Mặc cao hơn gã.
Gã đã là luyện khí tầng thứ tám rồi, tu vi của Diệp Mặc còn cao hơn gã, vậy thì trừ luyện khí viên mãn ra, cũng chỉ có Trúc Cơ mà thôi.
Một tên tu sĩ mặt trắng khác tu vi mới chỉ luyện khí tầng thứ bảy, đồng bọn của mình nhìn không ra tu vi của Diệp Mặc, y lại càng nhìn không ra.
Y cũng thấy Diệp Mặc không phải đơn giản, y tiện tay kéo đồng bọn của mình ra, hai người không nói một câu gì, quay người đi mất.
– Anh, em nhất định phải đẩy nhanh tu luyện, em phát hiện ra ở đây, tu vi thấp làm gì cũng không xong.
Diệp Lăng nhìn hai tên tu sĩ không nói năng gì, mặt mày xám xịt bỏ đi, càng kiên quyết tu luyện.
Diệp Mặc gật gật đầu, kéo Diệp Lăng nói:
– Tu luyện đương nhiên phải khẩn trương, nhưng dục tốc bất đạt, cơm cũng phải ăn từng miếng từng miếng một, muốn trong một đêm đã thành tu sĩ Hóa Chân là vọng tưởng, chuyện của anh đã làm xong rồi, chúng ta đi thôi.
Đúng rồi, nhiệm vụ thế nào rồi.
Tống Ánh Trúc đưa tấm bài nhiệm vụ cho Diệp Mặc nói:
– Nhận được nhiệm vụ Tích Thành, ba đến bốn người, chúng ta vừa đủ ba người.
Khi ba người trở về chỗ ở của Diệp Mặc, phát hiện ra nơi này đến một người giám sát cũng không có.
Diệp Mặc dẫn hai người vào phòng rồi nói:
– Anh muốn luyện chế ra một đan dược, đợi sau khi anh luyện chế xong, sẽ cùng các em đến Yến Viên một chuyến để đón Ngân Tử.
Tống Ánh Trúc do dự một lát rồi nói:
– Hay là em và Diệp Lăng đi đón Ngân Tử về trước, như này sẽ tiết kiệm được chút thời gian.
Diệp Mặc lắc lắc đầu nói:
– Ngày trước khi sư phụ của các em là Ngu Vũ Thiên nhận các em làm đệ tử đã nói, không được để các em tùy ý ra ngoài, nhưng sao các em lại tùy tiện ra ngoài được thế? Nếu như anh không nghĩ nhầm, chắc là một người nào đó ở Yến Viên đã mở cửa cho các em rồi Tống Ánh Trúc hơi sửng sốt, liền gật đầu nói:
– Đúng vậy, sau khi sư phụ đi rồi, đại sư tỷ tiếp quản Yến Viên Phong, đại sư tỷ rất tốt với bọn em.
Hơn nữa em và Diệp Lăng rất nhớ anh, cho nên muốn ra ngoài thăm anh, đại sư tỷ căn bản cũng không từ chối, nên cho chúng em ra ngoài, chuyện này sao anh lại biết được?
Diệp Mặc cười khẩy nói:
– Nếu anh cũng khờ khạo như em, sớm đã bị người khác ăn cả da lẫn xương rồi.
Nếu như anh đoán không nhầm, đại sư tỷ kia của các em đã cấu kết với Lý Bách Sâm rồi.
Nếu như em và Diệp Lăng cứ ở trong Yến Viên Phong mà không ra ngoài, cho dù Lý Bách Sâm muốn giết các em, cũng không thể làm được, anh nghĩ gã vẫn không dám xông vào Yến Viên bắt người.
Nhưng vào lúc này thì bọn em lại ra ngoài.
Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng nghe xong Diệp Mặc nói, một lúc lâu sau không nói gì, các cô không nghĩ đến bình thường đại sư tỷ hòa nhã dễ gần như vậy, không ngờ lại nham hiểm như thế.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – vn – Khó trách?
Diệp Lăng dường như nghĩ ra cái gì đó, nhưng cô chỉ lắc lắc đầu mà không nói gì, hiển nhiên là có chút thất vọng.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười:
– Không nên suy nghĩ nhiều, anh muốn luyện đan, đợi lát nữa chúng ta cùng đi đón Ngân Tử.
Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng thấy Diệp Mặc bắt đầu luyện đan, hai người không dám quấy rầy Diệp Mặc, cũng bắt đầu vừa tu luyện, vừa hộ pháp Diệp Mặc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 849: Huyễn Vân Đệ Nhất Đao
Huyễn Vân Đệ Nhất Đao
Đ
ây không phải là lần đầu Diệp Mặc luyện chế “Bạo Nguyên Đan”, nhưng đó đều là chuyện trong kiếp trước của hắn.
Hiện giờ Diệp Mặc đã có cách luyện đan mới, đối với việc luyện chế “Bạo Nguyên Đan”, cũng có cách nhìn mới.
Thêm vào đó trước đây hắn đã luyện chế qua “Trúc Cơ Đan”, hơn nữa tu vi lại tăng lên rất nhiều, thế nên Diệp Mặc không quá lo lắng về việc luyện chế “Bạo Nguyên Đan”.
Dược liệu phụ trợ cho Một tiếng sau, Diệp Mặc đã thành công luyện được một lò “Bạo Nguyên Đan”, chỉ là đan dược có được rất ít, chỉ có hai viên.
Nhưng đối với Diệp Mặc mà nói là đã đủ rồi, loại đan dược này hắn không cần nhiều lắm, thậm chí chỉ cần một viên, là hắn đã rất hài lòng rồi.
– Chúng ta đi thôi.
Có “Bạo Nguyên Đan” Diệp Mặc cảm thấy lại có thêm một sự đảm bảo trong việc đối phó với Lý Bách Sâm.
…
Sau khi ba người đến Yến Viên Phong, mới phát hiện đại sư tỷ của Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng lại không có ở Yến Viên Phong, điều này khiến Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng có thể mang Ngân Tử đi mà không gặp trở ngại gì, Ngân Tử lại được Diệp Mặc thu vào thế giới trang vàng.
Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng nhớ ân tình Ngu Vũ Thiên thu làm đệ tử, vẫn để lại một phong thư, viết rõ nguyên nhân bỏ đi cùng Diệp Mặc.
Diệp Mặc cho rằng hắn đưa Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng đi, nhất định sẽ bị người của Lý Bách Sâm ngăn lại, nhưng vượt ngoài dự đoán của hắn, mãi đến lúc ba người bọn họ rời khỏi Chính Nguyên Kiếm phái, cũng không có ai đến ngăn cản.
– Diệp Mặc, tên họ Lý kia hình như không ngăn chúng ta lại thì phải?
Mãi đến sau khi ra khỏi Chính Nguyên Kiếm phái, Tống Ánh Trúc mới lấy làm lạ lên tiếng hỏi.
Diệp Mặc chau mày, trong lòng cảm thấy chuyện này có gì không ổn.
Không nói chuyện Lý Bách Sâm không thể điều người giám sát bọn họ về.
Dù là Diệp Mặc cũng không tin Lý Bách Sâm sẽ tha cho hắn.
Chỉ cần nhìn những việc Lý Bách Sâm đã làm ở Lam Phong Môn là biết, đây là người kiêu ngạo như thế nào rồi.
– Có lẽ mấy tên giám sát chúng ta biết anh hai đã là tu sĩ Trúc Cơ rồi, nên mới không dám ngăn cản chúng ta.
Diệp Lăng nói xen vào một câu.
Diệp Mặc lắc đầu nói:
– Anh trở về Chính Nguyên Kiếm phái đã lâu rồi, dù là Lý Bách Sâm đang tham gia đấu giá cũng sẽ biết được tình hình ở đây, ông ta nhất định đã sắp đặt hết cả rồi.
Lùi một bước mà nói, dù ông ta không thể chuẩn bị trước, với mạng lưới quan hệ và tiền đồ của ông ta ở Chính Nguyên Kiếm phái, muốn thông qua môn phái để giữ chúng ta lại cũng là chuyện rất đơn giản.
Diệp Mặc không tin Lý Bách Sâm không có cách đối phó hắn, nếu hắn tin điều này, thì sau khi hắn đến Chính Nguyên Kiếm phái, sẽ không đến Nhiệm Vụ Đường trước tiên, mà đã đưa Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc chạy trốn rồi.
Chính vì hắn biết Lý Bách Sâm tuyệt đối sẽ không để hắn đi, nên mới đến Nhiệm Vụ Đường tìm “Minh Nguyên Đan”.
Còn thong thả luyện chế “Bạo Nguyên Đan”.
– Nhưng chúng ta đã rời khỏi Chính Nguyên Kiếm phái mấy vạn dặm rồi…
Diệp Lăng vẫn chưa dứt lời, thì Diệp Mặc liền dừng lại.
Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc được Diệp Mặc dẫn theo trên phi kiếm, nên Diệp Mặc ngừng lại, hai người đều nhìn về Diệp Mặc, không biết tại sao hắn phải đột ngột dừng lại mà không không lên đường tiếp.
Diệp Mặc đáp xuống đất, sau đó nói với Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc:
– Hai em ở phía sau chờ anh, anh muốn xem thử tên họ Lý này có bản lĩnh gì.
– Ha ha…
Không đợi Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc lên tiếng, một tiếng cười không hề có ý cười cợt liền vang lên.
Ngay sau đó một người đàn ông mặt lạnh như tiền đáp xuống trước mặt ba người Diệp Mặc:
– Mày quả nhiên che đậy rất tốt.
Không ngờ lại có thể phát hiện ra ta đã đến, hèn gì mà em trai ta lại chết trong tay mày.
Diệp Mặc vẻ mặt bình thản nhìn chằm chằm vào người đàn ông trung niên đang ở trước mặt này, hắn đã hiểu tại sao ba người bọn hắn có thể rời khỏi Chính Nguyên Kiếm phái không chút trở ngại gì, thì ra tên họ Lý kia hoàn toàn không định giải quyết hắn ở Chính Nguyên Kiếm phái.
Nói cách khác sau khi biết hắn là tu sĩ Trúc Cơ, tên họ Lý này chỉ mong sao hắn rời khỏi Chính Nguyên Kiếm phái.
Dù sao đi nữa, dù là đệ tử thiên tài, cũng không có quyền lực tùy tiện xử trí một đệ tử Trúc Cơ không phạm lỗi.
Dù ông ta xác định Diệp Mặc giết chết em trai ông ta, nhưng chuyện không có chứng cứ thì môn phái cũng sẽ không ủng hộ, làm sao sảng khoái bằng việc một mình ông ta giết chết Diệp Mặc chứ?
– Mày rất thông minh, không sai, ta muốn giữ mấy người bọn mày ở lại Chính Nguyên Kiếm phái rất đơn giản.
Nhưng ta muốn bọn mày nếm đủ mùi vị tốt đẹp, rồi mới chết dần dần.
Em gái và vợ của mày, rất đẹp, sau khi ta hưởng thụ xong, cũng sẽ cho mày thưởng thức thử mùi vị của em gái mình ngay trước mặt ta.
Oán hận trên mặt Lý Bách Sâm đã không có cách nào che dấu, hung hăng dữ tợn, từ đó có thể thấy, sát ý của ông ta đối với Diệp Mặc mãnh liệt đến thế nào.
Diệp Mặc cười nhạt:
– Em trai của ông Lý Bách Lâm cũng có kiếm pháp tốt, tiếc là sau khi tôi giết hắn xong, biến thi thể của hắn thành tro cũng không tìm được kiếm pháp của hắn.
Điều này khiến tôi rất thất vọng, hy vọng túi trữ vật của ông sẽ không khiến tôi thất vọng lần nữa.
Ồ, tôi nói sai rồi, cái của ông không phải là túi trữ vật, không ngờ ông lại có nhẫn trữ vật, ghê gớm nhỉ.
– Em trai ta quả nhiên là do mày giết, ta phải nuốt sống mày…
Dù nghi ngờ em trai mình là do Diệp Mặc giết, nhưng khi Diệp Mặc chính miệng nói ra, Lý Bách Sâm không thể kiềm chế được sự phẫn nộ trong lòng nữa, cả người bừng bừng sát khí.
Vang lên một tiếng “vụt”, gần như khi Lý Bách Sâm vừa dứt lời, thì một đường đao chứa đầy sát khí đã bổ lên đầu của Diệp Mặc.
Gần như trong giây phút đao của Lý Bách Sâm bổ tới, Diệp Mặc cảm thấy không khí xung quanh ngưng tụ lại, thân pháp của hắn cũng đơ cứng, dường như đang chờ đợi ánh đao bổ xuống đầu mình.
Một đao lợi hại như thế của Lý Bách Sâm, giữa chừng lại biến hóa lần nữa, hóa thành hàng trăm đường đao bổ xuống.
Dường như mỗi đường đao đều kèm theo sát khí thực sự, phát ra tiếng “xoẹt xoẹt” trong không khí.
Thân hình của Diệp Mặc bị chân nguyên của Lý Bách Sâm làm chậm lại, trong lòng vô cùng kinh ngạc, hắn không ngờ rằng Lý Bách Sâm lại không dùng kiếm, mà dùng đao.
Không những dùng đao, hơn nữa ông ta cũng không dùng thần thức điều khiển đao, mà trực tiếp vung đao đánh giáp lá cà như những nhân sĩ võ lâm vậy.
Đối với tu chân giả mà nói, đấu nhau đương nhiên là đấu pháp bảo, chân nguyên, thủ đoạn… Nhưng Lý Bách Sâm là nhân vật thiên tài của Chính Nguyên Kiếm phái, không dùng kiếm mà dùng đao cũng đành rồi, lại còn áp dụng cách đánh giáp lá cà, điều này thật không thể tưởng.
Diệp Mặc không kịp nghĩ ngợi nhiều, hắn kêu lên một tiếng, máu huyết sục sôi, liền thoát khỏi trói buộc của chân nguyên của Lý Bách Sâm trong nháy mắt.
Đồng thời phi kiếm trong tay hắn dưới sự khống chế của thần thức, cũng hóa thành mấy trăm đường kiếm quang.
Mấy đường kiếm quang này chặn đao của Lý Bách Sâm lại, không đợi cho đao của Lý Bách Sâm biến hóa lần nữa, Diệp Mặc đã tích tụ chân nguyên toàn thân, vung một kiếm bổ vào thân đao của Lý Bách Sâm.
“Ầm” một tiếng, đao kiếm giao nhau, Diệp Mặc bị đánh văng ra mấy chục mét, được Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng đỡ lấy, mở miệng là phun ra một ngụm máu tươi.
Chỉ có một chiêu, Diệp Mặc đã bị thương, hơn nữa đây còn chỉ là chiêu đầu tiên, hắn đã phải đốt cháy hết máu huyết, Lý Bách Sâm không phải là người mà hắn có thể đánh nổi, đây là suy nghĩ đầu tiên của Diệp Mặc.
Hơn nữa một chiêu này, hắn thậm chí cả thủ đoạn của sát thủ cũng không có cơ hội dùng đến.
– Anh, anh không sao chứ.
Diệp Lăng hoảng hốt đỡ lấy Diệp Mặc, giọng nói run rẩy, Tống Ánh Trúc càng hoảng sợ hơn, một chiêu lúc nãy Diệp Mặc đấu với Lý Bách Sâm bọn họ không biết lợi hại cỡ nào, nhưng hai người bọn họ cách đó mấy chục mét cũng bị đao khí chém trúng mấy nhác, mà còn là sau khi Diệp Mặc đã đỡ lấy chín phần đao khí.
– Không sao.
Diệp Mặc lắc tay, nuốt một viên “Liên Sinh Đan”, đồng thời cũng nuốt luôn “Bạo Nguyên Đan”.
Hắn nhìn phi kiếm trên tay mình, đã bị nứt một lỗ to.
Nhưng khi Diệp Mặc bỏ phi kiếm xuống, cũng đã phóng ra Vô Ảnh từ dưới chân, hắn tin rằng dù là Lý Bách Sâm cũng sẽ không dùng thần thức để kiểm tra chân mình trong lúc này.
Điều khiến Diệp Mặc yên tâm là, trong lúc hắn làm những động tác này, Lý Bách Sâm không hề đuổi theo công kích hắn, có thể thấy một kiếm lúc nãy của hắn cũng khiến ông ta khổ sở.
Lý Bách Sâm chỉ lùi ra sau hai ba mét thì dừng lại, ông ta lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc:
– Tao đã xem thường mày rồi, chỉ có tu vi Trúc Cơ tầng ba, mà lại có thể ngăn “Huyễn Vân đệ nhất đao” của ta lại.
Cái giá phải trả chỉ là một ngụm máu mà thôi, hèn gì mà mày ngạo mạn đến thế.
Có điều Huyễn Vân Đao của ta tổng cộng có sáu đao, ta muốn xem thử mày rốt cuộc có thể ngăn được mấy đao.
Diệp Mặc nói với Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng:
– Hai em lui về sau thêm trăm mét, đừng lên phía trước.
Hắn biết đao thứ nhất này đã lợi hại như vậy, thì mấy đao sau này sẽ còn lợi hại hơn, để em gái và Tống Ánh Trúc lùi ra sau cũng là để được an toàn hơn.
Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng biết rằng lúc này không phải là lúc bọn họ có thể nhúng tay vào, bọn họ chỉ có thể để Diệp Mặc không phải lo lắng, bận tâm gì, thì mới có tia hy vọng.
Tống Ánh Trúc càng hạ quyết tâm, một khi Diệp Mặc chết, cô sẽ tự vẫn ngay, cũng không để cho tên trước mắt kia làm nhục.
Diệp Mặc nhìn thấy Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng lùi ra sau, hắn gõ vào phi kiếm trong tay, thản nhiên nói:
– Tên họ Lý kia, không ngờ ông che dấu thân thủ rất tốt.
Ở kiếm phái mà lại tu luyện đao pháp, nếu tôi không nhìn lầm, thì đao pháp của ông mới là tuyệt chiêu của ông đúng không, có giỏi thì lại đây, ông mày không sợ thằng nào đâu.
Khóe miệng Lý Bách Sâm lộ ra nụ cười mỉa mai:
– Người biết đao pháp của ta mới là sát chiêu của ta đều đã trở thành người thiên cổ rồi, nhà ngươi cũng không ngoại lệ đâu.
Mấy ngày trước đao pháp của ta có chút thành tựu, rất muốn tìm người thử đao, không ngờ nhà ngươi quả là không khiến ta thất vọng.
May là ta dùng đao pháp, không thì chiêu đầu tiên nói không chừng nhà ngươi cả một ngụm máu cũng không phun ra được.
Diệp Mặc cảm thấy “Bạo Nguyên Đan” trong người bắt đầu bộc phát, hắn cảm thấy một cách rõ ràng cảnh giới của mình đang được nâng cao, Trúc Cơ tầng bốn, Trúc Cơ tầng năm, Trúc Cơ tầng sáu…
Mãi đến sau khi tu vi của hắn thăng cấp đến đỉnh cao Trúc Cơ tầng sáu, mới ngừng lại.
Một viên “Bạo Nguyên Đan” này lại làm cho chân nguyên của hắn tăng lên gấp mấy lần, Diệp Mặc hoảng sợ trong lòng.
Đan dược này lợi hại như vậy, đến lúc hiệu quả của đan dược qua đi, cảnh giới của hắn có khi nào sẽ trực tiếp rơi xuống Trúc Cơ tầng hai không?
Lý Bách Sâm hiển nhiên cảm thấy khí thế trên người Diệp Mặc đang tăng vọt, hơi sững người ra, nhưng ông ta nhanh chóng phản ứng trở lại, cười lạnh ha hả nói:
– Không ngờ mày dùng “Bạo Nguyên Đan”, cũng phải thôi, mày đã không sống nổi rồi, dùng đan dược này cũng là danh xứng với thực.
Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Ngụ ý là ông ta không hề để tâm việc Diệp Mặc dùng “Bạo Nguyên Đan”.
Diệp Mặc làm sao lại để tâm câu nói nhảm của Lý Bách Sâm, phi kiếm của hắn đã vung ra vô số hoa kiếm, bao vây lấy Lý Bách Sâm đang tiến lại gần.
Những hoa kiếm đẹp mắt này lại nhanh chóng tách ra, gần như đã tách thành gần trăm đường kiếm trong chớp mắt.
Lý Bách Sâm cười nhạt một tiếng:
– Kiếm hoa chỉ nhìn đẹp mắt mà không thực dụng cũng dám dùng trước mặt ta…
– Huyễn Vân đệ nhị đao…
Cùng với lời nói của Lý Bách Sâm, ông ta lại nhanh chóng vung đao trong tay.
Huyễn Vân Đao pháp của ông ta mới là sát chiêu thật sự, tuyệt đối không phải là những kiếm hoa đẹp mắt lúc nãy của Diệp Mặc có thể so sánh được…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 850: Mày Độc
Mày Độc
Đ
ao của Lý Bách Sâm vừa bổ xuống, sắc mặt Diệp Mặc liền thay đổi, hắn không ngờ rằng đao thứ hai và đao thứ nhất của Lý Bách Sâm lại khác xa nhau vậy.
Khi đao thứ hai của ông ta được bổ xuống đã tạo nên vô số lốc xoáy xung quanh hai người, hơn nữa những lốc xoáy này ngưng tụ lại theo sự kích phát của đao Lý Bách Sâm, biến thành từng đao khí sắc bén xoay tròn như cánh quạt.
Diệp Mặc thầm mừng trong lòng may mà hắn sớm xem tình thế, khi những lưỡi đao cánh quạt của Lý Bách Sâm vừa mới biến hóa, còn chưa ngưng tụ thành thực thể, kiếm hoa của Diệp Mặc đã lột xác lần nữa, gần như trong nháy mắt, mấy trăm đường kiếm hoa kia đã hóa thành kiếm quang lạnh lẽo đáng sợ.
Khi kiếm quang mà Diệp Mặc vung ra và lưỡi đao cánh quạt do huyễn hóa đệ nhị đao của Lý Bách Sâm hóa thành va vào nhau, trong không khí phát ra một tiếng vang đùng đùng, chói tai.
Lý Bách Sâm biến sắc, ông ta cảm thấy rõ ràng sau khi Diệp Mặc nuốt “Bạo Nguyên Đan”, thì chân nguyên thâm hậu không thua gì ông ta, còn kiếm hoa của hắn thậm chí có thể ngăn cản lốc xoáy đao khí của mình, điều này khiến ông ta không dám tin.
Dù hiện giờ tu vi của Diệp Mặc đã là Trúc Cơ tầng sáu, nhưng dù sao cũng vẫn là Trúc Cơ trung kì, Lý Bách Sâm lại là cảnh giới giả đan, coi như là người đã bước một chân vào Kim Đan rồi.
Chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ, còn là nhất thời dựa vào “Bạo Nguyên Đan” để nâng cao tu vi, nhưng mức độ thâm hậu của chân nguyên lại có thể ngang ngửa với cảnh giới giả đan, nếu không phải là tự bản thân ông ta gặp phải, ông ta tuyệt đối sẽ không tin đâu.
Sở dĩ Lý Bách Sâm không dám tin, là vì tuy ông ta là cảnh giới giả đan, nhưng chân nguyên của ông ta lại mạnh hơn nhiều so với các tu sĩ giả đan bình thường, cũng tức là nói Diệp Mặc chỉ cần ở Trúc Cơ trung kì, đã có thể quét sạch tu sĩ Trúc Cơ.
Người này hôm nay nhất định phải tiêu diệt, nếu không hậu họa khó lường.
Sau khi Lý Bách Sâm hạ quyết tâm xong, thậm chí cả bị thương cũng không thèm để tâm đến, đao khí trong tay lại biến hóa thành đao thứ ba, hơn nữa vừa giơ tay là đã xuất hiện mấy lá bùa.
Trong tay ông ta toàn là bùa cấp năm thậm chí còn có cấp sáu, Lý Bách Sâm biết rõ Diệp Mặc ăn “Bạo Nguyên Đan” sẽ không duy trì được lâu, nhưng ông ta không dám mạo hiểm, lỡ như để Diệp Mặc trốn thoát, thì dù ông ta có đoạt được vợ và em gái của Diệp Mặc, ông ta cũng sẽ ăn ngủ không yên.
Nhưng Lý Bách Sâm lại không hiểu Diệp Mặc, ông ta suy bụng ta ra bụng người, bởi vì nếu là bản thân ông ta gặp phải tình cảnh này, nhất định sẽ bỏ lại người khác bỏ chạy một mình, nhưng ông ta lại không biết cách đối nhân xử thế của Diệp Mặc, dù là bây giờ ông ta không công kích Diệp Mặc.
Diệp Mặc cũng sẽ liều mạng với ông ta, bởi vì Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không bỏ lại Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng mà trốn chạy một mình.
“Tam sinh kiếm quang” của Diệp Mặc ngăn cản lốc xoáy đao khí của Lý Bách Sâm, trong lúc tiêu diệt đao khí của Lý Bách Sâm, kiếm quang của hắn cũng hoàn toàn biến mất, không có cách nào tiếp tục khai triển.
Trừ khi là hắn lại thúc giục thần thức, tạo ra kiếm quang lần nữa.
Nhưng Diệp Mặc biết rằng dù kiếm quang của hắn có tạo ra nhanh cỡ nào, cũng không kịp với sự biến hóa của đao Lý Bách Sâm, đôi khi chỉ có chân nguyên theo kịp vẫn chưa được, còn có rất nhiều nhân tố khác.
Khi biết Lý Bách Sâm sẽ tung ra đao thứ ba, Diệp Mặc cũng đành bất chấp hậu quả.
Ra sức thúc giục “Đông Chí” trong thức hải.
Băng hàn ùn ùn kéo đến bao trùm lấy Lý Bách Sâm, cả không khí dường như đông cứng lại trong khoảnh khắc đó.
Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng đã cách xa nơi Diệp Mặc đánh nhau hơn ba trăm mét vẫn có thể cảm thấy hơi lạnh thấu xương, không kìm được mà ôm lấy nhau sưởi ấm.
Còn Lý Bách Sâm trong giây phút muốn dùng bùa chú lại bị băng hàn thấu xương này trì hoãn động tác, nhưng là một người trong cảnh giới giả đan như Lý Bách Sâm đã lập tức hiểu ra đây là sát chiêu của Diệp Mặc.
Ông ta không chút nghĩ ngợi, kích phát chân nguyên, băng hàn kia bắt đầu hòa tan ra như gặp phải mặt trời chói chang.
Thật là lợi hại, Diệp Mặc run sợ trong lòng, tuy đây là lần đầu tiên hắn dùng “Đông Chí” để đối phó với kẻ địch, nhưng chỉ chưa tới ba giây đã bị Lý Bách Sâm phá vỡ.
Dù hắn vẫn chưa quen thuộc với “Đông Chí” và tu vi của hắn còn quá thấp, nhưng cũng có thể nhìn ra sự lợi hại của Lý Bách Sâm.
Nhưng Diệp Mặc chỉ cần tạm dừng vài giây là được rồi.
Trường kiếm trong tay hắn lại tích tụ tất cả chân nguyên bổ về phía Lý Bách Sâm vẫn chưa kịp tung ra đao thứ ba.
– Muốn chết hả con…
Lý Bách Sâm hét lên một tiếng, đao trong tay lại chạm trán với phi kiếm của Diệp Mặc lần nữa.
“Ầm” một tiếng, Diệp Mặc bị đánh văng lên cao, nhưng Diệp Mặc xoay người một cái trên không, phi kiếm đã rời khỏi tay, đồng thời đâm thẳng về Lý Bách Sâm lần nữa.
Khi phi kiếm vẫn còn cách Lý Bách Sâm vài mét, vô số đường kiếm hoa đã bắn ra từ phi kiếm, Diệp Mặc phun ra một ngụm máu, kiếm quang thoát khỏi phi kiếm càng lúc càng nhiều.
Đây là lần đầu tiên Diệp Mặc cùng một lúc dùng thần thức và chân nguyên để thúc phát “Tam sinh kiếm quang”.
Lý Bách Sâm trầm mặt lại, tuy những kiếm quang này của Diệp Mặc ông ta đã nhìn thấy hai lần rồi, nhưng ông ta cảm thấy uy lực lớn nhất của những kiếm quang này của Diệp Mặc vẫn chưa được phát huy hết.
Tuy ông ta không sợ, nhưng cũng phải cẩn thận.
Ông ta tin rằng tuy Diệp Mặc vượt ngoài suy đoán của ông ta, cũng thoát không khỏi “Huyễn Vân đệ tam đao”.
Bởi vì “Huyễn Vân đệ tam đao” của ông ta mới là sát chiêu thật sự, đó là một phép điều khiển đao, hoàn toàn không giống với hai đao trước đó.
Nếu nói hai đao trước đó là đao pháp mà người luyện võ bình thường sử dụng, vậy thì đao thứ ba của ông ta lại là đao pháp tiên gia thật sự, dù là Lý Bách Sâm cũng không ngờ rằng, chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ tầng ba tép riu như Diệp Mặc lại có thể ép ông ta xuất ra đao thứ ba.
Vốn dĩ Lý Bách Sâm cho rằng, Diệp Mặc có thể thoát khỏi đao thứ nhất của ông ta đã là khá lắm rồi, nhưng ông ta tuyệt đối không ngờ rằng Diệp Mặc lại dùng kiếm hoa biến hóa thành kiếm quang phá lốc xoáy đao khí của ông ta.
Hơn nữa sau đó còn tung ra khí hàn băng khiến ông ta phải chậm lại mấy giây, nếu không phải do hàn băng đó, thì bùa của ông ta đã được kích phát rồi.
Tên này thật sự quá nguy hiểm, nhất định phải giết càng sớm càng tốt, nghĩ đến đây, Lý Bách Sâm đang định tung ra “Huyễn Vân đệ tam đao” liền cảm thấy cả người run lên, dường như có một thứ gì đó chui vào trong người ông ta.
Không ổn rồi, Lý Bách Sâm thân kinh bách chiến, có chuyện gì chưa từng gặp qua, ông ta liền biết rằng hẳn đã bị Diệp Mặc đánh lén.
Lý Bách Sâm không hề nghĩ ngợi, lấy ra một tấm khiên, quay người muốn rời khỏi.
Dù ông ta không sợ Diệp Mặc, ông ta cũng phải ép thứ trong người ra trước, dù hôm nay không giết được Diệp Mặc, ông ta cũng không lo được nhiều thứ đến vậy.
Hàng trăm đường kiếm quang của Diệp Mặc đánh vào tấm khiên, phát ra tiếng ầm ầm, tấm khiên dường như bị kiếm quang của Diệp Mặc đánh nứt ra hàng trăm vết xước trong nháy mắt.
Diệp Mặc vừa thấy vẻ mặt của Lý Bách Sâm, liền biết Vô Ảnh đã thành công rồi.
Làm sao còn khách khí nữa, càng thúc đẩy chân nguyên một kiếm chém vào tấm khiên của Lý Bách Sâm.
“Rắc” một tiếng, phần lớn chân nguyên của Lý Bách Sâm đã dùng để đẩy Vô Ảnh ra, tấm khiên của ông ta không còn cách nào để chống đỡ nữa, liền bị một kiếm của Diệp Mặc chém vỡ.
Mấy đường kiếm quang xuyên qua vết nứt, đâm thẳng vào người của Lý Bách Sâm, bắn ra vô số vết máu.
– Tao giết chết mày tên vô sỉ kia…
Lý Bách Sâm bị kiếm quang làm trọng thương.
Tóc tai bù xù quay người lại lớn tiếng nói, hơn nữa cũng không để tâm đến Vô Ảnh trong người nữa, mà cầm mấy lá bùa trong tay lên định kích phát hoàn toàn.
Nhưng ông ta vừa quay người.
Chỉ nói nửa câu, thì đã sững cả người, chỉ chốc lát vẻ mặt ông ta toát lên sự hoảng sợ, ngay cả bùa chú trong tay cũng quên kích phát.
Nói cách khác cũng đã không còn năng lực để kích phát rồi.
Chỉ sau mấy lần hít thở, Lý Bách Sâm đột nhiên té quỵ xuống đất, ông ta dại người ra nhìn Diệp Mặc, trong mắt lóe lên sự tuyệt vọng và không cam lòng.
Ông ta mấp máy miệng, dường như muốn nói điều gì, nhưng cả một chữ cũng không nói ra được.
Ngay sau đó, ông ta ngã rạp xuống đất, mấy lá bùa trong tay văng ra khắp nơi.
Diệp Mặc chùi vết máu ở khóe miệng, cẩn thận bước tới chỗ Lý Bách Sâm, hắn còn sợ Lý Bách Sâm giả chết.
Nhưng khi hắn nhìn thấy thân thể của Lý Bách Sâm nhanh chóng khô quắt lại.
Liền cảm thấy tê tái Trong nháy mắt, một con côn trùng nhỏ bằng hạt đậu bay vào lòng bàn tay của Diệp Mặc, khác lạ ở chỗ màu sắc trên người con côn trùng này lại đậm hơn một chút, hơn nữa chấm vàng nhạt trên lưng của nó cũng to ra gấp đôi.
Diệp Mặc ngơ ngác nhìn con côn trùng trong tay, ngẩn ngơ một lúc lâu cũng không nói được lời nào.
Sự lợi hại của Lý Bách Sâm, trong lòng hắn ta biết rất rõ, bản thân hắn ăn “Bạo Nguyên Đan” rồi, còn chưa chắc là đối thủ của ông ta, hắn không ngờ rằng một người đáng gờm như vậy, lại bị Vô Ảnh chỉ lớn bằng hạt đậu đánh bại, hơn nữa máu huyết cả người đều bị thứ Vô Ảnh ham ăn này ăn hết, chuyện này cũng quá không tưởng rồi.
Vô Ảnh trong tay Diệp Mặc nhìn thấy Diệp Mặc chỉ ngẩn người nhìn nó, liền kêu lên một tiếng giành công.
Rõ ràng là muốn Diệp Mặc khen ngợi nó.
– Mày độc…
Diệp Mặc nói ra hai chữ, tiện tay ném Vô Ảnh vào thế giới trang vàng, tên này không phải độc, mà quả thật là quá tàn bạo rồi.
Đây rốt cuộc là thứ quái quỷ gì thế, lại có thể khủng khiếp đến vậy, đây còn là thời kì sơ sinh của nó, một khi nó lớn lên, vậy không phải còn đáng gờm hơn sao?
Đương nhiên đây cũng là do Lý Bách Sâm bị Diệp Mặc kiềm chế, không hiểu được sự lợi hại của Vô Ảnh, nếu không tu vi của ông ta có thể đẩy Vô Ảnh ra, nhưng dù là như vậy, cũng đã rất khủng khiếp rồi.
– Anh, có thật là anh đã tiêu diệt Lý Bách Sâm rồi không?
Diệp Lăng nhìn thấy Lý Bách Sâm bị Diệp Mặc chém chết, phấn khởi kêu lên một câu, liền kéo Tống Ánh Trúc chạy tới.
– Ông, ông ta…
Tống Ánh Trúc nhìn thấy Lý Bách Sâm chỉ còn da bọc xương nằm ở trên đất, giọng nói có chút sợ hãi.
Diệp Mặc không biết giải thích thế nào với hai người, hắn chỉ lấy nhẫn trữ vật của Lý Bách Sâm, sau đó thu lại thanh đao nằm trên đất kia, phóng lửa thiêu Lý Bách Sâm, rồi mới nói:
– Chúng ta mau đi thôi, nơi đây không tiện ở lâu.
Chỉ là Diệp Mặc không ngờ rằng, ba người bọn họ vừa rời khỏi đây, nơi đây liền xuất hiện một cô gái che mặt, cô ta sững sờ nhìn chằm chằm nơi Lý Bách Sâm chết, lát sau mới quay người bỏ đi.
Sau khi ba người bay ra xa vạn dặm, Diệp Mặc bỗng nói:
– Dược tính của “Bạo Nguyên Đan” đã qua, chúng ta nghỉ ngơi một lát.
Để anh tìm xem tên họ Lý này có pháp bảo bay không, nếu không chúng ta phải trì hoãn một thời gian lâu.
Sau khi ba người tìm một nơi vắng vẻ dừng chân, Diệp Mặc mở nhẫn trữ vật của Lý Bách Sâm ra, đồ trong nhẫn trữ vật của Lý Bách Sâm rất đơn giản, linh thạch cũng rất ít, nhưng lại có gần ba ngàn linh thạch bậc cao.
Ngoài ra, còn có một vài đan dược, với vài cây dược liệu, một vài vật liệu luyện khí, mấy miếng ngọc giản.
Nhưng lại có hai miếng ngọc bài, một cái là của Chính Nguyên Kiếm phái, còn có một cái viết một chữ Lý, nhưng không biết là thứ gì.
– Ồ, Phi Vân Trùy.
Diệp Mặc lấy trong nhẫn trữ vật của Lý Bách Sâm ra một pháp bảo bay hình nón.
– Anh, đây là pháp bảo bay trên không sao?
Diệp Lăng nhìn thấy một thứ giống hỏa tiễn, liền hiếu kì hỏi một câu.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Đúng vậy, đây còn là một pháp bảo bay linh khí cấp thấp, không ngờ là vẫn chưa được luyện hóa.
Anh hiểu rồi, tên họ Lý này đến tham dự hội bán đấu giá, nhất định là vì mua thứ này, nên mới không còn linh thạch.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










