[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 169 : Đứng Thứ Hai Trong Danh Nhân Đường (c841-c845)
❮ sautiếp ❯Chương 841: Đứng Thứ Hai Trong Danh Nhân Đường
Đứng Thứ Hai Trong Danh Nhân Đường
Ầ
m, ầm…
Mấy tiếng nổ phát ra.
Diệp Mặc lại thấy tu sĩ luyện khí viên mãn kia ném bùa ra hóa thành một tảng đá rất lớn.
Tảng đá còn lớn hơn cả một tòa biệt thự nhỏ đập vào đỉnh đầu con cá sấu lưng sắt.
Cá sấu lưng sắt hét thảm một tiếng, bị văng ra mấy trăm mét lúc này mới ngã xuống đất không ngừng run rẩy.
Mà một bên đầu của nó đã bị đập nát.
Sau khi người tu sĩ kia ném bùa ra, thở dốc một cái phi kiếm lập tức bay ra, trực tiếp bổ xuống đầu cá sấu lưng sắt.
Chính Diệp Mặc cũng rất khâm phục phi kiếm lợi hại của người tu sĩ luyện khí này.
Diệp Mặc biết cá sấu lưng sắt này có lớp da rất dày.
Tuy rằng sau khi cá sấu lưng sắt bị thương lực phòng ngự giảm tới mức thấp nhất, nhưng một kiếm chém bay đầu cá sấu lưng sắt, vẫn là một chuyện rất khó khăn.
Diệp Mặc biết bùa tu sĩ này dùng chí ít là Cự Thạch Phù cấp năm.
Người này lấy ra bùa cấp năm đối phó với một con cá sấu lưng sắt, có thể thấy được coi như là lỗ vốn.
Sau khi người tu sĩ luyện khí viên mãn này giết chết cá sấu lưng sắt, cũng không lya61 nguyên liệu và yêu đan của cá sấu lưng sắt, mà đi đến trước mặt Diệp Mặc, quan sát Diệp Mặc trên dưới vài lần, sau đó mới lạnh giọng nói:
– Có phải bởi vì thấy tôi đang đối phó với cá sấu lưng sắt, cho nên cậu kiêu ngạo ở trước mặt tôi không?
Nói xong gã không đợi Diệp Mặc trả lời, lại lạnh nhạt nói:
– Xem như nể tình cùng một môn phái, tôi cho cậu một cái mạng, để lại túi trữ vật của cậu, sau đó cậu tự hủy đan điền, tự chặt một cánh tay rồi cút cho tôi.
Bảo mình phế bỏ đan điền, bỏ một cánh tay? Nơi này là dãy núi Vạn Dược.
Làm vậy và bị giết chết không có gì khác nhau, chỉ có điều không tự tay làm mà thôi.
Nhưng Diệp Mặc lại không phẫn nộ.
Ở nơi này, nắm đấm của ai lớn lời người đó có trọng lượng.
Nếu như trong môn phái, những người này còn có chút e dè.
Nhưng ở dãy núi Vạn Dược Sơn này, chết chẳng khác nào chết vô ích.
– Đúng rồi, tôi tên là Lý Bách Lâm.
Cậu nhớ kiếp sau báo thù không nên tìm nhầm đối tượng.
Sau khi tu sĩ luyện khí viên mãn này báo tên của mình ra, hai đệ tử luyện khí phía sau gã đang thu xác của cá sấu lưng sắt liền cười ha ha.
– Lý sư huynh, hôm nay anh thật đúng là khách khí.
Một tu sĩ luyện khí trong đó đang thu da của cá sấu lưng sắt lập tức phụ họa nói.
Hoá ra người này chính là Lý Bách Lâm, người luyện khí cảnh đứng thứ hai trong Danh Nhân Đường của Chính Nguyên Kiếm Phái.
Trong lòng Diệp Mặc thầm tính toán.
Thân thủ của người này quả nhiên mạnh hơn nhiều so với đệ tử luyện khí kỳ bình thường.
Tuy nhiên mình muốn giết gã ngược lại cũng không có gì khó khăn.
Chỉ có điều gã còn có một người anh tên là Lý Bách Sâm.
Nghe nói người này đã là Trúc Cơ đỉnh phong.
Thật ra phải cẩn thận một phần.
Diệp Mặc không để ý tới Lý Bách Lâm, mà nhìn Đồng Tranh Húc vừa rồi không nói được một lời, cũng không có ý rời khỏi, lạnh lùng nói:
– Họ Đồng, anh muốn cướp Tử Đề Liên thì cứ cướp được rồi.
Tuy rằng Tử Đề Liên quý giá, nhưng ngược lại không đáng để tôi xem trọng…
Diệp Mặc còn chưa nói xong, đã bị Lý Bách Lâm ngắt lời.
Chỉ có điều lần này đối mặt với Lý Bách Lâm không phải là Diệp Mặc, mà gã nhìn Đồng Tranh Húc lạnh giọng nói:
– Đồng sư đệ, vừa rồi sư đệ nói với tôi bởi vì Thái Kim Liên Hoa mà đắc tội với cá sấu lưng sắt.
Hoá ra không phải vì Thái Kim Liên Hoa sao? Không ngờ lại là Tử Đề Liên.
Được, được lắm…
Sau khi nghe thấy ba chữ Tử Đề Liên, người đệ tử đang thu thập yêu thú cá sấu lưng sắt cũng lập tức đứng lên, chắn đường đi của Đồng Tranh Húc.
Diệp Mặc thấy mục đích đã đạt được, lập tức im lặng không nói nữa.
Tuy rằng mấy người này cộng lại cũng không phải là đối thủ của hắn, nhưng ở Tu Chân Giới, chuyện gì cũng có thể phát sinh.
Có thể nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện.
Có thể khiến Lý Bách Lâm và Đồng Tranh Húc đánh nhau, mình việc gì phải động thủ?
Huống gì vừa rồi Lý Bách Lâm còn ném ra bùa cấp năm.
Cho dù là Diệp Mặc cũng không thể chắc chắn trăm phần trăm có thể tránh thoát.
– Tôi thật sự đã xem thường anh.
Đồng Tranh Húc lạnh lùng thoáng nhìn về phía Diệp Mặc, lại nhìn Lý Bách Lâm nói:
– Tôi lấy được năm viên Tử Đề Liên.
Nhưng đây là do tôi liều mạng lấy được.
Nếu gặp Lý sư huynh, tôi bằng lòng đưa ra hai viên cho Lý sư huynh.
Lý Bách Lâm thật ra hơi sửng sốt.
Tử Đề Liên là cái gì.
Có thể nói đối với tu sĩ dưới Trúc Cơ thì đó là linh dược tốt nhất.
Mình còn chưa động thủ, không ngờ Đồng Tranh Húc đã bằng lòng lấy ra hai viên cho gã.
Tuy nhiên nghĩ lại một chút, Lý Bách Lâm liền hiểu được ý của Đồng Tranh Húc.
Bên mình có ba người.
Mặc dù có một người bị thương, nhưng còn có hai người.
Một mình y tuyệt đối không phải là đối của của hai người bên mình.
Hơn nữa, cho dù chỉ có một mình mình, y có hai người, mình cũng có thể dễ dàng giết chết Đồng Tranh Húc.
Nếu bàn về sức chiến đấu, Lý Bách Lâm cho rằng mình tuyệt đối không thua bất kỳ tu sĩ luyện khí kỳ nào.
Quan trọng hơn một chút, chính là đại ca mình đã là Trúc Cơ viên mãn.
Bất cứ lúc nào đều có thể đặt chân tới Kim Đan, còn là người đứng đầu Trúc Cơ trong Danh Nhân Đường.
Ở Chính Nguyên Kiếm Phái, có người nào dám đối địch với anh em bọn họ?
Loại Tử Đề Liên này, mình đã gặp sao có thể buông tay? Khóe miệng Lý Bách Lâm lộ ra một nụ cười lạnh, lắc đầu lạnh lùng nói:
– Lý sư đệ, nể tình đều là đồng môn tôi không nên lấy những thứ đó của sư đệ.
Hơn nữa người đối đầu với sư đệ, tôi cũng sẽ giết giúp sư đệ.
Nhưng sự cậu nhất định phải để Tử Đề Liên lại.
Dường như lời nói của Lý Bách Lâm nằm trong dự liệu của y.
Sau khi nghe Lý Bách Lâm nói xong, Đồng Tranh Húc cũng không quá kinh ngạc, chỉ có điều trong mắt lại lộ ra chút thất vọng.
Y gật đầu, đưa tay lấy một túi vải ra.
Đang lúc Lý Bách Lâm tưởng rằng ý muốn giao túi vải cho mình, Đồng Tranh Húc bỗng nhiên ném cái túi cho Diệp Mặc, đồng thời nói:
– Thứ này là do tôi cướp được từ trong tay Diệp Mặc.
Bây giờ vẫn là vật về chủ cũ.
Diệp Mặc không đợi túi rơi vào trong tay, lập tức liền phi thân rời khỏi nói:
– Thứ này không là của tôi, ai thích người đó cứ lấy.
Đồng Tranh Húc thấy động tác của Diệp Mặc như vậy liền biến sắc.
Y tính Diệp Mặc cầm lấy thứ đó sẽ bỏ chạy.
Sau đó Lý Bách Lâm đuổi theo Diệp Mặc, như vậy y có thể chạy thoát.
Nhưng ai biết được Diệp Mặc lại gian giống như quỷ.
Không ngờ ngay cả thứ đó cũng không tiếp liền tránh ra, mặc cho cái túi rơi trên mặt đất.
Nhưng sự thật đúng là như vậy, Đồng Tranh Húc không kịp nghĩ nhiều, liền xoay người bỏ chạy.
Chỉ là y vừa mới cất bước, phi kiếm của Lý Bách Lâm đã bổ về phía sau lưng y.
Hiển nhiên, Lý Bách Lâm cũng hiểu được ý của Đồng Tranh Húc.
Diệp Mặc nhìn thấy Lý Bách Lâm đang đấu với Đồng Tranh Húc, trong lòng cười lạnh.
Hắn dám khẳng định trong cái túi kia không phải là Tử Đề Liên.
Phi kiếm của Lý Bách Lâm mang theo ánh kim khí sắc bén.
Mỗi lần xẹt qua trên không trung, sẽ mang theo những tiếng vèo vèo.
Diệp Mặc đã nhìn ra, phi kiếm của Lý Bách Lâm khác với phi kiếm của hắn.
Phi kiếm của hắn hoàn toàn dựa vào chân nguyên lợi hại phong tỏa kẻ địch.
Mà phi kiếm của Lý Bách Lâm lại là một bộ kiếm kỹ hoàn chỉnh.
Phi kiếm dưới sự khống chế của Lý Bách Lâm, tung bay lên xuống, giống như tuyết bay đầy trời, khiến người ta không có chỗ nào có thể ẩn nấp.
Ngay cả Diệp Mặc đứng xa hơn một trăm mét, cũng cảm nhận được hơi lạnh của sát khí.
Ánh mắt Diệp Mặc dần dần nghiêm trọng.
Vừa rồi khi đánh nhau với cá sấu lưng sắt, Lý Bách Lâm căn bản cũng không xuất toàn lực.
Người này là có ý gì? Gã có năng lực giết cá sấu lưng sắt, vì sao còn phải dùng bùa?
– Lý Bách Lâm, vừa rồi không ngờ anh không dùng toàn lực…
Đồng Tranh Húc cũng đã nhìn ra kiếm chiêu của Lý Bách Lâm mạnh mẽ hơn vừa rồi gấp mấy lần.
Trên người y đã bị kiếm khí của Lý Bách Lâm rạch mấy dường.
Vết thương sâu nhất đã khiến da thịt lòi ra.
Trông thật là đáng sợ.
Lý Bách Lâm lạnh giọng nói:
– Đồng Tranh Húc, người khác không biết anh, tôi còn không biết Đồng Tranh Húc anh sao? Anh có thể chỉ vì một cây Thái Kim Liên Hoa mà đắc tội với cá sấu lưng sắt.
Anh cho rằng Lý Bách Lâm tôi là kẻ ngu ngốc sao? Đừng nói vừa rồi Lý Bách Lâm tôi không cố gắng.
Chẳng lẽ bản thân anh đã cố gắng sao? Tôi sợ anh giữ lại khí lực để chuẩn bị chạy trốn thôi.
Đồng Tranh Húc oán hận nhìn lướt qua Lý Bách Lâm và Diệp Mặc.
Y biết hôm nay y gặp phải nguy hiểm.
Chỉ có điều ánh mắt y vừa đảo qua một lát, trên người lại có thêm mấy vết thương.
Đúng lúc này, Đồng Tranh Húc bỗng nhiên đến gần Diệp Mặc.
Y vừa đánh vừa lớn tiếng nói:
– Diệp Mặc, anh cho là sau khi Lý Bách Lâm giết tôi sẽ bỏ qua cho anh sao? Cho dù hôm nay anh chạy trốn, một khi hắn đạt Trúc Cơ xong bái làm môn hạ của trưởng lão.
Sau đó anh trai gã Lý Bách Sâm cũng làm trưởng lão.
Anh cho là anh chạy thoát sao?
Diệp Mặc nghe Đồng Tranh Húc nói xong, dường như đã nhẹ dạ tin theo lời của Đồng Tranh Húc, bỗng nhiên phóng phi kiếm ra.
Thấy Diệp Mặc phóng phi kiếm ra, trong mắt Đồng Tranh Húc chợt hiện lên vẻ vui sướng.
Chỉ cần Diệp Mặc kiềm chế Lý Bách Lâm một chút, y có thể chạy thoát đi.
Cho dù Diệp Mặc không khống chế được của Lý Bách Lâm, chỉ cần hắn đánh lạc hướng người đang chắn đường đi của y, y vẫn có thể chạy trốn.
Tên tu sĩ đang chắn đường Đồng Tranh Húc thấy Diệp Mặc phóng phi kiếm ra, lập tức chuyển ánh mắt nhìn về phía Diệp Mặc.
Đồng Tranh Húc lặng lẽ lấy ra một lá bùa.
Y biết muốn chạy trốn chính là lúc này.
Y vừa định phóng Độn Phù ra, liền cảm giác được đan điền chợt lạnh.
Sau đó y không thể tin được nhìn Diệp Mặc, còn có cả phi kiếm vừa xuyên qua đan điền của y.
Y sắp chết cũng nghĩ mãi không ra, vì sao Diệp Mặc lại động thủ với y, mà không phải cùng y ngăn cản Lý Bách Lâm.
Chẳng lẽ hắn thật sự không sợ chết, hay là hắn tưởng rằng Lý Bách Lâm sẽ không giết hắn?
Ngay cả Lý Bách Lâm và đồng bọn của gã cũng cảm thấy sửng sốt.
Bọn họ nghĩ mãi không ra vì sao Diệp Mặc lại muốn trợ giúp bọn họ.
Phải biết rằng cho dù Diệp Mặc trợ giúp gã, cuối cùng gã vẫn muốn giết Diệp Mặc.
Chỉ có điều trong nháy mắt khi gã sửng sốt, Diệp Mặc đã xẹt qua thi thể của Đồng Tranh Húc, lấy túi trữ vật của Đồng Tranh Húc xuống, ném vào chiếc nhẫn của mình.
Khi Lý Bách Lâm kịp phản ứng nhìn động tác của Diệp Mặc, bỗng nhiên cười ha hả.
Gã nhìn Diệp Mặc lắc đầu nói:
– Lá gan của anh rất lớn.
Tôi không biết phải nói anh là người không biết không sợ, hay nói thần kinh của anh không ổn định.
Anh cũng dám cướp đồ ngay trước mặt tôi sao?
Diệp Mặc nhìn chằm chằm vào Lý Bách Lâm chế giễu.
– Anh nói tôi đưa túi trữ vật này cho anh, anh sẽ không động thủ với tôi, để cho tôi rời khỏi đây sao?
– Mày nằm mơ đi.
Lý Bách Lâm nói xong liền ra hiệu với một tu sĩ luyện khí khác.
Gã sợ Diệp Mặc có Độn Phù, đột nhiên chạy trốn.
– Anh có phải là kẻ ngu ngốc không? Nếu tôi đưa túi trữ vật cho anh cũng không tránh khỏi phải đánh một trận, còn bảo tôi lấy túi trữ vật cho anh.
Anh không phải ngu ngốc thì là gì?
Diệp Mặc cười lạnh nói xong, phi kiếm trong tay bỗng nhiên mang theo mấy đường kiếm quang, trực tiếp tiến tới gần người tu sĩ đang chặn đường đi của hắn.
Người tu sĩ kia căn bản cũng không coi trọng một người luyện khí tầng tám như Diệp Mặc.
Anh ta thấy Diệp Mặc còn dám phản kháng, lập tức hừ lạnh một tiếng, liền muốn đoạt lấy phi kiếm của Diệp Mặc.
Nhưng ngay sau đó, không ngờ anh ta cảm giác được toàn thân giống như bị trói buộc.
Một chân nguyên mạnh mẽ khiến anh ta căn bản cũng không cách nào nhúc nhích.
Mà vô số đạo kiếm quang đã xuyên qua cơ thể anh ta. – Trúc Cơ…
Tu sĩ này chỉ là phun ra hai chữ, thân thể đã bị kiếm quang của Diệp Mặc đánh giống như cái sàng…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 842: Tích Dầy Phát Mỏng
Tích Dầy Phát Mỏng
T
rúc Cơ? Lý Bách Lâm hơi sửng sốt, lập tức đã kêu lên.
– Không có khả năng.
Mày tuyệt đối không phải là Trúc Cơ…
Lúc này Diệp Mặc sao có thể nói những lời vô nghĩa với gã.
Phi kiếm trong tay đã mang theo một đường kiếm quang trực tiếp chém về phía Lý Bách Lâm.
Kiếm quang này nhanh chóng biến thành hai đường, bốn đường, tám đường…
Diệp Mặc biết thân thủ của Lý Bách Lâm không tồi.
Hơn nữa gã còn một bộ kiếm kỹ lợi hại.
Hắn căn bản không muốn nói những lời vô nghĩa, vừa ra tay chính là sát chiêu Tam Sinh Kiếm Quang.
Sau khi khiếp sợ qua đi, trong nháy mắt Lý Bách Lâm đã kịp phản ứng, và khôi phục lại sự bình tĩnh.
Phi kiếm dưới sự khống chế của gã giống như thác nước từ trên trời đổ xuống chặn lấy kiếm quang của Diệp Mặc.
Tuy rằng tu vi của Lý Bách Lâm không được tốt lắm, nhưng Diệp Mặc cảm giác kiếm kỹ của gã quả thật không tồi.
Chính Nguyên Kiếm Phái là một phái dùng kiếm là chính, quả nhiên vẫn có vài phần nội tình.
Hình thành màn kiếm phòng ngự hiển nhiên mạnh hơn nhiều so với dùng tường chân khí làm phòng ngự.
Sau khi Lý Bách Lâm hình thành màn kiếm, chẳng những chặn được thế tấn công mạnh mẽ của Diệp Mặc, hơn nữa còn có xu thế đánh trả.
Thấy Lý Bách Lâm lại lấy ra một tấm bùa, Diệp Mặc biết người này tuyệt đối không ít những thứ tốt.
Hắn căn bản không đợi Lý Bách Lâm kích phát lá bùa, chân nguyên của hắn càng biến ảo kịch liệt trở thành kiếm quang.
Ba mươi hai đường, sáu mươi bốn đường… 256 đường…
Khi kiếm quang của Diệp Mặc chậm rãi hình thành một lưới kiếm quang thô sơ, màn kiếm của Lý Bách Lâm giống như bọt khí kêu lên răng rắc rồi hoàn toàn vỡ vụn rơi xuống.
Vô số kiếm quang giống như mũi kim bao vây lấy Lý Bách Lâm.
Điều duy nhất mà Lý Bách Lâm có thể làm là dùng phi kiếm bảo vệ đầu mình.
Gã bỗng nhiên phát hiện mình là một cao thủ luyện khí có tiếng đứng thứ hai trong Chính Nguyên kiếm phái, ở trước mặt một kẻ tu sĩ luyện khí tầng tám không ngờ ngay cả lực đánh trả cũng không có.
Phụt…
Mấy đường kiếm quang xuyên qua thân thể của Lý Bách Lâm khiến Lý Bách Lâm bay đi vài trăm mét, lúc này mới ngã trên mặt đất.
Trong lòng Lý Bách Lâm hoảng sợ không thôi.
Đây là kiếm kỹ gì vậy, không ngờ lại kinh khủng như thế? Gã vội vàng lấy ra mấy viên đan dược ném vào miệng, sau đó hoảng sợ nhìn Diệp Mặc nói:
– Vị sư huynh này, vừa rồi là tôi không đúng.
Tôi bằng lòng bồi thường.
Đại ca của tôi là Lý Bách Sâm. anh không thể…
Gã đã nhìn ra Diệp Mặc không phải là Trúc Cơ, mà là người luyện khí chân chính.
Sở dĩ mình không phải là đối thủ của hắn, chẳng những bởi vì chân khí của hắn đã hóa thành chân nguyên, chủ yếu hơn chính là kiếm kỹ vừa rồi của hắn quả thực quá mức dọa người.
Trong lòng Diệp Mặc lại thầm nghĩ.
Tam Sinh Kiếm Quang của mình quả thật có sát khí lớn.
Đáng tiếc chính là tu vi của hắn còn quá thấp.
Hơn nữa Tam Sinh Kiếm Quyết còn chưa hoàn thiện.
Nếu không, chỉ màn kiếm vừa rồi của Lý Bách Lâm cũng không thể ngăn cản được kiếm quyết của hắn.
Hơn nữa vừa rồi, sau khi hắn dùng toàn lực thi triển ra Tam Sinh Kiếm Quang, chân nguyên đã tiêu hao kịch liệt.
Đây là do chân khí của hắn đã chuyển hóa thành chân nguyên.
Nếu không lúc này nói không chừng hắn cũng không có cách nào cử động được.
Tuy môn kiếm kỹ này lợi hại, nhưng tiêu hao cũng quá khủng khiếp.
Đối với lời cầu xin khoan dung của Lý Bách Lâm, Diệp Mặc cũng không để ý đến, trực tiếp khống chế phi kiếm lấy đầu của Lý Bách Lâm.
Chỉ còn tên tu sĩ luyện khí bị thương đang hoảng sợ nhìn Diệp Mặc, một chữ cũng không dám nói ra.
Lý Bách Lâm là ai? Anh ta hiểu rất rõ.
Trong Chính Nguyên Kiếm phái ngoại trừ người phụ nữ chỉ thiếu nửa bước là vào Trúc Cơ, có thể nói gã là người đứng đầu luyện khí kỳ.
Nhưng không ngờ một người có danh tiếng trong Chính Nguyên Kiếm Phái rơi vào trong tay một người không rõ lai lịch lại chỉ chống đỡ được hơn mười lần hô hấp đã bị giết chết.
Nếu như không phải anh ta tận mắt nhìn thấy, khẳng định anh ta còn tưởng rằng người khác nói dối.
Khi nào thì Chính Nguyên Kiếm Phái mới có được cao thủ lợi hại như vậy? Người như thế nếu như tới Danh Nhân Đường tỷ thí, vậy không phải khẳng định sẽ xếp hàng đầu trong Danh Nhân Đường sao?
Nhưng ngay sau đó, trong lòng anh ta lại trở nên run sợ.
Người này lợi hại như thế.
Hắn đã giết Lý Bách Lâm, sao có thể bỏ qua cho mình? Chỉ có điều anh ta còn chưa nói ra được lời cầu xin tha thứ, phi kiếm của Diệp Mặc đã lấy đầu của anh ta.
Đúng như bản thân anh ta đã suy đoán, Diệp Mặc tuyệt đối không bỏ qua cho anh ta.
Diệp Mặc với tốc độ nhanh nhất thu lấy mấy túi trữ vật, còn có cả nguyên liệu của cá sấu lưng sắt.
Sau đó, hắn lại đốt cháy mấy thi thể, rồi nhanh chóng rời nơi này.
Chỉ có điều hắn chẳng những không đi về phía phạm vi an toàn, ngược lại bay sâu về hướng dãy núi Vạn Dược Sơn.
Sau khi Diệp Mặc đi không lâu, lại có một đội mạo hiểm đến đây.
Những người này xem xét bên trong một chút, sau đó một người thanh nhiên dẫn đầu nói:
– Nơi này vừa rồi hình như đã có một trận đấu kịch liệt.
Hơn nữa còn có dấu vết chiến đấu với yêu thú cá sấu lưng sắt cấp ba…
– Có thể chiến đấu với cá sấu lưng sắt cấp ba, nhất định là tiền bối Trúc Cơ, chúng ta đi nhanh thôi.
Một người khác biến sắc, lập tức xoay người rời đi.
Những người còn lại thấy người này xoay người rời đi, đều đi theo phía sau anh ta.
Diệp Mặc không biết chính là, trong nháy mắt khi Lý Bách Lâm bị hắn giết chết, tại một nơi linh khí nồng đậm trong Chính Nguyên Kiếm Phái bỗng nhiên phát ra một tiếng thét dài.
Một gã đàn ông trung niên hơn ba mươi tuổi đứng trên không trung, phẫn nộ rống lớn:
– Bất kể mày là ai, giết chết em trai Lý Bách Lâm của tao, tao cũng phải băm mày thành vạn đoạn, lấy hồn ra luyện phách.
Người đàn ông trung niên này nói xong, toàn thân tản mát ra ánh sáng màu đỏ.
Trong chớp mắt y liền biến mất khỏi Chính Nguyên Kiếm Phái.
Mà ánh sáng kia lại mang theo tàn ảnh thẳng đến dãy núi Vạn Dược Sơn.
Người đàn ông trung niên này vừa mới rời khỏi, lại có hai trưởng lão Kim Đan đến bên ngoài động phủ của người đàn ông trung niên kia.
Một trưởng lão hơi gầy trong số đó, nhìn theo phương hướng mà người đàn ông trung niên rời đi, thở dài một tiếng nói:
– Lý sư điệt đã có thể không dùng pháp bảo ngự không mà đi, xem ra Lý sư điệt đã đến trình độ Giả Đan.
Ôi, chỉ cần thêm một thời gian ngắn nữa, khẳng định có thể tấn cấp Kim Đan.
Vì sao lúc này lại xuất quan?
– Nghe lời Lý sự điệt nói, hẳn là có người đã giết Lý Bách Lâm em trai Lý sư điệt.
Lý Bách Lâm cũng là đệ tử thiên tài của Chính Nguyên Kiếm Phái, sắp tấn cấp trở thành đệ tử nòng cốt, không ngờ lại gặp nạn ở Vạn Dược Sơn.
Khó trách Lý Bách Sâm phẫn nộ.
Thật đáng tiếc.
Một trưởng lão khác cũng thở dài nói một câu.
– Chỉ hy vọng Lý sư điệt báo thù cho em trai xong, khi quay trở về vẫn có thể duy trì được tâm tình, sau đó thành công thăng đan.
Hai trưởng lão nói xong, không tiếp tục ở lại nơi này, ngược lại xoay người rời khỏi động phủ của Lý Bách Sâm.
Lý Bách Sâm vì nóng lòng muốn báo thù cho em trai, chỉ trong thời gian rất ngắn, đã tới được chỗ em trai Lý Bách Lâm của y bị giết.
Y cẩn thận kiểm tra khắp nơi một chút, sau đó lựa chọn một hướng, không ngờ lại nhanh chóng đuổi theo.
May mắn Diệp Mặc đã rời khỏi.
Bởi vì phương hướng mà Lý Bách Sâm lựa chọn đúng lúc lại chính là phương hướng mà nhóm người kia rời đi.
… Diệp Mặc bước lên phi kiếm phát triển kỹ năng ẩn nấp của Tam Sinh Quyết Kỹ tới cực hạn.
Dọc đường đi hắn tránh né vô số yêu thú.
Hắn cứ bay liên tục như vậy hết hai ngày.
Mãi đến khi Diệp Mặc gặp được một con yêu thú cấp bốn, lúc này hắn mới tìm một nơi hẻo lánh trong này, rồi dừng lại.
Sở dĩ hắn cẩn thận như vậy, bởi vì Diệp Mặc biết, Lý Bách Lâm có một người anh trai tên là Lý Bách Sâm.
Mà Lý Bách Sâm cũng là một cao thủ Trúc Cơ đỉnh phong.
Nói không chừng đã có thể Kết Đan.
Một khi cao thủ này đã làm ký hiệu trên người em trai y, đuổi theo, hắn sẽ đánh không lại.
Diệp Mặc tìm được một chỗ bí mật trong hẻm núi, sau đó đào một động phủ trong hẻm núi.
Động phủ này được đào sâu vào trong hẻm núi khoảng trăm thước, lúc này Diệp Mặc mới dừng lại.
Biết mình tu luyện sẽ gây ra động tĩnh rất lớn, Diệp Mặc lại bịt kín động phủ trong hẻm núi lại.
Bên ngoài hắn bố trí hơn mười trận pháp.
Lúc này hắn mới yên tâm bắt đầu tu luyện.
Sở dĩ Diệp Mặc lựa chọn địa bàn của con yêu thú cấp bốn để tu luyện, bởi vì con yêu thú này là một con Độn Hùng.
Lực chiến đấu của Độn Hùng vô cùng cao, nhưng trí lực của nó lại rất thấp.
Cho dù xuất ra lốc xoáy linh khí, nó cũng không chắc có thể lý giải.
Hơn nữa nơi này đã là trung tâm của dãy núi Vạn Dược Sơn.
Diệp Mặc tin tưởng ngoại trừ con yêu thú cấp bốn, hẳn là không có yêu thú nào dám tới đây.
Cho nên hắn lựa chọn địa bàn của Độn Hùng để tu luyện, là muốn tìm một tay chân miễn phí mà thôi.
Ban đêm trong dãy núi Vạn Dược Sơn sẽ tuyệt đối không có tu sĩ nào còn đi dạo ở bên ngoài.
Tuy rằng đối với tu sĩ mà nói, ban đêm và ban ngày không khác nhau là mấy, nhưng trong dãy núi Vạn Dược Sơn, sự nguy hiểm giữa ban đêm và ban ngày căn bản không thể so sánh nổi.
Mà bên trong dãy núi Vạn Dược Sơn, lại càng không có tu sĩ hoạt động.
Lúc này ở sâu trong một sơn cốc, trên không trung hình thành một lốc xoáy linh khí không nhỏ.
Lốc xoáy này giống như bị lực hút rất lớn hút đến, dần dần trở nên lớn hơn.
Mà không lâu sau, xung quanh lốc xoáy này lại hình thành một lốc xoáy nhỏ.
Lốc xoáy nhỏ này cũng không ngừng lớn thêm.
Đến khi nó hoàn toàn ổn định, không ngờ gió phía trên sơn cốc này hình thành tám lốc xoáy linh khí.
Mà những lốc xoáy thậm chí có xu hướng hợp nhất.
Trên mặt Diệp Mặc không kinh hãi không vui mừng.
Hắn không phải tâm tình bình tĩnh, không có tạp niệm, mà hắn bắt buộc mình phải bình tĩnh không có tạp niệm.
Hắn biết mình tu luyện sẽ gây ra động tĩnh rất lớn.
Nhưng tốc độ tiếp nhận linh khí này vẫn khiến hắn trở tay không kịp.
Dường như chỉ cần sau khi chân nguyên của hắn vận hành ở khiếu huyệt và trong kinh mạch, sau đó có thể thông qua Tam Sinh Quyết tự động vận hành.
Diệp Mặc thậm chí cảm giác mình có thể vừa tu luyện, vừa làm việc khác.
Tuy rằng ý tưởng này thoạt nhìn rất không có đầu óc, nhưng hắn lại có loại cảm giác này.
Ầm một tiếng.
Lúc trước hàng rào luyện khí tầng chín vốn chậm chạp không thấy động tĩnh gần như không có bất kỳ trở ngại nào, đã bị đột phá.
Luyện khí tầng chín sơ kỳ.
Luyện khí tầng chín trung kỳ.
Luyện khí tầng chín hậu kỳ…
Nhưng linh khí này vẫn giống như nước biển vọt vào kinh mạch của Diệp Mặc, sau đó hóa thành chân nguyên củng cố chân nguyên của hắn, mở rộng tử phủ của hắn.
Khi hắn tới luyện khí tầng chín đỉnh phong, chân nguyên trong đan điền của hắn không hề gặp phải trở ngại nào vận hành trong kinh mạch theo ý hắn.
Mà dường như mỗi một khiếu huyệt có thể phát ra một loại năng lượng.
Sau khi luyện khí tầng chín đại viên mãn, Diệp Mặc liền hít một hơi lạnh.
Đây là tạp linh căn? Tạp linh căn có loại tốc độ tu luyện này?
Tam Sinh Quyết rất nghịch thiên.
Diệp Mặc khẳng định đây không phải là do tư chất của hắn nghịch thiên, mà là công pháp hắn tu luyện thật sự quá mức nghịch thiên.
Diệp Mặc dừng tu luyện, mở to mắt, dùng thần thức quét ra ngoài.
Hắn lập tức hoảng sợ.
Bên ngoài trời đã hửng sáng.
Diệp Mặc dám khẳng định, hắn từ luyện khí tầng tám hậu kỳ đến luyện khí tầng chín đại viên mãn, không ngờ chỉ tốn một buổi tối mà thôi.
Có loại tốc độ tu luyện này? Trong lòng Diệp Mặc cố gắng kìm chế sự vui mừng khôn xiết.
Hắn không tiếp tục tiến tới Trúc Cơ, mà là bắt đầu chậm rãi củng cố tu vi chân nguyên của mình…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 843: Ngộ Đạo Trúc Cơ
Ngộ Đạo Trúc Cơ
N
gày hôm sau, Diệp Mặc cảm giác chân nguyên trong thân thể mình đã hoàn toàn được củng cố.
Lúc này hắn mới lấy dược liệu ra, chuẩn bị chế luyện Trúc Cơ Đan.
Tuy rằng theo Diệp Mặc thấy, cho dù hắn không có Trúc Cơ Đan vẫn có khả năng đả kích Trúc Cơ.
Nhưng để ngừa chuyện chẳng may, hắn vẫn chuẩn bị chế luyện trước một lò Trúc Cơ Đan.
Trong lòng Diệp Mặc hiểu rất rõ, tuy hắn thoải mái tấn cấp luyện khí tầng chín tốt đẹp, nhưng điều này là nhờ tích dày phát mỏng.
Bao nhiêu năm rồi, hắn đều tu luyện ở nơi hiếm linh khí, cơ sở kiên cố.
Khi cơ sở của hắn đạt được trình độ nhất định, bỗng nhiên tới chỗ có linh khí dồi dào, coi như là một sự bật lên chạy nước rút.
Ngoài hẻm núi, lốc xoáy linh khí rất mạnh, khiến phần lớn yêu thú chú ý.
Ngay cả con Độn Hùng cấp bốn cũng đã dạo qua sơn cốc của Diệp Mặc một vòng.
Nhưng Diệp Mặc dùng trận pháp phòng hộ che chắn khiến Độn Hùng không phát hiện ra bất kỳ điều gì.
Mà những yêu thú còn lại, chỉ cần xuất hiện trong địa bàn của Độn Hùng, lập tức bị uy thế hùng mạnh của Độn Hùng dọa lui, căn bản không dám tới gần.
Nhờ có con Độn Hùng này, Diệp Mặc tránh khỏi bị quấy nhiễu.
Sau khi Diệp Mặc biết được mình tu luyện Tam Sinh Quyết không sợ bị quấy rầy, càng không hề cố kỵ.
Xuất thân của Diệp Mặc vốn là Thần Dược Môn.
Kỹ thuật luyện đan đều do một tay Lạc Ảnh dạy.
Bất kể là thủ pháp chiết xuất dược liệu, hay khống chế lửa, thành đan và thu đan đều có được từ Lạc Ảnh.
Nhưng sau khi Diệp Mặc tu luyện Tam Sinh Quyết, thủ pháp luyện đan của hắn đã dần dần hình thành một thủ pháp độc đáo của riêng mình.
Tuy rằng đã rời khỏi thủ pháp của Thần Dược Môn, nhưng Diệp Mặc đã có dấu ấn riêng của mình.
Một khi thủ pháp luyện đan của Diệp Mặc trở nên thành thục, hắn hoàn toàn có thể hình thành hệ thống của riêng mình.
Thông qua tu luyện Tam Sinh Quyết, Diệp Mặc cảm giác luyện đan quan trọng nhất chính là chiết xuất dược liệu, và giai đoạn cuối cùng là thu đan.
Nếu như có thể làm tốt cả hai bước này, như vậy cho dù kỹ thuật luyện đan kém mấy, đan dược cũng sẽ không kém.
Dược liệu của Trúc Cơ Đan chính là Khổ Thập Niên, cỏ Thanh Hoa Thanh Diệp, Già Lam Hoa.
Tất cả Diệp Mặc đều có.
Hơn nữa hắn còn có mười quả Khổ Thập Niên.
Có thể nói là một khoản tài phú không nhỏ.
Đồng thời chế luyện Trúc Cơ Đan cũng cần một ít vật liệu phụ trợ.
Diệp Mặc đã sớm chuẩn bị tốt từ trước.
Cho nên hiện tại hắn chế luyện Trúc Cơ Đan cũng không cần lo lắng không có đủ dược liệu.
Diệp Mặc đã dùng Thần Nông Đỉnh rất nhiều năm.
Sớm không phải như lúc trước khi Diệp Mặc vừa lấy được thứ đầy bụi bẩn hôi hám này từ chỗ Thần Nông Giá, mà giờ nó mang theo một loại linh khí hàm súc lưu chuyển.
Sau khi sắp xếp chuẩn bị xong tất cả, Diệp Mặc ngưng thần định khí, bắt đầu chế luyện Trúc Cơ Đan.
Từng dược liệu được Diệp Mặc ném vào Thần Nông Đỉnh để luyện hóa, sau đó lại chiết xuất.
Dưới sự chiết suất Tam Sinh Quyết của Diệp Mặc, dược liệu biến thành nước thuốc nguyên chất.
Sau ba giờ, dược liệu chế luyện Trúc Cơ Đan trong tay Diệp Mặc đều biến thành nước thuốc nguyên chất.
Gần như không hề dừng lại, những nước thuốc này lại được Diệp Mặc dựa theo trình tự trước sau dung hợp lại cùng một chỗ.
Linh khí nồng hậu khiến thời điểm Diệp Mặc luyện đan cảm giác rất vui sướng, không còn cảm giác bất lực như khi chế luyện Ngũ Nguyên Đan ở Lạc Nguyệt.
Không có bất kỳ điều gì không thuận lợi.
Nước thuốc trong Thần Nông Đỉnh, dưới sự khống chế thần thức của Diệp Mặc, dựa theo phương vị nhất định cuồn cuộn chuyển động.
Lại sau một giờ nữa, mùi thuốc dần thoang thoảng tỏa ra.
Diệp Mặc biết đan dược đã bắt ngưng tụ.
Lần đầu tiên Diệp Mặc cảm giác luyện đan lại thoải mái như thế, thậm chí còn là loại phức tạp hơn chế luyện Bồi Khí Đan lúc trước một chút.
Gần như trong tình trạng không có bất kỳ áp lực gì, thần thức của Diệp Mặc đã khống chế được dược liệu bên trong Thần Nông Đỉnh hình thành đan dược.
Sáu viên Trúc Cơ Đan màu xanh biếc dưới thủ pháp thu đan của Diệp Mặc được Diệp Mặc cất vào bình ngọc, phát ra tiếng leng keng giòn giã.
Sáu viên, một lò Trúc Cơ Đan ra sáu viên.
Diệp Mặc rất hài lòng.
Tuy rằng chế luyện Trúc Cơ Đan không phải rất gian nan, nhưng cũng thuộc về linh đan nhất phẩm.
Một lò thu hoạch được sáu viên linh đan, lại là nhất phẩm, đối với Diệp Mặc mà nói đã là niềm vui bất ngờ rồi.
Diệp Mặc nhìn sáu viên Trúc Cơ Đan trong tay, trong lòng thầm than.
Nếu như hắn có một lò luyện đan tốt, nói không chừng một lò Trúc Cơ Đan này có thể lấy ra được nhiều đan dược hơn.
Hơn nữa phẩm chất đan dược cũng sẽ cao hơn rất nhiều.
Hơn nữa có một lò luyện đan tốt, như vậy thời gian luyện đan của hắn cũng sẽ giảm bớt đi rất nhiều.
Nghĩ đến đây, trong lòng Diệp Mặc thầm hạ quyết tâm.
Nếu như phải làm một luyện đan sư, vậy việc đi tìm một một lò luyện đan tốt đối với hắn mà nói có là rất quan trọng.
Diệp Mặc thu hồi Trúc Cơ Đan xong vẫn không hề dừng lại.
Hắn không ngừng cố gắng, lại luyện thành hai lò Trúc Cơ Đan nữa.
Tổng cộng ba lò Trúc Cơ Đan, Diệp Mặc đã chế luyện ra mười tám viên.
Diệp Mặc cất tám viên Trúc Cơ Đan vào trong hai bình ngọc.
Đây là chuẩn bị cho Ánh Trúc và Diệp Lăng.
Sau khi chế luyện xong ba lò đan dược thì đã tới nửa đêm.
Diệp Mặc hoàn toàn ổn định tâm thần, chuẩn bị bắt đầu đả kích Trúc Cơ.
Khi trong sơn cốc lại hình thành lốc xoáy linh khí lớn hơn nữa, Độn Hùng yêu thú cấp bốn chỉ thoáng nhìn về phía sơn cốc, thậm chí cũng lười tới xem xét một chút.
Thời điểm Diệp Mặc luyện khí tầng chín, chân khí cũng đã chuyển hóa 90% thành chân nguyên.
Điều này đã khiến việc hắn đả kích Trúc Cơ đơn giản hơn nhiều so với người khác.
Quả nhiên, khi chân nguyên của Diệp Mặc bắt đầu đả kích bức tường Trúc Cơ, khi bức tường này còn chưa được khai thông kinh mạch tự động xuyên qua.
Rất nhiều linh khí bị Diệp Mặc hấp thu vào, lại chuyển hóa thành chân nguyên.
Diệp Mặc cảm giác kinh mạch trong cơ thể lại mở rộng.
Mà chân nguyên trong đan điền càng thêm nồng hậu.
Nhưng cho dù như vậy, mỗi lần khi hắn tập hợp chân nguyên thần khí phá một hàng rào cản quan trọng cuối cùng kia, chung quy vẫn có chút cảm giác không đủ lực.
Quả nhiên Trúc Cơ không đơn giản như vậy.
Diệp Mặc khẳng định đây vẫn là do hắn tích dày phát mỏng.
Nếu như không phải bởi vì nhiều năm tích dày phát mỏng, nói không chừng ngay cả cảm giác về hàng rào cuối cùng này cũng không có.
Chí ít vẫn phải một năm nữa, mới có thể cảm giác được Trúc Cơ.
Lúc này Diệp Mặc cảm giác tuy rằng mình hấp thu lượng linh khí lớn, hơn nữa tốc độ đã rất nhanh, nhưng vẫn khiến hắn cảm giác không đủ.
Diệp Mặc không tiếp tục như vậy nữa, mà trực tiếp lấy ra một viên Trúc Cơ Đan ném vào trong miệng.
Trúc Cơ Đan vừa vào trong miệng, liền biến thành linh dược.
Ầm một tiếng.
Gần như chỉ trong nháy mắt, kinh mạch toàn thân của Diệp Mặc đã được mở rộng gấp mấy lần.
Mà kinh mạch liên kết khiếu huyệt lại không cần Diệp Mặc chủ động chỉ huy, dưới sự vận chuyển của Tam Sinh Quyết, liền tự động mở rộng.
Sự lưu chuyển chân nguyên này có chút không thông suốt.
Cuối cùng có vài kinh mạch trực tiếp phá tan lớp hàng rào cuối cùng.
Diệp Mặc chỉ cảm thấy trong cơ thể mình phát ra những tiếng bịch bịch rất nhỏ.
Một loại cực kỳ thoải mái và vô cùng mạnh mẽ dâng lên trong lòng.
Đồng thời truyền đến cảm giác thần khí và chân nguyên trong cơ thể hoàn toàn giao hợp.
Trong lòng Diệp Mặc chấn động.
Hắn biết mình đã Trúc Cơ thành công.
Hắn từng có cảm giác này một lần.
Lúc trước thời điểm Trúc Cơ thành công hắn không có cảm giác thể xác và tinh thần nhẹ nhàng như vậy.
Trúc Cơ chính là thành tựu cơ nghiệp tiên đạo, tẩy đi cặn bã và dấu vết lưu lại trong cơ thể.
Một vài mùi khó ngửi từ trong cơ thể chảy ra.
Diệp Mặc biết, hắn lại bắt đầu tẩy tủy.
Diệp Mặc ổn định tâm tình của mình, vừa tẩy tủy, vừa bắt đầu củng cố tu vi của mình sau Trúc Cơ.
Không biết đã qua bao lâu, Diệp Mặc cảm giác được lực lượng chân nguyên trong cơ thể mình đã tăng gấp mấy lần.
Mà thần thức của hắn quét ra ngoài, vừa xem có thể thấy được phạm vi ngoài trăm dặm.
Điều này khiến Diệp Mặc cực kỳ hoảng sợ.
Hắn biết sau khi mình Trúc Cơ, sức mạnh của thần thức đã lớn hơn người khác.
Từ sau khi tu luyện Tam Sinh Quyết, Diệp Mặc biết lực tinh thần của hắn mạnh hơn rất nhiều so với người bình thường, nhưng cũng không ngờ được lại mạnh tới như vậy.
Bình thường sau khi Trúc Cơ, sức mạnh của thần thức có thể đạt được bốn mươi dặm đã vô cùng xa rồi.
Nhưng không ngờ hắn đã vượt qua phạm vi một trăm dặm.
Điều này thực sự kinh người.
Thu hồi thần thức, Diệp Mặc cảm thụ một chút về mức độ mạnh mẽ của chân nguyên trong cơ thể mình, đã là Trúc Cơ tầng một trung kỳ.
Hắn không dừng lại, mà trực tiếp nuốt vào một viên Tử Đề Liên, sau đó vận chuyển Tam Sinh Quyết.
Diệp Mặc lại tiến vào mức độ chu chuyển sâu hơn.
Đây là lần đầu tiên hắn tiền vào quá trình tu luyện quên chính mình sau khi Trúc Cơ, Trước khi luyện khí, thậm chí là Trúc Cơ, hắn đều dùng một chút thần thức đặt ở bên ngoài.
Mà lúc này sau khi mượn Tử Đề Liên, không ngờ hắn tiến vào nhập định.
Chân nguyên trong kinh mạch của Diệp Mặc lưu chuyển càng ngày càng lưu loát, cuối cùng gần như là tùy theo ý niệm mà đi.
Tam Sinh Kiếm quang lúc trước còn chưa hoàn toàn lĩnh ngộ được, dần trở nên rõ ràng hơn trong ý thức của Diệp Mặc.
Diệp Mặc dần dần hiểu được, hoá ra lúc trước thời điểm hắn tu luyện Tam Sinh Kiếm quang đã đi sai lối.
Lúc trước hắn dùng chân nguyên kích phát kiếm quang, dùng chân nguyên khống chế kiếm quang để công kích kẻ địch.
Tuy rằng làm như vậy rất lợi hại, nhưng hiện tại Diệp Mặc đã phát hiện ra, Tam Sinh Kiếm quang thật sự lợi hại không phải dùng chân nguyên khống chế kiếm quang.
Bởi vì làm như vậy chẳng những khiến tốc độ kiếm quang chậm đi, hơn nữa lực công kích cũng có hạn.
Một khi số lượng kiếm quang nhiều lên, sẽ càng tiêu hao chân nguyên của hắn nhiều hơn.
Xem ra lúc trước bản kiếm quyết kia đã khiến hắn đi nhầm đường, lúc này mới có thể như vậy.
Tam Sinh Kiếm quang thật sự hẳn là dùng thần thức khống chế, dùng ý niệm để khống chế.
Chỉ có như vậy mới có thể trong nháy mắt liền kích phát ra vô số đường kiếm quang.
Hơn nữa trong nháy mắt kiếm quang còn có thể rời thể.
Nếu như tu luyện đến chỗ cao thâm, kiếm quang rời thể thậm chí có thể hình thành các loại hình dạng, thật giống như biến hóa thành một lưới kích quang.
Không có bất cứ kẻ nào có thể trốn thoát.
Đương nhiên, với tu vi của hắn bây giờ vẫn khó có thể làm được như vậy.
Trong lòng Diệp Mặc vui mừng khôn xiết, càng chuyên tâm lĩnh ngộ.
Hắn cảm giác nếu như mình dùng thần thức khống chế diễn sinh Tam Sinh Kiếm quang chỉ cần kiếm quang đại thành, sẽ là vô địch trong cùng cấp.
Nếu như hắn có thể dùng thần thức khống chế kiếm quang, đồng thời chân nguyên sẽ giúp trợ giúp một chút, như vậy sẽ càng sắc bén hơn.
– Hoá ra đây mới là Tam Sinh Kiếm quang chân chính.
Diệp Mặc kích động kêu lớn một tiếng.
Cảm ngộ này lập tức tan thành mây khói.
Tuy nhiên Diệp Mặc không hề chán nản.
Hắn mới lĩnh ngộ được Tam Sinh Kiếm quang.
Đối với hắn mà nói, sức chiến đấu đâu chỉ tăng lên gấp đôi?
Diệp Mặc cảm nhận được chân nguyên trong cơ thể dao động mạnh.
Hắn lại phát hiện sau khi mình ăn một viên Tử Đề Liên, không ngờ đã là Trúc Cơ tầng hai hậu kỳ.
Thật nhanh, Diệp Mặc cảm thán một tiếng, nhưng không vội nuốt viên Tử Đề Liên thứ hai vào.
Hắn biết Tử Đề Liên có thể nâng cao hai cảnh giới nhỏ của Trúc Cơ kỳ, nên hắn không vội dùng viên thứ hai này.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 844: Vô Ảnh
Vô Ảnh
D
iệp Mặc muốn thử xem mình có thể vào thế giới giấy vàng hay không.
Diệp Mặc chỉ mới nghĩ như vậy, ý niệm của hắn hơi động một chút, ngay sau đó, hắn đã xuất hiện trong thế giới giấy vàng.
Trong lòng Diệp Mặc mừng rỡ.
Quả nhiên sau Trúc Cơ có thể tiến vào thế giới giấy vàng.
Hắn lại phát hiện thế giới giấy vàng của mình đã mở rộng gấp mấy chục lần so với ban đầu.
Hắn dùng thần thức quét một chút.
Phạm vi chí ít phải tới vài chục dặm.
Điều càng khiến hắn ngạc nhiên mừng rỡ hơn là hắn phát hiện linh khí bên trong thế giới giấy vàng đã hoàn toàn giống với bên ngoài.
Nói cách khác về sau hắn thậm chí có thể tu luyện bên trong thế giới giấy vàng.
Trong lòng Diệp Mặc mừng thầm.
Hắn vẫn đang suy nghĩ, không biết đến cuối cùng, có thể khiến mật độ linh khí trong thế giới giấy vàng này còn nồng đậm hơn bên ngoài hay không?
Không biết có thể đưa người vào hay không? Cũng không biết có thể gieo trồng dược liệu bên trong này được không? Diệp Mặc vừa mới nghĩ tới hai điều này, trong thế giới giấy vàng liền có tin tức đáp lại.
Thế giới giấy vàng này thuộc về hắn, nhưng muốn đưa người tiến vào thế giới giấy vàng, chí ít hắn cần đạt được tu vi Hóa Chân.
Nhưng hắn lại có thể mang yêu thú với tu vi thấp hơn hắn vào đây.
Dược liệu cũng có thể gieo trồng trong thế giới giấy vàng này.
Tuy rằng Diệp Mặc rất thất vọng khi không thể đưa người tiến vào được.
Nhưng hắn cũng rất hài lòng khi nơi này có thể gieo trồng dược liệu.
Quay đầu lại, Diệp Mặc thấy hai quả trứng lớn vẫn đặt trong thế giới giấy vàng.
Mặt ngoài nhìn qua dường như không có bất kỳ động tĩnh gì.
Diệp Mặc ngồi xuống.
Hắn quyết định trước hết phải luyện hóa viên Tử Đề Liên thứ hai, sau đó mới bắt đầu luyện hóa quả trứng lớn kia.
Hắn lại ném một viên Tử Đề Liên vào trong miệng.
Diệp Mặc bắt đầu vận chuyển Tam Sinh Quyết.
So với Luyện Khí kỳ trong sơn cốc, linh khí ở đây bị Diệp Mặc hút còn lớn hơn rất nhiều.
Và khác với trước kia là, những linh khí này cũng không còn hình thành lốc xoáy nữa, mà giống như đập lớn vỡ đê vọt tới nơi này.
Cảm giác duy nhất của Diệp Mặc chính là chân nguyên của hắn lại cô đọng hơn, ngưng tụ hơn.
Hàng rào Trúc Cơ tầng hai gần như không có bất kỳ sự cản trở nào đã bị phá vỡ.
Diệp Mặc tấn cấp tới Trúc Cơ tầng ba.
Cũng không biết qua bao lâu, Diệp Mặc bỗng nhiên cảm thấy kinh hãi.
Hắn kiểm tra tu vi chân nguyên trong cơ thể mình một chút.
Rõ ràng đã là Trúc Cơ tầng ba trung kỳ.
Chỉ kém một bước chính là Trúc Cơ trung kỳ.
Diệp Mặc không tiếp tục đả kích Trúc Cơ trung kỳ.
Hắn biết tấn cấp Trúc Cơ tầng ba nhìn như đơn giản, kỳ thật chủ yếu vẫn nhờ sự hỗ trợ của hai viên Tử Đề Liên.
Ngoài ra còn có một nguyên nhân nữa.
Bởi vì hắn luôn luôn tu luyện ở nơi linh khí loãng.
Bỗng nhiên tới tu luyện ở nơi có linh khí nồng hậu, lúc này mới tạo thành hiệu quả này.
Đương nhiên nguyên nhân chủ yếu nhất, Diệp Mặc biết đó là hắn từng đạt tới Trúc Cơ kỳ, cho nên hiện tại làm ít công to.
Sau khi tới Trúc Cơ tầng ba, Diệp Mặc rõ ràng cảm giác được tuy rằng tốc độ hấp thu linh khí không mấy thay đổi, nhưng tốc độ tu luyện đã chậm lại.
Nhưng Diệp Mặc lại không hề có chút lo lắng.
Với tốc độ tu luyện của Tam Sinh Quyết hiện tại, Diệp Mặc hiểu rõ biết rằng, ở chỗ linh khí càng thêm nồng hậu, tốc độ tu luyện của mình sẽ càng nhanh.
Ở nơi linh khí càng loãng, tốc độ tu luyện lại càng chậm.
Tam Sinh Quyết căn bản là một nhà giàu ăn linh khí.
Về sau chỉ cần tìm được nơi linh khí nồng hậu, sau đó bố trí lại một Tụ Linh Trận pháp, hắn căn bản sẽ không cần lo lắng về tu luyện nữa.
Hơn nữa Diệp Mặc biết, hắn có ưu thế hơn so với người khác không chỉ vì có Tam Sinh Quyết, mà còn bởi vì hắn là một luyện đan sư, hơn nữa còn có một hệ thống luyện đan sư của riêng mình.
Chỉ cần cho thời gian hắn, là hắn có thể chế luyện ra đan dược mà bản thân mình cần đến.
Chân nguyên Trúc Cơ tầng ba cô đọng, đã hoàn toàn vượt qua thời điểm mới là Trúc Cơ.
Diệp Mặc phóng phi kiếm ra tùy ý quét một cái.
Trong nháy mắt hơn mười đường kiếm quang đã được tạo ra, trực tiếp dừng trong thế giới giấy vàng, phát ra từng tiếng động xé rách không khí.
Thật là lợi hại.
Trong lòng Diệp Mặc mừng thầm.
Hắn thu hồi phi kiếm, không tiếp tục luyện tập Tam Sinh Kiếm quang mà cầm lấy quả trứng lớn bên cạnh.
Hắn lại bắt đầu luyện hóa dòng hàn lưu bên trong.
Sau khi tới Trúc Cơ kỳ, Diệp Mặc cảm giác luyện hóa dòng hàn lưu này đã nhanh hơn gấp mấy lần so với ban đầu.
Ban đầu khi đang luyện khí tầng tám, hắn chỉ dám luyện hóa một tia, hơn nữa còn không dám quá nhanh.
Nhưng hiện tại tốc độ luyện hóa của hắn là từng bó một.
Dòng hàn lưu khổng lồ trực tiếp bị Diệp Mặc luyện hóa, phát ra những quả cầu màu xám lạnh thấu xương từ trong thế giới giấy vàng trực tiếp xuất hiện ở trong thức hải của hắn.
Hơn nữa quả cầu lạnh còn càng lúc càng lớn.
Từ kích thước của một quả nhãn, dần dần biến thành kích thước của một quả trứng gà.
Màu sắc cũng từ xám biến thành nâu.
Tuy rằng Diệp Mặc không dùng quả cầu lạnh thấu xương này công kích kẻ địch, nhưng hắn lại cảm giác được thứ này không hề thua kém so với Tam Sinh Kiếm quang của hắn.
Cũng là một đại sát khí thật sự.
Thậm chí hắn chỉ cần hơi động ý niệm, cảm giác lạnh thấu xương vào cuối thu này tản mát ra không giới hạn có thể đông lạnh kẻ địch.
– Về sau cứ gọi mày là Đông Chí là được rồi.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – www.
Truyện FULL
Diệp Mặc lẩm bẩm một mình một câu.
Quả cầu lạnh thấu xương này chỉ xuất một chiêu thì đã khiến người ta lập tức cảm nhận được sự giá lạnh đến.
Gọi là Đông Chí cũng là chuẩn xác.
Diệp Mặc cảm nhận được bên trong quả trứng lớn còn có rất nhiều dòng hàn lưu.
Hắn thậm chí nghĩ rằng chỉ cần mình luyện hóa được tất cả những dòng hàn lưu lạnh thấu xương này, cuối cùng thậm chí có thể hình thành một quả cầu lạnh “Đông Chí” với kích thước bằng nắm tay.
Nhưng khi Diệp Mặc chuẩn bị tiếp tục hấp thu, lại cảm giác được dòng hàn lưu bỗng nhiên gián đoạn.
Hắn không còn biện pháp hấp thu được nữa.
Diệp Mặc đang muốn xem xét xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, lại phát hiện quả trứng lớn trong lòng bàn tay kia bắt đầu chậm rãi nứt ra.
Quả trứng lớn vỡ?
Trong lòng Diệp Mặc kinh ngạc.
Hắn vội vàng đặt quả trứng lớn trên mặt đất.
Quả trứng lớn vừa mới chạm xuống đất, liền vỡ ra hoàn toàn.
Đang lúc Diệp Mặc tưởng rằng trong quả trứng lớn sẽ xuất hiện một sinh vật, hắn lại ngây người một chút.
Sau khi quả trứng lớn hoàn toàn rạn nứt, không ngờ bên trong là một con côn trùng nhỏ màu trắng.
Con côn trùng nhỏ này nhiều nhất chỉ bằng hạt đậu.
Nếu như không phải con côn trùng này còn đang ngọ nguậy, Diệp Mặc thậm chí tưởng rằng đây là một vật chết khó hiểu.
Quả trứng giống như quả bóng, khi nở ra không ngờ chỉ là một con vật nhỏ bằng hạt đậu.
Ngay cả Diệp Mặc cũng không thể nói được gì.
Nhưng điều khiến Diệp Mặc càng giật mình chính là, không ngờ con côn trùng này không ngờ bắt đầu ăn vỏ của quả trứng lớn kia.
Nhìn con côn trùng nhỏ chỉ bằng hạt đậu bắt đầu ăn vỏ trứng của nó, Diệp Mặc càng không thể nói được gì.
Cái này cũng có thể ăn được sao?
Nhưng ý niệm này chỉ tồn tại trong lòng Diệp Mặc một lát, liền hoàn toàn bị lật đổ.
Nó chẳng những đã ăn vỏ trứng, hơn nữa còn ăn với tốc độ nhanh một cách lạ lùng.
Nó gần như đã ăn hết vỏ trứng lớn với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy được.
Thật là lợi hại.
Trong lòng Diệp Mặc âm thầm kinh ngạc.
Tuy nhiên ngay sau đó, hắn liền phát hiện con côn trùng nhỏ bằng hạt đậu xanh này ăn hết quả trứng lớn, không ngờ cũng không hề lớn lên.
Chỉ có điều trong thân thể màu trắng xám của nó xuất hiện một tia màu vàng nhạt.
Chẳng lẽ đây thật sự một cổ trùng? Tuy rằng Diệp Mặc đã xem qua một quyển sách về cổ trùng, nhưng cho tới bây giờ hắn cũng chưa từng nuôi một con cổ trùng nào.
Hắn cũng không biết rốt cuộc đây là cổ trùng gì.
Hoặc là theo như mấy đệ tử của Vạn Cổ Môn đã nói, đây là Thần Cổ Hoàng Kim.
Hắn thử dùng thần thức kết nối một chút với con côn trùng nhỏ này.
Con côn trùng nhỏ này cảm nhận được thần thức của Diệp Mặc, lập tức với tốc độ cực nhanh rơi vào trong lòng bàn tay của Diệp Mặc.
Ngay cả Diệp Mặc cũng không kịp phản ứng.
Tốc độ thật nhanh.
Đây là cảm giác thứ hai của Diệp Mặc.
Thần thức của hắn liên kết với con côn trùng này, lập tức liền cảm nhận được sự liên hệ.
Không ngờ con vật bé nhỏ này đã nhận hắn là chủ.
Rất nhanh hắn liền hiểu được đây căn bản không phải là cổ trùng, mà là một loại tằm.
Nó có tên đầy đủ là Vô ảnh Thao Tằm.
Vô Ảnh Thao Tằm cũng chính là thứ mà Diệp Mặc chưa từng nghe nói tới.
Nhưng Diệp Mặc có một loại linh cảm.
Đây là một thứ cực kỳ quan trọng.
Hơn nữa Diệp Mặc cũng có thể hiểu được cái tên này.
Tốc độ của nó nhanh tới mức ngay cả thần thức của mình cũng rất khó nắm bắt được.
Hơn nữa nó có năng lực ăn, gọi nó bằng cái tên này thật ra hoàn toàn thích hợp.
Chí ít hình thể của nó thật sự quá nhỏ.
– Về sau cứ gọi mày là Vô ảnh.
Diệp Mặc lại nghĩ ra một cái tên cho con Vô Ảnh Thao Tằm này.
Vô Ảnh nghe Diệp Mặc nói, lập tức phát ra một tiếng thét chói tai, đừng nhìn thân thể nó dường như chỉ bé bằng hạt đậu, nhưng tiếng kêu của nó lại vô cùng vang dội.
Diệp Mặc lấy ra một viên Bồi Nguyên Đan, một viên Tử Đề Liên một khối linh thạch để trước mặt Vô Ảnh.
Đúng như Diệp Mặc dự đoán, Vô Ảnh gần như không cần nghĩ đã tiến về Tử Đề Liên.
Một lát sau, Tử Đề Liên đã tiến vào bụng của nó.
Diệp Mặc âm thầm không nói được gì.
Hắn thật sự nghĩ mãi không ra một vật nhỏ như vậy vì sao lại là sành ăn như vậy.
Cảm nhận được Vô Ẳnh không đơn giản, Diệp Mặc lại chuyển ánh mắt nhìn về phía một quả trứng lớn khác.
Nếu như đây là Vô Ảnh Thao Tằm, vậy không phải đó cũng là Vô Ảnh Thao Tằm sao?
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc không còn do dự nữa, cầm lấy quả trứng lớn, đồng thời bắt đầu luyện hóa.
Hắn cho rằng nếu hai quả trứng băng hàn lớn này đều bị hắn ngưng tụ thành quả cầu có dòng hàn lưu thấu xương, như vậy lực công kích Đông Chí của hắn sẽ được nâng cao hơn rất nhiều.
Nhưng điều khiến Diệp Mặc nhanh chóng thất vọng là, không ngờ hắn không có bất kỳ biện pháp nào để luyện hóa dòng hàn lưu bên trong quả trứng lớn thứ hai Đây là có chuyện gì? Diệp Mặc thử lại mấy lần, căn bản cũng không biện pháp gì để luyện hóa.
Cảm giác này thật giống như quả trứng lớn này đã bị người luyện hóa, căn bản không thuộc về hắn.
Chẳng lẽ cái này có liên quan đến Nhiếp Song Song? Theo bản năng, Diệp Mặc thoáng nhìn về phía Nhiếp Song Song giống như đang ngủ.
Lúc trước, khi mình bị hai quả trứng hút lấy, chỉ có Nhiếp Song Song vào cùng hắn.
Hơn nữa cũng từng có kết nối với một trong hai quả trứng lớn đó.
Nhưng điều khiến Diệp Mặc không rõ chính là, Nhiếp Song Song đã chết.
Cho dù nó có quan hệ với Nhiếp Song Song, nhưng sau khi Nhiếp Song Song chết, hắn vẫn có thể luyện hóa được.
Sau khi thử lại vài lần không hề có phản ứng, Diệp Mặc dứt khoát đặt quả trứng lớn này tới bên cạnh Nhiếp Song Song.
Đối với hắn mà nói, có một Đông Chí có kích thước của một quả trứng gà và một Vô Ảnh Thao Tằm, hắn đã rất hài lòng rồi.
Hiện tại, Diệp Mặc còn chưa biết lực công kích của Vô Ảnh mạnh tới mức nào.
Nhưng từ tốc độ của nó và năng lực cái gì cũng ăn, Diệp Mặc có thể thấy được, nó hẳn không phải là một cái đèn cạn dầu.
Sau khi Vô Ảnh ăn Tử Đề Liên xong liền dứt khoát bay tới một góc của thế giới giấy vàng, không nhúc nhích.
Nhưng Diệp Mặc lại có thể cảm giác được linh khí không ngừng tuôn về phía nó.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 845: Trong Cơn Giận Dữ
Trong Cơn Giận Dữ
D
ừng tu luyện, Diệp Mặc lúc này mới lấy ra túi trữ vật vừa thu được sắp xếp lại một chút.
Túi trữ vật khác cũng thế mà thôi, nhưng túi trữ vật của Lý Bạch Lâm, Diệp Mặc lại thu thập được mười ngàn linh thạch bậc thấp, hơn nữa còn có ba trăm linh thạch bậc trung, hơn nữa mấy tấm bùa cấp năm còn có một chút dược liệu và tài liệu yêu thú, khiến cho Diệp Mặc cảm thấy đan dược Luyện Khí kỳ cũng không phải là vật đáng giá nhất.
Ngoại trừ túi trữ vật của Lý Bạch Lâm tìm được một số đồ vật ra, chỉ có túi trữ vật của Đồng Tranh Húc còn có một chút linh thạch, về phần những người khác đồ rất ít, chỉ là mấy trăm linh thạch mà thôi.
Diệp Mặc đem những tài liệu kia và túi trữ vật còn có một một số pháp khí thu thập được bỏ vào một chỗ, hắn chuẩn bị đem đi bán, về phần linh thạch tổng cộng đã có hơn một ngàn ba trăm linh thạch hạ phẩm bậc thấp còn có hơn ba trăm linh thạch bậc trung, đối với Diệp Mặc mà nói đã xem như một tài sản nhỏ.
Sau khi sắp xếp lại một số đồ vật, Diệp Mặc mới rời khỏi thế giới trang vàng, hắn chuẩn bị trở về Chính Nguyên kiếm phái đi thăm Ánh Trúc và em gái Diệp Lăng Diệp Mặc đi đến sơn cốc lúc đầu, thần thức quét ra ngoài, lại phát hiện thần thức của hắn đã đạt đến trình độ một trăm năm mươi dặm, quả là tiến bộ đến kinh ngạc.
Lúc này vừa mới rạng sáng, Diệp Mặc không biết hắn ở nơi này tu luyện mất bao lâu rồi, nhưng dựa theo hắn ăn ích cốc đan mà nói, thời gian hẳn là không ngắn.
Diệp Mặc lấy ra phi kiếm, mang theo một ánh sáng tím, trước khi Độn Hùng phản ứng, đã rời xa chỗ khe sâu này.
Độn Hùng nhìn thấy một ánh sáng tím bay ra từ địa bàn của nó, nhưng nó vốn lười biếng, nếu không xâm phạm đến nó, nó thậm chí không thèm đuổi theo.
Lúc trước hai ngày mới bay hết chặng đường, Diệp Mặc hiện tại chỉ cần hai canh giờ đã đi hết chặng đường.
Cách chỗ mà hắn chém giết Lý Bạch Lâm không xa.
Bốn gã tu sĩ Luyện Khí vây quanh đang đại chiến ác liệt với một Độc Giác Hổ cấp ba.
Mặc dù là bốn người kết bè đối phó với một Độc Giác Hổ, hơn nữa Độc Giác Hổnày dường như không lợi hại bằng cá sấu lưng sắt, nhưng bốn người này không lợi hại bằng Lý Bạch Lâm, rõ ràng đang ở hạ phong.
Độc Giác Hổlà yêu thú hỏa hệ, phun ra một quả cầu lửa, trong đó một tên luyện khí tầng tám trốn không kịp, bị lửa rơi trúng trên người sống chết còn chưa biết.
Thấy ba người còn lại càng không phải là đối thủ của Độc Giác Hổ, nhưng ba người cũng không dám bỏ trốn, bởi vì người trốn chắc chắn sẽ không thoát khỏi hỏa cầu của Độc Giác Hổ.
Độc Giác Hổcó một đặc tính.
Chính là một khi đối phương chạy trốn, nó sẽ không tha cho đối phương, và nó sẽ chạy đuổi giết người bỏ trốn.
Diệp Mặc thấy ba người còn lại gặp nguy hiểm.
Trong ba người có một người là của Chính Nguyên kiếm phái, lập tức động tâm có ý ra tay giúp đỡ.
Độc Giác Hổnày vừa mới thăng tiến cấp ba, nhiều nhất cũng tương đương với Trúc Cơ tầng một mà thôi.
Nghĩ đến muốn giúp đỡ, Diệp Mặc liền không do dự, phi kiếm đã vẽ ra một đạo kiếm khí trực tiếp bổ về phía Độc Giác Hổ.
Độc Giác Hổ lập tức cảm nhận được sự uy hiếp, đồng thời phun ra mấy hỏa cầu phong bế phi kiếm của Diệp Mặc, Diệp Mặc trên không trung chỉ đứng im lặng trong chốc lát, phi kiếm của hắn đã dập tắt hỏa cầu của Độc Giác Hổ, không đợi Độc Giác Hổthổi ra đợt sóng hỏa cầu thứ hai, Diệp Mặc đã khống chế phi kiếm bắn ra mấy đạo kiếm quang.
Phi kiếm còn chưa chém trúng Độc Giác Hổ.
Kiếm quang đã đâm xuyên qua một số bộ phận quan trọng của Độc Giác Hổ.
Diệp Mặc không muốn quá phô trương, không muốn tiếp tục phóng ra kiếm quang, mà là trực tiếp khống chế phi kiếm, mang theo một đạo kiếm khí gần cả trượng, chém đầu Độc Giác Hổrơi xuống Ba gã tu sĩ Luyện Khí đứng ngây người hồi lâu chưa kịp phản ứng.
Đơn giản giết chết đầu yêu thú cấp ba, cho dù đây là yêu thú cấp ba sơ kỳ, một tu sĩ Trúc Cơ bình thường chưa chắc có thể giết chết dễ dàng.
Cũng may mấy tên tu sĩ Luyện Khí phản ứng nhanh, bọn họ được cứu, vội vàng đi đến cảm ơn cứu mạng của Diệp Mặc.
Diệp Mặc sở dĩ giúp đỡ, thứ nhất hắn không tốn nhiều khí lực chém giết con yêu thú cấp ba này.
Đương nhiên còn có một nguyên nhân cũng vì trong đó còn có một tu sĩ của Chính Nguyên kiếm phái, hắn muốn hỏi bản thân hắn ra ngoài tu luyện đã mất bao lâu.
– Tiền bối cũng là Chính Nguyên kiếm phái của tôi hay sao?
Diệp Mặc còn chưa có hỏi, nhưng tu sĩ Luyện Khí của Chính Nguyên kiếm phái kia có chút xúc động tiến đến hành lễ.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Vâng, tôi đã lâu chưa trở về, tôi thật ra muốn hỏi một chút, ngày mà Chính Nguyên kiếm phái thu nhận đệ tử có phải đã qua rồi không?
Diệp Mặc chỉ biết là hắn và Hạ Trọng Phỉ cùng nhau đến Chính Nguyên kiếm phái là muốn tham gia ngày thu nhận đệ tử, sau lại bởi vì nguyên nhân của Ngu Vũ Thiên, hắn sớm đến Chính Nguyên kiếm phái.
Mà vài ngày sau khi Chính Nguyên kiếm phái tuyển nhận đệ tử, hắn đã tới dãy núi Vạn Dược rèn luyện rồi.
Đệ tử luyện khí tầng chín kia nghe xong câu hỏi của Diệp Mặc cẩn thận đáp:
– Xin trả lời tiền bối, môn phái chúng ta tuyển nhận đệ tử đã là sự tình của ba tháng trước rồi.
Ba tháng rồi à? Diệp Mặc sửng sốt, hắn thật không ngờ hắn ở dãy núi Vạn Dược tu luyện ba tháng, ngược lại hắn lại càng nhớ Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng.
– Tiền bối có phải đã nghe chuyện vui của Lý tiền bối rồi hay sao, cho nên trở về dâng lễ phải không? Mấy ngày nay rất nhiều Trúc Cơ tiền bối của Chính Nguyên kiếm phái đều về môn phái dâng lễ rồi.
Đệ tử luyện khí của chính nguyên kiếm phái cũng nhiều lời, y thấy Diệp Mặc sững sờ, vội vàng hỏi một câu.
– Chuyện vui của Lý tiền bối à? Lý tiền bối nào? Chuyện gì xảy ra?
Diệp Mặc kỳ quái hỏi liên tiếp mấy vấn đề.
Trong lòng tự hỏi Lý tiền bối nào mà có thể diện như vậy, việc vui gì mà khiến tất cả người của Chính nguyên kiếm phái trở về dâng lễ?
Thấy Diệp Mặc không biết rõ chuyện này, tu sĩ Luyện Khí cũng hơi ngạc nhiên, tuy nhiên vội nói:
– Vâng, ba tháng trước, em trai của Lý Bạch Sâm tiền bối – Lý Bạch Lâm bị người ám hại ở dãy núi Vạn Dược.
Tiền bối Lý Bạch Sâm lúc đó đi đến dãy núi Vạn Dược.
Sau khi Lý tiền bối điều tra, phát hiện việc này có liên quan đến mấy tên đệ tử của Lam Phong môn tông môn ba sao.
Lý tiền bối lúc này nhanh chóng đuổi theo, đã chém giết mấy tên đệ tử này.
Nhưng Lý tiền bối không có bỏ qua như vậy, ngược lại lại giết lên Lam Phong môn.
Diệp Mặc nhíu mày, Lý Bạch Lâm là do hắn giết, nhưng bây giờ khiến Lý Bạch Sâm giận chó đánh mèo đánh nhầm người khác, điều này làm cho trong lòng của hắn không thoải mái.
Tuy rằng loại chuyện này ở Tu Chân giới hoàn toàn chính đáng, nhưng với tâm tính của Diệp Mặc, sự tình như vậy lại để người khác thay mình nhận tai họa quả là không hay.
Tên đệ tử Luyện Khí kỳ kia dường như không có phát hiện ra vẻ mặt của Diệp Mặc, vẫn tiếp tục nói:
– Khi Lý tiền bối đến Lam Phong môn, cũng cảm thấy đối với việc này dường như y đã trách nhầm Lam Phong môn, nhưng Lý tiền bối lại nói với Lam Phong môn, cho dù sai lầm rồi, chỉ cần hơi hoài nghi, cũng muốn giết sạch Lam Phong môn.
– Hừ, hay đấy, đồ ngang ngược.
Diệp Mặc nghe đến đó, hừ lạnh một tiếng, tuy rằng Lý Bạch Sâm đã đạt Trúc Cơ đỉnh cao, nhưng hắn lại đối với nhân vật thiên tài của Chính nguyên kiếm phái nổi lên sát tâm.
Tên đệ tử luyện khí kia hăm hở nói, tiền bối của Chính nguyên kiếm phái ở nơi khác muốn giết cứ giết, đây là sự uy phong, nhưng sau khi nghe Diệp Mặc hừ lạnh, cũng không biết y nói sai chỗ nào, lập tức hạ giọng.
Y nhìn lén Diệp Mặc, hạ giọng nói:
– Lúc ấy môn chủ của Lam Phong môn giải thích cái chết của Lý Bạch Lâm không có liên quan gì đến bọn họ, và nguyện ý kết thân với Lý tiền bối, đem đệ tử thiên tài của Lam Phong môn hứa gả làm thiếp cho Lý tiền bối.
Lý tiền bối đồng ý lời đề nghị của Lam Phong môn, lúc này mới từ bỏ suy nghĩ tiêu diệt Lam Phong môn.
Sắc mặt của Diệp Mặc hơi âm trầm, hắn lạnh lùng hỏi:
– Nếu Lý Bạch Sâm biết người của Lam Phong môn không giết em trai của y, như vậy y hiện tại có còn muốn điều tra ai ra tay chyện này không?
Tên tu sĩ Luyện Khí kia gật đầu nói:
– Nghe nói là một đệ tử của bổn môn ra tay, người đệ tử kia đã mất tích, nhưng hắn còn có một người vợ và một em gái ở môn phái.
Lý tiền bối đã quyết định trước tiên giữ lại vợ và em gái của người đệ tử kia, sau đó đợi người đệ tử kia trở về mới tính sổ.
– Khốn khiếp.
Diệp Mặc rất tức giận, ngay sau đó, hắn đã biến mất ngay tại chỗ, khiến cho ba tên đệ tử luyện khí ngơ ngác nhìn nhau.
– Tài nghệ của vị tiền bối này của môn phái các anh thật là lợi hại.
Mãi cho đến khi Diệp Mặc đi rồi, một trong hai gã luyện khí mới giật mình khen ngợi.
Gã tu sĩ còn lại kia nghi hoặc bổ sung một câu.
– Tôi cảm thấy câu nói cuối cùng của hắn dường như là mắng Lý tiền bối thì phải?
Nhưng tên đệ tử kia của Chính Nguyên kiếm phái mà lúc đầu có nói chuyện với Diệp Mặc lại đứng hồi lâu cũng không nói gì, y hiển nhiên là cảm nhận được Diệp Mặc đang rất bất mãn với thái độ của Lý Bạch Sâm, mà hiện tại Diệp Mặc tức giận bỏ đi, y thậm chí cảm thấy Diệp Mặc đi tìm Lý Bạch Sâm giải quyết phiền toái.
– Tôi biết hắn là ai rồi?
Tên tu sĩ Luyện Khí của Chính nguyên kiếm phái đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ..
– Là ai?
Hai người cùng lúc hỏi.
Người tu sĩ luyện khí của Chính nguyên kiếm phái bình tĩnh nói:
– Hắn khẳng định người vừa gia nhập vào Chính nguyên kiếm phái của chúng tôi, chính là Diệp Mặc, thật không ngờ hắn là Trúc Cơ tiền bối.
Diệp Mặc lúc này trong cơn giận dữ, hắn cảm thấy bản thân hắn quá ngây thơ, nghĩ đến Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng đã bái một sư phụ Kim Đan trung kỳ thì không có chuyện gì rồi.
Nhưng hiện tại hắn mới biết hắn khờ dại cỡ nào, đối mặt lợi ích và lực lượng, dựa vào người khác đều là hư ảo.
Vốn hắn dự định đi tìm Ức Mạc, nhưng sau khi nghe nói chuyện này, hắn hạ quyết tâm bất kể đi đến chỗ nào, đều phải đem các cô đi theo.
Ở Tu Chân giới, vì lợi ích trước mắt cái gì cũng có thể vứt bỏ, lại càng không cần phải nói đến chỉ là một đệ tử Diệp Mặc lúc này càng thêm khao khát thực lực của hắn trở nên mạnh mẽ, nếu hiện tại hắn đã là Hóa Chân kỳ, thế giới trang vàng của hắn có thể dẫn người đi khỏi.
Nhưng mà, nếu hắn là tu sĩ hóa chân, hắn còn cần đi sao? Có lẽ hắn chỉ cần phất tay, tên Lý Bạch Sâm kia sẽ biến thành cặn.
Tốc độ của Diệp Mặc lúc này đã đạt tới lớn nhất, phi kiếm dưới chân của hắn gần như biến thành một cái bóng, không bao lâu hắn có thể xuyên qua gần ngàn dặm Hai tiếng, Diệp Mặc đã đi tới địa bàn của Chính nguyên kiếm phái đồng thời thần thức của hắn đã quét đến chỗ ở của hắn.
Diệp Mặc vốn là không có ý định quay về chỗ ở của hắn, hắn chỉ quét một chút theo bản năng, đã chuẩn bị đi Yến Viên Phong.
Cho dù Ngu Vũ Thiên là Kim Đan trưởng lão, hắn cũng nhất định phải dẫn hai người Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng đi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Audio] Bạch Các Môn [Audio] Bạch Các Môn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Bach-Cac-Mon-Truyen-Audio-Kiem-Hiep-hay-chon-loc.jpg)




