[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 168 : Rắn Địa Phương (c836-c840)
❮ sautiếp ❯Chương 836: Rắn Địa Phương
Rắn Địa Phương
T
hằng kia từ nơi khác tới hả, dám bày hàng kiếm tiền ở chỗ của tao mà không nộp phí đã đòi đi à, cũng khinh thường người khác quá rồi đấy.
Hai tên chặn đường Diệp Mặc đều là luyện khí tầng chín, thậm chí còn có một tên là luyện khí đại viên mãn tầng chín.
Dễ nhận thấy bọn chúng thấy Diệp Mặc trong thời gian ngắn kiếm được mấy trăm linh thạch thì trong lòng liền nảy sinh ý kiến.
Huống hồ chúng sớm đã nhận ra Diệp Mặc là người địa phương khác mà lại vẫn chưa đưa ra giấy cho phép bán hàng lâu dài ở phường này.
Phải biết rằng một người tu sĩ luyện khí sở hữu mấy trăm linh thạch đã được xem là giàu có rồi.
Phần lớn những tu sĩ luyện sĩ đến mấy chục linh thạch cũng không có, vì sau khi tìm được linh thạch thì lập tức đổi đan dược tu luyện rồi.
Nếu ở bên ngoài thì hắn sớm đã động thủ với hai tên côn đồ tìm hắn đòi tiền trà nước này rồi.
Nhưng Diệp Mặc cũng biết đây là phường thị Tuy Sơn, là địa bàn của người khác, cho dù hắn có khỏe tới đâu thì trong địa bàn cuả tu sĩ Kim Đan cũng chỉ có thể khiêm tốn.
Tuy biết rõ nơi này và hai tên này chả có quan hệ gì nhưng Diệp Mặc vẫn đưa hai mươi viên linh thạch cho chúng, – Đã vậy thì hai mươi viên linh thạch này xem như là tiền phí vậy.
– Hừ Một tên tu sĩ thấy Diệp Mặc chỉ đưa ra có hai mươi viên linh thạch thì lập tức hừ lạnh một tiếng, đưa tay gạt tay cầm linh thạch của Diệp Mặc, thực cảm thấy khó chiu với việc chỉ đưa ra có chút linh thạch.
Thấy hai tên này còn muốn nhiều linh thạch hơn, Diệp Mặc không chút suy nghĩ liên thu hai mươi viên linh thạch lại.
Tên tu sĩ đánh về phía Diệp Mặc thấy cú đánh của mình là vô ích, mà thậm chí ngay cả hai mươi viên linh thạch Diệp Mặc cũng thu lại luôn, thì lập tức giận giữ muốn động thủ.
Nhưng tên tu sĩ luyện khí tầng chín đứng bên cạnh y liền ngăn lại, – Đợi đã Mẫn sư huynh.
Tên tu sĩ gọi tên Mẫn sư huynh lại với ánh mắt sắc lạnh nhìn Diệp Mặc nói:
– Tôi là Thái Kinh, đây là sư huynh của tôi Mẫn Pháp Vũ.
Vị bằng hữu này vừa tới phường thị Tuy Sơn có lẽ vẫn chưa biết về những quy tắc ở đây.
Phường thị Tuy Sơn là phường thị chịu sự quản lý của Chính Nguyên Kiếm Phái chúng tôi, mỗi người buôn bán ở đây đều phải nộp một khoản phí quầy hàng nhất định, nếu bằng hữu không muốn lấy ra thì chúng tôi có quyền động thủ.
Diệp Mặc cười nhạt, với kinh nghiệm của hắn thì làm sao mà không nhận ra những lời nói của Thái Kinh là cố làm ra vẻ.
Phường thị thu phí quầy hàng là sự thật, Diệp Mặc cũng biết điều đó, nhưng quầy hàng của hắn mới mở ra chưa được một giờ, cứ cho là phải thu phí thì cũng không tới mức quá cao.
Huống hồ hắn dám khẳng định hai tên này không phải nhân viên quản lý của phường thị, hai tên này cũng chỉ muốn lừa chút tiền của mình mà thôi.
Nhưng Diệp Mặc không muốn rách việc, hắn vốn chỉ định tới Chính Nguyên Kiếm Phái thôi, trước khi vào Chính Nguyên Kiếm Phái mà đắc tội với người thì chả phải việc gì tốt lành cả.
– Nói xem phí quầy là bao nhiêu tiền.
Nếu đối phương là người của Chính Nguyên Kiếm phái thì Diệp Mặc đưa ra chút linh thạch coi như xong.
– Nghe nói anh vừa bán được năm trăm viên linh thạch, tất nhiên chúng tôi cũng chỉ muốn một phần nhỏ thôi.
Hay anh đưa ra hai trăm bốn mươi viên linh thạch chúng ta kết bằng hữu, lần sau anh bán hàng tôi có thể bảo kê cho anh.
Thái Kinh thấy sau khi nói ra Chính Nguyên Kiếm phái thì đối phương có vẻ yếu thế liền ngạo nghễ nói Mẫn Pháp Vũ nghe Thái Kinh chỉ lấy có 240 viên linh thạch thì trong lòng không đồng ý.
Từ trang phục trên người có thể nhận ra Diệp Mặc là người nơi khác tới, nhưng Tháisư đệ lại chỉ đòi có 240 viên linh thạch.
Nếu để y nói thì ít nhất y cũng đòi 400 viên mới cho qua.
Tin là tên tán tu ngoại địa này cho dù có lừa hắn một phen thì hắn cũng không dám nói năng gì.
Người xung quanh nghe thấy câu nói của Thái Kinh và Mẫn Nguyên Pháp thì đều biết hai tên này đang lừa tên tán tu ngoại địa này.
– Ngần này thôi à?
Khi nghe thấy đòi 240 viên linh thạch Diệp Mặc ngược lại lại rất bình tĩnh.
Đã để cho thể diện mà không cần, thì hắn không cần phải cho hai tên này thể diện nữa.
Hắn không tin ngoài Chính Nguyên Kiếm Phái lại không có nơi nào nhận đệ tử nữa.
Thấy câu nói của Diệp Mặc, Thái Kinh biết có thể y lấy quá ít rồi, nếu y đòi nhiều thêm nói không chừng Diệp Mặc cũng đồng ý.
Nhưng lời đã nói ra rồi y cũng ngại nói lại, chỉ nói:
– Đúng thế, đúng ngần ấy, xem như là chiếu cố những tán tu ngoại lai các anh vậy.
– Cút Diệp Mặc quát lạnh một tiếng.
Đã trở mặt rồi thì hắn chẳng giữ thể diện cho ai hết.
Mẫn Pháp Vũ nghe lời nói của Diệp Mặc xong thì sửng sốt, ngược lại còn lập tức hiểu ý của Diệp Mặc, gã mặt đỏ tía chỉ Diệp Mặc phẫn nộ quát:
– Mày cái đồ rác rưởi, mày nói cái gì? Mẹ nó…
Mẫn Pháp Vũ không đợi nói xong đã kìm không nổi xông về phía Diệp Mặc.
Tuy phường thị không cho phép đánh nhau.
Xong là một đệ tử ngoại môn của Chính Nguyên Kiếm Phái lại bị một tên nhãi danh chửi cút thì gã không thể nào nhịn được lỗi nhục này.
Dưới sự phẫn nộ, tay của Mẫn Pháp Vũ vẫn chưa đánh tới được người Diệp Mặc, Diệp Mặc đưa tay lên là hai bạt tay Bốp bốp Hai tiếng giòn vang, chân nguyên hộ thân của Mẫn Pháp Vũ không thể chống đỡ nổi bị hai tát của Diệp Mặc đánh bay ra xa mấy trượng, đập vào vòng bảo vệ của một quầy hàng khác rồi bắn trở lại.
Những người xung quanh trông thấy cảnh tượng này trong nháy mắt liền yên lặng.
Tên ngoại lai này lại dám đánh đệ tử của Chính Nguyên Kiếm phái ở ngay tại phường thị Tuy Sơn này, quả thực là chống đối với trời rồi.
– Mày muốn chết à…
Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.
Mẫn Pháo Vũ lau qua khóe miêng.
Mặt gã không những bị Diệp Mặc đánh cho hộc máu mà còn gãy mấy cái răng.
Làm gã trở lên điên cuồng.
Ở trong phường thị Tuy Sơn lại bị một tên ngoại lai ăn hiếp thì làm sao mà được chứ.
Thái Kinh cũng kịp phản ứng, trong lúc Mẫn Pháp Vũ đứng dậy thì y rút phi kiếm đâm về phía Diệp Mặc.
– Chuyện gì thế này?
Bên này huyên náo như vậy rất nhanh đã có người chú ý tới, hai tên tu sĩ mặc trang phục chấp pháp của phường thị đi tới.
Thấy hai tu sĩ này đi tới, Thái Kinh liền dừng bước, còn Mẫn Pháp Vũ thì xông tới bên Diệp Mặc.
Mẫn Pháp Vũ khinh tu vi của Diệp Mặc không cao bằng gã, nên càng tập trung chân khí toàn lực xuất chiêu.
Diệp Mặc cười nhạt, chân nguyên của hắn trong thời gian ngắn đã phong bế chân khí của Mẫn Pháp Vũ, đồng thời tung một cước đá vào ngực Mẫn Pháp Vũ.
Giống kiểu tồn tại luyện khí cuối tầng chín này của Mẫn Pháp Vũ, thì trong mắt Diệp Mặc chả có chút áp lực nào cả.
Mẫn Pháp Vũ bị Diệp Mặc đá văng ra một lần nữa, ngã ngay giữa ngã tư đường, một lúc lâu sau cũng không đứng lên được.
Lúc này gã mới nhận ra chân khí của mình kém hơn đối phương rất nhiều, thậm chí không thâm hậu bằng 1 phần 3 của đối phương.
– Hừ Sau khi hai tên cháp pháp tới nơi thấy Diệp Mặc vẫn dám hành hung liền hừ lạnh một tiếng, trong lòng Diệp Mặc chấn động, hắn cảm thấy chân nguyên của đối phương thâm hậu hơn mình, lập tức biết đây là tu sĩ Trúc Cơ.
Diệp Mặc nhìn quét qua một lượt, hai người mới tới quả nhiên là một người tu vi sơ kỳ Trúc Cơ và một người là tu vi trung kỳ Trúc Sơ.
– Bành tiền bối, tên này dám gây rối ở phường thị chúng ta, hơn nữa còn đánh con và Mẫn sư huynh…
Thái Kinh không đợi Diệp Mặc nói mà tranh nói trước.
– Là ai sai anh tới gây rối ở phường thị này?
Tên tu sĩ trung kỳ Trúc Sơ kia lập tức nhìn chằm chằm Diệp Mặc hỏi.
Với y thì chỉ cần Thái Kinh nói nguyên nhân là được rồi, còn về tên tu sĩ ngoại lai Diệp Mặc nói hay không nói cũng không quan trọng.
Tuy Thái Kinh và Mẫn Pháp Vũ là bóc lột tu sĩ bên ngoài, nhưng y cũng không thể nói giúp Diệp Mặc.
Vì sau sự việc Thái Kinh đều sẽ hiếu kính bọn họ Diệp Mặc biết bọn này đều là một phe, nếu ở bên ngoài đồng hoang thì tên tu vi sơ cấp Trúc Cơ hắn có thể xử lý được, nhưng cộng thêm tên tu vi trung kỳ Trúc Cơ thì hắn chắc chắn không có cơ hội nào.
Biết rõ đối phương là cường quyền, nhưng Diệp Mặc không thể không giải thích, chỉ là Diệp Mặc vừa giải thích được một nửa thì bị tên tu vi trung kỳ Trúc Sơ kia cắt ngang.
– Không cần nhiều lời, chúng ta vừa nhìn thấy anh động thủ, giờ anh đi một chuyến với bọn ta.
Diệp Mặc thầm nói không tốt, nếu lần này mà đi thì hắn làm gì còn mạng này nữa chứ? Nếu chỉ có nột mình thì hắn đã chuẩn bị trốn rồi, nhưng còn cả Tống Ánh Túc và Diệp Lăng.
Lúc này người vây quanh xem càng ngày càng đông, sau khi nghe được tin Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc cùng anh em Hạ thị cũng chạy tới, khi Hạ Trọng Phỉ thấy Diệp Mặc đang đối đầu với hai tên quản sự Trúc Sơ, thì trong lòng lập tức chìm xuống.
– Anh, chuyện gì vậy?
Diệp Lăng khẩn trương nắm lấy áo của Diệp Mặc, cô đã nghe được những nghị luận của những người xung quanh, nói hai người quản sự này là tiền bối Trúc Sơ.
Diệp Mặc thuận tay kéo Tống Ánh Trúc, cho dù chạy trốn không được thì hắn cũng đang chuẩn bị trốn rồi.
Cùng đi tới địa bàn của tu sĩ Trúc Sơ cho dù hắn có ba đầu sáu tay cũng không sống được.
– Ánh Trúc, chúng ta đi…
Diệp Mặc kéo Tống Ánh Trúc muốn rời đi.
– Ha ha! Nếu mày một tên tu sĩ luyện khí tầng chín mà có thể chạy thoát trước mặt tao, thì Cung Bân này không phải sống uổng những năm qua sao.
Tên tu sĩ sơ kỳ Trúc cơ nhìn thấy việc làm của Diệp Mặc cười lớn, khí thế khắp người lập tức nổi lên.
Tu sĩ luyện khí ở xung quanh bị khí thế Trúc Cơ của Cung Bân đè nén nhào nhào lùi về sau.
Diệp Mặc chỉ là bảo vệ ccho Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng, hắn biết hắn là tu sĩ luyện khí kỳ, tuy có thể điều ra khí thế để không thua đối phương nhưng trong thời khắc này không thể nào làm như vậy được.
Tu sĩ Luyện khí mà chân khí chuyển đổi thành chân nguyên, một khi mà bị kẻ khác phát hiện, chắc chắn có người sẽ đi điều tra.
Có thể do nơi này quá đông người, lại một luồng thần thức khí thế hùng mạnh quét qua, Diệp Mặc rùng mình, hắn lại thu lại thần thức của mình.
Thần thức của hắn đã không thuộc về tu sĩ sơ kỳ Trúc cơ, luồng thần thức quét qua này hắn liền biết đối phương ít nhất cũng là một tu sĩ Kim Đan trung kỳ.
Tên tu sĩ Trúc cơ vừa nãy đang cười rồi phóng ra khí thế, sau khi cảm nhận được luồng khí thế này, thì lập tức thu hồi khí thế của mình lại, lại càng cúi đầu thận trọng đứng sang một bên, dường như nhường cho vị tiền bối qua đường này qua trước.
– Ơ…
Cùng với một tiếng kinh ngạc, có hai tu sĩ một nam một nữ đột nhiên xuất hiện trước mặt mọi người.
người nữ đó xem ra cũng đã ngoài bốn mươi, cô vừa tới đã nắm lấy cổ tay Diệp Lăng, Diệp Mặc thậm chí cơ hội để ngăn lại cũng không có.
Một lát sau, cô ta thể hiện vẻ kinh ngạc – Tam hệ mãn linh căn? Làm sao có thể chứ…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 837: Chia Tay
Chia Tay
Đ
ối với 90% người mà nói, hoặc không có linh căn hoặc linh căn nào đó gần với mãn linh căn.
Nhưng nếu người nhiều linh căn nhiều nhất chỉ là một loại linh căn gần với mãn linh căn mà thôi, tuyệt đối không thể tất cả đều là mãn linh căn được.
Hơn nữa phần lớn có linh căn gần với mãn linh căn đều là đơn linh căn, người có nhiều linh căn rất ít gần với mãn linh căn.
Cho nên bình thường linh căn càng nhiều thì tư chất càng kém, nhưng nếu đa linh căn đều đầy thì lại là một chuyện khác.
Có rất nhiều linh căn tam hệ, nhưng mãn linh căn tam hệ lại cực kì ít, hoặc ít hơn cả so với đơn linh căn.
– Thế cũng không phải là không thể được, lúc trước tôi nghe nói Thượng Vân Tông đã từng xuất hiện tu sĩ mãn linh căn tứ hệ.
Lúc đầu hắn tu luyện là mộc hệ, sau cùng tốc độ tu luyện của hắn lại nhanh hơn so với mộc linh căn đơn thuần.
Nếu cô bé này thật sự là mãn linh căn tam hệ thì đích thực là đệ tử thiên tài rồi.
Tên đàn ông đứng bên cạnh nói chen một câu vào.
Người nữ này vừa nghe xong tên kia nói thì lập tức lấy ra một dụng cụ thử nghiệm linh căn nói với Diệp Lăng:
– Đưa tay của cô vào đi.
Lúc này Diệp Mặc cũng không cản lại, hắn biết dù có ngăn lại thì cũng không có cách nào mà ngăn được.
Tu vi của hắn trong mắt của tu sĩ Kim Đan chỉ là tùy tay là có thể giết được.
Tuy Diệp Mặc biết người nữ này không có ác ý gì, nhưng trong lòng hắn vẫn không thoải mái.
Thực lực, nếu thực lực của hắn mạnh tới một trình độ nhất định thì bất kể đối phương có ý định gì đi nữa hắn cũng có thể đưa Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc rời đi.
Diệp Lăng cho tay vào dụng cụ thử linh căn, quả nhiên trên nó cho thấy tam hệ linh căn thủy, hỏa, mộc; hơn nữa đều là mãn linh căn.
Dụng cụ thử linh căn này tốt hơn nhiều so với cái mà Vân Tử Y tặng Diệp Mặc.
– Quả nhiên là mãn linh căn tam hệ.
Người nữ kia vui mừng nói, nhưng khi cô ngẩng đầu nhìn thấy Tống Ánh Trúc thì ngây người ra.
Lại lấy dụng cụ thử linh căn nói với Tống Ánh Trúc:
– Cô cũng thử đi.
– Không ngờ lại là một song linh căn kim thủy, hơn nữa kim linh căn gần đầy…
Người nữ này lại càng trở lên hưng phấn.
Cô không ngờ vừa ra đã phát hiện hai đệ tử tu chân ưu tú này, điều này khiến cô khó mà tin được.
– Hai ngươi có bằng lòng làm đệ tử của ta không?
Người nữ này xúc động đến giọng nói cũng có chút không bình thường.
Tuy cô là trưởng lão Kim Đan của Chính Nguyên Kiếm Phái, nhưng vì hiện nay những đệ tử có tư chất tốt một chút đều bị các môn phái khác chọn trước rồi.
Mà tu sĩ Kim Đan phải bế quan nhiều năm, nên khó để mà gặp được đệ tử giỏi.
Đừng nói đệ tử thuần linh căn ngay cả đệ tử song linh căn cũng rất khó gặp.
Huống hồ trong song linh căn có một loại linh căn gần với mãn linh căn, còn một là mãn linh căn tam hệ.
Nếu hai đệ tử này được cô thu nhận thì xem như cô có được hai đệ tử tương đương với đơn linh căn rồi.
Tuy người nữ này quá đỗi kích động, nhưng cô vẫn biết mình một tu sĩ Kim Đan thu nhận tu sĩ luyện khí làm đệ tử, họ có mơ cũng không được.
Nghe xong câu nói của người này, mọi người xung quanh đêu nhao nhao thể hiện sự ngưỡng mộ.
Chỉ cần không phải là đồ ngốc thì biết ngay một nam một nữ này đều là tu sĩ Kim Đan.
Nhưng vượt quá với dự liệu của cô và mọi người xung quanh là Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng cùng lúc lắc đầu.
– Ta là trưởng lão của Chính Nguyên Kiếm phái, Ngu Vũ Thiên, làm đệ tử của ta thì có thể cùng ta chuyển tới Yến Viên Phong tu luyện, vì sao hai người lại không đồng ý chứ?
Thấy Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng cùng lúc lắc đầu thì Ngu Vũ Lăng liền nóng nảy.
Tên đàn ông kia thấy hai người Tống Ánh Trúc lắc đầu vội nói:
– Tu vi của ta còn cao hơn so với Ngu trưởng lão, là phong chủ của Điệp Chướng Phong, hay hai người làm đệ tử của ta, cùng ta Tới Điệp Chướng Phong đi.
– Hàn trưởng lão, sao ông có thể nói như vậy chứ?
Nghe thấy sư huynh đi cùng mình không những không nói giúp mình thì thôi ngược lại lại có ý đinh với Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng, thì lập tức cảm thấy không thoải mái.
Tống Ánh Trúc kịp thời phản ứng, cô nhận ra người nữ này vô cùng lợi hại, chồng mình tuyệt đối không đánh thắng được, cô lập thức bước lên hành lễ nói:
– Xĩn lỗi trưởng bối, tôi muốn ở cùng với chồng tôi.
Diệp Lăng cũng muốn ở bên cạnh anh trai cô ấy, chúng tôi không muốn xa nhau.
– Chồng của cô?
Ngu Vũ Thiên liền nhìm chằm chằm Diệp Mặc, lập tức nắm lấy cổ tay của Diệp Mặc, nhưng cô thất vọng buông tay ra, – Tạp linh căn, hơn nữa không tinh khiết.
Diệp Mặc nghe xong lời này thật ra hơi sửng sốt, trong lòng tự nhủ mình là tạp linh căn không sai, nhưng linh căn của mình không phải là không tinh khiết.
Hơn nữa khiến Diệp Mặc kỳ quái là, Diệp Lăng ăn ‘Ngũ nguyên đan” nên, tam hệ mãn linh căn là có khả năng, nhưng về Tống Ánh Trúc mình đã khảo nghiệm qua, song linh căn không giả, nhưng cũng đâu phải mãn linh căn đâu ta – Tên này mặc dù không có tư cách vào nội môn Chính Nguyên Kiếm Phái, nhưng ta có thể nể mặt hai người để hắn vào Chính Nguyên Kiếm Phái làm một đệ tử ngoại môn.
Linh căn của hắn rất kém cỏi, dù muốn đạt Trúc Cơ cũng đã rất khó, không cần nói đến Kim Đan, hai người…
Nói tới đây Ngu Vũ Thiên bỏ qua câu nói ba người không phù hợp bên nhau, mà vòng vo nói:
– Chân tu nếu ngày ngày cứ tình tình ái ái sẽ làm đứt con đường của chính mình.
Cô còn trẻ sao có nhiều tạp niệm như vậy? Ta tu luyện hơn một giáp rồi mà chưa từng có tạp niệm này.
Diệp Mặc thấy Tống Ánh Trúc còn muốn nói thêm thì ngăn lại nói:
– Ánh Trúc, dù sao anh cũng muốn vào Chính Nguyên Kiếm Phái mà, em và Diệp Lăng có thể làm đệ tử của Ngu tiền bối cũng là may mắn, anh có thời gian còn phải đi tìm Mặc nhi, các em chuyên tâm tu luyện là tốt rồi.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – www.
Truyện FULL
Diệp Mặc suy nghĩ một chút, Diệp Lặng và Tống Ánh Trúc bái một sư phụ cũng tốt, mình ở Chính Nguyên Kiếm phái cũng chỉ là một nơi đặt chân tạm thời mà thôi, hắn vẫn còn phải đi tìm con gái và mấy người Khinh Tuyết.
Nếu cứ mỗi lần ra ngoài đều mang theo Ánh Trúc và Diệp Lăng thì thật bất tiện.
Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng sau khi nghe Diệp Mặc nói thì hiểu ngay.
Ý của Diệp Mặc là hắn phải không ngừng ra ngoài tìm người cứ phải mang theo bọn họ bên người thì không tiện, dù sao tu vi của các nàng cũng quá thấp mà ở nơi hiểm ác này chỉ cần không cẩn thận là mất mạng ngay.
Hơn nữa cho dù không nói thế này, với tình hình trước mắt nếu không có vị sư phụ Kim Đan này thì hai tên quản sự Trúc Cơ kia cũng không dễ dàng bỏ qua cho họ.
Nghĩ tới đây Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng vội bước tới trước Ngu Vũ Thiên cúi bái nói:
– Vãn bối Tống Ánh Trúc, Diệp Lăng đồng ý bái tiền bối làm thầy.
Thấy chỉ với một câu nói của Diệp Mặc mà khiến hai cô gái này cùng bái mình làm thầy, Ngu Vũ Cơ liền cảm thấy kỳ quái.
Tên này xem ra tu vi cũng rất bình thường, mới là luyện khí tầng 8 nhưng cách xử lý với phụ nữ thật không tồi, lại có thể khiến hai người một mực đi theo hắn, thậm chí đến một sư phụ Kim Đan cũng có thể từ chối.
Tuy cô ta đối với tư cách của Diệp Mặc rất coi thường cũng không thể không thán phục khả năng đối xử với phụ nữ của hắn.
Không ngờ lại khiến hai người phụ nữ vừa đẹp người lại đẹp nết một mực đi theo.
Nhưng những ý niệm này Ngu Vũ Thiên rất nhanh đã dẹp sang một bên, cô rất vui vẻ nhìn Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng nói:
– Tốt lắm, đã vậy thì giờ hai con đi theo ta.
Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng cùng nhìn về phía Diệp Mặc, Ngu Vũ Thiên nhíu mày.
Cô thấy Diệp Mặc thật đáng ghét, tư chất đã kém thì không nói làm gì lại còn khiến hai cô gái tư chất ưu tú do dự lấy hắn làm chủ.
Nhưng vì không muốn gây phản cảm cho Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng, cô không cần miễn cưỡng.
Trong tâm cô đã coi Diệp Mặc là một loại đệ tử rác rưởi, đợi sau khi đưa Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng đi rồi thì tuyệt đối không cho phép họ gặp mặt Diệp Mặc.
Diệp Mặc biết Ngu Vũ Thiên đã không kiên nhẫn được nữa, nhưng dù cô ta có không kiên nhẫn đi nữa, có những điều Diệp Mặc nhất định phải dặn dò rõ ràng Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng.
– Tiền bối, ba người vãn bối ở tại một quán rượu phía trước cách đây không xa, đợi ba người vãn bối sau khi trả phòng thì sẽ cùng tiền bối tới Chính Nguyên Kiếm Phái.
Diệp Mặc chủ động bước lên nói.
Ngu Vũ Thiên đương nhiên hiểu được suy nghĩ của Diệp Mặc, ba người bọn họ đến quán rượu đơn giản chỉ là muốn nói những lời thân mật mà thôi.
Nếu như về sau không cho Tống Ánh Trú và Diệp Lăng gặp lại Diệp Mặc nữa thì chút thời gian và kiên nhẫn này cô có.
Diệp Mặc vừa nói xong cô liền phất tay nói:
– Các con đi đi, ta ở đây đợi các con.
Ngu Vũ Thiên nói xong lạnh giọng quát hai tên quản sự Trúc cơ kia:
– Bọn mày cút ngay, lần nay bọn mày may mắn đấy, nếu ta còn phát hiện bọn mày bất kính với đệ tử của ta thì đừng trách ta không khách khí.
– Vâng, vâng.
Hai tên tu sĩ Trúc cơ cúi đầu rút đi.
Tuy trong lòng chửi hai đứa con gái vừa nãy vẫn chưa phải là đệ tử của bà cơ mà, nhưng không dám nói ra.
Hạ Trọng Phỉ giống như đang nằm mơ vậy, bọn họ đến tham gia tuyển đệ tử của Chính Nguyên Kiếm Phái, không ngờ trong phường thị lại gặp được tiền bối Kim Đan, đây vẫn không thấm gì, sau cùng còn có một tiền bối Kim Đan thu nhận Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng làm đồ đệ.
Thấy Diệp Mặc ba người rời khỏi, y cũng lập tức bám theo sau.
Y nếu như muốn ở lại Chính Nguyên Kiếm Phái thì lần này nhất định phải kết giao bằng hữu với bọn Diệp Mặc.
Hơn nữa hắn cảm thấy Diệp Mặc là người đáng để kết giao bằng hữu, bất luận là vì bản thân hay vì em gái Hạ Bình Nhi y đều không cảm thấy đây là việc mất mặt.
– Cậu chờ chút…
Hạ Trọng Phỉ vừa định đi thì bị Hàn trưởng lão gọi lại, đồng thời ông ta cũng lấy ra một vật thử linh căn đưa cho Hạ Trọng Phỉ nói:
– Còn trẻ mà đã luyện tới hậu kỳ luyện khí tầng 9, để ta xem cậu là linh căn gì?
…
Diệp Mặc đưa Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng về quán rượu, hắn thật sự có đôi lời phải nói với hai người họ.
Sau khi về tới phòng, Diệp Mặc bố trí một trận pháp cách âm xong mới nói với hai người:
– Hai em lần này vào Yến Viên Phong của Chính Nguyên Kiếm phái trong một thời gian ngắn rất khó gặp lại anh, nên hai người phải cố gắng luyện tập.
– Hả? Anh, anh không phải cũng đi Chính Nguyên Kiếm Phái sao? Nếu anh không đi thì em cũng không đi đâu.
Diệp Lăng liền nói.
– Phải đấy, Diệp Mặc nếu anh không đi thì em và Diệp Lăng ở lại đây còn ý nghĩa gì nữa chứ?
Tống Ánh Trúc hiển nhiên cũng không muốn xa Diệp Mặc.
Diệp Mặc lắc đầu nói:
– Ngu Vũ Thiên kia vì không muốn anh làm chậm trễ việc tu luyện của các em nhất định sẽ không cho các em ra ngoài đâu, nhất định sẽ bắt các em cố gắng tu luyện, một khi phát hiện anh làm lỡ việc tu luyện của cácem về sau chúng ta gặp nhau càng khó hơn.
Biện pháp duy nhất là chúng ta phải cố găng tu luyện sớm trở thành Kim Đan là được rồi.
Ở đây linh khí nhiều hơn so với Lạc Nguyệt thành, anh nghĩ với tốc độ tu luyện Hồng Mông Tạo Hóa Quyết của hai em, nhất định sẽ rất nhanh lên được Trúc cơ.
Thấy bộ dạng không hài lòng của Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng, Diệp Mặc đành nói:
– Anh không ở Chính Nguyên Kiếm Phái lâu được, anh còn phải đi tìm Ức Mặc và mấy người Khinh Tuyết nữa.
Hai em chỉ cần chú tâm tu luyện là được rồi, hai người yên tâm đi, sẽ có một ngày tại mảnh đất này chúng ta sẽ có địa bàn của riêng mình, giống như Lạc Nguyệt thành vậy.
Nên, hai em không cần tìm anh, anh sẽ tới đưa hai em đi.
Hai em chỉ cần cố găng tu luyện là tốt rồi, chỉ có tu luyện tới trình độ cao hơn mới có thể không cần nhìn sắc mặt người khác…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 838: Vòng Xoáy Tu Luyện Khủng Bố
Vòng Xoáy Tu Luyện Khủng Bố
Đ
ợi lát anh sẽ đem Hồng Mông tạo hóa quyết khắc thành một ngọc giản đưa cho các em, sau này các em tu luyện thì tu luyện Hồng Mông tạo hóa quyết, không cần đi tu luyện pháp quyết Ngu Vũ Thiên dạy.
Nhưng một số tu chân pháp thuật, các em có thể tu luyện theo Chính Nguyên kiếm phái đấy.
Nhớ kỹ, Hồng Mông tạo hóa quyết không nên để bại lộ, loại pháp quyết này cho dù là ở đại lục Lạc Nguyệt anh phỏng chừng cũng không có.
Diệp Mặc rất là dè dặt trong lời nói.
Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng đương nhiên là người mà Diệp Mặc tin tưởng nhất, cho dù tu vi của Ngu Vũ Thiên cao hơn so với Diệp Mặc, nhưng Diệp Mặc mới là người thân của các cô.
Sau khi Diệp Mặc đem pháp quyết tu chân của Hồng Mông tạo hóa quyết khắc thành ngọc giản đưa cho hai người, lại đem linh thạch trong nhẫn của hắn lấy ra hai trăm, sau lại lấy một ít đan dược cho hai người, rồi mới nói:
– Phải luôn nhớ kỹ, ở tu chân không thể tùy tiện tin người khác, người ở đây vì muốn thăng cấp cho mình, đều trở thành kẻ điên.
– Diệp Mặc, anh nói anh có thể đi tìm Ức Mặc họ, anh sẽ đi chỗ nào?
Trong mắt Tống Ánh Trúc lộ ra sự không nỡ, rõ ràng là cô không muốn xa cách Diệp Mặc.
Nhưng cô biết Diệp Mặc cần phải làm một số việc, các cô không thể cứ đi cùng Diệp Mặc trầm ngâm một lát mới lên tiếng:
– Hiện tại thực lực của anh còn rất thấp, anh nghĩ sau khi thực lực của anh cao hơn một chút, anh sẽ tìm kiếm khắp toàn bộ đại lục Lạc Nguyệt.
Anh hy vọng về sau có thể đi Nam An Châu tu luyện, nghe nói linh khí nơi đó mạnh hơn ở đây rất nhiều.
– Anh, anh đi Nam An Châu tu luyện phải mang em và chị dâu đi cùng.
Diệp Lăng nghĩ đến sau này chắc là phải trải qua thời gian dài không gặp anh trai, trong lòng hơi buồn.
Nếu không phải Tống Ánh Trúc ở cùng cô, cô một mình sống ở nơi xa lạ.
Nói không chừng đã khóc sưng cả mắt.
Diệp Mặc thấy trong mắt Diệp Lăng phảng phất nỗi buồn, trong lòng của hắn thầm quyết định, nhất định phải dày công tu luyện, nơi này không thể so với trái đất, hắn đã có kinh nghiệm tu luyện.
Một ngày nào đó, hắn sẽ mang theo Ánh Trúc và Diệp Lăng cùng nhau đi đến nơi nào thì đi.
– Đi thôi, sư phụ của các em khá được, tu chân của bà là pháp quyếtđạo gia chính thống, anh nhìn ra được, đừng để bà đợi lâu.
Diệp Mặc đứng lên.
Hắn biết càng nán lại, Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc lại càng không muốn đi.
Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
– Anh Diệp, tôi là thổ và phong hệ song linh căn.
Hàn trưởng lão đã nhận em làm đệ tử rồi.
Diệp Mặc vừa mới đi ra bên ngoài, Hạ Trọng Phỉ rất vui vẻ sang đây nói.
Diệp Mặc ngược lại không ngờ tới trí lực của Hạ Trọng Phỉ tốt như vậy, còn có dị phong linh căn.
Cứ như vậy, song linh căn cho dù là chưa mãn linh căn cũng xem như là có trí lực tốt rồi.
Hoá ra năm người tạo thành một tổ nhỏ, thoáng cái có ba người bị Kim Đan trưởng lão nhận làm đệ tử, chỉ có trí lực của Diệp Mặc và Hạ Bình Nhi hơi kém một chút, Hạ Bình Nhi còn tốt, tam hệ linh căn, thuộc loại tư chất rất bình thường, mà Diệp Mặc càng kém.
Hai trưởng lão Kim Đan mang theo năm người rất nhanh tiến vào Chính Nguyên kiếm phái, trong thời gian ngắn, trong hai ngày đã đi hết con đường mà năm người vạch ra.
Ngu Vũ Thiên đem Diệp Mặc và Hạ Bình Nhi cho người quản lý sự vụ ngoại môn tiếp đãi bình thường, bà trực tiếp dẫn Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng đi đến Yến Viên Phong.
Cũng may Diệp Mặc đã đem sự tình nói qua với Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng, hai người tuy rằng không muốn rời xa Diệp Mặc.
Nhưng biết rằng hiện tại các cô đều phải cố gắng tu luyện.
Hạ Bình Nhi và Diệp Mặc bởi vì là do Trưởng lão Kim Đan dẫn tới, tên quản gia tiếp đãi đệ tử ngoại môn cũng có chút khách sáo.
Diệp Mặc cũng được dẫn tới một gian phòng tu luyện, mặc dù chỉ là một gian có phòng ngự trận pháp đơn giản, nhưng như vậy là quá đủ đối với Diệp Mặc.
Mặc dù nơi mà Diệp Mặc tu luyện nằm tít bên ngoài Chính Nguyên kiếm phái, nhưng linh khí ở đó rất mạnh làm cho Diệp Mặc rất hài lòng hít vào một hơi thật sâu.
Linh khí nơi này còn mạnh hơn so với bên ngoài, Diệp Mặc biết nguyên nhân đó là bởi vì nơi này có Tụ Linh trận.
Tuy nhiên đây cũng là đối với Diệp Mặc thôi.
Nếu như tu sĩ hàng năm ở trong này tu luyện, thì chỉ thấy linh khí nơi này rất bình thường.
Còn Diệp Mặc là từ Địa Cầu đến, nơi đó là nơi rất thiếu linh khí Với hắn mà nói một chỗ tu luyện như vậy, khiến hắn rất mãn nguyện.
Sau khi Diệp Mặc nhận được thẻ bài và trang phục, lập tức liền trở về chỗ tu luyện của hắn, hiện tại hắn ngay cả một phút cũng không muốn bỏ lỡ.
Nhưng khi chân nguyên hắn tiến hành chuyển động chu thiên ở giữa kinh mạch, lại lập tức hoảng sợ, không chút nghĩ ngợi liền dừng tu luyện.
Vừa rồi hắn mới chỉ tu luyện trong thời gian ngắn, linh khí bên ngoài phòng rất mạnh đã tạo thành lốc xoáy linh khí ùn ùn kéo tới.
Cái loại tiếng động này khiến Diệp Mặc nhớ tới tiếng động Kết Đan khi tu sĩ Kết Đan tu luyện, tiếng động rất lớn.
Khi thần thức của Diệp Mặc cảm nhận được lốc xoáy linh khí này, hắn vừa vui vừa sợ.
Hắn vui mừng chính là Tam sinh quyết của hắn đã hấp thu linh khí khủng bố đến như vậy, phải biết rằng hắn vẫn đang Luyện Khí kỳ.
Ban đầu ở Thần Châu hay là Địa Cầu thiếu linh khí, hắn còn không có cảm giác gì, nhưng hiện tại linh khí nhiều hơn, lại thể hiện ra rồi.
Diệp Mặc lúc này đại khái có thể phán đoán, pháp quyết mà hắn tu luyện hẳn là nơi có nhiều linh khí, hấp thu nhiều linh khí hiệu quả lại càng mạnh.
Nhưng hắn kinh hãi là, loại tu luyện hình thành lốc xoáy linh khí, chỉ cần trong phút chốt sẽ bị người phát hiện, nếu bị người phát hiện đây là do hắn một tu sĩ Luyện Khí kỳ làm ra, không chừng xương cốt của hắn cũng bị người khác phá tan.
Thực lực, thực lực.
Trong lòng Diệp Mặc thầm than, không có thực lực, ngay cả tu luyện cũng không dám rồi.
Quả nhiên Diệp Mặc vừa mới dừng lại tu luyện, ngay sau đó, mấy dòng thần thức dũng mãnh liền quét về phía bên này.
Diệp Mặc cũng không dám hành động lung tung, thần thức này thậm chí có một dòng mạnh hơn Hàn trưởng lão kia, Diệp Mặc cứ xem như không dùng thần thức đi dò xét, cũng biết đây nhất định là thần thức của tu sĩ Nguyên Anh.
Cũng may một số thần thức sau khi điều tra, đã không phát hiện chỗ nào đặc biệt, nhanh chóng thu hồi thần thức.
Diệp Mặc sợ đến nỗi toàn thân toát ra mồ hôi, hắn ngầm vui mừng vì hắn đã sớm dừng tu luyện, nếu chỉ cần hắn chậm trễ một chút, nói không chừng đã bị phát hiện rồi.
Sau khi suy nghĩ, Diệp Mặc nằm xuống, hắn quyết định sáng mai sẽ rời khỏi Chính Nguyên kiếm phái đi tu luyện.
Một đêm qua đi, sau khi Diệp Mặc đã nghỉ ngơi, là một đệ tử vừa nhập môn, Diệp Mặc muốn đi ra ngoài nhất định phải nhận được sự đồng ý của cấp trên.
Cũng may Diệp Mặc là do Kim Đan trưởng lão dẫn tới, người quản lý nghe nói Diệp Mặc muốn đi ra ngoài cũng không quá để ý, dù sao Diệp Mặc đã là luyện khí tầng tám, chỉ có điều đối với Diệp Mặc một đệ tử mới muốn đi ra ngoài cần phải đến Nhiệm Vụ Đường nhận nhiệm vụ.
Ở bất kỳ môn phái nào, đệ tử ngoại môn đều là vật hi sinh, loại vật hi sinh này chẳng những thể hiện sự sống mái với nhau giữa hai môn phái lớn, hơn nữa rất nhiều nhiệm vụ cũng là do đệ tử ngoại môn hoàn thành.
Đệ tử ngoại môn muốn lấy được tư liệu tu luyện, nhất định phải đi đến Nhiệm Vụ Đường nhận các loại nhiệm vụ mới.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, có thể gia tăng điểm tích lũy, mà tư liệu tu luyện cần dùng điểm tích lũy đến đổi với môn phái.
Đệ tử ngoại môn ở ngoài cực khổ đào dược liệu đem về, còn phải săn bắt được yêu đan, đều bị môn phái thu hồi, ngoại trừ có một phần đổi điểm cho các đệ tử ngoại môn, còn lại đều thưởng cho đệ tử nội môn và đệ tử nồng cốt Có thể nói đệ tử ngoại môn chính là vì đệ tử nội môn và đệ tử nồng cốt mà tuyển nhận, đương nhiên đệ tử nội môn và đệ tử nồng cốt cũng trải qua rèn luyện, nhưng khi bọn họ ra ngoài rèn luyện phần lớn đều được trang bị đầy đủ, tỷ lệ sống sót cao hơn nhiều so với đệ tử ngoại môn.
Như Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng hai người này được Kim Đan trưởng lão nhận làm đệ tử, vậy thuộc loại đệ tử thân truyền, quyền lợi của đệ tử thân truyền và đệ tử nồng cốt không khác biệt lắm, nhưng có khi chế độ đãi ngộ của họ còn tốt hơn so với đệ tử nồng cốt.
Rất nhiều đệ tử nồng cốt, sau khi được Kim Đan trưởng lão xem trọng, đều trở thành đệ tử thân truyền.
Nhưng có thể trở thành đệ tử thân truyền đều là những người có trí lực rất nghịch thiên, như Hạ Trọng Phỉ với song linh căn trở thành đệ tử thân truyền, vậy đã là vận may.
Y khác với và Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng, vì hai người bọn họ đều có mãn linh căn.
Đương nhiên nếu muốn nói còn thấp hơn so với đệ tử ngoại môn, thì phải nhắc tới đệ tử tạp tịch, nhưng đệ tử tạp tịch bình thường cũng không tu luyện, cho nên không có nhiều áp lực bằng đệ tử ngoại môn.
Diệp Mặc sáng sớm đã đi đến Nhiệm Vụ Đường, Nhiệm Vụ Đường đã chật kín người.
Chính Nguyên kiếm phái ở Bắc Vọng Châu cũng thuộc môn phái bốn sao, đệ tử ngoại môn gần ngàn người, nhưng nhiệm vụ của môn phái có hạn, nói đúng nếu tới sớm hơn một chút, có lẽ còn nhận được một nhiệm vụ nguy hiểm thấp hơn nhưng có điểm tích lũy lại cao hơn, nếu tới chậm, như vậy thật xin lỗi, chỉ có nhận nhiệm vụ nguy hiểm cao, nhưng có điểm tích lũy lại thấp.
Đương nhiên, đây chỉ là điều tương đối, thông thường nhiệm vụ nguy hiểm càng cao thì có điểm tích lũy cao, nhiệm vụ ít nguy hiểm sẽ có điểm tích lũy thấp.
Nhưng hầu như đệ tử ngoại môn bình thường đều là tu vi luyện khí, khi nhận nhiệm vụ, đều xem xét đến tu vi của mình, không ai ngốc đem cái mạng nhỏ của mình ra làm trò đùa.
Nhiệm Vụ Đường có hai mặt bảng lớn, đều có trận pháp khống chế, trong đó một viết tên top 10 cao thủ Trúc Cơ Kỳ của Chính Nguyên kiếm phái, top 30 cao thủ Luyện Khí kỳ, cái danh sách này được gọi là danh nhân đường của Chính Nguyên.
Một cái khác viết địa điểm, thù lao còn có thời gian của một số nhiệm vụ.
Sở dĩ viết tên cao thủ tại Nhiệm Vụ Đường, chính là để đệ tử ngoại môn cố gắng tu luyện, không ngừng tiến bộ.
Bởi vì Nhiệm Vụ Đường là nơi mà các đệ tử đến thường xuyên, dường như mỗi đệ tử của Chính Nguyên kiếm phái đều đến Nhiệm Vụ Đường nhận nhiệm vụ.
– Các cậu biết không? Lý Bạch Sâm là xếp hàng thứ nhất trong các tiền bối môn Trúc Cơ đã bế quan, nghe nói ông ta đã đột phá Kim Đan rồi…
– Lý Tiền bối thật sự là thiên tài mà môn phái chúng ta trăm năm khó gặp, lúc này mới bao nhiêu năm, ông ta đã Kết Đan rồi hả? Lúc trước khi tôi mới đến Chính Nguyên kiếm phái, Lý tiền bối mới chỉ Luyện Khí kỳ, hiện tại tôi vẫn là Luyện Khí kỳ, ông đã Kết Đan rồi…
– Thôi đi anh, cậu giống như gấu, dám so sánh với Lý tiền bối.
Biết Lý Bạch Lâm sư huynh không, em của Lý tiền bối, đến đây chưa được nửa năm, hiện tại đã là danh nhân đứng thứ hai trong luyện khí kỳ của Chính Nguyên.
Diệp Mặc nghe những lời nghị luận của mọi người, hắn ngẩng đầu nhìn bảng danh sách kia, quả nhiên phát hiện Lý Bạch Lâm xếp hạng thứ hai, mà người xếp hàng thứ nhất có tên giống một cô gái.
Mà trong hàng danh nhân của Trúc Cơ xếp hàng thứ nhất lại là Lý Bạch Sâm.
Nhưng Diệp Mặc không có hứng thú với việc này, hắn quay đầu lại nhìn nơi phát hành nhiệm vụ, hắn tới nơi này là muốn nhận một nhiệm vụ, sau đó đi ra ngoài tu luyện.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 839: Ra Ngoài Tìm Đất
Ra Ngoài Tìm Đất
D
iệp Mặc đứng ở dưới bảng nhiệm vụ xem, phát hiện những nhiệm vụ này đa phần đều thuộc dãy núi Vạn Dược.
Diệp Mặc nhớ tới tối hôm qua người quản lý đưa cho hắn một quyển sách giới thiệu, bên trong dường như có giới thiệu dãy núi Vạn Dược, vội vàng lấy cuốn sách nhỏ từ trong túi đựng đồ ra.
Dãy núi Vạn Dược, là một trong mười dãy núi lớn nhất của Bắc Vọng Châu, nơi này không đơn thuần là chỗ cho đệ tử có kinh nghiệm của Chính Nguyên kiếm phái tu luyện, chính là đệ tử của Luyện Cầm Tông, Lưu Vân Tông, Ma Linh Môn, Bắc Lôi Điện và Tông Môn đều trải qua tu luyện ở đây.
Bắc Lôi Điện lại là Tông Môn năm sao, nghe nói có cao thủ Hư Thần trấn thủ.
Tuy rằng có nhiều tông môn đều trải qua tu luyện ở dãy núi Vạn Dược, nhưng dãy núi Vạn Dược lại chưa từng được kiểm soát hết.
Bởi vì dãy núi Vạn Dược quá lớn, cho dù là trải qua nhiều năm như vậy, nhiều đệ tử cũng trải qua tu luyện ở đây, nhưng cũng chỉ tu luyện ở phạm vi bên ngoài mà thôi, chí ít có hơn phân nửa phạm vi không có cách nào đi vào.
Không có nguyên nhân nào khác, bởi vì dãy núi Vạn Dược tuy rằng linh dược rất nhiều, hơn nữa cơ duyên rất nhiều, nhưng hơn nữa cũng nhiều nguy hiểm, chẳng những có rất nhiều yêu thú, còn có rất nhiều tuyệt cảnh.
Những đệ tử hàng năm trải qua tu luyện ở dãy núi Vạn Dược, đều có rất nhiều người bị mất tích không biết rõ nguyên nhân.
– Một nơi tốt đây.
Trong lòng Diệp Mặc thầm nghĩ, nơi này lớn như vậy, nếu như mình đến bên trong tìm một chỗ hẻo lánh tu luyện, chẳng phải sẽ rất ít người phát hiện?
Chính là chỗ này.
Diệp Mặc đóng quyển sổ, xem lại nhiệm vụ trên bảng.
Lại phát hiện nhiệm vụ của một người rất ít, phần lớn nhiệm vụ không thuộc dãy núi Vạn Dược.
Lúc Diệp Mặc đang do dự có nên kết hợp với người khác đi làm cùng một nhiệm vụ, chỉ nghe thấy một giọng nói trong trẻo từ bên cạnh truyền đến:
– Vị sư huynh này cũng muốn đi dãy núi Vạn Dược làm nhiệm vụ sao?
Diệp Mặc nghe thấy giọng nói này.
Còn tưởng rằng là một Lolita, nhưng khi hắn quay đầu lại nhìn, lại phát hiện ra một thiếu phụ hơn ba mươi tuổi, làn da hơi đen, dáng vẻ bình thường.
Diệp Mặc vội vàng gật đầu nói:
– Vâng, tôi đang muốn tìm người nhận chung một nhiệm vụ.
Thiếu phụ da hơi đen nghe thấy lời nói của Diệp Mặc, lập tức khẩn thiết nói:
– Tôi là Liễu Chân Nguyệt.
Tôi cùng một vị sư muội còn có hai vị sư huynh nhận lấy một nhiệm vụ là đi dãy núi Vạn Dược thu thập Thái kim liên hoa, đúng lúc thiếu một người, anh có muốn gia nhập không?
– Thái kim liên hoa?
Diệp Mặc đương nhiên nghe nói qua thứ này.
Tuy rằng gọi là hoa sen, cũng không phải dược liệu luyện đan, mà là một loại phụ trợ cho luyện khí.
Đặc biệt thích hợp luyện chế trang phục phòng ngự cho phụ nữ.
Thái kim liên hoa bình thường sinh trưởng ở nơi âm hàn bên cạnh hồ nước, được xem là một loại đồ khá tốt.
Nếu là Thái kim liên hoa thì không thể nằm ở phạm vi bên ngoài, Diệp Mặc lập tức gật đầu nói:
– Được, tôi sẽ gia nhập đội của các cô, đi thu thập Thái kim liên hoa.
Tôi là Diệp Mặc, vừa đến Chính Nguyên kiếm phái.
Liễu Chân Nguyệt thấy Diệp Mặc đồng ý gia nhập hội của các cô, cô rất vui, vội vàng vẫy tay với ba người phía sau.
Diệp Mặc tu vi luyện khí tầng tám, đối với đội này mà nói xem như là một trợ lực không nhỏ.
Ba người còn lại đã đến.
Dưới sự giới thiệu của Liễu Chân Nguyệt, Diệp Mặc biết rằng trong ba người, người có dáng vẻ trung bình, nhưng làn da trắng hơn Liễu Chân Nguyệt gọi là Tưởng Dị, còn có một người diện mạo khôi ngô tuấn tú gọi là Đồng Tranh Húc.
Hai người này đều là tu vi luyện khí tầng chín, còn một người nữ trẻ tuổi thanh tú gọi là Hoàng Phinh.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – vn Hoàng Phinh chỉ mới tu vi luyện khí tầng bảy.
Thấp hơn một tầng so với Liễu Chân Nguyệt.
Tuy nhiên Hoàng Phinh rất là thích Đồng Tranh Húc anh tuấn, tinh thần của cô gần như dành cho Đồng Tranh Húc.
Sau khi năm người ghi danh, rất nhiều người đến nhận nhiệm vụ và rời khỏi đại sảnh nhiệm vụ.
Điều khiến Diệp Mặc kinh ngạc là Đồng Tranh Húc không ngờ lấy ra một loại pháp khí phi hành hạ phẩm, là một chiếc thuyền nhỏ.
Là một đệ tử Luyện Khí kỳ, có thể có một loại phái khí phi hành hạ phẩm, là chuyện khó tưởng.
Diệp Mặc ngược lại có cái nhìn khác xưa với Đồng Tranh Húc.
Dường như y thấy sự kinh ngạc của Diệp Mặc, Đồng Tranh Húc lại cười nói:
– Pháp khí phi hành này là của gia tộc tôi đấy, sau khi tôi thành đệ tử nội môn của Chính Nguyên kiếm phái, gia tộc thưởng cho tôi.
– Anh không phải là đệ tử ngoại môn sao?
Diệp Mặc rất là kinh ngạc, hắn biết, đến Nhiệm Vụ Đường nhận nhiệm vụ đa phần là đệ tử ngoại môn, thật không ngờ Đồng Tranh Húc lại là đệ tử nội môn.
Đồng Tranh Húc chỉ cười mà không nói lời nào, y biết y là một đệ tử nội môn lại đi nhận nhiệm vụ cùng với đệ tử ngoại môn sẽ bị mọi người bàn tán, nhưng với y, sự tình này không đơn thuần là đi tiếp nhận nhiệm vụ, tu luyện và kinh nghiệm phải đi cùng nhau, mới có thể tiến bộ.
Huống chi, mục đích của y cũng không phải là tìm kiếm Thái kim liên hoa.
– Mọi người lên thuyền đi, chúng ta phải mất hai ngày đường mới vào được dãy núi Vạn Dược.
Sau khi lên thuyền, Đồng Tranh Húc mới nói với mọi người.
Đệ tử ngoại môn của Chính Nguyên kiếm phái rất nhiều người có phi kiếm riêng, dù gì là đệ tử của phái môn phái, dù là đệ tử ngoại môn cũng có rất nhiều tiền.
Huống chi một môn phái Kiếm Tu, đương nhiên sẽ lấy kiếm làm chủ.
Ba người còn lại và Đồng Tranh Húc cùng nhau lên phi thuyền, Diệp Mặc lại lắc đầu nói:
– Tôi có phi kiếm, tôi dùng phi kiếm là được rồi.
Mấy người còn lại thấy Diệp Mặc lấy ra phi kiếm, cũng không nói nhiều, dù sao Diệp Mặc và bọn họ đều là lần đầu tiên gặp mặt, có chút e dè và cẩn thận cũng là đều bình thường.
Diệp Mặc lại không nghĩ như vậy, với hắn mà nói có thể dùng phi kiếm của hắn, tuyệt đối sẽ không lên thuyền của người khác.
Hai ngày sau, ba người đã đến dãy núi Vạn Dược, đập vào mắt họ là hàng loạt dãy núi trải dài.
Ngoại trừ dãy núi chạy dài ngang dọc ra, còn có rất nhiều rừng rậm và hồ nước, có thể nói nơi này quả thực chính là một địa bàn nguyên thủy.
Sau khi phi thuyền của Đồng Tranh Húc tiến vào dãy núi Vạn Dược, tốc độ chậm lại, Đồng Tranh Húc nhắc nhở:
– Nơi này chẳng những có nhiều yêu thú, hơn nữa còn có một số người núp trong bóng tối chuyên môn đánh lén người khác, cho nên mọi người phải cẩn thận.
Diệp Mặc cùng đi tới, quả nhiên phát hiện rất nhiều yêu thú cấp thấp, tuy nhiên một số yêu thú này bậc cao nhất cũng chỉ là cấp hai mà thôi, thậm chí ngay cả yêu đan đều chưa xuất hiện.
Đồng thời cũng nhìn thấy rất nhiều linh thảo cần tìm, thậm chí một số tu sĩ đã vật lộn với yêu thú.
Cũng may Diệp Mặc và năm người cùng một tổ có mục tiêu rõ ràng, đi một mạch không có nán lại.
Ngoại trừ dọc theo đường đi gặp một số yêu thú đơn giản cấp thấp ra, cũng không gặp trở ngại gì lớn.
Diệp Mặc thậm chí không có ra tay, ngày thứ năm bọn họ đã đến gần một cái hồ lớn đầy sương mù.
Nơi này có lẽ là nơi Thái kim liên hoa sinh trưởng, trong lòng Diệp Mặc thầm nghĩ, hơn nữa thần thức cũng thả đi ra ngoài.
Thần thức của Diệp Mặc hùng mạnh, nhưng hồ này quá lớn khiến cho thần thức của hắn cũng không có cách nào quét đến cuối cùng.
Đồng Tranh Húc để thuyền đậu lại một nơi cách mấy ngàn mét gần hồ, sau đó nói với Diệp Mặc và mấy người:
– Thái kim liên hoa ở phía đối diện hồ này, hơn nữa nơi này còn có một đàn lưng sắt.
Tuy cá sấu có nhiều, nhưng con đầu đàng lợi hại nhất cũng chỉ ở cấp hai mà thôi.
Chúng ta chỉ cần cẩn thận một chút, hẳn là có thể thành công.
Nói xong Đồng Tranh Húc suy nghĩ một chút:
– Chút nữa khi thu thập Thái kim liên hoa, nhất định phải có người giữ chân cá sấu lưng sắt.
Đồng Tranh Húc còn chưa nói hết lời, Liễu Chân Nguyệt đã nói tiếp:
– Hay tôi cùng Diệp sư đệ hai người kiềm chân cá sấu lưng sắt, dù sao cá sấu lưng sắt nơi này không phải một con hai con, dù là kềm giữ một phần, còn có một số cá sấu còn lại.
– Được, cứ như vậy đi, tôi cùng Tưởng Dị còn có Hoàng Phinh ba người đi hái Thái kim liên hoa, cô và Diệp Mặc sư đệ phải làm chệch hướng cá sấu lưng sắt.
Đồng Tranh Húc nói xong, lập tức phất tay dẫn đầu đoàn đi nhanh về phía hồ đối diện.
Quả nhiên ba người đi được nửa đường, Diệp Mặc đã nhìn thấy Thái kim liên hoa.
Năm sáu con cá sấu lưng sắt lười biếng nằm xung quanh Thái kim liên hoa, thoạt nhìn quả thật đều là yêu thú cấp hai, còn có hai con yêu thú cấp một.
Yêu thú chỉ cần không đạt đến cấp ba cũng tương đương với tu sĩ Luyện Khí mà thôi, chỉ cần yêu thú đạt đến cấp ba mới tương đương với tu sĩ Trúc Cơ.
Khi năm người còn cách cá sấu lưng sắt khoảng 2000~3000m, Đồng Tranh Úc liền lạnh lùng nói.
– Liễu sư muội, Diệp sư đệ khẩn trương ra tay thu hút cá sấu lưng sắt đi.
Diệp Mặc nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ muốn ra tay cũng phải đến gần nó một chút, hơn nữa Thái kim liên hoa ở nơi này rất nhiều, nếu chỉ cần hái một ít Thái kim liên hoa, thậm chí không cần kinh động đến cá sấu lưng sắt cũng có thể hái trộm được.
Trong lòng Diệp Mặc bỗng nghĩ tới điều này, chẳng những không có động thủ, ngược lại ngừng lại.
Nhưng Liễu Chân Nguyệt lại hăng hái xông tới, Liễu Chân Nguyệt đã gây sự chú ý cho ba con cá sấu lưng sắt cấp hai.
Một tu sĩ Luyện Khí xâm chiếm địa bàn bên mình, mấy con cá sấu lưng sắt không do dự vội tấn công vào Liễu Chân Nguyệt.
Diệp Mặc thầm than, tuy rằng hắn không hiểu Đồng Tranh Húc là có ý gì, nhưng hắn khẳng định người họ Đồng này không có lòng tốt.
Liễu Chân Nguyệt bị ba con cá sấu lưng sắt bao vây, chỉ trong chốc lát, tràn ngập nguy hiểm, cô đã bị mũi tên nước của cá sấu lưng sắt đánh trúng hai lần, áo bị rách toạt.
Lúc này Liễu Chân Nguyệt cũng cảm thấy lạ, tại sao chỉ có một mình cô chiến đấu?
Diệp Mặc thấy Đồng Tranh Húc nghi hoặc nhìn hắn, trong lòng thầm nghĩ lẽ nào mình trách nhầm y, tuy nhiên nếu Liễu Chân Nguyệt gặp nguy cơ, Diệp Mặc cũng không thể bàng quan, hắn xuất phi kiếm chặn hai con cá sấu lưng sắt.
Tổng cộng chỉ có ba con cá sấu lưng sắt, trong đó hai con bị Diệp Mặc ngăn chặn, Liễu Chân Nguyệt nhẹ nhỏm thở phào, cảm kích cười với Diệp Mặc, lấy ra một viên đan dược nuốt xuống.
Hai con cá sấu lưng sắt cấp hai đối với Diệp Mặc mà nói không tạo ra áp lực gì nhiều, nhưng khi phi kiếm của Diệp Mặc làm một con cá sấu lưng sắt bị thương, một tiếng gào rú nặng nề truyền đến.
Một bóng đen từ dưới đáy nước lao tới với tốc độ cực nhanh, và xông tới Diệp Mặc và Liễu Chân Nguyệt.
Không xong rồi, cái loại uy thế hùng mạnh này, Diệp Mặc lập tức biết cái loại yêu thú đang xông tới này chí ít cũng là yêu thú cấp ba, nói cách khác tương đương với yêu thú Trúc Cơ kỳ.
Tu sĩ Luyện Khí đối phó với yêu thú Trúc Cơ, quả thực là tự mình đâm đầu vào chỗ chết.
Sắc mặt của Liễu Chân Nguyệt cũng biến sắc, cô lập tức biết rõ yêu thú xông tới là yêu thú cấp ba.
Khi yêu thú cấp ba xông tới, thần thức của Diệp Mặc trong nháy mắt đã quét tới Đồng Tranh Húc, cùng lúc vọt vào giữa Thái kim liên hoa, thời cơ bị y nắm bắt đúng lúc.
Diệp Mặc thấy phương hướng Đồng Tranh Húc xông đến lập tức biết hắn bị lừa.
Đồng Tranh Húc tiến đến chỗ xuất hiện một hoa sen màu tím, Diệp Mặc vừa nhìn đã biết đây là một gốc Tử đề liên.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 840: Đi Ngang Qua Mà Thôi
Đi Ngang Qua Mà Thôi
‘Tử đề liên’ còn có thể được gọi là vua ‘Thái kim liên hoa’, ẩn nấp ở bên trong ‘Thái kim liên hoa’, không có khác biệt mấy với ‘Thái kim liên hoa’, cho nên rất khó phân biệt được.
Nhưng bên trong đài sen ‘Tử đề liên’ đã có năm hạt sen, hạt sen ‘Tử đề liên’ chẳng những có ích cho việc Luyện Khí kỳ thăng cấp Trúc Cơ, hơn nữa tác dụng lớn nhất của ‘Tử đề liên’ là có thể khiến Trúc Cơ kỳ nâng cao hai cấp nhỏ.
Nhưng tối đa cũng chỉ có thể tăng hai cấp nhỏ, nếu đã tăng lên hai cấp nhỏ, ăn thêm cũng chỉ lãng phí mà thôi.
Đừng xem thường một chút tác dụng của ‘Tử đề liên’ đối với luyện khí thăng cấp Trúc Cơ, phải biết rằng người luyện đan bình thường cũng có thể luyện chế được ‘Trúc Cơ Đan’, nhưng ‘khổ mười năm’ một trong ba loại dược liệu luyện chế của ‘Trúc Cơ Đan’ đều rất khó có được đấy.
Cho nên ‘Trúc Cơ Đan’ rất quý, ở Lạc Nguyệt cũng là làm cực khó.
Diệp Mặc đã nhìn ra, Liễu Chân Nguyệt đương nhiên cũng không phải đồ ngốc. ‘Tử đề liên’ cho dù được che dấu thì Đồng Tranh Húc cũng đã nhằm phía vào ‘Tử đề liên” thì cô làm sao còn nhìn không ra.
Sắc mặt của cô lập tức cũng trở nên rất khó coi, Đồng Tranh Húc không phải là lần đầu tiên hợp tác với cô, cô thật không ngờ đệ tử nội môn này thoạt nhìn đầy nghĩa khí, đã vậy còn không biết xấu hổ, lấy đồng môn của mình đi làm mồi dụ.
Đối mặt yêu thú cấp ba, Diệp Mặc cũng không dám lưu tình, phi kiếm trong tay hắn lập tức dẫn ra một đạo chân nguyên chặn yêu thú cấp ba đang bổ nhào về phía trước, đồng thời ba luồng đao gió cũng chém tới, thậm chí căn bản cũng không nhìn đến ba con yêu thú cấp hai “Đinh” một tiếng giòn vang, phi kiếm Diệp Mặc chém lên đầu yêu thú cấp ba, chỉ mang theo một vết cắt, liền lập tức bị bắn ra.
Mà ba luồng đao gió ngay cả một vết cắt cũng không có.
Tuy rằng Diệp Mặc cũng cố ý không dùng lực, nhưng lại có thể nhìn ra da thịt của yêu thú này rất dày.
Diệp Mặc thấy Liễu Chân Nguyệt rất nhanh liền kịp phản ứng, lấy ra phi kiếm muốn cùng với Diệp Mặc đối phó yêu thú cấp ba, lại bị Diệp Mặc ngăn cản.
– Còn không trốn nhanh, cô có thể đánh thắng được yêu thú cấp ba sao?
Sau khi Diệp Mặc nói những lời này đồng thời lại liên tục chặn lại mấy mũi tên nước của yêu thú.
Hắn muốn để Liễu Chân Nguyệt có thời gian trốn chạy, đương nhiên không phải có lòng muốn cứu Liễu Chân Nguyệt, mà là không muốn giúp Đồng Tranh Húc ngăn cản yêu thú mà thôi.
– Không được.
Chúng ta cùng đi, tôi đi rồi anh làm sao hả?
Liễu Chân Nguyệt lập tức nói.
Diệp Mặc không nói gì, nhưng hắn thật không ngờ Liễu Chân Nguyệt đã vậy còn đầy nghĩa khí.
Nhưng hắn sẽ không tiếp tục giằng co với con yêu thú cấp ba.
Mà kéo Liễu Chân Nguyệt xoay người bỏ chạy.
Vừa trốn, vừa quát lớn với con cá sấu đang đuổi tới:
– Mày là đầu óc heo sao? ‘Tử đề liên’ của mày đã bị người ta lấy đi, còn không mau đuổi theo.
Nói xong Diệp Mặc liền thấy đau đầu.
Tuy rằng cá sấu lưng sắt không phải óc heo, cũng là óc cá sấu, cái đó và óc heo dường như không khác nhau là mấy. ^_^
Cá sấu lưng sắt vốn đang không ngừng phóng mũi tên nước về phía Diệp Mặc và Liễu Chân Nguyệt, dường như đã nghe hiểu lời Diệp Mặc nói, nó xoay người quả nhiên phát hiện Đồng Tranh Húc đã đào ‘Tử đề liên’ lên và đang chạy trốn, và hai con cá sấu lưng sắt bậc một đều bị Đồng Tranh Húc giết.
Con cá sấu này thấy ‘Tử đề liên’ của mình bị đào đi, lập tức gào rú một tiếng, bỏ lại Diệp Mặc và Liễu Chân Nguyệt, rất nhanh đuổi về phía Đồng Tranh Húc.
Diệp Mặc thầm than một tiếng, Đồng Tranh Húc tính toán thật đúng lúc, con súc sinh này bất kể như thế nào cũng cản không nổi y.
Nhưng y không ngờ dám lợi dụng mình.
Cục tức này bất kể như thế nào cũng phải trả lại.
Cá sấu này đã buông tha mình, đợi lát nữa phải đuổi theo lấy chút lợi tức.
Ba con yêu thú cấp hai thấy cá sấu lưng sắt cấp ba đã truy đuổi về phía Đồng Tranh Húc, cũng buông tha cho bọn Diệp Mặc.
Thấy cá sấu lưng sắt đã rời khỏi, Liễu Chân Nguyệt nhẹ nhàng thở ra xoa xoa mồ hôi đầy trán, có chút xấu hổ nói với Diệp Mặc:
– Rất xin lỗi.
Tôi thật không ngờ Đồng Tranh Húc là người như thế.
Hôm nay nếu không phải nhờ anh tôi đã chết.
Diệp Mặc khoát tay lại lạnh lùng nhìn Đồng Tranh Húc, hắn mới vừa rồi còn nghĩ Đồng Tranh Húc tuy rằng thâm tâm có chút tàn nhẫn, nhưng còn biết mang người con gái mình thích chạy trốn.
Nhưng hiện tại Diệp Mặc hoàn toàn không nghĩ như vậy, cá sấu lưng sắt rõ ràng không nhất định có thể đuổi theo phi thuyền của y, nhưng Đồng Tranh Húc lại nắm Hoàng Phinh bên người ném về phía cá sấu lưng sắt.
Mục đích chỉ vì muốn kéo dài thời gian mà thôi.
– Đồ súc sinh.
Liễu Chân Nguyệt thấy cảnh tượng này lập tức mắng Hoàng Phinh đang núp ở bên cạnh Đồng Tranh Húc, cô thậm chí còn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, đã bị Đồng Tranh Húc mang theo trốn.
Nhưng cô vừa mới làm rõ một ít tình hình, đã bị người mình yêu mến ném ra ngoài, hơn nữa còn là ném hướng về phía mồm của cá sấu lưng sắt.
Hoàng Phinh nháy mắt liền hiểu được, cô lập tức tâm như tro tàn, chỉ vì một viên dược liệu, thậm chí còn là dưới tình huống có thể trốn thoát, vì để bảo đảm hơn, đã đem cô ném cho cá sấu lưng sắt.
Mà Hoàng Phinh cô, không ngờ trong từng giây từng phút lòng lại ái mộ người như thế, trái tim một lòng đặt trên người của y.
Nhưng ngay tại thời điểm Hoàng Phinh tuyệt vọng khôn nguôi, Tưởng Dị ở một bên không ngờ lao đến, đồng thời duỗi tay đẩy Hoàng Phinh ra, mà cá sấu lưng sắt lại một ngụm cắn đứt một cánh tay của Tưởng Dị.
Cắn rơi Tưởng Dị một cánh tay cá sấu, nhưng lại không tiếp tục quản Tưởng Dị, mà vẫn hướng Đồng Tranh Húc đuổi tới.
Hoàng Phinh bị Tưởng Dị đẩy ra, tìm được đường sống trong chỗ chết thậm chí còn không kịp phản ứng, đã nhìn thấy một cánh tay của Tưởng Dị bị cá sấu lưng sắt cắn đứt, lập tức ngây ngẩn cả người tại chỗ.
Tưởng Dị thích cô, cô không phải không biết, nhưng người cô thích là Đồng Tranh Húc.
Đồng Tranh Húc chẳng những là sư huynh nội môn, hơn nữa còn vô cùng anh tuấn, hơn nữa cách đối nhân xử thế đều tự nhiên hào phóng, làm cho người ta một loại cảm giác có thể dựa vào.
Mà Tưởng Dị có làn da trắng nõn, lại không thích nói chuyện, thậm chí khiến cho người ta có chút yên lặng, hoàn toàn không như Đồng Tranh Húc cái loại hương vị ánh mặt trời.
Nhưng cô thật không ngờ Đồng Tranh Húc vì thoát khỏi cái chết có thể ném cô cho cá sấu lưng sắt, mà Tưởng Dị vì cứu cô, có thể dâng mình cho cá sấu lưng sắt.
Giờ khắc này Hoàng Phinh lại cảm giác mình thật ngu, cô không chút nghĩ ngợi liền xông về Tưởng Dị, nâng Tưởng Dị trên mặt đất dậy, nghẹn ngào nửa ngày mới nói một câu, – Rất xin lỗi.
Tưởng Dị lấy ra một viên đan dược ném vào trong miệng, sắc mặt trở nên càng thêm tái nhợt nói:
– Em không sao thì anh an tâm.
Diệp Mặc âm thầm gật đầu, trong lòng thư thái chút, nếu như là bốn người liên hợp lại hại một mình hắn, hắn nói không chừng lập tức sẽ giết hết.
Nhưng khi nhìn bộ dáng chỉ có Đồng Tranh Húc một người xảy ra vấn đề, là y muốn hại bốn người cạnh mình.
Diệp Mặc nhìn Liễu Chân Nguyệt còn đang ngẩn người nói:
– Nếu tôi là cô, hiện tại tôi liền thu thập ‘thái kim liên hoa’ rồi xoay người rời đi, mà không phải ở trong này xem náo nhiệt, nếu đợi con yêu thú cấp ba kia trở lại, vậy thì không dễ chơi rồi.
Diệp Mặc thần thức đã quét đến hai mươi dặm đằng trước, Đồng Tranh Húc bị ba người khác ngăn cản.
Hơn nữa bởi vì một người khác ngăn cản Đồng Tranh Húc, yêu thú cấp ba kia đã đuổi theo kịp.
Nhưng không biết Đồng Tranh Húc nói gì đó, y không ngờ cùng ba người khác kết phường bắt đầu đối đầu với con cá sấu kia.
– A, vậy còn anh?
Liễu Chân Nguyệt theo bản năng hỏi Diệp Mặc, ý tứ lời này của Diệp Mặc hiển nhiên là định cùng các cô cùng đi Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:
– Tôi còn có một số việc, cho nên không đi nữa.
Liễu Chân Nguyệt kỳ quái liếc mắt nhìn Diệp Mặc một cái, cô cảm giác Diệp Mặc không phải một người bình thường.
Mới vừa rồi bị khi yêu thú cấp ba đuổi giết, hắn cũng không có kinh hoảng gì nhiều.
Tuy nhiên cô biết Diệp Mặc nói rất đúng, một khi cá sấu lưng sắt trở về, thì cô cái gì cũng không lấy được rồi.
Nghĩ đến đây Liễu Chân Nguyệt và Tưởng Dị còn có Hoàng Phinh chào hỏi một câu, lập tức bắt đầu đi thu thập ‘thái kim liên hoa’.
‘Thái kim liên hoa’ có thể luyện chế pháp khí trung cao cấp, một khi cho ‘thái kim liên hoa’ vào pháp khí, nhìn phía ngoài rất là xinh đẹp, thích hợp nữ tu sử dụng.
Hơn nữa ‘thái kim liên hoa’ thích hợp cho vào trong nội y phòng ngự pháp của nữ giới.
– Hoàng sư muội, chúng ta cũng đi thu thập một ít, khẩn trương rồi đi.
Tưởng Dị nhìn Hoàng Phinh còn đang lo lắng cẩn thận nói một câu.
Hoàng Phinh cảm kích ân cứu mạng của Tưởng Dị, cũng không chối từ.
Đợi sau khi Liễu Chân Nguyệt ba người thu thập một số ‘Thái kim liên hoa’ và cùng Diệp Mặc cáo từ, Diệp Mặc cũng đi thu thập một số ‘thái kim liên hoa” lúc này mới từ từ đi đến chỗ bốn người Đồng Tranh Húc đang chiến đấu với cá sấu lưng sắt Thời điểm Diệp Mặc tới, trong bốn người đã có một người bị thương, nhưng ba con cá sấu lưng sắtcấp hai cũng đã bị giết rồi.
Vốn sau khi ba người đang đánh với con cá sấu lưng sắt cấp ba kia thấy Diệp Mặc từ từ đi đến, không ngờ đều giảm tốc độ công kích, rồi xuất ra một phần lực chú ý nhìn chằm chằm Diệp Mặc.
Đồng Tranh Húc lại không ngừng khẩn trương, y không thể tưởng được Diệp Mặc chỉ là một luyện khí tu sĩ tầng 8, cũng dám đuổi theo y đến nơi đây.
Diệp Mặc cũng đã nhìn ra, trong mấy người đánh nhau này, có một gã tu sĩ luyện khí Đại viên mãn cũng là tương đối lợi hại.
Tuy rằng bọn họ đối mặt với một con cá sấu lưng sắt cấp ba, trên mặt mấy người khác đều có khẩn trương thần sắc, mà gã lại không có chút khẩn trương nào.
Không chỉ như thế, khi gã thấy Diệp Mặc cứ thế ngồi ở một bên quan sát, thậm chí còn nói với Diệp Mặc:
– Vị sư đệ này, con yêu thú cấp ba này rất lợi hại, chúng ta mấy người nhất thời không có cách nào đánh nó được, xin trợ giúp một phần, đến lúc đó thi thể yêu thú cũng có thể chia một ít cho cậu Diệp Mặc trong lòng cười lạnh, không cần nói thịt cá sấu lưng sắt không có hương vị, cho dù là chia tất cả nguyên liệu của cá sấu lưng sắt cho hắn, hắn cũng lười ra tay.
Tên nói câu này tưởng hắn là ai vậy hả, chia một ít thi thể yêu thú cho hắn, đã muốn bảo hắn ra tay, đây quả thực là nực cười.
Diệp Mặc căn bản mặc kệ người này, mà không nhanh không chậm đứng ở một bên quan sát trận đánh – Vị sư đệ này, xem y phục của cậu, cậu cũng là người bên Chính Nguyên Kiếm Phái… Tên tu sĩ luyện khí viên mãn kia thấy Diệp Mặc không có để ý hắn, giọng điệu nói chuyện liền có chút không thoải mái Không đợi người này nói xong, Diệp Mặc liền đã cắt đứt lời của gã nói:
– Ông đánh của ông, tôi xem của tôi, tôi chỉ là đi ngang qua mà thôi.
Tôi cùng tên này có một có chút khuất mắt, nếu không phải đợi các người đánh con cá sấu lưng sắt này, tôi đã sớm giải quyết khuất mắt rồi đi rồi, ai mà rảnh ở lại chỗ này.
Nghe xong lời Diệp Mặc nói, tu sĩ luyện khí viên mãn này liền sắc mặt lạnh lùng, gã không thể tưởng được Diệp Mặc chỉ là một đệ tử ngoại môn, cũng dám nói chuyện với gã như vậy.
Ngay sau đó, gã không tiếp tục không nhanh không chậm đánh nhau với cá sấu lưng sắt nữa, mà là lấy ra một tấm bùa có linh khí lưu chuyển ném tới con cá sấu lưng sắt, đồng thời phi kiếm trong tay cũng dựng nên bức tường kiếm ngăn cản đường lui của cá sấu lưng sắt, hiển nhiên, vừa rồi gã vẫn không dùng toàn lực…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










