[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 159 : Tẩy Tủy (c791-c795)
❮ sautiếp ❯Chương 791: Tẩy Tủy
Tẩy Tủy
“Huy Hoàng mỹ thực” cũng được xem là khách sạn hạng sang ở Ninh Hải rồi, hơn nữa Ninh Hải lắm kẻ nhiều tiền nên số người tới đây ăn uống cũng không hề ít.
Bọn Diệp Mặc ba người vừa bước vào liền hấp dẫn ánh mắt của nhiều người, hấp dẫn nhất là tóc của Tống Ánh Trúc.
Tuy thể chất Tống Ánh Trúc rất yếu ớt, nhưng vì sau khi gặp được Diệp Mặc, bản thân được chỉnh lý lại một chút thì liền thể hiện được chút khí chất.
Ngoài việc cô ta vì làm thủ công lâu năm khiến tay thô ráp và khí sắc kém ra thì khí chât vẫn là Tống Ánh Trúc của ngày xưa.
Thêm mái tóc ánh bạc của cô ta đương nhiên là thu hút ánh mắt của đông đảo mọi người rồi.
Thấy Tống Áng Trúc cúi đầu, Diệp Mặc liền kéo lấy tay cô.
Tống Ánh Trúc biết ý định của Diệp Mặc là muốn cô không cần chú ý.
Nghĩ tới việc về sau không cần để ý tới ánh mắt của mọi người chỉ cần ở bên cạnh Diệp Mặc là tốt rồi, Tống Ánh Trúc liền bình tĩnh lại.
Nhiều nhất chỉ là khiến cuộc sống của Ức Mặc ổn định trở lại thì mình nên chủ động rời xa Diệp Mặc.
Diệp Mặc lờ đi, sở dĩ hắn không điều trị thương thế cho Tống Ánh Trúc ngay bây giờ là vì hắn dự định buổi tối không những giúp cô ta hồi phục thanh xuân mà hắn còn muốn giúp cô ta tẩy tủy.
Cho nên trước lúc đó, hắn không muốn điều trị tùy tiện.
Diệp Mặc gọi một gian phòng riêng.
Hắn không muốn bị người khác nhìn mình lúc đang ăn cơm.
Trước mặt một bàn thức ăn mà bản thân rất muốn nếm thử, Ức Mặc lại quên mất cả việc tu chân, chăm chú vào đồ ăn trước mặt và không ngừng giục mẹ dùng bữa.
Tống Ánh Trúc ăn rất ít, chỉ cần nhìn thấy Ức Mặc ăn ngon lành là cô đã vui lắm rồi.
Tuy những năm nay cuộc sống vất vả nhưng cô dù sao cũng xuất thân giàu sang.
– Bố ơi, đây là nơi ngày trước mà bố ở à? Hình như mẹ đã đưa con tới đây một lần rồi.
Ức Mặc vừa tới sân ngoài của Ninh Hải liền nói.
Nghe xong câu nói của Ức Mặc, Tống Ánh Trúc mắt có chút đỏ.
Cô không thể tưởng được khi mới tới Ninh Hải cô đã đưa con bé năm tuổi đến nơi này mà nó lại vẫn còn nhớ.
Nếu với tính cách tại Yến Kinh mười mấy năm trước, cô không thể đưa con gái tới đây thăm nơi ở cũ của Diệp Mặc.
Nhưng mười mấy năm trôi qua khiến cô nhận ra tính cách của một người là có thể thay đổi được, hơn nữa cô cũng muốn không ngừng khắc sâu hình tượng Diệp Mặc trong lòng con gái.
Nhưng lúc này cô có thể cùng với Diệp Mặc và con ở bên nhau là hạnh phúc lớn nhất của cô.
Chuyện năm đó, hoàn toàn không liên quan gì tới Diệp Mặc, hoặc nếu không phải Diệp Mặc thì số phận của cô có thể còn thê thảm hơn nữa.
Cô thậm chí có vô số lần nhớ lại chuyện đó, may mắn vào lều của cô ngày hôm đó là Diệp Mặc.
Cho nên, khi mối hận trong cô không còn nữa, cô không hề hận Diệp Mặc chút nào mà chỉ lo lắng cho con gái.
Diệp Mặc vỗ vỗ tay Tống Ánh Trúc rồi nói với con:
– Đúng vậy, lúc trước bố ở đây.
Diệp Mặc đưa con và Tống Ánh Trúc vài tiểu viện, cỏ dại trong bồn hoa trong vườn cũng không nhiều, hơn nữa trong phòng dọn dẹp cũng sạch sẽ.
Diệp Mặc thoáng nhìn đã biết nơi này vẫn có người thường xuyên ở đây, đoán chừng không phải Tô Tĩnh Văn chính thì là Vân Băng.
Nhưng Tô Tĩnh Văn và Vân Băng đều không ở đây, Diệp Mặc thậm chí không dùng thần thức tìm họ ở Ninh Hải.
Vuốt bồn hoa Diệp Mặc thở dài, dường như tất cả những cô gái có quan hệ với hắn đều đã đến qua tiểu viện này, ngoài Tiểu Vận ở tiểu thế giới.
Diệp Mặc bước vào phòng, mấy người sau khi quét dọn bụi đất rồi nói với Ức Mặc:
– Tối con ngủ ở phòng phía tây nhé, tối bố phải giúp mẹ trị thương không có việc gì thì dừng quấy rầy bố mẹ Diệp Mặc nói trị thương là sự thật, nhưng con gái và Tống Ánh Trúc cứ hiểu lầm ý của hắn.
Ức Mặc cũng đã mười ba tuổi rồi, đến tuổi này có nhiều việc cũng đã hiểu rồi.
Cô vốn nghĩ tối sẽ ngủ cùng bố mẹ sau đó nói chuyện cả đêm luôn, nhưng nghe xong câu nói của bố thì liền hiểu ngay.
Cô lè lưỡi làm mặt quỷ với Diệp Mặc, sau đó nói biết rồi, liền chui vào phòng phía tây.
Theo cô nghĩ, bố mẹ nhất định có rất nhiều chuyện để nói, cô mà chen ngang thì không tốt.
Tống Ánh Trúc nhìn Ức Mặc rời đi, mặt liền đỏ bừng, đương nhiên cô biết Diệp Mặc muốn gì, nhưng cô thật sự không có chút chuẩn bị gì hết.
Nói thật, tuy cô đã có con mười mấy tuổi nhưng về chuyện nam nữ vẫn không hiểu bằng con gái.
Hoặc nói cách khác tâm lý trên phương diện này cô vẫn là Tống Ánh Trúc của mười mấy năm về trước Thực ra cô nghĩ là buổi tối cô sẽ cùng Diệp Mặc và con gái ở bên nhau, ba người nói chuyện cả tối cũng tốt rồi.
Cô há miệng, nhưng lại không gọi con lại.
Đừng nói Diệp Mặc đã nói như vậy, mà kể cả hắn không nói thì thực ra cô cũng muốn nói chuyện riêng với Diệp Mặc.
Nhưng cho dù là nghĩ vậy, trong lòng nàng không thể không lo lắng, đối với nàng mà nói, ngoài sự việc lần trước đột ngột xảy ra, cô thật sự là lần đầu tiên.
Nhìn thấy Diệp Mặc bước vào phòng, cô lại có chút lo lắng.
– Em còn do dự gì vây? Mau vào đi.
Diệp Mặc nhìn Tống Ánh Trúc đang đứng trước cửa gọi.
Tống Ánh Trúc càng hoảng hốt, cô xoắn xoắn áo của mình, một hồi lâu mới lên tiếng:
– Hay là em đi tắm trước đã.
Diệp Mặc một tay kéo lấy Tống Ánh Trúc tiến vào – Không cần, đợi lát nữa tắm cũng được Diệp Mặc là một người dứt khoát, đã tiếp nhận Tống Ánh Trúc rồi thì hắn không nói dài dòng.
Nếu như chưa tiếp nhận nàng có lẽ hắn còn do dự hơn cả Tống Ánh Trúc.
– Em uống đan dược này trước đi đã, sau đó cởi quàn áo nằm lên giường.
Diệp Mặc lấy ra một viên “trú nhan đan” đưa cho nàng.
Tống Ánh Trúc chần chừ một chút không cầm lấy đan được trong tay hắn, nhưng lại cởi hết quần áo của mình ra, nhắm mắt hai tay bắt chéo trước ngực nằm lên giường.
Diệp Mặc nhìn làn da trắng như tuyết của nàng trong lòng thậm chí có chút hốt hoảng.
Dường như có một loại lửa nóng từ bụng dần tràn lên.
Đây là lần thứ hai hắn nhìn thấy Tống Ánh Trúc không mặc gì, nhưng cũng gần như lần đầu, lúc trước dưới chân Mai Nội Tuyết Sơn hắn căn bản không có ý nghĩ đó.
Tống Ánh Trúc tuy gầy ốm, nhưng ngọn núi trước ngực nàng vẫn rất chắc chắn.
Thậm chí còn to hơn Tiểu Vận một chút.
Nhìn thấy thân thể Tống Ánh Trúc thì Diệp Mặc hiểu ngay tóc của nàng hoàn toàn vì suy nghĩ nhiều mà tạo thành như vậy.
Thân thể nàng có thể duy trì được như thế này là vì liên quan tới việc nàng đã từng luyện cổ võ mà ra.
Nhưng hắn chỉ yêu cầu Tống Ánh Trúc cởi áo, cô ta làm gì cả cởi tất cả rồi?
Nhưng Diệp Mặc cũng không nghĩ nhiều gì hết, trong mắt hắn thì Tống Ánh Trúc đã là vợ hắn rồi.
Cho dù trước mặt hắn cởi hết thì cũng chả có gì.
Hắn lại đem đan dược đưa tới bên miệng nàng nói:
– Há miệng ra, uống đan dược đi nào.
Tống Ánh Trúc mặt đỏ bừng mở to mắt, do dự lúc lâu mới nói:
– Thật ra em có thể không cần uống thuốc đâu, em… có lẽ có thể, anh lên đi.
Diệp Mặc nghi hoặc nhìn Tống Ánh Trúc nói:
– Đay là “trú nhan đan” đợi chút anh giúp em chữa thương, thậm chí con phải giúp em rửa tủy.
Trước khi chữa thương mà uống “trú nhan đan” thì hiệu quả có thể tăng gấp bội đấy.
Anh có thể kích phát hoàn toàn công hiệu của “trú nhan đan”.
Hiện em đến tu vi hoàng cấp cũng chưa đạt tới, thì nàng có thể làm gì…
Nhưng Diệp Mặc chưa nói hết câu, hắn đã hiểu ý của Tống Ánh Trúc, trong lòng liền dâng lên sự thương hại.
Tống Ánh Trúc hiểu lầm ý hắn rồi, cho nên tuy nàng yếu ớt nhưng cũng không hề cự tuyệt vì hắn đã cởi sạch quần áo.
Diệp Mặc cúi người xuống, nói thầm bên tai Tống Ánh Trúc:
– Cảm ơn em, Ánh Trúc, em đã thấy Lạc Ảnh và Khinh Tuyết rồi, anh nghĩ eem cũng như bọn họ đều là người bên cạnh anh… trước tiên để anh chữa thương cho em Rốt cuộc Tống Ánh Trúc cũng đã hiểu được Diệp Mặc thật sự muốn chữa thương cho nàng.
Cô nghĩ tới tới Diệp Mặc không tầm thường thì lập tức biết hắn không phải lừa cô.
Tuy cô hiểu lầm ý của hắn có chút đỏ mặt, nhưng vì thái độ của Diệp Mặc mà cô không mấy xấu hổ và khó chịu.
Thậm chí đến nói mặc quần áo vào cũng không mà há miệng nuốt “trú nhan dan” trong tay Diệp Mặc.
Lại nhắm mắt lại Hiệu dược của “trú nhan đan” đang dần dần tản ra trong cơ thể Tống Ánh Trúc, Diệp Mặc lại lấy ra một viên “liên sinh đan” đút vào miêng Tống Ánh Trúc.
Nếu chỉ đơn thuần là chữa thương thì hắn không cần phải cởi bỏ trang phục của cô, chỉ một viên “liên sinh đan” là ổn rồi.
Nhưng hắn đã quyết định tẩy tủy cho Tống Ánh Trúc, hơn nữa còn là tẩy tủy không cần tẩy tủy đan.
Khi hai viên đan dược trong người Tống Ánh Trúc phát huy tác dụng, Diệp Mặc lấy ra 360 kim châm, bắt đầu không ngừng châm vào khiếu huyệt trên người cô, chải vuốt kinh mạch trong cơ thể cô.
Vì không để chân nguyên của bản thân không theo kip, hắn thậm chí lấy ra 12 viên linh thạch bố chí một trận pháp tụ linh đơn giản.
Tống Ánh Trúc đã ngủ trước chân nguyên và châm mạch của Diệp Mặc.
E là Diệp Mặc đã luyện tới đỉnh cao tầng 8 trung kỳ rồi, sắp sang hậu kỳ, tẩy tủy cũng không phải là công việc đơn giản là làm xong.
Vẫn may là Tống Ánh Trúc vốn là người luyện cổ võ, kinh mạch trên người cứng cỏi dễ khơi thông hơn so với người bình thường, nếu không thì hắn phải tiêu phí mấy lần khí lực.
Bắt đầu từ thủ phái âm thế kinh tới kết thúc ở túc quyết ân can kinh, mỗi lần Diệp Mặc trừ tạp chất một đường kinh mạch cần lượng lớn chân nguyên.
Khi kinh mạch trên người của Tống Ánh Trúc toàn bộ được tẩy đi, hắn đã mềm nhũn người không còn chút sực lực nào.
Linh khí bên trong mười hai viên linh thạch đã không còn, hắn thở một hơi nhìn nàng nằm ngủ, trong lòng bỗng cảm thấy thành tựu của mình.
Tuy chân nguyên của hắn tiêu hao rất nhiều nhưng Tống Ánh Trúc đã khôi phục lại dung mạo của năm đó.
Tóc đã đen trở lại hơn nữa nhờ có “trú nhan đan” mà da của cô ta càng trắng nõn nà, thậm chí còn đẹp hơn năm xưa.
Tuy tu vi của cô mới chỉ phục hồi tới hoàng cấp hậu kỳ, nhưng Diệp Mặc không định cho nàng luyện cổ võ nữa.
Hắn tiện tay với khứ trần quyết và thanh thủy quyết liền rửa sạch mồ hôi và tạp chất trên người hắn và Tống Ánh Trúc.
Lúc bày mới thay bộ ra giường mới vào.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 792: Tống Ánh Trúc Nhiệt Tình Như Lửa
Tống Ánh Trúc Nhiệt Tình Như Lửa
K
hi Tống Ánh Trúc tỉnh lại, cô liền cảm thấy mình không hề mặc gì hết, trong lòng cả kinh.
Là một người phụ nữ không chồng trong nhiều năm sống cùng với cô con gái Ức Mặc, khiến cô có một tính cách hết sức dè dặt.
Cô chưa quen với việc ngủ cùng với Diệp Mặc.
Nhưng cô liền nhớ lại chuyện gì đã xảy ra, hôm qua Diệp Mặc trở về rồi còn giúp cô trị thương nữa.
Cô quay đầu nhìn Diệp Mặc đang ngủ bên cạnh mình liền thở phào nhẹ nhõm.
Tối qua Diệp Mặc tiêu hao rất nhiều chân nguyên, không ngờ lần đầu tiên ngủ say như vậy.
Nhưng ngay lập tức cô cảm thấy có gì đó không đúng, thân thể cô trở nên rất thoải mái hơn nữa tu vi cũng đã tăng lên tới hậu kỳ hoàng cấp, thậm chí cô chỉ cần cố gắng một chút là có thể thăng cấp đến huyền cấp.
Thương thế năm đó đã sớm biến mất hơn nữa cô còn phát hiện tay của mình biến đổi giống như mười mấy năm trước, thiên thiên thanh tú.
Trong lúc kinh hoàng, Tống Ánh Trúc nắm lấy mái tóc dài của mình, đập ngay vào mắt cô là một mái tóc đen nhánh đến nửa sợi bạc cũng không còn.
Cô nhớ lại tối qua Diệp Mặc nói giúp cô trị thương, lẽ nào hắn nói trị thương lại nghịch thiên như thế này? Cô liền nghĩ tới lời nói mà Diệp Mặc nói tối qua.
– Những gì mấy năm nay em mất đi anh sẽ lấy lại cho em Chăng lẽ hắn lại có thể lấy lại tuổi thanh xuân cho mình?
Tống Ánh Trúc không thể nào bình tĩnh được, cô biết tất cả chuyện này đều là thật, vì đến bay Diệp Mặc còn làm được thì còn có việc gì mà hắn không làm được chứ? Chẳng lẽ hắn thật sự là một vị tiên nhân chăng?
Không có một người con gái nào mà lại không để ý tới sắc đẹp của mình.
Không có người con gái nào lại không muốn thể hiện vẻ đẹp của mình cho người mà mình thích.
Tống Ánh Trúc cũng vậy, cũng không thể nào thờ ơ với dung mạo của mình, nhưng những gì đã mất đi này, không ngờ Diệp Mặc thật sự đã tìm lại giúp cô rồi.
Tống Ánh Trúc không thể kìm nén nổi xúc động và vui mừng, thậm chí bất chấp Diệp Mặc vẫn đang ngủ say, cô không chút do dự ôm hôn Diệp Mặc.
Diệp Mặc lần đầu tiên không dùng tới tu luyện để khôi phục chân nguyên cho mình, mà lại chọn cách ngủ say.
Trong khoảnh khắc nàng ôm chặt lấy hắn thì hắn liền tỉnh lại.
Thấy vẻ mặt vui sương xúc động của Tống Ánh Trúc, trong lòng hắn cũng cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Không có bất cứ món quà nào có thể tốt hơn việc làm cho Tống Ánh Trúc sau mười mấy năm thất vọng vui vẻ trở lại.
Cô một lần nữa tìm lại được tự tin của ngày trước, một lần nữa trở về là Tống Ánh Trúc ban đầu.
– Cảm ơn anh, Diệp Mặc…
Tống Ánh Trúc hoàn toàn không thể kìm nén được xúc động.
Sau khi nói xong, không đợi Diệp Mặc trả lời cô liền hôn Diệp Mặc.
Diệp Mặc và Tiểu Vân ly biệt lâu như vậy.
Trở về lại không gặp Lạc Ảnh và Kinh Tuyết, nay lại được Tống Ánh Tuyết ôm hôn điên cuồng thì làm sao hắn có thể chịu được.
Tình cảm mãnh liệt của Tống Ánh Trúc đã đốt lên ngọn lửa trong hắn, nhưng Diệp Mặc không thể ngờ Tống Ánh Trúc lại sôi nổi như vậy, lại không để cho hắn lật người lại.
Tuy Diệp Mặc có thể cưỡng ép như vậy nhưng hăn lại không làm thế Tống Ánh Trúc thậm chí hoài nghi Diệp Mặc lừa cô, viên “trú nhan đan” kia căn bản chỉ là xuân dược.
Khiến trong lòng cô tràn đầy sôi nổi.
Cô không để Diệp Mặc chủ động Diệp Mặc không hiểu suy nghĩ của nàng, nhưng cô hiểu được.
Khi cô bao bọc lấy sự nóng bỏng kia, cô nhíu nhíu mày dường như có chút đau đớn, nhưng rất nhanh liền không còn nữa.
Cô khoan khoái rên lên, thậm chí còn xem Diệp Mặc như chiếc thuyền nhỏ của cô.
Chính hôm qua, cô cũng khẳng định chính mình không thể nóng bỏng sôi nổi như vậy.
Nhưng giờ cô thực sự đang làm như vậy.
Nếu được cô đồng ý sinh thêm một đứa con cho Diệp Mặc.
Trăng càng lúc càng cao, dường như sắp sáng rồi, bên ngoài thậm chí còn có tiếng xe ô tô vọng tới.
Tống Ánh Trúc kiệt sức bò từ trên người Diệp Mặc xuống, cô núp trong vòng tay của Diệp Mặc, cô không dám tin người phụ nữ vừa điên cuồng kia lại là cô Tống Ánh Trúc.
Thấy Diệp Mặc không hỏi gì, cô kìm không được liền chủ động nói:
– Hôm đó là anh chủ động, hôm nay em chủ động một lần vậy.
Giờ Diệp Măc mới hiểu được hành động vừa rồi của Tống Ánh Trúc.
Hắn có chút áy náy vuốt vuốt tóc cô.
Hắn và cô ở cùng nhau thật sự rất ít, hoặc sự việc ngày hôm đó là sự việc duy nhất đáng nhớ giữa họ.
Mấy năm nay Tống Ánh Trúc thường xuyên nhớ lại cũng là vì cô quá cô đơn mà thôi.
Nhớ tới mười mấy năm trước cô gái lạnh lùng băng giá tại ở Đoạn Đỉnh sơn, tối nay lại sôi nổi như vậy, đến Diệp Mặc cũng có cảm giác không thực.
– Thực ra hôm đó anh cũng là vô tội, cũng là em chủ động đấy.
– Anh…
Hai người không có tâm trạng ngủ tiếp nữa.
Có thể là do sự sục sôi nhiệt liệt vừa rồi, Tống Ánh Trúc không còn cái cảm giác lạ lẫm như khi mới gặp Diệp Mặc.
Hoặc có lẽ cho tới giờ cô mới thực sự hạ quyết tâm rời đi cùng Diệp Mặc, chứ không phải đưa con cho Diệp Mặc rồi một mình ra đi.
– Xin lỗi Diệp Mặc ôm chặt Tống Ánh Trúc vào lòng áy náy nói.
Sở dĩ nói điều này là vì Tống gia là do một tay hắn tiêu diệt, tuy hắn không có giết nhiều người của Tống gia nhưng Tống gia là do hắn đuổi khỏi Yến Kinh, đó là sự thật.
Thứ hai, Tống Ánh Trúc phải một mình kiếm sống nuôi con.
Với cô mà nói thì qua gian khổ rồi, huống chi tu vi của nàng lại thụt lùi tới tình trạng kia.
Nói xong Diệp Mặc đột nhiên nhớ tới Tống Ánh Trúc bị thương, cổ võ thụt lùi là do chuyện gì vậy?
Tống Ánh Trúc đưa tay che miệng Diệp Mặc, cô hiểu suy nghĩ của hắn, cô không giải thích, cô biết nếu cô không phải người nhà Tống gia thì việc Tống gia bị diệt vong cũng là gieo gió gặp bão mà thôi.
Lúc trước khi cô còn ở Thiên Tổ, Loan sư thúc từng nói, Tống gia nhà cô có chút lộ liễu, về sau quả nhiên chọc phải Diệp Mặc.
Sau việc đó, cô vất vả tìm Diệp Mặc báo thù, nhưng những người ở Tống gia người người lấy tài sản rồi bỏ đi, chả có một ai nhớ tới vẫn còn một người tên Tống Ánh Trúc.
Diệp Mặc đã không ít lần cứu cô, còn trở thành chồng của cô.
Hắn với những ân oán của Tống gia đối với Tống Ánh Trúc mà nói sớm đã tan biến hết rồi.
Với khả năng của Diệp Mặc thì giết cả nhà Tống gia dễ như trở bàn tay.
Nhưng hắn lại không làm như vậy.
Giờ cô và Diệp Măc có chung một đứa con là Ức Mặc, cô còn lý do gì để mà đi tìm bố Ức Mặc báo thù chứ?
– Thương thế của em do đâu mà có vậy?
Diệp Mặc không hề quên việc này.
Tuy trước đây hắn không tiếp xúc nhiều vơi Tống Ánh Trúc nhưng hắn biết Ánh Trúc tuy xuất thân Tống gia xong cô không phải người thích nhiều chuyện.
Hơn nữa cô tính tình cao ngạo, ân oán phân minh, không thích nợ người khác, làm sao có thể chủ động đi gây sự với người khác?
Nếu không phải tính cách cô như vậy thì lúc đầu mình cũng bị cô ta giết rồi.
Không cần nói ban đầu cô ở Thiên tổ đã rất khiêm tốn, sau khi tới Yến Kinh càng thêm khiêm tốn thì làm sao mà kết thù oán với ai.
Tống Ánh Trúc chần chờ một chút rồi chậm rãi nói:
– Năm đó một mình thiếp ôm Ức Mặc tới thành phố Kinh, dưới tiết trời giá lạnh em ngất đi dưới chân núi Nga Mi.
Chị Thiện Du trên núi Nga Mi đã cứu em, đưa em lên Nga Mi Am trên núi Nga Mi.
Diệp Mặc nghe tới lúc Tống Ánh Trúc ngất dưới trời tuyết lạnh trong lòng liền cảm thấy áy náy, càng ôm chặt hơn.
Tống Ánh Tuyết hiểu tâm ý của Diệp Mặc, nhưng nhớ tới chị Thiện Du trong lòng cô có chút buồn.
– Sau khi biết tin tức của anh, em liền đưa Ức Mặc tới Yến Kịnh, nhưng em lại nghe nói chàng ở Lưu Xà, em lại đem Ức Mặc lặn lội tới Lưu Xà.
Sau khi tơi Luư Xà mới biết chàng đã tới Lạc Nguyệt.
Cũng may lúc mới tới Lạc Nguyệt vừa trải qua chiến tranh, các bến tàu ở Lạc Nguyệt đều mở cửa di dân.
Em và Ức Mặc lại tới Lạc Nguyệt.
Tống Ánh Trúc tuy đã nằm trong vòng tay Diệp Mặc nhưng nhớ tới con đường gian khổ trước đây vẫn có chút gì đó chua xót.
Bây giờ cô không muốn giống trước kia trôi giạt khắp nơi.
Cho nên cô càng chân trọng cơ hội ở bên cạnh Diệp Mặc.
– Xin Lỗi, Ánh Trúc khi ấy anh nhìn thấy bóng em rời khỏi dường như có chút quen thuộc.
Anh lại không suy nghĩ xem đó là ai.
Nếu anh cẩn thận hơn một chút thì em đã không phải chịu nhiều khổ sở rồi.
Diệp Mặc cảm thấy vô cùng hối hận, hắn rõ ràng đã nhìn thấy một người phụ nữ ôm con rời khỏi tầm mắt hắn lại không chủ động hởi thăm một chút.
Tống Ánh Trúc lắc lắc đầu, đương nhiên cô biết lúc đó trong lòng Diệp Mặc cô không hề có chút ấn tượng nào cả.
Cô cũng chưa hề trách móc gì Diệp Mặc, cho dù cô và Diệp Mặc có thật là vợ chồng hai người cũng không thể ở bên nhau công khai.
– Sau khi em và con rời khỏi Lạc Nguyệt, vì không thể đi đâu thiếp lại trở vể Nga Mi Am.
Nhưng em chỉ nhìn thấy xác của chị Thiện Du và hai vị sư thái.
Em biết trong am xảy ra chuyện rồi, thiếp vội vàng chôn chị Thiện Du và hai vị sư thái rồi bế Ức Mặc rời đi.
Nói tới đây Tống Ánh Trúc có chút hồi hộp, dường như sự việc năm đó dọa người quá.
Diệp Mặc vận chuyển một ít chân khí vào thân thể Tống Ánh Trúc khiến cô bớt hồi hộp.
Tống Ánh Trúc cảm thấy mình vẫn trong vòng tay của Diệp Mặc, tâm trạng hồi hộp dần dần bình tĩnh trở lại.
Nhưng giọng hơi run:
– Em vừa đi tới cổng thì có một người mặc áo đen chặn lại.
Tên áo đen đó thậm chí không có mặt, mặt hắn dường như là bộ xương khô vậy, lúc đó em bị tên áo đen dọa cho không dám đọng đậy.
Diệp Mặc khẽ nhíu mày, hắn nhớ tới một tên cũng không có mặt như vậy, lúc trước tại hội đấu giá trên biển gặp tên Nghiêm Vô Lượng.
Gần giống với người mà Tống Ánh Trúc miêu tả.
Tên Nghiêm vô Lượng tới từ Miêu Cương, là một người nuôi trùng độc, nhưng sau khi gặp ở hội đấu giá mình đã giết y.
Giờ trên người vẫn còn giữ một miếng thiết bài lấy được từ y, nên Tống Ánh Trúc gặp phải có lẽ không phải y.
– Giọng của hắn giống như âm hồn vậy, em lo cho Ức Mặc, vớ lấy cây gậy đập tới hắn.
Không rõ người đó vì bị thương hay gì mà gậy của em lại đập trúng hắn.
Tên đó kêu lên một tiếng, như phóng ra vật gì đó, nhưng vòng tay của Ức Mặc dường như phát ra hào quang yếu ớt chặn vật kia lại.
– Em không dám đánh với hắn nữa, vội vàng ôm Ức Mặc bỏ chạy.
Nhưng người đó đá cây côn bay tới đập ngay vào lưng em, em thổ máu nhưng vẫn không dám dừng lại, chạy nhanh rời khỏi Nga Mi Sơn.
May là tên đó lại không đuổi theo, sau đó em cùng con vẫn luôn chốn ở Ninh hải.
Có lẽ chàng đã ở Ninh Hải, nên em cảm thấy nơi đây an toàn hơn chút…
Cho dù Tống Ánh Trúc giờ nói lại những lời này, trong lòng vẫn sợ hãi…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 793: Ức Mặc Nguy Hiểm
Ức Mặc Nguy Hiểm
D
iệp Mặc thấy Tống Ánh Trúc nói như vậy, thì càng ngày lại càng có cảm giác người mặc áo đen mà Tống Ánh Trúc nhắc tới và tên Nghiêm Vô Lượng mà mình đã gặp ở trên thuyền là cùng một người.
Dù sao thì cấp phòng ngự của vòng tay cũng không có nhiều tác dụng mấy, nên đã khiến Tống Ánh Trúc bị thương.
Nghiêm Vô Lượng có một ngoại hiệu là “đuổi tận giết cùng”.
Hơn nữa còn là đệ tử truyền nhân của “Vạn Cổ Môn”, kẻ nào cũng đều là cao thủ vô cùng lợi hại.
Lúc trước phần lớn thành viên của “Địa Sát” một tổ chức chuyên môn bắt cóc giết người cướp của, đều là đệ tử của “Vạn cổ môn”.
Bởi vì kẻ đảm nhiệm việc giết người đã đắc tội với hắn, nên bị hắn giết chết rồi, trước khi chết gã đó còn nói sẽ có người đến tìm hắn, lúc đó Diệp Mặc cũng không để ý lắm, xem ra bây giờ, kẻ mà gã nhắc đến chính là người của “Vạn cổ môn” rồi.
Bởi bây giờ đệ tử của “Vạn Cổ Môn” đều đã bị hắn giết sạch rồi, Diệp Mặc cũng không biết rằng “Vạn Cổ Môn” có tất cả bao nhiêu đệ tử, nhưng điều khiến Diệp Mặc cảm thấy kỳ lạ đó chính là nếu đối phương thực sự là đệ tử của “Vạn Cổ Môn” thì Tống Ánh Trúc không có lý do nào để có thể chạy thoát được cả.
Bởi vì đệ tử của “Vạn Cổ Môn” đều là cao thủ, cho dù không thể làm hắn bị thương, nhưng chắc chắn cũng sẽ không thể nào để Tống Ánh Trúc chạy thoát, Diệp Mặc nhíu mày suy nghĩ, hắn cứ luôn có cảm giác gì đó không đúng.
Tống Ánh Trúc chỉ bị thương nhẹ, nguyên khí hơi suy yếu đi một chút thôi, cũng không bị hạ độc, điểm này thì Diệp Mặc có thể khẳng định.
Con gái Ức Mặc của hắn thì càng không thể, Ức Mặc mới 12 tuổi đầu, đối phương chắc chắn sẽ không hạ độc Ức Mặc, hơn nữa nhìn Ức Mặc rất khỏe mạnh đáng yếu, nên chắc cũng sẽ không thể xảy ra chuyện này được.
– Anh làm sao vậy?
Tống Ánh Trúc nhìn Diệp Mặc nhíu mày như đang suy nghĩ chuyện gì, liền hỏi.
Diệp Mặc áp tay vào ngực Tống Ánh Trúc, rồi truyền chân khí lên người cô, cẩn thận xem xét một lần nữa, không phát hiện ra bất cứ chỗ nào bất thường, mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Tống Ánh Trúc được Diệp Mặc truyền chân khí cho, thân thể đã ấm hơn lúc trước rất nhiều, cô chủ động ôm sát Diệp Mặc hơn.
Diệp Mặc lại vỗ vỗ lưng Tống Ánh Trúc nói:
– Em buông anh ra nào, anh đi xem Ức Mặc thế nào rồi.
Bởi đối phương là người của “Vạn Cổ Môn”, nên Diệp Mặc cũng cảm thấy không yên tâm lắm, nhất định phải đích thân đi kiểm tra mới được.
– Ức Mặc làm sao cơ?
Tống Ánh Trúc kinh ngạc, trong lòng cô, Ức Mặc còn quan trọng hơn bản thân cô gấp nhiều lần.
Diệp Mặc thận trọng nói:
– Anh nghi ngờ những người mà em gặp năm đó là người của “Vạn Cổ Môn”.
Người của “Vạn Cổ Môn” kẻ nào cũng như lang sói, bọn chúng không hề có lý tính đâu.
Hơn nữa khống chế trùng độc của bọn chúng vô cùng lợi hại, mặc dù hai mẹ con thoát ra cũng không dễ dàng gì.
Nhưng anh vẫn muốn xác nhận xem trên người Ức Mặc có bất cứ dị dạng nào không mới được.
Thấy Diệp Mặc mở cửa bước ra ngoài, Tống Ánh Trúc lập tức trở nên lo lắng, cô đã từng nghe sư phụ nói về “Vạn Cổ Môn” một lần, mặc dù là một môn phái không lớn trong ẩn môn, tọa lạc ở Miêu Cương, nhưng thủ đoạn của “Vạn Cổ Môn” khiến cho người ta khó mà đề phòng được, cho dù là lục đại ẩn môn cũng không muốn gây thù chuốc oán với bọn chúng.
Bây giờ Diệp Mặc lại nói người mà năm đó cô gặp phải có thể là người của “Vạn Cổ Môn”, nên cô đương nhiên là cảm thấy căng thẳng rồi.
– Cả đêm con không ngủ sao?
Diệp Mặc vào phòng phía tây, nhìn thấy Ức Mặc tựa người vào đầu giường, hỏi.
– Ba, ba đến rồi, con vừa mới tỉnh.
Ba muốn dạy con tu chân à?
Lời nói của Ức Mặc đã để bại lộ chuyện mà cô bé luôn nghĩ đến.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, nói:
– Chắc chắn là phải dạy con tu chân rồi, nhưng hôm nay ba phải ra ngoài có việc, lát nữa con và mẹ lên phố mua ít quần áo đồ đạc nha.
– Thế mẹ đâu rồi ạ?
Ức Mặc nhìn ra cửa hỏi.
– Lát nữa mẹ con sẽ qua đây, con đưa cổ tay ra đây cho ba xem nào, sức khỏe của con thế nào.
Diệp Mặc nhìn sắc mặt của Ức Mặc, mặc dù cũng không thể nói là hồng hào khỏe mạnh, nhưng chắc chắn là không có dấu hiệu của bệnh tật.
Trong lòng cảm thấy yên tâm phần nào.
Người mà Ức Mặc tin tưởng nhất không phải là mẹ mà là ba của cô bé, bởi vì ngay từ nhỏ, mẹ đã không ngừng kể về ba cho cô bé nghe, cộng thêm ba có thể dẫn cô bay, nên cô càng tin tưởng vào sự lợi hại của ba.
Cho nên mặc dù cô biết sức khỏe của mình rất tốt, nhưng vẫn không hề do dự đưa tay ra cho ba.
Diệp Mặc cẩn thận kiểm tra toàn bộ kinh mạch của Ức Mặc, thậm chí là huyệt đạo toàn thân, nhưng đã kiểm tra hai lần rồi, vẫn không phát hiện ra có điều gì bất thường.
Diệp Mặc thở phào nhẹ nhõm, chắc Ức Mặc cũng không có vấn đề gì.
Xem ra không phải việc phỏng đoán của hắn có vấn đề, mà là vì gã đó bị thương quá nặng rồi, chẳng phải Tống Ánh Trúc nói vòng tay Ức Mặc ngăn chặn vật đó sao? Có lẽ vì vòng tay đó nên Ức Mặc mới không bị lén hạ độc.
Lúc Diệp Mặc thu tay lại, hắn lại nghe thấy Ức Mặc hét lên sợ hãi:
– Mẹ, mẹ…
Ức Mặc hoàn toàn quên rằng Diệp Mặc đang cầm tay cô bé để kiểm tra, rồi cô bé đột nhiên giơ cánh tay còn lại ra bịt miệng, không thể tin được nhìn Tống Ánh Trúc.
Không ngờ mẹ cô lại trở nên trẻ đẹp như vậy, người phụ nữ này là mẹ mình sao? Hình như 10 năm trước mẹ cũng không được trẻ đẹp như vậy thì phải.
Là ba, đúng rồi nhất định là ba, chính ba đã dùng tiên thuật để chữa trị cho mẹ, Ức Mặc quay lại nhìn ba mình, ánh mắt sáng như sao.
Đối với cô bé mà nói, những thứ này nhất định cô phải học được từ ba.
Diệp Mặc vừa rồi hết sức chăm chú kiểm tra sức khỏe cho Ức Mặc, nên cũng không chú ý tới việc Tống Ánh Trúc tới, nhưng tiếng hét kinh ngạc của Ức Mặc lại khiến cho hắn cảm thấy có điều gì đó không bình thường.
Dường như trên người Ức Mặc còn có chỗ không bình thường.
– Mẹ, mẹ đẹp quá, sau này chắc ra đường người ta sẽ cho rằng hai mẹ con mình là hai chị em mất…, không đúng là em con ý chứ…
Ức Mặc bắt đầu liến thoắng ba hoa, chứng tỏ cô bé muốn cho mẹ bớt lo lắng đi, cô bé đã nhìn ra, mặc dù mẹ cô bé đã trở nên trẻ đẹp hơn rất nhiều, nhưng ánh mắt của mẹ cô đầy lo lắng.
Tống Ánh Trúc đi đến bên giường rồi ngồi xuống, lo lắng nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Sao rồi, Ức Mặc không sao chứ?
Ức Mặc cười khanh khách, vì lúc ba cô kiểm tra, hình như bên trong cơ thể cô có một hơi ấm, ngưa ngứa rất thú vị.
Diệp Mặc đang kiểm tra cơ thể Ức Mặc lần thứ 3, hắn không trả lời câu hỏi của Tống Ánh Trúc, nhưng sắc mặt của hắn càng ngày càng khó coi, cuối cùng hắn cũng đã rút ra được kết luận, chắc chắn Ức Mặc đã bị làm gì đó, nhưng cũng không thể coi là do bọn của “Vạn Cổ Môn” làm được, vì đây chỉ là một cái bớt mà thôi.
Diệp Mặc khẳng định tên hạ độc này bản lĩnh không kém những tên giết người khác là mấy, thậm chí còn có phần lợi hại hơn.
Phỏng chừng qua mười mấy năm, bản lĩnh của y còn lợi hại hơn lúc bấy giờ nhiều.
– Bị sao thế?
Nhìn thấy vẻ mặt khó coi của Diệp Mặc, Tống Ánh Trúc lo lắng chộp lấy tay Diệp Mặc hỏi, cô đương nhiên là không muốn xảy ra bất cứ chuyện gì với con gái cô rồi.
– Mấy năm gần đây Ức Mặc có bị bệnh gì không? Hay nói cách khác nó có biểu hiện đặc biệt gì không?
Diệp Mặc hiểu hết về trùng độc vì trước đây đã từng đọc một cuốn sách viết về trùng độc, thế nên mặc dù hắn biết trên người Ức Mặc có vấn đề, nhưng cũng không dám khẳng định một trăm phần trăm.
Tống Ánh Trúc lắc lắc đầu, cô cảm thấy Ức Mặc cũng được coi như một đứa trẻ may mắn, từ nhỏ đến lớn rất ít khi ốm đau gì, ngoài những lần đi tiêm phòng ra thì chưa từng đi đến bệnh viện lần nào.
Tuy nhiên một lát sau, hình như cô nhớ ra được chuyện gì, lập tức nói:
– Hình như Ức Mặc bị đau đầu mấy lần, mỗi lần nó đau, em đều hấp cách thủy một con gà ác nấu chung với thiên ma cho nó ăn, phải mất một tuần lễ mới khỏi được.
Nhưng mấy năm nay thì cũng không thấy đau nhiều nữa, chỉ hai ba lần thôi…
Diệp Mặc thấy Tống Ánh Trúc nói như vậy, thì đã biết chắc rằng, trong người Ức Mặc không phải là một con trùng độc bình thường, mà là một thứ còn lợi hại hơn trùng độc gấp nhiều lần, thế nên thứ đó mới được gọi là Đan Cổ.
Đan Cổ là một loại sâu độc sinh sống bên trong cơ thể con người, mặc dù Diệp Mặc không biết làm thế nào để hạ độc bằng Đan Cổ, nhưng hắn đã từng xem giới thiệu về việc này.
Người hạ độc dấu Đan Cổ vào người bị hạ độc, tốt nhất là vào những đứa trẻ, trước khi Đan Cổ phát triển hoàn chỉnh, thì sẽ không có bất cứ nguy hiểm nào.
Nhưng một khi Đan Cổ đã phát triển đầy đủ, Đan Cổ sẽ cắn trả vật thể kí sinh, hút hết máu và sức sống của vật thể kí sinh, cuối cùng hóa thành một viên Đan Cổ được luyện hoàn chỉnh.
Người nuôi Đan Cổ dùng nó để luyện một loại đan dược, sau đó tu luyện thăng cấp.
Loại trùng độc này và “Thực Thi Cổ” được tên Nhâm Sát nuôi dưỡng trước đây có hiệu quả như nhau, nhưng hiệu quả trong việc thăng cấp của Đan Cổ rất ôn hòa, không giống như “thực thi cổ” phải thông qua việc giết người hút máu người khác, nên Đan Cổ không có tác dụng phụ, hơn nữa còn có hiệu quả rất cao đối với người tu luyện.
Vì Đan Cổ cần một khoảng thời gian nuôi dưỡng rất dài, hơn nữa yêu cầu đối với người nuôi dưỡng nó cũng rất cao, thế nên có rất ít người nuôi Đan Cổ.
Thời gian trưởng thành của đan cổ là 18 năm, nói cách khác, viên đan cổ trong người cô bé đợi đến lúc cô bé 20 tuổi, thì người nuôi nó sẽ đến lấy Đan Cổ về, đó sẽ chính là lúc Ức Mặc gặp tai họa.
Nghe xong lời của Diệp Mặc, chẳng những Tống Ánh Trúc mà cả Ức Mặc cũng đều ngây ngây dại dại như người mất hồn.
Tống Ánh Trúc không thể ngờ rằng việc cô chạy trốn được hoàn toàn là một chuyện được tính toán từ trước.
Nếu như tên áo đen đó không phải cố tình để cô nuôi nấng Ức Mặc 20 năm trời, thì có lẽ cô đã mất mạng từ lâu rồi.
– Vậy bây giờ phải làm thế nào?
Tống Ánh Trúc nước mắt lưng tròng, đối với cô bây giờ không có chuyện gì quan trọng bằng chuyện trong người Ức Mặc đang có một con trùng độc.
Diệp Mặc vỗ vỗ vai Tống Ánh Trúc và Ức Mặc nói:
– Không cần phải lo lắng, anh có thể lấy Đan Cổ ra, Ức Mặc, con dựa vào người mẹ con, quay lưng ra phía ba.
Đan Cổ rất khó xuống, hơn nữa cũng rất khó lấy ra, nhưng đối với Diệp Mặc đây cũng không phải là chuyện khó khăn gì.
Đừng nói với bản lĩnh hiện giờ của hắn, cho dù là trước đây, khi chưa luyện đến luyện khí trung kỳ, thì hắn vẫn có thể lấy được Đan Cổ ra.
Đan cổ ở trong người Ức Mặc nằm ở lưng, Diệp Mặc dùng chân khí phong tỏa những hướng mà Đan Cổ có khả năng lẻn vào, rồi tiếp tục dùng chân khí, tung ra một chưởng thật mạnh vào lưng Ức Mặc, gần như lúc Diệp Mặc tung chưởng vào lưng Ức Mặc thì cũng có một thứ gì đó bé bằng hạt đậu tương bắn ra, Diệp Mặc nhanh tay chộp lấy rồi bỏ vào trong bình sứ của mình.
Lúc lấy xong Đan Cổ, Diệp Mặc lại cho Ức Mặc uống một viên “liên sinh đan”, rồi cẩn thận kiểm tra giúp cô một lần nữa, chắc chắn là không có bất cứ vấn đề nào nữa thì mới yên tâm, miệng vết thương nhỏ sau khi uống “liên sinh đơn” thì cũng khỏi ngay.
Tống Ánh Trúc thấy Diệp Mặc lấy ra Đan Cổ, mới thở phào nhẹ nhõm, cô vuốt vuốt ngực, nói:
– Đúng là dọa chết em rồi, bây giờ em nhớ ra rồi, hình như Ức Mặc ba năm bị đau đầu một lần.
Không ngờ, trên thế giới này lại có loại người độc ác như vậy.
Lấy ra được Đan Cổ rồi, trong đầu Diệp Mặc cũng tràn đầy sát ý, loại cặn bã như vậy, vốn dĩ sau khi bước vào tiểu thế giới Diệp Mặc đã không thèm để ý tới đám người Nghiêm Vô Lượng nữa rồi.
Nhưng bây giờ hắn nhất định phải đến Miêu Cương một chuyến, tiêu diệt cho bằng sạch “Vạn Cổ Môn” mới được.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 794: Khách Của Phan Động Tân
Khách Của Phan Động Tân
T
ống Ánh Trúc nhìn chằm chằm vào chiếc bình đựng Đan Cổ trong tay Diệp Mặc căm ghét nói:
– Đốt cái bình này đi, em nhìn nó cũng cảm thấy sôi máu rồi.
Cô vừa nghĩ đến chuyện nếu như không phải vì Diệp Mặc đến đây, thì Đan Cổ này đã lấy mạng Ức Mặc yêu quý của cô rồi, trong lòng cô cảm thấy cực kỳ không thoải mái.
Ức Mặc đã đau đầu 3 lần rồi, theo như lời Diệp Mặc nói, nếu con bé đau đầu đến lần thứ 5 thì sẽ không còn mạng nữa.
Tống Ánh Trúc nghĩ mà sợ.
Diệp Mặc lắc lắc đầu.
– Con sâu độc này bây giờ chưa thể giết được, nếu như giết nó, đối phương có thể sẽ phát hiện ra.
Anh muốn thông qua con trùng độc này để tìm ra kẻ đã hạ độc.
Dám ra tay với Ức Mặc, anh tuyệt đối sẽ không để yên đâu.
Nói rồi, Diệp Mặc lấy một chiếc thẻ ngân hàng ra đưa cho Tống Ánh Trúc nói:
– Trong thẻ này có một ít tiền, mật mã là 1, em và Ức Mặc lên phố mua sắm ít đồ, anh đi có chút việc.
Tống Ánh Trúc tuy rằng không biết Diệp Mặc muốn đi làm gì, nhưng cô biết chắc chuyện mà Diệp Mặc đi làm chắc chắn có liên quan tới hai mẹ con cô.
Đối với Diệp Mặc mà nói nếu như chỉ có chuyện hôm qua của Phan Địch thì hắn sẽ không đi tìm “Bảo Xà Đường” làm gì, nhưng không ngờ Phan Động Tân lại dám có ý với viên dạ minh châu, điều này đã khiến hắn nổi sát ý.
Bảo vật biết bao người thích, với bản lĩnh hiện tại của Diệp Mặc thì cũng không để ý gì đến viên dạ minh châu đó.
Nếu như theo như lời Diệp Mặc nói thì năm đó hắn cũng không cần phải đợi nhà họ Tra cướp “huyết sắc san hô” rồi mới động thủ, mà cứ đến thẳng nhà họ Kiểu cướp đi cho rồi.
– Ba, sao trong thẻ của ba nhiều tiền không? Con có thể thích gì mua nấy được không ạ?
Ức Mặc lập tức hỏi, cô bé thích một chiếc điện thoại của Lạc Nguyệt, nhưng chưa từng dám nói cho mẹ biết.
Bây giờ ba đến rồi, với bản lĩnh của ba chắc chắn ba có rất rất nhiều tiền.
Diệp Mặc không trả lời, Tống Ánh Trúc xoa xoa đầu cô bé nói:
– Đương nhiên là có thể, con thích chỗ nào thì sẽ đi mua sắm ở chỗ đó.
Con gái không biết thân phận thật của ba nó, nhưng Tống Ánh Trúc thì biết.
Diệp Mặc là người xây dựng nên Lạc Nguyệt Thành, nếu như anh ấy không có nhiều tiền, thì trên thế giới này cũng sẽ không có người nào có nhiều tiền hết.
Nói anh ấy giàu bằng một quốc gia cũng chẳng ngoa chút nào.
Nơi quan trọng nhất của “Bảo Xà Đường” là “hội sở Bảo Xà” đây là nơi xa hoa nhất ở Ninh Hải.
Hôm nay ông chủ Phan Động Tân của “hội sở Bảo Xà” ra ra vào vào đứng ngồi không yên, đến sinh nhật của con trai ông ta cũng không còn tâm trạng để ý tới nữa.
Vì hôm nay “Bảo Xà Đường” phải đón tiếp một vị khách vô cùng quan trọng.
Một người tu luyện cổ võ, hơn nữa còn là người đến từ ẩn môn.
Nhưng Phan Động Tân càng sốt ruột, thì khách lại càng không thấy đâu, nhưng ông ta cũng không dám rời khỏi hội sở.
Cũng may lúc 2 giờ sáng, vị khách mà ông ta đợi mới thong thả đến.
Mặc dù lúc khách đến đã là nửa đêm gà gáy rồi, nhưng Phan Động Tân và cháu gái Phan Thái Phượng vẫn ngồi tiếp khách như lúc ban đầu dự tính, hai mỹ nữ xinh đẹp ngồi hầu hạ hai bên trái phải.
Người khách này thoạt nhìn mới chỉ khoảng 40 tuổi thôi, nhưng Phan Động Tân biết người đàn ông có bề ngoài 40 tuổi này, ít nhất cũng phải là một ông già 60 tuổi.
Đứng trước mặt người đàn ông này, Phan Động Tân không còn giữ được thần sắc cao sang nữa rồi, mà cúi đầu, cẩn thận trong từng lời nói câu chữ.
Còn Phan Thái Phượng thì lại càng ngoan ngoãn hơn, ngồi bên cạnh người khách, vừa gọt xoài vừa nói chuyện với khách.
– Không tồi, trong vòng ba tháng ngắn ngủi, đã luyện đếnmức cao nhất của hoàng kỳ sơ cấp.
Sắp luyện đến hậu kỳ.
Con có thiên phú đấy, xem chừng có vẻ như có thể về ẩn môn để cùng tu luyện với thầy.
Nhưng đáng tiếc là, con luyện lúc đã lớn tuổi rồi, nếu như sớm hơn mười năm thì tốt quá.
Người khách nhận miếng xoài mà Phan Thái Phượng đưa cho, giọng có chút tiếc nuối nói.
– Tạ ơn sư phụ.
Chỉ có thể trách vận may của con đến muộn quá, nếu như được gặp sư phụ sớm hơn, không chừng con có thể luyện đến hoàng cấp hậu kỳ rồi cũng nên.
Phan Thái Phượng phụ họa theo.
– Ha ha…
Người khách này cười ha hả, ông ta đương nhiên biết tại sao mình lại thu nhận Phan Thái Phượng làm đồ đệ.
Thứ nhất quả thật tư chất của Phan Thái Phượng rất tốt, là một tài năng hiếm có khó gặp.
Nhưng nguyên nhân chủ yếu cũng là do Phan Động Tân đã đưa cho ông ta không ít thuốc quý hiếm để ông ta thăng cấp.
Ông ta tới đây một là muốn dẫn Phan Thái Phượng vào ẩn môn tu luyện, hai là muốn xem Phan Động Tân còn loại thuốc nào tốt không.
Phan Động Tân mặc dù chưa từng luyện qua cổ võ, nhưng rất giỏi suy đoán mọi chuyện qua sắc mặt.
Ông ta vừa nhìn là biết đối phương đang nghĩ gì, lập tức nói:
– Bùi tiền bối, vãn bối cảm thấy loại thuốc đó chắc chắn vẫn còn, vãn bối đã phái người đi lên núi Vũ Di tìm rồi, khi nào tìm được vãn bối sẽ lập tức liên hệ với tiền bối.
– Không cần đâu.
Người khách trung niên này khoát khoát tay, dường như không để ý gì đến món đồ đó.
Mồm Phan Thái Phượng hơi há ra, nói theo bản năng:
– Nếu như lấy được viên dạ minh châu đó rồi, có thể để ở phòng ngủ của thầy…
– Thái Phượng, dạ minh châu chỉ để ngắm thôi, bây giờ một khi đã không có rồi, còn việc quan trọng hơn…
Phan Động Tân còn chưa kịp nói hết lời, đã bị người khách ngắt lời, ông ta nhìn chằm chằm vào Thái Phượng hỏi:
– Con xác nhận đó chính là dạ minh châu? Chính xác là dạ minh châu sao?
Một viên dạ minh châu tuy nhỏ bé, nhưng dù là một người luyện đến địa cấp cũng không thể bỏ qua được, huống chi là một người vừa luyện đến địa cấp.
Năm đó ở Tê Hà tự một viên dạ minh châu được bán ra với giá hai tỷ.
Nên biết rằng một dược liệu rất tốt hoặc một pháp khí cực kỳ tốt cũng chỉ bán được với giá đấy mà thôi.
Người của ẩn môn mặc dù cũng có mấy trăm triệu thậm chí là mấy tỷ, nhưng đó cũng là tiền tích lũy trong vòng bao nhiêu năm, hơn nữa còn phải thông qua việc đổi tiền.
Cho nên lúc nghe nói đến viên dạ minh châu, người khách này lập tức đứng ngồi không yên.
Phan Động Tân trong lòng thầm cảm thấy đắc ý, quả nhiên đây cũng không phải là loại người không thèm màng đến dạ minh châu.
Ông ta lập tức nói:
– Đúng vậy, Bùi tiền bối, lúc đó quả thực là một viên dạ minh châu.
Vốn dĩ đêm nay viên dạ minh châu đó đã là của tôi rồi, tôi cũng định ngày mai bảo Thái Phượng mang đến làm lễ bái sư, chỉ có điều…
– Chỉ có điều làm sao?
Người khách này hình như không kiên nhẫn được nữa, ông ta nôn nóng muốn biết tin tức về viên dạ minh châu.
Phan Động Tân lập tức nói:
– Vốn dĩ tôi đã mua viên dạ minh châu đó rồi, tiền tôi cũng đã thanh toán rồi, nhưng lại không gặp may, nhưng thằng con trai tôi lại là bạn học của con bé mà nhà có viên dạ minh châu đó.
Bạn bè xảy mâu thuẫn với nhau cũng là chuyện rất bình thường, và càng không may đó chính là khi mà hai đứa bé xảy ra mâu thuẫn thì bố của con bé đó lại về.
Hắn đánh thằng con tôi trở nên tàn phế, và không muốn bán viên dạ minh châu đó cho tôi nữa, ayya…
Phan Động Tân thở dài, tiếp tục nói:
– Tôi nghi ngờ hắn không muốn bán viên dạ minh châu đấy cho tôi, cũng không phải là do mâu thuẫn giữa hai đứa bé, mà nguyên nhân chủ yếu là do hắn đã biết đó chính là viên dạ minh châu.
Nghe xong Phan Động Tân nói, người khách trung niên nhíu nhíu mày, mặc dù ông ta thường dành thời gian cho việc luyện cổ võ, thời gian ở thế giới này rất ít, nhưng ông ta sống mấy chục năm trời rồi cũng không phải là một kẻ ngốc. ông ta đột nhiên nhìn chằm chằm vào Phan Động Tân hỏi:
– Không phải ông có “Bảo Xà Đường” sao? Nghe nói “Bảo Xà Đường” của ông có rất nhiều cao thủ, hơn nữa chắc giết một người ở đây cũng không phải là chuyện gì lớn lắm, sao lại sợ một người bình thường chứ? Hơn nữa với thân phận của ông bây giờ, người ta đánh con ông đến tàn phế, chẳng lẽ ông lại không đi báo thù?
Phan Động Tân trở nên lạnh lùng theo đúng như bản năng, ông ta nghe cháu gái nói sư phụ là người luyện võ, chắc chắn phải hiểu rất rõ việc đối nhân xử thế, nhưng nghe đến đây thì có vẻ như không phải như vậy.
Nghe thấy người khách nói như vậy, ông ta vội vàng đáp lại:
– Người đàn ông của gia đình đó hình như cũng rất lợi hại, Thái Phượng nghi ngờ hắn ta cũng là người luyện cổ võ, nhưng mà chưa dám khẳng định chắc chắn.
Người khách trung tuổi này rời ánh mắt về phía Phan Thái Phượng.
Phan Thái Phượng vội vàng trả lời – Lúc người đó đánh em họ con, con vừa mới đuổi tới nơi, thì con liền cảm thấy mình không phải là đối thủ của hắn.
Mặc dù con chưa từng tỷ thí với người luyện cổ võ, nhưng con chắc chắn rằng võ công của hắn cao hơn con gấp nhiều lần.
Vốn dĩ cũng đợi hắn động thủ, rồi con sẽ động thủ, nhưng hắn không động thủ, con cũng không dám chủ động khiêu khích, con sợ nếu đối phương có lai lịch gì đó, thì con sẽ không nói tên sư phụ ra.
Người khách này hài lòng gật gật đầu sau khi nghe xong lời Phan Thái Phượng nói, Phan Thái Phượng nói chuyện rất uyển chuyển, mặc dù cô nói không đấu lại được hắn, nhưng sẽ không nói tên mình ra để dọa hắn đầu hàng.
Chủ yếu vẫn là sợ đối phương có lai lịch đáng sợ, sợ làm liên lụy đến mình.
Tuy nhiên tên đồ đệ này của mình cũng cẩn thận quá rồi, mình đã luyện đến địa cấp, cũng được coi như cao thủ trong ẩn môn rồi.
Một kẻ luyện cổ võ xuất hiện ở nơi thế tục này, sao có thể khiến ông ta bận tâm được chứ.
Phan Thái Phượng chắc là không biết người luyện đến địa cấp thì lợi hại đến mức nào, nên mới cẩn thận như vậy.
– Hắn ta bao nhiêu tuổi?
Tuy rằng không lo lắng nhưng người khách này vẫn bột miệng hỏi một câu.
– Nhìn thì có vẻ như chưa đến ba mươi.
Chắc khoảng hơn hai mươi tuổi gì đó.
Phan Thái Phượng lập tức trả lời.
Nghe thấy Phan Thái Phượng nói như vậy, người khách này cảm thấy hoàn toàn yên tâm, nếu chưa đến ba mươi tuổi, cho dù có là thiên tài, thì cũng lắm cũng chỉ có thể luyện đến hoàng cấp đỉnh cao, hoặc huyền cấp sơ kỳ mà thôi.
Một đối thủ như vậy, đương nhiên là không thể khiến ông ta bận tâm rồi.
Nhưng ông ta không biết Phan Thái Phượng đã dấu chuyện người đó tên là Diệp Mặc, nếu biết, không biết ông ta sẽ nghĩ gì.
Phan Thái Phượng sở dĩ che dấu chuyện này là vì sợ sư phụ sẽ lo lắng cẩn thận quá mức, khiến cho mọi chuyện trở nên phức tạp hơn.
Kỳ thật Phan Thái Phượng lo không phải là không có căn cứ, dạ minh châu quả thật là rất tốt, nhưng vì một viên dạ minh châu mà đắc tội với thế lực lợi hại, hoặc là người lợi hạ, thì chắc chắn không một người bình thường nào làm cả.
Sư phụ của Phan Thái Phượng là người luyện đến địa cấp, một khi biết Diệp Mặc lợi hại như thế nào, nhiều khả năng cũng sẽ trở nên e dè.
Phan Thái Phượng lo lắng sư phụ cô sẽ đi điều tra lai lịch của Diệp Mặc, nói không chừng lúc sư phụ cô điều tra xong, thì Diệp Mặc cũng đã rời khỏi Ninh Hải rồi.
Phan Động Tân lập tức nói:
– Đúng vậy, vì Thái Phượng nói tên đó rất lợi hại, tôi thì nghĩ, gây dựng “Bảo Xà Đường” cũng không dễ dàng gì.
Chỉ cần hắn không tìm đến thì tôi đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi, nào dám có gan đi tìm hắn.
– Ồ, ông nói đối phương có thể sẽ tìm đến sao?
Người khách này nhìn về phía Phan Đông Tân hỏi.
Phan Động Tân gật gật đầu nói:
– Vì Thái Phượng nói thân thủ của hắn rất lợi hại, tôi còn sợ đêm nay hắn sẽ đến đây, nhưng giờ trời đã sáng rồi, hắn ta vẫn chưa đến, xem ra chắc là tôi đã nghĩ nhiều rồi.
Bùi tiền bối, ông đã vất vả cả đêm rồi, có muốn để Thái Phượng dắt đi nghỉ ngơi không?
Người khách này khẽ mỉm cười:
– Với tôi thì không có chuyện nghỉ ngơi hay không nghỉ ngơi, một khi tên kiêu ngạo đó không đến, thì tôi sẽ đi một chuyến, dạ minh châu mà, tôi cũng muốn nhìn thấy một lần…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 795: Mối Nguy Của Ẩn Môn
Mối Nguy Của Ẩn Môn
S
au khi Diệp Mặc tới câu lạc bộ Bảo Xà, hắn phát hiện lão đại của Bảo Xà Đường này thật đúng là kẻ sợ chết.
Chỉ là một câu lạc bộ mà thậm chí có tới hai mươi, ba mươi người vệ sĩ.
Sáng tối một đám đông.
Tuy rằng những vệ sĩ này hoàn toàn không có cách nào uy hiếp đến hắn, nhưng nếu Diệp Mặc đã đến đây sẽ không dự định bỏ qua.
Ngoại trừ hai gã bảo vệ ở cửa, hắn đã khống chế toàn bộ hai mươi, ba mươi gã vệ sĩ, ném vào một góc dưới hàng hiên.
Về phần nhiều người chất đống lên như vậy có thể khó chịu mà chết hay không, thì không nằm trong phạm vi quan tâm của hắn.
– Muộn như vậy còn không ngủ? Là đang thương lượng về dạ minh châu của tôi, hay đang chờ tôi vậy?
Bỗng nhiên Diệp Mặc cắt ngang cuộc nói chuyện mấy người trong phòng.
Nghe thấy giọng nói của Diệp Mặc, gần như mọi người đều đứng lên, nhìn về phía cửa.
Phan Động Tân là người kinh sợ nhất.
Ông ta hoàn toàn không biết Diệp Mặc đã vào bằng cách nào.
Thậm chí hắn đã đến cửa phòng khách, mà ông ta còn chưa nhận được báo.
Phải biết rằng ông ta đã bố trí rất nhiều vệ sĩ ở bên ngoài.
Nhưng Phan Động Tân dãi nắng dầm mưa đã bao nhiêu năm, trường hợp nào chưa từng thấy.
Ông ta nhanh chóng trở nên bình tĩnh, đồng thời cũng đứng lên.
– Anh chính là người đã đánh con tôi thành tàn phế sao? Họ Phan nhà tôi có thù oán gì với anh? Không ngờ anh xuống tay ác độc như thế.
Tôi còn chưa đi tìm anh, anh lại dám tìm tới cửa.
Giọng nói của Phan Động Tân đầy căm hận.
Ông ta còn có một câu chưa nói ra.
Con trai của Phan Động Tân ông ta đừng nói là muốn tìm một người bạn gái, cho dù thằng bé có muốn tìm mười người bạn gái trong trường học, vậy cũng là chuyện bình thường.
– Sư phụ, chính là hắn…
Phan Thái Phượng nhìn thấy Diệp Mặc, nghĩ tới chuyện ngày hôm qua, cơn tức giận lại dâng lên.
Tuy rằng mình không phải là đối thủ của hắn, nhưng hôm nay sư phụ đang ở đây.
Nhưng khi Phan Thái Phượng nhìn sư phụ của cô ta, cô ta lập tức nuốt vế câu sau xuống, vẻ mặt không thể tin được nhìn sư phụ mình.
Lúc này sư phụ của cô ta đang quỳ trên mặt đất run rẩy.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Ban đầu Diệp Mặc thấy chỗ này có một võ giả Địa Cấp cũng cảm thấy rất kỳ quái.
Theo lý thuyết Ninh Hải sao có thể xuất hiện loại cao thủ như vậy.
Nhưng hiện tại không ngờ võ giả Địa Cấp này lại quỳ trước mặt hắn.
Hiển nhiên người này biết hắn.
Phan Động Tân cũng thấy cảnh tượng quỷ dị này.
Ông ta lập tức giống Phan Thái Phượng, đều há hốc miệng một câu cũng không nói ra được.
Nhưng ông ta đã lăn lộn giữa hai giới hắc bạch đã lâu, hơn nữa còn gặp nhiều mưa gió.
Ông ta lập tức kịp phản ứng.
Dường như ông ta đã trêu chọc phải kẻ mình không thể động vào.
Ngay cả sư phụ của Thái Phượng, một võ giả Địa Cấp thấy hắn cũng phải dập đầu run rẩy, thậm chí không dám nói lời nào.
Hắn là ai? Ông ta thậm chí nghĩ cũng không dám nghĩ.
Ngay sau đó, ông ta không chút do dự kéo Phan Thái Phượng cùng quỳ xuống.
Ông ta có thể sống tới ngày nay ngoại trừ đầu óc và thực lực ra, còn biết tùy thời.
Nếu chuyện đã rõ ràng như thế mà ông ta cũng không nhìn ra được, vậy ông ta cũng đừng mong lăn lộn trong hội nữa.
Diệp Mặc không để ý tới Phan Thái Phượng và Phan Động Tân, mà đi đến trước mặt võ giả Địa Cấp kia lạnh giọng hỏi:
– Anh biết tôi?
Tên võ giả Địa Cấp kia vẫn có chút run rẩy.
Hiện tại Diệp Mặc đã hỏi, gã nào dám không trả lời.
Gã lập tức run giọng nói:
– Vâng, vâng tiền bối.
Vãn bối là Bùi Ngang, là đệ tử của Kỳ Sơn Phái.
– Kỳ Sơn Phái?
Diệp Mặc cau mày suy nghĩ một hồi, thật sự không nghĩ ra được có môn phái nào tên là Kỳ Sơn Phái.
– Sao anh biết tôi? Sao tôi lại không có một chút ấn tượng nào đối với anh?
Diệp Mặc suy nghĩ một hồi không nghĩ ra Kỳ Sơn Phái, lập tức hỏi Bùi Ngang.
Bùi Ngang vội vàng đáp lại:
– Mười mấy năm trước, trên đại hội Ẩn Môn ở Đoạn Đỉnh Sơn Quế Trình, tôi đã từng thấy mặt tiền bối một lần.
Tiền bối ở trên lôi đài đại triển thần uy, giết tên bọ hung người Nhật kia, dương oai cho Hoa Hạ.
Vãn bối ngưỡng mộ đã lâu.
Bùi Ngang cũng không hề cảm thấy lời của mình buồn nôn tới mức nào.
Đối với Diệp Mặc, gã vẫn rất sợ hãi.
Năm đó trong đại hội kia, gã cũng tham gia.
Tuy rằng gã không có cơ hội nói chuyện với Diệp Mặc, nhưng sự tích về Diệp Mặc gã đã thấy không ít, cũng nghe không ít lần.
Tại hội trường với hàng vạn người, vì Trương Hoa một đệ tử của một môn phái nhỏ không có lai lịch, hắn có thể trực tiếp bảo trọng tài của Hồ Lô cốc cút.
Trưởng lão của Hồ Lô cốc vì muốn che chở cho đệ tử môn hạ, muốn động thủ với Hàn Yên.
Kết quả bị Diệp Mặc trực tiếp giết chết.
Mà Phó môn chủ Hồ Lô cốc Hạng Danh Vương, tuy rằng tức giận tới mức run rẩy, cũng không dám nhúc nhích.
Điều này đương nhiên còn chưa phải là uy phong nhất.
Tên bọ hung người Nhật kia dương oai diễu võ ở đây, đã bị Diệp Mặc dùng nửa thanh gậy sắt giết chết ở ngay cửa hội trường.
Ban đầu, mọi người đều biết thế lực của Hồ Lô cốc lớn.
Diệp Mặc đắc tội Hồ Lô cốc chắc chắn phải chết.
Nhưng chuyện sau đó đã chứng minh, Diệp Mặc chẳng những không chết, ngược lại danh tiếng càng lúc càng lớn.
Thật ra từ đó về sau Hồ Lô cốc đã không có người xuống núi nữa.
Mấy lần đại hội Ẩn Môn, không thấy có người của Hồ Lô cốc tham gia.
Sau đó mới có người chứng thật Hồ Lô cốc đã bị tiêu diệt.
Chỉ cần là người có chút động não cũng có thể nghĩ ra được vì sao Hồ Lô cốc lại bị tiêu diệt.
Điều đó nhất định là vì Diệp Mặc.
Mà ngay cả Hồ Lô cốc một môn phái Ẩn Môn lớn như vậy Diệp Mặc còn có thể tiêu diệt, mình ở trước mặt hắn có lẽ còn không bằng cả một con kiến.
Diệp Mặc gật đầu.
Nếu như là người trong Ẩn Môn, lại tham gia đại hội Ẩn Môn mười mấy năm trước, như vậy biết hắn cũng không có gì là lạ.
– Anh đến để làm chỗ dựa cho Bảo Xà Đường sao?
Diệp Mặc thoáng nhìn về phía Phan Động Tân đang quỳ trên mặt đất lạnh lùng hỏi một câu.
Bùi Ngang nghe Diệp Mặc nói xong, theo bản năng run rẩy một chút.
Gã vội vàng nói:
– Không phải, vãn bối không phải tới vì chuyện này.
Vãn bối chuẩn bị tham gia đại hội võ giả Địa Cấp Ẩn Môn, thương thảo về mối nguy của Ẩn Môn…
Bùi Ngang vừa mới nói tới đây, bên ngoài liền vang lên hai tiếng súng.
Thần thức của Diệp Mặc đã sớm thấy một gã thanh niên cường tráng cầm theo một khẩu AK47 vọt vào.
Hai gã bảo vệ cửa mà Diệp Mặc để lại, bị súng của anh ta đảo qua, lập tức ngã xuống đất.
Phan Động Tân nghe tiếng súng, sắc mặt càng trở nên khó coi hơn.
Ông ta lập tức đứng lên.
Có thể bởi vì cho tới bây giờ cũng chưa từng quỳ, đầu gối ông ta có chút đau buốt.
Khi người thanh niên cầm khẩu súng AK vọt vào phòng khách, thấy cảnh tượng trước mắt lập tức ngây ngẩn cả người.
Phan Động Tân là ai, anh ta hiểu rất rõ.
Chẳng qua, một người kiêu ngạo như thế không ngờ lại quỳ trước mặt người khác? Hôm nay anh ta chờ ở ngoài câu lạc bộ Bảo Xà cả đêm, chính vì muốn giết ông ta.
Nhưng anh ta chờ cả đêm cũng không thấy ông ta đi ra.
Hiện tại trời vừa hửng sáng, anh ta biết cơ hội tốt nhất đã qua đi.
Nhưng anh ta phải lập tức rời khỏi Ninh Hải.
Cho nên trước khi đi, anh vẫn xông vào.
Cho dù phải chết, anh ta cũng muốn giết Phan Động Tân.
Thanh niên này cảm thấy kỳ lạ ngây ngẩn trong chốc lát.
Tuy rằng anh ta không biết vì sao Phan Động Tân quỳ trước mặt người khác, nhưng nếu anh ta đã đến đây, không giết được Phan Động Tân, anh ta căn bản cũng không tính đi ra.
Đồng thời anh ta cũng cảm giác mình tiến vào quá dễ dàng.
Dường như điều này có liên quan tới người trẻ tuổi đang đứng.
Anh ta nghĩ vậy thực sự không sai, Thời điểm Diệp Mặc vào đã không chế tất cả những trạm gác ngầm ném vào một góc dưới hàng hiên rồi.
Nhưng anh ta căn bản không để ý tới Diệp Mặc.
Anh ta chỉ nhằm vào Phan Động Tân mà bắn.
Anh ta càng bắn, sự điên cuồng trong mắt lại càng lợi hại.
Phan Động Tân không ngờ được người thanh niên này lại không chút để ý, cứ vậy mà bắn ông ta.
Ông ta sắp chết cũng không ngờ được, mình chết quá đơn giản, hơn nữa còn bất ngờ như thế.
Không ngờ là một con kiến nho nhỏ bắn chết ông ta.
Ông ta nghĩ mãi không ra câu lạc bộ của mình được canh phòng nghiêm ngặt như vậy, vì sao người khác tiến vào cũng không có một người bẩm báo.
Người khiến sư phụ Thái Phượng sợ hãi còn chưa tính, vì sao ngay cả một người trẻ tuổi bình thường cũng có thể tiến vào?
– Chú…
Phan Thái Phượng kêu to một tiếng, vội vàng xông tới, muốn nâng Phan Động Tân dậy.
– Là anh?
Phan Thái Phượng phẫn nộ đứng lên nhìn chằm chằm vào người thanh niên đang cầm súng.
Nếu như không phải trong tay anh ta còn có súng, nói không chừng cô ta đã xông lên rồi.
Người Thanh niên này cũng phẫn nộ nhìn chằm chằm vào Phan Thái Phượng nói:
– Hôm nay tôi đến lấy lại vốn.
Tôi giết tên súc sinh kia, lại giết Phan Động Tân.
Còn có cô.
Cô cũng là đồng bọn giết người.
Em gái tôi chết cũng có liên quan đến cô, ha ha…
Nói xong người thanh niên này cầm súng bắn Phan Thái Phượng một hồi.
Vừa rồi Phan Thái Phượng còn phẫn nộ.
Cô ta không ngờ được người thanh niên này thật sự dám nổ súng vào cô ta.
– Vì sao anh muốn giết ông ta?
Diệp Mặc nhìn lướt qua thanh niên này lạnh nhạt hỏi.
Hắn không ngăn cản người thanh niên này giết người.
Tuy nhiên giết người ngay dưới mắt hắn, nếu như không cho hắn được một lý do thích hợp, hắn không ngại khiến thanh niên này cũng đi tìm chết.
Người thanh niên này thoáng nhìn về phía Phan Thái Phượng ngã trong vũng máu, sự điên cuồng trong mắt dường như dần dần biến mất.
Thậm chí còn lộ ra chút thương cảm và không nỡ.
– Nếu như cô ta tiếp cận tôi chỉ bởi vì mảnh đất và tài sản nhà tôi, cho dù bị cô ta lừa lấy hết, tôi cũng không thèm để ý.
Bởi vì tôi thật sự rất thích cô ta.
Nhưng người phụ nữ độc như bò cạp này sau khi giúp Bảo Xà Đường lấy đi tất cả những thứ đó của tôi, ngay cả em gái tôi cũng không buông tha.
Người thanh niên này nói tới đây, trong mắt lại trở nên điên cuồng.
Có thể thấy được anh ta rất quan tâm tới em gái mình.
Diệp Mặc khoát tay với thanh niên nói:
– Được rồi, anh đã giết người báo thù rồi.
Hiện tại anh hãy đi đi.
Không nên làm ảnh hưởng đến chuyện của tôi ở đây.
Hắn đã hiểu được chuyện gì đã xảy ra.
Không cần người thanh niên này nói tiếp.
Nhất định là sau khi Phan Thái Phượng chiếm được tài sản của người thanh niên này, lại lừa em gái anh ta cho Phan Địch.
Cuối cùng chắc hẳn em gái anh ta đã trực tiếp hoặc là gián tiếp chết trong tay Phan Địch.
Về điểm ấy thật ra Diệp Mặc không nghi ngờ.
Bởi vì ngày hôm qua khi mình thấy người phụ nữ này, cô ta đã nói Phan Địch coi trọng Ức Mặc là may mắn của Ức Mặc.
Bởi vậy có thể thấy được, người phụ nữ này bao che khuyết điểm tới cực điểm.
Người thanh niên này cảm thấy kỳ lạ.
Anh ta thoáng nhìn về phía Diệp Mặc.
Vừa rồi khi anh ta thấy Phan Động Tân quỳ trên mặt đất, đã biết Diệp Mặc không tầm thường.
Hiện tại bản thân anh ta cầm súng mà ánh mắt đối phương cũng không chút dao động.
Hơn nữa đến tận bây giờ vẫn còn có một người quỳ trên mặt đất, không động đậy.
Hai người phụ nữ phía sau anh ta dường như đã hôn mê bất tỉnh khi anh ta vừa nổ súng.
– Cám ơn, tôi tên là Phong Thần, sau này còn gặp lại.
Anh ta cảm giác hôm nay mình tiến vào chỗ này thuận lợi như vậy là chuyện không thể.
Khẳng định có liên quan đến người trước mắt.
Hơn nữa anh ta cảm giác đối phương cũng không sợ súng của mình.
Hơn nữa đối phương và anh ta không có thù hận, cũng không động thủ, cho nên sau khi anh ta ôm quyền, lập tức xoay người rời đi.
Diệp Mặc nhìn Phong Thần rời khỏi, thậm chí có một cảm giác, trên người của anh ta dường như có một loại dao động rất kỳ quái.
Thậm chí hắn cảm giác có chút quen thuộc, nhưng nhất thời không sao nhớ ra được.
Hắn không nghĩ tiếp, mà nhìn Bùi Ngang đang quỳ trên mặt đất hỏi.
– Vừa rồi anh nói mối nguy của Ẩn Môn là chỉ cái gì…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Audio] Hùng Ca Sử Việt Toàn Tập [Audio] Hùng Ca Sử Việt Toàn Tập](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Hung-Ca-Su-Viet-Toan-Tap.jpg)

![[Audio] Lời Nguyền Làng Người Hoa [Audio] Lời Nguyền Làng Người Hoa](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Loi-Nguyen-Lang-Nguoi-Hoa.jpg)



