[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 160 : Bạn Cũ Gặp Chuyện Không May (c796-c800)
❮ sautiếp ❯Chương 796: Bạn Cũ Gặp Chuyện Không May
Bạn Cũ Gặp Chuyện Không May
M
ấy người bình thường đã chết rồi, đối với Bùi Ngang mà nói căn bản chẳng sao hết.
Chẳng sợ Phan Động Tân cứng đầu, ở trong mắt người ẩn môn vẫn là một con kiến mà thôi.
Cái y lo lắng hơn chính là Diệp Mặc có thể buông tha cho y hay không, tuy rằng đến bây giờ, y vẫn chưa làm chuyện gì khiến Diệp tiền bối không thích, nhưng tâm tư của vị tiền bối này, y làm sao có thể đoán được.
Hiện tại Diệp Mặc hỏi chuyện của ẩn môn, Bùi Ngang lập tức nói:
– Cho tới nay, ẩn môn cũng rất ít xuất hiện, từ mười mấy năm trước có người của mấy môn phái không có mắt đắc tội tiền bối về sau.
Ngay cả đại hội ẩn môn từ mười mấy năm trước lần đó về sau cũng đều chuyển dời đến địa bàn ẩn môn cử hành.
Nhưng những năm gần đây, rất nhiều ẩn môn không hiểu vì sao đều biến mất rồi, thậm chí một người đều không để lại.
Diệp Mặc nhíu nhíu mày, thực lực ẩn môn hắn biết rất rõ, trừ phi là hắn tu chân, muốn nói chuyện cùng ẩn môn, đó là nằm mơ.
Lại có người nào đó có thể làm cho ẩn môn biến mất? Hơn nữa còn là rất nhiều ẩn môn.
Bùi Ngang thấy Diệp Mặc nhíu mày, biết sự tình này không liên quan gì tới y, lập tức nhẹ nhàng thở ra, tiếp tục nói:
– Năm đó Liên Hàng Tĩnh Trai và Quảng Hàn môn biến mất, còn không có người để ý, sau đó nghe nói bọn họ chuyển đến Lạc Nguyệt.
Nhưng mấy năm gần đây, lại có rất nhiều môn phái không hiểu vì sao đều biến mất, như Huyền Đô Tiểu Ý, Kiếm Tiểu Mông gia… qua một đêm đều bị giết, hơn nữa môn phái bị phá hư hoàn toàn, đệ tửchết rất bất thường, mà ngay cả ‘Tam Thập Lục giang,…, Diệp Mặc nghe đến đó, ánh mắt ngưng tụ, lạnh giọng nói:
– Tam Thập Lục Giang làm sao vậy?
Môn chủ Tam Thập Lục Giang là Tăng Chấn Hiệp là bằng hữu của Diệp Mặc, hơn nữa Tăng Chấn Hiệp làm người quang minh lỗi lạc, nói chuyện rất tâm đầu ý hợp với Diệp Mặc.
Ban đầu ở đại hội ẩn môn, Diệp Mặc còn giúp y chữa thương.
Thậm chí khi Diệp Mặc và Hạng Danh Vương nảy sinh xung đột, y không chút lựa chọn đứng dậy.
Cho nên nếu Tăng Chấn Hiệp của Tam Thập Lục Giang xảy ra chuyện, hắn tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Bùi Ngang biết Hồ Lô cốc bị diệt có khả năng liên quan tới Diệp Mặc, cho nên y không dám nhắc đến Hồ Lô cốc, nhưng y cũng biếtTăng Chấn Hiệp của Tam Thập Lục Giang và Diệp Mặc là bằng hữu.
Hiện tại quả nhiên khi y nhắc tới Tam Thập Lục Giang, vẻ mặt Diệp Mặc liền lo lắng.
Chính là bởi vì Tam Thập Lục Giang xảy ra chuyện, y mới đoán việc này không phải Diệp Mặc làm.
Bùi Ngang không dám chậm trễ, lập tức nói:
– Tam Thập Lục Giang không lâu trước đây bị đánh lén, hơn nữa chỗ của Tam Thập Lục Giang hoàn toàn bị phá huỷ.
Nếu không phải Tăng môn chủ đã tu vi nửa bước Tiên Thiên, dẫn dắt đệ tử môn hạ ra sức phá vòng vây, phỏng chừng toàn quân Tam Thập Lục Giang đã bị diệt rồi…
Diệp Mặc sắc mặt trầm xuống, Tăng Chấn Hiệp dẫn đệ tử môn hạ phá vây, nhất định là tổn thất thê thảm và nghiêm trọng.
Vốn Diệp Mặc nghĩ đến năm đó khi Tống Ánh Trúc trở lại núi Nga Mi sơn, Nga Mi am bị diệt, cùng người diệt những môn phái kia đều là một người hay không, hiện tại xem ra hẳn không phải rồi.
Bởi vì năm đó người áo đen kia là một cổ nhân nuôi trùng độc, từ trong miệng Bùi Ngang, Diệp Mặc có thể đoán được, có thể làm cho một môn phái như Tam Thập Lục Giang phải phá vây, khẳng định không phải một người.
Những người đó tại sao phải làm khó dễ ẩn môm? Hơn nữa còn tiêu diệt tận gốc?
Lúc này bên ngoài đã vang lên tiếng xe cảnh sát, hắn không tiếp tục hỏi Bùi Ngang, mà là một cánh tay nhấc Bùi Ngang lên cùng rời khỏi hội sở.
Bùi Ngang chỉ cảm thấy một trận choáng váng, sau đó một chút gió thổi qua, y thậm chí cũng không biết mình đi ra như thế nào liền đã tới một công viên ven đường.
Không ngờ khi y không hề phát hiện, Diệp Mặc đã dẫn y tới công viên ven đường, Bùi Ngang lại kinh hãi.
Y thậm chí cảm giác mình giống như đang bay lên, nhưng đây là ban ngày, chẳng lẽ Diệp Mặc đã bay ra ngoài hay sao? Nhưng bởi vì như vậy, y lại càng kính sợ Diệp Mặc, mà cũng không dám hỏi thêm.
– Tăng môn chủ hiện tại ở chỗ nào?
Diệp Mặc trầm giọng hỏi.
Bùi Ngang không dám chậm trễ, trả lời ngay:
– Tăng tiền bối mang theo đệ tử Tam Thập Lục Giang suốt đêm chạy trốn tới ‘Thư viện Cửu minh”, bởi vì ông ta bị thương nặng, bây giờ còn không dậy nổi, sau khi ông ta tới thư viện Cửu minh, liền phái đệ tử đi tới Lạc Nguyệt.
Nghe nói là muốn tìm tiền bối ngài che chở, muốn Tam Thập Lục Giang chuyển dời đến Lạc Nguyệt, nhưng đệ tử ông ta phái đi không có tin tức gì.
Diệp Mặc trong lòng trầm xuống, hắn nghĩ tới Đông Phương Vượng, ở thời điểm Tăng Chấn Hiệp phái người tới Lạc Nguyệt, hẳn là đúng lúc người của Đông Phương gia đang hoành hành ở Lạc Nguyệt, rất có thể đệ tử của Tăng Chấn Hiệp cũng không nhìn thấy mặt Hư Nguyệt Hoa.
– Phó môn chủ Phong tiền bối của Thư viện Cửu minh mời cao thủ Địa cấp ẩn môn tụ tập tại Côn Luân, ứng phó sự kiện lần này, hơn nữa bởi vì sự tình lần này quan trọng với “Thiên tổ”, cao thủ Địa cấp cũng sẽ tham gia.
Vãn bối đến Ninh Hải, là vì Ninh Hải có chuyến bay tốc hành tới thành phố Nhạc Thanh, đến thành phố Nhạc Thanh sẽ có đệ tử của ‘Thư viện Cửu minh” đón.
Bùi Ngang cẩn thận nói.
Diệp Mặc gật gật đầu, hắn đã từng tới thành phố Nhạc Thanh, lúc trước vì tìm kiếm Lạc Ảnh, hắn đi qua rất nhiều nơi.
Thành phố Nhạc Thanh cách Côn Luân rất gần, hơn nữa giao thông khá thuận tiện.
Diệp Mặc lấy ra một bình sứ đưa cho Bùi Ngang nói:
– Chỗ này có một viên đan dược, sau khi cậu đến ‘Thư viện Cửu minh”, giúp tôi đưa viên đan dược này cho Tăng Chấn Hiệp môn chủ, nói cho ông ta biết sau khi tôi xử lý xong việc sẽ đến thăm ông ta sau.
– Vâng, tiền bối.
Nghe được Diệp Mặc nói như vậy Bùi Ngang trong lòng nhẹ nhàng hơn, nếu sai y mang đồ cho Tăng Chấn Hiệp, chứng tỏ Diệp tiền bối không có ý muốn đối phó với y.
Khi Bùi Ngang nhận đan dược, thời điểm ngẩng đầu lên, trong lòng lại hoảng sợ, bởi vì Diệp Mặc sớm đã biến mất không thấy gì nữa.
Thực lực Ẩn môn Diệp Mặc rõ nhất, cho dù là ngoại ẩn môn, cũng rất dũng mãnh.
Cho dù thời điểm hắn chưa tu luyện ‘Tam sinh quyết”, chưa đến luyện khí tầng năm cũng sẽ không ngu gì mà đi khiêu chiến một ẩn môn lớn.
Ban đầu ở Hồ Lô cốc, tu vi của hắn đã rất tốt.
Nhưng đối mặt Nhâm Bình Xuyên, hắn cũng là thắng hiểm.
Huống chi ngay lúc đó Nhâm Bình Xuyên còn chưa hồi phục cực thịnh, lại mất đi hai chân.
Nói cách khác lúc trước hắn đối phó nhiều nhất chỉ có một nửa Nhâm Bình Xuyên, cũng rất gian nan mới thắng được, nếu như Nhâm Bình Xuyên bình thường hoàn toàn, hơn nữa đệ tử Hồ Lô cốc cũng hỗ trợ, như vậy hươu chết về tay ai cũng chưa biết.
Thời điểm hắn đi Điểm Thương phái cũng giống như vậy, hắn gặp ‘Điểm Thương Thất Sát trận”, cuối cùng mặc dù là thắng, đó là vì hắn có phi kiếm có thể bay, nếu không hắn ở Điểm Thương cũng đã gặp nạn.
Một ẩn môn có thể sinh tồn đến hiện tại, cũng không phải đơn giản, đều có nội tình của chính mình.
Đây rốt cuộc là ai, đã vậy còn quá điên cuồng, cũng dám khiêu khích đến toàn bộ ẩn môn, thậm chí còn diệt một đám ẩn môn, đây cũng có chút tàn nhẫn quá.
Diệp Mặc thần thức quét thấy Tống Ánh Trúc mang theo Ức Mặc tiến vào một tòa nhà thương mại, cũng không có nghĩ tiếp.
Hắn đến Ninh Hải vốn là thăm Tô Tĩnh Văn, nhưng không thấy Tô Tĩnh Văn, lại tìm được Tống Ánh Trúc và con gái của mình.
Hắn định mang Tống Ánh Trúc và Ức Mặc về Lạc Nguyệt trước, sau đó lại đi tới ‘Thư viện Cửu minh” thăm Tăng Chấn Hiệp.
– Mẹ ơi, thẻ ba đưa sao có nhiều tiền như vậy? Ba kinh doanh cái gì sao?
Ức Mặc đứng trước máy rút tiền nhìn lên thấy rất nhiều con số không, lập tức liền hỏi.
Tuy rằng cuộc sống của cô vẫn rất nghèo, nhưng trong lớp học và trong trường học của cô người có tiền cũng rất nhiều.
Bình thường dưới cách nhìn của cô, người có tiền đại bộ phận đều là làm buôn bán, hơn nữa người kinh doanh càng lớn, trong nhà lại càng có thân phận.
Tống Ánh Trúc có chút bất ngờ, cô không biết nên giải thích như thế nào với con gái của mình.
Mấy năm nay cô không ngừng nói với Ức Mặc rằng ba của nó là người rất có bản lĩnh, nhưng một khi con gái hỏi Diệp Mặc làm cái gì, cô đều lảng tránh, để con gái khỏi yêu cầu đi tìm ba nó..
– Ức Mặc, ba của bạn trở về rồi sao?
Một cô gái tuổi xấp xỉ Ức Mặc nhìn thấy cô bé, lập tức vui vẻ bất ngờ chạy tới hỏi.
Ức Mặc quay đầu lại thấy cô gái này, cũng lập tức vui sướng đáp:
– Ninh Lan, sao bạn cũng tới? Bạn hôm nay không có đi học?
Cô bé này cũng rất vui nói:
– Đúng vậy nha, chiều hôm qua bạn không đến trường, mình còn lo lắng cho bạn đấy.
Cái tên họ Phan kia không dám làm gì bạn chứ?
Ức Mặc lập tức lắc lắc đầu nói:
– Đúng vậy, ngày hôm qua ba của mình đã trở lại, hắn cũng không dám làm gì mình.
Mà sao bạn cũng không đi học?
– Ba của mình hôm nay cũng đi Ninh Hải rồi, mình có lẽ phải về Yến Kinh.
Đúng rồi, mình vừa rồi nghe nói ba của bạn cho bạn rất nhiều tiền, thế là bạn có thể mua cái điện thoại kia rồi.
Ninh Lan nhiệt tình hỏi thăm, quan hệ của cô và Ức Mặc rất tốt.
Ức Mặc thích chiếc di động kia, cô cũng rất thích, chỉ có điều cô biết Ức Mặc không có tiền mua, cho nên cô cũng không mua.
Hiện tại bởi vì phải về Yến kinh cùng với ba, cho nên chuẩn bị mua một chiếc cho mình, cũng chuẩn bị mua một chiếc đưa cho Ức Mặc, tuy nhiên cô nghe được Ức Mặc nói như vậy, liền nghĩ Ức Mặc sẽ mua một cái cho chính cô bé.
– Đồ nhà quê chưa từng thấy qua tiền, còn rất nhiều tiền, tiền tiêu vặt của tôi còn nhiều hơn trong thẻ ngân hàng của ba cô
Một thanh âm khinh thường ở bên cạnh vang lên.
Ức Mặc nhíu nhíu mày, lại không trả lời.
Cô và mẹ cùng nhau sống mấy năm nay, học được cách chịu nhẫn nhịn, chỉ cần không khiêu khích đến điểm mấu chốt của cô, cô cũng sẽ không chủ động lên tiếng.
Ninh Lan lại không kìm nổi nói:
– Ninh Chân Vũ, cái này có quan hệ gì với bạn chứ? Tôi tự mình mua đồ cũng được, không cần bạn đi theo giúp tôi, bạn đi về trước đi.
Ức Mặc, không cần để ý đến cậu ta.
Ninh Chân Vũ thoạt nhìn lớn hơn Ninh Lan hai ba tuổi mà thôi, tuy nhiên đã cao gần một mét bảy.
Sau khi cậu ta nghe xong Ninh Lan nói như vậy, lại khinh thường đánh giá Diệp Ức Mặc một chút, thậm chí lắc lắc đầu, nhưng lần này không có lên tiếng, lại cũng không rời đi.
Cậu ta chỉ cần nhìn quần áo trên người Ức Mặc thì nghĩ rằng ba của nàng không có khả năng có nhiều tiền.
Tống Ánh Trúc đương nhiên càng không có cách nhìn giống bọn trẻ, cô kéo tay Ức Mặc nói:
– Ức Mặc chúng ta đi mua đồ đi, nói không chừng ba con đã trở về.
– Cháu muốn cùng mọi người đi mua đồ.
Cô ơi, cô thật xinh đẹp, nếu không phải Ức Mặc gọi cô là mẹ, cháu còn tưởng rằng cô là chị của Ức Mặc…
Ninh Lan lập tức chạy đến bên người Ức Mặc nói, cô là lần đầu tiên thấy mẹ Tống Ánh Trúc của Ức Mặc.
– Ánh Trúc…
Lúc này một thanh âm vui mừng ngạc nhiện đã cắt đứt cuộc đối thoại giữa Tống Ánh Trúc và con gái.
Tống Ánh Trúc dẫn theo con gái vào khu thương mại mua quần áo, cô cũng không để ý quần áo mới, nhưng mấy năm nay cô cũng rất ít khi mua đồ cho con gái, cho nên vì Ức Mặc, cô cũng sẽ thỏa mãn yêu cầu của cô bé.
Con gái gặp phải bạn học của mình đang nói chuyện, cô cũng không có xen vào.
Thời điểm cô muốn dẫn con gái đi mua đồ, lại nghe thấy có người gọi nàng.
– Là anh?
Tống Ánh Trúc nhìn người đàn ông trước mắt mà ngây ngẩn cả người.!!!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 797: Tấm Thẻ Màu Tím Của Lạc Nguyệt
Tấm Thẻ Màu Tím Của Lạc Nguyệt
N
ghiêm chỉnh mà nói, người đàn ông trước mắt này còn là sư huynh của nàng, tên là Hứa Thạch.
Năm đó khi cô rời khỏi ‘Thiên tổ’ anh ta đã là Địa cấp sơ kỳ rồi, không nghĩ tới trải qua mười mấy năm, thoạt nhìn anh ta cũng không có gì thay đổi, làn da thậm chí còn rắn chắc hơn so với năm đó.
Bởi vậy có thể thấy được, tu vi của Hứa Thạch khẳng định tăng thêm một tầng rồi.
– Tống sư muội…
Hứa Thạch lại kinh ngạc, Tống Ánh Trúc không ngờ càng thêm trẻ đẹp hơn so với mười mấy năm trước, thoạt nhìn quả thực giống như thiếu nữ hai mươi tuổi.
Chẳng những là da thịt như tuyết, mái tóc như mây, khuôn mặt vốn trong trẻo nhưng lạnh lùng bây giờ thanh tú động lòng người, dường như cả người cô đều tràn đầy hạnh phúc.
Người khác không biết Tống Ánh Trúc, nhưng y lại biết nàng rất rõ, Tống Ánh Trúc năm đó ở Thiên Tổ tuy mới hai mươi tuổi đầu.
Nhưng vì vẻ mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng, chưa từng có tươi cười, sau biến cố của Tống gia, cô thoạt nhìn lớn hơn vài tuổi so với tuổi thật của mình.
Nhưng cho dù như vậy, cũng không có ảnh hưởng đến việc Hứa Thạch thích cô.
Bởi vì Hứa Thạch biết y phải theo đuổi những mơ ước cao hơn, cho nên chỉ đem việc thích cô để ở trong lòng mà thôi.
Tuy nhiên sự nhớ thương Tống Ánh Trúc vẫn không có thay đổi, sau khi y thăng cấp Địa cấp, lại càng yêu thích Tống Ánh Trúc hơn.
Nhưng vì ban đầu ở quân khu Tương Vân, Tống Ánh Trúc định lợi dụng y, mà y cũng e ngại Diệp Mặc, biết Tống Ánh Trúc và Diệp Mặc có cthù oán.
Sau đó y không đi tìm Tống Ánh Trúc, cứ như vậy thời gian dài nhạt dần.
Hôm nay ở Ninh Hải, y không ngờ lại nhìn thấy Tống Ánh Trúc càng ngày càng trẻ đẹp, lập tức mừng rỡ.
– Mẹ, chú ấy là ai vậy?
Ức Mặc thấy Hứa Thạch, lập tức cảnh giác hỏi.
– A, em đã kết hôn rồi?
Hứa Thạch vẻ mặt không thể tin được nhìn Ức Mặc, y không thể tưởng được Tống Ánh Trúc chẳng những đã kết hôn, hơn nữa con gái cũng đã lớn như vậy.
Tống Ánh Trúc khẽ mỉm cười, không trả lời Hứa Thạch.
Đối với nàng mà nói, Tống Ánh Trúc năm đó đã chết.
Sau khi Tống gia bị diệt vong, sư phụ Đàm Giác không một lời liền biến mất, cô vẫn kiên trì dựa vào chính mình đi tham gia đại hội ẩn môn.
Sau đó gặp Diệp Mặc.
Sau đó mới có chuyện xảy ra giữa cô với Diệp Mặc.
Đối với tâm tư của Tống Ánh Trúc, Hứa Thạch cũng không phải một chút cũng không biết.
Nhưng y nhìn thấy quần áo của Tống Ánh Trúc và con gái, lập tức liền biết cuộc sống của Tống Ánh Trúc cũng không khá lắm.
Nói cách khác chồng của cô cũng không có thực lực, một người đàn ông có thực lực làm sao có thể để vợ con hắn thành như vậy? Hơn nữa ở phía trên giầy của Ức Mặc còn có một miếng vá.
Tống Ánh Trúc tuy rằng không ở ‘Thiên tổ’ nữa, nhưng mình có thể khuyên cô trở lại.
Về phần Tống Ánh Trúc đã kết hôn, y sẽ hoàn toàn bỏ qua.
Bất kể chồng Tống Ánh Trúc là ai, y cũng có thể dùng một đầu ngón út giết chết hắn.
– Ánh Trúc.
Em có muốn trở về không? Loan sư thúc cũng đã trở lại…
Thấy Tống Ánh Trúc không nói lời nào, Hứa Thạch lại bổ sung một câu.
Tống Ánh Trúc thản nhiên nói:
– Hứa đội trưởng.
Em mang con gái đi mua ít đồ, sau đó sẽ đi cùng chồng.
Về phần trở lại cái chỗ kia, em đã không có hứng thú.
Nghe thấy Tống Ánh Trúc gọi y là đội trưởng, Hứa Thạch trên mặt có chút khó coi.
Cho dù là trước kia, Tống Ánh Trúc cũng gọi y là sư huynh.
Về phần đội trưởng, đó là thời điểm y đi bộ đội đặc chủng trong quân doanh, là đội trưởng huấn luyện viên.
Tuy rằng sắc mặc nhìn không tốt.
Nhưng Hứa Thạch cũng không lập tức rời đi.
Y hiện tại đã là Địa cấp đỉnh cao rồi, chỉ cần một bước ngắn, là có thể đạt tới nửa bước Tiên Thiên, sẽ giống như Loan sư thúc.
Với y mà nói việc này không thể gấp, cần phải từ từ tích lũy.
Những năm gần đây y tuy rằng cũng có vài người phụ nữ, nhưng chỉ là gặp dịp thì chơi.
Bây giờ nhìn thấy Tống Ánh Trúc, trái tim năm đó của y lại dấy lên.
Bất kể chồng của Tống Ánh Trúc là ai, y phải lấy được Tống Ánh Trúc.
– Ánh Trúc, lần này anh đã được ‘Thư viện Cửu minh’ mời tới Nhạc Thanh tham gia một đại hội, nếu em nguyện ý, có thể cùng đi với anh…
Hứa Thạch không tức giận chút nào nói.
Y biết Tống Ánh Trúc cũng hiểu thực lực của ‘Thư viện Cửu minh’.
Cho dù là đối với tổ trưởng “Thiên tổ’, ‘Thư viện Cửu minh’ cũng là một mong muốn không thể tồn tại.
Y mời Tống Ánh Trúc đi ‘Thư viện Cửu minh ” vốn chính là muốn giúp Tống Ánh Trúc, đồng thời cũng hiển lộ bản lĩnh của mình.
Tống Ánh Trúc khẽ mỉm cười, đã dẫn Ức Mặc đi tới quầy di động, căn bản cũng không trả lời Hứa Thạch.
Không cần nói chồng cô bây giờ là Diệp Mặc, cho dù cô không có chồng, vẫn là một người mẹ goá con côi.
Cũng không muốn nói nhiều với Hứa Thạch.
Hứa Thạch là người như thế nào, cô đã sớm biết rõ, năm đó ở trong quân doanh của Điền Du Năng.
Y rõ ràng động thủ với Diệp Mặc.
Nhưng sau khi nghe được thân phận của Diệp Mặc, lập tức liền biến thành rùa cụt đầu.
Thậm chí một câu cũng không dám nói, người như thế, Tống Ánh Trúc cô cho tới bây giờ đều không xem trọng.
– Con muốn loại di động này.
Ức Mặc đã cùng Ninh Lan đi tới quầy di động.
– Dùng thẻ của anh đi.
Thấy Ức Mặc và Ninh Lan chọn xong điện thoại di động, không đợi Tống Ánh Trúc lấy thẻ ngân hàng của mình ra, Hứa Thạch đã đi tới lấy ra chiếc thẻ vàng của y.
– Không cần đâu.
Tống Ánh Trúc đã lấy ra thẻ của mình đưa tới.
Thẻ cô lấy ra là Diệp Mặc cho, mà thẻ của Diệp Mặc là do Diệp Lăng làm trước khi rời khỏi Lạc Nguyệt.
– A, thẻ của Lạc Nguyệt?
Người phục vụ cầm lấy thẻ Tống Ánh Trúc đưa tới hơi sửng sốt, thẻ Lạc Nguyệt có một dấu hiệu độc đáo, chính là mặt trên có hai chữ ‘Lạc Nguyệt” nổi lên, bất kỳ quốc gia nào hiện tại cũng không có cách nào mô phỏng theo dấu hiệu này, hơn nữa xung quanh tấm thẻ ngân hàng của Lạc Nguyệt đều có màu sắc.
Màu sắc xung quanh thẻ mặc dù nhiều, nhưng có một loại màu sắc chỉ có thành chủ thứ nhất của Lạc Nguyệt Thành mới có thể sử dụng, đó là màu tím, mà màu sắc tấm thẻ trong tay người phục vụ này lại là màu tím.
Là một người làm việc cho tập đoàn Lạc Nguyệt, Thẩm Thiên Thiên tại Bộ thương mại sớm đã có văn bản quy định rõ ràng.
Nhân viên làm việc dưới cờ Lạc Nguyệt đều phải qua huấn luyện mới có thể ngồi vào vị trí.
Mà nhận biết các loại thẻ ngân hàng của các nhân vật là một điều rất cần thiết.
Hiện tại người nhân viên này đang cầm tấm thẻ trong tay chẳng những là thẻ của Lạc Nguyệt, còn là thẻ có màu tím, cô lập tức liền khẩn trương.
Tuy rằng cô đã thấy qua ảnh, cô cũng biết thẻ ngân hàng của Lạc Nguyệt, nhưng thời điểm thực sự cầm lấy tấm thẻ này lại căn bản không thể tin được.
Bởi vì lúc huấn luyện, chủ quản các cô cũng đã nói, loại thẻ này các cô nhất định phải nhận biết được, nhưng loại thẻ này có thể không mang ra dùng, hôm nay loại thẻ này chẳng những lấy ra dùng, còn nằm trong tay của cô
– Ha ha… Ba của bạn sẽ không làm một tấm thẻ giả đấy chứ…
Ninh Chân Vũ thấy người phục vụ này cầm tấm thẻ mà Tống Ánh Trúc đưa ra, chần chờ không nói lời nào, không khỏi châm chọc.
Lúc này Ức Mặc và Ninh Lan đều có chút nghi ngờ nổi lên, Ức Mặc phát hiện thẻ của mẹ mình dường như không giống với thẻ của những người khác.
Ngoại trừ kích thước lớn nhỏ giống nhau ra, những thứ khác đều không giống nhau.
Nhưng người bán hàng này thật giống như không nghe được lời của Ninh Chân Vũ, mà rất cung kính cúi mình chào Tống Ánh Trúc nói:
– Xin chào tiểu thư, mời chị ngồi.
Tuy rằng người bán hàng khẳng định tấm thẻ này là thật, nhưng cô cũng không dám làm chủ, cô đã thông báo cho Tổng giám đốc khu thương mại.
Một người chủ thẻ màu tím đi vào khu thương mại, nếu chẳng may xảy ra sai sót gì, cô sẽ đi đời.
Tống Ánh Trúc hơi chần chờ một chút, liền kịp phản ứng, cô lập tức hỏi:
– Khu thương mại này có phải thuộc Lạc Nguyệt Thành hay không?
– Vâng.
Người bán hàng này rất kính cẩn hồi đáp:
– Đây là khu thương mại buôn bán dưới cờ Lạc Nguyệt, Tổng giám đốc chúng tôi lập tức sẽ xuống đây tự mình tiếp đón chị.
Tống Ánh Trúc gật gật đầu, cô đoán chừng là thẻ của Diệp Mặc đã khiến người phục vụ này nhận ra thân phận của mình.
Hứa Thạch cũng khẽ nhíu mày, y đã thấy qua thẻ ngân hàng của Lạc Nguyệt, Tống Ánh Trúc không ngờ cầm thẻ Lạc Nguyệt, hơn nữa bộ dạng người bán hàng kia còn rất cẩn thận, chẳng lẽ chồng Tống Ánh Trúc là người Lạc Nguyệt? Nếu quả thật chính là Lạc Nguyệt, cô chắc có lẽ không nghèo như vậy mới đúng chứ.
Hứa Thạch vừa mới nghĩ đến đây, có một cô gái vội vã chạy tới, hơn nữa xem bộ dáng của nàng giống như gặp một chuyện đại sự.
Người bán hàng này thấy cô gái đã chạy tới, vội vàng đi lên trước đem tấm thẻ đưa cho cô nói:
– Tổng giám đốc Thôi, tấm thẻ là của vị khách này.
Nói xong, người bán hàng này chỉ vào Tống Ánh Trúc.
Cô gái này thấy Tống Ánh Trúc, ánh mắt lập tức sáng ngời, cô chỉ nhìn tấm thẻ trong tay một chút liền nói:
– Xin hỏi quý danh của chị?
Tống Ánh Trúc khẽ mỉm cười nói:
– Tôi là Tống Ánh Trúc, đây là con gái tôi Diệp Ức Mặc.
– Diệp Ức Mặc?
Cô gái này nhìn nhìn Ức Mặc, bỗng nhiên biến sắc, lập tức nói:
– Chị là phu nhân của ngài chủ tịch Hội đồng quản trị?
Hứa Thạch nghe xong cô gái này nói, sắc mặt lập tức liền không được tốt, y thật không ngờ chồng của Tống Ánh Trúc lại là Chủ tịch Hội đồng quản trị, hơn nữa còn là Chủ tịch Hội đồng quản trị Lạc Nguyệt.
Y cũng không biết đại bộ phận cao tầng Lạc Nguyệt cũng gọi Diệp Mặc là Chủ tịch Hội đồng quản trị.
Tống Ánh Trúc biết cô nói Chủ tịch Hội đồng quản trị chắc là Diệp Mặc, tuy nhiên cô không phải rất khẳng định, nhưng là có người giúp cô trả lời những lời này.
– Đúng đấy, cô ấy là phu nhân của Chủ tịch Hội đồng quản trị.
Năng lực của Thẩm Thiên Thiên không tồi nha, không ngờ đem thương trường mở khắp nơi.
– Ba, ba đã đến rồi.
Ức Mặc vừa nghe đến thanh âm này, lập tức liền vỗ tay, ôm lấy người vừa tới.
– Chủ tịch Hội đồng quản trị ngài khỏe chứ, tôi là Thôi Diễm Tú, là Tổng giám đốc khu thương mại này.
Vị Tổng giám đốc sau khi nghe được lời nói của Diệp Mặc, lập tức tiến lên kính cẩn chào hỏi, và đem thẻ trả lại cho Tống Ánh Trúc, sau đó nói:
– Bộ trưởng Thẩm đã nói qua, Chủ tịch Hội đồng quản trị mua sắm đồ tại bất kỳ chỗ nào của khu thương mại Lạc Nguyệt đều không cần quét thẻ.
Diệp Mặc dở khóc dở cười, hắn không biết Thẩm Thiên Thiên là biết hắn rất ít đi khu thương mại mua đồ, hay là sợ hắn không thích mang tiền, không ngờ ra quy định này.
Hắn vội vàng khoát tay nói:
– Hãy dùng tấm thẻ này đi, quay về nói lại cho Bộ trưởng Thẩm, về sau Lạc Nguyệt không có bất kỳ người nào có thể không quét thẻ mà mua đồ, nói với cô ấy đây là tôi nói.
Phát hiện người như thế, lập tức bảo Thẩm Thiên Thiên phạt nặng.
– Vâng.
Vị Tổng giám đốc này vội gật đầu nói.
Cô biết rõ, tuy rằng Diệp Mặc là Chủ tịch Hội đồng quản trị, nhưng vị trí so với Thẩm Thiên Thiên của Bộ thương mại còn cao hơn nhiều lắm.
Hứa Thạch sắc mặt rất khó coi, y không thể tưởng được chồng Tống Ánh Trúc không ngờ là Diệp Mặc.
Diệp Mặc làm sao có thể trở thành chồng của Tống Ánh Trúc, bất kể như thế nào y cũng nghĩ không thông…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 798: Quả Nhiên Không Đoán Sai
Quả Nhiên Không Đoán Sai
H
uấn luyện viên Diệp, thật không ngờ lại có thể gặp anh ở đây.
Tuy Hứa Thạch rất muốn giết chết Diệp Mặc ngay lập tức, nhưng y biết rằng dù bây giờ y đã là bán tiên thiên rồi, cũng không phải là đối thủ của Diệp Mặc.
Hơn nữa thân phận của Diệp Mặc cao hơn y nhiều, y không thể không cúi đầu chào hỏi Diệp Mặc.
Trong lòng Hứa Thạch, trên thế giới này gần như là không có người nào có thể ngăn cản y lấy một cô gái nào đó, dù là có vài người, thì đó cũng là các tiền bối trong Ẩn Môn, không thể nào ra mặt làm chuyện như vậy.
Nếu nói nhất định phải có một người khiến y không dám làm càn, vậy thì nhất định là Diệp Mặc rồi.
Nhưng số của y lại xui xẻo đến vậy, gặp ngay trúng Diệp Mặc, hơn nữa người mà bản thân y thích lại là người của Diệp Mặc.
Y biết rằng, nếu y không muốn chết, thì phải biết điều chút, dù là ở đây, Diệp Mặc muốn giết y thì cũng không có bất kì áp lực gì.
Diệp Mặc không biết Hứa Thạch có ý với Tống Ánh Trúc, hắn biết Hứa Thạch và Tống Ánh Trúc đều là người của “Thiên Tổ”, nên Tống Ánh Trúc ở đây, Hứa Thạch đến nói chuyện cũng là chuyện bình thường.
Hứa Thạch có thể xuất hiện ở đây, Diệp Mặc cũng đoán ra được đôi chút, hẳn là muốn đi máy bay từ Ninh Hải đến Nhạc Thanh, sau đó tham gia đại hội của “Cửu Minh Thư Viện” rồi.
Nhưng hắn lại không có thiện cảm gì với Hứa Thạch, thậm chí có thể nói là có ấn tượng rất tệ về Hứa Thạch.
Hắn nghe xong lời của Hứa Thạch, liền khoát tay nói:
– Anh đi đi, ở đây không có chuyện của anh.
– Vâng.
Mặt của Hứa Thạch tái mét, Diệp Mặc khoát tay như vậy, giống như đuổi một con ruồi vậy, khiến y cảm thấy đây là một sự xỉ nhục.
Nhưng y cúi đầu xuống lại không dám lên cơn, còn chỉ có thể khom người lui ra, y biết rằng một khi Diệp Mặc trở mặt, dù là Thiên Vương Lão Tử hắn cũng dám giết, đừng nói là y chỉ là một tên đội trưởng “Thiên Tổ” cỏn con.
Trước đây nếu không có Loan sư thúc cầu xin, thì sư phụ y là Đàm Giác có lẽ đã sớm bị Diệp Mặc giết chết rồi.
– Ba, tại sao dì kia nói là ba không cần trả tiền nữa, ba có phải quét thẻ nữa không? Còn nữa, cửa tiệm này là sản nghiệp của ba sao? Sao mẹ trước giờ chưa từng nói tới?
Sau khi Hứa Thạch bỏ đi, Ức Mặc liền hỏi tới tấp mấy vấn đề.
Diệp Mặc mỉm cười nói:
– Cửa tiệm này tuy có liên quan đến ba, nhưng lại không phải là của ba.
Còn về chuyện miễn phí, nếu ba mở đầu chuyện này, thì về sau sẽ có người khác làm theo như vậy.
Lâu dài, tất cả cửa tiệm trong Lạc Nguyệt sẽ bị sâu mọt làm bại hoại hết.
Kéo theo những thứ khác ở Lạc Nguyệt cũng bị tổn hại theo.
Diệp Mặc nói đến đây, liếc nhìn người giám đốc đang vô cùng lúng túng ở bên cạnh, không hề để tâm mà nói:
– Nếu Lạc Nguyệt thật sự có loại sâu mọt này.
Ba không ngại mà đập chết nó.
Người giám đốc kia đương nhiên là hiểu được ý trong câu nói của Diệp Mặc, cô ta run lên một cái rồi chớp thời cơ nói:
– Vâng, Chủ tịch Hội đồng quản trị, tôi nhất định sẽ truyền lại mệnh lệnh của ông tới bộ trưởng Thẩm.
Ninh Lan liền tiếp lời nói.
Ninh Chân Vũ luôn ở bên cạnh do đánh giá sai thân phận của Diệp Mặc, nên hiện giờ vẫn không dám lên tiếng.
Bây giờ nhìn thấy Ninh Lan và Ức Mặc nói chuyện rôm rả, không khỏi chú ý Ức Mặc, lúc này mới phát hiện Ức Mặc lại là một thiếu nữ đẹp mà y chưa từng nhìn thấy.
Tuy cô ta ăn mặc không xuất chúng, nhưng ngũ quan xinh xắn và ánh mắt sáng ngời đặc biệt, liền khiến tim y đập thình thịch.
Y vô thức nhìn về phía mẹ của Ức Mặc là Tống Ánh Trúc, tim càng đập mạnh hơn.
Tống Ánh Trúc ngoài sở hữu ngoại hình xinh đẹp ra, càng có thêm sự chín chắn của một phụ nữ.
Y không phải không có bạn gái, hoa khôi trường trung học của bọn y đã bị y chinh phục rồi, nhưng hoa khôi kia so với Ức Mặc, y cảm thấy hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.
Ninh Chân Vũ nghe nói y có một người cô rất xinh đẹp, từng là đệ nhất mỹ nhân Yến Kinh, tiếc là y chưa từng gặp mặt.
Lúc này y tin rằng sắc đẹp của Tống Ánh Trúc, nhất định không thua kém gì người cô mà y chưa gặp mặt kia.
Tống Ánh Trúc là mẹ của Ức Mặc, bản thân y không cần tơ tưởng rồi, nhưng cô gái tên Ức Mặc kia, Ninh Chân Vũ liền bắt đầu rung động.
Ba của Ức Mặc hình như là Chủ tịch Hội đồng quản trị, hơn nữa còn có một cửa tiệm, nhưng cửa tiệm của nhà họ Ninh bọn y càng nhiều hơn.
Chỉ cần y lộ ra nội tình nhà mình, thì một thương nhân như ba của Ức Mặc, nhất định sẽ lác mắt vì y, thậm chí chủ động để con gái mình quen biết y.
Nghĩ đến đây Ninh Chân Vũ liền nói chen vào:
– Thật ra Ninh Lan này, em có biết lần này ba em đưa em về Yến Kinh có thể ở trong bao lâu không?
Ninh Lan không biết tại sao Ninh Chân Vũ lại hỏi vậy, cô nhìn Ninh Chân Vũ với vẻ kì lạ, nói:
– Đương nhiên sau này sẽ ở luôn tại Yến Kinh rồi, hơn nữa mẹ em cũng không thích dọn tới dọn lui.
Ninh Chân Vũ đắc ý nói:
– Em lầm rồi, ba em đi Yến Kinh chắc cũng không ở được lâu đâu, bởi vì bác anh không thích ba em, nên nhà họ Ninh không có phần của ba em.
Anh cho em biết, nếu không có yêu cầu của ba anh, thì ba em dù là lần này cũng không có cách nào trở về Yến Kinh đâu.
Nhìn thấy Ninh Lan ngẩn người ra, Ninh Chân Vũ càng đắc ý nói:
– Nhà anh có một xưởng chế thuốc ở nước Mỹ, ở Yến Kinh cũng có hai cửa tiệm.
Vì ông cố thích anh nhất, nếu anh nói với ông cố mấy câu, nói không chừng ông cố cũng sẽ cho nhà em một công ty nào đó.
Ninh Chân Vũ nói xong rất đắc ý, lời của y thứ nhất gián tiếp lộ rõ nhà y có tiền và có địa vị, thứ hai cũng thể hiện rõ tầm quan trọng của y.
Đương nhiên sở dĩ hắn nói những lời này, là vì muốn được Ức Mặc coi trọng.
Diệp Mặc nãy giờ không lên tiếng, lúc này lại nhìn Ninh Chân Vũ và nói:
– Cậu là người của nhà họ Ninh ở Yến Kinh?
– Đương nhiên, ông cố tôi chính là Ninh Phủ Chân ở Yến Kinh.
Ninh Chân Vũ thấy Diệp Mặc cuối cùng đã chú ý tới mình, liền đắc ý nói.
Về chuyện nói ra ông cố là ai, vẻ mặt liền tỏ ra tự hào, ở Yến Kinh, dù là người rất có danh vọng, nhìn thấy ông cố cũng đều rất kính trọng, nên y mới nói ra ông cố của mình ngay lập tức.
Diệp Mặc gật đầu, hắn đang định đến tìm Ninh Phủ Chân, không ngờ ở Ninh Hải còn gặp người nhà họ Ninh.
Đối với người nhà họ Ninh, Diệp Mặc ngoài cha con Ninh Khinh Tuyết ra, thật sự không có thiện cảm với ai.
Nên hắn cũng chỉ gật đầu một cái, chẳng thèm để tâm đến tên Ninh Chân Vũ vẫn đang dương dương tự đắc kia nữa.
– Ức Mặc, chúng ta mau đi mua đồ, mua xong thì về thôi.
Tống Ánh Trúc nhìn ra Diệp Mặc không thích Ninh Chân Vũ, liền nói.
…
Mua xong đồ, Ninh Lan và Ức Mặc tách ra, Ninh Chân Vũ muốn hỏi cách liên lạc với Ức Mặc, nhưng Ức Mặc rất không thích cái tên xem thường ba mình này, thậm chí không thèm để tâm đến y, đối với cô mà nói, ba là người có bản lĩnh nhất, tên họ Ninh này ba hoa khoác lác không nói, còn xem thường ba cô, cô ta không mắng cho một trận đã là nhẫn nhịn lắm rồi.
Sau khi Diệp Mặc đưa Tống Ánh Trúc trở về tiểu viện ở Ninh Hải, điều hắn làm đầu tiên chính là kiểm tra linh căn của Tống Ánh Trúc và Ức Mặc.
Tuy Diệp Mặc biết Tống Ánh Trúc hơn hai mươi tuổi đã là người luyện Huyền Cấp rồi, nhất định có linh căn, nhưng lúc kiểm tra vẫn có chút lo lắng.
May là kết quả kiểm tra không làm Diệp Mặc thất vọng, Tống Ánh Trúc có linh căn hai hệ Kim Thủy, còn Ức Mặc lại có linh căn hai hệ Kim Lôi.
Diệp Mặc biết rằng, linh căn của Ức Mặc có thể có quan hệ với hắn.
Vì người bình thường rất hiếm người có Ngũ Hành linh căn và dị linh căn cùng tồn tại, chỉ có bản thân hắn là có linh căn tám hệ.
Lôi linh căn của Ức Mặc rất có thể được kế thừa từ hắn.
Diệp Mặc ở Ninh Hải giảng giải tỉ mỉ cho Tống Ánh Trúc và Ức Mặc về tu chân, đồng thời truyền lại “Hồng Mông tạo hóa quyết”, thậm chí giúp mỗi người bọn họ luyện chế ra một nhẫn trữ vật.
Còn về phi kiếm, Diệp Mặc tạm thời không luyện chế, hắn còn có một số lượng lớn dược liệu, hắn phải đợi sau khi thăng cấp đến Trúc Cơ, mới giúp hai người họ luyện chế phi kiếm.
Tuy Tống Ánh Trúc và Ức Mặc cùng tu luyện một lúc, nhưng tốc độ của Ức Mặc nhanh hơn gấp đôi Tống Ánh Trúc.
Việc này thứ nhất là do tuy thời gian Tống Ánh Trúc ở cạnh Diệp Mặc rất ngắn, nhưng lại vì ngủ chung với Diệp Mặc, tương tư mười mấy năm một khi được thực hiện, thì sẽ không có cách vào khống chế ngọn lửa dục vọng nóng bỏng kia.
Thế nên phần lớn thời gian buổi tối Tống Ánh Trúc đều lãng phí cho việc ân ái cùng Diệp Mặc, điều thứ hai cũng là do Dị Lôi linh căn của Ức Mặc càng phù hợp để tu luyện “Hồng Mông tạo hóa quyết” không có thuộc tính.
Do Ức Mặc và Tống Ánh Trúc nắm bắt thời gian tu luyện, thủ tục thôi học của Ức Mặc cũng là do Diệp Mặc làm.
Ba ngày thắm thoát trôi qua, Diệp Mặc ở Ninh Hải vừa không tìm được Tô Tĩnh Văn, cũng không tìm thấy Vân Băng, thậm chí cả mẹ của Tô Tĩnh Văn là Mục An cũng không tìm được.
Sang ngày thứ ba, Diệp Mặc đưa Tống Ánh Trúc và Ức Mặc trở về Lạc Nguyệt.
Trước đây Tống Ánh Trúc từng tới Lạc Nguyệt một lần, tuy Lạc Nguyệt trước đây kém xa với Lạc Nguyệt bây giờ, cô cũng không ngạc nhiên mấy, nhưng Ức Mặc lại kinh ngạc đến há hốc cả mồm.
Lựa cái này chọn cái kia trên đường phố Lạc Nguyệt, cô đi qua không ít thành phố, cũng nhìn thấy không ít đô thị phồn vinh, nhưng trước giờ cũng chưa từng nhìn thấy nơi nào xinh đẹp phồn hoa như Lạc Nguyệt vậy.
– Ba, ở đây càng nên gọi là tiên thành Lạc Nguyệt, ở đây quả thật rất đẹp.
Ức Mặc nói ra lời cảm thán tận đáy lòng.
Trong lòng Diệp Mặc cũng rất vui mừng, tuy ở đây không đến mức khoa trương như Ức Mặc nói, hơn nữa còn kém xa thành Lạc Nguyệt trong tâm tưởng của Diệp Mặc, nhưng con gái thích thì tốt nhất rồi.
– Đúng vậy, sau này thành Lạc Nguyệt sẽ đổi tên tiên thành Lạc Nguyệt.
Diệp Mặc trở về thành Lạc Nguyệt, Hư Nguyệt Hoa liền nhận được tin, ra nghênh đón bọn người Diệp Mặc.
Cô ta nghe thấy lời của Ức Mặc, liền tán thành nói.
– Anh, cô ta chính là người mà em nói đó…
Diệp Lăng cùng theo tới liền nhìn thấy Tống Ánh Trúc, chính xác mà nói Tống Ánh Trúc còn trẻ trung hơn xưa nữa, cô ta vừa nhìn đã nhận ra ngay.
Tống Ánh Trúc cũng đã nhìn thấy Diệp Lăng, cô từ phía Diệp Mặc biết được Đường Bắc Vi đã rời khỏi Lạc Nguyệt, bây giờ nhìn thấy Diệp Lăng, cô liền nhớ lại chuyện của mười mấy năm trước, lập tức bước đến chào hỏi.
Diệp Lăng cũng nhìn thấy Ức Mặc, cô nhìn Ức Mặc lại nhìn anh mình là Diệp Mặc, liền tiến lên nắm lấy cánh tay Diệp Mặc nói:
– Anh, có phải anh gạt em không, anh còn nói là mình không gây họa…
Diệp Lăng nói đến đây vội bịt miệng lại, cô nhớ tới có vài lời không nên tùy tiện nói ra, cô nhìn thấy Tống Ánh Trúc, sau đó lại nhìn thấy Ức Mặc, đã hiểu ra chuyện năm đó cô và Bắc Vi quả nhiên đoán không sai.
Diệp Lăng dứt lời kéo lấy Ức Mặc nhìn tới nhìn lui, sau đó nói với Tống Ánh Trúc:
– Chị dâu, sau đó em và Bắc Vi nghĩ rất lâu, luôn cảm thấy chị là chị dâu của em, bây giờ xem ra đúng là như vậy rồi.
Đây có phải là em gái đó không? Bây giờ đã lớn thế này rồi, thật là xinh đẹp mà.
Diệp Mặc đổ mồ hôi, em gái của mình gọi con gái mình là em gái, Diệp Lăng thật đúng là.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 799: Ninh Gia
Ninh Gia
S
au khi ở với Tống Ánh Trúc và Ức Mặc tại Lạc Nguyệt hai ngày, Diệp Mặc lại rời khỏi Lạc Nguyệt, hắn không vội đến “Cửu Minh thư viện”.
Tuy Tăng Chấn Hiệp đã bị thương, nhưng có “Liên Sinh Đan” mà hắn mang theo, hẳn là có thể nhanh chóng chữa khỏi, hơn nữa Tăng Chấn Hiệp biết hắn muốn đến “Cửu Minh thư viện” nhất định sẽ đợi hắn.
Thế nên nơi mà Diệp Mặc đến đầu tiên là Yến Kinh, hắn muốn đến tìm Ninh Phủ Chân, đồng thời cũng đi xem thử Hàn Tại Tân.
Năm xưa hắn không cứu Trương Quật và Lý Hồ, trong lòng Diệp Mặc cũng rất áy náy, nhưng hắn đã tận lực rồi.
Lúc đó hắn ở trên đảo Bắc Cực kia, xém chút là mất mạng rồi.
Tuy Diệp Mặc đã lấy Ninh Khinh Tuyết, nhưng đối với hắn mà nói, đây là lần đầu tiên hắn đến Ninh gia ở Yến Kinh, lần này Diệp Mặc đến để hỏi Ninh Phủ Chân đòi đồ, nên hắn trực tiếp đến đại viện Ninh gia đòi gặp Ninh Phủ Chân.
Hai tên gác cổng ngăn Diệp Mặc lại muốn hỏi Diệp Mặc là ai, từ trong viện vọng ra tiếng ồn ào huyên náo.
– Ninh Dương, không phải mày đến Lạc Nguyệt rồi sao? Sao còn đến Yến Kinh, à, người ta không cho mày vào đúng không.
Ninh Gia cũng không phải nơi mày muốn đến là đến, muốn đi là đi.
Một người đàn ông trung niên đẩy một người đàn ông khác vào trong viện, đồng thời chỉ vào ông ta lạnh lùng nói.
– Ông có quyền gì đẩy ba tôi chứ, ba tôi chỉ đến để thăm ông cố, có liên quan gì đến ông.
Ông tưởng chúng tôi thích đến nơi quỷ quái này lắm à…
Giọng nói bực tức của một cô gái vang lên, đồng thời muốn kéo người đàn ông bị đẩy ra kia.
– Dám nói đại viện Ninh Gia ta là chỗ quỷ quái, mày muốn chết hả…
Cùng với một âm thanh chát chúa vang lên, một cô thiếu nữ giơ tay lên định tát vào cô gái vừa lên tiếng lúc nãy.
Ba của cô gái kia muốn ngăn cô gái trẻ đánh người, chỉ có điều ông ta cũng bị người ta ngăn lại.
Nên chỉ có thể trơ mắt nhìn con gái của mình bị đánh.
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, bước lên một bước, giơ tay nắm lấy cổ tay cô thiếu nữ này, kéo nhẹ một cái, cô gái trẻ kia sẽ bị Diệp Mặc kéo ra xa, may mà Diệp Mặc không hề dùng sức, cô gái trẻ chỉ loạng choạng mấy cái, liền miễn cưỡng đứng dậy.
Diệp Mặc đã nhận ra cô gái này chính là Ninh Lan, bạn học của Ức Mặc.
Hắn đương nhiên sẽ không để cho bạn của Ức Mặc bị đánh, nên không chút do dự mà đưa tay ngăn cô gái đánh người kia lại.
– Chú Diệp Mặc, là chú à.
Sao chú lại ở đây? Ức Mặc cũng đến hả chú?
Ninh Lan liền nhận ra Diệp Mặc, vui mừng kêu lên.
– Anh là ai, lại dám giở trò ở Ninh Gia tôi?
Sau khi cô gái trẻ kia miễn cưỡng đứng vững, liền tiến lại tức giận chỉ tay vào Diệp Mặc.
Sau khi cô ta mắng xong, không chờ Diệp Mặc trả lời, lại chỉ vào hai gã gác cổng tức giận mắng:
– Mấy người là người chết hả? Thứ gì cũng cho vào? Còn không bắt hắn ta đi.
– Chờ đã…
Người đàn ông lúc nãy còn ngăn ba của Ninh Lan lại đột nhiên chen vào ngăn mấy tên gác cổng muốn tiến lên trước, ông ta thả Ninh Dương ra, bước đến trước mặt Diệp Mặc bỗng nhiên hỏi một cách khách sáo:
– Xin hỏi cậu có phải là Diệp Mặc không?
Diệp Mặc lạnh lùng đáp:
– Đúng vậy, tôi chính là Diệp Mặc.
– Ngài, ngài đúng là Diệp Mặc, là Diệp thành chủ…
Giọng của người đàn ông trung niên có chút run rẩy.
Vẻ mặt và giọng điệu của ông ta liền trở nên cung cẩn và kính nể, dường như người đứng trước mặt là một vị thần, chứ không phải là một người bình thường.
– Cậu là Diệp Mặc? Khinh Tuyết vẫn khỏe chứ? Tôi là Ninh Dương…
Ba của Ninh Lan càng kích động bước đến nói.
Ninh Dương? Diệp Mặc hình như từng nghe qua cái tên này, hắn nghe thấy Ninh Dương hỏi về Khinh Tuyết, bèn gật đầu nói:
– Khinh Tuyết đi du lịch rồi, cô ấy vẫn khỏe, ông là…
– Tôi là anh họ của Khinh Tuyết…
Ninh Dương nói tới đây, Diệp Mặc liền nhớ ra rồi, trước đây Ninh Khinh Tuyết bị người của Ninh Gia bán đứng.
Chuẩn bị đưa cô ấy cho Tống gia.
Sau đó chính là Ninh Dương báo tin cho cô, để Ninh Khinh Tuyết trốn khỏi Yến Kinh, đến Ninh Hải.
Nói một cách khác Ninh Dương là người duy nhất trong nhà họ Ninh giúp đỡ Ninh Khinh Tuyết, sau khi Diệp Mặc nhớ ra Ninh Dương là ai, liền giơ tay ra bắt tay với Ninh Dương, nói:
– Chào anh, chuyện trước đây cám ơn anh nhiều.
Ninh Dương nghe Diệp Mặc nói về chuyện năm đó, liền cảm thấy thoải mái.
Người như Diệp Mặc có thể nhớ lại mấy chuyện nhỏ nhặt trước đây, đối với ông ta mà nói đó là sự kích động.
Người đàn ông trung niên vừa nãy còn đẩy Ninh Dương, và dùng lời lẽ cay độc, nhưng vẻ mặt bây giờ đã trở nên vô cùng cung kính, khiêm tốn.
Ông ta lại cẩn thận bước đến trước mặt Diệp Mặc, nói:
– Tôi là Ninh Hi, anh họ của Ninh Dương, cũng là anh họ của Khinh Tuyết, Diệp thành chủ có thể đến Ninh Gia tôi, là sự vinh hạnh của Ninh Gia tôi…
Tuy nói như vậy, nhưng ông ta lại không dám giơ tay ra như Ninh Dương.
Ông ta chỉ cần nhìn thái độ của Diệp Mặc, cũng biết Diệp Mặc không thèm đoái hoài gì tới ông ta.
Ninh Chân Vũ đã sớm chạy ra xem náo nhiệt, vẻ mặt càng kinh ngạc nhìn Diệp Mặc, y không ngờ ngay cả bác cả của mình cũng phải thấp người hạ giọng với người này.
Y biết rằng ông cố là gia chủ của Ninh Gia, hơn nữa bác cả sau này rất có khả năng tiếp nhận vị trí của ông cố.
Y còn tính đem uy phong của Ninh Gia đè bẹp người này, bây giờ xem ra suy nghĩ của y có chút buồn cười.
Nhưng điều càng khiến y kinh ngạc lại là y nhìn thấy ông cố ra ngoài, vẻ mặt còn rất kích động.
Diệp Mặc vừa nhìn thấy Ninh Phủ Chân liền nhận ra ngay, Ninh Phủ Chân tuy tuổi đã cao, nhưng có thể nhìn ra ông ta và Ninh Trung Phi vẫn có vài nét tương đồng.
– Không ngờ Diệp thành chủ lại đại giá quang lâm.
Ninh Phủ Chân còn chưa bước ra, thì đã kích động lên tiếng từ xa rồi.
Tuy Diệp Mặc không thích ông nội của Ninh Khinh Tuyết lắm, nhưng dù gì cũng là ông của Ninh Khinh Tuyết, hơn nữa hôm nay hắn đến là để nhờ vả, nên nghe xong lời của Ninh Phủ Chân, Diệp Mặc cũng tiến lên trước mấy bước chắp tay nói:
– Diệp Mặc bái kiến Ninh tiền bối.
Rõ ràng Ninh Phủ Chân càng thích cách chào hỏi này của Diệp Mặc, duy có một điều đáng tiếc là Diệp Mặc không gọi ông ta một tiếng ông nội.
Nhưng ông ta cũng biết thành kiến của Ninh Khinh Tuyết đối với Ninh Gia hoàn toàn không có cách nào cứu vãn được, hiện nay Diệp Mặc có thể đến đây, đó đã là thời cơ tốt của Ninh Gia rồi.
Ông ta thậm chí không cần Diệp Mặc giúp Ninh Gia làm bất cứ điều gì, chỉ cần lan truyền việc Diệp Mặc từng đến đại viện Ninh Gia, thì thân phận của Ninh Gia ở Yến Kinh lại càng được nâng lên một bậc.
Huống chi, ông ta tin Diệp Mặc sẽ không vô duyên vô cớ đến đại viện Ninh Gia.
– Diệp thành chủ, mời vào, mời vào…
Ninh Phủ Chân liền rất khách khí giơ tay ra nói với Diệp Mặc, rõ ràng ông ta định tự mình lo việc tiếp đãi Diệp Mặc.
– Ông cố ơi, đây chính là Diệp thành chủ của Lạc Nguyệt sao? Thật trẻ tuổi mà.
Cô gái trẻ định đánh Ninh Lan, nhưng lại bị Diệp Mặc kéo sang một bên, lúc này lại chạy đến đỡ lấy cánh tay của Ninh Phủ Chân, làm nũng nói.
Tuy cô ta nói vậy, nhưng ánh mắt lại nhìn về Diệp Mặc, lại còn có chút nũng nịu.
Diệp Mặc nhìn lướt qua cô thiếu nữ này, luận tướng mạo mà nói, quả thật là một mỹ nữ, thậm chí còn đẹp hơn Trác Ánh Tình năm nào.
Nhưng trong mắt của Diệp Mặc, sự ngây thơ của cô ta có chút giả tạo, không hề tự nhiên như Trác Ánh Tình, điều này khiến Diệp Mặc vừa nhìn đã không thích.
Diệp Mặc lại không bước vào liền, mà nhìn về phía Ninh Dương hỏi:
– Anh Ninh Dương, sao anh lại ở đây?
Sở dĩ Diệp Mặc phải hỏi câu này, thứ nhất là do nhìn thấy lúc nãy Ninh Dương hình như không được ở đây hoan nghênh cho lắm, thứ hai là do mấy ngày trước hắn nghe được lời của Ninh Chân Vũ ở cửa tiệm, dường như cảnh ngộ của Ninh Dương ở Yến Kinh không được khá lắm.
Ninh Dương thở dài nói:
– Mấy năm trước, tôi vốn muốn đến Lạc Nguyệt nương nhờ Khinh Tuyết, nhưng hình như Khinh Tuyết ra ngoài rồi, hơn nữa Lạc Nguyệt dường như cũng có chút biến cố, nên tôi không đi được.
Vì sản nghiệp của tôi ở Yến Kinh đã không còn nhiều, nên tôi trở về nhà vợ tôi ở Ninh Hải, chỉ có điều ở suốt ở Ninh Hải cũng không phải là cách, tôi…
Diệp Mặc từ ánh mắt của Ninh Dương thì có thể nhìn ra, người ở nhà vợ ông ta nhất định cũng có chút ý kiến với ông ta rồi, nên ông ta lại trở về Yến Kinh, mà ở bên Yến Kinh này ngay cả mặt của Ninh Phủ Chân ông ta cũng không gặp được, càng không cần nói là nhờ cậy Ninh Gia rồi.
Về chuyện sản nghiệp ở Yến Kinh không còn nhiều, đó hoàn toàn là vì nghĩ cho thể diện của Ninh Phủ Chân, Diệp Mặc không cần hỏi, cũng biết Ninh Dương ở Yến Kinh hoàn toàn không có sản nghiệp.
Tư duy của Ninh Phủ Chân biến đổi nhanh chóng, lời của Ninh Dương còn chưa nói xong, ông ta đã hiểu ra là chuyện gì, ông ta căm tức trừng mắt nhìn Ninh Hi ở bên cạnh, sau đó liền vui vẻ nói:
– Ninh Dương à, con đến đại viện rồi sao lại không vào trong? Nào, lại đây, vào cùng với Diệp thành chủ nhé.
Đây là Lan Lan phải không, đã lớn thế này rồi à, nào, cùng vào với ba để ông cố xem xem.
Ninh Dương rất biết xem tình thế, ông ta biết thái độ này của ông cụ là vì Diệp Mặc, nếu không có Diệp Mặc, ông ta chẳng là gì cả, cùng lắm nhìn thấy cũng chỉ hỏi một câu mà thôi.
Ông ta vội kéo Ninh Lan lên trước chào hỏi nói:
– Ông nội, hôm nay con đưa Lan Lan đến để thăm ông, chỉ cần ông khỏe mạnh là tốt rồi.
– Được, được, sau này cứ sống ở đại viện.
Lát nữa bảo Trung Thủ giao cho con thêm trọng trách, ôi, ta đã già rồi.
Ninh Phủ Chân miệng than thở, lòng lại như gương sáng, tuy ông ta chưa từng gặp qua Ninh Dương, nhưng vừa nhìn tình thế này, thì đã biết Ninh Dương không có được gì ở nhà họ Ninh.
Diệp Mặc lại khẽ mỉm cười nói:
– Anh Ninh Dương, nếu anh bằng lòng, tôi có thể viết một lá thư cho Nhị Hổ, anh có thể đến làm việc ở “dược phẩm Lạc Nguyệt”.
Còn về Lan Lan, cũng có thể đi học ở Lạc Nguyệt.
Diệp Mặc nói lời này, chính là để cả nhà Ninh Dương định cư ở Lạc Nguyệt.
Tuy Nhị Hổ không còn quản chuyện nữa, nhưng “dược phẩm Lạc Nguyệt” hiện nay do vợ Nhị Hổ là Lỗ Tiểu Trân và Mạc Hải phụ trách.
Nghe xong lời của Diệp Mặc, những người Ninh Gia còn lại trong viện đều nhìn Ninh Dương với vẻ ngưỡng mộ.
Hiện nay đến Lạc Nguyệt không như trước đây, hiện nay đến Lạc Nguyệt định cư càng khó khăn hơn, mà Ninh Dương lại có thể cầm thư do chính Diệp Mặc viết đến Lạc Nguyệt định cư, làm cho ai cũng vô cùng ngưỡng mộ.
– Tôi đương nhiên đồng ý rồi.
Ninh Dương vội kích động trả lời, ông ta vốn định đến Lạc Nguyệt, chỉ là vì Khinh Tuyết không ở Lạc Nguyệt nên mới trì hoãn mà thôi, khiến ông ta không có chốn nương thân ở Yến Kinh.
Do quan hệ với Diệp Mặc, nên khi Ninh Dương đi, gần như tất cả mọi người trong Ninh Gia đều đến đưa tiễn, điều này càng làm cho Ninh Dương bùi ngùi.
Con người chính là như thế “bần cư náo thị vô nhân vấn, phú tại sơn lâm hữu khách tầm”.
Khi ông ta đến biết rằng muốn thấy ông nội không đơn giản, nên cũng không để vợ cùng đến để mất mặt.
Nhưng không ngờ rằng, lúc ra đi lại phô trương đến thế, cả ông nội Ninh Phủ Chân cũng vẫy tay tiễn biệt.
Mãi đến khi cha con Ninh Dương đi xa rồi, Ninh Phủ Chân mới khách khí nói với Diệp Mặc:
– Diệp thành chủ, mời vào.
Diệp Mặc bước vào trước, Ninh Phủ Chân khoát tay với người theo sau, không cho ai vào theo, nhưng lại để cho cô thiếu nữ đang dìu ông ta cùng theo Diệp Mặc vào nội viện Ninh Gia.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 800: Tung Tích Của Đuôi Cá
Tung Tích Của Đuôi Cá
N
inh Phủ Chân cư nhiên lại trực tiếp đưa Diệp Mặc đến thư phòng, sau đó để cô gái kia pha hai chén trà.
Lão không ngừng nói đến sự phát triển nhanh chóng và vẻ đẹp của Lạc Nguyệt, nhưng lại không hề đề cập đến hai người Ninh Trung Phi và Ninh Khinh Tuyết.
Trong lòng Diệp Mặc cười lạnh, đương nhiên hắn biết quan hệ cha con giữa hai người Ninh Phủ Chân và Ninh Trung Phi đã kém đến không thể kém hơn rồi.
Cho nên, Ninh Phủ Chân rất biết điều, lão cũng không lấy Ninh Trung Phi làm điểm đột phá để kết giao với mình.
Diệp Mặc biết mục đích chủ yếu mà Ninh Phủ Chân đưa hắn đến thư phòng nhất định là muốn kết giao với hắn, thậm chí là muốn đi Lạc Nguyệt định cư cũng có khả năng.
Nhưng Diệp Mặc đương nhiên cũng có điểm mấu chốt của mình, cho dù hắn không cần hai mảnh đuôi cá kia thì cũng sẽ chẳng đáp ứng cho Ninh Phủ Chân đến Lạc Nguyệt định cư.
Trừ Ninh Dương từng giúp đỡ Khinh Tuyết ra, bất cứ ai trong Ninh gia cũng không được.
Hắn không muốn khiến cho Khinh Tuyết có chút phiền lòng nào, nói gì đi nữa thì Lạc Nguyệt cũng được tạo nên từ đề nghị của Khinh Tuyết.
Theo Diệp Mặc nghĩ, Ninh Phủ Chân chắc chắn biết hắn tìm đến đây có việc.
Nhưng một khi đã vậy, lão kia còn để cho cô gái ở lại trong thư phòng, điều này làm cho Diệp Mặc không hiểu rốt cuộc đối phương có ý gì.
Ninh Phủ Chân không muốn nói đến, Diệp Mặc đành phải chủ động:
– Ninh tiền bối, lần này vãn bối đến thật ra có một việc muốn làm phiền tiền bối…
Ninh Phủ Chân nghe xong lời Diệp Mặc thì tinh thần lập tức chấn động, vội nói:
– Diệp thành chủ có chuyện gì thì cứ việc nói, chỉ cần Ninh Phủ Chân tôi làm được thì tuyệt đối sẽ không chút chần chừ.
Diệp Mặc gật gật đầu, nói:
– Nếu vậy thì tôi xin được nói thẳng, nghe nói trong một phiên đấu giá ở Yên Kinh, Ninh tiền bối có mua hai mảnh đuôi cá cổ, không biết tiền bối có thể cho vãn bối xem chúng một chút được không?
“Mảnh đuôi cá?” Ninh Phủ Chân hơi ngẩn người, lão nghĩ một lúc mới nhớ ra rằng đúng là có chuyện như vậy.
Ba năm trước, trong một phiên đấu giá ở Yên Kinh, lão thấy được hai mảnh đuôi cá đó.
Lúc ấy cảm giác lịch sử của chúng rất lâu, có phần không tầm thường, mà giá cũng chẳng cao, cho nên lão liền mua lấy.
Nhưng sau khi nghiên cứu rất lâu vẫn không tìm ra điều gì, lão đã tặng cho người khác.
Ninh Phủ Chân không ngờ rằng lần này DIệp Mặc tới đây lại là vì hai mảnh đuôi cá đó.
Lão không biết Diệp Mặc làm sao lại có được tin tức này, cũng đã qua vài năm rồi.
Thấy vẻ sững sờ của Ninh Phủ Chân, trong lòng DIệp Mặc hơi trùng xuống, chẳng lẽ đã làm mất sao?
Nhưng Ninh Phủ Chân rất nhanh đã phản ứng lại, lão cười khổ nói:
– Không nghĩ tới cậu đến đây lại là vì hai mảnh đuôi cá đó.
Chỉ có điều tôi đã dùng chúng vào việc khác, bây giờ không còn ở đây nữa.
Diệp Mặc còn chưa kịp hỏi rốt cuộc chúng ở đâu thì Ninh Phủ Chân đã tiếp tục nói:
– Hai mảnh nhỏ kia, tôi nhờ người bạn mang đi chuẩn bị làm thành một đôi khuyên tai làm của hồi môn cho Như Nhạn.
Không nghĩ tới còn thật hữu duyên, cậu lại tới đây muốn chúng.
Diệp Mặc nghe xong lời Ninh Phủ Chân thì nhất thời liền sửng sốt, lời này có ý gì? Mảnh đuôi cá làm của hồi môn, lão Ninh Phủ Chân này không phải não phẳng đấy chứ.
Một thứ không trọn vẹn như vậy hiển nhiên là không thích hợp làm của hồi môn rồi.
Ninh Phủ Chân đã có toan tính của riêng lão, lão sớm đã hối hận về việc Ninh Khinh Tuyết.
Đây không phải vì Diệp Mặc có tiền hay có tài, chính yếu là do hắn thành lập một quốc gia – Lạc Nguyệt.
Điều Ninh Phủ Chân nghĩ chính là nếu bây giờ có thể tạo quan hệ với Diệp Mặc một lần nữa, vậy Ninh gia lão có thể di cư đến Lạc Nguyệt, trở thành đệ nhất thế gia ở đấy, như vậy tốt hơn nhiều so với ở cái đất Yên Kinh này.
Cho dù là bây giờ, tuy Ninh Khinh Tuyết không về Ninh gia nữa, nhưng rất nhiều người vẫn vì cô mà cho Ninh gia mặt mũi.
Cho nên lão phải thiết lập lại quan hệ với Diệp Mặc một lần nữa, mà thủ đoạn chủ yếu để tạo quan hệ dễ nhất đương nhiên chính là cưới hỏi.
Diệp Mặc ở Lạc Nguyệt có thể lấy hai vợ, vậy tất nhiên hắn có thể lấy người thứ ba, dù sao ở Lạc Nguyệt tất cả đều do hắn quyết định.
Ở Ninh gia, trừ Ninh Khinh Tuyết ra thì xinh đẹp nhất chính là Ninh Như Nhạn.
Bàn về tư sắc thì Ninh Như Nhạn cũng không thua kém bao nhiêu, khuyết điểm duy nhất chính là vai vế của cô này nhỏ hơn Ninh Khinh Tuyết một bậc.
Nhưng một khi Diệp Mặc tiếp nhận Ninh Như Nhạn thì điều này căn bản không thành vấn đề.
Lạc Nguyệt vốn chính là của hắn, còn ai dám nói này nói kia?
Về phần hai mảnh đuôi cá kia, đó chỉ là lấy cớ mà thôi.
Lão tin chỉ cần mình nói thì vẫn có thể lấy lại được.
Ninh Phủ Chân tin tưởng, với tư sắc như Ninh Như Nhạn mà chủ động đưa cho Diệp Mặc, chắc hẳn tên kia sẽ không cự tuyệt.
Cho dù là ngại ngần một chút, nhưng cuối cùng vẫn sẽ im lặng coi như đồng ý, chỉ cần chính hắn chủ động chút là được rồi.
Nghĩ đến đây, Ninh Phủ Chân cười ha ha nói:
– Xem ra cậu và Như Nhạn thật có duyên đấy, cả hai đều thích mấy mảnh đuôi cá kia.
Chính vì vậy tôi mới nghĩ dùng nó làm của hồi môn cho Như Nhạn.
Diệp thành chủ, nếu cậu đồng ý, tôi có thể hứa gả Như Nhạn cho cậu, nó là đứa cháu gái tôi quý nhất đấy.
Bây giờ Như Nhạn còn học ở Đại học Yến Kinh, nhưng chỉ cần cậu muốn, nó có thể đến Lạc Nguyệt cử hành hôn lễ với cậu bất cứ lúc nào…
Ninh Như Nhạn nghe xong lời của ông cố liền sửng sốt một chút, nhưng lập tức đã hiểu ra.
Cô cũng không thẹn thùng chút nào, chỉ trộm nhìn thoáng qua Diệp Mặc, thậm chí còn giống như đang liếc mắt đưa tình vậy.
Hiển nhiên, cô rất vui lòng với việc ông cố vừa nói ra.
Ở Lạc Nguyệt, Diệp Mặc như một hoàng đế vậy, nếu cô gả cho hắn, dù không phải hoàng hậu thì cũng là hoàng phi.
Nếu được như vậy, cô sẽ chẳng để ý mình và Ninh Khinh Tuyết có quan hệ thế nào nữa.
Sắc mặt Diệp Mặc trầm xuống, gần như chỉ trong chớp mắt hắn đã hiểu ra ý nghĩ của Ninh Phủ Chân.
Trong lòng thầm mắng lão già này không biết xấu hổ, ngay cả việc như vậy cũng dám nghĩ, thậm chí dám nói ra.
Không nói đến việc Diệp Mặc chẳng để một cô gái bướng bỉnh đanh đá như Ninh Như Nhạn ở trong mắt, cho dù hắn có thích thật đi nữa, Ninh Như Nhạn và Ninh Khinh Tuyết có chênh lệch về vai vế, hắn cũng tuyệt đối sẽ không chấp nhận việc này.
Dụng ý thực sự của Ninh Phủ Chân chỉ là muốn trở thành đệ nhất thế gia ở Lạc Nguyệt mà thôi, loại chuyện này dù là Ninh Khinh Tuyết mở miệng hắn cũng sẽ không đồng ý.
Đông Phương gia chính là vết xe đổ, hơn nữa hắn cải tổ Lạc Nguyệt chính là vì không muốn để loại chuyện như vậy phát sinh nữa.
Nếu cuối cùng Lạc Nguyệt thật sự biến thành một nơi bị các gia tộc khống chế, chẳng bằng hắn không lập ra luôn cho xong.
Diệp Mặc đứng lên chắp tay nói:
– Nếu tiền bối đã không muốn lấy ra, vậy tôi cũng xin cáo từ.
Nói xong Diệp Mặc liền trực tiếp xoay người bước đi, đối với việc của Ninh Như Nhạn, thậm chí hắn còn lười chẳng thèm trả lời.
Sau khi rời khỏi đại viện của Ninh gia, hắn cũng không đi xa, mà là tiếp tục ẩn thân quay lại thư phòng của Ninh phủ.
Tuy thần thức của hắn không tìm được tăm tích của đuôi cá, nhưng hắn tin rằng không chừng khi mình rời đi thì Ninh Phủ Chân có thể sẽ nói ra tin tức nào đấy, chỉ cần nghe lén là được.
Nếu không phải Ninh Phủ Chân là ông nội của Ninh Khinh Tuyết, Diệp Mặc sớm đã dùng biện pháp mạnh rồi.
Ninh Phủ Chân thấy Diệp Mặc rời khỏi thư phòng, sắc mặt cũng rất khó nhìn.
Lão không ngờ rằng Diệp Mặc lại không khách khí đến như vậy.
Ninh Như Nhạn cũng có chút ảo não, theo suy nghĩ của cô, sở dĩ Diệp Mặc không thích cô cũng chẳng phải do cô nhỏ hơn Ninh Khinh Tuyết một vai vế, cũng không phải là do không đủ xinh đẹp, chủ yếu là vì Diệp Mặc vừa lúc nhìn thấy mặt điêu ngoa đanh đá của cô mà thôi.
– Ông cố, tên Diệp Mặc này thật vô lễ, cho dù hắn là thành chủ Lạc Nguyệt thành thì sao? Cháu cũng chẳng cần.
Tuy rằng ảo não, nhưng Ninh Như Nhạn sẽ không nói ra mấy điều đó.
Ninh Phủ Chân khoát tay áo, thở dài nói:
– Không cần phải nói, đối với hắn mà nói, Ninh gia ta chỉ là một con kiến nhỏ mà thôi.
Cho dù hắn không ra tay, chỉ cần mở miệng nói một câu thôi thì đã có rất nhiều người chịu vì hắn mà diệt Ninh gia rồi.
– Ông cố, hai mảnh đuôi cá kia rất quan trọng sao? Ngay cả Diệp Mặc cũng phải tìm kiếm?
Ninh Như Nhạn đương nhiên không phải kẻ ngốc, nếu ngốc thì cô ta đã không muốn được gả cho Diệp Mặc như vậy.
Cho nên khi Diệp Mặc đề cập đến hai mảnh đuôi cá, cô lập tức liền đoán được chúng nhất định có gì đó đặc biệt.
Ninh Phủ Chân lắc lắc đầu nói:
– Cố cũng không biết, nhưng nếu Diệp Mặc đã muốn chúng thì phải lấy lại thôi.
Cho dù là tặng hắn đi nữa, đó cũng là một phần nhân tình.
Một ngày nào đó, nếu Ninh gia ta không còn đường để đi, có thể nhờ vào đấy để nương tựa đến Lạc Nguyệt.
– Vậy rốt cuộc ông đưa hai mảnh đuôi cá ấy cho ai vậy ông cố?
Ninh Như Nhạn hỏi ra câu mà Diệp Mặc muốn hỏi nhất.
Cô nàng nói chuyện nãy giờ, chỉ có câu này là Diệp Mặc muốn nghe.
Ninh Phủ Chân cũng không giấu diếm, chỉ nói đơn giản:
– Là một người bạn ở Nhật của ta, lần trước hắn dẫn một người bạn đến đây chơi, người bạn của hắn thích hai mảnh đuôi cá này, vậy nên ta cũng không tiếc mà tặng luôn cho hắn.
– A, cháu nhớ rồi, có phải cái tên Hạng Tân đến thăm hỏi người năm ngoái không?
Ninh Như Nhạn vỗ tay kêu lên.
Ninh Phủ Chân gật gật đầu nói:
– Chính là hắn, lần trước ta nói đưa cháu đến nước Nhật, chính là tính nhờ vả hắn.
Nếu cháu đến Nhật thì cũng phải giữ lễ với hắn, cha hắn là bạn cũ lâu năm của ta, năm đó cũng vì bị ép mới phải đi đến Nhật.
– Cháu chẳng muốn đến Nhật học mấy cái trò xiếc khỉ gì đó đâu.
Muốn học thì chẳng bằng học cổ võ còn hay hơn.
Ninh Như Nhạn khinh thường nói.
Ninh Phủ Chân nghiêm túc nói:
– Hạng Tùng đến Nhật khai sáng ra môn Ẩn thuật cũng không phải mấy trò xiếc mà cháu nói đâu.
Hiện giờ ‘Hạng Ẩn quán’ cũng là một trong ba võ quán truyền thống của Nhật, ngàn vạn lần không thể xem thường.
Nghe nói tên Hạng Tân lần trước đến đây còn trò giỏi hơn thầy, vượt qua cả cha hắn, không hề kém cổ võ chút nào.
Mà nói ngược lại, cháu cho rằng cổ võ dễ học thế sao?
Tuy nói như thế, Ninh Phủ Chân lại thở dài, Diệp Mặc từ chối đề nghị của lão, lão chỉ có thể dựa theo ý định trước đó, đem Ninh Như Nhạn đưa tới Nhật.
Ninh gia nhìn như hưng thịnh, nhưng thật ra trong lòng lão hiểu bây giờ đã như mặt trời sắp lặn rồi.
Ninh Như Nhạn đi Nhật, nói không chừng có thể giúp Ninh gia tìm ra một con đường mới.
Nghe Ninh Phủ Chân nói xong, Ninh Như Nhạn cũng không dám nói thêm gì nữa, một lát sau cô mới cẩn thận hỏi:
– Ông cố, tên nửa Nhật kia lần trước tới đây là bởi vì hai mảnh đuôi cá sao?
Ninh Phủ Chân rất thích đứa cháu gái này, cũng không tức giận vì sự tò mò của Ninh Như Nhạn, lại lắc lắc đầu nói:
– Đuôi cá xem như là hắn ngẫu nhiên thấy.
Lần trước hắn tới là muốn nghe ngóng tin tức về Diệp Mặc.
Chỉ là hắn không biết một điều, Diệp Mặc tuy xem như là con rể Ninh gia ta, nhưng như một người xa lạ vậy.
– Vì sao hắn lại muốn nghe ngóng tin tức của Diệp Mặc? Chẳng lẽ có thù oán sao?
Ninh Như Nhạn hỏi.
Ninh Phủ Chân nhíu mày, lão vẫn chưa suy nghĩ đến điều này.
Vợ của Diệp Mặc – Ninh Khinh Tuyết là người của Ninh gia, Hạng Tân hỏi thăm lão về chuyện của Diệp Mặc, lão cũng không để ý lắm.
Hiện giờ Ninh Như Nhạn hỏi ra, lão mới cảm thấy hình như lần đó là Hạng Tân cố ý đến hỏi tin tức về Diệp Mặc, chứ không phải là đến thăm bạn cũ của cha…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










