[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 158 : Vật Duy Nhất (c786-c790)
❮ sautiếp ❯Chương 786: Vật Duy Nhất
Vật Duy Nhất
D
iệp Mặc thản nhiên cười, hắn đã nhìn ra cô gái đó cũng không tầm thường, ít nhất thì cũng là người tu luyện cổ võ.
Mặc dù tu vi của cô ta còn thấp, nhưng so với mấy tên vệ sĩ lúc nãy thì còn cao hơn một chút, ít nhất cô ta cũng đã luyện đến Hoàng Cấp sơ kỳ rồi, nói cách khác là cô đã luyện đến trung kỳ nhập môn.
Mấy tên cảnh sát muốn ra tay với Diệp Mặc, nhưng cô gái này lại khoát khoát tay, ngăn mấy tên cảnh sát đó lại, dường như đang đợi câu trả lời của Diệp Mặc.
– Không sai, là do tôi đánh, nhưng đối với tôi, như thế này không phải là đánh người, nếu như tôi thực sự đánh người, thì hai người bọn họ đã không thể thở được từ lâu rồi.
Diệp Mặc ngạo mạn nói.
Như thế này đâu có thể coi là đánh người, nếu như không phải vì niệm tình đối phương mới có mười mấy tuổi thì hắn tuyệt đối sẽ không nhẹ tay như vậy đâu.
Cô gái này chau mày lại, nhìn về phía Diệp Mặc, thần sắc trở nên càng sắc bén hơn, nói:
– Anh thật là ngạo mạn.
Diệp Mặc coi như không có chuyện gì, cười khinh khỉnh – Nếu như cô không hỏi nguyên nhân động thủ, thì tôi còn ngạo mạn hơn nhiều so với tưởng tượng của cô đấy.
Là một Tu Chân Giả, Diệp Mặc đã thành lập riêng cho mình một quốc gia là Lạc Nguyệt Thành, nên làm mọi việc đều dựa theo nguyên tắc, nhưng nếu như đụng đến giới hạn chịu đựng của hắn, thì hắn sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào đâu.
Dám ức hiếp con gái của hắn, đừng nói là đánh, cho dù có giết thì hắn cũng chẳng buồn chớp mắt đâu.
Hơn nữa bây giờ chính là giới hạn chịu đựng của hắn.
Lúc Diệp Mặc nói xong câu này, thì đã chuẩn bị động thủ với cô gái này, bởi hắn biết những người luyện cổ võ đều có luật rừng, còn thích dùng chân tay để nói chuyện hơn.
Nhưng điều khiến Diệp Mặc cảm thấy kỳ quái chính là, người phụ nữ này vẫn chưa động thủ, hơn nữa còn nhìn Diệp Mặc bằng ánh mắt khiếp sợ.
Không ngờ cô ta lại quay ra hỏi tên thiếu niên Phan Địch:
– Địch Tử, cậu nói người bạn gái mà cậu muốn là nó sao?
Nói rồi chỉ vào Diệp Ức Mặc mà Diệp Mặc đang ôm trong lòng – Đúng vậy, chị Thái, em thực sự rất thích cô bé đó, em muốn đưa cô bé về nhà, cô bé thực sự rất xinh đẹp, em, em nhất định phải có được cô bé, em hứa, em chỉ có một mình cô ấy là bạn gái thôi.
Những bạn gái trước em đều bỏ hết rồi…
Cậu nhóc tên Phan Địch vội vàng nói, rồi lập tức chạy đến bên cạnh chị Thái, nhìn Diệp Ức Mặc chằm chằm, thậm chí như muốn ăn tươi nuốt sống cô bé luôn, có lẽ trong mắt cậu ta, chỉ cần chị Thái đến, thì chuyện gì cũng có thể giải quyết được.
Cô gái này nhìn Diệp Ức Mặc, bỗng nhiên sắc mặt giãn ra, cô nhìn Diệp Mặc rồi nói:
– Anh là gì cô cô bé này thế? Mặc dù Địch Tử nhà chúng tôi mới học lớp 9, nhưng nó có thể thích một cô gái, đó cũng là duyên phận của nó.
Hơn nữa Phan Địch cũng sẽ không bạc đãi cô bé này đâu, tôi thấy chi bằng…
– Cút…
Diệp Mặc lạnh lùng quát, rồi đột nhiên hắn giơ tay lên cho hai bạt tay.
Tên thiếu niên tên Phan Địch bị Diệp Mặc đánh thẳng vào người, bay ngược lên trên rồi rơi xuống mặt đất, lúc rơi xuống còn bị gẫy mất mấy cái răng.
Hai bàn tay còn hằn trên người cậu ta, hằn sâu đến nỗi bắn ra cả máu.
Lỗ tai của cậu ta cũng bắt đầu chảy máu.
Diệp Mặc lạnh giọng nói:
– Con lợn này mà cũng muốn làm quen với Ức Mặc nhà ta sao?
Diệp Mặc đã thực sự tức giận rồi, Ức Mặc là con gái của hắn và Tống Ánh Trúc, lúc đầu khi Tống Ánh Trúc dẫn Ức Mặc đến Lạc Nguyệt Thành cô bé mới hai tuổi, còn mình đã lưu lạc trong tiểu thế giới gần mười năm, bây giờ tính cả tuổi mụ Ức Mặc cũng mới gần 13 tuổi thôi.
Thằng khốn khiếp này không ngờ lại muốn đứa con gái chưa đầy 13 tuổi của mình làm bạn gái nó.
Thậm chí còn muốn dắt về nhà.
Thực sự giờ phút này Diệp Mặc chỉ muốn giết chết nó mà thôi.
Nhưng bây giờ hắn lại không thể giết người được, nếu như giết người bây giờ tin Diệp Mặc của Lạc Nguyệt Thành sẽ truyền ra ngoài.
Cho dù người ta không chụp được hình của hắn, nhưng chuyện hắn tìm được con gái cũng sẽ bị truyền ra ngoài.
Và quan trọng hơn là hắn không muốn vừa mới gặp con gái đã giết người ngay trước mặt nó.
Nếu như mình không đến Ninh Hải, thông qua chiếc vòng tay mới tìm thấy cô bé.
Thì chắc chắn cô bé sẽ không thoát khỏi tay bọn khốn khiếp này, cho dù lần này không sao, nhưng cũng là đã xảy ra chuyện, thằng nhóc tên Phan Địch đó vừa nhìn là biết không phải thứ tốt lành gì rồi, hơn nữa gia đình cũng thuộc loại quyền thế, còn người tên là chị Thái đó cũng đã luyện tới Hoàng Kỳ sơ cấp, chắc chắn còn có người đứng sau cô ta, hai mẹ con Tống Ánh Trúc chắc chắn đấu không lại với bọn chúng.
– Anh…
Người con gái tên chị Thái chỉ vào Diệp Mặc, tức đến phát run lên, cô không ngờ trên đời này lại có kẻ kiêu ngạo như vậy, dám đến Ninh Hải đánh em họ cô trước mặt cô, lại còn muốn đánh chết nó nữa chứ.
– Cô mới chỉ luyện đến Hoàng cấp thì không nên đứng trước mặt tôi diễu võ dương oai là gì.
Đừng có nói là tôi muốn chuốc họa vào thân này nọ, câu này nên để tôi nói mới đúng, bây giờ tôi không có tâm trạng để nói chuyện với cô, đợi khi nào tâm trạng của tôi tốt hơn, tôi sẽ đến tìm cô nói chuyện.
Cô gái tên chị Thái nghe thấy Diệp Mặc nói như vậy, không ngờ lại đánh mất ý định động thủ, đột nhiên cô có cảm giác rất xấu.
Diệp Mặc không có tâm trạng để đi làm những chuyện vô nghĩa ở đây, hắn dẫn Diệp Ức Mặc đi, hôm nay cha con gặp nhau, hắn làm gì còn tâm trạng để làm những chuyện vô nghĩa khác nữa.
Lúc mấy tên cảnh sát đứng ngoài có phản ứng, thì lại phát hiện ra Diệp Mặc đã rời khỏi đây từ lúc nào rồi.
Bọn họ chỉ thấy Diệp Mặc bước đi rất chậm, nhưng lại cảm thấy mỗi bước đi đó dài cảm trăm mét.
Mấy tên cảnh sát nhìn cô gái tên chị Thái, không biết cô ta có hạ lệnh đi bắt Diệp Mặc lại không, bọn họ biết nhà cô gái này ở Ninh Hải rất có quyền thế, thế nên nếu không có lệnh của cô ta, thì đám cảnh sát này cũng không dám đi bắt người.
Cô gái này há miệng thở dốc, nhưng cô lấy lại tinh thần cũng rất nhanh, phát hiện ra không thấy Diệp Mặc đâu nữa rồi.
Cô luyện cổ võ cũng không phải là mới ngày một ngày hai, nếu như đến lúc này cô vẫn còn chưa biết mình đã gặp phải cao nhân, thì đúng chỉ còn nước đi nhảy lầu tử tự mà thôi.
– Mấy người về trước đi.
Cô biết đám cảnh sát này không thể đối phó được, cô nhất định phải về nhà thật nhanh để tìm người thương lượng mới được, mối thù này nhất định phải trả, nhưng không thể nào đi báo cảnh sát được.
Mặc dù người này rất lợi hại, nhưng nếu như ai cũng có thể đến ức hiếp “Bảo Xà Đường” ở Ninh Hải, thì “Bảo Xà Đường” đã không có ngày hôm nay rồi, càng không thể tranh hùng tranh bá ở Ninh Hải được rồi.
Sau khi cảnh sát rời đi, cô gái này mới vội vàng quay lại xem xét vết thương của Phan Địch, nhưng chân của cô ta lại có cảm giác nhẹ bỗng, cô cúi đầu xem xét, lập tức cả người toát mồ hôi lạnh.
Đôi giày của cô bị tháo ra từ lúc nào, thậm chí cả tất cũng bị lột sạch, nếu thêm một chút nữa, thì đến da chân của cô cũng không còn.
Lúc thấy cảnh tượng này, tim cô giật thót, đối phương đứng trước mặt cô, lột giày, lột tất của cô mà cô hoàn toàn không biết gì, nếu như đối phương có chặt đứt hai chân mình, thì chắc cô cũng sẽ không hề biết gì mất.
Không ngờ ở Ninh Hải lại có người lợi hại đến mức này! Rốt cuộc hắn là ai?
Nghĩ đến đây, cô không thể không ngây người ra được, kêu vài người đưa Phan Địch đến bệnh viện, còn cô lại vội vã lên xe.
Đắc tội với loại người như này, chưa biết chừng đến “Bảo Xà Đường” cũng không còn chứ đừng nói đến những chuyện khác.
Lúc này cô không dám nói Diệp Mặc lòng dạ lang sói nữa rồi, nói không chừng đối phương ra tay như vậy đã là hạ thủ lưu tình lắm rồi, mà nguyên nhân chính là đợi đến lúc nào đó sẽ đến thẳng “Bảo Xà Đường” để hủy diệt tận gốc.
Cô gái này nghĩ không sai, quả thật Diệp Mặc có ý định giết chết Phan Địch.
Nhưng lúc này Diệp Mặc không rảnh, Ức Mặc đang trong thời gian dậy thì, nhưng hắn lại phát hiện ra cô bé không được chăm sóc tốt, thế nên sức khỏe của con gái mới là điều quan trọng nhất.
– Mẹ con bây giờ có khỏe không?
Diệp Mặc thấy Diệp Ức Mặc như vậy nên biết Tống Ánh Trúc cũng sống không được dư dả lắm, nhưng hắn vẫn cất giọng run run hỏi.
Đối với Tống Ánh Trúc hắn rất khó có thể nói là có tình cảm gì được, nhưng khi đứa con gái mười mấy tuổi xuất hiện trước mặt hắn, hắn chỉ cảm thấy vô cùng áy náy.
– Sức khỏe của mẹ không tốt, con đang chuẩn bị về…
Ức Mặc dụi dụi mắt, cô bé vẫn không rõ tại sao mình đang ở trước cổng trường, mà bây giờ lại ở trên phố được thế này.
Hay nói cách khác, lúc này trong lòng cô đang nghĩ gặp được ba có phải là do mình đang nằm mơ hay không, nếu như trong lòng cô bé còn có một cái tên vô cùng quen thuộc, thì đó chính là Diệp Mặc.
Cô và mẹ cô có chung một đề tài để nói chuyện, đó chính là về ba cô.
Mặc dù từ trước đến giờ cô chưa từng nhìn thấy ba của mình, nhưng được mẹ kể cho rất nhiều chuyện về ba, nên cô đã nhìn thấy ba mình rất nhiều lần trong mơ.
Mẹ nói, ba sẽ về tìm hai mẹ con cô, thế nên cô nằm mơ cũng luôn mơ về chuyện này.
Lúc mà Diệp Mặc nói tên hắn, cô bé đã cảm thấy Diệp Mặc chính là ba của cô bé một cách rất tự nhiên, không hề cảm thấy kỳ lạ, nếu như có chút gì đó không giống, thì chính là ba cô quá trẻ, trẻ hơn nhiều so với những gì cô tưởng tượng.
– Ức Mặc, con nói sức khỏe của mẹ con không tốt?
Diệp Mặc lập tức hỏi, trong lòng hắn lại dấy lên cảm giác áy náy, nhà họ Tống và hắn có thù với nhau, nhưng Tống Ánh Trúc lại là người vô tội.
Nói thật, lúc đầu Tống Ánh Trúc còn cứu hắn một mạng, mặc dù hắn cũng đã từng cứu Tống Ánh Trúc, nhưng trong lúc Tống Ánh Trúc có thể giết hắn, thì cô lại không ra tay.
– Vâng.
Ức Mặc dần dần bình tâm trở lại, nhưng bàn tay cô bé vẫn nắm rất chặt cánh tay của Diệp Mặc, cô bé chỉ sợ mình buông tay ra, thì sẽ không nhìn thấy ba nữa.
Sau khi bình tĩnh lại, cô bé mới cẩn thận nói:
– Lúc đó, sau khi mẹ dẫn con về Ninh Hải, vì muốn cho con được học ở trường tốt nhất, nên đã dùng hết tài sản mà mình có.
Sau khi mẹ đổ bệnh, cũng không nỡ dùng tiền mua thuốc, vẫn cố gắng cho con đi học ở trường tốt, nên bệnh tình ngày càng nặng hơn.
Diệp Mặc nhíu nhíu mày, lúc đó hắn đã cho Tống Ánh Trúc một viên minh châu mà, cho dù Tống Ánh Trúc không có kỹ năng sống, không có nghề nghiệp gì, nhưng nếu bán viên minh châu đó đi, thì cũng đủ sống cả đời mà.
– Mẹ của con có từng nhắc đến thứ gì đáng giá có thể bán được không?
Diệp Mặc nghĩ đến viên dạ mình châu, liền hỏi luôn.
Ức Mặc gật gật đầu:
– Mẹ có một viên minh châu rất đẹp, mẹ nói đó là dạ minh châu, có thể bán được rất nhiều tiền, nhưng mẹ nói đó là do ba tặng.
Đó là thứ duy nhất mà hai mẹ con có, nên không muốn bán nó đi, con cũng đồng ý với mẹ như vậy.
Ba viên dạ minh châu đó là do ba tặng con và mẹ đúng không?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 787: Tống Ánh Trúc Kiêu Ngạo
Tống Ánh Trúc Kiêu Ngạo
D
iệp Mặc tưởng rằng Tống Ánh Trúc ở một căn phòng cách trường học không xa lắm, nhưng đến lúc tài xế lái xe đến tận vùng ngoại ô, thì Diệp Mặc mới biết hóa ra con gái mình phải đến trường xa như vậy, nhưng rồi hắn nhanh chóng hiểu ra tại sao lại như vậy, điều kiện kinh tế của Tống Ánh Trúc tuyệt đối không thể nào thuê được một căn phòng ở trong nội thành.
Hắn thậm chí còn không dám dùng thần thức để tìm Tống Ánh Trúc, hắn không biết bây giờ Tống Ánh Trúc đã ra sao rồi.
Sau khi xuống xe, lúc Ức Mặc dẫn Diệp Mặc đến cửa căn phòng, Diệp Mặc bỗng nhiên đứng ngây người ra.
Một người phụ nữ đầu tóc bạc trắng đang gánh nước, hình như cô muốn gánh nước tới nhà bếp, nhưng cô không đủ sức, nước không ngừng bắn ra tung tóe.
Đây là Tống Ánh Trúc sao? Đây chính là mỹ nữ lạnh như băng trước đây sao? Diệp Mặc đột nhiên cảm thấy chua xót và áy náy vô cùng, nếu như trên khuôn mặt người phụ nữ tóc bạc trắng này vẫn còn phảng phất nét đẹp thời con gái và khí chất kiêu ngạo trước đây, thì thậm chí Diệp Mặc còn nghi ngờ người phụ nữ bệnh tật đứng trước mặt mình có phải là Tống Ánh Trúc không nữa.
Lúc đó cô đã luyện đến huyền cấp sơ kỳ, bây giờ chắc còn chẳng được đến hoàng cấp nữa rồi, hơn nữa trong người lại còn bị nội thương nữa.
Lúc trước là một cô gái xinh đẹp cao ngạo, bây giờ tóc lại bạc trắng, hai tay thô ráp, bước chân nặng nề.
Nhưng cô mới hơn ba mươi tuổi thôi mà.
Tống Ánh Trúc sở dĩ biến thành như vậy, Diệp Mặc biết hoàn toàn là vì hắn, nếu như không phải vì nuôi con gái Ức Mặc của hắn, thì sao cô có thể ra nông nỗi này được? Hơn nữa Diệp Mặc còn biết, sở dĩ cô trở nên như vậy, không chừng còn là do cảm thấy áy náy và tự trách mình.
Diệp Mặc và nhà họ Tống của cô là kẻ thù, nhưng cô lại sinh cho kẻ thù của nhà cô một đứa con gái, cho dù cô biết nhà họ Tống đã quên cô từ lâu rồi, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy vô cùng áy náy, cô lén lút trốn ở đây, tự mình chữa trị vết thương cho mình cũng không dám nói cho người khác biết cô đã từng là ai.
Có lẽ lúc cô rời khỏi Lạc Nguyệt nuôi dưỡng Ức Mặc, cô đã nung nấu suy nghĩ muốn chết rồi, chẳng qua là vẫn còn vướng bận Ức Mặc mà thôi.
– Mẹ…
Ức Mặc gọi Tống Ánh Trúc, khiến cô giật mình, cô vui mừng ngoảnh lại, khuôn mặt Diệp Mặc đập vào mắt cô.
“Rầm” một tiếng.
Chiếc thùng gỗ trong tay Tống Ánh Trúc rơi xuống mặt đất.
Nước bắn tung tóe khắp nơi, rồi chảy thành dòng.
Cô ngây người ra, Ức Mặc nắm tay Diệp Mặc dắt đến trước mặt cô, bóng hai người càng ngày càng mờ, không biết cô đã mơ thấy cảnh này biết bao nhiêu lần, nhưng đến lúc nó xảy ra thật rồi, thì lại khiến cho cô có cảm giác nó không thật đến choáng váng.
– Xin lỗi, Ánh Trúc, anh đã đến chậm mười ba năm…
Giọng Diệp Mặc văng vẳng bên tai Tống Ánh Trúc.
Tống Ánh Trúc bỗng nhiên cảm thấy hai mắt mình càng nhìn lại càng mờ, cô há miệng thở dốc, không nói được câu nào.
Lần này không phải là mơ, lần này là thật.
Diệp Mặc đã đến đây thật rồi.
Cô hít một hơi thật sâu rồi thở ra, cuối cùng cũng được nhẹ nhõm rồi, cuối cùng Ức Mặc cũng có thể tìm thấy ba của con bé rồi, cuối cùng mình cũng có thể an tâm được rồi, lần nào cô cũng không ngừng nói về Diệp Mặc với con bé, lần nào cũng kể chuyện của Diệp Mặc cho con bé nghe, lần nào cũng nói ba con bé sẽ đột nhiên xuất hiện cho mà xem.
Vì ngày hôm nay.
Để trong lòng Ức Mặc sớm lưu lại hình bóng của ba nó.
Xem ra bây giờ, tâm huyết của cô cũng không uổng phí rồi, Ức Mặc giống như được lớn lên cùng với ba vậy, cảm giác vô cùng thân thiết.
Đôi môi Tống Ánh Trúc run run, nhưng vẫn không nói lời nào.
– Mẹ, mẹ sao vậy? Ba đã về rồi nè.
Ức Mặc thấy bộ dạng của mẹ có gì đó không ổn, nên nói thêm một câu.
Tống Ánh Trúc cuối cùng cũng nở nụ cười, nét mặt của cô đã trở lại bình thường.
– Ức Mặc, sau này con phải nghe lời ba con đấy nhé.
Nói rồi Tống Ánh Trúc mới quay sang nhìn Diệp Mặc, giọng run run nói:
– Nước bắn tung tóe ra hết cả rồi, em đi thay bộ quần áo khác.
– Ba, mẹ con…
Ức Mặc cảm thấy mẹ mình có điều gì đó rất kỳ lạ, bình thường mẹ cô bé nói không hết chuyện về ba cô cơ mà, nhưng hôm nay ba trở về rồi, sao mẹ lại không nói câu nào thế? Hơn nữa hình như cũng không kích động như trong tưởng tượng của cô.
Trong lòng cô, tình cảm của ba và mẹ cô rất tốt, nhưng tại sao lại có vè gì đó giống mà lại không giống vậy nhỉ?
Diệp Mặc áy náy nhìn Tống Ánh Trúc bước vào phòng đóng cửa, lúc cô thay bộ quần áo khác, hắn mới thu thần thức của mình lại.
– Ba, con đi nấu cơm, để con dọn dẹp lại phòng bếp là được rồi.
Ức Mặc đã nhìn ra có cái gì đó không bình thường trong quan hệ của ba mẹ, cô bé chủ động nói những lời này, là để ba mẹ có thể ở chung với nhau.
Diệp Mặc đương nhiên hiểu được ý muốn của con gái, hắn vuốt tóc cô bé, nhẹ nhàng nói:
– Ừ.
Tống Ánh Trúc đã thay một bộ quần áo khác, cô đứng trước gương ngắm đi ngắm lại.
Một lúc lâu sau mới thở dài nói:
– Anh vẫn giống như lúc đầu, còn em thì đã già rồi… Ức Mặc đã tìm được anh, em yên tâm rồi…
Nói xong cô lât chiếu lên lấy ra một con dao găm, sau đó nhìn vào gương dụi dụi mắt, không hề do dự mà đâm thẳng vào cổ mình.
Tống Ánh Trúc cũng là một phụ nữ rất kiêu ngạo, cô không muốn người đàn ông của mình nhìn thấy mái tóc bạc trắng của mình bây giờ, cô không muốn người đàn ông của mình nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình bây giờ.
Cô biết anh có hai người vợ đẹp như tiên, cô cũng biết người phụ nữ mà anh thích không phải là cô, cô biết anh tìm đến đây là vì Ức Mặc chứ không phải là vì cô, hơn nữa cũng chỉ là tình cờ mà thôi.
Lòng tự trọng của cô không cho phép cô xuất hiện trước mặt hai người vợ của hắn với bộ dạng như thế này, lòng tự trọng của cô không cho phép bộ dạng của mình khiến cho hắn khó xử.
Cô là Tống Ánh Trúc, Tống Ánh Trúc lúc đó là một cô gái xinh đẹp và kiêu ngạo, hôm nay cô vẫn là một người phụ nữ kiêu ngạo, những năm tháng gian khổ có thể lấy đi tuổi thanh xuân của cô, nhưng không thể lấy đi lòng tự trọng và sự thanh cao của cô.
Tình yêu của cô không cần sự thương hại và bố thí, Ức Mặc có nơi có chốn để gửi gắm rồi, thì cô cũng không còn vướng bận gì nữa.
Con dao trong tay Tống Ánh Trúc tuy rằng rất sắc, nhưng không thể cứa được vào cổ cô, vì đã có một bàn tay cướp mất con dao của cô.
Máu chảy ra, Diệp Mặc vận khí để cầm máu, hắn cảm thấy mình nợ Tống Ánh Trúc, chảy chút máu này vì cô cũng hoàn toàn chẳng có nghĩa lí gì.
– Ánh Trúc, sao em ngốc vậy, nếu chúng ta đã gặp được nhau rồi, thì đó chính là duyên phận, tại sao lại phải làm như thế này?
Giọng điệu của hắn trầm trầm, trong lòng hắn cảm thấy rất khó chịu, hắn hiểu tâm tư của Tống Ánh Trúc, nhưng hắn lại không biết phải an ủi cô như thế nào.
Hắn dễ dàng có thể khôi phục lại dung mạo trước đây cho cô, nhưng vết thương mười mấy năm không phải chỉ lấy dung mạo mà có thể bù đắp lại được.
– A, tay anh sao rồi?
Tống Ánh Trúc nắm lấy bàn tay của Diệp Mặc, lúc bàn tay của Diệp Mặc chảy máu, cô đã quên mất sự kiêu ngạo của mình, lúc đó cô chỉ muốn tìm thấy thứ gì để băng vết thương cho Diệp Mặc mà thôi.
Giờ phút này, cô quên mất Diệp Mặc là ai, vết thương nhỏ này sao có thể gây khó dễ được cho hắn, dường như vết thương của Diệp Mặc còn nghiêm trọng hơn cả việc cô vừa làm.
Bởi sau này Ức Mặc sẽ sống với ba nó, nên ba nó không thể bị sao được.
Diệp Mặc vận chân khí, vết thương nhỏ ở bàn tay đã liền miệng lại như cũ, hắn giơ tay ra, ôm Tống Ánh Trúc vào lòng.
Tống Ánh Trúc ngây người ra một chút, một cảm giác rất khó tả dâng lên từ tận đáy lòng, mười mấy năm qua, ngoài Ức Mặc ra cô không có ai là người thân cả, lưu lạc khắp nơi, cô không có nhà, mười mấy năm qua đã vô số lần cô muốn được hắn ôm vào lòng, không ngờ hôm nay điều đó lại thành sự thật.
Cô khóc, lúc này cô cảm giác mình giống như một đứa trẻ.
Lúc này, cô hiểu ra rằng, đứng trước mặt hắn, kiêu ngạo chỉ là một phần của đau khổ mà thôi.
Mười mấy năm trước, cô mang Ức Mặc rời khỏi hôn lễ của hắn trong cảm giác bàng hoàng, lúc này cảm giác đó cũng đã biến mất mất rồi.
Dường như mọi oan ức đều được đền đáp nếu như hắn đến.
Cô chưa từng yêu, cô cũng không biết đây có phải là yêu không, nhưng kể từ khoảnh khắc hắn cứu cô khỏi ngôi mộ đó, thì trong tâm trí cô đã lưu lại bóng hình của hắn rồi, lúc đó, trong lòng cô đã không còn thù hận.
Cô vẫn còn nhớ, lúc biết Diệp Mặc bình an vô sự, trong lòng cô đã cảm thấy rất sung sướng.
Lúc cô biết được mình có Ức Mặc, bóng hình của hắn trong lòng cô càng ngày càng rõ, cuối cùng không ngờ không thể xóa nhòa được, mặc dù trong chiếc lều vải dưới chân núi Tuyết Sơn, mọi chuyện diễn ra rất ngượng nghịu, mặc dù cô hoàn toàn không có cách nào khống chế, nhưng lúc cô có Ức Mặc, cô không hề cảm thấy hối hận, thậm chí còn thường xuyên nhớ tới chuyện đó.
Đáng tiếc kỷ niệm giữa cô và hắn quá ít, cô hoàn toàn không có cách nào kể cho con gái nghe về chuyện giữa hai người.
– Diệp Mặc, em không còn xứng với anh nữa rồi, em đã già rồi…
Tống Ánh Trúc thầm rên rỉ trong lòng, cô không có cách nào mở miệng được, cô không muốn rời xa con gái, cũng không muốn rời xa Diệp Mặc.
– Em không già Diệp Mặc giống như đọc được tâm tư của cô vậy, giọng trầm ấm nói.
Giọng Diệp Mặc vang vọng bên tai, ấm áp ngọt ngào:
– Năm đó, khi anh vừa mới đến đây, vì đi tìm một loại thuốc, nên anh đã đến sa mạc Takla Makan, buổi tối hôm đó một mình anh đã đến hồ Rob trong sa mạc, nghĩ đến ở thư viện đã từng đọc một câu chuyện, câu chuyện đó là “nước mắt Milan tóc trắng”, sau khi anh nghĩ đến câu chuyện này, anh đã đứng ở đó rất lâu rất lâu.
Tống Ánh Trúc tựa hồ như bị lời nói của Diệp Mặc hấp dẫn, cơ thể run rẩy của cô dần bình tĩnh trở lại, nắm tay Diệp Mặc càng chặt hơn, cô không biết những lời Diệp Mặc vừa nói có ý nghĩa gì, cũng không biết tại sao hắn lại đến hồ Rob một mình.
– Milan nhớ Rob, trong một đêm, tóc đã bạc trắng hết cả, nước mắt cuồn cuộn chảy thành sông, tóc trắng của nàng đã biến thành cát trắng, đối với Milan mà nói, ít nhất Rob cũng còn biết Milan nhớ chàng.
Nhưng còn anh, anh không biết rằng trên đời này còn có một người phụ nữ đang nuôi con của anh, đang nghĩ đến anh, tóc của cô ấy có hóa thành cát trắng anh cũng không hề hay biết…
Giọng nói của Diệp Mặc trầm ấm, mang theo cảm giác áy náy, hắn là một người lụy tình, làm việc theo con tim mách bảo, hắn cảm thấy thực sự rất áy náy với Tống Ánh Trúc.
Hắn nắm lấy bàn tay thô ráp của Tống Ánh Trúc, lầu đầu tiên bày tỏ tấm lòng mình với cô.
– Diệp Mặc…
Tống Ánh Trúc không thể nào khống chế tình cảm của mình được nữa, áo của Diệp Mặc đã ướt đẫm nước mắt của cô rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 788: Sát Khí Của Diệp Mặc
Sát Khí Của Diệp Mặc
T
ừ mười mấy năm trước, mấy thiếu gia của Tống gia đều bị lật đổ ở Ninh Hải, thậm chí sau khi họ mất mạng thì Ninh Hải trở nên yên bình trở lại.
Cho dù là có một vài nhân vật xã hội đen, nhưng cũng không dám làm việc quá mức kiêu ngạo.
Đó là bởi vì những người ở đây đều biết, ở Ninh Hải có một người tên là Diệp Mặc.
Cái lề lối này đến tận tám năm trước mới bị phá vỡ, Phan Động Tân, một tên xã hội đen trở về từ nước Ý đã lập nên “Bảo Xà Đường”, từ đó về sau, nơi này chính là thiên hạ của Bảo Xà Đường.
Bảo Xà Đường không chỉ ở Ninh Hải, đây là một tập đoàn nổi tiếng ở Âu Mĩ từ nhiều năm trước, tên đầy đủ là Tập đoàn công thương nghiệp Bảo Xà.
Kinh doanh của Bảo Xà Đường ở Ninh Hải liên quan đến nhiều lĩnh vực, chỉ cần có thể kiếm tiền, có thể kiếm được nhiều tiền là bọn họ đều làm.
Hơn nữa hôm nay lại là ngày vui của Bảo Xà Đường, là sinh nhật của con trai duy nhất của lão đại Phan Động Tân, Phan Địch, thứ hai là sư phụ của Phan Thái Phượng tối nay sẽ đến Ninh Hải.
Nếu nói đến sư phụ của Phan Thái Phượng, đó thật sự không phải là một người đơn giản.
Điều khiến Phan Động Tân được lợi nhất không phải là tập đoàn công thương nghiệp Bảo Xà của y trải rộng trên toàn cầu, mà đó chính là y quen được sư phụ của Phan Thái Phượng, còn khiến cho Phan Thái Phượng về dưới tay y.
Hơn nữa vị cao nhân này còn nói, lần này đến Ninh Hải không chừng còn nhận Phan Địch làm đệ tử kí danh.
Phan Động Tân rất hài lòng với cuộc sống hiện tại của y, y ngồi trong vườn hoa của chính mình, thưởng thức một cách chậm rãi trà xanh đỉnh cao, y đang nghĩ sau khi sư phụ của Phan Thái Phượng đến, quà bái sư của con trai mình Phan Địch nên là cái gì?
Vào đúng lúc này, một tràng tiếng bước chân dồn dập đã cắt đứt suy nghĩ của y.
Phan Động Tân nhíu nhíu mày, khi y vẫn còn ở Ý, đã không chỉ có một lần dặn dò thuộc hạ, làm việc phải điềm đạm, chắc chắn, không cần vội vàng.
Nhưng bây giờ lại có loại thuộc hạ như thế này, điều này làm y vô cùng không hài lòng.
– Có chuyện gì? Lập Bình?
Phan Động Tân nhíu mày hỏi một câu, Lỗ Lập Bình cũng được cho là thuộc hạ mà y tâm đắc nhất tại Ninh Hải, hơn nữa đối nhân xử thế cũng nhạy bén, thân thủ không tồi, rất trung thành với y.
Vì vậy y mới cho Lỗ Lập Bình ở bên cạnh mình.
Lẽ ra Lỗ Lập Bình theo y nhiều năm như vậy rồi, có lẽ không nên xúc động như thế này mới đúng chứ, tại sao càng ngày lại càng trở về như cũ vậy?
Lỗ Lập Bình sắc mặt cũng rất kích động, hơn nữa sắc mặt cũng rất vui mừng, gã nghe thấy lão đại hỏi như vậy mới biết rằng mình đắc ý quá rồi, vội vàng dằn tâm trạng đang kích động xuống, nói:
– Đại ca, lần trước không phải đại ca nói là vị cao nhân này sẽ đến hay sao, không có quà gì hay sao? Hôm nay em đã nghe ngóng được một món quà rất quý giá, tuyệt đối rất quý báu.
Thần thái và ngôn ngữ của Lỗ Lập Bình làm cho Phan Động Tân hứng lên, y thậm chí đã quên chuyện trách cứ sự lỗ mãng của thuộc hạ đi rồi, liền vội vàng hỏi:
– Là vật gì?
– Dạ Minh Châu.
Lỗ Lập Bình kích động nói.
– Cái gì? Dạ Minh Châu?
Phan Động Tân sau khi nghe Lỗ Lập Bình nói, không thể ngồi yên được, lập tức đứng lên.
Dạ Minh Châu, đây là vật ở trong truyền thuyết, nhưng y chắc chắn đã được nhìn qua.
Mười mấy năm trước, ở một hội đấu giá ở Paris, y đã nhìn thấy một viên Dạ Minh Châu.
Nghe nói viên Dạ Minh Châu này là từ trong nước đưa sang.
Khi đó viên Dạ Minh Châu có cái giá trên trời là năm trăm triệu đô la Mĩ.
Đến tận hôm nay y vẫn nhớ khi đó viên Dạ Minh Châu trong bóng tối phát ra ánh hào quang ấm áp dịu nhẹ như thế nào, ánh hào quang đó giống như là bàn tay của một cô gái xinh đẹp đang vuốt ve ở trên người, làm cho người ta thấy kích động.
Có món quà nào quý giá hơn Dạ Minh Châu? Phan Động Tân không chỉ là kích động.
Nếu quả thật là Dạ Minh Châu, y thậm chí còn hoài nghi mình có nỡ đưa cho người khác hay không, nhưng y vừa nghĩ tới lai lịch của đối phương, lập tức y biết tặng Dạ Minh Châu, lợi ích mà y có được sẽ được nhiều hơn.
– Đúng vậy, là Dạ Minh Châu.
Lỗ Lập Bình lại khẳng định nói.
– Ở nơi nào? Lập tức phái người đi mua về đây, nếu không được thì dùng bất cứ thủ đoạn nào cũng phải mang về đây.
Phan Động Tân lại kích động nói.
– Đại ca, viên Dạ Minh Châu này không cần tốn tiền.
Là ở trên người của một cô gái hết sức bình thường, chồng của cô ta hôm nay vừa trở về.
Bởi vì viên Dạ Minh Châu này là do chồng cô ta ngẫu nhiên có được, viên Dạ Minh Châu vẫn đều ở trên người cô gái đó, cả gia đình này cũng đều rất bình thường.
Cho nên bọn em muốn lấy được viên Dạ Minh Châu đó, chỉ cần…
Lỗ Lập Bình dùng tay miêu tả động tác cắt cổ.
Phan Động Tân nhíu nhíu mày, căn cứ vào nhiều năm y làm xã hội đen, những nhân vật có trong tay Dạ Minh Châu, tuyệt đối không phải là người bình thường.
– Mày là từ chỗ nào biết được thông tin này?
Giọng điệu của Phan Động Tân đã khôi phục lại được sự bình tĩnh, đã không còn sự tham lam vội vàng nữa.
Lỗ Lập Bình lập tức để lộ ra khuôn mặt tự hào nói:
– Tin tức có được từ một tên lái taxi, gã hôm nay chở hai hành khách, hẳn là hai cha con.
Người con gái đó nói mẹ cô ta có một viên Dạ Minh Châu không nỡ bán đi, hơn nữa từ lời nói của bọn họ có thể biết, viên Dạ Minh Châu đó là năm đó người đàn ông đó tặng mẹ cô ta.
Nghe xong lời của Lỗ Lập Bình, Phan Động Tân mặc dù không thể che giấu được sự kích động của mình thêm nữa, nhưng y vẫn hỏi một câu:
– Chuyện viên Dạ Minh Châu đó xác nhận là thật chưa?
Lỗ Lập Bình khẳng định gật gật đầu nói:
– Người tài xế từ lời của cô gái kia biết được rằng, mẹ cô ta nói viên châu đó có thể bán được rất nhiều tiền, khẳng định 70 đến 80% là Dạ Minh Châu thật.
Hơn nữa, cô gái kia còn hỏi bố cô ta, viên Dạ Minh Châu đó có phải là do bố tặng không, người đàn ông đó nói đúng vậy.
– Tốt.
Phan Động Tân lập tức vui sướng kêu lên một câu, sau đó y nhìn thuộc hạ lập được công lớn này, nói:
– Mày lập tức đi lấy viên Dạ Minh Châu đó về đây, nếu đối phương đã biết trong tay họ là Dạ Minh Châu rồi, thì chắc chắn sẽ không đơn giản bán đi đâu.
Mày làm sạch sẽ một chút, không được gây ra sai sót gì.
– Vâng, đại ca yên tâm, không cần nói là gia đình bọn họ không có bất cứ nền tảng gì, cho dù là nhân vật của công chúng, em cũng có thể làm vô cùng sạch sẽ.
Lỗ Lập Bình lập tức nói, Dạ Minh Châu à, nếu không phải báo cáo cho lão đại, gã đã qua đó từ lâu rồi.
Lúc Diệp Ức Mặc thu dọn sạch sẽ phòng bếp, phát hiện ra cha mẹ vẫn chưa đi ra, cô vụng trộm đứng ở cửa, thấy mẹ đang ở trong vòng tay của cha, liền lập tức lặng lẽ đóng cửa lại, lúc này mới đi ra bếp nấu cơm.
Trong lòng cô thực sự vui vẻ, mọi người đều nói con nhà nghèo sớm phải lo việc nhà.
Cô mặc dù mới học đến sơ trung năm nhất, nhưng đã biết mẹ cô kì thực rất vất vả, nếu cha đã trở về rồi, bất luận là sau này sống thế nào, nhưng cả gia đình được ở cùng nhau là hạnh phúc rồi.
Diệp Mặc đã sớm biết Ức Mặc đi tới đây, hắn vỗ vỗ vai Tống Ánh Trúc nói:
– Ánh Trúc, chúng ta ra ngoài đã, Ức Mặc đang làm cơm.
Anh bảo con không phải làm nữa, tối nay chúng ta sẽ ra ngoài ăn, đến tối anh sẽ có bất ngờ cho em.
Sau này em và Ức Mặc sẽ sống cùng anh, không cần nghĩ gì nhiều, những gì em đã mất mát trong những năm qua anh sẽ trả về cho em.
Tống Ánh Trúc mặc dù không hiểu Diệp Mặc nói đến mất mát rồi lại trả về có ý nghĩa gì, nhưng cô cũng hiểu một chút về bất ngờ tối nay, mặt của cô hơi đỏ lên.
Dường như đây là lần đầu tiên, từ khi cô trở thành thiếu nữ, đây là lần đầu tiên ngượng ngùng.
Lòng cô nhảy loạn lên, chẳng lẽ đây là tình yêu lâu nay? Tống Ánh Trúc nghĩ đến hai chữ này, không ngờ lại ngây đi một lúc, quên luôn chuyện không dám đối mặt với Diệp Mặc.
– Ức Mặc, không cần nấu cơm nữa, tối nay chúng ta ra ngoài ăn.
Diệp Mặc đi cùng Tống Ánh Trúc ra ngoài, nhìn con gái đang bận rộn, trong lòng ngoại trừ có chút hổ thẹn, còn cảm thấy có chút mãn nguyện thích thú.
– Thật sao?
Ánh mắt của Ức Mặc lộ rõ sự vui vẻ, cô nhớ mỗi lần đi qua nhà hàng, nhìn thấy những món ăn khiến cô phải nhỏ nước dãi, hơn nữa bên trong còn bay ra đủ các loại mùi.
Nhưng hôm nay cha lại muốn đưa cô đi nhà hàng, điều này làm cô lập tức tràn đầy chờ mong.
Tuy rằng cô sớm hiểu chuyện, tuy rằng sự trưởng thành của cô hơn rất nhiều so với những đứa trẻ cùng tuổi, nhưng không có nghĩa là cô giống hệt một người lớn, không thể nhắm mắt làm ngơ với những thứ cô thích.
Cô cũng có bí mật của riêng mình, đó chính là có một ngày nào đó có thể ngồi trong nhà hàng, nhìn một bàn đầy thức ăn ngon, cùng mẹ ăn từ từ chỗ thức ăn đó.
Ồ, bây giờ lại có cả cha nữa.
Diệp Mặc thương yêu kéo Ức Mặc lại, cũng ôm chặt vào trong lòng.
Lúc Tống Ánh Trúc và Ức Mặc đều ở trong lòng mình, Diệp Mặc bỗng nhiên cảm thấy hạnh phúc đôi khi cũng rất đơn giản.
– Cha à, con cũng phải đi thay một bộ quần áo đẹp.
Ức Mặc nhìn thấy mẹ đã thay quần áo rồi, nghĩ đến chuyện đi ra ngoài ăn cơm, lập tức nói.
Diệp Mặc day day đầu của Ức Mặc, cười nói:
– Không cần, đợi cha đưa con đi mua bộ quần áo đẹp nhất…
Nói tới đây, Diệp Mặc bỗng nhiên dừng lại một chút, thần thức của hắn quét đến một chiếc xe tải nhìn có vẻ rất bình thường, nói bình thường, bởi vì xe tải này đã nát bét rồi.
Diệp Mặc sở dĩ chú ý tới chiếc xe này, bởi vì trên xe có một người mà hắn quen biết, đó chính là người tài xế vừa nãy.
Mà người tài xế này rõ ràng là chỉ đường, hướng mà y chỉ là về phía này.
Đồng thời thần thức của Diệp Mặc cũng phát hiện ra ba người đàn ông còn lại trên xe, không ngờ đều mang theo súng ống.
Người tài xế kia cách đây không lâu còn đưa hắn và Ức Mặc về nhà, tại sao còn phải đến lần nữa, còn mang theo nhiều người và vũ khí như vậy? Chẳng lẽ là người mà cô gái kia bảo đến? Mình vẫn còn chưa kịp đi tìm cô ta, cô ta đã chủ động tìm đến rồi.
Tuy nhiên Diệp Mặc lập tức biết rằng không phải là cô gái kia, cô gái kia đã là người luyện võ hoàng cấp rồi, mà trên xe tải này không có một người nào từ hoàng cấp trở lên.
Nếu là cô gái đó, cô ta chắc chắn đã biết sự lợi hại của mình, tuyệt đối sẽ không để vài người bình thường như này đến làm phiền hắn.
Nhưng Diệp Mặc rất nhanh liền hiểu ra được là chuyện gì, vấn đề là ở cuộc đối thoại giữa hắn và con gái.
Người tài xế kia nghe được mẹ của Ức Mặc có một viên Dạ Minh Châu, bọn họ chắc là đến cướp Dạ Minh Châu, nếu không thì cũng không trang bị vũ khí đầy đủ đến vậy đến cái nơi hẻo lánh này.
Sau khi biết mục đích mấy người này tới làm gì, trong lòng Diệp Mặc lập tức nổi lên sát khí.
Ức Mặc may là nói trước mặt hắn, nếu trước đây chuyện về Dạ Minh Châu bị tiết lộ, thì làm sao Ức Mặc và Ánh Trúc còn giữ được mạng? Nói không chừng mẹ con họ biến mất ở thế giới này thì hắn cũng không biết được rằng mình còn có một đứa con gái, nghĩ đến đây sát khí trong lòng Diệp Mặc lại càng sâu.
– Ánh Trúc, em và Ức Mặc đi thu dọn một số đồ để đi, anh ra ngoài một lát, đợi sau khi chúng ta rời khỏi, sẽ không ở nơi này nữa.
Diệp Mặc vỗ vỗ vào người Ánh Trúc vẫn còn đang trong lòng mình.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 789: Con Cũng Muốn Tu Chân
Con Cũng Muốn Tu Chân
P
hía trước có một người ngăn ở giữa đường.
Người lái xe tải bỗng nhiên đạp phanh, quay đầu lại nhìn Lỗ Lập Bình nói.
Lỗ Lập Bình vẫn không nói gì, người tài xế taxi dẫn đường kia chen lời nói:
– Người đứng chắn ở giữa đường kia chính là người khi trước tôi nói, Dạ Minh Châu là của nhà hắn.
Sau khi Lỗ Lập Bình nghe xong lời này, trong lòng bỗng nhiên hồi hộp một chút, y thậm chí có một loại cảm giác không tốt.
Người đứng chắn xe này, nhìn thế nào cũng không thấy giống một người bình thường.
Hắn dường như đã biết mục đích của bọn y, chủ động đứng chắn trước xe tải, chuyện này so với y tưởng tưởng có chút khác biệt.
Không đợi Lỗ Lập Bình dặn dò kẻ dưới, Diệp Mặc đã mở cửa xe đi vào.
Không ai biết hắn làm thế nào để mở cửa xe, bốn người trên xe đều nhìn Diệp Mặc sững sờ.
Dường như kẻ giết người cướp của không phải bọn y, mà là người xông lên xe không cần bọn y đồng ý này.
– Các người hẳn là đến vì cái này đúng không? Dừng xe ở ven đường rồi nói tiếp Diệp Mặc cầm viên Dạ Minh Châu, nói nhỏ nhẹ.
Ánh sáng của Dạ Minh Châu trong buồng xe ảm đạm này làm người khác cảm thấy dễ chịu.
– Dạ Minh Châu?
Lỗ Lập Bình vui mừng reo lên một tiếng, tuy rằng từ trước đến giờ y chưa được nhìn thấy Dạ Minh Châu, nhưng dựa vào trực giác của y, đây chính là Dạ Minh Châu.
Ánh sáng đó thật là dịu dàng, làm cho người khác không có cách nào rời mắt khỏi nó.
Bất kể là như thế nào, chuyện về Dạ Minh Châu là thật.
Ngay lúc này, y đã nghĩ đến cảnh giơ tay ra cướp lấy, nhưng y lập tức liền nhịn được động tác của mình.
– Lái xe đến ven đường.
Lỗ Lập Bình lập tức chỉ một góc rẽ yên tĩnh ở bên đường, nói.
Lời nói của Lỗ Lập Bình làm vài tên còn lại đang khiếp sợ vì ánh sáng của Dạ Minh Châu tỉnh táo trở lại, bọn họ theo bản năng nắm chặt vũ khí trong tay.
Bọn họ không biết tại sao Diệp Mặc lại đem Dạ Minh Châu vào trong xe, nhưng họ đều biết Dạ Minh Châu sắp về tay Bảo Xà Đường rồi.
Diệp Mặc không để ý tới những ánh mắt tham lam ở xung quanh, hắn thu Dạ Minh Châu lại.
Xe rất nhanh liền đỗ vào góc rẽ bên đường, Lỗ Lập Bình vừa nghĩ đến chuyện cầm súng lên, thì đã nhìn thấy mấy đường ánh sáng đỏ vụt qua, mấy người còn lại đến súng còn không kịp cầm lên, đã bị một quả cầu lửa vây quanh.
Hoặc có thể nói bọn họ đến tư tưởng phản kháng lại đều chưa có thì đã mất mạng rồi.
Lúc Lỗ Lập Bình phản ứng trờ lại, đã là mười giây sau đó, y ngơ ngác nhìn nụ cười chế nhạo của Diệp Mặc và mấy quả cầu lửa càng ngày càng nhỏ đi đó, đã cảm thấy đừng đợt run lên.
Vài người đang sống trước mắt y bị cầu lửa vây quanh, sau đó dần dần biến mất, cuối cùng biến thành một đám tro bụi, thậm chí cũng không thể kêu lên được.
Nếu không phải là y tận mắt nhìn thấy, y tuyệt đối sẽ không tin chuyện lạ lùng này, cho dù là trong truyền thuyết, thì y cũng chưa từng được nghe đến loại truyền thuyết này.
Lỗ Lập Bình không thể ngăn chặn thân thể đang run rẩy của mình, y cũng được coi là đã từng trải qua đánh nhau hăng máu, cũng được coi là trải qua cảnh tượng đao súng, nhưng những cảnh tượng mà y đã trải qua, không có cảnh tượng nào chấn động như cảnh quả cầu lửa lẳng lặng biến mất này.
– Bọn họ đâu rồi?
Sau khi Lỗ Lập Bình theo bản năng hỏi câu này, chính y cũng cảm giác được mình rất ngu ngốc.
Những người đồng nghiệp với mình từ từ biến mất trước mắt y, không khí vẫn còn lưu lại mùi khét lẹt, rõ ràng là bị đối phương giết rồi.
Đối phương dường như dùng một loại lửa gì đó, dễ dàng giết được mấy thuộc hạ của y.
Không, phải nói là đối phương dễ dàng thiêu chết mấy thuộc hạ của y.
Vài cây súng bị lửa thiêu cháy rơi xuống, giống như đánh trúng vào tim y.
– Muốn lấy Dạ Minh Châu của tao, là chủ ý của mày, hay là sau lưng mày có người khác?
Điều Diệp Mặc muốn hỏi chỉ là một câu kia mà thôi.
Nếu không phải muốn hỏi câu này, hắn đã sớm giết cả Lỗ Lập Bình rồi.
Răng của Lỗ Lập Bình đập vào nhau, y thậm chí ngay cả nói dối cũng không dám, run run trả lời:
– Là đại ca của tôi…, Phan Động Tân của Bảo Xà Đường…
Nếu thời gian quay trở lại, y thà rằng sau khi tên tài xế kia nói về chuyện Dạ Minh Châu, lập tức giết gã, sau đó làm như không có chuyện gì xảy ra cả, cũng không muốn tới nơi này làm phiền Diệp Mặc.
Phan Động Tân? Diệp Mặc không biết người này, hắn cũng không muốn biết.
Bây giờ đối với hắn mà nói chuyện quan trọng nhất không phải là đi tìm Phan Động Tân, mà là đi ăn tối cùng Ánh Trúc và Ức Mặc.
Hắn tiện tay đẩy một quả cầu lửa về phía Lỗ Lập Bình, rời khỏi chiếc xe tải.
Không có ai biết, đám tro bụi trên chiếc xe này, vừa nãy vẫn còn là bốn người sống.
Đồ đạc của Tống Ánh Trúc và Ức Mặc đúng là ít đến đáng thương, ngoại trừ một ít sách vở của Ức Mặc, còn lại đều là một ít vật dụng hàng ngày bình thường.
– Cha à, đồ đạc ở đây rất nhiều, hay là con đi gọi một chiếc xe.
Tuy rằng đồ đạc không nhiều lắm, nhưng Ức Mặc lại luyến tiếc những vật hàng ngày vẫn dùng.
Cha nói ở Ninh Hải này cha có chỗ ở, hơn nữa ở rất xa, cho dù là không có mấy thứ này, cũng phải gọi một chiếc xe.
– Không cần.
Diệp Mặc tiện tay cho sách vở của Ức Mặc vào nhẫn, hắn tính đem theo Ánh Trúc và Ức Mặc đi, thì cũng không muốn tiếp tục giấu diếm chuyện hắn luyện tu chân nữa.
Không những Ức Mặc, Tống Ánh Trúc cũng nhìn chằm chằm Diệp Mặc, vừa rồi nhiều sách như vậy đi đâu hết rồi?
– Cha à, cha biết dùng pháp thuật sao?
Một hồi lâu, Ức Mặc nói kinh ngạc hỏi.
Diệp Mặc kéo tay hai người ngồi xuống, nói cho họ biết thứ mà hắn tu luyện, không có chút nào giấu diếm.
– Cha à, cha biết bay thật sao?
Ức Mặc lại càng bất ngờ kéo tay Diệp Mặc không ngừng hỏi, nhưng ánh mắt của Tống Ánh Trúc lại lộ ra vẻ lo lắng.
Tình hình lúc Diệp Mặc ở Diệp gia, bây giờ không phải là cô không biết gì, nhưng những lời Diệp Mặc nói bây giờ dường như biểu hiện ra sự khác biệt.
– Diệp Mặc, hay là chúng ta nghỉ ngơi một đêm, ngày mai rồi đi.
Tống Ánh Trúc không nói thẳng ra lo lắng của mình, mà uyển chuyển nói.
Diệp Mặc hơi sửng sốt, nhưng hơi ngẫm một chút thì hiểu ra được lo lắng của Tống Ánh Trúc.
Hắn cười cười, ôm Tống Ánh Trúc và Ức Mặc, xuất ra Phi Kiếm.
Phi Kiếm kéo theo một dải sáng màu tím, phóng lên cao, rất nhanh liền bay vào tầng mây.
Diệp Mặc trong lòng lại đang nghĩ tu vi của mình đúng là vẫn thấp quá, cũng không có pháp bảo nào tốt cả.
Đợi sau khi tu vi của hắn nâng lên, hắn nhất định sẽ làm một cái pháp bảo xe gió, bên trong cái gì cũng có, sau đó cả gia đình ngồi trên xe gió đi ngao du thế giới.
Nếu Ức Mặc kích động đến nỗi khoa chân múa tay sung sướng, không thể biểu đạt được bằng chỉ một câu nói, thì Tống Ánh Trúc lại hoàn toàn đờ đẫn đi.
Cô biết Diệp Mặc không phải là một người tầm thường, thậm chí có chút thần bí.
Dựa vào sức lực của chính mình để lập nên một Lạc Nguyệt tương đương như một quốc gia, còn khiến gần như tất cả các ẩn môn kiêng dè, đây tuyệt đối không phải là chuyện mà một người bình thường làm được.
Tống gia, mặc dù cô không muốn nghĩ đến, nhưng chuyện Tống gia tiêu tan có quan hệ trực tiếp với Diệp Mặc.
Thế nhưng cô nghĩ Diệp Mặc không tầm thường tới mức nào, cũng không thể tưởng tượng ra Diệp Mặc có thể bay được.
Điều này vượt qua sự tưởng tượng của cô rồi, nếu không phải tất cả đều quá mức chân thật, cô chắc chắn nghĩ rằng mình đang nằm mơ.
– Cha à, đây là tu chân mà cha nói sao? Con cũng muốn tu chân.
Ức Mặc kích động ôm chầm lấy cánh tay của Diệp Mặc.
Tâm trạng sung sướng của Phan Động Tân một lần nữa lại bị phá vỡ, y rất căm tức đứng lên.
Nếu không phải là thuộc hạ đắc lực nhất đi lấy Dạ Minh Châu rồi, y không chừng lập tức nổi giận ngay.
Bởi vì hôm nay đã là lần thứ hai, tâm trạng tốt đẹp của y lại bị một tràng bước chân dồn dập làm cho không còn chút nào.
Hoặc là có liên quan tới việc y làm, hoặc là liên quan tới địa vị của y bây giờ, nội tâm của y càng ngày càng sợ những điều không mong muốn quấy rầy.
Ví dụ như tiếng chuông điện thoại bỗng nhiên kêu, tiếng bước chân dồn dập đến tìm y, những điều này y đều không thích.
Cho nên chỗ y nghỉ ngơi rất yên tĩnh, bất cứ ai cũng không thể làm ảnh hưởng tới tâm trạng của y.
Tuy nhiên sau khi nhìn thấy người đến, Phan Động Tân lập tức mất đi lửa giận, ngồi xuống một lần nữa, và thay bằng bộ mặt ôn hòa.
Người đi vào là Phan Thái Phượng, cháu gái của y.
Tuy rằng Phan Thái Phượng là cháu gái của y, nhưng y lại có phần kính trọng Phan Thái Phượng, không chỉ là vì mối quan hệ của cháu gái y, điều quan trọng hơn đó là địa vị của Phan Thái Phượng bây giờ không hề thấp hơn y, hoặc cũng có thể nói là cao hơn y một chút, bởi vì sư phụ của cô.
– Thái Phượng, sao lại đến gấp gáp như vậy? Sư phụ của con chẳng phải là tối mới đến hay sao? Đến đây, lại đây uống chén trà.
Phan Động Tân cười nói xong, cũng đã đang giúp cháu gái rót trà rồi.
Phan Thái Phượng không khách khí, cô trực tiếp ngồi xuống, nhưng vẻ mặt lại có chút nghiêm trọng nói:
– Chú Tân, hôm nay em Phan Địch bị người đánh thành tàn phế rồi.
Bây giờ đang ở trong bệnh viện, bác sĩ nói tai có thể không nghe được nữa, hơn nữa mặt cũng vàng vọt, răng nanh thì bị đánh không còn cái nào.
– Cái gì?
Phan Động Tân không còn cách nào để duy trì bình tĩnh được nữa, đột nhiên đứng dậy, trên mặt hiện rõ ác khí.
Nghĩ đến con trai duy nhất của mình bị đánh thành tàn phế, sắc mặt Phan Động Tân trở nên dữ tợn.
Là ai? Rốt cuộc là ai, dám ăn tim gấu da báo, dám khiêu khích Phan Động Tân này.
– Là ai đánh? Gã bây giờ đang ở đâu?
Sắc mặt Phan Động Tân xanh mét.
Xem ra, cháu gái đã đến nói chuyện này, vậy thì kẻ đánh người chắc chắn đã nằm trong tay người của y.
Cho dù là chưa bắt được, cũng chỉ là chuyện thời gian mà thôi, ở Ninh Hải, y muốn bắt một người, chỉ cần nói một câu là được.
Trong lòng Phan Động Tân, y đã đem kẻ đánh con y chặt thành từng mảnh rồi.
Phan Thái Phượng vẫn nghiêm trọng như cũ, nói:
– Chú Tân, chú ngồi xuống đã, chuyện này dường như không đơn giản như vậy.
Lúc đó sau khi con đi, con cảm thấy thực lực của con so với hắn ta còn kém xa, thậm chí trong lòng con còn cảm thấy hốt hoảng, con không dám động thủ.
Thế nhưng, con biết, chuyện này chưa kết thúc.
Con nói chưa kết thúc không phải là chúng ta phải đi tìm hắn, mà là hắn ta sẽ tìm đến Bảo Xà Đường của chúng ta.
Phan Động Tân mở to mắt trừng trừng nhìn Phan Thái Phượng, nói thật ra thì, y cơ bản là không tin lời nói vừa rồi là của Phan Thái Phượng luôn thích dùng thực lực để nói chuyện.
Hơn nữa cô còn nói, đối phương còn phải tìm đến Bảo Xà Đường, chẳng lẽ Bảo Xà Đường từ trước tới giờ khiêm tốn quá mức hay sao…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 790: Mồi Nhử
Mồi Nhử
C
háu nói chúng ta không tìm thấy hắn trước, hắn còn dám chủ động tìm đến Bảo Xà Đường sao?
Thật lâu sau, Phan Động Tân mới hỏi một câu.
Phan Thái Phượng gật đầu nói:
– Không phải dám, mà là khẳng định sẽ tìm đến.
Lúc ấy, sở dĩ hắn không nói nhiều với cháu, hẳn là vì hắn vừa tìm được con gái.
Cháu đã hỏi qua mọi người xung quanh.
Sắc mặt Phan Động Tân trở nên thâm trầm, đồng thời ông ta đang kích động cũng dần dần tỉnh táo lại.
Ông ta biết rõ bản lĩnh của cháu gái.
Ngay cả cháu gái mình cũng không địch lại người này, vậy thân thủ của người này không cần phải nói cũng tuyệt đối là lợi hại.
Người như thế muốn cảnh sát bắt hắn, đó là một trò cười.
– Hắn bao nhiêu tuổi? Ngay cả cháu cũng không phải là đối thủ của hắn, chẳng lẽ hắn là tu vi Hoàng Cấp hậu kỳ sao?
Phan Động Tân đã khôi phục lý trí.
Tuy rằng trong lòng ông ta vẫn còn phẫn nộ, nhưng ông ta nhất định phải biết rõ ràng về nội tình của đối thủ.
Phan Thái Phượng nghe Phan Động Tân nói cũng biết, chú của cô đã khôi phục lại lý trí và bình tĩnh.
Lúc này cô vẫn có chút hồi hộp nói:
– Thoạt nhìn chỉ hơn hai mươi đến ba mươi tuổi.
Hắn lột bỏ giầy cháu mà cháu không hề phát hiện gì.
Cháu dám khẳng định, lúc ấy nếu hắn chém vào chân cháu, chân cháu khẳng định không giữ được.
Tu vi của hắn tuyệt đối không phải là Hoàng Cấp.
Hẳn là đã tới tu vi Huyền Cấp.
– Lợi hại như vậy sao?
Trong lòng Phan Động Tân đã bắt đầu phát lạnh.
Đắc tội với một cao thủ Huyền Cấp là chuyện không thể nói đùa được.
Tuy rằng Bảo Xà Đường của ông ta không nhỏ, hơn nữa ở trong này bọn họ nói một không ai dám nói hai, nhưng bất kỳ một võ giả Huyền Cấp nào cũng có thể tiêu diệt bọn họ.
Hơn nữa trong mắt người tu luyện Cổ Võ, ý thức pháp luật vô cùng mỏng.
So với người lăn lộn trong giới hắc bạch như ông ta còn mỏng hơn.
Một khi người như thế muốn tới tiêu diệt Bảo Xà Đường, cho dù quốc gia phái người đến cũng không kịp.
Tuy nhiên, nếu như ông ta có phòng bị, cho dù đối phương là võ giả Huyền Cấp, cũng không nhất định có thể yên ổn tiêu diệt được Bảo Xà Đường của ông ta.
Nhưng cũng tương tự như vậy, nếu đối phương chủ động muốn tiêu diệt, ông ta sẽ không có thực lực này.
Phan Động Tân liền hít một hơi khí lạnh.
Ông ta không thể tưởng tượng được tùy tiện liền đắc tội một người hung ác như vậy.
Khó trách hôm nay chung quy ông ta có chút tâm thần bất định, là vì chuyện này, không cần nói đến chuyện muốn trả thù, chỉ nói con trai mình bị đánh tàn phế, chẳng lẽ chuyện này cứ như vậy mà thôi hay sao?
– Chú Tân, chú cũng không cần quá lo lắng.
Dù sao tu vi của hắn chỉ là suy đoán của cháu.
Phải biết rằng võ giả Huyền Cấp dưới ba mươi tuổi là rất ít.
Hơn nữa, cho dù hắn là võ giả Huyền Cấp, Bảo Xà Đường cũng chưa đến mức phải sợ hắn.
Phan Thái Phượng nhìn ra được sự lo lắng của Phan Động Tân, chủ động nói.
Phan Động Tân gật đầu.
– Không phải chú sợ.
Tuy rằng Bảo Xà Đường của chúng ta không có cao thủ Huyền Cấp, tuy nhiên cũng không phải chỉ là vật bài trí.
Hiện tại chú có phòng bị.
Nếu như hắn dám đến Bảo Xà Đường, chú khẳng định hắn có đi mà không có về.
Nhiều nhất thì chúng ta tổn thất mấy anh em mà thôi.
Chú chỉ sợ hắn không đến, chúng ta muốn bắt hắn, ngược lại sẽ khó khăn hơn nhiều.
Phan Thái Phượng trầm ngâm một lát lại nói:
– Buổi tối sư phụ cháu sẽ tới.
Hơn nữa cháu đã nhận được tin tức, sư phụ đã bước vào Địa Cấp rồi…
– Thái Phượng, sư phụ cháu thật sự là Địa Cấp sao?
Phan Động Tân ngạc nhiên mừng rỡ đứng lên.
Nếu để sư phụ của Thái Phượng đối phó với tên thanh niên kiêu ngạo này, Bảo Xà Đường của ông ta cần gì phải lo lắng nữa?
Phan Thái Phượng dường như biết được ý của chú, có chút lo lắng nói:
– Tuy lần này sư phụ đồng ý đến thu nhận cháu làm đệ tử chính thức, nhưng dù sao cháu vẫn chưa phải là đệ tử chính thức.
Hơn nữa sư phụ là người trong Ẩn Môn.
Cho dù cháu là đệ tử chính thức, cũng không thể vừa gặp mặt sư phụ đã bảo sư phụ ra tay.
Nói như vậy…
Phan Động Tân bỗng nhiên cười âm hiểm.
Ông ta ngắt lời cháu gái nói:
– Thái Phượng, cháu không cần lo lắng, chú đã chuẩn bị một đại lễ.
Đợi lát nữa có thể lấy qua đây.
Chú tin chắc món quà này khẳng định sẽ khiến sư phụ cháu động tâm.
Hơn nữa món quà này còn tốt hơn vài dược liệu đã đưa cho sư phụ cháu lần trước.
– Là cái gì vậy?
Thấy chú mình nói rất chắc chắn như vậy, theo bản năng Phan Thái Phượng hỏi.
– Dạ minh châu.
Phan Động Tân đọc rõ ràng từng tiếng một nói.
Sở dĩ ông ta chắc chắn như vậy, bởi vì ông ta hận người đã đả thương Phan Địch con của ông ta đến tận xương tủy.
– Cái gì? Dạ minh châu?
Cho dù biết sự đời, Phan Thái Phượng cũng cảm thấy chấn động, nói lặp lại một câu.
Nếu quả thật là dạ minh châu, quả thật là đủ trọng lượng.
Lúc trước trên hội đấu giá Paris, một viên dạ minh châu bán ra với giá năm trăm triệu đô la.
Hiện tại không ngờ ở Ninh Hải cũng xuất hiện một viên dạ minh châu?
– Chú đã phái Lập Bình đi làm chuyện này.
À, theo lý phải có tin tức của anh ta rồi chứ?
Phan Động Tân nói tới đây, mới nhớ ra Lỗ Lập Bình đã rời đi một hai giờ, vì sao còn chưa thấy có tin tức?
Phan Động Tân lập tức lấy điện thoại ra gọi điện cho Lỗ Lập Bình.
Nhưng ông ta nghe thấy báo đã tắt máy.
Ngay sau đó, Phan Động Tân lập tức liền cảm giác được chuyện có chút không ổn.
Lỗ Lập Bình là thủ hạ đắc lực của ông ta, tuyệt đối sẽ không tắt máy hoặc đổi điện thoại mà chưa được sự đồng ý của ông ta.
Nếu như điện thoại di động của anh ta có vấn đề.
Trước tiên, anh ta phải lập tức báo lại với ông ta, chứ đừng nói hiện tại anh ta đang chấp hành một chuyện đặc biệt quan trọng.
– Có chuyện gì thế ạ?
Phan Thái Phượng cũng cảm giác sắc mặt Phan Động Tân không ổn.
– Không thể liên lạc được với điện thoại của Lập Bình.
Lẽ ra không thể có chuyện được.
Anh ta chỉ đi lấy một vật ở chỗ của một người bình thường thôi?
Phan Động Tân cau mày dường như đang trả lời Phan Thái Phượng, lại dường như đang lẩm bẩm một mình.
Phan Thái Phượng cũng cảm giác chuyện có chút không ổn.
Cô ta lập tức hỏi:
– Làm sao Lỗ Lập Bình biết được tin tức về dạ minh châu? Dạ minh châu quý giá thế nào, anh ta sao có thể tùy tùy tiện tiện có được tin tức này?
Vẻ mặt Phan Động Tân cũng có chút nghiêm trọng.
Ông ta gọi hai gã thủ hạ tới, bảo bọn họ lập tức đi tìm Lỗ Lập Bình, hỏi một chút xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Lúc này ông ta mới trả lời Phan Thái Phượng nói:
– Anh ta nghe một người lái xe taxi nói.
Người lái xe taxi nói hình như đó là hai cha con…
– Hai cha con?
Phan Thái Phượng cau mày hỏi một câu.
– Đúng vậy.
Phan Động Tân nói lại toàn bộ những lời Lỗ Lập Bình đã nói cho Phan Thái Phượng nghe.
Phan Thái Phượng nghe xong thở dài một tiếng.
Giọng điệu cô ta càng thêm thận trọng nói:
– Chú Tân, nếu như cháu không đoán nhầm, hai cha con kia chính là hai người cháu đã nói.
Lái xe kia cũng nói bọn họ vừa mới gặp lại, lại thêm chiếc xe lại từ cửa trung học Hải Sa đi ra.
Hơn nữa theo lái xe miêu tả, cháu gần như có thể khẳng định người đàn ông kia chính là hung thủ đã đả thương Địch Tử.
Không ngờ được chuyện lại quá khéo như vậy.
Dạ minh châu cũng là của bọn họ.
Tuy nhiên hiện tại cháu khẳng định, chuyện dạ minh châu là thật.
Người như vậy có được dạ minh châu hẳn cũng xem như là chuyện bình thường.
Phan Động Tân hít một hơi khí lạnh.
Ông ta kinh hãi nhìn Phan Thái Phượng.
Sau một lúc lâu ông ta mới chậm rãi nói:
– Nếu như dựa theo ý của cháu, mấy người Lỗ Lập Bình đã…
Phan Thái Phượng gật đầu.
– Nếu quả thật là người kia, mấy người bọn họ quả thật dữ nhiều lành ít.
Chí ít cũng đã bị người kia khống chế.
Tuy rằng bây giờ người kia còn chưa tìm tới cửa, nhưng cháu khẳng định buổi tối hắn nhất định sẽ tới.
Phan Động Tân bỗng nhiên cảm giác có chút rét lạnh.
Cuối cùng ông ta phát hiện chuyện dường như không đơn giản như vậy.
Hơn nữa cũng không thật sự nằm trong sự khống chế của ông ta.
Không chờ Phan Thái Phượng trả lời, chuông điện thoại di động của ông ta bỗng nhiên vang lên.
Trong lòng Phan Động Tân không còn tâm lý không thích điện thoại di động đột nhiên vang lên nữa.
Ông ta gần như không chần chừ nhận điện thoại.
– Cái gì?
Phan Động Tân không biết đây là lần thứ mấy trong ngày hôm nay ông ta đã khiếp sợ nói ra hai chữ này.
Nhưng lời bẩm báo của thủ hạ quả thật khiến ông ta lại kinh ngạc.
– Đã xảy ra chuyện gì vậy?
Phan Thái Phượng thoáng nhìn về phía vẻ mặt có chút khó coi của Phan Động Tân hỏi.
Phan Động Tân suy sụp để điện thoại xuống.
– Đã phát hiện ra xe tải do bốn người Lỗ Lập Bình lái dừng ở ven đường trong vùng ngoại thành.
Bên trong chỉ có bốn đống bụi, còn có mấy khẩu súng đã cháy hỏng.
Ngoài ra không có một bóng người.
Nghe Phan Động Tân nói xong, Phan Thái Phượng cũng nhíu mày.
Qua một lúc lâu, cô ta mới thở dài nói:
– Chú Tân, chúng ta đã không thể giải quyết ổn thỏa chuyện này được nữa.
Tuy nhiên vẫn có một điều có ích.
Chính là dạ minh châu nằm trên người của hắn.
Buổi tối sau khi sư phụ cháu đến đây, cháu sẽ nói cho sau sư phụ biết.
Với giá trị của dạ minh châu, cho dù sư phụ không dùng được, cũng sẽ không bỏ qua.
Phan Động Tân thật giống như đã già thêm mười tuổi.
– Chỉ có thể làm như vậy.
Nếu như sư phụ cháu bằng lòng động thủ thì không còn gì tốt hơn.
Ô, chỉ sợ… Chú đi xem tình hình Địch Nhi thế nào đã.
Tuy rằng ông ta và cháu gái cũng không nói rõ, nhưng đã quyết định trước cứ lấy dạ minh châu làm mồi.
Bọn họ chỉ sợ sư phụ của Phan Thái Phượng nhìn ra tâm tư của bọn họ, lại không muốn động thủ.
Dạ minh châu ở trong tay của ông ta đưa cho người khác và người khác chủ động đi lấy, đây hoàn toàn là hai việc khác nhau.
Phan Thái Phượng biết ý của chú cô ta.
Ông ta chỉ sợ sư phụ của mình không muốn động thủ, hoặc là nói đối phương cũng có liên quan đến Ẩn Môn.
Tuy nhiên cô ta lại không hề lo lắng.
Bởi vì cô ta biết, nếu quả thật là dạ minh châu, sư phụ khẳng định sẽ động thủ.
Không nói tới chỗ quý giá của dạ minh châu quý, chỉ nói về dạ minh châu trị giá năm trăm triệu đôla, vậy cũng là một khoản tiền rất lớn.
Cho dù người trong Ẩn Môn, năm trăm triệu đôla cũng là một khoản tiền lớn.
Thậm chí có thể mua được mấy thứ tốt trong hội đấu giá của Ẩn Môn.
Mặc dù thời gian Diệp Mặc ở lại Ninh Hải không ngắn, nhưng muốn hắn nói thức ăn ở khách sạn nào trong Ninh Hải ngon, hắn thật sự không thể nói rõ được.
Ngoại trừ Tô Tĩnh Văn dẫn hắn đi Tây Hồ Nhân Gia, hắn cũng chỉ ăn cơm ở Tụ vị lầu của đại học Ninh Hải.
Tuy nhiên cấp bậc của Tụ vị lầu dường như không cao, hơn nữa cách chỗ Diệp Mặc ở cũng khá xa.
Diệp Mặc lại dẫn hai người Tống Ánh Trúc và Ức Mặc tới Huy Hoàng Mỹ Thực.
Huy Hoàng Mỹ Thực gần chỗ Diệp Mặc ở.
Hơn nữa hắn cũng đã tới đó một lần.
Nhiều năm trước bạn học của Ninh Khinh Tuyết đến Ninh Hải, đã từng đến Huy Hoàng Mỹ Thực, ăn hết toàn bộ số tiền của Diệp Mặc.
Cho nên sau lần đó Diệp Mặc đã nảy sinh ý định rời khỏi Ninh Hải.
Tuy rằng thức ăn ở đây đắt, nhưng Diệp Mặc đã từng nếm thử, mùi vị coi như không tồi.
Tuy rằng Diệp Mặc không mấy thích, nhưng con gái hắn, Ức Mặc nghe nói đến khách sạn ăn cơm, cô bé đã rất cao hứng.
Đương nhiên Diệp Mặc muốn dẫn cô tới một nơi tốt một chút.
Đã đặt chân lên mặt đất Tống Ánh Trúc vẫn còn khiếp sợ.
Mà Ức Mặc lại hoàn toàn quên mất.
Cô chỉ muốn ăn cơm, nên líu ríu lôi kéo Diệp Mặc nói không ngừng.
Nếu như không phải biết chuyện bay như vậy không thể tùy tiện nói ra, cô đã sớm đứng trên đường kêu ầm lên rồi.
Tống Ánh Trúc nhìn Diệp Mặc và Ức Mặc dính cùng một chỗ, trong lòng bỗng nhiên có một loại cảm giác thỏa mãn.
Dường như khổ cực trong mấy năm nay đã biến mất không thấy nữa.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










