[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 157 : Gây Dựng Lại Lạc Nguyệt (c781-c785)
❮ sautiếp ❯Chương 781: Gây Dựng Lại Lạc Nguyệt
Gây Dựng Lại Lạc Nguyệt
T
hấy mấy người Hư Nguyệt Hoa, Quách Khởi đều kinh hãi đứng dậy, Diệp Mặc khua tay, để cho người ta tắt video điện thoại đi rồi nói:
– Mọi người không cần lo lắng, tôi đã tìm được bom rồi, hơn nữa cũng đã giải quyết xong hết rồi.
Về sau Lạc Nguyệt chúng ra phải thành lập hệ thống chốn bom bên trong, kiên quyết ngăn chặn chuyện như này xảy ra.
Nghe xong câu nói của Diệp Mặc, tất cả mọi người đều yên tâm, Diệp Mặc về đây đã bao nhiêu lâu, chỉ không đến một ngày, hắn đã giải quyết xong chuyện bom mìn.
Mọi người trong lòng đều tự thầm may mắn, may là Diệp Mặc đã trở lại, nếu không bao năm vất vả liền bị tiêu hủy trong chốc lát.
Đối với bản lĩnh của Diệp Mặc, mọi người cũng đã hình thành quán tính rồi, dường như trong tay Diệp Mặc thì không gì không có khả năng làm được.
Diệp Mặc cũng yên lòng, hắn không nghe thấy tiếng nổ của Lạc Nguyệt, chứng minh rằng không phải hắn không tìm thấy quả bom kia, mà là quả bom kia hẳn là không biết gì sao lại không có trong thành Lạc Nguyệt này, điều này ngay cả Đông Phương Vượng cũng không biết.
Chỉ cần quả bom thứ sáu mươi không có ở Lạc Nguyệt là tốt rồi, về chuyện nó ở đâu, Diệp Mặc cũng không để ý.
Thấy tất cả mọi người đều bình tĩnh trở lại, Diệp Mặc nhìn Hư Nguyệt Hoa nói:
– Chị Nguyệt Hoa, Diệp Tinh đi đâu rồi? Tự anh ta đi hay sao?
Không đợi Hư Nguyệt Hoa trả lời, Diệp Lăng lại đi đến bên Diệp Mặc ngồi xuống, sau đó lấy ra một bức thư đưa cho Diệp Mặc nói:
– Diệp Tinh ca ca tự mình đi, anh ấy để lại lá thư này cho anh, để anh không cần phải lo lắng cho anh ấy.
Còn chuyện của chị Lạc Ảnh và Khinh Tuyết, đợi lát nữa sẽ nói với anh.
Diệp Mặc gật gật đầu, mặc dù bây giờ hắn rất muốn biết tung tích của Lạc Ảnh và Khinh Tuyết, nhưng hắn cũng hiểu rằng phải giải quyết xong chuyện của Lạc Nguyệt rồi mới nói tiếp.
Hơn nữa với tư chất của Lạc Ảnh, tu vi nhiều năm như vậy, tu vi nói không chừng còn cao hơn hắn.
Cho dù là đi tìm hắn, cũng sẽ không có nguy hiểm gì.
Diệp Mặc không mở thư, mà dùng thần thức quét qua một lượt, lập tức hiểu ra nguyên nhân là gì.
Hai năm sau khi hắn rời đi Diệp Tinh đã khôi phục trí nhớ hoàn toàn, anh ta biết lai lịch của mình, anh ta sử dụng rất nhiều tài nguyên của Lạc Nguyệt, dùng sáu năm để thiết kế ra công cụ phi hành vũ trụ, rời khỏi nơi đây.
Lúc này, mấy trước mặt Hư Nguyệt Hoa đột nhiên vang lên.
Hư Nguyệt Hoa sau khi cầm lấy điện thoại nghe vài câu, lập tức đặt điện thoại xuống vui mừng nói:
– Vệ tinh chúng ta chuyển hình ảnh về, đảo New Rini vừa mới xảy ra bùng nổ kịch liệt, bùng nổ dường như lật đổ đảo New Rini.
Nguyên nhân cụ thể người của chúng ta cũng đã đi điều tra rồi.
Diệp Mặc gật gật đầu, trong lòng thầm kinh hãi, uy lực của quả bom này thật đúng không phải là để trưng cho đẹp.
Nhưng bao nhiêu quả bom như vậy lại tập trung vào một hòn đảo nhỏ, làm cho hòn đảo này bị lật một phen cũng không phải chuyện lạ.
Từ miệng của Hư Hoa Nguyệt hắn nghe được, Lạc Nguyệt cũng phóng vệ tinh của mình ra rồi, xem ra khoa học kỹ thuật của Lạc Nguyệt dưới sự dẫn dắt của Diệp Tinh cũng tiến bộ không nhỏ.
Cùng lúc đó, Đông Phương Vượng vẫn còn đang ở Bắc Sa vẫn chưa biết tin thành Lạc Nguyệt bị ném bom sau đó hỗn loạn, thì nhận được tin đảo New Rini bị ném bom, đồng thời cũng nhận được tin cuộc nói chuyện của y bị phát sóng trực tiếp.
Lúc này y tức hộc máu miệng, kêu to vài tiếng Diệp Mặc liền hôn mê bất tỉnh, đến cả Đông Phương Đường oán thù sâu đậm cũng có thể hợp tác, không ngờ lại có kết quả này.
Nhìn bộ dạng Diệp Mặc điềm tĩnh gật gật đầu, những người hiểu được con người Diệp Mặc trong lòng cũng hiểu ra chút ít, lại âm thầm kinh hãi, nhưng lúc đó cũng không thể tin được.
Bởi vì trong khoảng thời gian ngắn như vậy lại đem cuộc ném bom vào Lạc Nguyệt chuyển sang đảo New Rini, vậy gần như không thể nào.
Diệp Mặc nghe thấy tin đảo New Rini bị ném bom, trong lòng cũng rất thoải mái.
Đông Phương Vượng tiêu diệt căn cứ của y, cái này rất tốt.
– Hiện tại Lạc Nguyệt cần phát triển, tôi muốn nghe ý kiến của mọi người.
Chuyện của Đông Phương Vượng trên cơ bản không có gì phải lo lắng nữa rồi, những chuyện còn lại đều do Lạc Nguyệt làm tiếp.
Về phần Đông Phương Vượng, Diệp Mặc quyết định sau đó đi giết y.
Hư Nguyệt Hoa đứng lên nói:
– Chủ tịch hội đồng quản trị, trong thời gian tôi ở Lạc Nguyệt thất trách nghiêm trọng.
Tôi đề nghị rút khỏi vị trí thành chủ.
Diệp Mặc âm thầm gật đầu, Hư Ngyệt Hoa quả thật không thích hợp ở vị trí thành chủ cho lắm, nhưng bây giờ để ai thay thế Hư Nguyệt Hoa, Diệp Mặc cũng suy nghĩ lâu rồi.
Người này thứ nhất nhất định phải có năng lực chính trị nhất định, thứ hai cần phải toàn tâm toàn ý vì Lạc Nguyệt.
Về điểm thứ hai, Diệp Mặc thực ra không để ý lắm, những người đang ngồi đây Diệp Mặc rất yên tâm, đều là những người rất quan tâm đến Lạc Nguyệt.
Diệp Mặc không có ý kiến gì về chuyện Hư Nguyệt Hoa rời khỏi ghế thành chủ, mọi người cũng hiểu được Diệp Mặc đã chấp nhận lời đề nghị của Hư Nguyệt Hoa, cho nên cũng không có ai nói gì.
Nhưng Diệp Tử Phong lại đứng dậy nói:
– Anh cả, em cảm giác em cũng không phù hợp tiếp tục đứng trên vị trí thành chủ, em đề nghị rút khỏi vị trí phó thành chủ.
Diệp Lăng ngồi cạnh Diệp Mặc cũng muốn đứng dậy phát biểu, Diệp Mặc biết cô muốn nói gì, vỗ vỗ vai cô muốn cô ngồi xuống.
– Mọi người xem xem ai thích hợp đảm nhiệm chức thành chủ Lạc Nguyệt?
Diệp Mặc liếc nhìn mọi người hỏi.
Tất cả mọi người đều nhìn về hướng Diệp Mặc, muốn nói vị trí thành chủ này, Diệp Mặc đảm trách là tốt nhất, nhưng mọi người cũng biết điều này là không thực tế.
Diệp Mặc phần lớn thời gian đều không ở Lạc Nguyệt, yêu cầu hắn làm thành chủ nhất định là không thích hợp.
Diệp Mặc thấy mọi người không nói lời nào, hắn chủ động nói:
– Lần này các vị trí của Lạc Nguyệt tôi nhắc tới một chút, thành chủ sau này của chúng ta sẽ thông qua phương pháp toàn dân biểu quyết để chọn ra, cái này chúng ta có thể tham khảo chế độ của nước Mỹ.
Ngoại trừ thành chủ, những cán bộ ở những vị trí khác chúng ta cũng thông qua cách toàn dân biểu quyết để lựa chọn.
Diệp Mặc hiểu rõ, hắn ở Lạc Nguyệt cũng không có quan hệ gì, nếu như sau khi hắn rời khỏi Lạc Nguyệt, không hợp lý hóa quy chế quốc gia, về sau nói không chừng sẽ có chuyện tương tự phát sinh.
Thấy tất cả mọi người lắng nghe mình nói, Diệp Mặc lúc này nói tiếp:
– Nhiệm kỳ thành chủ tiếp theo tôi đề nghị do tư lệnh hải quân Hoàng Ức Niên đảm nhận.
Mặc dù Diệp Mặc đột nhiên đề nghị Hoàng Ức Niên đảm nhiệm chức thành chủ mới của Lạc Nguyệt, rất nhiều người có chút kinh ngạc, nhưng nhanh chóng lại trở lại bình thường.
Diệp Mặc chọn Hoàng Ức Niên làm thành chủ là có suy xét qua, thứ nhất Hoàng Ức Niên đã trải qua các loại học tập, chiến đấu rất nhiều, có kinh nghiệm hải chiến phong phú, mà Lạc Nguyệt ba phía đều là biển, để một tư lệnh hải quân đảm nhiệm chức thành chủ vẫn là một lựa chọn đúng đắn.
Thứ hai Hoàng Ức Niên đến tuổi này rồi, làm người điềm đạm, Lạc Nguyệt bây giờ cần kiến thiết xây dựng lại, chứ không phải là chiến tranh.
Thứ ba, Hoàng Ức Niên rất am hiểu Lạc Nguyệt, hơn nữa lại có tình yêu cháy bỏng với Lạc Nguyệt.
Người như vậy đương nhiên làm thành chủ không có vấn đề gì.
– Rõ, Hoàng Ức Niên nhận lệnh.
Hoàng Ức Niên đại đa số tiếp nhận nền giáo dục phương Tây, ông không thích lề mề, hơn nữa ông cũng muốn làm vì Lạc Nguyệt.
Lúc trước Hư Nguyệt Hoa có rất nhiều chính sách ông cảm thấy không đúng, nhưng ông chỉ là một Thống soái hải quân, rất nhiều chuyện ông không tiện nói.
Hơn nữa ông cũng biết mặc dù ông là thành chủ nhưng người chỉ huy cao nhất của Lạc Nguyệt lại là Diệp Mặc.
Đồng thời ông cũng hiểu Diệp Mặc, Diệp Mặc không có hứng thú với quyền hành, thứ mà Diệp Mặc theo đuổi mặc dù ông không hiểu, nhưng tuyệt đối không phải là loại quyền lực bình thường.
Diệp Mặc lại nhìn Hứa Bình nói:
– Nhị ca bây giờ không đảm nhiệm vị trí Thống soái nữa, chuẩn bị thành lập viện võ trang thành Lạc Nguyệt.
Viện võ trang ít nhất cần người học võ từ Huyền cấp trở lên mới có thể tham gia, bảo vệ sự an toàn cho tòa nhà cao tầng Lạc Nguyệt.
Nhị ca đảm nhiệm viện trưởng, chị Nguyệt Hoa đảm nhiệm chức phó viện trưởng.
Sau khi xảy ra chuyện của Đông Phương Vượng, Diệp Mặc cảm thấy hắn cần phải có trách nhiệm đối với sự an nguy của tầng quản lý Lạc Nguyệt, nếu không, lại có một hai cao thủ khác đến Lạc Nguyệt, thì thành Lạc Nguyệt lại gặp nguy hiểm.
Cho dù Hoa Hạ cũng có thiên tổ mà Ẩn môn cung cấp, thực lực của Thiên tổ Diệp Mặc biết, Loan Thanh Phong và Đàm Giác đều là cao thủ Tiên Thiên trở lên, Đàm Giác lại là Ngụy Tiên thiên.
Cao thủ bán bộ tiên thiên bên ngoài như đồ quý hiếm, rất ít, mà Đông Phương Vượng cùng một lúc lại tìm được những hai người, Diệp Mặc cảm thấy hắn cần phải đi điều tra Đông Phương Vượng, rốt cục là y có bản lĩnh gì mà tìm được hai cao thủ này.
Diệp Mặc nhìn Quách Khởi nói:
– Quách Khởi bây giờ tiếp nhận vị trí của nhị ca, đảm nhiệm vị trí Thống soái quân bộ của Lạc Nguyệt.
Lý Tam Đao đảm nhiệm tư lệnh lục quân, tư lệnh hải quân do Hoàng thành chủ đảm nhiệm.
Tư lệnh không quân giữ nguyên như cũ, Tàng Gia Nghiêm đảm nhiệm phó thành chủ thứ nhất, Diệp Lăng đảm nhiệm phó thành chủ thứ hai.
Úc Diệu Đồng đảm nhiệm bộ trưởng bộ ngoại giao Lạc Nguyệt, Phương Vĩ tiếp tục đảm nhận Cục trưởng cục cảnh sát Lạc Nguyệt, Thi Tu làm trợ lý của chị Úc, tham gia vào công tác ngoại giao.
Thẩm Thiên Thiên giữ nguyên chức vị cũ, Lư Lâm cũng vậy…
Ngoại trừ Hoàng Ức Niên được Diệp Mặc bổ nhiệm làm thành chủ Lạc Nguyệt khiến mọi người có chút không ngờ tới, những người còn lại không có gì là ngạc nhiên.
Để Thi Tu đảm nhiệm công tác ngoại giao, đó là Diệp Mặc chuẩn bị để Thi Tu thay thế Úc Diệu Đồng.
Sau khi Diệp Mặc bổ nhiệm xong, lại nói tiếp:
– Viện Võ trang của thành Lạc Nguyệt có tu luyện cổ võ tốt nhất, chỉ cần mọi người có hứng, tất cả mọi người ngồi đây đều có thể vào viện võ trang học tập.
Nhưng đồng thời cũng có một điều kiện, đó là thứ mà được học trong viện tuyệt đối không được truyền ra ngoài.
Còn Tử Phong, em cũng đến viện võ trang học tập một thời gian rồi hãy trở lại làm việc.
Họp xong, mọi người đều giải tán hết.
Năng suất của Lạc Nguyệt cao hơn rất nhiều lần so với những nơi khác, Diệp Mặc là người đứng đầu của Lạc Nguyệt, mặc dù sau khi Diệp Mặc nói xong cần thông qua tuyển cử, nhưng bây giờ, hắn chỉ định ai thì phải là người đó, không có bất kỳ ai dám dị nghị.
Diệp Mặc giữ lại Tàng Gia Nghiêm, Hứa Bình và Hư Nguyệt Hoa, Diệp Lăng và Diệp Tử Phong cũng chưa đi, đồng thời Diệp Mặc kêu người gọi Du Nhị Hổ đến.
Thấy mọi người đã ngồi xuống, Diệp Mặc lấy ra ba viên “Đại bồi nguyên đan” đưa cho ba người Tàng Gia Nghiêm, Hứa Bình và Hư Nguyệt Hoa nói:
– Loại đan dược này mấy người ăn xong có thể vượt qua Bán bộ Tiên Thiên, thăng cấp Tiên Thiên.
Lạc Nguyệt chúng ta không có cao thủ không được, tôi vì không thường xuyên ở đây, cho nên thành Lạc Nguyệt giao phó cho mọi người rồi.
– Hả…
Mấy người Hư Nguyệt Hoa kinh ngạc đứng dậy, vẻ mặt không thể tin được nhìn Diệp Mặc, không ngờ có đan dược thăng cấp thẳng lên Tiên Thiên, cái này nếu truyền ra ngoài, thì cả Ẩn môn đều không sợ chết mà nhảy vào Lạc Nguyệt rồi!!!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 782: Lo Lắng
Lo Lắng
C
ho dù bọn họ biết Diệp Mặc bất kể làm chuyện gì, đều là bình thường, cũng không cần kinh ngạc, nhưng bọn họ vẫn bị “Đại bồi nguyên đan” làm cho kinh ngạc.
Đối với Hứa Bình và Hư Nguyệt Hoa mà nói, vị trí thành chủ của Lạc Nguyệt thực ra cũng không có gì, cái mà bọn họ theo đuổi chính là tinh thần tối cao của cổ võ.
Nhưng bây giờ bọn họ không ngờ lại có thể thăng cấp thẳng lên Tiên Thiên, điều này thật làm cho người ta rung động.
Theo bọn họ biết, cả giới cổ võ cũng không có cao thủ Tiên Thiên nào, Đàm Giác vừa mới thăng lên cấp Ngụy Tiên thiên đã bị Diệp Mặc đánh bại, cho nên người khác cũng không biết.
Còn Nhâm Bình Xuyên vừa thăng lên cấp Tiên Thiên đã bị Diệp Mặc chém chết, cũng không có người nào biết.
Nếu Diệp Mặc có thể tùy ý làm người ta thăng lên cấp Tiên Thiên, thì tu vi của hắn là gì rồi? Cho dù ba người Hư Nguyệt Hoa sau khi mơ mơ màng màng đi ra, vẫn còn đang trong dòng suy nghĩ miên man.
Nhưng vừa nghĩ đến ngày trước bọn họ có thể thăng lên cấp Địa cấp cũng là do duyên cớ Diệp Mặc, cũng có thể giải thích được chút ít.
Chỉ có Hư Nguyệt Hoa trong lòng xúc động thật lâu, ngày trước Diệp Mặc nói có thể khiến cô thăng lên cấp Tiên Thiên, cô nghĩ đó chỉ là lời nói tùy ý mà thôi, hiên tại xem ra những lời hắn nói trước kia quả nhiên là thật.
Sau khi ba người Hư Nguyệt Hoa rời khỏi, Diệp Tử Phong đứng dậy định nói với Diệp Mặc chuyện gì đó, nhưng Diệp Lăng lập tức kéo Tử Phong lại.
Cô biết Tử Phong muốn nói cái gì, nhưng cô cũng biết được suy nghĩ của Diệp Mặc.
Đông Phương Xung đã bị Diệp Mặc giết, chuyện Đông Phương Na ở Lạc Nguyệt làm tuyệt đối không tránh khỏi cái chết, anh hai lúc này đang cầu tình, căn bản không hợp thời.
Nếu như anh cả Diệp Mặc là một nhà chính trị vô tình, anh hai lúc này nhất định sẽ không ngồi ở đây, cầu tình cũng vô dụng.
Diệp Mặc lại nhìn về phía Diệp Tử Phong nói:
– Người của nhà Đông Phương đến Lạc Nguyệt làm chuyện gì, anh nghĩ em không thể nào không biết một chút gì.
Hơn nữa Đông Phương Na có phải thích em hay không, anh nghĩ trong lòng em cũng biết.
Trước khi em đến viện võ trang học, anh hi vọng em có sự chuẩn bị.
– Anh cả, xin anh buông tha cho Na Na, cô ấy vô tội, cô ấy bị người của Đông Phương gia ép buộc, Đông Phương Húc thật sự không phải anh ruột của cô ấy…
Đôi mắt Diệp Tử Phong đỏ lên.
Anh biết Diệp Mặc đại ca có ý định giết Đông Phương Na.
Diệp Mặc cười nhạt một tiếng:
– Tử Phong, cô ấy có vô tội hay không, trong lòng em tự biết.
Dưới con mắt của anh, vừa nhìn liền thấy Đông Phương Na chẳng những không phải vô tội, hơn nữa chết còn chưa hết tội.
Em sắp đi viện võ trang, để Đông Phương Na lại tiếp tục bán đứng chúng ta sao?
– Anh cả, em muốn mang Na Na rời khỏi Lạc Nguyệt, xin anh buông tha cho Na Na.
Giọng điệu Diệp Tử Phong buồn bã, rõ ràng địa vị Đông Phương Na trong lòng y là rất lớn.
Diệp Mặc thầm than, mặc dù Diệp Tử Phong không phải là em ruột của hắn, nhưng hắn không xem Diệp Tử Phong là người ngoài.
Hắn không có cách nào làm đến nông nỗi liều lĩnh, những cái khác đối với hắn mà nói căn bản không quan trọng, cho nên hắn mới không muốn tiếp tục nắm quyền ở Lạc Nguyệt, đồng thời cũng không muốn Diệp Tử Phong cầm quyền ở Lạc Nguyệt.
Đông Phương Na tuyệt đối không thể ở lại Lạc Nguyệt được, nhưng Diệp Tử Phong rõ ràng rất ân nặng tình sâu với cô.
Khiến Diệp Tử Phong vứt bỏ người con gái đó là không thể nào, đừng nói đến chuyện giết cô trước mặt Diệp Tử Phong.
Diệp Mặc đồng thời nghĩ đến Lạc Ảnh và Khinh Tuyết, còn cả địa vị của Tiểu Vận trong lòng hắn nữa, hắn không thể vứt bỏ bất kỳ người nào cả.
Thử nghĩ nếu có một ngày các cô làm sai chuyện gì đó, tự mình có thể tự tay giết các cô ấy được không? Diệp Mặc biết, với tính cách của hắn thì không thể nào tự tay mình giết người con gái của mình được, cũng tuyệt đối không thể đứng nhìn người con gái của mình bị giết chết được.
Hắn không phải là người công chính liêm minh, mà là một người trọng tình nghĩa.
Chuyện mình không làm được, sao phải trách Diệp Tử Phong không làm được?
Diệp Mặc thầm thở dài một tiếng, không nói nữa.
Ánh mắt Diệp Lăng ảm đạm, cô biết ý của anh cả chính là ngầm đồng ý Diệp Tử Phong rời Lạc Nguyệt.
Nhưng trong nội tâm cô lại có chút đau xót.
Trong suy nghĩ của cô, anh cả trở về rồi, sẽ tìm đến chị dâu, người một nhà đều ở cùng một chỗ thì tốt quá rồi.
Nhưng cô không phải là con nít, cô cũng biết bây giờ không phải là trò chơi tập làm người lớn, nhất cử nhất động của bọn họ đều bị người khác nhìn thấy.
– Anh hai, chúng ta đi ra ngoài trước đi.
Diệp Lăng kéo Diệp Tử Phong ra ngoài.
Diệp Mặc biết Diệp Lăng hiểu được ý tứ của hắn, cô chắc là khuyên bảo Diệp Tử Lăng dẫn Đông Phương Na rời khỏi Lạc Nguyệt.
Diệp Mặc biết rằng, hắn không còn cách nào ra tay hạ sát Đông Phương Na được nữa, mặc dù biết người con gái đó rất dối trá.
Nhưng yêu không có ai có thể giải thích rõ ràng được, người mà Diệp Tử Phong yêu chính là Đông Phương Na, trong mắt của anh chỉ có Đông Phương Na.
Cho nên trong mắt anh, bất luận Đông Phương Na làm gì cũng là đúng.
Nếu không phải như vậy, với sự khôn khéo của Diệp Tử Phong, cuối cùng sẽ không bị người ta lợi dụng mà vẫn còn mơ mơ màng màng.
Để Diệp Mặc giết Diệp Tử Phong, rồi giết Đông Phương Na, hắn không làm được, thậm chí hắn còn không nghĩ đến.
Thậm chí hắn còn không để ý đến suy nghĩ của Diệp Tử Phong, trực tiếp giết Đông Phương Na cũng không làm được.
Diệp Mặc chợt nhớ đến Mục Tiểu Vận, với bản tính của Mục Tiểu Vận, cho dù mình giết người phóng hỏa, phỏng chừng trong mắt cô cũng chỉ có hắn là tướng công.
Cái khác nhau duy nhất chính là, hắn chỉ sợ sẽ làm chuyện Mục Tiểu Vận không thích.
Chỉ hi vọng Diệp Tử Phong dẫn Đông Phương Na đi không phải về Diệp gia, mà tự lập môn hộ.
Với bản tính của Đông Phương Na, về Diệp gia ở Yến Kinh phỏng chừng cũng không phải chuyện tốt lành gì.
– Sư phụ, xe đến trước núi ắt có đường, những chuyện này không cần nghĩ có khi lại tốt.
Chỉ còn một mình Du Nhị Hổ ở lại phòng họp nhìn bộ dạng trầm tư của Diệp Mặc, chủ động an ủi.
Diệp Mặc phục hồi tinh thần lại, khẽ cười nói:
– Nhị Hổ, anh nói rất đúng, xe đến trước núi ắt có đường, cần gì phải nghĩ nhiều như vậy.
Đúng rồi, tôi gọi anh đến để kiểm tra linh căn của anh một chút.
Nói xong Diệp Mặc lấy ra dụng cụ kiểm tra linh căn đặt trước mặt Nhị Hổ nói:
– Cho tay anh vào đi, sau đó thử vận một ít nội khí.
– Được.
Du Nhị Hổ nắm chặt dụng cụ kiểm tra, vận một chút khí công đi vào, trên mặt dụng cụ thí nghiệm nhanh chóng có ba đường sáng hiện lên.
– Ba hệ linh căn đất, mộc, hỏa.
Diệp Mặc cau mày nhìn ba hệ linh căn, nói thật hệ ba linh căn này không được tốt lắm, hơn nữa ánh sáng của ba đường linh căn này của Nhị Hổ tương đối yếu.
Nói cách khác trong ba hệ linh căn này, linh căn của anh ta coi như là kém.
Dụng cụ kiểm tra trong tay hắn là Vân Tử Y cho, dụng cụ kiểm tra này kiểm tra có linh căn hay không cũng đã rất tốt, nhưng cũng chỉ là kiểm tra ra có linh căn gì mà thôi, đối với chất lượng của linh căn thì rất khó kiểm tra ra, chỉ có thể nhìn độ sáng của tia sáng.
– Sư phụ, cái gì là ba hệ linh căn đất, mộc, hỏa?
Du Nhị Hổ hỏi một câu.
Diệp Mặc không giấu diếm gì, nói thẳng:
– Thứ mà tôi tu luyện rất phức tạp, thực ra anh theo tôi nhiều năm như vậy, tôi cũng chưa dạy anh được cái gì, nhiều nhất chỉ là một ký danh đệ tử mà thôi.
Chế thuốc chỉ là một trong những cách thức của tôi, còn cổ võ càng không phải là thứ mà tôi học.
Thứ mà tôi tu luyện gọi là Tu Chân, Tu Chân là một chuyện rất buồn tẻ, nhưng nếu như tu luyện đến đỉnh điểm, còn trên cả cổ võ, tôi hỏi anh có hứng thú học hay không?
Du Nhị Hổ lập tức nói:
– Sư phụ, con bằng lòng.
– Được.
Diệp Mặc gật gật đầu.
– Anh nên nhớ, thứ mà tôi tu luyện tuyệt đối không được truyền ra ngoài.
Ngày trước tôi cũng có nhận một đệ tử, mặc dù anh theo tôi sớm hơn anh ta, nhưng nghiêm khắc mà nói, anh ta mới là đệ tử đầu tiên học tu chân của tôi.
– Sư phụ, con không để ý thầy có bao nhiêu đệ tử, con chỉ cần đi theo sư phụ học Tu Chân.
Nhưng, nếu Tiểu Trân nhìn thấy con tu luyện thì sao?
Du Nhị Hổ mặc dù học từ Diệp Mặc không được bao nhiêu thứ, nhưng anh ta biết Tu Chân của sư phụ không tầm thường, cho nên sau khi anh ta nghe đến Tu Chân, cũng không quá ngạc nhiên.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười:
– Tiểu Trân là vợ của anh, nếu như cô ấy bằng lòng, anh có thể dạy cô ấy, chỉ có điều giữ bí mật là được.
Nhớ kỹ, công pháp mà tôi muốn dạy anh là “Hồng mông tạo hóa quyết”…
Nói xong Diệp Mặc bắt đầu truyền công pháp trước Trúc Cơ của “Hồng Mông tạo hóa quyết” cho Du Nhị Hổ.
Tuy rằng công pháp này không phải do hắn chế tạo ra, nhưng công pháp này là công pháp cao nhất mà hắn có thể lấy ra.
Nếu dạy đương nhiên là phải dạy công pháp cao nhất rồi, hơn nữa năng lực của Nhị Hổ, cũng chỉ có thể nhận công pháp trước Trúc Cơ
Đợi Diệp Mặc truyền thụ xong, khi Du Nhị Hổ lấy một ít đan dược rời khỏi, Diệp Lăng đã quay trở lại rồi.
– Diệp Lăng, em để Tử Phong ở lại đi, sau này không cần tham dự vào chuyện của Lạc Nguyệt là được rồi, làm chút chuyện buôn bán.
Diệp Mặc nhìn bộ dạng thương cảm của Diệp Lăng, vẫn không kìm nổi nói một câu.
Diệp Lăng lắc lắc đầu:
– Anh hai cảm thấy rất có lỗi với anh, em nói với anh hai rồi, nhưng anh hai nhất quyết muốn rời khỏi Lạc Nguyệt.
Nhìn bộ dạng có chút ảm đạm của Diệp Mặc, Diệp Lăng bỗng nhiên giãn cơ mặt ra nói:
– Anh à, anh không cần lo lắng cho anh hai, anh ta mang theo tiền cũng đủ để gây dựng lại sự nghiệp, dựa vào sự thông minh tài trí của anh hai, nếu như Đông Phương Na bằng lòng sống, bọn họ nhất định sẽ sống rất tốt.
Hơn nữa, em cũng thấy rằng anh hai rời khỏi đây sẽ tốt hơn chút.
Diệp Mặc gật gật đầu, gạt chuyện này sang một bên, sau đó hỏi:
– Em có biết chị dâu và Bắc Vi đi đâu rồi không?
Đôi mắt Diệp Lăng đỏ lên nói:
– Chị dâu và Bắc Vi đều có thể tu chân, chỉ có em không thể tu chân, bọn họ đều có thể bay rồi, cho nên bọn họ đi tìm anh rồi, để lại một mình em ở lại Lạc Nguyệt.
– Có thể liên lạc với bọn họ không?
Diệp Mặc có chút áy náy, hắn quay về Lạc Nguyệt mới có một ngày, mới có thời gian hỏi đến mấy người Lạc Ảnh.
Diệp Lăng lắc lắc đầu:
– Lúc mới đi, em có thể liên lạc được với các chị ấy, bây giờ đã gần hai năm liên lạc không được rồi.
Nếu như không phải những chuyện gần đây của Lạc Nguyệt, em không dám bất thình lình bỏ đi, em cũng đi tìm các chị ấy rồi.
– Em có biết mấy người họ ở đâu không?
Diệp Mặc lập tức hỏi.
Diệp Lăng lắc lắc đầu:
– Em cũng suy đoán, ngày trước khi em, Bắc vi và chị Lạc Ảnh ở cùng nhau, chị Lạc Ảnh nói anh có khả năng đi đến tiểu thế giới.
Còn chị Lạc Phi biết tiểu thế giới ở chỗ nào, thời gian trước, chị Lạc Phi rất thất vọng về Lạc Nguyệt, liền một mình rời khỏi Lạc Nguyệt, đi tìm Lạc Ảnh và Khinh Tuyết.
Nhưng điện thoại của Lạc Phi, hôm nay em cũng không gọi được.
– Không tốt.
Diệp Mặc nghe đến đây, hắn đột nhiên đứng dậy.
Từ lúc hắn từ tiểu thế giới đi ra, trận pháp bên ngoài đột nhiên nới lỏng, lúc đó hắn liền biết có người đã phá trận.
Sau đó sau khi hắn ra ngoài, trận pháp bên ngoài quả thật bị phá một lần, hơn nữa còn khóa cứng rồi.
Như vậy xem ra, trận pháp đó 100% là do Lạc Ảnh phá hỏng.
Diệp Mặc cảm giác được một kiểu chế giễu, hắn vừa mới đi ra, bọn họ liền đi vào, cái này là cái gì cùng cái gì đây.
Nhưng ngay sau đó, sau lưng Diệp Mặc lập tức toát mồ hôi lạnh, hắn đương nhiên biết chỗ trận pháp hung hãn nơi dãy núi Hoành Đoạn kia.
Dựa vào tu vi luyện khí trung kỳ của mấy người Lạc Ảnh, đi phá trận pháp quả thực là hành động đi tìm đến cái chết.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 783: Con Gái Ngoài Giá Thú
Con Gái Ngoài Giá Thú
H
iện tại Diệp Mặc nghĩ tới Hấp Huyết Trận kia mà thấy sợ.
Lúc trước hắn sớm nhìn thấy thời cơ, mới có thể thoát thân rời đi được.
Hơn nữa lúc ấy khi hắn thử trận, Giai Uấn đã sử dụng máu mấy lần.
Tương đối mà nói hắn thoát khỏi trận pháp thoải mái hơn rất nhiều.
Nhưng Lạc Ảnh các cô ấy thì phải làm sao bây giờ? Tuy nhiên Diệp Mặc lập tức nghĩ các cô hẳn không có việc gì.
Nếu như các cô ấy có chuyện, lúc mình đi ra sẽ không nhìn thấy một tảng rỗng như vậy.
Nghĩ đến đây, trong lòng Diệp Mặc bỗng nhiên cảm thấy may mắn.
Lạc Ảnh các cô ấy không có chuyện gì, hẳn là liên quan đến hắn.
Lúc trước hắn luôn luôn điều tra thời điểm cửa trận Cửu Tinh Trận pháp buông lỏng, đúng lúc gặp đám người Lạc Ảnh phá trận, cuối cùng không ngờ đã giúp được các cô ấy.
So sánh với nhau, lúc này Diệp Mặc đã không cảm thấy hối hận vì đã đi ra.
Hắn thậm chí tự cảm thấy may mắn vì mình đã đi ra.
Nếu không, hắn hối hận cũng không kịp.
Đồng thời Diệp Mặc cảm thấy may mắn vì trong mấy năm liên tiếp mình đã luôn tìm kiếm lúc cửa trận buông lỏng.
Nếu không hắn không có khả năng may mắn vừa khéo giúp được Lạc Ảnh.
Nếu biết Lạc Ảnh các cô ấy ở trong tiểu thế giới, Diệp Mặc cũng không lo lắng.
Với thực lực của mấy người Lạc Ảnh ở tiểu thế giới hẳn không có vấn đề gì.
Hơn nữa hắn tin tưởng tuy rằng Thất Tinh Trận pháp bị khóa cứng, nhưng thực lực trận pháp của hắn đã đến một trình độ nhất định.
Hắn hẳn vẫn có thể sửa lại trận pháp kia.
– Thế nào, anh?
Diệp Lăng lập tức lo lắng hỏi.
Diệp Mặc khoát tay nói:
– Hẳn là không có việc gì.
Lạc Ảnh các cô ấy đã đi tới tiểu thế giới.
Chờ sau khi xử lý xong chuyện bên ngoài, anh cũng sẽ đi vào đó.
– A, anh, anh cũng phải đi sao? Nhưng, nhưng em…
Vẻ mặt Diệp Lăng như sắp khóc.
Tuy rằng cô đã ngoài ba mươi tuổi, nhưng bộ dạng thoạt nhìn vẫn chỉ giống như thiếu nữ khoảng mười mấy, hai mưoi tuổi.
Cảm giác ủy khuất này không phải là giả, mà thật sự ủy khuất.
Anh hai đã đi.
Anh cả cũng đi.
Hai chị dâu cũng đi.
Bắc Vi cũng đi.
Một mình cô ở lại Lạc Nguyệt, cảm thấy thật sự rất cô đơn.
Tuy rằng Diệp Lăng đã ngoài ba mươi tuổi, nhưng trong mắt Diệp Mặc vẫn là Diệp Lăng như trước kia.
Diệp Mặc đưa tay xoa xoa đầu Diệp Lăng đột nhiên hỏi:
– Diệp Lăng, em đã lớn như vậy, vì sao còn không tìm được người yêu vậy?
Diệp Lăng nhếch miệng lên nói:
– Anh, nhưng em có tìm, cũng không tìm thấy người nào lợi hại hơn anh cả.
Những người đó em nhìn đều thấy chướng mắt.
Còn không bằng ở một mình.
Diệp Mặc cảm thấy tức cười.
Tuy nhiên hắn lập tức nói:
– Em muốn ở lại đây tìm một người còn lợi hại hơn anh, vậy hẳn là có chút khó khăn.
Tuy rằng nói như thế, nhưng trong lòng Diệp Mặc vẫn đang suy nghĩ làm thế nào sớm chế luyện ra Ngũ Nguyên Đan, sau đó để Diệp Lăng cũng diễn sinh ra linh căn.
Đến lúc chính mình đi vào tiểu thế giới, cũng có thể mang cô đi xem một chút.
Bỗng nhiên Diệp Lăng khẽ nói nhỏ bên tai Diệp Mặc:
– Hay là như vậy đi.
Anh, em cũng gả cho anh là được rồi.
Chúng ta lại không có quan hệ huyết thống.
Dù sao đi nữa anh cũng không phải chỉ cưới một vợ.
Diệp Mặc vỗ đầu Diệp Lăng một cái.
– Đừng nói nhảm nữa.
Chuyện này không được thương lượng.
Em không cần lo lắng về chuyện không thể tu chân.
Anh có biện pháp giúp em tu chân.
Em chỉ cần chờ một chút.
– Thật sao? Anh, em thật sự có thể tu chân sao?
Trong nháy mắt Diệp Lăng liền quên những lời cô vừa nói.
Cô đã nhiều lần hỏi Lạc Ảnh, nhưng tin tức nhận được đều là không có linh căn thì không có cách nào tu chân.
Hiện tại Diệp Mặc nói có thể tu luyện, cô làm sao có thể không hưng phấn khác thường được.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Em không cần lo lắng.
Chờ sau khi tu vi của anh cao hơn một chút, anh sẽ chế luyện cho em một viên đan dược.
Đến lúc đó em có thể tu luyện.
Nhưng hiện tại anh vẫn không chế luyện được.
Quả thật chế luyện Ngũ Nguyên Đan có chút khó khăn.
Khó khăn không kém gì với Trúc Cơ Đan.
Cho nên Diệp Mặc muốn chế luyện Ngũ Nguyên Đan, cũng cần phải chờ tới khi luyện khí tầng chín mới có thể chế luyện được.
Nghe nói mình có thể tu luyện, tâm tình Diệp Lăng lập tức trở nên vui vẻ.
Khát vọng lớn nhất trong lòng cô là có thể tu luyện giống như Bắc Vi.
Lúc trước Diệp Mặc nói cô không thể tu luyện được, chỉ có thể tu luyện Cổ Võ, cô còn không thèm để ý.
Nhưng có một ngày Bắc Vi có thể phi hành, rốt cuộc cô đã không ngồi yên được nữa.
Mỗi giờ mỗi khắc trong lòng cô đều nghĩ tới chuyện tu chân.
– Đúng rồi.
Anh em còn có một việc muốn hỏi anh.
Sau khi tâm tình Diệp Lăng trở nên tốt hơn, giọng điệu cũng trở nên hoạt bát, thậm chí còn cười khẽ.
– Chuyện gì vậy?
Diệp Mặc cảm thấy kỳ lạ nhìn Diệp Lăng hỏi.
Bỗng nhiên Diệp Lăng cười khanh khách nói:
– Anh ở bên ngoài có làm loạn với người con gái khác không? Đúng rồi, chính là loại làm xong không chịu trách nhiệm kia, ha ha.
Diệp Mặc bị Diệp Lăng nói vậy, trong nháy mắt liền nổi giận.
Hắn nhìn Diệp Lăng nói:
– Diệp Lăng, em nói nhảm gì vậy? Em xem anh có phải là loại người như vậy không? Hơn nữa anh cũng sẽ không làm gì có lỗi với Tố Tố và Khinh Tuyết…
Tuy nhiên giọng điệu Diệp Mặc đang cao chợt yếu dần.
Khi nói đến Khinh Tuyết, giọng nói của hắn đã rất nhỏ.
Bởi vì hắn nghĩ tới Tiểu Vận.
Khi hắn ở chung với Tiểu Vận, quả thật đã chưa hỏi ý của Lạc Ảnh và Khinh Tuyết.
Nhưng đối với Tiểu Vận, hắn cũng không phải không có trách nhiệm.
– Anh, không ngờ anh thật sự làm chuyện như vậy?
Vẻ mặt Diệp Lăng kinh ngạc nhìn Diệp Mặc.
Cô vốn chỉ hỏi đùa một chút mà thôi, không ngờ được đó lại là sự thật.
Diệp Mặc xấu hổ ho khan một tiếng.
– Cái đó, có một người.
Lần này sau khi anh quay trở về xử lý xong mọi chuyện, anh sẽ đi tìm cô ấy.
Đối với việc Tiểu Vận mất tích, Diệp Mặc vẫn canh cánh trong lòng.
Hắn ở Thần Châu trong tiểu thế giới tìm gần một năm cũng không tìm được, Cuối cùng hắn không thể không về trước để thăm Lạc Ảnh các cô còn có cả tình hình của Lạc Nguyệt.
– Em nói anh, anh cũng hơi quá đáng.
Người ta đã giúp anh nuôi dưỡng một cô con gái, không ngờ đến bây giờ anh mới nói muốn tìm cô ấy.
Diệp Lăng tức giận nói.
Lúc trước trong hôn lễ của Diệp Mặc, cô và Bắc Vi đã thấy cô bé kia, nhưng lúc ấy bọn họ còn không để ý.
Sau khi Diệp Mặc rời khỏi Lạc Nguyệt, các cô tán gẫu với nhau mới cảm thấy mắt của cô bé kia rất giống Diệp Mặc.
Gần như là giống nhau như đúc.
Cuối cùng các cô đã to gan lớn mật đưa ra một suy đoán, cô bé kia chính là con gái ngoài giá thú của Diệp Mặc.
Mà người phụ nữ xinh đẹp kia hẳn là chính là người phụ nữ chung thủy đáng thương đã bị Diệp Mặc vứt bỏ ở bên ngoài.
Bởi vì nhớ Diệp Mặc, cho nên khi Diệp Mặc kết hôn, cô ấy đã dẫn theo con gái đến hôn lễ của Diệp Mặc len lén nhìn Diệp Mặc một cái.
Sau quả nhiên các cô không tìm được hai mẹ con họ ở Lạc Nguyệt nữa.
Nghĩ đến hai mẹ con kia, Diệp Lăng và Bắc Vi liền cảm giác anh mình làm chuyện không phải.
Người phụ nữ kia rất đáng thương.
Nhưng dù sao đó cũng chỉ là suy đoán.
Hiện tại anh trai cô đã chủ động thừa nhận.
Đương nhiên cô càng thêm tức giận.
Diệp Mặc chẳng hiểu gì nhìn Diệp Lăng nói:
– Diệp Lăng, em nói gì vậy? Tiểu Vận cũng không mang thai, làm sao có con gái được?
– A… Vậy em và Bắc Vi đã nghĩ sai rồi sao?
Nghe Diệp Mặc nói xong, Diệp Lăng cũng cảm giác hình như các cô đã đoán nhầm.
Diệp Mặc có người phụ nữ thứ ba, nhưng dường như không phải người phụ nữ mà các cô đã suy đoán.
– Đoán sai cái gì?
Diệp Mặc hỏi.
Diệp Lăng có chút xấu hổ nói:
– Năm ấy trong đám cưới của anh, em và Bắc Vi ở Lạc Nguyệt Thành đã thấy một người phụ nữ ôm một cô bé.
Người phụ nữ kia rất đẹp.
Hơn nữa mắt của cô bé kia giống mắt anh như đúc.
Lúc ấy bởi vì có quá nhiều chuyện, bọn em đã quên.
Sau đó khi em và Bắc Vi nhớ lại, còn tưởng rằng đó là con gái của anh.
Em nhớ rõ em và Bắc Vi còn đưa cho cô bé một cái vòng tay.
Diệp Mặc dở khóc dở cười.
Nhiều người giống nhau lắm.
Chỉ dựa vào đôi mắt rất giống liền cho đó là con gái mình.
Điều này cũng quá khoa trương rồi.
– Thôi đi.
Anh đi tới nhà ở hồ Lạc Nguyệt.
Hiện tại ai đang ở đó vậy?
Diệp Mặc khoát tay nói.
– Chị Lạc Ảnh và chị Khinh Tuyết.
Về sau còn có cả Bắc Vi tới.
Sau đó em và Lạc Phi đến ở đó.
Hiện tại Lạc Phi cũng đi rồi.
Chỉ có một mình em ở đó.
Diệp Lăng nói đến đây lại cảm thấy có chút tủi thân.
Tuy nhiên cô nghĩ tới chuyện mình cũng sắp có thể tu chân, cô lại khôi phục sự vui vẻ.
Diệp Mặc còn chưa đến bên hồ Lạc Nguyệt, liền có một con chim lớn bay tới.
– Ồ, Khinh Tuyết không mang Ngân Tử theo sao?
Diệp Mặc cảm thấy kỳ lạ hỏi một câu.
– Không.
Ban đầu chị Khinh Tuyết dự định nhanh chóng quay trở về, không ngờ được các chị ấy đi lâu như vậy vẫn chưa về.
Hiện tại Ngân Tử đi theo giúp em.
Khi Diệp Lăng nói chuyện, cô đã ôm lấy Ngân Tử.
– Đúng rồi.
Anh, năm năm trước chị Tĩnh Văn và một cô gái tên là Trì Uyển Thanh đến tìm anh, nhưng anh vẫn chưa quay trở về.
Sau khi các cô ấy ở lại một thời gian, lại rời khỏi Lạc Nguyệt.
Diệp Lăng bỗng nhiên nhớ tới chuyện của Tô Tĩnh Văn, cô lập tức nói ra.
Đối với tâm tư của Tô Tĩnh Văn, trong lòng Diệp Lăng hiểu rất rõ.
Đồng thời cô cũng không khỏi cảm thấy thương xót cho cô gái này.
Thích một người đã có vợ cũng không nói làm gì, còn thích một người đàn ông có tới mấy người vợ.
Trong lòng Diệp Mặc cũng cảm thấy có chút áy náy.
Nhưng chuyện như vậy hắn hoàn toàn không có cách nào ngăn cản.
Đối với hắn mà nói, ba người phụ nữ đã là quá nhiều rồi.
Nếu như không phải trường hợp Mục Tiểu Vận đặc biệt, hắn tuyệt đối sẽ không cưới Mục Tiểu Vận.
Cho nên nói, tuy rằng áy náy, hắn lại không có bất kỳ biện pháp giải quyết nào.
– Các cô ấy đi đâu? Chỉ ở lại một một thời gian rồi rời đi sao?
Bỗng nhiên Diệp Mặc cảm thấy mình nên đi thăm các cô ấy.
Hiện tại đã nhiều năm trôi qua như vậy, hẳn là Tĩnh Văn cũng đã kết hôn rồi.
Diệp Lăng do dự một chút mới lên tiếng:
– Em cũng không biết chị Tĩnh Văn đi đâu.
Tuy nhiên ban đầu chị ấy vẫn ở Ninh Hải.
Lần trước khi đến đây, chị Lạc Ảnh đã chủ động dạy cho cô ấy cách tu chân.
Hơn nữa chị Tĩnh Văn và chị Uyển Thanh đều có thể tu luyện.
Các chị ấy ở đây đại khái khoảng nửa năm thì rời khỏi Lạc Nguyệt.
– Diệp Lăng, em ở lại Lạc Nguyệt Thành trợ giúp Hoàng Thành chủ xử lý một vài chuyện của Lạc Nguyệt Thành.
Anh muốn ra ngoài một chuyến.
Sau khi trở về, anh sẽ giúp em chế luyện Ngũ Nguyên Đan.
Tuy rằng Diệp Mặc biết hiện tại Đông Phương Vượng không thể dậy lên sóng gió, nhưng tên Đông Phương Vượng này hắn không giết trong lòng sẽ cảm thấy không thoải mái.
Diệp Lăng vừa gật đầu, di động của cô liền đổ chuông.
– Là chị Nguyệt Hoa tìm anh.
Sau khi Diệp Lăng nghe điện thoại xong, cô giao điện thoại di động vào tay Diệp Mặc nói.
– Chủ tịch Hội đồng quản trị, sáng nay một chiếc tàu biển chở khách chạy định kỳ ở Thái Bình Dương đã bị nổ.
Nửa tháng trước, chiếc tàu biển chở khách chạy định kỳ này đã xuất phát từ Lạc Nguyệt.
Hơn nữa trên tàu biển chở khách chạy định kỳ còn có một đại sứ nước Mỹ ở tại Lạc Nguyệt.
Theo điều tra, chiếc tàu biển chở khách bị nổ vì bom phóng xạ.
Hiện tại, nước Mỹ đã đàm phán với chúng ra.
Tuy rằng Hư Nguyệt Hoa đã không phụ trách chuyện của phủ Thành chủ, nhưng hiện tại cô vẫn đang trợ giúp Hoàng Ức Niên chỉnh đốn Lạc Nguyệt.
Cho nên chuyện như vậy xảy ra, cô liền báo cáo cho Diệp Mặc trước tiên.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 784: Lại Quay Về Ninh Hải
Lại Quay Về Ninh Hải
D
iệp Mặc nghe được tin tức này lập tức hiểu được chuyện gì đã xảy ra.
Đông Phương Vượng nói gã có sáu mươi quả bom.
Mà hắn lại không tìm được quả bom thứ sáu mươi.
Xem ra quả bom này đã bị chiếc thuyền mang ra khỏi Lạc Nguyệt.
Mà quả bom này lại bị nhân viên đại sứ quán Mỹ ở tại Lạc Nguyệt mang đi.
Điều này chứng tỏ quả bom vốn đặt trong đại sứ quán Mỹ.
Chuyện để quả bom trong đại sứ quán Mỹ không phải là chuyện khó đoán ra.
Hẳn là Đông Phương Vượng chuẩn bị để nước Mỹ và Lạc Nguyệt lại bất hòa, để gã mưu lợi trong đó.
Nhưng quả bom này bị người từ trong đại sứ quán mang ra ngoài, hơn nữa còn bị nổ ở trên thuyền.
Đây mới là chuyện khiến Diệp Mặc cảm thấy nghi ngờ.
Giải thích duy nhất chính là thời điểm nhân viên của đại sứ quán Mỹ mang bom đi, cũng không biết mình đã mang bom đi.
Có lẽ bọn họ chỉ muốn mang những vật khác đi, mà mang nhầm quả bom đi.
Bọn họ muốn lén lút mang cái gì đó từ Lạc Nguyệt đi.
Nhưng đó sẽ là cái gì? Ngoại trừ cơ mật về kỹ thuật khoa học ra thì không có khả năng nào khác.
Trong thời gian ngắn ngủi, Diệp Mặc đã phân tích sơ qua sự việc.
Hắn lập tức nói với Hư Nguyệt Hoa:
– Lập tức khống chế tất cả cửa hải quan của Lạc Nguyệt.
Còn nữa, kiểm tra một chút xem trên chiếc tàu biển chở khách chạy định kỳ này xem có ai đã đăng ký rời bến.
Đồng thời, phải kiểm tra tất cả mọi người trong căn cứ nghiên cứu khoa học quân sự của Lạc Nguyệt.
Nếu có người tiết lộ cơ mật quân sự Lạc Nguyệt, toàn bộ xử lý theo quân pháp.
Chỉ cần có quan hệ tương đối gần với nhân viên của đại sứ quan Mỹ, đều phải chú ý điều tra.
Tạm dừng một chút, Diệp Mặc còn nói thêm:
– Chuyện này có thể lập tức liên hệ với phía nước Mỹ.
Đồng thời có thể liên lạc với bên Liên hợp quốc nói Bắc Sa đã làm chuyện này.
Nếu như Liên hợp quốc đồng ý, chúng ta có thể chủ động tấn công Bắc Sa.
Nếu như Liên hợp quốc không muốn xuất lực, chúng ta cũng có thể xem như chưa hề xảy ra chuyện gì.
Mặt khác, việc này về sau các cô tự quyết định là được rồi.
Chỉ cần chưa đến thời điểm Lạc Nguyệt sống chết tồn vong, không cần liên hệ với tôi.
Đối với Diệp Mặc mà nói, nếu như Liên hợp quốc không ủng hộ Lạc Nguyệt tấn công Bắc Sa, hắn cũng không cần phải phí sức cho chuyện không có kết quả tốt này.
Nếu như Liên hợp quốc ủng hộ, thật ra hắn có thể tiêu diệt Bắc Sa.
Tuy nhiên Diệp Mặc vẫn nói cho Hư Nguyệt Hoa biết, về sau hắn chắc chắn sẽ không quản việc này nữa.
Bất kể Hoàng Ức Niên muốn làm cái gì, chỉ cần không tổn hại đến Lạc Nguyệt, chỉ cần Lạc Nguyệt còn có thể im lặng tồn tại, hắn sẽ tuyệt đối không nhúng tay vào chính sự.
Sau khi Diệp Mặc kiểm tra cỏ Thanh Hoa Thanh Diệp và cây Cỏ Ngân Tâm xong, lúc này hắn mới rời khỏi hồ Lạc Nguyệt.
Cỏ Ngân Tâm đối với Diệp Mặc mà nói hiện tại đã không có tác dụng gì.
Nhưng cỏ Ngân Tâm là bằng chứng cho tình yêu của Ninh Khinh Tuyết đối với hắn, cho nên Diệp Mặc vô cùng coi trọng.
Rời khỏi chỗ ở, Diệp Mặc lại tới thăm cha mẹ của Ninh Khinh Tuyết.
Bọn họ đã thành lập công ty dược phẩm mới ở Lạc Nguyệt, hơn nữa còn làm không nhỏ.
Lam Dụ chỉ biết Ninh Khinh Tuyết đi theo Diệp Mặc dường như đang tu luyện Cổ Võ rất lợi hại, cho nên rất ít nhìn thấy Ninh Khinh Tuyết cũng không cần quá lo lắng.
Chỉ có điều có chút nhớ mong mà thôi.
Sau khi Diệp Mặc rời khỏi Ninh gia, hắn lại tới thăm Ân Tư và Ân Gia.
Bọn họ cũng có công việc kinh doanh của mình tại Lạc Nguyệt.
Thật ra bọn họ làm cũng không tệ lắm.
Ân Tư và Ân Gia đều đã kết hôn và có con rồi.
Từ chỗ bọn họ, Diệp Mặc biết được bốn năm trước dì đã qua Lạc Nguyệt.
Nhưng lúc đó, dì không gặp Lạc Ảnh và Khinh Tuyết.
Dì chỉ đứng từ phía xa nhìn về phía hai người.
Sau đó dì ở lại chỗ Ân Gia và Ân Tư vài ngày rồi rời khỏi Lạc Nguyệt.
Nghĩ tới Ân Khuynh Nhan, Diệp Mặc liền nghĩ tới quyển nhật kí kia.
Diệp Mặc không trả lại quyển nhật ký, bởi vì hắn đã biết phía sau quyển nhật kí có một lá thư.
Lá thư này là do Ân Khuynh Nhan viết lúc trước.
Lúc trước dì út viết lá thư này xong liền rời khỏi khu phố người Hoa.
Tuy rằng, Diệp Mặc chưa đọc lá thư này, nhưng sau khi hắn gặp dì út trên tàu biển chở khách chạy định kỳ, hắn đã đại khái suy đoán được một ít nội dung.
Hắn cũng không muốn xem.
Diệp Mặc đi trên đường phố Lạc Nguyệt Thành phồn hoa, trong lòng có chút trống vắng.
Đối với hắn mà nói, mục đích trước khi đến đây đã được hoàn thành.
Có thể nói Lạc Nguyệt hiện nay cũng không kém mấy so với Lạc Nguyệt trong lòng hắn.
Đối với những điều này, hắn cũng rất hài lòng.
Đồng thời hắn cũng thích một nơi bình yên công bằng như vậy.
Bốn chữ “Đồ cổ An thị” xuất hiện ở phía trước Diệp Mặc.
Thần thức của hắn quét vào, không ngờ lại nhìn thấy An Tái Thiện.
Hắn cảm thấy bất ngờ khi An Tái Thiện chẳng những chuyển đến Lạc Nguyệt Thành này, còn mở một cửa hàng đồ cổ.
Hắn lập tức nhớ tới An Chỉ Kỳ, còn có Đông Phương Vượng kẻ háo sắc muốn độc chiếm An Chỉ Kỳ.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc lập tức đi vào.
Nhưng hắn không thấy An Chỉ Kỳ.
– Là cậu.
Cậu là Diệp Mặc.
Tuy tuổi An Tái Thiện không ít nữa, nhưng liếc mắt một cái đã nhận ra được Diệp Mặc.
Diệp Mặc mỉm cười, ôm quyền nói:
– An tiền bối, đã lâu không gặp.
– Mời ngồi, mời ngồi.
An Tái Thiện vội vàng mời Diệp Mặc tiến vào.
Ông ta kêu gọi đồ đệ pha cho Diệp Mặc một ly trà.
Ông ta sống ở Lạc Nguyệt nhiều năm như vậy, đương nhiên đã biết thân phận của Diệp Mặc.
Diệp Mặc quét mắt quan sát cửa hàng đồ cổ của An Tái Thiện một chút.
Tất cả đều là đồ cổ.
Thậm chí còn có mấy thứ pháp khí không tồi.
Xem ra An Tái Thiện mở một cửa hàng nhỏ ở đây, không phải vì kiếm tiền, mà vì hứng thú.
– Vì sao không thấy An Chỉ Kỳ?
Diệp Mặc thuận miệng hỏi.
An Tái Thiện thở dài nói:
– Lúc trước người của Đông Phương gia đến Lạc Nguyệt, khiến chướng khí mù mịt.
Mỗi ngày đều có người đến tìm Chỉ Kỳ.
Sau đó Chỉ Kỳ không chịu được phiền nhiễu.
Một năm trước con bé đã một mình ra ngoài du lịch rồi.
Diệp Mặc lập tức hiểu được chuyện gì đã xảy ra.
Hẳn là Đông Phương Vượng còn chưa từ bỏ ý định, nên đã để người của Đông Phương gia qua đây.
– Nói như vậy tiền bối ở một mình trong này sao?
Diệp Mặc cũng có chút lặng lẽ.
Một mình mở một cửa hàng nhỏ ở Lạc Nguyệt Thành, tuy rằng đây là sở thích của An Tái Thiện, nhưng dù sao cũng có chút cô đơn.
An Tái Thiện lại lắc đầu nói:
– Không phải chỉ có một mình.
Cháu gái lớn của tôi là An Ngưng đang làm việc ở Lạc Nguyệt Thành.
Bây giờ tất nhiên nó chỉ là quan nhỏ, nhưng thật ra nó vẫn thường xuyên qua đây.
An Ngưng, Diệp Mặc lập tức nghĩ tới, An Ngưng người lúc trước đã đưa hắn hai mắt cá trên bát quái đồ Âm Dương Ngư.
Thật không ngờ được cô ta đã làm quan rồi.
Diệp Mặc nghĩ tới bát quái đồ Âm Dương Ngư, đương nhiên An Tái Thiện cũng nghĩ tới.
Ông ta lập tức nói:
– Không biết Diệp thành chủ còn nhớ tới năm mảnh nhỏ bát quái đồ Âm Dương Ngư mà cậu đã có được? Còn có một viên ngọc tôi đã để lại cho Diệp thành chủ nữa?
– Đương nhiên nhớ rõ.
Cảm ơn An tiền bối.
Trên viên ngọc kia còn có tám chữ “quẻ thành bảy mảnh, cá nhảy Long Môn”.
Tuy nhiên An tiền bối trực tiếp gọi tôi là Diệp Mặc là được rồi, không nên gọi là thành chủ.
Hiện tại tôi không phải là thành chủ.
Diệp Mặc mỉm cười nói.
Hắn vẫn còn thiếu hai mảnh đuôi cá của bát quái đồ Âm Dương Ngư kia.
– Tốt.
An Tái Thiện nói một câu tốt, cũng không già mồm cãi láo nói:
– Vậy tôi gọi cậu là chú em Diệp.
Tôi nghĩ cậu em khẳng định còn chưa tìm được hai mảnh đuôi các của bát quái đồ Âm Dương Ngư kia phải không?
Diệp Mặc ngượng ngùng ôm quyền.
– Đúng vậy.
Một là vì tôi không có thời gian đi tìm.
Thứ hai là quả thật cũng không có phương hướng.
Diệp Mặc vốn còn dự định đi tới chỗ bản đồ của Quách Thái Minh cho hắn xem thử.
Nhưng hắn khốn đốn trong tiểu thế giới mấy năm liền.
Hơn nữa ở tiểu thế giới, hắn tìm được rất nhiều linh dược.
Trúc Cơ đối với hắn mà nói chỉ là vấn đề thời gian.
Cho nên rất nhiều tâm tư ban đầu đều đã phai nhạt.
An Tái Thiện lại mỉm cười nói:
– Cậu không cần tìm nữa.
Mấy năm trước, hai cái đuôi cá kia đã xuất hiện trong hội đấu giá ở Yến Kinh.
Nghe nói đã bị cha của cha vợ cậu Ninh Phủ Chân mua rồi.
Nếu như cậu muốn thu thập đủ bảy quẻ đó, phỏng đoán phải đi tới Ninh gia một chuyến thôi.
Ninh Phủ Chân? Diệp Mặc hơi sửng sốt.
Đương nhiên, hắn biết ai là Ninh Phủ Chân.
Đó chính là ông nội của Ninh Khinh Tuyết.
Đối với người của Ninh gia, ngoại trừ Ninh Khinh Tuyết và cha mẹ cô ra, những người còn lại, Diệp Mặc thật sự không có mấy thiện cảm.
Muốn đi tới Ninh gia tìm Ninh Phủ Chân lấy hai mảnh bát quái đồ Âm Dương Ngư, Diệp Mặc thật sự có chút khó xử.
Nếu như trước khi hắn đi tiểu thế giới, bất kể thế nào hắn cũng sẽ đi một chuyến.
Dù sao đó cũng là một cơ duyên.
Nhưng hiện tại Diệp Mặc có cơ duyên khác, cho nên cũng không mấy để ý đối với điều này.
An Tái Thiện lại nói:
– Nếu như có thể, tôi đề nghị cậu nên đi một chuyến.
Cái “quẻ thành bảy mảnh, cá nhảy Long Môn’ tuyệt đối không đơn giản.
Diệp Mặc thở dài gật đầu nói: Nếu nói Diệp Mặc không cảm thấy hiếu kỳ chút nào đối với “quẻ thành bảy mảnh, cá nhảy Long Môn”, thì đó là giả.
Hắn đã rất muốn biết “quẻ thành bảy mảnh, cá nhảy Long Môn” này rốt cuộc ẩn giấu điều gì.
Về đến nhà, Diệp Mặc chào Diệp Lăng, sau đó lập tức rời khỏi Lạc Nguyệt Thành.
Hắn muốn mau chóng làm xong chuyện bên này, tìm cách chế luyện tốt Ngũ Nguyên Đan, để Diệp Lăng tu luyện.
Sau đó hắn còn muốn đi một chuyến tới tiểu thế giới.
Cũng không phải Diệp Mặc không muốn ở lại Lạc Nguyệt.
Hắn có một ý tưởng quan trọng hơn.
Đó là sau khi tìm được Lạc Ảnh các cô ở trong tiểu thế giới, hắn chuẩn bị xây dựng một chỗ ở sâu trong Ngũ Uẩn Sơn.
Bởi vì ở sâu trong Ngũ Uẩn Sơn là nơi có dược liệu linh khí nhiều.
Nếu xây dựng động phủ tu luyện ở trong đó chính là làm ít công to.
Sau khi rời khỏi Lạc Nguyệt, tốc độ của Diệp Mặc không nhanh lắm.
Hắn chậm rãi khống chế phi kiếm bay tới Ninh Hải.
Từ lúc tu luyện đến bây giờ, đây vẫn lần đầu tiên hắn rảnh rỗi như thế.
Mấy năm không đến Ninh Hải, Diệp Mặc cảm giác Ninh Hải thay đổi rất nhiều so với trước chưa.
Rõ ràng nhất chính là có rất nhiều nhà hộp cao tầng.
Mà những nơi có cây xanh đã giảm đi không ít.
Dòng xe cộ trên đường phố càng thêm chật chội không chịu nổi.
Diệp Mặc cau mày nhìn dòng xe cộ di chuyển giống như những con kiến.
Hắn cảm giác chắc hẳn mình phải nhắc nhở Hoàng Ức Niên một chút.
Lạc Nguyệt Thành tuyệt đối không thể biến thành như vậy.
Diệp Mặc mới hạ xuống.
Cách đó không xa chính là đại học Ninh Hải.
Năm đó hắn cũng đã học đại học ở trong này.
Không có lý do gì để tới đây.
Hắn chỉ đột nhiên rất muốn đi thăm Vân Băng.
Không biết Vân Băng còn dạy học ở đây nữa hay không.
Còn Đình Đình không biết đã lên đại học hay chưa.
Thần thức của Diệp Mặc trải rộng ra.
Thần thức của hắn bao trùm trong phạm vi hai mươi dặm.
Đáng tiếc chính là hắn lại không thấy Vân Băng, cũng không thấy Đình Đình đâu cả.
Nhưng Diệp Mặc không thu hồi thần thức lại.
Thần thức của hắn dừng tại người một cô gái đang đứng ở cửa giảng đường trung học.
Đó là một cô gái khá xinh.
Gương mặt tinh tế giống như một thiên sứ.
Tuy rằng quần áo trên người cô gái có hơi cũ, nhưng vẫn không thể che giấu được sự ưu tú giống như hạc giữa bầy gà của cô.
Mà Diệp Mặc chú ý tới cô gái, bởi vì trên cổ tay cô gái có một vòng tay do Diệp Mặc chế luyện ra.
Diệp Mặc chỉ cần vừa nhìn, đã biết chiếc vòng tay kia do hắn chế luyện trước khi đến tiểu thế giới.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 785: Con Gái Ức Mặc
Con Gái Ức Mặc
K
hông phải vì trong tay cô bé đó có vòng tay do mình chế luyện ra, còn bởi vì Diệp Mặc cảm giác sau khi hắn chú ý tới cô bé này, cô bé này cho hắn một cảm giác kỳ quái.
Cảm giác này không thể nói rõ được, nhưng trong lòng có cảm giác vui mừng.
Nhưng lúc này cô bé lại đang bị mấy người bạn học vây quanh.
Dường như mấy tên bạn học kia đang muốn làm phiền cô.
Trong lòng Diệp Mặc có chút run rẩy.
Ngay sau đó, hắn đã đến cổng trường trung học.
Thậm chí hắn hoàn toàn không để ý đến việc ẩn thân trên đường đi.
– Tránh ra.
Giọng nói của cô bé xinh đẹp bị ngăn lại rất thanh thúy, hơn nữa còn có chút phẫn nộ.
– Chúng tôi đánh không lại cô.
Chẳng qua cô dám làm trái lời của Phan Địch không? Hôm nay là sinh nhật của Phan Địch.
Nếu như cô đi, vậy về sau cô chính là chị hai của chúng tôi.
Hơn nữa trong danh sách cuộc thi toán học cả nước cũng sẽ có tên cô.
Nếu như cô không đi, chúng tôi cũng không cản cô.
Nhưng hậu quả thế nào cô có thể tự biết.
Trong đám sinh viên vây quanh cô bé xinh đẹp kia, có cô bé mập mạp nói một câu.
– Đúng vậy, đúng vậy.
Ức Mặc, làm bạn gái của Phan Địch có gì không tốt? Chúng tôi muốn làm còn không thể làm được ấy chứ.
Lại là một giọng nữ lên tiếng phụ họa nói.
Ức Mặc? Giống tên mình sao? Diệp Mặc nhìn chằm chằm vào cô bé này bỗng nhiên có chút run rẩy.
Hắn thấy mắt cô bé này giống hắn như đúc.
Giờ phút này hắn nghĩ tới lời Diệp Lăng đã nói lúc trước.
Chẳng lẽ cô bé này chính là cô bé năm đó đã được mẹ cô dẫn theo tới Lạc Nguyệt vào hôm đám cưới mình?
Thảo nào Diệp Lăng tưởng cô bé là con gái mình.
Ngay cả bản thân Diệp Mặc cũng cảm giác cô bé này có liên quan với hắn.
Nhưng Diệp Mặc biết điều đó là không có khả năng.
Bởi vì hắn chỉ có ba người phụ nữ.
Mà ba người phụ nữ này cũng chưa từng có mang.
Bỗng nhiên trong lòng Diệp Mặc lại run rẩy một chút.
Hắn nhớ tới Tống Ánh Trúc.
Cô mới là người phụ nữ đầu tiên của hắn.
Chẳng lẽ là Tống Ánh Trúc? Chắc chắn sẽ không khéo như thế chứ? Đó chỉ là ngẫu nhiên một lần mà thôi.
Nhưng trong lòng Diệp Mặc lại không còn cách nào bình tĩnh trở lại.
Hắn cảm giác chuyện dường như thật sự đúng như vậy.
Nếu như cô bé này thật sự là con gái của Tống Ánh Trúc, vậy chắc chắn cũng là con gái hắn.
Hắn nhớ tới lúc trước khi mình làm đám cưới, dường như có tiếng khóc của một cô bé.
Hắn nhớ rõ lúc ấy chẳng hiểu tại sao tim hắn chợt thắt lại một chút.
Một bóng dáng ôm đứa trẻ vội vàng rời đi lại hiện ra trước mắt hắn? Bóng dáng kia? Lúc này hắn hoàn toàn nhớ tới, bóng dáng không phải chính là Tống Ánh Trúc sao?
Nếu quả thật là Tống Ánh Trúc, vậy tâm tình của cô lúc đó thế nào? Cô ôm con gái mình, lại nhìn mình làm đám cưới.
Điều này đối với cô mà nói, thật sự là quá tàn nhẫn.
Một chiếc xe BMWs màu đen dừng lại trước cổng trường học.
Một thiếu niên thoạt nhìn chỉ khoảng mười bốn mười lăm nhưng đã cao gần 1 mét 7 từ trên xe đi ra.
Cậu ta thoáng nhìn về phía mấy sinh viên đang ngăn cản cô bé xinh đẹp kia, nói một câu, – Ai cho các người vô lễ với Ức Mặc.
Tránh ra.
– Ức Mặc, hôm nay là sinh nhật anh.
Nếu như em bằng lòng nhận lời mời tới dự, thi cùng đi.
Nếu như không muốn cũng không sao.
Sau khi thiếu niên này đuổi đám bạn học đi, cậu ta tới trước mặt cô bé xinh đẹp kia rất khách khí nói.
Cô bé kia mím môi, một câu cũng không nói.
Cô biết đối với cô mà nói bất kể từ chối hay đồng ý cũng không phải là chuyện tốt.
Diệp Mặc nhìn này cô bé ăn mặc rất bình thường này, trong lòng bỗng nhiên có chút chua xót, đồng thời cũng tự trách mình.
Giờ phút này, bỗng nhiên hắn cảm giác mình rất rất có lỗi đối với Tống Ánh Trúc.
Bất kể cô bé này có phải là con gái của Tống Ánh Trúc hay không, nhưng hắn đã lấy đi lần đầu tiên của Tống Ánh Trúc, không ngờ lại chưa từng nhớ tới cô, chứ đừng nói tới chuyện cô có con gái.
Diệp Mặc đi tới, đưa tay nắm lấy tên thiếu niên kia ném ra rất xa, đúng lúc dừng lại trong một thùng rác ở bên đường.
Lúc này hắn mới có chút kích động nhìn cô bé trước mặt này hỏi:
– Cô bé tên là gì?
Cô bé này kinh sợ liếc mắt nhìn Diệp Mặc một cái.
Vừa rồi Diệp Mặc tùy ý một chút, đã nhấc Phan Địch lên ném ra ngoài.
Hắn tuyệt đối là một cao thủ.
Cô đã từng nghe mẹ cô nói qua về Cổ Võ.
Nói không chừng người này đã có tu vi võ giả Hoàng Cấp.
Tuy rằng cô biết Cổ Võ, nhưng cô lại chưa từng tu luyện qua.
Mẹ cô nói tu luyện võ công, cần rất nhiều tiền.
Mà cô và mẹ sống nương tựa lẫn nhau, lại thiếu nhất chính là tiền.
Dưới tình hình chung, người xa lạ nói chuyện với cô, theo lý thuyết cô hẳn phải từ chối.
Nhưng người xa lạ trước mắt này giống như một ông anh, không ngờ cô lại có một cảm giác thân thiết.
Dường như mình đã sớm biết ông anh này vậy.
Hơn nữa vừa rồi hắn còn giúp mình đuổi Phan Địch đi.
Tuy nhiên ngay sau đó, cô liền lo lắng đẩy Diệp Mặc một cái.
– Anh đi nhanh đi.
Vệ sĩ của Phan Địch rất lợi hại.
– Đi? Đánh Phan thiếu gia, anh còn muốn đi sao?
Lúc này, một người đàn ông cường tráng đã từ trên xe BMWs bước xuống.
Phỏng đoán đây chính là vệ sĩ mà cô bé trước mắt này đã nói.
Người vệ sĩ này đồng thời cũng là lái xe của tên thiếu niên đã bị Diệp Mặc ném ra ngoài.
Nhìn người vệ sĩ bước xuống, trong mắt cô bé càng thêm lo lắng.
Một người còn chưa có tu vi võ giả, ngay cả Hoàng Cấp cũng kém xa.
Diệp Mặc quét qua người vệ sĩ này một chút.
Hắn không đợi người vệ sĩ này động thủ, liền đá một cước vào anh ta.
Tuy nhiên một cước này hắn đã dùng chút khí lực.
Người vệ sĩ này căn bản ngay cả cơ hội đánh trả cũng không có, đã bị Diệp Mặc một cước đá bay, nện lên trên người của Phan thiếu gia.
Phan thiếu gia vừa bò dậy lại hét lên một tiếng thảm thiết, ngã trở về vị trí cũ.
Mà người vệ sĩ này rốt cuộc không đứng dậy nổi.
Hai chân anh ta đã bị Diệp Mặc đá gãy.
– A…
Cô bé này nhìn chằm chằm vào tên vệ sĩ bị Diệp Mặc đá đi.
Cô bé sửng sốt một lúc lâu mới giật mình nói.
– Ông anh, anh thật là lợi hại.
Diệp Mặc khoát tay nói:
– Tôi lớn hơn cô bé nhiều.
Gọi tôi là chú được rồi.
Còn nữa cô bé tên là gì?
Diệp Mặc nghĩ thầm.
Nếu như là con gái của Tống Ánh Trúc, Tống Ánh Trúc đã là tu vi Huyền Cấp.
Cô bé này chắc chắn sẽ không thể không biết sự lợi hại của Tống Ánh Trúc.
Điều này khiến trong lòng Diệp Mặc lại thầm nghĩ, chẳng lẽ mình đã đoán sai?
– Cháu tên Diệp Ức Mặc…
Cô bé này nói năm chữ, Diệp Mặc đã thừ người ra.
Thậm chí tay hắn run rẩy.
Họ Diệp? Tên Diệp Ức Mặc?
Diệp Ức Mặc nhìn Diệp Mặc có chút run rẩy bỗng nhiên hỏi một câu.
– Chú, chú không sao chứ? Chú đi nhanh đi, cảnh sát sắp tới rồi.
Đến lúc đó, chú khẳng định sẽ không đi được nữa.
Người của Phan gia rất hung dữ.
Nếu bọn họ bắt chú vào tù, chú sẽ…
– Có phải mẹ cháu tên là Tống Ánh Trúc không?
Diệp Mặc kịp phản ứng, ngắt lời Diệp Ức Mặc, đồng thời cầm tay Ức Mặc run giọng hỏi.
Diệp Ức Mặc dùng sức rút tay mình ra.
Cô bé có chút tức giận nói:
– Chú, chú làm gì vậy? Còn nữa, sao chú biết mẹ cháu tên Tống Ánh Trúc?
Diệp Mặc nhìn trên giầy thể thao của con gái còn có miếng vá, khóe mắt bỗng nhiên có một chút chua xót.
Trong lòng hắn càng tự trách mình hơn.
Tống Ánh Trúc đã sinh cho hắn một cô con gái, không ngờ hắn lại chưa từng đi tìm cô ấy.
Hơn nữa năm đó cô ấy còn đến Lạc Nguyệt tận mắt nhìn thấy mình làm đám cưới.
Tuy rằng Tống Ánh Trúc là một người tu luyện cổ võ, nhưng cô không có bất kỳ kỹ năng sinh tồn nào.
Từ trên người Ức Mặc có thể thấy được hai mẹ con cô sống cũng không thoải mái lắm.
Tu luyện cổ võ không tiến thì lui.
Tống Ánh Trúc sống không tốt, khẳng định không có bao nhiêu tiền để mua dược liệu tu luyện.
Nói không chừng hiện tại cô chỉ có tu vi Hoàng Cấp.
Về phần vì sao cô lại muốn đến Ninh Hải, Diệp Mặc từ tên của con gái mình có thể thấy được, cô biết mình từng sống ở Ninh Hải, cho nên cũng đến nơi này.
Trong lòng cô ấy đã không còn oán hận mình.
Nếu như còn oán hận, vậy cô sẽ tuyệt đối không đặt tên con gái là Ức Mặc, cũng sẽ không cố ý tới Ninh Hải.
Diệp Ức Mặc cảm giác được sự thân thiết mãnh liệt trên người Diệp Mặc.
Thậm chí cô còn thấy khóe mắt Diệp Mặc có chút nước mắt.
Cô vừa định hỏi, Diệp Mặc lại nắm được tay cô bé, tự trách nói:
– Rất xin lỗi, Ức Mặc.
Tên của chú là Diệp Mặc.
Có lẽ mẹ cháu chưa từng nói với cháu, chú…
– Diệp Mặc, chú là cha cháu?
Bỗng nhiên Diệp Ức Mặc lao vào trong lòng Diệp Mặc, khóc lớn lên.
Mẹ cô nói không sai, cha cô đi ra ngoài sẽ quay trở về.
Hiện tại cha cô đã thật sự trở lại.
Từ nay về sau, cô cũng là người có cha.
Sẽ không còn người nào dám nói cô là là đứa trẻ không cha nữa.
Cô đã từng nghe vô số lần về cái tên Diệp Mặc này.
Cho nên Diệp Mặc vừa nói ra, cô đã biết.
Mỗi lần nói chuyện, mẹ cô đều nói với cô về cha cô.
Nhưng mẹ cô chỉ nói là cha cô rất lợi hại.
Sau đó là cha cô đã dẫn theo mẹ cô tới du ngoạn ở Mai Nội Tuyết Sơn.
Ngoài ra không có gì nữa.
Có thể nói là trong trí nhớ của cô, cha cô chính là người rất lợi hại.
Cha cô tên là Diệp Mặc.
Cha và mẹ cô đã đi qua Mai Nội Tuyết Sơn.
Còn một điều nữa mà mẹ cô đã từng nói qua.
Cha cô khẳng định sẽ quay trở thăm hai người.
Ngoài ra, cũng không có gì nữa.
Sau đó cô đã từng hỏi mẹ cô không biết bao nhiêu lần, cha cô đã từng đi đâu với mẹ cô ngoài Mai Nội Tuyết Sơn không? Nhưng mẹ cô suy nghĩ thật lâu, vẫn không nghĩ ra được chỗ nào khác.
– Đúng, cha là cha con.
Diệp Mặc ôm Ức Mặc thì thào nói.
Hắn không thể hiểu rõ được cảm nhận trong lòng lúc này.
Vui mừng, tự trách, sợ hãi, kích động…
Trong lòng hắn kích động không thua gì lần đầu tiên nhìn thấy Lạc Ảnh.
Cảm giác dâng trào lại có vài phần mờ mịt.
May mắn hắn đã đến Ninh Hải một chuyến.
Nếu như hắn cứ ở lại Lạc Nguyệt, có lẽ vĩnh viễn cũng không biết mình còn có một cô con gái.
Lần đầu tiên hắn cảm giác đến sinh mệnh của hắn được tiếp diễn.
Ở trong này hắn đã có một cô con gái của mình.
Xe cảnh sát đã bao vây Diệp Mặc.
Mà Diệp Mặc và Ức Mặc bị rất nhiều cảnh sát vây quanh, lại hoàn toàn đắm chìm trong cảm giác vui sướng khi gặp lại, căn bản không biết bọn họ đã bị bao vây.
– Em họ Địch Tử, em không sao chứ? Có bị đau ở đâu không?
Tiếng một cô gái còn trẻ vang lên.
Diệp Mặc ngẩng đầu thấy một cô gái trẻ chưa tới ba mươi tuổi bước nhanh đến bên cạnh Phan Địch, không ngừng hỏi thăm tình hình vết thương của Phan Địch, đồng thời còn không ngừng xem xét tay chân của cậu ta.
Lúc này Phan Địch đã được cảnh sát đỡ lên.
Mà tên vệ sĩ bị Diệp Mặc đá gãy chân đã được nâng lên cáng.
Diệp Mặc không làm thiếu niên kia bị thương.
Hắn chỉ giáo huấn tên vệ sĩ kia một chút thôi.
– Chị Thái, người kia rất hung dữ.
Chẳng những cướp bạn gái của em, còn dám đánh người…
Phan Địch chỉ vào Diệp Mặc hung hăng kêu lên.
– Là anh đánh người sao?
Cô gái được gọi là chị Thái quay đầu lại nhìn Diệp Mặc, lạnh lùng hỏi một câu.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










