[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 156 : Mày Là Ai? (c776-c780)
❮ sautiếp ❯Chương 776: Mày Là Ai?
Mày Là Ai?
H
ai năm trước, sau khi Ninh Thành Chủ rời khỏi Lạc Nguyệt Thành, Trưởng phòng tài vụ mới tới nói chị tôi làm gì đó mờ ám trên sổ sách tài vụ của dược phẩm Lạc Nguyệt, nhốt chị tôi vào nhà tù.
Tiệm này của tôi, đã mua khi Lạc Nguyệt Thành mới thành lập đấy.
Bởi vì vấn đề của chị, tôi không thể tiếp tục ở lại dược phẩm Lạc Nguyệt làm việc, chỉ có thể tự mình mở cái tiệm này.
Giọng điệu của Viên Củng có chút buồn bã, có thể là bởi vì nghĩ tới chị mình.
Diệp Mặc nhíu nhíu mày, Khinh Tuyết đi rồi? Thần trí của hắn lập tức liền quét ra ngoài, quả nhiên không nhìn thấy Khinh Tuyết và Lạc Ảnh, thậm chí ngay cả Bắc Vi cũng không thấy.
Hắn chỉ nhìn thấy Hư Nguyệt Hoa đang chủ trì hội nghị, nhưng người tham dự hội nghị hắn không ngờ phần lớn cũng không nhận ra, chị Úc đâu? Còn có cái tên lão Hoàng tư lệnh hải quân đâu? Tàng Gia Nghiêm và Quách Khởi cũng không ở đây.
Ngay cả Diệp Tinh hắn cũng không nhìn thấy.
Diệp Mặc càng nhìn càng không thoải mái, thần trí của hắn quét ra phạm vi hai mươi dặm nữa, vẫn không có thấy mấy người kia.
Viên Củng lại không biết Diệp Mặc đang suy nghĩ gì, vẫn tiếp tục nói:
– Vốn tôi mở cửa tiệm cũng rất im lặng, nhưng sau này không biết anh Phương Vỹ vì nguyên nhân gì, mà bị nhốt lại.
– Cái gì? Cậu nói Phương Vỹ bị nhốt lại rồi hả?
Diệp Mặc ánh mắt lạnh lùng nhìn, Viên Mai Hương lúc trước làm tài vụ ở dược phẩm Lạc Nguyệt, nói sổ sách cô làm có vấn đề, việc này Diệp Mặc không có điều tra, nhưng loại khả năng này cũng có thể tồn tại.
Nhưng Phương Vỹ bị bắt giam, xem ra lại bất thường rồi, Diệp Mặc rất hiểu tính cách của Phương Vỹ, cậu ta rất trung thành với Lạc Nguyệt, tuyệt đối sẽ không làm chuyện gì phạm pháp, tại sao phải bị bắt giam?
Viên Củng gật gật đầu, – Đúng vậy, cũng bởi vì anh Phương bị bắt, những người tài giỏi này đều không có cách nào.
Những tên này là Đông gia phái tới, Đông gia bây giờ là thế lực lớn nhất ở Lạc Nguyệt Thành.
Một người dưới tay Đông gia nhìn trúng cửa hàng của tôi, sau đó đã muốn cướp đoạt…
Diệp Mặc sắc mặt càng ngày càng lạnh, hắn đưa chân đá văng vài tên lính tuần tra đang đứng ở cửa của cửa hàng sau đó nói với Viên Củng:
– Xảy ra nhiều chuyện như vậy, chẳng lẽ Hư thành chủ một chút cũng không biết, hoặc là cô ta đã biết nhưng không có để ý?
Viên Củng lắc đầu nói:
– Việc này tôi cũng không rõ, tôi đã viết thư cho Hư thành chủ, nói chị tôi bị oan, nhưng không có tin tức hồi đáp.
Hơn nữa sự tình của tôi và chị tôi ở Lạc Nguyệt Thành coi như cũng còn đỡ, năm trước có một gia đình người châu Âu vừa mới đến, bởi vì có một cô con gái xinh đẹp bị Đông Trịch nhà Đông gia thích, muốn cưới con gái nhà người kia, kết quả nhà kia không đồng ý, nhưng ngày hôm sau tất cả mọi người trong nhà kia đã bị chết, hơn nữa cô con gái của nhà đó sau khi bị cưỡng gian xong cũng bị giết chết.
Sau khi cảnh sát tới điều tra, cho kết luận là nhà này tự sát.
– Ha ha, tự sát, hay quá.
Diệp Mặc trong mắt không có nửa phần ý cười, Diệp Mặc nói xong cũng không muốn dừng lại ở chỗ này thêm một lát.
– Tôi không đồng ý lời của Đông Thành chủ, toàn bộ văn kiện cơ mật của bộ phận Khoa học Kỹ thuật ngoại trừ Hư thành chủ ra ngay cả tôi cũng không thể tùy ý xem, trưởng phòng Đông Na Na đến Lạc Nguyệt mới được bao lâu? Trừ phi cậu em trai thứ ba của tôi tự mình ký tên, nếu không bất cứ kẻ nào đều không cho phép tùy tiện ra vào.
Hứa Bình lập tức liền phản bác lời nói của Đông Húc Chân.
Đông Húc Chân lạnh lùng cười nói:
– Hứa tổng, tôi đề xuất ý kiến này chính là đã thông qua, nếu không tôi cũng không cần đề nghị.
Hư thành chủ, cô có thể đề nghị biểu quyết, dùng số phiếu quyết định tất cả.
Hư Nguyệt Hoa biết, nếu không phải ra vào phòng tài liệu cơ mật nhất phải có một tấm ngọc bài, Đông Húc Chân căn bản cũng không cần quyết định ở trên hội nghị.
Lúc trước khi Diệp Tinh đi rồi, ngọc bài phòng tài liệu để lại ở chỗ cô.
Tư lệnh lục quân Diệp Thực Hoa bỗng nhiên đứng lên nói:
– Tôi đồng ý đề nghị của Đông Thành chủ, hơn nữa tôi cho rằng vị trí thành chủ này không thay đổi cũng không có lợi đối với Lạc Nguyệt.
Tôi đề nghị về sau bốn năm tuyển cử thành chủ một lần, giống như bầu cử Tổng Thống nước Mỹ.
Lần này chúng ta vừa lúc cũng nên tuyển cử tân thành chủ một chút.
Hư Nguyệt Hoa giận dữ, tuy rằng lâu ngày ngồi trên chức vị cao, nhưng thực chất ở bên trong cô không phải là một chính khách, hỉ nộ của cô xuất hiện ở nhan sắc, chưa từng có người dám ở trước mặt nàng nói đổi thành chủ.
Vị trí thành chủ này là Diệp Mặc cho cô, cô không phải để ý vị trí thành chủ này, cái mà cô để ý chính là mình phụ kỳ vọng của Diệp Mặc.
Thấy Hư Nguyệt Hoa giận dữ, Đông Húc Chân trong lòng lại cười lạnh, mấy thằng nhà quê cũng dám quản một thành thị lớn như vậy, ngay cả sự tức giận đều lộ ra ngoài, khó trách mấy năm qua đã đoạt lấy 70-80% chính quyền Lạc Nguyệt.
Diệp Tử Phong ho khan một tiếng, đứng lên nói:
– Vị trí Hư thành chủ là do anh tôi quyết định đấy, việc này hay là không nên động tới, nếu anh tôi trở lại, tôi…
Phương Na Na nghe xong lời Diệp Tử Phong nói lập tức liền kiều mỵ nói:
– Tử Phong, hiện tại chúng ta đang thảo luận chuyện lớn, loại chuyện này nói là chuyện quốc gia đại sự cũng không quá, anh không thể bởi vì cảm tình cá nhân nói những lời đó.
Chúng ta kết hôn mấy năm rồi, anh nghĩ xem em có vì một chuyện riêng mà làm phiền tới anh không.
– Đúng vậy nha, Tử Phong thành chủ, Diệp Mặc mấy năm này đều không trở lại, nếu chẳng may ở bên ngoài đã xảy ra chuyện gì rồi cũng nên, chẳng lẽ Lạc Nguyệt chúng ta cứ giẫm chân tại chỗ như vậy hay sao? Hơn nữa, quân đội Lạc Nguyệt chúng ta cũng đồng ý ý kiến đổi thành chủ mới.
Đông Húc Chân cười ha hả nói.
Hứa Bình tức giận nói:
– Tôi đồng ý khi nào? Tôi đại diện quân đội kiên quyết không đồng ý.
– Anh đại diện quân đội? Vậy còn Diệp Thực Hoa và Thân Đức đại diện cho cái gì?
Đông Húc Chân châm chọc nói.
Diệp Thực Hoa và Thân Đức đứng lên lạnh giọng nói:
– Chúng tôi đại diện lục quân Lạc Nguyệt ủng hộ đề nghị của Đông Thành chủ.
Ai không đồng ý, hỏi trước binh lính của chúng tôi một chút, ngay cả Diệp Mặc lập tức quay lại không đồng ý, cũng phải hỏi binh lính của chúng tôi một chút…
– Tốt lắm, tôi chính là không đồng ý, đem binh lính của anh ra tôi hỏi một chút.
Một âm thanh lạnh như băng vang lên, tất cả mọi người ở phòng họp đều nhìn về phía cửa.
Người bảo vệ phòng họp, để cho người khác đi tới cửa, không ngờ không có bất kỳ cảnh báo nào.
Tất cả mọi người trong phòng họp bị cái thanh âm này làm cho kinh sợ, cùng nhau nhìn chằm chằm người đi vào phòng họp.
– Chủ tịch hội đồng quản trị đến…
– Em ba, cậu đã trở lại…
– Anh…
– Anh Diệp…
Một đám thanh âm vui mừng bất ngờ vang lên, khiến Diệp Mặc cảm thấy ấm áp một chút, dù sao vẫn có nhiều người nhớ đến hắn.
– Diệp giáo…
Đông Húc Chân hơi sửng sốt, nhưng rất nhanh y liền kịp phản ứng, đứng lên ôm quyền nói một câu, sau đó tiếp tục nói:
– Nơi này bây giờ là hội nghị cao tầng Lạc Nguyệt, nếu không phiền tôi sai người dẫn anh đi nghỉ ngơi trước, đợi chúng tôi họp xong Diệp Mặc mắt lạnh nhìn thoáng qua Đông Húc Chân, lạnh giọng nói:
– Mày là ai? Ai bảo mày ngồi ở chỗ này?
– Anh, anh Húc Chân bây giờ là Phó thành chủ thứ nhất của Lạc Nguyệt Thành, đây là người mọi người tuyển cử đấy.
Diệp Tử Phong liền vội vàng đứng lên nói.
Diệp Mặc nhìn lướt qua Diệp Tử Phong, không trả lời cậu ta, mà mắt lạnh lùng nhìn Đông Húc Chân.
Đông Húc Chân sắc mặt phát lạnh, nháy mắt ra dấu với Diệp Thực Hoa, nhưng lúc này Diệp Thực Hoa thấy Diệp Mặc thì đã phát run rồi, hơi sức đâu quan tâm đến ánh mắt Đông Húc Chân, đầu của y đã cúi thấp không thể thấp hơn.
Thấy Diệp Thực Hoa không trả lời y, Đông Húc Chân hừ lạnh một tiếng, thản nhiên nói:
– Tôi tên là Đông Húc Chân, mặc dù là thành chủ Lạc Nguyệt Thành, nhưng vì tới trễ, cho nên Diệp tiên sinh không biết cũng là bình thường.
Tuy nhiên Diệp tiên sinh mặc dù là quý khách Lạc Nguyệt Thành tôi, nhưng bây giờ là hội nghị quan trọng, cũng chỉ có thể mời anh chịu tủi thân một chút, người đâu…
Đông Húc Chân vừa dứt lời, phía sau phòng họp lập tức liền đi ra ba gã đàn ông, không ngờ hai người là nửa bước Tiên Thiên, còn có một người là cao thủ dị năng, căn cứ phán đoán của Diệp Mặc, người cao thủ dị năng này, ít nhất là dị năng cấp tám trở lên.
– Trước tiên đem hắn dẫn đi và nhốt lại.
Đông Húc Chân khoát tay nói với ba gã đàn ông kia.
Diệp Tử Phong bỗng nhiên mặt đỏ lên nói:
– Đông Thành chủ, đây là anh trai tôi, cũng chính là anh cả của Lạc Nguyệt Thành đấy, anh nói cái gì vậy.
Đông Húc Chân khoát tay nói với Diệp Tử Phong:
– Tử Phong, việc công là việc công, việc tư là việc tư, vừa rồi Na Na cũng đã nói.
Lạc Nguyệt Thành không phải của Diệp Mặc, là của mọi người, cậu yên tâm, tôi chỉ là ngăn cản hắn làm ảnh hưởng cuộc họp của chúng ta mà thôi, sẽ không làm thương tổn hắn đâu.
– Hiện tại mày chính là Đông gia thế lực lớn nhất Lạc Nguyệt Thành?
Diệp Mặc mắt lạnh nhìn hồi lâu, bỗng nhiên nói một câu.
– Những lời này chờ hội nghị của chúng tôi họp xong rồi nói sau, Diệp tiên sinh.
Đông Húc Chân giọng điệu rất nhạt, giống như hết thảy đều đang nằm trong khống chế của y.
Đông Húc Chân nói xong lập tức liền nhắm hai mắt lại, ba gã cao thủ kia đã đánh tới Diệp Mặc.
Hứa Bình lập tức đứng lên động thủ, tuy nhiên Diệp Mặc khoát tay với cậu ta.
Sau khi bảo Hứa Bình không cần lo lắng, Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, khó trách ngông cuồng như vậy, không ngờ có thể mời đến cao thủ, những cao thủ này mời một người đã là không đơn giản.
Mà Đông Húc Chân không ngờ có thể mời tới ba người, hơn nữa y không ngờ có thể ngồi ở vị trí chủ trì hội nghị, có thể thấy được lai lịch Đông Húc Chân tuyệt đối không đơn giản.
Có thực lực mạnh như vậy, Hư Nguyệt Hoa bị y đá xuống cũng là bình thường.
Chỉ có điều khiến Diệp Mặc không hài lòng chính là thái độ Diệp Tử Phong, là em trai của mình, Diệp Tử Phong không ngờ lại đang giúp Đông Húc Chân.
Diệp Lăng mặc dù không nói chuyện, nhưng Diệp Mặc từ trong ánh mắt của nàng cũng có thể thấy được một chút áy náy.
Bởi vậy có thể thấy được, nói không chừng Diệp Lăng cũng trợ giúp họ Đông này đấy.
Nếu ở thời điểm trước khi Diệp Mặc tiến vào tiểu thế giới, ba cao thủ này còn thật sự có khả năng khiến Diệp Mặc chịu thiệt thòi lớn, nhưng hiện tại, ba người này ở trước mặt Diệp Mặc chỉ giống như ba con kiến con mà thôi.
Diệp Mặc chân nguyên khởi lên, ba gã cao thủ này đánh về phía Diệp Mặc lập tức cảm giác mình nhào vào bên trong một vũng bùn sền sệt vô cùng lớn, cử động một chút cũng cảm thấy khó khăn cực độ.
Ba người này lập tức chỉ biết không tốt, nhưng không chờ bọn họ phản ứng, Diệp Mặc cung tay lên, ba đạo đao gió khiến ba cái đầu người ngã nhào trên mặt đất.
Đông Húc Chân ngây dại, ba người này là do y mang đến, y đương nhiên biết lợi hại như thế nào.
Có thể nói ba người này đồng thời ra tay, trên đời này không có ai có thể đỡ nổi, nhưng hiện tại, ba người này ở trước mặt Diệp Mặc gần như ngay cả một chiêu đều không có tránh được, đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Chẳng những là Đông Húc Chân ngây dại, tất cả mọi người ở đây đều ngây ngẩn cả người, Hứa Bình và Hư Nguyệt Hoa đã là Địa cấp đỉnh cao, bọn họ mơ hồ biết sự lợi hại của ba người này, nhưng bị Diệp Mặc giết chết giống như giết gà.
Diệp Mặc không đợi Đông Húc Chân phản ứng, đi đến trước mặt Đông Húc Chân, giơ tay kéo y lên, ném lên không trung, tùy tay lại vẽ vài cái.
Không trung phun ra một trận mưa máu, thời điểm Đông Húc Chân rơi trên mặt đất, tứ chi của y đã không thấy.
Diệp Tử Phong ngơ ngác nhìn anh trai của chính cậu, vừa rồi vẫn là nhân vật thứ hai của Lạc Nguyệt, nhưng đảo mắt đã bị anh trai của mình chém đứt tứ chi, mắt thấy liền không sống được.!!!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 777: Chó Gà Đều Không Tha
Chó Gà Đều Không Tha
A
nh trai, anh…
Diệp Tử Phong quay đầu lại ngây dại nhìn thoáng qua Diệp Mặc, thì thào nói một câu.
Cậu ta được nghe nói qua anh trai mình rất lợi hại, hơn nữa em gái Diệp Lăng cũng nói.
Đã được nghe nói rất nhiều về sự tình Diệp Mặc, dù là sát phạt quyết đoán, nhưng tận mắt nhìn thấy anh trai động thủ giết người, cậu ta vẫn là lần đầu tiên, chẳng những máu tanh như vậy, hơn nữa người bị giết còn là anh vợ mình.
Diệp Mặc giống như không nhìn thấy Diệp Tử Phong, đưa tay bắn ra mấy đường, không ngờ đã ngăn sự chảy máu của Đông Húc Chân lại.
Một người bị chặt đứt tứ chi, máu chảy nói ngừng liền ngừng, khiến tất cả mọi người không thể tin được.
Lúc này tất cả mọi người trong phòng họp đã tỉnh táo lại, Hứa Bình và Hư Nguyệt Hoa là xuất thân từ người luyện võ nên tinh thần vẫn còn đỡ hơn một chút.
Mà Thẩm Thiên Thiên đã ói lên ói xuống rồi, cô biết Diệp Mặc lợi hại, nhưng người bị giết máu cũng quá tanh.
Nhưng Thẩm Thiên Thiên không phải đồ ngốc, tuy rằng cô hiện tại đã là Bộ trưởng thương mại, nhưng cô biết Diệp Mặc tại sao phải giết những người này.
Hơn nữa cô cũng biết mục đích hội nghị lần này là gì, đối với cô mà nói, có thể làm chỉ là bảo vệ chính mình mà thôi.
Diệp Mặc có ơn còn giúp cô khôi phục dung mạo, khiến nàng không gia nhập Đông gia, vốn trên hội nghị lần này cô sẽ chủ động đề xuất rời khỏi vị trí Bộ trưởng thương mại, nhưng không ngờ Diệp Mặc đã trở lại.
Diệp Mặc mắt lạnh nhìn thoáng qua Diệp Thực Hoa và Thân Đức đang chuẩn bị rời khỏi, liền nói:
– Nếu các anh ngồi ở chỗ này không rời đi, có lẽ tôi còn có thể cho các anh toàn thây, nếu dám rời khỏi đây, sẽ giống như tên kiêu ngạo vừa rồi đấy, chỉ có điều tên khốn đó hiện tại đã không có tứ chi.
– Anh, Thực Hoa là anh họ em.
Cũng là người của Diệp gia…
Diệp Tử Phong rốt cuộc hiểu rõ Diệp Mặc mạnh mẽ như thế nào, cứng rắn và không nói đạo lý, hắn căn bản cũng không cho mình cơ hội giải thích, đã đem Diệp Thực Hoa trở thành người chết.
Diệp Mặc rốt cục mắt lạnh nhìn Diệp Tử Phong một chút nói:
– Tử Phong, chuyện thứ nhất anh muốn nói với em là, Lạc Nguyệt không mang họ Diệp, nói khó nghe một chút chính là Diệp Bắc Quang dám đứng ở chỗ này làm cái việc giống như Diệp Thực Hoa.
Anh cũng sẽ giết.
Chuyện thứ hai là, anh nghĩ em xuất thân cũng là đại gia tộc, không ngờ lại ngu ngốc như thế.
Em làm thành chủ anh không có ý kiến.
Nhưng những người đi theo anh ở nơi này thì sao? Chẳng lẽ bọn họ đều phạm cùng một sai lầm? Em không cần giải thích, nơi này có người sẽ giải thích cho anh biết.
Nói xong Diệp Mặc đi đến bên cạnh Đông Húc Chân còn đang co giật trên mặt đất, một cước đá vào trên đầu của y.
Ánh mắt Đông Húc Chân lập tức tản mạn ra Loại phương pháp này của Diệp Mặc cũng chỉ có thể dùng cho những người bình thường hoặc là người luyện võ cấp thấp, đối với Tu Chân giả loại phương pháp này của hắn hoàn toàn không có tác dụng.
Tu Chân giả chỉ cần đạt tới luyện khí tầng một, liền đã có thần thức.
Có thần thức Tu Chân giả chẳng sợ Diệp Mặc có thể khống chế y, cũng không thể khiến y mê thần nói thật ra, bởi vì một khi làm như vậy, có khả năng đối phương lập tức sẽ hồn bay phách lạc.
– Nói đi, mày tên là gì?
Diệp Mặc lạnh lùng nhìn Đông Húc Chân đang co giật trên mặt đất mà hỏi.
Mấy người Hư Nguyệt Hoa nghi hoặc nhìn Diệp Mặc, vừa rồi Đông Húc Chân không phải đã nói y tên là gì sao? Vì sao Diệp Mặc còn muốn hỏi?
Đông Húc Chân co quắp trả lời:
– Tôi tên là Đông Phương Húc Chân.
– Ai phái bọn mày tới đấy, và tới làm cái gì?
Diệp Mặc giọng điệu rất bình thản.
Đông Phương Húc Chân lại khàn khàn hồi đáp như cũ:
– Thiếu chủ phái chúng tôi tới đây, Thiếu chủ cho rằng Lạc Nguyệt phát triển thích hợp hơn Tây Đường.
Chúng tôi muốn đoạt lấy Lạc Nguyệt.
Diệp Mặc không để ý tới Đông Phương Húc Chân mà là nhìn Đông Xung và Đông Na Na đang có chút phát run nói:
– Bọn mày cũng không cần nghĩ những cái khác nữa, nếu dám đến Lạc Nguyệt Thành tôi…
Diệp Mặc lời còn chưa nói hết, liền đưa tay kẹp lấy một viên đạn, ngay sau đó viên đạn trong tay hắn đã ném ra ngoài.
“Bịch” một đoàn máu sương phun ra, tay kia của Đông Xung lấy súng ra đã bị viên đạn này của Diệp Mặc đánh nổ tung hoàn toàn, máu tóe lên.
Văng tung tóe lên người Đông Na Na và Diệp Thực Hoa.
Diệp Mặc đi qua đá mấy đá, bốn người là Đông Na Na và Diệp Thực Hoa còn có Đông Xung, Thân Đức đã bị Diệp Mặc đá tới chỗ trống trong phòng họp, ngã sấp xuống cùng một chỗ.
– Thiếu chủ bọn mày có phải là Đông Phương Vượng hay không? Tao nghĩ Đông Phương Đường hẳn là không có lá gan lớn như vậy đâu, xem ra nhà Đông Phương của bọn mày có người còn kiêu ngạo hơn.
Đơn giản như vậy đã muốn cướp lấy địa bàn Lạc Nguyệt? Tôi thật sự rất muốn cho bọn mày mang cái tin này tới cho Đông Phương Vượng, dù y cướp được tất cả vị trí cao tầng của Lạc Nguyệt, Lạc Nguyệt Thành cũng sẽ không mang họ Đông Phương.
Diệp Mặc nhìn bốn người ngã sấp xuống cùng một chỗ lạnh như băng nói.
Diệp Tử Phong lẩm bẩm nói:
– Tại sao phải như vậy? Na Na, em cũng mang họ Đông Phương đúng hay không…
– Tử Phong, em xin lỗi, em xin lỗi anh…
Đông Phương Na Na bỗng nhiên đứng lên, đập đầu vào cột đá tự tử.
Diệp Tử Phong thấy Đông Phương Na Na muốn tự sát, không nghĩ đến cái khác mà lập tức lao tới ôm cổ Đông Phương Na Na, – Na Na, đừng, em không nên như vậy, anh trai sẽ không giết của em đâu…
Diệp Mặc trong lòng cười lạnh, thần trí của hắn sớm đã nhìn thấy Đông Phương Na Na trong túi áo có một khẩu súng lục, cô ta muốn tự sát đâu cần đâm đầu vào cột nhà, lấy súng lục ra là được rồi.
Đáng tiếc Diệp Tử Phong lúc này không nghĩ tới những thứ khác, nhưng Diệp Mặc cũng lười đi vạch trần chút chuyện xấu đó.
Hắn nhìn ra, Diệp Tử Phong rất yêu Đông Phương Na Na, mà Đông Phương Na Na lại đang lợi dụng Diệp Tử Phong.
Diệp Mặc không để ý Diệp Tử Phong, trực tiếp đi đến tìm một chỗ ngồi rồi ngồi xuống, lúc này mới dịu giọng nói:
– Anh hai, chị Nguyệt Hoa, vì sao nơi này thiếu nhiều người quen như vậy? Vì sao Phương Vỹ cũng bị nhốt?
Hứa Bình hổ thẹn cúi đầu nói:
– Rất xin lỗi, chú ba, anh không có giúp chú quản lý được cái nhà này, anh hổ thẹn lắm Hư Nguyệt Hoa lại đứng lên nói:
– Chủ tịch Hội đồng quản trị, trách nhiệm chủ yếu là tôi, hôm nay trước khi họp, tôi cố ý đi điều tra một ít văn kiện đã được duyệt qua, tôi mới biết một số văn kiện mệnh lệnh từ chức của Hoàng tư lệnh và Miêu Đồng đều là tôi ký tên.
Lúc trước, Tử Phong đưa tới để cho tôi ký tên, tôi cũng không có để ý…
Diệp Lăng vẫn không nói gì lại đột nhiên đứng lên nói:
– Tôi biết chị Úc và Hoàng tư lệnh căn bản cũng không có ý chủ động từ chức, mệnh lệnh này đều là giả.
Sau khi chị Nguyệt Hoa ký tên những văn kiện khác, bị Đông Phương Húc Chân đánh tráo, sau đó Đông Phương Húc Chân lợi dụng thủ lệnh của chị Nguyệt Hoa, hơn nữa mấy người kia dưới tay y đã cưỡng ép bắt đám người chị Úc lại.
– Anh, anh hai bởi vì si mê Đông Phương Na Na nên đã nhiều lần cãi nhau với chị Nguyệt Hoa.
Chị Nguyệt Hoa bởi vì thân phận của anh Tử Phong, chị ấy luôn nghĩ đến mình mới là người ngoài, nên mới để cho bọn họ từ từ chiếm lĩnh Lạc Nguyệt.
Em mặc dù biết, nhưng em không dám nói, chị Lạc ảnh và chị Khinh Tuyết đều đi ra ngoài, em nghĩ chờ hai chị ấy trở về rồi nói sau, nhưng các chị ấy vẫn chưa trở về, may mà hôm nay anh đã trở lại.
Diệp Lăng xoa xoa ánh mắt, cô nghĩ tới tình huống chịu nhục tại Yến Kinh lúc trước.
Điểm không giống nhau chính là, nàng hôm nay và nàng lúc trước đã hoàn toàn khác rồi, cô đã trưởng thành.
Lúc trước cô bị người của Tống gia lợi dụng, hôm nay cô chỉ có thể âm thầm thu thập những tin tức này, cô biết một khi cô để lộ ra.
Chẳng những là cô, ngay cả chị Nguyệt Hoa, anh Hứa, còn có anh hai của mình sẽ bị những người này giết chết.
Bọn họ sở dĩ không có giết hết một lần, đó là bởi vì sợ làm cho Lạc Nguyệt bạo động mà thôi.
Một khi bọn họ liều lĩnh động thủ, chị Nguyệt Hoa và anh hai, còn có chị Úc đều sẽ bị hại.
Nhưng nếu không kinh động bọn họ, nhiều nhất là Lạc Nguyệt rơi vào trong tay những người này, cô tin rằng khi anh trai mình trở về sẽ có biện pháp đoạt lại Lạc Nguyệt, nhưng người đã chết thì không thể sống lại.
Đương nhiên, chủ yếu nhất vẫn là cô tận mắt nhìn thấy một cảnh tượng, anh Tàng là Địa cấp hậu kỳ dưới tay tên cao thủ bị anh trai giết, thậm chí ngay cả ba chiêu đều đỡ không nổi, đã bị bắt lại.
Mà mấy tên vệ sĩ của anh Tàng cũng dễ dàng bị giết sạch.
Cũng may hiện tại anh trai đã trở lại, tất cả lại hồi phục như trước kia.
Diệp Mặc rốt cuộc hiểu được Diệp Lăng tại sao trên mặt lại áy náy, cô là vì năng lực của mình có hạn, biết rõ anh hai bị những người này lợi dụng, nhưng không có thực lực để đụng đến bọn họ.
Nhưng cô không giống như Diệp Tử Phong, đem Lạc Nguyệt bán cho bọn khốn khiếp này.
Diệp Mặc thở dài, đứng lên đi đến trước mặt Diệp Lăng nói:
– Diệp Lăng, anh hiểu lầm em rồi, có phải thời điểm em phát hiện mấy người của Phương gia không bình thường, sự tình đã không kịp thay đổi?
– Anh…
Diệp Lăng gật gật đầu, rốt cuộc không kìm nổi ủy khuất trong lòng, nhào vào trong lòng Diệp Mặc, không ngừng khóc.
Sau một lúc lâu cô mới nức nở nói:
– Kỳ thật sự tình này cũng không trách được anh hai, anh hai chịu áp lực rất lớn, hơn nữa trước kia anh hai vẫn rất nghiêm khắc đối với chính mình, cho nên thời điểm Đông Phương Na Na vừa xuất hiện, anh hai liền, liền… Hơn nữa, Đông Phương Na Na rất gian xảo…
Diệp Mặc nhìn Diệp Tử Phong đang ôm chặt lấy Đông Phương Na Na, không nói gì lắc đầu, hắn biết loại chuyện này không có cách nào khuyên bảo.
Diệp Tử Phong tuy rằng thông minh, nhưng tính cách của y có chút nhu nhược, một khi bị người khác chui vào, rất khó giải thích rõ ràng với y.
Diệp Lăng khóc một hồi, chợt nhớ tới đến cái gì, cô lập tức nói:
– Anh, anh khẩn trương đi cứu mấy người chị Úc, chị Úc còn có Hoàng tư lệnh đều bị Đông Phương Húc Chân nhốt lại rồi, ở nhà tù quân sự Hà Tử vịnh.
– Cái gì? Bọn họ không phải đã rời khỏi Lạc Nguyệt sao?
Hư Nguyệt Hoa kinh ngạc đứng lên, run giọng hỏi, nếu vài người quan chức cao cấp của Lạc Nguyệt, bị nhốt vào nhà tù ngay dưới mắt của cô, đó chẳng phải nàng đã không làm tròn bổn phận của mình ư.
Diệp Tử Phong vẫn đang ôm Đông Phương Na Na cũng dại ra, y vẫn rất cảm kích Đông Phương Na Na đối tốt với y, vào thời điểm những người lão làng ở Lạc Nguyệt rời đi, lại giới thiệu nhiều nhân tài đến Lạc Nguyệt như vậy.
Bây giờ nghĩ lại, y đúng là quá ngu ngốc.
Nhưng Diệp Tử Phong biết rõ bị một người phụ nữ lợi dụng đến mức này, y vẫn không có biện pháp đoạn tuyệt với Đông Phương Na Na.
– Tôi đi cứu bọn họ.
Hứa Bình vỗ một cái lên mặt bàn, trên mặt chẳng những lộ ra hổ thẹn cực độ, cũng lộ ra phẫn nộ cực độ.
Diệp Mặc khoát tay áo nói:
– Không cần, tự tôi sẽ đi cứu bọn họ, đây là sai lầm của tôi.
Diệp Mặc nói xong đưa tay ra hai đao gió sau khi giết chết Diệp Thực Hoa và Thân Đức, lại là hai đạo chỉ phong phế bỏ đan điền của Đông Phương Xung và Đông Phương Na Na, rồi mới hướng Hư Nguyệt Hoa nói:
– Chị Nguyệt Hoa, bây giờ không phải là thời điểm kiểm điểm, chị hiện tại lập tức đem hai người này nhốt lại, đợi lát nữa thẩm vấn.
Nói xong Diệp Mặc hướng Hứa Bình nói:
– Anh hai, anh ngay lập tức đi khống chế quân đội, sau đó triệu tập người tiêu diệt Đông Phương gia, bất kể là ở nhà hay ở bên ngoài.
Trừ những người mà bọn họ cướp đoạt ở Lạc Nguyệt Thành ra, còn lại tất cả mọi người đều giết sạch, không có lý do gì, hoặc là anh có thể nhớ kỹ bốn chữ ‘Chó gà không tha’.
– Cái gì?
Mọi người ở đây nghe xong Diệp Mặc nói đều ngây dại…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 778: Át Chủ Bài Của Đông Phương Vượng
Át Chủ Bài Của Đông Phương Vượng
C
ái gì?
Mọi người ở đây sau khi nghe xong lời của Diệp Mặc liền ngây ra.
“Đến chó gà cũng không tha”, chẳng lẽ đây là xã hội phong kiến hay sao? Cách làm này nếu đến tai Liên Hợp Quốc, nói không chừng Liên Hợp Quốc sẽ dựa vào vấn đề nhân quyền, lần thứ ba công khai lên án Lạc Nguyệt thành.
Nghe xong Diệp Mặc đến chó gà cũng không tha, Đông Phương Na Na và Đông Phương Xung liền rùng mình một cái, thậm chí đến chuyện vừa rồi phẫn nộ vì đan điền bị hủy cũng đã quên sạch.
Lúc này bọn họ mới hiểu được thiếu chủ Đông Phương Vượng của bọn họ đã chọc phải nhân vật như thế nào.
Mấy năm nay, Diệp Mặc vẫn không ở Lạc Nguyệt, bọn họ cũng vẫn chưa nhìn thấy Diệp Mặc, cho nên bọn họ cho rằng Diệp Mặc cũng chỉ như vậy, không có gì phải lo lắng nhiều như vậy, hắn sở dĩ có thể có được ngày hôm nay, dựng lên được Lạc Nguyệt thành, là do hắn chó ngáp phải ruồi, may mắn biết được ít Cổ Võ, lại may mắn biết được cách chế tạo đan dược, hơn nữa lại gặp được kĩ thuật cuồng nhân Diệp Tinh này.
Đối với lời của Diệp Mặc mà nói thì Hứa Bình không thấy có gì kì quái cả, diệt khẩu cũng là điều bình thường.
Hư Nguyệt Hoa cũng không cảm thấy có gì kì lạ cả, cô mặc dù ngạc nhiên nhưng cũng có thể cho rằng là nghĩ đã thông.
Nhưng Diệp Tử Phong và Thẩm Thiên Thiên vẫn chưa nghĩ ra, Thẩm Thiên Thiên theo bản năng nói một câu:
– Anh Diệp, chuyện này có phải trước tiên phải nhốt lại, sau đó mở phiên tòa định tội, sau đó lại…
Diệp Mặc lạnh lùng cười, tương đối mà nói, hắn chưa được tính là ngu ngốc về chính trị, so với đám người như Hư Nguyệt Hoa thì còn tốt hơn nhiều.
Loại đạo lí rõ ràng như này tại sao hắn lại không hiểu được, nhưng hắn trở về là để lập uy, loại uy này cũng không thể lập nên được, thì về sau hắn rời khỏi Lạc Nguyệt lâu ngày thì làm thế nào?
Lạc Nguyệt thành khác với các quốc gia khác, đây là một thành phố mới nổi, hắn hoàn toàn không cần phải rập khuôn theo pháp luật của các nước khác.
Hắn muốn dùng máu tanh để cảnh báo những người ham muốn Lạc Nguyệt thành, nói cho họ biết, nơi này không có gì phải giằng co lải nhải ở tòa án, xúc phạm vào tôi, tôi sẽ giết anh.
Nhưng Diệp Mặc đồng thời cũng biết, Thẩm Thiên Thiên nói không phải là không có đạo lí, thế nhưng có đạo lí thế nào đi chăng nữa cũng không thể ngăn cản mệnh lệnh của hắn.
Hắn quay đầu về phía Hư Nguyệt Hoa bổ sung một câu:
– Đợi sau khi anh hai giết những người kia, đem hành vi phạm tội của những người bị giết của nhà Đông Phương liệt kê hết ra.
Hư Nguyệt Hoa đương nhiên là hiểu ý của Diệp Mặc, Diệp Mặc trước tiên là giết người, sau đó mới tìm chứng cứ phạm tội.
Chỉ cần là giết rồi, đều sẽ tìm được chứng cứ phạm tội.
Có thể nói lời của Diệp Mặc dường như không có đạo lí gì cả.
Làm gì có chuyện giết người trước, rồi tìm chứng cứ phạm tội sau.
Có thể nói Diệp Mặc đã cực kì phẫn nộ rồi.
Diệp Mặc dừng lại một chút rồi nói thêm:
– Pháp luật của Lạc Nguyệt thành bổ sung thêm một điều.
Đối với người phản quốc, chỉ cần thông qua sự xác nhận của tôi, là có thể giết vô điều kiện.
Đây là một điều khoản thô bạo, Diệp Mặc tin tưởng rằng hắn sẽ không đổ oan cho người khác, nhưng hắn cũng sẽ không đem quyền lực này tùy tiện giao cho người khác.
Sở dĩ hắn nói ra điều khoản này, không phải là bởi vì hắn quá coi trọng quyền lực, mà là để cảnh báo những người có âm mưu.
Đừng có dùng cái pháp luật trên thế giới hoặc những động tác nhỏ đến Lạc Nguyệt giương oai, Lạc Nguyệt thành có quy tắc của Lạc Nguyệt thành.
Lời cảnh cáo này có nghĩa là đừng động đến vảy ngược của Diệp Mặc, nếu động đến rồi, thì sẽ bị giết.
Hoặc cũng có thể nói, chỉ cần khiến Diệp Mặc nghi ngờ, là cũng có thể giết người rồi.
Đây đúng là không có đạo lí gì để nói rồi.
Người của nhà Đông Phương đã tùy ý giết cả nhà của người khác, hơn nữa còn đến nhà cưỡng gian rồi giết chết, còn trắng trợn nói là người khác tự sát, điều này đã xúc phạm đến sức chịu đựng cuối cùng của hắn rồi.
Cho dù là làm cho số đông người nhà Đông Phương oan ức, hắn cũng muốn cho người của Lạc Nguyệt thành một sự công bằng.
Hắn sáng lập Lạc Nguyệt thành là để có một nơi yên tĩnh cho những người thích hòa bình, chứ không phải là cho những người đó một nơi để ức hiếp dân chúng, cho dù là Diệp Tử Phong cũng không được.
Diệp Lăng nhìn Diệp Thực Hoa đã bị giết nằm trên mặt đất, trong mắt có chút ảm đạm.
Cô không thích việc này, nhưng người của Diệp gia cố tình muốn tới nơi yên tĩnh như Lạc Nguyệt này để gây rối.
Cô đã sớm biết, một khi anh trai trở về, những người này đều không thể đi được, bây giờ xem ra đúng là như vậy.
Nhìn anh hai Hứa Bình sắp phải rời đi của mình,, Diệp Mặc và Diệp Lăng chào hỏi một chút.
Cũng chuẩn bị đi cứu đám người Úc Diệu Đồng.
Hắn sở dĩ nói với đám người Hư Nguyệt Hoa rằng đây là sai lầm của hắn, đó là bởi vì hắn chưa nói rõ ràng cho Hư Nguyệt Hoa biết phạm vi quyền lực và trách nhiệm của cô.
Điều này làm cho Hư Nguyệt Hoa hiểu sai về Diệp Tử Phong, cho rằng Diệp Tử Phong là do hắn phái tới để giam chân cô.
Chính là bởi vì như vậy, nên Lạc Nguyệt mới xảy ra nhiều chuyện.
Xét cho cùng chỉ có một câu, là hắn chưa nói rõ ràng về quyền lực của Hư Nguyệt Hoa.
Đương nhiên, còn một điều chính là, Hư Nguyệt Hoa thích hợp làm chủ quản cho ngành tình báo, để cô ấy đảm nhiệm thành chủ, đúng là có chút khó khăn.
– Đợi một chút, anh hai.
Diệp Mặc dường như đột nhiên nhớ đến cái gì đó, hắn mạnh mẽ gọi Hứa Bình đang muốn đi ra ngoài lại.
Chuyện hắn bỗng nhiên nhớ tới đó chính là hắn cảm thấy hắn dường như cảm thấy có chỗ nào đó hắn không nghĩ tới.
– Chuyện gì, chú ba.
Hứa Bình từ trước đến nay đều không hoài nghi lời của Diệp Mặc, Diệp Mặc nói muốn giết sạch thì giết sạch.
Ngay cả đám người Hư Nguyệt Hoa cũng nhìn Diệp Mặc, không biết tại sao Diệp Mặc đột nhiên gọi Hứa Bình lại.
Từ lúc sau khi Diệp Mặc tiến vào, sát phạt quyết đoán, trước nay chưa từng do dự.
Cái cần lúc này chính là khí thế, tại sao hắn lại muốn để Hứa Bình đợi?
Diệp Mặc tỉnh táo lại, chuyện là Đông Phương Vượng khơi lên, với tài trí của Đông Phương Vượng, y không thể tính toán đến tình huống thất bại.
Với phương thức làm việc của Đông Phương Vượng, y nhất định phải túm được một lá bài tẩy mới dám làm như vậy.
Cho dù y đã nắm chắc một trăm phần trăm thắng lợi thì hắn cũng sẽ có một lá bài tẩy.
Tác dụng của lá bài tẩy này chính là kế hoạch sau khi y thất bại, dùng để đàm phán với hắn.
Người của nhà Đông Phương đều là yêu nghiệt, một đám xảo trá như hồ ly, nếu như hắn xem thường bọn chúng, cuối cùng người thua thiệt nhất là hắn, là Lạc Nguyệt Thành của hắn.
Át chủ bài của Đông Phương Vượng kia là gì?
– Anh hai, tạm thời anh đừng đi kinh động bất cứ ai, đợi em suy nghĩ.
Mọi người đều ngồi xuống.
Diệp Mặc cũng ngồi xuống, xoa xoa đầu.
Không đúng, sau khi hắn tiến vào đã lộ mặt ở trước cửa hàng Viên Củng, chuyện hắn trở lại có phải đã bị tiết lộ ra ngoài chưa?
Diệp Mặc biết rằng dưới sự vội vàng, hắn cũng không nghĩ ra thứ gì.
Tiện tay lấy ra mấy khối nguyên liệu luyện chế bùa thông tin, đưa cho Hứa Bình và đám người Hư Nguyệt Hoa mỗi người một cái, lúc này mới nói với Hứa Bình:
– Anh hai, bây giờ anh lập tức đi tiếp nhận quân đội trước, sau đó phong tỏa Lạc Nguyệt, không cho phép một con chim của Lạc Nguyệt bay ra ngoài.
Sau khi anh phong tỏa Lạc Nguyệt Thành thì đến tận diệt nhà Đông Phương.
Có chuyện gì thì anh dùng bùa thông tin liên lạc với em.
Còn nữa, nếu như anh đã khống chế tất cả thì có thể thay em đi cứu bọn chị Úc.
Hắn biết trong tình hình không rõ quân bài chưa lật của đối phương, điều hắn có thể làm chỉ có thể là nhanh, nhanh nữa, nhanh đến mức người khác không biết.
Hắn vốn phải tự mình đi cứu người, nhưng hắn phải làm rõ bước tiếp theo của Đông Phương Vượng là gì.
Bùa thông tin hắn luyện chế, nhiều nhất là truyền thông tin trong vòng một trăm dặm mà thôi, loại đồ này không có tác dụng ngoài Tu Chân giới, nhưng bây giờ lại có tác dụng lớn.
– Được rồi.
Hứa Bình đi nhanh ra ngoài, rất nhanh liền biến mất ở cửa.
Diệp Mặc lại nhìn Hư Nguyệt Hoa, nói:
– Chị Nguyệt Hoa, lập tức lấy mệnh lệnh cao nhất của phủ thành chủ truyền xuống, lập tức cho dừng tất cả các phương tiện giao thông trong Lạc Nguyệt thành, trước khi có mệnh lệnh tiếp theo, không cho phép bất kì chuyến bay và tàu biển nào vào.
Đây là thứ nhất, điều quan trọng thứ hai, lập tức chặn tất cả các cuộc gọi qua điện thoại và liên lạc qua truyenfull. vn, cũng như vậy, trước khi có mệnh lệnh tiếp theo, không được phép mở lại.
Đồng thời cũng mở hệ thống làm nhiễu của Lạc Nguyệt, ngăn cấm tất cả những tín hiệu truyền ra ngoài, chúng ta sẽ liên lạc bằng cái bùa thông tin này.
– Vâng, thưa chủ tịch hội đồng quản trị.
Hư Nguyệt Hoa biết rằng Diệp Mặc đã phát hiện ra chuyện quan trọng gì, đối với chuyện Diệp Mặc lôi ra thứ kì lạ bùa thông tin này, Hư Nguyệt Hoa cũng không cảm thấy có gì kì lạ.
– Đúng rồi, chị Nguyệt Hoa, trước đây em bảo chị đi điều tra Tây Đường, chị có tin tức gì không.
Diệp Mặc nghĩ đến Đông Phương Vượng, lập tức hỏi một câu.
Hư Nguyệt Hoa lắc lắc đầu:
– Không điều tra được gì, thế nhưng ở thời kì cuối cùng của Tùy Đường, tại Kinh Bình có một thế lực lớn là Tây Đường, nhưng thế lực đó rất nhanh đã bị tan rã.
Sau này những giới thiệu về Đại Tây Đường cũng rất ít, gần như là không tìm thấy được.
Diệp Mặc biết rằng nếu bị điều tra ra đơn giản như vậy, thì Tây Đường đã không tồn tại đến ngày hôm nay.
Theo mệnh lệnh của Diệp Mặc, mệnh lệnh của Hư Nguyệt Hoa và Hứa Bình cũng được truyền xuống.
Lạc Nguyệt thành lại không được yên ổn một lần nữa, một số người bị bắt đi, thậm chí cả giới quản lí của một số bộ phận trong Lạc Nguyệt thành cũng đều không may mắn thoát khỏi.
Mà quan trọng hơn là, giao thông và liên lạc qua truyenfull. vn với bên ngoài bây giờ cũng vô cùng khó khăn, những người nhạy cảm đều đã biết, Lạc Nguyệt thành dường như sắp xảy ra chuyện lớn rồi.
Diệp Mặc trong lúc mọi người đang đi làm việc của mình đã khống chế được Đông Phương Na Na và Đông Phương Xung, kết quả thẩm tra là, hai người này đều là do Đông Phương Vượng phái tới, nhưng bọn họ cũng chỉ là quân cờ của Đông Phương Vượng mà thôi, cũng không biết bước tiếp theo của Đông Phương Vượng là gì.
Thu hoạch duy nhất chính là từ miệng của Đông Phương Na Na, Diệp Mặc đã biết được một sào huyệt của Đông Phương Vượng, đảo New Rini.
Đây là một đảo nhỏ của tư nhân, Đông Phương Vượng năm năm trước chiếm được đảo này, sau đó bồi dưỡng quân đội và thế lực của mình ở đây.
Diệp Mặc trong lòng cùng thầm than, hắn không biết Đông Phương Vượng trước đây có tích lũy gì hay không, nhưng trong vài năm ngắn ngủi đã có nhiều tiền đến vậy để thu mua một cái đảo nhỏ, năng lực của người này thật đúng là không phải để trưng cho đẹp.
Cái tên Đông Phương Vượng kia nếu như chỉ là khôi phục Tây Đường của y thì thôi, nhưng lại chủ ý muốn đánh tới Lạc Nguyệt, vậy thì cũng đừng trách Diệp Mặc hắn không khách khí.
Đảo New Rini gần sáu ki lô mét vuông, cũng không biết Đông Phương Vượng chiếm được như thế nào.
Nhưng bất kể Đông Phương Vượng có ở trên đảo này hay không, Diệp Mặc đã quyết định hủy diệt hòn đảo này rồi.
Diệp Mặc dùng thần thức quét ra ngoài, động tác của Hứa Bình rất nhanh, y rất nhanh đã khống chết được quân đội.
Diệp Mặc gật gật đầu, Hứa Bình dù sao cũng là người đứng đầu quân đội, hơn nữa lại là tu vi đỉnh cao Địa cấp.
Sau khi Diệp Thực Hoa, người từ ngoài đến này bị chết, khống chế quân đội vốn dĩ là của y cơ bản là không tốn chút sức lực nào.
Vài tiếng súng và tiếng nổ vang lên, Hứa Bình vẫn gặp được những tên không sợ chết như vậy, Diệp Mặc trong lòng có chút khâm phục tên Đông Phương Vượng này.
Diệp Mặc không ngờ gã lại chọn thời điểm hắn không có mặt ở Lạc Nguyệt, lại đến tung ra một chiêu như vậy.
Một tiếng nổ mạnh làm Diệp Mặc cả kinh, một tiếng nổ, hắn tại sao lại không nghĩ ra? Nếu hắn là Đông Phương Vượng, mất cả chì lẫn chài, cách duy nhất là hủy diệt Lạc Nguyệt, nhưng Lạc Nguyệt phòng không nghiêm ngặt, muốn thông qua làn đạn để đạt được mục đích dường như là không thể được.
Biện pháp duy nhất là đem bom đặt ở Lạc Nguyệt, sau đó dùng kíp nổ.
Nghĩ đến đây trên người Diệp Mặc lập tức toát ra mồ hôi lạnh, nếu bom đã đặt ở Lạc Nguyệt, mà người cầm kíp nổ lại cũng ở Lạc Nguyệt, thì tất cả những biện pháp này của hắn cũng chỉ là làm cho người mù xem mà thôi, không có ý nghĩa gì cả.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 779: Chuyện Quan Trọng Hơn
Chuyện Quan Trọng Hơn
D
iệp Mặc là người quyết đoán, sau khi hắn nghĩ đến tính nguy hiểm của sự việc, liền biết rằng vào lúc này mà gọi Hứa Bình lại chỉ phí công mà thôi, hoặc chỉ có thể phản tác dụng.
Cách duy nhất chính là điều tra thử, Đông Phương Vượng có thật là đã cài rất nhiều bom ở thành Lạc Nguyệt hay không.
Nếu quả thật có cài bom, thì cách duy nhất của hắn chính là thừa lúc Đông Phương Vượng còn chưa cho nổ, hắn sẽ giải quyết toàn bộ số bom đó trước.
Diệp Mặc nghĩ đến đây, thần thức của hắn liền quét ra ngoài, ngay cả dưới lòng đất cũng không bỏ qua.
May là lúc này thần thức của hắn đã tiến đến nơi hơn hai mươi mét, dù có xuống dưới bùn đất cũng có thể xuống sâu mấy trăm mét.
Sắc mặt của Diệp Mặc nhanh chóng trở nên khó coi, hắn quả nhiên đã phát hiện ra bom, hơn nữa còn là bom hẹn giờ.
Bom hẹn giờ với hiệu ứng bức xạ hạt nhân, loại bom như thế này mỗi một quả đều có thể giết chết hàng trăm ngàn người, đây vẫn chưa phải là điều đáng sợ nhất, đáng sợ nhất là hậu quả bức xạ, nếu có nhiều loại bom như thế này, thì cả thành Lạc Nguyệt chết chắc rồi, tên Đông Phương Vượng này đúng là đồ điên.
Diệp Mặc bình tĩnh trở lại, hắn cảm thấy biện pháp của mình cũng không phải là không có chút tác dụng gì.
Nếu những quả bom này được người trong thành làm nổ, vậy thì nhất định phải thông báo cho Đông Phương Vượng mới có thể kích nổ.
Bất kể là người bên ngoài hay trong thành cho nổ bom, đều phải báo với Đông Phương Vượng, như vậy thì, hắn cắt đứt toàn bộ đường dây liên lạc của Lạc Nguyệt cũng có ích.
Ngay sau đó, Diệp Mặc đã rời khỏi phòng hội nghị, hắn phải đào mấy quả bom này lên trong thời gian ngắn nhất.
Thần thức của Diệp Mặc mạnh mẽ, thần thức của hắn quét ra khắp nơi, những quả bom này gần như cách mười mét là có một quả, không những phân bố hợp lý đều đặn, hơn nữa ở nơi càng đông người thì loại bom này càng nhiều.
Diệp Mặc bắt đầu nổi giận, hèn gì mà Phương Vĩ lại bị khống chế.
Dưới sự phối hợp của thành chủ thành Lạc Nguyệt và các nơi, muốn gài mấy quả bom này, quả thật rất đơn giản.
Lạc Nguyệt chắc chắn phải đổ máu rồi.
Những người này ẩn nấp rất kĩ, nếu Diệp Mặc đã quyết định ra tay, thì hắn sẽ không mềm lòng.
Từng quả bom một bị Diệp Mặc đào lên ném vào thế giới trang vàng, Diệp Mặc biết rằng dù có thiết bị điều khiển từ xa, cũng không có cách nào điều khiển tín hiệu vào tới thế giới trang vàng của hắn, nên hắn rất yên tâm.
Vị trí đặt những quả bom này rất lạ, thậm chí rất kì cục, có quả ở trong lòng cây, có quả ở trong nước, có quả trong đất bùn, thậm chí còn có quả ở giữa đường cái của quảng trường hoặc ở trong vách tường.
Có thể nói nếu không phải là Diệp Mặc, mà đổi thành bất cứ người nào.
Không có vị trí xác thực, thì những quả bom này cũng không có cách nào dời đi hoàn toàn.
Không có sự ủng hộ của một chủ quản thành phố, thì những quả bom này cũng không có cách nào được gài vào.
Dựa vào vị trí lắp đặt của những quả bom này, Diệp Mặc liền biết rằng đây tuyệt đối không phải là chuyện có thể làm xong trong một sớm một chiều.
Xem ra Đông Phương Vượng đã dòm ngó Lạc Nguyệt từ lâu lắm rồi.
Những quả bom này giống như hạt nhân cỡ nhỏ vậy, mỗi một quá đều vô cùng đắt giá.
Tên Đông Phương Vượng này thật đúng là có tiền mà.
Nếu mấy quả bom này bị kích nổ thật, có thể nói người chịu tổn thương nhiều nhất chỉ có dân chúng Lạc Nguyệt mà thôi.
Hơn nữa có thể làm ra chất phân hạch từ hình thức bom hẹn giờ, lai lịch của quả bom này tuyệt đối không đơn giản.
Diệp Mặc cho rằng, dù Đông Phương Vượng có thông minh thế nào, có bản lĩnh và có tiền đến mấy, cũng không có cách nào làm được điều này.
Trừ khi là Diệp Tinh.
Nhưng Diệp Tinh không thể nào làm chuyện như vậy, tuy Diệp Mặc chưa kịp hỏi Diệp Tinh đi đâu.
Nhưng hắn tin rằng Diệp Tinh sẽ không làm như thế.
Từ đó có thể thấy, Đông Phương Vượng nhất định có người hợp tác cùng, hơn nữa người hợp tác với y thật không đơn giản, ít nhất cũng có sức mạnh khoa học kĩ thuật như “Bắc Sa”.
Với thần thức của Diệp Mặc và tốc độ của hắn, kiếm ra tất cả bom trong thành Lạc Nguyệt cũng mất nửa ngày.
Tổng cộng có năm mươi chín quả bom.
Sau khi Diệp Mặc bỏ những quả bom này vào thế giới trang vàng, kiểm tra tới lui nhiều lần, xác nhận không còn quả bom nào nữa, mới chịu thôi.
Sau chuyện này, điều hắn phải làm đầu tiên chính là, lập vài thiết bị dò bom tự động trong thành, một khi phát hiện ra bom, lập tức báo động toàn thành.
Diệp Mặc vừa mới thở phào nhẹ nhõm, bộ đàm liền truyền đến tin của Hứa Bình.
– Chú ba, Dương Cửu vốn luôn theo sau Diệu Đồng hiện giờ đã làm phản, hơn nữa còn giết chết mấy binh lính…
Hứa Bình biết Diệp Mặc rất niệm tình xưa, Dương Cửu là người theo Diệp Mặc từ rất sớm, bây giờ làm phản không biết Diệp Mặc sẽ đối xử với ông ta như thế nào.
Dương Cửu? Diệp Mặc liền nhớ lại chuyện thu nhận Dương Cửu và Hàn Tử ở Ninh Hải.
Bọn họ đều là người của “Địa Sát”, còn do hắn giúp họ rút sâu độc, không ngờ mình vừa đi khỏi, thì ông ta đã làm phản rồi.
Dương Cửu đã phản bội, còn Hàn Tử thì sao?
– Tôi đến đó một chuyến.
Diệp Mặc nói xong, liền đến chỗ của Hứa Bình.
Lúc này ở ngoài trên cơ bản đã trở nên yên tĩnh, còn Dương Cửu đã bị Hứa Bình khống chế, đang trói vào một cây cột.
Xung quanh có vài binh sĩ bị giết, nhưng xem ra Hứa Bình đã khống chế được cục diện.
Dương Cửu dù đã bị trói lại, trên mặt vẫn tỏ vẻ khinh thường, nhưng khi ông ta nhìn thấy Diệp Mặc đến, trong mắt liền toát lên sự sợ hãi, ông ta không ngờ rằng Diệp Mặc lại trở về.
Áp lực mà Diệp Mặc gây ra cho ông ta, đã không cách nào xóa bỏ được.
Đừng nói là Dương Cửu, cả binh lính trong quảng trường, khi thấy Diệp Mặc đến, ai ai cũng nín thở, đứng thẳng người.
Gần như trên 90% trong bọn họ chưa từng gặp qua Diệp Mặc, nhưng Diệp Mặc đã là một truyền thuyết ở thành Lạc Nguyệt, một truyền thuyết không thể vượt qua.
Trải qua nhiều năm như vậy, chuyện Lạc Nguyệt do Diệp Mặc sáng tạo ra đã sớm được lan truyền khắp thành Lạc Nguyệt.
Diệp Mặc lạnh lùng nhìn Dương Cửu, lạnh nhạt hỏi:
– Tôi nhớ ông có một biệt hiệu gọi là Cửu Thúc, tôi rất muốn hỏi ông, Diệp Mặc tôi bạc đãi ông khi nào? Hay là Lạc Nguyệt của tôi đã từng bạc đãi ông? Để ông phải phản bội Lạc Nguyệt?
– Tôi…
Dương Cửu có thể không sợ Hứa Bình, nhưng ông ta không tài nào không sợ Diệp Mặc.
Hứa Bình ở bênh cạnh cười nhạt, nói:
– Dương Cửu, không phải lúc nãy ông nói tôi không dám giết ông sao? Thành Lạc Nguyệt nằm trong sự khống chế của chủ tử của ông sao?
Dương Cửu đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt đã bớt sợ hãi, nghiến răng nói:
– Phải đó, tôi từng nói thế, Diệp Mặc, tôi biết cậu có bản lĩnh.
Nhưng cậu không thể giết tôi, vì ta biết rằng một khi giết chết tôi, Lạc Nguyệt lập tức sẽ tiêu đời.
– Ồ, tại sao vậy, ông nói thử xem.
Hứa Bình vẻ mặt mỉa mai nhìn Dương Cửu, không hề tin lời nói của ông ta.
Nếu không phải sợ Diệp Mặc không muốn giết Dương Cửu, thì Hứa Bình y đã sớm ra tay rồi.
Trong mắt Dương Cửu bỗng toát lên sự hoảng sợ, ông ta nghĩ đến người không gì là không làm được kia, tên thiếu chủ kia quả thực là ma quỷ, dường như bất cứ điều gì y cũng có thể làm được.
Y nói phải đánh bại Úc Diệu Đồng, kết quả y quả nhiên đã thành công.
Y nói muốn đánh bại tư lệnh lục quân Quách Khởi, cũng đã thành công, y nói muốn để Đông Húc Chân trở thành đệ nhất phó thành chủ, kết quả là ngày thứ hai sau khi y nói xong, Đông Húc Chân thật sự chính là đệ nhất phó thành chủ của Lạc Nguyệt.
Nên y nói Diệp Mặc không dám giết mình, nhất định là thật, Diệp Mặc cũng rất đáng sợ, nhưng so với tên thiếu chủ kia, dường như Diệp Mặc an toàn hơn.
Diệp Mặc nhìn Dương Cửu, biết điều ông ta lo không phải là mình có muốn giết ông ta hay không, mà là ông ta đang nghĩ đến chuyện khác.
Đột nhiên Diệp Mặc cảm thấy không còn hứng thú nói thêm gì nữa, hắn chỉ hỏi một câu:
– Hàn Tử đi đâu rồi? Chị Úc có phải là do ông ra tay bắt không?
Dương Cửu giật mình một cái, trả lời trong vô thức:
– Hàn Tử bị tôi giết rồi, Úc Diệu Đồng là do tôi bắt…
Diệp Mặc không chờ Dương Cửu nói dứt lời, liền khoát tay nói:
– Giết.
– Không, Diệp Mặc cậu không thể giết tôi.
Thiếu chủ đã nói, cậu giết chết tôi, thì Lạc Nguyệt sẽ tiêu đời.
Dương Cửu đột nhiên phản ứng trở lại, nhưng Diệp Mặc quay đầu lại không thèm nhìn ông ta một cái.
Mấy bước là đã biến mất ngoài quảng trường.
…
Khi Diệp Mặc trở lại phòng họp, Hư Nguyệt Hoa đã trở về rồi.
Hứa Bình còn ở bên ngoài chỉ huy.
Cùng trở về còn có Úc Diệu Đồng, Tàng Gia Nghiêm, Hoàng Ức Niên, Lý Tam Đao, Quách Khởi, Lư Lâm, Phương Nam, Phương Vĩ, ngoài ra Thi Tu và Tống Tiểu Vân vợ hắn cũng có mặt, ngay cả tư lệnh không quân Thư Đức Mạn vừa nãy không tham gia hội nghị cũng cố tình đến.
Là tội phạm chính trị, những người này tuy bị nhốt lại, nhưng Đông Phương Vượng rõ ràng không tính giết bọn họ, nên cũng coi như khỏe mạnh.
Tuy mọi người đều biết Diệp Mặc đã trở về, nhưng sau khi nhìn thấy Diệp Mặc bước vào, bọn họ mới dám tin, đây là sự thật.
Tất cả đều đứng dậy, đối với bọn họ mà nói, Lạc Nguyệt xảy ra bất kì chuyện gì, chỉ cần Diệp Mặc trở về, thì sẽ không có chuyện gì.
Tuy Diệp Tử Phong cũng đến phòng hội nghị, nhưng nhìn thấy nhiều tiền bối như thế này vì y mà bị nhốt, y mới hiểu ra bản thân mình tệ thế nào.
Diệp Mặc nhìn các lão bằng hữu trước đây cùng mình đến Lạc Nguyệt xông xáo, trong lòng không khỏi thổn thức, may là hắn đã trở về, nếu hắn không trở lại, sau cùng khi Lạc Nguyệt lọt vào tay nhà Đông Phương, thì những người này đều sẽ bị giết.
– Anh Tàng, chị Úc và Hoàng tư lệnh nữa, Diệp Mặc tôi có lỗi với mọi người, lại để cho một nơi như Lạc Nguyệt xảy ra chuyện thế này, tôi thật sự rất hổ thẹn.
Đây là nhà của chúng ta, mà lại để cho người khác tiến vào gây bất lợi cho mọi người, đó là sai lầm của tôi…
Diệp Mặc chắp tay xin lỗi từng người, dù nói thế nào, những người này đều là người lập công cho Lạc Nguyệt trước đây, nhưng lại vì người khác mà bị nhốt vào tù.
Hư Nguyệt Hoa lại thổn thức nói:
– Khi Diệu Đồng đi, tôi còn đi tiễn cô ấy, nhưng thật không ngờ cô ấy lại bị nhốt.
Diệu Đồng, tôi có lỗi với mọi người.
Úc Diệu Đồng vốn đã nản lòng rồi, nhưng giờ đây Diệp Mặc tự mình trở về, hơn nữa còn giáp mặt xin lỗi, cô biết chuyện này không thể trách Diệp Mặc.
Điều này chỉ có thể nói bọn họ đều không phải là dân làm chính trị, hơi lý tưởng hóa chính quyền rồi.
Tàng Gia Nghiêm lại nói như không có chuyện gì:
– Chuyện đã qua thì cũng đã qua rồi, bỏ đi, tôi nghĩ hiện nay Lạc Nguyệt cần chúng ta ổn định lại với tốc độ nhanh nhất.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Được, mọi người cứ làm tốt chức trách của mình trước, chờ sau khi Lạc Nguyệt hoàn toàn ổn định, chúng ta lại đến trao đổi chuyện sau này.
Còn nữa, Nguyệt Hoa thành chủ, bây giờ hãy lập tức khôi phục giao thông và liên lạc của Lạc Nguyệt.
Diệp Tử Phong cúi đầu bước đến trước mặt từng người cúi người xin lỗi, y biết chuyện này chủ yếu là do y mà ra.
Nếu không phải tại y, bất cứ người nào của nhà Đông Phương cũng không có cách nào càn quấy ở Lạc Nguyệt.
Sở dĩ y có thể như thế, là vì y là em trai của Diệp Mặc, chứ không phải vì y là phó thành chủ.
– Thi Tu, anh đi trợ giúp Nguyệt Hoa thành chủ trước, đợi lát nữa chúng ta bàn sau.
Diệp Mặc vẫn rất vui mừng khi Thi Tu đến, dù sao thì Thi Tu cũng là người anh em tốt nhất của hắn.
Sau khi Diệp Mặc để cho mọi người ai về chỗ nấy, hắn còn có một chuyện quan trọng hơn phải làm.
Dù trong lòng hắn rất muốn biết Khinh Tuyết và Lạc Ảnh đi đâu tìm hắn rồi, nhưng hắn cũng biết rằng, bản thân hắn phải giải quyết xong chuyện ở Lạc Nguyệt mới có thể làm những chuyện khác.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 780: Đông Phương Vượng Điên Cuồng
Đông Phương Vượng Điên Cuồng
Đ
ảo New Rini nằm ở khu vực giữa Philippin và Indonesia, thuộc Bắc Thái Bình Dương.
Diệp Mặc trước giờ không phải là người bị tính kế mà không trả đũa, sau khi hắn đem việc ổn định Lạc Nguyệt giao lại cho bọn người Hư Nguyệt Hoa, thì liền đến đảo New Rini tìm Đông Phương Vượng.
Diện tích đảo New Rini không nhỏ, trong các đảo tư nhân được xem là lớn rồi, hơn nữa hòn đảo này vốn thuộc trùm Ander Châu Âu, không biết tại sao lại về tay của Đông Phương Vượng.
Diệp Mặc từ trên không của đảo New Rini đã nhìn thấy ở đây quả thật có một vài binh lính đang tập huấn, hơn nữa trang bị cũng không tệ.
Xung quanh đảo New Rini canh phòng cẩn mật, nhưng với Diệp Mặc mà nói, việc này cũng giống như không canh phòng vậy.
Diệp Mặc đáp xuống vùng trung tâm của đảo New Rini, ở đây có một tòa cao ốc tráng lệ, hơn nữa xung quanh cao ốc là một dãy thiết bị quân sự, rất nhiều quân doanh.
Diệp Mặc hơi chú ý, ở hòn đảo đơn sơ này, lại có gần hơn một ngàn binh lính, hơn nữa Diệp Mặc cũng chú ý đến quân kỳ của chúng, rõ ràng là hai chữ Giáp Cốt Văn, tuy Diệp Mặc không biết Giáp Cốt Văn, nhưng cũng nhìn ra hai chữ này chính là Tây Đường.
Quả nhiên là sào huyệt của Đông Phương Vượng, hơn nữa còn là chỗ Đông Phương Vượng luyện binh.
Xem ra, tên Đông Phương Vượng này còn quyết đoán hơn anh trai hắn là Đông Phương Tê và Đông Phương Đường, y trực tiếp lôi kéo người của mình, còn hai anh của y đều dựa dẫm người khác, muốn thông qua thế lực của người khác sau đó thành lập vương triều của chính mình.
Từ việc người của nhà Đông Phương đến Lạc Nguyệt nhiều như vậy, Diệp Mặc liền biết, Đông Phương Vượng hẳn mới là thiếu chủ thật sự của nhà Đông Phương.
Đông Phương Tê và Đông Phương Đường chắc cũng muốn làm thiếu chủ, nhưng lại không có được sự giúp đỡ từ nhà Đông Phương, chỉ có thể ra làm riêng.
Thần thức của Diệp Mặc tản ra, nhìn thấy hai chiếc quân hạm mới tinh bên cạnh đảo, nhưng điều khiến Diệp Mặc tiếc nuối chính là, hắn không hề nhìn thấy Đông Phương Vượng, Đông Phương Vượng lại không ở đảo New Rini, xem ra hôm nay không có cách nào tiêu diệt tên này rồi.
Có điều Diệp Mặc cũng không quá để tâm, hắn tin rằng với thần thức hiện giờ của hắn, muốn tìm ra Đông Phương Vượng cũng không phải là chuyện khó khăn gì.
Diệp Mặc đem năm mươi chín quả bom đào được ở thành Lạc Nguyệt toàn bộ cài ở đảo New Rini, dù là trên hai chiếc quân hạm cũng không bỏ qua.
Tuy với hắn mà nói muốn giết những người trên đảo này, cũng rất đơn giản, nhưng Diệp Mặc muốn cho Đông Phương Vượng một bài học, càng nặng càng tốt.
Khi Diệp Mặc vừa mới bố trí xong những thứ này, thì nhận được điện thoại của Hư Nguyệt Hoa.
…
Khi Diệp Mặc đến trung tâm hội nghị lớn nhất ở Lạc Nguyệt, thì trung tâm hội nghị đã đầy người rồi, nhìn thấy Diệp Mặc trở về, mọi người tới tấp đứng lên.
Diệp Mặc nhìn những gương mặt quen thuộc, trong lòng rất thoải mái.
Nhưng hắn lập tức nhìn về màn hình lớn trước phòng hội nghị, không ngờ lại là khuôn mặt của Đông Phương Vượng.
– Có chuyện gì vậy?
Diệp Mặc nhìn Úc Diệu Đồng hỏi.
– Đông Phương Vượng phát biểu trên đài truyền hình đảo Zero, nói xấu công kích Lạc Nguyệt của chúng ta, nói chúng ta vi phạm tinh thần chủ nghĩa quốc tế, bóp chết nhân quyền, là bọn đao phủ.
Úc Diệu Đồng nói với vẻ khinh thường, tuy cô ta đã làm nhà ngoại giao trong nhiều năm, nhưng bản chất bên trong vẫn có sự liều lĩnh.
Diệp Mặc gật đầu, cũng ngồi xuống.
Hắn chưa từng nghe nói tới đài truyền hình đảo Zero, xem ra là một đài truyền hình mới nổi lên sau này.
Tuy Diệp Mặc không nói gì, nhưng Hư Nguyệt Hoa lại giải thích nói:
– Đài truyền hình đảo Zero thuộc nước Bắc Sa, tuy thời gian xây dựng đài rất ngắn, nhưng đã là một trong mười đài truyền hình lớn nhất trên toàn cầu.
Diệp Mặc ngạc nhiên nhìn Hư Nguyệt Hoa hỏi một câu:
– Bắc Sa đã lập quốc rồi à?
Hư Nguyệt Hoa gật đầu nói:
– Đúng vậy, sáu năm trước tiểu quốc Adams Austinở Châu Phi xảy ra nội loạn, Đảng cấp tiến trong nước lật đổ Đảng cầm quyền, thành lập lại chế độ nhà nước mới lần nữa.
Hai năm sau, nhà nước diễn biến hòa bình, biến Adams Austin thành Bắc Sa.
Diệp Mặc thầm nghĩ quả nhiên, nếu nói một bạo loạn có thể lật đổ một chế độ nhà nước, thì hắn sẽ tuyệt đối không tin.
Nếu đã là do Bắc Sa tác oai tác quái, vậy thì rất bình thường, Bắc Sa có thể chịu đựng nhiều năm như vậy mới chọn Adams Austinra tay, nhất định đã suy nghĩ cặn kẽ rồi.
Diệp Mặc không hỏi tiếp nữa, mà tập trung sự chú ý vào người Đông Phương Vượng đang phát biểu trên Ti Vi.
Đông Phương Vượng bây giờ chín chắn hơn Đông Phương Vượng mà Diệp Mặc gặp được mười năm trước rất nhiều, nhưng sự u ám trên mặt, cho thấy sự quả quyết và tàn nhẫn của y càng hơn xưa.
– Nhà Đông Phương của tôi vì muốn cống hiến một phần cho Lạc Nguyệt, mà dọn nhà, dời đến Lạc Nguyệt, nhưng những kẻ độc tài ở Lạc Nguyệt đã làm gì chứ? Bọn họ lại làm ra chuyện diệt môn vô đạo, đây là xã hội cũ sao? Đây là sự thống trị hắc ám của Phát xít sao?
– Những kẻ độc tài ở Lạc Nguyệt những kẻ mất hết nhân tính, trong mắt bọn họ chỉ có giết chóc, tôi cảm thấy vô cùng lo lắng cho người dân sống ở Lạc Nguyệt.
– Đồng thời tôi đại diện cho nhà Đông Phương kêu gọi toàn thế giới, chúng ta không thể để những tên đao phủ này tiếp tục nữa, chúng ta phải phản kháng, chúng ta phải tiêu diệt những kẻ độc tài ở Lạc Nguyệt.
Vẻ mặt Đông Phương Vượng dữ tợn, mỗi lần nói một chữ, liền vung tay một cái.
– Đúng vậy, tôi biết tổ chức liên hợp quốc sẽ không có phương sách gì với Lạc Nguyệt, nhưng dù những kẻ độc tài ở Lạc Nguyệt có hung hăng, tàn ác thế nào, cũng không ngăn được sự phản kháng của chúng tôi…
Nói đến đây, tiếng của Đông Phương Vượng bỗng im bặt, màn hình chuyển sang tin tức khác.
Diệp Mặc cười lạnh lùng, dù Đông Phương Vượng có kích động thế nào, nhưng sự thật vẫn hơn hùng biện, Đông Phương Vượng y vẫn phải nhờ vào đài truyền hình đảo Zero, còn Lạc Nguyệt muốn phát biểu thanh minh cái gì, lại có đài truyền hình của riêng mình.
Nhưng đối với việc Bắc Sa kiến quốc, Diệp Mặc cảm thấy không đơn giản như vậy.
Bắc Sa không giống với Đông Phương Vượng, tên Đông Phương Vượng này cùng lắm chỉ là một tên điên cuồng, còn Bắc Sa lại là một tổ chức nghiêm mật, hơn nữa bản lĩnh khoa học kĩ thuật không hề thua kém Mỹ.
Chủ yếu nhất là, mục đích của bọn họ tuyệt đối không chỉ là kiến quốc, mục đích của bọn họ là muốn xưng bá.
Vốn dĩ bọn họ vẫn không có một căn cứ địa quang minh chính đại, giờ bọn họ kiến quốc rồi, có thể nói là có thể hành sự một cách quang minh chính đại rồi, đây là mối đe dọa đối với thành Lạc Nguyệt và cả thế giới.
Bắc Sa không giống nước Mỹ, nước Mỹ xưng bá còn có lý trí, bọn họ sẽ không kêu gào tiêu diệt toàn bộ đất nước, vẫn cần có một tấm màn che.
Nhưng Bắc Sa thì không vậy, quan niệm của bọn họ chính là thuận ta thì sống nghịch ta thì chết.
Một khi bọn họ có được sức mạnh tiêu diệt thế giới, bọn họ tuyệt đối sẽ ném đầu đạn hạt nhân lung tung, sinh mạng trong mắt bọn họ chỉ là rơm rác.
Từ hành sự của Bắc Sa cho thấy, thủ đoạn của bọn họ là liều lĩnh, hơn nữa tổ chức trải rộng toàn cầu.
Nhân tài nào cũng cần, hơn nữa nhân tài nào bọn họ cũng có thể tìm ra.
Diệp Mặc biết Adams Austinnằm ở vị trí nào, đó là một đảo quốc, nằm giữa Nam Đại Tây Dương và Ấn Độ Dương.
Có thể nói cũng không xa Lạc Nguyệt lắm, nhọt độc này Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không để nó tồn tại.
Diệp Mặc vừa định lên tiếng, thì phòng hội nghị đã truyền đến tin tức mới, Đông Phương Vượng lại muốn nói chuyện qua video với hắn.
Diệp Mặc hơi sửng sốt, nhưng khóe miệng hắn liền nở một nụ cười khẩy, hắn đã hiểu ý của Đông Phương Vượng rồi.
Diệp Mặc thừa nhận Đông Phương Vượng gian như cáo, hơn nữa nham hiểm thâm độc, nhưng bản thân hắn không sợ chút nào.
Nếu luận tâm kế bản thân hắn cũng chưa chắc thua kém người nhà Đông Phương là mấy, hơn nữa là người của hai thế giới, khiến tâm trí của hắn càng chín chắn hơn.
– Nối máy đi, đồng thời đem cuộc nói chuyện của hắn thông qua đài truyền hình Lạc Nguyệt phát sóng toàn cầu.
Diệp Mặc cười nhạt một tiếng nói.
Hư Nguyệt Hoa ngẩn người ra:
– Chủ tịch Hội đồng quản trị, chúng ta phải tuyên bố đến toàn cầu cuộc đối thoại với Đông Phương Vượng sao?
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Phải đó, đồng bộ toàn cầu, để người trên toàn thế giới đều biết hắn nói gì.
Hắn muốn theo đuổi khoái cảm này, thì cứ để hắn theo đuổi được rồi.
Tôi đoán là hắn nhất định không biết trong lúc tôi nói chuyện với hắn, lại dám làm như vậy.
Diệp Mặc đương nhiên biết Đông Phương Vượng muốn nói gì, nếu không kiêng dè sự khiển trách của toàn thế giới, thì nói không chừng lúc nãy Đông Phương Vượng đã uy hiếp Diệp Mặc khi nói chuyện trên Ti Vi rồi.
Có thể nhịn để sau này nói chuyện riêng lẻ, cũng coi như y có tính kiên nhẫn rồi.
Tuy Đông Phương Vượng biết sau đó Lạc Nguyệt sẽ tuyên bố đoạn video này, nhưng y đã không để tâm đến hậu quả đó.
Lúc đó, Lạc Nguyệt đã chìm trong hỗn loạn, làm sao còn lo đến chuyện này liền được chứ.
Chờ sau đó mới nói ra chuyện này, đối với Đông Phương Vượng mà nói đã không còn quan trọng nữa, cần báo thù thì y đã báo thù rồi.
Điện thoại video của Đông Phương Vượng được truyền vào, điện thoại video này cũng được đài truyền hình Lạc Nguyệt đồng bộ phát sóng ngay lập tức.
Điều này gần như không có khác biệt gì so với việc Đông Phương Vượng phát biểu trên Ti Vi lúc nãy, vì Đông Phương Vượng ngay cả quần áo cũng chưa thay, còn lời của phát ngôn viên đài truyền hình Lạc Nguyệt lại là:
– Sau khi Đông Phương Vượng nhà Đông Phương nói xấu Lạc Nguyệt trên đài truyền hình Zero, liền tiến hành đối thoại qua video với bên Lạc Nguyệt.
Sau đây đài truyền hình Lạc Nguyệt sẽ phát sóng trực tiếp toàn cầu đối thoại bằng video của hắn ta, chúng ta xem thử tên ngụy quân tử này rốt cuộc muốn nói gì…
Phát ngôn viên vừa nói xong những lời này, màn ảnh liền chuyển sang khuôn mặt của Đông Phương Vượng.
Đông Phương Vượng đang giơ điều khiển từ xa lên cười gằn nói:
– Diệp Mặc, ta biết lúc nãy nhà ngươi có coi phát biểu của ta trên truyền hình, bây giờ ta cố tình báo riêng cho nhà ngươi biết một tin phấn khởi.
Nếu nhà ngươi không giết người của nhà Đông Phương ta, có lẽ chúng ta còn có thể đàm phán.
Nhưng tên điên ngươi, ngay cả đàm phán cũng không nhắc đến, thì đã giết sạch người nhà Đông Phương ta.
Ta muốn để ngươi biết, Đông Phương Vượng ta là ai? Ta muốn ngươi mãi mãi ghi nhớ.
– Ngươi là tên điên, được, ta sẽ điên hơn ngươi.
Điều khiển từ xa trong tay ta là nút bấm bom hẹn giờ, ngươi yên tâm, đây là điều khiển bom từ xa có thể điều khiển trên toàn cầu, nhất định có thể kích nổ những quả bom kia.
Uy lực của sáu mươi quả bom đó sẽ khiến ngươi cảm thấy rất hài lòng, ngươi cứ từ từ thưởng thức pháo hoa ở Lạc Nguyệt nhé, ha ha…
Nói xong Đông Phương Vượng không ngừng ấn điều khiển từ xa trong tay.
Tất cả người trong phòng hội nghị đều ngẩn người ra, Đông Phương Vượng lại gài nhiều bom như thế trong thành Lạc Nguyệt, nhưng những người có mặt ở đây đều không biết.
Bọn người Quách Khởi, Tàng Gia Nghiêm không biết còn đỡ chút, dù gì thì bọn họ vừa mới ra khỏi ngục, còn Hư Nguyệt Hoa lại toát cả mồ hôi lạnh, nặng trĩu cả lòng.
Sáu mươi quả bom, dù là bom thông thường, thành Lạc Nguyệt cũng chịu không nổi, bom của Đông Phương Vượng có thể bình thường sao?
Diệp Mặc cũng giật cả mình, sáu mươi quả bom, hắn chỉ tìm thấy năm mươi chín quả, còn một quả nữa ở đâu?!!!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










