[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 143 : Địa Linh Quả (c711-c715)
❮ sautiếp ❯Chương 711: Địa Linh Quả
Địa Linh Quả
Đ
úng vậy, mỗi lần ẩn môn tuyển nhận đệ tử, đều có một hội đấu giá lớn nhất.
Ngay tại quảng trường Hàng Thủy, tổng bộ Thần Thương hội tiến hành, lần này đúng vào tối nay.
Lưu Lỗi nói tới đây, chần chờ một chút, lại bổ sung một câu, – Nhưng người vào hội trường nhất định phải nộp mỗi người một trăm tiền vàng, nói cách khác là không cho phép tiến vào đấy.
Có thể nói điều kiện này đối với người bình thường mà nói là tương đối hà khắc, một trăm đồng tiền vàng ở tiểu thế giới tuyệt đối không thể tính là một số tiền nhỏ, đó là một số tiền lớn.
Tương đương với mười ngàn tiền bạc, mà một đồng tiền bạc cho một gia đình bình thường cũng có thể sinh sống một tuần lễ.
Sau khi Diệp Mặc cáo từ Lưu Lỗi, dẫn Mục Tiểu Vận đi tìm vài khách sạn, quả nhiên đều đầy người trọ rồi.
Nếu không phải hắn muốn tham gia hội đấu giá, Diệp Mặc đã đi khách sạn Hàng Thủy rồi.
Bởi vì Diệp Mặc muốn tham gia hội đấu giá, nếu làm ra động tĩnh gì, ít nhất là Lưu Lỗi sẽ biết lai lịch của hắn.
Tuy rằng Lưu Lỗi làm người không tệ, cũng đáng được kết giao, nhưng dù sao cũng là lần đầu tiên gặp mặt mà thôi, Diệp Mặc không muốn để hắn biết quá nhiều lai lịch của mình.
Nửa giờ sau, Diệp Mặc lại hóa thân thành một người râu rậm, mà Mục Tiểu Vận lại thành một cô gái giang hồ trên mặt có chút tang thương.
-Chúng ta phải đi hội đấu giá sao?
Mục Tiểu Vận biết ý nghĩ trong lòng Diệp Mặc, cô hỏi câu này tức là trên người không có bao nhiêu tiền rồi.
Diệp Mặc gật gật đầu, hiểu được ý của Mục Tiểu Vận, hắn cười nói, – Bên trong chiếc nhẫn của anh còn có mấy trăm tấn vàng, bây giờ chúng ta đi đổi một ít tiền vàng, chỉ có điều không biết một khối vàng của anh có thể đổi bao nhiêu tiền vàng.
Mấy khối vàng trong tay Diệp Mặc đều là từ nước Mỹ chuyển đến, mỗi khối nặng hơn mười kg.
Sau khi dịch dung xong, Diệp Mặc ôm Mục Tiểu Vận từ cửa sổ nhảy xuống, sau đó dẫn Mục Tiểu Vận đi mua một cỗ xe ngựa, lúc này mới đi xe ngựa đến ngân hàng Thần Thương.
Ngân hàng Thần Thương Diệp Mặc vẫn là thông qua Lưu Lỗi mà biết đến.
Bởi vì hắn không có cách nào mang theo nhiều khối vàng như vậy trực tiếp đi đến hội đấu giá, chỉ có thể đem khối vàng đổi thành tiền vàng mới có thể đi vào.
Tuy rằng sắc trời vừa mới tối, nhưng ngân hàng Thần thương vẫn chưa đóng cửa, thậm chí bên trong còn đèn đuốc sáng trưng.
Diệp Mặc dẫn Mục Tiểu Vận vội vàng đánh xe ngựa đi vào chỗ hẻo lánh phía ngoài ngân hàng Thần Thương, lấy ra một ngàn khối vàng chất trên mặt đất, lại dùng đồ vật che lại ở phía trên, lúc này mới bảo Mục Tiểu Vận chờ ở đây.
Hắn tự mình vào ngân hàng Thần Thương.
Một ngàn khối vàng cộng lại nặng hơn mười tấn, nếu để ở trên mặt xe ngựa.
Nói không chừng đến xe ngựa cũng bị đè sập.
Lúc Diệp Mặc tiến vào ngân hàng Thần thương, lại phát hiện ngân hàng này còn thật sự có điểm hiện đại hoá ở bên trong.
Mặc dù không có máy tính, tuy nhiên lại có thẻ từ.
Nhưng dùng nhiều nhất vẫn là kim phiếu, Diệp Mặc nhìn một chút, đại đa số mọi người đều lấy kim phiếu dùng.
Lúc Diệp Mặc ở phòng khách xuất ra một khối vàng, thì ngay cả chưởng quầy của ngân hàng Thần Thương cũng bị hấp dẫn.
Loại vàng tinh khiết như thế này y gặp qua rồi, nhưng thợ chế tác một khối vàng lớn chỉnh tề như vậy.
Y thật sự là lần đầu tiên nhìn thấy.
Bởi vì khối vàng Diệp Mặc mang đến so với độ tinh khiết của tiền vàng cao hơn ra nhiều, cho nên bị ngân hàng Thần Thương đưa ra giá một khối vàng mười ngàn tiền vàng.
Đối với giá tiền này Diệp Mặc rất hài lòng, hắn nghĩ có thể đổi mấy nghìn tiền vàng cũng không tệ rồi, mười ngàn tiền vàng hoàn toàn là ngoài dự liệu của hắn.
Nhưng lúc chưởng quỹ ngân hàng này nghe người râu rậm trước mắt này nói loại vàng khối này còn có một ngàn khối, y suýt nữa phát điên, người này cũng quá giàu đi.
Nhưng đối mặt một đống vàng khối lớn trước xe ngựa, y hoàn toàn ngốc trệ.
…
Sau một giờ, Diệp Mặc dẫn Mục Tiểu Vận vội vàng lên xe ngựa rời khỏi ngân hàng Thần Thương.
Hắn dùng một ngàn khối vàng đổi lấy mười triệu tiền vàng, ngoại trừ mười nghìn tiền vàng để trong nhẫn của Mục Tiểu Vận ra, còn lại toàn bộ bị hắn đổi thành tờ kim phiếu một trăm nghìn Chuyện Diệp Mặc ở ngân hàng Thần Thương đưa ra một nghìn khối vàng rất nhanh đã bị cấp cao hội Thần Thương biết được.
Vân Tử Y lúc này chạy tới ngân hàng Thần Thương thấy nhiều khối vàng cùng một kích cỡ, độ tinh khiết giống nhau, cũng âm thầm ngạc nhiên thán phục.
Khách hàng này thật sự là rất có quyết đoán rồi, nhiều vàng khối như vậy, hắn thật sự là dùng xe ngựa chuyển tới? Đáng tiếc chính là trên những khối vàng này không có bất kỳ dấu vết gì.
Diệp Mặc đương nhiên sẽ không ngốc đến nỗi chữ Anh trên khối vàng cũng không xóa đi, cho nên muốn thông qua những khối vàng đó điều tra xuất xứ, khẳng định không thực tế.
Trừ phi người ở phía ngoài vào được đây.
…
Lúc Diệp Mặc Mục Tiểu Vận đi vào hội đấu giá ẩn môn Hàng Thủy, rất nhiều người đã tới nơi này rồi.
Sau khi cẩn thận hỏi thăm, Diệp Mặc mới biết được.
Lưu Lỗi nói một trăm tiền vàng chỉ là giá tiến vào một hội trường thấp nhất, cấp cao cần những một ngàn tiền vàng.
Đương nhiên còn có cao hơn nữa.
Nhưng Diệp Mặc chỉ cần phải có phòng là được rồi, một ngàn tiền vàng là đã có phòng rồi, với hắn mà nói đã đủ dùng.
Nộp một ngàn tiền vàng, Diệp Mặc và Mục Tiểu Vận vào phòng, mặc dù nói là phòng, kỳ thật chỉ là một cái gian nhỏ mà thôi, số ở trên là 392.
Một ngàn tiền vàng coi như là quá tốt rồi, Diệp Mặc và Mục Tiểu Vận còn được nhận hoa quả chiêu đãi.
Bọn họ không đợi bao lâu, hội đấu giá cũng đã bắt đầu rồi.
Thần thức Diệp Mặc quét ra ngoài, trong lòng hắn lập tức cũng bắt đầu có chút cẩn thận, trong này cao thủ Tiên Thiên thậm chí có mười mấy người, hơn nữa còn có ba người, hắn nhìn không ra tu vi của đối phương.
Không cần nói mười mấy cao thủ Tiên Thiên, chỉ là ba người hắn đã không thắng nổi rồi, đừng nói còn có ba người hắn cũng không biết cao thấp, điều này làm cho Diệp Mặc đối với thực lực nơi này lại có một nhận thức mới.
Ở nơi này, hắn nhất định phải chú ý cẩn thận.
Nếu không cẩn thận, hắn sẽ rơi xuống vực thẳm.
Khiến Diệp Mặc yên tâm chính là, hắn không thấy đạo cô Giai Uấn, tuy nhiên lại nhìn thấy phòng riêng của Từ Hàng Tĩnh Trai.
Lạc Huyên và Đại sư tỷ của cô Diệp Mặc cũng không nhìn thấy, xem ra là cũng không đến.
Diệp Mặc đồng thời nhìn thấy phòng riêng của Thái Ất Môn, bên trong Thái Ất Môn còn có một lão đạo sĩ hắn không nhìn ra tu vi, ngoài ra còn có một vị cao thủ Tiên Thiên, và một gã đạo sĩ tuổi trẻ.
Chỉ có điều đạo sĩ trẻ tuổi bên cạnh tựa sát vào một cô gái đầy đặn xinh đẹp, có vẻ có chút không hợp lắm.
Vu Vũ Yến gia nhập Thượng Thanh Sơn Diệp Mặc cũng nhìn thấy, chỉ có điều so sánh phòng riêng của Thượng Thanh Sơn và Thái Ất Môn thì có vẻ giản dị hơn nhiều lắm.
Chủ trì hội bán đấu giá là một thiếu phụ, cô mặc một thân váy áo đỏ tươi bó sát người, mang theo một loại ám chỉ và quyến rũ, thiếu phụ này khiến Diệp Mặc nhớ tới Vân Băng.
Cô và Vân Băng giống nhau, có một dáng người như ma quỷ, trước sau lồi lõm, đường cong rõ ràng.
Bất đồng duy nhất chính là, trong mắt của nàng mang theo mị ý, nếu lơ đãng liếc mắt nhìn, ai cũng cảm giác cô như ngập nước mắt nói chuyện với mình.
Mà Vân Băng ở trong ấn tượng Diệp Mặc lại là một bộ dạng trong trẻo mà lạnh lùng, tuy rằng quan hệ của cô và mình hòa hoãn, nhưng mãi không có cái loại mị ý như trong mắt thiếu phụ kia.
Nghĩ đến Vân Băng, Diệp Mặc âm thầm thở dài một tiếng, không biết bây giờ Vân Băng có tốt không, còn có Đình Đình không biết thế nào.
Mình đã kết hôn, lần này trở về nếu không có chuyện gì, hắn lại có thể cùng Lạc Ảnh còn có Khinh Tuyết đi thăm Vân Băng.
– Hoan nghênh mọi người tới tham gia hội đấu giá ba năm một lần của ẩn môn Hàng Thủy, tôi là Mộng Lam, buổi đấu giá hôm nay do tôi chủ trì.
Đêm nay hội đấu giá sẽ đưa ra rất nhiều thứ tốt, bên trong này khẳng định mọi người sẽ thích, tôi hy vọng mỗi người đều có thể đạt được thứ mình muốn.
Lời thiếu phụ áo đỏ cũng không ẻo lả, nhưng lại có một loại hương vị khiến cho người khác thấy quyến rũ thấu xương Thần thức Diệp Mặc quét một chút, quả nhiên rất nhiều đôi tình nhân cùng đi tham gia hội đấu giá, cô gái bên cạnh cũng không tự chủ được nhíu mày, dường như rất không thích loại thanh âm của người phụ nữ này.
Diệp Mặc theo bản năng nhìn thoáng qua bên người Mục Tiểu Vận, lại phát hiện Mục Tiểu Vận hoàn toàn không để ý thiếu phụ trên đài kia, tinh thần của nàng dường như toàn bộ đặt trên người mình.
– Được rồi, hội đấu giá bây giờ bắt đầu, vật đầu tiên bán đấu giá gọi là máy ảnh kỹ thuật số năng lượng mặt trời.
Loại vật này nơi này chúng ta bây giờ không có cách nào làm ra được, nó có thể ghi lại hình ảnh rõ nét của bên ngoài…
Diệp Mặc nghe thấy lời Mộng Lam, trong lòng trở nên có chút hết chỗ nói, nếu toàn hội trường đều là loại vật này, hắn thật đúng là hối hận vì đến nơi này.
Càng làm cho Diệp Mặc thật không ngờ chính là, máy ảnh kỹ thuật số này lại bị người khác dùng mười ngàn tiền vàng mua rồi.
Mười ngàn tiền vàng, chính là một khối vàng đó nha, phaỉ biết một khối vàng như vậy ở bên ngoài là mấy trăm ngàn đô la Mỹ, mấy triệu Hoa Hạ tệ.
Hơn nữa giá tiền trong này không đổi dễ dàng như đô la Mỹ, nếu quả thật phải tính toán ra, mười ngàn tiền vàng thậm chí có năng lực mua hai triệu đô la Mỹ.
Không ngờ lấy nhiều tiền như vậy đi mua một máy ảnh kỹ thuật số, như thế này kinh doanh cũng quá dễ làm rồi.
Thần thức Diệp Mặc quét ra, lại phát hiện rất nhiều môn phái đối với giá tiền này có chút khinh thường, có thể thấy được những người này đều biết giá chân chính của máy ảnh kỹ thuật số.
Cũng may sau đó không có loại chuyện vô nghĩa này phát sinh, đều là một ít pháp khí, khoáng thạch, đan dược còn có các loại công pháp, dần dần theo xu hướng bình thường.
Chỉ là mấy thứ này Diệp Mặc đều không để vào mắt, vẫn không ra tay.
– Phía dưới muốn đưa ra là một quả Địa linh quả, tác dụng của Địa linh quả, mặc dù những người đang ngồi ở đây đều biết rồi.
Tôi cũng nói tóm tắt một chút, Địa linh quả có thể khiến cho Huyền cấp có 90% hy vọng tiến vào Địa cấp, mà cho dù là Địa cấp đỉnh cao cũng có hai mươi phần trăm hy vọng tiến vào Tiên Thiên.
Nếu dùng để đề thăng tiểu cảnh giới, đó chính là chuyện trăm phần trăm.
Hiện tại giá bắt đầu của Địa linh quả là năm chục ngàn tiền vàng, mỗi lần tăng giá không được ít hơn một ngàn tiền vàng…
Mộng Lam còn chưa nói hết lời, hiện trường liền náo động lên.
Có thể nói bán đấu giá tới hiện tại mới tiến vào phần quan trọng.
Khi Diệp Mặc nghe thấy Địa linh quả, trong lòng cũng cả kinh, thần trí của hắn lập tức liền quét đến trái trong hộp gỗ trên đài, quả nhiên là Địa linh quả.
Không ngờ là tên cũng giống như đại lục Lạc Nguyệt, nơi này quả nhiên có chút cổ quái.
Tác dụng của Địa linh quả đối Diệp Mặc bây giờ không cần nói cũng biết, chỉ cần có một Địa linh quả, hắn lập tức là có thể luyện chế một lò Bồi Nguyên đan.
Dùng Địa linh quả luyện chế Bồi Nguyên đan hiệu quả đương nhiên là tốt nhất, nếu mà có được một lò Bồi Nguyên đan, Diệp Mặc khẳng định chỉ cần cho hắn thời gian nhất định, hắn có thể tu luyện tới Luyện Khí hậu kỳ.
Địa linh quả nhất định phải lấy được, tuyệt đối không thể để cho cho người khác…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 712: Tiên Sư Bà Ngoại Nhà Nó Chứ, Ai Sợ Ai
Tiên Sư Bà Ngoại Nhà Nó Chứ, Ai Sợ Ai
N
ăm mươi ngàn đồng tiền vàng.
Gần như sau khi Mộng Lam vừa dứt lời, đã có người báo giá, có thể thấy được người này rất nóng lòng với ‘Địa linh quả’.
Mà trong lòng Diệp Mặc lại càng nóng hơn, tuy rằng hắn tìm được rất nhiều loại linh thảo rồi, nhưng thứ có thể so sánh với ‘Địa linh quả’ còn chưa có. ‘Địa linh quả’ ở Tu Chân giới mặc dù không có quý báu bằng “Khổ mười năm’, nhưng cũng là một loại linh thảo rất hiếm, tiểu thế giới có thể phát hiện ‘Địa linh quả” đã nói lên còn có nhiều linh thảo cùng loại.
– Năm mươi lăm ngàn đồng tiền vàng…
– Năm mươi bảy ngàn…
– Sáu mươi ngàn…
Mới một lát, giá cả đã tăng lên đến chín mươi ba ngàn tiền vàng, có thể thấy được người muốn có được ‘Địa linh quả’ rất nhiều.
Cái giá tiền này rõ ràng còn chưa tới điểm mấu chốt, ‘Địa linh quả’ rất nhanh liền từ hơn chín mươi ngàn tiền vàng tăng lên đến một trăm năm mươi đồng tiền vàng.
Mà sau khi tới mức một trăm ngàn tiền vàng về sau, tuy rằng còn có người báo giá, nhưng cá nhân báo giá đã không còn nhiều nữa, đại bộ phận đều tập trung vào một số phòng xa hoa, đều là một số gia tộc hoặc là môn phái có thế lực mới cạnh tranh.
– Hai trăm ngàn tiền vàng.
Khi giá lên đến một trăm bảy mươi đồng tiền vàng, Diệp Mặc trực tiếp hét lên cái giá hai trăm ngàn tiền vàng.
Theo giá cả Diệp Mặc nói ra, toàn bộ hiện trường không ngờ ở trong nháy mắt trầm mặc lại.
Không phải cái giá tiền này quá thái quá, mà là người báo giá cũng chỉ ở trong một gian phòng nhỏ bình thường, vừa nhìn phòng liền biết là một người bình thường.
Phải biết rằng giá cả sau khi leo thang đến năm mươi ngàn về sau, người báo giá đều là một số phái ẩn môn lớn, hoặc là một số gia tộc lớn.
Trong gian phòng nhỏ này chỉ có hai người luyện võ rất bình thường, cũng dám báo ra giá hai trăm ngàn tiền vàng.
Đây không phải vấn đề có tiền hay không.
Ngay cả có một số cá nhân cũng có số tiền này, nhưng một người bình thường cho dù là có tiền, muốn đi cạnh tranh ‘Địa linh quả” với một số môn phái này, có vẻ không khôn ngoan.
– Hai trăm mười ngàn tiền vàng.
Một người trong gian phòng xa hoa đánh số 009 rất không thoải mái báo ra giá tiền cao hơn, và còn phát ra một tiếng hừ lạnh.
Phát ra tiếng hừ lạnh là một gã đàn ông hơn ba mươi tuổi, nếu như là Thái Ất hoặc là người của phái Côn Càn muốn cùng y tranh đoạt cũng không cần nói tới, nhưng một kẻ không môn không phái, chỉ có mấy đồng bạc mà cũng dám tranh đoạt ‘Địa linh quả’ với y.
Diệp Mặc cảm giác được thanh âm báo giá này rất là phẫn nộ.
Thần trí của hắn quét tới, phòng 009 mặt trên viết chính là ‘Song tử kiếm môn’, cùng nói chuyện với Lưu Lỗi, Diệp Mặc cũng biết ‘Song tử kiếm môn’ này cũng được coi là một môn phái hạng nhất.
Cho dù là không biết.
Chỉ cần nhìn số phòng, hắn cũng biết không đơn giản.
Khó trách kiêu ngạo như vậy, đoán chừng là khinh thường người ở bên trong một căn phòng bình thường.
Cho nên mới tức giận như vậy.
Y tức giận, Diệp Mặc trong lòng lại khó chịu, đây là hội đấu giá, dựa vào cái gì nhất định phải đưa nó cho mày? Đừng nói là ‘Song tử kiếm môn” môn phái hạng nhất.
Diệp Mặc cũng sẽ không để ‘Địa linh quả’ tuột khỏi tay, cái này liên quan đến vấn đề thăng cấp của hắn.
– Hai trăm năm mươi ngàn.
Diệp Mặc rất không thoải mái trực tiếp lên giá tới hai trăm năm mươi ngàn, nếu người kia còn muốn tăng giá, hắn sẽ tăng lên ba trăm ngàn.
Mày kiêu ngạo, tao sẽ càng kiêu ngạo hơn so với mày.
Thời điểm Diệp Mặc báo giá hai trăm ngàn, đã không có người tăng giá.
Hơn nữa hiện tại Thiếu chủ của ‘Song tử kiếm môn’ không hài lòng, hơn nữa Diệp Mặc còn trực tiếp đem giá tăng lên hai trăm năm mươi ngàn rồi, lại càng không có người cạnh tranh.
Mà ngay cả môn phái hạng nhất cũng không muốn vì một quả ‘Địa linh quả” mà gây ra mâu thuẫn quá lớn với ‘Song tử kiếm môn’, huống chi ‘Địa linh quả’ cho dù là nghịch thiên.
Cũng chỉ là thành tựu một gã người luyện võ Địa cấp mà thôi.
Mà cái giá hai trăm năm mươi ngàn đã là cái giá cao nhất của ‘Địa linh quả’ rồi.
Trong mắt Kỳ Kỳ Xung hiện lên rất tức giận, con kiến này chẳng những dám tiếp tục cướp đoạt, hơn nữa còn kiêu ngạo tăng giá lên hai trăm năm mươi ngàn.
Tuy rằng Kỳ Kỳ Xung rất muốn dùng giá tiền cao hơn để đoạt lại, nhưng cho dù y là Thiếu tông chủ của ‘Song tử kiếm môn’, cũng không thể làm càn quá, lấy tiền nhiều hơn để mua một thứ vốn không đáng giá nhiều tiền như vậy.
– Ngay lập tức đi điều tra một chút.
Cái tên kiêu ngạo kia rốt cuộc là ai, đợi lát nữa cho dù hai tay của hắn lấy được ‘địa linh quả’ tôi cũng muốn hắn sống không bằng chết.
Kỳ Kỳ Xung giọng điệu thở dài, cưỡng chế nội tâm phẫn nộ, lạnh lùng nói.
– Vâng.
Một người đàn ông trung niên trong phòng rất nhanh liền đi ra ngoài, xem ra y là đi hỏi thăm tin tức Diệp Mặc.
Diệp Mặc thần thức đã quét đến tình hình bên Kỳ Kỳ Xung, trong lòng âm thầm cười lạnh, không tìm hắn coi như xong.
Nếu người kia muốn tìm hắn, cũng đừng trách hắn hạ sát thủ.
Tờ kim phiếu hai trăm năm mươi ngàn được đưa ra ngoài và “Địa linh quả’ đã nằm trong tay Diệp Mặc.
Diệp Mặc vội vàng dùng một cái hộp ngọc thay cho cái hộp gỗ này, hắn biết dùng hộp gỗ bảo tồn ‘Địa linh quả’ dược hiệu sẽ biến mất rất nhanh.
‘Địa linh quả’ tới tay, Diệp Mặc trong lòng vô cùng thư thái, chỉ cần dùng ‘Địa linh quả’ luyện chế ra một lò ‘Bồi Nguyên đan” như vậy hắn thăng cấp đến Luyện Khí hậu kỳ đó là việc nhất định được.
Mặc dù biết Diệp Mặc đắc tội Kỳ Kỳ Xung sẽ không có kết cục tốt đẹp, nhưng đối với Mộng Lam mà nói, những kẻ lỗ mãng như Diệp Mặc càng nhiều càng tốt.
Như vậy đối với hội đấu giá các cô mới có lợi, không có gì không tốt. ‘Địa linh quả’ được bán với giá hai trăm năm mươi ngàn, ngay cả Mộng Lam cũng không nghĩ tới, cho nên ngữ khí của nàng lại kiều mỵ hơn.
– ‘Địa linh quả’ đã khiến chúng ta biết được cái gì mới gọi là kẻ có tiền, vị khách ở phòng số 392 quả là có tính quyết đoán, quả nhiên là một vị tuổi trẻ tiền nhiều, tiếp theo xin quý vị tiếp tục chú ý vật phẩm phía dưới…
Diệp Mặc trong lòng cười lạnh, hắn đương nhiên nghe được ý tứ của người phụ nữ này, người phụ nữ này trực tiếp dùng hắn làm súng, hắn hiện tại vẻ mặt rậm râu, căn bản cũng không có quan hệ với tuổi trẻ.
Cô vừa nói như vậy, chẳng những đã kích thích Kỳ Kỳ Xung, hơn nữa đồ vật tiếp theo, những kẻ có mặt mũi cũng sẽ không tùy tiện buông tha.
Người phụ nữ này vì hội đấu giá gia tăng thu nhập, cô ta cho rằng hắn là đồ ngốc mới đem hắn làm bia đỡ đạn mà thôi.
Quả nhiên Mộng Lam lời còn chưa nói hết, rất nhiều người liền đem ánh mắt nhìn về phía phòng số 009.
Sắc mặt Kỳ Kỳ Xung lại xanh mét, tuy rằng y biết ý tứ của Mộng Lam, nhưng y không thể kìm nén nổi phẫn nộ của mình.
– Thiếu chủ, để hắn ta kiêu ngạo một thời gian, sau khi hội đấu giá kết thúc, chúng ta là có thể ra tay.
Dường như sợ vị Thiếu môn chủ bên cạnh mình lửa giận quá lớn, một người phụ nữ trong phòng chủ động an ủi một câu.
Hội đấu giá có chút ồn ào trở lại.
Hiển nhiên chỉ cần không phải đồ ngốc liền biết kẻ trong phòng 392 sẽ xong đời.
Cái tên ngốc kia chẳng những mang nhiều tiền tặng cho người ta, còn bị Mộng Lam lợi dụng.
Ở một phòng không đánh số hiệu, một cô gái mặc chiếc áo màu tím lại lắc lắc đầu, cô không thể tưởng được hội trường còn có loại đồ ngốc này.
Ở tình huống không có bất kỳ thế lực nào, ở Hàng Thủy thành mà cũng dám đối nghịch với Thiếu tông chủ Kỳ Kỳ Xung của Song Tử Kiếm Môn, đây không phải muốn chết là cái gì?
– Tiểu thư.
Người kia thật sự là rất ngu ngốc, quả thực là muốn chết.
Chỉ có điều đáng tiếc cho người bạn ở bên người cô ta, trời ạ.
Thiếu nữa mặc áo xanh lục đứng bên cạnh thở dài.
Cũng không nói gì lắc đầu.
– Cô đi điều tra lai lịch hai người kia một chút.
Sau khi cô gái áo tím nói một câu, người thiếu nữ áo xanh lục lập tức liền vội vã đi ra ngoài.
– Mọi người yên lặng một chút.
Tiếp theo chúng tôi muốn bán ra một khối khoáng thạch.
Đây là một khối thiết tinh, là bảo vật luyện chế pháp khí và vô thượng lợi khí, giá khởi điểm là tám mươi ngàn tiền vàng, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn một ngàn.
Mộng Lam khoát tay tiếp tục nói, nói xong lập tức đã có người chuyển ra một khối khoáng thạch to bằng cái chậu rửa mặt.
Bởi vì là khoáng thạch, nếu là người không biết rèn binh khí hoặc là không biết rèn pháp khí thì không có nhiều hứng thú, hơn nữa khối quáng thạch này còn bán giá cao như vậy, cho nên trong lúc nhất thời không ai ra giá.
Diệp Mặc lúc này trong lòng lại rung mạnh, đây đâu phải là thiết tinh, cái này căn bản là một khối ‘Canh thiết tinh’.
Lúc trước hắn lấy được một khối ‘Canh thiết tinh’ lớn bằng nắm đấm.
Còn là Úc Diệu Đồng cho hắn.
Mà khối Canh Thiết Tinh kia hiện tại hắn đã dùng hết, thậm chí cũng không đủ dùng.
Bởi vì ‘Canh thiết tinh’ ở Tu Chân giới rất quý báu, đây là nguyên liệu luyện chế pháp bảo tốt nhất.
Cho nên pháp bảo hoặc linh khí dùng ‘Canh thiết tinh’, lực công kích đều rất khủng khiếp.
Một khối ‘Canh thiết tinh’ lớn như vậy để ở chỗ này, không ngờ không ai biết tới món hàng này.
Thứ này nếu đặt ở Tu Chân giới.
Phải bao nhiêu linh thạch mới có thể mua được.
Diệp Mặc sớm đã muốn sau khi Trúc Cơ, luyện chế một pháp bảo có lực công kích hùng mạnh, hắn làm sao có thể bỏ qua khối ‘Canh thiết tinh’ này?
– Tám mươi mốt ngàn tiền vàng.
Người trong phóng số 011 đã báo giá.
Tất cả những người nhìn thấy phòng số 011 báo giá đều không ngạc nhiên, bởi vì người trong phòng 011 là người của ‘Đoán khí đường’ đấy.
Tuy rằng tổng hợp thực lực ‘Đoán khí đường’ cũng chỉ là môn phái bậc hai, nhưng là vì pháp khí nổi tiếng nhất Thần Châu, còn có binh khí các đại môn phái sử dụng đại bộ phận đều được làm bởi ‘Đoán khí đường’.
Cho nên địa vị của ‘Đoán khí đường’ trên thực tế có thể đạt tới nhất đẳng môn phái, là vì mọi người đều nể mặt Nhưng ‘Đoán khí đường’ dù có mặt mũi, nhưng để Diệp Mặc buông tha cho ‘Canh thiết tinh’ kia là tuyệt đối không thể nào.
– Tám mươi lăm ngàn tiền vàng…
Diệp Mặc vừa mới báo giá, toàn bộ hội trường lập tức im lặng.
Thằng ngốc ở phòng 392 này muốn làm gì? Muốn nghịch thiên sao? Hắn vừa rồi đắc tội ‘Song tử kiếm môn” tại phòng 009 chẳng lẽ lại muốn cùng ‘Đoán khí đường’ ở phòng 011 phân cao thấp sao? Hắn rốt cuộc có bao nhiêu tiền? Có bao nhiêu mạng mà kiêu ngạo như vậy? Phải biết rằng ở Hàng Thủy thành, anh không có thực lực, bị người trong ẩn môn giết, chẳng khác nào là giết một con kiến mà thôi, không có bất kỳ người nào sẽ ra mặt vì anh Người trong phòng 011 là một gã đàn ông đầu trọc mặt mày hồng hào, cũng là cao thủ luyện chế pháp khí của ‘Đoán khí đường’, hơn nữa là tu vi nửa bước Tiên Thiên.
Sau khi y nghe được Diệp Mặc báo giá thì ngẩn người ra, y thật không ngờ thậm chí có người muốn cùng y cạnh tranh thiết tinh.
Đối với khoáng thạch, nếu là thứ y nhất định phải lấy được thì cho dù là môn phái như ‘Thái Ất Môn’ cũng muốn nhường y vài phần, không cạnh tranh với y.
Mà hiện tại một kẻ lỗ mãng phòng 392 này cũng dám cướp đoạt thiết tinh với ‘Đoán khí đường’, điều này làm cho y cực kỳ tức giận.
– Một trăm ngàn tiền vàng…
Người đàn ông đầu trọc có chút tức giận, anh kiêu ngạo với Thiếu chủ ‘Song tử kiếm môn’ cũng tạm chấp nhận, nhưng kiêu ngạo ở trước mặt tôi thì còn chưa đủ tư cách.
Kỳ Kỳ Xung tuy rằng xuất thân rất cao, nhưng dù sao cũng chỉ là một Thiếu chủ, mà Hạ Trọng Viêm y lại chính là một trong ba vị Phó môn chủ của ‘Đoán khí đường’.
Bất kể là ai cũng có thể nghe ra giọng điệu Hạ Trọng Viêm có chút tức giận, hơn nữa rất không thích.
Hội đấu giá Hàng Thủy thành mặc dù là có thể ra giá, nhưng có vài quy tắc ngầm nhất định phải tuân thủ đấy, mà người ở phòng 392 kia, không chút nào để ý tới quy tắc ngầm.
– Một trăm mười ngàn.
Diệp Mặc dường như căn bản là nghe không được loại thanh âm tức giận này, không nhanh không chậm báo ra giá một trăm mười ngàn.
Sau khi Diệp Mặc nói ra cái giá tiền này, rất nhiều người đã hết chỗ nói rồi.
– Hai trăm ngàn.
Hạ Trọng Viêm thanh âm lạnh như băng, đây cũng không phải là hội đấu giá bình thường như trước nữa, trực tiếp lên tới hai trăm ngàn, thậm chí có thể nói là lửa giận ngút trời rồi.
– Hai mươi mười ngàn.
Người ở phòng 392 thanh âm vẫn như cũ không nhanh không chậm.
– Hừ, ba trăm ngàn.
Hạ Trọng Viêm hừ lạnh một tiếng, trực tiếp báo ra cái giá ba trăm ngàn.
Diệp Mặc cũng nổi giận, nếu đặt giá, đương nhiên là dựa vào ai nhiều tiền, tăng giá từng chút từng chút một.
Tên đầu trọc này không ngờ chọn dùng cách uy hiếp và dùng tiền để xử lý, tiên sư bà ngoại nhà nó chứ, ai sợ ai.
– Một triệu.
Bởi vì tức giận mà Diệp Mặc không còn tình tâm để thêm mười ngàn mười ngàn một.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 713: Muốn Chết
Muốn Chết
“Xôn xao”, toàn bộ không khí hội đấu giá đều bị đốt lên, người này cũng thật có tiền.
Đương nhiên đây không phải chủ yếu, chủ yếu người này chẳng những có tiền, còn không sợ chết, không thèm để ý mặt mũi Hạ tiền bối.
Hạ Trọng Viêm mỗi lần thêm một trăm ngàn, mọi người đã rất khâm phục khí phách của y rồi, ‘Đoán khí đường’ vốn là có tiền, cái này cũng không là cái gì, người kia ở phòng 392 không ngờ trực tiếp tăng giá lên một triệu.
Lúc này cho dù là đồ ngốc, cũng biết Hạ Trọng Viêm mỗi lần thêm một trăm ngàn còn có một tiếng hừ lạnh kia, hoàn toàn đã chọc giận tên rậm râu ở phòng 392, cho nên hắn mới một lần tăng giá lên một triệu.
Việc này chẳng những là không nể mặt Hạ Trọng Viêm, còn trực tiếp cho một cái tát lên mặt.
Cho dù biết rõ kết cục của người ngồi phòng 392 không được tốt lắm, nhưng mọi người ở đây vẫn khâm phục sự quyết đoán và dũng khí của hắn.
– Hay, hay, hay… Quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên, cũng đừng làm cho lão phu thất vọng…
Sắc mặt Hạ Trọng Viêm xanh mét, một chưởng vỗ vào trên mặt bàn, trên bàn trà rắn chắc lộ ra một dấu bàn tay.
Diệp Mặc thật giống như không biết hắn đã đắc tội với rất nhiều người, sau khi trả tiền liền đóng gói ‘Canh thiết tinh’ to bằng chậu rửa mặt lại, trong lòng thật sự là rất vui mừng.
Mục Tiểu Vận gắt gao nắm lấy tay Diệp Mặc, tuy rằng cô có thể cảm giác được rất nhiều người ở nơi này bất mãn đối với chồng cô, nhưng cô cũng không quá lo lắng, chồng cô luôn là người có bản lĩnh đấy.
Mà ngay cả Mộng Lam người vẫn lợi dụng Diệp Mặc cũng không biết xấu hổ tiếp tục nói những lời được xem là khí phách, nếu Diệp Mặc như vậy vẫn chưa tính là có khí phách, thì không có người nào là có khí phách hết.
Một nhân vật có tiền như vậy, liền chết như vậy, thật sự là thật đáng tiếc.
Tuy rằng đáng tiếc, Mộng Lam cũng là biết người này chắc chắn chết không thể nghi ngờ gì nữa.
Không thể không để Diệp Mặc mang đến lợi nhuận cho nàng, cô lập tức liền quên chuyện này.
Trong căn phòng không có đánh số, cô gái áo tím lại cau mày nhìn hồi lâu, cô dường như phải nhìn ra được điều gì từ căn phòng đơn giản mà Diệp Mặc đang ở trong đó.
Lúc này thiếu nữ áo xanh lại đi tới bên người cô nói:
– Tiểu thư kẻ muốn chết trong phòng 92 là một tên rậm râu, còn có một người con gái có chút tang thương.
– Quả nhiên là hắn.
Cô gái áo tím gật gật đầu, cô đương nhiên biết tên rậm râu này đã đổi một ngàn khối vàng ra mười triệu tiền vàng ở ‘ngân hàng Thần Thương’, hiện tại hắn mới dùng hơn một triệu, với hắn mà nói, hắn bây giờ tiền còn rất nhiều.
Sản phẩm bán đấu giá tiếp theo, Diệp Mặc lại ra tay mua mấy gốc linh thảo.
Còn có mấy khối khoáng thạch.
Chỉ cần Diệp Mặc ra tay báo giá đến mức nhất định về sau, trên cơ bản không ai đấu giá tiếp.
Bởi vì người ở chỗ này đều biết kẻ ở phòng 392 là một người điên.
Chỉ cần nhìn trúng thứ gì đó, quy tắc ngầm với hắn mà nói đều không thèm để ý.
Hơn nữa người kia lập tức sẽ phải chết, cũng không có ai đi so đo với hắn.
Kỳ thật Diệp Mặc trong lòng mình rất rõ, hắn cũng không phải không hề kiêng kỵ, bình thường không phải đồ vật đặc biệt quan trọng, hắn cũng không muốn tranh đoạt với một số môn phái nổi tiếng.
Nếu không phải ‘Địa linh quả’ và ‘Canh thiết tinh’ đối với hắn thật sự là quá quan trọng, hắn cũng không nhất định đi tranh đoạt.
Tuy rằng hắn nắm chắc chạy trốn được.
Hơn nữa cũng khá dễ dàng, nhưng dù sao mới đến Hàng Thủy thành, hơn nữa nơi này cao thủ thật sự là nhiều lắm.
Vạn nhất xảy ra chuyện gì, một mình hắn vẫn có thể xoay sở, nhưng Mục Tiểu Vận có thể gặp nguy hiểm.
– Sản phẩm cuối cùng cần bán chính là năm tổ ‘Khí cơ thạch’… Mỗi một tổ hai quả, năm trăm ngàn tiền vàng một tổ, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn mười ngàn tiền vàng…
Ở thời điểm Mộng Lam lời còn chưa nói ra, Diệp Mặc đã dùng thần thức nhìn thấy linh thạch, không ngờ là năm tổ linh thạch.
Diệp Mặc trong lòng lại mừng rỡ, lần này tới hội đấu giá thật đúng là không uổng công.
Tuy nhiên từ báo giá mà nói.
Người trong Ẩn môn cũng biết tầm quan trọng của Linh thạch.
Đối với Diệp Mặc mà nói tốt nhất là lấy về toàn bộ năm tổ ‘Khí cơ thạch’, nhưng hắn cũng biết lần này hẳn là là không thể nào.
Bất kể là dựa vào tiền vàng hay là thực lực mà nói, hắn vẫn không phải là đối thủ của các môn phái hạng nhất.
Một khi để cho nhiều người tức giận, hắn đã có thể xong đời rồi.
Tổ 1 ‘Khí cơ thạch’ bị ‘Thái Ất Môn’ mua đi với giá một triệu ba trăm ngàn tiền vàng, tổ 2 ‘Khí cơ thạch’ bị ‘Từ Hàng Tĩnh Trai’ mua đi cũng với giá một triệu ba trăm ngàn, đối tượng mua tổ 3 ‘Khí cơ thạch’ là ‘Côn Càn phái” giá vẫn là một triệu ba trăm ngàn tiền vàng.
Đối với ba tổ này, Diệp Mặc cũng không có động thủ, tuy rằng trong lòng của hắn rất không thoải mái.
Nhưng hắn chỉ có thể nhịn.
Hiện trường có người thậm chí nhìn nhìn Diệp Mặc bên này, đều đang nghĩ tên không biết trời cao đất rộng sao lần này không ra tay, chẳng lẽ hắn hết tiền sao?
Tổ 4 ‘Khí cơ thạch’ vừa đưa ra. ‘Song tử kiếm môn’ liền báo ra giá một triệu ba trăm ngàn, Diệp Mặc nghĩ cũng không nghĩ liền bỏ thêm một trăm ngàn.
Đối với các môn phái hắn đã đắc tội, Diệp Mặc không ngại đắc tội thêm một chút.
Kỳ Kỳ Xung tức giận đến sôi lên, đây rõ ràng là người ta không quen nhìn chính mình, chính là muốn đối nghịch cùng Kỳ Kỳ Xung.
– Một triệu tám trăm ngàn.
Kỳ Kỳ Xung biết tầm quan trọng của ‘Khí cơ thạch’, đương nhiên sẽ không dễ dàng buông tha, một triệu tám trăm ngàn đã là số tiền không ít rồi, nếu lần này y không thể lấy ‘Khí cơ thạch” trở về thì sẽ rất khó chịu.
– Hai triệu tiền vàng.
Diệp Mặc không chút nào chú ý đem giá cả đẩy tới hai triệu.
– Thiếu chủ, tiền vàng của chúng ta hiện tại chỉ có hai triệu, không có cách nào thêm nữa rồi.
Người con gái bên cạnh Kỳ Kỳ Xung không thể không nhắc nhở một tiếng.
Kỳ Kỳ Xung sắc mặt xanh mét nói:
– Được, để cho hắn mua đi, ta xem hắn có thể chịu được bao lâu.
Dường như biết cái tên điên ở phòng 392 một khi đã ra tay, tuyệt đối sẽ không không tay trở về.
Mặc dù có người thử đem giá tăng tới hai triệu hai trăm ngàn tiền vàng, nhưng Diệp Mặc lập tức liền thêm tới hai triệu ba trăm ngàn tiền vàng.
Tác phong không chút lựa chọn của Diệp Mặc, khiến người muốn tiếp tục tăng giá phải bỏ ý niệm trong đầu.
Tổ 5 ‘Khí cơ thạch’ cũng là một tổ ‘Khí cơ thạch” cuối cùng vừa được đem ra, ‘Thục Sơn Kiếm Tông’ liền báo giá một triệu năm trăm ngàn tiền vàng.
Đang lúc Diệp Mặc còn đang suy nghĩ có nên báo giá hay không, Kỳ Kỳ Xung lại không kìm nổi báo ra giá hai triệu.
Diệp Mặc trong lòng mừng rỡ, theo Kỳ Kỳ Xung dẫn đầu tăng giá, vẫn tốt hơn so với ‘Thục Sơn Kiếm Tông’ tăng giá.
Diệp Mặc dường như không đợi ‘Thục Sơn Kiếm Tông’ lại báo giá, hắn liền trực tiếp đem giá tăng lên tới hai triệu năm trăm ngàn.
Tiền vàng trong tay hắn căn bản cũng không dùng vào bất kỳ chỗ nào, có thể dùng tiền vàng mua được linh thạch, hắn tuyệt đối sẽ không keo kiệt.
Không có bất kỳ sự bất ngờ nào, Diệp Mặc bỏ ra hai triệu năm trăm ngàn để lấy về một tổ ‘Khí cơ thạch’.
Tuy rằng tất cả mọi người đều biết kết cục cuối cùng của người kia, mấy thứ này vẫn là được đưa ra ngoài, nhưng kết quả này lại không có bất kỳ người nào có thể nghĩ đến.
Bởi vì ‘Khí cơ thạch’ quý báu chỉ cần là người tu luyện cổ võ đều biết, ngay cả tam đại ẩn môn cũng không muốn ăn mảnh, huống chi Diệp Mặc một kẻ tu luyện lỗ mãng không gốc không rễ như vậy?
Hơn mấy triệu tiền vàng đối với người khác mà nói là rất khó có, nhưng đối với tam đại ẩn môn và một số môn phái hạng nhất mà nói, cũng không phải chuyện khó.
Bọn họ sở dĩ không có tranh nhau ‘Khí cơ thạch’, đó là vì mấy thứ này tuy rằng rất quý báu, nhưng cũng không quý đến nỗi khiến mấy đại môn phái đấu đá nhau.
Không cần nói là môn phái hạng nhất, chính là một số môn phái bậc hai, xuất ra hơn mấy triệu tiền cũng là có thể đấy.
Nhưng đối với ‘Khí cơ thạch’, vật này là thứ môn phái hạng nhất và môn phái cấp một cần, chỉ cần không phải đồ ngốc, không người nào nguyện ý đi đắc tội đầu sỏ này.
Chỉ có thằng ngốc Diệp Mặc này mới liều lĩnh muốn lấy mấy thứ đó về.
‘Song tử kiếm môn’ lần này đã mang đến hơn ba triệu tiền vàng, lẽ ra có thể mua được một tổ ‘Khí cơ thạch’ rồi, nhưng thật không ngờ Diệp Mặc đã đánh vỡ kế hoạch của Kỳ Kỳ Xung.
Sau khi Kỳ Kỳ Xung mua một đồ vật với giá một triệu, phát hiện tài lực của y không ngờ cạnh tranh không nổi với cái tên thổ dân quê mùa kia, điều này làm cho y cực kỳ buồn bực.
Hội đấu giá vừa kết thúc, Diệp Mặc lập tức dẫn Mục Tiểu Vận rời khỏi hội trường, hướng ngoài thành mà đi.
Người của hơn mười bang hội lập tức đã nhìn chằm chằm Diệp Mặc, nhưng là vì đã có hai môn phái là ‘Song tử kiếm môn’ và ‘Đoán khí đường’ đi theo, người khác dù là muốn đi theo sau phát tài, cũng không dám đi.
Nói đùa gì vậy, hai môn phái này đều là ẩn môn nhất đẳng, hơn nữa theo sau còn có bốn người, trong bốn người này một gã Tiên Thiên, một gã nửa bước Tiên Thiên, còn có một gã đỉnh cao Địa cấp, hơn nữa còn có một tên đỉnh cao Huyền cấp.
Loại thật lực này, người khác đi lên chẳng lẽ là muốn đi tìm chết à.
Hơn nữa Diệp Mặc đắc tội hai môn phái này, những thứ tốt trên người hắn sẽ bị này hai nhà này chia nhau, cũng là một loại quy tắc ngầm, không ai nói gì.
Nơi này nói chuyện chính là thực lực, tuy rằng Diệp Mặc là một con dê béo, nhưng vì một con dê béo đắc tội ‘Song tử kiếm môn’ và ‘Đoán khí đường”, ngay cả tam đại ẩn môn hạng nhất cũng sẽ không dính vào.
Mặc dù biết Diệp Mặc xong đời, nhưng rất nhiều người vẫn lắc đầu một cái.
Thật sự là đáng tiếc, bọn họ đáng tiếc không phải cái mạng của Diệp Mặc, mà là số tiền trên người hắn.
Vân Tử Y nhìn Diệp Mặc và Mục Tiểu Vận đi xa cũng lắc lắc đầu, đội hình theo dõi hai người mới chỉ có chừng ba mươi tên, nếu bọn họ còn có thể chạy thoát, đó mới là việc lạ.
Tên râu rậm này làm chuyện như vậy, còn dám ra khỏi thành vào lúc này, nàng không thể không bội phục dũng khí của hắn, đây quả thực không khác gì muốn chết.
Tuy rằng hắn dù không ra khỏi thành, cũng không có kết cục tốt, nhưng ở trong thành, các môn phái khác hành động sẽ e dè một chút.
– Diệp Lang, hình như có mấy người đang theo dõi chúng ta.
Mục Tiểu Vận đã nhìn ra có người đang theo dõi bọn họ, có thể thấy được bốn người theo dõi Diệp Mặc căn bản chính là không kiêng nể gì.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:
– Cho nên chúng ta phải ra khỏi thành để đi phát tài, và sau khi phát xong tài sẽ trở về.
Nhìn Diệp Mặc và Mục Tiểu Vận vội vàng lên xe ngựa ra khỏi thành, về sau càng chạy càng nhanh, cuối cùng thậm chí càng đi càng hẻo lánh.
Kỳ Kỳ Xung cười lạnh ra tiếng, y nhìn thoáng qua Hạ Trọng Viêm bên cạnh nói:
– Hạ tiền bối, thật sự là không ngờ người kia muốn tìm cái chết, chẳng những dám ra khỏi thành, còn càng đi càng đến nơi hẻo lánh, hắn đang tìm kiếm nơi chôn thân.
Hạ Trọng Viêm lạnh lùng cười, y là một trong những Phó đường chủ của ‘Đoán khí đường’, tuy rằng tu vi của y kém cỏi nhất ở trong bốn gã Đường chủ, nhưng trình độ luyện khí của y là cao nhất.
Cho nên cho dù là môn chủ của tam đại ẩn môn nhìn thấy y, cũng sẽ kêu một câu đạo hữu.
Hôm nay y đường đường là Hạ đường chủ của ‘Đoán khí đường’ lại bị một tên không biết cái gọi là ngu ngốc dầy xéo mặt mũi, nếu y không tự tay chặt người kia, y thật sự là nuốt không trôi cục tức này.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 714: Giết Nhưng Không Diệt
Giết Nhưng Không Diệt
H
ạ tiền bối, đến lúc đó chúng ta chia đều kim phiếu, thiết tinh của hắn cho anh, đá Khí Cơ mỗi người một tổ.
Những thứ còn lại, nếu tiền bối không coi trọng thì cho em.
Đương nhiên, tên râu kia để cho anh.
Kỳ Kỳ Xung biết Hà Trọng Viêm hận Diệp Mặc đến tận xương tủy, cho nên đã nhắc chia đồ trước.
Hà Trọng Viêm lạnh lùng hừ một tiếng:
-Được thôi, tôi chỉ cần tận tay giết chết thằng không biết trời cao đất dày kia là được.
-Đương nhiên rồi, tuy cô gái kia xấu, nhưng khà khà…
Kỳ Kỳ Xung cười khà khà, mặt lộ tia mờ ám.
Dù cô gái có xấu thêm đi chăng nữa, đắc tội với Kỳ Kỳ Xung y cũng phải chịu khổ thôi.
Diệp Mặc sớm đã biết trong số bốn người đến, chỉ có một kẻ là Tiên Thiên khiến hắn e dè, mấy tên còn lại đối với hắn mà nói thực sự không có uy hiếp gì.
Bây giờ hắn chỉ muốn lén giết gã Tiên Thiên kia, như vậy bốn tên hôm nay tới chính là để đưa kim phiếu cho hắn rồi.
-Tiểu Vận, em cho ngựa lên phía trước một đoạn, sau đó đợi anh là được.
Diệp Mặc nhìn trời đã tờ mờ tối thì biết ngay là đối phương sắp động thủ rồi.
-Vâng.
Mục Tiểu Vận rất tin tưởng Diệp Mặc, trong mắt cô chồng mình có thể bay, còn có ai có thể đánh thắng được chồng mình.
Chồng bảo cô đi trước, chính là lo cô làm vướng víu.
Một Mục Tiểu Vận thấu hiểu lòng người đương nhiên sẽ không làm cái việc bó tay bó chân chồng.
Diệp Mặc làm thuật ẩn thân nhảy xuống xe ngựa, sau đó nấp bên đường không nhúc nhích.
Hắn biết dựa vào thuật ẩn thân hiện giờ của hắn, trừ phi bất động, một khi động đậy, chân khí dao động lập tức sẽ bị Tiên Thiên phát hiện.
-Mẫn trưởng lão, Hạ tiền bối, chúng ta ra tay thôi.
Kỳ Kỳ Xung nhìn người đàn ông trung niên bên cạnh, sau đó lại nhìn Hạ Trọng Viêm nói.
-Ra tay ổn thỏa đi.
Mấy người cùng gật đầu, nhanh chóng xông về chiếc xe ngựa.
Người đàn ông trung niên luôn bên cạnh Kỳ Kỳ Xung là tu vi Tiên Thiên, cho nên tốc độ của gã rất nhanh, là người đầu tiên tiến đến bên Diệp Mặc.
Khi gã đi qua người, Diệp Mặc liền phi lên, kiếm trong tay hóa thành một tia màu trắng từ giữa lưng gã cao thủ Tiên Thiên đâm thẳng vào tim gã.
Diệp Mặc vừa hành động, cao thủ Tiên Thiên này đã cảm nhận được chân khí dao động, đồng thời có cảm giác nguy hiểm chết người.
Gã đàn ông trung niên liền biết ngay có chuyện chẳng lành, chắc là có người đánh lén gã.
Gã đan xen sợ hãi, lập tức tránh luôn đường kiếm nguy hiểm.
Nhưng bản lĩnh của Diệp Mặc vốn có thể giết được cao thủ Tiên Thiên bình thường, hơn nữa lại là đánh lén xuất quỷ nhập thần.
Theo tốc độ đánh lén của phi kiếm, người đàn ông trung niên dù có là cao thủ Tiên Thiên cũng không có cách nào tránh được.
Diệp Mặc đưa một đường kiếm xuyên thẳng vào tim của cao thủ Tiên Thiên.
Kiếm khí đã phát ra, cho dù tu vi người đàn ông trung niên này cao hơn tu vi Tiên Thiên đi chăng nữa cũng không thể giữ được tính mạng, thậm chí ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có.
Thấy người có tu vi cao nhất đã bị mình giết, trong lòng Diệp Mặc vui mừng.
Ý của hắn là để gã Tiên Thiên này bị trọng thương, sau đó sẽ đưa một đường kiếm kết liễu gã.
Nhưng không ngờ gã cao thủ Tiên Thiên này lại sơ suất như vậy, cả người không chút đề phòng trực tiếp đuổi theo xe ngựa của mình.
Đây quả thực là tìm đến cái chết.
Điều này giúp Diệp Mặc rút ra kinh nghiệm, đó là dù đối mặt với đối thủ mình coi thường cũng không thể không có chút phòng bị nào.
Sau lưng người đàn ông phun ra máu, sau đó ngã xuống đằng trước cách mấy bước.
Người đàn ông trung niên vừa ngã xuống làm ba người còn lại chợt bừng tỉnh.
Họ dừng bước, bị chấn động, nhìn chằm chằm tên râu ria không biết từ đâu nhảy bổ ra.
-Mày muốn chết à…
Người đầu tiên kịp phản ứng là Hạ Trọng Viêm, y gầm gừ xông đến chỗ Diệp Mặc.
Y chỉ biết đồng bọn đã bị tên này đánh lén chứ nhất thời vẫn chưa biết đồng bọn của mình là một cao thủ Tiên Thiên.
Cao thủ Tiên Thiên đã bị giết rồi, y khá hơn sao?
Diệp Mặc cười một cách lạnh lùng.
Ngược lại lại thu kiếm, đối phó với cao thủ Tiên Thiên nửa vời này, hắn không có áp lực gì cả.
Diệp Mặc thu kiếm xong liền tung một cước chộp lấy thanh loan đao, đao này là đao người đàn ông tu vi Tiên Thiên vừa nãy dùng, gã chết rồi, Diệp Mặc lấy dùng đỡ vậy.
“Choang, choang,…” vô số tiếng kiếm phát ra, roi sắt trong tay Hạ Trọng Viêm đã bị thanh loan đao chặt đứt.
Hạ Trọng Viêm hồn bay phách lạc, lúc này y còn không biết mình vốn không phải là đối thủ của tên râu ria này thì y đúng là thằng ngốc.
Thân thủ của đối phương cao hơn y nghĩ nhiều, trận giao chiến phen này, y dường như không có năng lực phản kháng.
Chẳng trách ngay cả cao thủ Tiên Thiên cũng đã bị hắn giết.
Điều này căn bản không phải một kẻ đánh lén bình thường có thể làm được.
Hạ Trọng Viêm còn mặt mũi nào mà tức giận.
Y chợt nảy ra ý muốn tháo chạy.
Chỉ là ý muốn này vừa mới nghĩ ra thì y đã thấy lạnh bên cánh tay trái, thì ra là cả cánh tay trái của y đã bị chặt đứt.
Hạ Trọng Viêm vô cùng sợ hãi, không cần suy nghĩ nữa, xoay người rời đi.
Diệp Mặc không đuổi theo mà bay vọt lên đá vào ngực tên luyện võ Địa cấp đi cùng Hạ Trọng Viêm, tên này bị Diệp Mặc đá ngất xỉu xuống đất.
Chỉ một thoáng mà Hạ Trọng Viêm đã chạy trốn không còn nhìn thấy ảnh nữa rồi.
Sắc mặt của Kỳ Kỳ Xung trắng bệch, chỉ trong chốc lát mà cao thủ Tiên Thiên bên cạnh y đã bị giết, Hạ Trọng Viêm của Đoán Khí Đường bị chém lìa một cánh tay chạy trốn, cao thủ Địa cấp đỉnh phong khác của Đoán Khí Đường thì hôn mê bất tỉnh trên đất.
Trong khoảnh khắc này, thiếu chủ của môn phái số một đã cảm thấy cái chết đang đến rất gần.
Y nhìn hình dáng của Diệp Mặc đang chậm rãi tiến đến, mặt trắng bệch ra.
Y muốn nói một câu xin tha chết, nhưng răng cứ run cầm cập.
Tuy Kỳ Kỳ Xung đã là tu vi Huyền cấp đỉnh phong, nhưng tu vi của y đều là nhờ vào đan dược và tài nguyên của môn phái, căn bản không có nhiều kinh nghiệm đánh nhau.
Lúc này đâu có biết làm gì? Nếu y biết tên râu này lợi hại như vậy, y thà đem hết tiền tài trên người cho hắn ta chứ không muốn đuổi đến đây nữa.
-Anh không được giết tôi… tôi là thiếu chủ của Song Tử Kiếm Tông… tôi… xin anh tha cho tôi, tôi sẽ không truy cứu chuyện anh giết Mẫn trưởng lão nữa…
Kỳ Kỳ Xung chưa nói xong thì đã bị Diệp Mặc đã bất tỉnh.
Diệp Mặc lấy hết tất cả kim phiếu trên người Kỳ Kỳ Xung và gã cao thủ Tiên Thiên rồi nhặt thanh loan đao bên người gã thuộc Đoán Khí Đường, đâm một đao vào vết thương cao thủ Tiên Thiên, sau đó đâm Kỳ Kỳ Xung một đao nữa.
Làm việc này xong, Diệp Mặc đến bên cạnh gã cao thủ Tiên Thiên lần nữa, lấy móng tay của gã viết lên đất chữ “Đoán” rồi mới bỏ qua.
Khi Diệp Mặc giải quyết xong, Mục Tiểu Vận đến.
-Tiểu Vận, bọn người này muốn giết chúng ta nên anh đã giết chúng trước.
Diệp Mặc lo Mục Tiểu Vận sợ hãi nên chủ động giải thích một câu.
Mục Tiểu Vận nắm chặt tay Diệp Mặc lắc đầu nói:
-Diệp lang, em không sợ.
Trong lòng Diệp Mặc thầm thán phục sự can đảm của Mục Tiểu Vận, cần phải biết rằng những người nào chưa từng nhìn thấy giết người mà gặp phải cảnh máu me, đặc biệt là con gái, chắc chắn sẽ có mâu thuẫn, thậm chí sợ hãi, nhưng Mục Tiểu Vận lại không sợ.
Mục Tiểu Vận nói tiếp:
-Năm xưa quê em gặp nạn, khắp nơi đều là người chết, em… em…
Dường như nhớ lại chuyện năm xưa, trong lòng Mục Tiểu Vận có chút buồn.
Diệp Mặc lau nước mắt cho Mục Tiểu Vận, một tay nhấc tên luyện võ Địa cấp lên rồi ôm Mục Tiểu Vận đạp kiếm bay đi.
Mãi cho đến ngoại thành Hàng Thủy, hắn mới hạ xuống.
Diệp Mặc lay tên luyện võ Địa cấp dậy, chỉ mấy gian hàng bày bán ở ngoại thành Hàng Thủy nói:
-Tao đã phong tỏa kinh mạch của mày, trừ phi tao giải huyệt giúp mày, bằng không mày sẽ chết.
Bây giờ mày làm giúp tao một vài việc, đến sạp hàng kia mua một bộ quần áo võ sĩ cho tao.
Mau đi đi, nếu muốn giở trò gì, ngay cả mặt trời hôm nay mày cũng không được nhìn thấy đâu.
-Vâng, tiền bối, tôi mua về quần áo võ sĩ rồi, có phải tiền bối có thể…
Tên luyện võ Địa cấp đã hiểu hết, hôm nay bọn họ gặp là một người vô cùng lợi hại, ngay cả Tiên Thiên trước mặt hắn cũng chỉ là rau cỏ thôi.
-Cút nhanh đi, mày không có tư cách bàn điều kiện với tao, nếu mày còn lắm mồm thì mày không cần phải đi nữa.
Diệp Mặc nói xong liền muốn động thủ.
Tên luyện võ Địa cấp sao dám do dự, vội vội vàng vàng chạy đến cái quán nhỏ ngoại thành mua một bộ quần áo võ sĩ rồi lại tất tả chạy về.
Diệp Mặc gật đầu hài lòng, quả cầu lửa đã biến tên luyện võ Địa cấp và bộ quần áo võ sĩ y mua về thành tro bụi.
Lúc này Diệp Mặc mới đưa Mục Tiểu Vận ẩn thân bay vào trong thành Hàng Thủy, đến khách sạn Lam Hải.
Tuy không biết vì sao chồng mình làm việc phiền toái như vậy nhưng từ trước tới nay Mục Tiểu Vận chưa bao giờ hỏi, theo cô, những việc chồng làm đều đúng.
Lúc này trời đã sáng, Diệp Mặc và Mục Tiểu Vận mặc lại quần áo như ban đầu, nghỉ ngơi một hồi lâu rồi mới ra khỏi khách sạn.
Diệp Mặc và Mục Tiểu Vận không ăn gì trong khách sạn mà đến một quán ăn bên ngoài.
Điều quan trọng là hắn muốn nghe ngóng tin tức.
Chuyện rạng sáng sở dĩ Diệp Mặc làm như vậy là vì Diệp Mặc biết nếu hắn thực sự giết sạch bốn người, vậy thì dù hắn và Mục Tiểu Vận hoàn toàn không giống gì cũng bị điều tra.
Cho nên hắn phải dùng chiêu giết nhưng không diệt, tha cho Hạ Trọng Viêm, nếu nói chơi ám chiêu, Diệp Mặc hoàn toàn sẽ không sợ mấy tên ẩn môn này.
Diệp Mặc và Mục Tiểu Vận ra khỏi khách sạn thì đến quảng trường Hàng Thủy gần đó nhìn thấy rất nhiều người đang tập trung lại.
Phần lớn là tụm năm tụm ba, hình như đang thương lượng cái gì đó.
-Anh Mạc, em ở đây.
Tiếng của Lưu Lỗi ở quán ăn sáng truyền tới.
Diệp Mặc đang muốn hỏi thăm tin tức liền vội vàng đưa Mục Tiểu Vận vào tiệm ăn sáng.
-Xem ra anh Mạc đã tìm được chỗ ở rồi à.
Lưu Lỗi và Diệp Mặc nói chuyện rất hợp nên nhìn thấy Diệp Mặc cao hứng nói ngay.
Diệp Mặc gật đầu nói:
-Đúng thế, tôi ở khách sạn Lam Hải.
Gần đây không có chỗ ở nào, chỉ có thể ở chỗ xa một chút.
-Không tồi, khách sạn Lam Hải rất được.
Lưu Lỗi vừa nói xong, Diệp Mặc đã mở miệng hỏi:
-Anh Lưu, sáng nay tôi thấy một số người tụ tập lại, không biết họ nói về cái gì?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 715: Hiệu Nghiệm
Hiệu Nghiệm
S
au khi nghe xong câu nói của Diệp Mặc, Lưu Lỗi nhìn bốn phía, sau đó nhỏ tiếng nói:
-Khó trách anh Mạc không biết, nghe nói hai môn phái “Đoán khí đường” và “Song tử kiếm môn” náo loạn ở Hàng Thủy, bây giờ hai môn phái này đã phải sống mái với nhau rồi.
Diệp Mặc nghe xong trong lòng vui sướng, quả nhiên đã phát triển theo phương hướng kế hoạch mà hắn đã dự liệu, chỉ cần chuyện này kéo dài trong một thời gian ngắn, vậy thì cho dù có người biết được là do hắn làm, cũng không có chút quan hệ gì rồi.
Diệp Mặc giả bộ kinh ngạc hỏi:
-Không phải nói hai môn phái này là môn phái nhất đẳng sao? Bọn họ sao lại có thể sống mái với nhau được? Hôm qua anh vẫn còn nói với tôi, bây giờ phân chia lợi ích trên cơ bản đã cố định rồi, trừ phi có tình hình đặc biệt xảy ra, giữa các đại môn phái cũng sẽ không đấu nhau nữa mà?
Lưu Lỗi lắc đầu, lại gọi một cốc sữa đậu nành, sau đó nhỏ giọng nói:
-Chuyện này tôi cũng vừa mới nghe nói, nghe nói trên hội đấu giá hôm qua xuất hiện một tên rậm râu rất giàu có.
Hắn không những đoạt được đồ của “Song tử kiếm tông”, mà còn lấy được đồ của “Đoán Khí đường”.
Hai môn phái này đều là nhất đẳng, đồ bị người khác cướp đi, vậy thì chắc chắn sẽ không bỏ qua.
-Nhưng đây chỉ là “Đoán khí đường” và “Song tử kiếm tông” có thành kiến với tên rậm râu kia mới đúng, theo lý mà nói thì chung một mối thù thì phải hợp tác với nhau mới đúng, sao lại có thể hai bên tranh đấu?
Không đợi Diệp Mặc mở miệng, bàn bên cạnh có người nghe thấy, cũng đi qua xen vào một câu.
Lần này Lưu Lỗi không trả lời, nhưng đã có người giúp anh ta trả lời rồi, một người đàn ông mặt đen ở một bàn khác nói:
-Thực ra sự thật là như này, nghe nói hội đấu giá ngày hôm qua sau khi kết thúc vào rạng sáng, người của “Đoán khí đường” và “Song tử kiếm tông” liền hợp sức lại đi giết người rậm râu kia.
Thậm chí có rất nhiều người có ham muốn với tên rậm râu kia cũng không dám đuổi ra ngoài thành.
Nhìn những người xung quanh ngày càng lơ mơ, người đàn ông mặt đen kia đắc ý nói:
-Vốn dĩ chuyện này cũng không có khó khăn gì, nhưng vấn đề xảy ra chính là bốn người chạy ra ngoài đó, hai cao thủ của “Đoán khí đường”, hai cao thủ của “Song tử kiếm tông”.
Nhưng khi quay về thì chỉ có một người, chỉ có một cao thủ của “Đoán khí đường”.
Hơn nữa còn là phó đường chủ “Đoán khí đường” Hạ tiền bối.
-Cái gì? Tên rậm râu kia lại lợi hại như vậy sao?
Giọng nói ngạc nhiên của người đàn ông vừa rồi hỏi lại kinh ngạc hơn chút nữa.
Diệp Mặc trong lòng thầm lẩm bẩm, câu nói trong lúc vô ý của người này mới là thật, nếu như mỗi người đều nói kiểu này, vậy thì thật nguy hiểm.
Người đàn ông mặt đen kia khinh thường nói:
-Anh nói chuyện quả thực không có đầu óc, người đàn ông rậm râu kia thoạt nhìn cũng khoảng chừng ba mươi tuổi, một mình hắn còn mang theo một người con gái nữa mà có thể đánh được bốn cao thủ sao? Hơn nữa trong bốn người này còn có một cao thủ Tiên Thiên của “Song tử kiếm tông”.
Có một số chuyện chỉ động não một chút là biết được ngay.
Người mặt đen này thấy mọi người xung quanh dường như bị khí tràng của gã trấn trụ lại rồi, lại đắc ý nói:
-Lúc rạng sáng ngày hôm nay, Hạ Trọng Viêm tiền bối của “Đoán khí đường” một mình quay trở lại, hơn nữa còn bị chặt một cánh tay.
Ông ta nói là do tên rậm râu kia chém.
Còn nói tên rậm râu kia tương đối lợi hại, sau khi hắn giết một cao thủ Tiên Thiên, còn khiến hắn bị trọng thương, nhưng chuyện này không ai có thể tin được.
-Vậy thế nào?
Lại có người tiến đến hỏi.
Diệp Mặc lại phát hiện ở đây đã tụ tập thành một vòng, hóa ra vòng tròn này chính là vì như vậy mà tụ tập đến.
-Thế nào ư? Tất nhiên là đến hiện trường điều tra rồi.
Sau khi người đàn ông mặt đen nói, thỏa mãn nhìn xung quanh càng ngày càng nhiều người đến.
-Sau đó thì sao?
Người đàn ông mặt đen dường như cũng không muốn thừa nước đục thả câu, nghe thấy có người tiếp tục hỏi.
Gã lại nói:
-Sau khi mấy vị tiền bối trong môn phái trung gian đi, trong hiện trường nhìn thấy thi thể của trưởng lão Mẫn Chí Phong của “Song tử kiếm tông”, hơn nữa còn có thi thể của Thiếu tông chủ Kỳ Kỳ Xung của “Song tử kiếm tông”, anh ta còn bị một thanh loan đao đính trên mặt đất.
Mấu chốt là thanh loan đao này lại là thanh đao mà cao thủ Ngụy Ngọ của “Đoán khí đường” bị mất tích, sau đó lại phát hiện ra vết thương trên miệng Mẫn Chí Phong cũng chính là do loan đao tạo nên.
-A…
Tất cả mọi người nghe thấy chuyện này đều kêu lên kinh hãi.
Người đàn ông mặt đen thấy mọi người đều bị lời nói của y thu hút, lập tức thấp giọng nói:
-Đây vẫn không phải là chuyện quan trọng, quan trọng chính là nghe nói có người nhìn thấy dưới ngón tay của trưởng lão Mẫn Chí Phong, thấy một chữ “Đoán”.
Rất có khả năng là công lực trưởng lão thâm hậu, nhất thời chưa có chết, lúc này mới dùng tay viết một chữ, giữ lại một tia manh mối.
Mà mọi người có biết thứ đã chém đứt cánh tay của Hạ Trọng Viêm tiền bối là thanh loan đao gì không? Chính là vết đao của Mẫn Chí Phong tiền bối.
Còn những cái sau này thì mọi người đều biết hết rồi đấy.
-Khó trách…
Có người ngạc nhiên thán phục thốt ra tiếng.
-Nhưng “Đoán khí đường” tại sao lại dám làm như vậy? Còn Ngụy Ngọ của “Đoán khí đường” đâu?
Có người nghĩ tới Ngụy Ngọ, lập tức hỏi.
Một người mập mạp dáng người luyện võ lúc đó chen vào một câu:
-Nghe nói tên rậm râu kia rất giàu có, đoán chừng trên người hắn còn có thiên tài địa bảo, ngọc ngà châu báu.
Tôi nghe người ta nói có người rạng sáng hôm nay nhìn thấy Ngụy Ngọ ở bên ngoài thành Hàng Thủy, y còn mua một số vật dụng hàng ngày, giống như sắp phải đi đường xa vậy.
Diệp Mặc lúc này sau khi nghe xong, mới có cảm giác mình làm có hơi quá một chút.
Việc đổ tội này dường như có chút không cẩn thận, khôn quá hóa ngu, nhất định là có người nghi ngờ rồi.
Nhưng cho dù là nghi ngờ, hắn cũng chỉ cần vượt qua mấy ngày hôm nay là được rồi.
…
Trong phòng họp lớn nhất của Hàng Thủy thành, bây giờ các cao thủ của các môn phái đã ngồi chật kín.
Phó đường chủ của “Đoán khí đường” và trưởng lão Ngụy Ngọ của môn hạ hai người đã giết hai người thiếu tông chủ của “Song tử kiếm tông”, còn có cả Mẫn Chí Phong.
Đây cũng không phải là một chuyện nhỏ.
Bất kể là thiếu tông chủ của “Song tử kiếm tông” hay là cao thủ Tiên Thiên Mẫn Chí Phong địa vị cũng đều rất cao, trong một lúc lại giết hai người, chuyện như này cho dù là “Đoán khí đường” cũng nhất định phải trả giá.
Sắc mặt Hạ Trọng Viêm xanh mét, bây giờ y chỉ còn một cánh tay, nhưng y vẫn nhất định phải đến đây.
-Tôi nói rồi, đây là do tên kia vu oan.
Tôi và Ngụy Ngọ một là bán bộ Tiên Thiên, một là Địa cấp, sao có thể giết được trưởng lão Mẫn Chí Phong chứ? Với lại nếu như giết ông ta thật, Ngụy Ngọ sao lại giữ thanh loan đao kia lại làm gì? Đây chẳng phải là giấu đầu hở đuôi hay sao?
Hạ Trọng Viêm mặc dù vô cùng tức giận, nhưng cũng thể không giải thích được.
Một người đàn ông trung niên mặt trắng của “Song tử kiếm tông” hừ lạnh một tiếng:
-Hạ Trọng Viêm, anh dám làm mà không dám nhận sao? Chẳng lẽ “Song tử kiếm tông” chúng tôi lại sợ các anh hay sao? Con trai Kỳ Kỳ Xung của tôi không phải các anh giết, chẳng lẽ nó lại tự sát hay sao? Chẳng lẽ một cao thủ Tiên Thiên như trưởng lão Mẫn Chí Phong lại có thể tự sát hay sao? Một chút bản lĩnh của anh đương nhiên là không giết được trưởng lão của chúng tôi, nhưng minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, anh đột nhiên xuất đao từ sau lưng, có ai có thể đề phòng được chứ?
Hạ Trọng Viêm lúc này mặc dù phẫn nộ, nhưng y biết lúc này không phải là lúc để tức giận, y dành phải kìm hãm cơn thịnh nộ lại nói:
-Các vị tông chủ đang ngồi ở đây, còn có Kỳ tông chủ, tên rậm râu kia thực ra là một cao thủ còn lợi hại hơn cả Tiên Thiên, tôi thừa nhận tôi không phải là đối thủ của hắn.
Khi hắn xuất kiếm giết trưởng lão Mẫn Chí Phong, tôi thậm chí còn không nhìn thấy.
-Ha… ha…
Kỳ tông chủ của “Song tử kiếm tông” tức quá thành cười, nhưng sắc mặt của gã thì không có chút ý cười nào:
-Hạ Trọng Viêm anh đúng là người vô học, anh nói một người khoảng ba mươi tuổi lợi hại hơn cả Tiên Thiên sao? Các vị đang ngồi ở đây, Kỳ Hữu Tân tôi có câu hỏi muốn hỏi mọi người, các vị đã gặp qua cao thủ Tiên Thiên mà chỉ khoảng ba mươi tuổi hay chưa? Không cần nói đến hơn ba mươi tuổi, Thần Châu ta đã từng có một cao thủ Tiên Thiên dưới bốn mươi tuổi hay chưa?
-Hạ Trọng Viêm, vừa nãy anh cũng nói tên rậm râu kia dùng một thanh kiếm, tại sao miệng vết thương của anh lại do một thanh loan đao tạo thành vậy? Tại sao? Tại sao dấu vết trên roi sắt của anh cũng là do thanh loan đao của trưởng lão Mẫn Chí Phong tạo nên.
Lão thất phu, “Song tử kiếm tông” của chúng tôi cho dù ngọc nát đá tan, cũng phải giết chết lão thất phu anh.
Kỳ Hữu Tân nói xong liền rút thanh kiếm sau lưng ra.
Thấy tông chủ rút kiếm ra, các cao thủ “Song tử kiếm tông” bên này toàn bộ lập tức đứng lên rút binh khí.
Mà hành động của “Song tử kiếm tông” bên này, lập tức khiến cho bên “Đoán khí đường” cũng đứng lên, tình hình hết sức căng thẳng.
-Các vị, xin các vị nể mặt phái Côn Càn một chút, chuyện này mặc dù phó đường chủ Hạ bị tình nghi rất lớn, nhưng Ngụy Ngọ bây giờ vẫn chưa tìm thấy.
Tôi nghĩ hay là đi tìm Ngụy Ngọ trước rồi nói tiếp.
Hôm nay Lăng Thần vẫn gặp anh ta ở ngoài thành Hàng Thủy, mặc dù anh ta xuất hiện rất kỳ quái, nhưng nếu đã xảy ra, tôi nghĩ hay là điều tra rõ ràng rồi nói tiếp.
Một ông già bên phái Côn Càn đứng lên.
-Tôi đồng ý với cách của Lăng tiền bối, ngoại trừ hành động kỳ quái của Ngụy Ngọ ra, còn một việc nữa là sao tên râu rậm kia lại không thấy đâu nữa? Hắn và bạn của hắn đều không thấy xuất hiện, chuyện này rất cổ quái.
Một trưởng lão của Thái Ất Môn đứng dậy nói.
Ông lão của phái Côn Càn mọi người đều biết, tên Lăng Vô Thủy, cao thủ đỉnh cao Tiên Thiên.
Trong Thần Châu tuyệt đối đều là cao thủ trong cao thủ, hơn nữa còn có Côn Càn làm hậu thuẫn, không thể không nể mặt ông.
Mặc dù Kỳ Hữu Tân rất không muốn bỏ qua, nhưng Lăng Vô Thủy lên tiếng, gã cũng chỉ oán hận mà thôi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Vi Phụ Chỉ Muốn Lẳng Lặng Nhìn Xem Ngươi Trường Sinh [Dịch] Vi Phụ Chỉ Muốn Lẳng Lặng Nhìn Xem Ngươi Trường Sinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Vi-Phu-Chi-Muon-Lang-Lang-Nhin-Xem-Nguoi-Truong-Sinh-Audio-Truyen.jpg)

