- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
- Tập 144 : Hồi Nhỏ, Mình Cũng Là Bảo Bối Của Mẹ (c716-c720)
[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 144 : Hồi Nhỏ, Mình Cũng Là Bảo Bối Của Mẹ (c716-c720)
❮ sautiếp ❯Chương 716: Hồi Nhỏ, Mình Cũng Là Bảo Bối Của Mẹ
Hồi Nhỏ, Mình Cũng Là Bảo Bối Của Mẹ
B
ất luận kế hoạch như nào, ít nhất Diệp Mặc cũng đã biết, mấy ngày gần đây hắn cũng không cần phải lo lắng chuyện gì cả.
Hắn dẫn Mục Tiểu Vận đi dạo khắp chốn ở thành Hàng Thủy, cũng mua được một ít vật nhỏ.
Mấy ngày hôm nay đối với Mục Tiểu Vận mà nói thực sự quá hạnh phúc rồi, không những có thể ở cùng với tướng công của mình mà còn có thể đi dạo cùng tướng công ở Hàng Thủy.
Cô thích xem những đồ trang sức nhỏ xinh này, nhưng không nhất định là phải mua chúng, chỉ cần nhìn thôi là cô đã thỏa mãn rồi.
Cô không còn nhớ đã bao năm rồi cô không có tự do đi dạo trên đường như vậy, sau đó nhìn những con người hai bên đường phố bận rộn kinh doanh đi lại.
Hồi nhỏ, mẹ của cô cũng nắm tay cô đi dạo trên những con phố phồn hoa, sau đó nhìn xung quanh.
Nhưng trận thiên tai kia đã cướp hết tất cả.
Lần thiên tai đó, làm cho cô cùng người thân chia lìa, một mình lưu lạc ở Hoàng Bình.
Hơn một nghìn ngày đêm, cô chịu khổ chịu mệt, nhưng cho đến giờ vẫn chưa được ăn một bữa cơm no, lại còn phải chăm sóc bà mẹ chồng độc ác.
Nếu như không phải gặp được Diệp Mặc, tướng công bây giờ của cô, thì bây giờ cô còn không biết trôi về nơi nào, bị ai ăn hiếp nữa rồi.
Mục Tiểu Vận gạt nước mắt nơi khóe mắt, hồi còn nhỏ, mình cũng là bảo bối của mẹ.
Diệp Mặc thấy Mục Tiểu Vận thương cảm, kéo tay Mục Tiểu Vận hỏi:
-Tiểu Vận, em sao vậy?
Mục Tiểu Vận nắm chặt lấy tay Diệp Mặc, trong lòng thầm nghĩ, bây giờ mình là bảo bối của tướng công, mẹ ở trên trời có lẽ yên tâm rồi.
-Tiểu thư, cô xem hai người kia, chính là hai người mà tối hôm qua chúng ta nhìn thấy.
Vợ của hắn đang đi phía sau, đúng là đóa hoa nhài cắm phải…
Thấy Diệp Mặc và Mục Tiểu Vận bước vào một cửa hàng trang sức, một người con gái mặc quần màu lục bĩu môi nói với Vân Tử Y đứng bên cạnh.
Vân Tử Y khẽ cười, hôm qua Mục Tiểu Vận và Diệp Mặc cự tuyệt lời mời của cô, bây giờ cô đã không còn suy nghĩ mời mọc trong đầu, nhưng sau khi cô nhìn thấy Mục Tiểu Vận và Diệp Mặc bước vào cửa hàng đồ trang sức, bỗng nhiên nhíu nhíu mày, cô không ngờ lại có cảm giác gì đó rất quen thuộc.
Bóng dáng của hai người kia hình như cô đã gặp ở đâu rồi, Vân Tử Y nghĩ một lúc lâu, nhưng cũng không nhớ ra là đã gặp họ ở đâu rồi.
-Sao vậy, tiểu thư?
Người con gái mặc quần xanh lục thấy Vân Tử Y nhíu mày, lập tức hỏi.
Vân Tử Y có chút nghi ngờ nói:
-Sao tôi lại có cảm giác gặp hai người này ở đâu rồi?
Người con gái mặc quần xanh cười khúc khích:
-Tiểu thư, cô đương nhiên là gặp bọn họ rồi, chẳng phải là tối qua gặp bọn họ trên đường đấy sao.
Vân Tử Y tự giễu cười:
-Chắc là như vậy…
Nói xong cô đang định quay người bước đi, bỗng nhiên lại đứng lại nói:
-Không đúng.
Tối qua tôi không có thấy bóng dáng của bọn họ, chỉ là sau khi nhìn thấy người con gái kia, cảm giác cô ấy không tầm thường, cho nên tôi mới có suy nghĩ làm quen với bọn họ.
Nhưng vừa nãy tôi chỉ cảm thấy bóng dáng của họ rất quen thuộc mà thôi…
-Bóng dáng…
Vân Tử Y bỗng nhiên lại thì thào nhắc lại một lần, đột nhiên sắc mặt của cô thay đổi, nhìn người con gái mặc quần xanh đứng cạnh mình nói:
-Tiểu Linh, cô đi điều tra giúp tôi sáng nay bọn họ có ra khỏi thành, sau đó lại vào thành hay không… Á, hay là thôi đi.
Vân Tử Y nhớ ra, chắc là không phải bọn họ, nếu như bọn họ là người mà sáng nay ra khỏi thành, bây giờ chắc chắn sẽ không đi dạo ở đây, sớm đã bị người khác khống chế lại rồi.
Nhưng bóng dáng của hai người này, rất giống với bóng người đàn ông rậm râu tối qua và còn có cả người con gái kia nữa.
…
Thời gian một ngày đối với Mục Tiểu Vận trôi quan thật nhanh, khi cô cùng Diệp Mặc trở về khách sạn Lam Hải, dư âm hình ảnh cùng Diệp Mặc đi dạo trên phố vẫn còn phảng phất.
Mặc dù Diệp Mặc rất muốn ngay bây giờ đi luyện chế “Bồi nguyên đan” nhưng hắn sợ tin tức của “Địa linh quả” sẽ làm một số cao thủ chú ý, cho nên không dám động thủ lúc này.
Mục Tiểu Vận co rúc trong lòng Diệp Mặc, bỗng nhiên hỏi một câu:
-Diệp lang, “Khí cơ thạch” có phải rất quý báu hay không?
Diệp Mặc ừ một tiếng nói:
-Đúng vậy, thứ đó anh gọi là linh thạch, có tác dụng rất lớn đối với việc tu luyện của chúng ta, chỉ có điều thứ này rất hiếm, bình thường rất hiếm gặp, cho nên rất quý báu.
-Diệp lang, em không cần vật này nữa, cái của em cho anh đấy.
Mục Tiểu Vận vừa lấy linh thạch của mình ra, liền bị Diệp Mặc giữ tay lại:
-Không cần, của em thì em giữ lại đi, em bây giờ đang tu luyện rất chậm.
Anh hi vọng em có thể tu luyện nhanh hơn chút, nếu không em sẽ không theo kịp được đâu.
Nghe thấy Diệp Mặc nói như vậy, Mục Tiểu Vận liền nhanh chóng buông tay mình xuống, một khi không theo kịp tốc độ tu luyện của Diệp lang, đây mới là chuyện cô lo lắng nhất.
Diệp Mặc nói tu luyện đến trình độ cao nhất có thể bay lên Tiên giới, nếu như Diệp lang và chị Lạc Ảnh còn có cả chị Khinh Tuyết đều bay lên hết rồi, còn một mình cô ở đây, vậy thì phải làm sao? Chị Lạc Ảnh và chị Khinh Tuyết phi thăng cũng không có gì, nhưng Diệp Mặc rời xa cô, thì cô không còn cái gì nữa.
-Diệp lang, hay là em dậy tu luyện.
Mục Tiểu Vận cảm thấy khủng hoảng, lập tức muốn dậy tu luyện.
Diệp Mặc kéo tay Mục Tiểu Vận lại nói:
-Tu luyện mặc dù cần nắm chắc, nhưng cũng không cần vội vàng như vậy, đây là chuyện phải từ từ, càng nhanh càng leo lên không kịp.
-Uhm…
Mục Tiểu Vận cảm giác bờ môi của mình bị bờ môi của tướng công ngăn lại, lập tức người liền mềm nhũn ra, không cầm lòng được ôm chặt lấy Diệp Mặc.
…
Hôm nay đã là ngày thứ hai Diệp Mặc đến Hàng Thủy rồi, cũng là ngày thứ nhất Ẩn môn tuyển chọn đệ tử.
Thành Hàng Thủy là nơi có diện tích lớn nhất, quảng trường Hàng Thủy đã có người đi lại tấp nập.
Quảng trường Hàng Thủy là quảng trường lớn nhất thành Hàng Thủy, chu vi mấy chục nghìn mét vuông.
Mặc dù quảng trường này rộng lớn, nhưng người đến cũng rất đông, cho nên trên quảng trường rất đông đúc người đi lại.
Khi Diệp Mặc và Mục Tiểu Vận đi vào quảng trường, mới phát hiện ra các môn phái ở đây phân chia thành các cấp bậc.
Đặc biệt là ba nhà Ẩn mônđứng đầu, nằm ở nơi bắt mắt nhất.
Thần thức của Diệp Mặc quét một lát, liền phát hiện ra ba nhà Ẩn môn đều có cao thủ Tiên Thiên trấn thủ, hơn nữa Thái Ất Môn còn có một cao thủ trấn thủ mà hắn nhìn không ra tu vi.
Khi thần thức của Diệp Mặc quét đến Thái Ất Môn, hắn thậm chí cảm giác được tên cao thủ của Thái Ất Môn đó cũng theo bản năng nhìn về phía hắn.
Diệp Mặc lập tức thu thần thức lại, tên này là một nhân vật cực kỳ nguy hiểm.
Vốn dĩ hắn muốn gia nhập vào Thái Ất Môn, sau đó tu luyện đến tầng khí thứ bảy thì rời khỏi, xem ra kế hoạch này không thể thực hiện được rồi.
Không đến luyện khí tầng thứ bảy, tuyệt đối không nên tiếp xúc với Thái Ất Môn.
Không giao tiếp với Thái Ất Môn, cũng không cần phải giao tiếp với những môn phái khác nữa.
Diệp Mặc tránh mặt mấy cao thủ của Ẩn môn, sau đó cẩn thận dùng thần thức quét những chỗ còn lại.
Cuối cùng hắn phát hiện ra nơi này có tổng cộng ba đại Ẩn môn hạng nhất, còn có mười hai Ẩn môn nhất đẳng, ba mươi sáu Ẩn môn nhị đẳng, Ẩn môn tam đẳng có một trăm hai mươi.
Ngoài ra, còn có những Ẩn môn và môn phái không có đẳng cấp gì cũng đến tuyển nhận đệ tử.
Tuy rằng không thể trực tiếp gia nhập Thái Ất Môn, nhưng Diệp Mặc cũng không quan trọng, chỉ cần có thể vào được Ẩn môn, tìm được vị trí của Thái Ất Môn là được rồi.
Hắn chỉ cần tính sổ Thái Ất Môn, còn lại cũng không nhất định phải gia nhập vào Thái Ất Môn.
Cuối cùng Diệp Mặc quyết định lựa chọn vào môn phái nhị đẳng.
Đằng sau môn phái hạng nhất đứng thành một hàng dài, không cần nói được tuyển nhận rồi, ngay cả đứng xếp hàng để tuyển nhận đệ tử thôi cũng phải mất một ngày.
Còn trước mặt môn phái nhị đẳng cũng có rất nhiều người xếp hàng, còn sau môn phái tam đẳng thì lại thưa thớt người đứng.
-Hay là đến môn phái tam đẳng đi.
Diệp Mặc bất đắc dĩ nói một câu, lôi kéo Mục Tiểu Vận đến sau “Thiểm quyền môn” đứng xếp hàng, đây là một môn phái tam đẳng.
Sau khi xếp hàng, Diệp Mặc phát hiện ra tốc độ kiểm tra rất nhanh chóng.
Cửa thứ nhất ứng cử viên đặt tay của mình lên trên một máy đọc thẻ, sau đó dùng nội khí của mình khởi động cái máy này.
Người không có nội khí chỉ cần để tay của mình vào, sau đó do người kiểm tra kích phát thiết bị.
Mặt trên thiết bị này có năm viên pha lê, viên pha lê này chỉ to hơn con mắt một chút.
Khi nội khí của ứng cử viên khởi động máy, hoặc là không có phản ứng gì, hoặc là mấy viên pha lê đó phát sáng lên.
Diệp Mặc chú ý, hễ viên pha lê phát sáng càng yếu, thì hào quang lại càng rực rỡ, tư chất lại càng cao.
Càng sáng thì ánh hào quang lại càng nhạt, hoặc là không phát sáng đều là khí chất kém.
Thấy những viên pha lê này còn có các loại màu sắc, Diệp Mặc trong lòng bỗng nhiên chấn động, đây không phải là kiểm tra linh căn gì đó sao? Sao trên thế giới này lại có vật như này? Thần thức của Diệp Mặc quét vào trong, phát hiện ra dường như môn phái nào cũng có vật kiểm tra linh căn này.
Thứ này hắn không biết làm, trong tiểu thế giới này không ngờ lại có nhiều như vậy, mặc dù thứ này chỉ là đống mục nát ở giới Tu Chân, nhưng ở tiểu thế giới này lại nhiều như vậy, Diệp Mặc còn chưa nghĩ đến.
Đồ này bất luận như nào cũng phải làm được một cái, cho dù là không làm được, hắn cũng cần biết thứ này làm như thế nào.
Thần thức của Diệp Mặc quét vào dụng cụ kiểm tra này, phát hiện ra bên trong chỉ là ngũ hành trận đơn giản mà thôi, không có cái gì khác, không ngờ lại đơn giản như vậy?
Nhưng Diệp Mặc lập tức lại phản ứng lại, đây chắc là cách kiểm tra linh căn đơn giản nhất rồi, cách này chỉ có thể kiểm tra linh căn ngũ hệ, còn đối với linh căn biến dị thì không thể nào kiểm tra ra được.
Bởi vì giới Tu Chân kiểm tra linh căn là tám cột pha lê, còn ở đây chỉ có năm viên pha lê nhỏ, rõ ràng là không thể kiểm tra ra linh căn biến dị được.
-Không có tư chất, không phù hợp, người tiếp theo.
Tốc độ của người kiểm tra rất nhanh chóng, hơn nữa những người đến đây kiểm tra đại đa số không có linh căn, hoặc là có linh căn biến dị nên không phù hợp.
-Nhưng đại nhân à, tôi có thể tu luyện được, hiện tại tôi đã là người luyện võ Hoàng cấp rồi…
Người đàn ông bị cho là không phù hợp, có chút không dám tin nhìn dụng cụ thí nghiệm.
Bản thân rõ ràng là có thể tu luyện, hơn nữa tốc độ lại rất nhanh, sao có thể nói là không có tư chất được chứ?
Sắc mặt của người kiểm tra trầm xuống:
-Tôi đã nói là không phù hợp rồi, anh còn nói gì nữa, nếu như anh không tin, anh đến môn phái khác thử xem.
Người đàn ông này sắc mặt uể oải rời đi, anh ta vừa mới thử ở môn phái khác xong qua bên này, bằng không làm sao anh ta lại đến Ẩn môn tam đẳng được.
Diệp Mặc trong lòng rất rõ, tên này rất có khả năng là linh căn biến dị.
Mặc dù tu luyện cổ võ và tu chân không giống nhau lắm, nhưng yêu cầu về tư chất là giống nhau.
-Tư chất cấp năm, không thích hợp, người tiếp theo.
-Không có tư chất, không phù hợp…
-Tư chất cấp bốn, được, đứng phía sau tôi.
…
Diệp Mặc lúc này mới phát hiện ra tốc độ kiểm tra thực rất nhanh chóng, mặc dù hắn đứng ở phía sau, nhưng rất nhanh đã đến lượt mình.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 717: Chấn Động Toàn Hội Trường
Chấn Động Toàn Hội Trường
L
úc này Diệp Mặc mới phát hiện tốc độ của loại kiểm tra này quả thật rất nhanh.
Tuy rằng hắn đứng ở phía sau, nhưng đã nhanh chóng đến phiên hắn.
Diệp Mặc đưa tay để vào dụng cụ kiểm tra, hơi vận một ít chân khí đi vào.
Nhưng dụng cụ trắc nghiệm lại không hề có phản ứng.
– Không có tư chất, không thích hợp, kế tiếp…
Giọng nói thản nhiên của nhân viên kiểm tra vang lên.
Diệp Mặc còn chưa kịp nói chuyện, đã bị người khác chen lên rồi.
Mục Tiểu Vận đứng ở bên cạnh vội vàng qua giữ chặt tay Diệp Mặc.
Diệp Mặc có chút nghi hoặc nhìn dụng cụ kiểm tra này.
Sao mình có thể không có linh căn được? Hắn rõ ràng có thể tu luyện.
Nếu không có linh căn tuyệt đối không thể tu luyện.
Nhưng Diệp Mặc cũng sẽ không cho rằng mình là một kẻ có linh căn biến dị.
Một kẻ có linh căn biến dị sẽ không có khả năng tu luyện với tốc độ chậm như hắn.
– Tướng công, chúng ta đổi chỗ kiểm tra được không? Dụng cụ của bọn họ khẳng định có vấn đề.
Mục Tiểu Vận nói xong, lập tức rước lấy những tiếng cười nhạo.
Tuy nhiên bởi vì dung nhan tuyệt sắc của Mục Tiểu Vận, những người này lại không dám cười thành tiếng.
Diệp Mặc mỉm cười, không mấy để ý.
Loại dụng cụ kiểm tra linh căn đơn giản có sự sai sót cũng là bình thường.
Hắn kéo tay Mục Tiểu Vận tới một môn phái khác.
Nếu môn phái tam đẳng còn không thể nào vào được, như vậy thì tìm một môn phái không có thứ hạng là được rồi.
Kết quả Diệp Mặc dẫn theo Mục Tiểu Vận đi tới mấy môn phái, kiểm tra đều không có tư chất.
Điều này khiến Diệp Mặc cảm thấy thực sự bất đắc dĩ.
Nếu vẫn đúng là không có tư chất, như vậy hắn sẽ không có cách nào gia nhập được Ẩn Môn.
Không gia nhập được Ẩn Môn.
Nếu vậy sẽ không vào được Ẩn Môn, đồng dạng cũng không tiếp xúc đến Thái Ất Môn.
Ô, không phải nói Băng Hồ vốn là môn phái siêu cấp sao? Vì sao hiện tại chỉ đánh dấu là một môn phái tam đẳng? Diệp Mặc rất kinh ngạc nhìn môn phái nhỏ viết “Băng Hồ” ở trước mắt.
Chẳng lẽ Băng Hồ này và “Băng Hồ” mà Lưu Lỗi đã nói không phải cùng một nhà sao?
– Tướng công, hay là chúng ta đi môn phái nhà này xem thử đi.
Mục Tiểu Vận cũng đã nhìn thấy Băng Hồ.
Sở dĩ cô nói những lời này, bởi vì trước đó môn phái Băng Hồ này không có ai tới làm trắc nghiệm, có vẻ vắng ngắt.
Hơn nữa hiện tại đã là buổi chiều.
Đến bây giờ chồng mình còn chưa tìm được một môn phái có thể gia nhập.
– Tốt, chúng ta đi Băng Hồ này xem thử.
Diệp Mặc gật đầu.
Đồng ý với lời Mục Tiểu Vận nói.
Một người đàn ông đứng ở bên cạnh Diệp Mặc nghe thấy Diệp Mặc nói, có lòng tốt trả lời một câu:
– Người anh em, tôi đề nghị cậu không nên đi Băng Hồ.
Đó chỉ là một môn phái tam đẳng.
Anh biết bọn họ cần yêu cầu tư chất gì không? Cấp ba trở lên.
Nếu tôi có tư chất cấp ba trở lên, tôi đã gia nhập môn phái nhị đẳng, sao có thể đi tới một môn phái mà ngay cả vị trí môn phái tam đẳng cũng sắp không giữ được?
Lúc này, trong lòng Diệp Mặc mới hiểu được, vì sao Băng Hồ lại ít người tới như vậy.
Hoá ra bọn họ yêu cầu cao như vậy.
Diệp Mặc theo bản năng dùng thần thức quét vị trí Băng Hồ một chút.
Nơi này tổng cộng có năm người.
Một người đàn ông ăn mặc theo kiểu quản gia, thoạt nhìn hơn năm mươi tuổi, tu vi khoảng Huyền Cấp trung kỳ.
Ngoài ra còn có một người phụ nữ trung niên và một cô gái trẻ tuổi che mặt.
Người phụ nữ trung niên kia cũng là tu vi Huyền Cấp, mà cô gái trẻ tuổi kia cũng là tu vi Huyền Cấp.
Nhìn vị trí của người phụ nữ trung niên này và cô gái trẻ tuổi che mặt, việc tuyển chọn đệ tử lần này hẳn là do hai người bọn họ phụ trách.
Loại thực lực này quả thật có thể nói là ngay cả một môn phái tam đẳng cũng không bằng.
Ngoài ra còn có một thiếu niên hơn mười tuổi, thoạt nhìn rất gầy yếu.
Diệp Mặc phỏng đoán thiếu niên này hẳn là đệ tử vừa được tuyển chọn.
Cuối cùng là một bà lão khoảng sáu bẩy mươi tuổi.
Diệp Mặc lắc đầu, vừa mới muốn thu hồi thần thức, trong lòng lại đột nhiên chấn động.
Không ngờ hắn không nhìn ra được tu vi của bà lão này.
Diệp Mặc không chờ bà lão này nhíu mày, lập tức đã thu thần thức quay trở về.
Hắn biết với loại cao thủ này, bất kỳ hành động nào của hắn đều khiến cho đối phương cảm ứng được.
Tối hôm qua, hắn phát hiện ba người hắn không nhìn ra được tu vi.
Không ngờ có một người ở trong Băng Hồ.
Trong lòng Diệp Mặc cực kỳ hoảng hốt.
Băng Hồ có một cao thủ như thế, vì sao chỉ là môn phái tam đẳng? Trong lòng Diệp Mặc dâng lên sự nghi hoặc.
Hắn không muốn gia nhập môn phái như vậy, bởi vì nó thực sự quá mức cổ quái.
Lúc này bà lão kia lại ngẩng đầu lên thoáng nhìn xung quanh.
Dường như bà ta đã cảm ứng được thần thức vừa rồi của Diệp Mặc.
Ánh mắt Diệp Mặc càng không dám lộn xộn.
Nhưng đang lúc hắn muốn kéo Mục Tiểu Vận rời khỏi, người phụ nữ trung niên tuyển chọn đệ tử bỗng nhiên nhìn Mục Tiểu Vận mở miệng nói:
– Cô muốn làm kiểm tra sao? Mời đưa tay vào bên trong dụng cụ kiểm tra, sau đó vận dụng nội khí là được.
– A…
Mục Tiểu Vận lại phát hiện mình đã chạy tới phía trước bàn kiểm tra này.
Người phụ nữ trung niên này nói khiến cô cảm giác rất thân thiết.
– Tướng công, em có thể thử không?
Mục Tiểu Vận quay đầu lại nhìn Diệp Mặc một chút.
Diệp Mặc mỉm cười:
– Có thể.
Em thử đi.
Sau khi thử xong, chúng ta đi về trước.
Ngày mai sẽ quay lại.
Sở dĩ hắn nói như vậy, bởi vì Diệp Mặc biết, tư chất linh căn của Mục Tiểu Vận không cao hơn so với hắn là mấy.
Tư chất của mình ở trong kiểm tra này là kém cõi nhất.
Cho dù Mục Tiểu Vận may mắn lắm cũng chỉ có thể là tư chất cấp năm.
Nghe Diệp Mặc nói, Mục Tiểu Vận lập tức vui mừng để tay mình vào dụng cụ.
Cô đã nhìn thấy rất nhiều người làm kiểm tra.
Cô đã sớm muốn thử xem, chỉ có điều chồng cô không nói gì, cô cũng không chủ động đi thử.
Sở dĩ Diệp Mặc không nói, đó là bởi vì hắn muốn vào cùng một chỗ với Mục Tiểu Vận.
Nếu tư chất của hắn có thể được kiểm tra thông qua, như vậy Mục Tiểu Vận khẳng định có thể thông qua.
Cho nên hắn muốn lấy việc kiểm tra hắn là chính.
Một khi hắn được môn phái nào nhìn trúng, hắn cũng sẽ để Mục Tiểu Vận gia nhập môn phái này.
Nhưng trái lại nếu không được, bởi vì tư chất của Mục Tiểu Vận tốt hơn hắn một chút.
Môn phái nhìn trúng Mục Tiểu Vận không nhất định có thể nhìn trúng Diệp Mặc hắn.
Người phụ nữ trung niên này vừa thấy Mục Tiểu Vận cũng rất yêu thích.
Dung mạo Mục Tiểu Vận thanh lệ thoát tục, lại mang theo một ít không linh chi khí.
Hơn nữa thoạt nhìn cũng rất là thoải mái, cho nên bà ta mới có thể chủ động nói một câu bảo Mục Tiểu Vận làm kiểm tra.
Mục Tiểu Vận để tay mình dụng cụ kiểm tra, sau đó vận chân khí đi lên.
Một hào quang màu xanh lập tức phát ra, chói mắt không gì sánh được.
– Cái gì?
Gần như mọi người ở khu vực gần đó đều bị quầng sáng màu xanh này thu hút.
Ngay cả Diệp Mặc cũng ngây ngẩn cả người.
Hắn không thể tưởng tượng được Mục Tiểu Vận lại là tư chất cấp một.
Lão bà Băng Hồ kia còn hết sức kinh hãi đứng lên, nhìn chằm chằm vào Mục Tiểu Vận, trong mắt lộ vẻ vui mừng không thể tin được.
– Không ngờ là ưu tú nhất trong tư chất cấp một, tốt, tốt, tốt…
Bà lão này liên tiếp nói vài tiếng tốt, toàn thân đều trở nên hưng phấn.
Người phụ nữ trung niên kia cũng chấn động nhìn Mục Tiểu Vận.
Mãi đến lúc bà lão nói vài tiếng tốt xong, mới ôm lấy tay Mục Tiểu Vận nói:
– Cô tên là gì? Cô đã được thông qua.
Hiện tại cô chính là đệ tử nòng cốt của Băng Hồ chúng tôi…
Người phụ nữ trung niên càng nói, giọng điệu càng run rẩy.
Có thể thấy được kích động trong lòng bà ta lúc này.
Chẳng những người phụ nữ trung niên này kích động, ngay cả người quản gia và cô gái che mặt của Băng Hồ đứng ở phía sau cũng kích động không thôi.
Quảng trường Hàng Thủy phát hiện một người có tư chất ưu tú nhất trong cấp một, tin tức này lập tức lan đi khắp quảng trường.
Gần như trong nháy mắt khi tư chất của Mục Tiểu Vận được kiểm tra ra, tất cả môn phái nhất đẳng và môn phái đẳng cấp đặc biệt đều biết tin tức này.
Trong lúc nhất thời, các môn phái Thái Ất Môn, Côn Càn Phái, Từ Hàng Tĩnh Trai đều cho người qua.
Phải biết rằng ba năm một lần Ẩn Môn mới tổ chức hoạt động tuyển chọn đệ tử.
Cho dù phát hiện một người tư chất cấp một đã là khó càng thêm khó, càng không cần phải nói tới một người có tư chất ưu tú nhất trong cấp một.
– Bà ngoại…
Người phụ nữ trung niên kia thấy càng ngày càng nhiều người tới, có chút lo lắng thoáng nhìn về phía bà lão kia.
– Ha ha… Phượng Mỗ, Băng Hồ thật sự là may mắn.
Không ngờ trong ngày đầu tiên đã tuyển chọn được một đệ tử có tư chất cấp một.
Lăng Vô Thủy của Côn Càn thật sự rất hâm mộ.
Người tới là một ông lão.
Chỉ có điều người còn chưa tới, tiếng đã được truyền tới trước.
Diệp Mặc đứng ở bên cạnh, lại không dám dùng thần thức quan sát ông lão này.
Nhưng từ khí thế trên người ông già này hắn đã có thể thấy được, tu vi của ông lão này tuyệt đối không kém hơn so với bà lão Băng Hồ.
– Vậy cảm ơn lời chúc tốt lành của Lăng huynh.
Miêu Lan, đưa đệ tử này đi đăng ký một chút.
Về sau cô ấy chính là đệ tử nòng cốt của Băng Hồ chúng ta.
Bà lão Băng Hồ kia lại thản nhiên nói một câu.
Người phụ nữ trung niên kia nghe bà lão này nói, lập tức đáp lại.
– Dạ, bà ngoại.
– Khoan đã…
Ông lão tên Lăng Vô Thủy bỗng nhiên khoát tay chặn lại, sau đó nói:
– Côn Càn tôi bằng lòng nhượng lại mười thành, đồng thời bỏ ra năm loại dược liệu đứng đầu thu được trên Ngũ Uẩn Sơn lần sau.
Chỉ cần Băng Hồ có thể nhượng lại đệ tử này…
Thái Ất Môn và Từ Hàng Tĩnh Trai tới sau nghe thấy Lăng Vô Thủy đưa ra điều kiện phong phú như thế, cũng đều im lặng không nói được gì.
Cho dù bọn họ đưa ra điều kiện, nhiều nhất cũng không vượt quá như vậy được.
Điều kiện này có thể nói là tương đối phong phú.
Nếu Băng Hồ đáp ứng điều kiện này, có thể khẳng định trong lần phân chia thứ hạng môn phái và tài nguyên lần sau, Băng Hồ nhất định có thể tấn cấp đến môn phái nhị đẳng.
Bà lão kia lạnh lùng cười:
– Thật xin lỗi, Lăng huynh, Băng Hồ tôi đang thời kì khó khăn, đang là thời điểm tuyển chọn đệ tử, Lăng huynh nói như vậy, chẳng phải là muốn cắt đứt căn cơ của người khác sao? Tuy Băng Hồ tôi đang xuống dốc, nhưng tuyệt đối không làm chuyện tự hủy căn cơ.
Lăng huynh, xin cứ tự nhiên đi cho.
Nghe bà lão này nói xong, Lăng Vô Thủy hừ lạnh một tiếng, sau đó nhìn về phía Mục Tiểu Vận, dịu giọng nói:
– Cô gái, Côn Càn Phái tôi là một trong ba phái lớn của Ẩn Môn, là môn phái đẳng cấp đặc biệt.
Nếu cô gia nhập Côn Càn Phái tôi, chẳng những tài nguyên và địa vị cao hơn nhiều so với Băng Hồ.
Hơn nữa gia tộc cô cũng sẽ vinh quang không gì sánh được…
– Lăng Vô Thủy, ông làm vậy là có ý gì?
Bà lão kia không đợi ông lão họ Lăng nói dứt lời, toàn thân đột ngột xuất hiện một khí thế, quần áo trên người không gió mà lay động.
Người của Thái Ất Môn và Từ Hàng Tĩnh Trai tới đều biết, tuy Băng Hồ xuống dốc, nhưng tu vi của Phượng Mỗ này quả thật cao sâu vô cùng.
Nếu bởi vì một đệ tử như vậy mà gây chuyện với bà ta cũng không thỏa đáng cho lắm.
– Tôi thấy như vậy đi.
Không bằng chúng ta hỏi xem cô gái này suy nghĩ thế nào.
Cô ấy muốn gia nhập Côn Càn Phái thì gia nhập Côn Càn Phái.
Cô ấy muốn gia nhập Băng Hồ thì gia nhập Băng Hồ.
Đương nhiên nếu cô nhất định muốn gia nhập Thái Ất Môn chúng tôi, tôi nhất định cũng sẽ để cô trở thành đệ tử nòng cốt.
Một ông lão Thái Ất Môn vội vàng đi ra hoà giải.
Nhưng lời hòa giải này của ông ta, chỉ cần không phải là kẻ ngốc, đều biết Thái Ất Môn cũng có ý tưởng đối với Mục Tiểu Vận.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 718: Nghi Ngờ Của Vân Tử Y
Nghi Ngờ Của Vân Tử Y
L
úc này Diệp Mặc rất tỉnh táo.
Hắn biết nơi này có ít nhất ba cao thủ hắn không nhìn ra được tu vi.
Ngoài ra còn có ba cao thủ Tiên Thiên.
Dưới loại thực lực này, một khi hắn để lộ thân phận, không cần phải nói tới chuyện mang Mục Tiểu Vận đi, nếu như bản thân hắn không bay lên trước, cũng khó có thể trốn thoát.
Đương nhiên hiện tại Diệp Mặc đã biết vì sao Mục Tiểu Vận có tư chất như thế, tốc độ tu luyện lại chậm như thế.
Công pháp tu luyện mà hắn đưa cho Mục Tiểu Vận là một bộ thuộc tính Thủy.
Mà Mục Tiểu Vận rõ ràng là linh căn mộc tinh khiết, có thể tu luyện pháp quyết thuộc tính Thủy nhanh mới là chuyện lạ.
Bà lão Băng Hồ hừ lạnh một tiếng, tuy nhiên cũng không nói gì thêm.
Bà ta biết hiện tại Băng Hồ hoàn toàn dựa vào một mình bà ta.
Mà bà ta đang mang bệnh trong người, nếu đối mặt với nguời của ba phái lớn trong Ẩn Môn tới gây sự, bà ta không có biện pháp cứng rắn nào.
Lúc này Mục Tiểu Vận cũng hiểu được tư chất của cô dường như rất hiếm thấy.
Cô chỉ đứng ở bên cạnh Diệp Mặc nắm chặt lấy cánh tay Diệp Mặc nói:
– Tôi chỉ muốn ở chung một chỗ với tướng công tôi thôi.
Lăng Vô Thủy mỉm cười.
Người đàn ông này làm sao bằng nửa Mục Tiểu Vận được.
Nhưng khi ánh mắt lõi đời của ông ta liếc nhìn Diệp Mặc một cái, sát khí trong mắt chợt lóe lên.
Sau đó lại dịu đi nói:
– Đó là đương nhiên.
Tướng công cô cũng có thể gia nhập Côn Càn Phái chúng tôi.
Chỉ cần Mục Tiểu Vận gia nhập Côn Càn Phái, như vậy ông ta có thể giết chết Diệp Mặc bất cứ lúc nào.
Chỉ cần tùy tiện tìm lấy một cái cớ nói trong quá trình hắn tu luyện xảy ra vấn đề là được rồi.
– Tiểu Vận, chỉ cần cô gia nhập Băng Hồ chúng tôi, đương nhiên chồng cô cũng có thể gia nhập Băng Hồ chúng tôi.
Lúc này cô gái che mặt vẫn không nói gì kia bỗng nhiên nói.
Mục Tiểu Vận không nói gì, ánh mắt cô chỉ nhìn Diệp Mặc.
Lúc này tất cả mọi người ở đây đều hiểu được, hoá ra quyền chủ động lại thuộc về người thanh niên vô cùng kém cỏi này.
Lập tức ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Diệp Mặc.
Mặc dù những cao thủ đang có mặt tại đây đều hận không thể đưa tay bóp chết Diệp Mặc, nhưng lúc này vẫn nhất định phải thể hiện bộ dạng có vẻ hòa nhã dễ gần, hi vọng Diệp Mặc có thể cho bọn họ một câu trả lời, gia nhập môn phái của mình.
Trong lòng Diệp Mặc lạnh lùng cười.
Hắn đã sớm thấy được sát khí của Lăng Vô Thủy.
Tuy rằng hắn không sợ, nhưng dẫn theo Mục Tiểu Vận gia nhập nơi tràn ngập sát khí này, hắn tuyệt đối không muốn.
Hơn nữa Thái Ất Môn cũng cùng một loại.
Tuy rằng Diệp Mặc còn không biết rõ về Từ Hàng Tĩnh Trai, nhưng ngẫm lại Giai Uấn cũng đã biết không kém nhau là mấy.
Diệp Mặc lại đúng mực ôm quyền nói:
– Cảm ơn các vị đã cùng nhìn trúng tôi, tuy nhiên tôi quyết định gia nhập Băng Hồ.
Nghe Diệp Mặc nói bằng lòng gia nhập Băng Hồ, mấy người Băng Hồ lập tức mừng rỡ.
Ngay cả bà lão vẫn mặt mũi âm trầm, cũng lộ vẻ vui mừng.
Lăng Vô Thủy và mấy tên cao thủ Tiên Thiên nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc vẻ mặt lạnh như băng.
Nhìn trúng anh sao? Anh cũng đừng dát vàng lên mặt mình.
Nếu không phải bởi vì Mục Tiểu Vận, có người nào sẽ biết đến anh.
– Hừ.
Không biết điều…
Lăng Vô Thủy hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi.
Thấy Lăng Vô Thủy rời khỏi, người Thái Ất Môn và Từ Hàng Tĩnh Trai còn có đám người đang vây quanh xem cũng dần rời đi.
Nhìn mọi người bao vây xung quanh Băng Hồ dần dần tản ra, Vân Tử Y nhíu mày.
Qua một hồi lâu một thiếu nữ mặc quần xanh mới chạy tới bên cạnh cô ta nói:
– Tiểu thư, đã điều tra ra được.
Người đàn ông kia tên Mạc Ảnh.
Cô gái tên Mục Tiểu Vận.
Bọn họ đều đến từ thôn Hoàng Bình thị trấn Từ Tây thành Lan Hóa.
Vân Tử Y gật đầu nói:
– Tiểu Linh, lại phái người đi điều tra tỉ mỉ một chút về tình hình hai người kia ở Hoàng Bình.
Sau khi Diệp Mặc và Mục Tiểu Vận gia nhập Băng Hồ, ngay cả Phượng Mỗ cũng tỏ ra vô cùng yêu mến Mục Tiểu Vận.
Tuy rằng kiểm tra Diệp Mặc không có được bất kỳ tư chất gì, nhưng không hề có bất kỳ sự bất mãn nào.
Bởi vì tất cả mọi người ở đây đều nhìn ra, toàn bộ tâm thần của Mục Tiểu Vận đều đặt trên người chồng cô.
Tất cả mọi người thầm than tên khốn Mạc Ảnh này quá may mắn mới có thể lấy được kiều nữ thiên chi đáng yêu như Mục Tiểu Vận.
Thông qua sự giới thiệu của người phụ nữ trung niên, Diệp Mặc biết được người phụ nữ trung niên kia tên là Miêu Lan.
Cô gái che mặt tên Kỷ Y Lan.
Người đàn ông hơn năm mươi tuổi gọi là quản sự Phủ.
Người có tu vi cao nhất là bà lão tên là Phượng Mỗ.
Nhưng người trong Băng Hồ đều gọi bà là bà ngoại.
Mà người thiếu niên mặc áo vàng kia, chính là đệ tử mới được tuyển chọn vào không lâu, tên là Phí Trăn, là tư chất cấp hai.
Tuy rằng không bằng Mục Tiểu Vận, nhưng so với Diệp Mặc không biết tốt đến mức nào.
Bởi vì Mục Tiểu Vận đã gia nhập Băng Hồ, cho nên Diệp Mặc và Mục Tiểu Vận nhất định phải chuyển vào Băng Hồ ở.
Điều này đối với Diệp Mặc mà nói thật ra không bất ngờ mấy.
Nếu hắn tiếp tục ở tại khách sạn Lam Hải, có thể sẽ có chuyện bất ngờ xảy ra.
Dù sao tư chất của Mục Tiểu Vận thật sự quá cao.
Có lẽ bởi vì Mục Tiểu Vận gia nhập, ngày hôm sau Băng Hồ lại tuyển chọn thêm được hai đệ tử có tư chất cấp ba, gồm một nam một nữ.
Người đàn ông tên Trương Nghiêm.
Người phụ nữ kêu Tề Sóc Á.
Ngày thứ ba, cũng chính là ngày cuối cùng Ẩn Môn tuyển chọn đệ tử.
Trong hội quán lớn nhất Thần Thương Hội, Vân Tử Y đang xem tin tức do Tiểu Linh phái người đi hỏi thăm.
Sau khi Mục Tiểu Vận và Mạc Ảnh gặp lại nhau ở trấn Từ Tây, được Vu gia mời.
Nhưng Mạc Ảnh và tiểu thư Vu gia là Vu Vũ Yến lại dây dưa tới nhau, bị vị hôn phu của Vu Vũ Yến là Liêu Uy bắt được ngay tại chỗ.
Liêu Uy tức giận, nhưng không có cách nào làm gì được Vu Vũ Yến.
Sau đó đệ tử nội môn núi Thượng Thanh – Quan Tranh Tiên tới trợ giúp cho Vu Vũ Yến.
Nhưng Mạc Ảnh lại nói ra việc Vu Vũ Yến đã mang thai, hơn nữa đồng thời còn nói chuyện hắn và Vu Vũ Yến ở Hàng Thủy Thành đã ở cùng một chỗ là chuyện thực.
Biết được chân tướng sự việc, lúc này Quan Tranh Tiên liền rời khỏi Vu gia.
Mà Liêu Uy lại thích vợ của Mạc Ảnh là Mục Tiểu Vận.
Nhưng Mục Tiểu Vận vẫn quyết một lòng với người chồng phản bội của mình.
Cuối cùng Liêu Uy phái người đi tới Hoàng Bình bắt Mục Tiểu Vận.
Kỳ lạ là người do Liêu Uy phái đến Hoàng Bình lại không có một ai có thể quay trở về.
Cái này cũng chưa tính, nhà của Mục Tiểu Vận ở Hoàng Bình toàn bộ bị cháy hết.
Người Hoàng Bình đều tưởng rằng cô ta đã chết.
Không ngờ được cô ta lại xuất hiện ở Hàng Thủy Thành.
Vân Tử Y buông tin tức tình báo trong tay xuống, trầm tư suy nghĩ thật lâu sau bỗng nhiên mở miệng nói:
– Tiểu Linh, em đi mời Vu Vũ Yến đến đây.
Vân Tử Y đã nảy sinh sự nghi ngờ đối với Mạc Ảnh và Mục Tiểu Vận.
Đối mặt với sự truy đuổi của Liêu gia, bọn họ chẳng những không bị thiệt hại, hơn nữa còn đi tới Hàng Thủy Thành.
Còn nữa Mạc Ảnh kia có chỗ nào hơn người? Không ngờ khiến Mục Tiểu Vận ưu tú như thế quyết một lòng với hắn? Người đàn ông râu rậm ở hội đấu giá kia rốt cuộc có phải có quan hệ gì với Mạc Ảnh hay không? Nếu như có quan hệ sao hắn có thể không có tư chất?
Từ trước tới nay, Vu Vũ Yến đều không ngờ được, Tử Hoa Tiên Tử của Thần Thương Hội sẽ mời cô đến Thần Thương Hội.
Điều này thật giống như một cái bánh nhân thịt từ trên trời rơi xuống, đập trúng đầu cô.
Tuy rằng hiện tại Quan sư huynh không ở Hàng Thủy, nhưng Vu Vũ Yến biết chỉ cần trở lại núi Thượng Thanh, cô có thể gặp lại Quan sư huynh, sau đó trực tiếp giải thích với anh ấy.
Nhưng không ngờ được, cô còn chưa gặp Quan sư huynh, liền có lớn cái bánh nhân thịt lớn hơn rơi xuống đầu cô.
– Vu Vũ Yến núi Thượng Thanh xin chào Tử Hoa Tiên Tử…
Vu Vũ Yến cố gắng kìm chế sự kích động trong lòng, chào hỏi trước.
Vân Tử Y quan sát Vu Vũ Yến một chút, bỗng nhiên mỉm cười nói:
– Tiểu thư Vu, thật sự rất xin lỗi.
Đã mạo muội mời cô đến chỗ này.
Mời ngồi.
– Sao Tiên tử lại nói vậy.
Có thể được Tử Hoa Tiên Tử mời, đây là vinh hạnh của Vũ Yến.
Vu Vũ Yến nghe Vân Tử Y nói xong, vội vàng trả lời.
Vân Tử Y không tiếp tục nói về chuyện này nữa, mà đi thẳng vào vấn đề hỏi:
– Vũ Yến, nghe nói cô biết Mạc Ảnh ở Hoàng Bình, có chuyện này không?
Trong lòng Vu Vũ Yến kinh ngạc.
Cô lập tức hiểu được Vân Tử Y tìm cô đến vì chuyện gì.
Cô không thể tưởng tượng được Tử Hoa Tiên Tử lại biết Mạc Ảnh người mà ngay cả dân đen cũng không bằng.
Nhưng Vân Tử Y nói, cô không dám không trả lời.
Cô không thể làm gì khác hơn là nói:
– Đúng vậy, Trên đường tới chỗ ở của tôi tại trấn Từ Tây, tôi gặp Mạc Ảnh bị trọng thương.
Tôi sinh lòng trắc ẩn, đưa hắn đến Vu phủ.
– Tôi nghe người ta nói cô và Mạc Ảnh bị người ta bắt gặp đang nằm ở trên một giường.
Có chuyện này không?
Vân Tử Y cười nhạt, không nhanh không chậm hỏi.
Vu Vũ Yến cắn cắn môi.
Cô biết nếu Tử Hoa Tiên Tử muốn điều tra chuyện này, quả thực rất đơn giản.
Bất kể cô nói qua loa lấy lệ thế nào cũng sẽ bị điều tra ra.
Nghĩ đến đây cô dứt khoát quyết định chắc chắn nói:
– Đúng vậy, bởi vì tôi cảm giác anh ta là người tốt.
Hơn nữa qua cách nói năng cũng không phải là dạng người như vậy, cho nên có một ít thiện cảm đối với anh ta.
Tối hôm đó, tôi và anh ta cùng nhau uống rượu, không ngờ được sau khi rượu vào thì loạn tính.
Tôi… Chúng tôi… Tôi đã trao lần đầu tiên của mình cho anh ta… Nhưng tri nhân tri diện bất tri tâm.
Sau đó không ngờ anh ta ở trước mặt đông người như vậy nói xấu tôi.
Nói tôi, nói tôi…
Nói tới đây Vu Vũ Yến liền khóc nức nở, dường như đã nói không nên lời.
Trong lòng Vu Vũ Yến hiểu rõ.
Câu nói kế tiếp, cho dù cô không nói, Vân Tử Y cũng có thể điều tra ra được.
Cô không biết quan hệ giữa Diệp Mặc và Vân Tử Y.
Đầu tiên cứ đặt mình ở vị trí yếu thế.
Sự trong sạch của mình đều cho người kia, như vậy sẽ rất dễ dàng khiến người khác thông cảm.
Hơn nữa cô tin tưởng, Tử Hoa Tiên Tử không có khả năng truyền những lời này của cô ra ngoài.
– Hóa ra là như vậy.
Vậy thật sự là oan ức cho Vũ Yến cô rồi.
Tiểu Linh, đưa tiểu thư Vũ Yến ra ngoài, thuận tiện đưa cho cô ấy một lọ Uẩn Khí Hoàn.
Vân Tử Y thản nhiên nói.
– Vâng, tiểu thư.
Cô gái mặc váy xanh dẫn Vu Vũ Yến ra ngoài.
Trong lòng Vu Vũ Yến cũng vui mừng khôn xiết.
Cô không ngờ được mình chỉ tùy tiện nói mấy câu đã được cho một chai Uẩn Khí Hoàn.
Phải biết rằng Uẩn Khí Hoàn là loại thuốc quan trọng đối với võ giả Hoàng Cấp để tu luyện nội khí, sử dụng rất nhiều dược liệu quý hiếm mới chế luyện ra được.
Không lâu sau, cô gái mặc váy xanh tên Tiểu Linh đi vào, sau đó có chút khó chịu nói:
– Tiểu thư, Mạc Ảnh thật sự là một kẻ chẳng ra gì.
Mục Tiểu Vận thật sự là não chết rồi.
Không ngờ cô ta lại quyết một lòng với một tên khốn như vậy.
Vân Tử Y cười nhạt:
– Mạc Ảnh có phải dạng người đó hay không, tôi không biết.
Nhưng tôi biết Mạc Ảnh tuyệt đối không đơn giản.
– Vì sao tiểu thư lại nói như vậy?
Tiểu Linh cảm thấy kỳ lạ hỏi.
Vân Tử Y cười lạnh một tiếng nói:
– Bởi vì vừa rồi Vu Vũ Yến đã nói dối.
Cô ta nói bởi vì uống rượu vào loạn tính nên đã trao lần đầu tiên cho Mạc Ảnh.
Nhưng cô ta rõ ràng chưa trải qua chuyện đó.
Cô ta vẫn còn là con gái.
– A…
Tiểu Linh a một tiếng, sau đó kịp phản ứng, tiếp tục nói:
– Nhưng, nhưng một cô gái chưa chồng vì sao phải bôi nhọ mình như vậy?
Vân Tử Y lắc đầu nói:
– Cô ta tự bôi nhọ mình cũng đúng thôi.
Rõ ràng Mạc Ảnh kia không làm gì cô ta, lại cố tình thừa nhận.
Hơn nữa hắn còn thêm mắm thêm muối nói Vu Vũ Yến đã có thai.
Cho nên nói, Mạc Ảnh tuyệt đối không tầm thường.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 719: Quay Về Ẩn Môn
Quay Về Ẩn Môn
T
hoáng cái, thời gian ba ngày đã qua.
Nếu nói môn phái thu hoạch lớn nhất lần này, không ai qua được Băng Hồ.
Băng Hồ chính là một Ẩn Môn tam đẳng, chẳng những thu được Mục Tiểu Vận có tư chất cao nhất, còn thu được một Phí Trăn tư chất cấp hai.
Đối với Diệp Mặc mà nói thời điểm kích động nhất không phải là lúc tuyển chọn đệ tử, mà là lúc những môn phái phải trở lại Ẩn Môn.
Quay về Ẩn Môn không phải chỉ có từng môn phái nói đi là đi, mà là phần đông các môn phái đều tập trung lại cùng nhau.
Sau đó là liên tục vài ngày đi xe ngựa.
Khi xe ngựa dừng lại ở một bờ biển mênh mông, Diệp Mặc mới biết được vì sao Ẩn Môn lại khó vào như vậy.
Cho dù không có gió, nhưng sóng biển rất lớn vẫn dâng lên cuồn cuộn cao tới vài thước.
Một chiếc thuyền lớn có phần đơn điệu đỗ bên cạnh bến tàu.
Ngoại trừ chiếc thuyền lớn này ra, Diệp Mặc thấy phía xa đều có một vài chiếc thuyền nhỏ.
Những chiếc thuyền này chỉ là thuyền đánh cá mà thôi.
Loại thuyền đánh cá này nhiều nhất chỉ có thể rời bến tới một khoảng cách nhất định.
Xa hơn một chút rất có thể sẽ bị sóng biển lật thuyền.
Thần thức của Diệp Mặc lại dừng ở trên thuyền lớn.
Đây là một chiếc thuyền được làm bằng thép, thậm chí còn có động cơ hơi nước.
Trên chiếc thuyền này chẳng những có động cơ hơi nước, còn có buồm.
Chỉ có điều buồm không được căng lên, hẳn chỉ để dự phòng.
Hoá ra Ẩn Môn đều tập trung ở đối diện bờ biển.
Thảo nào người bình thường muốn đi Ẩn Môn khó càng thêm khó.
Loại thuyền lớn bằng thép này, ngoại trừ tài lực và nhân lực trong Ẩn Môn ra, người bình thường thật sự rất khó có thể tạo ra được.
Nói không chừng người trong Ẩn Môn vì tạo lên con thuyền sắt này, còn bắt một vài nhân viên khoa học kỹ thuật từ bên ngoài về làm tù binh nữa.
Địa vị của Băng Hồ khá thấp, ở phía đằng sau.
Nhưng Diệp Mặc thông qua lời những người khác nói chuyện biết được một ít tình hình.
Người trong Ẩn Môn đến bên này đều thông qua thuyền lớn.
Trong tình huống bình thường, một năm cũng chỉ có bốn lần mà thôi.
Chính bởi vì tình trạng như vậy, cho nên những người trong Ẩn Môn đều dừng chân ở Hàng Thủy Thành.
Công việc của bọn họ đều giao cho văn phòng tại Hàng Thủy xử lý.
Người bình thường muốn từ bên ngoài tiến vào Ẩn Môn cần các loại nghiệm chứng thân phận, nhưng từ Ẩn Môn đi ra lại rất đơn giản.
Thuyền rất lớn, các môn phái đều có khu vực của mình.
Tuy rằng Băng Hồ là môn phái tam đẳng, nhưng cũng có khu vực thuộc về riêng mình.
Khu vực này chẳng những có phòng bếp còn có chỗ ở riêng.
Tổng cộng có mười mấy phòng.
Điều này đối với môn phái nhỏ như Băng Hồ mà nói đã là đủ rồi.
Đương nhiên, đây cũng là vì Băng Hồ tuyển chọn đệ tử ít, mà có môn phái lại tuyển chọn rất nhiều đệ tử, như vậy nhất định phải để rất nhiều đệ tử cùng ở chung một phòng rồi.
Tuy rằng phần lớn người trên thuyền là người trong Ẩn Môn.
Nhưng cũng có một vài người bên ngoài đi lên.
Bọn họ không phải là người trong Ẩn Môn, nhưng cần tới Ẩn Môn kinh doanh, cho nên cũng đi cùng.
Đối với những thương nhân này mà nói, một năm chỉ đi khoảng hai, ba lần mà thôi.
Diệp Mặc chú ý quan sát một chút.
Khu vực của môn phái đẳng cấp đặc biệt và môn phái nhất đẳng thực sự là tốt nhất, đều ngắm được cảnh biển, hơn nữa chỗ lại rộng hơn rất nhiều.
Đương nhiên khu vực của những môn phái không có đẳng cấp hoặc thương nhân bình thường là kém nhất.
Tuy nhiên chiếc thuyền này quá lớn, cho dù rất kém, cũng không đến mức không có chỗ đi.
– Tiểu Vận sư muội, đêm nay em ngủ với chị đi.
Chúng ta cùng tâm sự.
Giọng nói của Kỷ Y Lan rất thanh thúy.
Tuy rằng cô là chưởng môn một phái, nhưng bởi vì tuổi không lớn, cho nên gọi Mục Tiểu Vận là sư muội.
Mặt Mục Tiểu Vận đỏ lên, khẽ nói:
– Rất xin lỗi sư tỷ Y Lan, em muốn ở cùng với tướng công em.
Kỷ Y Lan và mấy người xung quanh đều không nói được gì nhìn hai người Diệp Mặc và Mục Tiểu Vận.
Hai người này cũng quá dính nhau đi.
– Tiểu Vận, sau khi tới nội môn, em phải vào khu vực tu luyện của đệ tử nòng cốt.
Tướng công em phải ở bên ngoài.
Em phải học cách sống xa tướng công đi.
Đây không phải là chuyện một ngày hai ngày đâu.
Miêu Lan thấy thế, vội vàng xen vào một câu.
Mục Tiểu Vận lắc đầu nói:
– Tướng công em ở chỗ nào, thì em ở chỗ đó.
Em chắc chắn sẽ không xa tướng công em đâu.
-…
Miêu Lan thực sự có chút không thể nói được gì nữa.
Mục Tiểu Vận, cô gái này bộ dạng xinh đẹp như vậy, vì sao cứ chết não như thế? Người thanh niên xấu xí kia có gì tốt? Không ngờ lại khiến cô nhớ mãi không quên?
– Tướng công em đã ở trong môn phái, nhưng tướng công em không thể tu luyện, cho nên em không cần lo lắng cho anh ta.
Em chỉ cần tu luyện nhanh hơn, em mới có thể hỗ trợ anh ta.
Miêu Lan nghĩ một hồi lâu, mới tìm ra một câu nói để an ủi Mục Tiểu Vận.
Nhưng sau khi nghe Miêu Lan nói xong, Mục Tiểu Vận vẫn nói thẳng:
– Em ở cùng một chỗ với tướng công em thôi.
– Mặc đại ca, Tiểu Vận sư muội và chúng tôi tu luyện với nhau, độ tu luyện sẽ nhanh hơn.
Nếu cô ấy cứ ở cùng một chỗ với anh, mọi người… Như vậy sẽ ảnh hưởng đến tiến độ tu vi của cô ấy.
Anh khuyên nhủ Tiểu Vận đi.
Kỷ Y Lan thấy Tiểu Vận có chút cứng đầu, không thể làm gì khác hơn là bảo Diệp Mặc khuyên Mục Tiểu Vận một chút.
Diệp Mặc mỉm cười, thản nhiên nói:
– Tiểu Vận là vợ của tôi.
Cô ấy nhất định phải ở cùng với tôi.
– Anh, anh…
Kỷ Y Lan nhìn Diệp Mặc tức giận nói không ra lời.
Cô từng gặp người ích kỷ, nhưng người đàn ông có gương mặt xấu xí trước mặt lại ích kỷ như thế, cô thật sự chưa từng thấy.
Cho dù bản thân hắn không thể tu luyện được, vẫn là do năng lực của bản thân.
Không ngờ hắn còn làm chậm trễ việc tu luyện của vợ mình.
Mục Tiểu Vận gả cho Mạc Ảnh, thật sự là hoa tươi cắm bãi phân trâu.
Diệp Mặc cũng lười giải thích.
Hắn biết Mục Tiểu Vận là linh căn mộc thuần khiết.
Trong lòng hắn đang tìm cách tìm cho cô một công pháp tu luyện, làm sao lại để cô đi học loại Cổ Võ này.
Loại cổ võ này đối với hắn mà nói chỉ là rác rưởi mà thôi.
Kỷ Y Lan nhìn vẻ mặt Mục Tiểu Vận kiên định như vậy, cô biết muốn khuyên bảo Mục Tiểu Vận khẳng định không thực tế.
Nếu còn nói Mục Tiểu Vận nữa, nói không chừng cô ấy sẽ nảy sinh phản cảm đối với mình.
Ở trong lòng cô ấy hình như quan trọng nhất chính là tướng công của mình.
Ngoại trừ tướng công mình ra, những điều khác đều có thể không cần để ý tới.
– Vậy được rồi.
Kỷ Y Lan thở dài, dẫn theo Miêu Lan rời khỏi đó.
Về sau chỉ có thể từ từ khuyên bảo cô ấy vậy.
Kỷ Y Lan rời khỏi, Diệp Mặc lập tức đóng cửa lại, sau đó nhìn Mục Tiểu Vận nói:
– Tiểu Vận, hiện tại anh đã biết, hẳn em có linh căn mộc thuần khiết.
Ban đầu sở dĩ tu vi của em rất chậm, đó không phải vì tư chất của em không tốt, mà là vì công pháp tu chân anh đưa cho em có vấn đề.
Hiện tại anh còn chưa có công pháp tu luyện hệ mộc.
Hiện tại em không nên tu luyện công pháp nữa.
Em chờ sau khi anh tìm được công pháp tốt, hãy tu luyện tiếp.
– Vâng, em nghe lời anh.
Mục Tiểu Vận đối với lời nói của Diệp Mặc không có bất kỳ phản đối nào.
Chồng cô nói tìm được công pháp tu luyện tốt, thì khẳng định hắn có thể tìm được.
Hiện tại Diệp Mặc không có công pháp tu luyện hệ mộc.
Biện pháp duy nhất chính là đi tìm ở núi Tinh Gia.
Ở nam cực, hắn nghe Tu Chân giả kia nói cho biết, núi Tinh Gia có một di tích tu chân.
– Còn nữa, chờ anh một lát, anh ra ngoài xem sao.
Anh có chút lo lắng có một kẻ thù của anh đang ở trên thuyền này.
Nếu bà ta ở trên thuyền, chúng ta phải cẩn thận một chút.
Diệp Mặc nhớ tới Giai Uấn.
Thuyền này đi tới Ẩn Môn.
Không biết Giai Uấn có ngồi trên cùng chiếc thuyền này không.
– Tướng công, em đi cùng anh.
Mục Tiểu Vận lập tức nói.
Diệp Mặc lắc lắc tay.
– Em bị khảo nghiệm ra là tư chất bậc nhất, cho nên rất nhiều người đều biết em.
Em cứ ở lại đây chờ anh.
Anh sẽ nhanh chóng quay trở về.
– Dì Miêu, chẳng lẽ phụ nữ có chồng, nhất định phải dính với chồng mỗi ngày sao?
Kỷ Y Lan thật sự nghĩ mãi không ra, vì sao Mục Tiểu Vận một bước cũng không muốn rời khỏi Diệp Mặc.
Miêu Lan lắc đầu:
– Không có chuyện này.
Chẳng qua nếu như mới cưới sẽ không muốn xa nhau.
Nhưng lâu ngày sẽ từ từ nhạt đi.
Chúng ta đã điều tra về Mục Tiểu Vận.
Cô ấy là một cô gái bình thường đến từ Hoàng Bình.
Nói rõ một chút, chính là chưa từng thấy người nào lợi hại.
Chờ về sau cô ấy gặp nhiều thiếu niên tuấn kiệt hơn, có lẽ cách nhìn của cô ấy sẽ thay đổi.
Y Lan cháu không nên gấp gáp, chuyện này từ từ rồi nói sau.
Diệp Mặc rời khỏi khu vực của Băng Hồ.
Hắn dùng thần thức rất cẩn thận tiếp cận tới khu vực đặc biệt của Từ Hàng Tĩnh Trai.
Cuối cùng, khi hắn thật cẩn thận quét hết khu vực của Từ Hàng Tĩnh Trai một lần, không phát hiện thấy Giai Uấn, lúc này hắn mới yên lòng.
Một Giai Uấn thì hắn không quan tâm, nhưng một khi hắn và Giai Uấn đang đánh nhau, kinh động đến người khác.
Như vậy đã có thể không dễ làm nữa.
Xem ra Giai Uấn còn tưởng rằng mình không đi lên.
Nói không chừng bà ta còn ở bên ngoài tìm kiếm hắn.
Đương nhiên cũng có thể bà ta đã về Ẩn Môn trước rồi.
Nhưng Diệp Mặc biết, bất kể thế nào, Giai Uấn đều không bỏ qua cho hắn.
Bỗng nhiên trong lòng Diệp Mặc căng thẳng.
Hắn cảm giác được một ánh mắt đang theo dõi hắn, dường như đang quan sát mỗi một động tác của hắn.
Hắn không quay đầu lại, mà là cẩn thận phóng thần thức ra.
Thần thức của Diệp Mặc nhanh chóng quét tới người đang theo dõi hắn.
Không ngờ đó là Tử Hoa Tiên Tử mà hắn và Mục Tiểu Vận đã gặp khi vừa đến Hàng Thủy Thành.
Không ngờ được Tử Hoa Tiên Tử lại đang ở trên thuyền này.
Diệp Mặc nhíu nhíu mày.
Hắn tự hỏi biểu hiện của mình không có chỗ nào đặc biệt, vì sao cô gái này lại muốn chú ý tới một dân đen bình thường như hắn? Hơn nữa hắn và Tử Hoa Tiên Tử này không có bất kỳ va chạm nào.
Đương nhiên Diệp Mặc chắc chắn sẽ không tự kỷ đến mức cho rằng Tử Hoa Tiên Tử thích hắn, nên đến rình trộm một người có dung mạo xấu xí như hắn.
Bất kể cô ta xuất phát từ mục đích gì, Diệp Mặc đều không muốn tiếp xúc với cô gái này.
Hắn bước nhanh hơn, muốn nhanh chóng thông qua khu vực Ẩn Môn nhị đẳng.
– Anh Mạc, anh cũng lên đây sao?
Một giọng nói quen thuộc có vẻ ngạc nhiên mừng rỡ khiến Diệp Mặc phải tạm dừng một chút.
Hắn lập tức nhận ra người gọi hắn là Lưu Lỗi.
Nếu Lưu Lỗi gọi hắn, chứng tỏ anh ta cũng được lựa chọn.
– Ha ha, hiện tại tôi đã là đệ tử ngoại môn của Thục Sơn kiếm phái.
Chờ sau khi trở lại Thục Sơn, nếu phát huy tốt, nói không chừng còn có thể tấn cấp đến đệ tử nội môn.
Anh Mạc, hiện tại anh ở môn phái nào?
Vẻ mặt Lưu Lỗi đầy hưng phấn.
Anh ta chẳng những hưng phấn vì gặp Diệp Mặc người quen cũ, còn hưng phấn hơn vì anh ta có thể gia nhập Thục Sơn kiếm phái.
Phải biết rằng tuy Thục Sơn kiếm phái chỉ là một môn phái Ẩn Môn nhị đẳng, nhưng địa vị còn trên phần lớn các Ẩn Môn nhị đẳng khác.
– Tôi ở Băng Hồ.
Anh Lưu, thật sự không ngờ được sẽ gặp được anh ở đây.
Đối với Thục Sơn kiếm phái, Diệp Mặc vẫn muốn đi xem.
Hắn rất muốn biết, Thục Sơn này có phải giống như Thục Sơn trong lời đồn đại ở bên ngoài hay không.
– Là anh…
Lại một giọng nói lạnh lùng vang lên.
Diệp Mặc quay đầu lại liền thấy Vu Vũ Yến đang nhìn theo hắn.
Tuy nhiên biểu cảm trên mặt Vu Vũ Yến có chút cổ quái.
Dường như không chỉ có phẫn nộ, còn mang theo một vẻ mặt vô cùng kỳ lạ.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 720: Va Chạm Với Vu Vũ Yến
Va Chạm Với Vu Vũ Yến
T
ừ tận đáy lòng mà nói thì việc Diệp Mặc xuất hiện ở trên thuyền khiến Vu Vũ Yến vô cùng ngạc nhiên, thậm chí là không dám tin, ngày hôm đó sau khi Vân Tử Y và cô ta nói chuyện xong thì có nhắc tới chuyện Mạc Ảnh, Vu Vũ Yến vốn cho rằng Mạc Ảnh và Tử Hoa Tiên Tử có một quan hệ nào đó, nhưng sau đó nghĩ lại thì chuyện này là điều không thể.
Bởi nếu quả thật Mạc Ảnh và Tử Hoa Tiên Tử có quan hệ thì anh ta cũng không sa sút tới mức bị Liêu Uy ức hiếp.
Mặc dù không biết giữa Tử Hoa Tiên Tử và Diệp Mặc có quan hệ gì nhưng lúc này Vu Vũ Yến không dám đối xử tệ với Diệp Mặc.
Cô ta sợ ngộ nhỡ phán đoán có vấn đề gì thì thảm rồi.
– Anh vẫn còn có thể xuất hiện ở đây, tôi thật không ngờ đấy.
Xem ra Liêu Uy là kẻ cũng có lương tâm, đoạt được vợ của anh rồi lại thả anh ra.
Những suy nghĩ hiện lên rất nhanh trong đầu Vu Vũ Yến, sau khi thuận miệng nói ra thì cô ta không còn dám nói thêm với Diệp Mặc nữa.
– Vũ Yến sư muội, tên quái dị này là kẻ nào?
Lúc này mấy người đàn ông xung quanh Vu Vũ Yến lập tức vây lại, khi bọn họ nghe thấy cách nói của Vu Vũ Yến với Diệp Mặc có phần không mấy khách khí thì lập tức muốn khoe tài trước mặt sư muội.
Vu Vũ Yến hừ một tiếng lạnh lùng nói:
– Một tên không biết trời cao đất dày là gì, người phụ nữ của chính mình mà còn để kẻ khác cướp mất, lại còn ở đây mà dương dương tự đắc, nếu tôi mà là hắn thì tôi đã nhảy xuống biển tự vẫn tự lâu rồi, sống như thế thật là mất mặt.
Vốn Vu Vũ Yến không định nói những lời này với Diệp Mặc, hơn nữa cô ta nói vài câu cạnh khóe Diệp Mặc sẽ bỏ đi, nhưng ánh mắt châm chọc của Diệp Mặc lại làm cô ta khó chịu, lại thêm chuyện rất nhiều sư huynh Thượng Thanh Sơn ra mặt dùm mình, cô ta lập tức trở nên cay nghiệt.
Diệp Mặc cười lạnh lùng khẽ nói:
– Người ta bảo rằng một đêm cũng nên duyên vợ chồng, cho dù bại lộ, tôi cũng đã từng ngủ cùng cô, cũng coi như giúp cô phá thai, sao cô lại ăn nói cay nghiệt như vậy?
Nếu như không phải Vu Vũ Yến chọc tức hắn thì Diệp Mặc tuyệt đối không nói những lời này, thậm chí mặc kệ loại phụ nữ như cô ta.
Nhưng Vu Vũ Yến lại dám châm chọc hắn, thế thì đừng trách hắn không khách khí.
Đương nhiên Diệp Mặc biết được suy nghĩ thật của Vu Vũ Yến, đó là muốn lưu danh tiếng ở Thượng Thanh Sơn.
Theo cô ta thì nếu khống chế được tất cả đàn ông ở Thượng Thanh Sơn thì họ đều sẽ vây lấy cô ta.
Nhưng hắn lại không để cho cô ta được toại nguyện, ghê tởm như thế nào thì hắn nói như thế – Anh, đồ vô liêm sỉ, tôi và anh như thế bao giờ hả… Đồ tiểu nhân hèn hạ…
Vu Vũ Yến lại giận đến phát điên lên.
Trong lòng Diệp Mặc bắt đầu thấy thích thú, hắn nói với tốc độ vừa phải:
– Vậy cô nói xem tên Liêu Uy đấy làm sao mà lại biết tôi? Đó là chồng chưa cưới của cô nhỉ, còn không phải là đã nhìn thấy chúng ta nằm trên cùng một giường sao, lôi chuyện này ra nói hại não thật đấy.
Tôi cũng có sĩ diện của mình, cô cứ ép tôi nói ra làm gì…
-Anh… anh…
Sắc mặt Vu Vũ Yến đã tím tái lại, tay cô ta bắt đầu run lên, thậm chí cô ta không thể nói được một câu nào…
Mặc dù cô ta đã đoán được chuẩn xác rằng Tử Hoa Tiên Tử sẽ không đời nào nói ra chuyện này, chỉ cần đến được Ẩn Môn thì sẽ không thể nào có người ra tay điều tra, nhưng không ngờ những lời nói lại được nói ra từ chính miệng của Diệp Mặc.
-Mày muốn chết…, hừ, Vũ Yến sư muội là một trinh nữ còn chưa xuất giá, anh lại dám lại nhục muội ấy như vậy, hôm nay Phiên Thừa ta sẽ dạy cho mày một bài học.
Người đàn ông nước da trắng bệch đứng sau Vu Vũ Yến rút thanh trường kiếm bên hông, muốn ra tay với Diệp Mặc.
Diệp Mặc vừa ngạc nhiên liếc nhìn người có nước da trắng nhợt đó đã lập tức hiểu ra, nhưng hắn vẫn bình tĩnh nói:
– Phiên Thừa, không ngờ anh lại có kinh nghiệm với phụ nữ như vậy, quả nhiên là tình trường phong phú.
Có điều, tôi thấy anh có thể tìm hiểu chuyện này với sư muội Vũ Yến của anh đấy!
Phiên Thừa đương nhiên có thể nhìn ra tình hình của Vu Vũ Yến, trước đây chính y muốn cướp được Vu Vũ Yến về tay mình, bây giờ lại bị Diệp Mặc gọi là một tên cao thủ tình trường, trong lòng rất khó chịu, thậm chí không để ý đến chuyện vẫn đang ở trên thuyền, cầm trường kiếm lao về phía Diệp Mặc.
Lưu Lỗi vẫn đứng bên cạnh Diệp Mặc, cuộc đấu khẩu này Diệp Mặc đang chiếm thế thượng phong, anh ta cũng không chen vào, bây giờ Phiên Thừa muốn động thủ, anh ta còn chưa nghĩ gì đã rút đao ra.
Keng!
Chiếc đao của anh ta chắn ngang trường kiếm ngay bên cổ Diệp Mặc, ánh chớp lửa lóe sáng.
Vì cả thanh đao và kiếm đều ở ngay bên cạnh người Diệp Mặc nên những tia lửa còn bắn cả lên người Diệp Mặc.
Đứng từ đằng xa quan sát, Vân Tử Y cau mày, Mạc Ảnh nhìn thì có vẻ không có chút bản lĩnh nào, nhưng đường kiếm vừa rồi của Phiên Thừa hình như đã sắp đâm rách da thịt của hắn rồi, vậy mà thậm chí mắt hắn còn không chớp một cái, chưa cần nói đến biểu hiện không có chút thay đổi nào.
Có thể nói nếu không phải người đàn ông phía sau hắn ra tay ngăn trường kiếm của Phiên Thừa lại thì tên Mạc Ảnh đó đã bị thương rồi.
Hắn ta thực sự là chưa kịp phản ứng lại hay vốn là không sợ? Vân Tử Y nghĩ đến đây liền trách Lữ Lôi nhiều chuyện.
-Người bạn Thục Sơn, đây là chuyện của Thượng Thanh Sơn chúng tôi, vì lẽ gì mà anh lại can dự vào?
Sắc mặt Phiên Thừa vô cùng khó coi, mặc dù tu vi của y là hoàng cấp, nhưng khi giao đấu liền phát hiện ra tu vi của mình còn thấp hơn đối phương, đương nhiên chủ yếu là do kiếm phái Thục Sơn ở hạng cao hơn so với Thượng Thanh Sơn.
Trong lòng Lưu Lôi lại thấy vô cùng thoải mái, nếu hiện giờ không phải là đệ tử của phái Thục Sơn thì anh ta nào dám đối đầu với đối phương, nghĩ đến chuyện này thấy rất hài lòng.
-Không được làm loạn trên thuyền, nếu như còn đánh đấm náo loạn thì lập tức đuổi khỏi thuyền.
Không đợi đến khi Lưu Lôi lên tiếng đáp lời thì một người chấp pháp đã đi đến nghiêm khắc nói.
Khi người chấp pháp bước đến, tất cả những người xung quanh đều tản ra, chuyện đuổi ra khỏi thuyền chẳng phải chuyện đùa, mà chính xác là bị ném xuống biển, cho dù là có bản lĩnh đến đâu mà bị rơi xuống biển thì cũng chỉ có nước chết mà thôi.
-Anh Mạc, chi bằng đến chỗ của tôi một chuyến.
Lưu Lôi kéo tay Diệp Mặc, muốn đến khu Thục Sơn để thăm thú.
Diệp Mặc ôm quyền nói:
– Sau này mọi người đều là Ẩn Môn, còn có cơ hội, hơn nữa còn một tháng trên thuyền này nữa.
Hôm nay tôi còn có việc, đợi khi làm xong thì tôi sẽ lại đến.
Diệp Mặc đúng thật là đang có việc, hiện giờ đạo cô Giai Uấn không có ở đó, hắn bây giờ không dám luyện Bồi Khí Đan nhưng lại rất muốn thử cảm giác của luyện khí cấp sáu.
Theo hắn, ở nơi này, sức mạnh lớn một chút thì có nghĩa là tỉ lệ thành công cũng cao hơn.
Bước đến cửa thì Diệp Mặc nhận ra Kỷ Ỷ Lan cũng đang đứng ở cửa, hắn vừa định hỏi Kỷ Ỷ Lan ở đây làm gì thì Mục Tiểu Vận liền mở cửa ra.
Thấy Diệp Mặc quay lại, Mục Tiểu Vận lập tức vui mừng kéo hắn lại, dường như không phải Diệp Mặc xa cô mới một thời gian mà đã rất lâu rất lâu rồi.
– Tướng công, anh quay về rồi.
Vẻ vui mừng hiện lên trong mắt Mục Tiểu Vận vô cùng rõ ràng, nhưng Kỷ Ỷ Lan lại nhíu mày.
Nhưng Kỷ Y Lan cũng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường, cô khách khí nói với Diệp Mặc:
– Anh Mạc, tôi muốn nói chuyện với sư muội Tiểu Vận một lát, không biết có tiện không?
Kỷ Ỷ Lan biết cô muốn hẹn Mục Tiểu Vận, nhưng người đồng ý đầu tiên không phải là Mục Tiểu Vận mà là tướng công của cô ấy Mạc Ảnh.
Diệp Mặc khẽ cười, hắn nhìn Kỷ Ỷ Lan rồi nói với Mục Tiểu Vận:
– Tiểu Vận, em đi đi, anh ở phòng đợi.
Hơn nữa, cả ngày từ sáng đến tối ở cùng anh cũng thấy chán.
– Vâng, Nhưng ở cùng với tướng công, em không chán tí nào đâu.
Mặc dù không nhất định phải học công pháp Băng Hồ nhưng Mục Tiểu Vận biết muốn cùng tướng công ở lại Băng Hồ thì không thể tùy tiện đắc tội với Kỷ Ỷ Lan.
Kỷ Ỷ Lan không biết nói gì nhìn Mục Tiểu Vận, cô không hiểu tại sao một cô gái ưu tú như thế lại ngoan ngoãn phục tùng một tướng công tướng mạo xấu xí như vậy.
Sau khi Mục Tiểu Vận và Kỷ Ỷ Lan đi rồi, Diệp Mặc đóng cửa phòng lại rồi ngồi khoanh chân, dồn toàn bộ tinh thần vào điểm tròn màu vàng trong đan điền.
Nhưng cho dù Diệp Mặc có cố gắng như thế nào thì tâm thần của hắn vẫn bị ngăn ở bên ngoài, từ đầu đến cuối không thể nào tiến nhập được vào điểm vàng, hơn nữa hắn không có cách nào đưa điểm vàng ra.
– Chắc vì tu vi quá thấp.
Diệp Mặc tự nhủ, lấy ra một viên đá linh thạch bắt đầu tu luyện.
Mặc dù không có bồi khí đan nhưng tốc độ luyện tinh thạch thì khá nhanh, vào thời điểm này, Diệp Mặc không thể vì sợ lãng phí mà tiết kiệm linh thạch được, vì thứ này vốn tìm về là để tu luyện.
Chỉ một lát sau, Diệp Mặc đã hoàn toàn trút hết tạp niệm trong đầu.
– Ỷ Lan sư tỷ, chị gọi em có chuyện gì không?
Sau khi ngồi xuống Mục Tiểu Vận liền khách khí hỏi.
Kỷ Ỷ Lan chần chừ một lát rồi nói:
– Tiểu Vận sư muội, mặc dù Băng Hồ chỉ là Ẩn Môn bậc ba, nhưng nội tình lại hêt sức thâm hậu, mấy mươi năm trước, Băng Hồ của ta là một trong tam đại Ẩn Môn.
Sở dĩ bị mai một đi, không phải là vì công pháp của Băng Hồ không tốt mà vì không có người tu luyện thích hợp.
Hoặc nói cách khác là không có nhân tài ưu tú, Tiểu Vận sư muội, em có tư chất bậc nhất, ta nghĩ nhất định em sẽ trở thành một người nổi tiếng trong Băng Hồ của chúng ta.
– Đa tạ Ỷ Lan sư tỷ.
Mục Tiểu Vận vẫn giữ vẻ bình tĩnh cảm ơn Kỷ Ỷ Lan.
Kỷ Ỷ Lan nhìn vẻ bình tĩnh như thường của Mục Tiểu Vận thì không biết nói gì, lẽ ra những người tu luyện cổ võ bình thường nếu biết được tiền đồ của mình thì sẽ không kiềm chế nổi bản thân, nhưng Mục Tiểu Vận trước mắt cô lại vô cùng bình thản, dường như không mấy để tâm đến chuyện này.
– Tiểu Vận, em có biết về Tiên Thiên Chi Thượng không? Sau khi lên được đến Tiên Thiên Chi Thượng thì người tu luyện cổ võ có thể thọ tới trăm tuổi, hơn nữa có thể bay được một đoạn trong không trung.
Nghe nói sau khi lên đến Tiên Thiên Chi Thượng thì thăng cấp cao hơn, hiện tại Thần Châu còn chưa tu luyện được đến cấp Tiên Thiên Chi Thượng, lên tới đỉnh cao của Tiên Thiên cũng đã là một thành tựu rất vĩ đại rồi.
Nghe nói Tiên Thiên Chi Thượng còn có thể bay xa hơn, thậm chí có thể dùng một sợi hồng mao mà bay được hàng dặm.
Để khơi dậy cảm hứng tu luyện cho Mục Tiểu Vận mà Kỷ Ỷ Lan ra sức khuyên nhủ.
Vẻ mặt Mục Tiểu Vận vẫn bình tĩnh như lúc trước, nhưng thực ra trong lòng cô không sao bình tĩnh được.
Thì ra tu luyện đến Tiên Thiên Chi Thượng lại có thể bay trong không trung, mà cả Thần Châu không có được một người, trong khi đó tướng công của cô lại có thể dẫn cô bay hàng nghìn dặm.
Bay trong không trung và di chuyển trong không trung một đoạn, sự khác biệt này hoàn toàn không thể nào so sánh được.
Nghĩ đến chuyện mình tựa sát vào tướng công bay lượn trên không trung, ánh mắt Mục Tiểu Vận cuối cùng cũng long lanh khác thường.
Thấy ánh mắt Mục Tiểu Vận hiện lên vẻ khác thường, Kỷ Ỷ Lan cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, may mà cũng làm Mục Tiểu Vận có hứng thú với chuyện tu luyện cổ võ!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Rể Quý Chàng Rể Trời Cho [Dịch] Rể Quý Chàng Rể Trời Cho](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Re-Quy-Chang-Re-Troi-Cho.jpg)

