- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
- Tập 142 : Ai Biểu Động Vào Con Thỏ Trắng Của Cô (c706-c710)
[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 142 : Ai Biểu Động Vào Con Thỏ Trắng Của Cô (c706-c710)
❮ sautiếp ❯Chương 706: Ai Biểu Động Vào Con Thỏ Trắng Của Cô
Ai Biểu Động Vào Con Thỏ Trắng Của Cô
T
hấy Diệp Mặc bế mình đến bên giường, tim Mục Tiểu Vận đập mạnh, cổ cô trở thành màu đỏ ửng.
Đêm qua mặc dù ngủ cùng Diệp Mặc nhưng cô không biết gì thì cũng coi như thôi, nhưng bây giờ cô biết tiếp theo Diệp Mặc có thể làm điều gì, trong lòng lại nhảy liên hồi, vừa lo lắng lại vừa vui sướng, hơn thế nữa là sự chờ đợi.
Trời bên ngoài đã bắt đầu hửng sáng, thần thức của Diệp Mặc lại một lần nữa quét đến người đàn ông mắt tam giác.
Y đang lén lút ôm một cái túi chạy vào nhà Mục Tiểu Vận.
Trong lòng Diệp Mặc cười lạnh lùng, tên này đúng là không biết đến tuyệt vọng.
– Tiểu Vận, em ngủ trước đi, anh đi ra ngoài có chút việc.
Diệp Mặc đặt Mục Tiểu Vận lên giường, giúp cô kéo chăn lên rồi nói.
– Diệp Lang, anh sắp đi ư?
Mục Tiểu Vận nghe thấy Diệp Mặc nói lập tức không thể tiếp tục nằm nữa, cô vội vàng ngồi dậy, một tay nắm chặt lấy tay Diệp Mặc.
Diệp Mặc vội vàng nói:
– Em không cần lo lắng, vì ban nãy anh nghe thấy bên ngoài có tiếng chó sủa, không biết có phải là tên họ Liêu đó lại phái người đến không.
– Hả, vậy thì phải làm sao?
Mục Tiểu Vận không phải ngốc, Diệp Mặc vừa nhắc nhở cô đã nhớ ra loại người giống như Liêu thiếu gia muốn điều tra nơi ở của họ thực sự quá đơn giản.
Diệp Mặc cười an ủi như nói cô không cần lo lắng rồi mới mở cửa bước ra ngoài.
Thần thức của Diệp Mặc quét vào bên trong chiếc túi mà tên mắt tam giác mang theo, là một ít thuốc mê các loại, trong lòng hắn lại tự cười mỉa.
Hắn không biết Mục Tiểu Vận bị tên mắt tam giác phát hiện ra từ khi nào, nhưng những chuyện đó hắn cũng không cần hỏi, thuận tay ném một quả cầu lửa về phía trước.
Khi tên mắt tam giác nhìn thấy Mục Tiểu Vận rửa mặt y đã hoàn toàn chết mê chết mệt, thậm chí y còn không muốn đợi dù chỉ là một ngày.
Nhưng Mục Tiểu Vận lại rất thông minh, lúc đó đã lập tức chạy tới Trấn Từ Tây.
Thậm chí y cũng theo dõi cô đến Trấn Từ Tây, rồi lại theo dõi cô đến thôn Hoàng Bình.
Có điều y không ngờ vừa tới thôn Hoàng Bình y liền hóa thành một đống tro bụi, thậm chí không có cơ hội để cầu xin.
Diệp Mặc nhanh chóng quay trở lại phòng, Mục Tiểu Vận đã ăn mặc chỉnh tề, trong tay cầm chiếc kéo đang bước ra.
Khi cô nhìn thấy Diệp Mặc quay lại thì lập tức thở phào.
– Em cầm kéo làm gì vậy hả?
Diệp Mặc nhìn bằng ánh mắt ngạc nhiên, nhưng sau khi hắn vừa hỏi xong liền lập tức hiểu ra, thì ra cô ấy muốn giúp hắn.
Mục Tiểu Vận đỏ ửng mặt nói:
– Thực ra em rất muốn giúp anh…
Diệp Mặc thu lại chiếc kéo, xoa đầu Mục Tiểu Vận nói:
– Nơi này không thể tiếp tục sống được nữa, anh sắp phải đi khỏi đây, em có đi cùng anh không?
– Vâng, đương nhiên em sẽ đi cùng anh.
Tướng công, sáng nay em, em…
Mục Tiểu Vận nghe thấy câu nói của Diệp Mặc lập tức vui mừng đáp lại, còn nửa câu sau của cô thì Diệp Mặc đã hiểu rồi.
Cô tưởng rằng buổi sáng là cô khiến hắn mất hứng nên thấy rất áy náy.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười lại nói:
– Sau này còn nhiều cơ hội, một buổi sáng thì có sao đâu.
Giờ trời đã sáng rồi, chúng ta lên đường thôi.
Đồ ở đây anh thu dọn một lát là xong.
Nói xong Diệp Mặc nhanh nhẹn cất mấy thứ chưa dọn xong vào túi, hắn nhất định phải nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Mặc dù nói Diệp Mặc không coi trọng nhà họ Liêu và nhà họ Vu, nhưng những kẻ này ngày nào cũng tới, hắn không thể ngày nào cũng giết.
Cho dù ngày nào cũng giết thì sẽ thu hút sự chú ý của người khác.
Quan trọng nhất là, vết thương trên người hắn sắp kín miệng, hắn phải nhanh chóng nghiên cứu ba trang giấy vàng đó, tiện thể thu gom một ít dược liệu trong tháng này.
Nghe thấy câu nói của Diệp Mặc, trong mắt Mục Tiểu Vận hiện lên vẻ thích thú, cô đã hiểu ý của Diệp Mặc.
Nhìn Diệp Mặc dùng một mồi lửa thiêu trụi ngôi nhà tranh, Mục Tiểu Vận đứng ngây ngẩn một lát, nơi này dù sao cũng là nơi cô sống mấy năm nay.
Nhưng cô nhanh chóng phản ứng lại, tướng công sẽ đưa cô rời xa nơi này vĩnh viễn, nên những gì ở đây cũng không cần giữ lại nữa.
Vụ cháy khiến người trong thôn đều tỉnh giấc, đến khi rất nhiều người chạy đến dập lửa thì nơi này đã hoàn toàn cháy thành tro bụi.
Cầu lửa của Diệp Mặc không giống với lửa bình thường, nào có thể đợi người khác tới cứu?
Mục Tiểu Vận cảm thấy cô bị Diệp Mặc bế lên bay ra khỏi thôn Hoàng Bình như một trận gió.
– Em chỉ xem nơi em thu gom dược liệu là ở chỗ nào, chúng ta tới đó vừa hái thuốc vừa tránh né.
Sau khi ra khỏi thôn, Diệp Mặc mới cúi đầu hỏi.
– Đi dọc theo con đường này khoảng 50 dặm nữa là nhìn thấy ngọn núi Bắc Tử.
Tướng công, anh đặt em xuống đi, em có thể đi được mà, em đi cũng nhanh.
Một mình em vẫn thường đi thu gom dược liệu mà.
Mục Tiểu Vận vùng vẫy trong lòng Diệp Mặc.
Diệp Mặc mỉm cười nói:
– Anh biết em đi rất nhanh, nhưng để lát sau khi bên ngoài sáng hẳn đã, nên anh bế em như thế này sẽ nhanh hơn một chút.
Mục Tiểu Vận còn chưa kịp đáp thì liền cảm thấy hai bên tai tiếng gió thổi ù ù, cô cẩn thận nhìn hai bên đường, thấy cây cối đều bay ngược lại phần phật khiến cô sợ hãi nhắm chặt mắt lại.
Khi Mục Tiểu Vận lại mở mắt ra nhìn thì phát hiện đã đến núi Bắc Tử rồi, trong khi đó Diệp Mặc vẫn đi rất nhanh vào phía trong.
Mục Tiểu Vận không kịp nghĩ Diệp Mặc tại sao có thể đi nhanh như vậy, cô vội vàng nói:
– Diệp Lang, không được đi vào bên trong đâu, trong đó có rất nhiều thú hoang, hai chúng ta vào đó sẽ rất nguy hiểm.
– Đợi một chút…
Sau khi Diệp Mặc nói thì lại tiến thêm vào hai ba mươi dặm nữa rồi mới dừng hẳn lại, nơi này đã hoàn toàn là chốn rừng sâu núi thẳm rồi.
Mục Tiểu Vận vừa đặt chân xuống đất đã vội vàng kéo Diệp Mặc lại nói:
– Diệp Lang, nơi đây là sâu bên trong của núi Bắc Tử, chúng ta mau ra đi, chỉ cần ra bên ngoài cũng có thể trốn được người nhà họ Liêu mà.
Diệp Mặc nhìn vẻ lo lắng hoảng hốt của Mục Tiểu Vận, hắn biết rằng là vì cô ấy lo lắng cho hắn, trong lòng lại có những cảm giác khác lạ ùa đến.
Hắn lại không kìm nổi xoa xoa mái tóc của Mục Tiểu Vận nói:
– Tiểu Vận, anh không phải người bình thường, anh đã nhìn ra rồi, nếu như không phải thì anh không vào đây với tốc độ nhanh như thế đâu.
Anh đến đây chủ yếu không phải vì tránh người nhà họ Liêu mà là muốn thu gom dược liệu và còn tu luyện nữa.
Mục Tiểu Vận đột nhiên tỉnh ra, đúng vậy, nếu Diệp Mặc là người bình thường thì làm sao có thể ôm cô chạy nhanh như vậy?
Nghe Diệp Mặc nói đến tu luyện, Mục Tiểu Vận dột ngột hỏi:
– Diệp Lang, anh là người của Ẩn Môn sao?
Diệp Mặc chần chừ một lát rồi nói:
– Nói chính xác thì, anh không phải người của Ẩn Môn, anh có thù với nhiều người trong Ẩn Môn, nên họ muốn truy sát anh.
Như Thái Ất Môn, cũng có một đạo cô tên Giai Uấn, bọn họ đều là kẻ thù của anh.
Vì hiện giờ sức mạnh của anh còn quá yếu nên chỉ biết nhẫn nhịn.
– Vì anh mới đến nơi này nên căn cứ của Ẩn Môn ở đâu anh cũng chưa biết, đầu tháng sau Hàng Thủy tổ chức đại hội thu nạp đệ tử, anh muốn đến tham gia, cứ gia nhập Ẩn Môn trước rồi mới tính tiếp.
Dừng một lát Diệp Mặc lại nói:
– Anh muốn ở đây thu thập một ít dược liệu, sau đó thăng cấp tu vi của mình.
Nếu không làm như vậy thì đừng nói đến báo thù, ngay cái mạng cũng không giữ được.
Trước khi đi Hàng Thủy anh sẽ tìm một thành phố an toàn để em ổn định cuộc sống.
– Không!
Mắt của Mục Tiểu Vận tự nhiên đỏ hoe, mặc dù cô mong muốn cùng Diệp Mặc ở nơi này, không muốn Diệp Mặc suốt ngày cùng người ta đánh đánh giết giết, nhưng nếu Diệp Mặc muốn đi Hàng Thủy thì cô nhất định phải đi theo.
Cô sợ, sợ cô đơn một mình ở lại.
– Anh là tướng công của em, em phải luôn bên cạnh anh.
Hai mắt Mục Tiểu Vận đẫm lệ, điều cô sợ nhất chính là Diệp Mặc để cô ở đó rồi không bao giờ quay trở lại nữa.
Diệp Mặc thở dài, do dự một lát rồi nói:
– Thực ra anh đã kết hôn rồi, anh có hai người vợ, họ đều rất yêu anh, anh cũng rất yêu cả hai người họ.
Tiểu Vận, anh…
Mục Tiểu Vận hơi run rẩy, cô cảm thấy khí lực trên người mình hoàn toàn biến mất, Diệp Lang cũng không thuộc về cô ư?
Thấy Mục Tiểu Vận đứng đó thật lâu không lên tiếng, Diệp Mặc có chút lo lắng kéo lấy tay cô, lần này thực sự không biết phải khuyên như thế nào nữa.
– Tiểu Vận, nếu như em không ngại, anh có thể dẫn em đến gặp Lạc Ảnh và Khinh Tuyết, họ đều là vợ của anh, họ đều rất nhân hậu, nhất định sẽ thích em thôi.
Diệp Mặc cảm nhận được bàn tay lạnh như băng của Mục Tiểu Vận, hắn lo lắng nói.
Trong lòng hắn hiểu, với tính cách của Mục Tiểu Vận, nếu như hắn hoàn toàn cự tuyệt thì cho dù có cho cô một nơi yên ổn để sinh sống thì cô cũng không thể nào sống hạnh phúc.
Ai biểu hắn động vào con thỏ trắng của cô, ai biểu hắn thích người con gái như Mục Tiểu Vận, bây giờ muốn trốn tránh trách nhiệm cũng không được nữa rồi.
Sắc mặt Mục Tiểu Vận lộ ra vẻ vui mừng, câu nói sau cùng của Diệp Mặc khiến cô không nén nổi cảm kích, những giọt nước mắt long lanh trong mắt vỡ òa.
Cô ôm chặt Diệp Mặc, sợ rằng chỉ cần nới lỏng tay thì Diệp Mặc sẽ lập tức biến mất.
– Diệp Lang, em đương nhiên không ngại đâu, em chỉ xin làm một tiểu thiếp, em đã là người của anh rồi, nhất định phải nghe lời của hai chị, nhất định… Em còn tưởng rằng anh không cần em, em, em…
Sự xúc động của Mục Tiểu Vận thậm chí Diệp Mặc cũng có thể cảm nhận được.
Diệp Mặc thương hại kéo tay Mục Tiểu Vận, dịu dàng nói:
– Tiểu Vận, em vẫn chưa hiểu những lời anh nói, anh nói rồi, ở thế giới bên ngoài nam nữ binh đẳng.
Nếu em đồng ý gả cho anh, em và Lạc Ảnh, Khinh Tuyết đều là vợ của anh, nên không có cách nói là tiểu thiếp, em không cần phải để mình phải chịu thiệt thòi.
Nếu như không phải anh yêu Lạc Ảnh và Khinh Tuyết thì bên ngoài đều là chế độ một vợ một chồng.
Mục Tiểu Vận không ngốc, cô hiểu được câu nói của Diệp Mặc, Diệp Mặc và hai người vợ tình cảm mặn nồng, hơn nữa cũng không có ý định cưới thêm vợ.
Nếu như chuyện khác, Mục Tiểu Vận nhất định sẽ không chủ động yêu cầu, nhưng hiện giờ Diệp Mặc đã là tướng công của cô rồi, bất luận là như thế nào cô cũng theo Diệp Mặc đến cùng.
– Diệp Lang, anh có thích em không?
Mục Tiểu Vận rất thích Diệp Mặc, mặc dù không muốn hỏi câu này nhưng cô vẫn không kìm lòng được.
Diệp Mặc nhẹ nhàng ôm chặt lấy Tiểu Vận:
– Tiểu Vận, anh đương nhiên thích em, nếu không thích thì anh sẽ không đưa em quay về cùng, em đừng nghĩ ngợi nhiều.
Bây giờ anh phải đào một cái động nhỏ làm nơi sinh sống cho chúng ta trong suốt một tháng.
Lời nói của Diệp Mặc cuối cùng cũng làm tiêu tan chút lo lắng còn lại trong lòng Mục Tiểu Vận, Diệp Lang vẫn thích cô, nếu không thích cô thì Diệp Lang nhất định sẽ không nói đưa cô quay trở về.
Nếu Diệp Lang không thích cô thì tại sao lại đưa cô đến nơi này? Nghe Diệp Mặc nói hai người sẽ sống ở đây một tháng, trong lòng Mục Tiểu Vận lại thấy rất vui mừng.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 707: Chấm Vàng
Chấm Vàng
T
ại Vu Gia trấn Từ Tây, một người đàn ông trung niên và Vu Vũ Yến đang ngồi trong thư phòng bàn bạc điều gì đó.
Người đàn ông trung niên này tên là Vu Thăng, chính là cha của Vu Vũ Yến.
Hôm qua ông ta đã quở trách Vu Vũ Yến trước mặt nhiều người, nhưng hiện giờ trên mặt ông ta không có chút vẻ tức giận.
– Không ngờ Liêu Uy lại tàn nhẫn đến vậy, cướp cô gái kia thì thôi, còn đốt chết chồng của cô ta, thậm chí cả hài cốt cũng không để lại.
Vu Vũ Yến nói xong lắc đầu, cô ta cũng căm hận Diệp Mặc thấu xương.
Tuy cô ta đã đạt được mục đích, nhưng lại đắc tội với Quan sư huynh.
Dù cô ta không có tình ý gì mấy với Quan sư huynh, nhưng Quan sư huynh lại là đệ tử của Thượng Thanh Sơn, một khi cô ta bắt được quan hệ với Quan sư huynh, thì đồng nghĩa với việc có một chỗ nương nhờ.
Phiền muộn xong, Vu Vũ Yến bình tĩnh lại, nghĩ kĩ một chút, đắc tội với Quan sư huynh kì thực cũng không sao, đến lúc đó giải thích với Quan sư huynh, hơn nữa cô ta vẫn còn trong trắng, tin chắc Quan sư huynh có thể thông qua cách khác để chứng thực.
Duy có chút đáng tiếc là, tốc độ tu luyện của cô ta ở cạnh Mạc Ảnh kia nhanh gấp nhiều lần so với bình thường.
Nếu Mạc Ảnh kia còn chưa chết, nếu giữ loại người này bên cạnh giúp cô ta tu luyện cũng không tệ.
Từ điểm này mà nói, Mạc Ảnh chết rồi quả thật đáng tiếc.
Người đàn ông trung niên kia trầm ngâm hồi lâu bèn nói:
– Ba thấy người họ Mạc kia không đơn giản, nếu con tỉ mỉ hồi tưởng lại, con sẽ phát hiện hắn từ lúc bị con tính kế, đến bị đưa ra ngoài thẩm vấn, thậm chí là trong tình trạng chắc chắn phải chết, thái độ của hắn vẫn bình tĩnh, hơn nữa cuối cùng hắn còn nói ra một lời khiến mọi người đều kinh ngạc, sau đó dắt vợ của mình từ tốn bỏ đi.
Tên Liêu Uy kia lập tức phái người đuổi theo hắn, nhưng lại đuổi không kịp.
– Ba, ba nói tên Mạc Ảnh kia có thể chưa chết sao?
Vu Vũ Yến kinh ngạc hỏi một câu, liền nói bổ sung thêm:
– Có cần chúng ta lại phái người đến Hoàng Bình không?
Người đàn ông trung niên lắc đầu nói:
– Ba không dám khẳng định là hắn đã chết chưa, nhưng có một điều, đó là tên Mạc Ảnh này tuyệt đối không đơn giản.
Theo ba thấy, hắn hẳn sẽ không chết dễ vậy đâu.
Lúc này Vu Vũ Yến mới hơi nghi ngờ, từ lúc cô ta quen Mạc Ảnh, đến khi Mạc Ảnh đồng ý đi cùng cô ta, cuối cùng ở trong phòng uống rượu, hình như không được bình thường lắm.
Chính là lúc uống rượu, bình rượu đầu tên Mạc Ảnh kia hình như vẫn bình thường, đến bình thứ hai, hắn nói say là say liền.
Thấy con gái chau mày suy tư, người đàn ông trung niên lại nói:
– Về chuyện của bọn họ, Vu Gia ta đừng nhúng vào nữa.
Vu Gia ta sở dĩ có thể trụ lại ở trấn Từ Tây nhiều năm như vậy, là vì còn có chút nội tình bên trong.
Hiện nay mấy anh con đều là bậc con ông cháu cha, không ai có hy vọng gia nhập vào Ẩn Môn, hiện giờ tất cả hy vọng của Vu Gia ta đều đặt vào con, sau khi đến Thượng Thanh Sơn, con nhất định phải nắm chắc cơ hội.
Vu Vũ Yến gật đầu, cô ta đương nhiên hiểu được ý của cha, chính là nói điều kiện của bản thân cô ta cũng không tệ.
Dù không thể tu luyện đến tầng cao hơn, nhưng ở Thượng Thanh Sơn tìm thêm vài chỗ dựa cho Vu Gia thì vẫn được.
…
Mục Tiểu Vận rất lấy làm lạ, tướng công và cô ta cùng đến phía trong cùng của Bắc Tử Sơn, bản thân cô ta rõ ràng chỉ nhìn thấy hắn đem theo hai cái túi, hơn nữa đồ bên trong túi cô ta cũng biết.
Nhưng cô ta không biết làm sao tướng công có thế lấy ra nhiều thứ từ trong túi đến vậy, củi gạo dầu muối nồi bát muôi chậu thậm chí cả bếp năng lượng mặt trời thứ mà cô ta chưa từng nhìn thấy cũng có nữa.
Tướng công nói bếp năng lượng mặt trời là đem từ bên ngoài vào, thứ đó thật sự rất hữu dụng, thậm chí không cần củi lửa, chỉ cần mặt trời thậm chí là một ít ánh sáng là có thể nổi lửa nấu chín đồ ăn.
Ngoài ra, thậm chí còn có một cái lều to.
Tướng công quả thật rất có bản lĩnh.
Hắn không những đào một cái động thật lớn ở vách núi, còn đặt cái lều vào trong động.
Nếu nói những việc này đều không phải là việc khiến Mục Tiểu Vận kinh ngạc nhất, vậy thì hắn ta bỗng nhiên biến ra một cái giường to, khiến cho cô xém chút tưởng rằng tướng công là một vị tiên nhân rồi.
Dù có ngốc đến mấy, Mục Tiểu Vận cũng biết rằng tướng công hoàn toàn không phải là người bình thường.
Ban đầu cô ta định cùng chịu khổ với Diệp Mặc ở trong núi trong một tháng, nhưng hiện giờ có gì là chịu khổ đâu, đây rõ ràng còn thoải mái hơn ở trong nhà nhiều.
Khi Mục Tiểu Vận tận mắt nhìn thấy Diệp Mặc dễ dàng giết chết một con sói, cô ta hoàn toàn yên tâm rồi.
Giờ đã là ngày thứ ba, một mình Mục Tiểu Vận nằm trên giường, trong lòng nghĩ ngợi nhiều.
Vốn dĩ cô ta tưởng rằng ngày đầu tiên sẽ lại cùng tướng công xảy ra chuyện như cái đêm của ba hôm trước.
Nhưng sau khi tướng công sắp xếp xong xuôi cho cô ta, mỗi tối đều ở bên cạnh tu luyện.
Điều này khiến trong lòng cô ta có chút bàng hoàng.
Còn có hơi lo lắng.
Hôm nay tướng công lại đào thêm một cái động lớn ở đối diện, nói là phải tu luyện một thứ gì đó rất quan trọng, bảo cô ta đừng vào quấy rầy hắn.
Hôm nay đã là ngày thứ ba đến Bắc Tử Sơn rồi, lúc này thương tích trên người Diệp Mặc đã hoàn toàn bình phục, tu luyện lại tiến bộ thêm một bước nhỏ.
Diệp Mặc khẳng định, chỉ cần một cơ hội nhỏ, hắn lập tức có thể đạt đến tầng thứ sáu của luyện khí.
Ba ngày nay Diệp Mặc ngoài trị thương thì không đi đâu khác, hôm nay thương tích của hắn đã hoàn toàn biến mất rồi.
Việc đầu tiên sau khi Diệp Mặc hồi phục chính là lấy ra ba tờ giấy vàng, hắn ta muốn xem thử ba tờ giấy vàng này rốt cuộc là thứ gì.
Ba tờ giấy vàng được Diệp Mặc cẩn thận lấy ra đặt ở trước mặt, tình cảnh ánh vàng chói sáng, tỏa ra hàng chục dặm khiến Diệp Mặc lo lắng đã không xảy ra.
Mấy tờ giấy vàng này như những tờ giấy bình thường khác, nằm ngay ngắn trong lòng bàn tay của Diệp Mặc, không hề có chút biến đổi gì.
Diệp Mặc lật qua lật lại ba tờ giấy vàng xem tới xem lui, nhưng không xem ra được điều gì.
Nửa tiếng sau, Diệp Mặc xác định, ba tờ giấy vàng và hai tờ giấy vàng không có bất kì khác biệt gì, ngoài việc không thể dùng tay xé rách ra, thì quả thật không có điểm nào quá kì lạ.
Hắn dùng thần thức cẩn thận xem đi xem lại, nhưng thần thức hoàn toàn không có cách nào xuyên qua tờ giấy này.
Diệp Mặc lắc đầu, hơi thất vọng dùng thần thất lướt qua ba tờ giấy vàng, hắn muốn so sánh một chút ba tờ giấy vàng này rốt cuộc có điểm khác biệt rất nhỏ nào không.
Nhưng điều Diệp Mặc không ngờ tới là, sau khi thần thức của hắn cùng lúc lướt qua ba tờ giấy vàng, dường như đã dựng nên một chiếc cầu nhỏ giữa ba tờ giấy vàng.
Cả đầu hắn kêu ong ong một tiếng, thần thức giống như bị nứt ra.
Còn ba tờ giấy vàng kia như muốn thoát khỏi hắn, trực tiếp trốn khỏi tay hắn, trôi lơ lửng.
Nhưng thần thức của Diệp Mặc như một món ăn ngon lành, ba tờ giấy vàng này chưa ăn hết những món ăn ngon đó, tuyệt đối sẽ không rời khỏi.
Diệp Mặc giật mình, cứ tiếp tục thế này thì chẳng phải là hắn lại phải mất đi thần thức một lần nữa sao, nghiêm trọng là nói không chừng lần này sẽ trở thành kẻ ngu đần.
Hắn vội vã muốn thu lại thần thức, nhưng hắn lại phát hiện thần thức của mình hoàn toàn không thể khống chế, đến cuối cùng cả chân nguyên cũng không thể khống chế rồi, cùng tuôn ra ngoài.
Gần như là cùng một lúc, Diệp Mặc phun ra máu, hoàn toàn phun lên trên ba tờ giấy vàng đang lơ lửng ở trước mặt, ba tờ giấy vàng vốn định trốn đi bị máu của Diệp Mặc bắn lên, liền dính vào nhau, như tia nắng mặt trời đầu tiên vào sáng sớm, hiện ra trước mắt Diệp Mặc với ánh sáng chói mắt.
Diệp Mặc trong tình trạng thần thức và chân nguyên tiêu hao hết, lại còn phun ra máu, cả người lập tức rơi vào hôn mê.
Điều hắn thấy cuối cùng chính là một luồng ánh sáng vàng, hơn nữa ánh sáng vàng đó còn chiếu về phía hắn.
…
Khi Diệp Mặc tỉnh lại thì phát hiện hắn đang nằm trên giường, Mục Tiểu Vận như một con mèo nhỏ co rúc trong lòng của hắn.
Nhất định là Mục Tiểu Vận phát hiện hắn không ra ngoài, sau đó vào trong phát hiện ra hắn đã hôn mê.
Hành động đầu tiên của Diệp Mặc, chính là xem thử thần thức của mình, nhưng phát hiện thần thức không hề có ảnh hưởng gì.
Hắn lại lập tức xem thử chân nguyên của mình, chân nguyên tràn đầy, không hề có dấu vết bị thương.
Nhưng Diệp Mặc nhớ rất rõ ràng trước khi hắn ngất đi phát hiện ba tờ giấy vàng dính vào nhau, ba tờ giấy vàng, thần thức của Diệp Mặc liền lướt đến thạch thất ở đối diện.
Bên trong trống trơn, không có bất cứ thứ gì, càng không cần nói là giấy vàng rồi.
Giấy vàng đâu rồi?
Diệp Mặc liền bắt đầu xem xét cơ thể của mình.
Hắn lập tức phát hiện trên đan điền có một chấm vàng, không lẽ đây chính là ba tờ giấy vàng sao?
Sao lại biến thành chấm vàng rồi?
Thần thức của Diệp Mặc dò đến chấm vàng, nhưng phát hiện thần thức của hắn không dò vào được.
Hắn liền muốn dùng thần thức lấy chấm vàng ra, nhưng chấm vàng không chút mảy may đến suy nghĩ của hắn, không nhúc nhích gì, hoàn toàn không có ý rời khỏi đan điền của Diệp Mặc.
Diệp Mặc đã dùng mấy chục cách, cuối cùng đành phải buông xuôi, chấm vàng kia giống như không hề có quan hệ gì với hắn, hoàn toàn không nghe chỉ huy của hắn ta.
Tạm thời từ bỏ ý định nghiên cứu chấm vàng, Diệp Mặc vừa nhớ tới Mục Tiểu Vận, lại nhìn thấy khóe mắt Mục Tiểu Vận trong lòng mình còn vương nước mắt, tay cô ta níu chặt lấy phần áo ở ngực Diệp Mặc, dường như sợ Diệp Mặc đột nhiên biến mất vậy.
Có lẽ là quá lo lắng cho Diệp Mặc, nhưng Diệp Mặc lại không biết hắn đã hôn mê trong bao lâu rồi.
Diệp Mặc thở dài, tuy nói sợ Mục Tiểu Vận xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, đồng nghĩa với việc hắn đã thừa nhận cách gọi tướng công của Mục Tiểu Vận, nhưng trong tận sâu đáy lòng mình, vẫn có chút khó xử.
Không phải là nguyên nhân gì khác, mà chính là vì Lạc Ảnh và Khinh Tuyết.
Thật ra trong tận sâu đáy lòng Diệp Mặc vẫn thấp thoáng một ý nghĩ khác, chính là hắn cho rằng sở dĩ Mục Tiểu Vận thích hắn, là do cô ta ít tiếp xúc với người khác.
Đợi sau khi đưa cô ta đi Lạc Nguyệt, tiếp xúc với nhiều người rồi, có lẽ suy nghĩ của cô ta sẽ thay đổi.
Nhưng lúc này Diệp Mặc nhìn Mục Tiểu Vận còn ngấn lệ, trong lòng như có một sợi dây đàn đang bị xao động.
Có lẽ suy nghĩ của hắn hoàn toàn không đúng, Mục Tiểu Vận không phải là cô gái tiếp xúc với nhiều người rồi, thì sẽ có sự thay đổi.
Cô ta và Lạc Ảnh còn có Khinh Tuyết nữa là cùng một mẫu người, ý nghĩa của hắn đối với cô ta dường như đã trên hết mọi thứ.
Diệp Mặc phát hiện đồ lót trên người hắn không những đã được thay, hơn nữa cả người được lau chùi còn sạch sẽ hơn hắn tự kì cọ nữa.
Không cần nhìn, đây cũng là do Mục Tiểu Vận làm rồi.
Diệp Mặc nghĩ đến bản thân hắn vừa đến đây liền bận bịu tu luyện, hoàn toàn không để tâm gì đến suy nghĩ của cô ta, cũng không nói nhiều gì với cô ấy, nhưng trước giờ cô không có lấy một lời không vui.
Dường như mục đích sống của cô chính là vì Diệp Mặc hắn.
Nhìn Mục Tiểu Vận trong lòng mình, Diệp Mặc giơ tay ra, ôm trọn lấy cô, không kềm được tình cảm dịu dàng, nhẹ nhàng hôn lên môi Mục Tiểu Vận.
Mục Tiểu Vận bỗng giật mình tỉnh dậy, nhưng cô liền hiểu ra là tướng công của mình đã tỉnh dậy rồi, thậm chí còn đang hôn cô.
Cô cố kiềm chế tiếng kêu mừng rỡ, kích động ngậm chặt lấy bờ môi của Diệp Mặc, phối hợp một cách vụng về.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 708: Tất Cả Của Cô
Tất Cả Của Cô
N
hìn vào ánh mắt kích động còn ngấn lệ của Mục Tiểu Vận…
Trong lòng Diệp Mặc thậm chí có chút hổ thẹn, hắn cảm thấy trước giây phút này, sự bỏ ra của hắn và Mục Tiểu Vận hoàn toàn không như nhau.
Sự bỏ ra đó không chỉ vật chất mà chỉ sự bỏ ra cả về thể xác lẫn tinh thần.
Đối với Mục Tiểu Vận, trước kia hắn cùng lắm chỉ là thích cô gái đơn giản thậm chí có hơi cố chấp này, sau lại sợ cô nghĩ quẩn, nên hứa đưa cô đến Lạc Nguyệt.
Trong lòng Diệp Mặc, hắn ta còn có Lạc Ảnh, còn có Khinh Tuyết, còn có em trai em gái, thậm chí còn có bạn bè và Lạc Nguyệt.
Nhưng trong lòng của Mục Tiểu Vận, có lẽ hắn là tất cả của cô.
Có lẽ trong suy nghĩ ban đầu của hắn, mất đi Mục Tiểu Vận, sẽ khiến hắn vô cùng áy náy, nhưng thời gian cuối cùng sẽ lấp đầy mọi thứ.
Nhưng trong suy nghĩ của Mục Tiểu Vận, mất đi Diệp Mặc, cũng đồng nghĩa với mất đi toàn bộ thế giới.
Nực cười là hắn còn nghĩ làm sao để Mục Tiểu Vận chuyển sự chú ý, làm sao để giới thiệu cô quen biết thêm bạn bè.
Đã hứa hẹn, thì cứ làm thôi, mình không tin là mình không có ngày thăng thiên.
Nếu thật có ngày đó, mình dắt theo mấy cô vợ xinh đẹp của mình đến tiên giới thì có sao đâu chứ? Cô gái như Mục Tiểu Vận, có thể cưới được là phúc, không phải gánh nặng.
Diệp Mặc lắng lòng lại, dường như cảm thấy cảnh giới của mình thả lỏng ra một chút, hắn không muốn để tâm đến những thứ khác nữa.
Giơ tay kéo đồ lót của Mục Tiểu Vận xuống, điều không nên nghĩ thì đừng nghĩ, điều nên làm thì cứ làm.
– Tướng công…
Thì ra Mục Tiểu Vận đang mê mẩn trong nụ hôn của Diệp Mặc, bỗng cảm thấy y phục của mình bị kéo xuống, lập tức ngạc nhiên, vui mừng ngẩng đầu lên, cô bỗng hiểu ra, tướng công muốn cô rồi.
Cơ thể của Mục Tiểu Vận còn nhạy cảm hơn Diệp Mặc nghĩ, hắn thậm chí chỉ ôm lấy cô, cả người cô liền nóng rang và trở nên mềm mại.
– Diệp Lang, khoan đã anh…
Mục Tiểu Vận bỗng run rẩy nói một câu, sự dịu dàng trong mắt nàng như ngấn lệ, nhưng lại có thể khiến Diệp Mặc phải chờ đợi trong lúc này.
Dù là Diệp Mặc cũng có chút nghi hoặc mà ngừng lại, nhìn thấy Mục Tiểu Vận lấy một chiếc khăn tay vuông màu trắng từ dưới gối ra.
Diệp Mặc liền hiểu ra là chuyện gì, trong lòng hắn bỗng có chút cảm động.
Hóa ra cô đã sớm chờ đợi ngày này, hơn nữa đã chuẩn bị sẵn rồi.
– Mẹ nói, lần đầu tiên phải dùng khăn tay…
Giọng của Mục Tiểu Vận rất nhỏ, nhưng Diệp Mặc lại có thể cảm nhận rất rõ khát vọng của cô.
– Được rồi, tướng công, anh lên đi…
Lời của Mục Tiểu Vận nghe có hơi quê và ngốc, nhưng sự ngốc nghếch không thể diễn đạt bằng lời đó khiến trong lòng Diệp Mặc cảm thấy thương cảm.
Một đóa hoa mai đỏ tươi rơi trên chiếc khăn tay trắng, Mục Tiểu Vận ôm chặt lấy Diệp Mặc, mẹ nói lần đầu tiên hơi đau, nhưng cô lại không cảm thấy đau, cả thể xác và tinh thần cô đều đặt trên người của tướng công.
Cô cảm thấy mỗi một lần của tướng công đều rất có lực, đều khiến cô điên đảo.
Ánh mắt cô trở nên mơ màng, thậm chí khẽ gọi tướng công trong vô giác.
– Tướng công, anh ăn Trú Nhan Đan này đi, em không cần đâu…
– Anh còn nhiều lắm, ăn Trú Nhan Đan rồi, dung mạo sẽ hồi phục lại ngay.
Dù hiện giờ anh không sợ ai, nhưng bọn họ đông người, để bọn họ không nhận ra anh, anh vẫn nên cẩn thận thì tốt hơn.
– Tướng công, học được cái này thì có thể bay được sao?
– Đương nhiên là được rồi, anh chính là học những thứ này, có điều thứ này chỉ có thể để chúng ta học, không thể nói với bất kì ai…
– Tướng công…
Diệp Mặc và Mục Tiểu Vận sống trong núi đã được nửa tháng rồi, trong nửa tháng này, Diệp Mặc thu thập rất nhiều linh thảo.
Tuy không có linh thảo cao cấp gì, nhưng so với ở trái đất gặp được một cây Ngân Tâm Thảo cũng rất khó nói, thì nơi này đối với Diệp Mặc mà nói đã là thiên đường rồi.
Sau khi Mục Tiểu Vận ăn Trú Nhan Đan lại nhờ vào công pháp tu chân mà Diệp Mặc dạy, càng trở nên xinh tươi đẹp đẽ.
So với nửa tháng trước, trên người cô có thêm một ít linh khí huyền bí.
Diệp Mặc biết mục đích hắn đến đây, cũng biết Mục Tiểu Vận phải tu luyện.
Tuy rất muốn, nhưng hắn vẫn kiềm chế được bản thân không phá hoại Mục Tiểu Vận, làm chậm trễ thời gian tu luyện của cô, và thời gian tìm kiếm dược liệu của mình.
Điều khiến Diệp Mặc vui mừng chính là Mục Tiểu Vận cũng có linh căn, chỉ là linh căn của cô không tốt hơn hắn là mấy.
So sánh một chút, thì linh căn của Lạc Ảnh là tốt nhất, kế đến là Bắc Vi sau là Khinh Tuyết rồi đến Mục Tiểu Vận, cuối cùng mới là Diệp Mặc.
Nhưng Diệp Tử Phong và Diệp Lăng lại không có linh căn, điều này khiến Diệp Mặc rất thất vọng.
Tuy Diệp Mặc dạy rất nhiều người tu luyện, nhưng linh căn của chính hắn lại là tệ nhất.
Mặc dù ở bên ngoài, Diệp Mặc dường như mất hết mọi niềm tin vào việc tu luyện đến thăng thiên, nhưng sau khi đến tiểu thế giới, niềm tin này của Diệp Mặc lại trổi dậy.
Bắc Tử Sơn ở tiểu thế giới không được xem là có tiếng tăm gì mấy, nhưng Diệp Mặc đã tìm thấy linh thảo cho chín kì luyện khí ở đây.
Mà trong tiểu thể giới này còn có rất nhiều núi rừng như vậy.
Diệp Mặc tin rằng chỉ cần hắn tìm kiếm một mạch, thì nhất định có thể tìm được nhiều hơn nữa.
Huống chi, nơi đây chưa chừng còn có một vài di tích.
Ba loại linh thảo mà Trúc Cơ Đan dùng Diệp Mặc đã có “Thanh Hoa Thanh Diệp Thảo” rồi, hơn nữa hắn biết ở đây còn có “Khổ Thập Niên”, nếu lại để hắn tìm được “Già Lam Hoa” thì dù có muộn một chút, Trúc Cơ của hắn nhất định không có vấn đề gì.
Diệp Mặc dùng một vài “Dưỡng Thần Mộc” phối hợp thêm các dược liệu khác, giúp Mục Tiểu Vận luyện chế ra một sợi dây chuyền.
Sau đó lại giúp cô luyện chế ra một nhẫn trữ vật, thêm vào một thanh phi kiếm, đồng thời tặng cho Mục Tiểu Vận hai viên linh thạch.
Trước giờ Mục Tiểu Vận chưa từng nhận được nhẫn và dây chuyền đẹp đến thế, càng khó cầm lòng.
Nhưng Diệp Mặc vì để Mục Tiểu Vận tăng thêm tốc độ tu luyện, ngoài việc thỉnh thoảng cùng Mục Tiểu Vận quấn quýt bên nhau ra, phần lớn thời gian đều là cung cấp cho Mục Tiểu Vận các loại đan dược, để Mục Tiểu Vận tu luyện.
Tuy Mục Tiểu Vận rất muốn ngày nào cũng ở cạnh Diệp Mặc, nhưng đối với lời của Diệp Mặc, cô trước giờ chưa hề từ chối.
Hơn nữa nghe Diệp Mặc nói nếu không tăng nhanh tốc độ tu luyện, thì nhiều năm sau, sẽ không thể ở bên nhau nữa, cô càng nắm bắt tất cả thời gian để tu luyện.
Tư chất của Mục Tiểu Vận chỉ hơi tốt hơn Diệp Mặc một chút mà thôi, nên dù cô có chăm chỉ hơn bọn người Khinh Tuyết, thì tốc độ tu luyện vẫn rất chậm.
Thời gian một tháng trôi qua nhanh chóng, trong một tháng này, mỗi ngày Diệp Mặc chỉ đi tìm các loại dược liệu, sau đó luyện đơn, dược liệu dư thừa đều được thu vào trong nhẫn trữ vật.
Ý của hắn là, những dược liệu này trong nhẫn trữ vật vẫn có thể sống nửa tháng, có lẽ nửa tháng sau, hắn đã có thể rời khỏi tiểu thế giới rồi.
Một khi trở về Lạc Nguyệt, hắn sẽ đem toàn bộ linh dược trồng trong vườn thảo dược của mình.
Mục Tiểu Vận chỉ cần tu luyện là được rồi, dù có các loại đan dược của Diệp Mặc, thì sau một tháng, Mục Tiểu Vận cũng chỉ miễn cưỡng thăng cấp đến tầng một của luyện khí mà thôi.
Hàng Thủy Thành Là một trong những thành phố lớn nhất ở Thần Châu, Hàng Thủy Thành vốn là nơi có mật độ dân cư đông đúc nhất.
Mấy ngày nay Hàng Thủy Thành càng có nhiều người qua lại, đủ mọi loại người đều không ngừng đi vào nơi này.
Tất cả mọi người đều biết, việc Ẩn Môn thu nhận đệ tử ba năm một lần sắp được cử hành ở đây.
Thần Châu là một nơi Ẩn Môn tối cao, người trong Ẩn Môn có địa vị chí cao vô thượng ở đây.
Bất luận là ai chỉ cần gia nhập vào Ẩn Môn, thì chẳng khác nào như cá vượt vũ môn, tiền đồ sáng lạn, thậm chí cả gia tộc cũng nở mặt nở mày theo.
Dù bạn chỉ là một đệ tử bình thường, không nhập môn của một môn phái bậc hai, vẫn là như vậy.
Đương nhiên nếu môn phái mà bạn gia nhập không được xếp hạng, thì cũng không có bất cứ tư cách gì để đáng khoe khoang cả.
Trên con đường xi măng rộng rãi bên ngoài Hàng Thủy Thành, không ngừng có các loại ngựa xe qua lại.
Người đến Hàng Thủy Thành tham gia tranh tuyển đệ tử Ẩn Môn, ngoài một vài đệ tử bình dân bình thường rất ít ra, đa phần đều là đệ tử thiếu niên đến từ các đại gia tộc.
Nói trắng ra, đều là kẻ có tiền.
Thế nên những người này ai cũng xiêm y đẹp đẽ, áo quần bảnh bao.
Đệ tử bình dân không có tiền, đa phần đều đi bộ tới, dù là một số ít có lộ phí, cũng cùng ngồi một chiếc xe ngựa với nhiều người để tới.
Lúc này trên con đường cái rộng rãi ngoài Hàng Thủy Thành xuất hiện một nam một nữ, cô gái đẹp tựa tiên nữ giáng trần, còn khuôn mặt của chàng trai kia dường như đã bị biến đổi, nhìn rất chi bình thường.
Hai người đi cạnh nhau, như một cây cỏ nhỏ và một đóa bách hợp kiều diễu không hề tương xứng.
Thường thì những cô gái xinh đẹp như vậy, nên ngồi trong xe ngựa xa hoa nhất để đến, có rất nhiều tì nữ và hộ vệ.
Chứ không phải đi bộ thế này và còn đi cùng với một người con trai bình thường.
Suy nghĩ đầu tiên của mọi người xung quanh khi nhìn thấy hai người này chính là cô gái này bị tên con trai xấu xí kia uy hiếp, nhưng sau khi bọn họ nhìn thấy ánh mắt mà cô gái nhìn chàng trai, liền hiểu ra suy nghĩ của họ là sai.
Tuy cô gái bước đi trên con đường nhiều người qua lại, nhưng dù là kẻ ngốc cũng biết cả trái tim cô ta đều đặt trên người chàng trai đi cạnh kia.
Lúc này quả thật cả người Mục Tiểu Vận chỉ để tâm đến một mình Diệp Mặc, cô không ngờ Diệp Mặc thật sự có thể đưa cô bay đến Hàng Thủy Thành, cô vẫn còn nhớ sự chấn động và bất ngờ khi vừa bay lên trời, mãi đến lúc này cô vẫn có chút mơ hồ.
Nếu Diệp Mặc là một tảng băng, thì lúc này cô đã hoàn toàn hòa tan vào trong Diệp Mặc rồi.
– Ôi, một đóa hoa tươi cắm nhằm chỗ…
– Đừng có lải nhải thế, anh cứ nói thẳng ra là cắm vào bãi phân trâu là được rồi.
Diệp Mặc giống như không nghe thấy lời bàn tán xung quanh, còn Mục Tiểu Vận thật sự không nghe thấy, lúc này cô chỉ biết có Diệp Mặc, đâu còn thời gian để nghe những thứ khác chứ.
Cổng Hàng Thủy Thành hùng vĩ mà rộng lớn, vài tên binh sĩ ở cổng đang tra xét tất cả những người vào Hàng Thủy Thành.
Diệp Mặc bỗng nhiên có hơi cảm tạ đạo cô Giai Uấn kia, nếu không phải lần trước cô ta gây rối một lần, bản thân hắn hiện giờ không có thẻ bài thân phận, cô ta đúng là tốt thật, quậy một trận, khiến hắn có một thẻ bài thân phận chính thức.
Đối với người bình thường vào Hàng Thủy Thành, mỗi lần đều phải nộp năm đồng bạc, Diệp Mặc nộp mười đồng bạc, sau đó đưa Mục Tiểu Vận vào nơi phồn hoa sầm uất như Hàng Thủy Thành.
Nếu nói nhìn thấy đường xi măng và nhà ở bằng gạch ngói, Diệp Mặc cảm thấy chuyện này cũng không có gì, nhưng ở trong Hàng Thủy Thành hắn lại phát hiện ra đèn điện.
Hàng Thủy Thành lại có điện, hơn nữa dây điện còn giống như mạng nhện phân bố đến từng khu vực.
Tại sao trong Hàng Thủy Thành lại có thứ tiên tiến này, mà trấn Từ Tây lại không có? Diệp Mặc vô cùng nghi hoặc.
Diệp Mặc rất nhanh đã hiểu ra là chuyện gì, kỹ thuật phát điện ở đây nhất định là do mấy người trong Ẩn Môn mang đến.
Hàng Thủy là căn cứ của Ẩn Môn, nên bọn họ mới phát triển nơi này.
Còn những nơi khác có điện hay không, có lẽ với tính ích kỉ của bọn người trong Ần Môn thì sẽ không quan tâm chút nào.
Mục Tiểu Vận cũng là lần đầu tiên đến thành phố phồn hoa như thế, cô lo lắng kéo lấy cánh tay Diệp Mặc nhìn ngó xung quanh.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 709: Xung Đột
Xung Đột
P
hong thái của Mục Tiểu Vận gần như khiến cho tất cả mọi người đều liếc mắt nhìn, chỉ cần là một người đàn ông, sẽ cảm thấy người đàn ông đi cạnh Mục Tiểu Vận không xứng với cô.
Nhưng không có ai dám có hành động gây rối, bởi vì đây là Hàng Thủy thành.
Hàng Thủy thành là nơi các ẩn môn tụ hội, nơi đây gần như là trụ sở của tất cả các ẩn môn.
Cho dù là địa vị của bạn cao đến đâu, cứ cho là thành chủ của thành nào đó, thì cũng không dám giương oai ở Hàng Thủy.
Huống chi là cho dù là có người muốn giương oai thì cũng không dám ở nơi này.
Mặc dù ẩn môn thu nhận đệ tử chỉ nhìn vào tư chất, căn bản là không để ý tới phẩm hạnh, thế nhưng nếu bạn vừa đến Hàng Thủy thành đã trêu ghẹo một cô gái, như vậy điểm ấn tượng với môn phái sẽ giảm xuống.
Cho nên những người mơ ước Mục Tiểu Vận kia, mặc dù không thèm nhìn tới Diệp Mặc, cũng không dám động thủ vào lúc này, cho dù là rất khó chịu, nhưng cũng phải đợi sau khi vào được môn phái.
Nhưng rất nhiều người tuy rằng rõ rệt không dám động thủ, không có nghĩa là không có người nào dám tới gần.
Diệp Mặc và Mục Tiểu Vận vừa mới vào thành, đã bị ba người chặn lại.
– Xin chào vị huynh đệ, tôi tên là Mã Sĩ Long, anh cũng là đến tham gia đại hội thu nhận đệ tử của ẩn môn đấy sao?
Người thanh niên đi đầu đến trước mặt Diệp Mặc liền ân cần hỏi thăm Diệp Mặc, nhưng ánh mắt thì vẫn nhìn vào Mục Tiểu Vận.
Diệp Mặc trong lòng cười lạnh, hắn đương nhiên là biết ý đồ của Mã Sĩ* Long, lập tức không biểu lộ thái độ gì đáp lại một câu:
– Hóa ra là Mã Thỉ* (phân ngựa), à…
* Từ đồng âm, “thỉ” đây là phân – Tôi tên là Mã Sĩ Long.
Đến tên của y Diệp Mặc cũng gọi nhầm, Mã Sĩ Long lập tức không thoải mái.
– À, vâng, vâng, anh tên là Mã Thỉ (phân ngựa)… còn sau đó là gì cơ? Anh xem trí nhớ của tôi này… ồ, anh thấy kẹo hồ lô ở đằng kia được kìa, đi thôi, chúng ta đi xem.
Diệp Mặc lại nói một câu, nhưng lập tức bị hấp dẫn bởi chỗ bán kẹo hồ lô cách đó không xa.
Sau đó hắn quên luôn lời của Mã Sĩ Long, kéo Mục Tiểu Vận qua đó.
Chỉ có điều hắn và Mục Tiểu Vận mới đi được vài bước, dường như lại nghĩ ra cái gì, lại thở dài nói:
– Tiểu Vận à, hay là chúng ta không đi nữa.
Mặc dù kẹo hồ lô không tệ, nhưng… anh lại thấy buồn nôn rồi.
Mã Sĩ Long cứ cho là kẻ ngốc thì giờ cũng biết là Diệp Mặc cố ý đọc tên của y thiếu đi một chữ, y tức đến nỗi đỏ bừng mặt, lập tức liền tức giận quát lên một tiếng:
– Mày đứng lại cho tao…
Mã Sĩ Long vừa dứt lời, hai người đứng cạnh y đã cản đường của Diệp Mặc và Mục Tiểu Vận lại.
Diệp Mặc lạnh lùng cười, tuy rằng bây giờ hắn vẫn chưa đột phá đến luyện khí tầng sáu, nhưng đối với hắn mà nói thì chỉ là chuyện một viên thuốc mà thôi.
Mà sau khi đến tiểu thế giới, phải luyện một lò Bồi Nguyên Đan thì cũng không có gì là khó khăn.
Vốn Diệp Mặc tính là trước tiên phải tìm vị trí của Thái Ất Môn.
Hoặc là thông qua một môn phái nào đó, trước tiên vào một ẩn môn, sau đó hỏi vị trí của Thái Ất Môn.
Tiếp theo là không ngừng tìm kiếm linh thảo luyện chế đan dược, đến luyện khí tầng bảy, cũng chính là sau khi luyện khí hậu kì, trực tiếp diệt Thái Ất Môn.
Nhưng điều này không có nghĩa là hắn cần phải nhẫn nhịn, loại tiểu nhân như Mã Sĩ Long, hắn chỉ cần giết là xong.
Nếu ẩn môn phái tìm hắn gây phiền phức, cho dù là đem theo Mục Tiểu Vận ra ngoài tu luyện, cũng hoàn toàn có thể đạt được mục đích.
Về chuyện vị trí của ẩn môn, sau khi hắn luyện xong luyện khí tầng bảy là có thể hỏi được.
Tuy rằng dung mạo của Mục Tiểu Vận ở cái nơi coi trọng thực lực, dường như không có luật pháp trói buộc như nơi này làm cho người ta nhìn chăm chú về mình.
Nhưng khiến hắn để Mục Tiểu Vận một mình ở một nơi nào đó, hắn cũng lo lắng.
Cần phải biết rằng, đây là một nơi nói chuyện bằng sức mạnh, một cô gái yếu ớt như Mục Tiểu Vận, ở nơi khác còn chưa bị người khác bắt nạt đến chết.
Cái nơi Hàng Thủy thành này, bất kể là ai cũng phải nhìn mọi người bằng diện mạo thật, bị người khác nhìn thấy là một việc khó có thể tránh khỏi.
Diệp Mặc rút Loan Đao ở bên hông ra, chỉ cần Mã Sĩ Long động thủ, hắn lập tức sẽ giết ba người này.
Còn chuyện sau khi giết người, có phải rời khỏi đây hay không, hắn cần phải xem đối phương xử lí như thế nào.
Đúng vào lúc này, một gã thanh niên đi tới.
Y đi tới trước mặt Diệp Mặc nói:
– Vị huynh đệ, anh bỏ đao xuống đã, nơi này không cho phép rút đao đánh nhau ngoài đường.
Nếu người động thủ trước là anh, người thua thiệt sẽ là anh, ngược lại sẽ làm cho đứa tiểu nhân mừng thầm.
Người thanh niên này nói xong liền quay ra nhìn Mã Sĩ Long, cười lạnh một tiếng:
– Hóa ra là anh Mã Thỉ.
Tôi từ lâu đã nghe danh Mã Thỉ của Mã gia ở Mông Trung thành, không ngờ hôm nay được gặp anh, haha, quả nhiên, quả nhiên.
Người thanh niên này ân cần hỏi thăm xong, những người ở xung quanh đều phá lên cười.
Mã Sĩ Long sắc mặt xanh lét, thậm chí có chút hận cái tên họ của mình, hôm nay lại có hai người gọi y là Mã Thỉ, hơn nữa người tới sau rõ ràng là cố ý nói như vậy, còn nói không chỉ một lần.
Lúc trước họ tên của y là Mã Thị Long (chơi chữ, Thị: là, Thị và Sĩ cùng âm đọc), có nghĩa là y là một con rồng của Mã gia.
Chỉ có điều y thấy Mã Thị Long hơi quá mức so với bình thường, cho nên đổi Thị thành Sĩ, bây giờ nghĩ lại thấy y có đổi hay không thì đều bị gọi là Mã Thỉ (phân ngựa).
Người thanh niên đứng trước mặt này nhìn có vẻ quần áo cũng rất xa hoa, hơn nữa phía sau còn có vài tên tùy tùng, vừa nhìn đã biết không phải loại người đơn giản.
Cho nên mặc dù tên của mình bị đổi thành Phân ngựa, Mã Sĩ Long cũng không dám lập tức có hành động gì.
Hơn nữa y biết ở Hàng Thủy thành này, cũng không cho phép đánh nhau.
– Anh là ai? Chuyện của Mã Sĩ Long tôi thì liên quan gì đến anh? Tại sao anh phải phải ra mặt vì một người nông dân?
Mã Sĩ Long sắc mặt âm trầm hỏi.
– Ha ha…
Người thanh niên này cười haha một tiếng rồi nói:
– Anh không cần nói anh tên là gì, tôi biết tên của anh là Phân ngựa rồi mà… Tôi là Lưu Lỗi, Lưu Lỗi của Lưu gia ở Lan Hóa thành.
Chuyện thiên hạ thì người trong thiên hạ quản, tôi đã nhúng tay vào rồi, anh tính sao?
– Anh…
Mã Sĩ Long tức đến nỗi tay run hết cả lên, Lưu gia ở Lan Hóa thành y cũng đã được nghe nói, cũng giống như Mã gia đều là gia tộc lớn, thực lực không hề thấp hơn so với Mã gia.
Nếu không phải là ở Hàng Thủy thành không được đánh nhau, thì y bây giờ cũng muốn động thủ rồi.
Bởi vì chuyện của Diệp Mặc, cho nên người ở xung quanh đến càng ngày càng đông.
Người ở Hàng Thủy thành vốn dĩ đã nhiều, lại thêm những ngày này, đoạn đường này rất nhanh liền bị chặn lại.
– Tránh ra, tránh ra…
Bên ngoài quát to, một chiếc xe ngựa đi tới.
Thấy xe ngựa đi tới, những người đứng xem đều tránh ra.
Cần phải biết rằng ở con đường chính ở Hàng Thủy thành, người bình thường không được đi xe ngựa, tất cả các xe ngựa đều phải đi qua đường phụ.
Mà chiếc xe này có thể đi ở đường phố chính, vừa nhìn đã biết là người có lai lịch.
– Là xe ngựa của Tử Hoa Tiên Tử…
– Trời ơi, Tử Hoa Tiên Tử lại tới Hàng Thủy thành, điều này thật làm cho người ta kinh ngạc…
– Nếu để tôi được nhìn thấy Tử Hoa Tiên Tử một chút thôi, tôi chết sớm vài ngày cũng mãn nguyện…
Diệp Mặc vừa nghe đã biết Tử Hoa Tiên Tử này có chút lai lịch.
Hắn kéo Mục Tiểu Vận cùng dạt sang một bên, lúc như này cũng nên khiêm tốn một chút.
Một khi thân phận của hắn bị bại lộ, Giai Uấn sẽ biết được.
Mặc dù hắn không sợ Giai Uấn, nhưng cũng sợ quyết phá đến cùng.
Một khi Giai Uấn không cần gì hết, trực tiếp nói ba tờ giấy vàng đều ở trong tay hắn, vậy thì người đuổi giết hắn sẽ không phải là hạng tôm tép nữa, mà là cả một ẩn môn.
Trong ẩn môn nội tình thâm hậu, cao thủ nhiều như mây.
Một khi phát hiện ra trong người Diệp Mặc có thứ nghịch thiên như vậy, thì trong tiểu thế giới hắn đúng là nói không chừng không có chỗ ẩn thân.
Tử Hoa Tiên Tử đến đây, không những Mã Sĩ Long phải nhường sang một bên, mà Lưu Lỗi cũng phải nhường sang một bên.
Nhưng cỗ xe ngựa kia đi đến con đường trước mặt Diệp Mặc, lại dừng lại.
Một lúc sau, một cô gái mặc quần màu lục đi xuống, cô gái này thoạt nhìn thanh tú lạ thường, mặt mày rực rỡ, tóc đen dài buộc sau vai, nhìn giống như thác nước, nhìn như không phải người thường.
Hơn nữa dáng đi yểu điệu, làm lay động tâm tư người khác, dường như đoạn đường chỉ có vài bước, mà đã bị cô làm cho thành ý vị.
Người phụ nữ này chính là Tử Hoa Tiên Tử sao? Diệp Mặc nghi hoặc dùng thần thức quét vào trong xe ngựa, trong xe vẫn còn một cô gái.
Mà cô gái ngồi trong xe ngựa xem ra còn thanh tú hơn nhiều so với cô gái quần lục vừa đi ra, hơn nữa cả người cô toát lên vẻ cao quý, trong trẻo, lạnh lùng.
Cảm giác gây cho người khác đó là, dường như xung quanh cô ba thước đều là băng vậy.
Nhưng người phụ nữ này lại nhìn Mục Tiểu Vận, dường như có chút thích thú.
Diệp Mặc thu lại thần thức, không có hứng tiếp tục quan sát.
– Tiểu thư, tiểu thư nhà chúng tôi có lời muốn mời chị lên xe ngựa…
Cô gái mặc quần lục này đi đến trước mặt Mục Tiểu Vận, thi lễ một chút, sau đó nói.
Diệp Mặc đã hiểu, hóa ra cô gái thoạt nhìn rất ưu tú này lại là thị nữ của người ngồi trên xe ngựa, hóa ra người kia mới là Tử Hoa Tiên Tử.
– Rất xin lỗi, tôi đi cùng chồng tôi.
Mục Tiểu Vận vội vàng trả lời, nói xong, cô kéo tay Diệp Mặc nói:
– Tướng công, chúng ta đi thôi.
Cô không thích nhiều người như vậy vây quanh nhìn mình và chồng mình, cô thích cùng chồng yên tĩnh đi dạo ở đường phố phồn hoa này.
– A…
Cô gái mặc quần lục này không ngờ lời mời của mình bị từ chối, cô hơi sửng sốt, lập tức nói tiếp:
– Tiểu thư nhà tôi là Tử Hoa Tiên Tử…
Mục Tiểu Vận nhíu nhíu mày, cô đã từ chối rồi, cô gái này còn đứng trước mặt không ngừng nói, làm cho cô có chút không thích.
Chỉ là cô không biết nên nói từ chối như thế nào, mới có thể làm cho cô gái này tránh ra.
– Không thể nào, Tử Hoa Tiên Tử mời mà cô ta lại từ chối?
– Đúng vậy, cơ hội tốt thế này, cô gái này mặc dù xinh đẹp, nhưng thật sự là, ôi…
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, nói:
– Vợ tôi đã từ chối rồi, cô ấy không muốn đi, mời cô đi cho.
Bỗng nhiên Diệp Mặc vừa nhíu chân mày, hắn lại nghe được âm thanh truyền âm nhập mật, Tử Hoa Tiên Tử dùng loại truyền âm nhập mật này để nói cho cô gái mặc quần lục, mời cả hắn cùng lên xe ngựa.
Nhưng loại âm thanh này dưới thần thức của Diệp Mặc, lập tức đã bị nghe được.
Diệp Mặc lập tức dùng thần thức quét một lần nữa lên cô gái Tử Hoa Tiên Tử này, không sai, đúng là tu vi huyền cấp mà thôi.
Một cô gái có tu vi huyền cấp hậu kì, lại biết dùng truyền âm nhập mật? Diệp Mặc thậm chí còn không tin, trước khi hắn chưa trúc cơ, cũng không làm cách nào truyền âm được.
Quả nhiên cô gái kia vừa nghe xong lời của tiểu thư, lần này không nhìn cũng phải nhìn Diệp Mặc, hơn nữa lại đến trước mặt Diệp Mặc, thi lễ nói:
– Công tử, tiểu thư nhà tôi muốn mời anh và vợ của anh cùng lên xe ngựa một chuyến.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 710: Tìm Hiểu
Tìm Hiểu
D
iệp Mặc không có hứng thú với những chuyện thế này, truyền âm nhập mật mà Tử Hoa Tiên dùng tuy rằng rất giỏi, cũng chỉ là bí thuật của nội khí hóa âm trong Cổ Võ, không hề giống với truyền âm nhập mật mà hắn đã tu luyện đến trúc cơ, không thể so sánh Hắn bây giờ không thể vì chuyện như này mà quen biết một số người có thể làm cho hắn bại lộ thân phận, huống chi Tử Hoa Tiên Tử này vừa nhìn đã biết không phải người tầm thường rồi.
Nghĩ đến đây Diệp Mặc mỉm cười có lỗi nói:
– Tiểu thư, rất xin lỗi, tôi và vợ tôi bây giờ còn có việc khác, thật xin lỗi.
Gửi lời hỏi thăm của chúng tôi tới Tử Hoa Tiên Tử, cảm ơn lời mời của cô ấy.
Nói xong, Diệp Mặc nhìn Lưu Lỗi đứng bên cạnh đang ngây ra, nói:
– Anh Lưu, chuyện vừa rồi cảm ơn anh, không biết bây giờ anh có thời gian hay không, chúng ta cùng đi uống một chén chứ?
Diệp Mặc ở đây không quen biết ai cả, rất nhiều thông tin đều không biết.
Lưu Lỗi này là người cũng không tệ, vừa rồi còn giúp mình một lần.
Tuy rằng cho dù là Lưu Lỗi không giúp đỡ, Diệp Mặc cũng không sợ tên Mã Sĩ Long kia, nhưng một khi đã như vậy thì sẽ truyền đi rất nhanh, cho nên vẫn là nhờ ơn của Lưu Lỗi.
Mời Lưu Lỗi ăn cơm, một là có thể cảm tạ, còn mục đích chủ yếu, đương nhiên là hỏi thăm một chút tình hình của Hàng Thủy thành.
Nghe xong lời Diệp Mặc trả lời, cô gái quần lục kia có chút sửng sốt, đầy là cái gì với cái gì vậy? Tử Hoa Tiên Tử gọi hắn đến, hắn còn từ chối.
Lí do hắn từ chối là rất bận, nhưng hắn vừa lấy lí do rất bận ra để từ chối, mà ngay lập tức lại mời người khác đi uống rượu.
Không những là cô gái này sửng sốt, mà những người xung quanh cũng sửng sốt, thậm chí đến cả Lưu Lỗi cũng không kịp phản ứng.
Chỉ đến lúc cô gái kia nghe được lời của tiểu thư, sau khi lên xe ngựa rồi, mọi người xung quanh mới có phản ứng, đều thầm mắng Diệp Mặc ngu ngốc.
Nếu như quen biết Tử Hoa Tiên Tử, Mã Sĩ Long làm sao dám làm gì hắn?
Lưu Lỗi lúc này cũng mới phản ứng lại, lập tức nói:
– Đương nhiên là tôi rảnh, nhưng tôi đã ở Hàng Thủy thành này được nửa tháng rồi, xem ra hai người mới đến đây, cho nên hôm nay tôi sẽ chủ trì, đi thôi, chúng ta đến Tụ Vị lầu.
Tụ Vị lầu? Diệp mặc chợt nhớ tới quán rượu ở đại học Ninh Hải, dường như cũng là Tụ Vị lầu.
Vân Tử Y từ trước đến giờ chưa bao giờ ngờ được, với địa vị và thân phận của cô, mời hai người bình thường lại bị từ chối, điều này làm cô thấy không thoải mái.
Nhưng với địa vị và thân phận như cô thì loại suy nghĩ này chỉ là thoáng qua, liền biến mất không còn thấy nữa.
– Tiểu thư, cái gã xấu xí đó thật là không biết điều, lại dám từ chối lời mời của Tử Hoa Tiên Tử.
Cô gái quần lục mặc dù đã lên xe ngựa, mà vẫn cảm thấy không phục.
Vân Tử Y khẽ mỉm cười, lắc lắc đầu nói:
– Cũng không có gì cả, chỉ có điều cô gái kia làm chị ngạc nhiên.
Ở trần tục này lại có cô gái thoát tục như vậy, nếu so sánh với cô ấy, chị cảm thấy cô ấy mới là tiên tử, chị không phải.
– Tiểu thư, cô gái kia cũng chỉ là một cô gái bình thường.
Chỉ là bộ dạng có chút thanh tú mà thôi.
Tuy rằng dung mạo không tồi, nhưng vẫn là một đóa hoa nhài cắm trên một bãi phân trâu, làm sao có thể so sánh với tiểu thư được?
Cô gái này vẫn có chút không phục nói.
Vân Tử Y hạ giọng nói:
– Cô ấy đứng ở đó, cứ như là bay theo gió vậy, chị cũng không biết tại sao lại có cảm giác này.
Hơn nữa trên người cô ấy, có một loại khí chất linh vận, người đàn ông kia cũng có khí chất này.
Chỉ là bị bề ngoài của hắn che lấp mà thôi.
Thôi, không nói những chuyện này nữa.
Giá cả ở Tụ Vị lầu mặc dù rất đắt, nhưng mấy ngày nay Hàng Thủy thành chật kín người.
May mà Lưu Lỗi dường như có quen một số người trong này, cho nên vẫn đặt được một phòng nhỏ.
Lưu Lỗi làm người rất phóng khoáng, hơn nữa thích quản chuyện bất bình, nhưng khi mấy người đến phòng ăn, sau khi giới thiệu về nhau, Lưu Lỗi biết rằng Diệp Mặc cũng là tới tham gia cuộc thi lựa chọn đệ tử ẩn môn, cũng có chút nuối tiếc nói:
– Anh Diệp, hôm nay đúng là bỏ qua một cơ hội tốt rồi.
Diệp Mặc vừa nghe đã biết Lưu Lỗi nhắc đến chuyện hắn làm mất cơ hội quen biết Tử Hoa Tiên Tử, tuy nhiên không đợi hắn hỏi, Lưu Lỗi đã nói:
– Tử Hoa Tiên Tử là con gái của Vân Đông Hiệp, hội trưởng của Thần Thương Hội, là thương gia lớn nhất Thần Châu.
Thần Thương Hội là hội kinh doanh lớn nhất Thần Châu, bên trong cao thủ nhiều như mây.
Hơn nữa theo như mọi người nói Vân Đông Hiệp cũng chính là một cao thủ đỉnh cao Tiên Thiên, cho dù là trong ẩn môn, Thần Thương Hội cũng có địa vị rất lớn.
Nếu anh quen được Tử Hoa Tiên Tử, chỉ cần cô ta tùy hứng nói một câu ở trong một ẩn môn nào đó, có lẽ anh đã được gia nhập ẩn môn này luôn rồi.
Nói xong Lưu Lỗi còn lắc lắc đầu, cảm thấy đáng tiếc thay cho Diệp Mặc, lại bỏ qua một cơ hội như vậy.
Hóa ra là như vậy, Diệp Mặc lập tức liền bỏ qua chuyện này, hắn cho rằng dựa vào bản lĩnh của hắn, muốn gia nhập vào một ẩn môn cũng không phải là dễ như trở bàn tay, cho nên cũng không để ý lắm đến chuyện này.
– Tôi còn nghe nói Tử Hoa Tiên Tử xuất thân từ phái Đô Thiên, là một trong ba nội ẩn môn, tuy rằng phái Đô Thiên không được như trước đây, nhưng…
Dường như nhìn ra Diệp Mặc không mấy chú ý, Lưu Lỗi lại nói một câu.
Diệp Mặc không đợi Lưu Lỗi nói xong, liền ngắt lời nói:
– Anh Lưu, không phải ba phái lớn nhất trong nội ẩn môn là Thái Ất, Côn Càn và Từ Hàng hay sao? Sao lại có cả phái Đô Thiên?
Nghe xong lời của Diệp Mặc, Lưu Lỗi kinh ngạc nhìn Diệp Mặc một lúc lâu, lúc này mới nói:
– Anh Mạc, anh không phải là đến chuyện này cũng không biết sao? Thái Ất, Côn Càn và Từ Hàng Tĩnh Trai bây giờ là ba đại ẩn môn.
Nhưng một trăm năm trước, ba đại ẩn môn là Từ Hàng Tĩnh Trai, Băng Hồ, và phái Đô Thiên.
Ẩn môn mỗi một trăm năm lại chọn lại một lần, phương thức tuyển chọn là thông qua đấu võ.
Lần tuyển chọn trước đây, phái Băng Hồ, Đô Thiên đều thất bại chỉ có Từ Hàng Tĩnh Trai là vẫn tiếp tục có mặt trong danh sách ba đại ẩn môn.
Nói xong Lưu Lỗi chần chừ một lúc rồi nói tiếp:
– Tuy rằng phái Băng Hồ, Đô Thiên tại lần đấu võ lần trước bị phái Thái Ất, Côn Càn cướp mất ngôi vị trong ba đại ẩn môn, nhưng thực lực của phái Đô Thiên vẫn là không có gì hoài nghi, vẫn là một môn phái hạng nhất.
Chỉ có điều nghe nói phái Băng Hồ đã suy thoái, dường như suy thoái rất nhanh, cụ thể là như thế nào, bây giờ tôi cũng không biết.
Diệp Mặc vốn cũng định nhắc tới phái Thái Ất, ai ngờ Lưu Lỗi lại chủ động nói ra, hắn lập tức liền hỏi:
– Anh Lưu, Thái Ất Môn này ở chỗ nào vậy?
Lưu Lỗi lắc đầu nói:
– Ẩn môn, tôi cũng chưa từng được đến, về phần ở chỗ nào, chỉ cần anh có thể trở thành đệ tử của ẩn môn là có thể biết rồi.
Bất luận là vào ẩn môn nào, cuối cùng cũng đều đưa anh đến địa bàn của ẩn môn đó.
Nghe nói địa bàn của ẩn môn là do chính họ phân chia, không có người dẫn đi, bất cứ kẻ nào đều không thể vào được đó.
Cuối cùng lại dường như muốn nhắc nhở Diệp Mặc, Lưu Lỗi lại nói:
– Mã Sĩ Long kia là người thâm độc, hơn nữa có thù phải báo, nếu anh Mạc không được ẩn môn tuyển chọn, sau khi ra khỏi Hàng Thủy thành, anh nhất định phải cẩn thận.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, ra khỏi Hàng Thủy thành, nếu tên Phân Ngựa kia mà tìm tới hắn, thì chắc chắn là tìm cái chết rồi.
Mặc dù biết Diệp Mặc và Mục Tiểu Vận đều đến từ sơn thôn nhỏ Hoàng Bình, nhưng Lưu Lỗi không hề xem thường Diệp Mặc.
Y cảm thấy Diệp Mặc thoạt nhìn có vẻ rất bình thường, nhưng lại có một loại khí chất không thể nói lên được bằng lời.
Hơn nữa nếu Diệp Mặc đúng là một người bình thường, cũng sẽ không thể có một người vợ như Mục Tiểu Vận.
Nếu Diệp Mặc biết Lưu Lỗi nghĩ như vậy, thì không còn gì để nói rồi.
Lúc hắn được Mục Tiểu Vận thích, Mục Tiểu Vận cơ bản là không biết bản lĩnh của hắn, gần như là bởi vì sự trân trọng đối với chồng mà thôi.
Hơn nữa Mục Tiểu Vận trước đây mặc dù xinh đẹp, nhưng lại không được thoát tục như bây giờ.
Sở dĩ được như vậy, một là có liên quan tới Trú Nhan Đan, hai đương nhiên là bởi vì cô tu luyện pháp quyết tu chân.
Theo lời của Lưu Lỗi, Diệp Mặc còn biết được khi ẩn môn thu nạp đệ tử, chủ yếu là nhìn tư chất, những thứ khác đều không quan trọng bằng.
Tư chất chia làm năm cấp, tốt nhất là cấp 1, kém nhất là cấp 5.
Mà ẩn môn cũng chia ra làm bốn loại, loại đặc biệt, loại một, loại hai, loại ba.
Như ba đại ẩn môn thuộc loại môn phái đặc biệt, những môn phái còn lại thì dựa vào thực lực để sắp xếp.
Trong tình huống bình thường, nếu tư chất thuộc cấp 5 hoặc cấp 5 trở xuống, vậy thì không ai cần, thuộc loại rác rưởi.
Chỉ có tư chất thuộc cấp 1 hoặc 2 mới được các đại môn phái tranh cướp, còn tư chất cấp 3, nếu may mắn, cũng có thể gia nhập một môn phái loại 2, nếu không may, cũng có thể gia nhập vào môn phái loại 3.
Nói chuyện với Lưu Lỗi một hồi, Diệp Mặc hiểu được rất nhiều, cuối cùng trời cũng đã tối, Diệp Mặc muốn ra ngoài tìm một chỗ ở, lúc này mới đứng lên cáo từ Lưu Lỗi.
– Anh Mạc, tôi ở chỗ khách sạn Hàng Thủy, anh có thể cùng tôi đi xem xét, muốn tìm chỗ ở ở Hàng Thủy thành bây giờ rất khó.
Khác sạn Hàng Thủy là khác sạn lớn nhất Hàng Thủy thành, môi trường ở đó còn có thể…
Lưu Lỗi nói đến đây đột nhiên dừng lại, y nghĩ Diệp Mặc và vợ hắn đều là người bình thường, khách sạn Hàng Thủy đúng là còn chỗ ở, nhưng cũng không phải chỗ bọn họ có thể ở được.
Diệp Mạc nghĩ đến chuyện ẩn môn nhiều môn phái như vậy, khách sạn Hàng Thủy làm sao còn chỗ ở? Hắn nhớ tới lần trước đến Quế Trình tham gia đại hội đấu võ ẩn môn, khách sạn tốt nhất cơ bản là đều bị người của ẩn môn ở hết rồi, làm sao tới lượt bọn họ? Nhưng Diệp Mặc lập tức nghĩ đến những người trong ẩn môn ở Hàng Thủy thành này đã có chỗ ở, hẳn là không cần ở khách sạn.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc đang định hỏi khách sạn Hàng Thủy ở chỗ nào thì Lưu Lỗi một lần nữa lại chuyển đề tài.
– Đúng rồi, ngoại trừ khách sạn Hàng Thủy, ở gần quảng trường Hàng Thủy vẫn còn có nhiều chỗ ở.
Hơn nữa, quảng trường Hàng Thủy cũng cách hội trường đấu giá cũng khá xa, chỗ ở cũng không thiếu nhiều như bên này.
Lưu Lỗi vội vàng nói.
Y và Diệp Mặc tuy rằng đã nói chuyện với nhau, nhưng cũng đã mời đối phương ăn cơm, nếu lại mạo muội nói đến chuyện đưa tiền cho hắn tìm chỗ ở, không chừng đối phương cũng có chút phản cảm.
Hơn nữa y nhìn ra, Mạc Ảnh không phải là người thích lợi dụng người khác, cho nên y đều không nói đến chuyện đưa tiền cho Diệp Mặc tìm chỗ ở.
– Hội đấu giá?
Diệp Mặc thấy có chút kì lạ, lập tức hỏi một câu.
Diệp Mặc đã đi đến hội đấu giá hai lần, đều đã có được thứ mình muốn, nếu ở bên trong nội ẩn môn có hội đấu giá, chẳng phải là lại càng có nhiều thứ tốt hơn hay sao?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










