[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 138 : Vua Của Tây Đường (c686-c690)
❮ sautiếp ❯Chương 686: Vua Của Tây Đường
Vua Của Tây Đường
S
au khi cảm thấy được khí âm hàn, thần thức của Diệp Mặc liền quét ra ngoài.
Thứ đập vào mắt thậm chí khiến cho Diệp Mặc có chút giật mình, nếu như là âm hồn thì thôi, Diệp Mặc cũng không phải là lần đầu tiên gặp âm hồn.
Thứ Diệp Mặc nhìn thấy lại là hai người bằng giấy, hơn nữa hai người giấy này lướt qua tường vây như gió vậy, sau đó chậm rãi bay về phía phòng của hắn.
Diệp Mặc đường nhiên là biết người giấy không thể nào tự đi được, thần thức của hắn lập tức biết hai người giấy này không phải là đang tự mình đi lại, mà là bị hai âm hồn khống chế, mà hai âm hồn này cũng bị người khống chế.
Hơn nữa hai người giấy này sở dĩ có thể bám vào âm hồn, có thể là một số phần chế tạo bên trong có một loại trận pháp.
Nhưng loại trận pháp cấp thấp như này, Diệp Mặc thực sự chưa từng được tiếp xúc.
Diệp Mặc lập tức cũng nhớ tới lúc ở Thuần An, cô gái mặc áo đỏ ở tòa nhà 12 tầng đó, cô ta chính là một người luyện Cổ Võ nuôi dưỡng âm hồn, không ngờ sau khi bị hắn giết chết ở Cửu Nguyệt Quan, hắn lại phát hiện ra người nuôi âm hồn.
Bởi vì mấy lần tiếp xúc loại vật này, Diệp Mặc cũng hiểu một chút về nuôi dưỡng âm hồn, “Âm Sát Châu” trên người hắn cũng là một thứ tốt để nuôi âm hồn.
Nhưng Diệp Mặc cũng biết, không phải ai cũng có “Âm Sát Châu” được.
Không có “Âm Sát Châu”, muốn nuôi âm hồn, chỉ có một cách, chính là lấy hồn phách chưa tiêu tan từ người mới chết.
Nếu là dùng để hại người, oán khí trong hồn phách phải càng lớn thì càng tốt.
Bởi vậy có thể thấy được, người nuôi dưỡng âm hồn chắc chắn cũng là một tên lòng lang dạ sói, hơn nữa y cũng đã nợ máu rất nhiều.
Ban ngày Diệp Mặc và An Chỉ Kì ở cũng một chỗ, hơn nữa Đông Phương Vượng cũng đã biết chuyện này.
Hơn nữa, An Chỉ Kì cũng đã nói hôm nay nhất định phải ngủ cùng chỗ với hắn.
Tên Đông Phương Vượng kia đang trong lửa giận, chắc chắn là muốn giết hắn.
Bởi vậy có thể thấy rằng, hai người giấy và âm hồn kia chính là Đông Phương Vượng làm ra.
Diệp Mặc còn không biết tên Đông Phương Vượng đó còn biết làm cái này, thật sự không biết được y là thần thánh phương nào.
Diệp Mặc không đợi hai người giấy này đến trước cửa sổ, hắn chủ động mở cửa sổ, đi ra đứng ở ngoài sân.
Hai người giấy thấy Diệp Mặc đã ra ngoài rồi, thậm chí lại còn đơ ra một lúc, dường như không nghĩ tới điều này, hơn nữa người đứng trước mặt lại không hề sợ hãi, thậm chí còn chủ động đi ra.
Nhưng bọn chúng rất nhanh liền mang theo gương mặt khủng bố đánh về phía Diệp Mặc.
Diệp Mặc trong lòng cười lạnh, chỉ là hai âm hồn nhỏ mà dám động thủ với hắn.
Đây cũng quá là khinh thường Diệp Mặc hắn rồi.
Hắn đứng đó không nhúc nhích, ánh trăng mờ chiếu lên hai người giấy như có như không, hiện rõ vẻ mặt như muốn dọa người.
Hai người này rất nhanh bay tới trước mặt Diệp Mặc, cái loại âm hàn này càng lúc càng nồng.
Nếu là người bình thường, loại khí âm hàn này mà đến đã sớm ngăn cản không nổi rồi.
Trong tình huống bình thường, đột nhiên bị loại người giấy này tập kích, người ta nhất định sẽ sợ hãi.
Một khi đã sợ hãi, loại âm hồn này cũng sẽ rất dễ dàng nhập vào người.
Nhưng Diệp Mặc không phải người bình thường, hắn giơ tay phát ra một quả cầu lửa, một người giấy bị cầu lửa đốt cháy, thậm chí không chịu được đến vài giây đã tan thành tro bụi.
Một tiếng hét chói tai vang lên, người giấy còn lại dường như cảm thấy sự lợi hại của Diệp Mặc, không dám tiếp tục đánh Diệp Mặc nữa, mà xoay người rời đi.
Diệp Mặc không ngăn người giấy thứ hai lại, chỉ có điều là hắn lập tức đi theo người giấy rời khỏi sân lớn của An gia.
Nếu người giấy này là do Đông Phương Vượng thả ra, hắn chỉ cần đi theo người giấy này là có thể tìm thấy Đông Phương Vượng.
An Chỉ Kì bởi vì lo lắng, vốn là không ngủ được, lại nghe thấy tiếng thét đó, cô lập tức mở cửa sổ nhìn ra sân, lại thấy trong sân không có gì hết.
Nhưng một chút sau, cô thấy ông nội đi ra, bởi vì ông nội đang đứng ở sân, cô cũng lập tức chạy ra.
-Ông ơi, vừa nãy là cái gì thét vậy, nghe âm thanh thật là sợ hãi.
An Chỉ Kì đi ra lập tức hỏi, bởi vì nhìn thấy ông nội, cho nên cũng không còn sợ hãi như vừa rồi nữa.
An Tái Thiện nhìn một chút sân vườn, rồi nói:
-Về phòng rồi nói sau, con đi xem Diệp tiên sinh, xem anh ta có bị sao hay không.
An Tái Thiện chưa ngồi được bao lâu, An Chỉ Kì liền chạy đến nói:
-Ông ơi, anh Diệp không có trong phòng, con gõ cửa một hồi lâu cũng không có ai mở cửa, con liền đẩy cửa đi vào, cửa phòng anh ấy không khóa, nhưng lại không thấy người đâu.
Trầm mặc một hồi, An Tái Thiện mới gật gật đầu nói:
-Ông đã hỏi Ngưng Ngưng rồi, anh ta không phải là một người đơn giản, cho dù là trong tầng lớp thượng lưu ở Yến Kinh, cũng có ảnh hưởng rất lớn.
Con nói xem con quen anh ta như thế nào?
Sau khi An Chỉ Kì nói xong quá trình cô quen Diệp Mặc ở Nam Cực, An Tái Thiện nói rằng Diệp Mặc này đúng là một người không đơn giản.
-Kì Kì, con đi ngủ trước đi, người như Diệp tiên sinh chắc chắn không có chuyện gì đâu.
Sau khi An Tái Thiện bảo cháu gái đi ngủ, chính ông cũng không thể nào ngủ được.
Tốc độ của người giấy dưới ánh trăng như hư vô, bay rất nhanh, như một trận gió vậy.
Mà Diệp Mặc đang ẩn thân cũng như một chiếc lá, đi theo người giấy không nhanh không chậm.
Người giấy này cũng chưa đi được bao xa, sau khi mới bay được khoảng ba bốn cây số thì đi vào một phòng trong một quán rượu, Diệp Mặc cũng đi theo vào phòng.
Trong phòng chỉ có một lão già khoảng sáu mươi tuổi, nhìn gầy trơ xương, hơn nữa trên mặt lộ rõ vẻ hắc khí.
Diệp Mặc vừa nhìn đã biết y chỉ là một người rất bình thường, thậm chí cũng chưa từng luyện Cổ Võ.
Nhưng trên người y lại có một loại tử khí, xem ra hai người giấy sống bám vào âm hồn kia là của y.
Tử khí trên người y, cũng là do trường kì giao tiếp với âm hồn tạo nên.
Lão già đầy tử khí này nhìn thấy chỉ có một người giấy bay vào, liền đập chiếc bàn ở trước giường, tức giận quát:
-Là ai, lại to gan dám giết thú cưng âm hồn của ta? Lão phu không đem mày tạo thành thú cưng âm hồn mới thì thề không làm người.
Hóa ra là vật của lão già này, bóng dáng của Diệp Mặc đột nhiên hiện lên trong phòng, sau đó lạnh giọng nói:
-Là tôi đã đốt người giấy của ông, ông định làm thế nào? Người giấy còn lại này tôi cũng đốt nốt, thì ông làm thế nào?
Nói xong, Diệp Mặc không chút do dự phát ra một quả cầu lửa đốt cháy người giấy đã bay vào trong phòng này, trong phòng lại phát ra một tiếng thét chói tai.
Diệp Mặc đột nhiên xuất hiện, lại còn đốt cháy người giấy của y chỉ bằng một ánh lửa.
Điều này đã làm cho lão già lùi về sau mấy bước, thậm chí quên luôn việc vừa nãy hỏi người giấy, mà mang vẻ mặt khiếp sợ nhìn chằm chằm Diệp Mặc:
-Mày, mày có thể ẩn thân? Lại còn có thể phát ra cầu lửa? Mày? Mày…
Diệp Mặc không để ý tới lão già này, mà trực tiếp hỏi:
-Ông là người mà Đông Phương Vượng phái tới phải không, nói cho tôi biết, Đông Phương Vượng đang ở chỗ nào?
-Mày mơ tưởng…
Phản ứng của lão già có thể coi là rất nhanh, y đã từ trạng thái khiếp sợ và không thể tin được như vừa rồi giật mình tỉnh lại.
Y cũng đã biết, đối diện với người này, y đến nửa phần thắng đều không có.
Vũ khí lớn nhất của y là lợi dụng âm hồn để giết người, mà âm hồn trước mặt người này đến cả một đám khói nhẹ cũng không bằng, y làm sao có thể đấu với người khác?
Nhưng làm cho hắn bán đứng Đông Phương Vượng, đây là điều tuyệt đối không thể được, lão già này thậm chí không cần Diệp Mặc hỏi lại, lập tức muốn tự sát.
Diệp Mặc phát hiện ánh mắt của lão già này có chút không đúng, hắn lập tức tạo một cơn gió điểm đúng vào ấn đường của lão già.
Ánh mắt của lão già lập tức mê man, Diệp Mặc lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, suýt nữa là lão ta tự sát rồi, lão già này thật đúng là cảnh giác.
Không biết tên Đông Phương Vượng có bản lĩnh như thế nào, không ngờ lại có thể khống chế một người giúp y chết thay, cũng không muốn nói ra tung tích của y.
-Ông tên là gì? Đến từ đâu?
Thấy thần trí của lão già đã mơ hồ, Diệp Mặc lập tức bắt đầu thẩm vấn.
-Đông Phương Xung, đến từ Tây Đường…
Lại là Tây Đường, Diệp Mặc nghe đến Tây Đường lập tức lại muốn biết rốt cuộc là ở vị trí nào.
-Tây Đường là ở đâu? Đông Phương Vượng là người như nào của ông?
-Tây Đường là ở Tây Đường, Đông Phương Vượng là thiếu chủ.
-Tôi hỏi là Tây Đường ở gần chỗ nào, Đông Phương Vượng là thiếu chủ gì?
-Tây Đường ở phía tây nam, Đông Phương Vượng là vua đời thứ 19 của Tây Đường…
Sau khi lão già nói xong câu, trong mắt liền có một tia vùng vẫy.
Chỉ là Diệp Mặc nghĩ đến phía tây nam rốt cuộc là ở chỗ nào, không ngờ lại mất chú ý.
-Nói cho tôi biết Đông Phương Vượng hiện giờ đang ở đâu?
Diệp Mặc hỏi lại một lần nữa.
Khóe miệng của lão già đột nhiên chảy ra một vệt máu đen sẫm, không ngờ sau khi Diệp Mặc hỏi câu này y đã tự sát rồi.
Hơn nữa Diệp Mặc thấy ở ngực của lão già này xuất hiện khói đen và mùi tanh, liền biết rằng lão già này không phải là dùng độc dược tự sát, mà là dùng một phương pháp bí truyền để tự sát.
Mùi khó chịu khiến Diệp Mặc có chút ghê tởm, hắn không đợi đến lúc lão già này hoàn toàn chết đi, mà trực tiếp dùng một quả cầu lửa đẩy sang bên đó, lão già này rất nhanh liền biến thành hư vô trong quả cầu lửa.
Mặc dù không hỏi được vị trí của Đông Phương Vượng, nhưng Diệp Mặc cũng đã biết chuyện Đông Phương Vượng là vua của Tây Đường, và Tây Đường ở phía tây nam Trung Quốc.
Khiến Diệp Mặc kinh ngạc đó là lão già này không biết làm cách nào để tỉnh lại.
Tinh thần của lão già này chắc chắn là rất mạnh, bởi vì Diệp Mặc biết trong lúc hắn thi triển Khống Thần Thuật thì một người luyện võ hoàng cấp bình thường đều không có cách nào tỉnh lại.
Mà lão già nuôi âm hồn này lại tỉnh trước, có thể thấy là bất cứ loại công pháp nào, bất kể là có ác độc hay không, đều có chỗ độc đáo của mình.
Trong phòng chỉ có một hòm gỗ, hòm gỗ này có vẻ rất cũ rồi.
Diệp Mặc dùng thần thức quét vào bên trong hòm, bên trong hòm tất cả đều là bùa và pháp khí cấp thấp, thậm chí còn có mấy cái đầu lâu.
Ngoài những thứ này ra, còn có một quyển sách, Diệp Mặc vừa nhìn đã biết là thứ nuôi dưỡng âm hồn.
Đối với những thứ này, Diệp Mặc không có chút hứng thú nào, hắn giơ tay phát ra một quả cầu lửa, đốt hết những thứ ở trong chiếc hòm.
Sau khi Diệp Mặc trở về sân của An gia, lại biết có người đã vào phòng hắn.
Trong phòng còn lại một ít mùi hương, Diệp Mặc đoán chắc là An Chỉ Kì đã tới.
Chắc là An Chỉ Kì nghe thấy tiếng thét, sau đó đến phòng hắn.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Diệp Mặc đang nghĩ nếu người nhà họ An hỏi, hắn phải nói như thế nào, nhưng không ngờ, An Tái Thiện và An Chỉ Kì lại không hỏi chuyện đêm qua.
Mặc dù Diệp Mặc cũng thấy rất kì lạ, nhưng người khác không hỏi, hắn đương nhiên cũng sẽ không chủ động nói ra.
Đông Phương Xung ở Yến Kinh đã bị mình giết, Diệp Mặc đoán Đông Phương Vượng chắc cũng không dám làm gì An gia nữa rồi.
Cho nên hôm sau hắn đã rời khỏi An gia, vội vàng quay trở lại Lạc Nguyệt.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 687: Có Thể Ở Cùng Nhau Là Hạnh Phúc Nhất
Có Thể Ở Cùng Nhau Là Hạnh Phúc Nhất
H
ồ Lạc Nguyệt Đây là hồ yên tĩnh và đẹp nhất thành Lạc Nguyệt, không những có hồ, mà còn là sơn thủy tương liên.
Tứ phía quanh hồ còn có từng thảm cỏ xanh mượt, sau thảm cỏ xanh đó mới là một biệt thự rất đẹp, đây là chỗ ở của Diệp Mặc.
Bởi vì Diệp Mặc đặt ở xung quanh một trận pháp Tụ Linh đơn giản, cho nên linh khí ở nơi này nếu so với nơi khác thì nồng đậm hơn rất nhiều.
Bởi vì Diệp mặc vẫn không ở nhà, nơi này hiện tại là chỗ ở của Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết.
Chỉ có điều Đường Bắc Vi và Diệp Lăng cũng hay tới nơi này chơi, cho nên nơi này cũng tương đối là náo nhiệt.
Ở phía sau biệt thự còn có một vườn rất rộng, đây chính là vườn thảo dược của Diệp Mặc.
Mặc dù không có nhiều linh thảo, nhưng bởi vì có công ti dược phẩm Lạc Nguyệt thu mua trường kì, những cây cỏ ở nơi này xem ra cũng xanh mướt.
Lại còn có cỏ Ngân Tâm, cây Tử Tâm đằng và cỏ Thanh hoa thanh diệp được Đường Bắc Vi mang từ Ninh Hải về, đã làm cho vườn thảo dược càng thêm phong phú Bởi vì chiến tranh ở Lạc Nguyệt đã chấm dứt, phần lớn là bồi thường và di dân, và xây dựng lại, cho nên Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết khá rảnh rỗi, mấy ngày nay Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết đều ở vườn bày hoa làm cỏ.
Nhưng hôm nay, hai người lại không có tâm trí nào ra vườn, bởi vì hôm nay Diệp Mặc trở về.
Cho nên hai người từ sớm đã đến ngọn núi nhỏ trước đồng cỏ để đợi Diệp Mặc, bởi vì việc đảo Băng Khôi bị vỡ, đã làm cho hai người rất lo lắng, bây giờ đã có tin tức Diệp Mặc không sao cả, lại càng muốn gặp Diệp Mặc hơn.
Diệp Mặc vẫn còn chưa đáp xuống, từ xa đã nhìn thấy Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết đang đứng chờ hắn, trong lòng nhất thời dâng lên tình cảm dịu dàng.
Bất kể là bên ngoài thế nào, Lạc Ảnh và Khinh Tuyết đều chung thủy đợi hắn trở về.
Lúc Diệp Mặc tới chỗ hai người, khi ôm chầm lấy Lạc Ảnh và Khinh Tuyết, cảm giác hạnh phúc dâng trào, dường như muốn tan ra.
Một con chim lớn thấy Diệp Mặc ôm Lạc Ảnh và Khinh Tuyết, lập tức cũng bay tới.
Lúc này không ai muốn nói chuyện gì cả, sự im lặng chiến thắng tiếng động.
Đường Bắc Vi và Diệp Lăng từ xa đến cũng nhìn thấy bọn họ đang ôm nhau.
Đường Bắc Vi liền kéo tay Diệp Lăng đang không muốn rời đi, để lại không gian nơi này cho Diệp Mặc.
-Bắc Vi, chị cũng đã lâu chưa gặp anh trai rồi.
Diệp Lăng vẫn không muốn rời đi.
Đường Bắc Vi nói nhỏ vài câu vào tai của Diệp Lăng.
Diệp Lăng đỏ bừng mặt, nhéo Đường Bắc Vi một cái:
-Thật là không ngờ, em lại lưu manh đến vậy, chị đi khoe anh trai…
Đường Bắc Vi và Diệp Lăng đang đùa giỡn, Diệp Mặc, Lạc Ảnh và Khinh Tuyết cũng đã nhìn thấy, nhưng bọn họ không ai động đậy, cũng không muốn nói gì.
Cũng không biết qua bao lâu, Diệp Mặc mới chủ động nói:
-Chúng ta trở về đi.
Nói xong, hắn không đợi hai người trả lời, trực tiếp ôm hai người trượt từ trên đồi xuống, đáp xuống cửa lớn.
Diệp Mặc và Lạc Ảnh là vợ chồng mới cưới lâu ngày gặp nhau, mặc dù biết Diệp Mặc và Lạc Ảnh sẽ làm gì, nhưng Ninh Khinh Tuyết lại không muốn rời đi.
Lạc Ảnh nhìn bộ dạng vò đầu bứt tai của Diệp Mặc, trong lòng thầm buồn cười.
Chỉ có điều cô yêu thương Diệp Mặc, nhìn thấy Diệp Mặc ngượng ngùng nói, cô đành phải nói vài câu vào tai Ninh Khinh Tuyết.
Mặc dù cuối cùng Ninh Khinh Tuyết vẫn chưa muốn rời đi, nhưng nghe lời của Lạc Ảnh, cô cũng trở về phòng của mình.
-Em vừa nói gì với Khinh Tuyết vậy?
Diệp Mặc kì lạ hỏi một câu.
Lạc Ảnh mỉm cười không nói lời nào, Diệp Mặc đang không thể nhịn được cũng không còn cách nào ngăn được nỗi nhớ Lạc Ảnh, liền ôm lấy Lạc Ảnh đặt lên giường.
Là vợ của Diệp Mặc, Lạc Ảnh đương nhiên là biết Diệp Mặc đang nghĩ gì, cô không phải là lần đầu tiên như thế này với Diệp Mặc rồi, ánh mắt của Diệp Mặc cô vửa nhìn đã hiểu được rồi.
Quần áo trên người Lạc Ảnh đã bị Diệp Mặc kéo xuống, đặt dưới đất.
Một tiếng rên rỉ nhẹ nhàng vang lên.
Diệp Mặc lại càng vân vê Lạc Ảnh ở trong lòng.
Ánh mắt của Lạc Ảnh dần dần đê mê, tay cô ôm sát eo của Diệp Mặc, dường như không muốn Diệp Mặc tiếp tục nữa, lại cũng dường như muốn nói cho Diệp Mặc tiếp tục.
Tiếng thở dốc dần dần lớn lên, mặc dù ánh mắt vẫn đê mê, nhưng Lạc Ảnh vẫn muốn giơ tay lên lau trán đầy mồ hôi của Diệp Mặc.
Chỉ có điều tay cô còn chưa nâng lên thì môi của cô đã bị môi của Diệp Mặc lấp lại.
Thời gian đang trôi qua, xao động cũng dần dần bình thường trở lại.
Mặc dù không tiêu hao bao nhiêu khí lực, nhưng Diệp Mặc lại ôm chầm lấy Lạc Ảnh không muốn động đậy, mà Lạc Ảnh cũng không muốn động đậy.
Nếu có thể, cô đồng ý lúc nào cũng như vậy.
Có một loại hạnh phúc, đó chính là chỉ cần được chồng mình ôm vào lòng là được rồi.
Ninh Khinh Tuyết thật cẩn thận mở cửa phòng, đi vào trong.
Nhìn thấy Diệp Mặc và Lạc Ảnh đang ôm nhau trên giường, cô đỏ bừng mặt, trong lòng thậm chí còn có chút bất mãn với Diệp Mặc.
Lúc cùng cô, thì anh nói rằng muốn để cô luyện đến trúc cơ, tại sao với chị Lạc Ảnh thì anh lại không nói những lời này.
Chỉ có điều những suy nghĩ này chỉ trong chớp mắt, cô biết hành động của mình không giấu được Diệp Mặc, cho nên cô trước khi Diệp Mặc còn chưa lên tiếng, liền cởi giày và chen vào chăn.
Diệp Mặc đương nhiên là biết Khinh Tuyết đã vào phòng, hắn vừa mới nghĩ đã nghĩ ra quần áo trên người còn chưa mặc lên.
Không ngờ Khinh Tuyết đã vào phòng rồi, hắn bỗng nhiên có một cảm giác hoang đường.
Thân thể của Khinh Tuyết mềm mại và thơm tho, lúc cô nằm trên người Diệp Mặc, Diệp Mặc lại cảm thấy nóng như lửa.
Khi Ninh Khinh Tuyết ôm chầm lấy Diệp Mặc, thậm chí còn cảm thấy rất thoải mái.
Diệp Mặc vươn tay kéo Ninh Khinh Tuyết vào lòng, có chút áy náy nhìn Lạc Ảnh.
Lạc Ảnh cười một cái, vừa muốn nói chuyện thì Khinh Tuyết lại chủ động nói:
-Anh Mặc, anh gạt em, anh và chị Lạc Ảnh làm chuyện này, tại sao lại không cùng em, em cũng…
Diệp Mặc vội vàng dùng môi chặn môi Ninh Khinh Tuyết lại, chỉ đến khi cô thở hổn hển mới lên tiếng:
-Thực ra anh và Lạc Ảnh…
Ninh Khinh Tuyết bỗng nhiên cười nhẹ một tiếng, đồng thời cô cũng dùng môi chặn môi của Diệp Mặc lại, đợi một lúc, cô mới mở mồm ra nói:
-Em biết rồi, chị Lạc Ảnh đã nói cho em biết rồi.
Lúc đó chị Lạc Ảnh vẫn còn tưởng rằng anh không cứu được nữa rồi, cho nên, đúng không… Thực ra em cũng không cần trúc cơ gì cả, em chỉ muốn có thể ở bên cạnh anh và chị Lạc Ảnh mãi mãi là được rồi.
Diệp Mặc trong lòng cảm thấy mềm lòng và trong đáy lòng có một loại dịu dàng không thể dứt bỏ, hắn dùng sức ôm lấy Lạc Ảnh và Khinh Tuyết, chỉ đến khi hai người đã hoàn toàn ở trong lồng ngực, hắn mới cảm thấy chân thực và an tâm.
Giọng nói của Ninh Khinh Tuyết như từ chân trời vọng đến:
-Chị Lạc Ảnh có thể nhường một chỗ cho em, em cũng mãn nguyện lắm rồi.
Cảm ơn chị, chị Lạc Ảnh.
Hôm đó em nghe chị Lạc Ảnh nói về chuyện kết hôn của hai người, em rất hâm mộ, đáng tiếc là em không ở đó.
Lòng dũng cảm của chị Lạc Ảnh thực sự rất lớn, nếu như là trước đây, em tin rằng em sẽ không dũng cảm được như chị Lạc Ảnh, nhưng bây giờ em có rồi.
Anh Mặc, em cũng muốn như chị Lạc Ảnh, làm vợ chính thức của anh.
Lạc Ảnh nghe xong lời của Ninh Khinh Tuyết, gật gật đầu.
Cô đồng ý với lời của Khinh Tuyết, đối với hạnh phúc của bọn họ mà nói, có đạt đến trúc cơ được hay không chẳng có sao cả, chỉ cần được ở bên nhau là tốt rồi.
Diệp Mặc vuốt nhẹ tóc của Ninh Khinh Tuyết, sau đó nhẹ nhàng nói:
-Không cần lo lắng, chúng ta nhất định có thể đạt đến trúc cơ.
Lần này anh trở lại sẽ lập tức bắt đầu luyện khí tầng sáu, sau khi đạt được luyện khí tầng sáu, chúng ta sẽ tiến hành đại hôn.
Sau khi kết hôn, anh phải xa nhà một chuyến.
Đợi sau khi anh trở về, có thể chúng ta cũng đều đạt đến trúc cơ rồi.
Tin anh, chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi, chỉ có mấy chục năm làm sao mà đủ cho anh yêu hai người được.
Nghe xong lời của Diệp Mặc, ánh mắt của Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết đều đê mê lên, thân thể hai người cũng dần dần nóng lên.
Yêu một người rất dễ, khó là ở chỗ người mà mình yêu cũng yêu mình như vậy.
Diệp Mặc nói bên tai Ninh Khinh Tuyết:
-Đợi sau khi anh luyện khí tầng sáu và đại hôn xong, anh cũng sẽ muốn em.
Em cũng như Lạc Ảnh, đều là người anh yêu thương nhất.
Trong lòng Diệp Mặc, Lạc Ảnh và Khinh Tuyết đều như nhau, Lạc Ảnh là trong ngày cưới hai người đã ở cùng nhau, hắn cũng không muốn làm Ninh Khinh Tuyết buồn, cho nên cũng sẽ muốn cô trong đêm tân hôn.
Mặc dù sau khi động phòng với Khinh Tuyết và Lạc Ảnh, sẽ có ảnh hưởng rất lớn tới trúc cơ sau này của họ, nhưng Diệp Mặc cũng đồng ý với lời của họ, chính là bây giờ có thể bên nhau là hạnh phúc rồi.
Còn về hạnh phúc sau này, hắn sẽ đi giành lấy, cũng không nhất định là hắn sẽ tìm được thiên tài địa bảo của trúc cơ ở trong thế giới nhỏ.
Ninh Khinh Tuyết thông minh trong sáng, đương nhiên là biết tâm tư của Diệp Mặc, lại càng ôm chặt Diệp Mặc hơn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 688: Người Phụ Nữ Bồng Con
Người Phụ Nữ Bồng Con
S
ự trở về của Diệp Mặc đã khiến cấp cao của Lạc Nguyệt vững tâm lại.
Hơn nữa, trong chiến tranh, Lạc Nguyệt có được số tiền bồi thường lớn, cộng với sự tham gia kiến thiết đông đảo nên tốc độ kiến thiết lại Lạc Nguyệt lần này nhanh như vũ bão.
Tuy rằng việc di dân còn chưa bắt đầu nhưng đã có rất nhiều người có dự định này rồi.
Nhưng điều khiến cho mọi người ở Lạc Nguyệt thành này chú ý nhất là sau ba tháng, cũng chính là ngày đầu tiên của năm mới thì người sáng lập dược phẩm Lạc Nguyệt sẽ tổ chức hôn lễ, và ngày này sẽ được pháp định là ngày nghỉ của Lạc Nguyệt, là ngày lễ tân hôn Vốn dĩ thân phận của Diệp Mặc không có nhiều người biết nhưng giờ hầu như ai cũng biết hắn chính là người thành lập dược phẩm Lạc Nguyệt, thậm chí là nhân vật mà ngay cả thành chủ Hư Nguyệt Hoa cũng phải tâng bốc, còn pháp định ngày kết hôn của hắn làm ngày nghỉ nữa.
Tuy Diệp Mặc biết, người biết rõ ràng thân phận của hắn khẳng định không ít nhưng tự trong đáy lòng, hắn cũng không muốn cho cả thế giới này biết hắn mới là thành chủ của Lạc Nguyệt, hắn không phải là một người phách lối.
Cái mà hắn theo đuổi không phải là thanh danh bề ngoài mà chính là cuộc sống tự do, bình yên, đương nhiên có thể trường sinh là tốt nhất.
Nếu không phải vì hôn lễ với Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết thì hắn cũng không muốn đám người của Hư Nguyệt Hoa rêu rao như thế.
Nhưng Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết theo hắn chịu nhiều đắng cay như vậy, cứ cho là họ không để ý nhưng Diệp Mặc không thể không cho họ một danh phận gì.
Lạc Nguyệt Thành là do hắn tạo dựng ra, hắn muốn nơi này là của hắn, muốn tất cả mọi người đều biết Ninh Khinh Tuyết và Lạc Ảnh là vợ hắn.
Lạc Nguyệt Thành được kiến thiết với một tốc độ nhanh chóng, phần lớn sản nghiệp và bến tàu đã được khôi phục lại bình thường, cộng thêm việc nhân vật quan trọng của Lạc Nguyệt sắp thành hôn đã khiến cho Lạc Nguyệt bây giờ nơi nơi phấn chấn, vui mừng.
Vì Diệp Mặc không thích một vài chuyện vụn vặt nên ngoài việc tham dự quy hoạch thành phố ra, những việc còn lại đều giao cho đám người của Hư Nguyệt Hoa.
Ngược lại, khi Ninh Khinh Tuyết còn phụ trách một ít công tác tài vụ thì Lạc Ảnh không phụ trách bất cứ việc gì ở chính phủ Lạc Nguyệt mà hằng ngày cô đều chăm sóc mấy loại linh dược trong vườn.
Diệp Mặc trước khi bế quan đột phá luyện khí tầng sáu, còn đặc biệt dẫn Ninh Khinh Tuyết và Lạc Ảnh tới mai nội tuyết sơn.
Có điều đáng tiếc là, con cáo tuyết nhung ấy, hắn đã không tìm được.
Vốn dĩ, Diệp Mặc định tìm được cáo tuyết nhung còn định đem nó tới tiểu thế giới, nhưng vì bây giờ Diệp Mặc đã biết giá trị của cáo tuyết nhung, nó có thể tìm linh thạch, thậm chí là linh thảo và tất cả bảo vật tu luyện.
Không tìm được cáo tuyết nhung, Diệp Mặc lại du ngoạn bên ngoài một tháng với Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết, sau đó mới trở về Lạc Nguyệt bế quan.
Bởi vì bây giờ Diệp Mặc rất rõ sự lợi hại của cao thủ tiên thiên, hơn nữa cũng biết trong tiểu thế giới còn có động phủ cổ tu nên hắn nhất định sau khi phá vỡ tầng sáu mới có thể đi.
Nếu là một mình hắn có xảy ra chuyện gì trong tiểu thế giới cũng chẳng là gì.
Dù sao hắn đã tu đạo theo con đường này thì phải chấp nhận bụi gai trùng điệp, bất cứ lúc nào cũng có khả năng ngã xuống.
Nhưng bây giờ lại không thế nữa, hắn còn có Lạc Ảnh và Khinh Tuyết, một khi hắn xảy ra chuyện thì Lạc Ảnh và Khinh Tuyết phải làm sao?
Tuy đối với Diệp Mặc mà nói, tốt nhất là đột phá được luyện khí hậu kỳ, nhưng Diệp Mặc cũng biết, dựa vào ba viên linh thạch trong tay hắn có thể tiến vào luyện khí tầng sáu đã là cơ duyên lớn rồi.
Muốn đạt tới luyện khí hậu kỳ, đó thật là người viển vông.
Tuy đã là luyện khí tầng năm hậu kỳ nhưng Diệp Mặc lại không dám khẳng định hắn có thể đột phá vào luyện khí tầng sáu hay không, nên hắn đã không dám dùng ba viên linh thạch trong tay, mà chỉ dùng phương pháp luyện khí hấp thụ linh khí thông thường.
Nếu thật sự có hy vọng đột phá thì hắn sẽ dùng linh thạch, nếu không, như thế quả là lãng phí.
Vào tiểu thế giới nhất định phải còn bảy viên linh thạch, số linh thạch của hắn bây giờ vốn dĩ không đủ, nếu lãng phí trong khi tu luyện thì coi như mất đi một cơ hội rồi.
Điều mà Diệp Mặc nghĩ lại là, nếu không tìm được bảy viên linh thạch thì ba viên linh thạch trong tay hắn sẽ cắt thành bảy viên linh thạch nhỏ, thử xem có thể vào được không.
Thời gian một tháng đã trôi qua, tuy Diệp Mặc đã ở ngoài Tụ linh trận được bố trí một cách đơn giản nhưng vì trận pháp bố trí đó không có linh thạch, hơn nữa linh khí trên địa cầu thật sự không ra sao nên một tháng qua, hắn chỉ củng cố tu vi lúc đầu được một chút.
Không nói luyện khí tầng sáu mà ngay cả đỉnh phong luyện khí tầng năm cũng còn kém xa.
Diệp Mặc nén thở dài, trong lòng tự nhủ, may mà hắn không dùng linh thạch.
Nếu hắn dùng linh thạch rồi thì cùng lắm hắn cũng chỉ luyện đến đỉnh cao tầng năm mà thôi, muốn đột phá tới luyện khí tầng sáu, đó là điều không tưởng.
Hắn lại phải kết hôn cùng Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết trong thời gian này nữa, nên hắn không muốn tiếp tục tu luyện.
Thời gian còn lại hắn quyết định chế luyện ba thanh phi kiếm, sau đó sẽ cùng Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết đi tìm tài nguyên khác.
Lợi dụng thời gian một tháng này, Diệp Mặc đã dùng tài liệu trong tay phối hợp với ngũ hành thạch luyện chế ra ba thanh phi kiếm.
Ba thanh phi kiếm này là hắn chuẩn bị cho Lạc Ảnh, Khinh Tuyết và Bắc Vi.
Khi rời khỏi Lạc Nguyệt rồi thì những người bên cạnh hắn sẽ không còn một chút năng lực tự vệ nào, ngay cả ba người Diệp Lăng và Diệp Tử Phong, cả Diệp Tinh nữa, Diệp Mặc cũng để cho ba người này một bộ công pháp cổ võ.
Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết gần đây đều chuẩn bị những đồ vật cần dùng trong buổi thành hôn, giờ cũng đã hòm hòm rồi.
Vì Diệp Mặc đã bế quan không thể đưa họ đi, bây giờ Diệp Mặc cũng không tu luyện nữa nên trong lòng họ đương nhiên vui mừng.
Tuy họ cũng muốn Diệp Mặc tu luyện đến trình độ cao nhưng từ sâu trong lòng, họ hy vọng hằng ngày Diệp Mặc có thể ở cùng với họ hơn.
…
Thành Lạc Nguyệt giờ rất náo nhiệt.
Tuy công tác di dân mới vẫn chưa bắt đầu nhưng rất nhiều người muốn định cư ở Lạc Nguyệt đã đến Lạc Nguyệt du lịch, khảo sát rồi.
Hơn nữa mấy người du lịch này còn nghe nói người quan trọng của Lạc Nguyệt sắp kết hôn, hơn nữa còn là thành chủ chủ trì hôn lễ nên họ càng muốn xem xong đại hôn này mới rời Lạc Nguyệt.
Trong một thời gian ngắn mà khách sạn ở Lạc Nguyệt đã cung không đủ cầu, thậm chí có thể nói, chỉ cần là người sinh sống ở Lạc Nguyệt thì đều có thể làm ăn được.
Thành Lạc Nguyệt xinh đẹp một cách dần dần đã hấp dẫn phần đông du khách.
Bởi vì Lạc Nguyệt là một thành phố mới, chẳng khác gì là một thành phố được xây dựng lên trên một vùng đất chẳng có gì, cho nên người đến đây sẽ cảm thấy được đại khí, sự xinh đẹp của Lạc Nguyệt.
Các loại phương tiện vô cùng đầy đủ, cho dù dạo mấy ngày ở Lạc Nguyệt cũng không thể phát hiện thấy việc trị an nào.
Nơi này thật sự là một thiên đường, là cuộc sống lý tưởng nhất trên thế gian.
Phản ứng đầu tiên của người đến Lạc Nguyệt khảo sát chính là muốn nhanh chóng di dân tới Lạc Nguyệt, nghe nói vì nội loạn bùng nổ trong cuộc đấu tranh lần trước mà giờ điều kiện di dân tới Lạc Nguyệt hà khắc hơn nhiều.
…
Lúc này trên một đường phố ở Lạc Nguyệt, ngay cửa một siêu thị nhiều người qua lại, có một người phụ nữ đang bế một đứa nhỏ nhìn xung quanh.
Người phụ nữ này xem ra có chút tiều tụy nhưng lại có dung nhan rất xinh đẹp, chỉ là gương mặt có chút lo lắng.
Nếu không phải vì đang bế đứa bé trên tay thì một cô gái xinh đẹp, trẻ trung như thế, không ai cho rằng cô đã kết hôn.
Có thể người phụ nữ này khá xinh đẹp, cộng thêm khí chất mơ hồ có chút cao quý nên khi cô đứng ở cửa siêu thị, chỉ là do dự chốc lát, lập tức có người hỏi cô có muốn giúp đỡ gì không.
Người phụ nữ này vừa muốn hỏi chỗ ở của Diệp Mặc thì nhìn thấy hai cô gái trẻ từ trong cửa hàng bước ra, cô liền lắc đầu, vội vã chạy theo hai cô gái kia.
Người phụ nữ này sở dĩ muốn đi theo hai cô gái này vì cô quen một người trong đó.
Cô gái đó chính là Diệp Lăng, em gái Diệp Mặc.
– Anh trai tôi ngày mai sẽ kết hôn với Khinh Tuyết và Lạc Ảnh rồi, đồ mà em tặng giờ phải nói cho chị biết đấy.
Diệp Lăng vẫn muốn hỏi Bắc Vi muốn tặng cái gì cho anh cô nhưng Bắc Vi không nói gì.
Hôm nay hai người đi mua đồ, cô không nhịn được liền hỏi.
Vốn dĩ người phụ nữ muốn đi nhanh vài bước để ngăn Diệp Lăng lại, nhưng vừa nghe thấy lời của Diệp Lăng, chân cô đột nhiên lảo đảo, thiếu chút nữa gục xuống.
Đứa bé trong tay cô lập tức khóc ré lên, sắc mặt người phụ nữ tái nhợt, cô vội vàng ôm đứa bé vào và dỗ dành.
Nghe thấy tiếng trẻ con khóc, Diệp Lăng quên mất vừa hỏi Đường Bắc Vi cái gì.
Cô quay đầu lại nhìn người phụ nữ một cách kỳ quái.
Nhưng cô đã rất nhanh nhìn thấy đứa bé trong lòng người phụ nữ, cô vội nói với Đường Bắc Vi:
– Bắc Vi, cô xem đứa bé kia thật xinh xắn, tôi đoán chừng nó mới hơn một tuổi thôi, sao có thể đáng yêu thế chứ?
Người phụ nữ thấy hai cô gái quay đầu lại nhìn đứa bé, nhất thời bối rối.
Lúc đầu, sau khi cô nghe tin Diệp Mặc vẫn chưa chết, cô liền đem đứa nhỏ từ Lưu Xà tới Lạc Nguyệt, cô đến Lưu Xà cũng chính là tìm Diệp Mặc.
Tin Diệp Mặc ở Lạc Nguyệt cũng là ở bộ phận dược phẩm Lạc Nguyệt ở Lưu Xà cô đã nghe ngóng được.
Nhưng cô thật không ngờ, Diệp Mặc sắp kết hôn, hơn nữa người kết hôn với hắn vẫn là vị hôn phu Ninh Khinh Tuyết ấy.
Như thế, cô tính là gì đây? Tống gia cô không những có thù oán với Diệp Mặc, hơn nữa lúc đó cô có đứa con của Diệp Mặc cũng là vì Diệp Mặc đã cứu cô.
Lúc này, người phụ nữ cảm thấy có chút bất lực, cô cúi đầu rất sợ Diệp Lăng sẽ nhận ra cô chính là Tống Ánh Trúc của Tống gia.
…
Một năm trước, khi hôn mê tại núi Nga Mi, Tống Ánh Trúc được người ta cứu, sau đó cô vẫn ở lại núi Nga Mi.
Sau khi đứa con của Diệp Mặc và cô ra đời, thù hận giữa Tống gia và Diệp Mặc đã dần biến mất trong lòng cô, đứa trẻ sinh ra, ân oán trong cô đã không còn chứ đừng nói hận thù.
Vốn dĩ phải tu luyện tới cảnh giới cao hơn để báo thù thì Tống Ánh Trúc lại chẳng còn động lực tu luyện nữa, tất cả tinh thần của cô giờ đặt hết vào đứa bé, tu vi của cô vì thế mà vẫn dừng lại ở Huyền cấp, thậm chí còn giảm xuống.
Có đứa bé, người duy nhất mà Tống Ánh Trúc vướng bận đó đã biến thành Diệp Mặc rồi.
Cô không biết những người phụ nữ khác và cô có giống nhau hay không.
Cô chỉ biết rằng, cách nghĩ duy nhất lúc đó của cô là đem đứa bé của cô và Diệp Mặc đi tìm Diệp Mặc, cô không muốn để nó không có cha.
Nhưng lúc đó cô lại lo lắng Diệp Mặc đang ở trong sơn động đó nên vẫn không dám đi hỏi thăm.
Đến khi đứa trẻ lớn hơn một chút thì cô không thể kiềm lòng không đi hỏi thăm tin tức của Diệp Mặc được.
Cô đã bế đứa bé rời khỏi núi Nga Mi.
Hai tháng trước, cô mới chuyển đến Yến Kinh.
Thoạt tiên, việc mà cô không hỏi cũng hỏi thăm được một vài chuyện.
Tin Diệp Mặc chưa chết khiến cô thiếu chút nữa bật khóc.
Khi nghe được tin đó về Diệp Mặc, cô đã hoàn toàn quên rằng hắn là người mà trước đó cô muốn giết.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 689: Ức Mặc Đừng Khóc
Ức Mặc Đừng Khóc
T
uy cô chưa nghe được nội dung quan trọng gì nhưng cũng biết Diệp Mặc chính là người của dược phẩm Lạc Nguyệt, hơn nữa lại là nhân vật rất quan trọng của dược phẩm Lạc Nguyệt.
Tống Ánh Trúc biết việc của dược phẩm Lạc Nguyệt khi ở Lưu Xà nhưng điều mà cô không biết chính là tin tức đó của cô đã từ lâu rồi.
Còn tin dược phẩm Lạc Nguyệt chuyển tới Lạc Nguyệt, cô chưa từng nghe qua.
Thế nên, nơi mà đầu tiên cô tới chính là Lưu Xà.
Lưu Xà bây giờ và trước kia không giống nhau nhiều lắm.
Hơn nữa, ở Lưu Xà cũng có một phần sản nghiệp của dược phẩm Lạc Nguyệt nên tuy chưa tìm được Diệp Mặc nhưng cô cũng nghe nói đến việc dược phẩm Lạc Nguyệt chuyển tới Lạc Nguyệt, như vậy, Diệp Mặc nhất định sẽ tới Lạc Nguyệt.
May mà Lạc Nguyệt vừa trải qua chiến tranh, đang chuẩn bị thu hút một số lượng lớn di dân nên các bến cảng đều mở cửa, Tống Ánh Trúc cũng có thể tới Lạc Nguyệt.
Nhưng điều làm cho cô không ngờ tới là, tin tức đầu tiên cô nhận được chính là Diệp Mặc sắp kết hôn.
Tin này là do Diệp Lăng, em gái của Diệp Mặc cho cô biết, thế nên, trong phút chốc, cô gần như bối rối.
Ngay cả khi cô biết Ninh Khinh Tuyết là vị hôn phu của Diệp Mặc, lúc này cô vẫn có chút mờ mịt.
Cô bỗng nhiên cảm thấy mình là một người thừa, bởi vì tư chất của cô xuất chúng nên mục đích Tống gia đưa cô tới Thiên Tổ đương nhiên là vì sau này góp sức cho Tống gia, nói xác thực ra, cô chỉ là một quân cờ.
Nhưng sư phụ cô sau này chẳng hỏi chẳng rằng với cô, sau đó ra đi cũng không từ biệt.
Sản nghiệp của Tống gia to như vậy đã bị người của chính Tống gia chia cắt, không ai nhớ còn có một Tống Ánh Trúc nữa, cũng chẳng có ai nghĩ tới phải chia cho cô thứ gì, thậm chí, chẳng có ai hỏi thăm cô, nhưng những việc này cô cũng không để ý nhiều.
Tống gia không ai nhớ đến việc đi báo thù, chỉ có mình cô không nhịn được liền tham dự đại hội ẩn môn.
Cô là vì việc báo thù cho Tống gia nên ban đêm đã xông vào cổ mộ, thiếu chút nữa thì mất mạng.
Nhưng điều bi kịch chính là, thân thể của cô đã bị kẻ thù của cô – Diệp Mặc chiếm được.
Đến khi mang thai đứa con của Diệp Mặc, sau đó Mặc Mặc ra đời.
Vì Mặc Mặc mà trong lòng cô dần dần tràn đầy khát vọng.
Cô hoàn toàn đã quên đi ân oán giữa Tống gia và Diệp Mặc.
Có Mặc Mặc rồi, trong lòng Tống Ánh Trúc chỉ nghĩ tới Diệp Mặc.
Đôi khi có những lúc, cô thậm chí hồi tưởng đến khoảng thời gian ngắn ngủi khi cô ở cùng với Diệp Mặc, lúc còn trong hầm mộ, Diệp Mặc đã đưa dạ minh châu cho cô, sau đó còn mắng cô vẫn không đi đi, còn ở đó làm gì.
Khi nghĩ tới mấy việc này, cô đều thất thần rất lâu.
Sau đó trong lòng cô tràn đầy khát vọng có thể gặp được Diệp Mặc.
Nhưng tất cả những thứ này đều hư vô mờ mịt hết, chưa nói Diệp Mặc có thể nhận ra cô không mà khi cô tới thì Diệp Mặc lại sắp kết hôn.
Vốn Diệp Lăng nhìn đứa bé nhưng đột nhiên cảm thấy người phụ nữ trước mắt cô dường như có chút đứng không vững, cô vội vàng bước tới đỡ người phụ nữ, hỏi:
– Chị à, chị sao vậy? Có sao không?
Tống Ánh Trúc lắc đầu:
– Không sao, có thể tôi bị thiếu máu, một lúc nữa sẽ ổn thôi, cảm ơn cô, tôi phải đi rồi.
– A, tiểu Lăng, cô nhìn xem, ánh mắt của đứa bé này không phải rất giống anh trai sao, thật sự rất giống, chậc, chậc…
Đường Bắc Vi cũng bước tới, cái đầu tiên cô nhìn chính là ánh mắt của đứa bé trong lòng Tống Ánh Trúc.
Ánh mắt đó giống Diệp Mặc y đúc.
Diệp Lăng cũng nhìn thấy, cô cũng vui sướng kêu lên:
– Đúng đấy, nếu đứa bé này mà được anh hai bế thì chị khẳng định, người ta sẽ cho rằng đây là con của anh ấy.
– Anh cũng nhanh có thôi, nói không chừng sang năm là có rồi…
Đường Bắc Vi nói xong cúi đầu, không biết trong lòng đang nghĩ tới điều gì.
– Em nhỏ thật đáng yêu, để chị cho em cái này nhé…
Nói xong, Diệp Lăng liền cởi vòng tay trên tay mình rồi đặt trên người đứa trẻ.
Tống Ánh Trúc vội vàng ngăn lại:
– Cái này không được đâu, lần đầu gặp mặt sao có thể nhận món quà quý giá như vậy chứ…
Diệp Lăng lại đưa lại và nói:
– Kìa chị, tôi thực sự thích đứa bé này mà, ánh mắt của nó rất giống với ánh mắt của anh trai tôi.
Chiếc vòng tay này là do anh tôi tặng tôi, tôi tặng cho nó cũng là duyên phận.
Nghe nói chiếc vòng là Diệp Mặc tặng Diệp Lăng nên Tống Ánh Trúc cũng không đẩy trở lại lần nữa, cô chỉ nói vài câu cảm ơn.
Đường Bắc Vi vừa muốn hỏi cô bé tên gì thì điện thoại của cô vang lên.
Nghe xong điện thoại, hai người vội vã từ biệt Tống Ánh Trúc.
Tống Ánh Trúc nhìn Diệp Lăng và Đường Bắc Vi đang vội vã bước đi, cô im lặng lúc lâu, sau mới ôm đứa bé ngồi xuống bên đường.
Đã tìm mấy tháng, đến khi tìm được Diệp Mặc thì lại là lúc hắn kết hôn.
Vậy giờ cô bế đứa nhỏ đến tìm Diệp Mặc để làm gì? Phá hỏng cuộc hôn nhân của hắn ư?
Diệp Mặc có lỗi gì với cô đâu chứ? Không nói đến ân oán giữa Tống gia và Diệp Mặc, ngay cả Diệp gia động tới người bên cạnh hắn, chẳng phải hắn cũng vậy không khách khí với Diệp gia sao? Cô đã không muốn nghĩ tới mấy việc này, ngay cả là bản thân Diệp Mặc, cũng không chỉ cứu Tống Ánh Trúc cô một lần.
Đến khi màn đêm buông xuống, Tống Ánh Trúc mới thở dài một tiếng.
Cô sờ vào viên dạ minh châu trong túi áo, đây chính là vật duy nhất mà Diệp Mặc đã để lại cho cô.
Tuy cô rất muốn dù là đêm khuya cũng muốn rời Lạc Nguyệt, nhưng tự đáy lòng, cô vẫn muốn gặp Diệp Mặc một lần, hoặc là muốn con gái hắn có thể nhìn thấy cha của nó.
– Có lẽ, đến bây giờ hắn cũng không ngờ hắn đã có một đứa con gái…
Tống Ánh Trúc tự cười mình, cô đứng lên đi về nhà trọ gần đó.
…
Ngày đầu tiên của năm mới, toàn thành Lạc Nguyệt ngập tràn không khí vui tươi, hoan hỉ.
Chỉ có người ở Lạc Nguyệt thành mới biết, hôm nay là ngày đại hôn của Diệp Mặc, người đã tạo dựng lên dược phẩm Lạc Nguyệt.
Để cảm tạ những cống hiến mà dược phẩm Lạc Nguyệt đã làm cho Lạc Nguyệt thành, thành chủ Hư Nguyệt Hoa sẽ ở lại đây một hôm làm phù dâu, đưa hai vị tân nương xinh đẹp đi qua đường phố chính của Lạc Nguyệt thành.
Muốn cùng Diệp Mặc nhìn thấy sự phát triển của Lạc Nguyệt thành trong ngày tân hôn này vẫn là tâm nguyện của Ninh Khinh Tuyết.
Cô muốn Diệp Mặc biết rằng, tất cả thành tích mà hắn đã làm, không có Diệp Mặc, cũng không có Lạc Nguyệt thành, mà cô chỉ muốn biểu đạt là trong lòng cô hạnh phúc và vui vẻ.
Cô vẫn luôn mong có một ngày cô sẽ được mặc váy cưới, cùng người mình yêu thương đi dạo một vòng quanh thành trì, cuối cùng, hôm nay ước nguyện của cô cũng trở thành sự thật.
Do thành chủ và phó thành chủ cùng đi nên đại hôn này vừa mới bắt đầu đã trở nên vô cùng náo nhiệt.
Những con phố chính ở Lạc Nguyệt hôm nay đã chật kín người, nghe nói, đoàn xe hôm nay không những có hai cô dâu xinh đẹp mà còn có một chú rể đẹp trai, phong độ, thậm chí cả thành chủ cũng đi cùng họ, nên sáng sớm mà người ta đã đến con phố chính rồi, họ đều muốn xem cô dâu xinh đẹp và chú rể đẹp trai, phong độ kia.
Nghe thấy tiếng chúc mừng, vỗ tay náo nhiệt xung quanh, cho dù Diệp Mặc không thích những người ồn ào như vậy nhưng cũng cảm thấy một chút tự hào.
Thành phố này là do hắn tạo dựng lên, tên của nó là vì Lạc Ảnh mà thành, mục đích xây dựng là vì Khinh Tuyết.
Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết nép vào người Diệp Mặc, theo đoàn xe chầm chậm tiến vào hồ Lạc Nguyệt của họ.
Lúc này không có một từ nào có thể diễn đạt cảm giác hạnh phúc trong lòng các cô, không có một ngôn ngữ nào có thể diễn tả nổi niềm vui trong lòng họ.
Các cô cũng không phải là người phô trương, nhưng trước mặt chồng mình, lúc đang ở trong thành trì của chồng mình thì phô trương một lần có sao? Huống hồ các cô chỉ muốn nhìn thành trì của mình, muốn thấy thành phố mà sau này sẽ thuộc về cuộc sống của họ, muốn thấy nơi hòa bình, yên tĩnh, hạnh phúc này.
Tống Ánh Trúc ôm con đứng trong đám đông.
Khi cô nhìn thấy xa xa, Diệp Mặc đang đứng trên cỗ xe xa hoa cùng với hai cô dâu bên cạnh, bỗng cô cảm thấy một chút chua xót trong lòng.
Không ngờ hắn đã cưới một lúc hai cô gái xinh đẹp, nhưng ở đó không có cô.
Cô đã từng gặp Ninh Khinh Tuyết, chỉ là bây giờ cô ấy càng đẹp hơn.
Cô ấy mặc một chiếc váy trắng, nhìn từ xa giống như một nàng tiên xinh đẹp ở cửu thiên chi ngoại.
Gương mặt cô tràn đầy niềm hạnh phúc và hãnh diện, trên người cô ngập tràn niềm vui.
Tay cô lại nắm chặt lấy tay Diệp Mặc không muốn buông rời một khắc.
Cô gái khác ở bên cạnh Diệp Mặc cũng chẳng khác gì một tiên tử, thậm chí chẳng có tiên tử nào có thể so sánh với cô được.
Váy cưới của cô cũng là màu trắng.
Tống Ánh Trúc tin, cô chưa gặp một cô gái nào xinh đẹp như thế.
Nụ cười của cô thực sự rất nhẹ nhàng, nó mang theo chút dịu dàng, điềm tĩnh.
Cho dù không chú ý đến ánh mắt của cô cũng biết được toàn bộ tinh thần và thể xác của cô đều đặt hết vào Diệp Mặc.
Dường như Diệp Mặc là tất cả của cô, loại cảm giác này không hề có bất cứ lý do nào.
Hình như cảm nhận thấy ánh mắt của Tống Ánh Trúc, cô gái đó cũng đột nhiên nhìn lại.
Tống Ánh Trúc vội cúi đầu, một chút tự ti sâu thẳm trong lòng trào lên, cô cảm thấy so với hai cô gái xinh đẹp bên cạnh Diệp Mặc kia thì cô chỉ là một con vịt xấu xí.
Một cảm giác chua xót, tái tê không cản được.
Sống mũi cay cay, nước mắt cô trào ra, nhỏ xuống trên mặt đứa bé, sau đó lăn xuống đến miệng nó.
Có khả năng vì cảm nhận được vị đắng của giọt nước mắt đã vào trong miệng nên đứa bé lập tức khóc ré lên.
Cuộc hôn nhân vui vẻ, náo nhiệt ấy lại có tiếng khóc của trẻ con có vẻ không hợp nhau.
Tống Ánh Trúc vội vàng lui khỏi đám người, lau nước mắt, bắt đầu dỗ dành đứa con trong lòng.
Nhưng đứa bé càng khóc to hơn, trong lòng Tống Ánh Trúc buồn bã, cô vừa vỗ vỗ vào đứa bé, vừa dỗ dành:
– Mặc Mặc đừng khóc nữa, Mặc Mặc đừng khóc…
Nhưng đứa bé không hề nghe lời, vẫn khóc như thế.
– Mặc Mặc…Ức Mặc…Con mà còn khóc mẹ sẽ bỏ lại con ở đây đấy.
Bởi vì tiếng khóc của đứa bé đã ảnh hưởng tới người khác nên Tống Ánh Trúc bắt đầu dọa nạt.
Chỉ là cô càng dọa nó thì nó càng khóc to hơn.
Tống Ánh Trúc khổ sở đứng lên, cô không dọa đứa bé nữa mà dịu dàng dỗ dành:
– Ức Mặc đừng khóc, Ức Mặc đừng khóc nữa, mẹ sẽ bế con về nhà…
Nhưng nước mắt của cô lại lã chã rơi xuống trên mặt đứa nhỏ khiến đứa bé càng khóc to hơn.
Có người xung quanh đã bắt đầu không vui, yêu cầu Tống Ánh Trúc bế con xa hơn một chút, đừng làm ảnh hưởng tới việc người khác xem hôn lễ.
Tống Ánh Trúc vội vàng vừa dỗ đứa bé, vừa ôm nó rời khỏi đường phố phồn hoa, náo nhiệt.
Cô không dám tiếp tục ở lại nơi này, vì cô cảm thấy một loại cảm giác dày vò!!!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 690: Cô Gái Uống Rượu Say
Cô Gái Uống Rượu Say
T
iếng khóc của trẻ con vọng đến, Diệp Mặc bỗng nhiên cảm thấy nhói lòng, hắn lập tức dùng thần thức quét một lượt, bóng hình của một người phụ nữ trẻ dần dần biến mất khỏi thần thức của hắn.
Bóng dáng đó có vẻ gì rất quen thuộc, hắn hơi nhíu mày, nhưng nhất thời không nhớ ra được, đã từng gặp người này ở đâu đó rồi.
Hình như cô ta sợ tiếng khóc của đứa trẻ sẽ làm ảnh hưởng đến những người khác, nên đã bế đứa bé rời đi, Diệp Mặc nghĩ đây cũng là điều bình thường.
– Anh sao thế?
Lạc Ảnh nhìn chăm chú vào Diệp Mặc, cô lập tức có thể cảm nhận được cảm xúc dao động của Diệp Mặc.
Ninh Khinh Tuyết đồng thời cũng cảm nhận được cảm xúc của Diệp Mặc, cô nắm chặt lấy cánh tay của Diệp Mặc, có chút lo lắng nhìn hắn.
Diệp Mặc nhìn Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết, bỗng nhiên cười, nói:
– Chúng ta đã đến hồ Lạc Nguyệt rồi, sắp sửa tiến hành hôn lễ, nên chắc anh hơi căng thẳng.
Lạc Ảnh khẽ mỉm cười, cũng không nói gì thêm, chỉ có Ninh Khinh Tuyết sau khi nghe những lời Diệp Mặc nói, lại cảm thấy hồi hộp, chị Lạc Ảnh cũng đã nói với cô rồi, hôm nay là lần đầu tiên của cô.
– Chị, hóa ra ở Lạc Nguyệt anh ta là người có địa vị như vậy…
An Chỉ Kỳ kéo một cô gái trẻ tuổi đến xem hôn lễ lớn nhất ở Lạc Nguyệt Thành, cô vừa nhìn là thấy ngay Diệp Mặc An Ngưng thở dài, trong lòng cô chất chứa nhiều suy nghĩ hơn em gái của mình nhiều, lúc này cô đã hiểu tại sao Diệp Mặc lại có thể đưa cô đến Lạc Nguyệt dễ dàng đến thế, lại còn phái Úc Diệu Đồng nổi tiếng của Lạc Nguyệt đến sắp xếp, cô cũng đã hiểu tại sao đến thiếu gia của nhà họ Khâu, còn cả Hàn Đan, nhìn thấy anh ta lại sợ hãi đến như vậy.
Chỉ có một điều duy nhất mà cô không hiểu, đó chính là Tô Tĩnh Văn lúc đầu ở với anh ta sao hôm nay lại không có mặt? Hai người vợ của anh ta đều rất xinh đẹp, nhưng Tô Tĩnh Văn cũng không kém cạnh gì.
Tên Diệp Mặc này đúng là đồ phong lưu đa tình, có mới nới cũ.
Nếu như cô không nhìn nhầm, thì chắc chắn Diệp Mặc không đơn thuần chỉ là người mở công ty dược.
Là một người phụ nữ, khả năng quan sát của cô rất tốt, thái độ của thành chủ Hư Nguyệt Hoa đối với Diệp Mặc tuyệt đối không phải là thái độ của cấp trên đối với cấp dưới.
Đúng ra mà nói thì đó chính là thái độ của cấp dưới đối với cấp trên.
Diệp Mặc này rất có thể chính là người chủ thực sự của Lạc Nguyệt Thành.
Nghĩ đến đây An Ngưng thở dài, Diệp Mặc chính là chủ nhân của Lạc Nguyệt Thành? Thậm chí cô còn cảm thấy suy nghĩ của mình có chút điên rồ, cô nghĩ đến lúc cô và Diệp Mặc trao đổi đồ cho nhau.
Còn cả lúc trong khoảng thời gian cực ngắn mà anh ta có thể giao ra được một viên kim cương rất có giá trị nữa.
Đó là những chuyện mà người thường có thể làm được sao? An Ngưng tự hỏi bản thân mình.
Nếu như không xét đến việc anh ta phong lưu đa tình, thì những thanh niên tuấn tú tài giỏi mà mình đã quen trước đây, so với Diệp Mặc mà nói thì đúng chỉ đáng là cặn bã.
Lạc Thương Trì Uyển Thanh đã về đến Lạc Thương, mấy năm trước cô rời khỏi đây, đến tận bây giờ mới quay trở về, chuyện này cũng không chỉ vì công ty của cô đặt tại đây, mà là vì nơi đây có ký ức của cô.
Cô cũng biết Diệp Mặc đã đến Lạc Thương trong một thời gian ngắn.
Còn một chuyện mà chính mẹ nói với cô, đó chính là sau này nhà họ Trì sẽ sống ở Lạc Thương.
Cô định sống ở Anh hai năm rồi sau đó về nước, nhưng bố mẹ cô lại muốn cô học xong bằng thạc sĩ nữa, nên bây giờ cô mới quay về được.
Lúc ở Anh, cô và Ninh Khinh Tuyết đã mất liên lạc với nhau, lúc về thì càng không thể liên lạc được nữa rồi.
Ninh Khinh Tuyết thì không liên lạc được, Diệp Mặc thì càng không phải nói.
Trì Uyển Thanh vào doanh trại, Quách Khởi đi rồi, Lô Lâm cũng đi rồi, đến cả Phương Vỹ cũng đi rồi.
Còn về chuyện họ đi đâu làm gì thì cô không hề có chút tin tức nào.
– Có lẽ mình đã rời khỏi đây quá lâu rồi…
Trì Uyển Thanh lẩm bẩm, đột nhiên cảm thấy vô cùng chán nản, cô rời khỏi doanh trại, quay về Lạc Thương, ở cạnh cô bây giờ chỉ có một Tiểu Lang mà ngày trước Diệp Mặc đã tặng cho cô thôi.
Tiểu Lang cũng không lớn lên, nhưng cô có thể giao lưu với nó bằng ý thức.
– Không biết Anh Diệp đã kết hôn với chị Khinh Tuyết hay là với dì của cô ấy rồi, cái chị đẹp giống như tiên nữ.
Hay là anh ấy vẫn chưa kết hôn…
Trì Uyển Thanh lại thở dài, cô bỗng nhiên cảm thấy bất luận là trước khi mình đi du học, hay là bây giờ vẫn đều rất ngốc nghếch.
Cô tự cười mình, hôm nay đi xem mặt, nhưng cô lại cứ nghĩ đến anh Diệp, còn chuyện anh đã kết hôn hay chưa nữa chứ.
Trì Uyển Thanh lắc lắc đầu, cô biết bất luận là Diệp Mặc đã kết hôn hay chưa, thì gia đình cũng sẽ không đồng ý để mình ở bên cạnh anh.
Một người bị gia tộc vứt bỏ, không cần hỏi cô cũng biết bố mẹ cô chắc chắn sẽ không đồng ý, bất luận là anh có bản lĩnh như thế nào, tài năng ra sao, thì kết quả cũng chỉ có một mà thôi.
– Em có dũng khí để chạy cùng anh, nhưng em lại không có phương hướng…
Trì Uyển Thanh lại lẩm bẩm nói một mình, lắc lắc đầu.
Cô bước vào một quán rượu nhìn có vẻ sang trọng, nếu như Diệp Mặc đồng ý dẫn cô chạy, cô đương nhiên sẽ đồng ý, nhưng cô biết chuyện này sẽ không thể nào xảy ra được, đừng nói là anh ấy, còn có cả Ninh Khinh Tuyết, thậm chí là cái chị đẹp như tiên nữ kia nữa.
Trì Uyển Thanh bước vào quán rượu, cô không hiểu tại sao đối phương lại chọn quán rượu làm nơi gặp gỡ, chuyện này rất hiếm gặp.
Mặc dù quan rượu này được trang trí, thiết kế cũng không tệ lắm, hơn nữa cũng không ầm ĩ, nhưng cô vẫn cảm thấy có chút gì đó phản cảm.
Lúc này đang là giờ cơm tối, trong quán không có nhiều người lắm, chỉ có vài người đang ngồi uống bia ở quầy bar.
Điều đầu tiên mà Trì Uyển Thanh để ý tới là, ở một góc của quán có một cô gái đang ngồi uống rượu một mình, đôi mày cô hơi chau lại, hình như đang có tâm sự gì đó, nhưng ánh mắt của cô có chút vô hồn, hình như đã uống hơi nhiều thì phải.
Điều càng khiến cho Trì Uyển Thanh kinh ngạc đó chính là không ngờ đó lại là một cô gái vô cùng xinh đẹp.
Trì Uyển Thanh tự tin rằng dung mạo của mình không hề thua kém bất cứ người nào, ngoài Ninh Khinh Tuyết và cái chị đẹp như tiên nữ đó.
Cô cảm thấy thật sự có rất ít người có dung mạo xinh đẹp hơn cô, nhưng không ngờ hôm nay Trì Uyển Thanh lại có cảm giác cô gái say rượu này, bất luận là khí chất hay dung mạo đều không hề thua kém cô, thậm chí còn hơn cô vài ba phần.
Cảm giác này không thể nói ra được, giống như trên người cô ấy có khí chất của thần tiên vậy, người khác sẽ phải tự cảm thấy xấu hổ.
Một cô gái xinh đẹp như thế này, sao lại trốn ở một góc của quán rượu? Nếu như có chuyện đau lòng, không biết tên đàn ông độc ác đó là ai mà lại khiến cô bị tổn thương như thế này?
– Uyển Thanh, bên này…
Đang lúc Trì Uyển Thanh vẫn còn cảm thấy nghi ngờ, thì có một tiếng gọi cất lên từ chiếc bàn cạnh đường.
Trì Uyển Thanh quay đầu lại, lập tức nhìn thấy một thanh niên cao lớn đẹp trai đứng cạnh chiếc bàn đang mỉm cười với cô, cô biết ngay đây chính là đối tượng của buổi gặp gỡ ngày hôm nay của cô, Cố Ngân Thăng.
Nói nhà họ Cố là gia tộc lớn nhất ở Lạc Thương kể cũng không ngoa, mặc dù so với năm đại gia tộc của Hoa Hạ thì nhà họ Cố không đáng gì, nhưng ở Lạc Thương, nhà họ Cố cũng là nhất ngôn cửu đỉnh, không chỉ ở Lạc Thương, mà cả ở tỉnh Giang Nam nhà họ Cố cũng là một trong những dòng họ danh gia vọng tộc.
Trì Uyển Thanh biết tại sao người nhà mình lại muốn mình đi xem mặt Cố Ngân Thăng, bởi vì sau khi giải trừ quân bị, nhà họ Trì không còn được thịnh vượng như trước đây.
Hơn nữa nhà họ Trì cũng định phát triển sự nghiệp ở Lạc Thương, nên chuyện liên hôn với nhà họ Cố là điều tất yếu để có thể hiện thực lợi ích hóa lớn nhất.
Nghĩ ra, Cố Ngân Thăng cũng là một chàng trai không tồi, ít nhất thì Trì Uyển Thanh cũng không ghét anh ta, nhưng điều cô ghét chính là gia đình đã biến cô thành món hàng hóa để trao đổi, khiến cho cô cảm thấy rất khó chịu.
Vì chuyện này, nên đã bất hòa với bố mẹ, cho dù mấy năm trước cô vì chuyện chạy trốn hôn nhân mà đi nhập ngũ, nhưng bây giờ cô đã qua cái tuổi đấy rồi, không thích cũng không cần phải chạy chốn, cứ thẳng thừng mà cự tuyệt thôi.
Cố Ngân Thăng rất khinh thường chuyện gặp gỡ xem mặt như thế này, từ trước đến nay anh ta chưa bao giờ nghĩ hôn nhân của mình sẽ phải dùng đến biện pháp như thế này.
Thế nên anh ta chọn một địa điểm không được nghiêm túc cho lắm.
Chuyện này cũng đã thể hiện anh ta không hề coi trọng cuộc gặp gỡ lần này.
Thậm chí anh ta còn không thèm xem cả ảnh chụp của Trì Uyển Thanh, liền đến thẳng đây luôn, đối với anh ta mà nói, chuyện này hoàn toàn chỉ là để hoàn thành nhiệm vụ mà thôi.
Nhưng sau khi anh ta nhìn thấy Trì Uyển Thanh bước vào quán rượu, mắt lập tức sáng lên, anh ta đã từng gặp rất nhiều cô gái, nhưng chưa từng thấy một cô gái nào trẻ trung và xinh đẹp như Trì Uyển Thanh.
Vẻ đẹp của cô rất trong sáng và rực rỡ.
Cao khoảng một mét sáu, nhưng không đi giày cao gót, khuôn mặt trắng nõn nà như tranh, thân hình của cô giống như được vẽ nên bởi từng nét bút vậy, từng đường cong đều rất rõ ràng nhưng không hề dung tục.
Mình thích cô gái này mất rồi, đây chính là cảm giác duy nhất của Cố Ngân Thăng lúc này, từ trước đến giờ anh ta chưa từng nghĩ đến chuyện có thể gặp được một cô gái xinh đẹp như thế này thông qua chuyện đi xem mặt.
Là người kế nghiệp của nhà họ Cố, Cố Ngân Thăng đã từng gặp qua rất nhiều phụ nữ, cũng đã ở bên cạnh rất nhiều người, trong cuộc đời của anh ta từ trước đến giờ không thiếu bất cứ loại phụ nữ nào, nhưng đây là lần đầu tiên anh ta gặp một người phụ nữ mà mình muốn kết hôn.
– Xin chào, tôi là Cố Ngân Thăng, hiện đang học thạc sĩ ngành quản lý kinh tế đại học Lạc Thương.
Cố Ngân Thăng nói xong liền giơ tay ra bắt.
Anh ta biết rất rõ đối mặt với người phụ nữ như thế nào thì nên nói cái gì.
Anh ta tin một khi Trì Uyển Thanh đã đến xem mặt, thì chắc chắn người nhà của cô ta đã nói cho cô ta biết thân phận và địa vị của mình rồi.
Những chuyện này không cần anh ta phải nói nữa.
Đối với một Trì Uyển Thanh trong sáng như thế này, vừa nhìn là biết chưa từng yêu ai, nên phải dùng cách mà cô thích mới được.
Trì Uyển Thanh nở một nụ cười hối lỗi nói:
– Tôi không có thói quen bắt tay với người lạ, cái đó, rất xin lỗi nha.
Khóe miệng Cố Ngân Thăng co giật, nhưng anh ta phản ứng lại cũng rất nhanh, thu tay của mình về, nếu như là một cô gái bình thường, thì anh ta đã đứng dậy từ lâu rồi, làm gì có chuyện còn tiếp tục ngồi đây nói chuyện nữa chứ.
– Muốn uống gì?
Khuôn mặt của Cố Ngân Thăng được điều chỉnh rất nhanh, anh ta tin vào kinh nghiệm và thủ đoạn của mình thì có thể dễ dàng có được Trì Uyển Thanh.
– Một ly nước trái cây đi…
Trì Uyển Thanh vừa nói dứt câu, thì liên nghe thấy tiếng nói của một cô gái – Tôi không cần anh tiễn, anh cũng không phải là Diệp Mặc…
Diệp Mặc? Trì Uyển Thanh bất giác quay đầu lại, thấy cô gái uống rượu vừa nãy đã uống say, cô dựa người lên ghế, cầm một chiếc cốc không và đang nói gì đó với người đàn ông đứng đối diện cô.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Có Tiền Liền Biến Cường [Dịch] Có Tiền Liền Biến Cường](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Co-Tien-Lien-Bien-Cuong-SE-Audio-Truyen.jpg)






