[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 122 : Hai Kiếp Người (c606-c610)
❮ sautiếp ❯Chương 606: Hai Kiếp Người
Hai Kiếp Người
N
gày tháng hạnh phúc luôn trôi qua rất nhanh.
Diệp Mặc và Lạc Ảnh ở thôn An Lý đã gần một tháng.
Bọn họ kết hôn cũng đã được gần mười ngày.
Nhưng Diệp Mặc lại cảm giác nụ cười của Lạc Ảnh luôn có chút buồn rầu.
Nhưng hắn không muốn phá vỡ cuộc sống bình yên không màng danh lợi mỏng manh như màng nước này.
Hắn vẫn cố nén không hỏi Lạc Ảnh có chuyện gì xảy ra.
Nhưng hôm nay hắn cảm giác được Lạc Ảnh không bình thường.
Tâm tư của cô dường như càng ngày càng nặng trĩu.
– Em muốn đi ra ngoài một chuyến, lên núi tìm xem có loại thảo dược nào có thể chữa bệnh được cho anh không…
Dường như Lạc Ảnh cũng cảm giác được Diệp Mặc đã cảm thấy được vài điều.
Cô dứt khoát nói ra trước khi Diệp Mặc hỏi.
– Em muốn đi tìm đạo cô Giai Uấn sao? Em cho là cô ấy có thuốc giải?
Diệp Mặc hỏi.
Hiện nay thậm chí bọn họ không cần viết ra, chỉ cần nhìn miệng đối phương đã biết đối phương đang nói gì.
Đôi khi thậm chí một ánh mắt, một động tác, cũng có thể biểu đạt được ý của bọn họ.
Lạc Ảnh hơi sửng sốt.
Cô lập tức đọc được ánh mắt của Diệp Mặc.
Thật giống như Diệp Mặc biết suy nghĩ của cô.
Diệp Mặc không đồng ý để cô đi tìm thuốc giải.
– Nhưng, em, anh bị trúng độc, em… Được rồi, em không đi.
Từ nay về sau em sẽ luôn ở bên cạnh anh.
Một câu còn chưa nói xong, Lạc Ảnh đã đi tới, im lặng giúp Diệp Mặc chải tóc.
Cô hiểu được ý của Diệp Mặc.
Cô biết Diệp Mặc không muốn để cô đi.
Ban đầu cô muốn nói, thời gian của hai người chỉ có hơn mười ngày, nhưng cô cảm giác vẫn không đủ lâu.
Cô muốn ở cùng Diệp Mặc vô số lần hơn mười ngày như thế.
Diệp Mặc nhẹ nhàng kéo Lạc Ảnh qua, ôm mặt cô nói:
– Đồ ngốc, độc của anh không thể chết người, chỉ khiến anh không thể phát ra tiếng và nghe mà thôi.
Chờ khi em luyện khí tới tầng một, em có thể chữa khỏi cho anh rồi.
– Cái gì? Không phải độc dược sao?
Lạc Ảnh thừ người ra.
Cảm giác rất hạnh phúc dâng lên trong lòng cô.
Thậm chí cô nghi ngờ vừa rồi mình đọc không đúng miệng Diệp Mặc nói.
Cô vội vàng hỏi lại một câu.
– Anh nói em luyện khí tới tầng thứ nhất là có thể chữa khỏi cho anh…
Diệp Mặc cảm giác được Lạc Ảnh đang kích động.
Hắn có phần yêu thương lại lau nước mắt cho Lạc Ảnh.
Lạc Ảnh vui mừng ôm chặt lấy Diệp Mặc.
Sau một lúc lâu cô mới ngẩng đầu lên, kích động nói:
– Em đã luyện khí tới tầng thứ nhất.
Em…
Cô muốn nói để Diệp Mặc nhanh chóng nói cô biết mình phải làm thế nào mới có thể chữa khỏi cho hắn.
Nhưng cô vội vàng không ngờ lại không biết nên biểu đạt như thế nào.
Tay Diệp Mặc hơi run rẩy.
Hắn không thể tưởng tượng được chưa đến nửa tháng, Lạc Ảnh đã luyện khí tới tầng thứ nhất.
Trong chuyện này, mặc dù nhờ có linh thạch, nhưng vẫn có thể thấy được tư chất của cô quả thật rất cao.
Hoặc là nói cô vẫn còn cảm ngộ đối với tu luyện công pháp kiếp trước.
Diệp Mặc cầm lấy giấy bút, đem chuyện thần thức phóng ra ngoài, cách lấy toàn bộ vật trong Nhẫn trữ vật nói cho Lạc Ảnh Tuy rằng mấy thứ này đã vượt quá phạm vi nhận biết của Lạc Ảnh, nhưng khi thấy Diệp Mặc kích động khi lấy Liên Sinh Đan ra, khiến cô đặt tất cả những thứ khác sang một bên.
Khi Diệp Mặc nắm một lọ Liên Sinh Đan ở trong tay, trong lòng không ngờ lại vô cùng bình tĩnh.
Lần đầu tiên hắn cảm giác được ở trước mặt Lạc Ảnh, những thứ khác đều không quan trọng.
Sống hạnh phúc như vậy, thiếu chút nữa đã khiến hắn quên mất chuyện trong cơ thể hắn còn có độc.
Dưới sự thúc giục của Lạc Ảnh.
Diệp Mặc bỏ một viên đan dược vào miệng.
Liên Sinh Đan vừa vào miệng lập tức tan ra, trong chớp mắt liền biến thành nước giống như dòng suối mát làm dịu đi ngũ tạng và đan điền của hắn.
Đan điền bị thương nhờ Liên Sinh Đan thấm vào, nhanh chóng được chữa trị.
Nhìn Diệp Mặc đã ngồi xuống chữa thương, Lạc Ảnh càng khẩn trương.
Cô không dám rời khỏi Diệp Mặc nửa bước, thậm chí bên ngoài nước đã sôi cô cũng không để ý.
Cô cảm giác tim mình đang đập loạn.
Chỉ cần Diệp Mặc khỏe, cô và hắn có thể vĩnh viễn ở cùng với nhau.
Ngay cả mối thù với đạo cô Giai Uấn, cô cũng để sang một bên.
Diệp Mặc rõ ràng có thể cảm giác được đan điền được chữa trị, nhưng vẫn không thể tiến hành vận hành chu thiên, chân khí lại từ từ tụ lại.
Từ đan điền bắt đầu tiến hành vận chuyển chu thiên lớn nhỏ.
Độc Tân Thức Thảo căn bản không cần dùng đến Liên Sinh Đan, mà tự động sẽ bị chân khí trong cơ thể ép ra khỏi cơ thể.
Vết thương bên ngoài thân thể hắn sớm được Lạc Ảnh chăm sóc đã lành lại.
Hiện tại nội thương đã hết, chân khí dần dần hội tụ lại.
Diệp Mặc có thể cảm giác được rõ ràng thực lực của hắn đang không ngừng tăng lên, dần dần khôi phục đến mức độ ban đầu.
Lạc Ảnh nhìn một ít khói màu trắng từ đỉnh đầu Diệp Mặc bay lên.
Trong làn khói còn mang theo vài tia khí màu đen.
Trong lòng cô hiểu được, hẳn là Diệp Mặc đang ép độc ra ngoài.
Lúc này vui mừng trong lòng cô đã vượt qua tất cả.
Thậm chí cô đã muốn đốt một nén hương cảm ơn ông trời rốt cuộc đã để cho Diệp Mặc được bình an vô sự.
Thời gian một ngày thoáng cái đã trôi qua.
Khi Diệp Mặc lại mở mắt thì trời đã tối.
Lạc Ảnh đang ngồi đối điện với hắn.
Cô nhìn chằm chằm vào hắn không hề chớp mắt.
Diệp Mặc vừa nhìn đã biết Lạc Ảnh chăm chú theo dõi hắn suốt một ngày.
Cô đang lo lắng cho hắn.
– Tố Tố, đã khiến em lo lắng rồi.
Diệp Mặc đứng lên, dịu dàng kéo Lạc Ảnh lại gần.
Cuối cùng Lạc Ảnh bỗng nhiên không nhịn được nhào vào trong lòng Diệp Mặc khóc.
Lo lắng dày vò cô rốt cuộc đã kết thúc.
Cô đã nghe thấy được giọng nói của Diệp Mặc.
Diệp Mặc bắt đầu nói chuyện, nghĩa là hắn đã tốt hơn.
Đó là hạnh phúc, không có gì quan trọng bằng sự an nguy của Diệp Mặc.
– Cảm ơn ông trời cho anh được bình an vô sự…
Lạc Ảnh với vóc dáng tiều tụy nói.
Diệp Mặc hôn cô một cái:
– Hẳn là phải cảm ơn em, là em…
Lạc Ảnh đưa tay ngăn môi Diệp Mặc lại.
Cô chỉ lên mặt trăng lưỡi liềm trên bầu trời nói:
– Chúng ta kết hôn khi lúc trăng tròn.
Em rất vui mừng.
Nhưng hôm nay em còn vui mừng hơn…
– Anh dẫn em đi ngắm trăng được không?
– Ừ…
Lạc Ảnh vô ý thức nói.
Lúc này trong lòng cô chỉ có Diệp Mặc.
So với mười ngày trước bị hạnh phúc và lo lắng đan xen, hiện tại mới là lúc cô cảm thấy hạnh phúc nhất.
– A… Chúng ta thật sự ở trên trời…
Lạc Ảnh đã kịp phản ứng.
Cô cảm giác dường như cảnh tượng này rất quen thuộc, nhưng lại cảm giác có chút không thể tưởng tượng được.
– Ừ, hiện tại chúng ta đang bay trên trời.
Tố Tố, khi anh nằm mơ, kiếp trước em là sư phụ của anh.
Lần đầu tiên là em đã mang anh bay ở trên trời.
Cả kiếp này hãy để anh mang em bay ở trên trời.
Kiếp trước em chăm sóc cho anh, vì anh mà em phải trả giá bằng tất cả.
Kiếp này, anh muốn chăm sóc cho em, làm tất cả cho em.
Diệp Mặc nói ngay bên tai Lạc Ảnh, nhưng lại khắc sâu vào đáy lòng của Lạc Ảnh.
Cô thì thào nói:
– Kiếp trước, kiếp này… Thật sự có kiếp trước không? Cuối cùng em nhớ ở trong mộng mình đang bay trên trời.
Hoá ra đây là sự thật sao?
Cô giơ tay lên vuốt ve khuôn mặt Diệp Mặc, sợ rằng đó chỉ là ảo ảnh.
Nhưng sự thật chính là như vậy.
Dưới chân chính là sơn thôn yên tĩnh.
Cô và Diệp Mặc dung nhập trong màn đêm.
Bên tai truyền đến tiếng Diệp Mặc nói về đủ loại tu luyện chân khí.
Diệp Mặc còn nói tất cả những chuyện xảy ra sau khi chia tay cô.
Thậm chí cô cảm thấy mình có hơi say.
Sau khi trở lại trong phòng, Lạc Ảnh rốt cuộc cảm thấy được một sự quen thuộc.
Dường như kiếp trước cô đúng như lời Diệp Mặc nói, đã dạy hắn tu luyện chân khí, dạy hắn luyện đan, dạy hắn học y, thậm chí dạy hắn biết chữ.
– Tố tố, sau khi em rời khỏi Tĩnh Nhất Môn đã đi đâu vậy? Khi anh tìm tới sa mạc, phát hiện em đã mang thạch trì đi.
Diệp Mặc ôm lấy Lạc Ảnh, không nhịn được hỏi một vấn đề hắn vẫn luôn thắc mắc.
Lạc Ảnh bỗng nhiên cười nói:
– Kỳ thật em rất muốn gọi anh là mình ơi.
Em cảm giác những người trong núi gọi lên rất ấm áp.
Chỉ có điều giọng của bọn họ quá lớn, từ xa cũng có thể nghe thấy.
Mình ơi? Diệp Mặc có chút xấu hổ.
Hắn ấp úng nói:
– Hay là em cứ gọi anh là ông xã đi.
Gọi mình ơi nghe lên chung quy có cảm giác là lạ.
Tuy nhiên hắn thoáng nhìn ánh mắt có chút mong chờ của Lạc Ảnh, không thể làm gì khác hơn là lắp bắp nói:
– Nếu ông xã quá tầm thường, em cứ gọi mình ơi đi.
Chỉ có điều, chỉ có điều…
– Chỉ có điều cái gì? Em vẫn thấy gọi là mình ơi rất dễ nghe.
Anh cảm thấy không dễ nghe, vậy em gọi, gọi anh là sư đệ vậy.
Dù sao đi nữa anh nói em là sư phụ của anh.
Hiện tại làm sư tỷ của anh cũng đã lợi cho anh rồi.
Tĩnh Tức còn nói bản thân em chính là chị của anh đấy…
Lạc Ảnh vốn muốn nói đùa một chút, nhưng nói đến phần sau, âm thanh lại thấp xuống.
– Được rồi, em gọi anh là sư đệ cũng được, nhưng…
Diệp Mặc nói một nửa, nửa phía sau lại không nói ra.
Dường như Lạc Ảnh biết được ý của hắn, trầm mặc một lúc lâu mới yếu ớt nói:
– Em biết anh chỉ có hơn bốn mươi mấy ngày, em đã hối hận rời khỏi anh.
Lúc đó em đã quyết định phải gả cho anh.
Em nghĩ, em nghĩ, chờ anh đi, em sẽ đi cùng anh.
Chúng ta ở trong này sống hơn bốn mươi ngày, không có người nào biết.
Hẳn là ông trời sẽ không cướp đi hơn bốn mười ngày hạnh phúc của em…
– Tố tố, sư tỷ…
Trong tim Diệp Mặc giống như bị cái gì chặn lại, nhưng không có cách nào nói ra được.
Lạc Ảnh vuốt tóc Diệp Mặc nói:
– Anh thích em từ lúc nào? Có thật là bởi vì giấc mộng kiếp trước của anh không? Anh thích em ở kiếp trước, hay là em ở kiếp này?
Diệp Mặc ngẩng đầu nhìn đôi mắt sáng ngời của Lạc Ảnh, chậm rãi nói:
– Có lẽ đó không phải là mộng, có lẽ đó là sự thật.
Lúc đó em là sư phụ anh, anh kính trọng em yêu em, trong lòng cũng không dám có suy nghĩ không tôn trọng em.
Nhưng khi anh hiểu được đó là yêu, thì đã quá muộn rồi.
Mãi đến ngày đó, ở trong sa mạc anh thấy em mặc váy vàng đứng trên cát vàng, em lại cứu anh.
Ở đấy, trước khi anh chết, em dùng khổ tuyền kia khiến anh tỉnh lại.
Trong cơ thể anh bây giờ còn có máu của em…
– Ừ, em cũng giống như anh.
Khi anh ôm em chạy trốn khỏi sự truy sát của bọn trùng, khi anh dẫn theo em trốn vào hang động trong sa mạc, em đã biết không thể quên được anh.
Bởi vì trong cơ thể em cũng có máu của anh… Khi anh tặng cho em một cái thạch trì, em biết em đã yêu anh.
Khi anh đuổi tới Tĩnh Nhất Môn vì em leo lên núi đao, em biết em đã không thể không có anh.. – Sau đó em đi khắp nơi.
Em không biết mình nên đi đâu.
Em thấy rất hoang mang.
Cuối cùng em định lén đi nhìn anh, nhưng em lại sợ sau khi nhìn thấy anh, rốt cuộc em sẽ không nỡ rời khỏi.
Có một ngày, em đi vừa mệt vừa đói, cô Hoán trong thôn An Lý đưa em tới đây.
Em ở lại đây luôn.
– Em ở chỗ cao nhất của thôn.
Mỗi ngày em đều chờ đợi, có phải sẽ có một ngày anh bỗng nhiên xuất hiện.
Tuy rằng em biết đây chỉ là do em muốn an ủi chính mình, nhưng mỗi ngày em vẫn đứng ở ngoài nhà nhìn suốt một giờ.
Sau đó em không có cách nào ngăn được nỗi nhớ anh.
Em đã tới sa mạc lấy thạch trì mà anh đã tặng cho em về.
– Mãi đến ngày đó, anh mới thật sự xuất hiện trong mắt em.
Em thật sự rất cảm kích ông trời.
Là ông trời đã đưa anh tới.
Ngày đó em quyết định phải gả cho anh.
Bất kể điều gì ngăn cản, em đều phải…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 607: Lại Đến Cửu Đường
Lại Đến Cửu Đường
T
iếng nói chuyện dần dần nhỏ xuống, hai người cứ ôm lấy nhau như vậy, mãi đến khi dưới chân núi truyền đến một tiếng gà gáy.
– Trời đã sáng…
Diệp Mặc theo bản năng nói.
Bọn họ cứ ngồi như vậy suốt một đêm.
Diệp Mặc ôm Lạc Ảnh ở trong lòng lại không muốn động đậy.
Bỗng nhiên Diệp Mặc lại nghĩ tới điều gì.
Hắn lấy ra một bọc nhỏ đưa cho Lạc Ảnh nói:
– Tố Tố, đây là vật do chưởng môn Tĩnh Nhất Môn bảo anh giao lại cho em.
Anh vẫn chưa mở ra.
Em xem đây là cái gì?
Lúc trước, khi Diệp Mặc rời khỏi Tĩnh Nhất Môn, sư thái Tĩnh Nhàn đã bảo Diệp Mặc chuyển cái túi này lại cho Lạc Ảnh.
Chỉ bởi vì Diệp Mặc vẫn không tìm được Lạc Ảnh, nên hắn vẫn chưa mở ra.
Lạc Ảnh cảm thấy kỳ lạ nhận xong liền mở túi ra nhìn vào bên trong.
Bên trong chỉ có hai quyển sổ không biết dùng vật liệu gì để chế tạo thành.
Còn dùng mực màu vàng để viết ngày tháng.
– Em chưa từng thấy kiểu chữ này.
Đây là gì vậy?
Sau khi cầm quyển sổ mở ra Lạc Ảnh liền cảm thấy kỳ lạ hỏi.
Diệp Mặc nhận quyển sổ trong tay Lạc Ảnh, lập tức ngây ngẩn cả người.
Không ngờ đây chính là chữ viết của đại lục Lạc Nguyệt.
Sao chữ viết của đại lục Lạc Nguyệt lại có mặt ở Tĩnh Nhất Môn.
Hiện tại còn đưa đến trong tay Lạc Ảnh?
– Đây chính là công pháp tu luyện của em, giống với công pháp anh đã dạy cho em.
Diệp Mặc chỉ mở trang đầu tiên, đã nhận ra đây là công pháp Lạc Ảnh đã tu luyện lúc trước.
– A, nói như vậy, tất cả những gì anh mơ đều là sự thật sao?
Lạc Ảnh run rẩy cầm lấy quyển sổ trong tay Diệp Mặc hỏi.
Kỳ thật cô không hỏi cũng biết đây hẳn là sự thật.
Bởi vì công pháp tu luyện Diệp Mặc dạy cho cô cũng là thật.
Diệp Mặc gật đầu.
– Đúng vậy.
Điều duy nhất hắn không hiểu được chính là vì sao thứ này lại xuất hiện ở địa cầu, hơn nữa chưởng môn Tĩnh Nhất Môn còn nhận được.
Cái ngày kia, ngày 26 tháng 4.
Một ngày rất quen thuộc.
Đúng rồi, ngày 26 tháng 4, hắn và Lạc Ảnh thoát chết tới nơi khác, cũng chính là ngày hắn sống lại.
– Vậy anh xem thử quyển này đi.
Lạc Ảnh lấy ra một quyển sổ khác đưa cho Diệp Mặc, cắt đứt dòng suy nghĩ của Diệp Mặc.
Diệp Mặc chỉ lật vài tờ, trong lòng liền cảm giác được một sự yêu thương trĩu nặng.
Dường như cảm giác được sự thay đổi của Diệp Mặc, Lạc Ảnh thấy khó hiểu hỏi.
– Vậy trên đó viết những gì?
Diệp Mặc ôn nhu nói:
– Tố Tố, đây là nhật kí của em kiếp trước.
Rất nhiều chuyện giống như những điều anh đã mơ thấy…
– A…
Lạc Ảnh nghe nói là nhật kí của mình, vội vàng lấy quyển sổ lại, nói:
– Chờ em xem xong sẽ lại cho anh xem.
Diệp Mặc gật đầu.
– Ừ, có lẽ em có thể thông qua những điều trong đó nhớ lại mọi chuyện.
Chỉ có điều em không để anh xem cũng không sao.
Mặt Lạc Ảnh liền đỏ lên.
– Em khẳng định sẽ cho anh xem.
Chỉ có điều em không biết trên đó có thể viết gì đó mắng anh hay không, cho nên em rất lo lắng… Còn nữa, anh phải dạy em biết kiểu chữ này.
Diệp Mặc lại ôn nhu nói:
– Đương nhiên.
Anh đã nói kiếp trước em dạy anh, vậy kiếp này tới lượt anh dạy cho em.
Những chữ anh học phần nhiều đều do em dạy cho anh.
– Đó chỉ là giấc mơ của anh..
– Không, anh vẫn xem nó là thật.
Nhìn Lạc Ảnh cất quyển sổ, bỗng nhiên Diệp Mặc nói:
– Đợi lát nữa anh giúp em chế luyện một nhẫn trữ vật giống như của anh.
Vật liệu đều có đủ.
Việc chế luyện nhẫn trữ vật rất đơn giản.
Chỉ có điều Diệp Mặc cố ý làm một viên kim cương xanh hắn đã cho Ninh Khinh Tuyết một chiếc.
Một chiếc này là dành cho Lạc Ảnh.
Chỉ có điều trong lòng hắn có chút khó xử.
Hắn không biết nên nói với Lạc Ảnh thế nào về chuyện của Ninh Khinh Tuyết.
Cũng may thời gian còn dài.
Chờ có cơ hội sẽ nói với Lạc Ảnh sau cũng được.
Nhẫn được chế luyện rất nhanh.
Diệp Mặc chế luyện nhẫn tốt, để một ít đan dược chữa thương và tu luyện cần thiết vào đó, rồi mới đưa cho Lạc Ảnh.
Lạc Ảnh nhận chiếc nhẫn do Diệp Mặc chế luyện ra, nhìn đi nhìn lại.
Vẻ mặt cô và Ninh Khinh Tuyết thật giống nhau.
Sự vui mừng trong mắt bất kể dùng cái gì cũng không có cách nào ngăn cản được.
Nhẫn có một viên ngọc xanh không phải là quan trọng.
Nhẫn có thể bỏ đồ vật vào cũng không phải là quan trọng.
Điều quan trọng chính là chiếc nhẫn này là do Diệp Mặc chế luyện cho cô.
– Đeo giúp em…
Giọng nói của Lạc Ảnh có chút run rẩy.
Tuy rằng cô rất ít khi sống trong thành phố, nhưng cũng biết chiếc nhẫn này đại biểu cho cái gì.
Diệp Mặc dịu dàng giúp Lạc Ảnh đeo nhẫn, nhìn bộ dạng Lạc Ảnh yêu thích tới mức không buông tay, trong lòng cũng cảm thấy vô cùng ấm áp.
Hắn không quấy rầy Lạc Ảnh, mà lấy điện thoại di động ra, chuẩn bị khởi động máy nhắn tin cho em gái và Khinh Tuyết, nói cho các cô biết mình vẫn tốt.
Chỉ có điều điện thoại di động của hắn vừa mới được khởi động, đã liên tiếp xuất hiện tin nhắn.
Ngoại trừ những lời hỏi thăm của Khinh Tuyết và em gái ra, không ngờ phần lớn tin nhắn đều do Lý Xuân Sinh gửi tới.
Còn có cả tin nhắn do Thi Tu gửi tới nữa.
Tất cả nội dung tin nhắn đều là vấn đề về vụ án Cửu Hà ở thành phố Cửu Đường.
Hiện tại Trần Xương Huy đã bị dẫn đi.
Hơn nữa Lý Xuân Sinh còn nói anh ta có việc gấp cần tìm mình.
Tin nhắn của Thi Tu cũng giống như thế.
Diệp Mặc vội vàng gọi điện thoại lại.
Nhưng điện thoại của hai người đều đã tắt máy, không có cách nào liên lạc được.
Diệp Mặc nhắn tin cho đám người Khinh Tuyết và Bắc Vi, Diệp Lăng trước, quyết định về Cửu Đường xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Lý Xuân Sinh đường đường là Giám đốc sở, lập tức liền tiếp cận với cấp bộ, sao có thể tham gia vào vụ án rõ ràng như thế, còn có thể bị liên lụy vào?
– Làm sao vậy, sư đệ.
Lạc Ảnh lại phát hiện khi cô gọi sư đệ đều thuận miệng hơn nhiều so với những cách gọi khác.
Diệp Mặc không để ý tới cách gọi của Lạc Ảnh, mà nói:
– Hai người bằng hữu của anh ở Cửu Đường xảy ra chút vấn đề.
Anh phải nhanh chân đến xem sao.
Ban đầu anh còn muốn ở trong này với em thêm vài ngày.
Rất xin lỗi, Tố Tố…
Lạc Ảnh vuốt ve cái nhẫn cười thản nhiên nói.
– Chúng ta là vợ chồng có cái gì phải nói xin lỗi.
Anh đi đâu, đương nhiên em sẽ đi cùng anh.
Em ở nơi này cũng không có đồ đạc gì.
Đợi lát nữa em mang thạch trì kia đi theo là được rồi.
Còn nữa, anh để nhiều tiền như vậy ở trong nhẫn của em cũng không có tác dụng.
Đợi lát nữa em cho chú Võng và cô Hoán, bảo bọn họ chia phần cho người trong thôn.
Sau khi anh bị thương, nhân sâm anh ăn cũng do chú Võng đào được.
Chúng ta kết hôn cũng do bọn họ bỏ tiền ra…
Diệp Mặc mỉm cười, kéo tay Lạc Ảnh nói:
– Không cần, chỗ anh vẫn còn.
Nói xong trước mặt Diệp Mặc liền xuất hiện một đống tiền.
Số tiền mặt này là do Úc Diệu Đồng chuẩn bị cho hắn, hắn vẫn chưa dùng tới.
Hiện tại lấy ra cho người ở đây là được rồi.
Số tiền hắn lấy từ trong nhẫn ra hầu như đều là đôla.
Tiền Hoa Hạ chỉ có năm trăm triệu.
Hắn đã cho Lạc Ảnh một trăm triệu.
Chỗ này còn lại có hơn bốn trăm triệu.
Toàn bộ đều lấy ra hết.
Người trong thôn rất đơn thuần.
Tuy rằng Diệp Mặc lấy ra một đống tiền như thế, khiến bọn họ cảm thấy khiếp sợ.
Nhưng khi chia xuống cho mọi người trong thôn, không có bất cứ kẻ nào đưa ra dị nghị.
Thậm chí khi Diệp Mặc và Lạc Ảnh rời khỏi, toàn bộ người trong thôn đều đến đưa tiễn.
– Bọn họ đều là người tốt.
Khi Lạc Ảnh và Diệp Mặc đã đi rất xa, còn có thể thấy có người đứng ở đầu thôn đang vẫy tay.
Cô sống trong thôn An Lý, hầu như mọi người trong thôn đều giúp cô.
– Bởi vì em là tiên nữ.
Diệp Mặc vừa cười vừa nói.
Trong lòng hắn rất cảm ơn Lạc Ảnh có thể gặp được một thôn trang thành thật chất phác như thế.
So với bên ngoài thôn trang, nơi này hoàn toàn không có sự tranh cãi ầm ĩ về lợi ích.
Tuy rằng không biết về sau sẽ như thế nào, nhưng ít nhất bây giờ vẫn chưa có.
Thành phố Cửu Đường dường không không khác mấy so với khi Diệp Mặc tới đây lần trước, nhưng Diệp Mặc lại cảm giác được sự biến hóa trong đó.
Cụ thể ở chỗ nào, hắn lại không nói ra được.
Việc đầu tiên sau khi đến thành phố Cửu Đường, Diệp Mặc liền gọi điện thoại cho ba mẹ con Lỗ Linh.
Nhưng cũng không lần nào liên lạc được.
Diệp Mặc quyết định chờ Lạc Ảnh mua quần áo trước, sau đó sẽ đi tới tập đoàn Cửu Hà hỏi thăm một chút.
Hắn không tin một quan tòa nổi bật như vậy, thêm một quan to cấp tỉnh tham gia còn có thể bị thua.
Một bộ quần áo màu vàng nhạt mặc ở trên người Lạc Ảnh, kết hợp với vòng cổ và nhẫn do Diệp Mặc chế luyện cho cô, khiến toàn thân Lạc Ảnh càng trở nên mờ ảo giống như tiên nữ.
Toàn bộ nhân viên trong cửa hàng quần áo đều bị vẻ đẹp tuyệt thế của Lạc Ảnh thuyết phục.
Có lẽ các cô chưa từng gặp một người nào thật sự xinh đẹp như Lạc Ảnh.
Lạc Ảnh không có khái niệm đối với tiền.
Diệp Mặc đối với tiền cũng không có khái niệm.
Mấy bộ quần áo tổng cộng đã mấy trăm ngàn, đối với Lạc Ảnh và Diệp Mặc mà nói có lẽ rất bình thường.
– Anh chờ em một chút.
Em qua siêu thị mua chút đồ lặt vặt.
Lạc Ảnh thấy Diệp Mặc đang gọi điện thoại, cười nói với Diệp Mặc một chút, sau đó liền đi vào siêu thị.
Diệp Mặc biết hẳn là Lạc Ảnh đi mua đồ dùng của phụ nữ, hắn không đi theo, vừa đứng ở cửa chờ cô, vừa nghĩ xem chuyện này rốt cuộc đã xảy ra vấn đề ở chỗ nào?
– A, anh là Diệp Mặc sao?
Một giọng nói đột ngột cắt đứt dòng suy nghĩ của Diệp Mặc.
Một người đàn ông chưa đến ba mươi tuổi đứng ở trước mặt hắn.
Khoác tay anh ta là một cô gái ăn mặc rất diêm dúa.
Cô gái thoạt nhìn khoảng hai mươi tuổi.
Cô ta không xấu, nhưng khuôn mặt của cô ta được trang điểm quá dày khiến Diệp Mặc nhìn rất không thoải mái.
Diệp Mặc thấy người đàn ông này có chút quen mắt.
Hắn nhanh chóng nghĩ ra.
Người này và hắn rất ít tiếp xúc, cũng là bạn học của hắn ở trường đại học Ninh Hải.
Hình như anh ta tên là Vương Sở.
Nhưng quan hệ giữa Vương Sở và Thi Tu thực sự không tồi.
Anh ta là một trong số rất ít bằng hữu của Thi Tu.
Mặc dù hồi học trong trường đại học, Thi Tu đã có rất ít bằng hữu, nhưng so với Diệp Mặc vẫn nhiều hơn một chút.
Chỉ có điều không ngờ được hắn lại gặp Vương Sở ở đây.
Diệp Mặc lại nhớ rõ, sau khi hắn đến đại học Ninh Hải, trước đó dường như không nói chuyện với Vương Sở quá ba câu.
– Anh là Vương Sở sao? Sao anh lại ở đây?
Diệp Mặc cảm thấy kỳ lạ hỏi.
– A, anh thật sự là Diệp Mặc sao? Tôi nói thoạt nhìn có hơi giống, không ngờ được anh thật sự là Diệp Mặc.
Chỉ có điều anh thay đổi quá nhiều.
Thiếu chút nữa thì tôi cũng không nhận ra được.
Thi Tu hẹn tôi tới đây.
Anh ấy gặp phải một chuyện, đúng lúc tôi đang công tác ở Cửu Đường, nên qua luôn.
Vương Sở nói, Diệp Mặc lập tức hiểu được.
Xem ra Thi Tu cũng vội vã tìm người hiểu tình hình, hoặc là đang tìm người giúp đỡ.
Bởi vậy có thể thấy được, chuyện này đã liên lụy đến Thi Tu rồi.
Diệp Mặc không quen với Vương Sở, nhưng nếu Thi Tu tìm anh ta đến đây, khẳng định anh ta cũng công tác trong ban ngành của Chính phủ Cửu Đường.
Diệp Mặc không biết sở dĩ Vương Sở chủ động chào hỏi với hắn, một phần là bởi vì Thi Tu, còn có một phần bởi vì sau khi tốt nghiệp, anh ta đã không còn ngây thơ như lúc trước.
Ngay khi Diệp Mặc tính hỏi một chút về tình hình của Thi Tu, giọng nói của Lạc Ảnh có chút tức giận truyền đến.
Diệp Mặc lập tức bước vài bước tới trước mặt Lạc Ảnh.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 608: Chúng Ta Là Bạn Bè
Chúng Ta Là Bạn Bè
T
iểu thư, công ty điện ảnh và truyền hình Hongkong của chúng ta thực lực là hạng nhất đó, với điều kiện của cô, dưới sự hóa trang và lăng xê của chúng tôi, tôi dám khẳng định tuyệt đối sẽ nổi tiếng khắp toàn cầu, thậm chí đi Hollywood cũng là bình thường…
Lúc Diệp Mặc đứng bên cạnh Lạc Ảnh, một lão hói đầu mập mạp còn đang lải nhải.
Hóa ra là muốn Lạc Ảnh đi tham gia giới giải trí, Diệp Mặc có chút buồn cười.
Hắn ngăn cản lão mập mạp còn đang nói bốc nói phét – Không cần, chúng tôi không có bất kỳ hứng thú gì với những thứ ông nói, nhường một chút.
-Đi thôi Tố Tố, người như thế khắp nơi đều có, không cần phải để ý.
Diệp Mặc giúp Lạc Ảnh cầm đồ trong tay, kéo Lạc Ảnh xoay người rời đi.
-Đừng mà, tôi thật sự không phải là thăm dò ngôi sao, tôi là cổ đông điện ảnh và truyền hình Hongkong, anh bạn kia, bạn gái của anh là nhân tài như vậy, không đi điện ảnh và truyền hình thật sự là…
Lão mập mạp kia không ngờ rất là nhanh nhẹn, vòng một cái liền đi tới trước Diệp Mặc.
Lạc Ảnh nhíu mày, cô thật không ngờ còn có người như thế, mình cũng rất là mất hứng mà cự tuyệt, người này làm sao còn như vậy.
Diệp Mặc một tay ném lão hói đầu mập mạp còn muốn nói chuyện ra ngoài, vừa lúc dừng bên cạnh thùng rác cách đó không xa, đụng phải rác rưởi trong thùng rác, đổ lên mặt lão.
Diệp Mặc không ngờ tới chính là, bọn họ vừa mới rời đi, lão mập bị Diệp Mặc ném ra bên cạnh thùng rác này, lập tức liền bò lên, sau đó tùy tiện lau rác rưởi trên mặt một chút, cầm điện thoại lên liền bấm số, -Chú Thông, cháu ở Cửu Đường phát hiện một cô gái đẹp như tiên, tuyệt đối giống như là tiên nữa… Thật, đây tuyệt đối là sự thật, cháu dám khẳng định cô ấy là đệ nhất mỹ nữ của Hoa Hạ… đúng, đúng, cháu khẳng định chỉ cần cô ấy đồng ý gia nhập công ty của chúng ta, công ty của chúng ta lập tức sẽ nổi tiếng toàn thế giới…
-Vương Sở, dẫn tôi tới chỗ các anh hội tụ, đã lâu tôi cũng không nhìn thấy Thi Tu rồi.
Diệp Mặc kéo Lạc Ảnh đi tới trước mặt Vương Sở nói.
Vương Sở dại ra nhìn Lạc Ảnh bên người Diệp Mặc, sau một lúc lâu mới phản ứng kịp, – Được, được, chúng ta đi…
Chỉ có điều trong lòng của y quá rung động, cô gái đi cùng Diệp Mặc này quá đẹp, là quan hệ thế nào với Diệp Mặc? Nghe nói vị hôn thê Ninh Khinh Tuyết của Diệp Mặc là đệ nhất mỹ nữ Yến Kinh, khó tin cô gái này chính là Ninh Khinh Tuyết? Không phải nói bọn họ đã sớm chia tay rồi sao?
– Diệp Mặc, cô ấy là?
Vương Sở cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:
– Đây là vợ tôi, Lạc Ảnh.
Tố Tố, đây là bạn học của anh, Vương Sở.
Lạc Ảnh không thích nói chuyện với người lạ, chỉ gật gật đầu.
Cô gái vẫn đứng bên người Vương Sở cũng sợ ngây người, trong lòng cô thật sự chưa từng gặp qua cô gái xinh đẹp như Lạc Ảnh, Diệp Mặc này thoạt nhìn cũng rất bình thường, thậm chí không giống một kẻ có tiền, hắn như thế nào lại có được cô gái ưu tú như vậy? Vốn còn có một chút kiêu ngạo, ở trước mặt Lạc Ảnh liền bị nghiền nát.
-Đi thôi, Thi Tu đến Cửu Đường đã bao lâu rồi? -Tửu thành 613 ở phía trước là chi nhánh của Yến Kinh.
Thi Tu chỉ bảo chúng tôi ở đó chờ y, y rất nhanh sẽ đến, tôi cũng không biết y lúc nào đến Cửu Đường.
Vương Sở chỉ chỉ một khách sạn xa hoa cách đó không xa.
-Vậy cùng đi nhé.
Diệp Mặc đối với Tửu Thành 613 của Yến Kinh không xa lạ gì, là nơi tụ tập khách sạn giải trí đứng số một số hai Yến Kinh.
Hơn nữa Tửu Thành 613, ở các thành phố lớn trên cả nước đều có chi nhánh, cho nên Vương Sở vừa nói tửu thành 613 hắn đã biết rồi.
Vương Sở đi tới bên cạnh Diệp Mặc, nhỏ giọng nói:
– Hình như Thi Tu lần này gặp phải phiền toái không nhỏ đâu, chúng ta mặc dù có lòng trợ giúp y, nhưng đối phương lai lịch quá lớn, nói không chừng chỉ cần một cái đầu ngón tay là có thể diệt chúng ta.
Nếu… ôi…
Diệp Mặc âm thầm lắc lắc đầu, hắn đương nhiên biết cách nghĩ Vương Sở, ý của Vương Sở là nếu hắn vẫn là người của Diệp gia thì tốt rồi.
Vương Sở này, Diệp Mặc tuy rằng tiếp xúc không nhiều lắm tuy nhiên cũng nghe Thi Tu nói qua vài lần.
Vương Sở tuy rằng cũng coi như là đầy nghĩa khí, nhưng tuyệt đối sẽ không bỏ qua lợi ích của bản thân đi giúp Thi Tu, lần này đáp ứng lời mời mà đến, nhất định là muốn giữ thể diện mà thôi.
Hơn nữa Diệp Mặc hoài nghi, Vương Sở tuy rằng quan hệ trong trường học với Thi Tu cũng không tệ lắm, nhưng sau khi tốt nghiệp, hẳn là không có liên hệ gì rồi, bọn họ liên hệ lại rất có thể là sau chuyện Thi Tu trở thành Chủ tịch huyện.
Tửu Thành 613, phòng xa hoa nhất đương nhiên là 613, lấy năng lực của Thi Tu căn bản không có cách nào vào được 613, cho nên Thi Tu chọn phòng 616, đối diện với 613
Đây là kết quả mà bạn bè của y ở Cửu Đường giúp.
Lúc Vương Sở và Diệp Mặc đến 616, trừ một gã tinh anh ngồi dựa vào góc tường đưa mắt liếc Diệp Mặc một cái, hầu như tất cả mọi người đều nhìn về phía Lạc Ảnh.
Thậm chí có hai người trong mắt còn toát ra ánh lửa nóng, đã đang nghĩ đến tâm tư của mình rồi, cô gái xinh đẹp như vậy xuất hiện ở nơi này, bọn họ đừng nói là nhìn, cho dù là nghe nói cũng chưa nghe nói qua.
Diệp Mặc vừa thấy trong lòng liền không vui, những người bạn này của Thi Tu rút cục là người như thế nào, Lạc Ảnh rõ ràng ở bên cạnh mình, hai vị kia còn dùng loại ánh mắt này nhìn cô ấy.
Trong phòng đã có sáu người rồi, thêm bốn người Diệp Mặc nữa là mười người rồi.
Ngoại trừ Vương Sở ra, còn có hai người Diệp Mặc cũng quen biết, đều học ở đại học Ninh Hải, chỉ không cùng lớp thôi.
-Xin chào, tôi là Tiết Quốc Dương, là bạn bè thân thiết với Thi Tu.
Xin hỏi anh là?
Một người đàn ông dáng người bậc trung đi tới, giơ tay nói với Diệp Mặc.
Tên Tiết Quốc Dương này Diệp Mặc đã nghe Thi Tu nói qua, là bạn bè thân thiết của Thi Tu.
Cũng là bạn học cấp ba của Thi Tu, hơn nữa còn là người rất trượng nghĩa.
Lúc Diệp Mặc ở Ninh Hải, không chỉ một lần nghe Thi Tu nhắc đến y.
Hơn nữa, lúc Diệp Mặc vừa tiến vào, y chỉ liếc Lạc Ảnh có một cái, tuy trong mắt cũng lộ ra vẻ kinh diễm nhưng y rất nhanh đã dời ánh mắt đi, là người đầu tiên đứng lên chào hỏi mình.
-Tôi là Diệp Mặc, bạn của Thi Tu.
Diệp Mặc vươn tay khẽ mỉm cười nói.
-A, anh chính là anh Mặc, tôi đã nhiều lần nghe thấy đại danh của anh.
Trong mắt Tiết Quốc Dương lộ ra niềm vui bất ngờ, là niềm vui bất ngờ phát ra từ nội tâm.
Thi Tu đã nói với y, nếu Diệp Mặc đến đây, còn có thể giúp một chút, còn những người khác sẽ rất khó nói.
Diệp Mặc và y bắt tay nói:
– Thi Tu và tôi là bạn bè, anh là bạn của Thi Tu, vậy về sau anh gọi tôi là Diệp Mặc đi.
-Được, Diệp Mặc, tôi sẽ không khách khí nữa.
Tiết Quốc Dương rất cởi mở.
Bởi vì Tiết Quốc Dương coi trọng Diệp Mặc, những người còn lại trong phòng đều đứng lên chào hỏi Diệp Mặc.
Lúc này Diệp Mặc mới hiểu, sáu người ở đây, trừ hai cô gái là đi theo bạn của bọn họ tới, ba người còn lại đều là bạn học hoặc đồng hương của Thi Tu.
Tiết Quốc Dương là một trưởng đồn công an của Hà Phong, ba người còn lại, hai người công tác ở Cửu Đường, một người mở một công ty ngoại thương ở Cửu Đường, tên là Mi Phương.
Còn một người vóc dáng cao kều tên Lưu Á Hoa, công tác ở viện kiểm sát Cửu Đường, người lớn tuổi nhất đã hơn ba mươi tên là Bạch Hữu Hỉ, làm nghề gì y cũng không nói.
– Thi Tu hẹn chúng ta tới đây, tại sao y đến bây giờ còn chưa tới?
Lưu Á Hoa thấy người đến khá đủ, Thi Tu vẫn còn chưa đến, nói có chút không thoải mái.
-Ai biết, Tiết Quốc Dương kia, Thi Tu rốt cuộc có chuyện gì?
Bạch Hữu Hỉ cũng phụ họa nói.
Trong lòng Diệp Mặc lạnh lùng cười, hắn vừa nghe hai người nói, đã biết trông cậy vào người như thế ra tay giúp đỡ là tuyệt đối không nhờ vả được.
-Được rồi, tôi đành nói thật với mọi người.
Tiết Quốc Dương nhìn thoáng qua Diệp Mặc, dường như có chút lo lắng, ở đây chỉ có y biết năng lượng của Diệp Mặc là lớn nhất.
Chỉ có điều lớn đến mức nào y cũng không rõ nữa.
– Thi Tu gần đây gặp một chút phiền toái, án di sản của Cửu Đường, ta nghĩ ở người Cửu Đường hẳn đều biết.
Phương diện này liên lụy đến Bí thư Thành ủy của Hà Phong, Thi Tu có được vị trí Chủ tịch huyện, bí thư Xuân Sinh cũng dốc rất nhiều sức lực…
Tiết Quốc Dương còn chưa nói hết, đã bị Bạch Hữu Hỉ ngắt lời, – Quốc Dương, chúng tôi đều là một lũ tôm tép nhãi nhép, nào có năng lực tiếp xúc với loại cấp cao này? Thi Tu hẹn chúng ta tới đây giúp việc này, đây không phải là làm mất mặt sao?
-Bạch Hữu Hỉ, sao anh lại nói như thế? Lúc Thi Tu làm chủ tịch huyện giúp anh bao nhiêu? Anh vẫn là đồng hương của Thi Tu, bây giờ còn chưa bảo anh giúp cái gì anh đã kêu rồi, cũng quá bạc tình bạc nghĩa mà.
Nếu anh không muốn giúp, anh đi đi, nơi này thêm anh cũng không nhiều, bớt đi anh cũng không ít.
Tiết Quốc Dương có chút tức giận, y đương nhiên biết Bạch Hữu Hỉ nói như vậy chắc chắn là vì biết tình trạng bí thư Xuân Sinh không tốt.
-Được rồi, được rồi, mọi người đừng cãi nhau nữa, mặc dù lời Hữu Hỉ nói có chút không xuôi tai nhưng cũng là sự thật.
Đấu với đại nhân vật thế này, nhưng chỉ là chút việc nhỏ, ngược lại có thể làm được.
Nếu không thì Quốc Dương anh nói kế hoạch ra đi, chúng ta xem mình có thể giúp được gì.
Mặc dù tôi kinh doanh không lớn, chuyện khác cũng không giúp được gì, tuy nhiên về tài chính cũng có thể hỗ trợ một chút.
Mi Phương thấy mọi người cãi nhau vội vàng cười ha hả, đứng lên nói.
Diệp Mặc thầm than, Thi Tu cũng là không có cách nào, ngoại trừ Tiết Quốc Dương là thật lòng muốn trợ giúp y ra, người còn lại vừa nhìn đã biết, toàn bộ là đi đánh xì dầu (*đánh đấm giả bộ cho có khí thế) mà thôi.
Lúc mọi người còn đang cãi nhau, cửa phòng bỗng nhiên được mở ra, Thi Tu chật vật vọt vào, trên mặt còn in vài vết tay.
-Mọi người mau đi đi, tôi bị bọn xã hội đen truy sát, mau lên…
Thi Tu đang nói một nửa bỗng ngừng lại, y nhìn thấy Diệp Mặc.
-Diệp Mặc, sao anh lại đây?
Bỗng nhiên y có cảm giác trong lòng bình an, sở dĩ gọi vài người bạn đến hỗ trợ cũng chỉ là do không có cách xử lí mà thôi, mục đích của y vốn chỉ tìm những người bạn này đến để điều tra một việc, căn bản cũng không muốn thông qua những người bạn này cứu Lý Xuân Sinh.
Diệp Mặc đi qua, vỗ vỗ vai Thi Tu, nói:
– Đừng nóng vội, có chuyện gì từ từ nói, trời không sập xuống đâu.
-Xin lỗi, mỗi lần đều làm phiền anh, khiến anh lo lắng.
Thi Tu ảm đạm nói.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, – Đừng nói như vậy, chúng ta là bạn bè, về sau tôi có việc, anh cũng có thể giúp tôi.
Mắt Thi Tu có chút nóng lên, y vốn gọi mười mấy người bạn đến, nhưng chỉ có vài người tới, mà Diệp Mặc luôn xuất hiện vào lúc y khó khăn nhất.
Nếu như Diệp Mặc có chuyện, tuy rằng y muốn giúp, nhưng nhất định không giúp nổi.
Diệp Mặc nói như vậy, chỉ muốn y yên tâm hơn thôi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 609: Mày Dám Nổ Súng
Mày Dám Nổ Súng
C
ó chuyện gì thế? Thi Tu.
Bạch Hữu Hỉ nghe nói bọn xã hội đen truy sát Thi Tu, vội hoảng hốt đứng lên.
Nói xong, hình như hiểu ra gì, Bạch Hữu Hỉ dứt khoát không đợi Thi Tu trả lời, liền lôi một cô gái đến nói:
-Đúng rồi, chúng tôi có chút việc, đi trước đây.
Chỉ là Bạch Hữu Hỉ vừa đi đến cửa đã bị đá trở lại, đồng thời từ cửa truyền đến giọng nói mỉa mai:
-Đã đến rồi thì đừng nghĩ đi, đại ca tao bảo chúng mày ở đây đợi, anh ấy sắp đến rồi.
-Không liên quan đến tôi…
Bạch Hữu Hỉ muốn giải thích, nhưng không có người để ý đến y.
-Diệp Mặc, cô ấy là…
Thi Tu phản ửng trở lại, không quan tâm đến Bạch Hữu Hỉ, anh ta biết Bạch Hữu Hỉ là hạng người nào, chỉ là thực sự anh ta không tìm được người giúp, Bạch Hữu Hỉ có tí khôn vặt, hơn nữa y là người nợ anh ta nên anh ta mới gọi đến.
Người Thi Tu hỏi là Lạc Ảnh, lúc này anh ta đã nhìn thấy Lạc Ảnh bên cạnh Diệp Mặc.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, kéo tay Lạc Ảnh nói:
-Đây là vợ của tôi, Lạc Ảnh, Tố Tố, đây là Thi Tu, bạn học trước kia của anh, cũng là bằng hữu.
-Là chị dâu, chào chị, xin lỗi chị, lần này em lại lôi anh Diệp Mặc vào rồi.
Thi Tu bỗng giật mình, ngoài Diệp Mặc ra, còn có ai xứng với một người đẹp như Lạc Ảnh.
-Chào anh.
Lạc Ảnh mỉm cười, mắt cô đều hướng về Diệp Mặc.
Vì Diệp Mặc nói Thi Tu là bạn của hắn, cô mới đáp một câu.
Nếu không cô không muốn cùng những người này nói chuyện, không phải tính cô cao ngạo, mà là vì cô vốn không thích nói chuyện với người lạ.
Diệp Mặc không để ý đến hai người ở cửa, bảo Vương Sở đóng cửa rồi mới khoát tay nói:
-Đều ngồi xuống hết đi, Thi Tu rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, anh nói xem.
Thi Tu thở dài, lúc này mới lên tiếng:
-Vụ án ở thành phố Cửu Đường sau đó anh Lý đã nói với em, em mới biết là bạn của anh, anh Xuân Sinh tiếp vụ án này, cũng là anh chào hỏi.
Nhị thẩm xong lẽ ra không có chuyện gì, nhưng vì Hằng thiếu gia đến nên xảy ra chuyện lớn.
-Hằng thiếu gia? Hắn là ai?
Diệp Mặc ngạc nhiên hỏi.
Thi Tu lắc đầu nói:
-Không ai biết hắn tên gì, Xuân Sinh chỉ nói hắn là người của Đới gia, hình như tên là Đới Hằng.
Năng lượng của hắn rất lớn, đạt đến tầng của hắn, lanh đạo một phương như anh Xuân Sinh chẳng đáng là gì.
Thực ra anh Xuân Sinh không có cơ hội nói chuyện với loại người như hắn, càng không kết oán gì với hắn.
Vì chuyện này nói với người khác không có lợi ích gì, ngay cả lợi hại như Lý Xuân Sinh cũng không đủ tư cách kết oán với Hằng thiếu gia, những người bạn còn lại của Thi Tu càng không cần nói đến, nói rồi đối với bọn chỉ có chuyện xấu, không có tốt đẹp gì, nên Thi Tu trước kia ngay cả Tiết Quốc Dương cũng không nói chuyện này.
Diệp Mặc từng nghe nói đến Đới gia này, hình như lần trước hắn nghe Thi Tu nói qua, Thi Tu nghe chỗ cô bạn gái.
Từ khi Tống gia và Kiều gia ở Yên Kinh thất thế, Đới gia và Khâu gia trỗi dậy, tên Đới Hằng này là người của Đới gia ư? Nhưng dù là người của Đới gia, Lý gia cũng sẽ không sợ, tại sao đã động đến Lý Xuân Sinh rồi, Lý gia vẫn chưa có động tĩnh? Lý Xuân Sinh coi như là người của Lý gia, lúc trước Lý Thu Dương đã có lòng bỏ thời gian đi lôi kéo.
Bây giờ Tiết Quốc Dương nghe Thi Tu nói như vậy, liền hỏi một cách kỳ lạ:
-Ngay cả anh Lý cũng không đủ tư cách kết oán với loại người này, hắn vì sao lại nhúng tay vào vụ án nhỏ này chứ? -Đây vẫn chưa phải là điều quan trọng nhất, quan trọng nhất là cái chết của Dịch Cửu Hà có liên quan đến anh Xuân Sinh đã nhanh chóng truyền ra ngoài, nói một bí thư của thành phố Hà Phong như anh ấy lại vì vụ án này mà chạy đến Cửu Đường.
Họ còn nói vì anh Xuân Sinh dang díu với vợ của Dịch Cửu Hà, hại Dịch Cửu Hà, hơn nữa còn quay phim gì đó.
Dù anh Xuân Sinh biết những chuyện này rất oan uổng, anh đành bất lực không làm được gì.
Thi Tu buồn bã nói.
Diệp Mặc cau mày nghĩ đến, dù là vì người phụ nữ đó muốn lấy lòng cha vợ, nhiều nhất cũng chỉ giúp Dịch Trú đánh thắng vụ kiện mà thôi, sẽ không đi thách thức mấy ông lớn trong quan trường.
Lai lịch của Đới Hằng có to đến đâu cũng không thể vô duyên vô cớ hàm oan một quan to gần cấp tỉnh.
Diệp Mặc cảm thấy ở giữa có vấn đề, hoặc có thể nói vẻ đẹp của cô Dịch Lan đó được như Trần Viên Viên ư?
Thi Tu không để ý đến sắc mặt của Diệp Mặc, tiếp tục nói:
-Nguyên nhân sau này anh Xuân Sinh lên chức ở Hà Phong cũng đồn ghê lắm, người ta nói anh ấy vì chia của không đều với Viễn gia, mà còn cắn lại Viễn gia.
Nếu không thì anh ấy sao có thể nắm được chứng cứ đầy đủ như thế của Viễn gia.
Còn nữa, chính là chuyện Viễn Trí Dung của ngành dược Viễn Bắc bỏ trốn bằng máy bay trực thăng, Lý Xuân Sinh rõ ràng có thể gọi người đi chặn lại, nhưng anh ấy lại một mực để nó đi, là vì anh ấy không dám cho người đi bắt Viễn Trí Dung về đối chứng.
Diệp Mặc nghe Thi Tu nói đến đây, hắn dần hiểu ra, chuyện này quả không hề đơn giản.
Cấp trên thả Viễn Trí Dung đi rõ ràng là bí thư Thành ủy trước kia, vì ông ấy sau khi nhận một cuộc điện thoại liền dừng ngay đuổi bắt Viễn Trí Dung, bây giờ lại đem cái bô cứt đổ xuống đầu Lý Xuân Sinh.
Quan có hai cái miệng, quả nhiên nói sao chẳng được.
Lý Xuân Sinh đen đủi, vậy Thi Tu sao trốn được?
Thi Tu tiếp lời nói:
-Trước hôm anh Xuân Sinh bị giải đi có nhờ người đưa cho em một tờ giấy, bảo em đi ngay.
Em liền biết không xong rồi, ngay tối đó mang theo Tiểu Vân bỏ trốn sang Tây Đồng.
Em biết ý của anh Xuân Sinh, anh ấy muốn em đi tìm anh.
-Người của Lý gia đâu? Lý Thu Dương không nói gì à?
Trong lòng Diệp Mặc không hiểu lắm, bề ngoài chuyện này là vụ án di chúc của Cửu Đường, thực ra lại liên quan đến vụ án tập đoàn Viễn thị trước kia, còn có tổ chức bí mật kia.
Lý gia được coi là gia tộc đứng đầu ở Hoa Hạ, hơn nữa thực lực hùng hậu.
Khả năng làm việc cuả Lý Thu Dương rất được, đã được Lý gia chú trọng bồi dưỡng, tuy không phải là con cháu có quyền lực nhất ở Lý gia, nhưng trong con cháu của Lý gia hoàn toàn có thể đứng vào tốp ba.
Có Lý Thu Dương ra mặt giúp Lý Xuân Sinh, Lý Xuân Sinh sao có thể bị người của Đới gia sờ đến? Chuyện của Lý Xuân Sinh vẫn đứng trên lập trường chính nghĩa.
Thi Tu thở dài nói:
-Nghe nói Lý Thu Dương xảy ra chuyện rồi, còn về chuyện gì, em cũng không biết.
Tuy em không biết Lý gia như thế nào, nhưng hình như Lý gia bây giờ không phải là gia tộc đứng đầu Hoa Hạ nữa rồi.
Đới gia và Khâu gia liên kết lại đối phó Lý gia, hơn nữa còn nhận được sự ủng hộ của đa số người ở Yến Kinh, Lý gia bây giờ bị công kích nặng nề.
Diệp Mặc không có hứng thú với chuyện này, nhưng con người Lý Xuân Sinh không tệ, hơn nữa anh ta giúp mình mà xảy ra chuyện nên chuyện này hắn phải làm cho ra lẽ.
-Bây giờ Lý Xuân Sinh sao rồi? Còn vụ án của tập đoàn Cửu Hà nữa? Sao cậu lại bị xã hội đen truy sát?
Diệp Mặc hỏi.
-Vẫn chưa liên lạc được với anh Xuân Sinh, mục đích em đến Cửu Đường là để thu thập chứng cứ anh Xuân Sinh bị oan, nhưng một mình em thì không được, liền tìm thêm mấy người bạn giúp.
Vì người cần tìm nhiều, em hết tiền nên đi mượn, kết quả là bọn người đó hôm trước mới đưa em tiền, hôm nay đã bắt em trả mười lần tiền lãi.
Em không có, kết quả là bị truy sát.
Lỗ Linh hẳn là bị giam rồi, còn về anh Xuân Sinh nói nhờ em chăm sóc Dịch Nghiên và Dịch Tiểu Điệp, em không tìm thấy.
Thi Tu nói một lèo xong, thở phào nhẹ nhõm.
Không có Diệp Mặc, một mình cậu ta khổ như đi giữa sa mạc, không cần nói đến bảo vệc Dịch Nghiên và Dịch Tiểu Điệp, ngay cả bản thân mình cậu ta cũng không giữ được.
-Thi Tu, anh tìm xã hội đen vay nặng lãi à?
Lưu Á Hoa vốn giận Thi Tu vì đến muộn bỗng hỏi.
Thi Tu gật đầu:
-Đúng vậy, là công ty của anh.
Mặt Lưu Á Hoa biến sắc, lập tức nói:
-Thi Tu, chúng tôi bị anh hại thê thảm rồi, xã hội đen hoành hành cả Cửu Đường này.
Những người mượn tiền của hắn không ai là không bị trầy da tróc thịt, ngay cả Viện trưởng Viện kiểm sát chúng tôi cũng không dám đối đầu với hắn.
Ngay cả ở Hà Phong này, thế giới ngầm cũng đều gọi hắn một tiếng đại ca, anh sao lại tìm hắn mượn tiền, ôi…
-Câm mồm, Lưu Á Hoa anh và Bạch Hữu Hỉ đều cùng một giuộc, Thi Tu tìm các anh giúp, không giúp lại còn nói nhảm nhiều như thế.
Tiết Quốc Dương tức giận nói.
-Việc mượn tiền hẳn có người rắp tâm lợi dụng, bọn họ lợi dụng Hắc Đầu đối phó tôi, lúc tôi mượn tiền, Hắc Đầu hình như không biết chuyện này.
Thi Tu khoát tay với Tiết Quốc Dương nói.
“Ầm” một tiếng, cửa phòng bị phá, một gã da đen giống như người châu Phi với cái đầu cắt kiểu hoa văn phì phèo điếu thuốc lá bước vào, sau lưng có hai thằng đệ tử.
-Thi Tu, mày khỏe đấy, bố mày đích thân đến đây tính sổ với mày, ôi…
Gã da đen có cái đầu hoa văn dừng nói, y nhìn thấy Lạc Ảnh ngồi bên cạnh Diệp Mặc.
-Bố mày muốn chết rồi, mẹ mày lại có gái xinh thế này, ha ha ha…
Gã đầu có hoa văn bỗng nhiên cười lớn.
Cười xong, gã này liền bước ngay đến chỗ Lạc Ảnh.
Tất cả mọi người đều nhìn Lạc Ảnh, trong lòng đều lo lắng cho cô.
Thi Tu thì lại rất bình tĩnh, anh ta từng thấy thân thủ của Diệp Mặc, anh ta biết gã đầu đen có hoa văn này chắc chắn không phải là đối thủ của Diệp Mặc.
Gã đầu đen có hoa văn chưa đi tới trước mặt Lạc Ảnh, trừng trừng hai con mắt xanh đưa tay ra.
Miệng không ngớt lẩm bẩm:
-Đẹp, đẹp, đẹp quá…
Đúng là không kiêng nể ai, người khác trong mắt gã đều là không khí.
Diệp Mặc hừ một tiếng lạnh lùng, ngẩng đầu lên tiếng, giơ chân đá vào ngực gã đầu hoa văn.
Gã đầu hoa văn bị đá nhào, hộc cả máu mồm, rồi đập vào bức tường phía cửa phòng.
-Mày… mày… giết cho tao…
Miệng gã da đen đầu có hoa văn nhổ ra hai cục máu.
Gã cảm thấy người nóng như lửa, thậm chí cảm thấy như nội tạng bị vỡ hết, tức giận làm y chỉ muốn giết Diệp Mặc ngay lập tức.
Chỉ là lời nói sau của gã là nói không ra hay là không dám nói, vì trong tay của Diệp Mặc có khẩu súng đáng chĩa vào gã.
Đàn em sau lưng y nhìn thấy khẩu súng trong tay Diệp Mặc đều dừng lại, gã đầu hoa văn nhìn khẩu súng của Diệp Mặc như thể không dám tin.
Nhưng rất nhanh gã đã phản ứng trở lại, nhe răng cười đểu:
-Mày dám nổ súng…
Chỉ là lời của gã còn chưa dứt, súng trong tay Diệp Mặc đã vang lên, chính giữa trán gã đầu hoa văn tuôn bao nhiêu là máu, mặt gã vẫn còn giữ vẻ không dám tin.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 610: Đưa Mình Đến Cửa
Đưa Mình Đến Cửa
T
rong khoảnh khắc Diệp Mặc nổ súng, ngoài Diệp Mặc và Lạc Ảnh, tất cả mọi người đều ngây ra.
Diệp Mặc có súng, mọi người có thể hiểu, Diệp Mặc lấy súng ra dọa người khác, mọi người cũng có thể hiểu.
Nhưng trực tiếp nổ súng như thế, hơn nữa còn thực sự giết người.
Điều này khiến cho tất cả mọi người phản ứng trở lại đều cho rằng Diệp Mặc điên rồi, hoặc có thể nói là hắn xong rồi.
-Mẹ mày dám nổ súng giết người, bố mày sẽ giết sạch cả nhà mày, giết…
Người đàn ông hung hãn ở bên cạnh gã đen kia là người đầu tiên phản ứng trở lại, y là tâm phúc của gã, nhìn thấy đại ca bị giết, y đâm lo lắng.
Việc chưa nghĩ kỹ đã rút dao phay ra, hai mắt trợn trắng đầy sát khí.
Nhưng y chưa nói xong, súng trong tay Diệp Mặc một lần nữa vang lên, ấn đường y phun máu.
Diệp Mặc cười một cách lạnh lùng, hắn vừa nhìn thấy tên này thì đã biết dưới tay hắn tuyệt đối không phải một mạng.
Nhưng hắn cũng khâm phục bọn đàn em liều mạng này, mình đã nổ súng giết người rồi, lại còn kêu ầm ĩ.
Diệp Mặc giết liền một lúc hai người liếc nhìn đám đàn em mười người còn lại mà đại ca chúng dẫn đến, giọng thản nhiên nói:
-Còn ai muốn nói nữa? Muốn nói thì nhanh lên, tôi vẫn còn mấy viên đạn.
Đạn Diệp Mặc nói là có thật, từ sau khi Hàn Tại Tân đưa cho hắn khẩu súng này, hắn chưa từng dùng, không ngờ hôm nay lại có tác dụng.
Giết bọn này, Diệp Mặc vốn không cần dùng đến súng.
Sở dĩ hắn dùng súng là vì hắn sợ phiền phức, trước mặt nhiều người thế này, hắn không thể dùng hỏa cầu giêt hết bọn này, dùng súng giết người dễ giải thích hơn những cách khác.
Mà hắn có giấy phép sử dụng súng giết người, giết bọn này không có chút áp lực gì.
Hơn nữa, dù hắn không có giấy giết người, thì hắn giết bọn này cũng không có chút áp lực.
Chỉ là hắn không muốn tàn sát ở đây, cho nên giết khỉ dọa gà, tin rằng đám người này nhìn thấy hắn không chút do dự nổ súng, chắc chắn không dám lải nhải nữa.
Đương nhiên, chủ yếu là Diệp Mặc muốn chuyện này to lên, đã không nể mặt Diệp Mặc này thì đừng trách hắn không khách khí.
Lý Xuân Sinh giúp hắn, hơn nữa cùng ngày hôm đó hắn còn xuất hiện ở Cửu Đường, hắn không tin những kẻ đối đầu với Lý Xuân Sinh, thậm chí những kẻ đã giam giữ Lỗ Linh không biết hắn là Diệp Mặc.
Dù không biết, cũng có thể điều tra ra.
Nếu những kẻ này biết hắn là Diệp Mặc mà còn dám động thủ cũng đáng chết.
Diệp Mặc tin chuyện hắn ở Lạc Nguyệt, đám người nổi tiếng ở Hoa Hạ cũng có biết, ít nhất Hàn Tại Tân biết.
Người khác không dám khẳng định Diệp Mặc hắn là người phụ trách ở Lạc Nguyệt cũng sẽ biết đến Diệp Mặc và dược phẩm Lạc Nguyệt có quan hệ với nhau.
Diệp Mặc có tiếng tăm như thế này, người khác vẫn không để hắn vào mắt, trực tiếp nhúng tay vào vụ án hắn đã nhúng tay vào, đây đã không chỉ là cạnh tranh quyền lực rồi.
Nói nghiêm trọng một chút, thậm chí điều này có thể dẫn đến tranh cãi quốc tế.
Diệp Mặc tin rằng, dù Đới gia và Khâu gia có lớn mạnh đến đâu, cũng không thể không hiểu điểm này.
Khâu gia không dám đối đầu với Diệp Mặc, rõ ràng là họ biết năng lượng của Diệp Mặc.
Vì Diệp Mặc cứng rắn nổ súng, đám đàn em gã đại canh da đen dẫn đến không có một kẻ nào dám lên tiếng, thậm chí đều sợ hãi trốn ở một bên.
Bọn họ không sợ chém đao giết người, thậm chí không sợ máu tươi, cảnh bọn họ cầm dao phay đánh nhau, ẩu đả quá đỗi bình thường, nhưng lấy súng ra thì không hề bình thường chút nào, loại người cầm súng giết người không kiêng nể gì ai như Diệp Mặc, khiến bọn họ bị đả kích mạnh mẽ.
Mấy người bạn Thi Tu gọi đến nhìn chằm chằm Diệp Mặc như thể không dám tin.
Đám đàn em của gã đại ca kia sợ hãi muốn bỏ đi, bọn chúng chưa bao giờ nhìn thấy cảnh bình tĩnh dùng súng giết người như thế này.
Diệp Mặc hừ một tiếng.
-Tao cho mày đi à?
Tên đàn em sợ run cả người, dừng lại, bầu không khí lại chìm vào yên lặng.
” Bốp, bốp…” mấy tiếng vang lên.
Dường như tất cả mọi người đều ngẩng đầu lên hướng về chỗ có tiếng vỗ tay, một người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi đang đứng ở cửa vỗ tay.
Có lẽ ngoài Diệp Mặc, không có ai biết phòng đối diện mở ra từ lúc nào.
-Tuyệt vời, thực sự rất tuyệt vời.
Giống như chơi khỉ vậy, nổ hai phát súng, không ai dám đánh rắm nữa, lâu rồi tôi chưa thấy ai lợi hại như vậy…
Vỗ tay xong, người đàn ông môi mỏng khoảng ba mươi tuổi kia cười như không cười nói.
Trước mặt y có hai thanh niên to cao hơn mét chín, hai người này bảo vệ bên trái và bên phải người đàn ông.
Bên hông hai người này đều có một khẩu súng lục, chỉ là súng của bọn họ vừa nhìn đã biết xịn gấp mấy lần súng của Diệp Mặc.
Khi Diệp Mặc đến không hề để ý, chỉ là lúc cửa phòng đối diện mở hắn mới phát hiện ra phòng đối diện có hai cửa.
Chính là sau cửa còn có một chỗ gác nữa.
Hai gã to cao đứng ở chỗ gác, sau chỗ gác có một cái cửa.
Tu vi Hoàng cấp trung kỳ? Diệp Mặc vừa nhìn đã biết tu vi của người đàn ông này, tu vi của y cao hơn gã đứng ở chỗ gác một chút.
Hai gã kia cao nhất cũng chỉ đạt Hoàng cấp sơ kỳ mà thôi.
Một kẻ Hoàng cấp trung kỳ mà lại dám đối đầu với hắn? Hơn nữa ba mươi tuổi rồi mà mới đạt Hoàng cấp trung kỳ, nói thật là tư chất cũng không đáng.
Điều cuốn hút Diệp Mặc không phải là tu vi của y, mà là hai người phía sau y.
Hai người một nam, một nữ, trong đó dáng người đàn ông không cao, khoảng trên dưới năm mươi tuổi lại là tu vi Địa cấp đỉnh cao.
Nhìn nội khí phừng phừng của ông ta, không hề thấp hơn Tăng Chấn Hiệp mà Diệp Mặc quen lúc trước.
Điều hấp dẫn Diệp Mặc nhất chính là cô gái, xem ra cô chỉ hơn hai mươi tuổi, nhan sắc kiều diễm kia khiến Diệp Mặc hơi giật mình.
Lần đầu tiên nhìn thấy cô, cô dường như thuần khiết vô cùng, dáng vẻ mềm yếu và đôi mắt trong hiền ngây thơ, dường như có thể khiến người khác trao cả thân mình cho cô, rồi che chở cho cô.
Chỉ là ánh mắt thứ hai nhìn cô, lại dường như có thể thấy trong mắt cô sự quyến rũ mộng mị.
Cô đứng không cử động, lại có thể khiến người khác cảm giác như cả người cô đang uyển chuyển, thậm chí có thể khiến người ta điên cuồng rên rỉ, mà vẻ đẹp uyển chuyển đầy sức mê hoặc kia có thể làm cho bất cứ người đàn ông nào miệng đắng lưỡi khô.
Diệp Mặc thầm hừ lạnh một tiếng, cô gái quyến rũ kia, tuy không dám khẳng định cô ta là do sau khi tu luyện hay do trời sinh mà có, nhưng vẻ đẹp ấy rất kỳ lạ.
Có thể nói nhìn bề ngoài, cô thậm chí ăn đứt Tô Tĩnh Văn.
Nhưng trong mắt Diệp Mặc, cô gái này ngay cả Hứa Vi đã từng ở với hắn cũng không bằng.
Trong giới tu chân, tu luyện qua Mị công, con gái đẹp hơn cô Diệp Mặc cũng đã từng gặp, sao để loại con gái này lọt vào mắt.
Tuy Diệp Mặc không để cô gái vô cùng quyến rũ kia vào mắt, nhưng mọi ánh nhìn của đám người Thi Tu đều hận không hể nuốt chửng cô gái xinh đẹp kia.
-Anh thật lợi hại, không kiêng nể gì ai nổ súng giết người, còn giết một lúc hai người.
Lần đầu tiên tôi gặp một người lợi hại như anh.
Ngay cả tôi giết người cũng phải tìm một nơi vắng vẻ, anh còn lợi hại hơn cả tôi, sớm biết thế này, tôi nên để anh ở phòng này.
Ồ, chắc anh không biết ý nghĩa thật sự của phòng 613 ở Tửu Thành 613 đâu nhỉ, để thiếu gia đến nói cho anh biết vậy, chính là Tửu Thành, căn phòng dành cho loại gan lỳ.
Anh nói xem anh gan lỳ trâu bò thế có phải nên ở phòng 613 không?
Tên đàn ông 30 tuổi kia lạnh lùng nói, chỉ có điều trong mắt của y lộ ra sự khinh thường đối với Diệp Mặc -Ồ, chỗ đó cho loại người như anh ở cũng hợp.
Diệp Mặc bình thản nói, đi đến bên cạnh Lạc Ảnh ngồi xuống, trong lòng có chút buồn bực, không ngờ đến cái tên Tửu Thành là thế.
Nhưng bất luận cái tên đối diện kia thực sự kiêu ngạo như thế, hay là giả vờ, hắn cũng sẽ không để tâm tới.
Người đàn ông hơn ba mươi tuổi không phải ngu, Diệp Mặc chửi xéo y, y đã nghe ra.
Liền lập tức sai người động thủ với Diệp Mặc, nhưng tay y vẫn còn chưa giơ lên thì đã há hốc mồm dừng lại.
Mắt y nhìn chằm chằm Lạc Ảnh, biểu hiện không hề kém Hắc Đầu, nếu nói người con gái bên cạnh y dựa vào thân thể và sự quyến rũ mới có thể thấy rõ sắc đẹp, thì người con gái ngồi trong phòng đối diện không có từ ngữ nào có thể diễn tả được vẻ thần tiên ấy.
Nhìn thấy cô gái ngồi đối diện, y phát hiện ra mình trước nay đều cho rằng tuyệt thế giai nhân trong thiên hạ dường như chỉ là sự chế nhạo.
-Cô gái kia, tôi muốn có.
Người đàn ông định thần trở lại, mắt sáng lên chỉ Lạc Ảnh nói.
Diệp Mặc cười nhạt, giật giật khẩu súng trong tay.
-Ha ha, anh không cần phải đụng vào khẩu súng, loại súng của anh, tôi để cho anh dùng hết số đạn trong nòng súng kia, anh cũng không thể động vào được một cọng lộng của tôi đâu.
Người đàn ông ha ha cười, khoát tay một lần nữa.
Theo y, súng của Diệp Mặc không chỉ không có cách nào uy hiếp được y, đồng thời cũng không thể nào uy hiếp được hai vệ sĩ của y.
Hai vệ sỹ ngay cả súng cũng không lấy ra, xông đến chỗ Diệp Mặc.
Trong mắt bọn họ, tên thanh niên cầm mấy khẩu súng như Diệp Mặc không lợi hại bao nhiêu so với con kiến.
Tuy hai vệ sĩ của y chỉ là tu vi Hoàng cấp sơ kỳ nhưng cả ngày bọn họ đều luyện làm thế nào để tránh đạn, mà loại súng đời 64 trong tay Diệp Mặc, y vốn không coi ra gì, tốc độ của loại súng này ngay cả súng đời 54 cũng không bằng.
Huống hồ bây giờ Diệp Mặc vẫn chưa giơ súng lên, trong lúc Diệp Mặc giơ được súng lên thì hai vệ sĩ đã có thể bắt Diệp Mặc mấy lần rồi.
Hàn Tại Tân tuy đưa cho Diệp Mặc khẩu súng này, nhưng không phải để Diệp Mặc dùng súng phòng thân, ông ấy cũng biết bản lĩnh của Diệp Mặc không cần đến súng.
Ông đưa cho Diệp Mặc chỉ là tượng trưng mà thôi, chỉ là thể hiện quyền lực.
“Pằng, pằng…” hai tiếng súng vang lên, hai tên vệ sĩ đi lên muốn quặn tay Diệp Mặc liền bị Diệp Mặc bắn trúng ấn đường, ngã xuống.
Người đàn ông kia ngây người quay sang nhìn hai vệ sĩ đã ngã xuống, thậm chí còn không dám tin hai vệ sĩ của y đã bị loại súng này xử lý, lại còn bị đánh chuẩn như thế.
Trong chớp mắt người đàn ông kia phản ứng trở lại, vẻ ngạo mạn trên mặt đã biến mất, y ngẩng đầu lên lạnh lùng nhìn Diệp Mặc, không nói gì.
Cùng lúc đó, cao thủ Địa cấp đỉnh cao khoảng năm mươi tuổi phía sau y đứng trước mặt y.
-Có thể dùng súng đời 64 giết vệ sĩ của Hằng thiếu gia, anh thật là không đơn giản, Khổng Lại Vũ tôi vẫn chưa được thỉnh giáo…
Cao thủ Địa cấp đỉnh caokhoảng năm mươi tuổi ôm quyền nói với Diệp Mặc.
Trong lòng Diệp Mặc thầm nghĩ, thì ra người này là Đới Hằng, là Hằng thiếu gia mà Thi Tu đã nói đến.
Nói như thế, cô gái bên cạnh y kia chính là con gái của Dịch Trú, Dịch Lan rồi, quả nhiên có thần thái.
Không ngờ mình chưa đi tìm bọn họ, Hằng thiếu gia này đã tự tìm đến.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










