[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 121 : Gặp Mà Không Nhận Ra Nhau (c601-c605)
❮ sautiếp ❯Chương 601: Gặp Mà Không Nhận Ra Nhau
Gặp Mà Không Nhận Ra Nhau
A
nh ơi, anh đợi một chút…?
Diệp Mặc vừa mới ổn định dưới bè trúc thì nghe thấy tiếng gọi của mụ đạo cô truyền đến Hắn thầm than, nguy hiểm thật, mụ đạo cô này nhanh quá, hắn không ngờ rằng tốc độ lao xuống nước của mình chỉ nhanh hơn mụ có chút xíu.
Nếu như không có chiếc bè trúc này, thì không chừng hắn đã bị mụ bắt lại mất rồi.
-Vị sư phụ này, sư phụ gọi tôi sao?
Người hái thuốc lái bè với tốc độ chậm hơn, gặp được đạo cô ở đây cũng không phải là chuyện quái lạ gì.
-Vâng, đúng vậy, xin hỏi anh, anh vừa đến đây à? Có nhìn thấy người nào ở gần đây không?
Giọng của Giai Uấn vọng đến.
-Không thấy, tôi đi hái thuốc vừa về tới đây, không nhìn thấy người nào hết.
Sư phụ có cần tôi giúp gì không?
Người hái thuốc nói.
Đúng lúc Diệp Mặc đang lo lắng không biết là mụ đạo cô này có lật con bè này lên để tìm kiếm hay không, thì Giai Uấn lại nói:
-Anh nè, một mình anh mà hái được tới tận mấy sọt thuốc như này sao, có bê được không đấy? Mấy sọt này chắc là rất nặng đúng không?
Người hái thuốc vừa nghe thấy vậy, liền nghĩ hóa ra là chuyện này, ông ta cười ha hả, giơ một cánh tay ra, xách liền một lúc hai sọt lá thuốc lên.
Rồi nói:
-Thực ra những sọt lá thuốc này rất nhẹ, không nặng chút nào.
Sư phụ có muốn đi cùng không, tôi sẽ chở sư phụ đi một đoạn.
Nhưng người hái thuốc vừa nói xong, thì vị đạo cô đó đã rời đi từ lúc nào rồi, nếu như không phải là còn có bóng, thì ông ta thậm chí còn tưởng mình đã gặp phải quỷ cũng nên.
Người hái thuốc lắc lắc đầu, hò mấy tiếng, rồi lại tiếp tục chèo chiếc bè trúc xuống dưới hạ du.
Diệp Mặc thầm nghĩ thật là nguy hiểm, nếu như mụ đạo cô này muốn chiếc bè trúc đỗ vào bờ thì không xong rồi.
May mà mụ không có nhiều kinh nghiệm.
Mụ nghĩ rằng mình chỉ có thể chốn trong sọt đựng lá thuốc, không ngờ rằng mình trốn ở dưới bè trúc.
Một giờ đồng hồ sau, bè trúc dừng lại ở một ngôi làng nhỏ dưới chân núi.
Diệp Mặc ngẩng đầu lên nhìn theo bản năng.
Đây là một nơi cực kỳ hẻo lánh, nhưng nhà nào khói bếp cũng nghi ngút, đem lại cho con người ta cảm giác bình yên.
Ngôi làng này có khoảng hai ba mươi hộ gia đình, thỉnh thoảng có tiếng gà gáy chó sủa vang lên.
Cả làng hình như chỉ có một con đường rất nhỏ quanh co uốn lượn dẫn ra bên ngoài, nêu như ẩn cư ở đây, sống ở nơi này, chắc chắn không ai có thể tìm ra được.
Mơ hồ, ngôi làng nhỏ bé này cho đem lại cho Diệp Mặc một cảm giác mơ hồ, hắn muốn được ở lại đây chữa trị vết thương.
-Chú Võng về rồi.
Mấy đứa trẻ con nhìn thấy người hái thuốc này đều chào hỏi vui vẻ.
Một người phụ nữ trung niên vừa giặt xong một giỏ đầy quần áo, nhìn thấy người đàn ông trên chiếc bè trúc cũng cười, nói một câu, -Ông Võng, xem ra hôm nay thu hoạch cũng không tệ nhỉ.
-Ha ha, hôm nay lấy được một cây sâm dại, lần này tôi không phải lên núi mấy tháng liền nữa rồi.
Người đàn ông đắc ý mang mấy sọt dược liệu lên bờ.
-Ôi trời, tôi xem một chút nào.
Nói đến đây người phụ nữ liền chạy theo người đàn ông xách sọt để xem cây nhân sâm dại.
Diệp Mặc không nghe thấy những lời họ nói, hắn nhìn thấy hai người này rời đi, lập tức cẩn thận ngoi lên khỏi mặt nước, bò lên bờ.
Lúc này cả người hắn đã vô cùng mệt mỏi, toàn thân rã rời.
Hắn biết nếu không nhanh chóng tìm một nơi để dưỡng thương, thì hậu quả sau này sẽ khó lường.
Không nhắc đến việc giác quan thứ sáu mách bảo hắn nên ở lại nơi này, cho dù không có cảm giác đấy thì hắn cũng không có cách nào rời khỏi ngôi làng này.
Gần như dùng hết tất cả chỗ sức lực cuối cùng của mình, Diệp Mặc mới có thể lê người đến một góc vắng trong làng, hắn phát hiện ra rằng cách ngôi làng khoảng hai trăm mét vẫn còn có một căn phòng.
Căn phòng này được xây dựng trên một bãi đất cao, thoạt nhìn thì có vẻ xa, nhưng thực chất cách ngôi làng này cũng không xa lắm.
Diệp Mặc ngẫm nghĩ một chút, tốt nhất vẫn nên ở trong căn phòng không người đó thì hơn, bây giờ hắn không dám gặp ai hết, ai mà biết được mụ đạo cô đấy có mò đến đây hay không, một khi có người trong làng phát hiện ra hắn, mụ đạo cô đó tìm đến chỉ cần hỏi một chút là biết hắn đang ở đây.
Nhưng Diệp Mặc cũng không thể rời khỏi nơi này.
Thứ nhất là hắn muốn ở lại đây, và còn một lí do nữa đó là hắn không đủ khả năng để rời đi, hắn phải dưỡng thương cho tốt đã, nhất định phải mượn sự giúp đỡ của ngôi làng này.
Hơn nữa hắn bị mất quá nhiều máu, nếu tiếp tục đi nữa thì không phải là một ý kiến hay.
Diệp Mặc đứng ngoài cửa căn phòng nhỏ, phát hiện ra không có ai, hắn cẩn thận bước vào rồi lục lọi trong đó, hắn muốn tìm chút gì để ăn, rồi tìm bộ quần áo khác để thay.
Bộ đồ hắn đang mặc trên người lúc này giống như rẻ rách rồi, nhưng thoát được từ tay của mụ đạo cô Giai Uấn, Diệp Mặc vẫn cảm thấy mình rất may mắn, thậm chí còn cảm thấy có chút đắc ý.
Nếu không phải hắn mượn tay con gấu đen kia, thì không biết lúc này mụ đạo cô đó còn hành hạ hắn đến mức nào.
Nếu như mụ đạo cô nghi ngờ trên người hắn có hai trang giấy vàng, hắn lại còn bị mụ khống chế, thế thì coi như xong luôn rồi.
Trong căn phòng nhỏ này không có nhiều đồ đạc lắm, nhưng lại rất sạch sẽ, Diệp Mặc còn không dám tin đây là một căn phòng nhỏ ở nông thôn, ở nông thôn, một căn phòng nhỏ như thế này không ngờ lại được dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ đến thế, khiến cho hắn cảm thấy có đôi chút kinh ngạc.
Nhưng hắn chỉ kinh ngạc trong chốc lát thôi, hắn muốn tìm cái gì đó để ăn.
Ngoài phòng chỉ có một cái bàn, và một cái ghế trúc, không có gì để ăn.
Diệp Mặc bước vào bên trong phòng, bên trong còn có một phòng ngủ, chỉ có một chiếc giường, ngoài ra còn có một chiếc đệm hương bồ đoàn.
Diệp Mặc bỗng nhiên cảm thấy căn phòng này có gì đó rất quen thuộc, hắn ngay lập tức nghĩ đến Lạc Ảnh, lúc ở Tĩnh Nhất Môn, căn phòng của Lạc Ảnh cũng được sắp xếp giống hệt như thế này.
Nghĩ đến Lạc Ảnh, Diệp Mặc cảm thấy hơi nhói lòng, có chút xót xa.
Hắn không muốn ở lại đây chút nào nữa, ở lại đây chỉ khiến hắn càng nhớ Lạc Ảnh mà thôi.
Nhưng lúc hắn quay đầu lại, hắn giống như bị sét đánh vậy, ở chỗ gần cửa, rõ ràng là đặt một thạch trì.
Thạch trì này, Diệp Mặc nhớ rất rõ là đã tặng cho Lạc Ảnh lúc ở trong sa mạc.
Chẳng lẽ đây là chỗ mà sư phụ Lạc Ảnh ở sao? Diệp Mặc bỗng nhiên muốn hét lên thật to, hắn muốn hét tên Tố Tố, nhưng lại không thể nói nên lời được.
Hắn cảm thấy toàn thân run rẩy, cho dù lúc nãy có bị dòng nước xiết cuốn đi, nhưng hắn cũng không cảm thấy run rẩy bằng lúc này.
Tố Tố, Tố Tố ở đây, đây là chỗ cô ấy ở, Diệp Mặc đứng ngây người ra nhìn thạch trì, hắn muốn đến bên cạnh vuốt ve thạch trì đó, nhưng đột nhiên hắn không tài nào nhấc chân lên nổi.
Hắn giống như là bị điểm huyệt vậy, không còn suy nghĩ, không còn động tác, cũng không còn cảm giác đau đớn, trong mắt bây giờ chỉ còn duy nhất hình ảnh của thạch trì, chuyện duy nhất mà hắn muốn làm lúc này đó là cầm thạch trì ôm ghì vào lòng ngực, rồi nói với Tố Tố rằng hắn đến rồi.
Cũng không biết đứng như thế trong bao lâu, Diệp Mặc mới động đậy lại, hắn di chuyển rất cẩn thận, nắm lấy thạch trì, lúc hắn sờ được thạch trì, bỗng nhiên hắn có cảm giác mình không thể khống chế nước mắt của mình.
Từ lúc có ý thức đến giờ, hắn chưa từng có giây phút nào kích động như bây giờ, không thể khống chế được cảm xúc của mình như bây giờ.
Một cô gái trẻ ăn mặc đơn sơ, cầm một chiếc giỏ trúc nho nhỏ đi vào trong phòng, cô nhìn thấy cửa phòng mở, trong lòng nhất thời lo lắng, vội vàng chạy vào.
Cô vừa bước vào liền nhìn thấy Diệp Mặc đang đứng vuốt ve thạch trì, lập tức đứng khựng lại.
Sự tức giận đến tột cùng phát ra từ trong đôi mắt cô, giống như thứ đồ yêu quý nhất của mình bị người khác lấy đi mất vậy.
Diệp Mặc ngẩng đầu lên nhìn cô gái ăn mặc giản dị, tóc của cô được búi lại gọn gàng, trên mặt che một mảnh khăn lụa, ánh mắt sáng ngời vô cùng tức giận.
Vào khoảnh khắc nhìn thấy ánh mắt quen thuộc này, Diệp Mặc đứng ngây người ra, Tố Tố, đúng là Tố Tố rồi.
Hắn muốn nói, nhưng hắn lại không thể nói được, nước mắt không ngừng chảy.
Cô gái tức giận nhìn bộ dạng kỳ quái của Diệp Mặc, lại càng cảm thấy tức giận hơn.
Người đàn ông này rốt cuộc là ai? Sao anh ta lại dám tự tiện xông vào nhà mình? Thậm chí còn vào hẳn phòng của cô.
Khắp người anh ta đầy là vết thương, hơn nữa quần áo cũng không được lành lặn, giống như ăn mày vật, rốt cuộc anh ta muốn làm gì?
Vì sao anh ta thấy mình tức giận như vậy vẫn không ngừng chảy nước mắt? Tại sao ánh mắt của anh ta lại trông quen đến như vậy? Ánh mắt đó là ánh mắt gì vậy? Nhớ nhung, kích động, trách cứ, lo lắng?
Có có thể cảm nhận được đủ mọi cảm xúc trong ánh mắt của anh ta, nhưng cô không thể tha thứ cho người dám tự tiện xông vào phòng của cô như vậy được.
Người trong làng cũng không ai dám tự tiện xông vào phòng của cô, đây là nơi của cô ở.
-Anh là ai? Sao lại đến nhà của tôi, mời anh ra ngoài, ra ngoài…
Nhìn thấy Diệp Mặc ôm trong tay thạch trì của mình, cô gái này rốt cuộc cũng không còn kìm nén được cơn tức giận của mình nữa rồi.
Diệp Mặc không có cách nào nói chuyện, cũng không nghe thấy được bất kỳ âm thanh gì, nhưng hắn nhìn thấy vẻ mặt phẫn nộ của cô, hắn bỗng nhiên cảm thấy vô cùng choáng váng!!!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 602: Đánh Lén Lần Thứ Hai
Đánh Lén Lần Thứ Hai
T
âm thần quá mức kích động, bị thương quá mức nghiêm trọng, trong nháy mắt nhìn thấy Lạc Ảnh, Diệc Mặc rốt cục không kiên trì nổi, hắn hôn mê bất tỉnh.
Cô gái kia vốn đang muốn tức giận, thấy Diệp Mặc không ngờ hôn mê bất tỉnh, nhìn nhìn lại bết thương trên người hắn, lập tức biết ngay là do vết thương quá nặng gây nên.
Tuy rằng không biết tên đang bị trọng thương này là ai, nhưng trong nội tâm nàng lại mơ hồ cảm giác có chút quen biết.
Hơn nữa, tên này vẫn vuốt ve thạch trì kia, phải biết rằng hiểu được ý nghĩa của thạch trì này ngoại trừ cô chỉ có Diệp Mặc mà thôi.
Chẳng lẽ hắn chính là Diệp Mặc? Cô gái này bỗng nhiên ngây ngẩn, cô nhớ tới ánh mắt của tên này thật giống với Diệp Mặc.
Chẳng lẽ hắn thật sự là Diệp Mặc?
Cô tháo khăn lụa của mình, lộ ra một khuôn mặt xinh đẹp tuyệt mỹ, rõ ràng chính là Lạc Ảnh mà Diệp Mặc đã tìm kiếm bấy lâu, chỉ có điều Diệp Mặc lúc này đã hôn mê.
Mặc dù có chút thất vọng, Lạc Ảnh vẫn lấy dược liệu, đắp lên vết thương giúp Diệp Mặc.
Lại ngao một chén thuốc cho Diệp Mặc.
Lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.
Thân thể hắn cường tráng, có lẽ sẽ không có chuyện gì đâu.
Tuy rằng đan điền bị tổn hại, hơn nữa thương thế nghiêm trọng, nhưng thể chất cường tráng và khả năng hồi phục nhanh được Diệp Mặc tu luyện liền thể hiện ra.
Mặc dù chỉ là một ít dược liệu nhưng lại được cơ thể Diệp Mặc hấp thu gần hết.
Hắn mở mắt, phát hiện mình vẫn còn ở trong căn phòng nhỏ, chỉ có điều vết thương đã khá hơn.
Là Lạc Ảnh đã cứu mình, Lạc Ảnh? Em nhận ra anh rồi sao?
Trong lòng Diệp Mặc cả kinh, lập tức muốn đứng lên nhìn Lạc Ảnh có ở nhà hay không, hắn vất vả tìm được Lạc Ảnh, thật sự không muốn mất cô một lần nữa.
Cũng may hắn ngẩng đầu đã nhìn thấy Lạc Ảnh bận rộn ở ngoài phòng, cô đang dựng một túp lều nhỏ.
Ở bên cạnh còn có một cái bếp lò nhỏ, trong bếp lò hình như có ngao một ít dược liệu, tản ra mùi thuốc đông y Diệp Mặc cười khổ một cái, xem ra Lạc Ảnh định chờ sau khi mình tỉnh, đưa mình chuyển qua túp lều nhỏ, không cho hắn tiếp tục ở chỗ của cô.
Nhất định phải nói cho nàng biết mình chính là Diệp Mặc, hắn tuy rằng không thể nói, không thể nghe, nhưng hắn còn có thể viết Diệp Mặc bò lên, ngoại trừ đói một chút, vết thương của hắn so với ngày hôm qua tốt lên nhiều rồi.
Nếu tiếp tục như vậy, dù không thể khôi phục đan điền, không thể khôi phục thần thức, nhưng khôi phục lại thành một người bình thường không thành vấn đề.
Diệp Mặc đứng ở cửa, nhìn Lạc Ảnh đưa lưng về phía hắn có chút bận rộn.
Vậy sao? Chính là như vậy sao? Người mà hắn ngày đêm tưởng niệm đang ở trước mắt, hắn cảm thấy có chút khó tin.
Thậm chí hắn muốn nhéo mình một cái xem có phải là thật hay không.
Bóng dáng Lạc Ảnh bận rộn tạo thành một phong cảnh trong lòng Diệp Mặc, hắn thậm chí không dám đánh vỡ sự im lặng này, hắn sợ, sợ một khi đánh vỡ sự yên lặng, hết thảy đều sẽ hóa thành hư vô, hắn lại hai bàn tay trắng.
Bỗng nhiên Diệp Mặc rùng mình một cái, một ánh mắt cực kì dữ tợn đang nhìn hắn.
Là đạo cô đang nhìn hắn, cô tựa như một âm hồn đang nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, Diệp Mặc lập tức toát mồ hôi lạnh, hắn đã hối hận, hối hận chính mình không nên đến nơi này, đến rồi không ngờ gây tai nạn cho Lạc Ảnh.
Không ngờ đạo cô như âm hồn không tan đã tìm tới nơi này, xem ra cô nghĩ chính mình không còn chỗ trốn, chỉ còn biết đi vào nơi này mà thôi.
Giai Uấn đạo cô lạnh lùng cười với Diệp Mặc, ánh mắt bà nhìn về phía Lạc Ảnh vẫn còn đang bận rộn, khóe miệng lộ ra một tia hàm ý oán độc Không tốt, bà ta cũng hận Lạc Ảnh, nhất định là hận Lạc Ảnh cứu mình, hỏng rồi.
Diệp Mặc lập tức kêu to, phải nhắc nhở Lạc Ảnh, nhưng không ngờ phát hiện mình không thể phát ra chút âm thanh nào.
Mà bóng dáng cầm phất trần trong tay đã động, Diệp Mặc căn bản không ngẫm nghĩ nữa, trực tiếp nhào vào người Lạc Ảnh.
Lúc Diệp Mặc nhào về phía Lạc Ảnh, Lạc Ảnh liền giật mình tỉnh lại, cô dù sao cũng là một người luyện võ, lập tức theo bản năng lui về sau.
Diệp Mặc rơi vào khoảng không mà lúc này cây phất trần phẩy xuống.
Mãnh mẽ đánh vào lưng Diệp Mặc.
Diệp Mặc không phải là gấu, hắn không có năng lực ngăn trở một chiêu này, vết thương đã nghiêm trọng còn nghiêm trọng hơn Phụt một cái, lại phun ra một ngụm máu tươi.
Lần này thiếu chút nữa khiến lục phủ ngũ tạng của Diệp Mặc toàn bộ lệch vị trí, hẳn đã bị nội thương, lại còn họa vô đơn chí.
Nhìn Diệp Mặc hộc máu ngã xuống đất, cùng với một đạo cô cầm phất trần đứng sau hắn, Lạc Ảnh đã hoàn toàn hiểu được.
Đạo cô này tính đánh lén cô, kết quả người đàn ông này dùng chính hắn để ngăn lại.
– Bà là ai? Tại sao lại động thủ với chúng tôi?
Âm thanh của Lạc Ảnh có chút lớn, cô thật sự tức giận rồi.
Cô xuất thân Tĩnh Nhất Môn, trong môn phái người xấu nhất cũng không vô duyên vô cớ mà động thủ với một người xa lạ, mà mình cũng không hề quen biết đạo cô này.
Có thể tưởng tượng nếu không phải tên trẻ tuổi kia ra ngăn lại, cô hiện tại cũng sẽ bị thương như hắn.
Tuy rằng cô tư chất không tồi, bởi vì quan hệ của Diệp Mặc, nên ẩn cư ở địa phương này, cho tới bây giờ đều không tu luyện, vẫn còn là hoàng cấp trung kỳ.
Nếu là một người bình thường, lần này sẽ trọng thương – Cô không nên cứu hắn, cho nên cô cũng phải chết Giai Uấn đạo cô giọng điệu rất bình thản, dường như đây là chuyện thiên kinh địa nghĩa.
Nói xong Giai Uấn đạo cô cũng không có động thủ với Lạc Ảnh, mà là đi đến bên cạnh Diệp Mặc muốn lục soát trên người Diệp Mặc một chút Thấy Giai Uấn đạo cô muốn đụng vào Diệp Mặc, Lạc Ảnh hừ một tiếng lấy ra một cây lăng màu vàng đánh tới.
– A không ngờ cũng là tu luyện cổ võ?
Giai Uấn đạo cô tránh qua, né sang một bên có chút kinh dị nhìn Lạc Ảnh.
Có thể đem hoàng lăng thành vũ khí, nhất định là người có nội lực.
Tuy rằng cô gái trước mắt này không thể khiến lăng thành côn, nhưng cũng không đơn giản – Mời bà đi đi, bà không được đụng đến hắn Lạc Ảnh rất khó chịu với đạo cô này, giọng điệu hời hợt.
– Ta đây trước sẽ thu thập nhà ngươi, nơi nhỏ bé này không ngờ có tuyệt sắc nữ nhân, vừa thấy là biết không bình thường Giai Uấn đạo cô nói xong, phất trần trong tay lại khẽ phẩy Mụ bây giờ sức lực cùng nội khí một phần trăm cũng không dư dả, cô và Diệp Mặc giống nhau bị trận pháp kia hút cạn, tuy rằng kết quả so với Diệp Mặc khá hơn, nhưng lại trải qua mấy trận đại chiến, có thể nói hiện tại so với Diệp Mặc không tốt hơn bao nhiêu Mụ thấy Lạc Ảnh tuy rằng tu luyện cổ võ đấy, tối đa cũng chỉ miễn cưỡng đạt cảnh giới hoàng cấp mà thôi.
Nhưng sau khi mụ cùng Lạc Ảnh giao thủ, mới phát hiện thân thủ của cô gài kỳ cục này tương đương mụ, thậm chí có lúc còn mạnh hơn mụ, tuyệt đối không phải sơ kỳ hoàng cấp.
Nếu không phải mụ có kinh nghiệm phong phú, hơn nữa nhiều chiêu thức, nói không chừng hiện tại đã thua.
Lạc Ảnh cũng rất ít cùng người khác giao thủ, vừa đánh nhau, bắt đầu bị bức phải lùi về sau.
Nhưng theo thời gian trôi qua, động tác của nàng ngày càng thuần thục, dần dần từ thế hạ phong đến ngang nhau, cuối cùng chiếm thượng phong.
Giai Uấn đạo cô biết nội khí không còn đủ để chiến thắng cô gái trước mặt này, mụ thật là không nghĩ ra, tại nơi hẻo lánh vẫn còn có loại cô gái này, điều này khiến mụ vô cùng không thoải mái – Cô gái, côi và người thanh niên này vốn không quen biết, tại sao phải vì hắn ra tay? Nếu cô cho ta mang hắn đi, ta có thể cho cô một quyển công pháp Địa cấp, công thêm một viên “Thăng huyền đan”
Giai Uấn đạo cô biết rằng bằng bản lĩnh thật sự sẽ không có biện pháp đánh bại Lạc Ảnh, bắt đầu dùng sách lược khác Trước đem Diệp Mặc đi đã, về phần cô gái này, đợi mụ khôi phục thực lực xong, lại đến một chuyến, sau đó thì đơn giản, có thể giết Lạc Ảnh lại không đáp, chỉ tiến công.
Cô không biết người nằm trên mặt đất là Diệp Mặc, nếu biết là Diệp Mặc, không cần nói “Thăng huyền đan” cho dù là đạo cô nói ra “Thăng tiên đan” cô cũng liều mạng giết Giai Uấn.
Làm sao giống như hiện tại không nhanh không chậm mà tiến công.
Thấy Lạc Ảnh không để ý tới mình, mà là phối hợp công kích mình, chính là bức mình phải rời khỏi nơi này, Giai Uấn đạo cô nổi giận nói – Cô rốt cục muốn thế nào? Vì người không quen biết có đáng hay không? Hơn nữa ta nói thật cho cô biết, người nằm trên đất kia đã ăn độc dược của ta, chỉ sống được bốn mươi chín ngày thôi.
Ta dẫn hắn đi hắn còn có thể sống sót, ở lại nơi này hắn chết là không nghi ngờ.
Nghe xong lời này Lạc Ảnh công kích nhưng thật ra hòa hoãn một chút, dường như đang suy nghĩ lời đạo cô nói Diệp Mặc lúc này mở mắt, tuy rằng trong thân thể tựa như có lửa thiêu đốt nhưng hắn không có biện pháp nào làm dịu đi cơn đau này Đan điền bị thương không có cách nào vận chuyển chân khí chữa thương, chỉ biết chờ mà thôi.
Cũng may Lạc Ảnh tu vi thoạt nhìn không có nâng cao nhưng Giai Uấn đạo cô bị thương cũng không nhẹ, lại bị Lạc Ảnh chiếm thế thượng phong Hắn thấy Lạc Ảnh nghe đạo cô nói nói gì đó, không ngờ hòa hoãn công kích, trong lòng nhất thời kinh hãi, thầm nhủ không tốt Thấy Giai Uấn thu hồi phất trần, Lạc Ảnh cũng không có tiếp tục cưỡng bức, thu hồi hoàng lăng trong tay Diệp Mặc trong lòng khẩn trương, hắn biết Giai Uấn đạo cô âm hiểm, đạo cô có một thanh đoản đao, Diệp Mặc từng thấy mụ dùng đoản đao chém gấu.
Lúc này mụ thu hồi phất trần, tuyện đối không phải cùng Lạc Ảnh giảng hòa, mà là tiếp tục đánh lén Lạc Ảnh Lạc Ảnh không có kinh nghiệm đánh nhau, đối với mấy chuyện này đều không hiểu, nàng quá dễ tin người khác Diệp Mặc mặc kệ Giai Uấn có dùng đoản đao công kích Lạc Ảnh hay không, loại lo lắng này kích động hắn, hắn không ngờ bùng nổ đứng lên, xông về Lạc Ảnh.
Bất kể là ai, muốn thương tổn Lạc Ảnh đều không được Nếu như nói ai hiểu rõ Giai Uấn nhất, như vậy Diệp Mặc – người ở chung không lâu với mụ tuyệt đối sẽ được sếp vào hàng đầu.
Diệp Mặc vừa mới xông đến, lại lần nữa đã xảy ra cảnh tượng giống ban đầu.
Khác nhau chính là, Giai Uấn lần này đánh lén Lạc Ảnh bằng một thanh đoản đao.
Có thể nói động tác Diệp Mặc so với Giai Uấn nhanh hơn một giây mà thôi, đoản đao của Giai Uấn đồng thời ghim vào lưng Diệp Mặc!!!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 603: Em Không Muốn Để Ý Tới, Em Chỉ Muốn
Em Không Muốn Để Ý Tới, Em Chỉ Muốn
Đ
oản đao trực tiếp đâm vào vai trái của Diệp Mặc.
Diệp Mặc vốn nhờ vào một chút sức lực cuối cùng cố đứng lên, đã bị sức mạnh của đoản đao này đánh văng đi rất xa, trực tiếp rơi xuống trước người Lạc Ảnh, lại hôn mê bất tỉnh.
Nhìn Diệp Mặc bị đoản đao của đạo cô này đánh lén, trong lòng Lạc Ảnh không ngờ đột nhiên run lên.
Cô không kịp suy nghĩ, đã hoàn toàn phẫn nộ rồi.
Hai lần Diệp Mặc bị thương đều vì cứu cô.
Cô không thể tưởng tượng được đạo cô thoạt nhìn có vẻ thanh tú lại quỷ quyệt như vậy.
Hầu như không hề suy nghĩ, Lạc Ảnh vận hết khí lực vào hoàng lăng, thẳng tắp một đường đánh trúng vào đan điền của đạo cô Giai Uấn.
Cho tới bây giờ đạo cô Giai Uấn vẫn không ngờ được, một sát chiêu của mình lại bị Diệp Mặc đỡ được.
Chẳng lẽ người này là khắc tinh của mình sao? Nhưng mụ ta không kịp động thủ lần nữa, hoàng lăng của Lạc Ảnh đã đánh thật mạnh vào đan điền của mụ ta.
Thậm chí mụ ta còn chưa kịp phản ứng, không ngờ Lạc Ảnh lại ra tay độc ác với cô ta như vậy.
Cho dù mụ ta kịp phản ứng, với thực lực của mụ ta bây giờ cũng rất khó tránh thoát được sự phẫn nộ của Lạc Ảnh lần này.
Giai Uấn phụt một tiếng, đồng dạng một ngụm máu tươi phun ra.
Đan điền vốn đã bị thương, lại bị Lạc Ảnh đánh vào, tình trạng vết thương càng thêm nghiêm trọng.
Mụ ta biết nếu thật sự không đi, sẽ không xong rồi.
Lúc này mụ ta thậm chí không bằng một người bình thường.
Đan điền lại bị thương, còn không biết phải mất bao lâu mới có thể khôi phục lại được.
Giai Uấn cũng không ngờ cuối cùng lại có kết cục như thế này.
Ngay cả đoản đao của mình, cô ta cũng không cần, lập tức xoay người rời đi.
Thậm chí mụ ta nghĩ tới, có phải trước đó Diệp Mặc đã biết được từng suy nghĩ của cô ta hay không.
Liên tục hai lần đánh lén, đều bị một người đã trọng thương đánh sau mà đến trước.
Lại liên tưởng đến chuyện Diệp Mặc lợi dụng gấu đen mà chạy trốn, đạo cô Giai Uấn bỗng nhiên rùng mình một cái.
Mụ ta không ngờ lại cảm thấy ớn lạnh.
Nếu người trẻ tuổi kia thật sự có thể đoán trước được, như vậy người trẻ tuổi kia thật sự có chút đáng sợ.
Nếu không phải vì hai trang giấy vàng kia, Giai Uấn thà rằng vĩnh viễn không gặp loại người đáng sợ này.
Lạc Ảnh lại vội vàng vội vội nâng Diệp Mặc dậy, không đuổi theo đạo cô Giai Uấn.
Thấy Lạc Ảnh không đuổi theo, đạo cô Giai Uấn cuối cùng đã nhẹ nhàng thở ra.
Mụ ta biết hiện tại đừng nói là phải đối mặt với cô gái đã tu luyện qua Cổ Võ kia, cho dù đối mặt với một người bình thường, mụ ta cũng không gì làm được.
Hơn nữa vết thương của mụ ta, một tháng cũng không chắc tốt lên được.
Nhanh chóng giúp Diệp Mặc cầm máu, Lạc Ảnh có chút lo lắng.
Dù sao người thanh niên này vì cứu cô mà bị thương.
Cô rất muốn cứu Diệp Mặc.
Diệp Mặc cảm giác được mí mắt rất nặng.
Hắn cố gắng mở mắt, thấy ánh mắt cách đó không xa đang có chút lo lắng.
Là Lạc Ảnh.
Thật sự là khuôn mặt tuyệt mỹ của Lạc Ảnh.
Khuôn mặt đã xuất hiện rất nhiều lần trong đầu Diệp Mặc.
Hiện giờ cô rốt cuộc đã thật sự xuất hiện ở trước mặt hắn.
Diệp Mặc kích động có chút run rẩy, sắc mặt hắn đỏ lên.
– Anh không nên động đậy.
Tôi nhất định sẽ tìm cách cứu mạng anh.
Còn nữa… cám ơn anh đã cứu tôi.
Tuy rằng Lạc Ảnh không biết phải làm thế nào để cứu Diệp Mặc, nhưng cô cảm giác được Diệp Mặc đang run rẩy.
Ánh mắt hắn có chút vô lễ.
Tuy rằng người đàn ông này bị thương vì cô, Lạc Ảnh vẫn không quen.
Chỉ có điều cô cũng biết, dung mạo của mình có chút xinh đẹp, cho nên không quá để ý.
Diệp Mặc cảm nhận được Lạc Ảnh đang ở gần trong gang tấc.
Hắn có chút run rẩy vươn tay ra muốn chạm vào mặt Lạc Ảnh một chút.
Thấy động tác của Diệp Mặc, sắc mặt Lạc Ảnh lập tức thay đổi.
Cô hừ một tiếng, thả mạnh Diệp Mặc xuống, trong lòng thực sự không thoải mái.
Cô lấy khăn lụa ra muốn che mặt lại, trong lòng thầm nghĩ phải sớm để người thanh niên này cử động được, sau đó rời khỏi mình.
Bỗng nhiên Diệp Mặc nghĩ tới mặt nạ của mình, Lạc Ảnh không biết mình.
Hắn cố nén lại cảm giác choáng váng đang truyền tới, đưa tay chấm một chút lên máu trên vai mình, muốn viết tên mình trên mặt đất.
Lạc Ảnh nhìn động tác kỳ lạ của Diệp Mặc thì có chút sững sờ.
Bộ dạng hắn dường như muốn viết chữ.
Nghĩ đến đây, Lạc Ảnh thuận tay lấy ra một chiếc khăn tay màu trắng để ở trước mặt Diệp Mặc, nhưng không lên tiếng.
Diệp Mặc rất muốn ngẩng đầu thử nhìn Lạc Ảnh, nhưng hắn biết sức lực của hắn có hạn.
Ngay sau đó, nói không chừng hắn sẽ choáng váng mà hôn mê.
Viết xong chữ cuối cùng, rốt cuộc Diệp Mặc không nhịn được, lại hôn mê bất tỉnh.
Lạc Ảnh theo bản năng cầm lấy chiếc khăn trên mặt đất.
Khi cô nhìn thấy hàng chữ viết trên chiếc khăn, đầu cô lập tức “ong” một tiếng.
Cô giống như bị người điểm trúng tất cả huyệt đạo trên người, căn bản không có cách nào cử động.
Thậm chí chiếc khăn tay rơi trên mặt đất, cô cũng không nhìn thấy, không cảm giác được.
Trên chiếc khăn tay chỉ có bốn chữ “Anh là Diệp Mặc.”Ngoại trừ Diệp Mặc ra, còn ai giúp cô ngăn cản lão đạo cô đánh lén? Ngoại trừ Diệp Mặc ra, còn ai sẽ vuốt thạch trì mà rơi lệ? Ngoại trừ Diệp Mặc ra, còn ai coi trọng mạng của cô còn hơn cả chính mình nữa?
Vì sao hắn tới chỗ này? Hắn đến tìm mình, là tới tìm mình sao? Nếu biết Diệp Mặc sẽ bị thương vì tìm cô, cô đã không lén lút rời khỏi Diệp Mặc.
– Diệp Mặc…
Rốt cuộc Lạc Ảnh đã có phản ứng.
Người trên mặt đất đúng là Diệp Mặc.
Cô kêu lên một câu, sau đó liền nhào vào trên người Diệp Mặc, ôm lấy hắn.
Nước mắt giống như nước sông vỡ đê, toàn bộ rơi lên trên người Diệp Mặc, cuốn đi máu trên người Diệp Mặc.
Bỗng nhiên cô rất hận mình.
Không ngờ cô lại lưu tình đối với đạo cô đã truy sát Diệp Mặc.
Nếu ngay từ đầu cô liều mạng với đạo cô già kia, Diệp Mặc sao có thể bị thương như vậy?
Lạc Ảnh không ngừng rơi lệ, nhưng cô không có cách nào tha thứ cho mình.
Bỗng nhiên Lạc Ảnh kinh hãi tỉnh lại.
Vì sao mình còn ở đây ôm Diệp Mặc khóc.
Hiện tại quan trọng nhất chính là phải cứu hắn.
Diệp Mặc cảm giác linh hồn của mình dường như muốn phiêu tán.
Hắn cảm thấy tinh thần mình đã ở bên bờ vực sụp đổ.
Hắn biết đây là dấu hiệu trước khi chết.
Hắn là Tu Chân giả, có thần thức, biết âm hồn tồn tại.
Hơn nữa hắn cũng biết một khi linh hồn hắn rời khỏi thân thể, hắn sẽ không còn có cách nào tỉnh lại.
Hắn cố giữ linh hồn của mình trong xu hướng phiêu tán.
Hắn không thể chết được.
Bỗng nhiên có một cảm giác mát lạnh xâm nhập vào đầu hắn.
Hắn cảm giác được một sự ấm áp, sau đó lại chìm vào hôn mê.
Trong lúc hôn mê, hắn giống như đã có một giấc mơ dài.
Trong giấc mơ hắn tìm được Lạc Ảnh, sau đó hắn dẫn Lạc Ảnh trở lại Lạc Nguyệt, cùng Khinh Tuyết cử hành một hôn lễ rất lớn.
Tất cả mọi người ở Lạc Nguyệt Thành đều đến chúc mừng hắn.
Cảm giác rất hạnh phúc khiến hắn có chút bàng hoàng.
Nhưng khi hắn kéo Lạc Ảnh và Khinh Tuyết vào động phòng, Lạc Ảnh lại nói cho hắn biết, cô phải về đại lục Lạc Nguyệt, không thể ở cùng với hắn.
Hắn muốn đưa tay giữ chặt Lạc Ảnh, nhưng cô lại càng chạy càng xa, cuối cùng hắn vẫn không thể giữ được.
– Tố Tố, đừng đi…
Diệp Mặc kêu to.
Hắn mở mắt, lại thấy Lạc Ảnh đang lo lắng nhìn hắn.
Cô nhận ra, dường như Diệp Mặc muốn nói gì, lại không thể nói được thành lời.
– Anh đã tỉnh, rốt cuộc anh đã tỉnh.
Lạc Ảnh thấy rốt cuộc Diệp Mặc đã mở mắt ra, cô không kìm chế được sự đau khổ trong lòng, ôm chặt lấy Diệp Mặc, mặc cho nước mắt mình thấm ướt quần áo của Diệp Mặc.
– Sư phụ…
Sau khi Diệp Mặc từ trong lòng phát ra hai chữ này, lại hôn mê bất tỉnh.
Chỉ có điều lần này hắn tỉnh lại rất nhanh.
Hắn cố gắng giơ tay lên vuốt ve khuôn mặt Lạc Ảnh.
Lạc Ảnh đã gầy hơn thật nhiều.
Từ ánh mắt lo lắng và nước mắt ràn rụa bên trong, Diệp Mặc đã biết, cô chịu dày vò còn nghiêm trọng hơn vết thương của mình.
Cuối cùng hắn vuốt ve mặt Lạc Ảnh.
– Sư phụ, không cần lo lắng cho anh.
Anh đã ổn rồi.
Em đừng khóc nữa, về sau em không được rời khỏi anh Tuy rằng không biết Diệp Mặc đang nói gì, nhưng Lạc Ảnh lại gật đầu một cái.
Dường như cô biết được suy nghĩ trong lòng Diệp Mặc.
Cô nâng Diệp Mặc dậy, xoa xoa con mắt, bưng tới một chén nhỏ cháo, cẩn thận thổi một chút, sau đó đút từng chút một cho Diệp Mặc ăn.
Sau khi cho hắn ăn xong, cô lại bưng nước tới rửa mặt cho Diệp Mặc.
Thậm chí ngay cả chuyện đánh răng cô cũng làm giúp cho Diệp Mặc.
– Tố Tố, bác đã hầm canh gà cho cháu rồi.
Cháu cho cho người trong nhà ăn đi.
Lạc Ảnh vừa cho Diệp Mặc ăn cháo xong, chợt nghe thấy ngoài cửa có tiếng kêu to.
Cô vội vàng bỏ khăn mặt trong tay xuống, xoa xoa mặt giúp Diệp Mặc, sau đó vội vàng đi ra ngoài.
– Cô Hoán, cám ơn cô, đã làm phiền cô rồi.
Còn phải cám ơn cây nhân sâm của chú Võng nữa.
Nếu không có mọi người, cháu…
Lạc Ảnh nhận cái nồi từ trong tay người phụ nữ đứng ở cửa, cảm kích nói.
– Đừng nói như vậy, Tố Tố.
Cháu ở đây cũng đã chữa hết bệnh cho rất nhiều người trong thôn.
Cô giúp chút chuyện ấy thì tính làm gì.
Cháu đừng lo lắng.
Chuyện cháu nói, cô sẽ làm tốt giúp cháu.
Hiện tại chuyện của cháu chính là chuyện trong thôn.
Người phụ nữ lớn tuổi lập tức nói.
Diệp Mặc nhìn giường mình ngủ.
Đây chính là phòng của Lạc Ảnh.
Điều khiến Diệp Mặc ngạc nhiên chính là, căn phòng này không giống với lần đầu tiên hắn nhìn thấy.
Nhưng hắn lại không nói được là có gì khác.
Dường như trở nên vui mừng hơn.
Hắn đang nghĩ thì Lạc Ảnh đã đi vào.
Trên mặt cô thoáng đỏ ửng, không biết vừa rồi đã gặp chuyện gì.
Diệp Mặc đang muốn nói cho Lạc Ảnh biết, bọn họ không phải là anh em, cũng không phải chị em, không cần lo lắng, không ngờ Lạc Ảnh đi tới ôm lấy đầu Diệp Mặc.
Diệp Mặc ngửi thấy được một mùi thơm thoang thoảng.
Hắn thậm chí cảm giác mê mẩn.
– Diệp Mặc, em không muốn làm sư phụ của anh.
Em không muốn làm chị anh cũng không muốn làm em gái của anh.
Em chỉ muốn làm vợ anh…
Lạc Ảnh giống như lẩm bẩm một mình, lại giống như đang nói cho Diệp Mặc nghe.
Bỗng nhiên cô dường như nhớ ra điều gì.
Cô buông Diệp Mặc ra, lấy một tờ giấy viết:
– Về sau em không muốn làm sư phụ của anh.
Chúng ta kết hôn đi.
Em đã từng nói với cô Hoán, chờ khi anh có thể xuống giường, chúng ta liền tổ chức hôn lễ.
Nói xong đôi mắt cô đỏ lên.
Cô biết Diệp Mặc từng trúng phải độc của đạo cô già, nhưng không ngờ cô không điều tra được rốt cuộc là độc dược gì.
Tuy rằng biết độc dược mà ngay cả mình còn không điều tra được thì đến bệnh viện cũng không có tác dụng.
Nhưng cô vẫn muốn chờ sau khi Diệp Mặc có chút chuyển biến tốt hơn, sẽ đưa Diệp Mặc đi khám.
Nếu quả thật không thể chữa khỏi, vậy mình và hắn làm vợ chồng một tháng.
Đến lúc đó mình sẽ cùng đi với hắn.
Diệp Mặc thừ người ra.
Hắn nhìn Lạc Ảnh.
Chẳng lẽ cô đã biết quan hệ giữa bọn họ không phải là anh em, cũng không phải chị em rồi? Nếu đã biết sao Tố Tố không quay về tìm hắn?
Lạc Ảnh nhìn thấy Diệp Mặc ngẩn người ra như vậy, sắc mặt của cô lại càng thêm đỏ.
Cô tiếp tục viết:
– Diệp Mặc, về sau em cũng học người trong núi gọi anh là mình ơi.
Em mặc kệ là chị hay là em gái.
Em không muốn để ý tới, em chỉ muốn gả cho anh, chỉ muốn làm vợ của anh, về sau sẽ sống ở đây…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 604: Đời Này Để Cho Anh Chăm Sóc Em
Đời Này Để Cho Anh Chăm Sóc Em
D
iệp Mặc nhìn chằm chằm Lạc Ảnh, hắn cho rằng Lạc Ảnh biết Tĩnh Tức là lừa hắn, không nghĩ tới Lạc Ảnh căn bản không biết.
Cho dù là như vậy, cô còn đồng ý gả cho hắn.
Nhìn bộ dạng căn phòng trang hoàng thế kia, hóa ra là Lạc Ảnh bố trí để chuẩn bị kết hôn cùng hắn.
Nhưng Lạc Ảnh vì sao phải gấp gáp như vậy, chờ hắn khỏe lên rồi kết hôn không được sao? Hắn còn đang đợi lành vết thương rồi mang Lạc Ảnh trở lại Lạc Nguyệt, sau đó thành thân ở Lạc Nguyệt.
– Anh đồng ý cưới em chứ?
Lạc Ảnh buông Diệp Mặc ra lại viết, trong mắt của nàng tràn đầy hy vọng.
Đồng ý, đương nhiên đồng ý.
Diệp Mặc tỉnh ngộ lại, vội vàng tiếp nhận bút viết:
– Sư phụ, anh đương nhiên đồng ý cưới em, kỳ thật em cùng anh không có quan hệ máu mủ, là Tĩnh Tức lừa gạt em thôi.
Lạc Ảnh khẽ mỉm cười, chậm rãi dựa vào trên người Diệp Mặc, cô cho rằng Diệp Mặc đang an ủi cô, nhưng điều đó có ích lợi gì, nếu đáp ứng Diệp Mặc rồi, bất kể là cái gì cô đều không để ý rồi.
Hơn nữa cô thường ở trong mộng có thể nghĩ đến Diệp Mặc, dường như ở kiếp trước cô đã quen Diệp Mặc.
Diệp Mặc chỉ có sinh mạng không đến hai tháng, hắn thích chính mình, mình cũng thích hắn, đợi hắn chết, chính mình sẽ đi cùng hắn.
Huynh muội cái gì sư phụ cái gì, tất cả đều không thành vấn đề rồi.
Trước khi chết có thể cùng Diệp Mặc ở cùng một chỗ, đã là hạnh phúc lớn nhất của cô rồi.
– Không nên gọi em là sư phụ, em muốn gả cho anh, em muốn làm vợ anh.
Lạc Ảnh viết – Được, Tố Tố, em thật sự không có quan hệ máu mủ với anh, em gái của anh tên là Bắc Vi, bây giờ đang ở Ninh Hải, em ấy cũng là ở Lạc Hồng Tự, anh cũng muốn cưới em, anh cũng muốn em làm vợ anh…
Diệp Mặc vừa thấy đã biết Lạc Ảnh còn có chút không tin, hắn nhìn ra trong lòng Lạc Ảnh còn có chút chướng ngại.
– Thật chứ…
Lạc Ảnh hoàn toàn đã quên Diệp Mặc không thể nghe được cô nói, niềm vui bất ngờ nhìn chằm chằm Diệp Mặc hỏi.
Cô nhìn thấy ánh mắt Diệp Mặc không có lừa cô.
Sau khi hỏi xong, cô không đợi Diệp Mặc trả lời, trực tiếp nhào vào trong lòng Diệp Mặc, trong lòng cảm tạ trời đất thật tốt đối với cô ấy quá, cô chẳng những lại gặp được Diệp Mặc, còn có thể quang minh chính đại gả cho hắn.
Diệp Mặc lau nước mắt trên mặt Lạc Ảnh một chút, hắn biết nếu Lạc Ảnh cùng mình chia sẻ cuộc sống này thì cô càng dày vò hơn so với hắn, ít nhất, hắn còn biết Lạc Ảnh là ai, biết những chuyện cũ giữa hắn và Lạc Ảnh.
Nhưng Lạc Ảnh cái gì cũng không biết, cô duy nhất có thể mơ hồ nhớ rõ mình ở trong đầu cô mà thôi.
Lạc Ảnh ngẩng đầu, hôn môi Diệp Mặc, hai người lại cùng nhau hôn.
Hương vị như hoa lan khiến Diệp Mặc không thể tự kềm chế.
Hôn nồng nhiệt làm cho bọn họ quên hết thời gian, cho tới khi Lạc Ảnh phát hiện mình hoàn toàn bị Diệp Mặc ôm vào trong ngực mới thanh tỉnh lại.
Cô vội vàng đứng lên từ trong lồng ngực Diệp Mặc, nhìn sắc trời bên ngoài đã dần tối, lấy bút viết:
– Anh đã hôn mê mấy ngày, cô Hoán đưa tới một ít súp, em đi hâm lại cho anh ăn.
Chờ vết thương của anh hoàn toàn khỏi hẳn, chúng ta có thể ở cùng một chỗ.
Diệp Mặc bỗng nhiên bừng tỉnh, hắn nhớ tới đạo cô Giai Uấn, vội vàng viết:
– Tố Tố, chúng ta phải khẩn trương rời khỏi nơi này, cái lão đạo cô kia chắc chắn sẽ không buông tha cho anh, mụ ta nhất định sẽ tới nơi này.
Diệp Mặc tin tưởng đạo cô Giai Uấn vì hai tờ giấy vàng kia, tuyệt đối sẽ không buông tha cho chính mình.
Lạc Ảnh khẽ mỉm cười viết:
– Thương thế của cô ta rất nặng, muốn khôi phục thương thế ít nhất phải mất mấy tháng, lúc đó chúng ta đã đi rồi.
Nếu em biết người mà cô ta đối phó là anh, em nhất định sẽ không tha cho cô ta đi.
Diệp Mặc đương nhiên không biết Lạc Ảnh nói đi là có ý gì, hắn còn tưởng rằng Lạc Ảnh chuẩn bị cùng hắn rời khỏi đây.
Tuy nhiên nghe nói đạo cô Giai Uấn bị thương phải mất mấy tháng mới có thể khôi phục, trong lòng nhất thời bớt đi không ít lo lắng, lập tức viết:
– Tố Tố mấy tháng sau, anh sẽ dẫn em tới một nơi khác kết hôn, anh còn có thật nhiều chuyện muốn nói với em.
Không ngờ Lạc Ảnh thấy Diệp Mặc viết như vậy liền lập tức lắc đầu viết:
– Không được, em đã không chờ được, em nhất định phải lập tức kết hôn với anh.
Diệp Mặc kinh ngạc nhìn Lạc Ảnh, hắn đương nhiên không biết Lạc Ảnh tại sao phải lập tức kết hôn với hắn, nhưng hắn đáp ứng Khinh Tuyết, đến lúc đó cùng nhau kết hôn, nhưng việc này nên nói như thế nào đây?
Lạc Ảnh không đợi Diệp Mặc trả lời, hôn một cái bên môi hắn, xoay người liền đi ra ngoài chuẩn bị đồ ăn.
Diệp Mặc nhìn bóng lưng Lạc Ảnh rời đi, trong lòng tràn đầy ấm áp, nếu cô muốn kết hôn thì kết hôn, dù sao hắn và Khinh Tuyết cũng có giấy đăng ký kết hôn rồi, đến lúc đó trở lại Lạc Nguyệt sẽ cùng nhau tổ chức một hôn lễ thật to.
Đạo cô Giai Uấn bị thương chuyện này đối với Diệp Mặc mà nói không thể tốt hơn rồi, mấy tháng, hắn hoàn toàn có thể giúp Lạc Ảnh tu luyện tới luyện khí tầng một, sau đó giúp hắn lấy ra đồ vật bên trong nhẫn.
Nếu Lạc Ảnh không muốn đi ra ngoài hoặc là cô không có linh căn, thì để cho Bắc Vi đến một chuyến.
Diệp Mặc vừa mới tỉnh lại, thân thể vẫn là yếu, chỉ uống vào mấy miếng súp, liền ngủ.
Khi hắn tỉnh lại đã là giữa trưa ngày hôm sau, Lạc Ảnh không ở nhà, không biết cô đi chỗ nào rồi.
Nhưng thời gian một ngày mà trong phòng nhỏ đã bố trí tràn đầy màu đỏ tươi tắn, một chữ hỉ màu đỏ thật to dán trên cửa.
Diệp Mặc xem có chút xuất thần, hắn thậm chí nhớ về thời điểm ở Lạc Nguyệt, sư phụ bắt tay dạy hắn luyện đan.
Hiện giờ rốt cục cũng kết hôn cùng với Lạc Ảnh, tuy rằng trải qua đau khổ, hắn và Lạc Ảnh vẫn là đi đến cùng nhau.
– Cả kiếp trước em là sư phụ của anh, em chăm sóc anh.
Kiếp này liền để cho anh tới làm sư phụ của em, để cho anh tới chăm sóc em…
Diệp Mặc nghĩ thầm trong lòng, tùy tay lấy ra một trang giấy, viết ra tâm pháp tu luyện tầng thứ nhất ở trên giấy.
Lúc này ở một thung lũng trong dãy núi Hoành Đoạn Vân Hải, một đạo cô vô cùng chật vật ngồi ở trên một tảng đá, tinh thần rất là đáng sợ.
Mụ chính là đạo cô Giai Uấn bị Lạc Ảnh đả thương, những việc nằm trong dự liệu không ngờ lần lượt xảy ra.
Cái tốt duy nhất, chính là đại khái đã biết được tấm giấy vàng hẳn là ở trên người tên nhóc bị mụ đả thương kia.
Nhưng tâm cơ tên nhóc đó quá sâu, hơn nữa vận khí cũng quá tốt.
Nếu không phải là bởi vì trùng hợp gặp người phụ nữ tu luyện cổ võ kia, hiện tại mình đã có thể tra khảo hắn.
Nhưng hiện tại, chẳng những không có quơ được tên nhóc kia, ngay cả ‘Khí cơ thạch” của mình, cũng bị hắn lấy đi, loại đá này cực kỳ quý báu, có tác dụng rất quan trọng đối với việc lĩnh ngộ Tiên Thiên.
Đạo cô Giai Uấn oán hận thở hắt ra, cho dù là tên nhóc kia âm hiểm như thế nào đi nữa, cô cũng sẽ không buông tha cho hắn như vậy.
Nếu chỉ bởi vì ‘Khí cơ thạch”, nói không chừng cô còn có thể thăng cấp Tiên Thiên sau đó lại đi tìm hắn, cho dù là không có ‘Khí cơ thạch”; mụ cho rằng mình cũng có thể thăng cấp Tiên Thiên.
Nhưng tờ giấy vàng không phải là chuyện nhỏ, tuy rằng mụ bây giờ còn không biết ba tờ giấy vàng đại diện cho cái gì, nhưng mụ đã là tu vi nửa bước Tiên Thiên, trực giác cho biết ba tờ giấy vàng kia tuyệt đối không phải bình thường.
Huống chi trừ lần đó ra, mụ còn cho rằng pháp điển tu luyện “Nhược hàng tĩnh trai” cũng ở trên người Diệp Mặc, còn có ba bộ “;Ni la kinh”; cũng bị Diệp Mặc lấy đi.
Mấy thứ này đều cực kỳ quý giá, mụ cũng không thể bỏ lại.
Lần này mụ bị thương quá nặng, người phụ nữ kia thoạt nhìn bộ dạng rất đẹp, không nghĩ tới động thủ còn quá hung ác.
Còn có tên nhóc kia, hắn bị thương so với chính mình còn nặng hơn, tin rằng phải mất mấy tháng, hắn mới có thể hoàn toàn khôi phục.
Thương thế của mình tuy nặng, nhưng mình có viên thuốc chữa thương, nếu được một ít dược liệu tốt, nói không chừng chỉ cần một tháng sẽ khôi phục ba tầng thực lực.
Chỉ cần khôi phục ba tầng thực lực, người phụ nữ kia sẽ không là đối thủ của mụ nữa.
Đến lúc đó, bắt lấy người phụ nữ kia, nhất định phải làm cho cô ả biết đắc tội với mình hậu quả sẽ như thế nào.
Cùng lúc đó, quan trường tỉnh Hà Đông cũng sóng gió không nhỏ, người liên lụy càng ngày càng nhiều, đây hết thảy đều là vì vụ án di chúc nho nhỏ của thành phố Cửu Đường.
Vợ ông là Lỗ Linh và hai người con gái ở ‘Tập đoàn Cửu Hà”, về quyền hạn làm việc, cả về cổ phần là do hai người anh trai quyết định cấp cho Lỗ Linh và hai người con gái.
Ý tứ của bản di chúc này là nếu hai người anh trai Dịch Cửu Hà mà không cho Lỗ Linh cổ phần, như vậy ‘Tập đoàn Cửu Hà” sẽ không có bất cứ quan hệ nào với bọn họ nữa.
Kết quả người vợ Lỗ Linh của Dịch Cửu Hà cho rằng di chúc này là giả, “;Tập đoàn Cửu Hà” vốn là tài sản cá nhân của Dịch Cửu Hà, không có khả năng có quan hệ với hai người anh trai của ông.
Hơn nữa không có bất kỳ người nào lập di chúc lại đem vợ con mình để ở một bên, cho nên bọn họ đã kiện hai ông anh trai lên toà án.
Nhưng toà án lại xử Lỗ Linh thua kiện, Lỗ Linh không phục lại khởi tố.
Mà chống án lần thứ hai, Tòa án Nhân dân cấp hai của thành phố Cửu Đường phán quyết bản di chúc là giả tạo, Lỗ Linh và hai người con gái thắng kiện.
Và Dịch Trú vì giả tạo di chúc, giết người bạn đang nắm giữ di chúc thật của Dịch Cửu Hà là Giang Quân Sơn, nên bị phán tử hình.
Nhưng vấn đề liền xuất hiện ở chỗ này, thời điểm Lỗ Linh khởi tố lần thứ hai, nghe nói chẳng những chánh án Trần Xương Huy tìm Lỗ Linh, ngay cả Bí thư Thành ủy thành phố Đông Phong tỉnh Hà Đông là Lý Xuân Sinh, cũng tự mình đến Cửu Đường hỏi vụ án này.
Mà vụ án này sau khi phán quyết lần hai, lập tức bị Dịch Tề Hải tố giác tới toà án nhân dân cấp cao của thành phố Hà Phong.
Tuy rằng kết quả còn chưa có, nhưng dường như tất cả mọi người lăn lộn trong quan trường đều biết, vì án tử này, mà tiền đồ của minh tinh Lý Xuân Sinh trong quan trường tỉnh Hà Đông không ổn.
Mà bây giờ Lý Xuân Sinh lại ngồi ở bên trong phòng làm việc của mình, cau mày hút hết điếu này đến điếu khác, toàn bộ căn phòng tràn ngập sương khói lượn lờ.
Y không thể tưởng được vụ án đơn giản như vậy, không ngờ liên lụy nhiều vấn đề lớn như vậy.
Y phỏng chừng Diệp Mặc cũng không nghĩ ra, nhưng lúc này y chẳng những không liên lạc được với Diệp Mặc, ngay cả Lý gia ở Yến Kinh cũng không giúp đỡ y.
Bởi vì lúc này Lý gia đã ốc còn không mang nổi mình ốc, không có lòng dạ nào mà đi xen vào chuyện của Lý Xuân Sinh.
Mà bây giờ Lý Xuân Sinh, chẳng những điện thoại bị nghe lén, thậm chí mọi hành động của y đều bị giám sát.
Ngoại trừ không trực tiếp bắt giam Lý Xuân Sinh ra, kỳ thật gần như là bị giam lỏng.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 605: Tân Hôn
Tân Hôn
T
hôn An Lý nằm ở chân núi bên cạnh dãy núi vào Hoành Đoạn.
Có thể nói là một thôn trang nhỏ ngăn cách với thế giới bên ngoài, toàn bộ thôn trang khoảng chừng ba mươi hộ gia đình.
Nếu không phải ba năm trước đây, bởi vì chính phủ chuẩn bị khai thác phát triển du lịch ở trong này, nơi này ngay cả điện đều không có.
Nhưng sau này bởi vì nhà đầu tư khai thác phát triển gặp vấn đề, nên ngành du lịch vẫn không có phát triển tại đây.
Cho nên nơi này vẫn giống như trước đây, vẫn là ngăn cách với nhân thế, cái bất đồng duy nhất chính là có một con đường nhỏ hướng ra bên ngoài, còn có điện tiến vào.
Hôm nay thôn An Lý lại có tin vui, bởi vì Tố Tố người duy nhất trong thôn An Lý có thể giúp mọi người phân biệt dược liệu, dạy cho mọi người dùng các loại dược liệu chữa bệnh, cô chuẩn bị kết hôn.
– Cô Tố Tố thật sự là xinh đẹp, tựa như tiên nữ…
– Đúng vậy, tôi đã gặp qua rất nhiều nữ minh tinh xinh đẹp ở trong TV, nhưng cho tới bây giờ cũng không nhìn thấy cô nào xinh đẹp như cô Tố Tố.
– Chồng của cô có chút bình thường, thoạt nhìn giống như không xứng với Tố Tố…
– Cô thật là, chỉ cần Tố Tố thích là tốt rồi, cậu nhóc kia cũng rất giỏi đấy, miệng rất ngọt?
Bởi vì sau khi Tố Tố tìm được Diệp Mặc, đã bỏ tấm khăn lụa trên mặt xuống.
Những lời bàn luận về cô đều là người trong thôn đã thấy qua cô, bọn họ đều bị dung nhan tuyệt thế kinh người của Lạc Ảnh làm cho rung động, bọn họ cho tới bây giờ đều không có nghĩ qua, Tố Tố vẫn sinh hoạt bên cạnh bọn họ, trên mặt luôn che một tấm khăn lụa, lại là một cô nàng xinh đẹp như vậy.
Diệp Mặc cũng vô cùng kích động, hôm nay hắn rốt cục có thể cùng Tố Tố nắm tay đi cùng nhau rồi.
Người trong thôn rất chất phác, không có các loại quy củ trong thành, đều là tụ cùng một chỗ náo nhiệt một chút, sau đó ăn cơm uống rượu, tiếp theo là chúc phúc hai người, nhưng Diệp Mặc và Lạc Ảnh đều thích như vậy.
Một ngày náo nhiệt trong thôn trang nhỏ rốt cục yên tĩnh trở lại, Diệp Mặc nắm tay Lạc Ảnh đầu đang đội khăn hồng đi vào phòng nhỏ.
Nơi này đã từng là nơi Lạc Ảnh sống một mình trong hai năm, bây giờ là chỗ ở của cô và Diệp Mặc.
Hai ngọn nến đỏ thẫm chiếu rọi cả một căn phòng cưới, Diệp Mặc có chút kích động kéo tấm khăn lụa đỏ trên đầu Lạc Ảnh xuống, dưới ánh nến đỏ khuôn mặt xinh đẹp hồng hào của Lạc Ảnh được làm nổi bật lên kiều diễm hơn, mang theo một ít hương vị thẹn thùng, khiến Diệp Mặc lập tức có chút ngây ngốc, “;Phảng phất hề nhược khinh vân chi tế nguyệt, phiêu diêu hề nhược lưu phong chi hồi tuyết.
Kiểu nhược thái dương thăng triều hà, chước nhược phù cừ xuất lục ba.
Diên cảnh tú hạng, hạo chất trình lộ, phương trạch vô gia, duyên hoa phất ngự…”;
– Tố Tố, em thật đẹp…
Diệp Mặc giữ Lạc Ảnh, không kìm nổi lòng nói, mặt nạ trên mặt hắn đã được Lạc Ảnh dùng dược liệu tẩy đi, nhưng chất độc ‘Tân thức thảo’ trong cơ thể hắn vẫn không loại bỏ được.
Tuy rằng Diệp Mặc không thốt ra được bất kỳ thanh âm nào, nhưng Lạc Ảnh lại biết hắn đang nói cái gì.
Cô cảm nhận được bàn tay không an phận của Diệp Mặc, thân thể có chút phát run, đó là một loại tình cảm yêu thương không thể nói nên lời.
– Đợi một chút…
Mặc dù biết Diệp Mặc nghe không được, cô vẫn giơ tay xuất một chưởng dập tắt ngọn nến.
Cô biết mình muốn ngủ cùng với Diệp Mặc một chỗ, nhưng dưới ánh nến đỏ, cô vẫn như cũ có chút cảm giác thẹn thùng.
Tuy rằng đã dập tắt nến, nhưng ánh trăng lại rất sáng, từ ngoài cửa sổ chiếu vào, chiếu rọi tình yêu nồng đậm trong mắt hai người.
Thân thể Lạc Ảnh mềm mại ấm áp, phát tán ra một mùi hương thơm ngát, khiến Diệp Mặc khó có thể khống chế mình.
Khi hắn tỉnh lại, hắn phát hiện mình đã cởi y phục trên người của Lạc Ảnh hơn phân nửa rồi, Lạc Ảnh giống như một tiểu sơn dương, co rúc ở trong ngực của hắn, chỉ biết là gắt gao ôm hắn, mặc cho hắn làm gì.
Tuy rằng rất muốn, nhưng Diệp Mặc lại đột nhiên nhớ tới chuyện Lạc Ảnh tu luyện.
Ba ngày trước, hắn đã từng đem công pháp tu luyện tầng thứ nhất viết cho nàng rồi, mà Lạc Ảnh đúng là có linh căn.
Hắn tin tưởng dưới sự trợ giúp của khối linh thạch kia, Lạc Ảnh trong vòng một tháng khẳng định có thể thăng cấp đến luyện khí tầng một.
Nhưng nếu hiện tại ở cùng một chỗ với cô, sau này có ảnh hưởng đối với việc tu luyện của cô ấy hay không? Nếu bởi vì nguyên nhân chính mình mà làm cho nàng không thể đến Trúc Cơ thì phải làm sao bây giờ? Tựa như Khinh Tuyết, hắn cũng là vì lo lắng Trúc Cơ của Ninh Khinh Tuyết, cho nên vẫn không có ở cùng nàng một phòng.
Giống như cảm nhận được động tác của Diệp Mặc có chút chậm chạp, thậm chí ngừng lại.
Lạc Ảnh ngẩng đầu thẹn thùng nhìn Diệp Mặc, trong mắt có chút nghi vấn.
Diệp Mặc hiện tại không có cách nào dùng thanh thần quyết cho mình, nhưng hắn yêu Lạc Ảnh, hắn vì tình yêu của mình có thể nhịn xuống tất cả khó chịu và hấp dẫn.
– Anh sợ hôm nay chúng ta cùng nhau, sau này việc tu luyện của em rất khó đạt Trúc Cơ, nếu không, chờ sau khi em đạt Trúc Cơ, chúng ta…
Diệp Mặc mới viết một nửa, giấy đã bị Lạc Ảnh lấy đi.
Lạc Ảnh không nói gì, cô chỉ lắc lắc đầu, thân thể của cô đã nói cho Diệp Mặc, cô chỉ muốn ở cùng Diệp Mặc một chỗ, những cái khác đều không quan trọng.
Trong lòng cô hiểu rõ, nếu chất độc trong cơ thể Diệp Mặc không được xóa bỏ, những thứ khác đều là hư vô, có thể ở cùng hắn một chỗ được ngày nào hay ngày đó.
Đã không có ‘Thanh thần quyết”; Diệp Mặc cũng không thể khống chế cảm tình của hắn đối với Lạc Ảnh, không thể khống chế tình yêu trong tim.
Giường gỗ mang theo một ít thanh âm, ở dưới ánh trăng yên tĩnh có vẻ rất ấm áp.
Lạc Ảnh thân thể giống như từng dòng chảy nóng, Diệp Mặc lần lượt tấn công vào chỗ mẫn cảm.
Cô có chút không kìm nổi, rên rỉ lên, tay cô lại gắt gao ôm sát lưng sau của Diệp Mặc.
Ban đầu có chút đau đớn, nhưng từ động tác của Diệp Mặc, cô càng không nỡ rời khỏi ngực của hắn.
Cô cảm giác cái loại hương vị này thật giống như cái loại cảm giác cô thích Diệp Mặc, có chút hồi tưởng, lại nói không nên lời.
Cô rất muốn dùng sức đi nắm chặt lưng Diệp Mặc, nhưng cô lại sợ làm đau lưng Diệp Mặc, điều duy nhất cô có thể làm là chỉ có thể gắt gao ôm Diệp Mặc, đem tất cả của chính mình đều giao cho hắn.
Lạc Ảnh là lần đầu tiên, Diệp Mặc cũng không phải tay già đời, xác thực mà nói đây là lần thứ hai.
Lần đầu tiên bởi vì nguyên nhân khác, không có ấn tượng sâu sắc như lần này.
Lúc này hắn cũng ôm sát Lạc Ảnh vào trong lồng ngực, hắn có thể cảm giác được thể xác và tinh thần của Lạc Ảnh đang rất dễ chịu và run rẩy, cảm giác này cũng giống như hắn.
Ở thời khắc này, hắn và Lạc Ảnh hóa thành một người, không, đó là sự thật, hắn đã cùng Lạc Ảnh kết hợp thành một người.
Ở dưới ánh trăng yên tĩnh, có vẻ yên bình nhưng lại không an phận.
– Ưm…
Lạc Ảnh rốt cục ở trong ngực của hắn phát ra một tiếng ngâm nga, tay cô lại quấn chặt phía sau lưng Diệp Mặc, chỉ có như vậy, cô vẫn không nỡ ôm chặt Diệp Mặc thêm một chút, cô sợ làm đau Diệp Mặc.
Ở trong lòng Lạc Ảnh, Diệp Mặc là tất cả của cô, Diệp Mặc cho cô không chỉ là yêu, còn có nhớ thương lo lắng, hiện giờ thân thể của cô là của hắn, trong cơ thể của nàng còn có nhiệt độ của hắn.
Đêm càng ngày càng khuya, trăng càng ngày càng cao.
Giường gỗ vang lên thanh âm nho nhỏ rốt cục đã ngừng lại, Diệp Mặc yêu thương hôn Lạc Ảnh đang nằm trong lồng ngực một chút, ôm lấy cô đồng thời tiến vào mộng đẹp.
Một tiếng gà gáy, phá vỡ sự yên tĩnh của thôn nhỏ, Lạc Ảnh mở mắt, nhìn nhìn Diệp Mặc đang ôm chính mình, trong mắt đầy dịu dàng.
Chính mình nên sớm gả cho hắn mới đúng, hiện tại tuy rằng chậm một chút, nhưng vẫn là gả cho hắn rồi.
Cô giơ tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Diệp Mặc một chút, bỗng nhiên cảm giác nếu bọn họ ở cùng một chỗ chỉ có ba mươi mấy ngày, sao cho đủ chứ? Cô muốn là ba trăm năm, ba ngàn năm, ba vạn năm, thậm chí là vĩnh viễn.
Cái lão đạo cô kia, Lạc Ảnh bỗng nhiên lần đầu tiên hận một người như vậy, cho dù là sư thúc Tĩnh Tức lúc trước cũng lừa gạt cô, nhưng cô cũng không hận đến như vậy.
Nếu không phải cái lão đạo cô kia, cô có thể cùng Diệp Mặc ở bên nhau mãi, vẫn có thể ở mãi chốn này.
Cô có thể giúp Diệp Mặc sinh mấy đứa con, khi về già có thể giống như người trong thôn gọi Diệp Mặc là mình ơi.
Không được, nhất định phải tìm được thuốc giải, phải giúp Diệp Mặc, phải giúp chồng của cô giải chất độc trong cơ thể, sau đó cùng nhau vĩnh viễn ở cùng một chỗ.
Khi Diệp Mặc tỉnh lại, ánh mắt đầu tiên đã nhìn thấy Lạc Ảnh đã sớm rời giường và đang bận rộn ở cửa, cho dù cô đã là một người luyện võ hoàng cấp trung kỳ, nhưng là vì đã trải qua lần đầu tiên, dáng đi buổi sáng vẫn còn có chút mất tự nhiên.
Diệp Mặc bò dậy, trong lòng của hắn tràn đầy ấm áp, nếu không thể tu luyện tới Trúc Cơ, thì cùng với Lạc Ảnh còn có Khinh Tuyết cứ như vậy yên bình sống hếtmột đời, cuộc sống như vậy không phải là điều hắn thích sao?
Hắn cứ như vậy lẳng lặng nhìn Lạc Ảnh, mặc kệ như thế nào, hiện tại cô là vợ của mình.
Hắn phải trân trọng cô, yêu thương cô.!!!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










