[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 123 : Đoán Biết Được (c611-c615)
❮ sautiếp ❯Chương 611: Đoán Biết Được
Đoán Biết Được
D
iệp Mặc bỗng cảm thấy những lời này của Khổng Lại Vũ dường như đang ngầm chứa thông tin gì đó ở bên trong mà nhất thời hắn vẫn chưa hiểu được.
Thấy Diệp Mặc không nói gì, Khổng Lại Vũ đột nhiên bổ sung thêm một câu:
-Nếu tôi không đoán sai thì anh bạn đây họ Diệp đúng không? Người đằng sau anh kia chắc là Chủ tịch huyện từ Hà Phong tới đây rồi.
Nếu anh không ngại thì tôi sẽ gọi anh là Diệp thiếu gia được chứ?
Ngữ khí của Khổng Lại Vũ rất bình thản, xem ra gã không cảm thấy kì lạ chút nào khi gặp Diệp Mặc lần này.
Thậm chí không đợi cho Diệp Mặc kịp phản ứng, gã đã gọi hắn là Diệp thiếu gia.
Mà gã làm ra vẻ không quen biết gì với hai gã bảo vệ ban nãy bị Diệp Mặc giết chết kia, đến một biểu hiện dù là nhỏ nhất trên khuôn mặt cũng không biểu lộ ra ngoài.
Chỉ có trong lòng gã biết rằng, nếu đối phương đúng là Diệp Mặc thì gã không phải là đối thủ của hắn.
Gã không thể tưởng tượng được rằng sẽ gặp Diệp Mặc ở đây.
Diệp Mặc cuối cùng cũng hiểu ra ý tứ trong câu nói đầu tiên của Khổng Lại Vũ.
Thường thì những người tu luyện Cổ Võ đều xem nhẹ việc nghiên cứu các loại vũ khí, mà Khổng Lại Vũ này đã tu luyện tới Địa cấp đỉnh cao rồi, ắt hẳn gã từ nhỏ đã bắt đầu tu luyện rồi.
Nhưng gã lại biết được cả khẩu súng lục 64, điều này quả là không bình thường.
Từ những lời mà Khổng Lại Vũ nói, Diệp Mặc nhận thấy gã không hề có ý muốn hỏi ý kiến mình.
Diệp Mặc hiểu rằng cách nghĩ ban đầu của mình có chút vấn đề, Khổng Lại Vũ có lẽ không phải là một tên tay sai của Đới Hằng, hoặc chí ít thì địa vị của gã cũng không hề kém hơn Đới Hằng.
Diệp Mặc không thèm để ý tới Khổng Lại Vũ mà quay sang Đới Hằng, nói:
-Vụ án của tập đoàn Cửu Hà là do mày giở trò đúng không? Vụ Lý Xuân Sinh cũng là do mày giở trò, phải chứ?
-Ha ha.
Đới Hằng cười lớn, nhưng rất nhanh sau đó, y lập tức thu lại nụ cười, lạnh lùng nhìn Diệp Mặc, nói:
-Hoá ra mày chính là Diệp Mặc.
Người nhà họ Khâu sợ mày, người nhà họ Tống cũng sợ mày, còn Đới Hằng tao thì không.
Diệp Mặc mày là cái thá gì, tao biết mày ở Dược phẩm Lạc Nguyệt có chút quyền lực, nhưng cho dù mày gọi Hư Nguyệt Hoa tới thì đã sao? Mày nói đúng, những chuyện đó là do tao làm cả đấy, thì đã sao nào? Mày làm gì được tao?
Diệp Mặc thoáng chút ngạc nhiên nhưng rồi rất nhanh hiểu ra vấn đề.
Những kẻ biết hắn là chủ nhân đích thực của Dược phẩm Lạc Nguyệt tuyệt đối không nhiều, Lạc Nguyệt trước giờ đều do đám người Hư Nguyệt Hoa và Úc Diệu Đồng, còn có cả Tàng Gia Nghiêm đứng ra quyết định mọi việc.
Hơn nữa Hư Nguyệt Hoa vẫn là thành chủ cơ mà.
Diệp Mặc trên cơ bản không phải quản lí bất cứ việc gì, thậm chí đến việc xây dựng hắn cũng chỉ đứng sau đưa ra vài ý kiến góp ý mà thôi.
Đới Hằng coi hắn là một người đứng đầu của Dược phẩm Lạc Nguyệt cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên, điều này nói rõ cho tới nay Hàn Tại Tân vẫn không đem tất cả mọi chuyện của hắn tiết lộ ra ngoài.
Diệp Mặc cho rằng Hàn Tại Tân nhất định là đã biết rõ được lai lịch của hắn.
Nếu Đới Hàng mà không biết Diệp Mặc chính là chủ nhân đích thực của Lạc Nguyệt Thành thì chắc chắn là người nhà họ Đới cũng không biết.
Diệp Mặc quay quay cây súng lục trên tay, thản nhiên nói: Đới Hằng liếc nhanh sang Khổng Lại Vũ.
Diệp Mặc biết ý của y là muốn Khổng Lại Vũ có sự đề phòng trước.
Khổng Lại Vũ khẽ gật đầu không để lộ chút dấu vết nào, trong lòng thầm cười lạnh.
Đới Hằng này đúng là muốn tìm đến chỗ chết rồi nên mới bắt gã ngăn Diệp Mặc, mặc dù y cũng rất muốn đánh nhau với Diệp Mặc nhưng vẫn không dám mạo hiểm.
Y phải đợi cho đến khi An Ân Đức tới, sự sống chết của Đới Hằng chả có liên quan gì đến gã cả.
Đới Hằng thấy Khổng Lại Vũ gật đầu thì lại bình tâm hơn.
Không chút hoảng hốt, gã cất giọng uể oải nói:
-Mày rất thông minh, biết được ba người Lỗ Linh là do tao bắt đi.
Tiếc là, nói cho mày tin này, chuyện của Lý Xuân Sinh là do gã tự lao đầu vào chỗ chết mà thôi.
Lần này cho dù gã không tới Cửu Đường thì đã sao? Còn mày…
“Pằng! Pằng!…” Hai tiếng súng lại vang lên, hai đầu gối của Đới Hằng phụt ra hai tia máu khiến y phải quỳ rạp xuống đất.
Y hoảng hốt nhìn hai đầu gối đã bị bắn nát của mình, thậm chí quên cả đau.
Nhưng rất nhanh, y đã có phản ứng trở lại, quay sang nhìn Khổng Lại Vũ bằng ánh mắt uất hận.
Y không tin rằng Khổng Lại Vũ không cản được hai đường đạn đó.
Hai đường đạn ấy đối với gã đơn giản chỉ như món đồ chơi, vậy thì tại sao gã lại không cứu mình?
Đới Hằng thấy Khổng Lại Vũ cũng đang kinh hãi không kém gì mình, mặt gã tái nhợt đi, hoàn toàn không thể lí giải nổi vì sao Diệp Mặc dùng súng lục 64 mà lại có thể bắn nhanh như vậy, nhanh hơn tới mấy lần so với bình thường.
Nhưng đó không phải là điều khiến cho gã hoảng sợ nhất, mà khiến cho gã kinh sợ chính là lúc Diệp Mặc nổ súng, bản thân gã cũng bị một loại sát khí khống chế mà dường như gã chỉ cần khẽ nhúc nhích một cái thì lập tức sẽ tiêu đời.
Vốn cho rằng mình mặc dù không địch nổi Diệp Mặc nhưng khoảng cách cũng không phải là quá xa, bây giờ gã mới biết rằng, khoảng cách ấy quá ư xa vời, vốn dĩ gãcòn định nếu Diệp Mặc bắn Đới Hằng thì gã sẽ ra tay ngăn lại, tới giờ mới biết, bất luận Diệp Mặc muốn bắn đi đâu thì gã cũng không thể nào cản phá.
Mồ hôi lạnh cứ thế tuôn ra như tắm sau lưng.
Nếu An Ân Đức không xuất hiện sẽ chắc chắn gã sẽ bị Diệp Mặc thủ tiêu.
Khổng Lại Vũ đã biết, tin tức mà gã nắm được quả nhiên không sai.
Diệp Mặc đã bước tới ngưỡng một nửa Tiên Thiên cao thủ, hơn nữa lại đã tiến rất gần tới Tiên Thiên.
Gã không dám lên tiếng nữa, trong lòng chỉ nghĩ phải nhanh chóng báo tin cho đồng bọn tới đây, nếu không kế hoạch lần này sẽ rất khó thực hiện.
Thấy sắc mặt của Khổng Lại Vũ đột nhiên trở nên khó coi như vậy, Đới Hằng biết rằng y đã không còn có thể trông cậy gì vào Khổng Lại Vũ này nữa rồi.
-Khẩu súng trong tay tao còn có một viên đạn nữa.
Nếu mày còn tiếp tục phí lời thì viên đạn này sẽ xuyên thẳng vào giữa trán mày đấy.
Diệp Mặc nhìn khẩu súng trong tay, trông dáng vẻ của hắn chẳng có vẻ gì là đang nói đùa cả.
-Đới Hằng, mày mau đem Lỗ Linh và hai con gái của cô ấy ra đây.
Mày thật to gan, là kẻ nào đã ra lệnh cho mày bắt bạn của Diệp thiếu gia đi hả? Mau lệnh cho An Ân Đức đưa mẹ con họ tới đây cho Diệp thiếu gia!
Khổng Lại Vũ đột nhiên dùng giọng điệu rất hống hách ra lệnh cho Đới Hằng.
Đới Hằng rùng mình một cái.
Trong lòng y chợt dâng lên nỗi sợ hãi khôn cùng.
Mặc dù Khổng Lại Vũ bề ngoài là vệ sĩ của y, nhưng trong tình thế nguy hiểm trước mắt, gã hoàn toàn có thể bỏ mặc y.
Y chơi gái, chuyện này không hề gì, nhưng nếu chơi gái mà gây ra một chuỗi những rắc rối thế này thì y coi như tiêu.
Dù đã biết vì sao Khổng Lại Vũ một mực muốn đòi An Ân Đức tới nhưng bây giờ y chỉ còn cách nghe theo gã.
Y biết rất nhiều chuyện, nhưng lại không nắm rõ chi tiết mọi việc bằng Khổng Lại Vũ kia.
An Ân Đức trước nay không bao giờ bận tâm chuyện gì, nhưng Khổng Lại Vũ đối với y không bình thường.
Vốn dĩ Đới Hằng định bắt ba mẹ con Lỗ Linh, ép ba mẹ con họ trở thành “một gia đình” với mình.
Nhưng âm mưu này y còn chưa kịp bắt tay vào thực hiện thì đầu gối đã bị bắn nát ra thế này rồi.
Cô gái quyến rũ luôn theo bên cạnh Đới Hằng đã kinh hãi tới mức ngây dại hoàn toàn.
Những việc xảy ra ban nãy quá nhanh, thậm chí cô còn chưa có kịp phản ứng gì thì đã phát hiện “ngọn núi đồ sộ” bên cạnh mình đã đổ gục từ bao giờ.
Đới Hằng thậm chí còn quên mất cả việc đang bị thương, run rẩy cầm điện thoại lên gọi cho An Ân Đức, lệnh cho An Ân Đức lập tức đưa ba mẹ con Lỗ Linh đến Tửu Thành 613.
Y vốn quen thói hống hách ngang ngược, năm năm trước xuất ngoại làm ăn, vừa rồi về nước lại càng ngông nghênh đắc ý, thêm vào đó, trước đó không lâu, y đã gia nhập vào một tổ chức hàng đầu thế giới, nào ngờ trên đời còn tồn tại một gã Diệp Mặc như thế này?
Diệp Mặc vừa thấy bộ dạng như vậy của Đới Hằng thì liền hiểu ra y chỉ là một bù nhìn rơm mà thôi, địa vị còn không bằng Khổng Lại Vũ.
Hắn không thèm bận tâm xem hai tên kia đang suy nghĩ gì trong đầu nữa, nhưng câu cuối cùng của Khổng Lại Vũ làm cho hắn phải cân nhắc đôi chút: “Mau lệnh cho An Ân Đức đưa họ tới đây cho Diệp thiếu gia.” Lời này là có ý gì? Nhất định phải chỉ định duy nhất một người đưa tới hay sao?
Mẹ con Lỗ Linh còn chưa tới thì một đám cảnh sát đã ập vào.
Mặt đất đầy những máu tươi và người chết, cảnh tượng này khiến các cảnh sát đều hết sức khẩn trương.
Khổng Lại Vũ vốn định đuổi bọn cớm này đi, sau đó sẽ thương lượng một chút với Diệp Mặc.
Thế nhưng Diệp Mặc lại xuất ra một tờ giấy chứng nhận đưa cho một tay cảnh sát, nói:
-Anh mau đem những thi thể kia đi, sau đó bắt tất cả mấy tên này lại.
Tên cảnh sát kia nghi hoặc nhìn lướt qua khẩu súng Diệp Mặc đang cầm trong tay, cầm lấy tờ giấy chứng nhận đọc lướt qua một lượt rồi cúi đầu cung kính nói:
-Vâng.
Những cảnh sát này đến cũng nhanh mà đi cũng mau, thậm chí còn chưa hỏi lấy một câu rằng vì sao Diệp Mặc phải giết người thì đã đưa tất cả thi thể và toàn bộ mấy tên lưu manh giải đi hết.
Thấy cảnh này, Khổng Lại Vũ rất muốn biết ngoài thân phận là chủ nhân đích thực của Dược phẩm Lạc Nguyệt ra thì hắn còn có thân phận gì nữa.
Thi Tu và những bằng hữu khác của anh đến giờ vẫn chưa biết đã gặp phải chuyện gì.
Tất cả những chuyện xảy ra trước mắt dường như không giống với thế giới mà họ tưởng tượng ra, lẽ nào là đang nằm mơ ư?
-Vương Sở, mấy người đi trước đi.
Thi Tu ở lại là được rồi.
Diệp Mặc biết đám người Vương Sở này không giúp được gì, liền cho bọn họ rời đi trước.
Vương Sở đáp lại một tiếng, ra hiệu chào tạm biệt với Thi Tu.
Những bằng hữu khác của Thi Tu thì một tiếng chào cũng không dám nói mà lập tức chạy luôn, vậy là hiện trường lúc này chỉ còn lại Thi Tu và Tiết Quốc Dương.
Lạc Ảnh không bận tậm tới những điều này, trong lòng cô chỉ có Diệp Mặc.
Diệp Mặc đi đâu cô sẽ đi theo đó.
Khổng Lại Vũ lôi Đới Hằng vào phòng Diệp Mặc, Dịch Lan cũng bước vào theo, khuôn mặt cô hiện lên nỗi kinh sợ.
Nhan sắc tuyệt vời của Lạc Ảnh làm cho cô lần đầu tiên có cảm giác yếu thế trước đối phương, thế nhưng hành động giết người không gớm tay của Diệp Mặc đã làm cho cô cảm thấy khiếp sợ.
Cô không biết rằng cha và bác mình rốt cuộc đã động vào người như thế nào mà ngay cả thiếu gia của Đới gia mà cũng dám nổ súng.
-Diệp thiếu gia, lần này chúng tôi thật sự không có ý định làm khó ngài.
Vì Đới gia và Khâu gia liên thủ đối phó với Lý gia, hơn nữa Diệp Gia của Yến Kinh cũng gia nhập Đới gia rồi, bởi vậy có chỗ nào mạo phạm xin được lượng thứ…
Những lời của Khổng Lại Vũ rất khách khí, lại có vẻ rất chân thành, thậm chí cả những việc cơ mật nhất cũng không hề giấu diếm.
Còn việc gã cố ý thông báo Diệp Gia cũng gia nhập Đới gia rõ ràng là muốn tỏ rõ lập trường.
Diệp Mặc căn bản cũng không có hứng thú với những cuộc đấu tranh giành quyền lực này.
Hắn thản nhiên cười, nói:
-Khổng tiên sinh, anh đã luyện tới Địa cấp đỉnh cao, lai lịch hẳn là không đơn giản.
Ngoài Trương Chi Hối của Trương gia ra, tôi thực sự không biết Hoa Hạ có gia tộc nào mà có cao thủ đạt tới Địa cấp đỉnh cao.
Anh thực sự là người Đới gia ư?
Đồng tử của Khổng Lại Vũ bỗng co rút lại, gã không ngờ Diệp Mặc có thể thấy được tu vi của mình, điều này làm cho gã cảm thấy vừa hoang mang vừa kinh hãi.
Nếu như gã và Diệp Mặc đã từng giao đấu mà Diệp Mặc nhận ra được tu vi của gã thì cũng là chuyện bình thường, đằng này thậm chí hai người chưa từng một lần động thủ với nhau, Diệp Mặc tại sao có thể nhìn ra được? Lẽ nào hắn đã thực sự đột phá được sự rào cản của người luyện võ luyện tới Tiên Thiên rồi ư?
Không đợi Khổng Lại Vũ trả lời, Diệp Mặc lại cười lạnh nói:
-Khổng tiên sinh chắc không phải là người của Đới gia chứ? Nói rõ hơn một chút, anh căn bản không phải là người Hoa Hạ đúng không?
– Cách hành sự của Khổng tiên sinh tôi cảm thấy có chút quen thuộc, nghe nói có một tổ chức tên là “Bắc Sa…”
Ngón tay của Khổng Lại Vũ khẽ run, chén trà trước mặt gã bỗng rơi xuống.
Bắc Sa của gã và Diệp Mặc có mối thù không đội trời chung, vả lại gã cũng biết Diệp Mặc rất lợi hại, cho dù Diệp Mặc không nổ súng với Đới Hằng, chỉ cần hắn còn ở đây thì gã sẽ tìm mọi cách để gọi An Ân Đức tới.
Gã thật sự không hiểu vì sao Diệp Mặc có thể nhìn ra gã là người của Bắc Sa.
Diệp Mặc không để ý đến sự thất thố của Khổng Lại Vũ lúc này.
Thần trí của hắn đang tập trung vào cánh cửa của “Tửu Thành 613”.
Một gã đàn ông da trắng, dáng người gầy đang chậm rãi bước vào.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 612: Vũ Khí Lợi Hại
Vũ Khí Lợi Hại
T
rong nháy mắt, khi vừa trông thấy gã đàn ông da trắng gầy nhỏ này, Diệp Mặc đã đoán được gã chính là An Ân Đức.
Vì Khổng Lại Vũ kia cố tình gọi An Ân Đức tới nên Diệp Mặc quan sát người này vô cùng cẩn thận.
Dáng đi của người này rất chậm, hơn nữa trên người gã còn toát ra hơi thở rất kì lạ.
Đây không phải là lần đầu tiên Diệp Mặc tiếp xúc với một người như thế, hắn lập tức biết được rằng người đàn ông này là một gã có năng lực đặc biệt.
Mặc dù không biết gã đã đạt tới cấp mấy nhưng nhất định cũng không kém hơn gã Pierre mà hắn đã gặp ở Lạc Thương kia.
Diệp Mặc cười lạnh, nếu chỉ gọi đến một gã như vậy mà tưởng có thể làm gì được hắn thì đúng là quá xem thường Diệp Mặc rồi.
Khi thần thức Diệp Mặc lại quét qua cổ tay áo của gã đàn ông kia thì lại phát hiện tay áo gã có một khẩu súng, khẩu này nhỏ hơn so với bình thường, mà tạo hình của súng cũng rất kì quái.
Chẳng lẽ bọn họ định dùng khẩu súng kì quặc này để đối phó với mình ư? Diệp Mặc cẩn thận để ý kĩ hơn cây súng lục kia.
Nói thật thì vũ khí nóng không có sức uy hiếp lớn đối với hắn.
Cho dù là bom nguyên tử đi chăng nữa nhưng có ném trúng mục tiêu hay không mới là vấn đề.
Có sức uy hiếp lớn nhất đối với Diệp Mặc là bom laser.
Loại bom này nghe nói phải 100 triệu mới có thể chế tạo ra.
Nhưng Diệp Mặc cũng biết, cho dù là bom laser đi nữa nhưng hắn cũng đâu phải là tên ngốc mà chịu đứng yên một chỗ cho người ta ném vào mình.
Đến bom laser hắn còn không sợ, một khẩu súng cỏn con như thế này thì ăn nhằm gì?
Nhưng Diệp Mặc bây giờ thận trọng hơn trước kia rất nhiều.
Mặc dù súng lục căn bản chẳng có sức uy hiếp gì ghê gớm đối với hắn nhưng hắn vẫn dùng thần thức quét qua một lượt, khi thần thức vừa quét qua thì hắn lập tức đứng bật dậy.
-Sao vậy?
Lạc Ảnh thấy Diệp Mặc đứng lên thì cũng đứng dậy theo.
Tất cả tâm trí của cô dồn cả vào Diệp Mặc.
-Không có gì.
Chỉ là anh đột nhiên nghĩ tới một chuyện thôi, ngồi xuống đi.
Diệp Mặc cười nói với Lạc Ảnh.
Lạc Ảnh biết Diệp Mặc chắc chắn là đã phát hiện ra điều gì đó nhưng cô cũng không hỏi thêm nữa.
Diệp Mặc quả thực phát hiện ra khẩu súng giấu trong cổ tay áo của gã đàn ông kia có gì đó bất thường, đó chính là trong súng không hề có đạn, cũng không hề có ống đốt lửa, không có đồ sạc, cũng không có câu và các cơ cấu chi tiết gì, thậm chí ngay cả nòng súng cũng chỉ dài có hai, ba cm mà thôi.
Tất cả những chi tiết ấy không phải là thứ khiến cho phải Diệp Mặc giật mình mà điều khiến hắn bất ngờ chính là bên trong khẩu súng có một ít tinh thạch, nói chính xác hơn đó chính là một phần nhỏ của khối tinh thạch.
Chỗ tinh thạch ấy đặt trong một lỗ đạn, xung quanh đó là mạch điện mà hắn cũng không hiểu rõ.
Sở dĩ hắn bất ngờ như vậy là vì khối tinh thạch đó chính là một khối tinh thạch Cực năng nhỏ.
Tinh thạch Cực năng lợi hại thế nào, điều này Diệp Mặc rất rõ.
Hắn có bốn miếng, đều đã giao cho Diệp Tinh rồi.
Loại tinh thạch này chỉ cần một miếng thôi là đủ để khuấy động chuỗi điện tử làm nhiễu loạn các loại máy móc hiện đại nhất.
Có thể bảo vệ toàn bộ Lạc Nguyệt, có thể thấy được loại tinh thạch này lợi hại đến thế nào.
Diệp Mặc còn biết loại tinh thạch này tổng cộng có tám viên, hắn đã chiếm được bốn viên, bốn viên còn lại ở Bắc Sa.
Diệp Mặc không ngờ Bắc Sa lại dùng tinh thạch Cực năng để chế tạo ra một khẩu súng lục – một khẩu súng không hề có lấy một viên đạn.
Cho dù Diệp Mặc không biết súng lục này rốt cuộc lợi hại tới mức nào nhưng hắn cũng có thể chắc chắn 100% rằng khẩu súng lục này chính là do Diệp Tinh thiết kế, hơn nữa tuyệt đối có thể uy hiếp đến tính mạng của hắn.
-Diệp thiếu gia, Lỗ Linh mấy người đó không phải chịu bất kì sự bạc đãi nào đâu, ngài yên tâm…
Thấy sắc mặt của Diệp Mặc không được tốt, Đới Hằng lo sợ rằng hắn sẽ nổi cơn thịnh nộ.
Diệp Mặc giết người không chớp mắt, hắn chỉ cần cho mình một phát súng thì coi như tiêu.
Diệp Mặc đâu có thời giờ mà để ý đến y nữa.
Toàn bộ tâm trí của hắn bây giờ đã đặt cả vào gã đàn ông da trắng thấp bé kia.
Diệp Mặc trong bụng thầm nghĩ mình may mắn, nếu hắn không có thần thức, nếu khẩu súng kia quả thực là lợi hại đến mức không tưởng thì cho dù là hắn đã tu luyện tới Tiên Thiên rồi đi chăng nữa thì nói không chừng hôm nay cũng sẽ phải bỏ mạng ở đây.
Gã đàn ông da trắng tới bên quầy hỏi vài câu gì đó nhưng không bước qua đây.
Diệp Mặc lúc này mới phát hiện ba mẹ con Lỗ Linh cũng không xuất hiện.
Vừa lúc đó, cửa lại lần nữa mở ra, lần này có bốn người xuất hiện.
Đi đầu là một gã da trắng cao to, theo sau là ba mẹ con Lỗ Linh.
Hiện tại ba người các cô trông có vẻ rất tiều tụy, ánh mắt có chút tuyệt vọng, rõ ràng là đã trải qua sự tra tấn rất khủng khiếp về mặt tinh thần.
Diệp Mặc hơi sửng sốt, chẳng lẽ vừa rồi hắn nhìn lầm.
Gã da trắng này mới là An Ân Đức, còn gã đàn ông da trắng ban nãy chỉ là tình cờ đi ngang qua đây thôi sao?
Diệp Mặc lắc lắc đầu, nhanh chóng phủ nhận ý nghĩ đó của mình.
Nếu như chỉ là ngẫu nhiên đi qua thì không thể giữ trong tay khẩu súng bằng tinh thạch Cực năng được.
Không còn nghi ngờ gì nữa, y rõ ràng là người của Bắc Sa.
Chúng chắc chắn là một phe, Diệp Mặc nghĩ vậy, nhưng hắn không hề thấy gã đàn ông mới xuất hiện và tay da trắng thấp bé ban nãy ra nói chuyện trao đổi gì với nhau cả.
Dưới sự dẫn đường của gã đàn ông da trắng cao to kia, ba mẹ con Lỗ Linh bước đi không nhanh nhưng cũng không chậm, đi thẳng vào thang máy.
Thần thức của Diệp Mặc quét tới gã đàn ông da trắng cao to kia, phát hiện gã cũng là một kẻ có khả năng đặc biệt, mà tu vi cũng không hề thấp.
Trong tay gã cũng có một khẩu súng, nhưng đó cũng chỉ là một khẩu súng bình thường.
Nếu so với súng lục 64 của Diệp Mặc thì khẩu súng của gã không thể coi là bình thường được, nhưng so với khẩu súng bằng tinh thạch Cực năng kia thì là quá tầm thường rồi.
Trong lúc Diệp Mặc còn đang nghi hoặc thì gã đàn ông thấp bé kia cùng viên phục vụ nữ bước vào thang máy.
Diệp Mặc thở phào, suy đoán của hắn không sai.
Hai tên da trắng này tuy không trao đổi gì với nhau nhưng khẳng định là đồng bọn, hơn nữa đều là người của Bắc Sa.
Gã da trắng cao to dẫn ba mẹ con Lỗ Linh tới chỉ là kẻ nguỵ trang, còn kẻ thực sự ra tay là gã vừa vào trong thang máy với nữ nhân viên phục vụ kia.
Quả nhiên sau khi sáu người trong thang máy đi ra, gã đàn ông thấp bé cơ hồ không để ý gì tới những người đi trước đó nữa.
Gã vừa nói chuyện với nữ nhân viên phục vụ kia vừa sờ soạng cặp mông của cô ta, đôi tay gã không ngừng vuốt ve, mà lúc đó hai người họ chỉ cách những người kia có sáu, bảy mét.
Mấy người nhanh chóng bước tới trước cửa phòng 616.
Gã đàn ông cao to gõ cửa.
Khổng Lại Vũ lập tức đứng dậy ra mở cửa.
Diệp Mặc lại khoát tay chặn Khổng Lại Vũ lại để chính hắn ra mở.
Trong lòng hắn thầm than, khoảng cách sáu bảy mét, đúng lúc đang mở cửa thì gã đàn ông thấp bé cũng có thể đúng lúc xông vào.
Xem ra gã đã sớm có cách đối phó với mình rồi, thậm chí cả những chi tiết nhỏ nhất cũng lo liệu xong xuôi cả rồi.
Nếu Diệp Mặc không có thần thức thì đúng là nguy nan.
Có một điều Diệp Mặc vẫn không rõ, vì sao chúng lại dám tự tin về khẩu súng như vậy.
Xem tư thế của chúng thì có vẻ như chỉ cần nổ súng thì hắn sẽ chẳng có cách nào chạy thoát.
Lẽ nào khẩu súng được chế tạo từ tinh thạch Cực năng này lợi hại đến thế sao? Cho dù không biết khẩu súng này lợi hại đến thế nào nhưng tâm trí hắn đã hoàn toàn tập trung cao độ vào nó rồi.
Diệp Mặc đi tới bên cửa, thần thức của hắn từ đầu tới cuối đều tập trung vào gã đàn ông da trắng thấp bé kia.
Dù nhìn thì có vẻ như gã đang đùa giỡn với cô nhân viên phục vụ nhưng thần thức của Diệp Mặc cho thấy gã cũng đang tập trung cao độ vào căn phòng 616.
Diệp Mặc mở cửa ra, đồng thời phóng lưỡi đao gió của mình về gã đàn ông đang cầm khẩu súng Cực năng tinh thạch kia, hoặc cũng có thể nói hắn vừa hé cửa thì lập tức động thủ ngay.
Gần như cùng lúc, Diệp Mặc phi ra ngọn đao gió kia thì tên da trắng đang bắt giữ ba mẹ con Lỗ Linh cũng rút súng ra.
Khổng Lại Vũ cũng nhanh chóng đứng sau Diệp Mặc.
Tất cả những hành động đó đều xảy ra quá nhanh, thậm chí còn chưa kịp chớp mắt.
Diệp Mặc chỉ là vừa phi xong đao gió, gã đàn ông da trắng cao to còn chưa kịp rút súng ra, trong lúc nắm đấm của Khổng Lại Vũ còn cách lưng Diệp Mặc nửa thước thì một tia sáng màu xanh sắc lẹm đã quét qua.
Ánh sáng xanh không có gì ngăn trở xuyên qua lưng gã da trắng, rồi chém xéo qua bụng gã, dừng trước mũi chân Diệp Mặc mấy centimet, xuyên qua lòng đất rồi không thấy dấu vết gì nữa.
Diệp Mặc chú ý tới ánh sáng màu lam (xanh) đó, tốc độ của nó thậm chí còn nhanh hơn cả thần thức của hắn rất nhiều.
Quá nhanh! Diệp Mặc không kịp suy nghĩ về nó, biết Khổng Lại Vũ lén ra tay với mình từ phía sau, hắn không thèm để ý gì đến gã nữa.
Đối với hắn bây giờ kẻ có sức uy hiếp lớn nhất là gã đàn ông thấp bé kia.
Hắn nhanh chóng xuất hiện trước mặt gã đàn ông da trắng thấp bé, nâng cả thân mình gã lên khỏi mặt đất chỉ bằng một tay.
Lúc này nắm đấm của Khổng Lại Vũ mới đánh trúng gã đàn ông da trắng cao lớn kia mặc dù đã bị ánh sáng lam kia xuyên qua lại vẫn đang nâng súng.
Vì thực ra mục tiêu của y là Diệp Mặc nhưng hắn đã biến thân quá nhanh nên nắm đấm của y lại đánh trúng tên da trắng đang đứng đối diện.
Gã đàn ông cao lớn bị ánh sáng lam kia xuyên qua đã đủ chết rồi, giờ lại nhận thêm một đấm của Khổng Lại Vũ trúng ngay ngực thì dù chưa gục xuống nhưng cũng đã tắt thở.
Diệp Mặc đoạt lấy khẩu súng tinh thạch Cực năng về tay, trong lòng mới bình tĩnh trở lại.
Hắn không khỏi thầm khâm phục tốc độ của gã đàn ông thấp bé này.
Mặc dù là hắn ra tay trước nhưng gã vẫn kịp bóp cò.
Chì là vì chém đứt cánh tay gã khiến cho họng súng của gã trệt đi, ánh sáng xanh bắn ra tạo thành một góc nghiêng, điểm tiếp đất cách mũi chân hắn mấy cm, lặn mất vào trong lòng đất.
Nếu tay của gã mà nâng lên cao hơn một chút nữa thôi thì tia sáng xanh đó sẽ trúng vào bắp chân hắn.
Còn nếu cao hẳn lên thì sẽ trúng vào ngực hắn rồi.
Diệp Mặc lần đầu tiên nhận thấy một gã có phản ứng nhanh đến vậy.
Hắn có thể khẳng định một điều là tên này không hề có thần thức, nhưng phản ứng của gã không hề chậm hơn hắn.
Dù hắn ra tay trước nhưng cũng không chiếm được ưu thế hoàn toàn.
Vì tốc độ đao gió của hắn không nhanh bằng tia sáng màu xanh nên sau khi đao gió được phi ra thì đối phương vẫn có thể nâng tay lên một chút cho tới bị lúc bị đao gió chém đứt.
Nguy hiểm thật.
Diệp Mặc toát mồ hôi lạnh.
Ban nãy nếu đao gió của hắn không chém được vào cánh tay gã thì với tốc độ của gã, nói không chừng có thể dựa vào quán tính nâng tay lên.
Còn một giả thiết khác, nếu để Khổng Lại Vũ ra mở cửa thì tốc độ đao gió của hắn sẽ càng chậm hơn, và kết quả đúng là khó có thể đoán trước.
Có lẽ Khổng Lại Vũ không thể ngờ rằng mình lại bị An Ân Đức cho làm bia đỡ đạn như vậy.
Vì nhờ có tấm bia đỡ đạn này, tia sáng xanh có thể bắn trúng Diệp Mặc.
Tức là chỉ cần tia sáng xanh của đối phương bắn ra thì bất kể trước mắt là gì chăng nữa thì cũng không thể trốn thoát.
Bắc Sa có thứ vũ khí lợi hại như vậy sao?!?
Hắn bị thương hoặc chết rồi thì thôi, đằng này Lạc Ảnh lại đang đi theo hắn.
Nghĩ tới kết cục này, Diệp Mặc không khỏi bàng hoàng.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 613: Uy Hiếp Của Bắc Sa
Uy Hiếp Của Bắc Sa
B
ắc Sa, tổ chức biến thái này không ngờ phái ra sát thủ biến thái, còn cầm vũ khí biến thái như vậy.
Loại súng tinh thạch Cực năng này có thể xuyên qua tất cả.
Cho dù trước mặt mình có gì ngăn cản, mình cũng vẫn chết chắc.
Cho dù Diệp Mặc khẳng định một mình mình có thể dễ dàng giết được mười người dị năng này, nhưng nếu mười người dị năng này đều có loại vũ khí như thế, hắn còn có thể dễ dàng giết được sao?
Vừa rồi nếu người kia đồng thời động thủ với mình, vậy ai thắng ai bại khó có thể nói được.
Bởi vì tốc độ đao gió của mình không nhanh bằng tia sáng màu lam của đối phương.
Cho dù đồng thời động thủ, Diệp Mặc cũng khẳng định tia sáng màu lam của đối phương sẽ đánh trúng mình trước.
Tốc độ của tia sáng màu lam đã vượt qua tốc độ phản ứng của Diệp Mặc, so với viên đạn bắn ra không biết còn nhanh hơn bao nhiêu lần.
Chẳng lẽ đây là thủ đoạn mà Bắc Sa, muốn đối phó với mình sao? Tuy nhiên Diệp Mặc tin, cho dù đối phương có vũ khí mạnh như vậy, nhưng người có tốc độ phản ứng giống với người đàn ông thấp lùn này, tuyệt đối không nhiều.
Rất có thể chỉ có một mình anh ta.
Phải biết tốc độ của người đàn ông da trắng thấp bé này không thua gì Diệp Mặc hắn.
Nếu có thêm người như thế nữa, toàn bộ thế giới không phải sẽ bị loạn sao.
– Không ngờ anh biết được tôi muốn động thủ.
Tốc độ phản ứng lại không hề kém tôi.
Anh rất giỏi, quả thật rất giỏi…
Người đàn ông thấp bé da trắng nói một câu tiếng trung không thực sự lưu loát, cắn khớp hàm một cái, lập tức gục xuống bỏ mình.
Không ngờ lại tự sát? Diệp Mặc nhìn người đàn ông thấp lùn nằm trên mặt đất.
Bỗng nhiên hắn nghĩ tới người Nhật của đế quốc mặt trời đen hắn gặp lúc trước.
Sau khi bọn họ bị mình bắt được, cũng cắn độc dược bỏ mình.
Vì sao lại giống như vậy?
Nhưng vì sao Khổng Lại Vũ và Đới Hằng không tự sát?
Diệp Mặc quay đầu thoáng nhìn về phía Khổng Lại Vũ.
Lúc này sắc mặt gã đã tái nhợt.
Hắn lạnh lùng nói:
– Khổng tiên sinh tính toán thật giỏi.
Bắc Sa các người cũng thật bản lĩnh.
Phỏng đoán các người vốn tính để người này vào trước che chắn tia sáng màu lam.
Có lẽ, anh cũng là một người bị loại bỏ trong số đó.
Nói thật ra, không ngờ các người có thể khai thác và phát triển ra loại vũ khí lợi hại như thế.
Quả thật nằm ngoài dự đoán của tôi.
Sắc mặt Khổng Lại Vũ càng khó coi hơn.
Gã biết mình xong rồi.
Nhưng Diệp Mặc lại không để ý tới gã nữa, mà nhìn ba người Lỗ Linh đang hoảng hốt lo sợ, đến bây giờ còn chưa kịp phản ứng, nói:
– Nếu đã đến đây, không cần lo lắng nữa.
Vừa rồi coi như là may mắn…
Diệp Mặc nói lời này không phải không có lý do.
Nếu vừa rồi trong ba người Lỗ Linh có bất kỳ một người nào cản ở phía trước hắn, chắc chắn người đàn ông thấp lùn kia sẽ không hề e dè mà nổ súng.
Bởi vì tia sáng màu lam kia có thể đi xuyên qua tất cả, hoàn toàn có thể xuyên qua một người bình thường mà bắn chết Diệp Mặc, thậm chí tốc độ cũng không hề bị ảnh hưởng.
Diệp Mặc còn chưa nói xong liền kinh ngạc nhìn người đàn ông da trắng cao lớn nằm trên mặt đất.
Vừa rồi tia sáng màu lam kia xuyên qua bụng của anh ta.
Không ngờ lúc này vết thương ở bụng anh ta từ từ mở rộng ra xung quanh.
– Anh Diệp, cám ơn anh, anh đã cứu chúng tôi… – Cám ơn anh… Diệp Mặc.
Nếu có thể, tôi từ bỏ di sản để lại.
Chỉ cần ba mẹ con chúng tôi không có việc gì là được rồi.
Lỗ Linh tưởng rằng ba người các cô bị đưa tới chỗ này nhất định sẽ phải chết.
Không ngờ được bọn họ gặp được Diệp Mặc.
Đối mặt với sự lên lên xuống xuống, sống sống chết chết, thấy người bình thường phải chết ngay trước mắt, thậm chí còn có một người bị cụt tay, không ngờ cô cảm giác còn sống lại vui vẻ như vậy.
Trận chiến vừa rồi diễn ra quá nhanh, thậm chí còn chưa bắt đầu đã kết thúc.
Khi Thi Tu và Tiết Quốc Dương kịp phản ứng, cuộc chiến đấu đã chấm dứt.
Diệp Mặc có thể công khai nổ súng giết người, thậm chí cảnh sát đến đây còn muốn giúp hắn thu dọn hiện trường.
Hiện tại Diệp Mặc làm những việc như thế khiến hai người Thi Tu đã chết lặng.
Rốt cuộc Thi Tu cũng hiểu được, nếu không phải là Diệp Mặc, có lẽ anh ta thậm chí còn không bằng một con kiến.
Chết ở Cửu Đường, còn không biết mình chết như thế nào.
Thật buồn cười, trước đây anh ta còn muốn thu thập chứng cớ, trợ giúp Lý Xuân Sinh.
Diệp Mặc đi đến trước mặt Khổng Lại Vũ, sắc mặt vẫn như tro tàn, vận chân khí vỗ một quyền vào bờ vai của gã, sau đó nói:
– Tôi đã phong bế kinh mạch của anh.
Cố gắng làm việc cho tốt, tôi ở Cửu Đường chờ anh.
Làm xong, ngày mai tới tìm tôi.
Làm không xong, không cần tới tìm tôi nữa.
Diệp Mặc lại đi đến trước mặt Đới Hằng nói:
– Trở về làm sao cho tôi hài lòng.
Nếu tôi không hài lòng, anh tự biết hậu quả.
Nói xong Diệp Mặc lại nhìn lướt về phía Dịch Lan.
Hắn chỉ quét qua, cô đã có cảm giác rét run.
Sở dĩ hắn không giết Đới Hằng, bởi vì rất nhiều chuyện cần người này đi làm.
Hơn nữa Đới Hằng ở trong mắt Diệp Mặc cũng không tính là gì.
Muốn giết anh ta, bất cứ lúc nào cũng có thể.
Lưu một kẻ nghe lời, so với giết chết có lẽ còn tốt hơn.
Đám người trơ mắt nhìn Diệp Mặc rời khỏi.
Khổng Lại Vũ không rõ vì sao Diệp Mặc lại buông tha bọn họ.
Nhưng đúng lúc này, Khổng Lại Vũ bỗng nhiên cảm giác được nội khí trong cơ thể không ngờ từ từ tụ lại đan điền, không thể tiến hành vận chuyển.
Trong lòng gã lập tức kinh hãi.
Nếu tiếp tục như vậy chỉ cần hai ngày, đan điền của gã lập tức sẽ nổ tung.
Lúc này cuối cùng gã đã hiểu được vì sao Diệp Mặc buông tha cho gã.
Hoá ra Diệp Mặc căn bản không sợ mình không đi tìm hắn.
– Anh Diệp, bạn gái của anh thật xinh đẹp.
Dịch Tiểu Điệp ít tuổi hơn, hiện tại đã bình ổn tâm trạng trước.
Chỉ có điều khi cô nhìn thấy khuôn mặt của Lạc Ảnh, mới hiểu được thế nào mới gọi là mỹ nữ.
– Cô cũng rất xinh.
Diệp Mặc nhìn Dịch Tiểu Điệp mỉm cười, sau đó nói với Lỗ Linh:
– Chị Dịch, chờ sau khi Đới Hằng đem tiền tới, nếu cả nhà không thích ở lại đây, có thể đi tới Lạc Nguyệt.
– Hả, chúng tôi có thể đi Lạc Nguyệt sao? Nghe nói hiện tại yêu cầu di dân của nơi đó rất nghiêm khắc.
Lại nói, sao Đới Hằng có thể đem tiền qua đây?
Dịch Nghiên Nghiên lập tức ngắt lời.
Diệp Mặc lại nói:
– Nếu anh ta là người thông minh, khẳng định sẽ đem tiền tới.
Chị không cần lo lắng.
Về phần đi Lạc Nguyệt, đợi lát nữa tôi sẽ gọi một cuộc điện thoại cho các người.
– Diệp Mặc, chuyện của anh Xuân Sinh có thể có vấn đề gì hay không? Như vậy có thể khiến Đới gia còn cả Khâu gia tới làm loạn không?
Thi Tu lo lắng hỏi.
Dù sao tới trình độ của Lý Xuân Sinh, muốn dễ dàng sửa lại án bị xử sai, không phải chuyện dễ dàng như vậy.
Diệp Mặc trầm ngâm một lát nói:
– Đối với cuộc tranh đấu này, tôi chắc chắn sẽ không tham gia, cũng không muốn tham gia.
Nhưng Lý Xuân Sinh cũng tính là một bằng hữu của tôi.
Tôi sẽ giúp anh ấy một chút.
Anh không cần lo lắng.
Tôi nghĩ Khổng Lại Vũ cũng biết nên làm như thế nào.
Diệp Mặc cũng không muốn giết Khổng Lại Vũ.
Hắn đã động tay động chân với rất nhiều người trên cao tầng của Bắc Sa, không quan tâm nhiều tới Khổng Lại Vũ.
Bắc Sa khiến hắn cảm giác được sự uy hiếp.
Hơn nữa xem bộ dạng Bắc Sa bây giờ, đã xem hắn trở thành kẻ địch số một để đối phó.
Sớm hay muộn cũng sẽ có một ngày, hắn phải trực tiếp mặt đối mặt với Bắc Sa.
Khống chế thêm một người, đối với hắn mà nói mới là có lợi.
Hắn khống chế không nhất định bắt Khổng Lại Vũ đầu nhập vào hắn.
Điều này không thực tế.
Nhưng hắn có thể động chân động tay một chút trên người Khổng Lại Vũ.
Loại động tay động chân này so với lúc trước làm thần thức trên người Pierre và Trần Trụy khác nhau.
So với thần thức còn mạnh hơn nhiều.
Chuyện Diệp Mặc là lão đại của Dược phẩm Lạc Nguyệt, Thi Tu đã sớm biết.
Tuy rằng anh ta còn không dám khẳng định Lạc Nguyệt Thành có phải do Diệp Mặc làm chủ hay không, nhưng anh ta biết địa vị của Diệp Mặc ở Lạc Nguyệt Thành chắc chắn sẽ không thấp.
Nếu không phải Tiểu Vân không muốn rời khỏi Tây Đồng, anh ta đã sớm đi đến Lạc Nguyệt.
Thi Tu không nói chuyện đi Lạc Nguyệt, đương nhiên Tiết Quốc Dương cũng sẽ không nhắc tới.
Khổng Lại Vũ tới sớm hơn so với sự tưởng tượng của Diệp Mặc.
Ngày hôm sau Diệp Mặc vừa dậy, Khổng Lại Vũ đã đến khách sạn tìm hắn.
– Tranh chấp giữa hai nhà Lý gia và Đới Khâu không phải do Bắc Sa chúng tôi gây ra.
Chúng tôi chỉ lợi dụng một chút mà thôi.
Tôi dám cam đoan trong chuyện này, việc chúng tôi làm không liên quan tới bất kỳ lợi ích nào của anh.
Cho nên tranh đấu giữa bọn họ tôi không tiện nhúng tay vào.
Nhưng chuyện Lý Xuân Sinh là do Đới Hằng làm.
Chỉ bởi vì đúng lúc được trong nhà ủng hộ mà thôi.
Khổng Lại Vũ đi thẳng vào vấn đề.
Diệp Mặc chờ được, nhưng gã lại không chờ được.
Diệp Mặc biết Khổng Lại Vũ nói như vậy cũng vì muốn lấy được lòng tin của hắn, chẳng khác gì cho thấy những chuyện bọn họ có thể làm.
Khổng Lại Vũ nói xong không đợi Diệp Mặc trả lời, lấy ra một thẻ ngân hàng nói:
– Đây là tiền bán tập đoàn Cửu Hà.
Tôi cũng mang tới đây rồi.
Diệp Mặc thoáng nhìn về phía Lỗ Linh đang ngồi bên cạnh hỏi:
– Chị dâu, thẻ ngân hàng này là chín trăm triệu.
Tôi cũng không biết tập đoàn Cửu Hà trị giá bao nhiêu.
Chị xem có đủ hay không?
– Đủ rồi, không nhiều như vậy đâu…
Lỗ Linh biết tập đoàn Cửu Hà trị giá nhiều nhất chỉ khoảng năm trăm triệu.
Đối phương đưa qua chín trăm triệu, vậy đã là quá nhiều rồi.
Diệp Mặc khoát tay ngăn Lỗ Linh lại.
Hắn đưa thẻ ngân hàng cho cô nói:
– Còn lại là bồi thường tổn thất.
Chị cứ nhận là được rồi.
Thấy Diệp Mặc nói như vậy, Lỗ Linh cũng không tiện nói gì thêm nữa.
Nếu không nhờ có Diệp Mặc, mẹ con các cô còn không biết sẽ bị đày đọa tới mức nào.
Đối với tranh đấu giữa hai nhà Lý gia và Đới Khâu, Diệp Mặc không hề có hứng thú.
Hắn và Lý gia không có giao tình.
Ngoại trừ Lý Thu Dương có chút giao tình ra, người còn lại đều không liên quan đến hắn.
Thấy Diệp Mặc nhận lấy thẻ ngân hàng, Khổng Lại Vũ khẽ thở phào một tiếng, sau đó nói tiếp:
– Chuyện của Bí thư Lý đã được chứng minh là có người âm thầm đổ tội, cho nên hiện tại ông ta đã trở về vị trí công tác.
Để bồi thường, Đới gia và Khâu gia bằng lòng nhượng lại một vị trí Phó chủ tịch tỉnh Hà Phong.
Đương nhiên những điều này tôi chỉ truyền lời qua đây.
Diệp Mặc thầm nghĩ, lần này Lý Xuân Sinh lại thăng quan, tốc độ này quả nhiên là nhanh.
Đương nhiên chuyện thăng quan đối với Lý Xuân Sinh, hắn chắc chắn sẽ không ngăn cản.
Hắn chỉ gật đầu, coi như thể hiện sự đồng ý đối với chuyện này.
Sau đó hắn nhìn Thi Tu nói:
– Lý Xuân Sinh lại thăng quan, hôm nay anh đi Hà Phong chúc mừng anh ấy một chút.
– Được.
Thi Tu lập tức gật đầu nói.
Nếu Diệp Mặc nói phải đi, bản thân anh ta sẽ đi.
Nếu nói không đi, đã chứng tỏ anh ta có chuyện.
Thấy Diệp Mặc thể hiện sự hài lòng, Khổng Lại Vũ còn nói tiếp:
– Chánh án Tòa án Nhân Dân Trung cấp Cửu Đường, Trần Xương Huy, hiện tại đã khôi phục lại chức vụ ban đầu, đồng thời sẽ nhanh chóng đảm nhiệm Phó chủ tịch thành phố Cửu Đường.
Đối với người như Trần Xương Huy, Diệp Mặc không có mấy thiện cảm.
Tuy nhiên anh ta cũng vì hỗ trợ mình gặp họa, chiếm được chút lợi ích cũng là may mắn của anh ta.
– Cứ như vậy đi.
Diệp Mặc lại vỗ một cái vào vai Khổng Lại Vũ, đứng lên nói.
Lần này hắn chẳng những lấy đi nỗi lo lắng của Khổng Lại Vũ, còn để lại một chân khí ẩn náu trong cơ thể gã.
Đối với việc Diệp Mặc không giết mình, hơn nữa còn thả mình đi, trong lòng Khổng Lại Vũ thầm thở phào một cái.
Gã lập tức xoay người rời đi.
Tuy rằng gã biết trong tay Diệp Mặc có súng siêu quang năng – thứ quý giá nhất của bọn họ, nhưng gã căn bản không dám mở miệng nói ra chuyện này.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 614: Đá Ngũ Hành
Đá Ngũ Hành
D
iệp Mặc thấy chuyện đã xong xuôi, hắn cũng không muốn tiếp tục ở lại chỗ này.
Nếu không phải Cửu Đường có chuyện, Diệp Mặc đã dẫn Lạc Ảnh vào trong dãy núi Hoành Đoạn tìm người.
Người hắn muốn tìm đương nhiên là đạo cô Giai Uấn.
Đối với hắn mà nói, hiện tại quan trọng nhất chính là tấm giấy vàng trên người đạo cô Giai Uấn.
Còn phải tìm hiểu xem linh thạch của mụ ta đến từ đâu.
Nếu đạo cô Giai Uấn đoán được hai tấm giấy vàng khác đang ở trên người mình, hẳn mụ ta sẽ không nghĩ tới chuyện quay về thế giới nhỏ.
Có lẽ đối với cô ta mà nói điều quan trọng nhất chính là lấy giấy vàng trên người mình đi.
Mình bị thương rất nặng, hơn nữa tu vi của Lạc Ảnh không cao.
Đạo cô Giai Uấn không biết hắn có Liên Sinh Đan cho nên trong lòng đã cho rằng nhất định đã tiêu diệt được bọn họ.
Chờ tình trạng vết thương của mụ ta tốt hơn, khẳng định cô ta sẽ lại tới thôn An Lý tìm hắn và Lạc Ảnh.
Lỗ Linh đương nhiên biết phân biệt nặng nhẹ.
Nếu có thể đi Lạc Nguyệt, cô khẳng định phải đến Lạc Nguyệt trước.
Tuy rằng Diệp Mặc lợi hại, nhưng lại không thể mỗi ngày đều ở bên cạnh các cô.
Mà ba người các cô nói không chừng đã sớm bị người ta theo dõi.
Hiện tại Diệp Mặc nói vậy, cô ta lập tức cảm kích nói:
– Thật sự cảm ơn cậu.
Nếu không nhờ có cậu, ba người chúng tôi còn không biết sẽ như thế nào.
Diệp Mặc mỉm cười nói:
– Nói những lời này là khách khí rồi.
Ba người sớm lên đường, tiếp tục ở lại Cửu Đường không phải một chuyện tốt.
Lỗ Linh biết, đương nhiên Diệp Mặc cũng biết.
Tuy rằng hắn rất lợi hại, nhưng thế giới này vĩnh viễn đều có một loại người, gọi là kẻ liều mạng.
Ở Cửu Đường hắn hủy đi lợi ích của rất nhiều người, thậm chí ngay cả Hắc Đầu cũng bị hắn giết rồi.
Những người này không thể trả thù Diệp Mặc, nhưng có thể trả thù người khác.
Nghe Diệp Mặc nói xong, Lỗ Linh do dự một chút, vẫn nói:
– Hồi trước, Cửu Hà lấy được một hòn đá có màu sắc rực rỡ.
Anh ấy nói hòn đá kia rất quý, nhưng anh ấy lại không biết nó quý ở chỗ nào.
Bởi vì sợ người khác nổi lòng tham, cho nên Cửu Hà không dám đưa hòn đá đi giám định, vẫn để ở trong nhà.
Lần trước khi anh tới, tôi đã muốn đưa hòn đá kia cho anh.
Chỉ có điều anh đi quá nhanh nên chưa kịp đưa.
Lần này ba mẹ con chúng tôi bị người ta bắt đi.
Hòn đá cũng bị bọn họ lấy mất…
Diệp Mặc khoát tay nói.
– Một hòn đá thôi.
Họ lấy thì cứ để họ cầm.
Tôi cũng từng nghe Cửu Hà nói qua.
Anh ấy nói khi nào rảnh sẽ đem cho tôi hòn đá đó.
Nếu không còn nữa, cũng không sao.
Theo Diệp Mặc thấy, hòn đá này nhiều nhất chỉ là một khối đá mã não hoặc là ngọc thạch gì đó.
Cho dù vô giá, đối với hắn mà nói cũng không có tác dụng mấy.
– Mẹ, có phải mẹ nói về cái hòn đá có màu sắc rực rỡ đặt ở trong tay đôi khi rất nóng, đôi khi lại rất lạnh kia không?
Dịch Nghiên Nghiên nghe mẹ mình nói xong liền ngắt lời.
Lúc trước cô cũng từng nhìn thấy hòn đá kia.
– Cái gì, cô nói hòn đá kia đôi khi rất nóng đôi khi rất lạnh sao?
Lỗ Linh còn chưa kịp trả lời, Diệp Mặc đã ngắt lời hỏi, giọng điệu rõ ràng rất để ý.
Lỗ Linh cảm thấy kỳ lạ thoáng nhìn về phía Diệp Mặc nói:
– Đúng vậy, hòn đá kia rất kỳ quái.
Lúc lạnh lúc nóng…
– Hòn đá có màu gì? Có phải màu sắc luôn thay đổi nhiều màu hay không?
Giọng điệu Diệp Mặc càng kích động.
Lỗ Linh gật đầu nói:
– Đúng vậy, hòn đá kia quả thật luôn thay đổi màu sắc.
Đôi khi chỉ là hai mầu hồng và trắng, nhưng thỉnh thoảng sẽ có ba màu hồng trắng xanh.
Có vài lần sẽ xuất hiện năm màu khác nhau, chỉ có điều không rõ ràng.
Chẳng lẽ anh từng thấy loại đá này sao?
Tuy rằng Diệp Mặc kích động, nhưng hắn vẫn tỉnh táo.
Lúc này hắn đã biết, đây căn bản chính là một hòn đá ngũ hành.
Đá ngũ hành thuộc về loại vật liệu luyện khí cực kỳ hiếm thấy.
Thậm chí so với Tinh Ngọc thạch còn quý hơn.
Bởi vì đá ngũ hành chính là vật có thể chế luyện ra linh khí.
Linh khí so với pháp khí cao cấp hơn không biết bao nhiêu lần.
Tuy rằng Diệp Mặc biết cho dù hắn có đá ngũ hành, hiện tại cũng không thể chế luyện linh khí.
Nhưng hắn chỉ cần vật liệu luyện khí bình thường, trong đó có thêm một chút đá ngũ hành là có thể chế luyện thành phi kiếm.
Phải biết rằng vật liệu phi kiếm cực kỳ hiếm thấy.
Lần trước nếu không phải hắn lấy được một khối tinh ngọc thạch từ chỗ Hứa Bình, hắn đã không thể chế luyện được pháp khí phi kiếm thượng phẩm.
Hiện tại hắn luôn tìm vật liệu để chế luyện phi kiếm.
Đáng tiếc chính là dường như may mắn của hắn đều dùng hết trong chiếc phi kiếm đầu tiên rồi.
Chính vì vẫn không tìm được vật liệu thích hợp để chế luyện phi kiếm, hiện nay phát hiện đá ngũ hành, hắn sao có thể bỏ qua.
Không nói, hiện tại bản thân hắn có nhu cầu cấp bách cần tới nó.
Cho dù là em gái, Lạc Ảnh hay Khinh Tuyết đều cần tới nó.
– Hòn đá đó lớn cỡ nào? Nó bị mất ở đâu?
Sau khi Diệp Mặc biết là đá ngũ hành, lại không thể nào bình tĩnh như vừa rồi.
Dường như đã nhìn ra sự kích động và vội vàng của Diệp Mặc, Dịch Tiểu Điệp đột nhiên hỏi:
– Anh Diệp, hòn đá kia rất quan trọng sao? Chẳng lẽ còn quý hơn cả kim cương sao?
Có lẽ trong mắt cô bé, trên thế giới không có thứ gì quý bằng kim cương.
Diệp Mặc gật đầu, chỉ có điều trong lòng hắn lại nghĩ, nếu đó thật sự là kim cương, không cần phải nói là một khối, cho dù là mười khối hắn cũng lười hỏi.
Không cần nói gì khác, chỉ nói số kim cương hiện tại đang ở trên người hắn cũng đã có một đống nhỏ rồi.
Kim cương làm sao có thể so sánh với đá ngũ hành?
Một khối đá ngũ hành kích cỡ bằng quả trứng gà, ở đại lục Lạc Nguyệt đã giá trị mấy triệu linh thạch.
Mấy triệu linh thạch, ngay cả Diệp Mặc ở kiếp trước cũng chưa từng thấy qua.
Có thể không quý sao? Hắn nghĩ mãi không ra, trên địa cầu sao lại có loại đá này.
Khả năng duy nhất chính là thiên thạch rơi từ trên trời xuống.
Lỗ Linh đã nhìn ra Diệp Mặc rất để ý tới hòn đá này.
Cô lập tức nói:
– Hòn đá kia lớn bằng hai nắm tay vậy.
Lúc trước sau khi vụ án của tôi được tuyên án chung thẩm, tôi biết chuyện này không đơn giản như vậy.
Cùng ngày hôm đó tôi đã cất nó, chuẩn bị dẫn theo Nghiên Nghiên và Tiểu Điệp rời khỏi Cửu Đường.
Nhưng chúng tôi còn chưa đi, đã bị người của Ngô Kim Hội dẫn đi.
– Ngô Kim Hội?
Diệp Mặc hỏi một câu.
Loại bang phái nhỏ này nhiều không kể xiết.
Hắn biết Thiết Giang, biết Nam Thanh lại thật sự không biết bang phái nhỏ này.
– Ngô Kim Hội, là một bang phái xã hội đen khá nổi tiếng ở tỉnh Hà Đông.
Ở Cửu Đường quật khởi, vốn cũng không tính là gì.
Chỉ có điều sau khi bang phái trong vùng không biết vì sao dần dần suy thoái, bang phái nhỏ này liền đứng lên.
Tiết Quốc Dương luôn công tác ở Cục cảnh sát, hẳn là biết rõ việc này hơn so với người khác.
Diệp Mặc vừa hỏi, anh ta lập tức trả lời.
Lỗ Linh gật đầu nói:
– Đúng vậy, sau khi bọn họ dẫn chúng tôi đi, đồ đặc của chúng tôi đều rơi vào trong tay bọn họ.
Đến bây giờ vẫn chưa lấy lại được.
Lúc này Diệp Mặc mới hiểu được, hoá ra Đới Hằng thông qua hắc bang để đối phó với ba người Lỗ Linh.
Về phần lý do Thiết Giang, và Nam Thanh suy yếu vẫn là bởi vì hắn.
Biết rõ ràng lý do xảy ra chuyện này, Diệp Mặc đứng lên nhìn Thi Tu và Tiết Quốc Dương nói:
– Mấy người các anh về Hà Phong trước đi.
Tôi xong việc bên này, sẽ đi Hà Phong một chuyến.
– Anh Diệp, chúng tôi có cần ở lại Hà Phong chờ anh và chị Lạc không?
Dịch Tiểu Điệp hỏi.
Diệp Mặc mỉm cười nói:
– Không cần, sau khi các cô đi Hà Phong, lập tức tìm cách đến Lạc Nguyệt.
Tôi còn có việc.
Khi nào tới Lạc Nguyệt tôi sẽ gặp lại mọi người sau.
Sau khi tiễn chân mấy người Thi Tu và Lỗ Linh, Diệp Mặc rất muốn đưa Lạc Ảnh về Lạc Nguyệt trước, sau đó sẽ quay lại đây tìm đá ngũ hành.
Nếu như không biết loại súng có thể phát ra ánh sáng màu lam thì thôi, hiện tại phát hiện ra loại súng này đối phương có thể tiến hành uy hiếp hắn.
Tuy rằng không biết còn có bao nhiêu cái, nhưng hắn biết với Tinh Thạch Cực Năng trong tay đối phương, ít nhất bọn họ có thể chế tạo ra được tám khẩu súng.
Mà trong tay mình đã có một khẩu súng.
Nếu bọn họ sử dụng toàn bộ tinh thạch chế tạo loại súng này, như vậy hẳn bọn họ còn có bảy khẩu súng nữa.
Loại súng này có thể nảy sinh sự uy hiếp đối với hắn.
Nếu chẳng may để Lạc Ảnh xảy ra chuyện gì, cho dù hắn lập tức tu luyện đến phi thăng cũng không có cách nào bù lại sự nuối tiếc trong lòng.
Hơn nữa không có Lạc Ảnh, hắn nghi ngờ mình cũng không có cách nào sống nổi.
Sau khi Lạc Ảnh kết hôn, hiện nay Lạc Ảnh chính là một phần sinh mệnh của hắn.
Huống gì nếu đối phương không chỉ nghiên cứu chế tạo ra một loại súng này, nếu chẳng may đối phương còn nghiên cứu chế tạo ra súng trường bắn tỉa.
Ngoài thần thức của hắn ra, nếu dùng loại súng này bắn hắn, với loại tốc độ ánh sáng màu lam này, hắn khẳng định cũng không có cách nào tránh né được.
Hơn nữa Diệp Mặc không tin sau khi Bắc Sa chịu một cú thua đau như thế, sẽ dừng tay.
Bọn họ chắc chắn sẽ không dừng tay.
Súng Tinh Thạch Cực năng thậm chí còn quý hơn bất kỳ loại vũ khí nào trên thế giới này.
Bắc Sa sao có thể để mặc Diệp Mặc cướp đi một khẩu súng của bọn họ.
Bọn họ không động thủ, chỉ là bây giờ còn chưa nắm chắc được mười phần, hoặc là nói còn đang điều binh khiển tướng mà thôi.
Dường như Lạc Ảnh biết được suy nghĩ trong lòng Diệp Mặc.
Cô giơ tay lên vuốt ve khuôn mặt Diệp Mặc nói:
– Ừ, em chờ anh.
Không phải anh nói em gái anh đang ở Ninh Hải sao? Anh đưa em đi Ninh Hải là được rồi.
Khi em không ở bên cạnh anh, anh phải cẩn thận một chút.
Lạc Ảnh hiểu rất rõ nguyên nhân khiến Diệp Mặc bảo cô tạm thời rời khỏi hắn.
Từ sau khi chia tay với Diệp Mặc lần trước, cô cũng không lòng dạ nào tu luyện.
Cho nên lúc này tu vi của cô so với hai năm trước không có bất kỳ sự khác biệt nào.
Hiện nay cô là vợ của Diệp Mặc.
Diệp Mặc chính là tất cả của cô.
Cô thực sự không muốn rời Diệp Mặc nửa bước.
Nhưng cô biết nếu mình ở lại bên cạnh Diệp Mặc sẽ tăng thêm nguy hiểm cho hắn.
Cô không muốn Diệp Mặc có bất kỳ nguy hiểm gì.
Biết Lạc Ảnh hiểu được suy nghĩ của mình, Diệp Mặc lấy súng lục làm từ Tinh Thạch Cực Năng ra, đưa cho Lạc Ảnh nói:
– Tố Tố, em cất khẩu súng này đi.
Nếu như gặp phải nguy hiểm, không nên cho đối phương bất kỳ cơ hội nào, trực tiếp nổ súng.
– Không, ở Ninh Hải không ai biết em, sẽ không có nguy hiểm đâu.
Anh nên giữ khẩu súng này trong người.
Lạc Ảnh lập tức từ chối yêu cầu của Diệp Mặc.
Diệp Mặc ôm lấy Lạc Ảnh nói:
– Loại súng này nhiều nhất chỉ có thể nổ súng được mấy lần.
Tinh Thạch Cực Năng bên trong sẽ bị tiêu hao hết.
Anh không cần thứ này.
Em cầm lấy khẩu súng này chẳng những có thể bảo vệ mình, cũng có thể bảo vệ Bắc Vi.
Anh lấy được thứ đó, sẽ lập tức đến gặp hai người.
Nghĩ tới việc sau khi gặp lại Lạc Ảnh, hắn phải dẫn cô đến Lạc Nguyệt, Diệp Mặc có chút do dự.
Hắn không biết hiện tại có nên nói cho Lạc Ảnh biết chuyện về Khinh Tuyết hay không.
Tâm tư Lạc Ảnh trong sáng.
Cô nhìn thấy Diệp Mặc do dự, tuy rằng không biết vì chuyện gì, nhưng Diệp Mặc không nói, cô sẽ không hỏi.
Những điều Diệp Mặc muốn nói, đều đã nói cho cô biết.
Hắn không nói, nhất định là chuyện không quan trọng.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 615: Ngô Kim Hội
Ngô Kim Hội
Đ
ối nghịch với Yến Kinh hiện giờ đang sóng gió lay động, thì Tân Thành – thành phố lớn thứ hai của Hoa Hạ lúc này lại có vẻ yên tĩnh hơn.
Nhưng sự yên tĩnh này chỉ có tương đối mà nói, phú hào lớn nhất của Tân Thành là Thẩm gia lại rất không yên tĩnh.
Tổ tiên Thẩm gia nghe nói là Thẩm Vạn Tam, Thẩm gia vẫn luôn đứng đầu trong giới kinh doanh, cho dù bị đả kích mấy lần, nhưng sau khi lập nước bọn họ lại dựa vào kinh nghiệm kinh doanh hạng nhất mà chấn hưng Thẩm gia.
Mặc dù đang ở trên bảng xếp hạng Forbes, danh tiếng Thẩm gia rất tao nhã, nhưng những người trong nghề lại biết người có tiền không nằm trong bảng danh sách ở Forbes, mà Thẩm gia chính là một gia tộc có tiền như vậy.
Hôm nay Thẩm gia sở dĩ rất không yên tĩnh, là vì gia chủ Thẩm gia, Thẩm Thái Công bệnh nặng, căn cứ di huấn của Thẩm gia, tiếp nhận chức vụ gia chủ nhiệm kỳ kế tiếp phải là tôn trưởng.
Đây không có ngoại lệ, trừ phi tôn trưởng bị chết, bằng không di huấn này tuyệt đối sẽ không thay đổi.
Theo lý thuyết tôn trưởng Thẩm gia hiện đang không bị ốm chết, hẳn là không có nhiều tranh cãi như vậy, nhưng vấn đề lại cố tình xuất hiện ở trong này.
Tôn trưởng Thẩm gia thế hệ này mặc dù không có chết, nhưng so với chết lại không khác mấy, bởi vì đứa con cả Thẩm Cầu Ngân của Thẩm gia đã bị bệnh liệt giường nửa năm rồi, nếu chỉ có ốm đau, như vậy vẫn không có lời gì để nói.
Nhưng Thẩm Cầu Ngân chẳng những ốm, mà là một người sống đời sống thực vật.
Ở xã hội Hoa Hạ hiện đại, tuy rằng còn có rất nhiều đại gia tộc tồn tại, nhưng để một người sống đời sống thực vật đảm nhiệm chức vụ gia chủ, lập tức liền đưa tới tranh cãi.
Thẩm gia là một đại gia tộc, đã Ngũ Đại đồng đường rồi, nhiều người vấn đề liền nhiều hơn.
Cho nên trung tâm quyền lực Thẩm gia tại biệt viện Thẩm gia, liên tiếp nhiều ngày đều vì người gia chủ này mà nảy sinh nhiều chuyện tranh cãi.
Thẩm Âm cũng là người của Thẩm gia, cô từ Hongkong trở về đã một thời gian, chỉ có điều lúc trở lại có chút cô đơn thôi.
Dì Thanh Huệ sau khi hết bệnh cũng không trở về cùng nàng, một mình rời khỏi Hongkong, ngay cả Thẩm Âm cũng không biết cô đã đi chỗ nào.
Chuyện thứ nhất khi cô trở lại Tân Thành chính là báo cáo với mọi người trong nhà bệnh của dì Thanh Huệ đã được chữa khỏi.
Hơn nữa còn nói một người tuổi trẻ trên máy bay dùng bùa trị khỏi, cô lập tức nói cho người của Thẩm gia, để người của Thẩm gia đi tìm người trẻ tuổi dùng bùa chữa bệnh kia, sau đó nhờ hắn cũng trị bệnh cho bác cả.
Đối với Thẩm Âm nói bệnh của Thanh Huệ đã được trị khỏi, vốn đã có rất ít người tin tưởng, nhưng nghe nói kẻ động thủ lại là một người tuổi còn trẻ, còn dùng bùa để chữa bệnh, lập tức không có ai tin lời Thẩm Âm.
Thậm chí việc sống chết của Thẩm Thanh Huệ không có ai chú ý tới, một người nhất định sẽ chết sẽ có người quan tâm hay sao?
Bệnh của Thẩm Thanh Huệ đã được trị khỏi, vì sao không trở về Tân Thành? Thẩm Âm sở dĩ nói như vậy, nhất định là muốn người trong nhà lại xuất ra một khoản tiền đưa cho dì Thanh Huệ của cô đi chữa bệnh thêm một lần nữa mà thôi.
Nói dối cũng không biết nói, có người để ý tới Thẩm Âm mới là chuyện lạ.
Thẩm Âm tìm được phụ thân của nàng rồi, nhưng lời nói của phụ thân nàng lại khiến cho nàng thương tâm, phụ thân nàng chỉ nói một câu, bảo nàng về sau không nên đi cùng dì Thanh Huệ, đối với việc nàng nói có thể dùng bùa chữa bệnh lại mắng nàng một trận.
Vạn bất đắc dĩ Thẩm Âm đi tìm anh họ của cô là Thẩm Phi Bân, nhờ anh ta giúp gỡ bỏ phong tỏa tài khoản ngân hàng của dì Thanh Huệ.
Nhưng Thẩm Phi Bân biết tấm thẻ kia là bị kẻ lừa đảo lấy đi, cho nên cũng không giúp Thẩm Âm.
Tuy rằng đối với Thẩm Phi Bân mà nói, chỉ giống như mang tiền cho người bình thường mà thôi, nhưng anh ta lại nói tiền của Thẩm gia không thể cho kẻ lừa đảo.
Thẩm Âm thiếu chút nữa là đã đánh nhau với Thẩm Phi Bân, nhưng thẻ ngân hang vẫn không có biện pháp mở lại.
Nếu thẻ được mở lại, Thẩm Âm thậm chí muốn chuyển vào đó mấy triệu.
Người Thẩm gia không tin nàng, cũng không có người để ý dì Thanh Huệ, Thẩm Âm cảm giác rất thất vọng, cô rốt cục hiểu được dì Thanh Huệ tại sao phải một mình rời khỏi đây, cũng không muốn trở lại Thẩm gia.
Nam Nam cũng bị Thẩm gia đưa sang Pháp học, rơi vào đường cùng, Thẩm Âm về tới trường học, cô không bao giờ muốn nói nhiều với những người Thẩm gia đó nữa.
Mà Diệp Mặc đã đưa Lạc Ảnh đến Ninh Hải cùng ngày hôm đó, Tô Tĩnh Văn đi Yến kinh, nghe nói là vì đại lễ mừng thọ Tô lão gia.
Vì Đường Bắc Vi là em gái Diệp Mặc, Lạc Ảnh đối đãi Đường Bắc Vi rất tự nhiên.
Cho nên Đường Bắc Vi và Lạc Ảnh hai người tán gẫu rất vui vẻ, Đường Bắc Vi đã sớm nghe anh trai nói qua, cô có hai người chị dâu, một chính là Lạc Ảnh, một là Khinh Tuyết.
Thời điểm cô nhìn thấy Lạc Ảnh, trong lòng cũng không khỏi không bội phục ánh mắt của anh trai, hai người chị dâu này thật sự là khó phân cao thấp, đều là cực kỳ xinh đẹp.
Trong nội tâm nàng cũng không khỏi âm thầm lo lắng, thời điểm Lạc Ảnh và Khinh Tuyết gặp mặt, anh trai sẽ xử lý như thế nào? Đồng thời trong nội tâm nàng cũng buồn thay cho chị Tĩnh Văn, chị Tĩnh Văn là một cô gái ưu tú như thế, lại không thể khiến anh trai mình động lòng.
Còn có chị Vân Băng thường xuyên tới, cô ấy dường như luôn hỏi chuyện tình cảm của anh trai.
Nghĩ tới những thứ này, Đường Bắc Vi chỉ có thể âm thầm thở dài.
Sau khi Diệp Mặc đưa Lạc Ảnh đến Ninh Hải, dặn dò hai người vài câu rồi lập tức về Cửu Đường.
Tờ giấy vàng mặc dù quan trọng, nhưng mà dù sao bây giờ cũng không nhất định dùng đến, đá ngũ hành lại lập tức cần dùng đến, cho nên Diệp Mặc nhất định phải có đá ngũ hành.
Ở nơi mà tài nguyên tu chân phong phú thì không cần lo lắng, nhưng ở Địa Cầu này tài nguyên tu chân rất ít có, một khi thấy thứ tốt, Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội.
Cũng giống như đi nội ẩn môn, nếu không bởi vì ‘Khổ mười năm ” có lẽ Diệp Mặc còn đợi một thời gian ngắn nữa mới đi, nhưng vì ‘Khổ mười năm, khiến hắn hận không thể ngay lập tức đi nội ẩn môn đào nó mang về Ngô Kim hội, là bang hội lớn nhất của Cửu Đường, địa bàn của bọn họ không chỉ là Cửu Đường, tỉnh Hà Đông, phàm là tất cả thành phố đều có phần của họ.
Tên Hắc Đầu bị Diệp Mặc bắn chết chính là người của ‘Ngô Kim hội”, công ty của y chỉ là một công ty cho vay nặng lãi dưới tay ‘Ngô Kim hội” mà thôi.
Tên Hắc Đầu vay tiền cho Thi Tu chỉ là muốn kiếm chút tiền lãi của Thi Tu, chứ không phải hai ba ngày sẽ muốn lấy mười lần tiền lợi tức.
Bọn họ sở dĩ mới vay tiền hai ngày liền muốn Thi Tu trả lợi tức, đó là bởi vì ‘Ngô Kim hội” biết được Thi Tu đang giúp Lý Xuân Sinh, cho nên muốn đánh rơi Thi Tu.
Thật không ngờ Thi Tu không bị xử lý, ngược lại tên Hắc Đầu lại bị Diệp Mặc giết.
Rốt cuộc là thần thánh phương nào, lại dám bắn chết tên Hắc Đầu, thậm chí còn ở địa bàn của ‘Ngô Kim hội”, đây quả thực là lật trời rồi.
Ngô Kim hội liền lập tức nộp tiền bảo lãnh đem tất cả các tên đệ tử đang nằm trong đồn cảnh sát giải thoát ra, và cũng biết được người giết người của ‘Ngô Kim hội” bọn chúng là đến từ Yến Kinh, còn là một nhân vật đặc biệt có giấy phép giết người.
Thù này phải báo hay là không cần báo, khiến lão Hùng Thiên của ‘Ngô Kim hội” trong lúc nhất thời lâm vào mâu thuẫn, y không phải đồ ngốc, nếu y thật sự động thủ với một người như vậy, chính phủ nhất định sẽ đuổi tới đáy.
‘Ngô Kim hội”, có giỏi cũng chỉ là một bang hội mà thôi, tuy rằng trong bang hội có rất nhiều người có thực quyền, nhưng một khi xảy ra chuyện, những người này còn có thể hỗ trợ hay không lại là chuyện khác.
Nhưng nếu không giết, thanh danh của “Ngô Kim hội” lập tức bị mất sạch, lại muốn có lực ngưng tụ lớn như vậy là không thể nào, nói không chừng qua một thời gian ngắn sẽ tan thành mây khói.
Cho nên hôm nay Hùng Thiên kêu gọi tất cả các nhân vật cao cấp tập trung về cuộc họp này, mục đích thảo luận là phải động thủ như thế nào.
– Anh Hùng, nếu Hằng Thiếu gia không có bị thương, chuyện này chúng ta còn không thể động thủ, nhưng Hằng Thiếu gia bị thương, tôi cảm giác chúng ta có thể động thủ.
Cái tên kia nổ súng cho rằng mình là ai chứ, lại dám đánh tổn thương Hằng Thiếu gia.
Người đang nói chuyện chính là một tay đấm bảo kê dưới tay Hùng Thiên.
Hùng Thiên nhíu nhíu mày phất tay nói:
– Chúng ta chờ một lát, xem Hằng Thiếu gia xử lý chuyện này như thế nào.
Dù sao cũng là có tên này làm chứng, cho nên nhất định phải phải cẩn thận một chút.
Người đâu, đi đem tên cảnh sát mang đến đây.
Hai gã đàn em nghe xong lời Hùng Thiên nói, vội vội vàng vàng đi ra ngoài.
Hai gã đàn em này mới vừa đi ra, Hùng Thiên lại lần nữa nhận được tin tức, một quản gia bên cạnh Đới Hằng sáng sớm hôm nay liền một mình đi tìm mấy người ngày hôm qua.
Hơn nữa y đã đi rất nhanh, sau khi năm người bọn Thi Tu và Lỗ Linh lần lượt rời khỏi Cửu Đường, nhưng cái tên giết Hắc Đầu và người phụ nữ xinh đẹp kia vẫn còn đang ở khách sạn.
– Xem ra lai lịch người trẻ tuổi kia không nhỏ, sáng hôm nay là người quản gia của Đới Hằng một mình đi đấy, hơn nữa cũng không có dẫn người đi theo, đã nói lên bọn họ đã đạt được một hiệp nghị.
Hùng Thiên nói xong ngẫm nghĩ một chút lại tiếp tục nói:
– Nghe mệnh lệnh của tôi, hiện tại ‘Ngô Kim hội” chúng ta, bất luận là người nào cũng không thể động thủ đối với người kia.
Nghe nói Đới Hằng cũng không động thủ với kẻ đã giết đàn em, Hùng Thiên lập tức biết lai lịch người trẻ tuổi kia không tầm thường.
Y không phải người lỗ mãng, “Ngô Kim hội” có được ngày hôm nay thật không dễ dàng.
Đới Hằng là một người như thế nào? Kiêu ngạo đến mức tận cùng, cậu ta nói muốn làm rơi một Giám đốc sở liền xử lý, năng lượng có bao nhiêu, nhìn khí thế Đới gia tại Yến Kinh thì biết ngay.
Một người như vậy, bị người nọ đánh cho hai chân tàn phế, cũng còn phải nhịn xuống, nếu cho rằng người trẻ tuổi kia là một người bình thường, Hùng Thiên y có lẽ có mắt bị mù rồi.
Tên cảnh sát kia rất nhanh đã bị dẫn tới, chỉ có điều toàn thân anh ta đều bị đánh không có một chỗ lành lặn, ngay cả trên đầu khắp nơi đều là vết máu.
Nếu không phải hai người lôi anh ta, anh ta đã ngã xuống rồi.
– Cảnh sát Lưu, cho anh thêm một cơ hội, nói xem người giết Hắc Đầu tên gọi là gì? Cụ thể là ngành gì? Anh không sợ chết, nhưng vợ anh thì sao? Chẳng lẽ anh không lo lắng cho vợ anh? Hùng Thiên tôi ở trong này cam đoan, chỉ cần anh nói ra tên họ của người kia là gì, làm ở đâu, tôi sẽ không động thủ với vợ anh.
Hùng Thiên giọng điệu có chút hòa hoãn.
Lưu Chuẩn trong lòng biết anh ta sắp xong đời, cho dù mình nói ra Hùng Thiên khẳng định cũng sẽ không bỏ qua cho anh ta.
Một mình tiết lộ thân phận của Diệp Mặc đã phạm vào trọng tội rồi.
Anh ta cứ tưởng rằng Hùng Thiên sẽ e dè một chút, hiện tại xem ra Hùng Thiên là được ăn cả ngã về không, sẽ không tha cho mình rời khỏi đây.
Nói ra vậy, Lưu Chuẩn thở dài đang muốn nói, trong gian phòng lớn đột ngột vang lên một thanh âm, – Tao tên là Diệp Mặc, nếu biết mày nóng lòng muốn biết lai lịch của tao như vậy, tao sẽ tới sớm hơn.
– Cũng may bây giờ còn không muộn, tất cả mọi người đều ở đây.
Vừa nghe cái thanh âm này Lưu Chuẩn lập tức đã biết là ai đến đây, anh ta thậm chí thở một hơi dài nhẹ nhõm.
– Mày là ai? Vào đây bằng cách nào?
Hùng Thiên lập tức liền đứng lên, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Diệp Mặc, y lập tức liền kịp phản ứng, người thanh niên này chính là người mà y muốn hỏi.
– Tao đi tới.
Diệp Mặc nói xong liền một cước đem hai gã kịp phản ứng muốn đánh hắn đạp đến góc tường.
Hùng Thiên không để ý tới hai gã sắp chết, sắc mặt bỗng nhiên biến thành run run nói:
– Mày nói mày là Diệp Mặc? Diệp Mặc nhà Diệp Gia ở Yến Kinh?!!!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Vạn Cổ Đại Đế [Dịch] Vạn Cổ Đại Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Van-Co-Dai-De-Truyen-Audio.jpg)







