1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 118 : Thật Sự Không Quyến Rũ Sao? (c586-c590)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 118 : Thật Sự Không Quyến Rũ Sao? (c586-c590)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 586: Thật Sự Không Quyến Rũ Sao?

Thật Sự Không Quyến Rũ Sao?

K

im Châu Chân Vị không phải chỉ thuần túy là gọi thức ăn, mà kiểu bàn ăn công thêm gọi món.

Thật giống như ngồi xe taxi, khi mới lên là một giá, sau đó càng đi, giá lại càng tăng.

Cái gọi là kiểu bàn ăn, chính là ba loại bàn bạc, bàn vàng, và bàn kim cương.

Từ mười ngàn trở xuống là bàn bạc.

Từ mười ngàn đến tám mươi ngàn đều là bàn vàng.

Mà bàn kim cương là loại 88888 tệ.

Giá của Kim Châu Chân Vị căn cứ vào loại bàn.

Bàn thấp nhất chính là 2222 đồng, cao nhất chính là 88888 đồng.

Túy Viện Viện gọi một bàn bạc 8888 đồng.

Sau khi gọi loại bàn xong, liền trực tiếp đi vào phòng, thông qua bức bình phong trong phòng để gọi món ăn là được rồi.

Đương nhiên cũng có thể đi tới quầy gọi thức ăn cũng được.

Tương đối mà nói, cái giá này đã không thấp.

Không nên nhìn Túy Viện Viện chỉ gọi một bàn bạc 8888, nhưng với rượu nước và một vài món ăn phụ, bữa cơm này khẳng định phải vượt quá mười lăm ngàn đồng.

Đây vẫn là phải xem anh uống rượu gì.

Nếu là rượu cao cấp hơn, nói không chừng mấy lần mười lăm nghìn này cũng không đủ.

– Chúng ta chỉ có hai người, không nên gọi nhiều như vậy.

Hơn nữa ăn không hết sẽ lãng phí.

Diệp Mặc thấy Túy Viện Viện gọi đồ ăn đã quá mười lăm nghìn, liền nhắc nhở cô một câu.

Túy Viện Viện mỉm cười.

– Anh Diệp, em thật vất vả mới có một cơ hội mời anh ăn một bữa cơm.

Nếu không gọi nhiều một chút, lần sau muốn mời anh, không biết phải chờ tới khi nào.

Diệp Mặc biết Túy Viện Viện muốn cảm ơn, sờ sờ cằm, không tiếp tục phản đối nữa.

Một đôi nam nữ đi theo phía sau Diệp Mặc nghe Túy Viện Viện nói xong, lúc này mới hiểu được, hoá ra người mời khách lần này lại là cô gái kia.

An Ngưng nhíu mày.

Cô ta nhận ra Diệp Mặc và Túy Viện Viện cũng không là người có tiền.

Nhưng nếu không có tiền còn tới nơi này ăn tiệc lớn, điều này khiến cô ta cảm thấy rất khinh thường.

Đương nhiên điều này không phải là chủ yếu nhất.

Chủ yếu là không ngờ người đàn ông kia lại dựa vào bộ mặt công tử bột của mình để ăn miễn phí.

– Anh bạn, tôi nghĩ nếu cùng phụ nữ đến ăn cơm, tốt nhất là đàn ông thanh toán tiền chứ.

Để một cô gái thanh toán hóa đơn như vậy, có chút mất thân phận.

Người đàn ông dẫn theo An Ngưng đã nhận ra vẻ không thoải mái của cô ta, cười hì hì đi đến bên cạnh Diệp Mặc nói.

Túy Viện Viện lập tức mất hứng.

Cô nhìn lướt qua người đàn ông này lập tức nói:

– Tôi mời khách liên quan gì đến anh? Tôi bằng lòng, tôi dùng tiền của mình.

Thật đúng là nhàn rỗi xen vào việc của người khác.

Cô gái tên là An Ngưng không ngờ được Túy Viện Viện không biết phân biệt phải trái như vậy.

Cô ta thực sự không nhịn được liền ngắt lời nói:

– Vị tiểu thư này, Chí Nhưỡng cũng chỉ có lòng tốt, cô có cần phải làm như vậy không?

– Cô mới là tiểu thư.

Cả nhà cô đều là tiểu thư.

Ấn tượng trong lòng Túy Viện Viện đối với An Ngưng vốn không tệ lắm, nhưng chỉ vì điều này đã lập tức giảm xuống.

– Cô…

An Ngưng cảm giác đôi nam nữ trước mặt này thật sự không có bất kì giáo dục gì.

Thật giống như người đàn bà chanh chua xấu xa cãi nhau trên phố.

Người đàn ông vừa tiến tới định nói gì lại bị An Ngưng ngăn lại.

Bỗng nhiên cô ta nói với người đàn ông kia:

– Chí Nhưỡng, người khác làm gì thì kệ người ta, chúng ta cũng gọi món ăn đi.

– Được, em nói rất đúng.

A, bàn thấp nhất chỉ có mấy ngàn đồng? Bàn bạc mấy ngàn đồng này có thể ăn cái gì? Rất mất mặt.

Anh bạn, cho tôi tới một bàn kim cương 88888.

Ban đầu người đàn ông kia chắc sẽ không gọi bàn kim cương đắt nhất này, nhưng vừa rồi hai người này không biết phân biệt phải trái, anh ta muốn dùng tiền để làm mất mặt bọn họ.

Diệp Mặc không nói gì, nhưng Túy Viện Viện lại tức giận không nhịn được.

Làm vậy không phải muốn làm mất mặt cô sao? Phải biết rằng tuy ở đây có nhiều người ăn cơm, nhưng gọi một bàn bạc 8888 cũng không nhiều lắm.

Cô đã gọi đủ cao.

Nhưng hai người nói vậy, có khác nào nói cô quá keo kiệt.

Ban đầu cô mời Diệp Mặc ăn cơm là chân tâm thật ý.

Cứ như vậy, anh Diệp sẽ nghĩ về mình thế nào.

– Hừ, bàn 88888 tôi không phải ăn không nổi…

Túy Viện Viện đã tính đổi một bàn kim cương đắt nhất, lại bị Diệp Mặc ngăn lại.

Thấy Túy Viện Viện mất hứng, Diệp Mặc mỉm cười nói:

– Viện Viện, hai người chúng ta cũng không phải là heo, gọi nhiều như vậy ăn có hết không? Bàn 8888 đã là quá nhiều rồi.

Cứ như vậy đi.

– Anh nói vậy là có ý gì?

An Ngưng nhướng mày, lập tức cảm thấy không thoải mái.

– Tôi có lòng tốt muốn nhắc nhở anh một câu, sao anh nói như vậy? Ai là heo hả?

Lúc này Diệp Mặc mới nhớ ra vừa rồi hai người kia cũng gọi bàn kim cương.

Thật lòng mà nói, hắn không có ý chỉ cây dâu mà mắng cây hòe.

Hiện tại cô gái này vừa nói, lại bảo vừa rồi mình đã mắng bọn họ.

– Tôi tính tình tốt, không ỷ thế hiếp người, đừng tưởng rằng tôi chắc chắn sẽ không khi dễ người.

Người đàn ông tên Chí Nhưỡng cũng tỏ ra không thoải mái.

Diệp Mặc suy nghĩ.

Đây vốn là một chuyện nhỏ, cần gì phải làm ầm ĩ lên.

Gã có tiền đi ăn đồ tốt.

Vừa rồi mình nói vậy quả thật có thể khiến người ta hiểu lầm.

Nghĩ đến đây hắn mỉm cười.

– Vừa rồi tôi nói vậy không phải mắng hai người, tin hay không thì tùy cô.

Viện Viện, món ăn chúng ta gọi đã đưa lên rồi.

Tôi thật muốn biết rốt cuộc món ăn đắt tiền đó thế nào.

Người đàn ông kia vừa định nổi giận, lại bị cô gái gọi là An Ngưng giành trước một bước.

An Ngưng nghe Diệp Mặc nói xong, không ngờ tự nhiên cười nói.

– Vừa rồi là tôi không tốt, là tôi quá nhạy cảm.

Tôi tên là An Ngưng, đây là danh thiếp của tôi.

Nói đến đây, cô gái đưa một danh thiếp có in lá phong đỏ qua.

Trên danh thiếp còn có một mùi thơm thoang thoảng.

Mấy người bao gồm của Diệp Mặc đều ngây ngẩn cả người.

Cô gái xinh đẹp này thay đổi cũng quá nhanh.

Mọi người đều tưởng rằng cô ta muốn trở mặt, nhưng không ngờ lại muốn kết giao với Diệp Mặc.

Chỉ cần nhìn tấm danh thiếp tinh xảo, còn có mùi thơm thoang thoảng, đã biết danh thiếp này không phải thứ có thể tùy ý đưa cho người khác.

Ngay cả Chí Nhưỡng cũng sa sầm mặt xuống.

Loại danh thiếp này, ngay cả mình cũng không có một cái, không ngờ người đàn ông xa lạ này lại lấy được.

Diệp Mặc âm thầm lắc đầu.

Tuy rằng cô gái này rất đẹp, nhưng ánh mắt của cô ta quá cố chấp.

Hơn nữa tuy rằng vẻ mặt cô lạnh lùng, nhưng bên trong lại có một hương vị mà Diệp Mặc không thích.

Hoặc là nói cô ta là một người có lòng dạ thâm trầm.

Nhưng đối mặt với một cô gái trực tiếp đưa danh thiếp cho, Diệp Mặc không thể từ chối.

Nếu làm như vậy sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của người ta.

Diệp Mặc mỉm cười, nhận danh thiếp, nói một câu.

– Hiện tại tôi còn chưa có công việc, cho nên không có danh thiếp.

Sau đó, hắn dẫn theo Túy Viện Viện trực tiếp vào phòng riêng.

Tuy rằng không có bất kỳ tâm tư gì đối với Diệp Mặc, nhưng Túy Viện Viện lại không thích cô gái An Ngưng kia.

Sau khi vào phòng riêng, cô lập tức nói với Diệp Mặc:

– Anh Diệp, tôi thấy cô An Ngưng kia không phải là một người đơn giản.

Anh phải cẩn thận một chút.

Diệp Mặc gật đầu ra hiệu không sao.

Kỳ thật hắn còn chưa nhìn tới danh thiếp kia đã để vào trong thùng rác.

Chỉ có điều chuyện như vậy đương nhiên hắn không thể nói với Túy Viện Viện.

Nhìn bóng Diệp Mặc và Túy Viện Viện rời khỏi, An Ngưng lạnh lùng cười.

Cô tin tưởng sau này người trẻ tuổi kia sẽ gọi điện thoại cho cô ta.

Đến lúc đó cô ta sẽ chế giễu hắn một phen.

Hơn nữa cô ta khẳng định khi vừa nhìn thấy mình, bộ dạng người thanh niên kia giống như không thấy mình, đó nhất định là giả vờ.

Chắc chắn là như vậy.

Người như thế cô từng gặp nhiều rồi.

Cho nên hôm nay cô nhất định phải giáo huấn kẻ có da mặt vô cùng dày không biết tốt xấu này một chút.

Cô ta rất tự tin về dung mạo của mình.

Ít nhất cô ta chưa từng thấy cô gái nào xinh đẹp hơn cô ta.

Cho dù là ngôi sao minh tinh điện ảnh ca nhạc dùng lớp phấn dày để che giấu cũng không so sánh được với cô ta.

– An Ngưng, vừa rồi sao cô lại đưa danh thiếp kia cho hắn.

Tôi thấy hắn không có thiện ý với cô.

Cô phải cẩn thận một chút.

Nếu là tôi, tôi lập tức sai người dạy cho hắn một bài học.

Sau khi thấy An Ngưng đưa danh thiếp kia cho Diệp Mặc, trong lòng Chí Nhưỡng vẫn cảm thấy không thoải mái.

An Ngưng mỉm cười.

– Không có gì, anh không nên tùy tiện giáo huấn người khác.

Lần trước không phải ông nội anh cố ý mở cuộc họp, để công tử các anh kiềm chế một chút sao?

– Đấy chẳng qua là ở Yến Kinh mà thôi.

Tôi lại không ở Yến Kinh, hơn nữa tôi đã rất kiềm chế rồi.

Bình thường người khác không động tới tôi, tôi cũng không chủ động ra tay.

Người đàn ông tên Chí Nhưỡng này có chút oan ức nói.

– Đúng rồi, tôi nghe bác trai nói nhà các cô đang làm thủ tục di dân tới Lạc Nguyệt.

Chuyện thế nào rồi?

Chí Nhưỡng nhớ chuyện chủ yếu hôm nay gã hẹn An Ngưng ra ngoài.

An Ngưng lắc đầu nói:

– Bây giờ còn chưa giải quyết xong.

Hiện tại yêu cầu di dân của Lạc Nguyệt còn nghiêm ngặt hơn trước kia rất nhiều.

– Vậy thì không cần đi nữa.

Chí Nhưỡng vội vàng khuyên nhủ.

An Ngưng trầm mặc một hồi, rồi mới lên tiếng:

– Tôi đã tới Lạc Nguyệt một lần.

Nơi đó rất đẹp.

Khắp nơi, tôi đều không nhìn thấy những chuyện không công bằng.

Nhưng hiện tại mỗi ngày tôi mở trang web ra đều bắt gặp một vài chuyện không công bằng.

Trong lòng tôi cảm thấy rất không thoải mái.

Nhưng tôi lại không thể thay đổi được điều gì.

– Dù sao đi nữa cũng không ai dám khi dễ cô, làm gì phải quan tâm nhiều như vậy làm gì?

Chí Nhưỡng có chút không nỡ để An Ngưng đi, nói.

– Nhưng tôi sống trên một mảnh đất lớn như vậy…

An Ngưng lắc đầu, không nói tiếp.

Cô ta biết cũng không có cách nào nói về đề tài này với loại người có tiền như Chí Nhưỡng.

Gã chưa từng trải qua, hơn nữa cũng không quan tâm tới việc này.

– Nhưỡng thiếu gia…

Một giọng nói lớn cắt đứt cuộc đối thoại giữa hai người.

Hai gã thanh niên đã đi tới.

Người thanh niên đi trước chưa đến 30 tuổi.

Nhiều nhất chỉ khoảng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi.

Mặt chữ điền, thoạt nhìn thực sự anh tuấn khác thường.

Người thanh niên đi phía sau anh ta xem ra lớn tuổi hơn một chút, nhưng cũng không lớn hơn nhiều lắm.

Tuy nhiên người thanh niên phía sau anh ta cũng rất là anh tuấn, hơn nữa vừa nhìn liền biết có giáo dục tốt.

– Hàn Đan, đã lâu không gặp anh.

Vị này chính là…

Người đàn ông đang nói chuyện cùng An Ngưng lập tức ngạc nhiên mừng rỡ chào hỏi.

Người gọi là Hàn Đan chính là người mặt chữ điền đi phía trước.

Anh ta vội vàng đi tới, vỗ vào vai của Chí Nhưỡng nói:

– Thật không ngờ lại gặp anh ở đây.

Xem ra anh cũng là người sành ăn.

Giới thiệu một chút, vị này chính là Chương Lai Bân, từ Ninh Hải tới, vừa mới xuống khỏi máy bay.

Lai Bân, vị này chính là bạn thời đại học của tôi…

Nói tới đây người đàn ông tên Hàn Đan bỗng nhiên ngừng lại.

Anh ta nhìn An Ngưng thiếu chút nữa thì ngây người.

Một cô gái rất xinh đẹp.

Cũng may anh ta phản ứng tương đối nhanh, biết bộ dáng của mình có chút giống Trư bát giới rồi.

– Chào các anh, tôi tên là An Ngưng…

An Ngưng chủ động chào hỏi.

– Chào cô, chào cô…

Hàn Đan càng lộ ra bộ dạng Trư bát giới.

Ngược lại Chương Lai Bân chỉ tùy ý chào hỏi một câu.

Tuy rằng An Ngưng được xem là một cô gái tuyệt sắc, nhưng trong lòng anh ta chỉ có Tô Tĩnh Văn, những người khác đều là hư ảo.

Hôm nay là lần thứ hai An Ngưng cảm thấy kinh ngạc.

Nếu nói lần đầu tiên là Diệp Mặc giả vờ, nhưng thái độ của Chương Lai Bân lại có chút lãnh đạm.

Ít nhất Diệp Mặc còn nhìn cô một cái.

Còn Chương Lai Bân thậm chí có thể nói là có chút thất thần, hơn nữa lại không thất thần vì cô ta.

Chẳng lẽ mình thật sự không quyến rũ sao?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 587: Nhìn Thấy

Nhìn Thấy

L

ai Bân khác với tôi.

Tôi là một người sáng nghiệp đời thứ hai.

Lai Bân lại là tinh anh của xã hội.

Nếu không phải bởi vì có việc gấp, hôm nay anh ấy cũng sẽ không đến Đàn Đô.

Lai Bân thật vất vả mới đến đây một chuyến, đương nhiên tôi phải làm tròn bổn phận của một người chủ nhà.

Ha hả, không ngờ được còn có thể gặp được Nhưỡng thiếu gia ở Kim Châu Chân Vị.

Đi thôi, mọi người đi cùng nhau, hôm nay tôi mời khách.

Hàn Đan phục hồi lại tinh thần, lập tức biết mình có chút thất thần, vội vàng bổ sung nói.

Chí Nhưỡng vỗ đầu, lập tức đưa tay về phía Chương Lai Bân nói:

– Tôi nhớ ra rồi, anh chính là thủ khoa của kỳ thi cao đẳng năm 04 Chương Lai Bân.

Cha của anh là Bí thư Thành ủy Ninh Hải Chương Trì Quốc.

So với anh, tôi và Hàn Đan thật sự là người sáng nghiệp thế hệ thứ hai, ha ha…

Chương Lai Bân vội vàng đưa tay nói:

– Chỉ là một chút thành tích nhỏ, không đáng giá để nhắc tới.

Có thể được làm quen với Nhưỡng thiếu gia, cũng là vinh hạnh cho Chương Lai Bân tôi.

Mấy người mới quen đã thân, vừa nói, vừa đi về phía phòng riêng.

Ở trong phòng riêng, mỗi người nói tán gẫu mấy câu, đã nói tới chuyện An Ngưng muốn di dân tới Lạc Nguyệt.

Hàn Đan lại lập tức dũng cảm.

Trong lòng anh ta đối với An Ngưng vốn là cảm giác kinh sợ như đối với thiên thần.

Có cơ hội này đương nhiên phải thể hiện một chút.

– Nói tới Lạc Nguyệt, người khác không có cách nào, nhưng tôi thật sự lại có biện pháp.

Chị họ tôi hiện tại đang định cư ở Lạc Nguyệt, hơn nữa còn ở một nơi rất tốt.

Hàn Đan đắc ý dào dạt nói, khiến mấy người đang ngồi lập tức dựng thẳng tai lên nghe.

Ngay cả Chương Lai Bân đang một bụng đầy tâm sự, cũng bị bộ dạng nói không sợ người chết của Hàn Đan thu hút.

Lạc Nguyệt khác với Hoa Hạ.

Cho dù anh là thủ tướng của Hoa Hạ, cũng không thể đưa ra bất kỳ yêu cầu nào đối với Lạc Nguyệt.

Cho nên bất kể anh là cục cưng trong quan trường hay là con nhà giàu mới nổi, muốn tới Lạc Nguyệt nếu chỉ thuần túy dựa vào quan hệ thì không có tác dụng.

Cho dù là người có quan hệ trâu bò trong giới quan trường Hoa Hạ, cũng không có cách nào trâu bò di dân đến Lạc Nguyệt được.

Nhìn thấy mọi người đều nghiêm túc nghe mình nói, An Ngưng nghe còn chăm chú hơn, trong lòng Hàn Đan càng thêm đắc ý, không nhanh không chậm nói:

– Nói cho mọi người biết một bí mật.

Lạc Nguyệt có một người phụ trách.

Người này lại là bằng hữu tốt của ông nội tôi.

Bằng không mọi người bảo chị họ tôi làm sao có thể định cư ở Lạc Nguyệt được? Không phải khoác lác, một khi tôi muốn đến Lạc Nguyệt, chỉ cần đánh tiếng xin ông nội tôi là được rồi.

Kỳ thật Hàn Đan biết anh ta nói như vậy thật sự chính là khoác lác.

Tuy rằng ông nội anh ta, Hàn Tại Tân có thể đưa anh ta tới Lạc Nguyệt, nhưng với bản tính của ông nội anh ta, tuyệt đối sẽ không giúp chuyện này.

Không cần phải nói là anh ta, cho dù là chị họ anh ta, Hàn Yên nghe nói cũng phải dựa vào bản lĩnh của chính mình để di cư đến Lạc Nguyệt.

Nếu là bây giờ, phỏng đoán cũng không được nữa.

– Vậy Hàn Đan, tôi muốn đi Lạc Nguyệt.

Anh có thể giúp tôi chuyện này không?

An Ngưng là người đầu tiên không nhịn được đứng ra nói.

Chỉ có điều An Ngưng tự biết mình.

Nếu không phải bởi vì cô rất muốn di dân tới Lạc Nguyệt, cô sẽ tuyệt đối không đưa ra yêu cầu như vậy với một người sáng nghiệp thế hệ thứ hai vừa mới gặp mặt lần đầu tiên.

Nhưng cô ta thật sự không có cách nào khác.

Cô ta biết không biết một người nào có năng lực đưa cô ta tới Lạc Nguyệt.

Mà hiện tại cô ta càng ngày càng muốn di dân tới Lạc Nguyệt.

Bởi vì Lạc Nguyệt khác với quốc gia khác.

Lạc Nguyệt là một quốc gia thuộc chủ quyền của người Hoa.

Di cư đến Lạc Nguyệt và ở lại Hoa Hạ, không có cảm giác xa lạ như ở nước ngoài.

Hàn Đan không ngờ được mình khoác lác hơi quá như vậy, An Ngưng lại tìm anh ta nhờ hỗ trợ.

Lúc này, đương nhiên anh ta không thể nói là mình đã khoác lác, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi trả lời:

– Điều này đương nhiên không có vấn đề.

Để tôi trở về gặp ông nội tôi một chuyến.

Chuyện của cô, tôi khẳng định sẽ đề xuất.

Tôi tin tưởng chắc ông nội tôi sẽ không từ chối.

Miệng thì nói như vậy, nhưng trong lòng anh ta lại không dám chắc chắn.

Anh ta hiểu rất rõ về tình tình ông nội.

Tuy nhiên ở trước mặt An Ngưng, anh ta tuyệt đối không thể ném đi thể diện của mình.

– Vậy cám ơn anh, Hàn Đan.

Đây là danh thiếp của tôi.

Nếu có thể được, anh nhớ gọi điện thoại cho tôi.

An Ngưng nghe Hàn Đan kiên quyết khẳng định xong, trong lòng cảm thấy hài lòng về chuyến đi lần này.

Không ngờ lại quen biết Hàn Đan là người có năng lực như vậy.

Cô ta lập tức lại lấy một cái danh thiếp của mình ra.

Người thanh niên tên Chí Nhưỡng thấy An Ngưng liên tiếp đưa ra hai tấm danh thiếp lá phong đỏ, nhưng một cái cũng không cho gã.

Trong lòng lập tức cảm thấy có chút bất bình.

Nhưng nói thật ra, gã thật sự không có cách nào giúp được An Ngưng.

Nếu An Ngưng muốn làm chút gì đó trong nước, Chí Nhưỡng không chút do dự có thể giúp cô xử lý thỏa đáng.

Nhưng đi Lạc Nguyệt thì gã thật sự không bản lĩnh này.

Tuy nhiên cho dù là bạn tốt, cũng không thể nửa chừng đến cướp đối tượng của bạn.

Chí Nhưỡng có chút chua xót nói:

– Hàn Đan, tính tình của ông nội anh rất thối, giống như hòn đá trong nhà xí.

Tôi thấy anh đồng ý như vậy có chút nguy hiểm đấy.

Hàn Đan làm sao không biết điều Chí Nhưỡng nói là thật.

Nhưng anh ta đã mạnh miệng nói ra, nghe Chí Nhưỡng nói xong không thể làm gì khác hơn là nói:

– Tôi sẽ cố gắng hết sức, nhất định sẽ khiến ông nội đồng ý với yêu cầu của tôi.

Tuy rằng trả lời Chí Nhưỡng, nhưng giọng điệu của anh ta lại không hề tự tin.

Ngay cả Chương Lai Bân cũng nghe ra được điều này.

An Ngưng là người trong cuộc, khẳng định càng nghe ra được.

Cô ta cảm giác mình có chút thiếu kiên nhẫn.

Cô ta đứng lên nhìn Hàn Đan nói:

– Hàn thiếu gia.

Nếu không được, cũng không có vấn đề gì.

Tôi đi toilet một chút, các anh cứ tán gẫu đi.

Nhìn An Ngưng đi ra ngoài, Chí Nhưỡng cười khà khà.

– Hàn Đan, lần này dường như anh khoác lác hơi quá rồi.

Tôi rất nghi ngờ về lời nói của anh.

Ông nội anh, ha ha…

Hàn Đan biết ý của Chí Nhưỡng, trong lòng cũng có chút buồn bực.

Nếu không phải không liên lạc được với chị họ, anh ta thà đi tìm chị họ nhờ hỗ trợ còn tốt hơn.

An Ngưng đi ra khỏi phòng riêng bỗng nhiên cảm giác có chút buồn cười.

Mình thật sự là ngây thơ, có thể tùy tiện nghe người khác nói liền không chút nghi ngờ, thậm chí còn tặng một tấm danh thiếp.

Hơn nữa trước đó không lâu cũng đã đưa ra ngoài một cái.

Hôm nay cô ta đã đưa ra hai tấm danh thiếp.

Phải biết rằng đôi khi hơn nửa năm cô ta cũng không đưa ra một tấm nào.

– Vẫn quá gấp…

An Ngưng thì thào nói một câu.

Bỗng nhiên cô dừng bước.

Trong thùng rác có một tấm danh thiếp lá phong đỏ.

Cô ta cúi người xuống nhặt tấm danh thiếp lên.

Tấm danh thiếp kia còn có chút mùi thơm thoang thoảng, rõ ràng chính là danh thiếp của mình.

Hôm nay cô ta chỉ đưa ra tổng cộng hai tấm danh thiếp.

Mà Hàn Đan còn đang ở trong phòng chưa đi ra ngoài, khẳng định không phải do Hàn Đan bỏ.

Không cần nghĩ cũng biết là tên công tử bột ăn uống miễn phí kia.

Lần đầu tiên An Ngưng cảm thấy mình phẫn nộ.

Cô ta cắn chặt hàm răng, trong lòng thật sự hận không thể túm lấy tên khốn đã ném cái danh thiếp kia, sau đó nhét cả người hắn vào trong thùng rác.

Loại danh thiếp này mình không dễ dàng đưa ra ngoài, nhưng không ngờ hôm nay lại bị người ta ném vào trong thùng rác.

Cái gì có thể nhịn được chứ cái này thì không thể.

Lúc này An Ngưng hoàn toàn quên mất mục đích ban đầu khi cô ta đưa danh thiếp cho Diệp là gì.

Cô ta không chút nghĩ ngợi, liền đẩy cửa phòng của Diệp Mặc và Túy Viện Viện.

Thức ăn của Diệp Mặc và Túy Viện Viện đã được đưa lên.

Tuy rằng Diệp Mặc không mấy hứng thú đối với thức ăn ngon, nhưng không thể không thừa nhận các món ăn của Kim Châu Chân Vị quả thật rất ngon.

Bất kể là vật liệu hay là các loại gia vị, thậm chí là tay nghề của đầu bếp đều đạt tiêu chuẩn hạng nhất.

Nhưng Diệp Mặc cho rằng món ăn ở đây so với giá của nó vẫn hơi đắt một chút.

Sách lược tiêu thụ của ông chủ nhà hàng này có phần giống hắn, đều là tiêu thụ thứ đắt tiền.

Tuy nhiên Diệp Mặc cho rằng sản phẩm của hắn thật sự là phù hợp với giá tiền.

Nhưng những thứ này lại có phần không đáng giá như vậy.

Có lẽ tới chỗ này ăn cơm, cũng chỉ là ăn một bữa hù dọa người ta mà thôi.

Hai người vừa ăn vừa nói, thời gian trôi qua cũng rất nhanh.

Lúc này, điện thoại di động của Túy Viện Viện lại đổ chuông.

Diệp Mặc lập tức ngừng lại, hắn không biết có phải Bắc Vi gọi tới hay không.

Túy Viện Viện chỉ nói vài câu liền buông điện thoại xuống.

Cô có chút kỳ lạ nhìn Diệp Mặc nói:

– Là Tĩnh Văn.

Cô ấy cũng tìm Bắc Vi.

Cô ấy vừa xuống máy bay không bao lâu, nhưng không tìm được Bắc Vi trong trường học.

Cô ấy nghe nói anh ở đây nên đang tới.

Tô Tĩnh Văn? Diệp Mặc nghĩ thầm mấy giờ trước, mình còn thấy cô ấy ở nhà hàng Tây Hồ tại Ninh Hải, sao chớp mắt đã đến Đàn Đô rồi?

Diệp Mặc mới nghĩ đến đây, suy nghĩ của hắn lại bị cắt ngang.

Cửa phòng bị đẩy ra.

Thấy sắc mặt không vui của An Ngưng, Diệp Mặc chẳng hiểu tại sao.

Lại nói tiếp, hắn và Viện Viện và đã chia tay An Ngưng, cô ta bỗng nhiên tới phòng riêng của mình để làm gì? Bỗng nhiên Diệp Mặc nghĩ đến tấm danh thiếp mình ném ở bên ngoài.

Hắn lập tức dùng thần thức quét ra ngoài.

Quả nhiên hắn không thấy tấm danh thiếp kia nữa.

– Sao cô lại tới đây?

Túy Viện Viện đứng lên, tuy nhiên không chất vấn, chỉ hỏi một câu rất bình thường.

Cô cũng cảm thấy rất kỳ quái.

An Ngưng thoạt nhìn không phải là người bình thường.

Không phải người nào cũng có thể ngồi trên xe thể thao GTC.

Hơn nữa cô ta lại xinh đẹp như vậy, còn chạy đến bên này làm gì?

Nếu nói cô ta thích anh Diệp, Túy Viện Viện lại không tin.

Mặc dù anh Diệp có một loại khí chất không nói lên lời, nhưng An Ngưng không phải là loại con gái như vậy.

Huống gì, An Ngưng còn rất ưu tú.

Chẳng lẽ chuyện vừa rồi cô ta còn chưa hết giận? Cho dù chưa tiêu tan, cũng sẽ không tới mức đến tính sổ chứ.

– Tôi cảm thấy anh thật sự không có phong độ.

Tôi cho anh danh thiếp, anh không muốn gọi điện thoại tôi cũng không nói làm gì, nhưng cần gì phải vứt danh thiếp của tôi vào thùng rác?

Mặt Diệp Mặc đỏ lên.

Hắn thật sự có chút xấu hổ, trong lòng không khỏi thầm than mình làm việc không suy nghĩ.

Cho dù muốn ném cũng phải ném chỗ khác chứ.

Nhẫn của mình lớn như vậy, ném một tấm danh thiếp vào cũng không chiếm bao nhiêu diện tích.

Ai biết cô gái này còn có thói quen nhìn thùng rác?

– Cái đó, có thể là do tôi không cẩn thận làm rơi.

Diệp Mặc vừa nói xong liền có chút hối hận.

Ném thì cũng ném rồi, làm gì phải tìm lý do.

– Vậy anh thật sự không cẩn thận làm rơi đúng chỗ như vậy sao? Không ngờ ngay cả không cẩn thận cũng biết bảo vệ môi trường như vậy.

An Ngưng cười lạnh một tiếng.

Bỗng nhiên Diệp Mặc nghĩ ra, không phải chỉ ném một tấm danh thiếp sao? Cũng không có gì, mình đã đánh mất không biết bao nhiêu danh thiếp.

Cho dù là danh thiếp của Mạc Khang, mình cũng đánh mất.

Tuy nhiên điều khác nhau chính là nội dung của danh thiếp đó mình đều đã nhớ kỹ.

Mà danh thiếp của cô gái này, mình lại chưa hề xem mà thôi.

– An Ngưng, em ở đây làm gì?

Một giọng nói cắt đứt sự xấu hổ của Diệp Mặc!

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 588: Con Mắt

Con Mắt

C

ửa phòng đối điện mở ra, ba người Hàn Đan lại thấy An Ngưng đứng ở cửa phòng Diệp Mặc, người thanh niên đi cùng An Ngưng lúc trước, lập tức đi tới hỏi.

– Chí Nhưỡng, các anh đi ăn trước đi.

Tôi ăn ở chỗ này được rồi.

Vừa rồi vị này nói muốn mời khách.

An Ngưng tùy ý chỉ vào Diệp Mặc nói.

Thấy Chí Nhưỡng còn muốn nói gì, cô ta liền khoát tay ngăn lại nói:

– Cứ như vậy đi.

Thấy thế người thanh niên đi cùng cô ta lúc trước không dám nói thêm điều gì.

Gã không thể làm gì khác hơn là mặt dày nói:

– Vậy chúng ta ghép bàn lại là được.

Tất cả đều do tôi thanh toán.

Có lẽ đã quen với việc bắt buộc người khác phải nghe theo mình, Chí Nhưỡng nói xong không đợi Diệp Mặc và Túy Viện Viện đồng ý, liền trực tiếp nói với nhân viên phục vụ.

– Tôi nói đồng ý cho các người ghép bàn lúc nào?

Túy Viện Viện thật vất vả mới mời Diệp Mặc ăn một bữa cơm, cũng ăn không yên, trong lòng lập tức cảm thấy không vui.

– Ồ, là anh? Thảo nào Tĩnh Văn muốn chạy tới Đàn Đô.

Hoá ra anh tới Đàn Đô, còn cùng cô gái khác ăn cơm.

Không biết Tĩnh Văn thấy sẽ nói thế nào…

Lúc này Chương Lai Bân mới nhìn thấy Diệp Mặc.

Anh ta biết Diệp Mặc.

Trước đó không lâu, anh ta còn thấy hắn và Tô Tĩnh Văn ăn cơm ở một khách sạn tại Ninh Hải.

Không ngờ được ở Đàn Đô, hắn lại ăn cơm cùng với một cô gái khác.

– Tĩnh Văn, bên này…

Túy Viện Viện đã nhìn thấy Tô Tĩnh Văn vội vàng đi tới, liền nhanh chóng kêu lên.

Diệp Mặc thấy Tô Tĩnh Văn có chút tiều tụy, lúc này mới hiểu được hoá ra cô vì mình đến Đàn Đô, cho nên mới chạy qua đây.

Chương Lai Bân kia thì không cần phải nói.

Anh ta bởi vì Tô Tĩnh Văn đến Đàn Đô, nên cũng đuổi theo tới đây.

Trong lòng Diệp Mặc có chút áy náy, đồng thời lại không biết nên nói với Tô Tĩnh Văn thế nào.

Chuyện hắn và Khinh Tuyết kết hôn, Tô Tĩnh Văn hiểu rất rõ.

Nhưng nếu cô đã hiểu rõ, còn chạy tới như thế, điều này bảo mình phải nói thế nào?

– Diệp Mặc…

Tô Tĩnh Văn đi đến trước mặt Diệp Mặc kêu một câu, hạ giọng chỉ có Diệp Mặc có thể nghe thấy.

Cái giọng điệu oan ức này vừa nghe liền hiểu được.

Ở trong lòng Diệp Mặc, Tô Tĩnh Văn vẫn là một người bằng hữu thân thiết của hắn.

Cho dù là thời điểm hắn rất nghèo túng, Tô Tĩnh Văn cũng chưa từng coi thường hắn.

Hơn nữa cho tới bây giờ cô cũng chưa từng dùng giọng điệu oan ức nói chuyện với hắn, càng không thể ở trước mặt hắn biểu đạt bộ dạng oan ức như vậy.

Nhưng hôm nay Tô Tĩnh Văn vừa tới, liền biểu đạt loại oan ức này, có thể thấy được trong lòng cô quả thật vô cùng tủi thân.

Xem ra mình đã hiểu lầm Tô Tĩnh Văn.

Nhưng bất kể có phải là hiểu lầm hay không thì có gì khác nhau đây? Diệp Mặc thầm thở dài.

Trong lòng hắn chỉ có Ninh Khinh Tuyết và Lạc Ảnh.

Cô gái tốt có rất nhiều, nhưng hắn lại không cách nào tiếp nhận được.

Về phần Tống Ánh Trúc, hoàn toàn là do thời điểm sai lầm phát sinh một chuyện sai lầm.

– Cái kia, Tĩnh Văn, cô ngồi đi.

Tôi không có tin tức của Bắc Vi, cho nên liền vội vã chạy đến…

Diệp Mặc chần chừ một chút, cũng không biết nên giải thích với Tô Tĩnh Văn thế nào cho phải.

Bỗng nhiên An Ngưng lại hiểu được, thảo nào người thanh niên trước mắt này lại nhìn mình mà xem như không thấy.

Hoá ra hắn có một người bạn gái xinh đẹp như vậy.

Cô gái tên là Tĩnh Văn này không hề kém hơn cô, thậm chí một vài phương diện còn hơn cả mình.

Nhưng điều khiến An Ngưng nghĩ mãi không ra là, điều kiện của Tô Tĩnh Văn tốt như vậy, không ngờ lại tỏ ra oan ức trước người trẻ tuổi tự cho mình là đúng này.

Điều này khiến cô ta thực sự có chút không hiểu.

– Tĩnh Văn…

Chương Lai Bân thấy Tô Tĩnh Văn ngồi ở bên cạnh Diệp Mặc, sắc mặt anh ta lập tức có chút tái nhợt.

Anh ta đối với Tô Tĩnh Văn là thật tâm.

Nhưng tại đây, khi anh ta thấy Diệp Mặc, đã biết vì sao Tô Tĩnh Văn muốn chạy từ Ninh Hải đến đây, thậm chí còn ngồi cùng một chuyến máy bay với mình, nhưng vừa xuống khỏi máy bay, mình liền không tìm thấy cô mà thôi.

Với điều kiện của Chương Lai Bân lại bại bởi một người không có danh tiếng này, điều này không phải là chủ yếu.

Nhiều năm sống tự lập đã sớm khiến tâm trí anh ta trở nên chín chắn, đã qua tuổi tranh cường háo thắng.

Chủ yếu nhất chính là, anh ta thật sự thích Tô Tĩnh Văn.

Cái thích này là xuất phát từ đáy lòng.

Anh ta biết cha của Tô Tĩnh Văn đã là Chủ tịch thành phố Ninh Hải, nhưng anh ta chưa bao giờ lợi dụng mối quan hệ trong nhà để theo đuổi người mình thích.

Anh ta muốn dùng năng lực của mình để theo đuổi Tô Tĩnh Văn.

Nhưng sự thật đã chứng minh, anh ta thua rất thảm hại.

Một người rất ít khi đến Ninh Hải, không ngờ lại cướp đi trái tim của một cô gái ưu tú như Tô Tĩnh Văn.

An Ngưng thoáng nhìn Tô Tĩnh Văn, lại thoáng nhìn về phía Diệp Mặc và Chương Lai Bân.

Bỗng nhiên cô ta hiểu được chuyện gì đã xảy ra.

Cô ta rất muốn phun nước trà lên khuôn mặt Diệp Mặc.

Tô Tĩnh Văn là một cô gái đẹp lại từ bỏ sự rụt rè đuổi tới đây, hắn còn đắn đo.

Điều càng khiến cô cảm thấy thất bại chính là, hôm nay hai người không để cô ta vào mắt lại không phải là giả vờ.

Người thanh niên ăn mặc bình thường này thì không cần phải nói, ngay cả Chương Lai Bân, trong lòng cũng chỉ có một cô gái tên là Tĩnh Văn này.

Lần đầu tiên An Ngưng cảm giác được sự thất bại, một cảm giác thất bại thật sâu.

Khi mấy người nói chuyện, đã có nhân viên phục vụ chuyển toàn bộ thức ăn bên phòng An Ngưng qua.

Thức ăn vừa mới đưa lên, bọn họ còn chưa bắt đầu động tới.

– Cô từ Ninh Hải tới đây, nhất định là mệt mỏi rồi.

Ở đây có nấm xào gan ngỗng tuy rằng rất bình thường, cũng có thể ăn được.

Diệp Mặc không chút khách khí đưa một đĩa nấm trắng xào gan ngỗng từ phía đối diện cho Tô Tĩnh Văn.

Nhìn Diệp Mặc đưa nấm xào gan ngỗng qua, Tô Tĩnh Văn nhẹ nhàng thở ra.

Cuối cùng Diệp Mặc không bảo cô đi.

Điều này khiến cô có chút vui mừng.

Vừa thấy Diệp Mặc đưa đĩa thức ăn đắt nhất đi, Chí Nhưỡng lập tức có chút không thoải mái cho lắm.

Tuy nhiên Tô Tĩnh Văn là một cô gái xinh đẹp, anh ta cũng khó mà nói được điều gì.

Chương Lai Bân lại càng không nói gì.

Chỉ có An Ngưng là có chút không mấy sảng khoái.

– Nếu các người đã ghép bàn, cũng nhanh ăn đi.

Bằng không chúng tôi ăn xong rồi sẽ không chờ các người đâu.

Viện Viện, nhanh ăn đi, đừng khách khí.

Diệp Mặc chào hỏi một câu.

Tuy rằng không thèm để ý chút thức ăn đó, nhưng mình bỏ tiền ra, ngay cả một miếng cũng không ăn, không phải rất không thoải mái sao? Chí Nhưỡng và Hàn Đan cũng không khách khí vội vàng ngồi xuống đưa đũa gấp thức ăn mà mình thích nhất.

An Ngưng cũng ngồi xuống.

Chỉ có Chương Lai Bân vẫn có chút mất hồn mất vía.

– Anh Diệp, tôi nghe Bắc Vi nói, qua mấy tháng nữa, có thể cô ấy sẽ phải đi Lạc Nguyệt.

Có đúng như vậy không?

Túy Viện Viện tùy tiện một câu nói, lập tức khiến tất cả mọi người trong bàn đều chú ý.

An Ngưng thiếu chút nữa thì dựng thẳng lỗ tai lên nghe.

Diệp Mặc lại không để ý, hắn gật đầu nói:

– Đúng vậy, nếu không phải ở Ninh Hải còn có một số việc, hiện tại con bé đã qua đó.

Nếu cô muốn đi Lạc Nguyệt, thì đi cùng Bắc Vi, dẫn cả ba mẹ cô cùng di cư đến Lạc Nguyệt đi.

– Tôi có thể đi cùng không? Tôi nghe nói sau chiến tranh, điều kiện để di cư tới Lạc Nguyệt càng khó khăn hơn nhiều.

Túy Viện Viện lập tức ngạc nhiên mừng rỡ nói.

Bắc Vi rất ít khi nói chuyện với cô về anh trai.

Ngay cả khi cô hỏi, cũng chỉ nói sơ qua một vài chuyện mà thôi.

Cho nên cô cũng không biết Lạc Nguyệt kỳ thật chính là địa bàn của Diệp Mặc.

– Đương nhiên có thể, cả Tĩnh Văn cũng có thể cùng đi.

Diệp Mặc mỉm cười.

Địa bàn của mình muốn bao nhiêu người tới đều có thể.

Những điều kiện tiến vào Lạc Nguyệt chỉ là quy định do đám người Hư Nguyệt Hoa thiết lập.

Các cô ấy nói nếu điều kiện quá đơn giản, sẽ làm người ta xem nhẹ Lạc Nguyệt.

Dù sao đi nữa hiện tại người muốn di cư tới Lạc Nguyệt đã rất nhiều, không cần phải hạ thấp điều kiện làm gì.

Tô Tĩnh Văn tự nhiên cười nói.

– Bản thân tôi vốn tính sẽ tới Lạc Nguyệt, chỉ sợ anh không thích, cho nên vẫn không nói gì.

– Sao tôi lại không thích.

Tôi ước gì người quen đi Lạc Nguyệt càng ngày càng nhiều.

Diệp Mặc cười ha hả.

Bỗng nhiên Hàn Đan nhìn Diệp Mặc dường như nghĩ tới điều gì, theo bản năng cúi đầu.

Anh ta nghĩ tới vừa rồi mình còn biểu hiện ở trước mặt An Ngưng một phen, cảm thấy không còn mặt mũi nào.

Ban đầu, An Ngưng còn tưởng rằng Diệp Mặc và Túy Viện Viện khoác lác, khóe miệng vẫn cười lạnh.

Tuy nhiên khi cô ta nghe Tô Tĩnh Văn nói, bỗng nhiên cảm giác các cô đang nói đều là sự thật – Các người thật sự có thể di dân đến Lạc Nguyệt sao?

An Ngưng theo bản năng hỏi.

Đây mới là chuyện cô ta quan tâm nhất.

Diệp Mặc nghi hoặc thoáng nhìn về phía An Ngưng.

Hắn biết hẳn là cô gái này có ý muốn châm chọc mình.

Chỉ có điều mình vẫn không cho cô ta cơ hội.

Sau đó, Tĩnh Văn đến đây, dường như cô ta cảm giác mình không thể ưu tú bằng Tĩnh Văn, trong lúc nhất thời mới cảm thấy mất mát.

Hơn nữa Diệp Mặc cũng biết tuy rằng mấy người bọn họ đến ghép bàn, nhưng loại cảm giác ưu tú thực sự ở bên trong, dường như không mấy xem trọng ba người bên hắn.

Kỳ thật Diệp Mặc không để ý, đã được ăn miễn phí, hắn muốn ăn được chừng nào hay chừng ấy.

– Đây là chuyện của chúng tôi.

Tĩnh Văn, Viện Viện, ăn xong rồi, chúng ta đi thôi.

Chỗ này đã có người thanh toán.

Chúng ta không cần phải lo.

Nói xong Diệp Mặc đứng lên.

– Chờ một chút…

Bỗng nhiên An Ngưng đưa tay ngăn Diệp Mặc lại.

Bỗng nhiên ánh mắt Diệp Mặc nhất thời cứng lại.

Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc vòng cổ ngọc trai trên ngực An Ngưng.

Lúc cô ta mới vào, hắn chỉ nhìn viên ngọc trai, thật ra không chú ý tới chiếc dây của vòng cổ ngọc trai này.

Lúc này Diệp Mặc tùy ý dùng thần thức không ngờ quét thấy dây chuyền ngọc trai này cho hắn cảm giác rất quen thuộc.

Hắn nhanh chóng hiểu được, dây chuyền này là một mắt cá.

Một cô gái xinh đẹp, không ngờ lại dùng mắt cá để treo trên ngực.

Điều này thực sự không hài hòa cho lắm.

Tuy nhiên hiện tại Diệp Mặc chú ý không phải là điều này mà là mắt cá kia.

Diệp Mặc đã nhìn ra được, dây chuyền của cô không phải chỉ là một mắt cá, mà là hai mắt cá lớn tạo thành một viên ngọc.

Diệp Mặc khẳng định, hai mắt cá này chính của mảnh bát quái âm dương ngư vỡ của hắn.

Cái bát quái âm dương vỡ kia, hắn đã tìm được hai mảnh lớn, không ngờ lại phát hiện ra một đôi mắt trên ngực của một cô gái.

Bất kể thế nào, Diệp Mặc cũng muốn lấy được đôi mắt cá này.

Việc tu luyện chân khí ở địa cầu hoàn toàn là quá trình tìm tài nguyên.

Diệp Mặc có một loại dự cảm về cái bát quái âm dương ngư kia.

Khẳng định là nó không đơn giản.

Bằng không chắc sẽ không đựơc để cùng một chỗ với cái khoáng thạch luyện khí kia.

Nếu là một tài nguyên để tu luyện chân khí, vậy thật sự là đáng tiếc cả đời.

Cho nên, hắn nhất định phải có được cái này.

– Anh làm gì vậy?

An Ngưng phẫn nộ lui lại phía sau một bước.

Cô không ngờ được mình chỉ cản trước mắt người thanh niên này một chút, không ngờ hắn được một tấc lại muốn tiến một thước, còn nhìn chằm chằm vào ngực mình chỉ thiếu chút thì đưa tay vào.

– Diệp Mặc…

Tô Tĩnh Văn cũng phát hiện ánh mắt Diệp Mặc có chút không đúng, theo bản năng đứng lên khoác tay vào cánh tay Diệp Mặc.

Cô tưởng rằng Diệp Mặc uống hơi nhiều, thấy An Ngưng xinh đẹp nên thất thần.

Ý tứ của việc cô khoác tay Diệp Mặc, chỉ có An Ngưng có thể nhận ra.

Ý đó là tôi không kém gì người khác, anh không cần nhìn cô ta.

Đương nhiên còn có một ý nữa chính là, người đàn ông tôi thích không phải là người như thế, An Ngưng cô nghĩ sai rồi, hay là còn mang theo chút ý tứ thị uy và bảo vệ cho Diệp Mặc.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 589: Lừa Gạt

Lừa Gạt

H

ương thơm dịu nhẹ và sự mềm mại ấm áp đỡ lấy cánh tay Diệp Mặc, giờ Diệp Mặc mới hiểu, hành động lúc nãy của mình hình như có chút thất lễ.

Hắn cảm kích vỗ tay Tô Tĩnh Văn, ý là mình không việc gì, trong lòng cảm thấy cảm kích Tô Tĩnh Văn.

Hắn hiểu ý của Tô Tĩnh Văn, chính là nói An Ngưng cô cứ yên tâm, vẻ lo lắng của cô thật buồn cười.

Hiểu được mục đích của Tô Tĩnh Văn, đối với một Tô Tĩnh Văn luôn kiêu ngạo lại làm việc này, trong lòng Diệp Mặc càng cảm kích, nhưng hắn không biết mình nên biểu đạt thế nào.

An Ngưng cũng đã thông suốt, Diệp Mặc không nên thất lễ với cô, không cần nói cô gái xinh đẹp như Tô Tĩnh Văn không bận tâm hành động của hắn, hơn nữa ở đây có nhiều người như vậy, hắn cũng không thể làm gì mình.

Nhìn thấy hành động của Diệp Mặc, Chí Nhưỡng liền đứng dậy, nhưng anh ta vẫn chưa nói, Hàn Đan đã kéo xuống, đồng thời nháy mắt với anh ta.

Ánh mắt của Chương Lai Bân mất đi thần sắc, hơi ủ rũ.

Gã và Tô Tĩnh Văn chạy nhiều đường như vậy, không phải đến xem Tô Tĩnh Văn ôm người tình.

Diệp Mặc vỗ vỗ Tô Tĩnh Văn, để cô chờ một chút, sau đó nói với An Ngưng:

-An Ngưng, tôi có chút việc muốn nói chuyện riêng với cô, cô yên tâm, tôi không có ý xấu.

Lúc này An Ngưng cũng biết vừa nãy Diệp Mặc không để ý đến việc khác, nên không phải có ý gì với cô.

Hơn nữa, cô cũng muốn hỏi chuyện Diệp Mặc đến Lạc Nguyệt, nếu hắn quả thực có bản lĩnh này, mượn tay hắn đi Lạc Nguyệt cũng không sai, vì quả thực hiện giờ cô không tìm được mối quan hệ nào.

-Được.

An Ngưng hiểu ra, lập tức đồng ý lời của Diệp Mặc.

Như thế cô cùng Diệp Mặc đi tới phòng riêng đối diện, chỗ khác nhau là, món ăn ở đây đã được dọn đi mà thôi.

-Hàn Đan, anh làm gì giữ chặt tôi, thằng nhãi đó dám vô lễ với An Ngưng, tôi không dạy dỗ hắn…

Lời của Chí Nhưỡng vẫn chưa dứt, Hàn Đan đã che lấy miệng anh ta, sau đó nhìn Tô Tĩnh Văn và Túy Viện Viện một cách lo lắng, rồi cẩn thận kéo anh ta qua một bên.

-Nhưỡng thiếu gia, tôi thấy anh không muốn sống nữa rồi.

Anh biết người vừa nãy đi ra cùng An Ngưng là ai không?

Hàn Đan lạnh lùng, thấp giọng nói.

-Là ai, chẳng lẽ còn có thể giết tôi?

Chí Nhưỡng cười nhạt.

Hàn Đan ha ha cười, hừ một tiếng nói:

-Tôi nói Khâu Chí Nhưỡng, đừng trách tôi không phải bạn bè, tôi từng nhắc nhở anh, anh muốn tìm chỗ chết đừng lôi tôi theo.

Không cần nói hắn không dám giết anh, tôi dám nói, ngay bây giờ hắn có thể giết anh.

Khâu gia của anh cũng không sống nổi một ngày.

Gã thanh niên Chí Nhưỡng giật mình.

Hoa Hạ còn có ai dám giết anh ta, Khâu gia nhà anh ta không sóng nổi một ngày? Hàn Đan nói khó tránh khỏi có phần thái quá.

-Tôi chỉ nói cho anh, người kia có khả năng là Diệp Mặc, là người lúc trước ông cụ nhà họ Khâu anh đích thân đi Yến Kinh nhận lỗi.

Nếu anh dám đi tìm hắn, Hàn Đan tôi xin bái phục anh.

Hàn Đan khinh thường nói.

Khâu Chí Nhưỡng nghe hai chữ Diệp Mặc, sau lưng bỗng chảy mồ hôi lạnh.

Giờ anh ta mới hiểu ý của Hàn Đan.

Nếu đối phương thực sự là Diệp Mặc, muốn giết Khâu Chí Nhưỡng anh ta quả giống như giết một con gà.

Buồn cười anh ta lại còn tính gây phiền phức cho Diệp Mặc, thế này khác nào tìm chết.

-Anh Hàn, cảm ơn anh, lần này không phải anh, tôi chết rồi cũng không biết sao mình chết.

Hàn Đan khẽ lau mồ hôi chán, hiện nay tất cả những con ông cháu cha ở Yến Kinh, người đầu tiên không thể đắc tội chính là người thanh niên tên Diệp Mặc.

Y không ngờ tên Diệp Mặc này chạy khắp nơi, lại chạy đến Đàn Đô chỗ này.

Số mình đen quá, quả là đen không thể nào đen hơn.

Cũng may y còn nhớ lời của ông.

Ở bên ngoài đừng quá ngạo mạn, không thì ở quầy gọi thức ăn, y đã đắc tội với Diệp thiếu gia.

-Không cần cảm ơn tôi, anh tự cứu mình, nếu như anh vẫn giống trước đây, tôi đoán chừng bây giờ anh đã nằm ở ngoài rồi.

Hôm nay Hàn Đan giúp y một ân tình, trong lòng rất vui.

-Hàn Đan, có phải bây giờ tôi phải lập tức đi?

Khâu Chí Nhưỡng vì đã từng đắc tội Diệp Mặc, bây giờ trong lòng không nắm chắc, không biết Diệp Mặc sẽ làm gì anh ta, anh ta bây giờ chỉ muốn rời Đàn Đô càng xa càng tốt.

Hàn Đan lập tức vỗ y nói:

-Tôi từng nghe anh Trương Quật nói, Diệp thiếu gia không thích chuyện rắc rối.

Chỉ cần anh không chọc tới hắn, hắn sẽ không chủ động làm phiền anh.

Nên bây giờ anh đi.

Nói không chừng Diệp thiếu gia tưởng rằng anh khinh thường hắn, đợi lát chỉ cần khiêm tốn là được, khiêm tốn giống tôi.

Nói đến đây, Hàn Đan hạ giọng nói:

-Lần trước Khâu Chí Triết của Khâu gia các anh, chính là vì hung hăng muốn đối phó với bạn của Diệp thiếu gia, kết quả… Ôi, tôi không nói anh cũng biết.

Thấy Khâu Chí Nhưỡng không ngừng gật đầu, Hàn Đan nói tiếp:

-Tuy An Ngưng là người đẹp, nhưng anh thấy Diệp thiếu gia vừa đến đã lôi cô ấy đến phòng đối diện.

Anh nói có chuyện gì, là không thể cho người khác nghe thấy? Chắc chắn là có ý với cô ấy, nên anh nhất định không thể lộ điệu bộ Trư Bát Giới trước mặt Diệp Mặc.

Còn cả Tĩnh Văn kia, anh nhất định không được liếc mắt nhìn một cái.

Hàn Đan hoàn toàn quên mất y mới là người đầu tiên lộ điệu bộ Trư Bát Giới, chỉ là câu nói cuối cùng mượn oai tý.

Vợ của Diệp Mặc rất xinh, nên sẽ không động lòng với An Ngưng.

Người thực sự động lòng với An Ngưng là Hàn Đan y, cho nên y nhất định phải chặn ngay suy nghĩ trong đầu của Khâu Chí Nhưỡng.

Y lợi dụng việc sự sợ hãi của Khâu Chí Nhưỡng đối với Diệp Mặc để uy hiếp tên Khâu thiếu gia này.

Còn nói về Tô Tĩnh Văn, hoàn toàn là giấu đầu hở đuôi, Tô Tĩnh Văn không cần y nói, Khâu Chí Nhưỡng cũng không dám có bất kỳ suy nghĩ gì.

Diệp Mặc đóng cửa phòng, nhìn chằm chằm An Ngưng nói:

-Tôi muốn có sợi dây chuyền trên cổ cô, cô ra giá đi.

Tuy biết sắc mặt của mình có chút giống một gã nhà giàu mới mổi, nhưng quả thực Diệp Mặc nhất định phải có được sợi dây chuyền ấy.

-Anh?

An Ngưng đỏ mặt, lại muốn tức giận.

Con người này sao lại như vậy? Sợi dây chuyền trân châu tuy quý giá, nhưng cũng không phải không mua được, gã này rốt cuộc là ý gì? Nhìn vẻ mặt của hắn không giống điệu bộ tán gái.

Hơn nữa, dù muốn tán gái, ban nãy cô Tĩnh Văn kia không hề thua kém mình.

-Anh biết hỏi sợi dây chuyền mà một cô gái đang đeo là một việc rất vô duyên không? Anh có biết sợi dây chuyền của tôi bao nhiêu tiền không? Khẩu khí cũng đâu nhỏ.

Giọng nói của An Ngưng không dễ nghe như trước nữa, trong mắt cô, Diệp Mặc ngồi trên chiếc xe FO của một cô gái có thể có bao nhiêu tiền?

Diệp Mặc khẽ mỉm cười:

-Tôi không biết bao nhiêu tiền, nhưng tôi ra giá mười triệu, tôi nghĩ chiếc vòng của cô nhiều nhất cũng không hơn giá tiền này.

An Ngưng hơi sửng sốt, cô không ngờ Diệp Mặc nhiều tiền như vậy.

Mười triệu, không phải tùy tiện có thể lấy ra.

Nhưng dù mười triệu cô cũng sẽ không bán, sợi dây chuyền của mình vốn chỉ có giá hơn ba triệu, hơn nữa thêm mặt dây chuyền này, ông nội nói cộng lại cũng được bảy, tám triệu.

-Tôi nói là đô la Mỹ…

Diệp Mặc bổ sung thêm một câu.

Trong nhẫn của hắn có mấy trăm triệu đô la Mỹ, tùy ý lấy ta mười triệu cũng không sá gì.

-Anh, anh có nhiều tiền như vậy?

Lần này An Ngưng quả thật kinh hãi, mười triệu đô la Mỹ.

Dù là gã công tử có tiền, như Chí Nhưỡng cũng không có cách nào lấy ra mười triệu đô la.

Theo những người cô quen biết, không có ai có thể tùy ý lấy ra mười triệu đô la.

Không cần nói đến mười triệu đô la, dù là mười triệu tệ Hoa Hạ cũng không có ai dễ dàng lấy ra.

Người này rốt cuộc là người nào? Lại có tiền như vậy?

-Nếu cô bằng lòng, tôi có thể để cô giữ sợi dây chuyền, tôi đưa ta mười triệu đô la, chỉ cần mắt Âm Dương Ngư trên sợi dây chuyền.

Diệp Mặc thấy An Ngưng không nói gì, liền nói thêm một câu.

An Ngưng dường như mới định thần lại, cô liền đứng dậy, nhìn chằm chằm Diệp Mặc một cách kỳ lạ nói:

-Sao anh biết mặt dây chuyền là mắt Âm Dương Ngư?

Diệp Mặc hơi sửng sốt, đúng rồi, sao mình lại biết? Chẳng lẽ nói thần thức quét được ư?

Nhìn ánh mắt của An Ngưng không có thiện cảm, hắn lập tức nói:

-Lúc nãy khi cô xoay người, tôi không cẩn thận nhìn thấy.

Cái gì? Mình xoay người lúc nào vậy? Chẳng lẽ quả thật không cẩn thận? Nhưng nếu gã này nhìn thấy mặt dây chuyền, chẳng phải nói hắn đã thấy gì khác?

Thấy An Ngưng không nói, Diệp Mặc đành nói dối:

-Thực ra con gái đeo mặt dây này không tốt, nếu cô đồng ý, tôi có thể cho cô một viên kim cương nhỏ làm mặt dây, đẹp hơn cái này nhiều.

-Anh nói gì?

An Ngưng một lần nữa bị lời nói của Diệp Mặc làm cho sợ hãi.

Nhưng cô chưa nói xong, Diệp Mặc đã lấy ra viên kim cương còn to hơn cả đậu tương.

Viên kim cương quay trong tay Diệp Mặc, đã được luyện tốt, giống như một viên minh châu lóng lánh trong suốt bị Diệp Mặc làm rơi trên tay cô.

An Ngưng ngơ ngác nhìn viên kim cương lớn trên tay, từ trước tới nay cô chưa từng thấy viên kim cương nào to như vậy.

Viên kim cương to thế này đắt hơn nhiều sợi dây chuyền của cô, càng không cần nói đến cái khác.

Hơn nữa đây quả thực là một viên kim cương, là một viên kim cương loại cao cấp, thậm chí còn nhìn thấy rõ vết của hoa văn.

Trong tận đáy lòng, An Ngưng càng thích viên kim cương này, viên kim cương đẹp hơn mắt cá nhiều.

Nhưng mắt cá là ông nội tặng cho cô, nếu phải lấy đi, làm cho cô có chút luyến tiếc.

Thấy An Nhưng do dự, Diệp Mặc lại nói:

-Mắt cá này là mắt Âm Dương Ngư? Buổi tối cô không sợ ư? Nghe nói rất nhiều đồ của ngày xưa đều có ma lực kỳ quái, tôi thì không sợ, nhưng một cô gái như cô, ôi ôi…

Tuy biết Diệp Mặc đang nói dối, và đang lừa gạt, nhưng An Ngưng thực sự có chút sợ hãi.

Nếu Diệp Mặc không nói cũng không sao, nhưng bây giờ Diệp Mặc đã nói, lúc tối cô ngủ, thể nào cũng sẽ nghĩ tới mắt Âm Dương Ngư ở trên mình, nghĩ cũng có chút đáng sợ.

Đang lúc Diệp Mặc tiếp tục bơm thêm thuốc sợ hãi, An Ngưng bỗng cất viên kim cương đi, nhìn Diệp Mặc nói:

-Xem ra anh không hề đơn giản, không ngờ có thể lấy ra mười triệu đô la, thậm chí còn có thể lấy ra viên kim cương lớn như vậy…

Diệp Mặc cười nhạt, nếu cô vẫn không đồng ý, viên kim cương này tính cái gì, hắn còn có cả Dạ Minh Châu cơ.

Thậm chí trong túi áo còn có một khối hơn một cân kim cương, lấy ra lại khiến cô cho rằng tôi càng không đơn giản? Còn về đô la, ngay cả một số lẻ trong nhẫn cũng không có.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 590: Chuyện Đường Bắc Vi Gặp

Chuyện Đường Bắc Vi Gặp

D

iệp Mặc quyết định, nếu An Ngưng vẫn không đồng ý, hắn sẽ đưa ra hai mươi triệu đô la, thêm luôn viên Dạ Minh Châu.

Không ngờ An Ngưng nói tiếp:

-Tôi biết anh muốn có mắt Âm Dương Ngư, còn về mấy trò này của anh không phải khoe ra đâu.

Tôi đồng ý trao đổi với anh, không phải vì mấy trò này, đối với tôi không có ích lợi gì.

Tôi cũng không cần đô la của anh, tránh để anh nói tôi lòng tham vô đáy, có viên kim cương này tôi nghĩ cũng đủ rồi.

Anh đã tìm trăm phương ngàn kế muốn có mắt cá này, tôi nghĩ đây chắc chắn không phải vật tầm thường, cho nên tôi có mấy điều kiện.

Gương mặt già dặn của Diệp Mặc đỏ lên, hắn không ngờ cô gái này thông minh vậy.

Không phải nói kim cương là sát thủ lớn nhất đối với phụ nữ ư, sao với kim cương của mình, cô gái này lại bình thản như thế? Ngay cả Khinh Tuyết nhà mình cũng không có cách nào cự tuyệt được với chiêu này.

Thực ra Diệp Mặc không biết, sách lược của hắn đã thành công, nếu không phải hắn nói buổi tối mắt cá đeo trên mình dọa người, An Ngưng quả thực vẫn không muốn đổi.

Hơn nữa Diệp Mặc lấy ra viên kim cương to thế này, so với mắt cá sợ chết khiếp, chi bằng đổi lấy kim cương.

Chỉ là An Ngưng không muốn thừa nhận mình bị dọa mà thôi.

-Nói nghe đi.

Diệp Mặc nói như không có việc gì để nói.

An Ngưng nhận ra gương mặt của Diệp Mặc mất tự nhiên, lạnh lùng cười nói:

-Thứ nhất, tôi biết anh có bản lĩnh, nên anh phải để tôi di cư đến Lạc Nguyệt.

Thứ hai, vì sao anh chỉ liếc nhìn từ xa mà đã biết đây là mắt Âm Dương Ngư? Hay là lần đầu tiên anh biết vật này vốn không phải phát hiện ra ở chỗ tôi? Thứ ba, anh bắt buộc phải nói cho tôi biết mục đích lấy mặt dây chuyền này.

Hai câu hỏi sau Diệp Mặc có chút đau đầu, hắn thà rằng bỏ ra thêm tiền.

Nhưng thấy vẻ An Ngưng nhất định muốn mình trả lời câu hỏi của mình, hắn đành nói:

-Yêu cầu đầu tiên không có vấn đề gì, tôi có thể giúp cô di cư đến Lạc Nguyệt bất cứ lúc nào.

Câu hỏi thứ hai ư… vì khi cô xoay người, tôi nhìn rất kỹ, đối với chuyện này tôi rất xin lỗi, cho nên quả thực lần đầu tiên tôi nhìn thấy ở đây.

Còn về câu hỏi thứ ba, mắt Âm Dương Ngư là một phần trên một vật đã bể nát, tôi muốn thu cho đủ bộ Bởi vì không có cớ gì giải thích tại sao có thể nhìn thấy mặt dây chuyền trên cổ của An Ngưng, Diệp Mặc đành phải giả danh lưu manh.

Nhìn thấy tỉ mỉ ngực của cô chứ sao.

An Ngưng đỏ mặt, vừa muốn tức giận, người này không biết xấu hổ à? Nhưng Diệp Mặc đã lấy ra hai cái đặt lên bàn:

-Ở đây tôi có hai cái, cô xem xem mắt Âm Dương có phải là cái ở trên không?

A, An Ngưng mới phát hiện ra trên mắt Âm Dương Ngư kia của mình quả thực thiếu mất cái mắt.

Thậm chí cô quên mất Diệp Mặc vẫn còn ở đây, theo bản năng tháo sợi dây chuyền của mình xuống, lấy mắt Âm Dương Ngư đặt vào giữa chỗ khuyết, quả nhiên vừa khít, rõ ràng là lấy xuống từ trên đó.

-Quả đúng là ở trên…

An Ngưng đặt dây chuyền xuống.

Không đợi An Ngưng nói tiếp, Diệp Mặc tiện tay cầm sợi dây chuyền lên, sau đó nói:

-Cô đưa viên kim cương đây, tôi giúp cô thay.

-Anh biết thay cái này à?

An Ngưng nhìn Diệp Mặc một cách đầy nghi ngờ, dù rằng Diệp Mặc biết thay, ở đây cũng không có dụng cụ.

Nếu muốn thay mặt dây tinh tế, dụng cụ đầy đủ, cũng cần phải rất lâu mới được.

Nghĩ là nghĩ như vậy, nhưng vẫn lấy viên kim cương đưa cho Diệp Mặc.

Diệp Mặc nhanh chóng thay mặt dây, sau đó cất mắt Âm Dương Ngư đi.

-Được rồi, trước đây tôi từng làm công việc này ở đường phố, nên rất nhanh, cầm lấy đi.

Diệp Mặc đưa sợi dây chuyền trân châu trong tay cho An Ngưng.

Trong lòng rất vui, không ngờ lấy được một mảnh vỡ dễ dàng như vậy, còn là mắt cá – vật dễ mất này.

Chỉ là không biết sao An Ngưng lại có được vật này.

-A…

An Ngưng nhận lấy sợi dây chuyền, thậm chí không biết nên nói gì cho phải, đây cũng nhanh quá, Diệp Mặc chỉ chuyển tay cái, dây chuyền của mình đã thay xong rồi, hơn nữa viên kim cương giống như là của sợi dây chuyền, nhìn không ra dấu vết nào cả.

An Ngưng tin.

Dù là một thợ kim hoàn đẳng cấp cũng không có cách nào gắn mặt đá chắc như vậy trong thời gian một ngày.

-Anh lợi hại như vậy?

Thực sự An Ngưng không biết biểu đạt sự kinh ngạc của mình như thế nào nữa, tay không chỉ chưa tới một phút đã gắn được kim cương lên mặt đá, không có dụng cụ, nếu người khác nói, cô chắc chắn không tin.

-Đi thôi, còn về chuyện đi Lạc Nguyệt, cô gọi điện, nói cô ấy là Diệp Mặc nói, để cô ấy sắp xếp là được rồi.

Diệp Mặc tiện tay viết cho An Ngưng điện thoại của Úc Diệu Đồng.

-A, Bắc Vi trở về rồi.

Vừa đưa điện thoại cho An Ngưng, thần thức của Diệp Mặc đã quét được vẻ mặt mệt mỏi của Đường Bắc Vi, lập tức mở cửa.

-Anh…

Đường Bắc Vi sà vào lòng Diệp Mặc, khóc lớn.

Diệp Mặc ngạc nhiên, vội vàng nhìn kỹ Đường Bắc Vi, thấy cô chỉ hơi mệt mỏi, tinh thần bất an mà thôi, không có vấn đề gì lớn.

Vội vàng vỗ vỗ vai Đường Bắc Vi nói:

-Đừng nóng vội, có chuyện gì, từ từ nói.

Đám người Tô Tĩnh Văn ở đối diện cũng đều đi ra, An Ngưng đi theo sau Diệp Mặc, nhìn thấy Đường Bắc Vi sà vào lòng Diệp Mặc lại càng ngạc nhiên.

Với cô, bình thường một cô gái đẹp cũng không nhìn thấy, nhưng lúc này chớp mắt đã có hai người đứng trước mặt cô, hơn nữa đều không kém gì cô, thậm chí cô gái sà vào lòng Diệp Mặc, trên người còn có hương thơm dịu nhẹ.

Cảm giác này khiến An Ngưng thấy lạ, cô không biết vì sao có cảm giác kỳ lạ này.

Nhưng cô nhanh chóng thấy coi thường Diệp Mặc, có liên quan đến hắn đều là những cô gái đẹp.

Hơn nữa lại thân thiết như vậy.

Cô không biết trong mắt Diệp Mặc, cô là một cô gái có mưu sâu, so với Đường Bắc Vi, thực sự kém hơn nhiều.

Đường Bắc Vi ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện ra xung quanh có rất nhiều người, cô vội vàng chào Viện Viện và Tô Tĩnh Văn.

Diệp Mặc không tiếp tục hỏi Đường Bắc Vi nữa, hắn đoán nhất định là có chuyện khó nói.

-Diệp thiếu gia, tôi tên Khâu Chí Nhưỡng, chuyện hôm nay tôi, tôi…

Khâu Chí Nhưỡng vội vàng đi đến trước mặt Diệp Mặc, rất là khách sáo vòng vo, nhưng trong lòng anh ta lo lắng, lời xin lỗi đằng sau nói không thành lời.

-Anh Diệp, em là Hàn Đan, em họ của Hàn Yên…

Hàn Đan mau chóng đến chào hỏi, tiếp lời của Khâu Chí Nhưỡng.

Chẳng trách nhận ra mình, thì ra là em họ của Hàn Yên.

Diệp Mặc gật đầu, nhìn qua Khâu Chí Nhưỡng, nói một câu:

-Thì ra là người của Khâu gia ở Yến Kinh, chẳng trách có tiền thế.

Khâu Chí Nhưỡng một câu cũng không dám nói, nhìn bốn người Diệp Mặc đi ra “Kim Châu Chân Vị”.

An Ngưng nhìn bốn người rời đi một cách kỳ lạ, quay đầu lại nhìn Khâu thiếu gia vẫn luôn thích tài chí hơn người, thực sự không hiểu vì sao họ lại trước sau cung kính như vậy.

Hơn nữa, kiểu cung kính này cũng quá ghê ghớm, có ai lại khiến người của Khâu gia sợ hãi như thế?

Chỉ có Chương Lai Bân hồn bay phách lạc nhìn Tô Tĩnh Văn rời đi, không biết đang nghĩ gì.

Nửa tiếng sau, Diệp Mặc, Tô Tĩnh Văn, còn có Đường Bắc Vi ba người họ đặt phòng ở một khách sạn.

Túy Viện Viện vì có việc nên về trước.

-Có chuyện gì, em nói đi.

Diệp Mặc nhìn đôi mắt sưng đỏ của Đường Bắc Vi hỏi.

Tô Tĩnh Văn không biết vì sao, nên ở một bên nhỏ giọng an ủi cô.

-Hôm qua em và bạn học tập trung ở quán ăn Tây Lũng, nhưng lúc nhóm sắp tan, em nhìn thấy Ngụy Vĩnh Càn.

Em tức giận đến phát run, em nhất định phải giết tên súc sinh này, khi đó em nói với Viện Viện, rồi đi theo hắn ra ngoài…

Đường Bắc Vi chưa nói xong, Diệp Mặc đã nhớ ra.

-Ngụy Vĩnh Càn? Là thằng lúc trước lừa em ở Đàn Đô, muốn để em và anh ở cùng nhau?

Diệp Mặc lập tức nhớ ra gã bị lọt lưới lúc trước, gã này có thể nói là tay sai của Tống gia, còn không bằng người của Đông Phương Tê.

Gã lấy hết sức đánh lén Diệp Mặc và Đường Bắc Vi, chỉ có điều sau khi sự việc xảy ra Diệp Mặc chưa tìm thấy gã.

Đường Bắc Vi được Tô Tĩnh Văn trấn an, tâm trạng dần ổn định.

Bây giờ Diệp Mặc hỏi lại như vậy, cô liền gật đầu, tỏ vẻ chính là gã Ngụy Vĩnh Càn đó.

-Em đã giết Ngụy Vĩnh Càn?

Diệp Mặc hỏi.

Đường Bắc Vi lắc đầu:

-Không, em mang theo mười mấy Hỏa Cầu Phù, nhưng em không ngờ Ngụy Vĩnh Càn hình như biết có người đi theo.

Em vốn định cho hắn một Hỏa Cầu Phù ở chỗ hẻo lánh, nhưng hắn rất gian xảo, ở ngay chỗ đông người gọi luôn một xe taxi, em không cam tâm, cũng gọi một xe taxi đi theo…

– Nhưng xe của Ngụy Vĩnh Càn rất nhanh, em vẫn không có cách nào ra tay, cho đến khi đến Hàm Sơn… Ngụy Vĩnh Càn xuống xe ở ngoại vi Hàm Sơn, vòng vào rừng gần đó.

Em cũng đi theo, trong tay em có mười mấy Hỏa Cầu Phù, em tin sẽ không sợ hắn.

Từ giọng nói của Đường Bắc Vi, Diệp Mặc liền biết ngay cô đã gặp phải chuyện gì, lập tức hỏi:

-Rồi sao?

-Sau đó, hắn đi vào một miếu Sơn thần gần Hàm Sơn, miếu Sơn thần đó vừa nhìn đã biết rất cũ nát.

Em nghĩ là lần này Ngụy Vĩnh Càn chạy không thoát được, nhưng khi em vừa bước đến cửa miếu Sơn thần, em mới phát hiện ra trong miếu có một lão ni cô, hoặc là bà ta không phải ni cô thì cũng là một đạo cô.

Giọng Đường Bắc Vi hơn run, rõ ràng cô sợ hãi.

Diệp Mặc ngồi xuống, nắm chặt tay Đường Bắc Vi, ý bảo cô không cần phải lo lắng.

Đường Bắc Vi đỡ sợ hơn chút, tiếp tục nói:

-Em ra hiệu cho đạo cô kia tránh ra, em nói em chỉ tính sổ Ngụy Vĩnh Càn, Ngụy Vĩnh Càn và em có thù.

Nhưng đạo cô đó cười nhạt, bà ta bảo em lập tức đi ngay, nếu không sẽ giết em.

-Em vốn hận Ngụy Vĩnh Càn thấu xương, sao có thể buông tha cho hắn, em liền đánh cho Ngụy Vĩnh Càn ở bên cạnh một Hỏa Cầu Phù.

Nhưng đạo cô đó, bà ta, không ngờ bà ta lại nhẹ nhàng bắt được Hỏa Cầu Phù trên tay, Hỏa Cầu Phù hóa thành bụi chứ không phát ra lửa.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box