[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 117 : Chiến Thắng Chớp Nhoáng (c581-c585)
❮ sautiếp ❯Chương 581: Chiến Thắng Chớp Nhoáng
Chiến Thắng Chớp Nhoáng
H
a ha, bọn họ là tù binh mà.
Các anh đầu hàng đi? Tôi cảnh cáo lại các anh, nếu như vẫn chưa đầu hàng, chúng tôi sẽ tiến công toàn bộ.
Hoàng Ức Niên cười ha hả, dùng vốn tiếng Anh lưu loát của mình tiếp lời của Senhen, nói xong y còn vung tay, một quả đạn mang theo một đám lửa bay ra từ thuyền trục hạm.
Senhentrơ mắt nhìn trong một cự li gần như vậy, đạn đạo bay xuyên qua tàu hộ vệ, chiếc tàu hộ vệ kia lại quay vòng tại chỗ rồi chầm chậm chìm xuống biển.
Một hàng chiến hạm của đối phương đang đến, Senhennhận được báo cáo lại là tàu chiến hạm bên mình từng chiếc từng chiếc một đã bị khóa.
Senhenlại không thể chịu đựng được sự hoảng sợ vô vọng này, y biết rằng nếu như không đầu hàng, làn mưa đạn đạo của đối phương bay đến, không được bao lâu, sẽ đem toàn bộ tàu chiến của y biến mất vào không trung, hơn nữa Lạc Nguyệt vẫn còn một vũ khí chưa nhìn thấy, loại vũ khí ấy bất cứ lúc nào cũng có thể nhấn chìm tàu chiến của mình xuống biển sâu.
Mấy chục ngàn binh lính trong tay mình biến mất, y chính là người có tội.
Dựng cờ đầu hàng, Senhenmặc dù vạn phần không cam lòng, nhưng y biết rằng chỉ cần kiên trì, tất cả thuyền chiến và binh lính của y sẽ bị tiêu diệt toàn bộ.
Một chiếc máy bay may mắn trốn thoát nhìn thấy cờ đầu hàng của thuyền Senhen, vòng một vòng kì lạ trên không trung, sau đó nhanh chóng bay thẳng về hướng biển rộng.
Trong khi tất cả mọi người kinh hô, chiếc máy bay này không ngờ lại quẹo cua trong nháy mắt, sau đó áp sát mặt biển rồi lại vuông góc bay thẳng lên không trung, thậm chí thân máy bay còn có chút cảm giác dính nước rồi.
Sau khi chiếc máy bay này bay vào không trung, trong nháy mắt liền bay vào đám mây đen, nhanh chóng mất tăm mất tích theo hướng Esebiya.
Cùng lúc đó, một quả đạn đâm thẳng vào chiếc máy bay vừa áp sát mặt nước này phát ra tiếng nổ kinh thiên, cảnh tượng tóe lên vô số bọt nước khiến tất cả những người có mặt lúc đó sợ hãi đến ngây người, Diệp Mặc đứng ở đằng xa thấy chiếc máy bay biến mất, trong lòng thầm than thở, kỹ thuật lái máy bay của phi công này thực siêu hạng.
Không ngờ dựa vào kĩ thuật lái máy bay của mình mà có thể thoát được tầm ngắm của đạn đạo, thật lợi hại.
Có thể nói tên này thật cừ, Diệp Mặc không ngờ lại không truy đuổi chiếc máy bay duy nhất lọt lưới này.
Hoàng Ức Niên rất thất vọng, y còn chưa nã pháo, một đống lớn đạn đạo ngư lôi và thủy lôi được chuẩn bị sẵn còn chưa dùng đến, hạm đội liên quân đã đầu hàng.
Nhưng một lần thu được hạm đội bốn tàu sân bay khiến có Hoàng Ức Niên lại như mở cờ trong bụng.
Cộng thêm mẫu hạm, lần này còn gặt hái được hơn ba mươi tàuchiến các loại.
Hàng ngàn binh lính rơi xuống nước bị chết, tất cả những người còn lại đều bị làm tù binh trong hạm đội của Lạc Nguyệt.
Đối với hạm đội hải quân và bộ đội phòng không của Lạc Nguyệt ung dung thoải mái, đánh gian nan vất vả nhất chính là lục quân của Lạc Nguyệt.
Tư lệnh lục quân Lạc Nguyệt mặc dù là Lý Tam Đao nhưng viên chỉ huy chiến đấu lần này là Lương Địch, đến từ công ty lính đánh thuê Lam Quang Nam Phi.
Tuy rằng Lương Địch là tiểu đoàn trưởng của công ty đánh thuê Lam Quang Nam Phi, cũng là người lính đến từ Trung Quốc, đã nhiều lần tham gia tác chiến đối ngoại.
Nhưng tính chất của liên quân đa nước mãi mãi không thể so sánh được với quân đội mới lập được mấy tháng của Lạc Nguyệt.
Nếu không phải vì hạn chế của địa hình, nói không chừng vừa tiếp xúc, bên này Lạc Nguyệt đã giải tán rồi.
Cho dù là như vậy, hai bên xung phong đến, số người thương vong bên Lạc Nguyệt và bên đối phương cũng ngang hàng nhau.
Đây là một người đứng một người tấn công, nếu như là cuộc chiến trên đồng bằng, phỏng chừng sớm đã tan tác rồi.
Từ đường bộ mở đường cho cuộc chiến tranh thế giới thứ II, thì phải đi qua thung lũng giữa Esebiya và Xini Kenya, kế hoạch đu dây của liên quân là hạm đội khởi xướng ném bom trải thảm trước, mấy trăm chiếc máy bay bỏ bom, lục quân Lạc Nguyệt kia chưa tới mười ngàn dưới oanh kích của bom, khẳng định tan tác rất nhanh, sau đó liên quân lấy tốc độ nhanh nhất xuyên qua thung lũng chiếm bãi đất cao của Lạc Nguyệt trước.
Nhưng kế hoạch không thể theo kịp biến hóa, những máy bay bên này còn chưa kịp ném bom, đã bị tiêu diệt hết.
Ước nguyện thông qua không quân san bằng thung lũng đã thất bại.. Tư lệnh lục quân của liên quân – Polly Laddchỉ có thể hạ lệnh đánh mạnh vào thung lũng kia, mặc dù bọn họ nhiều người, nhưng trong thung lũng nhỏ hẹp thì không có cách nào triển khai.
Cho dù dưới vô vàn bất lợi, lượng thương vong đánh ra của liên quân cũng giống như Lạc Nguyệt, có thể thấy được so với tính chất của liên quân, quân đội Lạc Nguyệt kém không phải là một cấp bậc.
Nhưng cũng may trải qua thử thách máu lửa, mặc dù quân số Lạc Nguyệt ít đi, nhưng sức chiến đấu lại tăng lên.
Có thể chắc chắn rằng chỉ cần bộ đội liên quân tiếp tục công kích, thung lũng kia tuyệt đối không trụ được bao lâu nữa.
Nhưng Polly Laddnhìn những chiếc máy bay không ngừng rơi xuống, sắc mặt lại tái nhợt.
Ông ta biết rằng lợi thế bây giờ chỉ là nhất thời, một khi không quân bên mình bị Lạc Nguyệt thu thập, thì bọn họ xong rồi.
Mà làm cho Polly Laddcàng sợ hãi chính là, lực lượng phòng không của Lạc Nguyệt hùng mạnh, máy bay chiến đấu của liên quân hung hãn như vậy, ở trên vùng trời của Lạc Nguyệt dường như không có bất kỳ năng lực phản kích nào.
Thậm chí máy bay chiến đấu của Lạc Nguyệt cũng không có cái nào tham gia cản đường, tất cả đều dựa vào sự công kích của lực lượng phòng không dưới mặt đất quét ngang hơn mấy chục máy bay chiến đấu.
Điều này là không thể nào, tuyệt đối không có một quốc gia nào lại có khả năng phòng không mạnh mẽ như vậy.
Nhưng sự thật trước mặt Polly Laddkhông thể không thừa nhận, Lạc Nguyệt thực sự đã làm được.
-Rút lui…
Polly Laddnhìn máy bay trên không càng ngày càng ít đi, mà quân đội của bọn họ lại rối bời, thung lũng này không khác gì đi tìm đến cái chết.
Ông ta không chút do dự ra lệnh rút quân.
Binh lính liên quân không hiểu bọn họ đã chiếm được ưu thế rồi, nói không chừng chỉ cần tiếp tục xung phong, thì có thể nắm được thung lũng, bên trên lại còn ra lệnh rút quân.
Một khi nắm được lối đi này, thì Lạc Nguyệt thật giống như một người con gái cởi hết quần áo ra rồi vậy, không có bất kỳ khả năng phòng ngự nào.
Nhưng là quân lính, bọn họ không thể không phục tùng mệnh lệnh.
Cho dù là như vậy, vẫn có chút chậm trễ.
Bọn họ còn chưa kịp rút lui, dàn máy bay chiến đấu của Lạc Nguyệt đã bay lên không trung.
Lúc này Polly Laddmới phát hiện quân phòng không của bọn họ không có cách nào khóa bất kì một máy bay chiến đấu nào, sự quấy nhiễu của đối phương quá lớn, đạn đạo phòng không bên này của bọn họ tất cả đều thành hàng mẫu.
Những đạn đạo không có mắt, thì không phải là đạn đạo, ông ta thậm chí không bằng một quả bom bình thường.
Liên quân chỉ có thể dùng súng phòng không thô sơ và súng máy phòng không để đối phó với những máy bay chiến đấu của đối phương, còn có cả một đội quân đại bác hùng hậu.
Nhưng những thứ này đối với những máy bay kia mà nói, cũng chỉ như gãi ngứa mà thôi.
Từng trái bom không mất tiền rơi từ trên không trung xuống đất, chồng chất ở xe tăng và xe thiết giáp ở thung lũng như tấm giấy mỏng vậy, vừa mới ném bom xuống liền nhanh chóng phân giải ra.
Sắc mặt Polly Laddkhông còn giọt máu nào nhìn đội quân bị ném bom dữ dội mà không có khả năng chống trả lại, biết bọn họ xong đời thật rồi, hoàn toàn xong đời.
Máy chiến đấu càn quét của đối phương dường như phá tan lòng tin của tất cả binh lính liên quân.
Đầu hàng, ngoại trừ đầu hàng thì không còn bất kỳ đường nào nữa.
Sau khi không quân liên quân dường như bị tiêu diệt hoàn toàn, hạm đội hải quân lựa chọn đầu hàng.
Chưa đầy một tiếng sau khi hạm đội hải quân đầu hàng, Polly Ladd lại dẫn lục quân đầu hàng.
Trên đời trận chiến xâm chiếm Lạc Nguyệt của liên quân khiến thế giới khiếp sợ, toàn bộ quá trình và tất cả những chuyên gia quân sự hoặc quân sư say mê công việc dự đoán giống nhau như đúc, không vượt qua được một ngày.
Có thể nói cuộc tiến công chớp nhoáng trong tiến công chớp nhoáng.
Điểm khác nhau duy nhất chính là, tất cả những người dự đoán đều nghĩ sai về đối tượng.
Bọn họ dự đoán Lạc Nguyệt kiên trì không nổi một ngày, nhưng tình hình thực tế lại là, trong khoảng thời gian chưa đến một ngày, thì hầu như tất cả đều bị tiêu diệt hết.
Hoặc là nói nếu bọn họ không đầu hàng, thì toàn quân của bọn họ đã bị tiêu diệt không còn một ai.
một trăm hai mươi ngàn liên quân tham chiến, trải qua một ngày kịch chiến, số lính chết dưới biển có hơn ba chục ngàn người, lục quân chết hơn ba chục ngàn người.
Trừ bộ phận liên quân chạy trốn vào rừng nguyên thủy, còn lại gần bảy chục ngàn người toàn bộ bị bắt giữ hết.
Bao gồm cả tổng tư lệnh liên quân Senhen, viên chỉ huy không chiến Payton, tư lệnh lục quân liên quân Polly Ladd.
Gần bốn mươi thuyền bị quân hạm Lạc Nguyệt thu được, bao gồm bốn tàu sân bay.
Số xe tăng và xe thiết giáp mà Lạc Nguyệt thu được tổng cộng hơn 600 chiếc, bao gồm máy bay trực thăng tổng cộng hơn 130 chiếc Số binh lính thương vong của Lạc Nguyệt có hơn 1600 người, tổn thất một chiếc máy bay, tổn thất 12 chiếc xe tăng.
Địa bàn Lạc Nguyệt không có chút tổn thất nào, hạm đội không tử vong người nào.
Sau khi cuộc chiến tranh lần này bị truyền đi, toàn thế giới lúc đó trấn động lên.
Một chiến dịch tất bại đánh ra hiệu quả như vậy, mà liên quân có thể nói toàn quân bị tiêu diệt.
Không ai có thể nghĩ đến, cũng không ai có thể đoán được.
Hoặc là nói tất cả mọi người đã đoán đúng quá trình, nhưng không đoán đúng kết quả.
Toàn bộ thế giới này đều đang bàn bạc về chiến dịch kinh điển của Lạc Nguyệt và liên quân lần này, trận chiến dịch kinh điển lần này đều khiến cho mọi người hiểu ra được một chuyện, trước một thực lực chân chính, bất cứ một chiến thuật gì đều là mây bay.
Nhà lý luận quân sự nổi tiếng nhất thế giới Xikerlon lúc này phát biểu lý luận “Lý luận chiến tranh thế kỷ mới”, ông ta chỉ ra trong chiến tranh thế kỷ mới, quấy nhiễu và phản quấy nhiễu cùng với chỉ đạo tinh chuẩn là quan điểm chủ yếu hoặc là quyết định chiến thắng Ông ấy trực tiếp chỉ ra trong bình luận của mình:
-Nếu như anh không có máy nhiễu sóng hùng mạnh, không có khả năng quấy nhiễu hùng mạnh và năng lực cảnh báo, anh lại còn muốn đi đánh nhau với một quốc gia có kỹ thuật quấy nhiễu tiên tiến.
Tôi góp ý với anh rằng hay thu lại những radar và đạn đạo trong quân đội của anh lại, có lẽ, phái một lượng lớn binh lính vác đao lớn và giáo mác đi mới là hi vọng có thể chiến thắng duy nhất của anh.
Về phần giảm bớt tử vong, à, tôi nghĩ anh có lẽ có thể suy xét cho binh lính của anh trang bị một tấm chắn thật to.
Nếu như như vậy vẫn chưa được, tôi nghĩ anh có thể cân nhắc duy nhất chính là hô hào cấm sử dụng bom nguyên tử Đây là làm mất mặt, trực tiếp đánh vào mặt của liên hợp quốc và nước Mĩ.
Chiến tranh điện tử và quấy nhiễu cùng với chiến tranh phản quấy nhiễu, không phải các anh nói là được.
Nhà quân sự học nổi tiếng nước Mĩ Myron lại trực tiếp chỉ ra, kĩ thuật chiến đấu điện tử của Lạc Nguyệt hoàn toàn vượt trước thời đại này.
Bọn họ làm nổ tung quả bom nguyên tử kia, cũng là vượt thời đại, dùng những vật liệu phân tách thậm chí không phải là Uranium và plutonium, bọn họ hẳn là đã phát hiện ra được nguyên tố phân tách mới.
Những cái này chỉ là nước bọt mà thôi, mà khiến cho toàn thế giới im lặng thật sự, khiến cho một số nước tức đến hộc máu mồm chính là, cuộc nói chuyện trên TV của người phụ trách Lạc Nguyệt Hư Nguyệt Hoa.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 582: Chiến Tranh Vẫn Còn Tiếp Tục
Chiến Tranh Vẫn Còn Tiếp Tục
C
hiến tranh kết thúc, người phụ trách chủ yếu của Lạc Nguyệt, Hư Nguyệt Hoa ngay cùng ngày đó đã phát biểu trên đài truyền hình, hơn nữa còn truyền hình trực tiếp trên toàn cầu.
– Đối với bộ đội liên hợp xâm chiếm Lạc Nguyệt của chúng tôi, đã tạo cho chúng tôi rất nhiều công trình bị phá hủy và binh lính tử vong, chúng tôi cảm thấy thật đáng tiếc, chiến tranh lần này khiến chúng tôi tổn thất rất thê thảm và nghiêm trọng, thực lực kinh tế chịu ảnh hưởng lớn.
Nhưng chiến tranh vẫn còn tiếp tục, tuyệt đối sẽ không dừng lại như vậy, Lạc Nguyệt chúng tôi không thể để người khác muốn đánh là đánh.
Tôi tuyên bố nếu trong một tuần chúng tôi không có được câu trả lời xác thực, chúng tôi không ngại phát động tấn công một số quốc gia trước.
– Tôi tin tưởng nhân dân các quốc gia đều là thân thiện, họ cũng giống như chúng tôi, không thích chiến tranh, thích hòa bình.
Nhưng có một số người vì tham vọng của bản thân mà phát động chiến tranh xâm lược với chúng tôi, tạo thành vô số tử vong, bọn họ mới là tội nhân.
Chúng tôi không thích chiến tranh, nhưng chúng tôi cũng không sợ chiến tranh.
Ở đây, tôi muốn nói cho những người không có ý tốt với chúng tôi, nếu anh còn muốn xâm lấn chỗ của chúng tôi, vậy thì đến đây đi, đạn pháo của chúng tôi hoan nghênh anh đến tham gia kiến thiết Lạc Nguyệt.
– Do chiến tranh, kinh tế của chúng tôi đã tổn thất rất lớn.
Để khôi phục sản xuất, chúng tôi không thể không bán ra một số sản phẩm chúng tôi nghiên cứu, chế tạo ra.
Tôi tin biểu hiện của máy gây nhiễu của Lạc Nguyệt chúng tôi trong chiến đấu, mọi người đã được xem rồi.
Máy gây nhiễu điện tử của chúng tôi qua điều tra, máy gây nhiễu và chống ra-đa đã đạt đến trình độ hạng nhất toàn cầu, vì tổn thất thê thảm và nghiêm trọng của chúng tôi trong cuộc chiến tranh lần này, bây giờ tôi tuyên bố với toàn cầu, bán ra loại máy gây nhiễu đa chức năng tiên tiến này.
– Đương nhiên, cũng không phải tất cả quốc gia đều có thể sử dụng máy gây nhiễu của chúng tôi.
Sử dụng máy gây nhiễu của chúng tôi có điều kiện tiên quyết, tôi nghĩ những nước có thành ý không cần chúng tôi đi nhắc nhở.
Cuối cùng, Lạc Nguyệt chúng tôi hô hào toàn cầu hòa bình, phản đối chiến tranh, phản đối xâm chiếm, phản đối độc tài.
Đồng thời, chúng tôi hoan nghênh nhân sĩ toàn cầu yêu thích hòa bình đến Lạc Nguyệt định cư, đất đai Lạc Nguyệt có hạn, bạn nào muốn đến Lạc Nguyệt phát triển phải nhanh chân lên, cảm ơn mọi người!
Phát biểu của Lạc Nguyệt khiến toàn bộ thế giới im lặng hoàn toàn.
Bọn họ gần như chiếm giữ tất cả trang bị chiến đấu của liên quân, hơn nữa còn bắt gần bảy chục ngàn binh lính liên quân làm tù binh, những binh lính này nghe nói đã bị sắp xếp đến Lạc Nguyệt làm lao công, tham gia tiến hành xây dựng Lạc Nguyệt.
Lạc Nguyệt lại còn nói bị thiệt hại nặng, kinh tế tổn thất.
Điều này đối với bất cứ ai cũng không tin được.
Kinh tế tổn thất chân chính hẳn là liên quân, những binh lính kia và trang bị gần như đều là của bọn họ.
Lạc Nguyệt luôn mồm yêu hòa bình, nhưng lời bọn họ nói có nửa phần bộ dạng yêu hòa bình sao? Một mặt nói không thích chiến tranh, một mặt bắt tất cả binh lính làm tù binh, một mặt khác lại kêu chiến tranh vẫn còn tiếp tục.
Thậm chí còn công khai trên truyền hình trực tiếp, tuyên bố bán ra vũ khí đạn dược, đồng thời còn thông báo tuyển người.
Hết chỗ nói rồi, hoàn toàn hết chỗ nói rồi.
Nhưng lời này chỉ có thể do người khác nói.
Bởi vì lần này đúng là Lạc Nguyệt chiếm đạo lý.
Tuy rằng tất cả mọi người đều biết Senna là của ai, đây là quy tắc ngầm trên quốc tế.
Nhưng trên thực tế, nơi này đến trước khi bị Lạc Nguyệt chiếm lĩnh, chính xác là nơi vô chủ.
Nếu Lạc Nguyệt chiếm lĩnh nơi này, tuyên bố lập chủ quyền, như vậy liên quân xâm lấn, chẳng khác nào xâm lược rồi.
Đương nhiên nếu liên quân chiến thắng, như vậy Lạc Nguyệt chính là kẻ xâm lược.
Từ trước tới giờ lịch sử đều là do người chiến thắng viết.
Lạc Nguyệt là người chiến thắng, cho nên bọn họ viết lịch sử.
Nhưng đối với bài phát biểu của Hư Nguyệt Hoa, tất cả các quốc gia toàn cầu đều cho mở hội nghị thủ lĩnh cao nhất.
Đặc biệt là liên quân quốc gia tham gia tấn công Lạc Nguyệt, trong lòng lại vì thất sách lần này cảm thấy ảo não.
Thật không ngờ, Lạc Nguyệt lại nghịch thiên đến mức này.
Lạc Nguyệt và liên quân chiến đấu, tin tức khắp nơi đều có, thậm chí ngay cả đứa bé ba tuổi cũng biết Lạc Nguyệt dũng mãnh đến mức nào.
Máy gây nhiễu của bọn họ gần như là thiên hạ vô địch, có thể nói một khi bọn họ phái ra máy gây nhiễu Radar của đối phương liền biến thành người mù.
Loại máy gây nhiễu này, Lạc Nguyệt không ngờ định bán ra, chỉ cần không phải đồ ngốc, liền nhất định sẽ mua về.
Hiện giờ tài nguyên thế giới có hạn, mà mật độ dân số càng lúc càng lớn, một số quốc gia nhỏ vì diện tích quá nhỏ, giống như ăn xuân dược bắt đầu đứng ngồi không yên.
Chỉ có chiến tranh, mới có thể khiến bọn họ phát triển.
Mà một số đại quốc gia quân phiệt, cũng ước có chiến tranh, như vậy bọn họ có thể phát tài.
Cho nên đối mặt với loại máy gây nhiễu vượt xa thời đại này của Lạc Nguyệt, cho dù là Lạc Nguyệt không bán, cũng phải nghĩ biện pháp hợp tác với bọn họ.
Chứ đừng nói gì là hiện tại Lạc Nguyệt muốn bán ra loại máy gây nhiễu này, nếu chẳng may người khác đều mua, mình lại không mua, thì chính là chờ bị đánh.
Nhưng đối với loại máy gây nhiễu này, Lạc Nguyệt cũng không phải là bán ra vô điều kiện, bọn họ còn có điều kiện, tuy rằng bọn họ không nói ra điều kiện là gì, nhưng lại vô cùng rõ ràng.
Giống như lúc trước Lạc Nguyệt thu mua vũ khí, cái thứ nhất không cần nghĩ cũng biết, chính là muốn thừa nhận Lạc Nguyệt.
Hơn nữa giọng điệu nói chuyện của Lạc Nguyệt, tuyệt đối không chỉ là uy hiếp.
Năng lực gây nhiễu của bọn họ có thể đem vũ khí hạt nhân của người khác ngăn ở bên ngoài Lạc Nguyệt, bất kể người khác chọn hình thức dùng phi cơ mang đạn, hay là hình thức đường đạn viễn trình đều đã bị năng lực phòng không hùng mạnh của Lạc Nguyệt ngăn cản.
Hoặc là cũng chỉ có thể là làm tổn thất một bộ phận của Lạc Nguyệt mà thôi.
Nhưng Lạc Nguyệt lại không như vậy, trang bị đường đạn của bọn họ rất chuẩn xác, còn có năng lực định vị gây nhiễu hùng mạnh.
Tuy rằng bài phát biểu của Lạc Nguyệt lần này không nói tới vũ khí hạt nhân, nhưng bọn họ có năng lực như thế, ai cũng đều không thể bỏ qua.
Hơn nữa bọn họ còn có chỉ đạo viễn trình và năng lực công kích, quan trọng nhất là năng lực gây nhiễu hùng mạnh của bọn họ.
Đối với đề xuất chiến tranh vẫn còn tiếp tục của Lạc Nguyệt, liên hợp quốc sợ rồi, những quốc gia đã tham gia vào liên quân cũng sợ rồi, người không tham gia hoặc là người bỏ giữa chừng cảm thấy thật may mắn.
Lạc Nguyệt đề xuất chiến tranh vẫn còn tiếp tục, có thể thấy được lần này bọn họ không đạt được mục đích thì sẽ tuyệt đối không bỏ qua.
Bởi vậy có thể thấy được, hành động của liên quân lần này đã chọc giận Lạc Nguyệt.
Lúc các quốc gia không ngừng mở hội nghị, khẩn trương thương thảo quan hệ với Lạc Nguyệt, còn có lúc Lạc Nguyệt trực tiếp uy hiếp, Tổng Thống Mỹ lần đầu tiên không thể khắc chế lửa giận của mình, ném một ly thủy tinh xuống đất.
Y không nghĩ ra, thật sự là không nghĩ ra.
Một Lạc Nguyệt nhỏ bé, mới phát triển có một năm, làm sao có thể có lực lượng khoa học kỹ thuật cường đại như vậy.
Khiến toàn liên quân bị diệt, hơn nữa còn bắt gần bảy chục ngàn người làm tù binh.
Sau khi nước Mỹ nghe được tin liên quân chiến bại, du hành thị uy phản chiến trên quy mô lớn đã bắt đầu rồi, Tổng Thống Mỹ biết có lẽ y sẽ trở thành tổng thống đầu tiên không bị ám sát lại nghỉ trước nhiệm kì.
Tuy rằng lửa giận ngút trời, nhưng hội nghị vẫn phải triệu tập, Lạc Nguyệt gây sự, thì đợi nước Mỹ đàm phán vậy.
Gần bảy chục ngàn binh lính bị Lạc Nguyệt bắt làm tù binh, gần năm chục ngàn người chết.
Loại thương vong to lớn này, bất kể tổng thống Mỹ xử lý như thế nào, y cũng chắc chắn bị mất chức.
Y đã phát động ra trận chiến tranh này, đây không phải điều quan trọng, quan trọng là chiến tranh đã thất bại, cho nên y đã biến nước Mỹ trở thành tội nhân.
Tổng thống Mỹ biết, nếu y được thì ăn cả, ngã thì về không, cũng không phải không thể phát động chiến tranh lần thứ hai.
Nhưng chiến đấu điện tử của Lạc Nguyệt thật lợi hại, cho dù là y phát động chiến tranh lần thứ hai, kết quả cũng có thể nghĩ ra được, trừ phi năng lực gây nhiễu của bọn họ vượt qua Lạc Nguyệt, hoặc là gần bằng Lạc Nguyệt.
Nếu lần đầu tiên liên quân tác chiến không hoàn toàn thất bại như vậy, hoặc là nói cuộc chiến tranh đầu tiên đã tạo cho Lạc Nguyệt ảnh hưởng nhất định, tổng thống Mỹ sẽ không chút ngần ngại yêu cầu phát động chiến tranh lần thứ hai.
Nhưng hiện tại thì không thể nào, y không thể thuyết phục bất cứ người nào, quốc hội cũng không đồng ý cách làm này của y.
Lạc Nguyệt ngày thứ ba sau khi chiến tranh kết thúc, nước Mỹ đợi đại biểu của mười hai nước tham chiến, đại biểu của liên hợp quốc và đại biểu của Lạc Nguyệt cùng đi tới thủ đô Lima của Peru trung lập cử hành hội đàm.
Điều kiện đầu tiên của liên hợp quốc chính là muốn yêu cầu Lạc Nguyệt phóng thích tất cả tù binh tại chỗ, và trả lại tất cả quân hạm cho liên quân.
Về phần xe tăng và các loại vũ khí, liên quân quyết định bồi thường cho quân đội Lạc Nguyệt.
Điều kiện này của liên hợp quốc khiến Úc Diệu Đồng bật cười tại chỗ, cô không chút lưu tình nói:
– Nói như vậy chúng ta là bên xâm lấn hay là bên thua hả?
Úc Diệu Đồng chưa từng nghĩ tới, cô vẫn thường đàm phán với thương nhân, lại có một ngày ngồi một chỗ đàm phán với các cán bộ cấp cao của liên hợp quốc và đại biểu các quốc gia, nhân sinh đôi khi đúng là quá mức kỳ diệu.
Đại biểu của Liên hợp quốc đương nhiên biết đạo lý rao giá trên trời trả tiền ngay tại chỗ.
Những thứ Lạc Nguyệt thu được, muốn bọn họ lấy ra nữa, không có khả năng.
Nhưng điều kiện đưa ra cao, đến lúc đó trả giá thì chém không ít.
Nhưng Lạc Nguyệt chỉ đưa ra ba điều kiện, thứ nhất, mười hai nước tham chiến nhất định phải bồi thường tổn thất kinh tế của Lạc Nguyệt một trăm hai mươi tỷ đô la Mỹ.
Thứ hai, thừa nhận địa vị, chủ quyền của Lạc Nguyệt.
Thứ ba, bảy chục ngàn tù binh là không thể phóng thích.
Thứ nhất và thứ hai còn được, một trăm hai mươi tỷ đô la Mỹ tuy rằng không ít, nhưng mười hai quốc gia gánh vác, cũng miễn cưỡng có thể.
Đây chỉ có thể nói Lạc Nguyệt chưa từng gặp qua đồng tiền lớn, chỉ yêu cầu đền một trăm hai mươi tỷ đô la Mỹ.
Về phần chủ quyền của Lạc Nguyệt, đương nhiên đây là khẳng định, nếu không đồng ý, như vậy tiếp tục chiến tranh rồi.
Nhưng điều thứ ba, mấy chục ngàn tù binh thì nhất định phải phóng thích, nếu không phóng thích tù binh, đàm phán lần này không có bất kỳ ý nghĩa gì.
Điều thứ nhất, điều thứ hai gần như là nháy mắt đã đạt thành hiệp nghị, nhưng điều thứ ba đàm phán một tuần cuối cùng mới thành hiệp nghị dùng tiền chuộc người.
Mười hai nước tham chiến gia tăng số tiền nộp cho Lạc Nguyệt, tổng cộng là ba trăm tỷ đô la Mỹ, Lạc Nguyệt phóng thích tất cả tù binh.
Càng làm cho người ta không nghĩ tới là, Lạc Nguyệt hứa hẹn sau khi đợt máy gây nhiễu đầu tiên xuất xưởng, sẽ đồng thời đưa 24 máy gây nhiễu cho mười hai nước tham chiến, làm lễ vật hòa hoãn.
Không ai biết Lạc Nguyệt tại sao phải đem bí mật của mình cho người khác, nhưng hiện tại những điều này đều không quan trọng.
Trước khi chiến tranh lan rộng thành chiến tranh toàn cầu, thì ai cũng không nghĩ tới phương thức kết thúc.
Lạc Nguyệt chiếm được mấy trăm tỷ đô la Mỹ, đưa ra hai mươi bốn cái máy gây nhiễu mới nhất và mấy chục ngàn tù binh.
Đồng thời liên hợp quốc thừa nhận Lạc Nguyệt là một thành phố có chủ quyền, lãnh thổ và lãnh hải không cho phép bất cứ kẻ nào xâm phạm.
-Quả nhiên là mánh khóe phát tài.
Diệp Mặc nhìn hiệp ước đàm phán mà Hư Nguyệt Hoa và Úc Diệu Đồng đưa tới, trong lòng thầm than.
Hắn nghĩ hết mọi biện pháp phát tài, kết quả còn không bằng một trận chiến.
Mấy trăm tỷ đô la Mỹ, đối với Lạc Nguyệt này mà nói, quả thực chính là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Có thể nói có mấy trăm tỷ đô la Mỹ này đưa vào, Lạc Nguyệt hoàn toàn không cần lo lắng những cái khác rồi, có thể một lòng một dạ đi phát triển khoa học kỹ thuật của mình.
Tiếp theo máy gây nhiễu của Lạc Nguyệt, hơn nữa dây chuyền sản xuất máy dự báo thứ hai sắp xuất xưởng, thêm vào đó là xưởng chế thuốc Lạc Nguyệt, bọn họ về sau sẽ không thiếu tiền dùng nữa.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 583: Em Chờ Anh
Em Chờ Anh
N
ếu như nói còn tin tức gì quỷ dị hơn kết quả chiến tranh lần này thì chính là tập đoàn cá độ Salad Reeves phá sản rồi.
Tập đoàn cá độ Salad Reeves đối với việc Lạc Nguyệt chiến thắng liên quân đưa ra tỉ lệ đặt cược một bồi thường một trăm, nhưng có người khăng khăng đặt Lạc Nguyệt thắng, hơn nữa số lượng đặt còn không ít.
Người đặt Lạc Nguyệt thắng dường như biết tài sản của tập đoàn cá độ Salad Reeves, trực tiếp đặt năm trăm triệu đô la Mỹ, kết quả tập đoàn cá độ Salad Reeves phải bồi thường năm mươi tỷ đô la Mỹ.
Mà sau khi bồi thường năm mươi tỷ đô la Mỹ này, tập đoàn cá độ Salad Reeves trực tiếp tuyên bố phá sản.
Cuối cùng người đặt năm trăm triệu đô la Mỹ trở thành bí ẩn lớn nhất, ai cũng muốn biết người này là ai, nhưng đều không biết người này là ai.
Hư Nguyệt Hoa trong lòng cũng thầm khen Diệp Mặc khôn khéo, hắn dường như biết tài sản của tập đoàn cá độ Salad Reeves, bảo mình đặt năm trăm triệu đô la Mỹ, kết quả vừa vặn làm cho tập đoàn cá độ Salad Reeves phá sản.
…
Bởi vì Lạc Nguyệt chiếm được lượng lớn tiền bồi thường chiến tranh, hơn nữa còn có công ty chế dược như máy in tiền, Lạc Nguyệt có thể nói là giàu chảy mỡ, nhất thời nhân dân toàn thế giới đều ủng hộ Lạc Nguyệt.
Một nơi vừa mới khai thác, lại có được năng lực quân sự hùng mạnh, điều này làm cho từng người muốn đến Lạc Nguyệt thấy an ổn.
Nhưng cánh cửa di cư đến Lạc Nguyệt lại càng ngày càng cao, ngoại trừ người đến làm binh lính ở Lạc Nguyệt có thể đem người nhà di chuyển đến Lạc Nguyệt ra, người di cư đến Lạc Nguyệt nhất định phải tuân thủ quy định di dân mới của Lạc Nguyệt.
Rất nhiều người trước kia di cư đến Lạc Nguyệt bắt đầu cảm thấy thật may mắn, vì bọn họ tới sớm nên không có quy định này.
Mà hiện tại người di cư Lạc Nguyệt rất nhiều, cũng đều phải nộp rất nhiều tiền bảo lãnh.
La Đông Thanh lại càng thấy may mắn, y tới đúng lúc, y vừa tới không lâu liền bạo phát chiến tranh của Lạc Nguyệt.
Y vốn cho rằng chiến tranh lần này Lạc Nguyệt khó có thể may mắn thoát khỏi, lúc y thấy bi ai vì vận mệnh của mình, không ngờ Lạc Nguyệt lại đánh bại liên quân, còn chiếm được mấy trăm tỷ đô la Mỹ tiền bồi thường.
Hiện giờ y và bạn gái của y cũng đã là quản lý bậc trung về kiến thiết của Lạc Nguyệt, lương bổng so với nội địa cao hơn gấp mười lần, hơn nữa còn có nhà mới của chính mình, điều này làm cho bọn họ cảm thấy rất là vừa lòng.
Nhìn Lạc Nguyệt mỗi ngày một bộ dáng, mà đến cả người chưa đến đây bao lâu như La Đông Thanh cũng cảm thấy một loại cảm giác thỏa mãn và tự hào.
Dương Y lại trực tiếp thành trợ thủ của Du Nhị Hổ, tiến vào dược phẩm Lạc Nguyệt.
Cô cũng không nghĩ ra ban đầu ở trên xe lửa cùng Nhị Hổ với Diệp Mặc ngẫu nhiên gặp nhau, lại có cơ duyên lớn như ngày hôm nay.
Hiện giờ bạn học của cô đều muốn đi vào Lạc Nguyệt công tác, nhưng Lạc Nguyệt không còn như lúc trước, yêu cầu để vào cửa cũng trở nên rất cao.
Hàn Yên nghĩ đến chỉ có Quảng Hàn môn các cô mới có thể đi vào Lạc Nguyệt mở môn hộ, nhưng cô thật không ngờ đến đại môn phái như ‘Liên hàng Tĩnh Trai’ cũng đi tới Lạc Nguyệt, ngoài ra còn có vài môn phái nhỏ cùng lúc đi tới Lạc Nguyệt.
Còn có lúc Lương Tuấn và Lục Na từ Bắc Sa đi ra nhìn thấy Diệp Tinh, rốt cuộc hiểu rõ vì sao máy gây nhiễu của Lạc Nguyệt lại khủng bố như vậy.
Người khác không biết bản lĩnh của Diệp Tinh, không có nghĩa là các cô không biết.
Đại biểu các quốc gia đều đến tìm Lạc Nguyệt hợp tác.
Các quốc gia đều thanh minh, thừa nhận địa vị chủ quyền của Lạc Nguyệt, đồng thời phái thủ lĩnh bắt đầu tiến hành thăm hỏi Lạc Nguyệt.
Diệp Mặc rất không thích mấy cái này, hắn đều giao cho Hư Nguyệt Hoa, cuối cùng dứt khoát đẩy Hư Nguyệt Hoa lên làm chủ.
Hư Nguyệt Hoa biết năng lượng của Diệp Mặc, cô biết Diệp Mặc không thích những việc vặt này, hơn nữa cô cũng hiểu được chí của Diệp Mặc không đây.
Cho nên đối với việc tiếp quản Lạc Nguyệt cũng không chối từ.
Đương nhiên, trong nội tâm cô rất rõ ràng, các quốc gia nhắc đến viếng thăm hữu nghị, mười người thì mười người đều nhắm tới máy gây nhiễu hùng mạnh của Lạc Nguyệt.
Hư Nguyệt Hoa đương nhiên biết, máy gây nhiễu của các cô tuy rằng tiên tiến, nhưng so với cái máy gây nhiễu cố định nguyên bản mà lúc trước Lạc Nguyệt nói, quả thực chính là kiến gặp voi, hoặc là nói căn bản không thể so sánh.
Nhưng những điều này người khác không biết, nếu người khác không biết, đương nhiên là có thể bán ra rồi.
Một cái máy gây nhiễu bán ra với giá trên trời, một tỷ đô la Mỹ, mà lúc dây chuyền sản xuất máy gây nhiễu của Lạc Nguyệt còn chưa hoàn toàn xây xong đã nhận được một trăm cái đơn đặt hàng.
Đến Diệp Mặc không thể không thừa nhận, kinh doanh vũ khí đạn dược so với dược phẩm Lạc Nguyệt kinh doanh dược phẩm in tiền kia còn lãi nhiều hơn.
Một khoản tiền lớn chảy vào Lạc Nguyệt Thành, từng khoản tiền lớn lại chảy ra, sau đó từng thuyền từng thuyền chở các loại tài liệu đều bốc dỡ hàng ở bến tàu của Lạc Nguyệt.
Lạc Nguyệt Thành lấy tốc độ mắt thường thấy được biến hóa mỗi ngày một bộ dáng, đây chỉ có người thực sự sống ở Lạc Nguyệt mới có thể cảm nhận rõ ràng.
Đồng thời, Lạc Nguyệt tuyên bố thành lập cơ cấu chính phủ của mình, đồng thời Lạc Nguyệt tuyên bố thành lập đơn vị tiền tệ của mình, mà viện tiên liệu Lạc Nguyệt nổi tiếng thế giới khôi phục thu phí như bình thường.
Đứng ở một chỗ trên núi cao của Lạc Nguyệt, nhìn Lạc Nguyệt Thành biến chuyển từng ngày, Diệp Mặc âm thầm cảm thán, sau khi mình đến nơi này, tuy rằng tu luyện không tiến bộ mấy, nhưng cũng coi là có chút thành tích.
Ít nhất hắn đã thành lập nên một thành thị thuộc về mình, và bảo vệ nó.
Một mùi thơm nhạt nhạt từ phía sau lưng truyền đến, Diệp Mặc biết đó là Ninh Khinh Tuyết.
Hắn tự tay đem Ninh Khinh Tuyết ôm vào trong lòng, trong lòng có chút kích động.
Hắn biết sở dĩ nhất định phải thành lập một thành thị thuộc về mình, nguyện vọng của Ninh Khinh Tuyết cũng chiếm một phần rất lớn.
-Anh rốt cục cũng hoàn thành nguyện vọng của chúng ta, đã thành lập nên Lạc Nguyệt Thành.
Diệp Mặc nhìn cảnh xây dựng khí thế ngất trời phía xa, trong lòng bỗng nhiên có một chút cảm giác thành tựu.
-Cảm ơn…
Ninh Khinh Tuyết biết Diệp Mặc sở dĩ phải thành lập một thành trì như vậy, một phần nguyên nhân rất lớn có quan hệ với nguyện vọng của chính mình.
Cô vẫn hy vọng một cuộc sống vô ưu vô lự im lặng bình yên, hiện tại Lạc Nguyệt Thành chính là một chỗ như vậy.
Ninh Khinh Tuyết còn chưa dứt lời, Diệp Mặc đã biết cô muốn nói cái gì, chỉ dùng miệng ngăn chặn môi của cô.
Thật lâu sau, Ninh Khinh Tuyết thở dốc một chút, nhéo Diệp Mặc một cái, hờn dỗi nói:
– Giữa ban ngày ban mặt, buổi tối trở về…
Diệp Mặc cười ha hả, nhìn bầu trời xa xăm nói:
– Khinh Tuyết, anh sẽ chờ em đến Trúc Cơ, nếu…
Diệp Mặc còn chưa dứt lời, đã bị Ninh Khinh Tuyết ngăn lại:
– Em không thèm để ý đến Trúc Cơ, em chỉ cần ở bên anh là tốt rồi.
Vừa nghĩ tới em thiếu chút nữa bỏ lỡ anh, em lại có chút sợ hãi.
Nếu như không có anh, có lẽ cả đời này em cứ không có chút vui vẻ nào như vậy, cảm ơn anh, đã để cho em biết yêu là như thế nào, khiến cho em vui vẻ, khiến cho em khó mà….
Thấy Ninh Khinh Tuyết trong lòng có chút động tình, Diệp Mặc vuốt ve tóc của nàng, trong lòng bỗng nhiên có chút bùi ngùi.
-Nếu ngày đó em không tự mình tìm tới Thần Nông giá, chúng ta có phải sẽ vĩnh viễn bỏ lỡ không?
Thanh âm của Ninh Khinh Tuyết rất nhẹ nhàng, ánh mắt của cô có chút mông lung, ánh mắt nhìn về phía Diệp Mặc càng thêm dịu dàng.
Diệp Mặc hơi sửng sốt, nếu ngày đó Ninh Khinh Tuyết không đi Thần Nông giá, không tìm được mình, như vậy kết quả sẽ như thế nào?
Có lẽ mình đã đã chết đi? Cho dù là không chết, trong lòng của hắn cũng sẽ không nhớ kỹ còn có một Ninh Khinh Tuyết nữa.
Trong lòng của hắn, lúc trước chính là Ninh Khinh Tuyết kia bất kể là đính hôn với hắn, hay từ hôn hắn, đều sẽ không khiến hắn động lòng nửa phần.
Trong lòng của hắn chỉ có Lạc Ảnh mà thôi, không có bất kỳ bóng dáng cô gái nào khác.
Bỗng nhiên Ninh Khinh Tuyết gắt gao ôm chặt Diệp Mặc, dường như sợ Diệp Mặc biến mất:
– May mà em đã đi, nếu em không đi, có lẽ em sẽ vĩnh viễn mất đi anh.
Em không biết bây giờ em mất đi anh sẽ như thế nào nữa, có lẽ em sẽ điên mất…
Cô không biết Diệp Mặc yêu cô từ lúc nào, nhưng khẳng định không có quan hệ với vẻ đẹp của cô.
Cô nghĩ tới Tô Tĩnh Văn, còn có tâm tư của Tô Tĩnh Văn đối với Diệp Mặc.
Trực giác của phụ nữ làm cho cô phát hiện cô gái không kém cỏi hơn so với cô này cũng thích Diệp Mặc, nếu ngày đó người đi Thần Nông giá cứu Diệp Mặc chính là Tô Tĩnh Văn thì sẽ như thế nào?
Diệp Mặc yêu thương ôm chặt Ninh Khinh Tuyết, chậm rãi nói:
– Khinh Tuyết, em và Tố Tố giống nhau, đều là cô gái ưu tú nhất.
Được bất cứ ai trong các em ưu ái cũng là phúc khí mà Diệp Mặc anh tu luyện ba đời.
Từ khi anh mở mắt ra nhìn thấy em đầu tiên ở vách núi Thần Nông giá kia, anh đã biết anh không thể quên em.
Từ khi anh vuốt ve từng vết thương trên người em, còn thấy một trái cây bị cắn một miếng kia, anh biết anh đã yêu em rồi.
Cảm ơn em, Khinh Tuyết…
Ninh Khinh Tuyết mạo hiểm cửu tử nhất sinh đi vào Thần Nông giá, chỉ vì cứu hắn.
Sau đó lại mạo hiểm ngã xuống vách núi, vì hắn thu thập mấy quả trái cây.
Cho dù là chính cô cũng rất đói cũng không ăn mấy trái cây kia, chỉ dám cắn một miếng mà thôi.
Mà cô cắn một miếng kia, không phải là bởi vì cô muốn ăn, mà là vì cô sợ trái cây kia có độc.
Tình cảm sâu nặng như vậy, Diệp Mặc làm thế nào có thể quên? Hắn không phải người vô tình, thậm chí hắn còn rất chung tình.
Hắn nợ Lạc Ảnh, hắn đã yêu Lạc Ảnh.
Hắn làm sao không nợ Ninh Khinh Tuyết đây? Làm sao không yêu Ninh Khinh Tuyết đây?
Ninh Khinh Tuyết nghĩ tới Tố Tố, hơi sửng sốt, đó là dì của cô.
Tuy nhiên cô rất nhanh liền bình tĩnh trở lại, đừng nói Tố Tố không phải là dì ruột của cô, thậm chí tuổi tác so với cô cũng không hơn nhiều lắm, cho dù là dì ruột của cô, cô cũng không muốn rời xa Diệp Mặc.
-Ưm…
Diệp Mặc và Ninh Khinh Tuyết đang chìm trong tình yêu cuồng nhiệt cũng không nhớ rõ nơi này là đỉnh núi, không nhớ rõ bây giờ là ban ngày.
Bọn họ đã rơi vào những nụ hôn nồng nhiệt, không thể tự kềm chế.
Xa xa, Lạc Phi thấy hai người gần như dính vào nhau, âm thầm thở dài.
Cô có chút lo lắng cho tiểu sư muội Lạc Huyên, cô là người từng trải, đương nhiên nhìn ra Lạc Huyên thích Diệp Mặc.
Nhưng Ninh Khinh Tuyết bất kể ngoại hình và sự dịu dàng đối với Diệp Mặc cũng sẽ không thua kém Lạc Huyên, hơn nữa hai người còn cả ngày cùng một chỗ.
Cũng không biết qua bao lâu, hai người mới ngừng lại, chỉ nhìn đối phương không nói gì, có lẽ lúc này mới chân chính là vô thanh thắng hữu thanh.
Ninh Khinh Tuyết đỏ mặt, thân thể của cô có chút nóng lên, đáy lòng của cô có chút ẩm ướt, thậm chí hô hấp cũng có chút thở dốc.
Cô không ngại Diệp Mặc làm bất cứ chuyện gì với cô, cô thích hắn.
Diệp Mặc cũng như vậy, chỉ có điều hắn có Thanh Tâm quyết, còn có thể khắc chế ý nghĩ của chính mình.
-Khinh Tuyết, anh phải đi ra ngoài một chút, nếu trong ba năm chúng ta không có cách nào đạt đến Trúc Cơ, Tố Tố vẫn không có tin tức, chúng ta sẽ tổ chức một hôn lễ lớn tại Lạc Nguyệt Thành.
Diệp Mặc nhẹ nhàng nói, hắn sợ lời của hắn sẽ làm Ninh Khinh Tuyết thất vọng.
-Em chờ anh…
Giọng điệu Ninh Khinh Tuyết giống như đến từ chân trời, lại giống như đến từ đáy lòng của Diệp Mặc.!!!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 584: Chẳng Qua Lúc Ấy Thấy Buồn Rầu
Chẳng Qua Lúc Ấy Thấy Buồn Rầu
H
iện giờ Lạc Nguyệt đã đi vào quy củ, hơn nữa Diệp Mặc tin tưởng, cho dù có một số quốc gia muốn có được Lạc Nguyệt, cũng sẽ không dễ dàng khiêu khích.
Thời gian Lạc Nguyệt xây dựng càng dài, như vậy lực lượng Lạc Nguyệt lại càng dày.
Cho nên Diệp Mặc muốn đi ra ngoài làm một ít chuyện của mình, vì việc xây dựng Lạc Nguyệt Thành, đã làm hắn trễ nãi rất lâu.
Đối với một người tu luyện mà nói, hắn nên dùng tinh lực chủ yếu đặt vào việc tu luyện và tìm kiếm tài nguyên tu luyện là trên hết.
Còn có một điều, Diệp Mặc muốn đi tìm một con tiểu hồ ly màu trắng, nếu con cáo tuyết nhung kia thật sự có thể tìm được linh thạch và linh dược cùng loại, như vậy hắn mới thành công được.
Đương nhiên quan trọng nhất là, Diệp Mặc muốn đi tìm Lạc Ảnh, hắn tuy rằng đều yêu Khinh Tuyết và yêu Lạc Ảnh, nhưng hắn vẫn không muốn hôn lễ của mình lại thiếu Lạc Ảnh.
Bất kể kiếp trước và kiếp này, bất kể là sư phụ lúc trước hay là Tố Tố hiện giờ, Lạc Ảnh ở trong lòng Diệp Mặc luôn không thay đổi.
Lần trước hắn ở sa mạc Takla Makan đã biết được tin tức của Lạc Ảnh, nhưng bởi vì sự tình Lạc Nguyệt nên không có cách nào tiếp tục đi điều tra, lần này nhất định phải đi điều tra một chút.
Lúc chạng vạng tối, Diệp Mặc và Ninh Khinh Tuyết mới trở lại chỗ ở, nhưng thật không ngờ Hàn Yên đã đợi hắn rất lâu rồi.
Thấy Diệp Mặc và Ninh Khinh Tuyết trở về, Hàn Yên lập tức liền đứng lên.
– Hàn Yên, em tìm anh có việc gì?
Diệp Mặc kỳ quái nhìn Hàn Yên, theo lý mà nói khi các cô tu luyện sẽ rất ít khi đi ra ngoài, hơn nữa cái chỗ kia cô tìm được cũng rất hẻo lánh, non xanh nước biếc.
Sau đó ‘Liên hàng Tĩnh Trai, đã xây xong sơn môn ở cùng chỗ thung lũng này, tất cả những thứ đó vẫn là nhờ Diệp Mặc giúp.
Sắc mặt Hàn Yên có chút không tự nhiên, cô chưa bao giờ nghĩ lúc trước cô cùng Lý Hồ đến Yến Kinh để báo thù Diệp Mặc, nhưng hiện giờ lại có thể đến nước này.
– Là ông nội của em bảo em tới hay sao? Lại là vì máy gây nhiễu nữa chứ gì? Những thứ đó em chỉ cần nói với chị Nguyệt Hoa là được rồi.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, hắn cảm giác việc này Hàn Yên không nên ra mặt, cô nên cố gắng tu luyện.
Bởi vì đối với việc máy gây nhiễu, Diệp Mặc sẽ không động tay động chân với bất kỳ một quốc gia nào, chỉ cần có tiền là tốt rồi.
Cho nên Hàn Yên không cần phải đến mở cửa sau này.
Hàn Yên lắc lắc đầu, – Không phải, mặc dù là ông nội của em để cho em tới đây, tuy nhiên cũng không phải chuyện máy gây nhiễu gì.
Ông nội của em muốn mời anh đi Yến Kinh, nếu không phải là bởi vì tình huống đặc thù, ông nội của em sẽ chủ động lại đây một chuyến.
Diệp Mặc lập tức hiểu được, Hàn Tại Tân đại diện cho quân đội Hoa Hạ, nếu tại thời điểm mẫn cảm này, ông ta đến Lạc Nguyệt quả thật không hợp thích lắm.
Diệp Mặc gật gật đầu, – Được, anh vốn cũng định đi ra ngoài một chuyến, đến lúc đó thuận tiện đi Yến Kinh một chuyến.
Lão Hàn còn nợ anh một lượng khoáng thạch lớn, anh phải đi đòi về.
Hàn Yên nói câu cảm ơn có chút mất tự nhiên, lúc này mới xoay người rời đi.
Cô là thật sự cảm tạ Diệp Mặc, để sư môn của nàng có thể có được nơi tu luyện tốt như vậy ở Lạc Nguyệt.
Chuyện cáo tuyết nhung gác qua một bên, sau khi Diệp Mặc rời khỏi Lạc Nguyệt, muốn đi Ninh Hải thăm em gái Đường Bắc Vi, tuy rằng Đường Bắc Vi thích Ninh Hải, không muốn rời đi.
Nhưng Diệp Mặc lại có chút không yên tâm cho lắm, sau khi cho nàng không ít Hỏa Cầu phù, còn thường xuyên đến thăm nàng.
‘Tây Hồ nhân gia”; Ninh Hải.
Đây là nơi sau khi Diệp Mặc tới nơi này, lần đầu tiên ăn cơm ở chốn này.
Lúc này hắn đi qua ‘Tây Hồ nhân gia”, bất chợt không khỏi nhớ lại.
Lần đó là Tô Tĩnh Văn mời cơm, Tô Tĩnh Văn chẳng những giúp hắn làm một việc mà còn mời hắn ăn cơm ở trong này.
Thực tế mà nói, hắn quen Tô Tĩnh Văn trước khi quen Ninh Khinh Tuyết.
Diệp Mặc theo bản năng đem thần thức quét về phía ‘Tây Hồ nhân gia”; lại phát hiện nơi mà lần trước hắn và Tô Tĩnh Văn ăn cơm, Tô Tĩnh Văn một mình ngồi ở bên trong có chút sững sờ.
Đã nhìn thấy cô, hơn nữa Diệp Mặc vẫn có thiện cảm rất lớn đối với Tô Tĩnh Văn, hắn lập tức liền tiến vào quán cơm này, thậm chí ngay cả chị chủ Phương xinh đẹp kia cũng không chào hỏi.
– Tĩnh Văn, cô sao lại một mình ngồi ở chỗ này? Cô không phải cùng Bắc Vi ở cùng một chỗ sao?
Diệp Mặc đẩy cửa phòng ra, cười hỏi.
– Diệp…
Tô Tĩnh Văn bỗng đứng lên, nàng cười thật tươi đứng ở trước mặt Diệp Mặc, theo bản năng dụi dụi con mắt.
Vừa nghĩ đến hắn, làm thế nào hắn liền hiện ra ở trước mặt của mình rồi hả? Mình không phải mơ hả?
– Cô không sao chứ?
Diệp Mặc theo bản năng muốn giơ tay nắm lấy cổ tay Tô Tĩnh Văn.
Không nghĩ tới Tô Tĩnh Văn lại đột nhiên giơ tay bắt lấy tay Diệp Mặc trước, – Anh đúng là Diệp Mặc, anh, anh làm sao biết tôi ở trong này?
– Thời gian dài như vậy đừng nói là quên tôi rồi nhé, cô mà quên thì cũng quá nhanh rồi đó.
Tôi là đi ngang qua nơi này, nhớ tới lần đầu tiên cô mời tôi ăn cơm chính là ở trong này, cứ tới đây nhìn, không nghĩ tới cô cũng ở đây.
Tuy nhiên, cô thật ra càng ngày càng đẹp.
Diệp Mặc nhớ tới tình cảnh lần đầu tiên Tô Tĩnh Văn đưa hắn về từ đồn cảnh sát, về phần Tô Tĩnh Văn càng ngày càng đẹp, những lời này là nói thật.
Diệp Mặc cũng biết, đây hẳn là hiệu quả của ‘Trú Nhan Đan”.
Tô Tĩnh Văn mắt đỏ lên, ngay sau đó mặt cũng đỏ lên, cô đang kích động, nên đã quên tay Diệp Mặc còn đang bị cô nắm trong tay.
– Cảm ơn anh còn nhớ tới tôi…
Tô Tĩnh Văn lại cảm thấy lúc này cô thật sự không tìm được lời gì để nói.
Diệp Mặc cảm giác Tô Tĩnh Văn đối với hắn có chút không bình thường, nhưng hắn có Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết đã rất thỏa mãn rồi.
Hắn trong lúc nhất thời không ngờ cũng không tìm thấy lời nói thích hợp để dỗ dành Tô Văn.
Cửa lại bị mở ra, một người đàn ông trẻ tuổi cầm một bó hoa hồng đứng ở cửa, y giật mình nhìn Tô Tĩnh Văn đang nắm lấy tay Diệp Mặc, cũng sững sờ ở đó.
Tô Tĩnh Văn lúc này mới phản ứng lại, tay Diệp Mặc vẫn bị cô bắt lấy, cô mặt đỏ lên, khẩn trương buông ra.
Trong nháy mắt, không khí hiện trường trầm mặc có chút quỷ dị.
– Ách, rất xin lỗi, anh không biết hai người đang hẹn hò, anh đi trước.
Diệp Mặc lúc này mới biết được hoá ra Tô Tĩnh Văn đã cùng người khác hẹn gặp mặt ở chỗ này, chính mình đến không phải làm bóng đèn sao?
Trong lòng của hắn hơi có chút không thoải mái, tuy nhiên lập tức tỉnh lại.
Mình không thể cho Tô Tĩnh Văn bất kỳ vật gì, cô và người khác hẹn hò sao mình lại không thoải mái? Điều này cũng thật là bá đạo.
Nghĩ đến đây Diệp Mặc âm thầm lắc lắc đầu, theo bản năng phản ứng có chút không vừa lòng đối với chính mình.
– Đúng rồi, Bắc Vi ở nhà không?
Diệp Mặc trước khi đi hỏi – A, ngày hôm qua Bắc Vi nói đi tham gia cuộc họp mặt với bạn học, nói hôm nay trở về.
Nhưng tôi đã đợi cô ấy một ngày, cô ấy vẫn chưa có trở về, cho nên một mình buồn…
Tô Tĩnh Văn trả lời theo bản năng.
Họp mặt với bạn học? Diệp Mặc trong lòng hơi sửng sốt, xem ra Bắc Vi đi Đàn Đô.
Mình muốn đi dãy núi Hoành Đoạn tìm ‘Khổ mười nam”, còn vào trận pháp nội ẩn môn, vừa lúc đi qua Đàn Đô, thuận tiện đi thăm em gái.
– Cảm ơn cô nhé, không quấy rầy hai người nữa, tạm biệt.
Diệp Mặc bỗng nhiên cảm giác không được thoải mái, hắn cảm giác mình có chút ngụy quân tử.
Tô Tĩnh Văn và hắn chỉ là quan hệ bạn bè mà thôi, mà mình quả thật luôn xem cô ấy là bằng hữu, một người bạn và người khác hẹn hò, hắn làm sao lại không thoải mái?
Dùng sức lắc lắc đầu, Diệp Mặc rất nhanh ra khỏi ‘Tây Hồ nhân gia”;
– A, Diệp Mặc, anh chờ tôi một chút, không phải như anh nghĩ…
Thời điểm Tô Tĩnh Văn kịp phản ứng lại, Diệp Mặc đã biến mất không thấy bóng dáng đâu nữa, cô lập tức liền đuổi theo.
– Tĩnh Văn…
Tên con trai đang cầm bó hoa tươi thấy Tô Tĩnh Văn vội vã chạy xuống lầu, cũng gọi lại một câu.
– Chương Lai Bân, làm sao anh biết tôi ở ‘Tây Hồ nhân gia”? Người tôi thích chỉ có một, anh ấy không phải anh, rất xin lỗi, tôi đi đây.
Nói xong Tô Tĩnh Văn không đợi người con trai này trả lời, liền vội vã lái xe rời khỏi.
Trong nội tâm nàng đang hối hận, không phải hối hận vì sự tình hôm nay, mà là hối hận vì chuyện lúc ban đầu.
Lúc trước cô rõ ràng có thiện cảm với Diệp Mặc, thậm chí sau đó có chút thích hắn.
Nhưng do sự kiêu ngạo của nàng làm cho nàng không muốn thừa nhận việc này, thậm chí sau khi biết chuyện Ninh Khinh Tuyết cùng Diệp Mặc giả kết hôn, trong nội tâm nàng vẫn không thoải mái, cô cảm giác mình giống như đã bỏ lỡ cái gì đó.
Sự thật quả nhiên cô không có đoán sai, Ninh Khinh Tuyết sau một thời gian ngắn ở cùng một chỗ với Diệp Mặc, không ngờ thật sự đã yêu Diệp Mặc, mà Diệp Mặc dường như cũng thích Ninh Khinh Tuyết, việc này cô không chỉ nghe Lý Mộ Mai nói một lần.
Cũng đúng, Ninh Khinh Tuyết và Diệp Mặc cả ngày đều ở bên trong cái tiểu viện kia tại Ninh Hải, không sinh ra cảm tình mới là việc lạ.
Nghe Lý Mộ Mai nói, hai người thậm chí còn ngủ chung một căn phòng.
Nói thật lòng, nếu không phải có cảm tình đặc biệt với Diệp Mặc, cô cũng sẽ không cất giữ món quà Diệp Mặc tặng cho đến hôm nay, cô cũng sẽ không để Diệp Mặc cùng cô nhảy điệu nhảy đầu tiên.
Nàng là người tới trước, tuy nhiên lại thua bởi người đến sau là Ninh Khinh Tuyết.
Lúc trước cô biết rõ phong cách làm người của Diệp Mặc hơn so với Ninh Khinh Tuyết, hoặc là nói hiểu rõ Diệp Mặc hơn một ít, chỉ là bởi vì kiêu ngạo và chờ đợi hoặc là không dám thừa nhận, mới mất đi mối tình đầu quý giá nhất kia.
Cô thừa nhận Ninh Khinh Tuyết càng dũng cảm hơn so với cô, thời điểm biết mình thích Diệp Mặc, cô không có bảo thủ mà theo đuổi người mình thích.
Cho tới hôm nay, cô vẫn như cũ không biết vì sao một người phụ nữ cao ngạo như Ninh Khinh Tuyết lại khăng khăng một mực đi yêu Diệp Mặc như vậy.
Lần đó Ninh Khinh Tuyết hỏi cô cách dùng bùa, cô chỉ biết Ninh Khinh Tuyết hẳn là đi tìm Diệp Mặc.
Lần đó hẳn là rất nguy hiểm? Có lẽ Diệp Mặc vì lần đó mới thích Ninh Khinh Tuyết đấy.
Tô Tĩnh Văn lái xe rất nhanh, nghĩ đến đây, trong lòng lại thở dài.
Nhìn Tô Tĩnh Văn lái xe, Chương Lai Bân buồn bã buông hoa tươi trong tay xuống.
Tuổi thơ của y vô cùng cao ngạo, thông minh hơn người, hơn nữa lại là công tử của Bí thư Thành ủy, vóc người lại đẹp trai, phong độ.
Cho nên vẫn chính là hoàng tử bạch mã tốt nhất trong lòng các cô gái.
Mà Chương Lai Bân cũng rất biết giới hạn, y khác với đại bộ phận công tử khác chính là chưa bao giờ đi ra ngoài lêu lổng.
Đối với phụ nữ lại không xằng bậy, tuy rằng hậu trường của y đủ cứng, nhưng y lại không có bất cứ quan hệ nào với tất cả người trong nhà của mình, tất cả y đều dựa vào chính mình phấn đấu mới có được.
Đây là lần đầu tiên y chủ động theo đuổi một cô gái, nhưng không nghĩ tới hao tổn tâm sức lại liên tiếp bị cự tuyệt.
Diệp Mặc lúc này đã đứng ở cửa trường đại học sư phạm Đàn Đô, hắn cảm giác em gái đến Đàn Đô tham gia họp mặt bạn học hẳn là không cần quá hai ngày, máy bay từ Ninh Hải đến đây chỉ cần một giờ đã đến.
Hơn nữa Bắc Vi ở Ninh Hải còn có một bồn hoa phải chăm sóc, cô nhất định tham gia họp mặt xong sẽ trở về, nhưng hiện tại cô đã ở Đàn Đô một đêm rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 585: Mời Khách
Mời Khách
T
rường đại học sư phạm Đàn Đô, đây là lần thứ hai Diệp Mặc tới đây, lần đầu tiên tới là vì tìm Đường Bắc Vi, lần thứ hai tới vẫn là vì sang đây thăm Bắc Vi.
Diệp Mặc nhớ rõ thời điểm lần đầu tiên tới, hắn ở trong này tiêu diệt Nhiếp Vô Biên.
Lúc trước chính là Khiêm Hòa tay sai của Nhiếp Vô Biên cấu kết với bảo vệ của trường học, đem Đường Bắc Vi giam lỏng ở trong trường, kết quả cũng bị Diệp Mặc tiêu diệt.
Không biết bây giờ trường đại học sư phạm Đàn Đô có còn giống như trước đây hay không, Diệp Mặc lững thững đi vào vườn trường.
Bảo vệ không chặn hắn lại, hơn nữa học sinh ra vào cũng rất nhiều, cũng không có thấy bảo vệ tới chặn ai.
Xem ra nơi này có chút không giống trước kia, ít nhất mấy tên bảo vệ hoành hành ngang ngược đã không thấy.
– Đó là Diệp thần y… anh của Đường Bắc Vi?
Một giọng nữ trong trẻo đã cắt đứt suy nghĩ của Diệp Mặc.
Diệp Mặc quay đầu lại thấy một cô gái mặt tròn da trắng nõn hiện ra ở trước mặt hắn, trên mặt cô bé này còn mang theo niềm vui bất ngờ.
– Em là Viện Viện?
Diệp Mặc nghĩ tới, lúc trước chính là cô gái tên Viện Viện này cho Diệp Mặc mượn điện thoại di động, sau đó bị Khiêm Hòa dẫn người tới chặt đứt hai chân, cuối cùng chính mình đã cứu cô.
– Vâng, là em, anh Diệp, anh là đến tìm Bắc Vi ư.
Thật không nghĩ tới có thể ở đại học sư phạm nhìn thấy anh, thật sự là quá may mắn.
Bắc Vi ngày hôm qua đều nói đã lâu không thấy anh.
Túy Viện Viện biết rất rõ bản lĩnh của Diệp Mặc, hơn nữa cô vẫn rất cảm kích đối với Diệp Mặc.
Nếu không nhờ Diệp Mặc, chân cô hiện tại đã bị cắt rồi.
Gặp được một người quen, Diệp Mặc trong lòng đương nhiên rất vui, lập tức nói:
– Đúng vậy, anh là tới tìm Bắc Vi đấy, Bắc Vi đâu rồi?
– Ngày hôm qua Bắc Vi và chúng em cùng nhau ở ‘Nhà hàng Tây Lũng”, tham gia họp mặt bạn học, sau đó cô ấy nói gặp một người quen ở khách sạn, liền đi trước rồi.
Cô ấy nói tối nay sẽ trở về ở cùng em đấy, nếu không thì anh Diệp, anh ở lại chỗ này trước, đợi Bắc Vi trở về rồi cùng đi.
Em cứ nói phải mời anh ăn bữa cơm nhưng vẫn không có cơ hội, hôm nay anh nhất định phải cho em cơ hội này.
Túy Viện Viện hồi đáp.
Trong nội tâm nàng ý tưởng muốn mời Diệp Mặc ăn cơm vẫn còn có, nhưng Diệp Mặc rất khó gặp, ngay cả Bắc Vi ở Ninh Hải đều rất ít tới đây.
Còn là mình cố ý đi Ninh Hải thăm Bắc Vi vài lần, cho nên lần này Diệp Mặc đến Đàn Đô, cô bất kể như thế nào cũng phải bắt được cơ hội lần này, mời Diệp Mặc ăn bữa cơm.
Đối với Túy Viện Viện Diệp Mặc trong lòng vẫn rất cảm kích, tuy rằng cô cũng không có làm gì giúp hắn, nhưng dưới tình huống đó lại có thể cho hắn mượn di động, đã nói lên con người nàng không tồi.
– Bắc Vi nói buổi tối trở về sao? Điện thoại di động của nó sao lại tắt máy chứ?
Diệp Mặc tuy rằng không lo lắng Đường Bắc Vi, nhưng cô dù sao cũng là một cô gái.
Túy Viện Viện lập tức đã nói:
– Hẳn là hết pin rồi, lúc chúng em đi ăn cơm, điện thoại di động của cô ấy cũng sắp hết pin rồi.
Anh yên tâm đi, Bắc Vi nói buổi tối trở về khẳng định sẽ trở lại.
– Người quen kia em có biết là ai không?
Diệp Mặc mặc dù biết Đường Bắc Vi trên người có một ít Hỏa Cầu phù lục, còn có pháp khí hộ thân, nhưng cũng biết người quen của cô không có nhiều, ngoại trừ bạn học ra, chính là vài người ở Ninh Hải mà thôi.
Túy Viện Viện lắc lắc đầu – Không biết, em ở bên cạnh Bắc Vi cũng nhìn thoáng qua một chút, chỉ là một cái bóng dáng mà thôi, hẳn là một người đàn ông trung niên.
Đàn ông trung niên? Diệp Mặc nhíu nhíu mày.
– Anh Diệp, anh không cần lo lắng, chúng ta đi ăn cơm trước, sau khi cơm nước xong, Bắc Vi sẽ trở lại thôi.
Túy Viện Viện sợ Diệp Mặc lo lắng, vội vàng nói.
Cô biết hiện tại trị an Đàn Đô không giống như trước kia, từ lần trước trường đại học sư phạm Đàn Đô xảy ra chuyện nữ sinh Thiến Thiến về sau, Bí thư Đảng ủy Công an Đàn Đô, Thị trưởng và cục trưởng Cục Cảnh Sát tất cả đều bị đổi hết rồi, hiện tại Đàn Đô tuy rằng không thể nói là không nhặt của rơi trên đường, nhưng so với trước kia thì đã tốt hơn gấp mấy trăm lần rồi.
– Vậy được rồi, chúng ta đi ‘Nhà hàng Tây Lũng”
Diệp Mặc gật gật đầu, hắn phải ở chỗ này đợi Bắc Vi trở về.
Dù sao lần này hắn muốn đi ra ngoài, nếu chẳng may hắn tìm được nơi vào tiểu thế giới, còn không biết lúc nào sẽ trở về, cho nên phải dặn dò Bắc Vi một chút.
Lúc cần thiết, hắn thậm chí muốn Bắc Vi ở lại Lạc Nguyệt.
Túy Viện Viện lại cười giảo hoạt – Anh Diệp, hôm nay em quyết định xa xỉ một chút, chúng ta không đi tới ‘Nhà hàng Tây Lũng”; mà chúng ta tới ‘Kim châu chân vị”; ăn chơi xa hao một lần. ‘Kim châu chân vị”, tuy rằng không phải quán ăn sang trọng nhất Đàn Đô, nhưng cũng là một nơi đắt nhất.
Nghe nói đồ ăn ở đó hương vị rất tuyệt, em vẫn muốn đi xem thử, nhưng không có cơ hội, lần này cuối cùng là viện cớ được rồi, anh Diệp, ngàn vạn lần anh không được từ chối đấy.
Nếu không nhờ anh, em hiện tại cũng không có cách nào đứng lên.
Diệp Mặc nhìn ánh mắt Túy Viện Viện, biết cô nói rất thật lòng.
Đành phải nói:
– Được rồi, chắc em đã đi làm rồi chứ.
Túy Viện Viện lập tức gật đầu nói:
– Đúng vậy, công việc của em vẫn có quan hệ với anh đấy.
Anh còn nhớ Hồ Dương chứ, chính là viện trưởng bệnh viện Đàn Khang.
Bởi vì ông ta muốn kết giao với anh, cho nên liền chủ động tìm tới hiệu trưởng đại học sư phạm Đàn Đô để giúp em tìm một công việc, hiện tại em đang là giảng viên của trường đại học sư phạm Đàn Đô đấy.
Dường như đã nhìn ra sự do dự của Diệp Mặc, Viện Viện lập tức nói:
– Anh Diệp, anh yên tâm đi, Bắc Vi trở về khẳng định trước tiên sẽ gọi điện thoại cho em đấy.
– Tốt lắm, chúng ta đi ‘Kim châu chân vị”;
Diệp Mặc biết rằng hắn chỉ có thể đi theo Túy Viện Viện, bằng không cũng không thể xin lại số điện thoại của Túy Viện Viện.
Hơn nữa hắn đã đợi hơn một canh giờ ở trường đại học sư phạm, ngoại trừ Túy Viện Viện con đường này, không có biện pháp khác rồi.
‘Kim châu chân vị”, mặc dù chỉ là một quán cơm, nhưng là quán cơm đắt nhất ở Đàn Đô thậm chí là đắt nhất trên toàn bộ tỉnh Hồ Trung.
Thậm chí rất nhiều khách sạn năm sao cũng không đắt như ‘Kim châu chân vị”, nhưng “;Kim châu chân vị” dù là như vậy vẫn là chật kín người ngồi.
Túy Viện Viện có một bạn học làm việc ở ‘Kim châu chân vị”, muốn mua đồ ăn thông qua cái quan hệ này, mới miễn cưỡng đặt được một gian phòng.
Nói cách khác, dù là muốn tiêu tiền, nơi này cũng không có chỗ.
Thời điểm Diệp Mặc và Túy Viện Viện đi vào ‘Kim châu chân vị”, cửa đã đậu đầy đủ các loại xe, loại xe FO như Túy Viện Viện đang dùng lại không thấy ở đây.
Giữa đống xe xịn nó có vẻ quá tầm thường.
Tuy nhiên Túy Viện Viện lại không thèm để ý, nàng là con gái, xe tốt xe xịn không có quan hệ gì, hơn nữa cô là tới dùng cơm.
Diệp Mặc thì càng không thèm để ý rồi, hắn đi lại đều là dựa vào phi kiếm, không cần nói đến xe, ngay cả máy bay ném một trận bom B2 cho hắn, hắn cũng sẽ không để ý.
Chỉ có điều hai người vừa mới xuống xe, một chiếc xe thể thao mui trần G mang theo thanh âm kiêu ngạo đứng lại bên cạnh FO của Túy Viện Viện.
Trên xe hiện ra một nam một nữ, người con trai kia tuy rằng thoạt nhìn bộ dạng con nhà giàu, tuy nhiên ngoại trừ thời điểm dừng xe có chút khoa trương ra, sau khi xuống xe cũng là có một bộ dạng thân sĩ.
Nhưng trên cổ tay y lộ ra một chiếc đồng hồ Patek Philippe với số lượng có hạn, chứng tỏ y cũng là một tên có tiền.
Nhưng người con gái kia, thoạt nhìn khoảng hai mươi tuổi, dáng người đúng chuẩn, đầy đặn cũng không xinh đẹp.
Tuy rằng mặc quần bò không phải bó sát người, nhưng quần dài kia hiện ra cảm giác thư nhàn, vẫn như cũ không thể ngăn cản cái mông ngạo nghễ ưỡn lên đầy đặn.
Hơn nữa khuôn mặt xinh đẹp và bộ ngực kiên quyết, đây quả thực là một báu vật nhân gian.
Nếu một người phụ nữ biết cách ăn mặc xinh đẹp một chút, có thể nói thậm chí có thể biến thành ngọn lửa trên con đường, nhưng trang phục của nàng thậm chí có thể dùng thanh thuần để hình dung, ngoại trừ trên cổ đeo một chuỗi vòng cổ trân châu thoạt nhìn có giá trị xa xỉ, những chỗ khác đều có vẻ rất bình thường.
Nhưng càng như vậy, lại càng cho thấy sự bất phàm của nàng.
Nhưng Diệp Mặc vừa thấy vòng cổ trân châu kia, chỉ biết sợi giây chuyền này ít nhất phải mấy triệu.
Chẳng những viên trân châu không nhỏ, hơn nữa mỗi một viên đều dường như thiên nhiên tạo ra, lớn nhỏ không giống nhau.
Người con gái này rất được, thậm chí có thể dùng xinh đẹp để hình dung.
Nhưng ở trong lòng Diệp Mặc, người này còn kém xa Khinh Tuyết của mình.
Túy Viện Viện thấy cô gái này lại lập tức có cảm giác khác, ở trong mắt cô, cô vẫn là lần thứ hai nhìn thấy người con gái xuất sắc như vậy.
Trong lòng cô, chỉ có Đường Bắc Vi có thể so sánh cùng cô, cho dù là Bắc Vi không thấy được người con gái nhiều hấp dẫn này trước mắt.
Ban đầu Túy Viện Viện vẫn cho là Bắc Vi mới là cô gái xinh đẹp nhất, hiện tại xem ra cái nhìn của nàng dường như có chút không ổn, người phụ nữ này tuy rằng không đẹp hơn so với Bắc Vi, nhưng ít nhất sẽ không kém so với Bắc Vi.
Túy Viện Viện tuy rằng không phải đến đây để so sánh với người khác, nhưng một cô gái tuyệt sắc như thế này đứng ở trước mặt cô, làm cho nàng ít nhiều có chút tự ti.
Diệp Mặc chỉ nhìn lướt qua đôi nam nữ này, liền đem ánh mắt nhìn về phía Túy Viện Viện, – Viện Viện, em còn đứng ở chỗ này để làm chi? Chúng ta đi vào nào.
– Đúng rồi, chúng ta đi ăn bữa tiệc lớn.
Túy Viện Viện lập tức tỉnh hồn lại, bây giờ là thời điểm ăn bữa tiệc lớn, không phải thời điểm đến hâm mộ người khác.
Nghe xong hai người đối thoại, ánh mắt phía sau hai người rõ ràng có chút kỳ quái.
Bất quá đối với những thứ đó Túy Viện Viện đã không có để ý, nàng là cô gái có tính cách hướng ngoại, hơn nữa lần này chính là muốn ăn một bữa tốt ở ‘Kim châu chân vị.
Nhìn Diệp Mặc và Túy Viện Viện vội vã đi tới ‘Kim châu chân vị”; tên con trai kia khẽ mỉm cười nói:
– An Ngưng, hương vị món ăn ở đây nghe nói là tốt nhất trong toàn bộ tỉnh Hồ Trung.
Anh cũng là lần đầu tiên tới nơi này, hy vọng sẽ không để cho em thất vọng.
Cô gái kia gật gật đầu, cũng cười cười nói:
– Cám ơn, anh thật đúng là chu đáo, kỳ thật đến bất kỳ chỗ nào ăn cơm cũng có thể mà, không nhất định đến ‘Kim châu chân vị “;.
Nói hết lời rồi, người con gái tên là An Ngưng còn đang ngó bóng lưng Diệp Mặc, như thoáng chút suy nghĩ.
Người đàn ông này thoạt nhìn có chút không tầm thường, trên người hắn dường như có một loại cảm giác rất khó nói rõ.
Theo lý thuyết người như thế hẳn không phải là người thường mới đúng, nhưng khi nhìn diện mạo bạn gái bình thường của hắn, hơn nữa còn đi một chiếc FO.
Ngoại trừ điều này ra, hắn mặc quần áo cũng rất là bình thường, không có một thứ gì là hàng hiệu, phải biết rằng ở ‘Kim châu chân vị”, ăn một bữa cần phải tốn không ít tiền Đương nhiên điều này cũng không phải chủ yếu nhất, chủ yếu nhất là người đàn ông trẻ tuổi này chỉ có liếc mắt một cái, liền đem ánh mắt dời đi, dường như xem An Ngưng giống như một người bình thường trên đường.
Nếu không phải ánh mắt của những người xung quanh đang nhìn nàng thật giống như dại ra, cô thậm chí cho là mình trở nên xấu rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![Số 13 Phố Mink [Dịch] Số 13 Phố Mink [Dịch]](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-So-13-Pho-Mink-Audio-Truyen.jpg)





