1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 119 : Miếu Sơn Thần Tan Hoang (c591-c595)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 119 : Miếu Sơn Thần Tan Hoang (c591-c595)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 591: Miếu Sơn Thần Tan Hoang

Miếu Sơn Thần Tan Hoang

D

iệp Mặc trong lòng khẽ trùng xuống, chẳng lẽ lại có một đạo cô lợi hại đến vậy sao? Hỏa Cầu phù mà hắn đã để lại cho Bắc Vi chính là khi hắn luyện tới tầng khí thứ ba luyện thành.

Uy lực của Hỏa Cầu phù tuy rằng chẳng mấy lợi hại nhưng để giết một tên Hoàng cấp sơ kỳ thì không có vấn đề gì.

Mặc dù độ linh hoạt của Hỏa Cầu phù thì không ổn lắm nhưng nó có thể dễ dàng tránh đi.

Nhưng bị một đạo cô tóm gọn trong tay rồi bỗng chốc biến thành tro bụi, điều này quả thực quá sức thần kì. -Em tận mắt trông thấy ư?

Vẻ mặt của Diệp Mặc trở nên nghiêm trọng.

Đường Bắc Vi gật gật đầu:

-Đúng vậy. Ả biến Hỏa Cầu phù trong tay em thành tro bụi rồi rất lâu sau đó mới lên tiếng, ả nói bùa chú không tệ, ả còn nói ả không muốn sát sinh, cho phép em tự bỏ hết tất cả bùa chú còn lại trên người rồi cút.

Nhưng em không làm thế mà chạy luôn.

Em biết em không phải là đối thủ của ả.

Em đã quyết định rồi, nếu ả đuổi theo em thì em sẽ đem tất cả bùa chú trên người phóng vào người ả.

-Ả không truy sát em ư?

Diệp Mặc kinh ngạc hỏi, hắn không tin đạo cô kia lại có lòng từ bi đến vậy, không muốn đuổi giết Đường Bắc Vi mà chỉ nhắm vào bùa chú trên người cô mà thôi.

Nói không chừng đạo cô kia cũng muốn đuổi giết Đường Bắc Vi rồi.

Đường Bắc Vi lắc lắc đầu nói:

-Em cũng cảm thấy rất kỳ quái, ả ta thật sự không truy sát em mà chỉ là do em quá hoảng hốt mà lạc đường thôi.

Phải mãi tới hôm nay, lúc trời sáng rồi em mới chạy ra được.

Em không sợ chết, có điều em sợ em chết đi rồi thì sẽ không được gặp lại anh nữa… Thế nhưng em lại để cho kẻ thù thoát mất từ trong tay mình, em đúng là vô dụng…

Đường Bắc Vi nói mãi nói mãi, rồi nhào vào lòng Diệp Mặc nức nở.

Cô nghĩ nếu ả đạo cô thân thủ lợi hại kia thật sự muốn đuổi giết cô thì bây giờ cô đã không còn được trông thấy được anh nữa rồi.

Nếu đem so sánh thì được ở bên cạnh anh vẫn quan trọng hơn.

Diệp Mặc vỗ vai Đường Bắc Vi, hắn biết Đường Bắc Vi một phần là sợ không thể gặp lại mình, một phần là vì cái tay Ngụy Vĩnh Càn kia giống như một cái gai trong mắt khiến cho cô không thoải mái.

Bởi thế nên cô nhất định phải giết bằng được tay Ngụy Vĩnh Càn này.

Nhưng cũng có thể việc không được gặp lại mình mới là điều làm cô lo lắng nhất.

Tuy Bắc Vi rất ít khi biểu lộ ra ngoài, cũng rất hiếm khi chủ động quấy rầy hắn.

Nhưng Diệp Mặc biết rằng, mỗi lần hắn gặp Bắc Vi, đôi mắt cô luôn ánh lên cái nhìn đầy yêu thương lưu luyến với mình.

Điều này rất dễ nhìn ra, chỉ có điều trước nay cô chưa bao giờ nói ra mà thôi.

-Bắc Vi, em không cần phải lo lắng, đã phát hiện được Ngụy Vĩnh Càn rồi, anh nhất quyết không bỏ qua cho gã.

Thù này anh nhất định sẽ báo cho em, chỉ là ả đạo cô đó lợi hại như vậy, chẳng có lí do gì để tha cho em cả, em nghĩ kĩ lại xem có phải đã bỏ sót mất điều gì rồi không.

Diệp Mặc an ủi Đường Bắc Vi.

-Đúng vậy, Bắc Vi, cô nghĩ kĩ lại xem, với cả chỗ Hàm Sơn tôi cũng biết mà, đâu có rộng lắm đâu, làm sao lạc đường được chứ?

Tô Tĩnh Văn lên tiếng.

Tô Tĩnh Văn vừa nói, Đường Bắc Vi chợt nhớ ra, đúng rồi, phạm vi Hàm Sơn này đâu có rộng, mình làm sao có thể lạc trong núi đến tận một ngày trời?

Diệp Mặc gật gật đầu nói:

-Anh cũng cho rằng Tĩnh Văn nói đúng.

Ban nãy anh đã kiểm tra lại cẩn thận chân khí và đan điền của em, không bị tổn hại gì nghiêm trọng cả.

-Phải rồi, em nhớ ra rồi, hôm nay lúc trời vừa sáng, em có cảm giác em chưa đi được bao xa, chỉ như là mới đi được xung quanh miếu Sơn thần mà thôi.

Theo lí mà nói thì nếu lão đạo cô muốn giết em thì ả hoàn toàn có thể ra tay một cách dễ dàng mà.

Đường Bắc Vi lập tức trả lời.

Diệp Mặc trầm ngâm một lát, rồi mới lên tiếng:

-Tuy rằng anh không hoàn toàn tin lắm nhưng cũng có thể là sự thật.

Lão đạo cô kia rất có thể đã bày một mê hồn trận bên ngoài miếu Sơn thần, hoặc là một trận pháp nào đó khiến cho em bị lạc ở bên trong.

Còn về vì sao ả ta không ra tay với em thì anh cũng chưa thể lí giải nổi.

Bắc Vi, lúc em ở trong trận đồ đó có phải đã bị tấn công hay không?

Đường Bắc Vi nghĩ một lát rồi mới lên tiếng:

– Không gì có tấn công cả, nhưng em đi lang thang một hồi thì thấy đầu óc cũng choáng váng, chỉ muốn ngủ thôi.

Em lập tức vận chân khí vận chuyển chu thiên thì cảm giác muốn ngủ đó liền biến mất.

Thế nhưng một lúc sau thì lại xuất hiện trở lại, sau đó em lại vận khí nên mới không bị thiếp đi đó, buồn thật…

Diệp Mặc đã hiểu ra, thầm than đúng là nguy hiểm thật.

Nếu không phải hắn đã dạy cho Bắc Vi một chút phương pháp tu chân thì tối qua Đường Bắc Vi đã sớm mê man bất tỉnh ở Hàm Sơn đó rồi.

Chỉ có điều hắn nghĩ mãi mà không ra, đạo cô kia lợi hại như vậy vì sao không tự mình động thủ?

Đường Bắc Vi cũng hiểu ra, nghĩ mà sợ, cô lên tiếng:

-Anh, anh nói xem em có cảm giác buồn ngủ là do ở trong trận pháp đó, và người bên ngoài muốn đợi cho em thiếp đi đúng không?

Diệp Mặc nghiêm túc gật gật đầu:

-Hẳn là như vậy.

Tuy nhiên, Bắc Vi, em làm tốt lắm.

May mà em không bị thiếp đi, nếu anh không suy đoán nhầm thì trận pháp đó là do ai đó khống chế.

Người khống chế trận pháp đó tối qua thấy không làm khó được em, hoặc vì một nguyên nhân nào đó khác nên mới tha cho em đó.

-Bắc Vi, để anh xem chiếc vòng cổ của em.

Vừa nói xong Diệp Mặc đã đem sợi dây trước ngực cô lôi ra ngoài.

Vòng cổ vẫn ấm, nhưng Diệp Mặc đã thấy rõ chiếc vòng đã bị tấn công không chỉ một lần.

Đường Bắc Vi tối hôm qua vì căng thẳng, hoặc là nhanh chóng muốn thoát ra ngoài nên mới không chú ý tới mình đã bị tấn công mấy lần.

-Tối hôm qua ngoại trừ cái trận pháp thôi miên kia, còn có người công kích em mấy lần, chỉ là may mà vòng cổ của em đã chặn lại thôi.

Nếu anh đoán không nhầm thì lão đạo cô kia không phải là không muốn ra tay với em mà là vì nguyên nhân nào đó mà không có cách nào động thủ được.

Khả năng lớn nhất là ả đã bị trọng thương, không nắm chắc được phần lớn hỏa cầu để đối phó với em nên mới do dự không ra tay.

Từ lực độ mà chiếc vòng cổ bị tấn công có thể nhìn ra lực tấn công không phải là quá mạnh.

Diệp Mặc đặt chiếc vòng xuống, nói.

-A, không ngờ lại là như vậy.

Sớm biết thế thì em đã liên tục dùng hỏa cầu tấn công rồi.

Đường Bắc Vi bỗng nhiên có chút hối hận.

Cô sờ chiếc vòng cổ một chút, cảm thấy rất biết ơn anh trai.

Nếu không phải anh trai đưa cho cô chiếc vòng cổ này thì có lẽ giờ này cô sẽ không có thể đứng ở đây nữa.

Diệp Mặc lắc lắc đầu:

-Em không làm như vậy là đúng.

Lão đạo cô kia có thể chỉ là bị thương nên không dám chắc lúc đó có thể đánh bại em hay không mà thôi.

Nếu chẳng may ả vẫn có đủ khả năng đối phó lại với Hỏa Cầu phù của em, đến lúc đó thì em đúng là đã lâm vào tình thế nguy hiểm rồi.

Đôi khi, muốn uy hiếp người khác không nhất định phải đánh ra mà giữ lại trong người có khi lại có sức uy hiếp lớn hơn.

-Anh, anh nói vậy em lại nhớ ra rồi.

Khi em phát ra Hỏa Cầu phù thứ nhất, đạo cô kia mặc dù đã nắm được nó rồi nhưng sắc mặt ả lại vô cùng yếu ớt.

Với cả… với cả… em hiểu rồi, hóa ra ả thực sự bị trọng thương.

Đường Bắc Vi dường như nhớ ra gì đó.

-Là sao?

Diệp Mặc lập tức lên tiếng hỏi.

Đường Bắc Vi hồi tưởng lại, nói:

-Sắc mặt của ả tái nhợt, đứng dưới ánh trăng trông vô cùng đáng sợ.

Em nhìn ả rồi không dám nhìn tiếp nữa, sau đó em theo bản năng cúi đầu lùi lại phía sau.

Sau đó hình như em thấy bóng ả dưới mặt đất lay động, lúc đó em vô cùng căng thẳng, tưởng rằng đó là do gió thổi.

Bây giờ nghĩ lại, gió làm sao mà thổi được bóng người? Chắc chắn là ả bị trọng thương rồi, sau đó lại cố gắng khống chế Hỏa Cầu phù của em, rồi lại dùng nội khí áp chế thương thế của mình.

Đúng, nhất định là như vậy.

Đường Bắc Vi càng nghĩ càng cảm thấy suy đoán của mình rất đúng.

Cái bóng di động dưới mặt đất kia là do lão đạo cô đang áp chế thương thế của mình.

Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn cũng cảm thấy suy đoán của Đường Bắc Vi là đúng.

Ba người nói chuyện thêm lúc nữa thì Đường Bắc Vi và Tô Tĩnh Văn mới đi nghỉ.

Đường Bắc Vi rất mệt mỏi, ngã xuống giường thì ngủ ngay.

Còn Tô Tĩnh Văn thì nằm trên giường thao thức mãi mà vẫn không thể đi vào giấc ngủ.

Chuyện của Diệp Mặc và Đường Bắc Vi, cô đã biết.

Chính Bắc Vi đã nói cho cô biết rồi.

Cô không ngờ rằng Diệp Mặc và Đường Bắc Vi thật sự là quan hệ anh em.

Hơn nữa Diệp Mặc vô cùng cưng chiều Đường Bắc Vi, cô cảm thấy có chút ghen tị với Đường Bắc Vi rồi.

Tô Tĩnh Văn nghĩ Diệp Mặc lần này tới tìm Bắc Vi dường như phải đi xa một thời gian ngắn.

Cô bỗng nhiên rất muốn tâm sự riêng với Diệp Mặc.

Cô vừa nghĩ tới việc mình hôm nay có dũng khí đứng ra ôm lấy cánh tay Diệp Mặc là tim lại đập loạn cả lên.

Nếu là trước kia, chắc chắn cô sẽ không có dũng khí lớn như vậy.

Nhưng vì số lần được gặp Diệp Mặc càng ngày càng ít, trong lòng Tô Tĩnh Văn càng ngày càng cảm thấy có chút mất mát.

Nhìn Đường Bắc Vi bên cạnh đã ngủ say rồi, Tô Tĩnh Văn giống như một kẻ trộm lén lút bò ra, rón ra rón rén bước tới cửa phòng Diệp Mặc.

Cửa phòng Diệp Mặc khép hờ, Tô Tĩnh Văn nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, khẽ lên tiếng:

-Diệp Mặc…

Tô Tĩnh Văn cảm giác cổ họng của mình như muốn nhảy ra ngoài, cô bỗng cảm thấy có chút sợ hãi, nếu nhỡ Diệp Mặc thật sự ôm lấy cô thì biết làm sao? Đêm hôm khuya khoắt, cô nam quả nữ, hiện tại cô lại còn đang mặc đồ ngủ.

Cô tới không có mục đích gì khác, chỉ là muốn cùng Diệp Mặc tâm sự vài câu mà thôi.

Có rất nhiều chuyện cô đều phải hỏi Diệp Mặc thì mới hiểu, thế nhưng từ sau khi Diệp Mặc rời khỏi Ninh Hải, cô vẫn không có cơ hội một mình đối mặt với Diệp Mặc.

A, Tô Tĩnh Văn cảm thấy có gì đó không ổn.

Diệp Mặc rất nhạy bén, tuyệt đối sẽ không cần phải đợi cô lên tiếng lần thứ hai mới nghe ra.

Tô Tĩnh Văn mở chiếc đèn cạnh cửa, phát hiện trong phòng không có ai, chiếc giường cũng trống không.

Cô theo bản năng chạy vào toilet nhìn, cũng không có ai.

Diệp Mặc chắc chắn đã ra ngoài rồi.

Tô Tĩnh Văn nhìn ô cửa sổ đã đóng chặt, không biết Diệp Mặc đi ra như thế nào.

Cô cảm thấy có chút thất vọng, nhưng đồng thời cũng khẽ thở phào một tiếng.

Muộn như vậy hắn còn ra ngoài, không biết đêm hôm như vậy mà hắn còn đi đâu.

Tô Tĩnh Văn ngồi trên giường Diệp Mặc suy nghĩ một hồi, thiếp đi lúc nào không biết.

Diệp Mặc đương nhiên đã đi Hàm Sơn, em gái Đường Bắc Vi gặp nạn tại đây, nếu hắn không đến lấy lại danh dự thì không thể nào ngủ yên được.

Bất kể là ai cũng không thể động tới Đường Bắc Vi của hắn.

Hàm Sơn, quả nhiên giống như Đường Bắc Vi nói, bên ngoài trông có vẻ rất bình thường, có một miếu sơn thần.

Diệp Mặc đi vào trong căn miếu Sơn thần tan hoang này, bên trong không một bóng người.

Ngoại trừ cách đó không xa trong núi rừng bỗng truyền đến một hai tiếng không biết của con vật nào thì ở đây không có một âm thanh nào khác.

Diệp Mặc dùng thần thức quét một lượt bên trong miếu sơn thần.

Một vết máu đã chuyển đen khiến hắn lập tức hiểu ra Bắc Vi đoán không sai, người từng ở chỗ này quả nhiên từng bị thương rất nghiêm trọng.

Trong lúc Diệp Mặc muốn kiểm tra xem bên ngoài có dấu vết của một trận pháp nào đó hay không thì một bóng trắng lúc ẩn lúc hiện như ma bất ngờ từ phía miếu Sơn thần bay ra.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 592: Đôi Nam Nữ Thần Kinh

Đôi Nam Nữ Thần Kinh

D

iệp Mặc đang đứng ở sau cánh cửa ẩn mình thì nhìn thấy bóng trắng kia chậm rãi nhảy lên, nhìn từ xa trông giống như là đang bay vậy.

Dưới ánh trăng có thể trong thấy rất rõ.

Hắn bỗng sửng sốt, đúng là có âm hồn thật nhưng lại không hay bắt gặp.

Có thể nói có một âm hồn giống như có được một năng lực tấn công nhất định vậy.

Âm hồn, trong dân gian hay gọi là quỷ, thực ra loài này nhìn không thấy nhưng Diệp Mặc lại có thể dùng thần thức quét tới.

Loài này bình thường đều xuất hiện trong một hoàn cảnh đặc biệt nào đó, ví dụ như lần trước Diệp Mặc gặp hố trời, còn có hầm mộ vân vân, không phải nơi nào cũng có.

Mà có thể dùng mắt trần nhìn thấy âm hồn là rất hiếm, ngay cả đến Diệp Mặc lúc trước ở Thuần An trông thấy cô gái áo hồng cũng là do cô ta cố tình làm vậy, vả lại cũng chỉ là trông thấy bóng mờ mờ mà thôi.

Đây không phải âm hồn, Diệp Mặc dùng thần thức quét tới thì liền nhìn ra rõ ràng ngay.

Đây là một gã đàn ông trùm một cái chăn màu trắng, chỉ là do cách bước đi của gã ta có chút kỳ quái, cái đầu lại bị che lại nên thoạt nhìn từ xa giống như một âm hồn mà thôi.

Diệp Mặc không biết tại sao gã phải làm như vậy.

Đêm hôm khuya khoắt tới một miếu sơn thần tan hoang có nhất thiết phải làm như vậy không? Gã đàn ông này thoạt nhìn tầm chưa tới ba mươi tuổi, bàn tay trái thiếu một ngón, vừa trông đã biết không phải loại hung ác gì.

-Í, sao lại không thấy đâu rồi?

Gã đàn ông không trông thấy ai đó thì bất giác buông chiếc chăn xuống, tự nói một mình.

Nhưng vừa dứt lời thì gã lập tức rút ra một chiếc dao nhọn từ bên hông rồi dò xét một vòng quanh căn miếu.

Cuối cùng gã tung một cước đá vào một chiếc đệm quỳ đã rách tơi tả, chửi – Mẹ nó, lại để con đĩ này chạy mất rồi.

Dứt lời, gã đàn ông này liền lấy ra một chiếc di động, nói vài câu gì đó thì có một người chạy rất nhanh tới.

Giống như gã đàn ông kia, trong tay người này cũng cầm con con dao mở đường, còn mang theo một mảnh vải bố trắng.

Điều khiến Diệp Mặc kinh ngạc chính là, người này lại là nữ, hơn nữa lại là một ả đàn bà rất cường tráng.

-Chuyện gì thế?

Ả đàn bà vừa tới đã lên tiếng hỏi.

-Chạy rồi, mất rồi…

Gã đàn ông oán hận nói.

-Tôi đã nói là phải đến sớm một chút, ông lại cứ muốn đến bây giờ cơ.

Thằng kia nhìn là biết có tiền rồi, chắc chắn là bị kẻ thù bức chạy tới đây.

Ông xem nó mua đồ ở Hàm Sơn này, vừa rút ví ra là một xấp tiền, chẳng thèm mặc cả cắc nào luôn.

Giọng nói của ả có chút oán giận.

Diệp Mặc chỉ cần nghe hai tên này nói vài câu là lập tức hiểu ra, người chúng nói chính là Ngụy Vĩnh Càn.

Ngụy Vĩnh Càn này hẳn là đã đi sáng hôm nay.

Rất có thể trước khi đi y đã mua ít đồ gì đó ở Hàm Sơn, trong lúc bối rối y đã sơ suất để lộ ra mình là kẻ có tiền rồi.

Hai tên này đoán chừng Ngụy Vĩnh Càn là một con dê béo, bèn rắp tâm lập mưu, kết quả theo dõi đến tận miếu Sơn thần này.

Có thể là bởi vì ban ngày không tiện động thủ, hơn nữa Ngụy Vĩnh Càn vào miếu sơn thần rồi vốn không có đi ra, cho nên bọn họ phỏng chừng y hẳn là tránh kẻ thù nên ở lại chỗ này.

Hai người chuẩn bị buổi tối lại đến, định tối mới ra tay nhưng không ngờ đã muộn, y đã đi mất rồi.

Bọn họ dùng tấm vải trắng kia chắc là với mục đích dọa cho tên Ngụy Vĩnh Càn kia một trận.

Còn về ả đàn bà kia mai phục ở dưới là để chặn đường tháo chạy của y.

Đây là hai tên làm ăn không vốn, không biết lần này là bọn họ may mắn, hay là Ngụy Vĩnh Càn may mắn đây.

Diệp Mặc khẳng định nếu Ngụy Vĩnh Càn không đi thì hai tên này đỡ không nổi một chưởng của lão đạo cô kia rồi.

Hai người này chắc chẳng có gì khiến cho ả ta phải dè chừng như Đường Bắc Vi cả.

-Mẹ nó, con dê béo như thế mà để xổng mất.

Không thì xong vụ này đã đủ sống đến già rồi… Cơn giận này đúng là khó nuốt trôi.

Đại Mễ, thôi bỏ đi, chúng ta vui vẻ chút đã.

Gã đàn ông nói xong thu hồi đao trong tay, nhìn ả đàn bà cường tráng kia cười ha hả không ngừng.

Diệp Mặc thầm nghĩ, tên này đúng là thần kinh, ở nơi này mà còn có suy nghĩ đồi bại như vậy.

Quả nhiên ả đàn bà cường tráng kia hừ lạnh một tiếng:

-Cút, tiền không kiếm được.

Hôm nay lão nương không cho ông nữa.

-Ha ha, Đại Mễ, hà tất phải như vậy mà.

Em xem, có lần nào anh không chia cho em quá một nửa hay không, sau này kiếm được rồi anh vẫn chia cho em hơn nửa cơ mà.

Nói rồi gã kéo tay ả đàn bà.

Ả đàn bà kia hình như đã tin lời gã nên không kháng cự nữa.

Nhìn hai người tức tốc lột hết quần áo trên người ra, lôi nhau tới chiếc bàn duy nhất trong căn miếu rồi một tràng tiếng thở gấp gáp hổn hển vang lên, Diệp Mặc không ngừng thầm than xui trong bụng.

Lại còn có loại người như vậy nữa, đi cướp bóc giết người lại còn có tâm tư làm loại chuyện này.

Nhìn chúng thở dốc, xem ra còn đang rất hưng phấn kia.

Diệp Mặc nhớ tới trong “Thủy Hử”cũng có hai vợ chồng mở hắc điếm, có lẽ hai tên này cũng như vậy.

Gã đàn ông thoạt trông có vẻ dũng mãnh nhưng làm lại không tới, lên được mấy lượt thì rút quân đầu hàng luôn. Ả đàn bà cường tráng rất là bất mãn, nói một câu:

-Lần sau mà yếu như sên thế này thì đừng hòng vòi lão nương nhá.

Vẫn chưa hả giận, ả hậm hực đá một phát vào chiếc bàn vốn đã rất ọp ẹp.

Diệp Mặc vốn định đi bỗng nhiên ngừng lại, hắn nghe thấy rõ ràng ả kia một cước nhấc chiếc bàn về sau.

Chiếc bàn phát ra âm thanh rỗng, chẳng lẽ dưới mặt bàn rỗng không ư?

Diệp Mặc lập tức dùng thần thức quét một lượt, quả nhiên phát hiện ra dưới mặt bàn vẫn là đất đá nhưng lớp đất này lại rất dày.

Thần thức của Diệp Mặc lại tiếp tục kéo xuống, quả nhiên bên dưới có một hang động, điều này có nghĩa là phía dưới lớp đất dưới gầm bàn là một hầm ngầm bí mật.

Hai gã một nam một nữ sau khi xong việc, nhanh chóng mặc lại quần áo.

Gã đàn ông rùng mình một cái, theo bản năng nói:

-Đại Mễ, tự nhiên sao anh lại có cảm giác như có ai thổi một luồng khí nhỉ, lạnh thế không biết.

Ả đàn bà vừa mặc quần vừa cười lạnh nói:

-Cái đồ vô tích sự kia, làm lão nương nửa vời như thế, sợ lạnh thì từ sau đừng có mà động vào lão nương nữa.

Xem chừng ả vẫn rất bất mãn với gã đàn ông không có sức chiến đấu kia, trong giọng nói mang theo sự mất hứng.

Diệp Mặc nghe gã đàn ông nói vậy thì thần thức lập tức quét tới, hắn ngây ngẩn cả người.

Vừa rồi hắn không phát hiện ra, nhưng bây giờ hắn đã phát hiện ra một âm hồn.

Âm hồn kia thản nhiên đứng sau gã đàn ông, nghiến răng nghiến lợi, chỉ có điều sức nó quá yếu nên chỉ có thể thổi được một ít khí lạnh mà thôi.

Diệp Mặc chỉ cần nhìn âm hồn đang nghiến răng nghiến lợi là biết cái chết của nó nhất định là có liên quan đến gã đàn ông này.

Đúng là làm chuyện ác sẽ có ngày gặp ma, không sai chút nào.

Với việc này, Diệp Mặc sẽ không nhúng tay vào.

Âm hồn không hiện ra, Diệp Mặc cũng sẽ không tùy tiện ra tay giết hai người kia.

Nhưng âm hồn đi ra dọa hai người này, Diệp Mặc cũng không có ý muốn can thiệp.

Hắn rất muốn xem âm hồn này rốt cuộc sẽ ra tay như thế nào.

Âm hồn lợi hại nhất mà hắn từng gặp chính là âm hồn dưới Đoạn Đỉnh Sơn trong Quỷ Thành.

Âm hồn đó là do một ả đàn bà biến thái biến thành.

Thế nhưng nó cũng bị hắn tiêu diệt rồi.

Nếu âm hồn đó tới thì Diệp Mặc chắc rằng đôi cẩu nam nữ này sẽ không sống nổi quá vài giây đồng hồ.

-Thật đó, anh lại thấy có luồng khí lạnh thổi qua cổ rồi…

Giọng gã đàn ông không còn bình tĩnh như khi nãy nữa mà có chút run rẩy.

Ả đàn bà đang định lên tiếng trả lời thì bỗng sững người ra.

Đêm nay rõ ràng chỉ có trăng mà không có gió, thế mà tấm vải trắng kia lại bay lên được, giống như một người vô hình đang cầm lên vậy.

-Ối, tấm vải… tấm vải…

Ả đàn bà vốn rất dũng cảm bấy giờ cũng không còn giữ nổi bình tĩnh nữa, ả kinh ngạc đến nỗi chỉ vào tấm vải đang bay lên mà không biết nói gì hơn ngoài hai chữ “tấm vải”. Ả rất muốn co giò chạy khỏi chỗ này ngay lập tức, chỉ có điều chân lại không nhấc nổi lên.

-Cái gì?

Gã đàn ông vừa hỏi vừa quay người lại, thấy tấm vải trắng bay lên, rồi bất ngờ ập vào hai người.

-Á… á… á…

Hai kẻ này bị dọa cho sợ tới mức thét lên chói tai rồi lăn ra bất tỉnh nhân sự.

Diệp Mặc thầm lắc đầu, hai người này có gan làm chuyện kia ngay trước mặt thần linh, còn tưởng bọn chúng lá gan to đến mức nào, chẳng dè vừa bị dọa đã sợ mất vía như vậy.

Tấm vải trắng liền rơi xuống, nếu hai người kia mà vẫn to gan thì đã chẳng sợ gì việc này.

Diệp Mặc khẳng định, hai người này nếu không để tâm tới mảnh vải trắng này thì âm hồn kia cũng chẳng biết làm thế nào dọa được chúng cả.

Âm hồn là người bị hại nên Diệp Mặc cũng không có ý định phóng hỏa cầu đuổi đi.

Hắn bước ra khỏi căn miếu, vừa nhấc chân đã là đá bay hai tên này ra khỏi miếu sơn thần.

Hắn có việc phải giải quyết, không thể để hai tên này làm cản trở việc của mình được.

Diệp Mặc đá bay hai tên này xong thì không quan tâm tới tên âm hồn kia nữa, bước thẳng tới bên cạnh chiếc bàn kia chuẩn bị xâm nhập địa đạo.

Nhưng âm hồn kia lại bay tới.

Diệp Mặc quay đầu lại lạnh lùng nhìn âm hồn nói:

-Tao thấy mi đáng thương nên tha cho mi một mạng.

Nếu còn cản trở việc của tao thì đừng trách tao không khách khí.

Diệp Mặc nói xong lời này, hắn không ngờ cả người âm hồn run rẩy.

Nhưng âm hồn này vẫn không rời đi mà tỏa ra một tia nhìn như muốn cảm ơn Diệp Mặc.

-Mi biết tao à?

Diệp Mặc không biết hắn tại sao lại có được cảm giác đó từ âm hồn này, bèn hỏi một câu.

Âm hồn chỉ gật gật đầu, nhưng không có cách nào để đáp lại cả.

Diệp Mặc giật mình, liền dùng thần thức truyền đi ý nghĩ của mình.

Điều Khiến Diệp Mặc vui mừng chính là, âm hồn kia không ngờ có thể thông qua thần thức của Diệp Mặc truyền lại ý nghĩ của nó.

Tin tức mà Âm hồn truyền đến khiến Diệp Mặc sửng sốt.

Dịch Cửu Hà, hắn lập tức nhớ lại cái tên này, là một người trung niên, hơn nữa còn là một người rất hào sảng rộng rãi.

Lúc trước khi hắn tới hội giao lưu pháp khí ở Lạc Thương đã quen biết người này.

Lúc ấy một pháp khí hắn cũng chẳng bán nổi, sau đó chính người tên Dịch Cửu Hà này đã đưa hai cô con gái tới giúp hắn bán được.

Hai trăm ngàn, một cái giá quá hời, hắn đương nhiên không cần mặc cả chút nào nữa.

Người này ngoài hào phóng thì có vẻ còn rất nhân từ nữa.

-Sao lại là ông?

Diệp Mặc lên tiếng.

Dịch Cửu Hà này đã để lại trong hắn ấn tượng rất tốt, không ngờ ông lại bị đôi cẩu nam nữ này hãm hại.

Nhất định là khi ông tới Hàm Sơn đã để lộ ra điều gì rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 593: Gặp Được Kinh Thư

Gặp Được Kinh Thư

Đ

ược rồi, anh cũng là một người không tồi, lúc đó coi như là giúp tôi, bây giờ tôi giúp anh lần này.

Diệp Mặc nói xong, hai quả cầu lửa bay ra ngoài, hai người đang ngất xỉu ở ngoài lập tức bị biến thành tro.

Dịch Cửu Hà ngơ ngác nhìn uy thế của Diệp Mặc, cho dù là âm hồn của chính mình cũng có xu thế bị tiêu tan.

Nếu không phải là y quen biết vị tiền bối này, một quả cầu lửa của tiền bối bay đến, y lập tức cũng sẽ hồn phi phách tán.

Diệp Mặc thầm than, không biết mặt ngọc hộ thân của Dịch Cửu Hà đi đằng nào rồi, nếu có mặtngọc ở đây, nói không chừng cũng có thể có tác dụng.

-Tiền bối, đa tạ anh giúp tôi báo thù, tôi đã cảm thấy rằng tôi đã sắp bị tiêu tan ở cái thế giới này rồi.

Tôi muốn nhờ anh giúp cho một việc, tôi không yên lòng nhất chính là vợ và hai đứa con gái của tôi, bây giờ tôi gặp chuyện, hai người anh trai của tôi chắc chắn sẽ tranh giành tài sản của gia đình tôi.

Mà tôi lại có di chúc, nằm trong tay người bạn tốt nhất của tôi, Giang Quân Sơn…

-Anh muốn tôi đi lấy di chúc này đưa cho người nhà của anh hay sao?

Diệp Mặc khẽ nhíu mày hỏi, hắn có chút không muốn liên quan đến việc này, bây giờ việc của bản thân hắn có quá nhiều.

Chỉ có điều con người Dịch Cửu Hà này không tồi, có thời gian rảnh, mình tiện đường đi một chuyến vậy.

Hắn cảm thấy Dịch Cửu Hà đã quá lo lắng rồi, hắn có vợ lại có con gái, tài sản của mình tại sao lại có thể bị anh em lấy đi.

Nước cờ này có thể tùy tiện đánh thế nào cũng không thể thua được, cần gì phải có di chúc?

-Cảm ơn tiền bối, tôi yên tâm rồi, anh gặp vợ tôi thì nói cho cô ấy biết, để cô ấy đem hòn đá sắc màu ấy cho anh, tập đoàn Cửu Hà của thành phố Cửu Đường chính là…

Dịch Cửu Hà chưa nói xong đã tiêu tan đi mất rồi.

Diệp Mặc thầm than một tiếng, tuy rằng hắn có ngọc âm sát, nhưng không có công pháp quỷ tu, như vậy không thể giúp được Dịch Cửu Hà.

Dịch Cửu Hà có thể chống đỡ đến hôm nay, hoàn toàn là do những ý nghĩ lo lắng, một khi không còn lo lắng nữa, âm hồn của y không còn cách nào tiếp tục giữ vững, hoặc có thể nói là hôm nay không gặp được Diệp Mặc thì y cũng không thể kiên trì được lâu nữa.

Âm hồn không có môi trường nhất định, không có ai chuyên nuôi dưỡng, loại vật này rất khó tồn tại ở dương gian.

Mà người bình thường nuôi dưỡng âm hồn, chỉ có thể là nghe theo mệnh lệnh, không có cách nào có suy nghĩ của riêng mình.

Chỉ có quỷ tu, hoặc là bởi vì trong một hoàn cảnh nhất định có thực lực nhất định mới có thể dẫn xuất ra âm hồn thần trí của bản thân mình.

Diệp Mặc ổn định lại tinh thần, mở đường hầm dưới bàn.

Lối đi này vừa mở ra, Diệp Mặc lập tức liền hiểu ra nơi này đã từng có người ở, thậm chí không lâu trước đây còn có người ở.

Bởi vì bên trong có gió, lại không có sự ẩm ướt như những đường hầm bình thường.

Đi vào đường hầm, đi được mấy mét, liền có một tầng hầm ngầm.

Diệp Mặc đi vào tầng hầm ngầm, dùng thần thức quét một lượt.

Bên trong chỉ có một tấm giường gỗ mục, trên giường còn có một chiếc chăn bông có vẻ còn mới, trừ những thứ đó ra thì chỉ có bàn ghế thông thường.

Diệp Mặc dùng thần thức cẩn thận kiểm tra bốn phía, lập tức liền phát hiện ra một chỗ khác thường, hắn đi đến đó, giơ tay mở chỗ bất thường kia.

Bên trong là một không gian, bày một hộp gỗ lớn, mở hộp gỗ ra, bên trong là tầng tầng tơ lụa bao bọc lấy một quyển sách dày.

Sau khi lấy bốn quyển sách ra, Diệp Mặc lập tức liền ngây ngẩn cả người.

Ba quyển “Đạo đức kinh” đã ố vàng, còn một quyển không có bìa, vừa nhìn đã biết rằng đây là sách cổ.

Làm cho Diệp Mặc sững sờ chính là ba quyển “Đạo đức kinh”, bởi vì hắn biết đây là sách gì.

Một trong ba quyển này còn đã từng qua tay của hắn, hẳn là “Ní la kinh”.

Mở ba quyển sách ra, Diệp Mặc quả nhiên phát hiện trong mỗi quyển sách đều có một trang giấy trắng đã ngả màu vàng, mơ hồ có thể nhìn thấy hai chữ Ní la.

Nhưng điều khiến Diệp Mặc thất vọng chính là, tờ giấy trắng thứ hai của cả ba quyển sách đều không còn.

Trong đó hai tờ trong tay hắn, vậy thì một tờ đã bị người cất sách mang đi rồi.

Xem ra hắn không đoán sai, cuốn “Ní la kinh” này không phải là hai quyển, mà là ba quyển, mà tờ giấy vàng ở giữa đã bị người khác lấy đi.

Người cất sách chắc chắn cũng đã phát hiện ra bí mật của tờ giấy vàng, Diệp Mặc thầm than, tuy rằng sách ở trong tay mình, nhưng vật có giá trị nhất đã bị lấy đi mất rồi.

Nhưng người kia làm sao biết được trong sách này có trang giấy trắng thứ hai là đồ quý giá.

Diệp Mặc vừa nghĩ lại đã nghĩ ra.

Ba quyển sách đều trong tay người khác, trong đó hai quyển đều không có tờ giấy trắng thứ hai.

Người khác chỉ cần nghĩ một chút đã hiểu rằng tờ giấy trắng thứ hai mới là thứ quan trọng nhất.

Cứ cho là như vậy, cũng không cần thiết phải để ba quyển sách này ở chỗ này, nói không chừng tờ giấy trắng thứ nhất cũng có một ý nghĩa nhất định khác hay sao?

Bỗng nhiên Diệp Mặc nghĩ đến lời của Lạc Nguyệt nói, “Ní la kinh” chắc là bị một vị sư thúc của môn phái bảo vệ ba cô gái bọn họ lấy đi mất, hơn nữa vị sư thúc kia lại đã có một nửa tu vi Tiên Thiên.

Lại thêm lời nói của Đường Bắc Vi, Diệp Mặc biết rằng trong miếu sơn thần rách nát này có một vị lão đạo cô đang ở.

Xem ra lão đạo cô này rất có thể là vị sư thúc mà Lạc Nguyệt nói đến, chỉ không biết rằng tại sao bà ta lại để “Ní la kinh” ở nơi này.

Quyển sách thứ tư nhìn có vẻ rất dày, nhưng đều là một ít tranh minh họa, hơn nữa lại còn có một ít tranh thiếu nữ khỏa thân.

Chỉ có điều trên mỗi tranh minh họa đều có một dòng chữ đỏ ghi chú, bên cạnh còn có phương pháp và phương hướng của vận khí.

Vừa nhìn đã biết đây là một quyển sách tu luyện công pháp, hẳn là một quyển tu luyện Cổ Võ.

Diệp Mặc nhìn một chút những dòng vận khí đó, so với công pháp bình thường của Cổ Võ đúng là lợi hại hơn nhiều.

Bốn quyển sách này đối với Diệp Mặc không có chút ý nghĩa gì, Diệp Mặc tiện tay ném bốn quyển sách này vào nhẫn trữ đồ, đồ không cần lại tìm được, trang sách vàng kia muốn tìm mà lại không có.

Diệp Mặc nhìn đi nhìn lại bốn phía, trong này không còn đồ đạc nào khác.

Tuy rằng rất không cam lòng, nhưng Diệp Mặc chỉ có thể đi ra khỏi đường hầm, đóng cửa phòng lại.

Xem ra vị đạo cô kia bị thương rồi, sau đó bà ta đã để lại những thứ chiếm diện tích.

Không đúng, mấy quyển sách này cũng không tốn mấy diện tích, chẳng lẽ bà ta biết rằng thứ này nếu còn giữ thì nguy hiểm, hoặc là đã có người đuổi giết bà ta?

Để lại những thứ này không nói, một cao thủ Tiên Thiên trong một ẩn môn sao có thể ở cùng chỗ với loại người như Ngụy Vĩnh Càn? Diệp Mặc thật sự là không thể nghĩ ra điều này.

Đây về căn bản là người của hai thế giới, không nói tại sao bọn họ lại ở cùng nhau, chỉ là biết nhau thôi thì cũng không dễ dàng rồi.

Cuối cùng cũng không phải là không thu hoạch được gì, mặc dù ba quyển sách này không có ích gì đối với hắn, nhưng đối với Lạc Phi va Lạc Huyên mà nói thì đều rất có ích.

Lúc này trời đã bình minh, Diệp Mặc rất nhanh dời khỏi miếu sơn thần rách nát này.

Diệp Mặc đi vào khách sạn, đẩy cửa phòng của mình, lại thấy Tô Tĩnh Văn nằm ở giường của mình.

Trong lòng hắn hơi sửng sốt, Tĩnh Văn sao có thể ngủ cạnh mình?

-A, anh đã về rồi à?

Tô Tĩnh Văn nghe tiếng cửa phòng đóng lại liển tỉnh dậy, lại nhìn thấy Diệp Mặc đang nhìn mình kì lạ, cô lập tức nhớ lại chuyện đêm qua, mặt lại đỏ lên.

Tuy nhiên cô liền giải thích rất nhanh:

-Tối hôm qua tôi định tới tìm anh tâm sự, sau lại thấy anh ra ngoài, tôi ngồi một chút liền ngủ mất, thật sự là…

Diệp Mặc giờ mới hiểu, hắn khẽ mỉm cười, nói:

-Vậy cô tiếp tục ngủ đi, tôi không buồn ngủ.

Tô Tĩnh Văn trong lòng thầm nghĩ, anh ấy giờ về rồi, mình vẫn nằm trên giường anh ấy thì có ý nghĩa gì, Diệp Mặc này đúng là.

Cô vội vàng nói:

-Trời cũng sáng rồi, em đi đây.

Nói xong vội vàng đứng lên định đi ra ngoài, lúc này mới nghĩ ra câu nói kia của mình có vấn đề, như là trời phải sáng thì mới đi vậy.

Đường Bắc Vi buổi sáng tỉnh dậy, lại không thấy Tô Tĩnh Văn đâu, cô lập tức liền gọi vài câu, nhưng không thấy Tô Tĩnh Văn trả lời.

Cô lập tức liền ra khỏi phòng, phát hiện Tô Tĩnh Văn cũng không ở bên ngoài, sớm thế này, Tĩnh Văn đi đâu vậy? Nhưng áo khoác cô ấy vẫn còn ở đây.

Đang lúc Đường Bắc Vi chuẩn bị đập cửa phòng Diệp Mặc, cửa phòng Diệp Mặc đã mở ra, Tĩnh Văn mặc đồ ngủ đi ra, cô nhìn Đường Bắc Vi đang đứng ở cửa, mỉm cười nói:

-Chào buổi sáng, Bắc Vi…

Cô nói xong câu đấy lại cảm thấy không đúng, sáng sớm mình lại đi ra từ phòng của Diệp Mặc, bị Bắc Vi nhìn thấy, cô ấy sẽ nghĩ thế nào? Sắc mặt của Tô Tĩnh Văn lập tức trở nên bất thường.

-Chị Tĩnh Văn, chị…, tối qua em với chị ngủ cùng một chỗ…

Đường Bắc Vi theo bản năng nói ra sự thật, còn chưa nghĩ được cái gì khác.

-À, Bắc Vi, không phải như em nghĩ đâu, chị, chị, là anh trai em tối qua không ở đây, chị mới ngủ ở đây…

Tô Tĩnh Văn giải thích, nghĩ một lúc lâu mới nghĩ ra tối qua Diệp Mặc không ở đây.

Nhưng lúc này Diệp Mặc cũng đi ra, đứng ở sau Tô Tĩnh Văn.

Tô Tĩnh Văn nhìn vẻ mặt kì lạ của Đường Bắc Vi, lại không biết giải thích thế nào liền vội vã chạy về phòng của mình, bắt đầu thay quần áo.

-Bắc Vi, đợi lát nữa chúng ta ăn cơm xong, anh đưa em và Tĩnh Văn về Ninh Hải.

Diệp Mặc có chút không yên tâm về Đường Bắc Vi, tuy rằng hắn khẳng định rằng lão đạo cô kia vết thương chưa thể lành, nhưng dù sao lão đạo cô này cũng có thể uy hiếp đối với Đường Bắc Vi.

-Anh à, anh đưa ra một nguyên nhân đi, em xem ra anh đưa chị Tĩnh Văn đi là có một nguyên nhân khác.

Chẳng lẽ không nhìn ra sao, anh à, anh nói cho em biết, tối qua anh và chị Tĩnh Văn…

Đường Bắc Vi hạ giọng nói.

Diệp Mặc cười khổ nói:

-Bắc Vi, lời này em ngàn vạn lần không thể nói lung tung, anh và Tĩnh Văn không có chuyện đó.

-Hừ, anh à, không phải em nói anh.

Anh đã ngủ với chị Tĩnh Văn thì anh phải có trách nhiệm.

Anh bây giờ ở Lạc Nguyệt, cưới thêm một người vợ cũng không sao cả.

Chị Tĩnh Văn xinh đẹp như vậy, chẳng lẽ vẫn không xứng anh hay sao.

Giọng nói của Đường Bắc Vi ngày một lớn hơn.

Tô Tĩnh Văn đang đứng ở cửa nghe được lời nói của Đường Bắc Vi, chỉ cảm thấy mặt mình nóng lên, Bắc Vi đang nói gì vậy? Nhưng cô lại muốn nghe xem Diệp Mặc trả lời thế nào, cho nên cho dù không mở cửa nhưng cũng dán tai vào cửa để nghe.

Diệp Mặc đổ mồ hôi, cô em gái của mình lại hung hãn đến thế này, nhưng từ trước đến giờ hắn không hề biết.

Thật đúng là hung dữ, nói thẳng ra anh trai đã ngủ với Tĩnh Văn.

Diệp Mặc sợ Tô Tĩnh Văn đi ra thì càng khó nói rõ, hoặc là sợ Tô Tĩnh Văn mặt mày khó chịu.

Hắn lập tức đưa tay ra để ngừng lời nói của Đường Bắc Vi lại:

-Được rồi, Bắc Vi, sau này không cần nói những lời như này nữa.

Làm cho người khác nghe thấy thì không hay, đợi lát nữa anh giải thích cho em sau.

-Được rồi, anh đã chịu trách nhiệm rồi thì em cũng không nói nữa.

Đường Bắc Vi gật gật đầu, dường như Diệp Mặc đã đồng ý chịu trách nhiệm.

Diệp Mặc lại không tự chủ được vỗ tay lên trán, trong lòng thầm nghĩ anh nói chịu trách nhiệm lúc nào vậy.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 594: Bản Di Chúc

Bản Di Chúc

T

hành phố Cửu Đường là thành phố lớn nhất của tỉnh Hà Đông, thậm chí còn lớn hơn cả thành phố Hà Phong.

Lúc trước Dịch Cửu Hà mua chiếc dây chuyền của hắn, lại không biết giá trị thật của chiếc dây chuyền.

Y mua một lúc ba cái, một mặt là bởi vì tình yêu đối với con gái, một mặt khác cũng không có ý định giúp đỡ Diệp Mặc, phải biết rằng trước đó Diệp Mặc trông rất nghèo túng.

Mà bây giờ hắn cũng là tiện đường đến đưa cho người nhà của Dịch Cửu Hà bức thư, cũng chỉ là thuận tiện mà thôi, với tốc độ của hắn hiện giờ thì cả nửa ngày cũng không thể trì hoãn.

Đối với việc đi Yến Kinh, Diệp Mặc đã gọi điện cho Hàn Tại Tân, sau khi biết là bởi vì chuyện tìm được “thiết kế Không quỳ”, Diệp Mặc không còn chút hứng thú nào nữa.

Không đợi Hàn Tại Tân tiếp tục khuyên bảo, hắn liền nói không có thời gian, bỏ điện thoại vào nhẫn.

Diệp Mặc đi tìm người nhà của Dịch Cửu Hà, nhưng hắn lại không biết Dịch Cửu Hà ở đâu, chỉ có thể tùy tiện hỏi một người đi đường vị trí của tập đoàn Cửu Hà.

Cũng may tập đoàn Cửu Hà rất dễ hỏi, là một trong chín công ty lớn nhất của thành phố Cửu Đường, không có ai không biết đến tập đoàn Cửu Hà.

Diệp Mặc hỏi một người đi đường xem tập đoàn Cửu Hà ở đâu.

Nhưng người bị hỏi kia lại cười mỉm rồi bổ sung một câu:

-Hôm nay đã là lần thứ ba mở phiên tòa về bản di chúc của tập đoàn Cửu Hà rồi, anh bây giờ đi tìm tập đoàn Cửu Hà cũng không thể tìm thấy người phụ trách.

-Cái gì, bản di chúc của tập đoàn Cửu Hà?

Diệp Mặc kì lạ hỏi.

Người nọ nghe xong câu hỏi của Diệp mặc, lập tức giật mình nói:

-Anh là người ở nơi khác đến đúng không, bản di chúc của tập đoàn Cửu Hà, bây giờ không một ai trong thành phố Cửu Đường không biết cả.

Chủ tịch của tập đoàn Cửu Hà mất tích, sau đó lại có người phát hiện ra di vật của ông ta.

Bởi vì Dịch Cửu Hà chết rồi, chỗ tài sản của ông ta bị tranh giành, hôm nay đã là phiên tòa lần thứ ba rồi.

Diệp Mặc kì lạ hỏi:

-Dịch Cửu Hà có vợ và con gái, tài sản của ông ta tại sao lại bị tranh giành?

-Đúng vậy, nhưng ông ta còn có hai anh trai, cha vẫn còn sống.

Đây không phải điều quan trọng nhất, điều quan trọng nhất là ông ta có một bản di chúc, trong di chúc chia tài sản rất lạ lùng.

Haha, đây là những tin chúng tôi biết được, tôi cũng chỉ là nghe tin vỉa hè.

Người này nói tới đây, thấy chiếc xe mình chờ đã đến rồi, vội vàng lên xe đi mất.

Diệp Mặc giật mình, hắn thật không ngờ tài sản của Dịch Cửu Hà đã bị tranh giành rồi.

Xem ra Dịch Cửu Hà đã đoán ra được chuyện này, chỉ có điều là không kịp để giải quyết việc này.

Còn nữa là cái chết của y cũng rất kì quái, người như y tại sao lại có thể bị hai người giết chết? Bởi vì còn rất nhiều tin tức của Dịch Cửu Hà còn chưa lộ ra, cho nên Diệp Mặc cũng chỉ là đoán mà thôi.

Diệp Mặc vừa đi qua cửa cơ quan pháp luật, hắn bỗng nhiên nghĩ ra một chuyện.

Là hai tên cướp tối qua, bọn chúng có thể giết chết Dịch Cửu Hà dễ dàng như vậy, có nghĩa là bọn chúng không hề đơn giản, hai người không đơn giản như vậy, làm sao có thể làm cho Ngụy Vĩnh Càn chạy trốn được?

Nếu bọn chúng đã cho rằng Ngụy Vĩnh Càn là một con dê béo, vậy chắc chắn cũng không thể để Ngụy Vĩnh Càn ra khỏi tầm mắt.

Lấy kinh nghiệm của bọn chúng, làm sao có thể phạm sai lầm như vậy? Hơn nữa cái miếu sơn thần cũ nát như vậy, tại sao chúng có thể khẳng định rằng Ngụy Vĩnh Càn sẽ ở đó một đêm?

Như vậy có thể nói rằng bọn chúng có một người luôn đứng ở chân núi nhìn lên đó, chỉ đến tối khi bọn chúng chưa thấy Ngụy Vĩnh Càn đi ra, bọn chúng mới chuẩn bị để lên núi động thủ.

Nhưng nếu như vậy, Ngụy Vĩnh Càn và đạo cô kia rời khỏi đó thế nào?

Trong chuyện này tuyệt đối có vấn đề, đôi nam nữ này lúc đó tinh thần bấn loạn, chỉ biết làm chuyện đó, cũng không thèm nghi ngờ Ngụy Vĩnh Càn làm sao có thể ra khỏi đó.

Nói không chừng bọn chúng cho rằng Ngụy Vĩnh Càn đã phát hiện ra bọn chúng, sau đó nhân lúc bọn chúng không chú ý đã trốn đi.

Nhưng Diệp Mặc đã từng đi đến chỗ đó, hắn biết rằng nếu Ngụy Vĩnh Càn và đạo cô kia muốn rời đi thì chỉ có cách đi theo con đường nhỏ xuống phía dưới, không còn chỗ nào có thể đi nữa.

Hơn nữa hắn lại cũng không để mắt đến một chỗ, là chỗ mà Đường Bắc Vi nói đến, nhưng lúc đó hắn cũng không phát hiện ra dấu vết của mê hồn trận, hoặc cũng có thể là lúc đó hắn chưa kịp để ý.

Không được, nhất định phải quay lại xem một chuyến, bởi vì chyện này liên quan đến một tờ giấy vàng.

Diệp Mặc nghĩ đến đây, cũng không còn tâm tư đi đến cơ quan pháp luật nữa, việc của Dịch Cửu Hà thì tìm một người giúp đỡ là được rồi nhưng chuyện đạo cô kia và chuyện trang giấy vàng thì phải tự hắn đi.

Vừa muốn rời khỏi cơ quan pháp luật thì Diệp Mặc lại phát hiện cửa chính mở ra, người ở bên trong lục tục đi ra.

Diệp Mặc liếc mắt đã nhìn thấy hai cô con gái của Dịch Cửu Hà, bọn họ đỡ tay một người phụ nữ trung niên có khuôn mặt tiều tụy.

Có vẻ người phụ nữ trung niên kia là vợ của Dịch Cửu Hà, ngoài ba người ra, bên cạnh bọn họ còn hai người đàn ông trung niên, một người có vẻ giống vợ của Dịch Cửu Hà, một người khác đeo một cặp kính, Diệp Mặc đoán chừng nếu không phải luật sư thì cũng là người làm trong cơ quan luật pháp.

Đã nhìn thấy rồi, Diệp Mặc liền đến chào hỏi.

Diệp Mặc tin rằng chuyện này của Dịch Cửu Hà, hắn tùy tiện giao phó cho một người nào đó cũng có thể giúp đỡ ông ta, không cần phải phí thời gian của mình.

-Anh là người đã bán pháp khí cho chúng tôi…

Cô gái lớn nhìn thấy Diệp Mặc đi tới, liền vui mừng hỏi.

Diệp Mặc khẽ mỉm cười, gật đầu nói:

-Xin chào, tôi chính là người lần trước đã bán pháp khí cho cô, cũng là bạn của bố cô, Dịch Cửu Hà.

Tôi tên là Diệp Mặc, lần này đi qua thành phố Cửu Đường, tiện thể đi qua đây.

-Cha tôi đã qua đời…

Mắt cô gái đang nói chuyện bỗng đỏ lên.

Diệp Mặc gật gật đầu nói:

-Tôi cũng đã được nghe nói, các cô yên tâm, chuyện này tôi sẽ giúp các cô.

-Hừ, ông có thể giúp được chúng tôi sao? Nói nghe hay như hát vậy.

Người đàn ông đeo kính kia hừ lạnh một tiếng, rõ ràng là không hài lòng với câu nói của Diệp Mặc.

Diệp Mặc đánh giá một chút người đàn ông đeo kính này, trong lòng cảm thấy rất kì lạ, cứ cho là mình không thể giúp, nhưng hắn là bạn của Dịch Cửu Hà, không thể dùng những lời như này để nói với hắn được, tên này là ai vậy.

-Nghiên Nghiên, vị này là…

Người phụ nữ trung niên có chút nghi hoặc nhìn Diệp Mặc, sau đó quay ra hỏi cô con gái lớn.

-Mẹ à, lần trước con cùng chị và cả cha nữa cùng đi đến hội chợ giao lưu pháp khí Lạc Thương, ở đó người đã bán chiếc dây chuyền cho chúng con chính là anh ấy.

Một cô con gái khác chủ động trả lời.

Nói xong, cô gái kia còn đến chào hỏi Diệp Mặc.

Diệp Mặc lúc này đã phát hiện ra người phụ nữ trung niên kia trên cổ có đeo một chiếc dây chuyền, trong lòng ngầm hiểu Dịch Cửu Hà đã đưa chiếc dây chuyền của mình cho vợ.

Đây quả là một người đàn ông coi trọng gia đình, Diệp Mặc trong lòng thầm nghĩ vậy.

-Xin chào, Cửu Hà, ông ấy đã…

Người phụ nữ này chỉ nói được một câu, sau đó không làm thế nào để nói tiếp được nữa.

-Em dâu, cô là một người phụ nữ thì hiểu được chuyện gì, tài sản của nhà họ Dịch cô nhất định phải đưa cho người họ Lỗ kia sao, chúng tôi đã nói rằng sau này cô và hai đứa con gái sẽ không phải lo cơm áo, nhưng cô lại không để tâm đến người cùng nhà, đem chuyện của chúng tôi nói ra trước pháp luật.

Kết quả là sao? Cô cho rằng Cửu Hà cũng như cô sao, không biết mình họ Dịch hay sao…

Một người đàn ông trung niên đang đi cùng với mấy người bên pháp luật, nhìn thấy người phụ nữ này, liền không hài lòng nói một câu.

-Ông đúng là không biết xấu hổ…

Nghiên Nghiên vốn định nói vài câu với Diệp Mặc, nhưng nhìn thấy người đàn ông này, liền tức giận nói.

Người đàn ông trung niên kia hừ lạnh một tiếng:

-Không coi già trẻ ra gì, nếu không phải nhờ Cửu Hà, tôi đã sớm đuổi ba người chúng mày ra khỏi Cửu Đường từ lâu rồi.

Còn muốn tranh giành tài sản của Dịch gia hay sao, khốn khiếp…

-Chị à, đừng nói nữa…

Cô gái nhỏ hơn liền kéo tay Nghiên Nghiên.

-Sao vậy, tài sản của Cửu Hà bị người khác chiếm hay sao?

Diệp Mặc cau mày hỏi một câu, trong lòng nghĩ, xem ra phiên tòa này sắp kết thúc rồi.

Dường như vợ và con gái của Dịch Cửu Hà không có lợi rồi.

Vợ của Dịch Cửu Hà thở dài, cúi đầu không nói gì.

Nhưng một người đàn ông trung niên đứng ở sau bà đã nói:

-Tuy rằng phiên tòa chưa kết thúc, nhưng kết quả cũng không có gì khác.

Tài sản của Cửu Hà, Tiểu Điệp và Nghiên Nghiên một chút cũng không được rồi.

-Cửu Hà nói ông ấy có một bản di chúc đấy, mấy người có biết không?

Diệp Mặc kì quái hỏi, trong lòng có chút phẫn nộ.

Không cần nói là có di chúc, cho dù là không có di chúc, tài sản của Dịch Cửu Hà cũng không thể không có chút nào cho vợ con.

-Chú Quân Sơn cũng đã mất tuần trước rồi, di chúc trong tay chú ấy là, là…

Tiểu Điệp, em gái của Nghiên Nghiên nói hai câu là, là… Theo bản năng nhìn thoáng qua mấy người đứng bên cạnh, chung quy không dám nói rằng bản di chúc ấy là giả.

-Thật là đen tối, lại có loại chuyện như này.

Diệp Mặc lắc lắc đầu, Lạc Nguyệt của mình sẽ không thể có chuyện này xảy ra, việc Quân Sơn qua đời chắc chắn là có liên quan đến bản di chúc này.

-Mày là ai, ở đây không có việc của mày, mau cút ra khỏi Cửu Đường.

Người đàn ông trung niên bị Nghiên Nghiên mắng nghe xong lời của Diệp Mặc, lập tức sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng nói với Diệp Mặc.

Nói xong y lạnh lùng nhìn thoáng qua Nghiên Nghiên, một ánh mắt nghiêm nghị lóe lên.

Vợ của Dịch Cửu Hà vội vàng ngăn Diệp Mặc lại, nói:

-Anh đã là bạn của Cửu Hà, chúng ta trở về rồi nói chuyện sau.

Đi thôi, Tiểu Điệp, Nghiên Nghiên…

-Hừ, một người đàn bà không chuẩn mực…

Người đàn ông trung niên kia hừ lạnh nói.

Diệp Mặc đã sớm thấy phiền phức mà người đàn ông này vẫn cứ lải nhải, hắn nhấc chân đá một cước, làm cho người đàn ông này bị đá ra xa mấy mét, đập vào bậc thang bằng xi măng, đầu của người này lập tức bị chảy máu.

Thấy cảnh tượng này, những người xung quanh lập tức ngây ngẩn, người đàn ông trẻ tuổi này lại dám hành hung người khác ở ngay cửa cơ quan luật pháp.

Rất nhanh đã có người phản ứng lại, lập tức liền xông tới.

-Chánh án Trần, Lỗ Linh lại dám kêu người đi đánh người ở tòa án…

Đám người chuẩn bị vây đánh Diệp Mặc bị một người đàn ông khác ngăn lại.

Y không những ngăn cản những người chuẩn bị đánh Diệp Mặc, mà cũng ngăn người đàn ông bị Diệp Mặc đánh kia đứng lên.

Bởi vì y đã nhìn thấy chánh án của tòa án đi ra liền tranh thủ thời cơ này.

Thấy chánh ánh Trần đi ra, cô gái tên Tiểu Điệp vội chạy đến bên Diệp Mặc, thấp giọng nói:

-Anh Diệp Mặc, anh mau đi đi, nếu bị những người này bắt thì anh đi tù là chắc chắn rồi.

Người bị anh đá vừa nãy là bác hai của em, Dịch Trú, người gọi chánh án là bác cả Dịch Tề Hải.

Vị chánh án kia và bọn họ cùng hội cùng thuyền, bản di chúc của cha em rõ ràng là giả mạo, nhưng bọn họ cứ cho rằng là thật.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 595: Bạo Lực Quá

Bạo Lực Quá

X

ảy ra chuyện gì thế này…Chỉ có điều ông ta mới nói được nửa câu thì lập tức dừng lại.

Ông ta há hốc miệng, thậm chí đến chiếc túi trong tay rơi xuống đất mà cũng không hay biết.

– Chánh án Trần, em trai tôi bị người ta ẩu đả ngay trước cửa tòa án, không ngờ còn có những chuyện như thế này.

Nếu như kẻ đánh người không bị…

Dịch Tề Hải cũng dừng câu nói của mình, anh ta cũng sững sờ nhìn chánh án Trần ban nãy còn ưỡn ngực sải bước.

Chánh án Trần dường như không nhìn thấy túi của mình bị rơi dưới đất, ông ta vội vàng chạy đến trước mặt Diệp Mặc, khom người cẩn thận nới:

– Mặc thiếu gia, không ngờ anh lại đến thành phố Cửu Đường, thật là…

– Ông là ai?

Diệp Mặc nhìn người đàn ông trước mặt hỏi, hắn đã từng nhìn thấy người này, lúc đầu khi giúp Thi Tu, Ngô Trạch mời khách tại Ngô Đồng hội quán.

Người này là bạn của Ngô Trạch, chắc hẳn là một viên quan ở Yến Kinh, không ngờ bây giờ lại chạy tới thành phố Cửu Đường làm chánh án tòa án nhân dân cấp trung.

Người đàn ông vội vàng cẩn thận nói:

– Mặc thiếu gia, tôi là bạn của Ngô Trạch, tên tôi là Trần Xương Huy, hiện tại tôi được điều tới làm chánh án tòa án nhân dân cấp trung của thành phố Cửu Đường.

Lần trước thật may mắn cho tôi được dùng cơm cùng Mặc thiếu gia…

Diệp Mặc gật gật đầu:

– Nói như vậy thì vụ án về di chúc của Dịch Cửu Hà là do ông phụ trách?

– Vâng, đúng vậy, tôi biết vụ án này, nhưng người phụ trách lại là một vị quan tòa khác…

Trần Xương Huy vội vàng cẩn thận nói, trong lòng ông ta tự cảm thấy hơi bất an, không ngờ Dịch Cửu Hà lại có hậu thuẫn lợi hại như vậy.

Tình hình vụ án này ông ta đã nắm quá rõ rồi, ông ta nói ra thì cũng chỉ là một kẻ đồng lõa mà thôi.

– Nói như vậy, vụ án này bị người khác nhúng tay vào, di chúc của Dịch Cửu Hà bị người khác thay đổi?

Lời nói của Diệp Mặc khiến tất cả những người xung quanh đều kinh hồn bạt vía, ở đâu mà lại có kiểu hỏi chánh án như vậy, mà nếu có hỏi thì cũng phải tìm chỗ nào không có người để hỏi chứ!

– Cái này… cái này…

Trần Xương Huy mồ hôi lạnh ướt đẫm trán, ông ta biết chỉ cần ông ta trả lời có thì kiếp này của ông ta xong rồi, nếu như ông ta nói dối không phải vậy rơi vào trong tay của Diệp Mặc, ông ta cũng ngay lập tức coi như xong.

– Ba giây mà không trả lời thì ông không cần trả lời nữa đâu.

Tiếng Diệp Mặc lạnh lùng vang lên.

Trần Xương Huy trong lòng bủn rủn, ông ta biết rằng bản thân mình trả lời rồi thì cùng lắm là mất chức mà thôi, so với cái mạng nhỏ của ông ta thì ông ta không dám nói dối.

Khâu gia thì to lớn thật, nhưng trong tay của Mặc thiếu gia trước mặt đây thì gia chủ Khâu Trung Hành đã đích thân đến xin lỗi khi trong khi là Diệp Mặc đánh người nhà họ Khâu.

Lý Thu Dương của nhà họ Lý ở Yến Kinh chỉ cần nói một câu có thể làm kinh động đến cả giám đốc Sở, nhưng đằng sau Diệp Mặc, thậm chí còn không dám thở mạnh.

Còn nhà họ Tống thì từ lâu đã biến mất ở Yến Kinh rồi, nếu ông ta không muốn chết thì phải nói thật thôi.

– Đúng, đúng ạ, di chúc đó là giả.

Dịch Tề Hải cùng với người khác đã hãm hại Lỗ Linh và con gái của cô ấy, bịa đặt nên bản di chúc giả…

Trần Xương Huy biết không thể chơi được trò bịp bợm gì trước mặt Mặc thiếu gia này.

– Khốn kiếp, biết là giả mà còn dám vì tình riêng là làm chuyện bất hợp pháp… Bốp!

Diệp Mặc lại bạt tai ông ta, Trần Xương Huy bị đánh lăn lông lốc hai vòng, lùi xa mấy mét ngã đè lên người Dịch Trú.

Người xung quanh đều vô cùng bối rối, người mà chánh án Trần Xương Huy gọi là Mặc thiếu gia này rốt cuộc là ai, sao lại có sức mạnh ghê gớm như vậy.

Đánh người ngay trước cửa tòa án, chánh án tòa án lên tiếng hỏi thăm trước mà hắn lại đánh chánh án bắn tuốt ra xa.

Người khác mặc dù không nghe thấy câu nói của Diệp Mặc, nhưng mấy người Dịch Tề Hải, Lỗ Linh đều nghe rõ mồn một.

Chánh án tòa án trước mặt Diệp Mặc ngay cả đến nói dối cũng không dám, đã nói ra sự thật, chẳng khác nào phản bội lại chính mình.

Dịch Tề Hải đột nhiên cảm thấy rét run, anh ta đã hiểu rằng tên Mặc thiếu gia này tuyệt đối không hề tầm thường.

Vụ án này nếu không được làm sáng tỏ thì tên Mặc thiếu gia này rất có khả năng làm tới cùng.

Bây giờ không rõ tên Mặc thiếu gia trước mặt này là người ra sao, anh ta nhất định không để hắn đứng về phe của Lỗ Linh.

Ít nhất lúc này phải nắm chắc hắn, sau đó làm rõ mọi chuyện rồi phản công sau.

Kẻ có thể đánh Trần Xương Huy trước mặt mọi người thì lai lịch chắc chắn không tầm thường.

Nghĩ đến đây Dịch Tề Hải lập tức đi đến trước mặt Diệp Mặc, rút ra một điếu thuốc lá thơm, còn chưa kịp nói lời nào thì đã bị Diệp Mặc đá một cước bắn ra xa, ngã nhào sang một bên, điếu thuốc lá thơm còn chưa kịp đưa cho hắn.

Thật quá bạo lực, người xung quanh nhìn thấy cảnh này đã biết được lai lịch của người thanh niên này không tầm thường, dường như còn đang giúp phe nguyên cáo.

Điều khiến người ta càng thêm phần kinh ngạc là vị chánh án Trần Xương Huy vừa bị bạt tai sau khi bò dậy liền lau lau vệt máu ở khóe miệng lại chạy đến trước mặt Diệp Mặc, cúi đầu chịu đánh tiếp.

Hai viên cảnh sát ban đầu nhìn thấy cảnh Diệp Mặc đánh vị chánh án giờ lại nhìn thấy cảnh chánh án Trần Xương Huy tiến đến phía trước Diệp Mặc thì lập tức tiến lại định ngăn chặn Diệp Mặc.

– Mặc thiếu gia, ngài cứ tùy ý xử lý…

Trần Xương Huy cố gắng để giọng của mình trở nên bình tĩnh hơn, ông ta vô cùng giận bản thân mình trước khi mở phiên tòa xử vụ án này không điều tra tỉ mỉ.

Không ngờ Cửu Hà còn có một người bạn là Diệp Mặc.

Nếu biết được Cửu Đường có chuyện như thế thì ông ta thà không cần thăng chức ở nơi khác, thà rằng chỉ cần làm cán bộ cấp Cục trưởng ở Yến Kinh mà thôi.

– Vụ án này phải thẩm tra xử lý lại một lần nữa, đem những kẻ làm giả di chúc tống vào tù hết.

Tôi không có thời gian ở lại Cửu Đường, nhưng tôi sẽ quay lại để xem xét, nếu như sau khi tôi quay lại, ông làm không vừa ý tôi thì đừng trách tôi không khách khí.

Diệp Mặc lạnh lùng nói.

Trần Xương Huy thở phào, ông ta vội vàng nói:

– Vâng, vâng, tôi nhất định xử lý tốt vụ án đó, nhất định sẽ điều tra xử lý công bằng…

Dường như còn muốn nói điều gì nhưng Trần Xương Huy do dự một lát rồi cuối cùng không nói ra nữa.

Hai cô con gái của Lỗ Linh và hai người đàn ông trung niên đã hoàn toàn trở nên ngơ ngẩn, đã từng chứng kiến những sức mạnh ghê gớm, nhưng sức mạnh kinh khủng như của Diệp Mặc thì chưa từng thấy bao giờ.

Vợ của Dịch Cửu Hà – Lỗ Linh đã kịp phản ứng lại, cô hiểu rằng người bạn của chồng mình không hề đơn giản, không biết chừng hắn có thể lật lại vụ án này.

Trong lòng cô cảm kích đến mức có phần run rẩy, đây là lần đầu tiên cô thấy cảm động như vậy kể từ khi chồng cô qua đời, ba người bọn họ tồn tại chẳng khác nào quả bóng trong chân của nhà họ Dịch, bọn chúng muốn đá ba người họ đến Cửu Đường, cuối cùng không cho dù chỉ là một đồng một cắc.

Cô đã nhìn thấy sự bối rối của Trần Xương Huy, vụ án này đã qua rất lâu rồi, thêm vào đó cô sống ở thành phố Cửu Đường, chỉ thoáng nghĩ là lập tức hiểu vì sao mà Trần Xương Huy do dự.

Lỗ Linh cũng chạy tới, cô run run khẽ nói:

– Cha của chị dâu thứ hai của Cửu Hà là Bí thư Đảng ủy Công an ở thành phố Cửu Đường, tôi nghĩ…

Diệp Mặc vừa nghe liền hiểu ra, Trần Xương Huy do dự là vì sợ bản thân ông ta không vượt mặt được ngài Bí thư Đảng ủy Công an, dù sao thì ông ta cũng mới chỉ được điều tới nơi này chưa lâu.

Hơn nữa hắn còn nói rằng sẽ đi, nếu như hắn không đi thì Trần Xương Huy chắc chắn sẽ chẳng hề để mắt tới việc lật lại vụ án, nhưng nếu một khi hắn đi thì Trần Xương Huy sợ rằng một mình ông ta không thể làm nên chuyện, nhưng ông ta lại không dám nói ra điều đó trước mặt Diệp Mặc.

– Tôi tìm người đến giúp!

Diệp Mặc lại rút điện thoại ra, nghĩ một lát rồi gọi điện thoại cho Lý Xuân Sinh, hắn cũng không quen biết nhiều công chức.

Lý Xuân Sinh cũng coi như là quen biết, hơn nữa Lý Xuân Sinh lại ở thành phố Hà Phong trực thuộc tỉnh Hà Đông, đến Cửu Đường giúp đỡ chắc hẳn là không có vấn đề gì.

Dạo này sự nghiệp của Lý Xuân Sinh thuận buồm xuôi gió, anh ta vốn chỉ dựa vào năng lực của bản thân mà thăng quan tiến chức được như thế cũng coi như khá nhanh rồi, nhưng bởi vì không có hậu thuẫn nên rất nhiều công lao của anh ta phải chia sẻ với người khác một phần, cho đến tận sau khi anh ta quen biết với Diệp Mặc và được sự giúp đỡ của nhà họ Lý, lại làm được một chuyện lớn ở Hà Phong nên trong một thời gian ngắn anh ta lại được thăng chức.

Lý Xuân Sinh bây giờ đã là Bí thư thành ủy Hà Phong, ủy viên tỉnh ủy Hà Đông, Phó bí thư Đảng ủy Công an tỉnh Hà Đông.

Tín hiệu này đã cho thấy rõ ràng rằng vị trí tiếp theo của anh ta sẽ là Bí thư Đảng ủy Công an tỉnh Hà Đông.

Một người làm quan đã lên được đến nấc thang này thì muốn không thuận buồn xuôi gió cũng chẳng thể được.

Người xem trọng Lý Xuân Sinh không phải chỉ có một vài, mà toàn bộ người trong tỉnh ủy Hà Đông đều biết Lý Xuân Sinh sau này mới là nhân vật chính của tỉnh Hà Đông.

Lý Xuân Sinh vươn lên như một tên lửa, anh ta cùng đám người ủy viên thường vụ vừa mới kết thúc cuộc họp cùng nhau đi ăn.

Nói chính xác thì bữa ăn này cũng coi như lời chúc mừng Lý Xuân Sinh chính thức gia nhập tỉnh ủy.

Vừa lúc đó thì Lý Xuân Sinh nhận được điện thoại.

Người có thể gọi điện thoại riêng cho Lý Xuân Sinh thì ngoại trừ người nhà của anh ta thì chỉ có một vài vị lãnh đạo mà thôi.

Nhưng điều khiến cho mọi người đều phải kinh ngạc là sau khi Lý Xuân Sinh nhận được điện thoại thì lập tức đứng dậy, vẻ mặt hết sức kính cẩn.

Lập tức có người âm thầm đoán già đoán non, người gọi điện thoại rốt cuộc là ai.

Ngoại trừ các vị lãnh đạo ở Yến Kinh thì còn có ai có thể khiến cho Lý Xuân Sinh kính cẩn như thế? Tất cả các lãnh đạo đứng đầu của Hà Đông đều ở đây, như vậy không thể nào là người gọi điện cho anh ta.

– Vâng, vâng…

Lý Xuân Sinh nghe điện thoại mà chỉ nói vâng mấy lần rồi dập máy.

Đối với kiểu gọi điện như thế này thì hầu hết không phải là hỏi thăm.

Nhưng Lý Xuân Sinh lập tức lên tiếng:

– Ban nãy có người gọi điện thoại cho tôi, tố cáo về một vụ án về một bức di chúc ở thành phố Cửu Đường.

Có kẻ vì muốn chiếm đoạt tài sản đã sửa chữa di chúc, nhưng Tòa án nhân dân cấp trung lại cấu kết với những kẻ đó để hãm hại nguyên cáo, chuyện này đích thân tôi phải đến thành phố Cửu Đường một chuyến…

Cái gì? Chỉ vì một vụ án di chúc nhỏ bé mà Lý Xuân Sinh – một vị quan to, Giám đốc Sở phải đích thân đi một chuyến hay sao? Vụ án này rốt cuộc có liên quan tới ai, tại sao lại to tát như vậy?

Nhìn Lý Xuân Sinh xin lỗi mấy câu rồi vội vã rời khỏi khách sạn, tất cả mọi người ở đó đều ngạc nhiên.

Bỏ qua cơ hội được nói chuyện với nhiều lãnh đạo cấp tỉnh như thế này chỉ vì một vụ án di chúc nhỏ bé ở Cửu Đường, nếu như không phải mọi người đều quen với tính cách hết lòng vì người khác của Lý Xuân Sinh thì người ta còn cho rằng anh ta bị điên.

Diệp Mặc ngắt điện thoại, nhìn người đàn ông đeo kính nói với Lỗ Linh:

– Người này là ai?

Lỗ Linh vẫn đang ở trong tâm trạng cảm kích vội vàng nói:

– À, tôi xin giới thiệu, anh ta là luật sư mà chúng tôi mời tới – Vương Ích.

Còn đây là anh trai tôi Lỗ Mang…

Diệp Mặc gật đầu nói:

– Tôi nghi ngờ vị luật sự này của cô có chút vấn đề, Trần Xương Huy, ông thử kiểm tra xem lai lịch của người này có trong sạch không.

– Vâng, Mặc thiếu gia.

Trần Xương Huy nghe thấy Diệp Mặc gọi điện thoại cho Lý Xuân Sinh, mặc dù Diệp Mặc không biết Lý Xuân Sinh được thăng chức, nhưng ông ta thì lại biết quá rõ, bởi vậy mà nói năng càng cẩn thận hơn.

Người đàn ông trung niên đeo kính nghe thấy lời nói của Diệp Mặc, sắc mặt ngay lập tức trở nên rất khó coi, nhưng ông ta không dám nói điều gì, Diệp Mặc còn dám cho cả Trần Xương Huy ăn bạt tai thì ông ta là cái gì chứ?

Diệp Mặc giao lại sự việc cho Lý Xuân Sinh rồi mới thấy yên tâm.

Hắn tin chuyện nhỏ như thế này Lý Xuân Sinh nhất định sẽ giải quyết ổn thỏa.

Việc đầu tiên sau khi hắn rời khỏi Cửu Đường là lại đến miếu sơn thần.

Lần này Diệp Mặc kiểm tra cẩn thận bên ngoài miếu, quả nhiên có một chút dấu tích trận pháp, có điều bây giờ đã được dỡ bỏ rồi.

Lần đầu tiên đến đây, vì cái phòng dưới mặt đất đó mà Diệp Mặc quên không xem xét trận pháp bên ngoài, cũng không biết chuyện trận pháp này đã bị dỡ bỏ từ khi nào.

Diệp Mặc lại đi vào căn phòng dưới mặt đất, sau khi hắn bước vào căn phòng thì lập tức hiểu ra lần đầu hắn đến quả nhiên đã bỏ qua một số chi tiết rất quan trọng.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 6 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box