- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
- Tập 116 : Lực Lượng Thâm Hậu, Chuẩn Bị Di Chuyển (c576-c580)
[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 116 : Lực Lượng Thâm Hậu, Chuẩn Bị Di Chuyển (c576-c580)
❮ sautiếp ❯Chương 576: Lực Lượng Thâm Hậu, Chuẩn Bị Di Chuyển
Lực Lượng Thâm Hậu, Chuẩn Bị Di Chuyển
T
hành phố Kinh gần Vladivostok của Nga, cũng cách phía Bắc Triều Tiên không xa, thuộc vùng biên giới của Trung Quốc dù không phải là mùa đông nhưng có rất nhiều băng tuyết đóng lại thành núi cao huống chi là vừa mới qua tết âm lịch truyền thống của Trung Quốc.
Tuy mới chỉ là đầu tháng ba mùa xuân nhưng thành phố Kinh vẫn đầy những bông tuyết rơi xuống, phần lớn những người dân thành phố Kinh lúc này đều chỉ ngồi trong nhà sưởi ấm hoặc mở điều hoa rồi ngồi xem ti vi.
Núi Nga Mi là nơi cao nhất của thành phố Kinh.
Tuy nó và núi Nga Mi ở Tứ Xuyên cùng tên với nhau nhưng thực ra lại khác nhau.
Hàng năm núi Nga Mi đầy tuyết phủ, ngoài các nơi khác và cùng thời gian đặc thù ra thì về cơ bản không nhìn thấy màu xanh.
Mà lúc này, tại một thôn trang của núi Nga Mi của thành phố Kinh lại có một người con gái trẻ tiều tụy đang vất vả trên đường.
Nhìn dáng vẻ cô khó nhọc như vậy là đang muốn đi vào đâu đó trong thôn trang nghỉ ngơi một chút Nhưng cái bụng dưới khiến cô đi lại có chút vất vả.
Đôi chân của cô rõ ràng là không còn chút sức lực gì cả.
Cuối cùng cô không cẩn thận, dẫm phải một hòn đá băng tuyết tích tụ lâu ngày nên bị trơn mà ngã xuống đất.
Lúc ngã trên mặt đất, cô lấy tay để bảo vệ cho bụng của mình.
Muốn cố gắng đứng lên nhưng cô lại thất bại một lần nữa.
Tuyết càng rơi càng lớn, trên cái con đường nhỏ như thế này không nhìn thấy một bóng người, chỉ có một người con gái đang bị ngã bên đường.
– Ôi, sao lại cón một người ngã trên tuyết như thế này chứ.
Một đạo cô mang theo một chiếc túi rất to nhưng lại đi rất nhanh trên con đường đầy tuyết.
Cô nhìn thấy người con gái nằm trên đất liền vội dang tay nâng cô dậy.
Nhìn thoáng qua người con gái mà mình đang nâng, cô kinh ngạc thốt lên một câu:
– Một cô gái thật thanh tú, không phải là người bản địa.
Á, hình như còn mang bầu? Không phải, cô ta còn tu luyện cổ võ nữa, chỉ là bị thương nghiêm trọng thôi.
Không kịp xem tỉ mỉ vết thương của người con gái đó, người đạo cô này mau chóng ôm cô vào trong lòng, lại vác cái bao to kia lên người, đi nhanh theo dọc núi Nga Mi.
Tốc độ còn nhanh gấp ba lần lúc trước.
Nhưng hôm nay, Diệp Mặc không thể tập trung trí lực lại.
Hắn cứ cảm thấy có cái gì đó bực bội và bất an.
Diệp Mặc đứng lên, kiểm tra lại một chút tu vi, đã luyện được tới trung kỳ tầng năm rồi.
Có thể tiến thêm được một chút nữa rồi nên hắn thấy rất hài lòng.
Diệp Mặc vừa ra ngoài đám người Hư Nguyệt Hoa và Hứa Bình đi tới rất nhanh.
Ninh Khinh Tuyết đi đầu tiên đến bên cạnh Diệp Mặc.
Lần trước sau khi Diệp Mặc trở về đem đồ giao cho Hư Nguyệt Hoa liền đóng cửa cho nên ngay cả Ninh Khinh Tuyết cũng không nói được mấy câu.
Nếu Ninh Khinh Tuyết qua đầu tiên thì trong lòng Diệp Mặc dần tĩnh lại một chút.
Có lẽ là rất nhớ thương nàng.
Tuy trên thực tế Lạc Nguyệt là do Ninh Khinh Tuyết và Hư Nguyệt Hoa cùng quản lý nhưng bây giờ, khi Diệp Mặc đi ra, đám người Hư Nguyệt Hoa vẫn phải báo cáo với hắn một chút.
Lương Tuấn, Lục Na còn có Ân Tư, Ân Gia, La Đông Thanh và những người khác đều đã đến Lạc Nguyệt, hơn nữa Diệp Tử Phong cũng đã tới.
Nhưng trong Diệp gia thì chỉ có Diệp Tử Phong và Diệp Lăng qua, những người còn lại thì đều không tới.
Điều này khiến Diệp Mặc lấy làm lạ.
Hắn nhìn Diệp Tử Phong đầu tiên rồi hỏi:
– Tử Phong, sao em lại đến đây.
Em đến đây thì Diệp Gia ở Yến Kinh sẽ làm thế nào?
– Anh, chúng ta là anh em.
Em biết ông nội nói cũng đúng nhưng bây giờ, khi Lạc Nguyệt gặp khó khăn, em lại trốn ở Yến Kinh.
Chờ Lạc Nguyệt qua khó khăn em lại quay về.
Như thế thì sao coi là anh em được chứ.
Anh em thì phải cùng chung hoạn nạn chứ không phải chỉ cùng hưởng phúc.
Ngay cả Diệp Lăng cũng biết đường tới đây thì sao em lại có thể lui lại phía sau được chứ.
Lời nói của Diệp Tử Phong khiến Diệp Mặc cảm động vô cùng tuy hắn biết hắn và Diệp Tử Phong không có quan hệ máu mủ nhưng trong lòng hắn đã coi Diệp Tử Phong như anh em ruột rồi.
Sau đó toàn bộ quản lý của Lạc Nguyệt đều đi tới đại sảnh họp bàn tình hình của công ty dược Lạc Nguyệt.
Tất cả năng lực tự bảo vệ của Lạc Nguyệt tự chuẩn bị cho tới lúc này và sự chịu đựng của người dân đã tới cực điểm rồi.
Bởi vì Diệp Mặc rất ít khi tham dự họp trong đây cho nên Hư Nguyệt Hoa và những người khác đã phát triển mạnh mẽ kế hoạch mua vũ khí dự trữ cho Lạc Nguyệt, sau đó phát triển hệ thống phòng ngự trên không và hệ thống tấn công trên biển.
Lạc Nguyệt có tiền.
Mấy xưởng làm thuốc đã bắt đầu thu thập tất cả các loại tiền.
Một lượng tài chính lớn chảy vào Lạc Nguyệt.
Nhưng điều khiến mọi người ngạc nhiên là sao dược phẩm Lạc Nguyệt phát triển lớn thế nào, lời bao nhiêu là tiền, sao không lên sàn giao dịch.
Nếu muốn mua sản phẩm Lạc Nguyệt, thì được thôi, nh muốn mua cổ phiếu của Lạc Nguyệt thì chắc không có cửa.
Vì Lạc Nguyệt có tiền nên về cơ bản có thể thu mua vũ khí đạn dược, bắt đầu tìm kiếm đạn dược của các cường quốc hợp tác mà những loại vũ khí này cứ có tiền là sẽ ùn ùn đổ về.
Nhưng không phải là vũ khí nào Lạc Nguyệt cũng đều đã mua, đầu tiên cần phải thừa nhận Lạc Nguyệt là một chính phủ độc lập, sau đó mới có thể đàm phán giao dịch.
Điều đầu tiên này của Lạc Nguyệt khiến phần lớn các nước vũ khí đạn dược phải dừng lại.
Mỹ, Nga, Đức, Pháp, Anh đều là những cường quốc vũ khí.
Nước Mỹ không thể thừa nhận sự độc lập của Lạc Nguyệt, càng không có khả năng bán ra vũ khí đạn dược cho Lạc Nguyệt.
Họ chỉ có điều là làm cho Lạc Nguyệt phát triển, chờ đợi dược phẩm Lạc Nguyệt sinh sôi nảy nở chứ sao có thể cấp cho Lạc Nguyệt vũ khí đạn dược để sau này lại quay ra đánh họ được chứ.
Đức, Pháp, Anh lại là thành viên của NATO.
Bọn họ cũng biết suy nghĩ của nước Mỹ.
Tuy rất muốn kiếm được số tiền này nhưng cũng không thể tùy tiện qua mặt của bề trên được.
Nhưng nước Nga thì không cho như vậy.
Lúc đầu khi nước Nga còn là Liên Xô, bọn họ không theo nước Mỹ.
Khi quân lính chiến đấu bị thu, thì dùng vũ khí hạt nhân để áp chế người Mỹ không dám nhúc nhích.
Bây giờ tuy trên lĩnh vực quân sự, Nga không còn dám liều lĩnh nữa, nhưng lại phát triển toàn diện.
Có thể nói là khả năng chiến đấu không hề giảm sút.
Trong khi Đức và Anh còn đang chần chừ thì họ không hề do dự công nhận sự độc lập của Lạc Nguyệt, sau đó đem vũ khí bán cho Lạc Nguyệt.
Nước Đức nhìn lượng lớn Euro tiến vào Nga thì đứng ngồi không yên.
Bọn họ không thể tưởng tượng được rằng Lạc Nguyệt nhỏ bé lại có năng lực lớn như vậy.
Vũ khí cứ từng đợt ào ào tràn về, nhưng việc công nhận sự độc lập của Lạc Nguyệt thì với họ mà nói cũng có chút khó khăn.
Nước Mỹ liền lập tức đứng ra khiển trách nước Nga.
Bọn họ cho rằng Nga làm cho thế giới trở lên không hài hòa.
Nhưng Nga mau chóng phản bác.
Bán vũ khí lớn nhất thế giới là nước Mỹ.
Mọi người chỉ trích Nga thế còn Mỹ thì sao?
Nước Mỹ thì có những khó khăn không thể nói ra được.
Nếu nói trước khi Nga bán vũ khí cho Lạc Nguyệt thì họ là đệ nhất buôn bán vũ khí.
Nhưng bây giờ thì chắc chắn không phải.
Lượng vũ khí đạn dược Lạc Nguyệt yêu cầu lớn hơn nhiều so với sự phỏng đoán của mọi người.
Thậm chí còn vượt xa ý nghĩ của tất cả.
– Anh, chúng ta bây giờ đã có vũ khí hạt nhân kiểu mới.
Uy lực bùng nổ chúng ra đã bắt chước rồi, chắc chắn sẽ không có quốc gia nào sánh bằng.
Hơn nữa hệ thống tên lửa đạn đạo có thể tự do mà tiến vào châu Mỹ, thậm chí ta còn có thể đem tên lửa có đầu đạn hạt nhân vào tận bàn ăn của chúng.
Diệp Tinh đắc ý nói.
Anh ta là có lý do đắc ý của riêng mình.
Ban đầu tài chính sung túc nhưng nhân lực lại không đủ.
Diệp Mặc bỗng mang về một đội ngũ hàng trăm chuyên gia, thậm chí những tài liệu khoa học mới nhất.
Hắn không tạo ra một chút thành tích mà thực sự là rất nhiều.
Diệp Mặc gật gật đầu, hắn rất hài lòng.
Đối với năng lực của Diệp Tinh hắn rất tin tưởng.
Những thứ kia chỉ nhìn qua tư liệu thôi đã biết là những người bình thường khó có thể làm ra được kể cả là người nước Mỹ.
– Diệp Tinh nói không sai.
Thực ra thu hoạch lớn nhất của chúng ra là động cơ phản ứng hạt nhân.
Tôi khẳng định rằng với tính năng tuyệt đối này chúng ta có thể vượt qua tất cả.
Chỉ là vì chúng ra có ngành sản xuất hơi kém.
Nếu không phải là lần trước chú có thể mang về vài cỗ máy và hệ thống máy tính lớn thì động cơ này của chúng ta hoàn toàn không có tác dụng gì.
Hứa Bình gật đầu nói.
– Nga cấp cho chúng ra những thứ không được tốt lắm thì tốt nhất chúng ta hãy tự làm ra những loại mới.
Chỉ cần cho tôi thời gian ba năm, tôi chắc chắn rằng Lạc Nguyệt sẽ trở thành trung tâm khoa học kỹ thuật lớn nhất thế giới.
Diệp Tinh ngạo nghễ nói.
– Phát triển vũ khí đạn dược chỉ là một biện pháp, không phải là mục đích.
Vũ khí đạn dược tuy kiếm được nhiều tiền nhưng chúng ta còn phải tìm kiếm rất nhiều thứ.
Hiện tại số nhân khẩu của Lạc Nguyệt còn qua ít.
Tới khi chúng ta có mấy trăm vạn nhân khẩu thì chúng ta có thể hoàn toàn tự lập rồi.
Diệp Mặc biết rằng Diệp Tinh rất có bản lĩnh, không phải quốc gia nào cũng có người tài giỏi như Diệp Tinh.
Chỉ cần cho cậu ta thời gian, cậu ta có thể tạo ra các loại vũ khí khoa học.
Chỉ có điều người của Lạc Nguyệt giờ ít quá.
Hư Nguyệt Hoa gật đầu, ngắt lời nói:
– Rât nhiều thợ giỏi của Lạc Nguyệt đều muốn nhà mình dời tới đây.
Hiện tại người của Lạc Nguyệt có gần hai trăm nghìn người rồi.
Ngoài người Hoa ở sáu thành ra còn có một vài người ở quốc gia khác tới, về cơ bản ai đến chúng ta cũng không từ chối.
Đồng thời chúng ta sẽ làm các chuyến bay ở những quốc gia đó.
Miễn phí cho những người muốn đi tới Lạc Nguyệt.
– Được, nếu như vậy thì sẽ đem công ty dược Lạc Nguyệt ở Lưu Xà tới đây luôn.
Cũng tới lúc đó rồi.
Tôi đoán bọn họ cũng đã nhẫn nại lâu rồi.
Diệp Mặc vui mừng, sự phát triển của Lạc Nguyệt thật là nhanh.
Bây giờ cứ coi như nước Mỹ muốn động thủ cũng cần phải cân nhắc một chút.
Không biết nếu nước Mỹ biết cái họ cần chỉ là thời gian.
Lạc Nguyệt phát triển nhanh như vậy trong lòng họ chắc cũng hối hận lắm.
– Một khi chúng ra di chuyển xong công ty dược Lạc Nguyệt rồi, nước Mỹ nhất định sẽ có phản ứng.
Bọn họ có thể sẽ tấn công Lạc Nguyệt đầu tiên, chiếm đồ đạc của chúng ra.
Chúng ra cần phải chuẩn bị tốt cho chiến tranh.
Hư Nguyệt Hoa cũng đã tính đến chuyện dời Lạc Nguyệt đi.
Nhưng cô là người quản lý Lạc Nguyệt thực tế, rất nhiều việc cô cần phải nghĩ sâu hơn so với những người khác.
Lúc này Lạc Nguyệt không còn giống như lúc đầu nữa.
Bọn họ chẳng những có hệ thống phòng ngự mà còn có cả hệ thống làm nhiễu sóng ra đa, hệ thống định vị.
Có lẽ hệ thống làm nhiễu sóng sẽ phá hủy rất nhanh các mục tiêu công kích.
Đó chính là nguyên nhân mà Lạc Nguyệt càng cố gắng hơn.
Diệp Mặc đột nhiên đứng lên, nói với mọi người:
– Chúng ra hãy đưa toàn bộ dược phẩm Lạc Nguyệt tới và cả những người ở Lưu Xà nữa.
Lạc Nguyệt chúng ra đã vượt qua con số hai trăm nghìn người và đồng thởi tuyên bố 200 hải lý hải vực xung quanh lãnh thổ là lãnh hải của Lạc Nguyệt…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 577: Muốn Chiến Tranh Lại Còn Muốn Kiếm Được Nhiều Tiền
Muốn Chiến Tranh Lại Còn Muốn Kiếm Được Nhiều Tiền
H
ư Nguyệt Hoa có chút lo lắng nói:
-Hiệp ước của Liên Hợp Quốc về biển đảo đã quy định phần lãnh hải không được vượt quá 200 hải lý, chúng ta làm như vậy, chẳng khác gì tạo cớ cho nước Mỹ khai chiến sao?
Diệp Mặc khẽ mỉm cười:
-Lãnh hải vượt quá 200 hải lý không chỉ có một mình chúng ta đâu, rất nhiều nước khác cũng đã vượt quá 200 hải lý.
Lạc Nguyệt Thành của chúng ta không giống như vậy, ba phía đều là biển, nhất định phải mở rộng thêm lãnh hải, sức mạnh quân sự của chúng ta sau này chủ yếu dựa vào hải quân.
Cho dù chúng ta không đụng đến một tấc lãnh hải, thì bọn chúng vẫn đụng đến chúng ta thôi, thế nên…
Diệp Mặc thoáng nhìn nét mặt của những người đang ngồi ở đây, rồi nói tiếp:
-Lúc công ty dược Lạc Nguyệt đến Lạc Nguyệt Thành, chúng ta phải ngay lập tức tiến hành thử nghiệm bom nguyên tử, tôi muốn cho những tên đó sáng mắt ra.
Điều mà tôi muốn nói là bất luận như thế nào dù là lãnh thổ hay lãnh hải của ta, thì đều do ta quyết định.
-Được, cứ như vậy đi, tôi là người đầu tiên ủng hộ anh, thành chủ.
Hoàng Ức Niên kích động đứng dậy, lời nói của Diệp Mặc đã chạm đến tận cõi lòng của anh ta, dám động đến nơi của chúng ta, chúng ta sẽ cho bọn chúng phải sáng mắt ra.
Lúc trước anh ta không đồng ý động thủ với Hoa Hạ, bị hải quân Mỹ loại bỏ, bây giờ anh ta lăn lộn vào sinh ra tử với Lạc Nguyệt Thành.
Hải quân của Lạc Nguyệt Thành thành lập chưa đến một năm, nhưng đã có những hạm đội khổng lồ, hơn nữa việc đầu tiên cũng là việc quan trọng nhất của Lạc Nguyệt Thành, đó chính là việc xưởng đóng tàu của Lạc Nguyệt Thành đã chế tạo xong tàu sân bay đầu tiên Lạc Nguyệt không có dây chuyền sản xuất máy bay, cũng không có dây chuyền sản xuất xe tăng, thậm chí dây chuyền sản xuất súng trường cũng không có.
Nhưng bọn họ có một dây chuyền sản xuất cũng là dây chuyền quan trọng nhất, chính là xưởng đóng tàu Lạc Nguyệt, mà sản phẩm đầu tiên của xưởng đó chính là tàu sân bay.
Đây chính là thứ Diệp Tinh mang đến, lúc đầu anh ta ở “Bắc Sa” đã thiết kế ra động cơ hạt nhân cho tàu sân bay.
Vốn dĩ lúc đầu sản phẩm đầu tiên của xưởng đóng tàu Lạc Nguyệt là một con tàu kiểm tra, nhưng vì Diệp Mặc đã đem về rất nhiều tài liệu nghiên cứu khoa học và nhân viên kỹ thuật, thậm chí là còn có cả những cỗ máy hết sức hiện đại, thế nên Diệp Tinh và Hư Nguyệt Hoa lập tức làm việc với nhau, cam kết sẽ trả lương cao cho công nhân để đẩy nhanh tiến độ, đồng thời Diệp Tinh còn đích thân chỉ đạo, bắt đầu chế tạo tàu sân bay đầu tiên của xưởng rồi chế tạo tiếp đến chiếc thứ hai thứ ba…
-Đương nhiên rồi, chúng ta có hệ thống phòng thủ trên không với những máy phá sóng tiên tiến nhất, chỉ sợ bọn chúng không dám đến thôi.
Diệp Tinh đắc ý nói.
Diệp Mặc đưa tay lên ra hiệu cho Diệp Tinh không nói nữa:
-Tuy rằng ở một số lĩnh vực chúng ta đã đạt được tiến bộ lớn, nhưng khả năng quân sự của chúng ta thực sự vẫn còn kém rất xa nước Mỹ, trước mắt vẫn không phải là đối thủ của bọn chúng.
Nhưng chỉ cần chúng ta có thể uy hiếp được bọn chúng, thì chúng ta có thể ra điều kiện.
Chúng ta không thể chủ động gây sự trước, ít nhất là cho đến bây giờ, bởi chúng ta vẫn chưa thể làm được chuyện này.
Hư Nguyệt Hoa gật gật đầu -Chúng ta chỉ có thể cầm quân bài tốt nhất để đọ thực lực với kẻ khác mà thôi, ai mà biết được bọn chúng còn có quân bài ghê gớm chưa lật nào chứ.
Cho nên chúng tôi đồng ý với lời thành chủ nói, bây giờ chúng ta vẫn chưa là đối thủ của nước Mỹ được.
Huống hồ bọn chúng còn có rất nhiều đồng minh, một khi đánh nhau người giúp chúng ta sẽ không nhiều, thậm chí là không có, phần lớn đều sẽ đi giúp bọn chúng.
-Đánh thì nhất định phải đánh rồi, chỉ có điều là đánh thành cái gì, thì bây giờ chúng ta đều không biết.
Hơn nữa mặc dù hiện tại mấy nhà máy thuốc của chúng ta đều kiếm được tiền, nhưng một khi đánh nhau rồi, chắc chắn sẽ gây ra tổn thất rất lớn, vậy nên chúng ta phải có chiến lược tích trữ lâu dài, chuyện này vô cùng quan trọng…
Diệp Mặc trầm ngâm nói, hắn biết thời gian giành cho Lạc Nguyệt quá ngắn, nếu như được thêm vài năm nữa, thì nước Mỹ chỉ là một hòn đá cuội bỏ đi mà thôi.
Tàng Gia Nghiêm tiếp lời:
-Trước mắt chúng ta nên chuẩn bị một lượng lớn lương thực và những đồ dùng thiết yếu, ngoài ra còn rất nhiều nhà máy đang đi vào vận hành, còn cả vùng nuôi trồng của chúng ta cũng vẫn chưa đi vào khuôn khổ.
Diệp Mặc khoát tay ngắt lời:
-Lương thực là thứ quan trọng nhất cần phải được chuẩn bị đầy đủ, bây giờ những thứ mà chúng ta làm ra được đương nhiên là không đủ dùng.
Theo tôi thấy một khi chiến tranh nổ ra, chúng ta phải nghĩ cách làm sao có thể kiếm tiền được ngay trong cuộc chiến đó, chúng ta đất chật người ít, không thể để tiêu hao bất cứ thứ gì.
-Kiếm tiền trong chiến tranh? Bình thường chiến tranh nổ ra đều là những kẻ đứng ngoài kiếm được lợi nhuận, làm sao chúng ta kiếm được tiền?
Diệp Tử Phong ngắt lời.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười:
-Chuyện này cũng không hẳn là như thế, hệ thống sóng điện tử phá sóng của chúng ta là thứ tốt nhất thế giới, trước mắt chắc sẽ không có người nào sánh được. chúng ta có thể xuất khẩu thứ này, cho dù tôi chưa từng trải qua chiến tranh hiện đại, thì tôi cũng có thể biết được thứ quan trọng nhất trong chiến tranh hiện đại đó chính là tầm xa và chuẩn xác.
Có một hệ thống sóng điện tử phá sóng lớn như vậy, nếu như cộng thêm một hệ thống GPS nữa thì chính là ác mộng với những cường quốc chuyên ỷ lại vào hệ thống điện tử.
– Chúng ta ít người, mặc dù rơi vào hoàn cảnh khó khăn, nhưng trong chiến tranh hiện đại chuyện đó cũng không là gì, việc chúng ta cần làm đó là phá sóng công kích bọn chúng, sau đó định vị.
Chỉ cần hệ thống phá sóng và hệ thống định vị của chúng ta được như lời Diệp Tinh nói, thì chúng ta có thể kiếm tiền được rồi.
Diệp Tinh lập tức không đồng ý, anh ta vội vàng đứng dậy nói:
-Sư huynh, anh có thể nghi ngờ sức hấp dẫn của em đối với phụ nữ, nhưng anh không thể nghi ngờ khả năng chế tạo sản phẩm của em.
Đợi đến lúc chúng ta có dây chuyền sản xuất máy bay, em sẽ sản xuất ra một hệ thống phá sóng máy bay tốt nhất thế giới.
Lời Diệp Mặc nói tất cả những người ngồi đây đều đã hiểu, chính là mang những sản phẩm mình làm được thử nghiệm trong cuộc chiến tranh lần này, sau đó, bán ra cho các nước khác.
Có thể tưởng tượng.
Hệ thống phá sóng của Lạc Nguyệt hoàn toàn có thể chặn đạn pháo của Mỹ đồng thời còn có thể công kích ngược lại, đúng là không thể không khen ngợi.
Biết được ý tưởng của Diệp Mặc, Diệp Tinh lại vội vàng lắc đầu nói:
-Hệ thống phá sóng điện tử này chỉ có thể đặt ở Lạc Nguyệt, không thể bán ra cho người khác được.
Hệ thống quấy rối điện tử và hệ thống định vị là một sản phẩm hủy diệt, mặc dù phạm vi của chúng là trong vòng 1000km thì không có bất cứ vũ khí nào có thể lọt được vào Lạc Nguyệt, nhưng năng lượng mà nó dùng thì rất khủng khiếp…
-Cậu dùng “Tinh Thạch Cực Năng”?
Diệp Mặc lập tức hiểu ra ý của Diệp Tinh, chẳng trách Diệp Tinh không hề để ý đến chuyện nước Mỹ tấn công, cái thằng này đến “Tinh Thạch Cực Năng” nó cũng dùng mất rồi còn đâu.
Cái này để dùng cho “Không Quỳ”.
Với loại năng lượng khủng khiếp đó, thì còn sợ tấn công gì nữa.
Diệp Tinh cười khổ sở, -Em cũng hết cách rồi, nếu như không chế ra thứ đó, thì em không tài nào ngủ được, nước Mỹ hùng mạnh không phải là thứ mà chúng ta phát triển trong một hai năm là có thể đuổi kịp được, nên em đành phải dùng đến nó.
Em khẳng định, chỉ cần có đầy đủ đạn pháo, thì em có thể đánh hạ được tất cả các mục tiêu, chỉ có điều, tất cả đạn pháo của chúng ta bây giờ điều nhập từ Nga về, ngay cả tên lửa cũng phải nhập, sau đó cải tiến thêm, dây chuyền sản xuất đạn của chúng ta vẫn còn chưa đưa vào hoạt động.
Diệp Mặc có thể hiểu được cách làm của Diệp Tinh, “Tinh Thạch Cực Năng” mặc dù rất quý, nhưng cũng không thể cứ để không thế mà không dùng được, so với việc giữ “Tinh Thạch Cực Năng” thì việc đẩy nhanh quá trình còn quan trọng hơn, Diệp Mặc thầm than thở.
Xem chừng lúc nào đó phải đi “Bắc Sa” một chuyến nữa rồi, mang bốn viên khác về mới được.
-Vì hệ thống phá sóng điện tử của chúng ta có kích thước khổng lồ, nên không thể nào chia ra thành máy phá sóng được, chỉ có thế đối mặt với những trận tấn công từ bên ngoài thôi, nhưng phạm vi của nó chắc chắn đủ rộng, cho dù là hệ thống tấn công vũ trụ thì chúng ta vẫn có thể ngăn chặn được Diệp Tinh bổ sung thêm.
Hoàng Ức Niên nghe xong hai mắt sáng lên, lập tức nói:
-Thứ đồ tốt như vậy, hải quân chúng tôi cũng muốn được trang bị một bộ.
Diệp Tinh liếc mắt nhìn Hoàng Ức Niên -Anh tưởng đây là rau cải trắng hay sao? Chỉ có một bộ thôi, nhưng có điều, chỉ cần các anh không rời khỏi vùng biển phụ cận Lạc Nguyệt Thành, thì chúng tôi có thể cung cấp tần số cho các anh.
Các anh hoàn toàn có thể sử dụng chúng.
Nhưng có điều các anh không cần phải lo lắng về cuộc tấn công, ở đây sẽ có người lo liệu chuyện đó.
-Nói như vậy chúng ta không có cách nào để bán mấy thứ đó được đúng không?
Diệp Mặc có chút thất vọng, không dễ dàng gì mới chế ra được thứ có thể kiếm ra tiền, nhưng bây giờ lại không thể bán đi được.
-Bán đi thì đương nhiên là có thể, em có thể cải tiến nó gọn nhẹ hơn, chỉ có điều, khi cải tiến rồi thì hiệu quả sẽ không còn được như bây giờ nữa, phạm vi chỉ trong vòng vài trăm mét thôi.
Nếu như sửa nó thành máy phá sóng, thì chắc chắn nó sẽ là chiếc máy phá sóng hiện đại và tốt nhất thế giới.
Diệp Tinh cười cười nói.
-Vậy cũng được, chúng ta sẽ bán những chiếc máy phá sóng được cải tiến.
Diệp Mặc vỗ tay nói, thứ đồ này chắc chắn có thể kiếm được tiền, bây giờ là thời đại chiến tranh điện tử, nếu như có chiếc máy phá sóng tốt nhất thế giới, thì đương nhiên có thể kiếm được nhiều tiền hơn bất cứ thứ gì rồi.
-Được thì cũng được, nhưng có nhược điểm, thứ nhất, chiếc máy phá sóng này nhất thiết phải dùng đến động cơ của chúng ta, đây là thứ động cơ tốt nhất thế giới lúc này.
Đương nhiên, nếu như muốn làm, thì em có thể đơn giản hóa động cơ đi một chút, nhưng cho dù có đơn giản hóa, thì một khi bán ra, chắc chắn cũng sẽ làm chấn động toàn thế giới.
Thứ hai, chúng ta không có dây chuyền sản xuất máy bay.
Thứ ba, một khi chúng ta bán máy phá sóng ra bên ngoài thì nhất định sẽ bị kẻ khác khắc phục được.
Diệp Tinh nói liền tù tì mấy nhược điểm, những nhược điểm này đều là những điều cơ mật nghĩ kỹ ra thì lại là ưu điểm.
Diệp Mặc lại cười, nói:
-Tôi thì không sợ bị lộ bí mật, phương pháp bào chế thuốc của công ty dược Lạc Nguyệt chúng ta, hiện tại vẫn chưa có kẻ nào có thể khám phá ra được, cho dù là tôi có năng lực để không làm lộ những phương pháp đó.
Đến lúc đó tôi sẽ bày trận pháp trong bộ phận quan trọng nhất của máy phá sóng.
Sau đó dựa vào trận pháp này để lắp ráp thành máy phá sóng, nếu như một khi có kẻ muốn tháo rỡ chiếc máy này ra để kiểm tra, thì những linh kiện trong máy sẽ tự động vỡ vụn, chắc chắn sẽ không thể để lộ bí mật được.
-Chuyện này cứ quyết định như vậy đi.
Tổng giám đốc Tàng, đến lúc đó, dây chuyền sản xuất máy phá sóng, do anh và Diệp Tinh phụ trách, phải chế tạo ra với tốc độ nhanh nhất, chuyện này vô cùng quan trọng.
Nếu như có thể, cố gắng hết sức nhập một dây chuyền sản xuất từ nước ngoài về, rồi sau đó chúng ta lắp ráp sau, như vậy có thể tiết kiệm được thời gian.
Rất nhiều người không hiểu tại sao Diệp Mặc lại nói là vô cùng quan trọng, nhưng Ninh Khinh Tuyết thì lại khẽ mỉm cười, chỉ có cô hiểu được ý của Diệp Mặc.
Diệp Mặc không chỉ muốn kiếm tiền, mà còn muốn có cả quyền lực chính trị nữa.
-Anh, có phải anh muốn những nước mua máy phá sóng của chúng ta phải thừa nhận Lạc Nguyệt của chúng ta là một nước độc lập?
Diệp Tử Phong cũng đã lăn lộn trên quan trường một thời gian, anh ta có thể đoán ra được suy nghĩ của Diệp Mặc.
Diệp Mặc gật đầu, tuy rằng hắn không sợ nước Mỹ, nhưng muốn sinh tồn được ở nơi này, dư luận quốc tế là một vũ khí vô cùng quan trọng, chuyện này hắn không thể không để tâm đến, một khi không có quốc gia nào ủng hộ Lạc Nguyệt, thì Lạc Nguyệt có lợi hại hơn nữa thì cũng chẳng thể làm được gì.
Diệp Mặc cảm thấy rất hài lòng với cuộc họp lần này, lần này không chỉ xác định được phương hướng đối phó với nước Mỹ, mà còn đặt ra kế hoạch làm giàu và ổn định cuộc sống sau này.
Tổng thống Mỹ KenLao triệu tập một cuộc họp ở Nhà Trắng với những thành viên chủ chốt trong chính phủ và ban tham mưu, đây là lần thứ hai ông ta mở cuộc họp khẩn vì chuyện liên quan đến công ty dược Lạc Nguyệt.
-Công ty dược Lạc Nguyệt chiếm đóng Senna, hơn nữa còn thu hút dân từ khắp nơi trên thế giới đến, bây giờ còn mua một lượng lớn vũ khí đạn dược, tôi nghĩ nếu như không phải chúng ta ở cách khá xa bọn chúng, thì không chừng số đạn dược mà bọn chúng mua được từ Nga đã đánh đến mông chúng ta rồi đó.
Đối với đề nghị lúc đầu của nghị viên Lyes không được phát triển đúng mức, tôi rất lấy làm tiếc.
Tổng tư lệnh hải quân là người đứng dậy đầu tiên, ý của ông ta tỏ ra rất không hài lòng về chuyện của Lạc Nguyệt.
Vì bây giờ Lạc Nguyệt phát triển nhất chính là hải quân, thế nên tổng tư lệnh hải quân cũng tham gia hội nghị lần này.
Một khi xảy ra chiến tranh, người phải xông trận đầu tiên đương nhiên là hải quân rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 578: Đại Chiến Sắp Bắt Đầu
Đại Chiến Sắp Bắt Đầu
T
ôi cho rằng tổng tư lệnh hải quân Dely nói rất đúng, lúc đầu chúng ta không nên thỏa hiệp với Lạc Nguyệt, trì hoãn kế hoạch tấn công bằng vũ trang.
Đáng nhẽ lúc đầu khi ở Senna chúng ta phải xuất binh luôn, bây giờ tôi nghĩ lựa chọn đầu tiên của chúng ta chính là xuất binh đến Senna, mang thứ vốn thuộc về chúng ta về.
Bộ trưởng bộ bảo an vì lần trước ý kiến của ông ta bị bác bỏ, trong lòng cảm thấy rất không thoải mái, bây giờ Lạc Nguyệt đã trở thành chuyện lớn rồi, trong lòng ông ta càng cảm thấy không thoải mái.
Lyes đột nhiên nhíu mày, không nói gì.
Nhưng một tham mưu khác ngồi bên cạnh ông ta cất lời:
-Bộ trưởng Nuo Boen, lúc đầu chính sách của nghị viên Lyes là rất đúng đắn, chỉ có điều là không thành công mà thôi, tôi đoán chắc rằng thằng cha giảo hoạt lắm mưu nhiều kế kia đã đoán ra được kế sách của chúng ta, bọn chúng dùng thời gian mà chúng ta cho chúng, tận dụng cơ hội để phát triển, nên cơ sự mới thành ra như thế này.
-Lời của Hayes nói rất đúng, tôi tin rằng có rất nhiều người có thể nhìn ra kế hoạch của chúng ta, nhưng tôi không ngờ đám thương nhân của công ty dược Lạc Nguyệt cũng có thể nhìn ra được kế hoạch của chúng ta, đây là lỗi của tôi.
Một khi bọn chúng đã biết được kế hoạch của chúng ta rồi, tôi nghĩ chúng ta không thể tiếp tục ngồi đợi nữa rồi, tôi đề nghị chúng ta phải lập tức hành động.
Câu nói này của Lyes chứng tỏ ông ta sắp sửa tiến hành chế độ quân sự.
-Tôi đồng ý, Senna có vô số của cải quý giá, thậm chí là còn có cả nguyên tố mà chúng tôi mới phát hiện ra.
Tôi cũng đề nghị phải lập thức thiết lập chế độ quân sự, lấy Senna về, đuổi bọn da vàng đó cút đi.
Biển không phải là nơi mà bọn chúng nên đến, của cải quý giá trong biển bọn chúng cũng không nên đụng tay vào, kế hoạch mười mấy năm của chúng ta, đột nhiên lại bị bọn chúng không nói tiếng nào mà cướp mất.
Không thể tiếp tục dung túng cho bọn chúng được nữa rồi.
Pei Dengnan đã thay đổi giọng điệu, không còn giống cách nói trong buổi họp lần trước nữa rồi, cũng bắt đầu ủng hộ chuyện tiến hành vũ lực với Senna.
Lúc này, trong hội nghị, có đến 8 phần là đồng ý tiến đánh Senna.
Ánh mắt KenLao khép chặt, nếu như được làm lại, chắc chắn ông ta sẽ không để cho Lạc Nguyệt phát triển an toàn đâu Bây giờ không phải là ông ta không muốn đánh, mà là có một phát hiện còn lớn hơn.
-Các vị, tôi cũng rất lấy làm tiếc vì chuyện Senna, đây là sai lầm của chúng ta.
Theo như tin tình báo của cục tình báo, Lạc Nguyệt không hề đơn giản như chúng ta tưởng tượng đâu.
Cục trưởng Rehau ông giới thiệu tình hình đi.
KenLao nói xong hướng mắt về phía một người đàn ông da trắng béo phị, ông ta chính là cục trưởng cục điều tra FBI của Mỹ.
Bình thường những hội nghị kiểu như thế này Rehau sẽ không tham gia, nhưng hôm nay ông ta đến đây, chứng tỏ là có chuyện rất lớn cần thông báo cho mọi người biết.
Chiếc cằm nung núc thịt của Rehau rung rung, vẻ mặt nghiêm túc nói:
-Một năm trước, chúng tôi đã phái năm người đến Hoa Hạ, chủ yếu là để theo dõi một cô gái Hoa Hạ đã bị đế quốc mặt trời đen cướp máy bay mang về, vì lúc đó tình hình trên máy bay như thế nào thì chỉ có một mình cô ta biết rõ, nhưng đã hơn một năm rồi, người của chúng tôi cũng không có bất cứ tin tức gì, không có một người nào quay về.
Phải biết rằng bốn trong số năm người mà chúng tôi phái đi là người dị năng, thậm chí một người còn là lôi hệ, nhưng tất cả đều một đi không cấp ba trở lại.
Rehau bình thường nói chuyện thường hay tếu táo, chọc cười mọi người, nhưng hôm nay vẻ mặt của ông ta rất nghiêm túc, ông ta nhìn mọi người một lượt, rồi tiếp tục nói:
-Sau đó, chúng tôi đã tìm được đảo Hắc Tinh của “đế quốc mặt trời đen”.
Đây vốn là một hòn đảo của tư nhân, nhưng chúng tôi phát hiện ra ở đó là một căn cứ khoa học, hơn nữa chúng tôi còn tìm thấy một kho hàng bị niêm phong, trải qua một cuộc tiến hành thí nghiệm tỉ mỉ cẩn thận, và khẳng định được rằng kho hàng đó đã từng chứa vàng, nhưng vàng đã đi đâu thì không ai biết.
-Hơn nữa, chúng tôi còn tìm thấy rất nhiều dấu vết của khoa học kỹ thuật hiện đại nhất thế giới hiện nay, nhưng đều đã bị chuyển đi hết rồi.
Tôi nghĩ chắc chắn là không phải do “đế quốc mặt trời đen” làm.
Bọn chúng muốn vận chuyển vàng, hoặc máy móc thì sẽ không chọn kho hàng rách nát đó, mà sẽ đường hoàng đưa đi.
-Cục trưởng Rehau, ý của ngài là chuyện này là do Lạc Nguyệt làm?
Chủ tịch quốc hội Pei Dengnan kinh ngạc mở miệng hỏi.
Rehau gật đầu nói:
-Đúng vậy, chúng tôi nghi ngờ là như vậy, Thái Bình Dương và ở Ấn Độ Dương nơi mà chúng tôi nghi ngờ là bị người ngoài hành tinh tấn công, đi thẳng đến là đến Senna, tôi nghĩ chuyện này cũng là do Senna làm, có lẽ chúng ta muốn đến bãi biển Senna ngắm mặt trời lặn cũng không còn dễ dàng gì nữa rồi.
KenLao nói một cách nghiêm túc khác thường:
-Có lẽ rất nhiều người ngồi ở đây còn chưa nắm rõ, trong một đêm số vàng dự trữ của chúng ta mất đi hơn bốn nghìn tấn, hơn nữa ngân hàng Mỹ trong một đêm cũng bị lấy đi mất mấy trăm triệu đô la.
Cửa động tiến vào đều rất bằng phẳng, cùng cửa động kho vàng ở đảo Hắc Tinh là cùng một thủ pháp…
-Cái gì? Vàng dự trữ trong kho của chúng ta bị trộm sao?
KenLao vừa dứt lời, cả phòng họp nhao nhao lên như cái chợ vỡ, có người tức giận đập bàn đập ghế, không ngờ dám đụng đến cả cơ quan đầu não của Mỹ rồi, hơn nữa còn dám lấy trộm ở ngân hàng dự trữ quan trọng nhất của Mỹ nữa chứ.
Mặc dù biết một khi tiết lộ chuyện này, thì nhất định sẽ gây chấn động, nhưng chuyện này không thể không nói, vấn đề cần giải quyết thì vẫn phải giải quyết thôi.
-Nếu công ty dược Lạc Nguyệt thật sự có thể chế tạo ra được những vũ khí tấn công sắc bén như vậy, tôi nghĩ đây chính là một đòn chí mạng đối với hải quân và lực lượng bảo an của chúng ta.
Hood mặc dù biết chuyện mất vàng, nhưng đây cũng là lần đầu tiên ông ta biết chuyện cuộc tấn công kinh khủng đó là có liên quan đến Lạc Nguyệt.
Rehau nghiêm túc nói:
-Đương nhiên đó chỉ là những nghi ngờ của chúng tôi, chúng tôi cũng nghi ngờ về chuyện Lạc Nguyệt có thể chế tạo ra được những vũ khí lợi hại như vậy.
Có lẽ chuyện này cũng chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên thôi, còn nữa, mặc dù vàng của chúng ta đã bị lấy mất, bất luận là ai, thì việc đem một lượng lớn đi như vậy cũng là chuyện không dễ dàng gì, huống hồ lại còn phải vượt qua một nơi có người ngày đêm canh gác như vậy.
Đây chính là điểm mà chúng tôi nghi ngờ nhất.
-Đối với số vàng bị mất, chúng tôi đã điều tra kỹ lưỡng những binh sĩ canh gác ở kho vàng, khả năng có nội gián là rất nhỏ.
Lỗ hổng trong kho là ở trên mặt đất, hơn nữa bùn đất còn lưu lại trên sàn chúng tôi cũng đã kiểm tra, chắc chắn là một nơi có đất tơi xốp.
Rất có thể đối phương đã dùng một loại kỹ thuật tiên tiến nào đó, để chế ra một loại máy có thể đi dưới lòng đất, nó qua mặt được camera giám sát của chúng ta, xâm nhập vào kho vàng từ mặt đất, rồi vận chuyển số vàng đó đi.
Nếu như…
Rehau dừng lại một chút, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, nói tiếp:
-Nếu như loại máy di chuyển trong lòng đất này thực sự do Lạc Nguyệt sản xuất, thì loại vũ khí đã cắt gọt tấn công vào hạm đội tuần tra biển của chúng ta, rất có thể cũng do bọn chúng làm ra.
Một khi máy móc của bọn chúng đã đạt tới trình độ đó, tôi nghĩ chúng ta phải đối mặt với một cuộc chiến còn khó khăn vất vả hơn cuộc chiến tranh vùng vịnh gấp nhiều lần.
-Cục trưởng Rehau, tôi nghĩ một khi đã nghi ngờ Lạc Nguyệt, tại sao còn không phái người đến Lạc Nguyệt điều tra? Lạc Nguyệt bây giờ đang là nơi thu hút rất nhiều người trên thế giới, chắc ngài không nói là không thể xâm nhập vào đấy chứ? Có lẽ, đến cả tôi cũng có thể trà trộn vào ý chứ.
Chủ tịch quốc hội Hood lập tức không vừa lòng nói, vàng dự trữ bị đánh cắp, huyết mạch của quốc gia là ở đó, từ hôm vàng bị đánh cắp, ông ta cố gắng chịu đựng cơn giày vò.
Bây giờ Rehau nghi ngờ Lạc Nguyệt, lẽ nào đến chuyện phái người đi điều tra cũng không xong?
Rehau đương nhiên hiểu được tâm trạng của Hood, ông ta cười khổ sở, khuôn mặt béo múp rung rung, nói:
-Có nhớ là tôi vừa mới nói gì không? Bộ phận quản lý dị năng và cục điều tra chúng tôi đã phái năm thành viên đi điều tra, chủ yếu là để dẫn cô gái đó về, nhưng người của chúng tôi một đi không trở lại, hơn nữa lần này chúng tôi phái nhiều người hơn đến Senna, trước sau, tổng cộng cũng phải đến 57 người, nhưng vẫn không có người nào quay về.
Ngoại trừ một vài người tình cờ phát hiện ra một vài dấu vết của việc xây dựng, còn lại những nội dung quan trọng, không hề thu thập được gì hết.
-Chẳng phải các ông tự xưng mình là cục điều tra giỏi nhất thế giới sao? Lẽ nào chỉ có thể điều tra được Lewinski mặc váy liền màu xám thôi sao? Ồ, trên mặt vẫn còn một ít tinh trùng đấy.
Một nghị viên cất giọng châm chọc.
Khuôn mặt béo phị của Rehau tỏ vẻ phẫn nộ, nhưng ông ta lại không tìm được lời nào để phản bác, vì kiến trúc của Lạc Nguyệt Thành chia làm hai phần.
Trong đó phần thứ nhất là bộ phận quân sự, phần thứ hai là bộ phận dân sinh, bộ phận quân sự thì thôi đừng nhắc đến, những người không có phận sự mà dám tiếp cận lập tức bị tống vào nhà tù, căn bản là không dễ dàng như ông nói đâu.
KenLao vừa mới định mở lời, thì một bức điện tình báo được đưa đến trước mặt ông ta.
KenLao xem xong, lập tức đứng dậy nói:
-Công ty dược Lạc Nguyệt đã chuyển đến Senna rồi, dân ở Lưu Xà cũng chuyển đến Senna hết rồi, các vị?
-Vậy thì không còn gì để nói nữa rồi, tôi đề nghị lập tức phái hạm đội thuyền lớn của chúng ta đi phong tỏa Senna.
Dely như trong đầu bây giờ không nghĩ ngợi gì nhiều, lập tức nói.
KenLao trong lòng đương nhiên là đồng ý ý kiến của Dely, nhưng đây cũng chỉ là ý kiến mà thôi, nhưng cần phải có phương án tác chiến cụ thể, tuyệt đối không để xảy ra bất cứ sai xót nào.
Tốt nhất là để Liên Hợp Quốc can thiệp vào, sau đó phái quân đến, chuyện này tốt hơn nhiều so với việc nước Mỹ phải tự mình phái quân đến.
Lyes biết được suy nghĩ của tổng thống, ông ta đứng dậy nói:
– Tôi đồng ý với ý kiến của tướng quân Dely, nhưng chúng ta còn chưa liên lạc với hai nước Esebiya và Xinikenya, hi vọng bọn họ có thể chặn đường rút lui của Lạc Nguyệt trong cuộc chiến.
Không cho bọn chúng có bất kỳ cơ hội chốn thoát nào.
Đương nhiên, tôi nghĩ rằng cuộc chiến lần này tốt nhất là nên để Liên Hợp Quốc ra tay, sau đó chúng ta sẽ tổ chức một đội quân đa quốc gia.
Trước khi khai chiến, chúng ta đề nghị Lạc Nguyệt rút khỏi Senna trước, tôi nghĩ bọn chúng chắc chắn sẽ không chịu rời bỏ ngực người đẹp đâu…
-Tuy rằng tôi ủng hộ khai chiến, nhưng nếu quả thực công ty dược Lạc Nguyệt có được thứ vũ khí kinh khủng đó, thì chuyện đó đúng là chuyện đen đủi đối với chúng ta.
Hood phát biểu ý kiến của mình.
-Tôi nghĩ nếu thực sự bọn họ có được dây chuyền sản xuất loại vũ khí đó, có lẽ chúng ta nên đến Senna sớm hơn, thứ vũ khí đó giống như thuốc vậy, khiến cho người ta thích thú.
Lyes đột nhiên mỉm cười nói.
Tết nguyên đán ở Hoa Hạ vừa qua, rất nhiều nơi vẫn còn tràn ngập không khí đón tết, nhưng công ty dược Lạc Nguyệt nổi tiếng toàn cầu, một lần nữa lại thu hút ánh mắt của toàn thế giới.
Nhà máy trước đây của họ vốn ở Lưu Xà, nhưng trong một đêm, Lưu Xà lại một lần nữa biến thành một nơi hoang vắng giống như trước đây.
Nếu như không phải nơi này có rất nhiều công trình mới được xây dựng, thậm chí còn có một số vệ tinh phòng thủ, chắc không người nào dám tin rằng nơi đây từng là một thành phố đông vui náo nhiệt.
Đồng thời cũng không có người nào ngờ rằng.
Thế giới hòa bình được trong một khoảng thời gian dài lại sắp bước vào một cuộc chiến lớn.
Sau cuộc chiến vùng vịnh, lại sắp sửa có một cuộc chiến tranh nữa.
Dưới yêu cầu mãnh liệt của nước Mỹ, Liên Hợp Quốc lại kêu gọi lực lượng quân sự của các nước lập thành một đội quân đa quốc gia, tiến hành đuổi đánh bọn người xâm lược Senna.
Nước Mỹ cho rằng công ty dược Lạc Nguyệt, chiếm lãnh thổ của nước khác, tiến hành mua bán tích trữ đạn dược, đe dọa hòa bình thế giới.
Vậy nên nước Mỹ và Liên Hợp Quốc, cùng với tất cả những thành viên của Liên Hợp Quốc vì nền hòa bình của thế giới mà dốc hết sức mình đuổi công ty dược Lạc Nguyệt ra khỏi Senna, khôi phục sự tự do cho Senna.
Lúc lời tuyên bố này ban bố ra, toàn cầu náo động
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 579: Sự Cứng Rắn Của Lạc Nguyệt
Sự Cứng Rắn Của Lạc Nguyệt
L
iên Hợp Quốc là một tổ chức quốc tế do tất cả các quốc gia có chủ quyền thành lập nên, trong đó duy trì hòa bình và an toàn quốc tế chỉ là một chức năng của nó mà thôi.
Nước Mĩ đề xuất yêu cầu Liên Hợp Quốc dùng vũ lực để loại trừ công ty dược phẩm Lạc Nguyệt, rời khỏi Senna, chỉ là bọn họ mượn tay Liên Hợp Quốc để tạo áp lực cho Lạc Nguyệt mà thôi.
Nhưng điều khiến nước Mĩ không thể ngờ rằng là Liên Hợp Quốc lại không hoàn toàn thông qua đề xuất của bọn họ, trong năm nước lớn trong sự nghiệp bảo vệ hòa bình thế giới thì ngoài Trung Quốc bỏ phiếu trắng ra thì còn có nước Nga bỏ phiếu chống.
Bởi vì những nước lớn đều có quyền phủ quyết một vấn đề, chỉ cần có một phiếu chống là đã không thể thông qua nghị quyết đó được.
Cứ như vậy thì nước Mĩ sẽ không có cách nào để quang minh chính đại mang quân đến Senna được.
Không có lý do quang minh chính đại là không thể đưa quân sang Senna.
Điểm này nước Mĩ không hề nghĩ đến, các nước khác cũng không hề nghĩ đến.
Nước Nga nhiều nhất cũng chỉ là có được một ít vũ khí đạn dược từ Lạc Nguyệt mà thôi, chẳng lẽ chỉ vì mấy tỉ đô la Mĩ mà có thể trở mặt với Mĩ sao? Bây giờ không phải thời kỳ chiến tranh lạnh, nước Nga về căn bản là không nhất thiết phải vì hai trăm ngàn người trong công ty Lạc Nguyệt mà chống lại nước Mĩ, bởi vì điều này không có lợi chút nào cho bọn họ.
Hơn hai trăm nghìn người, vẫn còn là một đám ô hợp, hơn nữa do công ty dược phẩm Lạc Nguyệt, một thành phố mới mà công ty chế biến dược phẩm dựng nên, thật sự là không cần phải mạo hiểm đầu tư đến thế.
Cách làm này của nước Nga rất kì lạ, nhưng càng kì lạ hơn là ở đằng sau.
Ba ngày sau, dưới sự yêu cầu mãnh liệt của nước Mĩ, Liên Hợp Quốc tiến hành biểu quyết lần hai giữa các nước lớn.
Điều làm mọi người nghĩ không ra là lần này nước Nga lại bỏ phiếu trắng, điều này có nghĩa là nhiều nước trong Liên Hợp Quốc có thể mang quân đến Lạc Nguyệt là danh chính ngôn thuận.
Không ai biết tại sao nước Nga lại thay đổi như vậy, thậm chí có người nghĩ, nếu mấy ngày nữa bỏ phiếu chắc nước Nga sẽ bỏ phiếu tán thành.
Chỉ trong một thời gian ngắn như thế, yêu cầu Liên Hợp Quốc tổ chức bỏ phiếu lại, chỉ có nước Mĩ mới có quyền lực này.
Nhưng điều này không còn quan trọng nữa rồi, một tuần sau, liên minh nhiều quốc gia mà nước Mĩ đứng đầu, dưới sự trao quyền của hội đồng bảo an Liên Hợp Quốc, đã tuyên chiến toàn diện với Lạc Nguyệt lấy lý do đem lại tự do và dân chủ cho Senna.
Đồng thời hàng vạn quân lính của 10 quốc gia đứng đầu là nước Mĩ đã xâm nhập vào Lạc Nguyệt, trong đó 90% là quân đội của Mĩ.
Đa số các quốc gia đều chọn bỏ phiếu trắng, bọn họ cho rằng vùng đất mà công ty dược phẩm Lạc Nguyệt đã chiếm là nơi vô chủ, không liên quan gì đến xâm lược, cho nên không cử quân đội của mình đi.
Nhưng có một số quốc gia được viện trợ kinh tế, được những ưu đãi như miễn nợ đã miễn cưỡng đồng ý tham gia cuộc chiến lần này.
Tổng cộng ba mươi nghìn lục quân, ba mươi nghìn hải quân, hải quân lục chiến ba mươi nghìn người.
Trang bị xuất chiến có 500 chiếc xe tăng, 500 chiếc xe thiết giáp, trực thăng lên thẳng và quân hạm.
Hơn nữa còn trang bị số lượng lớn chiến hạm đổ bộ.
Căn cứ vào kế hoạch tác chiến mà liên quân đề ra, trong lúc liên quân theo Ấn Độ Dương đổ bộ vào Senna, đồng thời lục quân cũng từ nơi tiếp giáp giữa Esebiya và Xinikenya, do lục quân tiến công Senna, mở ra cuộc chiến tranh thế giới thứ hai, đây chính là “Chiến thuật bàn đu” mà tư lệnh quân đội liên quân Senhen đề xuất ra.
Mục đích cuối cùng của “Chiến thuật bàn đu” là làm cho Lạc Nguyệt không thể tiếp viện, cuối cùng bị ép đến điểm cân bằng chính giữa, không thể tiến cũng không thể lùi, chỉ có thể bó tay chịu trói.
Sở dĩ đề xuất chiến thuật này là bởi vì nước Mĩ muốn tất cả những kĩ thuật cao của công ty dược phẩm Lạc Nguyệt, một cái cũng không thể thiếu.
Một trăm hai mươi nghìn quân lính từ bốn phương tám hướng cùng lúc nhằm vào một nơi chỉ có hơn hai mươi nghìn người như Lạc Nguyệt, dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ ra rằng Lạc Nguyệt có thể kiên trì được trong nửa ngày đã là không tệ rồi.
Có lẽ, đầu hàng vô điều kiện mới là lựa chọn tốt nhất cho Lạc Nguyệt.
Ngay trong ngày liên quân xuất phát, công ty cờ bạc lớn nhất thế giới, tập đoàn Salad Reeves đã đưa ra một ván bài lớn.
Chỉ có điều chủ yếu là đặt cược vào việc liên quân sẽ chiếm được Senna trong bao nhiêu thời gian, thậm chí tỉ lệ đặt cược cho chiến thắng của Lạc Nguyệt lại càng bị khoa trương lên một ăn một trăm.
Không ai tin rằng Lạc Nguyệt sẽ thắng, cho nên đừng nói là một ăn một trăm, cho dù là một ăn một nghìn đi nữa thì cũng không có ai đặt cược.
Trong lúc mọi người đặt cược rằng liên quân sẽ chiếm được Senna trong thời gian ngắn nhất thì lại có một tin tức hấp dẫn sự chú ý của mọi người, trên mạng có một người vô danh đã đặt cược năm trăm triệu đô la Mĩ cho công ty Lạc Nguyệt.
Chuyện này lập tức thu hút ánh mắt của giới truyền thông, làm cho công ty Lạc Nguyệt và người thần bí kia càng trở nên thần bí.
Mà điều càng làm cho toàn cầu chấn động là phản ứng của Lạc Nguyệt với chuyện tuyên chiến.
Trong lúc Liên Hợp Quốc tuyên chiến với Lạc Nguyệt thì Lạc Nguyệt cũng đã tuyên chiến với nước Mĩ.
Hơn nữa người đứng đầu Lạc Nguyệt Thành, Hư Nguyệt Hoa đã lên đài truyền hình Lạc Nguyệt tuyên bố rằng:
-Lạc Nguyệt đã có được sức mạnh hạt nhân, hơn nữa sắp thử quả bom nguyên tử đầu tiên ở Nam Cực.
Nếu có người dám xâm phạm chủ quyền của Lạc Nguyệt Thành, Lạc Nguyệt Thành sẽ không ngại dùng bom nguyên tử để đối phó.
Thật là cứng rắn, mạnh mẽ! Giọng điệu tuyệt đối mạnh mẽ, bất luận là thái độ của Lạc Nguyệt hay là bom nguyên tử của bọn họ đều làm kinh động toàn thế giới.
Đúng vậy, thái độ của Lạc Nguyệt không những là mạnh mẽ vô cùng, hơn nữa tin tức bọn họ còn có bom nguyên tử đã làm chấn động toàn cầu.
Điều chủ yếu nhất là, bọn họ có bom nguyên tử, về căn bản là cũng không hề nói rằng nhất định sẽ không sử dụng đầu tiên.
Tuyên bố của Lạc Nguyệt đã làm cho nước Mĩ phẫn nộ rồi, bọn họ không ngờ rằng đã nuôi hổ thành họa, không ngờ rằng vì chút lợi ích cá nhân mà đã nuôi dưỡng ra một con mãnh hổ như vậy.
Đồng thời bọn họ cũng sợ hãi, cứ cho là bọn họ có thể san bằng Lạc Nguyệt, nhưng chỉ cần Lạc Nguyệt thả một quả bom nguyên tử vào nước họ, đây chính là nạn trong nạn.
Hơn nữa bọn họ hoài nghi, bom nguyên tử của Lạc Nguyệt là do nước khác cung cấp, không phải Trung Quốc thì cũng là Nga.
Toàn cầu kinh động rồi, một vài nước nhỏ tham chiến đã sợ hãi.
Bọn họ không sợ nước Mĩ có bom nguyên tử, mà bọn họ sợ Lạc Nguyệt có bom nguyên tử.
Ép bức Lạc Nguyệt, bọn họ thật sự sẽ thả một quả bom nguyên tử, cuối cùng cứ cho là hủy diệt được Lạc Nguyệt, nhưng tổn thất kia cũng không phải thứ bọn họ có thể phủ nhận. 26 quốc gia, lập tức đã rút lui 9 quốc gia, quân đội của Liên Hợp Quốc vì tuyên bố của Lạc Nguyệt đã trở thành liên minh quân đội của 17 quốc gia.
Hơn nữa ngày hôm sau, ở Nam Cực, một đám mây hình nấm thật lớn bay lên trời, toàn nhân loại đã trầm mặc.
Đám mây hình nấm thí nghiệm này mạnh hơn rất nhiều so với quả bom lần trước nước Mĩ đã thả xuống Hiroshima, và trong lúc Lạc Nguyệt tuyên bố họ vẫn còn bom nhiệt hạch, 17 nước còn lại đã có 5 nước rút lui.
Tuy rằng số người không giảm bớt, nhưng đối với quân đội của Liên Hợp Quốc mà nói thì đây đúng là một thất bại về khí thế.
Liêp Hợp Quốc lại một lần nữa mở cuộc họp khẩn cấp, không ai có thể nghĩ đến một nơi được công ty thành lập như này, mới phát triển được hơn một năm đã có được vũ khí hạt nhân.
Mặc dù Liên Hợp Quốc đề nghị Lạc Nguyệt tham gia cuộc họp, nhưng Lạc Nguyệt đã từ chối một cách không do dự.
Có thể tham gia hội nghị, phải thừa nhận địa vị của Lạc Nguyệt, liên quân rút quân trước.
Nhưng quân đội của nước Mĩ đã phẫn nộ rồi, bọn họ không thể nào rút quân, nếu bị người ta dọa một quả bom đã rút quân rồi, như vậy về sau nước Mĩ làm thế nào còn có thể làm cảnh giới cho Thái Bình Dương được.
Bom nguyên tử thì sao? Bom nhiệt hạch thì sao? Chúng ta đều có.
Mặc dù Lạc Nguyệt có thể nói rằng sẽ sử dụng vũ khí hạt nhân trước tiên, nhưng nước Mĩ lại không thể nói rằng sẽ sử dụng vũ khí hạt nhân trước tiên với Lạc Nguyệt.
-Lấy tốc độ nhanh nhất, chúng ta phải tranh thủ trước khi bọn họ kịp phản ứng, san bằng tất cả Lạc Nguyệt.
Senhenlập tức đưa ra mệnh lệnh khẩn cấp.
Y không phải là muốn tập kích trước khi Lạc Nguyệt kịp phản ứng, mà là muốn trước khi mệnh lệnh rút binh của Liên Hợp Quốc đạt được, phải rất nhanh chiếm được Lạc Nguyệt.
Tốt nhất là trước khi Liên Hợp Quốc yêu cầu lui binh thì họ đã chiếm được Lạc Nguyệt, hoặc là đem từng quan chức cấp cao của Lạc Nguyệt vào đại lao của họ, tùy ý họ xử lí.
Quân đội nước Mĩ phẫn nộ, nhưng dân chúng lại không đáp ứng.
Khi bọn họ biết được Lạc Nguyệt có vũ khí hạt nhân, hơn nữa còn có năng lực công kích từ xa, biểu tình phản đối chiến tranh quy mô lớn đã bắt đầu rồi.
Bọn họ không đồng ý cho quân đội của họ đi đến bên kia của đại dương, đi xâm lấn một nước độc lập, có vũ khí hạt nhân, lại không có liên quan gì đến nước Mĩ.
Trong lúc Liên Hợp Quốc một lần nữa mời Lạc Nguyệt tham gia vào hội nghị, và vấn đề Lạc Nguyệt đến tai Diệp Mặc, Diệp Mặc chỉ cười lạnh mà thôi.
Đây quả thực cực kì giống trận tranh đấu giữa các môn phái ở đại lục Lạc Nguyệt, trong lúc những môn phái mới được lập nên, phần đông các môn phái khác đến tống tiền, thậm chí nếu không có được lợi ích gì liền tiêu diệt luôn cả bang phái này.
Nhưng nếu sau khi đi mà phát hiện trưởng môn của môn phái này là một tuyệt thế cao thủ, như vậy việc tống tiền sẽ trở thành hợp tác hoặc là làm quen một chút.
Cuối cùng nếu phát hiện ra môn phái này có thể uy hiếp mình, như vậy quá trình này lại biến đổi thành chúc mừng hoặc thành một tầng lớp cao sâu gì khác.
Lúc trước bộ đội liên quân dưới sự yêu cầu của nước Mĩ công kích Lạc Nguyệt, cũng không thấy có người mời Lạc Nguyệt Thành tham gia hội nghị.
Hiện nay thấy Lạc Nguyệt có thể uy hiếp, lập tức chuyển sang biện pháp khác.
Thực lực, bất kể là ở đâu, bất kể lúc nào, vẫn là thực lực.
Diệp Mặc nhìn đoàn đại quân phía xa khí thế ngất trời, trong lòng thầm than, muốn tìm một cuộc sống thầm lặng, không có thực lực thì nghĩ cũng không thể nghĩ đến.
Tuy rằng Lạc Nguyệt đưa ra yêu cầu liên quân rút lui, nhưng vì nguyên nhân nước Mĩ và một số người, mệnh lệnh rút quân vẫn chưa được truyền đạt tới nơi thì lúc này liên quân dưới sự chỉ đạo của Senhenđã đi vào Ấn Độ Dương, chỉ cần thời gian nửa ngày, bọn họ đã có thể tiến vào lãnh hải được qui định của Lạc Nguyệt rồi.
Rất nhiều người có lẽ đang ôm mộng là quả bom hạt nhân của Lạc Nguyệt mà không có cách nào thả xuống, hoặc có lẽ là Lạc Nguyệt còn chưa kịp có phản ứng gì đã bị liên quân hùng mạnh tiêu diệt.
Trên thực tế cũng không khác nhau là mấy, Lạc Nguyệt cho dù là toàn dân nhập ngũ, cũng không quá hai trăm nghìn người.
Mà trên thực tế binh lực của Lạc Nguyệt chỉ có mười hai nghìn người mà thôi.
Đối với quân đội của nhiều nước mà nói, đây chỉ là một đối mười mà thôi.
Nếu thêm vào một lượng lớn vũ khí tiên tiến thì một đối một trăm cũng không được.
Ưu thế duy nhất là chiến tranh tại nước mình, thật ra thì đây cũng không tính là ưu thế gì, thời gian mà Lạc Nguyệt rời đến Senna cũng chỉ mới có hơn một năm mà thôi.
Trong lúc ánh mắt của toàn cầu đều dồn vào Lạc Nguyệt, nơi chỉ có hơn hai mươi nghìn km vuông này, trong lúc lần thứ ba Liên Hợp Quốc họp không có kết quả, hạm đội đầu tiên của liên quân đã tiến vào lãnh hải của Lạc Nguyệt.
Lúc làn đạn đầu tiên được bắn vào Lạc Nguyệt, chiến tranh đã chính thức bùng nổ.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 580: Đây Không Phải Là Một Cuộc Đấu Cân Sức
Đây Không Phải Là Một Cuộc Đấu Cân Sức
T
uy rằng tạm thời đẩy nhanh tốc độ tiến quân, nhưng chiến thuật đu dây vẫn chưa bị phá vỡ.
Dường như trong cùng một thời gian, hạm đội hải quân và lục quân của liên quân đồng thời phát động tấn công Lạc Nguyệt.
Không có thăm dò, không có công tác chuẩn bị, thậm chí cũng không có công kích trong phạm vi nhỏ.
Đạn hạt nhân Lạc Nguyệt bùng nổ đã dẫn nổ triệt để những điểm mấu chốt của nước Mĩ, bọn họ vừa đến thì như lôi đình công kích, một trăm hai mươi nghìn binh sĩ tinh anh từ hải lục phân thành ba mũi tấn công về Lạc Nguyệt.
Trong mắt bọn họ Lạc Nguyệt lúc này chính là dê đợi làm thịt, bọn họ muốn chiếm lĩnh được Lạc Nguyệt trong thời gian ngắn nhất, muốn đánh phá chiếm lĩnh bất cứ bản ghi chép nào của thành trì.
Nếu như không có sự kích thích của bom hạt nhân Lạc Nguyệt, có lẽ bọn họ cũng không để nước ấm luộc ếch, nhưng bây giờ bọn họ lại giống như một con trâu đực bị chọc vào hoa cúc vậy, chỉ có một tia ý thức hướng về Lạc Nguyệt.
Gần ba trăm máy bay chiến đấu, hợp thành hơn mười đội hình, chuẩn bị tiến hành ném thả bom vào Lạc Nguyệt.
Đối phó một thế lực quan trọng, cái mà bọn họ muốn là một gậy đánh chết tất cả, giữ lại công ty dược là thứ yếu.
Mấy chiếc tàu sân bay được một đám đông tàu hộ tống vây quanh giống như chú gà trống kiêu ngạo vậy, nhìn chằm chằm cách đó không xa chuẩn bị tấn công Lạc Nguyệt.
Hai đội tàu chiến hai bên, dưới sự bảo vệ của tàu hộ tống không kiêng nể gì mở lối hướng về bến tàu Lạc Nguyệt.
Đợt công kích của quân đội liên quân đã bắt đầu, đã bùng nổ toàn diện…
-Báo cáo, radar của ôi bị quấy nhiễu mãnh liệt, không có cách nào tập trung được mục tiêu…
-Báo cáo, máy điện tử quá quấy nhiễu chúng tôi, không thể tiến hành ném bom chính xác…
-Báo cáo, máy điện tử của đối phương làm nhiễu sóng của chúng tôi quá, máy điện tử của chúng tôi hoàn toàn không thể hoạt động được…
-Báo cáo, radar của tôi đã bị đối phương khóa.
Chiến tranh hiện đại chính là chiến tranh điện tử, nếu như nguồn nhiễu sóng của bên địch làm cho bên ta đến mục tiêu cũng không xác định được, vậy thì trận chiến này đánh cái chết tiệt gì.
Mà trong nguồn quấy nhiễu mạnh mẽ như này, đối phương đã khóa máy bay của bọn họ, có thể tưởng tượng được chuyện sau này không cần nghĩ đến nữa.
Nhận được báo cáo, viên chỉ huy không quân Payton lúc đó mồ hôi đầy mình, Hoa Hạ có câu “biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”.
Nhưng những gì họ biết về Lạc Nguyệt chỉ giới hạn trong việc đối phương chỉ là một xí nghiệp mà thôi, hoặc là nói một xí nghiệp vì có tiền, mà mua một lượng lớn vũ khí đạn dược, muốn chiếm núi làm vua.
Đối với một nhà giàu mới nổi như này, cho dù là bọn họ có vũ khí hạt nhân cũng không cần lo lắng.
Nước Đức có sở trường tiến công chớp nhoáng thế chiến thư 2.
Chờ bọn họ phản ứng lại, Lạc Nguyệt cũng nằm gọn trong bàn ăn rồi.
Hơn nữa nước Mĩ vẫn cho rằng vũ khí hạt nhân là do người khác cung cấp, rất có khả năng không phải Trung Quốc thì là Nga.
Với thực lực của Lạc Nguyệt, thì không thể nào sản xuất ra vũ khí hạt nhân được.
Nhưng bây giờ Payton lại bối rối thực sự, đối phương có nguồn nhiễu sóng mạnh như vậy, cho dù là nước Nga cũng không thể có.
Máy bay của bọn họ dường như cất cánh chưa lâu thì bị nhiễu sóng mạnh mẽ, cuộc chiến này còn đánh thế nào được?
Nếu như nói nguồn nhiễu sóng này là sản phẩm của chính bọn họ, vậy thì loại vũ khí hạt nhân này cũng là sản phẩm của bọn họ rồi?
Nghĩ đến đây, Payton cũng bất chấp, gã biết nếu như không thể khóa được mục tiêu của đối phương, thì máy bay của mình cũng biến thành người mù, có nhiều máy bay bay đến phía đối phương thì cũng thành bia ngắm mà thôi.
-Rút quân, lập tức rút quân…
Payton đột nhiên tỉnh lại, lập tức ra lệnh rút quân hạ máy bay chiến đấu.
Nhưng mệnh lệnh của gã có chút chậm trễ, trên thực tế khi máy bay của bọn họ vừa mới cất cánh, thì đã bị quấy nhiễu mạnh mẽ rồi.
Cái này còn chưa tính đến việc những radar của Lạc Nguyệt đã định vị đượcnhững chiếc phi cơ dường như cũng biến thành người mù hết rồi, đáng thương lúc này đội quân máy bay chiến đấu vẫn chưa đến vùng trời của Lạc Nguyệt.
Ầm, ầm…
Diệp Mặc nhìn vô số những đạn đạo trên không phát theo ánh lửa bay lên trời, làm bầu trời u ám phát ánh hồng rực một mảng trời.
Sau đó một cách chuẩn xác bay đến những máy bay chiến đấu đã bị khóa trên không trung.
Đáng tiếc những chiếc máy bay này dưới sự quấy nhiễu vô cùng cường đại, không có chút năng lực phản kháng nào.
Duy nhất chỉ có thể dựa vào kĩ thuật lái máy bay của phi công thông qua tính năng chiến đấu của máy bay cùng kĩ thuật của mính mà thoát khỏi làn mưa đạn đạo như trong ác mộng này mà thôi.
Lại một đợt “Ầm, ầm…” nữa vang lên, vô số những máy bay chiến đấu trên không nổ tung từng mảnh cháy vụn, bốn phía ngập trong biển rộng.
Vài chiếc máy bay vạn bất đắc dĩ gặp vận may cũng chỉ có thể thả được xuống làn mưa đạn đạo, những đạn đạo này bay xuống mặt đất cũng bị hệ thống phòng ngự lá chắn vũ trụ chắn lại rồi.
Mấy trăm ngàn binh lính còn chưa kịp lên bờ ngơ ngác nhìn ánh lửa phía xa xa, một đám trợn mắt há mồm, trên thế giới này khi nào lại có loại hệ thống đạn đạo được chỉ đạo chính xác như này rồi?
Diệp Mặc lạnh lùng cười, hắn biết những máy bay này không cần hắn quan tâm, mặc dù bọn họ chưa có máy bay nào cất cánh nhưng Diệp Tinh không nói khoác.
Diệp Mặc khẳng định máy nhiễu sóng và hệ thống radar định bị, cùng với trang bị chỉ đạo chính xác đã là những thứ siêu việt nhất trên thế giới này rồi.
Trong lòng Diệp Mặc khẳng định Diệp Tinh không phải là người của thế giới này, anh ta nhất định giống mình, cũng đến từ nơi khác, cái khác nhau chính là, anh ta mất đi rất nhiều trí nhớ mà thôi.
Nếu như Diệp Tinh là nhà khoa học lớn lên trong thế giới văn minh Địa Cầu, thì anh ta không thể có nhiều khái niệm khoa học kĩ thuật tiên tiến như vậy được.
Trận chiến nhiễu sóng điện tử lần này, dường như làm cho liên quân không kịp trở tay.
Diệp Tinh thay đổi thiết bị phóng đạn đạo địa không, nhưng tốc độ lại nhanh, cự li xa, hơn nữa độ chính xác cũng rất cao.
-Củ chuối thật, loại radar và máy điện tử rác rưởi này mà còn muốn chiếm Lạc Nguyệt, anh đây thực sự là quá đề cao các người rồi, lãng phí một viên “tinh thạch Cực năng” của mình, thật phí phạm.
Trong phòng chỉ huy đạn đạo địa không, Diệp Tinh nhìn những chiếc máy bay bị đạn đạo bắn rơi, bỗng nhiên thấy mất hứng.
-Xem ra nơi này không cần sự trợ giúp của tôi nữa rồi.
Diệp Mặc lẩm bẩm nói một câu, liền lắc mình biến mất ngay tại chỗ, hắn biết mặc dù Lạc Nguyệt phát triển mạnh hạm đội hải quân, nhưng hải quân mới là điểm yếu nhất của Lạc Nguyệt, bây giờ hắn chính là muốn đi tiêu diệt lực lượng hải quân liên quân đó.
Diệp Mặc biết muốn bắt tất cả bảy tám chục tàuquân hạm dường như là chuyện không thể, mấy chiếc thuyền vận binh hai bên bị Diệp Mặc tách ra từ giữa, hơn mười thuyền tàu bảo vệ và tàu khu trục cũng bị Diệp Mặc nhấn chìm xuống biển.
Hai chiếc tàu ngầm hạt nhân cũng không tránh được vận hạn, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, Diệp Mặc đã tiêu diệt gần hai mươi tàu chiến hạm.
Trên mặt biển có vô số binh sĩ bắt đầu giằng co, bọn họ vẫn chưa nhìn thấy đối thủ, thì đã bị mất đi hai mươi tàu quân hạm, đây là loại vũ khí gì vậy? Hạm đội của Lạc Nguyệt lúc này mới bắt đầu chầm chậm tiếp cận đến liên quân hạm đội, và hô lên câu nói đầu hàng thì không giết.
Thuyền trưởng của một con thuyền vô cùng phẫn nộ, lập tức ra lệnh công kích, nhưng họng pháo của bọn họ còn chưa dựng lên thì bị một vũ khí không biết tên tiêu diệt hết.
Một con tàu ngầm hạt nhân lặng lẽ chuẩn bị tiếp cận hạm đội Lạc Nguyệt, nhưng không đợi bọn họ phóng đạn đạo ra, thì đã bị một kiếm của Diệp Mặc phá vỡ.
Áp suất nước mạnh mẽ đã xé tất cả những người có mặt ở đó thành những mảnh nhỏ.
Diệp Mặc bay lên mặt biển nuốt một viên “Tinh nguyên đan”, trong lòng tự nhủ may là mình đã luyện chế ra một lọ tinh nguyên đan, nếu không mình thật không trụ thêm được.
Mặc dù phi kiếm của hắn lợi hại, nhưng dựa vào tu vi của hắn thì cái này là hao tổn quá lớn.
Nếu như không có sự hỗ trợ của Diệp Tinh, một mình Diệp Mặc chắc chắn không có cách nào ngăn cản sự công kích của liên quân.
Ngoại trừ sự giúp đỡ của Diệp Tinh, Hoàng Tinh mấy trăm năm của Tăng Chấn Hiệp kia cũng rất quan trọng.
Biết được toàn bộ hạm đội của mình bị một vũ khí không biết tên xử lý, sắc mặt Senhen xanh mét, lúc này hạm đội của y đang dưới sự quấy nhiễu hùng mạnh của đối phương, Lạc Nguyệt trước mặt chỉ cách xa có một trăm hải lý nhưng không ngờ lại không có cách nào dùng radar để quét bất cứ một vật gì.
Hoàng Ức Niên trong lòng thoải mái, nếu như không phải Diệp Mặc yêu cầu y không được ra tay với tàu sân bay, thì y cũng không nhịn được bắn cho mấy viên đạn đạo rồi.
Mặc dù y không biết tại sao trong thời gian ngắn một con thuyền của đối phương lại bị chìm xuống, nhưng y biết rằng cái này nhất định có mối quan hệ đến người thành chủ Diệp Mặc thần bí kia và còn thiết kế bậc nhất của Diệp Tinh.
Hạm đội Lạc Nguyệt mặc dù lượng đạn đạo và đạn pháo bắn ra không nhiều, nhưng thỉnh thoảng mấy viên đạn pháo lại rơi xuống nước, làm cho những thủy binh đang vùng vẫy trong nước chìm xuống hoàn toàn.
Những người này là người phát xít, là ác ma, không ngờ cũng không buông tha với những người đã rơi xuống nước.
Nếu như không phải vì đạn đạo không thể định vị được, Senhen cũng lập tức phóng đạn đạo, y muốn tất cả những hạm đội đối diện bị lật hết.
Nhưng bây giờ bọn họ lại ngẫu nhiên bắn ra vài viên đạn đạo, không bị đối phương ngăn cản.
Mà đội máy bay chiến đấu bay đi bây giờ không một chiếc nào quay trở về, ngoại trừ những ánh lửa ngoài xa.
Phía trên tàu sân bay còn sót lại vài chiếc máy bay chiến đấu, y không dám phái đi lần nữa, y biết rằng một khi bay đi, lập tức biến thành bia ngắm của đối phương.
Đây chẳng phải là một cuộc chiến không cân sức sao, đây tuyệt đối không phải là một cuộc chiến cân sức.
Trước khi khai chiến, bọn họ cũng biết rằng đây không phải là một trận chiến cân sức, chỉ có điều suy nghĩ ban đầu của bọn họ là quân đội chiến đấu của Lạc Nguyệt và bọn họ là không cùng đẳng cấp.
Nhưng bây giờ xem ra, quả thực là không cân sức, tương phản hoàn toàn lại là quân đội của bọn họ không cùng đẳng cấp với Lạc Nguyệt.
Không ai có thể ngờ rằng, cũng không ai có thể nghĩ đến, Lạc Nguyệt lại mạnh đến vậy.
Hoặc là nói máy móc chiến đấu của Lạc Nguyệt đã vượt tầm thế giới, bọn họ đã sáng chế ra đồ vượt thời đại nào đó.
Nghẹn khuất, trước giờ chưa từng có cuộc chiến nào nghẹn khuất như này.
Senhen nghẹn quá muốn thổ huyết, nhưng y không có cách nào thổ ra được:
-Các người làm trái với luật “Công ước Geneva”, các người không thể đối đãi với tù binh như vậy được…
Senhentức run người, cầm loa lớn tiếng quát to với thuyền hạm đối diện, nhưng sau lưng y mồ hôi lại toát ra như nước không thể ngăn lại được.
Hạm đội của đối phương chỉ còn cách 2000m, hơn nữa lại đang tiến lại gần hơn.
Nhưng y cũng không dám ra lệnh nã pháo, đạn pháo cho dù lợi hại hơn, cũng không có cách nào trong khoảng thời gian ngắn có thể gây tổn hại đến hạm đội của đối phương.
Mà đối phương bây giờ cũng chưa bắn đạn pháo, một khi bên này nã pháo, đối phương tức giận, phóng đạn đạo ra, bên này lại không thể chặn lại, có thể nói là bị trói đánh.
Y khẳng định không ai có thể nghĩ công kích của Lạc Nguyệt lại mạnh như vậy, nếu như Lạc Nguyệt có dã tâm lớn hơn, hơn nữa bọn họ lại có sức công kích mạnh như vậy, vậy thì…
Senhenkhông dám nghĩ tiếp, y không biết máy móc quấy nhiễu của Lạc Nguyệt là không có cách nào rời đi được, hơn nữa máy móc quấy nhiễu này dùng lần nào là ít đi lần đó, cho nên mới lo lắng như vậy.
Nguồn năng lượng mà máy nhiễu sóng của Lạc Nguyệt dùng tổng cộng cũng chỉ có bốn viên mà thôi, thậm chí bây giờ cũng không có cách tìm thứ để bổ sung vào.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










