[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 54 : Giao Dịch (c266-c270)
❮ sautiếp ❯Chương 266: Giao Dịch
Ở Hứa Khả Hân nghĩ đến, công pháp tầng thứ sáu đối với Vũ Quốc, không, đối với hết thảy võ giả của Bắc Hoang Cửu Quốc đều có sức hấp dẫn cực lớn.
Bởi vì nó có thể bước ra bước then chốt, từ đây thoát khỏi phàm nhân, có tư cách trở thành Thần.
Đương nhiên, Sinh Hoa Cảnh còn kém rất xa.
Nhưng không thể nghi ngờ đã bước ra bước thứ nhất.
Nàng tung mồi nhử như vậy, tin tưởng Lăng Hàn nhất định sẽ mắc câu, thành khẩn giao dịch.
Nhưng nàng tuyệt đối không ngờ rằng, Lăng Hàn lại từ chối.
Hơn nữa còn từ chối không chút do dự như vậy.
Lẽ nào…
– Tiểu đệ đệ, lẽ nào ngươi đã nắm giữ công pháp tầng thứ sáu?
Hứa Khả Hân chứng nào tật nấy, dùng bộ dáng yểu điệu, mị thái nảy sinh.
Lăng Hàn nói:
– Hứa quý phi cảm thấy điều này có thể sao?
Đương nhiên không thể, Vũ Quốc làm sao có khả năng có công pháp tầng thứ sáu!
Trong lòng Hứa Khả Hân nghĩ như vậy, nhưng Lăng Hàn từ chối quá thoải mái, làm cho nàng cảm thấy đối phương có thể nắm giữ công pháp tầng thứ sáu.
Nàng chưa từng do dự bất quyết như thế, làm cho nàng có cảm giác sắp phát điên.
Lăng Hàn chủ động giải thích:
– Ta là một Đan sư, cần tu vi quá mạnh mẽ làm gì?
Này ngược lại có đạo lý!
Hắn tuổi còn trẻ cũng đã là Đan sư chuẩn Địa Cấp, tiền đồ tương lai không thể đo lường! Mà một người tinh lực có hạn, phân tâm ham nhiều, vậy chỉ có thể mọi thứ không tinh.
Hứa Khả Hân vẫn có chút hoài nghi, nhưng nàng không dám tiếp tục truy hỏi.
Dù sao cũng là nàng cầu Lăng Hàn.
Nàng do dự hồi lâu mới nói:
– Ta còn có một bảo vật, có thể làm trao đổi.
– Há, là cái gì?
Lăng Hàn thuận miệng nói.
– Ta cũng không biết.
Hứa Khả Hân lắc đầu nói.
Người này không giống nàng dự đoán chút nào, làm lòng nàng rối như tơ, chỉ có thể thu hồi mị thái, trở nên chính kinh.
Lăng Hàn không khỏi bật cười:
– Hứa quý phi đang nói đùa sao?
Nào có chuyện như vậy, nói muốn cầm bảo vật ra trao đổi, nhưng ngay cả bảo vật là cái gì cũng không biết, vậy sao ngươi có thể xác định nó là bảo vật?
Hứa Khả Hân nói:
– Ở bảy năm trước, ta và mấy vị trưởng bối của sư môn phát hiện một cổ mộ, ở bên trong được bộ Vô Tương Tâm Kinh này.
Mặt khác, ở bên cạnh Vô Tương Tâm Kinh, còn có một cái hộp phong kín, nhưng không cách nào mở ra.
Nàng dừng một chút, lại nói:
– Có thể đặt ở cùng Vô Tương Tâm Kinh, vật trong hộp này tất nhiên rất quý giá.
Lăng Hàn mỉm cười nói:
– Hứa quý phi muốn dùng đồ vật thật giả không biết kia trao đổi mười viên Trúc Cơ Đan?
– Không sai.
Hứa Khả Hân gật gù.
– Đại sư có nguyện đánh bạc một lần không?
– Được.
Lăng Hàn không chút do dự nói.
Ngược lại hắn tiện tay liền có thể luyện chế Trúc Cơ Đan, ung dung vui vẻ.
Coi như chỉ đổi đến một cái hộp phổ thông, cũng chỉ là hắn lãng phí mấy triệu lượng cùng chút thời giờ mà thôi.
Nhưng vạn nhất trong hộp thật có bảo bối thì sao?
– Ngày mai lúc này, ngươi mang theo hộp lại đây, ta sẽ mang theo Trúc Cơ Đan.
Hắn nói.
Hứa Khả Hân đại hỉ, vội xác nhận nói:
– Là mười viên Trúc Cơ Đan!
– Phải.
Lăng Hàn gật đầu.
– Một lời đã định!
Hứa Khả Hân vui mừng khôn xiết.
Lăng Hàn đứng dậy rời đi.
Nếu quyết định làm khoản buôn bán này, hắn tự nhiên phải chuẩn bị vật liệu.
Đáng tiếc vườn thuốc trong Hắc Tháp vẫn chưa hoàn thiện, bằng không hắn có thể tự cung tự cấp.
Dù sao từ bí cảnh đi ra chưa được mấy ngày, đâu có thể nào chuẩn bị hết thảy dược thảo nhanh như vậy.
Hắn đi tới Thiên Dược Các, sau khi cảm ơn Phó Nguyên Thắng, mua đủ vật liệu cần thiết luyện chế Trúc Cơ Đan, liền trở về Hổ Dương Học Viện.
Rất nhiều người đều ở cửa chờ hắn, muốn kéo giao tình.
Dù sao hắn vừa được Vũ Hoàng triệu kiến, hoàng ân chính thịnh.
Nhưng Lăng Hàn nào có tâm tình để ý tới, tùy ý vài câu liền đuổi tất cả mọi người đi.
Tiến vào sân, Hổ Nữu lập tức dính tới.
Lăng Hàn nói với nàng vài câu, liền dẫn nàng tiến vào trong Hắc Tháp.
Tiểu nha đầu sung sướng chơi đùa, Lăng Hàn thì bắt đầu luyện đan.
Cái này tự nhiên là chút lòng thành, chỉ sau một tiếng, mười viên Trúc Cơ Đan ra lò.
Ngày thứ hai, Hoàng thất thả ra một tin tức quan trọng.
Vũ Hoàng đại thọ sáu mươi, lần này đương nhiên phải tổ chức tiệc mừng.
Hơn nữa còn sẽ mở hội đấu võ, biểu thị vũ lực của đế quốc.
Lần này quán quân đấu võ được Vũ Hoàng tự mình khen ngợi, mà phần thưởng là một môn thần thông!
Thần thông là thứ gì, đại bộ phận người không hiểu, nhưng cũng không trở ngại mọi người đoán ra thần thông quý giá.
Vũ Hoàng ban thưởng, sẽ là đồ vật phổ thông sao?
Trong khoảng thời gian ngắn, tâm tình dân chúng tăng vọt.
Ngay cả cường giả Thần Thai Cảnh của Bát Đại Hào Môn cũng rục rà rục rịch.
Nhưng khi nhìn thấy điều kiện tham gia, không ít người ỉu xìu.
Bởi vì chỉ giới hạn ba mươi tuổi trở xuống.
Cũng đúng, tương lai của đế quốc tự nhiên dựa vào thế hệ trẻ tuổi, các lão đầu tử tham gia náo nhiệt làm gì?
Ba mươi tuổi trở xuống… Vậy cũng chỉ có hai người, Lăng Hàn, Phong Viêm!
Người tinh tường đã nhìn ra, đây là Vũ Hoàng dựng võ đài cho hai người, muốn ở trước mặt người trong thiên hạ quyết thắng thua.
– Thần thông?
Trong Tích Hoa Các, Nghiêm Thiên Chiếu lẩm bẩm, trong tay cầm một ly rượu, nhàn nhã mà ngồi, tràn ngập khí chất xuất trần.
Mà ở bên cạnh hắn lại có một bà lão mờ mịt thất thần, thật giống như không còn hồn.
Nhìn kỹ, bà lão này giống Nghiêm phu nhân đến mấy phần.
– Vốn định ly khai Vũ Quốc, không nghĩ tới lại có trò hay.
Hiện tại lại gặp gỡ một môn thần thông.
Thần thông có yếu có mạnh, nhưng bất luận làm sao, có thể được gọi là thần thông đều hữu dụng, không ngại lấy xem một chút.
Nghiêm Thiên Chiếu để chén rượu xuống, nhìn về phía bà lão, cười nói.
– Mẫu thân, ta liền cầm quán quân luận võ, lộ diện ở trước mặt người trong thiên hạ, ngươi có hài lòng không?
Nàng quả nhiên là Nghiêm phu nhân.
Nhưng tại sao nàng lại đột nhiên mất đi dung mạo như hoa, biến thành một bà lão?
Nghiêm phu nhân như người đã chết.
Qua một hồi lâu trong ánh mắt mới lướt qua một tia tức giận, run giọng nói:
– Ngươi không phải con của ta! Ngươi là ma quỷ! Ngươi là ma quỷ!
– Sai, ta đúng là con trai của ngươi, chỉ là nhiều hơn một chút kinh nghiệm mà thôi.
Nghiêm Thiên Chiếu chỉ chỉ đầu của mình, khóe miệng tràn ra một nụ cười cực kỳ tà khí.
– Còn phải cảm tạ mẫu thân đại nhân, đem tu vi chuyển cho ta.
Bằng không ta muốn nắm giữ tu vi bây giờ, làm sao cũng phải tu luyện mười năm tám năm.
Nghiêm phu nhân chỉ lắc đầu, không ngừng nói:
– Ngươi không phải con của ta! Ngươi không phải con của ta!
Nghiêm Thiên Chiếu thu hồi ánh mắt, cầm chén rượu lên uống, nhìn bầu trời nói:
– Tất cả mọi người đều cho rằng lần này thứ nhất không phải Lăng Hàn chính là Phong Viêm.
Vậy để ta cho tất cả mọi người một bạt tai, để bọn họ biết, còn có Nghiêm Thiên Chiếu ta!
Buổi chiều, Lăng Hàn đi tới trà lâu hôm qua, hoàn thành giao dịch với Hứa Khả Hân.
– Mười viên Trúc Cơ Đan.
Lăng Hàn tiện tay lấy ra một chiếc bình ngọc, để lên bàn.
Tâm tình của Hứa Khả Hân rất tốt, yểu điệu nói:
– Tiểu đệ đệ không sợ tỷ tỷ hắc đan dược của ngươi sao?
– Ngươi có thể thử.
Lăng Hàn từ tốn nói.
– Ai, ngươi người này thật không biết khôi hài một chút nào.
Hứa Khả Hân lắc đầu, từ bên cạnh lấy ra một cái hộp dùng vải màu đỏ bao bọc, để lên bàn.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 267: Bách Độc Ngọc Cao
Lăng Hàn hoàn toàn không có tín nhiệm với Hứa Khả Hân, bởi vậy hắn lập tức mở vải đỏ ra.
Bên trong quả nhiên là một cái rương màu đen, không phải kim loại, mà là gỗ, tỏa ra mùi đàn hương nhàn nhạt.
Hắn đo lường cái rương, Hứa Khả Hân tự nhiên cũng kiểm nghiệm Trúc Cơ Đan, hai người đều không nói gì.
Quả nhiên không mở ra.
Cũng không phải bởi vì khóa lại, mà là do cái nắp này vừa khớp, căn bản không chỗ dùng sức.
Xem ra chỉ có thể dùng bạo lực mạnh mẽ đập ra.
Lăng Hàn lộ ra vẻ kinh ngạc, bởi vì hắn biết vật liệu gỗ này.
Thông Nguyên Tâm Mộc.
Đây là một loại vật liệu phi thường quý giá.
Nó có hai đặc điểm, một là cứng cỏi, hai là có thể ngăn linh khí trôi đi.
Bởi vậy, nó rất thích hợp cất chứa dược liệu quý giá.
Chỉ cần bỏ vào trong, có thể bảo đảm dược liệu ngàn năm thậm chí vạn năm không hỏng.
Hắn hơi lung lay một chút, bên trong có đồ vật.
Nghe động tĩnh phán đoán, hẳn là chỉ có một vật phẩm, cảm giác rất nặng.
Nhưng cụ thể là cái gì, hắn lại không thể phán đoán.
– Tiểu đệ đệ, tỷ tỷ cảm tạ ngươi!
Hứa Khả Hân cười duyên nói, hết sức hài lòng thu hồi bình ngọc.
Tuy nàng cũng rất muốn biết trong hộp gỗ cất giấu món đồ gì, càng biết chắc đó là bảo vật.
Nhưng nàng đã nghiên cứu rất nhiều năm, thử tất cả biện pháp đều không thể mở ra, Nên nàng quyết tâm giao cho Lăng Hàn, miễn làm nàng lo lắng, mắt không thấy tâm không phiền.
Lăng Hàn không có để ý đến nàng, làm cho nàng mất hứng.
Nhưng bởi vì tâm tình đang tốt, nên không có để ở trong lòng, đẩy cửa mà đi.
Đợi nàng rời đi, Lăng Hàn trực tiếp thu hộp gỗ vào trong Hắc Tháp.
Hắn không có lập tức tiến vào Hắc Tháp, mà đứng dậy rời đi.
Dù sao đã vào Hắc Tháp thì nhất định là đồ vật của hắn, ai cũng không thể lấy đi.
Hắn trở lại học viện, đóng cửa phòng, lúc này mới tiến vào Hắc Tháp.
Thả ở kiếp trước, lấy tu vi Thiên Nhân Cảnh của hắn, muốn mở hộp gỗ do Thông Nguyên Tâm Mộc chế thành tự nhiên là dễ như ăn cháo, nhưng tu vi Dũng Tuyền Cảnh thì kém rất nhiều.
Bằng không Hứa Khả Hân há sẽ bó tay? Người ta tốt xấu gì cũng là Linh Hải Cảnh a.
Có điều, ở trong Hắc Tháp, Lăng Hàn là Thần!
Hắn hơi suy nghĩ, hộp gỗ liền mở ra, dễ dàng như lật tay vậy.
Trong hộp, là một khối ngọc.
Vừa đưa nó ra thì có hương vị nồng nặc, để tinh thần của hắn đại chấn, lỗ chân lông toàn thân muốn thư giãn ra.
Lăng Hàn lộ ra vẻ kích động.
Đây không phải ngọc, mà là dược cao, Bách Độc Ngọc Cao!
– Không nghĩ tới, lại còn có thứ này tồn tại!
Hắn đưa tay nhấn một cái, hết thảy mùi thơm đều bị hắn đẩy về trong hộp gỗ.
Ở trong Hắc Tháp hắn có thể điều khiển tất cả, như Thần linh.
Bách Độc Ngọc Cao không phải thiên nhiên hình thành, mà là hậu thiên điều phối ra.
Cần dùng hơn một trăm độc vật, lại thêm Thất Hương Ngọc, lấy bí pháp phối chế mà thành.
Cái này không phải độc dược, ai muốn dùng nó đi độc người, đó là lãng phí của trời.
Nếu sử dụng riêng một trăm loại độc vật kia, ngay cả cường giả Sinh Hoa Cảnh cũng có thể độc chết.
Nhưng đặt cùng một chỗ, lấy phương pháp kỳ diệu dung hợp, độc tính sẽ bị khắc chế, hóa độc dược thành bổ dược.
Độc tính càng lợi hại, thì tác dụng càng dồi dào.
Nhưng nếu như ai ăn trực tiếp, tuyệt đối là một con đường chết.
Bởi vì trăm loại độc vật trộn lẫn, năng lượng bộc phát ra quá khủng bố, giết Sinh Hoa Cảnh chỉ là chút lòng thành.
Thế nhưng lại thêm Thất Hương Ngọc, liền có thể dung hòa năng lượng, từ đó có thể bị hấp thu.
Đương nhiên, Bách Độc Ngọc Cao không phải dùng để ăn, mà là lau ở trên người, thông qua da hấp thu vào trong cơ thể.
Ăn không phải không được, nhưng bách độc vào miệng, vẫn sẽ tạo thành ảnh hưởng đối với thân thể.
Cái này diệu dụng ở chỗ, tu vi cao có thể lau nhiều.
Tu vi thấp thì lau mỏng một chút.
Có thể cho tất cả cảnh giới sử dụng để tăng cao tu vi, tăng cường thể phách, chính là bảo vật cực kỳ quý giá.
Độc vật dễ tìm, nhưng Thất Hương Ngọc quá hiếm thấy.
Dù hắn ở kiếp trước, trong tay nắm rất nhiều tài nguyên, nhưng chỉ từng phối chế một lần.
Hơn nữa phân lượng còn không bằng hiện tại.
Bảo vật như vậy xác thực cần dùng Thông Nguyên Tâm Mộc chứa.
Bằng không dược lực sẽ trôi qua rất nhanh, một tháng cũng không tới.
Không biết là ai a, thật bạo tay, lại đồng thời chôn Thông Nguyên Tâm Mộc và Bách Độc Ngọc Cao, quả thực là thiên đại lãng phí.
– Vừa vặn tiện nghi ta!
Lăng Hàn cười nói, một bên cởi quần áo, chà Bách Độc Ngọc Cao ở trên người.
Một luồng tâm ý lành lạnh vọt tới, để cả người hắn thoải mái.
– Tựa hồ Phong Viêm rất nắm chắc, tự tin có thể ở sau mười ngày thắng ta.
Nghĩ tới nghĩ lui, hắn dựa vào hẳn là có thể ở trong vòng mười ngày này đột phá.
Đại cảnh giới dù sao cũng là một cửa ải, vượt không qua chênh lệch rất nhiều.
Lăng Hàn khoanh chân ngồi xuống, vận chuyển Ngũ Hành Thiên Cực Công hấp thu dược lực.
Ở trong Hắc Tháp hắn có thể khóa lại dược cao phát huy, hoàn toàn tác dụng ở trên người hắn, bảo đảm không có một chút xíu lãng phí.
Cái này là rất kinh người, hấp thu trăm phần trăm dược lực quả thực khủng bố.
– Đấu võ chỉ chừng mười ngày nữa, ta không thể ở trong thời gian ngắn như vậy đột phá đến Linh Hải Cảnh.
Nhưng thực lực có thể tăng lên một ít liền tăng một ít, ta nhất định phải lấy được Chân Thị Chi Nhãn.
Chỉ một lúc, Lăng Hàn liền cảm giác toàn thân nóng lên.
Dược lực đã phát huy tác dụng, da dẻ muốn xé rách ra, cực kỳ đau rát.
– Mẹ kiếp, không có kinh nghiệm, lau hơi nhiều.
Hắn cắn răng.
Tuy kiếp trước điều phối qua Bách Độc Ngọc Cao, nhưng này là cho bốn đồ đệ dùng.
Lúc đó bốn người yếu nhất cũng đã là Thần Thai Cảnh.
Hiện tại hắn đã bớt hàm lượng, nhưng Dũng Tuyền Cảnh cách Thần Thai Cảnh quá xa, vẫn để hắn hô to không chịu nổi.
Cũng may hắn tu thành Nham Thạch Thể, không chỉ sức phòng ngự kinh người, thậm chí còn có thể Nham Thạch hóa, chặt đứt cảm giác.
Chủ động vận chuyển, cảm giác đau lập tức biến mất.
Nhưng mắt trần có thể thấy, làn da của hắn xuất hiện từng vết rạn nứt, có máu tươi rỉ ra.
Hắn trong khổ mua vui, thầm nghĩ may là không có lau ở chỗ mấu chốt, bằng không hiện tại hắn sẽ khóc.
Oanh, trong cơ thể hắn có năng lượng mạnh mẽ lưu chuyển, thúc đẩy nguồn suối không ngừng mở rộng, phun trào ra nguyên lực mãnh liệt.
Sau ba tiếng, Lăng Hàn ngừng lại.
Dược cao lau ở trên người đã bị hắn hấp thu, tu vi tăng lên tới Dũng Tuyền tầng năm hậu kỳ.
Cứ theo đà này, đợi đến ngày luận võ, tu vi của hắn có thể đạt đến Dũng Tuyền tầng tám.
– Tầng tám đối kháng Linh Hải, nên có sức đánh một trận a.
Lăng Hàn gật đầu.
Tình huống của hắn đặc thù, sức chiến đấu vượt xa cảnh giới.
Bất Diệt Thiên Kinh vận chuyển, vết thương trên người hắn khép lại rất nhanh.
Hắn lấy nước sạch, thanh tẩy vết máu trên người, liền mặc quần áo vào.
Ngày hôm nay Hổ Nữu lại không có tới dây dưa hắn, mà đàng hoàng ở trong Hắc Tháp.
Thần thức của Lăng Hàn quét qua, hóa ra nha đầu này đang trùng kích Dũng Tuyền Cảnh.
Dũng Tuyền Cảnh năm sáu tuổi, ngẫm lại cũng làm người ta líu lưỡi.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 268: Tất Cả Thả Tin Tức
Phong Viêm lần thứ hai thả ra tin tức.
Hắn sẽ tham gia luận võ, cũng sẽ ở trong luận võ giết Lăng Hàn.
Điều kiện tham gia đấu võ đã quyết định, cuối cùng khẳng định là Lăng Hàn và Phong Viêm đối kháng.
Nhưng Phong Viêm không kiêng kị nói muốn giết chết Lăng Hàn, biểu hiện hung hăng vô cùng nhuần nhuyễn.
Lăng Hàn lại có chút bị động.
Bởi vì Vũ Hoàng chỉ để hắn đánh bại Phong Viêm, mà không nói có thể giết chết.
Vũ Hoàng hung hăng thì hung hăng, nhưng hắn làm hoàng đế, phải từ đại cục xuất phát, là tuyệt đối không thể kết tử thù với Đông Nguyệt Tông.
Nếu Lăng Hàn giết Phong Viêm, vậy Vũ Hoàng khẳng định không nói hai lời, trực tiếp trói hắn lại đưa tới Đông Nguyệt Tông.
Không cần hoài nghi, chỉ có kết quả này.
Nếu Lăng Hàn là một người cô đơn, vậy không có gì.
Giết xong trực tiếp trốn vào Hắc Tháp.
Trước trốn một quãng thời gian tự nhiên có thể an toàn rời đi.
Lẽ nào Vũ Hoàng sẽ cả ngày canh giữ ở bên cạnh Hắc Tháp hay sao?
Huống hồ hắn căn bản không biết Lăng Hàn dùng loại thủ đoạn nào biến mất!
Vấn đề là, Lăng Hàn có người nhà, hắn chạy trốn, Lăng Đông Hành chạy thế nào?
Lăng Hàn không khỏi khó khăn.
Hắn phải làm sao bảo toàn bản thân, lại có thể làm thịt Phong Viêm?
Nghĩ tới nghĩ lui, chuyện này là không thể.
Bởi vì Vũ Hoàng sẽ không cho phép xảy ra chuyện như vậy, hắn nhất định sẽ tọa trấn, bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay hóa giải nguy cơ.
Mặc kệ là Lăng Hàn, hay Phong Viêm, bọn họ một là đệ tử của cường giả Linh Anh Cảnh, một là Đan sư chuẩn Địa Cấp, bất luận người nào chết, Vũ Hoàng cũng không thể bàn giao.
Hiện tại Vũ Hoàng mượn quốc thế, hầu như chính là Sinh Hoa Cảnh, năng lực không phải phàm nhân có khả năng tưởng tượng.
Muốn ở dưới mí mắt của hắn giết người? Căn bản không thể, Cừu Khổ chính là vết xe đổ.
Đã như vậy, Lăng Hàn liền thả tin tức hắn trở thành Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm ra, để Phong Viêm cũng phiền muộn một hồi.
Lại nói, đối kháng với Phong Viêm hắn chưa từng ăn thiệt thòi.
Ngược lại là đệ đệ của Phong Viêm chết, đường đệ cũng chết, khẳng định là Phong Viêm càng thêm khó chịu.
Tin tức này vừa ra, Phong Viêm thì không biết, nhưng toàn bộ Hoàng Đô đều sôi trào.
So với Phong Viêm bị cường giả Linh Anh Cảnh thu làm đệ tử, này sẽ chỉ làm người ước ao ghen tị, nói Phong Viêm đi vận khí cứt chó, nhưng Lăng Hàn không giống.
Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm chỉ có thể dựa vào thực lực bản thân đi lấy, tuyệt đối là chân tài thật học.
Huống hồ, Thiên Dược Các, Linh Bảo Các cũng dồn dập chứng minh, chín viên Trúc Cơ Đan kia chính là Lăng Hàn luyện chế!
Đan dược chuẩn Địa Cấp.
Hơn nữa phẩm chất còn đạt đến mười ba tinh, khái niệm này nghĩa là gì?
Lăng Hàn tất thành Đan sư Địa Cấp!
Vũ Quốc chưa từng có một vị Đan sư Địa Cấp.
Nhưng lịch sử sắp bị thay đổi, bởi vì chỉ cần Lăng Hàn không chết, như vậy hắn trở thành Đan sư Địa Cấp là chuyện chắc như đinh đóng cột.
Chỉ gần nửa ngày, cửa viện của Lăng Hàn liền trở nên náo nhiệt.
Trước đó mọi người còn quan sát.
Dù sao Lăng Hàn và Phong Viêm quyết tử chiến, đại bộ phận người đều xem trọng Phong Viêm.
Dù sao người ta là đệ tử của cường giả Linh Anh Cảnh, thậm chí tiện tay còn có thể lấy ra một đạo pháp chỉ, ai biết còn có bao nhiêu bảo vật?
Nhưng hiện tại… Dù cường giả Linh Anh Cảnh đích thân tới, cũng phải suy tính xem có nên ra tay không.
Dù sao thân phận của Đan sư chuẩn Địa Cấp quá mẫn cảm.
Rút dây động rừng, nếu như khiến Đan sư hiệp hội tức giận, vậy sẽ có hậu quả như thế nào?
Nghĩ như thế, mọi người đều tới nịnh nọt Lăng Hàn, cùng hắn giao hảo.
Hơn nữa, sự tình Lăng Hàn vì Lưu Vũ Đồng đại náo hôn lễ cũng đã sớm truyền ầm ầm, càng làm cho rất nhiều người chạy tới cầu hôn, muốn gả khuê nữ cho Lăng Hàn.
Thiếu niên này không chỉ tiền đồ vô lượng, hơn nữa còn trọng tình trọng nghĩa, tuyệt đối là con rể tốt.
Mới đầu Lăng Hàn còn ứng phó một chút, nhưng sau đó hắn liền thiếu kiên nhẫn, đóng cửa viện lại.
Ai dám xông tới? Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm nha, ở Vũ Quốc là đan đạo bá chủ.
Trước kia chỉ có hai vị mà thôi, hơn nữa hiện tại hai vị bá chủ này còn lấy Lăng Hàn làm đầu.
Có điều, những người này dễ đuổi, nhưng đám người Thích Vĩnh Dạ đến, Lăng Hàn chỉ có thể tiếp đãi một hồi.
Dù bọn họ không thể thành tri giao, nhưng đều từ Đại Nguyên thành đi ra, lúc trước vì cứu viện Lăng Đông Hành mà bôn ba.
Phần ân tình này Lăng Hàn vẫn để ở trong lòng.
Hắn ở trong viện làm hai bàn, chúc mừng hắn trở thành Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm.
Cái này với hắn mà nói đương nhiên là trò cười.
Đường đường đan đạo đế vương, cần bởi vậy mà chúc mừng sao? Nhưng không chịu nổi mọi người nhiệt tình, không thể làm gì khác hơn là cố hết sức.
Hắn lấy nguyên liệu nấu ăn trong Hắc Tháp ra, lại thuê đầu bếp lâm thời từ tửu lâu tới, rất nhanh thì có món ngon mỹ vị đưa tới.
Đây mới thực là mỹ vị nhân gian.
Bản thân nguyên liệu nấu ăn đã cực kỳ ngon, mọi người chỉ nếm thử một miếng liền tranh cướp, có thể nói rất chật vật.
Làm đầu bếp kia không hiểu.
Phải biết mặc dù tài nấu nướng của hắn không tệ, nhưng ăn tới mức đánh nhau… Đây là lần đầu!
Lẽ nào trù nghệ của hắn tiến nhanh, ngay cả chính mình cũng không biết?
Sau khi làm ra một món ăn, hắn cũng nếm thử một miếng, đầu lưỡi suýt chút nữa hòa tan.
Mỹ vị, tuyệt đối mỹ vị! Không cách nào nói ra, không cách nào tưởng tượng!
Nếm thử một miếng, lại nếm thử một miếng… Trong lúc vô tình, hắn lại có cảm giác lửng dạ, mới ý thức được, hắn lại ăn hết một nửa!
Bị người phát hiện, hắn tự nhiên là bị hành hung một trận, không thể làm gì khác hơn là sưng mặt sưng mũi tiếp tục nấu ăn.
– Xong, xong, mùi vị này quá ngon, ăn một lần liền không quên được, ăn còn muốn ăn, sau này làm sao bây giờ!
Có người kêu thảm thiết nói.
– Đúng, cái này không phải là công lực của đầu bếp, mà là bản thân nguyên liệu nấu ăn quá ngon.
Lăng Hàn ngươi mua ở đâu, nhanh nói cho ta, không thì sau này ta không có cách nào sống!
– Nói mau!
Tất cả mọi người đã quên là đến chúc mừng Lăng Hàn trở thành Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, hiện tại trong mắt chỉ có những mỹ vị kia.
Lăng Hàn mỉm cười.
Hắn đương nhiên sẽ không nói những thức ăn này là trồng trong Hắc Tháp.
Mà gà heo gì đó, bởi vì thời gian còn ngắn nên không có giết, nếu không còn có thể càng mỹ vị hơn.
Ăn được một nửa thì Lưu Vũ Đồng nhẹ nhàng đi tới.
– Cảm ơn.
Nàng ẩn tình đưa tình nhìn Lăng Hàn.
Một nam nhân đồng ý vì mình xông Lưu gia, náo hôn lễ, đây là dũng khí cỡ nào? Người bình thường ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ.
– Ngươi là tiểu thị nữ của ta, ta làm sao có thể để ngươi gả cho người ngươi không thích.
Lăng Hàn từ tốn nói.
Đối với Lưu Vũ Đồng, Lý Tư Thiền hắn đều có hảo cảm, nhưng cùng tình yêu nam nữ lại có chút xa.
Dù sao làm người hai đời, kiếp trước hắn đã hai trăm tuổi.
Tuy đại bộ phận thời gian đều tiêu ở đan đạo, nhưng trái tim há lại dễ dàng bị người công phá? Hơn nữa đời này trong mắt hắn chỉ có võ đạo, muốn kích thích tình cảm của hắn, khó!
Lưu Vũ Đồng như bị tạt một chậu nước lạnh, ánh sáng trong ánh mắt lập tức phai nhạt xuống.
Nhưng rất nhanh nàng liền tăng đấu chí.
Nếu Lăng Hàn vì nàng có thể không tiếc sinh mệnh náo hôn lễ, nàng làm sao có thể lùi bước? Quá lắm thì cùng Lăng Hàn đánh lâu dài.
Chỉ cần vẫn đi theo bên cạnh hắn, còn sợ không thể đánh hạ hắn sao?
– Này, tiểu thị nữ, ngươi đang suy nghĩ gì thế, lại chảy cả nước miếng ra.
Nàng đang suy nghĩ, lại nghe Lăng Hàn chế nhạo.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 269: Quái Vật Ra Hết
Mấy người không có kiên định giúp đỡ Lăng Hàn như Thích Vĩnh Dạ, Bách Lý Đằng Vân tự nhiên vô cùng hối hận.
Ở trên tiệc rượu bọn họ không ngừng chúc rượu Lăng Hàn, lời hay nói tận, muốn chữa trị khe nứt này.
Nhưng coi như gương vỡ lại lành, thì vết nứt có thể biến mất sao?
Bỏ qua, chung quy là bỏ qua.
Chu Vô Cửu, Kim Thái Cực, Lí Hạo thì thập phần vui vẻ.
Người bọn họ đi theo lại là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, để bọn họ vẫn như ở trong mơ.
Đại nhân vật như vậy là có thể sánh vai với gia chủ của Bát Đại Hào Môn, hiện tại lại cùng bọn họ xưng huynh gọi đệ, làm sao cũng không thể tin được.
Quảng Nguyên thì vô cùng phiền muộn.
Tiểu tử này giấu quá sâu, làm hại trái tim của hắn bay nhảy phập phồng, đã mấy ngày không có ngủ thẳng giấc.
Có điều, Lăng Hàn cho hắn một phần công pháp, để phiền muộn của hắn hết sạch sành sanh.
Đại Nhật Thiên Tâm Kinh hoàn chỉnh, hơn nữa còn có công pháp tầng thứ năm!
Trong tay hắn chỉ có bốn tầng, hơn nữa còn có chút không trọn vẹn.
Bởi vậy cái này rõ ràng là một môn công pháp Địa Cấp trung phẩm, nhưng ở trong tay hắn chỉ có thể phát huy ra uy lực của Huyền Cấp thượng phẩm.
Ngay cả như vậy, cũng làm cho hắn trở thành cường giả Linh Hải Cảnh xếp hạng thứ mười trong tán tu.
Có thể thấy được chút ít uy lực của Đại Nhật Thiên Tâm Kinh.
Hiện tại thu được Đại Nhật Thiên Tâm Kinh hoàn chỉnh, có hi vọng trở thành Thần Thai Cảnh, để hắn kích động đến tê cả da đầu, suýt chút nữa khóc lên.
– Thằng nhóc con, không nên chơi người như vậy a.
Quảng Nguyên thăm thẳm nói.
Bởi vì sau khi tan tiệc, mọi người rời đi hết mới cho, nên hắn cũng không sợ hình tượng cường giả Linh Hải Cảnh của mình khó coi.
Lăng Hàn cố ý đưa tay ra nói:
– Quảng lão huynh, nếu ngươi không hài lòng, có thể trả công pháp lại ta.
– Cút, đã vào túi của bản tọa, vậy thì là đồ của bản tọa!
Quảng Nguyên vội vã chạy đi, lại nói.
– Bản tọa đi tu luyện.
Muốn đánh nhau, cứ việc nói.
Bản tọa quyết định, đã lên thuyền giặc của tiểu tử ngươi, vậy thì một đường đen đến cùng a.
Lăng Hàn bật cười.
Quảng Nguyên này còn rất thú vị.
Có điều đối phương cũng là người có tâm huyết, nên hắn mới yên tâm truyền Đại Nhật Thiên Tâm Kinh.
Chỉ cần có thể được hắn tin tưởng, vậy ai cũng sẽ không lỗ, chỉ có thể kiếm lời lớn!
Đan đạo đế vương a, đầu tiên ở đan dược liền không cần lo lắng.
Mà hắn lại từng là cường giả Thiên Nhân Cảnh, trong đầu có bao nhiêu công pháp võ kỹ, tùy tiện lấy ra một môn cũng có thể làm cho Linh Anh Cảnh cướp phá đầu.
Một đêm đi qua, vừa rạng sáng ngày thứ hai, Đại hoàng tử và Tam hoàng tử trước sau tới bái phỏng, muốn chữa trị quan hệ với hắn.
Nhưng Lăng Hàn há sẽ để ý tới bọn họ?
Hắn ghét nhất chính là những cái được gọi là bằng hữu, rõ ràng muốn ngáng chân ngươi, nhưng luôn nói là muốn tốt cho ngươi.
Người như vậy, hắn sẽ không bao giờ cho mặt mũi, trực tiếp mắng đi.
Đại hoàng tử, Tam hoàng tử đều nén giận rời đi.
Nhưng Lăng Hàn đã lấy ra thân phận đan đạo bá chủ, coi như bọn họ không thoải mái thì có làm sao? Dám vô lễ với nhân vật như vậy sao? Đừng nói hiện tại bọn họ chỉ là hoàng tử, coi như đăng cơ thành hoàng đế, cũng phải khách khí với Lăng Hàn.
Thất hoàng tử lại không đến.
Hiện tại hắn rất thoải mái, tự nhiên không vội.
Thời gian chầm chậm trôi qua, mỗi ngày Lăng Hàn đều lấy Bách Độc Ngọc Cao lau thân, nhanh chóng tăng cao tu vi.
Chỗ tốt của dược cao này không chỉ tăng tu vi lên nhanh, hơn nữa tác dụng phụ nhỏ.
Không giống ăn Tứ Hóa Đan, sẽ lưu lại đan độc ở trong người.
Ăn một thời gian thì phải dừng lại, loại trừ hết đan độc mới có thể dùng tiếp.
Hai ngày sau, trong Hắc Tháp truyền tới động tĩnh không nhỏ.
Hổ Nữu đột phá.
Dũng Tuyền Cảnh!
– Nữu có thể giúp Lăng Hàn rồi!
Sau khi từ trong Hắc Tháp ra ngoài, nàng nhào vào trong ngực Lăng Hàn, dương dương tự đắc nói.
– Nữu Nữu thật lợi hại!
Lăng Hàn cười to, vỗ đầu của đối phương.
Sau đó suy nghĩ một chút mới nói:
– Đến, chúng ta luyện một chút, nhìn thực lực của ngươi mạnh như thế nào.
Hai người lại vào Hắc Tháp.
Trong này tự thành một giới, đánh lại kịch liệt cũng không lo lắng bị người bên ngoài biết.
Hơn nữa trong này rất chắc chắn, đừng nói bọn họ chỉ là Dũng Tuyền Cảnh, coi như Phá Hư Cảnh cũng không sợ đánh nổ Hắc Tháp.
Một khi Hổ Nữu động thủ, liền lộ ra bộ mặt hung ác, từng chiêu từng thức đều cực kỳ ác liệt.
Không chỉ như thế, tựa hồ nàng còn có một loại năng lực thuấn di trong cự ly ngắn.
Khoảng cách không xa, chỉ khoảng vài tấc.
Nhưng ở trong chiến đấu, sai một ly, có thể đi ngàn dặm, nên loại năng lực này rất thực dụng, hơn nữa đáng sợ.
Nếu không phải ở trong Hắc Tháp Lăng Hàn chính là Thần, hắn cũng không thể bắt lấy thuấn di của Hổ Nữu.
Bởi vì tốc độ của tiểu nha đầu quá nhanh, tạo thành tàn ảnh trên thị giác, căn bản không cảm giác tới.
Ở trong Hắc Tháp giao thủ với Lăng Hàn, coi như Phá Hư Cảnh cũng phải quỳ.
Bởi vậy cái này tự nhiên là không công bằng.
Lăng Hàn chỉ thủ, mặc cho Hổ Nữu tiến công, đến ước lượng sức chiến đấu của tiểu nha đầu.
Kết quả để hắn khiếp sợ.
Sức chiến đấu của tiểu nha đầu phỏng chừng cũng có cửu tinh!
Hắn ở Dũng Tuyền tầng một cũng chỉ là cửu tinh, thập tinh.
Hổ Nữu lại có thể sánh ngang hắn.
Sức chiến đấu của tiểu nha đầu sẽ đáng sợ như vậy, chủ yếu bởi vì hai điểm: tốc độ và thuấn di.
Hơn nữa “móng vuốt” của nàng cũng vô cùng sắc bén, đủ để xé tan phòng ngự của Dũng Tuyền tầng chín.
Căn nguyên của tất cả những thứ này, hẳn là linh căn hình người trong đan điền Hổ Nữu.
Nó quá quỷ dị, bây giờ nghĩ lại cũng làm cho Lăng Hàn sởn cả tóc gáy.
Mà theo Hổ Nữu bước vào Dũng Tuyền Cảnh, Lăng Hàn cũng chỉ có thể mơ hồ cảm ứng được khí tức của tiểu nha đầu, rất khó dự đoán.
Phải biết hắn nắm giữ một đạo thần thức của Thiên Nhân Cảnh, lực cảm ứng tuyệt không thua Thiên Nhân Cảnh chân chính.
Nhưng ngay cả hắn cũng sắp không nhìn thấu Hổ Nữu, khái niệm này nghĩa là gì?
Hắn tin tưởng, chỉ cần Hổ Nữu bước vào Linh Hải Cảnh, như vậy hắn khẳng định không cách nào nhìn ra tu vi của nàng.
– Đời này có quá nhiều quái vật a!
Lăng Hàn tổng kết nói.
Hắn phục sinh vẫn chưa tới một năm, nhưng đầu tiên là nhìn thấy một bộ thi thể của Phá Hư Cảnh, sau đó trực tiếp xuất hiện một vị còn sống, ạch, hơn nữa còn là Thần linh không trọn vẹn.
Thiên Thi Tông tiêu thanh biệt tích vô số năm lại chạy ra.
Còn có Nghiêm Thiên Chiếu, khí tức tà ác này để hắn có chút đáng ghét, thậm chí bất an!
So sánh với đó, Phong Viêm chỉ là chút lòng thành.
Hơn nữa còn là “chủng loại” tương đối bình thường.
– Quên đi, không nghĩ nữa.
Mạnh hơn cũng không lợi hại bằng Hắc Tháp, chọc tới ta, hết thảy trấn áp!
Lăng Hàn không suy nghĩ thêm nữa, tiếp tục khổ tu.
Ở ngày đấu võ đó, hắn phải đánh bại Phong Viêm.
Ngày ngày trôi qua, đại thọ sáu mươi của Vũ Hoàng càng ngày càng gần.
Không chỉ Vương gia các nơi hoặc đích thân đến, hoặc phái ra Vương Tử đến, ngay cả tám đại quốc khác cũng phái sứ giả cấp cao tới chúc mừng.
Hoàng Đô một mảnh náo nhiệt, có thể so với năm mới, từng nhà giăng đèn kết hoa.
Mà lúc này, Trần gia rốt cục không chịu được nữa, đầu hàng.
Mỗi ngày Địa Thủy Phái đập cửa hàng của Trần gia, lại thêm Lăng Hàn không tiếc thương chiến, khởi nguồn kinh tế của Trần gia lập tức đứt đoạn, qua hơn một tháng đã sắp tới tuyệt cảnh.
Nguyên bản Trần gia còn muốn mượn thân phận của Tôn Tử Diễm liều chết.
Nhưng theo tin tức Lăng Hàn trở thành Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm truyền ra, có đại nhân vật của Tôn gia đứng ra, để Tôn Tử Diễm đuổi nữ nhân của Trần gia ra khỏi nhà.
Đã như thế, Trần gia liền mất đi nhánh cỏ cứu mạng cuối cùng.
Trần Vận Tường tự vận, kết thúc một đời ghê tởm.
Lăng Hàn cũng không có mở rộng đả kích, quyết định kết thúc việc này.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 270: Vũ Hoàng Đại Thọ
Lăng Hàn mài đao soàn soạt, liều mạng tăng tu vi lên.
Dũng Tuyền muốn chiến Linh Hải, mặc hắn yêu nghiệt ra sao cũng không thể không cẩn thận.
Dù sao Phong Viêm cũng rất bất phàm, bằng không sẽ không được cường giả Linh Anh Cảnh thu làm đệ tử.
Hắn tự tin, nhưng tuyệt đối sẽ không mù quáng tự đại.
Rốt cục, Vũ Hoàng đại thọ đã tới.
Đại yến kéo dài ba ngày, mà đấu võ sẽ ở ngày cuối cùng, coi như tuồng áp trục.
Tên tuổi của Đan sư chuẩn Địa Cấp quá vang dội.
Không chỉ Vương gia các nơi đến bái kiến, ngay cả sứ giả của tám nước khác cũng nghĩ trăm phương ngàn kế kết giao với Lăng Hàn.
Còn dồn dập lộ ra ý tứ, chỉ cần Lăng Hàn chịu đi quốc gia của bọn họ, vậy phong vương khoát thổ là chút lòng thành.
Lăng Hàn để Quảng Nguyên làm thần giữ cửa, tới một người đuổi một người.
Nhưng Đại Nguyên Vương hắn vẫn ngoại lệ tự mình tiếp đón.
Dù sao thời điểm ở Đại Nguyên thành, đối phương đối đãi mình không tệ.
Hơn nữa Lăng gia còn ở dưới Đại Nguyên thành quản hạt, hắn cũng vui vẻ cho Đại Nguyên Vương một chút mặt mũi.
Quả nhiên, Đại Nguyên Vương vỗ ngực bảo đảm, cho dù hắn truyền Vương vị cho nhi tử, thậm chí tôn tử, cũng để Lăng gia ở Thương Vân Trấn sừng sững không ngã.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút, liền đưa hai viên Trúc Cơ Đan cho Đại Nguyên Vương.
Thực lực của vị Vương gia này càng mạnh, thì càng có thể trông nom Lăng gia.
Cái này tự nhiên để Đại Nguyên Vương đã cảm động lại hưng phấn.
Hắn vốn tưởng rằng Linh Hải Cảnh chính là điểm cuối võ đạo của mình.
Không nghĩ tới lại còn có thể nhìn thấy hi vọng đột phá Thần Thai, để hắn càng thêm quyết tâm muốn che chở Lăng gia.
Hiện tại Lăng Hàn có thể đưa ra Trúc Cơ Đan, như vậy mười năm, hai mươi năm sau, chẳng lẽ đối phương không thể đưa ra đan dược đột phá Sinh Hoa Cảnh, thậm chí Linh Anh Cảnh sao?
Hai ngày trôi qua, đi tới ngày cuối cùng của tiệc mừng thọ, cũng chính là ngày đấu võ.
Lăng Hàn mang theo Hổ Nữu, Quảng Nguyên, Chu Vô Cửu, Lí Hạo, sau đó nửa đường lại có đám người Thích Vĩnh Dạ, Lý Đông Nguyệt, Kim Vô Cực gia nhập, đi tới bãi săn to lớn ở ngoại thành.
Đây chính là địa phương đấu võ ngày hôm nay.
Lúc này nơi đây đã dựng lên từng toà khán đài.
Bát Đại Hào Môn, sứ giả các quốc gia tự nhiên chiếm vị trí tốt nhất.
Sau đó mới là các Vương gia, Linh Hải Cảnh trong các gia tộc, môn phái…
Mà ở trong vòng vây của khán đài, là “võ đài” luận võ.
Đây cũng không phải võ đài chân chính về mặt ý nghĩa.
Mà là một ngọn núi nhỏ, cao khoảng trăm trượng, là gần đây mới dựng lên.
Dưới chân núi tổng cộng có ba mươi hai con đường, nhưng hướng lên trên một đoạn thì hai hai dung hợp, biến thành mười sáu nhánh.
Sau đó hướng lên một đoạn lại dung hợp, biến thành tám nhánh, bốn nhánh, hai nhánh, một nhánh đi về trên đỉnh núi.
Trên đỉnh núi bày một vương tọa, nhưng hiện tại không có người ngồi.
– Lăng Hàn!
Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền phân biệt đi tới.
Các nàng một theo gia tộc, một theo sư phụ đến, chỉ sớm hơn Lăng Hàn một lúc.
Lăng Hàn cười cười, cùng mọi người nói chuyện phiếm, chờ đợi đấu võ bắt đầu.
Chư vị hoàng tử đã sớm đến.
Hiện tại Đại hoàng tử và Tam hoàng tử ngay cả nhìn cũng không nhìn Lăng Hàn một cái.
Còn Thất hoàng tử thì cho Lăng Hàn một nụ cười thiện ý.
Hoàng tử và công chúa khác thì dùng ánh mắt tò mò đánh giá Lăng Hàn.
Thiếu niên này trẻ như vậy, không ngờ có thể trở thành đan đạo bá chủ, ngay cả bọn họ cũng phải cung kính xưng một tiếng đại sư.
Đến giữa trưa, chỉ nghe một người lớn tiếng nói:
– Bệ hạ giá lâm!
Xoạt, tất cả mọi người đều đứng lên, cung nghênh thánh giá.
Vũ Hoàng nhanh chân đi đến.
Hắn không có lộ ra khí thế nửa bước Sinh Hoa cảnh.
Nhìn rất tùy ý, nhưng làm hoàng đế, nhất cử nhất động của hắn đều có vương khí lưu chuyển, vẫn khiến người ta không nhịn được kính nể như cũ.
Ở sau lưng Vũ Hoàng, là mười hai tên Cấm Vệ Quân.
Tể Hạng cùng Tạ Sướng đều ở hàng thứ nhất, cách Vũ Hoàng gần ba trượng, biểu hiện nghiêm nghị.
Vũ Hoàng trực tiếp đi tới dưới núi, thân hình nhảy một cái, đã bay lên đỉnh núi.
Hắn ngồi lên vương tọa, sau đó phất tay nói:
– Các khanh miễn lễ.
– Tạ ơn bệ hạ!
Lúc này mọi người mới ngồi xuống.
– Hôm nay quy tắc đấu võ như sau: Người dự thi từ dưới ngọn núi leo lên, người thứ nhất đi tới trước mặt trẫm, liền có thể được trẫm khen thưởng.
Vũ Hoàng nói, âm thanh không cao, nhưng rõ ràng truyền tới trong tai mỗi người.
Tuy Vũ Hoàng không có nói khen thưởng cái gì, nhưng Hoàng thất đã sớm thả ra tin tức, đây là một môn thần thông!
Nhất thời, người có tư cách tham gia đều lộ ra vẻ hưng phấn.
Tổng cộng có ba mươi hai con đường có thể leo núi, nếu như tốc độ nhanh, hoàn toàn có thể tránh cường địch, dẫn đầu lên đỉnh núi gặp Vũ Hoàng.
Lăng Hàn thì làm sao, Phong Viêm thì thế nào, ta đánh có lại các ngươi hay không không quan trọng, chỉ cần chạy nhanh hơn các ngươi là được.
Ngay cả các sứ giả cũng có chút kích động muốn tham gia.
Chỉ là sứ giả nào không phải tuổi đã cao? Đây chính là đại biểu một quốc gia, sứ giả chẳng những phải có thực lực tương đối, còn phải có uy vọng, thận trọng.
Bởi vậy, trẻ nhất cũng qua năm mươi.
Đầu tiên là sàng lọc, miễn cho có người trên ba mươi tuổi tham gia.
Đến thời điểm đó, nếu như bị người như vậy thu được thứ nhất, vậy mặt mũi của Vũ Quốc liền mất hết.
Thứ hai, chỉ có Dũng Tuyền Cảnh mới có tư cách tham gia, Tụ Nguyên Cảnh không nên tới tham gia náo nhiệt.
Ra hai chỉ tiêu này, kỳ thực có tư cách tham dự cũng là những đệ tử thiên tài của Hổ Dương Học Viện mà thôi.
Sàng lọc do Tạ Sướng và Tể Hạng tự mình chủ trì.
Lăng Hàn tiến lên báo danh, tự nhiên được thông qua lập tức.
Khuôn mặt của hắn vừa nhìn liền biết không đến hai mươi, huống chi là ba mươi.
Mà tu vi đến “Dũng Tuyền tầng một”, vừa vặn hợp lệ.
– Nữu cũng muốn ghi danh!
Hổ Nữu nói.
Tạ Sướng và Tể Hạng nhìn lướt qua.
Bởi vì bọn họ ngồi, trước người là một cái bàn dài, có bố mạc buông xuống, mà Hổ Nữu còn không cao bằng cái bàn, do góc độ cho nên hai người kia đều không nhìn thấy Hổ Nữu.
Nghe được thanh âm mà không ai không ngẩn ra.
Đùng, Hổ Nữu đưa tay vỗ bàn một cái, bất mãn nói:
– Nữu muốn ghi danh, các ngươi không nghe thấy sao?
Phốc!
Phụ cận có người nhìn thấy, không khỏi nở nụ cười.
Đây cũng quá khôi hài, một hài tử năm, sáu tuổi lại muốn dự thi.
– Tiểu cô nương, nơi này không phải chỗ ngươi chơi đùa, nhanh qua một bên đi.
Tạ Sướng cười nói.
Hổ Nữu giận dữ.
Tính tình của nàng cho tới bây giờ đều không tốt, lúc này rất tức giận nha.
– Để nàng tham gia.
Thanh âm của Vũ Hoàng từ trên đỉnh núi truyền xuống.
Trên mặt của hắn có vẻ kinh ngạc.
Khống chế giang sơn xã tắc, hắn có thể thuyên chuyển quốc thế, ở trong vương quốc nắm giữ năng lực phiên vân phúc vũ, tựa như thần minh.
Bởi vậy, hắn mơ hồ cảm ứng được khí tức của Hổ Nữu, Dũng Tuyền Cảnh hàng thật đúng giá!
Điều này làm cho hắn chấn kinh, Dũng Tuyền Cảnh năm sáu tuổi?
Vũ Hoàng không khỏi nhìn Lăng Hàn một chút.
Tiểu tử này là quái thai, người bên cạnh quả nhiên cũng là quái thai.
Cái gì!
Vũ Hoàng vừa mở miệng, làm cho tất cả mọi người đều giật nảy cả mình.
Lẽ nào tiểu nha đầu này là Dũng Tuyền Cảnh? Nhưng bất luận mọi người cảm ứng ra sao, cũng chỉ cảm thấy đây là một tiểu nha đầu phổ thông, không hề có chỗ thần kỳ.
Lại nhìn Hổ Nữu tay cầm góc áo của Lăng Hàn, không ít người “rõ ràng”.
Hẳn là Vũ Hoàng bán mặt mũi của Lăng Hàn, mới cho Hổ Nữu hồ đồ.
Không sao không sao, một tiểu nha đầu, cũng chỉ khiến người ta nở nụ cười mà thôi.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









