[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 53 : Liều Hậu Trường (c261-c265)
❮ sautiếp ❯Chương 261: Liều Hậu Trường
Xoạt, pháp chỉ xẹt qua trên không trung, có ánh sáng màu vàng phun trào.
Thân hình của Lăng Hàn, Phong Viêm đều bắn ra, đuổi về phía pháp chỉ.
Hiện tại ai có thể bắt được pháp chỉ, thì chẳng khác nào khống chế quyền sinh quyền sát toàn trường.
Oành oành oành oành, hai người không ngừng giao thủ ở giữa không trung.
Nhưng vẫn là Lăng Hàn nhanh hơn một chút, cướp ở phía trước.
Lăng Hàn đưa tay…
Mắt thấy đầu ngón tay sắp chạm được pháp chỉ, hắn đột nhiên khựng lại.
Tay trái giương lên, Hấp Huyết Nguyên Kim hóa thành một sợi kim tuyến quấn lấy pháp chỉ.
Lại vung một cái, pháp chỉ liền bị hắn ném ra thật xa.
Pháp chỉ nhẹ nhàng hạ xuống, vừa lúc có người đỏ mắt đoạt mất.
Ai biết tay hắn chỉ vừa đụng tới, cách… cả cánh tay chấn thành huyết nhục, để hắn kêu rên liên hồi.
– Hừ!
Phong Viêm dừng thân, lãnh đạm nói:
– Ngươi thật cẩn thận!
Trước đó hắn quả thật bị Lăng Hàn đánh không kịp chuẩn bị, nhưng lúc sau trong tranh đoạt, kỳ thực hắn không có rơi xuống hạ phong.
Chỉ là hắn cố ý lưu lực, muốn Lăng Hàn bắt được pháp chỉ, nhân cơ hội nổ nát cánh tay của Lăng Hàn.
Nhưng hắn thật không nghĩ tới Lăng Hàn lại cẩn thận như thế.
Cũng không phải Lăng Hàn cẩn thận.
Mà kiếp trước hắn chính là cường giả Thiên Nhân Cảnh, sao không biết cấm kỵ của pháp chỉ? Hắn cố ý giả vờ như không biết, lợi dụng ngược lại Phong Viêm, từ đó thành công đánh bay pháp chỉ.
Hiện tại Phong Viêm không còn pháp chỉ uy hiếp, những người khác tự nhiên không cần nghe hắn hiệu lệnh.
Một chọi một, Lăng Hàn không sợ.
– Phong Viêm!
Tất cả mọi người nghiến răng nghiến lợi.
Một võ giả xuất thân hàn môn lại dám lấy tính mạng uy hiếp bọn họ, để bọn họ đều hận đến muốn ăn thịt của hắn.
– Đừng không phục!
Phong Viêm ngạo nhiên, quét một vòng nói:
– Những đồ bỏ đi như các ngươi, chỉ dám ở ngoài miệng hả giận, dám ra tay với ta sao?
– Ngươi…
Không ít người đều đỏ mắt rống to, thân thuộc của những người bị Phong Viêm đánh chết kia càng tức đến run rẩy cả người.
Nhưng Đông Nguyệt Tông như một cự thú ép ở trên đầu bọn họ, ai biết rõ Phong Viêm là đệ tử của Đông Nguyệt Tông còn dám ra tay?
– Một đám cặn bã!
Phong Viêm cười gằn.
Hắn lại không để ý tới mọi người, nhìn Lăng Hàn nói:
– Tuy ta phải giết ngươi, nhưng ta không thể không thừa nhận, ngươi ít nhất có dũng khí hơn những tên phế vật này rất nhiều, dám đối nghịch với ta.
Lăng Hàn rung trường kiếm lên nói:
– Ngươi phí lời quá nhiều, rửa sạch cổ chịu chết đi!
– Ngươi thật sự dám giết ta?
Phong Viêm cười nói.
– Ngươi không sợ Đông Nguyệt Tông sao?
– Vậy thì như thế nào?
Lăng Hàn từ tốn nói.
Hắn còn thật không để Đông Nguyệt Tông ở trong lòng.
Mặc cho Phong Viêm nghĩ làm sao, cũng không thể biết Lăng Hàn đã từng là cường giả Thiên Nhân Cảnh.
Hiện tại tuy tu vi hắn rơi xuống, nhưng ngạo khí, tầm mắt lại há có thể ngã?
Tương lai hắn tất nhiên sẽ trở về Thiên Nhân Cảnh, mà thời gian này cũng không dài lắm.
Huống chi Đông Nguyệt Tông còn có một Ngạo Phong, là kẻ hắn nhất định phải giết, nhất định phải chính diện đối kháng Đông Nguyệt Tông.
So sánh với đó, Phong Viêm chỉ có thể coi là tiểu nhân vật.
– Ha ha ha ha, có dũng khí, người như vậy giết mới có cảm giác!
Phong Viêm cười to, chỉ vào Lăng Hàn nói:
– Nếu không phải ngươi giết đệ đệ của ta, ta còn thực không muốn làm thịt ngươi nhanh như thế.
– Nằm mơ đi thôi!
Lăng Hàn xuất kích, trường kiếm lay động, sáu đạo kiếm khí múa ngang.
– Ngươi cho rằng ta thật sợ ngươi?
Phong Viêm hét lớn một tiếng, trên người có ánh bạc yếu ớt hiện ra.
Trường đao vung chém, có một luồng bá khí một đi không trở lại.
– Hảo đao!
Tạ Sướng không tự chủ được kêu một tiếng.
– Ngươi còn khen hay?
Lữ Trung Thiên lườm một cái.
Vừa nãy tên này suýt chút nữa giết toàn bộ bọn họ a.
– Chuyện nào ra chuyện đó, đao pháp của tiểu tử này quả thật không tệ.
Nếu không phải… Ai, ta cũng muốn thu hắn làm đệ tử.
Tạ Sướng lắc đầu than thở, có vẻ vô cùng đáng tiếc.
Leng keng leng keng, Lăng Hàn và Phong Viêm không ngừng giao đấu, đao khí kiếm khí tung bay, cực kỳ kịch liệt.
Lúc này, Phong Viêm đã vận chuyển Kính Quang Thể, có thể phản xạ gần như hai phần mười công kích của Lăng Hàn.
Đây là rất kinh người, không chỉ suy yếu hai phần mười lực công kích của Lăng Hàn, còn đem những công kích này đánh lại Lăng Hàn, tăng cường lực công kích của hắn.
Ở thời điểm chịu đựng công kích, trên người Phong Viêm có hào quang màu bạc loạn chuyển, thật giống như một chiếc gương muốn phá nát.
Hiển nhiên, hắn phản xạ công kích cũng có hạn.
Chỉ cần vượt qua cực hạn này, như vậy hắn không cách nào phản xạ nữa, mà sẽ bị ép thành mảnh vỡ.
Nham Thạch Thể của Lăng Hàn cũng phát huy tác dụng.
Hai phần mười công kích bắn ngược lại hắn có thể gắng gượng chống đỡ, chỉ là hơi không thoải mái.
Nhưng Bất Diệt Thiên Kinh vận chuyển, cảm giác không khỏe này liền biến mất sạch sành sanh.
Bọn họ tay phải múa đao kiếm, tay trái không ngừng hóa thành quyền, chưởng đánh ra.
Thậm chí hai chân cũng thỉnh thoảng đá về đối phương, đánh ra từng đạo kình khí, uy lực hết sức kinh người.
Chuyện này làm người bốn phía đều líu lưỡi.
Bây giờ trong thế hệ trẻ còn ai có thể đấu với hai người bọn họ?
Quá mạnh mẽ!
Phong Viêm có chút do dự.
Đây cũng không phải là toàn bộ thực lực của hắn, nhưng muốn giết Lăng Hàn, hắn nhất định phải đánh ra lá bài tẩy mạnh hơn.
Vì một Lăng Hàn, đáng giá lộ ra ngoài sao?
Hơn nữa, Lăng Hàn cũng còn lá bài tẩy.
Chí ít kiếm pháp một thức bốn ý cảnh kia đối phương vẫn còn không dùng, để hắn không thể không giữ miếng ứng đối.
– Lão phu không có tới trễ chứ?
Đúng lúc này, chỉ nghe một tiếng cười sang sảng truyền đến.
Một ông lão vóc người thon dài đi nhanh tới, mỗi đi một bước, dưới chân rực rỡ, tràn ra một vòng sáng màu tím, như đóa hoa nở ra.
Đây là ý chí võ đạo, ít nhất phải là Linh Hải Cảnh mới có thể hình thành, mà người này đã đạt đến Thần Thai Cảnh.
Lời ấy là nói với người nào?
Phong Viêm cao giọng cười to:
– Cừu chấp sự, đến rất đúng lúc!
– Khà khà, tự giới thiệu mình một chút, lão phu Cừu Khổ, một tiểu chấp sự của Đông Nguyệt Tông.
Ông lão cười nói, một bộ hoà thuận phát tài.
Trong lòng mọi người kinh hãi, chấp sự của Đông Nguyệt Tông!
Nếu như nói Phong Viêm chỉ là một tên đệ tử, như vậy Cừu Khổ này có thể ở trình độ nhất định thể hiện ý chí thượng tầng của Đông Nguyệt Tông.
– Cừu chấp sự, thay ta bắt người này!
Phong Viêm lại nói.
– Được!
Cừu Khổ không chút do dự gật đầu, cũng không có bởi vì tu vi của Phong Viêm kém xa hắn mà bày biện ra cái giá gì.
Cái này tự nhiên là xem mặt mũi vị cường giả Linh Anh Cảnh ở sau Phong Viêm.
– Ngươi dám!
Phó Nguyên Thắng lập tức đứng ra.
Cừu Khổ đảo qua, ánh mắt hơi căng thẳng nói:
– Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm?
– Sự tình của người trẻ tuổi, liền để người trẻ tuổi đi giải quyết, thế hệ trước đứng qua một bên đi.
Phó Nguyên Thắng từ tốn nói, nhưng có một luồng khí thế không cho từ chối.
Là người của Đan sư hiệp hội, hắn không sợ Đông Nguyệt Tông.
Cừu Khổ lộ ra vẻ do dự.
Thứ nhất hắn không muốn đắc tội một Đan sư cấp cao.
Thứ hai Phó Nguyên Thắng cũng là Thần Thai Cảnh, coi như hắn ra tay cũng chưa chắc có thể giết được Lăng Hàn.
Phong Viêm cười gằn nói:
– Lưu gia chủ, người này giết con rể của Lưu gia, lẽ nào Lưu gia muốn trơ mắt nhìn hắn nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật? Ta cũng không làm khó ngươi, chỉ cần ngươi chặn Phó đại nhân, chỗ tốt ta đáp ứng cho Lưu gia sẽ không thiếu!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 262: Vũ Hoàng Khí Phách
Tất cả mọi người đều biết, Lưu gia đáp ứng gả Lưu Vũ Đồng cho Phong Minh, khẳng định là đạt được chỗ tốt gì, hoặc hứa hẹn gì của Phong Viêm.
Nhưng loại giao dịch ngầm này sao có thể nói ra ở trước mặt nhiều người như vậy?
Sắc mặt của Lưu gia gia chủ tối sầm lại.
Nhưng Phong Viêm trắng trợn không kiêng dè, huống hồ hậu trường cứng đến nỗi kinh người, cho dù hắn bất mãn thì đã làm sao? Chẳng lẽ còn có thể đánh Phong Viêm sao?
Nghĩ đến lợi ích mà Lưu gia có thể có được, Lưu gia gia chủ chỉ do dự một chút liền đứng dậy, nói với Phó Nguyên Thắng:
– Phó đại sư, nể mặt lão phu, khoanh tay đứng nhìn được không?
Phó Nguyên Thắng biến sắc nói:
– Nếu lão phu ra tay, ngươi muốn ngăn cản lão phu?
– Không sai!
Lưu gia gia chủ khẽ cắn răng nói.
– Lưu Phi Bằng, hiện tại lão phu rất khó chịu, nói không chắc sau này Thiên Dược Các sẽ không bán một viên đan dược cho Lưu gia.
Ngươi vẫn nhất định muốn trêu chọc lão phu?
Phó Nguyên Thắng uy hiếp nói.
Hai tay của Lưu gia gia chủ nhẹ nhàng run rẩy, hiển nhiên nội tâm đang giãy dụa.
Nhưng hắn lập tức nói:
– Phó đại sư, còn xin không nên ra tay!
Hắn quyết tâm muốn đứng bên Phong Viêm.
Phó Nguyên Thắng giận dữ.
Thật không biết Phong Viêm hứa cho Lưu gia chỗ tốt gì.
Không chỉ để Lưu gia chịu đưa ra một tộc nhân thiên tài, thậm chí còn không tiếc trở mặt với Thiên Dược Các.
Phải biết tuy Lưu gia cũng có Đan sư của mình, nhưng căn bản không thể cung cấp đủ cho Lưu gia, nhất định phải đi Thiên Dược Các mua đan dược bổ sung.
Hắn hừ một tiếng nói:
– Vậy lão phu liền tới lĩnh giáo một hồi!
Nhưng Lưu gia gia chủ không động.
Chỉ cần Phó Nguyên Thắng không ra tay, hắn chắc chắn sẽ không chủ động công kích.
Dù sao đối phương cũng là Thần Thai Cảnh, đánh nhau lực phá hoại quá to lớn, đây chính là Lưu gia a.
– Cừu chấp sự, hiện đang không có người có thể ngăn cản ngươi!
Phong Viêm cười nói, vẻ mặt vô cùng cuồng ngạo.
Cừu Khổ cười ha ha, nhanh chân bức bách tới Lăng Hàn.
Hiện tại ở đây tổng cộng có bốn tên Thần Thai Cảnh.
Có hai cái sáng tỏ đứng bên Phong Viêm, mà chỉ có một đứng bên Lăng Hàn.
Còn Cổ Bá Vân thì như người mù, ngồi ngay ngắn bất động, bình chân như vại.
Hiển nhiên, Linh Bảo Các đồng ý chống tràng cho Lăng Hàn, nhưng chắc chắn sẽ không vì hắn đi đắc tội Đông Nguyệt Tông.
Lăng Hàn làm sao bây giờ?
Bọn người Chu Vô Cửu, Thất hoàng tử nhíu mày.
Mà Đại hoàng tử cùng Tam hoàng tử thì cười gằn.
Ai bảo Lăng Hàn không nghe khuyên bảo, nhất định cầm trứng đi chọi đá.
Đáng đời!
Lăng Hàn thở dài.
Chuyện đến nước này không thể làm gì khác hơn là lấy thân phận Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm ra.
– Hừ! Ở địa bàn của trẫm cũng dám làm càn!
Đúng lúc này, một âm thanh tràn ngập uy nghiêm vang vọng, chấn đến tất cả mọi người run lên, cảm thấy kính nể phát ra từ linh hồn.
– Bệ… bệ hạ!
Lưu gia gia chủ kinh ngạc thốt lên.
Thanh âm này chính là Hoàng Đế của Vũ Quốc hiện nay!
– Vũ Hoàng!
Sắc mặt của Cừu Khổ căng thẳng.
Tuy Vũ Hoàng chỉ là Thần Thai Cảnh, nhưng đối phương là chủ một quốc gia, ở trên khí thế có thể nghiền ép tất cả Thần Thai Cảnh, ngay cả hắn cũng không dám coi thường.
– Đây là Vũ Quốc của trẫm, không phải của Đông Nguyệt Tông!
Thanh âm của Vũ Hoàng lại vang lên, như kinh lôi.
– Ân oán của giới trẻ, trẫm có thể mở một mắt nhắm một mắt.
Nhưng nếu như nhân vật đời trước muốn ra tay, bổn hoàng thấy một giết một!
Quá thô bạo!
Cừu Khổ là Thần Thai Cảnh của Đông Nguyệt Tông, nhưng Vũ Hoàng vẫn nói “thấy một giết một”, Thiên Tử há sẽ nói đùa?
Người trẻ tuổi ở bốn phía đều vô cùng kích động.
Đây chính là Vũ Hoàng, quả nhiên là một đời hùng chủ! Đối mặt cường giả của Đông Nguyệt Tông cũng không kinh sợ chút nào, để nhiệt huyết của bọn họ sôi trào, chỉ muốn đại chiến một trận.
Nhưng sắc mặt của Đại hoàng tử và Tam hoàng tử lại kịch biến.
Bọn họ căn bản không nghĩ tới Vũ Hoàng sẽ làm chỗ dựa cho Lăng Hàn.
Suy nghĩ tới lập trường của bọn họ, đây hoàn toàn là trống đánh xuôi, kèn thổi ngược! Cái này còn kế thừa ngôi vị hoàng đế kiểu gì?
Chỉ có Thất hoàng tử thì lộ ra nụ cười hưng phấn! Hắn thắng cược, Vũ Hoàng một đời kiêu ngạo, há cho phép người ngoài bắt nạt lên đầu mình?
– Vũ Hoàng, khẩu khí của ngươi không khỏi quá lớn đi! Nếu bản tông đến một vị cường giả Sinh Hoa Cảnh, ngươi còn dám nói như thế sao?
Cừu Khổ lạnh lùng nói.
Đông Nguyệt Tông tự nhiên mạnh mẽ hơn Vũ Quốc, mà cảnh giới của hắn cũng tương đương Vũ Hoàng, làm sao sẽ sợ Vũ Hoàng?
– Trong ba tức, cút ngay lập tức, bằng không bổn hoàng quất ngươi đi ra ngoài!
Thanh âm của Vũ Hoàng vang lên, lạnh lùng thô bạo.
– Ha ha, lão phu ngược lại muốn lĩnh giáo một chút!
Cừu Khổ nhìn về phía Lăng Hàn, lộ ra sát khí.
Tương tự là Thần Thai Cảnh, hơn nữa hắn là chấp sự của Đông Nguyệt Tông, há có thể bị Vũ Hoàng doạ đi.
Nhưng hắn vẫn còn có chút căng thẳng.
Bởi vì đến hiện tại hắn vẫn không có thăm dò ra vị trí của Vũ Hoàng!
Thanh âm ầm ầm, phảng phất là từ bốn phương tám hướng đồng thời xuất hiện, căn bản là không có cách nào phân biệt.
Một tức!
Tất cả mọi người thầm đếm, mà Cừu Khổ cũng bước chân về phía Lăng Hàn.
Hai tức!
Cừu Khổ đi cũng không nhanh.
Hắn đã tăng tinh khí thần lên tới cực hạn.
Nghe tiếng Vũ Hoàng là thiên tài võ đạo đã lâu, sức chiến đấu kinh người, hắn sao lại dám bất cẩn?
Ba tức!
Cừu Khổ ra tay, tay phải thò ra hóa thành một bàn tay lớn màu tím.
Trên bàn tay có từng đạo mạch văn phát sáng, phảng phất có thể che kín bầu trời.
– Hừ!
Thanh âm của Vũ Hoàng lại vang lên, oành! Nóc nhà bị đánh tan, chỉ thấy một nắm đấm từ trên trời giáng xuống, tàn nhẫn đập tới Cừu Khổ.
– Thiên Tử Quyền Pháp!
Ba tên hoàng tử đồng thời kinh ngạc thốt lên!
Không quản bọn họ dùng binh khí gì, tự nhiên mỗi người đều tu luyện qua Thiên Tử Quyền Pháp.
Nhưng thời điểm nhìn thấy nắm đấm kia, bọn họ chỉ có chấn động vô tận.
Thiên Tử ra quyền, dẹp yên thiên hạ!
Không thể đỡ, không thể địch!
Ở dưới cú đấm này, tất cả mọi người đều cảm thấy mình nhỏ bé như giun dế.
Bất kỳ cử động phản kháng nào đều như châu chấu đá xe, chỉ có thể bị hoàng uy cuồn cuộn ép bằng.
Cừu Khổ biến sắc.
Hai tay vội vã vung lên, đánh ra một mảnh Tinh Vân màu tím, đón lấy nắm đấm màu vàng kia.
Ầm!
Quả nhiên như châu chấu đá xe!
Ở dưới nắm đấm nghiền ép, trong nháy mắt Tinh Vân liền bị nổ nát.
Nắm đấm màu vàng hạ xuống, oanh! Kình phong không thể chống đỡ tuôn ra, oành oành oành oành… Người ở trong đại sảnh tựa như rơm rạ bị chấn bay ra ngoài.
Bụi mù tràn ngập, chỉ thấy cả đại sảnh đã bị san thành bình địa.
Mà duy nhất không có bị chấn bay ra, chỉ có Cừu Khổ.
Cái tên này… là chết hay sống?
Chờ bụi mù tản đi, liền thấy Cừu Khổ hiện hình chữ đại, nằm dang tay dang chân ở trên mặt đất.
Lồng ngực hơi phập phồng nói rõ hắn vẫn còn sống.
Mọi người hít một ngụm khí lạnh.
Cừu Khổ là Thần Thai Cảnh a, nhưng Vũ Hoàng còn chưa lộ mặt, liền oanh hắn thành chó chết, thực lực của Vũ Hoàng cũng quá mạnh đi? Đây là thực lực của Thần Thai Cảnh sao?
Dù hung hăng như Phong Viêm cũng ngậm miệng lại.
Trước thực lực tuyệt đối, bất luận người nào cũng chỉ có run sợ.
– Lăng Hàn, Phong Viêm, ân oán cá nhân giữa hai người các ngươi, trẫm cho phép các ngươi tự mình giải quyết.
Nhưng nếu có những người khác muốn nhúng tay, người này chính là tấm gương!
Thanh âm của Vũ Hoàng lại vang lên, ầm ầm rung động.
Dù còn có ba tên Thần Thai Cảnh ở đây, nhưng vẫn không cách nào biết thanh âm này từ đâu tới.
– Lăng Hàn, vào hoàng cung gặp trẫm!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 263: Gặp Vua
Từ đầu tới đuôi, Vũ Hoàng không hề lộ mặt, nhưng sự thô bạo của hắn lại thâm nhập lòng người.
Dù cường giả Thần Thai Cảnh như Phó Nguyên Thắng, Lưu gia gia chủ cũng kính nể, không có một chút ý phản kháng.
Đây mới thực sự là bá chủ, mở miệng thành luật, ở dưới hoàng ân, đều là thần tử.
Nhưng ánh mắt của Lăng Hàn lại nhìn về phía hoàng cung xa xôi.
Bởi vì thần thức của hắn bắt được, kỳ thực thanh âm của Vũ Hoàng là từ nơi đó truyền tới.
Người bình thường biết nhất định sẽ kinh ngạc thốt lên, sao có thể có chuyện đó?
Cách ít nhất mười dặm, tại sao có thể truyền thanh âm rõ ràng như vậy? Còn có Thiên Tử quyền pháp kia, oanh bất tỉnh một tên cường giả Thần Thai Cảnh!
Quả thực như là thần thoại, đây cũng quá mạnh mẽ đi.
– Thần Thai Cảnh tuyệt không có năng lực như vậy!
Lăng Hàn thầm nói.
– Lẽ nào Vũ Hoàng đã đột phá Sinh Hoa Cảnh?
Thần Thai, Sinh Hoa, chỉ kém một cấp.
Nhưng vượt qua một bước này như trời và đất, Thần Thai là người, Sinh Hoa là thần!
Chỉ có Sinh Hoa Cảnh mới có thể ở ngoài mười dặm truyền âm, như đích thân tới.
Một niệm sinh, quyền ý đến, ung dung trấn áp Thần Thai Cảnh.
– Không đúng!
Lăng Hàn khẽ nhíu mày.
Hắn mơ hồ bắt lấy một tia thần niệm của Vũ Hoàng.
Vẫn không có đạt đến Sinh Hoa Cảnh, thực kỳ quái!
– Lăng Hàn, lại để ngươi sống thêm mười ngày.
Sau mười ngày, ta sẽ đích thân lấy mạng của ngươi!
Phong Viêm cười lạnh, xách Cừu Khổ lên.
Thân hình hắn bắn đi, rất nhanh liền biến mất.
Không người nào dám ngăn hắn, dù cho trước đó hắn giết nhiều người như vậy.
– Lăng Hàn…
Thất hoàng tử đi tới, trên mặt tràn ngập vẻ vui mừng.
Hắn thắng khi cược tính cách của Vũ Hoàng.
Vị quân chủ thô bạo vô song kia, làm sao có thể khoan dung Đông Nguyệt Tông bắt nạt tới cửa, tất nhiên sẽ hung hăng phản kích.
Chỉ là ngay cả hắn cũng không nghĩ tới thái độ của Vũ Hoàng lại cứng rắn như thế, trực tiếp đánh ngất Cừu Khổ.
Bất kể nói thế nào, hắn đi đúng rồi! Hắn nhất định sẽ được Vũ Hoàng tán thưởng, cách ngôi vị hoàng đế lại gần thêm một bước.
– Phụ hoàng mời, ngươi vẫn là mau đi thôi.
Hắn cười nói.
Rất ít khi Vũ Hoàng đơn độc mời người.
Có thể thu được đặc thù này, trước kia chỉ có Tàn Dạ và Triệu Hoan.
Ngay cả mấy hoàng tử như bọn hắn cũng rất ít khi đơn độc bái kiến Vũ Hoàng.
Lăng Hàn hơi gật đầu.
Hoạn nạn thấy chân tình, so sánh với đó, biểu hiện của Đại hoàng tử và Tam hoàng tử quá kém.
Hắn liếc nhìn Lưu Vũ Đồng, nàng sớm đã được người của Lưu gia nâng lên.
Hắn suy nghĩ một chút, cũng không có dự định đi qua nói chuyện, chủ yếu là khó chịu người của Lưu gia.
Vũ Hoàng đã biểu đạt sáng tỏ.
Hơn nữa một quyền đập nát đại sảnh của Lưu gia, rõ ràng là rất bất mãn.
Tin tưởng Lưu gia sẽ không dám cấu kết làm bậy với Phong Viêm nữa.
– Hàn thiếu!
Đại hoàng tử và Tam hoàng tử đồng thời đi tới.
Trên mặt mang theo nụ cười dối trá, nhưng trong lòng thì loạn tùng phèo.
Bọn họ hối hận chết rồi.
Tính ra tính vào, nhưng không tính tới Vũ Hoàng sẽ ra tay! Bọn họ thấy trước kia Phong Viêm huyên náo lớn như vậy, nhưng Hoàng thất lại căn bản không phản ứng, nên cho rằng lần này cũng như thế, lại không nghĩ tới lại xuất hiện bất ngờ.
Sớm biết như thế bọn họ sẽ liều chết cùng Lăng Hàn.
Vừa có thể kết giao tình với đối phương, còn được Vũ Hoàng xem trọng.
Hiện tại ngược lại tốt, cả hai đều không còn!
Lăng Hàn chỉ cười nhạt nói:
– Ta phải đi gặp bệ hạ, không rảnh trò chuyện với hai vị hoàng tử!
Nói xong hắn liền vung tay, nghênh ngang rời đi.
Trong con ngươi của Đại hoàng tử và Tam hoàng tử đồng thời lộ ra lửa giận.
Một phàm phu nho nhỏ mà thôi, lại dám xem thường hai hoàng tử như bọn hắn.
Nhưng hiện tại không phải là thời điểm tính toán vấn đề này.
Thất hoàng tử đột nhiên phát lực, đã ở trong tranh đoạt hoàng quyền đi trước một bước.
Ở trước mặt ngôi vị hoàng đế, cái gì cũng có thể để qua một bên.
Hai người liếc nhìn nhau, đồng thời lộ ra nụ cười.
Hiện tại danh tiếng của thất đệ quá cao, nhất định phải chèn ép một hồi, để ba người lần thứ hai trở lại vạch xuất phát.
Lăng Hàn xa xa gật đầu với đám người Quảng Nguyên.
Cũng ra hiệu Quảng Nguyên, Chu Vô Cửu mang Hổ Nữu về trước, còn mình thì đi hướng hoàng cung.
Khoảng mười dặm đường đối với Dũng Tuyền Cảnh mà nói chỉ cần mười phút, rất nhanh hắn đã đi tới trước hoàng cung.
– Mời đi theo ta.
Một tên thị vệ đi tới, vóc người trung đẳng, tuổi tác chỉ chừng ba mươi, nhưng đã là Linh Hải Cảnh.
Cái này ở Vũ Quốc là rất kinh người.
Nếu Vũ Hoàng mời, tự nhiên đều đã an bài xong.
Lăng Hàn đi theo tên thị vệ kia, nói:
– Không biết đại nhân xưng hô như thế nào?
– Tể Hạng.
Thị vệ kia lạnh như băng nói, rất có phong cách của Tàn Dạ.
– Tể Tương?
Lăng Hàn không khỏi sững sờ.
Thầm nghĩ sợ là cha mẹ ngươi phải thất vọng, hiện tại là làm vũ vệ a.
– Hạng, không phải Tương.
Tể Hạng từ tốn nói.
Ai biết hắn nói là cái Tương gì, nhưng nếu hắn biện giải, nói rõ khẳng định không phải “Tể Tương”.
Lăng Hàn cười hì hì, cũng không dây dưa ở vấn đề này nữa.
Dù sao đối phương là Linh Hải Cảnh, đừng thẹn quá thành giận mà quay sang đập hắn là được.
Người này hẳn là tâm phúc của Vũ Hoàng, chừng ba mươi tuổi đã là Linh Hải Cảnh.
Lại được Vũ Hoàng dốc lòng vun bón, có thể ở chừng bốn mươi bước vào Thần Thai Cảnh.
Tể Hạng không phải người nói nhiều.
Lăng Hàn không hỏi, hắn là tuyệt không lên tiếng, chỉ dẫn Lăng Hàn đi tới.
Trên đường thị vệ nhìn thấy Tể Hạng liền cung kính hành lễ, không có ý tứ kiểm tra thân phận của Lăng Hàn chút nào.
Hiển nhiên, địa vị của Tể Hạng đã được hết thảy thị vệ tán thành.
Hai người đi tới Chính Thiên điện.
Đây là địa phương Vũ Hoàng chủ trì sự vụ, triều thần bái kiến.
Hiện tại đã qua thời gian triều chính, bởi vậy toàn bộ đại điện có vẻ rất trống rỗng.
– Tự mình vào đi.
Tể Hạng lạnh lùng nói.
Thật là một gia hỏa lạnh nhạt.
Lăng Hàn thầm nói, tự mình tiến vào đại điện.
Đây là toà cung điện to lớn nhất trong quần thể cung điện.
Từng trụ đá cao tới trăm mét đẩy lên mái điện khổng lồ, làm cho người ta có cảm giác hùng vĩ đồ sộ.
Phóng tầm mắt nhìn lại, toàn bộ cung điện trống rỗng.
Nhưng Lăng Hàn lại biết, phía sau mỗi trụ đá đều cất giấu một tên thị vệ, thực lực đều là Linh Hải Cảnh.
Mà ở cuối cung điện, là vương tọa cao lớn vững chãi, một nam tử khoảng chừng năm mươi tuổi đang ngồi.
Rõ ràng chỉ là ngồi, nhưng tỏa ra khí thế vô tận, khiến lòng người lạnh lẽo.
Vũ Hoàng!
Hắn đã sắp sáu mươi, nhưng nhìn qua chỉ khoảng năm mươi, bảo dưỡng cũng không tệ.
Ở bên chân Vũ Hoàng, có một cô gái ngã ngồi, tựa hồ đang phụng dưỡng hắn.
Nhưng Lăng Hàn có thể thấy, kỳ thực cô gái này là đang tu luyện.
Lại là Hứa Khả Hân.
Đều nói nữ tử này rất được sủng ái, quả nhiên không giả, ngay cả ban ngày cũng có thể làm bạn bên đế quân.
Có điều, làm bạn quân vương phải luôn chú ý hầu hạ, nhưng tại sao nàng lại đang tu luyện? Đây là một quái sự.
Hơn nữa, Lăng Hàn chỉ liếc mắt liền có thể xác định, Vũ Hoàng tuyệt đối không phải người trọng sắc, bằng không hắn tuyệt đối không thể có thực lực như bây giờ.
Nửa bước Sinh Hoa Cảnh!
Không đúng không đúng!
Nửa bước Sinh Hoa Cảnh cũng chỉ là tiếp cận Sinh Hoa.
Trên thực tế vẫn là Thần Thai Cảnh, như cũ là phàm nhân.
Ý niệm trong lòng Lăng Hàn thay đổi thật nhanh.
Thầm nghĩ có lẽ có quan hệ tới quốc thế, mới có thể làm cho Vũ Hoàng vượt qua nửa bước này, chân chính nắm giữ uy năng của Sinh Hoa Cảnh.
– Người trẻ tuổi, ngươi khiến trẫm rất đau đầu!
Vũ Hoàng mở miệng, có đại thế vô tận dương động.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 264: Châm Biếm
Lăng Hàn chắp tay nói:
– Vãn bối tham kiến Vũ Hoàng!
Hắn tự xưng vãn bối, tự nhiên là hành lễ như võ giả, không cần quỳ lạy.
Mà nếu lấy thân phận thần tử tham kiến, như vậy hắn nhất định phải quỳ xuống.
Đây là hai loại lập trường hoàn toàn khác nhau.
Vũ Hoàng cũng không có trách cứ, trái lại nở một nụ cười nói:
– Người trẻ tuổi, ngạo khí rất đủ nha!
Ở bên chân của hắn, Hứa Khả Hân bị thức tỉnh.
Nàng mở hai mắt ra nhìn Lăng Hàn, khuôn mặt không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc.
Nàng từng thấy người trẻ tuổi này, lúc đó còn động một tia sát niệm, chỉ là không có ra tay mà thôi.
Không nghĩ tới, hắn lại có tư cách bái kiến Vũ Hoàng, cái này rất kinh người.
– Bệ hạ mới là oai phong lẫm liệt, một quyền liền đánh đổ chấp sự chó má của Đông Nguyệt Tông, để vãn bối nhiệt huyết sôi trào nha.
Lăng Hàn nịnh nọt nói.
– Ha ha ha ha!
Vũ Hoàng cười to, lắc đầu nói.
– Ngươi cho rằng miệng ngọt một chút, trẫm có thể quên phiền phức ngươi gây ra sao?
Hứa Khả Hân không khỏi khiếp sợ.
Nàng hầu hạ ở bên người Vũ Hoàng mấy năm, hầu như chưa từng thấy Vũ Hoàng cười sảng khoái như vậy.
Còn dùng ngữ khí trêu chọc nói chuyện với một thanh niên, quả thực làm cho nàng không thể tin tưởng.
Lăng Hàn nghiêm nét mặt nói:
– Kính xin bệ hạ thứ tội!
Vũ Hoàng hừ một tiếng nói:
– Coi như trẫm bá khí hơn nữa, cũng không dám làm gì một vị Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm a!
Đôi mắt đẹp của Hứa Khả Hân trợn to.
Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm? Là thiếu niên trước mặt này? Làm sao có khả năng! Nhưng Vũ Hoàng há có thể ăn nói ba hoa, chuyện này không tin cũng phải tin.
Lăng Hàn cười hì hì nói:
– Vẫn không có cảm tạ ân giải vây của bệ hạ, ngày sau tất sẽ báo đáp.
Nếu Vũ Hoàng chỉ rõ thân phận Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm của hắn, hắn cũng dùng thân phận Đan sư nói chuyện với Vũ Hoàng, ở trên địa vị chỉ hơi kém mà thôi.
Vũ Hoàng dùng ngón tay nhẹ nhàng gõ tay vịn nói:
– Lão Đại, lão Tam cùng lão Thất, ngươi đều gặp.
Ngươi cho rằng người nào thích hợp kế thừa ngôi vị hoàng đế nhất?
Vấn đề này, nên hỏi hắn sao? Lăng Hàn suy nghĩ một chút nói:
– Trong lòng bệ hạ đã sớm có quyết đoán, ta không dám vọng ngôn.
– Nhưng ngươi là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm.
Phó Nguyên Thắng, Ngô Tùng Lâm lại rất nghe lời ngươi.
Nếu ý kiến của ngươi không hợp với trẫm, ngày sau cổ động Đan sư không bán đan dược cho thần dân Vũ Quốc, chẳng phải giang sơn Vũ Quốc sẽ hủy hoại trong một ngày hay sao?
Vũ Hoàng từ tốn nói.
Lăng Hàn không khỏi đổ mồ hôi lạnh.
Cái mũ này có chút lớn a! Thiên Tử lại hỉ nộ vô thường, vạn nhất cho rằng hắn là mối họa, sẽ uy hiếp đến hoàng quyền, vậy không quản ngươi là ai, trực tiếp diệt!
Tinh thần của hắn tập trung cao độ.
Có một dị động hắn sẽ tiến vào Hắc Tháp.
Nhiều nhất chỉ là để Vũ Hoàng phát hiện hắn có bí pháp thuấn di, hoặc có loại hình ẩn thân.
Coi như lộ ra ngoài một chút bí mật cũng tốt hơn mất mạng nhỏ.
– Yên tâm đi, nếu như trẫm muốn giết ngươi, ngươi sẽ không thể sống sót đi tới đây.
Vũ Hoàng từ tốn nói.
Lăng Hàn cười hì hì.
Bề ngoài thì thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại không buông lỏng chút nào.
Hắn sẽ không dễ dàng tin tưởng một người khác.
– Lăng Hàn, trẫm nên làm sao với ngươi?
Vũ Hoàng nói.
– Một Đan sư có thể luyện chế ra Trúc Cơ Đan, thậm chí Vũ Quốc sẽ bởi vì ngươi mà rối loạn!
Phốc!
Hứa Khả Hân không nhịn được ho khan.
Trúc Cơ Đan huyên náo sôi sùng sục ở Hoàng Đô lại là Lăng Hàn luyện chế? Khó mà tin nổi, khó mà tin nổi, hắn mới bao lớn, làm sao có khả năng luyện chế Trúc Cơ Đan?
Lăng Hàn suy nghĩ một chút nói:
– Ngày sau nếu ta lại luyện chế ra Trúc Cơ Đan, sẽ ưu tiên một nửa cho Hoàng thất.
– Được!
Vũ Hoàng lộ ra nụ cười, không khí sốt sắng nhất thời tan rã.
Thực sự là gần vua như gần cọp.
Đế vương hỉ nộ vô thường, hơi một tí là giết người, muốn người ta không sốt sắng cũng khó khăn.
Lăng Hàn không khỏi oán thầm.
Nếu như hắn còn tu vi kiếp trước, khẳng định sẽ đánh Vũ Hoàng một trận.
Lại dám doạ hắn! Nhưng giờ phút này, hắn chỉ có thể cười khổ nói:
– Suýt chút nữa bị bệ hạ hù chết!
Vũ Hoàng làm nền một phen, lại đe dọa, kỳ thực chính là vì Trúc Cơ Đan mà thôi.
– Ha ha, ngày sau ngươi tất thành Đan sư Địa Cấp, dù trẫm thấy cũng phải đón chào.
Nhân lúc cánh của ngươi vẫn chưa cứng, trẫm đương nhiên phải gõ một cái, bắt nạt một chút, nếu không ngày sau liền không còn cơ hội.
Vũ Hoàng cười nói.
Lăng Hàn cũng cười cười.
Kỳ thực Vũ Hoàng là người vui tính, chỉ là hắn khôi hài có thể hù chết người ta.
– Lão đại, lão tam ở trên tâm tính có chút kém.
Có dã tâm, nhưng không có khí thế tương ứng!
Vũ Hoàng mở miệng, bình phẩm cho mấy con trai của mình.
– Lão thất thì quá cẩn thận, thủ thành quả có sẵn thì thừa, nhưng không đủ tiến thủ.
Hắn dừng một chút, lại nói:
– Có lẽ ngươi sẽ giúp đỡ lão thất.
Có một vị Đan sư Địa Cấp tương lai giúp đỡ, trẫm cũng có thể yên lòng lui xuống.
Trẫm quyết định, chờ sau ngày mừng thọ sáu mươi tuổi, liền truyền ngôi vị hoàng đế cho lão thất, từ nay về sau chuyên tâm võ đạo.
Hứa Khả Hân kinh hãi, vẻ mặt trắng xám, không khỏi kêu lên:
– Bệ hạ…
Vũ Hoàng đưa tay nhấn một cái, ngăn nàng lại nói:
– Ngươi cũng nên rời đi!
Lăng Hàn không có để ý hai người bí hiểm, chỉ nói:
– Chúc mừng bệ hạ.
– Vì sao phải chúc mừng trẫm?
Vũ Hoàng cười hỏi.
– Thả xuống quốc sự, bệ hạ liền có thể toàn lực xung kích Sinh Hoa Cảnh, từ đây Siêu Phàm Nhập Thánh!
Lăng Hàn cười nói.
Ánh mắt của Vũ Hoàng sáng ngời, nhất thời khí thế mãnh liệt giống như thuỷ triều:
– Ngươi có thể nhìn ra tu vi của trẫm?
Lăng Hàn mỉm cười, đúng mực nói:
– Ta là Đan sư, thần thức mạnh mẽ hơn người bình thường rất nhiều.
Vũ Hoàng gật đầu.
Thiếu niên này xác thực rất khác loại.
Bằng không cũng không thể ở Tụ Nguyên Cảnh liền luyện chế ra đan dược chuẩn Địa Cấp.
– Nửa tháng sau, trẫm sẽ tổ chức tiệc mừng thọ.
Đồng thời còn tiến hành một trận đấu võ, coi như chúc mừng đại thọ của trẫm.
Lăng Hàn không biết lời nói này có ý nghĩa gì, chỉ gật đầu, không có tiếp lời.
– Người đoạt được thứ nhất, phần thưởng là một bảo vật trong nội khố.
Vũ Hoàng thong thả nói.
Tâm thần của Lăng Hàn chấn động.
Chân Thị Chi Nhãn!
Vũ Hoàng đã là nửa bước Sinh Hoa.
Lại thêm quốc thế giúp đỡ, hắn ở Vũ Quốc như một thần linh, thị giác, thính giác hầu như có mặt khắp nơi.
Nghĩ đến Đại hoàng tử, Tam hoàng tử và hắn giao dịch đều không giấu được Vũ Hoàng.
Trong lòng Lăng Hàn căng thẳng.
Như vậy sự tình của tỷ muội Liễu gia thì sao? Nghiêm ngặt mà nói, hắn bao che hung phạm ám sát quý phi, cái này không khác gì tạo phản.
Ân, hẳn là sẽ không biết.
Dù sao Vũ Hoàng chỉ là người, coi như đột phá Sinh Hoa Cảnh cũng chỉ siêu thoát phàm nhân, cách thành Thần còn kém xa.
Hắn hẳn chỉ sẽ chú ý mấy nhân vật trọng điểm mà thôi.
Tỷ như ba nhi tử có tư cách cạnh tranh ngôi vị hoàng đế của hắn.
Nhất cử nhất động của bọn họ khẳng định đều không gạt được hắn, âm thầm so sánh xem người nào mới càng thích hợp kế thừa ngôi vị hoàng đế.
Bởi vậy, Lăng Hàn và Đại hoàng tử Tam hoàng tử thương lượng sự tình đánh cắp Chân Thị Chi Nhãn, đương nhiên không gạt được vị Vũ Hoàng này.
Hiện tại Vũ Hoàng xem Chân Thị Chi Nhãn là vật khen thưởng, ý tại ngôn ngoại chính là ngươi mờ ám trẫm biết rõ, chỉ cần ngươi an phận, mới có lợi cho ngươi.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 265: Mở Điều Kiện
Đối với Chân Thị Chi Nhãn, Lăng Hàn nhất định muốn lấy được!
Lăng Hàn suy nghĩ một chút nói:
– Bệ hạ, Chân Thị Chi Nhãn dính đến một môn thần thông.
Đến thời điểm đó khẳng định có vô số người tham chiến, nói không chắc cường giả Thần Thai Cảnh cũng sẽ mặt dầy ra tay, ta thực không có bao nhiêu tự tin.
Trừ khi hắn lấy Hắc Tháp ra.
Nhưng Hắc Tháp vừa ra, sẽ có cường giả Thần Cảnh giáng thế cướp giật.
Này quan hệ lớn hơn một môn thần thông quá nhiều.
Vũ Hoàng cười ha ha nói:
– Không cần dùng mánh lới ở trước mặt trẫm.
Lần này luận võ, người tham gia hạn định ba mươi tuổi trở xuống, ngươi còn không có năng lực đoạt thứ nhất, vậy thì chỉ trách mình không có bản lãnh.
Lăng Hàn vừa nghĩ.
Ba mươi tuổi trở xuống, vậy có thể làm đối thủ của hắn chỉ có Phong Viêm.
– Ngươi là thần dân của Vũ Quốc.
Trẫm muốn ngươi ở trước mặt người trong thiên hạ đánh bại Phong Viêm, chấn oai Vũ Quốc.
Vũ Hoàng nói, quả nhiên như Lăng Hàn suy đoán.
Xem ra Phong Viêm huyên náo quá hung, trước đó còn tùy ý đánh giết vài nhân vật quyền quý, để Vũ Hoàng cũng nổi giận.
Chỉ là Vũ Hoàng rất uy phong, nhưng hắn làm quân chủ của một quốc gia, không thể chỉ cân nhắc khí phách nhất thời.
Nếu giết Phong Viêm, vậy tất nhiên sẽ chọc ra cường giả của Đông Nguyệt Tông.
Cho dù Vũ Quốc không diệt cũng phải bỏ ra cái giá khổng lồ đến hóa giải lửa giận của Đông Nguyệt Tông.
Chuyện như vậy đương nhiên không phải một vị đế vương muốn làm.
Nhưng hắn sẽ mặc cho Phong Viêm lớn lối, làm càn như vậy sao?
Vũ Hoàng khí phách như vậy, đương nhiên sẽ không cho phép dưới mí mắt xuất hiện một cái gai! Không thể giết, vậy thì oanh bại, chém nhuệ khí của Phong Viêm, cho hắn một bài học.
Lăng Hàn gật đầu.
Coi như không có yêu cầu của Vũ Hoàng, hắn cũng sẽ không khách khí với Phong Viêm.
Nếu có cơ hội, hắn tuyệt không ngại giết người này.
– Đi thôi!
Vũ Hoàng phất phất tay, nhắm hai mắt lại, thật giống như ngủ.
Hiển nhiên không muốn nói chuyện với Lăng Hàn nữa.
Lăng Hàn lui ra, ở Tể Hạng làm bạn đi khỏi hoàng cung.
Người này xoay người đi hai bước, đột nhiên quay đầu lại nói:
– Lăng Hàn, không nên phụ kỳ vọng của bệ hạ!
Cũng không chờ Lăng Hàn trả lời, hắn nghênh ngang rời đi, có vẻ rất thô bạo.
Lăng Hàn lắc đầu.
Vũ Hoàng thô bạo, là bởi vì người ta có thực lực để thô bạo.
Mỗi tiếng nói cử động của Tể Hạng đều mô phỏng theo Vũ Hoàng, nhưng chỉ học được hình, căn bản không cách nào học được ý.
Hắn cũng lười tính toán, đi trở về Hổ Dương Học Viện.
– Lăng Hàn đúng không?
Thanh âm yểu điệu vang lên ở sau lưng hắn, quyến rũ đến tận xương.
Lăng Hàn quay đầu nhìn lại.
Hứa Khả Hân dịu dàng xinh đẹp đứng ở sau người hắn.
Thân thể mềm mại, rất hấp dẫn nhãn cầu.
Nhưng hắn không có nhìn nhiều, chỉ nói:
– Có gì chỉ giáo?
Hiện tại hắn là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, hoàn toàn không cần thiết phải ăn nói khép nép với một quý phi.
– Thật không nghĩ tới, lúc trước chỉ là một nhân vật nho nhỏ, hiện tại lại thành đan đạo đại sư!
Hứa Khả Hân lắc đầu, sau đó khom người thi lễ.
Quần trắng phiêu phiêu, như một đóa hoa tỏa ra.
– Khả Hân bái kiến đại sư!
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Không dám, cái lễ này của Hứa quý phi quá nặng.
Hứa Khả Hân đứng lên, hé miệng nở nụ cười:
– Đại sư, Khả Hân muốn cầu một chuyện!
– Hứa quý phi, có vẻ như ngươi cầu sai người rồi.
Vũ Hoàng bệ hạ là Vũ Quốc chi chủ, ngươi có nhu cầu gì, thỉnh cầu bệ hạ mới hợp lý đi?
Lăng Hàn nói.
Hứa Khả Hân thở dài, biểu hiện ai oán.
Nếu có người không liên quan thấy, nhất định sẽ ta thấy mà yêu, bị dáng dấp điềm đạm đáng yêu của nàng đánh động.
Đáng tiếc, cái trò này hoàn toàn vô dụng ở trước mặt Lăng Hàn.
– Đại sư có chỗ không biết, Khả Hân chỉ là phi tử trên danh nghĩa của bệ hạ mà thôi.
Nàng thấy Lăng Hàn bình chân như vại, chỉ có thể thăm thẳm nói.
– Ồ.
Lăng Hàn gật đầu, xoay người liền đi.
– Chờ đã!
Hứa Khả Hân vội đuổi theo nói.
– Khả Hân muốn dùng một môn công pháp, đổi lấy mười viên Trúc Cơ Đan!
Hiện tại nàng là Linh Hải tầng ba.
Tuy cách tầng chín rất xa, nhưng dưới Sinh Hoa, vượt qua cảnh giới nhỏ không khó, đây chỉ là vấn đề thời gian.
Bởi vậy, mấy năm sau nàng có thể xung kích Thần Thai Cảnh, nếu có mười viên Trúc Cơ Đan, tự nhiên nắm chắc sẽ tăng lớn.
Lăng Hàn không khỏi bật cười:
– Khẩu vị của Hứa quý phi thật lớn.
Ngươi nói là mười viên Trúc Cơ Đan, không phải mười viên Hồi Nguyên Đan nha.
Trên thực tế ở trong mắt đan đạo đế vương như hắn, Trúc Cơ Đan và Hồi Nguyên Đan thật không khác gì nhau.
Hứa Khả Hân cũng biết mình công phu sư tử ngoạm.
Nhưng cò kè mặc cả, làm sao có khả năng lập tức nói ra giới hạn của mình cho người ta biết? Nàng nói:
– Đó là bởi vì công pháp mà Khả Hân dùng để trao đổi tuyệt đối đáng giá!
– Há, nói nghe một chút.
Lăng Hàn không tỏ ý kiến.
– Xin mời đại sư theo Khả Hân đi một chỗ yên tĩnh.
Hứa Khả Hân nói.
Lăng Hàn hơi có chút hiếu kỳ, liền gật đầu đồng ý.
Hai người đi tới một trà lâu, thuê một phòng khách, ngồi đối diện nhau.
– Công pháp gì?
Lăng Hàn không có tâm tình vòng tới vòng lui.
Hứa Khả Hân cũng nhìn ra Lăng Hàn thiếu kiên nhẫn, nên không dám thả mồi câu, nói:
– Vô Tương Tâm Kinh, hoàn hoàn chỉnh chỉnh sáu tầng công pháp!
Trong đầu Lăng Hàn bay lên mấy ý nghĩ, đem một ít chuyện xâu chuỗi lại.
Trước không nói Vô Tương Tâm Kinh là công pháp đẳng cấp nào, then chốt là có sáu tầng hoàn chỉnh, chuyện này ý nghĩa có thể tu luyện tới Sinh Hoa Cảnh! Mà Bắc Hoang Cửu Quốc thiếu nhất là cái gì?
Chính là công pháp của Sinh Hoa Cảnh, lúc này mới hạn chế võ giả Sinh Hoa Cảnh xuất hiện.
Dựa vào khí vận của một nước gia trì thì không tính.
Đây căn bản là không thể rời bổn quốc, bằng không mất đi Quốc Vận giúp đỡ, tu vi sẽ bị đánh về nguyên hình.
Hơn nữa nếu tuổi thọ vượt giới hạn, vừa đi ra biên giới liền chết già.
Quan hệ giữa Vũ Hoàng và Hứa Khả Hân rất đặc thù.
Lại liên tưởng đến trước đó nàng nói mình chỉ là phi tử trên danh nghĩa của Vũ Hoàng, hắn đại khái có thể khẳng định, Hứa Khả Hân và Vũ Hoàng làm giao dịch.
Đại khái là có thể mượn dùng Quốc Vận tu luyện, mới ở trong vòng mấy năm đột phá Linh Hải Cảnh.
Hắn đoán, năm xưa Hứa Khả Hân và Lạc Hoa Điện trở mặt, thật chỉ vì một viên đan dược trú nhan sao? Sợ là vì Vô Tương Tâm Kinh mới đúng, để Hứa Khả Hân có tâm độc chiếm.
Hoặc là cao tầng của Lạc Hoa Điện muốn giết người diệt khẩu, ngược lại bị Hứa Khả Hân dẫn đầu làm khó dễ, dẫn đến Lạc Hoa Điện diệt vong.
Sau đó Hứa Khả Hân chạy trốn tới Vũ Quốc, giao dịch với Vũ Hoàng.
Bởi vậy, Vũ Hoàng mới có thể tiến thêm một bước, trở thành nửa bước Sinh Hoa.
Mở ra cánh cửa Sinh Hoa Cảnh, không bao lâu nữa liền có thể chân chính vượt qua.
Hứa Khả Hân tuyệt đối sẽ không nghĩ đến, nàng chỉ nói ra tên của một bộ công pháp, lại làm cho Lăng Hàn nghĩ đến nhiều chuyện như vậy.
Nếu nàng biết mà nói, nhất định sẽ bị năng lực trinh thám của Lăng Hàn doạ ngất.
Lăng Hàn không có hứng thú với Vô Tương Tâm Kinh.
Đừng nói chỉ có sáu tầng, dù có chín tầng hắn cũng không thèm liếc mắt nhìn.
Hắn lạnh nhạt nói:
– Ta cách Sinh Hoa Cảnh còn rất xa, tạm thời không có hứng thú.
Hứa Khả Hân khẽ nhếch miệng, cực kỳ giật mình.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










