[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 55 : Hai Linh Hải Cảnh (c271-c275)
❮ sautiếp ❯Chương 271: Hai Linh Hải Cảnh
Lưu Vũ Đồng cũng tới báo danh.
Tàn Dạ, Triệu Hoan cũng dồn dập tiến lên.
Hổ Dương Học Viện vẫn có không ít Dũng Tuyền Cảnh.
Một môn thần thông mê hoặc lớn đến cỡ nào? Chỉ cần có chút hy vọng ai cũng muốn thử.
Huống chi nếu người nào có tốc độ vô song, hoàn toàn có thể một ngựa tuyệt trần, sức chiến đấu cao hơn nữa cũng bó tay.
Lăng Hàn nhìn thấy Tôn Tử Diễm.
Đối phương miễn cưỡng nhìn hắn nở nụ cười, nhưng lập tức liền quay đầu rời đi.
Từng có lúc, Tôn Tử Diễm còn không để Lăng Hàn ở trong mắt.
Nhưng chỉ qua một hai tháng, hắn phải cung kính gọi Lăng Hàn một tiếng đại sư.
Cái tương phản này lớn đến mức hắn căn bản không có mặt mũi nói chuyện với Lăng Hàn.
Lăng Hàn cười cợt.
Hắn đương nhiên sẽ không chấp nhặt Tôn Tử Diễm, bất quá nếu đối phương không thức thời, vậy hắn tùy tiện giẫm một cước là được.
– Phong Viêm đến rồi!
Không biết ai phát hiện, mọi người dồn dập quay đầu nhìn lại.
Quả nhiên, Phong Viêm đang đi đến.
Một cước hạ xuống, lại có một đạo quang phù màu bạc xuất hiện, từng bước rực rỡ, như là thần linh.
– Linh Hải Cảnh!
Có người kinh hô.
Linh Hải Cảnh có thể đưa ý chí võ đạo ra ngoài, lạc ấn ở trên binh khí hình thành Linh khí, hoặc họa ở trên phù chú hình thành Linh phù.
Đối với võ giả mà nói đây là một cửa ải rất trọng yếu.
Ở Vũ Quốc, Dũng Tuyền Cảnh rất nhiều.
Các đại gia tộc đều không thiếu võ giả như vậy.
Nhưng lên nữa một bước, nhân số của Linh Hải Cảnh lại ít ỏi.
Lên trên nữa, Thần Thai Cảnh chỉ có mấy cái mà thôi.
Bởi vậy, Linh Hải Cảnh là trụ cột vững vàng của Vũ Quốc, cũng là của Bắc Hoang Cửu Quốc, có thể xưng một tiếng cường giả.
Phong Viêm chỉ khoảng hai mươi bốn, không ngờ đã đạt đến Linh Hải Cảnh, đây là cực kỳ kinh người.
Ở trong lịch sử Vũ Quốc, tuyệt đối có thể đứng vào mười vị trí đầu, thậm chí còn có thể cao hơn.
Có điều tuy Linh Hải Cảnh có thể đưa ý chí võ đạo ra ngoài, nhưng như vậy rất tiêu hao nguyên lực.
Ai không có chuyện gì sẽ làm như vậy? Phong Viêm cố ý tới trễ, hiển nhiên là biểu đạt một loại thái độ… Là Vũ Hoàng cũng không ở trong mắt hắn.
Mà vừa đến đã biểu diễn ý chí võ đạo, chính là thể hiện thực lực của mình, nhục nhã Lăng Hàn.
Linh Hải đối với Dũng Tuyền, cái này không phải nghiền ép tuyệt đối sao?
Thần thông là của hắn! Còn giết hay trọng thương Lăng Hàn, vậy thì phải xem tâm tình của hắn!
Quả nhiên, ngoại trừ Lăng Hàn và Hổ Nữu ra, hết thảy người dự thi đều biến sắc.
Đối mặt một vị cường giả Linh Hải Cảnh, Dũng Tuyền Cảnh nào còn có dũng khí chiến một trận?
– Lăng Hàn!
Ánh mắt của Phong Viêm ép tới.
– Thật không nghĩ tới, ngươi lại thành Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm! Nể mặt Đan sư hiệp hội, ta không giết ngươi, chỉ gọt hai chân là được.
Dù sao luyện đan chỉ cần tay.
Lời này vừa ra, tất cả mọi người ồ lên.
Dám uy hiếp một vị Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm như thế, ở Vũ Quốc đại khái cũng chỉ có Phong Viêm! Ngay cả Vũ Hoàng cũng phải khách khí.
Cuồng, quả nhiên cuồng!
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Đệ đệ của ngươi đã từng bị ta gọt đi hai cánh tay.
Ngươi là ca ca làm sao cũng không thể ngoại lệ, vậy thì tay chân đều cắt là được.
Hô, tất cả mọi người đều lau mồ hôi lạnh.
Hai người này quả nhiên đều cuồng, vừa lên liền dọa muốn phế đối phương.
– Ha ha ha ha!
Phong Viêm cười to, điềm nhiên nói:
– Ngươi chỉ là một Dũng Tuyền Cảnh nho nhỏ mà thôi, làm sao đấu với ta? Được, ngày hôm nay ta nhất định phế ngươi!
– Sao nói nhảm nhiều như vậy, ngươi là loại lắm lời sao?
Lăng Hàn khinh bỉ nói.
Phong Viêm không có phẫn nộ, thu hồi ý chí võ đạo.
Vẫn duy trì trạng thái như vậy hắn cũng không chịu nổi.
Khóe miệng hắn cười gằn.
Ngày hôm nay hắn sẽ thu một môn thần thông, sau đó phế hai chân của Lăng Hàn thu chút lợi tức.
Mà sau đó hắn vẫn sẽ giết chết Lăng Hàn.
Ngược lại chỉ cần không để người biết là được.
Thân phận Đan sư chỉ là để không người nào dám công nhiên giết Lăng Hàn mà thôi.
Hắn danh dương thiên hạ, mà Lăng Hàn không chỉ nuốt quả đắng, hai chân còn tàn phế.
Cho dù có thể nối liền, sau này cũng sẽ không linh hoạt, con đường võ đạo ảm đạm.
Phong Viêm tới, thì không người nào dám báo danh.
Không ai không bị hung uy của hắn doạ.
Linh Hải Cảnh a, vô địch rồi!
Nhưng ngay lúc này, lại có một thiếu niên đi ra, trên mặt có nụ cười ngại ngùng nói:
– Ta muốn ghi danh.
Con mắt của Lăng Hàn hơi căng thẳng, Nghiêm Thiên Chiếu!
Lần thứ nhất nhìn thấy Nghiêm Thiên Chiếu, thiếu niên này cho hắn cảm giác cực kỳ tà ác.
Mà lần thứ hai, tà khí vẫn như cũ.
Chỉ là Lăng Hàn đã không cách nào nhìn thấu hắn.
Mà đây là lần thứ ba, Lăng Hàn vẫn như cũ không nhìn thấu! Thật giống như trên người hắn có một tầng sương mù, tựa như Hổ Nữu.
Chờ chút!
Đột nhiên trong đầu Lăng Hàn xẹt qua một ý nghĩ, lẽ nào…
– Ngươi là người phương nào, báo họ tên, tuổi tác, biểu diễn tu vi.
Tể Hạng giải quyết việc chung, thanh âm lạnh lùng.
– Nghiêm Thiên Chiếu, mười lăm tuổi.
Thiếu niên này một bộ thẹn thùng.
– Tu vi….
Hắn đưa tay phải ra, vù, một mảnh hào quang màu xanh lục lấp lóe, hình thành một hoa văn kỳ diệu ở trên bàn tay của hắn.
Cái này!
Tất cả mọi người đều đứng lên, đây là ý chí võ đạo!
Linh Hải Cảnh!
Sát! Sát! Sát!
– Trời ạ, đó là một Linh Hải Cảnh, hơn nữa chỉ mười lăm tuổi!
– Ta sát, vốn cho rằng Linh Hải Cảnh hai mươi bốn tuổi đã là kỳ tích, chí ít trong ba trăm năm qua Vũ Quốc chưa từng xuất hiện.
Ai biết còn chưa hết khiếp sợ, lại xuất hiện một Linh Hải Cảnh mười lăm tuổi.
– Nhìn dáng dấp của thiếu niên này, tuyệt đối sẽ không vượt qua hai mươi tuổi.
Coi như là Linh Hải Cảnh hai mươi tuổi, cũng khiến người ta không cách nào tin nổi.
– Cái này cũng là người của Vũ Quốc sao?
– Nghiêm Thiên Chiếu, ai biết là thiên tài nhà nào không?
Đừng nói mọi người khiếp sợ muốn rơi cằm, ngay cả Vũ Hoàng cũng hơi nhướng người, ngồi thẳng lên.
Hoàng Đô lại còn có thiên tài võ đạo như vậy?
Sứ giả tám nước đều trố mắt, cực kỳ kiêng kỵ.
Thế hệ này của Vũ Quốc cũng quá mạnh đi? Trên đan đạo ra một bá chủ mười bảy tuổi.
Võ đạo thì trước sau có hai Linh Hải Cảnh.
Đây là muốn một ngựa tuyệt trần, nghiền ép tám nước sao?
Nghiêm Thiên Chiếu xoay người lại, liếc mắt nhìn Lăng Hàn cùng Phong Viêm.
Tính trẻ con, ngượng ngùng trên mặt quét đi sạch sành sanh, tỏa ra khí tức thuộc về cường giả, bá đạo mà tà khí.
Phong Viêm lập tức lộ ra vẻ thận trọng.
Hắn kiêu ngạo nhưng không ngu ngốc.
Coi như Nghiêm Thiên Chiếu mới đột phá Linh Hải Cảnh, nhưng về mặt cảnh giới hắn không hề có ưu thế.
Huống hồ, đối phương mới chỉ mười lăm tuổi.
Linh Hải Cảnh mười lăm tuổi! Nghe cũng chưa từng nghe nói, thậm chí nghĩ cũng không dám nghĩ!
Nhưng Lăng Hàn thì thở dài.
Quả nhiên, bên cạnh hắn lại xuất hiện một quái vật.
So với Tu La Ma Đế, một Nghiêm Thiên Chiếu nho nhỏ đã không bị hắn đặt ở trong. “Dung Hoàn Huyền” mới là đối thủ hắn kiêng kỵ nhất hiện tại.
Rất nhanh, tư liệu của Nghiêm Thiên Chiếu liền bị tìm ra… Thiếu chủ của Tích Hoa Các, con trai độc nhất của Nghiêm phu nhân, đã từng mê man mười năm.
Một thiếu niên mê man mười năm, lại vừa tỉnh liền thành Linh Hải Cảnh?
Dựa vào, ta cũng muốn mê man mười năm như vậy a!
Lần này thì hay rồi.
Nguyên bản Phong Viêm nhất chi độc tú, hiện tại đã biến thành long tranh hổ đấu.
Lăng Hàn cười không nói, còn có hắn và Hổ Nữu nha.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 272: Đường Này Là Nữu Mở
Vốn Phong Viêm lấy tu vi Linh Hải Cảnh xuất hiện, như một vị Chiến Thần cái thế, đỗ trạng nguyên, ép tới người trẻ tuổi ở đây ảm đạm phai mờ.
Tuy Lăng Hàn cũng có hào quang óng ánh, nhưng bởi vì hắn thành tựu trên đan đạo, tu vi “Dũng Tuyền tầng một” ở trong thế hệ tuổi trẻ Vũ Quốc là không nổi bật chút nào.
Nhưng Nghiêm Thiên Chiếu vừa ra, phong quang của Phong Viêm đều bị cướp đi.
Linh Hải Cảnh mười lăm tuổi, càng thêm kinh người!
Có điều cũng được, nhất chi độc tú có ý nghĩa gì? Có cạnh tranh mới càng đáng xem.
Phong Viêm nhìn chằm chằm Nghiêm Thiên Chiếu, hơi có cảm giác vướng tay.
Bởi vì hắn vừa phải ngăn cản Nghiêm Thiên Chiếu đăng đỉnh, lại phải phế hai chân của Lăng Hàn, độ khó tăng nhiều a.
Nghiêm Thiên Chiếu đứng ở một bên, khóe miệng ngậm lấy nụ cười tà khí.
Thần thái kia hoàn toàn không giống thiếu niên mười lăm tuổi.
Lưu Vũ Đồng trợn mắt ngoác mồm.
Nàng tận mắt thấy Nghiêm Thiên Chiếu ngại ngùng nhỏ yếu, không nghĩ tới thiếu niên này chỉ trong một hai tháng liền trưởng thành đến Linh Hải Cảnh.
Mà khí tức tà ác kia càng làm cho người cảm thấy sởn cả tóc gáy.
Tất cả mọi người làm chuẩn bị cuối cùng, chờ đợi đấu võ bắt đầu.
Sau nửa giờ, Vũ Hoàng mới gật đầu nói:
– Bắt đầu đi.
Tạ Sướng đứng lên:
– Hiện tại kết thúc báo danh.
Quy tắc thi đấu như sau: Không được sử dụng Linh khí, không dùng đan dược, không dùng Linh phù, pháp chỉ.
Nói tóm lại, chỉ có thể sử dụng thực lực của bản thân.
– Trên nguyên tắc không thể tổn thương người, nhưng đao kiếm không có mắt, vạn nhất phát sinh là không thể tránh khỏi.
Vì lẽ đó, không muốn bị thương, hiện tại lui ra vẫn tới kịp.
– Có ai còn chưa rõ ràng không? Hiện tại lập tức nói ra.
Dứt tiếng, không người hé răng.
– Vậy ta đếm tới tiếng thứ ba, tất cả mọi người xuất phát.
– Một!
– Hai!
– Ba!
Tiếng thứ ba vừa vang lên, xèo xèo xèo xèo, mọi người dồn dập xông ra ngoài.
Hơn một trăm người vây quanh chân núi một vòng.
Bởi vì mới đầu tổng cộng có ba mươi hai con đường, đương nhiên phải cố tách ra khỏi đối thủ cường đại.
Mà mỗi một con đường đều rất hẹp, chỉ cho một người xuyên qua.
Bởi vậy muốn vọt lên thì chỉ có thể đánh bay người phía trước.
Trong khoảng thời gian ngắn, như ngựa khát uống nước, tình cảnh rất kịch liệt.
Vèo, chỉ thấy một bóng dáng nhỏ bé một ngựa tuyệt trần, lấy tốc độ làm mọi người líu lưỡi xông tới dưới ngọn núi, trực tiếp bỏ qua người thứ hai nửa đường, bắt đầu leo núi rồi.
Chính là Hổ Nữu!
Phốc!
Tất cả mọi người đều phun ra ngoài, trong lòng có một vạn dấu hỏi hiện lên.
Lúc trước Phong Viêm lấy tu vi Linh Hải Cảnh xuất hiện, tất cả mọi người chấn động, cho rằng lần này thứ nhất tuyệt đối là Phong Viêm.
Mà khi Nghiêm Thiên Chiếu đồng dạng thể hiện ra tu vi Linh Hải Cảnh, mọi người liền suy đoán thứ nhất sẽ là Phong Viêm và Nghiêm Thiên Chiếu tranh cướp.
Nhưng vừa bắt đầu, lại không có chút hồi hộp nào, tuyệt đối là bất ngờ nghiêng về một phía.
Một tiểu nha đầu mà mọi người cho rằng chỉ là đùa giỡn, lại lấy tốc độ khiến người ta líu lưỡi vọt tới, muốn ngăn cản cũng không kịp.
Chẳng trách Vũ Hoàng để Hổ Nữu dự thi, khẳng định tiểu nha đầu này là Dũng Tuyền Cảnh!
Mẹ nó, Dũng Tuyền Cảnh năm sáu tuổi?
Tất cả mọi người khiếp sợ đến da mặt co quắp.
Khái niệm này nghĩa là gì?
Năm sáu tuổi, đại bộ phận người còn đang chơi bùn nha? Vì sao, vì thức tỉnh linh căn chí ít cũng là chuyện sau mười tuổi.
Nhưng nha đầu này đã là Dũng Tuyền Cảnh.
Hơn nữa, tốc độ của nàng… nhanh đến ngay cả Phong Viêm và Nghiêm Thiên Chiếu cũng chỉ có thể nhìn theo!
Sứ giả tám nước hai mặt nhìn nhau.
Chỉ thấy miệng những người khác đều mở lớn đến đủ để nhét ba quả trứng gà.
Vũ Quốc chuyên môn sản xuất yêu quái sao?
Phong Viêm và Nghiêm Thiên Chiếu dồn dập ra tay.
Một đánh ra ngân đao chi nhận.
Một cái khác đánh ra màu xanh lục mịt mờ.
Nhưng cả hai công kích đều không đuổi kịp Hổ Nữu.
Thời điểm mọi người chạy đến dưới chân núi, Hổ Nữu đã đi tới đỉnh ngọn núi.
Sát, cái này còn so cọng lông, cạnh tranh còn chưa bắt đầu đã kết thúc.
– Oa ha ha ha!
Hổ Nữu đột nhiên dừng lại, quay người, hai tay chống nạnh, bộc lộ bộ mặt hung ác, lớn tiếng nói:
– Đường này là Nữu mở, ngoại trừ Lăng Hàn, ai cũng không cho qua!
Phốc, mọi người phun ra ngoài.
Nhưng lần này không phải giật mình, mà là cười phun.
Đám người Phong Viêm hơi run run, sau đó vội vã chạy lên.
Nếu Hổ Nữu không có ý định thành người thứ nhất đăng đỉnh, muốn nhường cơ hội này cho Lăng Hàn, như vậy bọn họ còn khách khí làm gì?
Những người khác liều mạng chạy, bắt đầu cạnh tranh vòng thứ nhất.
Oành oành oành, mọi người dồn dập ra tay.
Muốn giành ở phía trước, nhất định phải đánh bay người trước mặt.
Cái này như là cầu độc mộc, không dung hai người.
Chỉ trong nháy mắt, lập tức có mấy chục người bị đào thải, thân thể bị chấn bay ra ngoài, chỉ còn dư lại ba mười hai người tiếp tục tiến lên.
Nhưng mà, “cầu độc mộc” rất nhanh lại sáp nhập, biến thành mười sáu.
Lại có mười sáu người bị đào thải vô tình, thân hình bị đánh bay, từ giữa bầu trời rơi xuống.
Lại mười sáu tiến tám.
Chỉ còn dư lại tám người.
Ngoại trừ Phong Viêm, Nghiêm Thiên Chiếu được công nhận đứng đầu ra, còn có Lăng Hàn, Triệu Hoan, Tàn Dạ, Lưu Vũ Đồng, Hoàng Tử Thao cùng Tiễn Vô Dụng.
Tam hoàng tử tự quý thân phận, không có tham gia, Đại hoàng tử thì tuổi lớn, không tham gia được.
Lăng Hàn cũng giết lên? Điều này làm cho rất nhiều người không rõ.
Tên này không phải chỉ là Dũng Tuyền tầng một sao? Đừng nói không phải đối thủ của Phong Viêm, Nghiêm Thiên Chiếu, ở trong Dũng Tuyền Cảnh cũng là lót đáy, dựa vào cái gì mạnh như vậy?
Dù sao ngày đó người ở Lưu gia gặp qua cảnh Lăng Hàn và Phong Viêm giao thủ không nhiều, bằng không mọi người sẽ không kinh ngạc như vậy.
Lăng Hàn cũng là mãnh nhân a!
Phong Viêm và Nghiêm Thiên Chiếu rất hiểu ngầm.
Bọn họ đi một đường riêng.
Bởi vậy phải đến cuối cùng mới hợp nhất.
Miễn cho sớm va chạm, ngược lại song song tổn thất.
Đối thủ của Phong Viêm là Hoàng Tử Thao, không có chút hồi hộp nào, hắn một quyền liền đánh bay Hoàng Tử Thao, tiến vào vòng thứ tư.
Đối thủ của Nghiêm Thiên Chiếu là Lưu Vũ Đồng.
Hắn chỉ nhẹ nhàng vung tay lên nói:
– Vũ Đồng tỷ, đắc tội rồi!
Liền chấn Lưu Vũ Đồng rơi xuống.
Tàn Dạ đối kháng Tiễn Vô Dụng, một đao cuốn qua, năm đạo đao khí ngang dọc.
Tiễn Vô Dụng rên lên, ngực có một vệt máu tươi, đã bị đánh rơi xuống.
Cuối cùng, Lăng Hàn đối chiến Triệu Hoan.
Triệu Hoan là một trong ba đệ tử hạch tâm của Hổ Dương học viện, hơn nữa xếp hàng thứ hai, còn ở trên Tàn Dạ.
Có người nói lúc hắn sinh ra có cảnh tượng kì dị, kim quang rọi sáng nửa Hoàng thành.
Đây là thật hay giả không nói, nhưng hiện tại Triệu Hoan quả thật có khí tức kinh người, hai mắt như rồng, mười phần thô bạo.
Hắn cười ha ha nói:
– Lăng đại sư, đắc tội rồi!
Oanh qua một quyền, trên nắm tay hắn bao vây kim quang, như lưu tinh đánh về phía Lăng Hàn, muốn chiếm vé thứ tư.
– Không chắc!
Lăng Hàn đấm ra một quyền, không hề hoa mỹ đón nhận Triệu Hoan.
Oành!
Một tiếng trầm hưởng vang lên, cả ngọn núi chấn động vài lần.
Chỉ thấy Triệu Hoan đã bị đánh bay.
– Thật xa!
Có người tinh mắt, Triệu Hoan bị đánh bay thành một điểm đen nhỏ, trong nháy mắt đã ra ngoài trăm trượng.
Lăng Hàn đoạt được tiêu chuẩn cuối cùng.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 273: Ai MạNh NhấT Trong Thế Hệ Trẻ Tuổi?
Hiện tại, trên núi chỉ còn lại bốn hợp hai, hai hợp nhất.
Trên lý thuyết chỉ cần đánh bại hai người nữa liền có thể đăng đỉnh.
Đương nhiên còn có một Hổ Nữu không theo lẽ thường an bài, đang ở chỗ cao nhất.
Nhưng tốc độ nhanh không có nghĩa là sức chiến đấu mạnh.
Một khi khoảng cách gần tiến hành vật lộn, ưu thế tốc độ sẽ mất giá rất nhiều.
Trong năm người, ai mới là số một cuối cùng?
Vòng này, Nghiêm Thiên Chiếu vs Tàn Dạ, Phong Viêm vs Lăng Hàn!
– Đi!
Nghiêm Thiên Chiếu xuất thủ, vẩy tay áo, xèo xèo xèo, bảy đạo chiến mâu bắn ra.
Đây là bởi vì nguyên lực ngưng tụ, toàn thân đen kịt, trên mâu lại có ý chí võ đạo hình thành mạch văn.
Tàn Dạ không dám khinh thường.
Chênh lệch một cảnh giới lớn, đây là nghiền ép.
Hắn múa đao chém ra, đem hết thực lực của mình nghênh tiếp.
Ánh đao óng ánh, năm đạo đao khí rực rỡ.
Bằng tâm mà nói, năm đạo đao khí rất trâu bò.
Thời điểm Lăng Hàn và Mạc Cao luận kiếm cũng chỉ tu ra năm đạo kiếm khí.
Cái này còn là xây dựng ở trên lĩnh ngộ võ đạo kiếp trước.
Chỉ là, Linh Hải Cảnh quá mạnh mẽ.
Hơn nữa sức chiến đấu của Nghiêm Thiên Chiếu hiển nhiên cũng vượt qua cảnh giới.
Tàn Dạ toàn lực bạo phát, leng keng keng, miễn cưỡng đánh nát ba chiến mâu, nhưng còn có bốn chiến mâu thì làm sao cũng không có năng lực hóa giải.
Phốc phốc phốc phốc, hắn bị bốn chiến mâu xuyên thấu, thân hình bay xuống.
Cũng còn may, Nghiêm Thiên Chiếu ra tay có chừng mực.
Bốn chiến mâu phân biệt đâm qua hai vai cùng bắp đùi, tránh khỏi chỗ yếu hại.
Bằng không, Vũ Hoàng ngồi ở trên đỉnh núi, hắn ra tay tuyệt đối là thiên địa biến sắc.
Trên bốn chiến mâu đều có ý chí võ đạo của Nghiêm Thiên Chiếu.
Bởi vậy tuy chiến mâu nguyên lực vào thể liền tiêu biến, nhưng dưới áp chế của ý chí võ đạo, Tàn Dạ vẫn không cách nào nhúc nhích, oành… Nặng nề rơi xuống đất.
– Hừ!
Một đạo thân hình bắn ra, ôm Tàn Dạ trở lại, chính là Liên Quang Tổ.
Hắn nhìn Lăng Hàn, Phong Viêm, Nghiêm Thiên Chiếu trên đỉnh núi, ánh mắt có chút phức tạp.
Nhưng mà hắn lại thở dài, thu hồi ánh mắt, trị thương cho Tàn Dạ.
Thân thể Tàn Dạ run rẩy, một tay nắm chặt, môi đã cắn ra máu.
– Không cần ủ rũ, thua ở trong tay Linh Hải Cảnh cũng không phải sỉ nhục.
Liên Quang Tổ an ủi đệ tử duy nhất của mình.
Tàn Dạ không để ý tới, mà là nhìn Lăng Hàn nói:
– Hắn mạnh hơn ta!
Trên đỉnh núi, Lăng Hàn đang ác chiến với Phong Viêm.
– Ha ha ha, có giác ngộ chưa?
Phong Viêm cười gằn.
– Hiện tại ta là Linh Hải Cảnh, ngươi làm sao chặn ta?
Hắn đấm ra một quyền, oanh! Chín cây trường đao hiện lên, theo quả đấm của hắn đánh về Lăng Hàn.
Chín cây trường đao này tự nhiên là nguyên lực ngưng tụ.
Ý chí võ đạo óng ánh phát quang, hóa thành từng đạo mạch văn, như thiên đao.
Lăng Hàn cười sang sảng, vung kiếm gọt ra, triển khai Tứ Quý Kiếm Pháp.
Một chiêu tứ thức, xuân hạ thu đông, bốn ý cảnh lưu chuyển, hình thành kiếm ý liên miên, uy lực vô cùng.
Oành oành oành oành, chín thanh chiến đao bị đổ nát.
Mà Tứ Quý Kiếm Pháp của Lăng Hàn cũng đồng thời dập tắt.
Tàn Dạ nhìn thấy tình cảnh này, để hắn không thể nào tiếp thu được.
Trước đây không lâu, hắn còn có thể một đao chặt đứt Lăng Hàn.
Chỉ là lúc đó Lăng Hàn dùng tiểu xảo mới may mắn thoát khỏi.
Nhưng mới qua bao lâu, đối phương liền có thể hóa giải công kích của Linh Hải Cảnh? Mà hắn lại bị một đòn miểu sát!
Chênh lệch giữa hai bên, đã lớn đến không cách nào hình dung.
– Ba người này… Là yêu nghiệt chân chính.
Ngươi không cần so với bọn hắn, gắng giữ tâm thái bình thường là được!
Liên Quang Tổ khuyên.
Đồng thời cũng vô cùng tiếc hận.
Bởi vì lúc trước hắn từng muốn thu Lăng Hàn làm đồ đệ, chỉ vì sau đó phát sinh sự tình Phong Viêm, triệt để đẩy hắn đi về phía đối lập.
Cũng không ai biết, năm đó Liên Quang Tổ từng ở Đông Nguyệt Tông.
Còn được một vị cường giả chỉ điểm, hắn mới có thành tựu hiện tại.
Mà vị cường giả kia, chính là sư phụ của Phong Viêm.
Bởi vậy, Phong Viêm yêu cầu gì Liên Quang Tổ đều sẽ thỏa mãn, chỉ vì báo ân.
Nhưng trong con ngươi Tàn Dạ lại lướt qua chiến ý càng mãnh liệt.
Hắn tuyệt đối sẽ không chịu thua.
Hắn phải đi đến cực hạn của đao đạo! Ở Vũ Quốc, thành tựu của hắn có hạn.
Phải đi ra ngoài! Đi thế giới càng bao la mài giũa đao pháp của hắn!
Hoặc là trở thành đao pháp tông sư, hoặc là chết ở trên con đường này!
– Hừ!
Phong Viêm một đòn không thành, vốn định công tiếp.
Nhưng khi nhìn thấy Nghiêm Thiên Chiếu đã đánh bay đối thủ, tiếp tục leo núi, không thể làm gì khác hơn là trước mặc kệ Lăng Hàn, nhanh chóng đuổi theo Nghiêm Thiên Chiếu.
Hắn đấm ra một quyền, chín chiến đao oanh tạc.
Nghiêm Thiên Chiếu không dám coi thường, chỉ phải xoay người lại, vung tay, tương tự đánh ra chín chiến mâu.
Oành oành oành, chiến mâu cùng chiến đao chạm vào nhau, dồn dập tàn lụi, mà nhân dịp này, Phong Viêm cũng giết tới, ngăn cản Nghiêm Thiên Chiếu tiếp tục tiến lên.
Ngược lại Hổ Nữu không cần phải để ý đến, nàng muốn đoạt thứ nhất, những người khác sớm có thể về nhà ngủ.
Lăng Hàn hét dài, vung trường kiếm giết vào chiến đoàn.
Rầm rầm rầm, ba người hỗn chiến.
Ba người này đều làm theo ý mình, bất kỳ ai cũng không có khả năng liên thủ.
Bởi vậy bọn họ vừa ra tay chính là đồng thời đánh về hai người khác, để tình cảnh trở nên cực kỳ hỗn loạn.
Nghiêm Thiên Chiếu, Phong Viêm đều là Linh Hải Cảnh, đánh ra một đòn liền có ý chí võ đạo lưu chuyển, uy lực kinh người.
Lăng Hàn rõ ràng chỉ là Dũng Tuyền tầng một, nhưng sức chiến đấu chỉ kém một chút.
Mặc cho Phong Viêm hay Nghiêm Thiên Chiếu cũng không dám coi thường hắn.
Điều này làm cho mọi người mở rộng tầm mắt.
Chỉ cảm thấy thường thức sắp tan vỡ.
Linh Hải Cảnh hai mươi bốn tuổi.
Sau đó chạy ra một Linh Hải Cảnh mười lăm tuổi.
Sau đó lại nhảy ra một Dũng Tuyền Cảnh năm sáu tuổi… Không ngừng xung kích tâm linh yếu đuối của mọi người.
Về sau, Dũng Tuyền Cảnh năm sáu tuổi kia bùng nổ ra tốc độ để Linh Hải Cảnh trố mắt, quả thực hù chết người!
Hiện tại càng tốt, lại chạy ra một Dũng Tuyền Cảnh yêu nghiệt, lấy lực lượng tầng một đối kháng Linh Hải Cảnh, khiến người ta cảm thấy như nằm mơ.
Cái này vẫn là võ đạo giới mà bọn họ biết kia sao?
Oành oành oành oành, ba người loạn chiến, bởi vậy mà kiềm chế, trong thời gian ngắn không thể phân ra cao thấp.
Chỉ nói sức chiến đấu hiện tại, hẳn là Nghiêm Thiên Chiếu thứ nhất.
Bởi vì tu vi của hắn cao nhất, đạt đến Linh Hải tầng ba.
Thứ hai là Phong Viêm, Linh Hải tầng một.
Cuối cùng là Lăng Hàn.
Mặt ngoài nhìn qua là Dũng Tuyền tầng một, trên thực tế là Dũng Tuyền tầng tám, nhưng sức mạnh lại vô hạn tiếp cận Linh Hải Cảnh.
Nhưng bởi vì một phương hơi mạnh, tự nhiên sẽ bị hai người khác công kích mãnh liệt, nên không cách nào chiếm được thượng phong, để chiến cuộc vẫn giằng co.
Nhưng cân bằng cũng có thể đánh vỡ trong nháy mắt! Bởi vì hiện tại thực lực của ba người tương đương, nếu có người đột nhiên làm khó dễ, bùng nổ ra một đòn tuyệt cường, nói không chắc liền có thể trực tiếp bắn bay hai người khác.
Từ đó đặt vững thắng cục, giành đi tới trước mặt Vũ Hoàng liền thắng.
Nhưng đã tới lúc này, ý nghĩ của ba người đều thay đổi.
Đánh bại hai người khác, thành thứ nhất!
Bọn họ đều là loại ngạo khí trùng thiên.
Đối mặt kình địch, ý nghĩ đầu tiên chính là chiến thắng, mà không phải lùi tránh mũi nhọn.
Bằng không mất đi tâm vô địch, bọn họ cùng thiên tài phổ thông có cái gì khác nhau?
– Hừ!
Phong Viêm dẫn đầu vạch trần lá bài tẩy, trên người hiện ra từng ánh bạc.
Hắn phát động Kính Quang Thể.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 274: Huyết Mạch Cuồng Lực Bạo Viên
Kính Quang Thể vừa ra, sức chiến đấu của Phong Viêm liền tăng vọt.
Giảm bớt được hai thành công kích, hơn nữa còn có thể phản xạ hai thành công kích, này là chuyện phi thường đáng sợ.
Mà chịu đựng công kích càng nhiều, uy lực của Kính Quang Thể sẽ càng lớn.
Chỉ mấy chiêu, việc chiến đấu của Lăng Hàn và Nghiêm Thiên Chiếu trên cơ bản đã dừng lại, hầu như là liên thủ hợp công Phong Viêm.
Phong Viêm cất tiếng cười to.
Tuy bị hai cường giả trẻ tuổi vây công để áp lực của hắn tăng vọt, nhưng lấy sức một người liền ngang hàng, vẫn để cho hắn bay lên cảm giác thành công mãnh liệt.
Trận chiến ngày hôm nay không chỉ quan hệ đến thù riêng, thần thông, còn tranh cướp vị trí trẻ tuổi đệ nhất nhân của Vũ Quốc, thậm chí Bắc Hoang Cửu Quốc.
Bọn họ không thể không tranh!
Nghiêm Thiên Chiếu hừ một tiếng.
Trong con ngươi có lục mang lấp lóe, sức chiến đấu tăng như bão táp, trong nháy mắt nghịch chuyển xu hướng suy tàn, lấy sức một người liền có thể đối kháng Phong Viêm.
Ba người hỗn chiến, Nghiêm Thiên Chiếu cường thế như thế, nhất thời hấp dẫn đại bộ phận công kích của Phong Viêm, hầu như đã biến thành hai người ác chiến.
Áp lực của Lăng Hàn giảm mạnh.
Bất kể là Phong Viêm hay Nghiêm Thiên Chiếu, đều không có để hắn ở trong mắt.
Nói đến nói đi Lăng Hàn cũng chỉ là Dũng Tuyền Cảnh, không vào Linh Hải thì làm sao có khả năng được bọn họ xem như đối thủ chân chính?
Coi thường hắn? Vậy sẽ phải trả giá thật lớn!
Lăng Hàn hơi lùi vài bước, bắt đầu tích trữ lực lượng.
Huyền Diệu Tam Thiên đã thủ thế chờ đợi.
Chiêu thức này uy lực mạnh mẽ, cũng cần thời gian nhất định đến tích trữ sức mạnh.
Chỉ một hai cái hô hấp, trên người Lăng Hàn lập tức có khí thế phát sinh, đáng sợ đến kinh người.
Nguyên bản Phong Viêm và Nghiêm Thiên Chiếu đang ác chiến lập tức ngừng tay, xoay người nhìn lại Lăng Hàn.
Bọn họ đều bị kiếm ý của Lăng Hàn dọa sợ.
Chiêu kiếm này đánh ra, tất kinh động thiên hạ.
Lăng Hàn xuất kiếm.
Nhất thời kiếm ảnh đầy trời, cuồng quyển về phía Phong Viêm và Nghiêm Thiên Chiếu.
Sắc mặt của Phong Viêm đột biến! Uy lực của chiêu kiếm này vượt qua Tứ Quý Kiếm Pháp không biết bao nhiêu lần!
Hắn vốn tưởng rằng Tứ Quý Kiếm Pháp chính là tuyệt chiêu áp đáy hòm của Lăng Hàn, há nghĩ đến Lăng Hàn lại còn kiếm chiêu mạnh hơn, để hắn không thể tin tưởng.
Một kiếm lên, mây gió tan.
Phong Viêm vội hét lớn một tiếng.
Chiêu kiếm này quá mạnh mẽ, dựa vào Kính Quang Thể hắn căn bản không tiếp được, nhất định phải vận dụng lá bài tẩy mạnh nhất! Trong một tiếng gầm dữ dội, thân thể của hắn bành trướng một đoạn, thật giống như thổi phồng.
Khó mà tin nổi chính là, trên người hắn còn có bộ lông màu đen dài ra, thật giống như cả người đã biến thành một con tinh tinh.
Nhưng khí thế của hắn cũng đi theo tăng vụt, từ Linh Hải tầng một thẳng tắp tăng lên.
Tầng một trung kỳ, hậu kỳ, đỉnh cao… Sau đó không hề vướng víu vượt tới, tiến vào Linh Hải tầng hai.
Còn đang tăng lên!
Linh Hải tầng hai, tầng ba… Cuối cùng dừng ở Linh Hải tầng bốn!
Hắn đánh ra một quyền… Vẫn là chín thanh chiến đao, nhưng thâm thúy hơn xa lúc trước.
Ý chí võ đạo cũng cường đại hơn một đoạn.
Một bên khác, con ngươi của Nghiêm Thiên Chiếu co lại.
Cả người có một đoàn lục vụ trào ra, ngưng kết thành một tấm khiên, bảo hộ hắn ở phía sau.
Xèo xèo xèo, kiếm ảnh tập kích đến, kinh động thiên hạ.
Trên đỉnh núi, Vũ Hoàng cũng đứng lên, trên khuôn mặt nguyên bản thong dong lộ ra vẻ khiếp sợ.
Hiển nhiên uy lực của chiêu kiếm này đã ngoài dự liệu của hắn.
Kiếm đến…
Rầm rầm rầm rầm oanh, tiếng vang như sấm, từng đạo quang ảnh đan dệt, va chạm, dập tắt, diễn dịch ra quang mang vô tận.
Phía dưới, tất cả mọi người đều trừng mắt!
Quá kinh người, mấy người kia rõ ràng chỉ là Linh Hải Cảnh sơ kỳ, nhưng phát huy ra sức chiến đấu của Linh Hải Cảnh trung kỳ, thậm chí hậu kỳ.
Không, còn có một gia hỏa thậm chí chỉ là Dũng Tuyền tầng một!
Quá điên cuồng, lẽ nào đẳng cấp võ đạo chỉ là bày biện ra xem?
Sau chiêu kiếm này, Lăng Hàn, Nghiêm Thiên Chiếu, Phong Viêm tách ra một khoảng cách, tạm thời không có ra tay, nhìn nhau đối lập.
– Thật là không thể xem nhẹ ngươi!
Phong Viêm nghiêm nghị nói.
Chỉ là hiện tại toàn thân hắn lông đen, bắp thịt nhô lên từng khối, căn bản không nhìn ra dáng dấp ban đầu.
Thật giống như một con tinh tinh, hoàn toàn phá hoại hình ảnh.
– Có điều, buộc ta dùng lá bài tẩy, các ngươi chỉ có thể bị ta đạp ở dưới chân!
Hắn cười như điên nói.
Lăng Hàn khẽ cau mày:
– Huyết mạch Cuồng Lực Bạo Viên?
Lúc này hắn cuối cùng đã rõ ràng vì sao Phong Viêm sẽ được cường giả Linh Anh Cảnh thu làm đệ tử.
Cuồng Lực Bạo Viên là Yêu thú Viễn cổ.
Có người nói nó là tồn tại Phá Hư Cảnh.
Hơn nữa ở trong Phá Hư Cảnh cũng là bộ tộc cực kỳ mạnh mẽ.
Kế thừa huyết mạch như vậy, Phong Viêm cũng có thể đột phá Phá Hư Cảnh.
Ai có thể chống lại mê hoặc khi dạy dỗ ra một đệ tử Phá Hư Cảnh? Thực lực càng mạnh thì càng khát vọng.
Đời này mình không thể bước vào Phá Hư Cảnh, thì dạy dỗ ra một đệ tử như vậy, vẫn có cảm giác thỏa mãn cùng thành công a.
Sắc mặt của Phong Viêm căng thẳng nói:
– Ngươi biết Cuồng Lực Bạo Viên?
Kỳ thực trước đây hắn cũng không biết mình nắm giữ huyết mạch này là cái gì.
Tình cờ bị vị cường giả kia của Đông Nguyệt Tông phát hiện, mới bị nhận ra.
Nhưng Lăng Hàn liếc mắt liền nhìn ra, kiến thức của tên này cũng quá uyên bác đi?
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Cuồng Lực Bạo Viên thì đã làm sao? Hiện tại huyết mạch của ngươi vô cùng mỏng manh, chỉ có thể tăng lên ba cảnh giới nhỏ, không đáng để lo.
– Vậy thì để cho ngươi xem một chút, ta “không đáng để lo” đến cỡ nào!
Phong Viêm nổi giận.
Mối hận giết đệ đệ cháy hừng hực ở trong lòng.
Lại thêm kích phát huyết mạch Yêu thú, tính tình của hắn cũng chịu ảnh hưởng, trở nên cực kỳ bất thường, nhất thời giết về phía Lăng Hàn.
Rắc rắc,… Mười ngón tay của hắn bay ra, hóa thành từng lợi trảo, như lưỡi đao.
Phong Viêm huy động hai tay liên tục.
Móng vuốt xé rách không khí, hình thành từng tia khí nhận, xèo xèo xèo xèo, trước tiên đánh về phía Lăng Hàn.
Mà bản thân Phong Viêm cũng theo sát phía sau, cả người tỏa ra khí tức thô bạo, phảng phất như một Yêu thú Viễn cổ phục sinh.
Lăng Hàn khẽ nhíu mày.
Huyết mạch Yêu thú Viễn cổ a, thật khiến người ta đau đầu!
Hắn hừ một tiếng, trong lúc vội vàng cũng không kịp phát động Huyền Diệu Tam Thiên.
Lúc này trường kiếm xoay một cái, triển khai Tứ Quý Kiếm Pháp.
Ý cảnh xuân hạ thu đông tràn ra, khiến người ta phảng phất có thể ở trong một sát na thể ngộ bốn mùa biến hóa.
Phốc phốc phốc phốc, khí nhận vung ra, Tứ Quý Kiếm Pháp hơi ngưng lại.
Phong Viêm nhân cơ hội giết tới, đấm ra một quyền.
Chín chiến đao trồi lên, tàn nhẫn đánh tới ngực của Lăng Hàn.
Lăng Hàn triển khai thân pháp Ảnh Phong, cấp tốc lùi về sau.
Oành!
Hắn vẫn trúng một kích, cả người bị đẩy lui ra sau ba trượng, khóe miệng có một vệt máu tràn ra.
Dù hiện tại hắn tu thành Nham Thạch Thể, cũng không cách nào hoàn toàn chống được đòn đánh này của Phong Viêm.
Dù sao sức mạnh của Linh Hải tầng bốn lại thêm huyết mạch Cuồng Lực Bạo Viên, uy lực gộp lại quá mạnh mẽ.
Phong Viêm ngạo nhiên cười nói:
– Ở thời kỳ Viễn cổ, Cuồng Lực Bạo Viên hầu như vô địch.
Hai trảo liền mang thiên địa quy tắc, có thể xé rách tất cả phòng ngự! Lăng Hàn, hai chân của ngươi, ngày hôm nay ta phế định!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 275: Hổ Nữu Kinh Người
Nghiêm Thiên Chiếu nhéo mũi, lẩm bẩm nói:
– Lại không có chuyện của ta?
Hắn lắc đầu nói.
– Quên đi! Vũ Quốc chỉ là một trạm dịch của ta.
Chờ lấy được thần thông, trước tiên đi địa phương náo nhiệt của Bắc Vực dạo chơi.
Chỗ này cấp độ võ đạo quá thấp, thiên tài chỉ có mấy cái như thế, bất lợi cho ta trưởng thành.
Hắn chắp hai tay sau lưng, đi về phía đỉnh núi.
– Đường này là Nữu mở, ai cũng không cho qua!
Hổ Nữu lập tức mở hai tay ra, làm dáng muốn ngăn.
– Tiểu nha đầu, ngươi có chút quái lạ, nhưng hiện tại còn không phải là đối thủ của ta.
Lùi qua một bên, ta không muốn thương tổn ngươi.
Nghiêm Thiên Chiếu từ tốn nói.
Cũng không biết là động lòng trắc ẩn, hay kiêng kỵ Hổ Nữu quái lạ.
– Hừ, ngoại trừ Lăng Hàn, ai cũng không cho phép qua!
Hổ Nữu rít gào một tiếng, chủ động xuất kích.
Vèo, nàng nhanh như một cơn gió, rất nhiều Linh Hải Cảnh cũng rất khó bắt lấy hình bóng của nàng.
Chỉ lóe lên, tiểu nha đầu đã xuất hiện ở phía sau Nghiêm Thiên Chiếu.
Hai tay nhỏ cao cao phất lên, xoạt xoạt xoạt, chính là một trận cuồng cấu.
Bốp bốp chát… Nghiêm Thiên Chiếu bị đánh cho lảo đảo vài bước.
Sau lưng có từng vết máu chảy ra, cho thấy lực sát thương đáng sợ của Hổ Nữu.
Đó là Dũng Tuyền tầng một, lại có thể thương tổn được Linh Hải Cảnh!
Phía dưới, tất cả mọi người đều có cảm giác như đang nằm mơ.
Đây không phải chân thực! Khi nào Dũng Tuyền Cảnh trâu bò như thế, hơn nữa còn là Dũng Tuyền tầng một!
Trước đó tất cả mọi người chỉ cho rằng Hổ Nữu thuần túy là chơi đùa.
Không nghĩ tới thi đấu vừa bắt đầu, tiểu nha đầu liền để mọi người giật nảy cả mình, bộc phát ra tốc độ đáng sợ.
Nhưng tốc độ cũng chỉ là tốc độ, nhưng bây giờ thì sao?
Dũng Tuyền tầng một liền có thể xé rách phòng ngự của Linh Hải Cảnh.
Lực sát thương này quả thực hù chết người.
Mọi người nhìn lại Phong Viêm.
Cuồng Lực Bạo Viên được xưng lực phá hoại kinh người, đánh lên người Lăng Hàn chỉ để khóe miệng hắn chảy chút máu.
Nhưng Hổ Nữu lại làm phần lưng của Nghiêm Thiên Chiếu máu thịt be bét.
So sánh với nhau, hiển nhiên Hổ Nữu mới càng xứng với tên gọi huyết mạch Cuồng Lực Bạo Viên hơn.
Một cái là Linh Hải Cảnh đánh Dũng Tuyền Cảnh.
Một cái khác là Dũng Tuyền Cảnh đánh Linh Hải Cảnh.
Nhưng kết quả là lực phá hoại của Hổ Nữu mạnh hơn, cái này còn không rõ ràng sao?
Vèo, Hổ Nữu phát động tiến công lần thứ hai.
Tốc độ là ưu thế lớn nhất của nàng, tới lui như gió.
Khi ánh mắt bắt lấy bóng người của nàng, kỳ thực tiểu nha đầu đã xuất hiện ở một nơi khác, con mắt bắt lấy chỉ là tàn ảnh.
Hổ Nữu không có một chút thương hại.
Giết chóc là bản năng của nàng, hiện tại một khi kích phát, nàng phảng phất hóa thân thành hổ, không ngừng vồ giết Nghiêm Thiên Chiếu.
Trên tay, trên chân của Nghiêm Thiên Chiếu không ngừng chảy máu.
Có tu vi Linh Hải Cảnh nhưng hắn căn bản không bắt được thân ảnh của Hổ Nữu, hoàn toàn không có đất dụng võ!
Tất cả mọi người ngơ ngác…
Trong suy nghĩ của bọn hắn, tốc độ nhanh chỉ có thể dùng để thoát thân.
Nhưng tình cảnh trước mắt đã lật đổ quan niệm của bọn họ.
Bọn họ sẽ có ý nghĩ như thế, là bởi vì tốc độ vẫn không có nhanh đến cực hạn!
Ai có tốc độ như Hổ Nữu, thì hoàn toàn có thể biến tốc độ thành chiến lực.
Vẻ mặt của Nghiêm Thiên Chiếu càng ngày càng âm trầm, nhưng khóe miệng lại nổi lên một nụ cười, cực kỳ tà khí.
Oanh, toàn thân hắn phun ra lục vụ, hóa thành từng sợi tơ, đan dệt lít nha lít nhít, biến không gian ba trượng quanh người hắn thành mạng nhện.
Không phải một chiếc võng, mà là mạng lưới lập thể!
Hổ Nữu va đầu vào trên lưới, muốn tránh, lại phát hiện dây này tuy nhỏ, nhưng độ bền bỉ lại mạnh đến kinh người, mặc nàng dùng sức thế nào cũng tránh không ra.
– Hừ, ở dưới mạng nhện thiên địa của ta, ngươi còn muốn thoát thân?
Nghiêm Thiên Chiếu cười gằn.
Sợi tơ này nhúc nhích, thật giống như có sinh mệnh, có ý chí, từng chút kéo Hổ Nữu về phía Nghiêm Thiên Chiếu.
Hổ Nữu sốt sắng, há mồm liền cắn.
Rắc một cái, dây xanh bị cắn thành hai đoạn.
Phốc!
Nghiêm Thiên Chiếu cả kinh, con ngươi muốn rơi ra rồi!
Đây chính là mạng nhện thiên địa a! Là lá bài tẩy tuyệt đối của hắn! Chỉ cần bị mạng nhện nhốt lại, như vậy trong cùng cảnh giới, căn bản không người nào có thể tránh thoát.
Trình độ bền bỉ có thể so với tài liệu luyện khí cùng cấp.
Nhưng tiểu nha đầu này lại cắn đứt! Con mẹ nó răng của nàng làm bằng gì a!
Nghĩ đến mới vừa rồi bị Hổ Nữu đánh nhiều lần như vậy, nếu như tiểu nha đầu tình cờ dùng miệng cắn… Nghiêm Thiên Chiếu không khỏi nuốt ngụm nước miếng, đưa tay vuốt yết hầu.
Thật có thể bị cắn chết nha!
Hắn không khỏi nghĩ mà sợ, sát khí trong ánh mắt bùng mạnh, một chưởng đập tới ngực của Hổ Nữu.
– Hừ!
Vũ Hoàng nhẹ rên một tiếng, hoàng uy cuồn cuộn.
Ngực của Nghiêm Thiên Chiếu đau xót, tâm thần kịch chấn, vội vã thu hồi mấy phần sức mạnh, oành… Hổ Nữu bị đánh bay ra ngoài, đùng một cái rơi xuống dưới chân núi.
Thân thể nho nhỏ nằm úp sấp không nhúc nhích.
Nàng chỉ là bị trọng thương.
Bởi vì Vũ Hoàng hừ một tiếng để Nghiêm Thiên Chiếu thu hồi đại bộ phận sức mạnh.
Vũ Hoàng đã nói rồi, đây là luận võ, luận bàn bị thương là miễn không được, nhưng giết người tuyệt đối không thể.
Ngay ở trước mặt Vũ Hoàng, ai có thể làm dữ?
Lăng Hàn đang đại chiến với Phong Viêm, thấy cảnh này không khỏi nổi giận.
– Cút!
Hắn vung ra một chiêu kiếm cuồn cuộn, ôm theo lửa giận vô tận, để Phong Viêm cũng không dám đón đỡ, không thể không nhượng bộ lui binh.
Thần thức của Lăng Hàn quét qua, liền biết Hổ Nữu không nguy hiểm đến tình mạng.
Hắn cũng biết có Vũ Hoàng tọa trấn, tuyệt đối sẽ không thể phát sinh chết người.
Nhưng nhìn thấy Hổ Nữu không nhúc nhích nằm trên đất, khóe miệng còn có vết máu, vẫn để hắn vô cùng phẫn nộ.
Có một loại kích động muốn hủy tận cửu thiên thập địa.
Hổ Nữu là bởi vì ngăn Nghiêm Thiên Chiếu mới bị thương.
Mà tiểu nha đầu làm như thế tự nhiên là vì hắn!
Sống lại tới nay, đây là lần thứ hai hắn nổi giận như vậy.
Lần thứ nhất là Lăng Đông Hành bị Trình gia bắt, muốn chém đầu giữa đường.
– Nghiêm Thiên Chiếu!
Hắn hét lớn một tiếng, bỏ qua Phong Viêm đuổi tới Nghiêm Thiên Chiếu.
Nghiêm Thiên Chiếu cũng rất khó chịu.
Hắn đường đường Linh Hải Cảnh, lại bị một tiểu nha đầu làm cho thương tích khắp người.
Hiện tại chỉ đánh ngất Hổ Nữu, để nàng bị thương nhẹ mà thôi, có cái gì phải phẫn nộ?
Phong Viêm càng tức giận đến kêu to.
Bởi vì Lăng Hàn lại bỏ qua hắn không để ý.
Hơn nữa, hắn vẫn là lần thứ nhất nhìn thấy Lăng Hàn tức giận như thế.
Coi như là Lưu Vũ Đồng bị ép lập gia đình cũng không có như vậy.
Đây rõ ràng nói, trước đây chỉ là Lăng Hàn đùa giỡn mà thôi, căn bản không có xem hắn là đối thủ.
Đáng ghét! Đáng ghét! Quá đáng ghét!
Lăng Hàn nổi giận.
Lưu Vũ Đồng chỉ là tiểu thị nữ của hắn, nhưng Hổ Nữu lại bị hắn xem như người thân.
Hơn nữa Hổ Nữu mới nhỏ như vậy, tự nhiên càng được Lăng Hàn thương yêu.
Ngay cả hắn cũng không nỡ nặng lời, nhưng hiện tại lại bị Nghiêm Thiên Chiếu đánh trọng thương, hắn làm sao có thể không vô cùng phẫn nộ?
– A!
Hắn gào thét xuất kiếm.
Trong khoảng thời gian ngắn, hắn quên tất cả, chỉ có ý nghĩ muốn chém giết Nghiêm Thiên Chiếu.
Xoạt, bảy đạo kiếm khí sáng lên.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










