[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 50 : Phục Sinh (c246-c250)
❮ sautiếp ❯Chương 246: Phục Sinh
Dung Hoàn Huyền mắng một tiếng, vội trốn vào trong quan tài.
Hiện tại hắn cũng biết sự tình không đúng.
Nhưng Ma Sinh Kiếm là thật, hắn vẫn muốn có được.
Khí tức của đoàn khói đen kia giống hoa văn lúc trước xuất hiện ở trên người hắn.
Hắn nào dám để nó nhào lên, đương nhiên phải lập tức trốn vào trong quan tài đồng.
Còn cánh tay của hắn và Ma Sinh Kiếm lại chậm rãi kiếm Lăng Hàn tìm trở lại.
Chỉ là, ý nghĩ của hắn rất hay, nhưng hiện thực quá tàn khốc! Tốc độ của khói đen so với tốc độ né tránh của hắn thì nhanh hơn nhiều lắm.
Lăng Hàn có thể đúng lúc né tránh, là bởi vì chỉ cần hắn chuyển động ý nghĩ liền có thể đi vào Hắc Tháp.
Nhưng Dung Hoàn Huyền không được.
Hắn phải tự mình tiến vào trong quan tài, tốc độ của hai người hoàn toàn không thể so sánh.
Vèo, hắn còn chưa nhào vào trong quan tài, đoàn khói đen kia đã tiến vào trong cơ thể hắn.
Hắn hoảng hốt, nhưng tựa hồ khói đen không có đáng sợ như trong tưởng tượng.
Hắn vẫn tiến vào trong quan tài, cheng… Hắn khép nắp quan tài lại, muốn sử dụng biện pháp cũ trục xuất ma khí.
Loảng loảng xoảng,… Quan tài không ngừng xóc nảy, trên thân quan tài không ngừng có ký tự màu đen lấp lóe.
Hơn nữa càng lúc càng kịch liệt, thật giống như muốn nổ tung.
Nhưng chỉ chớp mắt, quan tài yên tĩnh lại, không có một chút dấu hiệu.
Đùng, nắp quan tài mở ra, Dung Hoàn Huyền xuất hiện lần nữa.
Nhìn qua thì hắn không hề có biến hóa, tay cụt còn đang chảy máu tươi.
Nhưng vẻ mặt của hắn lại cực kỳ bình tĩnh, trong ánh mắt có từng đạo hắc quang cuồn cuộn.
Nếu nhìn kỹ, này là hình ảnh của nhật nguyệt tinh thần.
Một võ giả Dũng Tuyền Cảnh, nhưng trong ánh mắt lại phản chiếu nhật nguyệt tinh thần, đây là khó mà tin nổi cỡ nào.
– Tuy thân thể này không tính quá tốt, nhưng miễn cưỡng vẫn có thể sử dụng.
Dung Hoàn Huyền lẩm bẩm nói.
Con mắt nhìn khuỷu tay đứt rời, một luồng hắc khí từ nơi tay cụt tuôn ra.
Tình cảnh quái dị xuất hiện.
Tay phải của hắn lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được sinh ra! Lăng Hàn người ở trong Hắc Tháp, nhưng thông qua Hắc Tháp nhìn rõ ràng chuyện vừa nãy, cũng nghe được thanh thanh sở sở.
Dung Hoàn Huyền đã không phải Dung Hoàn Huyền nữa, mà bị ý thức trong khói đen kia đoạt xá.
Thủ đoạn thật đáng sợ! Chí ít lấy Lăng Hàn biết, đừng nói Thiên Nhân Cảnh, dù Phá Hư Cảnh cũng không thể đoạt xá.
Bằng không cõi đời này Phá Hư Cảnh sẽ tầng tầng lớp lớp, một đời so với một đời nhiều.
Bởi vì vĩnh viễn không chết được.
Thần linh! Lăng Hàn nghĩ đến Tu La Ma Đế từng nói, nơi này trấn áp một Thần linh, xem ra không sai rồi.
Chỉ là Thần linh này không phải Hỗn Nguyên Thần gì, mà chính là bản thân Tu La Ma Đế! Chẳng trách hắn giựt giây Lăng Hàn và Dung Hoàn Huyền đi lấy Ma Sinh Kiếm, mở cấm chế ra.
Càng không tiếc tiêu hao ma khí, để ngăn cản Lăng Hàn kéo Dung Hoàn Huyền.
– Hóa ra ngươi gọi Lăng Hàn! Dung Hoàn Huyền lẩm bẩm nói.
Tựa hồ sau khi hắn chiếm cứ thân thể của Dung Hoàn Huyền còn có thể nắm giữ ký ức của đối phương.
Hắn cười hì hì nói:
– Đi ra đi, ta biết ngươi vẫn còn ở nơi này! Hắn dừng một chút, thấy bốn phía không có động tĩnh gì, không khỏi hừ một tiếng nói:
– Ta biết ngươi đạt được một Thần khí, chỉ có Thần khí mới có thể thu vật còn sống.
Khà khà, lấy kiến thức của ngươi căn bản không thể biết, liền để bản tọa giảng cho ngươi một khóa!
– Năm đó bản tọa ở Thần giới cũng là nhân vật có thể hoành hành, hiểu rõ Thần khí không biết hơn ngươi bao nhiêu! Chỉ cần bị bản tọa tìm được, liền có thể luyện hóa, ngươi chờ chết ở bên trong đi!
– Trước kia bản tọa không làm gì được ngươi, là bởi vì bản tọa bị trấn áp ở dưới trận pháp.
Hiện tại có thực thể, ngươi chỉ có một con đường chết!
– Hừ, nếu ngươi muốn lãng phí thời gian, vậy bản tọa liền bắt ngươi ra! Hắn khẽ quát một tiếng, trên người phun ra đoàn đoàn ma khí, bay bổng ở bốn phía.
Hiển nhiên đang tìm tăm tích của Hắc Tháp.
Lăng Hàn tự nhiên nghe được, không khỏi có chút sốt sắng.
Dù sao năm đó Tu La Ma Đế cũng là Thần linh, tuy hiện tại chỉ còn lại một phần chín thân thể.
Chuyện này Lăng Hàn rất hiếu kỳ.
Không phải nói nơi này trấn áp một cánh tay của hắn sao, sao lại thành một đoàn hắc khí? Nhưng bất kể nói thế nào, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, khẳng định có một ít năng lực mạnh mẽ.
Nói thí dụ như Lăng Hàn, hắn còn có một tia thần thức của Thiên Nhân Cảnh, nên nhãn lực, sức phán đoán… không dưới kiếp trước chút nào.
– Không cần lo lắng, người này chỉ là ngoài mạnh trong yếu.
Tiểu Tháp đột nhiên xuất hiện, bình luận.
– Hắn bị trấn áp quá lâu, hơn nữa linh hồn không hoàn chỉnh, muốn khôi phục thực lực năm đó trước tiên phải bù đắp linh hồn.
Hiện tại hắn chỉ có thể vận dụng lực lượng thân thể.
Có điều, ma khí nhập thể, sức chiến đấu của hắn tăng lên rất nhiều, nhưng sẽ không đạt tới trình độ thái quá.
– Ý của ngươi là, ta có thể so đấu với hắn? Lăng Hàn không khỏi hiếu chiến.
Tiểu Tháp nhìn hắn một chút, rung động nhè nhẹ mới nói:
– Trừ khi ngươi dùng sức mạnh của ta, bằng không còn không phải đối thủ của hắn.
Hiện tại sử dụng Hắc Tháp quán lực? Lăng Hàn lắc đầu, chuyện này không có lời.
Thép tốt phải dùng ở trên lưỡi dao.
Nếu Tu La Ma Đế cần tập hợp chín tia linh hồn mới có thể tái hiện lực lượng Thần linh, vậy hắn cũng làm không ra bọt nước gì quá lớn.
Dù sao Hằng Thiên Đại Lục cũng không phải không có cường giả.
– Có điều, ngươi có thể luyện hóa những ma khí kia.
Tiểu Tháp đột nhiên nói.
– Vậy ít nhất có thể để cho tu vi của ngươi tăng lên ba cấp, còn có thể cường hóa thể phách, Phỏng chừng Bất Diệt Thiên Kinh cũng có thể tu đến Nham Thạch Thể.
Lăng Hàn gật đầu, liền ngồi xếp bằng xuống.
Tay phải ngoặc một cái, đoàn ma khí kia liền xuất hiện ở trước mặt hắn.
Ở trong Hắc Tháp, hắn chính là Thần linh.
– Luyện hóa! Hắn nhẹ rên một tiếng.
Oanh, ma khí tan rã, như sương mù bao phủ ở quanh người hắn.
Đây chính là năng lượng của một Thần linh tu luyện ra, dù chỉ có một đoàn.
Bình thường mà nói Lăng Hàn tuyệt đối không thể luyện hóa.
Tới Phá Hư Cảnh còn có mấy phần khả năng, nhưng tuyệt đối không thể làm được ở Dũng Tuyền Cảnh.
Nhưng ở trong Hắc Tháp, hắn không gì không làm được.
Coi như là lực lượng của Thần linh thì lại làm sao, chỉ có thể ngoan ngoãn bị hắn luyện hóa mà thôi.
– Ạch! Ma khí vào thể, Lăng Hàn lập tức rên ra tiếng, cả người bành trướng gấp đôi, biến thành một tên béo.
Đây là do năng lượng trong ma khí quá sung túc.
Dù sao cũng là lực lượng của Thần cấp, dù chỉ một chút cũng cường đại đến kinh người.
Dị Hỏa lập tức nhảy lên, phát ra ý niệm muốn “ăn” với Lăng Hàn.
Lăng Hàn vốn có chút “chống đỡ”, tự nhiên không ngần ngại phân cho nó một chút.
Kết quả tay trái của hắn đột nhiên thả ra một đoàn liệt diễm, sau đó lập tức tắt, Dị Hỏa đã không còn động tĩnh.
Chết no sao? Lăng Hàn dùng thần thức quét qua, liền yên tâm.
Hẳn là Dị Hỏa đang hấp thu năng lượng mạnh mẽ.
Hiện tại lấy trạng thái giống như giả chết tiêu hóa năng lượng, đợi nó thức tỉnh tất có thể tiến hóa đến một tầng thứ cao hơn.
Lăng Hàn mở hết hỏa lực, hấp thu những năng lượng này.
Nguốn suối đang mở rộng, thể chất đang tăng lên, thậm chí thần hồn của hắn cũng tăn
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 247: Luyện Hóa Ma Khí
Năng lượng Thần cấp, quả thực đại bổ, chỉ thua thần dược một chút mà thôi.
Trước kia Lăng Hàn ăn sợi rễ thần dược, thể chất tăng lên rất nhiều.
Thậm chí suýt chút nữa hình thành Nham Thạch Thể, nhưng tu vi hầu như không có tiến bộ gì.
Đó là bởi vì bảo vật chân chính chỉ sẽ tăng căn bản.
Cái gọi là thép tốt dùng ở trên lưỡi dao, làm sao lãng phí ở trên tu vi.
Đánh tốt cơ sở rồi, còn sợ tu vi tăng lên không nhanh sao? Nhưng nguồn lực lượng này lại làm tăng tu vi của hắn lên rất nhanh, nói rõ có một bộ phận lực lượng kỳ thực là “lãng phí”.
Đương nhiên, hiện tại Lăng Hàn cần cảnh giới, tự nhiên sẽ không lưu ý.
Lại nói, những ma khí này đều là người ta tặng không, làm sao còn có thể chọn ba kiếm bốn chứ? Xoạt, phía trước có một bóng người chạy vội tới, tứ chi chạm đất, động tác trôi chảy đến kinh người, chỉ một sát na liền chạy đến trước người hắn.
Không phải Hổ Nữu thì ai?
– Lăng Hàn xấu xa, Nữu cũng muốn ăn!
Tiểu nha đầu lao tới, há mồm hút một cái, liền có mấy đạo ma khí tiến vào trong miệng nàng.
Lăng Hàn vốn định ngăn cản, nhưng ngẫm lại ngay cả rễ thần dược Hổ Nữu cũng tiêu hóa, còn sợ chút ma khí này sao, có lẽ không đến nỗi để mình chết no a! Bởi vậy hắn liền mặc tiểu nha đầu chia sẻ.
Cũng may Hổ Nữu rất chừng mực, chỉ hút vài miếng liền ngồi ở một bên, bắt đầu luyện hóa những năng lượng này.
Dị Hỏa ngủ say, Hổ Nữu đả tọa, Lăng Hàn đả tọa, chỉ có Tiểu Tháp là thảnh thơi, nhẹ nhàng chấn động.
Vù, vù, vù, trong đan điền của Lăng Hàn đang phát sinh biến hóa kịch liệt.
Nếu so sánh nguồn suối của hắn thành thực thể, như vậy trước đây nguồn suối này tương đương một hồ lớn chu vi hơn dặm, nhưng hiện tại bành trướng gấp năm lần, đạt đến một cực hạn.
Lăng Hàn là người từng trải, lập tức ý thức được, hắn đã đạt đến Dũng Tuyền tầng một đỉnh cao.
Dựa theo cách làm bình thường, hắn nên hóa lỏng viên nguyên hạch thứ hai thành suối, lặp lại quá trình lúc trước lần nữa.
Nhưng hiện tại nào có viên nguyên hạch thứ hai để hắn hoá lỏng? Lẽ nào hắn chỉ có thể tu luyện tới Dũng Tuyền tầng một? Đương nhiên không phải! Hắn lập tức phát hiện, cực hạn này cũng không phải quá vững chắc, chỉ cần hắn thoáng xung kích liền có thể đánh vỡ.
Lĩnh ngộ cảnh giới không thành vấn đề, như vậy chỉ cần năng lượng.
Hiện tại ma khí vào thể, năng lượng tràn ngập để hắn phồng lớn gấp đôi, cái vấn đề này cũng không còn.
Phá cho ta! Năng lượng kinh khủng chỉ nhẹ nhàng vọt một cái, nguồn suối lập tức đột phá cực hạn nguyên bản.
Trong nháy mắt nó mở rộng gấp đôi, sau đó tốc độ mới hạ xuống, nhưng vẫn tăng rất nhanh.
Bởi vì năng lượng của ma khí còn lâu mới dùng hết.
Dũng Tuyền tầng hai.
Lăng Hàn biết mình đột phá, nhưng trong đan điền vẫn chỉ có một dòng suối.
Cái này thả đi bất luận nơi nào, đều sẽ bị cho rằng là Dũng Tuyền tầng một.
Hắn thở dài, không phải ca muốn tinh tướng, mà là bị ép tinh tướng.
Cái ý niệm này chợt lóe liền qua, Lăng Hàn bật cười.
Vừa nãy đạt đến tầng một đỉnh cao, hắn liền so sánh, nguồn suối của hắn so với kiếp trước còn lớn hơn gấp trăm lần! Nguyên nhân bởi vì nguồn suối của hắn là Ngũ hành nguyên hạch biến thành, hơn nữa còn dung hợp chín hạch, không khuếch đại như thế mới gọi quái sự.
Bất quá tương ứng, muốn mở rộng nguồn suối đến mức tận cùng phải dùng năng lượng gấp trăm lần, cũng chính là thời gian tu luyện gấp trăm lần.
Nếu không phải lần này được ma khí, hắn cần một hai tháng mới có thể hoàn thành.
Hắn đoán chừng một chút, ma khí còn lại có thể trợ giúp hắn xông lên hai, ba cảnh giới nhỏ.
Lên lên lên! Thời gian lặng yên trôi qua.
Dưới sự tẩm bổ của ma khí, nguồn suối mở rộng đến cực hạn lần thứ hai.
Thân thể hắn chấn động, cửa lớn của Dũng Tuyền tầng ba mở ra.
Cái tốc độ này rất kinh người.
Tầng ba trung kỳ, hậu kỳ, đỉnh cao, lần thứ ba đột phá! Cho đến khi hắn bước vào Dũng Tuyền tầng năm trung kỳ, ma khí mới dùng hết.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười, mở hai mắt ra.
Hiện tại hắn nằm ở một trạng thái cực kỳ quái lạ.
Hắn là Dũng Tuyền tầng năm, nhưng dù ai nhìn cũng chỉ là Dũng Tuyền tầng một.
Lực lượng chân thực lại vượt qua Dũng Tuyền tầng chín, mà sức chiến đấu… Coi như không dùng tới lá bài tẩy cũng có thể dễ dàng ở mười lăm tinh.
Người ở bên ngoài xem ra, là một gia hỏa Dũng Tuyền tầng một nắm giữ sức chiến đấu mười lăm tinh trở lên, đây là nghịch thiên cỡ nào? Hơn nữa, thể phách của hắn cũng thành công đột phá đến Nham Thạch Thể.
Không chỉ sức phòng ngự tăng nhiều, còn có thể luyện ra hai giọt Bất Diệt Chân Dịch.
Lăng Hàn giơ tay phải lên, nhẹ nhàng chấn động.
Càng có từng tia sáng màu đen tuôn ra, thu xếp thành lưới, giống như mạch văn, hình thành ký tự nào đó.
Những sợi đen này chỉ có thể phụ thuộc vào trên bàn tay của hắn, không cách nào đánh ra.
Hắn mơ hồ có loại cảm giác, sợi đen này cực kỳ đáng sợ, bởi vì chính hắn cũng không muốn bị đụng phải.
Đây là đồ vật lưu lại sau khi luyện hóa ma khí.
– Tiểu Tháp, đây là vật gì? Lăng Hàn hỏi.
– Lực lượng của quy tắc.
Tiểu Tháp không hề nghĩ ngợi nói.
Lăng Hàn ngẩn ra.
Bởi vì Tiểu Tháp thất lạc ký ức, hắn chỉ thuận miệng hỏi, nhưng không có ôm hi vọng gì.
Không nghĩ tới Tiểu Tháp lại trả lời hắn, để hắn hơi kinh ngạc.
– Cái gì là lực lượng của quy tắc? Hắn lại hỏi.
Tiểu Tháp nhẹ nhàng rung động, thật giống như đang suy tư, một lát sau mới nói:
– Ta không rõ ràng, nhưng rất lợi hại là được rồi.
Không nghĩ tới khí linh cũng có thể nói ra lời không chịu trách nhiệm như thế!
– Nha! Hổ Nữu đột nhiên nhảy lên, oành một cái liền vọt lên cao mười mấy trượng.
Đợi nàng rơi xuống, tiểu nha đầu không khỏi hoan hô:
– Nữu đột phá! Ánh mắt của Lăng Hàn đảo qua.
Chỉ thấy Hổ Nữu đã đạt đến Tụ Nguyên tầng chín đỉnh cao, chỉ cần chút nữa liền có thể trở thành Dũng Tuyền Cảnh.
Tốc độ tu luyện của tiểu nha đầu này, ngay cả Lăng Hàn cũng cảm thấy thẹn.
Dù hắn là Thiên Nhân Cảnh chuyển thế, nắm giữ Linh Căn Thần cấp, ở trước mặt của Hổ Nữu cũng chỉ có ảm đạm phai mờ.
– Nữu muốn đánh mười cái! Hổ Nữu cười to nói.
Lăng Hàn cười hì hì, tay phải vồ một cái, Ma Sinh Kiếm đã xuất hiện ở trong tay.
Nó lập tức lộ ra ý giãy dụa mãnh liệt.
Nhưng ở trong Hắc Tháp, dù nó là Linh khí cấp mười thì có ích lợi gì, cũng bị Hắc Tháp khắc chế gắt gao.
Hắn hơi suy nghĩ, lực lượng của Hắc Tháp lập tức vận chuyển, bắt đầu gột rửa ma khí trong Ma Sinh Kiếm.
Nhưng hắn lập tức phát hiện, khí linh của Ma Sinh Kiếm đã dung hợp với ma khí, không cách nào phân cách.
Nếu như luyện hóa ma khí, như vậy khí linh cũng sẽ chết theo.
Hắn chỉ hơi do dự một chút, liền quyết định tiếp tục.
Bởi vì một Linh khí cấp mười không thể để bản thân sử dụng có ý nghĩa gì? Khí linh tồn tại chỉ sẽ đưa đến tác dụng ngược, một khi rời Hắc Tháp sẽ không chút do dự đánh giết hắn.
Đã như vậy, tất nhiên là diệt khí linh, sau này lại chậm rãi ôn dưỡng ra một cái là được.
Oanh, lực lượng to lớn của Hắc Tháp cuốn qua.
Chỉ trong nháy mắt, khí linh của Ma Sinh Kiếm và ma khí đồng thời dập tắt, không dư thừa mảy may.
Lăng Hàn cầm bảo kiếm, nỗ lực kích hoạt ý chí võ đạo trên thân kiếm.
Nếu như khí linh không chết, như vậy chỉ cần khí linh hỗ trợ, Linh khí cấp mười liền có thể bùng nổ ra sức mạnh của Phá Hư Cảnh, này đủ khiến Lăng Hàn hoành hành cả đại lục.
Nhưng hiện tại khí linh chết, thì cần Lăng Hàn lấy lực lượng của bản thân đến kích hoạt ý chí võ đạo trên thân kiếm, thôi phát Linh khí chi uy.
Hắn cố gắng nửa ngày, chỉ thấy trên thân kiếm miễn cưỡng có một mạch văn sáng lên.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 248: Chiến Ma Đế
Quá yếu, thực lực của hắn bây giờ quá yếu.
Có thể miễn cưỡng kích phát một tia ý chí võ đạo là bởi vì hắn nắm giữ thần thức của Thiên Nhân Cảnh.
Lăng Hàn gật đầu.
Cũng được, chí ít thanh kiếm này là tài liệu cấp mười thứ thiệt.
Hơn nữa mặc dù chỉ kích phát một tia ý chí võ đạo, nhưng Phá Hư Cảnh cường đại dường nào? Một tia ý chí võ đạo cũng rất ngưu bức.
Hơn nữa, thực lực của hắn càng mạnh, tự nhiên sẽ càng kích thích ra uy lực của Ma Sinh Kiếm, sớm muộn sẽ để chuôi Linh khí này tái hiện quang huy.
Vấn đề là, lực lượng của hắn bây giờ quá yếu, nếu lộ ra nắm giữ Linh khí cấp mười, như vậy sẽ đưa tới bao nhiêu ánh mắt mơ ước? Hắn âm thầm quyết định, không đến thời khắc mấu chốt sẽ tận lực không dùng Ma Sinh Kiếm.
Hiện tại nên đi gặp vị Ma đế kia a.
Lăng Hàn xuyên thấu Hắc Tháp nhìn ra ngoài.
Chỉ thấy Dung Hoàn Huyền vẫn còn tìm kiếm, bộ dáng nhất định phải đào đất ba thước lên để moi ra hắn.
Thân hình hắn lóe lên, xuất hiện ở ngoại giới.
– Di? Thấy Lăng Hàn vô thanh vô tức xuất hiện, Dung Hoàn Huyền lộ ra vẻ khiếp sợ.
Nếu như đối phương có khả năng xuất hiện ở bên người hắn như vậy, xuất thủ đánh lén, chẳng phải là có thể đơn giản đắc thủ? Lăng Hàn mỉm cười nói:
– Hiện tại ta nên gọi ngươi Dung Hoàn Huyền, hay Tu La Ma Đế? Linh hồn của Dung Hoàn Huyền đã bị mạt sát, bây giờ là linh hồn của Tu La Ma Đế chiếm cứ thân thể này.
– Thanh niên, bản tọa vốn muốn chiếm thân thể của ngươi, không nghĩ tới ngươi chạy nhanh như vậy! Dung Hoàn Huyền cười nói.
– Tùy ngươi xưng hô bản tọa như thế nào.
Đợi bản tọa quân lâm thiên hạ lần nữa, tự nhiên sẽ khôi phục tôn hào Tu La Ma Đế.
Tay phải của Lăng Hàn rung lên, Ma Sinh Kiếm xuất hiện ở trong tay của hắn.
Hắn múa một ra tia kiếm hoa nói:
– Nếu như ngươi chết ở chỗ này, sẽ không còn sau đó!
– Ha ha ha ha! Dung Hoàn Huyền cười to, sau đó lắc đầu.
– Ngươi có khả năng diệt cổ thân thể này của bản tọa, nhưng không thể nói giết chết bản tọa được.
Vì bản tọa còn có thể chiếm một thân thể khác! Nếu như dễ dàng tiêu diệt bản tọa như vậy, thì sao bản tọa có thể bị chia làm chín phần, trấn áp trong các bí cảnh?
– Nguyên lai ngươi ở điểm này lại không có nói sai, thật đúng là bị phân thây.
Lăng Hàn cười nói.
Dung Hoàn Huyền lạnh lẽo nói:
– Ở trước mặt bản tọa, ngươi cũng dám nói năng lỗ mãng?
– Thế nào, còn muốn ta xưng ngươi một tiếng đại nhân sao? Lăng Hàn cười nói.
– Năm xưa, không biết có bao nhiêu người quỳ gối ở trước bản tọa.Người mạnh mẽ hơn ngươi vô số lần cũng không thể bị ta để vào mắt, ngươi lại tính vật gì? Dung Hoàn Huyền khinh thường nói.
– Được, được, hảo hán không đề cập tới chuyện năm đó.
Ta quả thực chỉ là Dũng Tuyền Cảnh, nhưng ngươi cũng không khá hơn chút nào.
Lăng Hàn phẩy phẩy tay.
– Tiểu tử ghê tởm! Sắc mặt của Dung Hoàn Huyền ngoan lệ.
– Vừa lúc, chủ nhân của cổ thân thể này có sát ý sâu đậm với ngươi.
Bản tọa cũng muốn giết ngươi, vậy thì đi chết đi! Hắn hung hãn xuất thủ, vỗ ra một chưởng, vô số đạo hắc quang bắt đầu khởi động, hóa thành từng cái như trường xà, đánh tới phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn không sợ.
Tuy Tu La Ma Đế thoát khốn, nhưng tương ứng bị vây ở trong một thân thể Dũng Tuyền Cảnh.
Uy hiếp ngược lại giảm đi, bằng không hắn căn bản sẽ không xuất hiện.
Ngược lại trời sập xuống còn có người dáng cao chống.
Hắn rung Ma Sinh Kiếm, chém về phía Dung Hoàn Huyền.
– Chết tiệt, ngươi có thể xóa đi ý thức của bản tọa ở trên thân kiếm? Nguyên bản khóe miệng của Dung Hoàn Huyền có một tia cười nhạt, muốn lệnh khí linh phát uy, trực tiếp diệt Lăng Hàn.
Nhưng hắn lại phát hiện mệnh lệnh của mình như đá chìm đáy biển.
Nguyên bản thần trí của hắn bị chia làm chín, lại mất một ít, hiện tại lại dung hợp với thân thể của Dung Hoàn Huyền, dẫn đến tính mẫn cảm giảm đi.
Đợi tới lúc chỉ huy bất động mới ý thức được không thích hợp.
Tiểu tử này quá cổ quái! Đây chính là mình hao phí mấy vạn năm công phu, dùng từng giọt từng giọt, chậm rãi thẩm thấu vào trong Ma Sinh Kiếm, ăn mòn khí linh, để thanh bảo kiếm này nghe lệnh hắn, suy yếu uy lực của trận pháp trên diện rộng, nên Dung Hoàn Huyền mới có thể lấy được Ma Sinh Kiếm.
Không nghĩ tới chỉ hơn một ngày, Lăng Hàn liền xóa thần thức của hắn ở trong Ma Sinh Kiếm.
Sai! Khí linh cũng bị tiêu diệt.
Bởi vì ý thức của hắn đã hòa làm một thể với khí linh, đạt tới tình trạng đồng sinh cộng tử.
Nếu thần thức của hắn mai một, ý nghĩa khí linh cũng đã chết.
Hắn thở phào nhẹ nhõm.
Bằng không nếu như Linh khí cấp mười phát uy mà nói, hiện tại cổ thân thể này thật đúng là đỡ không được! Tuy hắn là sinh mạng thể cực kỳ đặc thù, lúc ban đầu từ trạng thái linh hồn thuần túy phát triển tới.
Nhưng không có thân thể cuối cùng là bèo không rễ.
Huống hồ bị trấn áp mấy vạn năm, khẳng định nguyên khí đại thương.
Hơn nữa trước đó vì ngăn cản Lăng Hàn, hắn đã tiêu hao quá nhiều ma khí.
Hiện tại mới vừa chiếm một thân thể, nếu như đổi nữa, hắn sẽ thương gân động cốt.
Bởi vậy, hắn không muốn cổ thân thể này bị hủy.
Lăng Hàn mỉm cười nói:
– Thanh kiếm này cho ngươi dùng lãng phí.
Ta sát! Lấy tâm tính của Tu La Ma Đế cũng có loại xung động muốn mắng người.
Thân phận của hắn cao bao nhiêu? Chỉ nói chuyện bị trấn áp mấy vạn năm ra cũng có thể hù người sợ chết khiếp, một tiểu bối lại dám khinh bỉ hắn?
– Hừ, ngươi nắm giữ Linh khí cấp mười thì như thế nào? Căn bản không có khả năng phát huy ra uy lực! Hãy để cho bản tọa tiễn ngươi đi! Dung Hoàn Huyền cười nhạt, há mồm phun một cái.
Từng đạo hắc khí tuôn ra, hóa thành từng cây hắc thứ.
Đây không phải ma khí của Tu La Ma Đế, mà là thi khí của Dung Hoàn Huyền! Thần sắc của Lăng Hàn nghiêm nghị, Ma Sinh Kiếm quét qua.
Mũi kiếm hơi hướng xuống dưới, kiếm ý ngưng tụ, bốn phía xuất hiện một vòng xoáy nhỏ.
Dung Hoàn Huyền biến sắc nói:
– Đây là kiếm pháp gì? Di, sao giống như bản tọa đã gặp qua ở nơi nào đó? Huyền Diệu Tam Thiên! Lăng Hàn xuất kiếm, nguyên lực tuôn ra, hóa thành ánh sáng năm màu, đầy biến hóa.
Thiên địa linh khí ngưng tụ, biến thành một thanh kiếm nguyên lực, hẳn là đạt tới một trăm thanh! Vốn Huyền Nguyên Tam Thức ít nhất phải đến Dũng Tuyền Cảnh mới có thể tu luyện.
Trước đó hắn ỷ mình có lực lượng của Dũng Tuyền Cảnh nên sử dụng, nhưng chung quy không cách nào phát huy ra uy lực chân chính của Huyền Nguyên Tam Thức.
Hiện tại hắn đạt tới Dũng Tuyền Cảnh, chí ít một thức Huyền Diệu Tam Thiên này đã lộ ra uy lực chân chính.
– Giá Cổ kiếm ý… Đây là kiếm pháp của Thiên Kiếm Cung! Con ngươi của Dung Hoàn Huyền căng thẳng, lộ ra ý sợ hãi.
Nhưng công kích tập đến, hắn chỉ có thể chống đỡ.
Hai tay hắn tung bay, từng đạo hắc khí tuôn ra, chia không ra là ma khí hay thi khí.
Thình thịch thình thịch thình thịch, trăm kiếm đi qua, kiếm quang như sí, đánh Dung Hoàn Huyền thành cái sàng.
Dung Hoàn Huyền một tay che đầu, một tay che trái tim, đều có ma khí màu đen quấn quanh.
Bộ phân khác của thân thể thì thủng trăm ngàn lỗ, máu tươi tuôn trào.
Hắn buông hai tay, cánh tay bị tước đến xuất hiện bạch cốt, nhưng đầu và trái tim lại được bảo vệ hoàn chỉnh.
– Thiên Kiếm Cung! Dung Hoàn Huyền gằn từng chữ, nghiến răng nghiến lợi, có vẻ vô cùng phẫn nộ.
Từng đạo hắc khí ở trong cơ thể hắn lưu chuyển, thương thế lấy tốc độ mà mắt thường có thể thấy được khôi phục.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 249: Ra Bí Cảnh
Trước kia Lăng Hàn đã thấy qua.
Dù Dung Hoàn Huyền đứt một cánh tay cũng bị Tu La Ma Đế tái tạo, năng lực khôi phục này thật có chút mạnh nổ trời.
Lần thứ hai nhìn thấy, hắn ngoại trừ kinh ngạc vẫn là kinh ngạc.
Lực khôi phục này có khả năng sánh ngang Bất Diệt Chân Dịch, nhưng bây giờ hắn cao nhất cũng chỉ có ba giọt mà thôi.
Nhưng vừa nghĩ, Tu La Ma Đế có tu vi gì? Thần Cảnh! Tuy người ta bị nhốt ở trong thân thể Dũng Tuyền Cảnh, không thể phát huy ra thực lực vốn có, nhưng làm sao cũng phải có một ít dị năng nha.
Bằng không trước đây sẽ không phải bị trấn áp, mà là bị đánh giết mấy trăm lần.
Còn nữa, Tu La Ma Đế nhận thức Huyền Diệu Tam Thiên, còn nói ra ba chữ Thiên Kiếm Cung.
Thiên Kiếm Tông, Thiên Kiếm Cung, hơn nữa Huyền Nguyên Tam Thức… Hai người này tất nhiên có liên hệ mật thiết.
– Hừ, không nghĩ tới ngươi lại là đệ tử của Thiên Kiếm Cung, không lưu ngươi được! Dung Hoàn Huyền lớn tiếng nói.
Thân hình hắn bắn lên.
Ầm! Phía sau tuôn ra một mảnh hắc vụ, để hắn giống như mọc cánh, có thể linh động như thường ở trên không trung.
Thần Cảnh dù sao cũng là Thần Cảnh, dù hiện tại khuất thân trong cơ thể một Dũng Tuyền Cảnh, cũng có thể phát huy ra thực lực làm cho người sợ hãi.
Lăng Hàn không sợ.
Ma Sinh Kiếm xuất kích, bộc phát ra kiếm ảnh như ngọc.
Đây chính là Linh khí cấp mười, dù không có ý chí võ đạo vận chuyển, nhưng chỉ bản thân bảo kiếm liền nắm giữ uy lực đáng sợ, sắc bén kinh người, tước cái gì còn không phải dễ dàng? Kiếm khí ngang dọc, như kiếm thần trên đời, uy năng vô địch.
Dung Hoàn Huyền không ngừng trúng kiếm, huyết nhục văng tung tóe.
Chỉ là ma khí nắm giữ năng lực khôi phục cường đại, chỉ trong nháy mắt mọi thương thế liền khép lại, đủ để tái chiến.
Nhưng ma khí của hắn cũng không phải vô cùng vô tận.
Trước bởi vì phải vây khốn Lăng Hàn mà tiêu hao hơn phân nửa, đoạt thân thể của Dung Hoàn Huyền lại tiêu hao rất nhiều.
Nếu còn phải không ngừng khôi phục thương thế như vậy, cho dù là Tu La Ma Đế cũng chịu không được.
– Ghê tởm! Ghê tởm! Dung Hoàn Huyền ngửa mặt lên trời rống giận.
– Loại cặn bã này, thời kỳ toàn thịnh, chỉ một ánh mắt là bản tọa có thể giết vạn lần.
Hiện tại lại làm bản tọa bị thương, thực sự là tức chết ta rồi!
– Nếu ngươi thật tức chết, ta sẽ rất cao hứng.
Lăng Hàn rất nghiêm túc nói.
Dung Hoàn Huyền quá giận.
Tiểu tử này lại còn dám châm chọc! Nhưng thân thể này của hắn thực sự quá yếu.
Ma khí lại không cách nào khống chế Lăng Hàn, khiến cho vũ khí mạnh nhất của hắn mất đi tác dụng.
Hiện tại ngoại trừ chịu đòn còn có thể làm gì?
– Hừ, bản tọa vừa thoát khốn, liền tha cho ngươi một mạng.
Ngày sau tái kiến, chắc chắn bầm thây ngươi vạn đoạn! Dung Hoàn Huyền bỏ xuống một câu ngoan thoại, lập tức chui vào trong Tam Sinh Thi Quan.
Việc cấp bách nhất không phải đánh sống đánh chết với Lăng Hàn, mà là tìm bí cảnh áp chế tám linh hồn khác, tu bổ toàn vẹn linh hồn của hắn.
Đến lúc đó hắn sẽ lập tức khôi phục lại tu vi Thần cấp.
Ầm, đồng quan mở đường, phóng về phía tế đàn, mạnh mẽ đụng vào khe lớn hình thành lúc trước.
Lăng Hàn đưa ngón tay giữa ra, làm một động tác khinh bỉ.
Bất quá Tam Sinh Thi Quan cũng là Linh khí cấp mười, dù hắn có Ma Sinh Kiếm cũng không thể chém đứt, nên chỉ có thể thôi.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, sắc mặt của hắn liền đại biến.
Đại địa nổ vang, từng khe nứt kéo ra, giống như mạng nhiện hiện đầy đại địa.
Nhưng so với tơ nhện chân chính thì không biết lớn gấp bao nhiêu lần.
Cả vùng đang biến thành vô số thung lũng! Sát! Trước khi Tu La Ma Đế này đi còn không quên hại người.
Hắn nhất định là điều khiển Tam Sinh thi quan đánh vào hạch tâm của bí cảnh, hiện tại bí cảnh này sắp tan vỡ! Lão quái vật kia bị trấn áp ở chỗ này mấy vạn năm, khẳng định quá quen thuộc tình huống nơi đây.
Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch! Từng đạo địa hỏa phóng lên cao, nham thạch đỏ rực chảy ra ngoài.
Trong nháy mắt toàn bộ bình nguyên biến thành địa ngục nhân gian.
May mắn chỗ này không có sinh linh gì, nếu không nhất định là một hồi tai nạn.
Tạp tạp tạp, không gian cũng không ổn định, xuất hiện từng cái khe.
Bí cảnh này muốn hủy diệt.
Trong khoảng thời gian ngắn, Lăng Hàn cũng không kịp nghĩ cái khác, thân hình lóe lên tiến vào Hắc Tháp.
Hiện tại hắn chỉ có sức tự vệ, về phần những người khác trong bí cảnh sẽ có tao ngộ gì thì không phải hắn có thể suy tính.
Ầm, một sức mạnh to lớn bắn ra, toàn bộ bí cảnh hướng ra phía ngoài phun trào.
Hắc Tháp hóa thành giới tử cũng mang theo, không biết bị bắn đi phương nào.
Lăng Hàn xuyên thấu Hắc Tháp quan sát.
Hắc Tháp xuyên qua một khu vực hư không, rơi vào trong một ngọn núi.
Hắn lắc mình ly khai Hắc Tháp, đưa mắt đảo qua, thì càng hoảng sợ.
Nguyên lai cánh rừng này là một khối lục địa to lớn đập xuống.
Hiện tại sơn lâm nguyên bản đã không thấy, hoàn toàn bị đặt ở phía dưới, cũng không biết đã chết bao nhiêu sinh linh.
Tu La Ma Đế thật không thẹn với chữ Ma.
Rõ ràng hắn có khả năng thong dong ly khai bí cảnh, nhưng hết lần này tới lần khác muốn phá hủy bí cảnh.
Hủy thì hủy, nhưng bí cảnh từ trong hư không bay ra, tạo thành giết chóc càng thêm đáng sợ.
Toàn bộ sơn lâm đều bị đè mất, sinh linh đồ thán ra sao? May mắn chính là, phần lớn “thân thể” bí cảnh đều giải thể ở trên hư không.
Bằng không toàn bộ bí cảnh đập ra ngoài mà nói, vậy phỏng chừng một quốc gia cũng bị đập bằng.
Cái này sẽ càng thêm kinh khủng.
Lăng Hàn lắc đầu, ly khai phiến sơm lâm, lúc này mới đưa ba nữ từ trong Hắc Tháp ra.
Nghe Lăng Hàn nói tình huống vừa rồi, Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền đều vô cùng khiếp sợ.
Lại đi một hồi, bọn họ tìm được một cái trấn nhỏ, hỏi thăm khu vực bọn họ đang ở.
May mắn, bọn họ vẫn đang trong phạm vi của Vũ Quốc, chỉ là cách Hoàng Đô chừng hơn hai ngàn dặm.
Lăng Hàn không thiếu tiền, mua bốn con Thiết Huyết Mã đi thay chân, chạy về Hoàng Đô.
Thiết Huyết Mã là cước lực thượng hạng, sự chịu đựng kinh người.
Bọn họ lại chạy đi gấp, bởi vậy chỉ ba ngày sau liền trở về Hoàng Đô.
Đã có người trở về.
Có người nói, phần lớn mọi người cảm nhận được sự chấn động khó hiểu, thân thể bị bài xích ra bí cảnh, không nhìn thấy cảnh tượng sơn băng đia liệt kia.
Lăng Hàn minh bạch.
Từ lúc Tu La Ma Đế thoát khốn, người ở ngoài Lôi Hà đã bị truyền ra, mà hắn bởi vì ở trong trận pháp, mới không có bị bài xích ra ngoài.
Những người này thật đúng là vận khí tốt.
Bằng không khẳng định không có mấy người có thể còn sống trở về.
Bởi vì ly khai quá lâu, Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền đều phải về chỗ gia tộc, sư phụ báo tiếng bình an.
Lăng Hàn tự nhiên sẽ không ngăn trở, hắn cũng trở về tiểu viện của mình.
Chỉ thấy Quảng Nguyên cùng Chu Vô Cửu ra đón, nói bọn hắn đã trở về mấy ngày.
– Di! Quảng Nguyên nhìn hắn, liền nhảy dựng lên, bộ dáng như gặp quỷ, kinh hô:
– Tại sao ngươi là Dũng Tuyền Cảnh? Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Quảng lão ca, ngươi dầu gì cũng là cường giả Linh Hải Cảnh, sao lại sửng sốt như thế? Không cảm thấy không hợp thân phận sao?
– Thân phận cái quái gì, tiểu tử ngươi ở một tháng trước rõ ràng chỉ là Tụ Nguyên tầng một, sao hiện tại là Dũng Tuyền tầng một? Quảng Nguyên hô to kêu nhỏ, hoàn toàn không để ý mình là cường giả Linh Hải Cảnh.
Chu Vô Cửu cũng hoảng sợ, sau đó tự cho là đã hiểu nói:
– Chắc là Hàn thiếu ở trong bí cảnh chiếm được cơ duyên lớn, mới hoàn thành vượt qua như vậy! Chúc mừng Hàn thiếu! Hắn thật lòng chúc mừng.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 250: Phong Viêm Lại Ra Chiêu
Cùng Quảng Nguyên, Chu Vô Cửu nói chuyện tào lao một lúc, Lăng Hàn trở lại gian phòng của mình.
Lại cùng Hổ Nữu chơi đùa một trận, sau đó hắn bắt đầu đi mua đồ ăn.
Hắn định dọn nhà vào trong Hắc Tháp.
Đây là địa phương an toàn nhất trên đời.
Hơn nữa vạn nhất gặp gỡ nguy hiểm gì, bị người vây khốn, hoặc vây ở một địa phương nguy hiểm, hắn cũng có thể ở trong Hắc Tháp một đoạn thời gian, đợi nguy cơ hóa giải.
Giường, bàn, ghế, còn có các loại thực vật.
Dù sao không gian tầng thứ nhất của Hắc Tháp cũng lớn đến thái quá, hầu như tự thành một giới.
Ân, có khả năng nuôi gà, vịt, heo, dê, bò vào đây.
Thậm chí còn có khả năng đào một hồ nước nuôi cá, thực trở thành một thế giới tự cung tự cấp.
Lăng Hàn hỏi Tiểu Tháp.
Tiểu Tháp cho hắn một câu trả lời khẳng định.
Không gian của Hắc Tháp quả thật có thể giống như một bí cảnh, trở thành một thế giới độc lập.
Bởi vì vội vàng chuyện của mình, nên Lưu Vũ Đồng vài ngày không đến cũng không có khiến hắn chú ý.
Mà trong không gian đơn điệu của Hắc Tháp cũng xuất hiện nhiều vật mới lạ.
Không chỉ linh thảo, Lăng Hàn còn trồng cây cối thông thường, cỏ xanh, ngoài ra còn có vườn rau… Nguyên bản hắn lo lắng trồng ở trong Hắc Tháp một năm bằng ngàn năm bên ngoài, những thực vật này có thể rất nhanh thì chết hay không, nhưng sự thực không phải như vậy.
Tầng thứ nhất của Hắc Tháp không có gia tốc thời gian.
Bởi vậy nếu nói một năm ngang ngàn năm, trên thực tế là hiệu quả có khả năng đạt được ngàn năm.
Mà không phải là thật dài thêm ngàn năm.
Chỉ trồng hai ba ngày, các loại rau dưa nơi này liền lớn lên, hoàn toàn có thể ăn.
Nhưng sẽ không chết già, mà lớn lên càng ngày càng khỏe mạnh, hướng về loại rau dưa khổng lổ.
Như cây cải củ trực tiếp dài ra mặt đất, như một cây đại thụ.
Lăng Hàn rút ra một ít dùng để nấu ăn, để cho Quảng Nguyên, Chu Vô Cửu, Hổ Nữu ăn liền hô mỹ vị.
Lăng Hàn cũng nếm thử, quả thực, mùi vị ngon không gì sánh được.
Cũng không phải thủ nghệ của hắn tốt, mà là nguyên liệu nấu ăn quá tốt.
Lăng Hàn lại ở trong Hắc Tháp vẽ ra thật nhiều khu vực dùng để nuôi gà dê heo bò.
Mấy thứ này ăn thực vật mọc ra trong dược điền, có lúc thậm chí sẽ ăn một ít linh thảo cấp thấp.
Nuôi một đoạn thời gian mà nói, phỏng chừng những gà heo bò này sẽ trở nên mỹ vị không gì sánh được.
Có lộc ăn, có lộc ăn.
Lăng Hàn giết Phong Lạc, trước đó bởi vì Ma Thiên Bí Cảnh mở ra nên không có tạo thành oanh động quá lớn.
Nhưng bây giờ hắn đã trở về, mà chuyện tình của Ma Thiên Bí Cảnh cũng kết thúc, theo lý mà nói hẳn sẽ có người tới gây sự với hắn.
Nhưng trên thực tế, hình như hết thảy đều không có phát sinh qua, bình tĩnh có chút kinh người.
Ở ngày thứ năm, đột nhiên có một tin tức dẫn bạo toàn bộ Hoàng Đô.
Một trong Bát Đại Hào Môn, Lưu gia quý nữ Lưu Vũ Đồng muốn lập gia đình! Một trong Hoàng Đô song mỹ Lưu Vũ Đồng sắp ra khỏi khuê phòng?
Tân lang là ai? Trong khoảng thời gian ngắn, toàn bộ Hoàng Đô đều oanh động.
Nam tử trẻ tuổi của các gia tộc đang hâm mộ đố kị.
Đồng thời cũng hiếu kỳ tân lang là ai, lại có khả năng ôm nữ thần trong lòng mọi người về nhà.
Kết quả… Là Phong Minh! Phong Minh là ai? Cùng Phong Lạc có quan hệ gì? Đáp án rất nhanh thì công bố, Phong Minh là một đường đệ của Phong Viêm, năm nay hai mươi tuổi.
Là một tên bất học vô thuật, trước đây cùng Phong Lạc tịnh xưng Phong gia song phế.
Hiện nay còn không có tới Tụ Nguyên Cảnh, luận ăn uống phong nguyệt thì mọi thứ tinh thông.
Một phế vật như vậy cũng có thể cưới Lưu Vũ Đồng? Sao Lưu gia sẽ gả Lưu Vũ Đồng cho một đống cặn bã như vậy? Lưu gia không ngốc.
Không chỉ không ngốc, hơn nữa còn là một trong Hoàng Đô Bát Đại Gia Tộc, gần với Hoàng thất nhất.
Như vậy Phong Lạc cho ra chỗ tốt gì?
Có lẽ nên nói là uy hiếp gì, mới có thể để Lưu gia làm ra quyết định như vậy? Lưu gia đã phóng tin tức, ba ngày sau là ngày đại hỷ của Phong Minh và Lưu Vũ Đồng.
Tất cả thanh niên ở Hoàng Đô đều không phục.
Dựa vào cái gì Phong Minh có khả năng cưới Lưu Vũ Đồng? Phế vật như vậy cũng có thể ôm tuyệt thế giai nhân, chuyện này không phải đánh mặt bọn họ sao? Nhưng cũng có rất nhiều người biết, Lưu Vũ Đồng không phải nữ nhân của Lăng Hàn sao? Sao đột nhiên lại thành hôn với Phong Minh, đây là có chuyện gì? Ân oán giữa Lăng Hàn và Phong gia cũng không phải bí mật gì.
Đầu tiên là phế hai tay của Phong Lạc, sau thì trực tiếp giết Phong Lạc.
Có thể nói là tử thù, nhất định phải có một phương ngã xuống mới có thể kết thúc.
Hiện tại Phong Minh công nhiên kết hôn với Lưu Vũ Đồng, đây là đánh mặt của Lăng Hàn chăng? Khẳng định a!
Để một phế vật cưới Lưu Vũ Đồng, không chỉ đánh mặt, hơn nữa còn nhục nhã! Nếu như Lăng Hàn nhịn mà nói, sau này còn làm sao gặp người? Có ý tứ, có ý tứ! Hôn lễ ba ngày sau tất nhiên sẽ có trò hay để nhìn.
Tin tức truyền tới trong tai Lăng Hàn.
Hắn hơi sững sờ, mới ý thức được mấy ngày nay Lưu Vũ Đồng không đến, không phải bởi vì nàng có chuyện, mà là bị Lưu gia giam lỏng, căn bản không có khả năng ly khai.
Nàng là thị nữ của mình a! Lăng Hàn nhẹ nhàng gõ bàn.
Hôn lễ sẽ tiến hành ở ba ngày sau, nói cách khác Phong Viêm đã sớm về Hoàng Đô, tự nhiên cũng biết sự tình Phong Lạc bị hắn giết.
Nhưng người này lại nhịn được, không trực tiếp giết tới cửa, mà gọi Phong Minh từ Đại Nguyên Thành tới, để hắn cưới Lưu Vũ Đồng đến nhục nhã mình.
Ở trong mắt người khác, hắn chắc là tuổi trẻ phong lưu, bên người có hai nữ nhân đẹp nhất Hoàng Đô, khẳng định thập phần yêu thích hai nàng.
Bởi vậy Phong Viêm để Phong Minh hoành đao đoạt ái, đả kích hắn.
Từ chuyện này cũng có thể thấy Phong Viêm hận hắn bao nhiêu.
Phá hủy thân thể của hắn đã không đủ, mà muốn hắn trở nên điên cuồng, ở trong tuyệt vọng chết đi.
Có thống khổ gì so với nhìn nữ nhân mình yêu mến gả cho một đống cặn bã, đi ngăn cản thì bị giết chết? Phong Viêm nghĩ như vậy cũng không thể nói sai.
Bởi vì mặc dù Lăng Hàn không coi Lưu Vũ Đồng là nữ nhân của mình, nhưng lấy tính cách bao che khuyết điểm của hắn, sẽ để thị nữ của mình bị buộc lập gia đình sao? Nói cách khác, ba ngày sau hắn nhất định sẽ đi đại náo hôn lễ! Nhưng nháo thế nào lại là chuyện khác.
Hiện tại hắn chỉ là Dũng Tuyền Cảnh, còn chưa có tư cách ra lệnh cho Lưu gia trong Bát Đại Hào Môn.
Thật muốn đánh nhau, dù hắn có Hắc Tháp quán lực, đề thăng tu vi tới Linh Hải Cảnh, nhưng Lưu gia có rất nhiều cường giả Thần Thai Cảnh tọa trấn, Linh Hải Cảnh cũng chỉ có thể bị trấn áp.
Nếu như tế xuất Hắc Tháp, vậy khẳng định có thể giết chết tất cả.
Nhưng chuyện này quan hệ quá lớn! Tiểu Tháp nói nó có thể dẫn ra tồn tại vô thượng, đến lúc đó kết quả tất nhiên là hắn chết, Hắc Tháp bị đoạt.
Làm như thế nào mới có thể cứu thị nữ, lại toàn thân trở ra?
– Tiểu tử, ngươi dự định đi tham gia hôn lễ? Nhận được tin tức, Quảng Nguyên và Chu Vô Cửu đều tới hỏi.
Lăng Hàn cười hắc hắc nói:
– Có Quảng lão ca bảo bọc, coi như long đàm hổ huyệt ta cũng dám xông.
Quảng Nguyên đen mặt.
Lưu gia là địa phương nào? Đây chính là nơi có cường giả Thần Thai Cảnh trấn giữ! Hắn có thể đi qua làm loạn sao? Hắn không ngừng xua tay nói:
– Ta sẽ không đi chịu chết với ngươi! Chu Vô Cửu lại nói:
– Hàn thiếu, ta đi với ngươi! Hắn là người trọng tình, thấy Lăng Hàn vì bạn gái muốn đi nháo hôn lễ, thì nhiệt huyết sôi trào.
Hơn nữa nhờ Lăng Hàn hắn mới có thể báo thù, lại thiếu Lăng Hàn một mạng, Lưu gia thì như thế nào, chiếu nháo!
– Hai tiểu tử ngốc các ngươi, đi cái rắm! Lưu gia có Thần Thai Cảnh tọa trấn, các ngươi đi quả thực là chịu chết! Quảng Nguyên nói.
– Vi tình liều mạng, bách tử không từ! Chu Vô Cửu dõng dạc nói.
Lăng Hàn sờ cằm nói:
– Chuyện tình đi chịu chết đương nhiên là không thể làm! Ừ, trước đi Thiên Dược Các a.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










