[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 51 : Làm Chuẩn Bị (c251-c255)
❮ sautiếp ❯Chương 251: Làm Chuẩn Bị
Lăng Hàn đã sớm chứng thực Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, chỉ là từ xác định đến ban phát chứng minh thân phận, đây là một quá trình rất dài.
Có điều qua hơn hai tháng có lẽ đã xong rồi.
Có thân phận Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, chẳng khác nào hắn có thêm một khối miễn tử kim bài.
Hắn mang theo Hổ Nữu đi tới Thiên Dược Các.
– Hàn thiếu!
– Hàn thiếu đến rồi!
Ở đại điện hắn được Tiểu Anh đón vào, đông đảo Đan sư dồn dập tiến lên chào hỏi, không ai không cuồng nhiệt.
Lăng Hàn mỉm cười gật đầu, nói với Phó Quang Thắng:
– Chứng thực Đan sư của ta hoàn thành chưa?
– Đã sớm hoàn thành.
Chỉ là trước đó Hàn thiếu vẫn ở trong Ma Thiên Bí Cảnh, mới không thể giao, cho phép lão phu mang tới.
Phó Nguyên Thắng tự mình mang tới một cái hộp gấm, cung kính đưa cho Lăng Hàn.
Lăng Hàn tiếp nhận, mở ra xem.
Bên trong ngoại trừ ba viên huy chương màu bạc ra, còn có một vật giống như thủy tinh.
Chỉ cần truyền nguyên lực vào sẽ kích phát, hình thành một màn ánh sáng.Phía trên viết tên của Lăng Hàn, khi nào chứng thực Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm cùng với nhân chứng.
– Hàn thiếu, thực không dám giấu giếm.
Thiên Dược Các chúng ta thuộc về Đan sư hiệp hội.
Mà Đan sư hiệp hội là tổ chức của hết thảy Đan sư ở Hằng Thiên Đại Lục, phụ trách chứng thực đẳng cấp Đan sư, cũng vì phục vụ lợi ích của Đan sư mà tồn tại.
Hàn thiếu chưa tới hai mươi, lại là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, đã kinh động toàn bộ phân bộ của Bắc Hoang Cửu Quốc.
Mấy vị đại sư đều nói, hi vọng Hàn thiếu có thể đi Tinh Diệu Điện một lần.
Phó Nguyên Thắng cười nói, trong ánh mắt có vẻ hâm mộ không ngừng.
Tinh Diệu Điện là phân bộ cao nhất của Đan sư hiệp hội ở Bắc Hoang Cửu quốc, tọa trấn tổng cộng bảy vị đan sư Địa Cấp.
Mỗi một vị đều là đại nhân vật chân chính, hiện tại lại nói muốn gặp Lăng Hàn, đây là vinh hạnh cỡ nào?
Lăng Hàn không để ở trong lòng, trái lại có chút không thoải mái.
Để hắn đi gặp? Dựa vào cái gì!
– Nếu bọn họ muốn gặp ta, liền để bọn hắn tới, tạm thời ta còn không có dự định rời Vũ Quốc.
Lăng Hàn từ tốn nói.
Có mấy người muốn chỉ trích, nhưng lập tức lại nghĩ tới sự yêu nghiệt của Lăng Hàn.
Người ta là luyện chế Trúc Cơ Đan chuẩn Địa Cấp tấn thăng Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, ý nghĩa đối phương đã có một chân bước vào Địa Cấp.
Như vậy, Đan sư Địa Cấp bình thường thật không có tư cách ở trước mặt Lăng Hàn vung tay múa chân.
– Cái này…
Phó Nguyên Thắng lau mồ hôi.
Ở hắn nghĩ đến, có thể đi Tinh Diệu Điện hẳn là sự tình tha thiết ước mơ của một Đan sư.
Nhưng Lăng Hàn ngược lại tốt, không chỉ không hứng thú, còn muốn mấy vị Đan sư tôn quý kia tự mình tới gặp hắn.
Lăng Hàn khoát tay áo một cái nói:
– Việc này trước để qua một bên, có chuyện ta muốn nhờ ngươi hỗ trợ.
– Hàn thiếu cứ mở miệng.
Phó Nguyên Thắng vội khom người nói, một bộ Lăng Hàn nhờ hắn hỗ trợ là để mắt hắn vậy.
Lăng Hàn gật gù nói:
– Ngày kia Lưu gia gả con gái, việc này ngươi biết chưa?
– Biết.
Phó Nguyên Thắng nhìn Lăng Hàn một chút, có chút chần chờ, nhưng vẫn nói.
– Dựa theo tin tức Lưu gia để lộ ra, Phong Viêm đã bái vào Đông Nguyệt Tông.
Hơn nữa còn là đệ tử nòng cốt, bởi vậy Lưu gia mới chịu đáp ứng vụ hôn nhân này.
Cái rắm!
Lăng Hàn lắc đầu.
Coi như Phong Viêm muốn kết hôn Lưu Vũ Đồng, Lưu gia cũng chưa chắc sẽ đáp ứng.
Bởi vì tuy Đông Nguyệt Tông mạnh mẽ, nhưng phía sau Lăng Hàn cũng đứng hai vị Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, bối cảnh cũng rất kinh người.
Ngược lại, người gả cho một đệ tử của Đông Nguyệt Tông, có thể mang đến chỗ tốt gì cho gia tộc? Nữ nhi đã gả đi chính là nước đổ ra, thông gia thông thường chỉ có ý nghĩa tượng trưng.
Lại như Hoàng thất, qua nhiều năm như thế gả đi bao nhiêu công chúa? Cơ bản là gả cho Bát Đại Hào Môn, nhưng Bát Đại Hào Môn vẫn là Bát Đại Hào Môn, người nào cũng không thân cận với Hoàng thất.
Ngược lại, Bát Đại Hào Môn vẫn như cũ ôm đoàn sưởi ấm, trong bóng tối âm thầm đối kháng Hoàng thất.
Đông Nguyệt Tông không phải thế lực của Bắc Hoang Cửu Quốc.
Nếu như mạo muội đưa tay tới đây, đầu tiên sẽ khiến Hoàng thất bất mãn.
Hoàng thất đương nhiên không dám đi Đông Nguyệt Tông hò hét, nhưng chẳng lẽ không thể làm khó dễ Lưu gia?
Bởi vậy, cho dù Lưu gia gả Lưu Vũ Đồng cho Phong Viêm cũng chỉ có một ý nghĩa tượng trưng, huống chi là Phong Minh.
Lăng Hàn suy đoán, Phong Viêm khẳng định là cho Lưu gia chỗ tốt gì.
Hơn nữa chỗ tốt này lớn đến mức để Lưu gia không tiếc hi sinh một thiên chi kiêu nữ.
– Hàn thiếu, Đông Nguyệt Tông có cường giả Linh Anh Cảnh tọa trấn.
Trừ khi mấy vị đại nhân của Tinh Diệu Điện xuất hiện, bằng không… Thực sự là không dễ xử lí!
Hắn biết Lăng Hàn cần hắn giúp tất nhiên có quan hệ tới việc Lưu Vũ Đồng kết hôn.
Lăng Hàn cười nói:
– Không cần phiền toái như vậy.
Chỉ là Phong Viêm mà thôi, đến thời điểm đó ngươi dẫn người đến giữ thể diện cho ta là được, không cần động thủ.
Phó Nguyên Thắng vội gật đầu.
Giữ thể diện tất nhiên không thành vấn đề.
Hắn là một trong hai đan đạo bá chủ của Vũ Quốc, nghĩ rằng Lưu gia cũng không dám nói gì.
Mà sau lưng hắn còn có quái vật khổng lồ như Đan sư hiệp hội, ngay cả Đông Nguyệt Tông cũng không dám làm gì hắn.
Ân, Lăng Hàn cũng là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm.
Hơn nữa một chân bước vào Địa Cấp, nhân vật như vậy dù là cao tầng của Đông Nguyệt Tông cũng phải lấy lễ tiếp đón, huống chi Phong Viêm chỉ là một đệ tử hàng tiểu bối.
Nghĩ như thế, Phó Nguyên Thắng liền yên tâm.
Lăng Hàn có thể đoạt Lưu Vũ Đồng lại hay không là chuyện khác, chí ít bản thân sẽ không có nguy hiểm gì.
Có điều, Lăng Hàn thật có thể đoạt Lưu Vũ Đồng lại sao?
Lưu gia gả nữ, dù gả cho loại người cặn bã, nhưng vì thể diện của gia tộc cũng kiên quyết không thể trơ mắt nhìn Lăng Hàn mang người đi.
Đừng nói Thần Thai Cảnh, chỉ cần mấy Linh Hải Cảnh liền có thể thu thập Lăng Hàn.
Đến cùng Lăng Hàn muốn làm gì?
Phó Nguyên Thắng rất tò mò, nhưng Lăng Hàn không nói thêm gì, rất nhanh liền cáo từ rời đi.
Ở trong hai ngày sau, biểu hiện của Phong Viêm rất kiêu căng.
Hắn trước sau khiêu chiến Tam hoàng tử, Tàn Dạ cùng Triệu Hoan, đều lấy ưu thế áp đảo thu được thắng lợi.
Bởi vì đây không phải khiêu chiến cuối năm, nên dù hắn thắng cũng không thể trở thành đệ tử nòng cốt.
Nhưng hiện tại mọi người đều biết, Phong Viêm đã trở thành đệ tử đích truyền của Đông Nguyệt Tông, thân phận này không biết cao hơn đệ tử nòng cốt của Hổ Dương Học Viện bao nhiêu lần.
Phong Viêm nhất định sẽ rời Vũ Quốc, như vậy chuyện này hiển nhiên là hắn đang thị uy.
Muốn trước lúc hắn ly khai tăng thanh danh của hắn, giẫm thế hệ tuổi trẻ của Vũ Quốc thượng vị.
Dựa theo người xem cuộc chiến nói, hiện nay Phong Viêm đã là Dũng Tuyền tầng chín.
Nếu như còn có thể tiến thêm bước nữa tiến vào Linh Hải Cảnh, như vậy lấy tuổi tác hiện tại của hắn, ở Vũ Quốc có thể nói là sáng tạo một lịch sử…
Linh Hải Cảnh trẻ nhất.
So với Phong Viêm kiêu căng, Lăng Hàn lại cực kỳ biết điều, cả ngày ở trong viện của mình, phi thường bình tĩnh.
Bọn người Thích Vĩnh Dạ sang đây xem hắn, muốn khuyên hắn.
Phong Viêm rõ ràng là đào cái bẫy cho Lăng Hàn, chờ hắn tới hôn lễ giẫm một cước.
Đến thời điểm đó Lưu gia và Phong Viêm đều có đủ lý do giết Lăng Hàn tại chỗ.
– Ồ, ngươi đột phá Dũng Tuyền Cảnh?
Bọn họ còn chưa khuyên, đã bị cảnh giới của Lăng Hàn làm giật mình.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 252: Khuyên
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:
– Chỉ là đột phá Dũng Tuyền Cảnh, có cái gì đáng kinh ngạc?
Có cái gì đáng kinh ngạc?
Ngươi có biết, những người bọn họ sớm ở hai năm trước liền đạt đến Tụ Nguyên tầng chín, nhưng đến hiện tại vẫn là Tụ Nguyên tầng chín hay không! Mà ngươi, mấy tháng trước mới chỉ là Tụ Nguyên tầng bốn, hiện tại đã bỏ qua bọn họ, thẳng tiến Dũng Tuyền Cảnh.
Cái này còn không cho người kinh ngạc? Quả thực hù chết người!
– Lăng Hàn, ngươi đây là phạm vào nhiều người tức giận! Ngươi xem một chút, nơi này có bao nhiêu khổ chủ vẫn bị vây ở Tụ Nguyên đỉnh cao?
Thích Vĩnh Dạ lập tức kêu lên.
Ngay cả Bách Lý Đằng Vân cũng gật đầu liên tục.
Hắn cũng đạt đến Tụ Nguyên tầng chín, nắm giữ tư cách xung kích Dũng Tuyền.
Nhưng có tư cách đột phá cùng thật sự đột phá lại là lạch trời, không biết cần bao nhiêu thời gian đến lấp.
Số may, có thể hoàn thành ở trước hai mươi lăm tuổi.
Nhưng Lăng Hàn còn chưa tới mười tám tuổi!
Võ đạo có bao nhiêu năm có thể hao phí, không phá Sinh Hoa, thế nhân đều là phàm phu tục tử, chỉ có trăm năm tuổi thọ.
– Đúng vậy!
Mọi người vừa hâm mộ, vừa cao hứng thay Lăng Hàn.
– Dũng Tuyền Cảnh chưa tới mười tám tuổi, cái này ở trong lịch sử của Vũ Quốc có thể xếp vào top 10 nha!
Lý Đông Nguyệt cảm khái nói.
Lăng Hàn cười cợt.
Nếu như những người này biết Hổ Nữu đã là Tụ Nguyên tầng chín, không biết sẽ bị doạ thành cái dạng gì.
Có điều Hổ Nữu có năng lực che lấp khí tức, nếu không phải hắn có một tia thần thức của Thiên Nhân Cảnh còn cảm giác không ra.
Ngay cả Quảng Nguyên cũng không biết tiểu nha đầu đã đạt đến Tụ Nguyên tầng chín.
Hắn chỉ cho rằng nàng kỳ quái hơn hài tử bình thường một chút, tinh lực sung túc, ăn nhiều, hơn nữa khí lực rất lớn.
– Lăng Hàn, ngươi thật muốn tham gia hôn lễ ngày mai sao?
Mọi người cuối cùng nói đến đề tài chính.
– Tại sao lại không chứ?
Lăng Hàn hỏi ngược lại.
– Đây chính là Lưu gia a!
Thích Vĩnh Dạ cau mày nói.
– Lưu gia thì lại làm sao?
Lăng Hàn cười nói.
Bị hắn liên tục hỏi ngược lại, tất cả mọi người không biết nên nói cái gì cho phải.
Hiển nhiên Lăng Hàn không để Lưu gia ở trong mắt.
– Lăng ca, ngày mai ta đi với ngươi!
Lí Hạo khẽ cắn răng nói.
Được Lăng Hàn trợ giúp nhiều như vậy, cũng nên đến thời điểm hắn báo lại.
– Còn có ta!
Kim Vô Cực trầm giọng nói.
Chu Vô Cửu thì chỉ vỗ vỏ kiếm, ánh mắt sắc bén, tràn ngập kiên định.
Bọn người Thích Vĩnh Dạ cảm thán.
Mấy tháng trước Kim Vô Cực và Lăng Hàn vẫn là kẻ thù, nhưng hiện tại hắn đồng ý bồi Lăng Hàn mạo hiểm.
Mà đồng dạng là mấy tháng trước, Lăng Hàn và Phong gia oan gia đối đầu, hiện tại không chỉ không hòa giải, còn kết thù đến mức độ không chết không thôi… Nhân sinh thật tràn ngập kỳ diệu.
Lăng Hàn vung tay lên nói:
– Ngày mai các ngươi đều đến xem náo nhiệt.
Có điều, ai cũng không được ra tay!
Mấy người Thích Vĩnh Dạ, Lý Đông Nguyệt nghe Lăng Hàn nói muốn bọn họ đồng thời đi, trong lòng không khỏi căng thẳng.
Bọn họ không có dũng khí đối nghịch Lưu gia, nhưng nghe được câu sau, thì mặt không khỏi đỏ lên.
Coi như Lăng Hàn cần giúp đỡ, cũng không tới phiên mấy người bọn hắn a, bọn họ thực là quá để ý mình.
Ánh mắt của Lăng Hàn đảo qua ba người Chu Vô Cửu, tràn ngập uy nghiêm, để ba người đều không tự chủ được gật đầu, không dám nói cái gì nữa.
– Khà khà, vậy bản tọa cũng không cần ra tay chứ?
Quảng Nguyên cười nói.
Lăng Hàn cười hì hì nói:
– Không ai đánh ta, Quảng lão huynh tự nhiên không cần ra tay.
Nhưng nếu có cao thủ gì, vậy Quảng lão huynh làm bảo tiêu, đương nhiên phải phát huy tác dụng.
Lấy thực lực và uy danh của Quảng lão huynh, làm sao cũng phải một đánh mười nha!
– Ta nói Lăng tiểu tử, ngươi như vậy không phải hại ta sao?
Quảng Nguyên mặt mày ủ rũ.
Lăng Hàn chỉ nở nụ cười.
Nếu như ngày mai Quảng Nguyên không lùi bước, vậy hắn không ngại giúp Quảng Nguyên một tay.
Ngày sau đừng nói Thần Thai Cảnh, coi như Sinh Hoa, Linh Anh cũng không phải là không có khả năng đạt đến.
Nhưng hắn không phải người lương thiện, lại há có thể không duyên cớ đưa ra nhân tình lớn như vậy?
Muốn hắn vun bón, thì phải chứng minh có tư cách làm bằng hữu của hắn, được sự tin tưởng của hắn.
Như hiện nay mà nói, Lí Hạo, Chu Vô Cửu hợp lệ, Kim Vô Cực còn phải quan sát một chút.
Còn như đám người Thích Vĩnh Dạ, Bách Lý Đằng Vân thì chỉ có thể làm như quen biết hời hợt.
Bọn người Thích Vĩnh Dạ lại khuyên một trận, thấy Lăng Hàn căn bản không hề bị lay động, không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ rời đi.
Một lát sau, Tam hoàng tử lặng yên tới.
– Thật không nghĩ tới, Phong Viêm lại thành đệ tử của Đông Nguyệt Tông, hơn nữa còn bái một cường giả Linh Anh Cảnh làm sư phụ!
Tam hoàng tử vừa vào cửa liền nói.
Trên mặt có ước ao, cũng có không cam lòng.
Hắn vốn là thiên kiêu mạnh mẽ nhất ở độ tuổi này, một trong ba đệ tử nòng cốt của Hổ Dương học dương.
Nhưng ngày hôm qua bị Phong Viêm khiêu chiến, kết quả hắn hoàn toàn thất bại.
Đây nhất định là Phong Viêm được bí truyền của Đông Nguyệt Tông, mới có thể vượt qua hắn, dễ dàng đánh bại hắn.
Dựa vào cái gì?
Phong Viêm chỉ là một đệ tử chân truyền của Hổ Dương Học Viện, mà hắn là hoàng tử Vũ Quốc, đệ tử nòng cốt! Tại sao Đông Nguyệt Tông lựa chọn Phong Viêm mà không lựa chọn hắn?
Điều này làm cho Tam hoàng tử vừa đố kị vừa căm hận.
Lăng Hàn cười nhạt.
Bộ dáng tức đến nổ phổi của Tam hoàng tử để hắn xem thấp rất nhiều.
Hắn cũng không thèm để ý đối phương càu nhàu, chỉ làm như không nghe thấy.
– Lăng Hàn, ngày mai ngươi có tính toán gì không?
Tam hoàng tử nghiêm nghị hỏi, đây mới là ý đồ hắn đến.
Lăng Hàn nhìn Tam hoàng tử nói:
– Điện hạ muốn ta có tính toán gì?
Tam hoàng tử không khỏi lộ ra nụ cười.
Ở trong mắt hắn, Lăng Hàn chỉ là một hòn đá kê chân để hắn thượng vị, xưa nay không phải bằng hữu, tự nhiên hết thảy đều phải lấy lợi ích của hắn làm trọng.
Hắn nói:
– Hiện tại Phong Viêm thế lớn, nhưng không bao lâu nữa hắn sẽ rời Vũ Quốc, vì lẽ đó ta hi vọng ngươi nhẫn nại nhất thời.
– Điện hạ ý tứ là, ngày mai ta nên ở chỗ này?
Lăng Hàn thản nhiên nói.
– Ta biết Lưu gia quý nữ là mỹ nhân tuyệt sắc, nhưng chúng ta là người làm đại sự, há có thể để tư tình nhi nữ quấy nhiễu? Hiện tại nếu ngươi và Phong Viêm xung đột, dù bị hắn đánh giết, phụ hoàng cũng chỉ có thể mở một con mắt nhắm một con mắt.
Vì lẽ đó, nhẫn nại nhất thời, đổi được tương lai bao la hơn.
Tam hoàng tử khuyên nhủ.
Lăng Hàn từ trong miệng hắn nghe ra thái độ của Hoàng thất.
Ân oán giữa hắn và Phong Viêm, bất kể nháo ra sao, Hoàng thất cũng sẽ không quản.
Như trước đó Phong Viêm nửa đêm cản đường tập kích, thì không có một Cấm Vệ Quân xuất hiện.
Mà hắn phế hai tay của Phong Lạc, Hoàng thất cũng mặc kệ không hỏi.
Thậm chí sau đó Phong Lạc bị hắn giết, trở về cũng không thấy Hoàng thất truy cứu.
Phong Viêm thì không cần phải nói.
Bái vào Đông Nguyệt Tông, Hoàng thất tuyệt không dám động hắn.
Mà Lăng Hàn trước tiên có hai vị đan đạo bá chủ làm chỗ dựa, hiện tại đã trở thành bá chủ như vậy, Hoàng thất cũng không dám động hắn.
Trừ khi Lăng Hàn làm ra việc dao động địa vị thống trị của Hoàng thất.
Vì lẽ đó tùy tiện các ngươi đánh đi, ngược lại là ân oán cá nhân.
Thế nhưng, hậu trường của song phương đều không thể ra tay.
Bất kể là Phó Nguyên Thắng làm thịt Phong Viêm, hay cường giả nào đó của Đông Nguyệt Tông giết Lăng Hàn, Hoàng thất đều không thể bàn giao.
Nếu như hậu trường của song phương ra tay, như vậy Hoàng thất cũng chỉ có thể bị ép tham gia.
Lăng Hàn lộ ra nụ cười.
Sau khi biết điểm mấu chốt của Hoàng thất, hắn liền có thể mượn lực đả lực.
– Hôn lễ ngày mai, ta sẽ tham gia!
Hắn nói.
– Ngươi…
Tam hoàng tử không khỏi giận dữ.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 253: Thất Hoàng Tử
Nguyên bản Tam hoàng tử coi mình tận tình khuyên nhủ có thể thuyết phục Lăng Hàn.
Không nghĩ tới đối phương không nghe vào lỗ tai, không khỏi để hắn oán giận phẫn nộ.
Thay đổi một người khác, hắn nhất định sẽ lớn tiếng quát mắng, quất tới một tát cũng có khả năng.
Nhưng nghĩ tới sau lưng Lăng Hàn đứng hai vị đan đạo bá chủ, hắn không thể làm gì khác hơn là đè lửa giận trong lòng xuống:
– Lăng Hàn, ngươi dựa vào cái gì đấu với Phong Viêm? Không nói ngươi đánh không thắng hắn, chỉ cần Lưu gia tùy tiện điều động một Linh Hải Cảnh liền có thể cho ngươi ngay cả cổng cũng vào không được!
Lăng Hàn cười cợt nói:
– Không nghĩ tới điện hạ quan tâm ta như vậy!
Tam hoàng tử đương nhiên nghe được đây là lời châm chọc, sắc mặt nhất thời tối sầm lại:
– Lăng Hàn, ngươi không nên bị nữ sắc làm choáng váng đầu óc, đừng quên chúng ta là người làm đại sự!
Lăng Hàn âm thầm lắc đầu, nghĩ đến khẳng định là Tam hoàng tử không biết mình trở thành Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm.
Bằng không hắn tự nhiên sẽ rất tự tin với mình, hơn nữa cũng không dám dùng loại thái độ này nói chuyện với hắn.
Kỳ thực hắn cũng không ẩn giấu, bởi vậy muốn kiểm chứng hắn trở thành Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm rất đơn giản.
Chí ít Linh Bảo Các đã phát hiện, nhưng đường đường là Tam hoàng tử, vì sao tình báo lại lạc hậu như vậy?
Tất nhiên là có người động tay động chân, làm cho Tam hoàng tử không thể phát hiện sự thực này.
Trong Hoàng Đô, có năng lực làm được điểm ấy… Chỉ có Vũ Hoàng!
Người người đều nói Vũ Hoàng hiện nay hùng tài đại lược, là quân chủ anh minh nhất Vũ Quốc từ khi khai quốc tới nay.
Như vậy hiện tại mấy con trai của hắn dồn dập ra chiêu, kết đảng kéo phái, Vũ Hoàng sẽ không biết sao?
Biết nhưng căn bản không nhúng tay, ngăn cản.
Hiển nhiên Vũ Hoàng muốn nhìn trong mấy con trai của mình, thủ đoạn của ai cao minh nhất, mới truyền ngôi vị hoàng đế xuống.
Đây cũng là khảo thí mấy vị hoàng tử.
Đáng thương Đại hoàng tử, Tam hoàng tử còn mờ mịt không biết, tự coi mình làm vô cùng bí mật, không nghĩ tới hết thảy đều ở dưới mắt của Vũ Hoàng.
Lăng Hàn thở dài, e là Tam hoàng tử đã không hợp cách.
Nếu như hắn hạ quyết tâm, lấy sức mạnh nắm trong tay của hắn, dù Tam hoàng tử không có tư cách cũng thành có tư cách.
Nhưng ai bảo Tam hoàng tử tự chặt con đường này chứ?
– Điện hạ, Vũ Đồng là bằng hữu của ta, mà ta tuyệt đối sẽ không từ bỏ bằng hữu!
Lăng Hàn nói.
Tam hoàng tử quả thực muốn tức điên.
Hắn tận tình khuyên nhủ, sao Lăng Hàn không nghe chứ? Hắn tức giận nói:
– Bớt giả thanh cao đi, ngươi muốn mỹ nữ, ta có thể cho ngươi.
Một ngàn, 10 ngàn đều được, ngay cả Tử Yên cũng được!
Ở trong lòng hắn, Tử Yên cũng chỉ là một công cụ có thể lợi dụng.
Chỉ cần có thể giúp hắn leo lên ngôi vị hoàng đế, bất cứ lúc nào đều có thể vứt bỏ.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Đạo bất đồng tương bất vi mưu, mời điện hạ trở về đi!
Tam hoàng tử sầm mặt lại nói:
– Lăng Hàn, lẽ nào ngươi đã quên Chân Thị Chi Nhãn? Mơ ước bí mật của quốc bảo, tội danh không nhẹ a!
– Điện hạ là đang uy hiếp ta sao?
Lăng Hàn cười nói.
– Ngươi tự lo lấy!
Tam hoàng tử hừ một tiếng, phẩy tay áo bỏ đi.
Tính khí còn rất lớn!
Lăng Hàn không khỏi lộ ra nụ cười.
Nếu như tên này biết mình đã là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, sẽ có vẻ mặt gì? Sẽ hối hận đến chết hay không?
Cũng không lâu lắm, lại tới một người nữa.
Đại hoàng tử.
Hắn giống Tam hoàng tử, cũng khuyên Lăng Hàn ngày mai không đi tham gia hôn lễ, thái độ còn cường ngạnh hơn Tam hoàng tử rất nhiều.
Nhưng cuối cùng cũng giống như vậy, tự đòi mất mặt, còn vỗ bàn, lúc này mới giận dữ rời đi.
Lăng Hàn thở dài.
Rõ ràng là việc tư của hắn, vung tay múa chân với hắn thì thôi, còn một bộ bị ủy khuất, đây là cái đạo lý gì?
– Lăng thiếu có ở đó không?
Đúng lúc này, cửa lớn lại vang lên.
Hôm nay người tới thật là nhiều.
Nếu không phải hắn đã thu Hổ Nữu vào Hắc Tháp nghỉ ngơi, e rằng cô gái nhỏ đã bị đánh thức mấy lần, hiện tại đang tức giận muốn nhảy ra cắn người.
Lăng Hàn đi ra mở cửa, chỉ thấy ngoài cửa đứng một người trẻ tuổi, thân thể như ngọc, dung mạo anh tuấn.
Trên người hắn mặc rất tùy ý, nhưng có một luồng khí thế tự nhiên, có vẻ không giận tự uy.
– Tại hạ Thích Trường Nguyệt, đêm khuya mạo muội quấy rầy, kính xin Lăng thiếu chớ trách!
Người trẻ tuổi này đại khái hai mươi tuổi, tu vi Tụ Nguyên tầng chín, ở trong thế hệ tuổi trẻ của Hoàng Đô có thể nói rất mờ nhạt.
Họ Thích.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:
– Hóa ra là Thất hoàng tử.
Phải, mặt mũi của hắn cũng không nhỏ nha, hiện tại ba vị hoàng tử có tư cách cạnh tranh ngôi vị hoàng đế nhất đều đến bái phỏng hắn.
Cũng không biết có phải Thất hoàng tử muốn khuyên hắn ngày mai đừng đi tham gia hôn lễ hay không?
Thất hoàng tử cũng nở nụ cười nói:
– Ngày mai Lăng thiếu tất sẽ đi tham gia hôn lễ a?
– Thất hoàng tử ý tứ là, ta tốt nhất đừng đi?
Lăng Hàn hỏi ngược lại.
– Không!
Thất hoàng tử lắc đầu, trên mặt hiện lên vẻ giận dữ.
– Đây là thiên hạ của Vũ Quốc, nhưng Phong Viêm lấy Đông Nguyệt Tông uy hiếp, cưỡng ép cưới nữ tử nước ta! Nếu ta là hoàng đế, sẽ một quyền đánh bay Phong Viêm.
Nghĩ tới Đông Nguyệt Tông sẽ không vì một đệ tử nho nhỏ mà đối phó Vũ Quốc, bằng không Đông Nguyệt Tông thật sẽ trở thành trò cười của Bắc Vực.
Lăng Hàn làm người hai đời, nhãn lực tự nhiên cao minh.
Hắn có thể thấy, mặc dù Thất hoàng tử nói có chút ra vẻ, nhưng lại là ý thật.
Chỉ là thân làm hoàng tử, động tác, ngôn ngữ của hắn đều sẽ có chút khuếch đại.
– Nói như vậy, Thất hoàng tử là đến ủng hộ ta?
Thất hoàng tử gật đầu nói:
– Ngày mai Lăng thiếu cứ việc buông tay làm, tại hạ nguyện làm hậu thuẫn kiên cường cho Lăng thiếu!
Lăng Hàn không khỏi nở nụ cười nói:
– Vì sao Thất hoàng tử tự tin với ta như thế? Lưu gia là có cường giả Thần Thai Cảnh tọa trấn, chút phân lượng ấy của ta… tựa hồ ngay cả cửa lớn cũng không vào được nha?
Lời này là Đại hoàng tử và Tam hoàng tử nói với hắn, bây giờ lại bị hắn cầm ra thăm dò Thất hoàng tử.
Hắn không tin người có năng lực tranh cướp ngôi vị hoàng đế là loại trẻ con miệng còn hôi sữa.
Hơn nữa, trước đó bọn họ chưa từng gặp mặt bao giờ, vì sao đối phương muốn giúp hắn?
Thất hoàng tử cao giọng cười to nói:
– Người sáng mắt không nói tiếng lóng.
Thực không dám giấu giếm, tại hạ tìm hiểu qua, Lăng thiếu mới thu được Tam Diện Ngân Huy Chương.
Ở trong Vũ Quốc, dù phụ hoàng đại nhân cũng không dám làm gì ngươi, nhiều nhất chỉ trói Lăng thiếu lại, đuổi ra quốc cảnh mà thôi.
Quả nhiên, tên này biết mình thành Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, mới tận hết sức lực ủng hộ hắn như vậy.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút nói:
– Thất hoàng tử có thể giúp ta thế nào?
Thất hoàng tử không khỏi vui vẻ, biết Lăng Hàn đã sơ bộ tiếp nhận hắn, bằng không sẽ không hỏi như thế.
Hắn vội vàng nói:
– Tuy tại hạ không có sức mạnh quá mạnh mẽ, chỉ mong thay Lăng thiếu phất cờ hò reo, còn có hai tên Linh Hải Cảnh có thể thuyên chuyển.
Lăng Hàn kinh ngạc.
Thần Thai Cảnh là lực lượng mạnh nhất Vũ Quốc, ngay cả Vũ Hoàng hiện nay cũng chỉ có thể xin mời mà không cách nào cường chinh.
Bởi vậy Thất hoàng tử có thể thuyên chuyển Linh Hải Cảnh là chuyện không đơn giản.
Phải biết Lăng Hàn cũng mới có một bảo tiêu Linh Hải Cảnh, hơn nữa bảo tiêu này còn không có thông qua thử thách.
– Vậy cung kính không bằng tuân mệnh, cảm tạ Thất hoàng tử!
Hắn cười nói.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 254: Đi Lưu Gia
Thất hoàng tử rất thức thời, hoàn toàn không có bởi vì cứu viện mà lộ vẻ đắc ý, càng không có yêu cầu Lăng Hàn bỏ ra cái gì báo đáp hắn.
Hắn chỉ cùng Lăng Hàn thương lượng chuyện ngày mai, phải phối hợp Lăng Hàn như thế nào.
Lăng Hàn cũng không khách khí.
Nếu hắn thật tâm tiếp thu người kia làm bằng hữu, vậy để đối phương giúp là tuyệt đối sẽ không khách khí.
Ngược lại, bằng hữu muốn hắn hỗ trợ, đương nhiên sẽ không chối từ.
Hai người thương lượng rất lâu, cuối cùng Thất hoàng tử cáo từ rời đi.
Lăng Hàn đưa đối phương tới cửa, cười cợt nói:
– Sau này lại mời điện hạ uống rượu.
– Được!
Thất hoàng tử cười to, biết Lăng Hàn đã tiếp nhận mình rồi.
Ba vị hoàng tử đều không ngoại lệ, đều muốn đi con đường của Lăng Hàn, mà không ai muốn Phong Viêm trợ giúp bọn họ leo lên ngôi vị hoàng đế.
Bởi vì đây căn bản không hiện thực, Vũ Hoàng chắc chắn sẽ không cho phép Đông Nguyệt Tông nhúng tay vào Vũ Quốc.
Huống chi là chuyện quan trọng như hoàng vị, nếu hoàng tử nào cấu kết làm bậy với Phong Viêm, vậy sẽ bị Vũ Hoàng đày vào lãnh cung lập tức.
Vì lẽ đó dù Đại hoàng tử, Tam hoàng tử không coi trọng Lăng Hàn, cũng chỉ có thể tới khuyên Lăng Hàn không nên vọng động, mà căn bản không nghĩ tới đứng ở bên Phong Viêm.
Nói thế nào đi nữa, Lăng Hàn vẫn là thần dân của Vũ Quốc, mà Phong Viêm? Ha ha…
Một đêm đi qua, hôm nay chính là ngày đại hôn của Lưu gia quý nữ.
Chỉ cần người có chút thân phận ở Hoàng Đô đều đưa mắt nhìn Lưu gia.
Hôm nay Lưu gia gả nữ chắc chắn sẽ không trời trong nắng ấm, ngược lại, có thể sẽ có bão táp lớn.
Đương nhiên, nếu Lăng Hàn nguyện ý làm rùa đen rút đầu, vậy dĩ nhiên là chuyện gì cũng sẽ không phát sinh, chỉ là người giống như tiên nữ sẽ phải gả cho một tên cặn bã.
– Nữu Nữu, đã chuẩn bị xong chưa?
Lăng Hàn hỏi.
– Nữu muốn trang điểm thật xinh đẹp, chờ chút!
Hổ Nữu ở trong phòng nói.
Lăng Hàn không khỏi cười to, đi vào trong nhà nhìn, Hổ Nữu đang soi gương trang điểm, làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng lục lục, tựa như yêu quái.
Hắn đi tới, cầm một cái khăn lông chà sạch nói:
– Nữu Nữu không cần trang điểm, chỉ cần sạch sẽ chính là xinh đẹp nhất.
Hổ Nữu đắc ý, ngoan ngoãn để Lăng Hàn lau phấn trang trên mặt.
Lăng Hàn lắc đầu, hẳn là tiểu nha đầu này học theo Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền.
Quả nhiên thiên tính của nữ nhân là thích chưng diện, tiểu nha đầu mới mấy tuổi cũng đã học trang điểm.
– Đi thôi!
Lăng Hàn nắm tay Hổ Nữu ra ngoài.
Đi tới ngoài viện, Quảng Nguyên, Chu Vô Cửu, Kim Vô Cực, Lí Hạo đều tiến lên đón.
– Ta nói tiểu tử, ngươi thật muốn đi đại náo sao?
Quảng Nguyên khó chịu nói.
– Nếu như ngươi sợ, có thể lưu lại.
Lăng Hàn từ tốn nói.
– Phi, bản tọa là người nói không giữ lời sao?
Quảng Nguyên phẫn nộ rên một tiếng, chỉ vào Lăng Hàn nói:
– Có điều, nếu ngày hôm nay lão tử chết ở Lưu gia, thành quỷ cũng sẽ không tha ngươi!
– Ta thấy Quảng lão ca phúc tinh cao chiếu, tuyệt đối không phải người đoản mệnh.
Lăng Hàn cười nói.
– Tiểu tử ngươi tuyệt đối là tai tinh của lão tử!
Quảng Nguyên vẫn rất khó chịu.
Lăng Hàn cười ha ha.
Quảng Nguyên quyết định theo mình mạo hiểm, điều này làm cho hắn rất vui vẻ, không có nhìn lầm người.
Nếu đối phương đồng ý vì hắn mạo hiểm, vậy hắn chắc chắn sẽ không bạc đãi đối phương.
Nếu Quảng Nguyên thật gặp phải nguy hiểm đến tính mạng, hắn sẽ dùng Hắc Tháp thu đối phương vào, dù lộ ra bảo vật nghịch thiên cũng không đáng kể.
Ba người Chu Vô Cửu thì không nói gì, chỉ đi sát đằng sau Lăng Hàn, hành động thắng ngôn ngữ.
Mục tiêu… Lưu gia!
Sáu người một đường đi tới, rất nhanh đi tới Lưu gia.
Cửa lớn màu đỏ son mở rộng, trải thảm đỏ, ngoài cửa có một đống tôi tớ làm công tác tiếp khách.
Bởi vì hiện tại đã tiếp cận giữa trưa, nên khách đến cũng gần như đủ, rất náo nhiệt.
Có khách, cũng có người không có tư cách làm khách, ở bên ngoài nhìn náo nhiệt.
Sáu người Lăng Hàn đi tới, bốn người Chu Vô Cửu đều rất tự giác lạc hậu một bước.
Ngày hôm nay nhân vật chính là Lăng Hàn.
– Vị thiếu gia này, xin lấy thiệp mời ra.
Lập tức có một tên hạ nhân tiến lên đón, nhìn Lăng Hàn lộ ra nụ cười.
Lăng Hàn cũng cười nói:
– Không có thiệp mời thì làm sao bây giờ?
– Không có thiệp mời, vậy không thể đi vào!
Hạ nhân này vẫn duy trì nụ cười.
Ngày hôm nay là ngày đại hỉ của Lưu gia, có thể không gây sự thì tốt nhất không gây sự.
Mà trên người Lăng Hàn tản mát ra khí tức để hắn nhìn không thấu, hiển nhiên thực lực trên hắn, động thủ hắn chỉ chịu thiệt.
Bởi vậy, hắn hi vọng khuyên lùi Lăng Hàn.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói:
– Ta tên Lăng Hàn, có thể dàn xếp một chút hay không?
Lăng Hàn!
Tên hạ nhân kia sợ hết hồn.
Tên Lăng Hàn hắn tự nhiên nghe nói qua, có thể nói ngày hôm nay Lưu Vũ Đồng xảy ra chuyện không thoát quan hệ với Lăng Hàn.
Nếu không phải hắn và Phong Viêm kết thù, làm sao Lưu Vũ Đồng có khả năng gả cho Phong Minh?
– Hóa ra là Lăng thiếu, xin mời!
Hạ nhân này làm một tư thế để Lăng Hàn thông qua.
Ồ, không ngăn mình?
Nguyên bản Lăng Hàn còn dự định một đường đánh vào, không nghĩ tới lại dễ dàng thông qua như vậy.
Khà khà, xem ra Lưu gia ở chuyện này cũng rất do dự.
Bọn họ không muốn làm đao của Phong Viêm, đơn giản để hai người bọn họ chính diện giao phong.
Hắn nhanh chân đi vào cửa lớn.
Bên ngoài có người mắt sắc, thấy Lăng Hàn không cầm thiệp mời liền đi vào, không khỏi hô bất công, lại bị tên hạ nhân kia trừng mắt nói:
– Vừa nãy vị kia là Lăng Hàn Lăng thiếu!
Nhất thời, người xung quanh đều không còn âm thanh.
Nhưng yên tĩnh chỉ một hồi, mọi người lập tức xì xào bàn tán.
Lăng Hàn quả nhiên đến, ngày hôm nay khẳng định có trò hay trình diễn.
– Lão huynh, để chúng ta vào xem được không!
– Đúng, chúng ta không phải vào ăn uống, chỉ cần có một nơi đứng là được.
– Cùng lắm chúng ta giao ít phí vào cửa a.
Tất cả mọi người hô.
Tên hạ nhân kia trừng mắt nói:
– Các ngươi coi nơi này là nơi nào? Chợ rau, hay là đấu thú tràng? Lại nói hưu nói vượn, hết thảy đánh bay!
Lưu gia là một trong Bát Đại Hào Môn, dù chỉ là một tên trông cửa phát uy cũng không phải bình thường, để mọi người nhất thời im lặng không dám nói nữa.
Nhưng mà cả đám đều dựng thẳng lỗ tai.
Không nhìn thì nghe a.
Tin tức truyền bá rất nhanh, huống hồ Lăng Hàn vốn là nhân vật chính của hôm nay.
Tin tức hắn đến trong nháy mắt truyền khắp Lưu phủ, bao quát khách mời tới đây, mỗi một người đều lộ ra vẻ mặt xem kịch vui.
– Lăng Hàn!
– Hàn thiếu!
– Lăng công tử!
Rất nhiều người tiến lên đón.
Đại hoàng tử và Tam hoàng tử thì đứng trong đám người, sắc mặt có chút âm trầm, có vẻ hết sức bất mãn khi Lăng Hàn không nghe khuyến cáo tới đây.
Lăng Hàn ôm quyền, chắp tay với mọi người, xem như thăm hỏi một chút.
– Lăng đại ca!
Một tên thiếu niên tiến lên đón.
Hắn chỉ mười lăm mười sáu tuổi, vẻ mặt có chút ngại ngùng, nhưng trong con ngươi lại có tà khí vô tận.
Nghiêm Thiên Chiếu.
Lăng Hàn gật đầu, nhưng bỗng nhiên cả kinh, hắn lại nhìn không thấu thiếu niên này!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 255: Hôn Lễ Bắt Đầu
Hiện tại tuy Lăng Hàn chỉ là Dũng Tuyền Cảnh, nhưng hắn nắm giữ nhãn lực của Thiên Nhân Cảnh.
Chỉ cần tu vi dưới Thiên Nhân Cảnh, hắn liền có thể nhìn ra lai lịch của đối phương.
Nhưng hiện tại hắn lại nhìn không thấu Nghiêm Thiên Chiếu!
Đối phương đạt đến Thiên Nhân Cảnh sao?
Không thể, đây là chuyện không thể nào!
Ngay cả đan đạo đế vương như hắn cũng phải dùng hai trăm năm mới đạt tới, đã là cổ kim không ai.
Tuy không thể nói sau này không còn ai, nhưng cũng không đến nỗi xuất hiện một Thiên Nhân Cảnh mười lăm, mười sáu tuổi a.
Lăng Hàn quan sát kỹ, lông mày không khỏi hơi nhíu.
Hắn mơ hồ cảm giác được trên người Nghiêm Thiên Chiếu có một luồng khí tức cực kỳ tà ác, làm sao cũng nói không rõ này rốt cuộc là thứ gì.
Có thể khẳng định, chính là luồng khí tức này hình thành cản trở, để người không cách nào nhìn thấu Nghiêm Thiên Chiếu.
Trong lòng Lăng Hàn thở dài.
Tuy kiếp trước gặp phải tồn tại biến thái như Kiếm Đế, Phượng Nữ,… Nhưng khi đó hắn đứng ở đỉnh cao thế gian, gặp phải thiên tài tuyệt thế như vậy tự nhiên không kỳ quái.
Nhưng đời này…
Trước có Dung Hoàn Huyền, được Thiên Thi Tông truyền thừa, vốn là cấp bậc biến thái.
Sau đó hắn lại bị Tu La Ma Đế đoạt xác, thành tựu tương lai tất nhiên càng thêm đáng sợ.
Hiện tại lại chạy ra một Nghiêm Thiên Chiếu, có thể làm cho Lăng Hàn nhìn không thấu.
Ý nghĩa độ biến thái của đối phương chắc chắn sẽ không thấp.
Hắn mới Dũng Tuyền Cảnh a, hơn nữa còn ở một Vũ Quốc nho nhỏ, đã gặp phải hai người trong tương lai rất có khả năng thành nhân vật nghịch thiên.
Vậy Bắc Hoang Cửu Quốc, toàn bộ Bắc Vực, thậm chí Hằng Thiên Đại Lục sẽ có bao nhiêu biến thái như thế?
Thiên tài của đời này, không khỏi quá nhiều đi? Tùy tùy tiện tiện liền để hắn gặp gỡ.
– Hóa ra là Nghiêm tiểu đệ.
Lăng Hàn cười cợt, hắn nhìn hai bên một chút hỏi.
– Nghiêm phu nhân đâu?
– Gia mẫu cảm bệnh, đang tĩnh dưỡng ở trong nhà, nên không thể đến đây.
Nghiêm Thiên Chiếu nói.
Một bộ thiếu niên ngoan, khiến người ta không nhịn được hảo cảm.
Lăng Hàn gật dầu nói:
– Nghiêm tiểu đệ dự định giúp ta phất cờ hò reo sao?
– Ha ha, ngày hôm nay ta chỉ là tới tham gia hôn lễ của Vũ Đồng tỷ tỷ, uống chén rượu mừng, cái gì khác đều không biết.
Nghiêm Thiên Chiếu cười cợt, lui sang một bên.
Tiến thối như thường, hoàn toàn không giống thiếu niên.
Cái này bị một ít lão gia hoả nhìn ở trong mắt, không khỏi tấm tắc lấy làm kỳ lạ.
Lúc nào Hoàng Đô xuất hiện một người như vậy? Không chỉ ông cụ non, hơn nữa ngay cả bọn họ cũng nhìn không thấu tu vi, thực quái lạ.
– Lăng Hàn!
Một tiếng quát chói tai vang lên, chỉ thấy một nam tử vóc người thon dài đi tới.
– Ngươi tới làm gì?
Lưu Bộ Thành, Thất thúc của Lưu Vũ Đồng.
Lăng Hàn vừa cân nhắc thái độ của hắn, vừa nói:
– Đại hôn của Vũ Đồng, ta không nên tới chúc mừng sao?
Lưu Bộ Thành nhìn Lăng Hàn thật sâu, giống như đang suy nghĩ lời nói này của Lăng Hàn.
Hắn khẽ cau mày:
– Nếu như chỉ là đến ăn cưới, tự nhiên hoan nghênh.
Nhưng nếu ngươi muốn quấy rối, vậy Lưu gia không phải địa phương ngươi có thể tùy ý làm càn.
Lăng Hàn cười gật đầu.
Từ trong ngữ khí của Lưu Bộ Thành, hắn không nhìn ra thái độ của Lưu gia, bộ dáng là tuỳ việc mà xét.
Chờ xem đi.
Khách mời cũng gần như đến đông đủ, mọi người ngồi xuống.
Đại bộ phận vị trí đã sớm an bài, nhưng cũng có chút người ngoại lệ, tỷ như Lăng Hàn.
Có điều tự nhiên có vị trí khẩn cấp, không đến nỗi để hắn đứng ở một bên.
– Phó Nguyên Thắng Phó đại sư giá lâm!
Có hạ nhân một đường thông bẩm, nhất thời để người đang ngồi đều sợ hết hồn.
Phó Nguyên Thắng a, kia là một trong hai cự đầu đan đạo của Vũ Quốc, địa vị chỉ đứng sau Vũ Hoàng.
Lưu gia gia chủ tự mình đứng ra, mời Phó Nguyên Thắng vào.
Hai người sóng vai mà đi, nói cười yên yên, tựa hồ trò chuyện với nhau thật vui.
Lưu gia gả nữ, lại có thể mời Phó Nguyên Thắng tới, đây là mặt mũi cỡ nào?
Nhưng người ở đây đều rõ ràng, không phải Phó Nguyên Thắng xem mặt mũi của Lưu gia tới, mà là Lăng Hàn!
Sớm nghe nói Lăng Hàn rất được hai vị bá chủ đan đạo yêu thích.
Hôm nay Phó Nguyên Thắng tự mình tới uống rượu mừng, hiển nhiên là muốn nâng đỡ Lăng Hàn.
Cái này không phải yêu thích bình thường, quả thực là sủng ái như con ruột a.
– Linh Bảo Các Tam Trưởng lão Cổ Bá Vân Cổ đại nhân giá lâm!
Phó Nguyên Thắng vừa ngồi vào chỗ của mình, lại tới một đại nhân vật.
Địa vị của Cổ Bá Vân không cao bằng Phó Nguyên Thắng, nhưng tốt xấu gì người ta cũng là Thần Thai Cảnh, ở Vũ Quốc là đại nhân vật đỉnh tiêm.
Bình thường muốn gặp một lần cũng khó, hôm nay lại tự mình tới tham gia hôn lễ.
Lưu Vũ Đồng, Phong Minh đều không có mặt mũi như vậy.
Do đó không phải Cổ Bá Vân nể mặt của Lăng Hàn, chính là nể mặt Phong Viêm.
Không biết hắn đứng bên nào.
Đúng lúc này, Phong Viêm xuất hiện.
Hai tay của hắn chắp sau lưng, lẫm liệt ngồi ở chính giữa.
Ánh mắt đảo qua Lăng Hàn, khóe miệng hắn lộ ra nụ cười gằn, trong đó tràn ngập sát khí.
Hắn ý tại ngôn ngoại.
Ta muốn ngươi trơ mắt nhìn nữ nhân của mình gả cho nam nhân khác, ngươi có biện pháp gì?
Lăng Hàn chỉ làm như không thấy.
Hiện tại còn chưa tới thời điểm, không vội.
– Tân lang tân nương cúi bái thiên địa!
Người mai mối lớn tiếng kêu lên.
Chỉ thấy hai bên đại sảnh đi ra một người, bên trái là thanh niên mặc hỉ bào, tướng mạo không tệ, nhưng đầy vẻ vô lại.
Bên phải là một nữ tử mặc hỷ bào, trên đầu che vải đỏ, có một tỳ nữ nâng, đang từ từ đi tới.
Người tinh tường vừa nhìn liền biết, nữ tử mặc hỉ phục bị hạn chế tu vi, là bị tỳ nữ bên cạnh áp đi tới.
– Chậm!
Lăng Hàn đứng lên.
Đến rồi, đến rồi, trò hay muốn tới!
Tất cả mọi người thầm nói, không ai không tràn ngập chờ mong.
Lại nói, hôn lễ có cái gì để xem? Tân lang lại không phải là mình, đại bộ phận người nơi này đều đến vì ân oán giữa Lăng Hàn và Phong Viêm.
– Lăng Hàn, ngươi có ý gì?
Một người nhà họ Lưu lạnh lùng nói.
– Việc kết hôn này, ta không đồng ý!
Lăng Hàn lắc đầu nói.
– Ha ha, ngươi là thứ gì, Lưu gia gả nữ còn cần sự đồng ý của ngươi?
Người này lạnh lùng nói, hơn ba mươi tuổi, Dũng Tuyền tầng bảy.
Lăng Hàn nhìn lại Lưu Bộ Thành.
Chỉ thấy Lưu Bộ Thành bình chân như vại, thật giống như căn bản không biết chuyện gì xảy ra.
Lăng Hàn rõ ràng, kỳ thực trong Lưu gia cũng có hai thanh âm, một là muốn Lưu Vũ Đồng gả cho Phong Minh, một cái khác là không đồng ý.
Nhưng một phương không đồng ý hiển nhiên rơi vào hạ phong, bởi vậy Lưu Vũ Đồng vẫn phải lấy chồng.
Nhưng dưới tình huống không ảnh hưởng lợi ích của Lưu gia, một phương này vẫn đồng ý mở cửa sau cho Lăng Hàn thương lượng.
Bởi vậy, Lăng Hàn thuận lợi tiến vào Lưu gia, bằng không hắn khẳng định phải một đường đánh vào.
Lăng Hàn nhanh chân đi tới nói:
– Ta nói lại lần nữa, việc kết hôn này, ta không đồng ý!
– Cút!
Người kia lệ quát một tiếng, phi bước ra, một quyền đánh tới Lăng Hàn.
Một quyền kéo tới, có kình khí đáng sợ rung động.
Làm con cháu của Lưu gia, sức chiến đấu của hắn mạnh mẽ hơn Dũng Tuyền tầng bảy bình thường, đạt đến trình độ tám tinh.
Lăng Hàn giơ tay, tùy ý đấm ra một quyền.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










